TTVN: Lịch sử giết người của đảng Cộng sản Trung Quốc

Một cảnh giết năm 1953 ở Tân Cương. Ảnh: Archives

TTVN. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thành lập năm 1921, giành được chính quyền năm 1949. Theo thống kê, có khoảng 80 triệu người Trung Quốc đã bị chết bất thường (bức hại, đói khổ, hành quyết…) dưới thời cai trị của ĐCSTQ. Con số này nhiều hơn số người chết trong hai cuộc chiến tranh thế giới. Hãy cùng điểm lại hành trình giết và giết của ĐCSTQ…

Thảm sát Đoàn AB

Đoàn AB là một tổ chức thuộc Quốc dân đảng được thành lập tại Giang Tây vào tháng 12/1926, mục đích nhằm chống lại ĐCSTQ đã chiếm quyền lực của Quốc dân đảng tại Giang Tây. Tháng 4/1927 Đoàn AB tan vỡ. Nửa sau năm 1930, ĐCSTQ phát động phong trào chống Đoàn AB và đã giết hại vô số người từng làm việc cho tổ chức này.

Tháng 12/1930, Quân đoàn 20 Hồng quân Công nông Trung Quốc phát động binh biến tại Phú Điền – Giang Tây, chiếm thị trấn Phú Điền và thả tất cả người bị bắt, bắt nhân viên chính phủ bản địa của ĐCSTQ. Ngày 28/3, lãnh đạo tối cao ĐCSTQ Vương Minh (Wang Ming) cử Bật Nhậm Thời phụ trách khu Xô-Viết trung ương, tuyên bố biến cố Phú Điền là “bạo động chống cách mạng”. Ngày 18/4, lãnh đạo binh biến của Quân đoàn 20 bị bắt trong lúc đi tham gia đàm phán, sau đó bị hành quyết. Tháng Bảy cùng năm, Quân đoàn 20 bị điều đến trại Bình Đầu Giang Tây và bị quân của Bành Đức Hoài cùng Lâm Bưu bao vây tước vũ khí, hơn 700 quân bị đưa đi hành quyết.

Sau biến cố Phú Điền, phong trào tấn công Đoàn AB nổi lên cao trào mới, mức tàn khốc khác thường, “trói tay treo người lên tra tấn, kẻ nào ngoan cố còn bị dùng dầu lửa thiêu thân, thậm chí dùng đinh đóng tay vào bàn gỗ và dùng nạt tre đâm vào trong móng tay”. Chỉ trong một thời gian ngắn, mọi người tại khu Xô-Viết Giang Tây đều sống trong tình trạng nguy hiểm tính mạng, trong nhiều cơ quan của ĐCSTQ tại khu vực có đến 80 – 90% người trở thành “phần tử AB”, tổng cộng hơn 70.000 người đã bị giết.

Ông Mao Trạch Đông là người trực tiếp phụ trách trấn áp. Sau này ĐCSTQ thừa nhận, đa số những người hành quyết đều là người vô tội.

Chỉnh đốn Diên An

Từ đầu năm 1942 đến tháng 4/1945 nổ ra phong trào chỉnh đốn tại Diên An, đây cũng là phong trào quy mô lớn đầu tiên do đích thân ông Mao Trạch Đông lãnh đạo, phong trào khủng bố đẫm máu này đã đưa Mao lên địa vị quyền lực tột đỉnh trong Đảng.

Trong phong trào chỉnh đốn Diên An đã giết hại hơn 1.000 người. Người bị hại nổi tiếng nhất là trí thức Vương Thực Vị. Ông Vương Thực Vị đến Diên An vào tháng 10/1937, làm việc tại phòng biên dịch học viện Marx, đã dịch tổng cộng hơn hai triệu chữ trong bộ tác phẩm kinh điển của Marx. Từ tháng 2/1942, học giả Vương Thực Vị đã viết bài cho các tạp chí Cốc Vũ, Nhật báo Giải phóng, và tạp chí của Viện Nghiên cứu Trung ương, tố cáo khoảng tối trong “cuộc sống mới” tại Diên An, đặt vấn đề chế độ đẳng cấp và xu thế quan liêu hóa của ĐCSTQ. Những bài viết đã khiêu chiến với quan điểm của Mao, và bị liệt vào phần tử chống cách mạng, đặc vụ ngầm của Quốc dân đảng.

Ngày 1/4/1943, Khang Sinh ra lệnh bắt Vương Thực Vị. Tháng 6/1947, máy bay của quân Quốc dân đảng đã phá hủy trại giam Vương Thực Vị. Bộ trưởng Công an ĐCSTQ Khang Sinh và Thứ trưởng Lý Khắc Nông chỉ đạo cho hành quyết bí mật Vương Thực Vị. Ngày 1/7/1947 tại huyện Hưng – Sơn Tây, học giả Vương Thực Vị bị đưa đi chém tại một khu hẻo lánh ven sông Hoàng Hà, thi thể bị quăng xuống sông.

Hiện nay chưa từng có công bố số liệu phong trào chỉnh đốn Diên An giết chết bao nhiêu người.

Vây khốn thành Trường Xuân

Ngày 13/3/1948, liên quân dân chủ Đông Bắc chiếm Tứ Bình, và Trường Xuân trở thành một ốc đảo bị quân của ĐCSTQ bao vây. Ngày 7/6/1948, ông Mao Trạch Đông chính thức cho phép dùng phương án bao vây cắt đường lương thực tại Trường Xuân. Khẩu hiệu được đề ra: “Không cho kẻ thù tiếp viện lương thực, cho quân tướng Trường Xuân bị chết đói trong thành”.

Ban đầu Quốc dân đảng không cho phép người dân rời khỏi thành Trường Xuân, nhưng vì số lương thực trong thành chỉ còn dùng đủ đến cuối tháng Bảy, vì thế sau đó ông Tưởng Giới Thạch chấp nhận yêu cầu từ ngày 1/8 cho sơ tán dân chúng. Nhưng ĐCSTQ thực hiện biện pháp “giới nghiêm không cho dân chúng ra khỏi thành”. Sau ba tháng bao vây, ngày 9/9 Lâm Bưu cùng La Vinh Hoàn, Lưu Á Lâu, Đàm Chính cùng nhau báo cáo với Mao: “Bao vây đã thu được thành quả, trong thành đang thiếu lương thực nghiêm trọng… nhiều người dân phải ăn lá cây, cỏ xanh lót dạ, nhiều người chết đói”.

Ông Đoàn Khắc Văn (Duan Kewen), cựu lãnh đạo tỉnh Cát Lâm từng viết trong hồi ký tả cảnh một người lính của ĐCSTQ trông thấy nạn dân tiến lại gần đã quát: “Đồng hương, không được tiến lên, các người còn tiến lên chúng tôi sẽ nổ súng”. Nạn dân khẩn cầu: “Chúng tôi toàn người dân lương thiện, sao có thể nhẫn tâm ép chúng tôi chết đói tại đây?”Người lính kia đáp: “Đây là lệnh của Mao chủ tịch, chúng tôi không dám chống lệnh”. Một người liều mạng lao về trước, một tiếng súng “bằng” vang lên…

Ngày 24/10/1948, Nhật báo Trung ương Nam Kinh viết trong bài «Quá trình phòng thủ Trường Xuân» : “Theo tính toán thấp nhất, từ cuối tháng 6 – đầu tháng 10, tổng số hài cốt không dưới 150.000”. Con số người chết đói do phía chính quyền ĐCSTQ thừa nhận là 120.000 người, trong cuối hồi ký của Thị trưởng kiêm Giám đốc sở Dân chính Thượng Truyền Đạo (Shang Chuandao) cũng nhắc đến số liệu này.

Chính phủ Quốc dân đảng từng nhận định hành động bao vây Trường Xuân của ĐCSTQ đủ cấu thành tội ác chiến tranh.

Cải cách ruộng đất và đàn áp “phản cách mạng”

Tháng 3/1950, ĐCSTQ phát động «Chỉ thị trấn áp phần tử phản cách mạng», Mao Trạch Đông tuyên bố trong một văn bản “nhiều nơi sợ sệt không dám giương ngọn cờ giết bọn phản cách mạng”. Mao chỉ thị “giết phần tử phản cách mạng, ở nông thôn cần vượt qua tỉ lệ một phần ngàn dân số… ở thành thị nên ít hơn một phần ngàn”.

Một phần ngàn ở đây chính là chỉ tiêu giết người, nhưng trên thực tế số người bị giết hại cao hơn nhiều. Theo thống kê của ĐCSTQ, số phần tử “phản cách mạng” bị giết, cải tạo lao động hoặc quản chế vào khoảng 30 triệu người.

Theo tài liệu «Phong trào chính trị trong lịch sử ĐCSTQ từ sau khi kiến quốc» do Phòng nghiên cứu lịch sử Đảng trung ương Trung Quốc biên soạn, trong kế hoạch đàn áp “phản cách mạng” từ đầu năm 1949 đến tháng 2/1952, số người bị đàn áp khoảng 15,8 triệu người, trong đó có khoảng 873.600 người bị tử hình.

Cùng với phong trào trấn áp “phản cách mạng” sôi sục là phong trào “cải cách ruộng đất”. Thực tế phong trào này tương tự như lý tưởng “có ruộng cùng cày” thời Thái Bình Thiên Quốc. Mục đích thực tế là mượn cớ giết người.

Thời cải cách ruộng đất thường tổ chức hội đấu tranh, lôi địa chủ và phú nông ra luận tội. Những kẻ luận tội là Đảng viên ĐCSTQ hoặc phần tử tích cực với Đảng, việc hành quyết thực thi khi kẻ đứng đầu hô to “nên giết!”

Theo công bố của ĐCSTQ, đến cuối năm 1952, số “phần tử phản cách mạng” bị tiêu diệt là hơn 2,4 triệu người, thực tế tổng số quan chức Quốc dân đảng, nhà giáo và địa chủ bị bức hại lên đến hơn 5 triệu người.

“Tam phản” và “ngũ phản”

Từ năm 1951 – 10/1952, ĐCSTQ triển khai phong trào “Tam phản” và “Ngũ phản”. “Tam phản” là phong trào “chống tham ô lãng phí” trong doanh nghiệp và cơ quan nhà nước, “chống chủ nghĩa quan liêu”; “Ngũ phản” là phong trào “chống hối lộ, trốn thuế” đối với giới doanh nghiệp tư nhân, “chống ăn cắp tài sản quốc gia”“chống đánh cắp thông tin tình báo kinh tế quốc gia”.

Phong trào “Tam phản” để xử lý cán bộ ĐCSTQ hủ bại, nhưng rồi ĐCSTQ cho rằng cán bộ biến chất là do bị nhà tư bản dụ dỗ, hệ quả là sau đó đã thực hiện “Ngũ phản”. Thực tế “Ngũ phản” chính là cướp tiền của nhà tư bản, là giết người cướp của. Trong mục «Lịch sử giết người của ĐCSTQ» trong «Cửu bình» có ghi: “Buổi tối mỗi ngày thị trưởng thành phố Thượng Hải ngồi trên ghế xô-pha bưng ly trà nghe báo cáo, hỏi câu hờ hững: Hôm nay có bao nhiêu lính nhảy dù?” Thực tế ý câu này là hỏi có bao nhiêu thương nhân nhảy lầu.

Theo số liệu trong «Phong trào chính trị trong lịch sử ĐCSTQ từ khi kiến quốc» xuất bản năm 1966, có hơn 323.000 người bị bắt trong phong trào “Tam phản Ngũ phản”, hơn 280 người tự sát hoặc mất tích; có hơn 5.000 người bị liên lụy và hơn 500 người bị bắt trong “phong trào chống Hồ Phong”, hơn 60 người tự sát, 12 người chết bất thường; sau đó trong phong trào “dẹp phản động” có khoảng 21.300 người bị phán tội tử hình, hơn 4.300 người tự sát và mất tích.

Phóng viên Nicholas Kristof của New York Times trú tại Bắc Kinh viết trong «Trung Quốc thức tỉnh» (China Wakes): “Theo báo cáo của cựu Bộ trưởng Công an La Thụy Khanh, từ 1948 – 1955 có bốn triệu người bị hành quyết”.

Thảm họa “Đại nhảy vọt”

Từ 1958 – 1962, Mao Trạch Đông thực hiện kế hoạch “Đại nhảy vọt”, cưỡng chế tập thể hóa nông nghiệp và chế độ nhà ăn tập thể đã làm số người chết đói la liệt khắp nơi. Theo con số do Cục trưởng Cục Thống kê Quốc gia Tiết Mộ Kiều (Xue Muqiao) đưa ra, số lương thực bị hao hụt do những nhà ăn tập thể khổng lồ này gây ra năm 1958 là 17,5 triệu tấn. Thực tế vụ mùa năm đó không phải quá tệ, nhưng chỉ sau nửa năm đã xảy ra nạn đói.

Hồ sơ giải mật của ĐCSTQ trong vài năm gần đây đã chính thức thừa nhận có 37,56 triệu người chết đói trong “Đại nhảy vọt”. Số liệu được giới học thuật trong và ngoài Trung Quốc thừa nhận là vào khoảng 37 – 43 triệu người chết đói. Chỉ riêng vùng Tín Dương tỉnh Hà Nam đã chết một triệu người, xảy ra hiện tượng người ăn thịt người, lịch sử gọi là “sự kiện Tín Dương”.

Mùa đông năm 1959 – mùa xuân 1960 là thời đỉnh cao của nạn người chết đói, nhưng năm 1959, ĐCSTQ lại xuất khẩu 4,15 triệu tấn lương thực. Số lương thực này nếu chia cho 30 triệu người thì mỗi được có được 138,6 cân, sẽ không ai bị chết đói. Năm 1960, ĐCSTQ còn xuất khẩu 2,7 triệu tấn lương thực.

Giết người điên cuồng trong  “Cách mạng Văn hóa”

Sau “Cách mạng Văn hóa”, tướng Diệp Kiếm Anh (Ye Jianying) từng nói:“Cách mạng Văn hóa” đã chỉnh đốn 100 triệu người, giết chết 20 triệu người. Theo tính toán của giáo sư R.J. Rummel thuộc Đại học Hawaii (Mỹ) trong tác phẩm «Thế kỷ sắt máu Trung Quốc» (China’s Bloody Century) xuất bản năm 1991, có khoảng 7,73 triệu người chết trong “Cách mạng Văn hóa”.

Trong sách «Phong trào chính trị của ĐCSTQ từ khi xây dựng chính quyền»viết: Tháng 5/1984 ĐCSTQ thực hiện cuộc điều tra toàn diện kéo dài 2 năm 7 tháng và đưa ra con số thống kê mới về “Cách mạng Văn hóa”: 17,28 triệu người chết bất thường; 135.000 người bị hành quyết vì tội chống cách mạng; trong “Võ đấu” (1966 – 1969) giết chết 237.000 người, 70.300 người bị thương tật.

Làn sóng giết người đầu tiên vào năm 1966. Tháng Sáu năm đó, dưới chỉ thị “Quét sạch quỷ trâu thần rắn”, làn sóng càn quét của Hồng vệ binh từ Bắc Kinh nhanh chóng mở rộng trên toàn quốc nhằm tra khảo và giết “quỷ trâu thần rắn”.

Tháng 8/1966, Hồng vệ binh Bắc Kinh đã giết chết 1.772 người. Học giả Đinh Trữ (Ding Shu) bình luận: “Tại Trung Quốc đại lục chưa bao giờ có số người chết nhiều trong một thời gian ngắn như thế, chết vì những dụng cụ tra tấn kiểu cổ đại như côn và dây da. Những người bị giết bởi những kẻ mà họ không có thù oán gì, học sinh trung học mười mấy tuổi mang thầy hiệu trưởng, người hàng xóm ra tra tấn đến chết…”.

Trong sách «Tháng Tám khủng bố đỏ», học giả Vương Hữu Cầm (Wang Youqin) viết: “Nửa sau tháng 8/1966, hàng loạt người bị tra tấn chết không rõ danh tính cùng bị chất thành đống tiêu hủy. Hiệu trưởng Cao Vân (Gao Yun) và Bí thư Đỗ Quang (Du Guang) thuộc Đại học Sư phạm Bắc Kinh đều cùng bị đánh bất tỉnh và mang đi hỏa thiêu. Người làm việc tại nơi hỏa thiêu phát hiện họ chưa chết nên không thiêu. Họ lại trở về nhà. Vô số thi thể chất thành đống không thiêu kịp phải ướp băng, máu và nước trộn lẫn vào nhau”.

Ngày 26/1/1967 xảy ra sự kiện Thạch Hà Tử tại Tân Cương gióng phát súng đầu tiên trong đợt võ đấu trên toàn quốc mở ra làn sóng giết người thứ hai. Từ tháng 8/1967, đã nổ ra màn võ đấu quy mô lớn tại các địa bàn Thượng Hải, Nam Kinh, Trịnh Châu, Trường Xuân, Thẩm Dương, Trùng Khánh và Trường Sa, đến cuối năm 1968 mới tạm lắng xuống. Quân đội Vân Nam bao vây một tổ chức quần chúng có tên “đội Điền Tây” và dùng súng máy quét, sau 20 phút hàng ngàn người của tổ chức này thiệt mạng. Dự tính số người chết trong “võ đấu” khoảng 300.000 – 500.000 người.

«Phong trào chính trị của ĐCSTQ từ khi kiến quốc» ghi lại có khoảng 237.000 người chết trong đợt võ đấu. Thực tế dự tính số người chết trong võ đấu khoảng 300.000 – 500.000 người.

Đợt “thanh trừng giai cấp” 1968 – 1969 là cao trào càn quét “quỷ trâu thần rắn” của Chủ tịch Mao Trạch Đông, cũng là thời kỳ có số người chết nhiều nhất trong “Cách mạng Văn hóa”. Theo tư liệu, trong hơn 2.000 huyện trên toàn quốc, bình quân mỗi huyện khoảng 100 người bị hành quyết.

Ngoài những người bị giết hại tàn nhẫn, thời đầu “Cách mạng Văn hóa” có khoảng 100.000 – 200.000 người vì không cam chịu bị làm nhục nên tự sát, con số người tự sát này hiếm thấy trong lịch sử thế giới.

Nhà văn Ba Kim nhớ lại: Mọi người đều sống như người điên, trông thấy một người nhảy từ trên lầu xuống cũng không chút cảm xúc mà trái lại còn phê bình, dùng những lời lẽ độc địa chửi người tự sát. Mao Trạch Đông từng nói với bác sĩ Lý Chí Tuy: “Tôi vui vì thấy thiên hạ đại loạn”.

Ngoài ra còn vô số người dũng cảm lên tiếng phê phán mà bị hại thân, bị bắn chết hoặc chết oan trong tù. Ông Thái Thiết Căn, Trưởng ban huấn luyện Học viện Quân sự cao cấp Nam Kinh bị phát hiện có ghi trong nhật ký những lời bất bình đối với tướng Bành Đức Hoài, thế là lập tức bị bắt. Ngày 11/3/1970, quân lính nhà tù đến mang ông trói lại rồi đọc lệnh bắt, sau đó đọc luôn lệnh hành hình mà không cho khiếu kiện. Giáo sư Hồng Ân (Hong En), chỉ huy đoàn nhạc giao hưởng Thượng Hải vì viết xấu về ông Mao Trạch Đông trong «Mao chủ tịch ngữ lục» cũng bị xử tử hình, trước khi đưa ra pháp trường cổ họng còn bị cắt đứt.

Thảm sát Thiên An Môn

Ngày 4/6/1989, ĐCSTQ đã đàn áp đẫm máu phong trào sinh viên đòi dân chủ kéo dài hơn 50 ngày gây chấn động thế giới. Đến nay, phong trào Thiên An Môn vẫn là một đề tài cấm kỵ của ĐCSTQ. Con số người thiệt mạng trong sự kiện này không được chính quyền Trung Quốc công bố, con số dự tính của các giới đưa ra không thống nhất.

Chiều ngày 3/6/1989, ĐCSTQ quyết định trấn áp, tuyên bố “bộ đội giới nghiêm có quyền dùng các biện pháp tự vệ”. Tối hôm đó, Giải phóng quân từ vùng ngoại thành tiến vào Bắc Kinh.

Vương Quân Đào (Wang Juntao), người tổ chức phong trào sinh viên nói: “Tối ngày 3/6 tôi phát hiện có người dùng bạo lực đối với người dân rồi bỏ chạy, khi đến hiện trường tôi cảm giác có âm mưu gì đó, muốn điều tra, nhưng thấy mọi người dân bắt đầu nổi giận và dùng gạch đá ném vào quân lính, thế là quân lính bắt đầu nổ súng từ đường ngoại ô phía tây Bắc Kinh. Họ đi đến đâu thì bắn đến đó, vô số người trúng đạn thiệt mạng…”Sau 10 giờ tối khi quân đội đột nhập vào Bắc Kinh đã bắt đầu bắt giết dân chúng, ban đầu các sinh viên tưởng quân đội chỉ dùng súng bắn đạn cao su và hơi cay, không ngờ quân đội lại dùng đạn thật.

Vương Hữu Tài (Wang Youcai), một trong những người tổ chức phong trào nói: “Từ quan sát của cá nhân tôi, khi đó có nhóm sinh viên Đại học Bắc Kinh đã đi các bệnh viện điều tra, được biết khoảng hơn hai ngàn người thiệt mạng. Dĩ nhiên tôi không có khả năng chứng minh điều này, vì khi đó tôi đang bị bắt giam”.

Nhà văn Tào Trường Thanh (Cao Changqing) viết: “Trong «Trung Quốc thức tỉnh» có đề cập số người chết trong sự kiện đàn áp tại Thiên An Môn do một số bác sĩ cung cấp thông tin, theo đó số người chết khoảng 400 – 800, hàng ngàn người bị thương. Cho dù chỉ 400 người cũng vượt quá tổng số học sinh sinh viên kháng nghị bị chính quyền Trung Quốc giết chết trong cả thế kỷ 19. Sách cũng dẫn số liệu của Chính phủ Mỹ với khoảng 3.000 người bị thiệt mạng trong sự kiện này”.

>> Xem thêm: Ai là người được hưởng lợi nhất từ cuộc đàn áp Thiên An Môn?

Bức hại Pháp Luân Công

Tháng 7/1999, ĐCSTQ phát động đàn áp những người tập Pháp Luân Công, khởi đầu giai đoạn bức hại nhân quyền kéo dài gần 18 năm. Ông Giang Trạch Dân lợi dụng cỗ máy quyền lực nhà nước thực hiện chính sách tận diệt những người theo Pháp Luân Công.

Theo thống kê chưa hoàn chỉnh của trang mạng Minh Huệ của Pháp Luân Công cho đến ngày 17/2/2017, khoảng 4.075 người tập Pháp Luân Công bị hại chết, còn số người bị mổ cướp nội tạng còn ghê rợn hơn. Ngoài ra, còn có hàng triệu người bị bắt bớ, bị cưỡng bức lao động phi pháp. Trang Minh Huệ cũng nhận định, vì tình hình bức hại bị che giấu nên con số người bị hại thực tế còn khủng khiếp hơn nhiều.

Những người theo tập Pháp Luân Công bị hành hạ đến chết trong các trại giam, trại cưỡng bức lao động, nhà tù, các trung tâm tẩy não và bệnh viện tâm thần. Họ bị đủ hình thức tra tấn như bị đánh, điện giật, tiêm thuốc độc, cố định ghế hổ, hãm hiếp… khiến vô số người bị thương tật. Rất nhiều vụ thảm án đã lan truyền ra nước ngoài phơi bày tội ác của ĐCSTQ.

Ngày 23/6/2000, Washington Post đưa tin vụ thảm án của kỹ sư máy tính Trung Quốc đại lục Tô Cương (Su Gang, 32 tuổi) vì theo tập Pháp Luân Công. Ngày 25/4/2000, Tô Cương bị bắt vì đi Bắc Kinh khiếu kiện; ngày 23/5 Tô Cương bị ép vào bệnh viện tâm thần. Ông Tô Đức An, cha của Tô Cương nói, mỗi ngày hai lần họ tiêm cho Tô Cương thứ thuốc gì đó không rõ, sau một tuần thì Tô Cương không thể ăn uống và đi lại bình thường. Ngày 10/6, Tô Cương chết vì suy tim.

Tháng 3/2006, nhân chứng Anne đã tiết lộ câu chuyện về tội ác mổ cướp nội tạng những người theo Pháp Luân Công trước giới truyền thông nước ngoài.  Sau đó, luật sư nhân quyền David Matas nổi tiếng quốc tế và cựu ngoại trưởng Canada phụ trách vấn đề Châu Á-Thái Bình Dương David Kilgour đã được mời để tiến hành một cuộc điều tra độc lập. Tháng 7/2006 họ công bố báo cáo điều tra gồm 53 bằng chứng về tội ác mổ cướp nội tạng và khẳng định “đây là tội ác chưa từng có trên hành tinh này”.Anh Trần Tương Duệ (Chen Xiangrui, 29 tuổi) người tỉnh Hồ Nam bị đánh chết vì theo Pháp Luân Công. Ngày 11/3/2003, công an thành phố Hành Dương đã bắt anh Trần Tương Duệ về đồn và tra tấn điện, dùi cui sắt, gậy cao su, trong tình trạng lục phủ ngũ tạng thương tổn nghiêm trọng, Trần Tương Duệ qua đời vào sáng hôm sau.

>> Xem thêm: Mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc liên quan gì đến người Việt?

Tối 30/10/2016, luật sư nhân quyền nổi tiếng David Matas và cựu Ngoại trưởng Canada phụ trách vấn đề Châu Á-Thái Bình Dương David Kilgour đã tổ chức họp báo công bố chứng cứ mới về tội ác mổ cướp nội tạng của ĐCSTQ (Ảnh: Epochtimes).
Tối 30/10/2016, luật sư nhân quyền nổi tiếng David Matas và cựu Ngoại trưởng Canada phụ trách vấn đề Châu Á-Thái Bình Dương David Kilgour đã tổ chức họp báo công bố chứng cứ mới về tội ác mổ cướp nội tạng của ĐCSTQ.

“Tổ chức Thế giới Điều tra đàn áp Pháp Luân Công” đã thực hiện điều tra hơn 10 năm và thu được nhiều chứng cứ (tài liệu và ghi âm) chứng minh: Ông Giang Trạch Dân đã dùng toàn bộ cỗ máy nhà nước kết hợp với thế lực xã hội đen tạo thành mạng lưới giết người cướp nội tạng kiếm lợi nhuận rộng khắp. Theo phân tích của tổ chức này, vì nhiều người sau khi bị giết đã bị thiêu hủy thi thể nên rất khó biết chính xác số người bị giết lấy nội tạng mang bán là bao nhiêu.

Tuyết Mai (T/H)

Tài liệu tham khảo:

  1. «Lịch sử giết người của ĐCSTQ» trong «Chín bình luận về ĐCSTQ», Epochtimes xuất bản tháng 12/2004.
  2. «Năm 60 Trung Quốc đẫm máu: Ghi chép về tội ác giết người của ĐCSTQ» Tùng Lãm Trung Quốc (Chinainperspective) xuất bản tháng 9/2009.
  3. Lãnh Đào: «Mao Trạch Đông: Lông vũ cuối cùng của ‘hệ thống thăng bằng’ ĐCSTQ», Đài Phát thanh Quốc tế Hy Vọng ngày 17/1/2017.
  4. Đường Ngọc Vi (Tang Qiwei): «Kể bạn nghe về chân tướng sự kiện Thiên An Môn 1989», Đài Á châu Tự do ngày 3/6/2009.
  5. Xuyên Nhân (Chuan Ren) «Sự thật lịch sử về cuộc chiến bao vây Trường Xuân», Nhìn Trung Quốc, ngày 1/4/2012.
  6. Trương Chính Long (Zhang Zhenglong): «Tuyết trắng máu đỏ», Nhà xuất bản Thiên Địa Đồ Thư (Hồng Kông), năm 2002.
  7. Diệp Quan Tinh (Ye Guanqing): «Từ ba năm Đại nhảy vọt nhìn bộ mặt ma quỷ của ĐCSTQ», Epochtimes ngày 11/1/2016.

Xem bài trên TTVN

Advertisements

92 Responses to TTVN: Lịch sử giết người của đảng Cộng sản Trung Quốc

  1. Dan ngu cu den says:

    Cháu mạo muội viết ra suy nghĩ hạ tầng vầy.

    Chẳng biết là XHCN từ ngày có nó cho đến bây giờ và mãi mãi về sau có biết và hiểu là những kẻ lười như hủi cũng có giá trị rất cao không?
    Cũng có thể vậy, vì họ luôn quyết liệt xếp họ vào hàng ‘thành phần lừng khừng’, thành phần vô dụng và cho đó là những phần tử xấu, cần thanh lọc và gạt ra khỏi đội ngũ công nông và trí thức tiên phong xây dựng XHCH lên hàng hiển thánh trong nay mai.

    Nhưng với Steve Jobs thì không nghĩ như vậy, vì ông đã từng tuyên bố với những người đồng cấp trong buổi họp rằng:
    Apple cần, rất cần những kỹ sư lười, vì chỉ những kẻ lười có học mới có thể nghĩ, phát minh ra tính ứng dụng (lười) hiệu quả nhanh, gọn và tiện ích nhất cho giới tiêu thụ của thế kỷ tin học hôm nay trên thế giới phẳng.
    Quả nhiên, sự thành công của Apple trong công nghệ thông tin không thể chối bỏ tốc độ thay đổi đến kinh ngạc qua mỗi thời kỳ của tất cả sản phẩm mỗi khi họ tung ra thị trường.
    Song song với Apple còn có Goole, Amazon, Face Book, Ebay, Uber mà không nước XHCN nào dám thử thách, xử dụng, thách đố hoặc dùng óc sáng tạo như SÁNG KIẾN VÔ SONG của Đặng Tiểu Bình (ĐTB) hô khẩu hiệu “Mèo trắng mèo đen miễn là bắt được chuột” đọc lên cho cả nước nghe trên cái loa phuờng, chứ thật ra đối với ĐTB làm gì có chuyện mèo nào muốn bắt chuột theo ý của mèo mà không qua ý chỉ đạo của ông ta.

    Nếu là vậy thì những con mèo, dù trắng hay đen (nạn nhân có tội hoặc vô tội ) bắt chuột theo phản ứng tự nhiên trong trời đất và bị thanh trừng, là họ đã sanh lầm thế kỷ và bị sống trong thời kỳ như bài dẫn thượng thì cháu xin suy cho cùng tận để nói rằng:
    Con lừa có kéo nặng, có đói đến mấy và có bước đi thêm mấy nữa thì chùm cà rốt (XHCN) đỏ tuơi treo lủng lẳng trước mời mọc mặt cũng vẫn mãi mãi cách một gang tay.

    • Dan ngu cu den says:

      Xin hiệu dính. Truớc mời mọc mặt = Trước mặt mời mọc.

    • TM says:

      CNCĐ hãy đợi đấy. TQ hiện đang dùng wechat (=Apple pay?) rất tiện lợi, Baidu đang tham vọng thay thế Google search, (dĩ nhiên có định hướng) và dần dà họ sẽ có những apps rất “cool” khác.

      Tôi không biết động cơ thúc đẩy phát minh tiến bộ của TQ là gì, nhưng cảm thấy thanh niên TQ có lý tưởng. Có thể là lý tưởng thiên triều, lý tưởng dân tộc ưu đẳng, dân tộc bá quyền, v.v. nhưng họ có động cơ & lý tưởng.

      Thanh niên VN không thấy động cơ hay lý tưởng gì ngoài động cơ & lý tưởng cá nhân?

      • TM says:

        Lỗi đánh máy: DNCĐ (an ngu cu den)

      • Dan ngu cu den says:

        Cháu vẫn đang ………. chờ, và cố tìm ra sáng kiến như con lừa đi lúc nhanh lúc chậm, chỉ mong chùm cà rốt treo lủng lẳng kia may ra chạm vài được mũi để hửi được mùi vinh quang. 😂😂😂

  2. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Trước hết tôi cám ơn anh HM đăng bài này, đúng chỗ và đúng lúc. Đúng chỗ thì khỏi nói nhưng đúng lúc thì cần nói thêm. Một là câu chuyện về China có lẽ sẽ là một câu chuyện thường trực thời sự trong cả năm 2018 và những năm sắp tới ở Việt Nam. Đó là cảm nhận của tôi qua trao đổi thẳng thắn với một số người cầm bút và nhiều người khác ở Hà Nội và Sài Gòn.
    Hai là câu chuyện về China đã trở thành thời sự ở Nga trong khoảng 3 năm nay. Còn ở Châu Âu, Mỹ và Nhật Bản thì đã hàng chục năm nay. Thời sự theo nghĩa là sự trỗi dậy và thay đổi nhanh chóng của China làm họ choáng nặng.
    Vì vậy, ở những khu vực nói trên từ lâu người ta đã rất chăm chú quan tâm theo dõi, tìm hiểu, nghiên cứu về đất nước, con người và văn hóa China. Ngược lại, người China thì cũng tích cực chào mời Phương Tây và Nga tìm hiểu mình. Kết quả là Phương Tây và Nga ngày càng thấy (hoặc bị thuyết phục) là nên thích nghi và tìm cách chung sống bền vững với China mới.
    Có nhiều điều để nói về những truyền thống China. Tôi chỉ xin phép nhắc đến 2 truyền thống nổi bật. Một là truyền thống (thậm chí có thể gọi là gen) ĐÓI. China trong toàn bộ lịch sử thành văn 3500 năm của mình chưa bao giờ no đủ, cho đến tận những năm giữa 1980.
    Dù nhận định thế nào về Đặng Tiểu Bình cũng phải nói rằng công lao lớn nhất của Đặng Tiểu bình là biến China thành một nước (có lẽ là vĩnh viễn) NO ĐỦ.
    Truyền thống thứ hai là GIẾT NGƯỜI và có cả hệ thống lý luận để biện minh. Truyền thống này không những khá nổi bật mà còn có từ rất lâu. Năm 260 trước CN, sau trận Trường Bình, Bạch Khởi tướng nhà Tần đã ra lện chôn sống một lúc 40 vạn tù binh Triệu. Truyền thống này phần này cũng liên quan đến ĐÓI.
    Đất nước China nay đã khác no đủ, truyền thống thứ nhất đã là quá khứ. Theo một nghiên cứu của ngân hàng Credit Suisse, năm 2016 ở China, khoảng 20% dân số trưởng thành (người lớn) có thể coi là thuộc tầng lớp trung lưu (chỉ tính theo thu nhập và tiêu dùng theo chuẩn quốc tế), nghĩa là gần 150 triệu người bằng dân số Nga (Credit Suisse coi tầng lớp trung lưu như là những người có thu nhập hàng năm trên $24.000 và tiêu dùng từ $20-100/ngày). Trong khi đó tiêu chí “thành công” đối với China là thu nhập trên 28.000 đô la mỗi năm.
    Dự kiến năm 2025, sẽ có khoảng 40% dân số trường thành China có thể coi là thuộc tầng lớp trung lưu. Nếu kể cả gia đình sẽ có khoảng 600-650 triệu người China thuộc tầng lớp trung lưu theo chuẩn quốc tế.
    Đội quân ăn tiêu đông như quân Nguyên này sẽ quyết định bộ mặt kinh tế China và kinh tế thế giới sắp tới. Nhân tiện có lẽ nó sẽ còn ảnh hưởng đến cả vấn đề nhân quyền và thế chế chính trị ở China, dù chính quyền muốn hay không.
    Đồng thời, đội quân nhà Nguyên hiện đại này không chắc đã hứng thú giết người, mà bắt buộc cũng không dễ. Hmong tôi thiển nghĩ như vậy. Chúc các bác HC vui khỏe.

    • PV-Nhân says:

      * Bác Tam Hmong: China ( chữ bác dùng) càng mạnh bao nhiêu, lại càng là thảm họa nhân loại. Việt Nam mình là nạn nhân…thê thảm nhất.

      • Hoàng cương says:

        @ Anh Phùng ,cứ bình tĩnh ,cứ để Anh TamHmong phát biểu thoải mái . (Hiệu ứng của truyền thông là rất ghê gớm ,tạo ra tâm lý hoang mang , dễ rối loạn..là nghề của Chàng )

    • TM says:

      Anh TamHmong & PV-Nhân,

      Các anh nghĩ thế nào về chính sách dân số mới của TQ không còn bắt buộc chỉ được có 1 con?

      Tôi cho đây là một vắn đề đằng nào cũng khó.

      – Hạn chế thì sinh ra nạn giết hay bỏ rơi trẻ sơ sinh gái, trai thừa gái thiếu ở tuổi trưởng thành, mất quân bình dân số, v.v.
      – Không hạn chế thì số tỷ dân phảinuôi luôn đe dọa nạn đói…

      Hình như chính quyền nghĩ rằng với đời sống nâng cao, người dân sẽ tự hạn chế.

      • TamHmong says:

        Chào chị TM. Đúng là sau khi TQ bỏ hạn chế đẻ một con, tỷ lệ sinh đẻ không tăng lên đáng kể, vì trung lưu TQ tự hạn chế. Hiện nay ngay ở Sài Gòn tỷ lệ sinh đẻ đã bắt đầu trở thành vấn đề rồi.

    • Mike says:

      Với Mỹ, có lẽ lo lắng lớn nhất là sự trỗi dậy về quân sự của TQ. Điều khá mâu thuẫn là khi kinh tế TQ phát triển mạnh hơn thì cũng có nghĩa là nguy cơ về xung đột quân sự giảm đi, trong khi nó cũng có nghĩa là sức nặng (và tầm ảnh hưởng) của kinh tế Mỹ trên trường quốc tế sẽ giảm đi so với TQ. Nôm na là Mỹ nghèo hơn thì cũng đở phải đánh nhau hơn.

      Về thu nhập bình quân, hiện tại mỗi người TQ kiếm khoảng $9000 (theo GDP) và $17000 (tính theo PPP). Như cụ THM nói thì mục tiêu của TQ là tiến tới $28000 (chắc là tính theo PPP). Từ 17k tới 28k, nếu bình quân phát triển 6%/năm thì mất chừng 10 năm. Tuy nhiên, khi mức sống tăng cao thì tỷ lệ PPP sẽ giảm. Nếu tới lúc 28K mà tính theo GDP thì có nghĩa TQ phải đi từ con số 9k bây giờ đi lên tới 28k, sẽ mất chặng đường dài.

      Về vị thứ của thu nhập thì dân TQ đứng thứ cở 70, vẫn còn rất thấp so với chuẩn thế giới. Trong khi thời của những cơ hội không còn nhiều. Thế mạnh về nhân công rẻ không còn bao nhiêu. Đầu tư không còn sinh lợi. Thuật ngữ kinh tế có chữ gì mà tôi quên, với ý là tới một lúc nào đó thì tiền đổ vào bao nhiêu cũng sẽ không sinh thêm lợi một chút nào cả. TQ đang có nhiều công ty nhà nước nằm ở dạng đó. Tiền đổ vào như là nuôi “xác chết di động” (zombie). Không đổ tiền vào thì sợ đổ vở dây chuyền.

      Mô hình kinh tế chuyên xuất khẩu như Nhật Bản đã suy trầm mấy chục năm nay. TQ trước sau cũng sẽ rơi vào trì trệ. Nhà nước vẫn bơm tín dụng rất mạnh và đến một lúc nào đó phải ngưng vì có bơm nữa cũng vô hiệu quả.

      Dầu sao mặc lòng, VN và Nga là láng giềng nên chắc chắn phải bị lệ thuộc nhiều vào TQ. TQ càng mạnh thì hai nước này sẽ bị yếu thế. Mà TQ suy trầm thì coi chừng VN càng bị thiệt thòi. Đơn giản là lãnh đạo TQ cần một con “dê tế thần”. Dĩ nhiên phải chọn con nào yếu để thịt trước.

      • TamHmong says:

        Càm ơn bác Mike. Xin phép chia xẻ một thông tin mà có lẽ bác đã biết. Năm 2016, TQ có 5000 công bố khoa học trong lĩnh vực Al, Châu Âu có 4000 và Mỹ có 3000 tương ứng. Không hiểu TQ có thoát được tình trạng “chưa giàu đã già” hay không? Vì thời kỳ dân số vàng của TQ sắp kết thúc.

      • Aubergine says:

        Mike, do you mean “the point of diminishing return” . I don’t know how to say it in VN.

      • Mike says:

        Tôi không biết con số cụ thể về AI của TQ tuy tôi có đọc bài báo về sự “trỗi dậy” của AI TQ.

        Biết nói thế nào nhỉ, tôi e rằng số lượng thì nhiều mà chất lượng không bao nhiêu.

        Vài dòng về AI. Xuất phát từ ước mơ tạo ra bộ máy hoạt động như não bộ con người, các nhà khoa học cuối cùng đi đến một kết luận là không thể. Bộ não với 14 tỉ tế bào thần kinh, nối kết 3 chiều, và hoạt động đồng thời. Không một thứ máy móc nào có thể làm việc cách đó. Tuy nhiên, khoa học tìm ra một khuôn mẫu mang tính toán thống kê và ít nhiều giông giống như não bộ.

        Hầu hết các bộ máy AI đều tạo nên trên một khuôn mẫu duy nhất, bao gồm những điểm (nodes, coi như là những tế bào thần kinh), và tầng (layer). Khác nhau là số điểm và số tầng, nhưng thường thì không thể quá 3 tầng và mỗi tầng không quá vài trăm nodes. Mỗi node chứa một số floating point number (số thập phân?). Các node ở mỗi tầng liên hệ với nhau bằng một công thức toán học. Ví dụ node 1 tầng A, gọi là A1, node 3 tầng B gọi là B3, thì công thức có thể là B3 = (A1 + A5)/2, ví dụ vậy cho dễ hiểu.

        Khi xong mô hình thì bắt đầu cho dữ kiện vào huấn luyện. Thỉnh thoảng thì đánh giá nó. Tới một thời điểm nào đó nó không tiến bộ mà trở nên tệ đi thì ngừng (gọi là điểm over training).

        Khác nhau ở mỗi “bộ óc/máy” này là ý nghĩa của mỗi node, số lượng, và công thức toán liên hệ giữa các nodes.

        AI cần gì? Thưa trước tiên là cần nhiều dữ kiện, càng nhiều càng tốt. Sau đó thì sàng lọc và tìm patterns, rồi mới tạo ra mô hình…

        Điều tôi muốn nói ở đây là để tạo ra một AI không khó. Cái khó là chất lượng. Mà chất lượng thì dĩ nhiên không ai chịu ai. TQ nói TQ hay, Mỹ nói Mỹ hay. Vậy làm sao đánh giá cho khách quan?

        Thưa, người nào đưa nó vào ứng dụng tốt, kẻ đó đương nhiên là ngon hơn.

        Mà ở Mỹ thì AI được ứng dụng từ những năm 84, hay thậm chí trước đó nữa. Kiếm ra thóc ra bạc chứ không phải ứng dụng chơi cho vui. Ngày nay, các công ty lớn đều có nhiều ứng dụng AI. Kể sơ như Amazon (dùng AI đoán trước mặt hàng nào sẽ được mua nhiều để chuyển tới trước bằng xe lửa). Google, Microsoft, GMC, Tesla, Apple, …

        Những apps trên phone như đổi tiếng nói thành chữ viết cũng là AI.

        Nói thêm, AI theo khuôn mẫu não bộ có nhược điểm là khả năng thích nghi kém. Hướng mới (vài chục năm trở lại) học cách làm việc của hệ miễn nhiễm (T-cell, B-cell) để ứng dụng vào AI.

        B-cell, nếu tìm cho được cấu trúc bề mặt của vi trùng, virus với cấu trúc có chừng vài ngàn nucliotides sẽ mất hàng ngàn năm. Nhưng nó tìm ra trong vòng 30 giây tới một vài ngày, phải rất “thông minh” mới làm được.

        Vài lời tỏ bày. Nói sai chỗ nào cụ cứ bổ sung nhé. thanks

        • TamHmong says:

          Cám ơn bác Mike. Tôi đồng ý là TQ có thể rơi vào bẫy của nước xuất khẩu như Nhật, nhưng cũng có thể không. Chính là nhờ thị trường nội địa tiềm năng rất lớn, bao gồm 600-650 triệu trung lưu đó.
          TQ là một vấn đề rất nhạy cảm đối với người Việt, tùy theo góc nhìn và hành trang ký ức lịch sử. Người Việt ở VN nhìn cũng khác nhau, tùy theo mức độ “thân” chính quyền và nhận thức chiến lược.
          Người Việt ở Mỹ nhìn TQ không thể không chịu ảnh hưởng của giới tinh hoa Mỹ, cũng như tôi chịu ảnh hưởng cái nhìn TQ của giới tinh hoa Nga. Nhưng đây là một vấn đề không thể tránh né, nhìn một chiều và đặc biệt là cảm tính.

  3. Aubergine says:

    Đề tài đang hấp dẫn thì chủ blog chắc nghe anh Hai Cù Nèo nên đổi sang blog mới. DLV vội vàng “tem” bài về DLa Thăng.

  4. PV-Nhân says:

    * Có thể nói sự phát triển, trưởng thành và thành công của đảng cộng sản TQ là con đường xây trên xương máu hàng triệu người Trung Hoa.
    – Thật không thể ngờ một đoàn quân thiếu thốn đủ thứ ( vũ khí và lương thực) lại có thể đương cự được với Quân Quốc Dân Đảng Tưởng Giới Thạch…
    – Tháng 10-1934. Trước nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn. Đám lãnh đạo Chu ân Lai, Chu Đức…quyết định làm cuộc ” Vạn Lý Trường Chinh” ( lúc ấy vai trò của Mao còn thứ yếu)…Động lực nào giúp họ kiên quyết làm Cách Mạng?- Vẫn chỉ là Học thuyết Marx, kêu gọi vô sản khắp thế giới đoàn kết, đấu tranh giai cấp. Xây dựng một xã hội tốt đẹp Không còn cảnh Người Bóc Lột Người.
    – Cho hay đường lối phát triển các đảng cộng sản trên thế giới đều giống nhau, cùng bài bản. Mới hay Ý chí con người là sức mạnh vô địch.
    – Huyền thoại ” Vạn Lý Trường Chinh” làm nhiều giới trẻ khâm phục. Tại VN, ông Đặng Xuân Khu lấy biệt hiệu Trường Chinh, cũng mang ý nghĩa ấy.
    * Cuộc rút quân từ Giang Tây đến Tây Tạng, vào Diên An kéo dài một năm vài ngày. Đoạn đường dài 12,000km qua 4 mùa xuân hạ thu đông, lại bị quân Tưởng truy sát!
    – Đoàn quân đã đến đích. Khi đi, họ có 86,000 người. Đến nơi, họ còn số lẻ…
    – Nhưng các lãnh đạo. Không ai chết. Vì họ vẫn ăn uống đầy đủ. Họ nằm trên võng. Họ ngồi trên ngựa. Thậm chí họ còn có phụ nữ…Phục Vụ!! Đó là Cách Mạng. Người vợ thứ hai của Lãnh tụ Mao đang mang bầu cũng đi theo đoàn quân này…..Chu ân Lai và vợ, Đặng Dĩnh Siêu nguyên vẹn.
    * Thương thay thân phận nông dân. Họ cần cù, ít học…Rồi bị lợi dụng…Nay là dân oan…
    – Trải qua một cuộc bể dâu
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
    * Muốn biết rõ hơn. Các bác đọc Sách trắng liên hệ VN- T+ 30 năm của nhà xuất bản Sự Thật…
    – Ý kiến của còm sĩ: Đã viết được như thế, tại sao không đề phòng??

  5. PV-Nhân says:

    *Mao trạch Đông: Cái tên quá quen với người Việt miền bắc suốt thời kháng chiến chống Pháp và cả đến sau 1954. Hình ảnh Mao xuất hiện trong mỗi nhà, như một đại lãnh tụ, người cầm lái, người thầy vĩ đại…Bác Hồ ta đó chính là bác Mao!!!
    – Sau đây là hình ảnh Mao dưới mắt một người Mỹ: Sidney Rittenberg:
    * Ngày 9/9/1976, Mao Trạch Đông, lãnh tụ Cộng sản Trung Quốc, qua đời tại Bắc Kinh.
    Sidney Rittenberg, người Mỹ, tự nhận mình là người phiên dịch của Mao trong một thời gian dài.
    Ông nói Mao là “một người được tôn sùng” và “giống như một vị hoàng đế mà Trung Quốc cần có”.
    Trong cái nhìn của Rittenberg, Mao có bề ngoài và phong cách giao tiếp hấp dẫn, quyến rũ, “làm người đối diện tiêu tan mọi nghi ngờ, làm bạn không có cảm giác là mình đang đứng trước một nhân vật lịch sử” với nụ cười hiền lành…
    Tuy nhiên, thực tế Mao luôn có những thủ đoạn tàn nhẫn, phản bội.
    “Tôi nghĩ là Mao không bao giờ muốn mọi người phải chết trong Đại Nạn Đói và Đại Nhảy Vọt, nhưng ông ấy không thể hiện rõ ra như thế. Theo tôi biết thì con số ước đoán chính thức ở Trung Quốc nêu ra là 30 triệu người đã chết đói. Đó là một thảm họa.”
    Mao là một nhân vật mà chúng ta cực kỳ khó phân tích rạch ròi. Ông ấy có thể làm, và đã từng làm những điều tốt đẹp cho Trung Quốc mà không ai khác có thể làm được. Ông ấy cũng đã làm những điều vô cùng tồi tệ cho Trung Quốc, điều không ai khác có thể làm được.”

    • Hugoluu says:

      Hè năm 1976 ,an ninh bảo vệ Mao bắt được một điệp viên Đài Bắc đang tìm cách đột nhập vào nơi nghỉ của Mao,khám xét trong người y,thấy có mấy hộp thuốc bổ loại thượng hạng của Đài Bắc mới bào chế được,tổ chăm sóc sức khoẻ cho Mao cũng rất cần mà chưa mua được.
      Nhân viên an ninh hỏi :
      – Sao ông lại mang thuốc bổ tiếp cận Mao CT mà không phải thuốc độc?
      Điệp viên Đài Bắc trả lời:
      -Lãnh đạo Đài Bắc rất cần Mao CT sống thêm 10 năm nữa ,lúc đó Đài Loan không cần tiến đánh , TQ đại lục cũng tự tan rã.
      Trên đây là câu truyện tiếu lâm luận bàn ngàn năm công tội của Mao.

    • Hai Cù Nèo says:

      Nghe giống Tần Thuỷ Hoàng

  6. TranVan says:

    Nếu tính sổ theo số người chết thì Đảng CSVN hãy còn ….. quá hiền so với TQ và Liên Xô ?

    Tuy nhiên nên tính theo giả thuyết nếu không có CCVS , không có lý lịch, không có kinh tế tập trung, không có hợp tác xã , không có chiến tranh , mà để hai miê ̀n phát triển theo hai lối khác nhau trong một thời gian 10, 20 năm , rồi sau đó lãnh đạo của hai miền ngồi lại cân nhắc nên theo lối nào cho dân ấm no , tự do . Hay tổng hợp lại , giữ những gì tốt cho cả hai miền , tiến đến thống nhất hòa bình , hợp với lòng người ?

    • Dan ngu cu den says:

      Bác Trần ạ! Bác viểt cứ như như là mơ thấy được nàng tiền nâu í! Cháu thích!

  7. Aubergine says:

    Đồng ý với Cá Sấu là TQ minh bạch hơn VN nhiều, và “nó” có những lãnh tụ nhìn xa như Đăng Tiểu Bình. Chỉ trong vòng hai thập niên, họ Đặng đưa TQ lên hàng cường quốc. Tuy là “cường quốc kinh tế”, TQ còn (xin lỗi) “mọi rợ” lắm. Làm thức ăn độc, hàng nhái, giết con gái . . . Chuyện TQ ăn cắp bản quyền phim Hoa Mộc Lan của Disney, hoặc CD phim Mỹ . . . ai cũng biết. Tại Shanghai có một building bán toàn hàng nhái.
    Một cô bạn tôi hồi theo chồng sang đây, năm nào cũng đòi về thăm nhà mặc dù anh chồng người Mỹ gốc Hoa rất miễn cưỡng. Bây giờ thì cô ấy sun vòi, than là về đến nơi không biết cho con ăn uống ra sao. Mỗi khi về chơi cô phải mang mấy kiện hành lý thức ăn, sữa, trái cây . . .
    Còn cách sống của người TQ, tôi không biết nói sao. Tôi sang đây 3 lần vừa công việc vừa du lịch. Không bao giờ tôi quên cảnh quát tháo, chen lấn ở phi trường. Đi vào hiệu ăn kiểu buffet ở Quế Linh năm 2005, nhân viên hiệu ăn bưng ra 1 khay tôm, thế là các ông bà đứng phía trước bỏ hết tôm vào điã mình. Các thực khách sau tức, hét rầm lên, suýt đánh nhau. Đây toàn là những người thuộc giới trung lưu (trả 15 đô cho bữa ăn). Tôi du lịch khá nhiều, chưa bao giờ thấy cảnh như vậy. Sang Lào, ai cũng hiền hòa, nhường nhịn. Dân Lào “ngu” không biết chen lấn. Một lần vô tình tôi lên forum của các doanh nhân Pháp nói về TQ. Eo ơi, xem xong dựng tóc gáy.
    Trung Quốc còn nhiều chuyện để học, ngoài chuyện làm kinh tế.

    • TranVan says:

      Hàng xịn của TQ :

      • TranVan says:

        Chùa VN , nhưng sắp có thể trở thành điểm đến của nhiều du khách TQ.

        Mỗi du khách TQ đã phải bỏ 200.000 đồng vào thùng công đức do một du khách cũng là du khách TQ phụ trách :

        http://nld.com.vn/thoi-su/khach-trung-quoc-vao-chua-lap-hom-cong-duc-thu-200000-dong-nguoi-20180112222425815.htm

        Cũng may là hình thức này đã bị VN ngăn chặn kịp thời, chưa kịp nhân rộng ra nơi những đình chùa khác tại VN.

        Tb :
        – sau những chuyến du lịch đoàn TQ với giá 0 đồng, nay là đoàn TQ du lịch theo mốt mới : mỗi người TQ phải nộp thêm tối thiểu 200.000 nơi đình, chùa.
        – Ở Paris nhiều đoàn TQ đã “thử” đi vào xem viện bảo tàng Louvres với vé giả mang theo từ TQ !

      • TranVan says:

        Louvre

  8. Dan ngu cu den says:

    ……..Vỡ oà một lý tưởng!

  9. VA says:

    Tôi cho rằng anh Cua đăng lại bài này là hợp lý, nhất là trong thời điểm vốn đầu tư của TQ đang lăm le “xâm lược” VN.
    Trang mạng QS TQ đăng bài nêu 4 điểm TQ không thể tấn công VN, cũng ko có gì mới, đó là:
    – Bất lợi về chính trị
    – Địa hình hiểm trở của VN cản trở tiếp vận và triển khai quân lực
    – QĐVN thiện chiến, nhất là đánh du kích
    – Kinh nghiệm thực chiến yếu kém của QĐTQ
    Điều này cho thấy TQ khá cởi mở về trong một số lĩnh vực học thuật. Cũng có thể nói vậy là để ru ngủ VN ?!
    Ở khía cạnh khác điều đó cho thấy họ đã và đang triển khai cách tiếp cận khác với VN và không gì khác hơn đó là ĐÒN SÁT THỦ KINH TẾ.
    Với một chế độ quan liêu và mơ hồ về tinh thần quốc tế vô sản từng có trong quá khứ, thì đây sẽ là đòn điểm huỵêt một quốc gia

  10. TC Bình says:

    Sao lại kể tội ác của Tàu Cộng, của Mao sếnh sáng thế bác Tổng. Chả cứ Phùng đại tướng “tâm tư” mà khối kẻ cũng “tâm tư” theo đấy.
    Phải quên một vạn đồng bào đã chết trong Chiến tranh biên giới phía Bắc, quên hai ngàn đồng bào bị giết ở Ba Chúc, hơn năm chục ngàn chiến sĩ hy sinh trong Chiến tranh biên giới Tây Nam mà kẻ chủ mưu là Tầu Cộng để nhìn về tương lai…Đường sắt trên cao Cát Linh chứ!
    À quên, còn phải quên Hoàng Sa, Trường Sa nữa…!

    • Hai Cù Nèo says:

      Phải quên quá khứ để hướng tới tương lai? Người quên quá khứ thì chắc bị bệnh A Giai Mơ rùi, biết gì nữa mà nghĩ tới tương lai. Bác cứ đùa 🙂

    • Hoang Phuong says:

      Chào bác TC Bình.
      Ngày 19/1, chắc không quên đâu. Bác yên tâm…he…he…

      • TC Bình says:

        Thưa bác Hoang Phuong, dân thì không quên nhưng quan thì nhiều kẻ cứ có tệ là quên. Gương Tây Tạng còn sờ sờ ra đó, ai mà yên tâm cho được.

  11. TKO says:

    Tại vì hôm trước bác Hoàng Cương nhắc đến Hoa Nam gì gì đó ở Hang Cua phỏng ạ?.

    Ở mấy công viên NT, SG thấy một số người tập dưỡng sinh mặc áo PLC, phát tờ rơi hướng dẫn phương pháp luyện sức khỏe, chữa bệnh v.v……

  12. TM says:

    Tôi không biết trang Trí thức Việt Nam có phải là kênh chính thống không?

    Địa chỉ của Báo Điện Từ Trí Thức Trẻ (ttvn.vn) giống giống với trang của bài báo này (Trí thức Việt Nam – ttvn.net) Thường thì những trang có *.org, *.net, v.v. không phải là kênh chính thống, nên tự do thoải mái hơn?

  13. Hai Cù Nèo says:

    Tấm hình trong bài nếu đứng một mình không có lời chú thích thì có thể tạm coi được vì có thể coi đó là ảnh bắt giữ tù binh. Nhưng với lời chú thích rõ ràng, lại đặt trong ngữ cảnh của bài viết thì tui nghĩ đã đủ điều kiện để xác định đây là hình ảnh bạo lực. Lão chủ đã vi phạm điều luật của hang là không được đăng ảnh bạo lực. Hang cua không có cơ chế check and balance nên không biết vụ này sẽ xử thế nào. Tui nghĩ quân pháp bất vị thân. Tui đề nghị chủ hang tự treo bút trong 1 tháng, không được còm, không được đăng bài mới.

    • Hai Cù Nèo says:

      Trước khi tự “treo”, lão chủ nên gỡ tấm hình đó xuống đi. Trước đây tui post một tấm hình lạc đề (dù có liên quan tới còm của tui) bị lão chủ treo 1 tháng, kéo dài thêm 1 tháng không cần xét xử. Để xem lão tự xử mình thế nào.

      • Aubergine says:

        Anh Hai bây giờ bằng lòng chưa? Chủ blog đã chuyển sang đề tài DL Thang rồi, được DLV “tem” đàng hoàng. 🙂

    • Aubergine says:

      Lão Hai nhiều chuyện quá. 🙂

      Tấm hình này không đến nỗi nào. Hôm trước lão VA post ảnh có đầu người nằm lăn lóc, tôi sợ quá không dám vào hàng Cua cả tuần lễ.

  14. krok says:

    Sự thật là vô cùng tàn ác.
    Cụ Cua đưa link bài báo của TTVN, nhưng bình có tính xây dựng mới khó.
    Tôi không lạ với những thông tin trong bài này.
    Ấn tượng nhất với quyển “ Mao Trạch Đông ngàn năm công tội “- quyển sách được công khai xuất bản ở TQ.

    Điều đó nói lên là mức độ công khai, minh bạch ở TQ hơn Việt Nam rất nhiều, không thể so sánh. Vì vậy họ đã thành công trong bốn hiện đại hoá, đưa kinh tế TQ lên hàng đầu thế giới.

    Còn đcs Việt Nam thì ngăn cản nhân sĩ, trí thức, nhân dân phản đối khi t+ xâm phạm lãnh thổ chủ quyền, ngăn sách do chính Lê Mã Lương ủng hộ xuất bản, giam anh Ba Sàm chỉ vì đưa lên mạng thông tin theo đúng quyền công dân được hiến pháp quy định.

    Việt Nam giờ bị bao vây bốn phía theo nghĩa đen, có bác hôm trước ví như cá nằm trên thớt.
    Trong nước bị rút ruột bởi bọn tham nhũng, mất đoàn kết nghiêm trọng.
    Ô nhiễm môi trường trầm trọng, nợ nước ngoài, tiếp tục cho t+ thuê đất:

    http://doisong.info/thoi-su/trung-quoc-de-nghi-thue-650ha-dat-da-nangde-dua-khach-tq-sang-theo-tour-khep-kin-367.html

    Muốn nước mạnh, trước tiên phải dưỡng sức dân, đầu tiên phải minh bạch.
    Bắt trước đà điểu, rúc đầu xuống cát, không thể là giải pháp.

  15. Tuan_Freeter says:

    Gửi cụ Tổng,
    Cụ chơi topic này có thể làm nhiều người đứng tim. Mong Cụ khoá còm, lý do: sẽ dẫn dắt những chuyện và/hoặc những phản hồi gây khó xử cho chủ Hang.

    • Hai Cù Nèo says:

      Nhất trí với bác Tuan_Freeter.

    • Hiệu Minh says:

      Tôi cũng nghĩ là đề tài nhậy cảm nhưng muốn thử trình của hang Cua, nếu vượt ra khỏi tầm kiểm soát sẽ là chế tài 🙄

      Epoch Times là tờ hải ngoại chuyên nói xấu ĐCS TQ, ở ga metro thường để miễn phí. Hơi ngạc nhiên là TTVN lại đăng bài này.

      Cảm ơn anh Tuan_Freeter

      • chinook says:

        Cụ Tổng muốn thử trình ,không chỉ Hang Cua.

      • hahien says:

        Tui nghĩ đề tài này chẳng có gì nhậy cảm cả. Bài viết về tội ác của đảng cộng sản Trung Quốc, có nói gì đến đảng cộng sản Việt Nam Việt Nam đâu mà nhậy với chẳng cảm. Nếu ai cảm thấy nhậy cảm thì đó là một sự “nhậy cảm nhận vơ”. Thống kê cộng sản TQ giết người trong bài vẫn còn cần phải bổ sung thêm cuộc giết người vô tội Việt Nam của binh lính cộng sản TQ năm 1979 nữa mới đủ!

    • Aubergine says:

      Miệng DLV có gang có thép 🙂

    • PV-Nhân says:

      * Còm sĩ Tuan- Freeter. Hoan hô. Sao cái tên lại có mùi đế quốc Mỹ Freeter. Còm sĩ và tôi. Chúng ta nắm tay nhau ca hát nhạc TQ kết đoàn:
      * Đoàn kết ta bền vững- Dù sắt hay là gang- Mà sắt với gang thì đốt cũng chẩy…Chúng ta thề giết tan quân thù. Thực dân, đế quốc ta đập…lung tung!!!

  16. Cốt Thép Rỉ says:

    Định không cmt, nhưng vì trách nhiệm còm thủ hang CUA nên Cốt Rỉ phải viết Cmt :

    1. Nội dung bài này, với ai không biết nhưng vớt Cốt Rỉ thì …hụ …. hụ …. biết … rồi….khổ …lắm …nói ….m..ã..i …. Nói …mãi …biết …rồi…khổ.. lắm….hụ …hụ…

    2. Bài này cụ TỔNG nên lưu trữ trong kho tư liệu, công bố ở thời điểm này.. cảm giác không hợp…hơi hẩng hụt. Nếu không muốn hẫng hụt thì cụ Tổng nên có lời bình định hướng của MAO TÔN CUA….

    3. Nếu có thể, cụ TỔNG nên bỏ cái hình ngay đầu bài…nhìn bạo lực dã man…không cần thết….

    Cuối cùng Cốt Thép Rỉ xin cóp – pát mấy lời của thiền sư THÍCH NHẤT HẠNH ( cụ tổng CUA đã đăng nhiều bài về thiền sư TNH ) :

    Không nên quá ám ảnh bởi quá khứ, cũng đừng quá dằn vặt bởi tương lai, hãy an trú trong hiện tại.

    • Hai Cù Nèo says:

      Đồng ý với bác Cốt Thép Rỉ trừ cụm từ “hãy an trú trong hiện tại” thì tui hổng nhất trí. Sống phải hướng tới tương lai.

    • HỒ THƠM1 says:

      Cụ Rỉ! Lâu nay cứ tưởng cụ bình tĩnh sáng suốt, khoa học biện trứng lắm chứ! 😛

      Cụ chỉ ra chi tiết nào mà “cái hình ngay đầu bài…nhìn bạo lực dã man” thử xem nào!

      Hình bạo lực dã man khi nào có cảnh máu chảy đầu rơi, mắt trợn ngược… lên kia.

      Hình ảnh tử tù bị trói vào cọc không phải bạo lực dã man. Chỉ khi nào đưa hình ảnh tử tù mắt trợn ngược, đầu ngoẹo sang bên mới bạo lực dã man.

      Nhìn ảnh trên mà bảo là bạo lực dã man thì khi nhìn lão…Tịt Tuốt có khi lại bảo lão ấy đang mang dụng cụ chuẩn bị dùng bạo lực cưỡng dâm đấy… he he he…!!!

      Hình ảnh trên mang tính tố cáo tội ác, kẻ gây bạo lực dã man mà thôi.

      Kính cụ! 🙂

      • Cốt Thép Rỉ says:

        “Hình ảnh trên mang tính tố cáo tội ác, kẻ gây bạo lực dã man mà thôi.”

        Cụ HT 1 nói đúng, nhưng nhìn vào hình ảnh ở đầu bài tôi thấy ớn ớn. tôi nghĩ không ít người có cảm giác giống tôi.

    • Aubergine says:

      Chính phủ Đức vẫn còn dạy dỗ dân chúng, nhất là tại trường học, về tội ác của bọn Nazi. Hình này nói đến tội ác của TQ. Tôi hy vọng lãnh đạo VN không đi theo con đường của các cụ trước (Chúng ta đánh hộ bác Sit, bác Mao). Tôi là dân phản động bên Thua Cuộc, nhưng nhìn thấy bộ đội (Bắc Việt) chết, xót lắm chứ.

      Nếu làm như Cốt Thép Ri (bác dẫn lời TN Hạnh), chuyện qua rồi, hoa cả làng . . .

      • Cốt Thép Rỉ says:

        Kính chị CÀ TÍM.
        Những bài như “lịch sử giết người của đảng cs Trung Quốc” đầy trên mạng. vi vậy cụ TỔNG đăng lại nên tôi thấy nhàm. Nếu như có phát hiện mới, hoặc cách tiếp cận vấn đề mới thì cũng nên đăng. Nên tôi mới viết “Nếu không muốn hẫng hụt thì cụ Tổng nên có lời bình định hướng của MAO TÔN CUA….”

  17. Dọn Vườn says:

    Bài viết làm người ta khiếp có thể vì : “Nhân chi sơ tính bản ác”. Nói chung ai cũng biết sự tàn bạo vô cùng dã man của người cầm quyền và Đảng CSTQ. Nhưng xét cho cùng, số lượng người đã bị giết tại TQ và sau này là cuộc thế chiến thứ 2 mà còn sống thì số dân thế giới không phải là trên 7 tỷ như hiện nay, mà gấp đôi cũng nên. Nếu vậy, chắc còn tranh giành miếng ăn và bá chủ thế giớ sẽ khốc liệt hơn nhiều. Và, người TQ đã làm bá chủ thế giới thay vì người Mỹ như hiện nay.

  18. nguyên Hạnh says:

    Mao là 1 trong những sát nhân nổi tiếng cuả lịch sử hiện đại . còn ngày nay TQ đang giết dần giết mòn nhân loại nói chung bằng những vũ khí hóa học cực kỳ man rợ đội lốt dưới cái tên mỹ miều là gia vị . VN nằm sát nách TQ và sự đầu độc là vô cùng lớn và nguy hại ,

  19. tồ says:

    Ta cũng kịp nhập khẩu “cải cách ruộng đất” từ Nga Sô và Tàu Cộng. Cũng may là sau đó phải lo chiến tranh nên không nhập tiếp những sản phẩm khác của Mao.

  20. tồ says:

    Chủ nghĩa sắt máu!

    • dat linh says:

      Không giết người vô pháp thì không là cộng sản có thế thôi. Thực ra họ dâu có hệ thống tòa án luật sư đúng nghĩa đâu

  21. Dove says:

    Thành thực mà nói, tôi không hề thích những bài viết theo kiểu này bởi vì tôi luôn luôn cho rằng những con người bình tĩnh và hành động vì tình yêu có giá trị hơn hẳn những kẻ hành động mù quáng vì bị ai đó kích động lòng căm thù.

    Tôi còn nhớ hồi chiến tranh biên giới 1979, tôi đã viết đơn nhập ngũ, lá đơn đó xuất phát từ tình yêu đất nước tôi. Bài thơ mà tôi thích nhất hồi đó là bài “Chiều biên giới” của cụ Lò Ngân Sủn, và nếu được gọi nhập ngũ, chắc chắn tôi sẽ chiến đấu đến cùng vì:

    Em ơi có nơi nào đẹp hơn
    chiều biên giới khi mùa đào hoa nở , khi mùa sở ra cây ,
    lúa lượn bậc thang mây mùi tỏa ngát hương bay

    chứ không phải vì lòng căm thù Đảng CS Trung Quốc. Không hiểu do đâu, lá đơn của tôi được đài Phát thanh Nha Trang đọc vài lần.

    Tôi cũng đã tìm thấy tố chất của một người lính chiến đấu vì yêu tự do, trong người ca sĩ Do Thái khi anh hát bài Donna Donna bằng tiếng Do Thái gốc. Xin mời cùng nghe.

    Thiển nghĩ những người lính chiến đấu vì tình yêu chứ không phải vì lòng căm thù, đó là chính là những người lính đủ tố chất cần thiết để đi đến cùng mọi cuộc chiến và đồng thời để ngỏ khả năng cho thương lượng hòa bình và biến lòng hận thù thành tình hữu nghị.

    Thiển nghĩ, nếu mỗi người VN đều có tố chất của người lính như vậy thì tổ quốc ta sẽ trường tồn.

    • Dove says:

      Đính chính: xin dọc là theo cách Do Thái truyền thống (Yiddish tradision)

      • chinook says:

        Yiddish tradition ? Do Thái truyền thống hay Truyền thống Do Thái ?

    • PV-Nhân says:

      * Tiến về Sài Gòn, ta quyết diệt giặc thù…
      – Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngút trời!!!
      – Đường vinh quang xây xác quân thù…
      * Dove biểu hiệu hòa bình. Nhưng con chim hòa bình còn đang đau nặng. Vẫn lo mài dùi gươm dao…đặng ngày mai còn chinh chiến…

    • Aubergine says:

      Anh Dove làm tôi nhớ đến bài “Anh đi Chiến Dịch” của Phạm Đình Chương:

      “Anh đi chiến dịch xa vời
      Lòng súng nhân đạo cứu người lầm than . . .”

      Bài được Bộ Chiêu Hồi của VNCH chọn lựa hát trên Đài Phát Thanh Saigon.

      https://nhacvangvn.com/video/anh-di-chien-dich-thanh-tuyen-4643.html

    • chinook says:

      Tôi nghe Donna Donna qua giọng ca Joan Baez.

      Không rõ Cụ Dove khi nghe bài này, Cụ nghĩ gì. Phần tôi, nghé , bê bị đưa đi lò mổ khiến tôi liên tưởng đến những thanh thiếu niên mới lớn , chưa đủ tuổi được động viện , tình nguyện cho nhà nước vay muownj tuổi để…. hy sinh.

      Nghe lại Joan Baez ca và chia sẻ trải nghiệm khi Bà trình diễn ở Tiệp khắc vào giai đoạn cuối của Chánh quyền CS càng làm tôi nghĩ như thế.

      • Hoàng cương says:

        Anh chinook ,dạo này ít lên Hang Cua , bà xã cấm vận à … Anh cố gắng quan tâm tới anh Dove …(dạo này Dove rất kiệm lời )

        Tui xưng hô kêu các cụ = Anh , là có lý do cả đấy he he

        • chinook says:

          Bác Hoàng cương.

          Tôi mới đi chơi xa về, hơi bận rộn.

          Tuổi tôi được kêu là Anh thì rất quý.

          Cám ơn Bác.

  22. VA says:

    Bình luận trên SMCP, Patrick Mendis và Joey Wang cho rằng việc Sri Lanka rơi vào “bẫy nợ” là bài học đắt giá để các quốc gia khác cảnh giác hơn trước những đề nghị của Trung Quốc.

    http://soha.vn/sri-lanka-tra-gia-dat-con-duong-to-lua-moi-cua-tq-chinh-la-mot-con-duong-mot-cam-bay-20180115115741909.htm

    Nhìn đường sắt trên cao (HN) mà bầm gan tím ruột
    Bóp bụng bóp mồm dân bắt móc ví ra
    Để trả tiền cho cái ngu lâu của mấy thằng cha
    Nói như rồng leo làm như mèo mửa

  23. trungle118 says:

    bài tổng hợp hay vậy mà dân Cua co càng cất cả đâu hết mà không giương ra gõ bàn phím cà. hồi giờ tưởng số liệu của thế lực thù địch đất nước tung của ai nhè hổng phải trò đùa. 🙂
    trước đây có đọc truyện tưởng đùa nhưng qua bài này chắc là sự thật, Bác nào biết kể rõ cho mọi người nghe thêm: trong thời đại nhảy vọt các khoa học gia tung của tính rằng: 1 ngày 1 con chim ăn hết bao nhiêu hạt thóc, bao nhiêu con trên đất nước thì ăn hết nhiều thóc quá nên phải tiêu diệt.
    thế là đại họa bổng nhiên rớt trên đầu họ nhà chim. già trẻ, lớn bé cùng đồng loạt đứng lên, kẻ chiên, người trống, lũ la phèng đồng loạt trên cả nước. đàn chim sợ quá bay mãi trên trời nhưng sao thoát được, thế là từng con, từng con rũ cánh rớt xuống đất đợi tử thần. thây chim chất như núi. và họa không đợi lâu cho kẻ ác, đến mùa màng không có chim nên thiên địch mặc sức tung hoành. cuối cùng những kẻ vô thần, vô trí, vô minh kia phải đền tội bằng vô số cái chết vì đói.

    • A. Phong says:

      …”Những kẻ vô thần, vô trí, vô minh kia phải đền tội bằng vô số cái chết vì đói”…

      Họ chỉ là những người dân vô tội bị ép buộc làm theo chủ trương lớn. Nào ai dám nói xấu lãnh đạo là vua đang ở truồng.

  24. quangkieu says:

    lạc đề …Xin các cao nhân chỉ giáo cho….Tui hổng biết…làm con ma tự do…nà ló như thế lào….
    quả thật là nhà cháu…chưa toi nên chưa biết…
    xin cảm ơn các bác trước…

    • Hai Cù Nèo says:

      Con ma không ở trong tù là con ma tự do. Nếu nó thành ma mà còn phải ở trong tù là con ma tù nhân. Vậy thôi 🙂

  25. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tôi có một cuốn sách tựa đề COMRADE CHIANG CHING dài 549 trang của tác giả Roxane Witke, nhà xuất bản Little, Brown and Company Boston – Toronto in ấn tại Mỹ nói về cuộc đời cách mạng nhuốm đầy máu của một cô diễn viên điện ảnh từ Thượng Hải quyết lên Diên An theo ông Mao và tìm cách trở thành vợ ông Mao năm 1944 và đến năm 1966 thì thay ông Mao, trở thành tên trùm của “Bè lũ 4 tên” trong Cách mạng Văn hóa, làm khuynh đảo đất nước Trung Hoa hơn một tỷ dân lúc đó.
    Có một bài thơ ( có lẽ ) được Roxane Witke dịch ra tiếng Anh, được giới thiệu tại trang đầu cuốn sách như sau:

    Han Yang Peak at Lu Shan
    Poem, probably written by Mao Tse- tung in the early 1960’s When he produced several comparable pieces

    “Soaring at riverside, the wondrous peak
    Locks herself in river mist
    And shows no morning glow
    Suddenly her majesty is bared”

    Cuốn sách có rất nhiều ảnh, kể khá kỹ cuộc chìm nổi thanh trừng lẫn nhau trong đó có cái chết của Lâm Bưu, Lưu Thiếu Kỳ, Bành Đức Hoài, La Thụy Khanh….do một người bạn Mỹ tặng chồng tôi khi ông ấy còn khỏe mạnh. Nếu có chị TM đọc và giới thiệu hộ thì hay quá, tôi chỉ lõm bõm hiểu thôi, đọc càng nhiều càng mệt.
    Anh Kua muốn đọc thì tôi sẵn sàng cho mượn

    • TM says:

      Nghe chị Thanh Vân giới thiệu cũng thấy hấp dẫn. Tôi hay thích đọc sách về những người đàn bà nổi tiếng trên thế giới. Khoảng thập niên 1980 có lần tôi vào một tiệm sách, cầm lên một quyển viết về Giang Thanh, đọc mải mê gần hết cả cuốn, sau phải bỏ xuống đi ra vì phải theo “phái đoàn” gia đình, không biết có phải quyển này không (xuất bản 1977).

      Thấy trên Amazon bán có USD 1.80, nên tôi vừa đặt mua.

      Không biết bao giờ có giờ đọc. Trên giá sách tại nhà hiên đang còn một số sách mua về theo lời giới thiệu của các bác mà chưa kịp thanh toán. Quyển The Scared Willow của Dương Vân Mai Elliott do bác bác TranVan giới thiệu thì đã đọc. Rất hay! Cảm ơn bác.

      • A. Phong says:

        Cô TM đánh máy lộn Sacred và Scared.
        The Sacred Willow: Four Generations in the Life…

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Chắc không phải đâu chị TM, cuốn sách có tác giả và nhà xuất bản hẳn hoi, lại dầy những 549 trang, nói về tội ác của Giang Thanh, tập trung chủ yếu thời ông Mao còn sống, chắc tìm không khó lắm, nhưng cuốn chị đã thấy chắc chỉ sơ qua phần nào đó thôi.
        Nếu được gặp chị, tôi tặng chi luôn.

  26. krok says:

    Epochtimes của Pháp Luân Công, mà PLC thì hy vọng họ Tập sẽ bắt Giang Trạch Dân và giải oan cho họ, nhưng có vẻ như “Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ …sầu riêng.”

  27. Hoàng cương says:

    Tại sao ?

    • Hai Cù Nèo says:

      Tại sao ai biết tại sao

    • Hoàng cương says:

      Tôi hỏi tại sao là , Người Trung Hoa không là khó hiểu với người Việt ,lịch sử Trung Hoa không xa lạ với người Việt ,hàng hóa Trung Hoa không xa lạ với người Việt ….,văn hóa cũng không xa lạ , đánh nhau cũng không phải là hiếm v.v

      Tự nhiên bác Tổng đưa bài này lên ,tôi chỉ phân vân ..rồi hỏi tại sao ?
      Người Việt rất dễ tha thứ cho người Ngoài ,nhưng lại rất kỹ tính với người Trong ..có đúng vậy không bác Vân ?

%d bloggers like this: