Thăm làng Nghĩa Chử của anh Nguyễn Đức Lưu

Cây đa lá cờ. Ảnh: HM

Cây đa lá cờ. Ảnh: HM

Cuối tuần rồi, anh Nguyễn Đức Lưu (công ty Hanvet) rủ về quê anh ở làng Nghĩa Chử (Thụy Duyên, Thái Thụy, Thái Bình) và dự lễ Giỗ tổ họ Nguyễn Phạm của anh. Từ Hà Nội theo đường cao tốc Pháp Vân – Cầu Giẽ – Ninh Bình, rẽ ra đường liên tỉnh 21B, qua tp Nam Định, Thái Bình, thêm vài chục km là đến.

So với Ninh Bình có núi non xen kẽ, Thái Bình có vẻ đơn điệu, sản phẩm nông nghiệp có lúa, ngô, khoai, gần biển có chút thủy hải sản như cua, tôm, don, dắt… Nơi đây là vùng trù phú bậc nhất miền Bắc. Đường xá liên tỉnh hai chiều nối giữa hai tp nên đi khá nhanh, hơn 2 tiếng đã đến quê anh. Hai bên đường lúa đã thu hoạch xong còn trơ gốc rạ, mầm lúa mọc xanh mát mắt, lác đác những con bò gặm cỏ, làng quê thật thanh bình. Ai không có quê để về thăm thật là đáng tiếc.

Với diện tích 256km², 267 ngàn dân, mật độ dân số: 1.040 người/km², có bờ biển dài 27 km, giáp Tiền Hải, Kiến Xương, Đông Hưng và Quỳnh Phụ, huyện Thái Thụy được ghép bởi hai huyện Thái Ninh và Thụy Anh từ năm 1969.

Giống như cách đặt tên địa phương ở nhiều nơi, các xã của Thái Ninh bắt đầu bằng chữ Thái như Thái Giang, Thái Sơn, Thái Hà, Thái Hưng… trong khi các xã của Thụy Anh bắt đầu bằng chữ Thụy như Thụy Chính, Thụy Dân, Thụy Thanh… Có thể đoán xã Thụy Duyên với 5000 dân của anh Lưu thuộc về huyện Thụy Anh có từ thời Pháp.

Theo gia phả họ Nguyễn Phạm, làng Nghĩa Chử  từ xa xưa có tên là làng Hoa Chử (làng Dứa) nhưng sau bao thăng trầm “đổi họ thay tên”, ghép tỉnh, ghép huyện, rồi lại tách, làng có tên chính thức từ năm 1956 cho tới nay.

Đi quanh làng chút thấy đường xá đã bê tông hóa, nhà tầng xây kiểu thành phố, nhưng đường ngang ngõ tắt vẫn kiểu làng quê, tường gạch rêu phong vẫn còn. Ao tù nước đọng, nhà vệ sinh kín đáo, chuồng lợn xây nhưng mùi “đặc quê” vẫn thoảng đâu đó.

Cũ và mới đan xen. Ảnh: HM

Cũ và mới đan xen. Ảnh: HM

Đồng quê đang đợi vụ Đông Xuân, dân tranh thủ trồng các loại hoa mầu, ngô, khoai, phổ biến nhất là bí xanh có vẻ chịu được úng và khô hạn. Hai bên đường trồng ớt, cà chua, chẳng có miếng đất nào để thừa. Thấy một bác hái ớt, hỏi giá bao nhiêu, bác bảo, bèo lắm, 10.000đ/kg, hái cả rổ mới được vài chục.

Thái Bình vẫn còn phong tục đua nhau xây mồ mả hoành tráng, chi nhiều tiền của cho thế giới âm thay vì đầu tư cho giáo dục hiện tại để giúp tương lai. Nhìn quanh làng cũng thấy “điện đường trường trạm” khá tốt. Đường ra ruộng trải bê tông, dân đi xe máy làm đồng. Trẻ con người lớn ăn mặc lành lặn, cảm giác đói nghèo qua rồi.

Đầu làng có cây đa tương truyền đã sống hơn thế kỷ, gọi là cây đa lá cờ để kỷ niệm khi ông Nguyễn Phạm Mãn là bố của anh Lưu trèo lên cắm cờ đỏ sao vàng vào mùa Thu 1945 lúc ông 25 tuổi.

Theo gia phả của dòng họ Nguyễn Phạm, năm 1836, cụ Trần Văn Rỡ ở thôn Bứa bên Đông Hưng có hai người vợ và 4 người con. Không hiểu vì lý do gì mà bà vợ hai phải bỏ đi dù đang mang thai con 4-5 tháng, sang làng Dứa (Nghĩa Chử ngày nay) sinh sống tại nhà ông mõ làng. Tại đây cụ sinh ra con trai và đặt tên là Trần Văn Lẫm và sau này đổi họ thành Nguyễn Phạm Lẫm. Đó chính là ông tổ 4 đời của anh Lưu. Giỗ tổ chính là ngày giỗ cụ Nguyễn Phạm Lẫm. Gia phả có cả năm tháng cụ tổ ra đời là một thành tựu về ghi sử dòng họ.

Giỗ tổ được tổ chức trang trọng. Ảnh: HM

Giỗ tổ được tổ chức trang trọng. Ảnh: HM

Bố của anh Lưu (Nguyễn Phạm Mãn) là cháu nội 3 đời của cụ Nguyễn Phạm Lẫm. Ông già hoạt động và tổ chức cách mạng đầu tiên trong vùng, bị Pháp bắt và bắn chết tháng 3-1950 khi anh Lưu vẫn trong bụng mẹ. Anh có hai chị Loan và chị Phượng tên rất đẹp và hiếm vào những năm 1950.

Cha mất, mẹ anh ở vậy từ năm 30 tuổi, nuôi ba con khôn lớn và thành đạt. Đi Bulgaria về (1986-1987) có tới nhà anh Lưu chơi, tôi biết bà lúc còn sống, tuy bà lúc đó bị Parkinson, tỉnh táo, hiểu con cái nhưng bệnh tật kéo dài do suốt một đời tần tảo, nên cụ ngại giao tiếp. Đó là chưa kể thời cải cách ruộng đất, dòng họ bị ly tán, bị qui kết, mất hết của cải, người góa phụ không ít khổ đau, may mà chưa hóa đá, một câu chuyện thấy bất kỳ ở nơi nào trên đất nước này.

Trên đường về quê, mấy chị em dừng lại để viếng mộ người cha. Lần nào đi qua anh cũng vào thắp hương, tình máu mủ gắn kết sâu lắng dù con không biết mặt cha. Nghĩa trang liệt sỹ của xã khá đẹp, sạch sẽ, có hàng lối.

Xem gia phả mới biết anh Lưu thành đạt nhất, có học vị tiến sỹ về thú y, hiện là PGĐ công ty Hanvet nổi tiếng, đứng đầu bảng trong dòng họ. Anh tổ chức lễ giỗ tổ đâu vào đó, mọi người kính nể, có thể đoán anh được coi là sự tự hào của họ Nguyễn Phạm với mấy trăm con cháu hiện sinh sống từ Thái Nguyên, Hà Nội, Hải Phòng và các tỉnh phía Nam.

Cụ 91 tuổi và cháu Hải Minh 3 tuổi. Ảnh: HM

Khoảng cách thế hệ (Cụ Tư 91 tuổi và cháu Hải My 3 tuổi). Ảnh: HM

Ngủ ở đó một đêm tại nhà người em họ của anh Lưu và cũng là một bạn đọc yêu mến hang Cua. Chị là giáo viên, anh là sỹ quan đã phục viên. Hai anh chị chất phác và niềm nở với khách. Anh là con trai của người chú ruột của anh Lưu, hiện cụ đã 91 tuổi nhưng minh mẫn lạ thường. Mắt sáng, giọng khỏe và ấm, đi lại nhanh nhẹn, tối trước hỏi tên hôm sau vẫn nhớ vanh vách. Cụ giới thiệu với cả họ, đây là anh Hiệu Minh, Việt kiều Mỹ về dự giỗ tổ, nghe rất sướng.

Lễ tổ chức khá công phu, tối trước viếng mộ tổ, hôm sau cả sáng làm đủ các thủ tục, đọc lịch sử dòng họ, rồi từng chi làm lễ dâng hương, tặng quà cho các cụ trên 75 tuổi, tuyên dương các cháu học giỏi, vào đại học hay được phần thưởng quốc gia. Các cụ kêu gọi mỗi xuất đinh (con trai 18 tuổi trở lên) đóng 500 ngàn cho chi tiêu được mọi người đồng tình.

Tối hôm trước, hội đồng gia tộc họp tới khuya để bàn phương hướng trong vài năm tới, quyết định khen thưởng cháu nào, ghi nhận công trạng con cháu ra sao, sửa nhà cửa, mua đồ cúng.. Mình nằm nghe trộm ngay giường bên và nghĩ, dòng họ này sẽ giữ được truyền thống vì sự minh bạch và công bằng.  Họ có thể không giầu tiền bạc như các dòng họ có đại gia nhưng sự đoàn kết và rõ ràng trong quản lý sẽ giữ được tên tuổi Nguyễn Phạm có cụ tổ sinh ra ở nhà người mõ làng.

Gia tộc có rất nhiều các cụ bà còn răng đen, chít khăn như ngày xưa, thật hiếm. Các cháu thanh niên hiện đại hơn, smart phone, xe hơi, xe máy đời mới để chật ngoài đường. Một sự pha trộn giữa quá khứ và hiện tại, có thể đoán được tương lai.

Các cụ bà răng đen chít khăn. Ảnh: HM

Các cụ bà răng đen chít khăn. Ảnh: HM

Tôi có vài người bạn thân, trong đó có vợ chồng anh Lưu và chị Chinh. Các cháu Bin và Luck về Hà Nội được anh chị đưa đi Hạ Long, lên Tam Đảo, ra Đồ Sơn. Hè vừa rồi cu Luck được hai bác cho đi nghỉ biển không cần bố, lên Thái Nguyên một mình với bác Lưu. Hai bác coi các cháu như con trong nhà. Về quê thấy anh Lưu đối xử với các cháu khác cũng thế, người hiếm.

Hồi bên Sofia (Bulgaria – 1986) tại nhà người bạn trong ký túc xá, tôi lọ mọ một mình gói hàng vải vóc, thuốc analgin để gửi về Việt Nam. Anh Lưu đi qua thấy lạ vì thường gói hàng có đông người cùng cảnh. Anh hỏi han và chẳng nề hà giúp đóng mấy kiện rất nhanh, từ đó thân nhau. Sau này thấy có nhiều thứ chia sẻ chung tới nay đã 30 năm.

Năm 1987, tôi về Hà Nội tới thăm chị Chinh ở tập thể trên đường Trường Chinh trong căn hộ cấp 4 lụp sụp, nước ngập tới cổ chân, nhà vệ sinh công cộng phân nổi lềnh bềnh, khách vào nhà phải trèo lên giường. Từ một cơ ngơi như thế, anh chị vượt lên, hiện có nhà cửa đàng hoàng, dù về hưu nhưng vẫn cống hiến cho nền thú y nước nhà.

Cháu Vân và mẹ Chinh cùng một bạn. Ảnh: HM

Cháu Vân và mẹ Chinh cùng họ hàng vui gặp mặt. Ảnh: HM

Anh Lưu hơn tôi ba tuổi nhưng coi nhau như bạn đồng lứa, hiểu mọi chuyện mà không cần nói nhiều. Một lần bên Sofia tôi qua phòng anh mượn cái áo véc để gặp giáo sư. Anh đưa luôn, nhưng chợt nghĩ gì đó liền gọi giật lại, bảo quên gì đó trong túi. Tôi cười đùa, chắc cái bao cao su chứ gì. Lão cười ha ha và đúng thật. Anh bảo dùng cái này để thí nghiệm gì đó trên gà chó nhưng sợ tôi hiểu lầm.

Về quê lần này càng thấy quí trọng anh chị vì biết thêm nơi sinh ra những người chất phác, hiền lành, dù đi xa, giầu có và thành đạt vẫn không quên nguồn gốc, thương yêu cha mẹ dù các cụ đã về nơi chín suối.

Cháu Vân là con gái lớn, từng du học bên Hàn Quốc, hiện cũng theo nghề thú y của bố. Cháu đã lấy chồng và có con gái Hải My gần 3 tuổi. Gửi ở trường mẫu giáo có xe 24 chỗ đưa đón vì hai vợ chồng cũng khá.

Hè vừa rồi một lần lên xe để đi học, Hải My khi đó mới 31 tháng tuổi lại ngủ quên ở ghế cuối. Bác tài không biết, sau khi thả các cháu ở trường đã đưa xe về bãi, đóng cửa xe và để xe ở giữa nắng trưa hè.

Ông ngoại Lưu và cháu Hải Minh. Ảnh: HM

Ông ngoại Lưu và cháu Hải My. Ảnh: HM

Tỉnh dậy không thấy ai, mồ hôi ướt đầm vì sức nóng trong xe đóng kín vào 10 giờ sáng mùa hè, nếu cháu hoảng loạn, sợ và ngất đi, chưa biết sự thể ra sao. Nhưng Hải My bình tĩnh tìm chốt cửa xe, mở ra, tự đi ra chỗ các bà bán hàng xén cách đó 50m từ giữa bãi đỗ xe rộng mênh mông.

Các bà tìm ra số điện thoại của mẹ trong ba lô của cháu, hốt hoảng gọi, khi đó nhà trường mới biết là quên cháu. Điều đặc biệt, cháu chỉ khóc khi nhìn thấy mẹ. Thật hú hồn, nhưng cũng chứng tỏ, con cháu dòng họ Nguyễn Phạm có chí vượt khó từ tuổi ấu thơ.

Viết mấy dòng này để cảm ơn sự hiếu khách của gia đình anh Tuấn, anh Lưu và dòng họ Nguyễn Phạm đã để lại trong lòng du khách những ấn tượng tốt đẹp. Làng quê ở đâu cũng đầy kỷ niệm, một cái gốc để con cháu vươn xa tới những chân trời lạ, nếu có dịp lại quay về với cố hương.

Hiệu Minh. 21-11-2015

Lễ giỗ tổ. Ảnh: HM

Lễ giỗ tổ. Ảnh: HM

Bàn thờ tổ. Ảnh: HM

Bàn thờ tổ. Ảnh: HM

Bái tổ tiên để biết ơn dòng họ. Ảnh: HM

Bái tổ tiên để biết ơn dòng họ. Ảnh: HM

Cà họ rất vui ngày gặp mặt. Ảnh: HM

Cà họ rất vui ngày gặp mặt. Ảnh: HM

Mừng thọ các cụ. Ảnh: HM

Mừng thọ các cụ. Ảnh: HM

Tuyên dương các cháu học giỏi. Ảnh: HM

Tuyên dương các cháu học giỏi. Ảnh: HM

Chi 1. Ảnh: HM

Chi 1. Ảnh: HM

Khu mộ liệt sỹ. Ảnh: HM

Khu mộ liệt sỹ. Ảnh: HM

Anh Lưu viếng mộ cha. Ảnh: HM

Anh Lưu viếng mộ cha. Ảnh: HM

Ba chị em Loan, Phượng, Lưu. Ảnh: HM

Ba chị em Loan, Phượng, Lưu. Ảnh: HM

Khu mộ của dòng họ Nguyễn Phạm. Ảnh: HM

Khu mộ của dòng họ Nguyễn Phạm. Ảnh: HM

Bà cháu. Ảnh: HM

Bà cháu. Ảnh: HM

Cụ bà cao niên. Ảnh: HM

Cụ bà cao niên. Ảnh: HM

Chỉ đạo con cháu. Ảnh: HM

Chỉ đạo con cháu. Ảnh: HM

Bạn đọc hang Cua - Tuan Nguyen. Ảnh: HM

Bạn đọc hang Cua – Tuan Nguyen. Ảnh: HM

Độc gia

Độc giả hang Cua. Ảnh: HM

Khách dự. Ảnh: HM

Khách thành phố. Ảnh: HM

Khách quê. Ảnh: HM

Khách quê. Ảnh: HM

Nụ cười lão làng. Ảnh: HM

Nụ cười lão làng. Ảnh: HM

Tương lai của dòng họ. Ảnh: HM

Tương lai của dòng họ. Ảnh: HM

Sinh viên Bách khoa HN. Ảnh: HM

Sinh viên Bách khoa HN. Ảnh: HM

Sinh viên Sài Gòn. Ảnh: HM

Sinh viên Sài Gòn. Ảnh: HM

Làm dâu dòng họ. Ảnh: HM

Làm dâu dòng họ. Ảnh: HM

Cháu chơi Iphone. Ảnh: HM

Cháu chơi Iphone. Ảnh: HM

Bà 70 cũng không kém. Ảnh: HM

Bà 70 cũng không kém. Ảnh: HM

Các facebookers. Ảnh: HM

Các facebookers. Ảnh: HM

Thế hệ tương lai. Ảnh: HM

Thế hệ thứ 6. Ảnh: HM

Nối dõi tông đường. Ảnh: HM

Nối dõi tông đường. Ảnh: HM

Hoa hậu tương lai. Ảnh: HM

Hoa hậu tương lai. Ảnh: HM

Đồng quê. Ảnh: HM

Đồng quê. Ảnh: HM

Rêu phong cổ kính. Ảnh: HM

Rêu phong cổ kính. Ảnh: HM

Trái ngọt cho đời. Ảnh: HM

Trái ngọt cho đời. Ảnh: HM

Mai vàng đã nở. Ảnh: HM

Mai vàng đã nở. Ảnh: HM

Thanh bình Nghĩa Chử. Ảnh: HM

Thanh bình làng Nghĩa Chử – Goodbye và hẹn gặp lại. Ảnh: HM

Đọc thêm

Advertisements

118 Responses to Thăm làng Nghĩa Chử của anh Nguyễn Đức Lưu

  1. Lê Nguyên says:

    Về Thái thụy mùa này anh Cua nhớ qua Diêm điền xơi thử món cá khoai nấu rau bầu đất và gỏi nhệch. Ăn 1 lần chắc nghiền luôn.

  2. ngavoi77 says:

    Cám ơn anh Cua. Đọc bài này thú vị, hiểu thêm về gia phả bởi Voi không có ý niệm về gia phả, chỉ biết tới ông bà nội ngoại là hết, dường như trong miền Nam người ta ít để ý chuyện này?! Em chưa từng được nhìn thấy cuốn gia phả của dòng họ mình, bên nội cũng như bên ngoại. Những gì được biết chỉ là qua lời kể chắp nối của người lớn tuổi. Cũng đã có một lần, Voi lần mò theo lời kể đi tìm lại họ hàng bên ông ngoại (ông ngoại bị Pháp chặt đầu khi mẹ còn trong bụng bà ngoại) ở Hải Phòng rồi Hải Dương. Bỏ cuộc sau mấy ngày lang thang vì thông tin không được rõ. Ai hỏi quê ngoại thì bảo Việt Trì, theo bà ngoại vì không rõ quê ông ngoại ở đâu Hải Phòng và có chính xác Hải Phòng không hay Hải Dương.. Mất một gốc 😛

    Việc giỗ chạp trong nhà cũng chỉ thấy cúng ông bà nội trở xuống, trên nữa thì không thấy. Mỗi lần giỗ chạp, bà con họ hàng cũng về đông, nhưng Voi thú thật là mình có lỗi khi không thể nhớ hết được mọi người. Cô dì chú thím anh chị bị Voi xưng hô lộn tùng phèo. Mọi người cũng chỉ cười xòa hoặc cốc đầu mình mắng yêu, chẳng ai nỡ trách cái đứa bị chập chập, chết hụt 😀 Chỉ biết, khi họ hàng và xóm giềng có chuyện gì thì gia đình mình lớn nhỏ sẳn sàng chia sẻ, giúp đỡ, vậy là được. Mẹ cũng dặn rồi, “Mẹ chết thì đám ma nên cười, có đàn ca múa hát chi đó cho vui, xong rồi đốt luôn cho đỡ chật đất!” 😀

    Nguồn gốc con người là điều trọng, nhưng suy cho cùng mỗi người con sống như thế nào với chính mình, với gia đình và xã hội mới là điều quý giá. Ý nghĩa cuộc đời và sự tự hào nằm ở mỗi con người, không nằm trong gia phả. Dĩ nhiên, có được cả hai là một niềm hạnh phúc.

    Quý anh Nguyễn Đức Lưu, một người anh chân tình và luôn quan tâm người khác 🙂

  3. Trần says:

    Xin khuân vác về đây, bài này rất hay:

    Hãy chống Trung Quốc bằng sức mạnh ý chí
    RFA Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok 29-11-2015

    Báo chí Trung Quốc lại tiếp tục gây hấn Việt Nam với những bài viết cho rằng Bắc kinh có thể tấn công thành phố Hồ Chí Minh chỉ trong vòng 1 giờ từ đảo Chữ Thập, nơi họ công khai xâm chiếm của Việt Nam trước đây. Hành động khiêu khích nước lớn này xảy ra liên tục nói lên điều gì khi Việt Nam luôn luôn nhẫn nại chịu đựng? Mặc Lâm phỏng vấn Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược thuộc Bộ Công an để tìm hiểu thêm quan điểm của một chuyên gia nghiên cứu về Trung Quốc.

    Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng báo chí Trung Quốc đang có chiến dịch khiêu khích Việt Nam khi hàng loạt bài viết cho rằng từ đảo Chữ Thập quân đội của họ có thể triển khai tấn công TP-HCM chỉ trong vòng 1 giờ đồng hồ, ông nghĩ thế nào về những luận điệu này và phía sau nó là gì ạ?

    Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì đây không có vấn đề gì mới. Sách lược của Trung Quốc chưa kể lịch sử 4.000 năm với họ, chỉ kể từ mùng 1 tháng 10 năm 1949 tới giờ và có lẽ mãi mãi về sau cũng thế thôi.

    Trước hết chúng ta phải nhận diện họ là ai cái đã. Nói theo tiếng Nga Trung Quốc họ là ai? (китай, кто ты?) Đến giờ chúng ta vẫn mơ hồ về chuyện này, vẫn bị một cái bóng ý thức hệ nó đè lên lợi ích dân tộc. Bản chất chính quyền Trung Quốc ở Bắc Kinh hiện nay là một chính quyền theo đường lối dân tộc Sô vanh nước lớn chứ không có phần trăm nào cộng sản cả. Làm gì có cái chuyện cộng sản như ông Marx ông Lenin khuyến khích Trung Nam Hải làm cái trò vớ vẩn như vậy được? Điều thứ nhất là phải nhận thức cho rõ.

    Điều thứ hai bản chất của họ là “mềm nắn rắn buông”. Trong 2.500 năm lịch sử khi Việt Nam đứng vững thì Trung Quốc không dám lấn nhưng khi Việt Nam tỏ ra yếu kém, hèn yếu nhu nhược thì nó lấn. Đấy là quy luật mà không chỉ riêng Việt Nam cả thế giới đều thế cả chỗ nào rắn thì bỏ chỗ nào mềm thì rấn tới.

    Tôi có cảm giác rằng lãnh đạo Trung Quốc đã ngửi thấy mùi chúng ta đang lùi và đang lùi thì họ tiến thôi. Không phải bây giờ mà cách đây mười, mười lăm năm đã lùi rồi. Chuyện đe dọa tấn công thành phố Hồ Chí Minh không phải bây giờ mà trước đây họ đã có đưa ra kịch bản đánh và chia đôi Việt Nam từ Nghệ Tỉnh trở ra là một phương án, chia đôi Việt Nam từ Nam Trung Bộ là một phương án và người ta làm rất nhiều rồi chứ không phải bây giờ đâu ạ.

    Các phương án ấy chuẩn bị đầy đủ và được tung ra trên báo Hoàn Cầu và các báo khác để thử xem phản ứng của Việt Nam thế nào. Ở Việt Nam còn khối người còn sợ Trung Quốc, đến giờ phút này vẫn sợ. Cho nên đây là đòn gió nếu mà sợ thì nó làm thật, còn không sợ thì họ sẽ tính lại. Cái trò của Trung Quốc là vừa nắn vừa thăm dò nhưng cái này không có gì mới cả đâu ạ, bản chất Trung Quốc là thế rồi. Điều thứ ba tôi muốn nói là không có gì mới.

    Điều thứ tư là chúng ta phải phản đối vì chúng ta không phản đối thì họ tiếp tục. Phản đối có nhiều cách. Tờ Hoàn Cầu là báo của đảng chứ không phải là báo lá cải vì vậy Bộ ngoại giao, Ban Đối ngoại Trung ương Đảng phải gửi công hàm cho Trung Quốc hỏi họ xem tại sao các ông lại có những việc như vậy? Những việc này đi ngược lại tuyên bố của ông Tập Cận Bình đã ký với ông Trương Tấn Sang vào tháng 6 năm 2013. Nó cũng đi ngược lại tuyên bố của ông Lý Khắc Cường ký với ông Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 10 năm 2013.

    Mấy chuyện này thì phải nói chứ chúng ta im lặng như thế là sao? Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh phải gửi công hàm cho Vương Nghị yêu cầu các ông không nên tung những loại như vậy lên báo chí, làm cho người Việt Nam hiểu sai Trung Quốc và kích động lên chủ nghĩa dân tộc, nó đi ngược lại những điều các ông cam kết. Chúng ta phải phản đối chứ? Tại sao chúng ta không phản đối, thiếu gì cách? Cho nên nếu chúng ta lùi thì họ tiến, cuộc đời chỉ đơn giản như vậy thôi. Có lẽ Trung Quốc đang cảm thấy Việt Nam đang lùi đang sợ họ thì họ lấn chứ có gì đâu!

    Khi Việt Nam đứng vững thì họ không làm gì hết. Chín mươi triệu người chứ không phải 9 trăm ngàn người. Chín mươi triệu người là một khối sắt đá bất khả xâm phạm. Nhưng chín mươi triệu người rời rạc thì không bằng 900 ngàn người cố kết với nhau, quan điểm của tôi không có gì mới cả.

    Sau 44 năm tôi nghiên cứu Trung Quốc thì cái trò này không có gì. Tôi rất buồn vì không biết tại sao chúng ta không có phản ứng. Bây giờ các nhà khoa học có nói đến đâu.

    Mặc Lâm: Thưa Thiếu tướng, về câu hỏi tại sao chúng ta không có bản lĩnh có thể xuất phát từ các vấn đề yếu kém nội tại của chúng ta như vũ khí, kinh tế, tiền bạc và là một nước nhỏ cho nên chính phủ có thể là đang…

    Thiếu tướng Lê Văn Cương: Hoàn toàn không phải, hoàn toàn không phải…anh nhớ rằng năm 938 Ngô Quyền dành độc lập trong trận Bạch Đằng thì lúc ấy sức mạnh nhà Tống là hai mươi mà Việt Nam chỉ có một. Cái trận Như Nguyệt của Lý Thường Kiệt năm 1077 khi ấy phương Bắc là ba mươi mà ta chỉ một. Trận Xương Giang Chí Linh năm 1426 Lê Lợi, Nguyễn Trãi khi ấy triều đại rực rỡ nhất Trung Quốc cũng là ba mươi ba với một nhưng Việt Nam cũng vẫn thắng đấy ạ. Đấy là chưa nói trận nhà Thanh năm 1789 với Nguyễn Huệ đánh không còn cái lai quần, khi ấy nhà Đại Thanh đang ghê gớm lắm ta vẫn thắng cơ mà….cho nên không phải! không phải vì ta thiếu vũ khí, ta thiếu người.

    Có lẽ chúng ta thiếu ý chí, có lẽ như vậy. Chính cái này mới quan trọng chứ chạy theo vũ khí thì 1.000 năm nữa Việt Nam vẫn không bì với Trung Quốc được. Phải có ý chí, phải có bản lĩnh chính trị, phải có quyết tâm chính trị. Cái này Trung Quốc mới sợ chứ làm sao trang bị mà đuổi kịp họ? Trung Quốc bây giờ đứng thứ 3 thế giới sau Mỹ và Nga, họ chỉ sợ ý chí của Việt Nam thôi.

    Ý chí người dân quy tụ 90 triệu người trong nước và tám tỷ người trên hành tinh này, đấy là sức mạnh vô địch mà Trung Quốc không thể muốn làm gì thì làm được. Chứ còn mấy cái tàu ngầm thì có đủ sức răn đe gì đâu, không ăn thua. Tất nhiên vẫn phải sắm, vẫn phải có máy bay, tàu ngầm tên lửa nhưng những cái này không có ý nghĩa gì cả. Nếu như 90 triệu người mà rời rạc không quy tụ về một mối thì tất cả vũ khí đều chẳng có ý nghĩa gì hết.

    Trung Quốc không bao giờ sợ Việt Nam trang bị những loại tàu ngầm tên lửa vớ vẩn ấy. Họ sợ nhất là 90 triệu người này một khối sắt đá.

    Mặc Lâm: Xin Thiếu tướng một câu hỏi nữa là một trong các biện pháp đối phó với Trung Quốc thì người trong nước cho rằng Việt Nam nên liên minh với các nước trong khu vực để tạo thành một sức mạnh nhằm đối phó với Trung Quốc hữu hiệu hơn, ông thấy ý tưởng này đưa ra vào thời điểm hiện nay có thích hợp hay không?

    Thiếu tướng Lê Văn Cương: Thật ra mà nói thì thế này, cứ chơi bài ngửa, chỉ liên minh với Mỹ thôi chứ ASEAN như một bị khoai tây chẳng ý nghĩa gì đâu. Nga bây giờ cũng đang khốn nạn đừng hy vọng gì ở Nga nữa, lợi ích của họ là tối thượng. Ấn độ thì ốc mang mình ốc chưa nổi nữa thì làm sao? Duy nhất trên hành tinh này chỉ có mình Mỹ thôi. Mở rộng quan hệ hợp tác với Mỹ mở toang cánh cửa ra. Phải tiến tới quan hệ Mỹ Việt mà trên bạn bè dưới liên minh, cứ nói thẳng như thế.

    Trung Quốc phải hiểu thấu người Trung Quốc, Trung Quốc rất sợ Mỹ. Trên hành tinh này Trung Quốc chỉ sợ Mỹ thôi. Bây giờ cho ăn kẹo Bắc Kinh cũng không dám đụng tới Mỹ vì đụng tới Mỹ là tự sát. Bản chất của họ là dọa nạt cưỡng bức những kẻ yếu chứ còn đối với kẻ mạnh như Mỹ thì cho họ ăn kẹo chocolate họ cũng không dám đụng tới Mỹ.

    Bây giờ đặt ra cuộc thảo luận nói thẳng như thế này chứ không dấu diếm gì cả. Chúng ta không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc, hoàn toàn không, nhưng cùng tạo một sức mạnh như thế khi cần thiết thì ứng phó với hành động của Trung Quốc. Nói thẳng với Trung Quốc chơi bài ngửa: Việt Nam không liên minh với Mỹ để chống Trung Quốc nhưng chúng tôi cần sức mạnh của Mỹ để răn đe mọi thế lực ngoại bang muốn xâm lược Việt Nam.

    Nhà nước phải chơi bài ngửa với người dân, công khai và minh bạch. Với thế giới cũng thế.

    Mặc Lâm: Xin cám ơn Thiếu tướng rất nhiều về những bộc bạch này.

    …………………………………….

    *** Cảm ơn và nhiệt liệt hoan hô ông LêThiết Cương. Cực ký đắc ý câu trả lời cuối của ông!!!

    Năm 1914, WW1 nổ ra. Tổng thống Mỹ lúc đó là Woodrow Wilson tuyên bố là nước Mỹ sẽ trung lập, ông muốn tiếp tục chính sách ngoại giao mà G. Washingtonđã từng tuyên bố năm 1796:
    ”NƯỚC MỸ MUỐN LÀM BẠN VỚI TẤT CẢ CÁC QUỐC GIA VÀ KHÔNG BAO GIỜ LIÊN MINH VỚI QUỐC GIA NÀO.” Nhưng đến 2-4-1917, ông tuyên bố Mỹ tham chiến, tổng động viên trên toàn quốc. Năm 1918, mỗi tháng có 50.000 lính Mỹ vượt Đại Tây Dương đến châu Âu.

    “Mình” bây giờ ra rả nói “muốn làm bạn”, “không liên minh” này nọ, chẳng qua cũng chỉ là “học vẹt” câu của G. Washington, nhưng không thuộc bài để hiểu nước Mỹ luôn năng động và hùng mạnh, nên rất …dở dở ương ương. Không hiểu các “ông ấy” có nhớ câu: “Khôn cho người ta rái, dại người ta thương, dở dở ương ương chỉ tổ người ta ghét”. Trăm mớ lạy các “ông ấy”, đừng khôn nhà dại chợ, cha lú chú nó chớ …dại dài dài.

    • taolao says:

      Tấm ảnh đầu tiên” Cây đa lá cờ” đẹp quá. Hồn quê là đây! Còn nhân vật trong ” Khách quê” trông giống nghệ sĩ Mạc Can mấy năm về trước.

    • nguyen says:

      Thưa giáo sư Lê Văn Cương, theo tôi, còn một yếu tố rất quan trọng nữa là cộng đồng quốc tế phải làm sao để nhân dân Trung Quốc họ biết được bộ mặt thật của giới cầm quyền Trung Quốc hiện nay, là trịch thượng, sô vanh, bá quyền, lừa dân. Từ đó họ sẽ phản đối chính sách và hành động của giới cầm quyền với láng giềng, với Việt Nam. Được như vậy thì sẽ không hề đơn giản thích làm gì thì làm của TCB.

  4. HUGOLUU says:

    Tập quán viết gia phả của các dòng tộc , ngoài mặt tích cực không thể phủ nhận ;Nhìn vào đó ta biết tông tộc mình là ai .Nhưng,còn có mặt tiêu cực là làm cho tâm lý trọng nam khinh nữ cũng từ đây mà ra . Cụ nào mà sinh con một bề ,khi đoc gia phả chắc cũng không khỏi chạnh lòng .
    Bây giờ TK21 rồi nam nữ bình đẳng ,sự cống hiến của nữ giới trong gia đình cũng như xã hội là ngang nhau ,cái tư tưởng : Nhất nam viết hữu ,thập nữ viết vô không nên tồn tại ,các cụ có cao kiến gì vừa giữ được nét đẹp truyền thống vừa xóa bỏ được tư tưởng trọng nam khinh nữ không?

  5. nhắc đến tb,lại nhớ tb và ninh bình là hai tỉnh đều thờ nguyễn công trứ có công mở đất
    Nguyễn công cũng là người kỳ lạ lúc sống. Thoạt tiên hào hứng “Phải có danh gì với núi sông.”,sau thì “Kiếp sau xin chớ làm người”
    Nguyễn công còn kỳ lạ hơn lúc chết. có lẽ ngài là người duy nhất được giới sử học mác xít lê nin nít nhà ta thừa nhận cùng với cùng với việc ca tụng cả bại tướng dưới tay là phan bá vành. Đấy như Gia long thắng tây sơn mà bị chúng ghè cho vuốt mặt không kịp.
    Nói thêm. bài này bỏ bớt vài dòng CCRĐ đi, báoNhân dân mà không chọn cho số tết mừng đảng mừng xuân thì đúng Đinh lão đại không có mắt

  6. huu quan says:

    vừa đọc được bài này của một ông bác sỹ nổi tiếng, biết là đưa vô không hơp lắm nhưng thấy hay quá, đưa đại.

    SỰ TÀN NHẪN VÀ VÔ NHÂN ĐẠO

    BS Đỗ hồng Ngọc
    (Bác sĩ Đỗ hồng Ngọc hiện đang sống và làm việc tại Sài Gòn .)

    Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.

    Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt.

    Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.

    Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.

    Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.

    Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến … cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị! Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.

    Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ!

    Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.

    Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử Việt Nam?

    BS Đỗ hồng Ngọc

    • TranVan says:

      Ở Pháp nay hoàn toàn không có hệ thống hay bệnh viện dành riêng cho nhân viên chính phủ hay đảng viên của đảng cầm quyền.

      Chỉ có Tổng thống là có một BS bên cạnh.

      Khi bị ốm đau nặng thì Tổng Thống được vị BS để nghị chuyển đến một nhà thương giỏi về bệnh đó.

      Thường thường thì Tổng thống tin cậy nhà thuơng quân đội, vì vấn đề an ninh.

      Khi nhập viện thì cũng không có chuyện dành cả bệnh việc, rời các bệnh nhân khác đi để lấy chỗ.

      Thủ tướng hay Bộ Trưởng chỉ là dân thường mỗi khi ốm đau. Khác với dân thường hai điều :
      – họ có bảo vệ ngồi trước cửa phòng.
      – được BS trưởng khoa hay trưởng phòng khám.

      Bảo hiểm Y tế sẽ trả tìền gần như 99% như dân thường, nếu có bảo hỉểm tốt.

      Ai cũng phải trả một phần tiền ăn, tiền phòng, tiền máy TV, điện thoại, …0,50 Euros cho mỗi hộp thuốc. 1 Euro mỗi lần gặp BS.

      Những khoản tiền nhỏ này, ai cũng phải đóng, ngay cả Tổng Thống, không có bảo hiểm nào trả lại để tránh lạm dụng.

      • nguyen says:

        Cảm ơn bác Trần Vân, ước gì những người hoạch định chính sách y tế và bảo hiểm y tế ở Việt Nam đọc những dòng này của bác (dù những thông tin này chỉ là thông tin rất nhỏ về hai chính sách này mà thôi).
        Theo tôi biết rất nhiều quốc gia phát triển và đang phát triển khi thiết kế chính sách họ cũng theo nguyên lý này. Còn mức, tỷ lệ thì tùy thuộc điều kiện, khả năng mỗi nước.

        • TranVan says:

          Đây gọi là chính sách “công bình” (égalité).

          Không được 100% công bình nhưng cũng gần gần 100%.

          TB : những người có thu nhập kém hay dân tị nạn thì không phải đóng bảo hỉểm y tế và khi xưa được miễn phí 100%.

          Gần đây, vì ngân sách eo hẹp và số người nhận được trợ cấp quá đông nên bắt đầu họ bị đóng một tị, trích ra từ tiền trợ cấp hàng tháng.

        • Thanh Tam says:

          Bác Nguyên ! Những người hoạch định chính sách y tế VN họ biết và rất biết như bác TranVan nói về chính sách y tế ở các nước tiên tiến , Rất nhiều đoàn cán bộ ra nước ngoài tham quan, học tập . Nhưng cũng như nhiều đường lối khác , nó vướng ở tầm vĩ mô và cơ chế của các chính sách , luật pháp gốc , như VN phát triển kinh tế thị trường theo định hướng XHCN , các chính sách Xã hội tất nhiên phải gắn cái đuôi XHCN này !
          Ở Thailand thời Ông Thatshin làm thủ tướng đề ra chính sách Thẻ Khám chữa bệnh 30 Bath cho Nông dan và tiến tới toàn dân , giống như VN đang thực hiện thẻ BHYT hiện nay , nhưng 1-2. Năm sau , các bệnh viện đều xuống cấp , tầng lớp trung lưu là người đóng góp nhiều Thuế cho Nhà nước rất bất mãn với chính sách ” cào bằng của sự nghèo đói ” ! Chính phủ thì không có tiền đầu tư cho dịch vụ y tế ngày một cao …Ở VN rất nhiều chuyên gia y tế biết mô hình này nhưng các Nhà chính trị gia vừa ” Dân tuý” theo XHCN nửa vời , vừa quan liêu không chịu thay đổi hệ thống y tế còn vừa Nặng nề theo hệ thống bao cấp cũ , vừa theo cơ chế thị trường mang tính ” hoang dã ” nên người bị thiệt thòi nhất là Người Dân !
          Các Bác đề cập một phần đến sự yếu kém của hệ thống y tế VN cũng gắn liền với hệ thống chính trị . Ban Bảo vệ SK từ TƯ đến địa phương là đặc thù của thời bao cấp ! Nhưng điều này nhiều khi ” gậy ông đập lưng ông” : Các Bác sĩ ở các bệnh viện chữa nhiều cho Dân mới giỏi , còn chỉ cho quan nhiều khi chết oan ! Đã vào Bệnh viện thì cơ thể Bệnh nhân như nhau thôi !
          Chính phủ chỉ nên giữ lại một số bệnh viện công, ưu tiên phát triển y tế cộng đồng và Phòng bệnh . Bảo hiểm y tế cũng phải được giám sát chặt chẽ và Công bằng trong chính sách y tế Tư nhân và Nhà nước . Chỉ có điều , Nhân lực y tế phải được coi trọng , nhưng tuyệt đối không Đào tạo đội ngũ nhân viên y tế theo mục đích Lợi nhuận như một số Trường đào tạo nhân viên khác ….Các nước cũng rát thiếu Nhân lực y tế , nhưng họ không họ thấp các tiêu chuẩn của Đào tạo !
          Xin lỗ Chủ Hang , Còm trệch cả “Thái bình ” ơi !

        • Nguyen says:

          Cảm ơn bác Thanh Tâm, đúng là nhiều đoàn đã đi tham quan học tập các mô hình ở nhiều nước, nhưng tôi đồ rằng người được quyết thì về nước là họ quên ngay, người tâm huyết muốn áp dụng thì không được quyết.

    • HUGOLUU says:

      Theo tin TTX “vỉa hè” ,thời 8x con gái cụ Lê Duẩn khi cấp cứu ở Liên Xô cũng thiệt mạng vì các bác sĩ không dám quyết mổ hay không mổ .Cụ nào ở Liên Xô thời kì đó xác nhận thông tin đó có đúng không ?

      • Hiệu Minh says:

        Tôi có nghe chuyện này nhưng không phải trong cuộc nên không thể biết chi tiết. Có lẽ bác THM tỏ tường hơn.

        Dưng mà tại sao bạn đọc là thumb down bác Hugo bạn của Fidel 😛

        • Nông Viết lù says:

          Ba Lê Vũ Anh có con với Maslov (cả hai cung ở Lomonoxov) khi sinh đứa thứ hai (?) thi bị băng huyết. Ở VN người ta xử lý binh thường, tôt, nhưng vi la con TBT Lê Duẩn nên người ta đưa vao Bệnh viện Kremli (nơi thường chữa tri tim mạch cho các ông lớn), nghe nói ở đó người ta không quen với bệnh nay nên ba Anh không qua khỏi. Maslov thương ba Anh, khóc

  7. TC Bình says:

    Nói về chuyện họ tộc cũng nhiều chuyện hay.
    Nghe các anh lớn tôi kể khi còn bé, họ gặp ông trưởng họ (nguyên là chánh tổng), dù ông ta đã lớn tuổi vẫn một hai gọi chú xưng tôi (gọi thay cho con) chứ tuyệt nhiên không có chuyện mày tao dù hai bên anh em đã qua mấy đời. Sau này khi con ông ta được “truyền” lại chức trưởng họ thì anh em chúng tôi càng “oai” tợn. Chú em, con ông chú tôi, có lần dựa hơi men, gọi ‘thằng trưởng họ” bị bố tôi mắng: ” Anh ấy (gọi thay cho cháu) tuy vai cháu nhưng có cương vị thay mặt cho ông tổ họ nhà mình. Không được láo! ”
    Có một “ông” trong họ, là vai cháu tôi nhưng lại lấy một bà cô tôi (là con cô-con cậu ruột với bố tôi). Một lần đến chỗ họp họ, hai bên vẫn xưng hô chú cháu như mọi khi. Một ông trong họ là vai anh tôi, mắng: ” Thằng này láo! Mày theo vợ phỏng?!. Còn chú, mình là vai cha chú, là ông, là ông cố trong họ, không thể suồng sã được “. Tôi cố nén cười, thầm nghĩ: cố sống cố chết, cố ăn cố uống thì có. Ông cố nào chả biết, ông cố này gặp gái đẹp vẫn đang còn đang sáng rỡ hai con mắt 🙂
    Nhiều người cho chuyện nhận họ tộc là chuyện…viển vông. Tôi thì nghĩ, con người ta sống trên đời, chỉ chuyên chú vào chuyện cơm ăn áo mặc,…chuyện vật chất cũng chán chết. Niềm tin tôn giáo, mối dây liên hệ họ hàng, họ tộc tuy chưa chắc đã sinh ra cơm gạo nhưng làm cho cuộc sống sinh động, thú vị biết bao. AQ tinh thần hay gì đó chả cần biết, miễn nó đem lại cho mình niềm vui sống thì…Tại sao không?
    Cám ơn lão Cua về bài viết.

    • TranVan says:

      Chuyện “họ hàng” có khi hơi rắc rối.

      Tôi có quen từ hồi còn nhỏ một người, bạn của em gái tôi. Vì thế tôi gọi người ấy là em từ hồi cô ta 7 hay 8 tuổi.

      Sau này, lớn lên cô ta là vợ của một ông chú của tôi. Ông chú tuổi đời nhỏ hơn tôi 1 năm.

      Khi gặp hai người thì tôi thưa gửi cô và chú.

      Khi gặp riêng , hay gặp cùng em gái tôi thì tôi quen miệng vẫn gọi cả hai là em.

      Có lần, gặp riêng, tôi hỏi thẳng, muốn biết em “thích” tôi gọi bẳng cô hay em.

      Cô trả lời, em hay cô, cô hay em, thì em vẫn là cô. Rồi “em” cười khanh khách !

      Thật rắc rối chuyện họ hàng khi có thêm chuyện lứa đôi.

      • TranVan says:

        Không biết “em” thích làm “cô” nên đã chọn chú tôi là chồng hay vì lý do khác.

        Ông chú tôi vừa lùn vừa có bộ răng (vàng khè vì thuốc lào) và hô. Học hành chẳng đi đến đâu, hết lớp 10 rồi thôi, nói là đủ rồi.

        Tôi không dám hỏi thẳng về lựa chọn “cô cô” hay “cô em” mà chỉ hỏi chung chung :
        – Không bíết mấy bà …. chọn chồng theo tiêu chuẩn nào mà sao mấy ông chồng xấu trai, lùn, lại toàn có vợ đẹp và ngoan ?

        Cô ta tỉnh bơ, trả lời : Xấu nước mã nhưng mang về nhiều tiền và không tiêu hoang !

        Tình tình ơi : Tính tiền, hay tình tiền đây ?

    • Saydiku says:

      Một giọt máu đào hơn ao nước lã.
      Ông bác bảo vậy khi biết say lơ là chuyện họ tộc. Ổng bảo thân mình bây giờ thì tạm rồi, còn bà con dòng tộc thì khi này khi khác cần tương thân tương ái. Thêm đó, trai gái trẻ cùng dòng tộc lại càng phải biết nhau để tránh chuyện éo le, như… tích Hồn vọng phu.

      Nghĩ thấy phải nên cũng chịu khó có mẹt khi có dịp đám đình. Nhờ đó mà cũng quen biết thêm vài người bạn là ông/chú/cháu của mình.

      Tuy nhiên vì ko rành phả hệ chi phái nên xưng hô loạn xì ngầu lên như cụ Tập đã nói. Bị mắng láo và chịu phạt… bia. Xỉn gần chết. 😕
      Các ông gặp nhau là cãi chỗ nằm đâu trên cây phả hệ. Phái nhất phái nhì ba, chi cả chi thứ. Tôi lớn ông nhỏ. Ông nhỏ tôi lớn…
      Có khi hết mấy thùng bia mà ko chốt hạ được chuyện. Mình thấy mệt nhưng ko dám ý kiến ý cò. Nghĩ bụng có chi khó đâu, muốn biết thì… tụt quần ra. 😯 :mrgreen:

  8. TamHmong says:

    Cám ơn TC về một cuộh hành trình tuyệt vời về cội nguồn và những giá trị cội nguồn.

  9. NTD says:

    Chờ xem mọi người còm thế nào rồi mình mới dám mon men còm. Cái khổ của anh nông dân là thế, lúc nào cũng sợ rằng nói ra người ta chê là quê mùa. Lão HC đưa cha Đức Lưu lên blog của lão lần này là lần thứ hai rồi. Hai cha này giống nhau. Chẳng sợ bị chê là quê mùa; nhưng cha Đức Lưu thì im lặng mà làm, còn cha HC lại hơi nhiều lời chỉ mong người ta hiểu mình. Lại nhớ đến Anh Sơ Tanh viết thư cho cha Cháp Linh rằng ông không nói gì cả nhưng mọi hành động của ông (trên phim ảnh) ai cũng hiểu cả, ông thật là vĩ đại. Cha Cháp Linh cũng không vừa. Ông ta trả lời: lý thuyết của ông (thuyết tương đối) mới thật là vĩ đại vì chẳng ai hiểu gì cả. Thật là đôi lứa xứng đôi. Mong rằng ta cứ quê mùa như thế. Chúc cho tình bạn của đôi bạn mãi bền chặt dù cho đất chuyển sao dời.
    Nói về Thái Bình, các con số thống kê thì bác Gúc nói nhiều rồi, nhưng dân TB chuyên đi buôn kính (đeo mắt), dù Nam hay Bắc (VN) bất kỳ nơi nào thấy người bán kính thì hầu như chắc chắn đó là dân TB; cái này chưa thấy ghi nhận. Nói về nghề thú y, TB có nhiều người theo nghề đó giống như lão Đức Lưu, nhưng người Ninh Bình nhà lão Cua mới tự hào đấy là nghề của đất Ninh Bình. TB là tỉnh duy nhất ở miền bắc không có núi (thậm chí đồi gò cũng không có), nên lão Cua “tự hào” rằng “…Ninh Bình có núi non xen kẽ, Thái Bình có vẻ đơn điệu…” là chơi kiểu dùng “lợi thế” để dìm hàng lão Đức Lưu. Dù có nói thế, lão Đức Lưu cũng chỉ cười hì hì thôi. Người ta cứ nói rằng dân đất trạng (Thanh Hóa) tự chế giễu mình (… cái cầu con con, gọi là cầu bố; vài cây lố nhố gọi là rừng thông…) nên mới thành người. Dân TB giống như lão Đức Lưu chẳng nói gì cả. Chỉ cày sâu cuốc bẫm mà thôi. Chả biết mèo nào cắn mỉu nào. Bài của lão Cua tả chân quê TB. Thật hay. Đất nước Việt rất đa dạng và rất đẹp (chuyện lên Hà Giang ngắm hoa mạch tam giác lão Cua tả cũng rất … mê li). Lão Cua tả chuyện giòng họ Nguyễn Phạm và chuyện mồ mả. Cái này cả đất Việt đâu cũng thế cả. Âu cũng là cái liễn, phải theo các cụ dạy lại mà thôi. Mấy ai dám phá cách? Sự tồn vong của dòng họ và sự tồn vong của dân tộc có liên quan (associated) đến nhau không hay chỉ cần sống có lý tưởng?
    “Tình củm” của hai lão (do trái tim mách bảo) đáng để con cháu biết mà noi theo. Mọi lý thuyết trên đời đều màu xám (Dante) cả. Giá như…cũng sống quê mùa như thế.

  10. CD@3n says:

    – cập nhật : ( cảm ơn cho hiện).

    “Báo Japan Times hôm nay 29.11 dẫn các nguồn tin trong nước và quốc tế cho biết Đại sứ quán Nhật ở Brazil xác nhận thông tin về chuyến thăm và làm việc của Tổng thống Dilma Rousseff tại Nhật vào đầu tháng 12.2015 đã bị hủy. Chuyến đi của nữ Tổng thống này đến Việt Nam nằm trong chuyến công du châu Á cũng sẽ không được thực hiện.”

    Giải thích cho việc hủy chuyến công du của Tổng thống Brazil, văn phòng của bà Rousseff nói nhằm tiết kiệm chi phí ngân sách với những chuyến công du nước ngoài của người đứng đầu chính phủ.Chính phủ Brazil đang đứng trước khó khăn về tài chính do tình hình kinh tế suy giảm. Vừa qua, bà Rousseff đã ra lệnh ngưng một khoản ngân sách trị giá 2,6 tỉ USD. Vì quyết định ngưng ngân sách này mà chuyến đi của bà phải bị hủy. Thêm vào đó, hoạt động của chính phủ có nguy cơ bị gián đoạn vì không đủ ngân sách chi tiêu.” ( nguồn TNO).
    ———————————-
    – tiếc quá, thê là cơ hội “tái ngộ” của bà Rousseff với “No one” Đ “ta” không thành !Mà Brazil ‘kỳ quá”,sao không lấy ngân sách đảng mà chi cho chuyến đi của nữ tồng thống..? “dẫy chết” là phải…?!

  11. CD@3n says:

    – xin lỗi và cũng xin phép chủ trang, cho hiên com này :

    “Theo Đại tướng Phạm Văn Trà, (nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam – giai đoạn 1997-2006) , hành động đó của phía Trung Quốc vẫn được duy trì từ trước tới nay – kiểu hành xử của nước lớn.
    “Tư tưởng của họ như thế đấy. Thỉnh thoảng họ sẽ lại làm một cú như vậy để thăm dò, xem thái độ của Việt Nam thế nào” . Một lần nữa nhấn mạnh vai trò của đấu tranh ngoại giao bằng công cụ luật pháp quốc tế, Đại tướng lưu ý, đối với quốc tế, Việt Nam cũng vẫn phải nói hết các vấn đề để dư luận thế giới hiểu quan điểm của Việt Nam và cũng biết được “tâm địa” của Trung Quốc.
    Câu chuyện của Đại tướng Phạm Văn Trà tạm dừng khi Đại tướng Phùng Quang Thanh tiến tới, mời người tiền nhiệm vào phòng trao đổi thêm về tình hình mà Bộ trưởng Quốc phòng đương nhiệm khái quát “phức tạp lắm, bức xúc lắm”.
    (http://dantri.com.vn/xa-hoi/dai-tuong-pham-van-tra-noi-ve-vu-tau-chien-trung-quoc-de-doa-tau-viet-nam-201511291326).
    ————————–
    – Hoan hô PV báo Dân Trí, đã “khéo léo” tường thuật “tại chỗ” về một pha “cưu nguy đê tình hình khỏi phức tạp” của BT QP “hoàng hôn nhiêm kỳ’, và hình như nữa, thiếu mất 2 từ : “TÂM TƯ” lắm ?!!!

  12. Hiệu Minh says:

    Có nhiều bài thơ, tiểu thuyết ca ngợi tình mẹ con nhưng ít ai nói về con trai chăm mẹ ốm như anh Quang Nguyên còm bên dưới. Chuyện như dã sử bên Trung Quốc

    Chuyện về anh Lưu chăm mẹ và những éo le của cuộc đời có thể viết thành tiểu thuyết. Mẹ bị Parkinson vệ sinh khó khăn, là con trai anh phải lo hết, chị Chinh làm dâu cũng chu đáo. Mấy chục năm mẹ ngồi một chỗ chỉ có hai vợ chồng trông nom.

    Người ta có thể nói rất dài về thương mẹ, thương cha, tình mẫu tử nhưng thử dọn vệ sinh cho mẹ ốm, tắm cho mẹ, mới thấy lời nói và thực tế khắc nghiệt biết bao.

    Bản thân tôi xa nhà từ lúc trưởng thành (17 tuổi), chẳng có dịp chăm cha mẹ như anh Lưu, tình thân của chúng tôi có cả lòng thương yêu cha mẹ của anh đã ngấm sang tôi.

    • Đất Sét says:

      Tôi không có hạnh phúc của người con được chăm sóc cha mẹ khi về già, nhưng tôi vẫn nhớ như mới ngày hôm qua thôi, khi chăm sóc cả ông bà khi ông bà đã qua khỏi tuổi 80. Một thời niên thiếu từ 14 đến 21 tuổi, người tôi lúc nào cũng khăn khẳn mùi phân. Ông tôi bị mất trí nhớ, không biết gì cả nhưng lại khỏe mạnh. Đi cầu ra quần là luồn tay vào nắm lấy phân bôi trét bất kể chỗ nào. Bế ông đi tắm, ông nắm tóc mình là từ đầu tới chân, nơi nào cũng dính đầy phân. Cả mười năm sau 1975, một xã nghèo miền Trung lấy đâu ra xà phòng tốt một chút. Những miếng xà phòng dầu dừa làm gì có thể tắm gội cho ra hồn.

      Mỗi khi nhớ lại chuyện này, mình vẫn ước ao được sống lại ngày xưa cũ……

      • Hiệu Minh says:

        Thương bác Sét. 😥

        • Hoàng cương says:

          @bác Đất Sét ! ..Đầu vào thời đó cũng đơn giản như khoai lan,bobo – cũng đỡ bác nhỉ . Đất Sét còn mơ trở về sống thời xưa cũ …Sao mà ham sống vậy trời 🙂

      • Aubergine says:

        Nghe còm sĩ Đất Sét nói mà mình vừa phục, vừa thương. Cha mẹ sống với mình cho đến lúc mất. Thật sự thì mình rất “lời” vì ngày nào mẹ mình cũng cơm nước sẵn sàng cho đến 2 năm cuối cùng của cuộc đời. Ngay cả lúc đó mình chẳng phải mó việc gì vì đã có chị giúp việc đến trông nom các cụ hàng ngày (chính phủ trả 50%, còn gia đình mình trả 50%), và các cụ hoàn toàn tự túc vấn để vệ sinh cá nhân. Thỉnh thoảng bực mình việc sở mình lại gắt các cụ vô cớ. Bây giờ cảm thấy tội lỗi thì đã muộn rồi.
        Tuy nhiên mình vẫn được họ hàng khen là “nhị thập tứ hiếu”. Mình biết nhiều gia đình con cái giàu có, bác sĩ, luật sư, PhD . . . nhưng không ai chịu mang bố mẹ về nhà mặc dù họ thừa điều kiện. Các cụ già ở Mỹ cô đơn kinh khủng.
        Nghe các anh Hiệu Minh, Đất Sét tả cảnh nghèo ở ngoài Bắc mà mình không thể tưởng tượng được.

        • chinook says:

          Chăm sóc ngườ lớn tuổi, dù là cha mẹ mình là một phước mà không ai cũng có đủ dức vaf duyeen để lãnh nhận.

          Đặc biệt tại những quốc gia, cộng đồng đề cao chủ nghĩa cá nhân.

          Tại Hoa kì. con cái dù thành đạt, có nghề nghiệp kiếm nhiều tiền đôi khi còn khó giải quyết hơn các quốc gia truyền thống , ít phát triển hơn vì đâ là một quyết định hệ trong, liên quan đến nhiều người và có nhiều giải pháp.

          Những nghề nghiệp kiếm nhiều tiền thuờng rất cạnh tranh. Có người ví như đương chạy trên express lane xa lộ. Giảm tốc tộ hoặc ngưng là một điều rất ngu hiểm và khó khăn.

          Ngoài ra người già thuờng có nhiều thói quen , thậm chí có những tha đổi vì bịnh tật tuổi tác khiến việc chung sống trong nhà với những thành viên trẻ, hoặc rất trẻ hầu như bất khả.

          Cách đâ không lâu. Câu chuyện gia đình Ông Bà John O’Connor III và Bà vợ Sandra là một điển hình.

          Ông là một luật sư thành đạt, Bà là phụ nữ đầu tiên được bổ nhiệm làm thẩm phán tối cao pháp viện Hoa kì.

          Khi lớn tuổi, Ông bị bịnh Alzheimer(Lãng). Sau một thời gian Ông bi nặng tới mức không nhận được những người thân trong gia đình. Bà xin nghỉ hưu , dù chức vụ Bà là trọn đời, không thể bãi nhiệm, để chăm lo cho Ông.

          Chẳng được bao lâu, Ông bị nặng thêm, gia đình đưa Ông vô một Nursing home, nơi có đủ phương tiện để chăm sóc.

          Tới chỗ ở mới chưa được bao ngày, Ông nảy sanh tình cảm với một nữ bịnh nhân sống tại đây.

          Bà Sandra vợ Ông không lấy làm buồn dù hai người đã kết hôn từ thời còn đi học.
          Bà mựng cho Ông vì đã tìm được nguồn an ui mới.

          Có máy ai có điều kiện và khả năng làn được như thế ?

        • Aubergine says:

          Tôi cho là tùy theo sự suy nghĩ của người con: công việc hay cha mẹ, phần nào quan trọng hơn.

          Không phải ai cũng làm TT Mỹ, bộ trưởng hoặc chủ tịch các tập đoàn lớn như Apple, Google . . . mà đến nỗi không có thì giờ nhìn đến cha mẹ. Nói vậy những người con có hiếu chắc thất nghiệp hoặc nằm nhà lãnh trợ cấp. Đa số chúng ta giữ những chức vụ bình thường. Nếu muốn, người con có thể làm thăng bằng cuộc sống. Lấy trường hợp một bà bạn tôi. Cả hai vợ chồng làm bác sĩ ở Houston, Texas. Bà đủ sức mua một căn nhà với in-law’s quarter (nhà có khu riêng cho cha mẹ). Các anh em bà cũng thế, đều kiếm ít nhất 100.000 đô một năm. Họ có đủ điều kiện mua nhà rộng, mượn người đến trông nom ông bố (lúc bấy giờ đã 90 tuổi, còn tỉnh táo, tương đối khỏe mạnh). Người nào cũng viện có đông con, công việc bận rộn . . . nhà này đùn ông cụ cho nhà kia. Ở tuổi hơn 90, cứ vài tháng cụ bay từ Houston đến Toronto, rồi lại về Miami . . . Một lần cụ đến Calif, tôi đón về nhà chơi, cụ khóc với bố mẹ tôi, nói nếu biết thế cụ không sang Mỹ. Cuối cùng mấy ông bà con cái đưa cụ vào nursing home (dĩ nhiên loại nursing home cho nhà nghèo, không giong như nursing home của ông John O’ Connor). Vài tháng sau cụ mất. Đám ma rất hoành tráng, có thượng tọa đến tụng niệm suốt 49 ngày . . .

          Nhiều cụ già bên nầy sống trong hoàn cảnh rất đáng thương. Trông người lại ngẫm đến ta.

        • chinook says:

          Tôi xin kể một câu chuyện có thật để chứng minh việc nuôi cha mẹ già không là một vấn đề đơn giản.

          Một gia đình có 5 anh em đều thành đạt. Khi mẹ chết ,người con gái út đón cha về sông chung.

          Hai vợ chồng người con gái này đều là kĩ sư làm việc tại Boeing. Chị mới sanh con thứ ba và quyết định tạm nghỉ để ở nhà nuôi con.

          Đâ là một quyết định có vẻ hợp lí, được mọi người tán thành, nhứt là được sự ủng hộ của người chồng. Họ cũng chu đáo dành một khu nhà riêng biệt cho cụ để cụ có thể thoải mái hút thuốc.

          Tuy thế chẳng bao lâu, vấn đề nẩy sanh. Mỗi khi các người con khác ít ghé thăm, cụ giận và chửi bới. Hơn nữa, cụ không chịu hút thuốc nơi khu cụ ở mà hút khắp nơi, nhứt là ngay sau bữa ăn khi có mặt các cháu nhỏ.

          Đại gia đình lại họp và quết đinh để cụ ở mỗi nhà một tuần lễ. Không được bao lâu lại nảy sanh vấn đề là cuộc sống nhiều gia đình xáo trộn quá vì thiếu sự cộng tác của cụ.

          Mọi người lại quyết định đưa cụ vô một Nursing Home do cộng đồng người Nhật tổ chức, rất chi đáo , kể cả có dồ ăn nấu theo kiểu Á đông. Mỗi cuối tuần đón cụ về chơi vì cụ nhớ các cháu.

          Cũng không được bao lâu, mỗi chiều chúa nhựt , đưa cụ trở lại Nursing Home Cụ lại khóc không chịu đi khiến các con thêm đau lòng và không biết làm chi hơn là để yên cụ tại Nursing Home, lâu lâu viếng thăm dù mỗi lần thăm iếng là một lần đau lòng.

          Tôi tin được phụng dưỡng cha mẹ già là một phước trời ban ai cũng được huởng.

          Tôi cũng tin là mọi hành động đều tác dụng lên cả hai phía, người nhận lẫn người làm. Một điều tốt đẹp ta làm cho người khác có ích cho ta nhiều hơn lợi cho người.

        • TM says:

          Chuyện chăm sóc cho cha mẹ già ở Mỹ rất thách thức chứ không phải dễ. Dù cho có một người con có thể xây khu nhà riêng, bỏ việc làm để ở nhà chăm sóc bố hay mẹ, nhưng cũng không có khả năng chuyên môn hay có y tá, bác sĩ cận kề để nhờ giúp đỡ mỗi khi người già lên những cơn “bệnh vặt”, chưa đến nổi phải đi nhà thương hay xin hẹn bác sĩ, nhưng người thường không qua huấn luyện cũng bó tay. Chỉ nói đến khi bị ngã cũng phải biêt cách đỡ dậy thế nào để không gây thêm thương tích, nhà phải có giường bệnh viện để có nâng lên hạ xuống mà không phải dùng sức người, v.v.

          Lại chưa nói đến tính tình đổi khác của người già, mỗi lần phải chứng kiến những cảnh như thế tôi lại tự nhắn nhủ mình đừng làm khó con cháu như vậy khi mình lớn tuổi. Mà chắc các cụ cũng không cố ý gây khổ cho con cháu, nhưng không hiểu sao già thường đổi tính, nhiều người trở nên khó khăn, “kỳ cục”!

          Ở VN khi xưa ông anh tôi thuê hai người giúp việc để trông bà nội, một người chuyên môn ngày ngủ, đêm thức để trông chừng bà, vì bà lòa nên không phân biệt được ngày hay đêm, hay thức dây dọ dẫm đi lại vào ban đêm.

          Ở quê thì tôi thấy con cháu chung quanh đông vầy nên có thể cùng nhau chung tay góp sức.

          Phần tôi đã tự chuẩn bị tinh thần vào nursing home khi già yếu, chẳng thể trông cậy vào thế hệ Mỹ con được.

        • Aubergine says:

          Đây là điểm tiêu cực của đời sống tại các nước văn minh.

          Dĩ nhiên là có nhiều cha mẹ già hết sức khó khăn, dù con cái làm thế nào các cụ cũng không vừa lòng. Nhưng đa số, theo tôi nhận xét, các cụ tuong đối biết điều, nhất là khi ở với con gái và rề. Chẳng nói ai xa, anh rể tôi người gốc Đức, lúc ốm đau, hai đứa con để mặc cho mẹ chăm sóc, còn chúng bận theo đuổi công danh (rat race), xuân thu nhị kỳ mới với thăm bố, mặc dù lúc cần tiền mua nhà thì vẫn ngửa tay xin. Bà bạn tôi may mắn, lúc ông chồng ôm nặng, đứa con gái mang ngay bố về chăm sóc. Bà tâm sự: “May là có cháu Linda, nếu không chắc em chết mất.” Linda làm bác sĩ, phòng mạch rất đông khách, chồng lại đi cày ở Google. Mãi đến lúc mẹ nguôi ngoaì sau cái chết của bố, Linda mới cho mẹ quay về nhà, nhưng gần như ngày nào cũng gọi điện hỏi thăm, mỗi tuần mang con về chơi với mẹ.

          Tôi không có ý chỉ trích ai, nhưng cảm thấy buồn về thái độ của con cái bên này.

          Ở nursing home, trừ loại đắt tiền, không sung sướng tí nào. Nếu có dịp, tôi sẽ viết nhiều hơn.

        • chinook says:

          Cám ơn hai Chị Aubergine và TM đã chia sẻ.

          Điểm chung của chúng ta có lẽ là :

          Work for the best, prepare for the worst

          Riêng tôi có lẽ vì ảnh huởng của Huớng đạo nên luôn “Sắp sẵn”(Toujours prêt) vì làm gì có thiên đường trên trái đất này.

        • Aubergine says:

          M. Chinook,
          Moi, je suis plus optimiste. Il y a toujours un paradis sur terre qui attend pour des gens comme vous.

        • Tịt mù says:

          @ Bác TM, Aubergine và Chinook

          Hihi, Tịt mù đoán các Bác còn họ hàng ở Vietnam, chi bằng lá rụng về cội,
          Thiên Đường là đây chứ đâu nữa Bác ạ. 😆

        • chinook says:

          Từ một xã hội trọng người già, mọi ưu tiên dành cho người có vai vế lớn nhứt (Patriarch hay Matriarch) ,đãi ngộ những cống hiến trong qua khứ, sang một xã hội dành mọi ưu tiên cho thế hệ trẻ (đầu tư tương lai) khoong phải là một điều dễ dàng cho đại gia đình mỗi chúng ta.

          Tuy thế, nỗ lực , cố gắng hết sưc giúp chúng ta tìm được binh an trong lòng.

          Tôi cho đó là điều chúng ta cố tìm trong đời sống.

        • chinook says:

          Bác Tịt mù.

          Tôi không tìm hạnh phúc nơi đích đến mà trong hành trình.

        • TM says:

          Chuyện cũng không đơn giản Tịt Mù ạ.

          – Cây quít ngày xưa bứng trốc gốc rễ sang trồng đất mới, quặt quẹo ẻo lả một thời gian rồi cũng đâm chồi nẩy lộc sống được vững chải. Giờ bứng gốc rễ trở về đất cũ thì lạ phèn, lạ nước mất rồi.

          – Ở bên này dù sao cũng còn dễ gặp con cháu. Về quê con cháu vẫn còn vướng nợ công danh không về thăm. Nườc mắt luôn chảy xuôi, không bao giờ chảy ngược!

          – Vấn đề không khí sạch, nước sạch, vệ sinh thực phẩm, dịch vụ y tế, thượng tôn pháp luật, v.v. cũng là mối lo ngại. Xin đừng lên án người Việt nước ngoài là “chảnh”.

          – Đã có một số người Việt ở nước ngoài vừa về hưu là bán nhà cửa, mang tiền bạc về VN mua đất xây nhà dưỡng già. Vài ba năm sau lại bán hết lượt nữa, cuốn gói trở lại Mỹ vì nhiều lý do. Một người bạn trung học của tôi có cho lời khuyên: “thà ở xa mỏi chân, còn hơn ở gần mỏi miệng”.

        • chinook says:

          Đối với Vietnam, tôi vẫn quí mến , kể cả đất nước lẫn người dân .

          Tôi cố hết lòng để giúp đỡ trong khả năng, nhứt là trong giai đoạn đầu khi Mĩ bỏ cấm ận.

          Tôi không bị ôm đầu máu như nhiều bạn bè vì tôi không mong đợi bất kì điều chi từ phía Vietnam. Tôi hay an ủi những những người bạn quá hăm hở trong giai đoạn này là “không bổ dọc, cũng bổ ngang” và dầu sao, những đóng góp của chúng tôi là những viên đá lót đường cho các thế hệ sau.

          Tôi dự tính, nếu Trời thuơng , Vài năm nữa tôi sẽ hoán đổi tất cả tài sản thành tiền mặt. Tôi sẽ chỉ ở nhà thuê và đến ở thử những nơi tôi nghĩ là thoải mái cho tôi. Nếu tốt đẹp, tôi ở lâu. Không được thế , tôi sẽ đi nơi khác.

          Vietnam sẽ là một trong những chọn lựa ưu tiên của tôi.

        • Tịt mù says:

          @ Bác TM

          Cháu nói đến lúc về hưu, nghĩa mình là gánh nặng cho XH, thì nên về Vietnam, tìm 1 bà con xa xa cũng được, ở quê càng tốt. Không khí chậm và yên ắng, tình làng nghĩa xóm vẫn còn đâu đó…

          Đã già rồi thì đâu ai quan tâm đến “Vấn đề không khí sạch, nước sạch, vệ sinh thực phẩm, dịch vụ y tế, thượng tôn pháp luật, v.v. cũng là mối lo ngại. . Vietnam sống tốt thì khó chứ muốn chết thì cực dễ. 😆

          Nếu không thì như Bác HM hay Bác Chinook càng khỏe, 6 tháng bên này 6 tháng bên đó. 😆

        • TM says:

          Cảm ơn Tịt Mù. Cũng chưa biết tương lai sẽ ra sao, mình vẫn giữ mọi tính toán rộng mỡ cho tất cả các tình huống. (I keep all my options open).

          Ở đời có số cả, người tính không bằng Trời tính.

          Sẳn đây kể một câu chuyện có thật:

          Một chị bạn của tôi có một anh bạn di tản sang Mỹ từ 1975 lúc tuổi trung niên. Ông đi làm khá giả trong mấy chục năm, không lập gia đình. Đến lúc già yếu ông vào nursing home của Mỹ sống một mình, lại mắc bệnh tiểu đường nên phải ăn kiêng. Chị bạn tôi thình thoảng lại nấu những món ăn Việt hợp với chế độ ăn uống của ông mang vào nhà già cho ông ăn.

          Ít lâu sau ông mang tài sản về VN ở với gia đnh một người cháu để họ chăm sóc cho đến cuối đời. Ít lâu sau ông lại viết thư sang cầu cứu với chị bạn tôi, bảo rằng ông bị gia đình cháu trấn lột hà hiếp, và ông muốn trở lại Mỹ. Chị bạn tôi nhờ một người quen sẵn dịp về VN đến “giải cứu” và đưa hộ ông về. Chuyện xảy ra như một phim tình báo hay giang hồ, phải chật vật “giành giật” và đưa ông thoát khỏi nhà cháu, vì passport cùng tiền bạc của ông trong tay người cháu. Rồi lại phải đưa ông vào Sài gòn ở tạm đến khi người bạn xong công việc cùng đi về Mỹ với ông.

          it lâu sau nữa ông lại đổi ý đòi về VN lại. Từ đấy thì mất liên lạc với ông.

        • Aubergine says:

          Mặc dù mồm thì chê bai Mỹ, thú thật tôi vẫn thích ở đây vì nhiều lý do:

          – Đám con cháu, chị em, bạn bè ở gần. Thỉnh thoảng tụ tập ăn nhậu, chém gió
          – Không khí trong sạch, cô chỗ đi bộ buổi sáng
          – khu tôi ở tương đối an ninh
          – về VN, nhìn cảnh cá lớn nuốt cả bể, người giàu ích kỷ, người nghèo lo chạy miếng ăn, tôi cảm thấy bất nhẫn. Mình không đủ tiền để gặp cảnh nghèo nàn khổ sở thì cho tiền, mà không cho thì lương tâm cắn rứt
          – phải giao thiệp với đám nouveaux riches. Chuyện này không tránh được
          – nếu chọn một nơi ngoài HK, tôi sẽ sang Lào (Luang Prabang), cảnh đẹp người thưa, không khí thanh bình, dân Lào hien lanh, chat phac; hoặc Turkey (yes, Turkey) vì đa số người Thổ tử tế, nhân hậu. Người Thổ giàu thì có văn hóa, người nghèo thật thà, hiếu khách. Cảnh Thổ đẹp, thức ăn ngon, rau sạch. Tuy vậy, 2 nơi đều quá xa, mỗi lần về thăm “nhà” phải mất cả ngày trên máy bay và phi trường, rồi bị jet lag . . .
          Neu toi quá lời, xin cac quí vị trên diễn đàn này tha thứ.

        • TranVan says:

          Luang Prabang.
          Xứ rộng, thanh bình, dân hiền, ít ô nhiễm, ….
          Nhưng KS đắt vì quá ít, không đủ chỗ cho du khách.

          Thái lan có vẻ tốt hơn. Bạn bè tôi, khi về hưu, một số đã chọn TháiLan, một số Kuala Lampour.

          Khí hậu tốt, đời sống rẻ, họ đi đi , về về, sau mỗi 6 tháng, để trốn thuế.

          Tôi thấy hơi ích kỷ, ai cũng làm thế thì nơi đã nuôi dưỡng mình sẽ nghèo đi.

          Từ hồi về hưu tôi vẫm bám trụ tại Paris,

          TB : mỗi năm tôi đi la lết cũng nhiều. Với tôi, không nơi đâu bằng Paris.

        • TranVan says:

          Luang Prabang, 6 giờ sáng :

        • TranVan says:

          Luang Prabang :

        • Aubergine says:

          Ai mà không thích Paris? Nhưng giá sinh hoạt cao quá, liệu lương hưu trí có đủ để trả tiền thuê 1 apt ở trung tâm Paris không.

        • Aubergine says:

          Beautiful pictures. Great photographer. Yes, this scene is still vivid in my mind. Thanks.

      • TranVan says:

        Hồi xưa, khi còn trẻ, mới đi làm thì mới nên sống ở trung tâm thành phố cho náo nhiệt và tiện đi chơi.
        Cuối tuần, có khi đi đến 2 hay 3 giờ sáng mới chịu dắt nhau về. Paris đúng là kinh thành của ánh sáng.

        Khi lập gia đình, có con thì nên sống ở ngoại ô, gần chỗ có xe đện . Xẹt một cái 15 phút sau là đã đến giữa trung tâm của Paris.
        Gần trường, gần chợ, gần vườn, tiện cho con cái đi học, yên ổn, không ồn ào mà lại không phải chạy lòng vòng tìm chỗ đậu xe.

        Mức lương ở Pháp, ít hơn so với mức lương tại Mỹ nhưng về y tế thì không phải lo.
        Lương hưu, nếu làm đủ số năm thì vẫn dư tiêu xài, tuy rằng sẽ chỉ còn độ chừng 70 đến 80 % của lương cũ.

        Nhà cửa, đã trả hết nợ thì chỉ còn tốn tiền thuế, tiền điện, gaz, và tiền bảo hiểm.

        • Aubergine says:

          Đúng như vậy. Tôi không muốn bán căn nhà ở Calif vì sẽ không mua lại được. Nếu muốn dọn đến Paris thì phải thuê 1 appt tại arrondissement nào gần viện bảo tàng (Orsay hay Louvre). Di metro (RER) từ Antony den Louvre mất nhiều hơn 15 phút. Đang đi chơi, mệt hay đói có thể về nhà nằm nghỉ, ăn uống qua loa rồi . . . đi chơi tiếp. Cách tốt nhất chắc là dùng credit card để trả airbnb. Tôi thích lái xe dọc theo Cote fleurie ở Normandie, hoặc xuống Provence. Nước Pháp là nơi lý tưởng cho du khách (như tôi) vì thức ăn ngon.

      • TranVan says:

        @Aubergine :
        An another one, also from Luang Prabang, just for you

    • Hoàng cương says:

      Nghe các bác Aubergine,chinook ,TM tôi thấy chí lý lắm . Tôi từng là người lính có lẽ môi trường đó hun đúc tôi thêm “lạnh lùng ” có thời khốn khó -trách nhiệm đa mang ,về đêm khóc thầm ..an ủi mình “tôi ơi cố lên” . Cuộc đời , cuộc hành trình buồn vui xen kẽ – sáng cười tối khóc , chuẩn bị tinh thần đón nhận các “món quà ” thượng đế ban cho bất ngờ .
      .. điều khó khăn với mỗi chúng ta khi về già ,là một chuẩn bị hàng chục năm 20,30 năm – sự chuẩn bị càng sớm quảng đời sau càng nhẹ nhàng thanh thản .Tôi tin là thế !

    • hg says:

      Vân dề cha me già ở nươc ngoài thưc sư nan giải. Nhưng nhìn chung thì ở VN cha me già đươc quý trong, săn sóc bởi con cái tốt hơn rất nhiều so với xã hôi Tây phương. Tôi nghĩ dây là một diểm son của văn hóa A dông. Chuyên con cái hy sinh, vay mươn dể nuôi và chữa bênh cho cha me già không hề hiếm ở VN.
      Vê săn sóc me già tôi thât sư xúc dông khi chứng kiên rât nhiều tấm gương hiếu thảo, đa số là người nghèo, của dân Viêt mi`nh, tư thấy minh thua kém xa ho

  13. CD@3n says:

    – Cảm ơn entry, vẽ vài nét, thấy được “panaroma- toàn cảnh” của Thái bình, mà cũng có thê, của những tỉnh khác ( trừ vùng núi và vùng cát trắng). Thấy cần nói thêm :TB là “quê” của ô phó tướng HTH, nên những năm qua, hưởng “lộc” phát triên đường, cầu khá nhiêu. Nếu HM đi gần công trình cẩu Thái-Hà ( nối Thái bình- Hà nam), một cây cẩu không dài, với gần 3km đường dẫn, mà giá lên tới “ngót 3K tỷ”, lại còn “giành” được “xuất” Trái phiếu CP…thì đủ biết..”một người làm quan- nhiều người ăn theo” !
    – có nhiêu “hê lụy” đáng lo ngại khi “thành thị hóa thôn quê”, nhưng có thê thấy 2 nguy cơ lớn nhất : Ô NHIỂM ( như entry đa viết : ao tù nước đọng, Ao là nơi thả cá, nuôi vịt, ngan…thì ngâp rác, túi ni long, nước bần…và những “bác rãi thải” được lập lên, nước của bãi rác không biết “tiêu” đi đâu, mùi xú uế nồng nặc. và TAI NẠN GT, đường thôn, bằng xi măng, nhưng hẹp và uốn lượn, hạn chế tầm nhìn, thê mà, các “tay lái lụa” cứ lên xe là “hết ga”…nhiêu vụ tai nạn thảm khốc, thương tâm đã xẩy ra, nhất là với người già, trẻ nhỏ…!
    – Việc duy trì sinh hoạt và nơi thờ phụng tổ tiên là đáng quý, song mặt trái của nó ? đó chính là cảnh “con gà tức nhau tiếng gáp” trong xây cất tổ đường…, và hê lụy lớn nhất lên lớp “công bộc” ở địa phương, có thê thấy, là các tỉnh “đua nhau” xây quảng trường, tượng đài, khu hành+ chính tập trung…một việc “2-3 In 1” ?!
    – Trên những con đường liên xã, liên huyện…HM và các bạn có thấy khá nhiểu “NHÀ NGHỈ”…”nhà nghỉ” mà KHÁCH vào đó không đê nghỉ…chỉ để làm việc MỆT..?! và nạn “mại dâm” trá hình đã lan tràn khắp nơi, sẽ đầu độc lớp con cháu?! nhưng thôi, cứ tin đi, như lời giải thích từ trên cao tít : làm gi có mại dâm ở QUẤT LÂM hay ĐỒ SƠN…?!!!
    – một số người sinh ra ở thôn quê, được chia ruồng, sau này thoát ly ra TP làm việc, vẫn giữ nguyên “xuất” được chia. ‘NGƯỜI ĐẺ, ĐẤT KHÔNG ĐẺ”, vậy nghịch lý đất đai này sẽ được giải quyết thê nào? khi mà “đất đai là sở hữu toàn dân”, do “nhà nước quản lý”, NN là Ai? hay NN là mấy “công bộc” từ thấp tới cao, ra sức “cạp đất” mà ăn, mà xây nhà lầu, sắm xe xịn, gửi con đi du học nơi “bọn giẫy chết”..?!
    đã dài, xin ngừng, chúc tất cả một ngày CN trọn vẹn, cầu chúc U 21 HAGL tối nay sẽ thằng, bác Trân ơi, MU, Barca…là Chanel 5, U 21 HAGL chỉ là “lọ dâu thơm” từ phố núi..đừng “bỏ qua”, tội nghiêp con cháu đang phải tập bơi trong một cái ao làng ngập rác bẩn thỉu…!

    • Hoang Minh says:

      Lời chúc cùc bác CD thành sự thật, 2-0

    • Trần says:

      U21HAGL thắng U21, à quên, U19 sinh viên Hàn quốc 2-0. OK! U19 hay 21 TL đưa đội hình 2. Giải này vớ vỉn thôi bác CD ạ. Nói thế thôi chứ cũng muốn mình thắng cho nó đỡ tự ti XHCN mà. VN anh là ai, cố lên!.
      Chelsea hòa Totenham 0-0.

  14. Thanh Tam says:

    Trên Dân trí vừa có bài : “9X “thành tích khủng” phát biểu trước trăm nghị sĩ Mỹ về biển Đông” Viết về một thanh niên Gốc Việt giỏi giang Nguyễn Phạm Đăng Trình . Tôi nghĩ cháu này có lẽ cũng thuộc dòng tộc Nguyễn Phạm với bác Nguyễn Đức Lưu ! Vì khi ở Mỹ tôi cũng gặp nhiều gia đình ” Gốc” Thái Bình . Lịch sử nước ta có một dấu ấn về Cuộc di cư “vĩ đại ” từ Bắc vào Nam năm 1954 ! Đa số là dân vùng đồng bằng Bắc Bộ , trong đó dân Thái Bình đông đảo nhất vì lúc đó bà con ra tàu biển gần hơn …, Sau nhiều năm chiến tranh và biến cố , người Thái Bình tỏa khắp cả nước và Thế giới , lên miền núi như Lai Châu, Lao Cai ,Hà Giang…cũng gặp Người Thái Bình lên ” Khai hoang” và lập vùng kinh tế mới thời còn HTX Nông nghiệp mới thành lập , Bà con tâm sự khi rời Quê hương lên lập nghiệp theo Chủ trương của Đảng và Chính phủ lúc đó cũng là cuộc ” Di cư” mà nhiều gia đình với bao khó khăn tưởng như không vượt qua được : Không nhà , không đất canh tác , không có phương tiện canh tác,không có trường học bệnh viện…..Thế mà họ vẫn bám trụ , cần cù lao động , có gia đình làm giầu ở đó…đến đời con cháu Ngày nay nhiều người thành đạt như Bác Lưu và Cao hơn….Vào Sài gòn còn nhiều người Thái Bình hơn , Ra phố Trần Phú mua tranh thêu, tranh đá toàn thấy các cháu Thái Bình và ngoài Bắc mang cả Nghề Truyền thống vào Nam .
    Nhưng những nét Văn hoá riêng của Thái Bình và các tỉnh Đồng bằng Bắc bộ hình như vẫn mang theo tới mọi miền như Entry mô tả về Quê hương Bác Lưu , đặc biệt hay nói ngọng vần “l” thành “n” thì có Ông làm báo kỳ cựu vẫn không sửa . Thỉnh thoảng gặp các Cụ răng đen “hạt na” như HC mô tả . Bác nào có ý tưởng trình UNESCO về giữ gìn và bảo tồn cái rằng “hạt na” chưa nhỉ ! Mẹ tôi đến lúc mất vẫn giữ được hàm răng đen nguyên vẹn , không bị sâu ! Bố tôi bảo ngày xưa các cụ nhuộm răng phải có cả chất liệu như gôm cánh kiến nên giữ răng tốt !
    Người Thái Bình rất nhiều người giỏi giang và giàu có nhưng luôn nhớ đến Tổ tiên , quê hương . Đây là văn hoá truyền thống đẹp !

    • Hiệu Minh says:

      Tôi đi khắp miền Tây Bắc và Đông Bắc VN, chỗ nào cũng gặp người Thái Bình lập nghiệp. Thời làm kinh tế mới, khai khẩn núi rừng, người Thái Bình tha phương rất nhiều.

      • HUGOLUU says:

        Bác ăn cỗ ở làng Nhĩa Chử có thấy món thịt Mèo và trứng vịt lộn không ?
        Có lần về Tiền Hải ăn cỗ đám cưới ,thấy hai món trên khác với mọi nơi ,hỏi thì họ bảo cỗ Thái Bình to thì dứt khoát phải có hai món đó .

      • Trần says:

        Về người Thái Bình thì tôi chỉ biết về 3 ông tướng thôi bác HM ạ:

        -Đại tướng HV Thái,sắp lên BTQP thì đột tử oan thì phải.

        – Trung tướng Trần Độ, giỏi và tử tế, đi CM từ nhỏ nhưng cuối đời mất thẻ đảng. Trong Nhật ký rồng rắn, ông có mấy câu thơ rất cảm thán: Những mơ xoá ác ở trên đời/ Ta phó thân ta với đất trời/ Ác xóa đi, thay bằng cực thiện/ Tháng ngày biến hoá, ác luân hồi.

        -Trung tướng Phạm Tuân đi vũ trụ cùng Gobatco. Đến giờ có người hỏi tại sao ngón tay của Tuân to thế thì Tuân hồn nhiên trả lời: hồi lên tàu Go dặn đừng sờ vào các nút này nọ nguy hiểm nhưng tính táy máy hay sờ , mỗi lần sờ là bị Go lấy thước kẻ đánh vào tay, nhưng mình vẫn thế đâm bị đánh nhiều lần thành thử các ngón tay sưng vù, đến khi trở về trái đất chả hiểu sao không xẹp đi nên đến giờ vẫn to vậy. Ông này có nhà đất được phân ở “đường cong mềm mại” Hà Lội, bán đi rồi.

        • huu quan says:

          pác Trần ui, Thái Bình còn nổi tiếng có con ngựa quý (Quý Ngọ) năm ngoái đã đóng vai “Lê Lai hy sinh cứu chúa” mà không nhớ sao. Giờ chúa trả ơn, cho ngưa con tý chức đó.
          Còn chuyện anh Phạm Tuân ấy thì là do thấy thằng em tội nghiệp chưa được leo tàu vũ trụ bao giờ, anh Cả Đỏ thương tình cho leo lên đi ké ấy mà. Chứ cái công trình “Nghiên cứu bèo hoa dâu” trên vũ trụ ý rồi về có được tích sự gì đâu.
          Có chuyện kể rằng khi chuẩn bị lễ xuất phát con tàu có anh Phạm Tuân đi ké, ông Thủ tướng PVĐồng nhà ta cũng sang dự. Lễ lạt diễn văn hùng tráng mãi cũng tới giờ phóng tàu, cả đoàn quan khách cùng ấn tay vào cái nút để con tàu bay lên. Nào ngờ có trục trặc, quan khách ấn đỏ tay mà tàu chẳng chịu lên. Hàng trăm kỹ sư chuyên gia loay hoan tìm mãi mà không được nguyên nhân. Đang tính hoãn bay thì đột nhiên cụ thủ tướng nhà ta bảo: “”Để tôi thử xem”. Cả đám chuyên gia ngơ ngác vì một ông thủ tướng một cái nước đến cái ốc vít còn chưa làm được thì biết gì về tàu vũ trụ mà bày đặt xem. Nhưng vì người ta là thủ tướng nên cả đám đành chấp nhận. Nào ngờ Cụ chui vào tàu 1 lát, chui ra và bảo xong rồi. Nhấn lại nút, nào ngờ tàu bay lên thật. Bao chuyên gia xúm lại hỏi cụ sao sửa hay vậy thì cụ chỉ lắc đầu.
          Sau này lực lương tình báo Liên Xô điều tra mãi thì phát hiện ra cụ thủ tướng chui vào tàu chả làm gì cả, cụ chỉ hỏi anh Phạm Tuân có một câu: “Thôi tôi biết rồi, kinh tế nhà chú đang khó khăn nhưng khó khăn là chung của cả nước. Vì thể diện đất nước, chú có lỡ lấy gì thì trả vào chỗ cũ cho người ta.” Và sau đó cụ chui ra thì tàu bay lên.

        • thongreo00 says:

          Truyện hài du hành vũ trụ của bác Trần và lão huuquan là vô đối! TR được một trận cười thoải mái, cám ơn hai cụ. 😀

  15. TranVan says:

    Chắc Trời (và hai anh Lưu, HM) thương kẻ khù khờ ?

    Nhờ ghé vào đây mà biết được tên mới của Thái Ninh (Thái Bình).
    Tìm mãi trên bản đồ Google mà không thấy Thái Ninh ở đâu.

    Khi xưa, thời loạn lạc chiến tranh chống Pháp gia đình tôi đã trú ẩn cũng khá lâu tại Long Mỹ (Thái Ninh, Thái Bình).

    Xin cám ơn hai Anh và Trời Phật.

    Nhìn hình ảnh mà tôi xin được … vui lây, vui thêm, mặc dù đã quá vui khi tìm lại được Thái Ninh.

    • Hiệu Minh says:

      Lúc chụp ảnh nhớ bác TranVan và ước giá bác đi cùng chắc có nhiều ảnh đẹp. Tôi chụp mang tính thời sự, tiện đâu bấm vài cái giữ lại. Vài chục năm nữa thành giá trị.

      • TranVan says:

        >Vài chục năm nữa thành giá trị.

        Ngay bây gìờ mà nhìn mấy tấm ảnh chụp những món cỗ, mấy con tôm đỏ hỏn, là nước dãi đã chẩy dài !

      • TranVan says:

        Muốn chụp ảnh chân dung (đẹp) thì cũng dễ thôi, chỉ cần 2 điều kiện :
        – ống kính (tốt), tối thiểu 85mm, cho mình mở to (1.2, 1.4, 2.0 hay 2.8 FF).
        – máy chụp không có tiếng động.

        TB : nếu có thể, đừng quên dọn dẹp xung quanh cho bớt lung tung và chọn phía sau xa xa.

        • TranVan says:

          Tôi thích nhất tấm hình này :

          TB : Khi chụp , tôi đề nghị anh HM đừng quên nhắm cho đường chân trời hay đường ngang chính không được nghiêng.

          Nếu lỡ rồi thì khi về nhà nên cắt bớt hay sửa lại bằng software.

        • TranVan says:

          Máy Leica của Anh HM , là loại rất đặc biệt, cho mình chọn khổ 1×1 .

          Chụp kiểu khổ vuông 1×1 này dễ đẹp vì mình loại bỏ được phần khung cảnh không đủ hấp dẫn người xem.

        • Hiệu Minh says:

          Cảm ơn bác TranVan, thật tuyệt khi biết thêm vài kỹ thuật chụp ảnh và để khung hình.

          Có khi nào bác về HN chơi không?

        • TranVan says:

          Sau 75 tôi đã “về” (thăm) HN được 5 lần. Hy vọng sẽ “đi” thêm.Lần này với máy tốt A7S và A7R II.

          HN về đêm, hơi có mưa phùn hay sau khi có xe nước rửa đường đi qua, thật tuyệt vời.

          Chỉ sợ mấy ông tìm cách thay bóng đèn (trắng , kỉểu Led) thì sẽ hỏng hết !!!!

        • TranVan says:

          HN :

        • TranVan says:

          HN :

        • TranVan says:

          HN :

        • Mười tạ says:

          Ảnh cụ TranVan có độ sắc nét hơn hẳn những bức ảnh thường thấy.

        • TranVan says:

          >Ảnh cụ TranVan có độ sắc nét hơn hẳn những bức ảnh thường thấy.

          Nhờ HN đẹp, nhất là về ban đêm !

        • TranVan says:

          Ban ngày HN cũng có những góc cạnh đặc biệt :

    • TranVan says:

      Hồi xưa, trước năm 1950, trên giấy tờ, Thái Ninh được gọi là “phủ” : Phủ Thái Ninh, tỉnh Thái Bình.

      Tuy rằng thời ấy có nơi được gọi bẳng “Huyện”.

      Long Mỹ thì trên giấy tờ và ngoài đời đều gọi bằng “xã”, chư không gọi là “làng”. Chắc vì dân địa phương hồi đó hơi ngọng, rất ít người phân biệt giữa “n” và “l”.

      Cả hai, phủ Thái Ninh và xã Long Mỹ, nay đểu không còn dấu vết trên bản đồ.

      Ôi, đúng là cuộc đời: “tang thương biến đổi…. ” !

      • TranVan says:

        Giải tỏa, chặt cây, xóa tên trên bản đồ, …Đủ mọi chuyện đã xóa đi những dấu vết của một thời …

        Cũng may là tôi còn nhớ … dai nên thỉnh thoảng cũng chợt thấy mình hình như trở lại được chốn cũ .

        Nao nao, nửa hư nửa thật ….. chụp vội và tấm hình, như sợ rằng nơi đây rồi cũng sẽ bíến mất ….


        Sông kia rày đã nên đồng
        Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
        Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
        Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò

        (Trần Tế Xương)

      • hg says:

        Tôi nhớ lúc nhỏ hoc cổ văn có tích “Thương hải biến vi tang điền”

  16. VT says:

    Sau những cơn bão” ” long trời, lo đất ” như CCRD, đấu tranh giai cấp ,bài thực, đã phong ….cấu kết xã hội bị rệu rã, muc nat mọi người giật mình và tìm cách giữ gìn những phẩm cách tốt đẹp của gia đình bằng cách gia cố đường dây họ tộc để gắn kết lai .Điều tốt đẹp là mong muốn con cháu không bị ” mặt trái của kinh tế thị trường ” làm hư hỏng (Đ bảo vậy) . Và thế là nô nức viết gia phả, xây dựng nhà thờ tổ ,từ đường., mồ mả rồi hội hè, giỗ chạp ….
    Thuộc tính của người nông dân là” con gà tức nhau tiếng gáy” nên các gia đình, dòng họ lao vào cuộc đua không có hồi kết nhất là o các tỉnh phía Bắc ….Bên cạnh mặt tốt của những việc này thì hệ luỵ cũng không hẳn là
    Và mặt trái của cuộc ganh đua này cũng khốc liệt không kém : các nhà thờ, mồ mả hoành tráng mọc lên , bên cạnh khuôn mặt đầy hãnh tiến của những người thành công là sự lo lắng, nhẫn nhịn của những người kém may mắn trong dòng họ vì những khoản đóng gop và mặc cảm thua kém Xã hội cũng được” lãnh đạn” mặt trái này bằng những cơ quan toàn” đồng chí con ,đồng chí cháu” , tạo vây cánh làm tê liệt người tài và thi nhau đục khoét ngân khố quốc gia …và điều đó không thấy xấu hổ mà còn tự hào .
    Dòng họ mình cũng là một dòng họ lớn, khá nhiều người thành đạt và đại gia .Minh cũng không phải là kẻ “thất bại” nhưng thú thật ,mỗi khi về quê đứng trước ngôi mộ hay nhà thờ họ to lớn uy nghi ,hiện đại mình vẫn không tìm được cảm xúc như ngày xưa ..Cái cảm xúc ấm áp, chân thật rất tinh người không còn nhiều nữa .

    • VT says:

      Xin lỗi viết thiếu đoạn trên ” hệ luỵ không phải là ít .”

    • thongreo00 says:

      Bác VT nói quá đúng. Đâu phải chỉ ở ngoài Bắc, ở miền Trung, nhất là xứ Huế, chuyện dòng họ, mồ mả, từ đường … các thứ nhiêu khê nặng nề lắm. Con cháu lưu lạc trong Nam cũng được quyên góp một cách rất bình đẳng để xây dựng nhà từ đường ở trong làng. Đến ngày khai trương, lại được quyên góp cho các vị trưởng lão ở quê “cúng” khai trương, có lẽ thực chất là ăn nhậu. Bàn luận về chuyện được, mất khi thuộc về một dòng tộc lớn có lẽ là một đề tài thú vị. Cá nhân em suy nghĩ rằng chỉ cần biết đến ông bà nội, ông bà ngoại là đủ. Họ hàng rườm rà mà không thân thiết, thì để làm gì?

      • Mười tạ says:

        Chuyện này càng vào Nam càng đơn giản hoá. Ví dụ: có thể bất gặp ở Quảng Trị những ngôi làng nghèo nhưng cái nhà thờ họ rất lớn, đến Huế thì “chênh lệch” giảm đi; cũng như khi cúng kị, ở Huế cây hương cháy 4/5 thì xong, đến xứ Quảng mới cháy 1/2 đã xong, con cháu đánh chén, cụng ly đc rồi.

        Vùng đất cũ thì lễ là chính, vùng đất mới thì hội là chính, thế thôi 🙂

        • Trần says:

          Nhưng Hà Lội thì dở dở ương ương anh Tấn ạ: 3/4 là xong 😀

        • Mười tạ says:

          Người Hà nội lâu năm, người Hà nội nhập cư theo đường quan chức, người Hà nội nhập cư theo đường mưu sinh: quả là khó gọi tên chung Hà nội 🙂

        • Hoàng cương says:

          Góp chuyện với 02 còm sĩ Bắc,Trung . Miền Tây dân góp từ nhiều nguồn khác nhau , có lẽ vậy nên thoáng 🙂
          Làm đám ma người chết người thân khóc thầm -cầu nguyện người ra đi thanh thản nha ,còn chuyện nợ nần tụi tui sẽ lo 😛 .Thay vì khóc họ đọc kinh rất nhẹ nhàng – sau đó thì ăn tấu hài tùy tâm trạng .
          Ngày đám giỗ bà con anh em khắp nơi đổ về ,thanh niên quần áo lòe loẹt thành phố ,mấy cụ mốt cũ thùng thình cũng rộn ràng khí thế tình chung son sắc tình quê cây nhà lá vườn miền sông nước .
          Nhưng bây giờ cũng khác nhiều ,kinh tế điều kiện làm việc ,học hành v.v tất cả được đưa vào giá thành v.v Điều cốt lõi vựa lúa (nông thôn ) phía Nam kinh tế bệ rạc kéo theo văn hóa đi nhốn nháo …
          Tại sao Mianmar ,Lào,Camphuchia cũng chuộng Đạo Phật ,chính quyền không thò bàn tay lông lá điều khiển …Bởi vậy Chùa là chỗ bá tánh ra vào xám hối -rửa Tâm cáu bẩn -nhẹ lòng – sống có ích …
          Việt nam đã làm tha hóa cõi trần đến cả Chùa Phật “trần sao âm vậy” .. thì hỏi giống nòi thoái hóa có quá không !

        • Mười tạ says:

          Vua mạnh thì tôn giáo yếu. Lịch sử VN, TQ đều ko có tôn giáo mạnh. Một rừng ko thể có 2 hổ mà 🙂

    • Hiệu Minh says:

      Tôi nhớ có vài bloggers dính vào vòng lao lý vì đã chụp nhà thờ hàng trăm tỷ của các quan. Quan nào dân nấy. Quan ganh đua thì kéo theo dân. Vấn đề nằm ở cái nóc nhà.

      • trankhoan says:

        Quan điểm khác với bác Cua :Dân nào quan ấy.Chả thế mà cụ Tản Đà bi phẫn:
        “Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
        Thế nên chúng nó mới làm quan”.
        Vấn đề không nằm ở nóc nhà mà là :”Dĩ dân vi bản” câu cửa miệng của “đầy tớ” nhân dân

    • chinook says:

      Đọc còm hai Bác VT và thongreo00 khiến tôi đỡ “mặc cảm”.

      Tôi sanh tại Thủ dầu một ,Cha tôi sanh tại Kim sơn , Ninh bình, Ông cố tôi gốc Trà Lũ, Thái bình. Tổ tiên theo Thiên chúa giáo , có dính líu đên vụ Phan ba Vành , được Triều đình “tha tội chết”, lại được Ông Nguyễn công Trứ “vô cùng nhân đạo”, tha vì bị “sai áp”,(sau này tôi được giải thích từ này có nghĩa là gia đình bị phân tán và giao cho các gia đình không công giáo nuôi như nô lệ) mà cho đi “kinh tế mới” tại vùng đồng chua nước mặn để khai hoang.

      Ma tôi gốc Hoa. Ông cố ngoại sang lập nghiệp tại Biên hòa,Miền Nam. Ông ngoại sanh tại Biên hòa nhưng sau đó định cư tại Thủ dầu một. Con cái được Việt hóa. Vài người, trong đó có Má tôi đi học trường các dì phước, cải đạo thành Công giáo và lấy chồng Việt.

      Con mấy dì tôi có ngưòi khi lập gia đình sang sanh sống tại Hong kong và Singapore.

      Đến thế hệ tôi. Anh chị em chúng tôi phần lớn sống tại Hoa ki. Tôi hiện nay ở cách xa anh chị em , kẻ gần nhứt cũng 3 múi giờ.

      Thế hệ sau tôi còn tản mác hơn nữa. Một cháu lấy chồng người Bỉ, sống ở London. Một cháu lấ chồng người một nước Trung á, hiện đương sống ở Brazil.

      Chúng tôi không có nhà thờ dòng họ. Thậm chí chúng tôi cũng không còn nhớ đến ngày giỗ Ông bà. Anh em bà con phía Cha cũng như Má tôi liên hệ cũng rất lỏng lẻo , tùy thuộc những yếu tố khác hơn là huyết thống.

      Hàng năm chúng tôi chỉ có một Family Reunion, thuờng được lựa nhằm mùa hè hay lễ nghỉ dài ngày để đại gia đình gặp nhau và dự thánh lễ chung cầu nguyện cho Cha Má như một ngày giỗ chung.

  17. Hoàng cương says:

    Nếu bàn luận về các dòng tộc ( dòng Họ Việt nam ) “nó ” là trụ cột ,đang giữ vai trò nền tảng quốc gia ,chủ quyền lãnh thổ ,qua bao thăng trầm binh biến vua chúa thay đổi nhưng các dòng tộc vẫn còn đó .. không dám ngoa ngôn (người Hàn Quốc gốc Việt tìm về cội nguồn ) .Không kẻ nào qua mặt lịch sử ,Lê Chiêu Thống là một ví dụ .
    Có một lần tôi ra Hà nội cafe với lão Dove ,lão nói tại Châu âu vẫn còn tồn tại các dòng tộc lớn , các dòng tộc nhỏ đã bị suy tàn bởi vì không theo kịp sự tiến hóa loài người .
    Điều này có sảy ra với Việt Nam không ? có chứ ,tại sao không . Bây giờ con cháu đa phần khoe của ,sành điệu ăn chơi (lên Phây là biết) ,họ góp tiền nâng cấp mồ mả để sánh vai với các mồ mả khác ,thay vì suy nghĩ nâng tầm môi trường xã hội . Dù nhà họ ở ,mồ mả khang trang bên những cảnh đời lụp xụp ,đường xá ngập lụt ,ti vi cảnh báo công an bị đánh ,hiếp dâm trấn lột – cảnh đời trái ngang . Người dân Việt Nam phải trả bao nhiêu tiền nữa mới ngang tầm Hàn quốc ?
    ….Cứ vui đi ngồi chờ ..láng giềng Camphuchia,Lào ,Mianmar ..kiếm việc nuôi thân …

  18. huu quan says:

    ồ. Thái Bình thì em chỉ biết có người phụ nữ nặng nhất thế giới (Chị Hai 5 tấn”.
    Rồi bây giờ đi khắp Việt Nam, thấy chỗ nào bán kính đeo mắt là biết ngay dân Thái Bình. Mua kính tàu tính bằng bao tải rồi đem lắp ráp, bán theo giá Gucci, Rayban, Montblanc…. Mua 1 bán lời 100.
    mấy câu thơ Ranh ngôn vui vui về đất Thái Bình (Post lên chắc gạch đá hơn bị nhiều):
    -Thái Bình có cái cầu Bo
    Có nhà máy cháo có lò đúc muôi
    – Thái Bình là đất ăn chơi
    Hai tay hai sọt tung hoành khắp nơi
    -Hiên ngang đứng giữa phố phường
    Ngửa tay xin lấy tình thương đồng bào

    • codamanxoi Bat says:

      Xin góp vui với bác Huuquan thêm một câu thơ nữa về Thái Bình:
      “Thái Bình là đất ăn chơi,
      Ba năm chống Mỹ bắn rơi thùng dầu”
      tức là thùng dầu phụ của các máy bay tiêm kích được đeo thêm ở dưới cánh để bay được xa và lâu hơn. Nhưng khi không chiến với đối phương để tăng khả năng cơ động và tốc độ; phi công thường cắt bỏ các thùng dầu, dù vẫn còn dầu. Các bố nhà ta thấy máy bay địch cắt bỏ thùng dầu phụ reo ầm lên máy bay địch cháy rồi, cháy rồi và báo lên trên ghi thành tích nhưng điều tra thực tế thì hỡi ôi….

  19. thongreo00 says:

    Chia buồn lão Xôi bị ọc-giơ! 🙂

    • Trần says:

      Chả thấy lão Xôi, chỉ có lão Trần tòm “tem” bị oọc- giơ chớ 😀

      • thongreo00 says:

        Bác Trần mến, bài trước cụ Xôi dự đoán lão Cua tiếp theo sẽ viết về ông Chủ tịch Chặt cây. Thế có phải thầy cho trò bị “ọc-giơ” không ạ? 🙂

        • Trần says:

          Còm,Thày cho trò ọc-giơ thì chưa là news, bao chừ trò cho thầy ọc-giơ thì là news, có được hông bác thongreo00 ? 😀

    • Xôi Thịt says:

      Thật ra, lão Cua có bài tống tiễn anh nhổ cây nhưng phạm húy nên rụt lại. Lão đây cũng có lý do tương tự 😀

  20. Trần says:

    ( Hình như lần 2) được tòm tem hay tòm tem được!
    Dù không quen biết xin có lời mừng ông NĐLưu.

  21. sao dòng họ Nguyễn Phạm mà anh bạn lại Nguyễn Đức?

    • Hiệu Minh says:

      Theo anh Lưu giải thích, chữ Phạm và chữ Đức trong tiếng Hán có chung một kiểu viết nên Nguyễn Phạm và Nguyễn Đức đều là một. Nhờ bác nào giỏi tiếng Hán giúp cho đôi dòng.

      • Trần says:

        Nho nhe thì cũng phải chẻ hoe.
        Phạm là Phạm ( phạm nhân- phạm phải, mô phạm- khuôn mẫu, và họ Phạm – có bộ thảo ở trên cùng), Đức là Đức. Trong bức hình Khu mộ dòng họ Nguyễn Phạm của HM có 3 chữ Đức Quang Lưu ( viết ngược theo kiểu tàu), chữ Đức ở rìa phải (và còn một chữ Đức khác viết khác kiểu mà trùng nghĩa) thì hoàn toàn khác cả 3 chữ Phạm đã nói. Hẳn bác HM đùa dai 😀
        Nguyễn là họ, còn Phạm hay Đức chỉ là đệm, đặt tùy ý theo các ngành (chi lớn), không quan trọng. Xuống đến các chi nhỏ thì tên đệm cũng tùy ý, nhưng họ Nguyễn (tính theo dòng nội) là bất biến (không kể ngoại lệ nhưng hiếm khi – tỉ dụ, hồi đầu họ Nguyễn, sau lấy lại họ Hồ có lẽ là người biết gốc rễ).
        Nho nhe, nói rồi, là như vầy. Hơi tin là đúng, còn sai thì sửa tiếp 😛

      • Quang Nguyên says:

        Trong ngành Thú y Bác Nguyễn Đức Lưu có nhiều chuyện nổi tiếng! Nhưng khâm phục nhất là việc bác Lưu chăm sóc mẹ ốm đau, bệnh tật mấy chục năm ròng. Kính!

        Posted by 113.20.116.223 via http://webwarper.net
        This is added while posting a message to avoid misusing the service

  22. manh dut long says:

    dòng họ tuyệt vời.

%d bloggers like this: