Xang Hứng: Làm hòa

Tranh của Nguyễn Gia Trí

Tranh của Nguyễn Gia Trí

“HÃY ĐỂ CỦA LỄ LẠI ĐÓ TRƯỚC BÀN THỜ, ĐI LÀM HÒA VỚI NGƯỜI ANH EM ĐÃ…” (Mt 5,24)

Những đợt lạnh bất thường của ngày đầu đông 2014 đã dìm Hà Nội vào giấc ngủ sớm hơn thường lệ.

Chiếc bóng màu xanh cao lớn sốt ruột di chuyển trong căn phòng trên gác của ngôi biệt thự cổ kính nằm sâu bên trong con ngõ nhỏ, mắt không rời cái kim phút của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ.

Đêm nay, thứ tư hàng tuần, ông có buổi gặp thường lệ với các cộng tác viên của mình để nghe báo cáo về tình hình an ninh.

Chuông đồng hồ vừa điểm tiếng thứ 12, từ cửa sổ bóng người nữ xuất hiện. Cô đứng nghiêm, cúi đầu trước cái bóng cao lớn:

– Báo cáo đại úy, tôi N52 có mặt.

Nửa giờ sau, người gác-dan (Gardien) xách đèn đi kiểm tra lại ngôi biệt thự lần cuối. Bước vào căn phòng, đôi mắt kèm nhèm của bà chỉ kịp thoáng thấy hai luồng sáng mờ vụt bay qua cửa sổ rồi tan biến vào màn đêm của mùa đông lạnh lẽo.

Hà Nội tháng 10/1972.

Suốt mấy tháng ròng sau khi tốt nghiệp trường múa, Thu Nga buồn bã vì không đủ tiêu chuẩn về lý lịch để vào đoàn văn công trung ương. Môn nghệ thuật mà Nga theo đuổi với niềm đam mê tột cùng và 11 năm khổ luyện sẽ thui chột khi không có môi trường hoạt động. Chả lẽ lại vứt bỏ hết rồi trở thành cô bán phở như mẹ, nhưng với lý lịch “Trí thức tiểu tư sản” của gia đình, Nga chỉ có thể trở thành cô giáo dạy múa xinh đẹp có mái tóc dài của trường mầm non cuối phố.

Bố cô là một bác sỹ phẫu thuật thần kinh loại giỏi của bệnh viện Bạch Mai, mẹ là tiểu thư con nhà buôn lụa trên phố Hàng Đào. Khi Việt Minh vào tiếp thu Hà Nội, cửa hàng buôn tơ lụa của bà bị đóng cửa. Để nuôi gia đình vì đồng lương bác sỹ của ông chồng không đủ, bà mở một quán phở tại nhà. Vốn chăm chỉ lại khéo léo, hàng phở của bà luôn đông khách, vừa đủ nuôi ông chồng trí thức cùng hai chị em Nga ăn học tử tế.

Một đêm, đang đắm mình theo những bước nhảy của bạn cùng khóa khi họ biểu diễn vở Ballet “Hồ Thiên Nga” trên sân khấu Nhà Hát Lớn, Nga bỗng nghe bên tai một giọng thì thầm của người đàn ông cao lớn ngồi cạnh: “Sau buổi diễn, tôi muốn gặp cô”.

Vừa hồi hộp vừa lo lắng nhưng cô tạm yên lòng khi người đàn ông chìa ra tấm “thẻ nghành” đỏ chót. Đợi Nga nhấp xong ngụm nước, đại úy Hưng nói: “Tôi sẽ giới thiệu cho cô một chỗ làm tốt, chỉ cần cô quan sát và nghe ngóng thật kỹ đám nghệ sỹ chúng nghĩ gì, nói gì rồi hàng tuần báo cáo với tôi tại một địa điểm được định sẵn”.

Chẳng để Nga kịp suy nghĩ, đại úy Hưng tiếp: “Đây là công việc quan trọng, chúng tôi tin tưởng và giao nhiệm vụ này cho cô, giúp cô và gia đình có cơ hội đóng góp cho đất nước và còn vì quyền lợi của chính cô nữa. Tôi nghĩ cô đủ lớn để hiểu”.

Hình ảnh cuối cùng Nga kịp nhìn thấy khi người đàn ông trả tiền rồi đứng lên bước ra cửa là đôi mắt dữ tợn, vằn lên sắc đỏ và trố lồi !

Ngôi biệt thự cổ nằm sâu trong ngõ nhỏ được chọn làm điểm hẹn là của gia đình ông bà bác sỹ bệnh viện Phủ Doãn. Hàng ngày ông bà đi làm từ sáng sớm đến chiều tối, các con đi học. Việc trông coi quét dọn được giao cho một bà già không chồng, không con có đôi mắt kèm nhèm.

Đúng 12 giờ đêm thứ tư hàng tuần, Nga mang đến cho đại úy Hưng bản báo cáo gồm 4 trang giấy loại 5 hào 2 ghi rõ tình hình trong tuần của đoàn văn công nơi cô công tác. Ai đi ai đến, họ nói gì khi tập, đạo diễn, họa sỹ, công nhân vệ sinh đi làm giờ nào, về lúc mấy giờ đều được Nga ghi lại đầy đủ, Hưng Trố tỏ ra rất hài lòng. Sau lần gặp và nhận bản báo cáo thứ 3, Hưng Trố vỗ vai cô:

– Hôm nay tôi chính thức nhận cô vào nhóm công tác đặc biệt với bí danh là N52. Từ nay cô sẽ hoạt động rộng hơn, không chỉ quan tâm đến giới văn nghệ sỹ mà cô cần quan tâm đến những người bạn trong giới bác sỹ của bố cô nữa. (N là nghệ sỹ, cũng là tên. 52 là năm sinh của Nga)

Tết Nhâm Tý 1972, miền Bắc phấn khởi đón tin vui từ bàn hội nghị Paris bay về. Khắp Hà Nội, dân chúng truyền tai nhau những tin tức lạc quan về nền hòa bình sắp trở lại trên quê hương. Mọi nhà dù còn khó khăn cũng cố gắng chuẩn bị những mâm cỗ có hoa và thịt, thêm vài bánh pháo hồng điều. Quán phở nhà Nga đóng cửa tiếp khách của bố và họ hàng những ngày Tết thật vui với những mâm cơm có đủ bánh mứt, hoa quả và thịt Gà.

Trong đám đông bạn đồng nghiệp của bố và những sinh viên Y khoa mới ra trường đến chúc Tết thầy, Nga đặc biệt chú ý đến Trực, chàng sinh viên đẹp trai vừa tốt nghiệp loại ưu chuyên khoa thần kinh và được nhận về làm việc tại “Bệnh viện Tinh thần trung ương” (xã Hòa Bình, huyện Thường Tín – Tỉnh Hà Tây).

Một mảnh bom trong chiến tranh đã cướp đi bàn chân trái của Trực nhưng không ngăn được niềm đam mê Y học. Chàng quyết tâm học thật giỏi để góp phần xoa dịu những nỗi đau do chiến tranh để lại của hàng ngàn, hàng vạn gia đình Việt Nam.

Năm 1954, bố mẹ Trực quyết định ở lại miền Bắc dù cả hai họ nội, ngoại đã lên tàu há mồm di cư vào Nam. Từ nhỏ, Trực đã là chú bé thông minh nhanh nhẹn, học giỏi. Trong 10 năm học phổ thông, chú bé luôn là đứa làm bố mẹ hài lòng với kết quả học tập thật tốt.

Đạt điểm tối đa trong kỳ thi, Trực trở thành sinh viên trường đại học Y Hà Nội.

Bộ môn Thần Kinh do bác sỹ Ánh làm chủ nhiệm. Thầy Ánh tận tình hướng dẫn chàng sinh viên học giỏi là Trực bảo vệ luận án tốt nghiệp: ” Nghiên cứu kết quả phẫu thuật máu tụ ngoài màng cứng do chấn thương và các yếu tố tiên lượng”. Trực ra trường với tấm bằng bác sỹ xuất sắc.

Một hôm, sau ca mổ phức tạp kéo dài 5 giờ đồng hồ cho một bệnh nhân bị mảnh bom Mỹ văng vào cột sống, Trực mệt mỏi đang nằm nghỉ thì nghe cô y tá báo với anh có khách muốn gặp. Vuốt vội mái tóc, Trực bước ra.

Người đàn ông cao lớn đang ngồi chờ, chìa tấm “thẻ nghành” đỏ chót, ông vào đề ngay:

– Với một bác sỹ giỏi như anh, tôi biết đây không phải là môi trường tốt để phát triển. Tôi đã nghiên cứu kỹ lý lịch và muốn cho anh một cơ hội. Nếu đồng ý, tôi sẽ thu xếp để anh về làm tại bệnh viện Bạch Mai, chỉ yêu cầu anh báo cáo cho chúng tôi tất cả những gì xảy ra trong môi trường anh sẽ làm việc.

– Mà thật ra anh cũng chẳng có nhiều lựa chọn vì đây chính là nhiệm vụ tổ chức yêu cầu. Hàng tuần, anh sẽ báo cáo trực tiếp với tôi vào lúc 10 giờ đêm thứ tư. Từ nay anh sẽ có bí danh là T48.

Hình ảnh cuối cùng Trực kịp nhìn thấy khi người đàn ông đứng lên bước ra cửa là đôi mắt dữ tợn, vằn lên sắc đỏ và trố lồi !

Bác sỹ Ánh vui mừng đón nhận cậu học trò cưng của mình về làm việc, họ cùng nhau xây dựng, hoàn thiện khoa thần kinh, cùng nhau nghiên cứu và có những công trình được quốc tế công nhận.

Trai tài gặp gái sắc, chuyện phải đến đã đến. Mối tình của Nga và Trực được hai gia đình chấp thuận, tương lai của đôi trai gái có vẻ toàn màu hồng.

Đại úy Hưng chăm chú đọc bản báo cáo của T48. Đã có một âm mưu “phản bội tổ quốc” nhen nhúm trong nhóm giáo sư bệnh viên Bạch Mai. Qua những tin tức thu thập được từ nhiều nguồn, Trực phát hiện ra kế hoạch đào thoát khỏi đất nước của đoàn bác sỹ bệnh viện nhân chuyến sang họp tại Paris tháng 6/1973. Nhân dịp cuộc hội thảo hàng năm do bệnh viện quân đội Paris mời, một nhóm các bác sỹ bệnh viện Bạch Mai sẽ sang Pháp tham dự, họ đã liên lạc với bạn bè cũ qua thư từ và dự định sẽ xin tỵ nạn cộng sản, tìm đến Tự Do tại Pháp sau chuyến công tác.

Bằng phương pháp nghiệp vụ cùng “sự giúp đỡ nhiệt tình của quần chúng”, chẳng bao lâu cơ quan công an đã nắm được toàn bộ kế hoạch của nhóm “phản động” và vụ án đã khép lại với một “trận đánh đẹp” của lực lượng an ninh. “Bản án nghiêm khắc” được dành cho những kẻ chủ mưu.

Ôm chặt người yêu trong vòng tay, Trực cảm thấy những giọt nước mắt của Nga như những giọt a-xít cháy bỏng trên vai mình. Nghẹn ngào, Nga kể cho Trực nghe mẹ cô chết ngất như thế nào khi nghe các đồng chí công an đọc lệnh khám nhà và cái còng số 8 sáng bóng phập vào cổ tay cha cô. Cô đau đớn tận cùng khi biết cha có âm mưu “phản bội tổ quốc”. Từ nay, gia đình cô sẽ không còn mặt mũi nào nhìn bà con láng giềng, từ nay mọi người trong cơ quan sẽ coi khinh vì cô là con một kẻ phản quốc. Nga nói:

– Tha lỗi cho em, em không còn xứng đáng là người yêu của anh nữa, nhưng nếu không lấy được anh làm chồng, em hứa sẽ đền bù cho anh ở kiếp sau, nếu có. Em đã giấu anh một số việc, giờ này em cũng không thể nói với anh được, nhưng em tin có một lúc nào đó sẽ được kể hết với anh.

Những câu nói của Nga như hàng ngàn lưỡi dao cắt từng thớ thịt của Trực, nhưng có hối hận thì cũng đã muộn. Nạn nhân của anh lại chính là ân nhân của anh, là người Thầy, người đã từng dạy dỗ anh những ngày đầu bước chân vào trường Y. Hơn thế nữa, chính anh là người đã đẩy gia đình người con gái anh yêu quý nhất trên đời vào cảnh tù tội, chia ly, không biết có còn ngày gặp lại.

Bà con họ hàng chia nhau mỗi người một ngả, tìm ba ngày vẫn chẳng thấy bóng dáng Thu Nga. Trực như phát điên, anh lang thang như bóng ma khắp phố phường Hà Nội, dò hỏi bà bán hàng rong, ông sửa xe đầu đường mà chẳng ai mảy may biết gì về cô gái. Một buổi chiều mệt lả, Trực dừng chân trước Nhà Thờ Lớn. Chẳng phải tín đồ Công Giáo, lần đầu tiên trong đời, Trực bước chân qua cánh cửa Nhà Chúa.

Trên bục giảng, vị Linh mục đang đọc bài dụ ngôn “Đứa con hoang đàng”.

Như kẻ mơ ngủ chợt tỉnh cơn mê, Trực nhận ra, có lẽ mỗi người đều sẽ phải nếm trải nỗi chua sót vì đã sử dụng Tự do sai trái; Tất cả đã đúc thành cái giá cắt cổ mà Con Thiên Chúa đã phải trả thay bằng chính mạng sống của mình.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Tự do là tặng phẩm vô giá mà Thiên Chúa đã ban tặng cho con người, để họ được Tự Do trung thành hay phản bội Ngài. Thiên Chúa luôn tôn trọng tự do của mỗi người, vì thế tự do là con dao hai lưỡi, nếu dùng đúng thì sống, dùng sai thì chết. Sự sống chỉ đến với những người dám can đảm làm “cuộc trở về” với Người – Cha – Nhân – Hậu.

Tháng 9/1973, những người dân Bãi Giữa khi thu dọn đồ đạc chạy lụt vào trong đê đều bắt gặp một chàng trai với đôi chân cà nhắc, thất tha thất thểu đi lại trên cầu Long Biên, mắt chăm chăm nhìn xuống dòng nước sông Hồng cuồn cuộn chảy. Họ vội vã đi qua, chẳng ai nghe thấy chàng trai vừa đi vừa lầm bầm: “Anh biết em ở đâu đó dưới dòng nước kia, thiếu em anh không thể sống. Những lỗi lầm anh mắc phải là không sửa chữa được, nhưng anh cần gặp em để được kể hết những điều anh đã giấu em, chúng ta sẽ cùng nhau đối diện với Sự Thật, và anh Tin chúng mình sẽ được Tự do, mãi mãi” !

Khi nước rút đi, những người dân ở bến Phà Đen tìm thấy xác thiếu nữ với khuôn mặt xinh xắn, mái tóc đen dài còn kẹt lại trong búi tre già, hai tay ôm chặt khúc gỗ có hình dáng của một bàn chân trái.

———————

Khi tôi đặt dấu chấm sau những dòng chữ trên cũng là lúc tiếng chuông của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ trong căn phòng trên gác ngôi biệt thự nằm sâu trong con ngõ nhỏ thong thả điểm 12 tiếng.

Lúc này đã bước sang ngày thứ năm, 23/1/2014.

Cái bóng cao lớn đứng lên khỏi chiếc Fauteuil bọc da nâu đã sờn, di chuyển ra hành lang khi nghe tiếng chân mơ hồ bước trên những bậc cầu thang gỗ cũ. Để ý thật kỹ sẽ nhận thấy đó là tiếng chân của hai người, trong ấy một người có bước đi tập tễnh.

Tôi nhận thấy một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống khi ba bóng người bước vào căn phòng. Cái bóng cao lớn vòng tay ôm chặt đôi trai gái, trên khuôn mặt họ là nụ cười và những dòng nước mắt chảy dài.

Ba cái bóng chẳng nói năng gì, họ đứng đấy cùng nhau, hòa quện vào nhau, tha thứ cho nhau, nhìn nhau trong im lặng mà chẳng thèm để ý đến sự có mặt của tôi, chẳng biết rằng tất cả các loại lông trong người tôi đang dựng đứng hết cả lên, cứng đơ vì sợ hãi.

Thế rồi vẫn nhẹ như cơn gió thoảng, tôi nom thấy bóng người con trai dắt tay cô gái vụt bay qua cánh cửa sổ khép hờ. Còn lại cái bóng cao lớn đảo mắt quanh căn phòng như cố thu giữ hết cho mình những kỷ niệm ngày xưa, rồi nặng nề, chậm chạp, cái bóng cao lớn cũng tan biến vào màn đêm đặc quánh trong tiếng xào xạc của những chùm lá sấu sau vườn.

Chỉ có điều khác với 40 năm trước, vẫn thân hình cao lớn, vẫn bộ mặt lạnh tanh nghiêm khắc, vẫn đôi mắt trố lồi ấy, nhưng hôm nay không còn thấy vằn lên những sọc đỏ dữ tợn.

Bài giảng của Chúa Yêsu trên núi: “Phúc cho những người biết thương xót, vì họ sẽ được xót thương”. (Mt 5,7)

Xang Hứng. Tháng 4, 2015.

Advertisements

194 Responses to Xang Hứng: Làm hòa

  1. Bà Tưng says:

    Chờ lão Cua mần entry mới nhưng lâu quá, nên còm thêm phát nhân đọc bài :
    “Hàn Quốc xây dựng xa lộ rẻ nhất thế giới như thế nào?” trên Vietnamnet.
    Tưng tôi ấn tượng nhất với câu nó đi đôi với việc làm của 1 anh TT Hàn Quốc từng bị MB VN chửi là chó Mỹ tay sai là : “Mỗi xu ngoại tệ là một giọt máu”.
    Theo Tưng có lẽ nhà báo VNNet dịch trại ra ,thật ra phải là : ” Mỗi xu đi vay mượn ODA là 1
    giọt máu ” thì chính xác hơn .Cũng tương tự như Th.Tướng Nhật từng nói : Phải xem vốn vay ODA là nỗi nhục ,nên phải chi tiêu dè xẻn từng đồng .
    Vì khi TT Park Chung Hee lập dự án xây đường cao tốc thì gặp phản đối từ WB và các định chế tài chính thế giới.
    Việt Nam ta thì sao nhỉ ? Xem vay ODA là thành tích , là chùm khế ngọt …Lại có ông nghị còn tư duy kiểu : Vốn ODA người ta cho vay rẻ và trả chậm thì sao lại không vay để làm đường sắt cao tốc .
    Nghe ông này nói mắc cười chít luôn .Thật ra nghe vay ODA làm ĐSCT là ớn lạnh ,chẳng thích tí nào nhưng hễ là chủ trương nào của Đ và NN làm dự án càng hoành tráng là càng ủng hộ .Như dự án ĐSCT ,Boxit, hoặc vụ sân bay Phú Quốc ,xây dựng sân bay Long Thành , chặt cây Hà Nội , lấp sông ĐN , xây nhà máy TĐ trong rừng bảo tồn ,Điện Hột Nhơn Ninh Thuận và dự án xây các nhà máy điện chạy bằng than đá như Vĩnh Tân càng nhiều càng tốt .
    Khi lòi ra vụ lót tay thì truyền thông lá cải còn bới rác với Nhật với câu hỏi tại sao ODA của Nhật thì các công ty Nhật độc quyền tham gia ? Thằng Nhật nó quật lại 1 câu làm truyền thông lá cải quê 1 cục .

  2. Vĩnh An says:

    @Hg: Xin lỗi đã làm tổn thương cảm xúc của mọi người vì bức ảnh ” Hãy cảm nhận nỗi đau của Chúa”. Bức ảnh này dù sao cũng là 1 phần của văn hoá, không phải chúng ta đang học cách lắng nghe, sống chung với các quan điểm trái chiều hay sao. Chúng ta bực mình khi ai đó xúc phạm tín ngưỡng của mình, trong khi lại vô tư giễu cợt niềm tin của người khác. Chúng ta chỉ biết nỗi đau của mình mà không cảm thấy nỗi đau của người khác. Lẽ nào những lời răn của Giê su chỉ là món trang sức cho hành trang đạo đức của ai đó.
    Hãy nếm trải nỗi đau 1 lần, để suy nghĩ trước khi làm đau người khác.
    Chủ đề hôm nay lại là “làm hòa” … ở thế giới bên kia. Ô hô ai tai. Xang Hứng là 1 nhà tiên tri.
    Tự dưng lại nghĩ tới điều gở: Sao không đi chết cả đi, để … làm hòa 😦 thôi phỉ phui cái mồm.

  3. lê hoa says:

    Gửi Dove,Vĩnh An :

    Đọc qua tin này ,đề nghị Dove, Vĩnh An cho biết ý kiến,nếu được lý giải giúp
    Tại sao sau 70 năm Văn Ba đưa đất nước VN tiến lên Dân chủ công hòa, rồi XHCN mà dân Việt vẫn không thích lên thiên đường lại vẫn tiếp tục chạy theo bọn giẫy chết , (đừng nói phản động , suy thoái nghe ,phát ngôn này chỉ dành cho tuyên giáo thôi , thank)
    Trong khi đó truyên thông lề phải tràn ngập tin dân tỵ nan Châu Phi, Trung Đông vượt Địa Trung Hải để tìm cách tỵ nạn ở Âu châu (vượt Địa Trung Hải nhằm nhò gì ,dân Việt vượt Thái Bình Dương ,ghê không )
    Theo Dove : Tony Abbott , Barack Obama có phải là hạ đẳng như Dove đã luôn luôn khẳng định

    TIN:

    Úc hồi hương 46 người Việt xin tỵ nạn

    Thứ Ba, ngày 05 tháng 5 năm 2015

    Link http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2015/05/150505_australia_viet_asylum

    Australia phối hợp với giới chức Việt Nam buộc 46 người Việt muốn xin tỵ nạn ở nước này hồi hương.
    Báo Anh The Guardian dẫn lời Bộ trưởng Bộ Di trú Úc Peter Dutton nói những người bị bắt ở ngoài khơi khi trên đường tới Úc bị buộc phải quay về Việt Nam.
    Đây là lần đầu tiên ông Dutton xác nhận chiến dịch buộc người xin tỵ nạn hồi hương ngay lập tức, được cho là thực hiện vào tháng Tư 2015.
    Báo chí Australia cho hay chiếc thuyền chở 46 người xin tỵ nạn rời Việt Nam vào tháng Ba và bị hải quan và hải quân Australia chặn bắt ngoài khơi nước này vào đầu tháng Tư. Những người này ngay sau đó được tàu hải quân đưa về Vũng Tàu hồi giữa tháng.
    Australia nay có chính sách hồi hương người xin tỵ nạn bằng đường biển ngay lập tức và đã thực hiện với người Sri Lanka và người Việt.
    Tuy nhiên các thông tin về việc này thường bị giữ kín.
    Bộ trưởng Dutton nói hôm 4/5: “46 người Việt đã được hồi hương an toàn về Việt Nam sau khi chúng tôi chắc chắn rằng họ không yêu cầu che chở và chúng tôi đã thực hiện bổn phận quốc tế của mình”.
    “Công việc này không thể thực hiện được nếu không có trợ giúp của chính phủ Việt Nam.”
    Hiện chưa rõ quy trình đánh giá đơn xin tỵ nạn diễn ra như thế nào.
    Thủ tục trước đây nhằm sàng lọc nhanh những người xin tỵ nạn vào Úc đã bị chỉ trích kịch liệt với cáo buộc nhiều người thực sự cần được tỵ nạn đã phải quay về nước và bị trừng phạt.

    • xanghứng. says:

      Tội nghiệp cụ Dove, bị gán thêm cái đuôi chắc là ngoài ý muốn !

      • Dove says:

        Về mặt sinh lý, Dove thấy có đuôi cũng rất tiện. Khi gõ bàn phím dùng để đuổi muỗi luẫn quẫn dưới chân. Khi ngồi ăn với các chị, thò dưới gậm bàn sang gạ gẫm, xem ra lịch sự hơn dùng chân khèo.

        Có đuôi, ko có gì là ko tốt.

    • Holland says:

      Thông báo cho bà con nào muốn đến EU xin tỵ nạn đặc biệt tại HL bị đối xử vô cùng tàn tệ .Cho nhốt vào một trại chỉ đi lanh quanh trong kkkhu vực trại cấm đấy ko được ra ngoài .Ăn uống vô cùng thiếu thốn ,ở vô cùng chật trội …Nói chung muôn vàn khó khăn cho nên chớ có dại mà vô đây bà con ơi .
      Bởi vì EU choi với MĨ mà Mĩ lại có TT hạ đẳng như lời cụ Dove nói .Bạn của hạ đẳng thì đương nhiên cũng sẽ là hạ đẳng mà thôi ,vì ngưu tầm ngưu mà mã tầm mã ,ka ka .
      Dân Châu Phi và Ả Rập vượt Địa Trung Hải vào Ý và từ Maroc sang Tây Ban Nha sẽ bị đem đến Malta sống tạm ở đấy và hồi hường …Còn tỵ nạn đã hết thủ tục ở HL hiện tại được đưa vào trại được cung cấp đủ và phải thành khẩn trong vòng 5 tuần tình nguyện hồi hương ,nếu ko thì tống cổ khỏi trại hơn 37 ngàn người trong dạng này .
      Đi đâu bây giờ ?Cánh của dường như đã đóng lại khắp nói trên Thế Giói này rồi .Những người ở VN trước khi rời VN hãy tham khảo cụ Dove trước ,hi vọng khi đã hiểu tất cả sẽ cùng chung tay với cụ Dove xây dụng nền DCCH theo kiểu Văn Ba mà cụ Dove xưa nay đã mất ăn ,mất ngủ quảng cáo quá nhiều rồi .Hi vọng cụ thành công trong tưởng tượng .Ka ka .

  4. Bà Tưng says:

    Hôm giờ nói là Hòa Giải ,Hòa Hợp mà trong HC thì cãi nhau chí chóe ( có Tưng ); hihihi.Thôi thì coi như HC là cái valve xả xì chét dùm cho bà con ,vì ngày nay xã hội VN ko có cái Valve điều tiết .
    Việt Nam này kể từ ngày chia cắt đến ngày hợp nhất có lẽ chỉ có 3 anh là tài năng thôi ,đáng công nhận .1 anh là Bắc Kỳ làm kinh tế ,2 anh còn lại là dân Nam Kỳ làm chính trị (_từ vĩ tuyến 17 trở vào).
    2 anh Nam Kỳ làm chính trị ,ở ngay HN nhưng đã kiểm soát quyền lực rất tốt và đạt được mục tiêu của anh ảnh tuyệt vời .Dù rằng không thích 2 anh này nhưng phải thừa nhận tài năng 2 anh là vô đối , không có 2 anh này thì MB VN và VN ngày nay sẽ giống như BTT thôi . Nhất là dân MB nên phải mang ơn anh 3 D thế hệ thứ nhất ,ảnh đã quyết tâm hợp nhất đất nứồc mang lại ấm no ,giàu có cho dân MB . Nếu anh ảnh ko quyết tâm ,thì giờ này sẽ có 1 BTT phiên bản 2.
    Anh 3D MN còn lại thì cũng đã góp phần rất lớn trong việc hình thành giới tỷ phú VN nổi danh toàn cầu .
    Cuôc chiến VN vừa qua ,đứng đầu chiến tuyến 2 MN là 2 anh Nam Kỳ : 3 D vs 6 T và anh 3 D chiến thắng ,trong khi các tướng lĩnh trực tiếp cả 2 bên thì hầu hết là các anh gốc gát Bắc Kỳ ,trong khi lính uýnh nhau là các anh lính trơn BK và NK.
    Còn anh K bạc đầu làm kinh tế thì cũng tỏ ra rất tài năng ,anh này mà chưa nhập kho vì lý do tạo ổn định có thể sẽ còn kết hợp song kiếm hợp bích với anh Ruồi màn biểu diễn Kinh Tế hoành tráng cho dân Việt mãn nhãn.
    Các anh còn lại ,thì xin lỗi toàn do truyền thông tạo ra huyền thoại .
    Đang ngóng chờ entry mới của HC.
    1 ngày vui vẽ cho mọi còm sĩ .9

  5. CD@3n says:

    – Mời xem tiếp 1 bài ngằn của nhà báo Đào Tuấn, vê chuyện FPT “xử” 4 nhân viên trong tập đoàn :

    “4 người này không tuân thủ quy trình mua sắm gây thất thoát tài chính. Trong đó, có 2 trường hợp mua sắm thông qua công ty sân sau và có dấu hiệu tư lợi cá nhân.

    Đây là một bản tin mang tính chất nội bộ vừa xuất hiện ngày hôm qua, gây ra rất nhiều phản hồi tích cực.

    Nhân viên FPT nhìn thấy nỗ lực xử lý vấn nạn “quân xanh, quân đỏ” gây thất thoát lớn và kìm hãm sự phát triển của doanh nghiệp, thấy “văn hóa FPT”, với niềm tự hào về sự trung thực và trong sạch – đã bất minh thì dù là ai, ở vị trí nào chỉ có sự lựa chọn hoặc tự xin thôi việc, hoặc bị cho thôi việc.

    Những cổ đông FPT nhìn thấy trong đó sự minh bạch – nơi những đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình có người chịu trách nhiệm.

    Còn “chúng ta” thấy trong quyết định tưởng chừng như đơn giản này sự khác biệt giữa tư nhân và Nhà nước, nhất là trong việc xử lý cán bộ sai phạm trong các cơ quan công quyền.

    Có rất, rất nhiều ví dụ về cách thức xử lý cán bộ chỉ là khiển trách, kiểm điểm, mặc dù hành vi của họ rõ ràng là tham ô, tham nhũng. Có rất nhiều lập luận rằng, vì số người sai phạm quá đông, nếu kỷ luật hết thì không còn người làm việc, hay vì họ là cán bộ chủ chốt nên không thể cho nghỉ.

    Hay mới nhất, trong vụ huyện Nông Cống chi sai gần 1 tỉ đồng cho cán bộ “đi chơi” vừa được ông chủ tịch huyện “gãi đầu gãi tai”: “Cái này tôi đã kiểm điểm với chủ tịch tỉnh. Tôi cũng đã yêu cầu các đơn vị, anh em nộp lại, nhưng vì anh em vẫn chưa có tiền nộp lại…”.

    Cái sai 3 năm không được sửa. 3 năm không có ý định sửa sai. Cái sai gần như “chìm xuồng” nếu báo chí không nhắc lại. Và cái sai mà cuối cùng chẳng ai phải trả giá, chẳng ai phải chịu trách nhiệm.

    Và rõ ràng, cách thức xử lý hay những lập luận như vậy chỉ càng khiến cho niềm tin của nhân dân với cuộc chiến chống tham nhũng, với cán bộ, với bộ máy công quyền ngày thêm đổ vỡ.

    Khi yêu cầu sa thải cán bộ bất minh, TGĐ FPT Bùi Quang Ngọc nói rằng: “Điểm mấu chốt là chúng ta mất niềm tin với những cán bộ như vậy. Và khi đã không còn tin thì không nên sử dụng nữa”. Liệu đã đến lúc niềm tin dân chúng trở thành một tiêu chuẩn để lựa chọn cán bộ trong bộ máy công quyền. ” ( nguồn : LĐO ).
    ——————————————
    – PFT đã “thiếu tình Đ” trong việc xử lý này, chưa theo đúng “qui trình” và có thê chưa làm đúng chỉ đạo “không có vùng cấm trong phòng chống tham nhũng, nhưng k gây oan sai cho cán bộ có nhân thân tốt, có quá trình phấn đầu và cồng hiên…” , nhìn tấm gương chủ tịch huyện ” cống nông- Nông Cống, hoa thanh quế” mà “học tập và làm theo…”…hehe, haha, huhu …!!!

  6. CD@3n says:

    – sáng sớm, mời các bạn ăn “breafast” món này nè, ‘kinh dị nhưng đúng qui trình” :

    “Theo UBND TP.HCM, căn cứ điểm b, khoản 2, điều 22 của Điều lệ trường ĐH quy định: “Các cuộc họp của hội đồng quản trị được coi là hợp lệ khi có ít nhất 75% số thành viên tham dự”, trong khi cuộc họp hội đồng quản trị Trường ĐH Hùng Vương TP.HCM vào ngày 25-2 chỉ có tổng cộng 7/10 thành viên (có mặt và ủy quyền) tham dự (chiếm tỷ lệ 70%) nên không được coi là hợp lệ.

    Hội đồng quản trị Trường ĐH Hùng Vương TP.HCM không có khả năng triệu tập đủ số thành viên dự họp đạt tỷ lệ 75% theo quy định, nên việc đề nghị công nhận hiệu trưởng trường không thể thực hiện được.

    Cũng theo UBND TP.HCM, nhiệm kỳ của hội đồng quản trị trường và nhiệm kỳ của chủ tịch hội đồng quản trị Trường ĐH Hùng Vương TP.HCM sẽ kết thúc vào ngày 14-6.

    Trường hợp hội đồng quản trị Trường ĐH Hùng Vương TP.HCM không thể triệu tập đủ 75% số thành viên sẽ rất khó khăn cho trường trong việc triệu tập họp đại hội đồng cổ đông, họp hội đồng quản trị, cũng như điều hành, tổ chức và quản lý hoạt động trong thời gian tới.” ( nguồn :TTO).
    ————————————————-
    – Giá mà các bà, các ông, nhất là 3 người “k dự”, lại không thê gửi “1 phần thân thê mình” tơi họp cho đủ 70+05% = 75%, thì CQ “chỉ đạo” như trên là “quá chuẩn và quá đúng qui trình”…Đ.M ( đan mạch) cái nền GD “to học”ở xứ V…còn lâu mới có giấc mơ “tự chủ”…nhé,nhé,nhé …!!!

  7. Trần says:

    Xem bài này thấy lo lo:
    Không nhân quyền, không TPT! của Phạm Chí Dũng
    http://www.boxitvn.net/bai/34180

  8. Diều Hâu says:

    Truyện bác Xang Hứng viết, không biết là truyện thật, hay là truyện hư cấu, hay là hư cấu dựa trên một truyện có thật. Nhân tiện mời các bác xem thử đoạn truyện dưới đây, đoán xem nó là truyện thật hay là hư cấu nhé.

    Hà nội một chiều thu vào những năm xa xôi. Đang dạo trên bờ hồ, chàng thanh niên chợt thấy một người đàn ông cao lớn từ đâu ra chắn trước mặt, chìa tấm “thẻ nghành” đỏ chót. Ông vào đề ngay

    – Với một sinh viên giỏi như anh, tôi biết anh sắp đi Liên xô học tâp. Tôi đã nghiên cứu kỹ lý lịch và muốn cho anh một cơ hội thăng tiến mau. Đó là yêu cầu anh bí mật báo cáo cho chúng tôi tất cả những gì xảy ra trong môi trường anh sẽ đi học và làm việc.

    – Mà thật ra anh cũng chẳng có nhiều lựa chọn vì đây chính là nhiệm vụ tổ chức yêu cầu. Từ nay anh sẽ có bí danh là Dove.

    Thế rồi bao nhiêu năm trôi qua, anh đã đi học tại Liên xô, rồi về nước làm việc. Trong suốt bao nhiêu năm, anh đã đáp ứng đúng yêu cầu của Ngành. Công việc trôi chảy và anh cũng đã lập được nhiều thành tích công khai cũng có, thành tích bí mật cũng có.

    Thế rồi vào thời kỳ kỹ thuật số với internet, với mạng xã hội, blog nở rộ, anh lại nhận được yêu cầu mới từ người đàn ông cao lớn đó.

    – Trong tình hình hiện nay, nhiệm vụ của anh là tham gia vào các cuộc thảo luận trên mạng, với phương châm là “đả kích dân chủ, cái gì dân chủ cũng xấu xa”, và “đả kích VNCH, cái gì VNCH cũng xấu xa”.

    Thế rồi, anh hăng say tham gia còm trên mạng, lao vào đả kích, sỉ nhục người khác chính kiến, thường xuyên dùng từ thiếu giáo dục…. Mặc kệ ai nói, nhiệm vụ Ngành giao cho mà.

  9. TamHmong says:

    Chào các bác HC và Ngà Voi. Trong bài của TC ”Thăm chiến trường Điện Biên Phủ” tôi có viết “ Đau xót thay cho những dân tộc nhỏ mà không tự biết mình. Để rồi phải gánh vác thay cho các dân tộc lớn những gánh GẪY VAI”. Đấy là năm 1954.
    Đến thời điểm 1975 khi bước ra khỏi chiến tranh thì dân tộc VN đã SỤN LƯNG. Còn sau khi trải qua cuộc chiến biên giới với TQ 1979 và vào thời điểm rút quân ra khỏi Campuchia 1989 thì dân tộc VN thực tế đã trở thành CÒNG LƯNG và đến nay chúng ta đã rơi vào trạng thái CÒNG LƯNG bắt đầu di chứng.
    Rất buồn và đáng tiếc là tôi phải lấy hình ảnh như vậy để dễ hình dung. Tôi xin phép xin lỗi nếu điều đó là xúc phạm mọi người. Tuy nhiên, có lẽ nếu bình tâm mà tự vấn thì tất cả chúng ta đều thấy như vậy.
    Có rất nhiều biểu hiện. Rõ nhất là việc nhiều người VN khi ra nước ngoài đã đánh mất lòng tự trọng, làm nhiều việc xấu hổ cho dân tộc.
    Nhiều khi làm những việc mà các dân tộc THẲNG LƯNG khác không làm để mưu sinh và để rồi rất “vô tư’’ tự biện hộ rằng tôi không muốn thế nhưng tôi phải làm vì tôi nghèo. Nghĩa là mặc định là mình CÒNG LƯNG.
    Ngay ở VN việc một tầng lớp giàu nhanh bằng khai thác cơ chế và cách họ “sống gấp hưởng thụ” hay là “phô trương thô bỉ” những đồng tiền kiếm được cũng là những việc mà các dân tộc THẲNG LƯNG không làm. Tình trạng vô cảm của xã hội nói chung cũng là một biểu hiên của di chứng này. Tại sao chúng ta lại như vậy?
    Các cuộc chiến nhất là cuộc chiến 1954-1975 là quá sức và đã rút đi hầu hết tinh lực của dân tộc. Đồng thời cũng tạo ra ảo tưởng đã thắng trong cuộc chiến khốc liệt như vậy thì làm việc gì kể cả kinh tế cũng sẽ dễ dàng thành công. Cũng như tự cho rằng VN đã có quyền ngồi vào bàn của các ông lớn, sánh vai với các cường quốc năm châu (như việc định tự mình giải quyết vấn đề Campuchia chẳng hạn).
    Sau 1975 cùng với sự hạn chế về học vấn và văn hóa điều này đã dẫn các nhà lãnh đạo VN lúc đó đến những sai lầm nghiêm trọng về kinh tế và chính trị làm cho dân tộc VN kiệt quệ. Dân tộc bị chia rẽ nặng nề, nền tảng kinh tế khá phồn thịnh của VNCH bị hủy hoại. Đất nước nghèo đói, tham nhũng từ những mầm mống trong cơ chế chính trị và kinh tế chỉ huy đã phát triển mạnh. Đối ngoại thì VN sau 1975 từ vị thế được chào đón đã dần trở thành cô lập. Rất nhiều cơ hội đã bị bỏ lỡ.
    Việc đổi mới kinh tế 1986 là MỘT GIẢI PHÁP TÌNH THẾ không có sự chuẩn bị về lý luân, về đội ngũ (như Hàn Quốc). Không có điều tra nghiên cứu cơ bản về tiềm năng thiên nhiên và con người VN. Không có tìm hiểu nghiên cứu kinh nghiệm các nước đi trước nghiêm túc. Về đối ngoại thì Hội nghị Thành Đô cũng là một GIẢI PHÁP TÌNH THẾ. Không có cái nhìn chiến lược về vị thế địa chính trị của VN trong tương lai.
    Kết quả là gần 30 năm qua VN đã phát triển theo kiểu VỪA THI CÔNG VỪA THIẾT KẾ. Phát triển gần như tự phát nhưng vẫn thiếu tự do. Nhưng cũng đủ cho việc nảy sinh ảo tưởng mới. Chẳng hạn người ta hy vọng rằng kinh tế thị trường tự phát có thể gánh thêm được đuôi định hướng XHCN.
    Kết quả là VN đã phần nào thoát nghèo có mức thu nhập TB thấp nhưng so với các nước khu vực thì tụt hâu xa và phải trả một giá rất đắt: tài nguyên cạn kiệt, môi trường hủy hoại, giáo dục và đạo đức xuống cấp trầm trọng, phân hóa giàu nghèo mạnh mẽ, phụ thuộc nước ngoài,…Không có đồng thuận trong xã hội, không có sự phát triển bền vững để định hướng tương lai.
    Muốn tiến đến tương lai người VN có thể THẲNG LƯNG MÀ BƯỚC NGỬNG ĐẦU MÀ ĐI chắc chắn chúng ta phải thay đổi. Việc thay đổi là tất yếu khi phần lớn xã hội VN kể cả trong hàng ngũ lãnh đạo đã ý thức được rằng phải thay đổi. Phân tích của Ngà Voi khá đúng về phương diện này.
    Còn lại là thay đổi thế nào để việc thay đổi không một lần nữa dẫn đến KHỦNG HOẢNG và đất nước lại phải sử dụng GIẢI PHÁP TÌNH THẾ trong khủng hoảng.
    Dân tộc VN với khá nhiều kinh nghiệm cay đắng về chiến tranh và xung đột trong thế kỷ 20 đã vô cùng chán ghét chiến tranh. Di sản chính trị mà chúng ta đang có đã từng là sự lựa chọn tự nguyện của phần lớn người VN. Kẻ áp bức truyền kiếp liền kề.
    Trong hoàn cảnh và điều kiện đó cách thay đổi tốt nhất, bền vững nhất và hiện thực nhất tuy có thể không nhanh là EVOLUTION.
    Hàng đầu tất nhiên là nâng cao dân trí như chúng ta đã đang và sẽ làm. Thứ hai là phải tạo được cho nhau niềm tin là bất cứ ai cũng có thể ít nhiều tham gia vào quá trình này. Bằng cách tham gia vào các tập hợp dân sự như kiểu chương trình Cơm có thịt, Phong trào bảo vj cây xanh, môi trường, vào Ủng hộ Quĩ Hoàng Sa, Ủng hộ dân oan, Ủng hộ tự do báo chí, Ủng hộ bình đẳng trước pháp luật, tòa án… để tạo đồng thuận xã hôi và tiến đến xã hội dân sự. Tóm lại là việc nâng cao dân trí và tạo sức ép ôn hòa nhưng kiên trì và liên tục về nhiều phương diện lên các cơ quan chính quyền chắc chắn nhất định là có kết quả.
    Theo tôi nâng dân trí (đặc biệt là của thanh niên) và tạo đồng thuận xã hội trong nhiều việc dù là nhỏ nhất là những việc làm thiết thực và có ý nghĩa nhất.
    Tôi tin rằng thế hệ thanh niên VN dưới ba mươi sinh ra và trưởng thành trong môi trường VN đở khó khăn đói kém, đỡ bị áp đặt trong suy nghĩ , sinh hoạt , thông thoáng hơn trong liên hệ về mọi mặt với thế giới bên ngoài đã có tư duy khác. Ít định kiến, suy nghĩ đa chiều, khách quan, ôn hòa hơn. Đặc biệt là bao dung và ít cực đoan hơn. Có ý thức và khả năng làm việc tự nguyện cao hơn.
    Những người có ý thức xã hộị trong số này hoàn toàn có thể nhẹ nhàng DẤN THÂN các hoạt động dân sự nói trên. Thành công sẽ cổ vũ họ. khó khăn sẽ tôi luyện họ. Đó chính là trường học chính trị theo nghĩa phổ thông nhất.
    Đó cũng là những cơ sở để những lực lượng trong ĐCS và chính quyền muốn thay đổi sẽ phải dựa vào khi quá trình thay đổ diễn ra.
    Hy vọng rằng cách với cách thay đổi như vậy dân tộc VN sẽ ít phải trả giá nhất để có ngày có thể “thẳng lưng mà bước ngửng đầu mà đi” ở khắp nơi trên thế giới.

    • Holland says:

      Thưa bác TamHmong liệu các thế hệ của người Việt tiếp theo có “THẲNG LƯNG MÀ BƯỚC NGẨNG ĐẦU MÀ ĐI “được ko .Khi mà phan lon các thế hệ sau này thiếu vắng lòng tự trọng .Đọc bài sau này ta thấy lòng tự trọng còn tồn tại trong những người trẻ .Nếu lòng tự trọng còn tồn tại thì có nghĩa còn cứu vãn được .
      Nhật ký yêu nước

      “40 năm đổ mồ hôi, sôi nước mắt. Chúng tôi được như ngày hôm nay?”

      Một tuần lễ cầm cái hộ chiếu trên tay đi thong dong nước ngoài, cứ tới nơi nào gặp người Việt đều nghe giống như giọng điệu “cầm cái passport trên tay mà thấy nhục”.

      Lúc sáng nay, gặp một bạn nữ du lịch Singapore trên cùng chuyến bay cũng phát biểu câu thế này “vào Shopping hỏi bằng tiếng Anh thì được niềm nở nhưng lỡ mở miệng bằng tiếng Việt thì thái độ nhân viên bán hàng đổi liền”… Và chỉ cần một ai đó một lần ra khỏi đất nước, dù là Campuchia hay Lài,… Đều phải so sánh rồi lắc đầu, tặc lưỡi, phải chi…. Ước gì chúng ta được…

      Riêng tôi, những ngày ngao du này mới khám phá thêm nhiều điều, nhóm đi của tôi gồm những anh chị em trong gia đình. Cầm cái passport có thể nói kém chất lượng, khi chúng tôi qua cổng an ninh Singapore thì có đến 3 cái passport bị failure, khi tôi hỏi lý do chỉ được an ninh nước bạn báo passport của chúng tôi bị lỗi không scan được, phải mất nhiều thời gian đợi các nhân viên an ninh xử lý. Trong khi còn nghi ngại vấn đề này, chúng tôi vào một CASINO tham quan, trình passport ra thì nơi này scan vẫn bị failure. Cũng phải mất thời gian chờ xử lý. Tôi nghĩ khi chúng tôi check out ra khỏi Singapore vẫn sẽ mất thời gian cho việc xử lý này. Và y như những gì tôi nghĩ, chúng tôi cũng đã mất thời gian chờ. Việc chúng tôi nghĩ là phải làm lại những cái passport bị lỗi này.

      Vấn đề không của riêng ai, chỉ cần bạn là người thích đi, thích ngao du là bạn sẽ bị tình trạng trên. Hiện tại, nhiều công ty du lịch vẫn gặp tính trạng này, nó gây nhiều phiền phức cho các Tour đoàn, vì hiện tại có rất nhiều đoàn phải mất nhiều thời gian xử lý.

      Tra Thanh Vo

    • huu quan says:

      Trước năm 1975, công cuộc đấu tranh của Việt Nam nhận được sự ủng hộ của nhiều nước trên thế giới vì lý do chúng ta đấu tranh để giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Nhưng sau 1975, nhiều nước đã quay lưng lại với Việt Nam vì Việt Nam đã đi theo con đường tiến lên XHCN, một con đường không tưởng chỉ gây ra những thảm hoạ không chỉ cho dân tộc Việt Nam mà còn cho cả nhân loại.
      Bằng chứng rõ ràng hơn là Đông Âu và cả Liên Xô (Thành trì XHCN) đã sụp đổ chỉ sau một đêm nhưng lãnh đạo Việt Nam vẫn cương quyết không thay đổi lập trường, sẵn sàng bán rể cả linh hồn và đất nước cho kẻ thù truyền kiếp ngàn đời là Trung Quốc để giữ cho được “Lảng” và mấy chữ XHCN, dù có kèm theo 2 chữ “Định hướng thị trường” cho có vẻ phù hợp với xu thế chung của thế giới.
      Thế nhưng sự cởi mở đôi chút về kinh tế chỉ giúp chúng ta khá lên một chút so với thời đói khát trước đây, còn để thực sự phát triển thì phải cần có sự thay đổi về hệ tư tưởng. Điều này hiện nay chưa hề có vì tư tưởng của lãnh đạo Việt Nam vẫn là của 50 năm về trước. Chính hệ tư tưởng cũ kỹ này đã triệt tiêu mọi hệ tư tưởng tiến bộ khác bởi nó chỉ nhăm nhăm bảo vệ “Lảng”, bảo vệ Chính phủ dù “Lảng” và Chính phủ ấy có thối nát, có mục rỗng đến như thế nào đi chăng nữa. Tinh thần bảo vệ “Lảng” và Chính phủ cao cả và quan trọng tới mức vượt qua cả những mục tiêu khác như sự an lành và phát triển cuộc sống của người dân, sự dân chủ và cả lòng yêu nước.

  10. Hiệu Minh says:

    Định làm hòa nhưng blog cãi nhau như mổ bò 😛

    Các cụ chán “Dàn hòa” chưa ạ ❓

    • Holland says:

      Chuyển đề tài được rồi bác HM ơi .Thôi mọi người chờ tem nhá .

  11. CD@3n says:

    – xin cop/past đoạn này, mọi người đọc, có lẽ đây cũng là một kiểu “làm…Hòa…cả làng”, với các quan chức ban QLDA của HN, ( Răng và bộ máy tiêu hóa vô địch) , và xin đừng quên, ô.PCT đương nhiệm “vụ thay cây- chìm xuồng” cũng đã từng là GĐ BQLDA “tả ngạn” của địa danh “không vội được đâu”…! :

    “Dự án xây dựng cầu Am được triển khai từ tháng 3/2009, đến tháng 1/2012 cầu được thông xe kỹ thuật và đưa vào sử dụng.

    Dự án này do Sở Giao thông và Vận tải TP.Hà Nội làm chủ đầu tư, nhà thầu thi công là Công ty Cổ phần Tập đoàn Thăng Long.
    (…)

    Ngoài các hiện tượng nứt vỡ bề mặt bê tông dầm dưới chân cầu, nhiều trụ cầu bị nghiêng, thực hiện sai thiết kế ban đầu… cầu Am còn bị phát hiện “bê tông cốt… gỗ. Không những vậy, mỗi lần nước rút, một số trụ cầu lại có hiện tượng móng cầu chỉ toàn là đất bùn và tre…
    Có hiện tượng nứt vỡ bề mặt bê tông dầm dưới chân cầu. Ảnh Hải Ninh

    Sau khi xem hình ảnh, clip quay về hiện tượng trên do phóng viên cung cấp, ngày 04/5/2015, ông Đỗ Xuân Thành, Phó Giám đốc Ban quản lý Dự án giao thông 1 (Sở GTVT Hà Nội) giải thích: Hiện tượng nứt bê tông đấy thực chất là khe hở giữa 2 hạng mục bê tông cốt thép và đá hộc xây. Nguyên nhân là do thời gian xây dựng 2 hạng mục cách nhau 3 năm, đồng thời giữa 2 thành phần này có kết cấu khác nhau.

    Khi xuất hiện khe hở thì nhà thầu đã cho khắc phục bằng cách trát trét xi măng vào. Kết cấu này không chịu lực nên không ảnh hưởng gì đến chất lượng công trình.

    Về hình ảnh khi nước rút xuất hiện trụ cầu “không móng”, chỉ có đất bùn và tre, ông Thành cho biết: “Từ hôm có thông tin đến nay chưa có hôm nào nước rút, chờ hôm nào nước rút thì bọn mình kiểm tra lại xem vị trí nào? nguyên nhân vì sao?”.

    Về hình ảnh có “bê tông cốt… gỗ”, ông Thành giải thích: “Trong quá trình đổ bê tông có ván khuôn, khi tháo dỡ ván khuôn thì nó còn sót lại, nó dính vào phần bê tông thừa ra nhưng sau đó (nhà thầu-PV) vệ sinh tẩy bỏ bê tông đó đi rồi…”.

    Trước đó, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã phản ánh, tuy mới đưa vào sử dụng nhưng cầu Am đã có hiện tượng nứt vỡ bề mặt bê tông dầm dưới chân cầu. Cầu mới đưa vào sử dụng được 2 năm nhưng theo quan sát của người dân nơi đây thì vết nứt của khối bê tông đỡ mặt cầu đã dài hàng mét.

    “Vết nứt sâu, tôi nhận thấy rõ sự tách rời nhau của khối bê tông này” một người dân cho biết.

    Không chỉ có hiện tượng nứt, lún, cầu Am còn có hiện tượng nghiêng. Theo quan sát của phóng viên, có nhiều trụ cầu có hiện tượng bị nghiêng, vẹo.

    Làm việc với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, đại diện Ban Quản lý Dự án giao thông 1 (Sở Giao thông và Vận tải Hà Nội) thừa nhận có nhiều trụ cầu bị nghiêng và có ít nhất 01 cọc nhồi bị sai thiết kế.

    Ông Đỗ Xuân Thành, Phó Giám đốc Ban quản lý Dự án giao thông 1 cho biết: “Khi thông xe kỹ thuật vào tháng 1/2012, do sức ép tiến độ nên về mỹ quan thì không được đẹp lắm.

    Gần đây khi khảo sát, chúng tôi phát hiện tại Trụ T3, bên trái có 3 cái nghiêng nhưng vẫn chưa xác định được nguyên nhân.

    Chúng tôi có mời đơn vị độc lập vào kiểm định nhưng đến nay chưa có kết quả. Theo nhận định của chúng tôi, việc nghiêng này không ảnh hưởng đến chất lượng công trình”.​
    (…) ( hết trích, nguồn GDVN online)
    ———————————————-
    và đây là trích một vài com của bạn đọc báo GDVN online :

    “Nhà tôi ngay cạnh đây, cây cầu này nó nằm ở mặt đất, chứ nếu nó được xây lên cao thì cũng đã sập từ lâu rồi, chung số phận với rạp chiếu bóng Nguyễn Trãi liền kề ngay đó năm 1980. Đề nghị thanh tra Bộ Giao thông vào cuộc và tống bọn tham nhũng rút r… ”
    Văn Đôn 05/05/15 12:17 2

    “Trụ cầu mà ko có móng,quá hài hước. Vụ này giống như cây cầu Trung Quốc xây cho Campuchia cũng ko móng…”
    Tiến Dũng 05/05/15 12:15 4
    ——————————————
    No need more comments !

  12. xanghứng. says:

    Trưa nay đang hì hục cuốc đất, tôi nhận được một cú điện thoại từ nước ngoài:

    – Đức đây, còm sỹ Hang Cua đây, anh có nhớ không ?

    Làm sao mà quên được cô Đức, một cô gái trẻ thông minh, duyên dáng, tốt bụng, một còm sỹ quen thuộc bấy lâu, làm sao quên được cái vòng eo con Kiến thuở nào.

    – Hồi này em biến đi đâu thế ? Tôi hỏi.

    – Dù không còm, nhưng em vẫn theo dõi những sinh hoạt trong Hang, vẫn theo dõi những ý kiến thú vị của tất cả các bạn đọc. Em đang tập trung hoàn thành luận án Tiến sỹ (lại Tiến sỹ !) sau khi nhận được 1 học bổng của chính phủ Nhật Bản. Việc học chiếm phần lớn thời gian, sức lực, nhưng sinh hoạt thì khiêm tốn lắm, bọn em chỉ ăn uống lấy lệ, nhiều khi bữa ăn chỉ là củ khoai.

    Nhân dịp đọc hết những comments trong Hang hôm nay, em xin kể anh nghe một câu chuyện về…Củ Khoai.

    Tôi xin kể lại hầu các cụ:

    Hè vừa rồi, lớp chúng em đi nghỉ mát ngoài biển. Lớp em có hai anh chàng bạn thân với nhau lắm, hàng ngày từ sáng sớm đã cùng nhau phơi nắng, đùa giỡn với sóng trên bãi biển đầy nắng và những thân thể trẻ trung, nóng bỏng của lũ con gái trẻ, xinh đẹp.

    Có điều đặc biệt là các cô lại xúm xít quanh chàng trai có vẻ mặt và thân hình có vẻ kém phần hấp dẫn hơn.

    Chàng đẹp trai ngạc nhiên lắm, không hiểu điều gì, bí quyết gì làm cho bạn mình hấp dẫn phái đẹp đến vậy. Gặng hỏi mãi, anh bạn xấu trai đành ghé tai tiết lộ bí quyết.

    Sáng sớm hôm sau, chàng đẹp trai hớn hở ưỡn ngực đi lại với vẻ mặt vô cùng tự tin trên bãi biển ngập nắng. Vô cùng ngạc nhiên, chàng nhận thấy khi mình đi qua thì thay vì những ánh mắt ngưỡng mộ của những cô gái trẻ lại là những cái bĩu môi ghê tởm, những cái nhìn thương hại… !

    Móc ngay điện thoại thông minh ra, anh chàng đẹp trai gọi cho bạn. Sau khi kể lể sự tình, bạn chàng dặn: “giữ nguyên hiện trường, tao đến ngay”.

    Nhanh như chớp, bạn chàng xuất hiện. Vừa gặp, chàng xấu trai đã quát:

    – Đồng ý rằng tao bảo mày bỏ củ khoai vào trong quần bơi, nhưng tại sao mày lại nhét nó ra đằng sau !!!

    • Vĩnh An says:

      XH thật đáng ngạc nhiên, truyện chẳng có tý chính trị nào, nhạt. Để VA khảo dị thử coi:
      Tổng Bi sang thăm Tổng Ô bà má, sau buổi hội đàm, thấy trời nóng bức Ô bà má đưa Tổng Bi đi tắm ở Miami. Hôm ấy bãi biển đông người đang”đùa giỡn với sóng trên bãi biển đầy nắng, những thân thể trẻ trung, nóng bỏng của lũ con gái trẻ xinh đẹp” tung tăng như đàn bướm vào xuân.
      2 lão đeo kính cải trang để không ai nhận ra. Không ngờ bị đám con gái trẻ trung xinh đẹp lao đến làm Ô bà má ngỡ ngàng và sung sướng, hóa ra bo đỳ của mình còn ngon ra phết. Lúc đám con gái vây quanh tổng Bi hân hoan xin chữ ký lên ngực, Ô bà má mới ngỡ ngàng, hóa ra là họ mết cái lão khọm này chứ không phải mình.
      Gượng cười nhưng không dấu được ánh mắt ghen tỵ, Ô bà má hỏi nhỏ tổng Bi sau đó: You có bí quyết chi mà hấp dẫn tụi con gái dữ vậy ? Tổng Bi vẫn chưa hết bàng hoàng, bần thần trả lời: I no biết.
      Trên xe về khách sạn tổng Bi trừng mắt nạt thư ký Xang Hứng: sao cậu dám bỏ củ khoai vào quần tớ ? hử ! cậu không thấy ánh mắt của lão đen ấy sao, nó tức khí lại cấm vận nữa thì cậu biết tay tôi, tôi là cho cậu về đuổi gà cho vợ liền, hử.
      XH gãi đầu lia lịa vội thanh minh: Dạ, là em thấy cái của nó to quá, em sợ … mất sĩ diện quốc gia nên lén bỏ khoai vào quần xếp, không ngờ nó to quá, át cả của Ô bà má. Thủ trưởng thông cảm, cái củ này là em hay dùng thủ sẵn theo người, khoai nhựa của tàu, hiệu nghiệm lắm ạ.
      Thôi bỏ đi, cậu làm tớ ký mỏi hết cả tay, đau hết cả mắt, đi lấy natriclorua 0,9% ra đây cho tớ. Hừm, tối nay chong nhóng cả đêm đây.

      • Holland says:

        Ka ka ,cụ VA từng ở Nga và Đông Âu thế mà cụ ko hiểu một vàng và một đen cạnh nhau thì lũ gái xinh đẹp trắng trẻo kia sẽ vồ lấy ai .Chứ chưa nói một đen còn sức khoẻ phi thường kia .Gái trắng nhất là trăng PT họ quá hiểu nên vồ lấy ai .Chẳng ai ngu dại gì vồ lấy một ông cụ ko còn sức lực gì kia cả ,chưa chắc đã thèm nhìn chứ đừng nói là vồ lấy .
        Màn này ko phù hợp với thực tế cuộc sống …Đi sau người ta cũng đúng thôi .Ka ka .

    • Duc says:

      Cụ XH quá đáng vừa thôi. Lôi chuyện riêng tư em kể cho cụ lên hang Cua thế này. May mà vớt vát được câu nhận xét rằng em tốt bụng. Em chưa bao giờ thương cụ Dove nhưng không hiểu hà cớ gì mà lại thấy thương cụ VA ghê lắm ! 😀

  13. xanghứng. says:

    Hôm nay trời nắng rất to,
    Hồ Thơm nổi hứng gọi cho Lang Bình:
    Chiều nay hai đứa chúng mình
    Ghé xem lão Đốp tình hình ra sao.

    Từ xa Đốp đã vẫy chào:
    Vừa hay nhà tớ mới xào giá tươi.
    Tủ lạnh còn đĩa chả rươi,
    Nửa chai cuốc lủi với mười con tôm.

    Lần này khác với mọi hôm
    Hồ Thơm bẽn lẽn ra ôm Đốp già.
    Đến khi rượu đã ngà ngà,
    Đốp liền mang chuyện Văn Ba làm… mồi.

    Lang Bình chán nản: Thôi…..thôi,
    Lão còn lảm nhảm là tôi đi về !
    Cuộc vui lại kéo lê thê,
    Tôi nghe lõm bõm: “Về…về, ra…,ra..”

    Xang hứng ngồi gốc cây Đa,
    Miệng vẫn mút kẹo như là mọi khi.

    ……………

    Ngày xưa Hang có U-zi,
    Ngày nay Hang lại có “dì” Vĩnh An !

    • Trần says:

      Ô, thế ra bác VA là bác “gái” à? “Đàn bà dễ có mấy tay/ Đời xưa mấy mặt đời này mấy gan”.
      À mà, mới chui Hang, không biết U-zi. Có hỏi lão XH chưa chắc nói, không khéo phải tự tìm tự hiểu,

    • Vĩnh An says:

      “Xang hứng ngồi gốc cây Đa,
      Miệng vẫn mút kẹo như là mọi khi…”
      Vĩnh An trông thấy cười khì
      Cưa sừng làm ghé mục đích gì hỡi ông

      Xang rằng bởi tại lắm lông
      Cái sừng nó ngứa, lông bông húc bừa
      Thói xưa lối cũ khó chừa
      Nên Hứng cứ phải húc bừa đã nư
      😀

    • Dove says:

      Lại hư cấu.

      Dove chưa bao giờ dám nghĩ đến việc mang chuyện Văn Ba ra làm mồi đưa rựu vậy xin biên tập lại:

      Lần này khác với mọi hôm
      Hồ Thơm bẽn lẽn ra ôm Đốp già.
      Đến khi rượu đã ngà ngà,
      Gật gù kể chuyện Văn Ba về trời

      • HỒ THƠM1 says:

        Ôi, lão Đốp ôm Hồ Thơm… rủn tỉ
        Tui tưởng là em, lòng xao xuyến rung rinh
        Không tắm cùng một giòng sông, mây trắng …đứng hình ! 😯

        (Theo kiểu thơ Đèn Cù, hi hi…!!!)

    • ngavoi77 says:

      Cười té ghế với cụ Hứng. Thích cái vụ “thôi..thôi..” 😛

  14. Dove says:

    Bớ Lê Hoa,

    Cả hai cụ Hoàng Xuân Hãn và Lý Hải Châu thì Dove tui đều biết. Sức khỏe cụ Hãn và cách sống của cụ ko hợp để lên chiến khu, vả chăng gia đình cụ Hãn và bên vợ có nhiều người có nghề dược, nên cụ Hãn đã chọn ở lại HN, cung cấp thuốc men cho kháng chiến và nghiên cứu sử phục vụ cua sĩ sau này. Cuốn Lý Thường Kiệt đã ra đời (1949) trong bối cảnh như vậy. Pháp biết được hoạt động ủng hộ kháng chiến liền đặt điều kiện cho cụ, nếu cụ ko sang Pháp thì sẽ bắt nhốt Hỏa Lò liền.

    Còn sau này cụ ở lại Pháp vì cho rằng ở Pháp cụ có điều kiện đóng góp cho văn hóa nước nhà hơn. Khác cụ Nguyễn Mạnh Tường, cụ Hãn hiểu rất rõ, những vấn đề tâm nguyện của trí thức ko phải lúc nào kháng chiến cũng xài được, bởi vậy nếu ko muốn làm “cứt” thì cứ ở Pháp ko chống phá kháng chiến và làm theo sở nguyện của mình, sau này biết đâu đời dùng được.

    Em của cụ Hãn là cụ Hà, đã bỏ cả cơ nghiệp, tham gia kháng chiến trong ngành dược về sau cụ thành Vụ Trưởng vụ dược, trường kỳ chỉ đạo sản xuất và cung cấp dược phẩm cho cán bộ, chiến sĩ và nhân dân trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Thời của cụ Hà, chưa có trình dược viên, nên từ tư bản kếch xù cụ trở thành cán bộ lương ba cọc ba đồng. Khổ cho thằng con, phải phiêu bạt sang Ba Lan, tính chuyện cơm áo gạo tiền như TamHmong bên Nga.

    Tuy nhiên, người mà Dove mến nhất là cụ Bình. Cụ vốn là cận vệ của Bảo Đại và được đào tạo để trở thành phi công riêng cho hoàng đế. Ây thế mà sau CM tháng 8, chưa thành nghề, cụ được cử sang Lào sung vào đội cận vệ (phần lớn là dân Nghệ Tĩnh) của ông Hoàng thân cộng Xuphanuvong. Trong một trận tử chiến bảo vệ Hoàng thân, nhiều cận vệ người Việt đã hy sinh, trong đó có cụ Lê Thiệu Huy là một cử nhân toán rất có tương lai và là chú theo đường bà nội của Dove. Riêng cụ Bình ko tham gia trận đánh nhưng sau đó cụ bị Pháp bắt làm tù binh. Cụ nhất định ko khai, sĩ quan Pháp chỉ huy lúc ấy là đại úy L. Fallon bàn với thuộc cấp bắn bùm cho tiệt nọc CS, nhưng cả hai đều phân vân vì gã CS nom rất đẹp trai. Bỗng dưng tay Việt cộng đứng lên nói tiếng Pháp rành mạch:

    – Các ông đều sĩ quan quân đội, khi bị bắt làm tù binh thì có những điều các ông được quyền khai và những điều thì không. Quân đội Việt Nam chúng tôi cũng như vậy thôi.

    Thế rồi Fallon quyết đình thôi bắn bùm, đưa về Sài Gòn xử. Ko xử được tội kháng chiến (vì Pháp cũng vừa kháng chiến xong) nên tha. Cụ Bình lại mò lên bưng biền thế rồi bỗng dưng đâm ra muốn cưới vợ. Má có một con gà mái sắp đến ngay nở nhụy khai hoa đẻ trứng để tẩm bổ Dove. Thấy có đám cưới, cụ liên lôi gà ra khỏi ổ mang đến góp vui. Dove tuy thiệt hại, nhưng bù vào đó Viện IOIT của Lão Cua sau này được lợi một nhân viên. Cũng như Lão Cua hắn ta bỏ IOIT đi làm Giám đốc IBM VN. Đã mấy lần Dove tính chuyện đòi lại con gà mái ghẹ, nhưng sợ Snowlion xấu hổ nên đành thôi.

    Về sau cụ Bình và tướng L. Fallon – hai người kháng chiến Việt và Pháp trở thành bạn bè thân thiết. Nếu quan tâm, xin mời đọc thêm:

    http://www.tienphong.vn/xa-hoi/nguoi-can-ve-dac-biet-va-tinh-ban-khong-bien-gioi-106528.tpo

    Cụ Lý Hải Châu thì vì đã dài nên dành cho dịp thích hợp. Có thể sẽ ko lâu, có thể rất lâu, ko nói trước được.

    Chỉ kể sơ qua 3 cụ để các bác biết thêm rằng “kháng chiến” là có thật và đáng kính trọng. Đó chỉ là một số rất ít mà Dove biết rõ để noi theo xây dựng dân chủ công hòa vì cảm thấy tin tưởng họ hơn những người được chi bộ B. Obama giới thiệu là tương lai của VN như linh mục Nguyễn Văn Lý trước đây và Điếu Cày hiện nay.

    Vậy mong “trí thức dấn thân” theo phân loại của Ngà Voi cố gắng thể hiện để tạo cho Dove một cơ may dù rất nhỏ nhoi để diễn biến hòa bình từ DÂN CHỦ CỘNG HÒA sang GIẤC MƠ Ả RẬP.

    • HỒ THƠM1 says:

      Bớ lão Đốp!
      Đúng, “kháng chiến” 1945-1954 là có thật.
      Đúng, tầng lớp trí thức lớn, từ khi Nguyễn Thái Học lên máy chém, đã mất phương hướng, mất hình ảnh lãnh tụ nhưng vì lòng ái quốc, nên sẵn sàng bỏ tất cả để ủng hộ Việt Minh là có thật.
      Đúng dân nghèo thời <1954 đã ủng hộ Việt Minh là có thật.
      Đúng các Cụ CS cộm cán thời 1954 phần lớn là tự nguyện nhưng <1954 thì…khóc cũng phải theo định hướng chỉ đạo là điều có thật.
      Các từ "kháng chiến" với "cách mạng" chỉ là những từ ngữ hoa mỹ nên ý tưởng tranh bá đồ vương lộ dần và phát triển là điều có thật.
      Bớ lão Đốp!

      • HỒ THƠM1 says:

        – Tầng lớp trí thức lớn biết ăn quả lừa dụ dỗ ngọt nhưng dù sao thực dân Pháp cũng biến rồi nên ngậm bồ hòn tham gia xây dựng DÂN CHỦ CỘNG HÒA là điều có thật.

        • TranVan says:

          Trong số những người bạn của tôi, có một GS TS về kinh t(h)ế. Suốt đời, từ hồi còn là học sinh, luôn luôn ủng hộ hết minh CNXH, chửi và chống Mỹ.

          Chửi thì vẫn chửi, chống thì vẫn chống, nhưng vẫn xin và lĩnh học bổng của VNCH.

          Ngay sau 75, được “khuyến khích” mang tài năng về giúp nước. Anh ta đi đi , về về, trình bầy và mang “tài” và sách về.

          Khổ nỗi kinh tế hồi đó nhà nước ta chưa quyết bỏ con đường XHCN.

          Nghe thì chắc đã chỉ nghe cho biết. Tài liệu và sách mang về thì đã bị CA vất xuống sông Hồng. (*)

          Gần đây thôi, sau khi bị cấm cửa, tạm tha, và cấm trở lại, anh ta mới mở mắt, quay lưng lại với “bọn nó” (từ của anh ta dùng), nhưng chắc vẫn còn ngáo XHCN ? .

          (*) Gia tài về sách và tài liệu của Bác HXH, có hồi dự tính hiến tặng toàn bộ để gửi về VN. Nhưng cũng đã không dễ dàng. Nay không biết ra sao.

          Mai Thứ, cũng đã gặp khó khăn khi muốn “ủng hộ” nâng cao ngành hội họa của Vn.

        • Trần says:

          @ TranVan: “Gia tài về sách và tài liệu của Bác HXH, có hồi dự tính hiến tặng toàn bộ để gửi về VN. Nhưng cũng đã không dễ dàng. Nay không biết ra sao.”
          Thưa, có nghe nói tài liệu của cụ HXH đã được “nhà văn hóa ” Hữu Ngọc “soạn” lại, cắt bỏ những phần nói về HCM và CM tháng 8. Đúng là “không biết ra sao” ?!

        • says:

          @ Bác TranVan : Bác nói giống một ông gs dạy Toán Kinh tế một trường Pháp … . Tháng 3, 75, miền Nam yêu cầu Canada trục xuất ông về vn. Không biết cảnh sát làm ăn thế nào lại trục xuất một ông trùng tên, trùng họ, cũng học Toán chỉ khác thành phố. Về đến phi trường TSN, cảnh sát biết lầm người rồi, nhưng cũng giam ở Tổng Nha CS chờ Tòa Đại Sứ vn xác nhận. Mất hết một tháng mới thả ra. Đến 30 tháng tư lại chạy sang lại, vô Chính Phủ làm về Toán Thống kê đến nghĩ hưu.

          Ông gs kia bị rắc rối vì ký tên vô bức Tâm thư kêu gọi vn dân chủ, thay đỗi thể chế những năm 89-90. Nhiều người ký tên không sao nhưng riêng ông bị cấm về vn. Tôi biết có ông Thầy cũ, bức thư nào cũng thấy ông ký tên như Xin thả Phương Uyên, CHHV v.vv nhưng hàng năm vẫn về dạy học Đại Học Cần Thơ, không gặp rắc rối gì cả. Vn có khác xưa rất nhiều, chắc họ cũng thấy khác ý kiến là chuyện bình thường rồi, chả phải có ý xấu gì cả.

        • TM says:

          Các bác kể chuyện “bức tâm thư” của các trí thức Vệt kiều gửi ĐCSVN cuối thập niên 1980 làm tôi nhớ lại câu chuyện của GS Nguyễn đăng Hưng. Xin trích lại sau đây:

          http://www.ndanghung.com/bai-viet/2011/11/25/%c2%ab-toi-khong-co-tham-vong-chinh-tri-khong-lam-chinh-tri-ma-chi-lam-khoa-hoc-giao-duc-nen-toi-chang-can-phai-mat-cong-bao-ve-cai-sinh-menh-ay-%c2%bb.html/#more-2848

          … Tại đây tôi nhận được một tin vui qua văn thư chính thức: Cục hợp tác quốc tế Cộng đồng người Bỉ nói tiếng Pháp (Commissariat Général des Relations Internationale de la Communaité Française de Belgique, CGRI) chấp nhận tài trợ dự án giúp đỡ các đại học Việt Nam đào tạo nghiên cứu sinh trong ba năm. Dự án này do chính tay tôi phác thảo, không lớn vì mỗi năm chỉ có một giáo sư Bỉ qua Việt Nam làm seminar 15 ngày, một kỹ sư Việt Nam sang Bỉ một năm để chuẩn bị và bảo vệ luận văn thạc sỹ, một đồng nghiệp Việt Nam sang Bỉ một tháng để tham khảo viết lại giáo trình hay trao đổi nghiên cứu khoa học. Dự án có một sáng kiến mới: 10 học bổng dành cho nghiên cứu sinh Việt Nam nhận đề tài nghiên cứu từ giáo sư Bỉ và làm việc tại Việt Nam. Đây là ý tưởng ban đầu của mô hình mới về hợp tác quốc tế: mô hình du học tại chỗ.

          Để nhà tài trợ nhanh chóng giải ngân, tôi quyết định trở lại Việt Nam ngay để chuẩn bị triển khai dự án. Lên sứ quán Việt Nam làm chiếu khán về Việt Nam theo thông lệ, tôi bất ngờ được thông báo miệng: Chính phủ Việt Nam quyết định ngưng cấp chiếu khán cho tôi mà không nói lý do. … Nguồn tin rất đáng tin cậy cho tôi hay: đây là quyết định đến từ cơ quan cao nhất của nhà cầm quyền. Không phải chỉ mình tôi mà đông đảo các nhân Việt kiều yêu nước khác cũng cùng chung số phận. Lý do rất rõ: Chúng tôi những Việt kiều đã tham gia các phong trào yêu nước khắp năm châu cùng ký chung một «Tâm thư» khẩn nguyện Đảng Cộng sản Việt Nam đổi mới chính trị, tránh cho Việt Nam những đỗ vỡ như ở Liên Xô, Romania… Bản văn đã thu thập được trên tám trăm chữ ký. ..

          Chúng tôi đã mua vé máy bay, đã chuẩn bị giấy phép đi công tác của Hiệu trưởng Đại học Liège mà chỉ có vợ tôi nhận được VISA. ..Về được Việt Nam, vợ tôi thường tích cực đi tìm gặp các ban bệ, các quan chức liên quan đến Việt kiều nhờ can thiệp nhưng không có kết quả. Cô ấy đau xót viết thư điện tử cho tôi hay là trong lúc này tình đời đã đổi thay. Tôi đã bị dư luận coi là thành phần đa nguyên đa đảng, một số người ngại liên lụy làm ngơ… Các cánh cửa đổi mới tư duy đang được khép lại.

          Tại Bỉ tôi được triệu tập lên Bruxelles để làm việc với cơ quan chức năng. Buổi họp có mặt đương kim Chủ tịch Hội người Việt yêu nước và Bí thư thứ nhất của Đại sứ quán. Họ yêu cầu tôi làm giấy kiểm điểm. Tôi không đồng ý vì thấy không có lý do bắt tôi phải kiểm điểm cả. Họ bảo tôi nên làm vì nếu không, sinh mệnh chính trị của tôi sẽ bị tổn hại. Đây là lần đâu tiên tôi được nghe bàn đến sinh mệnh chính trị của tôi. Té ra tôi có một sinh mệnh chính trị mà người khác đang nắm trong tay và họ sẵn sàng tiêu hủy nó nếu tôi không thuần phục. Tôi ý thức ngay tầm quan trọng của buổi làm việc và chợt nhận ra một thủ thuật, một chính sách quản lý con người không giống ai và tôi chưa từng hay biết. Nó hơi ra ngoài những gì tôi chờ đợi, tưởng tượng. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, suy nghĩ vài giây, rồi ôn tồn phát biểu :

          – « Trước nhất tôi không có tham vọng chính trị, không làm chính trị mà chỉ làm khoa học, giáo dục nên tôi chẳng cần phải mất công bảo vệ cái sinh mệnh ấy. Tôi vốn là người trí thức độc lập tự do, không quan tâm đến quyền lực và tôi sẽ rất bằng lòng với cương vị ấy trong cả cuộc đời tôi. Thứ đến đừng bao giờ đòi hỏi tôi phủ nhận những bài tôi đã viết về Việt Nam, đừng đòi hỏi tôi rút tên ra khỏi danh sách những anh em đã ký « Tâm thư » và « Thư ngỏ cho Đảng Cộng sản Việt Nam ». Tôi sẽ không bao giờ làm ngược lại những gì tôi đã quyết định. Và tôi chỉ đã hành động theo lương tâm của tôi, một công dân có tinh thần trách nhiệm, không ai có thể lung lạc hay lợi dụng tôi được cả. Tôi chỉ tiếc là đã nói lên những ý kiến này hơi trễ. Lẽ ra tôi phải nói ra mười năm trước đây… Cũng minh định cho rõ, đây là những kiến nghị, nghe hay không nghe là thuộc thẩm quyền nhà cầm quyền… Nội dung này nếu cần tôi sẽ viết ra văn bản và chính thức đặt chữ ký ».
          Và tôi đã rời buổi họp sau lời tuyên bố trên.

          Thắm thoắt gần một năm rồi mà VISA về Việt Nam của tôi vẫn chưa có. Tôi bắt đầu lo vì triển khai giải ngân không kịp sau một năm là mất ngân sách. Tôi quyết định xin một cái hẹn với ông Roger Dehaybe giám đốc CGRI. Ông này là một chính khách quan trọng tại Bỉ sau này lên đến chức Tổng Giám đốc cơ quan liên chính phủ Cộng đồng các nước nói tiếng Pháp (Administrateur général de l’Agence intergouvernementale de la Francophonie, 1997-2005). Khi còn là sinh viên ông này ở chung cư xá sinh viên với tôi và chúng tôi đã có sinh hoạt chung trong những ngày sôi nổi tổ chức biểu bình đòi hoà bình cho Việt Nam, những năm cuối 60 đầu 70. Nghe tôi trình bày sự việc, ông không giấu được bất bình. Ông nói : « Một người Việt Nam như ông Hưng mà không cho về Việt Nam hợp tác giáo dục đào tạo thì ai sẽ có thể là người có được VISA đi Việt Nam ?». Ông bảo tôi là ông sẽ tham khảo chính phủ Bỉ và sẽ có phản ứng mạnh mẽ gởi chính phủ Việt Nam về việc này.

          Chỉ ba ngày sau là tôi nhận được bản sao của thư CGRI chính thức gởi cho chính phủ Việt Nam. Tôi nhớ có câu: Yêu cầu chính phủ Việt Nam đưa ra lý do chính đáng vì sao không cấp VISA cho GS Hưng. Còn nếu không có lý do mà tiếp tục gây khó khăn cho GS Hưng thì chính phủ Bỉ sẽ có biện pháp thoả đáng tương ứng đối với tất cả những nhà khoa học, nhà văn hoá Việt Nam phải đi qua Bỉ. Chính phủ Bỉ cũng sẽ trình cho Cộng Đồng Châu Âu để cùng phối hợp hành động đối với Việt Nam về việc qua lại nhân sự hợp tác giữa toàn Châu Âu và Việt Nam.

          Một tuần sau là Đại Sứ quan Việt Nam mời tôi lên lấy VISA, cũng chẳng có lời giải thích như khi không cấp VISA.

          Tôi lại khăn gói lên đường và mở mang một giai đoạn hợp tác dài thêm 16 năm cho đến ngày nghỉ hưu.

        • TranVan says:

          @ Lê :
          >khác ý kiến là chuyện bình thường rồi, chả phải có ý xấu gì cả.
          ______
          Chắc vì vậy mà tôi đã không bị làm phiền … nhiều vì cũng ký (ở phía dưới). Mấy ổng làm ẩu mà mình làm ngơ thì chính mình là đồng lõa !

          Tuy vậy, tính tôi cẩn thận, đã hỏi thêm “điệp viên” trước mỗi lần nộp đơn xin visa kẻo vừa phí thì giờ vừa phí tiền vé máy bay. 🙂

        • TranVan says:

          >Tuy vậy, tính tôi cẩn thận, đã hỏi thêm “điệp viên” trước mỗi lần nộp đơn xin visa kẻo vừa phí thì giờ vừa phí tiền vé máy bay. 🙂

          Tôi có hai cặp vợ chồng bạn còn cẩn thận hơn tôi nhiều : Cả hai ông chồng đều ký tâm thư và hầu như toàn thể những “kiến nghị”. Hai bà vợ thì không ký vì về Vn thường xuyên, không ký để đóng góp bớt khó khăn hơn ?

          Một phân công cẩn thận, không để chung trứng trong một rổ ?

    • TamHmong says:

      Chào Dove. Cám ơn Dove đã dẫn link về ông Hoàng Xuân Bình. Bức ảnh ông Bình chụp với ĐT Võ Nguyên Giáp, bà Đặng Bích Hà, ông Đặng Văn Việt đẹp quá.
      Ông Đặng Văn Việt người anh hùng kính mến của họ ngoại nhà tôi chính là biểu hiện tập trung bi kịch của trí thức Việt Nam thế kỷ 20. Cám ơn Dove.

      • Trần says:

        Bác THM ơi, thế cái đơn xin đổi tầng 5 xuống tầng 1 của cụ ĐVV được bí thư Hà Nội PQN giải quyết chưa? Thương Cụ qúa.

      • Dove says:

        Hóa ra TamHmong có họ ngoại với cụ ĐVV à. Đó là một trong những con hùm xám thời Văn Ba mà Dove yêu mến và kính trọng nhất:

        Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
        Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị.
        Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
        Nơi ta không còn được thấy bao giờ!

        (Nhớ rừng, Thế Lữ)

        Ấy thế mà chẳng may cụ ĐVV bị sa cơ vào vườn thú, do thế lực hắc ám dựng lên trong cải cách ruộng đất.Vậy nhân dịp TamHmong nhắc đến cụ Việt, Dove xin lưu ý đến 2 chi tiết mà ít người biết về những ngày đầu hình thành thể chế DCCH, link:

        http://tapchisonghuong.com.vn/tap-chi/c132/n1282/Nhung-chuyen-chua-phai-ai-cung-biet-ve-nguoi-treo-co-do-sao-vang-tren-cot-co-Hue-8-1945.html

        Do cụ Nguyễn Khắc Phê kể.

      • TranVan says:

        Quả đất tròn và nhỏ : không có sự vụ lung tung làm một số người Việt ly tán bốn phương thì chắc cũng có dịp hai ta gặp được nhau nơi gia đình họ Cao tại VN.

        Ông DVV sau khi đi chu du xem mấy nước tư bản cũng đã viết cảm tưởng của mình, với sự dè dặt thường lệ,

        Tôi đã không thấy cái dũng của con hùm xám trong bài viết đó . Thật đáng tiếc !

    • lê hoa says:

      Dove nghe đây

      Đây là phần trả lời phỏng vấn nhà báo Thụy My của RFI và đã được in trong Cuốn La Sơn Yên Hồ Hoàng Xuân Hãn đã được in ở VN ,nhưng những phần trả lời nào không có lợi cho Hà Nội thì vẫn bị cắt bỏ .
      Thông tin thêm
      Năm 2000, giáo sư Hoàng Xuân Hãn được Nhà nước Việt Nam truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về khoa học xã hội và nhân văn với cụm công trình Lịch sử và Lịch Việt Nam (nhưng Cuốn La Sơn Yên Hồ Hoàng Xuân Hãn của ông khi in ra vẫn bị cắt xén không tha,đúng là hết biết )
      Dove có công nhận cách hành xử như vậy là thiếu văn hóa và không tôn trọng đối với GS Hoàng Xuân Hãn.

      Link: http://thuykhue.free.fr/hxh/lichsu.html
      Lý do GS Hoàng Xuân Hãn ra đi vào năm 1951

      Nhà báo ThụyKhê: Sau này bác sang Pháp, vì sao bác phải ra đi?
      GS Hoàng Xuân Hãn: Vì một lý do chính trị nên năm 1951 tôi phải bỏ Hà Nội sang đây. Nói thực ra, nếu tôi ở lại Hà Nội thì tôi bị bắt rồi. Nên tôi phải chạy lúc ấy. Chạy sang Pháp chứ không phải chạy ra hậu phương. Bởi vì chạy ra hậu phương không dễ đâu (cười). Chạy sang Pháp dễ hơn.
      ThụyKhê: Xin bác nói rõ hơn một chút về lý do chính trị đã khiến bác sang đây.
      GS Hoàng Xuân Hãn: Lúc ấy đã có hiệp ước ở Hạ Long rồi thì tự nhiên ông Bảo Đại là người bạn của tôi từ hồi trước, khi tôi còn học ở bên này, ông Bảo Đại tin tôi nhiều, ông ấy muốn gặp tôi nhưng Pháp không cho gặp. Rồi sau, những người Thủ Tướng của ông, cũng có người muốn kéo tôi ra để họ có uy thế. Nhưng cũng có người ghét tôi, định bắt tôi bởi vì tôi không theo.
      Bây giờ tôi có thể nói rõ được chuyện ấy. Nguyên do là ông Nguyễn Hữu Trí, hình như hồi ấy là Quốc Dân Đảng, là bạn thân của tôi hồi trước, lúc ấy là Tổng Trấn ngoài Bắc. Một hôm ông Trí gọi dây nói cho tôi bảo: “Nó sắp bắt anh đấy. Tôi cho anh giấy, đi liền đi, cho anh passepor[60]t sang Pháp.”

      ThụyKhê: Thưa bác, hồi ấy phe muốn bắt bác là phe nào?

      GS Hoàng Xuân Hãn: Nói thực ra, hồi ấy là ông Tâm muốn bắt tôi. Ông Nguyễn Văn Tâm chứ không ai khác. Có thực hay không thì tôi cũng không biết được. Nhưng ông Tâm lúc ấy là một người làm nhiều chuyện ẩu lắm. Tôi muốn tránh. Vì không biết thế nào thành tôi ra đi.

      Còn đây là sáng tác của Dove : gia đình cụ Hãn và bên vợ có nhiều người có nghề dược, nên cụ Hãn đã chọn ở lại HN, cung cấp thuốc men cho kháng chiến và nghiên cứu sử phục vụ cua sĩ sau này. Cuốn Lý Thường Kiệt đã ra đời (1949) trong bối cảnh như vậy. Pháp biết được hoạt động ủng hộ kháng chiến liền đặt điều kiện cho cụ, nếu cụ ko sang Pháp thì sẽ bắt nhốt Hỏa Lò liền
      ( Dove lại muốn gán mác cho GS Hoàng Xuân Hãn có công với CM,Hi Hi ! vui thiệt)

      Phần trả lời nhận xét về các nhân vật lịch sử VN cân đại từ Hồ Chí Minh ,Võ Nguyên Giap , Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần,Ngô Đình Diệm …khá dài,chỉ trích phần lien quan đến Hồ Chí Minh (đã được in trong Cuốn La Sơn Yên Hồ Hoàng Xuân Hãn đã được in ở VN ,nhưng những phần trả lời nào không có lợi cho Hà Nội thị bị cắt bỏ )

      ThụyKhê: Thưa bác, bây giờ nhìn lại, với con mắt sử gia, thì bác đánh giá ông Hồ Chí Minh như thế nào? Về công cuộc giải phóng đất nước và đưa đất nước đến tình trạng sau này như vậy?

      GS Hoàng Xuân Hãn: Xét về Hồ Chí Minh thì phải có lâu năm sau này thì xét mới không thiên lệch.
      Nhưng mà nói cái kết quả tức thì nước mình bây giờ mà có độc lập, có thống nhất, thì cái ấy là cái công của Hồ Chí Minh to lắm. Dẫu là người ta dùng một chính sách gì, cộng sản hay quốc gia, thì cái công ấy sau này đối với người viết sử, người ta xét lại không khác gì đời Lê Lợi, mà rồi quân Minh phải về. Lúc ấy đời Lê Lợi cũng nhiều đám chứ không phải chỉ mình đám Lam Sơn mà thôi. Đám Lam Sơn, đám Đông Triều, những đám lớn đấy. Đám Đông Triều, đám Lam Sơn, đám Tuyên Quang… bốn năm đám[43] không có cộng tác direct[44] thế này mà giành nhau, nhưng mà cũng là ganh tỵ nhau để giải phóng đất nước. Rồi đám thuộc Trần, muốn cứu vớt con cháu nhà Trần mà cũng đánh như Trần Giản Định[45], Trần Trùng Quang[46] gì đấy. Những đám ấy có thể nói với đám Lam Sơn cũng là trái nhau hết cả. Nhưng sau này người ta quên. Người ta nhớ đám Lam Sơn vì chính nhờ đám Lam Sơn mà đất nước được giải phóng. Cho nên tôi nghĩ không nên xét vội từ bây giờ. Về lâu, về dài sau mới nghĩ đến sự có công của một người nào.

      Phần bị cắt bỏ : Hiện bây giờ thì người ta oán nhiều lắm. Oán ấy là oán Đảng Cộng Sản, những người có óc marxiste hồi ấy. Chuyện đầu hết là tranh giành, chém giết những người bên những đảng quốc gia. Đấy là một cái họ trách. Cái thứ hai là lúc Cải Cách Ruộng Đất, gọi là trong nước có người giầu, người nghèo, chênh lệch. Cái thứ ba: phương pháp của marxiste, lúc ấy họ chỉ có một chiều, nghĩa là sự thật chỉ có một mà thôi. Không có sự thật thứ hai. Không được nói trái nhau. Nghĩa là họ không lý luận như người thường, cho nên sự oán với sự ghét nhiều lắm.

      Còn đây là phỏng vấn của nhà báo Nguyễn Xuân Ba
      Link http://sachhiem.net/LICHSU/N/NguyenXuanBa.php

      Nhà báo Nguyễn Xuân Ba : Người phỏng vấn thuộc diện không ưa Cộng sản, người trả lời có chỗ cũng tỏ ra không thích Cộng sản. Dù vậy, nhưng với sự trung thực của một trí thức (GS Hoàng Xuân Hãn), ông đã cho chúng ta sự so sánh về những nhân vật có ảnh hưởng lớn đến một giai đoạn của lịch sử dân tộc Việt Nam.

      Đây là phân liên quan tới Viêt Minh và ông Hồ Chí Minh

      Hỏi: Bác có nghĩ phong trào Việt Minh thắng thế lúc đó là một sai lầm có tính bước ngoặc của dân tộc Việt Nam không?

      GS Hoàng Xuân Hãn: “Ta khoan nói quá rộng tới quốc dân, hãy nói về lãnh đạo các phe phái. Lúc đó có nhiều thế lực, phe phái… và chính phủ là người có tư thế tốt nhất để tập hợp họ. Nhưng chính phủ lại nhượng bộ Việt Minh chiếm lãnh. (ông Hãn chỉ Chính phủ Trần Trọng Kim). Trong số các phe phái, các phái ngoài Việt Minh và các phái không Cộng sản trong Việt Minh cũng có nhiều người học cao, có kiến thức nhưng họ không có tổ chức chặt chẽ và có tài đấu tranh chính trị như Cộng sản nên phải thua. Về tinh thần họ không có quyết tâm giành chính quyền bằng mọi giá và bằng mọi thủ đoạn như phe Cộng sản. Họ ôn hòa hơn phe Cộng sản vì nghĩ rằng phe nào trong chính người Việt Nam nắm chính quyền thì cũng tốt hơn Pháp.
      Lúc đó Việt Minh tương đối chiếm được lòng dân hơn, dù chưa có tư thế hơn Chính phủ Trần Trọng Kim. Lúc đó Việt Minh thắng thế không có gì sai, chỉ tiếc họ dẫn dắt dân chúng đi theo cuộc chiến tranh quá lớn và quá lâu.

      Mà cũng do tâm lý dân tộc mình, nếu dân tộc mình lúc đó không chủ chiến thì chính phủ nào có thể đẩy họ vào một cuộc chiến tranh? Chính hồi đó tôi cũng ủng hộ chiến tranh chống Pháp. Đám cháy đã bùng lên, làm sao dập tắt được? Cái vận nước mình nó là thế!”

      Hỏi: Sau này sử Việt Minh nói Chính phủ Trần Trọng Kim bù nhìn bán nước?

      Bác Hãn cười, trả lời: “Thì Cộng sản vốn vậy. Ai không theo họ đều là người xấu cả. Người càng có kiến thức và đạo đức thì người đó càng xấu!”.

      Lý do GS Hoàng Xuân Hãn ra đi vào năm 1951 cho đến lúc mất năm 1946 và suốt 45 năm không một lần vê VN,còm trước đã thông tin cho Dove rồi,nhưng thấy Dove cứ giả nai , thôi nói thêm lần cuối

      GS Hoàng Xuân Hãn nói như ri :
      Tình hình trong nước, dẫu sao, cũng đã đổi thay nhiều, đời sống vật chất cũng như tinh thần nhiều mặt đã thoải mái hơn hẳn trước . Mấy lần, khi sức khoẻ của ông còn tốt, tôi có hỏi ông về ý định về nước thăm nhà. Có lần, tôi mạnh bạo góp ý kiến với ông là ông nên về một chuyến.
      Một hôm, ông trả lỏi : “Chừng nào trong nước chưa có tự do tư tưởng thì bác không về” nên từ ấy tôi không hỏi lại nữa.

      Link: http://thuykhue.free.fr/hxh/lichsu.html

      Còn đây là sáng tác của Dove :
      Còn sau này cụ ở lại Pháp vì cho rằng ở Pháp cụ có điều kiện đóng góp cho văn hóa nước nhà hơn. Khác cụ Nguyễn Mạnh Tường, cụ Hãn hiểu rất rõ, những vấn đề tâm nguyện của trí thức ko phải lúc nào kháng chiến cũng xài được, bởi vậy nếu ko muốn làm “cứt” thì cứ ở Pháp ko chống phá kháng chiến và làm theo sở nguyện của mình, sau này biết đâu đời dùng được.

      Ôi! Lịch sử mà cũng sáng tác được , thì việc mât đất, mất biển đảo cũng là điều dễ hiểu

      Tóm lại : Dove đã dùng súng nhỏ K54 bắn vào quá khứ lịch sử , tất yếu là lớp hậu sinh sẽ dùng Đại bác 175 ly bắn vào con cháu của Dove , sợ không hả Dove.
      Dove nghe rõ không ,trả lời

      • VN says:

        @Lê Hoa : Còm này thật có giá trị giúp riêng tôi hiểu được nhiều chuyên…, nhưng tiếc thay lại nằm dưới xa này, chắc ít người được biết. Đề nghị Lê Hoa post lại trong một entry khác, khi thuận lợi. Trân trọng.

      • TM says:

        Xin cảm ơn lê hoa đã công phu trích những thông tin hữu ích và đối chiếu một-đối-một với những thông tin khác trên Hang Cua.

  15. Bà Tưng says:

    Trích ”
    Giải pháp: Như Voi đã có lần nói, VN cần một lực lượng trí thức dám dấn thân
    để làm công việc khai sáng. Làm sao để có một lực lượng đủ mạnh để làm đối
    trọng với độc tài toàn trị. Muốn cho người ta phục và theo thì bản thân những
    người trí thức phải kiên nhẫn và đủ uy tín, đủ tầm và tâm”
    Ngà Voi dù ở HN ,nhưng Voi chưa biết cặp đôi trí thức HOÀN HẢO dấn thân ? Cặp đôi này cũng thường còm trên HC rất tuyệt vời . Cặp đôi này dấn thân lắm ,trí thức lắm đó, kiến thức rộng ở nhiều lĩnh vực, nói tiếng Tây ,Nga vù vù . ( không có ý nói mĩa nha, )
    Bật mí : Ông chú ,Viettel khuyến mại 100 % và nạp 200k nhận 400k .Ủng hộ CSBiển là 400k .
    Cô cháu : khi tranh luận về MN và MB thì cô cổ bảo rằng tôi không cần đọc những gì người MB viết về MN .Khuyên tôi hãy đọc những bài viết của người sống ở MN chống đối với chính quyền MN sẽ thấy rõ là chính quyền MN tàn ác .Ha ha ha Câu này đúng là khôn lõi luôn . Rồi bảo chính quyền VNCH là chính quyền bất hợp pháp ,tôi tranh luận về tính chính danh trong việc chủ quyền HS của VNCH và được LHQ thừa nhận là 1 nhà nước hợp pháp
    Thì cô cổ bảo rằng là cô cổ nói theo những gì nhà nước mà cô cổ sống .Vậy cô cổ tư duy cao rất cao .

  16. CD@3n says:

    – chuyện “lùm xùm” quanh đoàn hội chữ thập đỏ VN đi Nepal, xẩy ra động đất 7.8 Ricter, chụp hình “tự sướng”, khẩn trường “chạy” thoát vê Nội Bai…rổi bà thành viên NLH có đơn cho VP luật sư ở xứ Nghệ…để có thêm thông tin, mời các fan cùng xem đoạn này :

    – “Ông Duy nói thêm: “Thật sự chúng tôi không biết trận động đất lớn và thiệt hại như vậy. Sáng hôm sau, chúng tôi mới ra ngoài xa xa một chút để xem tình hình như thế nào.

    Nhóm của K. và H. đi thì thấy một số nhà sập nhưng không thấy người cứu hộ nên họ đã chụp ảnh tư liệu lại, còn nhóm tôi đi vào Dubar square, thấy cảnh sát và đội ứng phó chuyên nghiệp đặt hàng rào bao quanh các chỗ nhà sập để đào bới, có rất đông người Nepal đứng ngoài xem, nhưng không ai được vào khu này”.

    Đoàn Hội chữ thập đỏ Việt Nam sang Nepal với tư cách là khách mời của Hội chữ thập đỏ Nepal và Hội chữ thập đỏ Nauy, toàn bộ ngân sách do Hội chữ thập đỏ Nauy tài trợ theo chương trình Nâng cao năng lực, Phát triển tổ chức, Vệ sinh nước sạch và Giảm thiểu rủi ro thiên tai giai đoạn 2013-2017.

    Ông Duy cho biết: “Trên một diễn đàn, các thành viên còn cho biết đã viết thư yêu cầu chính phủ Nauy cắt viện trợ cho Hội Chữ thập đỏ Việt Nam, không hiểu người ta muốn mọi chuyện sẽ đi về đâu.

    Người Nauy coi trọng mạng sống con người, không phải tự nhiên mà người ta hết lòng bảo vệ mạng sống cho Đoàn công tác Việt Nam”.

    Trước đó, trên sóng truyền hình, ông Duy cho hay, Đoàn công tác sang Nepal là đoàn nhà nước, đi theo chương trình hỗ trợ trao đổi công tác của Hội chữ thập đỏ Nauy và Hội chữ thập đỏ Việt Nam.

    Đoàn gồm những lãnh đạo cấp cao có chức năng, nhiệm vụ cấp vĩ mô và không được trang bị những kỹ năng cũng như kiến thức về ngôn ngữ bản địa.

    Do không hiểu ngôn ngữ và tình hình địa bàn nên Hội Chữ thập đỏ Nepal không nhất trí cho đoàn ở lại.” ( hết trích, nguồn : theo Người đưa tin).
    —————————————–
    – Hoan hộ các đoàn khảo sát, học tập, tham quan..VN cử ra nước ngoài, đi nhìn, ngó, xả “stress”, rất đúng định hướng : “người làm không đi, kẻ đi không làm”…( thật tiếc cho một số nhân tài,cứ “quanh quẩn” cái xóm “nghèo Nghĩa Đô”..!).

    • HỒ THƠM1 says:

      “không phải tự nhiên mà người ta hết lòng bảo vệ mạng sống cho Đoàn công tác Việt Nam”.
      ( Cụ Duy )
      Hi hi… đúng là …”Mình phải dư thế lào người ta mới hết lòng bảo vệ mạng sống cho Đoàn công tác Việt Nam chứ!” 😛 “Đoàn” này là của quý hiếm còn sót lại nên phải bảo vệ chứ! 😯

      He he…Cụ Duy lo sợ “bọn chúng” đay nghiến…”Đi qua Nepal chỉ tổ tốn tiền thuế của Dân” nên Cụ Duy lật đật “giải trình” …”toàn bộ ngân sách do Hội chữ thập đỏ Nauy tài trợ theo chương trình Nâng cao…”
      Cụ và bầu đoàn “những lãnh đạo cấp cao” có biết rằng “bọn” Nauy nó “lẫy” Ca dao như ri:

      Từ nay “Uy” cạch đến già
      “Uy” chẳng dám mời Thập Đỏ Việt Lam! 😛 😛

  17. HỒ THƠM1 says:

    Đúng là “tình hình Hang Cua đang có nhiều diễn biến phức tạp” thế mà Lão Tổng Cua thì cứ nhai đi nhai lại…”tình hình Hang Cua cũng không có gì mới!”. Hi hi…Lão lại xách chiếu đi ngáy mất rồi! 😛

  18. Trần says:

    TIN VUI

    Chị Ngà Voi, người mà có lần tôi đã đề cử Hoa hậu Hang Cua bởi đẹp người đẹp nết có bài sau rất đáng đọc. (Trước khi dẫn lại tôi xin lấy làm tiếc rằng trước tình hình Hang Cua có nhiều diễn biến phức tạp mà không thấy các quý bà quý cô Ngà Voi, Hà Linh, TKO, Sóc lên tiếng cho tình hình bớt nóng. Tiếng nói phụ nữ thường được lắng nghe mà.)

    NGÀ VOI – Việt Nam: Ai thức? Ai dấn thân? Ai dẫn đường?

    Theo FB Ngà Thi Bich Nguyen

    Đất nước Việt Nam ngày càng tụt hậu so với các nước trên thế giới và cả trong khu vực về kinh tế, đối ngoại đối nội và môi trường sinh sống. Xã hội Việt Nam ngày càng xuống cấp về mọi mặt. Nguyên nhân vì đâu? Đảng cộng sản Việt Nam hiện tại là lãnh đạo duy nhất và toàn diện do đó trách nhiệm này trước hết là thuộc về đảng. Ai cũng biết vậy nhưng mấy ai thừa nhận và mấy ai hiểu rõ bởi truyền thống của đảng là cái gì xuất sắc thì nhận về mình, cái gì xấu xa thì đổ thừa cho ngoại cảnh, cho cá thể và cả cho “thế lực thù địch.”

    Các thành phần trong xã hội có biết sự thật hay không?

    – Với thành phần đảng viên: Chia ra làm 3 loại: Loại có chức quyền thì biết rất rõ sự thật nhưng vì lợi ích nhóm, lợi ích bản thân nên nhất quyết bảo vệ chế độ cho bằng được bằng cách che giấu, không minh bạch thông tin. Loại cán bộ đảng viên lâu năm không còn tại chức, làm việc thì có người nhận thức được có người không tùy thuộc vào việc người đó sinh sống ở khu vực nào và có cập nhật tin tức, có đọc lề trái thường xuyên hay không. Ở các thành phố lớn, đảng viên lâu năm nhận thức được rất rõ nhưng họ sợ. Nhiều người bảo họ bảo vệ sổ lương hưu nhưng không hẳn đúng như thế. Họ sợ mất niềm tin thì đúng hơn. Cái lý tưởng mà bao nhiêu năm họ chiến đấu, gìn giữ đang ngày càng thối nát, họ biết nhưng họ đổ thừa cho nó là “cái sai của cá nhân” chứ không phải là hệ thống, chủ thuyết. Bởi nếu họ thừa nhận nó là cái sai hệ thống, chủ thuyết thì khác nào họ tự thừa nhận cả một đời mình lầm lạc? Họ không thể chấp nhận sự thật đó nên họ biết sai nhưng vẫn cố công bảo vệ. Với đảng viên khu vực nông thôn, đa số vẫn tin tưởng và bảo vệ đảng bởi họ không có thông tin.

    – Với thành phần dân thường: Cũng phải phụ thuộc vào nông thôn, thành thị và vùng miền. Ở thành thị, khu vực miền Bắc, người dân từ bà bán cá tới anh xe ôm, người làm ăn đều bàn luận chính trị khi có dịp chè chén, ngồi với nhau. Họ đều nhận ra cả và họ chửi, họ chửi rất ác nhưng cũng vẫn là “cái sai cá nhân.” Khi mình tranh luận và làm cho hiểu rõ đó là cái sai hệ thống, họ ừ, nhưng họ sợ biến động, họ sợ bạo loạn và cái tâm tính thụ động, tính ỳ cố hữu trong người khiến họ bảo, “Thôi, mình thấp cổ bé họng, đấu tranh chẳng được gì. Lo mà làm ăn thì hơn.” “Sợ chiến tranh, bạo loạn lắm. Như thế này là cũng được rồi” và họ so sánh thời này với thời bao cấp thì… họ sướng hơn xưa nhiều rồi. An phận. Loại này cực nhiều. Ở nông thôn thì hầu như người ta chỉ lo làm ăn, lo cắm mặt kiếm cơm, cái nghèo làm họ không có cơ hội nghĩ tới gì khác ngoài chén cơm manh áo. Và khổ thay, họ lại là lực lượng đông đảo nhất. Người hiểu rõ, có tư duy và dám lên tiếng, dám tranh đấu thì quá ít so với mặt bằng chung dân số.

    – Với lực lượng công an, quân đội: Họ hiểu, họ biết hết và biết rất rõ nhưng vì quyền lợi bản thân, gia đình mà họ nhắm mắt, bịt tai và câm điếc. Công an vào ngành toàn con ông cháu cha, anh em trong ngành với nhau và phải chạy khá nhiều tiền. Họ ra sức vơ vét và bóp hầu nhân dân mọi lúc mọi nơi là vì thế. Giới sĩ quan quân đội cũng đều có quyền lợi cả. Đảng cộng sản làm cho hai ngành này tha hóa để cột chặt họ bằng quyền lợi tự thân. Với lính thì cấp trên biểu sao đánh vậy. Họ có sẳn sàng cầm súng chỉa vào người dân không? Voi cho là có. Bởi đầu óc của họ được nhồi nhét ngay từ khi mới lọt lòng và tư duy không có chỗ cho phản biện.

    – Với những người có nhận thức và chuyển biến thì thường rơi vào trạng thái cực đoan. Họ loay hoay. Họ tranh đấu nhưng cô đơn. Không tập trung được lực lượng. Không có sức mạnh đoàn kết. Không có leader đủ tầm, đủ tâm. Không có một lộ trình nào và thậm chí đến ngay cái cương lĩnh hoạt động cũng không có bởi chẳng có một nền triết lý, học thuyết nào để “làm của riêng”, toàn đi vay mượn cả mà kiến thức thì hổng nên tất yếu cùng một vấn đề mỗi người hiểu một ý và chẳng có cái gì có thể thống nhất được với nhau. Họ bị đánh phá, chia rẻ, đàn áp… và tự bản thân họ cũng đã chia rẽ từ trong nội tại.

    – Với lực lượng thanh niên sinh viên: Tư duy rất kém. Có rất ít thanh niên sinh viên có nhận thức và thoát được bộ máy nhồi sọ, tuyên truyền. Và khi họ thoát được thì đa số cũng lại rơi vào cực đoan và bị dẫn dắt bởi những người cực đoan. Có rất ít bạn có tư duy và nhận thức đầy đủ.

    Những phân tích nhận xét trên là từ quan sát của Voi, chưa có một thống kê nào.

    Giải pháp: Như Voi đã có lần nói, VN cần một lực lượng trí thức dám dấn thân để làm công việc khai sáng. Làm sao để có một lực lượng đủ mạnh để làm đối trọng với độc tài toàn trị. Muốn cho người ta phục và theo thì bản thân những người trí thức phải kiên nhẫn và đủ uy tín, đủ tầm và tâm.

    • Trần says:

      Ôi, hôm nay bị “cuốn theo chiều gió” quá. Xin nghỉ.

    • TM says:

      Cảm ơn bác Trần đã đưa bài viết của Ngà Voi lên Hang Cua. Hôm đọc bài này tôi rất tâm đắc và cảm phục tính dũng cảm và trí tuệ của Ngà Voi. Tôi có ý mong bác Cua đưa bài này lên Hang. Tuy nhiên, biết bác Cua thì lúc nào cũng từ tốn và thích dung hòa, nên có thể không ủng hộ những bài hơi gay gắt, mang tính trung ngôn nghịch nhĩ như thế này.

      Nay bác Trần đưa lên, tốt quá.

    • vo cong thuc says:

      Bác Thái Bá Tân đã rút gọn tình trạng nầy trong bài” Dơi trẻ, dơi già” gần đây, chị K.D đã đăng. Xin nhắc lại vài câu chơi:
      Dơi trẻ chỉ lên mạng.
      Để xem vú Bà Tưng,
      Dơi già đợi đến tháng.
      Thấy lương hưu là mừng.
      ………
      Vì hèn và khôn lõi
      Cả dơi trẻ, dơi già.
      Không biết, không dám nói.
      Trước hiện trạng nước nhà.
      ….Hic! Đau nhỉ!

    • Dove says:

      Ngà Voi là mặt đối lập của “Hội đồng lý luận TW”. Người đọc cũng cảm nhận được mầm mống ban đầu của lý luận nhưng đáng tiếc bị ảnh hưởng rất nặng bởi tư duy siêu hình: khuếch trương tiêu cực dìm hàng tích cực và bỏ sót nhiều nhân tố.

      Ví dụ như Dove: đủ IQ, đủ kiên nhẫn, đủ tâm nhưng chưa đủ uy tín, tầm lại càng không đủ bởi vậy chưa phải là trí thức dấn thân. Loại này nhiều vô kể và được Văn Ba gọi là quần chúng. Họ mà ko tham gia thì giả pháp của Ngà Voi có lẽ đến tết Công Gô mới mang ra xài được.

      • lê hoa says:

        Đúng là hết thuốc chữa

        Theo lời của Dove
        Ví dụ như Dove: đủ IQ, đủ kiên nhẫn, đủ tâm nhưng chưa đủ uy tín, tầm lại càng không đủ bởi vậy chưa phải là trí thức dấn thân. Loại này nhiều vô kể …………..

        Loại này nhiều vô kể thì làm sao mà dám đòi xây dựng thành công Dân chủ Cộng hòa hả Dove, chính cái loại nhiều vô kể này đã làm đẻ ra quái thai Dân chủ Cộng hòa làm khốn khổ cho 90 triệu dân Việt cho đến ngày hôm nay và còn không biết đến bao giờ mới hêt cái khổ nạn này

        Câu chuyện Đội lốt thứ bảy là đây chứ còn đâu nữa
        Câu chuyện Đội lốt thứ bảy : Câu chuyện của một người tên Dove đội lốt trí thức có bằng Tiến sĩ ,có học vị Giaó sư ………..

        • Vĩnh An says:

          Ôi ! băm bổ, sấn sổ thế này thì nhất định là người quen. Chỉ thiếu mỗi Papa kon kon 😀

        • TranVan says:

          > chính cái loại nhiều vô kể này đã làm đẻ ra quái thai Dân chủ Cộng hòa làm khốn khổ cho 90 triệu dân Việt cho đến ngày hôm nay và còn không biết đến bao giờ mới hêt cái khổ nạn này

          Rõ ràng và dễ hiểu.

          Rõ hơn nữa : DCCH thời xưa đã chỉ làm khổ (nhiều) một nửa nước, khủng bố và “giải phóng” nửa kia.

          Sau 75 đã đội lốt khác để đem cả nước xuống hố ! 🙂

      • ngavoi77 says:

        Anh Dove nói cũng có lý chứ không sai mà ăn nhiều down quá 😉
        Em cũng biết là thành phần như anh nói là rất đông và em không hề coi thường họ mà em muốn kéo họ về phía mình, tranh thủ sự ủng hộ của họ 🙂 Và muốn làm được điều đó thì…chúng ta lại quay về với giải pháp. Do đó, em cực lực phản đối việc các trí thức thức tỉnh lên án, phỉ báng và chỉ có chê trách, chỉ trích mà không có một động thái nào để làm cho trí “ngủ” thức tỉnh.
        Trong một bài viết ngắn, em không thể ôm đồm và viết hết những gì em nghĩ, nếu viết hết thì không phù hợp với văn hóa đọc ngắn của Facebook và không có chỗ cho bạn còm tranh luận.

    • Vĩnh An says:

      Voi cần cẩn trọng trong ngôn từ vì đang đối diện với … khủng long bạo chúa. Dũng cảm thôi hình như chưa đủ.
      LX bị sụp đổ từ bên trong. Đông Âu tự diễn biến trong hòa bình nhờ đã từng có 1 nền tảng dân chủ Tư sản.
      Những nước tự nhận là CS như Tàu, Triều … vẫn đứng vững bởi nó dần chuyển sang 1 khuynh hướng khác, thỏa mãn phần xác của dân chúng trong khi vẫn giữ quyền kiểm soát phần hồn. Họ ưu ái các cơ quan sức mạnh, tạo nên 1 tầng lớp kiêu binh, để dựa vào đấy mà tồn tại. LX sụp đổ là vì phân quyền dẫn tới mất ảnh hưởng với tầng lớp kiêu binh này và dân chúng đã chịu thống khổ trong hơn 10 năm.
      VN đang bị sức ép từ nhiều phía, để hóa giải, chính phủ cần dân chủ hóa từng phần, trước hết là dân chủ trong nội bộ Đảng, minh bạch hóa thông tin, nâng quyền của Quốc hội. Báo chí cần được cởi trói để chống tham nhũng.
      Các lãnh đạo chủ chốt cần phải đối thoại trực tiếp với dân trên ti vi, để chứng minh rằng họ đã được lựa chọn đúng, cũng là để tạo niềm tin với dân và minh bạch hóa các chính sách của nhà nước.
      Không tự thay đổi mình là con đường thất bại

      • trungle118 says:

        nếu các lãnh đạo làm như Bác nói thì đỡ khổ cho dân đen. Các lực lượng dân chủ tiến bộ không phải là đòi hỏi vũ trang như nhà sản để đập bỏ chế độ này. họ chỉ muốn mọi mục phát triển xã hội tiêu đều phải hướng đến toàn thể người dân mà không vì 1 nhóm cục bộ nào. họ đòi hỏi sự minh bạch để lôi cổ những kẻ sai trái chị trách nhiệm. họ phải có quyền để quyết định lá phiếu của mình bầu lên người mà họ cho là xứng đáng để quản lý đất nước.
        Dù vẫn còn mỏng manh và có thể chưa hội đủ các yếu tố để đưa phong trào dân chủ có tiếng nói quyết định, nhưng nếu không có họ thì cao tốc này, long thành kia, boxit nọ … đã phá nát đất nước này.

    • nguyenhanh says:

      Voi viết chuẩn không cần chỉnh

    • ngavoi77 says:

      Cám ơn cụ Trần đã có lời khen và đưa bài của Voi về blog. Thật ra đây là bài viết cũ, Voi viết từ những ngày nay, năm ngoái. Thời gian trôi vùn vụt, mới đó mà đã một năm trôi qua cùng bao biến chuyển, dù vậy, bài viết vẫn nguyên giá trị nên Voi share lại và nó hiện trở lại ở time line nên nhiều người tưởng Voi mới viết.

      Trung thành với nhận định và giải pháp đề ra, Voi đã cố gắng rất nhiều trong việc viết và hành động để những bạn bè trí thức của mình ủng hộ việc của mình làm bằng nhiều hình thức. Voi không quan tâm nhiều đến quan điểm, tư tưởng, lập trường hay họ xuất phát điểm từ đâu, như thế nào..chỉ cần họ có một lời đồng cảm và góp chút phần vào việc Voi đang làm là đã mừng và thành công bước đầu rồi 🙂

      Nhiều người thường mắng chửi trí thức trùm chăn hoặc thỏa hiệp bằng những từ ngữ hết sức nặng nề mà không nhìn vào một thực tế của xã hội VN là nếu họ không thỏa hiệp thì họ tất yếu sẽ chết. Mà chết thì làm được gì cho ai nữa? Có cần phải hi sinh mới làm được việc cần làm? Đó là tư duy thí tốt và ngu xuẩn. Voi cho rằng những trí thức thức tỉnh và ủng hộ các phong trào xã hội dân sự bằng mọi hình thức là một nguồn rất to lớn và đáng trọng. Họ là người được nhà nước ưu đãi, được hưởng lợi ít nhiều từ hệ thống nhưng khi họ nhìn ra những gì đã, đang và sẽ diễn ra trên quê hương và tương lai con cháu thì họ buộc phải suy nghĩ, trăn trở và hành động. Việc của những người đã thức tỉnh là cần làm thế nào để tranh thủ sự ủng hộ của họ chứ không phải đẩy họ ra ngày càng xa về phía đối nghịch.

      Tiếc thay, Voi chỉ là thiểu số suy nghĩ như vậy và có phần đối trọng với cả những người bạn bè xung quanh mình 🙂

      • Trần says:

        Cảm ơn chị Ngà Voi đã có lời chia sẻ. Tôi rất thích câu này của Bill Clinton:
        ” Dân chủ có tâm nhưng lý trí đặt sai chỗ. Sau đó thân Cộng hòa để nhận ra có lý trí nhưng thiếu cái tâm và quyết định theo phe Dân chủ vì thay đổi lối suy nghĩ dễ hơn thay đổi cái tâm.”
        ( Hồi ký Clinton,tr. 535)
        Vậy đưa bài của chị về blog tôi không chú ý nhiều về sự đúng sai nơi bài viết mà chủ yếu tôi nghĩ chị là người có tâm. mặc dù tôi vốn dĩ dân khoa học- kỹ thuật nặng về duy lý.
        Tin chị và rất vui khi thấy nhiều người Up bài của chị.
        Chúc chị nhiều điều tốt đẹp..

        PS: Thật tình tôi chỉ áy náy khi bác VA nói: “Voi cần cẩn trọng trong ngôn từ vì đang đối diện với … khủng long bạo chúa”. Câu này có thể thiện ý, nhưng cũng có thể vô tình lại trở thành cái gọi là “chỉ điểm”. Tuy nhiên cũng nên cẩn tắc, dẫu sao các bác có tâm có tầm ở hải ngoại dễ được ‘bộc trực’ hơn.

        • ngavoi77 says:

          Dạ, cụ Trần. Voi tin là cụ VA thiện ý. Một khi Voi đã viết thì có sự cân nhắc về câu chữ và muốn, cần viết cho đúng chứ không còn nông nổi như thuở nào 🙂 Có thể vì những bài viết của Voi mà Voi gặp rắc rối, cũng có thể không. Việc đó không quan trọng lắm. Nếu ai cũng sợ không viết, không làm gì thì mới đáng sợ.

          Kể cụ nghe một chuyện nhỏ: Voi đem gạo và thực phẩm xuống cho bà con dân oan, có nhiều bạn an ninh theo và ngồi canh chừng hoài. Voi kệ. Không quan tâm và cũng không tỏ thái độ thù nghịch với họ. Đến một hôm, Voi đem hẳn lap top xuống cho bà con đọc bài viết về những người dân oan của mình. Anh an ninh thấy bà con đọc rất xôm tụ thì bước đến hất hàm hỏi, “Đọc gì thế?” Voi cười duyên chịu hổng nồi, “Dạ, đọc Facebook, bài Voi viết á, anh muốn đọc thì vào trang của Voi mà đọc, trang đây..” Anh ta bỏ đi. Và sau đó khoảng một tháng, Voi nghe chị chủ quán nước bảo, “Trang của Voi đọc được lắm.” “Ơ, chị cũng đọc à, sao chị biết?” “À, mấy anh an ninh đưa cho đọc. Họ nói nể cái cô này vì cô chỉ viết sự thật và đúng những gì cô ấy làm, chúng kiến và không thêm bớt, không chửi bới như người khác.” Voi nghe vậy thấy mừng vì ít ra họ làm trách nhiệm của họ nhưng họ có cảm tình với mình và không gây tư thù cá nhân, không ghét bỏ. Mà không ghét bỏ đã là một thành công rồi 😉

  19. Trần says:

    “Không có chuyện VTV đăng clip phản động Điếu Cày gặp Obama”

    Đó là lời khẳng định của tổng giám đốc VTV Trần Bình Minh trong cuộc họp giao ban với trưởng ban tuyên giáo TW Đinh Thế Huynh.

    Về đoạn clip có đăng cảnh tổng thống Obama tiếp đón Điếu Cày phát sóng hôm 2/5/2015, trưởng ban tuyên giáo TƯ Đinh Thế Huynh cho biết đây là thủ đoạn xuyên tạc của các thế lực thù địch nhằm nói xấu đảng ta.

    Thực hiện sự chỉ đạo của đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng, video chương trình Chào Buổi Sáng phát sóng hôm 2/5/2015 đã được gỡ bỏ hoàn toàn trên internet.

    Sau một số biện pháp cắt ghép và chỉnh sửa, đài truyền hình VTV công bố lại đoạn video trên do đích thân trưởng ban tuyên giáo TƯ Đinh Thế Huynh và TBT Nguyễn Phú Trọng kiểm duyệt.

    Theo đó, người ngồi kế bên tổng thống Obama không phải là Điếu Cày như các trang phản động đã rêu rao.

    Đề nghị cán bộ, nhân dân cả nước phổ biến đoạn clip bằng chứng trên đây nhằm đập tan luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch.
    ……………….
    Trên đây là một còm ngoài HC. Tuy nhiên cũng tìm chưa ra “đoạn clip bằng chứng”. Bác nào biết mách cho. Đúng là phải cẩn thận với ” luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch”.

  20. TC Bình says:

    Hồ Thơm, Xanghứng, Lang Bình
    Ba anh giai…khú, thình lình…lai kinh
    Dove mời vì có chút tình
    Giao hòa, hợp giải 🙂 đội hình hang Cua

    Hồ Thơm như hạn gặp mưa
    Chân dài, chân ngắn, đang chờ…dăm em
    Xanghứng mơ ước êm đềm
    Bạn xưa, người cũ…tèm lem…đang chờ
    Lang Bình mơ mộng vẩn vơ
    Cô Bắc Kỳ nhỏ, đã chờ bao năm

    Thế là ba lão tung tăng
    Hà Thành trực chỉ, đi bằng phi cơ
    Sân bay đã sẵn lão Dove
    Tắc xi hãng xịn chui vô… zọt liền
    Dove giờ mới tỏ nỗi niềm:
    “Thơm, Bình, Xang, cố chiều riêng việc này
    Mấy khi các chú về đây
    Thôi thì bớt chút việc này việc kia
    Viếng cha già tớ một khi
    Chút tình đã trọn, ta đi…thả giàn

    Lão Xang mò túi áo choàng
    Rút chai rượu quý, sẵn sàng đem dâng
    Lang Bình ôm Tráng Dương Thăng
    Hơn trăm vị thuốc luyện hằng trăm năm
    Hồ Thơm, một bọc sẵn sàng
    Đuôi trâu hun khói cùng măng rừng già
    Cha bạn cũng như cha ta
    Chút quà thơm thảo gọi là tình chung

    Bất chợt, xe thắng cái đùng
    Trước ngay lăng Bác. Dove vùng…xuống xe
    Thế là phát một le te
    Đi ngay vào viếng, chẳng hề quay lưng
    Thơm, Xang, Bình hoảng quá chừng
    Ra ngay quân lệnh đùng đùng: Quay xe!

    Thế là khách sạn đi về
    Chân dài tụ lại, liệu bề vui chơi
    Rượu ngon, gái đẹp, sướng đời
    Mặc Dove khóc lóc kêu trời với ai

    Dove ơi, xuân bất tái lai
    Chẳng thà “ngáo” gái, sáng mai lại về
    Ngoan ra thì “ngáo” hiền thê
    “Cơm nhà, l… vợ” ra bề chồng ngoan.
    🙂 🙂 🙂

    • HỒ THƠM1 says:

      Cơm nhà “lưng” vợ chưa ngoan
      Nắm…lưng mụ hàng xóm là ngoan nhất đời! 🙂

    • Dove says:

      Thực ra Dove là khách phong lưu. Chỉ nói với các lão rất ngắn gọn, vô chả cá Lã Vọng hay gì đó thì tùy. Nhưng muốn ngon miệng thì phải quên lịch sử, quên công văn Phạm Văn Đồng như các lão vẫn hiểu. Về dân chủ cộng hòa và Văn Ba, chỉ cần nhớ mỗi câu tổng kết của cụ Phạm Tuyên con cụ Phạm Quỳnh thôi:

      “Ba mươi năm Dân chủ cộng hòa kháng chiến đã thành công”

      Cho nên, bây giờ việc của các lão ko phải là “kháng chiến” mà là xây dựng dân chủ cộng hòa. Cam đoan rằng, nếu các lão vỡ nhẽ ra rằng chi bộ B. Obama – Điếu Cày chỉ nhai lại “ham muốn tột bậc” của Văn Ba từ 2/3 thế kỷ trước thế là bất chợt nảy ra ý định vô lăng viếng thì Dove cũng chiều. Ở đó có thể nói chuyện lịch sử.

      Nhưng đã vào quán thì cấm tiệt sử. Tuy nhiên có thể tưởng nhớ đến TamHmong vì lão ấy đang vất vả tính chuyện cơm áo gạo tiền ở mãi xứ Nga. À mà cả Lão Cua nữa, nếu lão ấy đã vù sang DC hay đang mắc kẹt vì bùa yêu của các bà mế dân tộc.

  21. Vĩnh An says:

    Chuyện về bức ảnh “Hai người lính” – hóa ra họ hòa giải từ lâu rồi

    Thời điểm tháng 4-1973, tức chỉ khoảng hơn một tháng sau ngày hiệp định Paris được ký kết. Chiến sự được tạm dừng ở vùng ranh giới hai miền.
    Một nhóm bộ đội miền Bắc ra vẫy tay gọi í ới vào chốt của quân đội miền Nam ở bên kia ranh giới, mời mấy anh em qua bên này uống nước chè xanh.
    “Tôi cứ ngỡ là chuyện đùa. Nhưng mấy phút sau một nhóm bốn năm người lính cộng hòa kéo dây ranh giới để qua chốt của quân giải phóng” – ông Thành kể chậm rãi.
    Hai bên bắt tay, chia nhau chén nước chè xanh, hút chung điếu thuốc lá Điện Biên và cùng trò chuyện cười đùa. Những người lính phía miền Nam nói giọng miền Nam cũng mang sang một chai rượu nếp đen làm quà cho bộ đội miền Bắc.
    Một anh lính thủy quân lục chiến thấy ông Chu Chí Thành cầm máy ảnh nên gọi: “Nhà báo ơi, chụp cho tôi với anh bộ đội giải phóng tấm hình kỷ niệm”.
    Nói rồi, hai người lính đến khoác vai nhau tươi cười hồn nhiên. Bấm xong mấy bức hình, ông Thành đứng trân người đến mức quên mất chuyện hỏi tên tuổi của hai người lính.
    Mong tìm được người còn lại trong bức ảnh
    Vậy người lính Việt Nam cộng hòa trong bức ảnh là ai? Chúng tôi tìm gặp ông Nguyễn Lai, từng là lính địa phương của quân đội Việt Nam cộng hòa đóng tại vùng ven thị xã Quảng Trị thời điểm năm 1972-1973, cũng đóng quân ở xã Triệu Trạch, hiện sống tại Vũng Tàu.
    Ông Lai nhớ đóng ở chốt Long Quang thời điểm đó là một đơn vị quân chủ lực thuộc lực lượng thủy quân lục chiến của quân đội Việt Nam cộng hòa. Ông Phan Tư Kỳ, nguyên xã đội trưởng xã Triệu Trạch thời điểm đó, xác nhận người lính cộng hòa trong bức ảnh thuộc tiểu đoàn 5, lữ đoàn 258 thủy quân lục chiến Việt Nam cộng hòa.
    “Thời điểm đó tôi cũng hay nói chuyện với lính bên đơn vị này. Họ toàn nói giọng miền Nam và nhiều người cho biết họ lớn lên từ cô nhi viện” – ông Kỳ nói.
    … Ông Chấm khẳng định người bộ đội trong bức hình này là bạn thân của ông từ thời niên thiếu ở thôn 2, Kim Quan, Thạch Thất, Hà Nội, tên là Dương Minh Sắc, sinh năm 1954. Hai người nhập ngũ cùng ngày và ở cùng đơn vị nhiều năm. “Tiếc là Sắc đã mất vì bệnh nặng cách đây mấy năm”
    http://kenh13.info/chuyen-chua-ke-phia-sau-buc-anh-hai-nguoi-linh.html

    • Trần says:

      Thật tình có xem bài viết này trên báo TT, hôm 27/4 thì phải. Rất thích tấm ảnh “hai người lính”. Tuy nhiên đôi điều gờn gợn.

      Thứ nhất : “Tấm ảnh được ông giấu kỹ cho đến năm 2007 mới công bố”, tức sau 34 năm. Trong khi, “Tôi luôn xem tấm ảnh này như là biểu tượng hòa hợp của hai miền” – ông Thành nói. Thấy kỳ kỳ?!

      Thứ hai : “Một anh lính thủy quân lục chiến thấy ông Chu Chí Thành cầm máy ảnh nên gọi: “Nhà báo ơi, chụp cho tôi với anh bộ đội giải phóng tấm hình kỷ niệm”. Khi đó, anh bộ đội tên Sắc 18 tuổi, anh chàng TQLC xêm-xêm tuổi, còn ông CCThành 30 tuổi. Theo thói quen người Việt nói chung và người nam nói riêng, việc anh TQLC người nam xưng “tôi” với ông Thành xem ra có thể bỏ qua do thời chiến, nhưng kêu là anh bộ đội “giải phóng” thì không hiểu có đúng?

      Thứ ba: Ông Phan Tư Kỳ, nguyên xã đội trưởng xã Triệu Trạch thời điểm đó, xác nhận người lính cộng hòa trong bức ảnh thuộc tiểu đoàn 5, lữ đoàn 258 thủy quân lục chiến Việt Nam cộng hòa.“Thời điểm đó tôi cũng hay nói chuyện với lính bên đơn vị này. Họ toàn nói giọng miền Nam và nhiều người cho biết họ lớn lên từ cô nhi viện” – ông Kỳ nói.
      “Họ lớn lên từ cô nhi viện”, còn mình toàn lớn lên từ mái trường XHCN, nên mình “thắng cuộc” là phải ?!

      Thứ tư: Ông CC Thành là nguyên hội trưởng Hội Nhiếp ảnh VN, nguyên phóng viên VNTTX. “Tính đến khi chúng tôi tìm gặp ông, đã hơn 40 năm sau khoảnh khắc ấy và cũng đã hơn chục năm ông tìm kiếm, nhưng vẫn vô vọng”- bài báo viết vậy. Ở trên thì nói ổng cất kỹ đến 2007, nhưng ở dưới thì viết “đã hơn chục năm ổng tìm kiếm”, xem ra tiền hậu bất nhất!

      Đại khái vậy, đại khái vậy. cũng là muốn nhờ bác VA nếu quen thì chuyển lời cho tay nhà báo viết bài “Hai người lính” là lần sau rút kinh nghiệm, phải đưa cho Hang Cua duyêt trước, ở đấy nhiều cụ hưu rồi rỗi rãi hay tẩn mẩn lắm.

      Ps: Khẳng định lại, rất trân trọng tấm ảnh “Hai người lính” nhưng bài viết về tấm ảnh chưa xứng tầm một nền văn học minh họa cái “hòa hợp hòa giải”! Lại còn mong tìm được nốt người lính TQLC. Để tò mò? Để thỏa mãn hiếu kỳ? Để nhân văn? Ôi, Việt Nam ta tự hào đi lên…

  22. Trần says:

    MONDAY, MAY 4, 2015/ HN Chênh blog
    Sự vô liêm sỉ đã không còn giới hạn…

    Mai Tú Ân

    Sự kiện 10 người trong Hội Chữ Thập Đỏ Việt Nam đã hèn nhát bỏ về trong sự nhục nhã cùng sự vô liêm sỉ của họ khi bào chữa cho cái hèn. Họ đi học hỏi về công tác chống động đất thì gặp cơn động đất như vậy thì họ phải coi như đó là một cơ hội để thực hành những điều đã học trong thực tế. Họ là những người được đào tạo về các kỹ năng đối phó với khủng hoảng, và được trả tiền để làm việc đó. Nhưng họ lại làm ngược lại cái trách nhiệm được giao một cách hèn hạ, nhục nhã. Cho họ và cho đất nước của chúng ta…

    Không hề đem kỹ năng được đào tạo ra để giúp cho đất nước đang gặp tai họa, không hề có một động thái nào giúp đỡ những người dân Nepal đang khốn khổ và cần lắm từng sự giúp đỡ của từng đôi tay thiện nguyện, họ lại cũng vô cảm đến mức không giúp đỡ được chút nào cho cả đồng bào VN đang gặp nạn bên ấy. Và thêm gánh nặng cho đất nước đang gặp thảm họa ấy bằng cách cuống cuồng yêu cầu được thoát thân trong khi đàn bà trẻ con của nhiều nước vẫn còn kẹt lại, trong khi đường đường là những đấng nam nhi thì họ lại tháo chạy nhanh nhất có thể. Chưa kể trên con đường bỏ chạy, hẳn họ nhìn thấy những con người tình nguyện trên khắp thế giới đang ùn ùn đổ về Nepal để cứu giúp người dân…

    Và trớ trêu khi nỗi hèn của họ như còn tăng gấp đôi khi điều lo sợ của họ đã không đến. Đó là vì sau cơn động đất 7,9 độ richter đó thì Nepal liên tiếp bị những cơn dư chấn và có lẽ đây mới chính là nguyên nhân của việc bỏ chạy nhục nhã của phái đoàn CTD VN. Vì khi cả đoàn tháo chạy như thế thì Nepal không còn bị động đất nữa ngoài những cơn dư chấn kể trên. Nó giống như những kẻ hèn nhát đạp lên đầu nhau để tháo chạy khỏi con tàu đắm, nhưng khi thoát được thì tàu lại không đắm.

    Hèn nhát như vậy nhưng khi về nước thì lại trơ tráo không biết ngượng khi loanh quanh chối cái hèn bằng những lý do lý trấu một cách vô liêm sỉ như ông Nguyễn Xuân Duy (hình) đã trả lời trên tivi mà tôi không thèm nhắc lại vì nó đã vượt giới hạn của sự vô liêm sỉ.

    Rồi lãnh đạo của họ, đáng ra phải lên án họ như một thứ lên tiếng của đạo đức, lương tâm giống như người dân thì lại bào chữa, bao biện một cách không thể chấp nhận được. Còn báo đài thông tin đại chúng quốc doanh thì đưa một cách khiên cưỡng rụt rè như sợ làm đau những kẻ đáng chết ấy…

    Điều tra và xử lý hết những kẻ làm nhục, không phải làm nhục họ vì họ không còn liêm sỉ để nhục, mà vì tội làm nhục tất cả những người Việt Nam…

    *************************************************
    Có cần kiểm chứng?

    • Dove says:

      Giả sử ở VN xẩy ra động đất (phỉ thui), thì Dove chắc chả mong đợi gì ở mấy vị Chữ thập đỏ này. Như vậy là công tác nhân sự – mà bác Tô Huy Rứa dày công thực hiện, hóa ra có vấn đề từ cấp rất thấp.

      Cao hơn thì có Dương Chí Dũng và vô khối các bác chưa bị lộ. Cao hơn nữa thì có bác Nông Đức Mạnh. Như vậy, chỉ đạo “vận mệnh của Đảng chỉ là “rung lục bình nhát chuột”.

      Xem ra ko ăn thua! Chuột biết thừa, đến phê bình đã lực bất tòng tâm thì “vận mệnh” chỉ là nói quá lên thôi, chẳng làm quái gì nhau.

    • HỒ THƠM1 says:

      Lại nói về động đất ở Nepal! 😯

      Việt Nam anh hùng ta chắc có lẽ không có tên các cụ các mẹ trong Hội Chữ Thập Đỏ, đi thực tập ở Nepal vừa qua.
      Đành rằng với thiên tai thì phải khôn khéo tránh trực diện để giảm tổn thất tối đa, không ai điên khùng gì làm anh hùng đối mặt với thiên tai động đất, sóng thần hung hãn… nhưng đó là đối với những người không có trách nhiệm liên quan trực tiếp với vụ việc.

      Chẳng hạn các cụ các mẹ trên đi du lịch, đi ngâm cứu khoa học hay đi giảng kinh Mác Lê nin đi nữa… 🙂 khi nghe động đất, quăng dép xắn quần, khăn gói quả mướp bỏ chạy thì chẳng nói làm gì. Đằng này các cụ các mẹ nhận chiếu chỉ đi…đi …à…đi…”thực tập chống động đất” mới chết con bà nó chứ, thật làm ô danh cho nước Việt Lam anh hùng ta, hi hi…!!! 😛

      Các cụ các mẹ này nhất là mẹ Nguyễn L. H. ( Báo lại viết tắt, nếu viết rõ tên ra thì có chết thêm thằng Nepal nào không?) nào đấy có …”Nụ Cười Lờ Hờ” để đời trong động đất…!!

      Hãy về rồi học thuộc câu danh ngôn động đất của cụ TS Ngô Thị Lư (thuộc đoàn nghiên cứu Viện Vật lý Địa cầu) khi đi chơi ở Sông Tranh Trà My Quảng Nam đây nè:

      “Người dân quá kém hiểu biết, chỉ mới nghe động là đã dắt trâu bò, gói ghém đồ đạc bỏ chạy. Người dân cần phải bình tĩnh và có những ứng xử hợp lý hơn với động đất thì sẽ không gây thiệt hại” … Nghe chửa các cụ các mẹ trong Hội Chữ Thập ngoặc!!!???

      Mọi nguyên nhân rồi sau đó sẽ có lý do tròn hay méo nhưng thôi, chẳng ai thèm nghe nữa đâu, chỉ đề nghị Dì Doan tặng cho các cụ các mẹ “Trở về từ cõi chết Nepal” này cái Bằng khen…”Anh Hùng Lao… Động Đất”
      Hi hi hi….!!!

    • Trần says:

      Tại cha tại mẹ tại chồng
      Tại mình tại một tại “ông ” tại mười.
      Ông đâu chỉ có mình ông
      Ông đông tập thể gấp mười lần ông.

    • Vĩnh An says:

      Nỗi nhục này bắt đầu từ cái bắt tay của Nichson với Mao tại Thượng Hải năm 1972, không những cắt phăng cái dạ dày của VNCH, biếu không cho TQ Hoàng Sa, mà còn vực dậy 1 xác ướp Trung Hoa cổ đại. Khiến cho ngày nay khoogn riêng VN mà cả thế giới ngập ngụa hàng kém chất lượng từ TQ.
      Nỗi nhục ngày nay là osin kém chất, nhiều lượng mà những ông chủ như huu quan đếch thay được 😦

  23. Vĩnh An says:

    Dân gian thân mến ! Vừa xách chai rượu đến nhà thờ tìm XH để hỏi thăm sức khỏe “thằng bùm” thì nghe 1 giọng nói trầm trầm: Ngươi để lễ vật đấy, về làm hòa với người anh em của ngươi đi”. Hoảng quá, chạy bán sống bán chết quên cả chai rượu. Giật mình hóa ra là giấc mơ ngủ ngày, tệ thế đấy, căng da bụng chùng da mắt.
    Chợt nghĩ anh em nhà mình có bất hòa gì đâu nhỉ, vậy là nhớ đến anh em HC và Dân Gian. Lâu nay đã mất công toi vì DG chẳng phân biệt được CS với CS giả cầy, CS nguyên thủy và CS khoa học. Để khi nào gặp dịp nói lại cho đỡ lạc đề.
    Chỉ có khoa học và nghệ thuật mới thực sự mang lại 1 cuộc sống tốt đẹp chứ không phải dân chủ, dân chủ chỉ là phương tiện. Ngáo dân chủ thì đích đến chỉ là Maidan, Lybi, Mùa xuân A-rập, hay oánh nhau chí chết giữa áo đỏ áo vàng ở Thailan.
    Có thể VA chỉ là cái đầu ruồi để DG ngắm bắn 1 cái đích xa hơn, nhưng dù sao cũng phải nói vài lời về TIỀN.
    Người ta thường nói rằng tiền không mang lại hạnh phúc, đúng, nhưng chắc chắn nó mang lại tự do. Nếu đủ tiền DG có thể đến 1 xứ tự do theo ý muốn và quên đi nỗi ám ảnh về CS, hoặc thú vui tiêu tiền có thể làm DG mê ly quên đi mình đang ở xứ nào. Vậy hãy tập trung kiếm tiền, thật nhiều tiền, đấy là thứ mà ở VN bây giờ không cấm. Chúc may mắn.

    • Dân gian says:

      Bác Vĩnh An thân mến. Tôi đã trả lời bác Dove ở còm trước rồi. Là con cháu của Vua Hùng, tôi dù có rất nhiều tiền cũng không đi đâu hết, sinh ra và sẽ chào vĩnh biệt cuộc sống trên quê cha đất tổ mà thôi. Mà đã có nhiều tiền lại bỏ đi thì con người ấy cũng đáng vứt đi.

      Không biết bác mang trách nhiệm gì ở Hang Cua mà bác nói rằng “Lâu nay đã mất công toi vì DG chẳng phân biệt được CS với CS giả cầy, CS nguyên thủy và CS khoa học.”?

      Tôi không phân biệt được các loại CS này thật, có lẽ phải trong chăn thì mới biết chăn có rận chăng, mới hiểu rõ các loại CS chăng? Nhưng khi đã có nhận thức, tôi nhận thấy rằng CS chỉ mang lại bạo lực, chỉ đấu tranh giai cấp, chỉ thích làm cách mạng với nghĩa đen của nó và kết quả là biết bao triệu người đã chết dưới các chế độ CS. Người dân dưới chế độ CS bị thiếu nhân quyền. Có thể khi xã hội loài người có một hình thái giống như người ta miêu tả là Xã hội Cộng sản, là cái đích cuối cùng của sự phát triển của loài người. Nhưng tiến tới đó bằng cái cách mà những người gọi CS hiện tại đang tiến hành áp đặt thì không tốt đẹp tí nào cả. Ở Đông Âu người ta đã hiểu ra và vứt bỏ nó đi rồi.

      Nếu bác muốn rằng các “thành viên Hang Cua” cần phải hiểu biết rõ hơn về CS thì tôi rất vui lòng lắng nghe bác “giảng bài”. Chắc cụ Cua cũng không phải đối vụ tuyên truyền này. Kính bác!

      • A. Phong says:

        …”Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người cộng sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tộc ác! “…

        (Buồn vào hồn không tên – Tưởng Năng Tiến)

        • Vĩnh An says:

          Nhiều dân tộc đã chịu mất tên, nhiều ngôn ngữ đã tàn lụi vì đã trót sinh ra những đứa con đớn hèn và nông nổi ( Vĩnh An )

      • trankhoan says:

        “Bất cứ một cuộc c/m nào đều ấp ủ tư tưởng bởi những người lãng mạn,được những kẻ cuồng tín thực hiện nhưng lại bị NHỮNG KẺ BẤT LƯƠNG lợi dụng thành quả.”
        (Thomas Carlyle 1795- 1881)
        Đó là lý do tại sao những người cộng sản thích làm cách mạng.

        • Vĩnh An says:

          Vế trên thì chuẩn, vế dưới: “Đó là lý do tại sao những người cộng sản thích làm cách mạng” là cả 1 sự ngớ ngẩn. Dù sao học lại cũng chưa muộn:
          “Cách mạng là xóa bỏ cái cũ để thay thế bằng cái mới tiến bộ hơn, là một sự thay đổi sâu sắc, thường là xảy ra trong một thời gian tương đối ngắn. Các cuộc cách mạng có thể dẫn đến thay đổi trong các thể chế chính trị-xã hội, hoặc thay đổi lớn trong một nền kinh tế hay văn hóa. Cách mạng đã từng xảy ra trong nhiều lĩnh vực như xã hội, chính trị, văn hoá, kinh tế, công nghiệp…
          Cách mạng thường được thực hiện dưới sự cưỡng ép của nhà nước hay quần chúng đông đảo, tạo ra một sự thay đổi về chất trên các mặt chính trị, kinh tế, hay văn hóa, xã hội. Đối lập với cách mạng thường được gọi là phản cách mạng, tức quay lại với cái cũ, trung thành với cái cũ hoặc cái đang tồn tại, hay một sự thay đổi tiệm tiến có kế thừa cái cũ.”

      • trankhoan says:

        Sống gần hết đời người rồi cần gì ai phải dậy dỗ.Đã từng cùng hội cùng thuyền, đã từng ở trong chăn khi chưa quá tuổi hai mươi.Cứ nghĩ rằng hy sinh tuổi xuân góp phần nho nhỏ trồng cây ra quả ngọt cho con cháu đời sau ai dè lại hóa ra cây độc. Tưởng còm sĩ hang Cua tôn trọng sự khác biệt ai dè trong hang vẫn còn có “mõ”.

        • Vĩnh An says:

          Những nhà CM đầu tiên của VN là những người yêu nước thực thụ, họ đã dấn thân vì độc lập của dân tộc. Họ giương lá cờ CS cũng chỉ là để tập hợp quần chúng. CS ngày nay chỉ là cái mác bề ngoài thôi và họ cũng đang vất bỏ nó 1 cách không thương tiếc, cần thận trọng ngôn từ cho đúng đối tượng. Nếu không chỉ tổ mang tiếng là hồ đồ.
          Tôi có nặng lời cũng chỉ vì các bậc trưởng thượng, những nhà CM thực thụ, đã không còn lên tiếng đáp lại bác được nữa. 🙂

        • Vĩnh An says:

          À ! TT Obama vừa a lô bảo nói với Trankhoan là đừng ghi tên ông ấy vào danh sách họp chi bộ Đảng tối nay. Ô ấy tuy thích làm CM màu nhưng không phải là CS, không phải thấy ai sang cũng bắt quàng vào chi bộ đựợc đâu 😀

  24. Maitram says:

    Các cụ nói chuyện hòa giải hơi bị nhiều rồi. Hôm nay cụ Xang lại còn hòa giải ”ảo”. 30/4 đã qua lâu rồi, chuyện hòa giải đã có Đảng và Nhà nước lo. Thôi, tôi kể chuyện cu Tí làm văn tặng cụ Dove cho vui vậy:

    Hồi còn đi học tiểu học, Tí rất thích làm văn. Một hôm, Tí được cô giáo ra bài tập về nhà: Hãy tả con vật mà em nuôi.

    Tí về bắt một con… rận nghiên cứu và tả con rận rất chi tiết, tất nhiên là cô giáo không hài lòng, cô bắt Tí làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.

    Tí bèn làm lại một bài văn như sau: “Nhà em có một con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ….” và Tí bắt đầu tả con rận.

    Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt Tí làm lại lần nữa, lần này là tả con cá. Cô hi vọng….

    Tí làm bài văn như sau: “Nhà em có một con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận: ..

    Rồi một hôm, Tí lại được cô giáo cho ra bài tập về nhà làm: Hãy tả cô bé dễ thương mà em ngồi cạnh.

    Tí bèn làm một bài văn như sau: “Em được may mắn ngồi cạnh một cô bé dễ thương và vô cùng láu lỉnh, tóc cô bé dài mượt nên không có rận. Nhưng nếu bạn ấy sống ở nông thôn thời VNDCCH thì thể nào cũng có chấy hoặc rận và sau đây em xin được tả con rận: ….” và Tí lại bắt đầu tả con rận.

    Kết luận lại là: …Mọi con đường đều dẫn đến thành Rôm.
    …Mọi bài văn của cu Tí đều dẫn đến tả con rận.
    …Mọi câu chuyện của cụ Dove …

    • HỒ THƠM1 says:

      Chưa hết…
      Hồi nhỏ Lão Đốp vào lớp 3, cô giáo bảo kể chuyện về lớp của em, Đốp kể mọi người sinh ra đều phải học hết lớp ba rồi mới lên được giáo sư tiến sĩ, sau đây em xin kể về Văn Ba… Cô giáo bực mình nhưng không dám nói chi.

      Hôm sau cô giáo bảo cả lớp tả con ba ba, trò Đốp tả con ba ba cũng gần giống như con rùa nhưng có tên là “ba ba”, sau đây em xin kể chuyện về Văn Ba… 😛 😛

      Cô giáo bó tay chấm com liền bảo, chắc tôi phải báo chuyện này với ba mẹ em mới được. Trò Đốp liền bảo ba em vừa mới đi công tác xa, sau đây em xin kể chuyện về Văn Ba… 😛

    • Vĩnh An says:

      Hì hì, hoan hô Maitram, bài rất hay, Up luôn không nói nhiều. Xin góp vui thể loại Tý viết văn:
      Cô giáo dạy văn tên Mai, ngày sinh nhật nhận được nhiều quà, cô rất vui liền ra đề bài cho học sinh: Em hãy viết 1 đoạn văn có chữ Mai, nhất thiết phải có chữ Mai, bài hay nhất cô sẽ có thưởng. Lũ học trò nghe có thưởng liền hoan hô rồi cắm đầu viết lấy viết để.
      Tèo đọc trước: Buổi sáng ban mai, ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa sổ, bố và mẹ đã dậy và đang tập yoga trên giường, mẹ tập động tác cái xuồng, bố làm động tác chèo th … Cô giáo đỏ mặt, Tèo ngồi xuống, Đũi em đọc đi.
      Đũi đọc: Xuân đã về, những cánh hoa mai rực rỡ, toe toét chào ánh nắng bình minh
      Cô giáo cau mày, được rồi, cảm ơn em, đến lượt Tũn nào
      Tũn dõng dạc đọc: Chiều rơi xuống cái rụp, bố em đang hì hục dùng mai để đào cái huyệt cho nhà hàng xóm có người chết, ngày mai họ đem chôn …
      Cô giáo ngán ngẩm, thôi thôi, còn Tý em đọc cô xem
      Tý sợ hãi, em không dám đâu ạ.
      Thì em cứ đọc đi. Cô giáo động viên
      Tý lấy hết can đảm để đọc: Bố em là bác sĩ có phòng khám riêng ở nhà, hàng ngày ông tiếp rất nhiều bệnh nhân. Nhiều bệnh kinh lắm, nhưg bố vẫn cố để kiếm thêm tiền cho em ăn học. Nào là bệnh vâỷ nến, bệnh lậu, bệnh g….
      Cô giáo sốt ruột: Chưa có chữ Mai ?
      Dạ thôi em không đọc nữa đâu ạ, em sợ lắm, cô tha cho em 😀

    • Trần says:

      Thấy các bác đùa nhau rất vui vẻ đâm nhớ bài thơ HỎI của ông chủ tịch Hội NHà Văn VN và một bài viết về bài thơ ấy. XIN PHÉP bác HM dẫn về đây cho đậm đà bản sắc Hang Cua ( chỉ không đưa tít và tên tác giả bài viết)

      Bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh và bài thơ “Thượng đế sinh ra mặt trời” của Christa Reinig

      Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo đã từng khen bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh: “Đọc Hữu Thỉnh, dễ nhận thấy anh thường chặt ở câu mà lỏng ở bài. Có người bảo anh là “nhà thơ nhiều câu ít bài”, kể cũng có lý của họ… (Nhưng trong tập Thư mùa đông – TN) hiệu quả lập tứ hiện rõ ở các bài “Người ấy”, “Chạm cốc với Xa-in”, và đặc biệt là bài “Hỏi” (…) Đấy là một nghệ thuật cô đúc, tinh vi chặt chẽ đến nỗi, ít mà không thiếu, nhiều mà chẳng thừa. Tác giả hoàn toàn làm chủ những con chữ của mình, mà người đọc vẫn cảm thấy như tự bài thơ nó vốn thế, nó là một khối vẹn toàn, lấp lánh tâm hồn và trí tuệ. Những bài thơ như thế làm mới Hữu Thỉnh…” (Văn chương cảm và luận, Nxb Văn hoá Thông tin 1999).

      Nhận xét như thế là rất đúng với bài thơ “Hỏi”. Nhưng lúc đó, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo không hề biết là trước Hữu Thỉnh, đã có bài thơ “Thượng đế sinh ra mặt trời” của nữ thi sĩ Đức Christa Reinig [1] (sinh năm 1926), trong một tập thơ của bà đoạt giải thưởng Văn chương Bremen 1964.

      Nguyên bản tiếng Đức:

      Gott schuf die sonne

      Ich rufe den wind
      wind antworte mir
      ich bin sagt der wind
      bin bei dir

      ich rufe die sonne
      sonne antworte mir
      ich bin sagt die sonne
      bin bei dir

      ich rufe die sterne
      antwortet mir
      wir sind sagen die sterne
      alle bei dir

      ich rufe den menschen
      antworte mir
      ich rufe – es schweigt
      nichts antwortet mir

      (Christa Reinig, Gedichte, Nxb Fischer 1963, tr. 34)

      Bản dịch ra tiếng Việt của miền Nam trước 1975, không rõ tên dịch giả, được lưu truyền như sau:

      Thượng đế tạo ra mặt trời

      Tôi hỏi gió
      Gió với em thế nào?
      – Gió luôn ở bên em.

      Tôi hỏi mặt trời
      Mặt trời với em thế nào?
      – Mặt trời luôn ở bên em.

      Tôi hỏi các vì sao
      Các vì sao với em thế nào?
      – Các vì sao luôn ở bên em.

      Tôi hỏi con người
      Con người với em thế nào?
      – Con người im lặng không ai trả lời tôi.

      Bài thơ này còn có một bản dịch khác, của Quang Chiến, in trên tạp chí Văn học nước ngoài của Hội Nhà văn Việt Nam số 6–2002:

      Thượng đế đã làm ra mặt trời

      Tôi gọi gió
      Gió hãy trả lời tôi
      Gió nói
      Tôi ở bên em.

      Tôi gọi mặt trời
      Mặt trời hãy trả lời tôi.
      Mặt trời nói
      Tôi ở bên em.

      Tôi gọi các vì sao,
      Xin hãy trả lời tôi
      Các vì sao nói
      Chúng tôi ở bên em.

      Tôi gọi con người,
      Xin hãy trả lời tôi
      Tôi gọi – im lặng
      Không ai trả lời tôi.

      Còn bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh đã in ở nhiều sách, nó còn là bài đọc thêm trong sách giáo khoa phổ thông (chắc các nhà biên soạn sách giáo khoa cũng chưa hề biết bài thơ trên của Christa Reinig). Nguyên văn như sau:

      Hỏi

      Tôi hỏi đất: Đất sống với đất như thế nào?
      – Chúng tôi tôn cao nhau.

      Tôi hỏi nước: Nước sống với nước như thế nào?
      – Chúng tôi làm đầy nhau.

      Tôi hỏi cỏ: Cỏ sống với cỏ như thế nào?
      – Chúng tôi đan vào nhau làm nên những chân trời.

      Tôi hỏi người:
      – Người sống với người như thế nào?
      Tôi hỏi người:
      – Người sống với người như thế nào?
      Tôi hỏi người:
      – Người sống với người như thế nào?

      Đặt hai bài thơ của hai tác giả một Đức một Việt cạnh nhau, sao chúng giống nhau đến thế. Giống nhau về lập tứ, giống nhau về tinh thần, giống nhau về tư tưởng, giống nhau về cả cách hỏi, cách lập ngôn. Nó như là thơ “phỏng dịch” của nhau vậy. Christa Reinig chọn 4 đối tượng để hỏi: Gió, mặt trời, sao, người. Hữu Thỉnh cũng chọn 4 đối tượng để hỏi: Đất, nước, cỏ, người. Ba đối tượng trên có thể thay đổi thế nào cũng được, ví dụ có thể hỏi bò, lợn, chó xem nó sống với nhau thế nào, chắc cũng sẽ có những câu trả lời hay. Ví dụ:

      Tôi hỏi bò: Bò sống với bò thế nào?
      – Chúng tôi nhường cỏ cho nhau.

      Tôi hỏi lợn: Lợn sống với lợn thế nào?
      – Chúng tôi ủn ỉn cùng nhau.

      Tôi hỏi chó: Chó sống với chó thế nào?
      – Chúng tôi sủa cùng nhau.

      Nhưng muốn bài thơ có tứ hay, nhất thiết là phải giữ nguyên đối tượng thứ tư, đấy là con người, thì bài thơ mới trở nên hoàn chỉnh. Với bài thơ “Bò lợn chó” trên đây, chỉ cần ghép thêm vào đoạn kết của Christa Reinig hoặc của Hữu Thỉnh là không chê vào đâu được.

      Vậy thì nhà thơ cần sáng tác ra bài thơ, hay chỉ cần đi sửa lại đôi chút thơ người khác? Tất nhiên đã là nhà thơ thì phải tự mình làm ra ý, ra tứ, ra lời, tức là làm ra “bài thơ của mình”. Việc cóp nhặt thơ, ăn cắp thơ, đạo thơ… những tưởng chỉ có những người mới tập làm thơ, hay những kẻ hám danh “trẻ người non dạ” mới phạm tội. Vậy mà câu chuyện đạo thơ ấy nó lại rơi đúng vào ông Chủ tịch Hội Nhà văn – người đã từng đoạt một bồ giải thưởng về thơ của Hội Nhà văn. Liệu người ta có tin được những giải thưởng ấy nữa hay không? Biêt nó là giải thật hay giải dỏm?

      Nghe nói Hữu Thỉnh là nhà thơ chịu ảnh hưởng sâu sắc ca dao tục ngữ. Nhưng ông đâu chỉ ảnh hưởng ca dao tục ngữ – thơ ca khuyết danh, có cóp cũng chẳng sao. Tỷ như Hữu Thỉnh đã “sửa” hai câu thơ của Tự Đức (vì tưởng là của Khuyết Danh?): “Đập cổ kính ra tìm thấy bóng – Xếp tàn y lại để dành hơi” thành ra thơ của mình: “Mở trăng ra tìm – Trăng còn in bóng – Mở cỏ ra xem – Cỏ còn hơi ấm”. Nhưng cứ như bài thơ “Hỏi” thì ông còn “ảnh hưởng” cả thơ hữu danh của Đức. Nếu mà ông không biết chuyện này, sang làm việc với các nhà thơ Đức, lại đem bài thơ “Hỏi” ra đọc, và người ta dịch lại tiếng Đức bằng chính bài thơ của Christa Reinig, chắc sẽ được vỗ tay đến không về nước được.

      Văn nghệ Việt Nam gần đây kể cũng hơi bị buồn. Chưa xong câu chuyện “tự nguyện” rút khỏi giải thưởng khi bị các nhạc sĩ tố giác “đạo nhạc” của nguyên Tổng thư ký Hội Nhạc, đã đến chuyện “đạo thơ” và tự trao giải thưởng cho mình của ông Chủ tịch Hội Văn. Âu cũng là câu chuyện có vay có trả vậy. Thôi thì người của công chúng cũng “nhân bất thập toàn” mà. Tôi đưa ra cái chuyện “Ai đạo ai” này chẳng qua cũng là muốn trị bệnh cứu người, và muốn những nhà soạn sách giáo khoa cũng nên xem kỹ lại bài thơ “Hỏi” mà thôi.

      © 2006 talawas

      • HỒ THƠM1 says:

        Tui cũng…HỎI thử xem sao, hi hi…!!! 🙂

        Tôi hỏi dê: Dê sống với dê thế nào?
        – Chúng tôi đoàn kết bên nhau, mỗi sáng “nhận” một phát từ lão í!

        Tôi hỏi cừu: Cừu sống với cừu thế nào?
        – Chúng tôi bên nhau đi về cùng một lề.

        Tôi hỏi chó: Chó sống với chó thế nào?
        – Chúng tôi minh bạch sòng phẳng, xương ai nấy gặm!.
        Tôi hỏi người:
        – Người sống với người như thế nào?
        Tôi hỏi người:
        – Người sống với người như thế nào?
        Tôi hỏi người:
        – Người sống với người như… th…ế… n à… à…o o?
        “Người” ngước lên quát như sấm nổ:
        – Hỏi cái đếch gì lắm thế!? Đi mà hỏi cụ Hữu Thỉnh nhà ông! Hu hu…!!!

        • Trần says:

          Văn thơ cụ HT1 đa dạng nhưng vẫn chưa xác định được trường phái. Nhưng có trường phái này cũng “người kinh” cụ HT1 ạ. Đây, của ông Trần Đĩnh Đèn Cù ( p31,tom2):

          Một trưa, tôi đã làm loạn nhà ăn ở xế Ban Nông nghiệp
          của Hữu Thọ. Mang bát đũa vào, tôi hỏi mấy chục anh chị em
          ở đó: – Các cậu có muốn làm thơ’ không, tớ bảo? Ba nguyên
          tắc thôi. Một là vào đầu câu nào cũng ôi lên một cái đế tỏ ra
          thiết tha. Hai là đối tượng nào đã vào thơ đều gọi là Em để tó
          rõ quan hệ yêu thương. Ba là chêm vào vài ba ý ngô nghê để
          tỏ ra suy nghĩ có chất triết.
          Cả nhà ăn kêu lên: – Làm đi… làm thử đi xem.
          – Tớ vừa đọc tài liệu về phân bón, vậy làm luôn thế này:
          Ôi, những gánh phân, Em đặt ở đầu bờ, Em có thấy các lâu
          đài lang thang là những tòa mây trắng?”
          Tiếng giậm chân, tiếng đập bát xuống bàn, tiếng reo hét.
          Làm nừa đi, anh Trần Đĩnh. – Đây, làm về cái quạt trần này…
          Tôi đọc luôn: “Ôi, Em nằm đó giơ ba cánh tay lạnh cóng,
          Bụng căng đầy trữ lượng gió ngày mai”.
          Cái áo len của Hữu Hạnh cạnh tôi hoá thành “Ôi em mênh
          mông / thiên đường lý tưởng không đỏ mà xanh / của những
          đàn bò nông trường Mộc Châu kinh niên bị đọi”.
          Và một lô ứng khẩu tại trận tiền như vậy nữa. Các trò ấy
          không thể không đến tai Hữu Thọ. Nhất là cậu Duy Phùng,
          trưởng ban bạn đọc, ngay sau đó cười cười bảo tôi ở cửa nhà
          ăn: – Biết anh chơi nhà thơ nào rồi đấy ạ . Tôi đọc thấy hai
          chữ Tố Hữu ở đôi môi Phùng đang cười.

        • Vĩnh An says:

          Tặng bác Trần bài Vịnh cái trần, theo phong cách TĐ
          Ôi ! em ở đó
          Lúc tưởng gần, lúc lại quá xa xăm
          Anh với tay – chẳng tới
          Chẳng phải trời với những ánh sao đêm
          Chỉ nhờ nhờ thôi – màu trắng
          Ngủ đi thôi – cóc cần – đêm vắng

        • Trần says:

          Cảm ơn bác VA đã tặng thơ. Đúng là bác đã đạt 2/3 “phong cách” TĐ, tức có Ôi và Em rồi, nhưng 4 câu cuối nó “cụ thể” quá thành ra chưa thấy “vài ba ý ngô nghê để tỏ ra suy nghĩ có chất triết.” 😀

        • Vĩnh An says:

          Vâng, tiếp thu ngay phê bình, bác phê nữa thì bó tay.com 😀
          Ôi ! tưởng ai, hóa ra em ở đó
          Lúc tưởng gần, lúc lại quá xa xăm
          Anh với tay – chẳng tới
          Chẳng phải trời với những mảnh trăng
          Chỉ nhờ nhờ thôi – màu trắng
          Ngủ đi thôi – cóc cần – đêm vắng
          Trắng hay đen đêm cũng sắp tàn rồi

        • Trần says:

          Đấy có thêm câu cuối, triết lắm. Khỏi lo botay.com.
          Nhưng tặng Trần viết về “trần” thì nên mô-đi-phê chút cho “phải đạo” được không:
          Ôi, tưởng ai, hóa ra Anh ở đó 😀 Viết thế chả chết thằng tây nào mà. Cứ tin đi, đó là sự thực.
          Thôi nói thiệt nhé: cái ảnh pốt lên ghê hồn quá, đến độ phải lướt thật nhanh mỗi khi qua đó.
          Đời người ai chả lúc sai. Sai thì sửa. Sửa xong lại vui à nha!
          Mấy hôm này sức khỏe ổn chứ? 😀 😀 😀

      • Vĩnh An says:

        Bác Trần mỗi ngày thêm thú vị. Tôi chẳng muốn biết ô nào copy của ô nào, cả 2 bài đều hay, nhưng dù sao tôi vẫn khoái bài của Hữu Thỉnh hơn. Nhân tiện đạo ý thơ của 2 ông làm 1 bài chơi : HỎI
        Tôi hỏi Mây – Mây lặng lẽ trôi
        Tôi hỏi Hoa – Hoa e thẹn xếp cánh
        Tôi hỏi Bướm – Bướm vụt bay lên
        Nỗi buồn không có tên
        Gặp Em – Tôi câm lặng
        Em chợt gọi – Anh ơi ! 😀

      • Maitram says:

        Bác Trần, tôi chỉ muốn kể chuyện này lại hầu cụ Dove cho vui thôi chứ không phải đạo văn đâu Bác. Vì cụ Dove cụ ấy rất tỷ mỷ, tôi nghĩ rằng thể nào cụ ấy cũng hạch tôi về chuyện này nên tôi đợi cụ ấy hỏi rồi tôi mới trả lời cho vui. Ai ngờ là Bác lại hỏi tội trước. Hu hu. Xin lỗi Bác và cả hang Cua. Chuyện này tôi đọc lâu rồi, cũng không thấy đề tên tác giả là ai. Tôi có sửa lại chút chút cho hợp với ngữ cảnh. Nguồn đây ạ: http://cuoi.xitrum.net/hocsinh/1765.html

        • Trần says:

          @ Maitram: Không ngờ. Nhưng đáng tiếc có sự hiểu lầm. Nguyên ý, vẫn nghĩ còm của MT là còm “khởi sự”, không hề dính dáng ý nghĩ “đạo văn”. Các recom mới “xét” 😀 tùy trường hợp…
          “Bài viết ” đó có tít là “Ai đạo ai?” của tác giả Thường Nhân ( có lẽ là nick), đăng trên Talawas, Nov11, 2006.

        • Vĩnh An says:

          Không ai cho đăng ký bản quyền ý tưởng cả, nên chuyện đạo ý tưởng là chuyện nói cho vui thôi. Bắt chước là khởi nguồn của sáng tạo . Mai Trâm thực sự đã làm tốt, có gai góc 1 chút nhưng có sao đâu.
          Một dạo rộ lên chuyện copy tranh có phải là ăn cắp bản quyền không, cãi nhau ầm ĩ. Tôi thì cho rằng copy tranh không phải là ăn cắp bản quyền, nó chỉ vi phạm pháp luật nếu trên bản copy ấy anh ký mạo tên tác giả của bức tranh gốc. Còn anh ký tên anh hay bỏ trống thì đấy vẫn là công sức anh bỏ ra.
          Trong văn chương nếu trích dẫn thì phải ghi rõ, chí ít là trong ngoặc kép. Chỉ là v/đ danh dự thôi, nếu không có mùi tiền, không bị ai kiện thì vẫn coi là không phạm luật

  25. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Chào bác XH và cám ơn bác về bài viết. Nhân cách làm người là một đề tài không bao giờ cũ. Nhân có việc bác Holland đưa link có bức ảnh về hành xử của một cô gái thành viên của Hội Chứ Thập đỏ Việt Nam “có mặt” ở Nepal sau khi xảy ra vụ động đất. Tôi xin nhắc lại một câu chuyện xảy ra cách đây đã bốn năm trong vụ Tsunami ở Nhật Bản 2011.
    Một câu chuyên về những giá trị cốt lõi của một xã hội. Trong đó có niềm tin tôn giáo và đức tin. Câu chuyện mà chúng ta có lẽ ai cũng biết. Câu chuyện cũng liên quan rất trực tiếp đến nội dung bài viết của Bác Xang Hứng.
    “Tối hôm kia tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh run lập cập tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài,tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.
    Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi nghĩ bình thường nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để vào thùng thực phẩm rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng , mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.
    Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một thằng có ăn có học từng có bằng tiến sĩ như tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh. Tôi nghĩ một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này giờ đây đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
    Lên đây rồi bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của vị thiền sư phụ của tôi ở Tokyo trước khi lâm chung dạy lại cho tôi đó là “Nhân sinh nhất mộng , bất luận kiến tâm, Tâm vô sở cầu thị Phật”. Cái sự hy sinh vì người một cách vô ngã của đứa nhỏ 9 tuổi khiến tôi ngộ ra được những điều cả cuộc đời bon chen của mình tôi chưa nhận thấy được. Tôi nhường khẩu phần ăn tối của tôi cho thằng bé để nhận của nó một lời cám ơn, còn nó cho đi cả buổi ăn tối của nó một cách vô tư không so đo dù nó đói còn thê thảm hơn tôi nhiều và chắc còn phải đói nhiều trong cả cuộc đời vì không gia đình nữa”.
    Câu chuyện về cậu bé 9 tuổi giàu nghị lực và đức hi sinh này nhanh chóng lan truyền khắp internet các nước. Và khi đọc câu chuyện này, chưa ai biết cậu là ai nhưng trong lòng họ, cậu đã trở thành một anh hùng, một huyền thoại trong thảm họa ở Nhật vừa qua.
    Trích thư của một người có tên Hà Minh Thành gửi TS Nguyễn Đình Đăng như một comment dưới bài viết “Nhật Bản – một đất nước thực sự vĩ đại” đăng trên blog của TS Nguyễn Đình Đăng

    • Trần says:

      Câu chuyện đầy cảm động này khi đến VN đã bị một số “người” cho là bịa đặt sùng ngoại để bảo vệ tính ưu việt của văn hóa “ăn không chừa thứ gì”. Sau này người cảnh sát Nhật gốc Việt tên Hà Minh Thành cũng phải lên tiếng, đó là sự thật, người thật việc thật. Vụ việc này khi đó được biết và xôn xao qua blog Phạm Viết Đào và nhiều trang khác.

      Khi đó, không cần kiểm chứng kiểm tra, tin là có thật chuyện cậu bé 9 tuổi ấy dù có thể chưa chắc đã phải là sự thật. Đơn giản, tin văn minh văn hóa Nhật và tin bên ấy người ta không có cái trò dùng những câu chuyện đó vào mục đích chính trị. Giả dụ không thật thì vẫn đáng trân trọng là thật vì tính nhân văn và giáo dục, miễn đừng lợi dụng “tuyên láo”.

    • Vĩnh An says:

      Bức ảnh của Holland chưa nói lên điều gì và cũng không đại diện cho ai cả. Người VN có đặc điểm hay cười, chưa kể những người bị hô răng (do lợi yếu). Nhe lộ răng ra chưa hẳn là đang cười mà có thể đang nói điều gì đấy. Về mặt tâm lý ngay cả khi đau khổ người ta vẫn có thể cười.
      Vì vậy với tất cả sự thận trọng của nhg người đứng đắn và trưởng thành chúng ta nên có 1 cái nhìn nghiêm khắc hơn … với chính bản thân mình, đừng vội tin nhg điều mình không trực tiếp thấy.

    • TamHmong says:

      Thành viên Hội chữ thập đỏ xác nhận ảnh bên nhà sập ở Nepal
      Bức ảnh người phụ nữ tươi cười bên căn nhà sập tại Nepal do động đất khiến dư luận dậy sóng, nhân vật nữ được cho là bà L.H thành viên Đoàn Chữ thập đỏ Việt Nam.
      Những ngày qua, dư luận bức xúc tranh cãi về việc Đoàn công tác Hội Chữ thập đỏ Việt Nam sang Nepal để học tập kinh nghiệm nâng cao kỹ năng phòng ngừa, ứng phó với thảm họa động đất. Nhưng khi một trận động đất kinh hoàng xảy ra đã biến đất nước Nepal thành đống đổ nát thì Đoàn công tác đã trở về.
      Thay vì ở lại giúp đỡ nước bạn, giúp đỡ chính những người Việt Nam đang mắc kẹt thì những thành viên này lại cho rằng trở về nước sẽ giúp đỡ được nhiều hơn.
      Khi dư luận còn chưa kịp cảm thông thì vừa qua, một bức ảnh với nhân vật nữ được cho là thành viên Đoàn công tác Hội Chữ thập đỏ Việt Nam tươi cười bên căn nhà đổ nát tại Nepal khiến dư luận một lần nữa dậy sóng……
      ………Liên quan đến bức ảnh trên, trả lời một số tờ báo ông Nguyễn Xuân Duy – Điều phối viên của Hội chữ thập đỏ Nauy tại Việt Nam (thành viên Đoàn công tác) đã xác nhận người phụ nữ trong bức ảnh trên là chị Nguyễn L. H. – một thành viên trong đoàn.
      Toàn văn bài viết có thể tham khảo theo link
      http://vietbao.vn/Xa-hoi/Thanh-vien-Hoi-chu-thap-do-xac-nhan-anh-ben-nha-sap-o-Nepal/165186800/157/
      Nói chung là có rất nhiều trang mạng nghiêm túc để tham khảo thông tin này.

    • Holland says:

      Cần gì phải thiếu nhi Nhật mới biết cư xử nhịn nhường cho nhau .Trẻ em VN ở bên này cũng ko hề tham lấy nhiều đồ ,đồ uông như trẻ em ở bên nhà VN .Theo tôi do cha mẹ cũng như Nhà Trường dạy bảo hết .Trước đây con cái chúng tôi về nhà thường người nhà chê các cháu rất dại ,lấy gì cũng chỉ miếng thôi và ko biết tham như trẻ em ở nhà .Một người chị của tôi còn bảo “dại thế này làm mà sống với người ta được hả con” .Thường thì tính tham của trẻ ở đâu cũng có nhưng do mình bảo thôi nếu các cháu cầm miếng ăn và miếng cầm tay mình phải nói ngay ko được làm thế từ khi cháu còn mới bắt đầu tập ăn và thành thói quen ngay .Các bác xem cảnh người Việt HL vui xuân xem các cháu 7 ,8 tuổi chỉ lấy đúng đồ cháu muốn ăn ko lấy nhiều hơn rồi đổ đi phí .
      Videoclip đây xem từ phút 3-15s

  26. CD@3n says:

    -các báo, đài, loa phường…đồng loạt đưa tin, BCHTW họp, bàn về…”ghế”, SB Long Thành, và nhiểu việc VIP…v v..v v…, vì thê, xin phép cập nhật ở đây, ý kiên của vị TS, chủ tịch hội những ngưởi làm KHCN và Tư vấn KHCN ở SG, liên quan tới SB Long Thành :

    “Một phần các tính toán sai này đã được TS Nguyễn Bách Phúc phân tích trong bài viết Nếu xây sân bay Long Thành, thời gian hoàn vốn có thể lên tới cả trăm năm.

    Theo ông, cái sai là khi tính EIRR, các tác giả Báo cáo đã cố ý nâng cao dòng tiền lợi ích lên và cố ý giảm dòng tiền chi phí xuống.

    Chỉ riêng lợi ích từ du khách chi tiêu ở Việt Nam, đã nâng lên 1.540 triệu USD/năm và chi phí đi lại đã giảm khống 260 triệu USD/năm, tương đương dòng tiền chung bị nâng lên 1.540 triệu USD + 660 triệu USD = 2.200 triệu USD/năm. Kết quả là EIRR của tác giả “leo” lên 22,1%.

    Vậy cách tính EIRR của Báo cáo về dự án sân bay Long Thành cụ thể thế nào khiến kết quả EIRR của Báo cáo vọt lên con số 22,1% trong khi “nếu tính toán nghiêm túc và trung thực, thì EIRR của công trình này chắc chắn dưới 10%, và có thể ước đoán chỉ vài %” như lời TS Nguyễn Bách Phúc nói?

    Trong bài viết dưới đây, TS Nguyễn Bách Phúc sẽ phân tích rõ hơn những vấn đề này. Mời độc giả cùng theo dõi:

    “Có lẽ các vị Đại biểu Quốc hội quan tâm nhất khi “bấm nút” thông qua chủ trương xây dựng dự án Cảng Hàng không quốc tế Long Thành là chỉ tiêu lợi ích của công trình.

    Người dân đóng thuế để xây dựng công trình chắc chắn cũng như vậy.

    Tính lợi ích của công trình chính là mục tiêu của Báo cáo đầu tư. Nghĩa là Báo cáo đầu tư phải chỉ cho nhà đầu tư biết công trình sẽ mang lại lợi ích gì, lời hay lỗ?

    Nhớ lại chuyện “bấm nút” Đường sắt cao tốc Bắc – Nam 56 tỷ USD năm xưa, chúng tôi đã từng phàn nàn rằng, trong 30 trang của bản “Tóm tắt Báo cáo đầu tư” trình Quốc hội, chỉ có 3 trang tính toán lợi ích kinh tế, với nội dung hết sức sơ sài và không khoa học.
    Phối cảnh sân bay Long Thành (ảnh nguồn: Tiền Phong)

    Với Cảng hàng không Quốc tế Long Thành hiện nay cũng vậy. Tóm tắt “Báo cáo đầu tư” có khá hơn, dài 55 trang nhưng phần tính toán lợi ích kinh tế lại chưa đầy 3 trang. Đặc biệt là nội dung của 3 trang này có nhiều sai sót nghiêm trọng, chúng tôi sẽ phân tích bình luận về việc này.

    Theo đó, đánh giá “hiệu quả to lớn của công trình sân bay Long Thành”, “Báo cáo đầu tư dự án cảng hàng không quốc tế Long Thành” trình Quốc Hội (gọi tắt là “Báo cáo”) đã tính toán và đưa ra Chỉ tiêu “Tỷ suất nội hoàn kinh tế EIRR” cao ngất 22,6%. Trong khi trên thế giới và ở Việt Nam chỉ cần 10% đến 12% là đã thỏa mãn.

    Tính EIRR là một bài tính tương đối tế nhị, trong đó đưa vào rất nhiều thông số giả định, dự doán, dự tính, được chọn lọc theo hiểu biết, theo dự đoán hoặc thậm chí theo chủ ý của người tính. Vì vậy cùng một công trình, bài tính có thể cho rất nhiều kết quả khác nhau.

    Riêng tại Báo cáo, đối với 2 yếu tố chính của EIRR là chi phí và lợi ích, tác giả chỉ giới thiệu sơ lược với nội dung rất sơ sài, đặc biệt không giới thiệu hết những thông số được đưa vào tính toán. Vì vậy người đọc không thể xem xét đánh giá kết quả tính toán. Điều này cũng có nghĩa là “đánh đố” những người “bấm nút”.

    Không những thế, xem xét hai nội dung về chi phí và lợi ích, chúng tôi thấy đều có những sai lầm:

    Về lợi ích, báo cáo đưa vào 2 nguồn lợi ích: Một là doanh thu của Cảng hàng không. Hai là lợi ích có được từ chi tiêu của người nước ngoài đến du lịch và lưu trú ở Việt Nam.

    Về nguồn lợi ích thứ hai, Báo cáo lý luận rằng nhờ có sân bay Long Thành nên Việt Nam mỗi năm thêm được hàng triệu du khách nước ngoài. Mỗi người ở lại Việt Nam bình quân 5 ngày, mỗi ngày chi tiêu 145 USD. Từ giả thiết này, Báo cáo tính ra bình quân mỗi năm sân bay Long Thành mang lại lợi ích 2,2 tỷ USD/năm (trang 52).

    Xin hỏi, tại sao 100% tiền chi tiêu của du khách nước ngoài ở Việt Nam lại là lợi ích của Việt Nam, của sân bay Long Thành?

    Thực ra lợi ích của Việt Nam chỉ là phần lợi nhuận của Việt Nam trong toàn bộ chi tiêu của khách du lịch, cao nhất cũng chỉ khoảng 30% mà thôi, sao Báo cáo lại tính 100%.

    Nếu lấy con số 30%, lợi ích mà Việt Nam thu được chỉ khoảng 2,2 tỷ USD x 30% = 660 triệu USD. Không hiểu sao Báo cáo lại phóng đại lên 2,2 tỷ USD, con số lợi ích khống được Báo cáo đưa vào là 2,2 tỷ USD – 660 triệu USD = 1,54 tỷ = 1.540 triệu USD/năm

    Về chi phí, Báo cáo đưa ra 3 nguồn chi phí: Một là chi phí đầu tư dự án. Hai là chi phí bảo trì và hoạt động khai thác kinh doanh, 3 là chi phí đi lại tăng lên do sân bay Long Thành xa trung tâm thành phố 45 km.

    Về nguồn chi phí thứ nhất: Báo cáo quên tính đến tiền hoàn trả vốn vay và tiền lãi hàng năm. Cho dù vốn ODA với lãi suất thấp và thời gian ân hạn lớn nhưng khi tính EIRR vẫn phải đưa vào. Hơn nữa phần đầu tư của tư nhân, chủ đầu tư vẫn phải vay vốn, trả vốn và trả lãi.

    Về nguồn chi phí thứ hai: Báo cáo lấy đơn giá chi phí tại sân bay Tân Sơn Nhất để tính. Đó là sai lầm lớn, bởi vì đơn giá chi phí thực tế của Long Thành sẽ lớn hơn của Tân Sơn Nhất, ít nhất là vì Long Thành phải chi khoản khấu hao tài sản cố định, trong khi Tân Sơn Nhất không phải chi khoản này.

    Tân Sơn Nhất đã hoạt động 85 năm nay, đã khấu hao hết tài sản cố định từ lâu. Sai lầm này xuất phát từ chỗ không đưa yếu tố “Thời gian hoàn vốn” vào tính toán EIRR.

    Về nguồn chi phí thứ ba: Báo cáo lý luận rằng do Long Thành cách trung tâm TP.HCM 45 km, hành khách và cán bộ công nhân viên phải đi lại xa hơn, nếu so sánh với Tân Sơn Nhất chỉ 7km, từ đó chi phí đi lại sẽ tăng lên. Nhưng tác giả Báo cáo có một cái sai rất lớn, là chỉ tính đến chi phí thời gian của người đi lại mà không tính đến toàn bộ chi phí đi lại.

    Theo báo cáo, đến năm 2025 số lượng hành khách là 25 triệu, sẽ có 25 triệu lượt người đi lại trên đường TP.HCM – sân bay Long Thành.

    Báo cáo còn nói, bình quân mỗi hành khách có 1,7 người đi đón hoặc đi tiễn. Số người đón – tiễn là 25 triệu x 1,7 = 42,5 triệu người, số người này chịu 2 lượt đi và về, số lượt sẽ là 42,5 triệu x 2 = 85 triệu lượt/năm.

    Theo Báo cáo, tổng số nhân viên của sân bay sẽ là 25.000 người, bình quân đi lại 10 lần mỗi tuần, tính ra số lượt đi lại của nhân viên: 25.000 người x 10 lần/tuần x 52 tuần/năm = 13 triệu lượt/năm. Như vậy tổng số lượt đi lại mỗi năm là: 25 triệu + 85 triệu +13 triệu = 123 triệu lượt.

    Báo cáo cho rằng thời gian đi đến Long Thành nhiều hơn thời gian đến Tân Sơn Nhất 15 phút. Chi phí thời gian trung bình của người Việt Nam là 2,63 USD/giờ. Tính ra chi phí thời gian cho 1 lượt đi là 2,63 USD x 15 phút/60 phút = 0,6575 USD. Như vậy tổng chi phí này là: 123 tiệu lượt x (0,6575 USD /lượt) = 80,8 triệu USD.

    Nhưng điều quan trọng hơn nhiều là Báo cáo quên tính chi phí phương tiện đi lại. Chi phí cho phương tiện đi lại có rất nhiều loại giá, ở đây chỉ tạm tính loại giá rẻ nhất là vé xe đò. Xe đò ở khu vực TP.HCM có giá bình quân khoảng 1.000 đồng/km.

    Phí phương tiện (xe đò) đến sân bay Long Thành 45 km x 1.000 đồng/km = 45.000 đồng/lượt, tương đương 2,12 USD/lượt.

    Báo cáo đã quên khoản này, nghĩa là Báo cáo đã giảm khống chi phí đi lại với số tiền là: (123 triệu lượt/năm) x (2,12 USD/lượt) = 260 triệu USD/năm.

    Từ những phân tích trên, có thể thấy rằng khi tính EIRR, các tác giả đã cố ý
    nâng cao dòng tiền lợi ích lên và cố ý giảm dòng tiền chi phí xuống.

    Chỉ riêng lợi ích từ du khách chi tiêu ở Việt Nam, đã nâng khống 1.540 triệu USD/năm và chi phí đi lại đã giảm khống 260 triệu USD/năm, tương đương dòng tiền chung bị nâng khống lên 1.540 triệu + 660 triệu =2.200 triệu USD/năm. Kết quả là EIRR của tác giả leo lên 22,1%.

    Chúng tôi cho rằng nếu được tính toán nghiêm túc và trung thực, thì EIRR của công trình này chắc chắn dưới 10%, và có thể ước đoán chỉ vài % mà thôi”.

    Chính từ những sai lầm về tính toán hiệu quả kinh tế xã hội của công trình từ Báo cáo, TS Nguyễn Bách Phúc đã phân tích rõ trong bài viết Nếu xây sân bay Long Thành, thời gian hoàn vốn có thể lên tới cả trăm năm, thời gian hoàn vốn của sân bay Long Thành sẽ kéo dài rất lâu, có thể lên tới cả trăm năm.

    Trong khi đó, theo số liệu cập nhật của Đồng hồ đếm nợ công toàn cầu (Global public debt clock) trên trang The Economist ngày 3/5, nợ công của Việt Nam đang ở mức 89,07 tỷ USD, chiếm 46,6% GDP, bình quân nợ công đầu người là 979,77 USD, tăng 10% so với năm 2014.

    Phát biểu tại một cuộc họp báo vào cuối tháng 3/2015, ông Dominic Mellor – chuyên gia kinh tế của ADB, cảnh báo rằng Việt Nam sẽ phải đối mặt với rủi ro nợ công như thâm hụt ngân sách được cho là lớn hơn so với suy nghĩ” ( nguổn :GDVN online, TS Nguyễn Bách Phúc).
    ———————————————–
    – Xin thưa TS NBP, xin thưa các vị đầy tâm + huyết với tương lai đất nước…cảm ơn các vị, nhưng…”con tầu đã đặt lên đường ray” TW bàn chuyện cai “ghế” với SBLT vì …DA này đã quá “9 tháng 10 ngày” từ nhiểu năm trước rổi, nẳm trong “tầm ngắm” của những “cái tui khổng lổ” mất rồi…từ TSN bay ra HN, nhìn qua phía phải khi phi cơ lăn ra đường cất cánh, thây toàn cao ốc, biển quảng cáo ở khu vực đất “cuốc-phòng” …?!!!

  27. HỒ THƠM1 says:

    Một truyện ngắn kết thúc hình như “có hậu”.
    Một truyện ngắn rất…Xang Hứng, mở đề một cách liêu trai và chấm hết cũng rất…liêu trai, hi hi…

    “Chuông đồng hồ vừa điểm tiếng thứ 12, từ cửa sổ bóng người nữ xuất hiện”. ( mở màn)
    “bóng người con trai dắt tay cô gái vụt bay qua cánh cửa sổ khép hờ.” (đóng màn).

    Người trần mắt trố như lão Cua mà xuất hiện từ cửa sổ rồi …”báy bay” cũng nơi cửa sổ thì mới đúng là tài 🙂

    Thế mới biết Lão Xang Hứng viết truyện ngắn ni bằng thủ thuật mờ mờ ảo ảo, liêu trai chí dị để …làm hòa, mà hòa cũng trong ảo mộng mà thôi, hu hu…!!!
    Tui đọc lại hai lần nhưng cũng hiểu lờ mờ như thế!

    Lão Xang Hứng cố ý thắt “cái nút” cho thật oái oăm khốc liệt nhưng rồi tới đoạn kết lại hết gây cấn khốc liệt vì chính lão tự “tháo ra” một cách nhẹ nhàng để…”làm hòa” là thế. Bởi thế ý kiến cụ codamanxoi Bat ở cuối phần còm không phải là không đúng.

    Trong chế độ chúng ta
    Trong chế độ dân chủ cộng hoà
    Những thằng nịnh còn
    thênh thang
    đất sống
    Không quần chùng, áo thụng
    Không thang đàn bà
    Nhưng còn
    thang lưng
    thang lưỡi ( Cũng những cụ nịnh hót/ Hữu Loan). Hi hi…Vì lão Cua cấm gọi là “thằng”!

    “Tình hình nịnh hót” vẫn luôn ổn định và phức tạp là thế thì chuyện lừa thầy phản bạn để đạt được “lý tưởng” ($$) của cá nhân không có gì là lạ, nên chuyện “hối hận” của “cụ Trực” trong tp của lão Hứng chỉ ở “bên kia bờ ảo vọng” mà thôi.
    Lão XH mượn đời ảo để nói đời thực nên những chi tiết nhỏ khác như múa Ba lê ba lét gì đó, rồi ngày giờ múa, rồi hình ảnh mấy cụ đặc tình, điểm chỉ, dư luận viên… ( Mấy loại này mà so với gián điệp, điệp viên …thì như bãi cứt trâu so với cái nhà, hì hì…!!!)

    Lão Đốp nhà mềnh cứ “lao theo” để “vun” cho bãi cứt trâu bằng được cái nhà thì vui quá, he he…!!!
    Đây không phải là tiểu thuyết phóng sự, hay tả chân.

  28. Dân gian says:

    Tại sao những người thích xây dựng một xã hội CS như ông Dove và ông Vĩnh An không tập hợp lại với nhau rồi ra một hoang đảo nào đó mà sống với nhau. Ở đó các ông thoải con gà mái sống theo năng lực, hưởng theo nhu cầu, không có lực lượng thù địch nào cản trở lý tưởng cao đẹp của các ông?

    Tại sao gần chín mươi triệu người Việt Nam không thích cái XH mà các ông hướng tới, họ chỉ thích sống trong một xã hội tự do, dân chủ, công bằng, không có Mác Lê Mao dẫn lối chỉ đường. Vậy mà các ông không để yên cho người ta sống, các ông cứ nhảy bổ vào trong óc người ta, khống chế, bắt ép người ta đi đến cái mô hình không không thấy của các ông?

    Cứ bắt ép, không chế, người ta phải sống trong một nhà tù tư tưởng bằng bạo lực thì có phải là khủng bố không hả các ông?

    Các ông chắc không thích sống trong một cuộc hôn nhân bị cưỡng ép. Vậy tại sao các ông lại muốn người khác phải “kết hôn” với một người mang tên “lý tưởng CS”?

    Quá khứ thì không thể thay đổi được. Những gì các ông nói hôm qua là của hôm qua. Tương lai như thế nào cũng chưa rõ, nhưng xã hội sẽ tốt hơn nếu không có cái “họa … viển vông ” của các ông.

    • Dove says:

      “Tại sao những người thích xây dựng một xã hội CS như ông Dove”

      Hay quá nhỉ, như thế gọi là xuyên tạc chủ trương xây Dân Chủ Cộng Hòa của Dove. Theo điều tra sơ bộ thì những người muốn làm Dân Chủ Cộng Hòa thì nhiều lắm, còn những người như Dân gian và bất đồng chính kiến lúc thì ngáo Mùa Xuân Ả Rập, lúc thì ngáo Euro Maidan chỉ là thiểu số.

      Vậy hợp lý hơn, cả hội xúm lại tại nhà Hồ Thơm thảo “tâm thư” nhờ Điếu Cày trình ông B, Obama cấp cho một hòn đảo. Kéo nhau ra đấy lập quốc gia riêng, lấy tên là Liberia VN. Quốc kỳ y như cờ Mỹ nhưng chỉ có 2 sao thôi, tượng trưng cho cội nguồn tư duy: Mùa Xuân Ẩ Rập và Euro Maidan và cũng là để tránh trùng hợp với cờ của Liberia.

      http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/b/b8/Flag_of_Liberia.svg

      Liberia được thành lập năm 1822 làm nơi định cư cho dân nô lệ được giải phóng từ Mỹ rồi được hồi hương về châu Phi, có hiến pháp về và thể chế cơ bản là cọp của Mỹ, thủ đô tên là Monrovia để vinh danh TTg Mỹ James Monroe. Sau 300 năm xây dựng, tình hình cụ thể là như sau: nội chiến liên miên, người chết như ngóe, GDP đầu người chỉ là 500 USD (năm 2010) tức là chỉ bằng 1/4 VN.

      Nên cử tiền trạm đến Liberia để học kinh nghiệm. Nếu sống sót trở về và vẫn còn quyết tâm xây dựng Liberia VN với GDP đầu người ~ 501 USD thì rất đáng khen. Dove lén Snowlion gửi “kiều hối VND” sang trợ giúp, như vậy gọi là cái tình Hang Cua.

      • Dân gian says:

        Cụ Dove nói xây dựng DCCH đã, XHCN tính sau, Văn Ba đã dạy thế. Cụ ngáo Văn Ba, vậy thì cụ sẽ mơ như Văn Ba dạy. Nếu không thì “ngáo giả vờ” à?

        Giai đoạn 1945-1975 có đảng Lao Động VN do chính Văn Ba nắm đã chẳng có DCCH rồi còn gì? Việc gì phải tiến tới nữa. Nhưng đã có Độc lập, Tự do, Hạnh phúc cho người dân chưa? Nếu DCCH đã là đích cuối thì còn “tiến đến XHCN tính sau” làm gì?

        Nước VN này là của 90 triệu con cháu Vua Hùng, mớ lý thuyết Mác Lê do Văn Ba và các đồng chí mang ra áp dụng vào không thể thích hợp. Thực tế đang chứng tỏ vì chưa thấy thành công.
        Tội nghiệp cho Vua Hùng. Con chúa Cụ cứ bị mang ra làm thí nghiệm, thử nghiệm, thí điểm mãi. Nhưng dù bị khổ sở khi cả giang sơn và dân tộc bị mang ra làm mô hình thử nghiệm xã hội CS tương lai, 90 triệu dân VN sẽ chẳng đi đâu cả, họ sẽ vẫn ở lại mãi mãi trên mảnh đất do lớp lớp cha ông kiến tạo và để lại. Đó là chân lý cụ Dove thân mến ạ. Còn ai muốn thử nghiệm CNXH thì hãy đi chỗ khác!

      • lê hoa says:

        Này Dove :

        Hay quá nhỉ, như thế gọi là xuyên tạc chủ trương xây Dân Chủ Cộng Hòa của Dove.

        Theo điều tra riêng thì những người muốn làm Dân Chủ Cộng hòa trong Hang Cua chỉ thấy có Dove và Vĩnh An , cùng với việc dung Búa của bác huyện đội phó ở Mỏ cày ,Bến tre làm công cụ để xây nền , đã làm cho dân Việt hoảng hồn chạy mất dép , cả triệu người bỏ Văn Ba theo Chúa vào nam, cả triệu người cùng với cả những cây côt điện bán sống ,bán chết vượt biên, vươt biển tìm đường cứu thân và có cả cứu nước nữa ,trong đó có cả bác Lê Vũ bạn thân của lão Cua. Ôi Văn Ba của Dove cọp cái mô hình Dân Chủ Cộng hòa ở đâu mà kinh vậy hả Dove , chắc là 1/3 của Công xã Paris thời Robespierre , 1/3 của Sô Viết thời bạo chúa Sitaline cộng thêm 1/3 của Cộng hòa nhân dân thời Mao sếnh sáng, TRỜI HỠI CÓ THẤU CHĂNG, DÂN VIỆT TỘI TÌNH CHI ……

        Lời khuyên của Dove : Cả hội xúm lại tại nhà Hồ Thơm thảo “tâm thư” nhờ Điếu Cày trình ông B, Obama cấp cho một hòn đảo………

        Cái này Dove quá lạc hậu , cụ Lý Quang Diệu đã lo xa trước Dove gần 40 năm trước rồi, nhưng vì lòng dạ hẹp hòi nên đã tìm cách cản trở cho bằng được vì cụ Lý biết chắc rằng có một hòn đảo như vậy thì đảo Quốc của cụ Lý sẽ không còn ai nhớ tới nữa ,vì cái thời thập niên 60 của thế kỷ trước ,cụ Lý đã có một giấc mơ ,mơ Sing được như Sài gòn,và cụ còn nghe đâu rằng cái cái bọn dân Sài gòn quyết bỏ quê hương chạy theo bơ thừa sữa cặn của Đế quốc Mỹ phần lớn là kiến trúc sư, giáo sư,kỹ sư , bác sĩ , ca sĩ ,văn sĩ , toàn là sĩ với sư không thì ăn đứt dân của cụ Lý rồi chứ còn gì nữa
        Và cũng lại nghe đồn rằng cụ Lý còn viết thư cho nữ hoàng Anh nữa ,không biết thực hư thế nào ,Dove hỏi thăm Ông Lỳ Hiển Long xem sao.Nhưng dù gì đi nữa thì cũng cám ơn cụ Lý về lời khuyên ” Chỉ có ngu mới không chơi với Mỹ ” và nhờ chơi với Mỹ mà TT Pác Chung Hi của Đại Hàn ,TT Tưởng Giới Thạch của Đài Loan , TTg Shigeru Yoshida của Nhật Bản sau năm 1945 dù trước đó đã lãnh đủ hai trái bom nguyên tử của Mỹ ,nhờ vậy mà bây giờ thành Rồng,thành Cọp hết ,
        Hi Hi ! sướng chưa

        GDP Liberia đầu người chỉ là 500 USD (năm 2010) tức là chỉ bằng 1/4 VN

        Cái vụ này Dove lại nhân vơ nữa rồi, nghe thiên hạ nói hà rầm nhưng mà chắc là đúng .Nếu không nhờ dán nhãn mác bằng cách mượn mấy cái Alô của Samsung đem bán ra thế giới thì còn khuya GDP dân Việt mới sánh vai được với Lào ,Cam .
        Hu Hu ! nhưng mà gỡ cái Alo Samung ra chả thấy cái ốc vít nào của VN cả Dove ơi.

        Tóm lai cứ Cọng Hòa muôn năm cái đã, còn cái Dân Chủ Cộng Hòa của Dove và XHCN của Vĩnh An ráng chờ 100 năm nũa xem sao

        Dove đồng ý chứ

        Này Dove nói nhỏ chuyện này :

        Nghe trong hang Cua đồn rằng GS Hoàng Xuân Hãn là bậc sư phụ của GS Hoằng Xuân Nhị và là vai trưởng thượng trong họ tộc Hoàng Xuân của Dove ở Hà Tĩnh

        Gởi Dove trích đoạn những tâm tình cuối đời của GS Hoàng Xuân Hãn :
        Link : http://www.diendan.org

        ……………..

        ” Lần thứ nhì ông nhận ký tên, là khi nhà văn Dương Thu Hương bị bắt giam, mùa xuân năm 1991. Lúc đó, tôi vắng mặt ở Parìs một tuần, không trực tiếp liên lạc với ông, nên không rõ ông đã cân nhắc ra sao trước khi quyết định ký tên công khai, thay vì viết thư riêng như lần trước. Về sau, cũng không có dịp hỏi lại, song nhiều lúc tôi tự hỏi phải chăng ông thấy với việc bắt giam chị Hương, nhà cầm quyền đã vượt lằn ranh rồi ? Tôi cũng không rõ mấy trăm chử ký đòi trả tự do cho nhà văn đã tác động như thế nào tới nhà cầm quyền, song tôi tin rằng chữ ký của ông đã góp phần quan trọng vào tác động ấy.
        Từ đó đến nay, ông vẫn giữ quan hệ tốt với chính phủ Việt Nam, và ngược lại, nhà cầm quyền luôn tỏ thái độ trọng thị đối với ông.
        Song, như mọi người đều biết, ông rời Hà Nội từ năm 1951 mà không một lần về nước.
        Có thể năm 1975 ông sẵn sàng hồi hương, song lúc đó chính quyền e dè, nếu không nói là từ chối. Khoảng đầu thập niên 80, anh Lý Hải Châu (nhà xuất bản Văn Học) được ông đồng ý xuất bản cuốn Truyện Song Tinh, song cũng phải vất vả mấy năm mới được cấp trên bật đèn xanh. Nhũng năm gần đây, nhiều nhà xuất bản trong nước đã tái bản sách của ông mà chẳng có một dòng thư xin phép tác giả, thậm chí cũng chẳng gửi tặng tác giả một bản.
        Tình hình trong nước, dẫu sao, cũng đã đổi thay nhiều, đời sống vật chất cũng như tinh thần nhiều mặt đã thoải mái hơn hẳn trước . Mấy lần, khi sức khoẻ của ông còn tốt, tôi có hỏi ông về ý định về nước thăm nhà. Có lần, tôi mạnh bạo góp ý kiến với ông là ông nên về một chuyến.

        Một hôm, ông trả lỏi : “Chừng nào trong nước chưa có tự do tư tưởng thì bác không về” nên từ ấy tôi không hỏi lại nữa.
        Đó là đôi điều tôi được biết về ông”

        Bớ Dove :
        Dove cùng với Văn Ba xây dựng nền Dân chủ Cộng hòa kiểu gì mà một người trí thức đáng kính như GS Hoàng Xuân Hãn và cũng là bậc trưởng thượng trong họ tộc của Dove đằng đẵng 45 năm đã một lần đi từ 1951 quyết không quay về và đã nằm lại trên đất Pháp năm 1996

  29. CD@3n says:

    – “nhà văn XH” ( k có tên trong Hội của ngài Hữu Thỉnh), viết câu chuyện Hòa Giải, trên cốt truyện “đặc tình”…góp thêm vào đoạn cop/past này :

    – “Tra từ điển trên mạng, đội lốt được định nghĩa là vỏ bên ngoài giả trá để lừa dối.

    Tôi sẽ kể cho các bạn 6 câu chuyện về đội lốt.

    Câu chuyện thứ nhất : Vào khoảng giữa tháng 4 năm 2013, khi tôi đi công tác tại Châu Âu, lúc đang đứng chờ tại sân bay Charles De Gaulle-Paris, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng chào từ phía sau : Chào anh Hùng, anh đi công tác à. Tôi quay lại, thấy một thầy tu mặc áo cà sa nâu, vấn qua đầu một cái xà cột cũng mầu nâu. Lúc đó, bộ nhớ trong đầu tôi làm việc một cách khẩn trương để nhớ ra xem mình có quen biết ai, đã xuống tóc đi tu hay không ? Do cái óc phải làm việc liên tục nên câu chuyện qua lại tôi không thể nào nhớ nỗi nữa, chỉ còn nhớ là « thầy tu » đó cũng đang đi dự hội nghị về tôn giáo tại châu Âu. Khi ngồi trên máy bay tôi mới chợt tỉnh ra : thôi chết rồi, « anh ấy » ở bên an ninh mà mình đã từng quen hoặc là từ thời ở Bỉ, hoặc là thời làm ở trong nước giữa các Bộ với nhau.

    Câu chuyện thứ hai : Vào đầu tháng 3 năm 2013, tôi đỗ cái xe ô tô của tôi ở cổng Bộ Ngoại giao, trước vườn hoa Kính Thiên, bị công an phường Quan Thánh cẩu đi mất, hề hề do đậu dưới lòng đường. Khi tôi ra, gặp một anh xe ôm đứng ở góc ngã năm đó : Xe của chú à, họ chờ mãi không thấy ai nhận, họ cẩu đi rồi. Anh vanh vách cho biết có thể xe của chú đã bị cẩu đến đây đến đây, thế là anh đưa tôi cái mũ bảo hiểm, nói ngồi lên cháu chở chú đi tìm. Điều làm tôi ngạc nhiên là anh rất tự tin trước các trạm công an kiểm tra giao thông trên đường, thậm chí anh còn đưa tôi phi lên vỉa hè trước mặt các anh công an để hỏi thông tin. Tôi nhớ anh còn dặn chú ngồi chờ đây, cháu vào hỏi đồn trưởng xem sao. Tôi đã lấy được xe ra ngay trong ngày hôm đó, phần là do anh xe ôm rất đặc biệt này. Sau tôi nhận thấy anh không bao giờ bị đuổi đi nơi khác, khi mà anh « hành nghề » ở một vị trí rất không cần xe ôm này.

    Câu chuyện thứ ba : Nhìn hình nữ tu sĩ đi trong đoàn diễu hành 30/4, tôi lại nhớ đến chị ấy. Tôi nhớ mang máng chị ấy tên là Hoa. Chị sang Genève mỗi dịp có hội nghị về nhân quyền ở Liên Hiệp Quốc. Chị là người gốc dân tộc, nhưng chắc Kinh hóa đã từ lâu, vì chị tán phét cũng kinh khủng lắm, mỗi khi có dịp liên hoan tại Phái đoàn. Hình như chị làm ở Ban Dân tộc Trung ương. Mỗi khi ra Hội nghị thì chị lại trút bỏ quần tây, áo veste, mặc vào một bộ đồ dân tộc hoành tráng mà ai cũng phải trầm trồ khen. Chị đến Hội nghị với tư cách đoàn xã hội dân sự đại diện cho người dân tộc thiểu số ở Việt Nam.

    Câu chuyện thứ tư : Ở những nước khác, ta thường hay nghe kể những câu chuyện về bọn lưu manh, côn đồ giả danh công an để lừa đảo, ức hiếp, trấn lột. Duy chỉ có ở Việt Nam, lại có chuyện ngược đời và hèn hạ, công an đội lốt côn đồ để khủng bố dân thường. Tôi nhường cho bạn đọc liệt kê các vụ việc, vì bản thân tôi không thể kể xiết được hết, tôi chỉ nêu trong câu chuyện thứ tư này, trường hợp đê hèn gần đây nhất mà công an đã « dành » cho cậu thanh niên Gió Lang Thang : « lúc 7h45 ngày 22/4/2015, tại đường Cổ Linh, Long Biên, khi đang trên đường đi mua sữa cho con.Trịnh Anh Tuấn, Facebook Gió Lang Thang bị tấn công bởi 3 tên côn đồ. Tuấn bị khâu 10 mũi ở đầu, ngón út và áp út, bàn tay trái bị dập xưong, khắp người bị sây xước. Được biết những tên côn đồ này thường xuyên rình rập trước cửa nhà của Tuấn hàng tháng trời, từ khi việc chính quyền Hà Nội có dự án chặt hạ cây xanh. Tuấn là 1 trong các admin của group Vì Một Hà Nội Xanh. Sự việc Tuấn bị đánh có thể là sự trả thù của chính quyền sau những cuộc tuần hành Vì Cây Xanh diễn ra vừa qua».” ( hết trích, nguồn : FB Đặng Xương Hùng, bài viết đêm 30/4, tại Thũy sĩ ).
    ————————–
    x- in xem phần 5 và 6 nếu có thê “vượt tường lửa’- nhất là phần 6. liên quan tới 1 người đã có ý tưởng “102” : “Mỗi người dân là một chiến sỹ công an- Every person become to be one policier” !

    • hoài hương says:

      Cho các bác không trèo được hang rào

      Đây câu chuyện thứ 5 và 6

      Câu chuyện thứ năm :
      Mặt trận dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam, được thành lập năm 1966, tại đâu đó ở Miền Bắc Việt Nam. Tôi vẫn còn nhớ, đầu những năm 1980, tôi bắt đầu đi làm tại Vụ Châu Á 2, Bộ Ngoại giao, trong câu chuyện của các cô, chú lớn tuổi lúc đó, nhiều cô chú nói làm ở Bộ Ngoại giao Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, hình như gọi là CP72 gì đó, có một bộ phận nằm ở Chùa Bộc, Giảng Võ – Hà nội.
      Nói đến Mặt trận dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam, đảng « ta » rất kiêu hãnh gọi đây là sự sáng suốt, tài tình trong cuộc đấu tranh trên ba mặt trận chống Mỹ, Ngụy xâm lược, để giải phóng miền nam.

      Câu chuyện thứ sáu :
      Đó là câu chuyện Hồ Quang – Hồ Chí Minh đội lốt Nguyễn Ái Quốc, đánh lừa cả một dân tộc, trong gần một thế kỷ. Nó nên được ghi vào kỷ lục guinness về tội ác với nhân loại.
      Đối với nhiều người Việt vẫn còn nghi nghi hoặc hoặc về câu chuyện đội lốt này, nhưng trong tôi có một niềm tin, đó là sự thật. Bởi vì, ngay từ bé tôi đã có một số thắc mắc về bí ẩn của ông Hồ. Năm 1969, ông Hồ mất, tôi mới có 8 tuổi, nhưng tôi đã thắc mắc với bố tôi là tại sao bác Hồ lại trích được ông Đỗ Phủ, đời nhà Đường trong di chúc. Ý tôi muốn thắc mắc với bố tôi là một người Việt Nam mà lại nhắc đến câu nói không phải của một vĩ nhân Việt Nam mà lại của một vĩ nhân Trung Quốc, mà lại không phải đương thời mà lại tít tận những đời nào rồi. Bố tôi trả lời bác Hồ của mình thông thái lắm con ạ. Tôi đã tin xái cổ và lúc đó ai ai cũng tin như vậy.
      Lúc đó, nhà tôi có treo một bức ảnh ông Hồ ngồi trên bộ bàn ghế mây, tay ông cầm cây bút. Tôi thắc mắc với bố là bác Hồ cầm bút như là viết chữ Nho ấy. Trong đầu tôi, cầm bút kiểu ấy làm sao mà viết được. Bố tôi trả lời chụp ảnh ấy mà con. Rồi mọi người bỏ qua thắc mắc ấy, nhưng tôi thì chẳng bao giờ quên được.
      Lúc đi học, khi học đến « bàn đá chông chênh dịch sử đảng », thì tôi còn nhớ cô giáo dậy văn trả lời rất qua loa chỗ này. Cho đến bây giờ thì tôi mới ngộ ra rằng cô giáo cũng chả biết mà giải thích ra làm sao. Mọi người tự đồng ý với mình như thế là để cho câu thơ nó vần, hoặc là sai chính tả lịch sử đảng chứ không phải là dịch sử đảng.
      Đến đây, tôi xin kết thúc 6 câu chuyện về đội lốt.

      Tôi chỉ xin kết luận là :
      5 câu chuyện đột lốt đầu tiên thì đều là do chủ trương của đảng và đều giành được những « thắng lợi huy hoàng ». Câu chuyện đội lốt cuối cùng là tác phẩm cá nhân, nhưng đảng rất cần.
      Xin hết chuyện.
      Đặng Xương Hùng
      Thụy sĩ, đêm 30/4/2015
      ____
      Đặng Xương Hùng
      02-05-2015
      Vài lời nói thêm cho bài Đội lốt của tôi
      Ở câu chuyện thứ năm, nói về Mặt trận DTGP Miền Nam Việt Nam, có những chi tiết chưa chính xác mà một số bạn đọc đã chỉ ra. Tôi hoàn toàn đồng ý với các bạn đọc đó và xin nói thêm, tôi viết bài này trong vòng hai tiếng đồng hồ trong đêm 30/4/2015, với trí nhớ và ký ức, nhất lại là những ký ức đã từ rất lâu, không thể không tránh khỏi những chi tiết chưa chính xác.
      Tôi thiết nghĩ rằng, khi viết về đội lốt thì dù Mặt trận DTGP Miền Nam có thành lập vào năm nào, ở đâu điều đó không quá quan trọng vì nó thành lập lúc nào ở đâu đều do là sự trình diễn của đảng. Tôi thích viết lại thế này: Mặt trận đã được thành lập vào năm mà đảng CS quyết tâm bằng mọi cách “giải phóng miền nam”. Họ phải dựng lên một lực lượng chính trị đối chọi với VNCH. Còn Mặt trận được thành lập ở đâu, tôi cho rằng nó được thành lập trên bàn giấy tại Văn phòng Trung ương đảng.
      Ở câu chuyện thứ sáu, về ông Hồ Chí Minh, một số bạn đọc còn hoài nghi về sự thật ông có phải là người Trung quốc hay không? Tôi thiết nghĩ rằng, việc chứng minh ông Hồ là người Trung quốc là đỡ đòn phần nào cho ông ấy, chứ nếu ông là người Việt Nam chính cống, tội ông còn nặng hơn nhiều.
      Link:http://basam.info/2015/05/03/3828-doi-lot/

  30. Trần says:

    Vừa Ba Vì tạt Làng văn hoá các dân tộc Việt về thì gặp “Làm Hòa” của bác XH. Rõ mừng, tối qua có ngỏ còm, “chuyện KHÔNG hòa giải thể hiện rất rõ trong hang Cua” mà. Đọc ngay, đúng mạch “tâm tư” hôm trước, thêm nữa là của Xang Hứng, nhà văn duy nhất hang thì phải.

    Cái câu dẫn nhập không hiểu được ngay nhưng đã mời gọi tò mò một sự cao cả siêu thực. Nhưng khi đọc tiếp mới thấy diễn tiến chuyện đời thường rất thực. Làm ta nhớ đến những ngày “mỗi người dân là một công an”. Thiển nghĩ ý tưởng và cốt truyện này dễ được khai thác biên kịch lại để có thể chuyển thể thành phim, nhất là đoạn cuối khá giầu ngôn ngữ điện ảnh. Câu kết bài cũng là một câu của Chúa thật giản dị mà đánh động vào trí não tâm can con người.Về việc này phải nói, thật quý hóa lời còm của bác PV Nhân, giúp hiểu sâu sắc thêm một dụ ngôn.

    Tuy nhiên nếu “chuyển thể” thì e vụ âm mưu “phản bội Tổ quốc” tháng 6/1973 gần bối cảnh “ Tết Nhâm tý 1972, miền bắc phấn khởi đón tin vui” kém phần “hợp lý hợp tình”. Và có hai chỗ không thích: “’nước mắt của Nga như những giọt a-xít” và “tất cả các loại long trong người tôi dựng đứng cả lên”. Tả “chân” quá , ảnh hưởng tiêu cực ngữ cảnh chung bài văn !

    Xin phép mạnh dạn trao đổi cùng nhà văn:
    Bác sĩ, (chiến sĩ, sĩ phu, sĩ tử)…đều i ngắn, không có chữ “sỹ” trong chữ Việt;
    Cũng như không có “kĩ”, chỉ có “kỹ” ( kỹ càng, kỹ sư, kỹ thuật, kỹ xảo…);
    Tị nạn, tí tị , tị hiềm…đều i ngắn, không có “tỵ”
    Thương xót, không “sót”.
    “Thẻ ngành”, không viết “nghành”. {Thường phân loại nguyên âm theo vị trí và độ nâng của lưỡi: lưỡi dồn về trước ứng với các nguyên âm i, e, ê; lưỡi dồn về sau ứng với các nguyên âm u, o, ô, â; và lưỡi ở giữa nâng lên ứng các nguyên âm ư, ơ, a. “NG” đi với các nguyên âm mà lưỡi dồn về sau hay lưỡi ở giữa nâng lên (ngu, ngo, ngô, ngẩng hay ngư, ngơ, nga). Còn “NGH” đi với các nguyên âm mà lưỡi dồn về trước ( nghĩ, nghe, nghệ…)}
    Quả tôi dân kỹ thuật thôi nhưng thích văn sử địa, hoàn toàn chân tình, không có ý gì huếch hoác, rất mong bác XH thông cảm. Cũng chẳng qua là học tập tinh thần ”giữ gìn sự trong sáng tiếng Việt” của cụ Phạm Văn Đồng dù biết cụ quá dở trong cái Công văn 58.

    Cuối cùng xin cảm ơn bác nhà văn XH và cả lão Cua đã giải thoát cho cái “lan man hòa giải tháng 4”. Các “bố ấy” cứ bầy ra rồi chạy làng, chỉ khổ bà con mình đang đoàn kết lại mắc mưu mắc mớ nhau 😀

    Thêm chút: đừng có vào cái Làng Văn hóa Du lịch các dân tộc ở Đồng Mô các bác ạ. Thất vọng toàn tập. Các ngôi nhà dân tộc tranh tre nứa lá xuống cấp rõ thảm hại. Rộng quá thành loãng. Cứ như một khu đô thị đang chắp vá hạ tầng để chia đất bán nền cực kì nham nhở. Cỏ hoang ven đường rậm rạp. Đầu một con đường, sáu bảy thanh niên dáng bảo vệ ngồi tán hễu tránh nắng dưới một cái ô dù tã nát. Mấy cái nhà vệ sinh xây gạch lợp mái tranh cho ra vẻ dân tộc thật kệch cỡm, nhưng định vào thì thấy có tờ giấy dán ở cửa : “Không có nước, chưa sử dụng được” . Vào 3 chỗ đều như thế. Chán, đành vòng ra đằng sau…giải buồn. Tóm lại, cái làng này không duyệt được. Chỉ béo “nhóm lợi ích”, mất tiền dân.

    • PV-Nhân says:

      Bác Trần ngao du sơn thủy…Tôi chỉ biết núi Ba Vì qua hình ảnh, nhưng tự nhiên rất thích tên Ba Vì. Hồi nhỏ có bài tùy bút, không rõ tác giả nhắc đến Ba Vì: Về chiều núi Ba Vì ẩn hiện trên nền trời xa tắp. Trong khi mặt Hồ Tây phủ một lớp mỏng mờ mờ tim tím. Rồi trăng lên, trong trẻo tỏa ánh sáng êm dịu qua lớp mù mong manh như màn sương phủ trên tạo vật…..

      • Trần says:

        Vâng, được về miền non nước mây trời thơ mộng yên bình lòng thấy nhẹ đi. Lần này đi lọt qua một chỗ đang xây dựng resort mà nghe nói trước kia là làng Pháp thì gặp cảnh vô cùng ấn tượng. Khu này gần như nằm ở sống núi cao độ 700m, từ đây nhìn xuống thật sơn thủy hữu tình. Đặc biệt phát hiện ra khoảng hơn chục nền nhà cũ cây cối rong rêu phủ đây, chắc do người Pháp xây từ xa xưa, và vài bãi cỏ rộng mà lúc đến không có người nào thấy thật thú vị thanh bình, vui buồn man mác. Nhớ câu thơ của Bà Huyện Thanh Quan:
        Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo,
        Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.
        Thiên nhiên dường như ở đâu cũng đẹp. Con đường ven Thái Bình Dương trải dài từ San Francisco tới Lax một lần đã qua nhớ mãi.

    • Bà Tưng says:

      Bác ơi chữ NGHÀNH, BÁC SỸ ….là có trong tiếng Việt đó nha,đừng võ đoán như vậy nhé. Giống như 1 chú em sửa chữ CẤM CẢNG bên blog của GS N.V.Tuấn .Chú ấy ní nuận rằng diễn đạt việc cấm ai nhập cảnh vào 1 quốc gia thì dùng từ CẤM CẢN mới đúng , vì có nghĩa là ngăn cản , cản trở ai đó
      Cấm cản thì thật ra nghĩa là không được ngăn cản , cái kiểu viết tiếng Việt ngày nay thật là hết biết : CẤM KHÔNG ĐƯỢC ĐỔ RÁC , THỨ BẨY , Chúc Mừng Đại ….
      Họ những người MN học theo tiếng
      Việt của GS H.X .Hãn nên có khác với các vị học tiếng Việt theo Tung – Của đó.

      • HỒ THƠM1 says:

        Đúng là mụ Bà Tưng ni hiểu tiếng Việt cũng tưng tưng vui quá!
        Đã nói là ngôn ngữ biến thiên theo cuộc sống, thời đại…kể cả chế độ. Bây giờ người ta không dùng trên văn bản nữa thì thôi, chẳng chết “thằng tây” nào mà! :). Chẳng lẽ căm ghét ai đến nỗi quyết không dùng từ của họ?
        Mọi từ ngữ đều có tính võ đoán cả. Như gọi “con gà” lại hỏi vì sao gọi là “gà” mà không là “gò” thì bố ai giải thích được? 😛
        Riêng ai dùng từ NGHÀNH, XỬ DỤNG, HÀNH CHÁNH… là tui biết ngay người đó là người Nam Việt rồi, tui cũng quen tay xài NGHÀNH, XỬ DỤNG, HÀNH CHÁNH… cho đến năm 1985, bây giờ thì dùng NGÀNH, SỬ DỤNG, HÀNH CHíNH… chẳng phải “cho đúng tiếng Việt” mà chỉ cho khớp với văn bản và chính tả hiện thời thế thôi, chẳng chết ai. 😦

        • Vĩnh An says:

          Lão Thơm sướng hỉ, rứa là từ ni lão có hẳn 1 quả núi đôi để tâm sự 😀

        • Trần says:

          @ hai bác Bà Tưng & HT1

          Đồng ý với bác HT1, ngôn ngữ biến thiên theo thời cuộc, và đúng cũng chỉ là bàn chơi nhưng không “võ đoán”. Tôi nhớ cụ Phan Khôi có phán cách nay đến tám chục năm rằng, chữ “của” người miền trung phát âm là “cũa” nhưng khi viết thì phải viết là “của”. Đương nhiên, chữ “vô” phát âm nam bộ là “dzô” có thể viết là “vô” hay “dzô” đều OK. Dùng phương ngữ trong văn học lại khác.
          Thiển ý, “nghành” ngày trước nay sửa thành “ngành” là hợp lý nên dùng. “Hành chính” hay “hành chánh” với tôi cũng đều OK. Chỉ riêng ” xử dụng” tôi lại nghiêng về phải dùng X như cũ chứ không dùng S, “xử” này gần với “xử lý, phân xử…”, còn “sử” xem ra có mùi “lịch sử, sử sách” không chuẩn. Vốn dĩ các bác và tôi không phải dân ngôn ngữ học, có bàn chỉ bàn chơi thuần “kỹ thuật” hổng dính “thời thế”, có nghĩa diễn biến tiếng Việt theo “biến thiên thời gian” mà chẳng chết “thằng tây” nào thì cũng nên.
          Xin thêm, Tiếng Việt cũng là một quá trình. Rất cần tham khảo các giáo sư thực thụ, nhưng không hẳn các vị này lúc nào cũng tương thích “quá trình”.

        • chinook says:

          Tôi nghĩ chữ NGÀNH viết không H trước A là trúng.

          Tiếng Việt khi được Latinh hóa đã mượn cách iết ban đầu là Bồ , sau là Pháp.

          Chữ G, chỉ khi đi trước nguyên âm E, I và Y mới thêm H, trước A, O, U thì không cần.

  31. nguoivehuu says:

    Truyện gửi thông điệp hay. Cám ơn tác giả.

    Trân trọng
    nguoivehuu

    P/s: Với mình, các tình tiết về “nghiệp vụ” chỉ là tiểu tiết, chẳng đáng để bàn huống hồ…chê trách tác giả.
    Tuy nhiên, để…hy vọng những sáng tác mới, một vài góp ý cho tác giả:

    – Việc “xây dựng lực lượng”, tức xây dựng Đặc tình trong ngành An ninh người ta không dùng bí số cho Đặc tình, họ được gán một cái tên (giả), chỉ khi đưa vào một chuyên án nào đó, họ có thể được gán bí số.
    Nguyên tắc đặt bí số cho ngành An Ninh là hai chữ cái và hai chữ số tiếp theo, cảnh sát thì một chữ cái và ba chữ số tiếp theo.
    – Theo dõi, “nắm” di biến động của các thành phần trong xã hội, nhất là trong các “cơ quan nhà nước” thuộc công tác “phản gián” chứ không phải “tình báo”, dù “tình báo” cũng thuộc AN. Công việc xây Đặc tình như nhân vật trong truyện đã làm thì trước đây thuộc “ban bảo vệ chính trị nội bộ”, sau là “kinh tế 4”, rồi “An ninh kinh tế, A 17”, (hay cụ thể với giới văn nghệ sĩ thì A 25), nay là A81…v..v… (các tỉnh, Tp. là PA).
    – Việc xây dựng đặc tình có hai cách, thuyết phục và khống chế. cách thứ hai thường được các trinh sát tiến hành nhất. Người có lý lịch “ba đời” thì dùng thuyết phục, nhưng những người này ít phát huy tác dụng vì tiếp xúc với họ ai cũng…cẩn trọng từ lời ăn tiếng nói, những ĐT này khó điều thâm nhập vào án.
    Trong cách thứ hai, “khống chế”, cơ quan An ninh thường chọn những người có tỳ vết, cả trong lý lịch lẫn trong đời thường, và đầu tiên họ sợ mà cộng tác (gọi ban đầu là “cơ sở” sau đó kết nạp thành “đặc tình”), thành phần này dễ thâm nhập và…thu thập tin tức nhất, ít ai ngờ nhất… xây dựng nhân vật “đặc tình” khi bị “khống chế” hay và giống đời thực hơn.

    Than mến.

  32. nguyenvan says:

    Tôi là người lính
    một thời chiến chinh
    đến ngày hòa bình???
    ngỡ mình thắng cuộc
    Vào cuộc mưu sinh
    thấy mình thua cuộc
    và Đất và Nước
    và cả Nhân Dân

  33. Vĩnh An says:

    Bài viết này là điều đáng mừng đối với HC và hòa bình thế giới, Xang Hứng đã từ bỏ rắm rít, đéo và các loại vũ khí gây tiếng nổ nguy hiểm như “thằng bùm” để trở về với những lời răn của chúa. Đồng thời, XH cũng đã từ bỏ sự căm ghét đối với CS khi cho 3 nhân vật ôm nhau ở đoạn cuối.
    Chúa cũng từng răn: “Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em. Ai vả anh má bên nầy, thì hãy giơ cả má bên kia nữa. Ai đoạt áo ngoài của anh, thì cũng đừng cản nó lấy áo trong. Ai xin thì hãy cho, ai lấy cái gì của anh, thì đừng đòi lại… (Lc. 6, 27-31).
    Những nạn nhân của vũ khí và sự cuồng ngạo của Hoa Kỳ đã nghe lời Chúa rồi, họ đã quên đi những Mỹ Lai, Khâm Thiên để chìa bàn tay thân ái ra với nước Mỹ. Dường như chỉ còn 1 số rất ít những thuyền nhân trên đất Mỹ vẫn chưa thấu hiểu được những lời răn của Chúa.
    Nếu con quỷ dâm dục và hận thù không trở lại quấy rối, thế giới sẽ có thêm 1 nhà truyền giáo tài năng là ngài XH.
    Nếu con quỷ đó quay trở lại XH có thể chìa thánh giá ra và nói: Mi hãy quay về địa ngục của mi và “Hãy Để Ngày Ấy Lụi Tàn”

    • Vĩnh An says:

      Giê-Su đã để cho bản thân bị đóng đinh trên cây thập tự có lẽ cũng vì câu trên. 3 nhân vật của XH ôm nhau ở thế giới bên kia, vậy phải chăng XH muốn nói: Hòa giải chỉ có ở thế giới bên kia 🙂

    • chinook says:

      Bác Vĩnh An dẫn giải lời Đức Jesus trong thánh kinh làm tôi giật mình , cũng giống như bữa trươc đọc Cụ Dove dẫn Caesar.

      Bác Vĩnh An nên tìm đọc thêm những gì Đức Jesus dạy môn đồ của Ngài ứng xử khi bị bạc đãi.

      Tôi cũng nhớ lại nhân vật Jesse James trong truyện bằng tranh Lucky Luke tôi đọc năm xưa.

      Jesse James là một tên cướp rất manh động và tàn nhẫn. Hắn huênh hoang về sứ mạng c cướp người giầu để chia cho người nghèo.

      Sau một lần vừa ăn hàng xong, ra tới của, hắn thấy một người ăn mà lang thang. Hắn sớt một số tiền vừa cướp được đưa cho người đó.

      Người nay cầm nắm tiền trong tay, mừng rỡ :

      -Tiền ! Trời ơi, ta giầu rồi.
      – Mày vừa nói gì thế ?Jesse qua lại hỏi. Thế thì đưa hết tiền lại cho tao ! Mau
      lên !

      • Vĩnh An says:

        Thưa bác chinook: Tôi dẫn Giê-su là vì XH, 1 người hay viện kinh thánh. Nếu không đúng chỗ nào xin bác vui lòng đính chính giùm, đừng bâng quơ như thế 🙂
        Người VN không cần Giê-Su vẫn sống tốt bằng những ca dao tục ngữ, bằng đạo thờ tổ tiên, thờ mẫu và những tiêu chí về đạo đức trước cả khi đạo Khổng, đạo Giê-su vào VN
        Khi mất cái gốc ấy hay khi bị khủng khoảng niềm tin, người ta mới tìm đến các thứ đạo ngoại lai.
        Dù sao cũng phải công nhận: Giê-Su là 1 nhân vật có thật và là 1 nhà đạo đức đáng kính, kể cả khi ông tuyên truyền về 1 nước trời (thiên đường) không tồn tại
        Người PT có cái nhìn về đạo thoáng hơn người Việt, nhất là sau thời kỳ Trung Cổ
        Họ có thể đùa cợt cả với Chúa

        • TamHmong says:

          Chào bác HL và bác VA “Then she took the first flight back to Vietnam without helping anyone!” là câu chú thích-bình luận trong tấm ảnh này (bức ảnh đã trở thành nổi tiếng mà bác HL đã đưa tronh bài này).
          Thật là buồn nhưng tôi không lạ vì đã chứng kiến nhiều lần thái độ vô cảm, phi chuẩn mực của khá nhiều người VN khi đi ra nước ngoài và ở VN.
          Bác VA “Người VN không cần Giê-Su vẫn sống tốt bằng những ca dao tục ngữ, bằng đạo thờ tổ tiên, thờ mẫu và những tiêu chí về đạo đức trước cả khi đạo Khổng, đạo Giê-su vào VN” (hết trích VA).
          Vâng có thể là như vậy. Theo bác VA thì người VN chúng ta như bác nói “Khi mất cái gốc ấy hay khi bị khủng khoảng niềm tin, người ta mới tìm đến các thứ đạo ngoại lai’’ từ bao giờ? Và từ bao giờ đã trở thành những người có cách hành xử như cô gái đại diện cho Chữ Thập Đỏ VN hành xử trong tấm ảnh mà bác HL đã đưa?

        • chinook says:

          Bác Vĩnh An.

          Tôi không rõ tác giả bức hình này sáng tác trong hoàn cảnh nào và dùng để làm chi , trình độ văn hóa ra sao.

          Nhưng thấy Bác post bức hình lên Hang Cua nơi có nhiều nữ độc giả, cá nhân tôi cảm thấy Bác đã đi quá xa . Tôi không thể tiép tục trao đổi với bác về đề tài này ,

          Bác cảm phiền.

        • Vĩnh An says:

          Đây là 1 bức ảnh nghệ thuật, nó hoàn toàn thoát tục và không xúc phạm ai cả. Thân thể phụ nữ bản thân nó đã là 1 kiệt tác của tạo hóa, chỉ có những kẻ phàm phu tục tĩu mới cảm thấy sự dung tục trong đó.
          Bức ảnh truyền tải 1 thông điệp rõ ràng là sao chúng ta, những con chiên của Chúa không thử 1 lần cảm giác đau đớn mà Chúa đã phải chịu đựng, để chúng ta gần với Chúa hơn.
          Cảm ơn bác đã hồi âm.

        • chinook says:

          Dùng hình ảnh một phụ nữ loã thể , để “diễu cợt” cái chết của một tử tội bị xử oan.

          Khi Bác post tấm hình nà, chắc Bác muốn dùng chiến thuật cãi nhau của mấy phu nữ nhà quê đanh đá ở chợ :tốc á ,vỗ vô chỗ kín để làm đối thủ ngượng mà bỏ cuộc.

          Nếu thế thì Bác đã thành công. Tôi không thể trah luận như thế được ,

        • hg says:

          Bác Vinh an quá khiếm nhã, phụ nữ hang Cua phản đối.
          Và bac cũng không biết tôn trọng tín ngưỡng của người khác

  34. Bà Tưng says:

    Tôi không biết tại sao chủ HC cho 1 ông tự xưng nhiều danh hiệu ,IQ cao nhưng mở mòm ra là mạt sát người khác như ông Dove ? Hể ai đối đáp lại ông ta ngang bằng tone thì bị xóa còm ?
    Ngay cả HC này thì dân MN chúng tôi cũng không được sự công bằng tương đối thì nói gì ,trách gì đến chíng quyền không thực sự hòa giải !
    Như 1 còm sĩ từng sống ở MN viết : Dù người MB có thoáng như thế nào thì cũng không thể có cái nhìn trung lập và cởi mở ……
    Như chuyện dân thường bị chết trong cuộc chiến ,thì 40 năm nay báo chí ,tivi hàng ngày đã lên tiếng khóc thương cho những người dân MB bị chết vì bom Mỹ trong 12 ngày .Trong khi con số người dân MN bị chết trong chiến tranh vì súng đạn LX và Trung Quốc do người Việt trực tiếp bắn thì bỏ qua ,không 1 lần được thương tiếc .Ấy thế khi ai nhắc lại thì bảo là thổi phòng ,là bôi nhọ là xuyên tạc .
    Ngay trong HC này thì vừa rồi vẫn có còm sĩ viết : Chuyện MT thổi phòng ,các bác MN chưa trãi qua chuyện bị bom Mỹ nên không có cái cảm giác…..(đại ý như vậy).
    Xin thưa dân MN ngày ấy ngày nào cũng có cảm giác bị chết lúc nào không hay vì bị pháo kích ,đấp mô v.v.v..
    Nếu mà kể ra đến tết Cong Go chưa hết.

    Báo chí ra rã XH Miền Nam là xì ke ,đĩ điếm ,chúng tôi sống trong XH ấy bị mạt sát thổi phồng đầy tủi nhục ,thì Dove lại cứ ra rả .Thế nhưng khi tôi viết lại thì bị xóa.Nếu sau 75 ai từng chở hàng ra MB , ngày ấy hàng đoàn xe tải chở hàng MN ra bắc thì biết mại dâm ,cướp của ,xin đểu như thế nào.
    Chính báo TN vừa rồi còn thừa nhận rằng trước 75 Sài Gòn ít cướp hơn bây giờ nhé.
    Thôi thì viết vài dòng chủ HC cho đăng thì đăng ko thì cứ xóa.Nếu những người vỗ ngực ấy mà được tranh luận thoải mái ko với bên kia thì chưa chắc đã hiểu ,vì sao ?GDMN chưa bao giờ đem chiến tranh vào học đường như các vị được hưởng thụ.GDMB tỏ ra rất hiệu quả tạo ra những con người thời ấy ,đến nay tạo ra nhiều thế hệ hiện diện mọi lãnh vực và di chứng để lại cho GD ngày nay,cho 1 X ngày nay là 1 bằng chứng đấy.

    • Trần says:

      Riêng câu của “1 còm sĩ từng ở MN” viết không hoàn toàn đúng!

      • Trần says:

        Nguyên lời của Bà Tưng:
        “Như 1 còm sĩ từng sống ở MN viết : Dù người MB có thoáng như thế nào thì cũng không thể có cái nhìn trung lập và cởi mở ……”

        Nói lại: Đúng, vì gì khỏi diễn giải; nhưng không “đúng hoàn toàn” vì nói như “còm sĩ từng sống ở MN” là có thể vô tình “vơ đũa cả nắm”. Mong còm sĩ đó nghĩ lại xem.

    • Holland says:

      Ừ GD của ta quá tuyệt đi ,nhiều người đã góp phần cho VN nổi tiếng khắp Thế Giới đấy .Hội Chữ Thập Đỏ khi đi làm công tác cứu trợ ở Nepal đây .Nhà của người sụp xuống cô gái này thấy vui vẻ quá ta .Trong người du lịch chung tay ra sức cứu trợ nạn nhân …Thì đoàn ta cứ vô tư chụp ảnh cười thoải mái .
      http://m.9gag.com/gag/ap0zR2D/then-she-took-the-first-flight-back-to-vietnam-without-helping-anyone

      • PV-Nhân says:

        * Bác Holland: Mấy tấm hình này loan truyền rất nhiều nơi vì thiên hạ đang quan tâm đến thảm kịch Nepal. Đây là quê hương Đức Phật…Trước Thế Chiến II, Nepal thuộc Ấn Độ. Sau thế chiến, do lý do sắc tộc và tôi giáo, người Anh cắt một phần Ấn Độ lập nên ba nước Nepal, Bangladesh và Pakistan…
        Các câu trong ảnh viết bằng tiếng Anh dưới hình cô gái đang tươi cười chụp hình rất rõ như sau: A member of Red Cross Viet Nam: Một thành viên của Hội chữ thập đỏ Việt Nam.
        – Câu phía trên ghi: Then she took the first flight back to Viet Nam without helping any one: Sau đó cô ta đáp chuyến bay đầu tiên trở lại Việt Nam, không hề giúp đỡ bất cứ ai…
        * Phía dưới có phần comments của các còm sĩ nhiều nước. Tôi không muốn dịch phần này vì nó xót xa quá, các bác tự tìm hiểu….

      • TamHmong says:

        Chào bác HL. “Then she took the first flight back to Vietnam without helping anyone!” là câu chú thích-bình luận trong tấm ảnh này (bức ảnh đã trở thành nổi tiếng)
        Thật là buồn nhưng tôi không lạ vì đã chứng kiến nhiều lần thái độ vô cảm, phi chuẩn mực của khá nhiều người VN khi đi ra nước ngoài và ở VN.
        Đó không chỉ lá kết quả của nền GD phi nhân bản làm cho dân trí thấp mà còn của cơ chế tuyển dụng công chức không minh bạch, cạnh tranh không sòng phẳng và sự thiếu vắng đức tin trong xã hội.

      • Trần says:

        Nhục nhã thay! Khốn nạn thay!

      • Lạc rang cả vỏ says:

        Đúng thật là phản cảm. Các bác xấu hổ là đúng, em cũng thấy rất xấu hổ cho người VN ta.

        Em bổ sung thêm với các bác về sự vô cảm, khốn nạn của người VN ta, qua đó thể hiện rõ sự xuống cấp của một nền giáo dục. Ở đây là những kẻ tươi cười chụp ảnh khi dự đám tang một bà cụ, mặc dù mồm thì nói là thương tiếc, đau xót. Đây chỉ là một ảnh ví dụ, còn rất nhiều ảnh khác của những kẻ này, các bác tìm sẽ thấy ngay.
        Đúng như bác gì Trần nói: Nhục nhã thay! Khốn nạn thay!

        Ngoài ra em xin bổ sung một số bức ảnh nữa ở mức toàn cầu, các bác tha hồ xấu hổ tiếp, lần này thì cho cả nhân loại. Lại nhục nhã thay! Khốn nạn thay!

        http://www.thanhnien.com.vn/the-gioi/ong-obama-chup-anh-tu-suong-tai-le-tang-nelson-mandela-468079.html

        • Trần says:

          Không ngờ thấy chuyện này. Quá tệ! Không thể không nói.

          Tôi đồ rằng tấm ảnh này được chụp hôm đám ma cụ Nguyễn Kiên Giang, qua đời tuổi 83, ở phía ngoài nhà tang lễ Phùng Hưng , Hà Nội, cách đây khoảng 2 năm.

          (Cụ NKG sinh 1931 tại Quảng Bình, là một trong những người tham gia Việt Minh từ rất sớm (năm 1945) và là Đảng viên Cộng sản ngay từ năm đó, tức là khi mới có 14 tuổi. Khi 16 tuổi, cụ dã là huyện ủy viên rồi tỉnh ủy viên ở Quảng Bình. Cụ từng giữ chức Phó Giám đốc Nhà xuất bản Sự Thật của ĐCSVN.
          Cụ từng bị tù nhiều năm trong vụ án Xét lại chống Đảng những năm 1960. Cụ được biết như một cây bút lý luận uyên bác và sắc sảo và để lại nhiều tác phẩm nghiên cứu có giá trị, như “Khủng hoảng và lối ra”, “Thử dò tìm một cách tiếp cận mới đối với thế giới hiện đại”, “Một quan niệm về hiện đại hóa ở Việt Nam” …)

          Dù bị oan ức tù đầy nhưng cụ luôn có tinh thần bao dung không sân hận. Đám ma cụ có cả đại diện một cơ quan thuộc bộ CA đến dự. Cụ nghĩ cụ đã hết lòng với đời và coi cái chết nhẹ nhàng, “vui vẻ chết như cày xong thửa ruộng”. Những trí thức dấn thân và những người cùng chí hướng đến tiễn đưa cụ với tấm lòng thương tiếc vô bờ và có quyền “vui nhẹ đến trên môi cười hy vọng”, hy vọng những ước vọng của người quá cố sẽ sớm thành hiện thực.
          Thêm nữa, nhiều nơi ở VN còn có tục đốt pháo đưa tiễn người thân trên tuổi 80, chứ không hẳn chỉ dành cho đám hỷ. Ở các đám hiếu như thế những bậc già cả lão làng vẫn được phép cười nói, cười nói nhẹ nhàng tiễn đưa hồi kết của một con người đáng kính. Và đương nhiên vào giờ phút truy điệu thì hoàn toàn nghiêm trang kính cẩn.

          Việc ô. LRCV cố tình bóp méo câu cảm thán của tôi về hành động vô văn hóa của người nữ nhân viên Hội Chữ Thập Đỏ VN trước thảm họa động đất kinh hoàng ở Nêpan đưa đến cái chết của hàng ngàn người đang làm rung động toàn thế giới khi áp đặt bừa bãi vào tấm ảnh chụp ở ngoài nhà tang lễ mà ô. đã đăng là không thể chấp nhận được. Mong ô. rút kinh nghiệm, chớ nên quá đáng chỉ tổ người đời cười cho. Vừa phải thôi! Xin chấm hết khỏi dài dòng!
          .

    • Holland says:

      Xem bọn nhóc đánh trận cho sướng này .Phim này khá dài tên của nó là De knopenoorlog tức chiéc khuy (cúc)áo chiến tranh .Phim này của Pháp nhưng đoạn này lồng tiếng HL .
      http://www.npo.nl/trailer-de-knopenoorlog/22-04-2015/WO_NPO_840410

      • chinook says:

        Phim này đã chiếu tại Saigon khoảng đầu thập niên 60. Tên Pháp là La guerre de boutons.

        Cám ơn Bác Holland

  35. lê hoa says:

    Này Dove sao càng ngày càng mồm loa mép giải ghê thế , hay là Dove ngáo rằng không có những ráo sư ,chiến sĩ như lão thì đất nước VN không thể tiến lên XHCN được

    • Dove says:

      Có lẽ do ăn phải món lẩu đối thoại của ông B. Obama. Ông ấy đã quăng Điếu Cày được chế biến rất mất vệ sinh vào nồi lẩu.

      Tuy nhiên ko có những người như Dove thì VN ko thể hòa giải được và ko thể tiến lên dân chủ cộng hòa được. Cứ phải làm cho được DCCH cái đã rồi XHCN hãy tính sau – Văn Ba đã dạy như vậy.

    • Vĩnh An says:

      Nếu thế giới này có nhiều người như Dove, nhân loại sẽ tiến nhanh hơn đến 1 xã hội CỘNG SẢN đúng nghĩa. Một xã hội có những gì văn minh nhất mà con người từng nghĩ ra với tiến bộ về khoa học kỹ thuật làm nền tảng.
      Sở dĩ thế giới vẫn dậm chân tại chỗ như ngày nay là vì có quá nhiều Lê Hoa với cả loa và mồm

      • Đất Sét says:

        Thật đáng ngạc nhiên

      • Mười tạ says:

        Ngáo Dove 🙂

        • Vĩnh An says:

          Dove chỉ là con người với những ưu khuyết. Tôn giáo hay tư tưởng này nọ chỉ là những đám sương mù hay men rượu trong tâm trí con người. Sự thật thì thuộc về quá khứ, sự dối trá như những cái hố trên mỗi bước đường đời. Tình yêu và sự thù hận như gió thoảng mây bay.
          Vì vậy VA không ngáo cái gì cả, tôn chỉ của VA là “NHỮNG SUY LUẬN CÓ LÝ”

      • lê hoa says:

        Này Vĩnh An,chớ có hồ đồ

        Việt Nam hiện có nhiều ngườì giỏi hơn Dove như giáo sư tiến sĩ Nhân, giáo sư tiến sĩ Trọng …etc và cả mấy chục vị trong cái gọi là hội đồng lý luận của đảng, mà theo lời ông đảng trưởng của VA không biết môt trăm năm nữa có thấy được XHCN hay không như vậy thì còn mơ gì tiến nhanh hơn đến 1 xã hội CỘNG SẢN tầm thế giới hả Vĩnh An , sao nghe Vĩnh An phát ngôn giống tuyên giáo quá

        Sở dĩ Việt nam vẫn dậm chân tại chỗ như ngày nay là vì còn có quá nhiều Dove và Vĩnh An với cả dàn loa phường ra rả khắp nơi.Còn thế giới thì vẫn tiên nhanh,tiến mạnh ,tiên vững chắc từng ngày đó thôi

        • Vĩnh An says:

          Lê Hoa thật đáng thương, hãy bình tĩnh và nói điều gì đó hay ho hơn là bị ám ảnh bởi những chiếc loa 😀

        • lê hoa says:

          Này Vĩnh An:
          Lê Hoa hay Vĩnh An đáng thương ,cái này có trời biết ,đất biết và cả bà con hang Cua cùng biết
          Còn việc hãy bình tĩnh và nói điều gì đó hay ho hơn sẽ có ngay khi dàn loa phường tắt tiếng và nước Việt mến yêu không còn những Dove ,những Vĩnh An nữa

          Cả 90 triệu dân VN bị ám ảnh bởi những chiếc loa chứ đâu phải một mình Lê Hoa, Vĩnh An không tin cứ ra vườn hoa tượng đài Lý Thái Tổ nghe dàn hợp xướng vừa nhảy vừa ca bài Con bướm xinh để tri ân các bác bộ đội hy sinh chống Tàu năm 1979 thì thấy ngay chứ cần gì tìm đâu xa xôi cho mệt

        • Vĩnh An says:

          Cảm ơn lê Hoa đã cho tôi hiểu thế nào là “mồm loa mép giải” 😀

        • lê hoa says:

          Cũng cảm ơn Vĩnh An đã cho hiểu thêm thế nào là “ loa phường”

  36. PV-Nhân says:

    * Đã lâu, bác XH lại viết bài. Bài viết bắt đầu từ dụ ngôn trong Kinh Thánh Thiên Chúa Giáo: Hãy để của lễ lại đó. Trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em đã…( Phúc âm theo thánh Matheo).
    Bài viết kết luận cũng bằng một câu trong Thánh Kinh: Phúc cho những người biết thương xót, vì họ sẽ được xót thương…
    Tôi suy nghĩ: Triết học tôn giáo, từ Phật đến Chúa cũng chỉ nói về tình thương yêu, không ai cổ vũ hận thù.
    Dụ ngôn bác XH nêu trên bắt nguồn từ câu chuyện: Người nọ đang có chuyện xích mích tranh chấp với hàng xóm. Người ấy mang của lễ đến dâng Chúa. Chúa phán: Hãy để lại của lễ, về làm hòa với anh em ngươi…
    Trong dụ ngôn khác của Thiên Chúa Giáo, kể chuyện một phụ nữ thành Jerusalem ( Do Thái bây giờ) tên Madaleina. Bà bị kết án Gái Làng Chơi, Bị ném đá tới chết theo luật Do Thái. Giữa lúc mọi người chuẩn bị ném đá Madaleina. Chúa Jesus đi ngang qua. Chúa phán: Hỡi những người đang ở đây, nếu ai cảm thấy mình không tội lỗi, thì hãy ném đá người phụ nữ này…
    Đám đông nghe Chúa phán, lặng lẽ bỏ đi…Madaleina thoát chết, nàng cảm tạ và theo chân Chúa….
    Nhạc sĩ Phạm Duy, cảm khái viết ca khúc Lạy Chúa Nhân Từ, có một đoạn kể lại chuyện bà Madaleina như sau:
    * Đã trót mang tội gốc / Gái hư thân não nề/ Khóc giữa nơi quần chúng/ Quỳ cho viên đá quăng…
    ( Lúc ấy Chúa xuất hiện. Chúa nói): Hỡi những ai ở đó. Sẽ đóng vai phán tòa. nếu thấy không tội lỗi. Thì quăng viên đá coi..)…Đám đông nín lặng, rồi bỏ đi…
    Madaleina thoát chết, cảm tạ Chúa: Lạy Chúa, lạy Chúa tôi, nhân ái thương kiếp người. Lạy Chúa, lậy Chúa tôi. Thương xót Người…Xót tôi…
    Nghĩ đến thời nay, Madaleina sẽ bị ném đá tới chết, và Chúa Jesus cũng bị u đầu…

    • xanghứng. says:

      Bác PV-Nhân,

      Đúng là thời nay, Madaleina đang bị ném đá đến chết, chả thấy đâu bóng dáng Chúa Jesus.

      Cá nhân tôi chẳng hề có ảo tưởng hòa giải với cộng sản. Nhưng giữa những Người Anh Em tại sao lại không thể sau 40 năm.

      Tại cái mà mình có thể cáng đáng được, cái mà mình có thể dễ dàng thực hiện là vì trong tình yêu Thiên Chúa với sự nâng đỡ của Người, lại chắc chắn sẽ bất thành đối với những kẻ nào chỉ dùng duy sức của riêng mình mà tranh đấu. Hiển nhiên mình sẽ cô đơn trơ trọi nếu không có Đức Tin để tìm Chúa, nhìn Chúa mà chỉ một mực tìm Quỷ, kiếm Quỷ. Khác nào người kia chẳng chịu tìm đọc “De diligendo Deo” dậy lòng yêu mến, lại chỉ suốt ngày ôn đi ôn lại cuốn đả quỷ binh thư. Ma Quỷ đâu có đáng để ta chú trọng đến thế, nó đâu có đáng được xâm nhập tâm trí ta đến thế. Duy chỉ mình Thiên Chúa mới đáng để ta huy động toàn lực để được gặp Ngài, cùng Ngài kết nghĩa Tâm giao.

      • TranVan says:

        @ XangHứng :


        (Nhà thờ lớn, Hà Nội)

      • Trần says:

        Được nghe lời giảng hay lời điếu của một vị linh mục trong đám tang thày Đinh Đăng Định “bị tù vì bô-xít” thấy thật bình dị mà sâu sắc.

  37. Dove says:

    Xang Hứng kể chuyện về một trong những nghiệp vụ rất bình thường trong ngành tình báo, nước nào cũng làm như vậy. Nghe lén và kiểm soát tư tưởng công dân thì nước nào cũng làm, càng giầu càng dân chủ thì làm càng hiện đại.

    Nước nào cũng có những tiêu chuẩn rất khắt khe để tuyển chọn người vào các cơ quan nghe lén. Sai một li, đi một dặm, Snowden là một ví dụ.

    VN là một quốc gia có hệ thống an ninh và tình báo vào loại khá trên thế giới vì vậy việc chọn người nghe lén và đặc tình để cài vào hàng ngũ “địch” thường rất công phu, ngoại hình phải phù hợp với hoạt động, có khả năng làm quen siêu hạng và dứt khoát phải có một vị trí nhất định trong giới cần tiếp cận. Nếu là thành phần cơ bản, khi được tuyển thì lý lịch phải khai đến 3 bốn đời, tay nào mà ông cố có 3 hoặc bốn vợ, thì coi như thôi…vì ko thể khai nổi anh em họ chú bác cô dì….Nếu gia đình có người thân ở phía bên kia thì phải có vị trí hết sức đặc biệt và phải giác ngộ Mác Lê rất cao.

    Dove e rằng N52 ko đạt tiêu chuẩn, còn T48 thì có thể. Riêng về nhân vật đại úy đi tuyển đặc tình thì Dove e rằng XangHứng cần nghiên cứu thêm, vì hồi đó trùm an ninh Trần Quốc Hoàn chỉ đeo lon đại tá, các đặc vụ nổi tiếng như Phạm Xuân Ản chỉ là trung úy thôi. Đại úy đã phải phụ trách phòng hoặc những chiến dịch an ninh quan trọng vả lại, người có ngoại hình cao lớn và đặc điểm hình ảnh bất biến là “đôi mắt dữ tợn, vằn lên sắc đỏ và trố lồi” thì gần như chắc chắn ko được chọn vào ngành này.

    Ko tin hãy so sánh ngoại hình, đặc biệt là đôi mắt của đại úy Hưng với một số đặc vụ cùng cấp với ông hồi đó như Nguyễn Ngọc Nhạ, Pham Xuân Ẩn và ông TS Sorborn Nguyễn Đình Ngọc mà xem, mặc dù tâm tư cụ Ngọc:

    “Tôi không muốn nói về tôi mà đơn giản chỉ là tâm sự của một thế hệ. Thế hệ những người như tôi đã đi trọn cuộc kháng chiến trong đó không ít người đã vĩnh viễn nằm xuống”.

    Nhưng trong hơn 10 năm có hân hạnh được hầu cụ nhiều chuyện, chưa bao giờ Dove thấy cái tâm tư kháng chiến của cụ được “phát tiết” qua đôi mắt dữ tợn, vằn lên sắc đỏ và trố lồi cả.

    Ngoài ra, Xang Hứng nên xem xét lại đoạn:

    “Một đêm, đang đắm mình theo những bước nhảy của bạn cùng khóa khi họ biểu diễn vở Ballet “Hồ Thiên Nga” trên sân khấu Nhà Hát Lớn, Nga bỗng nghe bên tai một giọng thì thầm…”

    và thay thế “vở ballet Hồ Thiên Nga” băng điệu múa tiếng chày trên sóc Bom Bo chẳng hạn. Hình như múa ballet chưa bao giờ được trình diễn ở HN trước thập niên 90 cả, Mãi đến đầu thập niên 80, Dove mới có dịp đến thăm các cháu học Ballet ở Nga, các cháu chỉ vào khoảng 9 -10 tuổi, đau chân và nhớ nhà khóc thút thít.

    Tuy nhiên, vài hột sạn như đã nêu, ko hề cản trở người đọc phát hiện thấy tài năng hơn người của Xang Hứng. Cái tâm, hãy thôi làm cái trò nghe lén đi để hòa giải cũng rất đáng hoan nghênh.

    Dove thì từ lâu đã sẵn sàng nói ko với nghe lén, nhưng ko biết ông B. Obama có chịu cai ko. Nghe phong thanh là ông này nghe lén bà A. Merkel ghê lắm và Airbus đang xúc tiến khởi kiện ông ta vì tội nghe lén công nghệ. Mặc dù thế ông B. Obama ko hề có đôi mắt dữ tợn, vằn lên sắc đỏ và trố lồi

    • xanghứng. says:

      Bạn già thân mến,

      Sau một thời gian với những nỗ lực cao nhất, cùng sự giúp sức từ Hồ Thơm, Lang Bình…, mọi cố gắng của chúng tôi trong việc “bào chế” ra các loại thuốc hòng chữa trị căn bệnh “ngáo” của Dove đã thất bại !

      Tuy nhiên, cá nhân tôi bằng tình cảm quý mến Dove vô bờ vẫn theo dõi bạn mình trên từng bước chân. Hôm nay, nhân dịp tháng “hòa giải Dân tộc”, xin ghé tai ông bạn già thì thầm vài lời:

      – Hãy thả lỏng gân cốt, hạ giọng xuống 3 quãng, đeo đôi kính mới, nhìn mọi sự quanh mình với đôi mắt khoa học và cái bụng ấm áp sau khi nhâm nhi ly rượu cuốc lủi với Pa-tê gan ngỗng, lúc bấy giờ Dove sẽ dẽ dàng phân biệt đâu là hương Lúa, đâu là cứt Trâu.

      • Dove says:

        Thắng ko kiêu, bại ko nản.

        Thực ra Dove đã tiến bộ rất nhiều đã vứt cả Mao cả Sít vào thùng rác, đã đọc lại Mác, Lê và Văn Ba bằng con mắt khoa học.

        Sự cấp tiến hơn người của Dove chính là vứt luôn cả B. Obama vào thùng rác chứa những ý đồ hoang tưởng nhưng có thể mang lại thảm họa cho nước Mỹ và nhân loại..

        À mà bà A. Merkel đã quyết định sang Moskva dự lễ chiến thắng và nói chuyện tâm tình với ông V. Putin đấy. Vậy Dove cũng mong Xang Hứng mở lòng gặp Dove để tâm sự xem ông B. Obama hay ở chỗ nào. Xin hứa sẽ lắng nghe và cố gắng thấu hiểu. Thủy Tạ, hoặc một quán cà phê nào đó ở Cầu Đất, có view đẹp ra Hồ Gươm chắc là thích hợp.

        Cuối cùng, cám ơn XangHứng cùng Hồ Thơm, Lang Bình đã quan tâm chạy chữa.

        • huu quan says:

          chữa bệnh ngáo cho pác Dove dễ ợt, xin mách cho các bác trong Hang. Đưa bác ấy vô một hoang đảo, đi kèm chỉ có em Ngọc Trinh (Hoặc Lý Nhã Kỳ cũng được) để chăm sóc và kèm theo điều kiện là phải đọc tới đọc lui cho thuộc lòng bộ “HCM tuyển tập” 52 cuốn. Đảm bảo sau khi đọc được 3 lần, bác ấy hết ngáo Văn Ba liền.

        • Mười tạ says:

          Lưu ý, người phục vụ quán nên chọn vật dụng polime, tránh vật liệu trọng lượng như gốm sứ, kim loại,… tiêu chuẩn an toàn nên cao hơn hàng không sau vụ 11/9 🙂

        • Mười tạ says:

          Mình không lạc quan như cụ Huu Quan, nhở đâu từ đảo về em Trinh em Kỳ post lên facebook một status rằng: đây là cuốn sách tớ phải đọc năm này, thì sao 😀

    • Khánh Châu says:

      Trước năm 1990 có biểu diễn ballet tại Hà nội rồi bác ạ, tôi có những mốc thời gian chắc chắn về việc này. Có cả Hồ Thiên Nga, cả Spartacus. Diễn viên múa chính trong vở Hồ Thiên Nga tôi nhớ tên là Kiều Ngân. Tôi cũng còn nhớ một giai thoại: Trong buổi tổng duyệt vở Hồ Thiên Nga, vị đạo diễn dàn dựng (người Liên Xô) sung sướng vì sự tiến bộ của học trò, hỏi ông giám đốc nhà hát của Việt Nam: “Ông thấy sao?”. Ông Việt Nam khịt mũi và nói: “Toàn mùi quần áo cũ ông ạ!”. Người kể chuyện này nói sau đó toàn bộ trang phục biểu diễn được Liên Xô cho tiền may lại. Mới nghe chuyện thì thấy buồn cười, nhưng sau này nhớ lại lại thấy khác…

      (Bài báo này có nói tới NSND Kiều Ngân-chắc chính là cô Kiều Ngân hồi đó: http://www.anninhthudo.vn/giai-tri/spartacus-%C2%A0-made-in-viet-nam/345996.antd)

      • Dove says:

        Xang Hứng viết là xem ballet tại Nhà Hát Lớn vào năm 1972. Lần dầu tiên mà Dove xem ballet ở HN là do chính Alicia Alonso lừng danh biểu diễn và chắc chắn là sau 1982, khi ấy bà đã gần như mù.

        Kiều Ngân có lẽ thuộc vào lớp các cô bé được cử sang Nga học múa ballet. Vở Spartacus được dàn dựng sau 2010. Biểu diễn ra sao, có thu đủ tiền để bù đắp cho nghệ sĩ hay ko, Dove hỏng có biết.

        • Khánh Châu says:

          À vâng, cảm ơn bác Dove. Từ 1972 về trước thì tôi không được xem buổi ballet nào, có vẻ là nếu có thì cũng hiếm. Hồi đó thì có chị Kim Quy, tôi đoán là có thể có biểu diễn được các trích đoạn, nhưng không có vở diễn nào hoàn chỉnh. Ấy là nói chuyện đời thực, chứ truyện của bác XH là sáng tác, mang cái cảm của bác ấy tới người đọc thôi…

      • TamHmong says:

        Chào bác KC. “Hồi đó thì có chị Kim Quy, tôi đoán là có thể có biểu diễn được các trích đoạn, nhưng không có vở diễn nào hoàn chỉnh.”. Vâng đó là sự thực. Chị Kim Quy lúc đó là ngôi sao của nhà hát Nhạc Vũ kịch Hà Nội.
        Chị Kim Quy là nghệ sĩ ballet đầu tiên của VN được đào tạo diễn viên ballet chính quy. Chị Kim Quy học Khoa biểu diễn ballet ở GITIS (Trường Đại học Nghệ thuật Sân khấu Quốc gia Moscow) từ 1968-1973.
        Trước chị Kim Quy (NSND) có NSND ChuThúy Quỳnh là diễn viên múa nổi tiếng. Nhưng bà học ở Ấn Độ và học múa cổ điển Ấn Độ.
        Hai vợ chồng chị Kim Quy và anh Việt Cường sau 1985 đã vào SG. Anh Việt Cường học đạo diến ballet ở GiITIS từ 1979-1985.

        • Khánh Châu says:

          Cảm ơn bác TamHmong. Hồi ấy đời sống cơm áo thì ai cũng biết là chẳng phong lưu gì, và có rất nhiều cái bây giờ người ta nhớ lại mà không vui. Nhưng trong đời sống hàng ngày thì cũng vẫn có những niềm vui cũng rất con người. Sự trở về của chị Kim Quy cũng là một điều như vậy. Một nghệ sỹ ballet thực thụ thì nhất định là ngôi sao trong mắt đám trẻ yêu nghệ thuật rồi…

      • Kimvan says:

        Lần đầu tiên VN biểu diễn trọn vẹn một vở ba lê là vào cuối 1984. Đó là vở ZIZEN ( vở ba lê Nga, mà tôi chẳng biết viết thế nào cho đúng). Diễn viên chính là Lê Vân

    • chinook says:

      Mấ điệp viên khác tôi không rõ. Riêng về Vũ ngọc Nhạ , không phải Nguyễn ngọc Nhạ thì những gì được đọc trên truyền thông Vietnam , tôi thấy được phóng tác , hư cấu không kém chuyên “Phong thần” của Tàu.

      Nhiều điệp iên khi đó hoạt động nhị trùng, tam trùng. Điều này là mình thuờng trong giới tình báo ,

      Điều nổi bật của Vũ ngọc Nhạ chỉ là hoạt động “đa trùng” hầu như công khai mà toàn mạng. đó là điều duy nhất đáng nói về Nhạ.

      • Dove says:

        Dove luôn kính trọng những điệp viên giỏi vì lòng trung thành và trí thông minh cực cao. Rất tiếc là Xang Hứng mới tiếp cận đến hạng tốt thí thôi.

    • Mười tạ says:

      Dìm hàng một cách đẳng cấp! Hay còn gọi là “phê bình văn học” 🙂

      • Dove says:

        Chỉ là góp ý cho văn học Xang Hứng. Bởi vì ko dùng bất cứ cụm từ “đường lối” nào – một cụm từ có mặt hầu như thường xuyên trong bất cứ bài phê bình văn học nào.

  38. huu quan says:

    Bán chú bác, bố mẹ anh em cho cái lý tưởng, mục tiêu trăm năm gì gì đó là chuyện rất đỗi bình thường ở xứ sở “Dân chủ gấp vạn lần tư bản” này. Vì thế bác Hứng bảo chỉ bán bố người yêu sắp cưới là qúa nhỏ bé, chả đáng quan tâm.

  39. TranVan says:

    Một lần về thăm Vn, tôi ghé thăm và được hầu chuyện với một vị Sư Trụ trì. Câu chuyện đang dang dở thì có một người thứ ba tự nhiên cũng ghé vào bàn, ngồi nghe.

    Tôi đã nhanh trí đề nghị xin được thắp nhang đảnh lễ. Thầy đứng dậy đi trước, tôi đi theo sau. Tôi thì thầm hòi Thầy rằng người thứ ba kia có phải là người của nhà chùa hay không. Thầy không quay lại , không trả lời.

    Sau khi thắp nhang xong, Thầy dẫn tôi đi ra ngoài vườn rồi thì thầm xin lỗi vì đã có một phút giây Thầy đã nghĩ rằng người đó, với đôi mắt tóe lửa, là người của tôi mang đến vì anh ta đã đi theo sau tôi từ cổng chùa. Tôi đi quá nhanh nên anh ta leo cầu thang không kịp, lại bị vướng với đôi dép nhựa quá cũ.

    • TranVan says:

      Hồi đó tôi đã không ở khách sạn mà ở tại nhà xưa. Bên cạnh nhà là quán cà phê. Sáng nào tôi cũng dậy sớm sang quán nhìn ông đi qua bà đi lại, sinh hoạt đời thường, trong khi chờ đợi “cái nồi ngồi trên cái cốc” nhỏ xong giọt cuối.

      Dân miền Nam hay nổ, nhất là khi đã lai rai 100% một vài ly rượu đế Gò Công. Chửi bới văng mạng chứ không kín đáo hay giữ mình. Vài cậu trẻ ngồi bàn bên cũng nổ theo và hòi tôi VK nghĩ gì về “hiện tình” đất nước. Tôi ngu nhưng chắc cũng phân biệt được ai là ai. Tôi nhìn đôi bàn tay : người lao động chân chính không có đôi bàn tay như những dân có nghiệp vụ.

      Đó là mặt chìm còn mặt nồi thì chú khu vực ngày nào cũng lân la trong mấy nhà hàng xóm. Cũng may là vì tình hàng xóm lâu năm nên tôi đã được báo cho biết là đã “được chăm sóc” hơi kỹ, chắc là muốn “đảm bảo an ninh cho VK”.

      Sau khi tôi rời Vn ra đi trở lại thì mấy hôm sau nhà bị khám sét vì có “người tố cáo” là nhà có hệ thống đưa tin ra nước ngoài qua ngả ăng ten Tivi !

      Một thời “lung tung” của xứ Vn ta !

      Từ đó, mội lần về Vn, tôi toàn ở Ks, tránh phiền phức cho người nhà !

      Chuyện đời (thường) mà cứ như truyện trinh thám ! 🙂

      Truyện của XH mà cứ như chuyện của đời thường, tuy có phần hư cấu (ít hay … nhiều ?) !:)

      • TranVan says:

        Lỗi “lờ” và “nờ” thì đã cố gắng ít sai phạm vì cứ uốn lưỡi bẩy “nần” .

        Còn “s” với “x” thì thỉnh thoảng tôi vẫn nhầm.

        Xin quy vị tha thứ cho : Xét nhà thì xét , ngay đến chiếm nhà, đuổi ra ngay, còn được nữa mà , ở đó mà sét với xét. ! 🙂

      • TranVan says:

        CA khu vực hay điệp viên nào cũng như cô người mẫu dưới đây thì chắc tôi sẽ khó nhận ra được ?

  40. Holland says:

    Như một điều bí ẩn nào đấy hôm nay tôi vô tình xem trên kênh N2 của HL thấy cảnh về trước 70 với nhan đề “Verraad&Verzet”tức phản bội và chống đối .Phim rất dài nhưng cũng xem được một đoạn có người đến chuyển tin đi ,người đưa tin và người dòm ngó …nhưng than ôi !Một trong những người ấy là kẻ phản bội và ngay với người tình của mình ,phat khiếp !Đúng là chiên tranh !Nhưng bọn SS đã đào tạo được những kẻ tay saivô cùng tuyệt vời !Bị người yêu thương phản bội thì là chuyện tận cùng của đau khổ !Một tận cùng của man rợ và dối trá !
    Tôi ko ngạc nhiên ở đâu đó trên trái đất này người ta đã học được sự man rợ đó từ SS và sau là từ STASI của Đông Đức .Lời khuyên của tôi cho những ai muốn nếm trải sự đau khổ ngọt ngào hay dấn thân gì đấy hãy thận trọng .Rất có thể kẻ phản bội mình chính là người yêu thương nhất của mình !

  41. Vĩnh An says:

    Cụ XH bỏ sex “chuyển ngành” sang kinh dị 🙂
    xót – sót

    • Mười tạ says:

      Thực ra, sex, kinh dị, gián điệp là những chinh phục lẫn nhau bằng cảm xúc, ko tách rời, giỏi 1 thì chắc giỏi cả 3, hihi haha

  42. codamanxoi Bat says:

    Ô la la một truyện ngắn hay, nhưng sến ở phần hai

%d bloggers like this: