Giáo sư Phan Đình Diệu: Tầm và tâm của trí thức Việt

Gs. Phan Đình Diệu và blogger HM. Ảnh: Phan Dương Hiệu.

Tâm sự của một người từng cắt tóc cho giáo sư cách đây 41 năm.

VNN. Không phải bỗng nhiên mà ông được gọi là trí thức – nhân sỹ bởi sự trung thực, tâm tài song toàn, những bài viết, những phát biểu để đời, những tiếng nói lay động thuyết phục, nhằm đóng góp chung.

40 năm trước ông đi tìm người cho nền tin học nước nhà và tôi may mắn gặp được ông. Giữ một lời hứa mà tôi có việc làm tại Hà Nội và nhân cách của ông giúp tôi hiểu thêm, trí thức ngoài việc giỏi chuyên môn cũng cần một tầm nhìn thời cuộc, biết chắp cánh ước mơ cho tuổi trẻ, dù đời thường vẫn phải xách nước giúp vợ đẻ.

Rất có thể từ một chuyện nhỏ GS Diệu nhớ cậu sinh viên trẻ cắt tóc bên Warsaw, nên một hôm có Thủ tướng nhớ tới ông có tâm và tầm của trí Việt để hỏi về chính phủ kiến tạo, bởi kiến tạo thì không thể thiếu giới trí thức đúng nghĩa.  

Bài của Hiệu Minh dưới dạng e-Magazine trang trọng trên VNN như một nén hương kính viếng hương hồn Anh.

http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/media/gs-phan-dinh-dieu-tam-va-tam-cua-mot-tri-thuc-viet-450990.html

Advertisements

349 Responses to Giáo sư Phan Đình Diệu: Tầm và tâm của trí thức Việt

  1. Thực Tế says:

    Các AC cứ đánh giá tại sao, sẵn sàng nhận búa!
    – khoảng ’75-’79 các BS BV Bạch Mai và Y HN (thầy của thầy của thầy của thầy thế hệ BS nay) đã “bị” nhận xét “ngoài không giỏi chuyên môn, còn không biết lịch sử văn chương trước ’45” – dĩ nhiên không được học nên không biết. 1 phần trí thức.
    – một vị GS MB rất nổi tiếng, thầy của thầy…các quan, BT, GD các cty NN trong 1 lĩnh vực KH say sưa và hãnh diện khi quen thân một trí thức MN và thán phục trình độ, nhận làm đàn anh trong lĩnh vực KH đó. Vị GS không biết rằng anh trí thức MN chỉ học được 1/3 của thầy mình và chưa học đến nơi/chốn/sai. GS MB này là gia tộc trí thức.
    – một Viện Tr. trong ngành KH đã bị nhận xét “quá dốt” bởi GS nước khác. Chính tai nghe. Họ rất kị và hiếm khi nhận xét vậy.
    – 1 Viện Tr. ngành KHXH cũng bị nói “không biết gì” bởi những cộng sự MN sót lại. Được cái hơi hiền.
    – 1 chuyên gia kinh tế học MB nổi tiếng (vẫn còn đăng đàn) từng nói riêng không biết về kinh tế thị trường/tư bản, có học đâu…
    – 1 chủ tịch hội 1 ngành trong YH (VN có tỷ lệ bệnh này báo động nhất thế giới) nói nhiều lộ dốt ngay trong môn mình là Hội trưởng
    – BS chủ lực BV Pháp Việt ở HN kê đơn sai vì dốt không biết 2 loại thuốc kị nhất kê chung. Kê đơn cho người nhà Bộ Trưởng vaf An ninh! Vậy ngay người thân của quan trong triều nếu được dạy/chữa/bảo ban bởi “trí thức” vậy thì…ra bến Rồng đi???

    Thế hệ tổ phụ vậy thử hỏi sao.

  2. Dove says:

    Dân tộc VN kỳ vọng vào trí thức nhiếu hơn các dân tộc khác.

    Vậy tại sao trí thức VN, không bằng trí thức người ta?

    • TranVan says:

      Không bằng vì nhiều lý do :
      – một số người có khả năng bị loại bỏ.
      – không có nhiều dịp trao đổi với đồng nghiệp ngoài nước
      – thầy dỏm ít có thể hướng dẫn trò đúng hướng
      – hư hao thì giờ cho những môn ….không cần đến
      – lương và phụ cấp không đủ sống
      – ….

      • TranVan says:

        Trí thức xứ người sau khi có bằng có việc làm tiếp tục học thêm và theo sát những thay đổi trong ngành của mình và những ngành khác, đôi khi không quên những vấn đề của xã hội để lên tiếng báo động khi cần mà không bị đàn áp.

      • Hoàng Cương says:

        Thưa các cụ thân mến .
        Lực lượng trí thức từ sau 1975 đến nay không nhiều như tưởng tượng đâu . Cái khí thượng võ của người có chữ họ không thể sống được trong bộ máy này .. và chúng ta thường nói nghề tay trái , nuôi nghề phải .Thật lố bịch
        Trí thức kiểu thời @

        • Hoàng Cương says:

          Người trí thức không nuôi nổi bản thân , mà cậy nhờ ai ?
          Các cụ giận , tui chịu

        • Hoàng Cương says:

          Việt Nam triệt tiêu dòng dõi quí tộc

          Trung Hoa can thiệp hay người Việt ?

        • TranVan says:

          “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm.”

          Thầy như thế chỉ làm hỏng trò mà thôi ?

        • TranVan says:

          Tôi thông cảm chứ không trách cứ đâu.

      • TranVan says:

        Vị nào không đồng ý với một , và̀i, hay tất cả những lý do trên, xin can đảm cho biết ý kiến. Tôi xin được ….lĩnh hội cao kiên.

        Mong lắm thay !

        Tb : ngoài ra tôi còn bỏ ngỏ , không đưa hết những lý do khác, vì sao thì ai cũng biết, đặd biệt là Anh/Chị TT.😀

    • Hiệu Minh says:

      Trí thức mình không bằng người ta chỉ cần xem anh Dove là đại diện cho làng Nghĩa Đô là đủ hiểu. 🙄 😛 😉 🙂

      • TranVan says:

        Mấy ông trí thức kia đâu có ngáo đến cỡ của anh Dove ?

        Dù cho có ngáo giả vờ, ngáo cơ hội, ngáo khi cần phải ngáo.

  3. Vinh_TungDao says:

    Ngồi đọc nguyên cả một entry về cụ Diệu và TD dừng lại với cụ Dương Tường với nền nhạc Sonate ánh trăng.
    Bản Sonate có 3 chương. Chương 3 viết ở hình thức sonata sôi nổi với nhiều hợp âm rải nhanh và âm nhấn mạnh mẽ, thể hiện cảm xúc mãnh liệt, dữ dội của một con người trong tư thế giữa tuyệt vọng và sinh tồn với khát khao hướng đến một khát vọng sống.

    TD xin dâng tặng cụ Diệu như một lời tri ân.

  4. Nguoiyeuvanhoc says:

    Chào các bạn Hang Cua!

    • Hoàng Cương says:

      Ủa ai vậy , Anh/chị mới đổi nick à

    • TranVan says:

      Chào bạn, người yêu văn học nghệ thuật,

      “Văn học” chính thống, văn học “nọc độc”, văn học thuần túy hay cả hai, cả ba ?😀

      • Hoang Phuong says:

        He…he…Bác TV thật là bất lịch sự…
        Một bạn mới lên tiếng chào mà bác đã phà “nọc độc” phè phè vào mặt người ta thế ư…

        • TranVan says:

          Hễ tôi thấy ai “yêu yêu” là tôi hắt xì hơi liền à. Từ yêu đến ngáo là một đoạn đường ngắn.

          Nhắm mắt đưa chân sẽ trao thân (trứng) cho ác ?

      • Mike says:

        Phải hỏi là yêu văn học “Hiện thực phê phán” hay “Hiện thực Cách mạng”?

  5. Đất Sét says:

    Tôi đọc và biết không nhiều lắm về Gs. PĐD, tuy nhiên, tôi cho rằng một người dám nhận định và phê phán chính quyền thì dù người đó có sai đi nữa, họ vẫn là người dũng cảm. Không một chính quyền nào trên thế giới này là hoàn mỹ, tức luôn có cái sai, nếu không có ai dũng cảm nhận biết và chỉ ra cái sai đó, thì đó là tai họa cho dân tộc nào bị trị bởi chính quyền kia.

    Một điều gần như đúng tuyệt đối là những kẻ luôn đứng về phía mạnh, tức là luôn phù thịnh thì trái tim kẻ đó không có ngăn chứa cho tính can đảm và lòng trung thực. Những kẻ như vậy, chỉ có ngăn chứa dành cho xu nịnh và đàn áp người yếu thế.

    Tôi đọc HM Blog đủ lâu để nhận ra bác Dove luôn luôn phù thịnh. Đừng nói đến những người phê phán, chỉ trích chính quyền từ xa xưa đến giờ, bị bác Dove dùng những từ ngữ miệt thị, mà cả em bé 10 tuổi (con của Blogger Mẹ Nấm), cũng bị bác Dove kéo vào để sỉ vả. Bởi vậy, tôi không lấy làm ngạc nhiên về những comment bác Dove viết về Gs. PĐD.

    Điều tôi thấy cần nói ở đây nữa là dù không còn trẻ, nhưng có vẻ bác Dove và cụ VA thiếu ý nhị (entry này trong loạt bài về Gs. PĐD vừa mất). Các cụ còn đầy những dịp để tranh luận, sợ không có sức để mà theo. Ở đời, khi một người mới mất, những gì không hay, không đẹp thường không được nhắc, nhường lại đó là những kỷ niệm ấm áp, để nhớ, để chia sẻ, thậm chí có cường điệu thêm, tôn vinh thêm cũng lẽ thường tình. Máu trong huyết quản các cụ còn nóng quá, dù đã bao năm chinh chiến Hang Cua!

    • TM says:

      Xin úp cho bác ĐS 10 up!

      Tuy nhiên khách quan nhận xét, bác Dove có phù suy đấy ạ. Bảo bác í chỉ phù thịnh thì oan cho bác í. Chẳng phải Liên sô đã suy đứ đừ rồi chăng?

      Chuyện không tưởng, nhưng nếu sau này chính quyền XHCN VN có suy thì bác í cũng vẫn… phù phù đấy. 🙂

    • VA says:

      Thật bất công, lão Đất Sét đã giầu nay lại được tặng thêm 10 up lận, thâm ý đấy nhá, cố mà chiều.
      UP nhiều và liên tục dễ bị thượng mã phong lắm đấy.

      “Có vẻ như lão Đất Sét thiếu ý nhị “ với VA tôi, đọc thơ thì chỉ đọc câu đầu câu cuối, đọc còm thì cố tình không hiểu thông điệp được đưa ra.
      Hơi buồn nhưng thôi đời là thế / Dù sao cây khế vẫn ra hoa.

      • Hoang Phuong says:

        He…he…đanh đá cho lắm vào rồi than bất công.
        Khế vẫn ra hoa nhưng chua hay ngọt??? Bây giờ khế chua có giá hơn đấy nhá…Đời là thế, chua ngọt cũng tùy thời…he…he…

  6. hoavouu says:

    Tang lễ là đau buồn là tiếc nuối ! Kiến thức Chủ Hang với cái nhìn toàn cầu,đã cho Hang ta một bửa tiệc quá thịnh soạn khi nói về Trí thức..
    . Tôi có một câu chuyện thật thú vị,nhưng nói về bề trái của giới Trí thức.Đây là một bài viết rất đáng trân trọng & suy ngẫm,nên câu chuyện tôi định bộc bạch hẹn lai hôm sau vậy.

  7. Hiệu Minh says:

    Vài thông tin thêm về lễ tang

    Như anh TamHmong đã viết về sự kiện khá đủ, tôi có vài chi tiết để bạn đọc không dự biết và những ai dự phản hồi thêm cho phong phú.

    Là dân blogger viết tự do chả ai quản lý nên sáng sớm vác máy ảnh vào nhà tang lễ từ 8 giờ sáng, khi đó có một đám tang đang tiến hành, tôi đã thấy các vòng hoa được sắp trong sân.

    Người ta bảo dân vì tiền đến với sếp đương ngồi ghế, bạn hữu tình thân đến cả lúc sếp ngồi với gà khỏa thân.

    Nhìn lượng vòng hoa (2 xe chở mới hết), nhìn các đồng nghiệp cũ, các bạn thân tình, đủ hiểu tâm và tầm của người nằm xuống.

    Một số đồng nghiệp thì thầm, tang lễ sếp Diệu có nhiều nhạy cảm, và có thể nhiều người ngại không đến chăng. Nhưng tôi không có cảm giác đó, dường như chính quyền để “đường thông hè thoáng”.

    Nhìn mấy vòng hoa của TT Phúc, chị Ngân, BT Trương Minh Tuấn và vài VIP khác, là đủ hiểu không vấn đề gì. Nhiệt độ ngoài trời nóng hơn rất nhiều trong khi “nhiệt độ” tang lễ thì…mát tuyệt.

    Thấy anh Quang A đứng một mình đang quay chụp bằng smartphone, tôi tới hỏi thăm, ơ anh không bị chặn à. Lão cười vui, chả ai nói gì cả. Huy Đức Osin bay từ đâu đó ra dự. Các cụ lão thành như Phạm Toàn, Chu Hảo, Khắc Mai… đều có mặt.

    Các đoàn IT đến khá đông, Bộ 4T, các đại học kỹ thuật, các hiệp hội, bạn cũ từ viện giờ ai cũng già, có người tôi không nhớ tên mà cứ chào chào. Nhưng các anh chị tôi gặp đều nói là họ đọc Hiệu Minh Blog, biết anh Dove là ai, chỉ có VA là không biết tên thật.

    Điếu văn do ĐH QG soạn cũng công phu và nói khá chi tiết về GS Diệu, anh Đức đọc truyền cảm và rõ ràng, tôi có ra chuyện với anh, cảm ơn anh vì chuẩn bị việc hệ trọng này. Dù hay, đủ ý nhưng điếu văn này viết theo kiểu truyền thống, chưa phá cách nên ít người sẽ nhớ.

    Tôi theo xe tang lên Lạc Hồng Viên cách HN khoảng 60-70km, hè nắng nóng, nhưng dịch vụ chu đáo, có bánh mỳ kẹp chả , nước lavie và sữa cho các cụ. Các em phục vụ xinh, nhẹ nhàng, cũng mặc đồ đen, dường như là phong cách mới.

    Lạc Hồng Viên đang xây dựng rộng mênh mông nhưng qui hoạch và cách xây mộ thì vẫn kiểu Made in Vietnam. Cứ nhìn HN được xây dựng ra sao thì nghĩa trang cũng…y chang.

    Mấy xe đi toàn thuộc họ hàng nhưng bạn hữu thấy anh Chí Công khá mệt nhưng vẫn đi tận mộ để thắp hương, thấy Chi Mai và anh Đức PGĐ ĐH QG cũng ở đó.

    Nói chung, tang lễ được tổ chức chuyên nghiệp, không có sự cố gì, mọi việc như kịch bản.

    • VA says:

      Tôi ko biết nhiều về Giáo sư PĐ Diệu, đọc anh Cua mới biết và thấy có chút hãnh diện về người đồng hương tài hoa như vậy, cả về KH và thơ.

      Nếu tôi nhớ ko nhầm thì đã nghe về vài vụ kiến nghị từ hồi còn ở bên Nga, tin đồn lan khá nhanh rồi rơi vào quên lãng, thậm chí còn ko nhớ tên của ai. Công việc và cuộc sống phức tạp nó cuốn người ta đi. Lúc ấy là triều đại Yeltsin, Perestrojka của Goobachop đã biến thành cuộc đại phẫu dân chủ của Yeltsin, một cú sốc với đại đa số dân chúng.

      Maphia lộng hành, cảnh sát trở nên hư hỏng, tài sản lần lượt rơi vào tay tư bản đỏ. Mấy anh Do thái nổi lên đánh chiếm tài sản công, có anh như Pankin lúc đầu chỉ đi bán đồng hồ cho quân ta, thế mà chỉ sau vài năm đã thành ông chủ một nhà bank lớn nhất nhì Matxcova, sự thành công nhanh như vậy chẳng báo hiệu điều gì tốt đẹp và ncũng nhanh như thế sau đó nó biến mất trong khủng khoảng tài chính năm 1998, khiến đồng tiền mất giá đến 40 lần.

      Riêng tài phiệt do thái như Berezobski trở thành bố già trong chính phủ. Rồi thì Trechnia ly khai, đe dọa khủng bố, đặt mìn dưới chung cư ở Mát … tình trạng đó kéo dài suốt 10 năm. Nhìn người đàn bà Nga mặc cái áo phông mỏng tang, thưa như vải màn, lổn nhổn những lỗi nối vải của dân mình đánh sang mà thấy cám cảnh. Lối thoát cho nhiều cụ về hưu là cho thuê lại căn hộ ở thành phố để về quê trồng khoai tây.

      Trong thời gian ấy NATO ném bom Nam Tư và tranh thủ tiến sát đến biên giới nước Nga. Yeltsin vỡ mộng về sự hữu hảo với Phương Tây và thế là Putin được dựng lên như một giải pháp cứu vãn tình thế.

      Tôi tin rằng: nếu các nhân sĩ trí thức được trải nghiệm quãng thời gian như vậy, họ sẽ không còn khuyến nghị hay hô hào cho một cuộc đại phẫu dân chủ, đó sẽ là cái chết được báo trước với một nước nhỏ nằm cạnh TQ như VN

      Khuyến nghị cái cách chế độ, cổ xúy cho dân chủ là điều rất nên làm và cần làm thường xuyên, đấy là việc không của riêng ai. Bởi dân chủ không phải là đột biến, mà là một quá trình liên tục với các cải cách, đấu tranh và nhân nhượng. Dân chủ PT cũng đâu phải một sớm một chiều mà có, đó là quá trình cả mấy trăm có lẻ.

      Nếu chúng ta tỏ ra kém cỏi và bất lực, không thể nói những điều hợp nhẽ, đúng thời điểm, đúng người đúng việc, có sức thuyết phục với đại đa số, thì đương nhiên chúng ta có nguy cơ bị cai trị … bởi những kẻ kém cỏi.

      Như anh Dove đã dẫn vị Hồng y nào đó, dân chủ cũng cần phải có nền tảng nhất định hỗ trợ. Dúi dân chủ vào tay một đám dân thu nhập thấp, đang thất nghiệp và bất mãn, lòng đầy oán hận chính quyền và được ngoại bang dúi vào một mớ tiền và súng thì kết quả như đã thấy ở Ucraina và Trung Đông.

      Tiếng nói của các trí thức gia sẽ có trọng lượng hơn nếu họ có uy tín và thành tựu trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Ko phải như thời Pháp thuộc, lẳng một quả bom vào bàn tiệc ở Sa Điện là trở thành biểu tượng.

      Càm ràm thêm lần cuối vài dòng mong các vị lượng thứ. Hôm nay nắng nóng 35độ xem có cái mốc đem ra phơi thôi, có lẽ tư duy của mình cũng mốc cmnr.

      • VA says:

        BẾN CUỐI
        11/2/2017
        Bến cuối là đây nấm mộ xanh
        Ngẩn ngơ cây trút lá trơ cành
        Sương đêm còn đọng dăm giọt lệ
        Nàng dế thương tình khóc … ơi anh
        *
        Ngoài kia nắng đẹp nơi đây tối
        Mùi đất thơm nồng kiến bò quanh
        Vừa hôn vừa cắn nghe nhồn nhột
        Lên đỉnh phù vân một giấc lành
        *
        Ở đây không có nàng Nguyệt Hằng
        Tình tự năm canh dưới ánh trăng
        Chỉ có một nàng bọ hung đất
        Cần mẫn chung tình chẳng nói năng
        *
        Trần gian có nhiều việc để làm
        Chốn này rảnh việc suốt quanh năm
        Vi vu thoải mái không cần tính
        Tiêu tiền âm phủ khỏi lăn tăn
        *
        Trần gian có lắm chuyện đau đầu
        Độc tài dân chủ những đẩu đâu
        Tham nhũng sâu mọt sao tệ thế
        Về đây thành tử tế, hết sầu
        *
        Trần gian chỉ có thế, thôi đành vậy
        Gửi lại trời cao giấc mộng anh hào
        Gửi lại em yêu nỗi nhớ hư hao
        Và quê hương những khát khao chưa trọn

        • TKO says:

          @ Bác VA:

          Bài thơ rất hay, chỉ tiếc một chi tiết ạ …

        • P.V. Nhân says:

          * Bác VA: Bác tài hoa, làm thơ hay, tôi quý. Nhưng con người đầy mâu thuẫn. Marx nói: Con người là sản phẩm của xã hội…Tôi nghĩ là đúng. Nếu VA ở miền nam, hoặc ở một nước Tự Do. VA sẽ rất danh tiếng…
          Bác làm thơ hay. Tôi ké một tí ở khổ cuối: Trần gian chỉ có thế, thôi đành vậy. Gửi lại trời cao giấc mộng anh hào…
          * Tôi mượn ý Phạm Thiên Thư:
          : Thôi thôi chỉ là phù vân
          Thôi thì thôi nhé- có ngần ấy tôi
          Chim xưa chết dưới cội hoa
          Tiêng kêu rời rụng giữa giang hà
          Mai ta chết dưới cội đào
          Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu…
          * Đọc bài tường thuật của bác Tam Hmong và Hiệu Minh về cuộc tiễn đưa Giáo Sư Diệu. Rất nhiều hoa. Tôi cảm tác về ông
          Mai ta chết giữa Rừng Hoa
          Khóc ta xin nhỏ lệ vào…Dân ta…
          * Kính chào.

        • VA says:

          @TkO: Chào cô nương, thiếu chi vậy?! Dạo này chắc thêm nghề … lặn biển.

          @ P.V. Nhân : Thấy bác quan tâm sợ chết đi được, hì.

          “Hôm qua chết đứng cây sào
          Khi nghe điều bốn hiến vào đảng ta
          Nay mai chết giữa rừng hoa
          Khóc ta xin nhỏ lệ hòa cùng dân “

          Hình như khổ thơ này bác đăng 1 lần rồi, bác mau quên thế 😯

        • Aubergine says:

          tho VA hay qua

    • P.V. Nhân says:

      * Chính quyền thế kỷ 21. Ít nhất người ta cũng cảm được tầm vóc một người tên Phan Đình Diệu…Ngay báo chí, truyền thông ở Mỹ ( gọi là bên TC) cũng nhắc đến ông…Một cuộc đời khép lại.

  8. Ngọ 1000 ngàn usd says:

    Có lần, hình như Tungdao thì phải, phong cho Ngọ lên …trí thức. Ngọ không dám nhận vì…thấy …thế nào ý. Trí thức thì phải có học hàm học vị chính danh, phải viết được sách, viết được báo, được nhiều người muốn đọc, nói có nhiều thích và muốn nghe…Ngọ thì không được như vậy. May ra chỉ xuất được …vài cái còm thôi. Ngọ không phải là trí thức nên không dám tham gia những vấn đề của trí thức như cụ 3Hmong hay cụ VA…

    Nhưng với lòng kính trọng đối với Gs Diệu được hình thành khi đọc những bài viết về ông trên báo chí và trong Hang, suy nghĩ mãi Ngọ mới …còm. Tài giỏi và đóng góp cho khoa học này nọ Ngọ cũng chỉ biết vậy thôi nhưng Ngọ đánh giá cao về ý kiến của Gs đối với chính quyền. Không phải trí thức nào ngoài chuyên môn của mình vẫn còn có những trăn trở đối với đời sống xã hội và tâm huyết, dũng cảm nói thẳng với chính quyền như ông. Ý kiến của Gs đúng, sai hay sâu, nông là do nhận thức, thái độ chính trị của mỗi người nhưng tinh thần của ông phải được trân trọng. Ngọ nghĩ, xã hội muốn phát triển rất cần những tiếng nói như của Gs Diệu.

    Nay cũng chỉ biết chúc Gs đến được miền cực lạc. Hy vọng ở đó, nếu gặp cụ Văn Ba thì Gs kể hết cho cụ Văn ba về tình hình đất nước trong những năm gần đây và tiếp tục có ý kiến với cụ Văn Ba như Gs đã từng.

    • Hoàng Cương says:

      Vợ cụ Phan Đình Diệu cũng rất tuyệt vời ! “Kỳ Tài” bao giờ cũng để cho đời một chút ghen tỵ …Cũng tại Cụ Nguyễn Du mà ra cả …

      • CD@ says:

        – thưa anh HM, tôi đã “tường thuật’ lại về một vài sự “thay đổi nhỏ- ý nghĩa lớn’ trong Tin buồn dán chính thưc tại nhà tang lễ. Mọi nói thêm là thừa ! “người ta đã tính đến tất cả các PA một cách rất chi tiết- và chọn PA “optimum” ?!
        – Trước đó có lễ tang của 1 người khác, “ít tên tuồi- lèo tèo”… Nhưng với con mắt “của một người con có bố đã là người của TC2 (?!)”, Tôi đã nhận ra khá nhiều “xe ôm” từ vòng ngoài ngay đầu vườn hoa…và ngay cả trong nhà tang lễ, cũng có một số “người làm nhiệm vụ”, chỉ có là họ gập một đối tượng hầu hết là “đầu bạc”, đi phải dìu nhau…nên cũng không cần “cảnh giác cao” và phải sử dụng liên tục các “thiết bị quay nhìn” như ở những trường hơp khác. Tôi nhận ra Oshin đi cùng 1 bạn khác, đeo cái túi “đồ nghề”…rồi a.Quang A khi đi ra từ lễ viếng, trồng độ này khá “điển trai và hoành tráng” hơn xưa, mọt vài khuôn mặt bloger quen thuo5c hoặc thành viên lão làng của khu đồi thông-nghĩa đô năm xưa…Tôi có chờ để “shake hands” một anh bạn “con nhà nòi” ít tuổi hơn đã có học vị PGS và đang là sêp của trung tâm điều khiển tính toán VHLKHVN…Phải nói thế này, “Họ” đề tính và có PA chuẩn bị hết, nhưng chẳng phải dùng đên, vì đối tượng là ‘chân chậm-măt mờ…” còn các bạn trẻ thì đang “toàn tâm toàn ý lo cho sự nghiệp tương lai..” !
        – Có một việc, cũng muốn qua entry này, phản ảnh lại với nhà tang lễ : các đ/c trật tự bảo vệ áo xanh, rất mẫn cán, nhưng xin “It dùng còi, Không dùng là tốt nhất”, khi chỉ dân che xe ô tô vào chỗ đâu…trời ơi, nắng nóng, nhà tang lễ trang nghiêm…luôn phải nghe những tiếng còi toe toét chói tai..rất phản cảm…! Ngoài ra, khu nhà để xe máy (mới)và khu WC đang sửa chữa rất bừa bộn và bẩn, nên làm nhanh gọn dứt điểm, vì đây là nhà tang lễ quốc gia trong giai đoạn hiện nay hiện nay !
        P.S. tui luôn chú ý ô. chủ blog, quả thật “nhanh nhẹn, xốc vác…còn hơn việc nhà” ! mấy lần định chụp hình ông, đều bị “hụt”…Tks HM again !

  9. Hiệu Minh says:

    Đây tôi coi là điếu văn riêng của Hiệu Minh blog tiễn biệt Giáo sư Phan Đình Diệu

    • Hiệu Minh says:

      Đây là điếu văn do GS. Nguyễn Hữu Đức, PGĐ ĐHQG, đọc tại tang lễ
      Điếu văn truy điệu Giáo sư Phan Đình Diệu

      Kính thưa quý vị thân hữu, bạn bè, đồng nghiệp

      Thưa gia quyến Thầy Phan Đình Diệu

      Hôm nay chúng ta cùng nhau ở đây để tiễn đưa Giáo sư Phan Đình Diệu – một nhà khoa học – một giảng viên – một trí thức lớn của Việt Nam – người đã đặt nền móng cho sự hình thành và phát triển ngành khoa học tính toán và tin học Việt Nam, người có sức ảnh hưởng lớn đến xã hội qua những đóng góp tâm huyết với tầm nhìn xa rộng cho sự phát triển đất nước.

      Sinh năm 1936 tại xã Can Lộc, huyện Trung Lộc, tỉnh Hà Tĩnh trong một gia đình có truyền thống hiếu thuận và hiếu học, ngay từ nhỏ cậu bé Phan Đình Diệu đã bộc lộ một tư chất thông minh đĩnh ngộ. Mới 4 tuổi, cậu đã được thầy giáo cõng đi học cùng các anh chị lớn, và ngay khi 9 tuổi đã được thay mặt thiếu nhi diễn thuyết trước cả hội trường lớn vào những ngày tháng 8 năm 1945 lịch sử. Cha cậu là thầy giáo thường đi dạy xa nhà, mẹ làm nông tần tảo nuôi 7 anh em, là con trưởng nên ngay từ nhỏ, Phan Đình Diệu đã có ý thức tự lập và trách nhiệm, luôn có tấm lòng giúp đỡ và dìu dắt những lớp đàn em đi sau mình.

      Những năm tháng học ở trường cấp III Phan Đình Phùng, nay là trường Trung học phổ thông Phan Đình Phùng, Thành phố Hà Tĩnh, Giáo sư Phan Đình Diệu đã có những người bạn tâm giao, những người sau này trở thành những nhà khoa học trong nhiều lĩnh vực. Ngôi trường ấy cũng cho ông ký ức đẹp về những người thầy mà ông đã thể hiện sự kính yêu qua những bài viết có sức lay động sâu sắc.

      Năm 1954, ông ra Hà Nội và theo học Trường Đại học Sư Phạm Hà Nội. Trong thời gian này, ngoài việc miệt mài học tập, ông cũng đã tự học tiếng Anh và tiếng Pháp, và rất say mê tìm hiểu về Triết học. Chính ở đây ông đã tìm thấy niềm đam mê với Toán học, đã tốt nghiệp thủ khoa xuất sắc. Ngay sau đó, ông được giữ lại trường làm giảng viên và giảng dạy tại đây từ năm 1957 đến 1962.

      Năm 1962 ông được cử sang Liên xô làm Nghiên cứu sinh. Năm 1965, với những kết quả xuất sắc khi bảo vệ luận án Phó Tiến sĩ, Ông đã được Hội đồng đề xuất để thực hiện tiếp luận án Tiến sĩ khoa học.

      Năm 1967, ông đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ khoa học khi ở tuổi 30. Các công trình khoa học có tính đột phá trong giai đoạn này của ông đã được xuất bản trên các tạp chí hàng đầu của Nga, góp phần mở một nhánh mới trong Toán học về Giải tích hàm kiến thiết và được in riêng thành một tập của tạp chí khoa học Steklov của Nga. Năm 1974, được Hiệp hội Toán học Mỹ dịch và xuất bản thành cuốn sách bằng tiếng Anh.

      Sau khi về nước, Tiến sĩ khoa học trẻ Phan Đình Diệu làm việc ở Uỷ ban khoa học kỹ thuật nhà nước, tham gia vào Phòng Toán học tính toán và đồng thời kiêm nhiệm tổ trưởng bộ môn Điều khiển học, một trong bốn bộ môn của Viện Toán học trong những ngày đầu thành lập.

      Ngay từ đầu những năm 1970, nhận định về tình hình thế giới, cho rằng thông tin, tri thức sẽ ngày càng đóng vai trò quan trọng và coi đây là cuộc cách mạng lớn thay đổi nhân loại, ông cùng đồng nghiệp đề xuất dự án thành lập Viện Khoa học Tính toán và Điều khiển.

      Năm 1977, Viện Khoa học Tính toán và Điều khiển chính thức được thành lập, và ông là Viện trưởng đầu tiên. Viện là tiền thân của Viện Tin học, sau đổi tên là Viện CNTT hiện nay.

      Giáo sư Phan Đình Diệu đã luôn phát hiện, khuyến khích những cán bộ nghiên cứu trẻ có năng lực, xây dựng các những nhóm nghiên cứu mạnh. Dưới sự lãnh đạo tâm huyết và quyết đoán của ông và với sự quyết tâm và làm việc hăng say các cán bộ của Viện, năm 1979, chiếc máy vi tinh đầu tiên được thiết kế và sản xuất tại Việt Nam và Đông Nam Á. Ông cũng đã lãnh đạo nhóm nghiên cứu hợp tác với Bộ Nội vụ và Ban Cơ yếu Chính phủ để phát triển các thiết bị tự động giải mật và mật mã hoá. Năm 2007, các nghiên cứu này đã được trao tặng giải thưởng Nhà nước về KH&CN.

      Giáo sư Phan Đình Diệu đã tích cực xây dựng nhiều hợp tác khoa học với quốc tế. Ông đã được mời đến giảng bài hoặc làm Giáo sư mời nhiều trường đại học uy tín trên thế giới ở Pháp, Mỹ, Đức, Nga, Canada, Tây Ban Nha, Nhật Bản, Hungary, Bugary, Ba Lan, Phần Lan. Với ảnh hưởng và uy tín của mình, Ông đã tổ chức thành công các Hội nghị Tin học quốc tế đầu tiên ở Việt Nam, và mời được các chuyên gia Tin học nước ngoài về nước để phát triển các nhóm nghiên cứu trong nước.

      Cùng với sự phát triển của đội ngũ cán bộ KH&CN trong cả nước, ông đã sáng lập ra Hội Tin học Việt Nam vào cuối năm 1988 và đảm nhận trách nhiệm Chủ tịch Hội hai khoá đầu tiên.

      Vào đầu những năm 1990, ông đã dồn tâm huyết để thực hiện nhiệm vụ được Nhà nước giao biên soạn “Chính sách phát triển và ứng dụng CNTT” làm nền tảng cho sự ra đời của Chương trình quốc gia về CNTT.

      Năm 1993, Ông được chỉ định làm Phó trưởng Ban thường trực Ban chỉ đạo Chương trình quốc gia về CNTT và là người trực tiếp soạn thảo Chương trình Quốc gia về CNTT giai đoạn 1995-2000, đặt nền tảng cho việc ứng dụng CNTT vào mọi mặt kinh tế xã hội, như xây dựng chính phủ điện tử, đưa Internet vào Việt Nam, xây dựng các Khoa CNTT trọng điểm và mở các chương trình đào tạo tại các trường đại học.

      Dù ở bất cứ cương vị công tác nào, Viện trưởng Viện Tính toán và Điều khiển, Viện phó Viện Khoa học Việt Nam, Chủ tịch Hội đồng chức danh Giáo sư ngành Toán, Trưởng ban xét duyệt và hỗ trợ của Quỹ VIFOTEC của Liên hiệp các Hội KHKT Việt Nam hay Chủ tịch Hội đồng tư vấn về Tin học của Liên hiệp Hội, Giáo sư Phan Đình Diệu luôn thể hiện tinh thần trách nhiệm và sự tâm huyết với công việc.

      Ở tuổi lục tuần, Giáo sư Phan Đình Diệu lại trở về giảng dạy tại Trường Đại học Công Nghệ – Đại học Quốc gia Hà Nội.

      Trong suốt sự nghiệp dạy học, ông đã dạy nhiều môn học, biên soạn nhiều giáo trình, đặc biệt là các môn học có tính chất khai mở, dự báo những hướng đi mới của sự phát triển khoa học tính toán, như các sách về Logic toán – cơ sở toán học của tin học, Lý thuyết độ phức tạp tính toán, Lý thuyết mật mã và an toàn thông tin. Những bài viết khoa học, những cuốn sách và giáo trình đều được ông viết rất trong sáng, sâu sắc, chặt chẽ và đầy tính sư phạm.

      Không chỉ là một nhà khoa học, một giảng viên, suốt cả cuộc đời Giáo sư Phan Đình Diệu còn là một người trí thức đóng góp trí tuệ và tâm huyết cho đất nước.

      Là Đại biểu Quốc hội khoá 5 và khoá 6, tham gia Uỷ viên của Uỷ ban Đối ngoại, rồi Uỷ ban Văn hoá và Giáo dục của Quốc hội, với tư duy độc lập, logic, kết hợp với sự tìm hiểu sâu sắc về triết học và chính trị xã hội, Giáo sư Phan Đình Diệu đã có những cách nhìn sâu rộng về thời cuộc, về xu hướng phát triển và những sự đổi thay cần thiết cho đất nước. Các ý tưởng của ông luôn được hình thành trên cơ sở khoa học, các dữ liệu thực tế và các vấn đề cốt lõi của sự phát triển kinh tế – xã hội; luôn có sự nhất quán, xuyên suốt, mang một tầm nhìn xa, có giá trị qua nhiều thập kỷ.

      Ở mọi diễn đàn trong nước hay quốc tế, ngay cả trên diễn đàn Quốc hội, Mặt trận Tổ Quốc, trước lãnh đạo cấp cao, Phan Đình Diệu luôn thể hiện là một trí thức thẳng thắn, chân thành và tâm huyết vì sự phát triển của đất nước.

      Trong xã hội, vốn là người sâu lắng, nhưng tâm hồn chất chứa nét phóng khoáng nghệ sĩ và một tầm hiểu biết xã hội rộng mở, ông có rất nhiều bạn bè tâm giao. Ngôi nhà của vợ chồng ông không chỉ là nơi những bạn bè, đồng nghiệp, học trò trao đổi về học thuật, nơi nhiều trí thức tranh luận về xã hội và đất nước, mà còn là nơi bao bạn bè nghệ sĩ cùng thưởng thức nhiều bản nhạc câu thơ.

      Là người con của vùng đất Hà Tĩnh, một nhà khoa học, một giảng viên, một trí thức có nhiều đóng góp với sự phát triển của KH&CN nước nhà, Giáo sư Phan Đình Diệu luôn trăn trở và giúp đỡ quê hương. Ông là một con người luôn có trách nhiệm và là trụ cột của gia đình, dòng tộc. Là con trưởng, ông trọn lòng hiếu thảo với cha mẹ, chăm lo và dìu dắt sáu người em. Trong gia đình, Giáo sư Phan Đình Diệu là người chồng thuỷ chung, hết mực yêu thương vợ con.

      Noi theo tấm gương khoa học trung thực, luôn nhìn thẳng và nói thẳng của đấng sinh thành, cả ba người con ông đều trưởng thành trong sự nghiệp và hiếu thuận với mẹ cha.

      Kính thưa quí vị ! Kính thưa quí quyến !

      Giáo sư Phan Đình Diệu ra đi để lại một khoảng trống cho gia đình, họ tộc, cho quê hương đất nước. Giáo sư đã đi xa nhưng cuộc đời, sự nghiệp, đức độ, thanh danh của Giáo sư mãi còn trong nỗi tiếc thương vô hạn của gia đình, của bạn bè, họ hàng gần xa và của tất cả những ai dù chỉ biết ông qua các trang sách, bài báo.

      Thay mặt Ban tang lễ, xin kính cẩn vĩnh biệt Giáo sư. Xin cầu nguyện cho Giáo sư siêu sinh tính độ. Xin chân thành và thống thiết chia buồn cùng bà quả phụ, các con, các cháu nội ngoại và họ tộc của Giáo sư.

      Sau đây, xin tất cả dành một phút mặc niệm Giáo sư Phan Đình Diệu !

    • krok says:

      Một lần nữa xin cám ơn cụ Cua về điếu văn riêng và các bài viết khác với cả tấm lòng với GS Phan Đình Diệu. Dù ở xa nhưng cũng như được tiễn chân GS Diệu đến nơi nghỉ chốn Vĩnh Hằng. Những cống hiến và tư tưởng của GS Diệu sẽ sống mãi trong lòng dân tộc.

  10. Hiệu Minh says:

    Lời tâm sự của anh Phan Dương Hiệu, con trai của GS. Phan Đình Diệu, trong lúc cảm ơn người dự lễ tang

    Sau đây tôi xin được nói đôi lời với bố.

    Thưa bố,

    Lời nói thiêng liêng nhất con xin cảm ơn bố, cuộc đời bố đã để lại cho mẹ, cho chúng con một tinh thần đầy yêu thương và chính trực.

    Bố luôn thẳng thắn nhưng cũng rất hài hước và lãng mạn. Mẹ kể, lần gặp đầu tiên, bố tặng mẹ cuốn truyện Ruồi Trâu với một ánh mắt long lanh. Bố làm những bài thơ tặng mẹ đến ông ngoại cũng mê và chép lại. Mỗi niềm vui trăn trở trong công việc, mỗi bài viết tâm huyết với đất nước bố đều chia sẻ với mẹ. Tình yêu của bố sẽ giúp mẹ luôn vững vàng, như sự mạnh mẽ lạc quan mẹ đã luôn có trong những năm qua, khi chăm sóc sức khoẻ cho bố.

    Đối với chúng con, niềm say mê của bố đối với khoa học, những trăn trở của bố đối với đất nước, là lời dạy vô giá. Bố nói với con, cuộc sống cần nhất sự trung thực. Tưởng chừng đơn giản nhưng trung thực bao gồm cả dũng cảm, trung thực với chính mình để có những chính kiến độc lập, và trung thực trong cuộc đời để dũng cảm nói lên những ý kiến tâm huyết.

    Những lời phát biểu chân thành của bố thật dũng cảm, giản dị nhưng đầy mạnh mẽ về đất nước – như mong ước của bố – những ý kiến của mình sẽ như một giọt nước nhỏ bé hoà vào nhiều triệu giọt nước khác của dân tộc để tạo thành dòng thác “đổi mới” của đất nước.

    Giọt nước nhỏ bé đó, như bố lấy tên, là những bài viết « Nghĩ suy cùng đất nước ». Giọt nước đó sẽ không tan đi khi bố chia xa.

    Câu thơ bố viết cho con khi con còn nhỏ từ đất nước Đan Mạch của An-đéc-sen sẽ mãi đồng hành cùng con :

    « Và con ơi,
    Bố muốn tặng con
    một chú ngựa rơm
    Trên gập ghềnh đường xa
    con sẽ bước »

    Anh Hiệu vừa công bố trang Web thu thập những bài viết của GS Phan Đình Diệu như một lời hứa không để giọt nước tan chảy

    http://www.phandinhdieu.net/accueil.html

    • P.V. Nhân says:

      * Bố muốn tặng con
      một chú ngựa rơm…

      * Ngựa rơm tặng làm gì. Con hãy tự mình, tiến bước…Bằng cố gắng của con…

      • Tuan_Freeter says:

        Anh Nhân: Anh nên tìm hiểu về “ngựa rơm” trước khi viết xuống!
        Chìa khóa cho Anh tìm hiểu nè: “ngựa rơm” hay “warauma” hoặc “wara uma”!
        Nhân tiện, Anh hỏi luôn chị Google: Ở miền Trung, có một từ rất hay là “Bộp chộp”

        • hoavouu says:

          “Bộp chộp” Là từ rất hay. Nhưng “Chang,Lua.Dùa,Húp” mới là từ rất độc.Tôi gởi tặng A Tuấn.

      • hoavouu says:

        Tôi đồng ý anh P.V.Nhân ! Cuộc đòi này đâu phải nơi nào cũng đầy ÁC QUỶ mà cần phải tăng ngựa rơm \.
        Yêu đời đi rồi đời sẽ yêu mình.

        • Vinh_TungDao says:

          Chính, tà là môi trường khách quan. Thiên thần và ác quỷ là môi trường nội tại, chủ quan trong cuộc sống hàng ngày.
          Ngựa rơm là một phong tục tín ngưỡng của người Nhật Bản mang lại điều lành và may mắn. Làm người ai cũng mong được điều đó để cuộc sống tốt đẹp hơn. Một người bố muốn tặng cho con điều may mắn, thì đó cũng là một ước nguyện bởi bố cũng từ đó mà lớn lên, để trưởng thành và thành người.
          Theo TD, tương lai, ngày mai thế nào lệ thuộc hoàn toàn vào thái độ sống và trách nhiệm của bản thân với gia đình và xã hội. Đó chính là những cọng rơm để se nên điều may mắn. Tuyệt vời.

        • hoavouu says:

          Chào Vinh-TungĐao khỏe nhé ! Ngựa rơm theo HVU với người VN chưa tuyệt,nhất là dùng để tặng cho con gái Hí hí. . . ? Phải là voi, voi rơm à? Ngựa rơm bé quá,với lại voi là động vật cần phát động tuyên truyền rộng rãi cho quần chúng hiểu,voi là đọng vật,cực kỳ quý hiếm,cần phải được bảo tồn.
          Người Nhật là ngựa,ta là voi. Voi cho nó oai V-TĐ nhé. Hô hô. . .

  11. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Sáng hôm nay 9.45, tôi đã đến viếng và chia buồn với gia đình GS Phan Đình Điệu ở Nhà Tang lễ Quốc Gia số 5 Trần Thánh Tông. Người đến dự lễ tang khá đông. Phần lớn là những người trên 50 tuổi. Nhiều người trong số này, những người mà tôi biết, là những bộ mặt ưu tú trong giới khoa học kỹ thuật (đặc biệt là CNTT), kinh doanh Hà Nội. Nhưng cũng có không ít bạn trẻ tuổi sinh viên.
    Tôi xếp hàng đi vào Nhà Tang lễ trong Đoàn Viện Hàn Lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (khoảng trên 100 người) do GS Châu Văn Minh đương kim Viện trưởng dẫn đầu. Tôi đứng với cùng hàng với những người quen biết ở Viên Công nghệ Thông tin.
    Những người thuộc thế hệ kỹ sư “quần loe tóc dài” từng say mê làm VT80 do GS Phan Đình Diệu khởi xướng. Hiện nay họ đã về hưu. Nhưng qua cách nói chuyện, thấy họ rất ái mộ GS Phan Đình Diệu và vẫn giữ được “lửa” của một thời thanh niên sôi nổi. Đặc biệt là bạn M., một người cao lớn quê Bắc Ninh. Tóc vẫn dài tuy đã bạc quá nửa.
    Trong lúc xếp hàng, tôi có nghe thông báo trên loa là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân và Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam gửi vòng hoa đến viếng GS Phan Đình Diệu.
    Ông Hiệu Minh mặc quần sáng mầu, áo chemise thẫm mầu đứng ở đầu hàng Đoàn Viện HLKHCNVN. Sau khi viếng linh cữu GS Phan Đình Diệu, ông Hiệu Minh đến bắt tay chia buồn từng thành viên trong gia đình. Tôi thấy mọi người trong gia đình GS Phan Đình Diệu tiếp nhận lời chia buồn của ông như của một người bạn, người thân của gia đình.
    Sau khi viết sổ tang, tôi bước ra bàn nước phòng bên cạnh. Rất mừng gặp được hai người bạn học phổ thông. Những người đều từng là cán bộ cao cấp của cơ quan chức năng, hiện đã về hưu. Một người đã từng làm việc ở Viên HLKHCNVN một thời gian. Họ cũng không ngạc nhiên khi gặp tôi dân Vật Lý ở tang lễ này. Chúng tôi đều có cùng sự kính trọng, ngưỡng mộ và thương tiếc sâu sắc đối với GS Phan Đình Diệu.
    Kính mong Anh Phan Đình Diệu an nghỉ ngàn thu. Chúng tôi và giới khoa học Việt Nam sẽ không quên anh.
    PS. Tôi đề nghị những ai không nói được lời tử tế trước sự ra đi của GS Phan Đình Diệu, không vào recom ở comment này.

    • VA says:

      Tôi tưởng anh Tâm đằm tính rồi hóa ra chưa, anh Dove lại ngược lại, trở nên bồ câu hơn cả bồ câu.
      Những lời tử tế thương tiếc dành cho Gs đã có trong bài trước cả rồi, ở bài này là bàn về cái tâm cái tầm của trí thức và giả trí thức anh ạ.
      Sự thương tiếc cũng không cần trình diễn nhiều quá, giữ trong lòng là được rồi.

      • TM says:

        Lạ nhỉ? Thuật lại những điều quan sát và không khí trong ngày tang lễ mà được xem là “không đằm tính”?

        VA là ai mà lớn lệnh buộc loại còm nào được post trong bài nào?

        Hang Cua lúc này xuất hiện nhiều chức sắc quá. Hết trương tuần lại đến quản giáo!

      • VA says:

        Là vì câu này đây, đừng suy diễn linh tinh thưa mụ Sanchét – anamit
        “Tôi đề nghị những ai không nói được lời tử tế trước sự ra đi của GS Phan Đình Diệu, không vào recom ở comment này.”

    • TM says:

      Mấy ai đã từ giã môi trường hoạt động và cuối cùng từ giã cõi đời mà vẫn giữ được lửa cho đồng nghiệp và đàn em nhỉ? Hay là vừa hạ cánh tưởng như an toàn là lập tức “chúng nó” lôi ra phanh phui đủ chuyện trong những ngày mình còn hét ra lửa?

      • VA says:

        Đừng lợi dụng để bôi nhọ thóa mạ người khác, hèn lắm TM, thương thuê khóc mướn thế là đủ rồi. Chẳng vì thế mà trở nên lương thiện hơn được.

        • TM says:

          Yêu cầu VA suy nghĩ lại về còm này. Lời nói phản ánh tính khí nhân cách của con người. Có xứng đáng với một con/người như VA không?

        • VA says:

          Tốt nhất là TM nên tự vấn mình là “con/người”, thay yêu cầu người khác làm việc đó.
          Như thế văn minh hơn nhiều, liệu Tm có đủ văn minh ??

    • TamHmong says:

      VA là ai?

      • VA says:

        “Tôi đề nghị những ai không nói được lời tử tế trước sự ra đi của GS Phan Đình Diệu, không vào recom ở comment này.”
        Với câu này thì Tâm H’M là ai ???

      • VA says:

        Đây là lời thương xót mà tôi dành cho vị Gs đáng kính.

        VA says:
        14/05/2018 at 3:14 pm
        Hồi cụ Hồ mất, trong điếu văn có câu: “Tổn thất này thật là lớn lao, đau thương này thật là vô hạn…”, cũng có thể mượn để nói về sự ra đi của Gs. PĐ Diệu.
        Xin chân thành chia buồn với gia quyến.

        Nhưng tôi ko làm kẻ ăn mày trên đau thương của người khác để đánh bóng cho bản thân minh như anh, TâmHM ạ

  12. VA says:

    Chính trị nghiệp dư
    Vừa nghe trên tivi, lệnh đóng cửa tòa nhà chung cư M5 – Nguyễn chí Thanh – HN và vài tòa nhà khác vì ko đảm bảo về an toàn cháy nổ. Nghe đến 2 lần ko nhầm được.
    1 cái lệnh như vậy bất chấp quyền lợi sinh hoạt của hàng trăm dân cư sinh sống ở đấy, hết sức phi lý.
    Trong khi hoàn toàn có thể ra tối hậu tư buộc phải khắc phục các vi phạm trong một đến hai ngày, phạt nặng thậm chí bỏ tù chủ tòa nhà hay ban quản lý vì tội coi thường tính mạng và tài sản công dân.
    Ra một cái lệnh ngạo ngược như vậy chứng tỏ sự NGHIỆP DƯ trong quản lý nhà nước và đi ngược với tiêu chí vì nhân dân phục vụ của Đảng.

    • chinook says:

      Ra một cái lệnh ngạo ngược như vậy chứng tỏ sự NGHIỆP DƯ trong quản lý nhà nước và đi ngược với tiêu chí vì nhân dân phục vụ của Đảng.
      —————–
      Ai ngạo ngược, nghiệp dư trong quản lý nhà nước, và phục vụ nhân dân? Người đã để tình trạng vi phạn luật cháy nổ, xảy ra và tồn tại bấy lâu hay người ra lwwnhj cữong chế, buộc di tản khỏi một nơi không dủ an toàn cháy nổ ?

      Nếu có chảy nổ trong thời hạn “tối hậu thư” , ai trách nhiệm ?

    • VA says:

      Cụ có lối ngụy biện kiểu như Bắc Kinh ngụy biện về Biển Đông và công văn PVĐ, thoạt nghe thì có vẻ có lý, nhưng rất đểu.

  13. Dove says:

    Tôi hiểu trí thức rất đơn giản, đó là những người đặt ra cho mình nghĩa vụ làm sáng tỏ các vấn đề liên quan đến 1) chân lý (truth) hoặc 2) công lý (justice) trong KH-CN cũng như trong xã hội – nhân văn và thu hút được 3) sự quan tâm của cộng đồng dù là đồng thuận hay bất đồng.

    Tiêu chí 3, làm nẩy sinh ra vấn đề về demagogue. Tôi đã rất băn khoăn về việc chuyển ngữ thế nào cho đúng. Cụ chinook đề nghị “DÂN TÚY”, còn Tiếng Nga để ngỏ cả hai lựa chọn “DÂN TÚY” và “Mị DÂN”. Tôi chấp nhận phương án chuyển ngữ của Nga, tùy context người chuyển ngữ phải tự lựa chọn một trong hai khả năng. Chính vì vậy khi không có một lập trường vững vàng, hoặc muốn chính trị hóa vấn đề thì người ta dễ sa vào “DÂN TÚY” , “MỊ DÂN” hoặc cả hai.

    Ta nhận thấy rằng:

    + Việc mạ lị vô căn cứ CNXH và Liên Xô, bắt đàu từ năm 1946, ngay sau chiến tranh lạnh và kéo dài có lẽ đến vộ tận, và Nga được thừa kế.

    + Kể từ khi ông Bush dùng lọ bột trắng để kiếm cớ tấn công Iraq – một quốc gia có chủ quyền, thì giới học giả và truyền thông phương Tây dùng chiêu bài dân chủ, nhân quyền để che đậy bản chất xâm lược và đang tâm xúc tiến “Mùa Xuân Ả Rập” bằng bất kể mọi giá.

    Trong cả 2 hoạt động có tổ chức chặt chẽ như trên, giới học giả và truyền thông phương Tây đã sử dụng “lá nho” dân chủ nhân quyền để che đậy truth về thảm họa nhân đạo, đặt ra những chuẩn mực bịp bợm về dân chủ, nhân quyền và justice với hậu quả nhỡn tiền cực kỳ tồi tệ và càng ngày càng trở nên nguy hiểm cho nhân loại hơn. Thiển nghĩ cả hai nhân tố dân túy và mị dân đặc trung cho demogogue đều đã bộc lộ rõ.

    Điều làm cho tôi bất ngờ nhất, đó là giới tăng lữ đã nổi lên là những người phê phán thấu đáo và có trách nhiệm về bản chất demagogue của dân chủ nhân quyền phương Tây. Hai nhân vật nổi bật, đó là Đức Hồng y Reinhard Marx và Dalai Latma.

    Khi có dịp tôi sẽ bàn về Dalai Latma, vậy xin dành thời gian cho đức Hồng Y Reinhard Marx. Ngài là Chủ tịch Hội đồng Giám mục Đức, Tổng giám mục giáo phận Munich và Freising. Giáo hoàng Benedict XVI phong Hồng y cho ngài vào ngày 20 tháng 11 năm 2010 và khi đó ngài là thành viên trẻ nhất của Đoàn Hồng y. Ngài có quyền bầu giáo Hoàng trong tất cả Mật nghị Hồng y cho đến đến ngày 21 tháng 9 năm 2033, sinh nhật thứ 80 của ngài.

    Trong số những trọng trách mà Vatican trao cho đức Hồng y Reinhard Marx, thi tôi quan tâm đến việc năm 2010, ngài được bổ nhiệm làm thành viên của Hội đồng Giáo hoàng về Công lý và Hòa bình. Đó là lý do khiến tôi cho rằng, tuyên bố của ngài:

    “Human rights without material participation remain incomplete. Without him (Karl Marx), there would not be any Catholic social doctrine.”

    Là đủ thẩm quyền và có trách nhiệm.

    Từ đó tôi chợt hiểu rộng ra: Nhân quyền thiếu sự tham dự vật chất (quần chúng, thượng tầng kiến trúc và hạ tầng cơ sở?) là chưa hoàn chỉnh. Nếu không có Các Mác thì không thể có một học thuyết hoàn chỉnh về nhân quyền.

    Cách tiếp cận “đứng trên vai Các Mác” như vậy đòi hỏi sự cân nhắc thấu đáo và khách quan về truth và justice, bởi vậy đó là trách nhiệm khổng lồ của trí thức chân chính chứ không phải của demagogues.

    Tôi luôn quan tâm đến truth và Justice, nhưng sự quan tâm của tôi chỉ thuộc về cá nhân vì vậy chắc chắn chỉ là một chuyên gia hải học chứ không phải là trí thức.

    • VA says:

      Anh Dove ko ngủ trưa ạ, VA phụ họa vài dòng chống buồn ngủ:
      Machiavelli nói rằng:
      “Sư tử không thể bảo vệ mình khỏi bẫy và cáo không thể bảo vệ mình khỏi sói. Vì vậy, ta phải là cáo để nhận ra bẫy, và là sư tử để dọa được sói.”
      Người dân thực hiện cái bản năng sinh vật chính trị bầu lên vị thủ lĩnh để bảo vệ cái nhân quyền của họ.
      Lâu ngày vị thủ lĩnh trở thành sói, quên béng nghệ thuật cai trị cùng những thỏa thuận, sổ toẹt vào pháp lý, gia tăng quyền lực và giành những nguồn lợi cho riêng mình.
      Dân chỉ có thể hành xử bày đàn giống sư tử, một con tài ba dũng mãnh cũng chẳng làm nên cơm cháo gì. Nhưng sư tử ko phải là cáo để nhận ra những cạm bẫy đang chờ sẵn của vị thủ lĩnh Sói.
      Bởi vậy cần đến trí thức, chỉ tiếc rằng trí thức cũng chỉ cây sậy biết suy nghĩ, thậm chí là cây sậy thông thái 😀

      • Dove says:

        VA quên tiêu chí thứ 3 đó là suy nghĩ về truth (chân lý) và justice (công lý) phải thu hút được sự quan tâm của cộng đồng thì cây sậy suy nghĩ mới thành trí thức được và giới cầm quyền không thể không tính đến.

        Tôi chỉ là cây sậy suy nghĩ bởi vì nắm thực chất vấn đề rất nhanh, tự sướng còn nhanh hơn, nhưng giải thích cặn kẽ để thu hút sự quan tâm của mọi người thì không làm được.

        Còn lãnh tụ, đó là người có khả năng biến các ý tưởng khả thi về truth và justice thành “bản giao hưởng chung” của cộng đồng.

        Về mặt này thì ở VN không ai bằng Văn Ba được và cho tới nay vẫn chưa có người kế tục, trong khi đó để tái hòa hợp dân tộc và phát triển bền vững chúng ta cần những người kế tục đủ tài trí để đứng trên vai Văn Ba. Vậy khi bàn đến cái tâm và cái tầm của trí thức VN mà không đề cập đến Văn Ba có nghĩa là chỉ léng phéng ở vòng ngoài.

        Thực lòng thì tôi luôn kính trọng GS PĐD nên việc quy kết ông là demagogue chỉ ở mức độ rất nhẹ nhàng, đó là vì ông đã tiếp nhận rất ư dễ dãi luận điểm dân túy từ thời chiến tranh lạnh của phương Tây, mà không nêu ra ý kiến phản biện sắc bén như Hồng y Reinhard hay Dalai Latma. Còn những người lợi dụng GS thì hoặc đầu cơ chính trị hoặc là mị dân – những loại demagogue cực kỳ nguy hiểm.

        Cuối cùng, xin rút lại toàn bộ những ý kiến về đạo văn và cọp ý. Đó chỉ là vì tôi chưa trình bày đủ rõ về demagogue để tiếp cận vấn đề.

        Kính chúc GS PĐD bình an nơi chin suối và lượng thứ cho kẻ hậu sinh.

        Ký tên: Dove and I.

        • PHAM ANH VU says:

          Tóm lại, ý kiến bác Dove là GS Diệu cũng bình thường, còn bác và thế hệ trước (thế hệ bố bác) mới là giỏi!

    • phù sa says:

      Chiêu bài “dân chủ, nhân quyền” thực ra là một dạng tiến hóa của “khai hóa, bảo hộ”, vậy mà có khối anh tin sái cổ.

      • Hoang Phuong says:

        Chào bác phù sa.
        Trước khi trao đổi với bác về vấn đề này xin bác (nếu được) cho ý kiến của bác về phiên tòa xử bác sỹ Hoàng Công Lương…Mình trao đổi với nhau cho nó thông tỏ cũng tốt phải không bác…he…he…

    • A. Phong says:

      …”J. P. Sartre định nghĩa thế nào là người trí thức: “Một người được xác định là trí thức không phải căn cứ trên lượng kiến thức anh ta có, mà trên thái độ và hành vi xã hội của anh ta… Bản chất của người trí thức là luôn đặt lại vấn đề”. Marx nói về người trí thức “phê bình không nhân nhượng về những gì đang hiện hữu, không nhân nhượng với nghĩa rằng họ không thụt lùi trước kết luận của chính mình hoặc trước xung đột với chính quyền, bất cứ chính quyền nào”…
      Nguon https://nghiemluongthanh.wordpress.com/2016/09/04/cach-mang-thang-8-va-nguoi-tri-thuc/

      • VA says:

        Up cho AP, nhưng đấy cũng chỉ là opinion thôi. Khi lên tiếng trí thức ko thể ko cân nhắc đến lợi ích của dân tộc và các giá trị đạo đức. Sự nhẫm lẫn có thể dẫn đến các giá trị ngược lại điều mong muốn.

      • Dove says:

        Tôi đọc khá nhiều về Sartre. Điều đáng ngạc nhiên nhất đối với tôi đó là những ý kiến ngẫu hứng của Sartre lại rất có giá trị và có vẻ như những “bổ đề cơ bản” cần được chứng minh.
        Ví dụ:

        + Không tồn tại chuyên chính vô sản mà chỉ hiện hữu chuyên chính phe nhóm.

        + Không xếp đồng hạng tội ác của các cường quốc văn minh với tội ác của những người dân ít học bảo vệ tổ quốc của họ.

        + Bản chất của người trí thức là luôn đặt lại vấn đề.

        Xin lỗi vì tôi không ghi lại mình đã đọc ở đâu để trích nguyên văn. Hồi trẻ tôi có trí nhớ rất tốt, nhưng với tôi triết học chỉ đọc để biết nên bây giờ rơi rụng mất nhiều.

        Rất có thể khi viết còm trên, tôi bị Sartre ảnh hưởng từ trong tiềm thức, vậy sau khi A. Phong nhắc lại ý kiến thứ 3 của Sartre, thì ý nghĩ của tôi về trí thức, có thể được viết lại như sau:

        “Sau khi cân nhắc quan điểm của Sartre, theo tôi trí thức là người đặt ra cho mình nghĩa vụ làm sáng tỏ các vấn đề liên quan đến 1) chân lý (truth) hoặc 2) công lý (justice) và 3) thu hút được sự quan tâm của cộng đồng dù là đồng thuận hay bất đồng.”

        Ý kiến thứ 3 rất quan trọng, nó tổng hợp và mở rộng thêm ý kiến của Sartre và Marx về thái độ và hành động của người trí thức.

    • chinook says:

      Tôi băn khoăn về nghĩa của từ demagogue, cũng như Dân Túy và Mỵ dân.

      Thực không đơn giản để đánh giá một thủ lãnh chánh trị thuộc khuynh huớng nào. Tôi không tin có thễ đơn giản xếp vô nhóm “đen” hay “tráng” vì con người cũng như mọi vật đều là pha trộn của nhiều yếu tố, khuynh huờng, hơn nữa lại luôn biến đổi theo thời gian.

      Kiếm trong tự điển , thấy định nghĩa là
      ” a leader who makes use of popular prejudices and false claims and promises in order to gain power ”

      Nếu xét theo định nghĩa này,ta có thể lựa ra lãnh tụ nào là demagogue hàng sư phụ khi đã thành công trong việc thâu tóm quyền lực bằng cách rêu rao một chủ thuyết không tưởng, nói một cách dân giả là “treo đầu dê và bán thịt chó “.

      Chuyên nghiệp và Nghiệp dư. Thông thuờng, người chuyên nghiệp hiểu biết , nhận xét và kết luận sáng suốt hơn người nghiệp dư. Nhưng cũng không thiếu trường hợp người nghiệp du sáng hơn vì không bị những thành kiến chi phối, tiêu biêtr là Gregor Mendel, một tu sĩ, cha để của Genetic( Di truyền học?) hay trong trừờng hợp “dân chuyên nghiệp” đã xơ cứng, chỉ còn biết tung hô và niệm chú thì một kẻ nghiệp dư, thậm chí nghiệp dư của nghiệp dư mới đủ sáng suốt , khách quan để nhìn ra chân lí “Hoàng đế ở trưồng ”

      Cũng xin giới thiệu với Cụ Dove là Việt nam ta cũng đã từng có một người đứng đầu Ủy ban Công lý và Hòa bình của Vatican là Hồng y Nguyễn văn Thuận, một người rất đáng đọc để tham khảo.

      • A. Phong says:

        Có gì mà đang băn khoăn đâu. Rõ ràng mà: định hướng XHCN là một mồi câu ảo dùng hoài không hết.

        • Dove says:

          CNXH nếu là mồi câu thì là loại mồi No1, hơn đứt các loại mồi khác.

          Dân câu cá chuyên nghiệp có câu “con cá sẩy là con cá to”. Quả vậy Stalin và Mao đã để sẩy con cá dân chủ – nhân quyền. Lê Duẫn thì để sẩy “Sài gòn hòn ngọc Viễn Đông” to hơn con cá vàng trong chuyện cổ tích.

          Vậy nếu là người câu cá, tôi sẽ dùng CNXH để câu không chỉ con cá bị sẩy, mà cả những con cá to hơn ví dụ cá mập răng lớn (megalodon) đó là “dân chủ tất thắng”.

        • chinook says:

          Băn khoăn, nghi ngờ là khi chưa đọc định nghĩa tiếng Anh của Demagogue.

          Sau khi đọc định nghĩa, tôi nhận ra ngay kẻ Demagogue thứ thiệt, 72% phaanf dầu(nói theo kiẻu Xà bông Trương văn Bền và Các con thuở trước)

        • Dove says:

          Tin rằng, sau khi đọc định nghĩa demagogue, cụ chinook liền bắt tay tìm hiểu về CNXH dưới sự hướng dẫn của một demagogue bất đồng chính kiến với Hòng y Reinhard Marx.

          Mặc dù vậy cụ chinook cũng rất sáng suốt khi nhận xét rằng chính trị chẳng mấy khi rõ ràng trắng ra trăng đen ra đen. Còn Dove thì thấy chính trị giống con ngựa vằn, có lúc đã nghĩ rằng dân chủ là thứ cần thiết để phân xử.

          Nhưng than ôi, một demagoge tài ba như Hitler sẽ “thuần hóa” dân chủ và biến nó thành Nazi- một thứ XHCN mang mầu sắc….phát xít.

      • P.V. Nhân says:

        * Hồng Y N.V. Thuận là cháu gọi TT Diệm là cậu. Ông cũng bị tù khoảng 10 năm sau 30-4-75.

      • Dove says:

        Cám ơn chinook, tôi sẽ tìm đọc về Hồng y Nguyễn Văn Thuận.

        • chinook says:

          Hồng y Nguyễn văn Thuận rất đáng đọc, không chỉ là đọc về Ông mà là đọc những gì Ông viết . Những suy nghĩ rất người nhưng cũng rất “Thánh” của Ông.

          Một điều đáng nói vè Ông nữa là qua bao thử thách, Ông đã vượt qua với đức tin của mình, không một oán hận.

          Ông viết “Đường hy vọng” , một cuốc sách đươc dịch ra nhiều thứ tiếng ,và đương được cứu xét để được Phong Thánh, vinh dự tối cao dành cho mọt người Công giáo mẫu mực, tiêu biểu mà Giáo hội Công giáo tin là gần gũi với Chúa nhứt.

    • P.V. Nhân says:

      * Bác Dove: T+ dùng bạo lực chiếm biển đông của VN, một quốc gia có chủ quyền là sự thật hay tôi bịa ra. Tiêu chuẩn Trí Thức của bác Dove hay lắm.

      • Dove says:

        Cụ Phùng có câu hỏi rất hay.

        TQ làm được như vậy đó là vì công lý quốc tế đã bị trục Washington – Brussels làm cho lung lay. Việc Washington – Tel aviv chiếm đứt Jerusalem của người Palestin đã làm cho Brussels tỉnh ra phần nào nhưng đã muộn.

        VN đã khôn ngoan không đối đầu trực tiếp với lực lượng võ trang No3 toàn cầu mà nói ít cắm mốc chủ quyền nhiều tại vùng tranh chấp rộng lớn nhằm bù vào chỗ mất và tạo ra thế da báo để thương lượng trên cơ sở luật pháp quốc tế.

        Đến nay mọi chuyện vẫn tạm ổn.

    • Thực tế says:

      anh à, màu Pontifical Council for Justice and Peace hay dùng nó màu xanh da trời, đối nghịch với mầu đỏ. Hy vọng anh hiểu hội đó 1 mục đích là làm lung lanh chế độ vô thần CS, sụp càng hay. Người Đức họ vẫn xem KMarx là nhà XH học, chỉ sai cái dùng bạo lực phá xã hội. Dân chủ XH (Social Democrats) trích KM là bình thường.

      Hiện giờ có đức cha lúc trước là thư ký ngài Thuận trong hội.

      anh xem 2 ông boss Giao Hoang “đánh” R.Marx (tăng lữ vs. vô thần cs không bao giờ đội trời chung anh à)

      ROME – Typically, Pope Francis and German Cardinal Reinhard Marx of Munich are considered allies. Recently, however, the two men offered contrasting takes on the legacy of one of the modern world’s most influential social and political movements – ironically enough, “Marxism.”
      While the Bavarian cardinal said in a recent interview that the father of Communism had “unmistakably” influenced Catholic social teaching, Francis wrote in the preface of a collection of writings of Pope emeritus Benedict XVI on faith and politics that Marxism is wrong to deny humanity’s dependence on God.
      The book on Benedict’s writings, titled Liberating Freedom: Faith and Politics in the Third Millennium, will be released in Italian on Friday at a Rome presentation in the Senate. It will include the pope emeritus’s personal secretary, Archbishop Georg Gänswein, and the President of the European Parliament, Antonio Tajani.
      The preface was published in advance on Sunday by the Italian newspaper La Stampa.
      Quoting one of the texts from Benedict included in the book, Francis says the state is “not the totality,” and that by demanding to be “the totum of human possibilities and hopes,” as the Roman State did, it forges and impoverishes humanity.
      “With [this] totalitarian lie, [the Roman state] became demonic and tyrannical,” the pope emeritus wrote in the text quoted by Francis.
      It’s on that basis, according to Francis, that then-Cardinal Joseph Ratzinger – later Benedict – alongside St. John Paul II, elaborated and proposed “a Christian vision of human rights capable of questioning on a theoretical and practical level the totalitarian claim of the Marxist State and the atheist ideology on which it was based.”

    • Thực tế says:

      Xin góp ý nếu không câu dịch nghe ngộ nhu Dương Tường dịch – “material participation” có thể hiểu nôm na là “significant partcipation” “partcipate in a meaningful sense” “tham nhiều, hăng hái, có ý nghĩa” Đức HY nói về nhân quyền trong bối cảnh hố sâu giàu nghèo lớn quá (như Việt Nam) economic injustice, nên làm cách mạng đi là vừa. Cháu đang nhâm nhi ly cafe ngay phố TH nói vậy không biết đúng không.

  14. Lâm Xuân says:

    Trí thức là gì? Chính trị là gì? Là một từ ghép? Là một khái niệm? Là một từ ghép thì được ghép từ các từ nào? Là một khái niệm thì phải được định nghĩa.

    Trí thức = Trí tuệ + ý thức?

    Nếu chuyên sâu về lĩnh vực nào đó thì gọi là chuyên gia. Nếu đào sâu về khoa học thì là nhà khoa học. Nếu tinh thông nhiều lĩnh vực thì là nhà bác học. Cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ và giáo sư là những học vị, học hàm. Triết gia, kinh tế gia, chiêm tinh gia, … là gọi tên lĩnh vực tham gia.

    Nhà trí thức đương nhiên phải là người có ăn học. Nhưng chỉ có ăn và học thì chỉ là học giả. Phải dùng sự hiểu biết để giúp cho xã hội có sự tiến bộ thì mới gọi là trí thức.

    Chính trị = Chính đáng + cai trị?

    Người đứng đầu được gọi là thủ lãnh. Vì chỉ được đường cho người ta đi nên được cho đứng đầu thì gọi là lãnh đạo. Còn vì có tài tập hợp mọi người nên được cho đứng đầu thì gọi là lãnh tụ.

    Tham gia chính trị mà chỉ góp ý kiến thì chỉ có thể làm quân sư. Muốn trở thành lãnh tụ hay lãnh đạo thì phải thấu hiểu và điều khiển được lòng người.

    Làm chính trị mà ngây thơ thì coi chừng mang vạ, nhưng lắm mưu mẹo thì cũng nhanh bạc đầu.

    Học Tôn tử, đọc Tam Quốc, xem Đông Chu chỉ là giải trí. Muốn biết mình có là chân mạng đế vương hay không thì phải hỏi Quỷ cốc tử!

    Tuy nhiên, là người Việt thì chúng ta đều nằm lòng: Thời thời, thế thế, thời đã thế thế thời phải thế!

    • hiep says:

      Nghe hay hay, góp vai nhời và mong được chỉ bảo:
      Trí thức = Trí tuệ + ý thức? – TRÍ >< LOẠN (?).

      • Lâm Xuân says:

        Trí và thức nếu tách đơn lẻ thì theo nghĩa Hán – Việt đều có thể hiểu là sự hiểu biết. Nhưng tiếng Việt của ta thâm thúy nên theo tôi thì trí thức phải là trí tuệ + ý thức. Dĩ nhiên nếu bác thích thì cũng có thể cho là trí khôn, lý trí, nhận thức, kiến thức, …

        Trí thức là một từ, một khái niệm mang hàm nghĩa tôn vinh, khen tặng nên dĩ nhiên không thể cắt nghĩa nội hàm của nó theo lối thô thiển.

        Bác cảm thấy sự kết hợp giữa trí tuệ và ý thức hơi kỳ kỳ nên như loạn là vì bác có thể chưa hiểu rõ nghĩa của hai khái niệm trí tuệ và ý thức.

        Đó là ý kiến cá nhân của tôi, có thể ý của bác sẽ hay hơn chăng?

        Vài lời trao đổi cùng bác gọi là cùng nhau tiến bộ chứ nào dám nhận hai chữ “chỉ bảo”.

        • hiep says:

          Đồng ý với bác là cùng nhau tiến bộ, cũng đồng ý với bác trí thức phải là trí tuệ (không phải trí khôn), nhưng chỉ muốn hỏi bác, thay ý thức = kiến thức có hợp lý hơn không?

        • Lâm Xuân says:

          Nếu trí thức là trí tuệ + kiến thức thì theo bác sẽ giải nghĩa như thế nào?

          Trí thức đang được không ít người vận dụng hiện nay là trí khôn + thức thời!

          Bởi vì chúng ta không chuẩn hóa các khái niệm nên tuy chúng ta cùng là người Việt nhưng rất nhiều khi bất đồng ngôn ngữ ngoài ý muốn.

          Một dân tộc mà ngôn ngữ bất đồng thì làm sao đoàn kết?!

          Nếu xem trí thức là tầng lớp tinh hoa của dân tộc thì người trí thức phải thực sự trăn trở về tiền đồ của dân tộc. Còn những người bằng cấp đầy mình, kiến thức mênh mông nhưng chỉ an phận thủ thường hay chỉ vì ích lợi nhỏ nhen của cá nhân thì đó chỉ là trí …vô ý thức.

        • hiep says:

          Thưa bác!
          Kiến trong viễn kiến.
          Thức trong công thức, cách thức, khuôn phép, nguyên tắc – bên trong bản chất sự vật.
          Vậy, nguyên tắc xác lập một xã hội, một thể chế chính trị Dân chủ là gì?
          Chắc không phải là sự đoàn kết.. muôn người như một theo tư tưởng tấm gương đạo đức của bác gì đó.., hehe!
          Còn ý thức của người ta là gì, còn tùy thuộc cái tuệ của họ nữa. Bác nhỉ?

        • Lâm Xuân says:

          Cái trí và cái thức của bác và tôi đã phơi bày ra với nhau, nhưng mọi người có xem bác và tôi là trí …thức hay không là quyền của mọi người, vậy đi bác nhỉ!

          Về khái niệm dân chủ thì dân chủ của nước ta gấp vạn lần các nước khác nên chính vì vậy những ai kêu gọi người dân đứng lên thay đổi chế độ đương thời là mơ mộng viễn vông!

          Người dân không hiểu và không quan tâm đến vấn đề dân chủ tư sản và dân chủ cộng sản cái nào tốt hơn cái nào. Cái người dân cần và muốn là những thứ gắn bó thiết thân với bản thân và gia đình. Muốn được lòng dân và muốn họ tin tưởng ủng hộ thì phải chỉ cho họ cách có được cuộc sống sung túc và an toàn hơn hiện tại. Nếu chế độ đương thời không kìm chế được tham nhũng và bảo vệ được biên cương lãnh thổ thì đó mới chính là yếu huyệt chứ không phải là dân chủ với không dân chủ.

          Các lý luận cao xa là dành cho những lúc trà dư tửu hậu hay trong thư phòng, thực tiễn đòi hỏi sự dễ hiểu và giản dị.

          Đương nhiên lý luận cũng là vũ khí sắc bén nhưng nó chỉ phát huy tác dụng khi được sử dụng hiệu quả đúng lúc, đúng nơi và đúng liều lượng!

        • hiep says:

          Bác nói chí phải!

    • P.V. Nhân says:

      Thế nào là một trí thức?
      Có rất nhiều định nghĩa về trí thức. Thời đầu thế kỷ, người Việt hiểu giản dị trí thức là người có học, hiểu rộng, làm nghề trí óc ( quan văn, thầy giáo, thư ký…). Quan niệm trí thức thay đổi từng thời kỳ. Thời Pháp thuộc, quan niệm giản dị những người có bằng thành chung ( sau này gọi là trung học)trở lên hoặc các thầy cô giáo, thông ngôn, thư ký, ký giả…Dần dần sau năm 1954, tại miền nam, bằng cấp được tăng lên đến Tú Tài…
      Quan niệm về trí thức càng phong phú, đòi hỏi nhiều hơn: Ví dụ trí thức tôn trọng sự thật, bảo vệ công lý, bảo vệ quyền tự do…
      * Trong thời kỳ nhiễu loạn như thời vua Lê Chúa Trinh, nạn mua quan bán tước khiến, trí thức cũng có “thật” và “giả” . Một xã hội có quá nhiều trí thức “giả” – là xã hội thoái hoá và hỗn loạn, vì thứ “giả” này sẽ chiếm những địa vị cao, ảnh hưởng lớn, kể cả có quyền cho phép nhiều loại “giả” khác phát sinh ( bằng giả, đạo văn…thói gian dối)

      • TranVan says:

        Trí thật hay trí giả phần đông đều trùm chăn. Thỉnh thoảng mới có một vài người có gan lên tiếng, kiến nghị hay tâm thư.

        • KimVăn says:

          Trí thật hay trí giả phần đông đều trùm chăn.
          Cụ chỉ được cái nói đúng. Nhưng trong số trùm chăn lại có người hay nói vọng ra.

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Trí “trùm chăn” vẫn còn hơn trí “chạy mất dép”.
          Anh bạn ơi.
          Đưng khắt khe vơí ngươi ta quá. Nếu hũ gạo ơ nhà vẫn còn đầy thì hôm nay bạn mơí dám xông lên, vì bạn tin ngày mai bọn trẻ vẫn còn gạo để nấu cháo húp tạm chơ ban về.
          Cái khó nó bó cái khôn, bạn ơi.

        • P.V. Nhân says:

          * Cụ TranVan: Đề tài cụ Cua: Trí thức Việt, tâm và tầm…Tôi phải viết một còm rất ngoan, vì hơi rét TF trở lại…vác Hang Quy ra dọa. Hang Quy không dấu. Thêm nặng: vô nghĩa. Thêm sắc: Tối cao…Thêm huyền: nịnh nọt. Thêm hỏi: miễn bàn. Thêm ngã: tùy nghi giải thích…Ngã kim nhật tại tọa chi địa…một chút nho… Đề nghị cụ không quăng lựu đạn, rồi bỏ chạy…

          * Trùm chăn mà nói vọng ra, chúng tóm được. Ốm đòn…

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Tôi nói có sách mách có chưng.
          Cô Nguyễn Thị Minh Thúy trong vụ án Ba Sàm Nguyễn Hưu Vinh, chỉ là một nhân viên đánh máy, bị chồng bỏ, cô một thân một mình nuôi hai thằng con sinh đôi. Giúp việc cho anh Vinh Ba Sàm, cô không chỉ đánh máy, cô quét dọn nhà cưa và đi chơ phuc vu cơm nươc luôn, nhơ thế, Thuy có thêm thu nhập tạm đủ nuôi hai đưa con.
          Khi Ba Sàm bị bắt, Thuy cũng bị bắt và chịu án 3 năm tù giam.
          Nhiều người thương hai đưa tre mơí 6 tuổi, gop tiền kẻ ít người nhiều thêm cho bà ngoại nuôi chau trong 3 năm.
          Lúc Thúy ra tù, Vinh Ba Sam nhắn ra vơí người nhà thay Vinh trả cho Thuy một năm tiền lương để Thúy tính chuyện làm ăn.
          Vậy Nguyễn Thị Minh Thúy có phải trí thưc không?

        • TranVan says:

          Ốm đòn cũng có cái hay, nhờ thế mà bỗng nhiên …..nổi tiếng. Nhưng những người trùm chăn chắc sẽ cho đó là ….dại, là ngu.

          Đằng nào cũng chết, con ngỗng kia còn biết hét lên trước khi chết thì mình chẳng lẽ lại im lìm ra đi. Tôi sống yên đến tuổi này là đa tạ đất trời, thấy việc phải lên tiếng là tóm tắt gọn cho đừng ai quên.

          Mọi người dư sức biết những gì tôi đã “quăng ra”. Chẳng có gì lạ, chẳng có gì mới nhưng cũng nên nhắc đi nhắc lại, may ra người có quyền hay sắp có quyền nghe thấy mà sửa. Chữa được gì thì chữa. Làm dở hơn, xấu hơn lớp cũ mới là đại nạn của Vn.

          Nay kính các Cụ, mình tiếp tục cùng nhau trùm chăn và nói vọng ra ?

          😁

        • TranVan says:

          Nhờ Anh chủ nhà xem, duyệt, trước khi tha, thả còm phía ngay trên nha !

          Xin cám ơn.

          TV, Paris

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Còm ngay trên là còm nào mà xem xét tha hay thả?

        • TranVan says:

          Chưa nhưng sắp thả ?

        • TranVan says:

          Trí giả thường trùm kỹ hơn trí thiệt ?

          Cho đến nay, tôi ít thấy trí giả lên tiếng hay ký kiến nghị, tâm thư, ….hoặc nói vọng ra từ chỗ ẩn núp.

          😀

    • TC Bình says:

      Tuyệt vời!
      Cảm ơn chị Hg.

      • P.V. Nhân says:

        * TC Bình: chuyện cháu du học có gì trở ngại không? Nói chuyện xưa: Hồi bé, tôi từng được đến giáo xứ, nhà thờ Phát Diệm. Sau đó tôi lại đến Phúc Nhạc vì bố tôi có người bạn thân là ông Cửu Quắc ở Phúc Nhạc. Ông mở trường dậy học, khét tiếng Nghiêm Minh.
        Tôi nhớ khu nhà ông đất rộng, sân gạch hai dẫy nhà hình chữ L. Dẫy ngang là lớp học. Còn lại gia đình ông sinh sống.
        Nếu thân phụ mẫu TCB còn sống, thử hỏi về ông Cửu Quắc xem sao…Còn họ Trương là họ mẹ tôi. Tôi hay đùa với mẹ: Hóa ra cả làng là giòng họ Mẹ…Đông quá. Sau năm 1975, họ vào Sài Gòn thăm gia đình tôi…

      • hg says:

        Dạ “no star where” anh TCB ạ, vui vì được anh tán thán ! Trong đó cũng có bài luận về trí thức của CHT.

  15. VA says:

    Bớ lão Hồ Ly !
    Đang ngủ gật thấy HT lại phải nhảy vào. Lão lâu nay chúi mũi vào núi đôi của mẹ đĩ nên còm mất hết cả sự duyên dáng háng mẹ đĩ, ú a ú ớ, được cái làm VA tôi tỉnh ngủ đỡ mất công uống cà phê hại dạ dày. Hêhê.

    Những năm cuối thập kỷ 80, CN máy tính đã chuyển từ analog sang digital, các cụ đã ngoài 50 như cụ PĐ Diệu cũng khó xoay xở bắt kịp thời đại. Chuyển sang quan tâm chính trị cũng phải, tôi quên mất điều ấy, đã là trí thức thì khó mà ngồi yên bó mồm nhìn sự đời xoay vần trôi theo dòng nước.

    Lão rất abc về chính trị, để tôi nói cho lão biết.
    + Viết ba lăng nhăng như tôi và lão ở đây chỉ đáng gọi là quan tâm, và chém gió chứ ko phải là “làm chính trị”, lão nhớ lấy điều ấy.

    + Muốn làm chính trị, trước hết cần có uy tín nhất định trong dân chúng, ko có uy tín nói chó nó nghe.
    Muốn có uy tín:
    – Đối với nhà khoa học thì trước hết anh phải có thành tựu nhất định, xây được cái túp lều ở đồi thông thì làm gì đã có uy tín.
    – Đối với Văn nghệ sĩ luật gia cũng thế, anh cũng phải có công trình nhất định trình xã hội, cha bơ chú báo như lão, nói chỉ có VA này chịu khó lắng nghe thôi, vì tình nghĩa đồng hang.
    – Đối với quan chức, họ cũng phải tập hợp được ê kíp, có thế có lực, lựa thời cơ, ko thì vừa mở mồm là bị phăng teo ngay. Thời cơ chưa đến, khác nào “lẩy bẩy như Cao Biền dậy non”. Không phải toàn đầu chó đầu trâu đầu cừu như lão Hoavouu nói đâu, mà họ chờ cơ hội thời cơ chín muồi. Lão HT tiếp xúc cấp thấp nên ko biết đấy thôi

    + Những nhà trí thức dân chủ nghiệp dư thường cũng hành động nghiệp dư, không có cương lĩnh, không có chiến lược khỉ gì cả. Thường là những người đã có tuổi, vướng bận, sức khỏe và khả năng chịu đựng có hạn, không thể đương đầu với các thủ đoạn của chính quyền.
    Gọi họ là những người vận động và cổ súy cho dân chủ thì đúng hơn, điều đó hoàn toàn đáng hoan nghênh. Không riêng trí thức mà bất kỳ công dân nào cũng có thể.

    + Trí thức chỉ đáng được công nhận khi hành động có đạo đức không làm phương hại đến lợi ích quốc gia. Khi trí thức bị dẫn dắt bởi truyền thông dẫn tới hành đông sai; nó còn nguy hiểm hơn là sự dốt nát.
    Ngày nay dân chúng bị quẳng vào internet giống cách như lũ teen bị vứt vào đời quá sớm, rất dễ bị ngộ nhận các giá trị, đa số thường ngộ nhận thông tin trên mạng là kiến thức, đọc 1 mớ rồi nghĩ mình là trí thức hơn cả trí thức.

    + Anh Tâm H’M cũng đã có lần nói sơ qua về việc chuyển hóa từ độc tài toàn trị sang dân chủ 1 cách êm thấm, điều kiện ắt có và đủ là phát triển KTTT, sự đông đảo và sung túc của tầng lớp trung lưu, mặt bằng đối ngoại ổn định …. Hãy làm giàu chính đáng đi, dân chủ ắt sẽ đến.

    Tạm thế đã đi kiếm cái gì ăn rồi sẽ cho lão 1 bài ca hy vọng nữa, bớ lão Hồ Ly ! 😀

    • VA says:

      Hãy làm giàu chính đáng và hăng hái chém gió đi, dân chủ ắt sẽ đến 😯 😀

      • TranVan says:

        Làm giầu bằng nhiều cách bất chính thì sẽ là thảm họa cho dân và cho đất nước.

        – bán đất, bán tài nguyên, ….gián tiếp người nước ngoài sẽ thâu tóm.
        – lách luật, trốn thuế, thiệt hại cho ngân sách
        – cấu kết đặt trạm thu phí để thu tiền mãi lộ, thu nhiều, thu lâu, thu cả người không muốn đi theo đường mới
        – giải tỏa, thu mua với giá rẻ. Nói rằng để làm dự án lợi ích hay quốc phòng nhưng úm ba la không phải như thế, chia nhau lợi nhuận, đàn áp người dám lên tiếng phản đối, thưa kiện.
        – rút ruột dự án, mua rẻ khai đắt , tiêu ít khai nhiều phù phép hưởng lợi
        – chọn thầu kiểu đểu chứ không chọn vì chất lượng
        – ….

        Làm giầu theo những kiểu đó sẽ không mang lại lợi ích cho đất nước !

      • Hoang Phuong says:

        He…he…thương bác VA quá, chém gió đến quên cả ăn…
        Bác TV, thế làm giàu chính đáng thì sao???
        Chắc chắn một điều bác không thể hình dung ra người ta đã vật vã như thế nào để làm giàu chính đáng…Dù gì người ta vẫn phải sống đã mới có thể chém về tự do, về dân chủ…he…he…

        • TranVan says:

          Nuôi tôm như HCN nếu không có bơm hóa chất hay nước ?
          Làm và bán nước mắm ngon không bột ngọt như Cô Nguyên Hương ?
          …..

          Hình như hơi khó vì phải hối lộ đủ kiểu , phí phụ hơi cao nên khó có thể làm ăn chân chính ?

    • Hoàng Cương says:

      Tôi nghĩ mọi sự sẽ đến một ” cái ngưỡng” .Nói đâu xa Trung Quốc và Liên Xô nhá_ , mặc dù Liên xô đang ở thế trên cơ . Tức là người Trung Hoa họ ” biết người biết ta” rất thực tế , chủ động …đường dài . Cách họ xử lý các vấn đề quốc tế , cách họ thu hồi Hồng Công , Ma Cao , ve vãng Đài Loan , dựng pháo đài Hoàng Sa , các đảo chìm quanh Trường Sa …Đóng tầu sân bay….
      Việt Nam đừng tưởng rằng Dân Việt không ngán bố con thằng nào…
      Lịch sử Việt nam từ cổ chí kim chưa có một công trình nào cỡ như Chăm pa, Campuchia … Sau này Pháp sang đào bới mãi tìm được dăm cái Trống đồng …
      Tức là tôi muốn nói rằng ,các Triều Đại ( Việt Nam) sau khi giành lại độc lập _dân chúng chưa no_Vua quan đã sinh tật rửng mỡ …Ngoại bang canh me sang úp sọt ….lại quay về đời chị Dậu

      Đọc lịch sử mà phát chán ..

      • Hoang Nguyen says:

        Chuẩn không cần chỉnh… luôn luôn phải coi chừng Thằng Ba… Âm mưu của nó luôn sâu và xa… trời lại bắt ở gần Nước ta

    • Vinh_TungDao says:

      Ông Vĩnh An đang mơ hồ về chính trị.
      Con người là một con vật chính trị_Aristotle. Con người sẽ phát triển nhân tính trong cộng đồng người xuyên qua quan hệ xã hội. Nó phát triển ngôn ngữ, tư duy, khoa học và đạo đức. Và nó trao quyền lực cho nhau để cùng nhau hành động trên cơ sở của sự hợp tác giữa người với người. Lúc này quyền lực chính trị nảy sinh và tạo ra chính quyền.
      Chính quyền luôn phải mang tính đại diện và tính hiệu lực. Nó phải bảo vệ cho được sự tồn vong của cộng đồng, an ninh của cá nhân, cộng đồng xã hội và xóa bỏ bạo lực. Một khi chính quyền không bảo đảm các mục tiêu trên, con người mất nhân cách và sẽ phản kháng. Thái độ phản kháng đó gọi là thái độ chính trị. Vì vậy, từ một anh nông dân đến trí thức và dạng như TD, dân chợ trời đều có một thái độ chính trị, quan điểm chính trị, kể cả hành vi chính trị.

      Theo TD, phần lớn độc giả HM có thái độ chính trị dân túy.
      Ông Nguyễn phú Trọng chuyển thái độ bất mãn của người dân vào công cuộc chống tham nhũng nhằm lấy lại niềm tin trong dân chúng về một thể chế hướng đến các mục tiêu công bằng, dân chủ văn minh cũng có thể xem đó là một hình thái của chủ nghĩa dân túy.

      • VA says:

        Hehe, cơ bản thì lão cọp ko sai ngoại trừ câu “con người mất nhân cách và sẽ phản kháng”, lão dùng sai từ “mất nhân cách”, nói mấy lần rồi 😀
        Ngại viết, copy cho lão 1 đoạn cho lão đọc chết luôn, rồi hãy phán ai mơ hồ.
        1. Hê-rô-đốt: Được mệnh danh là người “cha của chính trị học”. Từ chỗ nghiên cứu và phân tích sự khác biệt giữa các hình thức chính thể: Quân chủ, Qúy tộc và Dân chủ, ông khẳng định chính trị tốt nhất là thể chế hỗn hợp của các chính thể này.
        2. Platon: Chính trị là “nghệ thuật cung đình” liên kết trực tiếp của người anh hùng và sự thông minh. Sự liên kết đó được thực hiện bằng sự thống nhất tư tưởng và tinh thần hữu ái. Chính trị là nghệ thuật cai trị. Cai trị bằng sức mạnh là độc tài, cai trị bằng nghệ thuật mới là đích thực.
        3. Aristotle: Chính trị là sản phẩm của sự phát triển tự nhiên- là hình thức giao tiếp cao nhất của con người; con người là sinh vật chính trị; quyền lực chính trị có thể được phân chia thành lập pháp, hành pháp và tư pháp.
        • Ở phương Đông cổ đại, nhất là ở Trung Quốc thời kỳ “bách gia chư tử” – trăm hoa đua nở – trăm nhà đua tiếng cũng xuất hiện những tư tưởng chính trị kiệt xuất. Nổi bật nhất là các quan niệm của Khổng tử, Hàn Phi tử, Lăo tử… [3]
        1. Khổng tử: Chính trị là công việc của người quân tử, là làm cho chính đạo, chính danh. Ông xây học thuyết về Nho gia với các quan điểm Tam cương, Ngũ thường – là cơ sở nền tảng cho các xã hội phong kiến phương Đông lúc bấy giờ và cả sau này.
        2. Hàn Phi tử: Ông quan niệm để thực hiện hoạt động chính trị cần thiết phải xây dựng và ban hành pháp luật. Với luận thuyết nổi tiếng về thế, thuật và pháp – ông là đại diện tiêu biểu của phái Pháp gia.
        3. Lão tử: Với quan điểm “vô vi nhi trị” – không làm gì mà mọi người tự thuần phục, tự tìm đến với con đường chính đạo thì đó là cái gốc của nghệ thuật trị nước
        • Thời kỳ đêm trường trung cổ: Chính trị được các nhà Thần học và chủ nghĩa duy tâm như Tômat Đa-Canh…cho rằng “chính trị có nguồn gốc từ quyền lực tối cao của Thượng đế”.[3]
        • Thời kỳ các học thuyết và tư tưởng tư sản về chính trị: Nổi tiếng với các thuyết “tam quyền phân lập, khế ước xã hội”. Chính trị được quan niệm là công việc của những “công dân” có tài sản. [3]
        Hiện nay, trên thế giới đã hình thành 4 cách hiểu khác nhau về chính trị:[4]
        • Nghệ thuật của phép cai trị
        • Những công việc của chung
        • Sự thỏa hiệp và đồng thuận
        • Quyền lực và cách phân phối tài nguyên hay lợi ích
        Nếu quan niệm rằng chính trị chỉ là những hoạt động xoay quanh vấn đề giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước thì, theo lý luận của chủ nghĩa Marx, trong xã hội cộng sản tương lai sẽ không có chính trị bởi vì lúc đó nhà nước đã tiêu vong. Nói cách khác, chính trị sẽ dần dần trở nên thừa thãi và mất hẳn trong xã hội lý tưởng của nhân loại – xã hội cộng sản.

        • Vinh_TungDao says:

          Vẫn phải up cho lão.
          TD nói lại cho lão rõ :
          1/Một khi con người thờ ơ với chính trị thì thể chế đó hãy coi chừng khả năng sẽ bị diệt vong hoặc tiêu vong.
          2/Một khi con người không còn quan điểm chính trị, thái độ chính trị thì con người sẽ thành …cừu. Một xã hội mà con người trở thành cừu là một xã hội cộng sản nguyên thủy mất đi nhân tính.

          Thời gian gần đây sao lão thích viết ngược thế nhỉ?.

        • Vinh_TungDao says:

          Cũng cần nói lại cho lão rõ: con người sẽ mất nhân cách khi các giá trị cơ bản về quyền con ngượi bị phủ định, bị tước đi khả năng hành động quyết định tương lai của chính mình và cộng đồng.
          Hoặc, các tội danh theo điều 88 được tuyên khi bị cáo bị tước đi nhân phẩm, tư cách và phẩm giá

    • VA says:

      “Đọc Hoàng Cương mà phát ớn”
      Trống đồng được tìm thấy rất nhiều, thằng bạn tôi từng buôn qua tay 9 cái trước khi … đi tù. Hắn từng làm ở thủy diện Sông Đà, nghề tay trái là lùng sục cổ vật trong các bản mường, có khi chỉ đổi chai lúa mới, lúc thì đổi cái đồng hồ ….
      Âu –Lạc, Đại Việt khi xưa và VN ngày nay có tổng số năm thái bình rất ngắn, đâu chỉ vài ba trăm năm, còn toàn là bị cai trị bởi ngoại bang, chiến tranh chống ngoại xâm và nội chiến chia cắt. Thời gian thịnh trị càng ngắn nữa. Mất mát và bị cướp bóc, đốt phá rất nhiều.
      Khu vực sinh tồn là đồng bằng nhiều sông ngòi, công trình xây dựng đa phần là từ gỗ tre nứa. Gạch ngói cũng khá đắt đỏ do chất đốt chủ yếu là củi gỗ, sau này biết sử dụng than đá mới rẻ và phổ biến, gạch nung thời xưa khá non, ko xém cạnh như bây giờ.
      Bởi vậy tuổi thọ các công trình là không cao trong đ/k thời tiết khắc nghiệt và nhiều thiên tai.
      Các công trinh bằng đá ít và qui mô nhỏ vì khó vận chuyển.
      Nhân tai cũng ko ít. Tháng 11/2017 Đình cổ Lưu Xá hơn 300 tuổi ở xã Đông Phương, huyện Đông Hưng, Thái Bình cháy rụi vì đốt hương và vàng mã

      • HỒ THƠM1 says:

        Trống đồng cổ ở đâu mà nhiều vậy? Các nhà khảo cổ tìm thấy được một cái đã mừng húm rồi. Hay lão VA thấy mấy cái…trống cơm tưởng là trống đồng!? 😛

        • Mike says:

          Theo Wiki thì có mấy trống đồng nổi tiếng với nhiều hoạ tiết trên mặt trống như:

          Ngọc Lũ – tìm ra năm 1893 ở Hà Nam
          Hoàng Hà – 1937 ở Hoà Bình
          Cổ loa – giống giống như Ngọc Lũ
          Sông Đà – Thế kỷ 19 ở Hà Sơn Bình

          Ngoài ra còn một số trống nhỏ.

          Tóm lại là hầu hết, nếu không là tất cả những khai quật và khám phá quan trọng là do mấy nhà khảo cổ Pháp làm.

          Giao cho mấy lão nón cối như VA thì trống đã thành đồng nát từ thời tám hoánh.

      • VA says:

        Trời ạ, mình mất uy tín quá, nói thật thì bị nghi ngờ. Bốc phét thì lại được up ầm ầm 😀
        Đây lão đọc đi:
        “Ngày nay, ngoài hàng trăm chiếc trống đồng được lưu giữ và trưng bày trang trọng ở các bảo tàng quốc gia và các địa phương, thì dường như trống đồng đã vắng mặt trong cuộc sống đời thường kể cả những dịp hội hè, lễ tết, người ta chỉ còn gặp trống đồng ở các viện bảo tàng và các truyện cổ tích. Tuy nhiên, vùng đất Thanh Sơn miền tây của tỉnh Phú Thọ là nơi duy nhất tại Việt Nam vẫn còn ngày hội Trống đồng của dân tộc Mường với “Đâm Đuống” và “Chàm thau”[1]. Đây cũng là một trong số những vùng của Việt Nam phát hiện được nhiều trống đồng trong lòng đất nhất. Chính vì lý do đó mà gần đây Việt Nam đã khôi phục một tập tục đánh trống đồng ngày giỗ Tổ các vua Hùng 10 tháng 3 Âm lịch hàng năm.

        Trống đồng cũng là nhạc cụ gõ phổ biến trong các dân tộc Khơ Mú, Lôlô và Mường ở Việt Nam hiện nay. Trong những cộng đồng này người ta sử dụng nó với mục đích tang lễ, ngoài ra không dùng cho bất kỳ trường hợp nào khác.”

        • hoavouu says:

          Thưa bác VA ! Nếu bạn bác là” Tiến sông đà”,thì tôi chắc rằng, bạn bác từng qua tay kg phải 9 chiếc mà phải vài chục chiếc trống đồng.
          Thưa Bác ! Bác vừa than thân,ròi Bác lại trách người,tôi tin rằng đấy là tính cách của Bác.Là phẩm giá của B vây.
          Tôi có lẽ là lớp người sau cùng (1959-1975) được giáo dục dưới chính thể VNCH.”Biết lắng nghe.Sống công bằng,Đấu tranh cho công bằng” Hẳn nhiên trong cuộc sống đôi lúc bị thiệt thoài,nhưng tôi tin rằng chúng bạn tôi,hay cả tôi,không cần phải đấu tranh để giành lấy thắng lợi cuối cùng,.mà chúng tôi sẳn sàng mỉm cười & dung dị.
          1974 Khi hoc lớp 9 trường Cường để Quy nhơn,lớp tôi có bình giảng cuốn Cái dũng của thánh nhân. của dịch giả Nguyễn duy Cần mà thầy Đồng dạy văn chương phụ trách.& hôm nay đọc còm Bác VA tặng tôi trên HM đã cho tôi khá nhiều cảm xúc.
          Tôi xin cảm ơn nền giáo dục hôm trước đã làm nên tôi một Nguyễn vĩnh Hảo đầy dũng khí.
          Bút sa gà chết hay Bút sa trâu chết.với tôi chỉ là Lời ru ngây thơ thôi Bác a.
          Kính Bác.

        • VA says:

          Oh, hóa ra là anh Vĩnh Hảo, thật là thất lễ. Hôm trước thấy từ gốm Chăm đã ngờ ngợ, nhg bận ko đọc link nên ko biết, may là chưa mạo phạm lắm đến anh, Vĩnh An tôi miệng lưỡi cóc cáy mong anh bỏ qua cho.
          Mong anh ghé thăm thường xuyên giao lưu cho vui, tôi cũng tầm tuổi anh, dân toán nhưng quan tâm văn, thơ, võ, vẽ, ham tiền và phụ nữ. Các ngón nghề cái gì cũng biết một tý nên chả thành cơm cháo gì cả. Nếu anh không chê, khi nào có dịp vào Qui Nhơn VA tôi sẽ ghé núi Bàng Thang.
          Anh có nghiên cứu phục hồi kỹ thuật sản xuất gốm Gò Sành của cụ nhà không ?

        • hoavouu says:

          Chào bạn VA ! Tôi dân võ biền hơi thô lỗ,qua 8 năm làm mới có lẽ nhẹ đi ít nhiều.
          Vui quá rồi mình cũng nhận diện ra nhau, là thành viên HC hẳn nhiên là bạn hửu cả.Đang vắt giò lên cổ,cố gắng 15/09/2017 mỡ cửa Bảo tàng gốm Champa đón khách,muộn lắm tết âm lịch.
          VA cho mình số điện thoai,khi mỡ cửa NVH sẽ gọi mời trực tiếp,nếu rãnh rỗi vào thăm quy nhơn luôn Nếu NVH ra sớm H sẽ goi cho VA nhé. NVH 0913 472 778.
          Thân ái. (leo vào hang thật vất vã)

        • VA says:

          Cảm ơn thịnh tình của anh, rất vui được kết bạn với anh. Chúc mừng anh đã hồi sinh được bảo tàng, cách đây 2 năm VA cũng đã vào Qui Nhơn, đi lòng vòng cả tuần, đi công tác theo đoàn nên cũng ko đến được những nơi mình quan tâm. VA đã gửi tin nhắn cho anh, khi nào có dịp mình sẽ gặp mặt.
          Đã tải về đọc cuốn “Cái dũng của Thánh nhân” và hiểu ngầm ý của anh, VA đã đọc vài cuốn tương tự nhưng công phu tu luyện còn kém lắm, chắc là tham khảo kinh nghiệm của anh, hehhe
          Chúc anh mọi việc hanh thông

    • Mike says:

      Bắt bẻ lão VA thì quá dễ nên đâm ra mất hứng.

      Còm này lão nhắc đến ý của cụ THM nên tôi mới nêu một suy nghĩ.

      Khi sung túc về vật chất, người ta sẽ đòi hỏi nhiều hơn về tinh thần. Điều này tạo hy vọng là dân chủ sẽ đến một cách tự nhiên khi mức sống lên cao. Tuy nhiên, thực tế lại có vẽ không được như vậy. Có vẽ như là dân chủ cần phải được người dân đòi hỏi và ý thức từ rất sớm mới thành đạt.

      Trong những năm 70′, GDP/capita (thu nhập bình quân trên đầu người) của Arab Saudi cở $40 ngàn USD, gấp 4 lần của dân Mỹ. Hiện tại, con số đó cũng trên $20K, cũng là hơn nhiều nước dân chủ khác. Mức độ dân chủ của Arab Saudi tỉ lệ ngược với thu nhập. Thu nhập càng cao dân chủ càng xuống.

      TQ là ví dụ khác. Thu nhập người dân đã cao hơn nhiều nước dân chủ, kể cả Ấn Độ. Mà mức độ dân chủ thì cải thiện chậm. Tuơng lai dân chủ vẫn còn là dấu hỏi lớn.

      Nga cũng kém dần về dân chủ, sẽ xuống tới mức nào thì chưa biết.

      Vậy giữa mức sống và sự đầy dẫy thông tin, tôi cho rằng thông tin và trình độ học vấn giúp dân chủ nhiều hơn là sự cải thiện kinh tế.

      • VA says:

        Bàn về xã hội sẽ là thiếu sót nếu chỉ dừng ở việc mô tả, sự cần thiết là phải xem xét qui luật vận hành, qui luật biến đổi và qui luật tương tác của nó với các chủ thể khác.
        Thôi để sau cho khỏi lạc đề đi Mike, hôm nay tuyệt đối ko buôn lông gà lông vịt 😀

    • P.V. Nhân says:

      * VA: vậy ai nên làm chính trị. Giáo sư PĐ- Diệu còn bị chê. Thôi đành chọn phu đồn điền cao su, phu đường tầu, nông dân thiến lợn…Cho làm chính trị cho chắc. Đó là lý do Trí Phú Địa Hào…đào tận gốc, trốc tận rễ…Tôi nói sự thật.

      • VA says:

        Cái sự thật của bác bao giờ cũng gồm 2 nửa sự thật kết nối lỏng lẻo, chắp vá.
        Bác luôn chỉ nhìn thấy 1 điểm dừng trong sự chuyển động, kiểu như chỉ nhớ 1 hình ảnh mà mình thích trong cả 1 bộ phim 😀
        Bác hiểu sai hoàn toàn ý tôi. Ko phải là chê mà là tiếc cho 1 nhân tài.

  16. HỒ THƠM1 says:

    Định không nói gì ở entry này nhưng thấy hai thầy trò Đốp-VA lải nhải về chuyên nghiệp với không chuyên nghiệp trong chính trị nên lại ngứa mồm 🙂

    Túm lại, VA thì cho rằng GS Phan Đình Diệu là nhà khoa học nên khi phát biểu về đa nguyên đa đảng và các khía cạnh về xã hội chính trị đều không đúng chuyên môn nên không đúng hoặc không có giá trị.

    Lão VA thì muốn nhà khoa học nên chúi mũi vào …chuyên môn để phục vụ “nhân dân” còn các chuyện thuộc về xã hội chính trị thì đã có đảng nhà nước và các đồng chí có trình độ lý luận chính trị chuyên nghiệp lo rồi! 😯 .
    Nên nhớ rằng trên thế giới những người lãnh đạo, dẫn dắt nhân dân, đưa đất nước đến chỗ phồn vinh giàu mạnh chưa hẳn là những nhà chính trị chuyên nghiệp. Mà cũng nên nhớ rằng từ 1954 đến nay Việt Nam ta cũng chẳng có một chính trị gia thật sự nào cả. Chỉ là các cụ ” trung cấp chính trị” hoặc “Cao cấp chính trị” (!?) thôi.

    Từ chỗ ý nghĩ “nhà khoa học nên chúi mũi vào …chuyên môn để phục vụ khoa học, phục vụ “nhân dân” nên mới có những nhà khoa học giỏi phục vụ cho lý tưởng của Hitler, Kim Jong Un…
    Bất cứ nhà khoa học nào khi có phát biểu về chính trị xã hội cũng đều rất tốt, chưa nói đúng sai nhưng tiếng nói của họ đều có ảnh hưởng lớn và đáng hoan nghênh, vì họ là những nhà trí thức.

    ( Còn trí thức như thế nào thì ta chuyển qua mấy cái lải nhải của lão Đốp 🙂

    “Phải chăng, trong lãnh vực hoạt động XH thì GS PĐD, không đáng gọi là trí thức mà chỉ là demogoge thôi?”

    Này lão Đốp! GS PĐD là một nhà trí thức thực thụ thì trong lĩnh vực nào cũng là trí thức, chỉ có hành xử đúng hay sai mà thôi. Chẳng hạn như lão Đốp cũng tạm được gọi là trí thức, dù lão có lải nhải đúng sai gì cũng vậy.
    Ý lão Đốp muốn gọi ẩu GS Phan Đình Diệu và “các nhà dân chủ” là …demogoge ( những kẻ mị dân) à? Lão ăn phải bả của các đồng chí DLV hạng bét khi nào vậy?
    Mị dân nhất định là từ ngữ dùng cho những người đang cầm quyền, có quyền lực lãnh đạo xã hội đương thời, hoặc ít ra đang tranh giành quyền lực lãnh đạo với nhà đương quyền, còn cụ PĐD có lãnh đạo hay muốn giành quyền lãnh đạo đất nước đâu mà mị dân???

    “Demogoge” cái con khỉ Đốp nhọ đít nhọ mông! 😛 😛

  17. NABB Cafe says:

    Đúng là hồi tưởng đắt giá về một thời mà “ban ngày cả nước lo việc nhà, ban đêm cả nhà lo việc nước”.

  18. Thực tế says:

    Tầng lớp trí thức giỏi học Tây/Ta theo CM ’45 vì họ yêu nước và mù tịt về CS, ai dương câu “ái quốc” là cắn. Lúc biết chân tướng CS rồi họ trốn, hay vẫn đóng góp vì thời nào cũng có quan giỏi ái quốc dù triều đại thối nát. Xã hội vẫn nhắc đến họ với niềm kính trọng.

    Sau lớp giỏi này trí thức thực tài và tầm cỡ ảnh hưởng xã hội rất ít (giỏi chuyên môn thì có), ngay đến bây giờ. xã hội là một bi kịch, không cho phép trí thức đóng góp theo đúng nghĩa. Tôi nhớ câu “Trí Phú Địa Hào…” Văn Cao không dám uống thuốc vì sợ bị đầu độc, nằm BV dù có bảo vệ vẫn bị kẻ đột nhập làm phòng thật lạnh vì bệnh đấy lạnh là đi đứt sớm hơn.

    Tạm gọi trí thức là intelligentsia (các nhà: KH XH, KH tự nhiên, chính trị, chuyên viên, văn hoá,.) + lớp trí thức quản trị/kinh doanh. Môi trường hiện giờ bóp nghẹt sự tự do thể hiện để đóng góp nên cái định nghĩa “trí thức” và “đóng góp trí thức” của ta rất méo mó. Ví dụ nhỏ nhà KH vật lý đôi khi cần sự đóng góp của nhà triết học, XH học Cái đó vắng bóng, mà xã hội đòi hỏi và “cổ súy dân túy” nhè nhà vật lý/Toán tuyên dương, đòi đóng góp.

    bài VVThuong “dân túy” là cái mớ ương ương, vì đâu phải viết cho trí thức thực tài. Dân túy các nước như Tàu, VN là cái van được quản lý xả các bức xúc XH (điều 5-6 VVThưởng nói). Cứ thấy tẩy chay hàng bên TQ, không đi du lịc Nam Hàn, truyền thông ngập mỹ từ cho đội bóng trong giải thường, tự hào quá gi gì ơi, thi HH sẽ rớt nhưng vẫn bơm niềm hy vọng, đó là dân túy NN quản lý, hoàn toàn là van xả, không có lợi ích thiết thưc cho dân. Dân túy nước khác là 1 thành phần dân nghe theo mỹ từ để đạt quyền lợi của họ hay nghĩ là thuộc về (nhiều khi xấu cho XH).

    • Thực tế says:

      Quên mất, GDP các AC nhắc đến cũng cách “dân túy”.

      Ông bạn Đức gởi bài mới toanh của 1 trí thức chính sách công ĐH Chicago của anh NBChau. “toạc móng heo” các anh độc tài, CS bơm GDP, toàn láo. Dĩ nhiên cái đó trí thức thực tài ai cũng đã rõ.

      https://papers.ssrn.com/sol3/papers.cfm?abstract_id=3093296

      Nhân đây, rất mạn phép xin lỗi nhận xét, bài về Toán của GS PDD ông HHKhoai nhắc đến không thấy được dẫn nhiều (?) chỉ số ảnh hưởng không thấy. Thêm nữa, Trần Duy Hưng có thể là 1 trí thức, nhưng chuyên môn YK không giỏi.

      • says:

        gs PDD viết bài bằng tiếng Nga từ 1970, đến 1974 được dịch sang tiếng Anh. Cơ quan ISI (Institute for Scientific Information) chỉ biên tập các Tạp Chí viết tiếng Anh, gần đây họ hoàn tất cho vào danh sách các Tạp Chí tiếng Pháp, tiếng Đức theo tiêu chuẩn của họ (peer review). Đây là một sự thiệt thòi cho các nhà Khoa Học Nga, Việt …. nếu không công bố trên các Tạp Chí viết tiếng Anh (90%), không ai biết đến họ.

        Người ta nhìn vào số trích dẫn (cited) đễ biết tầm ảnh hưởng của các công bố Khoa Học. Muốn biết người Việt nào có tên trong Danh sách Highly Cited Researchers List hiện nay (… these researchers are making a significant impact. ), có thể xem tại đây, ít nhất có 2 người gs Anh Vo (Australia) cho năm 2017, 2018, Tran Phan Lam Son ( Plant& Animal Science RIKEN Japan 2018)

        https://clarivate.com/hcr/2017-researchers-list/ ( Highly Cited Researchers List )

        Emeritus Professor Anh Vo Queensland University of Technology, Australia 2017, 2018

        gs Vo Anh chuyên về Toán Statistics, Applied Mathematics, Numerical and Computational Mathematics, ông sang Australia từ 1970 theo chương trình học bổng Colombo. Khi thấy tên ông trong danh sách, TQ mời ông sang giảng dạy tại Xiangtan University (Hunan, China).

        Trước đây, người Vietnam có số trích dẫn cao nhất lên đến 1000 (một ngàn) là gs Hùynh Huỵnh trước 75 là gs Toán Xác suất Thống Kê trường DHSP Sài Gòn và Đại Học Minh Đức, năm 1976, ông bắt đầu dạy tại Đại Học Louisiana (gs Tuấn có viết về ông này)

      • says:

        Trong các nhà khoa học Việt cũng có những người có những công trình có ảnh hưởng lớn. Người Việt trong ngành toán có ảnh hưởng lớn nhất nhưng âm thầm nhất có lẽ là Giáo sư Huỳnh Huynh (ĐH South Carolina). Một công trình công bố năm 1970 trên JASA (tập san khoa học thống kê số 1 trên thế giới) được trích dẫn gần 800 lần, là một trong những công trình trở thành tài liệu tham khảo cho bất cứ bài báo nào viết về repeated ANOVA, bất cứ chương trình máy tính dùng cho phân tích thống kê. Một công trình toán học khác của ông (nhưng đăng trên tập san về giáo dục) được trích dẫn trên 1000 lần cũng thuộc vào nhóm “top cited”. Có lẽ ông là nhà toán học gốc Việt Nam duy nhất có công trình nghiên cứu với trên 1000 trích dẫn.

        Tóm lại, trong số hàng triệu công trình nghiên cứu, chỉ có khoảng 17 trên 100,000 công trình là thuộc vào nhóm top-cited (tức có ảnh hưởng lớn). Những công trình có ảnh hưởng lớn thường xuất phát từ Mĩ, và công bố trên những tập san lớn như Science, Nature, và New England Journal of Medicine. Có ít nhất một người Việt cũng có đóng góp vào những công trình top-cited nhưng là người Việt ở Mĩ. Những công trình này không hẳn là “đột phá” trong khoa học, nhưng không có những công trình này thì các khoa học khác khó có đột phá thật sự.

        http://tuanvannguyen.blogspot.ca/2013/03/nhan-dang-nhung-cong-trinh-nghien-cuu.html

        • Thuc te says:

          Yes, you are very correct.
          The Southern intelligentsia class has more depth and knowledge than the Northern intellectuals. I grew up in the North, but understand that the media promotes only Northern intellectuals (mostly hard science like Math, peculiar to commie countries) even though many Southern intellectuals gained coveted academic positions worldwide. Dr. Huynh had a Ph.D in toan Trac Nghiem. Southerners have taught at Max Plank Inst, Georgia Tech, Virginia. Dr. Tr. Ng. Thanh probably manages a lab with multi millions budget. After the current crop of media propped up Northern intellectuals, I think there is none left.

          I respect GS PDD a great deal. But I also know that Soviet chemist, metallurgist, material scientists regularly published in English since the ’60, and were cited in US papers, industrial processes, etc…

  19. Tuan_Freeter says:

    Gửi quí khách ghé Hàng Cua ( chữ “quí” tui chơi theo kiểu lão Cua);
    C/c Hang chủ:
    Quí khách vui lòng viết xuống đúng chủ đề!
    Vẫn như cũ, vui lòng tôn trọng Cụ Tổng và Hang quy!

  20. Hiệu Minh says:

    Dù xã hội phát triển, hệ thống pháp luật hoàn thiện, dân trí và quan trí cao, cảnh sát hết mình vì an ninh công cộng, thì vẫn cần hiệp sĩ.

    Hiệp sĩ ở đây là tinh thần hiệp sĩ, và đôi khi thành hiệp sĩ theo đúng nghĩa như thời xa xưa: Dũng cảm trong chiến đấu, không chạy trốn, hi sinh bản thân cho những điều tốt đẹp, lịch sự, sẵn sàng tha thứ.

    Có lẽ trong mỗi người đều có máu hiệp sĩ, không riêng mấy hiệp sĩ đường phố vừa tử nạn và bị thương ở Sài Gòn. Vấn đề là khi nào được thể hiện ra thôi.

    Bài của Cua Times trên SOHA

    http://soha.vn/nuoc-my-manh-nhat-the-gioi-ma-van-can-hiep-si-20180516164557178.htm

    • hoavouu says:

      Nếu ! Tinh thần hiệp sĩ Là ý chí quật cường là sức mạnh tinh thần của những con người trượng phu,ứng xữ đáng mặt của một đấng nam nhi chí khí dám xã thân cho xã hội. Nhân cách họ được hình thành bởi những nền giáo dục văn minh trên toàn thế giới.
      Thì ! Hiệp sỉ đường phố Là những con người hiện hửu với những hoạt động đầy nhiêt huyết & nhân ái,nhưng thiếu tổ chức cũng như những giới hạn trong chức năng.Tôi tin rằng khi một xã hội thiếu chặt chẽ thì hoạt động của họ chỉ mang tính sơ khai.
      Bởi vậy ! Tinh thần hiệp sỉ hoàn toàn khác biêt với Hiệp sỉ đường phố.

      • Hugoluu says:

        Có lẽ truyền thông lạm dụng khi dùng cụm từ “Hiệp sĩ đường phố”
        Châu Âu thời trung cổ “hiệp sĩ” là một đẳng cấp ,được đào tạo bài bản .thường xuất thân từ gia đình giầu có hay qúi tộc.
        Những bạn “Hiệp sĩ đuờng phố” ở SG nên gọi là “Hảo hán đường phố” có lẽ đúng hơn,hảo hán là giữa đường thấy sự bất bình chẳng tha như Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga. Trong mỗi nguời đều có sẫn dòng máu hảo hán .

        • hoavouu says:

          Oke Hu ! Hảo hán chỉ là danh xưng thuần chất Bản năng. Hiệp sỉ ! Là tước hiệu là đại diện cho 1 giai cấp nào đấy,được đào tạo và giáo dục một cách quy mô,nhằm phục vụ cũng như bảo vệ giai cấp đương thời.
          Tôi kg tin rằng danh xưng bị lạm dụng.Hiệp sỉ đường phố là cách xữ dụng ngôn từ một cách ảo diêu nhằm mục đích mỵ dân thôi Anh à. Chúc Anh khỏe.

  21. Hoàng Cương says:

    Thư giãn chút các cụ à !

  22. Hiệu Minh says:

    Bài chủ đạo đang bàn về trí thức, đề nghị các cụ không lan samg V3, ai nói tiếp tôi sẽ spam, kể cả anh Dove. Cảm ơn sự chú ý.

    • Hiệu Minh says:

      Có một người Nga mà tôi ngưỡng mộ.

      Năm 1975, nhà vật lý Liên Xô Andrei Dmitriyevich Sakharov, người tạo ra quả bom hydro đầu tiên của Liên Xô, đã được trao giải Nobel Hòa bình nhằm công nhận những đóng góp của ông trong cuộc đấu tranh chống lại “sự lạm dụng quyền lực và vi phạm nhân phẩm con người dưới tất cả các hình thức.”

      Tuy nhiên, chính phủ Liên Xô đã cấm Sakharov không được đến Oslo, Na Uy, để nhận giải.

      Không hiểu tính chuyên gia và trí thức của Sakharov có bị lẫn vào nhau không.

      • Dove says:

        Cũng như GS PĐD, Sarkharov là chuyên gia nhưng chỉ đạt tầm demagogue trong lãnh vực “lạm dụng quyền lực và vi phạm nhân phẩm con người” bởi nhẽ ông ta làm ngơ các hình thức vi phạm của trục ác Washington – London trong thời chiến tranh lạnh.

        Đưa cả 2 vợ chồng Rosenberg lên ghế điện chỉ là chuyện nhỏ. Để hiểu thế nào là ghế điện, xin mời anh Cua xem “Green Mile”,

        Liên Xô chẳng qua như anh da đen khổng lồ, John Coffey -món quà tốt nhất mà Chúa trao cho nhân loại, nhưng bị bọn demagogues nhân quyền, trong đó có toàn bộ hội đồng xét giải Nobel Hòa Bình kéo bè kéo cánh vu vạ và mạ lị lạm dụng quyền lực.

        Giải Nobel Hòa Bình và Nobel Văn học hiện nay đã trở thành nỗi đau của trí thức và là thứ mà những kẻ ngáo như Dove không ngần ngại quăng cho mèo liếm.

    • Dove says:

      Né quần loe chẳng xấu mặt nào!

      Sẽ bàn về Hồ Chí Minh vậy – đại trí thức đấy!

      Để lại cho đời sau chúc về nỗi lo đảng cầm quyền, lại có di sản trí tuệ đồ sộ là tư tưởng HCM thu phục được lòng tin của hàng triệu người, trong số đó có cả Dove ngáo.

      Anh Cua có cấm không?

      • Tuan_Freeter says:

        Vẫn phải cấm vì không đúng chủ đề!
        Bất kỳ ai!
        Không tôn trọng Luật chơi đều phải cấm!

  23. Hiệu Minh says:

    Trải qua nhiều cương vị công tác song với GS.TS Phan Đình Diệu-người có công đầu trong việc đặt nền móng cho sự phát triển ngành CNTT Việt Nam, giai đoạn xây dựng Viện Khoa học tính toán và điều khiển (tiền thân của Viện CNTT ngày nay) là quãng thời gian nhiều kỷ niệm.

    http://ictnews.vn/cntt/nuoc-manh-cntt/gioi-cntt-tiec-thuong-co-gs-phan-dinh-dieu-nguoi-anh-ca-nganh-cntt-viet-nam-167462.ict

  24. Dove says:

    Càng đọc những ý kiến về GS Phan Đình Diệu nhân dịp lễ tang, tôi càng rõ ra GS chưa đạt tầm trí thức trong lãnh vực nhân quyền, đa phương, đa đảng nhưng có thể được xếp vào hạng demagogue thượng thặng, được giới dân chủ đường phố hâm mộ.

    Một bằng chứng rõ ràng của việc chưa đạt chuẩn trí thức, đó là sự ngộ nhận về tác quyền của dự đoán mô hình LX sụp đổ vào giữa năm 60.. Thực ra thì nguyên nhân sụp đổ đã được G. F. Kennan mô tả gần như đầy đủ trong bức điện tín nổi tiếng “Long Telegramme”. Những khuyến nghị của G. F. Kennan đã trở thành cốt lõi của Truman Doctrine – chiến lược kiềm chế LX.

    G.F. Kennan đã thảo ra bức điện đó trên cơ sở tình yêu của ông với văn học Nga (Dostoievski), văn hóa Nga, nhân dân Nga và trách nhiệm với nhiệm vụ mà TT Truman giao phó. Mặc dù vậy, G. F. Kennan chưa được Dove công nhận là một trí thức đó là vì ông không nhìn nhận công bằng nhiệm vụ trong đại của mô hình Stalinist.

    Ta nhận thấy rằng mô hình Stalinist có vai trò lịch sử không thể phủ nhận trong việc hàn gắn các vết thương chiến tranh ở Liên Xô và Đông Âu, đã hoàn thành một khối lượng công việc khổng lồ để vượt qua thảm họa nhân đạo hậu chiến trên vùng đất rộng lớn hơn 1/6 địa cầu và xây dựng nên siêu cường đủ sức chặn đứng cuồng vọng chiến tranh hạt nhân của trục diều hâu Washington – London.

    Có nhiều bằng chứng cho thấy rằng chính Stalin đã nhận ra những phiếm khuyết của mô hình Liên Xô và đã có kế hoạch cải tổ trước hết là cơ cấu lại TW đảng bằng lớp nhân sự trẻ đủ năng lực lãnh đạo công cuộc cuộc cải tổ mô hình Liên Xô mà không có Stalin. Kế hoạch cải tổ của Stalin đã không thành vì sự phản kháng của lớp lãnh đạo già Vorosilov, Molotov, Malehkov, Khơrutsov…..và vì sự ra đi đột ngột của ông. Những sự việc này đã gây xáo trộn rất lớn trong xã hội LX vào cuối thập niên 1950 đầu thập niên 1960.

    Thời kỳ mà GS PĐD sang học ở LX, chính là định điểm của những xung đột quan điểm trong giới trí thức LX xung quanh vấn đề cải tổ mô hình Stalinist và về mặt đối ngoại cũng là định điểm của cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa xét lại do Mao phát động.

    Vậy càng nhiều người ca ngợi GS PĐD đự đoán sáng suốt gì đó về sụp đổ của mô hình LX vào thập niên 1960 thì Dove càng tin sự đúng đắn của mình rằng GS chỉ đáng tầm demagogue của các loại dân chủ đường phố có mầu sắc Ả Rập .

    Giá mà GS PĐD, tuyên bố rằng ngay từ thập niên 1960 ông đã nhận ra rằng MÔ HÌNH LIÊN XÔ ĐÃ HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ VÀ ĐÃ ĐẾN LÚC PHẢI CẢI TỔ.

    Vậy trí thức và demagogue khác nhau ở sự đánh tráo “HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ” và “SỤP ĐỔ”.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Giáo sư Phan Đình Diệu là một nhà toán học, mà là toán học thưc hành, chư không phải là toán học lý thuyết, ông không phải là một chính trị gia.
      Tôi nhơ năm 1980 và 1981, tôi được học về chương trình đào tạo sau đại học về Quản lý hệ thống Sinh thái và bảo vệ Môi trường do UNEP UNESCO tài trơ, tổ chưc tại TU Dresden và lần đầu tiên tôi đươc tiếp xúc vơí môt phương tiên hiên đại gọi là Computer. Hồi đó trang thiết bị máy tính của Đưc tạm được coi là hiện đại
      Về nươc năm 1982, tôi hăm hơ lắm, đến 39 Trần Hưng Đạo gặp chi Đào vơ Gs Đặng Hưu, là trương phòng đào tao của UBKH&KTNN luc đo, xin vơi chị cho đươc sư dung phong may tinh cua Viên Thông tin KH để ơ tầng 2 toa nhà nay. Lúc mơ cưa phong may tinh ra, tôi rung rơì chân tay khi nhin thây chiêc may tinh cua Liên Xô san xuat cao to hơn cai tu đưng quân áo ở nhà tôi. Chi Đao noi vơi tôi đó là tai sản cua Gs Phan Đinh Diêu để lại, bây giơ anh ấy sang Viện KHVN rồi.
      Bảy năm sau, năm 1989, tôi xây dưng thành công dư án VIE 86-020 do UNDP tai trơ và lân đầu tiên trên đơì, cơ quan tôi mua được hai bô Computer 386 mang tư Hông Kong về và để có phân mềm POP MAP lam công tac quản lý dân sô, chung tôi vân phai đên Viện KHVN nhơ cây quân linh cua Gs PĐD…. giúp đơ cho

      Đưa IT vao cuộc sông gian nan như vây , công lao ấy phai nghĩ đến Gs Diệu đã “khuân vác” được cai tủ to đung tư Liên Xô về.tư năm nảo năm nao?
      Ông không thể quan tâm được về chính trị là đung

      • Dove says:

        Lão Bà Bà nói về chị Đạo, đã vậy Dove so sánh luôn về ứng dụng giữa GS PĐD và GS Nguyễn Văn Đạo nhé:

        – Theo TamHmong, GS PĐD đi Pháp về, trong va li đựng bảng mạch và linh kiện, mang về IOIT, quần tụ nhân tài quần loe như anh Cua mầy mò lắp VT80 và chế ra ngôn ngữ lập trình Basic Đồi Thông. Mấy lâu sau, anh Cua ngậm ngùi bỏ IOIT sang WB kiếm sống.

        – Theo Dove, anh Đạo đi Ba Lan về, mang cho cho chị Đạo ít quà, rồi mời TS cơ học Trương Gia Bình đến hỗ trợ lập FPT câu nhiều container về ráp vi tính để dùng trong nước, xuất sang LX và Đông Âu. Hiện nay FPT đã lớn mạnh, xuất khẩu nhiều triêu USD sản phẩm software enginering cho các đại gia công nghệ ở Nhật Bản và Hàn Quốc. Đã vậy lại mở cả đại học FPT ở Khu CN cao Hòa Lạc – Thung lũng silicon tương lai của VN.

        Ngày nay cả hai cụ đều đã đi xa, chẳng ai nhớ đến VT80, Basic Đồi thông, thế mà Dove nhớ tất, nhớ cả hai GS, đặc biệt là GS PĐD, nhà khoa học tài ba, chẳng may bị dân chủ đường phố đôn lên thành demagogue.

        Đến khổ cho cụ. Cầu mong cụ ra đi thanh thản và xuống suối vàng được bình yên.

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Anh Dove chưa già mà đã chư tắc đánh chư tộ rồi ư?
          Tôi nhắc đến chị Đào vơ Gs Đặng Hưũ, chủ nhiêjm UBKHKTNN ở 39 Trần Hưng Đạo, còn chị Đào, vơ Gs , lúc đó là trưởng phòng đào tạo của UB. Nhưng không sao, nhầm là lẽ thường.
          Chuyện vặt.

        • Dove says:

          Kính mong Lão Bà Bà đọc nguyên văn câu viết của mình: “Chi Đao noi vơi tôi”.

          Thế thì lỗi chữ tác đánh chữ tộ là của ai?

          Vả chăng Dove biết chị Đạo, từng thực tập lập trình “phân tích khách quan” phục vụ nghiên cứu khởi đầu về dự báo khí tượng số trị bằng máy tính M22, được nhập về VN năm 1968.

          Công đầu của việc đưa M22 về VN là của GS Tạ Quang Bửu và cụ Lê Khắc, bản thân Dove không hề biết gì về đóng góp của GS PĐD.

          Những người trong cuộc đã kể lại như sau:

          “Ngày 22/6/1968, máy tính Minsk-22 về tới ga Đồng Đăng (Lạng Sơn). Lệnh từ UBKH&KTNN là chuyển thẳng máy về Hà Nội. Hơn chục kiện hàng được anh em bốc xuống, đồ nghề không có nên tất cả đều được khuân vác bằng tay, kiện nào nhẹ không sao, kiện nặng phải hơn chục người hì hục khuân vác mới được (kiện nặng nhất cũng hơn 6 tạ). Thế nhưng, thách thức lớn nhất khi đưa máy về Hà Nội mà anh em chúng tôi gặp phải là khi vượt qua cầu tạm nhỏ (vì khi đó cầu Đáp Cầu đã bị bom đánh trúng làm sập cầu) trong đêm tối với địa hình hiểm trở. Để máy tính Minsk-22 có mặt tại trụ sở UBKH&KTNN (39 Trần Hưng Đạo)”

          Vậy thì ai chữ tác đánh chữ tộ đây?

    • Dove says:

      Nhiều người, cho rằng Dove loan tin fake từ việc tổ bố như dự định không thành của Stalin về cải tổ mô hình Liên Xô, cho đến việc nhỏ như con thỏ là nơm cá chép khổng lồ trong mùa lũ ở các ruộng ven bờ sông La.

      Chuyện lớn thì thôi để TamHmong chứng minh, cụ ấy chắc biết rõ về cụ Voznetsentskii, GS MGU, Viện sĩ mà nghề phụ là Bộ trưởng Bộ Kê hoach Liên Xô. Ông được Stalin đánh giá rất cao về mặt trí tuệ và bị lớp cận vệ già tống giam vì tội để thất thoát tại liệu mật, sau đó đã tử vong trên đường di lý về Ural do “mặc không đủ ấm ” trên toa tầu bị hỏng lò sưởi. TamHmong cũng biết về lớp Cận vệ trẻ được Stalin đích thân chuẩn bị để thay thế cận vệ già Vorosilov, Molotov…Còn nhớ trên tàu hỏa sang Liên Xô học, TamHmong rất say sưa nghe Mao Trạch Đông vu cáo mô hình cải tổ nửa vời của Khorutsov là xét lại. Bác ấy lại viết lịch sử rất bác học.

      Ghi chú: Cá chép núi tầm 15 – 20kg (nguồn Vnexpress)

      Còn chuyện cá chép sông La thì vừa sức với Dove.

      Trong ảnh trên là con cá chép tầm tầm khoảng 15 – 20 kg ở sông Đà, xã Pá Uôn, huyện Quỳnh Nhai, Sơn La. Ở Sông La, con cá chép to nhất mà Dove thấy nặng 35 kg. Muốn chụp con cá này, cái nơm phải có đường kính xêm xêm 1m, đan bằng cật tre già.

      Khi tham gia chụp cá chép khủng mùa lũ, Dove phải đeo gáo dừa bảo vệ của quý, nếu hớ hênh, sơ sẩy thì tàn phế suốt đời, khi lấy vợ đừng hòng có con gái.

    • Đất Sét says:

      Tôi đọc thấy khá nhiều chỗ hỏng trong còm này của bác Dove, dù bác có cả vú lấp miệng em, theo kiểu dẫn nguồn và xào xáo lung tung. Chỉ một câu này: “…..Mặc dù vậy, G. F. Kennan chưa được Dove công nhận là một trí thức đó là vì ông không nhìn nhận công bằng……”(Dove), đủ để bác chít với tôi.

      • Dove says:

        Thử đọc hết Long Telegramme rồi xem ai chít.

        Dove có cái nhìn restro về lịch sử lại nói rằng xào xáo. Mô thức của ĐS thì Dove từng bỏ ra 24 USD để nghiên cứu kỹ tại Newseum, DC.

    • NTN says:

      Phải học hỏi ở bác Dove về thế nào là ” chuẩn trí thức” . Để mới hiểu vì sao bác Dove cho rằng cố GS Diệu ” chưa đạt tầm, chưa đạt chuẩn trí thức “. Xin hỏi nhỏ bác Dove là bác tự đánh giá mình so với chuẩn kiến thức?

      • Dove says:

        Dove chỉ đơn giản là Dove ngáo, đã tự nhận minh bạch, công khai.

        • NTN says:

          Vậy thì các còm sĩ ở Hang Cua không nên tranh luận với một kẻ tự nhận mình NGÁO .

          “Hà Sĩ Phu là loại demagogue đa nguyên, đa đảng ở tầm bay thấp hơn gà”. Bác Phu đọc câu này của Dove ngáo chắc cũng phải tôn Ngáo là gì cho thích hợp nhỉ ?

        • TranVan says:

          Sẽ gọi sẽ tôn là “Ngộ Không” ! 😁

      • Tuan_Freeter says:

        #NTN:
        Vui lòng viết xuống đúng chủ đề,
        vui lòng tranh luận thẳng thắn,
        vui lòng không tấn công cá nhân!

      • Dove says:

        Hà Sĩ Phu là loại demagogue đa nguyên, đa đảng ở tầm bay thấp hơn gà. Dove thấy không đáng phí thời giờ gõ còm.

    • TM says:

      Nghĩ mãi mà chẳng hiểu được Dove anti GS PĐD ở chỗ nào. Chỉ nghe tự khai ngày xưa Dove làm tổ trưởng tổ dân phố trong đó có gia đình GS PĐD cùng cư ngụ. Có phải lũ trẻ đã từng đánh nhau sứt trán, có phải hai bên đã từng đổ rác vào nhà nhau lúc đêm hôm tăm tối? 🙂

      Lời nhận xét/tiên đoán của GS PĐD về sự sụp đổ của Liên sô chắc hẳn nhiều người khác cũng đã tiến đoán nhưng không được đưa vào phỏng vấn, đưa lên truyền thông đấy thôi. Nào phải tranh giành giải Nobel mà phải đưa ra ai là người đấu tiên đã tiên đoán & sự ngộ nhận tác quyền? Ai ngộ nhận? Có ai ra tòa đăng ký bản quyền lời tiên đoán đâu?

      Khổ thân Dove. Lỡ gặp ai “phỉ báng” Liên sô hay CHXHCN VN là đùng đùng nổi cơn, lên tiếng dìm xuống cho bằng được.

      Lại nhớ đến một lời phát biều gần đây:

      .”Không thể lấy sự cẩu thả …làm phương pháp bảo vệ chế độ… Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn …cái ông này.” 🙂

    • chinook says:

      Gần đây Cụ Dove sính dùng từ “dân túy/ demagogue “.

      Có lẽ cần minh định lại định nghĩa của dân chủ. Phải chăngdaan chủ là vác mã tấu dêm đêm lẻn về cắt cổ đe dọa để buộc dân phải đi biểu tình , chống đối hoặc tệ hơn là tập trung để đấu tố , tham dự giết người ?

      Còn dùng lời lẽ ôn hòa để thuyết phục là demagogue ?

  25. P.V. Nhân says:

    * bài về Giáo sư PĐ- Diệu để lâu. Đó là cách biểu lộ trân trọng, tiếc nhớ. Nhiều người viết về Ông, trong đó có cả Bên Thua Cuộc…Báo chí, truyền hình người Việt ở Mỹ cũng loan tin…
    * Cho hay, kẻ thành công trên đời là: Khi chào đời khóc. Lúc mất đi- Thiên hạ cũng,,,Khóc.

    • VA says:

      Ăn nhằm gì so với những kẻ nhân danh Chúa cầm súng cho Pháp giết hại các nghĩa sĩ yêu nước, họ làm cho cả dân tộc phải khóc.

  26. P.V. Nhân says:

    – Bác Tam Hmong: Bài bác viết không lạc đề, theo tôi, nó vẫn trong phạm vi Tâm và Tầm trong diện đầu tư FDI. Nhìn con số bác nêu:
    *Cụ thể năm 2017, Việt Nam xuất khẩu tổng cộng 214 tỷ USD, giá trị hàng hóa do các nhà đầu tư nội địa sản xuất, cộng với xuất cảng nông ngư và khoáng sản là $58.53 tỷ (tăng 16.2%). Còn khu vực có vốn FDI (kể cả dầu thô) là $155.24 tỷ (riêng xuất khẩu điện thoại đã là hơn 45 tỷ USD), tăng 23%.
    Mặt khác nếu năm 2006, tỷ trọng đóng góp của khối FDI vào GDP chỉ ở mức 17% thì đến năm 2016 là 20,7%. Nghĩa là, xuất khẩu và tăng trưởng GDP ngày càng phụ thuộc vào khối FDI.”

    * Xét như thế, VN trở thành cơ xưởng nhân công rẻ, tuy giải quyết được nạn thất nghiệp nhưng lợi lộc, nhà đầu tư hưởng lợi lớn. Chả thế mà một nhân vật của SamSung sẽ là Đại sứ Hàn ở VN…
    Tôi không hiểu luật đầu tư của VN, nhưng chỉ nêu vấn đề:
    – VN có nghĩ đến việc ” chuyển giao công nghệ” như T+ đang làm, hay cam tâm làm công suốt đời với năng xuất lao động thua cả nước Lào?
    – VN đã có nhưng chuyên viên về đầu tư FDI, làm thế nào có lợi cho nước, cho dân…Hay chỉ vì lợi ích cá nhân, phe nhóm?
    Tôi nói thế vì qua báo đảng, công nhân than phiền bị bóc lột sức lao động nhưng phúc lợi thiệt thòi. Cô Đỗ T Minh Hạnh tranh đấu thành lập công đoàn thì bị bỏ tù…
    * Tôi kể trường hợp công nhân VN làm việc cho chủ Hàn tại đảo Samoa ( thuộc Mỹ): Họ bị bóc lột sức lao động, trả lương không đúng hợp đồng…Bọn chủ Hàn dã man.
    Bất ngờ có đoàn giáo sĩ đạo Tin Lành tời đảo. Trong đoàn có người nói được tiếng Việt. Họ gặp công nhân người Việt, cô công nhân Việt nói tất cả. Lại than phiền VN chẳng giúp gì cho họ.
    * Đoàn Mỹ trở về truy tố công ty Hàn. Kết quả: Công ty Hàn phải thực hiện đúng hợp đồng, bồi thường cho công nhân Việt.
    Những công nhân này được đưa về California, vì họ thuộc diện ” những người bị áp bức” nên có thể định cư ở Mỹ…Nhưng cũng có một số người trở lại VN…
    * Góp ý với bác chút ít…Còn rất nhiều vấn đề. Bác cẩn trọng, có tấm lòng. Chào bác.

    • chinook says:

      Vụ công nhân may Vietnam bị bạc đãi này co một người Việt nam khám phá và đóng góp , Anh làm ở Microsoft, Công giáo . Khi biết tin anh xin nghỉ pháp nơi làm,sang Samoa, trao giấy tờ tùy thân cho một Linh mục công giáo địa phương đẻ nhờ giưp đỡ trong trường hợp anh bị nạn. trước khi mạo hiểm trà trộn vô đám công nhân để vô nơi những nhân công này ăn ở, chụp hình , trốn ra ngoài và công bố chi tiết anh thu lượm được.

      Kết quả là một số khoảng 20 người Việt được giải cứu và được ở lại Mỹ như nhân chứng trong vụ truy tố Chủ Đai hàn(Kil Soo Lee bị 40 năm tù ) Phần lớn những công nhân này định cư tại Seattle và cùng phụ cận.

      Một chi tiết đáng ghi là người có lòng này là người thuộc phe thua cuộc, Cha Anh cũng được nhà nước chiếu cố cho đi học tập, tất cả những công nhân được giả cứu đều là người Miền Bắc, phải đóng tiền cho công ty tuyển người. Số tiền lương họ kiếm được ít hơn số tiền họ đã phải đóng Những người ở lại Mỹ nếu đã có gia đình ở Việtnam đếu được bảo lãnh chồng con để đoàn tụ.

      Vụ này tôi biết rất rõ.

      • P.V. Nhân says:

        * Cám ơn bác Chinook. Bác mo rộng ý của tôi…

        • chinook says:

          Tôi có duyên cơ sống tại Seattle Bác PV Nhân ạ.

        • TranVan says:

          Tôi có quen một người sống tại Olympe, vùng Seatle. Khi xưa là luật sư tại VN, sau đó di tản và lập nghiệp tại đó từ 1975.

          Chắc Cụ Máy bay cũng quen hay biết đấy : hồi cô ta còn trẻ, người đẹp thường lái xe mui trần đi diễn hành mỗi năm.

        • chinook says:

          Bác TranVan muốn nói đến Olympia , thủ phủ Bang Washington ? Diễn hành (parade)? Chị này dòng tộc Vũ quốc ?

        • TranVan says:

          Ok , họ Vũ, cô hàng xóm dễ thương và yêu mến !
          😀

        • TranVan says:

          Đêm qua mơ đến nhà em
          Ra về như muốn bỏ quên cây đàn
          ….

          ( có biên tập lại chút đỉnh !)😀

        • TranVan says:

          Đêm đêm thao thức mơ màng
          Đàn tôi ôm chặt tưởng nàng bên tôi

          (Cóp và sửa lời)😁

        • TranVan says:

          Gửi gió bay đến Olympia :

          Gió ơi mi hãy bay nhanh
          Bay ngay gió nhé kẻo nàng quên …..tôi !

      • Hiệu Minh says:

        Cảm ơn bác Chinook và bác PVN về tin này. Hồi ở Mỹ đọc tin này mà ko hiểu sao tôi không đưa lên blog.

      • chinook says:

        Không có bất cứ một can thiệp nào từ phía chính phủ Vietnam cũng như cơ quan đưa những công nhân này đi lao động.

        Những người ở lại Mỹ, kiếm được việc làm ,gửi tiền về giúp gia đình trả nợ. Đáng thuơng hơn là những người về nước, cơ quan môi giới đưa họ đi cũng không hoàn lại tiền cho họ. Số tiền gia đình họ đã phải cầm nhà cửa để có.

        Chuyện này nếu xảy ra cho người Do Thái, có thể đã được dựng thành phim. Riêng T. người trong cuộc nói với tôi : “Chúa dạy làm việc thiện bằng tay mặt, không để tay trái biết.”

        • Hiệu Minh says:

          “Chúa dạy làm việc thiện bằng tay mặt, không để tay trái biết.” Câu này phải hỏi lão Đất Sét

    • chinook says:

      Mấy nạn nhân này có người quê Nam Đinh, Hà Tây,Hanoi, Hải Phòng. …

      Các Bác ở các địa phương trên chắc cũng biết vụ này.

    • TamHmong says:

      Cám ơn bác Phùng Văn Nhân đã góp ý.

  27. TranVan says:

    Trí thức là những người có tên , có tiếng, dựa vào đó để lên tiếng phản biện khi thấy có điều gì không tốt, không đúng trong mọi lãnh vực dù không liên quan đến ngành nghề của mình.

    TV, Paris.

    • TranVan says:

      Hơi khác với định nghĩa của Sartre. Ông ấy cho rằng trí thức lợi dụng sự nổi tiếng trong lĩnh vực trí tuệ để lên tiếng về những lĩnh vực không phải của mình.

    • TranVan says:

      Một ông có giải Nobel chỉ là một nhà bác học khi chuyên lo về ngành của mình. Ông ta trở thành trí thức khi đặt bút ký kiến nghị hay lên tiếng báo động về những vấn đề của xã hội

      Trí thức dấn thân.

      Tb : Ông Gs Toán Thích lung tung có lúc đã vươn lên hàng trí thức nhưng sau đó đã vội thụt vòi !😆

      • tayho says:

        còn cụ, cụ đã bao giờ phải thụt vòi chưa?
        hay cụ toàn nấp ở đằng sau đống rơm?

        • TranVan says:

          Chắc Cụ ít theo rõi hay chê không đọc, không xem ?.

          Hình của tôi có đủ để biết tôi là ai, Paris tuy rộng nhưng cũng nhỏ mà. Vả lại mấy anh bên AN giỏi ghê lắm.

          TB :
          – Tôi hơi rụt rụt, núp núp tí ti thôi chứ không rụt hết như Thượng Tọa Thích Toán. Thỉnh thoảng mới quăng vài quả lựu đạn (khoi’), góp vui.

          – Quăng nhiều quá, ký nhiều kiến nghị là bị lên sổ phong thần ngay, hết đường về VN.

      • Hoàng Cương says:

        Cụ Trần Vân không khi nào viết trọn bài , chỉ giỏi chém mía . Đại trí thức nước Pháp kiểu gì ?

        • TranVan says:

          Kiểu du kích ! 😆

        • TranVan says:

          Tôi chỉ có học đủ để không phải chật vật kiếm sống nơi xứ người.

          Không dám nhận hay tự phong là trí thức, nói chi đến “đại”.

          Tuy thế đấy nhưng bằng thật, bằng nào cũng trên trung bình, lại hiếm thời đó nên thỉnh thoảng cũng nhìn thiên hạ bằng ….n ửa con mắt và hét ra ….l ửa ! Nay nghĩ lại mới thấy mìnhhơi quá lố vì mình đã ở trong xứ …m ù !😆

          Xứ mù dễ sống hơn xứ lừa. Sống được trong xứ lừa mới là cao thủ !

        • TranVan says:

          Trong xứ lừa, bằng dỏm, lại có được nhiều dịp phát biểu kiểu chẳng biết ngượng, đó mới là đại …..tài ….bịp bợm.

  28. Hoang Phuong says:

    Chào cả nhà.
    Thực ra tôi cũng có vài ý với bác VA, ở dưới, nhưng không biết nó đi đâu mất, nhớ ghi lại ý này:
    -Văn 3, thành công nhờ vận động được đa số người dân lúc đó làm chính trị…Nhận xét này nhờ bác Dove thẩm định giúp, nếu không chính xác thì xem như không có trao đổi với bác VA, nếu chính xác bác VA nên xem lại…he…he…
    -Nhận xét này cũng có thể rọi vào bài viết của ông Thưởng…
    Có mâu thuẩn không khi ông ấy hô hào học tập, nhưng đối chiếu với các “định nghĩa” dân túy ông ấy trích dẫn hoàn toàn có thể kết Văn 3 là người theo chủ nghĩa dân túy…
    -Bài viết của ông Thưởng ngụy biện khi đánh đồng những người đòi hỏi dân chủ với phong trào dân túy…

    • VA says:

      Chào lão HP, tôi chưa đọc ô Thưởng vì dài quá, lủng văn củng, nhưng đúng là ko nên đánh đồng đòi hỏi dân chủ với chủ nghĩa dân túy.
      Cũng như vậy, thiết tha đề nghị lão đừng đánh đồng việc kích hoạt tinh thần yêu nước làm cách mạng giải phóng dân tộc của Văn Ba với chủ nghĩa dân túy. 😀

      • P.V. Nhân says:

        * Nói đúng nhất: V3 tuyên thệ gia nhập Đệ Tam Quốc Tế. Được huấn luyện trở thành điệp viên, nhận nhiệm vụ mở rộng ảnh hưởng chủ nghĩa Marx-Lenin tại Đông Dương….
        Hiện nay, đảng cộng sản VN vẫn trung thành với đường lối này…Chứng tỏ TBT Trọng cũng đang tuyển chọn cán bộ theo chuẩn ấy…

        • VA says:

          Cụ quả không hổ danh là điệp viên của … Diêm Vương, nhìn đâu cũng thấy điệp viên 😀

      • Hoang Phuong says:

        Không bác VA, tôi không hề xem Văn 3 là người dân túy. Vì vậy, mới so sánh để thấy bài của ông Thưởng có mâu thuẩn…
        Vào giai đoạn đó không ai có thể phủ nhận được vai trò quan trọng của Văn 3 trong công cuộc giải phóng dân tộc khỏi sự thống trị của nước Pháp. Khi tập hợp được nguồn lực cả nước, khi gắn kết được sức mạnh của cả dân tộc để đấu tranh thành công không thể là thành quả của một phong trào dân túy…
        Sự thành công của Văn 3, ảnh hưởng của cá nhân Văn 3 trong việc thức tỉnh nhận thức chính trị của người dân, đến nay, ở nước ta chưa có ai làm được…

  29. Dove says:

    VN có hai gánh nặng kéo tụt năng suất của cả quốc gia: Năng nhất là “Hôi đồng lý luận TW” và nặng không kém là “Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh” cả hai đều là những cơ quan siêu bộ, hoặc đứng trên bộ, tiêu không biết bao nhiêu nguồn lực của dân.

    Ấy thế mà chỉ sản sinh ra các “đèn cù” lý luận.

    Nếu không chỉnh đốn quyết liệt và đồng bộ thì lò càng nóng, dòng đối lưu càng mạnh “đèn cù” càng xoáy tít đến mức biến thành lỗ đen nuốt tươi mọi cố gắng nâng cao năng suất của công nông và trí thức.

    Những mong các bác đừng cho Dove ngáo là pro tham nhũng. Thế nhưng nếu để chống tham nhũng mà không dựa vào dân lại còn biên tập lời dậy của Văn Ba thành ra “Quân đội trung với Đảng” thì Dove cho rằng lý luận không còn là “đèn cù” nữa mà đã mấp mé bên rìa lỗ đen.

    Cũng mong các bác đừng gán cho Dove tội đạo “đèn cù” của ai nhé. Lý luận của Dove là dựa trên lò nóng và dòng khí đối lưu với kinh nghiệm chuyên môn của cựu sát thủ nghiên cứu sinh của Viện Cơ học VN về môn cơ học lưu chất đấy.

  30. Hiệu Minh says:

    Bài của cụ Hà Huy Khoái trên Tia Sáng viết về cụ Diệu

    http://tiasang.com.vn/-khoa-hoc-cong-nghe/Viet-ve-anh-giao-su-Phan-Dinh-Dieu-12393

    • TamHmong says:

      Vâng anh HM. Đây là bài mà tôi thích nhất, trong số những bài viết về Anh Phan Đình Diệu. Bái phục cụ Hà Huy Khoái.

  31. Hiệu Minh says:

    Tôi thấy anh VA có ý nói về nghiệp dư và chuyên nghiệp khá hay, các cụ đừng ném đá, khổ thân anh ấy.

    Xã hội phương Tây phát triển hơn vì tính chuyên nghiệp của mỗi người, coi họ là một cái đinh ốc trong cỗ máy đang vận hành.

    Anh giỏi về IT nên làm IT, không nên chém gió, anh buôn mỳ tôm nên tiếp tục mỳ tôm, đừng chém về triết lý sống và phát triển, đạo đức kinh doanh.

    Để cuối cùng một ông triết gia như Trần Đức Thảo hiểu đời, triết lý sâu xa, nhưng không biết nấu cơm, lại đứng ra bàn về quốc gia hưng thịnh.

    Điều tôi muốn nói, ai cũng nên làm việc thật tốt lĩnh vực mình giỏi và hoàn thiện nó, nhưng từ quá trình hoàn thiện, người đó rút ra nhiều bài học cho cuộc sống, và đôi khi chính là triết học. Mà viết kiểu đó không cần chuyên nghiệp ạ.

    Mong các cụ tha lỗi 🙂 😛 🙄

    • TranVan says:

      Bị ném đá đã là may vì có người đọc, đôi khi có phản biện lại.

      Tôi có khi lờ tịt, không đọc, hay lỡ đọc thì cũng chẳng up mà cũng chẳng down. Nhiều bạn đọc chắc cũng đã, đang và sẽ làm như tôi ?

      Tb: bài vừa rôi của VA thì quả là đáng đồng tiền bát gạo.

      😀

  32. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Tôi dự kiến sẽ bổ xung và viết nốt bài này để đăng lại trên FB của mình. Đặc biệt là tham khảo kinh nghiệm và so sánh Malaysia, theo yêu cầu của một số FB friends. Một vấn đề không đơn giản. Vì vậy, tôi cần tư vấn của các bác.

    NGOẠI LỰC VÀ NỘI LỰC

    Trong vòng 30 năm kể từ 1987 khi Luật Đầu tư Nước ngoài được ban hành, khu vực kinh tế FDI dần trở thành động lực quan trọng trong phát triển kinh tế Việt Nam. Nếu trước 2001, đóng góp trong giá trị xuất khẩu của khối FDI là hơn 45% (tính cả dầu thô), thì năm 2017 (tính cả dầu thô) đã là hơn 72%.

    Cụ thể năm 2017, Việt Nam xuất khẩu tổng cộng 214 tỷ USD, giá trị hàng hóa do các nhà đầu tư nội địa sản xuất, cộng với xuất cảng nông ngư và khoáng sản là $58.53 tỷ (tăng 16.2%). Còn khu vực có vốn FDI (kể cả dầu thô) là $155.24 tỷ (riêng xuất khẩu điện thoại đã là hơn 45 tỷ USD), tăng 23%.

    Mặt khác nếu năm 2006, tỷ trọng đóng góp của khối FDI vào GDP chỉ ở mức 17% thì đến năm 2016 là 20,7%. Nghĩa là, xuất khẩu và tăng trưởng GDP ngày càng phụ thuộc vào khối FDI.
    Một điều rất bất lợi cho phát triển kinh tế bền vững lâu dài. Đặc biệt là trong bối cảnh chất lượng của đầu tư FDI trong những năm qua không hề tăng.

    Như chúng ta biết thông thường, một quốc gia khi thu hút vốn FDI, luôn kỳ vọng điều này không chỉ mang lại nguồn vốn cho đầu tư phát triển kinh tế, mà còn mang đến cho nước chủ nhà nhiều lợi ích về chuyển giao công nghệ, các kỹ năng quản lý và tổ chức doanh nghiệp, khả năng tiếp cận với thị trường nước ngoài, tăng cường năng lực sản xuất của khu vực kinh tế trong nước thông qua kết nối chuỗi doanh nghiệp cung ứng, phụ trợ, tạo thêm nhiều việc làm với mức thu nhập cao hơn,…

    Tuy nhiên, theo đánh giá của Bộ Kế hoạch và Đầu tư, mục tiêu thu hút công nghệ (công nghệ cao và công nghệ nguồn) cũng như chuyển giao công nghệ chưa đạt được như kỳ vọng. Theo thống kê, có khoảng 80% dự án FDI vào Việt Nam sử dụng công nghệ trung bình của thế giới, 14% ở mức thấp và lạc hậu, chỉ 5 – 6% sử dụng công nghệ cao (trong khi mục tiêu là 35-40%).

    Trong giai đoạn 2006-2015, trong số gần 14.000 dự án FDI, mới có khoảng 600 hợp đồng chuyển giao công nghệ (chiếm tỷ lệ hơn 4%). Samsung là trường hợp điển hình. Công nghệ không thấp, nhưng giá trị gia tăng của sản phẩm rất thấp.Tuyệt đối không có đào tạo và chuyến giao công nghệ.

    Kết quả là Việt Nam đã, đang và sẽ chỉ hấp dẫn được vốn FDI chủ yếu nhờ lao động phổ thông giá rẻ, điều kiện thuế khóa ưu đãi. Chuyên đóng vai trò gia công, lắp ráp cho các nhà đầu tư nước ngoài, tham gia vào khâu thấp nhất trong chuỗi giá trị gia tăng. Và như vậy khu vực kinh tế vốn FDI chẳng đóng vai trò gì đáng kể cho việc gia tốc tăng trưởng năng suất lao động (NSLĐ), ở Việt Nam. Một vấn đề sống còn.

    Còn về NSLĐ, thì như TS Nguyễn Bích Lâm Tổng cục trưởng Tổng cục Thống kê, phát biểu tại Diễn đàn Phát triển Việt Nam (VDF) ngày 13/12/2017 cho biết:

    “NSLĐ của Việt Nam năm 2016 đạt 9.894 USD/người lao động, chỉ bằng 7% của Singapore; 17,6% của Malaysia; 36,5% của Thái Lan; 42,3% của Indonesia; 56,7% của Phillipine và bằng 87,4% của Lào”.

    Cũng tại Diễn đàn Phát triển Việt Nam này, ông Ousmane Dione, Giám đốc Quốc gia Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, đã cảnh báo:

    “Trong 5 năm qua, đặc biệt là sau thời kỳ suy thoái toàn cầu, Việt Nam đã có sự hồi phục đáng khích lệ về tăng trưởng. Tuy nhiên, việc NSLĐ vẫn tiếp tục tăng với tốc độ thấp là một vấn đề cần quan tâm. Tốc độ tăng NSLĐ bình quân của Việt Nam chỉ vào khoảng 4%, so với 7% của Trung Quốc và 5% của Hàn Quốc ở vào thời điểm những nước này có cùng trình độ phát triển như Việt Nam hiện nay”.

    Việc tốc độ tăng trưởng NSLĐ ở Việt Nam thấp hơn tốc độ tăng trưởng GDP, cho thấy đầu tư kém hiệu quả và nguyên nhân của việc nợ công tăng nhanh hơn tăng trưởng GDP.

    Ngoài ra, một chỉ dấu nữa cho thấy chất lượng phát triển kinh tế Việt Nam không cao, đó là việc lương tối thiểu tăng nhanh hơn NSLĐ. Về vấn đề này TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng CIEM, cho biết, tiền lương tối thiểu của nước ta tăng liên tục, nhưng chỉ đủ bù trượt giá. Các doanh nghiệp cũng muốn tăng lương nhưng không thể tăng khi NSLĐ giữ nguyên.

    “NSLĐ Việt Nam hiện nay đang rất đáng báo động, lý do tới từ cả chính sách, thể chế tới động lực, bộ máy nhà nước và người lao động ”, ông Doanh nói. Theo ông, mô hình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam thời gian qua chủ yếu dựa trên mối quan hệ.

    “Tất cả các doanh nghiệp, kể cả nhà nước lẫn tư nhân đều làm giàu khá dễ dàng, chỉ cần có quan hệ, đi gặp ông nọ bà kia “bôi trơn” để được một miếng đất, được phá rừng, khai thác mỏ… đã có lợi nhuận lớn. Như vậy, anh cần gì phải nâng cao NSLĐ, đầu tư khoa học”, ông nhận xét.

    Ông Doanh đề xuất, cần chuyển dịch tăng trưởng kinh tế từ khai thác tài nguyên sang tăng trưởng xanh, bền vững, có chính sách để khuyến khích đầu tư khoa học công nghệ. Đồng thời, cần chế tài để xử lý nghiêm những ai chỉ tập trung tàn phá môi trường, tài nguyên. Ngoài ra, xem xét lại hệ thống đào tạo, không thể để đào tạo nghiêng về hành chính nhưng thiếu kỹ năng như thời gian qua…

    Còn bà Phạm Chi Lan thì cho rằng, Việt Nam cần phân bổ lại nguồn lực xã hội, chuyển các ưu đãi từ doanh nghiệp nhà nước sang khu vực tư nhân có NSLĐ tốt hơn, xác định rõ lợi thế cạnh tranh để đầu tư vào một số ngành nghề chính, tránh đầu tư dàn trải, dỡ bỏ những rào cản, để lao động có thể dễ dàng dịch chuyển giữa các ngành, lĩnh vực, giữa nông thôn và thành thị.

    Tóm lại, để phát triển kinh tế bền vững và thoát bẫy thu nhập trung bình, vấn đề cốt lõi của kinh tế Việt Nam là tạo đột phá trong tăng trưởng năng suất lao động, mà như đã thấy từ những thống kê ở trên, chủ yếu phải dựa vào nội lực. Trước khi thời kỳ dân số “vàng” kết thúc vào năm 2025-2030.
    ***********************************************************

    Như chúng ta thấy, rõ ràng chất lượng kinh tế kinh tế VN nói chung và chất lượng tăng trưởng kinh tế Việt Nam có rất nhiều vấn đề. Tôi xin nêu vài trường hợp cụ thể, nhờ các bác HC tư vấn giúp. Đặc biệt các bác vẫn thường “cắt lát” các comments của tôi trong HC. Xin cám ơn trước.

    Thứ nhất, tổng kim ngạch Xuất Nhập khẩu (XNK) của Việt Nam năm 2017 là hơn $425 tỷ. Trong đó, kim ngạch xuất khẩu là $214 tỷ với cơ cấu như trên. Còn kim ngạch nhập khẩu là 211 tỷ. Thặng dư thương mại XNK là dương $144 tỷ.

    Trong khi đó, Malaysia hiện đứng thứ 19 về giá trị xuất khẩu, trong số các nền kinh tế thế giới. Năm 2016, Malaysia xuất khẩu khối lượng hàng hóa với tổng trị giá là $571 tỷ. Khối lượng hàng nhập khẩu là $426 tỷ tương ứng. Thặng dư thương mại XNK là dương $144 tỷ.

    Những mặt hàng có kim ngạch xuất khẩu lớn nhất của Malaysia là Mạch tích phân ($61,2 tỷ), Thiết bị bán dẫn ($13,2 tỷ), Sản phẩm dầu khí ($13,2 tỷ), Điện thoại di động ($12,5 tỷ) và Dầu cọ ($10,6 tỷ).

    Những mặt hàng có kim ngạch nhập khẩu hàng đầu của Malaysia là Mạch tích phân ($23,7 tỷ), Sản phẩm dầu khí (15,3 tỷ USD), Thiết bị bán dẫn ($4,45 tỷ), Dầu thô ($4,4 tỷ) và Phụ tùng auto ($3,49 tỷ).

    Những thị trường xuất khẩu lớn nhất của Malaysia là Singapore ($27,6 tỷ), Trung Quốc ($23,8 tỷ), Mỹ ($19,4 tỷ), Nhật ($15,3 tỷ) và Thái Lan ($10,6 tỷ).
    Những thị trường nhập khẩu hàng đầu là Trung Quốc ($37,7 tỷ), Singapore ($35 tỷ), Nhật ($12,1 tỷ), Mỹ ($11,8 tỷ) và Hàn Quốc ($7,53 tỷ).

    Như chúng ta thấy, cơ cấu XNK của Malaysia rất lành mạnh, không phụ thuộc quá nhiều vào một quốc gia đối tác nào, càng không phụ thuộc vào một mặt hàng riêng biệt nào. Cũng như không phụ thuộc hoàn toàn vào một khối doanh nghiệp cụ thể nào (như khối doanh nghiệp FDI, chẳng hạn).

    Và đặc biệt, nhờ có thặng dư thương mại XNK rất lớn. Chính phủ không phải “giật gấu vá vai”, không phải tăng tuổi hưu trí, tăng thuế và cắt giảm các chương trình xã hội dân sinh như nước Nga đang dự kiến. Và hình như không chỉ ở Nga?

    Thứ hai, về đầu tư nước ngoài. Hàn Quốc bắt đầu chương trình thu hút vốn FDI từ đầu những năm 1970. Tuy nhiên, ngay từ những năm giữa 1980 (chưa đến 20 năm sau), hàng loạt chaebol Hàn Quốc như Samsung, Hyundai, LG, Daewoo, Kia … đã lớn mạnh và chiếm lĩnh thị trường nội địa, khối doanh nghiệp FDI bắt đầu giảm vai trò của mình. Đồng thời, đến đầu thập niên 1990, những Tập đoàn nói trên bắt đầu bước ra thị trường quốc tế và trở thành những thương hiệu toàn cầu. Việt Nam chúng ta đã bắt đầu mở cửa cho FDI từ 1987, đã hơn 30 năm. Bao giờ Việt Nam có Tập đoàn do người Việt sở hữu thương hiệu toàn cầu?

    Thứ ba, khi China bắt đầu cải tổ (1978) và Việt Nam bắt đầu đổi mới (1986). GDP TB/người của Việt Nam bằng khoảng 80% China (báo cáo của Đại học Kinh tế quốc dân Hà Nội) và hơn Lào. Theo thống kê của IMF, năm 2017, GDP TB/người của Việt Nam là $2306 , trong khi của China là $8583, Malaysia là$9659 và Lào là $2567. Khoảng cách thu nhập ngày càng lớn có nguyên nhân chính là NSLĐ của Việt Nam ngày càng thua sút so với Malaysia, China và cả … Lào. Có thể khắc phục được không? Và bằng cách nào?

    Thứ tư, năm 2017, China có hơn 5000 (Châu Âu là 4000, Mỹ là 3000( công bố quốc tế về Al. Tiềm năng cho China có đột biến về NSLĐ trong tương lại gần. Không biết NSLĐ của Việt Nam trong lĩnh vực này thế nào, thưa các GS?

    Cuối cùng, phải chăng việc tăng đột biến số lượng PGS và GS năm 2017 vừa qua, cũng nằm trong chương trình phát triển nội lực cho kinh tế Việt Nam? Tôi không hiểu lắm. Nhất là trong bối cảnh theo xếp hạng của Time Higher Education, trong số 350 Đại học hàng đầu Châu Á, chẳng có đại học Việt Nam nào cả. Trong khi Malaysia có ít GS hơn Việt Nam, nhưng lại có 9 trường đại học lọt vào top 350 Đại học hàng đầu Châu Á này.

    Không hiểu chương trình tăng lương công chức lấy kinh phí từ đâu? Những dự án đặc khu kinh tế đang định triển khai liệu có hiệu quả? Khi mà đó là một mô hình đã bắt đầu lỗi thời. Trong khi Việt Nam vừa quản lý kém, lại không có gì đặc biệt hấp dẫn các nhà đầu tư quốc tế?

    Tôi biết anh HM có nhã ý mời chúng ta thảo luận những vấn đề “lớn” như thiên chức của Trí thức chẳng hạn. Mà tôi thì lại làm các bác bận tâm vì những vấn đề TẦM THƯỜNG TRẦN TỤC. Vì vậy, tôi xin phép dừng ở đây, tránh lạc đề. Mong vong linh GS Phan Đình Diệu và các bác HC lượng thứ. Cám ơn anh HM và các bác HC.

    • TamHmong says:

      Sorry, thặng dư thương mại XNK của Việt Nam là $3 tỷ. Chứ không phải $144 tỷ do dán nhầm như trên.

      • CD@ says:

        chào T’HM,,
        xin khất anh, để qua những ngày tang lễ GS PĐD,tôi xin có 1 vài ý “hết sức tầm thường” để nói với anh…nếu anh có thông tin về cây cẩu 19km nối Nga với Crime, nhịp quay sẽ hoạt động thê nào để “thông thuyền” cho tầu bè qua lại…xin anh post cho mọi người cùng biết ( xem trong hình, kết cầu nhip quay hơi bị đặc biệt ?!). cảm ơn anh !

        • CD@ says:

          k/g anh T’HM…
          tôi đã tìm xem trên video Putin lái xe tải qua cầu…với kết cầu cầu đường bộ ( đã xong) và cầu đường sắt (2019 xong), thì có lẽ đoan biển này bị “đóng lại”, vói tĩnh không thông thuyền của cả 2 cầu này là 35m (k rõ với mực nước triêu cao bao nhiêu ?), thì có lẽ chỉ có những tâu trong khoảng 1 vạn tấn trọng tải ( đăng kiêm) đi qua, tâu lớn hơn xin tìm đường khác…bạn nào rành công ước quốc tê về vận tải biên, phát biểu thêm về sự tồn tại của cây cầu , mà Putin đã nói với những người ra đón : một công trình vĩ đại, của tài năng người Nga, hoàn thành trong thời gian kỷ lục …găn kết nước Nga và vùng đất Crime…!
          P.S. Câu Thăng Long ở HN, cũng là cẩu chung đường bộ đường sắt, nhưng 2 tầng, đường sắt đi tầng dưới, được xây với sự giúp của LX cũ sau khi bạn vàng TQ “bỏ dở” giữa chừng..!

        • P.V. Nhân says:

          * Chào CD@ trở lại…Chuyên viên Khuân Vác…

        • Mike says:

          Bác CD@ lo gì hé. Tàu của Nga tài lắm. Đi qua cầu chui không lọt thì cho chìm xuống mà đi. Nghe nói nước sâu lắm, tới 95 mét lận.

          Để tàu sân bay trọng tải 100 ngàn tấn đi qua lọt thì cầu phải cao cở 61 mét. Độ cao này chưa đủ cho tàu khách sạn lớn nhất thế giới hiện nay.

          Hồi Mỹ làm cái cầu Chesapeake dài 25km. Ở đoạn giữa, họ thiết kế cho một khoảng cách 500 mét giữa hai trụ và cao cũng cở trên 60 mét. Tuy nhiên, bộ Hải Quân chống đối. Họ sợ rằng khi có chiến tranh, địch đánh phá sập cầu là giam luôn mấy tàu sân bay ở trong vịnh, mấy hạm đội Miền Đông có cũng như không. Cuối cùng thì người ta phải làm đường hầm trên (hay dưới?) đáy biển ở khoảng giữa, dài mấy km. Đường hầm sâu cách mặt nước cũng gần 60 mét.

        • CD@ says:

          k/g T”HM, xin tiếp tục vài ý “hết sức tầm thường” với anh, nhân anh viết về Malaysia ( gọi là Mã cho nhanh) :
          1/Mahathir là TT đã khởi xướng và nuôi dưỡng cho CN ô tô của Mã, từ thương hiêu Proton. Chiếc xe Proton thứ nhất xuất xưởng, Mahathir nhận chìa khóa xe, va trao lại tấm “séc” cho chủ hãng ! Kể từ đó tới nay, CN ô tô Mã đã tiên những bước dài. xe dùng trong nước chủ yếu là do Mã SX…,Còn VN, mấy lần “tầm nhìn và chiến lược”, o to VN đang ở đâu, hay đang hy vọng vào Vinfast với mẫu xe sẽ tham gia “salon auto Paris 2019” ?
          2/ Mã hiện có trên dưới 1000Km đường cao tốc (ĐCT), và từ những thập niên 80, Mã đã nhờ người Anh giúp và XD trung tâm kiêm soát giao thông thông minh (ITS) với số vốn khoảng 100 tr đô, trong 9 năm trời. từ chỗ i-tờ, Mã đã có thê xuất khẩu phần mềm ITS. Còn VN, đang ở đâu trong bản đồ ITS thế giới, mà nếu nó về độ “thông minh”, người VN chỉ có thê từ “hòa đến phát” so với Mã…?!
          3/ vốn là thuộc địa của Anh, đường sắt (ĐS) Mã cũng rất lạc hậu. vài thập kỷ qua, Mã đã tự cải tạo và XD trên dưới cả ngàn Km ĐS khổ 1m ( như VN) nhưng chạy điên,tốc độ tới 120, thậm chí có đoạn 160km/g. hệ thống ĐS của Mã nối tới các cảng biên đê phục vụ XNK.Mã có cảng container xếp hạng trong 15 cảng có hạng của TG vê tấn bốc xếp thông qua cảng. ĐS VN thì đang “chết lâm sàng”, khôi lương vân tải ĐS chỉ chiếm khoảng chưa tới 3% trong tổng khối lương vận tải ( khách và hàng hóa) toàn quốc. Duy nhất có cảng HP có ĐS nối vào, còn lại, không có tới 1 mét ĐS vào tất cả các cảng còn lại. Tuyến ĐS ngã Biên Hòa đi Vũng Tầu, mấy chục năm qua, nằm trên giấy và các phát biêu “chém gió”…!
          4/ các chuyên gia thu phí tới làm việc với VN, điều ngạc nhiên đầu tiên là qui định”phân loại xe và giá vé” của bộ TC : dựa trên sức chở ( người hay tấn hàng). Kể từ khai sinh ra việc thu phí ở VN ( nay biến thành thu giá), qui định này tồn tại “như núi Thái sơn” ! Thế giới, và tại Mã, người ta phân loại xe ( và định ra giá vé) theo số trục xe và số bánh xe ô tô, và chỉ có 3 loại : xe 2 trục 4 bánh, xe 2 trục 6 bánh, xe tù 3 trục trở lên. Cách qui định theo tiêu chí vật lý này, giúp cho việc lắp đặt dưới nến đường các thiết bị “đếm trục và bánh xe”, và kết quả không thê “đánh tráo làm sai lệch” bởi nhân viên thu phí ! bao năm qua, đừng bao giờ hy vọng gì vào “siêu Bộ TC” thay đôi quan niêm của họ, Bộ TC luôn đúng, mãi đúng, muôn năm đúng !
          5/ tại Mã, người ta thu phí xe chở hàng là ít nhất. Mã giải thích : tăng phí vào xe hàng, tức là đánh vào người dân tiêu dùng. Phí cao nhất dành cho các xe 4 bánh hoặc 6 bánh. Còn ở VN, một xe container chở hàng, đi 2 chiều trên ĐCT HN-HP, phải trả tới cả triêu vnđ tiên phí…và tôi chưa nghe thấy Mã nói chính quyền của họ “vì dân-do dân-của dân” bao giờ…?!
          6/ k có điểu kiên đê tìm hiêu sâu vê “quốc sách giáo dục” ở Mã, nhưng tôi đã nhìn thấy các xe bus chở h/s miễn phí, h/s đi học miễn phí, SV du học được nhà nước trợ cấp…và cung văn hóa khoa học của Mã tại thủ đô, thì thấy Mã thực hiên “quốc sách giáo dục” bằng việc làm rất cụ thê…Những bậc cao niên hơn tôi, sống từ thời thực dân, hiêu Mã là quốc gia mà dân trí ở đâu với các đồn điên trồng cọ và mỏ khai thác thiếc…CS Mã chưa hề cầm quyền tại đây, nhưng hôm nay, khoảng cách khá xa mà Mã đã tạo ra với VN “rừng vàng- biên bạc- thông minh- anh dũng- cần cù…” thật sự đáng buồn…, không chỉ là cau hỏi, mà có lẽ thành nỗi …Nhục !
          thưa T”HM, cò lẽ “quá tâm thường” nhưng thông tin trên…mong T’HM và các fan HC “lương thứ”…!

      • Tuan_Freeter says:

        Cảm ơn anh CD@ đã trở lại và chịu khó biên tập (không như trước đây chỉ copy rồi paste).
        Bổ sung thêm :
        5:”….tại Mã, người ta thu phí xe chở hàng là ít nhất…”, ngoài ra còn có xe bus chở từ 30-50 chỗ phí “mãi lộ” rất ít thậm chí là free! Lý do: Thu hút và tăng trưởng du lịch.

        6:.. Giáo dục Mã phổ cập (Free: học phí, bus đưa đón, sữa uống giờ giải lao…) đến hết tú tài , phụ huynh chỉ lo tiền mua sách, vở, văn phòng phẩm với giá tài trợ (ở ta kêu là bao cấp) rất rẻ (cũng gần như cho luôn…). Lên đại học, Fee: 4000RM /Y (khoảng 24tr VN/năm) nhưng được vay với lãi suất 0% , ra trường từ từ trả.

        Về mỏ khai thác thiếc, chính phủ Mã thu hồi lại , tận dụng các sự “đào” và “đắp” các mỏ thiếc trước đây quy hoạch lại thành núi, hồ nhân tạo, trên cơ sở đó thành lập thành phố mới Putrajaya làm thủ đô hành chính. Nhiều tòa nhà chính phủ và văn phòng đã dời về đây để tránh vấn đề giao thông và môi trường đông đúc tại Kuala Lumpur. Thủ đô Kuala Lumpur hiện tại chỉ còn là nơi đóng trụ sở của các Hãng, các Đại công ty…

        Nhân tài? trí thức? tâm và tầm ở đây chớ ở đâu? Học ở đâu cho xa?

      • TamHmong says:

        Chào các bác CD@ và Tuan_Freeter. Cám ơn các bác đã cho những thông tin rất thú vị về Malaysia. Tôi có một anh bạn sang Malaysia làm việc với một Quĩ Di sản Văn hóa khá lớn. Ra đón đoản Việt Nam 3 người là một cô gái Malay mảnh dẻ tuổi chừng xấp xỉ 30.

        Sau khi chào hỏi làm quen, cô xách hộ hành lý, khoác balo “thoăn thoắt ra auto. Cô cũng tự lái xe đưa phái đoàn về khách sạn và giúp mọi chuyện đăng ký cũng như tìm nơi ăn uống hợp lý.

        Phái đoàn 3 ông Việt Nam “nhẹ nhõm” cả về cân nặng lẫn tuổi tác, vô cùng ngạc nhiên khi hôm sau, người lãnh đạo Quĩ Di sản Văn hóa phía Malaysia, ngồi bàn đàm phán với họ lại chính là cô gái đó.

        • Hoàng Cương says:

          Năm 2017 , tôi từ Sing sang Malai bằng xe buyt đường bộ , ngày cuối tuần khá
          đông người đổ về Malai _chủ yếu là công nhân , sinh viên Malai từ Sing về , đông thật . Chỉ có thằng ngố là Tôi mới lựa trúng ngày này . Nhưng tôi ấn tượng với tầng lớp bình dân / Trai gái đen thùi lùi mà vui thế . Hiền quá

    • krok says:

      Chính Mác và Lê Nin đều xác định rằng thành bại của một thể chế là do năng xuất lđ quyết định. Nxlđ của Việt Nam thấp do hai nguyên nhân chính:
      – Nxlđ khu vực các xí nghiệp nhà nước thấp.
      – Số người ăn theo quá lớn: trùng lặp hệ thống đ? và nn, hội đoàn thể quốc doanh, qđ, ca…
      Các cụ đã nói từ xưa: Sở hữu tập thể “ Cha chung không ai khóc “ sẽ dẫn đến “ Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa!”.

    • tayho says:

      xin hỏi cụ Tâm , cụ lấy gì để chứng minh những thông số cụ đưa ra là gần đúng . Tôi thì nghĩ nó cũng như người xưa gọi là black box ~ năm sau luôn tốt hơn năm trước.

  33. HOA SỨ says:

    Quốc gia hưng vong thất phu hữu trách ,huống hồ là sỹ phu -những người có học luôn được xem là tinh hoa của dân tộc ,.Trong một quốc gia luôn tồn tại hai giai cấp thống trị và bị trị ,quyền lợi của hai giai cấp này lúc bắt đầu xây dựng thể chế thì có hể gắn bó với nhau ,nhưng thời gian càng lâu thì mâu thuẫn bắt đầu nảy sinh và phát triển ,vua quan nắm được quyền lãnh đạo rồi thì không muốn buông bỏ vì quá nhiều đặc quyền đặc lợi ,người dân bị trị càng lúc càng thấy bị bóc lột thế là muốn đấu tranh ,đất nước mất đoàn kết suy yếu và ngoại xâm dòm ngó .Những lúc vận mệnh quốc gia nghiêng ngửa ,nhân dân trông cậy vào ai nếu không phải là những trí thức dấn thân ,học nhiều hiểu rộng ,họ không ở trong guồng máy cai trị tất nhiên họ có cái nhìn sáng suốt hơn người dân thấp cổ bé họng ,hơn cả những ông trí thức đang hưởng bổng lộc triều đình vì họ không bị cái vòng kim cô lợi ích chi phối .Những lúc như thế mà một số quý vị lại đòi nhà thơ thì cứ làm thơ ,nhà toán thì cứ làm toán ,còn chính trị thì để cho các ông chính trị chuyên nghiệp làm ,thế hỏi sự vận hành sẽ đất nước nó đi về đâu khi các trí `thức đều nhốt mình trong cái tháp ngà chuyên môn mặc cho các ông chóp bu múa may ,có vấn đề thì người ta mới lên tiếng ,chứ nếu triều đại thịnh trị chúa sáng tôi hiền ,dân chúng no đủ thì người trí thức yêu nước còn mong gì hơn .Họ lên tiếng không có nghĩa họ muốn thay quyền lãnh đạo ,mà là họ muốn đóng góp ý kiến của họ để đất nước tốt hơn ,là người lãnh đạo chân chính giỏi giang thì nên lắng nghe nhiều chiều để cân nhắc mà chọn lựa những quyết sách đúng đắn phù hợp với nhân dân và thời đại ,đừng bưng tai bịt mắt để chỉ nghe theo ý kiến của phe ta ,cái phe chính trị chuyên nghiệp ấy giờ đã thành phe của đặc quyền đặc lợi rồi ,đầu óc họ bị đóng khuôn trong cái ao tù tư tưởng mà họ cứ ngỡ là chân lý tối thượng .Ai phát biểu khác ý cũng là sai chỉ mình ta là duy nhất đúng ,

    • VA says:

      Thông điệp tôi đưa ra là dù làm cái gì cũng phải có tính CHUYÊN NGHIỆP, dù ko có chuyên môn đi nữa.
      Còn nếu làm theo kiểu NGHIỆP DƯ thì dù anh có chuyên môn đi chăng nữa, cũng ko ích gì.
      Thực tế là tính NGHIỆP DƯ trong một số các hoạt động chính trị thể hiện rất rõ, cả của các trí thức ko khó ngủ và của chính quyền.
      Cụ HOA SỨ cưỡi ngựa xem hoa rồi phán như loa phường … chèo

      • HOA SỨ says:

        Thưa bác VA tôi thì chưa có cái hân hạnh làm loa phường ,nhưng riêng chèo thì lại là một bộ môn nghệ thuật dân tộc có tính châm biếm khá cao .Tôi thấy bác chê những người trí thức làm chính trị nghiệp dư mà tôi buồn cười ,tôi đã nhấn mạnh người trí thức dấn thân họ chỉ muốn đóng góp tài sức mình trong công cuộc kiến tạo đất nước khi vận mệnh tổ quốc chông chênh ,quyền chọn lựa là của giai cấp lãnh đạo,họ không có ý đồ cướp quyền cai trị đâu ,vì khi đất nước yên bình họ vẫn thừa tài năng và trí tuệ để đứng vững vàng trong xã hội ,không như mấy ông chuyên nghiệp ,khi đất nước không cần thì các ông chẳng biết làm gì nên bám ghế rất chắc . Nếu chỉ muốn giới chính trị làm chính trị thì có lẽ ông Trường Chinh đã chẳng phải phê phán cả dòng văn học lãng mạn là nọc độc văn hóa ,rằng :
        ”Nếu thi sỹ nghĩa là ru với gió
        Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
        Để tâm hồn treo ngược ở cành cây
        .Hay lả lướt đìu hiu cùng ngọn liểu
        ….
        Thì bạn hỡi những nhà thơ như rứa
        Là tai ương chướng họa của nhân quần
        Nhọc tơ lòng mà phí cả ngày xuân ”
        Rồi lại mất công kêu gọi trí thức phải ”dùng cán bút làm đòn xoay chế độ”
        Ngay đến cụ Hồ cũng phải định hướng “Nay ở trong thơ nên có thép /nhà thơ cũng phải biết xung phong ”Vậy tôi không biết cả cụ Hồ và ông trùm lý thuyết Trường Chinh có sai lầm gì không mà cứ kêu gọi các ông nhà thơ làm chính trị ,sao không để cho các ông ấy cứ ở trong cái tháp ngà mà sáng tác cho nó đúng chuyên môn ?,Mấy ông này mà bắt làm chính trị thì nghiệp dư lắm ,có ích gì ?

      • VA says:

        @ HOA SỨ: Nói mụ cưỡi ngựa lườm hoa ko oan tý nào.
        Các nhà KH tự nhiên đầu ngành có thực tài có thể giúp đất nước nhiều hơn bằng chuyên môn của họ, như cụ Trần Đại Nghĩa, cụ Lương Đình Của, cụ Diệu …vv …
        Còn mấy thứ như dân chủ – đa đảng, Mác Lê thì các cụ ấy cũng abc thôi, nên để cho người khác làm, ý tôi là vậy.
        Còn các trí thức bình thường khác thì tùy nghi, họ có “làm chính trị” tay trái hay ko ko quan trọng.
        Ngay cả các chính trị gia cũng chưa hẳn đã chuyên nghiệp, nhiều kẻ giống con buôn hơn.
        Viết lăng nhăng như tôi và mụ thế này gọi là quan tâm, hay chém gió chứ ko phải là “làm chính trị”.
        Với văn nghệ sĩ thì khác. Văn thơ từ xưa đã là vũ khí rồi, trong chiến tranh việc đòi hỏi:
        “Nay ở trong thơ nên có thép / nhà thơ cũng phải biết xung phong ” cũng là điều hợp lý, có gì đáng ngạc nhiên đâu.

        Và cũng có thể là tôi nhầm, những năm cuối thập kỷ 80, CN máy tính đã chuyển từ analog sang digital, các cụ đã ngoài 50 cũng khó xoay xở bắt kịp thời đại. Chuyển sang quan tâm chính trị là phải.


        Lệ Úa / Tác giả: PHT
        Tôi nhặt ánh hoàng hôn
        Rơi trong chiều vương vãi
        Bóng người không trở lại
        Hoàng hôn vàng nhớ nhung

        Tôi nhặt những ước mong
        Rơi trên dòng năm tháng
        Theo bước chân phiêu lãng
        Ước mong hoài xa xăm

        Tôi nhặt những ánh trăng
        Vỡ rơi vào đêm vắng
        Trên nhành hoa sứ trắng
        Ánh trăng ngà lung linh

        Tôi nhặt mảnh tim mình
        Trên cuộc tình đã lỡ
        Úp mặt sầu nức nở
        Tan nát rồi …tim ơi!

        • Hugoluu says:

          Đồng ý với lão VA “Với văn nghệ sĩ thì khác. Văn thơ từ xưa đã là vũ khí rồi, trong chiến tranh việc đòi hỏi…”
          Thời nay văn nghệ sỹ cũng phải:
          Nay ở trong thơ nên có tí(tiền)
          Nhà thơ cũng phải biết đi buôn 😀

        • VA says:

          Nay ở trong thơ nên có tí(tiền)
          Nhà thơ cũng phải biết đi buôn
          Mua năm bán mười chừng cũng đủ
          Chiều chém vài câu cho đỡ buồn

          Đêm về thơ càng cần có tý
          Núi đôi bãng lãng ánh trăng tuôn
          Nhà thơ sao nỡ ngồi đếm nhỉ
          Để nàng thơ lặng lẽ khóc buồn

        • HOA SỨ says:

          Thơ hay ,và ảnh rất đẹp !

      • NTN says:

        Xin hỏi TÍNH nghiệp dư với KIỂU nghiệp dư có gì khác nhau ? Hở cụ VA ?

  34. Hiệu Minh says:

    Tổ chức tại nhà tang lễ bệnh viện TW Quân đội 108, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội, từ 9:15 đến 10:45 là lễ truy điệu.

    • CD@ says:

      tôi chỉ xin tường thuật lại :
      1/trong ‘tin buồn’ dán chính thức tại nhà tang lễ sáng nay, chỉ còn là “gia đình chúng tôi..báo tin”. và phía dưới, chủ nhân của thông báo này là : bà quả phụ…., trưởng nam…, cùng các con cháu kính báo.
      2/lễ tang diễn ra trong thời tiết nắng nóng. Xin kể tên một vài vòng hoa viếng : gia đình đại tường Võ nguyên Giáp, TT NXP, PTT Vũ đức Đam, BT 4T Minh Tuấn, BT GDĐT đích thân tới viếng. Khách tới dự, chủ yếu gồm 2 lứa tuồi : đầu bạc ( đồng niên, đồng nghiệp, đồng hương…), và 6X, 7X, có một ít 8X, lứa này là nhân viên các cơ quan trong viện Hàn lâm, Hội tin học, Cty phần mềm…
      3/Điếu văn, đã không “né” những hoạt động góp ý của GS PĐD với Đ, NN, đánh giá đó là những đóng góp trí tuệ, tâm huyết, có cái nhìn “sâu xa’ cho đất nước…!
      4/Trong đáp từ cảm ơn, con trai GS PĐD đã đọc một bài thơ GS làm “tặng cho con…”!
      Cũng xin nhắc là ngày hôm nay (18/5) cũng là “ngày KHCN VN”…dự tang lễ GS PĐD, thấm thía thêm nổi buồn trong cái nắng mùa hè đổ lửa xuống sân gạch nhà tang lễ, hắt nóng lên hầm hập, mồ hôi đổ ướt lưng áo…và phảng phất một “nổi đau..” vô cùng khó nói thành lời…!
      P.S. chủ blog hôm nay đóng vai ghi lại sự kiên bằng ống kính, còn (hình như) bác Dove, tóc trắng muốt, rất đường bệ ( như nước Nga…), tay phải chống ô xuống nền nhà…!
      RIP GS PĐD !

  35. Hiệu Minh says:

    Các cụ nên bàn thế nào là trí thức, thế nào là chuyên viên, giới trí thức khoa học có nên lên tiếng đóng góp cho phát triển hay chỉ thành cắp ô sáng đi tối về.

    Mà chả lẽ giới chính trị mới là trí thưc, mà để thành trí thức thì người làm chính trị có cần học không….

    Nhiều câu hỏi cho các cụ bàn trong entry này. Đừng quên hang… qui 🙂

    • Hiệu Minh says:

      Mà dạo này lão Tuan_Freeter đi đâu ấy nhỉ, không thấy lão nhắc nhở, đâm nhớ hắn. 😛

      • CD@ says:

        – xin phép trích đoạn Fb Nguyên Thông,. nói về GS PĐD liên quan tới “Lộng ngôn” ( bây giờ gọi là chém…gió), như các cụ dậy : “Biết thì Thưa Thớt- Không biết Dựa cốt mà Nghe”!
        ——————

        “Thú thực là những năm 70 – 80 chúng tôi nghe danh cụ Diệu nhưng cũng chỉ mơ hồ. Biết đó là một nhà khoa học cực tài, nhưng cụ học cái gì, tài cỡ nào thì chịu. Phục cụ bởi cụ là một thứ nhân cách đồ Nghệ (cụ quê Hà Tĩnh), không háo danh, không luồn cúi, lại rất thẳng tính, nên dẫu dùng cụ thì dùng, người ta vẫn e dè cụ. Cụ được bổ chức phó này trưởng nọ, là do cụ tài, khó kiếm người thay thế, chứ không phải cụ chịu ơn bề trên. Bọn sinh viên Tổng hợp chúng tôi nửa đầu thập niên 70 nghe người ta đồn nhau rằng có hai ông bướng nhất là Lê Văn Thiêm và Phan Đình Diệu.

        Và rồi cuối cùng tôi cũng được chứng kiến sự bướng thẳng băng ấy của cụ Diệu. Nhớ hồi cuối thập niên 80, sau khi được bầu vào chức Tổng bí thư, ông Nguyễn Văn Linh đang nổi như cồn bởi cầm giữ mục “Những việc cần làm ngay” trên báo Nhân Dân, chả biết giở giói thế nào, tự dưng xông sang địa hạt kinh tế, phán rất kinh. (…), ông Linh đưa ra khái niệm hộp đen kinh tế. Đại loại muốn làm kinh tế, chèo lái con thuyền kinh tế phải nắm chắc hộp đen. Còn hộp đen mặt mũi nó ra sao, nó chứa cái gì thì không nghe ông Tổng giải thích. Mỗi ngày sau giờ dạy tôi lại tranh thủ ghé thư viện Trường Dự bị Đại học TP.HCM bảo cô Thủy, cô Chín cho mượn một đống báo, đủ cả Sài Gòn Giải Phóng, Tuổi Trẻ, Đại đoàn kết, Nhân Dân, Quân Đội… thấy bất kỳ số báo nào cũng tung hô Tổng bí thư, ca ngợi hộp đen, ca đường lối kinh tế sáng suốt của người cầm lái vĩ đại xứ ta. Tôi đọc chán chê, dí sát mắt vào từng chữ, chả hiểu hộp đen là cái quái gì. (…)

        Bỗng một hôm đọc ở tờ báo nào, nay quên mất xừ nó rồi, đăng bài rất dài của nhà khoa học Phan Đình Diệu. Đại loại ông thẳng tưng phê phán mấy anh lãnh đạo, rằng biết thứ gì chắc chắn thì hãy lập ngôn, chứ đừng có lộng ngôn, nói lấy được, nói như kẻ mơ ngủ. Cụ Diệu lấy ngay ví dụ về cái hộp đen, (…) Báo chí không nắm chắc khái niệm hộp đen thì đừng tung hô nịnh nọt, khó nghe lắm.
        Đại loại ý kiến của cụ Diệu như quả bom nổ vào không khí phấn khởi chào mừng Đại hội 6 và Tổng bí thư Linh vốn đã kéo dài gần hai năm sau khi Đại hội bế mạc. Thiên hạ bảo nhau ông đồ Nghệ này dám mó dái ngựa, nhưng những người hiểu biết thì trầm trồ, chỉ có thể là Phan Đình Diệu.” (Fb Nguyen Thong)
        —————-
        P.S. xin lỗi F.booker Nguyễn Thông, có 3 đoạn tôi để (…), vì không muốn làm HC bị “nóng” bởi những tiếng còi “Trương Tuần” có mặt “suốt ngày dài cho đến đêm thâu” !

        • Hiệu Minh says:

          Phần Huy Đức viết về Hộp đen

          LINK

        • CD@ says:

          – Thương tiếc người tài đã ra đi, không khỏi lo lắng cho hiện tại với những “thảm đỏ” mời gọi trải ra, nhưng vẫn vắng bóng bước chân người Tài :
          ——————-
          BT BỘ KHĐT Nguyễn Chí Dũng chia sẻ tại seminar “phát triên KTVN 2018-20” ngày 15/5 :
          “Vừa qua chúng tôi có đi sang Mỹ, đến thung lũng Silicon, chúng tôi thật sự ấn tượng và xúc động khi người Việt Nam đang làm việc tại các vị trí quan trọng các tập đoàn hàng đầu thế giới. Một bạn người gốc Huế, tên Quốc, chưa đến 40 tuổi hiện đang là 1 trong 3 người đóng vai trò quan trọng trong bộ não của Google. Bạn này đang nắm hai dự án thiết kế quan trọng của Google là ô tô tự lái và phát hiện ung thư sớm”, Bộ trưởng cũng khẳng định: “Người Việt đang làm việc khắp nơi mà chưa tận dụng được. Chúng tôi sẽ kiến nghị nhanh chóng thành lập các phòng thí nghiệm, các trung tâm hỗ trợ khởi nghiệp, vườn ươm công nghệ, hỗ trợ các doanh nghiệp startup phát triển. Chúng tôi sẽ huy động nguồn lực xã hội, tận dụng nguồn lực từ các đơn vị kinh tế tư nhân. Thực hiện thành công các nhân tố này có thể tạo nên sự đột phá trong sự phát triển của nền kinh tế”.
          (http://motthegioi.vn/kinh-te-c-67/tai-chinh-dau-tu-c-98/bo-truong-nguyen-chi-dung-my-khong-dau-tu-vao-viet-nam-la-thiet-thoi-cua-my-88109.html)
          —————–
          Đền bao giờ, những điều như trên, sẽ không còn chỉ là “Nghe” đã quá nhiều lần, quá nhiều năm …, thưa BT và cấp “đỉnh cao”… , sẽ thành HIỆN THƯC ..?!

        • NTD says:

          Chào bạn Chim dài ba ngấn,
          Nói vậy cho nó có vẻ người nhà (làm thân một tý). Tôi cho rằng có các dấu hiệu gọi đàn hay gọi bầy. Mèo thì phải kêu meo meo, chó thì phải nói (sủa – tiếng Hán) gâu gâu… Một thời mở miệng ra là phải “chuyên chính vô sản”. Thi tốt nghiệp cấp 3 (làm văn) năm 1966 chắc lão Dove và Tam HM còn nhớ, không có chữ “ba sẵn sàng” là trượt. Có 3 chữ đó trong bài thi là chắc chắn tốt nghiệp. Sau đó (sau 1975), là phải “làm chủ tập thể”. Nó như password vậy. Sau nữa, password được thay bằng chữ “đổi mới tư duy” rồi “hộp đen”, phát triển hơn chút là hộp đen phải có dầu vào, đầu ra (out put và in put), fashion đấy. Sau nữa, password lại thay bằng “học tập tư tưởng abc” nhưng quan trọng hơn là hai chữ “wiếc liệc”. Phát biểu gì thì phát biểu phải có chữ “wiếc liệc”. Tiếc cho GS PĐD là không nhận ra đó chỉ là password, nên đã “mó dái ngựa”.
          Theo lời kêu gọi của cụ Tổng Cua, hãy bàn về Trí thức. Cái này nhiều criteria lắm. Theo tôi, một con người không có tự do thì làm sao thành trí thức được. Tự do đầu tiên là không phụ thuộc vào bát cơm của người khác ban phát, tự mình kiếm ăn được nhờ vào sự hiểu biết và chuyên môn của mình. Nhà văn, nhà thơ, họa sỹ… tiếp theo là các nhà chuyên môn hành nghề tự do (profesionals) như bác sỹ, luật sư, kiến trúc sư, thậm chí anh chàng cắt tóc dạo, thiến lợn thuê… đều tự mình kiếm ăn nhờ vào chuyên môn (nghề tự do) của mình. Cái điều thứ hai là sự hiểu biết và cái wisdom. GS PĐD làm sao có cái độc lập, tự do của bản thân để mà làm trí thức được dù GS có cái hiểu biết và wisdom hiếm người có được. Chỉ tạm nói hai điều đó. Môi trường nào, đẻ ra con người đó. Mong GS an nghỉ yên lành.
          Chào CD@ nhé, chúc sức khỏe.

      • TranVan says:

        Cụ TT bị mắng nên đã …..đổi nghề rồi. Nay trở thành xxxxx “chuyên nghiệp” ! 😀

      • Tuan_Freeter says:

        Gửi Cụ Tổng, Cụ ở bển về nên tiêm nhiễm cách quản lý của bọn tư bản: Bóc lột quá chừng!!
        Thỉnh thoảng nên vắng mặt một chút, thổi còi mãi cũng phải nghỉ dưỡng hơi.
        Để xem Cua trong Hang bò ngang thế nào?

        • TM says:

          Không mợ thì chợ vẫn đông
          Không có Trương Tuần Hang vẫn vui tươi
          Trương Tuần cứ việc rong chơi
          Nằm nhà post còm lấy điểm…biết đời nào khôn?

          🙂 🙂 🙂 !

        • Hoàng Cương says:

          …quí bà TM mần thơ.. ngon lành ,chắc có vấn đề rồi , chời ạ

        • TM says:

          Quí ông HC mần thơ còn ngon lành hơn. Chắc có vấn đề khủng hơn? 🙂

        • Hoàng Cương says:

          Khó ưa ..

        • TM says:

          Dễ thương! 🙂

        • Hoàng Cương says:

          Thích nhỉ . . xí hổ quá thôi

    • Hugoluu says:

      Các nhà trí thức ,khoa học, chuyên viên chỉ nên lên tiếng góp ý phát triển trong lĩnh vực chuyên nghành mà họ nghiên cứu thôi.
      Người lãnh đạo một tổ chức hay nhà nước họ biết nên nghe hay không nghe góp ý,ý kiến của các nhà trí thức.
      Cụ Cua cũng chỉ muốn còm sỹ tập trung vào bàn luận các vấn đề nêu nên trong entry thôi. Còn góp ý ,ý kiến với cụ cách quản lý Hang như thế nào,trình bày ra sao chỉ có cụ cụ mới biết nghe hay không nghe mà thôi.

      • Hugoluu says:

        Trương Tuần!
        Truơng Tuần vất vả lắm ai ơi
        Thổi còi ,chỉ gậy suốt đêm ngày
        Còm sỹ khắp nơi thi nhau chửi
        Chỉ có cụ Cua hiểu thân này.

        (Phóng tác theo :Phu đường)

  36. VA says:

    @Mike: ở trên VA tôi đã viết rằng: “Tất nhiên, không có điều khoản nào cấm Nghiệp dư cả, thậm chí Nghiệp dư trong nhiều lĩnh vực còn mang lại sự đa dạng và sáng tạo. Và khi đạt ngưỡng nào đó thì Nghiệp dư trở thành chuyện nghiệp.”
    Mấy cái lông gà lông vịt của Mike ko qua được chiêu kiếm kín kẽ đến thế đâu.

    Mike biết 1 mà ko biết 2, truyền thống Mỹ bộ trưởng QP là dân sự, người ta cần bộ óc Harvard của Macnamara để điều hành cái guồng máy chiến tranh tiền tỷ, chứ ko phải cần lão ấy đi đánh trận.

    @TM: Xem ra TM cũng hiểu được thông điệp của cái sự Nghiệp dư và Chuyên nghiệp. Chỉ có điều giọng lưỡi hơi cay cú, khác với thời trẻ mang vị dấm chua.

    @trungle118: Tầm trle thì đúng vậy, chỉ nên nói thích hay ghét, chọn hay không chọn

    Có 4 con đường cho dân phản kháng chế độ:
    • Làm cách mạng … màu mè
    • Theo đường lối cụ Phan Chu Trinh: khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh
    • Phản biện đường lối chính sách, khuyến nghị góp ý với chính quyền, phê phán cụ thể, đấu tranh với các biểu hiện tiêu cực tham nhũng
    • La làng quyền
    Xem ra trungle118 đang làm điều thứ 4

    • Mike says:

      Vâng ạ, rào đón kiểu như nghị quyết bên ta thì không ai lại gì. Hai ý cuối mới là ý chính:
      – GS Diệu nên làm chuyên môn thì tốt hơn
      – GS không có cái nhìn tổng quan tốt bằng PGS Dove.

      Vậy là đủ để phản bác ý chính rồi chứ. Nói giả dụ nếu bác nói thế này “Là người ai cũng phải chết. Cho nên anh nên chết trước đi”. Câu trước là đúng, rào đón, nhưng vô nghĩa. Câu sau mới là ý chính.

      Về chuyện BT QP Mỹ, bác VA biết 2 tôi biết 1. Vậy để 1 đố 2 vài câu nhá. Luật của Mỹ bắt buộc một người làm BT QP phải ra khỏi lính mấy năm? Câu này dễ.

      Câu tiếp nè, theo bác thì McNamara sợ thiếu khả năng gì khi e dè nhận chức BT QP?

      Đừng nói với tôi là Mc Namara sợ không có khả năng quân sự nhá. Đến như bác còn ngo nghoe dùng chữ “truyền thống” để thay cho luật thì Mc Namara chả lẽ không biết vai trò của BT QP?

      Nào, xin mời “Chuyên viên chém gió” VA trả lời giùm tôi.

      • VA says:

        Mấy điều vun vặt này Mike làm ơn hỏi lão google hộ tôi.

        • Hoavouu says:

          Thì ra ! Võ biền Sĩ khí Tây sơn thua xa Võ mồm Sĩ phu Bắc hà ?
          Bái phục – Bái phục Bác VA.

        • Mike says:

          Hỏi là để nhắc nhở và cũng là để thử phản ứng.

          Thánh nhân dạy “Không biết nói là không biết ấy là biết vậy”.

          “Bài” của chuyên viên chém gió có dạy rằng không biết thì nói biết nhưng không thèm giả nhời.

          Về hai câu hỏi của tôi. Câu 1 là sự nhắc nhở. BT QP Mỹ, không phải là truyền thống mà là bắt buộc phải là dân sự. Nếu là người bên quân sự thì phải giải ngủ 10 năm trước khi được quyền làm BT. Dùng chữ truyền thống nghe có vẽ như hiểu biết sâu sắc lắm vậy nhưng rõ là sai. Sai lai đi nhiếc móc người khác không biết gì. Khi được nhắc nhở thì không dám nhận sai, lại trả lời là ta không cần biết nhà người tự tìm lấy.

          Riêng câu hỏi số 2, phải đọc hồi ký của ông ấy mới trả lời được. Nên bác muốn học hỏi thì phải khiêm nhường. Còn như chỉ thích “chém” thì tôi cho thoải (con gà) mái.

          Thêm một điểm đặc trưng (mà hồi còn ở VN tôi cũng hay mắc phải do non nớt và thiếu thông tin) đó là lối nói trừu tượng. Ở đây là cụm từ “bộ óc Harvard”. “Bộ óc Harvard” là gì? Thưa là sụ bộc lộ tư tưởng sính bằng cấp.

          McNamara làm CEO của hãng Ford, chẳng lẽ bộ óc CEO không đáng giá gấp nhiều lần, không quan trọng gấp nhiều lần bộ óc của một sinh viên Harvard? Mà ông ấy cũng không phải là giới học thuật của Harvard, làm sao đại diện cho trường ấy được? Harvard cũng không phải là tất cả tinh hoa của Mỹ. Chỉ vài so sánh sơ sơ thế này:
          – Về Luật khoa, nó không bằng Yale
          – Về kỹ thuật, nó không bằng M.I.T
          – Về Y khoa, nó không bằng John Hopskin.

          Harvard nổi tiếng vì nhiều cái trong đó cái quan trọng thuộc loại bậc nhất là do lâu đời. Những cựu sinh viên nổi tiếng của nó như Bill Gates hay Mark FB thì học năm thứ 2 đã bỏ ngang, còn lâu mới có thể gọi là “bộ óc Harvard”.

          Tôi có người quen học kinh tế ở Harvard ra (cử nhân thôi) rồi thất nghiệp phụ vợ coi tiệm nail.

    • TranVan says:

      Chiêu thứ năm, cũngncó thể áp dụng khi trao đổi về một đề tài :
      – Nói lung tung, lăng nhăng làm loãng những điểm chính mà mình sai lè .

      VA thường dùng chiêu này đấy. 😁

      • VA says:

        Chiêu thứ 5 là chơi lựu đạn khói, cái này thì cụ TranVan là bậc thầy, VA tôi ko dám qua mặt đâu ạ 😀

      • TranVan says:

        Chiêu thứ sáu : im lặng, hay trả lời ne né.

        Thời Cụ Kiệt, TP HCM vẫn còn bị cúp điện, cúp nước.

        Trong một buổi họp, không thấy chuyên gia cũ phát biểu. Cụ Kiệt gặng hỏi thì một ông trí thức cao thủ cũ trả lời ngắn gọn :

        “- Chuyện nước bây giờ là chuyện của mấy anh, chúng tôi chỉ còn lại quyền ngồi chơi”

      • VA says:

        Cụ cứ khiêm tốn, chiêu thứ 6 là Ù TÉ QUYỀN, phần này cụ cũng là sư phụ luôn.
        Cậu em tôi kể có gặp đồng nghiệp dân cố cựu bên ấy, dù cố tỏ ra thân thiện nhưng họ vẫn tỏ ra lãnh đạm. Nó hơi buồn nhưng hiểu chuyện và ko hề than vãn.

        • TranVan says:

          Bắt chước tui, chiêu đùng đùng bỏ chạy đã được nâng cấp thành một món sở trường của mấy chú cao bồi USA.
          😀

        • TranVan says:

          Chạy trước, chạy xa, tốt hơn phải chạy vào lúc bị bí vì lực lượng đỡ bị tiêu hao hơn.

        • TranVan says:

          Nay có người “chạy” chậm, chọn nhầm xứ, sang mấy nước Ả rập, tưởng là theo hợp đồng làm ô sin, nào ngờ đâu đôi khi bị ông chủ nhà nổi cơn thú tính. Đất lạ, không ai bảo vệ, thảm thương ghê lắm, gần như gặp hải tặc trên đường “ù té chạy” .

          VA muốn tôi kể tiếp những thảm cảnh của chiêu này ?

          Người ta nay biết hết mà vẫn ra đi thì tại sao đây ? VA liệu có đủ sức để biện hộ ?

        • TranVan says:

          Hiểm nguy, mơ hồ, hoang mang, … ở phía trước vậy mà người ta vẫn “ù té chạy” thì nên tự hỏi tại sao lại như thế ?

          Tại người hay tại mình ?

        • TranVan says:

          Một kiểu “ù té chạy” khác : lấy chồng ngoại.

          “…
          Tôi nghĩ người Việt [và nước Việt] phải cố gắng phấn đấu để trở nên thành đạt đến mức phụ nữ không phải tìm đến giải pháp lấy đàn ông phương Tây nữa. …

        • TM says:

          Chắc người ta cũng ù té chạy như bác đã ù té chạy mấy chục năm trước? 🙂

        • TranVan says:

          Theo tôi, người người, nhà nhà ta đua nhau chạy. Lý do mỗi thời một khác.

          Tôi đã chạy chủ yếu vì lý lịch. Thời đó ở lại là chết. Nếu không chết thì sẽ bị đì cho không ngóc đầu lên được.

          Lổi tại sinh ra nhầm thời, nhầm nơi.



          Lũ chúng ta sinh ra nhầm thế kỷ


          (VHC)

        • TranVan says:

          Lý do thứ hai : bị đầu độc bởi văn hóa tây phương. Mấy cô đầm trong phim hấp dẫn ơI là hấp dẫn, tranh ảnh và những viện bảo tàng, những phòng tranh, cả đời cũng không thể xem hết.

          Lý do thứ ba : tự do, tự do và tự do !

        • TranVan says:

          Hiện nay, “ù té chạy” theo tôi có hai lý do chính :
          1 – Xã hội xuống cấp
          2 – Ảnh hưởng của VK về thăm quê hương.

          Người có tiền dễ dàng đi tìm môi trường tốt hơn.

          Người không nhiều hay không đủ tiền thì thấy VK “nổ” tiêu tiền nhiều khi đi về thăm nhà nên suy đoán tưởng rằng ai cũng có thể có một đời sống vật chất ở nước ngoài cao và thoải mái.

  37. Thực tế says:

    Có anh nói về nhân vật, sự kiện lịch sử nên xin góp chuyện:
    – tướng Cao V. Khánh có học, tư cách nên cuối đời không chôn chung với những kẻ m.dạy. Đám LD-6 Búa tị hiềm trí thức tư cách nên trù dập ông.
    – HCM sau khi rút khỏi HN mỗi đêm được bồi dưỡng 2 trái trứng gà, nhưng phải ban đêm vì ngại. Người quản lý việc này là người bà con.
    -có anh nhắc cụ Cao Xuân Dục – ông NSinhSắc thi hỏng nhưng vẫn được nhận dạy ở Huế vì là con rơi của bạn đồng môn. Chứ khi không ai lại giúp con nông dân. Ở quê ai cũng biết. Rồi cho ở căn nhà đường Mai Thúc Loan. Nên Hoàng Minh Giám cháu cụ Dục được HCM che.
    -Đức Từ Cung có nói (tôi nghe lại) – “tụi hắn lấy hết, còn thằng kia còn chút nghĩa không lấy hết” (ông NDDiem lúc truất ngài BDai tịch biên hết, HCM dòng khoa cử vẫn nhớ triều Nguyễn nên để lại nơi ở không lấy)
    – còn nhiều chuyện…thật sẽ kể sau.

    • VA says:

      Thông tin chỉ là thông tin, không phải là kiến thức, có 1 mớ kiến thức chưa hẳn là trí thức.
      Cũng giống như cho một mớ rau củ thịt vào nồi, nếu cái nồi bằng bã đậu thì cho kết quả chỉ là cám lợn.
      Lão phải thực nhiều thì mới tế được,

  38. P.V. Nhân says:

    * Tôi không dám phê phán chuyện trong nước, nhưng lấy ngay ý kiến của người trong nước nhận định về Môi trường sống ở VN:
    “…Chất lượng không khí ở Việt Nam nói chung chưa thể qua mặt Trung Quốc hay Ấn Độ về mức độ ô nhiễm. Tuy nhiên nạn ô nhiễm ở Việt Nam đã tới mức tệ hại và sẽ trở nên tồi tệ hơn. Việt Nam sẽ phải trả một cái giá vì không khí nhiễm độc – dù là tiền để nâng cấp lên nhiên liệu sạch hơn hoặc để giải quyết các vấn đề về sức khỏe mà người dân gặp phải vì không khí bị ô nhiễm.
    Chuyên gia về kinh tế học môi trường Lê Việt Phú nói không sớm thì muộn, Việt Nam cũng sẽ phải trả giá.”

    Tôi từng về VN, dân Sài Gòn ra phố bịt mặt. Chắng còn được ngắm mỹ nhân…Ăn cái gì cũng ngờ vực hóa chất…

    VN tự hào lực lượng điều tra giỏi nhất thế giới, sao không điều tra cái nguồn hóa chất độc hại từ đâu?…Tôi không viết thêm vì là khách.
    Vậy các vị trí thức như bác Dove, VA sao cứ lặng thinh trước hiểm họa ” Dân Tộc Việt đang bị đầu độc?” . Chuyện tôi nói có thật hay bịa?

    • P.V. Nhân says:

      * Bác Dove; Trả lời bác vụ ông Diệm bị giết. Video bác post có đôi điều đúng. Còn lại là sai…Chuyện dĩ vãng khó nói lắm. Nhưng vấn đề: Bác thuộc phe thắng cuộc.. VNCH thất bại, Bác Dove đã thắng, tại sao vẫn tiếp tục Nhục Mạ kẻ thua??? Mã thượng hay…đê hèn…
      * Ở Mỹ, nhiều người không thích tôi vì câu tôi viết: ” Năm 1975, miền Nam thua trận”. Còn họ viết: “Năm 1975, Cộng sản cưỡng chiếm miền nam”.

      Với tôi, mọi chuyện phải rõ ràng minh bạch. Bác Dove: Giòng họ bác, cụ Hồ Hữu Tường là thầy dậy tôi môn Xã Hội Học.
      – Tôi ủng hộ Tập san Sử Địa do Nguyễn Nhã chủ trương. Cụ Hoàng Xuân Hãn từ Pháp viết bài về La Sơn Phu Tử. Tôi đọc và học cụ Hãn nhiều tài liệu lịch sử đáng quý..Từ sự học hỏi…Tôi học môn sử…Nói chuyện bác Dove…Cho vui vậy thôi. Bác Dove miễn trả lời…

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Mọi người còm sôi động, tôi định còm ít thôi, Nhưng anh Nhân nói đến Môi trường sống ở VN đang báo động, tôi phải chen vào đôi dòng.
      Lúc này là 8g30 phút giờ Hà Nội, tôi mở xem Air Visual xem: Đại quan sát đo ô nhiễm không khí đặt ở Sứ quán Mỹ số 7 Láng Hạ lúc này là 74% ở Tp Hồ Chí Minh là 80% ( đều đang là trung bình cả, tuy Láng Hạ của Hà Nội khá hơn một chút ) Cả VN hiện chỉ có 2 trạm quan sát của Mỹ ở Hà Nội và Sài Gòn là có hệ thống cập nhật. Các trạm quan sát nhỏ lẻ khác chỉ quan sát cho có khái niệm, không có độ quét rộng và không thể thông báo. Các bác ở Hà Nội và Sài Gòn có thể cài phần mềm Air Visual vào Smartphone để theo rõi
      Hà Nội đang có nhiều chuyện nặng nề về Môi trường nước, mọi người có lương tâm đang tìm cách khắc phục, công việc chưa đâu vào đâu, Hang Ta cũng có vài người biết, tôi sẽ thông báo cho toàn Hang biết sau

    • TranVan says:

      Nói ra quá nhiều sẽ bị đì ?😀

      Tb: tôi đã kể lại sơ sơ về ô nhiễm tại HN : trời âm u, không thấy mặt trời nữa trong chuyến đi vừa rồi. Ŕác tại ven sông và hồ cạn. Ít ăn nên không dám chê những món mình tránh tối đa. Cứ thấy mầu mè là lánh xa.

  39. Thực tế says:

    Cảm phục GS. Phan Đình Diệu, nhà KH có nhân cách.

    Trong XH nhiễu nhương trí thức, cựu tướng tá có nhân cách lên tiếng là đáng quý. Nếu để ý sẽ thấy toàn trí thức miền Bắc lên tiếng, người Nam có giỏi bao nhiêu (và giỏi hơn) đi chăng nữa cũng không dám. Và trí thức lên tiếng phần đông là các nhà KH tự nhiên nhà nước cần, sau khi đạt được vị trí trong XH. Đố bố nào là triết, thơ, nhân văn, văn, hoạt động XH dám hó hé từ sau vụ NVG Phẩm.

    Tuy vậy, đó là bi kịch cho một nước khi chỉ có râts ít trí thức như GS PĐD mới có tiếng nói. Và bi kịch hơn nữa khi ít người (vẫn có người) biết v/đ là chỉ toàn giới KH lên tiếng.

    Singapore/VN gởi người học ở Harvard Kennedy School of Gov’t. Pháp, Mỹ có trường chuyên Quốc Gia Hành Chánh. Pháp có ENS, Science Po, ENAdmin., Nhật cho thủ tướng bộ trưởng học QG Hành Chánh, public policy trước khi lên cao.

    Trí thức KH mọi nganh lên tiếng là rất đáng quý, nên làm. Muốn làm được cần trí thức không phải là các nhà KH. Nước nào phát triển cao đều vậy.

  40. VA says:

    Nghiệp dư và Chuyên nghiệp
    Trong bất cứ lĩnh vực nào kể cả chính trị, đều có thể nhận ra ngay đâu là Nghiệp dư, đâu là Chuyên nghiệp. Tất nhiên, không có điều khoản nào cấm Nghiệp dư cả, thậm chí Nghiệp dư trong nhiều lĩnh vực còn mang lại sự đa dạng và sáng tạo. Và khi đạt ngưỡng nào đó thì Nghiệp dư trở thành chuyện nghiệp.

    Ở khía cạnh khác, sự Nghiệp dư nhiều khi mang lại sự phiền toái và hỗn loạn do tính chất nghiệp dư của nó: thiếu tầm nhìn, không đúng thời điểm, tổ chức kém, dễ bị thao túng, chịu ảnh hưởng của truyền thông ….vv… hậu quả thì dễ thấy, đó là sự thất bại. Ảnh hưởng tất nhiên khôn g phải lúc nào cũng là tiêu cực, thậm chí có mặt tích cực nhất định, nhưng vẫn nhuốm màu Nghiệp dư.

    Hai “hiệp sĩ đường phố” vừa bị nạn là sự kiện đáng tiếc, nhg cũng cho thấy sự thiếu chuyên nghiệp của họ. Và cũng lộ ra sự bất lực hay là thiếu trách nhiệm của lực lượng chuyên nghiệp.

    Việc nhà khoa học tự nhiên như cụ PĐ Diệu tham gia vào diễn đàn chính trị cũng là hành động thiếu chuyên nghiệp. Nếu cụ đấu tranh để đòi tự do trong học thuật, đòi thay đổi chiến lược khoa học cho phù hợp hay việc tổ chức quản lý KH cho hiệu quả, thì đấy mới là CHUYÊN NGHIỆP.

    Về dân chủ hay đa đảng, chắc chắn cụ không hiểu sâu sắc nó và có cái nhìn tổng quan bằng … anh Dove hay nhiều người khác. Thuốc dùng phải đúng bệnh, đúng liều lượng và thời điểm, khác đi thì vô tác dụng và còn có hại. Thực tế đã chứng mình điều đó, tin chắc rằng việc cụ từ bỏ công việc ở Viện có liên quan đến khuyến nghị dân chủ – đa đảng. nếu cụ toàn tâm toàn ý phát triển KHTT thì đấy mới là chuyên nghiệp.

    Tất nhiên khi sự Nghiệp dư trăm hoa đua nở, bản thân nó đã cho thấy tính Chuyên nghiệp đang có vấn đề và thoái trào.

    • Mike says:

      Không biết bác VA có đọc những bài viết hay trả lời phỏng vấn của GS PDD không? Hay là có đọc nhưng đọc xong rồi thì để qua một bên, lôi trích xuất lý lịch của tác giả ra xét.

      Này thì mà là thành phần xuất thân là gì? Nếu là Nông Dân thì chỉ được nói chuyện đồng áng. Nếu là kỹ sư thì nói về kỹ thuật. Là nhà toán học thì chỉ được nói về toán. Là ca sĩ chỉ được nói về hát hò….

      Đọc lại đi để thấy GS P Đ D nói rất đúng về trí thức và chuyên viên. Người học môn nào thì đào sâu về môn đó, gọi là chuyên viên. Người trí thức phải biết suy nghĩ rộng hơn thế.

      • TranVan says:

        Chuẩn bệnh và chữa bệnh nên lấy lợi ích của toàn dân là chính. Đặt quyền lợi nhóm lên trên rồi để cho một nhóm nhỏ trong nhóm đó thu tóm mà khoe thì hỡi ơi nên đổi thầy.

        Thẩy dỏm, thuốc cũng dỏm luôn !

        • TranVan says:

          Thầy …chạy :

          Hôm nay tôi trao đổi vài câu với một người hàng xóm đã chọn nước Pháp làm bến đậu, giã từ HN. Anh ta hỏi xem có biết nhà nào sắp bán trong vùng để mua ….thêm cho cậu con trai mà anh gọi theo kiểu miền Bắc khi xưa là thằng cu. Cháu vừa mới học xong đang tìm việc làm.

          Tôi làm bộ ngây thơ hỏi thế cháu không về xây dựng đất nước à ?

          Anh ta cười cười trả lời : tụi này đã xây nhiều rồi.

          Không biết có phá nhiều hay xây nhiều ? Chắc là đã phá nhiều khi muốn mua nhà ít ra là 1 Tr Euros cho con trẻ.

        • TranVan says:

          Dân xem thầy là dỏm, nghiệp dư. Nhưng nhóm được đặc lợi lại xem đó là những người thầy giỏi, chuyên nghề ….phù phép ! 🤹‍♀️

    • TM says:

      Thế mới nói!

      Anh y tá thì cứ ở nhà chích dạo trong xóm đi.
      Anh cai đồn điền thì cứ chăm phu đồn điền.
      Anh biết trồng cây gì nuôi con gì thì cứ ở quê mà nuôi,, mà trồng.

      Nhảy vào chính trường chỉ làm đất nước nát như tương!

      • P.V. Nhân says:

        * Tuyệt.

      • Vu Khoa says:

        Xin phép chi TM để nối thêm cho trọn. Đây chỉ là câu thơ dân gian tui nghe được hồi tui còn ở VN:
        Nhà thơ thì cứ làm thơ/ Đừng làm nông nghiệp bơ vơ giữa đồng.

    • Mike says:

      Tôi lại nhớ McNamara kể là khi Kenedy mời ông ra làm bộ trưởng quốc phòng, ông nói ông chỉ là CEO của Ford, sợ không quen việc. Kenedy nói là không có trường nào đào tạo Bộ trưởng, cũng như không có trường nào đào tạo Tổng Thống cả.

      Ronald Reagan từ diễn viên điện ảnh nhảy ra làm Thống Đốc rồi làm Tổng Thống.

      Arnold Schwarzenegger từ diễn viên một bước nhảy ra làm Thống Đốc Cali mà không hề qua một chức vụ chính trị nào.

      Nhưng những ví dụ trên chắc sẽ được bác bẻ rằng vì họ không chuyên nghiệp nên mới tạo ra một nước Mỹ không biết tại sao cứ giẫy hoài chưa chịu chết.

      Vậy thì, Steve Jobs học về Calligraphy (thư pháp – hoạ nét chữ). Thư pháp thì ăn nhậu gì tới computer? Nếu ông chỉ lo chuyên sâu về thư pháp thì chắc đã chỉ là thừong thường bậc trung chứ không thể là thiên tài điện toán.

    • trungle118 says:

      theo Bác nói thì ba thằng dân đen là lũ nghiệp dư nên đảng tự chọn người cầm quyền, tự quyết định sinh sát của gần trăm triệu người.

  41. Hiệu Minh says:

    BBC VN

    Hôm 14/5, trả lời BBC từ Hà Nội, Giáo sư, Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, cựu Vụ trưởng Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, nói: “Qua những dịp trò chuyện cùng Giáo sư Phan Đình Diệu, tôi nhận thấy ông là kẻ sĩ chân chính, cương trực.”

    “Ông có nhiều tư tưởng mới và phát biểu thẳng thắn về những vấn đề dân chủ, không tán thành chế độ độc đảng.”

    “Đáng tiếc là giới lãnh đạo đã bỏ ngoài tai, không nghe, không sửa.”

    “Lẽ ra người ta phải đem ý kiến của ông ra phân tích, tranh luận để cho đất nước tốt đẹp hơn.”

    “Bi kịch không được lắng nghe của Giáo sư Phan Đình Diệu cũng là của giới trí thức Việt Nam.”

    “Dù ông mất đi, nhưng hy vọng tinh thần Phan Đình Diệu vẫn vĩnh hằng trong giới trí thức chân chính.”

    http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-44098055

  42. Hiệu Minh says:

    Cua SOHA: Phạm Anh Khoa đừng dại sang Mỹ

    Sờ soạng, vỗ mông, ôm quá chặt vào ngực và đùi… đều phạm luật. Gửi tin nhắn, gửi ảnh gợi tình, gửi email, tiếng động lạ, thậm chí nhìn và nháy mắt ra hiệu… đều có thể bị qui có tội.

    Không phải “của nhà”, cấm sờ

    Tôi biết rõ có vị kha khá nhà ta sang Tây, vào thang máy khách sạn thấy một em đầm mặc hở hang liền thò tay chạm mông, miệng cười nhăn nhở. Chắc nghĩ ông ta có quyền như ở Việt Nam, nhưng bỗng bốp một phát, lão hoa mắt. May mà cô này không gọi cảnh sát như rất nhiều cô khác.

    Không quen biết mà sờ mông để chào hỏi là ăn cái tát vào mặt như vị kia, ít ra cũng bị lườm hay bị chửi vào mặt “đồ khốn nạn”. Người ta ăn mặc hở hang thì kệ người ta, không phải “của nhà” đừng có mà sờ vào. Ở phương Tây sẽ bị kiện tội tấn công hay quấy rối tình dục.

    Chuyện của Anh Khoa và các cô rất khó giải quyết và như chị Vân Anh bên CSAGA gợi ý là mỗi môi trường làm việc nên có một bộ qui tắc ứng xử dựa vào luật dân sự để nhân viên biết thế nào là đúng sai. Nhưng ý kiến của chị bị khỏa lấp do vụ chào hỏi của Anh Khoa.

    Thật không thỏa đáng chút nào nếu văn phòng không có một hướng dẫn nhân viên ăn mặc thế nào cho chuyên nghiệp mà cứ để hở hang rồi lại đi kỷ luật người nhìn.

    Nó phải từ hai phía, từ người có khả năng bị quấy rối và người định quấy rối. Một bên là luật, một bên là đạo đức, văn hóa ứng xử.

    http://soha.vn/pham-anh-khoa-dung-dai-sang-my-cau-se-hong-ngay-lap-tuc-20180515095658905.htm

    • TranVan says:

      4 không : không sờ, không cạ, không nhìn, không liếc !

      • TranVan says:

        Trương Vô Kỵ mới có 4 …..bà !

        • Hoàng Cương says:

          Ái chà chà , căng quá nhỉ . Bỏ quách nghề làm thơ cho yên chuyện . Còm sĩ Hang Cua mà kiện thì …mất oai

        • TM says:

          HC “sờ bằng thơ” thì chắc còm sỹ ok. 🙂

      • TranVan says:

        ….khi đi với vợ.

        Trương Vô Kỵ thỉnh thoảng chỉ nghĩ đến bà kia thôi là luôn luôn bị bà nọ bắt quả tang ngay ! 😁

        • TranVan says:

          Tôi, ở nhà thôi nha, thỉnh thoảng mơ mơ màng màng, cũng bị bắt …..trúng tim …đen !

        • Hoàng Cương says:

          Đợi Trăng
          Ngày về đêm hẹn tới
          cơn ngủ ngóng đợi chờ
          trăng lẻn vào tươi rói
          hai đứa cười cả đêm

        • Hoàng Cương says:

          Thơ …vừa vừa ❤
          Tình còn say và nhớ
          ngày vui sẽ đợi chờ
          mùa trăng thề mơn mởn
          ăn cả mùa chín rộ

    • Vinh_TungDao says:

      Giá trị cốt lõi của một bộ Quy tắc ứng xử phải bao gồm : Liêm chính và trách nhiệm.
      Muốn thế thì cộng đồng xã hội, cơ quan, đoàn thể phải có một môi trường công khai và minh bạch. Điều đó đòi hỏi trách nhiệm của mỗi con người, cá nhân tham gia.

      Xã hội chúng ta vốn không minh bạch nên dẫu có luật cũng như không vì quá nhiều luật dẫn đến luật rừng. Đưa đến mỗi người hành xử theo cách riêng của mình theo xu hướng cảm tính.
      Vì vậy mới có chuyện:
      1/Để đánh sập một doanh nghiệp, người ta tạo ra khủng hoảng truyền thông.
      2/Để giết chết một con người, người ta sẽ quăng lên mạng xã hội thông tin nữa thật, nữa giả.
      3/Để làm suy yếu một quốc gia cộng sản, người ta sẽ đào sâu về Marx-Lê, các sai lầm về tính cai trị độc đoán, lạm quyền và độc tài toàn trị.

  43. Hiệu Minh says:

    Mời các cụ xem

    Tái bản tiểu thuyết được giải Nobel “Cái trống thiếc” qua bản dịch của Trần Dương Tường

    Hôm qua (14-5) Trung tâm Văn hóa Goethe tại Hà Nội đã tổ chức giới thiệu tiểu thuyết “Cái trống thiếc” của nhà văn Đức Gunter Grass (1927 – 2015), Nobel văn chương 1999, bản dịch Dương Tường. Cuốn tiểu thuyết được tái bản sau lần in đầu năm 2000.

    Thấy cuốn sách dầy cộp cỡ 700 trang in giấy sang trọng mà cụ MC Phạm Xuân Nguyên bảo, đọc tiểu thuyết này đừng nằm, buồn ngủ, sách rơi vào mặt là…đi luôn.

    Của đáng tội, mình thấy sách dầy là ngại như buổi trưa phải ra đường đi ăn với vợ già, khổ lắm. Nhưng khi nghe ông Giám đốc Trung tâm Goethe nói bằng tiếng Đức, giới thiệu thân thế sự nghiệp của tác giả, mình loáng thoáng hiểu quê hương của Gunter Grass ở Gdansk (Ba Lan).

    Mình nghe rất rõ từ Solidarność (Công đoàn Đoàn Kết) nhưng chị phiên dịch lờ đi và nói nơi đây là khởi đầu phong trào chống … phát xít. Thực tế là những năm 1980-1990, lão Walesa, thủ lĩnh Solidarność, là công nhân ở Gdańsk trùm gây rối chống cộng sản và sau lên làm Tổng thống Ba Lan, lại còn được giải Nobel hòa bình.

    Mình du học Ba Lan những năm 1970 còn lạ gì Gdańsk, trước kia thuộc Đức gọi là Danzig, nằm bên biển Baltic, có ca nhạc Sopot nổi tiếng. Thời mình có mấy cụ học đóng tầu ở đó và sau này làm nên quả đấm thép Vinashin, Vinalines, hình như nay các cụ ấy còn đi tù thì phải.

    Gdańsk trước thuộc Ba Lan sau Ba Lan bị các nước lớn xâu xé, Đức chiếm rồi biến thành của mình, rồi Ba Lan bảo của họ… Năm 1945, các cụ đồng minh thắng trận tuyên bố cắt vài tỉnh của Đức cho Ba Lan như Gdańsk, Wroslav, Gdynia… Chả nhớ nữa nhưng Đức thì vô cùng cú vụ này, thua thì nói được ai, ngồi đó mà than trời.

    Tiểu thuyết của Gunter Grass nói về quê hương Gdańsk bị mất và nó cũng là số phận nước Đức.

    Như Trung tâm Geothe giới thiệu và Wiki viết, tiểu thuyết viết lúc mới 32 tuổi sau cuộc chiến thất bại thảm hại, Gunter Grass được coi là người phát ngôn cho một thế hệ của Đức bị bầm dập còn lại sau chủ nghĩa Đức quốc xã. Ông biết rất rõ những chấn thương tinh thần cũng như những bệnh lý còn sót lại ở xã hội Đức sau thơì kỳ Đức quốc xã.

    “Cái trống thiếc” có nhân vật chính là Oskar – một con người chỉ cao 94 cm, với vẻ bề ngoài của một đứa trẻ mãi mãi lên ba, nhưng có sự già dặn trong trí tuệ của người trưởng thành, một thế giới nhố nhăng kệch cỡm mà bí hiểm với những con người bị vùi lấp dưới đổ nát của lịch sử được tái hiện.

    Tôi đồ rằng cụ Gunter “cọp” ý tưởng của cụ Tản Đà nhà mình “Dân hai nhăm triệu ai người lớn. Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con” vì nước Đức và nước Việt có số phận giống hệt nhau, tuy nhiên người Đức tự cho mình là trẻ con dù họ đã già, còn ta thì … tự kiểm duyệt.

    Tình yêu cho thành phố quê hương Danzig (Gdańsk) được tác giả đưa vào tác phẩm, một thành phố đã mất, bị tranh giành giữa các nước láng giềng, được miêu tả với những dòng không mảy may bi lụy, nhưng vẫn thấy rõ Danzig là nỗi đau của ông.

    Như cụ Trí Dũng tóc xoăn như nghệ sỹ, giám đốc nhà XB Sao Bắc, khi giới thiệu việc tái bản tiểu thuyết có nói cực hay, nước Đức vĩ đại vì có những trí thức và dân thường biết tự vấn lương tâm, biết nhìn cái mạnh và yếu của chính mình. Cụ Dũng còn nói, hàng năm người Đức chi khoảng 10 tỷ Euro để mua sách đọc, có lẽ là dân tộc biết tự hỏi mình qua những trang sách.

    Mình mải chụp ảnh các cô, nghe loáng thoáng lão Lê Quang đầu hói đến gáy cũng là dịch giả tiếng Đức, bạn của cô Chi Mai làm cùng viện IOIT với mình, nhận xét về phim Oskar (tên nhân vật trong tiểu thuyết) lẽ ra được chiếu hôm qua nhưng các cụ bên văn hóa không duyệt.

    Cụ Lê Quang phán xanh rờn, chả phải nhậy cảm gì đâu, chẳng qua các cụ cao cao không hiểu phim nói gì. Cụ Quang đây ở Đức mấy chục năm còn chả hiểu nói chi mấy cụ mỗi tuần duyệt vài phim, loạn hết lên, thấy lằng nhằng cấm cho đỡ mệt, giết nhầm còn hơn bỏ sót, hội trường hoan hô đánh rầm, trong đó có mình.

    Buổi giới thiệu sách kín phòng lớn, các bà các cô đông hơn, chứng tỏ nữ thích đọc sách hơn nam, vì các cụ ông còn đi bia bọt, sách vở mệt đầu.

    Dự buổi này xong, mình muốn thành dịch giả vì thấy cụ Dương Tường 86 được các em từ 18 đến cụ 81 xúm quanh xin chữ ký, ôm eo chụp ảnh, lại còn hôn má nữa, sướng ơi là sướng.

    Mình quen cụ Dương Tường và bà Trinh phu nhân, đến dự chả lẽ không mua sách 300K có chữ ký của dịch giả. Mua rồi chả lẽ không đọc, đọc rồi chả lẽ không viết. Phòng hôm nào cụ Tường hỏi, HM đọc xong chưa, chả lẽ mình bảo, dạ vẫn ở tuổi lên 3, trang 94 như nhân vật Oskar giông giống những người tôi quen.

    Các cụ nên mua “Cái trống thiếc”, đọc để hiểu thêm nước Đức nơi có anh TXT vừa “đầu thú” về Hà Nôi do ở Đức phải đọc sách ong não.

    Nếu không đọc như lão Cua Hiệu Minh thì ít nhất bạn tới nhà, mình khoe, giá sách nhà này có giải “Loben”.

    HM. 14-5-2018

    YouTube: https://youtu.be/rzfPh60TK7U

    PS. Vì lý do bận việc nên clip chỉ thu thập các ảnh cho vào để dễ xem, không có trình tự.

    • krok says:

      🤪

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Xem Clip của Tổng Kua thấy có hai nhân vật giả vờ rất khéo:
      1 là ông già Phạm Toàn điếc lòi cả tai nghe diễn giả chắc đã hiểu gì mà ngồi bên ông bạn già vẫn giả vờ cười tươi như đang nuốt từng lời?
      2 là Nang Đức xinh đẹp đã từng thú nhận là bồ nhí của cụ Dương Tường, nhưng “trong phim” mặt vẫn lạnh như băng, coi như không có tình ý gì với lão già cả.

      • Hoàng Cương says:

        Cụ Dương Tường chịu chơi nhỉ , cụ cứ nghinh cái mặt lên còn các em thì sướng lắm

    • TranVan says:

      Sách hay, ngắn gọn, và hoàn toàn 100% VN:

      https://goo.gl/Da7qwg

        • TranVan says:

          “…
          Chiến tranh và hệ quả của nó trong thời hậu chiến là môi trường cho những chất liệu phong phú cho bút kí. Có biết bao câu chuyện bi hùng cần được kể lại. Thế nhưng trong thực tế có rất ít bút kí trong văn học Việt Nam, có lẽ người Việt chúng ta không quen với kí và hồi kí. Cũng có những cuốn kí từ một phía của cuộc chiến, nhưng hình như đó là những tập kí có mục tiêu tuyên truyền kèm theo những thậm xưng mang tính thần thánh là chính. Còn ở đây bạn đọc sẽ gặp những con người thật, những sự việc thật, và cái chất thật được thể hiện qua những thành bại, hỉ nộ ái ố của các nhân vật. Không có thần thánh. Chẳng có tuyên truyền. Tất cả là sự thật.
          …”

  44. VA says:

    Đọc cái đoạn cụ Hiệu nói sau 54 ko có trí thức chỉ có chuyên viên, tôi thấy nó sai sai thế nào.
    Cái khái niệm về trí thức, quyền năng và nghĩa vụ của trí thức đã có sự chuyển dịch và thay đổi theo dòng lịch sử.
    Khoa học phát triển, chính trị đa dạng thì trí thức cũng bị phân hóa và chuyên môn hóa.
    Nếu cứ bám vào tư duy ông đồ hay tư duy sĩ phu để hành xử trong hiện tại thì e rằng có điều khiên cưỡng.

    Viện sĩ LX Andrei Sakharov đã chế ra quả bom khinh khí Tsar Bomba năm 63, rồi sau đó mới trở thành bất đồng chính kiến.
    Tôi thấy tiếc, giá cụ Hiệu cũng làm được vậy, xây được “tòa lâu đài” khoa học máy tính cho đất nước, thay vì túp lều bác Tôm, rồi hãy làm khuyến nghị dân chủ.
    Một nhà khoa học, theo tôi trước hết hãy làm tốt chuyên môn của mình, khi bàn ra ngoài chuyên môn cả mình thì ai cũng như ai thôi, không còn là Gs hay Ts gì nữa. Thiếu chuyên môn và hiểu biết sâu rộng về 1 lĩnh vực nào đó thì sự nhiệt huyết đôi khi là sự phá hoại.
    Thành thật xin lỗi khi nói những lời khó nghe vào lúc này, nhg ko nói lúc này thì mai sẽ quên mất

    Ông Đồ
    Ông đồ bán chữ được mấy đồng
    Bán tâm bán huyết chẳng tính công
    Danh phận bọt bèo trăng gió nước
    Giang sơn chỉ một chiếc chõng con

    Vung bút cũng kể trời ngang dọc
    Chữ nghĩa dăm câu bày nỗi lòng
    Anh hùng đâu chỉ bình thiên hạ
    Khai trí nhân tâm ấy nhất công – 2017

    • Hugoluu says:

      Dân mình với tư duy “Bụt hiện lên phán” mỗi khi gặp khó khăn lên thường kỳ vọng Tréo ngoe như thế : Khoa học gia thành chính trị gia,chính trị gia thành khoa học gia.
      Chính phủ cụ Trần Trọng Kim chết yểu nguyên nhân chính cũng chỉ vì cụ không phải là chính trị gia chuyên nghiệp.

    • VA says:

      Tôi không rõ cụ PĐ Diệu đã làm thơ từ khi nào và lại là thơ tình nữa, qua 2 bài anh Cua đưa lên thấy rất có nghề.
      Có lẽ chất thơ đã ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của cụ, cụ làm khoa học theo kiểu 1 nhà thơ, không phải theo kiểu 1 tổng công trình sư, biết tập hợp tài năng nhiều lĩnh vực và nguồn lực cho công trình của mình.
      Và cụ quan tâm đến dân chủ cũng với cảm hứng nhiệt thành kiểu nhà thơ, chứ kông phải bằng sự tỉnh táo và thủ đoạn của một chính trị gia
      Văn Ba cũng làm thơ nhưng thơ của cụ đau đáu cái chí hướng mà cụ theo đuổi, hy sinh những cảm xúc khác, bởi vậy cụ Văn Ba đã thành công.

    • Đất Sét says:

      Tên cụ Diệu mà còn viết thành Hiệu thì hồn vía để ở trong……cốp xe 😦

      • Hoàng Cương says:

        Người xưa khen ( nịnh) kẻ hay chữ là: Tiến vi quan , thoái vi sư
        Ông Đồ VA
        Ông đồ bán chữ dưỡng tấm thân
        ra công tâm huyết được mấy đồng
        phần ngèo hay chữ càng thêm tủi
        hai tiếng giang sơn tiếng thở dài

        cút rượu mềm môi tay vung đũa
        no nước vẽ lên ngước trời xanh
        kẻ sĩ nửa chừng bình thiên hạ
        ai bảo đồ điên ta cứ điên

    • Đất Sét says:

      Tính không tranh luận với cụ VA, nhưng chắc phải viết vài dòng.

      Còm trên của VA mơ hồ ngay trong nhận định, rằng: “Cái khái niệm về trí thức, quyền năng và nghĩa vụ của trí thức đã có sự chuyển dịch và thay đổi theo dòng lịch sử. Khoa học phát triển, chính trị đa dạng thì trí thức cũng bị phân hóa và chuyên môn hóa.” (VA). Nói không phải chụp mũ, Sét tôi nghi cụ VA viết nhưng chẳng hiểu gì.

      Bản chất tận cùng của “trí thức” là dấn thân, tranh luận và phản biện để xã hội phát triển, kể cả phản biện chính trị. Không làm được điều đó, họ – những giáo sư, tiến sĩ,… – chỉ là những chuyên viên với đúng chuyên môn của mình.

      Cụ VA ơi, Gs. PĐD viết chính xác rồi, một thời gian dài sau 1954 cho đến cả gần đây, có bao nhiêu vị có học hàm, học vị dám phản biện xã hội, dám phê phán chính sách của Đảng, Nhà nước. Không làm được điều đó, họ đích thị là chuyên viên thôi!

      • Hoang Phuong says:

        Chào bác Đất Sét
        Cũng có trao đổi với bác VA vài câu nhưng gởi comment nó đi đâu mất…he…he…

      • TM says:

        “…Gs. PĐD viết chính xác rồi, một thời gian dài sau 1954 cho đến cả gần đây, có bao nhiêu vị có học hàm, học vị dám phản biện xã hội, dám phê phán chính sách của Đảng, Nhà nước. Không làm được điều đó, họ đích thị là chuyên viên thôi!”

        Làm được điều đó thì họ trở thành demagogue và phạm tội “khi quân” trong cái nhìn nhìn của những công dân trung kiên như Dove & VA. Dám “phạm thượng” đến sự lãnh đạo tối cao của Đ là không được đâu á!

        🙂

        • TamHmong says:

          Chào chị TM. Khá nhiều người trong thế hệ những người có học trước 1954, nhất là trước 1945 có thể coi là trí thức thực sự. Đơn giản là vì họ kế thừa được tư cách nhà nho cứng cỏi của cha ông và tinh thần phản biện của văn hóa Pháp. Tất nhiên không phải tất cả.

          Hàng đầu, đó là những người không đi làm cho Pháp, cho Triều đình Nhà Nguyễn, những người làm nghề tự do. Số này khá nhiều. Chẳng hạn, những ông như Huỳnh Thúc Kháng, Phan Khôi, Nguyễn An Ninh, Nguyễn Văn Tạo, Nhóm Tự Lực Văn Đòan, Hải Triều, Đào Trinh Nhất, Vũ Trọng Phụng, Ngô Tất Tố, Nguyễn Tuân, Nam Cao, Hoàng Xuân Hãn, Trần Trọng Kim, Tạ Thu Thâu, Vũ Đình Hòe … và nhiều nhiều lắm.

          Tuy nhiên, ngay trong số những người làm cho Triều đình Nhà Nguyễn, cũng nhiều người giữ được tư cách và tinh thần độc lập tư duy. Đó là các ông Phạm Quỳnh, Bùi Bằng Đoàn, Đặng Văn Hướng, Phan Kế Toại, Ngô Đình Diệm và nhiều người khác.

        • TM says:

          Vâng, anh THM. Sau 1954, các trí thức VN vẫn tiếp nối truyền thống tư duy độc lập, phản biện và làm con chim báo bão cho nước nhà, nhưng họ gặp phải gọng kìm dã man của chế độ khiến không còn đất sống. Nguyễn Mạnh Tường bị “rút phép thông công”. Trần Đức Thảo sống rụt rè trong hãi sợ suốt đời, đã tự chọn một góc đất để lê lết đến yên nghỉ khi biết mình sắp từ giã cõi đời, đám tang Phan Khôi lặng lẽ trong chiếc áo quan rẻ tiền không ai dám đến đưa tiễn, v.v.

          Đồng thời, có những trí thức hăng hái toàn tâm toàn ý đi theo con đường Đ vạch ra, sẵn sàng “đấu” đồng nghiệp lên bờ xuống ruộng nếu họ lên tiếng phản biện (Tố Hữu, Chế Lan Viên, v.v.).

          Đến thế hệ sau có những trí thức như Dove trong Hang Cua, luôn có cái nhìn thiếu thiện cảm, nếu không nói là cực kỳ đố kỵ, đối với những ai lên tiếng phản biện với nhà nước. Từ Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Quang A, Phan Đình Diệu, đến những nhân vật “bé tí” như cái Ngà Voi, đều được xếp loại địch-ta rõ ràng phân minh và đối xử đúng lập trường.

          Đôi khi tôi thầm nghĩ cho vui, khi Hoàng Xuân Dove qua đời thì có mấy ai lên tiếng tiếc thương một trí thức đã biết đặt quyền lợi dân tộc đất nước lên trên lập trường Mác-Lê-Văn 3?

          🙂 🙂 🙂

        • VA says:

          Vậy là bao nhiêu công sức khai sáng của cụ Dove cho mụ TM chỉ là nước đổ đầu vịt.
          Thông tin không phải là kiến thức, kiến thức rơi vào những cái đầu thiếu những triết lý cơ bản và những trái tim hận thù thì chỉ là sự vô lối vô minh.

        • TranVan says:

          Chọn một góc nhỏ cho mình là Nguyễn Hữu Đang chứ không phải Cụ Triết gia Thảo.

          Cái chết của Cụ Triết gia đã được một người VK báo trước tuy thế mà không kịp.

          TB:
          Cụ Cù con vừa mới viết lung tung một bài về TĐT để đưa ra một giả thuyết ngược lại với thông điệp qua những buổi chuyện trò xem như trăn trối.

  45. hg says:

    Xin thắp môt nén hương cho vị giáo sư đáng quý trọng. Những bài viết của ông đối với tôi thật có sức thuyết phục. Cầu chúc cho ông được an nghỉ ở cỏi vĩnh hằng.

    • CD@ says:

      cảm ơn anh HM và các cộng sự đã có 1 bài báo “để đời” khi chúng ta mất đi một con người – đúng nghĩa- của tài năng và bản chất trung thực !
      Không có được những may mắn “trời ban cho” như anh HM, nhưng những năm tháng làm việc, có quan hệ với các đồng nghiệp tại ủy ban khoa học kỹ thuật nhà nước (UBKHKTNN), viện KHCN VN, nghe nhiểu câu chuyện thật xung quanh đời sống và công việc của GS PĐD, thời đó, cùng với một số “đàn anh” cha chú như GS Trần đại Nghĩa, GS Tạ quang Bửu, GS Nguyễn cảnh Toàn, GS Hoàng Tụy, anh Phạm văn Nghiêm ( cháu ruột cố thủ tướng PVĐ).., tài năng và sự chính trưc là điểu không thê tranh cãi ! Chỉ tiếc thay, qui luật của tạo hóa lại đến quá nhiểu với những con người đáng yêu, đáng quý, đáng trân trọng, và rất cần thiết cho đất nước…mà nhẽ ra phải theo chiểu “ngược lại”..!
      Xin vĩnh biệt GS PĐD, xin chia sẻ mất mát không thê gì bù đắp vói người thân và tất cả những ai yêu mến quý trọng GS PĐD…xin hẹn gập tại nhà tang lễ số 5 Trần thánh Tông, HN, lúc 9g30ph ngày 18/5 ( mồng 4 tháng tư âm lịch)..để giành cho GS PĐD ánh mắt tiếc nuối, tiển đưa..và giành cho nhau ánh mắt cảm thông, dù chưa một lần quen biết ngoài đời, chỉ ở trong Hang Cua !

  46. Dove says:

    Theo tôi, nhân quyền, đa nguyên đa đảng chỉ có thể đưa đất nước đến phồn vinh thịnh vượng nếu đứng trên vai học thuyết Mác – Lê, tư tưởng Hồ Chí Minh với sự cập nhật những bài học vô giá rút ra từ thực tiễn đương đại và được vật thể hóa bằng hệ thống quản lý công lý đúng đắn (true administration of justice)

    Đáng tiếc là Hội đồng Lý luận TW với những điều kiện vượt xa Mác, Lê Nin và Bác Hồ nhưng đã không làm được nhiệm vụ, ngày càng bức thiết hơn, mà nhân dân và Đảng giao cho. Đến nay quý Hội đồng vẫn chỉ là cỗ máy không ngừng sản xuất ra những phế phẩm đặc sệt chất demagogue và conformist (hão huyền và tuân thủ).

    Mặt khác tôi tin rằng nhân quyền, đa nguyên, đa đảng trỗi dậy trên cơ sở mạ lỵ Mác Lê và Bác Hồ là thứ tư duy độc hại nhất trong mọi thứ tư duy hão huyền mà đất nước phải đối mặt.

    Đó chính là nguyên nhân khiến tôi đánh giá không cao quan điểm của GS Phan Đình Diệu về đa nguyên, đa đảng. Theo tôi, chúng hão huyền và không độc đáo gì hơn các hội chứng “sắc màu” hay hay “mùa xuân Ả Rập” mà demagogues đủ loại phát tán khắp nơi.

    Tôi có quyền trình bày quan điểm của mình cho dù nó khác thứ demagogue về dân chủ, đa nguyên, đa đảng mà GS PĐD và hải ngoại ủng hộ.

    Cuối cùng, suy nghĩ nghiêm túc về những phiếm khuyết trong tư duy của GS Phan Đình Diệu để có thể đứng trên vai ông phụng sự đất nước là cách tốt nhất để tưởng nhớ đến GS.

  47. Dove says:

    Đa nguyên đa đảng mà khởi nguồn từ những nhóm người không làm điều xấu và có những đóng góp cho phát triển kinh tế xã hội được nhân dân công nhận là cần thiết cho đất nước.

    Đa nguyên đa đảng mà xuất phát từ mấy ông demagogues, được đồng bọn ngoại bang đôn lên thành trí thức, dũng cảm v.v.. thì chẳng đi đâu về đâu. Trường hợp mấy ông demogogues và trí thức bị hội chứng hoang tưởng sắc mầu tụ tập tại Viện IDS của ông Nguyễn Quang A là ví dụ.

    Đa nguyên đa đảng mà bị các phe nhóm barabbas lũng đoạn thì nguy lắm. Ví dụ nhỡn tiền là ông Trump của nước Mỹ. Cho dù là gót chân Achilles của lưỡng đảng đã được che dấu bằng lá nho “can thiệp Nga” nhưng hậu quả kinh lắm.

    Vnexpres đưa tin:

    “Ít nhất 52 người Palestine thiệt mạng và 2.400 người bị thương ở Gaza trong các cuộc đụng độ và biểu tình trùng với dịp khánh thành đại sứ quán Mỹ tại thành phố Jerusalem. Đây là ngày chứng kiến nhiều người chết nhất trong cuộc xung đột Israel – Palestine kể từ cuộc chiến tranh năm 2014 giữa đất nước Do Thái và Hamas, nhóm vũ trang Hồi giáo kiểm soát dải Gaza.

    Ông Abbas (Tổng thống Palestine) cho rằng “Mỹ không còn là bên trung gian ở Trung Đông” và đại sứ quán mới ngang với “một tiền đồn thuộc địa mới của Mỹ” ở Jerusalem.”

    Thay vì kết luận, Dove rụt rè phát biểu: về mặt trí tuệ thì GS Phan Đình Diệu hơn TS Nguyễn Quang A nhưng về lòng dũng cảm và tính kiên trì mục tiêu thì TS Nguyễn Quang A hơn đứt. Vậy ca ngợi GS PĐD là trí thức dũng cảm là sai lầm.

    Phải chăng, trong lãnh vực hoạt động XH thì GS PĐD, không đáng gọi là trí thức mà chỉ là demogoge thôi?

    • trungle118 says:

      em cũng rụt rè phát biểu cái: ôi, lớp trí thức này đúng như câu nói của mao xếnh xáng.
      không có những người như bác Diệu hoặc người viên IDS ( dù có nói cũng chẵng giải quyết được gì, có khi còn bị nhập kho, thì Việt Nam có hơn gì Bắc hàn của chú ủn không!

    • HỒ THƠM1 says:

      Hình như lão Đốp chưa đủ tầm để “còm” (hay nói về) GS Phan Đình Diệu. Đừng nên cố, van vỉ khuyên lão Đốp nên ngồi im lắng nghe người đủ tâm đủ tầm nói về GS PĐD.
      Kính bái. 🙂

    • chinook says:

      Có lẽ Cụ Dove nên bình tâm lại.

      Không một lí do , không một văn hóa nào cho phép ta nói về người mới qua đời như Cụ đương làm.

      • Dove says:

        Lộn chỗ post lại:

        So với Văn Hóa Mỹ và các demogogue Ả Rập do Mỹ tạo ra ví dụ ông Bush nói về Saddam Husein và M. Gadhaphi thì Dove còn ôn hòa chán.

        Suy nghĩ nghiêm túc về những phiếm khuyết trong tư duy của GS Phan Đình Diệu để có thể đứng trên vai ông phụng sự đất nước là cách tốt nhất để tưởng nhớ đến GS.

        • Hugoluu says:

          Tôi hiểu ý còm của cụ Dove về GS PĐD .
          Không nên hy vọng một trí thức giỏi chuyên môn thành một chính trị gia có tài.
          Nhà khoa học cần chính xác và sự thật, chính trị gia cần lọc lõi và thủ đoạn,hai lĩnh vực này hoàn toàn trái ngược nhau, do đó làm nhà khoa học giỏi không thể thành nhà kỹ trị và ngược lại.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Xin lỗi.
      Không một ai có cuộc đời hoàn hảo cả, nhưng nói về một người lớn tuổi đáng kính vừa năm xuống như giọng của anh Dove nói về Gs PĐD ở trên là hỗn và vô văn hóa.
      Anh có thể nói như thế với tôi, cho dù tôi cũng lớn tuổi hơn anh, nhưng vì cùng gia nhập câu lạc bộ Hang Kua, ta coi nhau là bạn bè và đã là bạn bè thì có lúc vui, có lúc giận và có lúc nổi xung vô lý cũng có thể cho qua.
      Cuối cùng, vì tôi là bạn anh, tôi thành thật khuyên anh nên ít nói đi một tí, nên ít khoe khoang một tý, mọi người sẽ quý trọng anh hơn.

      • Dove says:

        Chân lý là một phần đáng quý nhất của văn hóa.

        Luôn cố gắng để góp phần làm sáng tỏ chân lý chứ không phải tung ra hỏa mù huyễn hoặc.

      • hoavouu says:

        Thưa lão bà bà ! Cụ Dove là gia vị là khác biệt tạo nên Hang cua sức sống viên mãn.
        Thế là ! Vô ưu là cái vô ưu Cụ à.

        • Ha says:

          Ý của @hoavouu làm tôi nhớ lại một câu chuyện của một thày giáo kể lại khi tôi còn học trường mà nay có tên gọi mới là DAV vào những năm 1975-1980. Chuyện là, khi lập ra Chính phủ Liên hiệp Lâm thời VNDCCH năm 1946, nhiều cán bộ nêu thắc mắc với cụ Hồ là sao lại lại để những Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam…có chân trong Chính phủ. Nghe vậy cụ Hồ mới hỏi lại rằng thế các chú có thấy phân làm tốt cho lúa không?

        • hoavouu says:

          .@Ha bắt thóp @Hoa. HI hi vậy thâu nhe.

  48. P.V. Nhân says:

    * Ông Hiệu Minh. Ông Post cái hình gặp gỡ G. Sư Phan đình Diệu…Có hình một người làm thơ danh tiếng ở VN. Tôi từng gặp anh này. Ngồi uống rượu, nói chuyện văn chương
    *Nếu kỳ ngộ, chúng ta sẽ gặp nhau…

    • P.V. Nhân says:

      * Hiệu Minh: Tôi kính trọng anh. Nhìn vào hình anh post lên tôi mới dám nói. Vì tôi trọng anh, Không nói gian…

      • Dove says:

        So với Văn Hóa Mỹ và các demogogue Ả Rập do Mỹ tạo ra ví dụ ông Bush nói về Saddam Husein và M. Gadhaphi thì Dove còn ôn hòa chán.

        Suy nghĩ nghiêm túc về những phiếm khuyết trong tư duy của GS Phan Đình Diệu để có thể đứng trên vai ông phụng sự đất nước là cách tốt nhất để tưởng nhớ đến GS.

      • Hiệu Minh says:

        Nhà thơ Nguyễn Duy đúng ko ạ?

  49. P.V. Nhân says:

    *Bàn về tâm và tầm, hiểu nôm na là Tài và Đức. Nguyễn Du: ” Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”. Trọng tâm hơn tài, nhưng cũng có trọng tài hơn tâm.

    Tôi copy một đoạn Hiệu Minh viết trên VNN về Giáo sư PĐD:
    “*Cách đây gần 30 năm, khi bàn về vai trò của trí thức, GS cho rằng rằng, nước ta có nhiều nhà toán học, nhà vật lý học, nhà sinh học, kỹ sư, và nhà kinh tế. Theo GS, đào tạo những “nhà trên” thành chuyên viên thì dễ nhưng thành trí thức khó hơn bởi họ phải học để độc lập trong tư duy và luôn suy nghĩ về những vấn đề của xã hội.
    So sánh ba thời kỳ, ông chỉ rõ, trí thức thời Pháp thuộc có những người dũng cảm và đáng kính, lớp người được đào tạo sau 1954 mang bóng dáng các chuyên viên, lớp trí thức miền Nam sau 1975 thì phần lớn đã ra đi hoặc chọn sự im lặng, nếu họ muốn quay về phục vụ thì cũng khó bởi họ xa rời môi trường trong nước, lại không phải là mảnh đất thuận lợi cho lực lượng trí
    thức”
    Xem như thế, G-sư quan niệm vai trò trí thức gắn liền với suy tư về những vấn đề xã hội. Trí thức trước hết phải quan tâm đến phát triển con người, bảo vệ môi trường sống, bảo vệ chủ quyền…
    -Thời gian đầu định cư ở Mỹ, tôi nhớ quê hương, suy tư về đất nước. Nếu VN thực sự muốn phát triển đất nước rất cần hiền tài ( tâm+ tầm), cách tốt nhất là bầu cử Tự Do…Luật pháp nghiêm minh.
    Đất nước thực sự không hiếm người tài đức. Ví dụ sau năm 1964, bao nhiêu trí thức còn ở miền bắc như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Nguyễn Hữu Đang… hoặc những nhà khoa học thông minh xuất chúng như Tạ Quang Bửu, Phạm Quang Lễ ( Trần Đại Nghĩa)…và sau này là Phan Đình Diệu…Nếu những người này giữ vai trò lãnh đạo, vận mệnh đất nước sẽ rất khác bây giờ…
    Một trí thức nữa ở Hà Nội tôi kính trọng là Nhà Ngôn ngữ học Cao Xuân Hạo. Ông Hạo là cháu nội cụ Cao Xuân Dục, danh sĩ Nghệ An tôi từng nói về cụ nâng đỡ Nguyễn Sinh Sắc ( thân phụ V3) và Phan Châu Trinh đỗ Phó Bảng. Một người cháu nữa của cụ là Cao Xuân Vĩ lại là phụ tá của Ngô Đình Nhu…
    – Hà nội Việt hóa từ Hán Việt. Ví dụ máy bay lên thẳng ( trực thăng), tên lửa ( hỏa tiễn). Giáo sư Hạo viết như sau trong tác phẩm : Việt nam, ngôn ngữ, con người…
    “…Bàn về từ Hán Việt, ông phân tích: “Đừng tưởng thay thế từ Hán Việt bằng từ thuần Việt là bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt, trong khi đó chính là làm cho tiếng Việt nghèo đi, và thay những cách nói đúng đắn và thích hợp với tình huống. Với ngôn cảnh hay văn cảnh bằng những cách nói ngô ngọng, lạc lõng, thậm chí vô lễ và man rợ.
    Nếu gọi con gái bạn mình bằng quý nữ chẳng hạn là lố lăng, thì gọi một người đàn bà bằng đồng chí gái hay y tá gái cũng lố lăng không kém. Thủ tướng gái không bằng nữ Thủ tướng. Nhưng đầy tớ gái lại hơn nữ đầy tớ. Ngài Tổng thống và vợ không bằng Ngài Tổng thống và phu nhân, nhưng thằng Út nhà tôi và phu nhân lại không bằng thằng Út nhà tôi và vợ nó. Nói chung, những sự kết hợp không tương thích đều cho những kết quả xấu”.
    Dùng đến các từ ngô ngọng, lạc lõng, thậm chí vô lễ và man rợ…
    * Tôi hay quan tâm đến ngôn ngữ, ghi vài ví dụ mâu thuẫn: Ví dụ thay vì nói “trở ngại kỹ thuật” lại dùng chữ ” sự cố”…Dịch giọng tiếng nước ngoài sai, thậm chí khôi hài như Ni-xông, Ma rờ lông bờ răng đô ( Marlon Brando)…
    Sau ngày 30-4. Bảo sanh viện Từ Dũ bị thay bằng “Xưởng Đẻ”. Sau thấy dân Sài Gòn cười quá đành bỏ đi…

    * Những kẻ Tầm không có mà Tâm cũng không…Sử dụng họ sẽ là Tai Họa cho đất nước…

    • Dove says:

      Thưa cụ Phùng tiên sinh, Dove từng nẩy ra ý tưởng, lịch sử được viết nên như họa sĩ vẽ một tác phẩm thuộc trường phái ấn tượng.

      Hôm qua đã xem video clip “THIẾU TÁ NGUYỄN VĂN NHUNG: TÔI BẰN ÔNG DIỆM VÀ ÔNG NHU MỖI NGƯỜI CÓ 5 PHÁT” và chợt thấy lịch sử về một công thần lập quốc của Đệ Nhị CH xem ra rất mung lung, minh linh.

      Mong cụ xem qua và có lời chỉ dẫn.

      • P.V. Nhân says:

        * Bác Dove: Tại sao bác tin vào nguồn tin thế này. Anh em ông Diệm- Nhu bị bắn chết. Một thảm cảnh. Ngay bây giờ ở Mỹ, những người yêu sử học vẫn tim hiểu. Thực sự chuyện này như thế nào…
        Mọi chuỵện đã qua đi…Chế độ VNCH sụp đổ. Nhân vật lịch sử qua đời…Miền Bắc đại thắng. Thế là đoạt ý nguyện của Lê Duẩn- Lê Đức Thọ và …Mao Trạch Đông
        Bác là người có học ( tôi chỉ dùng chữ có học. Có nghĩa bác có đi học. Bằng cấp của bác chỉ là số …Không) Bác không xứng đáng ý nghĩa trí thức như Giáo sư Phan Đình Diệu diễn tả…
        Tại bác cứ nêu đích danh, buộc tôi phải trả lời. Trả lời có nghĩa vẫn trân trọng bác…Vẫn trân trọng Giòng họ Hoàng Xuân Nghệ An…Mong bác nghĩ lại.

        * Hôm nay, nhiều báo chí , truyền hình người Việt ở Mỹ cũng ca tụng Giáo sư Phan Đình Diệu. Cho hay: ” Hữu xạ tự nhiên hương”

      • Dove says:

        Thưa cụ Phùng tiên sinh, khác với người Việt hải ngoại, tôi đã trãi qua thực tiễn chống xâm lược ngoại bang (cả Mỹ lẫn TQ), từng làm việc dưới quyền của GS PĐD, từng học ở Liên Xô và cũng quan tâm đến khoa học xã hội như ông. Là Tổ trưởng dân phố tôi từng phải giải quyết không ít vụ tranh chấp giữa gia đình cụ PĐD và các gia đình khác.

        Tôi có quyền trình bày quan điểm của mình cho dù nó khác thứ demagogue về dân chủ, đa nguyên, đa đảng mà GS PĐD và hải ngoại ủng hộ.

        Thưa cụ Phùng tiên sinh, theo tôi hiểu nguồn tin đó là do phe Nguyễn Chánh Thi tung ra. Sau khi đọc hồi ký của ông tôi thấy đó là một người cần được tham khảo.

    • HOA SỨ says:

      Xin góp một ý kiến nhỏ về việc Việt hóa một số từ Hán Việt mà bác PVNHÂN vừa nêu ,từ xưa đến nay các triều đại phong kiến đều đánh giá cao từ Hán Việt vì thế trong các kỳ thi cử họ đều lấy chữ Hán làm chuẩn nhưng một số trí thức Việt tài năng có tâm và có tầm đã vượt thoát ra khỏi cái định kiến của các vua quan chính thống ,họ khao khát có một loại chữ để thể hiện ngôn ngữ dân tộc,để ghi lại âm thanh tiếng nói hàng ngày của nhân dân ,thế là chữ Nôm ra đời . Tiếc là thứ chữ ghi lại hồn dân tộc này vẫn bị phái chính thống coi thường gọi là Nôm na là cha mách qué ,và họ cứ mặc nhiên xem chữ Hán Việt mới là sang trọng chính thống ,cũng rất may VN có nhiều trí thức vẫn âm thầm hoàn thiện chữ Nôm ,nên ngày nay ta mới có một nền văn học VN nổi tiếng với truyện Kiều ,truyện Lục Vân Tiên ,ca dao dân ca được ký tự lại để con cháu thấy được hồn cốt ông cha .
      Năm tháng qua đi Tiếng nước tôi khóc cười theo vận nước nổi trôi vẫn không thoát ra được cái định kiến cứ cái gì trang nghiêm ,quý tộc thì phải nói bằng tiếng Hán Việt mới phù hợp ,đặt tên cho con cũng phải Hán Việt mới sang những DŨNG ,CƯỜNG ,THỊNH ,THƯ ,DIỄM ,LỆ …Còn nếu đặt tên thuần Việt thì lại bị thiên hạ cho là quê mùa ;TƯƠI,THẮM ,MẬN ,ỔI, TÝ ,NHÓC ,..Rồi khi diễn tả bà vợ của ông to thì phải gọi là phu nhân mới hợp,còn vợ của anh nông dân thì phải gọi là vợ nếu gọi là phu nhân thì lố ,con gái quan thì là tiểu thư ,ái nữ ,con gái dân mà cũng gọi thế thì lại bảo lố lăng ,theo tôi tất cả cũng chỉ vì định kiến ,dùng từ Hán Việt chỉ nên dùng khi không thể tìm được từ tiếng Việt thay thế , còn nếu có thể được xin đừng câu nệ, thí dụ thay vì nói Thủ tướng và phu nhân ta có thể nói Thủ tướng và bà Nguyễn Xuân Phúc ,vợ anh nông dân Nguyễn văn A là bà NGUYỄN VĂN A ,như thế rõ ràng và bình đẳng ,
      Ngôn ngữ luôn thay đổi và có sức sống nên nó được gọi là sinh ngữ ,chỉ những ngôn ngữ chết mới bất biến vì người ta không sử dụng nữa ,rất nhiều từ mà ngày nay chúng ta quen dùng nhưng cách đây 40 ,50 năm không dùng nên cảm thấy lạ tai ,thí dụ : sự cố ,đăng ký ,hoành tráng ,bức xúc …nhưng người dân chấp nhận được thì nó tồn tại, còn những chữ như ;xưởng đẻ ,lính gái thì nó bị lãng quên .Bây giờ cả nước nói xem TV kênh 14 chứ không ai nói :trên băng tần 14 ,ngay cả chữ cái ABC khi thì phát âm kiểu Tây ,khi thì kiểu Mỹ lúc thì kiểu Việt nhưng chúng vẫn tồn tại ,và mọi người nghe đều hiểu ,không dị ứng như như thuở ban đầu ,Vì thế tôi cho rằng Việt hóa tiếng Hán Việt là điều luôn cần thiết ,thời gian sẽ là thước đo chính xác cho những từ ngữ mới

  50. Mike says:

    Ngưỡng mộ!

    Còn sống có GS Hoàng Tuỵ, cũng là trí thức đúng nghĩa, nhưng đã nghỉ ngơi.

    GS Hoàng Xuân Phú cũng giỏi giang và là tiếng nói trí thức đang hoạt động tích cực.

  51. krok says:

    Tem tâm và tầm

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

%d bloggers like this: