Ngà Voi: Lan man về ăn Tết

Đào bích trên đường Lạc Long Quân. Ảnh: HM

Đào bích trên đường Lạc Long Quân. Ảnh: HM

Tại sao lại bảo là ăn tết mà không phải là chơi tết, vui tết? Có nhiều lý giải.

Người cho rằng, do ngày xưa người Việt nghèo đói, kể cả các vùng nông thôn ngày nay vẫn còn nghèo đói, tết là dịp để quần tụ, ăn uống, cỗ bàn, nên gọi là ăn tết.

Hiểu vậy là hiểu phần ngọn, bề ngoài của ngôn ngữ và giải thích nó theo cái nghĩa thô mộc nhất. Và như vậy là chưa hiểu về văn hóa và nghệ thuật của hai chữ ăn tết.

Tạo hóa (thượng đế) tạo ra con người, và con người tạo ra món ăn. Món ăn của con người không chỉ là thức ăn mà đã được nâng lên thành nghệ thuật từ cách chế biến cho đến trình bày và cách ăn. Ăn không chỉ như động vật ăn để sống, để tồn tại, mà con người ăn còn là để thưởng thức. Và, người biết thưởng thức là người biết cảm ơn người làm ra thực phẩm, người chế biến cho mình, biết nhường nhau, mời nhau, biết cách ăn thế nào cho phải. Chẳng thế mà ông bà ta dạy, “ăn trồng nồi, ngồi trông hướng,” “Học ăn, học nói, học gói, học mở…”

Tết cổ truyền, người Việt chú trọng chăm lo cái ăn dâng cúng trời đất để tạ ơn, cầu cho năm mới mưa thuận gió hòa, an lành, hanh thông, bội thu, dâng cúng cho người đã chết để nhớ về nguồn cội, sau đó mới là phần quần tụ, sẻ chia thức ăn, mời nhau. Các món ăn ngày tết phong phú theo vùng miền, được chăm chút chuẩn bị nấu nướng cầu kỳ công phu làm ra món ăn ngon nhất với sự kết hợp  tinh túy để dâng cúng và mời nhau. Ăn tết là một từ rất đẹp, bao gồm nhiều tầng nghĩa ngữ mà duy chỉ người Việt mới có.

Mâm cơm cúng tết miền Bắc không thể thiếu con gà luộc, đĩa xôi, bánh chưng xanh, bát canh măng, thịt đông. Mâm cơm cúng tết miền Nam không thể thiếu con gà luộc, đòn bánh tét, thịt kho nước dừa, rau củ xào, tô canh tùy ý, đĩa rau xanh. Ngoài ra, còn là giò chả, nem rán, gỏi trộn…các loại.

Ăn tết ngày xưa còn là những ngày dành cho con cháu trong gia đình ở muôn nơi quần tụ về, là dịp để mừng một năm thu hoạch, và cũng phụ thuộc vào thời tiết vụ mùa nên thường kéo dài, “tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai trồng đậu trồng khoai trồng cà..” Nhưng ngày nay, hội nhập với thế giới và phụ thuộc vào công việc nên ngày tết chỉ còn rút gọn lại ba ngày.

Chỉ còn ba ngày tết, nhưng sự chuẩn bị ăn tết thì phần đông người Việt vẫn giữ tục lệ nấu nướng dâng cúng và mời nhau. Các bà, các mẹ, các chị vẫn chợ búa sắm sửa các món chuẩn bị đủ đầy, “làm cả năm ăn ba ngày tết.” Nhà nào cuối năm không sắp soạn được mâm cơm cúng trời đất, đón rước ông bà về ăn tết là áy náy, tự thấy có lỗi.

Miền Nam, các bà, các mẹ ngày 26-27 tết đã lo hối thúc con cháu bẻ dừa, mổ heo. Thịt heo xả ra, phần đùi và thịt ba chỉ một phần được đem kho với nước dừa, một phần dành gói bánh tét, đầu heo luộc, thái mỏng, nhúng vô hũ giấm tỏi ớt làm món nhắm đưa cay. Lòng heo thì nấu luôn nồi cháo cho con cháu xúm xít xì xụp, thêm xị đế thưởng cho một ngày lao động mệt nhọc. Tiếng nói tiếng cười hân hoan. Trong dịp này, mọi hiềm khích, giận hờn đều được xí xóa bỏ qua. Những bậc cao tuổi trong họ trong nhà thường đóng vai trò hòa giải, với câu kết, “Tết mà!” Ta thấy, cái sự ăn đâu chỉ là ăn, mà còn là nhân bản.

Nói thì dễ, nhưng để nấu được các món ăn ngày tết ngon lành, đạt yêu cầu để dâng cúng và tự tin mời khách, cũng như để gia đình có những bữa ăn ngon ngày xum họp thật chẳng dễ chút nào. Cái bánh chưng xanh phải vuông thành góc cạnh, dây lạt buộc phải chia đủ 9 ô, nếp dẽ dặt, đậu xanh mịn màng, lớp thịt ba chỉ mỏng vừa, béo ngậy, thơm hạt tiêu, vị mặn vừa phải. Lột lá bánh, cắt bánh bằng dây lạt cũng là một nghệ thuật. Các mẹ bảo, “ăn bánh chưng mà cắt bằng dao thì..chưa phải là dâu khéo!”

Cái sự ăn ở đây đã trở thành một cách đánh giá nhận xét về sự khéo léo của con người. Bánh tét ở miền Nam thì lại được dùng dao cắt khoanh mỏng, còn nguyên lá, người ăn cầm khoanh bánh, ăn tới đâu lột bỏ dần lớp lá tới đó, không bị bẩn tay, mà khúc bánh còn lại cũng khá dễ bảo quản nếu không dùng hết. Cái ăn lúc này lại thể hiện rõ sự thực dụng, thể hiện đúng phong cách vùng miền.

Mai vàng Qui Nhơn trên đường Lạc Long Quân. Ảnh: HM

Mai vàng Qui Nhơn trên đường Lạc Long Quân. Ảnh: HM

Miền Bắc có món thịt đông do thời tiết vào mùa tết thường rét, thịt chân giò, thịt đùi và nhứt thiết phải có thêm vài miếng da lợn để tạo độ keo dính, nước mắm ngon, hạt tiêu rang xay, có nơi còn cho vào chút mộc nhỉ, đun mềm kỹ, cho ra bát, để yên, thời tiết lạnh làm cho bát thịt tự đông, ăn kèm dưa cải muối.

Miền Nam có thịt kho nước dừa và trứng. Thịt thái to bằng nửa bàn tay, luộc qua, rửa sạch, ướp chút nước mắm, tiêu, nước hành tỏi ớt, và một thìa nhỏ nước chanh tươi. Nồi nước dừa đun sôi, gắp thịt cho vào, đun sôi, nhỏ lửa, vớt bọt, liu riu lửa, chút chút lại nêm thìa nước mắm. Thịt mềm dần, thấm nước dừa chuyển màu cánh gián, ngấm dần nước mắm đậm đà, mềm rệu nhưng vẫn nguyên bản thịt và mỡ thì trong, ăn kèm củ kiệu dưa chua. Hai món đặc trưng, cầu kỳ, hầu như cứ tết là nhà nào cũng có. Mâm cơm tết thiếu hai món này thì chưa phải là cơm tết. Tại sao vậy? Voi không biết nữa.

Có không ít người than phiền tết gây tốn kém nhiều tiền của, phải lễ tết sếp lớn sếp nhỏ, phải chuẩn bị cỗ bàn dâng cúng, tiếp đón khách mệt mỏi, phải về bên nội bên ngoại xa xôi, phải lì xì, có người còn cho rằng ăn tết cổ truyền là tết theo lịch của Trung Hoa…Rồi họ cho rằng nên bỏ phức tết cổ truyền, chỉ vui theo tết tây là đủ cho tiết kiệm thời gian, tiền bạc và công sức.

Voi không hình dung ra nếu bỏ tết cổ truyền thì sẽ như thế nào. Những đứa con xa sẽ quần tụ về nhà vào dịp Giáng sinh cho dù không theo đạo và ăn tết tây bằng gà tây nhồi, nướng? Hay bỏ luôn phần ăn với quan niệm những thức ăn ngày tết ở chợ bán đầy vào bất cứ ngày nào nên ngày tết không cần phải chuẩn bị nấu nướng nhọc người? Bỏ luôn phần dâng cúng đất trời, ông bà?

Người Việt ngày nay bị dạy “tôn giáo là thuốc phiện” để chỉ còn tin vào mỗi một chủ thuyết mà suy cho cùng nó cũng là một thứ tôn giáo kiểu mới nhưng trá hình. Con người không có điểm tựa để giải quyết nhu cầu về tâm lý, nói văn hoa hơn là chăm sóc nâng đỡ phần hồn, nên mới làm bậy mà không sợ gì cả.

Bỏ tết cổ truyền là bỏ luôn một phần văn hóa, bỏ luôn cái nhân bản trong hỉ xả, tha thứ “tết mà!” Khi phủ nhận tất cả các giá trị văn hóa, không nhìn thấy cái đẹp của nó mà chỉ thấy sự bất tiện, mà phần đa là do con người mới sau này đặt để thêm ra, rồi từ bỏ, phủ nhận hoàn toàn là khi con người đang bị lung lạc và không biết tin vào đâu trong một xã hội nơi các giá trị bị đảo lộn, hiểu sai.

Mai vàng Qui Nhơn. Ảnh: HM

Mai vàng Qui Nhơn. Ảnh: HM

Người Việt cho dù đi muôn nơi, làm muôn việc, nhưng khi ngày tết đến vẫn mong ngóng về nhà với những hồi ức thật đẹp trong niềm mong xum họp, vui vầy. Con người với đầy đủ các tính yêu ghét giận buồn vẫn mong muốn có dịp để bỏ qua, để tha thứ. Những người con xa quê vẫn đau đáu nhớ và cố gắng gìn giữ chút hương vị quê nhà.

Ngày càng nhiều người than phiền mệt mỏi mỗi độ tết đến, họ không tìm được niềm tin, hi vọng trong việc trả lễ, nhớ ơn trời đất, không tìm được sự vui thú trong chính cả việc chăm sóc bữa ăn ngon cho gia đình con cái của mình trong ngày tết, thì…bỏ ăn tết người ta vẫn sẽ có đủ lý do để than phiền trong mọi việc, mọi bữa ăn hằng ngày vậy.

Ngà Voi 3 Tết Bính Thân (10-2-2016)

Advertisements

115 Responses to Ngà Voi: Lan man về ăn Tết

  1. Kts Trần Thanh Vân says:

    Voi ơi
    Hôm nay ngày Mồng Tám Tết rồi.
    Sáng sớm nay cô nhận được một tin nhắn dài từ Tiên Lãng gửi lên.
    Anh Đoàn Văn Vươn nhắn lên, khoe đàn vịt hơn 1000 con của anh đang bơi lội rất đẹp. Thợ làm công chăn vịt đang về nghỉ Tết chưa đến, chỉ còn anh Vươn và anh Quý chăm nom, bởi vậy anh ấy mời khách Hà Nội xuống Tiên Lãng ăn Tết cháo vịt.
    Cô và chú Quang định vài hôm nữa nắng ấm lên thì sẽ đi.
    Voi có bay ra Hà Nội cùng đi không?.

  2. NABB Cafe says:

    Xin góp vui hơi muộn với bài viết về Tết bằng 1 ý kiến hơi khác:

    “Người Việt gọi việc tận hưởng những ngày Tết là “Ăn Tết”. Điều này có phần khác với nhiều nước trên thế giới quan niệm về ngày lễ đầu năm mới. Ví dụ người Phương Tây bảo nhau, chúc nhau “hưởng” (enjoy) Giáng sinh và Năm mới với tinh thần vui vẻ, hạnh phúc (Merry Christmas and Happy New Year). Còn người Việt thì tự xưa, câu chúc trước Tết đã là “bác ăn Tết vui vẻ nhé”. Gặp đầu năm thì trước khi chúc Tết, câu cửa miệng luôn luôn là “năm nay bác ăn Tết thế nào, to không?”

    Hình như tâm thức về “cái ăn” đã thấm sâu vào hương vị và tinh thần người Việt. Các nhà văn hoá học còn thống kê thử, thấy vài chục từ thuần Việt gắn với cái ăn. Căn bản nhất thì như ăn ở, ăn mặc, ăn chơi, ăn nghỉ… Tới cái sinh thú hay bị các tôn giáo giới luật như “ăn nằm”. Mọi thứ đều phải có chữ ấy. Và tới Tết thì ăn Tết”.

    https://nabbcafe.wordpress.com/2014/02/08/an-de-tet-va-tet-de-an/

    “Chợt nhớ về một ngày Tết rét mướt nào đó ở Hà Nội. Ngày 30 mưa bụi lay phay, nồi bánh chưng luộc bốc hơi nghi ngút, đám trẻ mắt tròn vo má hồng lên vì lửa, hau háu chờ những chiếc bánh nhỏ nhất được vớt lên, riêng cho chúng. Bữa ăn chiều mồng một, mấy nhà anh em góp cỗ sang nhà bố mẹ, nâng chén rượu xuýt xoa. Chà món giò xào cô gói đều tay quá, vị rất vừa, chỉ muốn ăn vã thôi. Ấy, bát canh măng chị nấu nước trong veo mà lại vẫn ngọt được thế mới khéo chứ. Đĩa xôi đúng gạo nếp nương vừa dẻo vừa thơm, hồng tươi màu “gấc thật”, như lòng người nấu vậy. Ăn giản dị thế thôi, mà trong cái nhịp hối hả ào ạt bây giờ, nghe chừng không dễ.

    Tới khi nào, người ta lại được ăn Tết theo hương vị xưa, tinh thần xưa?”

    Chị Voi nghĩ sao khi phần lớn các gia đình trẻ có điều kiện hiện nay đều tìm cách đi du lịch trong dịp Tết. Còn những “ông già”, như GS. Trần Hữu Dũng thì bảo: “Tôi đồng ý với TS Hiếu! Cứ tưởng tượng đi: Trong 10 ngày sắp đến, trong lúc dân Việt Nam nhậu nhẹt chơi bời thì cả thế giới đang hùng hục sản xuất!”

    https://nabbcafe.wordpress.com/2013/01/11/an-tet-theo-duong-lich-tot-du-moi-dang/

    Anyway, còn chút không khí “ăn Tết”, xin gửi tới Chủ Hang Cua và các cô bác, anh chị còm sỹ lời chúc Năm Mới tốt đẹp nhất:
    Tết này Bính Thân
    Tràn ngập nắng xuân
    Tinh thần phấn chấn
    Tống cựu nghinh tân
    ***
    Tình yêu hưng phấn
    Hạnh phúc tràn dâng
    Lộc tài đỏ vận
    May mắn bội phần!

  3. Christopher Vu says:

    Ngày xưa bé rồi lớn lên ở Sàigòn bên Việt Nam (1954-1975), 3 ngày Tết Ta với tôi luôn là dịp “Về Nguồn Với Tổ Tiên” chân tình cùng tuyệt vời gì đó!

    Là “cháu đích tôn” nên Mùng Một Tết hằng năm đều luôn “phải” theo thầy bu đi mừng tuổi “Ông Cậu Tổ” ở Vườn Xoài, vì ông ta là người duy nhất kể như là trưởng tộc từ làng xưa ở Hoa Lư sống ở Saigon thời đó, và kể như hoàn toàn đại diện cho ông bà tổ tiên xa xôi cách trở ngoài Bắc vì cảnh đất nước chia ly.

    Từ ngày tỵ nạn ở California sau ngày 30-4-1975 đến nay, tôi dần đần ngộ ra là Tết cũng như những ngày “lễ” khác bên Việt Nam (như Trung Thu…. chẳng hạn) đều hoàn toàn lệ thuộc trực tiếp đến văn hóa “Chinese,” và hình như có cái gì đó và do ai đó tạo dịp để thương mãi thêm cùng ru ngủ định hướng từ 1 tư duy ác hiểm siêu phàm!

    Sau khi đọc thật kỹ những còm trong entry này, những “triết lí”….. Tam Cung, Ngũ Thường, Tam Tòng, Tứ… gì đó, tôi ngờ là chắc cũng từ tư duy để “Làm Cha Thiên Hạ” của mấy nham nhi “Nham Hiểm” khủng xưa nay?

    • Aubergine says:

      Tôi ước ngày mồng một Tết là ngày 1/1 dương lịch, các trẻ em bên này được nghỉ để chúng có thể về nhà nhận tiền lì xì. Tết năm nay nhằm vào ngày thứ hai, tôi tổ chức bữa ăn sum họp gia đình vào 29 Tết. Ăn xong lũ trẻ phải vội vàng về nhà để sáng mai còn đi học . . .

      • Christopher Vu says:

        Ngoại trừ khi trùng hợp với 2 ngày cuối tuần, tôi luôn gàn con cháu trong mọi dịp lễ lạc truyền thống Việt Nam là muốn gì hoặc làm gì thì “để” cuối tuần.

        Tết này có tới 2 cuối tuần (trước và sau 3 ngày Tết ), cùng trùng hợp với Super Bowl 2016 nên cũng thoải mái hơn mấy dịp trước nhưng rõ ràng là “phải” ăn nhiều rồi chỉ để tăng kí hơn.

  4. Trần says:

    ____

    Vận động Ứng cử ĐBQH 2016

    TÔI CÓ MẶT Ở ĐÂY

    LS Lê Văn Luân

    9-2-2016

    Tôi đến đây không vì vấn đề của tuổi tác già hay trẻ hoặc vì bất kỳ một điều gì khác của cá nhân, ngoại trừ thông tin nhân thân mà tôi bắt buộc phải cung cấp cho các vị.

    Tôi có mặt ở đây cũng không phải để nói về những điều tốt đẹp hay những lời hứa hẹn với những điều sẽ hành động trong tương lai, bởi nói một cách không hề khiêm tốn thì đã có và sẽ có rất nhiều những người khác có khả năng làm tốt hơn về những lời hứa và vẽ ra những lời tốt đẹp đó hơn tôi.

    Tôi đến đây không phải để nói về những điều tốt đẹp, mà tôi có mặt ở đây để ngăn chặn những điều xấu. Chắc hẳn là vậy, bởi cứ dọn sạch rác thì ắt nhiên môi trường sẽ trở nên trong lành, chứ ta không thể làm mọi thứ tốt lên mà làm ngơ cho những thứ ngược lại cứ hiển nhiên tồn tại và chen lấn trong nó.

    Tôi có mặt ở đây không phải để lại tiếp tục nói về những điều viển vông, tiếp tục trả lời những câu hỏi làm thỏa mãn các vị trong phút chốc, mà hãy để sáu tháng nữa hoặc ít hơn, tôi sẽ quay lại đây để trực tiếp giải quyết những vấn đề một cách thiết thực khi tôi đã có chức phận của mình.

    Tôi đến đây không phải để lại tiếp tục việc vẽ nên những hình ảnh mỹ miều, nói về những điều tốt đẹp sẽ làm. Vì đó không phải khả năng của tôi. Và cũng vì tôi không thể nói về một mâm cơm ngon lành đủ vị trong khi trong túi tôi còn chưa có một xu và chưa cả đi ra đến chợ mua đồ. Hãy thiết thực hơn, vì chúng ta không thể sống trong những lời hứa suông và trong những ảo tưởng nữa. Tôi đến đây để làm việc chứ không phải để gửi đi một vài thông điệp tốt đẹp rồi bỏ quên nó khi đã có đủ lá phiếu bầu của các vị mà hưởng bổng lộc để sống đời riêng mình.

    Tôi đến đây, để nói về công việc của các vị, để giải quyết nó, nếu tôi được bầu, vì lúc đó tôi tin rằng mình đã đủ thẩm quyền thiết thực, hợp pháp và hành động đúng như tôi đã luôn nghĩ đến khi đứng ở đây. Vì có các vị mới có tôi ở vị trí đó để làm việc, và đại diện cho chính quý vị.

    Tôi có mặt ở đây, để nhận trách nhiệm lớn lao với các vị, với các thế hệ tiếp sau của chúng ta, với các chính sách giáo dục, luật pháp, môi trường, an sinh, quyền sống an toàn về tính mạng và tài sản của tất cả mọi người.

    Tôi có mặt ở đây, để làm việc và sẽ làm việc một cách nghiêm túc như chính công việc nhà mình và với trách nhiệm của một con người. Niềm tin chỉ có được qua kết quả của hành động chứ không phải bởi lời nói của người mà số phận chính trị của họ còn phụ thuộc vào các vị và vì thế mà chưa thể bắt đầu để nói về những viễn tưởng hoàn toàn có thể không xảy ra.

    Tôi có mặt ở đây, là để cho các vị thấy được một con người thật tâm, trung thực, ngay thẳng và sẽ luôn như vậy dù ở bất kỳ cương vị nào, và vì thế nếu các vị tìm kiếm một người như vậy để đặt niềm tin thì hãy lựa chọn để thay đổi một điều gì đó tốt hơn lên cho chính các vị trong 5 năm tiếp theo. Và tôi sẽ chỉ chịu trách nhiệm với chính quý vị. Vì các vị trả lương cho tôi qua tiền thuế của mình, bầu cho tôi chứ không phải một ai khác. Thì không có lý do gì để tôi phụ bạc và bội tín với các vị. Nếu vậy, hãy bãi miễn tôi và thay thế bởi một người xứng đáng hơn.

    Xin cảm ơn các vị, và dù thế nào, lựa chọn ai, hãy tin rằng mình đã luôn chọn lựa cho và làm một điều đúng đắn.

    Luật sư Lê Luân.

    (Bài nói dành cho các cử tri trong những buổi hiệp thương)
    ………………………………………………………………………………………….
    Xin xem thêm lời giới thiệu của LS Trần Vũ Hải và CV của vị luật sư Lê Văn Luân bên trang BS. Thật mừng thấy đất nước có những người trẻ tuổi tài cao chí cao.
    Bài viết của LS Lê Văn Luân thực sự tuyệt vời. Thô thiển chút nào đó khi nghĩ rằng liệu những người trong ‘bộ máy’ đang được tán tụng như Võ Xuân Thưởng, Đinh La Thăng và thậm chí kể cả Phạm Bình Minh đã từng nhiều dịp được cọ xát văn minh quốc tế có thể tự viết nổi bài vận động ứng cử ĐBQH 2016 như vị luật sư 31 tuổi này với một văn phong rành mạch mà uyển chuyển, chặt chẽ và bao hàm những ý tứ ý tưởng cao cả làm rung động trái tim khối óc con người. Tự nhiên nhớ đến những bài viết của Luther King, Mandela và San Syu Kyi.

    • CD@3n says:

      – bác Trần, bác nói đúng nhưng chưa “trúng”, nếu trên đầu Tôn ngộ không, bỏ đi “vòng kim cô”, thì cái Tôn ngộ Không sẽ không là ‘con khỉ” nhắm mắt tôn thời 1 thầy tu “cực kỳ vớ vẩn” ! com ngắn, ý dài…mong bác khỏe và …đợi đến giờ “sực phàn” theo lịnh của “nữ tướng” ! 😛

  5. Hoavouu says:

    Các Bác đang bàn nhiều về ăn Tết trong đó có món thịt kho nước dừa có vẽ rom rã nhưng theo tôi chưa rõ ràng ?
    Xin phép các Bác,cho thầy Võ xin góp vài ý về ẩm thực .
    Thịt kho nước dừa,Bình định quê tôi gọi là thịt kho tàu.
    Muốn nồi thịt kho tàu ngon,nước dừa như là điều phải có.
    Nước dừa gồm có 2 loại.
    Nước dừa tươi và nước cốt dừa.
    1/ Nước dừa tươi, có 3 thứ
    a/ Nước dừa nạo- lúc này vỏ dừa xanh mướt Nước này giải khát là ngon nhất,nước thanh cơm dừa vừa nạo ăn chung với nước rất ngon, nước mọi người hay dùng để kho thịt.
    b/ Nước dừa già- lúc này vỏ dừa vẫn còn xanh nhưng có đôi vần nâu nhạt Còn gọi là dừa bánh tẽ,nước dừa bánh tẻ ngọt đậm nhưng hơi có ga nên mọi người không chọn thứ này làm nước giải khát nhưng theo toi kho thịt là tuyệt vời,còn cơm dừa thì dùng kho thịt hay làm mứt đều ngon.
    c/ Nước dừa khô – Là nước của quả dừa mà vỏ đã lên toàn màu nâu nhạt,nước quả dừa khô người quê tôi hay đun lên lấy khoang 10 lít nau còn 1 lít thêm tý muối thành nước có màu cánh dán gọi là nước mắm dừa hay dùng trong dịp ăn chay.
    2/ Nước cốt dừa loại này có 2 thứ
    Để có nước cốt dừa chúng ta có 2 cách
    Nạo dừa hay mài dừa ! rồi cho nước sôi vào và vắt bằng túi vải.
    Và chúng ta có 2 thứ
    a/ sửa dừa là nước 1
    b/ nước dảo là nước 2
    Nước cốt dừa hay gọi sửa dừa kg ai kho thịt chỉ dùng nấu dầu dừa hay náu xôi hay nấu chè.

    • TM says:

      Bể học mênh mông. Cảm ơn bác.

    • Hoavouu says:

      Có 2 món nấu bằng nước cốt dừa mà Ng Bình Đinh có làm,đó cari nước cốt dừa,hay thịt chó um khô nước dừa với củ mì và chuối hườm,tuy nhiên nấu phải khéo,nếu chỉ cần hơi già lửa, nước cốt dừa trở thành dầu dừa thì món ăn hỏng bét.

    • TranVan says:

      Mẹ tôi khi xưa thường cho thêm vào nồi thịt kho Tầu một ít quế hương.

      Nay tôi cũng vẫn làm như thế, chỉ chế biến thêm bằng cách dùng nồi gang, đậy nắp rồi bỏ vào lò điện (oven / four), 160°, 2 tiếng.

      Thịt sẽ thơm, và chín mềm.

    • TamHmong says:

      Cám ơn bác Hoavuu.

  6. Aubergine says:

    Tôi nghĩ VN nên lấy ngày 1 tháng 1 duong lich làm Tet. Khí hậu tại Saigon và Hanoi rất tốt trong thời gian này. Ta không mất quá nhiều ngày nghỉ. Người Việt ở nước ngoài được ăn Tết thoải mái, con cháu có thể bay về nhà thăm nhà, nhìn thấy truyền thống cử hành ngày Tết. Người Nhật lấy duong lich làm ngày Tết có sao đâu.

  7. CD@3n says:

    – cập nhật :

    “Trong đó, tiết kiệm 10% chi thường xuyên (không kể tiền lương và các khoản có tính chất lương) để tạo nguồn cải cách tiền lương, trong đó, phấn đấu tiết kiệm tối thiểu 12% các khoản kinh phí chi hội nghị, hội thảo, tọa đàm, họp, chi tiếp khách, khánh tiết, tổ chức lễ hội, lễ kỷ niệm, sử dụng xăng xe, điện, nước, văn phòng phẩm, sách, báo, tạp chí; tiết kiệm tối thiểu 15% chi đoàn ra, đoàn vào, không bố trí đoàn ra trong chi thường xuyên các Chương trình mục tiêu quốc gia.
    Bên cạnh đó, tiết kiệm triệt để trong quản lý, sử dụng kinh phí của đề tài nghiên cứu khoa học, không đề xuất, phê duyệt các đề tài nghiên cứu khoa học có nội dung trùng lặp, thiếu tính khả thi; rà soát các chương trình, dự án đã được cấp có thẩm quyền quyết định để ưu tiên bố trí nguồn lực đối với các chương trình, dự án cần thiết, hiệu quả, cắt giảm các chương trình, dự án có nội dung trùng lặp, kém hiệu quả.”
    “Thực hiện tiết kiệm từ chủ trương đầu tư; tiến hành rà soát cắt giảm 100% các dự án không nằm trong quy hoạch, kế hoạch được cấp có thẩm quyền phê duyệt; thu hồi đối với các dự án đã được cấp phép đầu tư nhưng quá thời hạn quy định không triển khai thực hiện theo cam kết hoặc theo giấy phép; cắt giảm, tạm dừng các hạng mục công trình chưa thực sự cần thiết hoặc hiệu quả đầu tư thấp; không để phát sinh thêm và xử lý dứt điểm nợ đọng xây dựng cơ bản.
    Chống lãng phí, nâng cao chất lượng công tác khảo sát, thiết kế, giải pháp thi công, thẩm định dự án để phấn đấu tiết kiệm từ 10% đến 15% tổng mức đầu tư; cắt giảm 100% việc tổ chức lễ động thổ, lễ khởi công, khánh thành các công trình xây dựng cơ bản,”
    (http://nguyentandung.org/cat-100-viec-to-chuc-le-dong-tho-cong-trinh-co-ban-de-tiet-
    kiem.html).
    ——————————-
    – Hoan hô CP trong giai đoạn “chuyển tiếp” ( với TT không UVBCT, 14 BT không UVTW) đã thê hiện quyết tâm ngay từ đầu năm, tiết kiêm, cắt giảm chi tiêu…Wait and See !

  8. CD@3n says:

    – 3 ngày Tết, gần 2000 vụ xô xát, đánh nhau, và có 10 người bị chết ! đây là trích từ LĐO :

    “Lại một clip đánh lộn. Lại chuyện những cái nhìn “phía trên đầu”. Và lại một cuộc tranh cãi liên tu bất tận về “sự im lặng đáng sợ của người tốt”.
    Clip dài hơn 1 phút ghi lại một trận đòn hội đồng vừa được tung lên mạng.
    Thủ phạm: 5-6 thanh niên. Và nạn nhân- một đôi nam nữ – chỉ còn biết ôm đầu nằm bẹp rúm chịu trận.”
    “Không hẳn người ta vô cảm đến mức – như vụ cầu vượt Thái Hà – rút điện thoại ra chụp ảnh nạn nhân thay vì cứu giúp; Hay như hôm nay, đi qua – nhìn- và tiếp tục đi- Không một lời nói- hành động- hay một ý định can gián, giúp đỡ.” ( chua thêm : vụ lái xe Ford Ranger+ đổng bọn truy sát lái xe tắc xi Mê Linh)
    “Ông Lê Thành V. (30 tuổi, giám đốc một công ty quảng cáo ở TP Nha Trang) chạy ôtô 7 chỗ chở 3 nhân viên nam đi dự tiệc tất niên về thì thấy 3 xe gắn máy dàn hàng 3 nên đã bấm còi liên tục và xảy ra kình cãi. Nhóm thanh niên áp sát, ép xe ô tô vào lề đường; dùng nón bảo hiểm, đá đập vỡ kính ôtô. Một đối tượng rút dao đâm ông V. tử vong.”
    “Hai bên chưa từng có mâu thuẫn. Chỉ vì một tiếng còi xe. 1 người chết và 5 kẻ tra tay vào còng!
    Đã nói rồi! Những kẻ sát nhân mang gương mặt lương thiện giờ đã quá đông, quá manh động, quá liều lĩnh, quá quyết liệt!”
    – Đó là vài minh chứng vê tình trạng trật tữ, kỷ cương XH, coi giết mạng người như “ngóe” !
    – còn đây, nói có sách, mách có chứng, com sĩ của HC, một phụ nữ “chân yếu tay mềm’, chỉ đi giúp dân oan, người cơ nhỡ, bị liệt vào “black list’ của CA, khi về quê ở Sa-đéc, tình Đổng Tháp :
    (ngavoi77 says:
    February 9, 2016 at 2:49 am

    “Mấy ảnh ngày càng tận tâm, chu đáo. Gần nhà mẹ Voi có cái trường học cũ bỏ trống, mấy ảnh cắm trực ở đó từ hôm con nhỏ về quê ăn tết tới giờ. Nghĩ thương thương”)
    —————————-
    – Mong sao có chường trình : “com sĩ hỏi, bộ trưởng trà lời” để dân đen được nghe “thánh chỉ” của Bộ “Thanh kiếm và lá chắn ” với 6 điều bác Hồ nói với CA nhân dân !

  9. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Xin phép giới thiệu một phát kiến vĩ đại của ngành vật lý
    ****
    Xác Nhận Sóng Hấp Dẫn (Gravitational Waves) Có Thật: Điều Tiên Đoán Cuối Cùng Của Einstein Đã Thành Hiện Thực. (Trường Lâm 11/02/2016 Danluan)
    Sóng Hấp Dẫn Là Gì?
    Theo thuyết tương đối tổng quát, hấp dẫn (gravity) không phải là lực kéo hút nhau giữa các vật thể, mà là hiện tượng không-thời gian bị biến dạng, khiến các vật thể như hành tinh, vệ tinh vv. chuyển động theo hướng hay quỹ đạo mà chúng ta quan sát được. Như vậy, không gian không phải là một cái gì hoàn toàn trống trơn, không có đặc tính gì khác ngoài nhiệt độ thật thấp ra, mà nó có thể co giãn nữa. Thuyết này còn tiên đoán là nếu không gian bị chấn động hay vặn vẹo bởi những vật thể thật nặng, nó có thể phát sinh ra những sóng hấp dẫn; các sóng này, trong lúc lan truyền đi, làm bầu không gian co giãn một cách nhịp nhàng (nếu chiều dọc co lại thì chiều ngang giãn ra).
    Tuy nhiên, Einstein đã không tin là kỹ thuật vào lúc ấy, hay là trong tương lai, có thể phát hiện được sóng hấp dẫn, vì nó rất yếu. Dĩ nhiên, nếu vật thể gây chấn động trong không gian mà càng nặng thì tín hiệu sóng càng mạnh, chẳng hạn như trong trường hợp của các hố đen (black hole). Tuy vậy, Einstein cũng không tin là hố đen – một tiên đoán khác của thuyết TĐTQ – có thật.
    Nhưng Ngày Nay Chúng Ta Đã Có Cơ Hội Thuận Lợi Để Quan Sát Được Sóng Hấp Dẫn
    Thứ nhất, khoa học đã phát hiện được các hố đen và nghiên cứu nhiều đặc tính cũng như hiệu ứng của chúng từ 40 năm nay.
    Thứ nhì, chúng ta có dụng cụ đo lường tinh vi. Tinh vi đến cỡ nào? Rất khó tin (nhưng có thật, và tốn kém lắm).
    Nếu một vùng không-thời gian lớn như núi Everest mà co rút lại chỉ 1 mm thôi, đài quan sát Advanced LIGO tại Mỹ sẽ phát hiện tín hiệu ấy ngay… không cần nghĩ ngợi gì cả. Giả sử chúng ta nới rộng khoảng trống ấy ra, cho nó lớn che phủ khắp mặt trời (mặt trời lớn bằng 1,3 triệu lần trái đất) rồi co rút nó lại 1 mm, LIGO vẫn “thấy” ngay sự thay đổi đó. Bây giờ hãy tưởng tượng một vùng không gian lớn bằng trọn vẹn dải Ngân Hà (bao gồm 300-400 tỷ ngôi sao) bị co rút lại một khoảng ngắn cỡ đường kính của trái bóng đá thôi: LIGO có thể phát hiện được biến đổi ấy (1)!
    Các khoa học gia tại MIT và Caltech đã thiết kế cho dựng lên một đài quan sát ở tiểu bang Washington, và một cái nữa ở Louisiana, với chi phí tổng cộng là $620 triệu, mỗi đài bắn đi hai tia laser trên một lộ trình dài 4 km vừa theo chiều ngang lẫn chiều dọc (như vậy mới tóm được dạng co và giãn của sóng hấp dẫn). Phải dùng hai đài quan sát để kiểm tra và loại trừ các tín hiệu giả do các chấn động địa phương như cơn gió mạnh, sự rung động của mặt đất khi xe lửa chạy ngang qua gần đấy vv.

    Đài quan sát Advanced LIGO vừa thông báo là ngày hôm nay là họ đã phát hiện được sóng hấp dẫn xuất phát từ các chấn động trong không-thời gian, khi hai cái hố đen, ở xa khoảng 1.3 tỷ năm ánh sáng, mỗi cái nặng bằng cả chục lần mặt trời đang xoay quần và từ từ hợp chung lại thành một cái duy nhất (2). Trong quá trình sát nhập ấy, hai hố đen bị mất đi một phần khối lượng, tương đương với cân nặng của 3 cái mặt trời. Phần khối lượng thất thoát ấy bị chuyển đổi thành năng lượng, và được phóng thích đi dưới dạng sóng hấp dẫn mà LIGO đã phát hiện. Các dữ kiện dựa trên tín hiệu về độ giãn nở của không-thời gian đã đáp ứng và ăn khớp hoàn toàn với phương trình của Einstein.
    Ý Nghĩa Của Việc Phát Hiện
    Như vậy, “lý thuyết tuyệt đẹp” của Einstein đã vượt qua cuộc thử lửa cuối cùng và đã chứng tỏ được đấy là “vàng thật”. Đây là một dự án tinh vi, có tầm quan trọng lớn lao, và sự thành công của nó sẽ đem lại giải Nobel vật lý cho nhóm nghiên cứu.
    Kỹ thuật và độ nhậy cảm của thiết bị phát hiện LIGO mở ra một kỷ nguyên mới trong thiên văn học, giúp chúng ta nghiên cứu cấu trúc của vũ trụ qua sóng hấp dẫn, thay vì dùng sóng điện từ như ánh sáng, sóng radio, hay tia X trước đây. Sóng hấp dẫn mang những tín hiệu rất chuyên biệt về nguồn gốc và sự vận hành của các vật thể không thể thấy bằng ánh sáng điện từ được như là hố đen.
    Nghĩ cũng lạ, ở đời có người (ở đâu đó không xa đâu) sẵn sàng bỏ ra US $800 triệu để xây một cái giàn khoan dầu, như cái Hải Dương Thạch Du 981 chẳng hạn, để tìm cách khai thác lợi nhuận vật chất, ở trong phạm vi lãnh thổ một nước khác. Còn có người cũng đã bỏ ra US $620 triệu cốt chỉ để được yên tâm là lý thuyết đúng, ý tưởng đúng, và con cháu họ về sau này đi đến trường sẽ học được điều đúng.
    Sự tương phản giữa lòng ham chuộng, theo đuổi giàu sang vật chất và tính hiếu kỳ, theo đuổi sự thật giải thích sự khác biệt ấy
    – See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160212/xac-nhan-song-hap-dan-co-that-dieu-tien-doan-cuoi-cung-cua-einstein-da-thanh-hien#comment-149201

    ******
    Cám ơn ông Trường Lâm về bài viết cô đọng, ngắn gọn, chính xác và nhân văn duyên dáng về phát kiến vĩ đại này của ngành vật lý.
    Phát kiến cho phép thống nhất hai lĩnh vực xa xôi của vật lý là thiên văn học vĩ mô và vật lý lượng tử vi mô.
    Tiền đề cho việc có thể mô tả toàn bộ thế giới tự nhiên bằng một công cụ toán học duy nhất. Không biết Chúa sẽ nghĩ sao?

    • phóthôn says:

      Tiền đề cho việc có thể mô tả toàn bộ thế giới tự nhiên bằng một công cụ toán học duy nhất. Không biết Chúa sẽ nghĩ sao? Em đang theo. Hạy hay hung

      • A. Phong says:

        Một công thức vĩ đại với con người, nhưng so với vũ trụ bao la thì còn tít mù xa.
        Cũng như xưa kia, sau chuyến bay đầu tiên của Yuri Gagarin lên vũ trụ (12/4/1961, độ cao 169 km) con người đã thắc mắc không thấy Chúa trên đó.

        Hay như ông Tố Hữu đã reo lên năm 1961:

        Chào 61! Đỉnh cao muôn trượng
        Ta đứng đây, mắt nhìn bốn hướng
        Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau
        Trông Bắc trông Nam, trông cả địa cầu!

        Miền Bắc thiên đường của các con tôi!
        Gà gáy sáng. Thơ ơi, mang cánh lửa
        Hãy bay đi! Con chim kêu trước cửa
        Thêm một ngày xuân đến. Bình minh
        Cành táo đầu hè quả ngọt rung rinh
        Như hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
        Treo trước mắt của loài người ta đó:
        Hòa bình
        ấm no
        Cho
        Con người
        Sung sướng
        Tự do!

    • Mười tạ says:

      Liệu người ta có vội vàng kết luận ko nhỉ? Wait and see 🙂

    • Mike says:

      Thượng Đế là “khởi đầu và kết thúc”.

      Theo thuyết “Big Bang” (Vụ nổ lớn) thì toàn vũ trụ khởi đầu là một điểm nhỏ tập trung toàn bộ năng lượng dưới dạng ánh sáng hay radiation. Người ta đang tìm cách làm vở proton để tìm kiếm hạt bosom được coi là thứ nhỏ hạt nhỏ nhất khởi điểm của vật chất….

      Theo thyết Big Bang thì vũ trụ hình thành cách đây chừng 13.8 tỉ năm.

      Nhưng thuyết này dựa trên ít nhất hai giả thiết quan trọng khác mà một trong hai giã thiết đó lại khó chứng minh.

      Dẫu vậy, thuyết này chỉ mới giải thích được chừng 30% hiện tượng hình thành vũ trụ. Còn 70% năng lượng trong vũ trụ đến từ các “hố đen” vẫn chưa đụng tới.

      Cuối cùng, giã như sau này khoa học có thể giải thích rốt ráo câu chuyện hình thành vũ trụ kể từ khi có vụ Big Bang này xảy ra thì một câu hỏi lớn vẫn không ai và không bao giờ trả lời được là trước đó vũ trụ là cái gì? Nếu vật chất sinh ra từ ánh sáng thì ánh sáng đó từ đâu mà có? Truy nguyên như vậy sẽ dẫn đến sự tận cùng.

      Câu hỏi kế tiếp là khi nào thì vũ trụ hết giản nở? Khi hết giản nở, nó sẽ co cụm lại. Điều gì xãy ra sau đó?

      Cho nên, khi nói Thượng đế là sự khởi đầu và kết thúc, tôi nghĩ đó là cách mà đầu óc con người có thể quán xuyến được cái khái niệm của sự vô tận.

      • Mike says:

        Xin nói thêm, cái đường hầm thí nghiệm cho vở các hạt proton ở Châu Âu là để tìm hạt Higgs hay bosom gì đó với mục đích là chứng minh rằng vật chất có thể tạo ra từ năng lượng.

        Công thức của Eistein E = mc2, chỉ ra sự liên hệ của giữa năng lượng và vật chất nhưng chưa ai có thể chứng minh nó được bằng thí nghiệm.

  10. VA says:

    ĐỐI THOẠI VỚI ANH BÍNH THÂN

    NGƯỜI : Chúc mừng năm Bính Thân. Là khỉ đầu đàn anh nghĩ thế nào về chuyện khỉ tiến hóa thành người ? Khó tin quá bởi chúng ta có khá nhiều điểm khác nhau. Này nhé anh thì nhiều lông, chim nhỏ, hành sự chưa được 1 phút, trong khi người chúng tôi như lão Bùm có thể làm đến 2h, khiêm tốn như lão HQ cũng được 2 phút sau khi khởi động 22 phút…
    KHỈ : Khì khì, Chuyện khỉ tiến hóa thành người là đúng đấy, anh cứ cởi ra là thấy lông liền, khoảng 2 năm không mặc, không cạo thì đầy lông ngay thôi. Còn cái chuyện khỉ kia tuy tôi chỉ được khoảng 22 giây nhưng anh thấy đấy tôi phải lo phục vụ hàng ngày đều như vắt chanh cho 22 cô vợ và vài chục thê thiếp, thời gian là không đủ. Anh cứ thử lo cho 22 cô xem rồi hãy so sánh.
    NGƯỜI : Các anh toàn ăn chay còn loài người …
    KHỈ : Vào 1 thời điểm khó khăn không kiếm được hoa quả vì cháy rừng, họ nhà khỉ nhờ leo cây cao nên biết sớm mà thoát thân chứ đám 4 chân chạy quáng quàng chết thui nhiều lắm. Mùi thịt nướng, cá nướng bốc lên thơm ngào ngạt như các món nhậu của cô Voi khiến cho 1 nhánh khỉ tu dưỡng đạo đức kém, dao động thiếu kiên định đường lối chính trị sa vào nhậu nhẹt đâm nghiện các món mặn. Nhờ ăn mặn nhiều protit và omega-3 nên trí não giảo hoạt hơn, thân nhiệt tăng lên cộng với lặn ngụp bắt cá để nướng nên lông cũng rụng dần….Tiến hóa là đấy.
    NGƯỜI : Anh lại chém gió rồi, hổ với cá mập ăn mặn hàng ngày mà có thông minh ra đâu.
    KHỈ : Phải có sự thay đổi quyết liệt chứ, hổ với cá mập ăn hoa quả xem, hổ xuống biển bơi như cá, cá mập lên bờ đuổi thỏ xem chả thông minh giảo hoạt hơn loài người các anh ấy chứ, khè khè. Nước các anh đấy, thay đổi lừng khừng thiếu quyết liệt, đường lối chính trị phải linh hoạt tùy thời lập thế, chứ cứ kiên định, định kiến làm sao thành đại sự được. Nói vậy thôi, việc tiến hóa thành người là sai lầm của loài khỉ, sự tham lam quá độ của loài người đang khiến trái đất bị hủy hoại.
    NGƯỜI : Sao anh khỉ lại nói thế, chẳng phải Mendel đã bác bỏ Darwin rồi sao !
    KHỈ : Hừm, trước Darwin mọi người đều tin vào câu chuyện lãng mạn rằng Thượng đế tạo ra Adam và Eva thủy tổ của loài người các anh, sến quá, may ra có lão tâm hồn thơ HC là tin thôi . Các anh dựng lên vị Thượng đế vĩ đại toàn năng rồi tự nhận mình là con cháu, khè khè. Thuyết Tiến hóa của ông ấy đã mở mắt cho loài người, mặc dù bị thuyết di truyền của Mendel phản bác nhưng không vì thế mà nó mất đi giá trị bởi nó lý giải được nguồn gốc muôn loài, điều mà Mendel không đề cập đến. Hai ông này giống như Newton và Enstein vậy.
    NGƯỜI : Thế đặc tính nào của khỉ còn sót lại ở người ? đừng nói là mấy trò khỉ nhé.
    KHỈ : Bắt chước. Các anh là chúa hay bắt chước, bắt chước Liên Xô, đang ăn còn chưa đủ lại nhảy tót lên CNXH kiểu Xtalin-ít, rồi lại nhót sang Mao-ít, không ra làm sao nay lại trèo sang KTTT Tư Bản kiểu Obama-ít, kèm theo cái đuôi định hướng. Đấy nhé, bằng chứng rõ ràng, đuôi khỉ dùng để định hướng, để bấu vứu, làm duyên dụ khị mấy em khỉ, các anh không có đuôi mà cũng bày đặt bắt chước hay chỉ để mị dân. Hai là ĐỘC TÀI, thế giới khỉ được cai trị bởi độc tài của kẻ mạnh nhất, thông thái nhất. Nước các anh cũng bị cai trị bởi độc tài nhưng bất hạnh là loại độc tài bất tài, khè khè.
    NGƯỜI : Phản động quá, suy thoái quá, loài người văn minh hơn xã hội loài khỉ, dân chủ gấp vạn lần là điều không thể chối cãi.
    KHỈ : Khẹc, anh cứ chụp mũ phản động này nọ là chưa có dân chủ đâu, toàn diễn trò khỉ thôi. Đối thoại mới là xu hướng tích cực và là động lực của tiến bộ. Đối thoại kiểu dùng vũ lực với nhau thực ra là đối chưởng, đâu phải dân chủ mà là dân ăn chưởng.
    NGƯỜI : Rất có lý, nhưng đối thoại 1 lúc là thấy sôi máu chỉ muốn thọi nhau nên chúng tôi chủ trương … tránh đối thoại. Đối thoại với anh làm tôi nhớ ra hình như Marx mới là người đưa ra khái niệm tiến hóa đầu tiên vào năm 1848 khi cho rằng TB sẽ tiến hóa lên CS. mãi đến năm 1859 Darwin mới bắt chước đề ra thuyết tiến hóa trong cuốn “Nguồn gốc muôn loài (On the Origin of Species) Marx muôn năm !
    KHỈ : Khỉ thật, Marx là thiên tài của … sai lầm nhưng ý tưởng TB phát triển đến mức nào đó sẽ tiến hóa thành CS lại là thiên thần. May mắn sẽ là CS khoa học nếu KHKT phát triển không còn dân nghèo dân oan, các tài phiệt chán tiền đem cho hết như cậu chủ facebook. Kém may mắn sẽ là CS nguyên thủy, loài người trở về thời kỳ đồ đá bởi sự tàn phá của vũ khí cn cao và sự ô nhiễm môi sinh, tức là TIẾN HÓA có CHU KỲ KHÉP KÍN 😯
    NGƯỜI : Hừm, anh đã làm tôi tin vào cái thuyết tiến hóa kỳ quái của anh rồi đấy. Cái đoạn “họ nhà khỉ nhờ leo cao nên biết sớm mà thoát thân ” đúng đấy, cái đám quan tham nhũng tham như khỉ tinh quái lắm, cũng leo cao, ăn phàm, luôn bao biện luôn thoát thân. Mấy trò đánh tham nhũng có chết con khỉ nào đâu, xem ra cũng chỉ là trò khỉ thôi.
    KHỈ : Sao anh cứ móc máy tôi thế. họ nhà tôi tuy phàm ăn nhưng chẳng bao giờ bứt quả non, ghẹo nguyệt thì có chứ bẻ hoa thì không, chẳng tàn phá môi sinh, chẳng ăn 1 phá 10, chặt hết đào hết hút hết lên đút vào mồm như người các anh. Thôi không đối thoại với anh nữa kẻo lại sôi máu đánh nhau, năm mới năm me xui lắm, cứ độc thoại cho nó lành. Mà nói thì chỉ có vợ con nó nghe, con gián của lão Trần nó hay chứ có cóc khỉ nào nó nghe đâu. Thôi nâng ly nào 😀

    • TKO says:

      @ Bác VA:

      Comment này của bác VA nếu bác Cua không mải du xuân, có lẽ sẽ được biên tập, phát triển thành một entry lý thú đầu năm Bính Thân?
      TKO ấn tượng tấm hình khỉ cách điệu, nét vẽ mềm mại, tông màu cam đẹp và lạ.

      P/s: Năm ngoái, có lần cụ Dove nói với TKO: “bác VA là một nhà kỹ trị thẳng thắn và tốt tính”
      Mới đây TKO đọc thấy ở HC nói về việc tự ứng cử –> bỗng dưng TKO nghĩ lan man: có lúc nào bác VA từng nghĩ đến việc tự ứng cử tham gia chính sự? Nếu có quyền, TKO sẽ đề cử bác VA vào nội các … Kua giáo, bác VA ưng được bổ nhiệm vào Bộ nào? Bộ Binh nhé? Riêng bác Mười Tạ thời rất chí thú và từng tự ứng cử vào Bộ Học rồi.
      🙂

      • Mười tạ says:

        Nàng Tko đi tránh rét đã về.

        Hôm nay tiễn người đẹp ra phi trường, Mta mói biết có chuyến bay thẳng Đà nẵng – Nha trang. Chắc nhờ Tko ship kem đc 🙂

  11. CD@3n says:

    – nghệ sỹ Chí Trung, con cả của cố NSND Quí Dương, có vài dòng về người “bạn” Đinh La Thăng, nguyên tư lịnh ngành GTVT, tân bí thư SG , ( cảm ơn HM cho hiện!) :

    “Gặp Anh từ năm 1983, khi Nhà hát Tuổi trẻ lên Hoà Bình diễn tại sân khấu ngoài trời, lúc đó Anh đang là Bí thư Đoàn của Tổng CTy Sông Đà. Tôi đã vô cùng ấn tượng bởi nhiệt huyết, ánh mắt luôn nhìn thẳng và tài ca hát của Anh lôi cuốn tất cả mọi người. Gia đình chúng tôi biết và thân nhau từ đó.
    Sau đó anh là Chủ tịch của TCTy Sông Đà, rồi về Huế làm phó bí thư Tỉnh uỷ trong 2 năm, sang làm Chủ tịch Tập đoàn Dầu khí QG và thành Tư lệnh ngành GTVT… Ở đâu anh cũng cháy hết mình như một sức hút không cản nổi trong cả công việc lẫn vui chơi ca hát.”

    “Tối qua ngồi chia tay Anh vào nhận nhiệm vụ mới tại TP HCM cùng vài người bạn thân thiết. Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên thênh thang bởi không nhiều người biết hôm nay Anh đi.. Tâm trạng tôi buồn vui lẫn lộn! Vui vì Sài Gòn chắc chắn sẽ thay da đổi thịt với một người vừa có Tâm, vừa có Tầm…như Anh. Buồn vì từ nay hoặc chí ít trong 5 năm tới, chúng tôi thiếu đi một ngọn lửa rừng rực cháy với một sức mạnh lan toả dữ dội trong công việc, thể thao và cả uống ăn ca hát..!
    Hà nội thiếu Anh, chắc cũng sẽ vươn lên! Chúng tôi thiếu Anh chắc cũng sẽ vượt qua được nỗi nhung nhớ… Nhưng đất nước cần có Anh, thậm chí cần nhiều người như Anh để xây dựng cuộc sống cho người Dân ngày một ấm no.. Và nói như ở đâu đó từng nói:
    Hỡi những người tốt, hãy liên hiệp lại!
    (http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/289002/ns-chi-trung-o-dau-anh-thang-cung-chay-het-minh.html).
    ———————–
    – a# tự đêm ghi ta khi hát, và hát Karooke “khá hay”, đá bóng khá “tinh quái” và cũng “khá gấu”…còn ăn uống thì “vô tư” …đó là tính cách ngoài đời “chính khách”…cầu thủ bóng đá ấy liêu có làm nên “chuyện” trước hàng phòng thủ “đổ bê-tôn- đỗ xe bus” trước khung thành khi vào “trận đấu mới” …80 Trần Hưng Đạo, trước Tết và chắc cả sau Tết, không khí trầm lắng, …same, same, như những gì Chí Trung đã viết..! xin nghe ý kiến “mộc mạc” tử người bảo vệ cổng văn phòng bộ GTVT, mắt đỏ hoe : “bô trưởng nào thì cũng ăn, nhưng anh Thăng không ăn hết, anh cho chúng em được tý cháo…chỉ mong anh Thăng làm bộ trưởng mãi ở đây..”!
    – xin phép Chí Trung, modify cẩu kết của bạn, nhưng không tiên viết ở đây…bởi vì, ở VN, không có quyền chọn cái Tốt, chỉ được chọn cái ÍT XẤU HƠN ?! :mrgreen:

  12. CD@3n says:

    – cafe, tra mạn là 2 thứ “phổ biến” ở VN, 5 Tết, xin nói chuyện cafe, mời xem :

    “Nhiều tờ báo trong nước loan tin Việt Nam giữ vị trí á quân trong xuất khẩu cà phê ra thế giới, chỉ sau Brazil. Còn kênh truyền hình BBC của Anh thì làm hẳn một phóng sự về cà phê Việt Nam. BBC cho biết lượng cà phê tiêu thụ tại Anh có nguồn gốc từ Việt Nam và đang đứng đầu thị trường này.
    Tuy nhiên, chúng ta đừng vội mừng vì đằng sau những thông tin kia là một sự thật còn đắng hơn cả cà phê. Đó là khi tiêu thụ tại Anh thì cà phê Việt Nam đã được pha chế qua bàn tay của các nhà sản xuất Brazil. Nghĩa là nó đã khoác một cái vỏ bọc là cà phê Brazil và hầu hết người uống cà phê ở Anh vẫn tin đó là cà phê Brazil.
    Đoàn làm phim của BBC đã đến tận các vườn cà phê ở Việt Nam, gặp gỡ nông dân, chuyên gia. Những hình ảnh tương phản được đặt cạnh nhau đã nói lên tất cả sự cay đắng này. Một bên là những người nông dân lam lũ trên rẫy cà phê, nhặt từng hạt cà phê bán với giá rẻ như bèo, chưa chắc đã đủ mua gạo ăn qua ngày. Một bên là “ông vua cà phê” Đặng Lê Nguyên Vũ khoe có 10 chiếc Ferrari, năm chiếc Bentley và tuyên bố là sẽ mua trực thăng…

    Trước những số liệu về xuất khẩu và những thông tin mà BBC đưa ra, chúng ta không còn nghi ngờ gì về chất lượng của cà phê Việt Nam nữa. Thế tại sao chúng ta vẫn cứ phải tủi hờn chấp nhận phận áo gấm đi đêm? Tại sao danh tiếng cà phê Việt Nam không được thế giới biết đến? Câu trả lời nằm ở việc chúng ta quảng bá, xúc tiến thương mại quá tệ. Giới doanh nhân thì chỉ lo “chém gió”, còn các cơ quan nhà nước thì ngồi không.

    Đầu năm 2013, Đặng Lê Nguyên Vũ từng tuyên bố đánh bật Starbuck ngay tại sân nhà. Thế nhưng đến giờ này ai đánh ai thì đã quá rõ. “Ông vua” này cũng từng tuyên bố sẽ tấn công thị trường cà phê Mỹ nhưng rốt cuộc chẳng làm được gì. Trái lại một gương mặt mới toanh là Phạm Đình Nguyên chẳng nói chẳng rằng mà đưa được thương hiệu cà phê Phildeli của Việt Nam đến Mỹ một cách ngoạn mục!
    Xem xong đoạn phim này, không biết tham tán thương mại, Trung tâm xúc tiến thương mại của Bộ Công Thương có buồn không chứ kiều bào và người dân ta thì buồn rười rượi. Mới đây trong lần trò chuyện với một nhân vật từ Mỹ về, chúng tôi được vị này cho biết tại New York, Bộ Công Thương của ta có đặt Trung tâm Xúc tiến thương mại. Thế nhưng trung tâm này hầu như chẳng làm được gì. Họ chỉ mở được mỗi cái showroom trưng bày vài ba sản phẩm mây, tre, lá, hàng thủ công mỹ nghệ!
    Còn tại Anh, một nhà báo từng có dịp đến xem hội chợ Việt Nam tại London bức xúc, với danh nghĩa của cả một quốc gia mà người ta tổ chức một hội chợ nghèo nàn hệt như những gian hàng lô tô, xóc đĩa ở các vùng quê Việt Nam! Nói đâu xa, mới tháng 3 năm rồi, tại một hội chợ du lịch ở Đức, Tổng cục Du lịch Việt Nam còn treo luôn một bức ảnh quảng bá “giùm” cho du lịch Trung Quốc!
    Cứ quảng bá, xúc tiến kiểu này thì cà phê Việt Nam âm thầm tôn vinh cho cà phê Brazil âu cũng là điều dễ hiểu!” ( Theo Soha).
    ——————————
    – việc cop/past này chỉ phục vụ tất cả để xem, những số liêu vê xe cộ, tài sản của ô. Đăng lê nguyên Vũ chỉ để xem, không thê kiểm chứng ! Nhưng những gì mà ô. chủ cafe Trung Nguyên đã làm ( “chém gió hơi bị nhiểu !), cũng không phải là “vô ích” cho việc vực dấy và quảng bá cafe VN qua thương hiêu “Trung Nguyên”, dù rằng còn có nhiêu điều chưa như ý, nhất là trong cuộc chiến “sans merci- tàn bạo” với các thương hiêu “ông lớn nước ngoài” ( như Starbuck). Hơn nữa, việc kinh doanh ở VN không hê đơn giản, phải có “bệ đỡ- chống lưng” ( 😀 ) và rất nhiều chiêu trò “bôi trơn” trong ma trận của thuế, quản lý thị trường, hải quan, an ninh…, còn nói về các cơ quan xúc tiên thương mại…và vai trò của các tham tán thương mại VN tại các cơ quan ngoại “dao”, thì…đã bao năm rồi, “thôi rồi lượm ơi..” ! 😛 🙂

    • huu quan says:

      thực ra, chính starbucks đã quảng bá cho cà phê Việt. Tháng 1.2016, starbucks đã cho ra cà phê mang tên Đà Lạt- Việt Nam được lấy từ chính xứ Cầu Đất- Lâm đồng. Xem
      http://giacaphe.com/47087/ca-phe-viet-chinh-thuc-vao-starbucks/
      Tuy nhiên, họ chỉ mua thô với giá khá rẻ tại đây, sơ chế và đem về rang xay tận ở Mỹ rồi mới đem bán khắp thế giới. Với giá bán khoảng 12USD cho 250gr, giá cà phê Việt thuộc dạng cao so với nhiều loại khác. Nhưng giá thu mua thì.. thôi rồi,chỉ vào khoảng 2 USD cho 1 kg sơ chưa sơ chế, cao hơn so với các loại cà phê bình thường khác một chút. và người dân vẫn chưađược hưởng lợi bi nhiêu.
      Tương tự trà Lâm Đồng tuy được chế thành trà Olong nhưng giá thu mua vẫn không cao, hay là cá ngừ chế thành nước mắm Phú quốc nhưng giá thu mua vẫn thấp. Người nước ngoài vào VN, mua rẻ những nguyên liệu VN, chế biến những sản phẩm mang thương hiệu Việt với giá cao rồi bán lại cho chính người Việt Nam.

    • TamHmong says:

      Vietnam Airline và Vietjet đang có kế hoạch thông báo tuyển tiếp viên toàn cầu. Người Kinh với chuyên môn chính là chém gió vỉa hè thảm rồi. Về phương diện này vào TPP nhân sự còn bị cạnh tranh khốc liệt, thê thảm nữa.
      Đến lúc dọn dẹp vỉa hè (cả ảo) thôi các Kinh đại gia ôi!

    • TamHmong says:

      Quên xin lỗi. Nhân viên người Việt ở VN làm cho Cty, cơ quan VN vẫn có đôi chút ưu thế cạnh trạnh.
      Khác với toàn bộ thế giới còn lại ngày Tết sếp tìm mọi cách thưởng nhân viên. Ở VN ngược lại, nhân viên đau đầu xoay tiền nghĩ mẹo mua quà tặng sếp.

  13. VA says:

    NỢ
    Tết Bính Thân đại ca Đinh La Cọp ở Hoa Quả Lư nổi hứng muốn ăn thịt khỉ, với bản tính quyết liệt Cọp liền lập kế mời khỉ đến ăn tiệc. Cọp niềm nở:
    – Lâu nay ta ngày quên ăn đêm quên ngủ, áy náy vô cùng, luôn nghĩ đến món nợ ân tình với chú. Hôm nay nhân dịp xuân sang ngày đẹp đại ca mời chú ăn tiệc, chú chọn thực đơn đi để cho người làm. đại ca NỢ chú.
    Khỉ nhìn thấy nào là vị lẩu Tàu, xì dầu Tiệp, cà ri Ấn, ớt Hàn, sốt Đức, giềng xả Thái, thìa là fomat Pháp, tương hạt cải Nga, sữa Úc, gừng tỏi Nhật, nước mắm … hoa cả mắt. Khỉ chợt chấn động tâm thần ứa nước mắt nói:
    – Dạ tiểu đệ chỉ thích … chuối thôi ạ
    – Khỉ ạ, chuối thì dành cho vợ chú ở nhà, chọn nhanh lên đại ca đây NỢ chú đấy.
    – Đại ca ơi, em đâu dám trèo cao, huhu em chỉ cần chuối thôi, huhu
    – Đúng là IQ thấp, dân trí thấp, chú chọn chuối thì đại ca đây chết đói à. Đừng để đại ca phải NỢ chú.

  14. huu quan says:

    Nhân chuyện Tết của Voi, tôi muốn kể một câu chuyện về tiệc Tất niên, ở miền Bắc thì tôi không rõ chớ ở Sài Gòn thì gần như công ty nào cũng tổ chức tiệc tất niên cho nhân viên, có ăn nhậu, hò hét, bốc thăm trúng thưởng. Công ty nào làm ăn ra thì thưởng lớn, công ty thua lỗ thì thưởng ít.
    Tôi có ông bạn có cái công ty be bé chỉ vài nhân viên, năm qua làm ăn lỗ quá nhưng cuối năm, cũng gắng bán con xe máy của vợ để thưởng cho nhân viên và tổ chức Tất niên. Phải mời thêm vài thằng bạn đến cùng để cho vừa 01 bàn. Tụi tôi tới đứa móc triệu bạc, đứa góp thùng bia. Cũng hò hét, cũng hát OK, cũng dzô dzô trăm phầm trăm. Khi thằng bạn tuyên bố tặng mỗi nhân viên 5 triệu ăn Tết thì có nhân viên đã khóc, Nhân viên toàn sinh viên vừa ra trường, chưa xin việc được mới chấp nhận làm công ty bé. Nhưng tình cảm của ông chủ đã khiến cho nhân viêncảm động, có đứa muốn nghỉ việc sau Tết đã tuyên bố luôn sẽ theo ông chủ tới cùng.
    hy vọng sang năm, thằng bạn tui sẽ làm ăn khá hơn vì cách đối xử đầy tình người của nó.

  15. Mười tạ says:

    Người ta bảo phụ nữ là người giữ gìn truyền thống dân tộc.

    Khi lan man về ngày Tết, Ngà Voi nói về việc ăn uống, những tập tục truyền thống, cũng như vai trò tổng quản của người phụ nữ Việt. Điều đó rất hay, nhất là khi người phụ nữ nói về chính họ, ko áp đặt lên ai cả.

    Các cụ ông, nếu muốn “giải phóng” phụ nữ thì nhảy xuống bếp rửa chén bát luôn, rất dễ. Thay vì ngồi phòng khách, cầm ipad vào mạng góp ý “giải phóng” phụ nữ, lâu lâu hỏi: bu nó ơi, cơm xong chưa đấy? 🙂

    Và như vậy, chưa thể coi cái lan man này là quan điểm, là cấp tiến hay bảo thủ.

    Nhân lan man về cấp tiến/bảo thủ, Mta có thắc mắc rằng: người ta nói ông Tổng là bảo thủ, nhưng “nội các” của ông (các uv bct) có nhiều ông trẻ nhất từ trước tới nay, lại đc thực tế chứng minh năng động, nói là … trảm 🙂 Vậy thì ông sếp của cái nội các đó là cấp tiến hay bảo thủ?

    P/s: ko chơi ếm bùa ông Ba Ngấn nghe 🙂

    • TM says:

      Ông cụ bảo thủ tuyển người trẻ đầy năng lực và nhiệt huyết để “kiên định Mác Lê”. Vậy thì đó là nội các bảo thủ hay tiến bộ?

      • Mười tạ says:

        Nếu người trẻ đầy năng lực và nhiệt huyết mà “kiên định” cái gì, thì cái đó xứng đáng để kiên định 🙂

  16. Hiệu Minh says:

    Hồ Gươm không có cụ rùa 🙂

  17. Hiệu Minh says:

    Dành cho các cụ thích xem ảnh

  18. Thanh Tam says:

    Cảnh mẹ đèo con trong Hộp Cacton để về quê Ăn tết ( bài trên Vietnamnet.vn 6/2/2016) gây nhiều tranh luận về giao thông và hệ lụy Cái Tết ở Việt Nam :
    http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/288706/anh-me-dong-thung-deo-con-ve-que-an-tet-gay-soc.html

    • Thanh Tam says:

      Đã có nhiều tiếng nói về Têt ở Việt Nam hiện nay : Tết , lúc người Việt khiếm nhã nhất :
      http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/287354/tet-luc-nguoi-viet-khiem-nha-nhat.html

    • ngavoi77 says:

      Em nghĩ, không thể đổ thừa cho tết những việc này được ạ. Khi ta đổ thừa việc người dân không đủ ăn, không đủ tiền tàu xe về tết cho tết thì…em nghĩ đó là một hình thức ngụy biện. Người công nhân làm việc quần quật mà không đủ sống là do bị bóc lột từ chủ doanh nghiệp, chủ doanh nghiệp bị nhà nước bóc lột với các thể loại tham nhũng, bôi trơn, thuế phí, người dân bị bóc lột từ nhà nước với các loại thuế phí trên từng mớ rau, ký thịt cho đến cái băng vệ sinh phụ nữ.. thuế phí chồng chéo thuế phí vô lý. Giao thông hỗn loạn, ách tắc, tai nạn là một phần do đường xá chật hẹp, xấu xí, phương tiện công cộng không đáp ứng được nhu cầu, giá cao do xăng cao, thuế phí cầu đường cao…và đó là trách nhiệm quản lý của nhà nước, một phần do ý thức tuân thủ luật giao thông không cao, và ý thức cũng do giáo dục mà nên, và nhà nước cũng là người quản lý giáo dục nên nhà nước phải chịu trách nhiệm chính trong việc ý thức của người dân.

      Tết không có lỗi, không gây ra hệ lụy. Chỉ con người không thể, không dám nhìn thẳng và mắng thẳng vào nguyên nhân của vấn đề vì sợ nhà nước bỏ tù, vu cho là thế lực thù địch nên đành phải đổ lỗi cho tết một cách chung chung mơ hồ, hòng trút bỏ ẩn ức. Kiểu “mất mùa là tại thiên tài, được mùa là bởi thiên tài đảng ta.” Mất mùa đâu dám mắng đảng lãnh đạo không tốt, không sâu sát, đành đổ cho thiên tai vậy 🙂

  19. Nguyễn Vân says:

    Tết cổ truyền là một truyền thống có từ thời Phong kiến, thuộc về chế độ quân chủ, Tết là dịp để thi hành lễ một cách cao nhất. Từ 23 tháng chạp là lễ cúng ông Công, ông Táo chầu trời. Chiều 30 tháng chạp là lễ tất niên, đêm giao thừa là lúc các quan nhà trời giao ban (các vị quan cai quản năm, tháng, ngày, giờ v.v…) đổi lượt nên lễ được cúng giữa trời. Sáng mùng 1 là tết Nguyên đán. Thường thường sáng mùng 3 là lễ tạ hay lễ hóa vàng. Tính sơ mấy cái lễ liền nhau như vậy để thấy việc con cháu sắm lễ phải bận rộn, vất vả ra sao. Theo tục lệ bày mâm cỗ cúng phải thật tinh khiết, trang trọng để cung kính các bậc bề trên. Ngày tết phải khấn cúng các thần linh trước rồi mới đến tổ tiên, ông bà.
    Việc bày ra nghi lễ trang trọng là để dạy cho con cháu phải biết tuân theo thứ bực một cách nghiêm ngặt, khi các đấng bề trên chưa hưởng thụ thì hàng con cháu phải đợi. Mâm cỗ cúng bày ra phải chờ cho hương tàn mới được hạ cỗ. Do yêu cầu tinh khiết nên mâm cỗ cúng tối 30 dù chưa ăn hết thì sáng mùng 1 vẫn phải bày cỗ mới. Ba mâm cỗ liên tiếp từ chiều 30, đêm 30 (giao thừa), sáng mùng 1 khiến các bà các mẹ phải mệt bở hơi tai, thức ăn để nguội dồn ép lại gặp phải năm trời nóng bức thì thật mệt. Nghe nói ngày xưa có đức Thầy Huỳnh Phú Sổ bày cho dân việc cúng tế rất đơn giản, đồ lễ chỉ là hương hoa, nước lã. Ngày nay thấy nhiều báo bày cho dân mâm cỗ cúng gồm rất nhiều thứ. Nếu 3 buổi liền (chiều 30, đêm 30, sáng mùng 1) sắm mâm cỗ cúng tràn trề như thế thì cỗ làm ra sẽ ăn không kịp biết xử trí thế nào.
    Việc cúng tế dễ bị lợi dụng thành mê tín dị đoan, cầu cúng để xin những điều ngoài khả năng mình được hưởng. Việc kính phục bề trên dễ bị lợi dụng thành đút lót, khó cho sự phát triển dân chủ. Việc đem thần linh đe dọa dân lành dễ khiến những người kém hiểu biết hoang mang hoảng sợ, cầu cúng tràn lan làm mảnh đất tốt cho bọn buôn thần bán thánh.
    Việc ăn tết âm lịch bất lợi vì không nhịp cùng thế giới đã được nhiều người bàn, mình chỉ xin bàn một ý rằng thì là khi đổi sang tết dương lịch sẽ có thể nhân đó mà cải đổi được những tục lễ đã không còn phù hợp, sẽ bớt được những kiêng kị không cần thiết, có cơ tổ chức tết theo lối mới phù hợp với thời công nghiệp, với chế độ dân chủ hơn.
    Vài lời bàn góp cùng các cụ hang Cua, xin kính các cụ, có gì không phải xin được chỉ giáo.

  20. TC Bình says:

    Nếu phải chọn giữa Tết tây và Tết ta, tôi chọn Tết ta. Bởi lẽ:
    Tết tây, hay Tết dương lịch là của người Tây phương. Đối với người thuần Việt như tôi thì nó vô vị, chẳng qua chỉ là mốc để đánh dấu một năm làm việc. Trong giờ phút đón giao thừa Tết tây tôi chẳng cảm thấy dù chỉ là một chút bâng khuâng, nghiêm trang hay xúc động gì cả. Trái lại, Tết ta đánh dấu một năm sống của đời người, là thời gian để chiêm nghiệm về cuộc đời. Là thời gian để, dù có thể chỉ là trong tâm tưởng, trở về với gia đình, nguồn cội.
    Tết, như nhiều lễ hội khác đều bắt nguồn từ truyền thống cha ông. Người Tây phương đón năm mới vào ngày 01 tháng 01 Dương lịch hàng năm từ truyền thống cha ông họ. Người Việt ta có đón Tết tây cũng chỉ là ăn ké gọi là, sao có thể đem so sánh với Tết cổ truyền đã ngàn đời của người Việt mình được. Đã là người Việt, mấy ai không bồi hồi xúc động trong giây phút đón giao thừa, mấy ai không nhớ về những cái Tết ngày còn thơ ấu, mấy ai không muốn ngày Tết được về đoàn tụ với gia đình?
    Có người đã nói về những hệ lụy của Tết như công việc đình đốn, cỗ bàn ăn uống, ngộ độc thực phẩm, quá tải và tai nạn giao thông, tệ nạn biếu xén, lì xì biến tướng… . Thiết nghĩ, những điều đó do ý thức của nhiều người còn kém, do chính quyền quản lý xã hội kém chứ không thể đổ tội tất tần tật cho Tết được. Cũng như không thể đổ tội cho dao, búa, cuốc…khi nhiều hung thủ dùng chúng làm công cụ giết người.
    Ngày nay, một số người cho là Tết làm mệt nhọc, phiền toái nên có mốt đi du lịch…trốn Tết. Đó là quyền tự do của từng người, nhưng tôi thì nghĩ, một năm có 362 ngày làm lụng vất vả (hay ăn chơi nhảy múa 🙂 ), có ba ngày để trở về với văn hóa truyền thống của cha ông thì có gì mà phải trốn?!
    P/S: Tết năm nay ít thấy biểu ngữ Mừng đảng-mừng xuân. Thiết nghĩ, ngàn đời nay khi dân tộc ta chẳng có đảng nào cũng vẫn cứ ăn tết và mừng Xuân như thường. Vơ vào một cách thô thiển chắc nhận ra cũng thấy ít nhiều xấu hổ chăng?
    Chúc cụ Tổng và mọi người trong Hang ta năm mới an vui, hạnh phúc.
    ( Lang tui tiếp tục mừng…vợ-mừng Xuân đơi. 🙂 )

    • TM says:

      Tôi cũng ủng hộ giữ ngày Tết cổ truyền. Đó là một tập tục ngàn đời của người Việt. Tuy dùng âm lịch cùng với người Hoa, vì lúc trước chúng ta làm gì có dương lịch mà dùng, nhưng dân ta ăn Tết theo kiều người việt, không hề rập khuôn theo Tàu.

      1. Nếu dời vào ngày 1 tháng giêng thì có lợi gì? Điều này sẽ làm mọi người ngơ ngác, vì không thể “bứng” cả một hệ thống đón xuân gồm đưa ông Táo về Trời, dựng nêu, hạ nêu, thăm mồ mả ông bà, đón giao thừa, hóa vàng vòng quanh ngày 1 tháng giêng tây được.

      2. Ăn Tết theo ngày Tây thì có ăn theo kiểu Tây không? Tây chỉ đi nhảy đầm đêm 31 tháng 12 đến nửa đêm rồi ngày 1 tháng giêng ngủ trưa, chơi tửng tửng, không có truyền thống dân tộc gì cả. Truyền thống sum họp gia đình của họ là ngày Giáng sinh của Tây và Mỹ , và ngày lễ Tạ Ơn của người Mỹ. Vào những ngày truyền thống này thì xe cộ cũng kẹt đường, sân bay quá tải, chuyến bay đình trệ, đôi khi cả chục nghìn người dật dựa tại phi trường nhiều ngày nếu thời tiết xấu, v.v. Dù bất tiện, nhưng dân tộc nào cũng có ngày để mọi người đi làm ăn xa ố về sum họp với gia đình, chỉ khác lịch với ngày Tết VN thôi.

      3. Tết VN quá nhiêu khê mệt mỏi: thì làm giản tiện lại, muốn đình đám hay gọn nhẹ là tự mình. Tại sao khi xưa ở miền Nam đời sống kinh tế thoải mái hơn mà người ta không theo nhiều hủ tục như bây giờ? Không có chuyện đến nhà biếu xém sếp lớn sếp nhỏ, phong bì to phòng bì nhỏ, v.v. Bố mẹ tôi không hề biết các sếp nhà ở đâu. Ngày nay tại các công ty nước ngoài thì sếp lớn đẵi đằng, tưởng thưởng nhân viên chứ không có chuyện ngược lại. Lại kh6ong có chuyện lên chùa bẻ gãy cả cành lá, nhét tiền vào tượng Phật, treo bán thịt cầy đầy dẫy chung quanh chùa.

      4. Người Nhật ăn Tết dương lịch nhưng họ lại có biết bao ngày lễ vinh danh các truyền thống Nhật quanh năm: lễ mùa xuân, hội ngắm hoa đào, lễ trẻ em, lễ búp bê, lễ núi, lễ vu lan, v.v. Ngườ Miên ăn Tết khoảng tháng tư tây với truyền thống dội nước vào mọi người để chúc lành, v.v.

      Tóm lại: không nên bỏ ngày Tết truyền thống, nhưng nên đổi cách ăn Tết sao cho đơn giản vừa phải, chú trọng vào sum họp gia đìn hơn là vẽ vời hình thức

      • A. Phong says:

        “…Tết VN quá nhiêu khê mệt mỏi: thì làm giản tiện lại, muốn đình đám hay gọn nhẹ là tự mình. Tại sao khi xưa ở miền Nam đời sống kinh tế thoải mái hơn mà người ta không theo nhiều hủ tục như bây giờ?…”

        Nhớ ngay sau năm 75, đám cưới chỉ được có nước trà và bánh ngọt. Đám nào làm khá hơn, có khi bị phạt “thuế ngu”. Chuyện thật mà như đùa…

        • TM says:

          Bác A.Phong có cưới vợ bằng bánh ngọt nước trà không?

          Một người bạn tôi đã đãi đám cưới như thế. Chị ấy lấy con cán bộ gộc, nhưng vì vậy càng sợ tai tiếng. không dám làm to.

          Ông anh tôi cũng cưới vợ những năm bao cấp, thiệp cưới in giấy thường, mỏng dính như tờ rơi ngày nay. Riêng về ăn uống thì ông ấy liều “lỡ ngu cho ngu luôn”, nên đãi tiệc mặn 5, 7 món., và quần áo cũng xênh xang đủ thứ, lấy cớ “đồ trong nhà có sẵn lấy ra mặc”. 🙂

        • A. Phong says:

          Dạ chưa? Mấy năm đó còn con nít, ăn bo bo lớn không nổi.

      • ngavoi77 says:

        Tết, em Voi bỏ phong bao lì xài các cháu mỗi đứa 10 ngàn hoặc 20 ngàn. Chẳng đứa nào dám chê tiền ít. Do giáo dục trong nhà mà nên. Dạy cho các cháu hiểu tiền lì xì là đồng tiền tượng trưng mang lại sự may mắn theo phong tục. Khi các cháu hiểu, thì số tiền trong phong bao bao nhiêu là không quan trọng. Khi bạn bè tới chơi nhà, lì xì cho các cháu nhiều, các cháu cũng được dạy là phải trả lại.
        Nếu nhà nào cũng giáo dục con cháu như thế, như ngày xưa, thì tiền lì xì không phải là gánh nặng đến mức người ta không dám đi thăm nhà nhau.
        Thức ăn nấu cúng, ăn uống nếu biết tính toán để chỉ nấu vừa đủ, thì nó cũng sẽ là bữa cơm gia đình thường ngày, ngon hơn một chút, vậy thôi, làm gì mà lãng phí đến phải chi nhiều tiền và mệt mỏi? Cả năm con cháu mới tụ họp ăn với nhau được một bữa cơm đông đủ, mỗi người xúm xít một tay cùng chi tiền mua sắm, cùng nấu, cùng dọn dẹp thì tốn kém và mệt mỏi ở đâu? Người tây có cái rất hay là khi ăn xong phải tự dọn bát đĩa của mình vào bồn rửa, giúp chủ nhà dọn bàn. Người Việt, nhất là đàn ông, ăn xong thì ngồi im, dồn hết việc cho phụ nữ, người phụ nữ không dám bảo chồng, anh em trai, khách giúp dọn, tự làm một mình, rồi bảo đó là “hi sinh” rồi than mệt…là điều Voi thấy rất dở và kỳ cục. Rồi lại đổ thừa cho tết gây mệt. Tự mình làm cho mình mệt chứ tết nào làm cho mệt?! Nếu vậy, bữa cơm bình thường hằng ngày cũng mệt, đâu chỉ tết. Và đừng bao giờ mời khách nếu than thở. Vậy, thử nghĩ, ta sống với ai?
        Voi là phụ nữ VN, nhưng Voi nể phục phụ nữ phương tây. Phụ nữ Việt hay kêu là mình hi sinh nhiều, hay tự hào là giỏi giang, đảm đang đủ kiểu… Nhưng, thật ra, phụ nữ phương tây họ làm việc cơ quan cũng như việc nhà đạt năng suất gấp mấy lần phụ nữ Việt mà họ vẫn vui vẻ. Vì sao? Vì họ làm bằng tình yêu chứ không phải là trách nhiệm và họ không coi đó là hi sinh rồi mượn cớ đó cằn nhằn, chửi chồng con. Hoặc đàn ông phương tây cũng vậy.
        Có anh bạn sống ở tây nhiều năm, về VN, vào miền Nam chơi, thường ăn cơm nhà Voi, ăn xong bữa nào anh cũng tự dọn và vào bếp rửa bát. Rất hay.

        Cái hay của người thì không học, nhưng lại muốn theo người ăn tết tây. Ok, giờ đồng ý chuyển qua ăn tết tây, bỏ tết cổ truyền, thì ngày tết tây vẫn là ngày tụ họp, bỏ cúng kiến thì cũng phải nấu ăn cho từng đó người. Có thay đổi được cái mệt không, cái bất cập không? Không thay đổi tư duy thì vẫn mệt, vẫn than thở, vẫn kêu ca và…nhẽ lại bỏ luôn tết tây, cho khỏe, phỏng ạ?! 😀

        Em thích còm của anh TC Bình và chị TM. Các bất tiện và hệ lụy là do con người sau này tự đặt ra, chạy theo, rồi cứ thế thành nếp xấu, lại không dám nhận do chính mình, mà đổ thừa….tại tết, cho dễ! “Có ai dũng cảm tự rửa mình?”-câu nói của một anh bạn.

        • TM says:

          Công ty tôi chỉ có vài chục người nhưng hằng năm vẫn làm một cái “hội nghị” be bé để những nhân viên làm tại các nơi khác về trụ sở chính sinh hoạt vài ngày với nhau cho vui.

          Có lần thay vì kéo nhau ra nhà hàng ăn tiệc, họ đặt một trường dạy nấu ăn tổ chức cho nhân viên học nâu các món rồi sau đó cùng nhau “chén” tác phẩm của mình. Cũng vui, mỗi nhóm nhỏ cùng nhau làm bánh cua, thịt bò nướng, bánh tráng miệng, v.v. Mọi nguyên liệu đã cân đo đong đếm sẵn, có nhân viên của trường đứng kèm, nên mình tạo ra những món ngon lành hấp dẫn như nhà hàng chính hiệu.

          Sau bữa tiệc, ông sếp của tôi đứng lên bê tất cả chén bát vào trong cả nồi niêu lớn nhỏ đã dung để nấu, rửa tất tật. Mọi người cười đùa chuyện này thì ông trả lời: “không sao! tôi đã được huấn luyện bài bản ở nhà mấy chục năm nay rồi!” 🙂

        • ruavang says:

          Tết ta bản chất của nó không có gì là xấu xí ,
          những cái Hủ tục râu ria kèm theo Tết ta Mới là vấn đề .

      • chinook says:

        Tôi không rõ người Nhật ở Nhật ăn Tết như thế nào. Nhưng em dâu út của tôi là người Nhật sanh trưởng ở Mĩ, cũng giũ một số tập tục truyền thống khi ăn Tết dương lịch.

        Đặc biệt họ có ngày họp nhau lại để làm Mochi , tương tự như bánh dày bên ta để ăn vào dịp Tết.

  21. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Về Hà Nôi vào dịp Tết mỗi khi lưu thông lâu trên đường tôi hay có cảm giác chóng mặt ù tai hoa mắt ong thủ kể cả đi auto riêng hay Taxi. Thời gian cuối tôi hay đi xe bus cảm thấy yên ả hơn. Hóa ra cảm giác đó không phải của riêng tôi mà của nhiều người VN ở lâu nước ngoài về HN và đặc biệt là của người nước ngoài. Xin phép giới thệu cảm tưởng của một bạn trẻ Úc về Hà Nội hiện đại hướng đến thế kỷ 22.
    ****
    Cuối năm ngoái, tôi có anh bạn thân từ hồi học ở bên Úc sang chơi. Trước khi sang, hắn đã lên mạng tìm hiểu, liệt kê các địa điểm nổi tiếng ở Hà Nội rồi nhờ tôi dẫn đi từng nơi một. Hồ Hoàn Kiếm, Chùa Một Cột, Văn Miếu, phố cổ,…cùng các món ăn không thể bỏ qua khi đến Việt Nam như phở, bún chả, bánh tôm Hồ Tây… Tôi cũng dẫn hắn đi khắp các ngõ ngách, uống bia cỏ, trà đá chém gió,… Cố gắng để hắn cảm nhận hết được những nét đặc trưng văn hóa của Hà Nội.
    Trước khi hắn trở về nước, tôi hỏi hắn là “mày có hài lòng về chuyến thăm thú Việt Nam này không”. Hắn bảo công nhận Việt Nam nhiều cảnh đẹp, hoang sơ (ngoài Hà Nội hắn còn tự đi Sa Pa và Hạ Long), món ăn phong phú, đậm đà. Hắn ấn tượng nhất là món bún đậu, lần đầu tiên hắn ăn nhưng không hề thấy sợ mùi mắm tôm. Tôi lại hỏi tiếp “thế mày thấy con gái Việt Nam thế nào”. Hắn bảo “Rất xinh và duyên dáng nhưng…”, hắn hơi ngập ngừng một chút rồi bảo “nhưng nói tục kinh quá”.
    Lúc này tôi mới há hốc mồm nhớ ra hồi học bên Úc, đã có lần hắn bắt tôi dạy hết các câu nói tục, tiếng lóng của người Việt để “nhỡ mày có chửi tao thì tao còn biết”. Không ngờ hắn vẫn nhớ. Tôi ngượng quá, chả biết nói thế nào đành tìm cách nói lái sang chuyện khác. Đến khi đưa hắn ra sân bay, lúc chào nhau lên máy bay rồi, hắn vẫn bảo “Đ.M ở Việt Nam có phải đã trở thành ngôn ngữ phổ biến rồi không?”. Chắc có lẽ hắn vừa nghe được tiếng chửi của ông taxi ở trước sảnh.
    Quả thực, trong tất cả những địa điểm tôi dẫn ông bạn Úc đi tham quan, ở đâu cũng thấy người ta văng tục. Từ sân bay, Bờ Hồ, quán cà phê, quán bún ốc, …Đặc biệt có buổi tối ngồi trà đá ở phố Nhà Thờ, bên cạnh là một nhóm 3 cô gái rất thanh tú nhưng khi trò chuyện thì ôi thôi, văng tục đến đấng nam nhi như tôi cũng phải đỏ mặt. Thế mà các em nói cứ hồn nhiên, bình thản như không, cái kiểu nói trôi chảy, đã quen miệng lắm rồi. Lúc đó tôi cứ nghĩ ông bạn Úc nghe chắc không hiểu gì nên kệ. Một lần khác đang đi qua đường, đèn dừng cho người đi bộ qua, có cô gái đi xe tay ga, mặc váy thướt tha xinh đẹp lắm nhưng vượt đèn đỏ, chút nữa đâm vào ông bạn tôi, đã không xin lỗi, cái miệng xinh đẹp của em còn tương luôn câu “Đ.M thằng Tây” rồi phóng thẳng. (Vietnamnet.vn 25/06/2015).
    ****
    Thời gian cuối khi ở Hà Nôi trong mấy ngày Tết gia đình tôi thường dành ngày mùng một Tết đi bộ qua các phố vắng vẻ. Tôi tự nguyện làm guide “vừa đi đường vừa kể chuyện” giới thiệu từng ngõ phố, đôi khi từng ngôi nhà và người xưa từng ở.
    Trong đó có cả những nơi mà Thạch Lam đã môt tả trong “Hà nội ba sáu phố phường” của mình và nhớ lại HN xưa cũ kỹ và đã nhạt nhòa dấu tích. Chúng tôi cũng hay nhắc đến người Hà Nội trong các câu chuyện của Thạch Lam và các tác gia khác.
    ****
    Hàng nước Cô Dần (Thạch Lam). Cô Dần là một thiếu nữ hãy còn trẻ. Một mình cô trông nom cái cửa hàng nước ở trước chợ Đồng Xuân, bên cạnh bà cụ bán hàng xôi, và cũng như bà, cô bán hàng từ chín mười giờ tối, suốt đêm cho tới sáng…
    Cửa hàng của cô cũng không có gì: một vài miếng trầu, một vài phong thuốc lào, một bao thuốc lá bán lẻ, vài cái bát uống nước (…) đặt úp xuống mặt chõng. Nhưng hàng cô Dần có một chút đặt biệt hơn: cô không bán nước vối hay nước chè tươi. Cô bán nước chè (…) một thứ chè cũng dễ uống (…) bao giờ cũng nóng sôi dù trời rét hay trời nóng, mùa đông hay mùa hạ. ấm chè bọc một cái áo gài rất cẩn thận, để bên một hỏa lò than lúc nào cũng hồng, trên đặt một ấm nước lúc nào cũng đang reo sôi.
    Hàng cô Dần đông khách lắm, có khi cô trở tay không kịp. Kẻ đứng, người ngồi xúm vòng quanh – nhưng ngồi xổm mà thôi, vì hàng nước ấy lại còn có cái đặc biệt khác nữa là không có ghế ngồi. Những bác phu xe đặt nón, lần túi lấy thuốc lào, vài thầy đội xếp uống chè từng ngụm nhỏ trên xe đạp gác ở hè, với vài khách hàng áo ngắn, còn trẻ tuổi, hay điểm thêm vào vị nước một vài câu bông đùa nhè nhẹ đối với cô hàng. Thỉnh thỏang, một bác phu già, rụt rè thầm khẽ bên tai cô hàng nước, hoặc trả tạm một vài xu ở món nợ còn lại, hoặc nằn nì xin chịu nữa. Cô hàng nhíu đôi lông mày nhỏ lại một chút, nhưng cô dễ tính, rồi cũng bằng lòng.
    Cô nhũn nhặn lắm: mặc giản dị một cái áo tứ thân nâu cũ (…) Trong mấy ngày Tết, người ta mới thấy cô khoác cái áo mới hơn một chút, vấn vành khăn tròn trặn và chặt chẽ hơn. Và dưới mái tóc đen, lúc đó mới lấp lánh mặt đá của đôi hoa vàng, bà cụ đánh cho cô năm vàng còn rẻ, làm cái vốn riêng, chắc thế.
    Cô không đẹp, chỉ xinh thôi, và tính (…) còn trẻ con lắm. Thấy khách hàng nói một câu bông đùa, cô đã tưởng người ta chòng ghẹo, nên nhíu đôi lông mày lại, ngoe nguẩy cái mình. Khách trông thấy chỉ cười. Nhưng cô cũng không giận ai lâu: chỉ một lát cô lại vui ngay.
    Và các cô gái trong Quà Hà Nội (Thạch Lam). Đối với các bà, các cô đi chợ, cô hàng vải, cô hàng cau v.v. là những người ưa món quà gì vừa rẻ vừa ngon, lại vừa no lâu, đã có món quà của cô hàng cơm nắm lẳng lơ với hai quang thúng bỏ chùng. Món quà này sạch sẽ và tinh khiết, từ quà cho đến cả quang thúng, cả cô hàng. Tóc vấn gọn, áo nâu mới, quần sồi thâm, cô hàng trông cũng ngon mắt như quà của cô vậy.
    Cơm nắm từng nắm dài, to có nhỏ có, nằm trên chiếc mẹt phủ tấm vải màu trắng tinh để che ruồi muỗi. Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn. Cơm cắt ra từng khoanh, cô hàng lại cẩn thận gọt bỏ lớp ngoài, rồi lại cắt ra từng miếng nhỏ, vuông cạnh và dài, để bày trên đĩa. Cô muốn xơi với thứ gì? Với chả mới nhé hay với giò lụa mịn màng?
    Các cô khách vừa ăn nhai nhè nhẹ và thong thả, vừa hỏi han thân mật cô hàng: cùng bạn làm ăn cả, một gánh nuôi chồng nuôi con, đóng góp thì nhiều. Âu cũng là cái phận chứ biết làm thế nào.

  22. HỒ THƠM1 says:

    Chào các cụ Hang Cua!
    Năm mới Bính Thân xin chúc toàn thể còm sĩ Hang Cua ta tràn trề sức khỏe, tiền bạc dồi dào ( nhưng nhất định không phải do tham nhũng) đầy niềm vui và hạnh phúc!
    Rân trủ đến thế là cùng chứ còn gì nữa nào!?
    Rân trủ đến thế thì khối anh phải sợ chứ chẳng chơi! 😥

    Năm mới đề nghị Tổng Cua ghi nhận đóng góp to lớn của Ngà Voi vào sự nghiệp phát triển Hang Cua bằng 2 entry liên tiếp, bài nào cũng …kung phu, hi hi…!!!

    Nhân đọc …MẤY SUY NGHĨ VỤN VỀ PHONG TRÀO TỰ ỨNG CỬ của cụ Sông Hàn (hình như còm sĩ cũ của Hang ta). Mặc dù cụ Sông Hàn viết rất nghiêm túc và suy nghĩ công phu nhưng cũng đúng là mấy suy nghĩ vụn thật!

    Chỉ rất nhất trí với cụ Hàn khi cụ nói lun và ngay rằng:
    “Hơn thế, giữa các nhóm này đôi khi xuất hiện các mâu thuẫn, công kích lẫn nhau. Đem cái thực lực như vậy bước vào cuộc tranh đấu chính trị trước mắt mà nghĩ rằng mình thành công được ấy là ảo tưởng.”
    Đúng là khi thấy anh kia hoặc nhóm nọ có vài ý kiến không “hợp nhãn” mình là các cụ “quất” thẳng tay, chẳng cần nhìn trước ngó sau làm cái đếch gì, …”không thành công thì cũng thành…entry mà”! 😥
    Chuyện tự ứng cử của các cụ, chắc các Cụ ấy biết rất rõ hơn cụ Sông Hàn chứ không ai điên dại gì đem an toàn của bản thân, cuộc sống của gia đình để “câu like” cho vui đâu!
    Chắc các cụ biết rất rõ rằng tự ứng cử thế nhưng có đếch gì tên trong danh sách ứng cử viên mà dân bầu cho trúng hay trật!
    Ấy thế nhưng các Cụ vẫn làm, có thể là cách “đấu tranh” của các Cụ chăng!?
    Cụ Sông Hàn nên chờ hoặc hỏi thẳng các cụ nhé! Hi hi…!!!

    • ngavoi77 says:

      Anh Hồ Thơm, anh Trần:

      Em tâm đắc với còm của SH là có lý do chính đáng. Có những điều em hổng tiện viết ra. Nhưng, những gì SH viết trong bài đều có cơ sở từ thực tiễn nhìn nhận thấy mới dám viết. Em cho đó là sự dũng cảm của SH khi không chạy theo số đông. Em cũng liều khi không theo sự hưng phấn của số đông hiện tại. Người trong cuộc, tiếp xúc, quan sát nhiều, thấm nhiều, sẽ thấy những điều sâu hơn phần nổi. Có điều là, có nói, viết ra được hay không thôi. Anh chị em tham gia phong trào xã hội dân sự cũng là con người với đầy đủ các ưu khuyết. Viết về ưu thì dễ, viết về khuyết thì quá khó. Cần sự lỳ lợm nhất định và chịu được áp lực, chịu được cô đơn…

      Riêng em, em không ủng hộ những người tranh đấu cho một VN dân chủ đa nguyên ra ứng cử. Vì:

      Điều 4 hiến pháp quy định: Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác – Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.
      Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

      Khoản 1 điều 3 Luật bầu cử Đại biểu Quốc hội quy định một đại biểu quốc hội phải có tiêu chuẩn:
      Trung thành với Tổ quốc và hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, phấn đấu thực hiện công cuộc đổi mới, vì sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

      Do đó, nếu người ra ứng cử vào đại biểu quốc hội thì phải đáp ứng tiêu chuẩn này. Điều đó đồng nghĩa người đó chấp nhận trung thành với điều 4 hiến pháp. Và, có nghĩa là đi ngược lại lý tưởng đấu tranh của chính họ là “đa nguyên.” Có phải là người đó đang tự mâu thuẫn với chính mình không ạ? Hay không nghiên cứu kỹ luật trước khi tự ứng cử, và khi không nghiên cứu kỹ luật khi ra ứng cử thì ứng cử với mục đích gì? Có nghiêm túc hay không?

      Có nhiều giải thích cho rằng, tự ứng cử là cách để thực hành dân chủ, là cách để cho thế giới biết bầu cử ở VN chỉ là trò đùa, không dân chủ,…

      Thế giới biết thừa cách ứng cử và bầu cử ở VN, người dân trong nước cũng biết thừa. Không cần phải dùng cách này thì người ta mới biết. Nếu thật sự làm việc khoa học thì viết thật nhiều bài phân tích, điều tra, giám sát rồi vạch ra từng điểm sai trong quá trình ứng cử bầu cử rồi tẩy chay nó. Đó mới là cách tranh đấu. Tuy nhiên, cách này quá khó và nguy hiểm.
      Bỏ qua sự mâu thuẫn “phải trung thành” kể trên để “thực hiện dân chủ” thì người ra ứng cử phải làm việc nghiêm túc. Phải có kế hoạch, hoạch định…để việc thực hành dân chủ của bản thân là điều cho người khác học hỏi và làm theo, bài học gì rút ra nếu trúng hoặc rớt…Cần chuyên nghiệp. Nếu cần, sẽ có những người giỏi về luật sẳn sàng hỗ trợ. Vấn đề ở đây là thái độ và mục đích.

      Ngược lại, nếu một vài người tự ứng cử thật sự trúng cử thì sẽ làm cho thế giới và người dân trong nước thấy, “Ồ, VN có chuyển biến tích cực, có dân chủ rồi!” Đảng và nhà nước, báo chí được dịp tuyên truyền tới mây xanh. Nếu số đông không nghiêm túc trong chuyện ra ứng cử, thì vô hình chung đó là một hình thức coi thường cử tri-người dân. Đảng và chính phủ bị coi thường quen rồi, họ không ngại. Nhưng khi người tranh đấu vô tình coi thường người dân, thì đã ít người ủng hộ rồi sẽ càng ít người ủng hộ hơn, đến một lúc khi cần ứng cử thật sự nghiêm túc sẽ chẳng ai tin mà bầu cho. Về tổng thể và lâu dài, việc tự ứng cử theo phong trào như hiện nay là có hại, không có lợi cho phong trào.

      Người đấu tranh cho dân chủ, đa nguyên muốn ứng cử, bầu cử và trúng cử, làm được việc cho dân cho nước…thì việc đầu tiên cần làm phải là đấu tranh để thay đổi hiến pháp và có được một bản hiến pháp chuẩn mực trước đã, thì mới không tự mâu thuẫn với đường lối của chính mình và thật sự thay đổi được điều gì đó theo hướng tốt hơn.

      Đó là quan điểm của em vậy. Còn việc tự ứng cử là quyền của mọi người, em không ủng hộ nhưng tôn trọng.

  23. CD@3n says:

    – ngày 4 tết, xin nói về 2 vụ cháy :
    1/ vụ cháy tại phố Nguyễn Khang, câu Giây,HN…cháy to, nhận tin báo, ’30 phút sau’ lực lương chữa cháy “có mặt”…và trên 200 m2 bị thiêu trụi…hoàn toàn !
    – Trong cuộc viếng thăm lực lượng 115 ( xe cấp cứu người bịnh), tân bi thư HN nói đại ý ; cẩn phải nâng cao trình độ “phản ứng nhanh” của xe cấp cứu, vì tính mạng người bệnh phụ thuộc vào từng gy cấp cứu nhanh, chậm…nên xem xét trình độ này của các nước lân cận, tổ chức tốt và phấn đầu đặt mức ngang bằng, cao hơn..! không biết quãng đường từ đội chữa cháy số 3 tới điểm cháy bao xa ? và biết bao cuộc “diễn tập” PCCC với bài bản của mấy chục năm về trước, vẫn thành công tốt đẹp ! bạn nào lý giải hô thời gian 30 ph để xe chữa cháy tới điểm cháy ?! :mrgreen:
    2/ “TTO – Khoảng 9 sáng 11-2 (mùng 4 tết), tại km5+200 đường cao tốc TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây, đoạn qua địa bàn quận 9, TP.HCM một chiếc xe hơi đã bùng cháy dữ dội.
    xe hơi cháy hiệu Mazda 3 do ông Nguyễn Thành Khang cầm lái chạy trên cao tốc theo hướng từ TP.HCM đi Long Thành.
    Xe đang chạy bình thường khi đến địa điểm trên thì bất ngờ bốc cháy dữ dội, ông Khang cùng ba người khác nhanh chóng lao ra ngoài kịp thoát thân và cấp báo lực lương chức năng.
    Cảnh sát phòng cháy chữa cháy có mặt sau đó để dập tắt đám cháy nhưng chiếc xe đã bị thiêu rụi hoàn toàn. Nguyên nhân bước đầu được xác định có thể do xe bị rò rỉ nhớt.”
    để nghị :- Phạt chủ xe Mazda, hông chịu dùng BCC đê dập tắt đám cháy ! 😛
    – xe đã “cháy trụi” mà” Nguyên nhân bước đầu được xác định có thể do xe bị rò rỉ nhớt.”…quả là nhận định của bậc “thánh sống” ! 😛

  24. Với người Việt, chỉ những cái thuộc về của mình người ta mới cho là đẹp.
    ******, nên ra ngoài ngõ đã ngập rác … ắp câu chửi thề…

  25. TamHmong says:

    Chào Ngà Voi cô gái miền Tây. Cám ơn về bài nhiều hương vị miền Tây. Tôi rất nhớ món thịt heo kho hột vịt nước cốt dừa mà Ngà Voi mô tả.
    Hồi bé ở với ba mẹ tôi cũng hay được ăn món này ngày Tết. Hồi đó ở Hà Nội làm món này hơi khó vì phải tìm được dừa bánh tẻ để làm nước cốt. Nhưng Tết năm nào ở Hà Nội nhà tôi cũng có. Cũng có cả củ kiệu mà (người Hà Nôi chỉ ăn với thịt quay) và cả dưa giá mà Ngà Voi quên nhắc đến.
    Có lẽ đó là mẹ trả ơn ba công quanh năm chăn dê (lũ anh em chúng tôi). Khi đã hơi biết sự đời chúng tôi thường nói trêu là ông như Tô Vũ đi chăn dê 18 năm ở Bắc Hải xứ Hung Nô.
    Cũng không bao giờ quên giọng Nam Bộ ấm áp của ông giữa một dàn đồng ca giọng Hà Nội đủ âm vực của vợ con dâu rể và các cháu.
    Sau 1975 tức là gần 30 năm ông mới có dịp về lại Sài Gòn về Tiền Giang gặp mẹ (bà nội tôi) các em, các cháu nhưng giũa ông họ hàng bên nội đã có khoảng cách rõ ràng.
    Ông rất buồn. Một điều nữa làm ông buồn là vợ con (mẹ và anh em chúng tôi) mải mê chạy theo “công danh“ ở HN nên không ai chịu về đinh cư Sài Gòn nên ông phải đi về HN và SG những năm cuối đời.
    Nay thì đã có cậu cháu ruột tôi định cư Sài Gòn và thằng con hắn nói giọng Sài Gòn đặc sệt. Có lẽ là hương hồn ông được an ủi phần nào.
    Tết đến thường người ta hay nghĩ đến những nét phong tục xưa và nay. Nước VN hiện nay tuy “Nước non bờ cõi là một nhưng phong tục vùng miền có khác”.
    Xin phép giới thiệu cảm nhân của nhà báo Nguyễn Thông – một ông Tô Vũ thời nay đã chăn dê ở Nam Hải (Nam Bộ) gần 40 năm nay:
    “Không thể phủ nhận cái vui của lễ hội. Lễ hội là vui, càng đông càng vui. Người ta bảo duy trì lễ hội để kích cầu. Nhưng miền Bắc nhiều lễ hội quá, thậm chí rất hình thức. Tôi coi cảnh lễ hội xuống đồng ở Thái Nguyên hoặc Hà Nam, thấy mấy bác cán bộ mặc áo vest thắt cà vạt cầm cày, lái máy cày đi vài đường làm mẫu cứ buồn cười làm sao ấy. Tôi về quê vợ ở An Giang, nhiều năm nay quan sát thấy Nam Bộ rất ít lễ hội, vùng lúa lớn nhất nước làm đủ gạo nuôi cả nước và xuất khẩu mà chả rình rang xuống đồng xuống ruộng gì. Ông anh vợ tôi, sáng mùng 2 tết ăn miếng bánh tét, uống hớp trà đậm, rít hết điếu thuốc rồi vác cuốc ra đồng, bảo phải tranh thủ lấy nước cho đám khoai mới trồng, tụi bay cứ ở nhà chơi, lát tau dzìa.
    Nam Bộ rất thực tế, ít màu mè. Xứ Bắc nên học phong cách này, giảm bớt lễ hội đi”.
    Bản thân tôi trong 10 năm gần đây có hai lần rời HN heo may vắng lặng ngủ yên vào lúc 10.00 mùng 3 Tết để bay vào SG.
    Ra khỏi sân bay TSN lúc 14.00 gặp một SG đông vui nhộn nhịp rực rỡ áo quần của người đi chơi (bạn bè nói rằng không ít người đã đi chạy mánh).

    • TM says:

      Để đầu bếp Voi phán quyết lời cuối nhé, nhưng tôi biết người Nam kho thịt với nước dừa xiêm (coconut juice), là nước trong trong bụng trái dừa, thường để uống giải khát. Nước juice này khi đun lâu thì sẽ đậm màu lại tạo cho nồi thịt kho có màu nâu thẫm tươi ngon.

      Nước cốt dừa (coconut milk) là chất béo trắng như sữa vắt ra từ cơm dừa nạo nhỏ, hòa nước âm ấm vào, rồi vắt ra nước. Nước cốt dừa dùng để nấu cà ri, nấu kiểm với chuối xiêm, khoai lang, bí đỏ.

      Nước cốt dừa cũng dùng rất nhiều trong các quà ngọt như bánh bò, bánh gan, bánh da lợn, các loại chè, v.v.

      • chinook says:

        Tôi cũng nghĩ như Bác TM.

        Ở bên Mĩ, khó kiếm nước dừa Xiêm, chúng tôi dùng Coco Rico, một loại nước Soda có mùi vi nước dừa để thay thế.

        Kết quả cũng tương đối.

        • Hoa says:

          Xin chào bác Chinook, ở Mỹ không biết bác sống ở tiểu bang nào , còn tiểu bang Texas nơi tôi đang sống thì ngoài chợ dừa tươi bán rất nhiều, khoảng $2 một trái đó bác lúc nào cũng có.

        • chinook says:

          Chào Bác Hoa.

          Tôi sống trên 30 năm đầu tại Bang Washington, những năm gần đâ tôi sống tại Hawaii, Florida, Washington.

          Hawaii và Florida tôi có thấy dừa, và Wahington những năm gần đâ tôi cũng thấy. Nhưng hình nư đây không phải là giống dừa Xiêm. Mấy lần thử,tôi thấy nước không ngọt như dừa Xiêm bên nhà . Tôi đoán chừng có thể là giống dừa khác hoặc dừa không được tươi, bảo quản tốt.

          Chúng tôi dùng Coco rico để chắc ăn và consistancy

        • Hoa says:

          Xin chào bác Chinook . Dạ đúng như bác nói , mùi vị và độ ngọt khg được như loại dừa xiêm bên nhà bác ạ. Năm mới xin chúc bác và gia đình nhiều may mắn .

      • ngavoi77 says:

        Dạ đúng rồi chị TM, anh chinook. Thịt kho nước dừa là nước dừa tươi. Trái dừa tươi, chặt ra lấy nước trong đó kho thịt. Còn nước cốt dừa là trái dừa đã khô, chạt ra, nạo phần cơm dừa, vắt lấy nước, dùng để nấu chè, làm bánh và cho vào các món cà ri.. Tuy nhiên, nước cốt dừa dùng để kho thịt cũng thơm ngon và ăn có vị béo.
        Hôm trước, Voi chỉ cho lão Hạnh Trần ở Úc kho thịt, lão mua coconut milk đóng hộp ở siêu thị về kho 😀 Ăn cũng khen ngon thấu trời như thường. Dù vậy, nó không phải là thịt kho nước dừa nguyên bản kiểu tết 🙂 Ngoài ra, dùng cơm dừa, thái thành miếng bằng ngón tay út, kho khô với thịt ba chỉ ăn cũng rất ngon, béo, bùi và thơm.
        Anh TamHmong chắc lâu lắm rồi chưa ăn lại món quê nên có chút xíu nhầm.

        • chinook says:

          Tôi nhớ nồi thịt kho ngày Tết còn có hột vịt và đầu cá lóc để ăn với dưa giá.

      • TamHmong says:

        Cám ơn chị TM, bác Chinook và Ngà Voi. Xin lối, đúng là tôi lâu ngày không được ăn quên mất. Hơn nữa sau này người Bắc thuần chủng trong gia đình tôi chê thị kho nước dừa là lợ và xắt thịt heo miếng to kiểu Tây Nam Bộ là không tiện ăn với cháo trắng. Tôi đành botay.com.
        Riêng món chuối nấu nước cốt dừa để tủ lạnh thì họ OK.

        • TM says:

          Người Bắc thuần chủng trong gia đình anh THM ăn được dừa là quí lắm rồi.

          Ngày xưa tôi có những người bạn Bắc kỳ 54 không biết ăn dừa, mặc dù di cư vào sinh sống trong Nam từ bé. Mít, sầu riêng họ lại càng sợ kinh, bổ ra trước mặt họ là họ bịt mũi chạy mất dép. 🙂

        • chinook says:

          Hình như người Bắc có món dừa già (cơm dừa) kho với thị heo ?

  26. Thanh Tam says:

    Các bài viết của Voi trước đây về vấn đề XH tôi đánh giá Voi là người Cấp tiến, nhưng qua Entry này lại thấy Voi đang cổ suý cho cái Tết Nguyên đán mà người ta gọi là ” Truyền thống ” gây rất nhiều áp lực cho nhiều gia đình và toàn XH ! Chính vì những điều đó Nước Nhật đã bỏ Tết Âm lịch và hoà nhập với Toàn cầu đón Năm mới theo Dương lịch .
    Dương lịch chính xác hơn Âm lịch , sự không chính sác của Âm lịch thể hiện ngay sự sai lệch sự điều chỉnh bằng năm Nhuận ( năm có 13 tháng ).
    Nếu Voi có điều kiện về Nông thôn ăn tết thì sẽ thấy đằng sau những mâm cơm cúng bái ngày Tết mà Voi mô tả là cả sự nhọc nhằn của các gia đình , nhất là phụ nữ phải lo toan gánh vác việc gia đình ! Chúng ta đã chứng kiến cuộc di dân khổng lồ của Người Trung quốc trong dịp Tết! Ở Việt Nam là bản sao của Trung Quốc : Bao gia đình là Công nhân ở Bình Dương , Sài gòn… Tích cóp tiền nong , mua sắm và gồng gánh về Quê miền Bắc “Ăn tết” !
    Chưa kể đến nhiều gia đình phải lo Quà cáp trong dịp tết mà Voi đã đề cập , Ở VN chuyện Quà cáp nhân dịp này nọ đã trở thành Vấn nạn mà chúng ta chưa điều kiện mổ xẻ , khi nó trở thành phổ biến !
    Việc Cưới xin, Lễ tết , lễ hội ở VN càng ngành càng trở nên nặng nề , nhiều hủ tục quay lại và phát triển , Những chuyện này hình như Ngành văn hoá đứng ngoài cuộc ! Nhiều lễ hội trở thành phù phiếm, hình thức để …thu tiền . Ngay cả những Đại hội, hội nghị này nọ cũng treo đèn, kết hoa một cách ” Vô văn hoá ” mà không biết tác động của những vấn đề đó như thế nào ! Các Băng rôn treo quá nhiều , lãng phí mà lắp đi , lặp lại : Mừng Đảng- Mừng Xuân. …!
    Có những Vấn đề Nếu chính phủ mới nếu biết chú ý lắng nghe và thực hiện sớm thì chắc không cần phải Tung ca nhiều thì Dân cũng được nhờ , Thí dụ : Bỏ Nghỉ tết Nguyên đán như Nhật bản,Xoá bỏ những chuyện Dựng Tượng hoàng tráng đến hàng trăm , ngàn tỷ . Ngay thời xây dưng Lăng Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã giải thích với Dân chúng là theo nguyện vọng của Nhân dân, khi thống nhất Tổ Quốc bà con Miền Nam được ra gặp Bác, Viếng Bác …! Sau hơn 40 năm Không chưa một Lãnh đạo nào dám dũng cảm đưa ra công luận hay trưng cầu dan ý xem ai tán đồng ý kiến của Cụ Hồ : Hoả thiêu để đỡ tốn thời giờ và Tiền bạc của Nhân dân mà Cụ đã viết trong Di chúc , hay vẫn ” theo nguyện Vọng Nhân Dân ” như cách nói của Đảng !
    Từ một số nét ” Văn hoá ” Việt Nam , Chỉnh phủ VN và nhân dân biết gợi đục khơi trong Lịch sử Văn hoá Truyền thống thì dân tộc sẽ thêm sức mạnh và Hoà nhập nhanh với Toàn cầu ! Nếu không dân tộc ta cứ chìm đắm trong u u mê mê , dễ bị ngu dân, nghèo đói ,dễ bị cai trị bằng một thứ giáo điều, cực đoan !
    Xin đừng cổ xuý cho cái Tết quá Nặng nề của Việt Nam !

    • CD@3n says:

      – Tết lễ là “nguổn thu”….là cách “son phấn-make up” tốt nhất cho việc “hối lộ” ( kể cả thánh thần ) “có đi- có lại/ mới toại lòng nhau” ! 🙂
      – Hãy xem : lễ hội ‘phong Ấn đền Trần” phát triên cả về số lương và “tiền bạc” ? rồi cho đên cai hôi rất “vô duyên” : CHỌI TRÂU…( con Trâu là đầu cơ nghiệp ở 1 quôc gia lúa nước !), là quá đủ. Các vị “chân Tu’ đều khuyên đửng đốt vàng mã, đó không phải là lơi dây của giao lý nhà Phật…nhưng, toàn dân “lên đồng” đốt vàng Mã, và các cơ sở SX vàng mã, phố Hàng Mã HN- liên tục phát triên, chỉ từ Hòa đến Phát ! 😀 😛 :mrgreen:

      • CD@3n says:

        – đây, “Quà Tết” :

        “Tối muộn mùng 3 Tết, trang cá nhân của Bộ trưởng Y tế nêu những con số giật mình: 3 ngày Tết, số bệnh nhân vào viện khám cấp cứu trên cả nước lên tới gần 90.000 ca.
        Trong số này, có hơn 17.000 trường hợp bị tai nạn giao thông.”
        ———————
        – “Cần phải liên tục tổ chức Tết…”, chỉ có mấy ngày “tết”, HN, SG…mới “dễ thở”, đường phố vằng hẳn…nếu mà cứ vài tháng “lại là Tết”, thì 2 vị “tân” bí thư 2 TP lớn nhất nước “thở phào” khoan khoái vể cái khoản “tắc xe”, nhà xe kiếm bộn tiền, …nhưng ngược lại, CS thì “bở hơi tai”, Cty vệ sinh môi trường ‘méo mặt”, bệnh viện thì “than thấu tới trời xanh”,mấy ô. Táo quân “tha hổ diện ” : “giầu thì nó gét, nghèo thì nó khinh, Thông Minh thì nó Tiêu Diệt ..”! :mrgreen:

    • TungDao says:

      Để xóa bỏ Tết truyền thống, Nhà nước ta có thể vận dụng NĐ38/2005/NĐ-CP và Thông tư 09/2005/TT-BCA.
      Nếu cái ngày cấm đốt pháo rồi dời luôn Tết qua ngày dương lịch, tôi không biết dân tộc mình đang trôi về đâu khi mà đảng, nhà nước ta Mừng đảng, mừng xuân.
      Dân mình khổ nhiều, khổ từ ngày được giãi phóng, ít ra cũng 40 năm rồi. Trong cái khổ đó cũng có gần vài triệu người từ miền bắc di dân vào trong nam.
      Một cái Tết quá nặng nề với ai? Với người lao động từ miền bắc hay nặng nề với truyền thống dân tộc?. Tôi không nghĩ vậy. Hơn 40 triệu lao động hiện tại không ai than khổ vì tết cũng như cả dân tộc này cũng vậy. Cả dân tộc này đang oằn lưng gánh nợ chính phủ, và, cũng đổ mồ hôi, sôi nước mắt làm việc để mà sống, để cho thể chế này tồn tại thì không có lý do gì không có cho riêng mình 03 ngày tết.

      Chim có tổ, người có tông. Ẩn đằng sau các còm của tôi trong entry này là gia đình. Bỏ tết truyền thống là chúng ta sẽ mất điều thiêng liêng còn lại.

      Xin đừng viện dẫn tết của người dân Nhật. Người Nhật không có thể chế như chúng ta.

    • Hoavouu says:

      Xin đừng nằm mơ ! Chém lợn, đâm trâu ,đớp thịt cầy vẫn là câu chuyện dài nhiều tập- Đòi bỏ Tết cỗ truyền thật là quá bạo liệt.
      Nhớ lại chuyện vừa xãy ra hôm mùng 3 Tết.
      Một bà mẹ trẻ chở 2 con trên xe gắn máy có lẽ đi thăm xuân,xe tôi đi phía sau thêm ga bấm còi để qua mặt, cùng lúc đấy tay cô ta vẫy vẫy, đèn xi nhanh chớp chớp,bẽ trái sang đường,tôi thắng gấp xe quay ngang ngã nhào,may mà kg có xe sau càn tới, cô ta lịch sự ngừng xe, móc ví lấy chai dầu gió đưa tôi và giáo dục rằng ” tôi đã xi nhanh cả đèn thêm cả tay nửa rồi mà Bác kg chú ý” vừa đau, vừa giận nhưng hiểu ra rằng cô ta đã hiểu theo cách cô ta,vì xin đường và cướp đường hoàn toàn khác biệt .Thôi ! Đứng dậy phủi đít mấy cái rồi bo đi.
      Có nhiều người nói nhiều về hiện đại,chẳng qua họ chẳng hiểu gì về truyền thống.

  27. ngavoi77 says:

    Còm sĩ Sông Hàn có bài viết khá hay trên facebook. Voi và hắn hay tranh luận, lúc giúp nhau, lúc chửi nhau, đôi khi mắng nhau thậm tệ 😀 Nhưng, Voi nể hắn ở tư duy độc lập và cái nhìn tổng hợp, cái tâm trong sáng. Tiếc là vì một số lý do nên hắn ít khi viết với giọng văn nghiêm túc, và đây là một trong những bài hiếm hoi hắn viết với cái tâm trong và sự phân tích sắc bén trên tinh thần xây dựng, đóng góp rất cao mà Voi rất tâm đắc, đồng ý quan điểm 100%. Xin tha về, giới thiệu bài viết của Sông Hàn – Facebooker Quang Phan với các anh chị:

    MẤY SUY NGHĨ VỤN VỀ PHONG TRÀO TỰ ỨNG CỬ
    Ngày 2/2/2016, luật sư Phạm Quốc Bình đã thông báo trên FB của ông về quyết định ra ứng cử Quốc Hội. Ngày 5/2/2016, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, tuyên bố ứng cử đại biểu Quốc Hội. Tiếp đó Luật sư Lê Luân cũng tuyên bố ra tranh cử.
    Là một trong những thủ lĩnh của phong trào Xã hội Dân Sự, Tiến sỹ Nguyễn Quang A đã ra lời kêu gọi công dân tự ứng cử như một bước đi trong việc khẳng định quyền công dân của mình và cũng là để phá vỡ dần đi cơ chế độc quyền Đảng cử – Dân bầu. Hưởng ứng lời kêu gọi này một loạt cá nhân đã tuyên bố và kêu gọi cộng đồng ủng hộ mình tranh cử Đại biểu Quốc Hội.
    Nhưng…
    Nguyên tắc bất di bất dịch Trọng thị cử tri – thực hành dân chủ
    Đấu tranh chính trị không phải chỉ là câu like, không phải chỉ cuộc vui, chuyện phiếm. Đấu tranh chính trị, mà ở đây cụ thể là tranh cử dân biểu cần một bộ máy vận hành chuyên nghiệp, từ bước vận động xã hội, đến cương lĩnh hành động và thậm chí cả các giải pháp cụ thể đối với chính quyền hiện tại (nếu bị làm khó dễ).
    Đấu tranh chính trị hay tranh cử cần nghiêm túc, khoa học không phải là trò đùa, trò diễu nhại sử dụng trí khôn Trạng Quỳnh. Cần nhớ cho rằng trí khôn Trạng Quỳnh, thực chất chỉ là các trò tiểu xảo lặt vặt của dân làng xã, cái trí khôn ấy không thể dẫn dắt con người đến với sự trưởng thành về mặt tư duy, diễu nhại tuy vui nhất thời nhưng chỉ mua lấy sự thất bại chung cuộc.
    Nếu anh không nghiêm túc với công cuộc đấu tranh của mình thì người dân cũng nhìn thấy ở anh sự thiếu nghiêm túc với họ; nếu anh đem cuộc đấu tranh của mình ra làm trò đùa thì cũng có nghĩa rằng anh đang đùa với người dân – những cử tri thực sự. Đó là sự ngu xuẩn, lố bịch!
    Hiện giờ công bằng nhìn nhận, các nhóm xã hội dân sự đều có thực lực yếu ớt, cương lĩnh không có gì, phần đa chạy theo sự kiện. Hơn thế, giữa các nhóm này đôi khi xuất hiện các mâu thuẫn, công kích lẫn nhau. Đem cái thực lực như vậy bước vào cuộc tranh đấu chính trị trước mắt mà nghĩ rằng mình thành công được ấy là ảo tưởng.
    Tiến sỹ Nguyễn Quang A ra lời kêu gọi công dân tự ứng cử, tuy là sáng kiến hay giúp hình thành nên một phong trào tự ứng cử nhưng lại pha loãng vấn đề, tiếp tục xẻ nhó thêm các tiềm lực ít ỏi của các nhóm xã hội dân sự. Đó là sáng kiến bất cập thời và tùy hứng.
    Việc ra ứng cử Đại biểu Quốc hội không cứ là thắng cử hay bại, cái thành công là ở chỗ người dân nhận thức thế nào về anh, nhận thức thế nào về giá trị dân chủ. Thắng lợi nhằm vào chỗ nói với người dân thế nào là quyền của công dân và đưa lại một cơ hội công bình hơn cho người dân sử dụng quyền ấy.
    Vậy tại sao các nhóm xã hội dân sự không liên hiệp lại với nhau, tạo nên sức mạnh tổng thể? Bó đũa chọn ra cột cờ rồi dồn sức cho ngọn cờ đó? Việc liên hiệp có thể công khai, có thể bán công khai, hoặc các nhóm chỉ cần thông nhất tinh thần chung, không cần hình thành một tổ chức hợp nhất.
    Pháp lý và truyền thông!
    Việc thứ hai là những người ra ứng cử cần có ít nhất một luật sư để bảo vệ chính mình hoặc đấu lý lẽ pháp luật khi cần thiết; tiến hành các thủ tục pháp lý theo đúng quy định của pháp luật hiện hành. Có luật sư là để những người tranh cử ủy nhiệm các vấn đề pháp lý cho vị luật sư đó, tiến hành phòng vệ về mặt pháp luật.
    Xây dựng một bộ máy truyền thông hữu hiệu bao gồm cả chính thống, báo nước ngoài mạng xã hội và cả các tổ chức quốc tế quan tâm. Người tranh cử cần có cố vấn hay người phụ trách truyền thông để xác định rõ lộ trình cho chiến dịch truyền thông xã hội, sử dụng minh bạch thông tin để tranh đấu và bảo vệ chính mình.
    Những cá nhân, nhóm nào nếu tự xét mình không đủ sức để hình thành những điều kiện hạ tầng trên thì tự nguyện lui đi, dồn sức cho người có tiềm lực mạnh hơn.
    Sau khi xác định được như vậy, những người ra tranh cử kỳ này cần tuyên bố cụ thể rành mạch lý do mình tranh cử mà rõ ràng xác quyết nhất là quyền công dân đã được Hiến Pháp và Pháp Luật bảo hộ. Tuyệt đối không nên post một cái hình, giới thiệu sơ lược ba dòng tiểu sử rồi kêu gọi mọi người ủng hộ. Tuy rằng cái hình cô gái xinh, hay một nhà hoạt động dân chủ lâu năm thu hút được vài nghìn like nhưng hiệu quả đấu tranh là rezo.
    Tuyên bố lý do tranh cử thì cũng phải tuyên bố cương lĩnh hay những việc anh làm nếu anh thắng cử. Đấy là cái lời hứa của nhà vận động chính trị với cử tri của mình, tuyệt đối không thể thiếu được, không thể mơ hồ được. Không cần đem những thứ quá to tát vào cương lĩnh tranh cử, sự hấp dẫn nhất với quần chúng hiện thời là bảo vệ các giá trị dân sinh. Ai bảo vệ miếng ăn của người dân người đó được dân ủng hộ.
    Và điều cuối cùng, mỗi đại biểu ra tranh cử nên chuẩn bị hai khả năng cả khi thắng cử hay thất bại và gởi lời tri ân tới cử tri những người đã quan tâm tới công cuộc vận động tranh cử của mình. Kết lại cái nguyên do mình ra tranh cử, đánh giá khách quan và công bằng với thành bại của chính mình,
    Đã xác định ra tranh cử đại biểu Quốc Hội thì anh phải làm việc nghiêm túc, thực sự; tuyệt đối không thể bông đùa, mua like hay là kết quả của thói ngẫu hứng nhất thời. Không nên kỳ vọng quá lớn vào triển vọng thắng cử, chỉ cần dốc sức để đem lại một cơ hội hiện thực giúp thực hành dân chủ, đấy là cái thành công lớn nhất rồi.
    Sự nghiêm túc là thước đo thành bại!

    • CD@3n says:

      Trong các “hội thảo” chè đá vỉa hè, cafe-wifi…thường có câu : nói “trúng”, nhưng chưa “đúng” và ngược lại !
      Viêc NgaIvoire tán thành đến 100% ( rất bất ngờ … 😛 ) là quyền của Ivoire, nhưng nếu có Ai đó, noi rằng : việc mà NgaIvoire đang làm với dân oan, chỉ như “muối bỏ bể”…thì Ivoire sẽ cảm thấy thế nào ..? Những trao đổi vể cách tổ chức, phương pháp…là hoàn toàn OK, và không cần phải ngưởi khác chỉ ra, những người “dấn thân” vào cuộc “tự ứng cử” đã đều nhìn thấy trước mọi “khổ ải- đấu tố” và kết quả chung cuộc của 1 tổ chức “đứng sau cương lĩnh Đ”, chưa có danh sách chính thức, chưa bầu…đã được lên ” Danh sách – List ” một cách rất chi tiết, công phu : gần 900 ứng cử viên, hơn 80 TW ủy viên chia cho các LĐ tỉnh TP và các bộ ngành…thôi, “biết rổi, khổ lắm, nói mãi,”.. và xin nhắc lại lời của J. Staline : quan trọng nhất là Ai kiểm phiếu và công bố kết quả bầu …?! “phong ah”… 😀

    • Trần says:

      MẤY SUY NGHĨ VỤN VỀ BÀI VIẾT CỦA FACEBOOKER QUANG PHAN

      Trước hết cảm ơn chị Ngà Voi đã giới thiệu bài của Còm sĩ Sông Hàn (CSSH), MẤY SUY NGHĨ VỤN VỀ PHONG TRÀO TỰ ỨNG CỬ. Ghi nhận ngay bài viết đáng để lưu tâm.
      Đoạn khởi đầu ngắn gọn và rõ ràng. Tuy nhiên xin còm theo MỘT SỐ đoạn từ “Nhưng…” trong bài của tác giả.
      ……………………………………………………………………………………………………………….
      “Nguyên tắc bất di bất dịch Trọng thị cử tri – thực hành dân chủ
      Đấu tranh chính trị không phải chỉ là câu like, không phải chỉ cuộc vui, chuyện phiếm. Đấu tranh chính trị, mà ở đây cụ thể là tranh cử dân biểu cần một bộ máy vận hành chuyên nghiệp, từ bước vận động xã hội, đến cương lĩnh hành động và thậm chí cả các giải pháp cụ thể đối với chính quyền hiện tại (nếu bị làm khó dễ).”

      CÒM: Gía như CSSH đại loại viết “ Tin là ông NQA và một số người tự ứng cử ý thức rõ ràng rằng đấu tranh chính trị không phải chỉ là câu like, không phải chỉ cuộc vui, chuyện phiếm.” thì ý nhị hơn. Còn “cần một bộ máy vận hành chuyên nghiệp…” thì về lý thuyết là đúng nhưng thực tế không giản đơn…
      …………………………………………………………………………………………………………..
      “ Đấu tranh chính trị hay tranh cử cần nghiêm túc, khoa học không phải là trò đùa, trò diễu nhại sử dụng trí khôn Trạng Quỳnh. Cần nhớ cho rằng trí khôn Trạng Quỳnh, thực chất chỉ là các trò tiểu xảo lặt vặt của dân làng xã, cái trí khôn ấy không thể dẫn dắt con người đến với sự trưởng thành về mặt tư duy, diễu nhại tuy vui nhất thời nhưng chỉ mua lấy sự thất bại chung cuộc.
      Nếu anh không nghiêm túc với công cuộc đấu tranh của mình thì người dân cũng nhìn thấy ở anh sự thiếu nghiêm túc với họ; nếu anh đem cuộc đấu tranh của mình ra làm trò đùa thì cũng có nghĩa rằng anh đang đùa với người dân – những cử tri thực sự. Đó là sự ngu xuẩn, lố bịch!””

      CÒM: Tôi không có ý cho rằng CSSH đang hành văn với chủ ý “dạy đời”, nhưng mạo muội e là vô tình xúc phạm những người đang có ý tự ứng cử.
      ……………………………………………………………………………………………………………
      “Hiện giờ công bằng nhìn nhận, các nhóm xã hội dân sự đều có thực lực yếu ớt, cương lĩnh không có gì, phần đa chạy theo sự kiện. Hơn thế, giữa các nhóm này đôi khi xuất hiện các mâu thuẫn, công kích lẫn nhau. Đem cái thực lực như vậy bước vào cuộc tranh đấu chính trị trước mắt mà nghĩ rằng mình thành công được ấy là ảo tưởng.”

      CÒM: Thực tế như CSSH nêu ra có thể đúng, nhưng giá mà từ thực tế đó đưa ra một vài “khuến nghị” thì hay hơn việc đưa ra phán xét, nhận định hơi “phũ phàng”.
      ……………………………………………………………………………………………………..
      “Tiến sỹ Nguyễn Quang A ra lời kêu gọi công dân tự ứng cử, tuy là sáng kiến hay giúp hình thành nên một phong trào tự ứng cử nhưng lại pha loãng vấn đề, tiếp tục xẻ nhó thêm các tiềm lực ít ỏi của các nhóm xã hội dân sự. Đó là sáng kiến bất cập thời và tùy hứng.”
      CÒM: Có thể có các nhìn nhận khác nhau: là “pha loãng’ hay là “khơi mào”. Không thấy ở chỗ nào có ý “xé nhỏ”! Có thể “tùy hứng”, nhưng tùy hứng đúng có sao, nhất là “cập thời” giúp cho ông Tổng Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng”.
      …………………………………………………………………………………………………………………
      “….Vậy tại sao các nhóm xã hội dân sự không liên hiệp lại với nhau, tạo nên sức mạnh tổng thể? Bó đũa chọn ra cột cờ rồi dồn sức cho ngọn cờ đó? Việc liên hiệp có thể công khai, có thể bán công khai, hoặc các nhóm chỉ cần thông nhất tinh thần chung, không cần hình thành một tổ chức hợp nhất.”

      CÒM: Hẳn các nhóm XHDS có nghĩ liên hiệp, còn liên hiệp ra sao thì sao biết, trong khi còn phải nâng cao “cảnh giác cách mạng” đâu dễ. “Cột cờ” hơn hay “làn sóng” hơn? Cột cờ là ở một điểm, còn làn sóng hẳn ‘có thể’ bước đầu khai trí diện rộng hơn?
      ……………………………………………………………………………………………………………………..…

      Đoạn “Pháp lý và truyền thông!……….đánh giá khách quan và công bằng với thành bại của chính mình,”

      CÒM : OK!
      …………………………………………………………………………………………………………..
      “Đã xác định ra tranh cử đại biểu Quốc Hội thì anh phải làm việc nghiêm túc, thực sự; tuyệt đối không thể bông đùa, mua like hay là kết quả của thói ngẫu hứng nhất thời. Không nên kỳ vọng quá lớn vào triển vọng thắng cử, chỉ cần dốc sức để đem lại một cơ hội hiện thực giúp thực hành dân chủ, đấy là cái thành công lớn nhất rồi.”

      CÒM: Thì, với câu sau đoạn này, rõ ràng không ai “kỳ vọng quá lớn”, nhưng với câu trước, không ai không ý niệm “
      phải làm việc nghiêm túc”. Còn, “thực sự tuyệt đối không thể bông đùa, mua like hay là kết quả của thói ngẫu hứng nhất thời” thì phải nghĩ thêm! Bông đùa ‘đúng kiểu’, có ý mua like một chút chuyện thường tình và, thói ngẫu hứng nhất thời còn hơn không có thói ngẫu hứng”, biết đâu vẫn có tác dụng nhỏ nhoi đáng quý nào đó cho việc đa dạng sinh học nhận biết “quyền hão” và “quyền thực” mà “không chết thằng tây nào” thì cũng nên “chiếu cố”! 😛
      ……………………………………………………………………………………………………………………..….
      “Sự nghiêm túc là thước đo thành bại!”
      CÒM: Một câu kết bài thế này có nghĩa là phải nghiêm túc thì mới thành công! Còn không hoặc thiếu nghiêm túc sẽ thất bại! Giá mà nói “nghiêm túc sẽ mang lại hiệu quả… bất kể lớn nhỏ” thì hợp lý hơn.

      CÒM CUỐI: Dẫu sao, trân trọng bài viết của CSSH. Lơ mơ hơi nghĩ biết đâu “làn sóng tự ứng cử” được “liên kết”, được “gợi ý”, được “bật đèn xanh” để VN khỏi phải revolution mà chỉ cần cho evolution thì mừng mừng tủi tủi kính các cụ cao cao trên cửa sổ lắm lắm. Mong thay các cụ ấy nghiêm túc mà tỉnh táo thì… thành, còn nghiêm túc kiểu u mê sẽ… đại bại mà hại thì chỉ tội nghiệp bà con nhà mình phải hứng mới khổ. Góp phần, tí nào hay tí ấy, làm cho các cụ ấy tỉnh táo mới là việc chính cần làm, chứ còn cái chuyện vài ba chú làm thị trưởng này nọ chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ ăn cỏ đánh trận giả ngoài đồng.

      PS: BTW, chị Ngà quan sát tốt, trí nhớ tốt, ý tứ và cảm xúc dồi dào, lại có tấm lòng, rất nên ý hướng viết văn. Thành thật vậy. Hổng dám “khen” nhiều e khách sáo bắc kỳ cục à nha!

  28. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Cám ơn Ngà Voi về bài viết thú vị cách ăn Tết. Xin phép tiếp tục truyền thống ngày Tết nói chuyện xưa cũ. Chuyện hoa HN của bác Vương Trí Nhàn
    *******
    HOA HÀ NỘI
    Cái vườn hoa duy nhất mà hồi nhỏ tôi biết là Vườn hoa Hàng Đậu
    Từ trước 1954, tôi sống với gia đình bố mẹ ở Thụy Khuê, thường ngồi xe điện Bưởi — Bạch Mai xuống chợ Đồng Xuân. Tàu lên tàu xuống tránh nhau ở “quai – di – măng” đầu phố Quan Thánh, ngay cạnh vườn hoa nhỏ. Hồi trước nó được gọi là vườn Vạn Xuân, nay cứ quen mồm gọi là vườn hoa Hàng Đậu.
    Năm 1968 tôi về công tác ở Văn Nghệ quân đội. Cơ quan lúc đầu còn sơ tán ở Hương Ngải Thạch Thất. Từ cuối 1968, thì về lại 4 Lý Nam Đế. Lại thường qua khu vườn hoa quen biết, coi như vườn nhà.
    So sánh hoa trồng hai thời ở vườn hoa này, tôi nhận ra thế nào là dấu vết chiến tranh.
    Trước đây hoa trồng bao giờ cũng đều tăm tắp, các luống hoa toát ra một vẻ đẹp thuần hậu và cao quý. Mới mấy năm chiến tranh mà cái vườn hoa đã cây thấp cây cao, nhiều giống hoa lạ xuất hiện khiến cả luống không bảo đảm thuần chủng như ngày xưa.
    Trải qua nhiều năm, đến cuối chiến tranh tôi lại nhận thêm ra một điều. Là vẻ đẹp toát lên từ nhiều hoa mới trồng hiện nay là một vẻ đẹp hoang dã. Thời Pháp thuộc có Sở trồng hoa và ươm cây, ngay cạnh Vườn Bách Thảo. Tôi đoán hồi trước loại hoa nào được trồng cũng cân nhắc kỹ. Còn ngày nay người ta cho phép lưu hành mọi loại hoa khác nhau, tính chất quý phái của hoa mất đi, và cuộc đời các giống mới thì thay đổi rất nhanh, trồng vài năm chán, người ta vứt đi lại trồng thứ khác.
    (Tôi thường liên hệ số phận của hoa với số phận người trí thức chân chính.
    Người có tài thường đòi hỏi nhiều sự chăm sóc riêng biệt. Chiến tranh cào bằng tất cả, chiến tranh chỉ cần những người dám xông lên và biết nghe lời. Cũng như hoa, trí thức thứ thiệt cũng là loại sớm bị hy sinh trong chiến tranh và tới nay sang thời hậu chiến thì đã gần như mất giống không sao khôi phục nổi nữa. Nhưng thôi đây là cả một câu chuyện dài, sẽ nói khi khác.)
    Chung quanh thái độ con người với hoa tôi muốn nêu hai việc:
    — Để bảo vệ các loài hoa mới trồng ở những nơi có nhiều người qua lại như quanh Hồ Gươm chẳng hạn, tôi thấy người ta chỉ dùng mấy sợi dây lem nhem hoặc mấy đoạn dây thép cứng quèo, còn đoạn tre nứa cong queo cắm làm cột giữ thì đổ xiêu đổ vẹo.
    — muốn chứng tỏ là mình yêu hoa, gần đây lại có mốt trồng hoa ở ngay dưới gốc cây dọc các vỉa hè, nghĩa là sát mặt đất, nơi vô ý người ta có thể giẫm lên bất cứ lúc nào. Hoa là thứ cao quý nay thành một thứ thấp lè tè và chỉ có tác dụng phụ trợ cho các cây lớn ngồng nghềnh. Giữa cây và hoa, mỗi bên có vẻ đẹp riêng. Lúc này vẻ rực rỡ của hoa bị tầm thường hẳn đi bên cái đẹp thô tháp cứng cỏi của cây. Đặt thế sao tiện? Như là làm nhục hoa vậy.
    Trở lên mới nói về hoa ở các nơi công cộng. Còn chuyện chơi hoa trong các gia đình thời nay? Tôi nghĩ cái giống tượng trưng cho thiên nhiên và đồng nghĩa với vẻ đẹp này chắc cũng đang có một số phận bạc bẽo. Người lợi dụng nó thì nhiều, người yêu nó thì ít. Mà có yêu chăng nữa cũng không biết cách yêu, nên chỉ lửa rơm một thời gian ngắn rồi tình yêu đó cũng tàn phai.
    CHUYÊN HOA NĂM NAY
    Một người bạn bên phố cũ kể rằng đào và quất năm nay ế. Rồi anh kể thêm cái chuyện giải quyết hàng ế ẩm ở mình buồn cười lắm. Nhiều nhà chung quanh chợ đã đoán năm nay hoa khó bán, nên họ chờ sẵn, chiều tất niên ra nài nẫm hỏi xin mà nhiều khi lại chỉ biết dùng những lời lẽ khó nghe. Dân bán hoa tức lắm. Không thể mang về vì vận chuyển khó mà trồng lại cũng vất vả, họ đành chặt hạ những cây quất cây đào mà lúc trước giá hàng triệu, rồi mang vứt đống rác cho hả.
    Giá ở địa vị người trồng hoa, tôi nghĩ mình cũng đành làm thế. Vì mấy người đi xin kia thực ra có yêu gì hoa. Họ chỉ lợi dụng đau khổ của kẻ khác. Nghèo không có tiền mua hoa ư? Sao không chọn lấy những cành vừa túi tiền và cũng vừa khung cảnh gia đình mình. Một cành đào nhỏ đặt trên bàn thờ hôm 23-24 tết giá cũng chỉ 40- 50 ngàn, đâu có là quá đắt.
    Ca dao cũ có câu “Ra đường thấy cánh hoa rơi – Hai tay nâng lấy cũ người mới ta”.
    Nay cũng có người làm thế. Một số người tạm gọi là nghèo hiện nay có lối chơi đào như sau. Họ mua những cây đào dại chở theo xe tải về, rồi gỡ ra thành nhiều cành nhỏ, và cắm lại theo kiểu người ta cắm la-dơn. Óc thẩm mỹ của con người có dịp bộc lộ.
    Nhưng người biết làm thế ít lắm. Phần lớn cứ nhặt đại ở chợ rồi về và đào càng kềnh càng dị dạng họ càng tự hào ra cái điều thách thức với đời.
    Nhân đây tôi nhớ một lần đi qua Nam Kinh Trung quốc. Người ta kể rằng ở đó mai đào rất nhiều, nhưng là mọc thành rừng ở ngoại ô. Ngày xuân, bạn bè và gia đình kéo nhau đi thưởng hoa. Tôi đoán trên thế giới không có trò a dua chơi đào riêng từng nhà như mình, rồi lấy chuyện cành to cành nhỏ, cành nhiều lộc cành ít lộc ra để khoe. Với người Việt, chỉ những cái thuộc về của mình người ta mới cho là đẹp.
    ******
    Nhớ lại hồi nhỏ mẹ tôi làm việc ở Đại học Y Dược tôi thường đến chờ bà sau khi tan học ở vườn hoa rất nhỏ ngay trước cổng vào Trường (đầu phố Lê Thánh Tông).
    Vườn chỉ độ vài trăm m2 nhưng được chăm sóc xén tỉa rất cẩn thận kể cả những luống hoa mười giờ hoa nhỏ ly ty đến mức một trẻ thích nghịch dại như tôi cũng không bao giờ dám cất chân động tay.
    Hồi nhỏ nhà tôi thường cắm đào Tết bằng một bình đồng có từ thời các cụ các kỵ. Thường thì nhà tôi mua hoa vào khoảng 26-27 tháng Chạp. Chỉ chọn cành đào phai độ 1-1.2 m hoa vừa phải, nhiều nụ chen một ít lá xanh.
    Khi mua hoa về mẹ thường bắt tôi đốt kỹ gốc cành hoa trước khi cắm vào bình và thường là đến 10 Tết mới mang hoa ra xe rác.
    Nhớ lại thì phần lớn người HN lúc đó cũng chơi hoa đào như gia đình tôi.

    • TM says:

      Ca dao cũ có câu “Ra đường thấy cánh hoa rơi – Hai tay nâng lấy cũ người mới ta”.

      Anh THM làm tôi nhớ đến các cô giáo dạy ở trường ngày xưa. Ngày xưa trường trung học công lập tại miền Nam gồm cả cấp 2 và cấp 3, và chia riêng trường nam và trường nữ.

      Các cô dạy học trò nữ các môn chuyên môn nhưng luôn “tranh thủ’ dạy đạo đức, và nhắn nhủ các nữ sinh luôn phải giữ gìn đức hạnh, đừng để kẻ xấu dụ dỗ rơi vào hư hỏng.

      Cô bảo:

      “Các em thấy ca dao ta có câu:

      Ra đường thấy cánh hoa rơi/ Hai tay nâng lấy cũ người mới ta

      Nhưng thực tế không lý tưởng như vậy, mà thói đời là:

      Ra đường thấy cánh hoa rơi/ Hai chân dẫm lấy chẳng chơi hoa thừa!

      Các em nhớ giữ mình!”

  29. CD@3n says:

    – còn vài ngày nữa mới hết “ăn’ Tết, nhưng mời đọc sớm tin này :

    “Theo số liệu gần đây của công ty nghiên cứu thị trương Kantar Worldpanel về thị trường bán lẻ xét ở góc độ thị trường hàng tiêu dùng nhanh (FMCG) thị trường bán lẻ VN chủ yếu đang bị chi phối bởi ba nhà bán lẻ lớn là Saigon Co.op, Big C và Metro Cash & Carry.
    Trong đó doanh thu của Saigon Co.op bằng xấp xỉ doanh thu của Big C và Metro cộng lại. Đầu tháng 1-2015, Metro Cash & Carry đã công bố hoàn tất thương vụ bán cho đại gia Thái Lan là Berli Jucker Public Company Limited (BJC) – công ty thành viên của TCC Group.
    Nếu Big C tiếp tục vào tay của TCC , thị trường trường bán lẻ VN là sẽ cuộc đấu không cân sức khi một mình Saigon Co.op phải “chống đỡ” với đại gia Thái Lan.
    Với kịch bản thị phần 50-50, cơ hội cho hàng Thái lẫn hàng VN là tương đương nhau cho dù đang ở ngay trên sân nhà VN, nhưng xét về tính cạnh tranh, những nhà cung cấp VN rõ ràng đang bị lép vế.
    Bà Vũ Kim Hạnh, chủ tịch Hội Hàng VN chất lượng TP.HCM lo ngại với những gì đang diễn ra chúng ta sẽ đa phần mất thị trường bán lẻ. Bởi nếu cả Big C và Metro đều thuộc tay người Thái thì rõ ràng doanh nghiệp VN đang bước vào sân chơi AEC khi mà phần lớn mạng lưới phân phối bán lẻ được giao cho những người chủ là nước ngoài.”
    – (http://tuoitre.vn/tin/kinh-te/20160211/tet-xong-thi-truong-ban-le-vn-se-ve-tay-nguoi-thai/1050511.html).
    ————————-
    – NgaIvoire ui, mai kia, đi ‘super- market”, mua đồ, sẽ “dzui, hay buồn”… “phong ah” 😀

    • Mười tạ says:

      Chuyện ai sở hữu vốn ko ái ngại lắm, nếu nhìn mặt tích cực là nhà mình có sao tụi tư bản mới mang vốn vào chứ 🙂

      Cái đáng lo hơn, thay vì nâng cao tính cạnh tranh hàng (nông sản) Việt, người ta lại chăm lo việc … giải cứu nông sản. Nhà nhà ăn khoai tây, rồi ăn cà chua, hành tím, dưa hấu, … chịu sao thấu.

      P/s: nghe đồn tết này cụ lên chùa xin bùa ếm tụi tui phải hông, phỏng ah 🙂

      • CD@3n says:

        ối giởi ơi, oan quá, cậu 10…đó là bài thơ của 1 ông …com sĩ ! hông phải 3n này, đâu nghe…3n@ luôn luôn- xin thề- rất quý mến và tôn trọng…TƯ DO của cậu 10…sẽ “nhiệt liệt hoan nghênh” thành công “bất ngờ” của cậu 10…xin thê, xin thề…hehe…cậu ăn Tết,lên 11 chưa?. “phong ah” ?…. 😛

  30. CD@3n says:

    – Xin được chia sẻ một chuyện khác : khu chế xuất, khu CN trong nội đô, xe container và ùn tắc, TNGT ở SG.
    – SG, những năm trước đây, để phát triên, đã xây khu chế xuất Tân Thuận ( đầu tiên của cá nươc), và sau đó, các Khu CN : Linh Trung, Tân Bình, Tân Tạo, Củ Chi…đã hình thành. Và để khu CN hoạt động, cần nguyên vật liệu chở đến, sản phẩm chở đi. Không có vận tải, Khu CN sẽ chết !, chưa kể, Khu CN kéo theo hang chục vạn CN, và đương nhiên, phải có đi lại, ăn ở …làm mât độ GT dầy đặc vào những giờ vào ca, tan ca trong ngày !
    – Một xe ô tô 4-7 chỗ, chiếm không gian bằng khoảng 6-7 chiếc xe máy. Và một xe container loại 40”, chiếm không gian bằng khoảng 6 chiếc xe con, chưa kể, khi xe container chạy, gây ra tiếng ổn, khí xả gây ngạt thởi và nóng bức, mang đến cảm giác đe dọa, uy hiếp với người đi xe máy, nhất là xe container đi thành từng đoàn vài chục hoặc tới cả tram chiếc khi tắc xe, dưới trời nắng nóng và cái nóng từ mặt đường nhựa hắt lên.
    – Không thê dừng xe máy, vì như 1 nhà nghiên cưu đã nói : cấm xe máy trong 1 tuần, nến KT VN sẽ “sụp đổ”. 😛 Và cũng không thê cấm xe container, khi các khu CN nằm tại ngay nội đô. Di Dời các Khu CN này đi ra khỏi TP, một việc không thê làm, và chỉ có người “tâm thần” mới nghĩ đến giải pháp ấy !
    – Vậy thì, phải “đi chung với xe container- như sống chung với Lũ” ! Vân để còn lại : tuyến đương nào dành cho xe container, và qui định thời gian cho xe container đi “xuyên qua TP- xuyên qua khu dân cư” một cách hợp lý nhất có thê, đê giảm thiêu tai nạn, ùn tắc, một căn bịnh kinh niên mà dư luận đàm tiếu không ngớt lời “khen” “cái lưỡi” của 1 quan chức sở GTVT : “SG không có ùn tắc, vì dòng xe vẫn NHÚC NHÍCH được ..”! :mrgreen:
    – HY VỌNG, ô. ĐLT, tân bí thư SG, tập hợp quanh ô. những “tham mưu” đích thực, sẽ “hóa giải” được “hiêu ứng” xe container, ở mức tối đa có thê đạt tới, giảm ùn tắc, giảm TNGT,đặc biêt là tai nạn chết người rất oan uổng và thương tâm do xe container gây ra !

  31. CD@3n says:

    – sáng 4 Tết, xin chia sẻ với các bạn suy nghĩ này :

    Phủ tây hồ, một địa điểm tâm linh của người HN, đặc biệt trong dịp Tết, Lễ .
    Tết năm nay, CA Q.Tây Hồ, có sang kiên tổ chức điểm trông giữ xe “miễn phí” cho khách thập phương. Một nghĩa cử đáng khâm phục xuất phát từ CA, với 20 chiến sĩ tuổi thanh niên, và 30 người trẻ khác nữa được huy động từ các lực lương trong quận.
    Nhưng, bình tâm suy xét, thì “sáng kiến” này không phải là giải pháp “tối ưu”, nhất là trên diện rộng, và hiệu quả gần như không đáng kể, trong việc ngăn chặn và đẩy lùi nạn “chặt chém” đã thành bịnh “kinh niên, mãn tính” ở HN từ nhiểu thập niên qua !
    1/ 50 TN trông giữ xe “miễn phí”, có thật sụ cẩn đến múc huy động để phải “hy sinh” “miễn phí” công sức và thời gian nghỉ Tết ( từ 28 kéo dài qua tháng giêng) của mình trong việc này? Nếu cần tạo ra điểm nhấn, điểm trông giữ xe này chỉ cần thu phí đúng giá do TP qui định, bảo đảm trật tự và an toàn gửi xe, tạo tấm gương rất dễ nhân rộng ở HN, một việc mà TNXP ở SG đã làm lâu nay.
    2/ Thực trạng giữ xe với giá “chặt chém” , và tình trạng “chiếm giữ’ , thậm chí là “cướp” vỉa hè ( như báo Dân Trí nêu) cho những mục đích kinh doanh, giữ xe ‘chặt chém” đâu cần phải “tổ chức điều tra” và cũng đâu phải chỉ là lỗi của những người bị coi là “kẻ tham lam hay kẻ cướp” ?, Ai cũng biết, đẵng sau “kẻ móc túi công khai, kẻ cướp ban ngày” ấy, là những Ai nữa, kết thành dây, bao che, ngoảnh mặt đi…Lời tuyên bố “xanh rởn” : kiên quyết lập lại trât tư kỷ cương, dẹp nạn buôn bán lấn chiêm vỉa hè…của vị quận trưởng Q.CA Hoàn Kiếm hổi đầu năm , sau chút ổn ào, “bay đi như gió thoảng”, HK là một quận trung tâm HN “phố cỗ”, vỉa hè, long đương là những thứ “có sặn” của NN, “siêu lợi nhuận”, cứ việc …Chia…! 😛 Hàng ngày, các xe bán tải căng khẩu hiệu nển đỏ, chữ vàng, có CA, dân phòng, vẫn đều đặn “uống xăng” đi vòng quanh…những bãi giữ xe trái phép trên vỉa hè và dưới long đường. Nếu có nhắc nhở, cảnh cáo, thậm chí hành động ‘mạnh tay” và bắt phạt…thì đó chỉ là mấy bà bán hang rong, quê tít đâu đâu, “nông dân xa quê, thuê chỗ ngủ ở rìa sông Hồng” ra HN kiếm sống…! 🙂
    Mong rằng, ô. “tân’ CT HN, vốn là thiếu tướng GĐ CA, sẽ “đế mắt” tới chuyện này…”chặt chém” khi giữ xe, và lấn chiếm vỉa hè, long lề đương…nếu không xử lý được, thì ..Mong gì ở những chuyện “to hơn, khó hơn, vĩ mô hơn”…?!

    • Hoàng Minh says:

      Cụ có biết tại sao năm nay Phủ lại trông xe miễn phí không ? Chuyện hơi tế nhị đấy cụ ạ.

  32. phongnguyen says:

    Một trong những lý do người Việt khó bỏ tết ta để ăn tết tây là tết Việt đi với mùa Xuân. Tết tây là khởi đầu của mùa Đông, sinh viên sau tết là bắt đầu học Winter term (một term là 3 tháng), vì vậy tết tây thấy lạnh lẻo lắm. Đối với người Việt, tết là mùa Xuân, cung chúc tân Xuân, chào mùa Xuân mới v.v…

    Hãy tưởng tượng tết Việt trong mùa Đông…sao mà ảm đạm thế.

    Voi viết về ăn tết Việt sao mà đầm ấm quá.

  33. PV-Nhân says:

    * Từ Ăn rất phong phú trong tiếng Việt khi được ghép với trạng từ. Có những cái ăn chẳng khá tí nào như ăn gian, ăn chực, ăn chịu, ăn trôm, ăn cuớp…Ăn tham ăn tạp, ăn không từ thứ gì kể cả ăn hối lộ…Nên cuối cùng đất nước phải ăn vay. Kết cuộc sẽ là ăn mày!!!
    * Ý nghĩa ngày Tết thiêng liêng. Tôi đồng ý…Nhưng với thời đại văn minh kỹ thuật, kinh tế thị trường…Người Việt đã vuợt qua lũy tre làng, người bắc vào nam làm việc, người nam ra bắc. Những công ty hãng xưởng, có cả nước ngoài đầu tư…Nếu công nhân Việt cứ nhất quyết Tết phải đoàn tụ, về quê hàng tháng thì hãng xưởng khó lòng bảo đảm vận hành…
    Tết nào cũng xẩy ra kẹt xe kẹt tàu, nhồi nhét chặt chém khách…Sau giao thừa Saigon-Hanoi thành bãi rác. Đền chùa chen chúc cầu phúc lộc. Tết năm nay, thống kê báo trong nước ( tính số chẵn):
    – 2000 trường hợp ngộ độc phải nhập viện
    -2000 trường hợp nhậu xỉn bạo hành, nhiều trường hợp tử vong
    – tai nạn giao thông rất nhiều, chưa rõ con số…
    * Vậy lãnh đạo phải cân nhắc, suy tính, tổ chức thế nào cho mọi chuyện tốt đẹp hơn…

    • ruavang says:

      tôi là người Việt

      không nhất thiết phải bỏ đi tết ta sao không phải làTết Tây ?

      tết ta CÚNG RƯỚC ÔNG BÀ đành sao bỏ đi?

  34. TungDao says:

    Ăn Tết
    Tết năm 2017: Ông Cua vừa về đến cửa. Tiger hỏi : Anh đi đâu mà biền biệt cả năm trời?. Anh về VN chứ đi đâu. Anh làm gì bên đó giờ mới về?. Ông nghị. Nghị Cua!.

    Tết năm 2018: Chiều 30 tết Voi mới về đến nhà. Mẹ hỏi: Voi về hả con. Dạ. Con muốn chết luôn với mấy đứa nhỏ. Biết khổ zậy, con ở zậy khỏi lấy chồng.

  35. VA says:

    Nghe nói các dân tộc ở Châu Âu trước kia có lễ đầu năm vào các ngày khác nhau, sau họ đều thống nhất dời về ngày 1 /1 dương lịch, gộp với lễ Giáng sinh rất tiện. Nước Nhật cũng vậy, để hiện đại hóa đất nước họ sẵn sàng thay đổi những điều cần thiết, ngày nay họ cũng nghỉ lễ như Âu Mỹ.
    Việc dời ngày lễ như “Tết” cho phù hợp với thế giới đa số mang lại nhiều tiện lợi cho giao thương, kinh tế. Thay đổi cơ chế quản lý nhà nước cho tương đồng càng quan trọng hơn nữa nếu đã xác định cơ chế thị trường và hội nhập vào cộng đồng kt thế giới.
    Tóm lại là nên dời Tết về theo lịch dương.

  36. Cong says:

    Tinh thần ăn Tết là một nét văn hóa độc đáo của người Việt.
    Ngoài phần lễ nghi cúng tế Trời Đất, mừng tuổi ông bà cha mẹ,… thì tôi cho rằng cái tinh thần ‘Tết mà’ ,như cô NgàVoi nói, tức là tinh thần hỉ xả, tha thứ, để khi tới Mồng Một Tết là chuyện gì cũng bỏ qua được hết, là phần nội dung chính tạo nên nét đẹp của văn hóa Tết VN.
    Nhờ tinh thần đó mà người ta mới có hứng khởi để nấu các món ăn ngon lành, có những bài nhạc xuân nồng nàn ca ngợi Tết, hăng hái làm đẹp, dọn sạch sẻ nhà cửa,…mà không thấy mệt mỏi, chỉ thấy niềm vui đón tết đến.
    Tinh thần Tết đó là cảm hứng của người Việt xưa trước sự thay đổi mới mẻ trong trời đất vào mùa xuân, họ thấy rằng tinh thần của mình cũng phải đổi mới để có thể rước được thanh khí của trời đất đang đến.
    Bây giờ một số người Việt không còn giữ được tinh thần đó, nên ngày Tết đến họ không có động lực làm những việc theo truyền thống để chào đón mùa xuân.
    Tinh thần tuy vô hình nhưng là cái gốc. Không có tinh thần thì mọi lễ lộc màu sắc bên ngoài chỉ là phù phiếm, sẽ dần dần bị mai một.

  37. Mười tạ says:

    Xuân này Voi viết khoẻ, chắc nàng đang fall in love 🙂

    Ngày Tết, là ngày hội hè, đặc trưng của cư dân nông nghiệp: sau mùa thu hoạch, vụ mới vừa gieo xong, thế là ta tổ chức hội hè thôi, hihi

    Trên dải đất hình chữ S (có 2 chấm ngoài biển Đông) có bao nhiêu dân tộc thì có bấy nhiêu kiểu ăn tết, ngày ăn tết khác nhau, phụ thuộc vào điều kiện khí hậu, canh tác khác nhau.

    Nói rứa để thấy, phong tục ăn tết ko phải là thứ lâu đời, bất biến. Mà nó phụ thuộc rất nhiều vào câu chuyện kinh tế. Và khi môi trường kinh tế, tập quán công nghiệp, nông nghiệp thay đổi thì kiểu ăn tết cũng sẽ đổi theo. Hội hè thôi mà 🙂

    Ví dụ để thấy, ngày càng nhiều gia đình VN (trung quốc) lựa chọn đi xa (du lịch) thay vì về quê trong dịp tết, và điểm chung của họ là trung lưu.

    Cây cầu khỉ rất đẹp trong ca dao, nhưng nó rất lạc hậu trong dân sinh.

    Ngày tết, việc tất tả chuẩn bị tết, nấu nướng hội hè mang đến một hình ảnh người phụ nữ đẹp, hy sinh cho gia đình, nhưng nó là gánh nặng rất lớn, mỏi mệt cho người phụ nữ. Mọi người chỉ nhìn thấy buổi chè chén tiệc tùng vui vẻ quây quần, nhưng ít người thấy những gì xãy ra trước khi cơm lên mâm, và cả sau khi tiệc tan. Vì tất cả việc đó diễn ra trong xó bếp, ít người thấy.

    Trong entry trước, cô TM có nhắc đến hình ảnh việc cuối cùng người phụ nữ chuẩn bị Tết là …. đi gội đầu. Trùng hợp đây là việc má Mta thường làm, vào chiều 30, ở Huế thường rất lạnh, và phải ngồi chờ cho đến lượt.

    Tết, nên là niềm vui cho tất cả mà ko một ai phải … hy sinh.

    • ngavoi77 says:

      Nếu Voi fall in love with someone thì lại đang vi vút đi chơi hoặc bận bịu bếp núc chăm chút nấu cho chàng, hơi đâu mà viết bài, anh Mười!?

      Là vầy, không biết cụ Cua bao năm rồi mới đón tết ở VN, hẳn là thích thú trong việc về quê, lang thang chụp ảnh, hoặc tụ tập bạn bè, có nhiều điều cần thưởng ngoạn. Voi đoán vậy. Vài ngày không thấy bài mới, Voi viết bài gởi, đọc cho vui, có cái chém gió. Bài không hay, nhưng âu cũng là một cách trả lễ cụ Cua cả năm đã vất vả viết bài, gầy dựng sân chơi chung cho cả nhà…

      Voi hay nghe nhiều người than vào bếp vất vả. Voi chẳng thấy vất vả gì. Làm bếp nếu biết sắp xếp và biết cách làm thì nhẹ tênh, loáng cái là xong, đó là nói về cách làm việc khoa học. Còn nói về tinh thần, người phụ nữ hay đàn ông vào bếp cũng vậy, đó là một hình thức chăm sóc cho người thân của mình, nếu không làm thì thôi, dẹp hết, nếu đã làm thì không than. Mệt là do chính mình không biết cách sắp xếp, không biết cách làm cho khỏe chứ không phải tại người khác làm cho mình mệt. Chăm sóc cho người mình yêu thương là hạnh phúc, niềm vui chứ không phải là sự hi sinh. Nếu bản thân mình coi đó là sự hi sinh thì nó không phải là tình yêu (vợ chồng, con cái, bạn bè..) mà chỉ là sự ràng buộc về trách nhiệm. Mà làm vì trách nhiệm thì mang tính bắt buộc, gây ức chế, hay cằn nhằn, so sánh, than thở.

      Với ai cũng vậy, Voi yêu thì Voi vào bếp nấu cho ăn. Voi mệt, Voi từ chối bảo Voi mệt, người muốn ăn phải tự đi nấu hoặc ra hàng. Không có chuyện Voi nấu cho ai đó vì trách nhiệm buộc mình phải nấu. Nên Voi chẳng bao giờ thấy mệt mỏi trong chuyện bếp núc cả 🙂

      • taolao says:

        Tết nhất, còm tí cho vui. Thứ nhất, định nói với anh Mười Tạ về chuyện Voi có bồ( nói thẳng vậy đi!) thì Voi đã lẹ tay trả lời rất trúng ý mình, nên thôi. Thứ hai, bài ca dao Voi trả lời cho anh Lê Van khá hay nhưng mình thấy hơi lạ đối với mình, bởi nhớ” khi xưa ta bé” mình học như vầy:
        Tháng Giêng là tháng ăn chơi.
        Tháng hai trồng đậu, tháng ba trồng cà
        Tháng tư cày vỡ ruộng ra
        Tháng năm làm mạ, mưa sa đầy đồng
        Ai ai cũng vợ ,cũng chồng
        Chồng cày vợ cấy trong lòng vui sao
        ……..
        Tháng sáu nói chuyện tào lao (!?)
        Quên mất đoạn cuối làm sao bây giờ?
        …Đại để là như vậy, nhưng cũng có bài với 2 câu đầu như sau: Tháng giêng là tháng ăn chơi. Tháng hai cờ bạc, tháng ba hội hè ( chứ không phải rượu chè à nha!).Bàn loạn tí cho vui , chứ không rành mấy. Chúc Voi , anh Hiệu Minh và toàn thể bà con năm mới vạn sự như ý!

      • PV-Nhân says:

        * Voi: Chúc Tet Voi…Mong Voi mọi điều tốt đep…

  38. VT says:

    “9Bỏ tết cổ truyền là bỏ luôn một phần văn hóa, bỏ luôn cái nhân bản trong hỉ xả, tha thứ “tết mà!” Khi phủ nhận tất cả các giá trị văn hóa, không nhìn thấy cái đẹp của nó mà chỉ thấy sự bất tiện, mà phần đa là do con người mới sau này đặt để thêm ra, rồi từ bỏ, phủ nhận hoàn toàn là khi con người đang bị lung lạc và không biết tin vào đâu trong một xã hội nơi các giá trị bị đảo lộn, hiểu sai.”
    Đồng y hoàn toàn với Voi về điểm này .
    Một tầng lớp trọc phú làm biến tướng những giá trị cỏ truyền của tết ,cả một đám đông mù quáng chạy theo để rồi mệt quá keu ca nen bỏ .

  39. TungDao says:

    Con người luôn hướng đến 3 mục tiêu cơ bản: tồn tại, sống và làm người.
    Ăn trước tiên là để tồn tại sau đó mới là để sống. Ăn để tồn tại khác với ăn để sống. Ăn để sống là ăn như thế nào để sống như thế nào.
    Văn hóa ẩm thực của người Việt xuất phát từ nguyên nhân khi để làm người. Cái ăn, cái mặc làm nên con người trong một tập tục người để hình thành nên nhân cách người.
    Người Việt mình ăn Tết theo lệ làng, tập quán của Phật, Khổng, Tử hình thành nên nét truyền thống.
    Mỗi vùng miền khi ăn Tết có nét đặt trưng riêng nhưng điểm chung vẫn lấy cuội nguồn làm chủ đạo cho tinh thần đoàn tụ sum vầy, bao dung và vị tha, quá khứ và tương lai.

  40. CD@3n says:

    – Người ND tự “bươn trải”, tìm lối thoát cảnh “được mùa, rớt giá- được giá, mất mùa” :

    – “Còn hơn một tháng nữa mới thu hoạch nhưng toàn bộ sản lượng 3.500 tấn chuối thương phẩm đã được các đối tác từ Hàn Quốc, Nhật Bản bao tiêu hết với giá 7.000 đồng một kg, gấp 5 lần so với bình thường”, nông dân Lâm Văn Hộ (58 tuổi, Chủ nhiệm Hợp tác xã Lâm Phát Hưng, thuộc Nông trường Sông Hậu (xã Thới Hưng, huyện Cờ Đỏ, Cần Thơ) phấn khởi nói.”
    (http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/khoi-nghiep/vuon-chuoi-cong-nghe-cao-hang-chuc-ty-dong-cua-nong-dan-mien-tay-3353224.html)
    ———————
    – tại HN, tập đoàn Vingroup đã cho ra lò những tấn rau sạch trồng tập trung bằng công nghệ cao…đó chỉ là mô hình thử nghiệm…Nếu những mô hình này thành công, sẽ có rất nhiều chuyện đặt ra phải “quyết liệt” xử lý : tập trung đất đai, đầu tư trang thiết bị và công nghệ, người ND làm ăn “manh mún” trở thành CN nông nghiệp…mong Đ, NN sẽ “rởi khỏi salon máy lạnh” để về với ND, làm chính sách ngay tại trang trại…và khi đó, chuyện “lan man ăn Tết”chắc cũng sẽ khác với một nông thôn “xoay trục” SX lớn, sản phẩm sạch theo GAP, hướng tới XK …có phải hông, NgaIvoire…”phỏng ah” 😛

  41. CD@3n says:

    – xin mơi xem lởi “mở hàng” của ô. DTQ với báo GDVN, vể 3 chủ để : dân chủ, minh bạch, chống tham nhũng :

    Nhà sử học Dương Trung Quốc:
    – Dân chủ : “Tôi nghĩ là về mặt lý thuyết chúng ta đã nói rất nhiều rồi, chẳng thiếu cái gì, chỉ có một việc quan trọng nhất bây giờ là phải làm cho tốt thôi.
    Tôi tin rằng khi người dân thực sự được tham gia vào tiến trình phát triển của đất nước thì mới phát huy được sức mạnh của cả dân tộc. Tôi lấy một thí dụ đơn giả nhất là bài học lịch sử cách đây 70 năm vẫn còn nguyên giá trị.
    Cụ Hồ đã dựa vào sức mạnh của chính mình, tức là sức mạnh của dân, để tạo nên những chiến thắng oanh liệt, lập nên một nhà nước chỉ với một mục tiêu duy nhất là mọi việc làm đều phải vì dân, trọng dân.”
    – Minh bạch :
    ” Minh bạch chính là một yếu tố hết sức quan trọng để đảm bảo dân chủ. Tôi nói ngay một thí dụ đơn giản là chúng ta lâu nay đã nói quá nhiều về chuyện cán bộ kê khai tài sản. Kê khai một cách hình thức, chứ chưa đi vào thực chất và lâu lâu lại rộ lên một số tin cán bộ cấp cao có nhiều tài sản trị giá hàng chục tỷ đồng.

    Người dân thì bán tín bán nghi, và nhiều người tin đó là sự thật, bởi lẽ chúng ta thực sự công khai, minh bạch.
    Có lần, tôi đã chia sẻ với bạn rằng, nếu chúng ta làm điều đó một cách thẳng thắn và đàng hoàng thì đấy chính là biện pháp hữu hiệu để nâng cao các giá trị niềm tin trong nhân dân. Vậy thì tại sao chúng ta biết như vậy rồi mà chưa thực sự làm được, tôi nghĩ đó là điều rất đáng suy ngẫm.”
    – Chống tham nhũng :
    “ Tôi không thấy bất ngờ, bởi vì thực tế chống tham nhũng chưa thay đổi được bao nhiêu cả trong tư duy và hành động.
    Báo cáo của Thanh tra Chính phủ tại kỳ họp Quốc hội vừa qua đã nêu ra các số liệu cho thấy số vụ bị phát hiện tham nhũng rất ít, số cán bộ bị xử lý kỷ luật liên quan tới tham nhũng cũng không nhiều, trong khi đó dư luận nhân dân lại tin rằng tham nhũng rất nhiều. Vậy thì chúng ta tin vào dân hay tin báo cáo của cơ quan nhà nước, đó cũng là vấn đề rất cần phải lưu tâm.
    Tại kỳ họp vừa rồi, tôi cũng đã chuẩn bị một bài phát biểu về vấn đề này, nhưng rất tiếc là không có cơ hội được trình bày. Tôi nói với tinh thần cách đây 10 năm khi bắt đầu bàn về câu chuyện xây dựng Luật phòng chống tham nhũng. Thực ra về mặt lý thuyết, chống tham nhũng ở Việt Nam là dễ nhất thế giới. Vì tham nhũng phải đi liền với quyền lực, đi liền với chức vụ.
    Những người có chức vụ là ai? Trước hết là Đảng viên, điều đó là rất rõ rồi, vì cơ chế của mình như thế. Trong số 4,5 triệu Đảng viên thì chỉ có một số rất nhỏ có quyền lực, trong số những người nắm quyền lực ấy thì cũng không phải tất cả đều lợi dụng chức vụ và quyền lực để tham nhũng. Như cách nói của đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là có một bộ phận không nhỏ cán bộ Đảng viên suy thoái, biến chất.
    Tôi nghĩ rằng khi đã thấy được vấn đề như vậy thì chống tham nhũng cũng đơn giản như chống dịch bệnh, tức là khu trú được ổ dịch, bây giờ phải tìm cho được biện pháp tiêu diệt hẳn mầm bệnh.
    Mỗi một lần ở Đại hội Đảng hay sinh hoạt Đảng, chúng ta đều nghe thấy câu hát “Đấu tranh này là trận cuối cùng”. Mặt trận cuối cùng không phải là chống đế quốc phong kiến nữa. Cũng không phải chống giặc ngoại xâm, vì đã là giặc xâm phạm vào bờ cõi thì bao nhiêu lần nữa cũng đánh.
    Tôi tin rằng điều quan trọng nhất là phải chống cho được tham nhũng, vì nếu không thì chúng ta tự diệt vong, Đảng không còn giữ được sự lãnh đạo như mong muốn của các thế hệ đi trước.
    Vì vậy, sự nghiêm túc của Đảng cũng chính là mong mỏi của dân, và chắc chắn nhân dân sẽ rất ủng hộ nếu Đảng thực sự kiên quyết chống tham nhũng.”
    —————————
    – đã từng là nhân vật ” key” trong 1 entry, xin chúc ô. DTQ sức khỏe và thành công trong sự nghiệp và cống hiến, xin ủng hộ ô. lại ra “ứng cử” vào QH khóa 14 !

    • A. Phong says:

      Thì bây giờ ông Quốc cũng chỉ nói… thêm một lần nữa thôi. Những điều ông Quốc nói, ở nước ta ai cũng biết, ai cũng nói: từ đứa con nít cho tới cụ già, từ người dân thường cho tới các đấng lãnh đạo.
      Còn làm thì người trên bảo người dưới làm, người dưới chờ người trên làm. Người nói biết chắc là mình sẽ không làm, vì không phải việc của mình.
      Đã gọi là bánh vẽ làm sao ăn thật cho được mà làm. Người mình có câu nói hay: khéo vẽ chuyện.

      • PV-Nhân says:

        * Bác A.Phong: người Việt đã bộ thực bánh vẽ, nhưng vẫn cứ phải tiếp tục ăn. Như ông Chế Lan Viên từng ta thán…Đó là minh bạch nhất.

  42. LeVan says:

    Theo tôi, chữ ăn Tết đã có vui và chơi Tết trong đó rồi. Đó là cách nói của người Việt mình như đi ăn cưới ,ăn tiệc…

    Voi nói: tháng hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cả…   
    Tháng Hai đồng ruộng khô cạn làm sao trồng trọt được.  
    Tui nhớ hình như câu đó là:
    Tháng Giêng là tháng ăn chơi, tháng Hai cở bạc , tháng Ba rượu chè…

    Sở dĩ người ta gọi bánh Tét là vì khi muốn ăn bánh thì tháo lạt, lột lá chuối ra từ từ. Lấy một sợi lạt, ngậm một đầu dây lạt, cầm đầu kia rồi ” tét” đòn bánh ra thành những khoanh tròn rơi xuống một cái đĩa hứng phía dưới. Làm khéo thì tét những khoanh tròn đều nhau, không vỡ và tay không dính bánh.
    Vì vậy người ta mới nói: Tui đang tét đòn bánh Tét nẻ.

    Vài lời chia sẻ. Tết vui vẻ nha Voi!

    • ngavoi77 says:

      Bài ca dao đó nè anh LeVan:

      Tháng Giêng là tháng ăn chơi
      Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà
      Tháng Ba thì đậu đã già
      Ta đi ta hái về nhà phơi khô
      Tháng Tư đi tậu trâu bò
      Để ta sắm sửa làm mùa tháng Năm
      Sáng ngày đêm lúa ra ngâm
      Bao giờ mọc mầm ta sẽ vớt ra
      Gánh đi ta ném ruộng ta,
      Đến khi lên mạ thì ta nhổ về
      Sắp tiền mượn kẻ cấy thuê,
      Cấy xong rồi mới trở về nghỉ ngơi
      Cỏ lúa dọn đã sạch rồi
      Nước ruộng vơi mười còn độ một, hai
      Ruộng thấp đóng một gàu giai,
      Ruộng cao thì phải đóng hai gàu sòng
      Chờ cho lúa có đòng đòng
      Bây giờ ta sẽ trả công cho người
      Bao giờ cho đến tháng mười
      Ta đem liềm hái ra ngoài ruộng ta
      Gặt hái ta đem về nhà
      Phơi khô quạt sạch ấy là xong công.

      Còn bài “tháng ba cơ bạc tháng tư rượu chè…” là dị bản.

      • ruavang says:

        đầu năm làm th̀ơ ……con Rùa….hehe….

        Tháng Giêng là tháng, Yêu Voi
        Tháng Hai Yêu (M)Tạ
        Tháng Ba Yêu Rùa
        Bác Minh thấy vậy lên chùa
        Khuyên anh Ba ngấn xin Bùa Lỗ Ban
        Bùa kia ngăn án Tạ ,rùa
        Voi kia là của mot minh tui thui

    • TM says:

      Theo tôi biết, người nông dân VN có hai lịch: lịch làm việc và lịch ăn chơi. Ngày xưa nhớ ở trong nhà có cuốn Quốc văn Giáo khoa thư cũ mèm, long cả gáy, có những bài ca dao như dưới. Hình minh họa trong sách cũng cũ xưa, vẽ nam giới mặc áo dài, phụ nữa mặc vày.

      Lịch làm việc theo từng tháng:

      Tháng Giêng là tháng ăn chơi,
      Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà.
      Tháng Ba thì đậu đã già,
      Ta đi ta hái về nhà phơi khô.
      Tháng Tư đi tậu trâu bò,

      như Ngà Voi đã trích dẫn.

      Lịch ăn chơi & buôn bán:

      Tháng Giêng ăn Tết ở nhà,
      Tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè.
      Tháng Tư đong đậu nấu chè,
      Ăn tết Đoan Ngọ trở về tháng Năm.
      Tháng Sáu buôn nhãn bán trâm,
      Tháng Bảy ngày Rằm xá tội vong nhân.
      Tháng Tám chơi đèn kéo quân,
      Trở về tháng Chín chung chân buôn hồng.
      Tháng Mười buôn thóc bán bông,
      Tháng (Mười) Một, tháng Chạp nên công hoàn thành.”

      Lịch buôn bán tảo tần của người phụ nữ:

      Một năm có mười hai kỳ,
      Thiếp ngồi thiếp tính có gì chẳng ra.
      Tháng Giêng ăn Tết ở nhà,
      Tháng Hai rỗi rãi quay ra nuôi tằm.
      Tháng Ba đi bán vải thâm,
      Tháng Tư đi gặt, tháng Năm trở về.
      Tháng Sáu em đi buôn bè,
      Tháng Bảy, tháng Tám trở về đong ngô.
      Chín, Mười cất giạ đồng mùa,
      Một, Chạp vớ được anh đồ dài lưng.
      Anh ăn rồi anh lại nằm,
      Làm cho thiếp phải quanh năm lo phiền.
      Chẳng thà lấy chú lực điền,
      Gạo bồ thóc giống còn phiền nỗi chi?”

      • PV-Nhân says:

        * Chị TM: Chị nhắc QVGK Thư làm tôi nhớ kỷ niệm xưa. Năm học lớp ba, ở Sài Gòn. Tôi học sách Tân Quốc Văn, nghĩa là QVGK Thư mới, đặt nền tảng từ QVGK Thư cũ của các cụ Đỗ Thận, Trần Trọng Kim…Có nhiều bài tôi còn nhớ, tạm trích một bài ngộ nghĩnh về Mắt:
        * Có nhiều loại mắt. Mắt bồ câu, mắt ốc nhồi, mắt to như lỗ đáo, mắt ti hí như mắt lươn, lại có mắt trông xa nhìn tỏ như mắt chuột chù…
        -Nhìn hai con mắt có thể biết người thiện người ác, kẻ gian kẻ ngay.
        * Thi Nhân Bùi Giáng: Còn hai con mắt khóc người một con. Còn hai con mắt một con khóc người!!
        * Trịnh Công Sơn phổ nhạc bài thơ này…

        • TM says:

          Ngô nhỉ? Có tân Quốc văn Giáo Thư à anh PV-Nhân? Tôi không biết điều này.

          Tôi không nhớ sách giáo khoa tôi học bậc tiểu học gọi là gì, nhưng nhớ tác giả là Bùi văn Bảo.

          Ngày xưa cũng hay học các tích hay như nhị thập tứ hiếu của TQ, Tâm Hồn Cao Thượng của tác giả Ý Edmond de Amicis do Hà Mai Anh dịch từ tiếng Pháp, Vô Gia Đinh của Hector Malot, v.v.

          “Thầy Mẫn tử rất đường hiếu nghĩa
          Xót nhà huyên quạnh quẻ đã lâu
          Thờ cha sơm1 viếng khuya hầu
          Chẳng may gặp phải mẹ sau nồng nàn.”

      • TC Bình says:

        “Tháng chạp là tháng trồng khoai,
        Tháng giêng trồng đậu, tháng hai trồng cà.
        Tháng ba cày vỡ ruộng ra,
        Tháng tư làm mạ, mưa sa đầy đồng.
        Ai ai cũng vợ cũng chồng,
        Chồng cày vợ cấy, trong lòng vui thay
        Tháng năm gặt hái đã xong,
        Nhờ trời một mẫu năm nong thóc đầy.
        Năm nong đấy em xay em giã,
        Trấu ủ phân, cám bã nuôi heo.
        Sang năm lúa tốt tiền nhiều,
        Em đem đóng thuế đóng sưu cho chồng.
        Đói no có thiếp có chàng,
        Còn hơn chung đỉnh giàu sang một mình”

        Cực nhọc, vất vả làm vậy người ta vẫn muốn…đói no có thiếp có chàng. Nhưng đọc bài ca dao sau, thì…muốn ở vậy cho sướng. Ngà Voi ui! Phỏng…phỏng a?! 🙂

        “Chồng em nó chẳng ra gì
        Tổ tôm, xóc dĩa nó thì chơi hoang
        Nói ra xấu thiếp hổ chàng
        Nó giận nó phá tan hoang cửa nhà
        Nói đây có chị em nhà
        Còn dăm ba thúng thóc với một vài cân bông
        Em bán đi trả nợ cho chồng
        Còn ăn hết nhịn cho thỏa lòng chồng con.

  43. CD@3n says:

    – xin phép chủ blog, để “khuân vác” về đây một cảm nghĩ “vê quê ăn Tết” khác :

    “Chúng tôi – những cử nhân mới ra trường, mới bắt đầu chạy theo guồng quay của công việc lo toan bận bịu, Tết không còn nhiều háo hức, chờ đợi như ngày còn nhỏ nữa. Một phần bởi công việc cứ cuốn đi, nhưng phần khác, chắc ai cũng dễ nhận ra, Tết giờ xem ra đã mất đi nhiều nét đẹp nền nã truyền thống từ câu chuyện kể của ông bà, cha mẹ kể đến sách báo…”
    “Tôi ngại gặp gỡ hơn với những người “không thân, không sơ”, bởi thường gặp những câu hỏi không biết trả lời sao giũa chốn đông người.
    Đó là “lương tháng của cháu/em được bao nhiêu?”, “Lương vậy sao đủ sống trên Hà Nội?”, “Lương vậy thì khi nào mới đủ tiền xây nhà, cưới vợ?”…”
    “Hay thậm chí, trong những câu chuyện quanh chén trà ngày xuân, thay vì quan tâm nhau rằng cháu làm nghề đó có thích không không? Cháu vẫn đam mê nghề đó chứ? Công việc đó có phù hợp với năng lực của cháu không? Cháu có dự định gì trong năm mới?…thì lại là sự so sánh đến khó tin: “Đấy, bạn kia, cùng trong làng mình, bằng tuổi cháu đấy, học hết cấp ba, rồi bỏ học, nhưng giờ vẫn kiếm được nhiều tiền gấp mấy lần người mất công học đại học mấy năm trời ra đấy!”
    “Một lần khác, tôi sang nhà hàng xóm chúc Tết, anh hàng xóm hỏi “bao giờ cưới vợ?”, tôi cười: “Chừng nào tích cóp được đủ tiền để cưới thì sẽ cưới”.
    Anh cười cười: “Bây giờ cưới vợ không cần dùng đến tiền của mình mới giỏi!”. Nghĩa là sao?”
    “Nếu chưa thuyết phục được “lớp trẻ”, ngay lập tức, nhiều câu chuyện được người lớn tuổi dẫn chứng ra như: “Cháu xem bạn gần nhà cháu, mới ra trường mà khéo thế, đã lấy vợ, làm giáo viên, đã được biên chế rồi. Bây giờ đâu còn tình yêu “một túp lều tranh, hai trái tim vàng” nữa!”
    Ngày Tết, tôi cũng được nghe nhiều câu chuyện không biết nên buồn hay vui của làng mình: một bác tâm sự, đang lo lắng không biết khi con ra trường, thì xin cho con vào làm ở đài phát thanh huyện hay ở ban tuyên giáo huyện?”
    “Những bậc cha mẹ, cô dì chú bác làng quê chân chất, nền nã của tôi giờ thay vì dạy dỗ con cái cách làm người, cách sống tử tế như làng quán xưa thì lại là những câu chuyện về sự tính toán: con cái học ĐH-CĐ xong, ra trường sẽ xin việc ở đâu, làm nghề gì có tiền, phải “lo’ bao nhiêu để xin một suất làm việc?…”
    “Thậm chí, ngay cả nét đẹp truyền thống trong những ngày Tết, là những chút quà Tết, để thăm hỏi lẫn nhau, cũng được toan tính tỉ mỉ: nhà này đi tết nhà mình quà này, trị giá bao nhiêu, để mình đi tết lại một suất tương xứng? Hoặc nếu không, thì phải mừng tuổi lại con cháu họ số tiền ” ( hết trích)
    (http://tuoitre.vn/tin/ban-doc/20160210/tet-ve-que-sao-toi-thay-lang-minh-ngay-cang-xa-la/1050382.html).
    ———————
    – Hông dám com, và không thê com ! 😛

  44. CD@3n says:

    – entry nói về “ăn Tết” ở phía người dân, theo tục lệ…còn đây là “tổ chức” ăn Tết, đón Tết, về phía chính quyền :

    “Phải nói là “hưởng thụ” bởi bắn pháo hoa là thú chơi khá tốn kém, trong vòng ít phút có thể “đốt cháy” hàng tỉ đồng. Dĩ nhiên bao nhiêu tấn gạo cũng theo đó rơi ra ngoài cái nồi trống không của nhiều gia đình. ”
    “Để “né” ngân sách, nhiều địa phương đã xã hội hóa thú chơi này. Tuy nhiên, “xã hội hóa” trong không ít trường hợp chỉ đóng vai trò là một uyển ngữ nhằm mục đích né tránh bản chất vấn đề là sự “nhắc nhở” các doanh nghiệp, các mạnh thường quân phải “biết điều” hơn! Phải chăng trong số 0,72 đồng bôi trơn trong 1 đồng lãi của doanh nghiệp theo một khảo sát gần đây của VCCI có một phần núp bóng “xã hội hóa”? Suy cho cùng xã hội hóa cũng là huy động sức dân.”
    “Ấy thế mà, cứ sau mỗi lần thiên tai dịch họa, các tỉnh đều mong chờ vào kho gạo của Nhà nước. Thế mà, những ngày cận Tết lại có những cơ quan Nhà nước không ngần ngại thảo thư ngỏ gửi đến các doanh nghiệp, mạnh thường quân. Nội dung thư nào là “tất cả vì những hoàn cảnh khó khăn”, nào là “chung tay cùng Nhà nước chăm lo cho người nghèo”… Nhưng tối 30 Tết bao nhiêu nơi trên dải đất hình chữ S vẫn rợp pháo hoa? ” ( hết trích).
    (http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/288239/phao-hoa-tinh-ngheo-cong-trinh-ngan-ti-va-thu-ngo.html).
    ———————-
    – nói thêm về điên trang trí : trước Tết, dư luận “lên tiếng” vê kiểu trang trí “hoa điên nặng” (điện)của HN, quan chức cũng đã nghe theo 1 phần, dỡ bỏ những thứ “hoa điên năng” với “thẩm mỹ rất nhà Quê”…(và chắc chắn không chỉ ở HN, mà còn nhiểu tình TP khác). sau Tết, số dàn đèn trang trí vẫn sáng “chang chang”, tiền điện đã có NSNN chi trả, còn khu vực ngoại ô, lân cận…thì “cắt điện luân phiên”… chẳng lẽ lại phải văng…! 🙂

    • CD@3n says:

      – mời xem thêm về sự cố bắn pháo hoa đêm giao thừa ở Quang Ngãi, 1 tỉnh vừa nhận gạo cứu đói của CP :

      “Theo nhiều người dân tham gia xem bắn pháo hoa đêm giao thừa thì sự cố xảy ra chừng một phút và có nhiều người dân bị bỏng. Anh Vương Đình Tâm (16 tuổi, huyện Tư Nghĩa) hiện đang điều trị tại BVĐK Quảng Ngãi cho biết anh cùng nhiều bạn bè đi xem bắn pháo hoa đầu năm thì bất ngờ nhiều loạt pháo hoa phát nổ bay về phía nhóm của anh.
      “Đến loạt bắn thứ hai thì pháo hoa phát nổ loạn xạ về phía đám đông, ai cũng hoảng loạn tìm nơi tránh, riêng tôi bị pháo hoa bắn trúng gây bỏng rát vùng ngực và bụng gây thương tích 7%”, anh Tâm kể.”
      (http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160209/xem-clip-su-co-ban-phao-hoa-dau-nam-o-quang-ngai/1050340.html)

      • CD@3n says:

        “Báo cáo nhanh của Bộ Y tế trong 3 ngày Tết (từ 7/2 đến 9/2), cả nước có 1.971 trường hợp cấp cứu được đưa đến cơ sở y tế vì ẩu đả đánh nhau, trong đó 10 trường hợp tử vong. Số ca TNGT nhập viện cũng tăng 113% so với Tết năm ngoái. ”
        ———————-
        – hông biết bao nhiêu % trong gần 2000 ca này là do “ma men” kích động ? và bao nhiêu % là dưới tuổi 30 ? hết biết luôn…!

  45. CD@3n says:

    – hehe…nói là ngày tết, “chui vô bếp”, thê mà “liên tiếp 2 entry”…chui “vô hang”, “phỏng ah”… 😀
    – cảm ơn NgaIvoire đã “khái quát hóa”, nâng tầm cao của “ăn’ Tết…với tất cả sự chân thật, thanh cao, bao quát…! từ “ăn” ở Vi mô, đã được nâng lên thành Vĩ ( dấu ngã) mô…vì thê, nói ăn, mà hông phải ăn, “ăn” hông có gì lạ…@, phải xét đến mối quan hệ “biện trứng”, hữu cơ…! 😛
    – bây giờ, đô NgaIvoire “Recom” nè : bà phó CT nước, vãi Doan, bẩu là “ăn hết những gì ăn được của dân”…thì phải giải thích thê nào ? ăn xi măng, ăn sắt thép, ăn …toilet..đặc biêt ăn Dự Án và ăn…Ghế ?! nói nhỏ chuyện này ( chỉ NgaIvoire nghe, (ghé sát vào, sát vào 3 ngấn tý nữa đi.!..)…đám đàn ông, thấy bé nào xinh xinh, hay hay, là thích thích…và thường hỏi nhau : “ăn chưa” ?- từ “ăn” còn có biến đổi “gien” là “Xơi” chưa? …úi, sao lại “đầm” 3 ngấn “đau thế’, nói thiệt mà, đâu có bịa, “phỏng ah”…? :mrgreen:

    • ngavoi77 says:

      Ghét cái anh ba nấn này lắm cơ! Người ta nói người ta chui vô bếp thì ảnh biểu, “thôi thôi, chui hang đi!” Người ta chui hang thì ảnh bảo, “Sao bữa kêu chui bếp mà nay lại chui hang?” Thế, túm lại là anh muốn em Voi…….chui vào đâu?! 😉 😀

      • CD@3n says:

        – đọc xong, muốn “recom” phát, dưng…thui, vì NgaIvoire hỏi, tức là…”trả lời” ?! 😛 😀 🙂

  46. ruavang says:

    Miền Nam:
    Mâm cơm cúng tết miền Nam không thể thiếu con gà luộc, đòn bánh tét, thịt kho nước dừa, rau củ xào, tô canh tùy ý, đĩa rau xanh. Ngoài ra, còn là giò chả(chả giò), nemrán(chiên)haynem chua , gỏi trộn…các loại.

    • ngavoi77 says:

      Em sử dụng một số từ miền Bắc, anh ruavang. Giò chả: chả lụa, chả quế.. Nem rán: chả giò chiên (cuốn thịt và rau củ trong bánh tráng, chiên vàng) chứ hổng phải cái nem chua chiên đâu ạ 🙂

%d bloggers like this: