Kẻ đốt đống rơm ở Hoa Lư…

 

Nga ba sông Chanh và Hoàng long bây giờ. Ảnh: HM

Các bạn đã xem kịch Người đốt đền. Anh Erostrad muốn nổi tiếng nên đốt luôn cái đền để cả nước Thổ Nhĩ Kỳ biết đến mình. Lão IT này cũng từng làm tương tự nhưng chỉ nổi tiếng được ở vùng Trường Yên, Ninh Bình. Mục Kể chuyện Hoa Lư xin tặng các bạn truyện có thật 100%. Các bạn có con nhỏ nên đọc bài này và dặn hàng xóm không đùa với trẻ con.

Ngày xưa nhà IT Reporter ở ngã ba sông Chanh và sông Hoàng Long, cách chỗ ở hiện nay khoảng 500m, nước lụt dâng cao thì trèo lên mái. Đây là loại nhà tranh vách đất, cóc nhái chui ra chui vào thoải mái. Thỉnh thoảng có em rắn cạp nong dài cả mét, vòng eo xinh đẹp, bụng trắng nõn nà, người mát lạnh, đi tìm chuột trong nhà nhưng không có, mệt lử lên giường ngủ với IT Reporter. Nhà nghèo quá nên chuột không có gì ăn cũng bỏ đi hết.

Bố IT lên rừng trên tận Hoà Bình kiếm mãi mới được bè gỗ định làm cái nhà mới cho chắc chắn. Thuê ông thợ mộc tên là Bường đến “ký kếch” mấy tháng mới xong cái khung nhà. Ngày ba bữa, cơm ngon, rượu say nên lão càng kéo dài càng tốt. (TOR không rõ ràng, gây lãng phí và tham nhũng – vấn đề lớn của quản lý dự án! Lúc nào rỗi, IT reporter phải viết đề tài này mới được).

Lão ấy hút thuốc lào mà không có diêm hay bật lửa vì ở quê là thứ luxury lúc đó. Bố IT bèn vặn cái nùn rơm dài để cháy âm ỷ cả ngày. Khi nào lão Bường muốn “ăn thuốc lào” thì gọi IT mang nùn để lấy lửa.

Lớn cỡ bằng cu Hiếu nhà Liên và nghịch như thằng Fox nhà Phương Anh, khoảng 6-7 tuổi nên IT Reporter rất thích thổi phù phù cho lửa bốc lên vào cái đóm, hoặc hít hít cái mùi khói rơm ngày mùa rất thơm. Bắt được con châu chấu hay cào cào cũng đem nướng ở đó và chén ngon, không đến nỗi khổ như Nguyễn Đức Thuận “Bất khuất” phải ăn thạch sùng sống.

Bình thường, mẹ của IT Reporter vẫn sai con trai mang nùn rơm vùi vào đống tro trong bếp cho tắt luôn. Một lần, lão thợ mộc ra về và bảo IT “Mày mang cái nùn này vào bếp hay đưa ra đống rơm kia cất cũng được”.

Vì có options (lựa chọn) và muốn thử nghiệm cái mới nên cu IT mang cái nùn ra đống rơm giúi luôn vào đó. Cu cậu còn thổi cho nùn cháy to thêm để xem có “thơm” không vì thấy ông anh hay ngâm nga “Ngồi buồn đốt một đống rơm, Khói lên nghi ngút chẳng thơm chút nào”. Đống rơm mới đang mùa Hè khô hanh bắt lửa lại có gió nồm Nam thổi mạnh nên bốc cao ngút trời.

Bà già và các anh các chị trông thấy, kêu gào thảm thiết “Ối làng nước ôi, cứu tôi với, cháy nhà rồi”. Cả làng chạy sang giúp, may mà dập lửa kịp thời, không bị cháy lan sang cái nhà tranh.

IT thấy lửa đùng đùng chạy ra bụi tre sau nhà trốn tiệt. Cả nhà sau khi chữa cháy xong thì phát hiện ra IT biến đâu mất liền đổ đi tìm. Nhà cạnh sông nên rất sợ thằng cu lăn xuống chết đuối. Bụi tre quanh nhà, người ta chôn trộm người chết đói năm 1945 rất nhiều, thỉnh thoảng vẫn thấy đầu lâu thò ra ngoài, nên bố mẹ sợ “nhỡ ma lôi đi thì khổ”.

Mọi người lại khóc lóc, hô hoán gọi “ba hồn chín vía cái thằng VSAT link hãy up and running”. IT nghe rất rõ nhưng sợ quá không thưa hoặc có thể “ma xui im” cũng nên.

Gần tối, bác Thiệu ở trọ nhà IT, chuyên làm phòng thuế thu tiền người buôn vặt trên sông, tìm ra thằng bé đang ngồi thu lu trong bụi tre và lôi cổ về. Bà già tra hỏi và biết được tại sao, IT suýt bị một trận đòn nên thân. Bác Thiệu can mãi mới thôi vì bác bảo “nó bé mà biết lựa chọn và thử như thế chắc sẽ nên người”.

Hôm sau, cả nhà mắng ông thợ mộc “xui dại trẻ con ăn cứt gà sáp”. Lão ấy tức lắm, đã không nhận lỗi lại còn ngấm ngầm làm mấy cái khung cửa ra vào vênh váo, sau này không thể nào đóng được cánh cửa – Nhà thầu mất dậy quá. Mỗi tối đi ngủ, không đóng được cửa, ông già nhà IT lại lầm bầm “Tiên sư bà nó chứ, lắp cửa vênh váo thế này, cả lò nhà nó cũng không chốt được” – Công tác nghiệm thu kém.

Từ đó, IT reporter được mệnh danh là “thằng đốt đống rơm”. Bây giờ về làng, nghe tiếng xe máy babeta bành bạch, các cụ lại bảo “thằng đốt đống rơm đang về đây”. Bác Thiệu tìm ra IT ở bụi tre hay tâm sự với bố mẹ “Nhà anh chị được mỗi thằng đốt nhà này thôi vì tôi thấy nó rất thích mầy mò đắp lò đốt than, bốc cứt gà cho vào mẹt, làm cỗ mời tôi. Chắc nó sẽ đi xa đấy”. Bác nói chơi mà có vẻ đúng thật

Thằng bé IT đốt nhà xấu hổ với làng quê nên bỏ nhà ra đi biệt tăm từ ngày ấy. Bây giờ IT đã già rồi nhưng ai nói gì vẫn nghe, thế mới lạ. Viết lại câu chuyện để trả lời Kim Chi hỏi tại sao IT hay viết về Hoa Lư và cũng muốn bạn nào có chuyện vui thời thơ ấu nên chia xẻ, viết cho mọi người đọc vui, giữ “Team Spirit” của WB Hà nội luôn luôn cao như ngọn lửa đống rơm ngày xưa.

Trích email gửi các bạn WB Hà nội. 10-2007

PS. Lúc trốn trong bụi tre, IT reporter sợ ma lại đọc được CAS Việtnam (2007-2011) và viết được bài “Gậy Tầm vông Tri thức…”, nhân 2/9 nên mang hơi hướng của WB. Ai có thời gian đọc chơi. http://vietnamnet.vn/thuhanoi/2007/09/736202/

Trích thư gửi các bạn WB Hà nội.

6 Responses to Kẻ đốt đống rơm ở Hoa Lư…

  1. Văn Đức says:

    Văn Đức đính chính

  2. Văn Đức says:

    Đôi dòng chia sẻ

    Tình cờ lướt mạng (Qua bác Trương Duy Nhất); Có duyên chăng mà được gặp Bác để nghe chuyện Hoàng Long?
    Xin cho gửi lời chào thân mến và được đọc tiếp để được học hỏi nhiều.
    Sông Chanh ôm ấp Thư Điền,
    Sóng xanh khơi cả một miền yêu thương;
    Dẫu qua muôn vạn nẻo đường,
    Vẫn không nhòa dấu mái trường tuổi thơ.


    Đôi dòng chợt đến, như để chia sẻ.
    Xin được lượng thứ.

    Kính bút.

  3. hoatranh says:

    cháu mong chú có nhiều thời gian kể những kỷ niệm của mình cho hai em Minh, Hiệu. Đây là những câu chuyện nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ, và làm cho thế hệ đi sau hiểu được những giá trị cuộc sống mà mình đang có.

    Tuổi thơ bao giờ cũng đẹp. Dù có khổ cực, vất vả hay sung túc ấm êm, thời thơ ấu bao giờ cũng là quãng thời gian trong lành, hạnh phúc nhất. Điều lạ là càng lớn tuổi thêm người ta có thể quên thật nhiều thứ, nhưng những ký ức thuở ấu thơ, nằm sâu trong một miền nhớ, dường như lại ngày một rõ thêm, và mãi mãi không thể nào quên.

    Ngày bé cháu hay nghịch lửa với anh trai, và cả hai thường bị ăn đòn (hoặc dọa ăn đòn), nhưng chủ yếu là anh cháu “lĩnh đạn”, vì cái tội xui em “nghịch dại”. Anh cháu rất tức vì cháu cũng đâu có vô tội, thực ra toàn ra gạ gẫm anh chơi trước.

    Trò chơi là hai anh em lấy giấy ra gấp thuyền, gấp thật nhiều thuyền, sau đó mang lên sân thượng chơi “cướp biển”. Đầu tiên là bắn nhau “pằng chíu” bằng các loại viên giấy, sau quay sang phản công bằng vũ khí tối tân, các loại pháo thần công bắt đầu bằng việc đốt diêm và phi sang thuyền của nhau cho thuyền của địch “tiêu luôn”. Và sau đó thì đốt tất cả số thuyền đã gấp, cuối cùng là xung quanh còn bao nhiêu giấy hai anh em lôi ra đốt hết. (thường là giấy vụn thu gom kế hoạch nhỏ).

    Cuối cùng thì kết thúc các cuộc tấn công cướp biển bao giờ cũng là một trận mắng tơi bời của bố mẹ. Nhưng với cháu đây vẫn là một trong những kỷ niệm ngọt ngào nhất của tuổi thơ với anh trai.

    Và cháu biết mỗi khi nghĩ lại kỷ niệm “đốt đống rơm”, bao giờ chú HM cũng mỉm một nụ cười hạnh phúc. Vì chỉ cần nhớ đến, là chú có thể nhìn thấy bố, thấy mẹ, thấy bác Thiệu, thấy “bé” Giang và cả quê hương mà chú hằng yêu mến…

  4. […] Kẻ đốt đống rơm […]

  5. Nguyen Viet Nam says:

    Hễ nói đến cháy là người dân làng cháu sợ lắm. Cứ vào mùa hanh, thỉnh thoảng, nửa đêm bọn trẻ con chúng cháu bị đánh thức bởi tiếng kêu cứu cháy nhà! Có nhiểu nguyên nhân cháy, nhưng đa số là do bà con ủ lửa cho sang hôm sau hoặc húi nồi cám, chứ chưa có đứa trẻ nào dùng bùi rơm như bác Hiệu Minh thử option mới! Nhà thì chưa cái nào bị cháy nhưng cháy bếp thì nhiều.

    Đêm tháng Một, tháng Chạp trời đen kịt mà ngọn lửa thì bốc cao sáng rực cả góc trời, những tàn than đỏ rực bay lên sau những tiếng nổ đôm đốp. Tiếng người quát tháo, tiếng khóc, tiếng lợn gà kêu, tiếng xô, thùng va loảng xoảng vào nhau, …mọi thứ khiến bọn cháu dù mắt có cay xè vẫn bám ríu vào nhau, tim đập chân run. Nghĩ lại và hình dung ra tâm trạng của kẻ đốt đống rơm chứng kiến cảnh người lớn cứu hỏa cũng thấy được cái sự tôi rèn bản lĩnh như thế nào! Chính vì “cháy nhà” là một mối đe dọa thường xuyên nên đám trẻ con chúng cháu có phản xạ về “phòng cháy” rất cao!

    Thế hệ chúng cháu thì cuộc sống chắc cũng khá hơn, không còn chiến tranh, trường lớp đầy đủ; nhưng trẻ con làng cháu vẫn nghịch lắm. Năm 1929, đoạn đê đầu làng bị vỡ. Năm 1945, đoạn đê cuối làng cũng bị vỡ. Thành ra trong đê có nhiều ao vụng, sau này hợp tác xã thả cá và bọn trẻ con chúng cháu thì tha hồ câu trộm. Câu trộm là một trong những thú vui của đám trẻ chăn trâu và được sự khích lệ của các vị phụ huynh vì…bữa cơm được cải thiện. Ngày nào cũng vậy, tranh thủ buổi trưa thì câu cá, chiều thì ra sông tắm, đến nhá nhem thì đánh trâu, gánh cỏ về nhà (tất nhiên trong cỏ giấu chiến lợi phẩm).

    Cho đến khi xảy ra một chuyện nhớ đời thì cháu không còn tắm sông nữa. Số là, bọn cháu được bố mẹ dùng vải xanh chéo để may quần dài. Vì vải tốt nên bọn cháu nghĩ ra trò “phao bơi”. Rất đơn giản. Mùa tháng Tư âm lịch, bãi đay đang kỳ tươi tốt, bọn cháu tước lấy bẹ dùng làm dây cột hai gấu quần vào nhau, sau đó nhúng cho ướt rồi cầm cạp quần nhảy từ trên bờ xuống nước. Khí tích đầy hai ống quần tạo thành …phao!

    Trẻ con nông thôn chúng cháu ngày đó làm gì có phao bơi, nên việc có cái phao tự tạo thì quả là một kỳ tích, và tạo điều kiện thuận lợi để….vượt sông! Sông Hồng đoạn chảy qua quê cháu khá rộng, vậy mà mấy thằng rủ nhau xuôi dòng bằng phao quần. Ra xa bờ rồi mới thấy sợ, nhưng quá muộn vì dòng nước chảy xói vào bờ Thái Bình và hắt ra chảy xuôi về phía phà Tân Đệ. Ký ức còn lại của cháu bây giờ là té nước cho hai ống quần không bị khô! Rồi mấy đứa cũng giạt vào bãi nổi bên phía Nam Định, cả bọn khóc như ri vì không có đường về.

    Lũ bạn còn lại trên bờ khi thấy mấy cái chấm đen biến dạng theo những con sóng nhấp nhô thì mới tá hỏa chạy về làng gọi người lớn. Cái xóm nhỏ bỗng chốc hoảng loạn, xôn xao. Các bà mẹ vừa chạy vừa khóc, nhưng sông Hồng rộng lắm, chẳng ai nghe thấy gì.

    Cũng may mà hồi đó hợp tác xã còn khai thác cát ngoài bãi nổi nên có thuyền ra thì bọn trẻ theo về. Hú hồn! Sau này, đám trẻ không còn liều lĩnh như thế nữa, nhưng cái máu thích bơi của cháu thì vẫn còn nguyên vẹn.

    Đi tắm bãi biển Cửa Lò thì đội cứu hộ nhẵn mặt vì cái tội vượt ra khỏi khu vực an toàn, tức mình sáng sớm ngủ dậy để bơi ra xa thì bị dân đánh cá lôi về.

    Chỉ đến tháng 12 năm ngoái cháu mới có cảm giác sợ khi tắm ở bãi Bondi. Nghe nói bãi biển Úc có cá mập nên cũng đề phòng. Nhưng khi xuống nước rồi thì chẳng còn nghĩ gì nữa nên cứ thế mà phăm phăm. Đến khi giật mình phát hiện có cái gì đó di chuyển phía dưới thì mới cảm nhận được sự nguy hiểm. Trong phút chốc chân tay bỗng bủn rủn. Chẳng hiểu sao kịp định thần lại và phát hiện ra là cái bóng của mình! Hú hồn! Nước biển trong thật!

    Có lẽ hai lần hú hồn nhứ thế là đủ! Một lần khi mà còn bé, có câu mọi người vẫn nói “điếc không sợ súng”, nên có thể bỏ qua; một lần thì đã lớn rồi, nếu có mệnh hệ gì thì chết rồi vẫn mang tiếng mà lại khổ vợ, khổ con!

    Cháu vẫn còn trẻ con, đúng không bác!

    Blog HM: Viết ra được như thế này là lớn hơn bác HM rồi.

  6. dangminhlien says:

    Đang đọc dần chuyện Hoa lư của bác. Rất thú vị chuyện ngày xưa.

    Nghiệm ra những trẻ nghịch, thường khác người và hoặc lớn lên rất thành công, hoặc cũng lên bờ xuống ruộng.

    Sông Chanh, sông Hoàng Long bây giờ mùa không lũ cạn dòng. Ngày nhỏ tôi hay tắm, lấy rau cỏ đỉa nuôi lợn, bắt cá Bò đáy sông Hoàng Long.

    Một lần đi úp trộm cá đồng – lúc giờ hợp tác xã quản lý, thủy sản HTX đuổi chạy trối chết, cùng mấy thằng vứt nơm, bơi qua sông, thoát! quay lại chửi “bu” thằng coi đồng . Khúc sông chỗ nhìn sang Gia Sinh. 7, 8 tuổi đã bơi lặn hơi siêu …

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: