VOA: Trung Quốc đả kích Hải quân Mỹ ở Biển Đông

USS Lassen. Ảnh: US Navy

USS Lassen

VOA. Trung Quốc lên án Hoa Kỳ đưa tàu chiến áp sát một hòn đảo mà Trung Quốc chiếm đóng và tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông. Bắc Kinh nói đây là một hành động ‘lên gân’ cực kỳ nguy hiểm trong các vùng biển là nơi qua lại của phân nửa hàng hoá toàn thế giới, trị giá hơn 5.000 tỉ đôla một năm.

Các giới chức Mỹ nói cuộc tuần tra của chiến hạm có trang bị tên lửa dẫn đường của Mỹ hôm nay để thực thi “quyền tự do hàng hải ” là hoàn toàn hợp pháp và thường lệ, chứ không có ý đặt nghi vấn về các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc.

Tàu khu trục USS Lassen được máy bay Mỹ tháp tùng, đã đi ngang qua vùng biển trong phạm vi 12 hải lý, tức 20 km, cách một bãi đá ngầm nhỏ mà Trung Quốc bồi đắp thành một đảo lớn hơn bằng các hoạt động nạo vét quy mô lớn.

Các giới chức Mỹ nói không xảy ra sự cố nào trong chuyến hải hành của tàu Lassen, và một tàu Trung Quốc theo dõi tàu Mỹ từ một khoảng cách an toàn.

Tuy nhiên một bài xã luận của hãng tin chính thức của nhà nước, Xinhua, nói rằng hành động của Mỹ là “một hành động ‘lên gân’ cố ý và có hại”, nhằm “khoa trương sức mạnh của Mỹ ngay trước cửa nhà của Trung Quốc, nhằm tái khẳng định sự hiện diện áp đảo của Washington trong khu vực”.

Tại Washington, Thượng nghị sĩ John McCain, một người được vinh danh là anh hùng thời chiến đã từng phục vụ trong Hải quân Mỹ và bị cầm giữ làm tù binh trong thời chiến tranh Việt Nam, tuyên bố động thái của Hải quân Mỹ là một cử chỉ lẽ ra phải làm từ lâu.

Thượng nghị sĩ McCain nói “Trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng có nhiều hành động thách thức tự do hàng hải trên khắp vùng Á Châu-Thái Bình Dương, điều quan trọng hơn bao giờ hết là Mỹ phải bay ngang qua, điều tàu vào và hoạt động ở bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép. Biển Đông không thể là một ngoại lệ”.

Ông McCain kêu gọi phải thực hiện các cuộc tuần tiễu trên không và trên biển trong những tuần lễ và tháng sắp tới để minh định rõ “quyết tâm của Mỹ bảo vệ quyền tự do hàng hải”.

Các đồng minh của Mỹ trong khu vực hoan nghênh việc tàu Mỹ áp sát quần đảo Trường Sa đang tranh chấp, mặc dù với những lời lẽ thận trọng hơn.

Các giới chức quân sự ở Washington nói việc tàu Mỹ tới gần bãi đá Subi trong Biển Đông không có liên hệ gì tới những vấn đề về chủ quyền các đảo tại đó, nơi Đài Loan, Việt Nam và Philippines đều tuyên bố thuộc chủ quyền của mình.

Các nhà bình luận Trung Quốc thì đưa ra một kết luận hoàn toàn trái ngược, họ tuyên bố chuyến đi của tàu hải quân Mỹ là bất hợp pháp, vô trách nhiệm và nguy hiểm, và hành động đó đã phá vỡ ‘cam kết của Washington không ngả về phe nào trong các cuộc tranh chấp Biển Đông”.

Một thông báo do Xinhua phổ biến ở Bắc Kinh có chữ ký của hai thông tín viên của hãng tin này, có đoạn viết “Với hàng ngàn tỉ đôla hàng hoá qua lại vùng biển này mỗi năm, Biển Đông là một hải lộ thiết yếu cho thương mại toàn cầu và cho sự phát triển của Trung Quốc. Bắc Kinh không có lý do gì để gây phiền phức có thể chận lại một trong các tuyến thương mại ‘huyết lộ’ của Trung Quốc

Bài trên VOA

Tàu chiến USS Lassen

Loại tàu: Khu trục hạm có tên lửa dẫn đường Arleigh Burke, một trong số các khu trục hạm mạnh nhất từng được chế tạo

Kích thước: dài 155 mét (509 ft) với trọng tải khoảng 9 ngàn 200 tấn

Khí tài, phòng thủ: Gồm 2 máy bay trực thăm Seahawk; phi đạn Tomahawk, phi đạn chống tàu ngầm RUM-139 Asroc; sử dụng hệ thống phòng thủ Aegis

Vận tốc: 30 hải lý

Tên tàu: Trung tá Clyde Everett Lassen, phi công hải quân đầu tiên và chiến sĩ Hải quân thứ 5 được Huân chương Danh dự về sự can trường ở Việt Nam

Thủy thủ đoàn: Khoảng 320 người

Cảng nhà: Yokosuka, Nhật Bản

Nguồn: Hải quân Hoa Kỳ

Lời bình của Mao Tôn Cua

Dường như trước cuộc bầu cử TT nhiệm kỳ 2016-2020, Nhà Trắng tỏ vẻ cương quyết hơn trong vai trò “sen đầm quốc tế” (international gendame?). Bị chê là nhu mỳ trong hành xử quốc tế, bị Nga và Trung Quốc lấn lướt, TT Obama đang tìm cách thể hiện cơ bắp so găng với Putin và Tập Cận Bình

Biếm họa của Forrbes

Biếm họa của Forrbes

Có vài động thái của Hoa Kỳ gần đây chứng tỏ điều đó

  1. Giải thoát tù nhân sắp bị ISIS hành hình tại Iraq
  2. Tuyên bố Tăng cường không kích, có thể tấn công IS trên bộ để cạnh tranh với Nga
  3. Gửi tầu tuần tiễu thách thức tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại biển Đông
  4. Tầu USS Lassen mang tên phi công hải quân Lassen được phong anh hùng khi tham chiến tại Việt Nam cũng là một thông điệp quan trọng.
Advertisements

48 Responses to VOA: Trung Quốc đả kích Hải quân Mỹ ở Biển Đông

  1. Sơn Nguyễn says:

    Khựa says: mấy cái này là của ngộ, của ngộ hết á… Mấy thằng xung quanh có làm gì được ngộ tâu…
    Đểu says: phản đối, phản… đói! Hổng biết phải dạy tụi dân chó sao chứ… hổng yêu khựa là buồn nắm, nguy hiểm nắm nắm…!?
    Sam & QT say: biển Đông không của riêng ai! Tự do hàng hải phải đảm bảo an ninh tuyệt đối!
    Con đểu says: tụi con còn chưa ấm ghế mà, mây cái lẻ tẻ ăn thua gì. Như định hướng, khà khà gia tộc mình đều qua Sam sống hết mà! Ăn 5 đời cũng hổng có hết đâu!
    Dân says: nhà mình 5 người, hổng biết mai đủ gạo nấu ko nữa? Mà đừng có ai bịnh bất tử hay đóng tiền ủng hộ… gì gì nhen…

  2. CD@3n says:

    – xin tham khảo :

    “Mỹ đã đi một nước cờ cương quyết “xuất tượng đánh tốt” trong khi TQ sẽ sử dụng sở trường cờ vây hạn chế sức mạnh đối phương. Hành động của Mỹ buộc các nước liên quan trong đó có cả Mỹ đánh giá có lập trường rõ ràng hơn trong vấn đề Biển Đông.
    Song nếu Mỹ không tiếp tục cương quyết và nhìn nhận thủ phạm chính gây nên bất ổn và ảnh hưởng đến quyền tự do hàng hải là đường lưỡi bò của TQ thì một khả năng hiện hữu, tình hình sẽ dẫn tới một “status quo” (nguyên trạng) mới so với năm 2002 – một thoả hiệp tôn trọng quyền tự do hàng hải và sự hiện diện của đảo nhân tạo.
    Cuộc cờ trên Biển Đông không chỉ có Mỹ và TQ, hai đối thủ chính. Các nước nhỏ có quyền lợi trên Biển Đông đều mong muốn hoà bình, ổn định và sự tôn trọng luật pháp quốc tế, hành xử có trách nhiệm của các nước lớn. Thế giới đã đổi thay và việc bắt tay nhau bỏ qua quyền lợi các nước nhỏ không thể được lặp lại như lịch sử trong khu vực này. “ ( hết trích).
    ( Link ; http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/270256/dang-sau–nuoc-co–tau-chien-my-ap-sat-dao-nhan-tao.html).

  3. CD@3n says:

    – khu trục hạm Lassen, hạm trường ( nếu ban tc và bộ ct của hạm đội 7 không điều động và thuyên chuyển cán bộ !) thì là trung tà Lê bá Hùng, sĩ quan Mỹ gốc Việt. “đ/c’ trung tá này đã tới Đã Nẵng, “giao lưu” với hải quân và dân quân “nơi đáng sống” trên thế giới ! sau này, vê nghỉ, trung tá Lê bá Hùng mà viết “hồi ký”, chắc chắn bán sách còn hơn “tôm tươi” và “cua hang” !!!

  4. Vĩnh An says:

    Thấy mấy lão cứ luận về chủ quyền TS, tôi bới lại bài này của ô PN Bảo Liêm để mọi người đọc lại nhé:
    Tạp chí Xưa và Nay

    Hội nghị San Francisco với vấn đề chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

    Số 360, tháng 7 năm 2010

    PHẠM NGỌC BẢO LIÊM

    Về Hội nghị San Francisco (9-1951)

    Đầu tháng 9-1951, các nước Đồng Minh trong Thế chiến hai tổ chức Hội nghị ở San Francisco(1) (Hoa Kỳ) để thảo luận vấn đề chấm dứt chiến tranh tại châu Á-Thái Bình Dương và mở ra quan hệ với Nhật Bản thời hậu chiến. Tham gia Hội nghị gồm phái đoàn của 51 nước. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Trung Hoa Dân quốc không tham dự Hội nghị do Mỹ và Liên Xô không thống nhất được ai là người đại diện chính thức cho quyền lợi của Trung Hoa.

    Trong hội nghị này, vấn đề chính là thảo luận dự thảo Hiệp ước Hòa bình giữa các nước trong phe Đồng Minh với Nhật Bản do Anh-Mỹ đưa ra ngày 12-7-1951 nhằm chính thức kết thúc Thế chiến hai ở châu Á-Thái bình Dương.

    Ngày 8-9-1951, 48 quốc gia tham dự hội nghị đã ký một Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản(2). Hiệp ước này đã chính thức chấm dứt Thế chiến hai ở Viễn Đông cũng như đánh dấu chấm hết cho sự tồn tại của chủ nghĩa quân phiệt Nhật.

    1

    Vấn đề chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

    Theo lời mời của Chính phủ Hoa Kỳ, với tư cách là thành viên của khối Liên hiệp Pháp, Thủ tướng Quốc gia Việt Nam(3) đã tham dự Hội nghị. Ngày 7-9-1951, phát biểu tại Hội nghị, trưởng phái đoàn Quốc gia Việt Nam, Thủ tướng Trần Văn Hữu nêu rõ: “Chúng tôi cũng sẽ trình bày ngay đây những quan điểm mà chúng tôi yêu cầu Hội nghị ghi nhận (chứng nhận)…”(4). Về vấn đề chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, tuyên bố của phái đoàn Việt Nam khẳng định: “Và cũng vì cần phải thành thật lợi dụng tất cả mọi cơ hội để dập tắt những mầm mống các tranh chấp sau này, chúng tôi xác nhận chủ quyền đã có từ lâu đời của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”(5).

    Lời xác nhận chủ quyền đó của phái đoàn Việt Nam không hề gây ra một phản ứng chống đối hoặc yêu sách nào của 51 quốc gia tham dự Hội nghị(6).

    Về nội dung, Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản được ký kết tại San Francisco ngày 8-9-1951 quy định Nhật Bản phải rút lui khỏi những nơi mà nước này đã dùng vũ lực để chiếm đóng trong Thế chiến hai(7). Riêng đối với quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands), Điều 2 – khoản (f) của Hiệp ước quy định: “Nhật Bản từ bỏ tất cả quyền, danh nghĩa và đòi hỏi với quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và quần đảo Hoàng Sa (Paracel Islands)”(8).

    Hiệp ước quy định Nhật Bản từ bỏ tất cả quyền, danh nghĩa và đòi hỏi đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa mà không nói rõ lực lượng hay chính quyền nào sẽ tiếp nhận chủ quyền của hai quần đảo này đã gây ra những ngộ nhận. Sự thiếu rõ ràng ấy của Hiệp ước San Francisco đã bị những quốc gia sau này tranh chấp chủ quyền với Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa khai thác, lấy làm cớ để cho rằng phải “trao trả” lại hai quần đảo trên cho họ.

    Đối với Trung Quốc – nước không tham dự hội nghị San Francisco(9) – thì Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không đưa ra tuyên bố phản đối nào tại Hội nghị San Francisco vì không tham dự Hội nghị. Tuy nhiên, ngày 15-8-1951, Ngoại trưởng Chu Ân Lai lên tiếng về bản dự thảo Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản do Mỹ – Anh soạn thảo(10).

    Đòi hỏi cho quyền lợi của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong Hội nghị San Francisco đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa được phái đoàn Liên Xô nêu lên trong phiên họp khoáng đại ngày 5-9-1951 của Hội nghị. Phát biểu trong phiên họp này, Andrei A. Gromyko – Ngoại trưởng Liên Xô – đã đưa ra đề nghị gồm 13 khoản tu chính để định hướng cho việc ký kết hòa ước thực sự với Nhật Bản. Trong đó có khoản tu chính liên quan đến việc “Nhật nhìn nhận chủ quyền của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đối với đảo Hoàng Sa và những đảo xa hơn nữa dưới phía Nam”(11). Với 48 phiếu chống và 3 phiếu thuận, Hội nghị đã bác bỏ yêu cầu này của phái đoàn Liên Xô.

    Nhận định về việc Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa viện dẫn việc Trung Hoa Dân quốc thừa lệnh Đồng Minh tiếp quản quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa năm 1946(12) để cho rằng chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa thuộc về Trung Quốc, tạp chí Quê hương năm 1961 đã viết: “Nhật Bản đã lấy danh nghĩa gì để chuyển giao chủ quyền cho họ (Trung Hoa Dân quốc – TG). Khi Nhật Bản giao miền Bắc Đông Dương cho Trung Hoa chiếm đóng, có phải là họ đã nhường chủ quyền trên đất Trung Hoa, một điều có bao giờ Trung Hoa thừa nhận? Vậy không thể viện lẽ rằng quần đảo Nam Sa do Nhật chuyển giao mà cho rằng mình có chủ quyền trên (các) đảo đó”(13).

    Về phía Việt Nam – nước tham gia Hội nghị San Francisco với tư cách là thành viên của khối Liên hiệp Pháp(14) – tuyên bố của phái đoàn Quốc gia Việt Nam về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong Hội nghị mà không có sự phản đối nào của các nước tham gia cũng chính là sự thừa nhận của các nước Đồng Minh về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này.

    Hơn nữa, Điều 2 của Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản có hiệu lực đã tái lập sự toàn vẹn lãnh thổ cho những quốc gia bị quân Nhật chiếm đóng trong Thế chiến hai. Do đó, việc Nhật Bản tuyên bố từ bỏ tất cả các quyền, danh nghĩa và đòi hỏi đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa cũng có nghĩa là Nhật Bản trả lại chủ quyền của hai quần đảo mà nước này chiếm đóng trong giai đoạn 1939-1946 cho Việt Nam. Chủ quyền đối với hai quần đảo này do vậy hiển nhiên thuộc về Việt Nam.

    Dựa trên những tư liệu đã được công bố, có thể khẳng định rằng (muộn nhất) từ thế kỷ XV đến đầu thế kỷ XIX, quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa đã thuộc chủ quyền Việt Nam. Đến cuối thế kỷ XIX, những Hòa ước ký kết giữa Việt Nam với Pháp đã quy định rằng chính quyền Pháp ở Đông Dương thay mặt Việt Nam gìn giữ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo đó. Đồng thời, Chính quyền Đông Dương cũng đã thi hành mọi biện pháp để khẳng định sự chiếm hữu cũng như các biện pháp quản lý hành chính đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa.

    Đến giữa thế kỷ XX, tuy quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa bị quân đội Nhật Bản tạm thời chiếm đóng từ năm 1939 đến năm 1946 nhưng với Hòa ước San Francisco (9-1951), Chính phủ Nhật Bản đã chính thức tuyên bố từ bỏ mọi quyền, danh nghĩa và đòi hỏi đối với hai quần đảo này. Do đó, Việt Nam tất nhiên đã khôi phục lại được chủ quyền vốn có của mình đối với hai quần đảo đó.

    Giá trị pháp lý về tuyên bố chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa trong Hội nghị San Francisco không những được khẳng định đối với các quốc gia tham dự Hội nghị mà còn đối với những quốc gia cũng như chính quyền không tham dự Hội nghị bởi những ràng buộc của Tuyên cáo Cairo(15) và Tuyên bố Potsdam(16). Việc khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa trong Hội nghị San Francisco là sự tái lập/tái khẳng định một tình thế đã có từ trước. Thêm nữa, Hội nghị Geneve năm 1954 bàn về việc chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương với sự tham gia của những quốc gia không có mặt tại Hội nghị San Francisco cũng đã tuyên bố cam kết tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam(17).

    Một vài nhận định

    Việc quốc gia Việt Nam dưới sự bảo trợ của Pháp, tham gia Hội nghị San Francisco (9-1951) và tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa là sự kiện có ý nghĩa quan trọng trong chuỗi các sự kiện minh chứng cho sự xác lập chủ quyền từ sớm (về pháp lý cũng như sự chiếm hữu một cách hòa bình trên thực tế) đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

    Tuyên bố của phái đoàn Quốc gia Việt Nam trong hội nghị San Francisco về chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo này là cơ sở pháp lý quan trọng để Việt Nam tiếp tục đưa vấn đề tranh chấp ở quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa hiện nay ra các hội nghị, diễn đàn quốc tế. 51 nước tham dự Hội nghị San Francisco thừa nhận tuyên bố của Việt Nam cũng chính là sự công nhận của quốc tế về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa. Sự thừa nhận này sẽ làm yếu đi luận điểm cũng như thái độ muốn giải quyết những tranh chấp ở Biển Đông hiện nay thông qua đàm phán song phương. Ghi nhận tầm quan trọng của Hội nghị San Francisco đối với việc thiết lập hệ thống các quan hệ quốc tế mới sau Thế chiến hai ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương cũng chính là sự thừa nhận có tính pháp lý tuyên bố về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa. Trong xu hướng “hòa hợp” hiện nay, việc làm có ý nghĩa là toàn thể dân tộc Việt Nam tập hợp dưới cùng một ngọn cờ đoàn kết, và chỉ có như vậy mới tạo ra được sức mạnh đủ để giữ gìn và đấu tranh cho sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

    … TUYÊN BỐ CỦA PHÁI ĐOÀN QUỐC GIA VIỆT NAM TRONG HỘI NGHỊ SAN FRANCISCO VỀ CHỦ QUYỀN VIỆT NAM ĐỐI VỚI HAI QUẦN ĐẢO NÀY LÀ CƠ SỞ PHÁP LÝ QUAN TRỌNG ĐỂ VIỆT NAM TIẾP TỤC ĐƯA VẤN ĐỀ TRANH CHẤP Ở QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA HIỆN NAY RA CÁC HỘI NGHỊ, DIỄN ĐÀN QUỐC TẾ…

    CHÚ THÍCH:

    (1) Còn được gọi là Hòa hội Cựu Kim Sơn, diễn ra từ ngày 5 đến 8-9-1951.

    (2) Còn gọi là Hiệp ước San Francisco (Treaty of San Francisco) hay Hiệp ước Hòa bình San Francisco (San Francisco Peace Treaty). Hiệp ước bắt đầu có hiệu lực từ ngày 28-4-1952. Do những bất đồng nên Liên Xô, Tiệp Khắc, Ba Lan không tham gia ký kết Hiệp ước này.

    (3) Quốc gia Việt Nam là một thực thể chính trị tồn tại trong giai đoạn 1949-1956, ra đời sau Hiệp ước ngày 8-3-1949 giữa Pháp và cựu vương Bảo Đại (Hiệp ước Elysee). Cuối năm 1955, Ngô Đình Diệm – lúc này là Thủ tướng Quốc gia Việt Nam – lên làm tổng thống sau cuộc “Trưng cầu dân ý” ngày 23-10-1955. Đến năm 1956, Quốc gia Việt Nam “cải đổi” thành Việt Nam Cộng hòa, công bố Hiến pháp mới (26-10-1956). Như vậy có thể nói Quốc gia Việt Nam là “tiền thân” của Việt Nam Cộng hòa.

    (4) Trần Đăng Đại (1975), Các văn kiện chính thức xác nhận chủ quyền Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa từ thời Pháp thuộc tới nay, Tập san Sử Địa – số 29, tháng 1-3-1975, Sài Gòn, tr.284.

    (5) Nguyên văn tiếng Pháp như sau: “Et comme il faut franchement profiter de toutes occasions pour estouffer lé germes de discorde, nous affirmons nos droits sur iles Spratly et Paracels qui de tout temps ont fait partie du Viet-Nam”. In trên Tạp chí France – Asia, số 66-67, tháng 11-12-1951, tr.505 – dẫn theo Trần Đăng Đại, Tlđd, tr.286.

    (6) Lãng Hồ (1975), Hoàng Sa và Trường Sa, lãnh thổ Việt Nam, Tập san Sử Địa – số 29, tháng 1-3-1975, Sài Gòn, tr.103.

    (7) Năm 1938, Nhật Bản chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa và đổi tên thành Hirata gunto. Năm 1939, quân đội Nhật Bản đổ bộ lên đảo Itu Aba (đảo Ba Bình, thuộc quần đảo Trường Sa). Ngày 31-3-1939, Bộ Ngoại giao Nhật Bản tuyên bố rằng ngày 30-3-1939 Nhật Bản quyết định đặt quần đảo Trường Sa dưới sự kiểm soát của Nhật Bản. Ngày 19-8-1939, Bộ Ngoại giao Nhật Bản tuyên bố quyết định đặt quần đảo Trường Sa – dưới tên gọi Shinnan gunto – trực thuộc đảo Đài Loan. Về những sự kiện này, Chính quyền Đông Dương đã nhiều lần lên tiếng chính thức phản đối Chính phủ Nhật Bản. Dẫn theo: Lãng Hồ, Tlđd, tr.100; Quốc Tuấn (1975), Nhận xét về các luận cứ của Trung Hoa liên quan tới vấn đề chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Tập san Sử Địa – số 29, tháng 1-3-1975, Sài Gòn, tr.222; Nguyễn Nhã (2002), Quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Luận án Tiến sĩ Lịch sử, Đại học Quốc gia TP HCM, Trường Đại học KHXH&NV, tr.107. Về chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, “ngày 14-10-1950, Chính phủ Pháp chính thức chuyển giao cho Chính phủ Bảo Đại (Quốc gia Việt Nam – TG) quyền quản lý các quần đảo Hoàng Sa. Thủ hiến Trung phần là Phan Văn Giáo đã chủ tọa việc chuyển giao quyền hành ở quần đảo Hoàng Sa” – Nguyễn Nhã (2002), Quá trình xác lập chủ quyền của Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Tlđd, tr.110.

    (8) Nguyên văn: “Japan renounces all right, title and claim to the Spratly Islands and to the Paracel Islands” – Treaty of Peace with Japan, CHAPTER II (Territory) – Article 2 – f. Source: United Nations Treaty Series 1952 (reg. no. 1832), vol. 136, p.p.45 – 164, http://www.vcn.bc.ca.

    (9) Riêng với Trung Hoa Dân quốc, ngày 28-4-1952, Trung Hoa Dân quốc ký riêng rẽ một Hiệp ước Hòa bình với Nhật Bản. Trong bản tuyên bố ngày 5-5-1952 về Hiệp ước này, Ngoại trưởng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa Chu Ân Lai không nói gì đến quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa mặc dù hai quần đảo này đã được đề cập một cách mập mờ trong Điều 2 của Hiệp ước: “Điều 2 – Hai bên nhìn nhận là theo Điều 2 Hòa ước với Nhật Bản ký ngày 8-9-1951 tại Cựu Kim Sơn (San Francisco) ở Hoa Kỳ, Nhật Bản đã khước từ mọi quyền, danh nghĩa hay đòi hỏi liên quan tới Đài Loan (Formosa) và Bành Hồ (The Pescadores), cũng như quần đảo Trường Sa (Spratly Islands) và Hoàng Sa (Paracel Islands)” (Source: Chen Yin-ching (1975), Treaties and Agreements between The Republic of China and other powers, Sino-American Publishing Service, Washington D.C., p.p.454 456). Nghĩa là Nhật Bản và Trung Hoa Dân quốc chỉ nhắc lại việc khước từ chứ không nói là Nhật Bản trao hai quần đảo này cho Trung Hoa Dân quốc – Quốc Tuấn, Tlđd, tr.231.

    (10) “Chính phủ Nhân dân Trung ương nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa một lần nữa tuyên bố: Nếu không có sự tham dự của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa trong việc chuẩn bị, soạn thảo và ký một hòa ước với Nhật Bản thì dù nội dung và kết quả của một Hiệp ước như vậy có như thế nào, Chính phủ Nhân dân Trung ương cũng coi hòa ước ấy hoàn toàn bất hợp pháp, và vì vậy vô hiệu” – (Toàn văn bản tuyên bố ngày 15-8-1951 đăng trong People’s China, T.IV, số 5, ngày 1-9-1951, phụ trương ngày 1-9-1951, tr.3 – 6 dưới nhan đề Foreign Minister Chou En – lai’s Statement on the US British Draft Peace Treaty with Japan – dẫn theo Quốc Tuấn, Tlđd, tr.221).

    Trước đó, ngày 4-12-1950, Ngoại trưởng Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tuyên bố: “Nhân dân Trung Hoa rất ước muốn sớm có một hòa ước liên hợp với Nhật Bản cùng với các quốc gia Đồng Minh khác trong thời kỳ Thế chiến hai. Nhưng căn bản của hòa ước phải hoàn toàn thích hợp với bản Tuyên cáo Cairo, Thỏa ước Yalta, bản Tuyên bố Potsdam và các chính sách căn bản đối với Nhật Bản sau khi nước này đầu hàng được quy định trong các văn kiện này” (Toàn văn bản tuyên bố ngày 4-12-1950 đăng trong bán nguyệt san People’s China, Bắc Kinh, T. II, số 12, phụ trương ngày 16-12-1950, trang 17-19, dưới nhan đề Chou En lai’s Statement on the Peace Treaty with Japan – dẫn theo Quốc Tuấn, Tlđd, tr.220).

    Như vậy Tuyên bố ngày 15-8-1951 đã đi ngược lại tinh thần tuyên bố ngày 4-12-1950 của chính Trung Quốc vì thực chất, Hội nghị San Francisco được tổ chức nhằm “hiện thực hóa” những thỏa thuận được quy định trong Tuyên cáo Cairo, Thỏa ước Yalta và Tuyên bố Potsdam.

    (11) Nguyễn Nhã, Tlđd, tr. 110.

    (12) “Sự thực thời tướng Hà Ứng Khâm (Trung Hoa Dân quốc) đã thừa lệnh Đại tướng Mac Arthur để tiếp nhận sự đầu hàng của Okamura Yasutsugu là Tổng tư lệnh quân đội Nhật Bản tại chiến trường Trung Quốc” – xem thêm bài của Lãng Hồ, Tlđd, tr.101-102.

    (13) Tân Phong (1961), Vấn đề chủ quyền trên nhóm quần đảo Tây Sa và Trường Sa, Tạp chí Quê hương số ngày 27-9-1961 – dẫn theo Lãng Hồ, Tlđd, tr.102.

    Về việc tiếp quản quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa từ tay Nhật Bản của lực lượng Trung Hoa Dân quốc, tác giả Lãng Hồ viết: “Sự thực thời đó đâu phải là một cuộc tiếp thu chính thức theo quốc tế công pháp (mà) chỉ là một hành động trong khuôn khổ Trung Hoa Dân quốc đã thừa lệnh Đồng Minh đến nhận sự đầu hàng của quân Nhật mà thôi” – Lãng Hồ, Tlđd, tr.101
    (14) Ngày 29-6-1950, Pháp chính thức công nhận Quốc gia Việt Nam là thành viên của khối Liên hiệp Pháp.

    (15) Tuyên cáo ngày 26-11-1943 của Hội nghị Cairo (tổ chức từ ngày 23 đến 27-11-1943 tại Cairo, Ai Cập), gồm đại diện của ba nước là Hoa Kỳ (Franklin D. Roosevelt), Anh (Winston Churchil) và Trung Hoa Dân quốc (Tưởng Giới Thạch).

    (16) Hội nghị Potsdam được tổ chức ở Potsdam (Đức) từ ngày 17-7 đến ngày 2-8-1945 gồm đại diện 3 nước: Liên Xô (Joseph Stalin), Mỹ (Harry Truman) và Anh (Winston Churchil, sau đó được thay bởi Clement Attlee) . Ngày 26-7–1945, W. Churchil, H. Truman và Tưởng Giới Thạch đưa ra Tuyên bố Potsdam vạch ra những điều khoản đầu hàng đối với Nhật Bản.

    (17) Chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa được thể hiện rõ trong Điều 12 – Tuyên bố cuối cùng của Hội nghĩ Geneve ngày 21-7-1954 mà Trung Quốc cũng đã tham dự, đó là “Trong quan hệ với Cao – Miên, Lào và Việt Nam, mỗi nước tham gia Hội nghị Geneve cam kết tôn trọng chủ quyền, độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của những nước trên và tuyệt đối không can thiệp vào nội trị của những nước đó” – Vụ biên soạn, Ban tuyên huấn Trung ương (1979), Lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam – trích văn kiện Đảng, T.II: 1945-1954, Nxb SGK Mác-Leenin, Hà Nội. tr.360.

    Bài viết trên đã bị xóa, khi tin tặc cướp blog Việt sử ký vào tháng 3/2013, nhưng được độc giả lưu lại trên một blog, nay đăng lại, nên các phản hồi ban đầu không còn.

  5. Lạc Việt says:

    Sao Việt Nam không đưa cụ Đinh Tiên Hoàng và Lý Thái Tổ ra Trường Sa nhỉ? USS Lassen tuổi gì mà so với các cụ nhà mình. Tôi thấy khó hiểu quá nên rất tâm tư các đồng chí ạ. Của mình chẳng lo giữ lại mong kẻ khác ra tay giúp thì cũng hơi bị… chập mạch.

  6. phóthôn says:

    Thượng nghị sĩ John McCain: tuyên bố động thái của Hải quân Mỹ là một cử chỉ lẽ ra phải làm từ lâu ” “Trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng có nhiều hành động thách thức tự do hàng hải trên khắp vùng Á Châu-Thái Bình Dương, điều quan trọng hơn bao giờ hết là Mỹ phải bay ngang qua, điều tàu vào và hoạt động ở bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép. Biển Đông không thể là một ngoại lệ”. Em hoàn toàn nhất trí với phát biểu này bởi vì nếu nước nào cũng làm như tung của thì thế giới này hỗn loạn ngay. Nếu như Mỹ không đứng ra làm mạnh vụ này thì em hiến kế như ri:
    1. Thành lập Ban chỉ đạo về xây dựng (thành phần nhờ các Bác chọn)
    2. Chon ra tiểu ban dò xét kết cấu đất, đánh dấu cụ thể và tiểu ban này nhờ Bác Dove chỉ huy.
    3. Yêu cầu mỗi công dân Hang Cua đóng góp sức người và của cải (thể hiện tinh thần yêu nước )
    4. Có con người và có của cải rồi, toàn hang tập trung xây đảo từ trong lãnh thổ xây ra tới Trường Sa rồi Hoàng Sa và tiếp tới hải nam, lượm luôn của thằng tàu cho nó sáng mắt (em có ý nghĩ xây thành chắn luôn nhưng tàu thuyền nước ta khó đi lại, thủy hải sản hết môi trường sinh sôi và tốn kém quá sợ hang ta góp không xuể)
    Việc này em nghĩ khả thi vì thăng Tàu và thế giới ý kiến ý cò gì thì hang ta dể trả lời: tụi này làm theo sáng (tối) kiến của thằng tàu đấy thôi

    • Vĩnh An says:

      😀 Sáng kiến hay lắm, nhưng trước tiên hãy rủ Ấn đánh chiếm Tây Tạng. Xong rồi sang Syria đưa mấy chú IS chuyên đánh bom về để phá núi lấy đất đá ở Tây Tạng chở ra biển, tiếp theo mời Chúa đảo Tuần Châu Đào Hồng Tuyển ra chỉ đạo làm 1 con đường xuyên qua Hải Nam, Hoàng Sa ra tận Trường Sa cho nó máu, hì hì

  7. Nhat Dinh says:

    Đúng ra Việt Nam phải đàm phán với Phi, Mã, Brunei xong từ lâu rồi. Có đàm phán thì mới làm rõ tham vọng chủ quyền của VN là với đảo nào, đá nào, bãi ngầm nào, rặng san hô nào. Hô chung chung là toàn bộ Trường Sa hóa ra chả cụ thể ở đâu cả, mất hay còn cũng không biết (dù bên quân đội biết rõ). Như đá Vành khăn (Mischief Reef) VN hô là của mình cũng dở vì của mình sao để China chiếm mà không nói gì. Philippines hô to thì VN quay sang sạc lại “đấy là của tôi”. Hai ông lấn cấn thì China đã làm gọn. Đá Subi cũng vậy.

    Bây giờ có lẽ là quá muộn để bắt đầu đàm phán nghiêm chỉnh với Phi, Mã, Brunei, nhưng muộn còn hơn không.

    Mỹ cũng không hơi đâu mà đòi lại đảo cho VN. Mỹ là đồng minh của Phi mà Phi chịu mất đá Vành khăn giữa ban ngày chả làm gì được. Mỹ chỉ lo một ngày đẹp trời China sang biển Caribe cắm một đảo nên phải chặn từ xa thôi. Đấy là hành động tốt mà VN nên ủng hộ. Im lặng lúc này không tốt.

    • Dove says:

      Lão Nhất Định có tư du về Trường Sa tương đối mạch lạc. HM nên biểu dương.

      Dove đã nói như vậy từ đời tám hoánh, thậm chí còn chi tiết hơn. Chả hiểu tại sao toàn bị ném đá, bị gán cho cái danh Tàu Nô, bị spam.

      May mà não trạng vững vàng và kiên định.

    • Hoàng cương says:

      Tôi muốn trao đổi thêm với bác Nhât Dinh và bác Dove thế này :
      Sau 1975 Vn rất bận rộn ổn định tình tình xã hội v.v – năm 1979 biên giới Nam-Bắc – 1988 Gạc ma … 1990 Đông âu ,Liên Xô sụp đỗ . Nếu ..lúc đó hai bác Nhatt Dinh và Dove rỉ tai với lãnh đạo Vn rằng .,Trung Quốc sẵn sàn bán đảo Hải nam cho Vn với giá 1 tỷ đô tiền mặt thì lãnh đạo nhà mềnh cũng lắc đầu . Tiếu lâm như vậy để khẳng định một điều rằng : Khi đàm phán làm ăn (ăn chia) thì trong túi anh phải có tiền (vốn ). Hồi xưa có thể vì Vn có tài nguyên
      “rừng vàng biển bạc” các đối tác có thể ok .. và đàm phán lấy ưu thế đất đai ,sông hồ Vn đựng rác cho thiên hạ (ô nhiễm ngập lụt sau mỗi trận mưa ) + với cái dạ dày của dân đói dễ sai khiến ,và nếu cần có thể (bán ) máu nhân dân để giữ ngai vàng .
      “Dân giàu nước mạnh ” “Có thực mới vực được đạo ” đã đúng với Vn chưa ?

      Tương tự vấn đề Trường sa đảo cũng vậy ,lãnh đạo Vn có giám qua mặt TQ để đàm phán riêng với Phi,mã ,Brunei được không ?
      Các anh nên nhớ giàu có thì bạn bè ,đệ tử rất đông …

      • Hiệu Minh says:

        Đúng rồi, có thực mới vực được đạo, có thơ mới có thờ 🙂

      • Nhat Dinh says:

        Chờ cho đến bao giờ kinh tế VN vượt China? Chắc chắn không bao giờ vượt.
        Nhưng nếu cứ tuyên bố Trường Sa chung chung thì ngày mất hết đảo, chỉ còn cái tên Trường Sa sẽ đến sớm hơn.

  8. Hì,cái vụ Lassen có vẻ xa xôi lắm. Cá huynh đệ có rảnh thì để ý chuyện này nè:
    Em làm ruộng gần 10 năm nay. Trước không để vụ thuế nông nghiệp lắm. Vài năm một lần cũng đi nộp thuế,vài chục ngàn,còn ít hơn tiền xăng đi nộp!Tưởng mình ờ vùng khó khăn nên được ưu đãi. Bữa rồi mới biết ai cũng thê và sắp,hoặc bỏ luôn thuế NN vì toàn quốc có thu cũng chỉ được 60 tỷ,không bõ. Với chừng ấy tiền-NN Vn có thể mua được 2000 khẩu AK có 10 cơ số đạn,hoặc 01 đạn tên lửa chống hạm,hoặc 01 xe BMP không có súng lẫn xăng.
    Thú thật,em hoàn toàn không muốn đứng ở vị trí bộ trưởng quốc phòng lúc này.

  9. Dân gian says:

    Có thể có vài người trên đảo Subi đã phun vòi rồng trong quần 😀

  10. Vĩnh An says:

    BIỂN ĐÔNG VÀ ĐÒN GIÓ
    Trong võ thuật có những thế đánh gọi là hư chiêu, dứ trái đánh phải, tay xỉa vào mặt nhưng lại quét chân bên dưới, cốt làm đối phương lúng văn túng. Phân biệt được hư thực rất khó, thượng sách là lùi lại nếu có thể được, chờ cho nó mỏi tay hay chóng mặt tự té. Cụ Tổng Bí nói “dĩ bất biến ứng…” gì đó là có ý này chăng ! vấn đề là ai chóng mặt trước, VN hay TQ ?
    Đỡ 1 cú đấm nhanh như điện của đám bốc xơ không đơn giản. Nắm đấm có tốc độ văng lớn nhất trên cánh tay tính từ gốc ra, tốc độ chuyển động thấp dần tương ứng đến gần vai. Nếu gạt đòn nên nhắm điểm càng gần vai đối phương càng tốt như khớp tay chẳng hạn, động năng tại đó cũng nhỏ hơn đỡ đau cho mình.
    Dựa trên tính toán như vậy thì thấy rằng VN từ trước đến nay đỡ đòn của TQ toàn ở điểm bất lợi nhất.
    … còn nữa

    • HỒ THƠM1 says:

      Hì…lâu nay “ta” chịu đấm ăn xôi chứ đỡ đòn cái con khỉ chi mô!? 😯

      • Vĩnh An says:

        Lão Thơm chỉ được cái táy máy “núi đôi” là giỏi, chả hiểu gì về đánh đấm cả, chịu đấm cũng là đỡ đòn đấy thôi. Nhưng lão nói cũng ko sai lắm, người ta chịu đòn để thấy thế, còn VN chịu đấm để … ăn đạp hết cú này đến cú khác, xôi đâu mà xơi, họa chăng mấy anh x y z dấm dúi được ít nhiều 😦

  11. Dove says:

    Thôi, nhường cho Mao Tôn Cua thể hiện để các “nhà hoạt động” nhưng bất đồng chính kiến với Dove có thể yên tâm tự sướng suốt một entry.

    Nếu cuối cùng họ tự hiểu ra, lời Mai Tôn Cua dặn rằng: “bãi đá Subi trong Biển Đông không có liên hệ gì tới những vấn đề về chủ quyền các đảo tại đó, nơi Đài Loan, Việt Nam và Philippines đều tuyên bố thuộc chủ quyền của mình”, thì khi có dịp, Dove sẽ trình bày tối kiến.

    Nếu các bác còn khăng khăng “Trường Sa là của VN” và suốt ngày đêm mặc cảm nhục nhã vì Dove đầu óc ngu muội, “Tàu nô” nên bỏ mất cơ hội té nước theo cơn mưa có tên là “khu trục hạm tên lửa Lassen”, thì Dove bỏ blog đi ăn lẩu cua.

    Đó là dựa trên khuyến nghị của các bậc đại trí gửi cho Văn Ba sau vụ Trần Văn Ơn (1950) rằng, trong chiến tranh truyền thông với chú Sam thì để cho báo chí địa phương và tư nhân tầm cỡ Hang Cua tự do ngôn luận, còn báo chí TW phải dùng ngôn ngữ ôn hòa.

    Chỉ khi Chú Sam lộ mặt “Gendame” thật sự, tỷ dụ leo thang ném bom vùng phía bắc vĩ tuyến 20 (ngày 7/7/1966) thì Văn Ba mới đích thân đứng ra hiệu triệu nhân dân và thông báo với thế giới:

    “Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố xí nghiệp có thể bị tàn phá. Song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quý hơn độc lập tự do! Đến ngày thắng lợi, nhân dân ta sẽ xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn!”

    Quả là thông minh và sáng suốt!

    Nay thì Hà Nội và Sài Gòn đều to đẹp hơn 10 lần 1967. Phải cái nhân tình thế thái do vướng phải bẫy cò ke “kinh tế thị trường hiện đại và đầy đủ theo định hướng XHCN” nên còn lắm ưu tư. Tuy thế, một khi ông B. Obama chưa lộ rõ bộ mặt “Gendame” tại Biển Đông thì Dove sẽ ôn hòa và tạm thời yên tâm với vai trò cửu vạn của TPP.

    • VT says:

      “Nay thì Hà nội Sài gòn đều to đẹp gấp 10lần năm 67” (Dove)
      Cũng ngần ấy thời gian nơi khác gấp 100 lần, thế mới đau…
      Nhưng họ chạy nhanh quá thì nhanh giãy chết bác Dove nhỉ ???

    • Ha says:

      Đúng, HN, SG to gấp 10 lần, kẹt xe, tai nạn giao thông gấp 100, 1000 lần!

      • Dove says:

        Định bỏ qua, nhưng ko đành – lại còn lụt nữa chứ? 200 lần?

        Đặc biệt là bất công xã hôi tăng phi mã, kể cả ngay trong giai tầng tầng mà trong thời Văn Ba đã từng gọi nhau là đồng chí:

        Áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá,
        Miệng cười buốt giá chân không giầy .
        Thương nhau tay nắm lấy bàn tay…

        Thế nên Dove đã viết: Phải cái nhân tình thế thái …còn lắm ưu tư. Đủ cả, ko thể chê bất cứ chỗ nào.

  12. Mike says:

    TQ thì hàm hồ khỏi chê. Có thể vừa cướp bóc, vừa giết chóc, vừa rủa xả nạn nhân đủ thứ tội đồ xấu xa.
    Phàm là người VN (bất kỳ ở đâu), tôi đoán chắc cũng ít nhất phải tới 95% có ác cảm với TQ.

    • Mike says:

      Nói thêm cho rỏ là không phải ác cảm với người Hoa, nhất là người Việt gốc Hoa. Em rể tôi cũng người Việt gốc Hoa. Cậu ta là người rất tốt tính.

  13. Hiệu Minh says:

    BBC VN: TQ ‘triệu tập đại sứ Mỹ’ về vụ tàu chiến

    Tin cho hay Trung Quốc đã triệu tập Đại sứ Hoa Kỳ tại Bắc Kinh để phản đối việc nước này điều tàu tuần tra tới bên trong khu vực 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc xây ở Biển Đông hôm 27/10.

    Truyền hình nhà nước Trung Quốc nói Thứ trưởng ngoại giao Trương Nghiệp Toại đã gọi hành động của Mỹ là “cực kỳ vô trách nhiệm” trong cuộc gặp với Đại sứ Mỹ Max Baucus.

    Trước đó, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng tuyên bố tại Bắc Kinh: “Hành động liên quan của tàu chiến Mỹ đe dọa đến chủ quyền và lợi ích an ninh của Trung Quốc, nguy hại đến an toàn của nhân viên và cơ sở trên các đảo và bãi đá, phương hại đến hoà bình và ổn định của khu vực”.

    “Trung Quốc cực lực bất bình và kiên quyết phản đối việc này.”

    Ông Lục nói thêm: “Trung Quốc kiên quyết phản đối bất cứ nước nào gây phương hại đến chủ quyền và lợi ích an ninh của Trung Quốc với cớ tự do hàng hải và hàng không.”

    “Trung Quốc cực lực hối thúc Mỹ nghiêm túc quan tâm sự phản ứng nghiêm khắc của Trung Quốc, lập tức uốn nắn sai lầm, tránh tiếp tục gây tổn hại cho quan hệ Trung-Mỹ và hoà bình, ổn định của khu vực”.

    http://www.bbc.com/vietnamese/world/2015/10/151028_china_usamb_warship

    • Hiệu Minh says:

      Bộ Ngoại giao nước quen cho hay, hai bên đã giao thiệp 😛

    • Hiệu Minh says:

      Có bạn bên FB hỏi sao không thấy phun vòi rồng như thuở nào.

      • Trần says:

        Hồi 2011 Nhật phải dùng vòi rồng áp xuất cứu hỏa để khắc phục sự cố tại nhà máy điện nguyên tử Fukusima. Lúc đầu Nhật tưởng công năng vòi rồng của Nhật đủ dùng, nhưng sau đó phải nhờ Mỹ mang sang loại vòi rồng mạnh nhất thế giới (không nhớ rõ số liệu về áp suất, lưu lượng và chiều cao phụt nước)
        .
        Tầu Cộng không thể dùng vòi rồng như đối với các tàu của VN hồi HD 981. Thách kẹo Tầu Cộng cũng không dám. Thử xem, có mà Mỹ ‘nó’ xịt cho chạy mất dép.
        Giờ đây gần như ai cũng hiểu chỉ có Mỹ mới có thể “điều chỉnh” hành vi của Tàu Cộng.

        Mỹ đưa USS Lassen vào, Tầu Cộng tức tối chả dám làm gì ngoài võ mồm, đồng minh hoan nghênh. Đúng! Còn “ta” im lặng thì một chút thông cảm đi. Tin là “ta” cũng hoan nghênh thôi, có điều lúng túng đu dây không đúng kiểu. Dẫu gì “ta” cũng hiểu không có Mỹ thì Tầu nó xấc xược với ta ở Biển Đông gấp vạn lần rồi. Tin là thái độ của dân ta, dù lề phải hay trái, dù bất đồng quan điểm, đều hoan nghênh Lassen của Mỹ ở Biển Đông.

        “Mỹ vs Tầu Cộng và Hành động của chúng ta”: Hoan hô Mỹ

        Ps: lần này tập trung cho đúng chủ đề, không tào lao phù phiếm chập cheng!

    • trungle118 says:

      giấc mơ phục hưng đại trung hoa vẫn ở trong người ngay khi tỉnh nhưng gặp phải thằng đai đen nên chỉ biết chửi cùn. đúng là vô phúc nên Việt Nam ở gần nhà thằng này. trong truyện kiếm hiệp có gã tự hoạn gian manh vô hạn có Bác nào nhớ tên không ạ. đặt luôn tên thay chữ trung quốc chứ đất nước gian manh mà trung nổi gì.

  14. maha says:

    Mỹ dưới thời Obama chỉ còn là chú cọp giấy thôi ,toàn nói nói chứ không làm .Anh Trần Công Trục nói : Mỹ nên nói ít làm nhiều hơn nữa .
    Lần trứồc ,sau khi cho máy bay tuần tra các đảo với sự có mặt các phong viên ,có quay phim chụp hình thì Mỹ tuyên bố cuộc tuần tra tiếp theo có mặt tư lệnh Mỹ ở TBD .Tuy nhiên chẳng ai biết Tư Lệnh Mỹ có tuần tra không ? Không ai biết ,không hình ảnh bằng chứng ,và Trung Quốc cũng chẳng biết và cũng chẳng phản ứng gì nhiều .2 bên đánh võ miệng .
    Nay cuôc tuần tra các đảo nhân tạo của TQ cũng vậy , Mỹ tuyên bố cho tàu chiến đi vào lãnh hải 12 hải lý nhưng Trung Quỏc chẳng biết , chẳng lẽ Trung Quốc nó mù hết chăng ? Rồi Mỹ và Trung Quốc tiếp tục đánh võ miệng .
    Chưa kể là ở Việt Nam cũng có nhiều ý kiến cho rằng ,nếu tàu Mỹ đi và quần đảo Trừồng Sa trong đó có các đảo của Việt Nam và Trung Quốc thì cũng phải xin phép Việt Nam .Vì có các ý kiến nặng cân nên anh Trần Công Trục lên tiếng rằng tàu Mỹ vào vùng đó không cần xin phép Việt Nam .
    Nhưng anh Trần Công Trục giờ đây chỉ là cựu quan chức ,lại là dân sự trong lúc các ý kiến cho rằng Mỹ phải xin phép VN nếu đi vào vùng 12 hải lý lại từ phía quân đội .
    Có thể trong thời điểm nhạy cảm này ,họ sẽ không truy vấn nếu Mỹ thực hiện cuộc tuần tra nhưng sẽ là vấn đề lớn tồn tại ….

    • Mike says:

      Ủa, sao bảo là TQ không biết?

      Mỹ nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần trước khi cho tàu đi vào. Cả thế giới đều biết. Tàu Mỹ vào thì tàu TQ (với hoả lực mạnh nhất của TQ) cũng đi theo. TQ phản đối rầm trời, sao lại bảo là không biết? Khó hiểu quá!

      Mới nghe ông Trần Công Trực nói “Mỹ nói là làm”.

      • Maha says:

        Bọn nó đang diễn trò đấu võ miệng thôi bác ạ , sự thật thì lần trước Tư lệnh TBD đi thị sát thì chẳng ma nào biết và lần này thì cũng thế.
        Tất nhiên bác nghi ngờ là không có thì tại sao TQ phản đối ,thậm chí là TQ nó triệu hồi đại sứ .vv.v..v.Bác sống ở VN mà chưa hiểu VN,BTT và TQ rồi , các Xứ này là chúa giãy nãy 1 khi đối thủ mà làm ,nói gì khác biệt là lang làng oi ói .
        Như BTT và TQ chửi người ta thoải mái ,đòi đánh chém từa lưa nhưng khi đối thủ chỉ trích họ thì họ tuôn ra hàng loạt ngôn từ đủ loại .Nhìn mấy bác còm sĩ trong HC cũng thế ,chửi người ta thì được nhưng ai mà chơi lại nhẹ nhàng thôi thì tiếp tục bài ca của Mao .
        Vấn đề này , TQ làm ồn ào là chiêu thường dùng của nó vì nó không muốn dư luận quốc tế quen với thông tin Mỹ đi vào vùng mà nó tuyên bố chủ quyền .Vì nó sợ không phản ứng thì dần dần thế giới sẽ xem việc tuyên bố chủ quyền của TQ là gió thổi mây bay , chưa kể là nó sợ các nước đang tranh chấp sẽ cho tầu quân sự đi vào vùng này mà không xin phép .
        Bác có thấy các nước đồng minh Mỹ ,phản đối Mỹ chửi Mỹ và thậm chí biểu tình phản đối TT Mỹ khi đi thăm các nước đó rất bình thường .Trong khi đó các đệ của TQ thì đừng hồng , Đại sứ TQ tại nước đó còn hạnh họe nước sở tại .
        Bác có thấy nước nào làm như TQ không , khi rước đước TVH Bắc Kinh qua các nước ,dân chúng các nước phản đối thì cái đám được gọi là vận động viên theo đoàn liền tung chưởng . Dân chúng Anh ,Pháp ….phản đối thì TQ liền lên giọng đe dọa là anh hưởng đến mối ban giao kinh tế v.vv..Thế giới văn minh ai làm thế nhưng vẫn có các nước văn minh kiểu TQ vẫn thường làm .
        Về vụ này TQ chơi bài dùng gậy ông đập lưng ông với Mỹ ,mày tuyên bố thì tao cũng tuyên bố và làm căng lên cho thế giới biết là Tao (TQ)không chịu thua mày(Mỹ) .Mục đích là có thể TQ tái vũ trang trên các đảo mới vừa nâng cấp nhầm chiếm thế thượng phong . Mặc dù vị trí các đảo này là vị trí chiến lược nhưng nó cũng dễ tổn thương nếu có xung đột .Tuy nhiên với TQ thì chuyện nhân mạng là chuyện nhỏ vì thừa quá nhiều thằng thiếu con nên không tìm ra vợ , đây cũng là lực lượng đông và hăng máu nhất vì chẳng có gì để mất cộng với tâm trạng bức xúc không có chổ xả xì chét . Vậy xuất khẩu bức xúc ra biển đông là chiêu của TQ mà TQ đã ,đang và sẽ được thực hiện .
        Vấn đề là TQ chơi trò gậy ông đập lưng ông có thành công không lại là chuyện khác , nó tùy thuộc vào Mỹ chứ không phải TQ.Việc gọi Mỹ là con cọp giấy thì Bắc Kinh và Hà Nội đã từng xách mé nhiều lần trước kia rồi , và nhìn bức hình biếm họa mà chủ HC đưa lên cho thấy anh Pu chẳng xem anh Obama ra cái gì và anh Tập thì đè vai anh Obama bảo ” mày ngồi xuống rồi bước xuống để anh mày leo lên .
        Truyền thông xứ này thì sao ,cũng đang ca bài ca ngút trời anh Pu làm bên Trung Đông dìm anh Obama tận đấy cũng là cách bảo rằng Mỹ chỉ là con cọp giấy ở Trung Đông và ở Ukraina .Họ cứ trích dẫn các thông tin từ các báo Nga như là kinh thánh 1 chiều .
        Nhưng khi nói về Biển Đông và tranh chấp với TQ thì các báo xứ này lại khắc họa hình ảnh Mỹ như là 1 anh cảnh sát khu vực oai hùng , cơ bắp cuồn cuộn , như 1 chú cọp chiến binh dũng mãnh .Chẳng qua là đang có tranh chấp với tay chơi cơ bắp TQ mà ta lại đang bị bệnh trong người nên phải bơm anh Mẽo tí để xóc lại tinh thần ,chứ trong thâm tâm họ thì vẫn xem Mỹ là chú cọp giấy không khác xa suy nghĩ trước kia .Cái gì mà nhét vào đầu thời thơ ấu rồi thì xem ra khó xóa nhá.
        Tiếp tục chuyện BĐ có 1 còm sĩ luôn cho rằng đòi hỏi của VN ở BĐ là tham lam , chẳng biết tay này có phải là người VN và có đọc tài liệu về chủ quyền không thể chối cải của VN không .Nhưng theo tôi tay còm sĩ có đọc và cũng sinh ra ở VN ,nhưng lỡ trót làm fan hâm mộ Liên Xô / Nga nên phải bào chữa cho việc tại hội nghị San Francisco sau chiến tranh thế giới thứ 2 chỉ 1 mình đại diện LX phản đối tuyên bố của đại diện Quốc Gia Việt Nam về chủ quyền 2 quần đảo HS và TS .Cũng chính đại diện LX yêu cầu để TQ làm chủ 2 quần đảo này sau khi Nhật Bản tuyên bố từ bỏ chủ quyền / chiếm đóng trên các đảo ở BĐ. Mặc dù bị 49 trên 53 quốc gia tại hội nghị phản đối đề xuất của LX,nhưng lại là cường quốc ,là đại diện có tiếng nói quan trọng ở hộng nghị này nên cuối cùng HN San Fran không ra được nghị quyết công nhận chủ quyền của VN ,và nó trở thành vô chủ ai tranh thủ chiếm hữu trong hòa bình được bao nhiêu thì được .
        Với nhà nước QGVN non trẻ lại có nhiều phe phái tranh chấp , nên sau khi Pháp rút đi và QGVN bị cuộc cách mạng cướp chính quyền về tay nhân dân thì nhà nước tiếp theo không đủ lực lượng dàn trãi cho tất cả các đảo .Chưa kể là THDQ của T.G.Thạch lên 1 số đảo để giải giáp nn

      • Mike says:

        Chả biết bác lấy thông tin từ đâu.
        Chổ tôi biết thì hội nghị ở San Francisco, LX đề nghị giao TS và HS cho phía TQ, lúc đó đang là của Tưởng Giới Thạch cai trị. Nhưng các nước còn lại đồng ý với lập luận của VN và thống nhất trao trả cho VN. Sự vụ đã được quyết định ngay từ lúc đó chứ không phải bỏ ngỏ.

        Vụ đi thị sát của tư lệnh TBD, có phải bác muốn nhắc đến chuyến bay gần một đảo nhân tạo không? Người ta chụp hình đầy đủ. Các báo ở Mỹ đều đề cập tới. Họ kể chi tiết từng lời đối thoại và đe doạ từ lính TQ.

        Vụ này cũng vậy. Bác cứ thử tìm trên Google coi, rất nhiều báo nói đến. Tôi nói là nói báo đáng tin cậy, báo tự do chứ không phải báo được chỉ đạo. Tôi đọc trên Yahoo News, không để ý gốc gác, chỉ nhớ mang máng lấy từ Bussiness Insider, The National Interest, …

        • Maha says:

          Bác có biết hội nghị San Fran tổ chức vào năm nào không ? Và Mao đuổi tưởng chạy ra Đài Loan năm nào không mà bác bảo là năm đó còn Tưởng nắm Đại Lục ?
          Đề nghị bác xem lại nhé. Khi nào bác tìm ra năm Mao đuổi Tưởng khỏi đại lục thì tôi trả lời năm diễn ra HN San Fran nhé.
          Các nước dù phản đối LX ,nhưng cuối cùng không ra nghị quyết về HS và TS .Đó là lý do Đài Loan , TQ ( 1 số đảo ở TQ chiếm từ THDQ ở HS , năm 1974 chiếm hết) , Phi ,Mã ,Việt Nam ….có dự phần ở TS .Năm 1988 thì TQ cũng làm 7 cái chìm nổi

        • Maha says:

          Cái vụ mà bác nói là lần đầu tiên Mỹ dùng máy bay trinh sát có phóng viên quay phim chụp hình mà tôi đã đề cập .Còn chuyến bay có Tư Lệnh Mỹ ở TBD bay thị sát thì không có hình ảnh nào cả nhé .

  15. Hiệu Minh says:

    Có dư luận viên làm việc cho Hoa Nam tình bào vừa rate down 1*

    • Xôi Thịt says:

      Lão đắc tội ai mà người ta đi down đồng loạt đây này 😀

      • Hiệu Minh says:

        Vào thời điểm nhạy cảm, các recom của chủ hay bị down để đánh dấu là người theo dõi blog đã đọc còm đó rồi và không phải đọc lại lần nữa. Người theo TQ có bài này từ lâu rồi.

        FB được hỏi thăm PW. Đại loại thế

    • Vĩnh An says:

      Hình như do lão lỡ lời về nhân vật Lassen, “Tầu USS Lassen mang tên phi công hải quân Lassen được phong anh hùng khi tham chiến tại Việt Nam cũng là một thông điệp quan trọng”.

  16. V. Thành says:

    Bắt lỗi bác HM: gendaRme. Bác sửa xong thì xóa còm này đi nhé!

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn bác. Không xóa mà để lỗi xem còn ai phát hiện. Mục đích là học thêm một từ mà ta hay nói cửa miệng và không biết từ đâu.

      • A. Phong says:

        gendarme (gens d’armes)

        • Hiệu Minh says:

          Đây mới là từ gốc và giải tích tại sao gọi là sen đầm – sen = gens, d’armes – đầm. Số ít là homme d’armes, số nhiều là gens d’armes.

          Đó là nhóm người (đàn ông) có vũ trang có từ thời xưa của Pháp (thế kỷ 15-16) ra tay bảo vệ vua. Khi họ xuất hiện là cán cân thay đổi trên chiến trường.

          Các cụ nhà mình dịch là sen đầm cũng là Hán hóa đi chút, đầm là cách gọi tây mắt xanh mũi lõ. sen thì phiên âm luôn từ chữ Gen.

          Đại loại thế. Bác A. Phong, Trần Văn giải thích thêm.

          Cảm ơn nhiều.

          https://en.wikipedia.org/wiki/Gendarme_(historical)

        • A. Phong says:

          “Nhảy đầm” là mấy ông nhảy với dame. Còn dame nhảy với mấy ông là “nhảy đực”.

  17. trungle118 says:

    đầu!

%d bloggers like this: