Gửi bạn đọc hang Cua

Sa Pa. Ảnh: HM

Sa Pa. Ảnh: HM

Tuần trước, tôi đi 5 ngày vòng quanh Hạ Long, Hòn Gai, Vân Đồn, Bản Sen, Quan Lạn, Minh Chau, Cô Tô. Tuần này lại đi Lào Cai, Yên Bái. Tháng trước đi Tây Bắc cả tuần, rồi sau đó đi một số nơi khác, về quê thăm họ hàng. Lịch kín mít.. Sắp tới còn vài chuyến đi dài ngày vào Hà Tĩnh, miền Trung và có thể miền Nam.

Vì thế tôi không có thời gian cho blog nhiều như trước. Các Entry sẽ tập trung vào những trải nghiệm trên đường hay cuộc sống thường nhật mà tôi gặp sau 11 năm xa tổ quốc.

Như đã nói từ hồi mới về, trong thời gian vài tháng, tôi muốn tìm hiểu đất nước, đi nhiều nơi do bạn bè yêu quí tổ chức, gặp thêm độc giả, người thân, để hiểu và thận trọng hơn khi cầm bút.

Nếu không được như mong đợi, bạn đọc hãy thông cảm, nhưng tôi, chủ blog, được quyền lựa chọn những gì mà mình muốn chuyển tải. Bạn đọc nào muốn viết và nếu thấy hợp (như anh TamHmong) thì tôi sẽ đăng.

Cảm ơn sự chú ý của bạn đọc.

HM Blog.

Vài ảnh chụp chiều nay ở Sa Pa trên đường đi Yên Bái. Tập chụp ruộng bậc thang dù không phải mùa lúa vàng. Nhấn chuột vào ảnh sẽ phóng to, xem rõ hơn.

Ruộng bậc thang. Ảnh: HM

Ruộng bậc thang. Ảnh: HM

Cung bậc. Ảnh: HM

Cung bậc. Ảnh: HM

Những sắc mầu. Ảnh: HM

Những sắc mầu. Ảnh: HM

Mùa nước nổi. Ảnh: HM

Mùa nước nổi. Ảnh: HM

Lên nương. Ảnh: HM

Lên nương. Ảnh: HM

Trái tim của núi đồi. Ảnh: HM

Trái tim của núi đồi. Ảnh: HM

Advertisements

72 Responses to Gửi bạn đọc hang Cua

  1. TamHmong says:

    Chào các HC. Cho đến thời điểm này có thể nói nước là cường quốc duy nhất trong mọị lĩnh vực từ kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, và tất nhiên là cả siêu cường về văn hóa. Rõ ràng chúng ta không thể phủ nhận vai trò to lớn của “quyền lực mềm” (soft power) nước Mỹ đối với thế giới. Thực chất quyền lực mềm là sự tổng hòa của các quyền lực nói trên.
    Tiếp tục đề tài sự về sự đối đầu TQ-Hoa Kỳ hiện tại và trong thế kỷ 21, tôi xin phép giới thiệu một bài viết về Quyền lực mềm. Bài viết của Thụy Miên trên báo Thanh Niên 04/01/2015.
    Qua đó có thể thấy thêm tương quan lực lượng trong cuộc đối đầu TQ-Hoa Kỳ.

    Cuộc chiến quyền lực mềm
    Nước Mỹ rất giỏi trong việc vận dụng kỹ năng thuyết phục mà không cần dùng đến những “cơ bắp” như sức mạnh quân sự và kinh tế.
    Thuật ngữ “quyền lực mềm” đã xuất hiện vào thập niên 1990, được cha đẻ là GS Joseph S.Nye (Đại học Harvard, Mỹ) dùng để bẻ gãy luận điểm cho rằng “Mỹ đang trên đà sụp đổ”.
    Thay vào đó, Giáo sư Nye khẳng định Mỹ là “quốc gia mạnh nhất thế giới không chỉ ở lĩnh vực quân sự, kinh tế mà còn ở chiều thứ ba, mà tôi gọi là quyền lực mềm”. Trong cuốn sách Quyền lực mềm: Công cụ đạt đến thành công trên vũ đài chính trị thế giới xuất bản năm 2004, tác giả Joseph S.Nye đã làm rõ hơn định nghĩa này.

    Giải mã quyền lực mềm
    Theo Giáo sư Nye, ai nấy đều quá quen thuộc với cái gọi là “quyền lực rắn”, tức dùng sức mạnh quân sự và kinh tế để buộc đối phương thay đổi quan điểm. Quyền lực rắn có thể dựa trên sự khích lệ (hình tượng hóa bằng củ cà rốt), hoặc đe dọa (cây gậy). Tuy nhiên, Giáo sư Nye cho rằng đôi khi chẳng cần phải đe dọa hay dụ dỗ mới đạt được mục tiêu, và phương pháp này đôi khi có thể gọi là “mặt thứ hai của quyền lực”.
    Giáo sư Nye diễn giải rằng quyền lực mềm nằm ở khả năng tác động hoặc gây ảnh hưởng đến sự lựa chọn của đối phương, mà không cần phải có hành động ép buộc. Theo ông, sức mạnh mềm của một nước nằm chủ yếu ở 3 nguồn chính: văn hóa (có khả năng thu hút các nền văn hóa khác), giá trị chính trường và chính sách ngoại giao.
    Đặc biệt, văn hóa được đánh giá là vũ khí lợi hại nhất của Mỹ, do nước này thừa hưởng một nền văn hóa có tính đại chúng, cộng gộp từ nhiều nguồn gốc khác nhau. Giáo sư Nye dẫn lời biên tập viên nổi tiếng Josef Joffe của tạp chí Die Eit từng cho rằng quyền lực mềm của Mỹ thậm chí còn lớn hơn cả thực lực về kinh tế và quân sự của nước này.
    Theo Joffe, văn hóa Mỹ tỏa ra sức hấp dẫn mãnh liệt chỉ được chứng kiến từ thời đế quốc La Mã. “Thế lực văn hóa của La Mã và Liên Xô bị giới hạn bên trong biên giới quân sự. Nhưng quyền lực mềm của Mỹ thống trị một đế quốc mà mặt trời không bao giờ lặn”, theo Joffe.
    Theo tạp chí Forbes, bằng cách thu hút sự chú ý của người khác thông qua văn hóa, lý tưởng và chính sách, Mỹ có thể tác động một cách mềm dẻo mà lại hiệu quả trước đối tượng.
    Ví dụ, do quá mê mẩn loạt phim truyền hình House trên Đài AXN của Mỹ, một số trẻ con ở Trung Quốc hoặc Philippines có thể ôm mộng được học tại một trường y danh tiếng của Mỹ. Trên thực tế, làn sóng sinh viên nước ngoài đổ xô đến các trường đại học Mỹ là minh chứng tốt nhất cho sự vận dụng nhuần nhuyễn quyền lực mềm.
    Tờ The Wall Street Journal dẫn báo cáo thường niên của Viện Giáo dục quốc tế Mỹ, tính đến tháng 5.2013, có đến 819.644 sinh viên nước ngoài theo học tại Mỹ, tăng 7,2% so với năm trước đó, trong đó có đến 235.597 sinh viên Trung Quốc.
    Ngoài việc tận hưởng khoảng 24 tỉ USD doanh thu từ nguồn này, nước Mỹ đồng thời cũng “cài đặt” những giá trị Mỹ vào hệ tư tưởng của các sinh viên nước ngoài, và những luồng tư tưởng này dễ dàng vươn tới tầng lớp tinh hoa của xã hội đó. Đó cũng là một ví dụ cho thấy mức độ ảnh hưởng của quyền lực mềm Mỹ thông qua con đường giáo dục.

    Vũ khí không sát thương
    Từ phim ảnh đến tàu vũ trụ, Mỹ không thiếu những vũ khí lợi hại cho phép nước này vận dụng nhuần nhuyễn quyền lực mềm trên phạm vi toàn cầu. Theo một số nhà phân tích, cáo phó cho kỷ nguyên Mỹ đã được viết sẵn, nhưng vẫn tồn tại những lý do vô cùng thuyết phục để tin rằng người Mỹ vẫn tiếp tục đóng vai trò chủ đạo trong thế kỷ 21.Trong đó, phần lớn công lao thuộc về quyền lực mềm.
    Hiện nay, những chương trình viện trợ khẩn cấp hoặc cứu trợ nhân đạo cũng có thể được tính là quyền lực mềm. Ví dụ mới nhất là việc Mỹ triển khai hơn 3.000 lính đến Tây Phi giúp những quốc gia này chống dịch Ebola. Tuy nhiên, nếu đề cập đến sức mạnh mềm số hàng đầu của Mỹ, không thể nào không nhắc đến Hollywood và Thung lũng Silicon.
    Không thể nào phủ nhận mức độ ảnh hưởng sâu rộng của phim ảnh Hollywood đối với phần còn lại của thế giới. Trong vài thập niên trở lại đây, mỗi thế hệ trong chúng ta đều lớn lên cùng với những tác phẩm phim ảnh xuất xứ từ Hollywood, từ những bộ phim của Disney, Pixar và sau đó là đủ loại phim bom tấn.
    Những bộ phim nối tiếp nhau cùng gây dựng lên một hình ảnh nước Mỹ sáng chói, hạnh phúc. Và tất nhiên, Lầu Năm Góc từ lâu đã công nhận quyền năng của phim ảnh và thậm chí thành lập trụ sở liên lạc tại Hollywood, cung cấp những trang thiết bị quân sự mà phía dân sự không có để đóng phim, như tàu sân bay USS Ranger tham gia trong phim Top Gun, và nếu cần thì đơn vị này cũng có thể “mượn” luôn binh sĩ “hàng thật giá đúng”.
    Đổi lại, phía quân đội muốn đọc trước kịch bản để đảm bảo rằng mọi thứ dựng nên đều chính xác, theo BBC dẫn lời sĩ quan phụ trách liên lạc của Lầu Năm Góc tại Hollywood là trung tá Steven Cole. Ông cho hay mục tiêu chính là hỗ trợ giáo dục người Mỹ về hoạt động của quân đội, nhưng dựa trên thống kê cho thấy doanh thu phòng vé trên toàn cầu của Mỹ đã đạt gần 36 tỉ USD trong năm 2013, rõ ràng không đơn giản hoạt động này chỉ dừng lại ở chuyện phổ cập kiến thức cho dân Mỹ.
    Bên cạnh đó, một nguồn lực mới của quyền lực mềm Mỹ đã đến từ những phát kiến mới đây trong mảng công nghệ, với nhiều phát minh ra lò từ Thung lũng Silicon ở California. Các thiết bị của Apple được chào đón khắp nơi, cụ thể iPhone 6 Plus kể từ khi trình làng đã liên tục dẫn đầu danh sách smartphone bán chạy nhất suốt 3 tháng liền, và các đời MacBook luôn trở thành chuẩn “vàng” trong mảng laptop, thu hút sự cạnh tranh từ các nhà sản xuất khác. Không những thế, những sản phẩm này còn góp phần định hình phong cách sống, phong cách tiêu dùng cho hàng trăm triệu người trên khắp thế giới.
    Trong khi đó, Microsoft thu lợi nhuận khổng lồ từ mảng phần mềm máy tính, và hầu như ai cũng có tài khoản Gmail và dùng Google khi lên web. Hai thế lực chính trong mạng xã hội là Facebook và Twitter cũng là công ty Mỹ. Thậm chí, nhà quản lý Luis Villa của trang Wikipedia cho rằng quyền lực mềm của Mỹ đã tích hợp thành công vào internet. “Đôi khi khó tách biệt các giá trị internet với giá trị của Mỹ”, nhà phân tích này nhận xét.
    “Rắn” hóa “mềm”
    Các chương trình cứu trợ thiên tai cũng là một mặt trận có thể vận dụng quyền lực mềm. Trong trường hợp này, một biểu tượng của quyền lực “rắn” là tàu sân bay USS George Washington đã tham gia chiến dịch cứu trợ bão Haiyan ở Philippines vào năm ngoái.
    Theo Đài CNN, mặc dù là bệ phóng khổng lồ của các chiến đấu cơ trên biển, có thể chở theo 75 máy bay chiến đấu, nhưng tàu sân bay lớp Nimitz này cũng đồng thời được trang bị trạm xá gồm 51 giường và phòng phẫu thuật, hết sức phù hợp cho các chiến dịch hỗ trợ nhân đạo. Sự tham gia của USS George Washington mang lại cơ hội vàng cho Lầu Năm Góc, đúng vào thời điểm Mỹ đang bị xem là mất dần ảnh hưởng tại châu Á – Thái Bình Dương vào tay Trung Quốc.
    Nguồn: bài của Thụy Miên http://www.thanhnien.com.vn/the-gioi/cuoc-chien-quyen-luc-mem-522753.html

    • chinook says:

      Một bom tấn gây chấn động cả thế giói là Mĩ vừa tru tố và ra lịnh bắt một số quan chức cao cấp của FIFA(Liên Đoàn Bóng đá Thế giới ).

      Ai cũng biết FIFA là một tổ chức đầy quyền lực và là một ổ tham nhũng,.
      Ổ tham nhũng này mạnh đến mức không ai dám đụng đến… cho tới nay.

      Điều đáng suy nghĩ là trong khi hai nước láng giềng của Mĩ là Canada à Mexico không hề lo lắng gì về tranh chấp biên giói khi sống cạnh một cường quốc quân sự như Hoa kì, thì ở tận Thụy sĩ, mấ Ông Vua tập thể FIFA bị guồng máy tư phap Mĩ sờ gáy.

  2. TamHmong says:

    Chào các bác HC, bác Trần và Tổng Cua. Trước hết xin chúc TC có những chuyến đi thú vị và bổ ích ở VN và tôi cũng hoàn toàn chia xẻ ý kiến của Hà Linh là hãy để TC được nghỉ ngơi và viết những gì TC thích và thấy cần thiết.
    Vào HC thấy comment của bác Trần dẫn lại bài viết của ông Hoàng Anh Tuấn về “Xung đột định mệnh TQ-Hoa Kỳ”. Bài viết của ông HAT còn khá sơ lược và hơi phiến diện. Bản chất của xung đột vẫn là xung đột giữa các nền văn minh và văn hóa.
    Cuộc đối đầu TQ-Hoa Kỳ sẽ quyết định bộ mặt thế giới thế kỷ 21 và ảnh hưởng to lớn đến số phận VN. Chắc chắn là chúng ta còn nhiều lần phải quay lại vấn đề này. Tôi xin phép dẫn lại một bài của FORBES cách đây hơn một năm về sự khác biệt đặc trưng giữa TQ và Hoa Kỳ.
    “Tại sao tỷ phú Trung Quốc khó thành công như Mỹ? Theo Forbes – Thùy Linh phỏng dịch – VNExpress 4/3/2014
    Mỹ có nhiều công ty và sản phẩm được ngưỡng mộ trên thế giới do kinh doanh để đáp ứng nhu cầu người tiêu dùng, thay vì để giành ưu đãi của nhà nước như Trung Quốc.
    Theo nghiên cứu mới nhất được tạp chí Hurun (Trung Quốc) công bố, cả thế giới hiện có 1.453 tỷ phú. Trong đó, Mỹ tập trung nhiều nhất với 409 người, theo sau là Trung Quốc với 317 người. Nhưng nếu xét số tỷ phú điều hành các công ty được niêm yết trên sàn chứng khoán, Trung Quốc lại đứng đầu với 212 người, nhỉnh hơn Mỹ 1 tỷ phú.
    Tuy nhiên, theo danh sách các công ty được ngưỡng mộ nhất thế giới, do tạp chí Fortune bình chọn, các doanh nghiệp Mỹ chiếm toàn bộ 10 vị trí dẫn đầu. Top 3 bảng xếp hạng này là Apple, Google và Amazon. Không có công ty Trung Quốc nào lọt được vào top 50.
    Các công ty được lựa chọn phải thuộc top 1.000 có doanh thu lớn nhất Mỹ, hoặc doanh nghiệp nước ngoài có doanh thu trên 10 tỷ USD. Sau đó, các chuyên gia đánh giá và xếp hạng theo 9 tiêu chí, từ giá trị đầu tư đến trách nhiệm xã hội.
    Một báo cáo khác thực hiện bởi tạp chí Barron hồi tháng 7/2012 cũng cho thấy phần lớn các công ty được ngưỡng mộ nhất thế giới đến từ Mỹ. Các vị trí dẫn đầu lần lượt là Apple, IBM và McDonald’s. Trung Quốc chỉ có mặt từ giữa bảng xếp hạng.
    Theo Forbes, điều này cho thấy có nhiều tiền bạc chưa chắc đã xây dựng được một công ty hùng mạnh và tên tuổi. Nguyên nhân nằm ở mô hình khởi nghiệp của mỗi quốc gia.
    Tại Mỹ, các công ty được thành lập dựa trên nhu cầu của người tiêu dùng. Sau đó, họ sẽ tìm cách đổi mới để đáp ứng đầy đủ các nhu cầu đó, hơn là cố sức để cạnh tranh.
    Đó cũng là lý do vì sao các công ty Mỹ cho ra đời những siêu phẩm như iPhone, iPad hay kính Google Glass. Những thiết bị này đã giành được cảm tình của người tiêu dùng và biến các nhà sáng lập thành tỷ phú. Forbes cho rằng khối tài sản này chính là phần thưởng cho việc xây dựng một công ty được nhiều người mến mộ.
    Còn ở Trung Quốc, các công ty được thành lập dựa trên nguồn cung. Quá trình này bắt đầu với nhà sản xuất, thay vì người tiêu dùng. Đó là do Chính phủ nước này chỉ tập trung phát triển một số ngành công nghiệp với rất nhiều chính sách ưu đãi và bảo đảm.
    Việc này sẽ khiến các doanh nhân đầu tư phần lớn thời gian vào việc thắt chặt mối quan hệ với quan chức để có nhiều ưu tiên. Vì thế, họ cũng chẳng có nhiều thời gian nghiên cứu thị trường để cho ra sản phẩm “bom tấn” quyết định thành bại của công ty. Kết quả là Trung Quốc ít có sản phẩm gây được tiếng vang trên thế giới, dù số tỷ phú vẫn tăng lên đều đều.
    Forbes kết luận tài sản của người giàu Trung Quốc không đến từ việc gây dựng doanh nghiệp thành công. Đó là kết quả của mối quan hệ với những người có quyền quyết định số phận các ngành công nghiệp nước này” (hết trích).

    Có một nhận xét nhỏ. Các doanh nghiệp thành công có uy tín tại Hoa Kỳ luôn xuất phát từ nhu cầu của người tiêu dùng và đóng góp vào việc tạo các giá trị mới cho xã hội. Thành công của họ phản ánh đồng thuận của toàn bộ xã hội.
    Khi có xung đột giữa quyền lợi của người tiêu dùng và nhà nước chẳng hạn khi Chính phủ Hoa kỳ, Cơ quan An ninh Quốc gia (National Security Agency) yêu cầu các Cty như Google, Facebook , Apple,… chia xẻ thông tin cá nhân khách hàng thì các Cty này đã lên tiếng và đứng về quyền lợi của khách hàng.
    Ở TQ thì hiếm có Cty nào thành công mà thiếu sự bảo kê của chính quyền nên điều này là không thể.
    Theo tôi đây chính là sự khác biệt cốt lõi giữa hai hệ giá trị Hoa Kỳ, TQ phản ánh tương quan lực lượng hiện nay và trong dài hạn.

    • Trần says:

      Hiện tại tình hình Biển Đông căng thẳng thu hút sự quan tâm rất lớn của thế giới. Nhưng tôi thấy “VN ta” có vẻ rất hời hợt. Rõ là bài của HAT thể hiện điều đó như nhận xét của bác THM. Ta cứ như người ngoài cuộc tọa sơn quan hổ đấu Mỹ-Trung? Không thấy rõ quan điểm thái độ của các ông tứ trụ, bộ ngoại giao , quốc phòng. Chỉ đưa bình luận của các ông học viện và ông nguyên trưởng ban biên giới Trần Công Trục. Sao không thấy ý kiến của các ông trưởng phó ban biên giới hiện hành, hay không còn ban này?
      Ngay ở QH cũng vậy. Cho đến giờ này mà vẫn còn bàn QH “nên” (hay không nên) ra nghị quyết bày tỏ thái độ với việc TQ xây dựng tại Trường Sa. Theo báo TT hôm nay, ông Lê Nam đại biểu Thanh Hóa còn phải nói: ” Khi tôi nói đến chuyện TQ đang xây những bức trường thành trên biển Đông, có vẻ như có một số người không đồng tình lắm”. Ông Nam đang dự kỳ họp QH, vậy “một số người ” là ai thì chắc ai cũng hiểu? Cuối bài phỏng vấn, ông nói: “Tôi đồng tình với ý kiến đề nghị QH phải thảo luận về vấn đề này. Còn việc có ra nghị quyết hay không , tỏ thái độ thế nào, có biện pháp gì…thì tùy thuộc vào ý kiến của số đông ĐBQH”. Kiểu này đến lượt “số đông” lại bảo tùy thuộc “cấp trên” thì vẫn thấy gay go to rồi. Chán quá.

      Nghe nói hai thượng nghị sĩ Mỹ và bộ trưởng QP Cater tuần tới sang VN. Biển Đông không có Mỹ thì thôi rồi nhưng mình cứ lập lờ thế này khó chịu quá.Thôi thì, thế chiến 2 ủn ta vào tay Sit Mao, cứ thế chiến 3 một phát như tỉ phú Soros phỏng đoán có thể xảy ra từ biển Đông để thử ta bị ủn vào tay Obama- Abe mà xem xem “bao nhiêu lợi quyền ắt sang dân mình”?

      Bác THM có nghe chính giới và dư luận Nga về Biển Đông thế nào cho bà con biết. Thanks.

      • Moutain says:

        Good analysis:

        Vì Sao Trung Quốc Thách Thức Cả Thế Giới
        Trong Cuộc Tranh Chấp Trên Biển Đông Hiện Nay?
        Nguyễn Trọng Bình

        1. Câu chuyện biển Đông lại một lần nữa nóng lên kể từ khi Mỹ điều máy bay do thám và công bố những hình ảnh bồi đắp, cải tạo xây dựng các đảo mà trước đây họ đã dùng vũ lực cướp từ tay Việt Nam. Việc làm này của Trung Quốc hiện đang bị dư luận và cộng đồng thế giới lên tiếng chỉ trích mạnh mẽ. Tuy vậy, có thể thấy không riêng gì lần này, mỗi khi bị cộng đồng thế giới chỉ trích thì gần như ngay lập tức Trung Quốc phản ứng lại với một thái độ và tâm thế không hề nao núng (nếu không muốn nói là rất tự tin và đầy kiêu hãnh). Tại sao như vậy? Tại sao Trung Quốc dù nghe hết, biết hết những gì dư luận thế giới nói về mình nhưng họ vẫn cứ làm với thái độ bất chấp tất cả?

        Đặt ra vấn đề trên để thấy rằng, lâu nay, trong cuộc tranh chấp ở biển Đông với Trung Quốc, đa phần chúng ta chỉ xem xét vấn đề ở phương diện nào có lợi cho ta nhất mà thôi. Điều này là đương nhiên. Tuy vậy, nếu như thế có khi nào là chủ quan và duy ý chí vì như người xưa nói “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”?

        Lịch sử và văn hóa Trung Quốc cho thấy họ là bậc thầy của chiêu thức “binh bất yếm trá”. Vì vậy một tinh thần cảnh giác thường trực và cao độ với Trung Quốc sẽ không bao giờ thừa. Đặc biệt, đừng bao giờ chủ quan cho rằng“không ai hiểu Trung Quốc bằng Việt Nam” hay như có người phát biểu“tôi không bất ngờ về việc làm của Trung Quốc hiện nay”. Thực ra, nói như thế là ngụy biện vì nếu đã hiểu rõ bộ mặt thật họ vậy sao cứ chơi và xem họ là “bạn thân”, là “đồng chí tốt”? “Bạn” và “bạn thân” là hai vấn đề, hai quan điểm, hai lập trường rất khác nhau chứ? Ai đời đã biết cái đứa năm lần bảy lượt đâm sau lưng mình mà vẫn kết thân với nó? Nói ra điều này chỉ càng làm cho người bên ngoài họ cười vào mặt mình mà thôi.

        Nói cách khác, trong bất cứ mọi thời điểm mọi hoàn cảnh, cần thiết chúng ta phải tự đặt ra thật nhiều giả thiết và tự phản biện lại tất cả các giả thiết ấy để thấy rõ hơn đâu là điểm mạnh đâu là điểm yếu của mình. Có như vậy mới không bị động và may ra mới tìm được giải pháp tối ưu nhằm đối phó với sự ranh ma của Trung Quốc.

        2. Vì sao Trung Quốc luôn tỏ thái độ xem thường và thách thức Việt Nam và cộng đồng thế giới trong vấn đề tranh chấp trên biển Đông? Để trả lời câu hỏi này nhất định chúng ta phải tự đặt mình vào lập trường và quan điểm của họ để phân tích, xem xét. Ở đây tôi thử phân tích và lý giải một số căn nguyên như sau:

        Thứ nhất, về mặt chiến lược “đối nội”, trong khi Việt Nam đến giờ vẫn còn loay hoay không biết tuyên truyền; “giải thích” làm sao cho dân chúng trong nước hiểu và đồng thuận; thậm chí Nhà nước hiện này còn rất “kiên định” cấm dân chúng biểu lộ sự bất bình trước thái độ hung hăng của Trung Quốc (vì “mọi chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo”) thì ngược lại, từ lâu Trung Quốc đã có một chiến lược dài hơi để tuyên truyền cho toàn dân họ rất bài bản và kỹ lưỡng. Nói cách khác, trong khi “lòng dân” và “ý Đảng” ở Việt Nam vẫn còn chưa gặp nhau thì ngược lại, dân chúng Trung Quốc riêng về vấn đề biển Đông từ trước tới nay vẫn luôn ủng hộ chính sách ngoại giao cứng rắn và không nhân nhượng Việt Nam của chính quyền ông Tập Cận Bình.

        Về vấn đề này, mới đây tác giả Đoàn Công Lê Huy trong bài viết “Bàn cờ chín khúc biển Đông của Trung Quốc” trên báo Tuổi trẻ số ra ngày 28/5/2015 đã khái quát và chỉ ra rất cụ thể rằng như sau:

        “Như kỳ thủ đánh cờ nghĩ trước trăm nước, qua hàng thế kỷ họ luôn xuất kỳ có chủ ý. Họ chuẩn bị chu đáo và thực hiện từng nước đi. Toàn quân, toàn dân, toàn diện, được chỉ huy từ trên cao, bằng một cây gậy nhất quán. Họ luôn hát vang giai điệu chính và làm sao để gần 1,4 tỉ người không lạc điệu. Trên biển dẫu có lúc lộn xộn, có đến năm “lực lượng chấp pháp”, năm con rồng cùng quấy phá biển Đông – ngũ long nộ hải – thì cũng không bao giờ họ lạc giai điệu chính. Có nghĩa là chiến lược vẫn nhất quán dù chiến thuật có thể lúc thế này lúc thế kia. Mao Trạch Đông hay Tưởng Giới Thạch dù có khác nhau về phe phái thì bản đồ vu vơ đường lưỡi bò chín đoạn vẫn được đồng thuận xài chung. Họ vẫn cùng nhau hát đúng giai điệu chính trên căn bản này”.

        Thứ hai, về đối ngoại, thời gian qua chính quyền Trung Quốc hoàn toàn yên tâm vì họ biết quan điểm và lập trường của Việt Nam là không kiện họ ra tòa án quốc tế như Philippines; Việt Nam cũng không liên minh với nước nào để chống lại họ. Và điều quan trọng hơn cả là Mỹ, Nga (hai cường quốc trên thế giới) đều tuyên bố không đứng về phía nào trong cuộc tranh chấp này.

        Thứ ba, về mặt pháp lý nhất là việc nhìn nhận và giải thích luật quốc tế, nếu như Việt Nam đang có chút lợi thế là bộ sưu tập các bản đồ cổ (trong đó chứng minh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, không thuộc chủ quyền của Trung Quốc) và các học giả quốc tế cũng không chấp nhận ranh giới “đường lưỡi bò” thì ngược lại Trung Quốc có ưu thế hơn thông qua một “bằng chứng lịch sử” khác. Đó là cái công hàm oan nghiệt do ông Phạm Văn Đồng thay mặt nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ký và “trân trọng” gửi cho họ vào năm 1958 (mà mọi người đã rất nhiều lần tranh luận trước đây). Dù muốn dù không chúng ta phải thừa nhận, Việt Nam rất khó ăn khó nói với bạn bè thế giới về nội dung ghi trong cái mảnh giấy (tuy chỉ có mấy chữ nhưng tác hại rất khủng khiếp) này.

        Cho nên, thời gian qua nếu Việt Nam nói “chúng tôi có đầy đủ căn cứ pháp lý và chứng cứ lịch sử để khẳng định chủ quyền, quyền chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” thì phía ngược họ cũng đường hoàng, dõng dạc tuyên bố giống hệt như vậy. Và khi chúng nói họ “hung hăng”, “ngang ngược” thì họ cũng đáp trả lại Việt Nam là kẻ “lật lộng”, “phản bội”…

        Thứ tư, nhiều chuyên gia luật hiện nay chỉ tập trung phân tích việc Trung Quốc cải tạo các đảo đá ngầm hiện nay thành đảo nhân tạo thì về mặt pháp lý căn cứ vào các điều khoản của “Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển 1982 (UNCLOS) họ sẽ không được công nhận chủ quyền. Điều này là không có gì sai. Tuy nhiên, đáng tiếc là Trung Quốc hiện nay không quan tâm đến vấn đề ấy. Điều họ quan tâm là phải làm sao bằng mọi cách nhanh chóng kiểm soát tất cả những đảo mà họ đang xây dựng để từng bước kiểm soát cả biển Đông. Trên cơ sở đó làm bàn đạp từng bước dùng sức mạnh “nước lớn” của mình để áp đặt “luật chơi” mới lên các “nước nhỏ” nhằm phân chia lại trật tự thế giới với Mỹ ở Thái Bình Dương. Tóm lại, mục tiêu của họ là kiểm soát trên thực địa chứ không phải chuyện công nhận hay không công nhận của UNCLOS. Đừng nghĩ rằng, họ không sợ “mất mặt”, “mất uy tín” với bạn bè quốc tế. Thực ra, họ biết hết những chuyện ấy nhưng điều quan trọng là họ tin rằng sau khi độc chiếm biển Đông; trở thành bá chủ họ sẽ tạo dựng và lấy lại uy tín còn mạnh mẽ hơn nữa. Nói cách khác đây là chiêu“tiên hạ thủ vi cường/ Hậu thủ vi tai ương” trong Binh pháp Tôn Tử mà họ đương nhiên sành sỏi hơn chúng ta rất nhiều.

        Cuối cùng, những ngày qua, kể từ khi Mỹ đưa máy bay vào do thám và công bố những hình ảnh Trung Quốc đang cải tạo đảo, dư luận lại bắt đầu làm sống lại giả thuyết “chiến tranh Trung – Mỹ” sắp nổ ra. Dĩ nhiên chúng ta nhất định cũng cần đặt ra tình huống giả định này để nhìn nhận vấn đề cho thật thấu đáo. Tuy vậy, như nhiều chuyên gia khác cũng nhận định, kịch bản Trung – Mỹ xảy ra chiến tranh trên biển Đông trong tương lai gần ít có khả năng xảy ra hơn kịch bản Trung Mỹ “bắt tay” và thương lượng với nhau. Câu nói của ông Tập Cận Bình khi gặp ngoại trưởng Mỹ John Kerry mới đây:“Thái Bình Dương đủ rộng cho cả Trung Quốc và Mỹ” ít nhiều đã ngầm nói lên điều này. Và nếu như kịch bản này xảy ra thì chắc chắn Việt Nam khi ấy chỉ là một quân cờ để hai cường quốc thế giới mang ra “cân, đo, đong, đếm” mà thôi.

        3. Từ những phân tích trên có thể nói, hiện nay nhìn toàn cục Trung Quốc đang nắm thế chủ động hơn so với Việt Nam và các nước khác tuyên bố chủ quyền ở Biến Đông. Đó chính là lý do thời gian qua mặc cho Philipines kiện họ ra tòa quốc tế và mặc cho Bộ ngoại giao Việt Nam liên tiếp gửi các công hàm phản đối nhưng họ vẫn chẳng coi ra gì.

        Từ đây, trên phương diện nhận thức chung, để đối phó và tạo ra ưu thế cho mình trong cuộc đối đầu này, Việt Nam, theo tôi nhất định phải tập trung vào các nhóm vấn đề quan trọng sau đây:

        Một, phải thay đổi tư duy trong cách tiếp cận vấn đề, tức là điều quan trọng bây giờ là phải hết sức cảnh giác đồng thời tập trung mọi nguồn lực nhằm giữ vững các đảo hiện tại đang nắm quyền kiểm soát. Nói cách khác vấn đề bây giờ là không để mất thêm đảo nào nữa vào tay Trung Quốc chứ không phải nói như ông Phó thủ tướng Vũ Đức Đam dạo nào:“Đời tôi và các bạn chưa đòi được thì con cháu chúng ta sẽ đòi lại”.[1] Thử hỏi tại sao bây giờ không quyết liệt đòi, không tự tin sẽ đòi lại được mà nhắn gửi, dặn dò con cháu như thế? Nói như thế khác nào đã công khai thừa nhận sự thất bại của mình hiện nay đồng thời đẩy quả bóng trách nhiệm cho thế hệ mai sau? Và phải chăng thế hệ lãnh đạo trước đây cũng từng suy nghĩ như vậy, cũng từng “trăn trối” và nhắn gửi thế hệ lãnh đạo của ông Phó Thủ tướng hôm nay nhưng các ông cũng làm được gì đâu!?

        Hai, cần chủ động tạo điều kiện thuận lợi cho Mỹ và các đồng minh của Mỹ thay Việt Nam “bảo vệ nguyên tắc luật pháp quốc tế trên biển Đông”[2] và ngăn chặn Trung Quốc quân sự hóa các đảo mà họ đang kiểm soát. Điều đó cũng có nghĩa trong hoàn cảnh hiện nay nếu còn chần chừ không thể hiện rõ ràng dứt khoát, lập trường quan điểm của mình chắc chắn Việt Nam mãi mãi chỉ là con tốt không hơn không kém trên bàn ngờ ngoại giao một khi Trung Quốc “bắt tay” với Mỹ bằng chiến thuật lùi một bước để tiến nhiều bước…

        Và quan điểm và lập trường ở đây không phải là Việt Nam nên “theo ai” hay “ngã về bên nào” mà là cần nhanh chóng chấm dứt trò chơi “đu dây” đầy mạo hiểm với việc lấy cảng Cam Ranh ra để giữ thăng bằng. Hay tệ hơn nữa là tâm lý “tọa sơn quan hổ đấu”!

        Ba, về mặt đối nội Đảng, Quốc hội Việt Nam cần nhanh chóng ra Nghị quyết nhằm tuyên truyền sâu rộng đến mọi tầng lớp nhân dân về tình hình biển Đông hiện nay, đặc biệt nội dung bản Nghị quyết phải thể hiện rõ tinh thần hiệu triệu như lời kêu gọi “Toàn quốc kháng chiến” của chủ tịch Hồ Chí Minh trước đây. Tức là “chúng ta càng nhân nhượng thì Trung Quốc càng lấn tới vì họ muốn cướp đảo của ta lần nữa…” Theo tôi, mọi chuyện đã đến nước này thì không còn gì mà giấu giếm, úp mở với nhân dân hay ngụy biện vì là chuyện “nhạy cảm”, “tế nhị” nên Quốc hội chỉ “họp kín”. Nếu ra được Nghị quyết lúc này về trước mắt sẽ ổn định được lòng dân còn về lâu thế hệ con cháu mai sau còn có cái để mà “ăn nói” với Trung Quốc (hay nếu như muốn tiếp tục “đòi lại” các đảo bị Trung Quốc cướp mất như lời dặn dò của ông Phó Thủ tướng mà tôi vừa đề cập ở trên). Và nhất là để lịch sử mai sau còn viết vào đó lại vài dòng ghi nhận công lao của thế hệ lãnh đạo hôm nay chứ không phải là không là những lời nguyền rủa nhu nhược, hèn kém.

        Cuối cùng, Việt Nam cần kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế như Philippines đã làm. Cho dù Trung Quốc hiện nay không coi luật pháp quốc tế ra gì nhưng cần phải kiện họ vì chỉ có cách này cộng đồng quốc tế mới tin tưởng và ủng hộ Việt Nam nhiều hơn. Khi ấy Mỹ và các đồng minh Nhật, Úc… mới có “cơ hội” giúp Việt Nam ngăn chặn sự hung hăng của Trung Quốc. Hiện nay, chính vì Việt Nam cứ ỡm ờ, không dám kiện nên cộng đồng quốc tế họ hoài nghi. Mình cứ nói “chính nghĩa” và “lẽ phải” thuộc về mình nhưng lại không cho thấy quyết tâm bảo vệ “chính nghĩa” và “lẽ phải” đến cùng thì làm sao người ta tin những gì mình nói.

        Ngoài ra, khởi kiện bây giờ cũng là phòng tránh một sự lật lọng của Trung Quốc về sau. Tức là trong trường hợp sau khi hoàn thành việc cải tạo các đảo hiện nay, với sức mạnh và sự ảnh của một “nước lớn” có thể họ sẽ kiện ngược lại Việt Nam. Khi ấy với tư cách là “bị đơn” lại là “nước nhỏ”, Việt Nam rất khó thoát ra khỏi sự điều khiển của họ.

        Cần Thơ, 30/5/205

        NTB

  3. HỒ THƠM1 says:

    Tối qua xem triền hình thấy các Cụ cuốc hội thảo loạn zìa dự luật sửa đổi bỏ án tử hình đối với tội tham nhũng. Thấy rất mừng, vì luật của ta tuy bọn thù địch gọi đểu là…là Luật rừng nhưng với sự sửa đổi này thì thấy rất là nhân văn, văn minh sánh vai cùng thời đại!

    Xem thảo loạn xong thì vinh dự tự hào đi ngủ sớm,… lại ngáy… thấy mình cũng được đi dự họp, thảo loạn dự luật sửa đổi bỏ án tử hình.
    Buổi thảo loạn được vinh dự đón các đồng chí:
    – Sổm- Cặc- Sụ Sụ Ra- Sân- Nôn, Chủ tịch Mặt Trận Đoàn Kết Đồng Thuận Nhất Trí Cao. 🙂
    – Nhi- Cô- Lai Nhai Quai Dép Lep Bep, Trưởng Ban Tuyên Truyền Tẩy Não TƯ 😛

    Đề tài thảo loạn như ri:
    (Khoản 3) Không thi hành án tử hình nếu thuộc một trong các trường hợp sau đây:

    a) Người bị kết án tử hình là phụ nữ có thai hoặc phụ nữ đang nuôi con dưới 36 tháng tuổi;

    b) Người bị kết án là người từ 70 tuổi trở lên;

    c) Người bị kết án không thuộc đối tượng quy định tại điểm a và b khoản này nhưng sau khi bị kết án đã chủ động khắc phục hậu quả của tội phạm do mình gây ra, tự nguyện giao nộp cho Nhà nước ít nhất một phần hai số tiền, tài sản do phạm tội mà có, hợp tác tích cực với cơ quan chức năng trong việc phát hiện, điều tra, xử lý tội phạm hoặc lập công lớn.

    (Trích Điều 39 dự thảo BLHS sửa đổi)

    Thế là các Cụ tham nhũng tha hồ mà sung sướng nhể! “Hốt” sơ khoản 100 tỷ ông Cụ rồi “lôn” ra cho chúng khoản 50 tỷ, còn lại 50 tỷ cho vợ con cháu chắt, ở tù chung thân cũng sướng!
    Hoan hô!

    • aovong says:

      Cái lày gọi là “hy sinh đời bố củng cố đời con” của phe ta. Thậm chí nhìn trên phương diện mặt dày mà một bộ phận không nhỏ tham quan ô lại biểu hiện rõ nét khi tỉnh bơ “quằm” công quỹ quốc gia, thì chả có gì đáng kể là hy sinh cả: Sau khi đã nộp khoảng nữa phần ngân lượng do tham ô mà có, nữa phần còn lại không chỉ giúp vợ con cháu chắt sống khỏe, mà bản thân họ ở tù cũng tựa nghĩ dưỡng thôi. Ai không tin cứ hỏi những người từng qua cải tạo sẽ biết vào đó muốn làm đội trưởng coi tù thì giá bao nhiêu, đội phó thư ký giá bao nhiêu, mở căng tin bán hàng cho phạm nhân giá bao nhiêu …

  4. CD@3n says:

    – TBT Cuatimes đi “vi vu”, Mõ xin mạn phép, bê về đây thùng nước “giải khát biển Đông”, phần nào đỡ cái cảm giác “se se ở cổ’ của các quý ô, quý bà nghị sĩ ” Đ cử, D bầu” :
    —————————–
    – Jim Sciutto, phóng viên mảng tin an ninh quốc gia của CNN, thuật lại chuyến bay qua biển Đông :
    “Phi hành đoàn trên chiếc P-8, gồm hơn 10 phi công hải quân, đã mời tôi vào buồng lái để quan sát và nghe ngóng.
    Đến gần chiếc P8-A Poseidon trên đường băng mới thấy rất dễ nhầm lẫn chiếc máy bay do thám tối tân này với một trong những chiếc Boeing 737 đậu gần nó. P-8 có bộ khung được thiết kế dựa trên máy bay 737, nhưng điểm tương đồng chỉ dừng lại ở đó.
    Tôi nhìn thấy rất nhiều ăng-ten, các khối hình cầu và camera bên ngoài thân máy bay, cộng với một khoang chứa ngư lôi diệt tàu ngầm và khoảng trống dưới cánh để gắn tên lửa diệt hạm Harpoon.
    Bên trong chiếc máy bay là nơi chứa một dãy các thiết bị thu thập thông tin do thám tối tân, và chúng khiến tôi có cảm giác như đang đi vào một trạm do thám trên trời của CIA.
    Không phải ngẫu nhiên mà những chiếc P-8 đầu tiên này, chỉ mới 18 tháng tuổi, lại được điều động đến châu Á. P-8 là một cách thể hiện cho chiến lược xoay trục về châu Á của chính quyền Tổng thống Barack Obama, và nhiệm vụ chủ yếu của nó ở đây là theo dõi sát các hoạt động của Trung Quốc.
    Khi đã lên máy bay, tôi được ngồi vào tham dự buổi họp tác chiến ngắn cùng các thành viên phi hành đoàn trước khi cất cánh. Thiếu tá Matt Simpson, chỉ huy chuyến bay, trưng ra kế hoạch của chuyến bay.
    Chiếc P-8 xuất phát từ Căn cứ Không quân Clark tại Philippines và bay hơn 740 km về phía tây để đến 3 bãi đá ngầm, gồm Đá Chữ Thập, Đá Xu Bi và Đá Gạc Ma, nơi Trung Quốc chiếm của Việt Nam và đang hối hả bồi đắp trái phép để biến chúng thành đảo nhân tạo; và cũng là nơi mà Washington đang lo sợ chúng sẽ sớm trở thành các căn cứ quân sự nằm cách bờ biển Trung Quốc khoảng 966 km.
    Nhìn từ trên không, mặt nước Biển Đông có vẻ êm ả và hiền hòa, nhưng đây là vùng biển tấp nập tàu thuyền với 60% lưu lượng vận chuyển bằng đường biển của thế giới diễn ra. Dưới đáy biển được cho là có chứa một trữ lượng dầu khí khổng lồ.

    Khi đã bay được 55 phút, mục tiêu đầu tiên đã hiện ra trong tầm mắt: Đá Xu Bi. Hơn 20 tàu nạo vét Trung Quốc đang bơm cát từ đáy biển để bồi đắp một hòn đảo trên biển. Quy mô và tốc độ bồi đắp của tàu Trung Quốc khiến ta không thể rời mắt khỏi chúng. Chỉ trong 2 năm, Trung Quốc đã mở rộng diện tích bề mặt của các bãi đá ngầm ở Biển Đông mà nước này ngang nhiên chiếm lấy, từ 2 km2 lên hơn 8 km2.
    Thành viên phi hành đoàn P-8 dự đoán hải quân Trung Quốc sẽ yêu cầu họ bay đi chỗ khác khi máy bay tiến đến gần các bãi đá. Theo lời các phi công trên chiếc P-8, thông thường những “thách thức”, cách họ dùng để nói về phản ứng của phía Trung Quốc, sẽ diễn ra khi máy bay bay cách các bãi đá vài dặm. Và đúng như vậy, từ máy vô tuyến sớm phát ra một giọng nói tiếng Anh bằng giọng Trung Quốc: “Đây là hải quân Trung Quốc. Đây là hải quân Trung Quốc… Xin hãy rời đi ngay lập tức để tránh hiểu lầm”.
    Phía phi công Mỹ đã liên lạc lại bằng giọng nói bình tĩnh và chuyên nghiệp. Phi công Mỹ nhanh chóng dùng phần trả lời đã được soạn kỹ trước đó để hồi đáp với phía Trung Quốc rằng đây là máy bay Mỹ đang hoạt động trong không phận quốc tế, ngay trên vùng biển quốc tế.
    Tuy nhiên, khi liên lạc viên phía Hải quân Trung Quốc truyền đi cảnh báo lần nữa của họ, tôi có thể nghe thấy sự tức tối tăng dần trong giọng nói của người này. Giọng nói từ đầu bên kia cứ to dần lên, và kết thúc bằng một câu cao giọng: “Các người đi đi!”. Và phía Trung Quốc đưa ra cảnh báo này đến 8 lần trong suốt chuyến bay.
    Ngoài máy bay do thám P-8, khi đó hóa ra còn có một máy bay dân sự khác cũng đang bay gần đó. Chiếc máy bay của hãng hàng không Delta Air Lines (Mỹ) cũng nghe được cảnh báo của Trung Quốc và sau đó đã dùng liên lạc qua vô tuyến để xen vào và hỏi xem chuyện gì đang xảy ra.
    Liên lạc viên Hải quân Trung Quốc giới thiệu về mình, có lẽ là nhằm trấn an chiếc máy bay dân sự. Tổ lái trên chiếc P-8 nói với tôi rằng đây có lẽ là một trải nghiệm căng thẳng cho máy bay dân sự bay khi vào vùng này.
    Hiện tại, thách thức của Trung Quốc đến từ mặt đất, tức là từ các trạm radar cảnh báo sớm mà họ thiết lập trên các hòn đảo hoặc trên các tàu hải quân tuần tra quanh các đảo ở Biển Đông.
    Những bãi đá ngầm tại đây nằm quá xa các căn cứ không quân tại Trung Quốc, nên máy bay nước này không thể ngăn cản P-8 hay đối đầu với máy bay Mỹ từ trên không. Tuy nhiên, tình trạng này có lẽ sẽ thay đổi một khi những đảo nhân tạo có đường băng. Thực tế là Trung Quốc đang sắp xây xong các đường băng ngay tại đó rồi.
    Sau khi rời khỏi Đá Xu Bi, chúng tôi tiến sang Đá Chữ Thập, nằm cách đó vài phút bay. Đây là nơi Trung Quốc bồi đắp trái phép và cải tạo hiện trạng nhiều nhất. Từ một bãi đá ngầm khó có thể thấy bằng mắt thường, Đá Chữ Thập giờ đã trở thành một đảo nổi với một đường băng sắp hoàn tất, một tháp canh, một trạm radar cảnh báo sớm và các trại lính.
    Trong khi đó, tàu nạo vét Trung Quốc vẫn đang tiếp tục đào một cảng nước sâu cho tàu thuyền vào neo đậu.
    Trên khoang máy bay P-8, tâm trạng của phi hành đoàn rất bình thản và tự tin. Họ đã tham gia các chuyến bay như thế này trong nhiều tháng rồi. Nhưng các phi công này nói với tôi rằng càng bồi đắp đảo bao nhiêu, Hải quân Trung Quốc càng hung hăng hơn bấy nhiêu trong các cảnh báo gửi đến máy bay Mỹ.
    Mặc dù vẫn nói một cách tự tin và bình tĩnh về sứ mạng của họ, nhưng tổ bay P-8 biết rõ rằng họ đang nằm ngay trong lòng một cuộc xung đột tiềm ẩn có khả năng làm bùng phát đụng độ.” ( nguổn : TNO).
    ————————————-
    – quý bà, quý ô. nào còn chưa đã “khát”, xin mời ‘dùng thêm một bình bằng gốm có sẵn trong “sách trằng” của PLA (gọi là quân giải phóng nhân dân Trung Hoa), vừa ra lò, nóng hổi hổi, rất đậm mùi “không có gien bành trướng” , chỉ lấy thịt đè người, mồn luôn leo lẻo vì “đại cục…” … !

  5. CD@3n says:

    – MÕ đây :

    “Người phát ngôn Nhà Trắng Josh Earnest khẳng định, tình hình Biển Đông rất quan trọng đối với an ninh quốc gia Hoa Kỳ. “Tổng thống thường xuyên đề cập đến đến tầm quan trọng của an ninh trên Biển Đông. Điều này đặc biệt quan trọng đối với an ninh quốc gia Hoa Kỳ”, ông Earnest phát biểu trong cuộc họp báo.
    “Nó cũng quan trọng đối với nền kinh tế toàn cầu và tự do thương mại trên Biển Đông cần phải được duy trì. Bởi vì đó là một ưu tiên mà có thể quý vị mong đợi rằng Tổng thống nghe báo cáo về tình hình mới nhất (ở Biển Đông) và liên tục được cập nhật”,
    Ô. Jeff Rathke – người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cho biết :
    “Chúng tôi tiếp tục kêu gọi Trung Quốc minh bạch hơn với ý định và khả năng của mình. Vì vậy chúng tôi khuyến khích Trung Quốc sử dụng khả năng quân sự của mình một cách có lợi cho duy trì hòa bình và ổn định ở châu Á – Thái Bình Dương”,
    “Những nỗ lực cải tạo, bồi lấp quy mô lớn của Trung Quốc ở BIển Đông đã góp phần làm gia tăng căng thẳng, Theo luật pháp quốc tế, rõ ràng hoạt động bồi lấp, cải tạo đất này không thể thay đổi đặc điểm pháp lý của các cấu trúc hàng hải, bao gồm một vùng lãnh hải hay vùng đặc quyền kinh tế. Bởi các thực thể chỉ được hưởng quy chế này nhờ quá trình hình thành tự nhiên trên các vùng biển.”
    ( nguổn ; http://giaoduc.net.vn/tag/Barack-Obama.gd)
    ————————————–
    – ngưởi phát ngôn BNG VN tại buổi họp báo sau khi CNN công bố video Tầu khựa xây đảo nhân tạo và đuổi phi cơ Mỹ bay trên không phận quốc tê : “…các bên không nên làm phức tạp tình hình”…
    – Đại biểu QH “khát” tình hình biển Đông…?!
    – Bạn nào giúp M xin visa sang Đ.M. ( Đan Mạch- không kèm Mã Vạch …!).

  6. CD@3n says:

    – sự kiện “công nghệ” với 2000 người “háo hức” tham dự, chật kín cả trung tâm HNQG Mỹ Đình, mất 10 tỷ đ, với các “tuyên bố” mang “chất kích nổ” và “doping sướng toàn thân” :
    ————————–
    “Bkav nói họ đã phải bỏ ra mất hơn 4 năm, từ năm 2010, để phát triển, chế tạo chiếc smartphone Việt Nam chứa hàng tá những thứ “nhất”, “đầu tiên”… trên thế giới. Trong khi năm 2010 cũng là năm Apple giới thiệu iPhone 4, chiếc điện thoại mà đến nay vẫn được coi là đẹp và chuẩn mực nhất, vẻ đẹp được cả thế giới công nhận chứ không phải do Apple công bố. Và chỉ 4 năm sau, đã có 6 chiếc iPhone hoàn toàn mới, thay thế iPhone 4 ra đời.

    Apple, Samsung, Sony… cũng thừa sức tạo ra những chiếc điện thoại tốt nhất thế giới về mọi mặt nhưng họ không làm vậy. Cứ 6 tháng, 1 năm họ lại cho ra đời một siêu phẩm mới, tuy ít khi có sự thay đổi đột biến so với những thế hệ trước nhưng vẫn đủ sức gây “thèm khát”. Đây có thể được coi là chiêu bài “hút máu” những tín đồ công nghệ và những người muốn thể hiện đẳng cấp của những công ty công nghệ hàng đầu. Họ làm được điều này sau khi đã dày công tạo ra được những giá trị bền vững.

    Còn Bkav thì sao? Mặc dù nhà sản xuất smarphone non trẻ của Việt Nam đặt Bphone của họ lên bàn cân với iPhone 6 plus hay Samsung Glaxy S6 nhưng Bkav không thể so sánh với bất kỳ công ty nào kể trên. Vì vậy, có ai tự hỏi sau Bphone sẽ là gì nữa khi mà trong lĩnh vực công nghệ, chỉ cần vài tháng cũng có thể biến những thứ “không thể tin nổi” thành lạc hậu? Liệu có thể hy vọng Bkav sẽ tiếp tục cho ra mắt chiếc Bphone 2 đẹp nhất nhì… vũ trụ trong tương lai? Bkav có thực sự muốn theo đuổi ngành sản xuất smartphone hay chỉ dùng Bphone làm bàn đạp cho những mục đích kinh doanh khác? Và kế hoạch tiếp theo của Bkav sẽ là gì?

    Những câu hỏi trên chắc sẽ sớm được trả lời, nhưng trước mắt, khi bạn quyết định bỏ ra ít nhất 11 triệu đồng để mua một chiếc điện thoại với tiêu chí ưu tiên dùng hàng Việt Nam được đặt lên hàng đầu, hãy đặt ngay Bphone.

    Ủng hộ bằng tinh thần cũng tốt nhưng xin đừng lên án những người đang “soi mói” Bphone vì muốn tìm ra giá trị thực sự của sản phẩm, để tiêu tiền theo cách của họ. Theo một cách khác, họ cũng đang tạo ra động lực, giúp Bkav tiếp tục cho ra đời những chiếc Bphone tốt hơn nữa và kéo công ty này xuống “đi trên mặt đất” trong quá trình tìm đường đưa Việt Nam thoát khỏi vùng trũng công nghệ thế giới.

    Cuối cùng, nếu bạn quyết định mua Bphone để ủng hộ Bkav, hãy “tự sướng” bằng camera “hàng đầu” của nó chứ đừng biến Bphone thành thiết bị “tự sướng quốc gia”. Việt Nam đã có đủ những thứ nhất thế giới chỉ được dùng để “tự sướng” với nhau rồi.” ( GT online).
    ———————————-
    – “góc nhìn” của M : môt cách đánh giá : khách quan, trung thực, và “sướng vừa phải” ( như kiểu uống alcohol điểu độ – drinking moderation).

  7. Hien Nguyen says:

    Bác Cua nghỉ ko lương mấy tháng à?

  8. CD@3n says:

    ” Chiều 26-5, Thường trực Tỉnh ủy và Thường trực UBND tỉnh Khánh Hòa đã có cuộc làm việc với các vị nguyên bí thư, phó bí thư tỉnh ủy.

    Theo một số thành viên tham dự, cuộc làm việc đã thảo luận về dự án Phoenix Beach mà UBND tỉnh Khánh Hòa đã cấp chứng nhận đầu tư cho Công ty TNHH Dewan International VN trên bãi biển và danh thắng quốc gia vịnh Nha Trang.

    Ông Phạm Văn Chi – nguyên phó bí thư Tỉnh ủy, chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa – cho biết qua thảo luận, lãnh đạo tỉnh Khánh Hòa đã thống nhất dừng phần dự án Phoenix Beach sẽ triển khai trên hơn 74 ha công viên bãi biển Nha Trang, chỉ cho Công ty TNHH Dewan International VN thực hiện các công trình ở phía Nam đầu cầu Trần Phú.
    Trên dải công viên bãi biển sẽ không cho xây dựng các công trình cao tầng và sẽ đầu tư, chỉnh trang dành phục vụ cho cộng đồng.” ( nguổn : TTO).
    ——————————————-
    – không có sự vào cuộc của dư luận, đặc biệt báo và các PV của TTO, thì…”thôi rồi, lượm ơi…!”, nhưng xin lưu ý, thông tin này là từ lời 1 ông “nguyên cựu”, CQ tình KH phải có văn bản chính thức, không thê “ấm ở”…mà sao TKO, ở ngay đó, đi đâu mất tiêu rồi…?hay là nắng nóng, mải bán “kem đá xay” đủ sắc mầu cầu vống ?!

  9. Nông Viết Lù says:

    Lũ chúng tai ngủ trên giường chiếu hẹp
    Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
    Chỉ Duy Nhất một tâm hồn rất đẹp
    Một góc nhìn riêng – lắm kẻ sợ kinh hồn

  10. CD@3n says:

    – BPhone ra mắt :

    “Cụ thể, trong phần thuyết trình giới thiệu tính năng chụp ảnh trước và lấy nét sau của sản phẩm Bphone, cư dân mạng đã phát hiện ra ảnh minh họa là ảnh đã có trên mạng cách đây 2 năm. Nhiều người cho rằng tại sao Bkav không sử dụng chính hình ảnh chụp từ chiếc Bphone mà lại lấy ảnh đã chụp từ khá lâu.
    Ngoài ra, trong phần giới thiệu camera chụp tối thì ảnh minh họa cũng đã thể hiện sai, khi hình trên điện thoại khác xa với hình nền phía sau, chụp 3 người thành 4 người.
    Đáng lưu ý, đó là giá bán khởi điểm của chiếc Bphone dung lượng 16 GB khoảng 9,99 triệu đồng mà Bkav công bố cũng không được rõ ràng. Theo đó giá mà Bkav công bố chưa bao gồm thuế VAT 10%. Như vậy giá bán khởi điểm của chiếc Bphone sẽ phải lên tới 10,989 triệu đồng.
    Trao đổi với Thanh Niên Online, đại diện của Bkav cho biết các thông tin nói trên là chính xác.” ( nguổn :TNO).
    ———————–
    – thời “mạng” kinh thât, vì thế, bất kể cái gì, với “mạng”, rồi sẽ “lòi” ra, cho nên, cực kỳ sợ “mất mạng ” !

  11. CD@3n says:

    – Mõ đây, thu hổi “tất tần tật moi thứ hết hạn sử dụng” ( nhắc lại :hết hạn sử dụng, chứ không phải đã qua sử dụng đâu nghe!) :

    “Theo Cục Cảnh sát giao thông (Bộ Công an), đến 31/12/2014 cả nước có hơn 45 triệu xe cơ giới, trong đó môtô 2 bánh chiếm 95%. (….)Riêng ôtô, xe máy hết hạn sử dụng, lộ trình thu hồi vẫn được giữ nguyên vào tháng 1/2018.
    (…)

    Quyết định trên từng gây tranh cãi trong dư luận. Đại diện Cục Đăng kiểm Việt Nam nhận định, phương tiện như xe máy, ôtô con vẫn chưa xây dựng được niên hạn sử dụng, bởi đây là tài sản cá nhân và trách nhiệm gắn với người sử dụng. Nếu dùng biện pháp hành chính để loại bỏ như đối với xe thương mại sẽ trở thành vấn đề lớn vì “ở vùng nông thôn, vùng sâu vùng xa, xe máy vẫn là phương tiện đi lại, phương tiện mưu sinh chủ yếu”.

    Ông Bùi Danh Liên, Chủ tịch Hiệp hội vận tải Hà Nội cũng cho rằng, quy định niên hạn với phương tiện cá nhân liên quan đến cuộc sống, sinh kế của nhiều người dân. Do vậy, cần phải có một lộ trình cụ thể, sớm thông báo rộng rãi để người dân được biết, cần lấy ý kiến các nhà khoa học, cơ quan quản lý, chuyên môn kỹ thuật và tổ chức hiệp hội.” ( nguồn : VNExpress).
    ———————————————-
    – để nghị cụ Dove “kiêm tra ngay- chiếc “bình bịch” mà cụ cưỡi đê lượn phố, chụp ảnh “bằng lăng tím”?- mà chẳng biết “niên hạn sữ dụng” nó “tròn, méo” ra răng ?!, đúng là VN “tài thật”, cái gì cũng “chơi tới bến”, chỉ riêng khoản “Nợ” thì …lờ lớ lơ …!
    – Liệu có phải thành lập ra Tcty hay Tập đoàn chuyên làm nhiêm vụ “thu hồi đủ thứ” nữa hông đây? Nếu thấy cẩn thiết, thì cẩn trình PA ngay, đê còn cân đối “quỹ lương” ( đã có dư 7 tr chữ ký), rồi sắp xếp nhân sự, xây dựng trụ sở, mua sắm trang thiết bị…trong thời kỳ 2015-2020 !!!

  12. Dove says:

    Tài sản của nước Pháp, nghệ sĩ lừng danh Gerard Depardieu đã nhận lời mới đến thăm Donbac theo lời mời của Chính phủ li khai. Trong cuộc phỏng vấn, GP tuyên bố ông sẵn sàng chết vì nước Nga.

    Trước đấy, ông tuyên bố, ko thể chịu nổi nền chính trị của nước Pháp bởi thế tôi đã là người Nga.

    Thiển nghĩ, thế giới ngày nay quả là khó lường. Cua ơi hãy cảnh giác, Dove thương các bạn.

    • aovong says:

      Cảm tạ bác bồ nông – à không – bồ câu, nhưng bác khỏi cần lo và cũng khỏi cần thương, vì e sẽ nhầm đối tượng quan tâm. Thế giới này dù có nghiêng ngả thế nào rồi cũng xuôi dòng về hướng chân lý, chứ không phải theo những thứ trá hình chân lý như đỉnh cao trí tụê gì gì, hay ngộ nhận chân lý như cái ông hề GD gì gì của bác đâu.

    • Mười tạ says:

      Cụ Dove – nhà khoa học kiên định Mac-Lê – lại đi tin cái nông nổi của giới nghệ sĩ 🙂
      Biết sao được, những “điển hình” hiếm như lá mùa thu, phải tận dụng thôi cụ nhỉ 😀

    • Dove says:

      Để GP khỏi buồn, Dove thêm bà Marine Le Pen vào nhé. Bà ấy vừa đến thăm Hồng Trường hôm 26/5. Yahoo đưa tin và ảnh:

      Bà M. Le Pen là Chủ tịch Mặt trận quốc gia Pháp, nghị viên Nghị viện Châu Âu, 6,4 triệu cử tri Pháp (17,9%) ủng hộ bà ấytrong cuộc tranh cử TTg với ông F. Hollande vào năm 2012.

    • chinook says:

      Cụ Dove chuẩn bị đi.

      Không bao lâu nữa có thêm vài “nhân vật” My nổi tiếng cớ Donald Trump và Dennis Rodman….. sang thăm Putin .

  13. Trần says:

    Test to relax!
    Sắp tới ngày 4 tháng Sáu. Ngày ấy ngày gì?
    Xin quý vị không nhờ trợ giúp nào để trả lời câu trên trong vòng 15 giây.
    Tin là nhớ đúng thì Up, không nhớ thì Down.

    • Trần says:

      Dạ, vì đã đổi entry.
      Ngày ấy, 4 tháng Sáu năm 1989, ngày thảm sát ở quảng trường Thiên An Môn!

  14. HỒ THƠM1 says:

    Breaking news :
    Bọn đế quốc sài lang đầu sỏ, cụ thể là Anh quốc, chỉ xây dựng được nhỏn một làn đường dành riêng cho Vịt mà khoe inh ỏi.
    Hãy sang mà xem Việt Nam anh hùng ta xây dựng hẵn một Lề đường hoành tráng dành cho Cừu mà không thèm khoe đây này! 😛

  15. Trần says:

    Đồng tình ý kiến của chị Hà Linh. Đồng thời thuận theo ý kiến chủ blog, thiển nghĩ bài sau đây có thể nên thành một entry. Vừa là thời sự thiết thực rất đáng quan tâm, vừa lành.
    …………………………………………………………………………………………………………………….

    Xung đột Trung-Mỹ: Định mệnh không lối thoát?
    Tuần VietNam
    26/05/2015 01:00 GMT+7

    Nhìn trên bàn cờ lớn, các diễn biến trên Biển Đông hiện nay cho thấy đây không còn là vấn đề an ninh khu vực thuần túy, mà là vấn đề an ninh toàn cầu. Ấn dưới các “hành động lên gân” là những dấu hiệu cho thấy quan hệ Trung-Mỹ đang tiến rất gần đến “ngưỡng nguy hiểm”.

    Cái bẫy Thucydides (Thucydies Trap)

    Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới phức tạp với những mặt hay, dở; trái, ngược cùng song hành tồn tại.

    Trong suốt chiều dài lịch sử, bên cạnh việc hình thành các nền văn minh vĩ đại, tính nhân văn cao cả, thì nhân loại cũng chứng kiến những cuộc cuộc “quần hùng, tranh bá” gây ra bao bất ổn, bi thương cho nhân loại.

    Graham Allison, Giáo sư chính trị học của Harvard, gọi hiện tượng này là “Cái bẫy Thucydides” và thuật ngữ này hiện được dùng khá phổ biến trong giới nghiên nghiên cứu chính trị.

    Graham nghiên cứu lịch sử thế giới trong 500 năm qua và thấy rằng trong 16 trường hợp khi một cường quốc mới trỗi dậy tìm cách “soán ngôi” của một cường quốc khác và thay đổi trật tự đã được thiết lập, thì 12 trường hợp đưa đến kết cục là chiến tranh.

    Từ góc độ lịch sử, Graham có lý do để không lạc quan về chiều hướng phát triển của quan hệ Trung-Mỹ, đồng thời liên tục cảnh báo hai quốc gia này không rơi vào “Cái bẫy Thucydides”.

    “Định mệnh”

    Cách đây không lâu, giới phân tích chính trị quốc tế khá lạc quan về quan hệ Trung-Mỹ. Nhiều người cho rằng xu hướng chỉ là xu hướng chứ không phải định mệnh và quan hệ Trung-Mỹ “khác xa” quan hệ giữa các nước lớn trong lịch sử. Lấy quan hệ Mỹ-Xô thời kỳ Chiến tranh lạnh để so sánh, họ cho rằng quan hệ Trung-Mỹ khác xa về mức độ tương tác và sự phụ thuộc lẫn nhau về kinh tế.

    Chẳng hạn, con số 2.000 tỷ USD là tổng đầu tư trực tiếp từ Mỹ, quan hệ thương mại hai chiều và toàn bộ trái phiếu chính phủ Mỹ mà Trung Quốc đang sở hữu. Rồi mỗi ngày có khoảng 100 chuyến bay chở 30.000 công dân Trung Quốc đến các thành phố khác nhau của Mỹ, và khoảng 10.000 công dân Mỹ đến Trung Quốc làm ăn, du lịch.

    Bên cạnh đó, cả Trung Quốc và Mỹ đều là thành viên thường trực Hội đồng bảo an LHQ, rất cần nhau trong việc giải quyết những hồ sơ toàn cầu quan trọng như chống khủng bố, chống phổ biến vũ khí, biến đổi khí hậu, vấn đề hạt nhân của CHDC nhân dân Triều Tiên.

    Đó là chưa nói đến việc cả Trung Quốc và Mỹ đều là những cường quốc quân sự, cường quốc hạt nhân và cả hai sẽ bị “sứt đầu, mẻ trán” nghiêm trọng nếu xảy ra bất kỳ đụng độ quân sự nào.

    Theo đó, trong bất kể trường hợp nào cả Trung Quốc và Mỹ đều cố gắng tránh xung đột, tuy rằng trong một số trường hợp họ có nhu cầu đẩy căng thẳng lên để “làm giá” rồi sau đó tìm cách thỏa hiệp với nhau và thỏa hiệp trên lưng các nước khác.

    Tuy nhiên, quan hệ Trung-Mỹ hiện đang có những chuyển biến rất nhanh. Chưa bao giờ kể từ khi Chiến tranh lạnh kết thúc đến nay lại có nhiều báo cáo từ các Viện, các trung tâm nghiên cứu có uy tín của Mỹ như CNAS (Trung tâm nghiên cứu an ninh Mỹ mới), CSIS (Trung tâm nghiên cứu an ninh và chiến lược), CFR (Hội đồng Đối ngoại); sách, bài trên các tạp chí tên tuổi như Foreign Affairs, Foreign Policy, the National Interests…; các cuộc điều trần tại Quốc Hội Mỹ xuất hiện với tần suất dày đặc như hiện nay bàn về Trung Quốc và quan hệ Trung-Mỹ mặc dù Biển Đông có ảnh hưởng và liên quan trực tiếp đến lợi ích của nhiều quốc gia khác.

    Nội dung chủ yếu bàn về sự quyết đoán trong chính sách an ninh-đối ngoại của Trung Quốc, các thách thức an ninh của Trung Quốc đặt ra đối với Mỹ, sự thất bại trong chính sách can dự của Mỹ, những căng thẳng khó tránh trong quan hệ Trung-Mỹ, cùng những đòi hỏi Mỹ phải có cách tiếp cận mới, cứng rắn hơn đối với Trung Quốc.

    Còn về phía Trung Quốc, các phản ứng thể hiện rõ sự ngờ vực chiến lược đối với Mỹ, quyết tâm thực hiện “Giấc mơ phục hưng Trung Hoa”, đưa Trung Quốc trở thành cường quốc biển, cường quốc thế giới. Các tuyên bố và cách làm của Trung Quốc không còn úp mở, mà thể hiện rõ: “nguyên trạng” khu vực hiện không còn “nguyên” nữa, mà đang thay đổi; Trung Quốc chính là nguyên nhân, là động lực, là trung tâm của sự thay đổi đó; Mỹ và các quốc gia ở khu vực phải chấp nhận và điều chỉnh theo thực tế đó.

    Cả Mỹ và Trung Quốc đều nhận thấy “Cái bẫy Thucydides” nguy hiểm đang rình rập và tìm mọi cách thoát ra. Tuy nhiên, khi không có một cái hãm đủ mạnh, khi so sánh lực lượng hai bên đang tiến tới chỗ ngang bằng thì việc cố gắng “quẫy ra” lại vô hình trung làm cho họ tiến nhanh, tiến gần hơn “Cái bẫy Thucydides” định mệnh. Phải chăng các cố gắng thiết lập thêm các kênh đối thoại Trung-Mỹ (hiện lên tới trên 100) là những nỗ lực vô vọng hòng “bịt” các lỗ hổng thiếu lòng tin chiến lược?

    Phải chăng các nỗ lực xây dựng “Quan hệ nước lớn kiểu mới”cũng là những nỗ lực vô vọng làm “trì hoãn” các xung đột, các mâu thuẫn mang tính cơ cấu ngày càng trở nên khó điều hòa?

    Biển Đông: Tâm điểm của “Cái bẫy Thucydides”

    Không nghi ngờ gì nữa, tâm điểm cạnh tranh Trung-Mỹ hiện nay chính là Biển Đông, mặc dù Biển Đông có ảnh hưởng và liên quan trực tiếp đến lợi ích của nhiều quốc gia khác.

    Việc cả Trung Quốc và Mỹ đều cứng rắn, không nhân nhượng lẫn nhau, nổi bật nhất là việc Trung Quốc tôn tạo đảo nhân tạo và tìm cách giải thích luật quốc tế theo cách riêng của mình, cho thấy rõ: Đối với Trung Quốc, Biển Đông là biển quan trọng nhất trong Tứ Hải của Bắc Kinh và việc kiểm soát, khống chế Biển Đông mang ý nghĩa sống còn trong việc đưa Trung Quốc trở thành siêu cường thế giới.

    Đối với Mỹ, việc “mất” Biển Đông, tức để Trung Quốc kiểm soát và khống chế vùng biển quan trọng này, thì vị trí siêu cường số 1 thế giới của Mỹ bị lung lay nghiêm trọng, do nảy sinh thách thức đối với: (i) sự an toàn của 40% tổng thương mại, 50% nguồn năng lượng nhập khẩu thế giới đi qua khu vực Biển Đông; (ii) nguyên tắc tối thượng về tự do hàng hải – nguyên tắc mà nhờ đó Mỹ đã phát triển và duy trì vị thế siêu cường;

    (iii) Các diễn giải luật quốc tế theo cách riêng của Trung Quốc về quy chế đối với đảo không người ở, thành quy chế đảo có người ở và nếu không bị “ngăn chặn” thì có thể đưa đến các diễn giải khác nữa về luật quốc tế; (iv) Cam kết của Mỹ đối với đảm bảo an ninh quốc tế.

    Rõ ràng, các lợi ích quốc gia, lợi ích sống còn của cả Trung Quốc và Mỹ ở Biển Đông là quá lớn và hai bên có rất ít dư địa để thỏa hiệp. Tuy nhiên, việc “chiến” hay “hòa”, hay hình thức quản lý xung đột lợi ích ở khu vực này ra sao thì không chỉ do Trung-Mỹ quyết định.
    Hoàng Anh Tuấn
    (Viện trưởng viện nghiên cứu chiến lược ngoại giao, Bộ Ngoại giao)

  16. ngavoi77 says:

    Voi xin phép chiếm chút tài nguyên của blog để thông tin về tiền các anh chị bạn đọc blog Hiệu Minh gởi ủng hộ bao gạo dân oan: (Thông tin đã đăng ở Facebook của Voi.)

    Ngày 26/5/2015 Voi nhận từ bạn đọc blog Hiệu Minh số tiền ủng hộ bao gạo dân oan thông qua chương trình bán đấu giá túi Gianni Conti đăng ở blog, cụ thể như sau:
    1. Anh Bui Boi Hai: 2.000.000đ
    2. Anh Hoàng Mạnh Hùng: 500.000đ
    3. Anh Hai Chu: 100USD
    4. Một anh ẩn danh: 100USD
    Thay mặt bà con dân oan, người tranh đấu bị hành hung, nhóm CLDO, Voi cám ơn các anh, chị đã ủng hộ. Đó là sự động viên to lớn để bà con biết mình không cô đơn và tiếp tục kiên cường trên con đường gian khổ đòi công lý và là niềm tin cho thành viên nhóm CLDO tiếp tục giúp đỡ bà con trong thời gian sắp tới.
    Trân trọng.

  17. Hà Linh says:

    Anh Cua cứ tận dụng quãng thời gian này mà đi, nhìn và cảm nhận..làm những điều mà một người đàn ông” tự do” muốn làm..Nhanh nhanh rồi còn quay về Mỹ với Tiger hiền thục và các cháu- họ quan trọng nhất với anh.
    Cá nhân em cảm ơn sự tận tụy của anh với bạn đọc qua sự sẻ chia “những điều trông thấy”. Blog như một ghi chép cá nhân mở, ghi lại nhiều điều, có thể có thứ hợp với người này, lại chẳng hợp với người kia..Vả lại là một người đã đi qua hai phần ba cuộc đời..em nghĩ có thể có những điều mà một bậc cao niên muốn sẻ chia cho hậu thế như về thế thái nhân tình, đạo nghĩa…

    Viết nhiều về chính trị-xã hội thì đương nhiên hits sẽ tăng nhanh lắm…nhưng cũng đòi hỏi chủ blog nhiều tâm sức,t hời gian..và lắm khi mệt mỏi bởi những nỗi niềm có tên và không tên..

    Em nghĩ anh cũng đừng nên quá phân vân chuyện viết gì ,cứ làm sao mà lòng mình vui vẻ, thoải mái..viết cho mình trước khi viết cho người..vì nếu anh mải mê chạy theo đòi hỏi của người khác thì sẽ có lúc mệt mỏi và đuối sức..Có câu “If you live for people’s acceptance, you will die from their rejection”..

    Chúc anh Cua an mạnh, và những chuyến đi thú vị…

    • Mười tạ says:

      người đàn ông ở với vợ thì không tự do, dù sống trong xã hội tự do ❓

      –> mình phải lưu ý mới được 🙂

      • Hà Linh says:

        Mười không chú ý hai dấu ngoặc kép hả, anh Cua đang ở VN, một thân một mình , muốn đi đâu thì đi, ” làm gì thì làm” ..có phải lo về sớm đón con, dậy sớm nấu bữa sáng..vv đâu

      • huu quan says:

        ủng hộ 10tạ cái. Lâu lâu HaLinh nói ra bí mật của phụ nữ

        • Hà Linh says:

          Ơ bí mật chi mô anh Huu Quan:nghe nói bí quyết hạnh phúc là để cho mỗi bên ít nhất 20% tự do..mà! Nhưng thiệt tình cá nhân HL thấy cứ nhân danh tình yêu mà kiểm soát nhau như tù nhân cũng mệt..Chắc đó là cách đẩy nhau ra xa..
          Tình bạn cũng vậy. Cứ đòi hỏi nhau biến thành lệ thuộc vào nhau thì mệt lắm. HL đã thấy một kiểu tình bạn như vậy và chẳng có cách nào khác hơn là “say good bye”.

  18. Trần says:

    Cafe sáng nay vưỡn ‘tứ tử trình làng’. Chè tam tửu tứ, cafe tứ! Một ông bạn đọc cho nghe bài “Ở Mỹ nói dối còn xấu xa hơn trộm cắp”. Hình như chỗ BASAM. Ổng này cũng theo dõi mạng ra phết!

    Sau khi hùng hồn đoạn:

    “4- Người Mỹ cho rằng nói dối còn xấu xa hơn là trộm cắp.
    Những ví dụ tôi đã kể phía trên, không có nghĩa rằng tôi muốn nói nước Mỹ là một đất nước “ban đêm không cần đóng cửa nhà, không nhặt của rơi trên đường”. Nước Mỹ cũng có những phần tử lừa đảo và trái pháp luật đủ loại, nhưng nói chung, nước Mỹ là một đất nước rất coi trọng danh dự. Mọi người hầu hết tin tưởng lẫn nhau, bởi vì trong con mắt của người dân Mỹ thì những hành vi lừa đảo còn xấu xa và tồi tệ hơn cả trộm cắp. Bởi vì trộm cắp có thể là hành vi nhất thời nhưng lừa gạt là bộc lộ rõ bản tính của một người.”

    thì ổng quay sang nhìn mỗ coi chừng cà khịa: “Ông thấy chửa, lừa đảo còn xấu xa và tồi tệ hơn trộm cắp. Hôm trước thấy ông kêu Kiều Trinh 6 ngón. Nghĩ lại đi, “nó” chỉ trộm thôi chứ chưa đến nỗi…”.

    Hiểu liền đáp liền: ” Xin cha, 2 lần quắp, một lần Thụy Điển một lần ở Anh tính bằng một lần lừa. Thêm nữa lại lên ti-vi phét lác văn hóa văn hẹo thì có là siêu lừa đảo à nha?”.

    Ổng cắt lời: ” Này, nói cho ông nhớ, sao nước mình thưa dạ dài dài rùi chốt hạ, thưa các cụ chưa bị bắt là thế nào ta? Đừng có mà vi tính!”

    Định kéo co thì 2 ông còn lại nháy nháy. Thôi hổng nói nữa. Hiểu nhau cả. Vớ vẩn ổng hờn mai ổng hổng ra rách việc. Mai đến lượt ổng trả cafe mà! Đúng là hạc vừa bay vừa thảng thốt 😀

  19. nguyenhanh says:

    mình rất thích đọc MỘT GÓC NHÌN KHÁC của TDN và cảm phục ý chí của anh , Hy vọng sẽ được đọc MỘT GÓC NHÌN KHÁC

  20. CD@3n says:

    – mời xem, “chinh phụ ngâm- khúc ca lương, hông phải bổng” ( lương +0, lương + lậu, lương + bổng, lương + tâm, lương + tiền…) :

    “Dù đã 3 lần tăng lương cơ sở, nhưng mức 1,15 triệu đồng/tháng mới đạt 44% so với lương tối thiểu vùng của khu vực doanh nghiệp. Đời sống của công chức còn nhiều khó khăn khi cử nhân đại học ra trường hết tập sự chỉ 3,58 triệu đồng/tháng, Bộ trưởng cũng chỉ 14,4 triệu đồng/tháng”…( Lương Bộ Trưởng cũng …KHÓ SỐNG ).
    “đối tượng hưởng lương và trợ cấp hàng tháng (gắn với tiền lương) từ ngân sách nhà nước rất lớn, khoảng 7 triệu người, chưa bao gồm quân đội và công an.” ( chú thích, lương của TTCP cũng chỉ khoảng có 17 tr VNĐ = 850 $).
    ( nguồn : http://dantri.com.vn/muc-luong-toi-thieu-vung.tag).
    ——————————–
    – Chủ tịch nước thì bảo : cán bộ 2Đ = Đất + Đô la, CB 2Đ hông biết “lương” bao nhiêu ? có sống nổi không ?! có “đủ tiên ăn sáng” như lương hưu của bà già sau hơn 30 năm làm giáo viên mân non …?
    – đọc xong, cấm…cười (!), chẳng lẽ lại phải cop/past thêm vài cái “com” bên Dân trí sang đây? làm bộ trưởng …khổ thật, dưng mà “thanh bình” …!!!

  21. HỒ THƠM1 says:

    Sáng nay Duy Nhất đã về
    Ai muốn đánh đề nhớ 852 (258)!

    ( Muốn chắc ăn thì bao luôn lô 88 😛 )

    • Hoà Bình says:

      Ha ha, cụ HỒ THƠM1 rành tin thế.
      Tôi vẫn thích những bài viết của TDN.

    • aovong says:

      Hôm qua bác Nhất chửa về. Hôm nay đánh đề nhớ bác Hồ Thơm ! 😎 Bác cho con số hết hồn: Cặp còng số tám khóa ngôn miệng người… 😆

    • NGỌ 100 ngàn USD says:

      Còm đầu tiên trong đời của tôi là ở Một góc nhìn khác. Ban đầu còn i tờ nên gõ xong còm cứ thế post lên nên chỉ là… “Nặc danh” còm. Có một còm, cụ HT chê, còm như ri mà vẫn để nặc danh thì “phí”. Sau có người nào đó hướng dẫn nên tôi mới biết đặt Nick cho mình. Tất nhiên là không phải là Ngọ 1000 ngàn.

      • CD@3n says:

        1 ngày ở trong “trại” = 1K ngày ở ngoài “trại”, 1000 ngày ở ngoài “trại”, 999 ngày “chui” vào HC vì “thấy mình bé nhỏ” như Tổng Cua …!

    • huu quan says:

      Thêm chút mừng cho một người bạn. Hy vọng Nhất sẽ vẫn là … Duy Nhất

    • Mongun says:

      Phạm Xuân Nguyên:
      Hôm nay (26/5/2015) đúng hai năm bị bắt và bị án tù, nhà báo TDN hết hạn giam, ra tù. Vợ con Nhất từ Đà Nẵng đã bay ra Vinh hôm qua. Sáng nay hai mẹ con cùng mấy người bạn đến Trại giam số 6 (Bộ công an) ở Thanh Chương (Nghệ An) lúc 6h30 và ngồi chờ trước cổng. Hỏi trại thì được báo 9h Nhất làm xong thủ tục mới được ra. Nhưng một lúc sau thì nhà báo TDN đã “được” thả ra theo cách bị đưa lên một chiếc ô tô lao nhanh từ trong trại ra chạy trên đường HCM và đẩy Nhất xuống đường khi cách trại khoảng bốn cây số. Xe của gia đình vợ con Nhất phải chạy theo để đón anh.
      ———–
      Không hiểu nổi hành động kỳ quặc này!

      • CD@3n says:

        “đi Tắt” rổi “đón Đầu”….nên người Tế, vì họ Tử, đã chết hết !( tử tế!)

      • aovong says:

        Nghe kể giống coi phim xã hội đen bắt người mang về sào huyệt tra khảo xong chở ra chỗ vắng quăng xuống đường cho họ tự về hen bác Mongun ?! 😈😂 Cái bây giờ tui théc méc nhất là Trương tiên sinh có tiếp tục sự nghiệp blog nữa hay không đây… 😒

        • Hoà Bình says:

          Có đấy aovong. TDN đầy bản lĩnh và tự tin. Người như TDN khó bề khuất phục bởi 1 bản án thiếu công minh.

        • TranVan says:

          TDN và gia đình sẽ gặp nhiều khó khăn, nhiều hơn xưa : sẽ bị kìm kẹp, sẽ bị đe dọa, sẽ bị ngăn cản trong công ăn việc làm.

          Vn không sòng phẳng : hết hạn tù thì xã hội tốt đều tạo điều kiện cho cựu tù nhân làm lại cuộc đời.

      • ngavoi77 says:

        Họ sợ anh Trương Duy Nhất. Và chính bởi nỗi sợ đã làm cho họ mất đi chút tử tế ít ỏi còn lại giữa người với người. Họ hành xử như vậy âu cũng là điều dễ hiểu.

        Có nhiều vụ bắt người rất kỳ cục. Một xe 16 chỗ, áp tới, 4-5 người mặc thường phục ập vô người dân oan đang đi đường túm quẳng lên xe, sập cửa, chạy mất. Không đọc lệnh, không mặc cảnh phục, không gì cả. Bà con, bạn bè làm cái đơn trình báo sự việc bắt cóc. Công an phường to tiếng quát nạt bảo, “Tại sao lại ghi là bắt cóc? Không được dùng từ bắt cóc bởi không biết ai bắt, bắt làm gì, đi đâu thì không thể gọi là bắt cóc!” Voi bảo, “Thì chính bởi không biết ai bắt, bắt làm gì, đi đâu thì mới gọi là bắt cóc. Chứ nếu biết là công an bắt, tội gì, đưa đi đâu thì đã không gọi là bắt cóc. Và chính vì sự không rõ ràng, che giấu, không đàng hoàng chính danh nên chúng tôi mới phải lên đây trình báo yêu cầu các anh điều tra.” Các anh công an ỷ to con, hoành tráng, to mồm, quát ầm ầm nhưng chẳng có cái lý gì, cãi một lúc không lại với người phụ nữ nhỏ xíu nên im. Viết cái đơn rất rõ ràng, chi tiết họ không chịu nhận. Ngồi hỏi tới lui, ghi lời khai tới lui lòng vòng mất nguyên buổi chiều. Bố khỉ! Tới giờ, 3 tháng trôi qua, số phận người bị bắt vẫn chưa biết ra sao vì không đưa ra xét xử. Mà cũng chẳng thể xử bởi anh ta chẳng có tội gì ngoài cái “tội” dám đi đòi công lý!

      • Trần says:

        Đáng ra PXN nên dùng từ “đường Trường Sơn cũ” trong câu “Nhưng một lúc sau thì nhà báo TDN đã “được” thả ra theo cách bị đưa lên một chiếc ô tô lao nhanh từ trong trại ra chạy trên đường HCM” thì đỡ vô ý tứ !

        • Trần says:

          Down đáng đời. Exactly! Thanks.

        • TranVan says:

          Chiếc quần của TDN đã bị đóng dấu “Phạm nhân” tuy rẳng đã hết hạn tù. Đây là một kiểu “mới ” của Vn ?

          “Mới” nhưng xem như quen quen, gần giống những ngôi sao vàng mà Đức Quốc Xã khi xưa đã bắt những người Do Thái khâu vào áo nơi trước ngực.

        • HỒ THƠM1 says:

          “Chiếc quần của TDN đã bị đóng dấu “Phạm nhân” tuy rẳng đã hết hạn tù.”
          Đóng dấu “Phạm nhân” trong đít quần còn văn minh, lịch sự và tiến bộ hơn rất nhiều so với cụ Võ Tòng, Lâm Xung… gì đấy bị “chơi” con dấu “Phạm nhân” vào mặt đấy!

          Hoan hô nhà nước của mình
          Đóng dấu vào quần, Thủy Hử chào thua! 😥

      • Xoai Xon says:

        Khoẻ nhé ! ” Một góc nhìn khác ”
        Dù đường dài gian truân , tan tác
        Vững một góc nhìn
        Không thể nào khác !

  22. CD@3n says:

    “10h sáng nay (26/5) trong một sự kiện công nghệ được cho là lớn nhất Việt Nam với khoảng 2.000 người tham dự, Bkav sẽ cho ra mắt chiếc smartphone cao cấp đầu tiên ‘Made in Việt Nam’, trong bối cảnh giới công nghệ có rất nhiều đồn đoán.

    BPhone là dự án ấp ủ đã khá lâu của Bkav, một chiếc smartphone cao cấp của người Việt đủ sức vươn tầm thế giới. BPhone cũng khiến giới công nghệ trong nước chia làm hai phe: một bên ủng hộ hết mình cho thương hiệu Việt, một bên tỏ ra hoài nghi về chất lượng cũng như sự quảng cáo thái quá của sản phẩm. …Theo Bkav, riêng lễ ra mắt sáng nay sẽ tiêu tốn hơn 10 tỷ đồng. ( nguổn TTO).
    ————————————-
    nếu, Bphone của BKAV mà “vươn tầm thê giới”, thì nhiệt liệt chào mừng ! còn nếu…thì …phải chờ chủ blog HM “cho entry” ?!

    • Hoà Bình says:

      Nhập linh kiện tàu và lắp ráp dán mác VN. Ok 3 x 7. Cuối năm sẽ có xếp hạng một trong những sản phẩm có thời gian sự dụng …nhất do TDN đề xuất như trước đây vẫn làm.

  23. CD@3n says:

    – Mõ đầy :

    “Những ngày này, khi tình hình ở khu vực quần đảo Trường Sa có nhiều bất thường, việc chào cờ Tổ quốc của bộ đội trên các điểm đóng quân càng được thực hiện nghiêm túc, thiêng liêng nhằm hun đúc tinh thần yêu nước, lý tưởng cách mạng và tinh thần quyết chiến đấu bảo vệ chủ quyền biển đảo.”
    kèm theo, PV TNO chụp một số ảnh, trong đó có ảnh 2 chiếc Su-30MK bay thấp qua đảo, với lời chú : “Biên đội Su-30MK duyệt đội hình trước bia chủ quyền trên đảo Trường Sa, sau khi kết thúc lễ chào cờ trên đảo “( nguổn TNO).”
    —————————————
    – gập phi cơ tuần thám của “con hổ giấy”, hải quân Tầu nói tiếng Anh cảnh cáo “Go Away quicky”, còn gâp Su-30MK của không quân VN, chắc là Tầu khựa dùng tiếng bản địa : “chẩu khoai khoai- chạy cho nhanh” ?!!!

  24. CD@3n says:

    – Mõ nè :

    “Đài Phượng Hoàng, Hồng Kông có quan điểm thân Bắc Kinh ngày 23/5 phát sóng chương trình bình luận thời sự “Nhất hổ nhất tịch đàm”. Kỳ này, Phượng Hoàng bình luận xoay quanh vấn đề liệu Chủ tịch CHDCND Triều Tiên Kim Jong-un có sang Bắc Kinh dự kỷ niệm 70 năm kết thúc Chiến tranh Trung – Nhật hay không.
    Các ý kiến đưa ra trong buổi tọa đàm bình luận này hầu hết cho rằng ông Kim Jong-un sẽ không đi, nhưng Từ Quang Dụ, một viên Thiếu tướng quân đội Trung Quốc nghỉ hưu khẳng định: 90% Kim Jong-un sẽ sang Trung Quốc dịp 3/9 tới, nếu không nhà lãnh đạo Bắc Triều Tiên sẽ phải “trả giá đắt”.
    ( nguổn :http://giaoduc.net.vn/tag/kim-jong-un.gd)
    —————————————–
    – chủ “ủn” này kể cũng khó …xử, hông đi Mạc tư Khoa “muối với bánh mỳ- khở-lép i sô”, 3/9 mà tới “thiên an môn” thì …Pu-tin trách cứ…Dưng mà, “nhái” nghị Phước “té giếng” ( làm quân sư uống sâm cao ly !), đừng sợ Putin, “Ủn” cứ tới bejing đi, vừa được “duyệt binh”, vừa được “bình gốm” mang về đựng sâm ( hông đựng Chuột.!)…hehe !!!

  25. CD@3n says:

    – TT TQ Lý khắc Cường, kết thúc chuyến “thăm” 4 nước Châu Mỹ latin, TQ đã ký nhiểu hiệp định đầu tư vào 4 nước này, nhưng đáng kê nhất là việc đầu tư khoảng 50 tỷ đôla vào Brazil. con bạch tuộc “đại Hán” thò vòi sâu hơn vào “sân sau” của Mỹ. Nhưng việc Cu 3 tự chọn cho mình cách “né” tầu tuần tiễu tên lửa TQ , không cho “thường trực” tại cảng của Cu 3 ( vì bang giao với đế quốc Mỹ và triên vọng phát triên KT ), là một đòn “âm ỷ” vào mạng sườn a.Tầu…thưa “nguyên” CT Nguyễn minh Triết, mấy anh ‘tiên đồn phía tây” này sắp bỏ gác hòa bình đến nơi rồi, VN “ta” gác luôn “từ đông sang tây”, uông thật nhiều “bia lạ” “ngán gì bố con thằng “lào””,

  26. CD@3n says:

    -“Global Times, tờ báo thuộc People’s Daily, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc, cảnh báo chiến tranh giữa Trung Quốc và Mỹ là “không thể tránh khỏi” trừ khi Washington dừng yêu cầu Bắc Kinh ngừng xây đảo nhân tạo. Theo đó, Trung Quốc quyết tâm hoàn tất xây dựng và gọi đây là “vấn đề cốt lõi của đất nước”.( nguồn :VNExpress).

    – TQ : xây đảo nhân tạo ngoài biển Đông thuộc chủ quyền VN là “vần đê cốt lõi của đất nước”
    – VN ; ừ…ừ…thì…là…mà…(cúp điện) !

  27. Dove says:

    Có một con ngựa vằn rất thích chui vào cửa kính ô tô để chụp ảnh tự sướng với lái xe.

    Cáo cũng theo đạo, chân thành cầu xin Đức bà Maria

    Hải cẩu, bỏ bãi biển leo lên ghế phơi nắng

    http://www.pravda.ru/photo/album/24555/0/

    và Cua mở blog. IT đã làm thay đổi tất cả.

    Nguồn: Pravda.ru

  28. HỒ THƠM1 says:

    Cua nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà.
    Miền Nam đợi Lão, tới nghe cha! 🙂
    Chúng ta sinh ra khi nước còn chia cắt.
    Hết miền Bắc rồi Lão nhớ đến miền Trung. 😯

  29. CD@3n says:

    – “đại biêu QH KHÁT tin tức biển Đông”..dòng tít trên VNN.
    – dân chúng “uống no” bình nươc “CNN bay qua biển Đông”, dân chúng Khát là khát mấy chai “Nước” loại 300 ml về “kế sách” của mấy ổng “trên chòi cao 3 Đinh “…còn ĐBQH , giải cơn “Khát” bằng “nghe báo cáo” và yêu cẩu thêm “thảo luận- Ai nói Ấy nghe..!”… ?!
    – fan HC “khát” cái gì? Mời cụ Dove “first point-view” ( ý kiến đầu tiên) !

  30. Mười tạ says:

    Dư luận HC trông giống nước Mỹ: 2 phe chiếm đa số và có số cử tri xêm xêm nhau 🙂

  31. Dove says:

    Cua bình thường chỉ bò quanh quẩn chung quanh miệng hang hiếm khi ra khỏi tầm 100m. Cua này đi ghê quá. Có lẽ đã bị đột biến gen.

  32. CD@3n says:

    Kính gửi ô. chủ Hang Cua :
    – “Vài ảnh chụp chiều nay ở Sa Pa trên đường đi Yên Bái….”, thưa chủ Hang, Sapa là điểm đến để chụp hình, Yên Bái chỉ là địa phương trên đường đi ( cao tốc HN-LC), tử YB đi LC là khoảng hơn 120Km, tử LC đi Sapa là khoảng 40km…?!
    – Trong nội dung thiết kế “Vote”, mục số 3 ( lại BA), mà chủ H đề là “không có ý kiến”, thỉ hơi…chơi khó cho người “có ý kiến khác”, Trong các dự toán chi tiêu của cơ quan NN, bao giờ cũng co mục ‘Chi khác”, nghĩa là chi cái gì, khác với cái đã qui định, thì…ghi vào là XONG !
    – HM làm IT ở World Bank, nơi có ô. chủ là người SouthKorea (Sk), UN cũng có “ô.chủ” là người SK, ô. Ban cũng vừa ghé thăm VN ( hông biết ô. có biết tháp Kengnam 72 tầng nằm ở chỗ nào không?), phụ nữ thế giới lại vừa tổ chức đoàn diễu hành qua DMZ ( khu vực phi quân sự Bàn môn Điếm), Bắc Hàn cũng OK cho phép…nói tóm lại, xứ sở này ( cả nam lẫn bắc) đêu có nhiểu điểu bí ần và rất thú vị nếu có những entry viết vê nó. Mong sẽ được đọc trong 1 ngày không xa!
    – Bon Voyage- Have a good trip -chúc cuộc đi như mong muốn !

  33. quê hương says:

    “cái máy Point and Shoot” mà bác nói thì rất nhiều người mơ nhưng thiếu tiền bác ơi.

  34. huu quan says:

    Miền Nam mong pác từng ngày

  35. Thái A says:

    Ảnh màu chưa nổi lắm nhưng góc nhìn quá đẹp ! Chỉ ở “đáy giếng” mà được xem nhờ đã quý lắm
    rồi ! Cảm ơn ”Nhiếp ảnh gia” nhé !

    • Hiệu Minh says:

      Chụp bằng cái máy Point and Shoot nên chỉ nét mờ mờ 🙂

      Bác click chuột vào ảnh, phóng đại sẽ thấy rõ hơn đó.

      • quê hương says:

        “cái máy Point and Shoot” này thì nhiều người nằm mơ cũng không mua được phải không bác TC?

      • Vũ Sự says:

        Bác tổng Kua nếu có đi miền nam cố gắng ra Côn Đảo một chuyến nhé. Chắc sẽ có nhiều tư liệu cho bác viết bài về thực trạng mất niềm tin trong xã hội này, nên hàng đoàn người ra đây xin xỏ người ÂM, mà toàn quan chức thôi.
        Hy vọng được chiêu đãi bác những món hải sản của địa phương.
        Chúc bác vui vẻ

%d bloggers like this: