Bán thơ Nguyễn Duy, lấy tiền ủng hộ Nhịp cầu Hoàng Sa

Bìa tập thơ của Nguyễn Duy.  Ảnh: Lê Tuấn Anh

Bìa bản thảo bài thơ của Nguyễn Duy. Ảnh: Lê Tuấn Anh nhà Thanh Chung NY.

HM Blog. Cả đời lão Cua không thuộc nổi một bài thơ nào, thế mà bây giờ ông Huy Đức bắt tôi đi bán thơ Nguyễn Duy để lấy tiền xây nhà cho bà mẹ Hoàng Sa. Mình nhớ mang máng, ông Nguyễn Duy chuyên đề thơ lên áo tơi, nón mê, quang gánh, váy của các bà đi chợ và bảo đó là thơ dân tộc 🙂

Biết là trái nghề nhưng vẫn phải làm, sếp Osin bảo không nghe, nhỡ lão ấy ở vậy, không lấy vợ thì khổ đời mình vì suốt ngày các em hỏi, Osin có vợ chưa, lấy cô nào chưa. Mình đoán, sau cái vụ bán thơ, xây nhà xong cho bà mẹ Hoàng Sa, thế nào lão Huy Đức cũng cưới một cô.

Để cho lão Huy Đức nhanh nhanh cưới vợ, mong bạn đọc gần xa mua thơ của Nguyễn Duy. Các bà các cô mua thơ Nguyễn Duy được cho không Huy Đức. Ai cưới Huy Đức được đọc thơ Nguyễn Duy. 🙂

Thanh Chung hứa gửi đến tận nhà nếu ở Mỹ. Ở nước khác, các bạn cứ gửi tiền, còn sách thì…tính sau. Vì gửi đi nước ngoài, Thanh Chung phải bán cả lão Lê Tuấn Anh kèm cái ống kính tele dài ơi là dài, may ra mới đủ. 😛

Đùa thôi, mong các bạn ủng hộ Nhịp cầu Hoàng Sa. Không mua thì cũng LIKE một phát để ủng hộ tinh thần. 

Bài giới thiệu của Huy Đức:

THƠ & 400 TRIỆU XÂY NHÀ CHO BÀ MẸ HOÀNG SA

Tháng 9-2013, khi nhà thơ Nguyễn Duy cùng GS Hà Dương Tường (Ha-Duong Tuong) và nhà nhiếp ảnh Dương Minh Long (Duong Minh Long) trở lại Czech, một người Việt ở Praha – anh Nguyễn Cường – nói: “Anh còn một bảo vật, chúng em giữ bấy lâu, nay xin gửi lại”. Đó là tập bản thảo viết tay hoàn chỉnh đầu tiên của bài thơ Nhìn Từ Xa Tổ Quốc mà Nguyễn Duy tặng Nguyễn Cường năm 1990 trong một lần kẹt lại ở Đông Âu. Nguyễn Duy viết bài thơ này hai năm trước đó tại kí túc xá Viện Văn học Gorki, Maskva.

Nhà thơ Nguyễn Duy vừa quyết định tặng lại bản thảo này để Nhịp Cầu Hoàng Sa bán đấu giá. Ông cũng đồng thời cho in Nhìn Từ Xa Tổ Quốc trong tập thơ một bài bằng ba thứ tiếng Việt – Pháp – Anh (NXB Hội Nhà Văn 2014) dưới dạng “Quà tặng” để Chương trình gây quỹ.

Đêm bắc bán cầu vần vụ trắng/ Nơm nớp ai rình sau lưng ta/ Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà/ Xa vắng… Cho dù đã viết từ rất xa và rất lâu, những “tiếng thơ quằn quại bi hùng”(từ của Chu Văn Sơn) vẫn tươi rói và buộc ta phải suy ngẫm trước những gì đang thấy. Lần đầu tiên trong tập thơ này, tác giả cho biết không chỉ hành trình “lưu lạc” của một bản thảo thơ mà còn cho biết số phận long đong của tác giả và của chính bài thơ này.

Bài thơ vốn là một món quà của một người đau đáu – Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng/ Cột biên giới đóng từ thương đến nhớ – tiếp tục là một món quà mà khi sở hữu nó chúng ta đồng thời gửi tiếp một món quà, tri ân những người lính đã hy sinh vì tổ quốc.

Hôm nay, chúng tôi chính thức phát hành Nhìn Từ Xa Tổ Quốc với mong muốn bắt đầu một “Kế hoạch hai tuần” – từ nay tới ngày 27 Tết, ngày giỗ 74 tử sĩ Hoàng Sa – vận động 400 triệu đồng để sửa nhà cho cụ bà Phan Thị Thê, sinh 1928, mẹ của trung sĩ Phạm Ngọc Đa. Cụ Thê là thân nhân ở hàng phụ mẫu duy nhất còn sống của các tử sĩ Hoàng Sa mà chúng tôi được biết. Hiện cụ đang sống trong một ngôi nhà ẩm thấp và xuống cấp.

Cụ Phan Thị Thê, người mẹ tử sĩ Hoàng Sa cuối cùng còn sống mà chúng ta được biết. Hãy chung tay xây lại ngôi nhà này cho mẹ.

Cụ Phan Thị Thê, người mẹ tử sĩ Hoàng Sa cuối cùng còn sống mà chúng ta được biết. Hãy chung tay xây lại ngôi nhà này cho mẹ.

Hãy gửi tới chúng tôi một khoản tiền tùy tâm cùng địa chỉ của bạn, chúng tôi sẽ gửi tới bạn tập thơ Nhìn Từ Xa Tổ Quốc, Quà tặng Nhịp Cầu Hoàng Sa của nhà thơ Nguyễn Duy.

Các bạn có thể nhận thơ tại Chiêu Cafe Sách hoặc qua Chiêu Anh Nguyễn, diễn viên Hồng Ánh (Hong Anh), Nguyen Thanh Son, Do Thai Binh, Cò Mẹ, Vu Kim Hanh, Nguyễn kc Hậu, Thanh Triều, Đức Huy Nguyễn

Đỗ Thanh Triều – Vietcombank TP.HCM – số TK 0071001176816;

Trường hợp chuyển tiền mặt xin gửi: Đỗ Thanh Triều, báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, điện thoại: 0903383994;

Tài khoản Paypal: nhipcauhoangsa@gmail.com;

Những người ở Mỹ có thể gửi check cho “Thai Dinh ” (tức Đinh Quang Anh Thái ) địa chỉ 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683, USA, với memo “Đóng góp cho quĩ Nhịp cầu Hoàng Sa”.

Các bạn ở Mỹ có thể liên hệ nhà báo Đinh Quang Anh Thái (Thai Dinh), nhà báo Trần Triết (Tran Triet), blogger Hiệu Minh, chị Chung Le.

Rất mong các anh chị, các bạn, nhận giúp phát hành tập thơ tới các cộng đồng người Việt.

Huy Đức – Truong Huy San

Nhà thơ Nguyễn Duy. Ảnh: Internet

Nhà thơ Nguyễn Duy. Ảnh: Internet

RFA. Bài thơ “Nhìn Từ Xa… Tổ Quốc” được viết vào năm 1988 và nhiều người lo ngại do sự dữ dội của nó nên không dám đăng, trong đó có nhà văn Nguyên Ngọc – người được xem là gan góc nhất của tờ Văn Nghệ.

Xem chi tiết phỏng vấn ở đây

Advertisements

46 Responses to Bán thơ Nguyễn Duy, lấy tiền ủng hộ Nhịp cầu Hoàng Sa

  1. […] Bán thơ Nguyễn Duy, lấy tiền ủng hộ Nhịp … – HM Blog. Cả đời lão Cua không thuộc nổi một bài thơ nào, thế mà bây giờ ông Huy Đức bắt tôi đi bán thơ Nguyễn Duy để … […]

  2. Mongun says:

    Cụ Bá đi rồi sao cụ ơi
    Mùa xuân hoa nở khắp đất trời
    Dân đang sắm tết vui như hội
    Bỗng đuợc tin trên thấy rụng rời
    Tết này cụ ăn tết ở đâu
    Hay về lại chốn xứ Cồn Dầu
    Để xin dân họ cho mảnh đất
    Cụ nằm cho thấm những nỗi đau
    Cụ đi những ai khóc ai đưa
    Còn ai lại mở miệng cười đùa
    Làm quan trăm họ sao khó nhỉ
    Còn tôi vái cụ để tiễn đưa.

  3. Thơ nghe cũng tạm được nhỉ

  4. xn says:

    Breaking News:

    http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/ong-nguyen-ba-thanh-qua-doi-3147617.html
    ____________

    Chuyện xưa, chuyện củ, chuyện nay. Trăm năm nữa làm sao xây xông CNCS.

    Xin chia buồn với gia đình Ông và nước Việt.

    • huu quan says:

      thế là cụ Bá đã ra đi, lấy ai “Bắt hết hốt hết” bi giờ?

      http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20150213/ong-nguyen-ba-thanh-da-duoc-dua-ve-nha/711204.html

      • xn says:

        Hai câu thành ngữ: ” Buôn có bạn, bán có phường” , “Không có thầy, đố mầy làm nên”.

        Một mình Cụ Bá đơn đọc, khó có thể “hốt hết” bầy sâu.

        Một người “lú” lẫn, bất tài, lại suốt ngày rao giảng mớ lý thuyết viễn vong, nhất định không được coi là thầy mình.

        Cụ ra HN thiệt cho Cụ và dân ĐN.

        • huu quan says:

          cụ Bá bơi qua được sông Hàn nên cụ nghĩ mình sẽ bơi qua sông Hồng khỏe re. Nào ngờ!
          Ra Hà Nội, cụ Bá phải dùng mưu mãi mới tóm được con ngựa quý. Tưởng chỉ doạ vài câu ngựa quý sẽ tru lên sớm để mò ra thằng chăn ngựa. Naò ngờ thằng chăn ngựa không thèm tiếc con ngựa quý, chích phát thuốc ngựa quý chết tươi. Cụ Bá đang còn sững sờ về sự tàn độc của chủ con ngựa thì chủ nó đã quay sang chích luôn cả cụ Bá.
          Quá hoảng sợ cụ Bá vọt luôn sang Mỹ để chích ngừa độc. Nhưng không kịp nữa rồi. Nọc độc của kẻ chăn ngựa đã kịp ngấm.
          Về với các cụ Các mác- LeNin, thể nào khi gặp con ngựa quý, cụ Bác chắc sẽ hỏi thăm tình hình, đàm đạo nhân tình thế thái để rồi cùng thở dài mà than rằng: “ta đều là nạn nhân của thằng chăn ngựa”

    • Kinh Bắc says:

      Nhà cháu phụ họa thêm

  5. thongreo00 says:

    Hưởng ứng lời kêu gọi của bác Cua, thongreo đi gởi 100 USD (check) cho anh Đinh Quang Anh Thái đây! Hy vọng đến kịp trước Tết như anh Huy Đức kêu gọi. Của ít lòng nhiều!

    Khi trung sĩ Phạm Ngọc Đa mất, cụ Phan Thị Thê được hưởng tiền tử tuất của con, hình như là 150 ngàn đồng VNCH. Nhưng cụ không xài, không mua vàng, mà giữ nguyên đến giờ, vì bà cụ nói rằng đó là “tiền xương máu” của con mình!

    Thongreo nhớ thời đó 150 ngàn là số tiền khá lớn. Lương đại úy của Ba thongreo lúc đó, cộng với phụ cấp nuôi vợ con, chỉ khoảng 40 ngàn, cũng vừa đủ trang trải. Việc làm của bà cụ thật đáng kính trọng!

    Cám ơn bác Cua đã góp một tay với anh Huy Đức (và nhiều người khác) vận động cho Nhịp Cầu Hoàng Sa.

  6. Sóc says:

    Mẹ nào cũng khổ quá. Đẻ đứa con, nào ai muốn con ra chiến trường để cầm súng giết người hay bị người giết. Hàng chục năm, đêm nào cũng mình mẹ thui thủi nhớ con. Trái gió trở trời, ai lo. Lưng còng ngày đêm ai biết.
    Tết đến rồi, ai cũng cười, nhưng chắc mẹ chỉ khóc. Nhớ con lắm…
    Bên này, ít ra, dù cũng nhiều chuyện, nhưng mẹ cũng còn gọi là mẹ anh hùng
    Còn bên kia, mẹ không được vậy, mẹ bị gọi là mẹ phản động, mẹ nguỵ…

    Bà à, cháu không có nhiều, cháu gửi món quà, góp xây nhà cho bà. Tết này mong bà ấm áp.

    • Mười tạ says:

      Cảm ơn Sóc, một lời nhắc nhớ đến nửa số mẹ bị lãng quên!

    • HỒ THƠM1 says:

      Tình mẫu tử không phân biệt biên giới, tôn giáo, chính trị, đảng phái…Mọi sinh vật đều có Tình mẫu tử rất cảm động. Xem trên TV (Thế giới động vật) thấy “Tình mẫu tử” của cả động vật vẫn gây cảm xúc cho Con Người rất mạnh!
      Còm của Cu Sóc rất đúng, công bằng và rất nhân văn!
      Hoan hô Cu Sóc!

    • Hiệu Minh says:

      Hiếm có khi còm của Sóc được nhiều cảm ơn thế này 🙂

  7. Dove says:

    Lấy vợ là một việc cực kỳ hệ trọng. Không biết lão Huy Đức có tự xoay sở được ko?

    Trong trường hợp chị em quan tâm trên mức nhiệt tình, thì Dove vẫn khuyên Huy Đức ko nên vội vàng cưới trước ngày 17/2/2015. Có 2 lý do:

    – Đúng 0h00 ngày 15/2 thỏa thuận ngừng bắn ở Ucraina sẽ bắt đầu có hiệu lực;
    – Dự báo về sự phún trào của núi lửa Yellowstones cũng hết hiệu lực vào 24h00.

    Lạy Trời lạy Phật, nếu cả 2 việc đều ổn thỏa thì sau một ngày, Huy Đức có thể yên tâm cùng tân nương rủ rỉ bàn chuyện con cái và mưu sinh sau cưới.

    Cuối cùng, Dove quyết định nộp 2 triệu VNĐ để sửa nhà cho mẹ liệt sĩ Hoàng Sa của VNCH. Quyết định này ko phụ thuộc vào việc Huy Đức cưới vợ trước hay sau ngày 17/02, sáng mai ra ngân hàng nôp luôn.

    Muốn ủng hộ trước tết vì vậy đề nghị Lão Cua xác nhận lại tài khoản:

    Đỗ Thanh Triều – Vietcombank TP.HCM – số TK 0071001176816

    đã đầy đủ và chính xác chưa.

    • Hoàng cương says:

      Lão Dove cứ sợ thiên hạ quên nước Nga – Putin , Văn Ba – Chính Cương Mác-Lê … nghe mà nẫu cả ruột , vài ngày nữa đón xuân Dove xem trong người có tiết mục gì mới phát tiết cho bà con tươi lên chút 🙂

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn lão Dove nhiều nhiều. Tôi nghe lão mắng vuốt mặt không kịp, nhưng được 2 triệu của Snowlion là vui hết cỡ. Đấy, người có tầm nhìn xa như lão Cua quản blog không phải ai cũng biết.

      2 triệu gửi tặng các bà mẹ Hoàng Sa – Gạc Ma của anh Dove. Bravo 🙂

    • Hiệu Minh says:

      Tặng lão Dove “đoản văn” về Huy Đức tôi vừa viết trên phây của hắn. So với Dove, quả thật HD không biết chút nào về kiến thức tán tỉnh.

      Chuyện Huy Đức gặp người tình cũ ở DC

      Chả là anh Cua mời Huy Đức và vài bạn sang công tác bên DC tới nhà ăn cơm. Có 4 cô hẹn tới “xem mắt” chàng Osin, nghe nói rửa bát tài lắm.

      Cuộc gặp rất vui, “dưng” mà có một em cứ ngắm mê mải anh chàng chưa nói đã cười này. Có lẽ do ngoại giao hay là đãng trí, Huy Đức nói chuyện với các cô rất vui, nhưng không mặn mà với bất kỳ ai.

      Chắc do không kìm được cảm xúc, một nàng thổ lộ riêng, anh Cua à, anh Osin này chẳng nhớ em. Hồi xưa bọn em từng đi chơi với nhau, thế mà anh ý không nhớ. Người đâu mà vô tâm.

      Mình làm ngoại giao con thoi – thuyền thúng, gọi Huy Đức ra thì thầm. Mặt chàng đỏ lựng, vội ra xin lỗi nàng kia. Anh bảo, ôi anh hay quên thật, sorry em Huyền. Hồi đó đi chơi ở hồ Con Rùa (Sài Gòn) vài lần, mà anh thiệt tình là không nhớ.

      Cô bé kia ngớ cả người và nói, anh Huy Đức viết Bên Thắng Cuộc rất hay, nhớ từng sự kiện tới từng chi tiết, không sai. Nhưng với phụ nữ chúng em, anh luôn là người thua cuộc. Em tên là Mỹ, và lần chúng mình gặp nhau ở bên hồ Thuyền Quang (Hà Nội)

      Các bà các cô muốn sở hữu anh Huy Đức và thơ Nguyễn Duy miễn phí nên nhớ là anh ý hay nhầm tên, nhầm địa chỉ, nhầm thời gian 🙄

      • Dove says:

        Trường hợp Huy Đức thì quá khó.

        Hay là Lão Cua liên hệ lại với Nguyễn Duy và Tamhmong đưa Huy Đức sang Nga để kiếm một cô vợ Di gan. Theo nhận xét của Dove, phụ nữ Di gan có biệt tài trong việc tìm ra lý do để yêu bất cứ người đàn ông nào.

        Đó chính là năng khiếu mà phụ nữ VN đã bị thui chột và được giải thích đầy thuyết phục bởi thuyết tiến hóa của C. Darwin đó là đàn ông VN hơi bị thừa nên họ ko cần đến.

        Dove có một tay bạn, người thấp nhỏ, nom như người vượn Bắc Kinh mặc com lê nên ko có nàng VN nào để mắt đến. Hắn ta lại còn dát gái đến mức lên xe bus, khi xe vắng không may bị phụ nữ ngồi hai bên thì cố hết sức thu mình lại để ko chạm vào họ. Còn khi xe đông, hắn ta chỉ cao nhỉnh hơn thắt lưng của các bà các chị Nga tý chút thôi. Rất tiện cho họ ấy kê những bộ ngực đồ sộ lên đầu, lên cổ và vai hắn ta để tranh thủ nghỉ ngơi và thư dãn. Hắn hiền đến mức các bà các chị ko nghĩ rằng bên dưới có hẳn một người đàn ông VN mà chỉ cho là “tiện ích” gì đó để kê ngực thôi.

        Rồi một hôm, một phụ nữ Di gan bắt gặp hắn ta trong một toa xe điện ngoại ô vắng ngắt. Cô ta xán lại xem bói cho hắn. Xong việc hắn ta móc ví ra, chỉ còn vài đồng xu, hắn ta cho cô ta tất, chỉ giữ lại một đồng 5 xu và giải thích rằng để đi xe bus về ký túc xá.

        Thế là cô ta cảm động quá ôm chầm lấy đầu hắn ta dúi vào ngực, hôn lấy hôn để rồi thủ thỉ tâm tình:

        – Có một điều mà em quên chưa nói ra. Đó là phụ nữ Di gan chúng em ko phải lúc nào cũng yêu và bói vì tiền đâu. Đời chàng sẽ rất khổ vì chàng tốt bụng quá.

        Đúng vậy. Về đến ký túc xá người vươn Bắc Kinh bỗng đâm ra buồn. Hắn nhớ người phụ nữ di gan. Bạn bè hỏi chuyện hắn ta than thở:

        – Đời hắn rất cô đơn, chỉ có con gái Di gan thương hắn thật sự.

        Và bao giờ cũng kết luận bằng câu:

        – Con gái Di gan có mùi thơm rất dễ chịu. Ko như các bà các chị Nga hoặc là sực nức nước hoa hoặc là hôi nách kinh khủng. Nếu hai thứ mùi ấy mà trộn vào nhau thì….quả là hại cho sức khỏe.

        Rồi hếch hai lỗ mũi của vượn Kingkong hít hít không khí dường như là để tìm lại chút hương thơm dễ chịu của cô gái Di gan.

        Về nước hắn ta làm nhà giáo ưu tú, quanh năm suốt tháng vẫn mặc com lê tàng tàng. Rất thương sinh viên nên cần mẫn giảng đến hiểu thì thôi. Thấy phong bì tiền bồi dưỡng hoặc cúng thầy xin điểm thì đỏ cả mặt và ko bao giờ chịu nhận.

        Và đúng như cô Di gan đã bói: lương ba cọc ba đồng đến là khổ.

        • Hoàng cương says:

          Tôi có hai thằng bạn học chung phổ thông một đứa béo đen lùn ,cao hơn bạn của Dove một chút , học xong lớp 9 nó bỏ đi biển . Khi tôi đi lính được hai năm về phép thì nó rất muốn lấy vợ mà không biết làm sao . Bọn tôi xúm lại vun vén cho nó rồi đứng canh chừng ngoài cửa không cho đứa khác vô ,cứ ngồi độ chừng 10 phút là thấy anh chàng ra kiếm chỗ đái , cứ lập lại liên tục , ra về cậu ta cứ gãi đầu gãi tai buồn rượi .

          Thế là phải có cách cho cậu ta , hôm sau cậu ta thực hiện theo chỉ dẫn chỉ ăn ít cơm không ăn canh hạn chế nước ,hút xong điếu thuốc ra vẻ sảng khoái bước vô thương lượng với cô gái …chúng tôi ngồi ngoài ngõ ngóng cũng khoảng 10 phút sau nghe tiếng oái oái của cô gái …rồi nghe tiếng cậu ta chào bố mẹ cô gái rất to .
          Khoảng tuần sau nhà trai xuống thưa chuyện người lớn với bố mẹ cô gái .
          …hỏi nó ,mày đã làm gì cho cô gái kêu to thế . Cu cậu thủng thẳng – tao ngồi một lúc như mọi khi rồi túm lấy tay nàng – anh sẽ lấy em ..đồng ý rồi nhá , ngọn đèn làm chứng nhá . Chỉ có vậy .

          Vậy mà cũng thành vợ chồng , sinh được 2 thằng con trai cao hơn bố nó một cái đầu .

        • Hoàng cương says:

          …Thằng thứ hai cao ốm ,nó nhờ tôi dẫn đến nhà cô gái thầm yêu buổi đầu . Tôi làm giàn cảnh cho hai đứa xong thì ngồi vân vê điếu thuốc đọc báo nhân dân …đang ở giữa đoạn cao trào thì bỗng nghe một âm thanh phát ra rất gần làm không khí thối um , hồi đó làm gì đã có quạt điện ,thế là đành phải nuốt hận …

        • Hiệu Minh says:

          Trong blog này có mỗi lão Cua là thương lão Dove, dù lão dở người. Nhưng thỉnh thoảng được vài triệu cũng bõ công thương 😛

        • Dove says:

          Đó là vì Lão Cua thừa biết ở LX và nước Nga ngoài Stalinism còn có những thứ khác dễ thương và nhờ vậy, lão Dove – một cư dân của xóm nghèo Nghĩa Đô, đôi khi cũng kiếm được vài triệu bạc.

  8. Bình Nguyên says:

    Tôi đọc thơ bác Nguyên Duy lần đầu tiên năm 1988 trên báo Văn Nghệ, thích đến nỗi cắt riêng mấy bài bác sáng tác khi bác qua Liên xô, rồi ép trong tập vở. Qua mấy lần chuyển nhà nên thất lạc.
    Hình như lúc đó bác đến thăm những nơi anh chị em công nhân lao động theo chương trình hợp tác được ký giữa TBT Nguyễn Văn Linh và Gorbachov. Bác cám cảnh thân phận của đồng bào mình nơi đất khách quê người, sống và làm việc nơi được mệnh danh là thiên đường CNXH mà như trong các trại lính thời chiến. Bác viết về hình ảnh những cô gái việt lam lũ tất tả, mọi lo toan nhếch nhác hiển hiện trên từng khuôn mặt của họ. Hồi đó nghe loáng thoáng bác bị kiểm điểm vì chùm thơ này.

    Tôi nhớ mãi hai câu thơ bác dịch từ bài cánh buồm của thi hào Lermantov:

    Парус
    Белеет парус одинокой
    В тумане моря голубом!..
    Что ищет он в стране далекой?
    Что кинул он в краю родном?..

    Tìm gì ở chốn xa xôi?
    Bỏ gì ở lại chính nơi quê nhà?

    Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu…Thế mà vẫn lưu lạc đâu đó trên xứ người để tìm miếng cơm manh áo!

    Đã gần 30 năm trôi qua nhưng điều này vẫn không thay đổi. Hôm kia VTV đưa tin rằng xuất khẩu lao động vẫn chưa đạt chỉ tiêu đề ra, vẫn quảng cáo rằng anh này chị nọ đã xây được nhà, mua được xe máy nhờ xuất khẩu lao động. Không biết có được mấy người thoát nghèo, chứ bày ra bao nhiêu cảnh sống dở chết dở với thân phận nô lệ khi phải cầm cố đất đai, nhà cửa để được tuyển dụng ra nước ngoài lao động. Ngày nay xuất khẩu lao động là mỹ danh cho mạng lưới buôn người và được truyền thông chính thống tham dự, trong đó các lãnh sự quán cũng là các mắc xích quan trọng trong các thương thảo đó.

    Thơ của Nguyễn Duy khắc họa một nỗi đau dai dẳng của người việt.

  9. Hà Linh says:

    Em xin gửi chút gọi là lòng thành vào tài khoản anh Cua đã cho ở trên. Hy vọng Cụ sẽ nhanh chóng được ở nhà mới. ” mẹ già như chuối chín cây”..
    Kính chúc Cụ khỏe, sống lâu và chóng có căn nhà mới khang trang. Đành rằng chẳng gì có thể khỏa lấp nỗi đau mất con, nhưng ít nhất cảm giác con mình không bị lãng quên cũng sẽ nguôi ngoai đôi chút!

    • Mười tạ says:

      Mình không tin là có người đối diện với HL mà cảm thấy bực bội 🙂

      • Hà Linh says:

        Mười ơi, Mười có biết bài hát mới của Sơn Tùng không? ” Chẳng phải dạng vừa đâu ” ấy?

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn Hà Linh, một tấm lòng nhân hậu.

      • Hà Linh says:

        Dạ, anh Cua ơi, bạn em chuyển vào tài khoản rồi ạ. Hy vọng ban tổ chức sẽ kịp sắm nhà mới cho Cụ đón Tết thì thật vui biết mấy!

  10. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Đặc biệt chào Hiệu Minh. Cám ơn HM đã làm công việc có ý nghĩa này ở HC. Tôi tin rằng bà con sẽ ủng hộ. Tôi xin phép tham gia băng cách khác vì đang ở Hà Nội và gia đình chúng tôi có quan hệ thân hữu và công việc với gia đình bác Nguyễn Duy. Chúc các bác HC công việc tốt đẹp. Chúc mừng năm mới Ất Mùi sắp đến.

  11. trung says:

    Thời sự nóng hổi không thể không góp tin :
    Ông Nguyễn Bá Thanh bị hôn mê
    Theo nguồn tin riêng của Infonet, sau 4 ngày trở yếu và đau dữ dội, sáng nay 12/2, ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính TƯ, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, đã có dấu hiệu hôn mê.
    http://infonet.vn/ong-nguyen-ba-thanh-bi-hon-me-post158269.info
    Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng thăm nhà máy Number 1 Hà Nam
    http://tamlongvang.laodong.com.vn/chinh-tri/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-tham-nha-may-number-1-ha-nam-230635.bld

  12. Hoàng cương says:

    Tôi hiểu nỗi lòng Chủ Hang Cua đã vài lần ra tay giúp anh Huy Đức và đồng sự mượn diễn đàn kêu gọi gây quĩ . Cụ thể là cụ Phan Thị Thê đang sống với ai , cụ còn thân nhân nào nữa không , có bị chính quyền phân biệt đối xử không ?
    Anh Huy Đức có thể cho độc giả biết thêm về hoàn cảnh của cụ , cho những người đang quan tâm cảm thông và chia sẻ …

  13. Đất Sét says:

    Vừa chuyển 2.000.000đ vào tk bác Triều. Rất ủng hộ việc làm này của các bác, vả lại Sét mỗ là fan của bác Nguyễn Duy, của Osin và dĩ nhiên, ông chủ Hang Cua.

  14. NMhung says:

    vi HM khong cho dia chi,nen toi se gui qua
    DQAT

  15. NôngDân says:

    + Lão Cua hy vọng hão rồi!, Osin có lấy vợ chả liên quan gì đến thơ cả!. Phải hỏi Osin xem còn máu không?, chứ các bà các cô có nghe thơ chỉ được một lúc thôi!. Cuối cùng thế nào cũng hỏi.
    Anh chỉ có thơ, văn, báo chí thế thôi à???, còn “chiến” được không?!!!.
    + Osin mà lắc đầu, thì đúng Tổng Cua hy vọng hão!.

    • Mongun says:

      Mà quan trọng là cái ấy còn cứng không , nều mềm xèo thì hỏng hẳn rồi.

  16. van says:

    Nhớ hôm Bọ thọ nạn hình như cũng nhà thơ có gởi chai rượu Làng Vân , cũng đấu giá giúp Bọ ( sau khi nhà giam không cho giam chai rượu chung với Bọ ) tấm lòng kẻ sĩ chân chánh thật đáng quí .

  17. van says:

    Ủa chưa ai mở hàng sao ta ?

    • Holland says:

      Ðối diện ngọn đèn
      trang giấy trắng như xeo bằng ánh sáng

      Đêm bắc bán cầu vần vụ trắng
      nơm nớp ai rình sau lưng ta

      Nhủ mình bình tâm nhìn về quê nhà
      xa vắng
      núi và sông
      và vết rạn địa tầng

      Nhắm mắt lại mà nhìn
      thăm thẳm
      yêu và đau
      quằn quại bi hùng

      Dù ở đâu vẫn Tổ Quốc trong lòng
      cột biên giới đóng từ thương đến nhớ

      *

      Ngọn đèn sáng trắng nóng mắt quá
      ai cứ sau mình lẩn quất như ma

      Ai?
      im lặng

      Ai?
      cái bóng!

      A…
      xin chào người anh hùng bất lực dài ngoẵng
      bóng máu bầm đen sõng soài nền nhà

      Thôi thì ta quay lại
      chuyện trò cùng cái bóng máu me ta

      *

      Có một thời ta mê hát đồng ca
      chân thành và say đắm
      ta là ta mà ta vẫn mê ta

      Vâng – đã có một thời hùng vĩ lắm
      hùng vĩ đau thương hùng vĩ máu xương
      mắt người chết trừng trừng không chịu nhắm

      Vâng – một thời không thể nào phủ nhận
      tất cả trôi xuôi – cấm lội ngược dòng

      Thần tượng giả xèo xèo phi hành mỡ
      ợ lên nhồn nhột cả tim gan

      *

      Ta đã xuyên suốt cuộc chiến tranh
      nỗi day dứt khôn nguôi vón sạn gót chân
      nhói dài mỗi bước

      Thời hậu chiến ta vẫn người trong cuộc
      xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày?

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen đấm ngực

      *

      Xứ sở nhân tình
      sao thật lắm thương binh đi kiếm ăn đủ kiểu
      nạng gỗ khua rỗ mặt đường làng

      Mẹ liệt sĩ gọi con đội mồ lên đi kiện
      ma cụt đầu phục kích nhà quan

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen quều quào giơ tay

      *

      Xứ sở từ bi sao thật lắm thứ ma
      ma quái – ma cô – ma tà – ma mãnh…
      quỉ nhập tràng xiêu vẹo những hình hài

      Đêm huyền hoặc
      dựng tóc gáy thấy lòng toang hoác
      mắt ai xanh lè lạnh toát lửa ma trơi

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen ngửa mặt lên trời

      *

      Xứ sở linh thiêng
      sao thật lắm đình chùa làm kho hợp tác
      đánh quả tù mù trấn lột cả thần linh

      Giấy rách mất lề
      tượng Phật khóc Ðức Tin lưu lạc
      Thiện – Ác nhập nhằng
      Công Lý nổi lênh phênh

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen tọa thiền

      *

      Xứ sở thông minh
      sao thật lắm trẻ con thất học
      lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương

      Tuổi thơ oằn vai mồ hôi nước mắt
      tuổi thơ còng lưng xuống chiếc bơm xe đạp
      tuổi thơ bay như lá ngã tư đường

      Bịt mắt bắt dê đâu cũng đụng thần đồng
      mở mắt… bóng nhân tài thất thểu

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen cúi đầu lặng thinh

      *

      Xứ sở thật thà
      sao thật lắm thứ điếm
      điếm biệt thự – điếm chợ – điếm vườn…

      Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
      điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn

      Vật giá tăng
      vì hạ giá linh hồn

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen vò tai

      *

      Xứ sở cần cù
      sao thật lắm Lãn Ông
      lắm mẹo lãn công

      Giả vờ lĩnh lương
      giả vờ làm việc

      Tội lỗi dửng dưng
      lạnh lùng gian ác vặt
      Đạo Chích thành tôn giáo phổ thông

      Ào ạt xuống đường các tập đoàn quân buôn
      buôn hàng lậu – buôn quan – buôn thánh thần – buôn tuốt…
      quyền lực bày ra đấu giá trước công đường

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen nhún vai

      *

      Xứ sở bao dung
      sao thật lắm thần dân lìa xứ
      lắm cuộc chia ly toe toét cười

      Mặc kệ cỏ hoang cánh đồng gái góa
      chen nhau sang nước người làm thuê

      Biển Thái Bình bồng bềnh thuyền định mệnh
      nhắm mắt đưa chân không hẹn ngày về

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen rứt tóc

      *

      Xứ sở kỷ cương
      sao thật lắm thứ vua
      vua mánh – vua lừa – vua chôm – vua chĩa
      vua không ngai – vua choai choai – vua nhỏ…

      Lãnh chúa sứ quân san sát vùng cát cứ
      lúc nhúc cường hào đầu trâu mặt ngựa

      Luật pháp như đùa – như có – như không có
      một người đi chật cả con đường

      Ai?
      không ai

      Vết bầm đen gập vuông thước thợ

      *

      ?…
      ?…
      ?…

      *

      Ai?
      Ai?
      Ai?

      không ai!

      Tự vấn – mỏi
      vết bầm đen còng còng dấu hỏi

      *

      Thôi thì ta trở về
      còn trang giấy trắng tinh chưa băng hoại
      còn chút gì le lói ở trong lòng

      *

      Đôi khi nổi máu lên đồng
      hồn thoát xác
      rũ ruột gan ra đếm

      Chích một giọt máu thường xét nghiệm
      tí trí thức – tí thợ cày – tí điếm
      tí con buôn – tí cán bộ – tí thằng hề
      phật và ma… mỗi thứ tí ti…

      Khốn nạn thân nhau
      nặng kiếp phân thân mặt nạ

      Thì lột mặt nạ đi – lần lữa mãi mà chi
      dù dối nữa cũng không lừa được nữa
      khôn và ngu đều có tính mức độ

      *

      Bụng dạ cồn cào bất ổn làm sao
      miếng quá độ nuốt vội vàng sống sít
      mất vệ sinh bội thực tự hào

      Sự thật hôn mê – ngộ độc ca ngợi
      bệnh và tật bao nhiêu năm ủ lại
      biết thế nhưng mà biết làm thế nào

      Chả lẽ bây giờ bốc thang chửi bới
      thấy chửi bới nhe giàn nanh cơ hội

      Chả lẽ bốc thang cỏ khô nhai lại
      lạy ông-cơ-chế lạy bà-tư-duy…
      xin đừng hót những lời chim chóc mãi

      Đừng lớn lời khi dân lành ốm đói
      vẫn còng làm cho thẳng lưng ăn

      Đổi mới thật không hay giả vờ đổi mới?
      máu nhiễm trùng ta có thể thay chăng?

      *

      Thật đáng sợ ai không có ai thương
      càng đáng sợ ai không còn ai ghét

      Ngày càng hiếm hoi câu thơ tuẫn tiết
      ta là gì?
      ta cần thiết cho ai?

      *

      Có thể ta không tin ai đó
      có thể không ai tin ta nữa
      dù có sao vẫn tin ở con người

      Dù có sao
      đừng khoanh tay
      khủng khiếp thay ngoảnh mặt bó gối

      Cái tốt nhiều hơn sao cái xấu mạnh hơn?
      những người tốt đang cần liên hiệp lại

      *

      Dù có sao
      vẫn Tổ Quốc trong lòng
      mạch tâm linh trong sạch vô ngần
      còn thơ còn dân
      ta là dân – vậy thì ta tồn tại

      *

      Giọt từng giọt
      nặng nhọc

      Nặng nhọc thay

      Dù có sao
      đừng thở dài
      còn da lông mọc còn chồi nảy cây

      Mátxcơva, tháng 5.1988
      TP.Hồ Chí Minh 19.8.1988

      Một câu thơ của Chế Lan Viên.

      Một trò chơi dân gian của trẻ con.
      còn da lông mọc còn chồi nảy cây
      Một câu ca dao xưa.

      Nguồn: Nguyễn Duy, Đường xa, NXB Trẻ, 1989

%d bloggers like this: