Hậu Khảo cổ: Môn Lịch sử chỉ là “trường hợp điển hình”

Lịch sử sau khi được "mông má" :v

“Lịch sử” sau khi được “mông má” 😛  Ảnh: FB Hậu Khảo cổ

Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu (Hậu khảo cổ) trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Quanh việc Bộ giáo dục đưa ra Dự thảo chương trình giáo dục phổ thông tổng thể, trong đó Lịch sử sẽ tích hợp với Giáo dục công dân và Giáo dục quốc phòng để thành một môn mới “Công dân và Tổ quốc” với yêu cầu nhằm giáo dục chính trị tư tưởng, dư luận xã hội lại một lần nữa “sôi lên” vì môn học này.

Những ý kiến đồng thuận hay không với việc tích hợp, thậm chí có ý kiến khá cực đoan khi cho rằng nên… bỏ luôn môn học này… đều được phân tích, lập luận, lý lẽ, dẫn chứng chứ không chỉ là ý kiến mang tính cảm xúc nhất thời…

Điều đáng nói là phần lớn các ý kiến gặp nhau ở một điểm: môn sử với chức năng và ý nghĩa quan trọng của nó cần có vị thế độc lập, nhưng không thể tiếp tục dạy và học lịch sử như cũ, cả về nội dung và phương pháp.

Kết luận cuối cùng của bản Dự thảo này thế nào còn phải chờ “hạ hồi phân giải”, nhưng điều cần đặt ra là vì sao từ nhiều năm qua tình trạng dạy và học môn lịch sử luôn gây ra sự “bức xúc” nhưng khi nó đứng trước nguy cơ bị “biến mất” thì xã hội lại gần như đồng loạt lên tiếng bênh vực nó?

Thật ra những phản ứng của xã hội đã cho thấy, môn sử là trường hợp điển hình của thực trạng “cải cách giáo dục” hàng chục năm qua. Điển hình vì nó thuộc khoa học xã hội, vốn luôn phản ánh và gắn liền với thực trạng xã hội nói chung và ngành nghiên cứu nói riêng, điển hình vì quan niệm tư duy dạy và học khoa học xã hội như thế nào? Và điển hình vì như nhiều quốc gia khác ở châu Á, Việt Nam cũng có truyền thống coi trọng văn chương, lịch sử trong nền giáo dục của nhiều thời đại.

Hiện nay nói đến môn khoa học xã hội nào cũng có vấn đề chứ không chỉ riêng môn sử. Môn văn được coi là môn chính năm nào cũng thi tốt nghiệp, nhưng tình trạng “văn mẫu” rất đáng báo động và lên án bởi nó làm thui chột sự sáng tạo và tính cá nhân trong cảm thụ văn chương; môn địa lý nếu năm nào không thi tốt nghiệp thì gần như cũng bị bỏ lửng, mà thi xong thì cũng “chữ thầy trả thầy” vì kiến thức địa lý “biết dùng làm gì?”.

Môn ngoại ngữ cũng vậy, Anh văn là môn “thời thượng” nhưng từ cấp phổ thông đến đại học, xong chương trình liệu có mấy em đọc thông viết thạo nói lưu loát nếu không đi học thêm ở những trung tâm ngoại ngữ? Các môn khoa học xã hội hầu như không được nhiều phụ huynh khuyến khích và tạo điều kiện cho con em theo học và học giỏi, vì nó không phải là những môn học sẽ trở thành “phương tiện” để có thể kiếm tiền, làm giàu nhanh chóng, không phải những ngành nghề “hot” của xã hội, được xã hội “lăng –xê”.

Cho nên việc môn sử bị “mất tích” trong một môn nặng tính “giáo dục chính trị tư tưởng”, không còn đứng tên riêng với nội dung độc lập và có chức năng truyền đạt tri thức khoa học, sẽ sớm làm cho nó bị “khai tử”. Đây chính là sự báo động cho những môn khoa học xã hội khác. Khi các môn khoa học xã hội không còn vị trí là khoa học thì hệ quả đầu tiên đó là “sản sinh” những thế hệ “thuộc lòng, nhắc lại” không biết tư duy độc lập.

Mặt khác từ thực tế, chống ngoại xâm là đặc điểm xuyên suốt và quan trọng nhất của lịch sử Việt Nam. Trải qua hơn hai mươi thế kỷ dựng nước và giữ nước hầu như thế kỷ nào triều đại nào cũng phải tiến hành những cuộc chiến tranh bảo vệ độc lập quốc gia, trong đó phần lớn là chống xâm lược từ Trung quốc. “Loại bỏ” môn sử như một môn chính đồng nghĩa với việc “giảm bớt” nội dung truyền dạy về truyền thống chống ngoại xâm, trong tình trạng biển đảo Việt Nam đang bị đe dọa từ Trung Quốc và trước đó là cuộc chiến Hoàng Sa 1974, chiến tranh biên giới phía Bắc 1979, trận hải chiến Gạc Ma 1988… Chưa kể những nội dung khác về văn hóa – xã hội – kinh tế đã và sẽ không có mặt trong chương trình để thể hiện sự toàn diện của lịch sử việt Nam.

Tất nhiên, lịch sử không chỉ là việc nhắc lại quá khứ để biết quá khứ, mà là để hiểu hiện tại và biết tương lai, Không học lịch sử như một khoa học thì không thể nhận thức được những gì đang và sẽ xảy ra, bài học và kinh nghiệm lịch sử chỉ có ích cho thế hệ sau nếu nó giúp thế hệ lựa chọn và tự định đoạt con đường tương lai.

Vì vậy, bảo vệ sự độc lập của môn sử trong trường phổ thông đồng nghĩa với việc phải thay đổi nội dung và cách giảng dạy có nhiều bất cập như hiện nay, bắt đầu từ mục tiêu dạy và học môn lịch sử. Quan điểm, triết lý, phương pháp dạy và học các môn KHXH cần thể hiện đúng chức năng và vị trí của nó, không chỉ theo truyền thống mà còn cần phải phù hợp với thời đại hiện nay.

Hậu Khảo cổ

Theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn

Advertisements

82 Responses to Hậu Khảo cổ: Môn Lịch sử chỉ là “trường hợp điển hình”

  1. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Tôi xin phép chia xẻ thêm ý kiến của nhà văn Vương Trí Nhàn về lý do tại sao chúng ta có một văn hóa viết sử nghèo nàn. Xin giới thiệu trích đoạn bài viết trên FB.
    *****
    Ở những trang sử ta viết cho ta, trên cái nền là một ít sự kiện nghèo nàn, không có những con người mà chỉ có những hình nhân với một vài lời lẽ, hành động đôi khi cũng ấn tượng, nhưng quá nghèo nàn, đơn sơ. Đọc những trang viết khô khan cằn cỗi đó, thật không hình dung ra trong hàng chục thế kỷ qua, cộng đồng chúng ta đã ăn ở, sinh hoạt ra sao, quan hệ với nhau thế nào. Lại càng không thể từ đó rút ra những gợi ý về kiếp làm người của mình hôm nay. Bởi những bài học mà người viết sử gửi kèm chỉ là những kiến thức chính trị nông cạn, hời hợt, đến với người ta theo lối áp đặt gượng gạo.
    Sức phản cảm mà nó gây ra trong lớp trẻ thật ra là điều nhiều người đã thấy từ lâu rồi, chẳng qua tất cả cố tình làm ngơ vì biết rằng vô phương cứu vãn.
    Cái lỗi không phải chỉ là do mấy người soạn sách giáo khoa. Cái lỗi ở đây là của những người làm sử. Và suy đến cùng là sự hạn chế, nếu không muốn nói là nghèo nàn, kém cỏi trong ý thức lịch sử của cả xã hội.
    Vấn đề là ở tư duy lịch sử của người Việt.
    Chúng ta là một cộng đồng mải chinh chiến hơn là xây dựng. Trong quá khứ, chúng ta dành quá ít thời gian và tâm trí để suy nghĩ về chính mình, tìm sự thật về chính mình… Đó không chỉ là tình hình có thật trong cuộc sống của người Việt từ lúc khởi nguyên và kéo dài suốt vài trăm năm gần đây, mà cũng là của thời đương đại.
    Trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng của chiến tranh và cách mạng, nền sử học vốn rất còi cọc yếu đuối hôm nay chỉ dồn sức vào làm cho được nhiệm vụ trước mắt là giáo dục mọi người sẵn sàng ra trận, chứ sức đâu mà đáp ứng nổi cái nhu cầu tự nhận thức, cũng tức là nhu cầu soi lại quá khứ để xác định tương lai.
    Ngay trong cái phần tốt đẹp nhất của nó, nền sử học mà chúng ta có cho đến hôm nay là một thứ sử học của tồn tại mà không phải là một thứ sử học dành cho một cộng đồng muốn phát triển. Tóm lại là vậy.
    Cái việc lớp trẻ hiện nay từ chối sử học thật ra có một tác dụng tích cực. Đã đến lúc chúng ta phải nghĩ tới một thứ sử khác, sinh động hơn, có hình ảnh con người nhiều hơn và nhất là đáp ứng nhu cầu của tương lai mạnh mẽ hơn. Nghịch lý cuối cùng chỉ là trong khi những đòi hỏi đã cấp bách lắm rồi, thì những điều kiện cần thiết không biết bao giờ mới hội tụ đủ (hết trích).
    ******
    Toàn văn trên TBKTSG 20/11/2011 theo link
    http://www.thesaigontimes.vn/Home/giaitri/tanvan/63862/
    Tôi thấy không cần thêm một ý nào cả. Cám ơn các bác HC.

  2. TamHmong says:

    Cùng các bác HC. Người ta thường nói lịch sử ta được học là LS do kẻ chiến thắng viết. Lịch sử thế giới hiện nay chúng ta được học thực chất là lịch sử Châu Âu.
    Các nhà sử học lấy sử Châu Âu làm chuẩn (hệ qui chiếu) và trên cơ sở này diễn giải lich sử các nền văn minh và lịch sử các dân tộc khác.
    Một sự kiện lịch sử được coi là tiến bộ (đúng tiến trình lịch sử) hay ngược lại hoàn toàn xét bằng quan điểm tiến hóa của văn minh Phương Tây.
    Toàn bộ lịch sử VN thực chất là lịch sử Miền Bắc hay là lịch sử VN nhìn từ Hà Nội và của người Kinh. Chẳng hạn nền văn hóa Chiêm Thành rực rỡ và ảnh hưởng sâu đậm của nó đến tòan bộ văn hóa VN hầu như không được phản ánh trong chính sử của người Kinh.
    Thái độ thiếu cân bằng cũng thể hiện rất rõ trong chính sử khi nói về Trịnh-Nguyễn phân tranh và Triều đại Tây Sơn. Phải nói là Tạ Chí Đại Trường có đóng góp rất lớn cho việc nhìn nhận “cân bằng hơn”. Và tất nhiên là góc nhìn từ Hà Nội nói trên dẫn đến rất nhiều lệch lạc khác.
    Tôi xin phép dẫn tiếp ý kiến của ông Vương Trí Nhàn Một sỹ phu Hà Nội gốc về phong cách viết sử và cách đáng giá của ông về các bộ sử VN (trích từ phát biểu mới nhất trên FB).
    ******
    Câu hỏi còn lại: sau đó ta phải làm gì, chứ chẳng nhẽ lại buông xuôi ?
    Suy đi tính lại, tôi thấy hiện nay chỉ còn một cách là cả xã hội lo học lại sử. Học ở đâu? Học ở các bộ sử mà ông cha xưa đã viết từ “Đại Việt sử ký toàn thư”, ” Việt sử thông giám cương mục”, “Việt sử tiêu án” …của các sử gia Lê Văn Hưu, Ngô Sĩ Liên, Ngô Thì Sĩ .. tới các bộ sử viết trong thời Pháp thuộc như “Việt sử yếu” của Hoàng Cao Khải, “Việt Nam sử lược” của Trần Trọng Kim.
    Còn nhớ những năm chống Mỹ ở Hà Nội ông sếp cao cấp trong ngành tuyên truyền là Hoàng Tùng thường cũng vẫn nói với cánh nhà văn nhà báo chúng tôi, có việc gì cần vẫn phải dùng bộ “Việt Nam sử lược” chứ các sách mới viết có dùng được đâu.
    Bản thân tôi làm nghề nghiên cứu văn học, trong hai chục năm gần đây, trong khi tìm đọc các bộ sử VN do các tác giả nước ngoài viết, mới ngã ngửa người vì ngạc nhiên hóa ra họ cày xới các bộ sử cũ của ta rất kỹ.
    Nói ra thì có vẻ nghịch lý: tôi học người ta cách đọc lại ông cha mình. Thế đấy!
    Dần dà tôi hoàn toàn tin rằng để hiểu người Việt, cuốn sách cổ điển mà thế hệ trẻ cần đọc số một, không phải là “Truyện Kiều” mà là “Đại Việt sử ký toàn thư”.
    Chắc có bạn đọc thắc mắc: dù là sách đã dịch từ chữ Hán cổ sang chữ quốc ngữ song làm sao mà đọc được cuốn toàn thư ông vừa nói tới đó.
    Tôi sẽ bàn về chuyện này, trong một dịp khác (hết trích).
    *******
    Câu chuyện về học sử, viết sử, đọc sử là một tiểu thuyết không có hồi kết. Xin phép được tiếp tục dịp khác.
    Chân thành cám ơn các Kinh đại gia đã nghe ý kiến của tôi được phát biểu từ nhà gửi gửi xe…đạp.

  3. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Tôi không muốn thêm về đề tài này và cũng không thích lắm bài viết của TS NTH vì cũng chỉ là một trong số những bài viết cho phải đạo có tính chất “điểm danh” của người làm nghề nghiên cứu lịch sử thôi.
    Tôi đã phát biểu quan điểm “trái chiều” của mình trong entry “Môn Lịch sử: PROs and CONs”
    Theo tôi cần một cái nhìn mạnh dan hơn giống như cái nhìn của nhà văn Nguyễn Minh Châu và GS Hoàng Ngọc Hiến vào giữa những năm 1980 về nền văn học “hiện thực phải đao” và ”minh họa” của VN trước đây.
    May mắn tôi tìm được một người đồng quan điểm. Đó là nhà văn Vương Trí Nhàn. Xin phép chia xẻ bài viết của ông trên FB và nhận xét của tôi.
    ************
    CHẤP NHẬN TẠM BỎ MÔN SỬ Ở NHÀ TRƯỜNG MIỄN LÀ
    SAU ĐÓ PHẢI TÌM TỚI MỘT CÁCH VIẾT SỬ KHÁC
    Có nhiều việc trong xã hội hiện nay mọi người bàn một đằng cuối cùng những người có trách nhiệm lại quyết theo một cách khác.
    Việc bỏ môn sử cũng vậy, ai cũng thấy là trái lè lè.
    Song với một chút tâm lý A. Q. hoặc nói theo dân gian, “ đánh chẳng được thì tha làm phúc”, tôi nhìn thấy cái lợi của việc này như sau.
    Khi nhìn vào việc học sinh ngày nay chán sử, người ta chỉ quy trách nhiệm cho cách dạy sử trong nhà trường.
    Nhưng tôi cho rằng cái lỗi chính ở đây là thuộc về nội dung môn sử mà người ta đang dạy suốt từ tiểu học đến đại học cùng là các loại sách tham khảo có tính phụ họa.
    Nói nôm na thì với nội dung các bài sử mà người soạn sách được phép viết và người giáo viên được phép dạy, có đến thánh cũng không làm cho học sinh yêu môn sử được.
    Trong các bộ sử đã viết mấy chục năm nay cũng có những phần rất tốt, học sinh rất cần biết , mọi công dân Việt cũng cần biết.
    Nhưng lúc mang ra dạy chúng bị lẫn đi, bị lọt thỏm đi, giữa các kiến thức giả mạo khác.
    Hàng giả hiện nay rất đa dạng.
    Có khi không đầy đủ không toàn diện không nhấn mạnh cái đáng nhấn mạnh… cũng đã là giả rồi.
    Rút cục, cái hy vọng qua môn sử như thế này góp phần vào việc đào tạo những con người có học vấn có nhân cách những công dân yêu nước theo nghĩa hiện đại và khoa học nhất của khái niệm yêu nước thời nay… chỉ là ảo tưởng.
    Mà trước mắt nhu cầu viết lại sử đến bây giờ vẫn chưa được đặt ra trong xã hội, chứ đừng nói là được chuẩn bị.
    Bởi vậy, theo tôi dù rất đau lòng cũng có thể bảo nhau chấp nhận tạm bỏ môn sử.
    Mục đích của việc này là tránh cho lớp trẻ phải học những kiến thức sai lạc.
    Nhiều kiến thức sử ở nhà trường hiện nay chỉ có cái vỏ sử. Thực tế nó là những điều mà người ta muốn nhồi vào đầu các em qua các môn công dân giáo dục với cách hiểu cổ lỗ và thực dụng về mấy chữ “công dân” cũng như mấy chữ “giáo dục” đặc trưng cho thời nay.
    Vậy thà cứ để các em học các môn mà chính các em cũng đã hiểu thực chất ấy, rồi đối phó thế nào qua quýt cho xong, còn hơn là buộc các em lầm tưởng đó là những kiến thức thực sự.
    Chấp nhận bỏ sử ! Trong việc giáo dục con em, đã bao chuyện khác chúng ta bất lực, chứ có phải riêng chuyện sử này đâu.
    CÓ NHỮNG VIỆC LÀM THÌ RẤT KHỔ,
    KHÔNG LÀM THÌ SẼ KHỔ HƠN
    Cách đây ít lâu tôi từng khuyên các gia đình nghèo là trong tình hình hiện nay nên lo cho con học xong trung học cơ sở rồi chuyển đi học nghề, còn hơn là học lên cao.
    Đề nghị của tôi lần này cũng ở dạng tương tự.
    ***********
    Chào anh Nhàn và quí vị HC. Tôi tán thành ý kiến anh Nhàn. Việc “tạm thời” bỏ môn sử có lẽ giống như ném đứa trẻ sợ nước cho nó “tự học bơi’.
    Để kéo dài tình trạng viết sử, viết sách giáo khoa, học và dạy sử như hiện nay chỉ có hại lâu dài cho nhận thức của học sinh. Phần lớn sẽ mất khả năng độc lập suy nghĩ.
    Thực ra thì cũng có thể tham khảo phần nào kinh nghiệm của Liên Xô và Nga. Khác VN ngay trong thời kỳ Xô Viết khoa học lịch sử “chính thống” Liên Xô cũng đã có một vài trường phái thực sự khác biệt.
    Vậy mà khi chuyển sang thời kỳ hậu Xô Viết các nhà làm sách giáo khoa lịch sử Nga vẫn tỏ ra rất lúng túng và tình trạng khá phổ biến của học sinh là “loạn xạ “ trong đầu.
    Bù lại có một tỷ lệ nhất định không nhỏ lại có kiến thức về lịch sử phong phú và cách tiếp cận các vấn đề lịch sử một cách độc lập. Hoàn toàn không một chiều như các thế hệ Xô Viết và gần với tư duy lịch sử của các em học sinh ở các nước phát triển. Các em đã tự học được bơi trong “đai dương kiến thức”.
    Phần lớn đó là nhờ sự phát triển các trang mạng chuyên đề lịch sử do những sử gia chuyên nghiệp, nghiệp dư có học vấn và tham chiếu phương pháp tiếp cận lịch sử Đông Tây và một vài chương trình TV tương ứng.
    Chúc các bác HC một tuần mới tốt đẹp.

  4. Hoàng cương says:

    Lịch Sử …tÌNH iÊU
    Ngồi trong đêm vội vã
    Hẹn thề hưởng dài lâu
    Thương má nhau trẻ dại
    Hẹn ngày về xa ngái
    Em tặng thêm đôi giày
    Anh khỏe đi nghìn dặm..

    Mênh mông đến vỡ mộng
    Bụi xuyên nổ mũi giầy
    Chột dạ chân chậm nhịp
    Men yêu ủ quá liều
    Mùi hương nay đã nhạt
    Đến nhau tình quá ngấu ..

  5. Hoavouu says:

    Chào các Bác ! 16/17 05g 30 đến ga Hà nội về nhà ông A vợ ở Thanh xuân Bắc xin chỗ tạm trú mấy hôm ở HN. Ở nhà suốt cả ngày 16 chờ điện thoại nhưng chỉ có Chú gà Chọi món gà quê mình đen ra tặng A gáy cả ngày.Thì ra ! Từ ảo ra thực kg đơn giản các Bác nhỉ .
    8g00 17/11 có mặt tại phòng vip 5 tầng 1 Bảo tàng HCM với buổi tọa đàm khoa học do Hội di sản chủ tri.
    Chủ tịch đoàn dẫn, 7 Bảo tàng phát biểu . Bảo tàng Gốm Champa có mấy ý sau.

    • Hoàng cương says:

      Tiếc nhỉ …!!!
      Tôi có kinh nghiệm trong chuyện này ,trên mạng ảo thì rất sôi nổi thân tình ,nhưng cho một cái hẹn gặp gỡ thì hoàn toàn khác …

      • Hoavouu says:

        Thế mà rượu kg ế ! Cuối buổi Tọa đàm A Bình giám đốc Bảo tàng Di sản Mường khều nhỏ ” Đi với tôi”.
        A đưa tôi đến 32 Hoàn cầu mới,Nhà hàng Ẩm thực xứ Mường cơ sở kinh tế của Bảo tàng di sản Văn hoá Mường, thức ăn trên mẹt lá chuối quá ngon.
        Máu kiêu hùng con cháu Hồ Thơm nỗi lên, toi nhờ người đi lấy can rượu,móc trong đãy ra mấy củ sâm Ngoc Linh khô chia mỗi người mấy mắc .
        Sâm Ngọc Linh đắng mà ngọt, rượu Bàu đá Gò sành,hương Hoa vú dẽ, nồng nàn mà quyến rũ khiến cho bửa tiệc xứ Mường trỡ thành cuộc Đối tửu Linh sâm.
        Anh Bình phán ngay ” Chú mày gởi ngay cho A mấy lạng Anh đãi khách quý”
        Đối tửu Linh sâm trên đất Thăng long tôi nhớ đến vua Quang Trung cùng đoàn quân bách chiến giải phóng Thăng long,tôi như trẻ lại,bài Hồ trường được xứng lên với hơi men chếnh choáng.
        Thế là ! Lại nhớ vợ,con đang mùa băng giá tren dat của xứ sở cờ hoa.

  6. CD@3n says:

    xin Owner cho hiên com này, dù không liên quan nhiêu tới entry :
    – xã Đông Du và quả ổi găng :

    “Đi qua cầu Thanh Trì sang bên kia sông Hồng là tới xã Đông Dư (Gia Lâm, Hà Nội). Được phù sa bồi lấp, đất đai ở Đông Dư màu mỡ, thuận lợi trồng nhiều loài cây, nổi tiếng nhất là ổi găng.
    Dân làng Đông Dư phần lớn trồng ổi găng, nhà ít thì 2-3 sào, nhiều 1-2 hécta. Xưa kia người dân chỉ trồng ổi lấy bóng mát, quả để ăn. 10-12 năm nay, thấy khách chuộng loài quả này, dân làng mới đầu tư trồng nhiều.Ông Hùng có kinh nghiệm trồng ổi 10 năm chia sẻ, đầu tư một hécta trồng ổi vào khoảng 20 triệu đồng. Sáng nào ông cũng ra vườn hái khoảng một tạ ổi bán cho thương lái.
    Thương lái vào tận vườn mua ổi rồi chở đi bán khắp các tỉnh thành. Giá bán buôn tại vườn là 20.000 đồng một kg. “
    ( link : http://vnexpress.net/photo/thoi-su/lang-oi-dong-du-quanh-nam-tap-nap-3315521.html).
    ———————————-
    – Xã Đông Dư ( ĐD) nẳm ngay cạnh khu đô thị Ecopark “nổi tiêng-tai tiêng” với những vụ “cưỡng chế đất đai” mà nông dân Văn Giang Hưng yên ( VG-HY) là nạn nhân…
    – Nếu nói vể ươm trông cây xanh bóng mát, tạo cảnh quan môi trường, thỉ phải công nhận Ecopark là “điển hình” đáng nể trong quá trình đầu tư phát triên của Ecopark !
    – Đầu tư vào 1ha trồng ổi găng là 20 tr, vào 100 ha là 2 tỷ, với giá 20K/1kg ổi, hông biết 1 năm dân ĐD thu được bao nhiêu? ổi găng chỉ là thứ quả “ăn chơi”, rất khó chế biến bảo quản như một số loại quả khác, Và nếu có sự chuyển đổi, kết hợp nào đó, Hiêu quả sử dụng khai thác đất sẽ như thê nào so với chỉ trồng ổi găng ?!
    – Có ban bộ ngành nào của Đ,CP…đã về đây nghiên cứu, để tìm ra một mô hình SXKD nhằm khai thác tối đa hiêu quả sử dụng đất của ĐD, nghiên cứu nâng cao chất lượng quả ổi gang ( năng suất cao hơn, dòn hơn, ngọt hơn, ít hạt, chống sâu bịnh..kết hợp với Ecopark làm du lịch nhà vườn ổi…để đời sống người dân ĐD, do vị trí địa lý, “không thê không ở bên Ecopark”, một ngày kia, do nhu cầu tất yếu phát triên Ecopark, sẽ lại nổ ra xung đột đất đai, cưỡng chế, và những vườn ổi găng sẽ chỉ còn hình hài của “quả nổ nghiệp vụ” và vị chát đăng của một vùng đất bị thôn tính bởi đại gia Ecopark …? Và nếu mô hình ấy ra đời, thành công, Why not có thê nhân lên với rất nhiêu vùng đất tương tự ở trên dải đất chữ S này, góp phẩn giải bài toán nan giải và luẩn quẩn : “đô thị hóa, đền bù đất giá bèo, cưỡng chế đất đai, dân oan, khiếu kiên đông người và dài ngày… với bao hê lụy về kinh tế- chính trị- bất ổn XH …?!

  7. Trần says:

    Sướng! Là Fan của Barca nên sướng. Sáng nay Barca cho Real phơi áo đến 4-0 ngay sân khách. El Classico một chiều vẫn sướng.

    Bóng đá là thứ thiên vị nhất. Xem có đến suốt đêm mà đúng ý mình thì hôm sau vẫn sinh động. Còn không có mà xìu.

    Ra hội cà phê, một ông bạn bình: Lúc gần phút 80 cả vạn cổ động viên Real trên sân đứng dậy vỗ tay hoan hô Inesta của Barca rời sân, thật cao thượng và công bằng.

    Thuộc bài hang Cua, đế ngay: Inesta phải thế nào thì người ta mới vỗ tay chứ!

    Được khen đế được sướng quá phải về còm ngay cho tưng bừng sướng tiếp.
    Riêng tư chút, còm này cũng muốn sẻ chia với lão VA. Vắng nhà lâu thế.Trở về Suriento đi!

  8. Mongun says:

    Tôi có mấy cái thang dựng sẵn trong nhà, sáng nay đem ra dùng nhưng không sài được cái nào (tối hôm qua vẫn OK). Có cụ nào trong Hang bị giống tôi không?

  9. Lạc Việt says:

    Tôi thấy Bộ GD đưa ra đề án lúc này là không “nhạy bén” chính trị. Trong khi người dân đang “xôi máu” vì vấn đề chủ quyền biển đảo, đặc biệt sau chuyến thăm của Tập đại đại… nên nó vấp phải phản ứng dữ dội từ dư luận là lẽ đương nhiên. Có những suy diễn hơi “cực đoan” cho rằng đã có chủ trương xóa sổ môn sử, thực hiện cam kết bí mật Thành Đô…

    Bộ GD nên công bố rộng rãi trên các phương tiên thông tin đại chúng từ sớm, tổ chức hội thảo, lắng nghe các ý kiến phản biện rồi bắt đầu áp dụng thí nghiệm ở một số trường. Sau đó tổng kết đánh giá rồi mới đem ra làm đại trà. Ai cũng biết và đồng ý phải thay đổi cách dạy và học môn sử sao cho hiệu quả, nhưng để làm được điều đó không phải là đơn giản…

    Thực ra việc dạy/học tích hợp đã có từ lâu, mà ở Việt Nam ta các cụ đồ Nho xưa thực ra cũng dạy và học tích hợp. Tức là các cụ không chỉ biết tụng kinh Không Tử nói, Mạnh Tử dạy… mà Nho/Y/Lý/Số… rất uyên bác. Nói chung người đỗ Cử Nhân khi xưa đã rất rất rất giỏi, hơn nhiều lần các vị GS TS bây giờ. Kiến thức của các cụ vừa rộng vừa sâu: Thiên văn, địa lý, lịch sử, tôn giáo, phong thủy, bói toán, văn thơ, họa, y dược, hành chính, chính trị, lễ, nhạc … Nói chung con cháu bây giờ cứ “chê” các cụ là hủ nho chứ thực ra xách dép cho các cụ còn không xong.

  10. lê minh says:

    “Dân ta phải biết sử ta.
    Nếu ai không biết thì tra gu gờ”.
    Việc gì phải học sử? Càng là dân Hang cua thì càng không cần học sử.

  11. PV-Nhân says:

    * Có rất nhiều định nghĩa về lịch sử của một đất nước. Tôi định nghĩa lịch sử như sau: Lịch sử là môn học tìm hiểu về Sự Thật quá khứ, sự hình thành đất nước cùng là Công lao của những Nhân Vật Lịch Sử đã tham dự để xây dựng, phát triển đất nước trong các lĩnh vực văn hoá cũng như bảo vệ đất nước khi bị xâm lược…
    Những kẻ có Tội là những kẻ làm suy yếu đất nước, tha hoá con người và Tội lớn nhất là Bán Nước…

    • TM says:

      Tôi đồng ý là học lịch sử để biết sự thật quá khứ, xấu hay tốt gì cũng vậy, có sao nói vậy, không tô hồng hay bôi đen.

      Nhiều khi cũng ngậm ngùi không biết dân tộc Champa dạy lịch sử cho con cháu họ như thế nào? Rằng các vị vương đời trước đã cắt đất nhường cho cường quốc láng giềng để lấy người đẹp, và sau cùng thì yếu thế phải bỏ luôn đất nước của tổ tiên?

      Mong rằng đời đời sau này người Việt không phải kể lại cho con cháu một câu chuyện đau lòng tương tự.

  12. Xôi Thịt says:

    Cách đây chừng mươi ngày, sử gia lừng danh lãnh tụ Sông Hàn (cũng là một hang viên cựu trào) có sưu tầm và gửi lên FB một dị bản bài thơ bất hủ Nam Quốc Sơn Hà 😉

    Nhân bàn chuyện thơ với thi sĩ HC, lão MT, chị TM và lão TR; cũng là chuyện liên quan đến môn Lịch sử chúng ta đang bàn; lại thêm cảm hứng bất tận từ vụ ầm ĩ bản dịch khác bài thơ này; lão mạo muội dịch bản của lão Sông Hàn, nhân tiện chuyển thế sang lục bát cho nó đậm đà bản sắc dân tộc 😀


    Nước Nam là của Đảng tao
    Rành rành hiến pháp thằng nào bảo không?
    Tụi bay mà định tấn công
    Điều bốn ông đập cọng lông chẳng còn.

    • TM says:

      Ha Ha! Lần này thì cười lớn chứ không cười thầm nữa! Đúng là học sử xưa để áp dụng vào bài học ngày nay.

      Cười xong lại buồn. Người VN mình chỉ chơi chữ cay độc để mỉa mai quyền thế (kiểu Trạng Quỳnh, như bác THM từng nhận xét) chứ không xoay chuyển được thời thế tí tẹo nào cả.

      • PV-Nhân says:

        * Có hai loại ” anh hùng” trong lịch sử: Thời thế tạo anh hùng và anh hùng tạo thời thế.
        Đây là bài thơ của V3 khi thăm đền thờ Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn:
        Bác anh hùng tôi cũng anh hùng
        Tôi bác cùng chung nợ kiếm cung
        Bác đánh quân Nguyên thanh kiếm bạc
        Tôi xua giặc Pháp ngọn cờ hồng
        Bác đưa một nước qua nô lệ
        Tôi dẫn năm châu đến Đại Đồng
        Bác có linh thiêng cười một tiếng
        Mừng tôi cách mạng đã thành công…
        * Đọc và nhận xét người làm bài thơ này…

        • Aubergine says:

          No comments. I am speechless.

        • TM says:

          BÀi này nhiều người nói của ai đó làm rồi gán cho HCM. Trong bộ “Hồ Chí Minh – Tuyển tập văn học”, 3 tập, gần 1.500 trang, do Lữ Huy Nguyên sưu tầm-tuyển chọn rất đầy đủ, NXB Văn học xuất bản, H, 1995, không có bài này.

          Bác nào có thấy bài thơ xuất hiện ở một nơi khác với chứng cứ rõ ràng là của HCM xin cho biết.

        • says:

          Người nói bài thơ này của ông Hồ là gs Hoàng Ngọc Hiến khi ông được mời sang làm việc bên Boston – Hoa Kỳ.

          Bài thơ xuất hiện năm 1948 trên báo Cải Tạo tại Hà Nội. Tác giả là một đảng viên Việt Nam Quốc dân Đảng người Hà Nam trong nhóm nhà văn Đào Trinh Nhất. Bài thơ không thể của ông Hồ do những lý lẽ sau đây :

          1) Ông Vũ Kỳ, thư ký ông Hồ nói ông Hồ chưa bao giờ đến Đền Kiếp Bạc thờ Trần Hưng Đạo ở Hải Dương.

          2) Năm 1948, quân Pháp đóng đến 7 đồn quanh Đền Kiếp Bạc, đi càn thường xuyên đễ đối đầu với quân Việt Minh . Ông Hồ đến thăm Đền làm chi cho Pháp bắt i.e ông không thể tác giả bài thơ này.

        • chinook says:

          Chị TM hỏi nhưng không thấy ai trả lời.

          Có lẽ nên đặt câu hỏi ngược lại. Có ai thây Văn3 hoặc một phát ngôn iên của Văn3 cải chính chi không?

          Nếu không, nhứt là ngay sau khi bài thơ xuất hiện ta có thể kết luận nếu không do chính Văn3 thì cũng do một ngưòi thân cận của Văn3 sáng tác dùm.

          Tôi không nghĩ Văn3 đích thân làm baif nà , nhưng hẳn đã ngỏ í cho một đệ tử làm thay.

        • HỒ THƠM1 says:

          Tui thì chẳng biết bài thơ trên xuất phát từ đâu nhưng nhất định nghĩ rằng Bác của chúng ta rất thông minh, khôn ngoan và giảo hoạt, không bao giờ làm một bài thơ xưng tụng ngông nghênh nhưng thô thiển như thế.
          Mặc dù Bác cũng biết tự PR xưng tụng ( Đời hoạt động của Hồ chủ tịch), cũng có tư tưởng đồ vương định bá như ai nhưng tui nghĩ bài thơ trên là do thằng phản động nào gắn vào mồm Bác mà thôi 🙄
          Bác cho vua Khải Định chỉ là Con Rồng tre, hình tượng rồng rắn là của bọn phong kiến thối nát nhưng Bác lại cũng tự xưng chút chút đây nè:
          “Người biết lo âu ưu điểm lớn
          Nhà lao mở cửa ắt rồng bay”
          Rồng là Bác của chúng ta đấy! Không có ý đồ vương định bá là gì!?
          Bác mà sinh cùng thời với ông Trần Hưng Đạo là Nhà Trần đã bị “dứt điểm” ( Cướp chính quyền), lập nên triều đại Hồ Chí Minh từ lâu rồi chứ không đợi đến ông Hồ Quý Ly vụng về, hay trung trinh như cụ Trần Hưng Đạo thế đâu! 😛

    • Trần says:

      Rằng hay thì thiệt là hay,
      Thân phận lô – cồ chẳng dám vỗ tay 😛 😀

    • Người Nhà quê says:

      Bài thơ chữ Hán này nhại thơ cụ Lý Thường Kiệt để ”chửi cạnh” nhưng buồn là thất ”niêm” nên
      phạm 3 cái dở ( vừa riễu người anh hùng L.T.K vừa ”chửi cạnh khóe” chứng tỏ tác giả vừa sấc láo vừa hèn lại dốt thơ !!!)

      • Xôi Thịt says:

        Vui thôi nên cũng chẳng cần khắt khe và nặng lời quá 😀

        Còn nếu xét “nghiêm túc” thì có thể thấy tác giả bài “Nam Quốc Sơn Hà” trên thực tế là anh em Trương Hống, Trương Hát, không phải Lý Thường Kiệt 😉

        • Người Nhà quê says:

          Vâng ! Nhưng dầu là của ai nhưng hậu thế coi là bản “Tuyên ngôn độc lập đầu tiên ” của thế hệ
          Cha Ông chúng ta , nên sao có thể mang ra làm chuyện đùa cợt riễu nhại ? Tôi nhận xét
          như vậy là đúng chứ không phải là ”nặng lời ” và khắt khe đâu .( Nếu người nhại bài thơ này là
          một trẻ vị thành niên thì lại khác). Chúng ta có thể riễu nhại nhau thì là vui . Không nên mang thơ của tiền bối ra để đùa cợt được . Tất nhiên đây là ý kiến riêng của tôi . Theo bạn thì Trương Hống Trương Hát là người tầm thường sao ? Tầm thường sao dân lập đền thờ ? Một
          người tầm thường không thể viết được bài thơ Hán văn ”thất ngôn tứ tuyệt ”với hơi văn đầy khí phách lưu lại bao thế kỷ như vậy ! Tôi nghĩ cách nghĩ nghiêm túc của tôi sẽ được nhiều người DÂN Việt đồng tình .

        • phongnguyen says:

          Tôi rất đồng ý với bác Người Nhà Quê là bài thơ đó có thể được coi như là bản Tuyên Ngôn Độc Lập đầu tiên của VN.

          Tuy nhiên theo bác, nếu bỏ qua cái ý mà bác gọi là “đùa cợt riễu nhại” đó, thì nội dung bài thơ nhại có đúng với tình hhình VN hiện nay không? Không có bất cứ lý do gì mà tự nhiên một tổ chức nào đó có thể được hiến định là đảng cầm quyền một đất nước khi chưa được toàn dân ủng hộ. Và theo bác đảng CS có dám trưng cầu dân ý công khi về điều đó không?

          Vậy theo tôi, trước khi post bài thơ nhại đó, tác giả nên có vài lời xin phép tiền nhân, như nhiều người từng làm, là được rồi. Bác có đồng ý không?

        • Người Nhà quê says:

          @phongnguyen Tôi biết hiện trạng ở VN chẳng hay ho gì, đáng châm biếm và phê phán đích
          đáng không thương tiếc ! Nhưng sao không viết hẳn một bài thơ theo ý mình mà châm biếm
          lại phải mượn một bài thơ của tiền nhân được coilà niềm tự hào của dân tộc để riễu nhại như
          vậy? Điều này không chỉ có lỗi với tiền nhân mà có lỗi với cả dân tộc ? Điều thứ 2 tôi nghĩ tác
          giả hèn là vì: Sao không dám lấy thơ của ông Hồ ra để riễu nhại và nói thẳng tên đảng của ông ra mà chỉ trích lại phải nói cạnh khóe bóng gió? Đó là chưa nói đến commen lạc đề không ăn
          nhập với bài báo .

  13. Quang Thanh says:

    Rất cần môn sử thật, nhưng cần loại bỏ môn sử tuyên truyền mà môn sử tại VN lâu nay chỉ là môn sử tuyên truyên, loại bỏ là đúng. Sau đó ta có thể lập ra môt môn thực sự là LỊCH SỬ

    http://lequangle.blogspot.com/2015/08/tai-sao-nguoi-viet-dot-su-viet.html

  14. huu quan says:

    ngoài bài của Nữ sỹ Hậu “Khảo cổ” thì còn 2 bài khác của các nữ sỹ khác nè:

    AI TRẢ LỜI CHO DÂN VIỆT CÂU HỎI ĐẮNG CAY NÀY?

    DẠ NGÂN

    Đầu tiên phải nói qua một chút về môn văn trước đã. Vì sao? Vì văn – sử có liên quan mật thiết với nhau, một đằng là tiếng – tiếng Việt, một đằng là sử – sử Việt. Nói hơi hình tượng, hai môn học ấy giống như đôi chân của một cơ thể, chúng khiến con người vững vàng cất bước với tâm hồn và trái tim yêu thương ở bên trong. Môn văn đã bị chán từ lâu rồi, từ khi giáo khoa thư bị gò vào một định hướng hẹp và khi học sinh thực hành bằng văn mẫu nữa thì chao ơi, sự phản văn đã rành rành.
    Trong khi môn văn bị đối tượng tiếp nhận nó lắc đầu thì môn sử cũng cùng chung số phận. Chúng ta đã đưa cho học sinh thứ sử gì vậy? Vì sao có tình trạng học sinh ngấy sử và không chọn nó làm môn thi bắt buộc? Nguyên do rất nhiều, nhưng tựu trung sử trong giáo khoa thư cho cấp II và cấp III cũng với nguy cơ phản sử. Sử mà các em phải học đậm nhất từ sau nước Việt Nam đánh đổ phong kiến và giành độc lập, rồi cứ thế là liên hồi chiến công, hết chiến dịch này đến trận đánh khác. Các em phải thuộc những thắng lợi luôn luôn là vẻ vang ấy và không chỉ có vậy, còn phải thuộc những liệt kê trong đó mà chúng tôi gọi là cách học sử đếm xác và đếm súng.
    Tai hại rõ ràng, môn sử bị chính đối tượng tiếp nhận đẩy ra như một thứ bánh đã bị áp đặt vào khẩu phần ăn mỗi ngày cho những người đang lớn lên. Ai mà không ngấy, và khi đã ngấy rồi thì sẽ chán lẫn sợ. Nhưng nỗi chán và ngán môn sử của học sinh có đủ là lý do để chúng ta khước từ nó? Chúng ta – cụ thể là các nhà hoạch định, nhà sư phạm, nhà làm sách giáo khoa – đã làm gì với môn sử, với lịch sử của chính dân tộc mình?
    Lịch sử là môn xã hội bắt buộc trong giáo dục phổ thông của mọi quốc gia. Địa chính trị của Việt Nam nói riêng, môn lịch sử thiết nghĩ càng phải thấu đáo, khoa học, sâu sắc và dậy hương nữa mới phải. Nói như một danh nhân của nước Việt: “Học sử để làm gì? Học sử để sống với người đã chết”. Người Việt ta phải thấm sử để mài gươm, để khôn ngoan lên, rốt cùng là để tự tin với máu xương ngàn đời của ông cha đã dựng nên non sông đất nước này. Vậy mà người ta còn định thủ tiêu môn sử, ngụy biện rằng sử sẽ tan vào an ninh quốc phòng và giáo dục công dân… Mới nghe qua mà ai ai đều thấy rùng mình, thấy sử Việt bị tổn thương, bị xé vụn!
    Môn văn và môn sử chừng như đang bị “làm thịt”. Truyện Kiều còn thì tiếng ta còn, tiếng ta còn thì nước ta còn, một danh nhân khác nữa đã nói đại ý như vậy đó. Chúng ta đã đi qua biển dâu với hình ảnh “Gươm đàn nửa gánh non sông một chèo”, ấy vậy mà giờ đây có không ít học sinh phổ thông không biết Nguyễn Du là ai, Trần Hưng Đạo oai phong lẫm liệt thế nào. Chúng ta đã đánh mất nhiều thứ và giờ định đánh mất luôn môn sử trong nhà trường nữa hay sao? Vì đâu nên nỗi, ai trả lời cho người dân Việt câu hỏi đắng cay này?
    Lịch sử là lịch sử, xin thưa, dù nó có thể biến tướng hoặc biến mất trong giáo dục. Nhưng dân tộc này đã chứng minh bằng hàng ngàn năm dựng và giữ nước của mình, rằng lịch sử Việt Nam nằm trong máu thịt và tâm thức của người Việt, niềm kiêu hãnh của dân mình sẽ làm nó sáng lên dù có lúc nó phải sáng lên trong bóng tối. Và lịch sử cũng là thời gian, thời gian sẽ đặt mọi thứ vào đúng chỗ. Tôi tin môn văn rồi sẽ hấp dẫn như bản thân tiếng Việt và văn học. Song song đó, môn sử cũng được hồi sinh bằng mùi hương của ký ức và sức sống của một môn học xác thực có khái niệm quốc tế chung là khoa học lịch sử.

    XIN CÁC BÁC QUẢN LÝ ĐỪNG LÀM CHÚNG EM NGƯỢNG

    DI LI

    Thêm một lần nữa mình khẳng định rằng người Việt Nam rất thích chơi trội. Bằng chứng là ở tất cả các quốc gia trên thế giới này, học trò đều được học môn lịch sử với tên gọi đàng hoàng, người Pháp gọi là Histoire, người Ý gọi là Storia, người Đức gọi Geschichte và người Anh gọi History, thì người Việt bỏ béng tên Lịch sử trong trường học đi cho độc đáo.
    Mình có lắm bạn bè nước ngoài, từ nay sẽ phải chuẩn bị tinh thần để giải thích như sau:
    – Nước tôi người ta không học môn Lịch sử?
    – Không học? Tại sao? (ánh mắt kinh hoàng)Lịch sử nước bạn có gì đáng xấu hổ?
    – À không, là chúng tôi vẫn học nhưng học tích hợp?
    – Học tích hợp lịch sử? (ánh mắt kinh ngạc) Nghĩa là…?
    – Chúng tôi tích hợp nó với Giáo dục quốc phòng- an ninh, Giáo dục đạo đức – công dân. Nhưng cũng tùy vào từng cấp mà chúng tôi tích nó vào đâu cho tiện. Ở tiểu học chúng tôi sẽ tích nó vào môn Cuộc sống quanh ta, Tìm hiểu xã hội, lên THCS chúng tôi chuyển sang tích vào Khoa học xã hội, cao nữa cấp trung học phổ thông chúng tôi lại tích nó vào Công dân với Tổ quốc.
    – Tôi chưa hiểu mấy môn đấy (ánh mắt bối rối)?
    – Chờ tí để tôi tra từ điển, tôi chưa biết từ tiếng Anh của mấy môn này, biết mỗi từ Khoa học xã hội và Lịch sử thôi. Đây rồi… đại khái nó là như thế.
    – Tôi cũng không biết mấy môn đấy. Nhưng tại sao các bạn lại phải đùn đẩy môn lịch sử vào chỗ nọ chỗ kia? (ánh mắt giễu cợt) Người Pháp, người Ý họ PR quốc gia bằng kiến trúc, văn học, bóng đá, âm nhạc… Người Nga PR quốc gia bằng khoa học và nghệ thuật hàn lâm, người Thụy Sỹ bằng giáo dục và ngân hàng, người Mỹ bằng hiến pháp, công nghệ và NASA, người Nhật bằng trà đạo, võ sĩ đạo, hoa đạo, thi đạo – thơ đạo (chứ không phải đạo thơ). Còn người Việt Nam, xưa nay các bạn tự hào điều gì nhất với thế giới, khi mà các dân tộc chỉ chủ yếu biết đến các bạn qua lịch sử bi tráng, hào hùng độc nhất vô nhị, còn ngoài ra…
    – Biết rồi biết rồi, không sao đâu, chúng tôi tách ra nhập vào, nhập vào tách ra là chuyện bình thường. Tỉnh nọ tách ra nhập vào với tỉnh kia. Đơn vị nó tách ra nhập vào với đơn vị kia. Chức danh nọ tách ra nhập vào với chức danh kia. Vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Mấy năm nữa thấy không ổn thì lại tách ra chứ có sao đâu. Phải tách phải nhập liên tục mới năng động. Tại các bác không chịu động não nên mới ì ra một chỗ thế, lịch sử bao năm chẳng chịu thay đổi. Lịch sử là phải thay đổi, phải biến động theo thời gian, thế mới đúng là lịch sử. Đúng là ông Tây, các bác không biết chuyện “Khắc nhập khắc xuất” rồi.

  15. LeVan says:

    Thì ra tích hợp môn Lịch sử với GD Công dân và GD Quốc phòng thành môn ” Công dân và Tổ quốc”. Mình rất háo hức muốn xem nội dung cuốn sách này được viết như thế nào!
    Có bác nào vừa ăn lẩu mắm với pizza vừa nhấm nháp cà phê không nhỉ?

  16. HỒ THƠM1 says:

    Bàn về việc “tích hợp” lịch sử của chị Hậu khảo cổ cũng có nhiều điều đáng phân tích, nhưng lịch sử dân tộc là quốc sử, “nhét” nó vào đâu, nó sẽ là môn học chính hay chỉ học chơi cho vui thì phải do dân tộc quyết định và đề xuất, cụ Phạm Vũ Luận cùng BGD dù tài ba quán thế, dù có được ánh sáng nghị quyết của Đảng ta soi rọi cũng phải lấy ý kiến của toàn dân mới được phép “tích hợp” ( Còn bất cứ các môn khác, cụ Luận cùng BGD muốn tích hay hợp thì cứ thỏa con gà mái!).
    Bộ môn “lịch sử” không còn tên gọi, mà bảo lịch sử dân tộc được học thêm nhiều do “chiêu” tích hợp thì rất ít người tin.
    Nước ta chưa có nhà toán học lừng danh, nhà vật lý hay hóa học lừng danh nhưng đã có các nhà sử học lừng danh, sao chẳng thấy các cụ bên sử học lên tiếng về vấn đề này!?
    Các cụ “tứ trụ lịch sử” cùng …”ông Dương Trung Quốc đang ở đâu!?” 😯

    Khi môn “lịch sử” không còn tên gọi và nhét lịch sử vào “Tổ quốc và công dân”, không lẻ giới thiệu rằng…đồng chí Dương Trung Quốc là…”Tổ quốc và công dân” gia ( thay vì “sử gia” như trước kia), như thế nhất định rất rất ít người thấu hiểu!

    Nhân nói chuyện lịch sử, thấy trong Hang có rất nhiều cụ là “fan” của cụ Trần Trọng Kim và ca ngợi cuốn “Việt Nam sử lược” của cụ, nhưng gần đây thấy cụ học giả An Chi “múa kiếm” quyết đấu với cụ Trần Trọng Kim, kiếm phong rít lên veo véo, chém vào toàn chỗ hiểm. Cụ An Chi giật cái “tít” rất rùng rợn là Sự thật về Trần Trọng Kim và Việt Nam sử lược
    “Chưởng pháp” của cụ An Chi rất giống tà quyền của đại tá an ninh Nguyễn Như Phong, hèn chi do cụ nào đó bên Năng Lượng Mới “phỏng vấn”!
    Riêng phần tui, thấy cụ học giả An Chi nhận xét về cụ Trần Trọng Kim và VNSL cũng không mới mẽ gì (nếu không nói là cũ bét cũ be).
    Học giả mà viết như rứa thì đám tay chân của đại tá Như Phong Như Thổ viết còn rùng rợn hơn nhiều!
    An Chi mà cũng…I chan! 😛

    • Mít says:

      Đừng để truyền thông dắt mũi:
      Câu chuyện ” Tích hợp môn sử” thực ra bộ GD chỉ muốn áp dụng ở bậc THCS mà thôi http://m.vietnamnet.vn/vn/giao-duc/273465/bo-truong-giai-trinh-ve-tich-hop-mon-lich-su.html.
      Lịch sử chân thực đến đâu cũng là điều cần bàn cãi. Mít lấy ví dụ câu chuyện về ông Nguyễn Công Trứ. Chuyện Nguyễn Công Trứ cũng nhiều. Có chuyện nói ông có công khẩn hoang, có chuyện lại nói ông phong lưu ngang tàng, có chuyện nói ông ba chìm bảy nổi…Nhưng có một câu chuyện là sau khi đánh hạ làng Trà Lũ. Nguyễn Công Trứ bắt 500 đàn bà con gái cho lính …rape ! Chuyện như vậy được ghi trong Minh đô sử. Mít tự hỏi, nếu những chuyện như vầy cũng đưa vào trong lịch sử dạy bọn trẻ con thì liệu có cần thiết? Nhưng lược bớt đi thì lại sợ rằng ” một nửa sự thực không phải là sự thực”.
      Lịch sử là một trong nhiều thứ Mít dốt nên không dám bàn sâu. Nhưng Mít nghĩ ở mỗi lứa tuổi nên có chương trình học chính khóa cho hợp lý. Không cần quá coi trọng vào bất cứ môn nào ở bậc học phổ thông. Mít thấy trường Y mất 6 năm để đào tạo ra bác sỹ đa khoa ( tức là biết tuốt, chữa tuốt) nhưng phải 9 năm mới dạy ra được bác sỹ chuyên khoa – Sự biết cũng hẹp dần, sự chữa cũng ít đi. Chỉ để đạt được sự ” Chuyên” thôi ạ.

    • Trần says:

      Các cụ “tứ trụ lịch sử” cùng …”ông Dương Trung Quốc đang ở đâu!?”

      Thưa, họ đang ở nhà họ, trừ một ông đã về với đất, nếu cụ HT ý nói “Lâm, Lê, Tấn, Vượng”.

      Cũng phải thưa lại cho rõ, ấy là lời của cụ Vượng, người đã về với đất, mà tôi được nghe trực tiếp: “Cái chuyện tứ trụ lịch sử, chuyện tầm phào bơm thổi”. Không biết cụ nói thật 100% hay không, nhưng tính khí cụ ấy, lập dị ngang tàng, cả họ tôi biết. Có lẽ thế nên 3 cụ kia Nhà giáo nhân dân, còn cụ chỉ Nhà giáo Ưu tú thôi cho phải đạo…đạo đức cộng sản nguyên thủy 😀

      Nhắc đến cụ Vượng để nói lại chuyện ông giáo sử Hà Văn Thịnh lúc còn sinh viên có ý hỏi tìm tài liệu sử VN với thày Vượng thì cụ Vượng nói nhỏ với trò là cứ tìm đọc cuốn Việt Nam Sử lược của cụ Trần Trọng Kim là đủ. Chuyện này ông Thịnh kể ra, nếu ông Thịnh có vào trang này thì mong ông kiểm định tôi nhớ thế có đúng hay không.

      Nói xa vậy chẳng qua nói gần: Không được đụng đến Cụ Trần Trọng Kim!!!

      Cụ HT khai triển hết các ý rồi, hổng dám bàn thêm . Chỉ níu một câu: những lời của ông học cực giả An Chi cũng là những dấu chân trên sa mạc, chỉ “một cơn gió bụi” là quét sạch không để lại vết tích gì.

      Xin nghỉ lấy sức dõi trận super-classical Real Madrid – Barca (một tiếng nữa).

  17. Trần says:

    Vòng vo chuyện sử. Thì đây:
    MẠT SỬ
    FB Phung Ho Hai

    Thời này là thời mạt sử. Lịch sử nhẽ ra phải là môn học được ưa thích nhất trong nhà trường. Biết bao câu chuyện đặc sắc, được chắt lọc, ghi chép truyền từ đời này sang đời khác. Biết bao bài học làm người. Biết bao tự hào, biết bao đau xót, biết bao nuối tiếc, có thể và cần phải được chuyển tải trong những bài học lịch sử cho thế hệ trẻ. Nhưng kết quả của nền giáo dục XHCN 70 năm là học sinh quay lưng với Sử.

    Lỗi không phải ở những nhà giáo dục. Lỗi trước hết là ở những người lãnh đạo cao nhất, những nhà chính trị. Lỗi tiếp theo là ở chính những nhà sử học, đã chấp nhận chính trị hóa ngành Lịch sử ở Việt Nam. Lịch sử là một khoa học. Nhưng Lịch sử ở Việt Nam không còn là một khoa học, khi mà tiêu chí đầu tiên của một khoa học không còn được tôn trọng: tính trung thực. Cả một cuộc chiến 10 năm chống Trung Quốc ở biên giới phía Bắc bị quên lãng. Những nhà Lịch sử ở đâu? Cả một cuộc xâm lược và chiếm đóng Campuchia 10 năm bị quên lãng. Những nhà Lịch sử ở đâu? Cả một thảm sát Mậu Thân không được nhắc tới. Những nhà Lịch sử ở đâu? Cả một cuộc Cải cách ruộng đất “long trời lở đất” giờ “chìm xuồng”. Những nhà lịch sử ở đâu? Xa hơn, những cuộc chinh phạt Chiêm Thành, hủy diệt cả một nền văn hóa. Những nhà Lịch sử đã nghiên cứu được gì?

    Hôm nay các nhà Lịch sử mở cả “Hội nghị Diên hồng”, theo cách gọi trên báo chí, yêu cầu “không tích hợp Lịch sử với các môn học khác”. Có lẽ họ sẽ thành công. Nhưng thành công đó có ích gì, khi mà học sinh không thèm học Sử? Việc họ nên làm, theo tôi, là làm sao để ngành Lịch sử ở Việt Nam trở thành một KHOA HỌC.
    …………………………….
    .
    Ông Phùng Hồ Hải là Giáo sư, Tiến sĩ Khoa học,Tổng thư ký Hội Toán học Việt Nam, nói sử hơn “sử”
    Còn ông Hoàng Xuân Phú, Tiến sĩ khoa học, Viện sĩ, Đại sứ khoa học,Tổng biên tập của Vietnam Journal of Mathematics (từ 8.2011), nói luật hơn “luật”.

    Đúng là dân toán lý hóa vẫn có khác. Sử mạt, khoa học xã hội mạt… Ngô Bảo Châu cố lên!

    Mấy chục năm trước, đại lão Hòa thượng ngụ chùa cổ Bắc Nịnh nói rồi: Thời mạt!

  18. Duoivoi99 says:

    Có 2 khả năng
    1. Bác Luận cực ngu hoặc phản động vì định tích hợp
    2. Là người cực thông minh và yêu nước vì nhiều sự kiên sau 1975 đáng được ghi vào sử sách thì TQ không cho ghi. Bác luận tức quá , bác đốt chùa chăng?

  19. Mười tạ says:

    Không biết gần đây nhà tiên tri mới nổi Demuara có dự báo nào mới ko, mà ko thấy cụ THM chuyển ngữ, trong khi bàn cờ thế giới đang đi ngược với dự báo, Putin thay vì bị cô lập lại khiến phương Tây phải lắng nghe 🙂

    Có lẽ diễn biến cán cân quyền lực đến sớm hơn năm 2016, năm mà một còm sĩ HC dự báo, thay vì chuyên gia biết làm truyền thông như Demura.

    Nhưng đáng tiếc, số đông vẫn thích say với rượu rẻ tiền.
    Và họ ném đá ko thương tiếc những ai tỉnh táo, ko say sưa cùng họ.

    Tất nhiên còm này cũng đang nói về LỊCH SỬ – lịch sử HC.

    • Xôi Thịt says:

      Rượu mình thì đắt tiền, mình nói gì cũng là chân lý.

      Rượu thằng khác rẻ tiền, nó nói gì mà chả cảm tính. 😛

      • NTD says:

        Chân lý phải là: rượu nhà mình là rượu thật. Cũng như: đồ nhà tuy có hơi già, nhưng là đồ thật… Tiếc thay, chân lý chỉ để chém gió mà không bị bắt bẻ thôi.

    • Mike says:

      Khi kẹt đôi lúc cũng phải mượn tay côn đồ. Putin sẵn sàng giết 100 trăm người vô tội chỉ để diệt 1 người ác. Chẳng có nước dân chủ nào khác dám làm chuyện đó. Ném bom sợ chết dân thì khủng bố lẫn vào trong dân là thua. Phải theo dõi tốn kém mà vẫn không hiệu quả bằng.

      Nên nhớ, Putin tốn kém không ít ở Syria nhưng cái vụ cấm vận, do Ucraina, vẫn giữ nguyên. Khó khăn chỉ có tăng chứ không giảm. Tiền bạc đổ ra cũng chỉ để mua vui cho dân Nga. Coi như một thứ rượu “không khí”. Rượu giả hay thật thì cứ tuy nghi định đoạt. Mười Tạ nói đúng. phần lớn dân Nga vẫn thích thứ “rượu không khí” này, tuy rằng loại “rượu” này cũng không rẻ lắm. Dân sẽ phải nhịn ăn nhịn mặc, nhịn nói, nhịn nhìn – cái nhìn bình thường.

      Putin sẽ phải còn tốn kém rất nhiều ở Syria. Kết quả không biết được bao nhiêu.

      • Aubergine says:

        Sáng nay ngồi quán café chém gió chuyện khủng bố. Ông hàng xóm người Đức lúc bàn chuyên Putin oanh tạc đám ISIS, thốt lên: “Putin mà bỏ bom Syria, nước này sẽ quay về thời đồ đá (Stone Age).” Nghe xong giật mình, thương người Syria quá. Khoảng 15 năm trước, nhân tiện đang ở đông nam Turkey, mình theo bọn Tay Ba Lo sang Aleppo. Dân tại đây thật tử tế và nhân hậu. Mỗi sáng mấy người bán hàng ở chợ quay sang chúc bạn hàng bên cạnh hôm nay có đông khách. Dân Syria thật vô phúc có lãnh đạo là Assad (thằng cha nầy thuộc loại giết người không gớm tay), rồi lại thêm bao nhiêu phe tranh dành quyền lực. Nhìn cảnh họ di cư từ Syria sang Turkey rồi bị Turkey đuổi đi, phải chạy sang mấy Âu Châu, mình thầm nghĩ cha mẹ mình cách đây 50, 60 năm cũng làm y như thế. Cầu trời cho chiến tranh chấm dứt ở Syria, bọn khủng bố buông súng để dân chúng được nhờ.

        • Mười tạ says:

          15 năm trước Syria tươi đẹp.
          10 tuần trước Putin mới ném bom.
          Thế khoảng thời gian 15 năm – 10 tuần bị “cắt gọt” đi đâu rồi??

          Hay nhỉ, người ta chỉ thấy dân Syria chết chóc từ khi Putin ném bom, còn trước đó họ “vô hình”?

          Trong đợt Paris bị khủng bố vừa rồi, ông Assad sau khi gửi lời chia buồn đã nói: những gì người Pháp trải qua hôm nay là những gì người Syria chịu đựng trong 5 năm qua!

        • Aubergine says:

          Anh MT hiểu lầm ý của tôi rồi. Tôi không hề đổ lỗi cho Putin việc Syria bị tàn phá như bây giờ, nhưng Putin hành xử ra sao ai cũng biết. Riêng ở Nga, ông đã hại biết bao nhiêu đối thủ chính trị, những người phản đối chính sách của ông bằng cách ám sát, bỏ tù. Bon ISIS ngu si, tự nhiên đặt bom lên mày bay Nga, sẽ bị Putin trừng phạt thẳng tay. Thật ra nếu Putin thực sự muốn giúp Pháp và phương tây diệt bọn ISIS thì là điều hay. Đúng như còm si Mike viết, Putin có thế thằng tay trừng trị bọn ISIS mà các nước dân chú PT không thể làm (chỉ cần nghe lén điện thoại của dân chúng là bị mắng xối xả rồi).
          Nhìn Syria bị các nước xâu xé, tôi chợt nhớ tình cảnh VN ngày nào. Tôi may mắn sinh trưởng tại những thành phố tương đối an ninh (Saigon, Dalat), nhưng cha mẹ tôi thì khổ quá. Khi Pháp sắp đồ bộ vào Hanoi, ông bà cùng với các chị tôi (lúc ấy mới 2, 3 tuổi) đi bộ từ Hanoi đến Bác Ninh, rồi từ Bác Ninh lên tận ATK, sau vài năm dinh tê về Hanoi. Mẹ tôi kể lại cảnh bom đạn, chết chóc bên đường, cảnh chạy trốn bọn “Tây Đen” gạch mặt, cảnh nhìn thấy ông bac ruột bi bắt rồi bị cho đi mò tôm . . . tôi cầu mong chiến tranh chấm dứt để dân Syria đỡ khổ.
          Lời chia buồn của TT Assad với dân Pháp là một hành động ngoại giao khôn ngoan. Ong “quên” không cho biết thành phố xinh đẹp Aleppo bị quân chính phủ của ông dội bom tan tành, bây giờ chỉ còn là một đống gạch vụn. Vì được Putin hậu thuẫn mạnh nên mấy năm qua, Assad vẫn còn giữ chức TT Syria trong lúc giết đối lập tàn nhẫn, không kém gì Stalin.

        • Mười tạ says:

          Hiểu chứ hiểu chứ. Chẳng có bàn tay nào là sạch cả, bàn tay nào cũng mặc sạch, mặc lông lá mà thôi 🙂

    • Khoa Vu says:

      Vừa đánh trống vừa la làng to thế, mục đích không phải để người ta nghe thì đánh làm gì?

    • vangta says:

      Ka ka nói đến rượu rẻ tiền mình là vua .Cứ siêu thị ,của hàng bán hạ giá là mình mua về để đấy thích thì uống .
      Hôm rồi siêu thị hạ giá rượu vang MONTAIGNAN- RYRAH-2014 từ 7euro xuống còn 3,5e
      thế là mua mấy hộp mỗi hộp 6 chai .Sang năm cũng rượu này tăng giá lên 9 euro/chai và cũng rượu này sản xuất năm 2015 thì 7euro như vậy nhà tôi lời khá .
      Chưa hết vì cạnh tranh nên một cửa hàng rượu bán whisky johnnie Walker Red Label giá 24,95 còn 17,99e ok hai hộp luôn .Một của hàng khác lại hạ giá vodka Stoilichnaya từ 25,99xuống 17,99 một hop nữa .Chưa hết Remy martin vsop hạ giá từ 38euro xuống còn 29,99euro một hộp xong .Mang rượu về nhà vợ bảo anh đi buôn rượu à ?Ko mua uống chơi thôi tất cả các loại rượu này cộng lại giá chưa bằng 1 chai rượu của người ta .
      Chả sao bây giờ đang uông ly vang hay phết chả sợ nghiện .Cả tháng ko uống một giọt nào vẫn thấy thế .Vợ hơi bực nhưng mình bảo tất cả là tiền làm thêm chứ anh ko có dùng tiền lương hay thưởng mua rượu .Vợ đành ko thấy nói gì .Làm công nhân thì dùng đồ rẻ tiền thôi lấy đâu mà mua được đồ đắt tiền .Mà mua chắc vẫn được nhưng mình mồm trâu chỉ thích rẻ .Ka ka .

  20. A. Phong says:

    Bỏ bóng đá người: Lâu nay đọc bài của Hậu Khảo Cổ, cứ tưởng là của GSTS về hưu, rảnh việc viết bài chất lượng. Ai ngờ cô Hậu cổ mà không…cũ. Tuổi trẻ tài ba.

  21. CD@3n says:

    – ngày nghỉ cuối tuần, văng vẻ, nhưng không nên bỏ qua bài của Kỳ Duyên ( nàng Tép), xin mơi ngó qua nhé : ( http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/274479/anh-hung-rom–tu-duy–tre-trau–va-su-chuyen–trach-nhiem.html)

    • Nguyen says:

      Tôi ko nhất trí với chị Kỳ Duyên, thời chăn trâu chúng tôi cư xử với nhau đàng hoàng lắm. Nếu ko ưa nhau, đá đấm chút nhẹ thôi rồi lại chơi với nhau rất nghĩa tình!

  22. nguyenvan says:

    Chúng ta đang sợ lịch sử.
    Từ đỉnh cao xuống không đỉnh, hầu hết đều sợ lịch sử, mỗi đối tượng sợ theo một kiểu.
    Đỉnh cao thì sợ ”Lạ”. Đội ngũ biên soạn thì sợ đỉnh cao. Học sinh thì sợ cách biên soạn khô khan, loằng ngoằng y như một nồi canh hẹ. Nhìn ” cái nồi canh hẹ” này thì hầu hết HS, Không phải từ bây giờ , mà từ thời tôi học phổ thông cơ, đã ngán đến tận óc; bây giờ mới có cơ hội bùng phát thôi.Thứ nữa là cuộc mưu sinh , buộc đa số người học coi nhẹ môn sử.
    Nước ta nó thế, các bác thích tích , thích hợp hay tích gì gì đi nữa thì nó vẫn thế ; hs vẫn chán sử
    Chỉ khi nào hết sợ , khi lịch sử là lịch sử thì mọi sự sẽ tốt đẹp thôi
    Khi nào?

  23. CD@3n says:

    – đê tham khảo, xin mời coi báo chí Pháp bàn vê nguyên nhân dẫn đên xẩy ra khủng bố “kinh hoàng” tại Pháp ngày thư sau 13/11:

    “Comment des individus faisant l’objet d’un mandat d’arrêt international ont-ils pu circuler entre l’Europe et la Syrie sans être inquiétés par les autorités ? Cette question obsède – et divise aussi – les différents pays de l’Union européenne depuis la confirmation de la mort d’Abdelhamid Abaaoud, cerveau présumé des attaques du 13 novembre à Paris et Saint-Denis qui ont fait 130 morts et plus de 350 blessés.
    Le terroriste de Molenbeek, qui se vantait en février 2015 de pouvoir aller et venir comme il le voulait en Europe, a en effet réussi à plusieurs reprises à passer sous les radars des services de renseignement.
    Après l’annonce de la présence et de la mort en France de l’homme, Bernard Cazeneuve a semblé accabler ses partenaires européens. « Il faut que l’Europe se reprenne », a-t-il déclaré, affirmant qu’« aucune information sur le trajet d’Abaaoud » n’avait été transmise aux services français avant le lundi 16 novembre. Ce n’est qu’à cette date qu’« un service de renseignement hors d’Europe » informe Paris que le terroriste a été repéré en Grèce en début d’année, a assuré le ministre de l’intérieur, jeudi.
    Les règles de Schengen et le caractère délicat de la coopération européenne en matière de lutte antiterroriste expliquent, pour une part, comment les djihadistes parviennent à profiter de la porosité du système pour circuler d’Europe vers la Syrie, et à faire le trajet retour.”

    (xem thêm tại : http://www.lemonde.fr/attaques-a-paris/article/2015/11/21/comment-des-djihadistes-parviennent-a-circuler-librement-en-europe_4814742_4809495.html#rGHvbZaHRYplPMME.99).
    —————————–
    Nội dung đoạn trên xin được Tóm lược ý chính như sau : các nước EU ký hiêp ước Schengen, cho phép các công dân mang hộ chiếu EU có thê tự do lưu thông qua lại trong phạm vi 26 quốc gia, và đó là lý do mà d’Abaaoud, kẻ chủ mưu tiên hành khủng bố ngày 13/11 tại Paris và Saint-Denis làm 130 người chết và hơn 350 người bị thương đã có thê dễ dàng từ Syria tới Hy lạp, vào EU, qua mặt tất cả các màng lưới theo dõi của tình báo Pháp cũng như các nước EU khác. Do vậy, đã không hê có bất kỳ thông tin cảnh báo sớm nào được đưa tra trước khi vụ khủng bố xẩy ra ( thâm chí là cho đến ngày thứ hai 16/11)..
    —————————-
    – Đây là một thực tê hết sức đau đầu với Pháp và các nước EU, EU sẽ giải quyết thê nào đê có thê ngăn chặn từ xa việc tái diễn sự kiên đau long này? Trong khi khủng hoảng di dân đổ vào EU vẫn không giảm…và các đảng phái cực hữu ( như Front National tại Phap sẽ không bỏ qua đê kích động dân chúng “bài ngoại” và hưởng lợi trong các kỳ bầu cử sắp tới ở EU ?!
    – Đó là lịch sử được “chép sạch”, không “mông má”, hông phải chuyện “mất mùa là tại thiên tai/ được mùa là tại Thiên tài Đ ta…”?!

    • Mười tạ says:

      Khủng bố vốn ko thể ngăn chặn bằng tình báo hay ném bom. Hãy đi tìm nguồn gốc hình thành và động cơ, để giải quyết 🙂

      • Khoa Vu says:

        Bác chỉ cho bọn tui xem một vài “nguồn gốc hình thành và động cơ” xem để chúng ta cùng đóng góp một vài ý kiến để ” giải quyết'”. Tui nghĩ rang chuyện bác nói thì đã xảy ra rồi, có ai giải quyết được chuyện đã qua? Chỉ còn cách ngăn chận thôi.

        • Mười tạ says:

          Ts.Nguyễn Phương Mai, đang dạy ở Hà Lan về Hồi giáo, đã xuất bản hai cuốn: Tôi là một con lừa và Con đường Hồi giáo, có bài bên BBC Tiếng Việt, mời cụ tìm đọc.

  24. Thiên Nhân says:

    “Lịch sử “nên được giữ nguyên, được trùng tu nhưng không được mông má. Nhưng trường hơp đặc biệt này thì có thể chấp nhận được. OK

  25. Nguyen says:

    Giáo dục nước mình “có vấn đề” ở hầu hết các môn, các cấp học, các chương trình GD-ĐT từ lâu rồi, nói ra ko có t.gian, chẳng riêng gì môn LS, đến nay việc viết, dạy, học sử có nguy cơ … thì XH mới quan tâm dữ vậy cũng phải thôi. Ông Xuân Diệu nói đại loại: kể lạ, thấy cái đang khỏe, đang tốt thì cố làm cho nó chết, thấy cái sắp chết thì cố tìm cách cứu cho nó sống, dặt dẹo cũng được.
    Sử gia, lệ thần Trần Trọng Kim nói: “Sử là để làm cái gương chung cổ cho người cả nước được đời đời soi vào đấy…”, và “phàm dân tộc nào đã có đủ cơ quan và thể lệ làm cho một nước độc lập, thì cũng có sử cả”. Vậy thiển nghĩ:
    1. Tổ quốc còn thì lịch sử còn, môn lịch sử phải tồn tại độc lập và vĩnh viễn cùng sự tồn tại và phát triển của dân tộc. Bị “tích hợp” sẽ đồng nghĩa với biến mất.
    2. Đã là “gương” như cụ TTK nói thì LS, nó phải trung thực, khách quan. Đành rằng LS của thể chế nào thì phục vụ thể chế ấy, nhưng cốt lõi của nó vẫn là trung thực, khách quan.
    3. Làm mới, tôn tạo di tích, phá dỡ di tích,…., đó ko phải là lịch sử. Theo tôi “di tích” chỉ có thể tồn tại cùng “bảo tồn” thôi.

  26. Người Nhà quê says:

    Các còm sĩ nên cho qua chương trình ”tích hợp ” thôi . Đã ”tích lũy để giao hợp ” thì dứt bỏ làm
    sao cho đặng ?Hãy dành thời gian đọc cuốn ” Chế độ phát xít” của tác giả Bungari JELIU JELIEV
    doPhạm Văn Viêm dịch vừa được TS Nguyễn Đình Cống giới thiệu trong bài “Chuyện lạ của chế độ” trên trang Ba Sàm, hay hơn nhiều .

    • doan says:

      “Lịch sử đương đại = tiểu sử + dã sử”. Lịch sử đương đại… tiện. 🙂

  27. CD@3n says:

    – tem “mông”, không tem “má”
    – tem “đời sau- kế tiếp “, không tem “now”, vì “hét thời gian”, biết “nàm thế nào” ?!
    – tem con “tự do” và con lịch sử “đan mạch” !

  28. Mike says:

    Hay là chỉ dạy phần lịch sử từ 1930 (chẳng hạn) trở về trước? Bỏ phần lịch sử sau này. Phần trước thì dể ăn nói hơn. Sửa lại phần đó cho khoa học. Nếu cần thì học thêm lịch sử thế giới như thời La Mã, Mông Cổ, …

  29. Hoàng cương says:

    Tôi cũng đang tự hỏi ,thực trang xã hội hiện nay đang làm cuộc sống thêm bí bách ,người ta rủ nhau đi tu … Làm thân lục bình cũng khó sống ,nguồn sống nhiễm độc … thiên nhiên hốt hoảng ,trốn nơi nao ?

    • Mười tạ says:

      Cụ Phùng Quán nói thế này: Có những phút ngã lòng. Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy.

      Cụ làm thơ giỏi, may mắn quá đi chứ 🙂

      • Xôi Thịt says:

        Tùy người thôi, có lần lão cũng vịn thơ. Chẳng dè mình nặng quá, thơ nó cũng ngã kềnh ra 😀

      • TM says:

        Chưa được hân hạnh thưởng thức tài thơ của XT, nhưng tôi tin HC sẽ chắc chắn đứng lên được chứ không ngã kềnh! 🙂

        • Xôi Thịt says:

          Có chút thơ dịch, chị TM thẩmtạm xem có kềnh hay không 😀

          Bài này 20/11 năm ngoái dịch tặng lão Cua.

          Ông Thầy số một


          Học thầy em sướng biết bao.
          Mỗi bài như một trái đào em xơi
          Tấm gương thầy cứ như mơi
          Cho em ôm mộng làm, chơi với thầy.

          Từ tâm thầy vẫn nói cười
          Ngày ngày gây giống lên người chúng em
          Kiến thức rồi lại niềm tin
          Biết rồi, biết nữa đồng tiền nhào zô.

          Nhờ thầy bớt ngố bao nhiêu
          Em xin cảm tạ những chiêu thầy truyền
          Cả ngày chỉ muốn luyên thuyên
          Thầy là số một, đồng tiền số 2.

          ——————

          Nguyên tác

          Number One Teacher
          by By Joanna Fuchs

          I’m happy that you’re my teacher;
          I enjoy each lesson you teach.
          As my role model you inspire me
          To dream and to work and to reach.
          With your kindness you get my attention;
          Every day you are planting a seed
          Of curiosity and motivation
          To know and to grow and succeed.
          You help me fulfill my potential;
          I’m thankful for all that you’ve done.
          I admire you each day, and I just want to say,
          As a teacher, you’re number one!

          =========================

          Bài thơ nữa thì người học sinh dưới mái trường XHCN nào cũng biết, chị TM không có may mắn ấy 😉 nên xin nói thêm đấy là bài mở đầu cuốn “Nhật ký trong tù” được cho là của Alcohol 😉

          老夫原不愛吟詩
          因為囚中無所為
          聊借吟詩消永日
          且吟且待自由時

          Lão phu nguyên bất ái ngâm thi
          Nhân vị tù trung vô sở vi
          Liêu tá ngâm thi tiêu vĩnh nhật
          Thả ngâm thả đãi tự do thì

          Bản dịch của (hình như là) Viện Hán Nôm

          Ngâm thơ ta vốn không ham,
          Nhưng vì trong ngục biết làm chi đây
          Ngày dài ngâm đợi cho khuây
          Vừa ngâm vừa đợi đến ngày tự do.

          Bản dịch của XT


          Thơ thẩn ta đây đéo thích gì
          Vào tù nhàn rỗi biết làm chi
          Mần thơ con cóc cho bớt chán
          Vừa mần vừa mong được sét phi (set free)

        • Mười tạ says:

          Cụ HC chắc nhớ chị Ngự Bình í mà. Năm xưa cụ mần bài “Nhớ Ngự Bình”, giờ chắc tác gỉa cũng quên lời rồi 🙂

        • TM says:

          Số một! Thanks for a good chuckle! 🙂

        • thongreo00 says:

          À, chị TM chỉ chuckle. Bà con HC được trận cười nhưng không ai lăn kềnh. Chỉ có cô chủ hiệu Chuyên Bán Hàng Úc không may đọc trúng thơ độc của thi sĩ XT nên lại ngã kềnh vô vòng tay của lão mà không buồn đứng dậy. Thế mới hay!

          Nay ở thơ Xôi nên có sữa,
          Nhà thơ cũng phải biết làm ăn!

          (Cảm thán từ thơ Alcohol trong tập Nhật ký làm Cha già Dân tộc: “Nay ở trong thơ nên có thép – Nhà thơ cũng phải biết a-la-xô”)

  30. BCT says:

    Tem TS Hậu

  31. Hoàng cương says:

    Tem nín thở 🙂

    • Mười tạ says:

      Vì sao? Vì di tích sau khi đc trùng tu 🙂

    • A. Phong says:

      Xin hỏi: Thực sự nguồn gốc và ý nghĩa của chữ “tem” là thế nào?

      • Mười tạ says:

        Là “bóc tem” hay ” khui tem” chăng 🙂

        • thongreo00 says:

          Chính xác. Hay mình nói cho oai là đóng dấu cho phép lưu hành (stamp of approval), kiểu như mấy ông hải quan đóng dấu vô hộ chiếu. Không có còm sĩ stamp, bài lão Cua sẽ không ai thèm đọc! 😛

      • Nguoi Qua Duong says:

        Có nghĩa là người đầu tiên comment cho bài viết. Nhưng vì không gian mạng rộng lớn quá nên có không ít người tem hụt 😀

      • Xôi Thịt says:

        Tem (động từ) dùng với nghĩa bóc cái tem (stamp). Stamp không dùng với nghĩa như con tem gửi thư mà mang nghĩa như “niêm phong” (seal).

        Bác bóc tem hay xé niêm phong một entry nghĩa là bác là người đầu tiên comment trong entry đấy. Có người dùng từ “phá …chinh” nghe lại hơi gợi cảm quá ⛔😁

%d bloggers like this: