Hai quê Ninh Bình và Hà Nội bị lụt lội…

Làng Ninh Bình trong lũ. Ảnh: SOHA

Gọi điện về quê, chú em cho biết, một số vùng ngập lụt cục bộ, nhưng khu Bái Đính, cảnh sát chặn đường không cho lên do nước lụt ngập cả đường.

Ngoại thành HN, Chương Mỹ đã vỡ đê… Miền Trung, Tây Bắc chỗ nào cũng mưa lũ, chết người.
Thủy điện nhằm điều tiết lũ cũng bó tay vì nước giời đổ quá nhiều.
Thủ tướng hủy họp, về Ninh Bình chỉ đạo chống lũ
Advertisements

40 Responses to Hai quê Ninh Bình và Hà Nội bị lụt lội…

  1. VA says:

    @ TV: Xuất phát điểm của cụ ko ổn chút nào, cuộc đời từng trải qua nhiều biến cố bất lợi nên cách nhìn của cụ méo mó lắm, giống cái kiểu cụ suy diễn về vụ đầu độc Phú Lợi.
    Nói cụ đừng giận, ko thành thực với quá khứ thì nghĩa là chưa trưởng thành về nhân cách. Với 1 trí thức, khi gặp điều chưa rõ ràng luôn cần sự thận trọng, chứ không phải phủi trắng hoặc cò kè đong đếm kiểu như vậy.
    Trong điều kiện nhà tù thông tin bị bưng bít liệu ai là đi đếm chính xác bao nhiêu người đã chết vì đầu độc. Ko tin vào các nhân chứng sống sót thì tin ai. Cò kè đong đếm từng con số chỉ là sự ngụy biện ko tử tế để bao biện cho tội ác đã xảy ra.
    Cũng giống như kiểu nghe báo nói con ruồi có hàng nghìn con vi trùng thì lập tức vác kính hiển vi ra soi rồi phán: Sai toét chí vài chục con thôi.
    Hình như dân Pháp hay mắc chứng lẩm cẩm như thế.
    Trong “tổ quốc ăn năn”, cụ kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng cũng phán đại loại:
    ” khi Quang Trung đánh đồn Ngọc Hồi có làm 20 tấm gỗ bọc rơm ướt, mỗi tấm có 30 lính khiêng, vị chi là QT chỉ có 600 quân hay hơn 1 chút. Thế thì quân Thanh giỏi lắm chỉ có vài nghìn sang đánh Đại Việt, lấy đâu ra 20 vạn. ”
    Sặc ! lẩm cẩm nặng, chả hiểu chút gì về QS. Thực sự là tôi nghi ngờ tâm thế của các cụ trí thức Tây học kiểu như vậy.

    • TranVan says:

      Không thể nào xây dựng được một đất lành trên một nền tảng bạo lực, dã man , dối trá và không công bằng.

      Ngắn gọn là như thế.

      Tình thương, bác ái, công bằng, liên đới ,… đó là những đặc điểm của nước Pháp hiện nay .

      Vn còn mải u mê với chủ thuyết mà đa số nhân loại đã vất bỏ !

    • VA says:

      Nếu ko có phi vụ kéo bè kéo cánh ném bom hội đồng Lybia, đẩy đất nước này vào cảnh loạn lạc chém giết lẫn nhau thì tôi cũng tin nước Pháp đã thay đổi. Nhưng ko, họ vẫn thế như thời xâm lược VN đến 2 lần và chia rẽ cai trị dân tộc này trên “nền tảng bạo lực, dã man, dối trá và không công bằng”, chỉ khác ở thủ đoạn và phương thức tiến hành.
      Nếu chỉ nhìn vào tháp Eiffel, rượu vang giảm giá và cặp mông núng nính của mấy bà đầm rồi kết luận thì thật là thiển cận. “Tình thương, bác ái, công bằng” là của nhân dân Pháp, đừng nhầm lẫn với chính quyền.
      Ở VN cũng thế, “tình thương, bác ái, công bằng” vẫn hiện diện nhiều nơi nhiều lúc bởi những con người chân chính, yêu thương đồng loại và ko gửi linh hồn cho ngoại tộc.
      Cụ đừng nhầm lẫn giữa nhà cầm quyền và nhân dân. Đừng đánh đồng hiện tại và quá khứ.

  2. TranVan says:

    Về Vn, nếu muốn đi thăm cả ba miền , tháng 2 hay 3 có lẽ là dịp tốt nhất , tránh được ngập lụt?????

  3. VA says:

    Vỡ đê tùm lum, 90 người chết và mất tích, đàn lợn 4000 con ở Thanh Hóa chết đuối, tang thương quá, đợt lũ này quả là kinh khủng.

    Trước có ông bạn rủ cùng làm 1 dự án nhà tự nổi cho vùng nguy cơ lũ lụt, moị thứ xong xuôi nhưng ko kiếm được tài trợ. Hắn ko có tiền còn mình ko muốn mạo hiểm với tiền bạc.

    Sau này xem lại, tôi nghĩ nên làm nhà bê tông đúc 2 tầng mái bằng hoặc kiểu nhà sàn dân tộc cột bê tông khung dầm thép kết hợp với tre thì hợp lý hơn, đơn giản hơn dù chi phí sẽ cao. Không phải ngẫu nhiên mà người miền núi lại tạo ra nhà sàn, nó cho phép dân ở gần sông suối hơn mà vẫn tránh được lũ.

    • TranVan says:

      Nếu đọc kỹ(và hiểu) thì báo đã loan tin chỉ có 1.000 con bị chết đuối trong số 4.000 con.

      Hay 3.000 con sau đó đã bị khai khống , cho chết luôn , để tiện việc sổ sách? 🙂

      VA và Dove tuy hai mà một? Nhầm lẫn giống nhau? 🙂

      • TranVan says:

        Tin mới (theo tin của báo TT) :
        Chỉ cứu được 100 con , chết gần 8.000 con

        Trại 4.000 con !

        • VA says:

          Đọc báo mà tin báo thì có mà ăn cháo, các con số nó đại khái thôi, bố ai mà đi đếm chính xác nó là bao nhiêu, chưa kể là của 1 hay nhiều trại lợn … chỉ nên hiểu là chết rất nhiều. Ăn gian với cấp trên chứ với báo chí thì ăn cái giải gì hở cụ.
          Đọc kiểu Trần Vân thì … thà mút ngón tay cho sướng 😀

        • TranVan says:

          Từ hồi ghé vào đây đến giờ tôi chỉ tin 80% rằng Cụ Dove sẽ ngáo cho đến chết những gì nay đã hết thiêng! 🙂

        • TranVan says:

          20% kia dành cho trường hợp ngỡ đâu Cụ ấy suy nghĩ lại để thấy rằng mình đã ngáo sai , bánh vẽ không bao giờ lừa được tất cả mọi người

        • TranVan says:

          ….. mãi mãi !!!! 🙂

  4. TranVan says:

    Cho đến cuối tháng 11, vẫn còn mưa :

    Tb : tôi cứ tưởng nhầm là trong Nam trời chỉ mưa có 6 tháng mỗi năm, bắt đầu từ đầu tháng 5!

  5. Hiệu Minh says:

    Chỗ gần nhà chị ruột của tôi, gần chùa Bái Đính. Chị tôi đã U80, dạo này chơi phây, đi đâu cũng post ảnh, ghi video. Mạng xã hội là cuộc cách mạng toàn cầu.

    • Hugoluu says:

      Mưa lụt là chuyện của giời
      Chơi phây là chuyện của người chơi phây
      Trời mưa ngập khắp đó đây
      Cụ bà lội nước đi quay vi đèo(Vidio)

      TB/ Chị gái bác Của khỏe thật ,đội mưa lội nước quay video ,không rung ,thanh niên cũng chào thua.

  6. Hoàng cương says:

    … bà con ngập lũ , đất mẹ vỡ toang … Trên cao nguyên Lâm đồng đang lún sụp hàng chục mẫu đất trồng cà phê..
    ……Thì cũng có lời cảnh báo lâu rồi ” Nhất phá sơn lâm , nhì đâm hà bá ” đó là ” nhân quả ” /
    đến sớm hay muộn…

  7. krok says:

    Mỹ rút khỏi UNESCO lần thứ hai.

    • Hiệu Minh says:

      UNESCO thuộc về Pháp… Phải nói tiếng Pháp, đóng tiền để chụp ảnh, khoác tay, công nhận di sản phải đóng tiền… Đại loại chỉ mất tiền lại mệt, hợp với dân châu Âu.

  8. Hugoluu says:

    Xem hình trong entry ,thấy chàng trai chèo thuyền có nụ cười vẫn lạc quan trong nước lũ ,xin chế lời bài hát :Chiếc áo bà bà tặng anh.

    Mũ cối mầu xanh trên đường quê lũ ngập
    Thương lắm quê nhà nước ngập tới ngang hông
    Nón cối đội nghiêng nụ cười trông dân dã
    Ninh Bình ơi anh vẫn đẹp dạng ngời

    Mặc áo cộc tay đi thuyền quanh xóm nhỏ
    Ghế thay mái chèo khua động dưới nắng thu
    Sóng vỗ thuyền đi nụ cười như nắng toả
    Ninh Bình ơi anh vẫn đẹp dạng ngời

    Bái Đính quê ta nay sắp ngập mất rồi
    Rừng Cúc Phương nước ngập tới Nho Quan
    Về bến Tràng An thấy nàng đợi người yêu

    Anh xinh tươi trong chiếc áo cộc tay
    Anh đi mau kẻo trễ tới Tràng An
    Em sẽ đi về ngay

    Vẫn những chàng trai hậu duệ Đinh Bộ Lĩnh
    Vẫn những cô nàng con cháu hai Bà Trưng
    Bến nước Tràng An dẫu thuyền nan bé nhỏ
    Mà không nguôi nhớ thương lên đầy vơi

    Tràng An ơi nước xuôi xuôi một dòng
    Dẫu qua đây một lần
    Nói sao cho cạn lòng
    Nói sao cho vừa thương…

  9. krok says:

    Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa!

    Trần Kỳ Trung

    THA THỨ – Truyện ngắn

    Nó bị lột sạch, mất hết chức vụ, gần như “trần truồng”.
    Nhiều người sướng, nhưng có lẽ người sướng nhất là ông.
    …Thằng này tuổi đời còn trẻ, cậy có bố làm to, rồi chuyện chạy chọt của mẹ nó, nó mới lên được chức lãnh đạo một tỉnh… Ông là lớp đàn anh đi trước, khi nó ngồi vào chức này, đã nhẹ nhàng khuyên bảo. Nhưng nó bỏ ngoài tai hết.Tự cho mình có trình độ, nói với ông với giọng ngang bằng phải lứa:
    -Tôi nói với anh thế này. Việc đó anh không cần khuyên bảo tôi, tôi ngần này tuổi, đã qua bao thử thách, biết phải làm gì có lợi nhất cho dân, cho nước!!!
    Có lợi cho dân cho nước mà lại trở thành sân sau của một thằng maphia gắn mác “doanh nghiệp”, để cho thằng này tự tung, tự tác về đất đai, về bất động sản, về thuế… Thằng doanh nghiệp “maphia” thông qua mẹ của nó, bằng những quà biếu như nhà cửa, xe cộ… gần như “điều khiển” được nó, mặc sức chiếm đất đai một cách trắng trợn, làm hỗn loạn xã hội. Thậm chí cả cả chuyện điều chuyển cán bộ từ quận, huyện đến các sở… nhất mực phải làm thế nào có lợi nhất, để thằng doanh nghiệp này hoạt động dễ dàng, không gặp trở ngại.
    Những việc như vậy, phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, ông ra sức can ngăn. Trong những cuộc họp thường vụ, thậm chí gặp riêng nhưng…như nước đổ đầu vịt, nó chẳng thèm nghe, phản ứng với ông ra mặt. Nó gây áp lực với bên tổ chức chính quyền điều chuyển ông sang một chức vụ hoàn toàn xa lạ với chuyên môn của ông.
    Không còn còn đường nào khác, ông xin nghỉ hưu trước tuổi…
    Ông tự nhận đây là thất bại lớn nhất trong đời.
    Mơ ước cuối đời, luôn ở trong tâm trí là ông, muốn tỉnh này phải phát triển được kinh tế, văn hóa…vì đang có đà. Điều nữa xã hội thật ổn định, lãnh đạo đoàn kết, trên dưới như một, đời sống nhân dân được nâng cao…Điều này không phải xa vời, chỉ cần một lãnh đạo có bản lĩnh, tài giỏi, có đạo đức, biết lắng nghe, cầu thị là mọi việc sẽ dễ dàng rất nhiều.
    Trong thường vụ lãnh đạo tỉnh, có rất nhiều người cùng chung suy nghĩ với ông.
    Than ôi! Chỉ vì tôn trọng “hạt giống đỏ”, “gia đình có truyền thống cách mạng”, trên đưa nó về giữ chức vụ cao nhất tỉnh, khi bản lĩnh chưa được thử thách, trình độ còn non, tự cao, tự đại, đã phá tất cả…
    Nó lĩnh hậu quả.
    Trước sức ép của công luận, những phản ứng rất mạnh của các cán bộ, tướng lĩnh về hưu, Hội, Đoàn và nhất là thành quả “quá xấu” về kinh tế, xã hội…của tỉnh, Trung ương quyết định cách hết mọi chức vụ của nó.
    Nó trở về làm dân thường.
    Việc làm này của trung ương giống như “lốp xe đã bị bơm căng quá đà sắp nổ, được xì hơi” nhiều ngừơi trong tỉnh vui. Có người đến gặp, nói với ông:
    – Giờ ông nên tính sổ với thằng này. Hồi đương chức, nó làm tình ,làm tội ông, không cho ông phát biểu, điều chuyển vô nguyên tắc, thậm chí gọi ông với những từ rất mất dạy. Ông đến gặp nó, nói một lần để nó hiểu, nó là người….
    Có lẽ phải thế thật, đây là lúc ông cần phải trả thù!
    Sau cả một tuần suy nghĩ, ông quyết định đến gặp nó tại nhà riêng.
    Nó tiếp ông với một thái độ khác hẳn thời đương chức, rất nhũn nhặn, gọi ông bằng “anh” xưng “em” rất đàng hoàng…
    Điều đó làm ông không ngạc nhiên, ông ngạc nhiên là không gian của ngôi nhà này, sao nó lạnh lẽo một cách kỳ lạ. Những đồ vật đắt tiền, cấu trúc cầu kỳ mà có cảm giác không hề có một chút “sinh khí “nào, cứ như đồ tang, hình như … trong phòng này mọi người không nói chuyện với nhau, im lặng gần như tuyệt đối. Phát hiện ra điều ngạc nhiên của ông, nó giải thích, nhỏ nhẹ:
    – Từ hôm em bị kỷ luật, bố em bỏ hẳn thói quen nghe đài, xem ti vi, đọc báo…không muốn tiếp ai. Tự ông ấy “giam” trong buồng cả tuần nay rồi, không cho ai vào. Em phải theo dõi ông ấy bằng camêra… đề phòng có việc gì còn cấp cứu…
    – Thế còn mẹ em ? – Ông hỏi.
    – Mẹ em, sau việc của em, đã lên chùa tu, không về nhà nữa. Bà yêu cầu, em và vợ không cần lên thăm, cứ coi như bà ấy chết, chờ ngày chôn… – Nó cũng cho ông biết – Vợ em dắt hai đứa nhỏ đi nghỉ ở nước ngoài. Trước khi đi vợ nói với em: “ Em ở nhà cứ nghe đài, báo, ti vi…. suốt ngày nói chuyện kỷ luật của anh , nhục lắm!”. Từ hôm em bị kỷ luật đến ngày hôm nay chỉ có anh đến thăm – Nó khóc.
    Ông nhìn nó.
    Đầu nó cúi xuống, tóc tai rũ rượi, nước mắt nhỏ giọt rơi xuống đất, rồi ông quan sát ngôi nhà, cả căn phòng khách rộng mênh mông sao có cảm giác lạnh lẽo một cách rợn người. Con người sống trong căn nhà này sẽ cô đơn một cách khủng khiếp.
    Còn sự trừng phạt nào hơn sự trừng phạt này!!!
    Nghĩ vậy, ông đỡ cho nó đứng lên:
    – Thôi em ạ! Đừng khóc nữa, lúc này rất cần bản lĩnh của một người thanh niên. Em phải nhìn rõ lỗi lầm của mình, để rút ra những bài học cần thiết không mắc lại một lần nữa. Tuổi còn trẻ, đường phấn đấu còn dài, còn nhiều việc phía trước đang chờ em, anh tin em sẽ thành công, nếu như em tự đánh giá được khả năng của mình, đứng bằng đôi chân của mình, không dựa dẫm vào ai…Cho anh gửi lời thăm bố mẹ em!
    – Anh không giận em chứ! – Nó ngước nhìn ông, hỏi.
    – Không, những chuyện đó anh quên rồi! – Ông nhìn nó, cười độ lượng.

  10. Biên Hòa says:

    “một số vùng ngập lụt cục bộ”. Giả sử bỏ đi chữ cục bộ thì có chết thằng Ta nào không?

    • Hiệu Minh says:

      Lụt cục bộ nghĩa là vùng nào trũng thì bị ngập, chỗ khác vẫn bình thường. Khi viết phải cẩn thận, không thể phán bừa.

    • Mike says:

      Ah, luôn tiện chữ “cục bộ”, tôi thấy dự báo thời tiết bên VN họ dịch chữ “isolated rain” thành “mưa cô lập”, thấy nó kỳ quặc làm sao í. Có lẽ nên dịch là “mưa cục bộ” thì nghe được hơn, tuy chưa phải là hay. Đơn giản và dễ hiểu hơn có lẽ là dịch “mưa từng khoảnh”.

  11. vn says:

    Buồn quá, biết ngày nào chúng ta ra khỏi hoàn cảnh này? Làm gì được đây? Chúng tôi ở NN năm nào cũng gây quỷ giúp lũ lụt, riết cũng sợ làm mệt mõi lòng tốt, charity fatigue, nhưng vẫn phải xin, hiện đang xin tiền giúp thóc giống cho 320 hộ dân vùng Quảng Bình.

  12. krok says:

    Đang định chia buồn với cụ Cua khi nghe tin 200 000 người dân Ninh Bình phải chạy lũ thì thấy bài. Đây toàn là tai nạn do con người làm nên. Chuyện thuỷ điện điều tiết lũ cũng thuộc loại cổ tích đó, thực ra chỉ có vài cái đập lớn có thể làm được điều đó, và không phải lúc nào cũng làm được. Chặt hết cây rừng, đốt hết than đá và dầu hoả, đừng hỏi nước ở đâu ra mà nhiều thế.

  13. krok says:

    Tem buồn

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: