Hiền tài đi dễ khó về

Bản đồ chảy máu chất xám. Ảnh: internet

Bản đồ chảy máu chất xám. Ảnh: internet

Năm 1946, cụ Hồ trong một chuyến sang Pháp đã mang về đội ngũ trí thức trẻ như Đặng Văn Chung, Tạ Quang Bửu, Trần Đại Nghĩa…. Sau này, họ trở thành những cán bộ đầu ngành, đặt nền móng khoa học cho nước nhà. Một thời chất xám từng chảy về đất Việt.

Chảy máu chất xám

Thời tôi du học Ba Lan (1970-1977), trước khi đi chủ tịch tỉnh gặp và dặn dò, các em đi học, nhớ quay về xây dựng quê hương. Ra Hà Nội tập trung mấy tháng học chính trị cũng nguyên câu đó, ra đi nhớ hẹn lời thề. Và hầu hết chúng tôi về thật, ai ở lại coi như vong ơn bội nghĩa.

Nhưng về được mấy năm trước thảm cảnh cơm áo gạo tiền, nhiều người tìm đường quay lại chốn cũ dưới vỏ bọc nghiên cứu sinh, thực tập sinh, phiên dịch lao động xuất khẩu, thậm chí đi làm công nhân trong nhà máy. Cơm áo không đùa chỉ với khách thơ.

Sau này đã khác, do hội nhập, điều kiện chính trị đã thay đổi, học sinh Việt Nam du học khắp thế giới từ Nga sang Trung Quốc, từ Pháp sang Mỹ, tới cả Úc hay châu Phi, do nhà nước chi, do gia đình tự túc, do tự đi tìm đường cứu…thân. Tiến trình toàn cầu hóa và thế giới phẳng đã làm cho chất xám lửng lơ tìm nơi tối ưu cho mình, không còn bị ràng buộc bởi đạo đức với tổ quốc như thời của tôi.

Cổ nhân đã dạy “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”, quyết định sự tiến hay lui của dân tộc. Không có chính sách ưu đãi và tạo điều kiện để nhân tài phát triển thì nguyên khí sẽ bay đi. “Đất lành chim đậu”, một qui luật tự nhiên của dòng chảy chất xám từ quê ra tỉnh, từ miền núi xuống đồng bằng, từ tỉnh này sang tỉnh khác, từ quốc gia này sang quốc gia khác, lịch sử cả ngàn năm nay.

Từ thế kỷ 18 đã có làn sóng chất xám chảy từ châu Âu sang châu Mỹ. Những năm 1930, một dòng chảy từ Đức sang Anh và Mỹ vì ở Đức không được tự do ngôn luận, các nhà khoa học Do thái rất giỏi nhưng bị ngược đãi. Những năm 1950 người Anh nhắc tới  “Brain Drain” (chảy máu chất xám) do nhiều nhà khoa học của Anh quốc tìm đường sang Mỹ vì đồng tiền bát gạo và điều kiện làm việc tốt hơn.  Một quốc gia như Đức vẫn có tới 140 ngàn trí thức ra đi vì …tiền. Đông Âu tan rã, hàng triệu người có trí tuệ bỏ xứ sở ra đi. Hàng trăm giáo sư, viện sỹ Liên Xô tìm đường cứu mình trước khi Elsin hay Putin tới cứu.

Ra đi vì nhiều lý do

Họ ra đi vì nhiều lý do, bất đồng với lãnh đạo, không có môi trường phát triển, nhưng tựu chung là lý do kinh tế. Mỗi người sinh ra đều có giấc mơ về tiền bạc, danh vọng, địa vị, có người mơ mình có tri thức hơn người như các bạn thi chương trình lên đỉnh Olympia. Trí thức không là ngoại lệ vì họ cũng là con người.

Thế giới nay đã phẳng lại càng “phẳng” đối với người tài. Nơi nào lương cao, chế độ ổn định, môi trường làm việc thân thiện lại có điều kiện vươn lên tại sao nhân tài không chọn “tạm” làm quê hương mới.

Bạn đọc thử phỏng vấn giáo sư Ngô Bảo Châu và hỏi tại sao ông ở lại Pháp và sau này sang Mỹ định cư, nhờ đó mà ông được giải toán học Fields tương đương với giải Nobel trong toán học. Có người sẽ nghĩ với cái bút chì và tờ giấy, ông ở lại Việt Nam vẫn có thể thành đạt như thường.

Đúng là nghiên cứu toán không cần tới phòng thí nghiệm hàng triệu đô la như hóa hay lý nhưng môi trường xung quanh vô cùng quan trọng đối với người say mê nghiên cứu.

Giao thông Hà nội

Giao thông Hà nội

Giả sử giáo sư Châu về một viện ở Hà Nội làm việc vì lòng yêu tổ quốc. Bên cạnh là một tiến sỹ toán lo buôn xe máy cũ từ Nhật về, xa tý nữa là một giáo sư chuyên chạy áp phe đất cát, viện trưởng suốt ngày họp hành, chẳng nghĩ ra được phương hướng gì cho anh em.

Trên đường về nhà bằng chiếc xe máy tồng tộc, đường bụi bặm, nóng nực, mưa chút là ngập lụt. Đón con ở nhà trẻ về thấy mặt sưng do cô giáo tát, tới ngày 20-11, lễ tết vẫn phải phong bì. Ra vào cửa quan khúm núm. Làm giấy khai sinh cho đứa con mới đẻ, gặp cô bé ở phường bằng tuổi cháu, toàn nói trống không, chỏng lỏn mắng người già như mắng người ở…

Trong một dịp đi công tác nước ngoài người ta bỗng thấy mình…tài, mời ở lại, trả lương đủ cho cả gia đình sống gồm tiền nhà, tiền điện nước, tiền đi lại, có xe hơi, con cái được học nơi chất lượng ngang quốc tế tại Việt Nam. Môi trường sống trong lành, có bảo hiểm y tế, làm lâu có lương hưu tới lúc nhắm mắt xuôi tay, mình chết vợ được hưởng nốt lương hưu cho tới khi gặp mình ở âm ty, thử hỏi giáo sư có ở lại không.

Thảm họa cho nước nghèo

Đối với nước nghèo chảy máu chất xám rất tai hại, nhất là nơi có chế độ nhà nước trợ cấp cho ngành giáo dục cao và đại học như Việt Nam. Bỏ bao tiền của đào tạo, người tài đủ lông đủ cánh, nước khác giầu “rước” về với những quyền lợi khó từ chối.

Bên nghèo mất chất xám đã đau nhưng vì phát triển lại phải thuê chất xám về giúp, giá thành đội lên gấp bội. Hàng năm châu Phi mất khoảng 4 tỷ đô la Mỹ hàng năm để thuê 150 ngàn chuyên gia nước ngoài đến làm việc vì nơi đây tỷ lệ chất xám bỏ tổ quốc ra đi vào loại cao trên thế giới. Ở Mỹ La tinh, Jamaica và Haiti vẫn nghèo vì đến 80% chất xám ở nước ngoài.

Trong một bài viết cách đây mấy năm, tôi có nhắc về việc nắn dòng chảy chất xám.

Quốc gia lớn thu hút chất xám chính bằng sức mạnh kinh tế. Người Mỹ rất thành công trong việc nắn dòng chảy chất xám tự nhiên vào nước họ. Sau chiến tranh những nhà khoa học Đức vĩ đại như Wernher von Braun hay Einstein đã được mời về với một sự ưu đãi đặc biệt. Đó là chìa khóa đi đến thành công của chương trình vũ khí nguyên tử hay tên lửa hành trình sau này của Hoa Kỳ.  Rất nhiều nhà khoa học được giải thưởng Nobel tại Mỹ nhưng không phải sinh ra ở đó.

Thảm họa của nước nghèo. Ảnh: Internet

Thảm họa của nước nghèo. Ảnh: Internet

Ấn Độ và Trung Quốc khá thành công trong việc cử người đi học, khuyến khích ở lại làm thêm một thời gian tại nước sở tại để có kinh nghiệm và tiền bạc rồi quay về. Nhà nước có ưu đãi lớn cho kiều dân, chính sách visa và quốc tịch mềm mỏng, cộng thêm một vài lợi thế khác.

Chính phủ Trung Quốc dành cho các chuyên gia Hoa kiều cao cấp được hưởng chế độ lương đặc biệt, con cái được học trong những trường lớp tốt nhất để họ có cảm giác không thấy sự khác biệt lớn giữa làm việc ở nước ngoài hay tại quê nhà.

Chất xám Việt Nam liệu có bị chảy máu?

Những năm 60-70, hàng chục ngàn trí thức trẻ được đào tạo ở các nước XHCN cũ đã quay về xây dựng đất nước sau chiến tranh. Chất xám một thời đã ra đi và quay về mà không cần một lời kêu gọi. Họ về cội nguồn vì nghĩa lớn đó là tình yêu đất nước.

Ngày nay, với xu thế toàn cầu hoá đã có trí thức Việt nam ra đi nước ngoài làm việc. Số đó cũng chỉ chiếm khoảng 1-2% toàn bộ những người được đào tạo đại học và trên đại học, con số quá nhỏ bé so với Trung Quốc (5%), Ấn Độ (7%), Châu Phi (50%) hay Mỹ La tinh (60%).

Nếu như phần trăm kia cao chút nữa thì hẳn chúng ta có lý do để tự hào vì phần trăm càng lớn nghĩa là trí thức càng có giá. Để làm việc ở môi trường quốc tế, trí thức phải giỏi thực sự, có trình độ cao về ngoại ngữ.

Thay vì lo chất xám chảy đi, nên nhìn những “trí ngủ” đang ngồi tại các viện nghiên cứu không biết làm gì ngoài vài đề tài khoa học phi thực tế, với đồng lương và trợ cấp đề tài còm cõi mà đồng tiền ấy lại do dân nghèo đóng thuế. Có bao nhiêu “tiến sỹ giấy” đang “ăn bám” đất nước, “nguyên khí ảo” đang ngồi than cơ chế.

Để nhân tài đất Việt ra đi là một phép thử tốt. Nếu đủ tự tin vào làm việc tại các công ty nước ngoài, liên doanh đa quốc gia hay các viện nghiên cứu quốc tế để xem mình có là “ai”. Sau vài năm công tác, va chạm trong cạnh tranh khốc liệt sẽ học được thêm nhiều, tự hoàn thiện bản thân và quay lại giúp đất nước vẫn vừa. Giáo sư Ngô Bảo Châu ngồi bên Mỹ vẫn giúp ngành toán Việt Nam phát triển. Nếu ông về Hà Nội đi xe máy chen lấn thì chắc ông sẽ quên mất bài toán thế kỷ.

Việt Nam có đội ngũ trí thức kiều dân khá lớn, nhiều người có trình độ cao, hiểu biết luật pháp quốc tế và mối quan hệ rộng rãi, chính là kho báu chưa khai thác.

Chất xám trẻ của VN. Ảnh: internet

Chất xám trẻ của VN. Ảnh: internet

Việt Nam là nơi “đất lành” thì “chim sẽ đậu”, cả chim nội lẫn chim ngoại. Cần có chính sách tốt về kiều dân, visa hay quốc tịch mềm dẻo, sở hữu tài sản công bằng, luật về đầu tư nước ngoài thông thoáng có tính đến yếu tố người Việt, không phân biệt nguồn gốc, đánh giá con người qua khả năng hơn là lý lịch.

Đôi lúc cần lắng nghe sự khác biệt – lý do chính của việc ra đi – sẽ thu hút được chất xám ngoại, giữ nguyên khí không bay đi. Thấy họ đọc tin nước Việt, lên tiếng về những bất cập thì đó tín hiệu đáng mừng hơn là đáng lo vì diễn biến hòa bình.

Nhiều trí thức hải ngoại vẫn mong ngày nào đó quay về cố hương. Tất cả phụ thuộc vào khả năng nắn dòng chảy chất xám hướng về đất Việt như ông Hồ đã từng làm cách đây 70 năm.

Hiệu Minh. 7-12-2015

Bài đăng trên SOHA Giáo sư Châu không thể có bổ đề cơ bản nếu đi xe máy chen lấn ở Hà Nội

Advertisements

228 Responses to Hiền tài đi dễ khó về

  1. NABB Cafe says:

    Cháu nghĩ rằng “…khả năng nắn dòng chảy chất xám hướng về đất Việt như cách đây 70 năm” từng thành công vì gắn với một LÝ TƯỞNG vĩ đại. Con người, đặc biệt là giới trí thức, bên cạnh nỗi lo mưu sinh như bài viết đề cập, luôn ẩn chứa một khát khao CỐNG HIẾN. Người ta thường cống hiến, tới mức hy sinh (ví dụ lợi ích cá nhân), khi có một LÝ TƯỞNG đủ lớn.

    Đã từng có một thời như vậy.

  2. CD@3n says:

    – và đây là 1 luận điêm khác, bài bác ý kiên của GS Văn như Cương, xin xem cho rộng đường dư luận :

    (http://cafekubua.com/2015/12/11/phan-bac-3-mau-lap-luan-cua-van-nhu-cuong/).
    ———————
    😀 😛

  3. CD@3n says:

    – TS, PGS Văn như Cương, hiêu trường trường PT Lương thê Vinh, có cách lập luận riêng của ông ; xin mời xem :
    (http://cafekubua.com/2015/12/11/pgs-van-nhu-cuong-khong-ai-ve-lam-sao-dat-nuoc-tot-hon/)

  4. CD@3n says:

    – ông bt bộ KHCN, dù “hoàng hôn nhiêm kỳ” ( khóa tới sẽ là của ô. Phó bộ tên Tùng), cũng nhẩy vào cuộc, xem nè :

    “Cả nước có 4,2 triệu người có trình độ từ cao đẳng, đại học trở lên. Trong đó có hơn 24.000 tiến sĩ, 101.000 thạc sĩ, hơn 62.000 người trực tiếp nghiên cứu và phát triển. Ngoài ra, có hơn 100.000 du học sinh, 300.000 trí thức kiều bào ở nước ngoài.”
    “Chiều 12/12, tại cuộc thảo luận với chủ đề Phát triển khoa học, công nghệ trong thời kỳ hội nhập quốc tế, Bộ trưởng Nguyễn Quân đã dành ba câu hỏi cho các tài năng khoa học trẻ. Một là, vì sao người Việt có trí tuệ, học tập không thua kém các dân tộc khác nhưng đất nước lại không phát triển nhanh như kỳ vọng? Hai là, vì sao những người giỏi, đặc biệt là những người giỏi và trẻ lại không tham gia nhiều vào hoạt động của cơ quan quản lý nhà nước trong khi nhà nước rất cần người tài để xây dựng cơ chế chính sách? Câu cuối cùng, người đứng đầu Bộ Khoa học và Công nghệ muốn biết vì sao nhiều người giỏi đi học ở nước ngoài lại không muốn về nước?”
    (xem thêm : http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/bo-truong-khoa-hoc-tran-tro-tim-cach-thu-hut-nguoi-du-hoc-tro-ve-3326980.htm)
    —————————–
    – lại nhớ, ô. bt này đã từng nói trước QH : “cả tôi và anh Luận ( bt bộ Học), mà cũng giải quyết được chuyện lương trên 5 tr đồng cho GS Ngô bảo Châu…”, ông Quân ơi, chịu khó ghé cờ nốc này mà xem, có câu trả lời liên, cho đến 30 câu hỏi cũng tìm thây câu trả lời…v/đ chính là ô. có muốn đọc không, và có dám “báo cáo” thật với Đ, CP, nhất là “thủ tướng” của ô. không mà thôi ?!

  5. Mười tạ says:

    Câu chuyện HIỀN TÀI ƠI NGƯỜI Ở ĐỪNG VỀ vẫn đang lôi kéo nhiều gương mặt tên tuổi tham chiến. Mta kéo một link về đây làm tư liệu 🙂
    http://nguoidothi.vn/vn/news/giao-duc-du-hoc/cong-du-hoc/8293/du-hoc-ve-hay-o-nhung-sai-lam-nghiem-trong.ndt

  6. TM says:

    GS Văn Như Cương trong link bên dưới chỉ chú trọng vào vấn đề mang nợ thì phải trả không được ăn quịt, phải biết hy sinh không được đòi hỏi, v.v. mà bỏ qua những khía cạnh hữu lý khác.

    Đối ngược với quan điểm kiểu dạy bảo hẹp hòi, khắt khe, xa rời với thực tế, và nói một cách nặng nề thì là “ếch ngồi đáy giếng” của một cây đa cây đề như GS Văn Như Cương, xin giới thiệu một cái nhìn thông thoáng, mang tính hoàn cầu và không kém phần thiết thực của một người đã từng đi du học.

    https://www.facebook.com/notes/nguyen-huy-vu/du-h%E1%BB%8Dc-v%E1%BB%81-hay-%E1%BB%9F-/10153849595949052

    Bài này đã được Dân Luận đưa lên, thấy hay nên kéo về đây.

  7. Hoài Minh says:

    Không biết có còn quan tâm không, nhưng vẫn cứ muốn chia sẻ ở đây http://m.kienthuc.net.vn/soi-xet/gs-van-nhu-cuong-du-hoc-sinh-khong-muon-ve-nuoc-xin-dung-nguy-bien-601878.html

    • Aubergine says:

      Tôi đồng ý với GS Văn Như Cương là mấy quí vị đi du học bằng tiền của nhà nước thì nên về. Còn nếu quí vị muốn ở lại thì cũng dễ thôi, trả hết nợ (cộng thêm tiền lời) cho chính phủ. Nếu quí vị làm được thế, không ai dám phê bình quí vị.

      Tôi biết một bà công chức thời TT Diệm, được học bổng đi du học sang Anh. Lúc về đến Saigon, thay vì trở lại nhiệm sở cũ để làm việc theo hợp đồng, bà lấy giấy bác sĩ nói là có bệnh để đi làm cho một công ty nước ngoài. Chuyện chưa hết, bà thuong dùng villa của sở ở Vũng Tàu vì trên giấy tờ, bà vẫn là nhân viên cấp cao trong Bộ . . .

      Một trường hợp khác xảy ra gần đây: cậu này là Bác sĩ, được học bổng sang Pháp học chuyên môn. Trước khi đi, cậu kỳ giấy với bệnh viện Chợ Rẫy, khi học xong, cậu sẽ phục vụ bệnh viện này 10 năm. Sau 3 năm ở Pháp, cậu tếch sang Mỹ để “đoàn tụ với gia đình”.
      Sau khi đỗ xong bằng tương đương và tập sự tại một bệnh viện lớn, cậu ra mở phòng mạch. Tháng trước tôi đến chơi, mẹ cậu khoe là con bà “net” mỗi năm hơn nửa triệu đô.

      Không phải ai ở lại cũng đi làm nghiên cứu khoa học. Với các khoa học gia, tôi xin ngả mũ kính phục vì đa số đại học Mỹ trả lương rất bèo. Còn những sinh viên tốt nghiệp ngành IT với điểm cao, các công ty Google, Facebook . . . có thể sẽ mời làm việc (họ sẽ xin cho VISA để ở lại Mỹ).
      Nhieu quí vị viện cớ là chính phủ tham nhũng, nếu mình không “xù” nợ thì mình dại. Chính vì đa số nghĩ thế nên nước mình mới khốn khổ thế này

      • TM says:

        Nói đi thì cũng phải nói lại chị Aubergine ạ.

        Về mặt người du học, có thể mang điều nhân, lễ, nghĩa, trí tín, ra để “mắng họ mấy mắng” như GS Văn Như Cương.

        Về mặt nhà nước, cũng phải cố gắng tạo điều kiện cho người đi du học về nước được có điều kiện phục vụ toàn tâm toàn ý. Khi nói đến phục vụ toàn tâm toàn ý, không những lãnh lương đủ để song thoải mái, người có tài còn muốn thấy tài năng họ có chỗ phát huy, thấy họ có điều kiện phục vụ đúng khả năng, làm được một cái gì đó xứng với kiến thức và khả năng của họ.

        Về vấn đề cho cơ hội làm việc xứng với kiến thức và khả năng, VN mình thua xa những nước tư bản đang ra sức chào mời nhân tài VN. Ngô Bảo Châu mà về nước phục vụ thì làm được cái đinh gì. Người tài sợ nhất là kiến thức bị thui chột, và phải đối phó với tị hiềm, cơ chế, phải bảo vệ “sinh mệnh chính trị”, v.v. Gs Văn Như Cương có thấy không? Chính ông đang mắng Ngô Bảo Châu đấy khi dạy bảo không được vong ân, và phải tự cố gắng khắc phục hoàn cảnh, v.v, Người đã làm đúng lời dạy bảo của ông là Doãn Minh Đăng đấy, tấm gương tầy liếp!

        Bỏ qua vấn đề luân lý, phải trái, bổn phận và nghĩa vụ, về mặt thực tế thì đất lành chim đậu. Nơi nào quyến rũ đ0ược chim thì chim đậu. Quê hương luôn có ưu thế vượt trội cám dỗ tư bản, mà vẫn không hấp dẫn được người tài trở về thì trách ai? Ngày xưa những người VNCH đi du học thì phần đông đều trở về, vì sao? Vì tiếng gọi quê hương luôn thiết tha mạnh mẽ. Ai đã đọc bài Tôi Yêu Đất Nước Tôi của bác Alan Phan đều thấy được tiếng gọi của quê hương nó mãnh liệt dường nào.

        http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/toi-yeu-dat-nuoc-toi.html

        Dĩ nhiên là những trường hợp chị Aubergine dẫn trong lời còm là có vẻ lợi dụng và thủ lợi cá nhân, nhưng không phải ai đi du học rồi không về cũng đáng trách.

        Mời chị và các bác đọc bài của Nguyễn Huy Vũ tôi dẫn trong đề tài này để thấy một góc nhìn khác.

        • TranVan says:

          >>Ngày xưa những người VNCH đi du học thì phần đông đều trở về.

          Ngày xưa , trước 75, dân du học ra đi từ miền Nam, học xong, làm thêm vài năm co có kinh nghiệm rổi ra vể đông lắm. Gần như toàn bộ. Biết rằng sẽ có thể thua miền Bắc nhưng vẫn trở về.

          Trừ vài trường hợp :
          – Đã bỏ theo MTGPMN hay ủng hộ miền Bắc
          – Vì hoàn cảnh gia đình.

          TB : tôi đã ở lại vì còn phải trợ cấp cho đứa em nhỏ du học. Khổ nỗi nó học dốt lại chọn nghề phải học lâu năm : 1 năm học tiếng, 7 năm học nghề.

        • says:

          Thành phố tôi có rất đông cựu du học sinh miền Nam. Khóa 1 Colombo đi năm 1956 sang Đại học Montreal, những người này trở thành gs trường Kỹ sư Phú Thọ về sau. Trong số này có gs Nguyễn Hải Bình, xong Cử Nhân Kinh tế, ông sang Mỹ học. Về nước ông làm Tổng Giám Đốc Thuế Vụ rồi Khoa trưởng Khoa Kinh Thương Đại Học Minh Đức.

          Năm 75, hang loạt các quan chức VNCH sang Montreal dạy Đại Học : 3 người dạy Y khoa vì họ mới xong Thạc sĩ bên Pháp, gs Tôn thất Thiện (Bộ trưởng Thông Tin), học trò gs Tạ Quang Bữu ở Huế năm xưa, dạy Traduction Anh-Pháp và gs Bùi Tiến Rũng dạy Toán ở Université du Quebec à Montreal (UQUAM), gs Nguyễn Hải Bình dạy Kinh tế dưới Universite de Sherbrooke. Ông Giám đốc Nha Du học Nguyễn Quý Bổng dạy Giáo Dục tại Mc Gill University v.vv

          Một ông về Sài Gòn năm 62 kể với chúng tôi : Năm đó Phó tt Nguyễn Ngọc Thơ sang Pháp, Canada, Mỹ … Ông nói bên nhà đang thành lập Công ty Thủy Tinh ở Khánh Hội, các anh phải về nước, sau này chính phủ sẽ cho các anh đi học thêm nữa, vé máy bay đã mua rồi …

          Hai người bên Pháp về trước được cấp villa, người về thứ 3 từ Mỹ được cấp cư xá, mỗi người được chiếc xe DS 19, sau đó DS 21. Đến thời Mỹ sang (1966), chính quyễn cấp cho xe Toyota, cứ 3 năm đổi cho xe mới nhưng phải trả xe cũ lại. Không được đem về nhà như thời XHCN sau 75.

        • TranVan says:

          Đúng như “Tái Ông Mất Ngựa”, trong cái rủi , phải ở lại, có cái may.

          Lãnh Sự Quán thông cảm. Ông phụ trách giấy tờ có nói với tôi hổi đó “- Xem như tôi đã không liên lạc được với anh để đưa giấy ‘Học xong, gọi về’ !”.

          Không về Vn, ở lại Pháp làm việc để phụ giúp gia đình, tôi đã tránh không phải đi học tập sau 75.

          TB : nhưng cũng đã “học theo kỉểu hàm thụ” qua sách báo, hổi ký, cuốn đầu tiên có tựa đề là “Đại Học Máu” !

        • Aubergine says:

          Thật ra hồi đó muốn ở lại Mỹ cũng không dễ lắm.

          Theo tôi biết, trước 75 Mỹ chỉ cấp thẻ xanh cho bác sĩ (có bằng Mỹ, Úc, Canada) và nuclear physicist. Trừ những người học xuất sắc từ Ivy League hoặc các trường lớn như Berkeley, Stanford, dám có PhD về kinh tế, tài chánh không được chào đón, phải trầy đã trốc vẩy mới ở lại được. Hầu hết các du học sinh đều bị chính phủ Mỹ bắt buộc hồi hương.

          Tôi vẫn nhớ cảnh Tổng Trưởng Hoàng Đức Nhã (chính phủ Thiệu) về vãn đám học ở Mỹ về. Tôi theo chị tôi dự 1 buổi picnic. Anh nào mặt cũng vác lên, mặc dù theo lời chị tôi, nhiều anh học rất xoàng, nói tiếng Anh thì accent đầy mùi nước mắm.
          Lúc sang đến Mỹ tôi mới biết học engineering đâu có gì khó, còn mấy ngành như tài chánh, kinh tế, thì ôi thôi, chỉ cần đọc báo NY Times hay WSJ hàng ngày cũng có kiến thức như vậy. Biến cố 30-4-1975 đưa một số dân VN sang Mỹ, bây giờ sân chơi được san phẳng, con ông cháu cha cũng như người có cha mẹ đánh cá, đi lính được cơ hội bằng nhau. Bà người làm cũ của gia đình tôi, chồng chết, theo các cha chạy ra Phú Quốc, bây giờ có 3 con làm bác sĩ. Chính bà James Webb nghe nói có cha mẹ làm nghề đánh cá, bây giờ là corporate lawyer, lại kết hôn cung ông Senator.
          Tôi đề nghị mày du học sinh được học bổng nhà nước, nếu muốn ở lại nước ngoài, nên trả lại tiền chính phủ/nhân dân đã nuôi mình bao lâu nay.

        • TranVan says:

          Chuyện không hoàn toàn đơn giản như chỉ có trắng và đen.

        • says:

          Muốn học engineering phải khá môn Toán, nếu không khá lắm cũng không sợ nó. Trừ các trường quá nổi tiếng sinh viên toàn loại thần đồng …( bên Princeton có lớp Toán, ½ sinh viên đã đoạt giải Toán Quốc tế), chắc là không bị loại. Các trường thường loại ra hàng năm cho đến hết năm thứ ba mới ngưng. Một lớp lúc đầu 60 người, sau 4 năm chỉ còn lại 45 tốt nghiệp là bình thường.

          Chương trình học mỗi ngành có môn dễ môn khó, môn khó sẽ có một số bị rớt bị loại ra dần dần. Ngoài ra, một số người thấy khô khan quá, đọc trang nào cũng thấy toàn cái móc câu (integral) không thích nữa, tự ý bỏ chuyển qua ngành khác. Môn IT cũng không dễ đâu, có cái dễ, cái khó. Ai có khiếu thì thấy dễ. Thống kê cho thấy 10 người học IT như môn programming có đến 9 người gặp khó khan lúc đầu.

          Đại sứ Mỹ Michael Michalak và David Shear đều cho biết 80% du học sinh vn tốt nghiệp, 20% hoặc đỗi trường hoặc đỗi ngành . Con số này phù hợp với các Đại Học bên Canada, dân bản xứ cũng 80% lấy được bằng, 20% phải bỏ. Và 80% số người tốt nghiệp là không còn học nữa vì nhiều lý do , chỉ có 20% là học tiếp tục.

        • Aubergine says:

          Kính gửi anh Lê và Trần Văn:
          Hôm nó tự nhiên bốc đồng, tôi phát biểu bừa bãi cho vui. Tôi biết là chuyện học không giản dị như vậy. Xin hai anh bỏ qua.
          Học môn khó/dễ, điểm cao/thấp đến lúc ra trường mới biết tay. Một anh bạn, lúc còn ở college, sức học xoàng, mà sau này làm đến VP của Cisco. Đối với tôi, đi làm khổ hơn đi học, nhất là môi trường làm việc của Mỹ đòi hỏi nhiều office politics. Vì tính ngang, lúc còn trẻ tôi suốt ngày đánh đấm trong sở, bây giờ nghĩ lại rùng mình.
          Tôi may mắn, sống sót thời dot.com. Hồi đó các bạn tôi đều nhảy hãng với số lương gấp đôi, chưa kể stock option. Họ phải làm việc 80 giờ một tuần. Bây giờ đa số mất việc, mất lương hưu (Pháp và Canađa, theo tôi biết, không tệ như vậy).
          Ở VN, nhiều em giỏi toán/khoa học, nhưng phải cạnh tranh ráo riết để được nhận vào trường chuyên môn. Mấy đứa cháu họ của tôi bị loại vào BK, trường Y, sang đến đây đứa nào cũng thành bác sĩ. Ý tôi muốn nói nhiều du học sinh may mắn đuoc sang Mỹ/Canada, về VN nhìn các bạn bằng nửa con mắt. Vì vậy tôi viết mấy câu còm chướng tai. Sorry.

        • says:

          Hi Chị Aubergine. Chúng ta bàn cho vui, xin chị đừng xem ý kiến khác nhau là quan trọng. Theo tôi ai có khiếu môn nào, học thấy dễ môn đó trừ khi vào học những lớp đặc biệt bị áp lực quá lớn, tôi biết có những lớp như vậy bên Caltech. Cách đây khoảng 30 năm, một sv gốc Việt trong lớp này cũng phải bỏ sang Đại Học khác. Về sau anh trở thành nhà khoa học xuất sắc, chuyên thử tên lữa bên Canada …

      • TM says:

        Một biện pháp tốt để “đòi nợ” những sinh viên đi du học theo học bỗng nhà nước mà không về:

        Sau 3-6 tháng tốt nghiệp mà không về, chính quyền gửi cho họ một lá thư cho biết “vì bạn không về nước phục vụ làm lãng phí quỹ học bỗng của nước nhà, yêu cầu bạn trả góp số tiền đã nhận, mỗi tháng trả 300 đô trong 10 năm để giúp những thế hệ sinh viên kế tiếp.” Kèm theo là một hóa đơn, cho tài khoản ngân hàng để đóng tiền, mỗi tháng gửi statement cho biết còn bao nhiêu nữa, v.v. giống như sinh viên Mỹ trả tiền vay nợ đi học bên này (student loan).

        Sinh viên tốt nghiệp ở lại làm việc lãnh lương 60-70 nghìn đô sẽ không ngại trả góp 300 đô hàng tháng cho chính quyền VN, và có khi họ sẽ đóng cả đời, hay đóng thêm gấp nhiều lần để giúp đỡ bên nhà.

        Gửi một bản sao cho gia đình ở VN phòng trường hợp không biết địa chỉ ở nước ngoài.

        Không đe dọa, phán đoán, mắng mỏ, đe dọa, và nhã nhặn mời gọi họ về thăm nhà, giúp VN trong khi làm việc ở nước ngoài hay mỗi có dịp về nước thỉnh giảng, đóng góp một cách khác, v.v.

  8. CD@3n says:

    – Vì sao ra đi, và vì sao không trở về ? xin mời coi :

    “Tôi ra đi sau 10 làm việc ở cơ quan nhà nước.(…).

    “Tôi mệt mỏi với các cuộc đấu đá tranh dành quyền lợi cá nhân, những người thầy giỏi nhậu hơn giỏi chuyên môn. Tôi mệt mỏi với các yêu cầu vắt kiệt sức lao động mà không có sự đánh giá đúng mực và thích đáng. Tôi mệt mỏi với sự quản lý của những kẻ nhiều mánh khóe, giỏi kèn cựa hơn là năng lực quản lý và khả năng thu phục lòng người. Tôi chán ngán với việc bị buộc phải nhắm mắt làm ngơ với việc sinh viên quay cóp.”
    (…)

    “Tôi ra đi, bỏ tiền túi đi học vì tôi biết kiến thức thu được là do bản thân tôi cóp nhặt chứ không phải nhờ mối quan hệ tốt để được đủ điểm đậu hay để được hỏi câu hỏi dễ. Tôi biết sẽ không phải trả lời các câu hỏi ngớ ngẩn của hiệu trưởng hiệu phó hay phải chịu đựng các lời trêu chọc mang tính quấy rối tình dục của các quan chức và một số đồng nghiệp thiếu đứng đắn. Tôi ra đi được nhận kèm theo một lời hứa của lãnh đạo, “khi nào quay về thì nhà trường sẽ vẫn trọng dụng cô”.

    Tôi quyết định ở lại không phải vì lý do kinh tế. Tôi đã có thể tự bỏ tiền túi đi du học thì tôi đã không phải là người nghèo. Gia đình và nhiều người quen biết đã cho rằng tôi ngu ngốc khi từ bỏ chức danh giảng viên cao quý và hái ra tiền để chỉ đi làm những công việc bình thường ở xứ người. Tôi chỉ trả lời đơn giản rằng tôi không cần cái chức danh hão.

    “Những người bạn nước ngoài đã hỏi tôi cuộc sống ở Việt nam giờ đây ra sao. Tôi trả lời, “Nếu chỉ cần một cuộc sống với tiền, và thoải mái thì Việt nam là tốt nhất vì cái gì cũng có…’’ Những người bạn ấy đã tự nói thêm vào sau cái câu mà tôi bỏ lửng rằng: “còn với bạn cuộc sống không phải chỉ quay quanh đồng tiền.” Những người bạn đồng môn, đồng khóa hay đồng khi xưa ở Việt nam giờ đây đã nhà cửa đề huề, xe lớn xe nhỏ và một khoảng rủng rỉnh trong ngân hàng, chưa kể các chuyến đi du lihcj ở nước ngoài liên tục. Còn tôi vẫn mỗi ngày đi lại bằng phương tiện giao thông công cộng và sống trong một căn hộ một phòng ngủ phải trả góp trong hai mươi lăm năm. Bên cạnh đó tôi thỉnh thoảng lại phải đối mặt với việc thất nghiệp.”

    Việc làm căng thẳng, cạnh tranh, nhưng tôi cống hiến hết sức mình và cũng được đền đáp công lao động xứng đáng. Không cần thưởng lễ tết, không phải quà cáp cho cấp trên, không phải luồn cúi hay đi lên bằng đầu gối. Nhiều người sẽ nêu lên vấn đề an sinh xã hôi, thu nhập, phúc lợi và tương lai con cái khi họ quyết định ở lại xứ người và không chịu hồi hương sau khi đã ăn học thành tài. Nhưng với tôi, cái quan trọng nhất là tôi được nói, dám suy nghĩ ngược chiều, quyền con người của tôi được coi trọng. Và tôi được tự do …trong tư tưởng cũng như trong hành động.

    Tôi vẫn về để thăm gia đình, bè bạn, tôi vẫn đau đáu với những thăng trầm của quốc gia, đau theo nỗi đau của người Việt. Nhưng tôi vẫn sẽ không về để lại chui vào một cái vòng lẩn quẩn mà tôi đã hết sức vùng vẫy để thoát ra.” ( nguồn : Internet).
    ——————————
    – người viết những dòng trên, hông phải là “hiên tài”, chỉ là 1 GV dậy tiếng Anh, bình thường, suy nghĩ của người viết rất gần với số đông, có thê hông hoàn toàn “nhất trí 100%”, nhưng nó phản ảnh thực tại của xứ Vệ, “cây cột điên” mà biết đi, thì cũng…Đi !

    • NTD says:

      Hiền tài (à quên chuyện hiền tài) vẫn còn nhiều người tâm tư quá. Ông Cụ đã viết, đã đọc rất to, lại còn hỏi mọi người nghe rõ không, rằng: “Tạo hóa đã cho họ… quyền mưu cầu hạnh phúc”. Cứ theo ông Cụ thôi. Choa cứ thủ đô choa mần; non xanh nước biếc như tranh họa đồ, ai vô xứ Nghệ thì… kệ người ta.

  9. Xôi Thịt says:

    Việt Nam mình cũng dùng nhiều hiền tài đấy chứ. 2 anh em trai nhà gì anh học Phd ở Mỹ về được làm hiệu phó trường đại học, nhẩy vài nhát giờ là bí thư tỉnh ủy trẻ nhất nước. Em học xong master về hàng không bên UK thì nằng nặc đòi về làm cán bộ đoàn, tha hồ mà cống hiến và bây giờ là tỉnh ủy viên cũng trẻ nhất nước luôn.

    Vinh quang thay gia đình có hiền tài được trọng dụng.😭😄🙁😆😋😎

  10. vanthao says:

    Việc hư học, thực học em không góp ý gì thêm.

    Nhưng việc mộ cụ Nguyễn Du thì em góp ý kiến thế này: Khu tưởng niệm do nhà nước đầu tư, nhưng phần mộ lại là việc của nội bộ họ Nguyễn Tiên Điền. Từ xưa đến nay, các cụ nhà ta đều coi trọng “mồ yên, mả đẹp”, vì vậy mộ cụ Nguyễn Du mới yên ả sau 250 năm (sinh thời cụ mong 300 năm vẫn có người khóc là cụ mãn nguyện).

    Theo em, chính lý do tâm linh nên họ Nguyễn Tiên Điền mới quyết giữ yên phần mộ cụ Nguyễn Du. Nếu không, với tinh thần làm văn hóa mà thiếu văn hóa hiện nay, nó sẽ khiến cho mọi thành kính đối với đại thi hào thành là hàng hóa thì… khốn nạn lắm.

    • vanthao says:

      Không biết sao lại nhảy lên đây. Bác Tổng chuyển giúp em đoạn này thành đoạn Reply của Bác TamHmong. Em cảm ơn.

  11. CD@3n says:

    – sắp Tết rồi, tiết mục “công lý diễn hài” đên rất sớm :

    “Sáng 8/12, Đại tá Nguyễn Hồng Ngọc, Trưởng Công an TP. Kon Tum (Kon Tum) thông tin rằng đơn vị này đã chuyển hồ sơ vụ tai nạn liên hoàn lên Văn phòng cơ quan cảnh sát điều tra (PC44, Công an tỉnh Kon Tum) theo chỉ đạo.
    Ngoài ra, vụ gây tai nạn liên hoàn này vẫn chưa thể khởi tố vì chưa xác định được hậu quả có nghiêm trọng hay không.
    Cụ thể, việc xác định hậu quả chưa rõ ràng vì hai nạn nhân bị thương nặng nhất đang cấp cứu ở ngoài tỉnh, chưa giám định được thương tật. Hai nạn nhân này bị chấn động não, vẫn chưa thể nói chuyện.
    Điều kiện để khởi tố vụ án này là tổng tỷ lệ giám định thương tật của hai nạn nhân phải trên 40% hoặc thiệt hại tài sản phải trên 50 triệu đồng.
    Như Báo Giao thông đã đưa tin, nồng độ cồn mà cảnh sát đo được đối với ông Hùng lên tới 0,9mg/lít khí thở. Nồng độ này ở mức rất cao vì chỉ cần vi phạm từ 0,4mg/lít khí thở, người vi phạm đã có thể bị xử phạt tới 15 triệu đồng.
    Đại tá Ngọc cũng nói rằng, tối 4/12, sau khi được đưa về trụ sở công an làm việc, ông Hùng đang ở trong tình trạng say không biết gì.
    Được biết, chiếc xe Toyota Fortuner BKS 82A-000.84 mà ông Hùng điều khiển gây tai nạn được cấp theo đề án dành cho các huyện đặc biệt khó khăn.
    Trước đó, khoảng 16h ngày 4/12, ông hùng điều khiển chiếc ô tô trên với tốc độ cao từ Đắk Hà về Kon Tum. Tại thị trấn Đắk Hà, xe của ông Hùng đâm vào 2 xe máy.
    Ông Hùng không dừng mà lái xe bỏ chạy về TP. Kon Tum. Về thành phố, xe của ông này vượt đèn đỏ và lao vào nhiều người dân.”
    (http://www.baogiaothong.vn/tai-sao-chua-khoi-to-vu-vien-truong-vks-gay-tai-nan-lien-hoan-d130618.html).
    ———————————-
    – không thê bình, vì phải “cấp tốc” vào toilete…!
    – ô. PTT NXP, BT Bộ CA, Viện trường VKSNDTC, Bo trường BGTVT…có đọc tin này, trên tờ báo của ngành GTVT ?

    • TamHmong says:

      Chào các bác HC. Từ lâu tôi vẫn không hiểu tại sao ở VN người giỏi chuyên môn không ít nhưng cũng chỉ là người có học, thậm chí có thể coi là hư học khoa bảng nhưng không phải là người có học thức hay là trí thức đúng nghĩa.
      Những người có khả năng phản biện xã hội trên quan điểm thân dân chứ không phải thân vua.
      Xưa là như thế mà nay vẫn thế (sic).
      Các tài năng lớn thật sự, tài năng làm nên bộ mặt dân tộc trong trong một lĩnh vực, ngành nghề hay là trong một giai đoan lịch sử rất hiếm.
      Mà nếu có thì những tài năng này lại ít phần nhân bản cỗi rễ để có thể gọi là hiền tài. Và như vậy thì không thể có giá trị tầm nhân loại.
      Phải chăng là đó là kết quả tất yếu của một nền văn hóa lúa nước song Hồng tiểu nông, manh mún dẫn dến một tư duy DUY NGÃ lấy mình làm chuẩn, tầm nhìn hạn hẹp và hành xử theo kiểu “hơn ghen, bằng ghét, kém khinh”.
      Tóm lại sự đố kỵ thường trực và văn minh đô thị chậm, kém phát triển hạn chế sự phát sinh, trưởng thành của các cá nhân tài thành hiền tài tầm quốc gia.
      Còn hiền tài từ nơi khác du nhập về thì cũng dễ ô hô ai tai và bán xới!
      Ở VN bậc kỳ tài đã hiếm mà cách đối xử với họ cũng nặng màu thực dụng từ ngay trong quá khứ xa xưa.
      Vài chục năm trở lại đây thì thêm phần chính trị hóa di sản của họ cũng để đạt mục tiêu tuyên truyền.
      Công chúng thì nặng về tò mò và yêu thích theo kiểu bày đàn. Người hâm mộ tài năng đúng nghĩa thật là ít.
      Nhân bác Trần có đề cập đến kỷ niệm 250 năm ngày sinh Nguyễn Du tôi xin phép trích bài viết “Nghĩ ngợi bên mộ cụ Nguyễn Du” của nhà văn Văn Chinh năm 2008 để minh họa cho suy nghĩ của mình
      *******
      Bức ảnh mà bạn thấy đây là lăng mộ tổ tiên của cụ Nguyễn Du, nằm ngay cạnh hàng rào phía Bắc nhà tưởng niệm tác giả Truyện Kiều. Trình độ chụp ảnh của tôi không cho phép lấy vào ảnh được di dít dấu chân trâu, bãi phân bò cùng những vết cọ vai gãi ngứa của trâu bò vào thành lăng mộ như nó bày ra trước mắt.
      Tôi ngậm ngùi nhớ thơ Vương Trọng:
      Tưởng rằng phận bạc đạm Tiên
      Ngờ đâu cụ Nguyễn Tiên Điền nằm đây
      Thơ gây xôn xao dư luận và khi “cây súng rời vai”, Nghệ Tĩnh đã xây mộ, xây luôn khu tưởng niệm Nguyễn Du trên nền cũ nhà quan tể tướng Nguyễn Nghiễm. Nhưng, vẫn là tư duy cắt khúc, quy hoạch đã bỏ tổ tiên Nguyễn Du ra ngoài phúc phận của ông.
      Để khu mộ tổ Nguyễn Tiên Điền dần trở nên hoang phế và bị thiên nhiên và con người cùng gia súc xâm hại như vậy, người đau lòng nhất phải là cụ Nguyễn Du. Cụ là người hay ngậm ngùi trước di tích của người xưa:
      Sè sè nấm đất bên đường
      Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh
      Rằng sao trong tiết thanh minh
      Mà đây hương khói vắng tanh thế này (hết trích)
      Đi sứ qua sông Mịch La, Nguyễn Du nhân thấy các thi nhân xứ Bắc làm thơ chủ yếu là chiêu hồn chiêu tuyết cho Khuất Nguyên, cụ viết bài Phản chiêu hồn nổi tiếng:
      Hồn hỡi hồn hề hồn về làm gì
      Mặt đất người người là Thượng Quan
      Đâu đâu cũng là sông Mịch La (hết trích).
      Theo lời dẫn của vanvn.net, bài này nhà văn Văn Chinh viết năm 2008.
      ******
      Ngày 28.11.2010, tại Hà Tĩnh đã khởi công nâng cấp và mở rộng Khu tưởng niệm Nguyễn Du, trong đó có cả những điều mà bài viết trên từng kiến nghị.
      Vừa qua cuối tháng 09/2015 nhân dịp kỷ niêm 120 năm ngày sinh nhà thơ Nga Sergei Exenhin (Nguyễn Bính nước Nga) lần đầu tiên có một phái đoàn khá lớn các nhà nghiên cứu văn học Nga và các nhà văn, nhà thơ VN sang dự Hội thảo khảo Khoa học quốc tế về Di sản Exenhin (tổ chức hàng năm) và lễ kỷ niệm 120 năm ngày sinh Exenhin ở Moscow.
      Ấn tượng rất nhiều về sự nghiêm túc đa dạng của các công trình nghiên cứu. Lễ kỷ niệm trang trọng không bị lồng ghép.
      Ấn tượng mạnh nữa về một khu tưởng niệm Exenhin (làng Konstantinovo tỉnh Riazan) thật là chỉn chu được chăm sóc một cách chuyên nghiệp của những người thật sự yêu thơ ca ông.
      Nhưng trên hết là ấn tượng về số lượng đông đảo người hâm mộ yêu thích thơ ca Exenhin. Năm nay chưa có thống kê nhưng hàng năm số lượng người đến thăm Khu tưởng niệm Exenhin ở Konstantinovo là từ 300-350 ngàn lượt. Đáng để chúng ta suy ngẫm.
      Tài năng không thể thiếu người hâm mộ chân chính. Ho giúp tài năng cất cánh và gìn giữ di sản tốt đẹp.

      • Trần says:

        Có lẽ đến hơn 30 năm trước, có dịp vào thăm khu mộ cụ Nguyễn Du thấy tiêu điều xơ xác thật buồn xót xa. Nay người ta có làm đình đám cho cụ thì hóa ra cũng không vì văn hóa trân trọng nhà thơ, chán.
        Bác THM nói về Exenhin thì tôi cũng chỉ mang máng ông nhà thơ này đoản mệnh và tài hoa kiểu Hàn Mặc Tử. Hình như ông có câu “chết chẳng mới và sống cũng chẳng gì mới”. Không hiểu sao, Exenhin và Maiacopski đều tự tử, chắc là bế tắc về chủ nghĩa.

      • TamHmong says:

        Chào bác Vanthao. Tôi không hiểu quan niệm của dòng họ Nguyễn Tiên Điền về bảo tồn Di sản Nguyễn Du thể hiện ở Khu tưởng niệm Nguyễn Du thế nào.
        Không gian và không khí ở Khu tưởng niệm làm ta rất khó đoán điều này.
        Ở Khu tưởng niệm Exenhin ta có thể “đọc” ngay được quan niệm này.
        Phần chính của khu tưởng niệm là ngôi nhà nơi Exenhin sinh ra. Một ngôi nhà gỗ nhỏ bé. Mọi thứ được giữ nguyên trạng như cuối thế kỷ 19 ở một ngôi nhà của một trung nông Nga. Kể cả những đô giày tết bằng cỏ mọi người đã đi lúc đó. Cái bếp lò truyền thống và không gian sinh hoạt gia đình. Công cụ lao động thủ công. Không gian làng quê xung quanh.
        Tóm lại là không có gì để xem nhưng lại có thể đắm mình vào bầu không khí nơi phát tích của tài năng Exenhin và hiểu được tại sao ông lại có những áng thơ làm rung động bạn đọc nhiều thế hệ không chỉ ở Nga.
        Ở khu tưởng niệm tuyệt đối không có việc chào mời mua bán đồ lưu niệm. Không có cảnh cơm tù, bắt chẹt khách hàng.
        Mọi người đến thăm trong trật tự và yên lặng. Dường như mỗi người “ngộ” cho mình một Exenhin của riêng họ.
        Thưa bác Trần về đề tài phong cách và hồn thơ thì Exenhin gần nhất với Nguyễn Bính của chúng ta nhưng có lẽ sâu lắng hơn và ít “quái” hơn Nguyễn Bính.

  12. Rồi,hiền tài phan giáo sư bây giờ đã mở miệng :”Tuy nhiên, đi vào cụ thể, tiếp tục triển khai ra sao thì chúng tôi tiếp tục đấu tranh để duy trì môn Sử, nhưng không phải là môn Sử như hiện nay vì nó rất vô nghĩa”
    Muộn còn hơn không.
    Nhưng lại phát sinh rắc rối,đã thừa nhận vô nghĩa,mà cứ bắt học trong khi chờ cái có nghĩa sao?
    Đâm ra em thấy rối,không hiểu điều gì vô nghĩa ở đây,môn sử-phan giáo sư-quốc hội? e rằng cả 3.

  13. Trần says:

    Còm sớm sáng khi entry sắp hoàng hôn.
    Hiền tài nhiều như nước Nga, văn thơ họa nhạc khoa học kỹ thuật đầy những danh nhân, danh nhân thứ thiệt, mà nước Nga vẫn chỉ rớt xuống tầm cường quốc khu vực, chưa được siêu cường cả phần cứng lẫn phần mềm?.
    Ác tài hiện thời nhiều hơn hiền tài, màTàu vẫn có được kinh tế lớn thứ 2 thế giới?.
    Nước mình, Nghệ Tĩnh hiền tài cũng lắm mà vẫn phải đi khỏi lũy tre làng mới khá? Thanh Hóa, người người khôn ngoan,từng được mệnh danh “Thanh thế”, tức làm vua, (Nghệ chỉ được là thần thôi), thế mà hàng năm TW vẫn phải chuyển gạo? Huế, đất cố đô, tình cảm, biết thương, “thương lủng cả hai đầu” đất nước mà giờ điêu tàn?
    Hiền tài danh tiếng năm xưa tập trung vào hết nội các chính phủ Trần Trọng KIm mà vẫn sa cơ?
    Hiền tài? Bao nhiêu câu hỏi trong lòng chưa lời đáp.
    Câu “nhất mệnh, nhì vận, tam phong thủy, tứ đức, ngũ độc thư” phảng phất hiện về không rõ đúng sai…Chả nhẽ đời một quốc gia, một dân tộc cũng rứa.
    Thôi thì cứ vờn vờn vào mấy ông bà hiền tài mà đổ lỗi, luận bàn cho nó lành.

  14. NTD says:

    Nói cho nó vuông, hiền tài là kẻ biết làm người. Mà “làm người khổ lắm ai ơi”. Hiền tàii đến như cụ Nguyễn Công Trứ còn phải:
    Ngồi buồn mà trách ông xanh
    Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười
    Kiếp sau xin chớ làm người
    Làm cây thông đứng giữa trời mà reo
    Giữa trời vách đá cheo leo
    Ai mà chịu rét thời trèo với thông
    Cụ mà sống đến bây giờ thì tha hồ mà kiểm điểm về quan điểm sống với thái độ lập trường.

  15. Hiền tài! em chỉ thích hiền thục thôi.

    • Mười tạ says:

      “Hiền thê” thì sao 🙂

    • PV- Nhân says:

      * Còn em chỉ thích hiền mẫu, hiền thê…Thích người hiền lành, tránh kẻ tà ma hiểm độc…Nói một đàng, làm một ngả…Câu cửa miệng: hiền tài là nguyên khí…Kế trăm năm trồng người…Nói vậy mà không phải vậy…

  16. Aubergine says:

    Không hiểu tại sao hầu hết “hiền tài” ở Mỹ không về VN sau 1975. Đất Cờ Hoa biết cách dùng “hiền tài” hơn là Pháp chăng.

    Mấy thập niên truớc, có TS Phùng Liên Đoàn (nuclear physicist), tuy không về nước làm việc nhưng cho VN (Đại học Ha noi, học bổng, các tổ chuc từ thiện) khá nhiều tiền. Cách đây vài năm, ông Đoàn dại dột viet thư ngỏ khuyên can chính phủ bỏ dự án xây nhà máy điện hạt nhân, thế là chinh phủ cấm cổng không cho ông về nữa.

    Chính phủ Israel, theo tôi biết, không tìm cách lôi kéo hiền tài ở Mỹ về nước, vì nếu nhiều hiền tài quá, đất Israel không đủ chỗ chứa. Hàng năm cứ gửi tiền phúng điếu là tốt rồi. Mỗi lần rục rịch chiến tranh với khối Á Rập, các Do Thái kiều lại cung cúc mang tiền nộp chính phủ Israel. Được cái là quan chức Israel hiếm khi nhận hối lộ nên không ai thắc mắc liệu số tiền có đến tay người dân không.

    Vietnam có thể làm như vậy không?

    • Mười tạ says:

      Cách đây chừng 25 năm, ở trường cấp 2 Thuỷ An (ven đô TP Huế, nay đổi tên thành Đặng Văn Ngữ), Mta nhớ có cái học bổng mang tên Đoàn Phùng.

      Giờ nhớ lại chắc của cụ Đoàn này rồi, và cũng suy ra cụ người gốc An Cựu chăng 🙂

      • Aubergine says:

        Vo ong Doan la nguoi Hue, Ton Nu Thu Le. Ca hai ong ba se khong de tien cho cac con vi ho deu thanh dat.

      • chinook says:

        Ông Phùng liên Đoàn người Hanoi.

        • Trần says:

          Ông PQThanh, NPTrongj cũng người Hanoi. Kể tự hào :P.
          Nếu chọn 3 ông này để thích thì thích ông PL Đoàn. Ông này có cái ý tưởng rất hay là làm nhà máy điện hạt nhân trên phà, quy mô nhỏ mà an toàn, dễ phổ cập. Tiếc chưa thành.

        • TamHmong says:

          Còn một nhà khoa học nữa đáng cho HN tự hào là GS Trịnh Xuân Thuận bác Trần ạ

        • Trần says:

          Vâng, ông này tôi biết nhiều. Bạn tôi chuyên dịch sách của ông. Ông TXT được giải thưởng về thiên văn học khá to. Rất nhớ câu này của ông ấy: “Hiện tại khoa học chưa giải đáp được về thế giới tâm linh nhưng thế giới tâm linh là có thực”.

      • Aubergine says:

        Ông Đoàn thật ra là người Bát Tràng. Tôi biết ông qua mấy lần đi họp với các tổ chức NGO. Ông sống rất giản dị, để dành từng đồng gửi về VN. Ông là một loại Nguyễn Trường Tộ, can gián triều đình tránh làm việc phí phạm.

        Nếu hệ thống chính quyền VN minh bạch và tài giỏi, tôi nghĩ nhiều Việt kiều Mỹ sẵn sàng gửi tiền về giúp VN. Riêng tại thành phố của tôi, số người có thể giúp nước nhà khoảng 50 nghìn đô/năm không phải là hiếm.

        • Mười tạ says:

          Ôi, cảm ơn các cụ!

          HC giúp kết nhiều câu chuyện cách xa về thời gian và không gian.

        • Trần says:

          Giúp qua Mặt trận cho đúng quy trình là được ngay thôi mà bác Au ơi 😛

        • Aubergine says:

          Xin lỗi anh Trần, Aubergine chậm hiểu. “giúp qua Mặt trận cho đúng quy trình” có nghĩa là gì ạ?

        • TKO says:

          @ Bác Trần:

          TKO đoán là bác Trần có ý đùa tếu với bác Au đúng không ạ?
          TKO thử làm rõ ý của bác Trần một chút nha!

          Với các hoạt động từ thiện, quy trình quản lý của nhà nước có thể được hình dung như sau:

          1. Chính tắc: cá nhân/tập thể muốn tham gia hoạt động từ thiện: hoặc thành lập quỹ từ thiện hoặc có thể đóng góp qua Mặt trận Tổ quốc là đơn vị thuộc chính quyền TW hoặc địa phương nơi họ muốn chia sẻ với những đối tượng cần sự quan tâm giúp đỡ.

          Hội chữ thập đỏ, Hội phụ nữ, các hội đoàn, các tòa báo, đài truyền hình v.v.. cũng là những địa chỉ có bộ phận chuyên trách công tác xã hội trong đó có nội dung từ thiện.

          Tuy nhiên, sẽ có một bất cập: số tiền, món quà từ thiện muốn đến đúng tận tay người nhận phải qua nhiều tầng lớp tung gian, vì vậy ….!!! Nhiêu khê, quy trình là chỗ này?

          Nếu muốn thành lập Quỹ từ thiện để đích thân quản lý/thực hiện hoạt động của quỹ: Có thể tham chiếu các văn bản pháp lý của VN như sau:

          – Nghị định số 30/2012/NĐ-CP của Chính phủ quy định về tổ chức, hoạt động của quỹ xã hội, quy từ thiện;

          – Thông tư số 02/2013/TT-BNV quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số điều của nghị định số 30/2012/NĐ-CP ;

          2. Hoạt động thiện nguyện tự phát:

          Tự liên hệ trực tiếp chính quyền địa phương/quản lý đơn vị, tự tổ chức phân phát quà/tiền, hỗ trợ tiền cho các công trình xã hội như xây trường học, bệnh viện, hỗ trợ mổ mắt, mổ tim, phẫu thuật mang lại nụ cười cho trẻ em, trại trẻ em mồ côi, các trung tâm chăm sóc người già/trẻ em cơ nhỡ không nơi nương tựa, những người tàn tật, trẻ em khuyết tật v.v ….

          –> Thực tế trải nghiệm trong công việc, TKO nhận thấy: lòng tốt, sự hảo tâm thiện nguyện thường được Trời và Người hỗ trợ nên cũng ít gặp trở ngại, kể cả sự nhiêu khê của quy trình quản lý … Ngoại trừ những động cơ sâu xa nào đó, việc tốt thì nên làm, chẳng có gì/có ai lại đi cản trở phải không ạ?

        • Trần says:

          Chị TKO à, thật tình đùa tếu hai ba phần còn bảy tám phần là nói thực. Khi bác Au recom tôi lại nghĩ bác ấy hiểu quá rồi nên the same to me và coi thế vui rồi. Bác Au, nếu tôi nghĩ không trúng, xin bác tham khảo recom của chị TKO nhé.
          Cảm ơn chị TKO đã giúp “nói lại cho rõ” cái ý bảy tám phần thực. Chính xác đến độ “nói có sách”! Tuyệt.

  17. tayho says:

    Gửi các bác mấy câu: lời hay ý đẹp các bác đã nói hết , cho em mạn phép không nhai lại!!
    Nước mình lắm tài , nhưng hiền quá nên để bọn ác nó cưỡi đầu. Thôi thì tài cứ ra ngoài cứu mình ,cứu gia đình, chờ thời ta cứu nước sau.!!
    Ấy chết , nói thế quá lời !! chuyện nhà nước đã có cái Đảng ấy lo . Trí thưc cũng chỉ hiền tài , lo sao được !
    Ý bác Cua đưa ra , nói thật em đã đọc thấy cách đây 40 năm trước, trên báo nhà nước hẳn hoi
    ( nhung đếch có bằng chứng).
    Hay tại nước mình lắm tài quá nên chẳng tụ lại được với nhau?
    kiểu như thằng (Ban ngày) nói : Tao mới là quan trọng vì không có tao mọi viêc đều ngưng trệ
    thằng (Ban đêm ) chẳng vừa: không có tao các Bác nhà ta ngày mai toàn cáu gắt sẽ chẳng nghĩ được gì đâu ngoài chuyện ấy!!

  18. TM says:

    Bàn về chuyện chảy máu chất xám từ VN sang nơi khác thì bác Cua là tấm gương tầy liếp cho mọi người xem để học hỏi, cần chi nhìn đâu xa.

    Bác ấy tốt nghiệp trở về nước phục vụ, ngoan hiền ( 🙂 ) vừa kham chuyên môn vừa thăm viếng phụ nữ đẻ con, bố mẹ nhân viên qua đời, quan hôn tương tế, nói chung là cầm… đủ cả.

    Bác ấy cùng đường mới phải bỏ của chạy lấy người chứ đâu phải tham lam, ham bơ thừa sữa cặn của đế quốc, đứng núi này trông núi nọ gì đâu.

    Một nhân chứng sống nữa là bác TamHMong. Có thể nào bác THM kể lại chuyện đời được chăng, cho đủ mùi vừa Kinh vừa dân tộc?

    Thanks.

    • Trung Kiên says:

      Dear bạn Loan: Vấn đề mình muốn nói không phải là ở lại hay về nước, mà là không về thì đừng đổ tại. Nếu họ muốn có thay đổi thì hãy tự mình về mang kiến thức, kinh nghiệm của họ góp phần thúc đẩy sự thay đổi thì họ mới có giá trị hơn những người khác. Còn nếu mọi thứ đều đã tốt đẹp như họ đòi hỏi rồi thì họ cũng là những hạt cát trong sa mạc mà thôi.

  19. Trần says:

    Hiền tài ngành thơ nói về hiền tài ngành công an:

    http://soha.vn/xa-hoi/nha-tho-tran-dang-khoa-tin-tuong-chung-se-tao-dac-biet-cho-hn-20151205072711455.htm.

    Hải Dương nhiều hiền tài thật. Ông NVLinh Thành Đô cũng người Hải Dương thì phải.

  20. vn says:

    Cứ theo ý của bài này thì rõ ràng không thể có thứ tình yêu một chiều dù là tình yêu nước. Cái câu nói ” Đừng hỏi đất nước làm gì cho bạn mà phải hỏi bạn đã làm gì cho đất nước” cũng phải xem lại. Phải có qua có lại chứ không thể đòi hỏi cống hiến, đóng góp mà thiếu đãi ngộ. Tức là phải nói đến tính sòng phẳng. Mà nói đến sự sòng phẳng thì hình như đảng và nhà nước không bằng mấy cô gái ăn sương. Chư vị có thể đọc bài nhận định cay đắng này của Đinh Từ Thức dưới đây, Sự so sánh sâu độc nhưng chính xác, đáng ngẫm nghĩ.
    http://damau.org/archives/39903

  21. Đọc bài của anh HM, tôi thấy anh còn chất chứa nỗi niềm với đất nước lắm. Bài của anh rất xác đáng và nhất là rất tâm huyết. Nhưng…Anh HM ơi, anh có biết tình cảnh của anh mấy chục năm trước lại giống y hệt tình cảnh của thằng con trai cả tôi gần đây không? (Xin lỗi anh, tôi hoàn toàn không có ý gì so sánh giữa bậc cha chú và con cháu). Con trai tôi vì nghe lời quảng cáo- quảng cáo chứ không phải chiêu hiền- đã hăm hở về đầu quân cho Bộ KH-CN và đã phát huy rất tốt về chuyên môn. Tuy nhiên, cháu bị “hợp đồng” gần 2 năm mà chẳng ai gợi ý xét tuyển hay thi công chức, lương thì không đủ tiêu. May thay, đất nước này giờ đã mở cửa cho nước ngoài vào đầu tư và con tôi đã rất nhanh bye bye anh NQ để ra làm cho một công ty của Hà Lan.Ở đây, cháu được trọng dụng, được phát huy chuyên môn của mình, được đãi ngộ tốt.
    Nói thêm: Khi con tôi xin thôi việc ra làm ngoài, một ông to ở Bộ lúc ấy mới ra sức thuyết phục cháu ở lại với cái ” hoa mướp” nhử rằng: cháu cố chịu đựng dăm năm nữa là đến thời của cháu thôi…Đương nhiên là con tôi đã dứt áo ra đi, ” đầu không ngoảnh lại”…
    Những giải pháp mà anh HM đưa ra rất hay, rất thuyết phục nhưng tôi e rằng cứ tình hình này thì mươi năm nữa cũng không có ai nghe thấu đâu, đừng nói là tiếp nhận. Tôi đọc sử ta, tàu thấy chỉ có những vị vua lập nước và buổi đầu dựng nước- những ông “Thái tổ, Thái tông”- mới ” cầu hiền như khát nước”, kiểu Lưu Bang bái Hàn Tín làm tướng, Lưu Bị ” tam cố thảo lư”cầu Khổng Minh; Lê Lợi ” lòng nhăm nhăm những hướng về đông, xe cầu hiền vẫn trông về bên tả”… Còn, đến thời những ông vua ” U, Lệ đa đoan”, những ông Hậu chủ, Phế đế…tóm lại là những hôn quân thì chỉ biết dùng bọn gian,nịnh thần chứ đâu có chỗ cho hiền tài! Thời bây giờ, trong tất cả các cơ quan, đoàn thể, doanh nghiệp Nhà nước chỉ có ” quy trình” dành cho những người như anh gì con ông cựu Bí thư Quảng Nam; anh gì anh gì con trai, con rể ông Bí thư Hải Dương, anh gì con cụ Thượng tướng PQN rồi anh gì con cụ chủ tịch TPHCM…cỡ như anh Đăng Cần Thơ không cố mà tháo cho nhanh thì không khéo còn đói to vì phải ngồi canh văn phòng!

  22. NTD says:

    Thưa các bác HC,
    Nhiều bác bàn về “du học nước ngoài có nên về nước hay không”?. Có bác lại đặt vấn đề thế nào là hiền tài. Để cuộc chém gió thêm sôi động, NTD xin hầu các bác quan điểm của mình thế nào là hiền tài. Câu nói “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” ra đời cách đây hơn năm thế kỷ @ Tran. Vào thời đó các cụ chỉ học chữ để thành tài. “Thiên hạ có 3 bồ chữ, Siêu (Nguyễn Siêu) một bồ, Quát (Cao Bá Quát) một bồ, thiện hạ chia nhau bồ còn lai”. Thực ra, đó là hiểu hết, biết hết các hiện tượng và sự vật trong thiên nhiên và xã hội và biến nó ra cái chữ. Đó là tài. Còn “hiền” (không chấp nhận và không làm điều ác) thì tôi hiểu đó là con người biết làm chủ bản thân trước mọi biến cố. ” … Mác, Lê nin thế giới người hiền” (Tố Hữu). Những người như thế, sẽ giữ mực thước (rule) cho xã hội. Ngăn chặn mọi sự lợi dụng, lừa đảo, mọi sự càn quấy hay làm xằng bậy… và động viên cổ vũ những cái hay cái đẹp làm cho xã hội tiến bộ. Như thê, mới giữ được nguyên khí. Vua đưa ra con lừa rồi hỏi các quan “Con ngựa này màu gì”? Người hiền tài sẽ từ tốn mà rằng: “Tâu bệ hạ đây là con ngựa”. Nguồn gốc của chữ “hiền tài” theo NTD tôi hiểu là thế. Tài không đồng nghĩa với giỏi chuyên môn hay biết làm xiếc, hay sự khác người. Hiền không có nghĩa là nhu mì hay hiền lành. Đối với NTD tôi chúng ta rất cần các hiền tài. ĐÓ LÀ NHỨNG NGƯỜI (DÁM) GỌI SỰ VẬT VÀ HIỆN TƯƠNG THEO ĐÚNG TÊN CỦA NÓ. Các bác xem VN có cần người hiền tài theo kiểu như vậy không? Trong số những người về nước theo ông Cụ thì Cụ Thảo, theo tôi, là người hiền tài hơn cả.
    Chúc các bác tiếp tục còm vui hơn nữa.

    • Quang Nguyên says:

      Có phải ý bác NTD ” Tâu bệ hạ đây là con lừa”?

      • NTD says:

        Ừ nhỉ, Đúng. Cám ơn bác Quang Nguyễn nhé. Sorry cả nhà. Đọc đúng là: Tâu bệ hạ đây là con lừa!

    • TungDao says:

      Người dám gọi sự vật và hiện tượng theo đúng tên gọi cuả nó chưa hẳn đã là người hiền tài. Sự vật, hiện tượng khác xa với sự thật của con người và sẽ càng khác xa với một dân tộc.
      Con người không thể dùng công thức toán học để chứng minh một giá trị nhân phẩm kể cả một học thuyết để định hướng một dân tộc. Gọi đúng tên gọi một sự vật, hiện tượng là để gọi đúng sự thật, bản chất của hiện tượng nhưng sự thật nào nếu thiếu người quan sát?. Ở VN, hằng ngày trên các báo đài luôn tràn ngập : cướp, hiếp, TNGT,…kể cả “tàu lạ” tấn công ngư dân. Đằng sau các sự vật, hiện tượng đó còn là sự thật của cả dân tộc đang cơ cực, nguy cơ Bắc thuộc.
      Nhân bác nói đến vĩ nhân Trần đức Thảo, tôi xin phép dẫn với bác bài này của báo Tuổi trẻ:
      http://chuyentrang.tuoitre.vn/TTC/Index.aspx?ArticleID=129851&ChannelID=3

      • NTD says:

        Cám ơn sự phản hồi của bác TD. Xin re-com thế này: Thiếu người quan sát: nếu không quan sát thì làm sao gọi đúng được tên sự vật và hiện tương? Quan sát rồi mà vẫn gọi là “tàu lạ” thì không còn là hiền tài nữa. Nói rằng “… cả dân tộc đang cơ cực, nguy cơ Bắc thuộc” thì lại đúng là hiền tài. Thế mới tài. Thân.

  23. CD@3n says:

    – nhà báo Đào Tuấn, đã “nổi tiếng” vì một bài viết có câu : “hỏi đ. gì mà ..”, bây giờ, ô. chuyên trị mục “tin khó tin”, đọc 1 đoạn trong bản tin này :

    “Bài ấy viết rằng: “Giả sử giáo sư Châu về một viện ở Hà Nội làm việc vì lòng yêu Tổ quốc. Bên cạnh là một tiến sĩ lo buôn xe máy cũ từ Nhật về, xa tý nữa là một giáo sư chuyên chạy áp phe đất cát, viện trưởng suốt ngày họp hành, chẳng nghĩ ra được phương hướng gì cho anh em. Trên đường về nhà bằng chiếc xe máy tồng tộc, đường bụi bặm, nóng nực, mưa chút là ngập lụt. Đón con ở nhà trẻ về thấy mặt sưng do cô giáo tát, tới ngày 20-11, lễ tết vẫn phải phong bì. Ra vào cửa quan khúm núm. Làm giấy khai sinh cho đứa con mới đẻ, gặp cô bé ở phường bằng tuổi cháu, toàn nói trống không, chỏng lỏn mắng người già như mắng người ở…
    Thì có lẽ “Chắc ông sẽ quên mất bài toán thế kỷ”.
    Và không chỉ quên, có khi giờ ông cũng đang bị kỷ luật vì than thở trên facebook hay tay to vì quen đổ ấm pha trà cho kính thưa các loại sếp rồi cũng nên!
    (http://laodong.com.vn/tin-kho-tin/tin-kho-tin-luc-si-vo-dich-sea-games-tiet-lo-bi-quyet-tay-to-la-vi-hanh-nghe-do-am-pha-tra-404275.bld ).
    —————————-
    – bài ây viết rằng…,bài ây chính là của TBT CuaTimes, HM…, nhưng lại phân vân : chẳng lẽ, chủ blog lại đón giáng sinh ở bên cạnh Hồ Tây, làng Trích Sái…?!

  24. huu quan says:

    cứ cơ cấu nhân sự kiểu như thế này thì nhân tài cũng chỉ là con số không thui các pác ạ!
    khi “Lảng” cần thì anh hoạn lợn, chú kiểm lâm hay thằng y tá đều có thể làm được mọi việc. Vậy thì ai có tài cũng nên giấu nhẹm đi mà sống. Cong muốn phát huy tài của mình thì … sang Tây. Nhá!
    http://dantri.com.vn/viec-lam/bi-thu-phuong-bong-dung-thanh-truong-phong-giao-duc-la-do-yeu-cau-nhiem-vu-chinh-tri-20151208190141352.htm

  25. CD@3n says:

    – mời xem thêm, cho “phong phú” :

    “Một cơ quan mà chuyên viên chỉ vỏn vẹn gần 1/5 quân số, còn lại đều là “sếp”,hoặc sếp thật hoặc “sếp hàm”!
    Thời tôi còn là sinh viên đại học (đầu những năm 70 của thế kỷ trước), có lần GS Văn học Hoàng Xuân Nhị đến giảng bài, lớp chúng tôi kháo nhau thày Nhị có tiêu chuẩn xe ô tô riêng, nhưng thày không sử dụng. Tính thày vốn như vậy, dù là trí thức, sống ở Pháp nhiều năm rồi theo tiếng gọi của Bác Hồ mà về nước. Nhân chuyện này, tôi đã tìm hiểu về cái “Hàm” trong chức danh công chức nước ta.
    Lúc đó, chúng ta có những chức danh được phiên ngang, đại loại như trong ngành Ngoại giao thì có thêm “Quốc vụ khanh”, phiên ngang hàm cỡ Bộ trưởng; “Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao” phiên ngang là hàm Thứ trưởng, cũng do đòi hỏi của công việc khi đi đàm phán hoặc tiếp khách.
    Khi đất nước còn chế độ bao cấp, Đảng và Nhà nước từng có chính sách khá đặc biệt. Đó là với ai có học hàm giáo sư thì được cấp ô tô con, sổ mua nhu yếu phẩm (bìa B) và căn hộ khoảng 75 m2, cùng bậc lương là 160 đồng (tiền Việt Nam được phát hành từ 1958). Tóm lại, chế độ này cũng không khác gì chế độ của một quan chức có cấp hàm thứ trưởng.
    Sau năm1954, chúng ta rất thiếu các nhà khoa học giỏi. Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm chuyện vận động trí thức ở nước ngoài trở về dựng xây Tổ quốc. Số giáo sư hồi đó chỉ đếm trong mười đầu ngón tay hoặc nhỉnh hơn chút xíu, không nhiều như bây giờ, nên cũng không đến mức khó xử. Thêm nữa, có những giáo sư, khi được gợi ý mời làm thứ trưởng, họ lại từ chối. (…)
    (http://dantri.com.vn/dien-dan/dong-gap-4-nhan-vien-sep-co-con-thieng-20151208104025211.htm).
    ——————————
    – bình cái này, có lẽ xin mởi bác Trần …! đừng quên câu nói của ông phó bộ Nội Vụ : lãnh đạo gọi chuyên viên “quèn” ( không có hàm…”cá mập”) lên làm việc thì…BUỒN CƯỚI LẮM ! đan mạch…cười !

    • Trần says:

      @ bác CD: Khai thật với bác, Cả đời học sinh toàn hạnh kiểm 4/5, được đeo khăn quàng đỏ lúc sắp đến tuổi mãn kinh, à quên mãn thiếu niên, lớn lên thi được đại học thì lúc sắp “mất dạy” mới được cắm cho cái huy hiệu đoàn vào ngực, còn ra công tác thì có mỗi một lần được gợi ý “đểu” kèm cho làm “cảm tình đảng”, tất tật phải tự lo, lo học, học chuyên môn, học ngoại ngữ, lo đọc sách, lo chạy lo làm đề tài, chả ai, kể cả nhà nước lo cho, tóm lại không bao giờ được gọi bổ túc chuyên môn ngoại ngữ. Lần duy nhất được một tay trưởng phòng khoa học khá tử tế, cũng là để tiêu hết kinh phí đào tạo sau đại học, kêu làm đặc cách phó tiến sĩ từ kết quả một đề tài tôi đánh thuê cho ngoài ngành, chỉ mất 6 tháng là xong nhưng… lười khỏi thiết.
      Song những chuyện trên không quan trọng. “Quan trọng” ở chỗ người ta khôn ngoan, còn mình thì cha mẹ sinh con trời sinh tính, đã không mũ ni che tai lại còn hay ‘gây sự’, thành thử bác bảo bình thì hổng biết bình gì, chỉ biết nói là vì những chuyện đã kể anh em cơ quan phong cho tôi cái hàm PHÓ THƯỜNG DÂN chứ kêu “thường dân” thì thường tình quá, các sếp mời lên họp hành khó làm việc.
      Nói thế thôi, tôi cũng may hơn khôn, được anh em chơi đểu đẩy lên làm thư ký(sau là chủ tịt) công đoàn 1 lần và Trưởng ban Thanh tra nhân dân 1 lần. Còn may thứ hai là trước khi về hưu khoảng 7-8 năm, lương bằng hoặc vượt mấy ổng mấy bà ra trường trước mình 4- 5 khóa do chịu khó thi đua là yêu nước.
      Túm lại, về cơ bản suốt đời phó thường dân. Hưu chục năm rồi, cái dớp phó còn tệ hơn. Chả ma nào gợi ý ra làm tổ phó dân phố. Giá mà, thì cũng thêm được vài trăm K chớ bộ, đỡ lắm tiền rau dưa, xả láng bia bọt cho “ga bia nổi sóng lòng anh dậy”. 😛
      Vu vơ cuối lời, tôi yêu đất nước tôi…ôi tình thương mến thương.

  26. CD@3n says:

    – xen vào entry này, cùng xem lời phát biêu của 1 vị bí thơ “tắt dần” :

    (http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/277690/ong-pham-quang-nghi-khong-biet-chung-ai-do-nhan-phong-bao.html)
    —————————-
    – Hy vọng, khi nào “tắt hẳn”, trở vê đời thường,sáng sáng nghe “loa phường”, tận mắt nhìn cảnh “tréo ngoe”…dân chúng sẽ được nghe, xem những phát biểu còn ‘hay hơn” của vị bí thơ thủ đô, kiêu như ô. nguyên trường ban TCTW : “lỗi hệ thồng, vua tập thê”…!

  27. Thanh Tam says:

    Trong các Còm về Entry này, Bác Phong đã tổng kết những Vấn đề gần như có tính chất sai lầm Trong chính sách về sử dụng nhân tài và Trí thức của đất nước từ khi thành lập nước : Cuộc Cải cách ruộng đất dập khuôn theo đường lối của Mao Trạch Đông – Trung Quốc , nêu những khẩu hiệu mà bây giờ xem xét lại thì nó là ” Phản động” thực sự và kéo lùi lịch sử : Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ ! Rồi đến giai đoạn nhân văn giai phẩm, các vụ án xét lại…, Những cuộc thanh trừng và biến cố chính trị , chiến tranh không chỉ ở Nước ta mà nhiều nước khác đã làm cho “Chảy máu chất sám ” , Nước Mỹ tại sao trở nén hùng cường cả về Kinh tế và Quân sự là do chất sám chảy về nơi đó ! Rất nhiều sĩ Quan cao cấp và các chuyên gia Quân sự của Mỹ là người gốc Việt đó sao : Như gần đây là Đại tá Tôn Thất Tuấn vừa được bổ nhiệm là tham tán Quân sự tại Sứ Quán Mỹ tại Hà nội ,bà Elizabet Phu – Giám đốc phụ trách Vụ Đông Nam Á và Châu Đại Dương làm Cố vấn An ninh khu vực và Tháp tùng Tổng thống Obama sang dự Hội nghị Tại Malaisia , những nhân tài này đều xuất thân từ các gia đình Di tản sang Mỹ sau 1975 !
    Vấn đề là Nhà nước có chịu thay đổi chính sách căn bản để Thu hút ” Hiền Tài ” cống hiến cho đất nước như các nước khác hay không, hay vẫn giữ đường lối cổ hủ và Ảnh hưởng nặng nề của Phong kiến , ý thức hệ của Trung Quốc ?
    Xem ra chưa có gì mới khi người Đứng đầu Đảng Cầm quyền còn rất xa rời thực tế ,khi
    Cụ Tổng Bí thư phát biểu sáng nay với cử tri thì thấy tương lai hiền tài ” Chảy ” về nước còn xa vời:
    “Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định nguyên tắc phải đeo bám khi chọn cán bộ phải có đức, có tài nhưng chữ đức phải là gốc, giống như cụ Nguyễn Du đã nói “chữ tâm kia mới bằng 3 chữ tài”. Yêu cầu trước hết, Tổng Bí thư lưu ý, cán bộ phải trung thành tuyệt đối với nhân dân, đất nước, phải bảo vệ cho được chế độ này.

    Thông tin dự kiến Đại hội toàn quốc của Đảng sẽ diễn ra trong tháng Giêng năm 2016, Tổng Bí thư chia sẻ, công tác nhân sự vẫn đang được làm từng bước, từng khâu, bài bản, chặt chẽ nhưng cũng còn rất khó khăn.” Theo Dân trí 8/12/2015) .

  28. TranVan says:

    Bố tôi khi xưa từ vùng kháng chiến trở về đã có ý định bắt mấy anh em chúng tôi bỏ học chữ, mỗi người được chỉ định học một nghề lao động thuần túy.

    Vì ông cụ đã nói rằng muốn sống (sót) trong một nước CS (VM hồi đó) thì an toàn nhất là lao động chân tay.

    Tôi đã phải thử đi học may vá trong một tuần. Sau một tuần tôi đã biết đo, cắt và may cho mình một chiếc quần đùi.

    May mà Mẹ tôi đã có quyết định đúng khi chọn con đường di cư xuôi Nam và cho anh em chúng tôi đi học chữ trở lại.

    Ở lại miền Bắc, chắc giờ này tôi đang loạng quạng đo đo , cắt cắt, hay vắt chỉ thêu khuy !

    Bây giờ, tại Paris, thỉnh thoảng tôi cũng sửa áo mới mua cho vừa , hay nới rộng quần cũ, nhờ ít “kiến thức” còn giữ lại được từ tuần lễ học tập lúc còn nhỏ tuổi.

  29. tinhn says:

    Đúng nhưng chưa đủ – Liệu tất cả những người đi du học đều là người tài ? – Bởi những người tôi biết đêu núp bóng đi buôn

    • TranVan says:

      Đi du học, nếu nghĩ lẩm cẩm thì cũng là một hình thức ‘đi buôn’ : mua chữ rồi chế biến thêm , sau đó bán ra !

      Vốn ít, lời nhiều : bán mãi mà không hết hàng ! 🙂

  30. Loan says:

    Recom lại Trung Kiên !
    TK nhầm lẫn về anh Chí khi hỏi tại sao cả làng Vũ Đại chỉ có 1 mình anh Chí như vậy ?Tôi ko sống ở làng VĐ nên ko biết nhưng tôi biết chắc rằng các thầy cô giáo dạy văn từ lúc có tác phẩm này đến giờ vẫn ra rả dạy hàng hàng triệu học sinh rằng anh Chí không luong thiện là do bọn TD PK .Họ lấy câu : AI CHO TAO LƯƠNG THIỆN để sáng tác và chửi rủa bằng những câu văn bóng bảy ah? Vậy té ra là ba xạo từ nhỏ đến lớn ah ? Vậy là anh TCS lại 1 lần nữa trở thành nhà tiên tri cho hậu thế ah ? Khi anh TCS viết DẠY CHO CON TIẾNG NÓI THẬT THÀ ,MẸ MONG CON CHỚ QUÊN MÀU DA .
    2 là chuyện chú Đăng ở Cần Thơ , TK cho rằng là Đại Ca cho chú Đăng đi du học ah .TK nên nhớ chú Đăng đi du học là do năng lực chú Đăng đã mặc định khi theo học lớp ks tài năng , ngoài ra chú Đăng đi du học theo đề án 1000 của ĐBSCL , thêm nữa là cái TT ĐH Tại Chức muốn nâng cấp thành đại học thì phải có đội ngũ đáp ứng .Và cuối cùng là để đi du học chú Đăng phải thi đậu cuộc thi do Sở Nội Vụ Cần Thơ tổ chức .Tóm lại việc đi học của chú Đăng là do chú Đăng và cộng thêm cái đề án 1000 ra đời cùng lúc đó và chí các đại ca khác cần có nhu cầu như chính chú Đăng có nhu cầu học cao hơn .Không ai nợ ai ,không ai phải ơn ai vì cuối cùng tiền để chú Đăng đi học là tiền thuế của nhân dân .Nếu có ơn là ơn của nhân dân nhé.
    Còn bảo là quy hoạch chức hiệu phó cho chú Đăng ah , quy hoạch thì cũng lắm loại loại quân xanh quân đỏ tràn lan nên chẳng thể nói được gì .Và chú Đăng ko ham chức đó ,chú cũng thẳng thắng bảo không thích làm lãng đạo mà chỉ thích chuyên môn rồi còn gì .TK bảo là chuyện cá nhân vậy sao từ 1phó khoa lại chuyển chú Đăng sang làm bàn giấy ngồi chơi xơi nước mà chẳng thấy ai can thiệp là sao ? Truong ĐH có cả 1 tổ chức chính trị chi bộ sao không can thiệp chuyện này , rồi công đoàn là tổ chức bênh vực quyền lợi người lao động ở đâu ? Sao không thấy 2 tổ chức này lên tiếng giúp đở chú Đăng ? Năm nào cũng kể lể thành tích hoàng tráng lắm mà sao cái việc này thì núp vấy ? Nếu chú Đăng sai thì cũng phải chỉ ra chứ ? Rồi công đoàn đâu sao không lên tiếng khi 1 thành viên công đoàn bị xúc phạm trên báo chí là có biểu hiệm Thần Kinh /Tâm Thần ? Rồi còn 1 tập thể những người trí thức đồng nghiệp đâu sao chỉ biết phát biểu dấu tên tuổi không dám công khai bênh vực chũ Đăng ? Rồi còn cấp trên Đại Ca của chú Đăng sao ko can thiệp ? Và tại sao Đại Ca của chú Đăng dám công khai xúc phạm chú Đăng trên báo chí khì nói chú ấy có biểu hiện …. rồi khuyên chú ấy đi khám ……
    Tất cả những cái trên chính là làm cho những người có năng lực ,học hành bài bản quá nản để quay về nếu họ ko thể thỏa hiệp cái vô lý ,nếu họ quay về thì sẽ tạo ra 2 trường hợp.
    A, họ thỏa hiệp và ngày càng lún sâu ,bỏ bê chuyên môn được học và đam mê trước kia và chuyển sang đam mê Money va Power
    B, không thỏa hiệp sẽ bị gia đình người thân bạn bè cười chê là kẻ không thức thời ,và kiến thức sẽ bị mai một nếu tinh thần không vững hoặc thiếu sự cảm thông từ gia đình .Vứt bỏ để ra ngoài biên chế như có 1 số còm sỹ phê phán chú Đăng rằng tại sao ko ra đi ,tiếc nuối làm gì ? Xin thưa các còm sỹ chém gió là đi du học bằng ngân sách thì phải phục vụ cơ quan 1 số năm ( thạc sỹ Úc thì phải ít nhất 5 năm , tiến sỹ tôi ko rành như g lên google thì có tất)và trong thời gian phục vụ ma bị sa thải vì bất cứ lý do gì cũng sẽ bồi hoàn 100 % kinh phí đào tạo .Vậy tiền đâu mà đền để ra đi bên ngoài đây.
    Xin thưa TK đó là rào cản đấy , mà chuyện này chỉ là chuyện vặt so với thực tế nhé.

    • Hiệu Minh says:

      Nói chuyện anh Đăng được hứa cho chức Hiệu phó.

      Hồi tôi làm ở Viện CNTT cũng được sếp thỉnh thoảng đi qua vào chơi và khen, rồi bóng gió, sẽ cho chức viện phó. Mình nghe sướng rơn, nhưng một thời gian thì biết ít nhất có 4 người được sếp hứa như thế.

      Lần tôi xin ra khỏi viện, ông sếp đến cơ quan mới định lấy mình thẽ thọt, anh Cua rất cần cho viện, đó là lực lượng kế cận. Viết tới đây suýt Đan Mạch. F**K.

      Rất may anh quản lý CB nơi mới lại đàng hoàng, gọi mình lên hỏi. Mình cười, viện phó ở đó ngang bằng chức thư ký quèn, chuyên cầm cu cho sếp đái. Mà sếp hứa cho 4-5 người. Có một viện phó bỏ đi sang tận New York làm cho UN đó. Anh ấy thân tình và nói sẽ giải quyết cho mình về UNHCR. Thoát…viện phó ảo.

      Cuối cùng viện phó rơi vào một anh đi TNXP về, không bằng cấp, từ cán bộ hành chính lên. Các giáo sư tiến sỹ, đủ các loại công trình đều dưới chướng anh ấy.

      Một khi người ta muốn chọn kẻ dốt làm tướng tá thì kẽ sỹ ra đi là rất phải.

      Các lời hứa khác tôi không biết, nhưng riêng chuyện đề bạt làm Hiệu phó, thì anh Đăng hãy đọc comment này.

      • HỒ THƠM1 says:

        Hóa ra chức Viện phó thời lão Cua cũng giống chức…Bật Mã Ôn của Tôn Ngộ Không thế à!? 😯 😛

      • TKO says:

        @ Bác Cua:

        Bây giờ có lẽ người ta sẽ nói, sẽ có một suất Viện phó/Hiệu phó …, chú có quan tâm không?
        🙂 –> rồi sẽ rằng thì là mà …!
        🙂

        “Các giáo sư tiến sỹ, đủ các loại công trình đều dưới chướng anh ấy.
        Một khi người ta muốn chọn kẻ dốt làm quân thì kẽ sỹ ra đi là rất phải”
        Hết trích.

        Bác Cua ơi!

        Ở dưới “trướng” kẻ dốt đã khổ trăm bề, nếu mà còn phải ở dưới “chướng” của y nữa thì đúng thảm họa. Kẻ sĩ ra đi đã đành, người bình thường, cố thỏa hiệp ở lại cũng khó bề giữ được … chính khí! Ô hô ai tai, cái xứ ta.

        • Hiệu Minh says:

          TKO cho mình làm phó và dưới chướng thì mình bỏ blog vào Nha Trang “mùa thu lại về” 😛

        • Hiệu Minh says:

          Đang gõ recom thấy có bài Bến Xuân mình đang nghe MP3 bằng máy tính, gửi tặng TKO, một còm sỹ nữ đáng yêu của hang Cua.

          Giai điệu như tiếc người đi

        • TKO says:

          @ Bác Cua:

          Dạ! TKO vừa thưởng thức bản nhạc Bến Xuân trên máy. Cảm ơn bác Cua ạ!
          Nha Trang qua khỏi Noel sẽ hết mưa, đát trời sẽ vào Xuân đó bác Cua!
          🙂

        • nguyen says:

          Eo ôi, bác Cua “cưa” hay thế này mà sao lại “hơi” muộn (chứ ko hiếm) thế. Dù rằng chẳng có sự bắt đầu nào là muộn cả.

        • TKO says:

          @ Bác Nguyen:
          Bác ạ! Thế đã xi nhê gì ạ.
          Bác chưa biết tài của bác Cua rồi. “Các cây tươi xanh như nồi canh” ở Hà Nội bác ấy “đốn”, ngả như ngả rạ, riêng ở Hang Cua, TKO chứng kiến ít nhất có 6 cây xinh á!
          🙂

        • CD@3n says:

          M phải nói ngay, xin lỗi 2 vị mà tôi nêu tên trong com này : Nguyễn quốc Hùng, hiên là PCT TPHN, xuất xừ gần nhất từ anh GĐ ban QLDA tả ngạn của HN, “cận thần” của bí thơ PQN, và Tất thành Cang, đương chức PCT SG, xuất thân là TNXP, làm bí thư quân 2 (thủ thiêm),”cân thần” của Lê biền xanh- bí thư SG…2 nguoi này chẳng có tài cán gì so với vị trí họ đang hưởng, nhưng được 2 vị bi thư “ưu ái” đẩy lên…2 vị bí này mà còn chức, thì 2 vị có tên trên còn lên, lên mãi, liên tục lên…!
          noi ngăn gọn : đường lối cán bô của Đ “ta” = hậu duê, quan hệ, tiền tê, trí tuê. “trí tuê” đưng hàng chót, nên thành “chí tuê phèo”, đọc bài viết vê Ngô bảo Châu, xin lỗi GS giải Field, ô. có may mắn sống và làm toán ở Pháp,chứ nêu không? chưa chắc đã bằng các đồng nghiêp của ô. ở Viện Toán hiên nay hay đang dậy toán ở các trường ĐH…nhiêu khi, thấy ô. đăng đàn phát biêu, viết lách, lại thấy “tâm tư”, và phân vân với câu hỏi vê phân biệt cái “Hèn- không Hèn” của kẻ sĩ “to tướng” như ông, cái Hèn với bản thân, đã rõ, nhưng cái Hèn ấy, lại còn bị “lãnh đạo” và cả “hệ thống chính chị” lơi dung, gây tác hại sâu sa và lan tỏa đối với thê hệ trẻ…kính trọng và ngưỡng mộ tài năng làm toán, học toán của ô. , không đồng thời là sự kính trọng “nghĩa khí” của một tri thức “nhớn” không dám nói hoặc phải “cong mềm mại” những điêu cần phải nói …! có thê nói thêm : M rất kính trọng 1 người :GS TS Phan đình Diêu…vì lời nói thẳng thăn của ông, mà cuộc đời ông “chìm nổi, lận đận” do các trả thù “hèn ” của bọn có quyền …!

        • Trần says:

          Chị TKO ui, chuyện các GSTS dưới trướng cái tay TNXP thì “chướng” thiệt! 😀

        • TKO says:

          @ Bác Trần:

          TKO đồ rằng cái sự “chướng” này khá phổ biến, đã làm thui chột biết bao tài năng, tâm huyết, tinh thần cống hiến vô vụ lợi của những hiền tài, thật dáng tiếc ạ.

  31. Trần says:

    Nguyên, một cụ tiến sĩ triều Lê, Hàn lâm đại học sĩ gì đó cách đây hơn 500 năm viết: “Hiền tài là nguyên khí quốc gia, nguyên khí thịnh thì đất nước mạnh và càng lớn lao, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà càng xuống thấp. Bởi vậy các bậc vua tài giỏi đời xưa, chẳng có đời nào lại không chăm lo nuôi dưỡng và đào tạo nhân tài bồi đắp thêm nguyên khí”
    .
    Entry của bác HM tựu trung cũng là nhớ và nhấn mạnh ý đó. Thật đáng để bàn.

    Cứ theo cụ tiến sĩ đã viết mà truy xuất. Hiền tài là người có tài năng đức hạnh hơn người và các bậc vua tài giỏi đời xưa đều chăm lo hiền tài. Xứ mình, tỉ lệ TS, PTS giáo sư nhiều nhất đông nam á, rồi tỉ lệ ấy ở “cao cao trên cửa sổ” cao nhất thế giới, thế mà tận giờ vẫn suốt ngày đi xin ODA thì đủ hiểu tình hình vưỡn là tình hình. Đối chiếu việc nay,”ác tài”, tài nhưng mà ác, thì nhiều trong khi nhiều vua quan cơ bản chỉ lo tài, tài tiền, thì đúng là đến cuối thế kỷ này không có CHXH cũng phải! 😛 Cho nên, suy rộng ra, ác tài là xú khí quốc gia!

    Những ý kiến về chuyện hiền tài nên ở trong nước hay ở lại nước ngoài cũng đều có lợi cho quốc gia thật nhiều chiều mà xem ra chiều nào cũng có lý. Thiên về chiều, nên ở lại nước ngoài, vừa phát triển chuyên môn, vừa ấm thân lại giúp được việc nước hơn.

    Lấy chuyện ông Trần Đức Thảo mà hầu như ai ở hang cua cũng đều biết làm thí dụ để bênh cho cái chiều “nên ở lại nước ngoài”. Ông Trần Văn Giầu nói về ôngThảo thế này: Chúng tôi chỉ là những người giảng dậy hay nghiên cứu triết học nhưng chỉ có ông TĐThảo là triết gia. Nói vậy là để thấy ông Thảo được ghi nhận là “nổi tiếng” (?!). Thế mà ông Thảo vẫn “sai” 😛 Hồi đi Pháp năm 46, ông cụ kêu gọi Việt kiều về nước và ông Thảo hăng lắm, muốn xin được về ngay, lại còn ‘báo cáo’ là đã bỏ công nghiên cứu Marx và Cách mạng tháng Mười thì ông cụ nghiêm nghị nói : ” Còn chú Thảo, thì cách mạng chưa cần tới chú lúc này đâu. Chú cứ ở lại Paris thì có lợi cho cách mạng và cho chú hơn”. Ông Thảo không biết lĩnh hội rồi sau này lại kì công lọ mọ tìm đường về nước, thành thử “không có lợi cho cách mạng và cho cả ông ấy” 😛 Thế đấy, cũng thấy viễn kiến dùng người tài của ông cụ!

    Xin bàn tiếp. Nước mình hiền tài chả nhiều nhặn gì đâu. Cụ Nguyễn Trãi đã phải nói: Nhân tài như lá mùa thu, tuấn kiệt như sao buổi sớm. Các cụ hiền tài nước mình, về đại thể, cũng chỉ là giỏi chữ nho, là giỏi học, giỏi chuyên môn nhất định. Chứ về ý tưởng, về hành, về kinh bang tế thế thì cũng hạn chế thôi. Lịch sử nước nhà trên muôn mặt, phải thú thực, đã cho thấy mình lo cho mình không xong, nói gì đóng góp cho “tiến trình nhân loại”. Cho nên chiêu hiền đãi sĩ lúc này càng phải được hành, thực sự hành, chứ không phải nói chơi chơi đầu môi chót lưỡi. Câu chuyện 13 em đoạt giải Olympia được đi học nước ngoài thì 12 em ở lại, còn 1 em về Cần Thơ đang bị rắc rối là bài học mới nhất

    Còn chuyện này thì xin mạnh dạn để nói nhưng cho nó đa chiều. Mấy hôm rồi người ta kỷ niệm ngày sinh cụ nhà thơ Nguyễn Du, đương nhiên phải làm rồi, nhưng có vẻ như thể cụ đã từng là người của “đoàn thể” từ cách nay 250 năm. Liệu “đoàn thể”có cải biến được cái triết lý và thế giới quan của cụ, ấy là “Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau” hay “Chữ tài liền với chữ tai một vần” cho xã hội văn minh dân chủ? Hay khái niệm của cụ phải tồn tại thêm 50 năm nữa cho trọn vẹn câu cảm thán của cụ Nguyễn Du: “Bất tri tam bách dư niên hậu/ Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như”. Không biết khóc thầm sớm thì câu “Hiền tài là nguyên khí quốc gia” vẫn chỉ là một ý tưởng nghe hay hay. Ai phải biết khóc thầm sớm? Hẳn thuộc về cái gọi là “quan trí”!

    Túm lại, người hiền tài dùng người hiền tài, kẻ ác tài dùng kẻ ác tài. Chuyện đời nó thế!

    • Dân gian says:

      Hiền và tài đến mấy đi chăng nữa mà nằm dưới sự “điều động” của đảng cs thì cũng không thể thay đổi được gì. Đó là suy nghĩ thật của tất cả chúng ta dù ít người dám nói ra sự thật này. Nguyễn Trãi rất tài năng nhưng cũng chỉ giúp Lê Lợi đánh giặc giữ nước chứ không thể giúp Nước ta chuyển mình thành một nước công nghiệp như nước Anh cùng thời gian đó. Nói vậy để các cụ thấy rằng bàn luận về con người VN thì quan trọng nhất là người đứng đầu.
      Tôi xin nhắc lại còm ở dưới:

      “Vua ngu dốt thì mới cần hiền tài giúp vua cai trị và giữ ngôi. Vì có hiền thì vua mới sai khiến được chứ nó dữ và ngang thì dù có tài vua cũng thua. Cho nên có tài mà hiền thì cũng có nghĩa là hèn thì cũng chẳng giúp ích gì cho dân cho nước.
      Quan trọng là người đứng đầu phải tài năng. Ví như cụ Lý Quang Diệu ấy, cụ ấy tài nhất ở nước Sing và cũng chẳng hiền tí nào. Cụ học tập và cải tiến rồi áp dụng một thiết chế kiểu 8 phần phương Tây, 2 phần phương Đông. Bọn con dân Sing dù tài giỏi đến mấy cũng phải nể phục cụ và cứ thế mà sống, làm ăn, sáng tạo, phát triển làm cho Thế giới phải ngả mũ kính phục.
      Nhưng đám vua tập thể nhà mềnh thì chả có hy vọng gì.”

      Vậy nếu bàn về người hiền tài thì chỉ nên bàn về một vị trí mà thôi. Đó là vị trí lãnh đạo cao nhất của nước VN ta hiện nay. Vị trí mà ông Nguyễn Phú Trọng đang nắm giữ và có thể sẽ bàn giao cho ai đó trong tháng 1 năm 2016. Người mà hôm nay đã phát biểu như ri trong buổi họp mặt cử tri quận Ba Đình và Hoàn Kiếm:
      “Tổng bí thư cũng thẳng thắn chỉ rõ, sự hư hỏng suy thoái của một bộ phận trong Đảng đang làm người dân phiền lòng. Trong khi đó, các thế lực bên ngoài âm mưu ngày càng thâm độc, bằng nhiều cách, từ nhiều phía. Do đó, trong nội bộ làm sao giữ được sự trong sáng của Đảng, của bộ máy Nhà nước, chính quyền để dân tin yêu.http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/cu-tri-muon-tham-gia-chon-nhan-su-ban-chap-hanh-trung-uong-3324503.html

      Các cụ có thấy rằng ông này luôn luôn đổ lỗi cho “một bộ phận nào đó” và “thế lực bên ngoài” để trốn tránh trách nhiệm đứng đầu hòng giữ vững quyền lực mặc dù quá hèn kém(ngược với hiền tài), không bao giờ thừa nhận hệ tư tưởng của mình sai thì làm sao mà khá lên được?

      • Trần says:

        Nhưng, nhưng mà chán cụ Lý Quang Diệu này lắm. Ai sắp lìa đời chả nói lời khôn thế mà cụ toàn nói lời dại:

        – Nhờ có chiến tranh VN, Sing có cơ thịnh vương.
        – VN à, quên đi, tôi nói với họ nhiều rồi.
        – Khi nào lớp lãnh đạo cách mạng chết đi, VN mới khá được.

        Cơ hội, thiếu nhẫn nại, rủa chết người ta. Phải chán cụ này bác DG ạ!? 😛

        • Dân gian says:

          VN mình có muốn cũng không yêu hay chán cụ ấy được bác ơi. Cụ ấy có nói gì về VN thì cũng chỉ vì quyền lợi quốc gia cụ ấy mà thôi. Chẳng anh em bạn bè đồng chí, cục to cục nhỏ gì với mình đâu. 😀

  32. thongreo00 says:

    Lại chuyện về hay đi.

    Không phải chỉ có ông Hồ mới chiêu dụ được trí thức từ nước ngoài về làm việc. Thời gian 1977 – 1978, ông Phạm Văn Đồng, thủ tướng kỳ cựu nhất thế giới, cũng đã mời được rất nhiều trí thức người Việt ở Pháp về làm việc. Phần đông họ là thành phần tích cực của Hội Người Việt Yêu Nước ở Pháp lúc bấy giờ. Họ được ưu đãi, nhiều người được nắm giữ những chức vụ quan trọng trong các cơ quan nghiên cứu khoa học. Tuy nhiên, phần đông không phát huy được tài năng hay sở trường của mình, dần dà cũng trở nên mệt mỏi, tài năng, kiến thức thui chột. Đến khoảng đầu những năm 90 của thế kỷ trước, thì hầu hết con em của họ, lại được cha mẹ thu xếp về lại Pháp học tập và sinh sống đến nay. Thành ra, các bạn ấy gần như bị lãng phí cả tuổi trẻ ở Việt nam, khi hội nhập lại xã hội Pháp chắc cũng có một số vất vả. Bù lại thì vốn liếng tiếng Việt và văn hóa Việt khá tốt (so với con em những người VK không quay về).

    Bởi vậy, về chưa chắc đã hay. Về rồi mà phải kiếm đường đi lại mới khổ!

    • Hiệu Minh says:

      Viện KH TT&ĐK (Viện CNTT bây giờ) có anh Lộc, vợ là chị Sương, cùng gia đình bỏ Paris hoa lệ về (1978 thì phải). Hai con gái xinh như mộng, đúng lá ngọc cành vàng mà phải về nơi khổ cực.

      Anh chị được phân căn hộ tập thể Thành Công trên tầng 5, hồi đó là cao siêu lắm so với anh chị em cùng cỡ. Điện nước không có, cắp trộm như rươi, anh chị toàn phải xách nước lên tầng 5 vì không biết gánh. Dù thế, anh cũng cố gắng mở các seminar, huấn luyện, tham gia các dự án về Thống kê vì anh chuyên về Thống kê.

      Nóng nực, thiếu thốn đủ điều, nhưng không đau bằng anh đề nghị gì cũng bị gạt bỏ, nhiều anh chị em coi anh là gàn dở. Có người còn độc địa bảo anh có khi làm gián điệp. Bây giờ nghĩ lại mới thấy thương anh.

      Ngoài việc trông con cái, lo gia đình mửa mật, chị Sương bỏ thời gian dạy tiếng Pháp cho anh chị em trong viện. Tôi cũng theo được vài tháng nhưng đói khổ, ngoại ngữ chẳng giúp được gì khi đang cần cái gì đút vào mồm. Trưa hè nóng như thiêu, nhà xí không cửa, ngồi trên đang đi thì ở dưới có người cào. Chiều chiều trong Liễu Giai “làng lúa làng hoa” dân tưới hoa bằng phân tươi và nước giải, gió nồm Nam thổi vào từng góc bàn của các hiền tài nguyên khí quốc gia đang quặn ruột vì đói.

      Thế mà anh chị cũng chịu được mười mấy năm, sau rồi cảm thấy khó, anh chị bỏ viện, hình như sau này về Pháp. Hy vọng bạn bè hay chị Sương đọc được bài và còm này sẽ nhớ thời đau khổ ở viện.

      Đó là một đôi VK mà do anh Phan Đình Diệu và cụ Đồng lôi về. Thảm họa.

      • TranVan says:

        Có người về hội nhập được : Anh Nguyễn Ngọc Trân.(TS Toán, Pha’p )

        – Phó Chủ nhiệm Khoa Toán, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Tổng hợp, thành phố Hồ Chí Minh.
        – Trưởng ban Việt kiều Trung ương.
        – Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Phát triển Đồng bằng sông Cửu Long (1991)
        – Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Đối ngoại Quốc hội. (1992-1997)
        – …

        • hg says:

          Da ông NNTrân cũng là nguoi it nhiều biêt “nương theo chiều gió” và Đảng ta cũng cần chon vài nhân vât tiêu biểu để lấy tiếng

      • Aubergine says:

        Đám này được VNCH gọi là “Ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản.” Nhiều người phải trả bằng bài học xương máu cho lý tưởng của mình.

      • TamHmong says:

        Chào các bác. Bản thân ông Đồng-chuyên gia hóa lý đã về hưu ở Pháp cũng không vui vẻ gì.
        Ông Đồng đã có công thu gom đống thiết bị khoa học quá date vứt ngoài hành lang ở các labo bên Pháp đưa về cũng là một công việc vô nghĩa.
        Chỉ tốn tiền vận chuyển và để bà con “mổ” lấy linh kiện và ốc vít sau cùng là mất công vứt đi. Sếp lớn hỏi thăm có thiết bị rồi kết quả đâu? Chúng tôi chỉ thêm khó nói.
        Sau này nhờ một VK Mỹ mở mắt. Ông này nói rằng có thể mua các thiết bị khoa học tồn kho ở Mỹ với giá tượng trưng vì đã quá date hiệu quả hơn nhiều lần sếp mới thôi kêu.
        Bản thân ông Đồng làm việc ở Phân viện Viện KHVN Sài Gòn cũng rất khổ vì luôn phải tỏ ra “bảo hoàng lập trường hơn nhà vua”.
        A cũng cười là nhận lương hưu từ Pháp về VN nhận thệm đồng lương còm cõi thì “nhiệm vụ nào chẳng hoàn thành, khó khăn nào chẳng vượt qua”.
        Khi mang cơm ăn trưa đi luôn bị đồng nghiệp soi và cười vì trên là bo bo nhưng phía dười thì…
        Nghĩ lại cũng thương ông. Thật là một thời ảo tưởng.

        • TranVan says:

          Nói chuyện (không thể nào tin rằng là thật) tôi xin kể thêm :

          – Sau 75, một anh bạn VKYN, muốn lấy điểm đã bỏ tiền túi ra mua một cái MODEM để tặng VN , hy vọng mấy “chiên da miền Bắc ta” sẽ dùng được máy IBM nằm ở miến Nam.

          Tôi phải nói nhỏ rằng phải mua 2, mới dùng được.

          Chuyện lạ của một thời !

      • TranVan says:

        Hai người nữa từ Pháp về ngay sau 75, khá thành công :
        – Trần Hà Anh (Nguyên Tử ĐàLạt)
        – Trần Hà Nam (Hoa Sen)

        • TranVan says:

          Ông TS Trần Hà Anh có tài … nhớ lâu, và nói (đọc bài ) không biết … mệt : đọc tham luận, kiến nghị xong, 5 năm sau , 2012, vẫn cũng kiến nghị … đó ! 🙂

    • Mười tạ says:

      Cụ làm Mta nhớ đến cố GS.Bùi Trọng Liễu. GS cũng có blog rất hay.

      • TranVan says:

        Sau khi đụng với thực tế Cụ BTLiễu cũng đã đổi tông . Một người gỉỏi và có lòng với đất nước nhưng đã không được dùng đến.

        Nếu tinh mắt sẽ thấy trong phần cuối của Website.
        Uổng thay là Website ấy đã trở về với cát bụi .


        BTL 2007 :
        Tôi nhắc lại câu của người xưa: “ba quân dễ kiếm, một tướng khó tìm”, để nói rằng: đào tạo ra người đi làm thuê dưới quyền điều khiển của người nước ngoài thì không khó; đào tạo ra người góp phần cho nước mình tự chủ thì khó. Cho nên mới cần thận trọng, cần đổ công sức vào như thế nào cho phù hợp, và không chạy theo chỉ tiêu số lượng. Về những tiêu chuẩn cần thiết để có những luận án tiến sĩ thật sự, các nhà khoa học, các nhà giáo đại học chân chính đều biết, tôi không cần nói lại. Kính chúc ông Bộ trưởng đủ sức “đề kháng” đối với những khuynh hướng đã ô nhiễm giáo dục ĐH từ hơn 20 năm nay, để thẳng tiến trên đường chấn hưng.

      • Trần says:

        Anh Tấn nhắc cụ Bùi Trọng Liễu khiến tôi nhớ chuyện cụ kể ra. Lần vào gặp cụ PVĐồng, thấy người cần vụ thủ tướng dùng cái khăn trông như may-ô cũ để lau bàn, cụ Liễu thấy ghê ghê nhưng trấn tĩnh, thông cảm cảm thông với cái văn hóa và nghèo nàn xứ mình.

  33. TamHmong says:

    Tôi xin phép đính chính một chi tiết trong bài của TC về GS Đặng Văn Chung một trong những nhà y học nội khoa xuất sắc nhất của VN. Lý do vì tôi nghĩ có một còm sỹ đáng kính HC có liên hệ trực tiếp với GS Đặng Văn Chung nên không tiện lên tiếng.
    ******
    Đặng Văn Chung sinh năm 1913 tại thị xã Sa Đéc, tỉnh Sa Đéc (nay là thành phố Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp). Thuở nhỏ, ông theo học tại Trường Trung học Chasseloup-Laubat tại Sài Gòn, sau đó thi đỗ vào trường Đại học Y Dược Đông Dương vào năm 1933. Năm 1937, ông thi đỗ kỳ thi tuyển bác sĩ nội trú của Bệnh viện Bạch Mai. Ông cũng là một trong các bác sĩ đã cùng với Giáo sư Hồ Đắc Di rời Hà Nội lên xây dựng trường Y – Dược kháng chiến tại làng Ải, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang thuộc vùng rừng núi Việt Bắc trong những ngày Toàn quốc kháng chiến năm 1946 nhằm duy trì hoạt động dạy học cũng như phục vụ cho kháng chiến.
    Ngày 7 tháng 10 năm 1947, chỉ một ngày sau lễ khai giảng của trường, quân đội Pháp tấn công Việt Bắc. Trước tình thế bắt buộc, các bác sĩ cùng gia đình và sinh viên của trường phải rời trường lánh vào rừng sâu. Sau một thời gian lùng sục, quân Pháp phát hiện được nơi trú ẩn và kêu gọi các bác sĩ trở về Hà Nội làm việc, nếu không thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Trong phút giây nguy cấp, bác sĩ Đặng Văn Chung đành phải cùng gia đình trở về Hà Nội, quay về làm việc tại trường Y trong vùng do Pháp quản lý. Năm 1952, ông sang Paris thi lấy bằng thạc sĩ y khoa, học vị cao nhất trong ngành y lúc bấy giờ.
    Sau ngày Hà Nội được giải phóng, theo đề nghị của Giáo sư Hồ Đắc Di và Giáo sư Tôn Thất Tùng, ông được bổ nhiệm làm Phó Hiệu trưởng Đại học Y Hà Nội kiêm Chủ nhiệm Khoa Nội Bệnh viện Bạch Mai. Tuy nhiên, mấy năm sau Đặng Văn Chung đã xin thôi chức Phó Hiệu trưởng mà chỉ đảm nhiệm chức vụ Chủ nhiệm Bộ môn Nội của trường để chuyên tâm vào việc giảng dạy và khám chữa bệnh (Wiki-hết trích).
    ****
    Về kinh nghiệm “giữ chân” người tài theo tôi chính sách của VNCH đáng cho chúng ta tham khảo. Theo tôi nghĩ những sinh viên VN đo VNCH cử đi du học và quay về VNCH là thực sự tự nguyện.
    Đối với trường hợp không quay về họ không bị xã hội VNCH lên án và không bị các xã hội Pháp, Anh, Đức, Mỹ, Nhật tiếp nhận họ coi họ là “phản bội”.
    Ở Nga và các nước Đông Âu thì ngược lại. Rất khó để họ có thể có công ăn việc làm theo chuyên môn đào tạo và có chỗ đứng bình thường trong xã hội sở tại. Nhất là ở Nga.
    Về phía VN đi du học do nhà nước cử đi bằng tiền nhà nước thì ở lại đương nhiên là lưu vong, phản bội. Mọi chuyện chỉ thay đổi từ khi bà Vũ Anh con gái đầu của bà hai ông Lê Duẩn lấy chồng Nga (sau khi trải qua nhiều khó khăn và nghi kỵ từ cả hai phía).
    Vào những năm trước 1975 chưa có xếp hạng đại học nhưng tôi nghĩ giả sử có xếp hạng thì Viện đại học Sài Gòn không thua kém nhiều các đại học hàng đầu Hàn Quốc và chắc chắn cao hơn đại học Chulalongcua và Mahidol của Thailand.
    Mong các bác ở miền Nam thời VNCH cho biết thêm. Cám ơn nhiều.

    • Trần says:

      Không ở miền nam thời VNCH nhưng cứ liều cầm đèn còm trước ô tô để chào bác THM cái đã. Cứ như ý bác và thuận theo ý bác, mạnh dạn nói liều, chỉ mong kỳ này mấy ổng bên kia cầu Hiền Lương lào phào nhưng máu năng động hơn, cương quyền cho nó biến chuyển. Mấy ông xuất xứ bên này cầu giỏi nói nhưng e là bảo thủ giáo điều lắm.

      PS: Còm tôi là còm bên này cầu, trên vĩ 17, nói lại cho rõ ý niệm “bên này bên kia cầu”, chứ không theo thuyết tương đối của Einstein thì e cò lộn nhào.

      • TamHmong says:

        Chào bác Trần. Tôi phải viết comment này đính chính TC vì người bác sỹ theo CT HCM từ Pháp về VN năm 1946 là ông Trần Hữu Tước chuyên khoa tai mũi họng. Như vậy ngoài GS Trần Đại Nghĩa, GS Trần Hữu Tước, kỹ sư luyện kim đúc Võ Quí Huân còn thêm một vài người khác ít nổi tiếng hơn. GS Đặng Văn Chung không có trong số những người này.
        GS Đặng Văn Chung học Y khoa HN cùng khóa với GS Tôn Thất Tùng và cùng đỗ nội trú. Ông làm việc ở Y khoa HN và Bệnh viện Bạch Mai đến 1946 thì đi Kháng chiến chống Pháp theo cụ Hồ.
        Năm 1947 ông bỏ kháng chiến về HN và 1949 lần đầu tiên sang Pháp làm Thạc sỹ Y khoa.
        Nói những chuyện VN đã trải qua hơn 70 năm “bể dâu “ thật là buồn. Nhân tiện xin phép kể với bác và bà con HC một câu chuyện của nước Nga nhưng đáng cho chúng ta quan tâm.
        Ngày mai 09/12/2015 ở Moscow sẽ khai trương Bảo tàng Lich sử quân đội Nga. Trong bảo tàng này sẽ có rất nhiều hiện vật về lịch sử quân đôi Nga Xa hoàng được đưa từ nước ngoài về trưng bày.
        Đó là những báu vật gia bảo của các con cháu các sĩ quan Bạch quân từ khắp nơi trên thế giới lưu giữ và thu thập gửi về.
        Những báu vật cá nhân này đã được đưa ra khỏi nước Nga cách đây gần 100 năm sau khi Bạch quân thất bại trước Hồng quân trong cuộc nội chiến Nga (1918-1922) đẫm máu nhất trong lịch sử nhân loai.
        Một cuộc nội chiến mà ngoài những tội ác ghê rợn thì có cả chiến công từ hai phía.
        Chính phủ Liên Xô và sau đó là chính phủ Nga đã nhiều lần đề nghị con cháu Bạch quân đưa báu vật gia bảo về nước Nga.
        Con cháu Bạch quân đồng ý về nguyên tắc nhưng vẫn không chịu đưa về vì chính phủ Nga định trưng bày trong Bảo tàng Quân đội Xô Viết.
        Phải trải qua vài chục năm thương thảo một quyết định hợp lý mới được hình thành. Ngườ Nga toàn thế giới đóng góp xây dựng một Bảo tàng mới mang tên Bảo tàng Lịch sử quân đội Nga.

        • TranVan says:

          >Bảo tàng Lịch sử quân đội Nga

          Hy vọng Vn rổi cũng sẽ có một viện bảo tàng lịch sử như thế, cộng thêm một viện bảo tàng di dân, cả hai thêm cụm từ “qua nhiều thế hệ” !

    • Chùm khế says:

      Các bác kiểm tra giúp nhà cháu với: Chulalongkorn University chứ hông phải “cua” à nha. Trường này mấy năm gần đây đã thu hút được một lực lượng nghiên cứu khá tốt, hệ thống quản lý cũng được cải thiện nhiều, cụ thể là có nhiều chương trình bằng Tiếng Anh, nhân viên và giấy tờ đang cố gắng chuyển thành song ngữ Thái – Anh.

    • says:

      Bác TamHMong. Học sinh, sinh viên miền miền Nam bắt đầu nhận học bổng Usaid của Hoa Kỳ từ những năm 47-48 .. như gs Huỳnh sanh Thông (Yale), người dịch Truyện Kiều sang tiếng Anh (The Tales of Kiều) , ts Nguyễn Xuân Oánh (người sau cùng của Phong Trào Đông Du, từ Đại Học Tokyo sang Harvard năm 48).

      Chính thức là năm 1951, Tòa Lãnh sự Hoa kỳ tại Sài Gòn đăng báo cho sv VN vài chục học bổng nhưng cả 3,4 tháng không có ai xin. Lúc đó học sinh chỉ thích sang Pháp. Ông chuyên gia Tài chánh Bùi Kiến Thành kể lại khi ông hỏi người Mỹ tôi xin sang học được không, ông Mỹ nói được chứ. Ông BKT được sang học trường Yale …

      Đến năm 1955, LHQ họp tại Tích Lan thành lập học bổng Colombo đễ giúp các nước , miền Nam chính thức được nhận học bổng này cho đến 1974 .. Khóa đi đầu tiên là 1956. Điều kiện : Tú Tài 2 Hạng Bình trở lên mới được nộp đơn. Một số nước nói tiếng Anh như Úc, Tân Tây Lan, Canada v.vv tham gia chương trình này . Ngoài ra Pháp, Đức, Anh, Nhật .. cũng có học bổng riêng giúp VNCH. Những học bổng này do chính các nước cho học bổng tuyển chọn chứ không thông qua chánh quyền, và chánh quyền VNCH không hề ngăn cản.

      Các sv được học bổng Colombo, Bộ GD VNCH giúp bằng cách nhờ Hội văn Hóa Pháp, Hội Việt Mỹ dạy tiếng Pháp ( sang tỉnh Québec Canada) và Anh Ngữ trong 8 tuần lễ, chủ yếu là đàm thoại trước khi ra nước ngoài. VNCH có học bổng do Bộ GD cấp nhưng rất ít và nghe nói chưa có ai về nước. Năm 1975 khi miền Nam không còn, các trường Đại Học cho học bổng các người này hoàn tất việc học, cho đến năm 78. Vì bằng ts dung đễ nghiên cứu và dạy học, hoặc không tìm được việc họ phải đi học tiếp, khoảng 30% sv chương trình Colombo có bằng Tiến sĩ …

      Đa số du học sinh VNCH đi tự túc sang các Mỹ và Âu Châu, nếu có trường nhận là chính quyền cho đi hết. Vài số liệu : Một Thứ trưởng GD VNCH cho biết năm 1965, có khoảng 1600 sv du học, trong đó có 398 sv sang Hoa Kỳ, số còn lại sang Âu Châu đa số đến Pháp. Năm 1972, Nha Du Học VNCH công bố danh sách 2800 sv du học ngoại quốc.

      Sau 75, Ông Thiệu có trả lời phỏng vấn rằng hồi nhỏ ông rất thích môn Toán, ông học rất khá. Khi xong Tú Tài ban Toán, ông xin học bổng đi học Kỹ sư nhưng Pháp không cho nên ông phải đi lính. Nếu Pháp nhận Văn Ba vào École coloniale, ông Thiệu vào École centrale nào đó, lịch sử vn bây giờ có khi đã khác …

      • TamHmong says:

        Cám ơn bác Lê và chị TM. Sinh viên do nhà nước VNDCCH cử đi du học và đài thọ cũng nghèo lắm. Cuối tháng có khi chỉ có món khoai tây xào, luộc.
        Thế hệ nhứng năm cuối 1970 đầu 1980 bắt đầu biết buôn mới đỡ nghèo.

      • chinook says:

        Ngoài ra còn một số Sinh viên du học là các Tú sĩ Công giáo được Giáo hội cho cho đi .

        Những người này ban đầu đi học tại Pháp và Ý.

        Khoảng đầu thập niên 50 , một số học ở Mĩ. Lm Trần văn Chương tốt nghiệp PhD Hóa , Lm Nguyễn hữu Qúy , PhD Biology, Lm Trần văn Kiệm , tốt nghiệp Master Quantum Physics. Lm Kiệm có lẽ là người Việt đầu học về ngành nguyên tử.

        Khi ở Hawaii, tôi có quen một người hàng xóm mỗi năm sang trốn lạnh và thăm con gái. Ông là một Nuclear Scientist đã hưu rất giầu có (cũng như hầu hết các nuclear scientists thế hệ đó). Tình cờ, khi biết tôi là người Viet, Ông hỏi tôi có nghe biết Lm Van Kiem, tôi hỏi lại để xác định cho chắc chắn trước khi xác nhận là có bà con.

        Ông cho hay Ông cùng học với Lm Kiệm tại New York University. Ông không tiếc lời khen và gọi Lm Kiệm là một “hero”. Ông kể, khi đó nhu cầu chuyên gia nguyên tử rất cao , tại nước Mĩ cũng như các quốc gia Âu châu. Lm Kiệm cũng như đa số các sinh viên thế hệ Ông được săn đón. Lm Kiệm thậm chí còn được Tây Đức mời đón về xây dưng quê huơng vì tưởng Ông là người gốc Hòa lan (do tên Van).Nhưng Ông đã trở về Vietnam.

        Tôi đã giúp được cho hai người bạn học cũ gặp lại nhau . Khi đó Lm Kiệm đã hưu, dành tâm lực để phát hành hai tác phẩm Ông soạn và tâm đắc là Thánh kinh Tân ước Công giáo , bản dịch theo ngôn ngữ không Công giáo, và Cách đọc chữ Nôm.

        • says:

          Theo bài viết về GD miền Nam của ông Nguyễn văn Lục, Đại Học Sài Gòn có đến 9 Linh Mục có bang TS từ Pháp về . Năm 51, ông Diệm sang Mỹ Chủ Tịch Hội Sinh viên Công Giáo lúc đó là ông Vũ văn Hải . Ông Hải về sau làm Chánh văn Phòng Tổng Thống . Tôi có người bạn, cha anh trong nhóm sv Công Giáo này, ông tốt nghiệp Political Science tại Đại Học Michigan năm 1949 . Khi ông Diệm lên làm Thủ tướng, ông gọi tất cả mấy ông này về nước, bổ nhiệm trong Bộ Ngoại Giao lúc đó .

          Ông Huỳnh Sanh Thông sang Mỹ trong trường họp như sau (Web site của Yale ghi lại khi ông mất): Ông học Pétrus Ký, Sài gòn khi xưa, cùng lớp với gs Nguyễn Ngọc Hụy, ông tham gia các hoạt động chống Pháp.

          Năm 1948, một hôm đang đi ngoài đường, cảnh sát Tây phát hiện nên rượt bắt. Ông phóng chạy, khi ngang qua Tòa Lãnh Sự Mỹ thấy cánh cửa còn hé mở, chưa kịp đóng lại, ông chạy luôn vào. Cảnh sát Tây bảo Mỹ giao ông cho họ nhưng Mỹ không giao. Hai bên găng cả tuần, cuối cùng họ tìm ra một giải pháp cho hai bên: Pháp trục xuất ông ra khỏi vn, Mỹ đứng ra nhận, cấp học bổng cho ông sang đi học. Về sau ông thành gs Đại Học Yale.

        • chinook says:

          Thời đó khá nhiều Lm du học tại Pháp. Tại Hawaii, hai chục năm trước có Lm Nguyễn văn Hội. Ông có Ts kinh tế Đại học Sorbone.

          Tôi được biêt Ông qua Lm Trần ăn Kiệm. Hai người biết nhau từ nhỏ vì quê Lm Hội là Tôn Đạo, gần Phát Diệm, quê của Lm Kiệm.

          Thời đó các Linh mục được gửi đi du học thuờng theo học các ngành tôn giáo, nhân văn hay xã hội. Rất ít người được đào tạo chuyên khoa học như mấy linh mục du học ở Mĩ tôi mới nêu .

      • TranVan says:

        > VNCH có học bổng do Bộ GD cấp nhưng rất ít và nghe nói chưa có ai về nước.

        Trong những năm 72, 73,74, sinh viên VNCH, học bổng hay du học tự túc, đã rủ nhau về rất đông.

        Tôi đã gặp được một số tại Vn khi về thăm nhà hồi đó.

        • says:

          Bác Tranvan nói đúng cho các người đi tự túc, học bổng nước ngoài cấp như Colombo v.v Riêng các người đi học bổng do Bộ Giáo Dục VNCH cấp đi học nước ngoài rất ít và hình như khoảng 70, 71 mới có học bổng này vì rất tốn kém. Bộ GD thường cấp học bổng cho sv đi học trong nước như bên ngành Đại Học Sư Phạm v.vv

          Sau 75, tôi có quen một anh nhận học bổng do VNCH cấp này . Anh nói trường học bên Canada thay VNCH (vì không còn nữa) nhận cấp cho anh đến khi học xong. Anh đậu Tú Tài Ưu mới xin được lúc còn ở vn

          Thành phố tôi sống có rất đông du học sinh miền Nam sang trước 75. Một số người đi chương trình Colombo về nước 73, 74. Vì có Master bên Engineering được làm giảng viên trường Kỹ sư Phú Thọ. Các anh còn đi dạy them lớp 11, 12 dưới trung học. Một số vượt biên sau 75 sang lại Canada, nay đa số đã nghĩ hưu trừ các anh làm nghề tự do.

          Tôi cũng gặp một số anh qua Pháp trước 75, học xong 2 năm Math Sụp bên Pháp rồi sang học bên Canada vì bên Pháp xin vô học các trường lớn rất khó.

        • TranVan says:

          >Riêng các người đi học bổng do Bộ Giáo Dục VNCH cấp đi học nước ngoài rất ít và hình như khoảng 70, 71 mới có học bổng này vì rất tốn kém. Bộ GD thường cấp học bổng cho sv đi học trong nước như bên ngành Đại Học Sư Phạm v.vv

          _________

          Học bổng của Bộ Giáo Dục VNCH đã có từ năm 1960.

          Mỗi năm khoảng chừng 10 người được đi Pháp sau Tú tài II để theo học những ngành nghề không có tại Vn.

        • TranVan says:

          Tôi xin phép nói (thêm, lại) cho rõ :
          – Ít ra là từ năm 1960 vì trong số bạn bè có người đi theo diện học bổng 1960 của Bộ Giáo Dục VNCH 1960.
          – Trước năm 1960 thì tôi không dám quyết đoán.

    • TM says:

      Chuyện học sinh miền Nam ngày xưa đi du học tại nước ngoài không phải là chuyện ngoài tầm tay như hiện nay.

      Ngoài các học bổng của chính phủ và các nước, các gia đình trung lưu thấp cũng có thể nhịn nhục cho con đi du học tự túc. Thời ấy chuyển tiền cho con du học được hưởng hối xuất ưu đãi nên rẻ hơn giá thị trường. Các gia đình VN hiếu học và sính khoa bảng sẵn sàng nhịn ăn nhịn mặc chăm chút gửi cho con, còn cả nhà thì dưa cà mắm muối qua ngày. Sau đó thì đứa lớn đèo đứa bé, các em nhỏ đỗ tú tài lại nối đuôi đi sang với anh chị.

      Du học sinh nghèo sang nước ngoài cũng khổ cực trăm bề. Ông Nguyễn Gia Kiểng trong quyển “Tổ Quốc Ăn Năn” có kể về một người bạn học tại Pháp, học rất giỏi nhưng cũng rất nghèo, mùa đông Paris không có đủ áo ấm mặc nên phải xoa dầu cù là khắp người để chống rét! Chuyện ăn bánh mì uống nước lã, hay vào nhà người khác không dám tụt giầy vì mang vớ rách cũng có nghe kể lại.

      Thời nay hình như chỉ có đại gia mới có điều kiện gửi con đi du học. Gia đình trung lưu không vói được, trừ khi các em tự xin được học bổng.

      • says:

        Chị TM. Tôi có vài bạn trước 75 đi du học tự túc, sống bằng cách bán coupons lại cho các sv giàu. Mỗi sv được chính phủ cho nhiều coupons đễ đổi tiền hang tháng, đổi giá chính thức 118 $ vn / Dollar trong khi đó giá thị trường là 500 $ vn / Dollar. Người nghèo không có tiền đễ đổi, bán coupons lại cho các sv nhà giàu.

        Năm 1971, bên Canada một Đại Học dạy tiếng Pháp có đến 200 sv từ vn sang du học tự túc. Năm 75, học phí trường Đại Học tỉnh nói tiếng Anh khoảng 650 Dollars/year. Đại Học tỉnh Québec khoảng 300 Dollars/ year. Bộ GD cho Prêts et Bourses khoảng 2700 Dollars/ Year.

        Khoảng 80, hai anh gốc bộ đội, lính của Tướng Đinh Đức Thiện, khoảng tuổi anh Điếu Cày từ trại tỵ nạn Hong Kong sang cũng đi học ngành Computer Sciences. Hai anh này trong đoàn quân mien Bắc đến phi trường TSN ngày 30 tháng 4. Hai anh đóng quân được vài tháng thì được gọi về Hà Nội đi học Đại Học Bách Khoa ngành Kỹ sư. Học BK xong họ vượt biển sang Hong Kong. Về sau hai anh cũng học xong rồi đi làm IT trong Chánh Phủ Canada, nghe nói cũng sắp nghĩ hưu.

      • chinook says:

        Xưa hơn nữa có nhiều thiếu niên gốc quê rất nghèo. Chỉ nhờ thông minh, gặp được ngưòi có lòng tốt, giúp đỡ và đi du học.

        Cha của Tướng Trần văn Đôn là một trong những người này.

        Khoảng năm 80 thế kỉ trước, tôi có đọc chu ện một người Pháp gốc Việt.

        Ông này gốc quê, nhà nghèo được một lái buôn trên ghe thấy thông minh đưa về cho đi học. Ông học xuất sắc nên được học bổng của chánh phủ Phap và được đi du học. Ông có Ts Dược khoa. Được Roussel chào mời nhưng Ông quyết định đầu quân cho Trung tâm nghiên cứu khoa hoc quốc gia ,Centre national de la recherche scientifique (CNRS)

        Ông suy nghĩ rất Vietnam khi trả lờ phỏng vấn là Ông có hai bà mẹ. Mẹ ruột là Vietnam bà mẹ nuôi là Pháp. Ông mang cả on sanh lẫn ơn dưỡng. Khi qua đời Ông muốn để tài sản của Ông lại cho hai người mẹ này , qua hội Hồng thập tự. Mẹ Viêt nghèo hơn, ông để phần lớn hơn.

        Tôi rất ấn tượng . Tuy thế, lâu quá, tôi không còn nhớ tên Ông.

    • says:

      Bác TamHMong. Vietnam có 11 người có bằng Thạc sĩ Y Khoa tốt nghiệp tại Pháp. Năm 1954 chỉ có 2 Thạc sĩ Y Khoa ở lại mien Bắc là Cụ Hồ Đắc Dy và gs Đặng văn Chung. Chín Thạc sĩ Y khoa di cư vào mien Nam, họ tất cả đều lần lượt được giao những chức vụ như Viện trưởng Đại Học Sài Gòn, Bộ trưởng Y tế, Khoa trưởng Y khoa Sài Gòn, gs Trường Y khoa Sài Gòn v.vv

  34. TungDao says:

    Bác Cua đặt vấn đề Hiền tài đi dễ khó về.
    Theo tôi hiểu, hiền tài là người có tài nhưng khác người không có tài hay tài trung bình là có tâm muốn phụng sự tổ quốc, phụng sự nhân dân, nói ngắn gọn, là muốn đóng góp công sức mình cho đất nước. Những người hiền tài này được gia đình hoặc nhà nước đầu tư ra nước ngoài du học và không chịu, không muốn về VN vì a,b,c….
    Nước ta có trên 100 ngàn tiến sĩ. Những tiến sĩ này không lẽ là phường áo rách túi cơm?. Trong số đó có trên 64 ngàn đang làm việc trong môi trường Viện, các trường Đại học và cơ quan Nhà nước. Nói về hàm ở bậc thứ trưởng trở lên thì trình độ tiến sĩ của Nhà nước VN gấp 05 lần của Nhà nước Nhật.
    Người được đào tạo đến tiến sĩ phải nói thật lòng là người có tài vì theo thống kê, cứ 1.000 được đào tạo sẽ có được 01 tiến sĩ. Và 10 đến 100 ngàn tiến sĩ sẽ có 01 vị được giải Nôbe. Người Nhật chuyên săn đầu người cũng vì lý do đó. Vậy có bất công không khi bác Cua không xem các vị tiến sĩ tại VN là những hiền tài?.
    Một vài hiền tài sau khi du học có năng lực hoặc các bác hải ngoại có tâm vì đất nước chỉ là con số lẻ của 100 ngàn hiền tài trong nước. Bác Hồ có dạy : “Bồi đắp cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết”. Và căn dặn : “Đất nước có giàu mạnh, sánh vai ngang các cường quốc năm châu là một phần lớn nhờ ở sức các cháu”. Bác không nói và cũng không dạy hiền tài là nguyên khí quốc gia.
    Cho nên nếu các hiền tài không về thì cứ đi luôn đi.

    • TKO says:

      @ Bác Tungdao:

      Cho nên nếu các hiền tài không về thì cứ đi luôn đi. Hết trích.

      Đi thì đi! Sợ gì! Không phải thách.
      🙂

      TKO không tài cũng không hiền, thế mà vẫn nhớ lời Bố dạy lúc xưa: “đừng về quê con ạ, về để chen chân với bọn cóc nhái ễnh ương à?” Lời Bố dạy chẳng sai.

      P/s: “phường áo rách túi cơm” –> nghe lạ quá.
      “phường giá áo túi cơm” –> nghe quen hơn ạ.

      Trích Truyện Kiều
      Phong trần mài một lưỡi gươm
      Những phường giá áo túi cơm sá gì.
      ND

      • TungDao says:

        Hiền tài và (không phải là) nguyên khí quốc gia là 2 khái niệm có cách hiểu rất khác dưới chế độ ta.
        Hiền tài là người vì quốc gia, dân tộc. Nguyên khí là nội lực của hiền tài, nó tiềm ẩn nhưng mang các giá trị trí thức, đạo đức và có khát vọng cống hiến.
        Còm trước tôi có nhắc đến chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa yêu nước. Chính chủ nghĩa yêu nước mang màu sắc cách mạng, màu sắc cộng sản đã đánh đồng người có tài và hiền tàil, giữa cống hiến với quốc gia, dân tộc với cống hiến cho đảng, sự nghiệp cách mạng. Vì vậy, hiền tài với chế độ ta trước tiên phải là người cộng sản.
        Nhân văn giai phẩm của thế kỷ trước không phải là phong trào mà là tiếng kêu cấp thiết của một tầng lớp trí thức về thực trạng cách mạng VN, và, nó đánh dấu chấm hết cho hiền tài đất Việt.
        64 ngàn tiến sĩ đang làm việc với gần 04 triệu đảng viên. Đây không phải là nguyên khí quốc gia sao?. Nếu có 1.000 hiền tài là phước cho dân tộc nhưng với con số ấy sẽ là gì với số nguyên khí quốc gia đang có mặt trên tất cả lãnh vực của cả nước?. Vậy, hiền tài nếu không về thì đi luôn đi.

        • TKO says:

          @ Bác Tungdao:

          Ậy! Sao bác Tungdao cứ xua hiền tài đi hoài vậy bác ?
          🙂

          TKO thực không có ý tranh luận về khái niệm hay định nghĩa “hiền tài” “nguyên khí” với bác đâu ạ, TKO hiểu một chút ý tứ của bác mà!

          Hỏi nhỏ: Hình như bé con nhà bác đã đi học ở Đức phỏng ạ?
          🙂

        • TungDao says:

          Cám ơn chị TKO quan tâm và hỏi thăm về cháu.
          Cháu du học tại Đức theo chương trình hợp tác của 2 chính phủ chị ạ. Tui cũng dặn cháu, cố gắng học và nếu có đi được thì nên đi luôn 😆. Thân mếm.

    • LeThuy says:

      Vậy là theo bác phải trở về mới gọi là “hiền”, bất kể bị đối xử như thế nào, bị thui chột như thế nào ? Mà cứ phải yên lặng cho người ta chà đạp, nếu lên tiếng phản ứng lập tức sẽ trở thành “dữ tài” ???

    • Hiệu Minh says:

      Nếu bác Alan Phan còn sống, chắc bác sẽ đăng entry này trên blog của bác ấy. Về VN như thế nào, làm việc ra sao, có lẽ bác Alan Phan hiểu rõ, cũng chỉ vì có tâm với quê hương xứ sở mà bác ấy đã mất bao cơ hội khác.

      • TungDao says:

        Nếu bác Cua về VN làm việc, chắc chắn bác sẽ làm việc với chế độ chuyên viên. Chế độ chuyên viên là dưới một người nhưng trên muôn người. Quá sướng. quá trọng dụng.
        Với một tổ chức mà ở vị trí nào bác cũng có thể là nhân viên, cũng có thể là lãnh đạo nhưng bác không bao giờ là người ra quyết định. Đây là cái sướng thứ 2.
        Là người ngoài đảng nên các đề xuất của bác được tập thể đánh giá thông qua. Đây là cái sướng thứ 3. Ý kiến của mình, cái tài của mình được cả khối người bàn mà không có mình phản biện. Đây là cái sướng thứ 4. Nhiều cái sướng lắm nhưng có cái sướng cuối cùng là bác muốn nghỉ việc thì tùy bác. Không có mợ chợ vẫn đông. Hết.

        • TranVan says:

          Ở bên này, sau khi học xong, tìm được việc làm cũng có nhiều cái “sướng” :
          1 – Mình được chọn, đó là cái sướng thứ nhất. Mình có ra sao thì người ta mới chọn chứ , phải không nào ? Nghe sao nó quen quen !
          2 – Làm việc mà qua được đợt thử thách ban đầu 3 hay 6 tháng, là cái sướng thứ hai.
          3 – Mình chọn ở lại chứ không đi tìm một chỗ khác là cái sướng thứ ba : công việc không khó, và thích hợp với mình
          4 – Tháng tháng lĩnh lương theo đúng hợp đồng , lại được tăng lương sau thời gian thử thách : đó là cái sướng thứ tư.
          5 – Công việc mình làm được đánh giá … đúng: chỗ rất tốt, chỗ tốt, chỗ cần phải để ý thêm, chỗ cần sửa lại. Tuyệt đối cần đúng tiêu chuẩn và đúng hẹn . Đó là cái sướng thứ 5 vì có người cần đến cái mình làm.
          6 – Chưa làm xong đã có dự án mới : đó là cái sướng thứ sáu. Không sợ thất nghiệp.
          7 – Dự án mới có mảng cần kiến thức mới : đó là cái sướng thứ 7. Sẽ lại được học thêm.
          8 – Cần kiến thức mới, cần nhiều người : sướng thứ 8. Mình được quyền tuyển chọn nhân viên và phân công cho tốt.
          9 – Cuối năm có tiền thưởng và được “đề nghị” cho tăng lương : Sướng thứ 9.
          10 – Có tiền, được phép nghỉ , dẫn vợ đi du lịch : sướng thứ 10, sướng y như sướng trong tuần trăng mật ! 🙂

          Tri túc ….(thời nay ) : Biết sướng là ở đâu cũng sướng !

        • huu quan says:

          pác Trần văn chưa kể hết những cái sướng khi làm ở Viện rồi
          -Tay nghề pha trà và uống trà ở được nâng cao vì suốt ngày ngồi ngâm cứu
          -Trình độ chém gió sẽ được xếp ở hàng cao thủ vì chỉ uống trà và bàn luận về đủ thứ vấn đề, từ chuyện em nọ có vòng 1 to do silicon cho tới chuyện tổng thống Mỹ có ấn nút hạt nhân hay không.
          -Trình độ dối vợ sẽ đến mức thượng thừa vì chuyên bớt lương để đi ngồi beer hơi vỉa hè.
          -Trình độ diễn kịch sẽ đạt chuẩn NSND vì đi cơ sở luôn đóng vai lãng đạo dể kiếm ăn dù rằng ở Viện chỉ tầm tầm chuyên viên quèn.

    • Brave Hoang says:

      100 ngàn tiến sĩ, 64 ngàn đang làm việc trong các Viện… những số liệu này ở đâu vậy nhỉ?

  35. NTD says:

    Cụ ơi, cụ khỏe lại rồi à. Chủ đề đang nói về hiền tài cấp nhà nước do Tổng Cua “dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng” nêu ra. Hiền tài cấp tỉnh thì nó thế này cụ ạ. Gặp mấy chị làm dịch vụ (lau quét nhà) ở Hà nội. Hỏi chị ta quê ở đâu?.
    – Em ở Xuân Trường bác ạ!
    – Hôm trước gặp mấy chị cũng nói quê Xuân Trường.
    – Vâng, cả xã em lên Hà Nội làm thuê hết rồi. Cách đây mấy tháng, ông chủ tịch còn ở nhà trực ủy ban. Bây giờ ông ấy cũng lên xin làm bảo vệ ở Hà Nội rồi.
    Ngẫm ra, sắp tới cơ cấu GDP của ta, tiền dịch vụ sẽ chiếm >60%, tiền nông nghiệp chắc xuồng còn xuống dưới 5% thế là đạt chỉ tiêu của nước công nghiệp phát triển. Lo gì chuyện ra đi ước hẹn ngày về.

  36. CD@3n says:

    – cập nhật : ngưởi anh em Venezuela của Hugo Chavez “sự cố”…( có liên quan tới ô.PVN- đẩu tư cả tỷ $ ở xứ này đó !) :

    “Hiện vẫn chưa có kết quả kiểm phiếu cuối cùng, nhưng kết quả sơ bộ cho thấy phe đối lập giành ít nhất 99 ghế trong tổng số 167 ghế của Quốc hội Venezuela. Đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất cầm quyền của ông Maduro giành ít nhất 46 ghế.
    Kết quả của cuộc bầu cử thể hiện rõ sự bác bỏ của cử tri Venezuela đối với chính sách của chính quyền Maduro – chính sách đã khiến hàng trăm công ty bị quốc hữu hóa, dẫn tới mức lạm phát cao nhất thế giới và tình trạng kiệt quệ những mặt hàng thiết yếu cho cuộc sống của người dân.
    Nếu chiếm từ 3/5 đến 2/3 số ghế trong Quốc hội, phe đối lập sẽ có thêm quyền để thách thức các chính sách của Tổng thống Maduro.
    “Thay đổi đã bắt đầu ở Venezuela”, thủ lĩnh đối lập Jesus “Chuo” Torrealba phát biểu trong một cuộc họp báo ở Venezuela sáng sớm ngày 7/12. “Phe đối lập giờ đây cần đoàn kết hơn, và chúng tôi sẽ đoàn kết hơn”.
    Phát biểu trên truyền hình sau khi kết quả kiểm phiếu sơ bộ được công bố, Tổng thống Maduro thừa nhận điều mà ông cho là một “hồi chuông thức tỉnh”.
    “Bằng danh dự của mình, chúng tôi sẽ phải công nhận kết quả bất lợi này, chấp nhận kết quả đó, và nói rằng hiến pháp và dân chủ đã chiến thắng”, ông Maduro nói.
    “Giá trái phiếu Venezuela sẽ tăng mạnh”, ông Jorge Piedrahita, Giám đốc điều hành (CEO) công ty giao dịch trái phiếu Torino Capital ở New York, nhận định sau khi kết quả sơ bộ của cuộc bầu cử được công bố. Theo ông Piedrahita, phe đối lập của Venezuela sẽ giành đủ số ghế cần thiết để “thay đổi hướng đi của đất nước”.
    Tuy vậy, Venezuela sẽ phải mất vài năm để có được sự thay đổi thực sự, bởi phe của Tổng thống Maduro vẫn sẽ là một “lực lượng hùng mạnh”.
    Ngay sau khi kết quả sơ bộ của cuộc bầu cử được công bố, người dân một số khu vực ở thủ đô Caracas của Venezuela đã bắn pháo hoa ăn mừng. Những đám đông đổ ra đường hát hò và có nhiều người khóc vì vui sướng.
    Theo dự báo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), GDP của Venezuela sẽ giảm 10% trong năm nay. Các chuyên gia kinh tế được Bloomberg khảo sát ý kiến nói lạm phát của nước này cả năm sẽ lên tới khoảng 124%.” ( nguồn : Internet).
    ————————————
    -Cu 3 “bỏ gác”, rồi sẽ đên anh VE…xứ Vệ ta, sắp bầu cử theo kiểu Đ “cử”…hehe !

    • Trần says:

      Bài dẫn của bác CD khiến nghĩ hồ đồ: phe đối lập chiếm 99 ghế chứng tỏ “dân trí”, cái khôn của dân, quyết định? Dân trí không khéo quan trọng hơn cả hiền tài? Nhưng câu của ông Maduro: “Bằng danh dự của mình, chúng tôi sẽ phải công nhận kết quả bất lợi này, chấp nhận kết quả đó, và nói rằng hiến pháp và dân chủ đã chiến thắng”, chứng tỏ “quan trí” cũng quan trọng (!?). Nói trung dung: phải đồng bộ!

  37. Hiệu Minh says:

    Thêm tin này cho bác HQ

    http://www.tienphong.vn/Kinh-Te/loi-canh-bao-day-lo-lang-cua-giam-doc-wb-toi-viet-nam-943252.tpo#Victoria

    Để giải quyết vấn đề trên, theo bà Kwakwa, Việt Nam sẽ phải dựa vào các nguồn vốn thu trong nước là chính. Tuy vậy, trong 5 năm qua (2011-2015), tỷ lệ thu ngân sách nhà nước trên GDP của VN có xu hướng giảm tương ứng từ 27% xuống 21%.

    Do đó, việc tăng cường huy động thu nội địa, tiết kiệm chi tiêu sẽ là yếu tố quan trọng giúp hoàn thành các múc tiêu phát triển mà không chịu rủi ro mất bền vững nợ công. Ngoài ra, nguồn ODA cũng cần được sử dụng hiệu quả hơn nhằm thu hút các nguồn vốn tư nhân.

    Theo báo cáo Tài trợ đầu tư cơ sở hạ tầng cho Việt Nam giai đoạn 2016-2020 của VPDF, Việt Nam đã và đang tìm cách để đáp ứng nhu cầu tăng đàu tư cơ sở hạ tầng, áp lực vay trong nước và nước ngoài đã bắt đầu đề nặng lên nợ công của Chính phủ. Thâm hụt dự kiến sẽ tăng lên tới 6,5% GDP trong vài năm tới (từ mức khoảng 5,3% hiện nay). Nợ công dự kiến chiếm khoảng 62,4% GDP trong năm nay.

    • trungle118 says:

      thu chổ nào nữa mà thu hả trời! chỉ có 1 cái cổ thằng dân mà đến 345 loại thuế phí. giờ mà tăng thu nữa thì dân đen trở thành chị Dậu tất, sợ rằng không có cả ổ chó con để mà bán.
      chỉ còn có 1 cách là giảm chi bằng cách bắt các tổ chức đảng từ trung ương đảng, tỉnh ủy, thành ủy, quận ủy …. tự động ra ruộng cày, đi phụ hồ hoặc bán trà đá vỉa hè để kiếm tiền tự sống. mấy thằng vinaxin, vinalo thằng nào chết thì thôi thằng nào còn sống thì đem chôn sống luôn. thằng nào tham nhũng bất kể ít nhiều đều cho đi khổ sai lưu đày biệt xứ … thì may ra còn cứu được đất nước này.

  38. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Vấn đề TC đặt ra đúng là nan đề cho các nứơc đang phát triển và cả những nước đã khá phát triển.
    “Thế giới nay đã phẳng lại càng “phẳng” đối với người tài. Nơi nào lương cao, chế độ ổn định, môi trường làm việc thân thiện lại có điều kiện vươn lên tại sao nhân tài không chọn “tạm” làm quê hương mới”. Nhận định này của TC đúng ở mọi nơi , mọi chỗ.
    Ngay ở VN trong khoảng 60 năm nay từ 1954 đến nay số người di cư từ miền Bắc XHCN vào miền Nam ít XHCN là rất rất lớn (trừ 1954 có thống kê chính thức khoảng một triệu) còn sau 1975 thì không có thống kê chính thức nhưng con số chắc phải một vài triệu.
    Riêng bạn cùng học lớp 7 với tôi ở Hà Nội đã đã có 8 bạn tất nhiên là Bắc Kỳ thuần chủng đã định cư vĩnh viễn ở Sài Gòn.
    Dòng chảy ngược từ Nam ra Bắc thì chỉ có vào thời kỳ bộ đội cán bộ miền Nam tập kết ra Bắc 1954 là đáng kể (khoảng 150-170 ngàn).
    Một cuộc di cư được giải thích là để thực hiện Hiệp đinh Geneve với thời gian ấn định là hai năm. Thời gian hứa hẹn hai năm đã gây ra rất nhiều bi kịch cá nhân gia đình.
    Tuy nhiên họ đã dần dần quay về miền Nam như nhà văn Nguyễn Quang Sáng, nghệ sỹ Kim Chi, nhà thơ Lê Anh Xuân và nhiều người khác trong thời kỳ chiến tranh VN. Số còn lại 99,99% đã hồi hương gần như ngay lập tức sau 1975.
    Nghĩa là mọi việc diễn ra theo đúng qui luật “đất lành chim đậu” và “nước chảy chỗ trũng” cho tất cả mọi người và tất nhiên là hàng đầu là người “hiền tài”.
    Đối với người có đôi chút khả năng thì nhu cầu tự khẳng định tài năng và phẩm giá khá cao vì vậy yêu cầu về môi trường làm việc và sinh sống càng cao hơn. Nhất là khi họ đã ít nhiều có điều kiện để tự cảm nhận là công dân toàn cầu (khác với ông TC khi ông tốt nghiệp Warsaw University năm 1977).
    Năm 2010 cùng được giải Fields với GS Ngô Bảo Châu có nhà khoa học Nga Stanislav Smirnov. Ngoài ra cũng năm 2010 còn có hai nhà vật lý Nga dược giải Nobel là Andrei Geim và Konstantin Novoselov (lúc đó 36 tuổi).
    Khác với GS Ngô Bảo Châu Stanislav Smirnov, Andrei Geim và Konstantin Novoselov đều học đại học và làm TS ở Nga trước khi ra nước ngoài làm việc và định cư. (Andrei Geim và Konstantin Novoselov đều học ở trường Kỹ thuât Vật lý Moscow cùng nơi Stefan Demura học nay đang cùng làm việc tại Manchester University).
    Sau khi nhận giải Nobel Andrei Geim đã nhận được lời mời của Ban quản tri Khu khoa học và công nghệ cao Nga Skolkovo quay về Nga làm việc. Trả lời đề nghị này ông đã nói với báo chí như sau: ’’Ở đó (nước Nga) họ có bị điên không nhỉ? Tại sao lại cứ nghĩ là được ai đó trao cho một bịch vàng là có thể mời được tất cả!”
    Trả lời đề nghị tương tự Konstantin Novoselov đã nói như sau: “ Tôi rất thích cách tổ chức công việc ở Manchester. Rất có thể là tôi sẽ quay về Nga nếu nhận được đề nghị hấp dẫn. Ồ không! Có lẽ là không. Vấn đề là ở chỗ cách tổ chức công việc nghiên cứu khoa học ở Anh đơn giản và minh bạch hơn hẳn ở Nga và thậm chí hơn hẳn ở Đức. Mọi việc không phải chỉ là vấn đề tiền”.
    Còn trả lời bạn học Moscow câu hỏi này ông đã nói “thôi xin hẹn kiếp sau quay về Nga làm khoa học”.
    Đó là câu chuyện của nước Nga và người Nga tầm thường (lời TC) mà giữ “hiền tài” còn khó như vậy thì để mời được hiền tài VN về nước làm việc thực là không đơn giản.
    Tuy nhiên, không phải là không có lối thoát nếu biết cách nghĩa là có cơ chế tốt. Chưa cần phải tham khảo kinh nghiệm Hàn Quốc, Ấn Độ, TQ và các nước phát triển hơn.
    Thailand là một trường hợp rất đáng tham khảo. Họ rất biết cách phát hiện, đào tạo và “giữ chân” người tài. Không những vậy họ còn mời được người tài đến từ khắp thế giới đến Thailand.
    Bằng chứng là hai trường đại học hàng đầu của Thái là Chulalongcua và Mahidol luốn ở TOP 500 theo xếp hạng của QS và High Education Time. Có lúc đại học Chulalongcua đã lọt vào TOP 200.
    Tất cả phụ thuộc con người vì con người làm nên cơ chế và phần mềm quản lý. Tôi tin rằng VN rồi cũng sẽ thay đổi trong vấn đề phát hiện, đào tạo và “giữ chân” người tài. Bao giờ ư?
    Điều này sẽ xảy ra khi người giúp VN cải thiện vấn đề này là các chuyên gia Campuchia và Lào. Cám ơn TC một bài viết cần thiết.
    Chúc các bác HC một ngày tốt lành. Tiến lên VN ơi!

    • CD@3n says:

      …: “Điều này sẽ xảy ra khi người giúp VN cải thiện vấn đề này là các chuyên gia Campuchia và Lào. “…bạn TH’mong có bị làm sao không thế ? tiếc quá, Bác Dove lại “ly hang” !

      • TKO says:

        @ Bác CD:

        Oh! Bác CD chưa biết ạ?
        Bác đọc kỹ tên bác TamHmong đi, nguồn gốc dân tộc Kinh bác ấy còn hãi, nhất định chỉ nhận bản thân là người hở mông.
        –> Nên chi hiện nay có thể giúp VN đang “đội sổ” khu vực ĐNA có sự thay đổi tiến bộ hơn chỉ còn có thể là bạn hiền chuyên gia CPC và Lào là đúng òi!
        🙂

        Yên tâm! Cụ Dove sẽ trở lại và lợi hại hơn xưa!
        🙂

      • TamHmong says:

        Chào TKO và CD. Chuyện chuyên gia Campuchia và Lào tư vấn cho VN về nhiều vẫn đề trong đó có cả việc đào tạo và sử dụng người tài chỉ là vấn đề thời gian.
        Hy vọng là lúc đó thế hệ trẻ VN thời kỳ “đồ đểu” bừng tỉnh chăng?
        Ngay bây giở Campuchia cũng có thể tư vấn cho VN việc làm thế nào để đưa được người vào học ở West Point như họ. Hình như từ thời vua Hùng người Kinh chưa có ai được vào học ở West Point thì phải?

        • Vu Khoa says:

          Theo tui biết thì ở Mỹ có hai trường đại học quân sự nổi tiếng là Ưest Point và Annapolis. Thời VNCH có con trai ông đề đốc Trần văn Chơn tốt nghiệp ở Annapolis. Bây giờ cả hai học viện quân sự này, hàng năm vẫn cho ra trường trên dưới một chục tân SQ Hải Lục có nguồn gốc là người VN.

  39. Mười tạ says:

    Ko bằng Zimbabwe thì hóa ra Zombie à 🙂

  40. dqhai says:

    Các Bác ơi. mới nhận được yêu cầu đóng tiền phòng chống thiên tai lũ lụt, cái này là bắt buộc hả ác Bác.

    • Mười tạ says:

      Có thể ko bắt buộc, với điều kiện nhà mình ko phải lên UB kí cóp gì, ví như: đăng kí kết hôn cho cháu, cắt miếng đất cho thằng Tư, …. 🙂

    • dqhai says:

      Chỗ em bắt buộc luôn. Cty mới đóng hơn 60 chai, các cá nhân thì trừ qua lương, xong.

  41. NTD says:

    Hiền tài ra đi không ước hẹn ngày về, được bác TC nêu ra. Động cơ chắc cũng bởi “tâm tư” đau đáu của nhiều người, của các hiền tài. Vì ít ra TC cũng là người trong cuộc. Còm của các bác rất hay. NTD tôi chỉ xin bổ sung một ý mà chưa thấy bác nào nói đến.
    Báo chí nói nhiều đến sự việc này (và cũng rất nhiều còm hay). Động cơ của nền báo chí có định hướng **** khi đề cập việc này là gì? Xin các bác xem xét cho. Theo quan sát của NTD thì cấp cao nhất trong chính quyền chỉ là mấy ông cấp tỉnh ở ĐN kêu kiện những hiền tài quỵt tiền đào tạo thôi. Điều muốn nói là, chưa kể đến cấp như ông Cụ, với các lờ đờ “thường thường bậc trung” chưa thấy ai kêu gọi hiền tài trở về như ông Cụ đã làm. Chỉ thấy: hòa giải, hãy tin tưởng, đóng góp xây dựng, thương lấy bí cùng… Rải thảm đỏ chỉ là phong trào thi đua yêu nước, đua nhau giữa các tỉnh (mà khai mào cũng anh Đà Nẽng). Đã là phong trào thì lúc này “Tiếng khoan như gió thoảng ngoài”, lúc khác “Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa”. Có hơn 400 hiền tài về làm phó chủ tịch xã vùng sâu vùng xa bây giờ không biết nhét vào đâu? Bộ Nội vụ còn đang đau đầu liền làm cái công văn đá hất xuống các tỉnh. Kêu gọi hiền tài ở bển về nữa cho chật đất à? Ghế ít, cái tít (title – của các hiền tài) lại nhiều; chả nhẽ mỗi ông về lại phải mở cho một cái “Viện toán cao cấp”. Một cái làm màu là được rồi chứ!
    Thiển ý của NTD có thể là (i) do cách suy nghĩ mặc định rằng phải về VN mới là yêu, mới là thương, mới là xây dựng tổ quốc, (ii) do lôi kéo độc giả mà báo chí bày đặt chuyện này’ (iii) đánh vào tính gato của người đọc chăng? và (iv) có thể lắm, gây bức xúc xã hội – làm cho người chính trực như cụ Hồng Quang ấy dễ bị tăng xông (tension) lắm (chả lẽ lại phục vụ các thế lực thù địch?). Hay là… sắp có gì đấy, chuẩn bị dư luận để cho một làn sóng mới chào đón các hiền tài trở về, như Mỹ đón hiền tài sau WW2. Mong là như thế. Xin các bác chỉ giáo!

    • Mười tạ says:

      Cụ Cua học bí kíp ở đâu mà lôi kéo “còm tài” vào Hang đây này 🙂

      • NTD says:

        Cụ đừng đánh như thế nữa. Lần trước làm “người ta” mũi bị sưng vù mấy ngày liền rồi.

        • Mười tạ says:

          Cụ càng khiêm nhường càng cho thấy …. nguy hiểm 🙂

          Ko phải ai cũng có thể truyền tải nhiều thông tin như vậy bằng những câu văn nhẹ như không đc 🙂

      • TKO says:

        @ Bác Mười Tạ:

        Khá khen cho bác Mười Tạ có con mắt tinh đời.
        Cụ Dove mà biết Hang Cua mới xuất hiện vài “còm tài”, vác cả mác xít, mác lê, Label riêng, thể nào cũng có hứng thú hung hăng bọ xít trở lại!
        🙂

  42. Dân gian says:

    Đó là tin vui với dân thường không ăn lương ngân sách vì hy vọng sẽ có thay đổi sau khi sập tiệm nhưng là tin buồn với những người ăn lương ngân sách.
    Dân thường bình chân như vại nhưng lũ sâu hại nó vẫn cười tươi.

    • Dân gian says:

      Tăng thuế phí các loại đâu có đơn giản bác? Nhiệt cứ tăng cao mãi thì… sẽ bùng nổ thôi. 😀
      Cực đại hay cực tiểu thì cũng là cực trị. Đó là điểm thay đổi chiều biến thiên của hàm số. Bầy sâu ăn như tằm ăn rỗi lại không biết làm toán (vì không cần có học, chỉ cần có bản lĩnh chính trị) nên sắp đến điểm cực trị rồi mà chúng có biết đâu?

    • Mười tạ says:

      Nếu ko học toán, mà có học Mác lê thì cũng biết cặp phạm trù Lượng – Chất: nôn na là LƯỢNG thay đổi đến một mức nào đó thì sẽ thay đổi về CHẤT.

      Ví dụ, khi ta có nhiều bài viết, nhiều comment ở HC, thì ta ko còn là còm sĩ chung chung, mà cần có LABEL riêng. (Cụ Trần nhỉ 🙂 )

    • Trần says:

      Đáng ra phải lão Vĩnh An nhỉ? Lão này vừa toán vừa Mác-Lê. 😀

  43. Dân gian says:

    Tin vui vui đến làm sao
    CNXH ciao ciao VÊ NÊ

    http://www.bbc.com/vietnamese/world/2015/12/151207_venezuela_election

    Người dân Venezuela đã sáng suốt, dũng cảm từ bỏ con đường XHCN.

  44. CD@3n says:

    – góp với entry này, đoạn cop/past sau đây, từ bài viết của một nhà báo kỳ cựu của tở Lao Động : bác Nguyễn đình Công :

    “Điều làm tôi băn khoăn, đó là lời khuyên, khi tương tác với cộng đồng, thấy những tiêu cực thì … “bớt than thở và quy kết vào lỗi hệ thống, là do hoàn cảnh khách quan hay do sự bất công nào đó”. Lời này TS Hải nói ra, có thể do nhận thức chưa đủ sâu sắc về xã hội hoặc cũng có thể do vô tình được người khác mớm cho.

    Trước khi phân tích tôi xin viết 2 điều liên quan.

    1-Khi chính quyền phát hiện thấy sai lầm lớn làm ảnh hưởng đến địa vị thống trị họ thường đánh lừa và mê hoặc nhân dân. Một số thủ đoạn như là : + Ngụy tạo ra kẻ thù cụ thể hay vô hình ở trong nước hoặc ngoài nước để hướng tinh thần nhân dân vào việc chống lại; + Tạo ra những khó khăn, đói kém để nhân dân chỉ lo việc kiếm ăn đã mất hết công sức; + Tạo ra những công việc hoặc trò chơi có sức lôi cuốn để thu hút tinh thần , sức lực người dân; + Bịa đặt ra những ảo tưởng tốt đẹp để nhân dân mơ mộng mà quên đi thực tại v.v…

    2-Để có được sự lao động sáng tạo với chất lượng cao thì cần đồng thời điều kiện chủ quan và khách quan. Điều kiện chủ quan là tinh thần và khả năng sáng tạo của mỗi người. Điều kiện khách quan cơ bản nhất là môi trường tự do (mà quan trọng nhất là tự do tư tưởng), là xã hội minh bạch (không bị sách nhiễu, tham nhũng). Khi mà điều kiện khách quan không thuận lợi thì nhiều khi những nổ lực của cá nhân dễ trở thành công cốc.

    TS Hải chỉ mới đề cập đến một phần điều kiện chủ quan của lao động sáng tạo. Soi vào xã hội VN hiện nay thì sự thành công như của TS Hải là điều hiếm hoi, đáng mơ ước. Và TS Hải cũng trình bày là phải vượt qua biết bao trở ngại, khó khăn. Đã có nhiều trí thức trẻ VN vì không tìm được điều kiện khách quan thuận lợi trong nước, buộc phải nhập vào dòng chảy máu chất xám để đi ra hoặc ở lại nước ngoài. Không ít bạn trẻ ở trong nước bị điều kiện khách quan chèn ép đã không thể biến ước mơ thành hiện thực.

    Theo những nghiên cứu đáng tin cậy thì để phát triển bình thường VN phải nhanh chóng thoát khỏi sự phụ thuộc vào Trung quốc, phải sớm từ bỏ độc tài toàn trị. Muốn thế phải có những cải cách cơ bản về thể chế chính trị và xã hội. Tuổi trẻ phải đóng vai trò quan trọng trong công việc này. Nếu theo lời khuyên “ bớt than thở và quy kết vào lỗi hệ thống…”, toàn bộ tuổi trẻ chỉ lo lao động trong một xã hội đầy rẫy tiêu cực như hiện nay thì liệu có thể “ Cùng xây dựng một đất nước VN tươi đẹp” hay không. Một số người Việt hiện đang hoạt động cho dân chủ, đang quy kết lỗi hệ thống, bị cho là phản động chính là những người đang đấu tranh để tạo dựng môi trường tự do cho lao động sáng tạo. Như vậy trong xã hội cần có những người tập trung vào lao động sáng tạo, không cần quan tâm đến các mặt tiêu cực và lỗi hệ thống của xã hội, nhưng cũng rất cần những người khác quan tâm và đấu tranh cho dân chủ, cho tiến bộ. Nếu tất cả tuổi trẻ theo lời khuyên của TS Hải thì để việc đấu tranh cho dân chủ chỉ đè lên vai các người già hay sao.

    Tôi để ý và cảm phục thấy TS Hải không bị rơi vào lối sáo mòn, như một số người khác trong trường hợp tương tự là dùng câu: “Được như vậy là nhờ sự lãnh đạo sáng suốt…, nhờ phong trào thi đua…”. Thế nhưng tôi chưa ưng ý câu được trích dẫn: “Chớ hỏi Tổ quốc đã làm gì cho chúng ta mà tự hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc”. Câu ấy mới nghe qua thấy hay nhưng ngẫm nghĩ kỹ thì thấy phần đầu là vô nghĩa và có thể bị lợi dụng.

    Tổ quốc là một khái niệm trừu tượng, để chúng ta tôn trọng, thờ phụng. Tổ quốc không làm gì, không thể làm bất kỳ điều gì cụ thể cho bất kỳ ai cả. Vì vậy hỏi Tổ quốc làm gì là vô nghĩa. Vấn đề là Chính quyền, là người lãnh đạo đất nước. Những người đó có nghĩa vụ làm việc cho nhân dân. Chúng ta phải hỏi họ đã làm được gì cho dân cho nước. Khi những người lãnh đạo dùng câu trên thì một số kẻ muốn lợi dụng đồng hóa họ với Tổ quốc để trốn tránh trách nhiệm.”
    ———————————-
    P,S : TS Nguyển bá Hải là người đẩu tiên đọc tham luận tại ĐH “thi đua yêu lước” toàn “cuốc” !

    • Xôi Thịt says:

      Chắc trò CD nhầm với bác Tống Văn Công, cựu TBT báo Lao Động 😀

      Tác giả bài viết này là thầy Nguyễn Đình Cống (có dấu sắc), cựu giảng viên trường Đại học Xây dựng Hà Nội. Thầy Cống là một trong những chuyên gia đầu ngành của Việt Nam về bê-tông và sức bền vật liệu 😉

      • CD@3n says:

        thầy UI, nhầm lẫm này “trong tầm kiêm soát”…và không làm XT trở thành Xôi Gấc ?!
        Tks “my teacher” !

  45. CD@3n says:

    – với cái “qui trình” rất chi là “quái thai”, và cái “quĩ đạo’ cực kỳ “ma giáo”, thì hiên tài thật làm gì có đất “dụng tài”, chỉ có “hiên tài ẢO’ thui, nhà “sữ ra” họ Dương tên Quốc, đệm là trung nói rồi : một xã hội chỉ thích toàn của Ảo, truyền dậy nhau toàn Ảo, hãy nhìn cái đại hội thi đua ‘yêu lước” đang họp tốn tiên của dân mà ngẫm …!
    – ngày xưa, thật xưa, và cận xưa : V 3, “hiên tài là nguyên khí quốc gia” , còn ngày nay ư : ” hiên tài là nguyên khí CUỐC RA” ?
    – nói tới “hiên tài”, đừng bỏ quên những người thợ có bàn tay “vàng”, nước Đức là tiêu biểu điển hình cho 1 nền GD cân đối giữa việc đào tạo LĐ “trí óc” và “chân tay”, không có loại LĐ “mánh mung”, VN thì …ngược lại : LĐ “mánh mung” là số đông…( xin hiêu từ viết tắt LĐ có 2 nghĩa : đều đúng !)

  46. A. Phong says:

    Chế độ ta xài chất xám thiệt là sang, chẳng thua gì công tử Bạc Liêu trước đây:
    * Thời đào tận gốc trí phú địa hào, hao tổn một mớ.
    * Thời nhân văn giai phẩm, chủ nghĩa xét lại, dìm xuống đất đen một đám; số chất xám còn lại sợ co vòi, bôi đen chất xám cho an toàn.
    *Thời chiến tranh, bao nhiêu triệu thanh niên hai miền ra chiến trận trong độ tuổi sáng chói nhất cho trau dồi trí tuệ.  
    *Năm 75, trí thức của một nửa nước bị vất bỏ bên lề xã hội: đó là thời mà bác sĩ bơm bánh xe trước cổng bệnh viện; giáo sư đại học giữ xe trước cổng trường; dược sĩ buôn lậu thuốc Tây giữa chợ trời…
    *Chủ nghĩa lý lịch hạn chế cơ hội học hỏi của biết bao nhiêu thế hệ…
    *Và tệ nhất là cơ chế giáo dục bây giờ chẳng biết chất xám là chất gì…

    • vuquan says:

      Chất xám thành chất trắng khi môn chính trị Mác -lê là phần chiếm thời lượng nhiều trong trường học các cấp.

  47. Mười tạ says:

    Hiền tài = tài + hiền?

    Có tài mà hiền thì bị thằng xỏ lá ăn hiếp thôi, làm gì đc. 🙂

    Thực ra, Mta cho rằng người tài, người tài trước hết là người vượt qua đc khó khăn, mà khó khăn trong cuộc đời thì muôn hình vạn trạng. Cho nên gặp mô- típ “trọng dụng người tài” nghe nó sao sao í. Người tài gì mà chờ người ta giao việc chỉ tay cho mình, người tài gì mà ngồi chờ ơn huệ.

    Ai là người tài? Mấy cậu choai choai du học nước ngoài vài năm là người tài sao? (Mta thấy báo chí viết về mấy cậu Olumpic). Họ trụ lại đc nước sở tại, lo cho gia đình họ em ấm là tốt lắm rồi. Họ chỉ cần nâng tầm bản thân họ, để người nước ngoài thán phục, thì người Việt cũng thơm lây. Vậy là “giúp nước” rồi đó 🙂

    • Dân gian says:

      Người ta thì mong vợ đẹp con ngoan. Còn mình thì cần vợ giỏi con khôn, riêng mình là …lãnh đạo 😀 Đấy và việc nhà.
      Vua ngu dốt thì mới cần hiền tài giúp vua cai trị và giữ ngôi. Vì có hiền thì vua mới sai khiến được chứ nó dữ và ngang thì dù có tài vua cũng thua. Cho nên có tài mà hiền thì cũng có nghĩa là hèn thì cũng chẳng giúp ích gì cho dân cho nước.
      Quan trọng là người đứng đầu phải tài năng. Ví như cụ Lý Quang Diệu ấy, cụ ấy tài nhất ở nước Sing và cũng chẳng hiền tí nào. Cụ học tập và cải tiến rồi áp dụng một thiết chế kiểu 8 phần phương Tây, 2 phần phương Đông. Bọn con dân Sing dù tài giỏi đến mấy cũng phải nể phục cụ và cứ thế mà sống, làm ăn, sáng tạo, phát triển làm cho Thế giới phải ngả mũ kính phục.
      Nhưng đám vua tập thể nhà mềnh thì chả có hy vọng gì. 😀

  48. LeVan says:

    Làm việc ở VN, ngoài tài năng bác cần phải có bản lĩnh chính trị và lập trường CM vững vàng. Khi đó Đảng phân công bác ở đâu cũng được,nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua.
    Bác nhớ bác Thành BT Hải phòng không?  ( vụ google chấm Tiên lãng) TS kinh tế, cử nhân Luật …giờ làm Thứ trưởng Công an.  
    Hay như Thủ tướng NTD từ y tá đến Thiếu tá, Bí thư Tỉnh, Thứ trưởng Công an, thống đốc Ngân hàng…( nhiều quá!).
    Chắc do di truyền nên con trai của bác Dũng mới có khả năng về nước làm việc được. Anh Nghị học Kiến trúc về làm BT lãnh đạo Tỉnh, anh Triết học hàng không bên Anh nhưng là cán bộ Đoàn xuất sắc…

    Tôi lấy một ví dụ về trình độ của lãnh đạo VN và Mỹ để các bác so sánh nhé.
    – GD Công An Hà nội Nguyễn Đức Chung,48 tuổi, Thiếu tướng, Tiến sĩ Luật, cử nhân QTKD, cao cấp lý luận…
    Trong khi đó, cảnh sát trưởng Washington DC, cô Cathy Lanier, 48 tuổi, bỏ học năm lớp 9, có chửa hoang….sau đó mới vào Cảnh sát leo lên tới Đại úy ( viết sơ sơ thôi, chỗ nhà bác Cua ở nên bác rành hơn tui).

    Bác nghĩ đi, cùng tuổi với anh Chung, cô Cathy mà ở VN thì làm được cái gì?  

    Tôi nghĩ du học sinh không về là do không đáp ứng được yêu cầu của Đảng giao phó. Các ông ngày xưa như Trần đại Nghĩa, Trần đức Thảo hay Nguyễn Mạnh Tưởng …đều giỏi cả nhưng về nước một thời gian rồi ngồi chầu rìa.
    Nhân tài ở VN lúc này quá nhiều, nên cỡ GS Châu thì cũng …bình thường thôi ạ. Cù Huy Hà Vũ du học Pháp về cũng không chen chân nổi, phải đưa qua Mỹ đào tạo tiếp.

    Bác Cua cũng rứa,học giỏi mà không chịu phấn đấu như bạn thứ trưởng CA của bác, chừ than trách chi hè?

  49. “Nhân tài như lá mùa thu”,mà vn thấy bảo nhiều nhân tài lắm,vậy chúng bỏ đi đâu vậy?
    Xin xem đại việt sử ký toàn thư-bản kỷ,quyển IX- Bản nhà xuất bản khxh trang 323 sẽ rõ.

  50. Tre làng says:

    Muốn giải được bài toán nhân tài ,thì phải có hệ thống chính trị chuẩn mực .Vì chính trị bao trùm lên tất cả mọi mặt của đời sống xã hội .Một quyết định chính trị có thể rời Núi hay lấp Sông,có thể mang lại hạnh phúc hay đau khổ cho cả một dân tộc ,Vì vậy có tri thức hiểu biết về chính trị đó là tri thức cao nhất của con Người.Ở các xã hội dân chủ họ có bộ sàng lọc tốt ,vậy cho nên họ tìm được nhân tài không khó khăn gì.Rồi quyền lực được trao vào đúng người có khả năng kỹ trị ,lãnh đạo.Họ tạo ra một hệ thống chuẩn mực hoạt động theo qui tắc .Như một cỗ máy hoàn thiện, thì sẽ cho ra những sản phẩm tốt chất lượng cao.

  51. Trần says:

    Vừa còm cho cụ TV ở entry trước,không ngờ đã có hàng mới. Lướt lướt đã thấy 38 còm rồi, kinh thiệt. Quả tình mới lướt chưa đọc hết nhưng bộp chộp nói ngay, e là cụ TQ Bửu đâu phải ông cụ kéo về. Nhớ mang máng, cụ Bửu hình như còn làm phó gì đấy cho cụ Phan Anh trong chính phủ TT Kim thì phải.
    Sẽ xin kiểm lại. Nói “bộp chộp” cũng có ý để kiểm lại xem cái đầu mình quá già hay chưa? 😀

    • Trần says:

      Hôm ni người mệt phải nghỉ. Mai kiểm và xin còm tiếp.

      • Hiệu Minh says:

        Bác Trần nói đúng, ông TQB không phải VK ở Pháp về. Nhưng ông là trí sỹ thời Pháp sau này theo ta ❗

        • Trần says:

          Vừa về thấy bác HM xác nhận cho là vui rồi. Nói thêm cho nói có sách mách có chứng: trong Hồi ký của mình, cựu hoàng Bảo Đại có viết (trích nguyên văn):
          ,
          “Phụ tá tổng trưởng Bộ Thanh niên ( Phan Anh, trong chính phủ TTKim) Tạ Quang Bửu, là người cho tôi biết có một nhóm kháng chiến được thành lập ở miền thượng du, vùng Cao Bằng có tên là Liên đoàn Việt Minh”

    • says:

      GS Tạ Quang Bữu được học bổng của Nguyễn Hữu Bài du học bên Pháp cùng thời với gs Hồ Hữu Tường, Nguyễn Hữu Thọ, Trần văn Giàu v.vv Ông học Toán và Vật lý Lý thuyết. Ông Tường nói ông TQ Bữu học rất giỏi môn Toán nhưng ông học vì thích chứ không phải đễ lấy bằng cấp . Khi về nước, năm 1934, ông Bữu không có bằng cấp nào. Khi cách mạng tháng 8 xảy ra, ông Bữu đang dạy Toán và Anh văn ở Huế .

      Khi ông Hồ sang Pháp dự Hội Nghị Fontainebleau năm 1946, ông Hồ kêu gọi các Việt Kiều về giúp nước nhưng ông chỉ kêu gọi chung chung vì rời Pháp đã lâu. Chính ông TQB là người tiếp xúc với các trí thức VK thu xếp cho họ về nước.

  52. KS says:

    Đọc bài của Bác Tổng thấy ” tâm tư” quá. Ngày trước còn trẻ chỉ muốn có một thu nhập vừa đủ sống để làm việc, cống hiến cho xã hội, đất nước. Chắc rằng trong hang ta nhiều bậc anh hùng mã thượng cũng đầy nhiệt huyết thời trai trẻ như Bác Tổng. Thế nhưng vì đất nước nghèo và trên hết là cách sử dụng con người đã làm thui chột biết bao tài năng và lý tưởng. Đó là cái mất mát lớn nhất cho xã hội và nguyên khí của đất nước.
    Thế rồi ” giấc mộng con đè nát cuộc đời con”, những lý tưởng cao đẹp chỉ còn nằm sâu thẳm đâu đó và đôi lúc con người tự hỏi who am I, and … what for?

  53. HỒ THƠM1 says:

    Cụ Tổng nhấn mạnh:

    “Những năm 60-70, hàng chục ngàn trí thức trẻ được đào tạo ở các nước XHCN cũ đã quay về xây dựng đất nước sau chiến tranh. Chất xám một thời đã ra đi và quay về mà không cần một lời kêu gọi. Họ về cội nguồn vì nghĩa lớn đó là tình yêu đất nước.”

    Không hiểu lúc đó vì có khẩu hiệu…”Trở về là yêu nước, yêu nước phải trở về, những người trở về là những người yêu nước nhất” hay không, nhưng không ai chối cãi việc “quy cố hương” đến 97,59% của các cụ thời XHCN. Cũng không dám… vơ đũa cả nắm là các cụ đều …yêu nước XHCN cả nhưng bảo “Họ về cội nguồn vì nghĩa lớn đó là tình yêu đất nước” thì cũng phải xét lại thử có đúng 97,59% như thế hay không!?
    – Thuở xưa, từ 1954 đến <1990, nếu các hiền tài XHCN …”ra đi đầu không ngoảnh lại” thì biết đâm đầu vào đâu bây giờ!? Ở lại làm việc với “anh em XHCN” thì cũng rứa thôi, mà các đồng chí ấy (LX, TQ, Đông Âu…) nhất định không bao giờ nhận, tếch sang bọn giãy chết thì đi bằng cách nào? Hơn nữa …ngày ra đi nguyên là “bò” (ý của cụ Cua đấy nhé 🙂 ) , sang “anh em” được cái PTS ( Phun Thuốc Sâu), nhưng lặc lè ôm cái nguyên lý Mác Lê sang bọn giãy chết thì làm được việc gì, lại biến nguyên hình “bò” thì có mà chết không kịp ngáp đấy à!? .

    Còn một yếu tố quan trọng mà “hiền tài XHCN” buộc phải quy cố hương để về xây dựng Tổ quốc XHCN là nếu anh không về thì liệu cha mẹ, vợ chồng ở trong nước có được yên thân không? Còn được ở trong HTX làm việc qua ngày hay không? Có còn nhận được tem phiếu vài m vải, dầu thắp, tháng 3 lạng thịt… nữa hay không? Anh em, con cái có được ký lí lịch, cắt hộ khẩu để thi đại học hay làm việc sinh sống hay không?? Chỉ còn một đường “độc đạo” là ôm bằng Phun Thuốc Sâu trở về cố quốc mà thôi!
    Vì thế bảo tất tần tật rằng …”Họ về cội nguồn vì nghĩa lớn đó là tình yêu đất nước.” là cũng hơi…vu khống, nếu không xét lại các yếu tố chết người trên cho …thấu tình đạt lý 😛

    …”Họ về cội nguồn vì nghĩa lớn đó là tình yêu đất nước.” nên đặt vào các trường hợp từ thời thuộc Pháp có lẽ đúng hơn. Ngoài những người theo về giúp rập cho ông HCM do tài ngoại giao khéo léo, chiêu dụ hiền tài của Bác, còn do lòng yêu nước của họ ( Bác bảo các chú cứ về mà xây dựng CNXH, mai này kháng chiến thành công, Bác hứa sẽ xây dựng hơn mười ngày nay, hỏi ai không ưng cái bụng!? 🙂 ).
    Đặc biệt, dưới thời Pháp thuộc nhiều trí thức du học bằng học bổng của Pháp vẫn…”ăn cháo đá bát” Pháp, trở về giúp nước chống Pháp như Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Nguyễn An Ninh, Kỳ Đồng, Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường…và nhiều nữa, đây mới chính là những người “về cội nguồn vì nghĩa lớn, đó là tình yêu đất nước.” khỏi cần xét lại!
    Ngược lại, ngày nay cũng có nhiều trí thức trẻ du học cũng…”không cần một lời kêu gọi” nào của tổ quốc, họ chỉ cần nghe lời “kêu gọi” của cha ông (nhà nó 🙂 ) là khăn gói quả mướp trở về ngay và luôn để… xây dựng tổ quốc. Không biết đây có thể gọi là…”về cội nguồn vì nghĩa lớn, đó là tình yêu đất nước” hay không thì chưa dám chắc 97,59%, nhưng thật sự họ đã trở về và…cống hiến! Trong đó có các trí thức trẻ yêu nước con của Anh Ba X, con của cụ Bí Quảng Nam, con cụ Bá, con cụ Chi… abc…
    Nhân nói đến “Lòng yêu nước”, lại thấy nhà nước ta đang tổ chức Gêm sô “ Đại hội Thi đua yêu nước” với câu khẩu hiệu của Bác làm cốt lõi: …”Thi đua là yêu nước, yêu nước phải thi đua, những người thi đua là những người yêu nước nhất”.

    Vậy xin hỏi rằng những người không thi đua là những người không yêu nước? Thấy tứ trụ và năm bảy cụ to to có mặt trong Gêm sô “Đại hội thi đua yêu nước”, nhất định các cụ không thi đua gì, chẳng lẽ các cụ là những người bán nước!??
    Lại cũng hơi bị lạ, chính ông HCM đã bảo “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là truyền thống quý báu của dân tộc ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ Quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi…”, biết là “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là truyền thống” thì việc đếch gì phải bày ra Gêm sô “Thi đua yêu nước” rồi nói lầng quầng …thi đua là yêu nước, yêu nước thì phải thi đua?
    Từ 1945 đến nay, ai đủ tư cách để GIÁO DỤC lòng yêu nước!? May ra chỉ KHƠI DẬY lòng yêu nước của Nhân dân VN mà thôi!
    Và cuối cùng…
    Tôi vẫn nghĩ rằng trí thức hải ngoại vẫn ngày đêm đau đáu hướng về Đất Việt nhưng chưa biết rào cản do đâu, bất chợt nhớ đến mấy câu thơ nghe đồn của ông tướng lưu vong đã chết, tui chắc rằng đây là tình cảm thật:

    Nửa đêm chợt tỉnh chiêm bao
    Nghe tim rướm máu lệ trào tái tê
    Bao năm mang nặng tình quê
    Như con Nhạn lạc chưa về Tổ xưa
    Quê người sớm nắng chiều mưa
    Cố vui, vui gượng bốn mùa cô đơn
    Nước non khói lửa lầm than
    …..(vài câu nữa không nhớ!)

    • Mười tạ says:

      Thế thì tiêu đề đổi thành “Hiền tài đi khó dại chi về” à 🙂

    • taolao says:

      ” Đất lành chim đậu. Đất không lành, đất nhậu chim luôn”. Đọc cái đoạn giả tưởng giáo sư NBC về sống ở Việt nam của anh Hiệu Minh và 2 còm của bác Hồ Thơm , Mười Tạ dưới đây, tui cười sặc nước…trà luôn.

    • Hiệu Minh says:

      Nói đi phải nói lại, hồi đó cánh sinh viên trẻ về nước hồ hởi lắm, vì vừa hòa bình xong, muốn mang sức mình ra phục vụ, trả ơn tổ quốc. Đó là một sự thật.

      Tuy thế, hồi tôi ở Ba Lan về (1977) cũng có một số bạn liều mạng ở lại, sứ quán cũng hết sức, không lùa về được. Gia đình của họ cũng ok, không bị làm phiến như lão HT1 tưởng tượng. Sau họ vẫn đi về, nhiều người đã có quốc tịch Ba Lan, sang Mỹ như đi chợ vì Mỹ cho người Ba Lan vào Mỹ thoải mái.

      Những năm 1980, sinh viên du học Ba Lan, 100% không về và bộ Giáo dục phải ngừng gửi sv sang đây.

      Liên Xô suy thoái, hàng hiếm, họ buôn lậu xuyên Đông-Tây Âu, sau này một số thành soái tướng, có tiền của trở thành VK yêu nước.

      Ba Lan trở thành tiền tiêu buôn lậu giữa Đông Âu và Liên Xô. Sau khi khối này sụp đổ, nhiều người tiêu tán khắp nơi. Có những người lên vua, có người mất hết. Tại Lx và Đông Âu, ai tồn tại thành “nguyên khí quốc gia” đang giúp mua từng phần Hà Nội, Sài Gòn và những miếng đất vàng khắp đất nước.

      Nếu bạn nào hiểu lịch sử Vietnam Milk thì đó cũng là một trong những VK Ba Lan giúp. Ông xã của VN Milk cũng là một trông ông ngồi trong cái ảnh đội bóng Warsaw dưới đây

      • HỒ THƠM1 says:

        Tổng Cua đã “nói đi rồi nói lại” thì phải tin lão Cua thôi, nhưng có điều tui nghĩ phần lớn số này “ở lại” là kinh doanh buôn bán, còn tham gia nghiên cứu khoa học cùng nước sở tại là rất rất ít vì những yếu tố mà tui đã phát biểu 🙂

    • Aubergine says:

      Còm xuất sắc. Muốn đánh 10 lần Like mà không được. Camon HT1.

    • doan says:

      Tôi nghĩ, càng “hiền tài”, họ càng biết họ chỉ là ”chim trong lồng”.
      Cho nên “thi đua yêu nước” mà bác HT đề cập, đã được họ hiểu là – thi đua yêu… lồng. 🙂

  54. Dân gian says:

    Cụ nên hạ hỏa, viết mát mẻ tí chút cho Hang Cua có không khí vui vẻ, châm biếm, hài hước. Tỷ như các đảng viên ĐCSVN nên học tập và làm theo tấm gương đạo đức, tư tưởng Obama hay Angela Merkel để giúp VN tiến lên sánh vai các cường quốc năm châu, thực hiện mơ ước của cụ Hồ. 😀

    • Aubergine says:

      Lão Netanyahu sợ Mỹ đi đêm với Iran nên đánh liều nhảy vào Quốc Hội Mỹ (đa số Cộng Hòa, thân Do Thái) nhờ can thiệp.

      Việc này rất phản cảm đối với những tờ báo lớn, và cả nhóm người Mỹ gốc Do Thái (có ảnh hưởng với chính sách ngoài giao của Mỹ như NY Times, Washington Post). Obama vẫn tiếp tục ký hiệp ước bỏ cấm vận kinh tế Iran.

      Netanyahu phải làm lành với Obama sau khi bị người Mỹ Do Thái chỉ trích.

      Obama và nhiều người làm chính sách đối ngoại của Mỹ cố tìm mọi cách giảm ảnh hưởng của Do Thái, khốn nỗi cả hai đảng đều nhận tiền của đám vận động hành lang (lobbyist) Do Thái.

      Phải công nhận người Do Thái rất giỏi, ho nắm hết Wall Street và hệ thống ngân hàng ở Mỹ và Âu Châu. Không những thế, người Do Thái xây bao nhiêu trường đại học, nhà thương (nhất là tại New York City), cho tiền viện bảo tàng . . . Chính phủ Israel lai khôn ngoan, ít khi nhận hối lộ, biết cách lấy lòng giới có tiền. Cô đào Elizabeth Taylor hiến gần hết số gia tài đồ sộ cho Do Thái. Mark Zuckenberg co gốc gac Do Thai.

    • Dân gian says:

      Không cần về nước. Việt kiều cứ học tập Do Thái kiều thì vẫn ích nước, lợi mình và lợi cho cả Mỹ cùng nhân loại. Đừng băn khoăn yêu nước phải về, về mới yêu nước. Túm lại việc trong nước cứ kệ cho đảng lo. Đảng ta tài ba, chịu nổi nhiệt mà.

    • Aubergine says:

      Ý kiến hay. Bạn Dân Gian nên làm TBT hay Chủ Tịch nước. I’m serious.

    • Hiệu Minh says:

      QH Hoa Kỳ từng có anh Cao nhưng chỉ được hai năm, chắc phải đợi vài thế hệ nữa mới có người thứ hai vào.

      Có độ chục ông gốc Việt lobby trong QH Mỹ để thay đổi chính sách đối với VN sẽ hơn là 1000 ông giỏi hơn Ngô Bảo Châu ngồi ở HN và đọc chính đề với phụ đề. Cứ cài người vào thế nào cũng có hôm làm được cách mạng vô sản toàn thế giới.

      Tóm lại nên để bọn trẻ đi khắp thế giới, chúng giỏi sẽ quay về, không quay về thì cũng đỡ đi mấy ông “nguyên khí ảo” ăn hại. Nếu chúng phá bằng hiểu biết thì vinasink là cái đinh.

    • Thanh Tam says:

      Cụ HQ ơi ! Cụ Netanyahu dám mạnh miệng như vậy giữa nước Mỹ vì Cụ ấy có cái túi tiền to và một khối óc khổng lồ của dân Do thái cả ở Mỹ và Israen bên cạnh .

  55. Hoài Minh says:

    Nhiều người tài cũng đau đáu muốn về cống hiến cho tổ quốc, nhưng họ nhìn thấy gương Trần Đức Thảo, rồi Nguyễn Đăng Hưng và gần đây là Doãn Minh Đăng (của Cần Thơ) thì họ cũng khiếp và vãi cả linh hồn chứ nói chi đến về!!! Ai làm ra thảm cảnh này? và ai phải chịu trách nhiệm về nó? Câu trả lời là KHÔNG AI CẢ. Thế nên bảo người tài về quê là cả một sự hão huyền. Tôi có một anh bạn quê Nghệ An, học giỏi, về quê hương theo diện “chiêu hiền, đãi sỹ” vậy mà suốt 7 năm đằng đẵng không vào được biên chế nhà nước. Hỏi tại sao? hắn nói giám đốc bảo cháu cứ chịu khó. Cháu vào biên chế thì sở ta mất đứt khoản hỗ trợ chiêu hiền (02 triệu đồng mỗi tháng). Thế đấy chỉ vì mối lợi nhỏt rước mắt mà tính mạng của một người tài như treo đầu gió thì đến… ông ấy sống dạy cũng khiếp, một đi không trở lại đâu!!!!

  56. Hiệu Minh says:

    Cụ ơi, cụ bình tĩnh chút đi, nói nhiều mệt đấy ❗

    • HỒ THƠM1 says:

      Ừ, cụ uống nước rùi nghỉ cho khỏe! 😛

    • Hiệu Minh says:

      Úi, bác đừng giận. Bảo bác nghỉ chút là vì SK của bác, nghĩ ngợi nhiều, máu bốc lên đầu, áp huyết cao, khổ vào thân. Mỗi ngày bác còm vài cái thôi. Tuổi cao cứ đều đều nhát một chứ làm liên tục là mệt đấy 😛

  57. Loan says:

    .”….đã mang về đội ngũ trí thức trẻ như Đặng Văn Chung, Tạ Quang Bửu, Trần Đại Nghĩa…. Sau này, họ trở thành những cán bộ đầu ngành, đặt nền móng khoa học cho nước nhà. Một thời chất xám từng chảy về đất Việt.” Đâu phải chỉ có những vị trên ,mà còn có Trần Đức Thảo nổi tiếng , Trần Văn Giàu cũng đình đám và nhiều vị nửa .Nhưng khoa học nứồc nhà có gì ? Bèo hoa dâu ah ? Thừa nhận rằng họ là những con người có khả năng nhưng chả làm nên cơm cháo gì , đóng góp chuyên môn là con số không tròn trĩnh ,cái họ được sử dụng thành công là chính trị chứ không phải là chuyên môn của họ, và họ cũng chẳng là người chủ động .
    Ngày nay cũng thế thôi ,như chú Đăng ở cái trường Đại Học ở Cần Thơ , đọc bài trả lời của “đại ca ” của chú Đăng bảo rằng chú Đăng post lên Phây Bút là xúc phạm đại ca và cả nhà trừồng .Nhưng đọc nội dung trên Phây Bút và cả nôi dụng mà đại bảo là xúc phạm thì chẳng thấy câu chữ nào xúc phạm cả ,ngược lại đại ca đã xúc phạm chú Đăng bảo là có biểu hiện Tâm Thần và đề nghị đi khám Tâm Thần .
    Chuyện ngược đời rõ ràng là xúc phạm chú Đăng mà còn quàn xiên tố ngược lại , đại ca làm luôn chuyên môn của bác sĩ kết luận người khác bị tâm thần vừa xúc phạm người khác ,vừq cho mình có quyền kết luận của BS .
    Chuyện trái khuáy chỉ có 1 nơi này xảy ra thật là hài hước , thì bao giờ những người tài mở miệng và được tự do đóng góp chi nước nhà ? Ôi còn chừng bị phạt không dám nói nữa , mới hôm trước cô Thùy Traang ở An Giang bì mấy câu bị kỷ luật , thì mới đây cô Hải Âu mới bày tỏ vài câu về chiếc cầu lủng lẳn thì cũng bị kỷ luật luôn .May là có thằng phản động tư bản Internet làn truyền nên mới được rút kỷ luật , kỷ luật đã đựợc xóa vì dư luận nhưng hãy đợi đấy các cô nhé ,các cô cần nhìn xem NGƯỜI ĐƯƠNG THỜI ĐỖ VIỆT KHOA thành NGƯỜI ĐANG KHỔ Đ V K làm bài học nhé nhé .

    Cái xứ nài cứ ngược đường thế giới cho nó hoành thằng chủ nào dám chê đầy tớ thì biết tay nhá , cái xứ này cứ lầm lẫn giữa bản chất và hiện tượng , cứ cho mình được làm tòa án phán xét ông chủ .

  58. Hiệu Minh says:

    Nếu công an, cảnh sát nhà mình chuyên nghiệp và giỏi thì các quốc gia khác sẽ nhờ Việt Nam đào tạo, cũng ra nhiều đô la. Vấn đề là mình có đủ trình để làm chuyện đó không? Xây dựng thương hiệu trường công an quốc tế, tại sao không?

    Chi 4 tỷ đô la = vinasink xây dựng trường, thuê giáo sư, có mà tây đến học ầm ầm. Tôi sẽ bỏ hưu chuyển sang dạy cách hack máy tính. Nguyên khí đó chứ còn đâu. Các bác đừng chê công an. 😛

    • chinook says:

      Motto của Công an nước ngoài thuờng liên quan đến hai tiêu chí : to protect and to serve , đối tượng của protect and serve này là cộng đồng, quần chúng
      Đối tượng dduocj Công an Vietnam bảo vệ à phục vụ đã được minh định. Nếu Công an nước ngoài mà học theo Công an Vietnam thì chắc phải lãnh lương vợ.

  59. vanthao says:

    Các bác bàn đi bàn lại cũng xoay quanh việc cải hiện môi trường cho nhân tài làm việc – vấn đề của mấy mươi năm nay.

    Nhưng có nguyên nhân của nó: Việc tập tành cho học sinh, sinh viên, thanh niên hướng nghiệp gần như buông trôi, bỏ ; bên cạnh đó, các kết quả nghiên cứu xã hội học, quyết sách giáo dục gần như không có đưa ra kết quả nào xác tín cho việc xã hội đang thiếu cái gì, việc làm gì, bao nhiêu chỗ làm, thuộc lĩnh vực gì,…để còn “định hướng” “đúc ra nhân tài”, để mà làm động lực tăng trưởng, để mà phát triển. Chưa thấy ai ở cấp chính phủ hoặc đứng đầu bộ, ngành chịu trách nhiệm về việc đó cả. Như thế thì làm gì có môi trường mà “đúc”, mà nuôi dưỡng nhân tài. Hơn nữa, có thứ gì đó làm ai ai cũng như hành động theo “định hướng sốt ruột” là kiếm tiền (còn xa với làm giàu) nhanh nhất bằng mọi cách, kể cả phá vỡ mọi nguyên tắc có tính nhân bản, dân tộc. Cứ như là đất nước, tổ quốc Việt Nam chỉ tồn tại mấy chục năm, sau đó thì biến thành X Y Z gì đó. Nên ai có nhân đó mà cũng khó biết làm gì thành tài. Có nhân tài xuất hiện như GS.Ngô Bảo Châu chẳng qua là may thôi. 🙂

    Vâng, nếu không có tài thì cũng phải kiếm sống tử tế chứ. Nhưng từ lâu lắm rồi, chưa thấy có báo cáo nào nói rằng năm nay chúng tôi đã lao động đến “thúi cả móng chân” để “bà đỡ” cho 1 triệu doanh nghiệp siêu nhỏ ra đời, sang năm nó thành 1 triệu doanh nghiệp vừa vừa. Đời làm cày thuê, cuốc mướn cho người khác vẫn đè nặng dân ta. Cứ như ta sinh ra trên cõi đời này là lao động để nuôi kẻ khác. Tổng kết lại thì Tây và Ta đều có nhận xét thế này: Xã hội Việt Nam hiện nay là xã hội lười khởi nghiệp. Mà lười khởi nghiệp thì làm sao “có gan” đẻ ra nhân tài được.

    Thôi, “có nỗi thương đau, có niềm hy vọng”: Đất nước “tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có.” 🙂

    Quay về thực tế: Nhân tài về kinh tế, tài chính dễ thất nghiệp ở Mỹ và Châu Âu. Cựu chuyên gia công nghệ thông tin như bác Tổng Cua (có tài thật và tài lẻ) rất dễ kiếm tiền bằng khởi nghiệp sau hưu (kể cả ở Mỹ, Châu Âu hay Việt Nam). 🙂

  60. Trung Kien says:

    Ngày xưa khi còn bé, cháu vấp chân bàn ngã, bà chạy lại đánh cái bàn “Cái bàn hư làm cháu tôi ngã”. Lớn lên một chút, bê mâm cơm vấp chân bàn làm đổ, bà mắng, cháu nói ” Không phải tại cháu, tại cái bàn làm cháu ngã”.

    Lớn lên đi học, học không được, tại Bộ GD, tại chương trình…. Đi du học không về nước, tại không có cơ chế cho hiền tài. Tất cả là tại người khác.

    Đóng góp cho đất nước đâu có nhất thiết bằng con đường nhà nước! Nếu có những người Việt tài năng trong các cty đa quốc gia tại VN, bớt chèn ép các cty nhỏ nội địa, tăng đóng thuế, đó cũng là đóng góp. Hay hoành tráng hơn thì về tạo ra thêm những cty như FPT, Vincom, Vinamilk, chỉ sợ không đủ tầm, đó cũng là đóng góp.

    Về hay không là lựa chọn cá nhân, không có gì xấu, nhưng không về thì đừng đổ tại.

    • Loan says:

      Ừ vậy nhỉ ,cái ông Nam Cao viết về Chí Phèo với cái câu thần thánh được các thầy cô phán thành tuyên ngôn tố cáo chế độ phong kiến là tào lao : AI CHO TAO LƯƠNG THIỆN .Các thầy cô giáo cứ khai thác câu này để phán đủ thứ cáuixấu xa của bọn PK ,TD thuộc hàng kinh điển …Té ra hồi đó giờ toàn hs Việt toàn nghe lời ông chửi đổng không hà , tôi cũng thế .Nay nhờ Trung Kiên mới biết Chí Phèo không lương Thiện là do chí phèo không chịu lương thiện chứ không ai làm cả .Dù so sánh như thế khập khiển ,nhưng về bản chất xã hội thì không nhất thiết khác nhau .
      Cũng như thế chú Đăng ở cần thơ là do Tâm Thần ,kém chuyên môn là tại chú Đăng chứ không phải tại đại ca của chú nhé ,hé hé

      • Trung Kien says:

        – Bạn Loan nói hoàn toàn đúng, Chí Phèo hoàn toàn không muốn lương thiện. Cả làng Vũ Đại mấy trăm, hàng ngàn con người, tại sao chỉ có một mình Chí Phèo rạch mặt ăn vạ?
        – Về Bạn Đăng ở Cần Thơ: Đây chỉ là mâu thuẫn cá nhân giữa bạn Đăng và ông Hiệu trưởng củ chuối, nếu bạn ấy bị vùi dập thì tại sao lại được cấp tiền cho đi học? Tại sao được quy hoạch lên Hiệu phó?

    • Trần Đình Phòng says:

      Bổ sung thêm với bạn Trung Kiên: ĐỪNG ĐỔ TẠI
      Luật sư bị côn đồ đánh vì bụi Chương Mỹ, đừng đổ tại công an.
      Chết trong đồn công an vì rửa bát bẩn, vì treo cổ, đừng đổ tại công an.
      ……..

  61. Xuân Phương says:

    Bài này bác Tổng cua viết rất chí lí.
    Hình như bác Tổng có bồ ở Ba Lan hay sao ấy? nấn ná mãi tận 7 năm mới chịu về.

    • Hiệu Minh says:

      1 năm học tiếng, 5 năm đại học, 6 tháng thực tập, 6 tháng… không nói 🙂

      Bằng của Warsaw University tôi được cấp được coi là đại học + master. (magisterski).

  62. Dân gian says:

    Tôi tin rằng nhà cầm quyền hiện nay từ bỏ con đường đang đi, chuyển sang chế độ tự do dân chủ kiểu Mỹ thì sẽ xảy ra hiện tượng hội tụ chất xám tại quê hương VN ngay tức thì.

    Nhưng có lẽ đó chỉ là giấc mơ thôi. Bởi vì “vua tập thể” liệu có chịu từ bỏ ngai vàng? Vua này sẽ bị lịch sử xếp vào dạng gì: Tham lam; ngu dốt; bạo chúa…

  63. TranVan says:

    “…
    Việt Nam là nơi “đất lành” thì “chim sẽ đậu”, cả chim nội lẫn chim ngoại. Cần có chính sách tốt về kiều dân, visa hay quốc tịch mềm dẻo, sở hữu tài sản công bằng, luật về đầu tư nước ngoài thông thoáng có tính đến yếu tố người Việt, không phân biệt nguồn gốc, đánh giá con người qua khả năng hơn là lý lịch….

    ______

    Ôi, thế là thiên đường trên hạ giới. !!!!

    Trong khi chờ đợi tôi chỉ mong :
    – Bớt dân oan
    – Bớt chà đạp người có ý kiến khác với đường lối chính thống
    – Bớt CA thật hay giả tung hoành hay lộng hành
    – Bớt hàng hóa và thực phẩm độc hại
    – Bớt (bội) thu phí nơi học đường
    – Bớt phải lo sốt vó trong mùa tựu trường của con em.
    – Bớt ra giá (phong bì) khi cần đến giấy tờ
    – Bớt phải chờ lâu mỗi khi ốm đau và nhất là bớt gặp phải BS hay thuốc … dỏm .
    – Bớt phải thấy mất đất, mất biền, mất nhà, ….
    – ….
    – Và sau cùng là bớt ……. kẹt xe hay gặp phải xe hung thần , nhồi nhét !

    Chắc là bớt bớt quá nhiều ? 🙂

  64. huu quan says:

    Em chưa đi du học nên không biết Tây về nước thì thành bò, nhưng bản thân em khi học ra trường, quyết về tỉnh nhà Lâm Đồng để góp phần xây dựng quê hương. Sau khi trình đủ hồ sơ từ bằng đại học, chứng chỉ tiếng Anh lẫn vi tính, sau 2 tuần đã được gọi đi làm. Lên tỉnh nhận giấy, té ra thằng điều động mình chính là thằng đang học năm 2 tại chức ở cùng trường và đã từng được em giúp làm bài nhiều lần vì… ngu. Giờ gặp ân nhân, nó bảo: “Tao phân cho mày vô huyện xã gì đó (Em quên mất tên) thuộc Lạc Dương làm, mức lương là….” Em biết cái xã nghèo đó, đi bộ vô cả ngày mới tới, toàn dân tộc ít người. Em bèn hỏi lại: “Chứ cái bằng Anh văn, vi tính để xử dụng cho dân tộc à?” Nó giở giọng: “Mày là thanh niên, phải đi sâu đi xa như thế thì mới đúng tinh thần thanh niên.” Nghe nói thế, em biến luôn không thèm nhận quyết định.
    Đành chọn cách mò xuống Sài Gòn kiếm ăn như bao người khác, may mà cũng tạm đủ cái ăn rồi trở thành dân Sài Gòn.

  65. dqhai says:

    Nói nôm na là bẩn tính thì đếch dùng được người tài, chưa nói đến chuyện vật chất. Ai đời cứ suốt ngày họp hành nghe tòan điều lăng nhăng vô bổ, đấu đá vớ vẩn.Người tài trở về làm gì. Cá nhân họ thì lỡ dỡ cả một đời. Nước nhà thì cũng chả hưởng được từ họ điều gì. Tốt nhất cứ ở nơi nào mà cá nhân đó phát triển tốt nhất thì ở. Có kinh nghiệm, có đủ tiền rồi về cống hiến cho đất nước cũng chưa muộn. Khi có đủ tiền rồi cống hiến dê hơn nhiều. 1 là vẫn đơn thuần làm khoa học không vướng bận đấu đá vì không bị quan tâm đến kinh tế. 2 Là biến khoa học thành kinh doanh và lấy kinh doanh nuôi khoa học càng tốt.

  66. befaitu says:

    Bài viết của bác Chủ hang đã chả cũng nêu hiện trạng và giải pháp là gì. Hiện trạng đúng y, giải pháp khá ngon lành cành đào, hợp lý và có vẻ cũng được mấy ảnh hô hào, áp dụng, triển khai nhưng đâu lại vào đấy. Thế là thế nào? Nút thắt nằm ở đâu mà loay hoay mãi thế. Cứ như thể xã hội này như người rơi vào hố bùn, nơi càng giẫy, càng sai lầm, càng chìm sớm. Sợ, không vùng vẫy thì nằm im thế cũng chìm cũng nghỉm và chết!
    Nào ai cãi thành ngữ “nhà dột từ nóc”. Nếu đúng thì phải sửa từ nóc có phỏng? Iem mơ là vầy:
    Đầu tiên quy định ngoài các đãi ngộ như trước thì phải công bố mức lương tứ trụ 200kUS/năm. Lương thành viên BCT: 180kUS/năm. Lương 2-300 UVTW từ 130-150kUS/năm. Em tính rồi, với mức lương này, 90 triệu con dân phải trích tiền thuế trả cho họ đâu 200 triệu US/năm cho một nhiệm kỳ 5 năm của mấy ảnh. Số tiền này quá, quá nhỏ bé nếu cứ để mấy ảnh tham nhũng như thời gian qua, số tiền tính sơ sơ cũng cả chục tỷ USD.
    Tất nhiên, rủi ro là dù lương cao nhưng vẫn có anh cái bụng nó bị thủng, ăn không biết no, vẫn tham đấy. Xong rủi ro này chấp nhận được và theo thời gian sẽ thoái hóa.
    Khi danh chính, ngôn thuận với mức lương cao, đủ sống với trách nhiệm mình gánh vác, mấy ảnh sẽ ăn nói với dân trong vị thế khác, khi ký hợp đồng sẽ bớt tâm tư nhớ về “hoa hồng”. Khi thấy đồng đội mình nó nhúng tràm thì sẽ nổi giận vì cái thằng tham thế không biết, sẽ bị xử nghiêm thôi, trả bao che mấy và cũng ít anh nọ, quà cáp anh kia để mà tình nghĩa với nhau, bênh nhau.
    Với các vụ việc cụ thể dùng tiền ngân sách, tiêu chí là chất lượng, thời gian rồi mới đến giá thành. Giả sử hai tiêu chí thời gian, chất lượng ok mà giá thành cao thì khi ấy đưa ra hội đồng hay công luận quyết. Khi mọi người đều thấy nên quyết phương án giá cao thì chủ đầu tư cứ thế mà làm. Ơ khi vẫn còn cơ chế Nhà nước, nếu minh bạch như thế thì mấy anh lãnh đạo dự án này đói à, thế cũng không ổn. Và để giải quyết bài toán này, đến lượt các anh giám đốc dự án cũng được hưởng mức lương tương ứng với chất lượng, tổng mức đầu tư dự án. Khi đó, việc tham nhũng sẽ giảm bớt vì ai thấy mình cũng được trả công xứng đáng. Nhà thầu thì có lời, không phải bỏ thầu giá thấp, quan chức chủ dự án có mức lương cao và quan trọng nhất nhân dân không phải đóng thuế, phí để bù vào tham nhũng do các công trình đội vốn, chất lượng chưa làm xong đã “chờ lún”, chờ hỏng làm lại.
    Ví dụ nhỏ nữa. Cái anh đóng dấu vệ sinh an toàn thực phẩm ngoài chợ. Đây là công việc giản đơn nhưng đòi hỏi chất lượng, sự trung thực phải rất cao, nếu không từ mâm cơm ra nghĩa trang rất gần. Thực tế hiện tại, chỗ nào cũng có người đóng dấu mà độ an toàn chả yên tâm gì. Khi đó, cơ quan chức năng sẽ gom lại ít người đóng dấu thôi, và đóng là bảo đảm. Nhân lực ít, chất lượng cao thì thay vì lương trả cho nhiều người chỉ phải trả cho vài người. Cũng số tiền ấy nhưng kết quả công việc khá lên, chất lên.
    Rồi sẽ có người dôi dư và rồi họ hay xã hội cũng sẽ sắp xếp tạo công ăn việc làm hợp lý và đó là hệ quả tất yếu. Trước mắt anh nào, việc gì là được việc đó thay vì ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc..
    Đến khi mà lãnh đạo no thì họ sẽ lo để mời gọi những người tài ở lại, quay về phụng sự tổ quốc thôi. Hiện tại, họ vẫn đang lúng túng, loay hoay, hình thức giả tạo như ngày nào, làm chuyện tào lao như kêu gọi tinh thần THI ĐUA vớ vỉn. Đơn giản dân toàn đòi hỏi họ phải thế này, thế khác mà không chính tắc lo cho họ mức lương khủng – mức lương chống tham nhũng.
    Túm tóc lại. Sửa nhà dột từ nóc bằng phương án: MỨC LƯƠNG CHỐNG THAM NHŨNG như rứa đo (học Bọ Lập), thế đó!

  67. trungle118 says:

    chuyện người tài là cái vòng lẩn quẩn, nếu cho thi công chức đàng hoàng như Hàn, Sing thì 20, 30 năm là mất đảng, không cho thi thì chỉ có 5C mới có ghế ngồi được. có người tài bằng minh bạch sẽ mất đảng, không cho người tài vô thì dân nổi dậy cũng mất đảng. nói chung thế nào cũng chết, nhưng hình như các bác nhà ta đang chọn con đường thứ 2.

  68. nguyễn học dân says:

    nếu không có thủ đoạn thì hiền tài suốt đời không ngóc cổ lên được sánh vai cùng các trí ngủ có đầy ở bộ máy cầm quyền hiện nay,thấp nhất ở cấp xã hiện giờ cũng có thạc sĩ học qua đào tạo từ bổ túc trung học phổ thông tới đại học từ xa.có thơ vui về mấy ông hay lòe thiên hạ bằng cấp của mình như sau:Chả thấy ông học bao giờ-Mà in danh thiếp TS rõ oai-TS thì có gì sai-Thợ sơn thợ sắt ông hai TS….Rõ là hão nhưng khi giới thiệu họ thiếu TS thì người tổ chức hội nghị ấy cầm chắc bị nhắc nhở về tội không nêu kèm danh vị TS trước tên họ…hi hi…….

  69. Hiệu Minh says:

    Còm này bên FB rất đau

    Phạm Phương: Có họa sỹ từng nói đại ý: Tôi không chắc Nguyễn Sáng sống ở Châu Âu có tài năng bằng Picasso hay không, nhưng tôi chắc nếu Picasso sống ở Việt Nam thì tài năng chỉ băng Nguyễn Sáng là cùng.

    Hiệu Minh: Người ta bảo ngày xưa con bò sang Đông Âu và Liên Xô cũng thành tiến sỹ. Thời nay tiến sỹ Tây Âu về VN một thời gian cũng thành con bò 😥

    • HỒ THƠM1 says:

      Cũng tương tự như vậy, “giáo sư Ngô Bảo Châu ở lại Pháp và sau này sang Mỹ định cư, nhờ đó mà ông đã “bổ đề” và được giải toán học Fields. Nếu ở Việt Nam “với cái bút chì và tờ giấy”, ông chỉ có nước …”bổ củi” mà thôi!

  70. Trung Hiếu says:

    Học giỏi làm hay mà không có “bản lĩnh chính trị vững vàng” thì đừng hòng nắm giữ các vị trí chủ chốt trong các cơ quan nhà nước. Các anh các chị học giỏi chuyên môn nhưng không có cái bản lĩnh chính trị này thì đừng bao giờ apply và các vị trí của nhà nước nhé. Ở Việt Nam, bản lĩnh chính trị thì phải học ngay của những người trong gia đình là tốt nhất. Nhìn thực tế mấy năm gần đây, có một số anh chị là con em những nhà lãnh đạo có bản lĩnh chính trị nổi tiếng của VN đều quay về làm việc trong nước và đều thành công cả. Có thể nói bản lĩnh của cha mẹ đã truyền lại cho con cháu.
    Những người chưa có bản lĩnh chính trị thì có thể phải tìm cách để có cái bản lĩnh này. Cách nào thì nhà cháu không biết. Nhờ các bác các chú trên này dạy cho. Hehe

    • Hiệu Minh says:

      Không có bản lĩnh chính trị thì lấy con gái/con trai của nhà có bản lĩnh chính trị. Đó là một kế buôn vua lãi nhanh mà vốn chỉ cần mỗi cái mồm.

      • Xôi Thịt says:

        Cái mồm không thì không đủ đâu 😉 . Các cụ đã có câu

        Làm trai cho đáng nên trai
        Đã làu kinh sử, lại dài con q

        😀

      • Trung Hiếu says:

        Cũng là kế hay. Tuy nhiên cháu nghĩ là muốn thông gia với nhà có bản lĩnh chính trị thì chỉ mối cái mồm e là không ăn thua đâu ạ. Hehe

      • Hiệu Minh says:

        Trai khôn lấy vợ đặt vòng
        Gái khôn lấy chồng thắt ống dẫn tinh

        Trung Hiếu cứ thế mà theo 😛

      • Dân gian says:

        Chuyện thật… tưởng như giả tưởng:
        Cạch, cạch…
        Bí thư: Vào đi!
        Khách: Dạ chào anh ạ… Anh ơi, nhiệm kỳ tới… cái chức giám đốc sở… dạ liệu em có được chiếu cố không ạ?
        Bí thư: Cậu thì chuyên môn cũng được nhưng bản lĩnh chính trị thì còn kém.
        Khách: Bản lĩnh… em có đây ạ. Anh xem?
        Bí thư: Có bây nhiêu thôi à? Cái cậu vừa vào trước cậu bản lĩnh nó gấp ba lần cậu nhé mà tôi còn băn khoăn. Về rèn luyện thêm đi nhé!
        Khách: 😦

  71. Xôi Thịt says:

    Lão chẳng hiền cũng chẳng tài nên lại càng phải cố mà đi 😅😂😓

%d bloggers like this: