SOHA: Kiếm đô la cho phố đi bộ

Khu phố cổ Warsaw. Ảnh: HM

Du khách tới một thành phố có vài thứ quan tâm, đó là di sản, bảo tàng, công trình nghệ thuật, kỳ quan thiên nhiên và nhân tạo, nơi ăn uống, giải trí ban đêm và cả các cửa hàng mua bán.

Bên cạnh đó có môi trường, giao thông, an toàn cá nhân. Khi họ đã thích thì đắt rẻ không quan trọng.

Phố đi bộ ra… đô la

Thăm thành phố nổi tiếng, du khách chỉ nhớ nhất những khu dành cho người đi bộ, chẳng ai quay lại nơi vừa ngắm cảnh vừa lo xe cộ, sợ móc túi, nạn ăn xin hay hàng rong chèo kéo.

Thăm Los Angeles, Tokyo hay Bắc Kinh mà đi bộ, phải ở đó cả tuần mới xem được vài nơi. Từ Tử Cấm Thành đến Di Hòa Viên chỉ còn cách dùng xe hơi. Từ hoàng gia Nhật Bản tới chùa nổi tiếng Sensoji thì hai chân không đủ sức.

Nhưng những nơi như Krakow, Vienna, Paris, Amsterdam, London thì nhà hát, bảo tàng, nơi vui chơi giải trí, nhiều nhà hàng ăn ngon và cuộc sống về đêm sôi động, tất cả nằm trong bước chân của du khách mà không cần tới xe gắn động cơ.

Hà Nội đang sở hữu khu phố ven hồ Gươm, quanh Cột Cờ, thành cổ, ven hồ Tây, phạm vi vài km nhưng nằm trong tầm bước của những ai thích lang thang một ngày. Chính quyền đang làm một việc tuyệt vời, dành 16 tuyến đường đi bộ quanh khu vực hồ Gươm vào cuối tuần.

Người viết bài này từng đi dạo vài lần vào cuối tuần. Bất tiện chút phải gửi xe, nhưng vào đường Đinh Tiên Hoàng, dọc lên đài phun nước, phố thênh thang, du khách cảm thấy hồ Gươm đẹp hơn, thanh bình hơn.

Nhạc sỹ đường phố, họa sỹ truyền thần 30 phút một bức, các cháu nhỏ yêu thích ca hát, nhảy múa. Chỗ kia là một nhóm các bé mê tập kendama, môn thể thao tung hứng quả cầu gỗ của người Nhật mới du nhập. Những đôi tình nhân già trẻ ngồi ngắm không chán mắt mặt hồ mờ ảo.

Xem tiếp bài trên SOHA

Advertisements

21 Responses to SOHA: Kiếm đô la cho phố đi bộ

  1. krok says:

    Thái Bá Tân

    VÔ ĐỊCH GIẢ VỜ

    Muốn có vỉa hè sạch
    Thì trước hết chính quyền
    Và công an phải sạch.
    Tức là thôi vòi tiền.

    Cái thói vòi tiền ấy
    Diễn ra bao năm nay.
    Công khai và trắng trợn.
    Ai cũng biết điều này.

    Chính quyền lại càng biết.
    Một mặt, bảo kê ngầm.
    Mặt khác lên đài báo
    Hô “dứt điểm”, “quyết tâm”.

    ……..

  2. Kts Trần Thanh Vân says:

    Dẹp vỉa hè là đúng
    Nhưng phải khôi phục PHỞ RONG HÀ NỘI đã có từ thời Người Pháp chưa đến VN để bán cho khách du lịch kiếm Đô La

  3. krok says:

    Đọc như quay lại thời Nguyễn Công Hoan.

    Trần Kỳ Trung fb

    MỘT CÂU CHUYỆN BUỒN – Truyện cực ngắn

    (Rút gọn theo truyện ngắn cùng tên đã đăng trong hai tập truyện ngắn của NXB Văn Học, NXB Phụ Nữ và một số tờ báo)

    Mẹ bị bạo bệnh, mất khi hai anh em Tèo vừa lớn. Ba nó đi bộ đội về, làm đủ thứ việc vẫn nghèo, nghe người ta nói chỉ đi đãi vàng là có tiền, ba nghe theo.
    Trước hôm đi, ba dặn: “ Ba đi độ một tháng, các con ở nhà phải ngoan. Tèo thay ba chăm sóc em. Lần này nhất định ba sẽ có tiền mua thịt gà cho hai con…”. Đã bao lần ba hứa mà chưa thực hiện được. Khi đi, ba mặc một chiếc quần bộ đội đã cũ có vá hai miếng vải tím đằng sau. Nhìn vậy, Tèo rất thương…
    Trưa nay, Cầm mấy tờ báo Công An còn lại, Tèo săng sái, tung tẩy đi vào chợ, nó như quên cả mệt, quên cả cơn đói, quên cả giữa trưa. Vì sao Tèo vui? Vì nó tiết kiệm tiền hoa hồng bán báo, số tiền đó đủ mua cho ba cái quần dài thay cho chiếc quần cũ kia. Ba đi hơn một tháng, sắp về rồi.
    Đến quầy bà Béo, chuyên bán quần áo người lớn, nhìn kỹ chiếc quần dài mà mấy lần đi qua nó để ý và hỏi giá, Tèo nói với giọng hồ hởi:
    – Dì ơi! Bán cho con chiếc quần kia?
    Bà Béo nhìn Tèo ngạc nhiên:
    – Con là trẻ con sao lại mua quần người lớn?
    – Con mua cho ba con – Tèo trả lời.
    – Tiền đâu con mua?
    – Tiền đây này – Tèo khoe với bà Béo nắm tiền lẻ tiết kiếm được – Con bỏ ống đấy, mỗi ngày một ít từ hoa hồng bán báo, bây giờ đủ tiền.
    Ánh mắt bà Béo có vẻ hài lòng, cầm nắm tiền Tèo đưa, bà đếm. Một lúc sau bà Béo nói:
    – Tiền con đưa chưa đủ, vì mấy hổm rày hàng lên. Nhưng thôi! Dì vẫn bán cho con… với điều kiện, con cho dì một tờ báo Công An…
    Nghe vậy, Tèo ưng liền, rút vội tờ báo Công An còn thơm mùi mực in đưa cho bà Béo. Bà Béo thương thằng nhỏ, lấy ra cả một lốc quần dài cho nó chọn. Bà Béo cầm tờ báo Công An đưa cho bà bên cạnh:
    – Chị xem có tin gì hay đọc cho mọi người nghe – Rồi bà quay sang hỏi Tèo – Hôm nay báo có tin gì hay không con?
    Tèo ngượng nghịu, không biết chữ, nhưng lanh, chỉ cần nắm sơ sài vài tin mà nhờ đại lý tóm tắt, thế là nó biến báo, để rao. Tèo nói ngập ngừng:
    – Dì nói với dì ấy, đọc tin thằng ăn cắp bị người ở thôn… đánh chết ấy! Nhờ tin ấy con bán được nhiều báo lắm. – Rồi nó cắm cúi chọn quần. Chọn quần cho ba, nó vẫn nghe giọng đọc của bà cạnh bà Béo:
    – …Như thế là tội ác! Tại thôn…xã… huyện… vừa xảy ra một sự việc dẫn đến tội ác. Nhân đêm tối, một người đàn ông vào thôn… ăn trộm gà. Dân trong thôn phát hiện được, lẽ ra cần đưa ngay lên xã để giải quyết thì những người ở thôn… đánh đập người đàn ông ăn trộm gà rất dã man, không nhận dạng được. Việc làm của dân thôn… vi phạm pháp luật, cần khởi tố. Trước khi chết người đàn ông này chỉ nói được mấy câu: “ Con tôi thèm thịt gà…tôi lấy…xin các ông bà…tôi chết…nhắn thằng…”Người đàn ông mặc một chiếc quần bộ đội cũ có vá hai miếng vải tím đằng sau. Cánh tay phải có xăm chữ L… ngày 27 tháng 8…Vậy ai là thân nhân của nạn nhân đến ngay phòng công an huyện…để làm việc”.
    Mắt Tèo hoa lên, hai chân nó run bần bật. Người đàn ông đó chính là ba nó. Ba nó trước khi đi mặc chiếc quần bộ đội có hai miếng vải tím vá đằng sau. L… và ngày 27 tháng 8 …chính là tên và ngày mất của mẹ, ba xăm vào cánh tay để nhớ.Trời ơi! Suốt từ sáng đến giờ nó rao cái chết của ba để bán báo mà không biết : “ Ba chết rồi! Tý ơi…Ba chết rồi …”. Nó bỏ luôn chiếc quần đang chọn chạy vội đi…
    Vừa chạy ,vừa khóc.
    Bà Béo nhìn thằng bé tự nhiên bỏ chiếc quần chạy vụt đi như ma đuổi, gọi với theo:
    – Này! Chạy đi đâu thế! Sao con không mang chiếc quần về cho ba?
    Tèo như không nghe thấy gì, nó vẫn cắm đầu, cắm cổ chạy.
    Bóng nó mất hút trong lớp bụi đường mù mịt.

  4. TungDao says:

    Trong tư bản luận có tư bản tinh khiết. Diệu kế của anh Cua cũng nằm trong tư duy kinh tế tư bản đó. Tư bản tạo nên giá trị thăng dư. Muốn phố đi bộ tạo nên văn hóa đường phố và không gian cho cộng đồng phải từ giá trị thặng dư từ tầm nhìn về môi trường, con người và văn hóa. Phố cổ Hà Nội hội đủ các các yếu tố đó.
    Người Hà Nội vốn được xây dựng, bồi đắp từ văn hóa và truyền thống để tạo nên một nét tử tế rất Hà Nội. Nét đẹp đó nó không mất đi mà nó được ẩn sâu trong máu, tiềm thức của người Hà Nội. Anh Chung có thể là người sẽ khơi nguồn cho nét đẹp tử tế của người Hà Nội thăng hoa. Chỉ một bước là sẽ thiên đường.
    Để tạo nên một không gian cộng đồng nếu thiếu xã hội hóa thì không gian đó sẽ hẹp và thiếu sinh động. Anh Chung hãy ra quyết định và người Hà Nội sẽ làm được.

  5. trungle118 says:

    đọc bài này rồi xem giới thiệu phim về king kong thì thấy du lịch việt nam đâu thiếu điểm hấp dẫn, sao cứ lẹt đẹt mãi. chắc đúng như logo của bộ du lịch năm nào: Việt Nam nét đẹp tiềm ẩn. chỉ không biết ẩn đến khi nào thì lộ. 100 năm hay ngàn năm hay thuê quách nguyên 1 bộ về du lịch văn hóa toàn người của các nước có du lịch phát triển cho chắc ăn. chắc cũng không được nốt. 🙂

  6. VA says:

    Đọc anh Cua thấy sáng dạ ra, VA tôi định làm mẹt bún chả đăng ký bán xế bên tượng đài Lý Thái Tổ mấy ngày cuối tuần. Hôm khai trương sẽ nhờ anh Cua mời hộ lão Obama đến dự lễ.

    Khách ăn bún chả sẽ được nghe đọc thơ da thịt của Hoàng Cương, thơ nịnh vợ của Lang Bình và kinh Mác-Lê của anh Dove. Tất cả hoàn toàn miễn phí, VA sẽ trả thù lao rất hậu cho các nghệ sĩ.
    Hôm nào có biểu tình, sẽ bán miễn phí phục vụ tận tình các liền anh liền chị tham gia biểu tình và cả các chú CA nữa. Ăn no bụng sẽ thấu hiểu và thông cảm nhau hơn.
    Hy vọng sẽ ko bị cụt vốn 🙂

    • huu quan says:

      hy vọng của bác VA mong manh quá, vì chỉ cần một anh bịt mặt nào đó kéo cái cưa đá ra ngồi là bác hết vốn ngay

    • Kts Trần Thanh Vân says:

      Hiến kế cho anh VA thế này: Sắm thêm vài cái mẹt thật đẹp, sáng sáng trước khi bán cho người ngoài, chuẩn bị một mẹt thật tinh tươm, mang lên “Kiểm tra chất lượng” tại tòa nhà bên phía đối diện cùng phố Lê Lai, ( đi thang máy lên tầng 5, tầng 6 gì đó ), là sẽ không bị ai đến quấy rầy nữa

  7. Kts Trần Thanh Vân says:

    Nghề kiếm tiền trên đường phố ở Hà Nội xưa kia có nhiều anh Ba Tàu phố Hàng Buồm kiếm tiền bằng hũ Táo dầm giỏi nhất, ngày nay thì có khắp mọi nơi và người ta dùng nhiều loại quả như Táo, Xoài xanh, Ổi, Dứa…. với chút mối ớt, đường ….đẩy trên một chiếc xe, là kiếm bạc triệu mỗi đếm trên các phố đi bộ

    • Kts Trần Thanh Vân says:

      Sang trọng hơn nhét các thứ hoa quả hấp dẫn kia vào trong các lọ có nắp đậy thế này, khách khó tính và các “Chị Tây” sẽ thi nhau mua mang về ăn dần

    • chinook says:

      Người Hoa rất giỏi kiếm tiền bằng những mõn ăn đường phố.

      Miền Nam xưa có Mía Hấp. Nay không tháy còn.

  8. Kinh Bắc says:

    Một trận đấu giàu cảm xúc BARC 6-1 PSG (chung cuộc là 6-5). Chúc mừng cule trên khắp thế giới.

  9. hugo luu says:

    Phố cổ bên tôi chủ sở hữu những căn nhà trong đó không ai tự đứng ra kinh doanh hay ở đó cả.
    Họ toàn cho thuê lại ,họ ở chỗ khác nơi nhà đất rẻ hơn , sống đạm bạc hơn cả những người thuê nhà hoặc cửa hiệu của họ.
    Ủy ban quận sở hữu khá nhiều nhà và cửa hiệu trong phố cổ ,nên ngân sách cũng tương đối . nhiều cửa hiệu điểm đẹp do ủy ban quản lý họ đóng cửa cả vài năm không cho ai thuê là chuyện bình thường (trong chuyện đấu thầu hợp đồng thuê nhà hoặc cửa hiệu của ủy ban rất nhiều tiêu cực xảy ra).

  10. Kts Trần Thanh Vân says:

    Người ta có thể làm được nhiều việc nhưng chắc chăn không phải từ chỉ đạo của chủ tịch UBND gốc công an

  11. hugo luu says:

    Đọc cách kiếm tiền của bác tổng Cua hiến kế cho anh Chung chủ tịch tôi thấy không khả thi với thực tế xã hội VN hiện nay ,nhất là ý tưởng hòm đóng góp tự nguyện , khi ở VN hòm tiền mừng đám cưới ,phong bì phúng đám ma còn bị trộm cướp giữa ban ngày ,thì ý tưởng này không ổn,

  12. huu quan says:

    các cụ ui, ai mà chả biết làm tốt như thế thì sẽ ngon. Dưng mờ (Ai chả biết đằng sau cái lý thuyết suông của cụ Tổng) sẽ là những va chạm lợi ích gì gì đó, biết bao nhiêu anh chính quyền, công an, quản lý nhờ cái vụ mờ mờ của những bãi xe tự phát, những quán bia mở ra đến tận lòng đường tuy mà lấn chiếm, mà vi phạm nhưng rồi vẫn lờ đi vì cái gì? Do yếu kém à? Chả có đâu, mấy bà hàng rong chỉ đứng 5 phút còn bị đuổi huống hồ nhưng quán xa, bãi giữ xe tồn tịa cả bao năm nay.
    Bi giờ sòng phẳng á? Minh bạch á? Thế thì sống bằng lượng có nổi không hay là lại phải gào lên theo người đẹp Ngọc Trinh à: “Làm như thía thì chỉ có nước cạp đất” À mà quanh khu Hồ Gươm thì làm gì có đất mà cạp.

    • chinook says:

      Đã từng xuất hiện chủng loại ‘ ăn không chựa thứ gì’ thì cũng có chủng loại có khả năng ‘cạp không chừa thứ gì’.

  13. Văn Mùi says:

    Bác HM nhanh quá!

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: