Cuộc cờ 5T địa chính trị và nền ngoại giao Tomahawk

Tên lửa Tomahawk. Ảnh: Internet

Thời Nixon 1971 có ngoại giao bóng bàn và sau này có ngoại giao gấu trúc giữa Mỹ và Trung Quốc.

Dân Mỹ và Hoa đấu ping pong mà VN mất Hoàng Sa và nhân thể choảng nhau ở cả phía Nam lẫn phía Bắc.

Liên Xô – Mỹ có ngoại giao đập giầy do Khrushchev phản đối phương Tây vu cáo Liên Xô đàn áp Đông Âu về nhân quyền và mất dân chủ. Trong buổi họp cuối cùng tại New York, cụ Khrushchev đã rút chiếc giầy phải đập lên bàn tại Hội đồng Liên Hiệp Quốc sau khi đoàn Philippines dám láo lếu lên án Liên Xô.

Sau này có nhiều loại ngoại giao khác nhau, kể cả ngoại giao thuyền thúng của xứ quen.

Thời Obama – Hillary – Kerry có nền ngoại giao không đánh nhau, làm dân Mỹ tức điên vì bị cho là kém tắm. Nga can thiệp sâu vào Syria mà Obama im, kệ cho đánh nhau.

Trump lên ngôi và hứa sẽ làm cho nước Mỹ thành great again. Ông lấy Tomahawk làm nền cho ngoại giao.

Syria bắn hơi độc làm chết gần trăm người, Trump gửi luôn 59 quả Tomahawk bắn tan tanh căn cứ không quân của nước này để trả thù cho nạn nhân dù bị thương cũng không được cấp visa vào Mỹ chữa bệnh do lệnh BAN.

Gần 60 quả tên lửa bay là là mặt đất, rất khó phát hiện, đã trúng mục tiêu, nhưng không chết ai, nghe Mỹ nói thế. Phía Syria nói, có phụ nữ, trẻ em bị chết.

Phía Nga tức điên và cho đây là hành động vượt qua giới hạn chỉ đỏ (crossed red line). Họ đang chuẩn bị loại S300-S400 cho Syria nhằm bắn hạ tên lửa Mỹ.

Nhưng vụ Nga chưa tức bằng Trung Quốc. Trong lúc tiếp Tập Cận Bình tại dinh cơ riêng ở Florida, Trump ngấm ngầm ra lệnh bắn tên lửa “chào mừng” khách quí.

Thăm Trump mà chủ nhà chơi gam mầu đỏ của xứ Trung Hoa, khách chơi mầu xanh, vẻ hòa bình nhưng lại khiêu khích vì đây là mầu của đàng Lừa của bà Hillary Clinton. Chơi trò xanh đỏ trong ngoại giao cũng là một ý hay.

Xanh đỏ Trump và Tập. Ảnh: Internet

Vụ Tomahawk có thể làm Tập điên đầu nhưng ông ta vẫn tỏ ra tươi cười với người đồng nhiệm tại  vì dẫu sao Trump cũng đồng ý thăm Trung Quốc.

Hồi mới nhậm chức Trump đã nói chuyện với bà Thái Anh Văn, tổng thống một tỉnh của Trung Quốc, làm người phương Bắc nổi đóa.

Bắc Triều Tiên thử tên lửa lung tung, ngày 8/4 – ngay sau khi ông Tập rời Mỹ, nhóm tàu tác chiến gồm tàu sân bay hạt nhân Carl Vinson, hai tàu khu trục và một tàu tuần dương đều mang tên lửa dẫn đường đang di chuyển từ Singapore sang phía Tây Thái Bình Dương lập tức chuyển hướng về vùng biển gần bán đảo Triều Tiên.

Trước đó, Tổng thống Donald Trump đã nhiều lần chỉ trích Bắc Kinh trong cách tiếp cận thiếu hiệu quả về vấn đề Triều Tiên.

Trước thềm chuyến thăm Mỹ, Trump cảnh cáo, nếu Trung Quốc không phối hợp với Mỹ về vấn đề Triều Tiên, Washington sẽ độc lập giải quyết. Nghe nói, Trung Quốc đã OK “go ahead”.

Nhiều người không tin Trump trong Nhà Trắng vì bao lúng túng, nhưng vụ “độc lập giải quyết” thì các bạn hãy tin đi, Trump làm thật, sẽ không hỏi ý kiến ai.

Đó là não trạng của đảng Cộng Hòa lúc cầm quyền, nhất là họ đang suy yếu trong đối nội. Những quả tên lửa bay trúng mục tiêu, không giết ai, nhưng cũng mang lại chút niềm tin trong cử tri theo đảng Voi.

Trong cuộc chơi địa chính trị toàn cầu xuất hiện 5T: Trump, Tập, Thái, Triều Tiên và Tomahawk. Lúc ôn hòa, lúc nổi đóa, khi dọa dẫm, khi T này, khi T kia, quan hệ Mỹ Trung đang thời kỳ khó hiểu.

Nếu làm cỏ Bắc Triều Tiên trước mũi Nga và Trung Quốc thì dân Mỹ quên luôn chuyện lùm xùm Trump và Nga trước bầu cử.

Xứ quen quen thêm hai T nữa (Thuyền Thúng) mà chơi đòn ngoại giao. Lênh đênh, quay lung tung, sang trái, sang phải, tiến thoái hợp lý, thế nào cũng tới đích.

HM. 10-4-2017

Ngoại giao thuyền thúng

Advertisements

33 Responses to Cuộc cờ 5T địa chính trị và nền ngoại giao Tomahawk

  1. Dân phố says:

    Sau chiến tranh lạnh, LX không còn, nước Mỹ được ở vào thế “thiên thời, địa lợi, nhân hoà” và nhiều người vẫn tưởng là thế giới từ đây sẽ hoà bình và yên ổn, nhưng rất tiếc, thay vào dùng sức mạnh mềm của mình để thu phục nhân tâm thì chính quyền Mỹ đã quá tự mãn và quá lạm dụng sức mạnh cứng, hay nói trắng ra là lạm dụng bạo lực và bom đạn để áp đặt ý chí lên các thế lực mà mình không ưa nên đã tạo ra một thế giới bất ổn và kém an toàn hơn cả thời chiến tranh lạnh.

  2. Việt says:

    Hôm nay tại Syria vào khoảng 17h30 giờ địa phương liên quân do Mỹ đứng đầu ném bom hóa học giết hại hàng trăm thường dân Syria. thử đưa tin theo kiểu phương Tây quy chụp vụ không quân Syria ném bom hóa học vừa rồi .

  3. Dân phố says:

    Trump có thể có nhiều mục đích gián tiếp và trực tiếp, ngắn hạn và dài hạn khi quyết định tấn công Syria bằng tên lửa, nhưng theo tôi một trong những mục đích là tạo một chút hành trang cho ngoại trưởng Mỹ trong chuyến sang Nga.

    • Văn Mùi says:

      Vứt rồi, bác Dân phố ơi:

      – Putin không thèm tiếp. Mặc dù trước đó, Tillerson từng có quan hệ tốt với Putin trong tư cách chủ tập đoàn Esson.

      – Trong cuộc họp báo chung với Lavrov, Tillerson nói bằng “lưỡi gỗ”, theo đúng quan điểm của phe Cộng hoà: Đặt Nga vào vị trí đối thủ, chứ không là đối tác.

  4. Christopher Vu says:

    Sáng hôm nay (Thứ Ba 11/4/2017) Ngài $500 biên bên Twitter… “I explained to the president of China that a trade deal with the U.S. will be far better for them if they solve the North Korean problem!”; “North Korea is looking for trouble. If China decides to help, that would be great. If not, we will solve the problem without them!”

    Đại khái D. Trump tư vấn “đối tác” Xi hôm gặp nhau ở Florida là muốn làm ăn với USA thì nên bỏ trò nuôi lợn lâu nay, mà nếu còn vẫn để cả xóm hôi thối cùng ồn ào thì “thôi rồi Lượm ơi!”; và cho cả Trung Quốc.

    http://www.msn.com/en-us/news/politics/china-will-get-better-us-trade-deal-if-it-solves-north-korea-problem-trump/ar-BBzInY9?ocid=spartanntp

    USA và EU chỉ cần ngưng xài hàng Made in China vài tháng là nạn thất nghiệp tràn lan cùng loạn khắp nơi bên Trung Quốc, rồi không chừng còn chia 5 xẻ 7 Trung Quốc; và Xi chắc chắn cũng là 1 lái buôn đại tài.

  5. Hung Nguyen says:

    Chúng tôi rất háo hức quan sát cuộc gặp giữa hai lãnh đạo cao cấp của 2 nước lớn là Hoa Kỳ và China tại Mar-a-Lago, Florida, USA diễn ra vào ngày 6 & 7/4, trong đó đặc biệt ghi nhận là Chủ tịch Tập đã có nỗ lực rất lớn khi đồng ý dự tiệc chiêu đãi để gặp TT Trump ngay khi vừa vượt qua hơn 8000km từ Phần Lan để đến Mỹ chiều ngày thứ Năm, 6/4 (giờ Mỹ). Việc TT Trump hạ lệnh bắn 59 quả Tomahawk vào Syria ngay trước khi đến dự tiệc chiêu đãi Chủ tịch Tập cho thêm phần long trọng là một sự kiện hy hữu, hiếm thấy.

    Chuyến đi thăm Mỹ của Chủ tịch Tập kéo dài không quá 48 giờ đồng hồ. Theo thông tin trước cuộc gặp thì lịch trình làm việc của cuộc gặp cấp cao (Summit) giữa TT Trump và Chủ tịch Tập sẽ gồm nhiều nội dung rất … rất quan trọng đối với China, Mỹ và cả thế giới nữa. Thế nhưng có một câu hỏi cứ “lăng quăng” trong đầu tôi mấy hôm nay (dù cuộc gặp đã kết thúc được mấy ngày rồi) là vì sao khi kết thúc cuộc gặp cấp cao như thế này mà không thấy hai bên đưa ra một TUYÊN BỐ CHUNG ( a joint statement) hoặc là chẳng thấy China tổ chức HỌP BÁO (a press conference) để công bố kết quả của cuộc gặp.

    Bác chủ hang Cua hoặc có cao nhân nào biết hoặc có bình luận gì thì vui lòng chia xẻ để khai sáng thêm cho tôi với. Cảm ơn.

    • trungle118 says:

      theo em thì tập đến Mỹ trong thế yếu khi chỉ được đón ở tư gia florida, nếu là đối tác quan trọng như Anh hoặc Nhật đón ở cấp nguyên thủ thì đã được đón ở phòng oval gì đó.
      trong khi đang gặp thì chủ nhà lại nện 1 thằng du côn có hình thức giống đàn em của khách 1 gậy sau đó bao vây luôn đàn em của khách. với không khí như vậy thì chắc chuyến thăm chẳng có kết quả quan trọng gì để mà họp báo chung. hoặc nếu có kết quả thì chẳng thuận lợi lắm cho tập.

    • Văn Mùi says:

      Xin chào bác Hung Nguyen,

      Xin lỗi bác, tên Hung Nguyen của bác giống với tên một “ông bạn vàng” đã và đang có liên hệ với tôi. Xin đưa một con số, nếu đúng bác cho ý kiến, nếu không đúng, mong bác bỏ qua. Số đó là 04435.

      Bây giờ xin được trao đổi với bác một số thông tin tôi có theo dõi về cuộc gặp Trump-Tập:

      Lý do cuộc gặp: do phía Trung quốc khởi xướng và phía Mỹ chấp thuận. Đây là nỗ lực của phía Trung quốc: cử Dương Khiết Trì, cựu ngoại trưởng Trung quốc sang Mỹ gấp, sau một loạt phát biểu cứng rắn của Trump, Tillerson…về thâm hụt mậu dịch của Mỹ với Trung quốc, cuộc điện thoại xã giao với bà Thái Anh Văn-TT Đài Loan, tình hình xây đảo của Trung quốc ở biển Đông…

      Đây là một cố gắng “ngậm ngải tìm trầm”, khác hẳn phong cách ngoại giao xưa nay của TQ.
      (Ta còn nhớ lời Dương Khiết Trì trong Hội nghị Shangri-la (Singapore) sau khi bị Mỹ và các đoàn khác chỉ trích về “đường lưỡi bò” trên biển Đông: “Đừng quên Trung Quốc là một nước lớn…!”).

      Ngay trước chuyến đi của Tập sang gặp Trump, thông qua người phát ngôn Bộ Ngoại giao, Trung quốc bày tỏ “lo ngại” về hành động đơn phương của Mỹ về “bảo hộ mậu dịch” và hy vọng Mỹ hành xử “theo đúng các Luật Thương mại quốc tế”. Nghe rất tội nghiệp!

      Qua đó, chúng ta nhận ra được “điểm G” của Trung quốc trong “tình yêu” với Mỹ. Hay phết.

      Rồi chuyện Đài Loan, Bắc Triều Tiên, biển Đông…

      Hình thức cuộc gặp: Không theo nghi lễ chính thức, cốt “làm quen”! Để trao đổi và hiểu lập trường của nhau về những vấn đề “cùng quan tâm”. Cho nên, ta chỉ thấy Ngoại trưởng Tillerson ra đón tận chân cầu thang máy bay, không có tiêu binh dàn hàng, cờ bay phấp phới, đại bác nghênh chào…Cuộc gặp chỉ diễn ra tại “tư dinh” của TT Trump. Khách ra về như thế nào, tôi cũng không thấy hình ảnh chính thức (“lưu luyến vẫy tay”, “chào thân ái và quyết thắng” chẳng hạn…)

      Nội dung cuộc gặp: do không có thông cáo, họp báo chung…nên không có “quan điểm chính thức” được trình bầy. Nhưng theo tôi, nó không nằm ngoài các vấn đề tôi đã nêu trên.

      Tinh thần cuộc gặp: “lịch sự tối thiểu” giữa chủ và khách. Hiểu nhau là chính. Ngoài những lời có cánh, cháu ngoại Trump hát chào mừng Tập bằng tiếng Trung…Hết!

      Đáng chú ý là loạt phóng 59 quả tên lửa ở Syrie trong khi hai bên đang nâng cốc, kể cũng “thiếu tế nhị”!

      Ngay khi Tập về, cụm tầu sân bay Carl Vinson được lệnh băng qua biển Đông, trực chỉ bán đảo Triều Tiên! Thế thì, “còn gì để nói nữa”!

      Việc này chắc chắn không phải là “thoả thuận cấp cao” đạt được trong chuyến đi của Tập.

      Hãy chờ xem. Liệu có “già néo đứt dây” không?

      Trung Quốc xưa nay vẫn thế. Chỉ có lần này tỏ ra “nhũn nhặn” và “chủ động” hơn.

      Mong rằng, Trump đủ “khiêm tốn” và ” tỉnh táo” trong quan hệ với Trung Quốc.

      • Hung Nguyen says:

        Xin chào bác Văn Mùi,
        Tôi là Hùng Nguyễn, lần đầu tiên được giao tiếp với bác. Cảm ơn bác đã có phản hồi cho comment của tôi. Tình hình bây giờ diễn biến nhanh quá: sau khi Tập về, ngoài chuyện cụm tàu sân bay Carl Vinson đến vùng ngoài khơi bán đảo Triều Tiên như bác đã đề cập, đã phát sinh thêm chuyện Bắc Kinh cử đặc sứ Vũ Đại Vĩ (Wu Dawei) đến Seoul vào sáng ngày 10/04/2017 và chuyện hải quan Trung Quốc không cho các tàu chở than của Triều Tiên cập cảng giao hàng …
        Diễn biến tình hình có vẻ phức tạp quá. Không biết đến cuối tuần này còn có chuyện gì lạ nữa không?!

    • Văn Mùi says:

      Xin gửi bác Hung Nguyen bài của nhà báo Hồng Thuỷ trên Giáo dục Việt nam, 14/4/17:

      “Khi Donald Trump – Tập Cận Bình tâm đầu ý hợp”
      South China Morning Post, Hồng Kông ngày 13/4 đưa tin, trả lời phỏng vấn tờ The Wall Street Journal cùng ngày tại Nhà Trắng, Tổng thống Mỹ Donald Trump cho biết:

      Chỉ 10 phút nói chuyện với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ở Mar-a-Lago đã làm ông thay đổi cách nhìn về Bắc Triều Tiên.

      Ông Trump từng nghĩ rằng, Bắc Kinh có đầy đủ sức mạnh để kiềm chế Bắc Triều Tiên, nhưng ông đã thay đổi ý kiến sau cuộc đàm phán vào tuần trước với người đồng cấp Trung Quốc.

      Donad Trump – Tập Cận Bình “tâm đầu ý hợp”

      Tổng thống Mỹ Donald Trump nói với The Wall Street Journal về quan hệ của ông với Chủ tịch Trung Quốc sau hội đàm tại Mar-a-Lago tuần trước:

      “Chúng tôi quý mến nhau. Tôi rất thích ông ấy. Tôi nghĩ vợ ông ấy là một người tuyệt vời / xuất sắc”.

      Trump đã nói với Tập Cận Bình rằng, ông tin Bắc Kinh dễ dàng xử lý mối đe dọa từ Bình Nhưỡng, trong khi ông Tập Cận Bình giải thích lại về lịch sử quan hệ Trung – Triều.

      Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, ảnh: The Huffington Post.
      “Sau khi nghe 10 phút, tôi nhận ra đó không phải chuyện dễ dàng như tôi nghĩ.

      Tôi từng nghĩ rằng, họ có sức ảnh hưởng mạnh ghê gớm với Bắc Triều Tiên. Nhưng nó không phải là điều bạn có thể nghĩ tới.

      Cuộc thảo luận trong ngày làm việc đầu tiên tại Mar-a-Lago ban đầu được lên kế hoạch tối đa là 15 phút, nhưng rốt cuộc đã kéo dài 3 tiếng đồng hồ.

      Và rồi ngày hôm sau, chúng tôi có một cuộc họp dự kiến kéo dài 10 phút, nhưng nó đã kết thúc sau 2 tiếng. Chúng tôi đã có buổi làm việc rất tốt.

      Tập Cận Bình rất thông minh, đó là ưu điểm. Tôi thích gọi điều đó là linh hoạt”.

      Hôm thứ Tư 12/4, Donald Trump và Tập Cận Bình lại nói chuyện qua điện thoại với nhau suốt 1 tiếng đồng hồ về bán đảo Triều Tiên. [1]

      Trong cuộc điện đàm này, ông Tập Cận Bình cho biết, gần đây Trung Quốc đã ngừng nhập khẩu than của Triều Tiên, một mặt hàng quan trọng của Bình Nhưỡng.

      The Wall Street Journal bản tiếng Trung Quốc ngày 13/4 đưa tin, khi tờ báo này đề nghị so sánh hai mối quan hệ giữa Donald Trump với Putin và Donald Trump với Tập Cận Bình, ông chủ Nhà Trắng trả lời:

      Sau khi đắc cử Tổng thống Mỹ, Vladimir Putin có gọi điện chúc mừng ông. Khi Nga bị khủng bố tấn công, Trump cũng gọi điện chia buồn với Tổng thống Nga và ngỏ ý giúp đỡ.

      Tuy nhiên nhà báo The Wall Street Journal viết thế nào thì viết, chứ ông “chẳng hiểu gì” về Putin.

      Trong khi đó những cáo buộc Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ dẫn đến chiến thắng của Donald Trump vẫn đang trong quá trình điều tra, nên việc ông giữ khoảng cách với ông Vladimir Putin cũng là việc cần thiết. [2]

      Trump im lặng về Biển Đông là thắng lợi của Tập Cận Bình
      Cá nhân người viết cho rằng, đến giờ này có thể khẳng định Donald Trump là một nhà đàm phán lão luyện.

      Tất cả các nước cờ ra giá của ông với Trung Nam Hải trước bầu cử Tổng thống Mỹ, đều đã kết thúc mĩ mãn.

      Có thể nhắc lại một chút, đó là nước cờ Đài Loan hay nguyên tắc “một Trung Quốc”, nước cờ Biển Đông với đe dọa phong tỏa đảo nhân tạo, nước cờ kinh tế với cảnh báo trừng phạt nước thao túng tiền tệ.

      Thậm chí ngay cả con bài nhân sự như Cố vấn Steve Bannon hay Peter Navaro cũng được ông dùng để hù dọa Bắc Kinh, nhằm kiếm thế thượng phong trên bàn đàm phán.

      Cuối cùng, ông chủ Nhà Trắng đã có được điều mình muốn:

      Xử lý thâm hụt thương mại với Trung Quốc và những cam kết hợp tác đầu tư hậu hĩnh từ Bắc Kinh, cô lập Nga trong vấn đề Syria tại Hội đồng Bảo an, và đặc biệt là buộc Trung Quốc phải gây sức ép với Triều Tiên.

      Tuy nhiên trong cuộc cờ chiến lược này, theo cá nhân người viết, ông Tập Cận Bình mới là kỳ thủ cao tay ấn!

      Không chỉ đàm phán và ngã giá thành công với Donald Trump mà không làm thiệt gì cho Trung Quốc hoặc với mức giá chấp nhận được, ngược lại còn tương kế tựu kế để tối đa hóa lợi ích, tận dụng hết khả năng có thể của các đòn bẩy chiến lược.

      Đặc biệt sự điềm tĩnh, thâm trầm và quyết đoán của ông trong quan hệ với Donald Trump cho thấy, ông đã xoay ngược tình thế từ chỗ bị động (thực tế là lặng lẽ quan sát màn trình diễn của đối thủ), sang thế chủ động “thong dong vào hang cọp”.

      Xin lưu ý, “hang cọp” ở đây không mang hàm nghĩa nguy hiểm, mà là bước đột phá xuyên thủng màn sương mù, biến Donald Trump từ “thù” thành “bạn”, hơn nữa lại là bạn thân thiết.

      Nói như ông Trump trong trả lời phỏng vấn The Wall Street Journal hôm qua, Tập Cận Bình có sức hút đến mức hai người lần đầu tiên gặp mặt tại Mar-a-Lago mà đã như quen biết từ lâu. [3]

      Học giả Trung Quốc nêu phương án “thay máu lãnh đạo” Triều Tiên

      Tào Tân, thành viên Hiệp hội Giao lưu phát triển Trung Quốc – Á – Phi có trụ sở tại Bắc Kinh, một nhà bình luận quen thuộc của tờ Financial Times bản tiếng Trung Quốc, ngày 12/4 nhận định trên báo này về thời cơ và lựa chọn sách lược của Bắc Kinh đối với bán đảo Triều Tiên.

      Ông Tân tin rằng, chỉ cần Mỹ đảm bảo lợi ích an ninh của Trung Quốc và Nga trên bán đảo Triều Tiên, khả năng Mỹ tấn công quân sự là không thể coi thường.

      Giữa lúc Trung – Mỹ gây sức ép, nhà lãnh đạo Triều Tiên vẫn ung dung đi dự cắt băng khánh thành cụm chung cư ở Bình Nhưỡng hôm qua, ảnh: Thời báo Hoàn Cầu / KCNA.
      Lợi ích của Bắc Kinh và Moscow trên bán đảo Triều Tiên thể hiện ở 2 điểm:

      Đầu tiên, nhà lãnh đạo Kim Jong-un có thể bị lật, chính quyền mới sẽ phải bỏ vũ khí hạt nhân, nhưng Triều Tiên với tư cách một quốc gia độc lập thì không được tiêu diệt.

      Thứ hai là, Mỹ không được nhân cớ tấn công Triều Tiên để sử dụng vũ lực thống nhất bán đảo, khiến biên giới của Hàn Quốc được dịch chuyển sát với 2 quốc gia này.

      Tất nhiên, khi quyết định tấn công quân sự Triều Tiên, Mỹ cũng phải tính đến phản ứng và thái độ của Hàn Quốc, Nhật Bản, 2 quốc gia có khả năng chịu ảnh hưởng trực tiếp và nặng nề từ hoạt động phản công của Bình Nhưỡng.

      Nhưng theo ông Tân, với Hàn Quốc thì trong vấn đề bán đảo Triều Tiên họ luôn bị Mỹ áp đặt và Seoul buộc phải nghe theo, đó là “bi kịch của nước nhược tiểu”.

      Còn với Nhật Bản, có thể dân chúng phản đối các hành động quân sự Mỹ do lo ngại nước Nhật phải trả giá đắt vì phản công của Bắc Triều Tiên.

      Tuy nhiên đây lại là cơ hội có một không hai cho Thủ tướng Shinzo Abe thay đổi căn bản Hiến pháp hòa bình, nên gần như ông sẽ ủng hộ Mỹ.

      Đối với Trung Quốc, trong trường hợp Mỹ tấn công bán đảo Triều Tiên sẽ là một cơ hội để Trung Nam Hải điều chỉnh chính sách với láng giềng mà họ tin là “con ngựa bất kham” này.

      Bắc Kinh từ lâu muốn tìm cách thay đổi, điều chỉnh Bình Nhưỡng theo quỹ đạo cải cách mở cửa của mình nhưng không có cơ hội. Mỹ can thiệp là cơ hội tốt nhất.

      Do đó theo ông Tân, Bắc Kinh cần chuẩn bị sẵn sàng phương án.

      “Phương án” đó được Tào Tân giải thích cụ thể là:

      Donald Trump – Tập Cận Bình cùng thắng, phần thua thuộc về ai?
      Bắc Kinh cần nhanh chóng lên kịch bản dựng lên một chính thể lãnh đạo mới ở Triều Tiên thân Trung Quốc, từ bỏ vũ khí hạt nhân, thực hiện cải cách mở cửa phát triển kinh tế theo phong cách Bắc Kinh.

      Đây là phương án phù hợp nhất với lợi ích của Trung Quốc, và Hoa Kỳ không có lý do gì để phản đối.

      Trong trường hợp Mỹ tấn công Triều Tiên, đây sẽ là thời cơ tuyệt vời để Bắc Kinh thực hiện kế hoạch “thay lãnh đạo” ở Bình Nhưỡng.

      Lúc này, Bắc Kinh cần làm việc chặt chẽ với Washington để đảm bảo Mỹ tuân thủ Hiệp định đình chiến Bàn Môn Điếm vẫn còn hiệu lực.

      Đó là Triều Tiên và Hàn Quốc đều là 2 thành viên Liên Hợp Quốc, có chủ quyền, Mỹ không được lợi dụng việc này để giúp Seoul thống nhất bán đảo Triều Tiên.

      Với tư cách một thành viên ký kết Hiệp định đình chiến Bàn Môn Điếm, Trung Quốc cần chuẩn bị sẵn sàng, thời cơ đến tiến quân 2 đường thủy bộ vào Triều Tiên khi Mỹ tấn công, để bảo vệ lợi ích của mình, đặc biệt là dựng lên bộ máy lãnh đạo mới thân Hoa.

      Sau cuộc chiến, Trung Quốc sẽ đầu tư mạnh mẽ giúp “chính phủ mới” ở Bình Nhưỡng phát triển kinh tế để tránh xảy ra tình trạng hỗn loạn.

      Trường hợp Hoa Kỳ không tuân thủ Hiệp định đình chiến Bàn Môn Điếm, Bắc Kinh chỉ còn nước xuất binh toàn diện, bảo vệ lợi ích của mình.

      Do đó, nếu Mỹ tấn công Triều Tiên, theo ông Tân, đó không phải chuyện gì xấu với Trung Nam Hải. [4]

      Người viết cho rằng, mặc dù đây chỉ là bình luận của một học giả Trung Quốc, nhưng nó đưa ra trong bối cảnh Trung Nam Hải đã có biểu hiện thỏa hiệp rõ rệt với Hoa Kỳ, nên Triều Tiên không thể không đề phòng.

      Hơn nữa bằng nhiều kênh khác nhau, Bắc Kinh cũng đang gây thêm sức ép với Bình Nhưỡng.

      Bởi vậy mới thấy rõ, khả năng “diễn biến hòa bình, bạo loạn lật đổ” nhằm vào Triều Tiên chưa chắc đã đến từ kẻ họ coi là “đế quốc đầu sỏ, sen đầm quốc tế”, mà có thể từ chính đồng chí – anh em – láng giềng đã một thời “kháng Mỹ viện Triều”.

      Lập luận của ông Tân không phải không có lý, vì nó đảm bảo Triều Tiên vẫn tồn tại, nhưng tồn tại theo định hướng và nằm dưới sự kiểm soát chặt chẽ của Trung Quốc, đồng thời không còn là mối đe dọa với Hoa Kỳ.

      Dân tộc Triều Tiên trên 2 miền bán đảo đã và đang là nạn nhân của các siêu cường, ảnh minh họa: National Archives.
      Washington cũng dễ chấp nhận một phương án như vậy, hơn là những hành động phiêu lưu quân sự.

      Mỹ – Trung – Nga phối hợp gây sức ép, cục diện bán đảo Triều Tiên phụ thuộc quyết sách của ông Kim Jong-un

      Cá nhân người viết cho rằng, phân tích của Tào Tân không phải chuyện viễn tưởng, ngược lại đây là một kịch bản mà các nhà lãnh đạo Cộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên cần tính đến.

      Tuy nhiên, mục tiêu của Hoa Kỳ đã nhận được sự đồng thuận, ủng hộ và trợ giúp từ Trung Quốc có lẽ không phải là lật đổ thể chế hiện nay ở Triều Tiên, mà là Bình Nhưỡng phải từ bỏ vũ khí hạt nhân vô điều kiện.

      Toan tính lật đổ có thể đến từ bên thứ 3 mà chưa chắc đã phải là Mỹ.

      Do đó, về mặt chính trị và kinh tế thương mại, ít nhất về mặt công khai, Trung Quốc đã bắt đầu hành động gây sức ép lên Bình Nhưỡng với việc cấm nhập khẩu than, và tới đây có thể xem xét ngừng cung cấp dầu mỏ, khóa các kênh trung chuyển ngoại tệ cho Bình Nhưỡng.

      Rõ ràng động thái này là gọng kìm thứ 2 kết hợp với gọng kìm số 1 – hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson Hoa Kỳ đang tiến gần bán đảo Triều Tiên để ép Bình Nhưỡng phải thay đổi, nếu không Mỹ – Trung sẽ hành động.

      Còn với Nga, chuyến công du của Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson đến Moscow vừa qua, theo cá nhân người viết, chủ yếu là nhằm mục đích thỏa thuận với Nga về sức ép lên Triều Tiên.

      Những phát biểu trên truyền thông về khủng hoảng Syria và quan hệ Nga – Mỹ có lẽ chỉ mang tính ngụy trang kiêm nhiệm các mục đích khác về đối nội.

      Nhận định như vậy bởi chính thủ đoạn “dương Đông kích Tây”, nghi binh, vu hồi đã được chính quyền Mỹ thời Donald Trump sử dụng quá nhiều kể từ khi làm chủ Nhà Trắng.

      Cuộc gặp giữa ông Tillerson và Tổng thống Nga Putin tuần qua có lẽ cũng ẩn chứa nhiều điều, ảnh minh họa: Politico.com
      Hơn nữa, cục diện Trung Đông và thái độ kiềm chế chiến lược của Putin và cái thế của Tổng thống Nga trong đối nội, đối ngoại hiện nay khó có thể dẫn đến những quyết định phiêu lưu về quân sự với Hoa Kỳ, nhất là khi Donald Trump và Tập Cận Bình đã bắt tay với nhau.

      Đấy là chưa nói đến việc Trump quay ngoắt 180 độ để hòa với NATO nhằm yên một bề ở Trung Đông, để rảnh tay xử lý vấn đề Triều Tiên.

      Tất nhiên là cái “quay ngoắt 180 độ” với NATO ấy cũng chỉ là một thủ đoạn ngã giá của một lái buôn đẳng cấp quốc tế, chứ chưa bao giờ nước Mỹ xem nhẹ vai trò NATO.

      Thậm chí không loại trừ khả năng Mỹ thông báo trước cho Nga kế hoạch gây sức ép lên Bình Nhưỡng, cam kết đảm bảo lợi ích của Nga ở bán đảo Triều Tiên như phân tích của Tào Tân, đổi lại chỉ cần Nga án binh bất động.

      Sự kiềm chế chiến lược của Tổng thống Putin trong vụ Mỹ bắn 59 quả Tomahawk vào Syria khi đã báo trước cho Moscow cho thấy khả năng này.

      Hơn nữa, sau hội đàm với ông Tillerson, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov nói với báo giới, dù Nga – Mỹ còn khác biệt trong nhận thức về Triều Tiên, hai bên nhất trí “giải pháp chính trị là cách duy nhất khả thi”. [5]

      Xã luận Thời báo Hoàn Cầu ngày 14/4 cũng động viên Kremlin rằng, Mỹ – Trung – Nga đã hình thành thế chân vạc vững chắc, Tập Cận Bình bắt tay với Donald Trump không mảy may ảnh hưởng đến quan hệ Trung – Nga.

      Tờ báo này còn cho hay, 3 vấn đề nhức nhối nhất trong quan hệ Trung – Mỹ là Đài Loan, Biển Đông và thương mại, cuối cùng đã được kiểm soát, trong khi hợp tác Trung – Mỹ về bán đảo Triều Tiên đang phát triển rất mạnh mẽ.

      Bắc Kinh không thể để thành tựu này biến thành bong bóng. [6]

      Tính toán của Mỹ về khả năng Nga không can thiệp nếu Mỹ đe dọa dùng vũ lực hay dùng vũ lực có kiểm soát với Triều Tiên trong trường hợp Bình Nhưỡng tiếp tục thử hạt nhân, không phải không có cơ sở.

      Bóng ma Chiến tranh Triều Tiên 2 và 2 đạo diễn chính
      Năm ngoái khi Bình Nhưỡng thử hạt nhân lần thứ 5, Nga đã cảnh báo chống lại bất kỳ đe dọa nào của Bình Nhưỡng về việc “trả đũa / báo thù bằng vũ khí hạt nhân”. Điện Kremlin cho biết:

      “Bình Nhưỡng cần phải nhận thức được thực tế là, nếu hành động như vậy sẽ chỉ làm Cộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên rơi vào thế đối đầu với cộng đồng quốc tế.

      Nó tạo cơ sở pháp lý quốc tế cho việc dùng vũ lực chống lại Triều Tiên, vì đó là quyền tự vệ của một quốc gia (bị Bình Nhưỡng tấn công) được quy định trong Hiến chương Liên Hợp Quốc”. [7]

      Do đó, cá nhân người viết cho rằng, cục diện bán đảo Triều Tiên hiện nay phụ thuộc rất lớn vào tính toán và lựa chọn của nhà lãnh đạo Kim Jong-un, vốn rất khó đoán với phần còn lại của thế giới.

      Nếu ông tiếp thục thúc đẩy các vụ thử tên lửa tầm xa hay hạt nhân mà Mỹ tin là đe dọa an ninh của họ, thì có 2 kịch bản có thể xảy ra:

      Một là hành động quân sự có kiểm soát của Hoa Kỳ trước sự chứng kiến, làm thinh của Trung Quốc và Nga, hai là lật đổ từ bên trong theo kịch bản của ông Tào Tân đề cập.

      Phương án 2 thì Trung Quốc sẽ giữ vai trò chủ đạo và lần này đến lượt Mỹ, Nga làm thinh.

      Trong trường hợp Triều Tiên không tiếp tục thử hạt nhân, tên lửa trong thời gian này, thì tình hình bán đảo Triều Tiên sẽ hạ nhiệt, và có thể cục diện giằng co giữa các bên sẽ vẫn tiếp tục kéo dài.

      Không ai biết nhà lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un hiện đang nghĩ gì, tính toán gì. Và cũng không ai dám chắc, Trung Nam Hải có còn kênh liên lạc bí mật nào khác với Bình Nhưỡng hay không.

      Nhưng theo cá nhân người viết, tìm cách đối thoại, đổi mới và canh tân đất nước một cách chủ động dù sao vẫn là lựa chọn tốt nhất, hơn là rơi vào cuộc chiến một mất một còn, hoặc để ngoại bang “thay máu” như cảnh báo của học giả Trung Quốc.

      Đây không chỉ là thách thức sống còn của thể chế tại Bình Nhưỡng, mà là bi kịch của dân tộc Triều Tiên trên cả hai miền bán đảo, vừa do nguyên nhân lịch sử, vừa do nhận thức khác biệt về chính trị, làm mồi cho các siêu cường.

      Giải trừ vũ khí hủy diệt hàng loạt là hy vọng, ước mong của nhân loại yêu chuộng hòa bình và công lý.

      Nhân loại yêu hòa bình không chỉ mong Triều Tiên bỏ vũ khí hạt nhân, mà tất cả các nước đang sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt đều nên bỏ.

      Trong bối cảnh hiện tại, khi cả 3 cường quốc hạt nhân cùng ép Triều Tiên từ bỏ kế hoạch phát triển vũ khí hạt nhân trong khi bản thân 3 nước kia lại tăng cường, củng cố răn đe hạt nhân chiến lược, lựa chọn cho Bình Nhưỡng quả thực chẳng dễ dàng gì.

      Nó cũng cho thấy luật pháp quốc tế vẫn đang bị các siêu cường chi phối và đổi chác, nên việc giải thích luật pháp quốc tế cũng thay đổi theo sự lên xuống của các siêu cường.

      Có lẽ đã đến lúc cần cải tổ hoạt động của Liên Hợp Quốc theo hướng dân chủ, công bằng và thượng tôn pháp luật, thay vì là nơi tranh quyền đoạt lợi của “tam cường ngũ bá”.

      Tinh thần nhất quán của Liên Hợp Quốc trong vấn đề Syria theo mong muốn của ông Tập Cận Bình trong bản tin Tân Hoa Xã nói về cuộc điện đàm với ông Donald Trump, chỉ có thể thành hiện thực nếu Liên Hợp Quốc cải tổ.

      Hoạt động của Liên Hợp Quốc cần phải theo hướng công bằng, dân chủ, thượng tôn pháp luật và có quyền lực thực sự trong các sự vụ toàn cầu hay khu vực.

      Nhưng ai sẽ đứng ra làm việc này? Hiện người viết không tìm thấy câu trả lời.

      Quay trở lại bán đảo Triều Tiên, người viết cho rằng hòa bình, hòa giải, hòa hợp và đoàn kết dân tộc thiết nghĩ là lựa chọn không dễ dàng.

      Nhưng nếu hai miền có thể vượt qua mặc cảm và khác biệt chính trị để thay đổi nhận thức, giải quyết vấn đề thông qua đối thoại một cách thiện chí, khách quan, cầu thị, lắng nghe nhau, biết đâu lại là cơ hội và lối thoát cho cả một dân tộc?

      Hãy nhìn vào người Đức, vào dân tộc Đức và cách họ vượt qua sự khác biệt.

      Tuy rằng thế giới cũng không nên đánh giá thấp sức mạnh tinh thần của người dân, đất nước Triều Tiên, nhưng để cả kẻ thù lẫn đồng chí bắt tay nhau ép mình vào chân tường, Bình Nhưỡng sẽ chẳng có lựa chọn nào sáng sủa.

      Còn người dân Hàn Quốc, những người đã có bát ăn bát để trong một nền kinh tế được mệnh danh là con rồng châu Á, họ có nhiều thứ để mất, để lo sợ, cả trước mắt lẫn lâu dài.

      Dựa vào ngoại bang không bao giờ là lựa chọn tin cậy, an toàn và bền vững.

      Tài liệu tham khảo:

      [1]http://www.scmp.com/news/china/diplomacy-defence/article/2087518/10-minutes-xi-jinping-changed-donald-trumps-mind-north

      [2]http://cn.wsj.com/gb/20170413/bgh090150.asp

      [3]http://cn.wsj.com/gb/20170413/bgh075059.asp

      [4]http://www.ftchinese.com/story/001072164?full=y

      [5]http://www.fmprc.gov.cn/mfa_eng/xwfw_665399/s2510_665401/t1453551.shtml

      [5]http://opinion.huanqiu.com/editorial/2017-04/10471832.html

      [6]http://www.express.co.uk/news/world/790523/north-korea-allies-china-russia-kim-jong-un

  6. Hai Cù Nèo says:

    Tuần rùi tự dưng nhức đầu quá. Thằng Năm Bắc Kỳ đưa cho một nhúm lá biểu về nấu uống. Uống vài lần bớt nhức đầu. Vậy có thể nói là nhúm là của thằng Năm trị hết bệnh nhức đầu hôn?

  7. krok says:

    Đc Maduro cố lên, còn 100 năm nữa đến xhcn rồi.

  8. Mike says:

    Bài ngắn mà hay ở chổ nó bộc lộ sự phức tạp trên chính trường.

    Một người nên góp một chút vào đó để mô tả bức tranh tuơng đối hoàn chỉnh hơn, thay vì cứ khẳng định ngay lập tức nó là gì khi chưa nắm một tí xíu thông tin nào về nó.

    Có báo nói là Trump ăn cắp (steal) một trang trong sách của đảng DC. Có báo lại nói ăn cắp một lá bài của DC. Có người đoán là nếu bà Clinton làm TT, cầm chắc bà sẽ can thiệp mạnh hơn vào Syria. Lại có người ví việc bắn hoả tiển như chuyện Bill Clinton làm với Afghanistan năm 1998.

    Người thì bảo đó là khôn vì mượn đòn của đối phuơng để tước vũ khí của chính đối phuơng (là đảng DC). Người thì bảo đó là gian khi đi ăn cắp.

    Một sự việc xãy ra luôn có hay/dỡ đi kèm. Hay cái này, dỡ cái kia. Hay đối với người này, dỡ đối với người kia. Hay mắt này, dỡ mặt kia. Chẳng hạn, bắn hoả tiển có thể không gây thiệt hại gì cho đối phuơng nhưng làm vừa lòng dân chúng trong nước và các đồng minh, vậy thì đâu có đắt.

    Ở các nước văn minh nói chung, người ta dạy trẻ em biết suy nghĩ độc lập từ rất sớm. Trong suốt quá trình học tập, các em được khuyến khích tranh luận. Đúng hay sai không quan trọng mà ăn thua là phải biết suy nghĩ có lý và lập luận vững chắc. Hơn nữa, phải có thái độ tranh luận văn minh.

    Có những cụ bên ta thích hô hào dùng đầu óc trong tranh luận nhưng lại chứng minh ngay lập tức bằng cái còm của mình là người thiếu suy nghĩ. Võ đoán; chửi bới xiên xỏ; tìm cách hạ nhục đối phuơng thay vì tìm lý lẽ để bắt bẻ người ta; suy diễn (kiểu chụp mũ) hoàn toàn vô căn cứ.

    Tóm lại một điều: đừng vội kết luận. Hãy để ngõ mọi khả năng cho người đọc suy nghĩ theo cách của họ.

  9. krok says:

    Bác Trungle118 chuẩn, 5t thì có anh tin mặt chuột !
    Đc $500 bắn 59 quả tên lửa báo chí nói giá $1.2 triệu một quả nghe ghê răng.
    Thật ra là trò mèo :
    – Nga (và Assad) đã được báo trước.
    – Tên lửa tồn kho 40 năm, không bắn còn tốn tiền huỷ.
    – Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson giải thích là cuộc tấn công không có mục đích giết quân Assad, không phá huỷ đường băng, vì còn cần Assad đánh ISIS – kẻ thù chính.
    Ngay hôm sau máy bay Assad đã cất cánh từ chính sân bay này.

    Nói gì thì nói, mục đích của đc $500 đã đạt!
    Tôi cũng nghĩ Obama dở khi đặt ranh đỏ, rồi bán cái cho quốc hội Mỹ, để không làm gì.

    • hugo luu says:

      Đc $500 quả là lái buôn có hạng ,đẩy mớ hàng tồn với lãi khủng ,nhất cử tam tứ tiện .

  10. Hai Cù Nèo says:

    Ngoại giao tôm nướng

  11. HỒ THƠM1 says:

    Đúng là thế giới có nhiều loại ngoại giao khác nhau.
    Theo cụ Cua, tạm kể có loại ngoại giao bóng bàn, ngoại giao gấu trúc, ngoại giao đập giầy, ngoại giao thuyền thúng (của ta) abc… tui thêm ngoại giao con thoi và… đặc biệt “ta” và bạn vàng có thêm… “ngoại giao con két”.
    Cứ mỗi lần bạn quấy phá ở biển đông và…tình hình biển đông không có đếch gì mới thì ta lại vì “tình hữu nghị núi liền núi sông liền sông, chung một biển Đông mối tình hữu nghị sớm như rạng đông”, bình tĩnh khôn ngoan sáng suốt ngoại giao nhắc đi nhắc lại như con két rằng thì mà là ta có đầy đủ bằng chứng và cơ sở pháp lý để chứng minh rằng thì mà là…Hà Nội là của Việt Nam… 😥
    Quyết liệt phản đối cụ Cua khi cho rằng …”bà Thái Anh Văn, tổng thống một tỉnh của Trung Quốc”. Tui chưa nghe ai nói Đài Loan là một tỉnh của Trung Quốc cả (Trừ chính quyền Trung Cộng).
    Tui thì cho rằng Đài Loan ( Cộng Hòa Trung Hoa Dân Quốc) là một đảo quốc tự trị của Trung Quốc. Nhân Dân Đài Loan đã quyết đi theo …”con đường mà Bác Tưởng đã lựa chọn”, họ đã văn minh và phát triển, họ có quyền tự trị: Tại sao không!???

    • TungDao says:

      Anh Cua viết ”bà Thái Anh Văn, tổng thống một tỉnh của Trung Quốc” không sai tại mã quốc gia ISO 3166-1 và theo quan điểm của nhà nước VN.
      Đài Loan không thể gọi là một đảo quốc tự trị mà bản chất là một lãnh thổ độc lập từ năm 1949. Chính sách một TQ của TQ đã áp đặt hoặc cưỡng bức một lãnh thổ có chủ quyền
      sáp nhập vào TQ. Sau sự kiện 30/4/1975 tại VN thì việc cưỡng bức Đài Loan theo ý đồ của Trung Hoa lục địa khó trở thành hiện thức ngoài biệp pháp vũ lực là xâm lược Đài Loan.

      • HỒ THƠM1 says:

        Cụ TungDao lói đúng 🙂
        Lão Cua khuân “mã quốc gia ISO 3166-1” quàng vào cổ nước Cộng Hòa Trung Hoa Dân Quốc ( Đài Loan).
        Đài Loan là lãnh thổ độc lập do Cha già dân tộc Đài Loan Tưởng Giới Thạch khai sinh năm 1949.
        Chính sách một TQ của Trung Cộng chỉ ở trên mồm thôi, không bao giờ dám động đến Đài Loan bằng vũ lực, dù thực lực Trung Cộng có thể chiếm ĐL chỉ trong 1 tuần bằng vũ lực.

        Mà tại sao phải theo chính sách “Một Trung Quốc”, trong khi dân Đài Loan vẫn văn minh và giàu mạnh? Trong khi Nhân Dân Đài Loan vẫn vững bước đi lên theo con đường Bác Tưởng đã lựa chọn!?
        Không được động đến Đài Loan!!! 🙂

  12. Trungle118 says:

    Bác chủ hang bỏ anh Tin đâu rồi. 🙂
    Các nước lớn chưa hiệp đồng chơi chứ Cứ lần lượt Hàn, Nhật, Tây âu, Mỹ xa luân chiến phạt theo kiểu bẩn mà khựa đã chơi hãng gì của Hàn quốc thì có 10 thằng khựa cũng nhũn. Cho tự nó tan rã ra thì chắc Việt cũng khỏe.

  13. TranVan says:

    >Gần 70 quả tên lửa …

    Cụ trích nguồn báo cáo…mật?

    Báo(giấy và mạng) đã chỉ đếm đến 59 quả mà thôi !

    11 quả kia chắc đã tịt ngòi hay rơi xuống biển?

    TB : gần sáu chục thôi nha !

  14. TranVan says:

    Ông Tập khôn lắm. Ông ta vẫn cười cười khi bà Merkel tặng ông ta một bản đồ cũ và lấy tay chỉ rõ rằng biên giới cực Nam của Trung Quốc hồi đó là đảo Hải Nam mà thôi !

%d bloggers like this: