Nguyễn Quang Dy: Tam giác Mỹ-Trung-Việt đang chuyển đổi

Quan hệ Việt-Mỹ-Trung phức tạp. Ảnh biếm họa internet

Quan hệ Việt-Mỹ-Trung phức tạp. Ảnh biếm họa internet

Nếu chuyến thăm Mỹ gần đây của ông Tập Cận Bình làm nổi bật quan hệ Trung-Mỹ đang xấu đi, và chuyến thăm Việt Nam sắp tới của ông làm rõ hơn quan hệ Trung-Việt đang căng thẳng, thì chuyến thăm Việt Nam vào cuối năm nay của ông Barack Obama sẽ làm nổi bật quan hệ đối tác Mỹ-Việt đang xích lại gần nhau. Dù tốt lên hay xấu đi, thì chuyển động trong quan hệ tay ba này đang định hình lại bức tranh địa chính trị tại Biển Đông, và tác động đến quá trình cởi mở chính trị tại Việt Nam. Bởi vì sự trỗi dậy đầy thách thức của Trung Quốc đang đe dọa an ninh khu vực Đông Á, nên Nhật Bản và các nước khác buộc phải chạy đua vũ trang và liên kết chặt chẽ hơn với Mỹ, trong một trò chơi quyền lực đầy nguy hiểm.

Biển Đông không của riêng ai

Trước chuyến thăm Mỹ của ông Tập Cận Bình, có một số diễn biến đáng lưu ý. Trong khi thái độ của Washington muốn hòa hoãn (để tránh đối đầu) thì thái độ của Bắc Kinh lại càng cứng rắn. Trung Quốc không hề giảm nhịp độ xây dựng sân bay và hạ tầng quân sự trên các đảo nhân tạo tại Biển Đông, bất chấp phản đối của Mỹ và các nước khác. Những hình ảnh vệ tinh mà CSIS cung cấp kịp thời (trong khi ông Tập thăm Mỹ) đã chứng minh rõ.

Trước đó, Bắc Kinh còn cho 5 tàu chiến đến ngoài khơi Alaska (nơi tổng thống Obama đang đến thăm) để thách thức và thử gân ông Obama. Máy bay chiến đấu của Trung Quốc đã bay ngang chặn đường máy bay trinh sát của Mỹ trên không phận biển Hoa Đông. Cả hai lần, Nhà Trắng đã lờ đi không muốn làm to chuyện. Cho đến gần đây, Nhà Trắng vẫn chưa cho Bộ Quốc Phòng điều tàu chiến đến tuần tiễu (để khẳng định quyền tự do hàng hải) trong phạm vi 12 hải lý xung quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang xây hạ tầng quân sự, vì ông Obama không muốn gây ra sự cố nào trước chuyến thăm của ông Tập Cận Bình.

Nhưng thái độ hòa hoãn của Washington có thể phản tác dụng. Thứ nhất, nó có thể làm cho đồng minh và bạn bè hoang mang, mất lòng tin vào Mỹ. Lãnh đạo Hà Nội đã bị ám ảnh bởi mối lo Trung Quốc và Mỹ có thể “đi đêm” thỏa thuận ngầm với nhau sau lưng Việt Nam. (Điều này đã từng xảy ra trong quá khứ). Thứ hai, nó có thể làm cho Bắc Kinh ngộ nhận rằng ông Obama mềm yếu không dám hành động (vì sắp hết nhiệm kỳ), nên Bắc Kinh càng tranh thủ cơ hội để lấn sân và biến những gì còn đang tranh chấp thành chuyện đã rồi.

Vì vậy, tại buổi họp báo chung ở Nhà Trắng (25/9/2015) trước mặt tổng thống Obama và giới truyền thông quốc tế, ông Tập không ngần ngại lớn tiếng khẳng định“Các quần đảo ở Nam Hải từ thời cổ đại là lãnh thổ của Trung Hoa”. Thái độ ngang ngược bất chấp luật pháp này tự mâu thuẫn với bài diễn văn ông Tập đọc tại LHQ ngay sau đó, với những lời lẽ hoa mỹ, “Những nước lớn, mạnh, giàu không nên hiếp đáp các nước nhỏ, nghèo và yếu”.

Bà Clinton nói không oan rằng ông Tập “đạo đức giả” và “không biết xấu hổ” (shameless) khi đề cập đến vấn đề nữ quyền. Về vấn đề Biển Đông cũng như vậy. Thái độ hai mặt (nói một đằng làm một nẻo) là một “đặc sản Trung Hoa”.

Trong quan hệ với Việt Nam, Trung Quốc luôn ngạo mạn và bắt nạt (như thiên triều đối với chư hầu). Ví dụ, gần đây Bắc Kinh ngầm dọa Hà Nội là nếu không thôi chỉ trích Trung Quốc xây đảo nhân tạo tại Biển Đông, thì ông Tập Cận Bình có thể bỏ chuyến đi thăm Việt Nam vào tháng này (mặc dù họ biết nếu bỏ sẽ bất lợi cho Trung Quốc). Họ còn nói nhỏ với lãnh đạo Việt Nam là họ không muốn ngoại trưởng Phạm Bình Minh được vào Bộ Chính Trị.

Chính thái độ và cách hành xử đó của Trung Quốc đang xô đẩy Việt Nam càng gần hơn với  Mỹ. Dường như Trung Quốc vẫn chưa học được bài học Miến Điện. Có thể nói quá trình “Miến Điện hóa” (Myanmarization) đang diễn ra trong quan hệ Trung-Việt. Trên thực tế, quá trình “Thoát Trung” đã được đẩy mạnh kể từ khi Trung Quốc đem giàn khoan HD-981 vào Biển Đông, gây sốc và làm vỡ mộng cả những người thân Trung Quốc trong lãnh đạo Hà Nội. Đó là một bước ngoặt lớn, như một “hệ quả không định trước” (unintended consequence)

Thoát Trung như thế nào

Muốn “Thoát Trung” thì trước hết phải thoát ra khỏi “cái bẫy ý thức hệ” (ideological trap) đã trói buộc số phận Việt Nam với Trung Quốc mấy thập kỷ nay (đặc biệt là sau Thỏa thuận Thành Đô, 1990); phải thoát ra khỏi “cái bẫy lệ thuộc kinh tế” (economic dependency trap). Muốn “Thoát Trung” về kinh tế thì tự mình phải mạnh lên bằng cách thay đổi thể chế, và liên kết kinh tế với Mỹ-Nhật (thông qua sân chơi mới TPP và Tầm nhìn Đông Á).

Nếu Việt Nam tiếp tục đi với Trung Quốc thì phải lệ thuộc và nghe theo Trung Quốc, không được chơi với Mỹ và Phương Tây (họ dùng chiêu bài “diễn biến hòa bình” để dọa); không được dân chủ hóa mà phải duy trì chế độ độc tài, độc đảng (giống như Trung Quốc); và không được dùng ASEAN làm đối trọng với Trung Quốc tại Biển Đông…

Nếu đi với Mỹ thì Việt Nam vẫn có thể chơi với Trung Quốc (nhưng bình đẳng và độc lập hơn); Việt Nam không cần phải thay đổi chế độ (nhưng phải dân chủ hóa); Việt Nam sẽ có vai trò và lợi ích lớn hơn trong ASEAN và Đông Á (với sân chơi mới TPP). Đi với Mỹ không có nghĩa là để chống Trung Quốc, mà chỉ để “tái cân bằng” một quan hệ “mất cân bằng”.

Muốn hay không, quá trình này đang diễn ra rồi. Hà Nội không có nhiều sự lựa chọn. Cánh của cơ hội có thể mở ra, có thể khép lại. Thời cơ và thời điểm là rất hệ trọng. Hà Nội đã từng đánh mất những thời cơ vàng vào những thời điểm hệ trọng đối với vận mạng quốc gia. Từ nay đến cuối năm 2015 là một thời cơ và thời điểm như vậy. Liệu lịch sử có lặp lại hay không, và Việt Nam có đánh mất cơ hội một lần nữa hay không?

Quan hệ Việt-Mỹ vẫn còn những khoảng cách. Ảnh: Internet

Quan hệ Việt-Mỹ vẫn còn những khoảng cách. Ảnh: Internet

Tại lề Đại Hội đồng LHQ ở New York (28/9/2015) chủ tịch Trương Tấn Sang đã lên tiếng đáp lại tuyên bố ngang ngược của ông Tập Cận Bình, khẳng định hành động xây đảo nhân tạo của Trung Quốc ở Biển Đông là vi phạm luật pháp quốc tế và ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh và an toàn hàng hải. Đây là một dấu hiệu chuyển biến tích cực mới của lãnh đạo Hà Nội, ngay sau khi ông Obama gặp ông Tập Cận Bình (25/9/2015). Có lẽ lãnh đạo Hà Nội đã thở phào vì thấy Mỹ đã không “đi đêm” với Trung Quốc (như Hà Nội vẫn lo sợ).

Tiếp theo chuyến thăm Mỹ chính thức của chủ tịch Trương Tấn Sang (24-26/7/2013) và của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng (6-10/7/2015), có lẽ chuyến thăm Mỹ lần này của ông Tập Cận Bình đã góp phần thúc đẩy Mỹ và Việt Nam xích lại gần nhau hơn. Điều đáng nói là không phải chỉ có phái cải cách, mà cả phái bảo thủ cũng đang chuyển thái độ. Trong bối cảnh hiện nay, hãy ủng hộ xu hướng nào đỡ xấu hơn cho đất nước. Đây là lúc các bên nên dẹp bớt ân oán để hợp tác, từng bước thay đổi thực trạng, đặt lợi ích dân tộc lên trên lợi ích cá nhân và phe nhóm, trước nguy cơ mất hết chủ quyền biển đảo và Bắc thuộc.

Hình như lãnh đạo Hà Nội tự tin hơn, đã quyết định họp Hội nghị Trung Ương 12 sớm hơn dự kiến, để bàn về nhân sự cho Đại hội (mà không chờ ông Tập Cận Bình sang thăm). Tuy quyết định cuối cùng về 4 vị trí cao nhất (còn gọi là “Tứ Trụ”) vẫn chưa ngã ngủ, phải chờ đến Hội nghị Trung Ương chót (phút 89), nhưng dù dàn xếp thế nào thì xu hướng đã khá rõ. So sánh thực lực sẽ thấy dù có phải thỏa hiệp, thủ tướng sẽ thâu tóm thực quyền. Tuy còn nhiều đồn đại, hỏa mù, hay bất ngờ vào phút chót, nhưng xu hướng này khó lòng đảo ngược.

Một dấu hiệu mới là chỉ vài ngày sau khi kết thúc cuộc gặp Tập Cận Bình và Obama, báo chí nhà nước đã đưa tin Tòa án nhân dân Hà Nội công khai xét xử vụ một nhà báo bị truy tố về tội danh “làm gián điệp” (có liên quan đến cơ quan tình báo Trung Quốc). Tuy còn những dấu hiệu khác, nhưng đó là một dấu hiệu rõ ràng nhất (mà trước đây không thể có).

Đồng sàng dị mộng

Trên thực tế, chuyến thăm Mỹ của ông Tập Cận Bình có ba mục tiêu chính, mục tiêu nào cũng quan trọng, nhưng kết quả có thể khác nhau. Thứ nhất là đến Seattle nơi ông Tập gặp 15 CEO của các công ty công nghệ hàng đầu của Mỹ (Business Summit). Thứ hai là đến Washington DC nơi ông Tập gặp tổng thống Obama (Political Summit). Thứ ba là đến New York nơi ông Tập phát biểu tại Đại Hội đồng LHQ (UN Summit).

Đáng lưu ý là chương trình tại Seattle do Paulson Institute bố trí. Ông Hank Paulson là cựu chủ tịch Goldman Sachs trước khi làm bộ trưởng tài chính (thời chính quyền Bush). Ông Paulson và các đồng nghiệp phố Wall đã từng giúp Trung Quốc cải tổ hệ thống ngân hàng (như mua 10% Bank of China và giúp niêm yết trên sàn chứng khoán HK). Có thể nói Trung Quốc trở thành cường quốc kinh tế lớn thứ hai thế giới là nhờ một phần vào sự hợp tác và tiếp tay của giới kinh doanh Mỹ. Nay muốn tháo gỡ khó khăn kinh tế, hai bên tiếp tục phụ thuộc lẫn nhau (dù muốn hay không) như một “cái bẫy” kinh tế (co-dependancy trap).

Hợp tác Trung-Mỹ là một “đám cưới tiện lợi” (marriage of convenience) chứ không phải do tình yêu (vì hai chế độ rất khác biệt), vì vậy nó không thể lâu bền. Người Mỹ hy vọng cứ làm ăn với nhau (theo lộ trình “constructive engagement”) rồi người Trung Quốc sẽ dần dần thay đổi (như kinh nghiệm với người  Nhật). Nhưng đến nay người Mỹ bắt đầu thất vọng, vì không hiểu được người Trung Quốc (lại càng không hiểu được ông Tập Cận Bình là ai).

Chính người Mỹ đã hợp tác đắc lực giúp ông Tập Cận Bình đối phó với các đối thủ chính trị như Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang (được Giang Trạch Dân hậu thuẫn), qua vụ Vương Lập Quân chạy vào lãnh sự quán Mỹ tại Thành Đô (7/2/2012), đem theo nhiều bí mật quốc gia. Người Mỹ đã cộng tác với người Trung Quốc không phải chỉ về kinh tế, mà cả an ninh chính trị. Ông Tập không thể thoát hiểm, để mạnh tay “đả hổ diệt ruồi” như vậy, nếu không có người Mỹ hỗ trợ. Thế mà hai bên vẫn không hiểu nhau thì đúng là “đồng sàng dị mộng”.

Người ta ví ông Obama và Tập Cận Bình đối thoại với nhau như hai người máy được vận hành bởi hai hệ điều hành khác hẳn nhau. Đến bây giờ người Mỹ mới nhận ra điều này có lẽ là quá muộn và hơi ngây thơ. Ngay từ năm 1995, ông Nixon trước khi qua đời đã thừa nhận một sự thật trần trụi, “Có lẽ chúng ta đã tạo ra một con quái vật Frankenstein”.

Tuy chủ trương “tham dự có tinh thần xây dựng” (constructive engagement) vẫn còn đất sống, nhưng nó bị chỉ trích ngày càng nhiều và đang được thay thế bằng chủ trương “xoay trục sang Châu Á” hay “tái cân bằng chiến lược” (strategic rebalancing), với nội hàm là “ngăn chặn Trung Quốc” (containing China). Nhưng vì Mỹ và Trung Quốc bị mắc kẹt trong “cái bẫy” phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế, nên quan hệ Trung-Mỹ đầy mâu thuẫn và nan giải. Cuộc hôn nhân vụ lợi có thể dẫn đến kết cục đổ vỡ một cách đau đớn. Điều đáng chú ý là khi hai con voi làm tình hay đánh nhau, những kẻ yếu hơn bên cạnh phải rất thận trọng.

Xu hướng đang diễn ra ở cả Mỹ và Trung Quốc là người ta chỉ chú ý đến những yếu tố tiêu cực chứ không còn quan tâm đến những yếu tố tích cực trong quan hệ hai nước. Đà suy thoái trong quan hệ đối tác giữa hai nước lớn này rất đáng lo ngại, nhưng những bế tắc không được tháo gỡ trong dịp gặp cấp cao vừa qua. Trong chính quyền cũng như trong quốc hội, người ta đang tìm lý do để trả đũa Trung Quốc, trong vấn đề thâm hụt cán cân thương mại (mỗi ngày một tỷ USD) cũng như vấn đề tấn công mạng (cyberhacking).

Trên một cái giường hai người mơ hai giấc mơ khác nhau. Ảnh: Internet

Trên một cái giường hai người mơ hai giấc mơ khác nhau. Ảnh: Internet

Không biết ông Kissinger có tính trước được hệ quả này hay không, nhưng cái bóng dài của ông ta vẫn còn phủ lên chính sách Trung Quốc của Mỹ. Mỗi khi đề cập đến Trung Quốc, không thể thiếu được ông Kissinger (như là “bố già”). Điều này được minh họa bằng tấm hình chụp ngoại trưởng John Kerry phát biểu trong bữa tiệc chiêu đãi ông Tập Cận Bình, trong đó “bố già” Kissinger ngồi hàng ghế đầu như một cây đại thụ.

Kết quả của “business summit” tại Seattle phản ánh hai sự thật khác nhau về quan hệ Trung-Mỹ. Một là, hai bên vẫn cần nhau (vì cái bẫy kinh tế). Hai là, hai bên không thể nói chuyện được với nhau (vì hai hệ điều hành khác hẳn nhau). Hai bên đã có một cơ hội tuyệt vời để đối thoại một cách cởi mở và xây dựng (do sự dàn xếp khéo léo của ông Hank Paulson). Nhưng ông Tập đã không tận dụng được cơ hội này. Trong khi 15 CEO Mỹ (đại diện cho $2.5 trillion tài sản) đến dự và tưởng sẽ được đối thoại cởi mở, thì ông Tập chỉ bắt tay, chụp ảnh kỷ niệm, đọc một bài diễn văn 10 phút, rồi…phắn! Chắc ông Hank Paulson rất buồn.

Cuộc gặp “thượng đỉnh” giữa tổng thống Barack Obama và chủ tịch Tập Cận Bình (đại diện hai cường quốc mạnh nhất hành tinh) mà hai bên trông đợi và chuẩn bị rất công phu, cũng không giải quyết được bế tắc nào. Nó giống như một màn kịch được dàn dựng công phu nhưng kết thúc bằng “anti-climax” (mà không bên nào “lên đỉnh”).

Tại LHQ, ông Tập Cận Bình đã diễn xuất một cách khá ấn tượng bằng những lời hoa mỹ trong một bài diễn văn rất mỵ dân, và bằng một kiểu ngoại giao “ký séc” (checkbook diplomacy) mà trước đây người Nhật đã nổi tiếng. Ông Tập đã cam kết đóng góp 1 tỷ USD cho quỹ phát triển TQ-LHQ (China-UN Development Fund), 100 triệu USD cho African Union để ứng phó với các trường hợp khẩn cấp, và 8000 quân cho lực lượng gìn giữ hòa bình LHQ…

Chính sách ngoại giao dùng tiền để mua chuộc lòng người và xây dựng uy tín quốc tế vẫn còn tác dụng trong một thế giới đang khủng hoảng kinh tế. Nhưng về lâu dài, dùng tiền và sức mạnh để mua chuộc lòng người (charm offensive) không hiệu quả. Hiện nay, Trung Quốc có rất nhiều tiền và sức mạnh cứng, nhưng đáng tiếc lại thiếu sức mạnh mềm. Tại sao 64% người trung Quốc có tài sản trên 1,6 triệu USD đã hoặc định di cư khỏi Trung Quốc? (Elizabeth Economy). Xu hướng này là gót chân Asin của Trung Quốc.

Khi mặt trời mọc lại

Có hai sự kiện sẽ đi vào lịch sử như bước ngoặt làm thay đổi cục diện địa chính trị tại khu vực Đông Bắc Á và Đông Nam Á. Thứ nhất là Trung Quốc biến tranh chấp quần đảo Điếu Ngư (Senkaku islands) thành khủng hoảng quan hệ Trung-Nhật, áp đặt “khu vực nhận diện phòng không” (ADIZ) tại biển Hoa Đông (23/11/2013). Thứ hai là Trung Quốc đặt giàn khoan HD-981 tại vùng lãnh hải của Việt Nam tại Biển Đông (1/5/2014), xây đảo nhân tạo và hạ tầng quân sự,  gây ra khủng hoảng quan hệ Trung-Việt và xung đột lợi ích Trung-Mỹ.

Hệ quả của các hành động vũ đoán này của Trung Quốc dường như không thể tính trước được (“unintended consequences”). Có lẽ Trung Quốc không hề muốn thúc đẩy Nhật Bản thay đổi hiến pháp để tái vũ trang, và cũng không định xô đẩy Việt Nam trở thành đồng minh của Mỹ. Trước đây, nhắc đến Nhật Bản tái vũ trang và quân sự hóa là một điều cấm kỵ, không những đối với các nước láng giềng, mà còn đối với cử tri Nhật. Không một chính khách Nhật nào dám cả gan và dại dột như vậy, vì điều đó đồng nghĩa với tự sát chính trị.

Nhưng hiện nay chính điều đó đang diễn ra, biến điều không thể thành có thể, biến điều cấm kỵ thành chính đáng và được hoan nghênh. Thủ tướng Abe sẽ đi vào lịch sử như là thủ tướng đầu tiên của Nhật từ sau Đại chiến II đã làm được một điều phi thường là thay đổi hiến pháp để tái vũ trang, mở đường cho Nhật trở thành một cường quốc quân sự ở Đông Á. Tuy đây là ác mộng đối với Trung Quốc, nhưng chính sự đe dọa của Trung Quốc mới làm được điều này. Có lẽ người Nhật phải cám ơn người Trung Quốc đã tháo xích cho nước Nhật.

Nhưng có một lý do nữa đã thúc đẩy người Nhật ủng hộ ông Abe trong quá trình cải cách hiến pháp để tái vũ trang, đó chính là “tiếng kèn ngập ngừng” của người Mỹ. Mặc dù chính quyền Obama nhận thức được sự trỗi dậy đầy thách thức của Trung Quốc đang đe dọa lợi ích của Mỹ và đồng minh ở Đông Á, và đang triển khai chính sách “xoay trục sang Châu Á” để cân bằng chiến lược và ngăn chặn Trung Quốc, nhưng hành động của Mỹ lại ngập ngừng, thiếu nhất quán  làm đồng minh lo ngại. Đã đến lúc Nhật Bản phải tự lo cho mình.

Trong khi một số nước trong khu vực sợ cái gậy (hay cần củ cà rốt) của Trung Quốc, nên phải có thái độ hai mặt, thì một số nước khác đẩy mạnh tái vũ trang và thúc đẩy quan hệ đối tác chiến lược với Mỹ để làm đối trọng với Trung Quốc. Vì ASEAN yếu và chia rẽ trước sự thao túng của Trung Quốc, nên cần một cơ chế an ninh tập thể mới ở Đông Á, trong đó Nhật Bản là nước có vai trò đầu tàu. Nói cách khác, vì Trung Quốc giơ gậy đe dọa và Mỹ lại chơi kèn ngập ngừng, làm Nhật lo ngại bức xúc, nên Mặt trời đang mọc lại ở Đông Á.

Trong bối cảnh đó, tam giác Mỹ-Trung-Việt càng trở nên nhạy cảm, không những ở Biển Đông mà còn ở cả khu vực Đông Á. Muốn tam giác Mỹ-Trung-Việt chuyển đổi theo hướng tích cực (Mỹ-Việt gần nhau hơn) để duy trì an ninh khu vực, thì cần sự hỗ trợ của một cơ chế an ninh tập thể mới ở Đông Á hiệu quả hơn ASEAN. Cơ chế này có thể bao gồm 5 nước thành viên nòng cốt (Japan, Korea, Vietnam, the Philippines, Indonesia) và 3 đối tác chiến lược (America, Australia, India) để hình thành một cơ chế mở: “5+3 security partnerships”.

Hãy cùng xoay trục

Muốn “xoay trục” để thoát Trung và tái cân bằng quan hệ với các nước lớn, Việt Nam phải dựa vào một liên minh mới do Mỹ-Nhật đứng đầu tại Đông Á, để làm đối trọng với Trung Quốc. Vai trò của Nhật tại Đông Á sẽ ngày càng quan trọng hơn, không những về hợp tác kinh tế, mà còn về hợp tác an ninh khu vực. Quan hệ đối tác chiến lược với Mỹ và Nhật sẽ dựa trên khuân khổ TPP cũng như cơ chế an ninh tập thể Đông Á.

Đã đến lúc Việt Nam phải xem xét lại chính sách ngoại giao “3 không”, vì không thể làm vừa lòng tất cả các bên (nhất là Trung Quốc). Một trong những vấn đề nổi cộm là vai trò của quân cảng Cam Ranh. Đối với Philippines, thì quân cảng Subic trở thành một điểm tựa quan trọng trong chiến lược xoay trục sang châu Á và tái cân bằng lợi ích an ninh của Mỹ. Đối với Việt Nam, thì quân cảng Cam Ranh cũng có ý nghĩa tương tự như vậy.

Một điều kiện tiên quyết để trở thành đối tác chiến lược với Mỹ và tham gia sân chơi TPP là cải thiện hồ sơ nhân quyền. Đây vừa là thỏa hiệp trước mắt theo “luật chơi” (rule of engagement) vừa là mục tiêu phát triển lâu dài của một quốc gia tiến bộ. Quốc hội Việt Nam trì hoãn việc thông qua dự luật về lập hội tuy là một hành động cụ thể nhưng có thể cản trở quá trình hợp tác chiến lược và dẫn đến hậu quả đáng tiếc nếu xung đột Trung-Việt xảy ra ngoài ý muốn. Các chuyên gia quân sự cảnh báo “giai đoạn cuối 2016 và đầu 2017 là thời cơ tốt nhất để Trung Quốc chiếm toàn bộ phần còn lại của Trường Sa” (Joshua Kurlantzick).

Trong cuộc họp báo chung với ông Tập Cận bình tại Nhà Trắng (25/9/2015) tổng thống Obama ông đã bày tỏ “lo ngại đáng kể về việc lấn biển, xây dựng và quân sự hóa khu vực tranh chấp” và nhấn mạnh là Hoa Kỳ sẽ “tiếp tục dùng tàu thủy và máy bay đi qua và hoạt động ở bất cứ nơi nào mà công pháp quốc tế cho phép.” Nhưng nếu ông Obama không biến tuyên bố thành hành động, thì sẽ mất uy tín với đồng minh, và bị lãnh đạo Trung Quốc coi thường.

Theo Foreign Policy (2/10/2015) Bộ Quốc phòng Mỹ đã thúc giục Nhà Trắng bật đèn xanh cho chiến dịch “tuần tra vì quyền tự do lưu thông trên biển”, nhưng chưa được chấp thuận. Một trong những lý do khiến chính quyền Obama dè dặt, là không muốn gây sự cố trước chuyến thăm của Tập Cận Bình, trong bối cảnh hai nước đang có bất đồng nghiêm trọng.

Bản đồ TPP. Ảnh: VOA

Bản đồ TPP. Ảnh: VOA

Nhưng sau chuyến thăm của ông Tập, chính quyền Obama đã tỏ ra thất vọng và đang chuẩn bị những biện pháp cứng rắn hơn để đối phó với Trung Quốc. Theo Financial Times (8/10/2015) Hoa Kỳ sắp cho các chiến hạm đi đến gần các hòn đảo nhân tạo của Trung quốc ở Biển Đông. Một quan chức cao cấp của Hoa Kỳ nói rằng các chiến hạm này sẽ đi vào bên trong khu vực 12 hải lý mà Trung Quốc nói là lãnh hải của họ quanh những hòn đảo nhân tạo mà họ đã xây dựng ở Quần đảo Trường Sa, và việc này sẽ bắt đầu trong vòng hai tuần nữa…

Đô đốc Scott Swift (Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương) đã khẳng định tại Hội chợ Thái Bình Dương năm 2015 tại Sydney (8/10/2015), “hơn bao giờ hết, Hoa Kỳ kiên quyết duy trì cam kết sẽ bảo vệ quyền tự do hàng hải” và “Tự do hàng hải phải được duy trì bất chấp những tranh chấp chủ quyền biển đảo, bất chấp những vụ tranh chấp này kéo dài bao lâu và bất chấp các đảo này là do thiên nhiên tạo ra hay bàn tay con người tạo ra.”

Căn cứ vào Công ước LHQ về Luật Biển, thì 4 bãi ngầm Ga Ven (Gaven), Tư Nghĩa (Hughes), Vành Khăn (Mischief), Xu Bi (Subi) trước lúc tôn tạo, thuộc diện “bãi cạn lúc chìm lúc nổi” (Low-tide elevations), nên chỉ được quyền có hải phận 50 mét bao quanh. Ba bãi còn lại là Đá Châu Viên (Cuarteron), Chữ Thập (Fiery Cross) và Gạc Ma (Johnson) thì được coi là “đảo đá” (rocks), có lãnh hải 12 hải lý, nhưng không có vùng đặc quyền kinh tế.

Theo báo Diplomat (4/10/2015), có thể Mỹ sẽ chọn phương án cho tàu chiến tiến sâu vào bên trong vùng 12 hải lý quanh các thực thể như Xu Bi và Vành Khăn, vì là bãi cạn nửa chìm nửa nổi trước lúc được bồi đắp, nên chỉ được phép tối đa có 50 mét bao quanh. Hãy chờ xem Mỹ triển khai “xoay trục” như thế nào để đối phó với Trung Quốc (trước khi quá muộn).

NQD. 16/10/2015

Tác giả gửi cho viet-studies ngày 16-10-15. Cảm ơn tác giả và viet-studies

Advertisements

30 Responses to Nguyễn Quang Dy: Tam giác Mỹ-Trung-Việt đang chuyển đổi

  1. Mike says:

    Bài viết dài và có vẽ như ý nào cũng củ. Mỗi ý tôi đều đã đọc qua đâu đó 5, 7 lần. Có vẽ như là một bài gom góp những ý củ vào một nơi. Nói chung là bài viết ” đúng lập trường HC”, 5 sao cho chắc ăn, khỏi tâm tư.

    Tâm đắc với còm cụ Trần là “tam giác nghe kỳ kỳ, .. .VN chả là gì để đòi một đỉnh”.

    Cách đây chừng vài tháng, một nhà phân tích chính trị người Canada (gốc da-cà-na cũng là canada 🙂 ) cho rằng thái độ của TQ và Mỹ thế này:

    – TQ: muốn ép các nước quanh Biển Đông để một mặt chiếm cứ, một mặt muốn làm mất giá (discredit) Mỹ trong mắt các nước này. TQ muốn chứng tỏ cho các nước này là Mỹ yếu và không dám can thiệp. Vậy thì liệu hồn mà xữ sự.

    – Mỹ: Muốn tỏ ra dững dưng để các nước kia phải sợ mà cầu cạnh. Cứ để cho TQ hung hăng lấn át, các nước kia càng sợ thì càng bám víu vào Mỹ. “Bất chiến tự nhiên thành” là đây, chẳng cần phải ve vãn chi cho mệt, các nước sẽ tự động năn nĩ Mỹ vào đóng quân, sẽ nhượng bộ những đòi hỏi về an ninh như cho Mỹ đặt thêm các dàn radar chẳng hạn.

    Nay thì có lẽ các nước cũng đã cần Mỹ lắm rồi, không còn ỏng eo làm neo gì nữa cả. Mỹ phải nhảy vào làm mạnh thôi. TQ thì mềm nắn rắn buông. Biết nhau quá!

  2. CD@3n says:

    – xin mơi xem tham khảo ý kiên trả lời RFI của TS Phạm chí Dũng :

    “Vừa rồi đã xảy ra hai hiện tượng đồng thời. Thứ nhất là đề nghị của chính phủ về phát hành trái phiếu quốc tế 3 tỉ đô la. Thứ hai là hiện tượng thoái vốn tại 10 tập đoàn, tổng công ty nhà nước lớn. Hai hiện tượng này nói lên cùng một điểm : tình trạng đặc biệt khó khăn của ngân sách và vấn đề nợ công quốc gia – không thể giải thích cách khác.”
    (…)
    “Liên quan đến vấn đề nợ công thì tất cả những báo cáo của chính phủ đều hết sức tô hồng. Từ cuối năm 2014 đầu 2015, chỉ báo cáo là nợ công khoảng 54 đến 55% GDP mà thôi. Cho tới gần đây thì Bộ Tài chính mới đưa ra con số cao hơn một chút, khoảng 59% GDP, có nghĩa là chưa tới ngưỡng nguy hiểm.”
    (…)
    “Đến đầu tháng 10, lần đầu tiên có một đơn vị của Bộ Kế hoạch Đầu tư là Học viện Chính sách công, đã công bố tỉ lệ mới hoàn toàn về nợ công quốc gia là trên 66% GDP. Con số này được họ tính trên cơ sở cộng thêm phần nợ của các doanh nghiệp nhà nước. Mà chúng ta biết rằng nợ của doanh nghiệp nhà nước trước giờ không được tính đến trong Luật Nợ công quốc gia, nhưng đây lại là một tiêu chí bắt buộc của Liên Hiệp Quốc khi đánh giá về nợ của chính phủ.”
    (…)
    “Với tỉ lệ vượt ngưỡng nguy hiểm như vậy, và với áp lực trả nợ công ngắn hạn cũng như trong trung hạn, theo báo cáo của Bộ Tài chính gần đây, thì rõ ràng ngân sách nhà nước Việt Nam thiếu hụt trầm trọng.Có một hiện tượng nữa là, cùng với việc phát hành trái phiếu quốc tế và thoái vốn tại 10 tập đoàn, vừa rồi Bộ Tài chính lần đầu tiên phải đi vay mượn Ngân hàng Nhà nước được 30.000 tỉ đồng. Báo chí trong nước cho biết Ngân hàng Nhà nước cho vay nóng như vậy để tạm thời giải quyết khó khăn ngân sách. Nhưng thực chất ngân sách có thể nói là cực kỳ khó khăn rồi.”
    (..)
    “Nếu kỳ này chính phủ quyết định phát hành 3 tỉ đô la trái phiếu thì sẽ gấp ba lần con số 1 tỉ đô la trái phiếu quốc tế phát hành vào cuối năm 2014. Thực ra cuối năm 2014 chính phủ báo cáo là đã phát hành thành công 1 tỉ đô la trái phiếu quốc tế, nhưng tôi chưa thấy một báo cáo nào nêu ra đối tác doanh nghiệp hay tổ chức tài chính nào của nước ngoài đã mua 1 tỉ đô la đó. Không có tên tuổi cụ thể, thậm chí có những đồn đoán số 1 tỉ đô la trái phiếu quốc tế ấy thực chất là do doanh nghiệp trong nước mua, tức là tiền cũng chỉ chạy lòng vòng trong nước mà thôi.
    Thứ hai nữa là cũng kỳ họp Quốc hội năm trước vào tháng 10, lần đầu tiên lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước đã phải báo cáo rằng con số nợ xấu thực chất lên tới khoảng 500.000 tỉ đồng. Con số này tồn từ năm 2013, nhưng đến cuối 2014 mới dám báo cáo. Lúc đó cho thấy tình hình đã khó khăn lắm rồi. Nợ xấu như vậy lại liên quan tới vấn đề nợ công quốc gia và chi tiêu tài chính.
    Cho tới 9 tháng đầu năm nay, con số bội chi ngân sách đã lên đến khoảng 130.000 tỉ đồng, mặc dù tình hình thu được báo cáo là có khả quan. Khả quan là thế này thôi : do vẫn áp dụng nhiều loại thuế, đặc biệt trong đó có thuế nông nghiệp làm khốn khổ người nông dân rất nhiều. Có tăng thu, nhưng chi thì cũng khủng khiếp.
    Chúng ta thấy từ đầu năm 2015 tới giờ liên tục có những phong trào xã hội phản ứng việc chi đầu tư xây dựng cơ bản : những trụ sở ngàn tỉ ở những tỉnh rất nghèo, thường xuyên phải xin gạo cứu đói hàng năm ở những tỉnh rất nghèo như Lai Châu, Khánh Hòa, Phú Yên…Đồng thời xây những tượng đài cũng ngàn tỉ.”
    (…)
    “Tình hình bội chi là như vậy, và chi lãng phí là khủng khiếp. Từ đó chúng ta thấy là ngân sách nhà nước không phải do quá eo hẹp, nhưng bị chi xài lãng phí. Mà lãng phí cũng là một căn bệnh đã được nhận thức rằng gần như không thua kém gì nạn tham nhũng trầm kha ở Việt Nam từ nhiều năm qua.
    Do vậy ngân sách nhà nước bội chi liên tục. Năm 2013 bội chi tới 6,3%. Năm 2014 thì lần đầu tiên ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng chính phủ chịu trách nhiệm chính về chuyện nợ nần, đã phải ra Quốc hội để đề nghị nâng trần bội chi ngân sách từ 4,7% lên 5,3%. Nhưng đến năm 2015 này thì tình hình bội chi ngân sách được Bộ Tài chính dự báo là vẫn có thể vượt, thậm chí vượt 6%. Tức là tình hình nguy hiểm ! Mà trên 5% là đã không thể chấp nhận rồi, theo tiêu chuẩn quốc tế.Tất cả những vấn đề này cho thấy chính phủ không còn cách nào khác. Bây giờ phải giật gấu vá vai. Không còn tiền nữa ! Không còn tiền, mà chả lẽ lại đi in tiền ? In tiền thì lạm phát.Cho nên từ giữa năm nay, chúng ta để ý thêm một hiện tượng là chính phủ dựa trên đề xuất của Bộ Tài chính, Bộ Giao thông Vận tải, Bộ Xây dựng, đã bắt đầu tính đến việc bán một số công trình xây dựng đã hoàn chỉnh. Chẳng hạn như một số cầu, đường, kể cả sân bay, ví dụ như vừa rồi sân bay Phú Quốc cũng tính bán. Bán để thu tiền về cho ngân sách nhà nước, để giải quyết những thiếu hụt trầm trọng của ngân sách.
    Và tình hình như thế này thì làm sao có tiền để tăng lương cho công nhân viên chức. Do vậy dẫn tới hiện tượng phải thoái vốn tập thể, đồng loạt ở 10 tập đoàn. Kể cả tập đoàn lớn nhất, coi như là « con bò sữa » Vinamilk mà chính phủ đã đầu tư vào và thu lợi được rất nhiều.
    Trước đây chính phủ đã có cho phát hành trái phiếu từ hồi năm 2005 để cung ứng vốn cho Vinashin. Thì hiện nay dư luận đang đặt ra câu hỏi, và có gây áp lực với chính phủ phải làm rõ thời điểm, tiến trình thoái vốn, và việc thoái vốn đó được chi dùng như thế nào. Chứ không phải giống như Vinashin trước đây, sau đó tiền đi đâu không biết, lỗ thì vẫn hoàn lỗ và cuối cùng người dân đóng thuế phải gánh chịu hoàn toàn.
    Cũng cần nhắc lại là cuối năm 2014, cùng với kế hoạch phát hành 1 tỉ đô la trái phiếu, cũng đưa ra kế hoạch phát hành 600 triệu đô la cho Vinashin. Nhưng tôi nghe đâu là kế hoạch thất bại, vì không có ai mua. Tình hình đó cũng tương tự như việc mà Việt Nam bây giờ đang chào bán nợ xấu cho nước ngoài. Ngân hàng Nhà nước gởi 500 hồ sơ đi, nhưng cho tới nay chưa có bất kỳ một hồ sơ nào được phản hồi – theo báo cáo công khai là như vậy.
    Thành thử hiện nay rất khó đối với ngân sách nhà nước. Đó là lý do tại sao chính phủ phải quyết định phát hành trái phiếu quốc tế, và tôi cho là có thể sắp tới còn hơn thế nữa. Nhưng vấn đề là có ai mua hay không.
    Còn tôi đồ rằng chính phủ chắc chắn sẽ thành công trong việc thoái vốn tại 10 tập đoàn nhà nước, vì đó là tiền nằm trong túi họ. Nhưng còn việc bán nợ xấu và bán trái phiếu ra nước ngoài, thì đó là một điều vô cùng khó khăn. (…) ( hết trich- nguồn : TS Phạm chí Dũng trả lời phỏng vấn của RFI).
    ——————————
    – nếu không độc lập, vững mạnh vể KT, thì xin đừng …mơ bât kỳ chuyện gì khác !

    • Hoàng cương says:

      Thêm cái này nữa nè ,dây thỏng lọng đang siết cổ nhỏ lại …/www.tienphong.vn/Kinh-Te/tien-dong-co-the-tiep-tuc-mat-gia-35-922675.tpo

  3. Trần says:

    Dầu sao, đáng mừng là “bộ phận không nhỏ” những người đương quyền ở VN, bất kể bảo thủ hay cấp tiến, giờ đây đã ngộ ra những giá trị căn bản tốt đẹp, sự hùng mạnh và vai trò của nước Mỹ trong tiến trình phát triển lịch sử đương đại của nhân loại,(chứ không chỉ đơn thuần chuyện Biển Đông và sự tồn vong nước Việt).
    TQ muôn đời muốn bành trướng xâm lược nuốt gọn VN khỏi nói. Nga phớt lờ! Anh Pháp Đức Nhật nhẹ kí. Tổng thể bức tranh là vậy, huỵch toẹt ra luôn, may còn có Mỹ!
    Lời chú “Quan hệ V-M-T phức tạp” cho biếm họa interrnet có lý. Cái từ “tam giác” nghe kì kì, là gì mà đòi “một đỉnh”.
    Phe nào “thích Mỹ”, “thân Mỹ”, vote phe ấy! 😀 Chớ vu vạ tay sai “đế quốc Mỹ”! 😛

    • Mười tạ says:

      Còm cụ Trần ngày càng “cơ bắp”, chắc Hanoi đã sang Đông, khui chai Beluga đc rồi 🙂

  4. CD@3n says:

    – Đừng bao giờ quên biên giới Tây Nam, mà ở phía bên kia, “nhất cử nhất động” đêu có “phủ bóng” âm mưu thâm hiểm và đểu cáng tột cùng của Tầu khựa, “mua” bằng Tiền …Tệ…!

    “The Cambodia Daily ngày 17/10 đưa tin, Thủ tướng Campuchia Hun Sen đã có cuộc gặp với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm Thứ Năm vừa qua để nhận một khoản tài trợ trị giá hơn 150 triệu USD, (…) Ông Hun Sen đã đến Trung Quốc hôm Thứ Hai để tham dự một loạt hội nghị, diễn đàn về quốc phòng, thương mại và du lịch. (…) Trong chuyến đi này, Trung Quốc còn cam kết sẽ nhập 100 ngàn tấn gạo của Campuchia đầu năm 2016,”
    ( Link : http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Hun-Sen-gap-Tap-Can-Binh-mang-ve-150-trieu-USD-vien-tro-post162607.gd).
    ———————-
    – Và các đập thủy điên trên dòng sông Me-kong, đua nhau xây với vốn của Tầu khựa, tích nước…đang làm cho “miên Tây năm nay không có mùa nước nổi” – đâu phải chì là thay đổi khí hậu, hơn 10 triêu dân ĐB sông CL, vưa lúa cả nước, làm nên bảng xếp hạng xuất khẩu thóc gạo của VN…đang đứng trước nguy cơ …”chết từ từ ” !

  5. CD@3n says:

    – Mời các bạn xem tiếp :

    “Vể cuộc đối thoại Tập cạn Bình- Obama tại Vườn Hồng Nhà Trằng”

    “Câu chuyện bắt đầu từ cuộc họp báo chung giữa Tổng thống Barack Obama và ông Tập Cận Bình diễn ra tại vườn Hồng trong Tòa Bạch Ốc, tiếp theo sau cuộc họp riêng giữa hai người nhân chuyến thăm chính thức nước Mỹ của họ Tập.
    Hai lãnh tụ đã thảo luận các vấn đề quan tâm đến hai nước, từ mậu dịch đến nghi ngờ Trung Quốc đứng sau hàng loạt tin tặc xâm nhập các công ty, xí nghiệp Mỹ họat động ở Trung Quốc và Hoa Kỷ để đánh cắp tin tức và kế họach giúp cho Trung Quốc cạnh tranh bất chính. Trên 22 triệu nhân viên Chính phủ Mỹ và một số cơ quan trọng yếu về an ninh như hai Bộ Quốc phòng và An ninh Quốc gia, bao gồm cả CIA (Tình báo Hoa Kỳ), FBI (cơ quan điều tra liên bang Hoa Kỳ) cũng bị xâm nhập.
    Ngòai ra hai bên cũng thảo luận và đồng ý kế họach gỉam thiểu chất độc làm ô nhiễm khí hậu và hứa cùng nhau hợp tác giải quyết cuộc khủng hỏang về môi trường và khí hậu trên thế giới.
    CHUYỆN BIỂN ĐÔNG
    Đến chuyện khủng hoảng ở Biển Đông do hành động bồi đắp và bành trướng lãnh thổ của Bắc Kinh gây ra, Tổng thống Obama cho biết: “ Chúng tôi đã thẳng thắn thảo luận vấn đề biển Đông và Nam Trung Hoa, và tôi đã tái khẳng định quyền của mọi quốc gia được tự do giao thông thương mại trên biển và trên không không bị ngăn cản. Do đó, tôi đã lưu ý là Hoa Kỳ sẽ tiếp tục lướt sóng, bay và họat động bất cứ nơi nào mà luật pháp Quốc tế cho phép.”
    (”We did have candid discussions on the East and South China Seas, and I reiterated the right of all countries to freedom of navigation and overflight and to unimpeded commerce. As such, I indicated that the United States will continue to sail, fly and operate anywhere that international law allows.” (Thông tin của Văn phòng Báo chí Phủ Tổng thống)
    “Tôi cũng đã nói với Chủ tịch Tập về mối quan ngại đặc biệt của Hoa Kỳ về hành động dành chủ quyền đất đai, xây dựng và quân sự hóa những vùng tranh chấp, gây khó khăn cho các quốc gia trong vùng giải quyết hòa bình những bất đồng. Vì vậy tôi khuyến khích tìm ra một giải pháp giữa các quốc gia tranh chấp ở khu vực này. Hoa Kỳ không phải là nước có tranh chấp; Chúng tôi chỉ muốn bảo đảm luật pháp của lưu thông phải được bảo vệ.”
    (I conveyed to President Xi our significant concerns over land reclamation, construction and the militarization of disputed areas, which makes it harder for countries in the region to resolve disagreements peacefully. And I encouraged a resolution between claimants in these areas. We are not a claimant; we just want to make sure that the rules of the road are upheld.)
    LÃNH THỔ CỦA TRUNG HOA
    Đến phiên Tập Cận Bình, ông ta nói: “ Chúng tôi đã có cuộc thảo luận sâu rộng về tình hình Châu Á-Thái Bình Dương. Và chúng tôi tin rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ cùng có quyền lợi chung rộng rãi ở khu vực, và chúng ta nên tiếp tục tăng cường trao đổi và hợp tác trong các lĩnh vực ở đó, và cùng làm việc với nhau để cổ võ những họat động và hợp tác hỗ tương trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương, và cùng làm việc với các nước trong khu vực để mưu cầu hòa bình, ổn định và thịnh vượng chung.”
    (–Lời Thông dịch viên: “We have in-depth discussion on the situation of the Asia Pacific. And we believe that China and the United States have extensive common interests in this region, and we should continue to deepen dialogue and cooperation on regional affairs and work together to promote active interactions and inclusive cooperation in the Asia Pacific, and work with countries in the Asia Pacific to promote peace, stability, and prosperity in this region.”
    Với gương mặt lạnh như đồng nhưng cương quyết, họ Tập nhìn thẳng các Nhà báo nói tiếp : “ Trung Quốc cam kết theo đuổi chính sách phát triển hòa bình, láng giềng tốt và hợp tác với các quốc gia láng giềng của chúng tôi. Các hòn đảo ở biển Nam Trung Hoa, từ thời cổ đại, là lãnh thổ của Trung Quốc. Chúng tôi có tòan quyền bảo vệ chủ quyền lãnh thổ hợp pháp của chúng tôi, cũng như các quyền lợi chính đáng về hàng hải. Chúng tôi cam kết duy trì hòa bình và ổn định ở vùng biển Nam Trung Hoa, dung hòa khác biệt và tranh chấp qua đối thọai, thương thuyết, tham khảo lẫn nhau trong hòa bình để mưu tìm giải pháp cùng có lợi thông qua hợp tác.”
    (China is committed to the path of peaceful development and a neighboring foreign policy characterized by good neighborliness and partnership with our neighbors. Islands in the South China Sea since ancient times are China’s territory. We have the right to uphold our own territorial sovereignty and lawful and legitimate maritime rights and interests. We are committed to maintaining peace and stability in the South China Sea, managing differences and disputes through dialogue, and addressing disputes through negotiation, consultation, and peaceful manner, and exploring ways to achieve mutual benefit through cooperation.)
    Ngỏanh mặt về phía Tổng thống Obama, nhà Lãnh đạo Trung Quốc nói như trả lời trực tiếp quan ngại của Mỹ : “Chúng tôi cam đoan bảo vệ lưu thông hàng hải và hàng không của các quốc gia theo luật pháp quốc tế. Liên quan đến các hoạt động xây cất của Trung Quốc thi hành ở quần đảo ở phía Nam, Trường Sa, không nhắm vào hay gây ảnh hưởng đến bất cứ nước nào, và Trung Quốc không có chủ tâm tiến tới quân sự hóa ở đó.”
    (We’re committed to respecting and upholding the freedom of navigation and overflight that countries enjoy according to international law. Relevant construction activities that China are undertaking in the island of South — Nansha Islands do not target or impact any country, and China does not intend to pursue militarization.)
    Giải thích rõ hơn với báo chí, họ Tập nhắc lại rằng: “ Trung Hoa và Hoa Kỳ đều có những quyền lợi chung ở vùng biển Nam Trung Hoa. Chúng ta cùng ủng hộ một Nam Hải hòa bình và ổn định. Những nước trực tiếp có tranh chấp hãy làm việc qua thương lượng, tham khảo lẫn nhau bằng những biện pháp hòa bình. Chúng tôi ủng hộ tự do lưu thông hàng hải và bay trên không của tất cả các quốc gia theo luật pháp quốc tế và giải quyết sự khác biệt qua thương thuyết, thi hành đầy đủ Tuyên bố về Ứng xử Các bên ở Biển Đông (DOC, Declaration on Conduct of the Parties in the South China Sea), và sớm hòan tất thương thảo về Bộ Quy tắc Ứng xử trên Biển Đông (COC, Code of Conduct) dựa trên sự đồng thuận. Chúng tôi đồng ý duy trì tích cực mối liên lạc về những vấn đề liên quan.”
    (China and the United States have a lot of common interests on the issue of South China Sea. We both support peace and stability of the South China Sea. The countries directly involved should address their dispute through negotiation, consultation and in peaceful means. And we support freedom of navigation and overflight of countries according to international law and the management of differences through dialogue, and full and effective implementation of DOC and an early conclusion of the consultation of COC based on consensus-building. We have agreed to maintain constructive communication on relevant issues.)” ( hết trích- nguồn Internet).
    ——————————-
    – kẻ đã lớn tiếng, trâng tráo tuyên bố chủ quyền của Tầu với HS, TS…rồi bt QP tầu tuyên bố sẽ ‘không xâm lược các nước láng giêng” – đã cho thấy bộ mặt rất “đểu” của ô.bạn “đồng chí hương” …Hãy chờ xem việc đón tiếp họ Tập tại HN ….để xem “đỉnh cao chí tệ” xử sự ra sao trước 1 kẻ thù đã hiên nguyên hình, không còn dấu giếm dưới “4 tốt + 16 vàng” và “đại cục” !

  6. CD@3n says:

    – xin mời xem, đê tham khảo :

    “Phạm Chí Dũng”
    16-10-2015
    Sự thay đổi về liều lượng từ ngữ tại Hội nghị trung ương 12 có khả năng dẫn tới một sự chuyển đổi rõ hơn, lớn hơn và dứt khoát hơn về ý thức hệ tại đại hội đảng Cộng sản VN lần thứ 12. Để sau đó, trào lưu ‘cải cách thể chế’ sẽ khởi động và những gì chưa tìm thấy được về mặt tư tưởng chính trị sẽ được ‘thả nổi’.
    Hiện tượng ‘lạ’
    Một hiện tượng “lạ” đã diễn ra khi trong cả diễn văn khai mạc lẫn thông báo bế mạc của Hội nghị trung ương 12 đảng Cộng sản Việt Nam, kéo dài suốt một tuần từ ngày 5 đến ngày 11/10/2015 giữa những người bên đảng và phía chính phủ tranh nhau các vị trí trong “tứ trụ” cùng chức vụ tổng bí thư, đã chỉ một lần tính từ “xã hội chủ nghĩa” được nhắc đến mà không xuất hiện bất kỳ danh từ “chủ nghĩa xã hội” nào trong các đoạn văn chính trị.
    Ngay cả cụm từ trước đây rất thường thấy là “xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa”, nay cũng được lược bớt phần đuôi tại Hội nghị trung ương 12.
    Duy nhất một lần “xã hội chủ nghĩa” được dùng trong thông báo của Hội nghị trung ương 12 khi đề cập đến vấn đề “tiếp tục hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa”. Sự thay đổi về tính “thể chế” như vậy có thể khiến người đọc và giới quan sát liên tưởng đến điều kiện “kinh tế thị trường đầy đủ” mà Hoa Kỳ và các nước trong khối TPP đang yêu cầu nhà nước VN phải mau chóng thực hiện, bởi cho tới nay nhà nước này vẫn chưa đáp ứng bất cứ tiêu chí nào về kinh tế thị trường của phương Tây.
    Việc các cụm từ “xã hội chủ nghĩa” và “chủ nghĩa xã hôi” rất ít được nhắc đến trong Hội nghị trung ương 12, có thể cho thấy rằng đây là lần đầu tiên diễn ra một sự thay đổi âm thầm nhưng có tính lịch sử. Sự thay đổi này đã xuất hiện chỉ 3 tháng sau khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng được Tổng thống Barack Obama đón tiếp ngay tại Phòng Bầu dục ở Washington và nhà nước VN đã phải chấp nhận định chế Công đoàn độc lập; 1 tháng sau khi TBT Trọng lần đầu tiên thăm Nhật Bản, một đồng minh mật thiết của Mỹ và đang hứa hẹn sẽ tăng viện trợ ODA cho VN.
    Không chỉ đối ngoại, “đối nội” cũng khiến giới lãnh đạo VN chịu “tâm tư” không ít. Nhiều năm qua và đặc biệt từ đầu năm 2013 khi xuất hiện phong trào “Kiến nghị 72” cho đến nay, ngày càng xuất hiện nhiều trí thức và người dân phản bác về tình trạng quá ư bảo thủ khi đảng khăng khăng giữ định hướng xã hội chủ nghĩa nhưng lại chẳng biết phải định hình và tiến tới nó như thế nào, còn chế độ thì ngày càng tham nhũng ghê gớm và đời sống người dân ngày càng bất an, cơ cực.
    Năm 2014 và sang 2015, bắt đầu xuất hiện những lời nói thật. Cùng thời gian diễn ra Hội nghị trung ương 11 vào giữa năm 2015, một ủy viên trung ương đảng là Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh được mời đến nói chuyện về các vấn đề kinh tế ở Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh. Thính giả là lãnh đạo của hầu hết các tỉnh, thành phố. Kết thúc buổi nói chuyện, nhiều người hỏi ông Vinh thế nào là thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Ông đáp rất thành thật: “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”.
    Đã có tiền lệ
    Nếu điểm lại một cách có hệ thống những phát ngôn chính trị từ giữa năm 2015 đến trước Hội nghị trung ương 12, có thể nhận ra rằng việc thiếu vắng cụm từ “xã hội chủ nghĩa” đã được khởi nguồn từ những tiền lệ chuyển biến tư tưởng trước đó.
    Vào ngày 1/7/2015, tại Đại hội thi đua quyết thắng toàn quân lần thứ IX (…) Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bất ngờ nêu ra khái niệm Quân đội “trung thành với dân tộc và Hiến pháp”, mặc dù có thêm bổ đề Quân đội Nhân dân Việt Nam cần “nghiêm túc chấp hành sự lãnh đạo của Đảng, quản lý của Nhà nước”.
    Đến đầu tháng 8/2015, Thủ tướng Dũng lại nêu ra một quan niệm rất đáng chú ý: “Lực lượng Công an Nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với nhân dân, với Đảng và nhà nước” trong bối cảnh Đại hội thi đua vì an ninh Tổ quốc lần VII do Bộ Công an tổ chức.
    Với phát biểu này, Thủ tướng Dũng đặt Tổ quốc lên vị trí đầu tiên, khác với ưu tiên “phải trung với Đảng” luôn được đặt ở hàng đầu trong các bài diễn văn, nghị quyết và trong hệ thống tuyên truyền của khối đảng lẫn giới tuyên giáo.
    Có thể cho rằng việc hoán đổi vị trí trong yêu cầu lực lượng vũ trang “phải trung thành với Tổ quốc và nhân dân” là một sự thay đổi đáng kể về não trạng của một bộ phận trong giới lãnh đạo cao cấp ở Việt Nam, dù chỉ mới trên phương diện lý thuyết chứ chưa có chút nào thực tiễn.
    (…) ( hết trích).
    —————————-
    P.S : việc trích không nhất thiết thê hiên chính kiến của người trích và chủ Blog !

  7. TM says:

    Các bác làm ơn giải thích cho tôi hiểu tại sao VN lại nể sợ TQ đến độ đi nhẹ nói sẽ, không dám gọi đích danh sợ kỵ húy (tàu lạ, nước lạ), không dám vào WTO trước TQ, không dám làm việc gì mà TQ chưa làm, nhẫn nhịn để mất biển đảo không dám kiện ra tòa quốc tế, v.v.

    1. Vì ân nặng nghĩa sâu trong những năm chiến tranh ư? Đã nhịn nhục chắt bóp trả nợ hết rồi mà, đời nào đàn anh cho không? VN cũng mang ơn sâu nghĩa nặng với cả Liên sô nữa, mà ngày nay đâu phải sợ Nga đến thế?

    2. Vì hiện nay TQ vẫn còn chống lưng kinh tế VN rất đáng kể, buông ra là VN sụm bà chè ngay tức khắc?Có nghe viện trợ bất bồi hoàn nào đâu? Chỉ nghe cán cân mậu dịch Trung- Việt nghiêng chỏng về hẳn một bên, phần nặng nghiêng về TQ, bên VN nhẹ tênh, nào có thấy đôi bên cùng có lợi đâu?

    3. Vì TQ là nước to ở sát biên giới VN, có thể nuốt chửng VN dễ dàng? Hoàn cảnh địa lý này đã tiếp diễn mấy nghìn năm nay, mà ngày xưa có sợ đâu, sao bây giờ lại sợ khiếp vía?

    4. Các lãnh đạo VN đều đã bị TQ nắm thóp, khi cần sẽ lập tức tung hê những tấm ảnh “nhạy cảm” ra công chúng? Chẳng lẽ vị nào cũng đã từng có cơ hội “nhạy cảm” tại nước bạn à?Tin đồn này nghe buồn cưới quá, lẽ nào lại có thật?

    5. Hay là tại cái hiệp ước Thành Đô chết tiệt ngày xưa? VN đã ký kiết điều gì? Đây cũng là một tin đồn hot tung ra hơn chục năm nay, mà không biết thực hư thế nào?

    Nghe những vì quan võ như đại tá Trần đăng Thanh tuyên bố: “Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa”, những vị quan văn như đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc Nguyễn Văn Thơ thề “không hai lòng” .. sao thấy chướng quá!

    • Dove says:

      @TM theo Dove, suy nghĩ đúng đó là vững vàng đối mặt với tinh hoa chính trị và tin vào tính bổn thiện của nhân dân cả TQ và Mỹ.

      Tin mù quáng vào tinh hoa chính trị và gây thù hằn dân tộc là thiếu khôn ngoan.

      Dove tui đấy, chê Mao, chê Truman nhưng yêu cả Triệu Vi lẫn Marylin Monroe.

      • TM says:

        Dạ, vẫn không hiểu tại sao VN lại sợ TQ đến thế cụ Dove ạ?

        Biển căm thù Mỹ thì nhất quyết cắm gắn gìn giữ mọi nơi, còn nghĩa trang liệt sĩ biên giới thì gỡ cả bảng.

        Thấy tội nghiệp các chiến sĩ biên giới đã hy sinh vì nước!

  8. CD@3n says:

    – hoan hô entry này ! nhưng phải “moderation” khi com, vì thê, cop/past cái này trước, cũng là góp với entry :

    “Trương Duy Nhất”
    17-10-2015
    “Mấy hôm nay. Mà không hẳn mấy hôm, mấy năm nay rồi. Thấy lớp con quan- quan con công kê dắt díu nhau ken chặt chính trường. Cảm giác như gì đó… thắt lại trong ngực!
    Những đứa trẻ ranh mới hôm rồi chỉ biết vọc tiền, chơi gái thoắt cái khoác áo vét cà vạt chễm trệ trên đỉnh cao quyền lực cai trị, hoạch định chính sách kinh tài quốc gia.
    Đất nước này, tổ quốc này, non sông này đâu phải cái chiếu giỗ để phân chia mâm bát cho vài gia đình dòng tộc.
    Chưa giai thời nào đội ngũ con quan- quan con được mệnh danh là lớp “Thái tử đảng” lại xuất hiện nhiều đến thế, chướng tai gai mắt đến thế.
    Trông những đứa con quan- quan con ấy, ngẫm lại con mình thấy như quặn ruột.
    Có mỗi đứa con gái rượu. Vừa tốt nghiệp đại học xong, hai bằng đàng hoàng. Xin cho con một chỗ nào đó không khó. Thậm chí có ông Bộ trưởng, trung ương uỷ viên đương nhiệm vì thân tình quí trọng tôi, hứa với cháu rằng thích làm gì ở đâu, Hà Nội, Sài Gòn hay Đà Nẵng, bất kể đâu nếu muốn, trong lĩnh vực bác đảm trách thì cứ nói!
    Vậy nhưng nó cảm ơn và lắc đầu “làm nhà nước kiểu ấy cháu không chơi!”.
    Điều gì khiến nó quay lưng, quyết không chui vào ngồi chung trong cái chiếu mâm nhà nước?
    Xưa nay, tôi luôn dạy và hướng con theo lối trao cho nó tự quyền, không nhồi nhét, không áp đặt.
    Nhiều đêm, nhìn nó chong đèn thức đến 2, 3 giờ sáng vẽ chùi- chùi vẽ từng miếng logo, bao bì sản phẩm, thu đếm từng 5, 10 nghìn đồng mà không cầm lòng được.
    Mấy lần bảo “Ba viết một bài nhỏ giới thiệu PR công việc con trên facebook và website. Trang của ba nhiều người đọc, con ắt thêm nhiều bạn hàng, kiếm nhiều mối hơn”. Vậy mà nó giơ tay cản ngay “không, không được, con muốn tự mình gây dựng, tự mình tìm kiếm”.
    Hôm rồi anh Hạng (điêu khắc gia Phạm Văn Hạng) có mối lớn từ một tay nước ngoài cần nhân viên đồ hoạ, điện thoại bảo “phô tô ngay mấy cái bằng và nộp đơn cho bác”. Vậy nhưng nghe xong, nó lắc đầu bảo “không được bác ơi, cũng là thiết kế đồ hoạ, nhưng yêu cầu ấy không phải chuyên môn của cháu”.
    “Thì cũng thiết kế đồ hoạ mà, cứ nhận đi!”. Tôi bảo vậy, nhưng nó cười “phải biết từ chối, cái gì mình không chắc thì không nhận. Không phải chuyên môn mình, nhận bừa họ cười cho!”.
    Giật mình thương. Và cũng cảm thấy tin quí hơn trước sự biết khước từ của nó.
    Nhìn những đứa con quan- quan con cùng lứa với con gái mình đang ưỡn ngực phưỡn bụng kia, không hiểu bố mẹ chúng, những người hiện vẫn đang ngự trên chót đỉnh quyền lực kia nghĩ gì trước bao lời chửi chê đàm tiếu đang hừng hực sục sôi trên mạng?
    Và chúng, những lớp con quan- quan con kia có bao đứa nhận thức được rằng nay mai, mỗi lúc ra đường chúng phải cúi gằm mặt xấu hổ tủi nhục khi nghe thiên hạ dè bỉu khinh khi chửi chê bố mẹ chúng bằng những cái tên X mai mỉa?
    Mấy hôm trước, tôi đã viết những dòng này: “Đường quan dựa lưng bố không chỉ hình thành nên một thế hệ quan chức X tai hại, mà còn vô tình tiếp sức cho các thế hệ X con cháu sau này tiếp tục coi sân quan như sân nhà, coi việc nước như việc của… bố chúng nó! Ấy là cái hỏng của việc nước, hỏng về dài lâu” (hết).
    —————————–
    – hầu hết “chúng TA” đều có chung tâm trạng này, nhưng được như con gái “rượu” của a. Only, chắc không phải là quá nhiều ?!

    • Trần says:

      Trường hợp Tô Linh Hương, cử nhân báo chí, con gái “rượu” Tô Huy Rứa, ‘được’ miễn nhiệm sau 2 tháng làm Chủ tịch HĐQT Vinaconex-PVC, chắc cũng ko phải là quá nhiều?!

  9. Dove says:

    “Nếu đi với Mỹ thì Việt Nam vẫn có thể chơi với Trung Quốc (nhưng bình đẳng và độc lập hơn); Việt Nam không cần phải thay đổi chế độ (nhưng phải dân chủ hóa); Việt Nam sẽ có vai trò và lợi ích lớn hơn trong ASEAN và Đông Á (với sân chơi mới TPP). Đi với Mỹ không có nghĩa là để chống Trung Quốc, mà chỉ để “tái cân bằng” một quan hệ “mất cân bằng”.”

    Không hề tin “ný nuận nề trái lày”. Lấy thí dụ, thể chế Đệ Nhị CH của ông Thiệu đấy, chơi với Mỹ hùa theo chống tay sai Tàu (chưa dám chống Tàu đâu). Mỹ xúi rãi chất da cam và ném bom B52 Hà Nội để giữ thể diện là thượng kế để kết thân với Tàu. Hàng triệu dân lành thiệt mạng. Khi Mỹ thấy chơi với Tàu có vẻ ngon rồi, thể là bóp cổ ông Thiệu cho nôn Hoàng Sa ra làm sính lễ. Chưa đủ, R. Nixon bèn chính thức gọi ông Thiệu là “Chó đẻ” (trong hồi ký của ông H. Kissinger – nhà ngoại giao No1 của Mỹ nên ko thể sai được) rồi ký hiệp định đểu với “CS Tàu nô” để họ rảnh tay cưỡng chiếm cái Đệ nhị CH dân chủ tràn trề văn minh và hạnh phúc của ông Thiệu. So với sử mất nước của An Dương Vương, thì chuyện tình Mỵ Châu – Trọng Thủy làm cho nó trở nên thi vị hơn nhiều.

    Lại còn một “ný nuận nề phải khác”, đó là “xây dựng kinh tế thị trường đầy đủ theo định hướng XHCN”. Mấy hôm rồi các GSTS nói rất hăng về “cụ thể hóa”. Dove bị lừa nên mở đài ra nghe, nói dài quá, chán quá đâm ra đoán mò: thế nào cũng phải chốt lại “do Đảng lãnh đạo”. Quả nhiên là như vậy, nghe rồi sướng quá vì mình giỏi, đâm ra quên béng đó là cái kinh tế phải gió gì. Nghĩ mãi, các hình ảnh thực tế cứ thế hiện ra, bèn tự kết luận: “kinh tế thị trường đầy đủ theo định hướng XHCN, là nền kinh tế bấp bênh bên bờ vực khủng hoảng, có năng suất cực kỳ thấp, hoạt động theo mô thức ăn như rồng cuốn, uống như rồng leo, làm như mèo rửa mặt”.

    Tóm lại: tinh hoa của lề trái thì xúi “thoát Tàu theo Mỹ” để dựa hơi hùm Mỹ chiếm thế thượng phong mà ko cần biết đến tiền lệ tày liếp: Đệ Nhị CH. Tinh hoa lề phải thì quán triệt chiêu bài “Đảng lãnh đạo” để bắt cá hai tay. Lỡ bắt hụt thì ko sao, các GSTS khắc chế ngay ra cái bánh vẽ mới để “đảng ta” ứng vạn biến. Nếu lại may phúc bò lên khỏi miệng hố khủng hoảng thì hỉ hả tự sướng: “sáng suốt”.

    Thưa các bác, hiện nay cái vận nước của mình là như vậy.

    • Mười tạ says:

      Ný nuận sao để ngẩn cao đầu với thiên hạ, chứ cái kiểu suy nghĩ xem làm osin thằng nào lương cao hơn thì đứa ở đợ cũng biết, chẳng cần “tinh hoa” quái gì.

      • Dove says:

        Đúng vậy, Mười Tạ thử viết thư hỏi các GSTS ở cái HĐ Lý luận TW xem, liệu cái “nền kinh tế thị trường đầy đủ theo định hướng XHCN” có giúp cho mấy vị thấy ai sang đều bắt quàng làm “đối tác chiến lược” có thể ngẩng cao đầu ko. Hiện nay đến với bất cứ đối tác nào mở miệng ra là thỏ thẻ “Em còn yếu kém, xin chiếu cố”.

        Dove ngáo Mác Lê, ngáo Văn Ba cho nên chê mấy thằng đàn em ở HĐLL TW, chê tuốt cả mấy ông đàn anh cố vấn của chúng nó thì biện chứng thấp lè tè – chưa đến gót của Socrate, bởi vậy ný nuận gì cũng ngọng. Tỷ dụ muốn làm ró cụ thể ra sao thì phải lên đài tranh luận (vì nghĩa gốc của biện chức là tìm chân lý trong tranh luận mà). Dove sẽ cử đệ tử Sóc đến, cô ta sẽ dõng dạc vạch ra lộ trình 4 bước: 1) Nêu ra các vấn đề phải đối mặt; 2) Khêu gợi cách giải quyết để các GSTS tự tìm lời giải; 3) Tổng quát các lời giải để chốt lại những điểm chính của ný nuận; 4) Phát biểu ný nuận.

        Dân nghe, dân hiểu và dân sẽ làm. Cứ như hiện nay, như Dove tui – trình độ dân trí ko đến nỗi thấp cũng chỉ nắm mỗi một bất biến “đảng lãnh đạo”. Đành rằng bộ lòng vẫn tuyệt đối tin tưởng TW, nhưng đám GSTS coi thường biện chứng thì ko thể quán triệt được bởi vậy cái dạ thì băn khoăn nhiều lắm.

    • chinook says:

      Chiến tranh Vietnam là một trang sử đau thuơng của dân tộc.

      Những người không thích chủ nghĩa Cộng sản đã ráng hết sức để có thể sống còn như một chánh thể.

      Cha anh và chúng tôi đã đổ máu, hy sinh với hy vọng đó. Nhưng chuyện không thành.

      Khi Trung cộng chiếm Hoàng sa, đại diện của VNCH đã yêu cầu người anh em phía bên kia cùng lên tiếng phản đối . Những người Cộng sản đã từ chối.

      Có lẽ trong lòng họ còn hả hê vì những đau thuơng bi thảm đó.

      Gần 50 năm sau, Cụ Dove cũng có thái độ vô tâm , tàn nhẫn ,bịnh hoạn như thế sao ?

  10. chinook says:

    “Bằng lòng đi em về ới quê anh…”

    Cô gái (?) thỏ thẻ.

    Kẹt lắm anh à. Em muốn lắm, nhưng năm xưa em lỡ mượn tiền của ảnh đi binh xập ám, đánh đề nên….

    Ảnh dữ lắm, lại thâm hiểm. Ngoài đám đầu gấu đàn em, ảnh còn có cả giấy nợ em viết và đám hình nhậy cảm ảnh chụp em .

    Nếu có thuơng, xin anh giúp đỡ, em cố gắng làm anh vui nhưng bắt em bỏ không chiều ảnh , về hẳn ới anh, em chắc không nổi….

    • Aubergine says:

      Cô em này, nói theo kiểu mấy bà Bắc Kỳ ngày xưa, đáng được mang đi gọt đầu trôi sông. Đã cờ bạc lại còn chụp hình nhạy cảm, rồi bây giờ cái mồm soen soét xin được tiếp tục ngủ với thằng kia.

      Ông anh Chinook (và mấy ông bà bạn ở Hang Cua) liệu dùng lời hơn lẽ thiệt khuyên nhủ cô em bỏ thằng chết tiệt di. Bây giờ gặp được người tử tế thì đừng bỏ lỡ cơ hội. 🙂

    • Hoàng cương says:

      ..mỗi lần lãnh đạo TQ qua thăm – dàn lãnh đạo VN ôm cứng ngắc …thấy phát ớn . Nhiều khi mình nghĩ Tq nó cũng khinh chứ chẳng chơi …quân giả tạo ,quân hèn .

  11. […] Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả Nguyễn Quang Dy – Nguồn: Hiệu Minh Blog […]

  12. Xôi Thịt says:

    Việt Nam đúng là cường quốc về IT, ý lão là khả năng dùng Internet làm “vũ khí” của dân ta quả là “vô địch”. 😠

    Những ai chứng kiến khi Bill Gates đưa ảnh cột điện của Việt Nam lên Facebook rồi người Việt xúm vào chửi anh Bill (cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt) hay Happy Pola (siêu mỹ nhân Thái, các cụ tự tìm ảnh) bị người Việt chửi bới (toàn tiếng Việt mới khiếp)trên Facebook ra sao hẳn khó mà thấy vui.

    Hôm qua mục về Tập Cận Bình trên Wikipedia phần tiếng Việt bị sửa và thêm vào rất nhiều thông tin tục tĩu, thô bỉ (bây giờ thông tin cũ đã được phục hồi, các cụ không cần kiểm tra xem nó tục như thế nào 😀 ) . Dân tình chia sẻ ầm ĩ, không giấu được vẻ hả hê và … tự hào (???)

    Giả sử bọn CAM của tq trả thù, sửa mục về bác tổng nhà mình bằng lời lẽ tương tự, khéo bọn nó lại “mắc bẫy” cư dân mạng Việt Nam. Cả bọn lại tha hồ ôm bụng cười hô hố 😀

  13. Xôi Thịt says:

    Lần trước anh Tư gặp Tập, 2 bên đã thống nhất là “không làm phức tạp hơn tình hình biển Đông” rồi. bọn lìu tìu có phá ta mách Tập. Mấy hôm nay đại tướng bộ trưởng quốc phòng của mình còn nói “tq bảo sẽ không xâm lược láng giềng” đồng thời bày tỏ hy vọng “tq sẽ giữ lời”. Vậy còn lo gì nữa 😀

    Lão có ý kiến ta giải tán quân đội, giữ lại 2 sư đoàn đủ đối phó với Lào và CPC, một sư đoàn đối phó VT (Việt Tân, không phải lão VT Hang Cua). Đám còn lại cho về quê sản xuất, chứ có giữ nuôi cũng chỉ để lấy 💩 bón rau. 😀

    • VT says:

      Phản đối XT ,không phải vì chữ VT mà vì ý giải tán quân đội …
      Ngần ấy thanh niên về quê ,họ không tham gia sản xuất ( vì lâu giàu lắm ) mà bổ xung vào đội quân ghi đề ,cờ bạc ,trộm chó…thì rau cũng không thể có mà ăn
      Chưa kể hàng năm mà không túm được vài chục em đi khám sức khoẻ thì anh em Phường đội, Xã đội ,Huyện đội rất tâm tư vì mất một khoản thu nhập đáng kể,hơn 400 ông Tướng đã được phong không có lính mua thuốc ,mua rượu ,chia bài thì cũng buồn lắm ..
      Cứ để nguyên như cũ có khi lại nhiều rau sạch để ăn
      http://dantri.com.vn/xa-hoi/bo-doi-ban-rau-nguoi-dan-nhon-nhip-mua-1391557037.htm?mobile=true

  14. huu quan says:

    Chắc chả tin được anh nào trong cả 2 anh đâu. Anh nào ngon đem biển Đông làm quà thách cưới cho em thì em… UK. Thế thui.

  15. Hoàng cương says:

    Buồn tình ..tem

%d bloggers like this: