Paul Ryan – Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ

Bà Pelosi trao búa gõ quyền lực cho chủ tịch hạ viện mới. Ảnh: Chụp từ ... hang Cua

Bà Pelosi trao búa gõ quyền lực cho chủ tịch hạ viện mới. Ảnh: Chụp từ … hang Cua

Sinh năm 1970 (45 tuổi), là nghị viên QH từ năm 1998 khi mới 28 tuổi, từng tranh cử Phó Tổng thống Mỹ với Mit Romney năm 2012, Paul Ryan trở thành Chủ tịch Hạ viện trẻ nhất trong 130 năm qua tại Hoa Kỳ.

Ông được 236 phiếu bầu trong tổng số 435 đại biểu Hạ viện.

Xem tường thuật trực tiếp trên CNN thấy cả Hạ viện hoan hô liên tục khi tạm biệt chủ tịch cũ John Boehner và chào đón người mới lên nhậm chức mới thấy nền dân chủ Hoa Kỳ thực sự như thế nào.

Sinh ra trong một gia đình bình thường, cha gốc Ái Nhĩ Lan, mẹ gốc Đức, chứng kiến cha mất trên giường do bị tim khi mới 16 tuổi, Paul Ryan theo đường chính trị và nay đã thành công trong chính trường.

Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ viết “Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng” chính là ở chỗ ai cũng có cơ hội ngang nhau. Paul Ryan là người được hưởng từ sự bình đẳng đó.

Bà Nancy Pelosi trao cái búa cho Paul Ryan có nói, đây là cái búa của nhân dân trao quyền lực cho anh.

Tin xem trên CNN live

Advertisements

94 Responses to Paul Ryan – Chủ tịch Hạ viện Hoa Kỳ

  1. Dove says:

    Máy bay chở khách A321 của hãng hàng không Kolưma bị rơi ở Ai Cập. 224 người thiệt mang, trong số đó có 17 trẻ em.

    Xin chân thành chia buồn.

  2. Trần says:

    Nga chuyển trục qua Biển Đông
    (Theo tin Kyodo và CNN) trong Dân News

    Tin mới nhất ngày Thứ Hai 26-10-2015 cho biết thế giới đã sửng sốt khi Nga tuyên bố chuyển hạm đội Thái Bình Dương của họ vào Biển Đông, sẽ làm biến chuyển không những tình hình tại hai vùng Biển Đông và Hoa Đông mà sẽ ảnh hưởng cả đến thế chiến lược trên toàn cầu. Nga sẽ đưa các chiến hạm của họ vào sát các hải đảo nhân tạo của Trung Cộng (TC) tại Trường Sa và Hoàng Sa, và sẽ tuần tiểu trên Biển Đông. Đáng ngạc nhiên hơn nữa là Nga sẽ ủng hộ các nước vùng Đông Nam Á. Ngoài ra, Nga sẽ xây dựng căn cứ quân sự tại hòn đảo đang tranh chấp với Nhật Bản. Bắc Kinh đã phản đối mạnh mẽ quyết định này của Nga, tuy nhiên Tập Cận Bình như đang ngồi trên đống lửa.vì sự thay đổi 180 độ của Nga. Trong khi Mỹ tuyên bố sẽ vào sát các đảo nhân tạo nhưng vẫn còn chưa dứt khóat và còn muốn nói chuyện đàm phán với TC, trong lúc các nước trong vùng tranh chấp mong muốn Mỹ can thiệp ngay bằng quân sự, thì Nga nhẩy vào với thái độ dứt khóat. Trục lộ hàng hải qua Thái Bình Dương là con đường huyết mạch của Mỹ, đem lại cho Mỹ một mối lợi khổng lồ trên 5 ngàn tỷ USD, cho nên việc Nga đang chuyển trục vào Biển Đông và TBD sẽ làm cho tình hình tại hai vùng biển này càng thêm căng thẳng, và càng thêm dậy sóng.

    Ngoài ra, Nga đang dự tính quay trở lại cảng Cam Ranh vì thời gian mà Lê Duẩn ký nhượng Cam Ranh cho Nga vẫn còn hiệu lực. Mỹ cũng muốn sử dụng cảng Cam Ranh tuy nhiên nếu Mỹ không nắm được Hà Nội thì có khả năng Nga sẽ nhẩy vào và Mỹ sẽ mất cơ hội.
    Như để trả đũa lại việc Mỹ đánh đòn kinh tế vào dầu hỏa của Nga, Putin đang tìm cách chiếm thượng phong ở Trung Đông, vẫn duy trì tình hình tại Ukraine, và đang tìm cách lấn sân Mỹ tại Biển Đông Thái Bình Dương. Sau khi Mỹ tiến đến gần Iran và dùng Iran làm con bài chống lại Nga, và cắt viện trợ cho Israel. Tin cho biết Isreal đang từ từ ngả sang Nga, và tình hình Trung Đông sẽ có nhiều thay đổi bất lợi cho Hoa Kỳ.

    Cũng theo Kyodo thì căn cứ Aleppo mà Nhà Nước Hồi Giáo đã chiếm đóng trên hai năm nay, và Mỹ đã yểm trợ không kích nhưng vẫn không đẩy lui được ISIS, thì bộ binh Nga phối hợp với quân của TT Assad Syria đã đánh bật được ISIS ra khỏi thành phố này. Đây là một thất bại của TT Obama và một thành công của Putin.
    ………………………………………
    *** Không rõ Hiệp ước hữu nghị toàn diện giữa Liên xô và VN ký năm 1978 còn hiệu lực hay được mặc nhiên gia hạn hay không ( nghe nói Nga kế thừa Liên xô cũ)? Ngu ý, càng nhiều nước, kể cả Nga, vào Biển Đông càng tốt! Vui! Không để Tàu Cộng coi biển Đông là ao nhà của họ! Hoan hô nước Nga, nhưng…vẫn không khoái Putin.

    Thấy có bài này cũng vui vui nhấp nghé tự hào:Ông Ban Ki-moon có gốc gác VN?
    Có tin ”Ban-Kimoon có gốc gác VN”? Ngấp nghé tự hào cho vui:
    http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/10/151029_bankimoon_vietnam_visit

    • Brave Hoang says:

      Chắc phải chờ… Giờ không thể nghe hô lên là tự hào với hoan hô được. Bánh vẽ nhiều rồi :D.

      • Mười tạ says:

        Người Hàn có người làm TTK UN, có người sếp WB, ta phải có, ít nhất là … gen làm TTK chớ 🙂

    • Dove says:

      Họ Ban Ki của Hàn Quốc viết bằng chữ Hán, đọc kiểu các cụ đồ nho VN thì thành ra họ Phan Huy nổi tiếng. Tuy sử sách có nói nhiều đến quan hệ của các sứ thần VN , đặc biệt là Phan Huy Chú, với sứ thần Cao Ly khi họ đến Bắc Kinh cống thiên triều, nhưng Dove không hề biết đến hoàn cảnh mà ai đó trong họ Phan Huy đến Cao Ly.

      Quả là cái họ Ban Ki nghe lạ hoắc.

      • Maha says:

        Ủa hôm trước thấy người khác dịch Ban ki là Phan Cơ ,nay anh Dove dịch là Phan Huy .Vậy Ban Ki là Phan Cơ hay Phan Huy ?
        Dự là Phan Cơ gì fđó chính xác , nhờ bác nào biết tiếng Hán ,Hàn ,Nho giải thích dùng.

      • Dove says:

        Dove ko rành tiếng Hán, sáng hôm qua nghe một ông bạn nói thế.
        Ko hề có tư duy thấy người sang bắt quàng làm họ. Nhưng việc
        nhà họ Phan Huy sang Cao Ly thì quan tâm.

        • Maha says:

          Nếu anh Ban Ki Bo( Moon) là hậu duệ của dòng họ Phan Huy thì có bét lắm cũng 8 đến 10 đời rồi và ông này từ trong ra ngoài chẳng sẽ là Hèn Xẻn chăm phừng chăm . Ăn cơm Hèn , nói tiếng Hèn , văn hoán Hèn tư duy và hành xử Hèn , túm lại 1 cục là Hèn Xẻn chẳn díng dáng gì đến Việt Nam .
          Nhiều người Việt ngày nay có gốc và lai Tầu nhưng nói tiếng Việt và chẳng có mảy may gì về tầu và cũng vang danh trên thế giới ,nhưng Tầu Chai Nở chẳng quan tâm gốc Tầu . Túm lại những người Việt ấy nghĩ thì nghĩ về nguồn gốc dân Hán , nhưng xin thưa đừng móc cái Chai Nở vầu họ . Trong khi đó thì nhiều anh tự xưng là tộc Kinh chăm phờn chăm nhưng cứ Chai Nơ là nước mẹ mới kinh anh Dove ơi .
          Rồi như anh Giữa Biển Đỏ phó tể tướng bị dân mình ủm mọi loại thứ dính dáng với Chai Nở , hay như anh BS BỂ Hổ cũng bị phía đỏ móc là là vợ anh này là Hán Gian Chai Nở . Quái nhất là đám Đỏ Binh Vệ thời hiện đại dùng từ Hán Gian để chửi phu nhân anh Bể Hơ chẳng đâu ra đâu mà cao giọng .
          giả sử anh Giữa Biển Đỏ mà về Chai Nở thấp nhang nhận tổ tông thì aka 2 phía nhầu vô móc ảnh te tua , từa lưa luôn .
          Nếu mà trước năm 1990 mà thòi ra vụ này thì các loa loa bẩu gằng thèng Ban Ki Bo chứ không phải anh Ban . Cái ông Ban nào xứ Hèn vun vun lên vui vui là , liệt kê đủ loại anh tài dòng họ Phan Huy từ đời cụ cố cố đến đời đương đại ,nhưng cố tình bỏ qua anh Phan Huy Quát cũng tài năng vì anh này phục vụ thèng anh em là CH . Anh ảnh mà phục vụ RV thì phải biết biết là Nâng Bi Là Sự Nghiệp Vẽ Vang .

    • TamHmong says:

      Chào các bác Trần, Brave Hoàng , Dove và chị TM. Tôi thành thực ganh tỵ với những tự hào hay là hy vọng xa xôi của người Kinh các bác như chuyện ông Ban Ki Moon hay là chuyện Nga xoay trục (sẽ tìm hiểu thêm!).
      HMong tôi thường có những niềm hy vọng thiết thực và ngắn ngủi hơn. Chẳng hạn trong bốn nước “phát triển hàng đầu “ của ASEAN là Mianmar, Campuchia, Lào và Việt Nam TT Mỹ Obama đã đi thăm Mianmar và Campuchia từ cách đây gần ba năm.
      Tôi hy vọng ông Obama sẽ đi thăm Việt Nam trước Lào như ông dự kiến vì VN có những ưu thế “trời cho” hơn hẳn Lào: quay mặt ra Biển Đông, dân số gần 95 triệu (thị trường tiềm năng) và cộng đồng gần hai triệu người VN ở Mỹ (hậu quả chiến tranh VN). Chấm hết.
      Chuyện thứ hai tôi hy vọng là ông Shinzo Abe vẫn tiếp tục làm TT Nhật Bản và Nhật Bản không có ý định xoay trục sang Trung Cận Đông.
      Chúc các bác ngày nghỉ vui khỏe.

      • Cháu đồng cảm và chia sẻ với chú Hơ mông, cái gì thiết thực và sát sườn với chúng ta thì ta nên để ý còn dăm ba cái chuyện thoát Trung hay thoát y gì đó hãy để hồi sau.
        Giờ mr Barack có thăm ta thì cũng hao hao chuyến đi của bác Bill năm 2000, nói chung cũng không có gì thay đổi căn bản đâu chú ơi!

    • Mười tạ says:

      Phụ họa với cụ Trần: Nhật cũng muốn ra vào Cam Ranh, muốn dùng dịch vụ tiếp liệu ở đây. Với một quốc gia có đầu óc và nhiều lợi ích trong tự do hàng hải ở biển Đông, quyết định này là đáng quan tâm.
      http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/10/151030_japan_vietnam_cam_ranh_bay_plan

      Điều quan tâm thứ 2 là TKO nên đầu tư xây nhà trọ cho binh lính thuê, rất tiềm năng 🙂

      • Trần says:

        Một quan chức chính phủ Nhật được dẫn lời cho biết: “Tăng cường sự hiện diện của Nhật Bản tại Cam Ranh sẽ giúp răn đe hoạt động quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông,”
        Cả Nga, Nhật , Úc… cùng vào, very good cho biển Đông. TW rảnh tay lo “đối nội” 😛

        Nha Trang sướng thật, dân Hà Nội cổ chỉ còn biết lang thang ăn quẩn phố cổ: Cơm rang dưa bò 50K/ đĩa, 38 Mã Mây, tây ăn rất đông. Xin mời!

        • TranVan says:

          Quán 69 Mã Mây, hồi mới mở, chưa đông khách, hai vợ chồng tôi có ghé ăn nhiều lần.

          Bà Chủ là VK Pháp. Ông Chủ, trẻ tuổi, có óc thẩm mỹ.
          Hai Ông Bà tu bổ và trang trí quán gần như một căn nhà cổ của Hà Nội. Trên tường còn có nhiều hình trắng đen chụp khung cảnh cũ của Vn.

          Hồi đó quán chưa nồi tiếng, ít khách, món ăn ngon, nhất là món ngót lá sen.
          Lịch sự, sạch và ngon miệng, ngon mắt !

          Vài năm sau, chúng tôi cũng đã trở lại.

          Quán đông nghẹt, phục vụ không còn nhanh nữa, món ăn lại xuống cấp. Không bằng quán Nam Phương.

          Lần tới, nghe lời Cụ, chúng tôi sẽ ghé quán 38, ăn cơm rang.
          Sau đó sẽ trở lại Hàng Hành (bún thang, xôi , …)

          TB : trước khi rang cơm, nên đễ cơm nguội trong tủ lạnh cho bớt nước, rang sẽ mau khô và ròn !

  3. mai says:

    Mỹ hình như cũng có 1 TT từ ghế #3 “bò” lên ghế #1 không qua bầu trực tiếp toàn dân. (Như LS Nguyễn Hữu Thọ của VN).

  4. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Câu chuyện về tình hình ngân sách VN năm 2016 ở tình trạng “báo động đỏ’ như lời Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh cho biết trong phiên họp Quốc hội VN vừa qua. Một phát biểu gây nhiều lo lắng cho những người quan tâm (am hiểu và không am hiểu lắm).
    Có một số bình luận chung quanh phát biểu này trong đó có cả của TS Vũ Quang Việt. Nhưng lại thiếu lời bình luận của những chuyên gia kinh tế hàng đầu VN. Có lẽ có những vấn đề “tế nhị “ không thuần túy kinh tế nên họ không tiện nói.
    Tôi chợt nghĩ đến Alan Phan và thử hình dung là ông sẽ nhận định thế nào. Tôi nhớ lại hình như ông đã có câu trả lời từ lâu cho vấn đề này. Đó chính là một trong những bài viết gây ấn tượng mạnh với tôi khi tôi bắt đầu vào đọc các trang mạng tiếng Việt cách đây ba năm.
    Xin phép hương hồn TS Alan Phan và xin giới thiệu lại bài viết của ông với bạn đọc HC. Một cách khác để chúng ta tưởng nhớ ông.
    ******************
    Không còn là dự đoán kinh tế. T/S Alan Phan 03 / 12 / 2012.
    Khi không biết đích đến là đâu, thì con đường nào cũng đều đến đích.
    Thấm thoát đã năm hết Tết đến. Mùa của các dự đoán kinh tế cho 2013 bắt đầu.Các chuyên gia kinh tế kiếm cơm nhờ mùa này. Cá nhân tôi có 12 tờ báo đặt hàng; chưa kể đến những diễn thuyết tham luận tại các diễn đàn và hội thảo. Khi tôi từ chối vì thực ra không còn gì để dự đoán…ai cũng ngạc nhiên. Như Tết mà không có bánh mứt dưa hành, Xuân không có trẩy lộc mai đào…và báo Xuân không có dự đoán.
    Các năm trước, những chuyên gia kinh tế kiếm tiền quá dễ. Trừ những anh chị phải lạc quan vì nhận chỉ thị hay tiền thưởng, bất cứ ai vô tư phán xét đều thấy rõ lối đi của chiếc xe kinh tế Việt.
    Quá dễ để tiên đoán
    Doanh nghiệp nhà nước làm chủ thể lãnh đạo? Tất cả kinh nghiệm từ OPM (tiền người khác) qua 5 ngàn năm lịch sử cho thấy sự lãng phí tham ô là hệ quả tất yếu (và người chủ thực sự của đồng tiền phải cày lưng trả nợ trong một thời gian dài).
    67% tiền đầu tư của quốc gia cho vào bất động sản ư? Bong bóng phải phình căng và ngày bể bụng là chuyện thời gian. Rồi 82% phần trăm nợ ngân hàng xuất xứ từ thế chấp BDS? Khi bong bong BDS vỡ, thì các mùi hôi thối chôn vùi trong đống rác phải xì theo. Không thể có kết luận nào khác.
    Trong khi đó, nguồn vốn thực của các ngân hàng bị méo mó vì sở hữu chéo, vì công ty sân sau của các chủ ngân hàng, vì “quan hệ” quan trọng hơn tính khả thi của dự án….Ngày mà mọi người liên quan phải chốt sổ kết toán phải là ngày của chuông báo tử.
    Còn thị trường chứng khoán? Khi giá cả tùy thuộc vào đội lái tàu và tin đồn hay hỏa mù, thì sớm hay muộn, các nhà đầu tư chính thống phải chào thua và bỏ chạy. Trên nguyên tắc, một canh bạc bịp không thể kéo dài vì số lượng người ngu thường có giới hạn.
    Lạm phát, lãi suất và tỷ giá? Khi chánh phủ qua Ngân Hàng Nhà Nước quyết định các con số và được Cục Thống Kê hổ trợ đắc lực, xa rời mọi can thiệp của thị trường, thì hoang tưởng xâm nhập cơ thể và cả quốc gia phải “lên đồng” và mọi người thi nhau ca múa.
    Thị trường là một thế lực cứng đầu
    Tôi về Việt Nam vào 2007 với tất cả háo hức của một đứa con vừa tìm về nhà. Chỉ 6 tháng sau, tôi bắt đầu thấy rõ những thủ thuật qua những con số thống kê thoa nắn, những chiêu tiếp thị vô trách nhiệm và những lòng tham cá nhân không kiểm soát. Tôi viết về những dự đoán không lấy gì làm sáng sủa và những quyền lực đang cầm lái cho chiếc xe kinh tế phản bác với những lạc quan hồ hởi kiểu viết biểu ngữ. Dù tôi sai về thời điểm (tôi nghĩ 2010 là năm bản lề) nhưng trận bão năm Thìn 2012 cũng đã đến với một cường độ Việt Nam chưa hề trải nghiệm.
    Tôi kể lại chuyện cũ không phải để khoe vì thực ra mọi chuyên gia kinh tế có chút hiểu biết đều đi đến kết luận như tôi (tuy có vài người không tiện nói). Tôi nói ra để mọi người hiểu là chuyện dự đoán cái vũng lầy mà chúng ta đang mắc cạn ở đây không gì là khó khăn. Một sinh viên mới ra trường cũng có thể luận giải được điều này.
    Tóm lại, chúng ta sẽ bắt đầu 2013 với một chiếc xe đang kẹt cứng trong bùn.
    Định hướng nào đây, bác Mao ơi?
    Dĩ nhiên có rất nhiều giải pháp để kéo chiếc xe ra khỏi đầm lầy. Chúng ta có thể kêu mấy cha tư bản ở xa (Âu Mỹ Nhật IMF..) đem chiếc xe câu tối tân đến kéo thoát. Chúng ta có thể chạy qua nhờ anh hàng xóm (TQ) dùng chiếc bán tải. Nhưng dĩ nhiên, ông Alan đã nói là “không gì là miễn phí”. Chúng ta phải cân nhắc so sánh giá cả phải trả, kể cả bổng lộc chức quyền của mọi người trong phe nhóm . Chúng ta cũng có thể về nhà, bắt mẹ đĩ phải lấy “vàng” hay “đô la” cho phe ta đem bán? Hay chúng ta có thể quyết định tử thủ vì lý tưởng vĩ đại, sống trên xe và chơi giữa đầm lầy như Bắc Triều Tiên.
    Dĩ nhiên, tôi đoan chắc là không chuyên gia kinh tế nào có thể…dự đoán nổi cái giải pháp sẽ được chọn lựa. Vì tình hình hiện nay đã không còn là …kinh tế, mà là chánh trị. Chánh trị ở xứ này thì không ai có dự đoán chính xác, ngoài 5, 10 người sẽ “đóng cửa bảo nhau”.
    Vì thế, khi các báo yêu cầu tôi viết một bài về …”dự đoán kinh tế cho 2013” thì tôi chỉ mỉm cười. Sau 5 năm đi về thường xuyên ở đây, nhân vật quyền lực nhất mà tôi quen biết là ..ông bảo vệ trong khu chung cư tôi sống. Tôi nghĩ ông cũng như 99.99% các người Việt hoàn toàn không can dự và hay biết gì về quyết định ảnh hưởng đến đời sống của ông và kinh tế Việt năm 2013 và 5, 10 năm sau đó.
    Tôi quen làm khán thính giả cho rất nhiều vở kịch suốt 67 năm qua tại rất nhiều hí viện. Có nhiều vở kịch nồng hơn mắm ruốc…nhưng tôi bị cấm không được bỏ về sớm. Phần lớn đạo diễn và diễn viên đều ghét nhà phê bình. Nhưng mọi thứ rồi cũng thành thói quen. Mizaru, Kikazaru, Iwazaru….(a). Alan Phan (hết trích).
    ***********
    Chúc các bác HC và TC những ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ.

    • Hoàng cương says:

      ..Trước hết xin phép Hiệu Minh – Thêm một góc nhìn nữa nhé !

      Phan Châu Thành – 4/4/2015

      Tại sao tôi quan tâm đến ông già Alan

      Hôm nay ghé GNA, đọc bài “Giải mã thất bại của Alan Phan ở Việt Nam” của chính ông già Alan nói chuyện với và ghi lại bởi Johnny Trần Quang, tôi thấy rầu rầu như đọc về thất bại của chính mình. Tôi đã nghĩ về điều này – thất bại của Alan ở Việt Nam – khá nhiều, đã từng công khai dự đoán (trong các khóa đào tạo kinh doanh của tôi) về nó trước khi nó xảy ra, nhưng sao tôi vẫn cứ buồn. Có lẽ như đa số người biết và quí trọng Alan Phan, tôi không hề muốn ông kinh doanh thất bại ở VN, chỉ mong ông thành công – dù tôi biết đó là điều không thể.

      Nhiều năm nay, không nhớ từ khi nào, thường xuyên ghé thăm GNA vì tôi thấy mình gần gũi với những suy nghĩ của bác Alan Phan, tự coi mình là BCA thầm lặng, có thể vì cùng là những doanh nhân độc lập (với hệ thống và đội ngũ “doanh nhân” cộng sản) và cùng có nhiều cố gắng đào tạo và chia sẻ với các bạn trẻ Việt muốn trở thành doanh nhân (cũng độc lập và khác với cách đào tạo của các tổ chức của doanh nhân VN như VCCI…). Tôi đọc và quan tâm đến ông già Alan có lẽ còn vì nhiều học trò của tôi hay nhắc đến ông, hỏi tôi về những điều ông nói, và nói chúng tôi có phong cách gì đó giống nhau? Thay vì đến kết bạn ngay với Alan Phan để xem mình giống Alan Phan thật không, tôi lại chọn tìm hiểu và quan sát ông từ xa, và càng ngày tôi càng quí mến ông.

      Trong các khóa giảng của mình, đôi khi tôi lấy Alan Phan như một hình mẫu doanh nhân đích thực của VN vốn rất hiếm hoi, mà người thứ hai thường thì tôi không tìm ra. Hàng năm VCCI chọn ra 100 “doanh nhân tiêu biểu” để trao các loại giải thưởng như “Sao vàng đất Việt” của họ, thì tôi cũng không thể nhìn ra trong số đó một doanh nhân đích thực, và tôi thường chỉ rõ cho học trò thấy lý do tại sao họ không phải là những doanh nhân – vì đa số họ kinh doanh bằng tiền của dân, không phải của họ, còn số ít kinh doanh bằng tiền của mình thì họ lại không có trái tim trung thực của doanh nhân…

      Tóm lại, ông gìa Alan như một ngôi sao lạ “xẹt qua” bầu trời kinh doanh u ám của Việt Nam những năm 2005-2015, để lại cho rất nhiều người như tôi niềm quí mến, nhưng chính ông lại ghi nhận thêm một thất bại kinh đoanh, mất khoảng dăm năm và khoảng gần 2 triệu đôla, và tất nhiên là những cơ hội bị bỏ qua… Nhưng…có phải thế không?

      Có thật ông già Alan Phan đã thất bại ở Việt Nam?

      Khoảng từ 2006-2007 Alan Phan đã bị thuyết phục về VN làm duplicate công ty IT về phần mềm database cho các nhà đầu tư chứng khoán – như Sinobull đã khá thành công của ông ở Trung Quốc, ở VN sẽ là Vinabull. Doanh nhân Việt nào lại không muốn thành công ở VN, nhất là những người đã phải bỏ nước ra đi và thành công ở xứ người (Mỹ, Trung quốc…) như Alan Phan hay nhiều NVHN khác. Tôi đã từng quen biết nhiều Việt kiều như vậy, họ về VN khinh doanh với một tấm lòng hoài quốc nhiều hơn “hoài đô”, tức thường không nhất thiết vì kiếm tiền, mà chỉ vì được làm gì đó và làm được gì đó trên đất Việt – mà kinh doanh gì đó là điều họ biết… Có lẽ chính vì thể, đại đã số họ đều thất bại – ít nhất là đa số những người tôi biết. Và họ vẫn luôn ngẩng cao đầu kiểu như Nguyễn Thái Học: “không thành công thì cũng thành nhân!” Từ 1986 đến nay tôi quen và làm việc cùng với khá nhiều doanh nhân “Nguyễn Thái Học”- NVHN – từ Mỹ, Canada, Châu Âu…như thế.

      Với Alan Phan, từ cuối 2008 thị trường chúng khoáng VN rơi xuống đáy, và Vinabull không gượng dậy được khi chưa kịp lên đến đỉnh cao nào, cho đến khi ông chấp nhận thất bại và rút về Mỹ.

      Chính Alan Phan đã trả lời các câu hỏi của Johnny Trần Quang và sau đó đăng bài về thất bại của mình ở Việt Nam, trong đó ông rất khảng khái và quân tử nhận hầu thết trách nhiệm về mình – là “do thiếu sót của ban quản trị (mà ông đã chọn) và nhà đầu tư (là ông)”.

      Nhưng sao tôi lại không thể đồng ý với ông về điều đó – thế tôi có “vô duyên” không? Làm sao tôi hiểu Vinabull hơn ông?! Thậm chí, tôi không đồng ý với Alan Phan về hai điểm quan trọng liên quan đến thất bại của ông ở Việt Nam. Và đó là lý do tôi viết bài này, không biết ông có cho post lên GNA không? (Đã một vài lần ông có đăng lại bài của tôi – PCT, trong mục BCA rồi đấy nhé…). Lần này tôi sẽ gửi thảng cho GNA, với tư cách BCA (tự nhận).

      Thứ nhất, ông Alan tin rằng người Việt có thể kinh doanh phi chính trị ở VN?! (Là sai)

      Tôi thấy lý do chính của thất bại của Alan ở Việt Nam, nếu có thất bại, thì đó không chỉ là do “thiếu sót của Ban quản trị (chưa đủ năng lực) và các nhà đầu tư (thiếu đam mê)” như ông nêu ra, mà trước hết do ông – nhà đầu tư đã đánh giá sai về môi trường đầu tư, và quyết định sai hoàn toàn ngay từ đầu. Đơn giản là ông dễ tin người Việt (CSVN) trong nước quá nên hiểu sai môi trường đầu tư, và đã quyết định đầu tư…sai – mặc dù ông luôn tỏ ra rất cảnh giác và đa nghi về những số liệu tài chính, kinh tế, thống kê của CSVN….

      Những năm đó, đọc sách của ông, tìm hiểu cách kinh doanh của ông, tôi đã kết luận được là ông sẽ thất bại ở VN, và sẽ phải về lại Mỹ thôi. Tại sao tôi nói thế? Vì tôi thấy ông chưa thật hiểu những người đang cầm quyền chế độ, tức những kẻ đang điều khiển nền kinh tế VN này. Họ luôn “nói vậy mà không phải vậy”. Còn ông đã luôn cố tách ra và làm ngơ các vấn đề chính trị xã hội ra khỏi kinh doanh – trong từng lời nói, bài viết và có lẽ cả từng hành vi của ông, tưởng rằng như thế thì chính trị sẽ không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ông. Ông đã cố coi tất cả mọi người là bạn bè, trong đó có những nhà cầm quyền cộng sản, tưởng rằng như thế thì họ không phải kẻ thù cho việc kinh doanh của ông… Tôi tin ông làm điều đó với trái tim nhân hậu và ngây thơ, rằng ông chỉ muốn về làm kinh doanh với người Việt và sống (chia sẻ cách kinh doanh) với người Việt trên đất Việt mà thôi, ông sẽ hoàn toàn không làm gì, nói gì chống đối chế độ cả (có thể chỉ phê phán nhẹ nhàng)…

      Ông đại diện cho những giá trị và đức tính, cách sống, cách kinh doanh tốt đẹp nhất của một doanh nhân trung thực trong xã hội dân chủ, mà tôi gọi là Content/Nội dung của ông, nhưng ông không để ý (và cố tránh, cố lờ đi) cái Bối cảnh/Context (xã hội do cộng sản VN cai trị bằng lừa dối và bạo lực) mà ông muốn mang Nội dung trên của mình vào ứng dụng. Ông biết rõ là Context và Content đó đối chọi và phủ nhận nhau (hay cụ thể là Context cộng sản phủ nhận Content doanh nhân Alan Phan), nhưng ông “giải quyết” bằng cách lờ Context CS đi, cứ vui vẻ “sống chung với lũ” hy vọng lũ sẽ để mình – Content doanh nhân Alan Phan sống…

      Nhưng ông đã lầm to. Đọc bài “Hiện tượng Phạm Thanh Bình” và nhiều bài khác của Alan thì thấy rõ ông không hiểu bản chất cộng sản VN chút nào. Có thể ông đã có 10 năm kinh doanh thành công trong môi trường cộng sản Tàu – nhưng ở đó ông là nhà tư bản từ Mỹ trong mắt CS Tàu chứ không phải là doanh nhân người Việt, còn về VN ông là “Việt kiều yêu nước” mà thôi, phải theo nghị quyết 36 của đảng CSVN chả hạn. Đối với CSVN, yêu nước cũng phải được họ cho phép và đúng cách, nhất là không ai được quyền yêu nước hơn cộng sản (mà khác tức là hơn rồi đấy)…, ví dụ vậy, nói gì đến kinh doanh.

      Môi trường kinh doanh (của CSVN) ở VN hôm nay không chấp nhận những doanh nhân và cách kinh doanh chân chính như Alan Phan. Nếu Alan Phan muốn kinh doanh thành công ở VN, Alan Phan phải trở thành những “ranh nhân” như các nhà tư bản đỏ và lũ sân sau rửa tiền cho chúng – điều rõ ràng ông Alan vừa không thể làm, vừa không thể chấp nhận. Khả năng ông Alan thay đổi bối cảnh thì không cố – từ đầu ông đã chủ động chỉ cố chiều theo bối cảnh CS thôi. Thế nên ông thất bại là bình thường, và chắc chắn.

      Bởi vì, Context luôn mạnh hơn Content, Bối cảnh luôn chiến thắng Nội dung. Nếu Context và Content không đồng nhất thì phải thay đổi Context trước đã, rồi mới đưa Content (tương ứng) vào đó.

      (Bản thân tôi đã từng dành hàng hơn chục năm cố gắng mọi cách để “kinh doanh phi chính trị” như ông Alan, và thất bại, nên tôi mạnh dạn chia sẻ điều này).

      Thứ hai, ông Alan Phan đã không hề thất bại ở Việt Nam

      Vâng, đối với tôi, và rất nhiều người khác, ông Alan Phan đã không hề thất bại ở Việt Nam. Ngược lại, ông đã thành công, và thành công rất lớn, chưa một NVHN nào về nước kinh doanh và thành công như Alan Phan! Rồi người Việt sẽ còn vinh danh và cảm ơn Alan Phan rất nhiều – mà tôi, PCT, không phải người đầu tiên và càng không phải người cuối cùng tin như thế.

      Dường như, sứ mệnh của ông Alan Phan sau mấy chục năm đã kinh doanh thành công ở xứ người, là về VN để giúp các doanh nhân trẻ học hỏi và tạo một hình ảnh doanh nhân Việt đích thực cho người Việt trong bối cảnh kinh tế định hướng XHCN của VN, thông qua các hoạt động phi kinh doanh của ông. Ông đã có rất nhiều cuộc hội thảo, buổi nói chuyện, gặp mắt hàng vạn danh nhân và các daonh nhân tương lai, đã viết hơn chục cuốn sách chỉ xoay quanh các vấn đề VN và kinh doanh là chính rất ám ảnh người Việt, và nhất là ông bỏ công sức thời gian cho trang blog nổi tiếng và rất giá trị nhiều mặt (kinh tế, xã hội, đào tạo,, van hoa…) là Góc Nhìn Alan… Tức là Alan đã một mình định hướng lại cả môi trường kinh doanh của CSVN hôm nay vậy. Đó là đóng góp cục kỳ to lớn của Alan Phan (so far) cho nền kinh tế VN hôm nay mà tôi và rất nhiều người Việt, các bạn trẻ Việt, rất trân trọng và đề cao, và cảm ơn thầm lặng nữa (vì dụ: tôi muốn lắm nhưng không làm được thế).

      Giống như loài ong đi lấy mật hoa về nuôi mình nhưng chúng không hề biết sứ mệnh lớn lao của chúng đối với sựu sồng trên Trái đất là thụ phấn cho hoa giúp muôn loài thực vật kết quả đơm trái, sinh sôi phát triển và bảo tồn giống loài, rồi từ thực vật là nguồn thức ăn đầu tiên trong chuỗi thức ăn của muôn loài động vật mà sự sống sinh sôi… Mật hay phấn hoa của Alan Phan là công việc kinh doanh ở VN như công ty Vinabull, nhưng sứ mệnh của Alan Phan lại là góp phần gây dựng nên văn hóa kinh doanh và lớp doanh nhân VN mới phi cộng sản, hậu cộng sản… Chí có thế hệ doanh nhân đó mới có thể làm VN hóa rồng (sau thời cộng sản) mà thôi.

      Sứ mệnh đó là tuân theo Law of Recession Effects – Định Luật Hiệu ứng Động. Định luật Hiệu ứng động phát biểu rằng, một vật trong chuyển động thì tác động lên vật khác cũng trong chuyển động theo hướng vuông góc với hướng chuyển động ban đầu.

      Khi con ong đập cánh bay từ bông hoa này đến bông hoa khác để lấy mật, những cái vỗ cánh ấy đã thổi những hạt phấn hoa đã tách ra và rung rinh bay đi (theo hướng vuông góc với hướng bay của ong) vào nhụy hoa và làm hoa được thụ phấn… Khi Trái đất trong chuyển động của nó trong Vũ trụ chịu lực hút theo trọng lực của Mặt trời cũng đang trong chuyển động, thì tạo thành chuyển động xoay vòng quanh mặt trời (vuông góc với hướng của lực hút trọng trường và lực ly tâm)… Với các doanh nhân như Alan Phan, với mỗi người chúng ta nói chung, thì chuyển động đầu tiên là Nghề nghiệp hay sự nghiệp và chuyển động Recession “vuông góc” là Sứ mệnh, là Nghiệp, là Hiệu ứng Động Vĩnh cửu… Nghiệp của Alan là những việc “phụ” mà Alan Phan làm thêm khi kinh doanh ở VN như dạy học, nói chuyện, viết sách, chia sẻ, và sống như một doanh nhân (không tha hóa đỏ mình đi)…

      Nghề nghiệp hay sự nghiệp thì kết thức theo đời người, nhưng Nghiệp hay Sứ mệnh thì tự động truyền tiếp vào những vòng sau, đến vĩnh cửu… Sứ mệnh của con người luôn luôn được tự động truyền cho các thế hệ sau.

      Lần nữa: Tại sao tôi viết bài này?

      Là vì các bạn thấy đấy, tôi không đồng ý với Alan Phan về đánh giá nguyên nhân thất bại (kinh doanh) của ông ở Việt Nam.

      Nếu điều đó chỉ ảnh hưởng đến ông Alan, tức chả ảnh hưởng gì mấy, thì tôi sẽ không lên tiếng làm gì – vì ông Alan Phan đã rút ra bài học (để rút kinh nghiệm hoặc để tránh) rồi, đã bỏ qua và nghĩ đến chuyện khác, chuyện tiếp rồi. Doanh nhân là thế mà.

      Nhưng với ông Alan Phan thì không thể đơn giản thế được, bởi vì cái Sứ mệnh mà ông không tự mang vào mà có như tôi nói ở trên, đánh giá của Alan Phan về “thất bại” của ông ở VN có thể gây ngộ nhận cho hàng ngàn bạn trẻ (như chính Johnny Quang) muốn nói gương Alan, rằng nếu họ làm theo Alan nhưng với Ban quản trị tránh được những thiếu sót của Vinabull (điều họ tin sẽ làm được) và nhà đầu tư sẽ đeo bám và đam mê hơn Alan (điều họ chắc chắn sẽ làm được), thì họ chắc chắn sẽ thành công ở VN? Rất tiếc rằng: Không! Đó là ngộ nhận chết người, ngộ nhận Yên Bái của các doanh nhân!

      Quan điểm của tôi là, những ai muốn làm doanh nhân chân chính thôi, tức chỉ kinh doanh và không hề muốn thay đổi chính trị như Alan đã cố gắng làm, sẽ không thể thành công một cách chân chính ở VN được, vì bối cảnh chính trị không cho phép Alan và họ làm thế. Nếu họ “thành công”, họ đã bán linh hồn cho quỉ dữ, không còn là doanh nhân đích thực với nghĩa đúng và cao đẹp của từ Doanh nhân nữa.

      Tại sao ư? Bởi nếu những NVHN như Alan Phan thành công, người Việt trong nước sẽ thấy rõ ngay những hình ảnh tương phản đối lập giữa họ với các “doanh nhân đỏ” đang “thành công” bằng tham nhũng và cướp phá đất nước – vậy ai là thành công đây? Đích thực phải là các doanh nhân đang “chủ đạo và định hướng” nền kinh tế chứ! Thế cho nên, mọi cách làm khác phải sai hoặc không được tồn tại trong bối cảnh kinh tế VN – có nhờ cả sự vô tình tiếp tay của cả xã hội đã bị băng hoại mọi mặt này nữa (là các đối tác, bạn hàng, khách hàng, nhân viên, các cơ quan quản lý… của chính những Vinabull), thế thôi. Như là công đân VN không được phép yêu nước hơn và khác các đảng viên CSVN vậy.

      Có nghĩa là, dù doanh nhân Alan Phan không quan tấm đến chính trị (bề ngoài thôi) thì chính trị (dân chủ) vẫn định hình doanh nhân Alan Phan rồi. Và doanh nhân Alan Phan định hình lại bối cảnh, theo cách khác, theo Định luật Hiệu ứng Động hay Hiệu ứng Vĩnh cửu, tức là qua thực hiện Sứ mệnh hay cái Nghiệp doanh nhân của Alan Phan…

      Với mọi doanh nhân đều thế, nên không thể nói doanh nhân nên tránh xa chính trị được đâu, bác Alan Phan ạ! Đó là chưa nói, doanh nhân tránh xa chính trị chỉ như đà điểu rúc đầu vào cát bỏng thôi – trong hoàn cảnh VN hiện nay thì đó vừa là tự sát vừa là trốn chạy Sứ mệnh của doanh nhân Việt với đất nước, với dân tộc Việt.

      Phan Châu Thành
      Lý do bài viết “bàn thêm” này:

      Trước tiên, tôi xin lỗi bác Alan Phan vì lại mang “thất bại kinh doanh” của bác Alan ở VN ra bàn, khi vẫn biết Alan không thích nói nhiều về mình, mà lại là nói nhiều về… “thất bại Alan”!

      Nhưng gần đây, sau khi mạo muội viết bài “BCA giải mã thất bại của Alan Phan ở Việt Nam” gửi đăng trên vài báo lề dân và GNA – mà mãi gần hai tuần sau bác Alan mới cho đăng trên GNA, tôi nhận được nhiều câu hỏi của bạn đọc, học trò cũ về bài viết đó, và thấy việc trả lời công khai các câu hỏi đó có thể cũng có ích cho nhiều người hơn, nên tôi viết bài này xin phép bác Alan được mạo muội “bàn thêm” đề tài trên.

      Tôi cũng muốn “nói thêm” xung quanh đề tài “thất bại của Alan” vì trong bài trước tôi chỉ tập trung nói hai ý, rằng bác Alan không thất bại mà đã/đang thành công lớn ở VN và thất bại của Vietbull là tất yếu, nhưng chưa nói rõ được các nguyên nhân của sự tất yếu thất bại của NVHN hay mọi doanh nhân đích thực ở VN nói chung.

      Lý do thư ba là, hiện nay như nhiều người biết, tôi vẫn đang tư vấn, động viên, hỗ trợ, đào tạo… cho các bạn trẻ khởi nghiệp kinh doanh (ở VN), mà tôi lại khẳng định trước rằng các doanh nhân chân chính không thể thành công ở VN hôm nay (chỉ bọn “chân không chính” thôi) thì tôi có tự mâu thuẫn quá không?

      Trong bài này, tôi chỉ coi “thất bại của Alan” với công ty Vietbull của ông ở VN như một ví dụ điển hình, một “case study”, để phân tích và và tìm câu trả lời cho những câu hỏi chính như: 1) Có thật không thể kinh doanh ở VN thành công (cho bất kỳ ai) mà không cần biết đến và thỏa hiệp về chính trị? 2) Tại sao các doanh nhân, doanh nghiệp của NVHN về VN kinh doanh cho đến nay không thể thành công? 3) Các doanh nhân trẻ có cơ hội nào ở VN hôm nay?…

      Có thật không thể kinh doanh ở VN thành công (cho bất kỳ ai) mà không cần biết đến và thỏa hiệp về chính trị ở VN?

      Câu hỏi trên tôi đã nêu ra và trả lời ở bài trước, rằng không thể. Còn bác Alan Phan thì vẫn nói rằng có thể chỉ cần khéo léo hơn một chút. Cả hai đều trả lời qua kinh nghiệm thực tế “đau thương” của mình, tức là đều có hơi chút cảm xúc.

      Về phía mình, tôi muốn bớt phần cảm xúc đi để nói rõ hơn: bạn chỉ có thể kinh doanh thành công ở VN hôm nay trong phạm vi nhỏ và không toàn diện, khi kinh doanh của bạn phát triển lớn dần, bạn sẽ không thể kinh doanh thành công như một doanh nhân đích thực được nữa nếu không thỏa hiệp chính trị. Đó là câu trả lời “chính xác” của tôi, trong đó có ba khái niệm cần làm rõ: thế nào là phạm vi kinh doanh nhỏ, thế nào là doanh nhân đích thực, và thế nào là thỏa hiệp chính trị của doanh nhân?

      Phạm vi kinh doanh được xác định bằng vốn đầu tư hoặc doanh thu. Phạm vi kinh doanh nhỏ là khi tổng vốn bỏ ra ban đầu (trong 2-3 năm) chỉ khoảng vài tỷ vnđ đổ lại hay dưới 300 hay 500 ngàn đôla. Công ty Vietbull của bác Alan Phan trong mấy năm đầu hút hết gần 2 triệu đô thì không phải là nhỏ. Phạm vi nhỏ là khi doanh thu hàng năm của doanh nghiệp chỉ khoảng đến vài chục tỷ vnđ trở lại (dưới 3 hay 5 triệu đôla).

      Khi bạn khởi nghiệp kinh doanh từ số 0 đến khi bạn đạt doanh thu một vài triệu đôla/năm ở VN hay bất cứ ở đâu cũng đều cần khoảng thời gian một vài năm, cần một sự nỗ lực khổng lồ từ bạn và đội ngũ trong thời gian đó và cần môi trường hỗ trợ kinh doanh (thường là miễn giảm thuế) mà hầu như nước nào cũng phải có và thể hiện trong các chính sách, nhất là thuế má, để thu hút đầu tư. Công ty Vietbull của Alan Phan là dạng đầu tư nước ngoài càng được nhiều ưu đãi chính sách, tức là ít bị sách nhiễu. Tôi nói, các công ty nhỏ và mới ít bị sách nhiễu, nên vẫn có cơ hội phát triển lúc ban đầu ở VN, là vì vậy. Vậy tại sao Vietbull đã thất bại?

      Nếu ở trong môi trường kinh doanh bình đẳng và minh bạch (kinh tế thị trường và xã hội dân chủ – cả hai cái đó mới cho các doanh nghiệp, doanh nhân sự bình đẳng và minh bạch – mà VN không có – để mà thi tài kinh doanh theo luật và khai thác qui luật thị trường như những doanh nhân đích thực), thì 80% doanh nghiệp mới thành lập, được nhiều ưu đãi, vẫn phá sản trong vòng 5 năm đầu tiên, “nhường chỗ” cho các doanh nghiệp mới hơn nữa. 20% doanh nghiệp mới vượt qua giai đoạn 5 năm đầu tiên là vì họ hơn người, họ là chuyên gia giỏi hơn người khác trong lĩnh vực của họ.

      Còn thỏa hiệp chính trị trong kinh doanh là chấp nhận luật bắt thành văn của môi trường là tham nhũng, hối lộ, gian dối, mua bán quan hệ để đổi lấy lợi thế hay được quyền kinh doanh (trong khi ai không thỏa hiệp sẽ không có quyền kinh doanh bình đẳng).

      Tôi không nghĩ Vietbull đã phá sản thuộc dạng lý do do kinh doanh non nớt, do không hiểu chuyên môn kinh doanh (tài chính-chứng khoán-và IT). Alan Phan đã chứng minh mình là bậc thầy kinh doanh, Vietbull đã được kiểm chứng qua Sinobull là mô hình thành công, đội ngũ do Alan Phan tuyển chọn và xây dựng. Vậy tại sao? Vietbull cũng không phản đối môi trường kinh doanh kia mà, chỉ không làm theo thôi? Cái chưa được kiểm chứng ở đây là môi trường kinh doanh VN, gồm 3 yếu tố chính sau: các đối tác cạnh tranh có phải gần giống như Vietbull về đạo đức hay văn hóa kinh doanh (về lý thuyết là phải thế, chắc bác Alan chắc đã giả định thế), luật kinh doanh có được thực thi đúng như thế (hay nói vậy mà không phải vậy), và thông tin kinh tế tạo nên cơ sở kinh doanh có đúng như thế (tức tương đối đáng tin cậy như ở thị trướng nước khác).

      Chúng ta biết, môi trường kinh doanh ở VN đã bị chính trị hóa từ lâu trước khi nó được sinh ra gần đây. Kết quả của chính trị hóa môi trường kinh doanh là gì? Là tạo ra các doanh nghiệp và doanh nhân có lợi thế hơn nhiều về tài chính, thông tin, chính sách, quan hệ nhân sự không chính thức (nhưng không bị cấm) với các thế lực “nhà nước quản lý” môi trường kinh doanh.

      Lấy ví dụ FPT là đối thủ cạnh tranh chính của Vietbull, là gì? Đó là tập đoàn tham nhũng chỉ biết dùng tham nhũng và đi đêm để có “lợi thế cạnh tranh” trong kinh doanh – chứ không phải bằng tài năng kinh doanh. Xin lấy một ví dụ “kinh doanh thành công” của FPT năm xưa mà tôi biết rõ để minh chứng.

      Khoảng năm 1990, khi FPT mới ra đời là công ty Công nghệ Chế biến Thực phẩm (Food Proccessing Technology-FPT), tôi lúc đó còn trẻ là kỹ sư dầu khí đã cùng các bạn cho ra đời 1 trong 5 công ty tư nhân về IT đầu tiên của VN dựa trên luật DN 1990 đầu tiên và còn tươi rói, với tình yêu hừng hực dành cho IT và kinh doanh – mặc dù tất cả đều chưa biết gì về kinh doanh. Lúc đó chúng tôi 17 người mới ra sức cùng nhau góp đủ 200 triệu tiền mặt vốn điều lệ để cho ra đời công ty IT đó, mà phần tôi là 14 triệu đồng từ tiền tiết kiệm mấy năm đi làm để mua chiếc xe máy mơ ước đầu tiên – đại loại là “kế hoạch xe máy” phải nhường chỗ cho giấc mơ IT và kinh doanh, nên tôi còn đi xe đạp đi làm thêm vài năm sau đó nữa. Cuối năm 91 công ty IT của chúng tôi đã khá có uy tín, chúng tôi tham gia đấu thầu dự án của EC (European Community) cung cấp 320 máy tính bàn PC 386 và thiết bị đồng bộ cho 32 trung tâm IT tại 32 tỉnh thành khắp cả nước để tạo công ăn việc làm cho những người Việt di tản (những thuyền nhân hay cả rừng nhân, không may mắn) bị các nước xung quanh trả về cho chính phủ VNCS. Chúng tôi rất trân trọng tính nhân đạo cao cả của Dự án nên đã chuẩn bị mọi phương án hết sức kỹ càng để thắng chỉ để được làm việc đầy ý nghĩa lớn lao đó (không còn chỉ là mục tiêu IT và kinh doanh nữa), và chúng tôi đã tin mình sẽ thắng thầu vì không thấy đổi thủ “đáng gờm” nào, còn mình thì đã hạ giá sát ván để được làm việc đó. Ở Hà Nội khi nộp thầu, chúng tôi gặp Trương Gia Bình (con rể Duẩn) và công ty FPT, họ thú nhận lần đầu tiên tham gia làm IT, chuyển từ công nghệ “măm măm” (thực phẩm) sang. Khi mở thầu, chúng tôi kinh ngạc vì FPT thắng, mà họ thắng sát nút chúng tôi – chỉ rẻ hơn mấy trăm đôla trên tổng khoảng 300 ngàn đô của chúng tôi! Nhưng chúng tôi phải tin vào các nhân viên Việt của Văn phòng Đại diện EC – người tổ chức “đấu thầu quốc tế” ở Hà Nội lúc đó. Đó là lần đầu tiên tôi “chạm trán” FPT, im lặng chấp nhận thua nhưng tâm không phục – chắc chúng nó đã mua đứt người (Việt) của EC rồi, và biết được giá của chúng tôi để thắng thầu chỉ mấy chục phút nộp sau.

      Tôi không ngờ “bí quyết thắng thầu” của FPT lại lộ ra nhanh chóng ngay sau đó. Trở lại Sài Gòn, đi làm (tôi chỉ giúp công ty IT mà mình là cổ đông nhỏ việc đấu thầu EC ở Hà Nội vì khi đó tôi rành tiếng Anh và các điều khoản thương mại quốc tế hơn các bạn), khoảng tháng sau Công ty phân cho phòng tôi nhận 5 bộ máy tính mới toanh (trước đó tôi chỉ dám xin 2 bộ), và tôi trố mắt khi đọc các dòng chữ in to và rõ ràng trên từng hộp máy: “Computers for Vietnamese Returned Regugees – EC’s Project”. Tôi chạy thẳng lên phòng IT của công ty và căn vặn anh Trưởng phòng về lô máy tính mới, thì được biết Tập đoàn Dầu khí nơi tôi làm đã mua liền hơn 100 máy mới của FPT với giá khoảng gấp… 4 lần giá FPT đã đấu thầu thắng với EC (khoảng 3-4 ngàn đôla/bộ)! Vậy là FPT đã ăn cả hai đầu – nhận của EC với giá “thắng thầu” gần ngàn đô/bộ để rồi mua máy nhưng không lập 32 trung tâm IT ở 32 tỉnh thành như đã cam kết với EC mà đem máy bán cho các công ty lớn như DK với giá gấp 4 lần thế nữa! (Lúc đó, rất ít ai biết giá thực máy tính trên thị trường, và máy 386 là serie mới và hiện đại ở VN nên… giá nào cũng được!?)

      Như vậy, FPT là ai thì đã rõ. Nhưng tôi cứ băn khoăn chả lẽ EC họ quan liêu đến nỗi không bao giờ kiểm tra các dự án nhân đạo cao cả của mình đã đến với “các nạn nhân được cứu giúp” thế nào ư? Tôi đem việc này hỏi một cậu em học Harvard về và có công ty chuyên làm (giải ngân) các dự án từ thiện của NGO ở VN, nó cười lớn: “Anh ngây thơ quá! Vụ nhỏ như thế – có 300 ngàn đôla năm 1991- thì FPT nó chỉ cần làm report thật ngon kèm vài bức ảnh bịa, và một lễ nghiệm thu giả của một trung tâm nào đó là EC Ok liền, chưa kể đi nhậu nhẹt chơi bời vui vẻ với nhân viên EC ở một vài nơi. Nếu là người Việt thì… EC nó còn viết Report về thành công của dự án hộ mình luôn!” Nó nói xong thì tôi lại trố mắt nhìn thằng em họ đã có 3-4 năm dùi mài sau đại học ở Havard: Cựu sinh Harvard là thế này ư? Tôi không tin nổi tai mình. Ngẫm lại, nó được học bổng Harvard là vì bố nó (cậu tôi) là cựu chiến binh và là quan to ở tỉnh mà thôi.

      Tôi đã hơi lạc đề để cố nói khách quan về FPT với các bạn (và ông Alan Phan) – họ là ai và họ “kinh doanh” thế nào, để nói về môi trường kinh doanh IT ở VN mà bác Alan đã không thể hiểu từ “trong chăn” như tôi.

      Bây giờ, Trương Gia Bình với FPT như thế – có công nghệ và văn hóa “Ăn tất cả – foods processing” như thế, còn hơn bọn chuyên “cướp có business plan” của bác Alan nhiều, và bác Alan với Vietbull như thế, và môi trường kinh doanh “định hướng XHCN” của VN như thế, bác Alan có còn tin mình sẽ kinh doanh thành công về lâu về dài ở VN (với CSVN) được hay không?

      Tôi biết hàng trăm, có khi hàng ngàn công ty như FPT, với hàng ngàn, có khi hàng vạn dự án như kiểu “EC’s Computers” cho người Hồi hương, đã rất ăn nên làm ra ở VN trên thân xác những kẻ hồi hương, kể cả “hồi hương” tự nguyện như NVHN về nước kinh doanh.

      Khoảng dăm năm sau vụ EC đó, tôi đã có một công ty khác về cơ khí và đưa một Nhà sản xuất bơm lớn của Mỹ (Ingersoll) ra Hà Nội đấu thầu (dự án vốn vay ADB) cung cấp thiết bị bơm cho ba trạm bơm chống lụt ở 3 tỉnh Bắc miền Trung, và lại gặp FPT là đối thủ. Họ (mấy cậu bé non choẹt) cũng tự nhận là không biết gì về cơ khí và bơm cả, nhưng… lại thắng thầu, lần này là hàng mấy chục triệu đô la. Tôi cười quay sang xin lỗi ông bạn người Âu (dù hãng là Mỹ) vì đã không thể cùng ông thắng thầu, chỉ đứng thứ 2 về giá (đứng đầu về kỹ thuật, chất lượng), song tôi cũng cười đảm bảo “thêm” với ông ấy rằng ba tỉnh đó sẽ không bao giờ có các trạm bơm lớn chống lũ lụt được cả – vì FPT sẽ hoặc là cung cấp bơm dổm (rẻ, không chạy được, nhưng giải ngân được) hoặc không thèm cung cấp bơm luôn sau khi có tiền Ban quản lý Dự án vay ADB chuyển cho, rồi tịt luôn… và họ/ban quản lý dự án sẽ ước ao mãi là hôm nay giá mà họ chọn ông (Ingersoll) và tôi (“hãng cò mồi PCT”) thắng thầu. Tôi còn chốt lại cho vui: Tin tốt là, ít nhất họ cũng sẽ nhớ tên hãng bơm Ingersoll của ông suốt đời vì ân hận. Đến nay, năm nào mùa mưa chúng ta chúng ta cũng nghe đến các vụ lũ lụt lớn ở các tỉnh đó, vì tiền chống lụt ADB cho vay thì FPT đã tiêu hết từ hồi đó trước 2000 rồi.

      Từ hình ảnh FPT và Vietbull, hãy hình dung trong IT của VN có hàng chục con bạch tuộc đỏ (kinh doanh bằng quyền lực chính trị) như FPT và hàng trăm, hàng ngàn con cá pirania đỏ lớn nhỏ xung quanh con “Trâu Vàng” Vietbull của ông già Alan (kinh doanh phi chính trị), thì… liệu con trâu đó dù có đúc bằng vàng cũng trụ được bao lâu?

      Và trong tất cả mọi lĩnh vực kinh doanh khác ở VN, tình trạng đều như thế.

      Tại sao các doanh nhân, doanh nghiệp của NVHN về VN kinh doanh cho đến nay đều không thể thành công?

      Ở phần trên, tôi đã khẳng định, nếu không gian dối, tham ác… như FPT hay hàng ngàn hàng vạn công ty (trực tiếp hay gián tiếp) của CSVN, mà chỉ kinh doanh theo đạo đức doanh nhân thì không có công ty nào về lâu về dài có thể thành công ở VN.

      Nhưng còn một lý do chủ yếu và quan trọng khác – đó là sự kiểm soát ngầm của an ninh CSVN đối với mọi tổ chức, doanh nghiệp ở VN, nhất là với các doanh nhân và công ty của NVHN. Theo quan sát của tôi, tình hình rất tệ – sự theo dõi và kiểm soát của an ninh CSVN với các doanh nghiệp rất ngặt nghèo và phi pháp.

      Chúng ta biết, đến nay 2015, CSVN vẫn chưa cho phép tổ chức các nhóm xã hội dân sự, hay các nghiệp đoàn độc lập, dù họ rất cần được vào TPP để mong cứu vãn nền kinh tế đang sắp sập. Thậm chí, các tổ chức tôn giáo tổ chức các khóa tu, khóa thiền cho dân chúng cũng không được – CSVN cho côn đồ đến phá. Sau vụ Bát Nhã 2009, rất nhiều vụ đàn áp tôn giáo vì “tu tập đông người” khác nữa liên tục xảy ra, mà gần đây nhất là các khóa thiền Vipassana chỉ hơn trăm người tu (ngồi thiền) ở Lâm Đồng, Sài gòn bị phá. Cậu học trò tôi than: Chúng em chỉ đến để ngồi và thở thôi mà CS cũng không cho! Chỉ ngồi và thở thôi!

      Thế mà tại sao từ 1990 CSVN cho phép lập công ty, doanh nghiệp tư nhân – cũng là những nơi “tập trung đông người”? Là vì CSVN phải cho lập DNTN thôi, nếu không thì chết đói hết. Nhưng chúng không bao giờ tin vào, và rất sợ các tổ chức không do chúng lập nên đó. Vì thế, chúng luôn cố gắng kiểm soát tối đa được các tổ chức đó – dù họ chỉ có mục tiêu rõ ràng là kinh doanh. CSVN bằng mọi cách hợp pháp và phi pháp tổ chức và duy trì kiểm soát bằng hai hướng: từ ngoài – bằng các tổ chức quản lý và chính sách của họ với sự kiểm tra thường xuyên và đột xuất dày đặc, và từ bên trong – bằng việc cài cắm “an ninh kinh tế” vào trong tất cả mọi doanh nghiệp tư nhân, liên doanh, nước ngoài và cả nhà nước – trong đó doanh nghiệp của NVHN được “chăm sóc” kỹ nhất vì “nguy hiểm” nhất.

      Chúng theo dõi cái gì trong một doanh nghiệp? Có bốn nội dung theo dõi chính: thân nhân, quan điểm và hoạt động của lãnh đạo doanh nghiệp, tình hình tài chính và đóng thuế của DN, và các dự án cụ thể của DN mà họ quan tâm, các đối tác kinh doanh của DN mà họ cần theo dõi gián tiếp. Tùy vào loại hình công ty, độ lớn và vị thế công ty, tùy nội dung cần theo dõi mà CSVN đào tạo và cài cắm người của mình vào các DN đó, chủ yếu qua đường để các DN tuyển chọn công khai (ứng viên của chúng – số này đông nhất) hay mua chuộc dọa dẫm, ép buộc người lúc đầu không phải “đặc tình” của chúng, gọi là loại “cài cắm” và loại “ép buộc”, hoặc bố trí (nếu là doanh nghiệp nhà nước hay liên doanh).

      Loại cài cắm, thường được chúng tuyển chọn trước hay ngay sau khi tốt nghiệp đại học kinh tế và kế toán tài chính, sau đó được đào tạo nghiệp vụ “an ninh kinh tế” 1-2 năm, và sẽ được tung ra “xin việc” vào tất cả các loại doanh nghiệp mà chúng cần theo dõi, hầu như vào mọi doanh nghiệp có nhu cầu tuyển người ngoài gia đình (có từ khoảng chục nhân viên trở lên). Chức danh chủ yếu là kế toán viên, hay kế toán trưởng (để theo dõi tình hình chung của các công ty), hay thậm chí tạp vụ, gác cổng (để theo dõi hành tung ban giám đốc), hoặc kỹ sư ngoài công trường (để theo dõi một dự án cụ thể nào đó), hay chuyên viên thương mại kinh doanh (để theo dõi các đối tác của công ty).

      Với đa số công ty, các nhân viên an ninh cài cắm trên sau một thời gian vài tháng đến 1-2 năm sẽ hoàn tất nhiệm vụ (được ăn hai lương) và tự động xin nghỉ vì các lý do nào đấy. CSVN thấy tuyệt đại đa số các DN đúng là chỉ kinh doanh, nên sẽ chuyển sang theo dõi công ty mới khác.

      Các công ty của NVHN thường bị theo dõi cả bốn nội dung (thân nhân, tài chính, dự án và đối tác) nên an ninh kinh tế của CSVN có một đội ngũ được đào tạo riêng để làm việc theo dõi họ.

      Nếu hiện nay CSVN có khoảng 300,000 dư luận viên (DLV) ăn lương và lên mạng quậy phá, thì từ 1990 đến nay CSVN cũng đã đào tạo, tuyển dụng và đang sử dụng tổng cộng đến khoảng trên 100,000 kẻ “an ninh kinh tế” để cài cắm vào theo dõi các doanh nghiệp từ bên trong, do mấy Vụ thuộc bộ Công an cùng làm (mấy cái “C3-mấy”, “C4-mấy”, “C5-mấy” gì đó…). Đây tất nhiên là vi phạm nhân quyền (quyền riềng tư) trắng trợn và có hệ thống của CSVN rồi, nhưng “who dám care?!”

      (Người viết bài này đã làm ở vị trí quản lý của tất cả các loại hình doanh nghiệp tư nhân, nhà nước, nước ngoài, liên doanh – mà doanh nghiệp NVHN là loại DN nước ngoài “đặc biệt nguy hiểm”, và đã nhìn ra và phải âm thầm loại bỏ bọn “an ninh cài cắm” của CS ở khắp mọi nơi đó, đôi lần ngay khi đang còn phỏng vấn tuyển dụng đã rõ rồi, và chỉ có thể làm thế thôi).

      Nói chung, trừ các lý do đặc biệt, như trường hợp Vietbull của bác Alan, NVHN thường có thể kinh doanh thành công mấy năm đầu tiên vì họ nhỏ và mới, nên được “ tạm tha” quấy rối, nhưng họ luôn biết rõ mọi chuyện nội tình “để phòng ngừa các thế lực thù địch”. Khi cần, họ sẽ khai thác, sử dụng (xào nấu) các thông tin có được từ đặc tình cho mục tiêu cụ thể như phạt công ty của Lê Quốc Quân “trốn thuế”, khép công ty của Trần Huỳnh Duy Thức vào tội “kinh doanh không phép” và “trốn thuế”.

      Nhờ có vốn độc lập hơn các doanh nghiệp trong nước, thông tin kỹ thuật và chuyên ngành cập nhật hơn, quan hệ quốc tế rộng rãi hơn, các doanh nghiệp của NVHN lúc đầu có vẻ dễ phát triển hơn. Nhưng rất tiếc giai đoạn đó không đủ để họ thực sự hiểu môi trường kinh doanh trong nước và có các đối tác lớn tin cậy, càng không biết mình bị theo dõi từ bên trong, mà họ đã có nhu cầu và kế hoạch phát triển mở rộng rồi. Đây là lúc họ đa số đều sa vào bẫy của các đối tác cộng sản mà họ tưởng mình đã tạo được lòng tin với nhau.

      Thực sự thì quan chức và các doanh nghiệp CSVN không có khái niệm lòng tin, không bao giờ tin và tôn trọng các doanh nghiệp nói chung và DN của NVHN càng không, họ chỉ lợi dụng vì cần đầu tư, hay thông tin, hay đơn giản cần ăn hối lộ. Họ luôn sẵn sàng “diệt” – thay thế đối tác Việt Kiều và các doanh nghiệp “của họ” bất cứ khi nào có thể và vì bất cứ điều gì, bất chấp pháp luật (vì pháp luật là họ). Nói chung, trong con mắt của CSVN, các doanh nghiệp NVHN chỉ để làm cảnh (mị dân) và không bao giờ được phép thành công!

      Cái khó của NVHN khi làm ăn trong nước là, lúc đầu thì quá tin nhau mà không biết mình bị theo dõi và coi như kẻ thù (thậm chí NVHN hay nghĩ: ồ, CS cũng tốt đấy chứ!) nên không phòng bị, tự bảo vệ mình, đến khi cơm không lành canh không ngọt thì chả có gì để tự vệ, mà cả hệ thống pháp luật lại ở phía bên kia. Tự nhiên, từ “người mình với nhau cả” thành chiến tuyến hiện ra rõ ràng mà NVHN đơn độc trong vòng vây “người mình”, thường chỉ còn cách bỏ của chạy lấy người. Tôi đã đau lòng chứng kiến những cảnh “tranh chấp” – thực ra là ăn cướp công khai như vậy của CSVN (cá nhân, doanh nghiệp hay cả chính quyền) với NVHN. Ngay cả những người NVHN đã từng hối lộ các quan chức và đối tác trong nước rất nhiều và cảm thấy mình đã mua chuộc được CS cũng bị (và càng hay bị) chính những kẻ nhận hối lộ đó làm hại, phản lại, tấn công dữ dội (thay vì công khai hay ngầm ủng hộ), vì “không có bằng chứng” chúng nhận hối lộ bao giờ, lại luôn có bằng chứng NVHN đi hối lộ.

      Đã hơn ba chục năm quan sát NVHN về nước kinh doanh, tôi chưa thấy ai thực sự thành công – đến trên 90% là thất bại. Tại sao?

      Ngoài lý do đạo đức kinh doanh (như kiểu FPT) thì còn sự đa nghi và theo dõi rất gian manh phi pháp của CSVN với các doanh nghiệp – nhất là của NVHN – để hãm hại và kiểm soát là lý do cơ bản khác khiến các DN nói chung không thể phát triển được. Đó là lý do tại sao tôi nói môi trường kinh doanh VN đầy phản trắc – nó phản trắc từ trong tâm địa của những kẻ “trọng tài” đang quản lý “sân chơi kinh doanh XHCN” này là CSVN rồi.

      Đó là chưa kể, “về nước kinh doanh” nhưng NVHN nói chung đều chỉ cần làm được phần đầu: “về nước…”, rồi để lại tất cả, và lại ra đi (lần “ra đi” này là “di tản lần 2”: ai cũng biết mình sẽ không bao giờ về nước kinh doanh nữa… với cộng sản.)

      Với những công ty của NVHN còn chưa phải và không muốn “di tản lần 2” (và mọi doanh nghiệp chân chính khác), tôi khuyên nên tỉnh táo nhìn lại mình ngay và loại khỏi đội ngũ mình những kẻ ăn hai lương (một của an ninh CS) trước khi quá muộn.

      Các doanh nhân trẻ có cơ hội nào ở VN hôm nay?

      Vâng, tôi vẫn luôn khuyến khích, động viên và thường xuyên tư vấn cho các bạn trẻ hãy khởi nghiệp kinh doanh. Tại sao mâu thuẫn vậy, khi tôi luôn khẳng định môi trường kinh doanh VN là rất không thuận lợi?

      Trước hết, là vì giai đoạn khởi nghiệp của doanh nhân trẻ ít bị chính trị hóa, bạn còn nhỏ quá và mới quá, non quá – nhưng thực ra nó bị chính trị hóa từ trước đó rồi, từ trong nhà trường, trên sách vở và ngoài xã hội nó đã được “định hướng” rồi, định hướng làm nô lệ. Khởi nghiệp vì thế là bạn tái định hướng cho mình, là định hướng đến Tự do!

      Không chỉ môi trường kinh doanh ở VN rất tệ hại và bị chính trị hóa, mà môi trường chuẩn bị cho các thế hệ sau kinh doanh (tức những gì người Việt trong nước nghĩ về, nói về, được dậy về, viết về, đọc về kinh doanh và doanh nhân trong gia đình, nhà trường, xã hội) cũng đều sai trái và tệ hại. Vì thế, cả xã hội VN dù nay rất thích tiền nhưng không biết và không thích kinh doanh, doanh nhân. Cả xã hội định nghĩa sai về doanh nhân và đem tôn thờ những kẻ ăn trộm làm thuê là doanh nhân. Cả xã hội nghĩ kinh doanh là phải có tiền và chỉ cần có tiền là có thể kinh doanh.

      Chính những bất cập và sai lệch trên về kinh doanh và doanh nhân ở VN khiến việc kinh doanh (bản chất là sáng tạo) ở VN rất ít, và doanh nhân đích thực ở VN càng hiếm hoi hơn. Vì thế nhu cầu có danh nhân đích thực càng lớn và tôi càng cố khuyến khích và động viên các bạn trẻ khởi nghiệp kinh doanh nhiều hơn. Vì ở VN quá thiếu doanh nhân và hoạt động kinh doanh, chỉ toàn ranh nhân và chụp giật, lừa lọc mánh mung – nên nếu bạn là doanh nhân và kinh doanh theo đúng nghĩa của nó thì bạn là của hiếm và bạn có cơ may thành công cao hơn, bền vững hơn! Ví dụ, khi chế độ CSVN đỏ thì sự nghiệp kinh doanh của bạn không đổ, mà càng phát triển hơn! Đó chính là cơ hội của các bạn trẻ.

      Ở mọi nơi trên thế giới, các doanh nhân trẻ luôn có những lớp người doanh nhân đi trước dẫn dắt và truyền cảm hứng. Ở VN, rất tiếc, sau ba bốn thế hệ cai trị của cộng sản, xã hội không có doanh nhân, chỉ toàn ranh nhân “đỏ đít”, tìm đâu ra doanh nhân đích thực để nọi theo và học hỏi? Thế hệ tôi U60 rồi, thế hệ cha tôi trước đó – đều quả là những thảm họa của dân tộc: không có doanh nhân! Thế hệ con cháu tôi, các bạn trẻ tuổi 20s-30s, thật may là có Internet và các bạn một số có thể du học (phương Tây), cũng đã có một ít sách về kinh doanh và doanh nhân đích thực được dịch ra… nên chúng ta có thể hy vọng người Việt sẽ có lớp doanh nhân mới đích thực (tất nhiên, trừ đám trẻ COCC CS, chúng nó du học để tiêu tiền, không cần biết làm ra tiền – kinh doanh là gì).

      Thế cho nên, khởi nghiệp kinh doanh vừa là cơ hội, vừa là sứ mệnh cao cả của thế hệ trẻ VN để cứu nước, cứu nhà. Các bạn hãy khởi nghiệp đi, thấy nhiều vào! Dăm ba năm nữa, khi cá bạn đã vững vàng thì cũng là khi môi trường kinh doanh phản trắc của CSVN này phải biến mất, thay bằng môi trường bình đẳng, tự do cho sáng sáng tạo của các bạn!

      Cơ hội lớn vẻ vang đang ở ngay phía trước các bạn: trở thành những doanh nhân chân chính của nước Việt không cộng sản, từ hôm nay! Đã đến lúc rồi đó, các bạn!

      • TranVan says:

        Alan Phan đã “khuyên” rằng muốn làm kinh tế không bị thất bại tại Vn thì cần phải có “chỗ dựa lưng”, nghĩa là phải có “ô dù”.
        Và cũng khuyên các bạn trẻ VK là nếu có cơ hội phải làm dâu hay rể của người có quyền có chức tại Vn.

        Khồ nỗi là người ta chỉ cầm quyền , nhiều lắm là 5, 10 năm. Khi hết quyền thì phe mới sẽ tận diệt phe cũ.

        Theo tôi, làm ăn ở Vn không bền vững được.

        Suy luận hay thực tế đã cho tôi biết như thế. Một số bạn bè của tôi đã “kinh doanh” với Vn ngay sau 1975, dựa lưng nơi những tai to mặt lớn của một thời.

        Sau thời mở cửa ít lâu, Vk không còn được dùng đến nữa. Người ta làm ăn thẳng với các hãng xưởng của nước ngoài.

      • TranVan says:

        >Với những công ty của NVHN còn chưa phải và không muốn “di tản lần 2” (và mọi doanh nghiệp chân chính khác), tôi khuyên nên tỉnh táo nhìn lại mình ngay và loại khỏi đội ngũ mình những kẻ ăn hai lương (một của an ninh CS) trước khi quá muộn.

        Anh tìm ra được và loại “an ninh” này thì vẫn còn hay sẽ có “an ninh khác”.

        Nên chấp nhận “an ninh”. Hãy tổ chức và bảo mật kỹ hơn.

      • honghacuulong says:

        Xin các bậc trí giả hải ngoại đặc biệt bên Mỹ cho biết tiến trình pháp lý mà Mr Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ CS Việt Nam bồi thường một tỷ Mỹ kim đến đâu rồi! Nghe nói hỗ trợ tiến trình vụ kiện của Mr Bình là một cty luật của Mỹ. cty này đã thành công trong vc giúp tỷ phú Nga Khodokovky thắng kiện chính phủ Nga và đòi đc 50 tỷ Mỹ kim!. Nếu Mr Bình thắng vụ kiện không biết chính phủ VN lấy đâu ra tiền để trả!?

      • Quả đắng cho CSVN là vụ ông Trịnh Vĩnh Bình đó bà con, kể từ vụ đó chúng cũng bớt hung hăng đi nhiều!!

        • Hoàng cương says:

          Cảm ơn các bác quan tâm chia sẻ ,người giàu họ mong muốn giúp đời ..nhận về về sự mệt mỏi ? Người Việt Nam luôn tự hào tài ba chỉ là phù phiếm !!!

    • Vĩnh An says:

      Thực sự thì APhan viết bài này hay, nhưng không có gì mới với ng trong nghề hay biết nghề, hay cả ở chỗ ô dám nói điều ng khác chỉ dám nghĩ trong đầu. Còn với đám đông đấy là cả bữa tiệc thịnh soạn. Nhiều điều đã được cảnh báo vài năm trước đó rải rác trong các báo kể cả báo chính thống, chỉ ai chú tâm mới để ý.
      Cuối năm 2007 thì phải cô bạn tôi bên Chicago kêu em chết đuối rồi, nàng cũng theo phong trào vay tiền làm 3 căn nhà. Về SG tìm cách bán 2 mảnh đất nhờ chị gái đứng tên để cứu nguy, thì chị gái anh rể đã bán mất rồi, họa vô đơn chí, tiền cũng tiêu luôn.
      Sang năm sau thì khủng khoảng, tôi nghĩ cơn bão sẽ tới VN nhanh thôi. Với bđs tôi chỉ cưỡi ngựa xem hoa nhưng xug quanh có vài bạn bè hành nghề, bà Bác là tay cự phách. Tranh luận thì bà bảo mày nói phét, sau khi đi thăm thú làm cái thống kê cung-cầu thì bà đồng ý, mày phét đúng.
      Thời điểm ấy 2009 thì phải việc mua cc đã dễ hơn nhiều khác hẳn trước, rất khó. Aloo cái là có tay bảo anh cứ đến xem, có chục cái tùy ý chọn. Đất thì người bán đã nhiều hơn ng mua. Cung vượt cầu, thần chết đang đến gần, nôm na là vậy.
      Tuy không thành công trong kinh doanh, nhưng A.P. là ng từng trải, sẵn sàng chia sẻ, thất bại cũng cho kinh nghiệm tốt như thành công.

  5. Vĩnh An says:

    Lang thang trên mạng thấy bài này các cụ đọc cho nó đa chiều và kiểm chứng theo link, Đã lược bớt cho gọn chỉ lấy phần chính. Cụ Phan mất rồi lẽ ra ko nên bới móc nhưng cũng cần biết thêm đâu là sự thật, có kẻ nois xaaus chăng? những ai đã yêu mến ông thì tình cảm cũng chẳng vì thế mà thay đổi được
    Ông Alan Phan là ai? Theo ông tự giới thiệu trên blog của mình ở địa chỉhttp://www.gocnhinalan.com/tieu-su-cua-alan-phan thì quả là rất đáng nể:
    – Giảng viên thỉnh giảng tại các đại học Mỹ và Trung Quốc
    – Doanh nhân với 43 năm kinh nghiệm tại Mỹ và Trung Quốc
    – Việt kiều đầu tiên đưa công ty tư nhân của mình lên niêm yết sàn chứng khoán Mỹ (1987)
    – Công ty Hartcourt đạt thị giá US $670 triệu vào năm 1999
    – Doanh nhân đầu tiên đưa giao dịch chứng khoán và giáo dục từ xa qua mạng Internet tại Trung Quốc (1997)
    – Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa Fund tại Hồng Kông
    Có lẽ báo chí và nhiều người thích nghe bác Alan nói chuyện là vì bản tiểu sử này. Thế nhưng, thật lạ là hình như chưa ai kiểm chứng những thông tin mà ngài TS đã “tự bạch” này. Một số bạn đọc của Google.tienlang cung cấp thông tin khiến chúng tôi giật mình và buộc chúng tôi tìm hiểu thêm. Có vẻ như thành tích dễ xác minh nhất là việc TS Alan đã đưa “công ty Hartcourt đạt thị giá US $670 triệu vào năm 1999″….
    For additional information about this matter, see Litigation Release No. 18187 (June 10, 2003).http://www.sec.gov/litigation/litreleases/lr19133.htm
    Thì ra ông Alan bị Ủy ban chứng khoán Hoa Kỳ kiện ra tòa vì gian lận trên thị trường chứng khoán:
    …SEC alleged that Alan Phan used stock registered only for employee compensation purposes to raise capital from the public for the cash-strapped publicly traded company he led in 1999, thereby violating federal securities law…
    Tòa tuyên phạt công ty Hartcourt của ông Alan 275.000 đô la, và phạt cá nhân ông Alan 55.000 đô la, đồng thời cấm ông này làm giám đốc hay nhân viên cấp cao tại bất kỳ công ty đại chúng nào (có niêm yết trên các sàn giao dịch chứng khoán Mỹ):
    Civil penalties of $275,000 against Hartcourt, $55,000 against Phan, and;
    An order barring Phan from serving as an officer or director of a public company.
    Như vậy, năm mà ông Alan “tự bạch” rằng “Công ty Hartcourt đạt thị giá US$ 670 triệu vào năm 1999” cũng chính là thời điểm mà ông ta bị phát giác gian lận và cũng chính lúc đó, theo Ủy ban Chứng khoán Hoa Kỳ, Cty Hartcourt của ông đang ở trong tình trạng cash-strapped (hết tiền)!!!
    Nguyễn Thúy Hoa
    Thành viên Nhóm Biên tập Google.Tienlang
    —————– Cụ nào biết rõ hơn vụ này cho ý kiến ạ

    • quê hương says:

      Vĩnh An mới đưa ra phần đầu, còn phần kết sao không đưa ra?

    • TM says:

      Đây là hồi sau mà bác quê hương nhắc đến:

      http://www.gocnhinalan.com/bai-cua-khach/tht-ts-alan-phan-ban-chng-khon-phn-quyt-gian-ln-chng-khon.html

      http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/nhung-ke-thu-khong-bo-cuoc.html

      Và sau đây là phán xét ngày 28 tháng 9 năm 2007 của chánh án HARRY PREGERSON, W. FLETCHER, và MARSHA S. BERZON mà Google.tienglang không trích dẫn:

      http://caselaw.findlaw.com/us-9th-circuit/1300119.html

      còm này có nhiều link nên chắc chắn sẽ bị tạm giam cho đến khi bác chủ Hang giải cứu. 🙂

    • TM says:

      Phần cuối mà bác quê hương nhắc đến là tòa phúc thẩm xử ngày 29 tháng 8 năm 2007 đã lật ngược lại phán xét của tòa sơ thẩm năm 2005 (mà nhóm google.tienlang trích dẫn ở trên).

      http://caselaw.findlaw.com/us-9th-circuit/1300119.html

      “We agree with Phan, however, that the summary judgment record does not demonstrate that he made misstatements material as a matter of law.   We therefore reverse the grant of summary judgment in favor of the SEC with respect to the antifraud claims and vacate much of the relief the district court awarded against Phan.”

      Xin dịch thoát ý vì tôi không thông thạo ngôn từ pháp luật:

      “Tuy nhiên chúng tôi đồng ý với ông Phan là hồ sơ của phán xét đầu tiên không chứng minh được rằng ông Phan đã khai gian về mặt pháp lý. Vì thế cho nên chúng tôi lật lại phán xét đầu tiên đã xử Ủy ban Chứng khoán (SEC) thắng kiện trong việc kết tội (ông Phan) lừa đảo, và hủy bỏ phần lớn những món tiền phạt mà tòa án dưới đã buộc ông Phan phải trả cho Ủy ban Chứng khoán.”

      Còm trước có gửi link lời tường thuật của chính Alan Phan về việc này, có in trong sách của ông. Vì còm có nhiều link nên đang bị tạm giam, nay chỉ xin gửi kết luận chính.

      • A. Phong says:

        Cám ơn TM, vì một nửa sự thật có thể còn tai hại hơn là nói láo.

        • Vĩnh An says:

          “Hứa láo” về thiên đường không tồn tại còn tệ hại hơn cả địa ngục trên thực tế

      • Vĩnh An says:

        Merci TM, tôi ít đọc Alan P, vụ này cũng chỉ đọc hôm qua nhân vụ Ng Lân Thắng nên tò mò. Tôi đã từng cmt rằng : 1 nửa sự thật luôn ẩn chứa điều khuất tất.

    • KS says:

      Cụ Alan đã thông tin rõ ràng chuyện này trong blog của Cụ.

    • Maha says:

      Ối dào tửồng Chiện gì ,chiện ông bị UBCK Mẽo Quốc cho ra tòa thì ông Alaphan chơi minh bạch 2 lần trên trang của ông này rồi .Lần đầu không đánh mà khai ,lần 2 bị con googletienlang .com bới ra thì ông có thêm bài nữa .Mặc dù ông không nói rõ con tiện lãng ,hay con bò Đ.H bới rác nửa mùa nhưng ông ta dám đưa ra hết tất tần tật .
      Nhớ là lúc con Tiện Lãng móc ra chiện này là lúc ông tiên bố bảo cho bất động sản tự sinh tự diệt đừng nên bỏ ra 30.000 tỉ cấp cứu nó vô ích .Thế là bọn BĐS Hà Lội đòi chơi cải tay đôi .Ông này quyết chơi luôn nhưng phải có người cầm chịch trung dung mà ông đề cử vài cái tên ,cộng với trực tuyến .Thế là bọn BĐ S Hà Lội im mẹ cái mõm thì ngay lập tức bọn các con ,con Tiện ,con Bò nhảy ra làm bài này .
      Tôi chẳng phải là Fan của Alaphan vì hồi cái chiện anh ta lên báo Lá Ngón đòi làm mấy chục ngàn laptop cho học sinh Vina ,thế là ko wuan tâm tới anh này .
      Nhân vụ anh này tuyên bố không nên cấp cứu bọn BĐS , bọn lá ngón làm ầm ầm tìm xem anh Alaphan là ai ,tiếp đó là bọn các Con …tố anh này bị phạt mà giấu như đạo văn .Thế là cất công tìm đọc thì mới biết anh Alaphan này là ai .Tuy nhiên anh này Viết kinh tế khó đọc ,chắc tại vì mình ngu không hiểu được ,nhưng fan các anh tung hô cũng dữ nên cũng chẳng quan tâm đến bài về kinh tế của anh Alaphan .
      Thế nhưng cũng có những bài anh viết về thời anh ăn chơi ,cắn bớp là hay hay là.
      Nay cu V.A dẫn đề là ông Alaphan không nói chiện bị kiện ,rồi cu V.A bảo không ai biết , hài Vãi luôn Cu V.A ,thánh V.A bây giờ mới biết mà phán .

      • Vĩnh An says:

        😀 “Ních nêm dễ đổi bản tính khó dời”, up 1 cái gọi là chào mừng nào.

        • Maha says:

          Ù bản tính khó dời là trích dẫn hoặc viết 1 /2 sự thật rồi kết luận là sự thật .Y như vụ UBCK Mẽo lôi Alaphan ra tòa vì trốn thuế nhưng lại lờ đi cái phán quyết cuối cùng và kết luận Alaphan xạo,không ai biết chuyện Alaphan bị kiện .Trong khi Alaphan thông tin rõ ,nhiều người biết chuyện .

  6. Trần says:

    Muộn rồi. Thôi thì cố một dòng. Nghe “sức khỏe anh Ba sàm đáng ngại” thì ái ngại buồn lòng. Không biết nói gì, chỉ cầu mong anh ấy tai qua nạn khỏi.

  7. TM says:

    Xin phép chen vào đây một tin hay hay:

    Ông Ban Ki-moon có gốc gác Việt Nam?

    http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/10/151029_bankimoon_vietnam_visit

  8. CD@3n says:

    – nhân entry nói về nhân vật “New speaker House- CT hạ viện Mỹ”, M chép ra đây, mời các bác xem như uống sữa dâu tây trước khi đi ngủ nhé :

    “Đại biểu QH Mỹ (Thượng viện và Hạ viện)
    Số liệu nước Mỹ năm 2004: lương ĐBQH là 154.700 USD/năm, tức gấp khoảng 4 lần GDP bình quân đầu người Mỹ; lương Bộ trưởng Ngoại giao là 171.900 USD. Hơn 300 triệu dân Mỹ có 535 ĐBQH gồm Thượng viện 100, Hạ viện 435. ĐBQH đều là chuyên trách, không được giữ bất cứ chức vụ nào trong ngành hành pháp. (Nguồn: The World Almanac and Book of Facts 2004.).
    ———————–
    – chả bù cho quốc hội “ta”, lương bổng thâp, có “nghỉ sớm” tý tẹo là báo chí đã la hoắng lên rui !
    Good Night 4 All !

    • PV-Nhân says:

      * To CD..: House Speaker hoặc Speaker of The House chỉ Chủ tịch Hạ Viện. Nên nhớ luôn luôn viêt Hoa…Cũng như chữ White House chỉ nơi ở và làm việc của TT phải viết hoa…
      – Hạ Viện nguyên chữ: House of Representatives, chữ Repre…nghĩa là Đại Biểu hay Dân Biểu…Đây là cơ quan quyền lực nhất vì họ đại diện cho dân, nói lên tiếng nói của dân..Thường chỉ dùng chữ House viết hoa cho gọn…
      -House Speaker, là Chủ Tịch H.V…Speaker có nghĩa Phát ngôn viên. Thường trong các buổi họp, Chủ tịch sẽ đúc kết đưa ra quan điểm chung của H.V. Gọi House Speaker có ý nghĩa như thế…

    • Maha says:

      Nếu đúng như bác nói về lương bọn nghị gật Mỹ Quốc như vậy thì đúng là bọn nghị này ăn trên ngồi tróc Bốc Nột bọn cần lao Mỹ Quốc .Trong khi đó các nghị nhân dân nhà mình lương thấp thấp là mà lại phải kiêm nhiệm nhiều chức vụ phục vụ nhân dân , còn bọn nghị Mỹ thì chẳng cần kiêm nhiệm phục vụ cần lao ,lại có văn phòng riêng có mấy phụ tá giúp việc v.v.v.
      Té ra bọn nghị này ra làm nghị chỉ để phục vục giai cấp tư sản bốc lột tận xương tủy giới cần lao nghèo khổ của Mỹ Quốc.
      Đúng là những điều iem nói là học được qua báo chí ,sách vở và thầy cô dạy môn chính trị ở phổ thông .Nay gần 30 năm sau thì bản chất của bọn tư bảnngĩay mãi chưa chết vẫn y sì nhể .
      Bác Cua sang Mỹ làm cho World Bank chắc biết rõ là cần lao Mỹ Quốc nghèo khổ lắm lắm ,hèn chi cần lao bên ấy ở nhà mướn không đủ tiền mua nhà .Trong khi đó nhân dân VN ai ai cũng được học hành miễn phí dù giàu hay nghèo thì cũng làm chủ căn nhà của mình .Có bác làm lụm thối cả mống tay sắm được biệt thự ,nhà ngang nhà dọc vài căn .
      Như vậy là nước ta văn m8nh bật nhất và không ai chết đói và hôm trước có tờ báo xếp hạng ViNa là 1 trong 10 nơi đáng sống nhất quả đất là 9 xác gồi .Thế mà bọn mạng méo tuyên truyền chống phá bôi xấu đất nước ,dân tộc ,nói xấu lãnh tụ ,đảng nhà nứồc thế này thế kia .
      Oh dạo này không biết đồng chí Dove đi đâu mà không còn viết những còm zắc zảo phê phán các còm bôi xấu dzân tộc ý.

    • TM says:

      Bác CD có thể đọc thêm ở đây. Wiki tiếng Anh đã đưa hình Paul Ryan lên rồi, nhưng wiki tiếng Việt vẫn còn hình của chủ tịch mới từ nhiệm là John Boehner.

      https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%A7_t%E1%BB%8Bch_H%E1%BA%A1_vi%E1%BB%87n_Hoa_K%E1%BB%B3

      • mai says:

        Tính tới giờ này, Ông cũ còn 24h nữa mới rời ghế, vậy là wiki Việt không sai.

  9. Vĩnh An says:

    Bác Trọng sang Mỹ có mấy hôm mà đã thu nhận được đồ đệ hay sao ấy:
    Ông Ryan tuyên bố trên Voanew “Chúng ta có nghĩa vụ ở đây trong tòa nhà của NHÂN DÂN, làm công việc cho NHÂN DÂN, đem lại cho đất nước này một con đường tốt hơn để đi tới” vì hạnh phúc của NHÂN DÂN

    • Maha says:

      Hehe Mượn của nó thời chưa có internet nay bảo tìm ra đồ đệ thì thánh phán luôn .Của dân do dân và vì dân chơi cả cụm không đề nguồn của rồi thánh V.A bảo tìm được đồ đệ thì đúng là Thánh.
      Hay như cụm từ CÁN BỘ LÀ ĐẦY TỚ NHÂN DÂN ,chắc theo Thánh V.A là của Việt Nam chắc ,nó là từ của tiếng Anh đó nhưng được mong má lại.

  10. HỒ THƠM1 says:

    TÓM TẮT TIỂU SỬ ĐỒNG CHÍ Paul Ryan.

    Paul Ryan sinh ngày 29 tháng 1 năm 1970 là một chính khách Hoa Kỳ.
    Ông được kết nạp Đảng (Cộng Hòa) năm 1997, thuộc lớp đảng viên trẻ.
    Ông tốt nghiệp ngành kinh tế-chính trị tại Đại học Miami.

    Năm 1990 Paul Ryan từng được nhận Giải Khuyến Khích “Tiếng hót Chim Chào Mào” toàn Liên bang. 🙂
    Ông là đại biểu Quốc Hội Hoa Kỳ và đã từng giữ chức Chủ tịch Ủy ban Ngân sách Quốc hội.

    Ngày 11 tháng 8 năm 2012, Mitt Romney thông báo chọn Ryan làm bạn tranh cử trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2012, vị trí tranh cử Phó tổng thống.

    Năm 2015 Paul Ryan được bầu là Chủ tịch Quốc Hội, một trong…Tứ Trụ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ (Tổng Thống, Phó TT, Chủ tịch QH và Ngoại Trưởng…) 🙂

    Paul Ryan đã có những câu nói nổi tiếng trong sự nghiệp chính chị của mình:

    • Quốc hội là cơ quan lập pháp, nếu quyết sai cũng phải nhận khuyết điểm chứ không phải kỷ luật, Chủ tịch Quốc hội cũng không phải người đứng đầu Quốc hội. Vì thế, không thể vì cả 500 đại biểu bỏ phiếu mà kỷ luật cả 500 vị hay kỷ luật ông Chủ tịch. “Quốc hội tức là dân, dân quyết sai thì dân chịu, chứ kỷ luật ai”. 😥

    • Hôm nay thấy sai một chút chỗ này xử lý, “cách chức đi, kỷ luật đi”, ngày mai thấy sai chỗ kia, “cách chức đi, kỷ luật đi”, lấy ai mà làm việc nữa hả các ngài ?

    • Thử hỏi trong số chúng ta ngồi đây, bản thân tôi nhiều khi cũng tự hỏi mình làm trăm việc, làm mười việc thế nào cũng sai một hai việc cũng nên, có khi sai lớn, có khi sai nhỏ, nhưng mà các ông cứ dẹp đi thì bầu không kịp ? 😯

    • Xôi Thịt says:

      Đ/c Ryan là Chủ tịch Hạ Viện chứ không phải Chủ tịch quốc hội 😉

      Quốc hội Mỹ có Thượng Viện và Hạ Viện. Khi 2 viện họp chung thì Chủ tịch Thượng Viện sẽ điều hành và người này mới thực sự là chủ tịch Quốc hội. Phó Tổng thống kiêm luôn Chủ tịch Thượng Viện mặc dù ông/bà này không phải Thượng Nghị sĩ 😉 .

      Thượng Viện họp thì không phải lúc nào Chủ tịch (phó tổng thống) cũng có mặt và lúc đó người điều hành thượng viện là chủ Tich Thượng Viện tạm quyền (President pro tempore of the United States Senate). Người này thường là thủ lĩnh phe đa số trong Thượng Viện (hiện tại là TNS Orrin Hatch của đảng Cộng Hòa) và được coi là có quyền lực thứ tư (sau Tổng thống, Phó tổng thống/CT Thượng viện, CT Hạ viện).

      Chỉ tính “tứ trụ” thì ngoại trưởng chưa đến tuổi 😀

      • Vu Khoa says:

        Xin phép được đính chính một chút: Sau House Speaker sẽ là Ngoại Trưởng, rồi đến Bộ Trưởng Tài Chính …chứ không phải là President Pro temper òf the USA

        • Xôi Thịt says:

          Cũng tùy theo “quan điểm” xếp hạng 😉 , tôi lấy theo Presidential Succession Act, luật những người kế vị chức Tổng thống khi tổng thống đương nhiệm bị phế hoặc qua đời.

          https://en.wikipedia.org/wiki/United_States_presidential_line_of_succession

          Theo thứ tự thì là

          1. Phó tổng thống
          2. Chủ tịch Hạ Viện
          3. Chủ Tich Thượng Viện tạm quyền (President pro tempore of the United States Senate).
          4. Ngoại trưởng
          5. Bộ trưởng Tài chính
          6. Bộ trưởng Quốc phòng

    • TC Bình says:

      Ông Paul Ryan hình như có khuyên dân…ta chơi chứng khoán?! 🙂

      • HỒ THƠM1 says:

        Vâng, khi đồng chí Paul Ryan còn giữ chức… Chủ tịch Ủy ban Ngân sách Quốc hội ổng nói:

        “Tôi đảm bảo TTCK sẽ lên giá và có chất lượng hơn. Nếu là nhà đầu tư chứng khoán thì lúc này tôi sẽ mua cổ phiếu”.
        “Thị trường “ta” đã rách đáy, nên trong điều hành Chính phủ quyết tâm không để rách thêm. Thời điểm này, nếu nhà đầu tư nào bán tháo cổ phiếu thì sẽ thất bại, ngược lại người nào có quyết định mua vào thông minh sẽ thắng”.

        Tuy nhiên, ngay sau khi chữ …”thắng” vừa dứt thì chỉ số giá chứng khoán đang đứng ở mức khoảng 600 điểm đã đi xuống một lèo tới đáy thực sự của TTCK là 238 điểm.
        Làm các cụ mê chứng khoán lỗ chổng đít 😛 😛

  11. Maha says:

    Chủ tịch hạ viện Mỹ Quốc 45 tuổi thì có gì đâu phải nóng lên ! Nó như anh Lành nhà mềnh thì bọn nghị tư bỏn là bọn nghị gật ,nghị bíp tết ,nghị bán dâm v.v.v. Vậy thì anh Ryan chủ tịch hạ viện Mẽo Quốc cũng chỉ là trùm nghị gật thui .Anh Lành có viết bài so sánh nghị gật bọn giãy mãi chưa chết với nghị nhà ta vĩ đại lo cho dân cho nước khác nhau rõ ràng .Mà cái nhà anh Lành viết năm 1946 mà cho tới tận ngày nay vẫn chính xác mới tài ,nên 1 số bần nông tôn anh Lành không những là thánh thơ mà còn là Thánh Phán .
    Thưa các ông nghị gật!

    Đừng bôn ba lật đật uổng công!
    Nghị ngày xưa là nghị bạc nghị đồng
    Nghị “bíp tết”, nghị “sâm banh”, “phó mát”
    Nghị ô-tô, nghị cô đầu chầu hát
    Nghị “uẩy xừ” không biết cái chi chi
    Nghị chuyên môn ra nghị viện ngủ khì
    Khô hết Nước, tan hết nhà “uỳ” tất.

    Thưa các ông nghị gật!

    Đừng bôn ba lật đật uổng công!
    Nước có rồi, không lẽ cũng như không?
    Nền độc lập đã xây bằng xương máu
    Quyết không thể để trở thành sân khấu
    Cho lũ hề trơ tráo múa nghênh ngang
    Bán mua dân như một lũ buôn hàng
    Coi Tổ quốc không bằng vàng một chỉ!
    Vào Quốc hội đã mang danh ông nghị
    Nghị ngày nay phải khác nghị ngày xưa
    Khác từ chân đến óc, từ tóc đến da
    Đáng mặt nghị, cho ra hồn ông nghị!

    Thưa các ông, các bà, các anh, các chị
    Thưa đồng bào yêu quý chúng ta ơi!
    Ai muốn ra thay mặt thay lời
    Cho dân nước thì xin lo một tí
    Cạo cho sạch óc hư danh vị kỉ
    Đập cho tan thói bệ rạc lì tì
    Phải sẵn sàng như chiến sĩ ra đi
    Lòng mở rộng đón muôn lòng yêu nước
    Hồn phải sáng bừng lên như ngọn đuốc
    Chiếu trăm nơi, đến ngõ hẻm làng xa
    Mắt dòm sâu dến những cảnh bê tha
    Tai lắng hết những thở ra mệt nhọc
    Phải tháo vát, phải mày mò, lăn lóc
    Phải sẵn sàng, từng phút từng giây
    Bên nhân dân lên tiếng “có tôi đây!”
    Như người mẹ, như người anh, người chị
    Và phải biết đem tâm can tài trí
    Như ông thầy mổ xẻ xét căn nguyên
    Để tìm ra những phương thuốc thần tiên
    Cho dân tộc được muôn năm hạnh phúc!

    Dám xin có mấy lời bàn quê cục
    Thưa đồng bào và xin chúc mấy câu:
    Nhiệt liệt hoan nghênh Tổng tuyển cử lần đầu!
    Tất cả chúng ta cùng nhau đi bỏ phiếu!
    Hãy cử đúng những người đại biểu!

    16-12-1945
    Nguồn: Thơ Tố Hữu, NXB Giáo dục, 2003

  12. Trần says:

    Lần trước thấy ông bố thần đồng đứng chụp hình cùng một cô tre trẻ không nhận ra là vợ chồng đâm bị phê bình. Rút kinh nghiệm, nhìn hình và đọc bài cho kỹ khỏi sợ lầm.
    Hình đầu bài cho thấy bà Pelosi trao búa cho chủ tịch hạ viện mới nhưng không thấy hình trao cái liềm! Hay là trao lúc khác nhỉ? Hay Hiến pháp nước Mỹ qquy định công nhân là giai cấp tiên phong lãnh đạo nên chỉ cần cái búa là đủ để điều trị quốc gia.
    😛 😛 😛

    • Hoàng cương says:

      Bác Trần , “Chủ tịch FIFA Sepp Blatter đã lên tiếng thừa nhận Nga giành quyền đăng cai World Cup 2018 …” Thế giới hâm mộ “Ngáo ” chuẩn bị tiền sang ủng hộ Bác Putin …bác TamHmong sướng nhé 🙂

    • Vĩnh An says:

      Bác cứ ngoáy vào nỗi đau của giai cấp lãnh đạo. Cái búa gỗ là biểu tượng của quyền lực, quan tòa cũng có 1 cái để giữ trật tự nhưng chưa thấy ai bị vỡ đầu vì ăn búa.
      Ở chỗ đấu giá, người cầm chịch cũng có 1 cái búa gỗ gõ cộp 1 cái để chốt giá. Có lần tôi đi xem mua được cái đồng hồ cổ bằng bạc chạm trổ khá tinh xảo. Lúc ngồi đối diện cứ nghĩ lẩn thẫn, lão ấy vung liên tục thế nhỡ tay văng vào mặt thì bỏ bu, liền chuyển sang chỗ khác 😀
      Mà sao bọn Mỹ nó không lấy khẩu súng gỗ hay cánh tay gỗ chokehould làm biểu tượng quyền lực nhỉ !

  13. CD@3n says:

    – ngưởi tiên nhiêm của “anh chàng” này, quá mệt mỏi vì “nhiêu chuyện”, mà trong đó, chuyện “đầu tiên- tiên đâu” là một trong chuyện “đau đầu nhất”, còn ở VN ta, thì xem nè :

    “Cần phải nhận thức rõ ràng thâm hụt ngân sách trong những năm gần đây là do chúng ta chi tiêu quá nhiều chứ không phải do hụt thu.
    Tổng thu ngân sách nhà nước và viện trợ trung bình trong bốn năm gần đây đạt khoảng 24% GDP, với tốc độ tăng khoảng 10,4% mỗi năm. Trong cùng thời gian đó, tổng chi ngân sách không bao gồm chi trả nợ gốc lên tới 31,5% GDP. Đáng lưu ý, trong hai năm gần đây, chi thường xuyên mỗi năm đã gấp khoảng 4 lần chi đầu tư phát triển từ ngân sách nhà nước.
    Thực tế, cắt giảm chi tiêu công chủ yếu nhằm vào cắt giảm chi đầu tư phát triển, còn chi thường xuyên – nhân tố được coi là có ít đóng góp hơn cho tăng trưởng kinh tế dài hạn – lại chưa được chú trọng.”
    (Link ; http://tuoitre.vn/tin/kinh-te/20151030/hut-ngan-sach-vi-chi-qua-nhieu/993595.html).
    ——————————
    – Trong dự toán, chi thường xuyên là chi lương,chi bộ máy, xăng xe, hội họp, tiếp khách ( tắm bia rượu…)…13.000 tỷ/năm chi cho xe công, đưa đón, đi chơi lễ chùa…,bác PV Nhân ui, “chàng trai” này đã “công khai number phone và email” chưa thê ?…VN ta, đúng là “thiên đường”…Mù ?!!!

    • Maha says:

      Chưa gì các bác la là ngân sách ngân sách thế ! Tiền ta nhiều như quân Nguyên sợ quái gì ,nếu thiếu nhịn ặn bớt tí có gì phải lo .Các phủ thi nhau mở Quảng Trường có 1ngàn mấy tỉ thôi mà la oi ói ,như 1 phủ miền cao .Đói thì ra quãng trường hóng mát là no liền .Quan Rồng Sáng bảo kinh thành bắn pháo thì cũng lo cho dân ,dân nghèo ra ngắm cái no nê ngay có chi mô mà la làng .Có phủ mở Miếu Văn như phủ Phúc Vĩnh đã mở Miếu Văn ,nghe đâu phủ Tĩnh Hà cũng sắp mở Miếu Văn ,Tất cả họ lo cho phần Văn của bần nông là điềm may mắn ,hạnh phúc cho dân tộc .Thế mà bần nông cứ la la chọc phá ,chẳng biết gì nhưng bần nông là chúa nhao nhao phản đối phản đối mà chẳng biết gì .
      Cái Vinnaxỉn và Vina lày thì anh Hero tuyên bố là sau khi tái chính ,ý lộn là tái cơ cấu thì chú Lày và chú Xỉn sẽ trả được nợ và có lãi ,thế mà bọn bần nông ngày nay cứ mỗi khi nhắc nợ công thì lại gài nợ của chú Lày và chú Xỉn vào bảo tại mày ,tày là sao ?
      Thêm phát nữa là các đệ của anh Mao vừa mới bỏ chính sách 1con ,nay cho phép đẻ 2 con bala nha.
      Với chính sách 1 con mà thòi ra 30 triệu củ không biết nhét vô mô ,đến nổi 1 Ráo Xư đệ Mao đề nghị vài ba củ nhét chung vô 1 chổ thì với chính sách này thì dự án ấy vô khả thi .Như vậy là anh Tập dự là các đệ anh từ nay nhét vầu Bể Đông là vừa vừa .

    • trungle118 says:

      ở ta tiền thuế để nuôi hệ thống quản lý hành là chính giống mọi nước trên thế giới còn nuôi báo cô 1 hệ thống với số lượng tương đương với nó là hệ thống đảng đi kèm chính quyền: trung ương đảng, tỉnh ủy, thành ủy, quận ủy, đảng ủy phường … nên người ta 1 cổ 1 tròng đã rên siết thì ta với 2 tròng thì chỉ có lụn bại phá sản. thiếu hụt là đương nhiên không thiếu mới là lạ.

      • mai says:

        Còn cái tròng Mặt Trận tổ cò đến tận thôn xã cũng ăn lương dân + 1001 hội, doàn… ăn theo.

  14. Hiệu Minh says:

    Paul Ryan còn trẻ và chưa kinh nghiệm. Có thể thấy rõ khi phát biểu nhậm chức, hắng giọng, khịt mũi, uống nước, nói ngắc ngứ… Nhưng sau một hồi có vẻ tự tin hơn và phát biểu được mọi người hoan hô.

    Ngồi cái ghế đó không hề đơn giản.

  15. CD@3n says:

    – bác PV Nhân ( và các bác khác nữa ) ui, nếu bác biết gốc gác của việc gọi CT Hạ viên Mỹ là “Speaker House” , xin post lên cho M “mở mang hiểu biết’, xin cảm ơn !
    – “Bà Nancy Pelosi trao cái búa cho Paul Ryan có nói, đây là cái búa của nhân dân trao quyền lực cho anh.” ( from entry) , Mỹ kém quá, không có thêm cái “Liêm”, trao luôn cả “Búa – Liêm”, đê ông này “Đập- cắt” ( Đập : mở đầu hay quyết – Cắt : ngân sách, hông phải cắt…đầu !).
    – Speaker House là nhân vật thứ 3 , còn ta : CT “cuốc hội’ là cái chân thứ 4 ( sau thủ tướng), mà “Hội” bầu ra “Thủ”, thế mới hay ! Hehe !

    • Le Nguyen says:

      Cái búa dùng để đập, cái liềm dùng để gặt chứ bác ( để cắt thì dùng dao). Do đó, búa + liềm là để đập+ gặt (thu hoạch). Hehe !

    • says:

      Mỹ và Canada dung từ “the Speaker” là theo truyền thống Quốc Hội bên Anh Quốc (The Speaker of the British House of Commons). Bên Canada Chủ tịch Quốc Hội gọi là The Speaker of the House of Commons (Le Président de La Chambre de Communes). Chức vụ này được bầu (kín) lên bởi các đại biểu, thường có khoảng 2, 3 người ra ứng cử. Nếu là male (đàn ông) được gọi là Mr Speaker, nếu là female (đàn bà) được gọi là Madame Speaker.

      Chủ Tịch Quốc Hội chỉ điều hành, phải trung lập, không được đứng về phía đảng của mình, không có quyền bỏ phiếu trừ khi tỉ số bằng nhau (tie) trong một cuộc bỏ phiếu, lúc đó lá phiếu của Mr Speaker hay Madame Speaker là lá phiếu quyết định.

  16. vn says:

    Có gene lãnh đạo hay không? Mời đọc bài của GS Tuấn. Ở VN thì có thêm gene Đảng.
    http://tuanvannguyen.blogspot.com/2015/10/gene-lanh-ao-hay-gene-ang.html

  17. Người Nhà quê says:

    Có cần đâu những ngôn từ sáo rỗng
    Như ai kia đạo đức giả khoe khoang ?
    Quyền TỰ DO nếu đề cao tôn trọng…
    Chỉ cần coi bầu cử có đàng hoàng ?

    Người Việt ta hãy học gương người Mỹ
    Đấu tranh đòi: QUYỀN DÂN CHỦ – TỰ DO !
    Xóa bỏ ngay ách ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ…
    Để NHÂN DÂN thoát kiếp sống TRÂU BÒ !

  18. PV-Nhân says:

    * Paul Ryan, trẻ tuổi năng động…Paul 7 lần đắc cử Hạ Viện, đang giữ chức vụ House Budget Committee Chairman: Chủ tịch Uỷ ban Ngân sách. Ủy ban chuẩn chi và kiểm soát ngân sách chính phủ. Nếu ngân sách không được chuẩn chi, chính phủ sẽ phải đóng cửa ( shut down)…
    Hiện đảng Cộng Hoà (CH) đang phân hoá do lập trường bảo thủ cứng rắn của 40 dân biểu nhóm
    Tea Party. Điều này dẫn đến việc Chủ Tịch John Boehner từ chức. Người có hy vọng nắm chức vụ này là Dân biểu McCathy Tiểu bang California cũng phải rút lui. Buộc lòng CH phải mời Paul Ryan ra tranh cử dù Paul thực sự không mấy tha thiết. Sau khi thỏa hiệp, được sự nhất trí ủng hộ, Paul chấp nhận ra tranh cử và thắng phiếu đa số.
    Chức vụ Chủ tịch Hạ Viện, thường gọi là House Speaker…Nhân vật quyền lực thứ ba trong hệ thong chính trị Mỹ sau TT và Phó TT. Có nghĩa do bất cứ nguyên nhân nào hai nhân vật trên không còn quyền lực, House Speaker sẽ trở thành TT Mỹ…
    Đêm qua, 10 ứng viên CH tranh luận lần 3 tại Colorado…Họ công kích lẫn nhau, công kích luôn giới truyền thông và các Moderators của CNBC. Sau cuộc tranh luận, bà Hillary nhận xét: ” Ten candidates, zero new ideas!!”…Người đang dẫn đầu CH bây giờ lại là Bác sĩ da đen Ben Carson…
    Liệu Tân chủ tịch Paul Ryan có xây dựng lại được uy tín của đảng CH…Wait and See…

  19. Mike says:

    anh Obama còn xuất thân từ một gia đình dưới chuẩn bình thường kia. Cha ở mãi Châu Phi mà sang Mỹ “hit and run” một phát để lại hâu quả thế đó. Lẽ ra phải kết tội ông ba ấy là “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”. Vì, ít nhất thì lảo Obama cũng làm phiền lòng không ít người, như phiền anh Putin chẳng hạn.

    Hay như chuyện ăn một bữa với lão Tập vừa xong thì đã sai lính sang quậy lão ấy.

    • PV-Nhân says:

      * Thực sự không phải Hit and Run như Mike nói. Người cha của Obama cũng là một tinh hoa của Keynia. Một thanh niên da đen chinh phục một phụ nữ da trắng, người đó không tầm thường. Mike tìm đọc ” Dreams from my Father” của Obama sẽ thấy nhiều chi tiết thú vị…
      Mike ở Mỹ, hẳn biết bầu cử TT Mỹ rất gay go…Nên bất cứ ai là TT Mỹ đều phải tài giỏi vượt trội…Vì lá phiếu do dân bầu…Nhất là Obama là người da đen đầu tiên làm TT..
      * Xét trường hợp Bill Clinton. Bill cha mất sớm. Mẹ tái giá. Dượng ghẻ nghiện rượu. Đứa em cùng mẹ khác cha nghiện ma túy…Bill tuổi trẻ chơi nhạc, thổi saxo…và từng sử dụng ma túy. Cuối cùng, Bill vẫn trở thành TT Mỹ…Cái giá trị Mỹ là ở đây: Đất nước của cơ hội…Tất cả mọi cư dân đến Mỹ đều có cơ hội thành công…Biết đâu, con cháu Tổng Cua, của Mike và của chính tôi…sẽ là Tổng Thống Mỹ…

      • Mike says:

        Giỡn chơi chút thôi cụ PV-Nhân ơi. Tôi cũng biết lai lịch Bill Clinton và rất khoái ông này. Chỉ phải cái nhát gan nên không bao giờ dám mời xì-gà không đúng “quy trình” như ổng thôi.

      • Trần says:

        Đoạn câu của bác Nhân : “Cái giá trị Mỹ là ở đây: Đất nước của cơ hội…Tất cả mọi cư dân đến Mỹ đều có cơ hội thành công” làm tôi nhớ lại hồi ông Ronald Reagan đắc cử Tổng thống lần đầu, 1980. Khi đó ông nhạc tôi đưa cho xem tờ Paris Match do nhà thơ Huy Cận cho mượn (thời ấy ngoài bắc khó có tờ này). Trong số đó, bài viết về ông Reagan có đoạn giới thiệu ông từng là diễn viên điện ảnh chỉ loại B thôi và bình tiếp ngay một câu mà nhớ mãi: Điều đó (tức nói Reagan là diễn viên loại B) chứng tỏ chức vị tổng thống nước Mỹ có thể trong tầm với của người dân thường”.
        Đúng là “đất nước của cơ hội” và cũng là “đất nước của nhiều người tài giỏi”.

  20. Thực ra thì anh ấy cũng gốc gác lắm đó. Có bà con với Đặc vụ bóng đêm Jack Ryan 🙂

    • Hiệu Minh says:

      Có bà con với cả Binh nhì Ryan nữa 😛

    • TM says:

      Trong sở tôi có một anh luật sư tên A. Ryan. Từ hôm qua mọi người đã bắt tay chúc mừng “thằng anh mày lên chủ tịch Hạ viện. Nhớ bảo hắn dành vài quả béo bở cho công ty mình nhé!” 🙂

      • Xôi Thịt says:

        Trước chỗ tôi làm có cô thư ký mới tên là Sarah Palin. Ông sếp viết thư giới thiệu người mới gửi toàn bộ nhân viên. Lát sau có 1 chú email trả lời mày về đây làm còn hơn đi tranh cử phó tổng thống Mỹ” 😀

  21. Nguyen says:

    Tổng Cua cho biết “sinh ra trong một gia đình bình thường”. Ôi bất hạnh cho dân tộc Mỹ quá! Quyết Tâm, Quyết Tâm, Quyết Tâm!

    • TC Bình says:

      Quyết-Quyết Tâm, Quyết-Quyết Tâm, Quyết-Quyết Tâm!
      Ngàn vạn loa phường hô to đủ ba lần
      Con quan tập ấm là…phúc ấm
      Là niềm hạnh phúc của muôn dân 😦

      • trungle118 says:

        Quyết -Tâm, Quyết-Tâm, Quyết-Tâm
        Quyết đội lốt Phật giữ chân ghế.
        Tâm so với tiền tâm xá chi.
        Đất nước hoang tàn còn chưa ngó.
        Địa ngục chín tầng khắc tên mi.

    • Mười tạ says:

      Nước Mỹ bất hạnh wá 🙂

%d bloggers like this: