PV Nhân: Chuyện lá cờ 13 ngôi sao

Cờ 13 ngôi sao bên trái. Biểu tượng nội chiến On April 12, 1861, the Civil War begins with the Confederates firing on Fort Sumter, S.C..

Cờ 13 ngôi sao bên trái. Biểu tượng nội chiến. On April 12, 1861, the Civil War begins with the Confederates firing on Fort Sumter, S.C..

Bài viết của tác giả Phùng Văn Nhân gửi từ Hoa Kỳ.

Ngày nay, chính quyền Mỹ sở hữu kho vũ khí hàng đầu thế giới. Thừa khả năng  hủy diệt toàn nhân loại. Không những chính quyền mà 320 triệu dân Mỹ đang có trong tay ước lượng 300 triệu vũ khí các loại, chưa kể súng bán lậu trên thị trường. Súng để tự vệ nhưng súng cũng gieo biết bao tai họa bi thảm trong đời sống Mỹ.

Truyền thống cho phép cá nhân được quyền sử dụng súng được ghi rõ trong Tu Chính Án số 2 ( The second Amendment) ban hành năm 1791. Thời gian sau Hiệp Hội Súng Quốc Gia NRA ( National Rifle Association) được thành lập, số hội viên tăng nhanh và kỹ nghệ chế tạo súng ngày càng thu lợi nhuận lớn….Súng tràn lan khắp nước Mỹ. Hollywood khai thác triệt để hình ảnh cowboy, biến họ trở thành những kẻ ngang tàng hào hiệp. Tiểu Bang Texas được mênh danh thiên đường súng ( Gun Paradise). Súng là bản sắc, là văn hoá Mỹ ( America as a gun culture). Hội súng có đến khoảng 5 triệu hội viên…

Lợi tức lớn cộng hàng triệu hội viên biến NRA trở thành thế lực chính trị ảnh hưởng trực tiếp đến các cuộc bầu cử ở Mỹ. Ngay cả bầu cử tổng thống…Trong các cuộc bầu cử TT 2000, 2004. Al Gore cũng như John Kerry thất bại một phần bị NRA tẩy chay do đòi kiểm soát súng…Năm 2008, NRA lại thất bại vì Obama đắc cử TT. Obama hạn chế súng,  La Pierre chủ tịch NRA lên án Obama là kẻ phá hủy tu chánh án số 2.

Thời gian gần đây, những vụ cảnh sát bắn chết người da đen bùng nổ. Khởi đầu từ tháng 11/2014 tại thị trấn Ferguson khi cảnh sát da trắng Wilson bắn chết thiếu niên da đen Brown. Brown không có súng…Biểu tình bạo loạn bùng nổ. Nỗi hận càng tăng khi Bồi thẩm đoàn xử Wilson vô tội. Từ đó liên tiếp xẩy ra nhiều vụ người da đen bị cảnh sát da trắng bắn… Từ St. Louis, NY, Oakland, Baltimore.

Ngược lại cũng đã xẩy ra vụ người da đen bắn chết hai cảnh sát viên. Nhiều người phẫn nộ cho rằng cảnh sát bạo lực, nhưng khó có thể kết luận có kỳ thị chủng tộc. Dẫu sao, cảnh sát vẫn là lực lượng hữu hiệu bảo vệ an ninh nhưng họ luôn đối mặt với những hiểm nguy. Đã từng xẩy ra nhiều vụ cảnh sát bị bắn và hầu hết thủ phạm lại là người da mầu!! Người ta chỉ có thể kết luận:  Cảnh sát được đào tạo nhậy cảm với vũ khí, nhưng lại không được đào tạo để xoá đi ấn tượng vô thức về thành kiến và chủng tộc.

Tổng thống, quốc hội nhiều phen lên tiếng đòi kiểm soát vũ khí. Bộ trưởng tư pháp Eric Holder, một người da đen tích cực lên án nạn kỳ thị tuyên bố từ chức vì lý do cá nhân ( personal reasons)…Biện pháp đưa ra chỉ là: hạn chế vũ khí tấn công của cảnh sát đồng thời trang bị camera ngăn ngừa bạo lực.

Trải qua thời gian êm ả. Buổi trưa ngày thứ tư 17/6/2015…Tất cả các đài truyền hình tin tức đồng loạt loan tin một vụ thảm sát kinh hoàng xẩy ra trong một ngôi nhà thờ của người da đen tại thành phố Charleston, tiểu bang South Carolina. Có 9 người da đen bị sát hại trong đó có Mục Sư Clementa Pinckney. Vị mục sư 41 tuổi quản nhiệm nhà thờ, đồng thời đang là Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang S. Carolina ( State Senator).

Ngay hôm sau, thanh niên da trắng tóc vàng 21 tuổi Dylann Roof bị bắt. Roof xác nhận mình là thủ phạm. Y khai đã dấu vũ khí vào nhà thờ dự buổi học Thánh Kinh cùng 9 người khác. Sau cùng, y đã ra tay hạ sát vì họ là những người da đen…

Cha mẹ Roof ly dị, sống cô đơn lạnh lùng…Roof từng phạm tội liên quan đến ma túy. Roof tôn xưng chủ nghĩa White Supremacist, thượng tôn da trắng, kỳ thị da đen. Những bức hình trên Facebook của y có rất nhiều Confederate Flag, là cờ của Liên Minh miền nam do Jefferson Davis lãnh đạo  trong cuộc nội chiến 1861-1865. Lá cờ mầu đỏ, hai gạch chéo mầu xanh và 13 ngôi sao trắng. Liên Minh chủ trương duy trì chế độ nô lệ ngược lại với miền bắc do TT Abraham Lincoln lãnh đạo chủ trương giải phóng nô lệ. S. Carolina là tiểu bang đầu tiên trong 13 tiểu bang tuyên bố ly khai…

Cuộc chiến chấm dứt nhưng cờ Liên Minh vẫn tung bay trong toà nhà quốc hội của nhiều tiểu bang miền nam và nhiều nơi khác…Người dân, nhất là người da đen phẫn nộ cho đây là lá cờ biểu tượng kỳ thị, dấu tích ô nhục cần loại bỏ. Nhiều cuộc biểu tình bùng nổ đòi hạ lá cờ. Take It Down….Người biểu tình ngang nhiên gạch chéo trên lá cờ và những biểu tượng được coi là di sản của cuộc nội chiến như phù hiệu, bảng số xe, đồ lưu niệm…Các đại công ty như Walmart, Sears, Amazon…tuyên bố hưởng ứng…

Các chính trị gia vào cuộc. Thống Đốc S. Carolina, bà Nikki Haley kêu gọi quốc hội tiểu bang loại bỏ cờ Liên Minh treo trong khuôn viên. Thống Đốc TB Alabama Bentley cũng ra lệnh hạ cờ. Taị TB Kentucky, Thượng Nghị Sĩ Liên Bang McConnell yêu cầu dời tượng Jefferson Davis, Tổng Thống LM miền nam đặt ngay cạnh tượng TT Abraham Lincoln…Cả hai đều chào đời tại Kentucky…Sau cùng, TT Obama vào cuộc. Ông tuyên bố nên để lá cờ LM trong viện bảo tàng…và hơn thế nữa, hãy kiểm soát việc sử dụng vũ khí chặt chẽ hơn…

Những nạn nhân của tội ác kỳ thị, cho dù tiếc thương tưởng niệm và hàng ngàn bó hoa đặt quanh nhà thờ, nơi xẩy ra vụ thảm sát…Họ sẽ chẳng bao giờ hồi sinh. Người Mỹ vẫn phải đối mặt với những thách thức lớn hậu quả vô lường. Một dân tộc văn minh không bao giờ đồng hành với tội ác…Bởi tội ác thù hận xét về mặt đạo đức cũng như xã hội không thể khoan dung. Con người sẽ phải trả giá đắt nếu thờ ơ vô cảm, chia rẽ và hận thù…

Tác giả: Phùng Văn Nhân. 6/2015

* Ngày thứ sáu 26/6/2015. TT Obama và phu nhân, PhóTT Biden cùng với Mrs. Hillary Clinton đến Charleston dụ tang lễ Mục Sư Pinckney và các nạn nhân khác.

Đọc thêm

Advertisements

165 Responses to PV Nhân: Chuyện lá cờ 13 ngôi sao

  1. Vĩnh An says:

    Đọc mấy cái cmt của cụ Dove và Tấn về du lịch thấy khá lý thú. VA đã đi Miền Trung mấy lần, thấy đẹp có hoang dã có, xô bồ có và cả thời tiết khá khắc nghiệt. Có 1 thứ du lịch mà dường như VN bỏ quên, đấy là du lịch vào ký ức chiến tranh.
    Có 1 sự thật là thế giới biết đến VN nhờ … chiến tranh, với Pháp, với Mỹ và cả với TQ. Nhiều du khách đến VN một phần cũng là để tìm đến ký ức đó, đã có Địa đạo Củ Chi, Quảng Bình, Côn Đảo, thành cổ QT …, di tích bom B52 ở Khâm Thiên thì không còn. Nhưng những cái đó chưa phải là tất cả.
    Có 1 thứ gọi là du lịch mạo hiểm, rất tiềm năng. Đấy là đem những thứ vũ khí cũ, đã lạc hậu thời chiến tranh ra cho du khách thử cảm giác mạnh. Có thể qui hoạch 1 vùng ở Bình Thuận chẳng hạn, vừa để làm phim trường cho các bộ phim về CT, vừa để du khách tham quan thử nghiệm cảm giác mạnh, trải nghiệm sự khủng khiếp của CT.
    Cưỡi trực thăng bắn súng máy giá 10 000 Obama, bắn đại bác giá 2000 ob, bắn B40 giá 1000 ob, dò mìn, ngồi lên bom nổ chậm, cưỡi xe tăng giá … chắc là có lãi 😀
    Khu vực này còn có thể tổ chức tập trận bắn đạn thật có bán vé cho du khách xem
    Ngoài ra có thể làm tương tự trên biển các tua mạo hiểm đánh cá xa bờ đối diện với tàu lạ, tua cưỡi tàu CS biển xua đuổi giàn khoan của TQ … Bác Dove, với kiến thức về hải dương học chắc còn nhiều ý hay hơn 🙂
    VN trong tương lai còn “cọ sát” với TQ khá nhiều, các ngành KD khác có thể bị ảnh hưởng nhưng du lịch cảm giác mạnh nhất định sẽ phát tài. Nên tận dụng mọi cơ hội có thể để kinh doanh.

    • TranVan says:

      Tôi không tin rằng sẽ có nhiều du khách dám mạo hiểm tham gia :
      – cảnh giật nổ mìn hay quăng lựu đạn , (làm sao cho gần gần giống phim ảnh và sự thật , máu me tùm lum ?).
      – tổ chức đi thăm lại trại học tập, đI vào sâu trong rừng . (Du lịch dã ngoại như thât !).

      Disney Land 100% Vn ? 🙂

      • Vĩnh An says:

        Chào bác TranVan, trại học tập chắc không dám đâu, nhưng cũng là ý hay. Không nước nào có 1 lich sử CT khủng như VN, không thể chối bỏ điều nó, kiểu như treo khẩu hiệu “HN, thành phố vì hòa bình”.
        Lẽ ra nên đối diện với sự thật là VN đã và sẽ còn phải đối mặt với nguy cơ CT dài dài, không nên tự ru ngủ dân chúng bằng những lời lẽ yêu chuộng hòa bình giả tạo.
        VN đã tồn tại và lớn lên nhờ … CT, có người sẽ phản đối nhưng đấy là sự thật. Các chính trị gia nên tận dụng các khoảng hòa bình ngắn ngủi để phát triển đất nước hơn là lo vơ vét cho cá nhân.
        Kể cả bên miệng hố CT cũng đừng nên quên … kiếm tiền 😀 Ixrael là 1 ví dụ.

  2. CD@3n says:

    – bac PVNhan oi, ở Mỹ, có bán loại “súng tự sướng” hông bác, nếu bán, có rẻ như mua “lá cải” hông bác (?) :

    “Tờ Sputnik của Nga ngày 1/7 đã đăng tải bài viết cho biết, những chiếc tàu ngầm Varsavyanka và tàu chiến Việt Nam mua của Moscow sẽ được trang bị “loại vũ khí thay đổi hoàn toàn cán cân quân sự thế giới”. ( ghi chú ; Varsavyanka còn được NaTo gọi là tầu ngầm Kilo).

    (nguổn : http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Viet-Nam-so-huu-loai-vu-khi-thay-doi-hoan-toan-can-can-quan-su-the-gioi-post15972).
    —————————————-
    – M trưa nay đi ăn cơm bụi với canh “tầu bay nhớt” đây, có bác nào đi với M hông ? …!

    • Vĩnh An says:

      Tên lửa Club giấu trong container 40 feet gồm 4 quả, rada và trạm đ/k đặt trong các cont riêng. 1 rada đk được nhiều tên lửa cùng lúc tới nhiều mục tiêu khác nhau. Nghe nói ý tưởng chế tạo từ VN 🙂
      Loại này rất thích hợp với địa hình quá dài và mỏng cùng với chiến thuật tác chiến của VN.
      Không hề tự sướng đâu CD, chỉ còn phụ thuộc vào “Bộ tổng tư lệnh”, lúc lâm trận lại ì ra đấy thì vũ khí trời cũng thua 😦

  3. TamHmong says:

    Trường Đại học Hoa Sen vừa tổ chức Lễ Tốt nghiệp lần thứ 1 năm 2015 cho 535 sinh viên tốt nghiệp Đại học, Cao đẳng và Kỹ thuật viên (KTV). Trong số các tân khoa tốt nghiệp đợt này, có 30 tân khoa là Thủ khoa và Á khoa. Tại Lễ Tốt nghiệp, bà Bùi Trân Phượng, Hiệu trưởng nhà trường đã có thông điệp quan trọng gửi đến các tân khoa (trích). Các tân khoa Đại học Hoa Sen thân mến!
    Một năm trước, Trung Quốc đã đưa một giàn khoan khổng lồ vào vùng biển thuộc địa phận Việt Nam và đe dọa sẽ quay trở lại. Nay Trung Quốc đang củng cố vị trí trên những rạn san hô tại Biển Đông mà họ có được bằng việc đánh chiếm của Việt Nam. Trung Quốc thậm chí bây giờ đã mang thiết bị quân sự đặt ở các cấu trúc xây dựng trên các rạn san hô. Những hoạt động này của Trung Quốc làm xáo trộn giao thông hàng hải bình thường và hoạt động đánh bắt cá của ngư dân. Đồng thời chúng cũng rõ ràng đưa Việt Nam vào tình trạng nguy hiểm. Tôi không lặp lại những điều mà mọi người đã đọc trên các phương tiện truyền thông… Tôi thiết tha mong các anh chị với tư cách công dân Việt Nam phải suy tư, phải có quan điểm cá nhân về tình hình này, theo dõi những diễn biến tiếp theo và có hành động phù hợp. Cho dù sau này các anh chị có chọn cho mình một công việc hay sự nghiệp tương lai gì đi nữa, các anh chị sẽ luôn nghĩ đến đồng bào ruột thịt và vận mệnh của đất nước. Các anh chị sẽ luôn thành tâm làm điều gì đó cho quê hương.
    Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩn thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam. Hãy luôn thể hiện mình là một người Việt Nam có học, sống tử tế, làm việc đàng hoàng và cư xử nhân ái.
    Thay mặt đội ngũ sư phạm nhà trường, tôi xin vinh danh sự thành công của các anh chị và chúc các anh chị mọi điều tốt đẹp nhất trên đường đời.

    • Trần says:

      Được biết: Vấn đề ở ĐH Hoa Sen cho đến tận tháng 8-2014 phức tạp hơn khi nhiều giảng viên và lãnh đạo của Hoa Sen bày tỏ sự lo lắng “nguy cơ đại học Hoa Sen bị chiếm đoạt”. Ý của họ là nguy cơ nhóm cổ đông chiếm khoảng 30% đến 40% cổ phần của nhà trường theo đánh giá của phía này là “muốn khuynh đảo nhà trường, thay đổi hội đồng quản trị và ban giám hiệu” với mục đích biến Hoa Sen thành một công cụ kinh doanh, đi xa rời mục đích không vì lợi nhuận của nhà trường.

      Trước đây lúc bàn về khả năng bán đấu giá rộng rãi cổ phần của Hoa Sen ra bên ngoài, bà Bùi Trân Phượng, hiệu trưởng Hoa Sen có phát biểu: “Nếu bất kỳ ai có tiền cũng mua được Hoa Sen thì làm sao giữ được đường lối giáo dục của nhà trường”.

      Vì vậy, thông điệp của bà HT ĐH HS như bác THM đã dẫn là đáng trân trọng.

    • Dove says:

      Trình độ về TQ và biển đảo như bà Bùi Trân Phượng mà làm đến hiệu trưởng thì “GD lấy thu bù chi” đỉnh cao của VN coi như đã chột hẳn rồi.

      Mời TamHmong về làm Chủ nhiêm khoa công nghệ gọt lịch sử thì may ra chiêu dụ được thêm một sinh viên cá biệt nữa. Đó chính là Dove.

      • bapngo says:

        Hình như ý bác Dove nhiều người chưa rõ, tôi cũng chưa rõ, nhưng máng máng thấy có ẩn ý khác qua cụm từ “gọt lịch sử ” hi hi. Tôi chưa bấm nút nào nếu chưa rõ ý tứ. Gọt lịch sử là sao?
        Bác chê trình của của hiệu trưởng ĐH Hoa Sen, vậy bà ta nói bậy chỗ nào ? Bác có thểnói cụ thể cho còm sỹ như tôi được học hỏi thêm ! XIn cám ơn

        • Dove says:

          Đọc câu này:

          “Nay Trung Quốc đang củng cố vị trí trên những rạn san hô tại Biển Đông mà họ có được bằng việc đánh chiếm của Việt Nam. Trung Quốc thậm chí bây giờ đã mang thiết bị quân sự đặt ở các cấu trúc xây dựng trên các rạn san hô.”

          Dove thấy nghi lắm vì cả thế giới có ai nói rằng mấy cái rạn san hô đó là của VN đâu mà chỉ nói đến hiện trạng Biển Đông thôi. Bọn Phi còn kiện đó là của nó. Cho nên cải tạo rạn đó là việc của các nhà chính trị và blogger, Dove ko khuyên các nhà giáo nhảy vào nói lung tung kích động dân tộc cực đoan.

          Lại còn thế này nữa: “Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩn thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam.” – có trời mà hiểu được chạy xe với đề phòng phụ gia thực phẩm độc hại của TQ thì liên quan với nhau thế nào cơ chứ. Hẳn là bà Phượng lên cơn tâm thần.

          Còn lại vấn đề gọt lịch sử. Đơn giản là lịch sử với đầy đủ dữ kiện thì mù mờ lắm khó có thể làm cho tách bạch đúng hay sai, tốt hay xấu. Trong đa phần trường hợp, những người trong cuộc chỉ có thể chọn phương án ít sai hơn hoặc ít dở hơn. Tỷ dụ vào năm 1946, nếu lờ đi những bức thư của Văn Ba gửi H. Truman và sự kiện thảm sát phố Hàng Bún thì dễ dàng nói Văn Ba hiếu chiến v.v..thực ra cụ chỉ chọn phương án kháng chiến vì theo cụ nó ít dở hơn là đầu hàng.

          TamHmong rất giỏi trong việc giả vờ quên một vài chi tiết để chuỗi sự kiện hội tụ về kết quả đẹp đúng như bác ấy mong đợi. Do liên tưởng đến việc gọt củ thủy tiên vào dịp tết, nên Dove đã thán phục gọi đó là gọt lịch sử.

          Đơn giản chỉ là như vậy! Chả chê bai thù hận gì. Vấn đề chỉ là củ thủy tiên bị gọt thì vẫn nở ra hoa thủy tiên. Còn lịch sử bị gọt thì nở ra cái gì Dove hỏng có biết.

        • HỒ THƠM1 says:

          Này lão Đốp! Có lẽ lão cũng rành về hải dương học và đo đạc khỉ gì đó về biển đảo nhưng cũng có lẽ lão dùng nó để lòe mấy em chân dài thì được, chứ lão đem dùng cái kiến thức đó vào tình hình Biển Đông trong lúc này thật không đúng với một người Việt Nam có lòng với đất nước, lại càng không xứng tầm để phê bình bà Hiệu trưởng ĐH Hoa Sen (Tui không nói chuyện đúng sai lịch sử đại loại như đảo này của ta, đảo kia của nó…Nói chuyện đó lúc này để lòe kiến thức đúng là tỉnh táo nhưng… hơi đần 🙄 chỉ người có quốc tịch Cam Pu chia mới nói thế!)
          Trình độ về TQ và biển đảo như bà Bùi Trân Phượng có thể không bằng lão Đốp nhưng được cái bà dùng đúng chỗ, đúng đối tượng, có lợi cho đất nước là quý rồi.

          Lão Đốp bớt bớt cái mồm đi! Đừng nói nhảm nữa!

        • Hiệu Minh says:

          Có những sự thực không cần nói ra, nhất là nói ra không đúng lúc. Có ba cái dốt (1) Không biết những gì cần biết; (2) Không biết rõ những điều đã biết; và (3) Biết quá rõ những điều không cần biết.

          Tôi thấy lão Dove cần tự điều chỉnh trong các còm, vô duyên với cả phụ nữ.

        • Dove says:

          Ko thể lấy cớ là phụ nữ để bào chữa cho cái lố của hiệu trưởng.

          Bà Phượng nói về biển đảo và phụ gia độc hại ko khác gì một còm sĩ hạng bét, Dove nghe mà thương cho các cháu lỡ phải bỏ tiền ra học một bà hiệu trưởng như vậy. Có thể Dove ko ga lăng, nhưng khi bàn về GD thế hệ trẻ thì ko thể khoan nhượng.

        • Vĩnh An says:

          VA xin góp ý, có 3 cái lố:
          1/ Thổi phồng quá mức cái hy vọng.
          2/ Bi kịch quá mức không đúng lúc, cái không đáng.
          3/ Trông gà hóa cuốc 🙂

        • Dove says:

          @ Hồ Thơm:

          Ông B. Clinton là TT Hoa Kỳ, ông có tư liệu khả tín hơn lão Hồ Thơm, khi thăm NPT và TTS ở HN, đều căn dặn rằng mâu thuẫn biển đảo chỉ có thể giải quyết bằng đối thoại trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế.

          Cách dạy học trò của bà Phượng và cách ủng hộ bà ta của Hồ Thơm chỉ làm hại cho đối thoại. Dove giữ cho mình quyền được sửa lại lời khuyên của lão và trân trọng gửi lại:

          “Lão Hồ Thơm bớt bớt cái mồm đi! Đừng nói nhảm nữa!”

        • Hiệu Minh says:

          Gửi lão Dove.

          Bà hiệu trưởng dạy các cháu thế là ổn. Ko nên vạch áo cho người xem lưng. Còn chuyện vô duyên với phụ nữ thì trong entry này anh mắng một cô khác không ổn chút nào. Tôi sợ anh nói thế (dù vô tình), lần sau mới khách bố ai dám đến nhà. Chân thành đó.

        • Mười tạ says:

          Mta vừa đặt mua từ Hà nội một ít trà mạn tuyệt hảo (mà Mta từng đc thưởng thức), xin pha trà hầu các cụ. Rồi ko có ý kiến gì cả, mong các cụ bớt nóng nẩy.

      • Hoàng cương says:

        Tôi có nhớ một Entri của còm sĩ “Mai Trâm” viết về nước Nga ,lúc đó Dove phản biện dữ dội ,tôi điện hỏi – Dove nói rằng , khi đã công khai quan điểm ra công chúng thì không cần phải nhân nhượng chỉ vì giới tính ,tuổi tác . Đó là quan điểm học thuật hiện đại “có ăn có chịu ”
        Còn khi là bạn khách viếng thăm …đó là nhẽ khác 🙂

      • TM says:

        Đoạn diễn văn sau đây của bà hiệu trưởng trường Hoa Sen:

        “Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩn thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam. Hãy luôn thể hiện mình là một người Việt Nam có học, sống tử tế, làm việc đàng hoàng và cư xử nhân ái.”

        đã được bác Dove ưu ái phê bình như sau:

        “Lại còn thế này nữa: ‘Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩn thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam.’ – có trời mà hiểu được chạy xe với đề phòng phụ gia thực phẩm độc hại của TQ thì liên quan với nhau thế nào cơ chứ. Hẳn là bà Phượng lên cơn tâm thần.”

        Thật ra, đây là lời ghi chép lại trên giấy (ngôn ngữ viết) bài nói chuyện của bà (ngôn ngữ nói). Khi nghe giọng nói chuyện và cách cắt đoạn ta có thể thấy rõ ý được diễn đạt hơn.

        Có thể trong bài này bà muốn nêu lên “2 đề phòng” và “4 nên làm”:

        2 đề phòng:

        – xe cộ
        – thực phẩm độc hại

        4 nên làm:

        – thể hiện là người có học
        – sống tử tế
        – làm việc đàng hoàng
        – cư xử nhân ái.

        Tôi thấy không có gì chứng tỏ bà là người tâm thần. Nếu bài báo ghi chép lại bài diễn văn cắt câu theo kiểu dàn bài như trên thì ok.

        Hãy nhớ đến cách cắt câu trào phúng đã từng được đưa lên mạng: “Gia đình có hai con vợ, chồng hạnh phúc!”

        Sinh viên tốt nghiệp đã tốn bao nhiêu công của của cha mẹ và bản thân, trước hết cần bảo vệ sức khỏe và tính mệnh của mình để còn phục vụ xã hội. Và khi dấ thân phục vụ xã hội thì nhớ thực hiện “4 nên làm” như bà nêu ra.

  4. TranVan says:

    tuoitre.vn (online) :
    Ngày 1-7, thông tin từ Ban bảo vệ và chăm sóc sức khỏe trung ương cho hay đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, đã đi Pháp trị bệnh cách đây một tuần.

    Tối 30-6, ông Thanh đã được phẫu thuật, có thể là một khối u phổi.

    Theo nguồn tin của Tuổi Trẻ, ông Thanh từng bị chấn thương vùng ngực từ thời chiến tranh, lâu dần chấn thương đó khiến một bộ phận phổi bị xơ.

    Khoảng hai tháng trước, ông Thanh bắt đầu bị ho nặng, sinh thiết chưa phát hiện ung thư nhưng các dấu hiệu xơ hóa vùng phổi cộng với ho nặng là những dấu hiệu đáng ngại của căn bệnh này.

    _____________
    Tin cho rằng Đại tướng bị ám sát tại Paris hoàn toàn là tin vịt.
    Vì 3 lý do :
    – Báo chí Pháp đã không đăng tin về vụ “ám sát”
    – Nơi cho rằng “ám sát” đã xẩy ra hoàn toàn sai (quận 5 chứ không phải quận 13)
    – Nhà hàng Đắc Phúc , nơi bài báo đưa tin vịt cho rằng một số người Việt đến đó ăn chắc đã biết rõ sự việc, đã đổi tên từ lâu.

    • Mười tạ says:

      Báo chí họ cau viu thôi mà, nhưng cũng do báo chí CM ta cứ giấu giấu diếm diếm nên tạo điều kiện cho bạn tung hoả mù.

      Đề nghị cụ TranVan-phân xã HangCua tại Pháp-nhanh chóng vào cuộc đưa tin cho bà con được rõ, ko được làm báo kiểu ngồi phòng lạnh đọc Facebook 🙂

    • HỒ THƠM1 says:

      @cụ TranVan!
      Không cần với 3 lý do trên, tui nghĩ với người điềm tĩnh và cơ trí, có “suy nghĩ lớn” ai cũng biết chỉ là tin vịt cho vui thôi, chả cần phải lọ mọ đi phân tích.

      “Ám sát” đại tướng mặc váy của ta để làm gì? Giải quyết cho việc gì? Có thay đổi được gì không? Đại tướng mất đi thì chỉ vợ con cụ ấy mất đi người chồng người cha, còn chẳng ai mất hay được cái khỉ gì cả.
      Cụ Thanh biến thì có cụ Vịnh, cụ Tỵ cụ Ti cụ Tỷ đút đít vào ngay trong khoảnh khắc, “ta” vẫn ổn định hơn bao giờ hết, lại nữa, cụ tướng này ngoan ngoãn, xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ, việc gì mà ai ám sát? Súng đạn cũng phải mua đắt chứ ai cho không đâu?

      Đúng là tin vịt nhưng nhạt phèo, chả thư giãn được tẹo nào! 🙄

      • PV-Nhân says:

        Tên Thanh thường thiếu may mắn, như Chí Thanh, Bá Thanh…đề nghị còm sĩ nên tránh tên này…

    • Trần says:

      Ôi thế này thì Hà Nội tôi ( đang bị “vu” cho là chửi bậy nhất thế giới :P) gay rồi. Một đương quyền sắp thôi, một ứng viên nặng ký lâm bệnh trọng. Nao nao, ngõ nhỏ phố nhỏ nhà tôi ở đó!

    • Dove says:

      Theo BBC cụ Thanh vô viên phẫu thuật có thể là ung thư phổi. Tiên lượng được cho là tốt. Link:

      http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/07/150702_phungquangthanh_health

  5. nguoiquaduong says:

    @PV Nhân: Lập luận: “Nếu đã có ý định muốn cho cái mà nay không có. Nhưng nếu sau này có được vẫn phải thi hành lời hứa” rõ ràng là phi lý. Nó giống cái kiểu “Đem cho người khác những gì mình không sở hữu”. Lập luận đó không đánh lừa được ai. Có lẽ vì vậy mà Trung cộng rất sợ nếu VN đưa vụ việc ra Tòa án QT. Trong công pháp quốc tế, một quốc gia khi thỏa thuận với một quốc gia khác về việc mua bán, trao đổi hoặc chuyển nhượng tài sản công thì luôn phải thể hiện trên giấy trắng mực đen với nhiều điều khoản đi kèm có nội dung phù hợp với điều kiện thực tế hiện tại của quốc gia đó (mà bức Công hàm 1958 lại có những điều khoản không phù hợp với điều kiện thực tế của VNDCCH khi ấy). Thử hỏi, nếu ai đó bán cái mà họ không có, anh có chịu bỏ tiền ra mua? Do đó, có thể nói, mọi chiến phí mà Trung cộng viện trợ cho VNDCCH trước 1975 đều có một mục đích duy nhất là biến miền bắc VN thành bức tường bảo vệ cho Trung cộng giống như đã làm với Bắc Hàn, kể cả việc hậu thuẫn cho bắc VN xua quân vượt vĩ tuyến 17 ở VN cũng như quân Bắc Hàn vượt vĩ tuyến 38 ở bán đảo Triều Tiên để thực hiện cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Vậy thôi!

    • PV-Nhân says:

      * Bác xem lại, tôi viết như vậy và ghi thêm: đó là lập luận của TQ..(.không phải của PV-Nhân).

  6. TamHmong says:

    Chào bác PV Nhân và các bác HC. Trước hết cám ơn bác PVN về một entry rất công phu và bổ ích đối với tôi. Ít nhất là giúp tôi hiểu thêm những điều cốt lõi của tinh thần Mỹ.
    “Người Mỹ vẫn phải đối mặt với những thách thức lớn hậu quả vô lường. Một dân tộc văn minh không bao giờ đồng hành với tội ác…Bởi tội ác thù hận xét về mặt đạo đức cũng như xã hội không thể khoan dung. Con người sẽ phải trả giá đắt nếu thờ ơ vô cảm, chia rẽ và hận thù…” (hết trích)
    Tôi hoàn toàn tán thành kết luận này của bác nhưng theo thiển ý của tôi thì nước Mỹ sẽ còn lâu lắm mới “giã từ vũ khí” mà cũng có thể là không bao giờ.
    Việc sở hữu và sử dụng vũ khí đối với người Mỹ không chỉ là phương tiện để mỗi cá nhân có thể sử dụng để bảo vệ tính mạng, tài sản và phẩm giá của mình và người thân như bác viết “Súng tràn lan khắp nước Mỹ. Hollywood khai thác triệt để hình ảnh cowboy, biến họ trở thành những kẻ ngang tàng hào hiệp. Tiểu Bang Texas được mênh danh thiên đường súng ( Gun Paradise). Súng là bản sắc, là văn hoá Mỹ ( America as a gun culture)”.
    Theo tôi nghĩ câu America as a gun culture có lẽ có nguồn gốc rất sâu xa từ truyền thống mã thượng của các dân tộc Châu Âu. Truyền thống mà chúng ta đã say mê thưởng lãm trong các phim dựa theo tác phẩm của Walter Scott.
    Truyền thống này đã được mang sang Châu Mỹ và phát triển rực rỡ trong giới bình dân. Súng ở Mỹ đã từng là một phần của văn hóa thách đấu và thi đấu sinh tử công bằng, bình đẳng và dân chủ.
    Ai cũng có thể bị thách đấu và tham gia thách đấu kể cả phụ nữ và cả người da màu. Súng đã là phương tiện để cuộc đấu sinh tử trở nên công bằng, bình đẳng và dân chủ hơn.
    Tôi không thể không tự mỉm cười khi hình dung cuộc đấu giả tưởng giữa Hiệp sỹ của dân oan Ngà Voi với GS môn giả kim thuật Dove. Chắc là khẩu Smith & Wesson 45 trong tay Ngà Voi bắt GS Dove phải thừa nhận là môn giả kim hoàn toàn vô nghĩa.
    Truyền thống mã thượng của một dân tộc là một tài sản vô giá. Không nhiều dân tộc trên thế giới có truyền thống này và chỉ dân tộc nào có truyền thống này mới xứng đáng lãnh đạo thế giới.
    Khi tôi nói điều này với mấy ông bạn Nga gốc Do Thái như vậy họ thừa nhận ngay. Họ nói rằng người do Thái không có tham vọng và không đủ khả năng làm điều này. Họ chỉ tìm cách lũng đoạn và điều khiển thôi.
    Rất mong bác PV Nhân và các bác khác cho biết truyền thống mã thượng hiện nay thể hiện thế nào trong xã hội Hoa Kỳ. Cám ơn các bác.
    Chúc các bác HC mọi điều tốt đẹp và mong ông NPT nhận thức được điều này trong chuyến đi của mình.

    • Dove says:

      Thân gửi TamHmong

      Do TamHmong đang rất bận trong những cố gắng đầy nhiệt huyết để nâng chuyên môn gọt lịch sử của mình lên tầm cao của nghệ thuật nên quên bẵng đi mất việc dân Anamit được người Pháp khai hóa tinh thần mã thượng và văn hóa súng như thế nào. Họ còn có công khai hóa cả văn hóa tiền súng nữa, có lẽ có từ thời thập tự chinh và nên gọi là văn hóa Đêm trường trung cổ. Cụ thể là nghĩa quân Đề Thám, Nguyễn Thái Học được vinh dự chặt đầu bằng máy chém nhập từ Paris về.. Hiện vẫn còn ít ra là một chiếc trong bảo tàng đấy:

      Truyền thống mã thượng của người Gô loa được người Mỹ nâng thêm một bước trong thời Chiến tranh VN: công văn Ngũ Giác Đài, sự kiện Vịnh Bắc Bộ và hai sự kiện có thể làm cảm hứng của TamHmong lên đến tột đỉnh mã thượng đó là: rải chất độc da cam và dùng B52 oanh tạc khu phố Khâm Thiên.

      Bây giờ, trong thời đại khai hóa dân chủ, vòng xoắn lịch sử được lắp lại ở trình độ tân kỳ hơn nhưng “quy mô” chưa thể đánh giá được. Mới lộ diện bữa điểm tâm bằng 10 ngàn tỷ USD ở Trung cận Đông thôi, trong khi đó bà Vanga dự báo là Châu Âu bị hủy diệt cơ. Có vài sự kiện nho nhỏ dẫn đến cái kết cục được dự báo như mang bột sắn dây ra xài mà vũng tin rằng đó là vũ khí hủy diệt nên IS ko những ko chết, mà còn sống khỏe để khôi phục lại văn hóa 3K của Mỹ cách đây ko lâu. Tệ hơn là bỗng nhiên máu mã thượng nổi lên rồi hùa nhau đi trêu gấu Nga trong lúc cái đám “tân mã thượng đó” lại “hoàn cảnh” đến mức hầu như ko có tiền để cứu Hy Lạp. Rất có thể vì tinh thần mã thượng và văn hóa súng mà quy mô cuối cùng sẽ là Thế chiến III đấy. Nhưng mà thôi, theo biện chứng Mác Lê thì mâu thuẩn đối kháng vẫn chưa rõ ràng bởi vậy như đã nói “quy mô” chưa thể đánh giá được.

      Xin cám ơn TamHmong vì đã phong cho Dove là GS giả kim thuật. Tuy nhiên Dove đã thành danh rồi đó là Ngáo. Ngáo đủ thứ: Mác Lê, Machiavelli và đặc biệt là Văn Ba…. Kê rõ ra tất cả thì dài quá nhưng chỉ cần xưng Dove Ngáo, hoặc trao cạc visit bằng giấy tốt có dòng chữ in nổi: Dove Ngáo xứ Hang Cua thôi thì ai cũng biết và biết rõ là ngáo gì.

      Còn chuyện giữa Dove và Ngà Voi thì do TamHmong ở xa nên ko biết. Ngà Voi là bất đồng chính kiến ôn hòa, nấu ăn giỏi và có kỳ vọng làm tiếp vận cho dân oan. Cô ấy mà thấy khẩu Smith & Wesson 45 thì chết khiếp. Ngà Voi còn có một tâm nguyện nhỏ đó là chữa cho Dove bớt ngáo để hội nhập vào TRÀO LƯU MỚI. Cô ấy rất thương con bệnh mà ông trời thông qua Lão Cua giao phó, mà có khi là nghiệp chướng của kiếp trước cũng nên. Đáng tiếc là Ngà Voi lẫn lộn linh tinh hết cả Việt Minh – Việt Cộng, XHCN – CSCN, kiến thức về Mác – Lê, Mao và Sít, về TQ và Nga đều rất phiến diện và chỉ ở mức sơ đẳng, nên phác đồ giảm ngáo bằng ngà xem ra chưa phát huy tác dụng. Tệ hơn TRÀO LƯU MỚI được cô ấy hiểu na ná như mùa xuân Ả Rập hay Euro Maidan gì đó là những thứ mà Dove bị dị ứng nặng.

      Đơn giản chỉ là như vậy, chúc TamHmong bằng những cố gắng ko ngơi nghỉ để biến chuyên môn kinh điển của mình thành nghệ thuật sẽ sớm thành danh.

      Thân mến, Dove Ngáo.

      • Vĩnh An says:

        Cái từ “Ngáo” bác không độc quyền được đâu 😀

        • Dove says:

          Biết vậy, nên xưng danh bằng từ kép: Dove Ngáo.

          Thật ra cả 2 đều có gốc thuần Việt, đọc là Đốp Ngáo, nhưng được Ăng lê hóa một phần cho oai và đỡ lộn hàng.

      • TamHmong says:

        Chào các bác HC , chào Dove và Ngà Voi. Trong comment này tôi xin phép chữa một câu: “Tôi không thể không tự mỉm cười khi hình dung cuộc đấu giả tưởng giữa Hiệp sỹ của dân oan Ngà Voi với GS môn giả kim thuật Dove. Chắc là khẩu Smith & Wesson 45 trong tay Ngà Voi bắt GS Dove phải thừa nhận là môn giả kim hoàn toàn vô nghĩa”.
        Xin phép chữa thành “Tôi không thể không tự mỉm cười khi hình dung cuộc đấu giả tưởng giữa Hiệp sỹ của dân oan Ngà Voi với GS môn giả kim thuật Dove. Chắc chắn là Bản tổng kết những công việc đã làm 6 tháng đầu năm 2015 của nhóm Ngà Voi và những cảnh đời dân oan bi đát đã gặp trong tay Ngà Voi bắt GS Dove phải thừa nhận là môn giả kim hoàn toàn vô nghĩa’’ để tỏ lòng kính trọng cả Ngà Voi và Dove. Chuyện khẩu Smith & Wesson 45 chỉ là để dễ hình dung thôi.
        Tôi cũng xin phép nhắc lại rằng môn giả kim thuật (alchymia) không liên quan gì đến việc làm vàng giả và càng không liên quan đến tiền giả. Bản chất công việc của các nhà giả kim thuật là tìm cách biến các kim loại thông thường thành vàng.
        Ho không thành công và về nguyên tắc không thể thành công như chúng ta biết (việc này duy nhất có thể tiến hành bằng cách tổng hợp ion chì với các ion kim loại nhẹ trong các máy gia tốc ion siêu cấp với giá thành nhiều triệu USD cho một phần triệu gram vàng).
        Cũng như không thể bằng các lý thuyết không tưởng để xây dựng thiên đường hạ giới.
        Tuy nhiên, trong quá trình nghiên cứu đề tài này (khoảng 15 thế kỷ) các nhà giả kim thuật chân chính Ai Câp, Trung Hoa, Ả Rập và Châu Âu đã có những đóng góp to lớn cho nhân loại trong sự nghiệp phát triển các bộ môn hóa học, y học , luyện kim và triết học cho đến thế kỷ 16.
        Tất nhiên, có những nhà giả kim thuật cung đình và thường là họ kết thúc không vui. Anh Dove của chúng ta là một nhà giả kim nhân dân chân chính , trình độ cao đóng góp tiếng nói phản biện mạnh mẽ cho HC.
        Cám ơn anh nhắc lại những mặt trái của tấm huy chương truyền thỗng mã thượng của người Mỹ mà bác PV Nhân cũng đã viết nhiều trong bài của mình.
        Về truyền thống mã thượng của Hoa Kỳ (không từng có các nhà giả kim vì sinh sau đẻ muộn). Tôi xin nhắc lại ba trường hợp tiêu biểu.
        Thứ nhất là cái cách người Mỹ kết thúc nội chiến. Thư hai là cách họ đối xử với các nước bại trận sau thế chiến thứ 2 như Đức và Nhật. Đặc biệt là Nhật. Thứ ba là việc họ vinh danh mục sư Martin Luther King ngang hàng với các người cha lập quốc ở Mỹ. Mong các bác đóng góp thêm.
        Trên thế giới, ngoài các dân tộc lớn Châu Âu, người Nhật cũng có truyền thống mã thượng nổi bật. Chúc bác Dove, Ngà Voi và tất cả mọi điều tốt đẹp.

    • Vĩnh An says:

      Truyền thống mã thượng đây bác Tâm.

      • chinook says:

        Không rõ hình này của Bác Vĩnh An lấy ra từ đâu. Nhưng nhìn quân phục , nhứt là mũ sắt và khẩu súng và má truyền tin thì thực không ” đi với nhau ” chút nào.

        Có vẻ như đâ là một hình giả tạo của một người hoặc dốt, hoặc câu thả.

        • Vĩnh An says:

          “tội ác của quân đội mỹ” bác gõ cụm này vào ggl nhé, chính xác nguyên văn, rồi xem phần image. VA đang bận quá koo trao đổi thêm được, sorry

        • chinook says:

          Một vài điểm giả tạo, ụng ề có thể thấ rõ

          -Mũ sắt của người lính phía bìa phải của hình ở một vị trí rất không hợp lí

          -Trong chiến tranh Vietnam. lính Mĩ mang mũ sắt có bọc vải

          – Giầy được dùng cùng thời ới súng AR15 hoặc M16 là Jungle boots(giầy đi rừng). loại giầy làm một phần bằng da, một phần bằng nylon để không giũ nứoc. Phần trên của giầy người lính có thể thấy không phải là Jungle boots.

          Kết luận, đây là một hình giả tạo , làm rất cẩu thả .

        • Vĩnh An says:

          Cụ Chinôk làm quen dần với nh hình ảnh này để thấy rằng “Anh hùng mã thượng” không phải là truyền thống của ng Mỹ. Nhất là các anh do AP đăng tải

          Link

        • Vĩnh An says:

          Có cụ này anti Mỹ cực kỳ, cụ đọc cho nó đa chiều
          https://trelangblog.wordpress.com/2013/11/29/hoi-quan-doi-my-dung-de-cac-chien-binh-my-mat-day-ve-nhan-quyen/

        • chinook says:

          Bác Vĩnh An.

          Chiến tranh là tàn khốc. Nhứt là ” chiến tranh nhân dân” . Trong đó mọi phương tiện, mọi người kker cả trẻ em và phụ nữ được xử dụng.

          Những người lính là những chiến binh, không phải là thiên thần. Tôi biết điều đó rất rõ vì tôi sanh ra trong chiến tranh , tham dự chiến tranh và thấ tận mắt tang thuơng ở An Lộc, Chơn Thành….khi tiếng súng vừa tạm ngưng.

          Trong chiến tranh, nhiều tin tức, hình ảnh được ngụy tạo.

          Ở đây tôi chỉ muốn nêu ra tánh ngụy tạo của bức hình Bác đưa ra. Tôi laapj lại , đây là một bức hình ngụy tạo rất thô thiển mà quan sát kĩ một chút, một người bình thuờng có thể nhận thá ngay.

          Song đấu cũng như trong tranh luận, có những quy luật tuy có khác nhau tùy địa phương và văn hóa. Nhưng những gì phổ quát được nhiều người và nhứt là lương tâm ta chấp nhận cần phải tôn trong.

          Tôi không muốn đi xa hơn nữa trong vấn đề này.

        • Tịt mù says:

          to @ Bác Chinook


          Cảnh phim tái hiện cuộc thảm sát tại Mỹ Lai (Sơn Mỹ) năm 1968

          Xem toàn bài tại http://tolam.net/chao-mung-bau-cu-xem-nhung-buc-thu-tu-son-my-cua-dd-le-dan.html

          Hy vọng đạo diễn Lê Dân mời Bác làm cố vấn đặc biệt nhé. 😆

        • Tịt mù says:

          to @ Bác Chinook

          Cảnh phim tái hiện cuộc thảm sát tại Mỹ Lai (Sơn Mỹ) năm 1968

          Xem toàn bài tại http://tolam.net/chao-mung-bau-cu-xem-nhung-buc-thu-tu-son-my-cua-dd-le-dan.html

          Hy vọng đạo diễn Lê Dân mời Bác làm cố vấn đặc biệt nhé. 😆

      • says:

        Bác VA . Đây một cảnh trong phim Những lá thư từ Sơn Mỹ do ông Lê Dân làm đạo diễn . Đạo Diễn Lê Dân không học cái gương của Đạo Diễn Đặng Nhật Minh với phim Đừng Đốt (Cuộc đời Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm đem chiếu ở Sài Gòn chỉ được 8 người mua vé vào xem).

        Cuốn phim của ông Lê Dân đem chiếu không ai xem, vay Ngân Hàng 8 tỷ chỉ thu về 2-3 tỷ khi bán bản quyền cho các Đài Truyền Hình. Ông phải bán nhà bán xe đễ trả nợ

        http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/gioi-sao/trong-nuoc/dao-dien-le-dan-binh-than-truoc-that-bai-cua-cuoc-doi-3075465.html

      • chinook says:

        Hèn chi.

        Thuờng một phim tài liệu diễn lại cần được ghi chú để khỏi mập mờ đánh lận con đen.

        Ngay cả ảnh thực , như lời người chụp hình Tướng Nguyễn ngọc Loan xử bắn đặc công , đôi khi cũng chỉ nói lên một phần sự thật.

        Tương tự như tấm hình M113 đương kéo xác một cán binh CS đã chết. Ta không rõ ai cột chân người này .Trong chiến tranh, cột chân đồng đội bị tử thuơng khi “chém è” là một cách tải thuơng rất phổ biến.

        Cám ơn Tịt Mù.’

        • Hiệu Minh says:

          Bác Chinook tinh tường. Tôi xem khá nhiều ành nhưng chưa thấy ảnh nào như thế này trong tuyên truyền. Bác VA cần rút kinh nghiệm, kiểm chứng nguồn tin, ảnh trước khi post lên. Vì post sai làm mất uy tín của bác và blog nói chung.

    • chinook says:

      Truyền thống hay tinh thần mã thuợng Bác TamHMong nói đến ở đâ , theo tôi đã thay đổi nhiều về hình thức.

      Đã qua rồi, thời nhường cho đối thủ trong cuộc song đấu bắn trước, cũng đã qua rồi thời “tha tào” khi đã chắc phần thắng.

      Tuy thế truyền thống mã thuợng vẫn sống , nếu ta quan niệm tinh thần mã thuợng là tạo điều kiện đẻ hai đối thủ có một sân đấu tương đối phẳng.

      Điều này thể hiện rõ nhứt trong môn thể thao rất Mĩ là American Football.

      Luật và quy định rất rõ ràng, nghiêm minh, hơi phức tạp để tạo cơ hội cho đội yếu có cơ hội gỡ . Để bảo đảm luật chơi được áp dụng đều và công minh , ngoài trọng tài chính, trọng tài biên ,máy thu hình cũng được xử dụng để tránh sai sót do người.

      Nhưng trân đấu thuờng diễn ra không nhân nhượng.

      Nói rộng ra, xã hội Hoa kì được tổ chức và luôn cải tiến để mọi người có một cơ hội.

      Nhưng cạnh tranh rất khốc liệt. Miễn là trong khuôn khổ luật pháp.

      Phải chăng đó là tinh thần mã thuợng ?

      • TamHmong says:

        Chào bác Chinook. cám ơn bác. Tôi cũng nghĩ như vậy. và có lẽ không chỉ trong thể thao mà trong mọi hoạt động xã hôi thể hiện ở luật chơi rõ ràng, minh bạch, có sự giám sát chặt chẽ đối với người tham gia thi đấu (kể cả từ phía báo chí như là secundant thời song đấu). Mục tiêu là tạo cơ hội bình đẳng, công bằng.
        Truyền thống mã thượng mới có lẽ là tổng hợp của tinh thần mã thượng cổ điển, việc thừa kế truyền thống thượng tôn phát luật và hệ thống pháp luật chặt chẽ của Ăng Lê.
        Theo tôi người Mỹ còn cố gắng đưa tinh thần ra thế giới nhưng không phải lúc nào họ cũng thành công.

      • Lyh says:

        Không biết bác Chinook đã đọc quyển The Divide của Matt Taibbi chưa? Nếu bác đã từng đọc xin bác cho biết suy nghĩ của bác về “khuôn khổ luật pháp” của Mỹ được nêu ra trong quyển sách?

  7. Trần says:

    Tin tức đều đưa lễ tang ông Trần Quang Cơ vào 7-9 h sáng 1-7-2015.
    Cho đến giờ này không thấy đưa tin gì. Chắc TW bận quá phải hoãn? Hay do đường truyền lỗi?
    Ai biết cho hay ! Thanks.

  8. CD@3n says:

    – đến thăm phòng trưng bầy các sản phẩm ( toàn là súng cả thôi )của TCCN BQP nhân dịp đại hội toàn quân, TT 3D phát biểu :

    “Thủ tướng nhấn mạnh quân đội phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc, với dân tộc, với Hiến pháp của VN, nghiêm túc chấp hành lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, đoàn kết một lòng xây dựng quân đội ngày càng vững mạnh về mọi mặt, kiên quyết bảo vệ độc lập chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, biển đảo thiêng liêng, bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân, bảo vệ Đảng, Nhà nước, chế độ.”
    (nguổn :http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/248031/thu-tuong-tham-gian-trung-bay-vu-khi.html).
    ————————————-
    – các bạn hãy để ý đến cái “lạ” trong phát biểu này, so với “công thức” trước đây…cái gì cũng thê thôi : “không thê đốt cháy giai đoạn ” !

  9. CD@3n says:

    – súng ống,đạn dược…mệt qua, cho phép đổi gió một chút :

    – Kyo yor, một công dân là SV Mỹ, tốt nghiệp Kĩ sư IT, sang VN dây học và dây tiếng Anh, và làm ca sỹ…nhận xét vê SV VN :
    ‘Kyo yor tới VN từ 2009, nhận ra rằng có một số SVVN rất lười biếng, thụ động, thiếu tự tin” khi hỏi 1 số sv trong lớp vê ước mơ sau này, a. nhận được những câu trả lời thú vị : “trở thành 1 người nổi tiếng, kiếm triệu đô, xài đổ hiêu thoải mái, mua xe hơi…” Kyo yor cho rằng, “sv vn có quá nhiểu thú vui cá nhân, thiêu thực tê, không rõ mục đích khi đi học, ước mơ thì nhiều, thực hiên không được bao nhiêu, sv VN thừa đam mê, nhưng không biết cách nào đi đến thành công..”, điều đó hoàn toàn trái ngược với SV Mỹ, họ có “định hướng nghê nghiệp, thực tập mỗi kỳ nghỉ hè và gắn với thành công đã học trên lớp…”, Kyo yor tỏ ý buồn, và chúc cho sv VN hãy “năng động, hiên đai, tràn đầy đam mê” đê hội nhập và bắt kịp sv thê giới…!

    (nguồn : https://www.youtube.com/watch?v=RVosLgczbUs).
    ——————————————
    – các vị ở cái gọi là hội đồng GDQG đã khi nào nghe những lời chân tình, thẳng thắn, của SV Mỹ – chỉ đáng tuổi con cháu các vị nói như thế này chưa? các vi có còn thần kinh “ngượng” đê biết xấu hổ và tìm ra đúng cách trị chữa căn bịnh này chưa? và bạn SV vừa đạt giải “ngôi sao” về tư tường.văn 3..và học tập và làm theo, có suy nghĩ gì vê lời nói này của 1 sv nước ngoài…?!
    ‘nước VN có …là nhờ công học tập của các cháu…”, khi các cháu, sản phẩm của nên GD “lười biếng, thụ đông, thiếu tự tin, thừa đam mê nhưng không biết cách nào đi đến thành công…”?!(
    – P.S : Kyo yor không nói – vì không hiểu hay tế nhị- đến căn nguyên bản chất của căn bịnh, nhưng hiện tường là hoàn toàn đúng !

    • PV-Nhân says:

      * Kyo nói tế nhị, nhưng đúng..Ở Mỹ, ngay lớp 1, 2. Các em đã được gợi ý về nghề nghiệp. Chọn đại học và ngành học từ lớp 11…Còn ở VN lại rất lờ mờ…

  10. Dove says:

    Mời các vị nghe “Mặt trời của tôi” do Luciano Pavaroti hát và cùng cầu xin cho mây đen bay đi và mặt trời trở lại châu Âu.

    Hãy vừa nghe và vừa mơ mộng một chút. VN mình có đoạn bờ biển tuyệt đẹp từ Chân Mây (Thừa Thiên) đến tận Hội An (Quảng Nam) với cảnh quan có nhiều điểm giống bờ Địa Trung Hải của Ý. Vậy tại sao chúng ta kho nghĩ đến việc xây dựng nó đẹp và yên bình đến mức Pavarotti sẽ muốn đến đó hát?

    À mà còn bà Joana Baez nữa. Hòi còn trẻ và xinh gái bà ấy yêu VN lắm, vậy rất nên để về già bà ấy ko bị ấm ức vì dại gái và tìm lại được tình yêu ngày nào. Có dám ko?

    • Mười tạ says:

      Bờ biển này, chúng ta có thể làm tất cả nhưng ko thay đổi được thực tế có 8 tháng nắng cháy, 4 tháng bão tố.

      • Dove says:

        Thực tế thì bão VN ko bằng Philippines, ko có núi lửa như Ý, ko có sóng thần như Thái và Indo. Họ làm được thì mình cũng làm được thôi. Vấn đề là có dám nói hãy chấm dứt ngay những trò cả dớ hiện nay ko.

        • Mười tạ says:

          Làm sao so sánh với màu nước biển Địa Trung Hải, Phi, Indo, Thái thi ko đặt sắc lắm, nhưng ko thể như ở miền Trung, bước chân ra khỏi oto, máy bay, khách sạn là như tắm hơi, mồ hoi nhễ nhại, phụ nữ ko dám trang điểm. 4 tháng mùa đông thì ko ai đến để nghĩ ngơi vui chơi rồi. Cụ Dove vừa vi hành chắc đã đc tám hơi free 24/24 🙂

          Hiện tại con đường đi sản miền Trung đang thu hút khách hai đầu đất nước như là một điểm đến mới mẽ, tuy nhiên họ thường xuyên trở lại ko là đáng lo lắng.

          Tất nhiên mọi sự chủ yếu do con người, người ta còn làm được biển, sân trượt băng ở Dubai nữa là, nhưng sự khắc nghiệt của thời tiết cũng đáng được thông cảm.

          Xin láy ví dụ. Ngư dân Kiên Giang hầu như đánh cá được quanh năm, trong khi ngư dân Quảng Trị có 6 tháng gió mùa ở nhà uống rượu, mùa hè thì nhiều lúc gió Lào quá lớn, sóng (mòi) lớn cũng ko đi biển đc. Lấy tiền đâu để mà khấm khá?!?

        • Dove says:

          @Mười Tạ

          Mười Tạ hãy leo lên đỉnh Bạch Mã để nhìn ra Biển Đông thì se thấy biển xanh đến mức nào. Trên sườn ngoảnh ra phía biển của đèo Hải Vân dài khoảng 30 km có thể xây dựng cả ngàn ngôi nhà sinh thái vách núi. Dễ dàng xây các bể tắm nước biển có mái ở độ cao <100m bơm từ biển lên. Do lỗ thủng tầng ô zôn nên các bể này càng ngày càng được ưa chuộng. Các nhà xây dựng của Ý và Tây Ban Nha đã tính toán, nếu quy hoạch đúng cách giá tiềm của 1m mặt tiền nhìn ra biển trên đèo Hải Vân khoảng 1 triệu USD. Ở đây còn có một tài nguyên độc đáo nữa của xứ xở cụ Nguyên Ngọc, đó là nước trong kẻ nứt của đá hoa cương: trong vắt và tinh khiết đến tuyệt vời. Chỉ cần cắm một tuýp sắt vào mạch là tha hồ tắm, rủa xe và đổ nước mui. Trữ lượng rất khá.

          Công nghiệp đóng tàu VN đã thừa sức đóng những tàu đánh cá loại thượng hạng để hoạt động tại các ngư trường đại dương xa tít tắp. Nếu được Chính phủ tạo điều kiện, ngư dân Quảng Ngãi có thể tính đến chuyện đánh cá mòi (herring), câu cá ngừ vây vàng (Thunnus albacares) ở Bắc Thái Bình Dương, câu mực, bắt tôm kriel ở vành đai Nam Cực và đánh cá cơm (anchovy) ở vùng dòng chảy Peru. Đã đến lúc nên quên cái nghề làm thủy thủ cửu vạn trên các tàu cá của Đài Loan và Hàn Quốc để vươn ra biển khơi trên các con tàu của chính mình.

          Ở VN có quá nhiều việc hay để mà làm.

        • Mười tạ says:

          Cảm ơn recom của cụ.

          Ở VN, những lời nói phí phách đều để dành khi về hưu thì phải 😦

        • Mười tạ says:

          Con mắt chiến lược bất động sản 1m = 1 triệu $$$ của cụ Dove đã bị bọn tư bản đánh hơi ra rồi, đây nì:
          http://www.lagunalangco.com/?lang=vi
          Dự án của cong ty Thế Diệu cũng rứa, ngay dưới chân Hải Vân, nhưng do thời điểm nhạy cảm nên tạm thời êm êm thôi.

          Cụ Dove quả là trên thông Mác Lê chính tông, dưới tường kinh tế thị trường 🙂

        • Dove says:

          Mười tạ bé cái nhầm. Con số 1 triệu USD/m mặt tiền hướng biển là do TB tính ra cho Dove đấy. Ko chỉ tính mà còn thử nghiệm. Đó là vào năm 2002, mọi người đều đã rõ nếu đầu tư phát triển kinh tế dân sinh mà tiền lại gửi về TW thì coi như gửi trứng cho ác.

          Theo quy định lúc bấy giờ, địa phương chỉ được quản lý dự án dự án dưới 50 triệu USD. Huế đang kêu gọi dự án phát triển một công viên nghỉ dưỡng 40 triệu USD. Thế là OK làm thử, rót 40M cho Vietcombank Huế, lãi suất 1,5%. Trong một cuộc họp, sau khi anh Thiện hồi đó là Phó CTchào đón các nhà đầu tư trên mức nhiệt tình, thì thằng cha Thống đốc Vietcombank Huế đứng lên, mặt tái mét như gà cắt tiết: em chỉ được quyền vận hành dưới 5M thôi. Thế là anh Thiện hăng lên (hồi đó anh Thiện Huế so với anh Tôn Quảng Ngãi thì trội hơn nhiều) , mời cả đoàn cùng ra Vietcombank TW đàm phán. Dove bận việc ở Chân Mây, nên ko ra. Nghe nói lại thì tay Thống đốc Vietcombank TW chỉ tiếp đoàn tại nhà riêng để thảo luận về hỏa hồng và quản lý phí.

          Các nhà đầu tư Tây Ban Nha cáu tiết: Ngân hàng của mày vận hành như ngân hàng của Nigeria vào thập niên 1930. Tao vứt cho chúng mày 40M tiền sạch do ngân hàng quốc tế cấp I quản lý và không cần biết chúng mày tiêu vào việc gì miễn cấp VND đủ cho dự án. Ấy thế mà sáng kiến tự kiếm ăn ko có, trong khi đó, người làm tài chính bình thường ở có thể biến 40M đó thành cái đầu heo để nấu vài nồi cháo, nếu gặp may thì chỉ qua một đêm có thể kiếm 400 K hoặc hơn. Thế rồi cả đoàn lập tức bỏ VN sang Campuchia. Sau 2 ngày đàm đạo, với sự bão lãnh của hoàng gia Tây Ban Nha và Campuchia họ đã quyết định chi 200 triệu USD (nghe nói sau đó được nâng lên thành 500M) cho dự án Prayvieng – Angkorvat. Đó là một phần nhỏ trích ra từ quỹ tái thiết Iraq mà TTg Asnar đã cam kết, nhưng do chiến tranh kéo dài nên bị đóng băng vì thế đoàn doanh nhân có trách nhiệm phải tạm tiêu ở ASEAN. Sau này, cụ trưởng đoàn có gửi cho Dove bức hình chụp chung với ông Hoàng thân Norodom Ranariddh,trong buổi ký kết bị vong lục cung cấp tài chính cho Prayvieng – Angkorvat và nói rằng ông ấy vẫn rất muốn bỏ tiền vào Miền Trung VN.

          Nếu muốn rõ hơn các quan niệm về vùng đất của cụ Nguyên Ngọc vào cuối 1990 đầu 2000 thì mời Mười Tạ đọc cuốn “Khát vọng Miền Trung” do Hoàng Minh Nhân, Cao Minh và Nguyễn Trường Đàn biên soạn. Là tổ trưởng dân phố, Dove chỉ kể vài việc mình được tham gia và chứng kiến thôi.

          Ôi vùng đất của cụ Nguyên Ngọc và những khát vọng vẫn còn đó nhưng cái thời tiền dễ và nhiệt tình sôi động của các nhà lãnh đạo như cụ Võ Văn Kiệt, các nhà tư vấn như Jaica, và vô số các nhà đầu tư đủ mọi quốc tịch đã qua rồi. Đã đến lúc phải nghĩ đến việc khơi lại.

        • Mười tạ says:

          Huế ơi, quê của ta ơi, huhu

        • Mười tạ says:

          Cảm ơn cụ Dove đã giới thiệu sách.

          Nhìn tên các tác giả mà ai cũng biết (NGUYỄN TẤN DŨNG, LÊ KHẢ PHIÊU,TRƯƠNG TẤN SANG, PHAN DIỄN,NGUYỄN XUÂN PHÚC, NGUYỄN BÁ THANH….) và không phải ai cũng biết (XUÂN NHUẬN, KTS HOÀNG ĐẠO KÍNH, KTS VIỆN SĨ BÙI KIẾN QUỐC, GS.TS JOHN LE VAN, T.S NGUYỄN NGỌC QUANG, KASUNARI SUZUKI,….) thì biết rằng đây là cuốn cho những ai muốn hiểu và muốn làm ăn lớn ở miền Trung.

          Mta đã tìm suốt chiều nay ở Đà Nẵng, kể cả các đầu nậu sách cũ mà chưa thấy. Tuy nhiên, sẽ đọc cuốn này trong sớm nhát có thể.

          Thank you cụ again 🙂

    • Dove says:

      Bản dịch của bài Dona Dona sang tiếng việt rất ko chính xác. Nội dung của bài hát chỉ bày to ước vọng của con người ko phải làm một con bò bị trói chờ đến lượt bị làm thịt mà được tự do như chim én.

      LỜI 1: On a wagon bound for market / There’s a calf with a mournful eye / High above him there’s a swallow / Winging swiftly through the sky.

      LỜI 2: “Stop complaining”, said the farmer / Who told you a calf to be? / Why don’t you have wings to fly with / Like the swallow so proud and free?

      LỜI 3: Calves are easily bound and slaughtered / Never knowing the reason why / But whoever treasures freedom / Like the swallow has learned to fly

      ĐIỆP KHÚC: How the winds are laughing/ They laugh with all their might / Laugh and laugh the whole day through / And half the summer’s night. / Donna, Donna, Donna, Donna Donna / Donna, Donna, Don Donna / Donna, Donna, Donna Donna / Donna, Donna, Don.

      Trong một cuộc biểu tình của bất đồng chính kiến tại CH Séc vào năm 1989. Khi bị cảnh sát bao vây, khoảng 4 ngàn người đã quây lại bảo vệ ông Vaclav Havel. Bà Joana Baez tình cờ có mặt, cầm lấy đàn ghi ta bước lên lễ đài và hát Dona Dona. Hàng ngàn người đã cất tiếng hát theo. Cảnh sát đã lắng nghe, họ đã hiểu và ngừng thực hiện nhiệm vụ.

      Nhân dân VN rất xứng đáng được hưởng một nền tự do chân chính. Chính phủ đã loại bỏ hàng ngàn điều kiện kinh doanh “củ chuối” rồi. Nhưng chưa đủ, giá mà cắt bớt ngân sách dành để nuôi cảnh sát để có thêm nguồn lực tạo thuận lợi cho những ca sĩ yêu tự do thực sự như Joana Baez đến giao lưu với nhân dân VN nhỉ.

      Tin rằng cả dân lẫn chính phủ đều sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

    • PV-Nhân says:

      Joana Baez nay đã già. Sau năm 1975, bà này lại rất…phản động, không như bác Dove nói đâu…

      • Dove says:

        Người nghệ sĩ đã cầm đàn ghi ta đến hát cho các chiến sĩ VN trên mâm pháo và cầm đàn leo lên khán đài hát Dona Dona khi cảnh sát vây bắt ông V. Havel thì ko thể là phản động được.

        Ai đã nghĩ rằng bà Joana Bayez là phản động thì nên kiểm điểm lại bản thân. Nếu ko có vấn đề gì thì chắc llẫn lộn với bà Loretta Sanchez.

        • chinook says:

          Trong một thư ngỏ(Open letter) cuối thập niên 70 thế kỉ trước, cung vơi gaanf 100 nghệ sĩ hàng đầu nước Mĩ, Joan Baez đã byầ tỏ, tôi không còn nhớ nguyên văn , nhưng đại í :

          Trước đay, chúng tôi đã ủng hộ quí vị vì an ninh, hạnh phúc của người dân Vietnam, cũng vì lí do đó, hôm nay chúng tôi viết thư nà dến quí vị để bà tỏ sự quan tâm của chúng tôi .

          Xin quí ị đừng đà đọa…

        • Dove says:

          Như vậy có gì là phản động hả Chinook?

          Dove thừa biết trong nhiều vụ việc thì Chính phủ VN đã trở nên nguy hiểm với người dân và chia sẻ nổi lo đó của bà Joana Baez.

          Có thế nên đã viết: “giá mà cắt bớt ngân sách dành để nuôi cảnh sát để có thêm nguồn lực tạo thuận lợi cho những ca sĩ yêu tự do thực sự như Joana Baez đến giao lưu với nhân dân VN nhỉ.”

          Ý của Dove chỉ có thể rõ nếu hiểu lời bài hát và biết rõ bối cảnh mà nó đã được bà Joana Baez hát lên trong cuôc biểu tình tại Séc vào năm 1989. Ông V. Havel là bất đồng chính kiến duy nhất mà Dove kính trọng về kiến thức, về cái tâm và cái tầm. Vô cùng tiếc cho những cố gắng bất thành của ông trong việc loại bỏ cái hố ngăn cách giửa giới tinh hoa cầm quyền và nhân dân sau Cách mạng Nhung.

          Hay là dịch lời bài hát nhỉ.

        • chinook says:

          Cụ Dove

          Cũng tùy định nghĩa thế nào là phản động.

        • Mike says:

          Cụ Dove nóng hè. Ý cụ PVNhan là bà này sau này trở nên hối hận vì đã giúp cho CS VN thêm tính chính nghĩa. Sau này bà cũng chửi CS ra trò ấy chứ. Bà cũng chửi bà hồi xưa ngu, giờ mới mở mắt ra, đại khái vậy. Thế thì “phản động” là từ cụ PVN tặng cho để cụ xữ dụng chứ người ngoài này thì khen là bà đã trở nên khôn ngoan hơn chứ.

        • says:

          Bác Chinook . Đây là Bức Thư của Joan Baez và hàng trăm nghệ sĩ hang đầu nước Mỹ gởi Chính quyền Vietnam năm 1979.

          Joan Baez’s Open Letter to The Socialist Republic of Vietnam

          Four years ago, the United States ended its 20-year presence in Vietnam. An anniversary that should be cause for celebration is, instead, a time for grieving.
          With tragic irony, the cruelty, violence and oppression practiced by foreign powers in your country for more than a century continue today under the present regime.

          Thousands of innocent Vietnamese, many whose only “crimes” are those of conscience, are being arrested, detained and tortured in prison and re-education camps. Instead of bringing hope and reconciliation to war-torn Vietnam, your government has created a painful nightmare that overshadows significant progress achieved in many areas of Vietnamese society.
          Your government stated in February 1977 that some 50,000 people were then incarcerated. Journalists, independent observers and refugees estimate the current number of political prisoners between 150,000 and 200,000.

          What ever the exact figure, the facts form a grim mosaic. Verified reports have appeared in the press around the globe from Le Monde and The Observer to the Washington Post and Newsweek. We have heard the horror stories from the people of Vietnam – from workers and peasants, Catholic nuns and Buddhist priests, from boat people, the artists and professionals and those who fought alongside the NLF.
          The jails are overflowing with thousands upon thousands of “detainees”.
          People disappears and never return.

          People are shipped to re-education centers, fed a starvation diet of stale rice, forced to squat bound wrist to ankle, suffocated in “connex” boxes.
          People are used as human mine detectors, clearing mine fields with their hands and feet.
          For many, life is hell and death is prayed for.
          Many victims are men, women and children who supported and fought for the causes of reunification and self-determination; those who as pacifists, members of religious groups, or on moral and philosophic grounds opposed the authoritarian policies of Thieu and Ky; artists and intellectuals whose commitment to creative expression is anathema to the totalitarian policies of your government.

          Requests by Amnesty International and others for impartial investigations of prison conditions remain unanswered. Families who inquire about husbands, wives, daughters or sons are ignored.
          It was an abiding commitment to fundamental principles of human dignity, freedom and self-determination that motivated so man American to oppose the government of South Vietnam and our country’s participation in the war. It is that same commitment that compels us to speak out against your brutal disregard of human rights. As in the 60s, we raise our voices now so that your people may live.

          We appeal to you to end the imprisonment and torture – to allow an international team of neutral observers to inspect your prisons and re-education centers.
          We urge you to follow the tenets of the Universal Declaration of Human Rights and the international Covenant for Civil and Political Rights which, as a member of the United Nations, your country is pledged to uphold.

          We urged you to reaffirm your stated commitment to the basic principles of freedom and human dignity… to establish real peace in Vietnam.

          Joan Baez
          May 30, 1979

          CO-SIGNERS:

          Ansel Adams, Edward Asner, Albert V. Baez, Joan c. Baez, Peter S. Beagle, Hugo Adam Bedau. Barton J. Bernstein, Daniel Berrigan, Robert Bly, Ken Botto, Kay Boyle, John Brodie, Edmund G. “Pat” Brown, Yvonne Braithwaite Burke, Henry B. Burnette, Jr. , Herb Caen, David Carliner, Cesar Chavez, Richard Pierre Claude, Bert Coffey, Norman Cousins, E. L. Doctorow, Benjamin Dreyfus, Ecumenical Peace Institute Staff
          MiIni Farina, Lawrence Ferlinghetti,Douglas A. Fraser, Dr. Lawrence Zelic Freedman, Joe Fury, Allen Ginsberg, Herbert Gold, David B. Goodstein, Sanford Gottlieb, Richard J. Guggenhime, Denis Goulet, Sr., Bill Graham, Lee Grant, Peter Grosslight, Thomas J. Gumbleton, Terence Hallinan, Francis Heisler,Nat Hentoff, Rev. T. M. Hesburgh, C.J.C., John T. Hitchcock, Art Hoppe, Dr. Irving L. Horowitz, Henry S. Kaplan, M.D., R. Scott Kennedy, Roy C. Kepler, Seymour S. Kety, Peter Klotz-Chamberlin, Jeri Laber, Norman Lear, Philip R. Lee, M.D., Alice Lynd, Staughton Lynd, Bradford Lyttle, Frank Mankiewicz, Bob T. Martin, , ames A. Michener, Marc Miller

        • chinook says:

          Cám ơn Bác Lê.

      • Dove says:

        Bà Joana Baez chỉ chửi những CS đã trở nên nguy hiểm với dân chứ ko hề đụng đến những người XHCN, ngáo Văn Ba và đang cố tìm hiểu NỘI DUNG ĐÍCH THỰC của cái được goijlaf TRÀO LƯ MỚI như Dove.

        Bực mình vì bị vơ đũa cả nắm CS phản động.

    • thimai says:

      Thimai đã từng đến bờ biển Địa trung hải, và thấy biển quê mình đẹp hơn. Và chắc là ai đã từng vài lần đi du lịch nước ngoài sẽ thấy được Việt nam mình đẹp đến nhường nào . Biển xanh , nước ấm gần như quanh năm . Nhiều người bạn của thimai du lịch qua Việt nam đều dành cho Việt nam những lời có cánh , về những nụ cười thân thiện , về các món ngon nhớ mãi . Đôi khi cũng chợt nghĩ, sao nước mình có nhiều thắng cảnh thế mà khách du lịch nước ngoài không nhiều . Em rể của thimai bị cướp giật ngay ngày đầu tiên đến Sài gòn . Vậy là ám ảnh cả chuyến đi, chẳng còn tâm trí mà thưởng thức cảnh đẹp quê vợ nữa. Nghĩ đến Việt nam bây giờ là hắn ta nghĩ đến cướp giật .
      @ bác Mười tạ: là người con miền Trung ,thimai cũng hiểu thế nào sự khắc nghiệt thời tiết ở đây. Nhớ những trưa gió Lào ,hơi nóng dường như hút cạn kiệt sức người . Nhưng mà biển thì vẫn đẹp . Và bình yên hơn Hà nội hay Sài gòn.
      Chúc các bác có 1 mùa hè dịu mát.

      • Mười tạ says:

        Cảm ơn cụ Thimai,

        Ngoài yếu tố thời tiết, thì con dường đi sản miền Trung có nhiều cảnh quan, đi tích, thiên nhiên kỳ thú để thưởng lãm. Tuy nhiên những con người biết làm việc như ông Thanh, ông Sự đã là qua khứ, Huế mấy chục năm nay chẳng có ông nào ra hồn.

  11. Thanh Tam says:

    Súng chỉ là một loại vũ khí sát thương, nếu vũ khí sát thương nằm trong tay kẻ tâm thần , kẻ ác , kẻ cực đoan thì những người dân vô tội sẽ bị liên luỵ. Nhưng vũ khí sát thương nguy hiểm hơn nhiều đối với loài người khi nó nằm trong tay thế lực chính trị đen tối , thế lực của chủ nghĩa Phát xít như Đức Quốc xã trước đây do Hitler đứng đầu , Như bọn Ponpot – Iengsary được Bắc Kinh chống lưng và trang bị vũ khí đã gây ra nạn diệt chủng cả dân tộc Campuchia và gây hấn với Việt Nam, Thậm chí nếu không có súng thì Ang ka ( Tổ chức của Ponpot ở Campuchia những năm 1970) dùng cả cuốc , sẻng để đập vào đầu người dân vô tội ! Thế giới đương đại cũng chứng kiến vụ Tàn sát đẫm máu người dân biểu tình cải cách dân chủ tại Thiên An môn Bắc kinh Trung Quốc năm 1989 , Nhà cầm quyền Bắc kinh đã dùng cả quân đội với vũ khí hạng nặng như xe tăng để nghiền nát hàng ngàn người dân không vũ khí ! Do vậy sự Trỗi dậy của Trung Quốc đại lục hiên nay với tư tưởng của Chủ nghĩa dân tộc cực đoan và Bành trướng thì sự lo ngại của một số nhà Nghiên cứu và binh luận chính trị coi đó là mầm mống Trỗi dậy của Chủ nghĩa phát xít không phải không có cơ sở !

    • PV-Nhân says:

      * Bác Thanh Tam: bài này nói về nạn kỳ thị ở Mỹ, hàng trăm năm vẫn chưa xóa hết…Nếu đã thù hận, không dùng súng vẫn còn nhiều hung khí khác như dao kiếm…

      • Thanh Tam says:

        Bác PV Nhân ! Cộng đồng nơi tôi sinh sống từ lớp trẻ đến già ,khi nói chuyện với nhau về chủ đề gì rồi cũng đến chủ đề Trung Quốc ! Tôi có các Ông bạn già , đa số cựu chiến binh hay nói về thời sự , chính trị trong nước , mấy năm trước nói đến Liên Xô là nói đến Người bạn lớn vô song, nói đến Trung Quốc là tình hữu nghị núi liền núi , sông liền sông…Nhưng bây giờ thì họ đã nói đến Trung Quốc với nhiều mưu mô, thâm độc : Từ Đầu tư , hàng hoá , mua nông sản , thực phẩm bẩn cho đến chuyện lấn chiếm biển đông …
        Vài thông tin trong nước vậy gửi bác và mong mỏi lòng dân Việt ta ở nơi đâu cũng là một lòng một dạ với Non sông đất nước !

  12. CD@3n says:

    – câp nhật : giải trí : ai có tiền uống bia, đi quán bar,karaoke, tụ điểm âm nhạc…Ai không có tiền và không có bất kỳ cái gì…thì…đi …Ném Đá ô tô khách !

    “Nạn ném đá vào xe khách đang chạy có dấu hiệu gia tăng trong thời gian gần đây, nhất là trên quốc lộ 14 qua các tỉnh Tây nguyên. ”

    “Đã có những vụ gây thiệt hại nghiêm trọng về tài sản, sức khỏe, thậm chí đe dọa trực tiếp đến tính mạng con người, khiến xã hội rất bức xúc.”
    “Tuy nhiên, các kết quả điều tra từ cơ quan chức năng cho thấy trong phần lớn trường hợp, những kẻ ném đá là thanh niên sống ở các vùng nông thôn hai bên đường, ít học, không có công ăn việc làm ổn định.”
    “Việc ném đá là hành động hoàn toàn tự phát, theo kiểu tùy thích, bất kể hậu quả lợi hại đối với xã hội, cộng đồng, chỉ để giết thời gian trong điều kiện vô công rỗi nghề hoặc… chỉ để cho vui, như lời khai của một trong các thủ phạm khi bị thẩm vấn.”
    “Có thể nhìn nhận hiện tượng ứng xử nguy hiểm ấy trong tổng thể bức tranh xã hội của vùng nông thôn, như một biểu hiện sa đà tiêu cực trong lối sống của con người theo sự lôi cuốn của bản năng.”
    “Trong hoàn cảnh sống nghèo khó cả về vật chất và tinh thần, sự sa đà đó là khó tránh khỏi, nếu không muốn nói là tất yếu đối với người ít học và không được định hướng sống một cách nghiêm túc.”
    “Cứ hình dung: khi người ta không có việc làm, không có tiền, có nhiều thời gian nhàn rỗi nhưng không biết đi đâu, làm gì để vui chơi, giải trí lành mạnh thì… vậy đó.”
    “Không khó để nhận ra nguyên nhân sâu xa của những hiện tượng suy đồi nguy hiểm này: môi trường sống – nghĩa là vùng nông thôn – chứa đựng quá ít những điều kiện thuận lợi cho sự phát triển lối sống tích cực, trong khi lại có quá nhiều điều kiện cho lối sống tiêu cực, bế tắc sinh sôi, lan rộng.”
    (http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/thoi-su-suy-nghi/20150701/nem-da-xe-khach-bai-toan-xay-dung-nong-thon/769).
    —————————————-
    – VN không có súng, thì gạch đá, bùn đất…đều chơi được, cứ nhằm xe đò, tầu lửa mà …tấn công ! bác PVN, thấy “sáng tạo và đậm đà bản sắc…” kinh không ?!

  13. CD@3n says:

    – Phản ứng với lởi phát biểu của ô.BT Son về mạng XH, Fb, “cựu” tù Nguyễn Tiến Trung cho rằng những ai đang còn ngần ngại “hãy cứ nói thẳng, nói thật những gì họ nghĩ”.
    “Họ cần hiểu rằng chúng ta, những người dân bình thường, chính là những người làm chủ đất nước. Những gì chúng ta nói ra là để góp phần làm đất nước tươi đẹp hơn, không có gì sai trái hay vi phạm pháp luật. Họ không cần phải lo lắng.”
    “Nếu như có chuyện đàn áp bắt bớ xảy ra thì những người như chúng tôi, vốn đã nói thẳng, nói thật từ lâu nay rồi, sẽ phải đi tù trước tiên chứ không thể đến lượt họ. Việc đàn áp diện rộng hàng ngàn, thậm chí hàng chục ngàn người trên mạng xã hội sẽ không thể xảy ra như trước kia được nữa.”
    “Tuy nhiên, chúng ta có quyền bày tỏ chính kiến của mình trên Facebook hay các mạng xã hội khác, nhưng chúng ta không nên nói chuyện cực đoan, thù hận hay kích động bạo lực. Khi phê phán bất kỳ vấn đề gì, chúng ta cũng nên đề ra giải pháp để giới chức và Đảng Cộng sản thấy rằng chúng ta là những người đàng hoàng, biết nói chuyện phải trái chứ không phải chỉ đả phá, chống đối,”
    – nói vê việc chống “diễn biến, tự diễn biên”….và bọn “phản động”…:

    “Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung (GĐCA HN) cho biết, đã thành lập ban chỉ đạo chống diễn biến hòa bình trên lĩnh vực tư tưởng, văn hóa (Ban chỉ đạo 94) phòng ngừa, phát hiện, đấu tranh có hiệu quả với âm mưu, hoạt động chiến tranh tâm lý, tác động phá hoại tư tưởng của các thế lực thù địch; triển khai thực hiện nhiều biện pháp tác động, hạn chế hoạt động gây phức tạp của văn nghệ sỹ, trí thức, nhất là việc thành lập các hội nhóm trái phép. Đã phát hiện, xử lý trên 1000 vi phạm trong hoạt động tuyên truyền.”
    “Bên cạnh đó, trong công tác bảo đảm an ninh kinh tế, đã giải quyết hiệu quả trên 50 vụ đình, lãn công, không để phát sinh điểm nóng, không để địch lợi dụng kích động biểu tình gây phức tạp về an ninh, trật tự; phục vụ thắng lợi nhiệm vụ phát triển kinh tế – xã hội của Thủ đô trong thời kỳ hội nhập.
    Đối với công tác đảm bảo an ninh xã hội, đã giải quyết ổn định 245 vụ tranh chấp, khiếu kiện phức tạp trong nội bộ nhân dân; khoảng 2.700 lượt đoàn đông người, trên 120.000 lượt công dân khiếu nại tại các trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng, Nhà nước, Thành phố và các mục tiêu bảo vệ.
    Vận động trên 1000 lượt người khiếu kiện trở về địa phương, không để các thế lực thù địch lợi dụng, lôi kéo vào các hoạt động gây phức tạp về an ninh, trật tự.
    Đặc biệt, đã chủ động tiến hành các biện pháp phòng ngừa, ngăn chặn có hiệu quả gần 30 cuộc tập trung đông người, tuần hành, biểu tình trái pháp luật trên địa bàn thành phố.

    (…) Các thế lực thù địch, phản động tiếp tục đẩy mạnh việc thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, gia tăng hoạt động kích động, tập hợp lực lượng nhằm hình thành các tổ chức phản động, tổ chức “xã hội dân sự”.
    Những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ bộc lộ rõ nét hơn; một bộ phận cán bộ, đảng viên còn mơ hồ, mất cảnh giác với âm mưu, phương thức, hoạt động chống phá của địch. An ninh mạng, an ninh kinh tế, tài chính, an ninh trong tôn giáo, dân tộc còn tiềm ẩn những nhân tố phức tạp.
    Từ những vấn đề trên, ban chỉ đạo Chương trình 05 đã đề ra 11 nhiệm vụ thực hiện trong thời gian tới, trong đó đáng chú ý là đẩy mạnh công tác bảo vệ chính trị nội bộ; phòng chống suy thoái và ngăn ngừa những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.
    Đồng thời, tăng cường công tác đấu tranh, vô hiệu hóa hoạt động liên kết, tập hợp lực lượng, công khai hóa, nhen nhóm phản động trong nước. Phát hiện, ngăn chặn các hoạt động lợi dụng tôn giáo, khiếu kiện, mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân để kích động tập trung đông người gây phức tạp về an ninh trật tự. Chủ động phòng ngừa các hoạt động tập trung đông người biểu tình trên địa bàn Thủ đô.” (nguổn : Giaoduc.net.vn).
    ——————————————-
    – Mao chủ xỉ dậy : chính quyền đẻ ra trên đầu súng, và thời @internet, có nên bô sung : chính quyền đẻ ra trên đầu súng + trên tường lửa + mọi thông tin “loa phường” cho đàn cừu ?!

  14. nguoiquaduong says:

    @Dove: Theo như Dove nói (căn cứ vào tài liệu của BQP Mỹ) thì sau 1954, VNCH do Mỹ tạo ra chứ không như các nước thuộc Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (dĩ nhiên là trong đó cũng không có VNDCCH). Vậy chính thể ở miền bắc VN,khi ấy, do ai tạo ra? Trung cộng? Liên xô? Hay cả hai? Xin đừng quên, trước 1954, toàn dân hai miền khi ấy đã theo tiếng gọi non sông mà đi kháng chiến chứ họ nào biết CNCS là gì? CNXH ra sao? Và cũng chính những người CS, lúc đó, cũng giương cao ngọn cờ Độc lập cho nước nhà, Tự do cho dân tộc chứ nào có giương cao ngọn cờ Chủ nghĩa Mác Lênin. Và sau 1954 thì ai cũng biết miền bắc VN theo thể chế chính trị gì và do đâu mà có cái thể chế chính trị đó.
    Vấn đề được đặt ra ở đây là Công hàm 1958 do ông PVĐ ký có giá trị ra sao đ/v hai quần đảo HS-TS ( lúc ấy, thuộc quyền quản lý của VNCH đã được quốc tế công nhận )?… Nếu cho rằng Công hàm đó có giá trị thì đạo lý đơn giản đã bị chà đạp một cách thô bạo. Đó là: “Không có quyền cho người khác những gì không phải của mình”… Còn nếu cho rằng Công hàm đó vô giá trị (ngay từ khi ông PVĐ đặt bút ký) thì không lẽ sau đó vài chục năm nó lại có giá trị (để rồi Trung cộng cứ đem ra “nhát ma” 87 triệu dân VN đến tận hôm nay)?

    • PV-Nhân says:

      * Bác nguoiquaduong…Một người bình thường đều biết từ ngàn xưa, TQ vẫn coi VN là phần đất của họ. Mộng Đại Hán mấy ngàn năm không phai. Thế kỷ 20, hoàn cảnh lịch sử và chính người Việt đã mỡ đường cho chó sói vào nhà…Chuyện công hàm 1958 của ông PVĐ, người ta không thể cho cái họ không có…Nhưng nếu đã có ý định muốn cho cái nay không có , nhưng nếu sau này có được vẫn phải thi hành lời hứa. Đó là lập luận của TQ…

  15. CD@3n says:

    – câp nhật : liêm sỉ “cuốc ra” :

    – nói về chuyện “tròi, sụt” đb khi bỏ phiếu , Ô. Hạnh phúc, CNVPQH : “Tôi cũng chẳng biết làm sao con số lại thay đổi như thế, vì chúng tôi đã phát thẻ cho Đại biểu rồi. Nếu không có thẻ thì không biểu quyết được. Tôi cũng không biết tại sao lại có chuyện này. Còn về nội quy thì không ai được biểu quyết thay. Tôi có theo dõi thì sai số chỉ có một, hai người. Tôi cho là không có vấn đề gì lớn”.

    “Đúng là cho dù sự trồi sụt về số Đại biểu tham gia biểu quyết luật không quá lớn so với số Đại biểu tán thành thông qua luật.
    Thế nhưng điều đáng lo ở đây chính là chuyện một số Đại biểu Quốc hội đã vi phạm nội quy của kỳ họp – nhờ người khác bấm nút hộ, chuyện này Quốc hội đã biết từ kỳ họp thứ 8 nhưng xem ra chưa có biện pháp nào đủ mạnh để chấm dứt.
    Quốc hội là cơ quan quyền lực tối cao của cả nước, là nơi thể hiện được tâm tư, nguyện vọng của toàn dân. Ở đâu đó có thể gian dối, nhưng ở Quốc hội dứt khoát không thể gian dối. Ở đâu đó còn thiếu sự nghiêm túc, nhưng ở Quốc hội dứt khoát không thể mất đi sự tôn nghiêm. Ở đâu đó có thể còn thị phi, nhưng đã ở Quốc hội – người Đại biểu vinh dự gánh trên vai trọng trách vô cùng lớn lao là đại diện cho tiếng nói của nhân dân thì không thể làm bừa, không thể dối trá.
    Trên hết đó phải là sự gương mẫu trong mỗi con người mang danh Đại biểu của dân và sự liêm sỉ trong đời sống chính trị quốc gia.”
    ( nguổn : http://giaoduc.net.vn/Goc-nhin/Quoc-hoi-dut-khoat-khong-the-co-thi-phi-gian-doi-roi-vai-ca-su-ton-nghiem-post1595).
    —————————————-
    – VN hông có nhiều súng như US, nhưng cũng có rất nhiều “súng”, cứ nhìn nam thanh, nữ tú bây giờ mà xem , ít nhất là từ “2 súng” trở lên, “súng xịn” nhé ! còn đại biểu “cuốc hội” thì “miễn góp ý”, “súng” và ipad, toàn hàng “xịn” của thế kỷ 21 !

  16. NGỌ 100 ngàn USD says:

    Ở nước ta, chỉ riêng hai ngày qua, trên mạng có thông tin hai cảnh sát bị đâm chết, một người vì “200 ngàn đồng”, một đại úy khác thì vì lý do nào đó chưa rõ. Có thể nói, người Việt giết nhau trong mấy năm qua hơi bị…nhiều! Giết nhau vì tiền, vì tình… vô vàn lý do để người ta tước đi sinh mạng của người khác.
    Nếu mà ở xứ mình, súng cũng nhiều như ở xứ cờ hoa thì có lẽ có riêng một tờ báo để đăng tin về các vụ giết nhau?

  17. HỒ THƠM1 says:

    Lan man về chuyện súng. Nghe bác PVN bảo “Ngày nay, chính quyền Mỹ sở hữu kho vũ khí hàng đầu thế giới. Thừa khả năng hủy diệt toàn nhân loại”.…. Sợ muốn vãi cả đái, nhưng hú hồn, “chúng ta” đã có Cụ Cu Ủn hăm he … sẽ đốt cháy luôn chim lão Ô Ba ma, nếu Mỹ chơi dại bằng súng đạn! 😛 Cụ Cu Ủn muôn năm!

    Lại nói về súng…Ngày xưa Bác Mao khi chưa băng hà, thường răn chúng và ba quân đại để rằng “Chính quyền được đẻ ra trên họng súng”. Câu nói tuy hơi …du côn và bạo lực cách mạng tí, có khét mùi thuốc súng tí nhưng được cái chính xác, chuẩn không cần chỉnh.
    Nhìn qua, ngó lại thì thấy chính quyền vô sản ở mô cũng đều được sinh ra trên đầu họng súng cả.

    Thế thì kim ngôn ngọc ngữ của Bác Mao chính xác con mẹ nó rùi!
    Và hãy xem ở Trại Súc Vật …”chính quyền” cũng được sinh ra từ họng súng, nhưng khi súng hết đạn thì “chính quyền” cũng khốn khổ nhục nhã lắm nhá!:
    ……

    Một Con thỏ tình cờ nhặt được một khẩu súng. Nó hí hửng xách súng đi tìm các loài thú khác để đe dọa.
    Gặp Gấu đang ngồi ngủ trên cây, Thỏ chĩa súng và quát:
    – Leo xuống ngay! Đi bộ là…yêu Rừng, mà mày nằm ngủ đấy à? Không xuống,tao bắn!
    Gấu vốn sợ súng đành loay hoay tụt xuống. Thỏ được thể quát:
    – Ngồi vào gốc cây! Không ngồi tao bắn.
    Gấu miễn cưỡng ngồi vào gốc cây. Thỏ thích chí quát tiếp:
    – Gấu, mày ị đi! Không là tao bắn.
    Hết sức giận dữ nhưng không có cách nào thoát, Gấu đành cố rặn ra được mấy cục. Thỏ được nước lấn tới:
    – Khu rừng này đẹp nhất hành tinh mà mày ị bừa bãi ra đó à!? Mày bốc ăn đi!

    Đến thế này thì nhục quá. Gấu điên tiết nói liều:
    – Thì mày bắn đi! Tao thà chết chứ không ăn!
    Thỏ bóp cò, nhưng súng hết đạn. Thỏ đứng chết trân, sau đó lắp bắp:
    – Đồng chí… ông Gấu ơi!
    – Gì đấy?
    – Để .. để đấy con … con ăn cho. Hu hu…!!! 😛

    Chính quyền được sinh ra từ nòng súng thì khi súng hết đạn, chính quyền phải chết một cách nhục nhã! 😯

    • Hiệu Minh says:

      Chít cười với lão HT1.

      Nhưng bọn nhậu lai rai VN liền xuất hiện và bảo thỏ và gấu, để đó, bọn anh dạo này thiếu gấu, hổ, báo, có cứt gấu ngâm rượu cũng tốt. Nói rồi các bợm hót cho vào bình rượu đẻ chiều nay hết nóng 45oC chén chú chén anh 😛

    • Tịt mù says:

      Thiển nghĩ chính quyền nào mà không sinh ra từ họng súng Bác Hồ Thơm, cớ gì chỉ “… chính quyền vô sản” ❓ Nhưng dùng súng để uy hiếp thì nhất định Tịt mù không phục rồi.

    • ngavoi77 says:

      Phiên bản 2 😛

      Hết sức giận dữ nhưng không có cách nào thoát, Gấu đành cố rặn ra được mấy cục. Thỏ được nước lấn tới:
      – Khu rừng này đẹp nhất hành tinh mà mày ị bừa bãi ra đó à!? Mày bốc ăn đi!

      Đến thế này thì nhục quá. Gấu điên tiết lắm nhưng sợ chết, nhỡ súng nó có đạn thì bùm một phát là xong. Gấu tuy to nhưng làm sao mà chọi lại được với viên đạn bé xíu. Vả lại, mối nhục này ta đành chịu đựng để củng cố đời con cháu, nhất định đời con cháu ta sẽ đòi được món nợ này cho ta. Nghĩ đoạn, gấu cúi xuống bốc cứt cho vào miệng chan hòa cùng nước mắt.

      Thỏ vừa ngạc nhiên vừa sung sướng nên ngày càng cậy súng hung hăng, ngày nào cũng bắt nạt gấu và bắt gấu ị ra rồi ăn vào. Gấu ăn cứt ngày qua ngày, ban đầu còn chan nước mắt tủi nhục nhưng sau để có thể nuốt được Gấu tự an ủi mình, lừa dối mình “Cứt cũng không tệ lắm, thà ăn cứt còn hơn chết.” Cho đến một ngày Gấu luôn mồm lẩm bẩm, “Cứt rất ngon. Cứt ngon hơn mật.” Con cháu nhà Gấu được sinh ra thấy bố Gấu ăn cứt nên cũng tập ăn và quen từ bé nên chúng không hề biết đến phản kháng là gì và hài lòng với việc ăn cứt.

      Thỏ chết đã lâu. Cái xác khô ngồi dựa vào gốc cây với khấu súng không có đạn trong tay được Gấu và con cháu tôn thờ mãi mãi.

      • Hiệu Minh says:

        Trời nóng nên trong khu rừng đã sạch cây xanh họ nhà gấu đang nước mắt chan …c*t 😛

        • PV-Nhân says:

          Nói chuyện với Hồ Thơm, cô Voi: Voi kể chuyện gấu, tôi mới NGỘ ra: Hèn gì quan trên tuyên bố nhiều câu nặng mùi…Thôi, tất cả dành cho con cháu…nào đòi đất biển, nào trả nợ. Vì tổ quốc gì gì đó, các cháu đã…sẵn sàng!!

  18. Dove says:

    Hôm nay HN quá nóng bức, nắng chói chang, bầu trời trong vắt ko một áng mây. Có lẽ nên vớ lấy máy ảnh và đi.

    Chúng mừng các bác có cơ hội thoát Dove vài bữa.

    • Hiệu Minh says:

      Anh Dove đừng đi, xin anh đừng đi
      Em tóm vạt áo em đề câu thơ

      Thơ rằng

      Có còm thì còm cho hay
      Chớ nên tốc váy ngửi hàng Sanchez

      🙄 😛

  19. Hoà Bình says:

    Diễn văn trong lễ trao bằng tốt nghiệp lần thứ 26 của Hiệu trưởng trường ĐH Hoa Sen – TS Bùi Trân Phượng nhấn mạnh “giá trị cốt lõi mà trường Hoa Sen theo đuổi từ 1991 tới nay, đã gần một phần tư thế kỷ. Đó là tư duy không vì lợi nhuận và mối đe dọa từ Trung Quốc.”

    Và lời cuối diễn văn của bà:

    “Tôi thiết tha mong các anh chị với tư cách công dân Việt Nam phải suy tư, phải có quan điểm cá nhân về tình hình này, theo dõi những diễn biến tiếp theo và có hành động phù hợp. Cho dù sau này các anh chị có chọn cho mình một công việc hay sự nghiệp tương lai gì đi nữa, các anh chị sẽ luôn nghĩ đến đồng bào ruột thịt và vận mệnh của đất nước. Các anh chị sẽ luôn thành tâm làm điều gì đó cho quê hương.
    Cuối cùng, các anh chị nhớ chạy xe cẩn thận, đề phòng phụ gia độc hại của Trung Quốc trong thực phẩm Việt Nam. Hãy luôn thể hiện mình là một người Việt Nam có học, sống tử tế, làm việc đàng hoàng và cư xử nhân ái.”

    —-
    Cũng đáng cho chúng ta suy nghĩ về:

    – Nguyện vọng của người dân, và
    – Thời cuộc vận hạn của dân tộc Việt nam hiện nay

    • trungle118 says:

      nếu bài phát biểu này của bác tổng thì phù hợp biết mấy.
      mấy chục triệu người chờ 1 lời khuyên đúng, 1 con đường phù hợp mà mấy đời rồi vẫn chưa thấy. tính ra các em ở trường Đại học Hoa Sen vẫn còn hạnh phúc chán vì vẫn còn người quan tâm đến tương lai của mình dù chỉ là những lời khuyên chân tình.

      • Hoà Bình says:

        Phải nói là : “dù chỉ là lời nhắn gửi trong 1 bài diễn văn…” chứ bác trungle118

  20. Trần says:

    Nước Mỹ cãi nhau chuyện dùng súng đã tới hơn hai trăm năm mà vẫn không ngã ngũ cho dù đã có luật . Đôi khi tôi cũng quan tâm việc này nhưng “nhức đầu” vì rốt cuộc thấy phe nào cũng có lý. Có nhiều bà con họ hàng bên Mỹ thật mà thấy cũng mỗi người nói một phách chuyện này. Liên quan, phần nào tôi có ý tán đồng ý kiến của hai nhà báo Mỹ khá nổi tiếng, đồng tác giả cuốn “Thể chế và văn minh nước Mỹ.” Ý kiến ấy là, người nước ngoài và kể cả người Mỹ nhìn nhận nước Mỹ dễ thường lúng túng, có thể cho là rất tốt, có thể cho là rất xấu.
    Tuy nhiên, ngu ý, nước Mỹ đương nhiên còn những mặt xấu, nhưng về căn bản luật pháp và chính trị nước Mỹ vẫn tiệm cận sự hoàn hảo hơn cả. Và, cuối cùng thì ở Mỹ, chính nghĩa thường thắng phi nghĩa một cách thật sự, chứ không phải cái kiểu ở các nước độc tài, phi nghĩa lại luôn luôn thắng chính nghiã. Luôn nghĩ đơn giản, hiện tình thế giới ra sao nếu không có nước Mỹ? Nghe có american way, không thấy Anh, Pháp, Đức, Nhật, Nga , Hoa…way!

    Ps: Hôm qua thấy ông NP Trọng, người Hà Nôi có bài diễn văn kỷ niệm 100 năm ngày sinh ô. NVLinh rất hoành tráng về lý luận ngôn từ.Ông đọc không sai một chữ, nhấn điệu rất chuẩn, hơn cả các phát thanh viên, kinh thật, cho dù gần như ông hổng thông ngôn ngoại ngữ nào. Thoáng thoáng mấy ông nam bộ vừa nghe nghe vừa vẻ tâm tư. Cảm tưởng cụ Trần Quang Cơ mất vào đận này không thuận, thời tiết thành đô nóng quá! 😛

    • PV-Nhân says:

      * Bác Trần: điều nghịch lý khi tôi về VN, nói ở Mỹ sống vất vả, cả đời lo trả nợ…Thì người VN thường không tin. Họ nhìn nước Mỹ như một nơi mơ ước…Nghĩ vậy cũng đúng nhưng nên nhớ nước Mỹ vẫn có bất công, tội ác…Mỹ là kho súng như tôi đã nói ( chính tôi cũng có súng), nhưng 30 năm sống ở đây, tôi sống bình yên, không có cảm giác sợ hãi như khi tôi còn ở VN…

      • ngavoi77 says:

        Cái cảm giác được sống bình yên quan trọng với con người hơn tất cả mọi cảm giác khác, Voi nghĩ vậy.
        Khi về Sài Gòn, 10 người Voi gặp thì cả 10 người yêu cầu mình thay túi xách nhỏ thôi, gọn thôi, cũ cũ bẩn bẩn hoặc rẻ tiền thôi và phải giấu vào trong cốp xe máy chứ đừng đeo trên người để khỏi bị giật. Bị giật, mất không lớn nhưng sẽ ảnh hưởng đến tính mạng…Rồi bạn bè ở nhiều nơi khi nghe mình về SG đều cùng một lời khuyên với nỗi sợ chết khiếp, nỗi sợ cụ thể rõ ràng chứ không mơ hồ như sợ khi bấm like một bài viết trên mạng xã hội.
        Lời khuyên chí tình, nên nghe theo. Và từ đó về sau Voi luôn mang một cảm giác bất an thường trực lẫn bực bội thường trực khi ra đường.
        Ai cũng biết cái túi xách của phụ nữ giống như túi quần của đàn ông, thường nhét đủ thứ đôi khi khó ngờ tới trong đó. Và phụ nữ thì thường phức tạp hơn gấp bội. Ấy vậy mà họ vì sự an nguy của chính mình nên hoặc là không dám sử dụng túi hoặc là buộc phải đeo cái túi không phù hợp với nhu cầu. Chỉ có cái túi, một thứ phụ kiện, một vật dụng khó tách rời của phụ nữ khi đi làm, đi chơi mà họ cũng không thể thoải mái lựa chọn theo ý mình. Cái quyền được bình an, tự do chọn cái mình thích và phù hợp với mình đã bị tước đoạt. Vì đâu?
        Tất nhiên ở các nước khác cũng không tránh được trường hợp cướp giật nhưng không đâu nỗi sợ và bất an lại đè nặng lên tâm lý con người đến thế.

        Người dân không có súng. Súng chỉ tập trung ở trong tay chính quyền và chính quyền chuyên chính, độc tài, dùng hiếp pháp, pháp luật và cả những ràng buộc về kinh tế, ăn chia để buộc quân đội, công an trung thành với đảng cầm quyền thì các lực lượng này ngày càng hung hăng bởi tâp trung quá nhiều quyền lực trong tay, người dân nước đó có nguy cơ chết vì súng vì xe tăng..bất cứ lúc nào.

      • Trần says:

        Bác PV-Nhân: Tôi dễ dàng tin những điều bác nói. Thật đơn giản: họ hàng tôi ở Mỹ và các nước khác quá nửa và bản thân tôi cũng đã ở Mỹ gần 2 tháng. Tôi hiểu ở Mỹ làm giầu cũng không dễ, nhưng để đủ sống tương đối đơn giản miễn là chịu khó lao động. Xã hội nào cũng có bất công đã đành nhưng nếu so sánh Mỹ và VN thì một trời một vực. Hơn cả là người ta có quyền đấu tranh chống sự bất công, và thực tế là thế, còn mình thì không đơn giản là bất công mà là dân oan và khi đấu tranh chống sự bất công thì càng bị bất công hơn.
        Bác nói dù nước Mỹ nhiều súng nhưng bác sống bình yên không có cảm giác sợ hãi. Thời gian ở Mỹ đủ lâu khiến tôi cũng có cảm giác vậy. Nhưng có khía cạnh khác có thể bác cũng biết cũng hiểu nhưng bác chưa nói ra ở đây. Người ta, tức người sống ở Mỹ, hầu như không phải sống giả dối. Nói thực với bác, với tôi, ở ta chuyện nói bậy văng tục không làm khó chịu bằng cái kiểu sống trong giả dối. Khổ nhất cái anh công chức, giả dối phải sống hai ba mặt là chuyện suốt đời. Người tử tế thấy sai trái lè lè vẫn phải lờ đi ngậm miệng. Trên dưới đều giả dối, khổ cả thôi. Việc ông Trần Quang Cơ viết hồi ký được/bị coi là một cái “phốt”. Cũng không ít người ca ngợi ông nhưng tôi ngờ rằng đó là những lời lúc đã về hưu còn khi tại chức đố dám đến gặp, gần gụi nói chuyện với ông. Viết thế này , tôi biết có thể bất nhẫn và thiếu tế nhị nhưng đó là sự thật. Rằng hiện tình người VN ta vừa sống sợ hãi vừa giả dối là chính. Còn tại sao thì có lẽ phải hỏi Machiavelli (đang được bọn trá hình lắt léo lợi dụng ‘cách mang hóa’ để ngụy biện che khỏa tội ác)

        • ngavoi77 says:

          Nói chi đâu xa, anh Trần, chỉ một khía cạnh nhỏ là phim ảnh thôi: Phim Mỹ khi gặp cảnh bức xúc nhân vật thường văng “Fuck you” hoặc “Shit” “Mother fucker”… từ vài phản diện đến chính diện để thể hiện đó là cuộc sống và cuộc sống thì phải có những lúc con người mượn những từ chửi tục để thỏa mãn sự ức chế. Phim Việt Nam thì một thằng xã hội đen vẫn phải nói, “Mày có tin là tao uýnh mày hông?” thật ra ngoài đời nó sẽ nói, “Đụ mẹ, láo tao đập chết mẹ!” Cái sự giả dối của nhiều con người ở Việt Nam giờ đã trở thành mức thượng thừa, khó ai qua mặt được. Quan chức họ giả dối vì tham. Dân giả dối cũng vì tham, vì miếng lợi, vì đói và cũng vì xã hội buộc họ phải thế. Có nhiều người họ phải tự lừa dối chính mình để có thể tồn tại trong một xã hội không có súng nhưng đầy bất an. Nỗi sợ thường trực làm cho con người phải vượt qua nó nhưng khi người ta không thể vượt qua được nỗi sợ thì cơ chế phản vệ buộc người ta phải phủ nhận, phải lừa dối chính mình, giả vờ rằng nỗi sợ đó không tồn tại.

        • TC Bình says:

          Ở nước quen í mà, nghĩ gì là quyền của mình. Nhưng nghĩ sao nói vậy thì e là “Chết không có đất chôn”

        • Mười tạ says:

          Nghĩ là quyền của mình, nói là quyền của mình, làm cũng là quyền của mình, nhưng những gì xây ra sau đó ko còn là quyền của mình nữa 🙂

  21. CD@3n says:

    – sáng nay, trông cảnh hàng chục ngôi nhà bị thiêu trụi trong “washington wildfire” trên CNN, thấy lo lo cho HM ( vì chàng 26 vẫn còn ở đấy…), chẳng hiêu khu này là khu nào, mà cũng lạ, một xứ như Mỹ, không biết có qui định khoảng cách an toàn cho việc xây cất các căn nhà cạnh rừng hay không? ở Đức, các đường ranh cản lửa ( cũng là đường đi lại trong rừng) được tu bổ giữ gìn rất nghiêm, còn Tầu, khoảng 20 km rừng phi lao đê cản gió bão thổi cát từ sa mạc nội mông vào Bắc Kinh, CS đi tuần rất nghiêm ( dù chỉ đi bằng xe đạp), kẻ nào hút thuốc, ném tàn…sẽ bị “ăn roi” ngay, không có chuyện “lơ tơ mơ”…may cho VN, rất “tùy hứng” trong mọi hành động, mà cháy rừng cũng chưa nhiều…?!

    • Dove says:

      Đồng cỏ hoang ở gần Chernobun (Ucraina cũng cháy). Cháy đồng cỏ nom cũng rất thê lương, tuy nhiên cũng có vài trường hợp ngoại lệ. Ví dụ trong bài “Phải Tiến Gấp”, Cờ Giải Phóng, số 6, 1944, TBT Trường Chinh đã viết:

      “Tóm lại, bên trong dân ta cực khổ. Cả Đông Dương như một cánh đồng cỏ khô; tàn lửa cách mạng động rơi vào đâu cũng có thể bốc cháy…..

      Dịp tốt ngàn năm có một đang lại. Hãy tiến gấp! Hãy kíp sửa soạn khởi nghĩa theo chỉ thị đã ra. Các đồng chí hãy kiên nhẫn và mạnh dạn thuyết phục đồng bào. Hãy thi nhau phát triển tổ chức; thi nhau đẩy mạnh phong trào đấu tranh quần chúng. Vận mệnh các dân tộc Đông Dương đã đặt trong tay chúng ta. Phải hy sinh, phấn đấu. Phải kiên quyết, tích cực. Bỏ lỡ cơ hội là một tội ác. Phải sẵn sàng đón lấy thời cơ và chuẩn bị đủ điều kiện tóm lấy nó.”

      • CD@3n says:

        thưa bác Dove, bác quả là “siêu cao”…M lại tử lầm bẩm : bao giờ cho đến “ngày…xưa”, bác “nhầy”…?!

  22. nguoiquaduong says:

    http://dantri.com.vn/the-gioi/my-thach-trung-quoc-trung-bang-chung-chu-quyen-bien-dong-1091547.htm

    Nguy to! Mỹ thách thức TQ trưng bằng chứng chủ quyền BĐ. Phen này có lẽ Khựa sẽ đưa Công hàm PVĐ năm 1958 vì ngoài cái công hàm đó đâu còn bằng chứng nào khác… Và nếu Mỹ nói, khi ấy, quần đảo HS-TS thuộc quyền quản lý của VNCH đã được quốc tế công nhận thì sao đây?… TQ hoặc sẽ đưa ra thêm bằng chứng khác hoặc chỉ hô hào bâng quơ như bấy lâu đã từng làm, nào là lịch sử đã chứng minh, nào là TQ có đủ chứng cớ về pháp lý,… Và rồi cuối cùng, cho rằng TQ không việc gì phải đưa cho Mỹ xem mà Mỹ lấy quyền gì mà xem các chứng cứ đó,… bla bla bla…

    • Dove says:

      Hay là chưng công văn Ngũ Giác đài (Pentagon Papers):

      “We must note that South Vietnam, (unlike any of the other countries in Southeast Asia) was essentially the creation of the United States”.

      Dịch đại: Chúng ta cần nhìn nhận rằng Nam VN (khác với tất cả các nước ASEAN) là một thể chế do Mỹ tạo ra.

      Công hàm của Phạm Văn Đồng chỉ có nghĩa biển đảo của một creation do Mỹ tạo ra thì Mỹ phải có trách nhiệm. Bây giờ mới thấy ăn năn vì đã chót để mất HS của cái creation đó vào tay Tàu thì đã muộn, nhưng cũng tốt thôi – muộn còn hơn ko.

      Cần đặc biệt lưu ý rằng, cái creation đó đã bị nhân dân VN quăng vào recycle bin của lịch sử để lập ra nước CHXHCN Việt Nam – một thành viên bình đẳng, có trách nhiệm và có uy tín của UN rồi. Vấn đề là, hiện còn sót lại vài tàn tích của cái creation đó thỉnh thoảng lên cơn tâm thần chỉ vì lưu luyến công hàm PVĐ trên mức bình thường. Cho nên để giải quyết dứt khoát, Mỹ hãy chính thức công nhận HS và TS là của CHXHCN Việt Nam.

      Bàn về hiện trạng biển đảo mà ko xác định được chính chủ thì chẳng xi nhê gì. Phải bắt đầu minh bạch từ đấy, thế rồi tự do hàng hải mới có thể được thảo luận.

      • chinook says:

        Qua còm này, có vẻ như Cụ Dove đương lãnh tiền tươi từ Trung Nam Hải.

        Này nhé

        Nếu như VNCH (Miền Nam ) chỉ là creation của Mĩ thì đich thực là Ngụy và VNDCCH(Miền Bắc) là nhà nước duy nhứt hợp pháp của Vietnam khi đó.

        Mà Thủ tướng của chính phủ hợp pháp duy nhứt đó đã không phản đối mà còn công nhận một cách chính thức bản tuyên bố về biển đảo của Trung quốc thì còn chi mà bàn cãi?

  23. Tịt mù says:

    Chuyện súng đạn luôn là một đề tài hấp dẫn, nhất là cánh đàn ông. Người thì sung sức như trai tráng,kẻ thì… đi chưa đến chợ đã tiêu hết tiền, bởi vậy bao nhiêu bài thuốc sừng tê, bửa củi, nhục dung… chỉ nhằm mục đích cuối cùng – thể hiện là phái mạnh – hay nói nôm na là tăng cường khả năng gây sung sướng.

    Quay trở lại entry thú vị của Bác PVNhân, Tịt mù xin trích dẫn 1 đoạn trong “Hiểu rõ hơn về quyền được sở hữu và trang bị vũ khí của người dân_Triết Học Đường Phố_ 08-02-2015”.

    Hễ chuyện gì hiếm xảy ra thì nó sẽ được nhiều người chú ý hơn, truyền thông báo đài cũng sẽ tập trung vào nó để khai thác đưa tin. Đó là chuyện xảy ra với những vụ những thằng điên xách súng đi bắn người ta chơi. Trong khi những nguyên nhân khác xảy ra thường xuyên hơn, khiến rất nhiều người chết hơn thì lại trở nên quá bình thường tới nỗi không còn ai quan tâm nữa.

    Câu hỏi đặt ra là tự do sở hữu súng nhìn chung sẽ khiến nhiều người chết hơn hay nó sẽ cứu mạng được nhiều người hơn? Đã có nhiều cuộc nghiên cứu được thực hiện để trả lời câu hỏi này. Kết quả là tự do sở hữu vũ khí cứu mạng được nhiều người hơn. Đó chính là lý do tại sao quyền được sở hữu súng là quyền số 2, chỉ sau quyền tự do ngôn luận, trong Bill of Rights Hoa Kỳ, chứ không phải quyền số 10. Quyền số 2 được viết ở đó không phải cho mấy thằng điên có súng đi bắn người ta chơi, mà là vì các cha ông sáng lập ra nước Mỹ là những người ủng hộ tư tưởng chính phủ tối thiểu, họ hiểu rằng muốn kiềm hãm sự bành trướng của chính phủ thì người dân bắt buộc phải được quyền sở hữu súng.

    Bổ sung thêm cho lời bình ở trên: Tại Mỹ, quyền sở hữu súng không chỉ kiềm hãm sự bành trướng của chính phủ và súng là biểu tượng của sức mạnh, tự do và hơn hết là sự tự vệ đối với “người lạ”, “nước lạ” muốn xâm chiếm.

    Mỹ nên rút kinh nghiệm từ Thụy Sỹ, 8 triệu dân với 2,3 triệu khẩu súng cùng với việc quản lí súng đạn thông thoáng nhưng tỷ lệ phạm tội liên quan súng thấp do đa phần là súng trường, Nhật cũng vậy. 😆

    • Hiệu Minh says:

      Không có súng là…tịt 🙂

      • XoaiXon says:

        Hình như ai đó đã nói: ” Chính quyền trên đầu ngọn súng “

        • CD@3n says:

          đó là phát ngổn bất “hủ” của MAO- “xếnh xang-dza dê” : “chinh quyền ĐẺ ra trên ĐẦU NGỌN SÚNG” !

        • says:

          Chính xác câu nói của Mao là : ” Quyền lực đến từ nòng súng” (Political power grows out of the barrel of a gun)

          Năm 1938 trong Đại Hội Đảng CS TQ lần thứ 13, Mao nói : Mỗi người Cộng Sản phải nhận thức được sự thật : “ Quyền lực đến từ nòng sung “ . Nguyên tắc của Đảng CS chúng ta là Đảng lãnh đạo QD, và QD sẽ không bao giờ được phép lãnh đạo Đảng ….
          .

          “Every Communist must grasp the truth: ‘Political power grows out of the barrel of a gun.’ Our principle is that the party commands the gun, and the gun will never be allowed to command the party.

        • Tịt mù says:

          @ Bác Lê

          Câu này được đồn là của Tưởng trước khi là của Mao, và chính xác hơn thì Mao đã nói “Political power grows out of the barrel of a gun” vào cuộc họp khẩn cấp của TW Đảng vào ngày 07 tháng 8 năm 1927 tại Hán Khẩu. Khi Mao lên án Trần Độc Tú “Lenin of China” là troskyist.

          Các lãnh đạo Đảng nên chú ý đến các báo cáo của cấp dưới và đặt biệt quan tâm đến các vấn đề quân sự, điều này bởi vì quyền lực chính trị đẻ ra từ nòng súng.”

          “The superior party organ should pay attention to the reports given by its subordinates, and should put much emphasis on military affairs, this is because Political power grows out of the barrel of a gun.”
          https://books.google.com.vn/books/about/A_Glossary_of_Political_Terms_of_the_Peo.html?id=J5QbQpQTegwC&redir_esc=y
          (page 325 – Qiang gang zi li mian chu zheng quan_ Political power grows out of the barrel of a gun)

        • says:

          @Tịt mù.

          Cám ơn Tịt mù . Chắc là Mao nói câu Quyền lực đến từ nòng súng trong nhiều dịp khác nhau chứ không phải một lần. Là một hung thần, giết chết biết bao người, chết đã gần 40 năm nhưng Mao vẫn là hình ảnh được dân TQ kính trọng (hay sợ hãi ?) nhất, thứ nhì là Đặng Tiểu Bình, thứ ba là Giang Trạch Dân …

    • PV-Nhân says:

      Lâu mới thấy Tịt Mù ghé Hang Cua. Súng không phài lúc nào cũng gây tai hoạ mà còn tùy ý thức của người dùng súng…Loại súng cá nhân mỗi người có một càng phức… tộp hơn. Phụ nữ cũng quan tâm không kém…
      Trích đoạn Triết Lý đường phố là quan điểm của NRA. Họ cho rằng, nếu ai cũng có súng sẽ giảm bớt tai hoạ do súng gây ra. Ngay tại Houston, thành phố lớn nhất Texas, sinh viên được quyền mang súng vào trường nhưng phải kín đáo. Luật Georgia cho phép được bắn sau lưng kẻ xâm nhập gia cư bất hợp pháp…Nhưng New York lại tuyệt đối cấm mang súng vào thành phố dù bỏ trong xe…
      Súng gắn liền đời sống người Mỹ từ thời lập quốc. Súng để tự vệ, bắn muông thú, kể cả tiêu diệt người…da đỏ. Nhưng chính truyền thống dùng súng lại góp phần tích cực bảo vệ đất nước chống người Anh xâm lược. Tóm lại, sử dụng súng nẩy sinh nhiều vấn đề…

      • Tịt mù says:

        To @ PVNhân

        Đặc quyền sở hữu súng trong hiến pháp Mỹ cháu nghĩ lý do thỏa đáng nhất là đề cao sự công bằng, trao biểu tượng sức mạnh lại về tay nhân dân. Nếu giả sử rằng chính phủ Obama mập mờ yếu kém, không giải quyết thỏa đáng những uất ức của người dân thì hậu quả sẽ như thế nào ❓

        (p/s: Cháu cảm ơn Bác vì còn nhớ đến cháu, đôi khi vào hang cua cảm giác thật ấm lòng bác ạ)

  24. CD@3n says:

    I’m runer , second tem, after Mr, Dove !

    • CD@3n says:

      – “oan quá”, xin thưa ; lúc post “tem’, mới chỉ nhìn thấy cụ Dove, vội …”tằng tốc- về đích”, thê mà, sau đó lại “tụt hạng”…ôi, cái ‘dớp” du lịch, đen quá ! “oan hơn cả thị kính”

  25. Tuanvu says:

    “Một dân tộc văn minh không bao giờ đồng hành với tội ác…Bởi tộc ác thù hận xét về mặt đạo đức cũng như xã hội không thể khoan dung. Con người sẽ phải trả giá đắt nếu thờ ơ vô cảm, chia rẽ và hận thù…”
    Câu kết của bác Nhân quá hay nhưng hình như có lỗi tên d8a1nh máy (!) ( tội – tộc )

  26. Dove says:

    Tem

    Mỹ là nước duy nhất cho những kẻ nghiện ma túy, nghiện rựu và có tiền lệ hình sực được mang vũ khí.

    • Hiệu Minh says:

      Hang Cua là nơi duy nhất để cho lão Dove còm như nghiện ma túy dù không có vũ khí 🙂

      • Dove says:

        Hôm qua Dove bị kẹt cửa WC. Ra phố gọi một gã thợ khóa vào. Hắn ta xem một lúc rồi phán:

        – Phải phá thôi!

        Dove trợn mắt:

        – Này nhé, chú mày mà làm vỡ cái cửa này của bà thì ông thiến!

        – Bác cứ yên tâm. Vỡ cửa thì tốn tiền gọi thợ làm quái gì. Tự bác cũng làm được mà.

        Nói xong, hắn ta gõ gõ lắc lắc vài cái thể là khóa bung ra, cửa ko bị sầy dù một vết. Xong việc đòi 100 k , vừa rít Malboro đỏ vừa lên lớp Dove:

        – Thưa bác khóa là để phòng ngừa người ngay như bác nảy ra dã tâm nhìn phụ nữ tắm. Còn dân chuyên nghiệp như bọn em thì chả là cái đinh gì.

        Dove biết thừa, bên Mỹ thì súng được sản xuất ra là để quân đội sử dụng, nhưng thừa ra thì phải bán, bán cho dân vẫn chưa hết thì bán cho bất đồng chính kiến ôn hòa, vẫn chưa hết thì bán cho Taliban, Al Queda, IS ..v.v. Còn luật được viết ra chỉ là để bị lách.

    • Tịt mù says:

      Theo thống kê của Ủy ban an toàn giao thông quốc gia Vietnam, tai nạn giao thông làm chết 8.996 người trên tổng số 25.322 vụ, nhằm hạn chế tình trạng trên, đề nghị chính phủ thực hiện cấp bách việc không bán xe cho những người như sau, (kể cả xe cút kít):

      – Người có điện thoại (nhắn tin nguy cơ gây tai nạn 23,2 lần, bấm phím 2,8 lần, nói chuyện 1,3 lần).
      – Người có thể uống được rượu bia (cái này chiếm tỷ lệ khá cao, >70% các tai nạn trên đường bộ)
      – Người sinh sống ở những vùng có mưa, bão.
      – Người không phân biệt được chân ga và chân phanh (dzụ này Vietnam bị hoài)

      (theo gợi ý của Bác Dove, thề không nhấn down tí nào) 😆

      • ngavoi77 says:

        Anh Tịt trở lại và lợi hại…như xưa 😉
        Tiếp sức theo gợi ý của anh Dove: để phòng chống tình trạng hiếp dâm ngày càng phức tạp thì nhất thiết phải loại bỏ phương tiện dùng để hiếp dâm 🙂

        • A. Phong says:

          Loại bỏ phương tiện là chống.
          Loại bỏ mục tiêu là phòng.
          Phòng tốt hơn chống.

        • Mười tạ says:

          Ko có động cơ hiếp dâm thì phương tiện hay công cụ gì cũng thế thôi 🙂

        • PV-Nhân says:

          Nói như Voi thì khối kẻ ở VN mất…phương tiện!! Báo chí nhiều tin cướp hiếp giết…

        • Thanh Tam says:

          Các bác đã được nghe tin về một chuyện sử án Hiếp dâm ổn nước ta chưa :
          – Người bị hại khai là Khi bị cáo lẻn vào nhà đòi quan hệ , tôi yêu cầu anh ta phải đi bao cao su , anh ta nói là không có bao cao su, tôi yêu cầu anh ta ra hiệu thuốc đầu làng mua bao cao su … Nhưng đến tối hôm sau anh ta mới quay trở lại … Và tôi rất căm giận nên đi khai báo .
          Đề nghị Voi và các bác góp ý cho thẩm phán , nhân chứng, vật chứng là 2 bao cao su đã qua sử dụng !

        • Dove says:

          Theo Dove nên loại bỏ các đối tượng nhạy cảm và có hành vi kích dục đàn ông. Là người đàng hoàng nhưng ra đường Dove bị các đối tượng này làm cho dậm dựt hết cả người.

          Nếu thấy loại bỏ là biện pháp tàn nhẫn, thì nên có tiêu chí giảm nhẹ. Dove sẽ chăm chỉ cập nhật.

        • Mười tạ says:

          Phải UP cụ Dove phát. Bây giờ ở Đà Nẵng, cứ tắt mặt trời là từ các co bé lún phún đến các mợ sồn sồn đều mặc quần ngắn lên gần … ngã 3. Mình có làm sao người ta mới hiếp chứ.

      • Đặng Hoàng Minh says:

        Em muốn biết thống kê này ở Mỹ, và một số nước Đông Nam Á, Bác nào biết giúp em với. Cảm ơn!

    • TM says:

      Không hiểu bác Dove dựa vào đâu mà “phán” chắc nịch “Mỹ là nước duy nhất cho những kẻ nghiện ma túy, nghiện rựu và có tiền lệ hình sực được mang vũ khí.”

      Đã nhiều lần sửng sốt vì những “tin tức” bác đưa lên mạng, nhưng rồi bà con vẫn tiếp tục được bác không ngừng chiêu đãi thêm nhiều màn khác.

      Tôi xin đưa lên đây một chút thông tin, và cũng xin đưa được tuyên bố hai điều “miễn trách nhiệm” (disclaimer):

      1. Luật pháp Hoa kỳ rất phức tạp, không thể đưa ra một trích đoạn ngắn gọn duy nhất rồi bảo “mọi chân lý là ở đây”. Luật tiểu bang đôi khi có mâu thuẫn với luật liên bang, và có những tình huống cần làm rõ.

      2. Xin chấm dứt phần đóng góp của tôi ở đây. Sẽ không có thì giờ và kiên nhẫn đeo đuổi đề tài này nếu bác Dove còn muốn tiếp tục. Ít nhất là tôi muốn dẫn chứng luật liên bang của Mỹ, thay vì tuyên bố nhanh gọn chắc nịch như bác Dove. Nói đến đây lại nhớ đến chị Ngự Bình. Chị ấy có thể tham khảo khúc chiết rồi giảng giải ngọn ngành để hầu bác Dove. Cũng mong bác PV Nhân có thể cho thêm kiến thức.

      http://people.howstuffworks.com/can-felon-own-gun-in-united-states.htm

      http://www.gpo.gov/fdsys/granule/USCODE-2011-title18/USCODE-2011-title18-partI-chap44

      As spelled out in Chapter 44 of Title 18 of the United States Code (U.S.C.), federal law bans convicted felons from possessing firearms or ammunition. (The U.S.C. is a compilation of congressional laws organized by topic and subtopic: Title 18 defines federal crimes and criminal procedure, and Chapter 44 (Sections 921-931) covers firearms.)

      Trong mục 44 của Chương 18, bộ luật liên bang Hoa kỳ, luật liên bang cấm phạm nhân đã bị tòa tuyên án tàng trữ vũ khí và đạn dược. (Luật liên bang là tập hợp những điều luật quốc hội thông qua và được sắp xếp theo từng đề mục và đề mục phụ: chương 18 đ5inh nghĩa tội hình sự và thể thức liên bang, và Mục 44 chuyên về vũ khí).

      According to Section 922(g)(9), no one “who has been convicted in any court of a crime punishable by imprisonment for a term exceeding one year” may own or possess a gun. This rule covers all felonies, but does not apply to state misdemeanors that carry less than a two-year sentence. It also exempts several kinds of felonious white-collar crime, as well as felony convictions handed down in foreign countries [sources: 18 U.S.C. § 921; 544 U.S. 385; Williams].

      Theo khoản 922(g)(9), không ai “đã từng bị toàn án xử phạm tội và phạt tù trên một năm” có thể sỡ hữu súng. Luật này áp dụng cho tất cả phạm nhân hình sự, nhưng hông áp dụng cho những khinh tội bị sử bởi tiểu bang dưới hai năm tù. Luật này cũng không áp dụng cho một vài tội cổ trắng (không bạo lực – người dịch) cũng như không áp dụng cho những án xử tại các tòa án nước ngoài. [Nguồn: 18 U.S.C. § 921; 544 U.S. 385; Williams].

      Lest you think Section 922(g) is too lenient, however, read on: It also bans guns for (among others) fugitives, illegal users of controlled substances, mental defectives, illegal aliens, dishonorably discharged soldiers, renounced citizens, subjects of certain court orders and persons convicted of misdemeanor domestic violence. Violating these statutes can net you 10 years of imprisonment and/or a $250,000 fine .

      Tuy nhiên, nếu có người cho rằng điều khoản 922(g) quá dễ dãi, thì hãy đọc tiếp sau đây: điều luậtt này cũng cấm những người đang trốn tránh pháp luật, những người sử dụng ma túy bất hợp pháp, những người khiếm khuyết tâm thần, những người nhập cư bất hợp pháp, binh lính bị sa thải vì kỷ luật, công dân bị truất quyền, một số người bị tòa án xử tội và những người phạm khinh tội về bạo lực trng gia đình. Vi phạm điều cấm (tang tử vũ khí) này có thể bị xử đến 10 năm tù và/hoặc $250.000 tiến mặt. [Nguồn: Rhode Island Probation].

      • Dove says:

        Kính thưa TM, Dove thừa biết là luật Mỹ cực kỳ nhiêu khê. Tuy nhiên việc thực hiện luật rất nhiều sơ hở. Chủ hiệu bán súng phần lớn ko kiểm tra tiền sử tâm thần, nghiện rựu và ma túy. Chỉ hỏi cho có lệ thôi.

        • chinook says:

          Cụ Dove lẫn rồi. Có thể Cụ lộn với một nước nào đó vì ở Mĩ, dù chuyện nhỏ,chuyeen lớn không có chuyện chi mà chỉ làm cho có lệ thôi đâu.

          Có lẽ Cụ nên tham khảo con gái trước khi nói những gì về nước Mĩ.

        • chinook says:

          Một chuyện xảy ra khoảng 30 nam trước tại Seattle, xin kể lại hầu Cụ Dove.

          Một bà thẩm phán cuối tuần đi câu cá cùng bạn trai. Khi bị hỏi giấy phép câu (license), bà trả lời là để quên ở nhà.

          Hôm sau bà đi mua license, nói với người bán để trống ngày. Bà về điền lui ngày và gửi cho có quan phụ trách. Nơi đây kiểm chứng với nơi bán license(cũng là nơi bán cần câu và mồi ) .

          Chuyện đổ bể, bà mất chức thẩm phán

        • Hiệu Minh says:

          Lão Dove chưa sang Mỹ, chưa vào cửa hàng mùa súng, không nên tranh luận chủ để này. Nó làm cho lão bị mất uy tín nghiêm trọng.

        • Dove says:

          Chả nhẽ mấy lão chưa sang TQ và Nga thì ko được bàn về họ à. Theo Dove thì mấy tay hay bàn về Nga Sô và Tàu Khựa chỉ có kiến thức cận dia rô, bù lại là mồm mép còn hơn cả môi thợ kèn, mặc dụ vậy hay tệ hơn nữa thì Dove vẫn nhẫn nại cho rằng tự do ngôn luận là quyền của họ.

          Còn nói về Mỹ là quyền tự do ngôn luận của Dove, hơn thế còn biết rõ rằng ko ít vụ thủ phạm dùng súng là người có tiền lệ tâm thần và nghiện rựu. Có người trong số đó được vào tù thì mừng hú vì có bạn đỡ cô đơn, khỏi phải lo cơm, còn 250 K USD để nộp phạt thì “hì hì!!Do túi thủng nên em chả có”.

          Sang năm Dove sẽ đi Mỹ, trước khi đi sẽ làm mâm cỗ đầy vào đền bà Liễu Hạnh khấn: Cầu xin đức tứ bất tử phụ hộ để Dove ko bị bắn. Nếu chẳng may vẫn cứ bị thì xin phù hộ chỉ trúng vào phần mềm. Quan trọng nhất là kẻ bắn Dove đủ năng lực bồi thường cốt sao Dove đỡ thiệt thòi.

          Kính lạy Bà, Dove ko định sở hữu súng nên ko đọc luật. Có gì sai sót xin được miễn thứ. Trăm lạy, ngàn lạy và nguyện suốt đời cắn cỏ ngậm vành biết ơn.

        • Hiệu Minh says:

          Lão Dove có khấn cũng chẳng ai nghe. Bắn vào phần mềm là công cụ hiếp dâm thì có sống cũng như không, dại thế.

        • chinook says:

          Lại một lần nữa có cơ hội đồng í với Cụ Dove : không nhứt thiết phải đến một nước nào mới có thể tìm hiểu và nhận xét về nứớc đó.

          Nhưng……. lại cũng nhựng, cần tìm nguồn thông tin và nhứt là sàng lọc những thông tin đó bằng óc phán đoán của mình.

      • PV-Nhân says:

        * TM: nói đến luật Mỹ lại quá phức tạp…Ngay giới học luật cũng rất nhiều ngành. Tài liệu tôi có số it nhưng hiếm khi tra cứu…

    • ngavoi77 says:

      Tiếp sức anh Dove, đã kể thì kể cho hết, anh nà. Việt Nam là nước duy nhất cho:
      -Thằng ăn cướp ngồi xử người bị cướp.
      -Đùn đẩy trách nhiệm giữ gìn, đòi lại biển đảo của mình cho thế hệ con cháu trong khi tài nguyên thì hút sạch không chừa cho con cháu miếng nào.
      -Dùng càng nhiều giá càng tăng.
      -Triết học bị tẩy chay, không quan tâm chính trị, xem phim diễm tình Hàn, Đài, Trung Quốc nhiều tập và mê mẩn chỉ trích sự kiện hoa hậu ngủ dạng háng để thể hiện mình “có đạo đức cách mạng.”
      -Gọi tên một quốc gia khác là “nước lạ.”

      Bớ anh Dove, tiếp sức!!! 😛

      • vangta says:

        Trong khi các quốc gia đang giãy chết khuyến khích học sinh ngay từ mới bước vào tiểu học ham muốn hỏi han ,luôn luôn tìm kiếm những ý thích và luôn biết hỏi tại sao lại thế này ?Tại sao lai thế kia ?vv và vv thì bên ta dạy chỉ ngoan biết vâng lời thầy cô …Và ko cần tìm tòi gì nhiều …Lớn hơn nếu biết hỏi thì một câu trả lời duy nhất :Tất cả đã có đảng và Nhà Nước lo …Miễn hỏi .Ngư dân có bị tàu của Trung Quốc đâm hỏng chết người thì là do tàu lạ .Thậm chí còn kêu gọi dân tự phòng vệ .Đấy là gì ?Là tận cùng của sự hền nhát !Tận cùng của sự vô trách nhiệm !Tận cùng của sự ngu dân !
        Lấy ví dụ các bạn sinh viên thấy giá điện leo thang ,muốn hỏi vì sao ?Thì hoặc sẽ im lặng ,hoặc sẽ bị quạt cho .Xăng tăng giá cao ngất ngưởng xin miễn hỏi .Chắc gì họ đã biết hỏi ,hay dám hỏi …Vì đảng và NNđã lo hết rồi .Và điện ,xăng cứ vù vù leo lên giá khéo lên cả 20 hay 30 %cũng nên .Thôi im lặng cho nó lành .

        • ngavoi77 says:

          Việt Nam là nước duy nhất có mẹ vừa đánh con vừa bắt nó im, không được khóc! Bởi vậy, hỏi sao trẻ con nó không đụt người đi 😥

      • vangta says:

        Hôm nay Hylạp xin quay lại đàm phán để xin gói cứu trợ lần ba ,xem ra sẽ ít hi vọng vì phần lon dân EU muốn quăng Hy lạp ra khỏi EUrozone cho nhẹ người .
        Nước HL bé tý xíu này cũng gánh 18tỷ euro cho chí phèo Hylạp .Tức tính bình quân đầu người mỗi người dân HL mất hơn Ngàn eur ,nhưng theo dân chúng thà mất bằng này còn hơn là mất nữa .
        Theo như dự đoán của nhà tài chính Dove thì ai có eur nên đem ra ăn bitết cho rồi nếu ko nay mai ăn bát phở có lẽ giá cũng vài chục ngàn eur thì toi .Lời khuyên của tôi là ai có eur nên đổi cho tôi bây giờ giá 24ngan/1e thì tôi trả 20ngan/1e thôi vì nay mai 1e ăn 1VND thì mất nặng lắm như vậy tôi đã mua rác hộ các bác rồi .Đúng là EU sắp có biến động lớn ,chúng tôi chắc đi cày công cốc .Lo lắm nhưng chạy đâu bây giờ .
        http://www.msn.com/nl-nl/geldzaken/nieuws/grieken-vragen-om-nieuw-steunpakket/ar-AAclrnO?ocid=iehp
        Nhìn mặt TT Hylạp cứ như là ông chủ lớn .Đi ăn xin mà muốn ngồi trên đầu người ta thì quên mẹ chuyện được ném cho miếng bánh mỳ thừa .Người ta thà ném miếng bánh thừa vào thùng rác còn hơn cho người ăn xin kênh kiệu như vậy .

        • PV-Nhân says:

          * to vangta: vấn đề là Hy Lạp có chân trong NATO, nên có thể Mỹ sẽ cứu vớt. Quan trọng còn chờ ý kiến bà Merkel

        • Dove says:

          Hy lạp chỉ là ngòi nổ thôi còn Pháp và Ý mới thật sự là bom, từ hơn 1 năm trước nợ ngân sách của cả 2 đã đều vượt quá 250% GDP. Thất nghiệp thanh niên lên đến trên 30%.

          Dove ko phải là nhà tài chính, Dove chỉ là mọt internet thôi:

          Paul Krugman: Hy lạp trên bờ vực thẳm link:

          http://www.nytimes.com/2015/06/29/opinion/paul-krugman-greece-over-the-brink.html?rref=collection%2Fcolumn%2Fpaul-krugman&_r=0

          El Economista: Không phải Hy Lạp mà Pháp và Ý phá hủy EU. Nguyên bản bằng tiếng Tây Ba Nha nên Dove ko đọc được vì vậy chỉ xem tóm tắt qua Ria. ru, link:

          http://ria.ru/economy/20150629/1100175590.html

          Này nhé hồi xây ra Euro Maidan, Dove đã viết còm: Ucraina là đồ ngu, gia nhập EU bây giờ như gia nhập Liên Xô vào cuois thập niên 1980 – đầu 1990. Chẳng mong quái gì khủng hoảng đâu, vì có mấy đồng tiền mệt lắm. Để giữ nó năm vừa rồi phải mua đất vùng sâu vùng xa mãi tận Lương Sơn xây nhà và dặn con nếu khủng hoảng bố con mình ráng nuôi ít gà để các cháu có chút thịt và trứng ăn.

      • Dove says:

        Dove dại. Đãi Ngà Voi cá quả ta xào rau cần nên bây giờ cô ấy sung sức đeo bám Dove ghê quá. Chỉ tiếc một điều là luận điệu cũ rích mà Dove đã nghe chán từ cái hồi còn ham vào VOA và BBC cơ. Chỉ tiếc là Ngà Voi nhà ta thì Ngà dài mà trí tuệ thì hơi ngắn nên chưa thật sự vui.

        • ngavoi77 says:

          Anh Dove phạm lỗi bỏ bóng đá người! Phạt nặng! 😉

        • Dove says:

          Nhưng đó chỉ là tự vệ chính đáng vì ai đó dùng ngà đâm người trước.

        • ngavoi77 says:

          Anh Dove lại nẫn nộn rồi, cả hang thấy em Voi toàn bênh anh và tiếp sức cho anh chớ có đâm hồi nào đâu na?! 😀

        • vangta says:

          Với còm của cụ Dove cho Ngàvoi Thì ko biết phải nói thế nào cho đúng …Nhưng cụ coi miếng ăn quan trọng đến thế thì ngoài sức tưởng tượng của tôi .
          Thời đại này trò ăn uống nó là trò vặt ,ko cần phải nói đến .Ngà Voi trót dự bữa tiệc bác đãi bác TC ,và có lẽ do nể bác TC nên Ngà Voi đi cùng và bây giờ …mắc nợ !Khổ !
          Thời tôi còn bé tý ấy cứ gần tết nhà tôi đầy người đưa quà đến …Sau này lớn rồi tôi thấy ai đến biếu quà bố tôi cũng đưa quà lại .Thường hồi ấy là chai nếp cẩm ,hay mấy chai rượu gì đó cũng rẻ thôi .Bố tôi xem ở nhà trong và sẽ đáp quà lại đúng như người ta biếu .Có lần có cụ chối mãi ko nhận lại quà của bố tôi trao lại .Cụ mắt ngân ngấn nói “em có chút quà là lòng thành của cả gia đình ,việc thằng con em bây giờ được êm ấm ở bên ấy là nhờ bác …”Duy nhất lần ấy bố tôi ko thể trả lễ .
          Trong bữa cơm gia đình ngày mồng 1 tết cụ nói với chúng tôi “đừng ăn ,đừng lấy bất kỳ cái gì của ai cả ,vì đấy là của nợ đó …”Vậy mà đã hơn ba mươi mấy năm .Nếu cha tôi mà ở thời nay ko biétẽ thế nào .Tôi ko tiếc mà thấy mừng vì cụ ko nợ ai .

        • ngavoi77 says:

          Dạ, cám ơn anh (chị) vangta. Đọc câu chuyện anh kể, Voi nhớ mình hồi nhỏ. Mẹ Voi cũng dạy vậy. Thời bao cấp thiếu thốn, trẻ con thèm đủ thứ vì miếng quà tấm bánh là đồ xa xĩ hiếm hoi. Ấy thế mà cô bác anh chị muốn cho Voi cái kẹo cũng phải đem qua tận nhà vì vẫy mình vào đưa cho mình thì không bao giờ Voi cầm. Câu cửa miệng luôn là, “Voi cám ơn… nhưng mẹ hổng cho!” Người ta phải đem qua nhà, mẹ đồng ý thì lúc đó Voi mới dám cầm. Bài học đó làm cho con trẻ có lòng tự trọng rất cao. Đến giờ, trên tư cách cá nhân, Voi không nhờ vả ai việc gì.

          Làm việc xã hội thì đành kêu gọi sự chung tay của nhiều người, nhiều thành phần trong xã hội, nhiều lúc cũng chạnh lòng bởi không ít điều tiếng. Nhưng lại nghĩ nếu ai cũng sợ và tránh điều tiếng không làm thì bà con dân oan sẽ đói. Khi người ta bị dồn nén cực độ và lại đói thì cái nồi áp suất đó sẽ nổ và nổ theo cách tàn phá mọi thứ. Cách đây vài ngày thôi, một chị dân oan lớn tuổi đã bức xúc tuột quần vỗ vào người mà hét, “Mày quay đi, đây này, tao chỉ còn có cái lồn này thôi, mày quay đi đem về mà trình cho quan thầy của mày xem. Chúng mày đã cướp hết nhà cửa ruộng đất của dân rồi mà vẫn không buông tha nữa hả trời…” khi những bạn an ninh, công an liên tục ngày qua ngày chỉa máy quay vào mặt bà con như tội phạm và ngăn cản họ đi khiếu kiện bằng đủ trò bẩn thỉu. Đau đớn ứa nước mắt. Việc diễn ra ngay trên đường phố Hà Nội.

          Quay lại bữa cơm nhà anh Dove, Voi đến vì nể anh Hiệu Minh và cũng vì Voi đang làm công việc xã hội, Voi cần nhiều người thông hiểu và giúp đỡ bà con dân oan. Trên tư cách cá nhân, Voi cũng rất quý vợ chồng anh Dove. Anh chị rất chu đáo, nhiệt thành. Do những lẽ đó, Voi xem câu còm trên của anh Dove là một câu nói đùa (hơi vô duyên một chút) nên không giận. Có buồn không? Có một chút. Nhưng không quá nặng nề để đến mức chạy đi mua súng về thách đấu với lão 😀

      • CD@3n says:

        Nga”IVoire” thiếu 1 điều rất “cơ bủn và quan trọng bậc nhất” : nước ta đã đàm phán “nầy lửa” với bạn …Lạ…ngoài cafe và trà đá vỉa hè, râm ran : hay, hay, “nầy lửa = nửa lửa”…nghĩa là “tắt ngóm”…cưc lực phản đối, coc, cod, không làm phức tạp thêm tình hình…”3 Không”..?!

        • ngavoi77 says:

          Anh CD cứ đếm một không, hai không, ba không kiểu này thì…xem ra em Voi thua nhiều quá. Nợ.
          Lại nhớ anh bạn có lần kể ngày xưa có khẩu hiệu rằng, “Đất nước ta tươi đẹp, dân tộc ta anh hùng thay trời làm mưa, nghiêng đồng đổ nước ra sông, bàn tay ta làm ra tất cả có sức người gạo nếp cũng thành xôi, không có việc gì khó không làm được thì thuê, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ bất chấp thời tiết mưa to coi như mưa nhỏ mưa nhỏ coi như không mưa.

          Áp dụng lời dạy, em Voi coi nợ to như nợ nhỏ nợ nhỏ coi như không nợ!

    • PV-Nhân says:

      * Thực sự không phải như vậy bác Dove ạ. Tuy nhiên, nguồn súng lậu ở Mỹ tràn lan, ai cũng có thể mua, hoặc dùng súng người khác..Vụ thảm sát ở trường tiểu học Sandy Hook tại Newton tiểu bang Connecticut cách đây vài năm là ví dụ. Thanh niên Adam Lanza 20 tuổi có bệnh tâm thần ở cùng mẹ đã ly dị. Bà mẹ thích chơi súng, có hàng chục khẩu trong nhà. Thế là Lanza lấy trộm súng của mẹ gây tội ác. Nạn nhân đầu tiên lại chính là người mẹ và 26 người khác trong số có 20 trẻ em…Gov. Malloy đau đớn: Today, evil visit this community…Hôm nay, ác quỷ đã đến cộng đồng này…

      • chinook says:

        Bác PV-Nhân đến vụ Sandy Hook, tôi xin thêm một chút cho thấy trách nhiệm của người giữ súng.

        Mẹ của hung thủ, Bà Nancy Lanza tuy đã qua đời vì bị chính con trai dùng súng của mình giết nhưng ẫn chưa yên. Luật sư của một số nạn nhân đã nộp đơn kiện di sản (estate) đẻ buộc bồi thuơng những cái chết oan sai vì sự bất cẩn, không giữ súng cẩn thân.

        Rất có thể di sản của bà se không còn chi sau khi trả hết án phí và phán quyết của tòa.

    • chinook says:

      Cụ Dove nên tìm những quy định và thông tin mới.

      Những nguồn thông tin Cụ đã và đương dùng quá lỗi thời , đầy thiếu sót và rất thiên vị.

  27. Tuanvu says:

    Tem ?

%d bloggers like this: