Ngõ nhà anh “Buôn Gió”

Ngõ nhà Buôn gió. Ảnh: HM

Ngõ nhà Buôn gió. Ảnh: HM

Hôm trước đi cafe với bạn, ngồi lê la vỉa hè, người bạn chỉ, trước mặt là ngõ nhà anh Buôn Gió đấy. Ngõ sâu hun hút, khách đủ kiểu tây ta đi lại ngáo ngứ.

Ngõ buôn đủ thứ, bún riêu cua, giò chả, cafe, nếu có buôn gió thì cũng bình thường.

Nhìn cảnh gia đình bán hàng trên phố, người bạn bảo, họ có vẻ mặt “mặt tiền” mấy đời như thế. Đời ông bán hàng, đời cha bán, và đến lượt con. Ngồi bó gối nhìn đời, đợi tiền đến và để tiền đi.

Vài ảnh về ngõ nhà anh Gió gửi tặng anh ấy cho đỡ nhớ nhà.

Các bạn đoán xem ở đâu.

HM.

Ngõ "Buôn gió". Ảnh: HM

Ngõ này buôn đủ thứ nên buôn cả gió. Ảnh: HM

Kiểu bán hàng từ đời này sang đời khác. Ảnh: HM

Kiểu bán hàng từ đời này sang đời khác. Ảnh: HM

Lãng tử. Ảnh: HM

Lãng tử. Ảnh: HM

Sexy. Ảnh: HM

Sexy. Ảnh: HM

Tây ta đi lại. Ảnh: HM

Tây ta đi lại. Ảnh: HM

Giữ lại hình ảnh những ngõ nhỏ Hà Nội. Ảnh: HM

Giữ lại hình ảnh những ngõ nhỏ Hà Nội. Ảnh: HM

Góc phố bên cạnh. Ảnh: HM

Góc phố bên cạnh. Ảnh: HM

Advertisements

458 Responses to Ngõ nhà anh “Buôn Gió”

  1. TranVan says:

    Một ngõ nhỏ ở xứ Nhật Bản : có đường thoát nước mưa. Không có buôn bán, hay để xe lung tung.

    • hugoluu says:

      Bên Nhật mà vẫn có chỗ đường điện trong phố đi nổi thế này sao ? Ảnh chụp lâu chưa cụ Trần Văn?

    • TranVan says:

      Ngõ nhỏ SG, trước 75 : có điện, có nước, có hệ thống thoát nước, không bán buôn, và không ngập dẫu trời mưa to.

      Sau thời mở cửa thì tùm lum và ngập lụt đến đầu gối. Điểm son duy nhất : Chiều ngang rộng hơn để xe chữa cháy vào được tận nơi, nếu …. dẹp được hết bàn ghế của những quán ăn !

      • hugoluu says:

        Thời trước 75 ,Sài gòn đã có xì ke,ma túy mà sao xe máy,quần áo phơi ngoài đường mà không mất trộm các cụ nhỉ!?

        • TranVan says:

          Hồi đó , nhà trong xóm và nhà tôi đều không khoá cửa, ban ngày cũng như ban đêm.

          Tôi vẫn thường sang bên hàng xóm tự mượn dụng cụ như kìm, búa, …, dùng xong mang sang để trả lại chỗ cũ. Đôi khi hàng xóm không có ai ở nhà lúc đó.

          Nhà tôi có một cái nồi hấp bánh. Cả xóm đều dùng chung. Khi trả lại, lần nào cũng được chia phần.

          Ôi thời “oanh liệt” nay còn đâu ! 🙂

        • hugoluu says:

          Nông thôn MB trước 75 trật tự an ninh cũng tốt lắm,đàn bà con gái ban đêm ra đường không sợ cướp giật ,chỉ sợ ma 🙂
          Thời ” oanh liệt” nay chỉ còn ở Trường Sa thôi cụ ơi!

    • TranVan says:

      Japan 2008 : Có ngõ rất hẹp, nhưng vẫn sạch.

  2. TamHmong says:

    Câu chuyện thứ hai. Tháng 9-1975 tôi vào Sài Gòn, về Tiền Giang gặp được bà nội, tất cả các cô chú, dượng và phần lớn anh chị em họ lần đầu tiên trong đời.
    Ba mẹ tôi có mời mọi người ra chơi Hà Nội. Tất cả nhận lời nhưng thực tế không ai ra và kết quả là chỉ có cô út ra HN hai lần khi gia đình có việc buồn.
    Đến đầu 1980 thì hầu hết anh chị em họ miền Nam của tôi đã di cư.
    Đầu năm 2002 anh Ba con bác Hai tôi có từ Mỹ về Sài Gòn và ra HN thăm chúng tôi. Tiếc rằng lúc đó tôi không ở VN.
    Ngày 6 Tết năm 2003 cả nhà tôi đang họp mặt anh em họ hàng ở HN thì có chuông gọi cửa.
    Con tôi ra xem và vào báo cho cả nhà là có một đoàn người Tây muốn gặp ông TamHmong.
    Tôi bước ra gặp một đoàn gần chục nam nữ tuổi từ 12-13 đến 35. Tóc từ đen, nâu đến lông vàng sợi nhỏ.
    Một cô tóc đen lớn tuổi nhất nói giọng Sài Gòn hỏi tôi là ông có phải ông TamHmong không?
    Tôi gật đầu. Cô liền giới thiệu con tên là ML cháu nội bà Sáu (cô Sáu tôi). Con đã gặp ông ở Sài gòn 1975, lúc đó con còn nhỏ xíu.
    Tôi mời tất cả vào nhà. Các cháu cho biết là từ Úc về Sài Gòn ra Hà Nội theo tua du lịch. Các cháu muốn hành hương về cội nguồn.
    Các cháu đều là con cháu của HL em họ tôi di tản sang Úc sau 1975. Một số cháu nói tiếng Việt không sõi. Hai cháu dâu tóc vàng không nói được tiếng Việt.
    Các cháu biết địa chỉ chúng tôi qua bà con ở SG nhưng không báo trước mà quyết định dành cho chúng tôi sự bất ngờ.
    Một tuần các cháu ở Miền Bắc là những ngày rất bận rộn của mấy anh em chúng tôi. Chúng tôi đã cố gắng hết sức để giới thiệu Hà Nội “của riêng” chúng tôi cho các cháu.
    Các cháu rất vui và chúng tôi rất hạnh phúc.
    Tôi xin không chia xẻ cảm tưởng cúa các cháu về HN. Không có gì mới.
    Tuy nhiên, xin phép chia xẻ tại sao lại nhiều người các nơi khác, các tỉnh khác lại thất vọng sâu sắc khi đến thăm Hà Nội đến vậy.
    Bác NTD nói đúng. Hà Nội dù thế nào cũng chỉ có một cho mọi người Việt ở khắp nơi.
    Tại sao người ta dễ thất vọng về Hà Nội? Có nhiều lý do. Nhưng có một lý do chính. Bởi vì người ta đã “yêu vọng” Hà Nội từ khi còn bé thơ. Kỳ vọng lắm thì thất vọng nhiều.
    Người VN sẽ không bao giờ có tình cảm như vậy đối với Sài Gòn. Sài Gòn là thành phố người VN “được thêm” ngoài mong đợi ban đầu. Quà của số phận, của Trời cho.
    Khi mà món quà này lại rất giá trị thì thật là dễ chịu. Nhưng người ta sẽ không quá khắt khe khi nhìn nhận.
    Về sự khác biệt và nguồn gốc sự khác biệt trong văn hóa ứng xử HN và SG theo cách hiểu của mình tôi đã trình bày trước đây thành một entry riêng trong HC. Xin phép không nhắc lại.
    Chúc các bác HC một tuần mới tốt đẹp.

    • hugoluu says:

      Tình yêu người Việt dành cho Hà Nội nhiều hơn Sài Gòn ngoài những lý do như bác TamHmoong nói. Theo tôi còn có nguyên nhân chính là bề dày lịch sử của HN quá lớn so với lịch sử SG.

  3. krok says:

    Phải thay đổi luật về sở hữu ruộng đất để ngăn chặn đổ máu!

    LS Trần Vũ Hải FB:

    Cách đây mấy năm, khi tranh chấp đất đai ở Văn Giang lên đỉnh điểm căng thẳng, người dân tuyên bố dùng mọi biện pháp để bảo vệ đất của mình, tôi không đồng ý việc họ dùng bạo lực đáp trả. Tôi gửi thư ngỏ đến ông Vũ Đức Đam, lúc đó là Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ và đang chuẩn bị lên Phó Thủ tướng. Tôi cảnh báo ông, hãy tham mưu cho Thủ tướng và các bộ, ngành, địa phương, tìm mọi cách tháo ngòi nổ. Nếu có vụ bạo lực nào xảy ra, tôi và ông đều phải nhận trách nhiệm, vì biết trước mà không ngăn cản được, dù đủ khả năng.

    Sau đó, một vụ đụng độ xảy ra. Doanh nghiệp huy động từ sáng sớm, hàng trăm người (trong đó có nhiều trẻ em) và hàng chục xe ủi và xe cơ giới, vào khu vực đất của người dân, không có quyết định thu hồi lẫn lệnh cưỡng chế, không có lực lượng “hỗ trợ thi công” của các cơ quan chức năng. Một cuộc chiến đẫm máu xảy ra, ngay sát Hà nội, nhưng không một báo nào đăng tin. Ít nhất hai người bị chết (có 1 thiếu niên) và nhiều người bị thương, nhiều xe bị phá. Vài tháng sau, nhiều người bị bắt, và cơ quan “chức năng” tìm mọi cách khuyên nhủ họ từ chối luật sư, toà án hoãn nhiều phiên, nhằm “thuyết phục” bị cáo cho mục đích này.

    Tuần vừa rồi, vụ án nhiều người bị bắn chết và bị thương tại một tỉnh Tây nguyên xảy ra, khi một doanh nghiệp tự thay lực lượng chức năng đuổi những người dân ra khỏi mảnh đất mà theo họ đã khai hoá từ trước khi doanh nghiệp này được chính quyền giao đất. Trong số người bị bắn chết, có cả thiếu niên đi làm thuê. Khác vụ Văn giang, báo chí đưa tin ngay, lúc đầu nói “lực lượng bảo vệ rừng” bị tấn công, sau đó nhiều báo đã đưa tin “doanh nghiệp” đã tự ý vào khu vực được coi tranh chấp, không có lực lượng chức năng đi cùng. Những người dùng súng bắn, đã ra đầu thú, sau khi có nhà báo với sự hỗ trợ của luật sư thuyết phục gia đình và nghi can.

    Không chỉ ở miền Bắc, ở Tây nguyên, mà tôi cảm nhận ở nhiều vùng đất nước, đặc biệt nông thôn, rất nhiều điểm nóng có thể bùng phát bạo lực đẫm máu. Tôi rất lo ngại cho tình trạng này. Tôi kêu gọi Chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc, đang phấn đấu là chính phủ minh bạch, kiến tạo, vì lợi ích của dân, không vì lợi ích những nhóm người nào đó, hãy nhận thức đầy đủ nguy cơ bùng phát những vụ bạo động đẫm máu có nguồn gốc từ tranh chấp đất đai. Và Chính phủ hãy hành động thiết thực, các vị có đầy đủ công cụ để giải hoá những vụ việc đó. Các luật sư sẵn sàng hỗ trợ chính quyền, người dân và doanh nghiệp tìm ra giải pháp hợp lý, hợp tình.

  4. Hiệu Minh says:

    Chào các cụ ạ

    Sáng mai mới có bài mới. Dạo này tôi bận nhiều việc đời, việc đạo, việc phật, việc tổ chức nên ít có thời gian dành cho blog. Mong được thông cảm ạ.

    Nhưng mỗi bài 400 còm là rất vừa phải 😛

    • krok says:

      Cụ nhớ thăm Ngà Voi nhé.

    • Văn Mùi says:

      Thảo nào, tưởng bác “long thể bất an” (mình rồng khó ở). Còn “bận việc” như bác là mừng rồi. Nhưng bác “ôm đồm” quá, này nhé:

      -“việc đời”: -Nội ngoại đôi bên được vuông tròn,
      Trong, ngoài êm thấm, thế là…khôn.

      -“việc đạo”: -Thầy tu lấy vợ, đòi…kháng cách,

      -“việc phật”: -Phật sự du di, trở lại nguồn.

      -“việc tổ chức”: cái này thì nhà em xin chịu, phải hỏi bác NTN bên Mặt trận TƯ.

      Rất thông cảm với bác, chúc bác “gân cứng, gối (không) mềm” trong sự nghiệp ” vác tù và hàng tổng”.

      (Có gì không phải, mong bác thông cảm. Nói nhỏ với bác, (đừng để ai nghe thấy): trong thời gian vắng bác, “hình như” không khí trong Hang “đoàn kết thân ái” lắm, thơm mùi phở, nở cơm tấm, đậm thịt nướng, chẳng “vướng” gì, cười khì khì, rất…”đáng ghét”!).

  5. Christopher Vu says:

    Trước khi cùng Thầy Bu vào Sàigòn năm 1954, qua hình ảnh đem theo hôm di cư nên tôi biết đã được dịp thăm Hà Nội vài lần trong những năm thơ ấu trước đó; tuy nhiên trong ký ức hoàn toàn không ghi nhận chi tiết nào, ngoại trừ qua trí nhớ non nớt tôi chỉ biết Hà Nội qua hình ảnh tấp nập cùng xôn xao chạy loạn tại ga tầu hỏa để lên tầu há mồm ở Hải Phòng.

    Rồi hơn 40 năm sau qua dịp thăm viếng Hà Nội hồi 1995, mặc dù với nhiều thất vọng là không như trong văn thơ nhạc thật hữu tình cùng nhân bản, tôi rất trân trọng hầu như tất cả “hiện trạng” thời ấy qua sinh hoạt thường ngày, lịch sử xa xưa cũng như văn hóa truyền thống của Hà Nội. Dường như với những mời mọc hoặc lời nhắn nhủ chi đấy, trong suốt tuần và ngày nào cũng vậy, ban ngày tôi đều lang thang 36 Phố Phường cùng mọi ngõ nghách ở Phố Cố để cố ghi nhận những sinh hoạt nhân bản, cảnh quan cùng ẩm thực đặc trưng; còn mỗi chiều tối mặc dù mưa gió hoặc đêm khuya, tôi đều tản bộ quanh Hồ Hoàn Kiếm ít ra 2 vòng trước khi trở lại KS-mini gần đấy. Sáng nay tôi chợt nhớ lại cùng tiếc nuối hơn 1 trăm cuộn phim chụp trong dịp ghé thăm quê ở Hoa Lư, Hà Nội và nhiều nơi ở Miền Bắc Việt Nam trong dịp này, vì tất cả đã bị tịch thu qua khó dễ này nọ ở phi trường Nội Bài.

    Qua quá nhiều chung đụng cùng xung đột giữa cũ và mới, cũng như sinh hoạt nhộn nhịp với chút thô lỗ suốt ngày và đêm, Việt Nam nay đã hoàn toàn mất đi 1 Bảo Tàng Viện Lộ Thiên Linh Động qua văn hóa đặc thù của Hà Nội Cổ ngày nào!

  6. Mười Tạ says:

    Ba nước Đông Á: Trung, Nhật và Hàn đang đi đến thoả thuận thương mại ba bên. Hiện tại, tổng GDP của họ cao hơn châu Âu, bằng Mỹ, và việc vượt qua Mỹ là chuyện của … năm sau.

    Đã đến lúc dân da vàng có thể tự nói chuyện với nhau mà ko quan tâm bên kia Thái Bình Dương nghĩ gì. 🙂

    Tin khác là GDP VN năm nay trên 200 tỷ $, xếp trên Hy Lạp và dưới Bồ Đào Nha chút xíu.

    Đôi khí cũng cần để ý những tin thế này mà đi “hội nhập” với người ta, các cụ ạ.

    • TM says:

      Khi so sánh GDP giữa các quốc gia ta có thể thấy tổng số GDP ngang nhau, nhưng dân số lại khác nhau.

      HIện nay dân số Greece là 10.8 triệu, Potugal là 10.4 triệu, VN là 86 triệu.

      So sánh GDP theo đầu người thì Greece là 18 nghìn đô/người, Potutal 19 nghìn, VN 2 nghìn.

      http://data.worldbank.org/indicator/NY.GDP.PCAP.CD

      • Mười Tạ says:

        Bổ sung: ko những gdp cao hơn, mà dân số gấp 10 lần, một thị trường đáng mơ ước.

      • Hiệu Minh says:

        Việt Nam là thị trường lao động trẻ, năng động nhưng không có tay nghề cao, ngoại ngữ kém, cho nên mơ ước vừa vừa thôi ạ.

      • Vu Khoa says:

        Việt Nam có nhiều tiềm năng. Hồi mới giải phóng, những bài học đầu đời nào là rừng vàng biển bạc, nào là nhân dân anh hùng, thông minh, cần cù, sáng tạo…. Có Cán bộ còn bảo sãn lượng dầu khí của VN ví như con voi trong khi Ararab Saudi chỉ là con tem. Ngay TBT Lê Duẩn trong bài học về Nghị Quyết 4 đã tuyên bố 15 năm sau VN sẽ bắt kịp Pháp…Nghe sướng lổ tai
        Bây giờ thì người ta cũng thấy có nhiều tiềm năng sau khi rừng đã hết và biển đã chết.. và nhân dân thì ra nước ngoài du học và tìm cách ở lại, hay xuất khẩu qua Đại Hàn, Đài Loan, Mã Lai…

        • hugoluu says:

          Các lãnh đạo CS Việt nam đã tận dụng tối đa ”Dân tộc tính” của người Việt để phục vụ mưu đồ của họ.Nhưng nay tình thế đã khác nhờ thông tin không còn là độc quyền của giới lãnh đạo nữa.

    • hugoluu says:

      Chúa sinh ra dân da trắng để thay ngài dẫn dắt thế giới ,các sắc dân khác không đủ tố chất dẫn dắt nhân loại ,mặc dù ai cũng muốn làm số một .Dân da vàng luôn khát khao ước mơ đó ,nhưng cũng chỉ như chú khỉ Tôn Ngộ Không ,thần thông biến hóa,vẫn không thoát khỏi bàn Phật tổ.

      • Mười Tạ says:

        Cụ chí lý, dân da vàng nằm trong tay Phật, ko phải Chúa.

      • Văn Mùi says:

        Nghe bác nói vậy, tôi sợ bác chưa làm rõ được ý mình muốn nói. Bóng bẩy quá lại thành…rối tinh rối mù. E rằng, các cụ Nelson Mandela, Martin Luther King nghe được thì…rất buồn.

        • Văn Mùi says:

          (Ý tôi muốn “kính chuyển” bác Hugoluu)

        • hugoluu says:

          Tôi nói những gì tôi chứng kiến .Trong mọi lĩnh vực khoa học,nghệ thuật ,quân sự…Chưa có sắc dân nào vượt qua sắc dân da trắng .Nếu bác Văn Mùi thấy trong lĩnh vực nào đó sắc dân da trắng kém hơn ,mời bác dẫn chứng (biết đâu có mà tôi không biết).Xin cảm ơn!

        • Văn Mùi says:

          Gửi bác hugoluu,
          Bác quá say mê với những điều mình vừa “khám phá” ra được về “chủng tộc da trắng”, những điều mà người da trắng có nhận thức cơ bản đều thấy không thể chấp nhận được. Ý kiến này của bác, may quá, chỉ viết bằng tiếng Việt và chỉ phản ánh trong Hang cua. Nếu ở một nước có pháp luật nghiêm minh, bác có thể bị truy tố về tội “PHÂN BIỆT CHỦNG TỘC” đấy, thưa bác. Rất tiếc là bác cũng mang số phận của một di dân. Bác không thấy tiếc về lời phát biểu của mình trong không khí cực đoan đang dấy lên ở châu Âu nói chung và ở Tiệp nói riêng về vấn ddề di dân hay sao? Hay là bác phải đợi đến khi có đứa nó chỉ tay vào mặt và nói: thằng da vàng mũi tẹt, biến ra khỏi châu Âu của chúng ông ngay!
          Mong bác cân nhắc ý kiến cẩn thận trước khi phát biểu. Đừng gây cho người khác sự hiểu lầm là họ đang nói chuyện với “bóng ma” của các trại tập trung của Đức quốc xã trên đất Séc ngày trước.
          Với tất cả chân thành.

    • chinook says:

      Trở ngại trong cuộc nói chuyện là một bên muốn trao một số chữ vàng và bên kia không sắn sàng để nhận.

      • Mười Tạ says:

        Mấy chữ vàng đó, về hình thức, mt nghĩ, nó cũng như TỰ DO, DÂN CHỦ. Còn nội hàm thế nào, thì tuỳ vào NỘI LỰC của các quốc gia liên quan.

    • PV-Nhân says:

      [http://i1378.photobucket.com/albums/ah92/dhungdo/IMG_0315_zpsnd0u80sa.jpg

  7. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Nhân TC chưa chịu đổi đề tài xin phép góp thêm đôi câu chuyện.
    Câu chuyện thứ nhất. Cách đây gần 10 năm tôi có dịp gặp một cậu em họ quận trưởng một quận HN sang công tác Moscow.
    Ông này được phía Nga và đàn em ở Moscow đón tiếp chu đáo. Đưa đi thăm quan nhiều nơi và có nhiều cuộc tiếp kiến.
    Ông này trước học ở Đại học sư phạm HN và có thực tập ở Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội Liên Xô 2 năm vào hồi cuối những năm 1980. Ông cũng đã từng đi Pháp thực tập 1 năm.
    Trước khi ông về một ngày anh em chúng tôi gặp nhau tại một nhà hàng ở Arbat khu Phố Cổ Moscow.
    Tôi hỏi ông về cảm tường chuyến đi. Ông cho biết trừ khu trung tâm Moscow thay đổi rất ấn tượng còn lại thì không có gì nhiều đáng để ý (ý là để quan tâm học hỏi).
    Tôi hỏi ông là theo ông khoảng bao nhiêu năm nữa HN bắt kịp Moscow về trình độ phát triển đô thị. Ông ngẫm nghĩ rồi nói “khoảng 15 cùng lắm là 20 năm anh ạ”.
    Tôi nhắc ông về metro của Moscow (tổng chiều dài 250km, có nhiều nơi sâu đến 25-30m).
    “Vấn đề là tiền thôi anh ạ. Nhất định sẽ thu hút được đầu tư và ta sẽ làm còn hiện đại hơn của Nga và Pháp”. Ông trả lời.
    Tôi nhắc ông về sân chơi cho trẻ em có trong bất cứ khu chung cư nào. “Anh về khu Ciputra mà xem. Chỗ chị … em anh vừa mua đấy!”. Ông trả lời.
    Tôi hỏi ông là từ lúc ông đi thực tập ở Nga những năm 1980 cho đến chuyến đi vòng quanh nước Nga vừa rồi có lúc nào và ở đâu ông thấy trẻ con Nga đi làm để kiếm ăn mưu sinh chưa? Theo chú thì bao giờ VN hết cảnh đó?
    Ông hơi sững người. Tôi cũng không muốn làm khó ông trước mặt đàn em nên đã lảng sang chuyện khác.
    Tôi đề nghị cả hội tập trung vào chuyên môn do tôi đặt trước: shashlyk – thịt thăn cừu nướng, nấm trắng muối, cọng tỏi muối, tỏi muối và tất nhiên là Beluga.
    Tất cả vui vẻ tán thưởng.
    Sau đó chúng tôi chỉ nói về Hà Nội của ngày xưa, Hà Nội của những năm sơ tán gian khổ. Anh em chia tay rất vui vẻ.
    PS. Ông em tôi đã về hưu và hai vợ chồng hiện đang trồng hoa trên Phúc Yên. Vừa vui vừa có thu nhập.

    • TM says:

      Xin hỏi các bác đã từng đi học tại & làm việc tại Liên xô và yêu mếnđất nước & con người tại đấy: khi chính thể soviet sụp đổ năm 1991, các bác cảm thấy thế nào? Có hụt hẫng và xuống đỉnh thấp như lãnh đạo nhà mềnh không?

      • hugoluu says:

        Tôi không biết cảm giác của bác Tam Hmoong thế nào ? Chứ tôi không có cảm giác hụt hẫng ,khi chủ CS Đông âu sụp đổ(trước đó ở VN tôi đã công tác trong cơ quan nhà nước ,chứng kiến cung cách làm ăn trong công ty ,nên tôi linh cảm CS sẽ biến trướng hoặc sụp đổ).
        Lúc đó hầu như anh em trong đám ”Khách thợ” chúng tôi chỉ lo lắng chính quyền mới lên sẽ đuổi tất cả về nước ,nhưng ơn chúa đến giờ này vẫn còn được ngồi ở Đông âu ,gõ phím hầu chuyện bà con trên HC 🙂

        • TM says:

          🙂

          Bác hugoluu đã biết cung làm ăn của VN, bác có linh cảm gì không? 🙂

        • hugoluu says:

          Linh cảm của tôi!
          Xã hội Việt Nam ngày một tốt đẹp hơn do dân trí đang được cải thiện nhờ sự phát triển sâu rộng của mạng xã hội.

      • krok says:

        Tôi theo dõi sát nên lúc đó tình hình thay đổi nhanh, bất ngờ nhưng không hụt hẫng.
        Tôi biết tình hình khó khăn của LX thời “trì trệ” rồi Anđropov xiết kỷ luật, rồi đến “cải tổ”, tất cả các thất bại ấy đều chẳng cần thiên tài cũng có thể thấy ngay từ lúc bắt đầu.
        Afganistan chẳng hạn, tôi đã nói ngay là thất bại mà tay KGB phụ trách Việt Nam mấy năm sau phục tôi sát đất vì ông không thể tin. Rất đơn giản là tôi có bạn học người Afgan, rất thân Nga, LX nói là sang đó làm nghĩa vụ quốc tế giúp dân Afgan, bạn tôi nói nếu nước ngoài đem quân sang nước mày chiếm đóng, mày có thấy tốt không? hiểu ngay.
        Lúc GKChP làm đảo chính và truyền trực tiếp trên TV tôi thấy ngay bọn này rất nhảm nhí, hoàn toàn không nắm được tình hình đất nước khi phóng viên nước ngoài hỏi.
        Enxin cấm đcs, nhưng bản chất cũng chưa thoát tư duy cũ, rồi đám đệ tử cũng tham nhũng.
        Nhân dân Nga rất giỏi, chịu hy sinh nhiều, nhưng thật không may mắn.
        Nhìn tới Việt Nam mình, dân còn bất hạnh hơn.

        Nói đến lãnh đạo hụt hẫng làm gì, trình độ kém lắm, chỉ giỏi áp đặt.
        1968 sứ quán Việt Nam ở Tiệp Khắc báo về Việt Nam là tình hình tốt lắm, sáng sau LX cho quân dù đổ xuống, xe tăng tràn vào Praha mới biết.
        Đến Đông Đức, Ba Lan cũng vậy, rồi Liên Xô…
        Tai điếc mắt mù như vậy, còn hụt hẫng cho đến chọn kiếp.

    • hugoluu says:

      Tình hình kinh tế VN hiện nay có thể nói là nền KT” giầu xổi” ,nhưng “Nghèo bền vững”

    • Dove says:

      Dove trân trọng tặng ông em của TamHmong tấm ảnh cá chết ở Hồ Tây

      Ghi chú: Cá chết ở Hồ Tây (nguồn Người đô thị)

      Và xin được nói leo rằng, Dove cũng tin rằng dưới sự lãnh đạo sáng suốt của anh ta và cộng sự thì trong vòng 15 – 20 năm tới, Hà Nội sẽ đuổi kịp Moskva về trình độ phát triển đô thị.

      Đáng mừng nhất là khi đó mặc dù Hồ Tây sẽ trở thành một cái hố bùn khổng lồ, bốc mùi như bãi rác Đa Phước, nhưng các nhà đầu tư (Vingroup?) đã sẳn tiền để san lấp và xây dựng nên một Hanoi Mahattan.

      Lại còn phấn khởi hơn bởi Dove tin chắc rằng nạn cá chết cũng được giải quyết triệt để và mãi mãi. Đơn giản chỉ là vì ko còn nước nữa thì lấy đâu ra cá để mà chết!!!

      • hugoluu says:

        Tầm nhìn cụ Đô luôn độc ,lạ !

      • TamHmong says:

        Chào Dove. Vụ này thì Dove rất có lý. Cũng xin nói thêm rằng ông em làm quận trưởng ở khu vực khác. Không hề gần Hồ Tây.
        Nhưng trách nhiệm của dàn lãnh đạo Hà Nội nói chung là không thể phủ nhận. Trong đó có của ông này.
        Tuy nhiên có chỗ để thể tất đôi chút cho ông em tôi. Câu chuyện tôi kể diễn ra đã cách đây gần 10 năm.
        Hồi đó không khí nói chung phấn khích lắm. Nhiều người cho rằng thời vận đã đến “một ngày bằng 30 năm”.
        Lúc đó không chỉ lãnh đạo các cấp mà rất nhiều người VN đã từng nghĩ rằng cứ kiễng chân lên một tý là “hái được sao trên trời” mang về nhà. Bùng nổ chứng khoán là ví dụ.
        Hậu quả của cách suy nghĩ này thì đã rõ. Cho nên không khí HC khi nói chuyện về Hà Nội và không chỉ Hà Nội mới kém vui thế này.

        • krok says:

          Ngày bằng 30 năm quá đúng – với 3x và đồng bọn.
          Các cụ nói “Một đêm ăn cắp bằng ba năm làm” lạc hậu rồi, thời các cụ chưa có dầu khí và ODA!

    • Aubergine says:

      Cam on Ca Sau.
      Gan day biết Ca Sau da sang Mỹ tu lau, nen Ca Tim het “phục ” Ca Sau roi. 🙂 🙂 🙂

      • krok says:

        Chào bác Cà Tím, bây giờ internet có thì ở đâu cũng vậy bác, tôi đi nhiều và có bạn đủ hết, từ Ucraina, Đức, Ba lan, Nga, Tàu, Mỹ trắng, Mỹ đen, Phillipine v.v.đang phấn đấu gần bằng Liên Hợp Quốc 😛

  8. Hai Cù Nèo says:

    Gớm thật. Chỉ có chuyện ngõ nhà anh Gió mà đã có gần 400 còm. Nếu mà chủ hang làm một bài về Buôn Vua (hay chí it là Buôn Quan) chắc 1000 còm là muỗi nhể 🙂

  9. Dove says:

    Vô Sài Gòn thứ mà Dove nghiện ngay lập tức là cơm tấm. Còn nhớ tấm vốn là thứ thực phẩm dành cho người nghèo, thế nhưng người Sài Gòn đã làm nên một món ăn thực sự là ngon và bổ dưỡng. Tấm ko nhiều calo lại ít gluten nên ăn vào tiêu ngay thấy bụng rất nhẹ nhàng. Nên ăn vào buổi trưa, hấm nháp thêm một chai xá xị nữa là tỉnh cả người và đủ năng lượng cho cả buổi chiều làm việc.

    Kỳ vừa rồi khi rong ruỗi ở Miền Tây, Dove lùng cơm tấm. Nhưng chán phèo vì tấm ko có, các ông chủ xay nát gạo lên rồi nấu. Như thế gọi là cơm gạo nát chứ đâu phải là cơm tấm hiền thục, đã vậy sườn ướp ko đúng kiểu, dưa món ko ra gì nói chung chán phèo. Về đến Sài Gòn phải chạy suốt cả bề ngang của thành phố mới kiếm được một quán cơm tấm đúng kiểu. Giá chát lắm 120K nhưng đắt xắt ra miếng, cục sườn cốt lết to đùng nướng thơm phức. Các doanh nhân Nhật Bản, Hàn Quốc kéo vào ăn tấp nập.

    Thiển nghĩ, cơm tấm là một trong số ít món ăn bình dân VN có thể dễ dàng chuyển thể sang dạng fast food và uống với coca hoặc pepsi để cạnh tranh với Big Mac. Dove đã đi nhiều nơi nhưng chả hiểu tại sao chưa thấy ai làm. Có lẽ nên bắt đầu thăm dò thị trường ở xứ Hà Lan, chỉ cần mua một chiếc xe nhỏ, chuẩn bị sẵn mọi thứ ở nhà rồi thứ bảy chạy ra chợ, bán tự do chẳng thuế má gì. Còn nhớ hồi đầu thập niên 1990, có mấy anh chàng tiên phong bán nem ở chợ Emmeloord, họ nói sống tốt.

    Ghi chú: Cơm tấm Sài Gòn đã ra đến Hà Nội (ảnh internet)

    Hiện nay cơm tấm Sài Gòn đã ra đến HN, cũng tạm được giá từ 40 – 60 k VND một dĩa, ko thấy bán xá xị nhưng thay bằng bia Sài Gòn lùn xem ra cũng có lý.

    Nếu anh Cua còn ở HN và có ngọn gió lành nào tìn cờ đưa lão Hồ Thơm1 ra thì Dove sẽ đãi. Cốt là để nghe lão ấy hét Bớ lão Đốp! và quan trọng hơn để khêu gợi anh Cua mần một entry về fast food tiềm năng của VN.

    • Aubergine says:

      Anh Dove,
      Day la com tam suon.
      Com tam bi moi la chinh hieu Nam Ky.
      Toi cothe an com tam bi trong I thang lien khong chan.
      🙂 🙂 🙂

      • Dove says:

        Dù là cơm sườn bao giờ cũng có thêm chút bì. Đàn ông thích ăn sườn phụ nữ hay chọn bì. Hiện giờ HN còn có cơm tấm gà. Họ cho hẳn một cái đùi gà công nghiệp to đùng.

        Ghi chú: Cơm tấm gà Hà Nội.

        Dù sao cũng ko kém Kentucky Chicken.

        • chinook says:

          Trong cả hai phiên bản cơm tấm Hanoi này không thấy nước mắm.

          Bì và nước mắm là hai thành phần không thể thiếu của cơm tấm.

    • chinook says:

      Có người cho là cơm tấm là phien bản Việt của Couscous Bắc Phi do người Pháp đưa qua.

      Nếu đúng thế, người Miền Nam đã biết dùng trái chanh Thuợng đé trao để làm món nước chanh giải khát.

      • Dove says:

        Vào thập niên 1960, Dove từng ăn couscous hình như nấu từ gạo bình thường hoặc hạt bột sago chứ ko phải là tấm.

      • Hg says:

        Theo Hg thi cơm tấm khác xa couscous. Giông chăng là hat com tấm nho nhỏ hoi giông hat semoule dùng trong couscous (nhung semoule làm tu bôt mi, tròn nhỏ nhu hat kê chứ không như hat tắm). Couscous là legume dủ loai nắu thât nhừ với thit cừu, thit gà rồi ăn với semoule, thêm xuc xich dăc biêt goi là mergiez .
        Nhà Hg thường xuyên nâu món này vì ngon và tương đối căn bằng dinh dưỡng (tui nhỏ binh thường nhác ăn legume)

      • chinook says:

        Lúc tôi còn nhỏ(thập niên 30 thế kỉ trước) khi ăn, cơm tấm được trộn chung với bì, đồ chua ( cà rốt, củ cải trắng, dưa leo xắt nhỏ,) mỡ hành và nhiều nước mắm. Nước mắm được pha rất lạt, khi ăn dùng muỗng xúc.

        Có thể nói, ăn cơm tấm như một gỏi (salad) có bột (starch)

        Có lẽ vì thế mà có người cho là cơm tấm tương đồng với couscous.

        • Aubergine says:

          Day la version cua com tam toi thuong duoc an truoc 1975.
          Toi chua an com tam suon bao gio, vi thay no “tu ban” qua. 🙂

        • chinook says:

          Xin đọc là

          Thập niên 40 thay vì 30.

          Sorry

        • chinook says:

          Bác Aubergine.

          Cơm tấm đúng ra chỉ gồm tấm, bì, mỡ hành, đồ chua, nước mắm. Sườn hay tôm chỉ là những biến tấu.

          PS. Vườn nhà Bác có hồng Amagaki không hay chỉ trồng Fuyu ?

        • Aubergine says:

          Anh Chinook:
          Vuon nha toI trong fuyu persimmon va hatchya (hong mem). Vua an xong dia com tam bi (cau em moi mua ve) thi ra vuon hai may qua hong mem, chin cay, mui thom phuc, ngon qua chung.
          That dang con buon ngu lai gap chieu manh.
          Neu Anh Chi co dip sang Cali,, Xin cho biet de toi duoc don tiep o vung Bay Area.

        • chinook says:

          Bác Aubergine.

          Xin cám ơn và ghi nhận thạnh tình của Bác.

          Tôi có một người cháu sống cùng gia đình tại Palo Alto. Năm nào các cháu cũng gửi hồng Agamaki của Twin Peaks Orchards cho chúng tôi.

          Khi có dịp , xin được ghé thăm Hai Bác.

    • Hoàng cương says:

      Cơm tấm có thương hiệu tại Cần thơ có vài quán giá cũng chán lắm 100.000đ/ dĩa .
      Quán bánh xèo nhân vịt xiêm ,kèm thịt bánh chè ,cháo hải sản … ăn xong khỏi phải hối hận.

      Tại anh Dove ,không thèm hỏi nên tui không thèm chỉ 🙂

      • Hai Cù Nèo says:

        Nếu ghé CT nhớ thử món bánh xèo thịt cầy. Bảo đảm hết sảy 🙂

      • Dove says:

        Xin lỗi Hoàng Cương, chuyến đi vừa rồi Dove hoàn toàn bị động. Kế hoạch ở HN một đường vào tới Sài Gòm làm một nẻo. Đến Cần Thơ chi ghé khoảng 30′ thăm ông cậu sau đó phải đi ngay Rạch Giá. Bị ổng mắng nhiếc quá trời.

        Chỉ tranh thủ tìm ăn cơm tấm ở các quán trên xa lộ, giá từ 20 – 30 k. Chê thì họ nói tiền như thế thì cơm chỉ vậy thôi.

        • Hoàng cương says:

          Tôi biết anh đi kèm bầu đoàn thê tử ,nên khó xoay sở . Đàn ông với nhau tôi hiểu mà ,ngồi với nhau thì phải được tự do chút thì …tối về dễ ngủ hơn nhiều.Thấy anh không điện tôi nghĩ anh giận 🙂

      • Hoàng cương says:

        @anh NTD .
        Đúng là dân làm khoa học đến viết còm cũng chỉnh chu.
        Về làm các loại men , một nghề nào đó có bí quyết riêng anh nhỉ
        Còn nghề ăn nhậu thì chẳng có bí quyết , ưa nhau là lôi đi , vì lôi qua lôi lại nên bây giờ xuống sức đáng kể. Phần rượu em không rành lắm ,dân miền Tây có uống say là được ,với lại họ cũng ít cầu kỳ.
        Nguồn nước ngoài Bắc nấu rượu rất chuẩn ,vừa sạch lại rẻ ,nếu mình không phát huy được ,phải nhập rượu tây ,phí tiền.

    • NTD says:

      Lão Dove quả là “tinh mồm”. Gạo tấm là các hạt gạo từ hạt lúa còn xanh. Trong môttj bông lúa không phải các hạt đều có độ chin như nhau, nên có độ cứng khác nhau. Những hạt chưa đủ chín thì vỡ ra trong quá trinh xay & giã. Hơn nữa, nhiều hạt gạo thường bị vỡ phần có cái mầm thóc; phần có nhiều chất dinh dưỡng hơn. Đó mới là tấm chứ không phải gạo nát.
      Các quán phở hay các quán ngon nói chung có chất lượng không phải lúc nào cũng như nhau. Cả Hà Nội chỉ có Chả cá Lã Vọng là giữ được chất lượng ổn định và lâu bền nhất cho đến nay. Muốn có một món ăn chất lượng không đổi cần phải có quy trình kỹ thuật hay còn gọi là ISO. Trước sau như một, chứ không phải nay nhạt, mai mặn hoặc nay giòn giòn mai nhũn bét. Những người lao động Việt thường chỉ làm theo kinh nghiệm, ước lượng và tương đối tuỳ tiện. Bổ khuyết cho điểm yếu này (để có tác phong công nghiệp) là cả một quá trình lâu dài và cần một sự kiên trì từ sản xuất trên đồng ruông, thu hoạch, chế biến và bảo quản cho đến nấu nướng. Rất tiếc những cái đầu thông minh của VN ít quan tâm chuyện này mà quan tâm nhiều đến Trump & Hi hoặc CV PVĐ hoặc cái gì đó trên trời. Thấy có gì có giá (như cơm tấm) là đua nhau vào làm dẫn đến chỗ lấy gạo nát làm cơm tấm. Đó chính là kiểu làm ăn chụp giựt, phá hoai cái danh hiệu cơm tấm.
      Cocacola hay khoai tây chiên của Mc Donald… là những sản phẩm dù sản xuất ở đâu và từ bao giờ (kể từ khi ra đời) đều có chất lượng tương tự như nhau. VN chưa có sản phẩm nào có chất lượng ổn định như vậy (kể cả nước mắm, phở hay rượu nút lá chuối).

      • Hai Cù Nèo says:

        “VN chưa có sản phẩm nào có chất lượng ổn định”.

        Có, còm của cựu TT NTD 🙂

      • Dove says:

        Gạo tấm ko phải là gạo từ các hạt lúa còn xanh, mà theo GS.VS Trần Đình Long, Chủ tịch Hội Giống cây trồng giải thích: Khi gạo mang đi xay, xát, các phần đầu của hạt gạo bị vỡ ra, những mẩu bị vỡ đấy, người ta gọi là tấm. Do tấm có chứa các phôi và cả cám gạo vì thế khi nấu cơm tấm thường ngon và nhiều dinh dưỡng.

        Tại hình vẽ trên đây, tấm chính là phần phôi (embryo) của hạt gạo. Khi xát phôi bị bong ra thành tấm như GS VS Trần Đình Long giải thích.

        • NTD says:

          Thì đã bẩu “Hơn nữa … thì mới gọi là” rồi mà cụ.

        • Hoàng cương says:

          Bác NTD có biết cách làm mạch nha ? Trước kia nhà tôi làm kẹo nên dùng nhiều , cách lấy nếp non để làm thì phải ?

        • NTD says:

          Bác hỏi tôi có biết làm mạch nha không thì tôi chỉ biết về lý thuyết. Mạch nha cần có “men”. Men này được chế từ hạt lúa đã này mầm (3-4 ngày) đem phơi khô tán thành bột. Trộn men với xôi nếp và ủ ta sẽ có đường mạch nha.
          Trong mầm lúa có các men tiêu hoá tinh bột để biến tinh bột thành đường đôi gọi là maltose. Đường maltose là loại đường đôi gồm hai đường glucose nói với nhau (giống như đường sacharose nhưng khác về cấu trúc liên kết).
          Điều bác hỏi dễ tìm câu trả lời qua bác Gúc. Quan trọng là bác uống wishky nhớ có hai loại. Một là Single Malt và một loại là Blended. Single Malt là dung một loai đại mạch (Ví dụ như ở ta : nếp cái Hải Hậu) cho tạo ra mạch nha (Malt) sau đó mới cho men rượu vào ủ và nấu theo truyền thống (một cái nồi đồng to đùng và có cái cổ dài ngoẵng để làm mát và thu rượu. Loại này thường đắt hơn loại Blended. Blended là dùng đại mạch nấu chin rồi cho men rượu vào ủ luôn. Sau đó trưng cất theo kiểu công nghiệp (năng suất cao) nhưng không có mùi thơm của mạch nha. Tên của Blended là do pha chế (trộn) các loại rượu với nhau, trong đó có cả Single Malt) để tìm ra loại ngon nhất Làm bia cũng thường phải xuất phát từ mạch nha.
          Mặc dù là phương pháp chế rượu truyền thống nhưng họ đã tím tòi, khảo nghiệm để nó biến thành một quy trình rất hoàn hảo. Từa tựa như vậy với làm rượu vang (từ nho) hay chế pho mát (từ sữa).
          Bác Hoàng Cương chuyển sang uống Wishky Single Malt sẽ cảm nhận được vị của mạch nha. Wishky chỉ để uống chơi nó không hợp với món mặn của VN.

        • Hg says:

          Mach nha khá dễ làm, ta có thê tự làm ở nhà nếu có lúa. Hg đã từng làm lúc nhỏ.

    • hugoluu says:

      Ý tưởng lấy món cơm tấm canh tranh với Big Mác của cụ Dove là khả thi .Trên mạng thấy có bạn trẻ này làm được món cơm kẹp theo dạng ăn nhanh bây giờ không biết phát triển đến đâu rồi:http://news.zing.vn/giam-doc-com-kep-phan-dau-thanh-trieu-phu-truoc-30-tuoi-post133910.html.

  10. krok says:

    Bọn cường hào địa phương đã ép người dân lương thiện thành tội phạm.
    Đau xót.


    Ông Đặng Văn Hiến

  11. Văn Mùi says:

    Thấy các bác trao đổi về món ăn Việt, món Phở, xin kể lại những gì tôi biết về Phở. Tuyệt đối không dùng kiến thức trong bài “Phở” của cụ Nguyễn Tuân. Vì cụ chỉ khiến người ta thèm vì cái duyên kể chuyện của mình.

    Phở, theo tiếng Hán-Việt là “Ngưu nhục phấn”. Người Trung quốc gọi là “ngưu nhục” (thịt trâu), chắc bắt nguồn từ miền nam Trung quốc (Quảng đông chăng?), “phấn” là bánh bột gạo tráng. Còn lại, người Trung quốc phần phía trên không biết con trâu là gì đâu, vì không trồng lúa ruộng nước. Họ trồng lúa mì, cao lương…

    Tôi nghe nói lại, khởi thuỷ phở “made in Vietnam” là ở Hải phòng, do một người Hoa sáng chế (xin các bác đừng tự ái). Mục đích cũng tạo ra món ăn lót dạ buổi sáng cho phu phen ngoài bến cảng. Lúc đó dùng thịt trâu hay thịt bò thì tôi chịu. Và ta cũng đừng nghĩ là “ngưu nhục phấn” – “phở thịt trâu”, dịch “ngang” kiểu này thì…”tắc tử”. Lại tốn công tranh luận.

    Về đến Hà nội, thì đó là phở bò chính hiệu. Dân Hà nội sành ăn, không bịp được. Thời phở “Tầu bay” thì tôi chưa ra đời.

    Đến khi lớn, đã biết một chút, thì có phở Tư lùn ở dãy lẻ phố Hai bà Trưng, gần nhà tôi. Mấy đứa con gái nhà ấy học cùng với lũ em gái tôi. Cạnh Sở VH trông sang cầu Thê húc, có phở Thìn trong ngõ. Cả hai nơi này đều nổi tiếng về món phở bò (tái, chín, gầu, nạm). Và chỉ phở bò mà thôi. Ai không thích mùi gây của thịt bò thì xin mời xuống phố Trần Nhân tông hay Bùi thị Xuân “xơi” phở gà.

    Nhưng theo tôi, đã ăn phở thì nên ăn phở bò. Phở gà là đã “lăng xê” rồi.

    Bây giờ xin nói về làm thế nào để có bát phở ngon?

    Nói chung các thức mì, bún, miến, phở…(có nước) thì ngon ở nước dùng.

    Nước dùng muốn ngon phải có xương lợn. Sau đó mới đến xương ống bò (để làm phở bò). Xương lợn cho nước ngọt. Loại xương cạnh “thăn chuột” là nhất. Xương bò cho thơm nước.

    Chưa hết, muốn ngọt “sắc”, cần tôm he nướng, vài con “sá sùng” (hải sâm) khô, nước mắm ngon (loại chấm miếng thịt lợn luộc mà quăn cả miếng thịt ấy). Phở bò, cho thêm mẩu quế, cánh hồi, thảo quả…nướng qua lửa cho thơm.

    Bánh phở tươi thì tốt, trần nước nóng già cho tơi mềm. Bí quá, bánh phở khô Vifon cũng tạm được (ngâm nước ấm cho mềm, nước đun sôi, tắt lửa cho vào “om” 5 phút đổ ra để ráo nước.

    Không nên cho nhiều bánh, kiểu “ăn trừ bữa”, mất ngon.

    Rau thơm: hành hoa thái nhỏ, dọc trắng đập dập. Húng Láng thái nhỏ.

    Gia vị : hạt tiêu bắc xay bột, ớt tươi thái lát.

    Đại loại thế, không dám nói hơn. Sợ “mất cửa làm ăn” của bác nào đang hành nghề.

    Phần còn lại là buenos appertito!

    • hugoluu says:

      Bên tôi xương ống bò ,làm sạch ,cắt khúc độ 2 đốt ngón tay bán 1 đến 2 eu tùy loại trong siêu thị.Tây mua về ninh lấy nước súp ,ta mua về ninh nước phở, thường thì các bà nội trợ Việt hay mua 3-5kg ninh qua đêm(mở vung) sáng sau để nguội lọc qua lớp vải màn, chiết vào chai nhựa cho vào ngăn đá dùng dần. Bánh phở dùng hàng khô ,thịt bò mua siêu thị loại nào cũng có,rau thơn mùa hè nhà vườn trồng được, mùa đông hàng Thái Lan chuyển qua ,tương ớt dấm măng đủ cả .Thiếu mỗi đĩa ”Bốc mả-Cổ cánh” và cút nút lá chuối là thành VN 🙂

      • says:

        Bên Canada, cách đây chừng 2 tuần, hảng chuyên bán thực phẩm đóng hộp Campbell’s bắt đầu bán Pho Broth trong hộp giấy 900 ml. Tôi mua ăn thử thấy rất khá, y hệt mùi vị phở Vietnam ngoài tiệm phở. Chỉ cần thái thịt bò hay gà đễ lên bánh phở, bỏ hành ngò v.vv là có tô phở ăn trong vòng 1 giờ.

        http://www.campbellsoup.ca/en-ca/products/campbells-broths/campbells-new-ready-to-use-pho-broth

      • Văn Mùi says:

        Bác hugoluu, thịt bò tây, theo tôi được biết, không ngon, mềm như “bò ta”, (chắc to quá?). Muốn dùng cho phở bò, tốt nhất là thịt bê (bò non). Thịt bò tây thật, càng bắp nạc càng chắc, dai, dùng cho món “bò kho” thì tốt. Nước dùng “để tủ lạnh ăn dần” như bác kể, mất cả hương vị. Chắc các bác không có thời gian.

        • TM says:

          Bò tây thật, tùy theo chỗ cắt, có miếng cũng mềm như tan trong miệng bác VM ạ. Những loại này giá bán rất đắt, có thể gần $20 nửa ký, nhưng tiền nào của đó.

          “Để tủ lạnh ăn dần” là “nghề” bên Tây. Bên Ta thì mới có nấu mới ăn trong ngày, còn bên này thì một tuần đi chợ một lần, nhiều nhà ngày cuối tuần nấu đủ thứ món cho cả tuần, mỗi ngày đi làm về hâm nóng lại.

          Cá mú cũng vậy, khó có dịp mua cá tươi còn quẩy đuôi trong hồ nước. Các ông bà cụ mới sang đoàn tụ với con cháu thấy lấy cá trong tủ đông đá ra nấu thì lúc đầu gớm không chịu ăn. Sau thì nhập gia tùy tục. 🙂

        • chinook says:

          Chị TM nói chính xác. Ở Mỹ thịt bò loại (cut) nào cũng có. Nếu không thấy bán cắt gói sẵn, có thể đặt hàng nơi quày thịt( meat department). Tôi không rõ thịt chỗ nào của bò ăn ngon nhứt (Tái, hoặc chín.)

          Ở nhà chúng tôi thuờng dùng Flap meat cho tái, chín chúng tôi hay dùng Top round.

          Tôi đã được một người bạn cho ăn phở tái ‘hoa’. Thịt bắp bò (shank) cắt ngang xớ, khi xối nước nóng, miếng thịt hơi cong lên , rất đẹp mắt và ăn khá ngon.

          Thuở xưa ở Saigon, mỗi lần có phở sữa (nầm sữa, cow udder)là bọn tôi kêu nhau đi ăn vì hiếm. Qua mĩ có tiện phở muốn nấu lại món này nhưng thất bại vì ai cũng sợ mập.

        • hugoluu says:

          Ở Việt Nam bác Mùi đã ăn thịt bò sống thế này bao giờ chưa ?https://www.youtube.com/watch?v=xhE0spur8ig
          Kính bác!

        • chinook says:

          Ở Mĩ , không kể Bê , thịt bò được xếp thành nhiều loại theo tiêu chuẩn của Bộ Canh nông.

          Prime : cao cấp nhứt. Bò dưới 3 tuổi. Kế đó lần lượt là Choice , Select, Standard. Mỗi Grade còn chia ra nhiều loại tùy theo lượng mỡ và phân bố của mỡ trong thịt.

          Tóm lại tiền nào của đó và phải biết mình muốn mua gì.

        • chinook says:

          Thực đơn nhiều tiện ăn cao cấp (high end) có món Beef Tartare

        • says:

          Thịt bò mềm hay dai do cắt chổ nào. Chổ nào ít vận động nhất là thịt mềm cho dù bò ta hay tây cũng như nhau. Thịt bò đắt tiền nhất là ribeye, strip loin, tenderloin, T-bone, filet mignon, Porterhouse steak. Những chổ này chỉ chiếm có 8% mà thôi.

          Rất nhiều người Việt hải ngoại cho rằng bò bên Vietnam không ngon bằng bên này lý do bảo quản kém làm giảm chất lương. Gà bên Vietnam thì rất ngon bên này không sao bang được.

        • Aubergine says:

          Mr. Chinook,
          Thit Bo shank dai chet. Toi dung flank steak cat mong lam pho tai. Doi khi cat filet mignon (cat hoi day) lam pho tai.
          Hom nao toi thu cat. Shank xem ra sao.

        • chinook says:

          Bác Lê

          Mềm và đắt nhứt là filet (Mĩ kêu là tender loin)

          Chị Aubergine .

          Shank phải mua Prime Grade, để đông lạnh và cắt ngang xớ (against the grain)

        • Văn Mùi says:

          Thưa bác hugoluu, mong bác thông cảm, có lẽ do thói quen, tôi “thấy” không ngon. Chỗ thịt ấy vào tay tôi, xào tái với hành tây thì “tuyệt cú mèo”. Ăn vã cũng hết 2 lạng. Tăng cân tính sau.

        • chinook says:

          Đừng lo lên cân Bác Văn Mùi à.

          Ở Mỹ, một miếng Rib eye steak thuờng khỏang 16 oz (500g), Steak của mấy tiện Argentina còn khủng hơn nữa.

        • Hg says:

          Thit bò ở châu Âu phải qua quá trỉnh ủ mát (không phải đông đá) gần cả tuần mới dem ra bán , muc dich là để mềm

        • hugoluu says:

          Bên tây không những bò mà tất cả thịt động vật họ đều để kho lạnh ,sau khi giết mổ. Nghe nói để thịt thải bớt độc tố gì đó (theo nghiên cứu của họ).

        • hugoluu says:

          @bác Chinook.
          Lần đầu tiên tôi nghe thấy phở sữa ,công nhận phở thật phong phú đa dạng ,nhưng tôi chỉ ăn phở bò,và gà thôi.

        • chinook says:

          Quá trình ủ mát này là Beef Aging. Giữ thịt ở một nhiệt độ an toàn trong một thời gian để enzymes (diếu tố?) hoạt động.

          Qua trình này làm thịt mềm và có vị ngon hơn

        • chinook says:

          Bác hugoluu.

          Nầm sữa bò cái đương cho con bú khi nấu chín rất béo và có mùi gần như fromage.

          Ở Vietnam chỉ có dịp ăn khi bò mẹ bị tai nạn chết.
          Bò sữa ở Mĩ bị loại khi có tuổi rất nhiều và rẻ. Thịt thường chỉ được xếp vào Grade thấp nhứt, không bán trên thị trường bán lẻ.

        • TamHmong says:

          Chào bác Chinook. Hồi sinh viên học bổng rất thấp tôi thường chọn đồ rẻ nhất. Một lần mua phải nầm sữa. Một lần mua phải thịt cá voi. Cũng có thớ và đỏ au như thịt bò. Tôi và một bạn nấu xong ăn chưa được nửa miếng thì đổ đi. Và sợ đến tận bây giờ.

        • chinook says:

          Bác TamHmong.

          Đầu thập niên 80, tôi mới có dịp làm quen với bò bị giết thịt.

          Số là khi đó, Bang tôi ở buộc những người cắt thịt phải có license (bằng). Muốn có license phải qua một kỳ thi với những câu hỏi về an toàn vệ sinh và nhận mặt thịt.

          Đây là một nghề được trả lương cao, ngang , thậm chí hơn với lương kỹ sư mới ra vì người da trắng ít chịu làm. Không có trường dạy, thuòng những người thợ cắt thịt là những người làm và học nghề tại các quày thịt và được người đi truóc chỉ dẫn.

          Người Viet tỵ nạn khéo tay, nhưng khi đó, không ai có kinh nghiệm về thịt. Tôi đi xin mẫu bài thi, nhờ giới thiệu tới mấy lò sát sanh bò, heo và học hỏi. Bằng cách này tôi giúp được một số người tj nạn kiếm được công việc tốt .

          Cùng thời đó, những tiệm phở Việt đầu tiên ra đời. Những người no tiem này không ai có nghề từ Vietnam. Khởi đầu là nấu cho nhà ăn. Sau đó một vài người mở quán cuối tuần tại nhà….

          Tôi lại tham gia tìm hiểu những phần cơ thể bò (carcasse) để xem những phần nào người Viet dùng để nấu phở.

          Tóm lại là mầy mò, tìm tòi để cùng học.

          Chuyện nầm sữa cũng như những phụ phẩm như Píl, chân, sách(omasum tripe) , tổ ong (honey comb), đuôi bò.. khi đó vùng tôi không có bán tại chợ. Lò sát sanh bán từng xe tải để làm thực phẩm gia súc. Khi đó tôi đã quen với một số ‘cán bộ’ của lò nên tôi thuờng xin về cho các bạn tôi thử.

          Khi người nhập cư nhiều lên, tôi tư vấn (không công) cho các lò về các sản phẩm có thể bán được, cụ thể là huyết heo.

          Sau này, khi thị trường Trung quốc mở, tất cả những phụ phẩm tôi vừa kể đều được tận thu. Thậm chí hiện nay nếu muốn mua Píl hay sách bò , giá không hề rẻ(khoảng $4-$5/lb.)

          Nầm sữa bò nếu muốn dùng cần hầm khoảng 2-3 giờ mới nhai được.

          Riêng Thịt hay mỡ cá voi tôi chưa từng có dịp thử.

    • Michael says:

      Góp ý với bác Văn Mùi. Ngưu trong tiếng Hán là con bò. Nên nếu tên gốc của món Phở là Ngưu nhục phấn thì dịch sang tiếng Việt là Phở Bò là đúng. Con trâu là thủy Ngưu.

  12. hugoluu says:

    Trên truyền thông đang nóng lên câu chuyện TQ cho rằng đàn bầu là của họ.
    Nhân tiện, tôi cũng xin kể hầu một câu truyện tương tự nhưng lại liên quan đến món Phở.
    Tại một TTTM sầm uất ở Đông âu ,khu ẩm thực được chia làm nhiều gian hàng ,cho mọi người đến đăng ký kinh doanh ,trong đó có gian hàng người TQ đăng ký trước là bán đồ ăn Châu á, một quầy người Việt đến sau đăng ký bán đồ ăn Mexico(để đảm bảo phong phú chủ đầu tư ko cho đăng ký trùng hàng).
    Sau một thời gian ngắn đi vào hoạt động ,quầy người Việt ngày một vắng khách ,ông bà chủ liền quay sang nấu Phở để bán,do dân thành phố đã quen ăn Phở Việt ,nên quầy hàng người Việt rất hút khách, dẫn quầy người TQ bị san xẻ lượng lớn thực khách,thấy thế họ bèn kiện lên ban quản lý TTTM là người Việt Nam bán đồ ăn Châu á,buộc ban quản lý phải xuống can thiệp với điều kiện :Người Việt không được phép bán Phở nữa ,hoặc chấm dứt hợp đồng, cuối cùng sau một thời gian thương lượng không thành ,người Việt đành chấp nhận rút khỏi TTTM.
    Thế đấy các cụ ạ ,làm ăn ở đất nước pháp trj nó thế đấy ,không phải cứ thích làm gì thì làm.
    Mà bên cạnh ông bạn vàng cũng khó chịu thật ,họ rất gỏi trong việc biến cái không tranh chấp thành tranh chấp ,biến tranh chấp thành của họ.

    • TranVan says:

      Mấy ông “bạn vàng” hình như có nhiều “diệu kế” lắm.

      Nay tại Paris họ giả dạng quán ăn ViệtNam, trang hoàng với mấy con búp bê 100% VN.

      Món ăn hoàn toàn VN : phở, gỏi cuốn, bánh cuốn, thịt nướng, …

      Nhưng rất dở và giá tiền cũng rẻ, không bình thường và khó đoán ra được động cơ nằm phía sau.

      Chẳng lẽ đây là “chiến tranh kinh tế và văn hoá” để người nhẹ dạ rơi vào bẫy : chê hay ngại không đi đến những quán ăn Việt nữa ?

      • hugoluu says:

        Họ nấu món Việt dở ,cũng như mình làm món vịt quay Bắc Kinh không họ làm mà thôi !
        Còn theo thuyết âm mưu của cụ tôi nghĩ cũng hơi thái quá, người Việt,hay người Tầu bỏ xứ ra đi thì cũng đều do kế sinh nhai cả ,cứ cái gì có lợi nhuận là lao vào.
        Bên tôi dân bản xứ quay qua dùng đồ ăn Việt vì họ quá ngán với đồ ăn Tầu ,đầy dầu, mỡ,để nguội không tài nào ăn nổi ,rất hôi.Trong khi đồ Việt ít béo ,nhiều rau, củ đẹp mắt.

  13. TranVan says:

    Cụ HM ngày xưa ấy ?

    • TranVan says:

      Làm sao “yêu được nhiều” hay “được yêu nhiều ?”, that is the question ! 🙂

      • hugoluu says:

        Yêu được nhiều, thì cần sức khỏe
        Được yêu nhiều,thì cần ví nặng
        Vế thứ nhất chắc các cụ trong HC chắc ít người đáp ứng được .Vế thứ hai ,bây giờ Việt kiều thua Việt cộng rồi cụ ơi!

    • TranVan says:

      Xin mời quý bà quý cô, quý vị bỏ phiếu : Up +1, nếu cho rằng trong hình này Cụ chủ blog là người có tóc ngắn, đứng phía xa xa, bên cạnh người đội nón lá !

      🙂

      • TranVan says:

        Tui đã Up +1 vì thấy tóc, khổ và dáng người giống y chang Chàng !

        • TranVan says:

          Ai lưỡng lự , không biết rõ, có thể bỏ phiếu … trắng , up hay down ở nơi đây ! 🙂

        • TranVan says:

          Bỏ phiếu xong, nhận được quà tặng : Phòng tranh Bob Dylan

        • TranVan says:

          Bob Dylan cũng bắt chước TCS, cũng vẽ tranh ! 🙂

          Giữa hai người nghệ sĩ này thì tôi thích TCS hơn tuy cả hai đều là bậc thượng thừa :

          “Em đi bỏ lại con đường

          bỏ mặc gian nan, bỏ mặc người


        • TranVan says:

          Bob Dylan (Hughes Aufray) :

        • TranVan says:

          Bob Dylan, 1964 :
          Girl From The North Country.

  14. PV-Nhân says:

    * Bầu cử TT Mỹ quan trọng vì cử tri còn bầu thêm 1/3 Thượng viện và toàn thể Hạ Viện. Ngoài ra tại các TBang, có khi còn bầu thêm Thống Đốc. Mayor, chánh án…
    Thường vào tháng 10, các ứng viên tung độc chiêu hạ đối thủ. Hôm qua, Giám đốc FBI James Comey tiết lộ thêm một số email liên quan đến bà Clinton. Đây là bom tấn giúp Donald Trump kích động cử tri. Đảng DC phản bác FBI vì cho rằng quyết định của Comey mang tính cách chín trị. Điều này ảnh hưởng thế nào đến kết quả bầu cử chỉ 10 ngày nữa?
    – Trong khi ấy, FBI chính thức tố cáo Hacker Nga cố tình phá bầu cử ủng hộ Trump…
    _ Chính quyền Obama đang tỏ ra ” chính sách ngoại giao cứng rắn” nhằm ủng hộ bà Clinton: Giúp Irak tái chiếm Mosul. Cho hạm đội 3 từ San Diago ( California) tiến sang TB-Dương. Tăng cường quân sự nhưng chính sách ngoại giao của TT Phi Dulerte cũng đang làm Mỹ nhức đầu. Phải kể thêm ” thái độ ỡm ờ” của VN. Mỹ chưa có quyết định do còn lo bầu cử.
    Hiện bà Clinton vẫn còn hơn điểm Trump nhưng tỉ lệ nhỏ dần…

    • Hai Cù Nèo says:

      Thật ra từ đầu trận đấu tới giờ, chẳng ứng viên nào tung ra được đòn nào coi được chứ nói chi tới độc chiêu. Trăm lên bờ xuống ruộng vì tự bôi bẩn mình thôi chứ Hill có ra được đòn nào. Đòn mới nhất về chuyện điều tra lại email của Hill cũng chẳng phải của Trăm. Nói tóm lại nếu dựa trên các chiêu thức tấn công nhau thì cả 2 đều “mượn gió bẻ măng” cả, chẳng ra được chiêu nào chính tông cả.

      Hill gặp rắc rối nhưng sẽ thắng. Vấn đề là liệu DC có “chôm” được thượng viện nay không thôi. Nếu không thì “vũ như cẩn”

      • PV-Nhân says:

        * Bác phải kể thêm Hạ Viện. Very very important!!!

        • Hoàng cương says:

          anh Phùng và anh Hai đang múa tay trong túi quần ,hình như hang Cua đang thư giãn

        • Hai Cù Nèo says:

          Đúng thế nhưng DC không có cửa (hoặc khả năng rất thấp) dành được Hạ Viện. 2 năm nữa tình hình có thể thuận lợi hơn cho CH trong bầu cử TV. Do đó nếu DC không dành được TV đợt này, Hill sẽ gặp nhiều khó khăn.

        • Hai Cù Nèo says:

          Bác HC chắc hổng biết phải múa theo điệu nào nên múa theo điệu ‘thọc gậy bánh xe’. Cẩn thận, thọc gậy vô bánh xe phải biết cách, nếu không nó đập vô …. thì hơi mệt à nghen. Chúc may mắn 🙂

      • Đất Sét says:

        Các bác yên tâm, tôi chỉ đạo hết rồi 🙂

        Đây là giai đoạn căng thẳng nhất của Mỹ từ sau Thế chiến 2. Một nước Trung Quốc đã thực sự hùng mạnh chứ không phải là con hổ giấy Trung Hoa như xưa. Một nước Nga khó lường dưới thời đại Putin. Và một Châu Âu già cỗi không gánh vác được bao nhiêu, Mỹ phải căng sức trên quá nhiều khu vực.

        Mỹ cần một TT dày dạn kinh nghiệm chính trường, nhất là đối ngoại trong giai đoạn này. Ai tuyệt vời hơn bà cựu ngoại trưởng H.Clinton. Và điều ấn tượng nữa, ghi điểm thêm nữa là phu quân của bà, ngài cựu TT B.Clinton. Hai nhiệm kỳ thành công trên cương vị TT Mỹ, đủ để tin rằng nếu bà H.Clinton đắc cử, nước Mỹ có đến 2 TT để lèo lái trong giai đoạn đầy cam go này.

        Dù cùng một Đảng Dân chủ, nhưng giả sử phải cần tham vấn, ông Obama cũng không dễ tham vấn ông B.Clinton bất kỳ lúc nào. Nhưng nếu bà H.Clinton là TT Mỹ, thì dù là lúc nửa đêm:

        – Ôi, anh yêu, cho zdợ hỏi chồng tí tẹo
        – Ừ, sao em yêu, anh buồn ngủ lắm
        – Em muốn thả thử vài trăm quả B61 xem có cái nào…..lép không? 😦
        – Đừng giỡn em yêu
        – Em ứ chịu, lão Putin đem bom khủng dọa mình kìa
        – Thôi, sáng anh trả lời, bây giờ em ngủ đi, để anh đi hỏi Monica Lewinsky 🙂 🙂

        • Hai Cù Nèo says:

          Up một cái cho bác ĐS. Nếu Hill thắng (99%) thì cô Chelsea sẽ là người đầu tiên 2 lần là đệ nhất ái nữ. Tổng thống tương lai? Chắc sẽ tranh với Ivanka năm 2024 🙂

        • Aubergine says:

          Ivanka ngoai sac dep, khong thong minh nhu Chelsea.
          Chelsea thuong nguoi va tre em thuoc gia dinh ngheo, thieu may man.

  15. tào văn lao says:

    Cũng góp vài giòng về Hà Nội

    Sau này mình ra Hà Nội nhiều lần nhưng chưa dịp nào đi hết một vòng quanh hồ Gươm như một thuở ngày xưa ấy. Chiều qua, đúng là “một mình lang thang trên phố dài” nên có dịp tản bộ quanh hồ. Trời thu không nắng, sương khói lãng đãng cũng khá nên thơ. Nhiều người đến tham quan, vãn cảnh. Những đôi uyên ương sắp làm tổ cũng kéo về đây chụp ảnh trong mùa cưới.

    Mình thích quan sát những cổ thụ quanh hồ. Những cây sấu, liễu rũ đặc trưng cho đất bắc mọc/trồng xen kẽ với những cây thường gặp ở phương nam như tếch, xà cừ, lộc vừng. Cũng có những giống cây 3 miền đều hiện hữu như bằng lăng, phượng đỏ, đa, cừa,… Nhiều cây tuổi thọ hằng vài trăm năm tuổi, có cây cũng mới trồng lại gần đây. Nhìn lên, vòm cây và bầu trời hòa quyện thành gam màu dịu, nhã.

    Có một điều khá lạ, đó là ngồi ở ghế đá phía đường Đinh Tiên Hoàng nhìn ra bờ hồ, mình thấy xe cộ chạy trên đường như mắc cửi nhưng không có cảm giác ồn ào. Vẫn nghe được tiếng gió rì rào trên những vòm cây, tiếng giày của các đôi bạn trẻ nắm tay nhau đi trên lối đá dọc bờ hồ và cả những tiếng lá rơi khe khẽ. Phải chăng nhờ hàng cây xanh tạo nên một cấu trúc đặc biệt, đã gom hầu hết tiếng động ngoài đường chính(?), nên những âm thanh bên trong công viên mới có thể ngân lên.

    Giá chi có chút nắng vàng trong cái se lạnh này và có bạn đồng điệu thì hồ Gươm đẹp biết mấy!

    11/2014

    • phongnguyen says:

      Chính xác.

      Đã hơn 20 năm chưa trở lại, và biết Hà Nội thay đỗi nhiều biển dâu, nhưng tôi vẫn mường tượng được cảm xúc của bác. Với tôi, Hà Nội vẫn là Hà Nội trong khoảng 20 m quanh hồ Hoàn Kiếm, nhắm mắt lại, tưởng tượng lại cả một chiều dài lịch sử…

      Thêm một “cút” đế nút lá chuối và một người bạn tâm giao…thì thật tuyệt.

  16. NTD says:

    Cụ Phạm Quỳnh bẩu: Truyện Kiều còn thì nước Nam còn (ý nói không bị Pháp đồng hoá).
    Hà Nội như cô Kiều thôi: Một hai nghiêng nước nghiêng thành, sắc đánh hoạ một, tài đành hoạ hai”. Cụ Phan mê cô Kiều đến mức phía trong quần áo nào của Cụ cũng ghi chữ Kiều. Học trò trói gà không chặt, nhưng phải đi đập đá ở Côn Đảo, Cụ vẫn : “Làm trai đứng giữa đất Côn Lôn,
    Lừng lẫy làm cho lở núi non”. Điều muốn nói là Cụ chưa bao giờ trách nàng Kiều điều gì cả, lúc nào cũng trân trọng dù nàng đã phải qua tay bao kẻ bất lương. Nàng cũng đã phải bươn theo đời để mà tồn tại.
    Ai đó sao khéo trách nàng Kiều? Cứ muốn ngủ với nàng nhưng lại muốn trả tiền như trả cho đĩ.

    • NTD says:

      P/s. Và xin đừng coi Hà Nội là đ* đứng đường.
      Chúc các bac HC cuối tuần vui vẻ.

      • Hoàng cương says:

        Tôi không rõ bác NTD ám chỉ cái chi …chỉ thấy cay quá.
        Cá nhân tôi chẳng có nợ nần gì với Hà nội , mọi thứ đã được thanh toán sòng phẳng ,vài thứ đã cũ vứt đi rồi… còn gì lưu lại làm cho mình phải lấn cấn cả..?. là thanh thản …sao trách tôi được.

        • NTD says:

          Bác Hoàng Cương,
          Tôi đâu có trách bác. Đây chỉ là một cách bệnh vực nàng Kiều thôi. Hà Nội cũng như người Việt mình. Qua hết tay này đến tay khác. Cuối cùng vẫn nghèo khó nên người ta khinh. Cũng như Hà Nội, mình cũng phải xù lông lên một tý (bún mắng cháo chửi cho nó Hà Lội mà). Không có ý gì ám chỉ bác H.C. cả (H.C. Chứ không phải HC – Hang Cua).

        • NTD says:

          Có thể chữ viết tắt (HC) làm bác hiểu lầm thì xin lỗi bác Hoàng Cương.

      • Hoàng cương says:

        Thực ra các bác và tôi từng thăng trầm thăng bổng lắm rồi…
        Ít biết giận rồi , chỉ còn chừng mực được là vui thôi 😃 với lại cũng khômg khát khao ảo tưởng ..bở .. mãi được .
        Nhể !

    • TamHmong says:

      Chào bác NTD. Tôi đồng cảm với bác về việc số phận HN có thể so sánh với số phận Kiều. Tôi cũng có cảm nhận cay đắng khi nghĩ về nỗi đường xa sau này.

      • NTD says:

        Chào bác THM, thấy bác vẫn khoẻ là mừng rồi. Vâng! “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”.

  17. krok says:

    Luật sư Quynh FB:

    LỜI TỐ CÁO CỦA NẠN NHÂN – và “TIẾNG SÚNG TRÊN CAO NGUYÊN”

    Lời tố cáo của nạn nhân bị cưỡng chiếm 18 Ha rẫy điều tại Tiểu khu 1535 xã Đăk Ngo, Quảng Trực – Tuy Đức – Đăk Nông.

    Đã hai năm từ khi xảy ra vụ việc vẫn rơi vào im lặng. Lời tố cáo của nạn nhân bị cưỡng chiếm bằng nhiều hình thức, đơn từ…tài sản vẫn bị. “Băng nhóm” chiếm đoạt thu lợi bất chính hai năm nay.

    Họ khai khẩn, xâm canh từ khi đồi núi trọc, cây điều đã 16 tuổi, bỗng chốc bị băng nhóm là bảo vệ của Công ty Long Sơn vào “cưỡng chiếm”. Hiện 06/08 bị cáo của công ty Long Sơn đã bị bắt giam qua 03 lần xét xử vẫn lọt người, lọt tội. Kẻ chủ mưu thuê “Cưỡng chiếm” lại là “nhân chứng” của vụ án, thoát khỏi lướt pháp luật. Chính các bị cáo đã khai “Nhân chứng” thuê chúng tôi “đòi rẫy” và sẽ được chia đất, nhưng VKS vẫn bảo lưu khi trả hồ sơ vụ án.

    Tại sao họ không chọn cách “nổ súng” khi tài sản, công cụ sản xuất…bị tước đoạt trái phép ?. Có lẽ, vì họ đã gặp luật sư, nhà báo tư vấn hỗ trợ, và tin tưởng con đường pháp luật sẽ giúp họ lấy lại được công bằng.

    Clip này được chúng tôi thực hiện trước khi nhận giúp đỡ bảo vệ quyền lợi cho nạn nhân bị “Cưỡng chiếm 18Ha rẫy”. Còn nhiều nạn nhân gặp chúng tôi và chưa dám tố cáo, khi hàng 100Ha rẫy điều bị chúng “cưỡng chiếm” thu lợi bất chính mấy năm nay.

    P/s: Clip phỏng vấn được thực hiện tháng 03/2016.

  18. Văn Mùi says:

    LÀM SAO YÊU ĐƯỢC NHIỀU

    Trong con người tôi, cho đến nay, hầu như đã “miễn nhiễm” với thói hư tật xấu của người đời.

    Chỉ mong rằng, trước mỗi chuyến đi, “dọn lòng” cho thanh thản. Hy vọng, sẽ nhận ra thêm những nét đẹp ở nơi con người mà mình chưa biết.

    Vì sinh kế, sống mãi ở một chỗ cũng chán. Có chút điều kiện, đi đây đi đó cho…khuây khoả.

    Ở trên đất nước Việt nam này, tôi có một ưu thế vô song, là…biết tiếng Việt. Nên chẳng sợ bị lạc, chẳng sợ bị đói, dù trong túi, tiền nong cũng không dư dả lắm.

    Đi qua mỗi vùng miền, lại thấy thêm được nhiều nét hay, nét lạ…mà ở Hà nội không có. Hà nội làm sao có được cảnh núi non hùng vĩ như Tây bắc? Cánh đồng bao la đến tận cuối trời như đồng bằng Nam bộ? Làm sao cảm nhận được “đất cằn sỏi đá” ở Hà nội?…

    Nhưng ở đâu, tôi cũng được nghe thứ tiếng Việt thân thương, pha âm điệu địa phương đáng yêu. Ra khỏi Hà nội hai, ba chục cây số là đã nghe giọng Sấu, Giá, giọng Quốc oai…khác lạ nhưng rất đáng yêu. Rồi vào nam theo trục đường số một, dọc theo chiều dài đất nước, bạn sẽ được nghe biết bao giọng Việt yêu thương…

    Con người Việt nam ở đâu cũng thân thương, ở đâu cũng dễ mến. Có gì lạ đâu. Đồng bào tôi đó.

    Có những “cảnh trớ trêu” mà mình gặp được, thì cũng đồng bào mình thôi. Cuộc sống đâu đã công bằng với tất cả mọi người? Còn nhiều “ngậm ngùi, tủi hổ” lắm. Đi cho biết lòng tốt nhân gian. Đi cho quen thói đời nhâng nháo. Ở trên đất nước này, chẳng có gì với tôi là xa lạ cả.

    Mình được một, cũng mong cho đồng bào mình được thế. Còn ai hơn, xin cũng mừng cho bạn.

    Chúng mình cùng “nương nhau” mà sống. Cố gắng sao không mang nỗi “hậm hực” nào đi theo, nếu mai này…Thế là ổn.

  19. Dove says:

    Còn nhớ sau 30/4 các anh bộ đội của Văn Ba ghé vào các chợ Sài Gòn mua sắm. Tiền tiết kiệm eo hẹp nên phải cân nhắc rất kỹ mua gì cho thật ý nghĩa. Thế là chẳng ai bảo ai, phần lớn đều mua một cái mâm nhôm và con búp bê xinh xắn, nhắm mắt mở mắt được, đặt nằm xuống là kêu é é rất dễ thương. Có lẽ họ nghĩ chiến tranh hết rồi, gia đình có thể quây quần bên mâm cơm và các cô vợ lính sau bao năm đợi chờ sẽ đẻ cho họ con gái rựu xinh như búp bê. Thế rồi buộc chặt mâm vao ba lô, nom như cái khiên của Captain America. Cho con búp bê vào túi ni lông, buộc vào bên ba lô, rơm rớm nước mắt vĩnh biệt đồng đội đã ngã xuống rồi leo lên xe camion trở lại Miền Bắc.

    Dân số cả nước lúc ây chỉ khoảng 1/2 dân số Nhật Bản, thế nhưng búp bê Sài Gòn đã làm các bà vợ lính xiêu lòng đẻ rất khỏe nên sau 40 năm dân số đang trên đà đuổi kịp Nhật rồi.

    Còn cán bộ MN tập kết ra đất Bắc?

    Dove còn nhớ một cụ đàn anh vốn rất dốt toán, thế nhưng bỗng xuất thần. Cụ ấy nghĩ Mác – Lê và Văn Ba là những thứ quý giá nhất có thể đem từ MB về quê hương. Sách thì nặng quá, nên cụ chạy khắp nơi mua gom ảnh Văn Ba, cụ cũng mua ko ít chân dung Mác, Lenin, Stalin và Mao do TQ dệt bằng lụa để dành cho các đối tượng “cao cấp”. Tàu Thống Nhất về đến bến Bạch Đằng, cụ lập tức bày hàng ra. Bán đắt như tôm tươi, hàng cao cấp cụ thẳng tay chém. Lãi to nên sáng hôm sau cụ đã có thể mua chiếc cub, bộ cánh mới với một chiếc mũ cao bồi và thong dong rong ruỗi về quê. Hóa ra dốt toán ko phải là vấn đề.

    Thế còn dân MN, cũng như những anh bộ đội của Văn Ba họ nghĩ đến gia đình, đến sinh kế. Thế nhưng cụ Lê Duẫn – “ngọn đèn trăm nến” của Đảng ta và “bình điện” Lê Đức Thọ ko nghĩ đến gia đình mà nghĩ đến pháo đài cấp huyện, làm chủ tập thể và sản xuất lớn XHCN. Thế là chẳng mấy chốc dân MN đã làm nên vụ boat people chấn động địa cầu.

    Các cụ hải ngoại cứ nghĩ là dân MB sướng, nhưng thật ra ko phải như thế.

    Dove cũng thuộc hạng người nghiên cứu công văn Phạm Văn Đồng nhưng là công văn xây dựng thủy điện Hòa Bình. Nó bao gồm hai mục tiêu: 1) Xây dựng nhà máy thủy điện lớn nhất ASEAN và 2) Cải tạo nông nghiệp Tây Bắc theo hướng sản xuất lớn XHCN. Thế nhưng nhiệm vụ thứ 2 ko hoàn thành, nông dân chỉ được hưởng hỗ trợ di dời bằng lương thực đủ ăn trong 3 tháng. Gian lao vất vả ko kém nông dân TQ thời kỳ Đại Nhảy Vọt, may mà có bo bo do LX viện trợ nên nạn đói ko xảy ra. Theo nhận xét cũa Dove thì cách đây chỉ vài năm, tình trạng sản xuất nông nghiệp tại vùng ven lòng hồ xem ra ko tiến bộ mấy so với thời đại các vua Hùng dựng nước.

    Sơ sơ là như vậy nên khi đọc tổng kết Đổi Mới sáng suốt, thì Dove chỉ thấy ánh đèn trăm nến mờ mờ ảo ảo rọi lên những ngôi nhà sàn xiêu vẹo nom rất thê lương.

    • hugoluu says:

      Cụ Dove nhắc làm tôi lại nhớ ,những năm 6x,7x vào nhà ở nông thôn miền Bắc ,khi bước vào căn nhà đất 3 gian chinh giữa ngoài ảnh bác ,còn có ảnh Lê Nin,Các Mác bằng lụa rất đẹp ,mà giờ đây không thấy nữa !
      Nông thôn MB những năm kháng chiến chống Mỹ ,nguồn viện trợ từ các nước XHCN còn dồi dào ,thì chưa bị đói như sau này .Bắt đầu từ khi thống nhất đất nước,người bạn vàng phương Bắc thành kẻ thù truyền kiếp. Đỉnh điểm là những năm bẩy chín,tám mươi ,cả nước phải căng mình trên cả hai trận tuyến ,phía Nam ,phía Bắc ,Lúc đó quê tôi(một làng quê vùng Đông bắc)
      đã có cảnh người cha nén bỏ thuốc sâu vào nồi cháo để cả nhà cùng chết ,lúc đó nhà nào không phải ăn độn được gọi là khá giả.
      Thế rồi một thời khốn khó cũng qua đi .Ngày nay về VN thấy đời sống kinh tế khá lên rất nhiều ,nhưng trong lòng tôi lại dâng lên nỗi lo sợ mơ hồ không gọi được thành tên ,lo cho người thân,họ hàng,bạn bè ,hàng xón….. Chỉ thầm cầu mong cho VN lại vượt qua gian khó để đến bến bờ hạnh phúc như đã vượt qua chiến tranh trong quá khứ.

    • NTD says:

      Lão Dove,
      HS miền Nam tập kết và cán bộ tập kết là cả một câu chuyện rất dài. Nhiều bạn cứ nói người Bắc kỳ thế này người Nam kỳ thế kia. Đó là các nhận xét chủ quan khi chưa chung sống với nhau. Tuy nhiên, nên chôn vùi nó đi bới lại mà làm gì vì sự đoàn kết dân tộc.

  20. Mười Tạ says:

    Từ ngõ Phất Lộc đến phố Bolsa.

    Lúc trưa uốn cafe, cầm tờ báo mạng thì thấy tin các sao của Asia bỏ chạy sang Thuý Nga. Asia đứng trước việc đóng cửa.

    Với mt, đây là chuyện ko bất ngờ, khi mà Hoài Linh – Chí Tài, rồi Vân Sơn, Quang Minh – Hồng Đào, … kể cả Tuấn Ngọc, tràn ngập trên màn ảnh VTV, phòng trà Memory nổi trên sông Hàn của Kỳ Duyên chỉ cách nhà mt vài cây số.

    Đó là quy luật “nước chảy vào chỗ trũng”, rằng bạn ko thể trục lợi khán giả dựa trên việc bóp méo thông tin khi đã có internet.

  21. huu quan says:

    Hà Nội có những đăc sản mà không biết các bác đã thử chưa? Trời lạnh, đang ngồi mua bắp ngô nướng ở gánh hàng thì bà bán đứng phắt dậy: “Các bác cầm giúp em cái ghế” và gánh hàng chạy vô ngõ. Bác hai em cũng phải ôm cái ghế chạy theo vì sơ mất. Thì ra do mấy chú trật tự đi bắt.
    Tối đang ngồi nhậu vui tai vỉa hè thì cái xe cảnh sát dừng sát bên, loa đọc oang oang: “Theo điều A, B, C gì đó thi không được lấn chiếm vỉa hè, không kinh doanh….” Hỏi chủ quán vậy thì phải dẹp à thì chủ quán cười: “Các bác cứ ngồi đi, chúng em đã mua chỗ rồi. Công an ra oai tý cho có làm thôi”. Không bị đuổi nhưng cứ nửa tiếng công an lại tới diễn ra oai với cái loa to tướng, nhậu hết cả ngon.
    Đêm ngồi uống rượu ỏ Bờ Hồ, hỏi toalet đâu bà chủ chỉ xuống Hồ Gươm tụ khí ngàn năm: “các bác cứ xả thẳng xuống, không sao đâu”

  22. phù sa says:

    Tôi là dân bắc kì chính gốc sinh ra và lớn lên ở một góc núi Ninh Bình. Cũng nhiều lần ra HN hồi nhỏ có, giờ mỗi lần về quê ghé cũng có. Nhưng nhìn chung kỉ niệm của tôi về HN khá đẹp. Cũng đi thăm thú vài chỗ, mua đồ, thậm chí vác ba lô ra các bến xe nhảy xe về quê nhưng không gặp những tai nạn như các bác bàn, hay là nhìn mặt tôi nghèo dớt mồng tơi nên không bị chém?
    Năm 2006 dẫn thằng bạn thân người khơme về quê chơi rồi ra HN thăm thú, nhìn chung là ấn tượng của nó về HN về đất bắc cực tốt, tình bạn cũng thắm thiết hơn. Sau nay nó đi chơi với cơ quan nó, ấn tượng về HN giảm xuống chút nhưng nhìn chung vẫn còn ty. Nhà nó vẫn còn mấy cái đĩa nhạc đặc trưng của HN, vẫn mở nghe những đêm a e có dịp tâm sự chuyện đời.
    Học tập rồi làm việc tại SG rồi có gd ở đây, tôi thấy SG cũng được chứ cũng không tuyệt vời như một vài người nói. Có lẽ quá nặng lòng về quê hương về đất bắc và HN nên vậy.
    Chúc các cụ cuối tuần vui vẻ

  23. krok says:

    Hà Nội bây giờ không chỉ suy thoái về văn hoá mà còn là nhân tố kìm hãm phát triển cả nước!

    Tiến sỹ Vũ Cao Phan
    Đại học Bình Dương:
    http://www.bbc.com/vietnamese/forum-37801435?SThisFB

    Không có một chính sách tích cực và chẳng có một ngân sách nào dành cho các doanh nhân khởi nghiệp mà vẫn cứ hy vọng sẽ có được một triệu doanh nghiệp trong vài năm tới (và sau đó để chết yểu) là sao?

    Còn trong lĩnh vực tinh thần – văn hóa, tư tưởng, tuyên truyền, báo chí, giáo dục,pháp luật… – thì sự đổi mới, cải cách càng hiếm đến, bởi nó là chính trị.

    Động lực phát triển của Việt Nam đã cạn kiệt
    Rất dễ đồng ý, đây là lĩnh vực hầu như không có sự thay đổi khi đã qua cả bảy chục năm Dân chủ cộng hòa. Công tác chính trị của đất nước vốn dĩ dựa trên nền tảng đấu tranh giai cấp, dựa trên nền tảng lý tưởng hóa những cái được gọi là đạo đức xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa tập thể thì ngày nay vẫn dựa trên nền tảng ấy. Không ai thẳng thắn trả lời, nó còn tương hợp với nền kinh tế thị trường không khi ở nền kinh tế này cái cá nhân, cái tôi tất yếu phải được khẳng định, được tôn trọng. Ai cũng thấy nhưng không ai lên tiếng về tình trạng đạo đức giả đã gần như đặc trưng cho xã hội lúc này.

    Quốc hội “sản xuất” được khá nhiều luật nhưng ban hành vừa xong lại phải chuẩn bị dự luật sửa đổi. Bàn đến nhất thể hóa – điều mà ngay cả những quốc gia cộng sản còn lại đã thực hiện từ lâu – nhưng thử nghiệm vừa xong lại bỏ vì sợ….độc tài! Mà ai độc tài, ai che dấu cái tôi của mình? Ai điều gì cũng lập luận lấy được? Đẩy thừa con đường này là “do Bác Hồ lựa chọn” để khỏi phải thừa nhận chính mình lựa chọn.

  24. Mười Tạ says:

    Như vậy, ngõ Phất Lộc có lối thông ra Lương Ngọc Quyến, phố này có quán cafe lâu năm của Hà nội (mt quên tên, ko phải cafe Nhân) mà mt một lần ghé vào. Giờ nói chuyện vi mô vậy, nhỏ bằng cốc cafe thôi.

    Khi bạn cầm cốc cafe lên tay, NÓNG hay LẠNH là do các phân tử tạo nên chiếc cốc DAO ĐỘNG NHANH HAY CHẬM hơn các phân tử trên làn da bạn. Khi bạn cảm nhận HƯƠNG, VỊ NGỌT, VỊ ĐẮNG, … của cafe chính là cảm nhận HÌNH DẠNG của các phân tử đó. Cho nên, khi người ta phát minh ra đc chất mà phân tử của nó có HÌNH DẠNG tương tự với đường thì ta có đường hoá học.

    Tương tự, những lời mật ngọt là dấu hiệu của tình yêu. Thế nhưng, những chàng ba lém có thể tạo ra những lời mật ngọt làm cho các cô gái ngỡ như là tình yêu. Như đường hoá học ấy, cũng “ngọt” nhưng chẳng có tí năng lượng nào.

    Truyền thông, khá là giống một sản phẩm của chàng ba lém.

  25. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Đọc “Thượng Kinh ký sự “ của bác Mike, Christopher Vu và các bác khác tôi quả thực là thấy hơi áy náy. Nhưng không ngạc nhiên.
    Kinh nghiệm sống 7 năm ở Phố Cổ Hà Nội và có nhiều người thân quen ở khu này cho tôi thấy người HN khu 36 Phố Phường thường có từ trong tiềm thức sự phân chia “quen”, “lạ” và đôi khi là “tỉnh’’, “quê”.
    Tôi dù ăn mặc đơn giản, thậm chí rách rưới sẽ được họ tiếp nhận là “quen” và “tỉnh” qua giọng nói và phong thái.
    Xin các bác Mike và Christopher Vu đừng giận. Bác sẽ không được tiếp nhận như vậy. Dù tiêu bạo tay hơn hẳn tôi.
    Dù bác Christopher đi với vợ Mỹ tóc màu rơm.
    Có thể nói đó là nét đặc trưng của văn hóa của khu Phố Cổ hay là Hà Nội Ba Sáu phố phường của người buôn bán. Điều này các bác XT và Trần biết rõ.
    Tôi hay gọi đùa đó là văn hóa Hồ Gươm khu vực bao quanh bởi Quảng trường Đông Kinh Nghãi Thục, phố Hàng Ngang, phố Tạ Hiện – phía Nam; các phố Phùng Hưng, Gầm cầu – phía Tây Bắc; phố Trần Quang Khải – phía Đông.
    Tất nhiên trong đó có Ngõ Phất Lộc.
    Chúng tôi thường bố trí cho các bạn người Nga của mình khi sang Hà Nội ở khách sạn mini ở các phố Mai Hắc Đế, Bùi Thị Xuân, Triệu Việt Vương …
    Các bạn nói chung hài lòng về phong cách phục vụ và ứng xử. Ăn uống cũng thuận tiện và giá cả phải chăng.
    Ít khi bị phân biệt đối xử theo phân chia “quen”, “lạ”.
    Trong HC tôi đã có vài lần đề cập đến khu tứ giác Ngô Thì Nhậm, Nguyễn Du, Bà Triệu và Đại Cồ Việt. Khu ở truyền thống của công tư chức hạng trung Hà Nội ngày xưa mà theo tôi là nơi giữ “hồn cốt” của Hà Nội.
    Tôi hồi nhỏ ở Trần Hưng Đạo. Học ở Ngô Sĩ Liên và Trưng Vương nên có rất nhiều bạn ở khu này. Cũng có nhiều họ hang hiện vấn sống ở đó.
    Phong cách sinh hoạt và văn hóa ứng xử của cư dân khu này có khác khu Hà Nội Ba Sáu Phố Phường.
    Tôi hay gọi đùa phong cách văn hóa Hồ Thuyền Quang (hồ Hale theo tên gọi trước đây).
    Chúc các bác HC ngày nghỉ vui khỏe.

    • chinook says:

      Cám ơn Bác TamHmong đã cho những thông tin chi tiết lí thú.

      Tôi cảm nhận rất rõ tính cách làng xã của Hanoi qua cách được đối xử khi đi với người dẫn đường bản địa hay không. Rất có thể vì chính tôi đã đến Hanoi với tâm thức của một người khách lạ.

      Ở Mĩ, tôi ở một thành phố không lớn. Bạn tôi qua chơi, ngạc nhiên khi thấy ở nơi công cộng không ai để í khi chúng tôi nói với nhau bằng tiếng Pháp.

  26. krok says:

    Hài của hoàn cầu thời báo (TQ):

    Trung Quốc yêu cầu Duterte nói, “Biển Đông thuộc về Trung Quốc”, và mỗi từ có giá trị 100 triệu $ viện trợ (câu được viết sử dụng sáu ký tự Trung Quốc). Duterte trả lời: “OK, thế nói thế này có được không?: ” Biển Đông hoàn toàn thuộc về nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa? ‘ “

  27. Thanh Tam says:

    Mọi người ra ngoài , về Thăm Hà Nội phố cổ cứ hay chê , Bác Hugoluu thì chê cả Phở Hà Nội ,Các bác cứ chê ngay cho Ông nào Lãnh đạo HN hay VN cho chúng em nhờ , Đây này, Ông Obama , TT một cường quốc mà tối phải ” mò ” đi ăn bún chả Ở Phố Cổ HN , các bác xem Nghị sĩ Đài Loan sang VN có mấy ngày còn khen Con người Việt Nam , Bà Nghị sĩ này còn phê phán Công ty Formosa trên đất nước bà ấy làm ô nhiễm Biển Miền Trung Việt Nam ! Nghị sĩ ra Nghị sĩ. Lãnh đạo ra Lãnh đạo , chứ Tôi cho rằng Việt Nam ta rất giàu và Đẹp hơn nhiều nước khác ! Bà Su Chih Fen mà Hiệp thương được với MTTQVN đổi thành Nguyễn Thị Kim Fen thì tôi sẽ bầu cho bà là CT QH VN ngay vì bà dám bảo vệ người dân thế này trước QH :

    • Dove says:

      Nghị sĩ VN rất chi là hay. Giữa hội trường trang nghiêm bỗng ai đó phát biểu vu vơ: hình như dân ta có nguyện vọng sống chung với tham nhũng.

      Thế là tất cả bỏ bê nhiệm vụ nói ko với tham nhũng do Đảng khêu gợi để lao vào cuộc tranh luận bất phân thắng bại về sở thích của dân chúng..

    • hugoluu says:

      Những hành động lời nói của các vj nguyên thủ quốc gia ,đơn giản chỉ là “ngọại giao” mà thôi,được cái họ diễn khéo , khiến ta cảm tưởng như thật .Chứ không lố như cụ Triết rủ Cu Ba cùng canh giữ hòa bình thế giới,
      Tôi chê phở Hà Nội không ngon bằng phở Đông âu ,là vì tôi đã ăn cả hai nơi. Để làm nên một bát phở bò thì nguyên liệu đầu vào quyết định đến chất lượng bát phở,có hai thứ mà ở HN không bằng Đông âu là :Thịt bò và xương ống. Thịt bò ở HN vừa dai vừa hôi(chưa kể gặp lũ bất lương biến thịt lợn thành thịt bò, người nhà tôi cũng vài lần mua phải loại này). Thịt bò Đông âu vừa mềm vừa thơm chỉ thua thịt bò Kobe và Achentina
      Xương ống để ninh nước dùng, bên Đông âu rẻ vô đối ,có những nhà nhập nhiều thịt họ cho luôn cả xương,nên nồi rất trong và ngọt.
      Tôi chê phở HN là những gì tôi cảm nhận thấy ở cả hai nơi,với tôi tuy món ngon HN tôi ăn thực tế không được ngon như cụ Nguyễn Tuân ,Thạch Lam đã miêu tả ,nhưng tôi vẫn yêu HN với những tà áo dài thướt tha trên phố ,và chợt nhận ra rằng HN vẫn còn có cái để yêu.

      • Thanh Tam says:

        Tui hiểu tấm lòng Cụ , Tui và Cụ hay mơ được mang Hành Nhúng ra Bờ Hồ ăn phở đánh dấu bát , Uống trà mạn có Các em mặc áo dài đi lượm nước đọng sương sớm trên lá sen về đun nước pha Như Cụ Nguyễn Tuân ngày xưa chỉ là giấc mơ ! Tôi Cũng ở Liên Xô ít năm , lúc đó cứ vào nhà ăn tập thể là buồn nôn vì mùi thức ăn , thèm bữa cơm Rau muống luộc Hà nội và chấm nước Mắm Cát hải , Phan Thiết hay Phú Quốc ! Ngay bây giờ Nước mắm Người ta cũng bảo có Asen, Thạch tín gì đó …nhịn ăn mấy bữa , hoá ra mấy thằng chơi sỏ ! Bực quá , hoá ra Nước mắm cũng quan trọng thế ! Nhưng ăn mắm tép , mắm Nêm như thời Cụ Nguyễn Tuân, Thạch Lam cũng chỉ có mơ thôi Cụ Hugoluu thân mến !
        Hôm nào Cụ về nước rủ cả Cụ TamHmong , Tổng Cua lên Hà Giang ta chọn món Thắng Cố là không bị Công Nghiệp hoá thôi các Cụ nha !

        • hugoluu says:

          Nhất trí cao ý kiến của cụ Thanh Tam !
          Cụ nói đến mùi làm tô nhớ đến một chuyện cũng khá lâu .Bữa đó về nhà được vài hôm ,tôi ra tiệm cắt tóc gội đầu ngoài ngõ,chân đi đôi dép tổ ong,đầu đội nón cối,mặc áo ba lỗ,nhìn như bác bảo vệ ,thế mà ,vừa quàng tấm khăn quanh cổ cho tôi, cô chủ tiệm đã hỏi :
          – Bác mới ở nước ngoài về ạ?
          Sao cô biết ?
          -Mùi da đầu của bác rất khác ạ!
          Cô chủ tiệm vừa cắt tóc vừa nó chuyện rất vui ,cô kể cũng có người bà con họ hàng sang bên Đông âu làm ăn ,đã 5 năm rồi chưa trả hết nợ số tiền vay để đi . Tôi bảo cô ,sang đó có người nhà gúp đỡ lúc ban đầu thì còn được ,chứ sang đó một thân một mình thì không nên.
          Lúc ra về tôi thanh toán cho cô gấp đôi mức giá bình thường( vì rẻ bằng 1/5 cắt ở nước ngoài)

        • TamHmong says:

          Chào các bác Thanh Tâm, Hugolu Cám ơn các bác. Món Thắng cố với rươu HMong Whísky (rươu ngô Hà Giang) thì xin YPA!

        • TamHmong says:

          Tiếp chuyên về phở Đông Âu của bác Hugolu. Cách đây 2 năm có một đoàn các nhà lý luận có bằng và chức rất cao đi một tua Nga, Tiệp và Ba Lan. Món cá chắm om dưa được ăn tại một nhà hàng ở Warsawa đã gây ấn tượng đặc biệt cho các vị. Chính tôi cũng bất ngờ.

        • hugoluu says:

          Thưa bác Tam Hmong! Đồ ăn châu Á ở Đông âu ,đặc biệt là Phở tôi thấy trên mạng nhiều người khen phở ở TTTM Sapa -Praha (CH Séc) kể cả các Nghệ sỹ trong nước sang ,hay ở Mỹ đến đều công nhận.
          Tại Đức và Séc quán ăn Việt đã dần thay thế các quán ăn TQ ,tôi nhớ những năm 9x nhiều người Việt mở quán ăn phải trương biển :China restaurant mới hòng tồn tại.Ngày nay tình hình đã khác ,nhiều quán ăn Tầu phải thêm một số món VN vào thực đơn trong đó không thể thiếu Phở.Một năm, một ông chủ quán Việt có thể bỏ túi một ,hai trăm nghìn eu là thường ,cá biệt có những ông bà chủ nắm trong tay một chuỗi quán ăn thu nhập lên đến cả triệu eu.
          Ngoài kinh tế cho bản thân ,vô hình chung , doanh nhân người Việt ở nước ngoài đã quảng bá văn hóa ẩm thực Việt rất tốt, bằng hữu xạ tự nhiên hương ,mà không cần bất cứ thông tư ,nghị quyết ,hay đòi hỏi cả hệ thống chính trị vào cuộc đầy tốn kém nơi quê nhà mà kết quả ngày càng thảm hại cho ngành du lịch VN.

        • TamHmong says:

          Một lần nữa rất cám ơn bác Hugoluu. Một thông tin thực sự làm ấm lòng. Cũng là một gợi ý cho một số người Việt ở Nga.

        • chinook says:

          Đồ ăn Viet ở Mĩ có mấy tiệm gây ân stuowngj rất tốt .

          San Francisco ,có The Slanted Door , với thuật nấu Vietnam mới (nouvelle cuisine).

          Bản thân thuộc trường phái cổ điển nên tôi thích

          Duc’s Bistro ở Honolulu , HI với món Gỏi Hoa chuối , rất độc đáo . Lâu lâu, ông chủ cũng cho thuởng thức phở $18.00/ tô. Khá ngon.

          Seattle khi trước có Saigon Bistro với Bún măng vịt. Món này được ủng hộ tới mức được lên Đài Public Television KCTS.

          Hai tiệm trên thành công nhờ ngoài nết độc đáo còn là nhờ nhắm vào thị trường ẩm thực cao cấp (high end) .

      • Aubergine says:

        Toi nho cach day khoang 20, nha van Huy Thiep sang choi, hung chi khen pho Bolsa ngon hon pho Hanoi. Ngay hom sau Bao chi trong nuoc lam am len. Co nguoi ket
        toi ong la . . . phan quốc.

        • chinook says:

          Nếu giá được niêm yết rõ, tôi cho là có thể chấp nhận được trong một nền kinh tế tự do.

          Trong mấy Sports Stadium của thể thao nhà nghề Mỹ, giá một ly bia khoảng $10.00. Trong sân của Seahawks, Seattle, 10 năm trước, Saigon Bítro có một stand bán đồ ăn , giá một ổ bánh mì thịt là $9. Tính ra cũng không đắt nếu sánh với Hot dog là $8.

        • hugoluu says:

          Bác Chinook phát biểu đúng vấn đề ,nguyên nhân gây cã vã là do giá rổ không công khai minh bạch từ đầu.Bên châu âu ,bán hàng không ghi giá sẽ bị phạt,những nước tôi qua chỉ thấy VN là bán hàng kiểu tù mù,làm khách du lịch đôi khi thích nhưng không mua sợ bị hớ.

  28. Kts Trần Thanh Vân says:

    Con số Comments của Entry này hiện đã ở số 260, lúc này ( 1.55 Pm giờ Hà Nội ) và sẽ có thể lên tới 300, 500 hoặc nhiều hơn nữa, tuy rằng nó chỉ nói đến một cái ngõ nhỏ trong khu phố cổ Hà Nội, nhưng nó là một thủ đô Hà Nội thu nhỏ, một đất nước VN thu nhỏ.
    Tôi cố đọc gần hết tất cả các Comments và tôi không thấy một chút niềm vui nào trong những lời bộc bạch này?
    Ta đã thổ lộ hết nỗi lòng của ta chưa?
    Ta muốn gửi gắm điều gì tại đây?

    Trong một bài viết cách đây mấy năm, tôi đã từng than thở:
    “Người Hà Nội chỉ biết ngồi bên cửa sổ của căn gác xép phố cổ, để tự hào về những thứ đã mất đi vĩnh viễn!”

    Bao giờ ta lại tìm thấy niềm vui?

  29. Hoàng cương says:

    Entry đã dài quá rồi ,Hà nội trên mạng ảo thì càng huyền ảo , ký ức mỗi người có khác nhau về gia cảnh ,điều kiện tiếp xúc trước sau …phú quý sinh lễ nghĩa . Lúc khó có ăn là được ,khá rồi thì phải sang ….Tất nhiên rồi .

    Nhưng ở đây ,mình đều là người Việt gian nan ,sang hèn tùy chỗ …miệng đời . Mỗi người trở về Hà nội mang một tâm trạng không giống nhau ,người đến Hà nội vì tò mò ,người đến vì có việc ,người đến vì người thân ….ôi da dài quá.

    Nếu tôi xác định tâm thế cho một chuyến đi phiêu lưu …thì dễ dàng . Chúng ta cứ luôn tự làm khó mình với một dáng vẻ đài cát ung dung thành đạt..thì khó gần cho mình,cho người … Trên hang Cua này đã vậy rồi ,thì trách tri chốn chợ đời .

  30. Dove says:

    Sau 30/4, đến Sài Gòn là Dove tếch ngay vào khu Bàn Cờ. Thú thật với các bác cảm giác xô bồ hơn hẳn Chờ Trời ở HN. Dân SG xịn nhưng buôn hàng dỡm khoác lác một tấc đến trời. Cô em họ vốn cử nhân Văn Khoa SG đi theo tháp tùng bắt tháo đồng hồ Poljiot ra nhét vào túi, còn ví phải đút vào túi quần trước thò tay vô giữ khư khư. Đã thế thỉnh thoảng lại thấy mấy gã, tướng tá nom như ông ác gác miếu làng ở MB liếc xéo làm andrenalin giật lên từng cơn nóng lạnh.

    Xáp vô xe sinh tố mua 2 ly thì cô em họ tái mét mặt phân trần với ông chủ rằng ko phải là bồ mà là em họ hàng đừng có lấy mắc mà phải tội. Trả gia phân minh xong mới cho phép ông anh giải ngân.

    Cách đây vài năm, lúc trời xâm xẩm tối, một ông bạn làm ở Saigonship gạ gẫm tạt vô Khánh Hội mua một con gà vừa mới nhổ lông, thi thể còn ấm rồi vù về nhà nấu một nồi miến to để hai đứa lót dạ. Con ngõ nhỏ, đèn đuốc lò mò như trong ảnh của cụ Trần Vân, thế mà ông bạn nỡ lòng giao cho anh Hai HN đứng trông xe, còn nó chui vào một căn nhà lụp xụp chọn gà ngon và thuê cắt tiết vặt lông.

    Bị mấy chú tễu đầu trọc lóc quan tâm, Dove hồn vía lên mây, mang giọng Bắc Kỳ ra năn nỉ : Xế Cub 50 của thằng ban các ông cứ vô tư, Dove này xin dược các ông mở lượng hải hà ko đụng vô. Nhát gan lắm, nhỡ bĩnh ra quần, ko có tiền thuê giặt đến dự hội thảo khoa học thì làm xấu hình ảnh MB – ngượng chết. Tình hình sắp đến hồi gay cấn thì may mà thằng bạn xong việc trở ra.

    Về đến nhà, chỉ nhoáng một cái là xong : gà Khánh Hội, miến đậu xanh Ba Tàu, nấm hương Sa Pa thơm lừng. Nhấm nháp cái chân gà rồi húp mấy thìa miến thế là cảm thấy hơi thở của sự sống lan dần đến từng tế bào.

    • chinook says:

      Vụ gà Khánh hội này coi bộ là gà móng đỏ rồi.

      Đi săn gà móng đỏ mà một vô , một dứng ngoài như định chém vè thì bữa đó Cụ Dove và bạn lành lặn ,ra về thơ thới hân hoan thì quả là…..hên.

  31. Mười Tạ says:

    Sáng nào mt cũng ăn bún giò. Thấy rằng cục giò trong tô mình bao giờ cũng to, mềm và ngọt hơn của mấy thằng cha khác. Có lẽ do mình luôn chọc cho cô chủ quán vui.

    Vào Hang cũng vậy, có những chia sẻ tuyệt vời cùng những cơn mưa đá. Mình nghiệm ra rằng mình có thể làm vui lòng số ít nhưng ko hài lòng số đông.

    • Hai Cù Nèo says:

      “Thấy rằng cục giò trong tô mình bao giờ cũng to, mềm và ngọt hơn của mấy thằng cha khác.”

      Sao biết, bộ có thử cục của mấy thằng cha kia hả 🙂

      • Mười Tạ says:

        Tiên sinh à, thấy mắt nàng lúng liếng, tay vuốt vuốt tóc, thì nên dừng việc lại, đi tắm. 🙂

        • Hai Cù Nèo says:

          Khó hiểu quá. Dân miền Tây ăn nói ít văn vẻ lắm, anh Mười thông cảm nghe. Nếu Hai tui hiểu đúng thì ý anh Mười là khi nàng tặng cho anh một cục vừa to, vừa mềm, lại vừa ngọt rồi mắt lúng liếng, tay vuốt vuốt tóc có nghĩa ý nàng là “anh ơi, em vừa cho anh một cục vừa to, vừa mềm, vừa ngọt, vậy anh chuẩn bị cho lại em một cục gì coi được nghe” 🙂

  32. Christopher Vu says:

    Sau dịp Bắc Kỳ Di Cư 1954 từ Hoa Lư, trong gần 20 năm lớn lên ở Sàigòn qua những chi tiết truyền miệng cùng chi tiết từ các môn Việt Văn hoặc Sử Địa suốt 12 năm phổ thông; rồi văn, thơ và nhạc về sử tích liên hệ đến Thành Thăng Long, Hồ Hoàn Kiếm, Tháp Bút, Văn Miếu, Chùa Một Cột, Chợ Đông Ba, Ba Giai và Tú Xuất, Chả Cá Lã Vọng…… Tất cả đều hết lời ca ngợi những văn hiến qua danh lam thắng cảnh ở Hà Nội với 36 Phố Phường này nọ; rồi Chùa Hương, Áo Lụa Hà Đông, Đồ Gốm Bát Tràng, Cố Đô Hoa Lư, Ốc Nhồi Xào Chuối Xanh cùng Bánh Đậu Xanh ở Hải Dương …. tại nhiều nơi lân cận; cũng như qua vài bưu thiếp Thầy Bu nhận được từ thân quyến từ Ninh Bình, tôi thường luôn luyến tiếc là “chỉ biết thế”, vì nghĩ là do thời thế chắc chắn là trong đời sẽ không có dịp…. “Về Bắc.”

    Hoàn toàn bất ngờ, qua lần về thăm quê ở Ninh Bình ngay sau năm 1995, tôi được dịp tá túc ở Phố Cổ Hà Nội 6-7 ngày. Tất cả đều nên thơ cùng hữu tình, nhưng cũng với quá nhiều thất vọng không nhỏ vì mọi cái đều thật nhỏ cùng luộm thuộm không ngờ. Sau đó, tôi thường đùa là mấy văn, thơ, nhạc sĩ liên hệ đều “cũng” say xỉn cùng cảm tính mơ mộng quá đáng qua những sáng tác đầy nhân bản thật văn hóa ấy! Lần rồi ghé Hà Nội cách đây quãng 6 tháng, Phố Cổ Hà Nội “Mấy Ngàn Năm Văn Hóa” nay hoàn toàn không còn cổ cùng “văn hiến” như trước, vì hầu như mọi nơi đều tạp nhạp pha trộn với rất nhiều cái cũ cùng rất nhiều hiện trạng quá mới, cũng như quá nhiều linh tinh giữa 2 thái cực Cổ và Tân. Đó còn chưa kể đến cờ quạt và biểu ngữ định hướng, ca ngợi hoặc ru ngủ treo giăng khắp nơi; cùng giọng điệu tiếng Việt the thé hoặc khó nghe, thô tục và thiếu “văn hóa” cả ngày cùng như suốt đêm ở mọi chốn!

    Bà vợ già tóc vàng sợi nhỏ của tôi (nghe và hiểu chút tiếng Việt) chỉ luôn lắc đầu với nhiều thắc mắc “why this??, why that??!!!!!”, rồi tự kết luận đó là sản phẩm “hợp chất tạp nhạp” khi nhào trộn 2 triết lý Tư Bản của Thế Kỷ 21 cùng Cộng Sản XHCN từ thế kỷ trước, và chắc chỉ riêng cho Hà Nội?

    • Hg says:

      “Toc vàng soi nho” là trong truyên Kiêt Tân phai không bac ?

      • Christopher Vu says:

        Xin cám ơn bạn Hg nhắc khéo.

        Trước 1975 ở Sàigòn, cụm từ “tóc vàng sợi nhỏ” rất phổ thông qua bài thơ Mùa Thu Paris của thi sĩ Cung Trầm Tưởng, và được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc qua ca khúc cùng tên.

        Mùa thu Paris

        Mùa thu Paris
        Trời buốt ra đi
        Hẹn em quán nhỏ
        Rưng rưng rượu đỏ tràn ly

        Mùa thu nơi đâu ?
        Người em mắt nâu
        Tóc vàng sợi nhỏ
        Mong em chín đỏ trái sầu

        Mùa thu Paris
        Tràn dâng đôi mi
        Người em gác trọ
        Sang anh, gót nhỏ thầm thì

        Mùa thu không lời
        Son nhạt đôi môi
        Em buồn trở lại
        Hờn quên, hối cải cuộc đời…

        https://vi.wikipedia.org/wiki/Cung_Tr%E1%BA%A7m_T%C6%B0%E1%BB%9Fng

        • Hoàng cương says:

          Mùa thu đợi gió
          Mắt theo lá vàng
          Chân run khấp khởi
          Tình nhẹ mây ngàn
          Một vòng qua vai
          Một bề môi nóng
          Đổ ngang giữa trời
          Lá vàng bay bay

        • Hg says:

          Da ₫âu có nhắc khéo gi đâu bác Vu. Tóc vàng sơi nhỏ làm Hg nhớ mang mán là Kiêt Tân có truyên ngắn rất hay “người em xóm hoc”, kể môi tinh voi 1 cô đâm ở quartier Latin của Paris…. Tóc vàng sơi nhỏ trong mùa thu Paris thì quên mất , cho dù bài này ai ở Paris cũng biết hát …

  33. Hai Cù Nèo says:

    Lần đầu ra Hà Lội, Hai tui ngạc nhiên thấy cái bảng hiệu “Giặt là hấp tẩy”. Giặt và hấp tẩy làm sao giống nhau được.

  34. Hai Cù Nèo says:

    Dân Hà Nội ăn trứng vịt lộn khác hẳn dân miền Nam. Trong khi dân miền Nam để cái trứng trên một cái ly nhỏ rồi lấy muỗng múc từng miếng nhỏ thì dân Hà Lội đổ hết ra chén rồi múc ăn.

    • Thanh Long says:

      Ngay cả cách uống bia cũng khác bác HCN à. Ngoài bắc vào quán uống thường nhà hàng chỉ mang ra ít một, trong nam là xách cả két ra ngay và luôn.

      • Hai Cù Nèo says:

        Chính xác, dân miền Nam, đặc biệt miền Tây, chơi theo đơn vị két hoặc thùng chứ không theo đơn vị chai.

        • Hg says:

          Cái ni thì tui hổng có khen dân Sê Gòong

        • Hg says:

          Nghe nói uống rươu đế bằng ly không có chân, moi người chuyền tay nhau chung môt ly không ngừng . Tiêu luôn lá gan, chưa kể chung ly …..

        • Hoàng cương says:

          Anh Hai , cháu bác Ba Phi nè
          Bây giờ dân ăn nhậu khôn rồi , không ai ham thế nữa đâu nha . XE CỘ GIAO THÔNG PHỨC TẠP ,khó về nhà lắm ❤

        • Hai Cù Nèo says:

          Đi nhậu mà tự lái xe (hoặc ghe) về là xưa rồi. Gọi Uber ghe là xong 🙂

  35. hugoluu says:

    Tôi không rõ phở HN thời cụ Nguyễn Tuân ngon thế nào?Với tôi phở HN giờ đây thua xa phở ở mấy khu trung tâm thương mại của người Việt tại Đông âu.Lần nào về HN tôi cũng được người nhà dẫn đi ăn phở ,thú thật tôi đi cho mọi người vui ,chứ ra đến ngõ là đã nôn nao vì mùi cống rãnh .Bước vào quán phở nhin thực khách mặt mũi đỏ gay vừa ăn vừa buôn chuyện phun cả nước bọt sang người đối diện mà phát hãi,nồi nước dùng thì bà chủ trần,nhúng chung cả thịt,bò,gà,tim ,cật. Tô phở bò thịt vừa hôi vừa dai,được khuyến mãi thêm ngón tay cái của cô bé bưng bê dưới quê lên phụ. Nền nhà vương vãi xương xẩu,giấy ăn la liệt,góc quán bày thập cẩm các bình ngâm rượu ,nào là nếp cẩm ,táo mèo,rắn rết, con hổ mang trong bình vẫn gương cặp mắt thần chết nhìn thẳng vào tôi, một thoáng rợn người chạy qua. Bàn bên hai bác xe ôm đang ngồi xổm trên ghế, trước mặt là đĩa móng lợn còn hai ba miếng với cút rượu táo mèo đã vơi một nửa,thỉnh thoảng họ lại cười sằng sặc với câu chuyện đánh ghen họ chứng kiến hôm qua ngoài chợ.
    Từ đó mỗi lần muốn ăn phở ở VN tôi hay ra phở 24 ,tuy không ngon bằng phở Đông âu, nhưng khâu vệ sinh chấp nhận được.

    • Slashprg says:

      Đọc cụ viết em buồn cười phun cả vào ipad, cụ khen phở đông Âu là chỗ nào, Ba Lan, Berlin hay Ngô ngá ? Đố cụ biết phở bò HN có rau gia vị nào đặc biệt ? Nếu cụ ko biết thứ rau đó thì quả thực là chưa thưởng thức đúng hương vị phở bò HN 😀

  36. hugoluu says:

    Thời bao cấp ,thanh niên Hà Nội đi tán gái còn hay giới thiệu,anh ở HN2 ,thằng kia ở HN2 🙂
    Thời nay ra đường khoe xe anh biển 29 ,ku kia biển 24(Lào cai) 🙂

    • hugoluu says:

      Thời bao cấp ,thanh niên Hà Nội đi tán gái còn hay giới thiệu,anh ở HN2 ,thằng kia ở HN2🙂
      Xin lỗi cả nhà! đọc là HN1 và HN2

    • Xôi Thịt says:

      Dạo Hà Tây khắc nhập vào Hà Nội (2008 thì phải), khái niệm HN2 xuất hiện trở lại, mấy năm gần đây mới bớt dần 😉

  37. hugoluu says:

    Nguyên nhân những người lần đầu đến Hà Nội (nhất là những bạn phía Nam) thường bị ”sốc”
    Là do từ nhỏ đến lớn ,chỉ biết đến một HN hào hoa,thanh lịch trong thơ ,ca,nhạc ,họa ,một HN trong mơ .Nhưng đến khi mục sở thị một HN xô bồ,nhếch nhác khác xa những gì tưởng tượng,thì cảm giác bị hụt hẫng ,giống như bị phản bội.Muốn yêu lại HN có lẽ lại phải mất thời gian sống chung vớ nó ,để rồi,khi xa HN trong ta lại rưng rưng cảm xúc dâng trào.
    Khi ta ở,chỉ là nơi đất ở
    Khi ta đi,đất bỗng hóa tâm hồn.

  38. krok says:

    Mike đã có những trải nghiệm quá tệ về Hà Nội, rất tiếc nhưng đó là sự thật.
    Nói cho cùng, Hà Nội ngàn năm lịch sử, nhưng vinh quang chủ yếu là chiến công như trận Chương Dương thời Trần hay Đống Đa của vua Quang Trung.
    Về văn hoá xã hội thì Hà Nội trải qua 900 năm phong kiến, gần 70 năm thực dân và hơn 60 năm chuyên chính vô sản. Dân Hà Nội trừ vài nhà buôn lớn, tư sản như cụ Trịnh Văn Bô, còn lại tuyệt đại đa số có kinh tế thấp kém, tư duy cũng không thể khoáng đạt bằng dân Sài Gòn đã trải qua chế độ tư bản từ thời Pháp rồi Mỹ.
    Ngay thời học đại học có một số em từ miền Nam qua, tôi đã nhận thấy sự khác biệt – ngoan hơn, chăm học hơn, có nền giáo dục hơn.
    Đây là điều khá lạ vì thường các nước đều có miền Bắc phát triển công nghiệp, văn hoá, khoa học hơn miền Nam – ngay thời Pháp thuộc thì Hà Nội trường trường Đại học Đông Dương (1906 – 1945) cũng là số 1:
    http://www.vusta.vn/vi/news/Thong-tin-Su-kien-Thanh-tuu-KH-CN/Qua-trinh-xay-dung-truong-Dai-hoc-Dong-Duong-1906-1945-11015.html
    Điều ngược đời này chỉ có thể giải thích bằng ảnh hưởng của chế độ xã hội – quan hệ sản xuất
    khác nhau giữa hai miền.

    Còn với riêng tôi thì Hà Nội mãi là nơi chôn rau cắt rốn, hình ảnh của tổ quốc thiêng liêng.
    Những năm hạnh phúc nhất của tôi là tuổi thơ ở Hà Nội lại vô cùng ngắn ngủi. Chấm dứt những ngày êm đềm với cha mẹ là cuộc chiến tranh, bom đạn, sơ tán. Những năm tháng khó khăn thì được về nhà Hà Nội là giấc mơ đẹp nhất, mà đối với tôi sẽ không bao giờ thay đổi.

    • Thanh Long says:

      Thời Pháp thuộc, Hà nội là thủ phủ của Liên bang Đông dương (bao gồm cả Lào, Cao Miên), phủ Toàn quyền Đông dương đặt ở đây. Còn đất Nam kỳ là thuộc địa của Pháp có chính sách riêng.

      Sự tập trung về chính trị nên Hà nội mới được đầu tư về giáo dục, có trường Đại học Đông dương, Đại học Mỹ thuật, Trường Hậu bổ đào tạo quan chức dân sự. Nhưng chỉ đều phục vụ cho bộ máy cai trị của người Pháp.

      Con em quan lại và tư sản người Việt muốn nâng cao học vấn đều sang Pháp học tập.

      Sự tích tụ ruộng đất tại miền bắc không cao như miền nam, nơi có những cánh đồng bao la bát ngát. Đại điền chủ muốn đi thăm ruộng phải dùng ô tô.

    • Thanh Tam says:

      @Cụ Cá Sấu !
      Cụ Trịnh Văn Bô có phải có cái nhà 48 Hàng Ngang ( Phố Cổ ) HN đã cho Cụ Hồ ở nhờ trên Gác 2 để Thảo Tuyên Ngôn độc lập không ? Bây giờ ngôi nhà này là Di tích lịch sử của Nhà nước . Không biết Gia đình Cụ Bô bây giờ ra sao ? Gia đình Cụ Bô có họ hàng gì với gia đình Trịnh Xuân Thanh không nhỉ ? Tình cờ ở HN tôi biết GĐ LS Trịnh Khánh Phong ở Nguyễn Thái Học HN , vừa qua hỏi đùa Con cụ Phong có quen Trịnh Xuân Thanh không ? Chị nói là Đó là thằng em Con ông chú bên Gia Lâm . LS Trịnh Khánh Phong từng theo Kháng chiến Chống Pháp và trở về Hà nội là Phó Chánh án Toà Án ND tối cao thuộc CP VNDCCH …Họ Trịnh này cũng nổi tiếng ! Không biết Anh Buôn gió Có họ hàng gì với Cụ Bùi Xuân Phái , họa sĩ nổi tiếng Vẽ Phố Cổ HN không ? Cụ Cá Sấu biết nhiều thử tìm hiểu xem ! Tôi thì học Cụ RCCB trả lời như thế này cho An toàn : Mình đều là Con cháu Bác Hồ ! Nhưng lại sợ thấy Người sang bắt quàng làm họ !

      • krok says:

        Đúng là nhà 48 Hàng Ngang đấy bác. Tôi không nghĩ cụ Bô có họ với TXT, hay a Gió với cụ Phái Phố.

    • Ối zời ơi ! says:

      Nếu Bác còn sống, Bác sẽ đọc là “chôn zau, cắt zốn”…

  39. Mười Tạ says:

    Hôm trước mt reo vui: vn giành quyền dự giải u20 thế giới năm sau. Hôm nay mới biết Mianma đã làm việc này từ 2 năm trước. Hu hu, mình “lên đỉnh” đc một ngày rồi tự bò xuống.

    May mà nghe những câu hát rất hay, an ủi phần nào.
    Chiều còn vươn nắng, để gió đi tìm.
    Vết bước chân em qua bao nhiêu lần …

  40. hugoluu says:

    Theo suy nghĩ của tôi ,những bạn trong Nam ra thăm Hà Nội lần đầu thường hay bị ”sốc”
    Cũng phải thôi , từ bé chúng ta (người MN và dân tỉnh lẻ chưa đến HN một lần ),thường chỉ biết HN qua văn ,thơ,nhạc,họa. Khi trực tiếp đến nơi mới ngỡ ngàng với thực tế phũ phàng,với một HN xô bồ,nhếch nhác,cái mà trongvăn chương nghệ thuật không có ,nên muốn yêu HN lại phải mất thời gian sống ,làm việc tại HN một thời gian ,để rồi khi xa HN trong lòng ta lại dưng dưng cảm xúc.
    ”Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
    Khi ta đi ,đất bỗng hóa tâm hồn.”

  41. sodua says:

    Hồi nhỏ trước 75 tôi ở Hải phòng, nhưng cũng thường lên Hà nội chơi. Sau 75 về Nam, tới năm nay 2016 mới có dịp thăm lại Hà nội. Thú thực là tôi không còn nhận ra chút gì còn lại của Hà nội xưa. Cả về cảnh lẫn người. Cảnh thì chật chội, bụi bặm… Còn người thì lạnh lùng, thô lỗ… Xin lỗi các bác Hà Nội gốc bỏ quá cho em. Có thể em nhầm chăng ?

    • Hiệu Minh says:

      HM Blog từng kiến giải nhiều entry về chuyện này

      https://hieuminh.org/2014/10/09/nguoi-nha-que-thanh-nguoi-thanh-pho/

      Trong bài có đường link tới anh nhà quê chính là chủ blog này. Tiên trách kỷ, hậu trách nhân 😛 xin nhận lỗi về mình trước.

      • krok says:

        Mới đọc lại bài này, quá được, chỉ phê bình cụ Cua tháp Rùa lại viết thành chùa, với lại người Hà Nội đi đái người ta gọi là tiểu tiện cụ ạ!

    • Hai Cù Nèo says:

      Chắc bác đi lầm chỗ chứ Hà Lội làm sao mà tệ thế được. Lệch quan điểm quá nghen.

    • trungle118 says:

      thời thế nó tạo ra vậy thôi chứ ai muốn sông trong cảnh vậy. qua bao nhiêu năm bao cấp đói rã họng thì mọi người dân đều ráng cố sống cố chết kiếm đồng tiền để không rơi vào cảnh như xưa.
      hà nội là cái rốn kinh tế của miền bắc nên tập trung dân các tỉnh lân cận về đây kiếm sống, đất chật người đông phải tranh giành va chạm, lâu dần con người thường trở nên lạnh lùng thô lỗ.
      Ngày trước còn đi học, trong giờ địa lý về đất đai dân số có cô giáo nói về vùng miền và tính cách sau này mới thấy đúng. Miền bắc đất chật, khô cằn người đông phải cạnh tranh nhau để sống tạo nên tính tình chi ly nhưng là những người chịu khó. càng tiến về phía nam thì đất rộng người thưa đặt đâu cũng kiếm sống được nên tính tình cũng thoáng đạt hơn.
      hy vọng khi đời sống cao hơn thì môi trường, tính tình con người sẽ thân thiện hơn.

      • TM says:

        Trungle nói rất có lý, và nhiều người cũng nghĩ như vậy: hoàn cảnh, hay môi trường xã hội tạo nên tính khí con người. Phần nào tôi đồng ý với thuyết này.

        Tuy nhiên tôi thấy có 2 nghịch lý:

        1. MIền Bắc và miền Trung đều khắc nghiệt, khiến con người phải chịu thương chịu khó, cắm đầu làm ăn vất vả hơn, và chắt chiu cần kiệm hơn kẻ khác. Tuy nhiên theo tôi nhận thấy thì miền Trung vẫn giữ được cái hiền hòa chân chất của ngày xưa, trong khi Hà nội thì biến chất rất nhiều.

        2. “…đất chật người đông phải tranh giành va chạm, lâu dần con người thường trở nên lạnh lùng thô lỗ.” Phải lạnh lùng thô lỗ giành giật cho đến bao giờ? Liệu khi lợi tức bình quân người Việt nhân đôi lên thì có hiền hòa tử tế lại hay không, vì đời sống kinh tế ngày nay ngày nay đã hơn xưa nhiều, mà tính khí con người thì tệ hơn xưa.

        • trungle118 says:

          em chưa đi ra ngoài phía Bắc lần nào nhưng qua báo đài thì bắc miền trung trở ra cũng toàn đất cát và gió lào.
          còn về để trở thành người tử tế ngoài thu nhập thì còn nhiều yếu tố tác động. 1 hay nhiều hơn yếu tố tác động dần tốt hơn thì em nghĩ niềm hy vọng cũng lớn hơn. và đơn giản ta là dân thì không có quyền để có thể điều chỉnh hoặc cải tạo về lối sống hay môi trường. chỉ có quyền hy vọng. 🙂

  42. TranVan says:

    Sau 75, tôi đã ghé HN được 5 lần. Chưa bao giờ bị “nạn” … nặng. 🙂

    Nhè nhẹ thì có, đó cũng là giá phải trả để có thêm kỷ niệm như thêm mắm thêm muối cho mỗi chuyến đi :

    – Một lần , thuê xích lô , đi theo giờ. Bị ông ấy chạy lòng vòng câu thêm giờ. Hồi đó tôi chưa có dùng GPS. Và bị “xin” gấp đôi vì hai người. Giá thoả thuận chỉ là giá cho 1 người.

    – Một lần bị xe taxi dỏm, đồng hồ chạy vù vù ngay sau khi khởi hành. Xe taxi thường thì đồng hồ chỉ chạy thêm sau một quãng. Tôi xuống xe ngay và đề nghị gọi CA. Thế là khỏi phải trả đồng nào.

    – Một lần bị (phải, chấp nhận) mua với giá cao hơn. Ông chồng , phụ bà vợ bán hàng, tôi tiện dịp trao đổi vài câu xã giao. Ông chồng , cựu giáo sư dậy Toán, về hưu nên có thì giờ phụ giúp bà vợ. Chắc thấy chồng mình không đủ tiêu chuẩn bán buôn, bà vợ “phụ giúp” hét giá cao hơn. Tôi không mặc cả, đưa tiền cho ông chồng bà ta, theo giá mới. Chẳng tốn thêm nhiều mà lại giúp được hoà bình trong gia đình một người “trí thức” bị lép vế trước “con buôn”. Tôi vẫn thường thương người đàn ông bị vợ mình áp đảo.

    – Nặng nhất là số không hên, thuê KS chỉ có 1 thang máy mà lại bị hỏng, suốt tuần chữa mãi cũng không xong. Hai ông bà già leo cầu thang cũng “đáng đời” vì hà tiện hay ham vui nơi mấy KS mini.

    • hugoluu says:

      Trích còm cụ Trần :
      ”. Tôi vẫn thường thương người đàn ông bị vợ mình áp đảo.”
      Thương họ là thương chính mình đó cụ ơi ! tôi cũng vậy 🙂

    • Hg says:

      Chuyên di xich lô bị lừa ₫ảo ở Ha nôi hầu như du khách nào cũng gặp. Nhớ năm 1988 mới đến HNôi là Hg đã bi ngay : Xích lô chở từ ga Hàng cỏ về đến nơi tư nhiên bắt trả gấp ₫ôi, mình đang ngơ ngác thì bà dì bảo “con ơi trả cho hắn đi, ngoài này nó vây đó, minh không hơn đươc tui hắn đâu “.

    • chinook says:

      Tôi ghé Hanoi ít hơn Cụ TranVan.

      Tôi cũng gặp những trường hợp như Cụ. Nhưng tôi coi rất nhẹ vì đã chuẩn bị tư tưởng.

      Lần đầu ghé Hanoi, Thành phố mới được cởi trói. Buổi tối xuống lobby uống rượu một mình được một người đẹp Hanoi tiếp cận. Sau ít ly , nàng bắt đầu ca , là đương đi học đại học, mới vào nghề. Thực ra, tuổi nghề chắc cũng đã khá cao dù tuổi còn trẻ , nhưng tay nghề thì quả là non và cũng như những kẻ nói láo chuyên nghiệp, có một trí nhớ rất kém vì chỉ ít lâu trứơc, những câu chào hỏi đầu được trao đổi bằng tiếng Nhật.( không rõ là tại tôi có dáng giống Nhật hay nàng muốn phỉnh ?).

      Cảm tưởng của tôi từ chuyến ghé đầu đến chót đều là Hanoi chỉ là một ngôi làng lớn, với đầy đủ đặc tính của một ngôi làng.

      Điều làm tôi shocked không vì những trải nghiệm rất làng xã đó mà là trong chuyến thăm đầu. Tôi được huớng dẫn đi thăm thành phố. Khi thấy những trẻ nhỏ rong chơi trong giờ học , tôi thắc mắc hỏi người đi với tôi về điều này.

      – Bọn thuyền chài , ăn còn không đủ, học hành gì ?

      Tôi thực sự ngỡ ngàng trước câu trả lời của một ‘ cán bộ nguồn’ CS. mấy mươi năm sau khi băt đầu xây dựng xã hội chủ nghĩa.

    • TranVan says:

      Thuê phòng tại một KS 3 sao, nhưng ở trong ngõ cho nó yên. Có xe KS ra đón tận phi trường. Đón thôi, lần ra đi thì tự lo lấy.

      Bà chủ KS rất lịch sự và ngọt như mía lùi : “Chúng cháu để hai bác ở trên tầng cao, vừa yên, vừa nhìn được phong cảnh đẹp”.

      Đã bị xe nhỏ ra đón, thay vì xe to, nên tôi hơi nghi nghi nhưng vẫn tươi cười “đề nghị”:

      “Cháu dẫn bác lên xem phòng rồi ta hãy check-in. Bác gái khó tính lắm. Giường kê không đúng hướng là bà ta khó ngủ, hỏng cả chuyến đi”

      Hoá ra phòng ở tuốt tận trên tầng cao nhất. Tầng thứ 10. Phòng lại có hai cửa cho đỡ … ồn vì ngay cạnh phòng là nơi chứa động cơ thang máy.

      Úi chu choa, cũng may là tôi đã nghi đúng :

      “Này cháu ơi, không được đâu, nhỡ thang máy hỏng hay bị cúp điện thì phiền lắm đấy. Nếu không còn phòng ở tầng thấp thấp thì bác sẽ dọn ra KS Mélia”.

      Nghe lời ngon ngọt là chết !

  43. TranVan says:

    Phở sướng ? 🙂

    Cơm sườn thì có, cơm sướng thì hình như tuyệt nhiên không có ? 🙂

    • hugoluu says:

      Tôi rất thích xem những ảnh đen,trắng của cụ(tôi là người hoài cổ).Chụp đen trắng có khó không?Nếu có thể cụ chỉ giúp vài đường cơ bản. Cảm ơn cụ!

      • TranVan says:

        Chụp đen trắng : không khó. 🙂

        Chụp đen trắng mà đẹp thì mới khó vì ba lý do :
        – Có chỗ tối đen thật đen, chỗ sáng thật sáng.
        – Chủ đề không do mình điều khiển thì may mắn lắm mới đứng đúng chỗ sáng.
        – Máy phải tốt và ống kính cũng phải tốt (Tốn tiền nhiều lắm !)

        Mấy máy chụp ảnh hiện đại thường không thích hợp với đen trắng vì tuy nói là đen trắng đấy mà có rất nhiều “mầu” xám : từ thật đen đến thật trắng.

        Nếu muốn hay thích chụp đen trắng thì nên mua máy Leica, có máy đặc biệt, chỉ dùng để chụp đen trắng. Hay phải dùng phần mềm (Silver Efex Pro, DxO Film Pack, Topaz BW effects, …).

        TB : mấy hình đen trắng của tôi đều được “chế biến” bằng cách dùng phần mềm, nhái những phim nhựa đen trắng khi xưa.

        Cơ bản :

        1 – Không dùng tự động : tự mình điều chỉnh máy (M) và mình đo luôn khoảng cách chứ trong bóng đêm máy … không biết tự điểu chỉnh cho đúng. Sẽ quá sáng hay quá tối và không rõ nơi cần rõ nét.
        2 – Đo ánh sáng, chỗ sáng nhất, rồi giảm bớt -EV.
        3 – Máy tốt, tay không rung, dựa vào tường hay cột đèn. Hay dùng cây gậy ba càng nếu tay chân mình không đủ tĩnh.
        4 – ISO càng nhỏ càng tốt

    • LiemĐoan says:

      Công nhận xem các bức ảnh của cụ Tranvan thật sướng !!!

  44. xanghứng. says:

    ……….Chỉ hình dung ra những khuôn mặt Dê Cụ hào hứng của lão Tổng Cua, Lang Bình, Hồ Thơm…..,à quên, cả Đốp già – dê ngầm nữa, khi bàn về đề tài gái đẹp, lên đỉnh đã thấy tức cười.

    Nhưng để các bà chị đáng kính trong hang: TM, Aubergine, KTS Thanh Vân được thoải mái, tôi xin nói ngay:

    “Nàng” trong cái ngõ Phất Lộc âm u ấy, cô nàng đẹp đẽ, thơm tho tuyệt vời năm xưa của tôi, cái thứ đã mang lại cho tôi, một thằng bé mới lớn, thèm thuồng đủ mọi thể loại loại “vật chất tầm thường” (như cách đảng gọi) chính là bát Phở Bò thơm nức, nóng hổi, long lanh mỡ hành dưới ánh đèn tù mù, vàng vọt của Hà Nội đêm đông 1968.

    Đến đây, lão Đốp lại thở phào, bĩu môi: Vẫn chỉ là tình dục với ăn uống !

    Vâng, xin thưa với các cụ,

    Tôi không rõ trong giới lãnh đạo cộng sản thời bấy giờ sinh hoạt ra sao, nhưng trong gia đình tôi, bạn bè của bố mẹ tôi là những luật sư, bác sỹ thuộc loại “lưu dụng” sau khi cộng sản vào Hanoi thì đề tài Ăn Uống từ lâu đã trở thành đề tài được bàn tán rôm rả nhất trên những chiếc bàn ăn to đùng, trải khăn trằng muốt có đăng-ten với những bộ bát đĩa Limoges, thìa bạc, cốc thủy tinh chân cao hiệu St Louis…. nhưng đồ ăn lại chỉ toen hoẻn mấy miếng đậu rán, vài con cá khô.

    Hôm nào xôm tụ lắm, coi như tiệc to thì mới có con thỏ mà ông Vân “A” được tiêu chuẩn bồi dưỡng mổ ca đêm mang về nấu sốt vang (giả) sau khi đã lột da, chặt đầu làm xét nghiệm !

    Một hôm, cũng với ngần ấy gương mặt ngồi quanh bàn ăn để chuẩn bị thưởng thức món ” nhúng” do vợ chồng ông Hòa “Mắt” đãi. Tôi nghe bà Liễu thì thầm với ông Châu “Xương”:

    – Anh đã ăn phở Phất Lộc chưa ?

    Ông Cả Thìn góp chuyện: Hôm nọ vợ chồng tôi mới ăn, nó nấu bằng thịt gì mà thơm thế cơ chứ.

    Thế là cả bàn ồn ào hẳn. Thì ra chỉ có bố mẹ tôi chưa biết chứ mấy ông bà này đều đã âm thầm, bí mật dẫn nhau đi thưởng thức vào những ngày đặc biệt như kỷ niệm cưới, sinh nhật vợ người bạn…

    Lão Xuân “Điên” bô bô: Vợ chồng tôi với nhà ông Trung “Răng” mới biết mùi phở Phất Lộc do người nhà bệnh nhân mời đấy, ngon lắm các bà ạ !

    ………………

    Nhìn thấy bộ dạng thiểu não của thằng con giai, mẹ tôi đứng vụt dậy:

    – Mấy bố con mặc ấm vào, tối nay mẹ thết cả nhà Phở Phất Lộc.

    Phần ăn uống thì xin mời các cụ tưởng tượng. Chúng tôi ăn phở tối ấy an toàn, không biết do may mắn mà chưa bị quản lý thị trường bắt hay là chủ gánh phở đã nộp tiền bảo kê. Hồi hộp thật nhưng chẳng vì thế mà bát phở bò kém ngon. Nói không ngoa, đấy là lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là “Lên Đỉnh”. Tuyệt thật !

    • Dove says:

      Sau một thời gian đi hoang và bỏ bê bàn phím xang hứng kể chuyện lãng nhách. Để bác ấy lên đỉnh theo kiểu hoàng đế cởi truồng, lão Đốp cũng xúm vô cùng 15 người khác vote up.

      • xanghứng. says:

        Đốp già thân mến,

        Gần sáu mươi rồi thì cái vụ “lên đỉnh” bỗng trở nên xa xỉ lắm. Được “hạnh phúc” sống dưới sự lãnh đạo của đảng, ăn toàn đồ giả, đồ đểu nên cơ thể cũng phần nào suy nhược.

        Mấy cái “vote up” của lão bạn già cũng chẳng hơn gì thứ bằng khen rẻ tiền mà đảng ta hào phóng ban phát cho những thần dân ngoan ngoãn của mình.

        Giờ này mà muốn lên đỉnh đúng nghĩa thì cần những thứ tử tế, đắt tiền hơn thế nhiều !

        • Dove says:

          Dove cũng đang chờ lên đỉnh lần thưa ba. Đã lên hụt vào dịp Mùa Xuân Ả Rập, may mà kìm lại được. Bị di chứng khá nặng, suốt ngày lảm nhảm, thấy ai cũng nghi là ngáo Ả Rập. Khả năng lên đỉnh suy giảm mạnh nên hoàn toàn vô cảm với Euro Maidan.

          Bao giờ xang hứng tìm ra vài món tử tế, đắt tiền hơn nhiều thì nhớ gọi nhé.

        • Dove says:

          Thư cụ XH, do vô cảm với Euro Maidan, Dove có cảm giác là hỏng hẳn nên rất lo lắng. Bèn dúi thử ngón tay của quỷ vào tổ kiến lửa thì thấy râm ran như bị kiến đốt. Hóa ra còn hy vọng. Lang Bình ơi, Cố lên!

      • VA says:

        Công nhận chuyện XH dạo này thiếu muối vì không có sex và bùm. Giá như lão kể chuyện phở Châu Ký nghe còn hay hơn, chuyện nhà này có thể viết thành tiểu thuyết được, nhiều sắc thái vô cùng.

    • Dove says:

      xang hứng chỉ vờ vĩnh.

      Từ 1959 sau khi Pháp theo đuôi Mỹ lật lọng dung túng Đệ nhất CH phá bĩnh hiệp thương tuyển cử thì quy chế lưu dung bị cắt. Các luật sư, bác sỹ thuộc loại “lưu dụng” tự diễn biến sang lãnh lương CS vì thế thừa biết CS sống ra sao.

      Tại Trường ĐH Tổng hợp HN có một công chức lưu dung vốn là ông bếp cũ của Giám đốc Đông Dương học xá. Lương của cụ bếp (thời VN DCCH gọi là cấp dưỡng) này bằng lương của 3 ông GS cộng sản mà cụ được phân công phục vụ cộng lại. Cụ có cô con gái xinh nhưng học dốt nên phải nhờ Dove kèm và cho ăn ké để trả công. Thành thật mà nói, cơm nhà cụ bếp ngon hơn hẳn cơm GS.

      Sau khi hết quy chế lưu dung, ko sống nổi với lương CS, cả nhà cụ thôi công chức CS và dời đi nơi khác sống bằng nghề tự do. Ko biết con gái cụ đi đâu về đâu? Giá mà Dove tinh cờ vào con phố nào đấy như Phất Lộc, Tạ Hiền và gặp lại cố ấy. Hẳn là cảm động lắm.

      Tự nhận thấy chuyện của Dove hay hơn của xang hứng nên nhất định phải tự up cho mình một phát.

  45. Dove says:

    Hôm nay đọc được tin vui. Chính phủ VN đã có công hàm đề nghị Nga nâng cấp 40 máy bay AN-2, đang bị bỏ lăn lóc như đồ đồng nát.

    Ghi chú: Máy bay AN -2 (Nguồn: Bảo tàng KTQS Nga)

    Đó là máy bay trong mơ của Dove khi là học sinh. Bay trên AN2 có thể cảm thấy mây bay gió thổi. Tốc độ hành trình khoảng 150 km/h. Chậm cũng có cái hay, đuổi cò rất thích, thò tay ra cửa sổ là túm được mây, đường băng chỉ vỏn vẹn 150m, hạ xuống nước thì nổi vô tư. Chẳng mấy khi xẩy ra tai nạn chết người.

    AN 2 sẽ khoác vỏ nhôm mới và thay động cơ mới có tầm bay 3000km thế là vô tư bay ra tận Trường Sa rồi quay về.

    • HD says:

      Xin cụ Dove cho cái link, nếu lại dẫn nguồn từ Nga hay Đất Việt thì chắc là tưởng bở và ngáo nặng!

      • Dove says:

        Link đây nè: http://izvestia.ru/news/641288

        Nguồn tin uy tín 100% Nga đấy.

        Chưng lên vì HD đề nghị, nhưng vẫn biết thừa để những còm sĩ chẳng may mắc chứng lú Ả Rập tỉnh ngộ ra thì cần thứ gì đó mạnh hơn.

        • HD says:

          Vẫn là tin tưởng bở thôi cụ Dove ơi. Sau khi vận dụng vốn tiếng Nga còn sót lại và Google Translate để đọc link cụ đã dẫn, iem thấy việc đàm phán về việc này mới chỉ là do một số người VN đi dự the 75th anniversary of the Institute (SibNIA) nêu ra, như kiểu đưa chuyện làm quà, và kết quả đàm phán vẫn chưa ra đâu vào đâu. Nhưng thôi iem vẫn trân trọng niềm tin của cụ vào các bạn Nga!

        • Dove says:

          A há! Ký cái đồ đồng nát này theo luật VN hiện hành thì chỉ cần doanh nghiệp cà mèng kiêu CSD Ltd của MT thôi. Được phép lưu hành mới là vấn đề.

          Tuy nhiên, về phía mình Dove xin được chia sẻ niềm tin của HD vào cái lọ bột sắn mà ông C. Powel tuyên bố là vũ khí hủy diệt.

      • Dove says:

        Dưới đây là AN2 với động cơ mới.

        Mại dô đi! Chưa tìm hiểu xem gia bao nhiêu, nhưng chắc là bèo vì tỷ giá Rub/USD rất thấp. Mua về lắp thêm 2 thùng phao vào là thành thủy phi cơ. Có thể chở khách du lịch thoải mái Hạ Long, Sơn Đoòng thoải mái.

        Cạnh tranh, gọn nhẹ, an toàn và dễ bảo dưỡng hơn CASA triệu đô vừa rơi tan xác.

  46. Kiến gió says:

    Hà nội nhiều ngõ nhỏ, phố nhỏ đã in sâu vào tiềm thức của người dân Hà nội. Chật chội, ồn ào, bừa bộn, …của các hàng quán vỉa hè suốt ngày đêm là đặc trưng của phố thị HN. Ngõ Phất lộc xưa đã nổi tiếng nay lại càng được nhiều người biết hơn khi biết có anh Gió từng sống và lớn lên ở đó.

  47. Hiệu Minh says:

    Có mỗi cái ngõ Phất Lộc mà bao nhiêu comment thổi gió vào entry

    Mới có thơ rằng

    Phất Lộc không còn gió
    Nhưng lỗi mòn vẫn tỏ
    Chuyện trời và chuyện đất
    Vẫn phần phật nơi đây 😛

  48. Mười Tạ says:

    Melting point.

    Xin mượn từ này trong còm của một cụ, để thử lý giải sự sầm uất của ngõ Phất Lộc. Hàng quán chen ngang, bảng hiệu trên dưới. Người ngồi ăn quay lưng ra đường, người chạy xe máy theo hình sin, có khi gác chân khèo vào lưng người ăn. Khía cạnh nào đó, nó là bức tranh đầy sức sống của nền kinh tế, nơi người dân tự do mưu sinh hay còn gọi là kiếm sống.

    Về mặt tổ chức đời sống, xem ra vẫn còn “ao làng” ( từ của cụ Cua).

    Nếu như bạn là người Anh, Mỹ, hay Châu Âu, bạn có thể ra những đạo luật cấm nhập cư, thì mọi việc đâu lại vào đấy, dù vợ bạn phải dậy sớm hơn để đi chợ mua đồ nấu ăn sáng, thay vì bạn có thể dừng xe trên đường đến sở làm để mua ngay một suất ăn mang theo. Nhưng Hà nội là thủ đô của một nước, nơi HP quy định công dân có quyền sống bất kỳ đâu trong lãnh thổ VN, bạn ko thể hạn chế nhập cư bằng mệnh lệnh hành chính đc.

    Giả sử là đc, liệu bao nhiêu người HN (gốc) muốn cấm nhập cư, khi giá trị căn nhà của họ bổng dưng mất 90% giá! 🙂

    Về mặt vĩ mô, ngày nào còn mục tiêu xây dựng HN thành trung tâm CHÍNH TRỊ, … và KINH TẾ của cả nước, thì ngày đó HN vẫn là một Melting point. Quy luật NƯỚC CHẢY VÀO CHỖ TRŨNG là bất biến.

    Dân vậy và quan cũng vậy. Ngày xưa, các cụ ra làm quan, hồi hưu thường trở về quê cũ, và mang theo “vốn sống” về quê nhà. Các cụ đến Gò Nổi ( một gò đất, địa danh ở Quảng Nam) sẽ thấy tuy là một làng quê, nhưng việc quy hoạch có từ ngày xưa và hợp lý. Đây là quê cụ Phạm Phú Thứ. Nhưng quan ngày nay phấn đấu ra HN, rồi mấy ai hồi hương sau khi hồi hưu?

    Nước luôn chảy vào chỗ trũng, trừ khi bạn thay đổi vị trí chỗ trũng.

    • Hai Cù Nèo says:

      Bắt giò anh MT cái nữa.

      “Nước luôn chảy vào chỗ trũng, trừ khi bạn thay đổi vị trí chỗ trũng.”

      Theo Hai tui, nước luôn chảy vào chỗ trũng, DÙ bạn thay đổi chỗ trũng. Muốn xóa bỏ chuyện này thì cần làm ít nhất một trong 2 chuyện: 1/ Xóa chỗ trũng. 2/ Xóa nguồn nước.

      • Mười Tạ says:

        Khu ven biển Đà Nẵng giờ người Bắc khá nhiều, bằng chứng là có nhiều quán phở. 🙂

        Tất nhiên, nhiều trong số họ mua để đầu tư, nhưng ko ít người đã di cư vào, tuy nhỏ nhoi.

    • VT says:

      Mình up còm này của MT . Rất chính xác , được cái này phải mất cái kia thôi chứ không thể cầu toàn được. Vừa muốn cho thuê được nhà với giá cao,được thuê nguời làm vớ giá rẻ lại vừa muốn sạch sẽ , thanh lịc thì hơi khó. Khôn như vậy thì chỉ có làm cha thiên hạ , hì .

  49. TamHmong says:

    Сhào bác Mike! Những kỷ niệm như tôi thấy trong “Thượng Kinh ký sự” của riêng bác không thể nói là dễ chịu. Xin gửi bác đọc lại một bài viết khác về Hà Nội. Bác cố thử hình dung mình là nhân vật trong bút ký (thời nay thì sẽ được gọi là tản văn) này xem sao?
    Tôi cũng xin gửi bài này đến bác VT và các bác HC khác không ở Hà Nội.
    ——-
    Trời vừa tối sầm lại thì bốn chiến sĩ xuống cầu vào tới trong thành phố. Trong gió rét căm căm, dưới trời mù tối và xám lạnh, sương tỏa vào phố từ phía bờ sông, nên không nhìn rõ mặt mũi của bốn bóng người, hàng một, thấp thoáng bước theo nhau. Nhưng chỉ nhìn những bộ quần áo đen xám mỏng tanh, chẽn vào lưng, thắt vào bắp chân mỗi người, khẩu súng lớn đeo vào lưng, thắt vào bắp chân mỗi người, khẩu súng lớn đeo bên hông của người đi sau, cũng đủ biết đấy là bốn chiến sĩ mới từ chiến khu về.
    Dân chúng Hà thành từ hai, ba tháng nay đã quen thuộc với những hình dạng ấy. Và những ngày chưa xa, chính những hình dạng ấy đã làm tất cả Hà Nội sôi nổi, hân hoan.
    Nhưng hôm nay mới về thì hình như chiến sĩ đến chậm quá! Mà có bốn người thì ít quá! Hình ảnh khêu gợi và quyến rũ của chiến sĩ đều trở nên tầm thường rồi.
    Và lại những trẻ bán báo, những bác hàng rong, những anh em thợ thuyền… nghĩa là tất cả những người còn thích xem chiến sĩ nhất, sau một ngày vất vả làm ăn trong thành phố đã tản mát cả ra những ngoại ô ngoài bãi, trở về nhà; hoặc đã chui vào máy xó cửa ngay trong phố tránh cái rét, càng về chiều càng buốt căm căm.
    Nhưng mặc dầu, chỉ biết rằng chiều hôm nay, không có ai đi đón chiến sĩ mà cũng chẳng ai đi theo xem. Nhớ lại có ngày chân cầu, thành cầu đầy người bám; và phố ở dưới chân cầu, người xếp hàng hai bên dài tăm tắp.
    Nhưng thực ra, chiến sĩ thản nhiên, im lặng bước, đi hàng một – lối đi rừng – người đi sau giẫm lên dấu chân của người đi trước, không hề chú ý tới chung quanh.
    Cho tới đầu phố Hàng Ngang thì đêm thành phố bật sáng. Và cùng với đèn thành phố, một cảnh tượng tưng bừng cũng sáng bật lên. Lối đèn phòng thủ lù mù vừa bỏ đi. Nhiều cửa hiệu im lìm suốt mấy năm chiến tranh đã sáng rực hẳn lên. Những tủ kính hắt ra hè phố từng mảng ánh sáng vuông vắn. Ánh sáng rực rỡ, ấm cúng lạ thường trong không khí lạnh dưới trời không trăng, sao. Và lòng người như phấn khởi hẳn lên. Không ai bảo ai, tất cả mọi người đua nhau ra đường. Mỗi lúc một đông thêm, từ các ngả đường người và xe dần dần như nêm như cối náo nhiệt đổ mãi vào những phố Hàng Ngang, Hàng Đào, mạch máu của Hà Nội.
    Thực là đằng đẵng mấy năm trời sau bao nhiêu biến cố, hãi hùng và mong đợi, cảnh phồn thịnh, lộng lẫy, sáng sủa như vậy mới trở lại. Nhưng trở lại vội quá chăng?
    Nhiều thứ hàng thuộc về loại xa xỉ phẩm tưởng không bao giờ còn trông thấy nữa, hay còn dùng làm gì được nữa, đã lại từ lúc nào hiện về, nằm im trong lần kính, quý giá và êm đềm như giấc ngủ của nàng công chúa trong truyện thần tiên.
    Hà Nội vội vàng sống lại đêm nay những đêm nào của một thời đã qua để xứng với tên kinh thành hoa lệ, và người của Hà Nội chiều nay cũng thực là những người của đất văn vật nghìn năm.
    Rất nhiều kiều dân và võ quan ngoại quốc trong bộ đồ len ấm áp, sang trọng tỏa ra những hương thơm ngào ngạt của nước hoa và của yên hương. Những chiếc áo khoác trắng như tuyết trên vai những thiếu nữ Việt Nam hay những thiếu phụ mới từ miền Bắc xuống đây, thấp thoáng trong những chiếc xe hơi kiểu lạ, bóng loáng, xịch máy, từ từ đi trong phố. Mặc dầu tất cả những sự đã xảy ra, một võ quan Nhật Bản vẫn lẫm liệt ngồi trong một chiếc xe hơi buông mui với gươm và găng tay trắng, rẽ qua một cổng chào có hình thanh thiên bạch nhật và hàng chữ hoan hô Đồng minh.
    Thủ đô Việt Nam được tô điểm bằng bao nhiêu màu sắc quốc tế. Đời sống Việt Nam cũng phản chiếu được ngay cái ánh sáng phù hoa ấy. Phòng trà ở góc phố, bàng bạc một ánh sáng đều nhạt, dịu dàng. Những thanh niên tuấn tú ngồi bên những màu áo thêu hoa, những tiếng đàn rền rĩ ở những cung trầm. Xa chút nữa, cánh cửa của một tiệm nhảy hé mở để một võ quan ngoại quốc cao lớn lách vào cùng với một tà áo đỏ và để thoáng lộ ra những cặp thướt tha cũng như chợt thoáng bay ra tiếng đàn lả lướt.
    Tiếng đàn lả lướt vẳng đưa trên trời và trong đêm Hà Nội. Những ham muốn mạnh mẽ và hồi hộp nặng sa vào trong lòng mấy trang thanh niên bước vội trên vỉa hè. Nước Hồ Gươm rung làn ánh sáng như giục giã. Chút sương mờ trước mắt như đợi chờ.
    “Ái tình trong giờ phút này đã phấn khởi hẳn lên trong mắt những ai ai”.
    Nhưng trong ánh sáng ấy, giữa những luồng sinh khí ấy, bốn chiến sĩ vẫn thản nhiên bước theo hàng một – lối đi rừng – người đi sau giẫm lên dấu chân người đi trước. Nét mặt họ lúc này đã trông rõ được bốn khuôn mặt to, đen sạm, hiền hậu vô cùng, nhưng yên lặng và thản nhiên vô cùng. Những đôi mắt ấy không sáng lên một chút nào trước những ánh sáng rực rỡ kia. Những đôi mắt chỉ nhìn thẳng để bước đều lên. Tiếng hát của một hộp vô tuyến điện có làm cho người đi đầu nhìn ngang một chút, nhưng mà vẫn không nghe thấy. Vì tiếng hát đã hát rằng:
    Buồn nhớ khóm trúc ngày xưa
    Buồn trông tình xưa còn đó
    Người xưa còn nhớ ta chăng?
    Hay đã quên rồi?
    Thực vậy, mắt mở mà không trông, tai lắng mà không nghe, bốn chiến sĩ đều bước theo người đi đầu dẫn đường. Không có một chút tình ý gì, không có một dây liên lạc nào giữa những người ấy, giữa những cảnh tượng ấy. Kỷ niệm âm u và xa vắng của rừng núi không tan biến trước ánh sáng của kinh thành.
    Bốn chiến sĩ cứ tiến dần mãi ra ngoại ô. Họ tìm tới một trường quân chính. Đấy là mục đích của họ lần này về Thủ đô. Họ đến chậm rồi, nên có vẻ vội vã lắm.
    Sáng mai, ở bãi cỏ nhà trường, họ sẽ chào lá cờ đỏ sao vàng. Những ngày ở lại đây, họ còn được xem nữa cái ánh sáng của kinh thành. Nhưng xem mà vẫn không hề lưu luyến. Không bao giờ hai bên sẽ hiểu nhau. Một ngày mai, trở về núi rừng, hay xông pha nơi khói lửa, có lẽ kỷ niệm của họ ở Thủ đô chỉ là một lá cờ mỗi sáng kéo lên trên bãi cỏ ướt của nhà trường. Còn những cảnh khác vô tình họ đã nhìn thấy, thì lại sẽ vô tình lần lần phai mờ mà mất hẳn đi.
    Và đấy là một kỷ niệm ấm áp độc nhất của một thành phố đầy ánh sáng và len dạ (hết trích).
    ——–
    Xin cho biết cảm tưởng. Đố vui cuối tuần: bài viết của ai và viết từ bao giờ? Cám ơn. Chúc cuối tuần vui khỏe.

    • hugoluu says:

      Thời buổi IT mà cụ THM đố thế này thì còm sỹ HC tìm ra trong chư đầy 1 giây đâu cụ ơi!
      Đây là bài :Một lần tới thủ đô,tác giả :Trần Đăng ,viết tháng 1 năm 1946

      • TamHmong says:

        Сhào hai bác Hogolu và VT. Thực ra đưa bút ký của Trần Đăng ra chỉ để rủ các bác vào nói chuyện khác thôi.
        Tôi luôn nghĩ rằng thời kỳ kháng chiến chống Pháp là thời kỳ thăng hoa nhất của tinh thần, tâm hồn và trí tuệ người VN trong thế kỷ 20.
        Mà Trần Đăng một người Hà Nội gốc là một đại diện tiêu biểu của thế hệ đó.
        Thực ra bài viết này của ông giống một tản văn, một tự sự – tuyên ngôn với chính mình và thế hệ mình.
        Phải dứt bỏ cuộc sống cũ, cuộc sống xoay quanh lợi ích vật chất, phải kiên quyết đi vào cuộc sống mới, phải dấn thân.
        Thời kỳ đó thế hệ tinh hoa kháng chiến làm gì cũng đẹp: sống, chiến đấu, hy sinh và dấn thân. Và họ đã làm nên kỳ tích.

        • VT says:

          Vâng , thật cảm động khi thấy tình cảm của cụ Tam Homong với thế hệ Hà nội hy sinh cho cuộc khang chiến chống Pháp .
          Những năm 80 của thế kỷ trước , em hân hạnh được ở cạnh phòng với mẹ và em trai ông Trần Đăng ( Đặng Trần Thi ) là Đặng Trần Bình dễ 5,6 năm .Họ Đặng Trần cũng là một dòng họ quan lại khá nổi tiếng ở Hà nội vậy mà những năm 80 , khi vào Sài gòn, hai vợ chông anh Bình , 3 đứa con và bà cụ sống trong một gian chuồng ngựa ở Trường đua Phú thọ . Bà cụ dù trải qua mọi khó khăn của cuộc sông vẫn toát lên dáng vẻ quí phái của một mệnh phụ ngày xưa .Họ hy sinh tất cả nhưng phần nhận lai là quá ít ỏi ,mẫu số chung cũa những trí thức Hà nội một lòng theo kháng chiến là vậy . Thật cảm phục họ

        • Dove says:

          Úi chầu chầu!!! Nhất trí được với ông bạn vàng TamHmong 1/2. Cuộc kháng chiến chống Pháp bắt đầu khi ĐCS với vỏn vẹn vài ngàn đảng viên đã tự giải tán. Người chiến sĩ cầm bom ba càng trong ảnh mà Vĩnh An post lên có thể bất cứ ai, tinh hoa thuộc tầng lớp xang hứng, du côn đường phố làm xấu mặt cha mẹ như Dove hoặc cần lao phu xe, thợ thuyền…họ đứng lên bảo vệ thành phố, bảo vệ nền cộng hòa non trẻ. Xác suất là tàn dư CS đội lốt DCCH để bảo vệ đảng tính Mao Sít rất nhỏ, có lẽ chưa đến 1/1000.

          Tinh thần đó kéo dài đến hết 1951, khi Văn Ba buộc phải thành lập lại Đảng CS, gửi cho cụ Sít xin pháo phòng không để chống lại cú ủn bằng oanh tạc cơ B26 và Hellcat – tiêm kích đa nhiệm át chủ bài của Mỹ trên chiến trường Thái Bình Dương. Để đổi lại, Văn Ba đã phải hứa với cụ Sít thực hiện CCRĐ theo đề cương được soạn thảo với sự cố vấn của cụ Chu Ân Lai và do đó tinh thần ban đầu của cuộc kháng chiến đã dần dần bị đánh tráo trước sự bất lực của Văn Ba và phái DCCH trung kiên của Đảng Lao Động VN vừa được thành lập vào 1951.

          1950 -1951, có thể được xem là một trong những điểm phân kỳ trọng đại nhất của VN. Pháp đã hụt hơi bởi vậy một cú ủn nhẹ nhưng đúng hướng của Mỹ sẽ làm mọi sự khác đi. Nhân dân VN rất hâm mộ nhân dân Mỹ – Văn Ba đã viết rõ trong thư gửi Chuman 1946, bởi vậy nếu nhân dân Mỹ mà Chuman đại diện lên tiếng ủng hộ nhân dân VN và đòi Pháp thi hành Thỏa ước Đại Tây Dương (Atlanctic Chater – Roosevelt – Churchill 1941) thì chắc chắn một nền cộng hòa đa đảng vững mạnh và có trách nhiệm đã được hình thành trên cơ sở phổ thông đầu phiếu. VN sẽ rất khác, thế giới cũng sẽ khác.

          Thế nhưng Chuman đã ko tỉnh táo, tin vào những phỏng đoán vớ vẩn của CIA và say mê chơi bài Domino….

          Để hiểu rõ giai đoạn 1946 – 1951, cần thu thập và công bố thêm 2 văn bản: 1) Hiệp định Pháp – Tưởng, Trùng Khánh 1951; 2) Đề cương CCRĐ do Văn Ba soạn với sự cố vấn của Chu Ân Lai và gửi cho cụ Sít.. Nhờ cố gắng của hai nữ học giả Pháp – Việt là Phân tích của Céline Marangé và Nguyễn Thị Từ Huy mà Cục Lưu trữ quốc gia đã có được copy của hai bức thư của Văn Ba. Mong hai chị cố gắng thêm để làm sáng tỏ 2 văn bản còn thiếu là Hiệp định 1946 và đề cương CCRĐ.

          Hiện đã có những cố gắng đáng kể “gọt lịch sử” để xuyên tạc 2 bức thư của Văn Ba gửi cụ Sít theo hướng xin cao xạ pháo để xử bắn địa chủ trong CCRĐ. Mời các vị tham khảo thêm để thấy sự cấp thiết của 2 văn bản mà Dove cho còn thiếu. Link:

          http://www.vietlist.us/SUB_Nannhancs/nannhancs21.shtml

    • Mike says:

      Cám ơn cụ THM. Bút ký với lời lẽ mộc mạc mà toát lên cả nét quý phái của đô thành HN xưa.

      Những nét chấm phá như guơm, găng tay trắng, viên vỏ quan, thật là tráng lệ.

      Phố xá, Hồ Gươm, nam thanh nữ tú, tiếng đàn lã lướt, …, bức tranh HN sao nghe vừa lãng mạng vừa sang trọng.

      Tôi hiểu người yêu HN nên lưu giữ những dòng bút ký như thế này. Sẽ tìm lại được những lưu luyến biết đồng hành với kỷ niệm riêng. Hay nói cách khác sẽ tìm lại nét HN mà mình trân quý.

  50. VA says:

    Con ngõ Phất Lộc, nằm trên phố Hàng Bạc, song song với phố Nguyễn Hữu Huân, bao năm qua vẫn nhộn nhịp và tấp nập. Với chiều dài chưa tới 100m nhưng bấy lâu nay nổi tiếng khắp Hà thành bởi những món ăn làm nức lòng người dân và du khách.
    Bún đậu mắm tôm:
    Nhắc đến Phất Lộc là phải nhắc đến bún đậu mắm tôm. Bước chân vào ngõ nhỏ này bạn sẽ thấy các hàng bún đậu trải dài hai bên đường.
    Bún đậu ở đây đầy đủ các thành phần như bún lá, đậu rán, mắm tôm và rau sống ăn kèm. Bún lá là bún Phú Đô, sợi nhỏ, dẻo ngọt. Đậu cũng là đậu mơ mềm mịn, rán vừa lửa để có vỏ vàng giòn nhưng vẫn giữ đc vị béo ngậy bên trong. Mắm tôm, chanh và một vài gia vị được tạo thành hỗn hợp rồi đánh tan, hòa quyện, dậy mùi.
    Một suất bún đậu từ 30.000 đến 35.000 đồng. Ngoài ra còn có thể gọi thêm với nộm sứa, đậu nướng, chả cốm, thịt luộc mắm tép, ốc om chuối đậu, lòng dồi….
    Bún chả xiên que:
    Bún chả Phất Lộc là một trong những quán bún chả hiếm hoi ở Hà Nội còn phục vụ bún chả xiên que độc đáo, thơm ngon. Ở đây thường có hai loại chả viên và miếng. Chả ở đây được ướp gia vị vừa miệng sau đó dùng que tre kẹp để nướng trên than hoa chứ không nướng vỉ như nhiều nơi nên có vị ngọt đặc trưng và lạ miệng.
    Một suất đầy đặn là 35.000 đồng. Có thể gọi thêm nem cua bể với giá 15.000 đồng/chiếc.
    Bún riêu cua:
    Món duy nhất bán buổi sáng tại con ngõ Phất Lộc chính là bún riêu. Món bún riêu được bán từ sáng sớm cho đến khoảng 10 giờ là hết hàng. Chỉ với dưới 30.000 đồng là bạn đã có một bán bún riêu nóng hổi, thơm ngon cho bữa sáng. Một tô bún riêu cơ bản với bún, đậu rán, riêu cua chưng hành mỡ, cà chua, hành và nước dùng nóng ngọt. Chưa hết, quán còn phục vụ thêm chả cốm, giò tai với giá từ 10.000 đến 15.000 đồng mỗi loại. Nếu không thích bạn vẫn có thể lựa chọn thêm thịt hay sườn sụn tùy ý.
    Chả tôm:

    Có thể gọi là món ăn em út của ngõ nhỏ này vì mới xuất hiện gần đây. Chả tôm phần vỏ bên ngoài được làm từ bánh phở, bên trong với tôm băm nhuyễn, trộn cùng mỡ phàn, gia vị và gói lại thành miếng nhỏ hình chữ nhật. Sau đó, chả tôm được kẹp vào que tre và nướng trên than hoa nên mang mùi thơm đặc trưng. Vì được nướng than hoa nên lớp vỏ vàng ruộm, vị ngọt bùi của thịt tôm và dai giòn vỏ bánh nhưng lại không có chút ngấy ngán nào.
    Chả tôm được ăn cùng nấm chấm chua ngọt. Nếu vẫn còn chưa no bụng, bạn có thể gọi thêm đĩa bún ăn cùng. Một suất đầy đủ có giá 35.000 đồng.
    Bánh cuốn:
    Không quá nổi tiếng như bún đậu mắm tôm tại con ngõ này, nhưng bánh cuốn cũng được xếp vào là một trong những món ăn đặc trưng của Hà Thành.
    Bánh cuốn tại đây có khá nhiều lựa chọn từ bánh cuốn nhân thập cảm, bánh cuốn trứng, bánh cuốn chay, bánh cuốn tôm ruốc… Thành phần làm nên món bánh cuốn gồm có vỏ bánh được tráng dai, mềm, rất thơm, bên trong nhân là mộc nhĩ, tôm thịt, rắc thêm ít hành phi thơm giòn. Tùy vào lựa chọn của khách hàng chủ quán sẽ phục vụ nhân bánh theo ý của thực khách. Bánh cuốn được chấm với nước mắm chua dịu ngọt.
    Một suất ăn ở đây giao động từ 20.000 đồng đến 30.000 đồng. Các bạn có thể gọi thêm chả quế, chả thịt băm nướng ăn kèm. Thùy Candy

    • TKO says:

      @ Bác Vĩnh An:

      Hic hic!
      🙂

    • Kts Trần Thanh Vân says:

      Sửa bài giới thiệu về Ngõ Phất Lộc của VA một chút:
      Ngõ Phất Lộc gồm có 3 nhánh, tổng chiều dài 300m chứ không phải 100m.
      Nhánh thứ nhất đi từ Hàng Bạc, khi đến Hàng Mắm thì rẽ tay trái, dài chừng 100m ( chứ không phải thuộc phố Hàng Bạc).
      Nhánh thứ hai từ phố Nguyễn Hữu Huân rẽ vào, vuông góc với nhánh thứ nhất, cũng dài chừng 100m.
      Nhánh thứ 3 xuất phát từ giao điểm của hai nhánh trước, đâm thẳng ra phố Lương Ngọc Quyến, cũng dài chừng 100m
      Nơi gặp nhau của 3 nhánh này là một khoảng không gian tương đối rộng. Xưa kia, 3 nhánh ngõ gặp nhau tại mối giao này là ngõ chính, khoảng không gian tụ họp của người dân thôn Tiên Hạ mỗi khi có “việc làng”.
      Khi người Pháp xây dựng thành phố Hà Nội, họ chỉ mở các “Phố Hàng”, tạo thành Khu phố cổ như ta đã biết, nhưng các ngõ này thì họ gần như không động đến. Chỉ khác nhau ở chỗ lúc thành phố mới xây dựng, thì nhà cửa còn thưa thớt. dân cư chỉ đi bộ và lác đác có chiếc xe đạp vào ngõ.
      Nhưng rồi cuộc sống đô thị có những hướng làm ăn hấp dẫn, khiến người ta chen nhau đến mua đất làm nhà….. Và cứ thế, cho đến hôm nay, Hà Nội đã cấm hàng quán vỉa hè, nhưng nơi đây đã trở thành “Thủ đô của hàng quán vỉa hè”

    • phó thôn says:

      Đọc thấy buồn cười: nếu ăn cho sướng miệng thì bún phải là bún giò heo hay bún bò (thưa các loại bò) hoặc bún thịt ba chỉ chan với mắm cái (mắm nêm) ăn với rau chứ ăn với đậu phụ (người Trung nói là đậu khuôn) thì quá bình thường. Đúng là so 3 miền: miền Bắc ru luôn hay. Rất có thể đụng chạm đến “niềm riêng” của các Cụ

  51. TM says:

    Tôi yêu Hà nội qua lời kể của họ hàng bên nội và qua những tác phẩm Nửa Chừng Xuân, Gánh Hàng Hoa, v.v. của Tự Lực Văn Đoàn. Một Hà nội nhỏ bé hiền hòa, kín đáo, trầm lặng, tinh tế như người Hà nội xưa ngày đó.

    Sau này nghe kể Hà nội đã thay đổi nhiều và có những sự nhố nhăng làm nản lòng những người còn giữ ký ức êm đềm những năm 1940.

    Tuy nhiên, tôi có nghe Ngà Voi kể nhiều về lòng yêu mến và những kỷ niệm đáng yêu của Ngà Voi tại Hà nội, sau khi vượt qua được cái sốc đầu tiên.

    Ai đến Hà nội ngày nay chắc phải vượt qua cái sốc như Ngà Voi thì mới biết được Hà nội rõ hơn. Tức là phải bỏ nhiều thì giờ sống tại đó chứ không thể cưỡi ngựa xem hoa vài ngày ngắn ngủi.

    Ngoài ra, nếu có “dân bản xứ” tiếp đón thì sẽ có tình hơn là được khách sạn hay tour guide tiếp đón.

    • NTD says:

      Mới nghe kể mà đã yêu như thế này, còn nếu dính vào Hà Nội thì…

    • TM says:

      🙂

      Tôi nghĩ nếu Hà nọi chinh phục được em bé Ngà Voi bản lĩnh, sắc sảo, thì chắc sẽ chinh phục được TM ngờ nghệch này.

      Điều Ngà Voi yêu mến là những con người thô thiển nhưng tình nghĩa. chứ những cái nhố nhăng của Hà nội cũng làm em nản lòng.

      Hổm rày nhắc đến Ngà Voi mấy bận, không biết cô bé lúc này ra sao?

      Nói thế nhưng chưa biết bao giờ tôi mới có hân hạnh đến thăm Hà nội.

      • Dove says:

        Đính chính chị TM: bỏ em bé, thêm vào 4 chữ vàng: phụ nữ và góc cạnh, rồi lại thay ngờ ngệch bằng cáo già, túm lại:

        “Tôi nghĩ nếu Hà nọi chinh phục được Ngà Voi – một phụ nữ góc cạnh, bản lĩnh, sắc sảo, thì chắc sẽ chinh phục được TM cáo già này”.

        Dove đã từng đãi Ngà Voi, có anh Cua tháp tùng, cá chuối xào rau cần nên nhận xét trực quan và trực thính. Hương vị cáo già chín hồng mao của chị TM thì Dove được hưởng thụ động trên blog vì MT chẳng may làm phát tán.

        • TM says:

          Ấy chết, không dám, cụ Dove lại dạy quá lời!

          Nhiều lúc nghĩ lại thấy mình ngờ nghệch quá độ, cứ lẽo đẽo đi theo phản biện cụ Dove và Mt, còn các cụ cáo già thực sự 90 độ cồn trong Hang Cua thì cứ để mặc ai muốn bốc phét gì thì bốc phét. 🙂

        • Hai Cù Nèo says:

          Chị TM ơi, như Hai tui đã nói, có mấy ai khoái ăn thịt nạc, phải có cái gì cưng cứng gặm mới phê

    • Việt says:

      Chị TM Ngà Voi của chị đây ;

      https://m.facebook.com/ngavoi.nguyen

      • TM says:

        Cảm ơn Việt.

        Nhìn ảnh đoán Ngà Voi đang chữa trị chemo.

        Hôm nghe tin Ngà Voi bệnh, tôi có gửi email hỏi thăm nhưng không thấy trả lời.

        Hy vọng một ngày nào đó Ngà voi sẽ khoẻ mạnh để trở lại Hang Cua.

      • krok says:

        Cám ơn Việt. Chúc Ngà Voi mau khoẻ và trở lại hang Cua.

  52. Mike says:

    Hà Nội là chốn mơ ước của kẻ quê mùa như tôi, để được một lần điện kiến. Là thơ, là nhạc, là thanh lịch, văn minh, là tinh tuý của nước Nam.

    Thế rồi một lần đến Hà Nội (2007).

    Xuống phi trường Nội Bài, anh chàng taxi mang đồ veston đưa đón rất trang trọng. Về tới khách sạn anh đòi tiền trong khi đã thoả thuận trước đó với khách sạn là họ chịu khoản này. Vào gọi người khách sạn ra, họ nói với anh taxi, thôi để đó tính sau, vậy mới yên.

    Ngồi chờ checkin từ 2 giờ chiều đến 6 giờ tối ở một khách sạn trên phố Hàng Bo (hay Bò, hay hang Thau gì đó) thì phải. Rút cuộc phải khăn gói để họ đưa sang ngủ tạm ở một khách sạn khác vì họ nói người thuê không trả phòng do bệnh không đi được.

    Tối hôm sau đi ăn với ông già (bà già tôi mệt không đi được). Vào một quán nhìn rất đẹp nhưng có vẽ vắng khách. Gọi vài món ăn mà lát sau thức ăn ùn ùn đưa ra. Đôi co một chút thì chị chủ quán chạy ra đon đả bảo là cháu nó không hiểu nên ghi sai. Oái, không hiểu mà hai cha con tôi bàn nên ăn món nào cô bé ấy ghi món đó, cộng thêm vài món mình chính thức gọi. Cô chủ quán nhận khuyết điểm (rất thành khẩn nhé) nhưng không quên tính tiền đầy đủ cho các món. Làm gì giờ? (À, hình như người Hà Nội hiểu “giọng trọ trẹ” rất tốt, không như người SG)

    Ra về thấy có chợ đêm bên đường bán trái cây. Hỏi mua cân Quýt mà trả giá bị nẹt liền: “Không mua thì đi, đừng hỏi lôi thôi”.

    Sáng, ra đường. Vào một tiệm bán đồ gì đó quên rồi. Hỏi cô bé đường đến Nhà Thờ Lớn (hay Nhà thờ Cửa Bắc gì đó)? Cô quạo mặt nói không biết. Nụ cười cầu tài tắt cái bụp như đèn cháy bóng. Ra đường than với ông già là hỏi đường mà cũng không nói. Chị bán hàng rong bên đường nghe lỏm câu chuyện của hai cha con tôi rồi chỉ đường “Bác và anh đi tới ngã tư rẽ trái, …, rẻ phải, đi thẳng” dể không à. Nói cám ơn, chị ngước nón lá lên nhìn, cười một cái rất tươi.

    Hôm sau đi Đồ Sơn. Trên xe có một cặp vợ chồng VK người gốc Bắc đang ở Hà Lan và ở cùng khách sạn. Nghe kể chuyện mất phòng hôm trước, họ nói bác phải làm dữ mới có phòng chứ nhiều khi có người thuê đột xuất là họ nhường ngay cái của bác. Chưa hết, họ bảo KS này có cho ăn sáng nữa. Oái, vậy mà họ im lặng không nói gì.

    Mấy ngày liên tiếp ở đó có tìm được một nhà hàng sạch sẽ và phục vụ tốt. Nhìn khách Tây rất đông nên mình yên tâm tới đó ăn cả trưa lẫn tối. Có một cô tiếp viên ở đó có khuôn mặt đẹp lắm. Đi ăn với ông bà già không thể khen cô ấy đẹp được, bèn quay sang khen nhà hàng này đẹp. Cô cười và nhìn hàm răng của cổ thấy trong bụng hơi run, vừa lởm chởm vừa xỉn.

    Ngày về lại SG. Ở sân bay Nội Bài, đang loay hoay lấy đồ tới quầy thì một cô trẻ trung khá xinh xắn không biết từ đâu mà tỉnh bơ xách vali cô ấy tới đặt lên bàn cân, cắt ngang phiên của mình. Ừ thôi, đẹp gái vậy có cắt ngang mình cũng cam chịu.

    Tổng kết 5 ngày chuyến du Hà Nội đi đâu bị lừa đó. Tôi đoán là cái mặt mình chắc khờ lắm nên dể bị bắt nạt đây.

    • PV-Nhân says:

      * Mike đúng là “phản động”. Toàn nói chuyện không tốt về Hà Nội. Làm đứt mạch ” Tự Hào” dân tộc. Sao không biết đọc chuyện các anh hùng diệt Mỹ, các anh hùng sản xuất lúa năm tấn. Đất nước Ra ngõ gặp anh hùng…

    • NTD says:

      Chán nhỉ! Thế mà có người lại nói: Từ thủa mang gươm đi dựng nước, ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long. Đúng là tuyên truyền…

      • Quang Nguyên says:

        Lại còn: “Chẳng thơm cũng thể hoa nhài, dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”. Đúng là “tự sướng’…

      • tanbienron says:

        “Từ thưở mang gươm đi mở cõi
        Ngàn năm thương nhớ đất thăng long”
        Thơ của thi sĩ người miền nam thời kháng chiến chống pháp bác ơi

    • Hai Cù Nèo says:

      Bác Mike xui xẻo thôi. Hà Nội là thủ đô của một nước ngàn năm văn vật, ra ngõ gặp anh hùng (thỉnh thoảng cũng có kẻ điên), đánh thắng hai đế quốc to (chưa kể một nước dân tộc đa số ở phía bắc), có vô số tiến sĩ, rất nhiều tướng lĩnh, rừng vàng biển bạc. Làm gì có chuyện tệ như dzậy 🙂

      • Thanh Long says:

        Những câu chuyện mà bác Mike trải nghiệm chưa thấy xuất hiện trong tập tùy bút Tự nhiên như người Hà nội của kiến trúc sư Nguyễn Trương Quý.

    • TM says:

      Chuyện book khách sạn A rồi khi đến thì bị chuyển sang khách sạn B hình như là một “mánh” thông dụng tại Hà nội.

      Một chị bạn tôi book phòng cho nguyên một nhóm bạn chục người từ Âu châu sang để ghé chơi Hà nội rồi đi tour Đông Bác (hay Tây bắc, không nhớ rõ). Khách sạn cũng cho biết phòng đã hết vì lý do bất khả kháng nào đó, và đề nghị chuyển nhóm chị sang nơi khác. Chị bảo người tiếp tân là chị chọn khách sạn này vì đọc được nhiều lời bình tích cực từ TripAdvisor, nếu bị chuyển đi nơi khác thì chị sẽ lên TripAdvisor cho mọi người biết kinh nghiệm của chị để người ta đừng chọn khách sạn này nữa.

      Vài phút, khách sạn đã thu xếp được cho đủ phòng cho nhóm của chị.

    • Mike says:

      Tôi chỉ bực mình chút rồi thôi. Hổm vô lăng méc với Bác xong là quên hết rồi 🙂

      Thực ra thì dạo đó đi cũng nhiều chổ: Cụm Lăng-Nhà Sàn-Chùa Một Cột, Quốc Tử Giám, Hồ Tây, Tháp Trấn Quốc, Hồ/Cầu Hoàn Kiếm, Bảo tàng Dân Tộc…, và đi bộ chắc cũng gần hết khu 36 Phố.

      Có một chổ mấy nhạc công chơi nhạc cụ dân tộc và chỉ nghe họ chơi bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Chả lẽ nhạc cổ VN không có bài nào hay hơn sao? Hay là tại mình gặp xui thêm một lần nữa?

      Ấn tượng tốt là với các tour guides trẻ: năng động, lịch thiệp, và dễ thuơng. Nhất là cậu guide đi Đồ Sơn, tuổi cở 25, nói tiếng Anh rất khá. Nghe cậu nói “Hanoi means inside rivers. It’s been encircled by river …, river …” (vì trên xe toàn khách Tây và mấy khách Ta ở Tây nên tour guide tiếng Anh). Không biết có đúng vậy không nhưng nghe bảo Hà Nội tức ở trong những con sông cũng có lý. Đi sang cầu gì đó (trên đường về Hải Phòng), cậu nói riêng với tôi là chổ sông này xưa kia Ngô Quyền đánh quân Nam Hán, tôi nghe mà rất thích.

      Tôi không ác cảm hay thành kiến gì đâu. Chỉ coi như là xui xẻo chút thôi. Đi Pleiku ở KS Hoàng Anh Gia Lai cũng có nhiều cái rất bực. Nhưng ở Sheraton Nha Trang thì mọi cái đều hài lòng.

  53. xanghứng. says:

    Lão Đốp năm nay đã tròm trèm bảy chục nhưng vẫn nhớ như in hai lần “lên đỉnh” đầu đời.

    Công nhận cái cảm giác tê tái của lần “lên đỉnh” đầu tiên trong đời mới ấn tượng làm sao, cái tê tái đê mê ấy hơn cả những liều thuốc phiện, nó lẽo đẽo theo ta có lẽ gần cả cuộc đời. Rõ nét, nguyên vẹn, chính xác đến từng chi tiết, y như mới xảy ra hôm qua vậy.

    Lão Đốp kể, năm 1972 lão lên đỉnh lần đầu.

    Tôi, theo tính toán thì trẻ hơn lão ấy khoảng chục tuổi, thế mà lần “lên đỉnh” đầu tiên lại diễn ra trước lão 3 năm, 11 tháng và vài ngày lẻ.

    Điều đáng kể là lần “lên đỉnh” đầu đời của tôi lại xảy ra đúng tại ngõ Phất Lộc, dưới cột đèn duy nhất nằm gần cuối ngõ, vào mùa đông lạnh lẽo năm 1968, khi chiến tranh đang hồi khốc liệt nhất, miền Bắc bị tàn phá nặng nề. Mọi người dân phải “thắt lưng buộc bụng”, dồn toàn lực “chi viện cho tiền tuyến”.

    Chúng tôi kết thúc buổi học bằng cách tốn sức vô cùng: đồng ca bài “Giải phóng Miền Nam”. Cũng may hôm ấy có điện nên tôi nhảy lên chuyến tàu Chợ Mơ – Bờ Hồ về nhà.

    Kế hoach là bữa cơm chiều hôm ấy, gia đình tôi sẽ thưởng thức món “Thịt Mông Cổ” vừa hoi lại vừa khét như mùi nến cháy mà mẹ tôi mới mua bằng ô phiếu thịt số E5. Chỉ nghĩ đến mùi ấy thôi mà thấy phát ốm rồi.

    Trời lạnh nên tôi lười, không tắm. Rửa tay qua quýt, tôi mệt mỏi lê đôi chân nặng chịch vào phòng ăn, đành chịu thôi, phải ăn để còn sống, còn “cống hiến”, “đấu tranh giải phóng Miền Nam” nữa chứ !

    ….Đèo mẹ, đang có hứng thì lại có việc phải đi. Tối về xin kể hầu các cụ tôi đã được “lên đỉnh” lần đầu tiên ra sao, mùi vị thơm tho và vẻ đẹp tuyệt vời của “nàng” thế nào mà ngay lúc này đây, sau gần nửa thế kỷ, tôi vẫn còn nhớ như in, vẫn chảy dãi ròng ròng mỗi khi nhắc đến….

    • TC Bình says:

      Chào mừng xanghứng đã về Hang
      Xin hỏi đi đâu, quản mấy nàng?
      Súng nhạy, đạn nguyên cơ số cũ?
      Hay là nòng sét, đạn đã han? 🙂

  54. Văn Mùi says:

    Nhân bài của bác Tổng nói ” bâng quơ” về ngõ Phất lộc…Được các bác nhiệt tình “ủng hộ”, bỗng nổi hứng…nghĩ về “người Hà nội”.

    Đọc xong ý kiến của các bác, tôi thấy “tội tội” cho Hà nội thế nào ấy.

    Cái tội thứ nhất Hà nội phải “hứng” : là chốn Kinh kỳ (ngày xưa), Thủ đô (bây giờ). Cũng có lúc Hà nội không được chọn làm Kinh đô (thời nhà Nguyễn), những vẫn là vị trí “trung tâm hành chính” ở phía Bắc…Vì là chốn đô hội, nên Hà nội dễ “nổi tiếng” cả về cái xấu lẫn cái tốt. Nếu là cái tốt, “người Hà nội” cũng được thơm lây, và ngược lại.

    Đây là nơi ai có cơ hội cũng đều mong muốn định cư, vì điều kiện làm ăn, nơi “dập dìu tài tử giai nhâ, ngựa xe như nước, áo quần như nêm”…Ít ra, trong con mắt của “người tỉnh lẻ”, đây là chốn “thượng lưu”, ao ước “một lần đến Thủ đô”… Thế thôi, không hơn, không kém.

    Đây là nơi đóng cơ quan đầu não của đất nước, nên tự nhiên, mọi người thấy nó “quan trọng”. Nhưng với “người Hà nội thứ thiệt” thì “gần lửa rát mặt”, chẳng béo bở gì.

    Cái tội thứ hai mà Hà nội phải “gánh” là : Dân tứ xứ đổ về đông quá. Đã có thời, “thứ nhất Kinh kỳ, thứ nhì phố Hiến”, những nơi “sầm uất” trong lịch sử. Về Hà nội để làm ăn, đủ các ngành nghề khác nhau, phục vụ cho nhu cầu phong phú và phức tạp đòi hỏi…để đến nỗi có câu “giầu nhà quê không bằng ngồi lê Hà nội”…Sau này, đất nước mở rộng về phía nam, mới tụ thành Sài gòn bây giờ. Nước mình từ đấy có hai thành phố lớn, khả dĩ có tiếng trong vùng và trên thế giới.

    Thế nào là người “Hà nội gốc”? Truy gia phả, thể nào cũng lần ra gốc rễ ở các tỉnh khác thôi. Do đó, Hà nội, đúng ra là “đất mượn”. Lý Công Uẩn đã mượn vùng đất mà nay có tên Hà nội làm Kinh đô, vì địa thế “rồng chầu, hổ phục”, rồi lại “chua” thêm truyền thuyết “rồng bay lên” nên đặt tên là Thăng long…(chắc bác Lý Hiệu Minh ra Hà nội cũng là theo tiếng gọi thiêng liêng của “Chiếu dời đô”?).

    Gốc tích vua Lê cũng ở trong Thanh hoá cơ. Chả thế, quân chủ lực, thiện chiến cũng kén người Thanh-Nghệ. Đến đời Lê mạt mới xẩy ra “loạn kiêu binh”…

    Cư dân sinh sống ở vùng đất này, thật ra cũng chỉ “côi cút làm ăn, toan lo nghèo khó”. Chính sự thay đổi thế nào thì vẫn chịu cảnh ” đầu đâm vào, đít chổng ra” mà thôi.

    Còn Hà nội hay ho thế nào, vẽ vời ra toàn do cánh “mặt trắng, cổ cồn”, “dài lưng tốn vải, ăn no lại”…văn thơ lai láng nghĩ ra trong lúc trà dư tửu hậu.

    Gần đây, Hà nội là “siêu Thủ đô”, đã biến nhiều triệu linh hồn khao khát nổi tiếng, qua một đêm bỗng trở thành…” Người Hà lội”. Đúng là “ơn Đảng, ơn Chính phủ” truyền đời.

    Còn đối với riêng tôi, Hà nội là nơi “chôn nhau, cắt rốn”, là mối tình câm trong tim.

    • NTD says:

      Lang thang từ nhỏ nên dễ bị ấn tượng với sự khác biệt. Năm lớp hai về ở với ông cậu (quê ngoại) để bế em và chăn trâu. Lớp 3 về ở với ông bà nội để cùng ông trông gò ổi. Cái gò ấy bây giờ là nhà nghỉ Công đoàn Quảng Bá.Chiều chiều ra tắm hồ trước sân Phủ. Thời đó Phủ hoang vắng,cửa đóng then cài không tấp nập như bây giờ. Tắm xong phải về để ngồi bóc hoa sen lấy nhuỵ ướp chè …
      Mẹ bảo đã đưa về Tây Hồ từ bé nhưng chẳng nhớ, Chỉ nhớ lần về năm lớp 3 sao mà Hà Nội nhiều ruồi và muỗi thế. Đêm nằm, muỗi bay, nghe u u xung quanh màn. Nóng bức, rôm sảy và mụn nhọt đầy người. Mẹ lại đón về trung du cho mát mẻ…
      Cái thôn Tây Hồ bây giờ có những nhà to lắm như nhà của anh Bầu Kiên nằm ở giữa thôn.Sau khi vào HTX cái gò ổi biến thành nhà nghỉ Công đoàn. Hà Nội bây giờ đàng hoàng hơn và to đẹp hơn xưa thật. Cách đây vài năm thì lãnh đạo cỡ giám đốc & phó giám đốc sở ai cũng có nhà ở Hà Nội. Tây nó đồn là bây giờ cấp trưởng và phó phòng ở các tỉnh phải có nhà ở Hà Nội. hoặc ở TP Bác Hồ hay Đà Nẽng để về ở lúc nghỉ hưu. Các cô chú anh chị người thôn Tây Hồ, xã viên HTX, người còn người mất, phần lớn đi làm bảo vệ. Đối với mình cái thôn ấy (thôn Tây Hồ, xã Quảng An, Quận 5, Hà Nội) chỉ còn là kỷ niệm với ruồi và muỗi hồi bé tí.
      Định nghĩa người Hà Nội bây giờ là người sống cạnh tháp Rùa. Càng gần tháp thì càng Hanoiyan hơn. Đua với đời mình cũng kiếm được căn hộ trên tầng cao, cách tháp Rùa 5-6 km, nhưng vẫn được coi là người Hà Nội. Còn hơn chán mấy anh Hà Tây sáp nhập vào bị gọi là Hà Nhì.

      • Hoàng cương says:

        …nhân tiện các bác nói chuyện Hà nội ,tôi xin góp gạo .Số là ông em của bà nội tôi đi thoát ly lọt vào mắt xanh của cô gái Hà Thành ,bên đằng vợ cắt cho một khu đất khá lớn ,tuy nhiên thời đó cũng chỉ nuôi lợn ,gà …
        Ông tôi tính gia trưởng ,nổi giận thường trực nếu ai trong nhà không tuân phục ông ,con gái đến tuổi cập kê phải đưa bạn trai về cho ông coi mặt ,còn không thì cấm trại luôn ..không nói nhiều.
        Nói chung cô con gái út ,ông có phần nhượng bộ ,có lẽ thế nên quan hệ về sau hời hợt .
        Bà là y tá ,nên trong nhà có con gái,con rể,cháu nội ngoại nối gót nghành y …,, tháng nào cũng có khách bên chồng anh em trong quê ra khám chữa bệnh . Bà rất chu đáo xắp xếp đâu vào đó ,quyền lực mềm của bà được con cháu nghe theo răm rắp ,
        Mỗi lần ra Bắc ,tôi ghé qua thăm bà . Bên anh em nhà bà cũng thuộc lớp người cũ về với lòng đất cả rồi

    • VT says:

      Đồng ý với cụ Văn Mùi là”Vì là chốn đô hội, nên Hà nội dễ “nổi tiếng” cả về cái xấu lẫn cái tốt. Nếu là cái tốt, “người Hà nội” cũng được thơm lây, và ngược lại.”và “Cái tội thứ hai mà Hà nội phải “gánh” là : Dân tứ xứ đổ về đông quá. ”
      Có 1 điều lăn tăn là Sài gòn dân tứ xứ đổ về còn đông hơn , suốt từ ” Lạng sơn đến mũi Cà mau ” chứ không như Hn chỉ người từ bác Trung bộ đổ ra mà sao Sài gòn vẫn không bị “đồng hóa “.? Đó là câu hỏi cần phải suy nghĩ . Theo mình có thể người Sài gòn hào sảng , cởi mở thẳng thắn và thân thiện…. nên dân ngoại tỉnh vào dễ hòa nhập và hút theo lối sông địa phương , còn kiểu khinh khỉnh hay khéo miệng của người Hà nội dễ làm dân tỉnh ngại ngùng , co cụm hay ” xù lông” để tự bảo vệ ?
      Mình nghĩ hiện tượng ” bún mắng , cháo chửi ” chắc chắn không phải người ngoại tỉnh đem vào HN .Những ông bà chủ của các cửa hàng là những lao đông lành nghề , giỏi giangcủa Hà thành , sống trong những con hẻm nhỏ nhưng mang tư tưởng nghĩ mình là” dân phố ” nên chẳng coi ai ra gì nên mới hành xử vậy Và hậu quả là thay vì với cửa hàng bán đông khách vậy họ thừa khả năng phát triển thương hiêu để đổi đời hoặc tìm mua một chỗ ở khác rộng rãi nhưng họ vẫn thích sống trong căn ngõ nhỏ ồn ào , bẩn thỉu ,chật chội đó và tiếp tục tự hào là “người phố cổ ” ..
      Ngộ nhận về vị trí , thành quả của mình dễ dẫn đến lệch lạc về ứng xử ,hơi hướm giống như một đất nước hòa bình đã hơn 40 năm nhưng kinh tế tụt hậu , quan lại tham nhũng , dân chúng nghèo nàn , văn hóa xuống cấp nhưng cứ nói tới l lại tự hào ‘ ta có lịch sử 4 ngàn năm ” là ” đã từng đánh thắng … “….chứ không bảo giờ chịu công nhận thực tại của mình

      • Thanh Long says:

        Chia sẻ thêm một số ý kiến với bác VT.

        Hà nội từng là Kẻ Chợ, trung tâm chính trị kinh tế một thời, sự tập trung kinh tế khiến cho giới kinh doanh trở nên khôn ngoan, sắc sảo; sự tập trung chính trị tạo nên tầng lớp quan viên khôn khéo. Bún mắng cháo chửi cũng là một nét văn hóa kẻ chợ đó thôi. Tại Hà nội mới có chuyện xếp hàng đi ăn phở và phải trả tiền trước (chỗ này thì thực dụng hơn Sài Gòn). Từng có câu ngạn ngữ kẻ cắp chợ Đồng Xuân thời mà chợ Đồng Xuân là trung tâm phân phối hàng hóa bậc nhất miền bắc.

        Hà nội từng được mệnh danh là ngàn năm văn vật đất Thăng long, tuy nhiên trong vài chục năm trở lại đây khi đổi mới, dân số tăng đột biến, thu hút rất nhiều người miền trung, và các tỉnh khác về học tập và sinh sống. Hà nội lại sáp nhập với Hà Tây càng tăng thêm nhân lực, diện tích, và cũng tiếp nhận trao đổi văn hóa xứ Đoài. Ở các chung cư, tình trạng nhà nào biết nhà đó rất phổ biến.

        Người miền bắc vào miền nam sinh sống khá thành đạt, do bản tính căn cơ.

        So sánh Hà nội với Sài gòn thì tính cách con người ở đây (SG) phóng khoáng, cởi mở hơn. Đây cũng là tính cách đặc trưng của người Nam Bộ. Sài gòn có lẽ là melting pot của cả nước.

        • NTD says:

          Hình như ai về sống ở HN cũng bị lây tính cách đó thôi. Trên vô tuyến thấy có chị gì đấy không phải gốc HN cho cá ăn thì hất toẹt mấy cái bỏng ngô xuống, phủi đít quay đi. Có vẻ như: Đây mày hốc đi. Rách việc bà!

      • Dân SG nhập cư says:

        Quá hay!!!

  55. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Đọc bài này thấy nhớ HN quá và hơi ganh tỵ với TC có thời gian nhẩn nha đi chơi.
    Lần cuối cùng tôi đến ngõ Phất Lộc cách đây đã gần 25 năm. Đưa hai cậu đàn em (người Hà Nội chưa biết món bún thang) cùng phòng đi ăn bún thang ở chợ Bắc Qua và nhân tiện rẽ vào ngõ Phất Lộc kể chuyện ngày xưa. Hôm nay xin phép nhắc lại câu chuyện này.
    Kháng chiến toàn quốc bắt đầu tại Hà nội ngày 19/12/1946.
    Lực lượng phía VN gồm quân chính qui – Vệ quốc đoàn và Tự vệ sao vuông Hà Nội tổng số gần 2000 người đã cầm chân quân Pháp có quân số và trang bị vượt trội hơn hẳn trong gần 60 ngày.
    Lực lượng vũ trang VN (tiền thân của Trung đoàn Thủ Đô) đã quyết liệt bảo vệ Hà Nội và gây cho quân Pháp nhiều thiệt hại.
    Phía Pháp bắt buộc phải chờ quân chi viện từ Pháp sang. Giữa lúc đó, Lãnh sự Trung Hoa đề nghị Pháp tạm ngừng bắn để Hoa kiều rút khỏi thành phố.
    Hai bên bàn về các vấn đề cụ thể và đi đến thoả thuận là ngừng bắn vào ngày 15/01/1947 để cho Hoa kiều rút lui ra ngoài. Nhân dân và hàng trăm người thuộc lực lượng chiến đấu của VN tại Hà Nội đã hòa lẫn vào dòng người Hoa tản cư công khai để bảo toàn lực lượng theo kế hoạch đã định.
    Bộ Tổng chỉ huy VN dự kiến chỉ giữ lại Hà Nội một lực lượng là 500 quân nhưng do nhiều người trốn ở lại nên số quân còn lại thực tế là hơn 1000.
    Từ 06/02/1947, Pháp tấn công dữ dội và cho máy bay ném bom ác liệt các phố Hàng Bạc, Hàng Mắm, Mã Mây vì nghi có trụ sở chỉ huy của Bộ chỉ huy VN.
    Quân Pháp đã bao vây được toàn bộ lực lượng VN còn lại ở Hà Nội.
    Ngày 14/02/1947, Pháp giảm mức độ bắn phá để chờ quân tăng viện, chuẩn bị cho cuộc tấn công cuối cùng kết thúc chiến sự.
    Tranh thủ thời gian ngày 15/02/1947, các lực lượng VN tại Hà Nội đã được lệnh Bộ Tổng chỉ huy rút ra ngoài hậu phương.
    Ngày 16/02/1947 theo đề nghị của Lãnh sự quán Trung Quốc, các phía VN và Pháp thỏa thuận tạm ngừng bắn một ngày 18/02/1947 để Hoa kiều phố Hàng Buồm (cạnh Ngõ Phất Lộc) đi tản cư công khai ra khỏi Hà Nội.
    Ngày 17/02/1947 để tạo thế bất ngờ Bộ Chỉ huy quyết định cho lực lượng còn lại của Trung đoàn Thủ Đô rút quân ngay trong đêm và vượt sông Hồng để tránh bốt Nội Châu.
    Nhiệm vụ đi đầu và mở đường máu khi cấn thiết do Tiểu đoàn 101 Đồng Xuân đảm nhận. Quyết định lui quân được đưa ra nhanh chóng và giữ bí mật đến phút chót.
    Chỉ trong vòng 1 tiếng, từ khi có lệnh của cấp trên, Ban Chỉ huy Trung đội tự vệ xã Tứ Liên Phúc Tân đã huy động được 44 thuyền gỗ để làm nhiệm vụ đặc biệt.
    Đêm 17/02/1947 từ ngõ Phất Lộc các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô lặng lẽ luồn ra bãi Phúc Tân sông Hồng.
    Sau đó họ băng qua con đê sông Hồng đi trong sương mù dày đặc dưới gầm cầu Long Biên ngay dưới ánh đèn gác của lính Pháp. Trong đêm tối tay mỗi người lính cầm chặt vào một sợi dây tết bằng vải để không lạc nhau.
    Hơn 1000 người chia thành từng tốp nhỏ lên thuyền vượt sông Hồng an toàn ra hậu phương ở làng Thượng Hội thuộc huyện Đan Phượng, Hà Đông.
    Sáng 18/02/1947, Hoa kiều phố Hàng Buồm mới phát hiện trạm quân y của bộ đội VN đã rút hết và còn để lại dòng chữ: Hẹn ngày trở về giải phóng Thủ đô.
    Thấy vậy Hoa kiều không tản cư nữa mà chọn giải pháp ở lại cho an toàn. Quân Pháp chờ mãi không thấy Hoa kiều tản cư, lúc đó mới biết quân VN đã rút và vội tổ chức truy kích.
    Trong hàng ngũ Trung đoàn Thủ Đô lúc đó có nhiều người có xuất xứ như anh Người Buôn Gió.
    Chúc các bác HC vui khỏe.

    • krok says:

      Hay lắm, có nhiều chi tiết mà tôi chưa đọc, cám ơn a.

      • PV-Nhân says:

        * Bác Krok: Còn nhiều điều hay lắm. Tôi lười chẳng muốn viết:
        _ Ở trong còn lắm điều hay
        Nỗi đêm ấp mở. Nỗi ngày riêng chung.
        Lịch sử ngày càng phán xét…Chúc bác vui.

    • VA says:

      Tối ngày 17, từ đình Phất Lộc, ra bãi cát ven sông Hồng, trung đoàn đi dưới gầm cầu Long Biên (có lính Pháp gác trên cầu), lội sang bãi giữa sông rồi vượt sông bằng thuyền, về vùng tự do thuộc huyện Đông Anh. Đến 5 giờ ngày 18 tháng 2, cuộc rút lui đã hoàn thành. Sáng, quân Pháp phát hiện và truy kích nhưng bị chặn đánh và phải bỏ cuộc

      Cảm tử cho tổ quốc quyết sinh, hình tượng này chẳng khác Samurai của Nhật.

      • VA says:

        BOM BA CÀNG:
        Sau khi Nhật đầu hàng và Việt Minh thu được gần 100 bom ba càng phát cho Vệ quốc đoàn, hồi đó không có phương tiện chống tăng hiệu quả. Việt Minh không khuyến khích lối đánh tự sát trừ trường hợp bất khả kháng, nên không sản xuất thêm. Năm 1947, Trần Đại Nghĩa chế tạo thành công súng không giật chống tăng, bom ba càng do đó không còn được sử dụng nữa.
        Bom ba càng được thiết kế với kíp kích nổ bằng va chạm, có đầu đạn lõm. Bom có dạng hình phễu, miệng phễu có đường kính 22 cm, nhồi bằng thuốc nổ hoặc thuốc bom (7–10 kg), đáy phễu là bộ phận gây nổ gồm: hạt nổ, kim hỏa và chốt hãm an toàn. Khoảng lõm ở đáy hình côn khi nổ sẽ khiến cho sức nổ hướng vào lớp thép xe tăng. Bom được lắp vào một cây gậy gỗ dài 1,2m.
        Chiến sĩ sẽ hy sinh sau khi bom nổ vì bị sức ép và hơi nóng táp vào người, nhưng cũng có trường hợp vẫn còn sống, nhưng không thấy phổ biến kinh nghiệm. Thời đó Pháp đưa sang Việt Nam xe tăng hạng nhẹ vì coi thường Vệ Quốc Đoàn trang bị thô sơ.
        Trong trận Hà Nội năm 1946, chừng 10 tổ cảm tử quân được thành lập, với tổng cộng chừng 100 đội viên, gọi là quyết tử quân, mặc áo trấn thủ, đeo khăn đỏ, cầm bom ba càng. Có khi được tổ chức truy điệu sống trước khi xung trận. Được chọn vào đội Quyết tử quân là niềm vinh dự khi đó, và là sự động viên tinh thần lớn cho quân dân trước sức mạnh quân sự của Pháp.

      • chinook says:

        Những ngày đầu kháng chiến là những ngày đẹp. Cả nước hồ hởi nhập cuộc.
        Đáng tiếc là tình trạng này không kéo dài.

        Những người lính này có ai ghi chép lại lí lịch, nguồn gốc, quá trình chiến đấu, hy sinh của họ. Số phận những ngườ sống sót qua những ngày đầu ?

        Bao nhiêu người chết vì đạn thù, bao nhiêu người chết vì những đợt renf cán , chỉnh quân ?

  56. Hai Cù Nèo says:

    Nếu tui nói đúng tức là tui nói thiệt.
    Nếu tui nói sai là tui nói chơi.
    Ai nói tui đúng là tui chấp nhận.
    Ai nói tui sai là tui … hốt liền hà.

    Tái bút: Mới học được mấy chiêu từ Trăm, xài thử coi thế nào 🙂

  57. HỒ THƠM1 says:

    Vừa mới ở Phố Cổ HN về. Chẳng biết Ngõ nhà anh Lái Gió nằm ở đâu!? Chỉ ở có hai đêm mà cô con gái đặt phòng (trên mạng) từ Hàng Bạc rồi chuyển sang Hàng Thiếc cuối cùng khách sạn lại dời sang Hàng Mành! (Từ Bạc chuyển xuống Thiếc rồi lại ra Mành (tre), thế mới thấy đời đi xuống dư lào! Hu hu…) May mà “nó” chưa đưa qua Hàng Mắm hay Hàng Hòm 😥

    Có khi lang thang trên Phố cổ lại đụng phải Lão Cua nhưng không biết cũng nên!

    Phố Cổ Hà Nội đúng là “cổ” thật nhưng mọi thứ, kể ẩm thực cũng chẳng có gì đặc biệt. Định ghé mấy hàng “quán chửi” ăn để thư giãn chơi nhưng nghĩ, bây giờ mở mắt ra đã nghe chửi từ…đỉnh cao muôn trượng xuống đến lão phó thôn rồi nên chẳng có gì lạ nữa nên lại thôi.

    Nói đến anh Lái Gió lại nghĩ đến lối viết nửa cũ nửa mới, thời sự pha chút “diễn nghĩa”, “chí dị” kiểu tàu nên dễ đọc, vui…Lý luận thời sự của Lái Gió tuy chưa hoàn hảo, chưa hẳn đã chuẩn xác nhưng đã biết cách “vạch trần” những “lý luận” như đi giày vào bụng “đối thủ”. Rất tiếc, nếu “ta” dùng anh Lái Gió, tui nghĩ có khi anh ta còn bình tĩnh khôn ngoan sáng suốt và biện trứng hơn cả cụ Rứa anh Huynh anh Thưởng nữa kia… 😛 .

    Chuyển sang chiện hàng không! Nay cụ Đồ Khỉ có thơ…

    VÂN TIÊN GIẢI CỨU NHÂN VIÊN HÀNG KHÔNG như ri:

    (Trích)
    …….
    Vân Tiên ghé lại phi tràng
    Chẳng cây chẳng gậy nhắm phi tràng xông zô.
    Kêu rằng: “Bớ lũ côn đồ,
    Chớ quen cậy thói hồ đồ (với) nữ nhi”.
    Thuấn Tùng mắt trợn phì phì:
    “Thằng nào mà có gan lì vô đây?
    Dây vào “việc nhớn” tại mầy (đấy nha!)
    Nói rồi bình tĩnh nện liền…hai phang

    Vân Tiên thấy chúng làm tàng
    Đạp nhầu một phát Dương Tùng lăn quay, ( hi hi…!!!)
    Thuấn Tùng trở chẳng kịp tay,
    Bị Tiên một đạp răng mồm muốn long.
    Dẹp xong lũ kiến đám ong,
    An ninh mới hỏi: “Việc trong phi tràng!!!?” Hu hu…!!!! 😥

    • Hiệu Minh says:

      Lần sau anh HT#1 ra HN nhớ nhắn, tôi muốn cafe với anh. Được nói chuyện với anh là một điều tuyệt vời.

      • HỒ THƠM1 says:

        Anh Hiệu Minh cứ đưa HT1 lên đỉnh cao muôn trượng thế thì thôi!
        Phải nói ngược lại, được hội kiến Lão Cua là mơ ước tột bậc của HT1. Hi hi…
        Lần sau nhất định sẽ nhắn gọi anh Hiệu Minh! 🙂

  58. Thanh Tam says:

    Đọc Entry này và Comment của KTS Trần Thanh Vân tôi lại nhớ đến Đạo diễn Trần Văn Thuỷ mà chị nhắc tới Với các Dịch giả nổi tiếng Nguyễn Văn Vĩnh . Tôi rât thích Bộ phim ” Hà Nội trong mắt ai ” của Đạo diễn Trần Văn Thuỷ , bộ phim này đã bị cấm chiếu trong một thời gian dài , không hiểu vì sao , Nhưng những ai đã sống ở Hà Nội và đặc biệt những người gốc Hà Nội không thể Cảm động khi xem phim . Cũng có thể đây cũng là nguồn cảm hứng của nhiều Nghệ sĩ nổi tiếng như Bùi Xuân Phái khi ông Sáng tác thiên về Phố Cổ Hà nội . Hà nội trong mắt ai ! Có thể trong mắt Ai đó , Phố cổ với các Hố xí thùng , nhếch nhác thì chẳng có đẹp gì .Hay Có phải như Văn Vượng , nhạc công mù nổi tiếng chơi Guitar mong được nhìn thấy Hà Nội đẹp như trong thơ ca ? Dù sao Hà Nội như quê hương của bao người , là nơi để thương để nhớ . Phố Cổ Hà Nội những tên 36 phố phường đã ghi dấu ấn của Lịch sử : Như ngôi nhà 48 – Hàng Ngang , Tại đây Cụ Hồ đã thảo tuyên ngôn độc lập để đọc trong ngày Quốc khánh 2/9/1945 ! Có lẽ khi Cụ Hồ và các đồng chí của Cụ ngồi soạn thảo Tuyên ngôn độc lập cũng mong muốn Toàn dân Việt Nam đoàn kết , Làm người ai cũng được tự do , ai cũng được hạnh phúc . Cụ cũng không muốn sau gần một thế kỷ giành độc lập vẫn có những Con cháu như Anh Gió , sinh ra và lớn lên ở ngay Ngõ Phất Lộc kia vẫn ở nơi nao như mấy triệu Người con Việt ly hương hướng về Quê mẹ , Về Hà Nội , về Tổ Quốc !Vì điều gì còn trăn trở , Những người Hà Nội trong mắt ai ?
    (May thời đại CNTT nên xem lại được ngay Bộ phim này của Đạo diễn Trần Văn Thuỷ ):

    • Thanh Tam says:

      Đính chính : …Những người Hà Nội gốc không thể Không cảm động khi xem ” Hà Nội trong mắt ai …”
      Thành thật xin lỗi bạn đọc !

    • VT says:

      Cụ Thanh Tâm tìm đọc cuốn ” Chuyện nghề của Thủy ” trong đó ông Thủy kể khá chi tiết chuyên làm phim : “Hà nội trong mắt ai ? ” , những khó khăn khi sản xuất và cho công chiếuphim trong đó có những yếu tố tâm linh vui ra phết .

  59. krok says:

    Thêm một ông gió gặp nạn:
    Tổng Biên tập báo Lao Động & Xã Hội, ông Nguyễn Thành Phong bị bắt tối qua 26/10/2016 vì “tội đánh bạc”.

    Có thể đánh chơi vui với bạn cũng bị bắt.
    Còn những kẻ đánh bạc bằng cả số phận dân tộc thì vô can.

  60. Mười Tạ says:

    Trong còm trước, mt lấy ví dụ cụ Alan Turing, để nói rằng: ở cái nôi văn minh và kiêu hãnh như xứ Ăng-lê, cộng đồng vẫn để cho một bộ óc thiên tài đi đến cái chết. Rất lạ đúng ko? Nhưng những gì đã xãy ra nghĩa là nó có lý do để xãy ra. Để xem xét, người ta cần ĐẶT CÂU CHUYỆN TRONG BỐI CẢNH CỦA NÓ.

    Cụ THM, với cái CV cụ giới thiệu trong Hang, cho thấy cụ ko thiếu chữ, nhưng lập luận của cụ đầy cảm tính, thiếu logic và thừa tự tin. Logic là công cụ giúp ta biết ta đang nói sai hay đúng.

    Có lẽ, cụ là ví dụ cho nhận định của cụ Đỗ Cao Bảo: nền tản triết học kém.

    Bạn có quyền phê phán bút lông, khen bút chì, bạn có quyền chỉ trích Mác – Lê, nhưng bạn cần phải cho người khác thấy bạn hiểu ít nhiều những gì mình đang nói. Thông tin trên mạng quá nhiều và quá dễ kiếm, hãy cho thấy khả năng bạn hấp thụ đc nó. Đó mới là quan trọng.

    • Hai Cù Nèo says:

      “ở cái nôi văn minh và kiêu hãnh như xứ Ăng-lê, cộng đồng vẫn để cho một bộ óc thiên tài đi đến cái chết. Rất lạ đúng ko? ”

      Không lạ, ở đâu thì cuối cùng cũng chết, thiên hay tài cũng thế. Chỉ lạ là một người rất logic như anh MT mà cũng lấy một cái cây để luận một cánh rừng.

      Bắt giò anh một cái coi. “nền tản triết học kém”. Tiếng Việt không có “nền tản”, chỉ có “nền tảng”. Hay anh đang dùng ngôn ngữ logic khác 🙂

    • TM says:

      Dạo sau này thấy có còm của Mt là thấy không vui, vì biết trước đóng góp ý kiến hay kể chuyện cho Hang nghe thì ít, mà công kích một cá nhân thì nhiều, bất kể đề tài của bài chủ là gì, từ bài chủ này sang bài khác.

      Ở trên Hang 9 người 10 ý, như bác Dove cũng có những ý tưởng của bác nhiều người không đồng ý. Thế nhưng có buộc bác ấy im lặng, không được bày tỏ ý của bác có được không? Chắc chắn là không. Mà nếu buộc được bác ấy im còm thì thật là một điều đáng buồn cho Hang.

      Chỉ xin là có điều gì không đồng ý, hãy phản bác ý tưởng, dữ liệu, lập luận, không cần đánh giá cá nhân còm sỹ, chẳng hạn như “đầy cảm tính, thiếu logic và thừa tự tin” Người ta cũng có thể trả lại nguyên si nhận xét này cho Mt.

      • Mười Tạ says:

        Mt ko thấy mình có trách nhiệm làm cụ TM vui. 😉

        • Hai Cù Nèo says:

          Rất ít người thích ăn thịt nạc. Đa phần thích cái gì đó …. cưng cứng … để gặm. Dzậy mới dzui.

        • Dove says:

          Từ chiều hồm qua Dove cứ hắt hơi: Vào đây mới biết rằng mình bị vạ lây vì MT chẳng may động vào chị TM.

          Vậy nếu thương lão Đốp thì MT hãy ghi nhớ thật kỹ rằng “hai đánh một chẳng chột thì què” cho nên nếu phê phán cụ TamHmong thì phải khôn ngoan né chị TM.

        • Mười Tạ says:

          Nếu HC là Hán Sở tranh hùng thì cụ TM chính là Lữ Hậu.

          Cụ nào muốn gây dựng nghiệp lớn thì biết phải làm gì rồi đấy. 😉

    • thimai says:

      Không hiểu sao bác Mười Tạ có ác cảm với bác Tâm H’ Mông . Bác THM có quyền nói lên tiếng nói của mình , cũng như bác Mười Tạ thấy Đà Nẵng là thiên đường , thì trong mắt bác THM thấy 1 vài nơi nào đấy trên đất nước này chưa như ý muốn cũng là lẽ thường tình . Người đi xa hay so sánh nơi mình tới với quê nhà , đó là 1 cách thể hiện tình yêu , nỗi nhớ của họ , sự mong muốn của họ .

      Chắc bác Tâm Hmong sẽ rất vui nếu bác Mười phản biện bác ấy , bằng những điều mắt thấy tai nghe , bằng lập luận logic ,( như bác nói) bằng bằng chứng cụ thể chứ không phải lôi bác THM vào 1 ngõ hun hút gió và bảo còm ông chán bỏ xừ .

      Mà hình như bác THM vẫn chưa viết gì trên ngõ gió này mà .

    • NTD says:

      Chết lão tổng Cụa rồi. Trong Hang có bộ phận không nhỏ….

    • phó thôn says:

      10 nè, nên về lại nơi sinh ra, đừng nên sống ở Đà Nẵng nữa, về lại quê có gì thì còn bà con cưu mang chứ ở Đà Nẵng phang bậy thì tội Đà Nẵng lắm. Ở Đà Nẵng mà phang bậy là hốt liền không nói nhiều.

      • Hai Cù Nèo says:

        “Ở Đà Nẵng mà phang bậy là hốt liền không nói nhiều.”

        Ai hốt ai? Người phang hay kẻ bị phang?

    • TKO says:

      @ Bác Mười Tạ:

      Bác bảo rằng nên đặt câu chuyện trong bối cảnh của nó để đánh giá cho khách quan và chuẩn xác thì quá là hay nhưng những kẻ hậu bối như chúng ta liệu có đủ thông tin để xác tín về bối cảnh ấy hay không?

      Vì sao bác không lập luận phản biện ngay sau mỗi comment của bác TamHMong được đặt trong bối cảnh của mỗi entry hoặc comment mà lại liên tục đưa ra những nhận xét cảm tính của mình trong những ngày gần đây?

      Bác TamHMong đã chọn cách không phản ứng trước những công kích cá nhân của bác Mười Tạ và TKO đánh giá cao cách cư xử này.

      TKO mạo muội nghĩ rằng bác Mười Tạ có cần một khoảng lặng để tĩnh tâm không ạ? Có cảm giác dạo này bác bất an và không còn giữ được sự điềm đạm vốn có.

      • Mười Tạ says:

        Lôi TKO vào Hang là việc làm ko tồi.

        • TKO says:

          🙂
          Hãy nghỉ ngơi và bớt nghĩ ngợi nhé, tớ rất phiền lòng khi thấy đồng bọn …!

        • Mười Tạ says:

          Bạn ko thế muốn cái gì đó nghiêm túc hơn mà e ngại “xung đột”.

          Ps: ko có cú Up nào là biết rùi. 😉

        • Hai Cù Nèo says:

          Up cho anh MT một cái vì lòng … can đảm (gươm lạc giữa rừng hoa)
          Up thêm cái nữa cho sự kiên định (ai nói kệ ai, đường ta cứ đi)

      • VA says:

        TKO mến mến, có những cái còm giống như cuộn chỉ rối, điên sao lao vào gỡ. Đành phải đưa ra nhận xét là rối quá, thế cũng là lịch sự rồi. Ví dụ như cái vụ thử nghiệm bắt gió bão thành điện của tay gì người Nhật được thổi lên, chưa thấy điện đâu chỉ thấy điên nặng. VA khá sành về điện gió nên có thể khẳng định vậy.
        Có điều MT cũng nên tiết chế tính toán, chơi hay còm cũng phải có nhịp điệu, tránh dẫn đến cao trào phun trào, mất … đoàn kết 😀 cũng đoán là MT sẽ bảo có đâu mà mất 🙂

        • Hai Cù Nèo says:

          “chơi hay còm cũng phải có nhịp điệu, tránh dẫn đến cao trào phun trào, mất … đoàn kết”

          Bác này dùng từ “tượng hình” ghê (đọc cứ thấy như đang diễn ra trước mắt mình) 🙂

        • Thanh Long says:

          Xin hỏi bác VA đầu tư vào điện gió có hiệu quả khả thi không ?

    • TungDao says:

      Tui thì không cho rằng cụ MT công kích cá nhân hoặc chỉ trích cụ THM.
      Ngôn ngữ của MT phản ảnh ngôn ngữ của bất đồng chính kiến chứ không phải đối nghịch, đả phá cụ THM.
      Các cụ, các bác tự hào là người yêu tự do chấp nhận bất đồng chính kiến và cho đó là một phần triết lý sống, là động lực phát triển nhưng với HC thì trở thành một ngoại lệ. Và cụ MT là một ngoại lệ để mọi người ném đá. Có lẽ, MT nên tử vì đạo họa may chân lý mới sáng tỏ.

      MT không hẳn đại diện cho lớp trẻ trưởng thành và yêu nước. Nhưng có những đặc điểm của một lớp trẻ hiện đại:
      1/Không chấp nhận khuôn phép:
      -Những lời hay ý đẹp của cụ THM khônng đồng nghĩa là khuôn vàng thước ngọc, là chân lý.
      -Kính lão đặc thọ. Không vì cụ THM là người cao tuổi nên cứ một mực vâng dạ mà không dám phản biện, không dám tỏ thái độ bất đồng.
      2/Yêu nước: là sống có trách nhiệm với bản thân, quê hương và tổ quốc. Yêu nước không đồng nghĩa với những lời nói suông. Giữa cụ THM và cụ Dove thì cụ Dove là người thật sự yêu nước.
      Thái độ của MT thể hiện rõ ràng về một trách nhiệm với tổ quốc, dân tộc Việt này.

      Tui gọi MT bằng cụ vì MT trẻ nhưng đã trưởng thành như một người đàn ông, người lớn thực thụ.

  61. Dove says:

    Anh Cua thân mến! Về lão Dove thì anh nhầm to anh Cua ạ.

    Lão Dove có 2 lần lên đỉnh, lần thứ nhất là tết 1972 sau khi Mỹ phải ký hiệp định Paris. Từ Hải Phòng về HN, qua những chặng đường nát bươm vì bom B52, nhưng tiện thể mua cho ba má một cành đào rõ đẹp. Đêm 30 trời se lạnh, cùng ông bạn là lính tên lửa may mà còn sống, im lặng hòa chung dòng người đi quanh Hồ Gươm, chẳng hiểu tại sao cả hai đều nhớ đến mấy câu trong bài hát “Nhớ về Hà Nội”. Tâm trạng lên đỉnh của hai đứa tự coi là đã hoàn thành nghĩa vụ với cha ông, sau này Hoàng Hiệp, một nhạc sĩ quê ở mãi An Giang đã phản ảnh rât chân thật:

    Ôi nhớ Thủ Đô năm ấy
    Ta đánh giặc trên mâm pháo
    Truyền thống cha ông gìn giữ non sông
    Từ thuở Thăng Long vẫn mang trong lòng

    Những chàng trai HN lứa Dove lớn hơn lứa anh Cua khoảng 6 tuổi, chả biết mấy về năm 1961 nhưng năm 1966 khi không lưc Mỹ leo thang ra HN thì nhớ rất rõ, đó là giặc xịn chứ ko phải là giặc nhái. Đúng 17 tuổi là xếp bút nghiên lên mâm pháo đánh giặc. Cho nên cảm giác lên đỉnh vì đã nối tiếp truyền thống cha ông làm trọn nghĩa vụ với thành phố thân yêu là rất chân thật và chẳng dính dáng “Đ” gì đến Mác – Lê nhé.

    Lần lên đỉnh thứ 2 vào 30/04/ 1975, tại Vĩnh Linh, trong lúc đang làm nhiệm vụ vạch tuyến khảo sát và đánh dấu các mốc địa văn trên hải đồ. Trưởng đoàn vốn là một thuyền trưởng tàu không số lập tức tuyên bố nghỉ việc một ngày, hôm sau làm bù. Cả bọn lên xe chạy thẳng ra cầu Hiền Lương nhảy nhót hò hét như điên.

    Thế đấy, cuối cùng thì Đệ nhị cộng hòa – một chính thể nhái đã sụp đổ một cách dễ dàng trước áp lực gần như là mềm của nhân dân. Sài Gòn vẫn hầu như còn nguyên vẹn. Nếu ai muốn ngoan cố ko tin rằng Đệ nhị CH là chính thể nhái thì cư nhìn xem cái Liên Minh do Mỹ lãnh đạo hạ Mosul và tắm máu nó khó như thế nào.

    Tuy nhiên chỉ 8 tháng sau thì Dove đã phải nếm quả đắng của một chính thể nhái kiểu Mao Sít, số là mùa đông 1975 rất rét, mạ chết, nông nghiệp tập thể hóa thất bại 80 -90%. Toàn bộ đồng bằng Bắc Bộ, kể cả quê anh Cua nom rất thê lương…

    Viết như thế, để nói lên rằng từ trước đến nay người VN đã phải trải qua ko ít thể chế nhái: 1) Đế Quốc VN: Bảo Đại – Trần Trọng Kim, 2) Quốc gia VN:Bảo Đại – Nguyễn Văn Xuân, 3) Đệ Nhất CH: Ngô Đình Diệm; 4) Đệ nhị CH: Nguyễn Văn Thiệu và 5) Cộng hòa XHCN kiểu Mao – Sít của Lê Duẫn, Lê Đức Thọ.

    Chưa có bất cứ đánh giá nghiêm túc và khách quan nào về cả 5 thể chế trên nhằm rút ra những bài học nghiêm túc. Trong khi đó thể chế cộng hòa thật sự đúng hướng là Việt Nam DCCH, đặc biệt giai đoạn 1946 – 1950 thì bị cả phe Quốc gia cờ vàng và phe CS Mao Sít trắng trợn gọt bớt lịch sử để xuyên tạc và bóp méo với hy vọng đồng bóng thay thế bằng thể chế nhái khác kiểu mùa xuân Ả Rập hoặc thị trường định hướng XHCN.

    Như anh Cua thấy đấy, chỉ khác nhau vài tuổi thôi và chỉ khác đôi chút về hoàn cảnh sống thì cảm giác về đỉnh cao muôn trượng đã khác hẳn. Cho nên, Dove luôn tránh từ vài nhận xét cá nhân rồi quy ra thành vấn đề dân tộc, chế độ v.v.. như ông bạn TamHmong thường làm. Trên blog Dove chỉ phát biểu với tư cách cá nhân thôi. Nếu chê “Mùa xuân Ả Rập”, hàng nhái chính trị kiểu Mỹ, hoặc tổng kết đổi mới đểu….đó chỉ là vì bản thân ko muốn phải sống trong một thể chê nhái nữa.

    Bởi vậy khi đọc nhận xét của anh Cua: “Quan trọng là số đông có được hưởng thành quả từ cuộc cách mạng đó hay chỉ vài kẻ chóp bu dùng quyền lực khống chế để dễ bề trộm cắp, vinh thân phì da.”, thì Dove chỉ nhận xét được một cách cảm tính rằng cái thể chế nhái CHXHCN Việt Nam có lẽ làm tốt hơn nhiều cả 4 thể chế nhái còn lại. Hơn thế, đổi mới dù có nhiều khuyết tật vẫn mở ra một ko gian đủ rộng để nhiều người sống hạnh phúc (có Dove) và làm việc thiện. Dove ko tin những vị pro Mùa Xuân Ả Rập có khả năng làm bất cứ điều gì hay ho hơn. Vậy nếu anh Cua có số liệu điều tra XH học đủ tin cậy để khẳng định rằng số đông ko được hưởng thành quả, thì rất có thể Dove sẽ tham gia biểu tình.

    Còn ngáo Mác – Lê là câu chuyện rất dài.

    Lenin vĩ đại đến mức nếu các vị trong Hội đồng Lý luận TW hiểu những nguyên tắc cốt lõi trong tư tưởng của người thì sẽ ko tổng kết Đổi Mới một cách hời hợt như hiện nay đâu. Còn bất đồng chính kiến thì dưới xú qua xa nên chỉ nói bậy mà ko biết ngượng mồm.

    Thôi đành để dịp khác.

    • Dove says:

      Đính chính: đề nghị bỏ đi đoạn: “chẳng hiểu tại sao cả hai đều nhớ đến mấy câu trong bài hát “Nhớ về Hà Nội” và đọc tiếp luôn đoạn sau, bởi vì sau 1972 khá lâu thì Hoàng Hiệp mới sáng tác bài hát “Nhớ về HN’.

      • VT says:

        Những ngày đó của năm 1972 , trên loa phát thanh suốt ngày là bài này bác Dove ” ta đi trên đường Hà nội rực rỡ chiến công …ơi cô gái ơi súng trên vai sao vuông đầu mũ …”
        http://mp3.zing.vn/bai-hat/Bai-Ca-Ha-Noi-Lan-Anh/ZWZA7CU0.html
        Năm đó em đang ôn thi tốt nghiệp phổ thông , ngồi học mà toàn nghe bài này với bài ” Hà nội , niềm tin và hy vọng” của Nguyễn Đình Thi .Rồi bài ký ” hà nội ta đánh Mỹ giỏi ” của Cụ NGuyễn Tuân tren loa phát thanh của xã . Tuổi 17 , Mùa hè ,ngồi ôn bài không vào nổi nhưng nghe hoài cũng mấy lần ” lên đỉnh ” 😀

      • VT says:

        Câu quan trọng nhất trong bài hát hay nhất về hà nội thờ đó ” Chân ta bước lòng ung dung tự hào , kìa NÒNG PHÁO VẪN VƯƠN LÊN TRỜI CAO ” bác Dove không nhớ mà cũng lên đỉnh được ,tài thật

      • taolao says:

        Bài hát ” Hà nội niềm tin và hi vọng” của Phan Nhân, không phải của ” Nguyễn Đình Thi. Của ông Thi là ” Người Hà nội”

    • HOHoang cương says:

      CŨNG như anh Dove !. Với tư cách cá nhân tôi thấy sau 1975 tài nguyên Vn đã đươc GIẢI quyết dứt điểm và kèm theo một đống nợ …
      NẾU như cá nhân tôi ủy nhiệm lại cho con mình với gia tài như thế .liệu có ổn không…

      • Dove says:

        Dove ko dám khẳng định nếu ủy nhiệm cho con cháu một gia tài như Libya, Iraq, Afghanistan hay Ucraina hiện tại thì hơn.

        Đệ nhị CH bàn giao lại cho VN một món nợ ko nhỏ phải trả.

        • Hoàng cương says:

          Chúng ta hãy nói những câu chuyện của mình đi ,còn cá nhân Dove cứ đưa mùa xuân A rập ,Apgaxtan ..ra hù dọa … như muốn răn đe ai

        • Dove says:

          Dove viết rõ rằng đó là tâm sự cá nhân vì bản thân ko muốn sống trong một thể chế nhái khác chứ ko có ý dọa ai.

          Sự lo lắng như vậy là có căn cứ, rất nhiều nhân sĩ như cụ Bùi Tín, Nguyễn Hưng Quốc v.v.. đã nhân danh cả một cộng đồng ko nhỏ ủng hộ Mùa Xuân Ả Rập…

          Dove có phản ứng rất mạnh với một số còm sĩ Hang Cua, như cáy sĩ, hang cắc cớ váy bà Loretta Sanchez v.v.. vì thiển nghỉ muốn xây dựng một thể chế dân chủ cộng hòa lành mạnh cần dựa trên một hệ thống tư duy vững chắc chứ ko phải những thứ bánh vẽ nhân quyền và lợi ích phe nhóm được quảng bá tuy tiện và hỗ trợ bằng vùng cấm bay của NATO như trong cao trào của cách mạng sắc màu và mùa xuân Ả Rập.

          Phản ứng như vậy, thể hiện sự bất lực vì ko đủ năng lực để góp một phần dù vô cùng nhỏ bé cho việc xây dựng một nền tảng tư duy phù hợp với hoàn cảnh thực tiễn của VN. Bất lực thì ko thể nói là đe dọa được.

          Bởi vậy khi mọi người đề nghi thôi, thì đã 2 tháng nay Dove ko hề nhắc lại.

        • TM says:

          Bác Dove hay cho mọi người ăn một nửa sự thật. Cho ăn một nửa ổ bánh mì thì người ta cảm ơn, còn cho ăn một nửa sự thật thì không nên.

          Chính quyền cũng muốn phớt lờ nợ của VNCH để lại. Ngu sao trả? Khổ nổi VNCH cũng có tài sản rất nhiều tại các nơi. Muốn tiếp quản các tài sản ấy của VNCH thì phải trả nợ thay cho VNCH.

        • Hoàng cương says:

          Bác Dove nói mình tự bất lực ,có phải đang gặp rắc rối gì chăng ..
          Bác không cần phải lêu lêu người khác nếu họ chưa hiểu sát tình hình trong nước , mọi cố gắng của bác không ai phủ nhận . Các còm của bác nhiều khi làm tê liệt cảm xúc ..đang hưng phấn

        • TC Bình says:

          Nghĩ ra cũng tội nghiệp cụ Dove, “bản thân ko muốn sống trong một thể chế nhái khác” nhưng lại cứ lo ngay ngáy vì những chuyện đã, đang xảy ra ở Libya, Iraq, Afghanistan hay Ucraina. Có lẽ là “trình” Lang tui chưa đủ hiểu. Lang tôi thì mặc xác cái gì Mai-Đan mai cua, cái gì Mùa xuân vớ vẩn. Kể cả Ucraina nó đang kéo đổ tượng Lê Nin cũng kệ bố chúng nó, chừng nào nó qua kéo tượng bên mình mới quan tâm.
          Lang tôi chỉ nghiến răng chửi thề khi nghe tin bọn quan tham nó “ăn không từ thứ gì của dân” (lời bà Doan) kể cả TB-LS nhà chúng nó, cả người khuyết tật, nghèo khó…ăn tất. Hoặc cười khẩy, đá đểu bọn quan lại ngu dốt ăn nói linh tinh…
          Có người sẽ hỏi, thế mi làm được gì?. Tất nhiên anh lang già về hưu thì chả làm được gì vì tài hèn sức mọn và…nhát. Cũng may là vẫn còn biết…nói, cách này cách khác, để cho con cháu biết điều đơn giản nhất ở đời là: Nghe thiên hạ nói gì mặc họ ( bọn chính khách và trai… tán gái là nói hay nhất 🙂 ), quan sát, nhận định, so sánh để mà có kết luận cuối cùng.
          Người đẹp tắc tia sữa chẳng biết đỡ chưa, Lang tôi đi thăm hỏi động viên tí đã nhé! 🙂

        • says:

          Trong 20 năm, Chính quyền VNCH chỉ đễ lại số nợ tổng cộng 280 triệu Mỹ kim. Cơ quan IMF cho vay tổng cộng 140 million USD, Mỹ cho vay 140 million USD.

          Năm 1993, ts Nguyễn Xuân Oánh, cựu viên chức IMF, đại diện vn nhanh chóng đạt được thỏa thuận với IMF trả 140 million USD. Số tiền này do Pháp cho mượn (sách bên Thắng Cuộc của Huy Đức, Hồi ký ông Trần Quang Cơ có nhắc đến ), ngay sau đó IMF cho vn vay 223 milliom USD với lãi xuất thấp, giúp vn chuyển sang kinh tế thị trường.

          Tháng 4, 1997,Vietnam đồng ý trả số nợ 140 million USD này cho Mỹ đễ mở đường cho xuất khẩu hàng hóa sang. ( Đại diện Mỹ US Treasury Secretary Robert Rubin và BT Tài Chánh Nguyen Sinh Hùng ký thỏa thuận tại Hà Nội)

          gs Vũ Quốc Thúc cho biết tất cả khoảng vay thời VNCH đều dài hạn từ 25 đến 30 năm, với lãi xuất rất thấp 1 – 1.5 %, nếu tính lạm phát sau 30 năm thì xem như cho không số tiền này.

          Ông cho biết cái giá phải trả là trong cái kỳ bỏ phiếu tại LHQ, VNCH phải (hiểu ngầm) bỏ phiếu đứng về phe các nước cho mình vay. Nếu không muốn, ít nhất bỏ phiếu trắng chứ không bỏ phiếu chống lại nếu muốn được vay tiếp về sau.

          Năm 1999, khi NATO thả bom Nam Tư, Vietnam là nước lên tiếng phản đối liên tục hơn cả Nga và TQ. Vài tháng sau đó, khi các chủ nợ khối tư bản họp lại, họ xóa nợ hoặc giảm bớt cho khoảng 40 nước nghèo, chỉ duy nhất Viet Nam không được giảm nợ.

          Hôm sau, vn lên tiếng nói rằng đó là bất công vì vn là nước nghèo, Thủ tướng Canada, Jean Chrétien, trả lời không giảm nợ đễ vn có trách nhiệm khoảng vay của mình. Một bài học đắt giá đáng ghi nhớ.

        • Thanh Long says:

          Trong 20 năm tồn tại, Đệ nhị CH đã để lại nhiều cơ sở hạ tầng (đường giao thông Xa lộ Đại Hàn), kho tàng, các cơ sở sản xuất công nghiệp và hàng tiêu dùng nhu yếu phẩm, đất đai và vựa lúa đồng bằng Mekong, nhân lực chất lượng cao. Tất cả những nguồn lực tài nguyên đó là cơ sở để thực hiện đổi mới kinh tế 10 năm sau đó. Số nợ kia chẳng thấm gì so với khối tài sản lớn đó.

          Những năm 90, Việt Nam đàm phán thành công với các chủ nợ của CLB Paris. Từ đó tiếp nhận các nguồn tài chính phương Tây để đầu tư vào nền kinh tế.

    • NTD says:

      Thôi, lão Dove tự nhiên mềm nhũn mất rồi.Hết hay?

      • PV-Nhân says:

        * Còn tài sản dân miền nam bị ” giải phóng” trong kế hoạch ” đánh tư sản mại bản”, nhiều lắm. Vậy ai nợ ai?? Bác Lê nói rõ ràng. Vậy còn số tiền nào? 17 hoặc 30T USD Mỹ dành cho các chương trình sinh viên VN du học? Hình như chương trình Fulbright.

        • says:

          Khi vn đồng ý trả 140 million Mỹ kim phía Mỹ giao cho vn Tòa Đại Sứ VNCH đã mua tại Hoa Thịnh Đốn (Washington DC) và số tiền chính quyền mien Nam gởi tại các Ngân Hàng Hoa Kỳ. Số tiền này bao nhiêu không thấy phía nào cho biết.

          Năm 2015, vn bán hàng sang Mỹ hơn 38 tỷ Mỹ kim, mua chỉ 7 tỷ mỹ kim hang hóa từ Hoa Kỳ thì số tiền 140 million Mỹ kim không đáng gì nhỏ như con tép.

    • chinook says:

      Cụ Dove hay nói đến nhái. Có lẽ cũng nên thử định nghĩa nhái và giả để dễ nói chuyện.

      Nhái là làm theo mẫu. Giả , tiếng dân gian Miêng Nam năm xưa kêu là ‘giởm’ . Viêtnam hiện nay gọi là ‘rởm'(theo thiển ý, rởm mang một ý nghĩa khác)có nghĩa là làm một sản phẩm gian dối, không đúng theo những gì mình nói ,

      Nếu hiểu nhái và giả theo nghĩa trên thì Văn3 và cộng sự ban đầu là làm nhái. Chàng đã góp nhặt nhiều nuồn để làm nên một thể chế có vẻ như chang mô tả theo yêu cầu của đám đông (thị trường). Nhưng khi đã loại bổ được các đối thủ cạnh tranh, kiểm soát được tình hình, Chàng và các cộng sự chuyển sang hàng giởm. Hàng Chàng và cộng sự cung cấp hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn phổ quát được đa số cộng nhận.

      Đôi khi Chàng và cộng sự còn mập mờ thêm thêm vài chữ vô cái tên hàng Chàng cung cấp để đánh lận con đen.

      Tóm lại Chàng là một chuyên viên hàng ‘giởm’. Nhái là nghề phụ của Chàng.

      • Dove says:

        Thực ra những điều mà bác chinook viết ra đều là chép lại từ kho lý luận của các vị nghiên cứu công văn Phạm Văn Đồng. Ko có gì mới đáng quan tâm nếu đem ra so với lý luận ủn và bảo toàn chuyên chính phe nhóm của Dove..

        Mọi cuộc cách mạng đều do các phe nhóm tinh hoa lãnh đạo. Và như ông Vaclav Haven, kịch tác gia, chiến sĩ dân chủ và Tổng Thống đầu tiên của CH Sec đã nhận xét, đó là sau khi CM thành công thì việc cốt tử mà các phe nhóm tinh hoa nhất định sẽ làm đó là khoét sâu thêm cái hố ngăn cách giữa họ và dân chúng.

        Với những tư liệu như Hồi ký Đỗ Mậu, Hồi ký Nguyễn Chánh Thi, Hồi ký McNamara, Hồi ký Kissinger, Pentagon Papers…thì kẻ ngáo Mác – Lê và Văn Ba như Dove có cơ sở để dự đoán rằng nếu bên Đệ nhị CH thắng cuộc thì phe nhóm tinh hoa buôn lậu “còi hụ Long An” và buôn lậu nha phiến do ông Sáu Thiệu cầm đầu sẽ khoét sâu cái hố ngăn cách với dân chúng đến tận âm ty và mọi chuyện sẽ tệ hơn nhiều cái hàng rỡm CHXHCN kiểu Mao – Sít của phe Lê Duẫn – Lê Đức Thọ.

        Giữa hai cái dở, Dove chọn cái ít dỡ hơn.

        • chinook says:

          Cụ Dove ngáo hơi nặng nên áp dụng thuyết ‘Ủn’ của mình tùy tiện và có điều kiện.

          Nếu tỉnh hơn, hẳn Cụ thấy tại sao mấy tay này viết, (riêng ĐM thì chắc chỉ đứng tên) những sáng tác tương tự.

          Trong nỗ lực hàn gắn vết thuơng Viêtnam, có đóng góp của rất nhiều người coi VNCH và người dân thuờng Vietnam moiws là nạn nhân .

        • Dove says:

          Thừa nhận VNCH có đóng góp. Họ cũng đóng góp nhiều để Sài Gòn ko thành bể tắm máu như Mosul hiện nay.

          Dove cũng muốn làm bạn với họ.

        • TM says:

          Cụ Dove có nhiều nét giống Trump. Chuyện sai sự thực nhưng cứ lập đi lập lại mãi thì cũng đánh lạc hướng quần chúng đưọc.

          Chuyện còi hụ Long An đã được giải mã khi báo chí VN “sáng tác ” trái với sự thật, và đã được phản bác khi cụ Dove khuân về Hang Cua, nhưng cụ vẫn không nản lòng lập đi lập lại giống Trump.

          Thông tin sai sự thật thường có tác dụng ngược. Mặc dù Trump vẫn kiên định nhắc đi nhắc lại chuyện dối trá, nhưng hiện nay xem chừng chàng vẫn chưa trèo lên địa vị chiến thắng trong cuộc tranh cử được.

          http://vnin21.blogspot.com/2015/01/nguoi-bat-vu-buon-lau-coi-hu-long-len.html

        • Dove says:

          Chị TM cũng giống như ông C. Powel người đã chìa lọ bột sắn ra và dùng danh dự của nhân dân Mỹ để tuyên bố rằng đó là vũ khí hủy diệt khiến cả “thế giới văn minh” buoocjphair tin. Đáng tiếc cho chị, là Dove rất khác thế giới văn minh, vì đã tham khảo kỹ Hồi ký Nguyễn Chánh Thi và các nguồn khác nên ko mấy tin vào bài báo mạng mà chị giới thiệu.

  62. Văn Mùi says:

    Bác Tổng, bác “bẩu”: “đi cà phê”, “trông sang”…thì đúng là ngõ Hàng Hành rồi. Kính bác.

  63. VT says:

    Mình là Bắc kỳ thứ thiệt nhưng ở quê lên không rành Hà nội lắm . Hồi đi học ĐH thì trường không ở Hn , mỗi lần về quê chỉ đi qua , và mỗi lần đi qua như vậy thấy dân Thủ đô nhìn thằng nhà quê mình có nửa con mắt nên cũng ớn .Một lần cách nay dễ chừng 30 năm từ Sài gòn ra , mình bị nhỡ tàu và nhân thể cũng muốn ghé thăm mẹ anh bạn cùng cơ quan . Một đêm ngủ ở phố cổ ,đái chui , ị xếp hàng , bữa ăn có vài miếng đậu phụ gắp lên đặt xuống thấy ớn . Mình chả hiểu họ sung sướng và kênh kiệu cái gì .Nhà mình ở quê , quen tự do , khách đến túm con gà làm thịt ,không có gà thì kiếm cái nơm , kêu vài người xuống ao úp một lúc vài ký cá ,khách ăn nhòe Muốn tè thì ra vườn kiếm bụi chối , muốn ị thì ” hố xí 2 ngăn ” ,nếu mùa hè ra đồng lúa còn mát nữa ….
    Cả chục năm nay chưa về Hà nội dù hàng năm mình vẫn từ Sài gòn về thăm quê .Dù rằng trên HN có ông cháu ruột làm cũng kha khá , mua được cái nhà cũng to to , cứ bảo cháu cho xe xuống đón chú lên Hà nội chơi và để biết nhà cháu nhưng nói thực mình không có hứng ..
    Lên Hn mình ghét nhất là vào những ngõ phố Cổ như thế này ..Cư dân ở đây đúng là Hn gốc nhưng vì là gốc buôn thúng bán bưng nên cách ứng xử rất mâu thuẫn . Hàng ngày họ giành giật từng cm để kiếm ăn,cãi lộn chửi thề tru tréo , ở thì chen chúc chật chội nhưng lúc nào họ nhìn dân tỉnh cũng bằng con mắt khinh khỉnh coi thường . Thái độ này rất ít xảy ra nếu là người Hà nội gốc khá giả hoặc có học
    Có lẽ từ nhà quê được tự do ,lại lập nghiệp ở Sài gòn , nên mình vẫn không hội nhập được Hà nội ngàn năm văn hiến

    • Kts Trần Thanh Vân says:

      VT nói sai rồi, tôi buộc phải lên tiếng cho đỡ oan ức cái danh xưng ” Người Hà Nội gốc” mà VT nhắc đến một cách khinh bỉ trong comment trên.
      Nhưng trước hết, để hưởng ứng “lời kêu gọi của Tổng Kua” tôi xin bình luận một chút về ngõ phố Phất lộc, “quê hương” của anh Buôn Gió.
      Nơi đây khi xưa là thôn Tiên Hạ, làng Dũng Thọ huyện Thọ Xương, một làng thuộc ngoại vi kinh thành Thăng Long xưa, ở phía Nam cửa sông Tô Lịch, thuyền buôn có thể đi từ Sông Nhĩ Hà xuyên qua phía Bắc Kinh Thành vào Hồ Tây hội tụ với sông Thiên Phù ở Bến Hàm Tân ( cạnh chợ Bưởi ngày nay ) Nơi đây, khi xưa các thuyền buôn của người Bồ Đào Nha đã từng mang hàng hóa vải vóc vào bán tại Kẻ Bưởi.

      Chúng ta không thể quên các câu thơ:
      “Sông Tô nước chảy trong ngần
      Con thuyền buồm trắng lúc gần lúc xa..”.
      Hay
      “Nước sông Tô vừa trong vừa mát
      Em ghé thuyền đỗ sát thuyền anh…”

      Có lẽ cũng vì thế, nên giữa thế kỷ 18, một người họ Bùi quê ở thôn Phất Lộc tỉnh Thái Bình lên Thăng Long, theo học ở Quốc Tử Giám, ở trọ tại thôn Tiên Hạ, rồi ở lại lập nghiệp tại đây luôn.
      Theo chân người học sĩ dẫn đầu, rất nhiều người cùng họ Bùi trong thôn kéo nhau lên đây và họ hình thành một thôn Phất Lộc mới.
      Khi ngươi Pháp xây dựng thành phố Hà Nội đầu thế kỷ 20, sông Tô Lịch bị lấp gần hết,
      Tôi tạm thời không nhắc đến tội TRIỆT LONG MẠCH của Kinh đô Thăng Long xưa, tôi thừa nhận các KTS Pháp quy hoạch và xây dựng các khu phố mới cho các gia đình công chức người Pháp và những người Việt làm việc cho Pháp rất ngăn nắp, rất đẹp, nhưng những người buôn bán nhỏ ở Thăng Long cũ ( gọi là dân Kẻ chợ ) thì họ dồn vào “Khu kẻ chợ” gồm các “Phố Hàng” ( Hàng Mắm, Hàng Muối, Hàng Thùng, Hàng Than, Hàng Điếu, Hàng Tre, Hàng Cót… mà ngày nay được gọi là Khu phố cổ ) và thôn Phất Lộc của nhiều người họ Bùi, trở thành ngõ Phất Lộc của khu phố cổ ngày nay.
      Có điều, đầu thế kỷ thứ 20, khi thành phố Hà Nội mới xây dựng, thì dân số Hà Nội rất ít, thành phố yên tĩnh và đẹp như thơ.
      Đến nay hình ảnh đó đã hoàn toàn biến mất
      Tôi mang máng nhớ tám chín năm trước, khi Blog Hiệu Minh chưa đươc ra đời, thì bút danh Hiệu Minh đã xuất hiện trên “Thư Thăng Long” của Vietnamnet, ( do nàng Kỳ Duyên phụ trách ), có một bài viết phản ánh nỗi buồn thắt ruột, của “Một cư dân phố cổ Hà Nội xưa” trở về ngôi nhà cũ của gia đình mình, sau mấy chục năm xa cách, ông ta kinh hãi phát hiện ra có tới trên 10 gia đình với gần 100 người cùng chung sống trong một cái “nhà ông” ba tầng .
      Tại sao lại có chuyện đó?
      Trong một số điều tra Xã hội học của các nhóm “Dự án di dân phố cổ”, người ta phát hiện ra rất nhiều chuyện ly kỳ về những ngư dân sinh sống tại đây,…
      Chuyện này tôi xin khất được nhắc lại trong một dịp khác
      .

      • Hoàng cương says:

        Lúc trước có bác Trần ,giờ không thấy bác vô hang Cua. Bác ấy rất hay thanh minh là người Hà nội giả bây giờ đang lấn at Hà nội gốc , nên cách hành xử bây giờ nhôm nhoam lắm .Nên không hẳn người Hà nội gốc phải chịu trách nhiệm 🙂

        • PV-Nhân says:

          * Hoàng Cương: Sau 1975, nhiều người Hà Nội vào Sài Gòn. Giọng nói nghe lạ tai. Người ta bảo giọng Hà Nội pha Nghệ Tĩnh. Ngược lại, nhiều người giữ nguyên được giọng Hà Nội cũ ( trước 1954) vì Người Hà Nội di cư vào nam khá nhiều. Sau nhiều năm, họ vẫn nói giọng Hà Nội mà chúng tôi tạm gọi Hà Nội cũ. Ví dụ người thuyết minh phim Hà Nội trong mắt ai nói giọng Hà Nội cũ, giọng hay và thanh lịch. Cá nhân tôi cũng nói đặc giọng Hà Nội, không hề bị pha tiếng từ nhỏ đến giờ…

        • Hoàng cương says:

          @ bác Phùng ,Tôi cũng đang hình dung sự kìm nén cảm xúc của bác khi cố gắng để viết …về cuộc đua của ứng cử viên vào nhà trắng .
          Bác là kênh thông tin cần phải khai thác [mặc dù hơm có nhuận bút] 🙂

    • TamHmong says:

      Chào bác VT. Tôi có 7 năm sống ở Hàng Thiếc (cho đến những năm đầu 80) trên gác 2, phòng có hơn 10m2 và một hàng hiên khoảng 2m2.
      Căn nhà ống điển hình của chúng tôi ở cớ 6 hộ. Phần lớn là người đã ở Hà Nội hai ba đời. Nhân khẩu sau 7 năm tăng lên 3 lần. Hàng ngày vào khoảng 10 giờ đêm một người ở nhà dưới phải xếp toàn bộ xe đạp của cả nhà bằng cách bẻ chéo ghi đông y như ở bài gửi xe công cộng. Sáng ra thì lấy xe đạp ra theo qui trình ngược lại.
      Hai vợ chồng chúng tôi đã phải gói toàn bộ sinh hoạt trong không gian nói trên. Kể cả chỗ tắm vì gần 30 chục người chỉ có một nhà tắm và một nhà vệ sinh. Có lúc bà xã nhà tôi còn nuôi một con gà lấy trứng ngoài hiên.
      Việc phải xếp hàng đi vệ sinh là tất yếu. Hàng năm vào mùa xuân do vi khuẩn kích hoạt nên cống rãnh thường bốc mùi.
      Trong hoàn cảnh như vậy mà trong 7 năm hai vợ chồng tôi ở đó cãi cọ thì có nhưng không có một vụ xô xát nào thực sự giữa các hàng xóm với nhau.
      Mọi người sống khá thân ái, thông cảm, nhường nhịn và có thể nhờ cậy nhau được khá nhiều việc.
      Tôi vẫn nhớ về những năm tháng sống ở đó một cách bình thường. Có thể nói là rất có ích. Nhờ đó mà tôi có thêm ý chí và có một cái nhìn Hà Nội “từ bên trong” chuẩn hơn.

  64. 520532436915 says:

    Thích những com này và dễ hiểu vì mình biết những chuyện này …vì cùng thế hệ mà.

  65. VA says:

    Lão Cua nói đến gió làm tôi lại nghĩ đến cái đàn bầu nỉ non. Hồi bé máu lên cũng lấy gáo dừa thửa 1 cái, dùng dây của đàn ghi ta lắp vào, nghe hay ra phết
    Vừa qua công luận và giới âm nhạc dân tộc nóng lên với việc Trung Quốc tuyên bố đàn bầu là nhạc cụ dân tộc của nước này. Bài viết của chuyên gia âm nhạc GS -TS Trần Quang Hải.
    http://motthegioi.vn/van-hoa-giai-tri-c-80/cau-chuyen-van-hoa-c-130/dan-bau-la-cua-viet-nam-hay-trung-quoc-45992.html
    Trung Quốc từng “chiếm đoạt” di sản văn hóa nước khác
    Trung Quốc có Độc huyền cầm, Nhật Bản có Ichigenkin (nhứt huyền cầm). Ấn Độ có Gopi Yantra, Cao Miên có Sadiou. Tất cả những cây đàn một dây đó không có cây nào sử dụng bồi âm như ĐÀN BẦU của Việt Nam.
    Việc Trung Quốc muốn “chiếm đoạt” nhạc cụ đàn bầu là của họ là việc họ thường làm với những truyền thống khác như hát đồng song thanh Mông Cổ khoomi mà họ đã trình UNESCO cho là di sản văn hóa phi vật thể vào năm 2009.
    Mông Cổ phản đối kịch liệt vì theo truyền thống Mông Cổ, kỹ thuật này chỉ phát nguồn từ vùng Tây Bắc của xứ Mông Cổ (Folk Republic of Mongolia) chứ không thể có ở Nội Mông như Trung Quốc tuyên bố. Năm 2010 xứ Mông Cổ trình hồ sơ hát đồng song thanh khoomi cho UNESCO và được nhìn nhận là của xứ Mông Cổ.
    Một chuyện khác là bản Arirang của Hàn Quốc đã bị Trung Quốc dự định trình UNESCO để được tuyên dương là di sản văn hóa phi vật thể của Trung Quốc vì họ có người Triều Tiên là sắc tộc sống ở Trung Quốc. Nhưng ban nghiên cứu xứ Hàn Quốc đã phản ứng kịp thời và tổ chức hội thảo tại Seoul năm 2012. Và bản Arirang được UNESCO nhìn nhận là của Hàn Quốc vào năm 2014.

      • PV-Nhân says:

        * To VA: Tiếng đàn bầu nỉ non, rất buồn. Làm thân con gái chớ nghe đàn bầu.

    • Hiệu Minh says:

      Nhớ Gs. Trần Văn Khê đã khuất bóng. Ông là người đủ tri thức, văn hóa và trình ngoại ngữ để đấu lại với TQ về vụ này.

      Mình có lên tiếng thì chỉ là câu quen thuộc như về HS và TS.

      • TranVan says:

        Mấy ông “bạn” hàng xóm phương Bắc hay nhận vơ : ngay đến phở, bánh cuốn, bún chả, hay sườn heo nướng , … cũng (đã và đang) bị cầm nhầm.

        Tôi đã ghé vào hai quán, bên ngoài thì đề là quán ăn Việt Nam nhưng bên trong từ chủ nhân, người dọn và đầu bếp hoàn toàn là dân TQ.

        Một tiệm tại Thượng Hải, một tiệm ngay tại … Paris !

        Tiệm tại Thương Hải còn “ghê gớm” : cho mấy cô mặc ái dài Vn !

        Tôi tò mò , vào ăn cho biết … quán ăn …. nhái !

      • TranVan says:

        Ái, ái, ái …. : Xin đọc là “áo” !

        Phần mềm tự chữa lỗi, hình như không … tốt, hay ngón tay của tôi nay run run hơn xưa, i và o quá gần nhau?

        Hay tôi chưa tìm mua được một bàn phím to to, thích hợp với mấy người già ?

        🙂

      • TM says:

        Người viết bài phản bác TQ là Trần quang Hải, trưởng nam của GS Trần văn Khê, nên ta có thể tin tưởng.

      • PV-Nhân says:

        _ Bác Cua: Trần Quang Hải cũng khá lắm. Thừa hưởng của cha và chú Trần Văn Trạch.

  66. TranVan says:

    Cụ HM nhà ta khôn lắm vì ba lý do :

    1 – Ngõ hẹp không có xe đi qua đi lại được đâu. Cụ đã chụp , chủ yếu phía ngoài ngõ, phố Hàng Bạc, Mã Mây.
    2 – Không có hình chụp mấy quán bán bún và đậu phụ rán là Cụ ta đã không đi sâu vào rồi. Chỉ có một hay hai tấm là đã chụp ở trong ngõ mà thôi. Đã chụp với máy nhỏ 🙂
    3 – Cầm máy ảnh (to) bén mảng trong ngõ đó, nhất là vào dịp này là … có thể nguy to, có ảnh của Cụ HM treo ở mấy nơi biệt ngay. Lơ mơ là hết đường về với vợ !

    • TranVan says:

      Trong ngõ đó, ngoài những quán đặc sản bún , đậu phụ, còn có một ngôi đền nhỏ. Ai (tự do, hay không teo) “lang thang” trong ngõ, có máy ảnh trên tay là chụp ngay. Đặc biệt, rất đặc biệt.

    • Hiệu Minh says:

      Tôi không nghĩ là người ta theo dõi anh Gió ở ngõ này làm gì. Anh Gió đang lo viết về Trịnh Xuân Thanh ở bên Đức. Cụ TranVan cứ quan trọng hóa vấn đề.

      Tôi không thích các ngõ nhỏ ở HN vì sự tù túng, tiểu nông, trẻ sống trong ngõ đó sao làm được việc lớn. Vì thế tôi không vào sâu chứ không ngại vấn đề gì khác.

      Nhân chuyện đồn đại anh Gió trên mạng và TXT, tôi chợt nghĩ ra mấy cái ảnh chụp hôm trước thôi.

      Bác có biết là tôi không đọc anh Gió, dù bạn bè gửi đường link và cũng chẳng biết FB của anh ấy thế nào.

      Người trong nước, trong cuộc… còn chưa biết sự thật thế nào thì ngồi ở nước ngoài làm sao tỏ tường như thế.

      Chém gió như thế là không nên. Đó là ý kiến của tôi về chuyện buôn gió. Và sẽ không bàn về chuyện này nữa dù có cả trăm ngàn người theo đọc.

      • Hiệu Minh says:

        Đây là đầu ngõ, sâu vào trong là từng cm nếu tranh nhau là có thể xảy ra chuyện chẳng lành. Một nơi như thế có đáng đi vào để ẩm thực?

        • NTD says:

          Hiệu Minh là cha nào mà không biết “nồi nào vung ấy” nhỉ ?

        • NTD says:

          Nói thêm cho lão TC,
          Hà Nội cũng như mọi thủ đô khác trên thế giới. Đó là nơi hội tụ của tất cả tinh tuý đất nước nhưng đó cũng là nơi hội tụ mọi rác rưởi của xã hội. Thủ đô nào cũng vậy.
          Người thủ đô khác với người HN (gốc). Do vậy nên cẩn thận không đánh đồng giữa người thủ đô và người Hà Nội. Tội cho người Hà Nội lắm.

  67. TC Bình says:

    HÀ THÀNH DU KÝ.

    Có một lần tớ đi Hà Nội
    Ít thời gian ở mỗi hai ngày
    Đến là khách sạn có ngay
    Do cô còm sỹ blog này book cho

    Hồ Hoàn Kiếm cà phê tắp lự
    Nhìn menu phát sợ giời ơi
    Nhưng mà đã tiếng dân chơi
    Anh Hai Nam bộ, mưa rơi sợ gì

    Chờ cô bạn kẹt xe lâu quá
    Cà phê xong, nước đá đỡ buồn
    Thằng em nó mới nói luôn
    Anh kêu thêm nữa nó…tuôn một tràng

    Cà phê chán đi ăn hoành thánh
    Bốn chục ngàn chẳng đánh mà đau
    Ăn vào nó dở gì đâu
    Được mời thưởng thức, có đâu phàn nàn

    Cô bạn khác, bún thang chiêu đãi
    Chiều khách xa mời mãi lên lầu
    Đã lên được tới lầu đâu!
    Nhân viên gọi xuống, ngồi đây…bê gần.

    Lại đi đến Hoàng Thành thăm thú
    Cửa đóng rồi, gọi chú người quen
    Sẵn sàng, hoa quả, nhang đèn
    Cúi đầu bái lạy tổ tiên nước mình

    May, cô Sóc mời ăn tự chọn
    Sen Tây Hồ chọn món thật ngon
    Nhưng mà còn tức nào hơn
    Chẳng cho chụp ảnh để còn post phây 🙂

    Hai huynh khác mới rầy một chặp
    Chú ra đây mất mặt là sao ?!
    Cà phê tán dóc tào lao
    Tranh sen đề tặng, sướng nào sướng hơn!

    Lại í ới cà phê hội khác
    Quán ven hồ tiếng nhạc du dương
    Galant chụp ảnh các nường
    Con mà không gọi, dễ thường…ở luôn.

    Đã được thể vòi luôn bún mọc
    Cô bạn chiều, bún ốc mời luôn
    Cô hàng chửi tục…luôn mồm
    Bạn mình quê quá giận luôn…vào mình

    Lại năn nỉ linh tinh các thể
    Đến sân bay mới kể như…huề
    Hà Nội thanh lịch hào huê
    Một lần đi nhớ đến giờ chửa quên. 🙂

    • TC Bình says:

      Không dám gọi lão Cua chiêu đãi
      Lão tưởng mình mê gái mới ra
      Cậy quyền chủ blog mà la
      Cãi ra bị block, thế là không kêu 🙂

    • VA says:

      Ra Hà Nội sao không gọi Dove
      Thưởng thức cà phê hiệu Mác lê
      Được đãi sò không lông Mao ít
      Hưởng gió xuân Ả Rập ở Ha-Le

      Ra Hà Nội sao không gọi Cua
      Theo chân chụp ảnh đến mút mùa
      Thưởng thức quà quê dê 7 món
      Uống rượu tiết dê thấy phê phê

      Ra Hà Nội sao không gọi VA
      Tranh nuy khiêu gợi ngắm thỏa thuê
      Muốn vẽ chân dung nuy cũng được
      Mang về tặng, vợ sướng mê tơi

      Ra Hà Nội chơi chỉ gọi gái
      Thế là suy thoái đến nơi rồi 😛

      • Hiệu Minh says:

        Giận nhau trên mạng ảo thành chuyện ngoài đời là ko hay chút nào. VA, Dove và tôi coi nhau như kẻ thù trên mạng nhưng vẫn rủ nhau đi uống bia với TKO, vui cực kỳ.

        Tiền lão Dove chi lại càng vui gấp bội 😛

        • VA says:

          😀 Cái nào ra cái ấy, “oánh” nhau xong uống bia mới ngon

          Ra Hà Nội sao không gọi VÊ
          Tranh nuy khiêu gợi ngắm thỏa thuê
          Muốn vẽ chân dung nuy cũng được
          Mang về tặng vợ sướng tê mê

          Ra Hà Nội sao không thăm ngõ
          Phất Lộc nhà anh Người Buôn Gió
          Tượng đài cách mạng dân chủ đấy
          Gió chửa thấy đâu chỉ thấy gio

          Ra Hà Nội chơi chỉ gọi gái
          Của công đem nướng lỗ suy đồi
          Trách chi bác Trọng gào luôn miệng
          Suy thoái toàn tập hỏng hỏng rồi

        • Dove says:

          Thù trên mạng là “nghiệp chướng” nhưng được bù đắp bằng bạn ngoài đời.

      • TC Bình says:

        Gặp Dove sợ dao Lê, lưỡi Mác
        Sợ lông Mao đâm toạc mạn sườn
        VA gặp chẳng sướng hơn
        Tranh này ảnh nọ, lom khom ra về.

        Còn nỗi sợ đáng ghê đáng hãi
        Dove lây Bình ngáo gái thì nguy
        VA cũng chẳng hơn gì
        Đốt tranh xé ảnh nằn nì…học thêm

        Lại càng sợ Snowlion đuổi cổ
        Xưa nay Dove ngáo đủ lắm rồi
        Ngáo thêm vài món trời ơi
        Chú mày định đốt nhà tôi hả Bình?! 🙂

        • TC Bình says:

          Lần sau sẽ gặp Vĩnh An
          Dĩ nhiên lão ấy sẵn sàng mời tôi
          Nhưng mà giao hẹn rạch ròi
          Xem tranh xong sẽ thăm người mẫu cơ 🙂

        • VA says:

          😀 Gặp mẫu làm chi cho khổ
          Dẫu có cho liệu bổ được bao lăm
          Vợ trẻ nó bòn quanh năm
          Còn đâu sức lực mà ham hố nhiều
          Cùng lắm như cáo nói liều
          Nho còn xanh lắm ra điều ta đây
          Cái đẹp để ngắm đêm ngày
          Cái tình tang thì để cho xanh cõi đời 😛

        • hugoluu says:

          Vĩnh An hẹn với Lang Bình
          Cùng nhau lên mạng chúng mình làm thơ
          Tối ngày ra ngẩn vào ngơ
          Để cho mợ nó tơ hơ nằm chờ
          Thấy lâu quá mợ tôi bèn gọi
          Bớ Lang Bình! ông hãy vào đây
          Vẫn đang thơ thẩn trên mây
          Lang ta tỉnh mộng vội ngay bên nàng
          Làm sao?nàng bị làm sao?
          Tôi đang bốc thuốc làm sao hỡi nàng
          Mợ tôi chẳng nói chẳng rằng
          Cầm tay âu yếm:pằng,pằng đi ông .

          Đoạn sau nhờ lão Vĩnh An hoặc lão Lang Bình kể nốt.

        • TC Bình says:

          Lang Bình vốn có tài nịnh vợ
          Trót lăng nhăng lập vở nịnh ngay:
          “Bu ơi, anh bảo em này,
          Thương em nhất nước, em rày chịu không?
          Đời anh dẫu Huệ, Lan, Hồng
          Dẫu Mơ, Cam, Mận nhưng lòng thương em”
          Ví bằng nàng vẫn lăn tăn
          Tôi buồn tôi đá nàng văng lên…giường”
          …..
          Thế là thương lại hoàn thương 🙂
          (VA nhớ học vài đường…thủ thân) 🙂

        • hugoluu says:

          Tiếp chuyện Lão Lang Bình:
          ….Mợ tôi âu yếm :Pằng ,pằng đi ông
          Lang ta trớt quớt cho xong
          Mợ tôi thấy thế nổi giông trong lòng
          Xưa ông như sắt,như đồng
          ”Như đinh đóng cột,như rồng phun mưa
          Bây giờ như cải muối dưa
          Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu”
          Ngày xưa ông khỏe như trâu
          Như dê buổi sáng như tầu vào ga
          Giờ ông như chiếc bánh đa
          Nhúng vô nồi nước còn ra thứ gì
          ”Ngày xưa lên ngựa là phi
          Bây giờ bước một ngựa đi…tà tà
          Rồi ra về với ông bà
          Núp sau nải chuối, ngắm gà khỏa thân !
          Bây giờ cảm tác nhân quần
          Nhìn người hiên tại… bần thần…ngày xưa ! ”

        • TC Bình says:

          Tiếp chuyện lão Hugoluu:
          (Lão Lang Bình nói với Tổng quản Bà bà)

          Chuyện ngày xưa nói chi cho tiếc
          Ngàn vạn phen quyết liệt xung phong
          Những là mâu thép thuẫn đồng
          Giao nhau nháng lửa cũng không hề gì

          Thuẫn đồng cũ nay thì dúm dó
          Mâu thép xưa vẹo vọ như giun
          Thuẫn bẹp đấu với mâu cùn
          Chưa xong nửa hiệp ùn ùn rút lui

          Thuẫn bẹp dí mà đòi mâu thép
          Thuẫn yêu ơi chớ ép nhau chi
          Thôi thì thuẫn ngủ ngoan đi
          Mâu đi vào blog mâu thì comment. 🙂

    • PV-Nhân says:

      * Đọc đến câu: Cô bạn khác bún thang chiêu đãi
      Chiều khách xa mời mãi lên lầu…
      – Cứ tưởng lão Lang sắp được lên đỉnh như cụ Dove. Hóa ra cũng chỉ ăn và ăn. Ăn không từ thứ gì.

      • TC Bình says:

        Thưa cụ PV-Nhân:
        Lang tôi là phó thường dân
        Ăn uống, ái ân…tuân theo chỉ đạo. 🙂

        • PV-Nhân says:

          * Lão Lang làm Song thất lục bát hay lắm. Chắc nhiễm Cung Oán Ngâm Khúc_ Trải vách quế gió vàng hiu hắt. Mảnh vũ uy lặng ngắt như đồng..

        • TC Bình says:

          Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy,
          Thay xanh xanh những mấy ngàn dâu.
          Ngàn dâu xanh ngắt một màu,
          Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai?
          (Cung Oán Ngâm Khúc)

        • hugoluu says:

          Lão lang Bình :
          Ăn uống, ái ân…tuân theo chỉ đạo
          Đi bán thuốc dạo
          Tuân lịnh vợ tôi
          Nói năng lôi thôi
          Là do say xỉn

        • PV-Nhân says:

          * TCB trích Chinh phụ ngâm. Không phải Cung óan.

        • Aubergine says:

          May. Cau tho duoc trich tu “Chinh phu Ngam” chu khong phai “cung oan

        • TC Bình says:

          Cám ơn cụ PV-Nhân và chị Aubergine. Lang Bình tui lộn ạ.

  68. Mười Tạ says:

    Nếu mt nhớ ko nhầm thì quê cụ Nguyễn Hiến Lê cũng trong ngõ này – Phất Lộc.

    Hà nội, tính từ thời cụ Lý dời đô, hơn nghìn năm rồi còn gì.

  69. Dove says:

    Dove cần mua gió thật, thoang thoảng hương đồng nội. Vậy xin hỏi anh Cua liệu cái ngõ mà anh post lên có phải là địa chỉ đáng tin?

    • Hiệu Minh says:

      Gió thì chịu, có gió lành, gió độc, gió trung tính.

      Tuy nhiên, món riêu cua, thịt chó, thịt bò… khá tin cậy vì dân phố cổ sành ăn, làm ăn vớ vẩn chỉ có dẹp tiệm.

      • Dove says:

        Dove từng hào hứng đón gió “Mùa Xuân Ả Rập”. Thế nhưng thay vì thoảng thoảng hương đồng nội nó lại đẫm mùi nước hoa, mồ hôi, nước mắt và máu của các cô gái Ả Rập múa bụng. Mất ngủ một thời gian dài, kinh quá đi mất.

        Con chim bị đạn sợ cành cây cong!

        Quái lạ, các cụ nhà mình làm sao ấy. Chim bị đạn thì phải sợ súng chứ. Cớ gì lại sợ cành cây cong? Bèn tra Google, mới vỡ nhẽ ra đó là tích từ thời Chiến Quốc và nguyên bản TQ chỉ có “chim sợ cành cây cong thôi”. E rằng “bị đạn” là do các ông Văn Minh mới thêm vào chứ các cụ thì ko tiền hậu bất nhất như thế.

        Muốn bỏ “e rằng” để khẳng định và giải oan cho các cụ thì phải xin đề tài Nhà nước để nghiên cứu thấu đáo như ai đó nghiên cứu công văn Phạm Văn Đồng.

        • Đất Sét says:

          Chim bị tên sợ cành cây cong, cụ ạ!

          Chán cụ Dove thật 😦 🙂 , bởi vậy, mỗi khi cụ phán Mác Lê với bình phẩm thế sự, Sét tui phải kính cẩn từ xa!

      • Hiệu Minh says:

        Anh Dove nhắc mãi Mùa Xuân Arab làm tôi nhớ Mùa xuân 1961 của Tố Hữu

        Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
        Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
        Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
        Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!
        Trải qua một cuộc bể dâu
        Câu thơ còn đọng nỗi đau nhân tình
        Nổi chìm kiếp sống lênh đênh
        Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều!

        Rồi “Miền Bắc thiên đường của các con tôi”. Nếu là anh Dove thời đó thì chắc chắn MB là thiên đường rồi.

        Đọc và nhớ mãi đến hôm nay, MB thời đó là thiên đường của con Tố Hữu, của anh Dove nhưng có lẽ không phải là thiên đường của tôi, một kẻ lội ruộng bắt cua ốc ở đồng chiêm trũng Ninh Bình.

        Cúi mặt xuống ruộng nóng như thiêu như đốt, lấy mấy con cá chết nóng dù đã ôi, mang về mẹ ngửi và bảo còn ăn được. Có những lúc bị tào tháo đuổi, có khi không. Thiên đường chắc chắn không phải là thế.

        Nhắc lại chuyện đỉnh cao muôn trượng để nói với Dove rằng, mỗi cuộc cách mạng đều có kẻ thắng người thua, có kẻ hưởng lợi và kẻ thiệt thòi. Quan trọng là số đông có được hưởng thành quả từ cuộc cách mạng đó hay chỉ vài kẻ chóp bu dùng quyền lực khống chế để dễ bề trộm cắp, vinh thân phì da.

        Có lẽ anh đừng nhắc lại thì hơn vì nó là nỗi đau chung thuộc về nhân loại.

        • TM says:

          Tặng bác Cua 10 up. Thank you!

        • Aubergine says:

          Cam Anh Hieu Minh. 10 up.

        • PV-Nhân says:

          * Cụ Dove, tôi nhắc: Kinh cung chi điểu.

        • PV-Nhân says:

          * Chị TM 10 up, Aubergine 10 up. Tôi làm cái Up số 21 vậy.

        • TranVan says:


          vinh thân phì da

          Gia ! 🙂

          Gia = nhà (Tam Thiên Tự)

          Gia = nhà / Quốc = nước / Tiền = đô / Hậu = sau / 🙂

        • kimvan says:

          Tôi cùng lứa Cụ Tổng, cùng ở Kinh tế Kế hoạch năm 1970, cùng dân gốc quê( tôi bên Nam Định) nhưng biết bài (anti) Cộng sản có lẽ sớm hơn Cụ Tổng ( từ 1976).
          Chỉ xin nhắc rằng, trước 1954, làng tôi cũng như bên Tụ An của Cụ chắc chỉ dăm ba người con nhà khá giả biết đọc biết viết, có được cái bằng sơ học yếu lược, thế mà đến năm 1960 tôi và Cụ, những đứa trẻ không đủ ăn, đã được đi học cấp 1 tại làng. Vài ba năm sau đó có cả cấp 2 và chúng ta, dù vẫn chân đất không dép, mò cua bắt ốc, lại được học xong cấp 2 tại ngay cái làng của mình. Và kiến thức học được ở các trường quê ấy giúp chúng ta có thể học hành ngang ngửa với bọn sinh viên khác đấy chứ.
          Đời cho chúng ta được đi học những năm 60. Đấy là điều may mắn. Thiếu cái đó, chắc khó mà có được cái TẦM CỠ của Cụ hôm nay.

      • Hiệu Minh says:

        Thêm chuyện gió lành… không phải gió ông Lành. Đó là khi thấy mình đến chơi không hẹn trước thì chủ nhà giả vờ vui mừng hỏi, cơn gió lành nào đã đưa ông tới đây.

        Chủ hỏi như thế thì nên cuốn xéo cho đỡ nhức mắt. Có ai mời mà đến. Vì thế gió lành này là gió dữ nhiều hơn.

        • TranVan says:

          +1
          Bái phục, xin bái phục Cụ HM.

          TB : Cụ Dove nhắc đi nhắc lại , như tụng kinh gõ mõ. Tôi nghe quen rồi, thêm dịp để … cười !
          Cây ra trái đắng, mình là “hàng xóm” không nên, không thể, đề nghị chủ nhà “đốn bỏ” nó đi.

          🙂

        • TranVan says:

          Cùng một cánh cửa, kéo vào hay đẩy ra , tuỳ theo người và vị trí.

          Khác biệt không quan trọng. Tránh va chạm (mạnh) vào nhau đó mới là việc … tốt, nên làm ?

        • TranVan says:

          Càng nên tránh khi mình là “chủ cũ”, đi xa, trở về, mặc dù có ấm ức (trong lòng và tự thầm hỏi) cây đó khi xưa trái đâu có chua đắng như thế !

      • TranVan says:

        Bánh xèo, kiểu như thế này ….

        Tôi cũng đã chỉ … chụp hình, không ăn. 🙂

  70. NTD says:

    Chả biết còm cái gì cho đúng chỉ đạo của lão Tổng. Xem đi xem lại thấy ngõ nhà anh ấy có cô gái tóc vàng không có túi sách Vuiton nhưng có cái chân không giống củ lạc quê mình. Cũng thấy là lạ.

  71. Hai Cù Nèo says:

    tèm tém tem 🙂

    • Hoàng cương says:

      Các bác cũng nên lưu tâm và cảm thông cho các quán ăn ,nhà hàng,nhà nghỉ, dịch vụ ..kinh doanh nói chung tại Vn .Có đầy đủ giấy phép được rồi cũng chưa được ngon cơm ,vẫn phải dây dưa ..dẻo dai với các quan phụ mẫu các cánh tay kéo dài không mỏi …đã lên ruột , thì chất lượng cũng phải chịu đều chứ lị 🙂

%d bloggers like this: