Huy Đức: Cứu một nền Tư pháp

Hồ Duy Hải. Ảnh: Internet

Hồ Duy Hải. Ảnh: Internet

Hoãn thi hành án đối với Hồ Duy Hải là cần thiết vì những chứng cứ buộc tội Hải là chưa thuyết phục. Nhưng, điều quan trọng hơn là làm sao để có một trình tự tố tụng đảm bảo không lặp lại sai lầm.

Chuyện Hồ Duy Hải luôn nhận tội trước cán bộ nhưng lại nói nhỏ vào tai mẹ và dì rằng mình oan, cho thấy, điều bị án này chịu đựng trong trại giam đôi khi còn khiến anh khiếp sợ hơn cái chết. Phải nhanh chóng đưa Hồ Duy Hải ra khỏi những nơi giam giữ thuộc quyền Công an Long An ngay, trước khi bàn việc tiến hành những thủ tục tố tụng khác.

Nhanh chóng chuyển quyền quản lý các trại giam giữ cho Bộ Tư pháp thay vì để trong tay Bộ Công An. Cho dù có ký bao nhiêu công ước chống tra tấn không ai có thể đảm bảo cảnh sát điều tra không dùng cực hình nếu việc giam giữ các nghi phạm vẫn ở trong tay những người nôn nóng lập công phá án.

Các nhà báo theo dõi vụ án Năm Cam hẳn còn nhớ, trước khi xử, các bị cáo trong vụ án này được đưa từ trại giam khét tiếng Tiền Giang về Chí Hòa nhưng khi thẩm vấn cứ bị cáo nào phản cung là tối lại được đưa về Tiền Giang để sáng hôm sau ra Tòa lại cúi đầu nhận tội.

Không ai có quyền kiểm điểm, hạ mức thi đua của các thẩm phán nếu bản án của họ bị tòa trên cải sửa trừ khi có bằng chứng các thẩm phán vi phạm tố tụng hoặc nhận hối lộ. Cách làm hiện nay và cơ chế bổ nhiệm nhiệm kỳ thẩm phán 5 năm đang đặt các thẩm phán vào một tình thế không còn khả năng độc lập.

Sợ hãi án bị cải, sửa, ngay từ đầu các thẩm phán đã đồng hành cùng cơ quan điều tra và viện kiểm sát; khi hồ sơ chuyển sang tòa, các thẩm phán lại tuân thủ “luật bất thành văn” là chạy lên tòa trên “tranh thủ ý kiến”. Như vậy, thay vì độc lập, chỉ tuân theo pháp luật, các thẩm phán đã bắt tay với viện, với điều tra viên và lôi kéo tòa trên cộng đồng trách nhiệm.

Theo cách này, ngành tòa án sẽ có những con số đẹp (án ít bị cải, sửa hơn) nhưng mức oan sai thật thì nếu không có áp lực kêu oan của gia đình (như trường hợp Hồ Duy Hải); thủ phạm thật không ra đầu thú (như trường hợp Nguyễn Thanh Chấn)… chiếm tỉ lệ cỡ nào là không ai biết được.

Nếu Việt Nam không tin tưởng vào bồi thẩm đoàn thì cũng nên điều chỉnh vai trò trong phiên tòa của các thành phần tham gia tố tụng. Thay vì các thẩm phán và hội thẩm cứ làm công việc cáo buộc (tội) như hiện nay. Hãy để việc đó cho kiểm sát viên. Tòa và các hội thẩm nhân dân chỉ ngồi nghe, để phần thẩm vấn, buộc tội và bào chữa, cho kiểm sát viên và luật sư; thấy lập luận buộc tội của kiểm sát viên có cơ sở vững chắc hơn phần bào chữa của luật sư thì tuyên có tội và lượng hình; nếu thấy luật sư gỡ tội đáng tin cậy hơn thì tuyên vô tội.

Đừng sợ người nghèo sẽ không thuê được luật sư giỏi. Nếu có một nền tư pháp tử tế, các đoàn luật sư độc lập sẽ tập hợp được những luật sư không cãi chỉ vì tiền. Như chúng ta thấy, ngay trong thời điểm bị gây khó dễ như hiện nay mà đã có không ít luật sư giỏi vẫn cãi miễn phí cho người nghèo, cho người bất đồng chính kiến vì thanh danh của mình niềm tin vào công lý.

Chưa thể đòi hỏi tư pháp độc lập trong chế độ một đảng cầm quyền nhưng những điều trên đây là vẫn có thể bắt đầu để tránh những sai lầm chết người như những vụ Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang), Bùi Minh Hải (Đồng Nai)… và làm rõ trắng đen vụ Hồ Duy Hải.

Nguồn: Huy Đức – Osin

Breaking News: Hoãn thi hành án tử hình Hồ Duy Hải vào giờ chót.

Trích từ Đất Việt “Tử tù án oan và Bao Công mặt trắng”

“Lật lại hồ sơ vụ án mới thấy rất nhiều tình tiết vô lý, dấu vân tay trên hiện trường không phải của Hồ Duy Hải, tang vật vụ án có dao và thớt, nhưng do tìm không thấy, cơ quan điều tra cho người ra chợ mua rồi ghép vào hồ sơ cho đủ.

Báo Lao động cho biết: Về vết máu và vết vân tay không phải của Hồ Duy Hải, án sơ thẩm cho rằng “vết máu thu giữ tại hiện trường khi giám định không phải là của bị cáo, song các thiếu sót trên không lớn. Đặc biệt là vết máu thu không đủ lượng, thời gian để kéo dài nên không xác định được vết vân tay”.

Không biết ở đâu ra lại có kiểu xử án lạ đời đến vậy, tang vật thiếu thì đi ra chợ mua về cho đủ, vết máu trên hiện trường không phải của bị cáo thì cho là “thiếu sót không lớn”, dấu vân tay không xác định vì thời gian quá dài. Liên quan đến tính mạng một con người, một vụ án giết hai mạng người mà cơ quan điều tra, tòa án làm việc như đùa cợt.

Biết bao nhiêu vụ án oan, như vụ ông Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén và bây giờ đến Hồ Duy Hải, phải chăng bởi vì họ bị điều tra bởi những “điều tra viên mặt đen” và xét xử bởi các vị “Bao Công mặt trắng”?”

Người mẹ đi kêu oan cho con.

Người mẹ đi kêu oan cho con.

HM Blog.
  1. Nếu bà mẹ không kêu oan, báo chí không vào cuộc và lề trái lên tiếng thì Quyết định của TAND tỉnh Long An sáng 4-12 đã Thi hành bản án tử hình tử tù Hồ Duy Hải vào ngày 5-12.
  2. Một quốc gia coi chuyện mua quan bán chức như “Chuyện thường ngày ở huyện”, thì chuyện mua tang vật ngoài chợ cho vụ án là quá đỗi bình thường.
  3. Những đại biểu Quốc hội của Long An đã làm gì mà để tình trạng xử án như trên.
Advertisements

122 Responses to Huy Đức: Cứu một nền Tư pháp

  1. Ping says:

    Tin lạ đây

    Tối qua VTV truyền tin Thủ tướng Dũng phát biểu với các đối tài trợ quốc tế, nói Việt Nam quyết tâm đổi mới thể chế kinh tế thị trường. Không hề nói 1 dòng nào về định hướng XHCN

    • NGỌ 100 ngàn USD says:

      Nói hay không cũng zậy thôi, không “định hướng” ở chỗ này mới là CÁO.

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Không phải là tin lạ đâu. Trong thông điệp đầu năm 2014 ông Ba Dũng đã tuyên bố VN cần xây dựng thể chế chính trị dân chủ và Nhà nước pháp quyền mà ông ta xem đó là một ” cặp song sinh “.

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Vào lúc 2 giờ chiều thứ bảy, CA TP HCM đã bắt Nguyễn Quang Lập – Quê Choa rồi.

  2. Hiệu Minh says:
    Lấy từ FB của Huy Đức – Osin, Bạn đọc có thời gian nên tham khảo. Đơn của LS Trần Hồng Phong kêu oan cho Hồ Duy Hải để mọi người tiện chia sẻ. ĐƠN ĐỀ NGHỊ (V/v: Giám đốc thẩm Bản án phúc thẩm số 281/2009/HSPT của Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP. HCM) Kính gửi : VIỆN TRƯỞNG VIỆN KIỂM SÁT NHÂN DÂN TỐI CAO CHÁNH ÁN TÒA ÁN NHÂN DÂN TỐI CAO Đồng kính gửi : VĂN PHÒNG CHỦ TỊCH NƯỚC ỦY BAN TƯ PHÁP QUỐC HỘI Tôi là luật sư TRẦN HỒNG PHONG, thành viên Đoàn luật sư Tp. Hồ Chí Minh. Địa chỉ: 843 Lê Hồng Phong, P.12, Q.10, TP.Hồ Chí Minh. Là người được gia đình phạm nhân Hồ Duy Hải – người đã bị kết án tử hình về tội giết người và đang có lời kêu oan trong suốt quá trình xét xử vụ án tới nay, mời hỗ trợ pháp lý trong việc kêu oan cho phạm nhân. Sau khi nghiên cứu kỹ hồ sơ vụ án, trên tinh thần thận trọng, tôn trọng sự thật khách quan, với mong muốn góp phần bảo đảm sự công bằng, nghiêm minh của pháp luật, nay tôi có đơn này, kính đề nghị Quí cơ quan xem xét lại theo thủ tục giám đốc thẩm đối với Bản án phúc thẩm số 281/2009/HSPT của Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP. HCM. Vì các lý do sau: – Việc xét xử phiến diện, thiếu khách quan, bất chấp kết quả giám định khoa học, bỏ qua tình tiết ngoại phạm của bị cáo. – Kết luận trong bản án không phù hợp với các tình tiết khách quan của vụ án. – Vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng, làm sai lệch hồ sơ vụ án. – Áp dụng pháp luật không đúng, xét xử sai tội danh. Trên hết là có thể dẫn đến việc kết tội oan cho phạm nhân Hồ Duy Hải, đồng thời bỏ lọt kẻ phạm tội thực sự. Cụ thể như sau: Tóm tắt Bản án phúc thẩm: Theo bản án phúc thẩm, khoảng 19 giờ ngày 13-1-2008, Hải đi xe mô tô của bà Rưỡi (dì ruột) đến bưu điện Cầu Voi, vào bên trong ngồi nói chuyện với chị Hồng. Khoảng 20h30 Hải đưa tiền và kêu Vân đi mua trái cây. Khi chị Vân đi, Hải nảy sinh ý định quan hệ sinh lý với Hồng, nhưng bị chị Hồng phản ứng. Hải tức giận đánh vào mặt, bóp cổ, lấy thớt đập vào mặt và đầu làm chị Hồng bị ngất. Sau đó Hải lấy dao cắt vào cổ chị Hồng. Sau đó, từ chân cầu thang, Hải thấy Vân đi mua trái cây về, kéo cửa sắt xuống đóng cửa và đi vào. Khi Vân vừa xuống phòng sau Hải dùng ghế đánh vào đầu làm ngã xuống nền gạch. Sau đó Hải xốc nách Vân kéo đến chỗ xác chị Hồng, đặt đầu Vân nằm trên bụng chị Hồng và lấy dao inox cắt vào cổ chị Vân 2-3 cái. Sau đó, Hải ra phòng vệ sinh rửa tay, rửa dao, bỏ dao vào sau tấm bảng, mở tủ lấy 1.400.000đ, sim card điện thoại, điện thoại Nokia 1.100, tiếp tục xuống nơi xác chị Hồng và chị Vân nằm lấy nữ trang của các nạn nhân. Sau đó, Hải leo qua hàng rào ngăn giữa sân phía sau và sân trước, lấy xe rồi chạy về nhà dì ruột tên Len, kêu cửa mẹ ruột (chị Loan) mở cửa, cất nữ trang vào bịch nilon rồi đi ngủ. Tại bản án nhận định như sau: “ Mặc dù qua điều tra không thu giữ được thớt tròn, dao thái lan – song những cung khai của bị cáo đều trùng khớp với bản ảnh hiện trường có con gấu nhồi bông, bịch trái cây, tấm nệm … có thớt tròn bằng gỗ, có ghế inox, có việc bị cáo đốt quần áo … Các nhân chứng Hùng, Thu, Ngọc, Vàng khi khám nghiệm thu con dao thái lan không dính máu phù hợp với cung khai của bị cáo rằng sau khi gây án đã rửa sạch dao. Những cung khai và bản tự khai của bị cáo còn phù hợp với các biên bản nhận dạng về hung khí, về các tài sản đã chiếm đoạt của các nạn nhân, về các địa điểm mà bị cáo đã đến sau khi gây án. Tại phiên tòa sơ thẩm bị cáo thừa nhận chính là thủ phạm giết chết Hồng và Vân, ngay cả bản tự khai, các bản cung có Luật sư, có đại diện VKS tham gia bị cáo đều xác định và mô tả tỉ mỉ hành vi giết người của bị cáo. Toàn bộ chứng cứ có đủ căn cứ xác định Hải là người đã giết chết chị Hồng và chị Vân”. Qua bản án trên, chúng tôi xin trình bày như sau: Phần I. Xét xử bỏ qua nhiều chứng cứ ngoại phạm của Hồ Duy Hải I. Dấu vân tay thu giữ tại hiện trường không phải là của Hồ Duy Hải: Theo Cáo trạng, hung thủ (Hải) khi giết hai nạn nhân đã thực hiện hàng loạt động tác bằng tay như : bóp cổ, kéo xác, dùng dao, thớt, ghế đập đầu, cắt cổ hai nạn nhân. Tại Biên bản khám nghiệm hiện trường ghi nhận : “trên kính (cửa vào buồng ngủ) có dấu vết đường vân”, “ở mặt trong của kính trên cánh cửa (buồng vệ sinh) có 1 số dấu vết đường vân”, “trên labo rửa có 1 số dấu vết đường vân”. Những vết vân tay này đều đã được thu giữ. Như vậy, dấu vân tay tại hiện trường chắc chắn phải là của hung thủ. Không thể khác được. Thế nhưng, theo kết quả giám định (Bản kết luận giám định số 158/KL-PC21 ngày 11-4-2008) thì: “các dấu vết vân tay thu được tại hiện trường vụ án không phát hiện trùng với điểm chỉ 10 ngón in trên bản chỉ của Hồ Duy Hải”. Khoa học đã khẳng định và tới nay chưa thể bác bỏ – mỗi người chỉ có dấu vân tay duy nhất, không trùng khớp với ai. Như vậy, đây là chứng cứ ngoại phạm quan trọng và rõ ràng nhất, đủ cơ sở khoa học chứng minh Hải không thể là thủ phạm đã giết hai nạn nhân. Thế mà trong bản án sơ thẩm đã nhận định về vấn đề này như sau: “Vết máu thu được tại hiện trường tuy giám định không phải là của bị cáo. Song các thiếu sót trên không lớn. Đặc biệt là vết máu thu không đủ lượng, thời gian để kéo dài nên không xác định được vết vân tay cũng như mẫu tóc ngắn bị gãy không giám định được là đương nhiên”. Thực tế, không phải là “máu không đủ lượng” hay “không giám định được”, cơ quan giám định không hề nói như vậy mà đã giám định được và kết luận dấu vân tay không phải của Hải. Hay nói cách khác, việc các cấp tòa bất chấp và bác bỏ chứng cứ khoa học về dấu vân tay bằng một lý lẽ phản khoa học và vô lý như vậy là không thể chấp nhận, vi phạm nghiêm trọng qui định của pháp luật tố tụng hình sự. Bỏ lọt chứng cứ ngoại phạm quan trọng nhất của Hồ Duy Hải. Một câu hỏi không thể không đặt ra là: dấu vân tay tại hiện trường là của ai? Vì sao trong hồ sơ vụ án không có kết quả giám định vân tay của những đối tượng có quan hệ tình cảm và có khả năng có mặt tại bưu điện Cầu Voi tối 13-1-2008 như Nguyễn Văn Nghị, Nguyễn Mi Sol? Chưa kể cơ quan điều tra cũng đã trưng cầu giám định nhiều dấu vết/tang vật khác như máu, tóc, tro. Toàn bộ các kết quả giám định đều không có chỉ dấu liên quan đến Hải. II. Hồ Duy Hải không thể có mặt tại bưu điện Cầu Voi vào “khoảng 19h30”: Theo Cáo trạng, Hải có mặt tại bưu điện Cầu Voi lúc “khoảng 19h30” tối 13-1-2008. Có “nhân chứng Đinh Vũ Thường thấy Hải ngồi trong Bưu điện lúc 19 giờ 39 phút 22 giây”. Trong Cáo trạng không nhắc tới việc anh Hồ Văn Bình, cũng là người đã nhìn thấy một “người thanh niên” tại bưu điện tối 13-1-2008. Trong hồ sơ vụ án thể hiện như sau: – Lời khai của anh Hồ Văn Bình (BB ghi lời khai ngày 28-1-2008) : “Ngày 13-1-2008 tôi gửi xe ở Cầu Voi, lúc này trong bưu cục đã mở đèn sáng, thời gian lúc đó đã hơn 19h vì ở nhà đi đã ngoài 19h00. Tôi nhìn vào phòng khách, ngay bàn salon thấy có một thanh niên ngồi trên ghế nói chuyện với Hồng. Tôi đi qua nhà anh Mẫn, rồi quay lại mất độ 10 phút, lúc đó độ khoảng ngoài 19h30 tôi đến bưu cục lấy xe vẫn thấy Hồng và thanh niên trên còn ngồi nói chuyện”. – Anh Đinh Vũ Thường (BB ghi lời khai ngày 31-3-2008) : “Tôi ghé vào Bưu điện Cầu Voi gọi điện thoại khoảng 20 giờ đổ lại. Tôi đi vào trong ngay cửa thì thấy 1 người nữ ngồi phía ngoài, một thanh niên ngồi giữa trên ghế salon ”. Với tình tiết như trên, chúng tôi cho rằng: 1. Hải không đủ thời gian để có mặt tại bưu điện lúc “khoảng 19h30”, vì : Anh Bình là người đã đến bưu điện trước, lúc này anh Thường chưa đến. Sau khi anh Bình qua nhà anh Mẫn “độ 10 phút” quay lại, anh Thường vẫn chưa đến. Vì hai anh Bình và Thường không gặp nhau, đều chỉ thấy có 1 chiếc xe (của người thanh niên) dựng trước cửa, phía bên phải. Anh Thường đã có cuộc gọi từ máy của bưu điện lúc 19h39. Như vậy, anh Thường phải đến bưu điện sớm hơn ít nhất 1 phút (để dựng xe, đi vào bên trong và gọi điện thoại). Tức lúc 19h38. Trước đó anh Bình đã đến gửi xe, rồi sau đó quay lại lấy xe của mình ra về. Như vậy, anh Bình phải rời khỏi bưu điện trễ nhất lúc 19h37 phút ( với giả sử ngay sau khi anh Bình ra khỏi cổng là anh Thường vào). Trước đó khoảng 10 phút, anh Bình đã thấy “người thanh niên” ngồi trong bưu điện – lúc này là 19h27 phút. Với tình tiết như vậy, Hải phải có mặt tại bưu cục trễ nhất vào lúc 19h26 phút (có 1 phút để dựng xe, cởi áo khoác, vào bên trong ngồi xuống ghế nói chuyện với Hồng) và anh Bình nhìn thấy. Trong khi đó, lúc 19h13 phút Hải còn đang nghe điện thoại của anh Đang ở tiệm cầm đồ cách bưu điện 7,5km. Như vậy, thời gian “còn lại” để Hải đi từ tiệm cầm đồ đến bưu điện là 13 phút. (Từ 19h13 đến 19h26) Theo Cáo trạng, Hải chạy xe với vận tốc khoảng 40km/h, có khoảng 15 phút để đi từ tiệm cầm đồ đến bưu điện trên quãng đường 7,5km. Và cơ quan điều tra đã “kiểm tra thực tế” vào ngày 14-7-2008. Kết luận trên thoạt nghe có vẻ hợp lý. Nhưng nếu đối chiếu kỹ với chính kết quả điều tra có trong hồ sơ, có thể khẳng định Hải không thể nào thực hiện được hành trình như vậy trong khoảng thời gian 13 phút. Vì trong 13 phút đó, Hải đang trong trạng thái tâm lý bình thường, không có gì gấp gáp và còn phải trải qua/thực hiện ít nhất 3 việc sau: 1. Làm thủ tục cầm đồ, nhận tiền: Lời khai của bà Nguyễn Thị Tuyết Trinh (chủ tiệm cầm đồ) (BL 275, 276) : “Theo quy trình cầm điện thoại di động, tôi lấy điện thoại di động của người cầm gọi vào máy điện thoại bàn nhà tôi kiểm tra xem có hoạt động không (chỉ nhá máy). Sau đó tôi lấy điện thoại bàn của tôi gọi lại vào máy di động của khách”. Như vậy, sau khi Hải nhận điện thoại của Đang, còn phải đợi bà Trinh gọi điện kiểm tra máy 2 lần. Rồi gói điện thoại vào bao, viết phiếu cầm đồ, đếm/giao tiền. Quy trình này phải mất ít nhất 5 phút. 2. Về nhà đổi xe khác: đoạn đường từ đường lộ vào nhà Hải dài khoảng 350m, đường bờ ruộng nhấp nhô và không có đèn. Từ ngoài đường vào trong sân nhà khoảng 30m nữa. Hải sẽ phải vào nhà dựng chiếc xe đang chạy, rồi lấy chiếc xe khác và quay ra. Giả sử Hải không làm bất kỳ việc nào khác mà đi ngay, thì thời gian này ít nhất cũng là 2 phút. 3. Đến quán cà phê Thanh đón anh Đang, đưa tiền. Sau đó tiếp tục chở Đang qua quán cà phê Hai Thượng, thả Đang xuống: dừng và khởi động xe 2 lần, đưa tiền cho Đang, Đang vào quán trả tiền, đi ra rồi chở đi: ít nhất 2 phút. Tổng thời gian cho 3 việc trên ít nhất là 9 phút. Như vậy Hải sẽ chỉ có khoảng 4 phút còn lại – thời gian này quá nhỏ và chắc chắn không đủ để Hải chạy một quãng đường trên 7,5km, trong hoàn cảnh trời tối, nhiều đoạn không có đèn đường, đường xấu, rất nhiều ngã rẽ, qua cầu … (chưa kể đây là chiếc xe TQ, đã hỏng bộ phận đề máy) để đến bưu điện lúc “khoảng 19h30” được. 2. “Người thanh niên” có phải là Hồ Duy Hải ? Cáo trạng cho rằng “người thanh niên” mà hai nhân chứng Bình và Thường thấy tại bưu điện Cầu Voi là Hồ Duy Hải. Điều này chỉ là suy luận chủ quan và không đúng sự thật. Nhân chứng Đinh Vũ Thường không hề “thấy bị can Hải” tại bưu điện Cầu Voi: Việc trong Cáo trạng kết luận nhân chứng Thường đã “thấy bị can Hải tại bưu điện Cầu Voi” cũng hoàn toàn là suy đoán chủ quan, không đúng sự thật. Trong các bản khai, cả hai anh (Thường và Bình) chưa bao giờ nói đã nhìn thấy Hải mà chỉ thấy thấp thoáng “một thanh niên” bên trong bưu điện – tầm nhìn bị ngăn cách qua một lớp kính, khoảng cách xa (6-12m), điều kiện ánh sáng ban đêm. Cơ quan điều tra cũng chưa từng cho anh Thường nhận dạng Hải và/hoặc anh Thường không thể nhận dạng được Hải. Ngày 7-12-2011 vừa qua, chúng tôi đã trực tiếp gặp anh Thường. Anh Thường khẳng định mình không thể nhận diện “người thanh niên” được. Việc Cáo Trạng ghi anh đã “nhìn thấy Hải” là sai sự thật. 3. Chưa đủ cơ sở để kết luận về chiếc xe Hải đi tối ngày 13-1-2008: Theo Cáo Trạng, tối 13-1-2008, Hải đã sử dụng 2 chiếc xe gắn máy, ban đầu là xe Wave 62F4-3040 của bà Nguyễn Thị Len (dì ruột). Sau khi cầm đồ, Hải về nhà đổi chiếc xe kiểu Dream cao TQ, màu nho của bà Nguyễn Thị Rưỡi (dì ruột) dựng sẵn trước sân nhà, chạy đến bưu điện và gây án. Tuy nhiên, trong hồ sơ vụ án thể hiện nhiều điểm phi lý, mâu thuẫn và không phù hợp với thực tế. Cụ thể như sau: i. Hải đã đi một chiếc xe có 3 biển số khác nhau? Cáo trạng và Bản án xác định Hải sử dụng xe biển số 62F6 – 0842 của bà Rưỡi khi đến bưu điện. Nhưng khi ra về thì chiếc xe có biển số khác : 62F5-0842(?). Còn trong “BB nhận dạng” của anh Đinh Vũ Thường ngày 31-3-2008, thì ghi nhận anh Thường đã nhận dạng được chiếc xe có biển số khác nữa là 62H5-0842. Như vậy thực sự Hải đã đi chiếc xe nào? Anh Thường nhận dạng chiếc xe nào ? Cơ sở nào để nói 3 biển số khác nhau này là một chiếc xe ? ii. Anh Đinh Vũ Thường không hề và cũng không thể nhận dạng được chiếc xe của bà Rưỡi: Việc trong Biên bản nhận dạng ghi anh Thường đã nhận dạng ra “chiếc xe 62H5-0842 đã cũ là chiếc xe giống chiếc xe anh Thường đã thấy tại bưu cục Cầu Voi” – và cơ quan điều tra cho rằng đó chính là chiếc xe 62F5-0842 của bà Rưỡi, Hải đã sử dụng tối 13-1-2008 là vô lý. Vì: – Quá trình nhận dạng không khách quan: điều kiện khi nhận dạng là ban ngày (9h sáng), trong khi thực tế anh Thường nhìn thấy chiếc xe tại bưu điện là khoảng 19h39 (trời tối, ánh sáng đèn yếu). Việc nhận dạng không có người chứng kiến theo qui định. – Trong “Biên bản ghi lời khai” lúc 7h30 ngày 31-3-2008, anh Thường khai thấy “chiếc xe Dream màu nho đã cũ” nhưng “tôi không nhìn thấy 1 con số nào hết”. Kèm bản khai này là một sơ đồ khu vực do chính anh Thường vẽ, ghi rõ “không nhình thấy biển số”. Thậm chí anh Thường còn khai “không để ý xe có bửng và kính chiếu hậu phải hay không”, “không để ý trên xe có để đồ vật gì không”. Như vậy, không thể có việc chỉ khoảng hơn một giờ đồng hồ sau, anh Thường lại có thể nhận diện chính xác chiếc xe có biển số 62H5-0842 được. Ngày 7-12-2011 vừa qua, chúng tôi đã trực tiếp gặp anh Thường và đưa cho anh Thường xem “Biên bản nhận dạng ngày 31-3-2008. Anh Thường khẳng định mình không hề khai và cũng không hề nhận dạng ra biển số xe 62H5-0840 – như trong Biên bản đã ghi thêm vào (sẽ nói ở phần sau). iii. Cơ quan điều tra cố tình làm sai lệch hồ sơ trong việc nhận dạng chiếc xe: Trong hồ sơ còn cho thấy dấu hiệu điều tra viên đã sửa chữa, ghi thêm vào những tình tiết về số xe và việc nhận dạng. Cụ thể: – Trong Biên bản ghi lời khai của anh Thường ngày 31-3-2008 ghi thêm câu “tôi nghĩ sẽ nhận dạng được”. Sau câu “tôi không nhìn thấy một con số nào hết”. – Trong Biên bản nhận dạng ngày 31-3-2008, tại trang 2, ghi thêm câu “biển số H5-0842”. Qua dấu hiệu sửa chữa như trên, đã thể hiện một sự cố ý từ phía cơ quan điều tra, nhằm chứng minh rằng anh Thường đã nhận dạng ra chiếc xe mà Hải đi gây án tối 13-1-2008. Tuy nhiên, chính sự sửa chữa này đã thể hiện rõ ràng dấu hiệu làm sai lệch hồ sơ vụ án. iv. Khả năng Hải sử dụng chiếc xe của bà Rưỡi vào tối 13-1-2008 là thấp: Theo Cáo trạng, sau khi gây án, “Hải lấy xe 62F5-0842 chạy về, đưa xe vào nhà dì ruột Nguyễn Thị Len cất”, sau đó “kêu cửa mẹ ruột Nguyễn Thị Loan để vào nhà mình tắm, giặt quần áo”. Như vậy, chiếc xe 62F5-0842 suốt đêm 13-1-2008 không có ở nhà bà Rưỡi và bà Rưỡi không sử dụng. Điều này là vô lý vì: Lời khai của tất cả các thành viên trong đại gia đình Hải cho thấy thường ngày Hải hay đi chiếc xe Ware màu đỏ của dì ruột là bà Len. Vì nhà bà Len sát vách nhà Hải. Ngay sau khi bị bắt, tại “Bảng tường trình” ngày 21-3-2008 Hải khai “tôi đi bằng xe 62K8-3040”, tại “Biên bản ghi lời khai” ngày 21-3-2008 Hải cũng khai “Tôi chạy xe honda Wave S màu đen, biển số 62K8-3040 đến bưu điện Cầu Voi” – chính là chiếc xe của bà Loan. Sau đó Hải thay đổi lời khai, tại “Biên bản lấy lời khai” ngày 22-3-2008 khai Hải sau khi ở tiệm cầm đồ quay về nhà và thấy xe của bà Rưỡi để trước nhà, Hải lấy xe này đến bưu cục, “sau khi gây án đem về cất ở nhà luôn, sáng hôm sau dượng Ba (chồng bà Rưỡi) lại lấy” Trên thực tế, nhà bà Rưỡi không ở ngay cạnh nhà Hải và nhà bà Len như trong Cáo Trạng ghi nhận. Hàng ngày, ông Nguyễn Văn Thu (chồng bà Rưỡi) sử dụng chiếc xe này. Chiếc xe cũng có thể được bà Rưỡi sử dụng đi đến thăm mẹ (nhà sát vách nhà Hải). Nhưng nếu bà Rưỡi có dựng ở sân nhà Hải thì cũng chỉ vào ban ngày hoặc vào chập tối. Còn buổi tối bà Rưởi/hoặc chồng bà Rưỡi đều lấy xe 62F5-0842 để về nhà mình. Vì bà Rưỡi không ngủ đêm tại nhà mẹ. Như vậy, bất luận là khoảng 19h ngày 13-1-2008, bà Rưỡi có để xe của mình ở sân nhà Hải hay không thì tối đó, bà Rưỡi cũng phải lấy xe của mình để về nhà. Trong khi đó, theo Cáo Trạng ghi nhận rằng tối đó khoảng 23h đêm, Hải về nhà không thấy ai (tức là bà Rưỡi đã về nhà mình) và dắt xe của bà Rưỡi vào nhà bà Len là điều vô lý. Liên quan đến việc này, mới đây bà Rưỡi đã có Bản trình bày (ghi ngày 10-1-2012) khẳng định sáng 14-1-2008, bà đã sử dụng chiếc xe 62F5-0842 của mình để đi chợ. Qua những tình tiết trên, chúng tôi cho rằng khả năng Hải đã đi chiếc xe 62F5-0842 của bà Rưỡi vào tối 13-1-2008 là thấp. Chưa kể tình tiết Hải đi cầm đồ xong “tự nhiên” quay về nhà đổi xe – từ chiếc Wave lùn thành chiếc Deam cao – cũng là bất thường, không có căn cứ xác đáng. 4. Mâu thuẫn trong kết luận về chiếc áo Hải mặc tối 13-1-2008 : Theo Cáo trạng, tối 13-1-2008 “lúc đi Hải mặc áo thun màu xanh, trên ngực có hàng chữ màu trắng”. Hải cũng có nhiều lời khai xác định chiếc áo có chữ màu trắng. Cụ thể: Bản khai ngày 25-3-2008 “ áo xanh màu lá đậm, có sọc trắng trước áo và chữ tiếng Anh”. Biên bản hỏi cung bị can ngày 4-9-2008 (BL 504): “ khi đi tôi mặc áo thun xanh, ngực có chữ màu trắng”. Tuy nhiên, anh Đinh Vũ Thường – tại “Biên bản ghi lời khai” ngày 31-3-2008 khai thấy người thanh niên “mặc áo thun ngắn tay màu xám đen, hoặc xanh đen có sọc trắng xen kẽ”. Như vậy, có sự khác biệt về màu sắc và kiểu “sọc trắng xen kẽ” tức là nhiều sọc chứ không phải 1 sọc và cũng không có hàng chữ màu trắng. Khác biệt này đã không được làm rõ vì anh Thường không được triệu tập tham dự phiên tòa với tư cách là nhân chứng. Phần II. Khả năng Hải có mặt tại bưu điện Cầu Voi tối 13-1-2011 là rất thấp I. Hồng đã có cuộc hẹn với Misol tối 13-1-2011 và nhân chứng Hiếu khẳng định MiSol có về bưu điện Cầu Voi tối 13-1-2008: Qua Cáo trạng mô tả như : Hải nói chuyện với Hồng khá lâu, hai người đùa giỡn rồi Hải kéo Hồng vào phòng ngủ đòi quan hệ tình dục … – cho thấy giữa hai người phải có mối quan hệ rất thân tình, tương đối lâu dài và công khai. Thế nhưng, thực tế không có bất kỳ chi tiết nào cho thấy giữa Hải và hai nạn nhân có mối quan hệ vượt trên bình thường. Tại thời điểm xảy ra vụ án, những người bạn thân nhất của hai nạn nhân đều khẳng định Hồng đang có quan hệ tình cảm với 2 người là Nguyễn Văn Nghị và Nguyễn Misol, không hề biết hay thấy Hải bao giờ. Quan hệ tình cảm giữa Hồng – Sol là sâu đậm. Hồng đeo trên tay nhẫn cưới do Sol tặng, hai người đang sống “như vợ chồng”. Hàng tuần Sol thường xuyên từ TP.HCM về thăm Hồng và mỗi lần như vậy đều ngủ lại ngay tại bưu điện. Tại “BB ghi lời khai” ngày 21-6-2008 (BL 209,210) ông Sol khai : “Sau khi lên TP.HCM thì tôi cũng thường xuyên về bưu điện sống chung như vợ chồng với Hồng. Trung bình cứ 1 tuần lễ thì về 1 ngày. Thời gian gần nhất trước khi Hồng Vân bị giết, về bưu điện vào ngày thứ tư 9-1 đến sáng thứ năm 10-1 tôi mới đi TP.HCM làm tiếp”. Đặc biệt trong hồ sơ thể hiện thông tin cho thấy ngay tối 13-1-2008 Misol có cuộc hẹn với Hồng tại bưu điện Cầu Voi. Cụ thể: Tại “BB ghi lời khai” ngày 19-1-2008 (BL 197) chị Hiếu khai: “Tôi nghe chị Vân : hai đứa gái không đường xe cộ không mà đi làm gì. Chiều anh Sol về chứ gì phải đi”. Ngày 25-11-2011, chúng tôi có trực tiếp gặp chị Hiếu – bạn thân của hai nạn nhân và là người thường xuyên đến chơi, ngủ lại tại bưu điện Cầu Voi. Chị Hiếu khẳng định trước giờ chưa bao giờ nghe Hồng, Vân nhắc đến Hải, và cũng chưa bao giờ gặp Hải tại bưu cục Cầu Voi. Trong khi nhiều lần gặp Sol, Nghị. Chị Hiếu cũng cho biết trong buổi chiều ngày 13-1-2008, chính chị có thấy Hồng nói chuyện điện thoại di động với Sol 2 lần và khẳng định chắc chắn tối hôm đó Sol sẽ về Cầu Voi. Vì tới lúc 17 giờ chiều, không hề nghe nói Sol không về. Trong bối cảnh như vậy, liệu có thể có khả năng Hải đã đến chơi tại bưu điện đến 21h, sau đó giết hại nạn nhân? Hơn nữa, qua những thông tin trên, chúng tôi cảm thấy hết sức bất thường khi trong hồ sơ vụ án không hề có bất kỳ bản hỏi cung nào đối với ông Sol về việc chiều tối ngày 13-1-2011 Sol đã ở đâu? II. Nạn nhân Vân không thể đóng hai lớp cửa bưu điện, tạo ra khung cảnh hoàn toàn cách ly với bên ngoài nếu bên ngoài sân đang có chiếc xe honda và bên trong đang có khách: Theo Cáo trạng, sau khi đi mua trái cây về lúc khoảng 21h, Vân đã đóng hai lớp cửa (cửa sắt cuốn rồi tới lớp cửa kính) rồi đi vào trong nhà. Trong khi Cổng bưu điện bên ngoài không khóa ( hoặc nếu khóa thì lại càng vô lý – vì Hải sẽ không thể dắt chiếc xe gắn máy ra ngoài sau khi gây án). Tình tiết Vân đóng cửa cho thấy có khả năng lúc này không còn chiếc xe Honda nào ở bên ngoài sân. Và giả sử chiếc xe là của “người thanh niên” ngồi chơi trước đó, thì nhiều khả năng người này đã ra về. Vì lúc đó nếu trong bưu điện thực sự đang có khách (là Hải), lại đang dựng chiếc xe Honda ở ngoài sân, giáp ngay mặt đường quốc lộ – thì việc đóng kín cửa như vậy sẽ làm cho bên trong nhà hoàn toàn bị cách ly, không thể nhìn thấy bên ngoài, không theo dõi quản lý được chiếc xe Honda (không an toàn, bị kẻ gian lấy cắp xe). Chưa kể nếu đang có khách, mà khách đang ngồi chơi, sẽ không ngủ đêm lại, thì rõ ràng việc Vân đóng cả 2 lớp cửa tạo nên bối cảnh bịt bùng, nội bất xuất ngoại bất nhập như vậy là hoàn toàn không hợp lý. Chưa kể là nếu Vân đi mua trái cây về, nếu thấy khung cảnh vắng vẻ (lúc này Hải đã giết Hồng phía sau) thì lại càng ít có khả năng đóng hai lớp cửa như vậy. Tuy nhiên, tình tiết này cho thấy sau khi Vân đóng cửa, nếu bên trong bưu điện vẫn còn ai đó thì người này chắc chắn phải là người rất thân thiết với hai nạn nhân và hầu như chắc chắn người này sẽ ngủ qua đêm tại bưu điện. Người này không thể là Hải. Phần III. Nghi vấn về thời gian chết của hai nạn nhân Theo kết quả giám định pháp y, xác định hai nạn nhân chết do vết cắt trên cổ gây choáng chấn thương và mất máu cấp. Trong dạ dày Hồng “có thức ăn đã nhuyễn, lượng ít”. Tại BB ghi lời khai của chị Hiếu (Bl 197, 198) “ tôi và chị Hồng đi nấu cơm ăn, khoảng 12g cùng dọn lên ăn, xong rửa chén tôi và chị Hồng vào buồng ngủ còn chị Vân thì thức. Ngủ tới gần 17g dậy rửa mặt xong về nhà”. Tại BB khám nghiệm hiện trường ghi nhận “phía trong sát với đùi phải Hồng có một bàn bếp, trên bàn có ly, tô, dĩa đã sử dụng nhưng chưa rửa”. ( Đáng tiếc là không thể hiện rõ có bao nhiêu chiếc ly, bao nhiêu tô, dĩa – để có thể xác định số người ăn). Các tình tiết trên cho thấy hai nạn nhân (hoặc ít nhất là Hồng) đã ăn tối trước khi chết. Vì lúc 17h chiều, khi chị Hiếu ra về thì chén bát đã rửa. Việc Cáo trạng kết luận hai nạn nhân bị giết vào khoảng từ 20h30 đến 21h tối 13-1-2008, mà không xem xét về mặt khoa học là không hợp lý. Về thời điểm chết của hai nạn nhân có 2 nghi vấn. I. Máu không thể chưa đông/ khô sau hơn 13 giờ kể từ thời điểm chết: Việc khám nghiệm hiện trường được tiến hành từ 8h30- 13h30 ngày 14-1-2008, sau thời điểm kết luận chết khoảng 13 giờ. Qua các tấm ảnh, thể hiện xác hai nạn nhân được đặt trên tấm vải màu trắng. Trên thân thể Hồng máu có màu đỏ tươi, vẫn còn chảy ra và thấm vào tấm vải lót. Trong BB khám nghiệm hiện trường ghi nhận “trên sàn nhà nơi hai nạn nhân nằm có vũng máu đọng chưa khô hoàn toàn”. Theo khoa học pháp y ( Giáo trình Pháp y học – ĐH Y Dược TP. HCM), khi chết, “máu không còn lưu thông trong hệ tuần hoàn, ứ lại trong các lòng mạch tại các vùng thấp so với tư thế của tử thi và hình thành các mảng màu hoen đỏ tím nhạt gọi là vết hoen tử thi. Sau khi chết khoảng 20 phút, vết hoen bắt đầu xuất hiện. Sau khi chết khoảng 6 giờ vết hoen phát triển hoàn toàn chiếm toàn bộ vùng thấp”. Như vậy, nếu thực sự hai nạn nhân đã chết vào khoảng 20h30h– 21g, thì sau khoảng hơn 12 tiếng đồng hồ chắc chắn không thể còn hiện tượng máu vẫn tiếp tục chảy ra từ cơ thể. Màu máu cũng không thể đỏ tươi mà lúc này máu đã thẫm màu và khô đông từ lâu. Chưa kể trong khi kết luận nạn nhân Hồng chết trước thì máu vẫn chảy, trong khi Vân chết sau thì máu lại khô hơn có thấy có sự bất hợp lý. II. Thức ăn trong dạ dày nạn nhân Hồng “đã nhuyễn” cho thấy nạn nhân đã ăn tối trước khi chết ít nhất 4 giờ đồng hồ, đó là thời điểm nào? Cũng theo pháp y, hoàn toàn có thể dựa vào độ nhuyễn của thức ăn trong dạ dày để xác định thời gian từ bữa ăn cuối cùng đến khi chết. Các loại thức ăn thông thường (cơm, trứng, cá …) sẽ tiêu hóa hết trong dạ dày trong khoảng 3-4 giờ. Các loại thịt (bò/heo) tiêu hóa hết trong khoảng 4-5 giờ. Như vậy, nhìn chung thức ăn sẽ tiêu hết trong dạ dày trong vòng 3-5 giờ kể từ khi ăn. Theo Cáo trạng, Hải có mặt tại Bưu điện vào khoảng 19g30 và không hề thấy việc hai nạn nhân ăn cơm chiều. Như vậy, Hồng (có thể là cả Vân) đã ăn bữa tối trước 19g30. Do thức ăn trong dạ dày Hồng “đã nhuyễn” vào thời điểm dự đoán chết (20h30), nên nếu vậy – thì Hồng đã ăn trước đó khoảng 4 giờ – tức lân cận 16h30. Tuy nhiên điều này là không hợp lý, vì khi chị Hiếu ra về lúc 17g, tại bưu điện vẫn chưa hề chuẩn bị gì bữa tối và đang trong bối cảnh chờ anh Misol về. Còn nếu xác định Hồng đã ăn trong khoảng thời gian sau từ sau 18h đến 19h30 (là lúc Hải đến) thì thức ăn trong dạ dày không thể “đã nhuyễn” vào thời điểm “bị giết” xác định là 8h30. Như vậy, về mặt khoa học, không đủ cơ sở để kết luận hai nạn nhân bị giết trong khoảng gian từ 20h30 – 21g như trong Cáo trạng. Mà cái chết đã xảy ra sau đó ít nhất vài giờ đồng hồ. Cũng chưa thể xác định ai chết trước, chết sau. Phần IV. Tình tiết mới: Tầng 1 với nhiều nghi vấn liên quan đến người khác Bưu điện Cầu voi là một ngôi nhà gồm 2 tầng ( trệt và lầu 1). Tại thời điểm xảy ra vụ án, tầng 1 vẫn sử dụng bình thường. Tại BB khám nghiệm hiện trường ngày 14-1-2011 chỉ ghi đơn giản như sau : “ Trên lầu là khu vực để máy móc thiết bị, cửa còn khóa, không có dấu vết cạy cửa”. Câu hỏi đặt ra là : nếu cửa lầu 1 còn khóa, thì tại sao những người khám nghiệm biết đó là khu vực để máy móc thiết bị ? Và dù cửa khóa, liệu có đủ cơ sở để khẳng định trên lầu 1 không có dấu vết gì liên quan đến vụ án? I. Nghi vấn liên quan đến ông Nguyễn Mi Sol: Ngày 25-11-2011 vừa qua, chúng tôi đã trực tiếp gặp ông Nguyễn Văn Thu (một trong những người phụ trách dọn dẹp hiện trường vụ án và chị Lê Thị Thu Hiếu (nhân viên Bưu điện xã Nhị Thành, bạn thân của hai nạn nhân và là người có mặt tại bưu điện trong cả ngày 13-1-2008). Đây cũng là hai nhân chứng trong vụ án. Theo lời chị Hiếu : – Anh Sol thường ghé thăm Hồng vào buổi tối và mỗi lần đều ngủ lại. ( Điều này cũng hoàn toàn phù hợp với lời khai của Sol). Khi Sol ở lại thì Sol và Hồng ngủ trên lầu 1. Có lần chị Hiếu đã ngủ lại tại bưu cục lúc có Sol, nên biết rõ như vậy. ( Hiếu và Vân ngủ ở phòng bên dưới, Hồng và Sol ở trên lầu). – Chị Hiếu khẳng định tối 13-1-2008 anh Sol có về bưu cục Cầu Voi. Theo lời anh Thu thì: – Tối 13-1-2008, lúc gần 19h anh Thu đã chở Hải ( chở xe ôm) về nhà. Hải xuống bến xe bus trên chuyến xe từ TP.HCM về Long An, tại ngã ba Bình Ảnh. Lúc này Hải mặc áo sơ mi, đội nón kết và trên tay cầm tờ báo. Ông Thu đã chở Hải tới tận cổng nhà. – Sau đó, lúc khoảng 21h30-22h đêm, anh Thu chở (xe ôm) 2 người khách, đi ngang qua bưu cục Cầu Voi và thấy “trên lầu 1 Bưu cục còn sáng đèn. Cổng, cửa phía trước bưu điện đều đã đóng”. Cả anh Thu và chị Hiếu đều cam kết về lời kể này và sẵn sàng làm việc với cơ quan điều tra. Đây là những thông tin hoàn toàn mới. Nếu đúng, thì rõ ràng trong đêm 13-1-2008 đã có người ở trên lầu 1 bưu cục. Người đó là ai ? Đây là vấn đề cần làm rõ. Ngoài ra, nếu có người trên lầu 1 trong đêm, mà qua sáng hôm sau cửa lên lầu 1 đã bị khóa thì ai đã khóa ? Vì sao khóa ? II. Nghi vấn về một người khác ? 1. Dấu dép trên mặt ghế của ai? Theo “Kết luận điều tra” (BL 386), đêm 13-1-2008 khi vào bưu cục Hải “bỏ dép ở bậc tam cấp và đi vào”. Như vậy, Hải thực hiện hành vi giết Hồng và Vân trong tình trạng không mang dép. Điều này nói lên Hải không thể tạo ra dấu dép tại hiện trường. Trong khi đó, theo “BB khám nghiệm hiện trường” lại ghi nhận một chân của nạn nhân Vân gác lên mặt chiếc ghế xếp inox và “trên mặt nệm ghế có dấu vết máu quệt và dấu vết đế dép dính những hạt cơm khô”. Vậy ai là người đã để lại dấu dép này ? Từ đôi dép nào ? – đây là vấn đề chưa rõ. 2. Ai đã tạo ra các “vét bầm” ở chân nạn nhân Hồng? Tại “BB khám nghiệm tử thi” và BB giám định pháp y đều ghi nhận trên cơ thể nạn nhân Hồng “có một số vết bầm máu làm da sậm màu ở mặt trước đùi chân phải, mặt trước cẳng chân trái”. Các vết bầm này là do tác động của ngoại lực chứ không thể tự nhiên mà có. Vậy ai đã gây ra những dấu vết này? bằng vật dụng gì ? – Trong khi Hải không hề có bất kỳ lời khai nào nói đến việc đã đánh hay tác động vào phần chân của nạn nhân Hồng. 3. Ai đã mang mút xốp đến bưu điện Cầu Voi ? Tại Biên bản khám nghiệm hiện trường còn ghi nhận “trên mặt bàn có một miếng mút xốp màu trắng và vài mảnh mút xốp đã được cắt vụn trên mặt bàn và rải rác vài mảnh dưới nền nhà”. Tại BB ghi lời khai ngày 19-1-2008 của chị Hiếu thì: “Tôi xác định trên bàn không có loại bộc xốp trắng nào, tôi cũng không thấy loại xốp này bao giờ. Tôi cũng không biết loại xốp này là xốp gì cả”. Như vậy, đến lúc 17g (là thời điểm chị Hiếu ra về) tại bưu cục vẫn chưa có mút xốp. BB hỏi cung bị can ngày 11-6-2008 Hải khai “tại ghế salon trên bàn lúc tôi và Hồng ngồi có báo tạp chí, 1 ly nước, điện thoại Nokia đen và mút sốp”. Tức là Hải cũng không phải là người đem mút xốp đến bưu cục. Vậy ai đã đem mút xốp đến Bưu điện, mút xốp chứa đựng vật gì ? Ai đã cắt vụn mút xốp ra? Đây cũng là điều chưa rõ. 4. Ai đã vén áo nạn nhân Hồng? Theo ảnh chụp tại hiện trường, nạn nhân Hồng nằm ngửa, áo ngoài bị xắn ngược lên tới tận cổ, để hở toàn bộ phần bụng và lưng. Áo lót ngực bị kéo lên trên, để hở cả hai núm vú. Theo Cáo Trạng, Hải đã “bóp cổ”, đánh vào mặt và sau đó cắt cổ Hồng. Tuy nhiên chắc chắn những động tác này không thể gây ra tình trạng cả hai lớp áo của nạn nhân bị kéo sốc lên quá cao như vậy. ( Trong khi nạn nhân Vân bị Hải xốc nách kéo từ phòng trước ra sau thì cả hai lớp áo không hề sộc sệch). Như vậy, chắc chắn phải có ai đó đã làm việc này. Người đó là ai? 5. Chiếc vòng trên tay nạn nhân Hồng là vòng gì ? của ai? Theo ảnh chụp tại hiện trường, nạn nhân Hồng khi chết nằm ngửa, trên cổ tay trái có đeo một chiếc vòng lớn. Trong các bản khai của Hải và các nhân chứng không thể hiện về chiếc vòng này. Chị Lê Thị Thu Hiếu tại “BB ghi lời khai” ngày 19-1-2008 khai “ hôm chủ nhật lúc 17h tôi thấy chị Hồng có 1 đôi bông tai, 1 sợi dây chuyền, 3 chiếc nhẫn vàng và 1 chiếc vòng cẩn hột nhỏ nhỏ”. Câu hỏi đặt ra là: Đây là chiếc vòng bằng vật liệu gì ? Từ đâu Hồng có chiếc vòng này và vì sao không thấy ai nhắc đến chiếc vòng này ? 6. Tư thế chết của nạn nhân Hồng cho thấy có dấu hiệu nạn nhân bị xâm hại tình dục: Qua bản ảnh, tư thế khi chết (tư thế cuối cùng) của nạn nhân Hồng ở trạng thái như sau: – Nằm ngửa, hai chân dạng rộng. Đầu quay hướng ra cửa. – Hai tay dang ngang cao quá vai, bàn tay ngửa – tư thế bị đè đến chết. Không có phản ứng kháng cự. Trên cổ tay trái còn đeo một chiếc vòng – đây là vòng gì, ở đâu – điều này chưa được làm rõ. – Áo lót bị kéo ngược lên trên hai bầu vú, làm lộ hai núm vú. Áo ngực không dính máu, không dấu tay – cho thấy nạn nhân bị kéo áo trước khi bị cắt cổ. Vì nếu kéo áo sau khi cắt cổ thì máu sẽ chảy ra rất nhiều, loang xuống. – Áo ngoài bị cuộn hẳn lên trên áo lót, gần sát cổ, để lộ trần toàn bộ khuôn ngực và lưng. – Trên mặt có các vết cắt do vật sắc bén tạo nên, nhiều chiều (ngang, dọc, chéo …) – giống như vết cắt cố ý và mang tính chất “tra tấn”. Môi, miệng bị xưng và bầm tím. – Theo Biên bản giám định pháp y số 21/PY.08 ngày 17-1-2008, “có ít dịch nhầy trong âm đạo”. Tư thế và dấu vết trên cho thấy khả năng nạn nhân đã chết trong tư thế bị đè hai tay và bị hãm hiếp. Tư thế chết cũng cho thấy có thể nạn nhân đã bị ngất hoặc thậm chí chết trước đó. Điều đáng nói là tư thế chết của nạn nhân Hồng hoàn toàn không phù hợp với các tình tiết do Hải khai. 7. Ai đã cắt điện máy bơm nước? Theo Kết luận điều tra, tại hiện trường vụ án khi mở các vòi nước đều hết nước. Nền nhà khô ráo. Tại BB lấy lời khai ngày 4-4-2008 (BL 201) nhân chứng Lê Thị Thu Hiếu khai “hệ thống nước sinh hoạt trong nhà vệ sinh tại Bưu điện có đầy đủ nước, hoạt động bình thường”. BB ghi lời khi lời khai bà Nguyễn Thị Kim Tuyền: “ tôi nghĩ là không có bị cúp nước vì Bưu cục có giếng nước và ngày 13-1-2008 không có cúp điện”. Theo xác minh, máy bơm tại bưu cục có hệ thống rờ le tự động. Khi trong bồn hết nước thì máy bơm sẽ tự động bơm nước đầy bồn. Như vậy, việc hết nước tại bưu cục có nguyên nhân là ai đó đã cắt cầu giao máy bơm nước. Việc này chưa được làm rõ. 8. Những ai đã dùng cơm tối tại bưu điện Cầu Voi? Theo lời khai của chị Hiếu, buổi trưa mọi người đã ăn cơm xong và “rửa chén, tôi và chị Hồng vào buồng ngủ còn chị Vân thì thức. Ngủ tới gần 17g dậy rửa mặt xong ra về nhà”. Như vậy, khi chị Hiếu về chén đĩa đã được dọn dẹp, rửa sạch. Hồng và Vân chưa ăn tối. Tại Biên bản khám nghiệm hiện trường ghi nhận “phía trong sát với đùi phải Hồng còn có một bàn bếp, trên bàn có: ly, tô, dĩa đã sử dụng nhưng chưa rửa”. Như vậy, có thể xác định tối đó tại bưu điện đã có nấu ăn và mọi người đã ăn tối xong nhưng chưa dọn rửa. Câu hỏi đặt ra là những ai đã ăn tối ? Qua số lượng chén, đĩa tại hiện trường, hoàn toàn có thể xác định được số người đã ăn. Phần V. Kết tội từ sự suy luận chủ quan, vô căn cứ và thiếu khoa học Chúng tôi cho rằng phần lớn các nhận định, kết luận trong Cáo trạng và bản án – đối chiếu với ngay chính kết quả điều tra thể hiện trong hồ sơ vụ án – đều là những suy luận chủ quan, thiếu căn cứ, mâu thuẫn và gây bất lợi cho Hải. Xin trình bày một số vấn đề cơ bản nhất. I. Động cơ giết người của Hải quá đơn giản, không hợp lý: Một trong những cấu thành quan trọng của hành vi tội phạm là mặt chủ quan (ý thức, động cơ) của kẻ phạm tội. Nguyên nhân nào, điều gì đã khiến Hải phải ra tay giết một lúc hai cô gái trẻ một cách vô cùng tàn bạo và dã man đến vậy? Theo Cáo trạng, lý do duy nhất giết Hồng là do Hồng không đồng ý cho Hải được giao cấu, đã có hành vi dùng chân đạp vào Hải, khi Hải đang đè nạn nhân xuống đòi giao cấu. Còn giết Vân là vì sợ bị lộ. Điều đó có hợp lý không, khi Hải biết rõ: – Thời gian Vân đi mua trái cây rất mau. Đoạn đường từ bưu cục đến nơi bán trái cây chỉ khoảng 150m, như vậy thời gian Vân mua trái cây và về chỉ khoảng trên dưới 10 phút. Với thời gian rất ít ỏi như vậy, lại trong bối cảnh đèn đang sáng, cổng ngoài và cửa ngoài đều mở cả hai đang mặc quần áo đầy đủ – liệu Hải có thể nghĩ đến chuyện sẽ giao cấu và giao cấu được với nạn nhân hay không ? – Theo Cáo Trạng, Hải đã dẫn Hồng vào trong buồng, cùng lên giường và Hồng đã nằm xuống. Để trải qua những việc đó, chắc chắn không thể là trong vài ba phút. Xét về tâm sinh lý, việc này phải có sự đồng tình của Hồng. Vậy, nếu nói rằng Hồng sau đó không đồng ý có hợp lý không? – Tiếp đó, qua những dấu vết thương tích và máu me khắp người nạn nhân, cũng như dấu vết đổ vỡ trong khu vực cầu thang, cho thấy Hồng đã có sự kháng cự quyết liệt và hung thủ đã phải tốn nhiều thời gian mới có thể gây ra hàng chục những vết thương cho Hồng. Nếu không có sự chuẩn bị và quyết tâm ngay từ đầu, liệu Hải có thể làm được những việc đó hay không? – Liệu có hợp lý không khi chỉ vì bị từ chối giao cấu trong bối cảnh như vậy, Hải đã có những hành động mang tính chất dã man đến mức điên cuồng như vậy? Hải có cần thiết phải thực hiện hàng loạt động tác kéo dài, liên tục và quyết tâm giết chết Hồng được hay không? Về tâm lý tội phạm, hành động giết người trong vụ án này phải là của một người có sự chuẩn bị từ trước, có quyết tâm lớn, có sự căm thù/ghen tuông cực độ, bị đè nén và kích động. Không thể đơn giản chỉ là việc bị từ chối giao cấu. II. Qui kết chủ quan về hung khí gây án: Một trong những điều “kỳ lạ” nhất trong vụ án này là việc kết tội, qui kết hung thủ dùng 3 loại hung khí là dao, thớt và ghế giết người, để lại hàng loạt dấu vết, máu me … nhưng tại hiện trường khi khám nghiệm lại không có bất kỳ vật nào có dấu vết phạm tội và cũng không được thu giữ. Tiếp đó, việc cơ quan điều tra lần lượt “bổ sung” vào hồ sơ vụ án những hung khí để “chứng minh” lại đầy rẫy những sự vô lý, sai nguyên tắc. Kết quả là từ thực tế không hề có bất kỳ tang vật nào, lại dẫn đến việc tạo ra cảm giác là hung thủ (Hải) đã sử dụng những hung khi đó và tất cả đều “phù hợp”. Tuy nhiên, liệu có thực sự phù hợp hay không? Sau đây chúng tôi chỉ xin trình bày về 2 hung khí là dao và thớt. 1. Từ con dao “giả định” hiện nay, liệu có thể kết luận về dụng cụ mà hung thủ dùng để cắt cổ hai nạn nhân? i. Suy đoán chủ quan và vô nguyên tắc về “con dao” Theo Cáo Trạng, Hải đã dùng “con dao thái lan dài 28cm, ngang 3 cm” tại bưu điện để cắt cổ hai nạn nhân. Nhưng tại hiện trường không hề có con dao nào – dù khi khám nghiệm hiện trường, với đầy đủ thành phần, đông người (và mặc dù con dao thu được sau đó chỉ cách vị trí xác hai nạn nhân chưa đầy 0,5m). Thế mà chỉ từ việc qua ngày hôm sau các dân phòng trong quá trình dọn dẹp hiện trường thấy một con dao “mới tinh” tại bưu cục, Cơ quan điều tra đã “mặc nhiên” cho rằng đây là con dao của bưu cục và sau này cho rằng chính Hải đã sử dụng con dao này đề cắt cổ hai nạn nhân. Nhưng điều đáng nói hơn nữa là con dao được phát hiện đó thực tế vẫn là một con “dao ảo” – hoàn toàn chỉ do các dân phòng thấy – con dao này cũng đã bị mất, không thu giữ. Sau đó các dân phòng tự đi mua lại một con dao “giống” như con dao “ảo” này. Liệu những tình tiết như trên, từ một con dao mơ hồ về nguồn gốc, không có dấu vết tội phạm và không còn tồn tại, căn cứ vào điều luật nào để có thể “kết luận” rằng đó là con dao của bưu điện và Hải đã dùng con dao đó để giết người? Trong khi một trong những nguyên tắc cơ bản để xác định tang vật là phải “có thật” và “liên quan trực tiếp” đến tình tiết của vụ án? ii. Hàng loạt điểm mâu thuẫn về con dao: Tại “BB ghi lời khai” (BL 232), ông Hùng tả về con dao phát hiện tại hiện trường như sau: “lưỡi bằng inox trắng, lưỡi dài khoảng 20cm, lưỡi phần dưới bằng phần sóng dao, bầu xuống, lưỡi hơi nhọn, cán bằng nhựa màu đen, hơi dẹp dài khoảng 10cm”. “Con dao rất sạch, còn rất mới vì phần lưỡi dao vẫn còn dấu sọc sọc như chưa được mài”. Các ông Thu, Vàng (BL 226 &242,243) cũng đều khai : “lưỡi bén dao còn mới ”, “dao rất sạch giống như vừa mới được để vào chứ không phải là đã để từ lâu. Lưỡi dao rất bén”. Qua đó, cho thấy con dao các dân phòng phát hiện còn rất mới. Trong khi đó, con dao “thật” là một con dao cũ, đã qua sử dụng. Tại “BB lời khai” ngày 19-1-2008 chị Hiếu khai: “trong bưu điện có sử dụng 2 con dao. Một con dao thái nhỏ dài khoảng 15cm, phần lưỡi cỡ 5cm. Con dao lớn thì dài khoảng 35cm, phần lưỡi kim loại trắng dài 25cm, bề ngang khoảng 5cm, thường để ngay ghế, bàn nấu ăn”. Tại “BB ghi lời khai” ngày 21-6-2008 ông Sol khai ở bưu điện có 2 con dao, “một con dao nhỏ dài trên 10cm. Một con dao lớn dài khoảng gần 30cm, có cán nhựa màu đen, lưỡi dao bằng inox, mũi nhọn, lưỡi dao chỗ rộng nhất 4cm, kiểu dao thái lan. Con dao này trong ngày thứ Tư 9-1-2008 tôi có sử dụng dùng để sửa chữa nhà vệ sinh tại bưu điện”. Như vậy, liệu có đủ căn cứ để kết luận rằng con dao mới mà các dân phòng nhìn thấy chính là con dao đã cũ ở bưu điện? Nhất là khi lời khai của chị Hiếu và ông Misol là quan trọng hơn. Vì họ đã mô tả con dao có thật tại Cầu Voi. Lẽ ra, khi có sự khác biệt như vậy thì phải cho nhận dạng, đối chất làm rõ. CQĐT đã không cho chị Hiếu nhận dạng dao. Còn ông Misol thì chỉ nhận dạng qua hình vẽ, không thể xác định độ mới cũ của con dao. iii. Dấu hiệu sửa chữa kích thước con dao trong hồ sơ vụ án: Điều đáng lưu ý trong Biên bản lời khai của chị Hiếu ngày 19-1-2008, kích thước của con dao lớn đã bị sửa bất hợp pháp, không có chữ ký xác nhận của người khai. Chiều dài từ 35cm sửa thành 30cm, lưỡi dao từ 25 sửa thành 20cm. (Chú thích ảnh: Lời khai của chị Hiếu về kích thước con dao đã bị sửa cho “phù hợp” với kích thước con dao mà ông Thu đã tự mua. Lẽ ra, khi có sự khác biệt như vậy thì cơ quan điều tra phải cho đối chất hoặc cho chị Hiếu nhận dạng con dao. Nhưng điều này đã không được thực hiện) Ngoài ra, khi tiến hành nhận dạng (BL 204), qua hình vẽ 4 con dao, ông Sol ghi “Tôi xác định dao số 3 và 4 có đặc điểm và kích thước giống con dao ở bưu điện”. Việc ông Misol xác định có tới 2 con dao là “dao số 3 và 4 có đặc điểm và kích thước giống con dao ở bưu điện” là điều hết sức phi lý. Vì hai con dao số 3 và số 4 có kích thước hoàn toàn khác nhau. 2/ Dùng thớt đập gây chảy máu, nhưng thớt không dính máu: Khi khám nghiệm hiện trường, có ghi nhận phía trên đầu nạn nhân Hồng “có một cái thớt gỗ”. Nhưng cái thớt gỗ này đã không được thu giữ do không có dấu vết liên quan đến vụ án”. Điều này cho thấy cái thớt này không có dấu máu, vết vân tay. Từ ngày 21-3-2008 đến ngày 14-6-2008 khi Hải bị bắt, Hải không hề có bất cứ lời khai nào nói rằng đã dùng cái thớt để đánh vào đầu nạn nhân Hồng. Tuy nhiên, các vết thương trên mặt nạn nhân Hồng (các vết bầm ở mắt, vết rách hình thù khác nhau …), cho thấy cái dao không thể nào gây ra được những vết thương như vậy. Kết quả giám định pháp y cho thấy các vết thương phải là vật có đầu tù. Tại Biên bản hỏi cung ngày 11-6-2008, lần đầu tiên Hải khai về cái thớt như sau “tôi lấy tấm thớt cầm hai tay đập mạnh vào vùng đầu Hồng 2 cái”, “sau khi gây án tấm thớt tôi bỏ lại tại đầu nằm của Hồng. Thớt tôi để tại chỗ”. Nếu lời khai của Hải là đúng, thì chắc chắn trên cái thớt phải có vết máu, thậm chí dính nhiều máu. Ngoài ra, các vết rách trên mặt nạn nhân cũng phải có dạng phù hợp với cái thớt như: hình vòng cung, miệng rộng, rách bờ vết thương … vv. Thực tế hoàn toàn không có điều này. Trong khi đó, theo công văn số 37/GT.PY.08 ngày 7-4-2008 thì “vùng mặt có những vết rách da bờ mép sắc gọn. Điều đó chứng tỏ vùng mặt của nạn nhân có các vật cứng sắc gọn và bị va đập nhiều lần”. Trong khi đó, cái thớt chắc chắn không thể là vật “sắc gọn”. Hay nói cách khác, việc qui kết rằng Hải đã dùng thớt để đập vào mặt Hồng là phi lý, khiên cưỡng. Chính vì vậy, việc mãi đến ngày 24-6-2008, CQĐT yêu cầu chị Lê Thị Thu Hiếu đi mua một cái thớt về, rồi từ đó cho rằng Hải đã dùng một cái thớt như vậy để đánh vào mặt nạn nhân Hồng liệu có hợp lý? Chưa kể ngoài chị Hiếu, ông Misol cũng là người biết về việc tại bưu điện có cái thớt gỗ. Trong “BB ghi lời khai” ngày 21-6-2008 (BL 210) ông Sol khai tại bưu điện có 2 cái thớt “một thớt nhựa màu trắng và một thớt gỗ tròn”. Trong quá trình điều tra, không hề cho ông Sol nhận dạng cái thớt hay đối chất làm rõ đó có phải là cái thớt ở bưu điện Cầu Voi hay không. ( Chú thích ảnh : Liệu những vết thương hình thù như trên có thể là do cái thớt gây nên?) Phần VI: Rất nhiều điểm mâu thuẫn với các tình tiết khách quan I. Hải có thực sự đã dùng ghế đập đầu Vân? Khi khám nghiệm hiện trường, không có chiếc ghế nào được thu giữ. Sau đó, quá trình điều tra xác định Hải đã dùng một chiếc ghế đập mạnh vào đầu Vân, sau đó quăng ghế xuống đất. Nếu sự thật đúng như vậy thì chắc chắn trên mặt ghế cũng không thể còn dính “những hạt cơm khô” (ngoài dấu dép nói trên). Vì với tác động của lực đập xuống, những hạt cơm khô sẽ rơi ra khỏi mặt ghế. Ngoài ra, trên mặt Vân còn có 2 vết thương rách mặt, tụ máu hình vuông. Liệu chiếc ghế có thể gây ra vết thương này hay không ? Và trong khi Hải cũng không hề có lời khai nào liên quan đến việc dùng ghế đánh vào mặt Vân. (Chú thích ảnh: 2 vết thương này trên mặt nạn nhân Vân không thể do dùng ghế đập xuống. Hải cũng không có lời khai về việc dùng ghế hay vật gì đập vào mặt nạn nhân). II. Hải không thể “đứng ở chân cầu thang thấy Vân đóng cửa, đặt bịch trái cây lên bàn salon”: Theo Cáo trạng, sau khi giết Hồng, “Hải đi vào chân cầu thang đứng nhìn ra phía trước thấy Vân đi mua trái cây từ phía ngoài đi vào, thấy Vân kéo cửa sắt phía trước xuống (đóng cửa) rồi đi vào bỏ bịch trái cây lên bàn salon”. Đây là kết luận hoàn toàn vô lý. Trên thực tế tại vị trí chân cầu thang không thể nhìn thấy cánh cửa phía bên ngoài (bị chắn bởi 2 lớp tường), góc quan sát không có. (Chú thích ảnh: Nếu Hải đứng dưới chân cầu thang (phía bên phải) thì không thể nhìn ra phòng trước để thấy Vân đi mua trái cây về và đi vào. Còn nếu Hải đứng phía bên trái, sát tường hay giữa cửa, thì khi Vân đi từ ngoài vào sẽ thấy Hải ngay). III. Làm sao Hải có thể biết được trong bọc xốp có trái cây gì? Biên bản khám nghiệm hiện trường ngày 14-1-2008 ghi nhận“ trên bàn gỗ có 2 bịch trái cây”. Được xác định gồm: quít, bưởi và bom (táo). Biên bản ghi lời khai ngày 14-1-2008, chị Nguyễn thị Bích Ngân, người bán trái cây cho nạn nhân Vân khai: “Vân mua 0.5 kg quít thái, trái nhỏ, màu đỏ cam, không hạt, 1 trái bưởi Long, 15 ngàn đồng bom”. Trong khi đó, tại Bản tường trình 25-3-2008, Hải khai “ Vân mua trái cây về để trên bàn gồm loại trái cây gì tôi không nhớ”. Nhưng sau đó, tại “Biên bản hỏi cung bị can” ngày 11-6-2008 lại khai: “tôi thấy Vân để trên bàn salon 2 bịch trái cây, trong đó có bom, quýt, lê, bưởi”. Việc Hải nhớ và khai như vậy là vô lý và cũng không chính xác (không có lê). Hơn nữa số bịch trái cây bị sửa từ “1” thành “2” rõ ràng nhằm mục đích “khớp” với hiện trường vụ án. IV. Vì sao Hải biết được màu quần lót của nạn nhân Hồng? Trong “BB hỏi cung bị can” ngày 10-6-2008 (BL 91), Hải khai thấy Hồng mặc “quần sì màu trắng”. Theo chúng tôi, nếu Cáo trạng đúng thì Hải không thể biết được tình tiết này, vì hai người (Hải và Hồng) không hề giao cấu với nhau, ảnh chụp cho thấy quần của nạn nhân không bị tụt (còn nguyên). V. Tiếng kêu của nạn nhân và thời điểm nghe tiếng kêu: Có sự mâu thuẫn giữa Kết luận điều tra (BL 383) và Cáo Trạng (BL520). Theo KLĐT thì Vân là người “hoảng hốt la á á” (Hồng không kêu la). Nhưng theo Cáo Trạng thì Hồng là người “kêu la á á rất lớn”. Về thời gian, theo “BB ghi lời khai” chị Huỳnh Thị Kim Tuyền ngày 29-3-2008 (BL 258) thì vào lúc khoảng 20h30 phút có nghe tiếng la “ướt ướt”. Nếu theo Cáo trạng thì đây phải là tiếng kêu của Hồng, nhưng về thời gian là không hợp lý, vì lúc 20h30 Vân chưa đi mua trái cây. Đây là sự mâu thuẫn cần làm rõ. VI. Hải có đi uống cà phê, xem đá bóng vào buổi tối 13-1-2008 sau khi gây án? Theo “BB ghi lời khai ngày 7-4-2008, Hải khai sau khi gây án: “lúc này khoảng 22h giờ, tôi không về nhà mà chạy thẳng đến quán bà 2A gặp anh Chương và anh Lĩnh (làm công trình siêu tốc) đang ngồi xem đá banh. Tôi không nói gì xem đá banh, khoảng 30 phút tôi chạy xe Honda về nhà”. Đây là tình tiết quan trọng vì nếu xác minh, có thể xác định được tối đó Hải mặc áo gì, có mùi máu hay không, trạng thái tâm lý, thời điểm diễn biến sự việc. Phần VII. Nhiều vi phạm nghiêm trọng về thủ tục tố tụng I. Có dấu hiệu Hồ Duy Hải đã bị ép cung, mớn cung Mặc dù trong hồ sơ, có nhiều Biên bản ghi lời khai, Bản tường trình của Hồ Duy Hải thể hiện việc Hải khai nhận mình đã giết người, cướp của, hầu hết trong từng Biên bản đều có chữ ký xác nhận của Hải và lời cam “đã nghe đọc và xác nhận là đúng sự thật”. Nhưng không có nghĩa là tất cả đều thực sự tuyệt đối khách quan, trung thực. Vì những điều bất thường sau đây: – Nếu không bị ép cung, tại sao Hải phải kêu oan ngay tại tòa ở cả hai phiên xử sơ thẩm và phúc thẩm? – Nếu lời khai của Hải là sự thật, thì không thể mâu thuẫn, không phù hợp với hàng loạt chứng cứ, tình tiết khác – như đã trình bày ở phần trên. Đặc biệt, trong giai đoạn đầu, tuy nhận tội nhưng lời khai của Hải hoàn toàn khác biệt với Cáo Trạng ( chẳng hạn như Hải khai đập đầu Hồng ở “bể nước” – trong khi tại bưu điện không có bể nước, khai cắt cổ Hồng ở nhà vệ sinh rồi kéo xác vào trong nhà, đã quan hệ giao cấu với nạn nhân Hồng …vv). Đây là những tình tiết không thể không lưu ý. – Vì sao tại phiên tòa sơ thẩm, khi Hải nói đã “khai theo lời kể lại của công an viên xã Nhị Thành là Nguyễn Thanh Hải và dư luận bên ngoài” thì đại diện VKS có sẵn ngay “Đơn xác nhận” của anh Hải (công an xã, nay đã chết), xác nhận rằng không kể cho Hải về những tình tiết của vụ án. Câu hỏi là: Tại sao phía VKS lại biết trước tình huống này và chuẩn bị sẵn bản xác nhận của anh Hải – trong khi tại tất cả các bản khai của Hải đều không hề nói mình bị mớn cung, ép cung ? Và tại sao chứng cứ này ( xác nhận của anh Hải) không có trong hồ sơ vụ án? II. Không tiến hành đối chất, nhận dạng khi có sự mâu thuẫn trong các lời khai: Điều 138 BLTTHS qui định “trường hợp có sự mâu thuẫn trong lời khai giữa hai hay nhiều người thì điều tra viên tiến hành đối chất”. Trong hồ sơ vụ án thể hiện có rất nhiều lời khai của các nhân chứng mâu thuẫn với nhau, với lời khai của Hải. Ví dụ như: – Về màu và kiểu chiếc áo “thun xanh” mà Hải đã mặc đêm gây án. Có sự khác biệt về màu sắc, kiểu áo giữa lời khai của Hải, nhân chứng Đinh Vũ Thường và Hồ Thị Thu Thủy (em gái Hải). – Về số tài sản (nữ trang) bị mất của hai nạn nhân: có sự khác biệt, mâu thuẫn về số lượng, kiểu dáng và việc bán. – Về tang vật chiếc ghế : mâu thuẫn về lời khai của hai người dọn dẹp hiện trường là ông Thu, ông Vàng và Hải, mâu thuẫn với hiện trường vụ án. – Về chiếc thớt: kích thước, độ mới cũ. – Về việc ông Misol có về bưu cục Cầu Voi tối 13-1-2008 hay không? – Về con dao: kích thước, độ mới cũ. – Về miếng mút xốp trên mặt bàn. – Về thời gian nghe tiếng kêu. – Về tình tiết hai cánh cổng bên ngoài bị khóa
  3. van says:

    Hôm qua vừa đọc trên trang một nhà thơ cái quyết định bat họ nguyễn nhưng lại thộp cổ họ hồ , chỉ 30 phút sau gỡ mat tiêu , bây giờ thì mí mí chút xíu . Liên tưởng xa hơn một chút tôi thay rợn người! Xin lỗi các cụ vì vào nhàđường đột nhưng tôi rất thích trang nầy va cũng rất cảm ơn những thông tin bổ ích của quí còm sĩ trí thức .

    • Mười tạ says:

      Khi đọc còm đó của bác tôi không Up, không Down, cũng không bình luận gì, vì tôi thấy hơi bất thường nhưng tôi nghĩ sẽ có sự tự điều chỉnh.

      Internet quá nhanh để tránh sai sót nhưng cũng đủ nhanh để khắc phục sai lầm. Kể cả những quan điểm cực đoan cũng dần tự điều chỉnh nữa là. Đó là nhận định tôi rút ra từ HC.

      Liên hệ với còm cụ Sóc bên dưới: sai lầm ở đâu cũng có. Điều này đúng, và cái quan trọng hơn là cách ứng xử với sai lầm. Với việc bác Hãi được tạm hoãn tiêm thuốc, nghĩa là sai lầm (nếu có) có cơ hội để khắc phục, và cơ chế tự điều chỉnh ở đây chính là Internet, là mạng XH.

      Một con chim có thể hót, nhưng rồi sẽ chết trong bụi mận gai, nhưng nhiều con chim cùng hót thì sẽ khác, âm thanh nó đủ lớn để người ta phải chú ý. Rõ ràng, khi người dân tự kết nối được với nhau thì họ có thể tự giải quyết nhiều chuyện thay vì nhờ ông trọng tài (Nhà nước).

      Theo logic này, thay vì nói: Cứu một nền tư pháp, nên chăng chúng ta tự hỏi: Liệu cần phải có một nền tư pháp không?,… 🙂

  4. xanghứng. says:

    Ông “Hành”, ông “Lập”, ông “Tư”,
    Ba ông cùng ốm, bây chừ tính sao ?
    Hay là khỏi cứu thằng nào:
    Tư rang, Lập luộc, Hành xào … miến Cua.

    • Dove says:

      Ông hành ko hề ốm. Rất khỏe, lương cao, lên tướng nhanh, thu nhập ngoài luồng khủng (ko ít ông có bà xã là cò nhà đất cao cấp). Khi về hưu, trở thành gánh nặng cho bảo hiểm xã hội.

      Thơ của xanghứng vần điệu đâu ra đấy, đáng tiếc chắc đam mê làm nghĩa vụ duy trì nòi giống nên xa rời thực tế. Nếu Văn Ba còn sống sẽ bút phê:

      Nay ở trong thơ sao lắm sạn,
      Nhà thơ mực cạn bút đơ đơ

      • xanghứng. says:

        Ngạc nhiên thật, một người từng viết “Nhật ký trong tù” mà nay thơ thẩn tệ đến thế này sao !

    • Lê Huy. says:

      Họa thơ bác Xang… để “Cứu” chút vui !

      – Ông “Hành”, ông “Lập”, ông “Tư”
      Ba ông cùng ốm, bây trừ tính ri :
      Ông “Hành” cùng với ông “Tư” – Mỗi đêm tiêm lít thuốc mê… cho rồi…
      Còn riêng ông “Lập” to đùng,
      Cho dùng thuốc chuột Trung nguyên…xong liền !

  5. VINH PHÚ THỌ- SG says:

    Trong một còm tôi có đặt một câu hỏi : Tại sao ở VN có những người biết mình không có tội nhưng đứng trước CA, TÁ lại cúi đầu nhận tội ? Các nhà Thông thái ở HC không ai trả lời cả ( Không biết tại sao- Biết chết liền ). Đành vậy, tôi phải tự tìm câu trả lời. Và đã tìm ra. Không biết có làm thỏa mãn các nhà thông thái không nhưng đọc nó cũng hữu ích. Đây là bài viết của Nhà báo lão thành LÊ PHÚ KHẢI , cựu ký giả báo ND, là đàn anh của tôi. Vì bác TC không cho kèm file nên phải đưa hết lên , xin thông cảm. Mời xem.

    TỪ BẢN ÁN TỬ HÌNH CHO HỒ DUY HẢI, NHỚ LẠI NHỮNG ÁN OAN ĐÃ CÓ…
    Lê Phú Khải

    Dư luận trong, ngoài nước đang chăm chú theo dõi, lên tiếng về cái án tử hình dành cho anh Hồ Duy Hải, người được toà án phán quyết đã giết cô Hồng 24 tuổi, và cô Vân 22 tuổi ở Bưu điện Cầu Voi huyện Thủ Thừa tỉnh Long An.
    Báo “lề phải”, các trang mạng “lề dân” đều đồng thanh lên tiếng phải xét xử lại, điều tra lại vụ án này vì nó chứa đựng quá nhiều mâu thuẫn, vô lý, “làm sai lệch hồ sơ vụ án”, v.v.
    Mẹ của đương sự là bà Nguyễn Thị Loan đã đội đơn đi kêu oan khắp chốn sáu năm liền. Hình ảnh bà Loan căng biểu ngữ trước ngực đi kêu oan cho con được đăng trên nhiều trang mạng xã hội.

    Bức xúc hơn cả là giới luật gia, vì họ hiểu luật pháp và các bước đi trong quá trình điều tra một vụ án cần phải có như giám định vân tay ngay khi xảy ra án, phân tích mẫu máu, tình tiết ngoại phạm của bị cáo, vân vân và vân vân…
    Trả lời báo Lao động ngày 24.11.2014, luật sư Trần Văn Tạo, nguyên là Phó Giám đốc Sở Công an TP HCM đã nói: Tôi đã viết thư cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về vụ việc này…
    Luật sư Trần Hồng Phong thuộc đoàn luật sư TP HCM, người được gia đình Hồ Duy Hải mời hỗ trợ tư pháp, đã có đơn xin xem xét lại bản án theo thủ tục giám đốc thẩm bản án phúc thẩm 281/2009/HSPT… gửi lên Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao.
    Đọc bản tường trình phân tích những điều vi phạm, làm sai lệch hồ sơ vụ án… dài hàng chục trang giấy của luật sư Phong, người đọc không khỏi bàng hoàng!
    Vì lẽ trên, trong bài viết này, tôi muốn ôn lại những vụ án oan sai đã từng xảy ra ở nước ta, nhưng nhờ những cán bộ có trách nhiệm trong ngành kiểm sát, thanh tra, điều tra có phẩm chất và dũng khí đã mang lại công bằng cho hàng trăm con người, nếu không họ sẽ phải chịu những oan khuất khủng khiếp do bị ép cung, bị tra tấn đánh đập mà phải “nhận tội”!

    Có lẽ, điển hình nhất là phải kể đến vụ án mang tên: Vụ gián điệp “H122”, năm 1948. Trong vụ này, hàng trăm cán bộ vô tội của ta trong kháng chiến chống Pháp bị bắt giam, do họ bị ép cung, đánh đập mà phải “nhận tội”!
    Sự việc tóm tắt như sau: Một tin đồn do Pháp tung ra đã lan truyền trong khu Việt Bắc là có một gián điệp mang bí số H122 đã được Pháp gài vào hàng ngũ ta, và H122 đã cung cấp nhiều tin quân sự quan trọng cho Pháp…
    Một anh giám mã (coi giữ ngựa) cho một cơ quan, đã bị nghi ngờ là H122. Lý do nghi ngờ rất đơn giản: anh ta đã chạy ra sân lấy vào một cái khăn màu trắng trong lúc có tiếng máy bay của Pháp trên trời. Người ta nghi anh làm ám hiệu bằng chiếc khăn màu trắng cho máy bay đến. Thế là anh giám mã bị bắt, bị bức cung. Anh ta đã nhận mình là H122, rồi khai ra những người khác. Cứ thế, người bị bắt mới lại khai tiếp… Con số bị bắt đã lên đến hàng trăm, kể cả cán bộ cao cấp và cả… một bà bán xôi (!).
    Trưởng ban kiểm tra trung ương Đảng Trần Đăng Ninh đã vào cuộc. Ông Trần Đăng Ninh đã đến tận hiện trường và xem xét rất kỹ. Ông thấy rất nhiều điều vô lý. Pháp không thể gài người vào ta lại chọn một anh chăn ngựa không biết chữ. Cái sân bé tí trước nhà anh chăn ngựa giữa rừng núi âm u thì không máy bay nào trên trời có thể nhìn thấy một cái khăn màu trắng… Cứ thế, cứ thế, Trưởng ban kiểm tra trung ương Đảng xem xét, điều tra cụ thể, quyết liệt, và đã ra lệnh thả mấy trăm “phạm nhân” đang bị giam. Người ta đã gọi ông Trần Đăng Ninh là “Bao Công Việt Nam” từ vụ án đó.
    Sau hoà bình 1954, ông Trần Đăng Ninh đã đi máy bay và cố nhìn xuống dưới để xem có thể một cái “khăn trắng” nào không, và sau đó, ông đã rất “yên tâm” là mình đã xử án đúng!!!
    Ông Nguyễn Thanh, nguyên Cục trưởng Cục Xử lý tin tức Bộ Công an, nguyên Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Hải quan Việt Nam đã viết và xuất bản một hồi ký về Trần Đăng Ninh, trong đó kể tỉ mỉ về vụ án có một không hai này.

    Vụ thứ hai, cũng rất điển hình, phức tạp, quyết liệt và đầy kịch tính, xảy ra vào năm 1963-1964, là Vụ án ở Nhà máy cơ khí xe lửa Gia Lâm Hà Nội.
    … Giám đốc Võ Văn Khang bỗng dưng bị chết. Tám cán bộ đảng và công đoàn nhà máy bị bắt, vì Giám đốc công an Hà Nội lúc đó là ông Long, cho đây là vụ giết người. Bức cung khốc liệt, và cả tám người này đều “nhận tội”. Thế là án đã “nhanh chóng được phá”. Thành tích được mau chóng báo cáo lên các cấp trên để được khen ngợi.
    Nhưng Đại uý Tích ở Công an Hưng Yên khi khám nghiệm tử thi nạn nhân được vớt lên ở cửa sông Hồng đã quả quyết báo cáo lên Cục trưởng Cục Cảnh sát Lê Hữu Qua là nạn nhân đã tự sát. Cục trưởng Qua lúc đó đã yêu cầu Đại uý Tích làm tường trình, và ông cùng đồng nghiệp kiên quyết chống lại kết luận giám đốc Khang bị giết. Được Thứ trưởng Lê Quốc Thân ủng hộ, Giám đốc Công an Hà Nội là ông Long cũng quyết đấu lại Cục trưởng Lê Hữu Qua, được Đại uý Tích phu tá và được Cục trưởng Lê Hồng Hà ủng hộ quan điểm.
    Cuộc đấu tranh để tìm công lý này vô cùng cam go, và nó kéo dài đến bốn năm. “bất phân thắng bại”.

    Cục trưởng Lê Hữu Qua sau này kể lại:

    …Có lần Trưởng ban tổ chức trung ương Lê Đức Thọ đã gọi chúng tôi đến bắt báo cáo thật cụ thể. Cục Cảnh sát nhân dân đã phải chở một xe tải “đạo cụ” đến nhà riêng ông Thọ để “diễn” lại hiện trường vụ án theo quan điểm của chúng tôi, y như một gánh hát tuồng! Cả tiết lợn cũng phải mua về để rắc lên nền, giả làm vết máu người. Xem kỹ, nghe kỹ, ông Thọ ra lệnh tiếp tục làm sáng tỏ. Cả những ám hiệu định giết người diệt khẩu mà tôi biết cũng được báo cáo ngay với ông Thọ để ngăn chặn. Có cuộc họp cả Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn dự để nghe hai bên, một bên là Lê Quốc Thân và Giám đốc Công an Hà Nội, một bên là tôi và các đồng nghiệp của Cục, đã tranh cãi quyết liệt. Lê Quốc Thân đã chỉ vào tôi mà quát: Kéo dài vụ án thế này, Lê Hữu Qua phải là người chịu trách nhiệm hoàn toàn. Khi một bác sĩ pháp y, nguyên là thiếu tá của chính quyền Bảo Đại phát biểu trong cuộc họp, ông ta đập tay vào cái bảng lớn treo trên tường và hét lên: – Nếu nạn nhân bị giết thì đốt hết sách vở đi! Nói xong ông ta lấy thuốc độc trong túi ra… nuốt, và chết tại chỗ! Bác sĩ giáo sư Tôn Thất Tùng hoảng quá, rút khăn tay trong túi quần ra lau mồ hôi như tắm trên mặt. Các gói mì chính (bột ngọt) để khi ông ăn phở cho vào rơi lả tả theo xuống nền nhà. Tôi phải nhặt các gói mì chính đó bỏ vào túi áo của ông và nói: – Giáo sư cứ bình tĩnh phát biểu.
    Bốn năm trời tranh cãi, hồ sơ biên bản vụ án đã lên cả tạ giấy. Bất phân thắng bại nên cuối cùng phải mời một đoàn chuyên gia của Bộ Công an Cộng hoà Dân chủ Đức sang giúp. Người Đức đã đi một chuyên cơ gồm 10 chuyên gia các lĩnh vực. Trong đó có một chuyên gia được mệnh danh là “chuyên gia thắt cổ”. Ông này có một bộ sách dày, có hình vẽ và ghi chép tỉ mỉ các vụ án thắt cổ có từ thời Hy-Mã cổ đại đến sau này. Với ông chuyên gia này, chỉ cần nhìn hiện trường có người thắt cổ, ông có thể kết luận đúng đến 50% là nạn nhân bị thắt cổ hay tự thắt cổ. Những chuyên gia Đức khẳng định rằng, hung thủ luôn để lại dấu vết ở hiện trường. Và đã có dấu vết thì nhất định tìm ra hung thủ. Và quả thật, chỉ sau một thời gian ngắn, vụ án đã được làm sáng tỏ với những luận cứ khoa học không thể chối cãi, không thể tranh luận gì nữa. Tám cán bộ “nhận tội” khi bị bắt đã được tha bổng.
    Cục trưởng Qua kể đến đây thì cười và nói tiếp: Vụ án này đã được đưa vào giáo trình của ngành tư pháp nhiều nước, có cả nước Mỹ nữa (!).
    Trước khi về, người Đức chỉ khuyên ta không nên đổi tên đường, tên làng, tên xóm… Vì như thế sau này rất khó phá án!
    Một thời gian ngắn sau khi kết thúc vụ án, tôi đến chơi với Cục trưởng Qua. Từ trên tầng ba (miền Nam kêu là lầu hai) nhà tập thể, ông chỉ tay sang phía đường Trần Hưng Đạo, nơi có trụ sở Công an Hà Nội nói: Hôm nay Hà Nội tiễn Giám đốc Long đi nhận nhiệm vụ Trưởng ban Dân quân tự vệ Tổng cục Đường sắt, thôi không làm Giám đốc Công an Hà Nội nữa!
    Vụ án Nguyễn Thanh Chấn, bị bắt và tù đã 10 năm về tội “giết người”, bỗng kẻ giết người ra đầu thú nên ông Chấn được tha… vừa diễn ra mới gần đây, tuy không liên quan đến nhiều người, nhưng tính nghiêm trọng của nó phải được quan tâm đặc biệt, vì nó xảy ra ở thời @, khoa học hình sự ở nước ta đã trang bị hiện đại. Vậy mà…
    Riêng bản thân người viết bài này có một kỷ niệm không bao giờ quên về một án tử hình. Số là, cô con dâu của tôi ở Mỹ Tho, vô tình đã được một bà đi thăm nuôi chồng là ông Đặng Kim Bền ở An Giang đã gần 70 tuổi, bị toà án Tiền Giang kết án tử hình, sau giảm xuống chung thân. Lý do thật không có gì nghiêm trọng. Ông Bền mang một bó cây bù-đà đi bán, bị bắt ở Tiền Giang. Bị kết án tử hình, sau giảm xuống chung thân.
    Bù-đà là một thứ cây nếu lấy lá vấn để hút thì gây nghiện. Nó hoàn toàn không phải là thuốc phiện hay ma tuý. Vậy mà Toà án tỉnh Tiền Giang lúc đó, với một nữ Chánh án, đã xử nặng ông Bền đến mức tối đa như thế. Con dâu tôi đã hứa với bà vợ ông Bền là, bố chồng cô là nhà báo, cô sẽ nói để ông đi điều tra và làm đơn kêu oan cho ông Bền. Được con dâu “báo cáo”, tôi đã đi điều tra, và được biết khi công an bắt được tang vật là bó cây bù-đà để trên mui xe đò, công an hỏi của ai, bản thân ông già nông dân này cũng không biết bù-đà là hàng cấm và nguy hiểm cho ông đến thế.
    Tôi đã làm một bản tường trình kêu oan cho người nông dân có quê ở Tân Phú – An Giang này lên Chủ tịch nước Lê Đức Anh. Trong thư tôi nói rõ với Chủ tịch nước Lê Đức Anh, tôi là nhà báo, thường trú nhiều năm tại đồng bằng sông Cửu Long, biết rõ trình độ và tính cách của nông dân Nam Bộ. Bản án là quá nặng nề với một lão nông sống ở vùng quê xa xôi ít thông tin. Thư bảo đảm gửi cho Chủ tịch nước, tôi lấy địa chỉ từ cơ quan thường trú của Đài tiếng nói Việt Nam tại 7 Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1 TP HCM. Biên lai bưu điện của lá thư bảo đảm đề ngày 25.9.1995 gửi Chủ tịch nước Lê Đức Anh theo địa chỉ số 5 Hoàng Diệu Hà Nội tôi còn giữ đến bây giờ.

    Tôi đã nhờ Đại tá Truật ở cơ quan thường trú báo Quân đội Nhân dân tại TP HCM để biết địa chỉ của Chủ tịch Lê Đức Anh và còn được anh Truật qua đường dây bạn bè là sĩ quan cao cấp ở Hà Nội cho biết lá thư của tôi đã đến tay Chủ tịch nước Lê Đức Anh.
    Ít lâu sau, thật vô cùng sung sướng, con dâu tôi ở Mỹ Tho báo lên rằng bà vợ ông Bền đã đến cảm ơn và gởi biếu tôi một kí đường thốt nốt, vì chồng bà đã được tha tù. Con dâu tôi còn cho hay, nó đã biếu bà tiền xe đò để về lại Tân Phú, An Giang.

    Kể lại những chuyện cười ra nước mắt này, tôi thành thật nói với bạn đọc vô cùng yêu rằng, tôi không hề có ý trách cứ, lên án ai về tình trạng “bệ rạc” của tư pháp nước ta. Chính cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã dùng từ “bệ rạc” trong một lần nói về tư pháp Việt Nam mà ông yêu cầu phải cải cách.
    Từ phong kiến đến thực dân bán phong kiến, đến chế độ toàn trị (totalitarisme) thì tư pháp nước ta có những chuyện kể trên là đương nhiên. Đã có thời kỳ ta giải tán Bộ Tư pháp, không lập trường Đại học Luật. Nay lập lại Bộ Tư pháp, mở Đại học Luật… nhưng chưa thừa nhận tam quyền phân lập, Montesquieu chỉ được nói lướt qua ở giáo trình Luật thì những sự việc trên là đương nhiên sẽ xảy ra. Tuy nhiên, dù thế nào, thời nào, chúng ta cũng có các cán bộ tư pháp có phẩm chất cao, có dũng khí bảo vệ lẽ phải, nên nhiều án oan đã được làm lại, mà vụ H122, vụ Nhà máy xe lửa Gia Lâm là một điển hình.
    Vụ Hồ Duy Hải cần phải được điều tra lại với tinh thần Trần Đăng Ninh, đó là trách nhiệm, là lương tâm của tất cả chúng ta.

    Làm hồ sơ vụ án sơ sài, xét xử qua loa cho một án tử hình như vậy ở thời đại khoa học này sao? Cả xã hội đang nhìn vào Viện Kiểm sát nhân dân tối cao và Toà án nhân dân tối cao. Bà Nguyễn Thị Loan đi khiếu kiện bị xua đuổi mãi sao? “Dân chủ gấp vạn lần” các nền dân chủ khác như bà Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã dõng dạc tuyên bố mà như vậy sao?
    Nhân dân đang chờ câu trả lời từ các cơ quan pháp luật.

    TP HCM 04/12/2014
    L.P.K.

  6. CD@3n says:

    – xin phép TBT CuaTimes, cho cop/past một phần lá thư của nguyên thiếu tướng, cựu ĐSVN tại Băc Kinh :

    “Thư của tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Bộ Chính trị và BCH Trung ương”

    Kính thưa:

    Ban chấp hành trung ương, Bộ Chính trị,

    Trước thềm Đại hội XII, tôi xin mạnh dạn đề đạt một số ý kiến sau đây để Ban chấp hành và Bộ Chính trị xem xét.

    Chưa bao giờ tình hình đất nước ta thể hiện nhiều mặt tiêu cực, yếu kém như hiện nay.

    Hàng vạn doanh nghiệp phá sản, công nhân viên mất việc làm, ngân sách mất nguồn thu, tham ô lãng phí khủng khiếp, tài nguyên mất nhiều mà thu được rất ít, tập đoàn kinh tế nhà nước thua lỗ, thất thoát lớn, nợ xấu ngân hàng quá nhiều, nợ công cả trong nước, ngoài nước chồng chất đến mức nguy hiểm, kinh tế lệ thuộc nước ngoài, mọi mặt xã hội xuống cấp, tình hình sa sút nghiêm trọng, tụt hậu xa so với các nước xung quanh… Kết quả là tài nguyên phong phú mà dân nghèo nước yếu.

    Thực trạng này do sự quản lý, điều hành kém cỏi của người đứng đầu Chính phủ, đồng thời cũng do đường lối của Đảng có sai lầm.

    (…)

    Còn Việt Nam ta vẫn trung thành thực hiện mô hình xã hội chủ nghĩa như Liên Xô nên cũng như Cu Ba, Triều Tiên, đều nghèo; thậm chí, đến khi mô hình xã hội chủ nghĩa Đông Âu xụp đổ, Liên Xô tan rã mà ta vẫn cố níu xây dựng xã hội chủ nghĩa không theo mô hình tiêu chí, nguyên tắc nào, rất mơ hồ; vẫn chủ trương “Đất đai là sở hữu toàn dân”, thực tế là sở hữu của các cấp chính quyền, muốn bán thì bán, muốn chia chác cho nhau cũng được, muốn thu hồi thì thu hồi; nắm một loạt tập đoàn kinh tế nhà nước với ý tứ là thực hiện kinh tế Nhà nước làm chủ đạo, nhưng phần lớn các tập đoàn thua lỗ, thất thoát, kinh tế Nhà nước không chủ mà cũng chẳng đạo được.

    Do đường lối sai lầm nên đất nước không phát triển được. Về công nghiệp, chủ yếu chỉ là gia công, lắp ráp… đến 2020 có lẽ cũng chưa thực hiện được công nghiệp hóa, chưa thực hiện được hiện đại hóa nông nghiệp. Về thương mại thì sản phẩm xuất, không đủ bù hàng hóa thiết bị máy móc phải nhập.

    Thêm vào đó, bộ máy Nhà nước quá cồng kềnh, mỗi bộ rất nhiều thứ trưởng, rất nhiều cục vụ, cục vụ lại có nhiều phòng, đều có trưởng phó nên khối lượng biên chế phình rất to. Ngoài ra lại bao cấp các tổ chức quần chúng: Công, Nông, Thanh, Phụ,… con số cũng không nhỏ. Lẽ ra các đoàn thể phải tự thu, chi do đóng góp hội phí, đoàn phí của hội viên, đoàn viên. Vài năm lại đây, lại phong rất nhiều tướng. Tổng số người nhà nước phải chi lương rất lớn, khối lượng tiền vô cùng lớn, ngân sách nào chịu nổi, tiền thuế thu của dân biết đến bao nhiêu cho đủ.

    (…)

    Không đặt vấn đề xây dựng chủ nghĩa xã hội nữa mà chỉ nên nêu thực hiện: Dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh như nghị quyết Đảng đã từng nêu là thích hợp, vì nói xây dựng chủ nghĩa xã hội nhưng theo mô hình nào, tiêu chí, nguyên tắc nào, nội dung là gì không rõ, thật là mơ hồ, chỉ nói để mà nói thôi.

    Đề nghị Đảng thực hiện dân chủ trong Đảng cũng như đối với nhân dân, lắng nghe ý kiến của Đảng viên ở cơ sở, lắng nghe dư luận của nhân dân, lắng nghe và tiếp thụ ý kiến của các chuyên gia giỏi, của các nhà trí thức tâm huyết với sự tiến bộ của đất nước, có chủ trương, chính sách đúng phát triển nội lực để tiến lên, dần thoát khỏi sự lệ thuộc và chèn ép của nước ngoài. Như thế Đảng sẽ lấy lại được lòng tin của dân, dân theo là sức mạnh của Đảng.

    Trong cấu tạo nhân sự của nhiệm kỳ mới, mong rằng không có tệ “mua quan bán chức” len vào, Đảng sẽ thể hiện tinh thần chí công vô tư, đặt lợi ích của nước của dân lên trên hết. Ban chấp hành trung ương mới phải bao gồm những Đảng viên ưu tú hơn cả trong Đảng, có lòng vì nước vì dân, không nên “chia phần” có đủ các tỉnh, thành, vùng, miền. Thành viên Bộ Chính trị phải là những Đảng viên xuất sắc hơn cả trong Ban chấp hành trung ương, cũng không phân chia vùng, miền vì Đảng là thống nhất, không phải là Đảng của ba mảng. Trong Bộ Chính trị cũng như trong Ban chấp hành, ai có khả năng phụ trách vị trí nào tốt nhất thì phân công đảm nhiệm chức vụ ấy, bất kể là người thuộc miền nào, đồng chí chủ trì phải là người có uy tín cao, có năng lực, có tinh thần độc lập tự chủ được nhân dân tin tưởng.

    Trên đây là những ý kiến thẳng thắn, chân thành tôi đề xuất để Đảng xem xét, tôi không có lợi ích nào khác là muốn Đảng được dân tin, Tổ quốc giữ được độc lập, chủ quyền và tiến lên giàu mạnh.

    Hà Nội, ngày 05 tháng 11 năm 2014

    Kính

    Nguyễn Trọng Vĩnh

    TB: Nhân đây, tôi đề nghị dừng khai thác Bauxit Tây Nguyên. Vì, mọi người đều biết càng lao vào càng lỗ. Xe tải 40 tấn hàng ngày cày nát đường vận chuyển tiền đâu mà sửa và xây lại cho được. Những hồ bùn đỏ trên cao nguyên ai biết được lúc nào sẽ gieo thảm họa cho hàng triệu đồng bào miền Nam Trung bộ và miền Đông Nam bộ trong điều kiện biến đổi khí hậu nắng mưa bất thường khó lường. Có ý kiến nói chế biến bùn đỏ sẽ thu được sắt; thử tính tốn bao nhiêu tiền điện mới ra được 1 cân sắt.

    Theo đuổi đến cùng dự án có thể mất không mỏ bauxit, môi trường Tây Nguyên bị phá nát mà Nhà nước không thu được gì” ( nguồn : thư của lão tướng gửi BCHTW, BCT).
    ———————————————
    thực hiên như “kiên nghị” này, chắc CỨU ĐƯỢC NHIÊU THỨ, KỂ CẢ TƯ PHÁP !!!
    các bạn có “tin” không? M thì “không nẳm mơ…” !

  7. Mongun says:

    https://nr-022.appspot.com/boxitvn.blogspot.com/2014/12/tu-ban-tu-hinh-cho-ho-duy-hai-nho-lai.html
    Mời các cụ trong HC tham khảo bài này bên Bauxite viết về nền tư pháp VN khá hay.

  8. CD@3n says:

    – điểm tin :
    – “Sáng 5/12/2014, tại Hà Nội đã khai mạc Diễn đàn Đối tác phát triển Việt Nam 2014 (VDPF 2014) với chủ đề “Cải các thể chế kinh tế, tăng cường khả năng tự chủ và sức cạnh tranh của nền kinh tế Việt Nam” với sự tham dự của một số Bộ, ngành Trung ương và các đối tác phát triển, các tổ chức quốc tế. (…), tới dự và phát biểu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khẳng định việc hoàn thiện nhà nước pháp quyền, đảm bảo quyền tự do, dân chủ của người dân và hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường theo Hiến pháp năm 2013 là động lực và giải pháp chủ yếu để nâng cao hiệu quả và năng lực cạnh tranh của nền kinh tế Việt Nam.”( nguồn :Dân Tri online).
    lần đầu tiên, tại 1 diễn đàn quốc tế, công thức : thể chế KTTT theo ĐỊNH HƯỚNG XHCN đã được thay bằng : thê chế KTTT theo hiến pháp năm 2013 (?). Sự thay đổi này có phải là cách “Cứu tình thế” cho 1 kinh tê đi theo mô hình “làm gí có mà tìm” như lời ô. BT bộ KHĐT ?
    – HĐND HN đã kết thúc, chính thức đặt tên câu Nhật Tân, dài 3750m, rộng 33.2m. Cây cầu dân văng 5 trụ xây bằng vốn ODA của Nhật Bản. Sự kiên này chấm hết cho việc ô. ĐS NB có ý đề nghị muốn đổi tên là cầu “hữu nghị Việt-Nhật”, ô BT ĐLT ( đang công du Ấn Độ và Espagne đê tìm cách “bán đường cao tốc” )trên mây và trong khách sạn, hông biết có “tâm tư” ? sự kết thúc này đã được “đoán trước” trên CuaTimes.
    – vì sao bà Kim Ngân, PCT QH, “quán quân” tín nhiêm lại phát biểu “chỉ đạo” phiên khai mạc họp HĐND HN, sự việc này có ngụ ý “gưi thông tin” gì tới vai trò sắp tới của bí thư PQN và bản thân bà PCT quê “bến tre”…? Mời tất cả cùng nhận biết và suy đoán.
    ———————–
    P.S : kính đê nghị Osin HĐ viết ít dòng vê “CỨU MỘT HÊ THỒNG BỊ LỖI và CANCER GIAI ĐOẠN CUỐI” !

  9. NôngDân says:

    + Chẳng có gi để cứu ở đây cả, Việt Nam ta hiện nay cả Lập Pháp, Tư Pháp và Hành Pháp có độc lập đâu. Nói theo lời tổng Lú “tam quyền phân công” , chứ đâu có Tam quyền phân lập. Như vậy nền Tư pháp VN được phân công làm như thế, thì cứu cái gì? Ai cứu?.
    + Tư pháp, Lập Pháp, Hành Pháp đều được “Bình, Lọ” bao bọc che chở, nuôi dưỡng, thì biến thành “CHUỘT” nhanh lắm!.
    + Muốn cứu kinh tế, giáo dục, xã hội VN lúc này chỉ còn cách vứt bỏ cái “BÌNH” đi thôi, bởi vì chính nó mới là nơi nuôi dưỡng “CHUỘT”, nơi “CHUỘT” sinh sôi nảy nở, đang tàn phá đất nước này.
    Chỉ chuột mới biết
    Bình mênh mang nhường nào
    Chỉ có bình mới biết
    Chuột ăn gì, ở đâu
    —–
    Chúng không ở cùng nhau
    Bình bạc đầu thương nhớ
    Chúng mà không cùng nhau
    Chuột tìm đâu chỗ ở
    —–
    Nếu từ giã chuột rồi
    Bình chỉ còn cái vỏ
    —-
    Nếu phải cách xa bình
    Chuột chỉ còn xuống lỗ.

    • Mười tạ says:

      Chẳng ai hiểu (tác hại của) chuột bằng nông dân 🙂

    • TC Bình says:

      Canh khuya chuột nói với bình:
      Quan hệ chúng mình, ơn nặng nghĩa sâu
      Bình rằng: nghĩa chó gì đâu!
      Mày có tí mầu, phải sớt cho tao.
      Bao nhiêu bình lớn trên cao,
      Hương hoa không đủ làm sao đỡ mày?!
      Chuột rằng: ơn đức cao dầy
      Sống tết chết giỗ, ơn này chẳng quên.

  10. TamHmong says:

    Chào các bác HC. Theo tôi hiểu giữa nền tư pháp phát triển và chưa phát triển có mấy điều khác biệt cơ bản sau đây.
    Thứ nhất về lập pháp.
    + Trong nền tư pháp phát triển những nhà làm luật trong Nghị viện soạn thảo những điều luật mới ngăn chặn, hạn chế nhưng hành vi có hại cho an ninh quốc gia, cho các cộng đồng trong xã hội (phụ nữ, trẻ em, người già , tàn tật,.. kể cả sắc tộc), nói chung là cho tất cả cá quyền HIẾN ĐỊNH.
    MỌI CÔNG DÂN CÓ QUYỀN LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ PHÁP LUẬT KHÔNG CẤM. Các nhà lập pháp cũng phải luôn nghĩ ra nhứng điều luật mới hoặc bổ chính luật cũ để ngăn chăn một số công dân ưa thích trò SÁNG TẠO LÁCH LUẬT, hoặc thay cho các điều luật đã lỗi thời.Theo tôi biết ở Mỹ là hàng ngàn bổ chính/năm.
    TÒA BẢO HIẾN (mà VN chưa có) là cơ quan có trách nhiệm phân xử mọi hành vi vi phạm Hiến pháp của ba nhánh chính quyền Nghị viên (lập pháp đưa ra điều luật pham hiến chẳng hạn), Tổng thống, Chính phủ (hành pháp đưa ra văn bản dưới luật phạm luật) và Viên công tố, Tòa Án (chấp pháp đối xử với công dân bị giam giữ xét hỏi như tội pham khi chưa có án chẳng hạn).
    Mọi hành vi phạm hiến của các cơ quan này sẽ bi đưa ra TÒA BẢO HIẾN phán xét. Quyết nghị của TÒA BẢO HIẾN có giá trị thi hành bắt buộc đối với mọi cơ quan, tổ chức và cá nhân trong xã hội kể cả Tổng thống.
    + Trong nền tư pháp chưa phát triển các nhà làm luật không xuất phát từ nguyên tắc MỌI CÔNG DÂN CÓ QUYỀN LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ PHÁP LUẬT KHÔNG CẤM mà làm theo cách CÔNG DÂN KHÔNG CÓ QUYỀN LÀM ĐIỀU GÌ PHÁP LUẬT KHÔNG CHO PHÉP. Vì vậy, không bao giờ theo kịp cuộc sống và soạn luật PHẠM HIẾN là điều dễ hiểu.
    Kết quả là như cố Luật sư Bà Ngô Bá Thành nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Pháp chế Quốc hội đã nói: “Nước ta có một rừng luật nhưng khi áp dụng người ta lại dùng luật rừng”
    Thứ hai về hành pháp.
    + Trong nền tư pháp phát triển, tất cả các văn bản có giá trị pháp lý của cơ quan, tổ chức và cá nhân trong xã hội đều phải đúng luật nếu không có thể bị các cơ quan chấp pháp và TÒA BẢO HIẾN “coi sóc’.
    + Trong nền tư pháp chưa phát triển, người ta “vô tư” đưa ra các văn bản dưới luật, hay còn gọi là hướng dẫn thực thi luật đôi khi vừa ngược luật vừa PHẠM HIẾN.
    Thư ba về chấp pháp.
    + Trong nền tư pháp phát triển. Một cá thể chỉ trở thành tội phạm và bị đối xử như tội phạm khi nào có quyết định của tòa án. Các cơ quan chấp pháp phải tìm mọi chứng cứ để CHỨNG MINH TỘI TRẠNG CỦA BỊ CÁO. Kể cả khi bị cáo ‘thành khẩn nhận tội” vẫn không thể kết tội bị cáo nếu chứng cứ không đủ.
    + Trong nền tư pháp chưa phát triển. Các cơ quan chấp pháp ‘‘cho phép’’ bị cáo (hoặc người thân) CHỨNG MINH MÌNH VÔ TỘI như chúng ta thấy trong trường hợp anh Tạ Duy Hải.
    Vậy chỉ còn một cách là XIN CỨU XÉT thôi. Tất cả công dân VN cùng anh Huy Đức còn phải phấn đấu nhiều. Chúc các bác HC tránh xa công việc liên quan đến đáo tụng đình. Hmong kính.

    • Doan says:

      Vâng. Nhưng cái chính là VN chỉ muốn có nền Tư pháp “không phát triển” thì mới xây dựng được CNXH hoàn thiện.
      Còn về Tòa Bảo Hiến thì… qủa là may mắn, phúc đức cho dân ta vì VN không có.
      Một khi trong HP vẫn còn Điều 4, lại có thêm Tòa Bảo Hiến… mới chỉ nghĩ đến đã thấy rùng mình. 🙂

  11. hoàng says:

    Bác Dove! Em chưa từng đến Mỹ.Chỉ biết Mỹ là súng bán tự do (dân chủ vô cùng).Việt nam mình mà bán súng tự do thì eo ôi! vụ Hồ Duy Hải lại có đến trăm án oan vì…. chết thật!

  12. thongreo00 says:

    Ông Lê Nin ở nước Nga
    Cớ sao ông đứng vườn hoa nước mình?

    Giáo sư Dove ở Việt Lam
    Chuyện riêng nước Mỹ càm ràm mà chi?
    😉

    • Hiệu Minh says:

      Ông Thông reo ở nước nhà
      Nghe Dove lảm nhảm kệ bà người ta 🙂

      • TC Bình says:

        Cán bộ ôm cuốn “SỔ HIU”
        Biệt thự…lìu tìu, chửi Mỹ xa xả
        Dân đen ơn…ai quá xá:
        “Mình trần trôn trã, nạn ấy qua rồi
        Nay được đổi đời, những muốn đủ ăn”

  13. Sóc says:

    Búa Tấn!

    Vụ này cũng dính chút “tư pháp” và “sự thật” nhé,
    Sau 3,4 đoàn thanh tra, hôm nay giám đốc tư pháp Nghệ An báo cáo Công Phượng sinh năm 1995, có giấy khai sinh gốc,

    Theo Búa nói Truyền thông phải có nhiệm vụ đi tới tận cùng, tức là Búa bảo nhà Đài ấy.
    Thế thì đố Búa

    VTV có lên tiếng với sự thật này không ?

    • Mười tạ says:

      Chuyện đó chúng ta kết thúc rồi mà. Tính chất của việc trao đổi khi đó không phụ thuộc vào việc Phượng sinh năm nào.

      Việc VTV24 đưa tin tiếp hay không tớ không quan tâm. Nhưng nếu nội dung đưa tin có vấn đề cần bàn luận thì ta có thể khởi động lại.

      • Sóc says:

        Kết là kết thế nào

        Hôm đó cậu bảo ủng hộ Vtv,
        Hôm đó cậu bảo trách nhiệm của truyền thông phải đến cùng sự thật
        Thế hôm nay có sự thật rồi, câu không ủng hộ VTV đưa tin về sự thật à. Hihi

  14. van says:

    Trời ơi
    Lệnh bắt Nguyễn Duy Hải lại nhầm Hồ Duy Hải lại xử tử như đúng rồi. Trời có thấu

  15. Trần says:

    Thật vui nghe tin hoãn án tử hình.
    Thật cảm kích tấm lòng hết mực, khóc không còn nước mắt vì con của bà mẹ Hồ Duy Hải.
    Cầu mong án tử hình Hồ Duy Hải là án oan.
    Hoan nghênh quyết định hoãn án của ông Lê Quang Hùng, Phó chánh án TAND tỉnh Long An.
    Hoan nghênh yêu cầu tạm dừng thi hành án của ông CTN Trương Tấn Sang, người từng có câu:” Thời nào cũng có kẻ hiểm ác, giấu mặt đối xử bất nhân”, thể hiện sự bình tĩnh sáng suốt.
    Bài viết của Huy Đức thực sự thể hiện tấm lòng của một người tử tế.
    Lời bình của HM bog cũng là một lời bình đứng đắn và tử tế.

  16. Nguyễn says:

    Chuyện trên “Quê hương mới” của anh Điếu Cày. Bạn đọc hiểu tại sao có những câu kết luận xanh rờn “tư pháp VN giết người như ngóe”

    Tinh thần tự do dân chủ Điếu Cầy tại Virginia

    Khoảng trên 200 người đã đến tham dự buổi tiếp tân dành cho nhà báo Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải vào chiều Chủ Nhật, 23-11-2014, vừa qua. Buổi tiếp tân này do Ban Biên Tập của Bản Tin Hoa Thịnh Đốn thuộc hệ thống truyền hình SBTN tổ chức tại Mason District Government Center thuộc thành phố Annandale, Virginia. Nhờ đó mà tôi và nhiều người Việt khác mới có dịp được gặp gỡ Ô. Điếu Cầy, để cám ơn một người anh hùng đã can đảm đứng lên đòi quyền tự do báo chí và chống Tầu Cộng xâm lăng ngay ở trong một nước độc tài Cộng Sản Việt Nam.

    Ông Nguyễn Văn Hải với bút hiệu là Điếu Cầy, là một blogger ở Việt Nam. Ông là một thành viên sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do vào tháng 9, 2007. Nhân dịp Thế Vận Hội tại Bắc Kinh vào năm 2008, Ô. Điếu Cầy đã tham dự cũng như tường thuật về cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng lãnh hải ở Biển Đông của Việt Nam. Ông bị chính quyền Cộng Sản bắt giữ vào ngày 20-4-2008 tại Saigon và bị kết tội trốn thuế và lãnh án 30 tháng tù. Đáng lý ra, ông được trả tự do vào tháng 10, 2010, nhưng án tù của ông bị gia hạn một cách tùy tiện vì lý do chính quyền Cộng Sản muốn điều tra thêm về ông.

    Vào tháng 9, 2012, Ô. Điếu Cầy bị mang ra tòa xét xử lần thứ hai về tội tuyên truyền chống nhà nước cùng với hai bloggers khác là Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải. Ô. Điếu Cầy bị một án nặng nề nhất với 12 năm tù. Vào tháng 3, 2012 cựu Dân Biểu Quốc Hội Hoa Kỳ Joseph Cao và BPSOS đã tung ra một chiến dịch vận động hành lang để đòi trả tự do cho một số tù nhân chính trị trong đó có Ông Điếu Cầy. Vào tháng 4, 2012, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ kêu gọi chính quyền thả tự do cho Ông Điếu Cầy và những bloggers khác. Vào tháng 5, 2012, Tổng Thống Hoa Kỳ Obama tuyên bố rằng “Chúng ta không thể quên những nhà báo như blogger Điếu Cầy, mà việc bắt bớ ông trùng hợp với cuộc đàn áp tập thể báo chí quần chúng tại Việt Nam.”

    Vào ngày 21-10-2014, Ông Điếu Cầy đã được trả tự do và lập tức bị tống xuất qua Mỹ sau 6 năm 6 tháng và 20 ngày trong 11 nhà tù của Cộng Sản.

    Trước khi đến tham dự buổi tiếp tân này, tôi nghĩ hôm nay là một ngày vui cho anh Điếu Cầy, cho tôi và nhiều người khác. Nhưng sau đúng 20 phút đầu tiên, một vài kẻ chống cộng cực đoan, nhân danh dân chủ tự do bắt đầu quậy phá buổi tiếp tân thân mật này thành một cuộc hỏi cung nghi can của một cơ quan điều tra tội phạm.

    Kẻ đầu tiên quậy phá đặt ra hai câu hỏi xem ra vô hại, (1) Anh nghĩ thế nào về cuộc chiến do CSBV phát động từ 8-12-1960 – 30-4-1975 và (2) Anh nghĩ gì về Hồ Chí Minh?

    Anh Điếu Cầy đã trả lời rằng đa số những người ở trong nước bị bưng bít thông tin. Khả năng tiếp nhận thông tin rất giới hạn mà đưa ra những quyết định có thể sai lệch. Nên ở đây xin để cho lịch sử phán xét khi có đủ thông tin. Tôi xin miễn bình luận ở đây.

    Vấn đề là hắn không cho anh Điếu Cầy tự do bầy tỏ ý kiến của anh mà cố tình ép anh Điếu Cầy phải thành khẩn chấp cung, Hắn lớn tiếng hỏi tiếp: Chúng tôi muốn biết ý kiến riêng của anh.

    Anh Điếu Cầy điềm tĩnh lập lại câu trả lời trước: “Khi quý vị đưa ra một quyết định, một nhận xét về một vấn đề nào, nó tùy thuộc vào lượng thông tin tiếp nhận được. Cho nên quyết định đúng hay sai tùy thuộc vào lượng thông tin nhiều hay ít. Chúng ta đã có đủ thông tin chưa? Lịch sử sẽ phán xét. Một mình cá nhân tôi không thể phán xét.”

    Vẫn không hài lòng về câu trả lời này hắn không buông tha cho anh Điếu Cầy và gay gắt đối chất lại như thể một quan tòa hỏi cung một nghi can ở tòa án: “Tôi không bảo anh phán xét. Tôi hỏi ý kiến của anh thôi. Tôi không muốn anh phê bình. Tôi muốn biết ý nghĩ của anh về cuộc chiến đó.”

    Rõ ràng là tên quậy phá này đã đi quá trớn, chà đạp lên quyền tự do của người khác, nên một khán thính giả trong hội trường trước sự bất công đã phải can thiệp: “Tôi đề nghị với anh như thế này. Đây là một nước tự do. Báo chí tự do. Mọi người có quyền phát biểu ý kiến. Nếu người ta không muốn phát biểu ý kiến, anh đừng ép buộc người ta phát biểu ý kiến. Cái lối đó là lối Cộng Sản.”

    Những tiếng vỗ tay đồng loạt ủng hộ trong hội trường vang lên đã giúp chấm dứt giọng điệu tra khảo diễn giả Điếu Cầy của tên phá rối đầu tiên.

    Ngay sau đó một tên quậy phá thứ hai lên phát biểu. Hắn tự giới thiệu là một cựu sĩ quan Không Quân VNCH. Hắn đổ hết tội của CSVN lên đầu một anh binh nhì Bộ Đội bị cưỡng bách đi lính cho miền Bắc trong một cuộc đấu tố công khai trên một đất nước tự do Hoa Kỳ: “Tôi là nạn nhân của anh. Cách đây … (âm thanh không rõ) năm, khi anh đưa quân vào xâm lăng nước VNCH chúng tôi. Trở lại quá khứ, đất nước VNCH chúng tôi được công nhận bởi 112 nước trong thế giới tự do và là quan sát viên thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ và cũng là thành viên của Liên Hiệp Quốc Hội Âu Châu. Chúng tôi có chính nghĩa. Tôi nghĩ rằng ngày 30/4 anh cũng ở trong đoàn quân đó vào để gọi là giải phóng. Danh từ giải phóng và thống nhất của mấy anh 40 năm nay đồng bào ở trong nước và hải ngoại hiểu rõ rồi. Sau đó tôi cũng bị tù đầy. Ngày hôm nay tôi lưu vong qua đây, còn sống đây để gặp anh. Tôi chỉ hỏi một câu hỏi với cá nhân anh thôi, trong 40 năm nay, trong 10 năm, 15 năm, anh đã tỉnh ngộ được rằng chế độ Cộng Sản là sai trái và độc tài, cho nên anh mới trở thành một blogger báo chí tự do. Với tấm lòng trung thực của một người làm báo , tôi xin hỏi anh rằng cá nhân anh thôi, đối với tôi là một nạn nhân còn đây, có phải ngày đó là ngày một nước đi xâm lăng một nước hay không?”

    Ô. Điếu Cầy đã điềm tình trả lời một cách đáng khâm phục: “Trong cuộc chiến này, chúng ta đều là người Việt Nam cả. Hãy đặt mình vào vị trí của tôi khi đặt câu hỏi đó. Lúc đó tôi cũng chỉ mới 18 tuổi. Tôi sinh ra và lớn lên trong xã hội Cộng Sản và anh biết rằng truyền thông và giáo dục của họ như thế nào. Chính quyền nào công dân đó. Bởi vậy, nếu anh là tôi vào thời điểm ấy vào vị trí của tôi, anh sẽ quyết định như thế nào? Anh có nghĩ rằng tôi là người đi xâm chiếm anh không?

    Chúng ta là người Việt Nam cả, nhưng chủ nghĩa này chủ nghĩa kia, học thuyết này học thuyết kia đã phân chia chúng ta thành hai phía và gây ra cuộc chiến giữa những người anh em với nhau. Mấy chục năm qua, nếu chúng ta không nói lên sự hàn gắn, dân tộc này, vết cắt đó mãi mãi không hàn gắn được. Nếu ngày hôm nay anh vẫn giữ ở trong lòng mối hận thù, tất cả những gì chúng tôi đấu tranh ở bên kia và sang đến đây, những hi sinh mà Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do và nhiều anh em trong nước đang nhìn sang các cộng đồng bên này khi tiếp đón chúng tôi, họ sẽ thấy như thế nào?”

    Hội trường lại vang lên những tiếng vỗ tay tán thưởng khi anh Điếu Cầy chấm dứt phần giải đáp. Nhưng tiếp ngay sau đó một cựu quân nhân khác, một khuôn mặt quen thuôc trong sinh hoạt cộng đồng, đó là ông Nguyễn Kim Hùng đã lên phát biểu ý kiến. Một lần nữa ông này cũng lại đổ tội ác chiến tranh của CSVN lên đầu nhà báo Điếu Cầy: “Theo một cuộc hội luận của anh ở California, anh có nói lá cờ chỉ là biểu tượng. Biểu tượng có thể thay đổi. Chúng tôi tiếp nhận điều đó. Mục đích đấu tranh đem lại tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam ở quốc nội là mục đích chính và đó là mục đích không thay đổi. Tôi cũng chấp nhận chuyện đó. Tôi muốn hỏi bây giờ anh đã qua đây, đứng với chúng tôi tiếp tục đấu tranh, biểu tượng của anh là gì? “

    “Câu hỏi thứ hai, trước kia anh là Bộ Đội của miền Bắc thì phải nói là các anh đã cưỡng chiếm miền Nam của chúng tôi. Dầu muốn dầu không, dầu ít dầu nhiều, anh cũng góp một phần nhỏ vào việc chiếm miền Nam của chúng tôi và hiện tại xã hội Việt Nam đã đưa dân tộc Việt Nam xuống tận cùng của đạo đức. Tất cả đều là tận cùng. Các công chuyện anh đã tham gia giải phóng, các anh nói giải phóng, nói chúng tôi là ngụy. Anh cho các chuyện đó là công hay là tội đối với cá nhân của anh. Anh đã là một trong những thành phần góp vô để cưỡng chế miền Nam chúng tôi.”

    Ô. Điếu Cầy đã điềm tĩnh trả lời như sau: “Tôi muốn bà con hôm nay hiểu rằng chúng ta đến đây gặp nhau là tổ chức một cuộc hội luận. Những vấn đề được trao đổi với nhau trên tinh thần xây dựng một đất nước, chứ không phải hôm nay tới đây để một số người đưa ra đấu tố như năm 1956 của thế kỷ trước. Đó là một điều không phù hợp với giá trị dân chủ.”

    “Khi chúng ta đấu tranh cho giá trị dân chủ, chúng ta phải hiểu rằng tất cả mọi người mọi nhóm trong xã hội đều có quyền biểu đạt ý kiến cá nhân, ý kiến nhóm của mình, và có quyền có biểu tượng riêng. Những nhóm khác nhau hay giống nhau đều tôn trọng biểu tượng của nhau, nhưng không áp đặt giá trị của mình lên người khác. Chúng tôi ngưỡng giá trị dân chủ đó cho nên chúng tôi đấu tranh để chống sự áp đặt của chính quyền CS lên người dân Việt Nam. Chúng tôi không thể tránh độc tài đỏ mà sang đây lại bị áp đặt một cái khác. Những người đã cho rằng cờ từ thời nhà Nguyễn để lại là lá cờ của tổ tiên đại diện cho giá trị tự do dân chủ, thì không sử dụng nó để áp đặt giá trị của mình lên người khác.”

    Một lần nữa hội trường vang lên những tiếng vỗ tay ủng hộ lời giải đáp của anh Điếu Cầy. Rất may chỉ có ba nhân vật này đã công khai đánh phá anh Điếu Cầy. Thật tình đến bây giờ tôi cũng không thể hiểu được nguyên do nào khiến họ có ác cảm với người tù lương tâm với khi phách anh hùng như vậy. Căm thù một anh binh nhì Bộ Đội ư? Nếu thế thì đừng trách bọn VC đã bỏ họ vào những trại tù cải tạo. Ghen tức ư? Có thể vì anh Điếu Cầy được người Việt hải ngoại kính phục và được bao nhiêu giải thưởng quý trọng. Trong sáu năm qua Nhà Báo Điếu Cầy đã được trao một số giải thưởng về nhân quyền và tự do báo chí: Giải Nhân Quyền Việt Nam 2008, Hellman-Hammett Award 2009 của Human Rights Watch và International Press Freedom Award 2013 của Committee to Protect Journalists. Ngoài ra, Ông Điếu Cầy còn được Amnesty International vinh danh là một tù nhân lương tâm và Civil Rights Defender chỉ định Ô. Điếu Cầy là Human Rights Defender của tháng.

    Thật sự tôi cũng không hiểu được vì lý do gì mà những người kẻ quá khích như thế lại chống Cộng Sản độc tài vì chính họ đã tỏ ra bản chất độc tài. Họ muốn Việt Nam thành một nước tự do dân chủ ư? Không chắc. Vì những hành động của họ đưa đến hậu quả nghiêm trọng là đẩy những người yêu chuộng tự do thực sự về phía độc tài. Trước khi có buổi tiếp tân, Cộng Đồng Việt Nam vùng Washington-DC, Maryland và Virginia đã quyết định không đón tiếp, không yểm trợ, và không tham dự buổi tiếp tân anh Điếu Cầy.

    Đa số những người tham dự buổi tiếp tân đã nghĩ gì về anh Điếu Cầy và một thiểu số quậy phá? Tốt hơn hết là hãy nghe chính những người này nói gì.

    Mở đầu cuộc hội luận, Ô. Trần Quang Duật, đã lên phát biểu rằng ông là một cựu Thiếu Tá TQLC-VNCH đã đi tù ở miền Bắc. Ông hân hoan chào đón Ô. Điếu Cầy, một cựu bình nhì của Bộ Đội CSVN, trở về với cộng đồng để cùng tranh đấu cho tự do và dân chủ.

    GS Kim Oanh nhận xét rằng Ô. Điếu Cầy từ 2006 đã đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền và bảo vệ quê hương chống quân xâm lược Trung Quốc. Ô. Điếu Cầy đã kêu gọi chúng ta hãy cùng nhau đứng dưới một lá cờ để đấu tranh cho quyền lợi của dân tộc và đất nước. Ông cũng đã xác nhận rằng lá cờ vàng có từ thời Nhà Nguyễn (Vua Thành Thái). Đó là lá cờ tổ quốc, đại diện cho tự do dân chủ. Ô. Điếu Cầy đã tuyên bố ông là một phần của chúng ta. GS Kim Oanh nhân dịp đã tặng cho Nhà Báo Điếu Cầy một chiếc khăn quàng cổ với hình lá cờ Vàng.

    Cô Nguyễn Thị Ngọc Giao, Chủ Tịch của Tiếng Nói của Người Mỹ Gốc Việt (Voice of Vietnamese Americans) nói rằng cô xin được tỏ lòng ngưỡng mộ Ô. Điếu Cầy, cám ơn Ô. Điếu Cầy và gia đình của ông và tất cả mọi người ở Việt Nam đã cùng với ông tranh đấu trong những năm qua. Cô rất vui mừng thấy ông mạnh khỏe, tinh thần minh mẫn, và rất là cương quyết dù sau nhiều năm trong tù.

    Cô Phạm Quế Chi là một người trẻ đầu tiên phát biểu rằng Cô là một người Mỹ gốc Việt. Cô tôn trọng mọi người tiếng Mỹ gọi là có “gut”, nghĩa là có khí phách, dám đứng lên nói ra những gì mình thực sự tin. Cô nói Cô rất khâm phục Ô. Điếu Cầy cũng như những anh chị bloggers trẻ và lớn đã bị đánh đập, gia đình bị hại, mất việc vẫn dám đứng lên chống chế độ Cộng Sản. Ông Điếu Cầy ngồi đây ông vẫn bảo vệ ý tưởng riêng của mình. Ông không bị Cộng Sản chèn ép cũng như không bị cộng đồng Việt Nam chèn ép, buộc phải theo ý của họ. Cô đi Hướng Đạo, cô trọng lá cờ Hướng Đạo. Sống ở Mỹ, cô trọng lá cờ Mỹ. Là một phần của người Việt Nam ở Mỹ, cô trọng lá cờ của cộng đồng Việt Nam, nhưng đó là quyền của cô. Không ai có thể bắt buộc cô làm như vậy.

    Một người trẻ khác: “Đầu tiên cháu cám ơn chú Điếu Cầy đã hiện diện ở đây và chia sẻ với cộng đồng hải ngoại một số suy nghĩ. Là một người trẻ Việt Nam qua Hoa Kỳ lúc 9 tuổi, cháu rất cảm phục tinh thần hi sinh của chú Điếu Cầy. Chú đã đứng lên để tranh đấu cho nhân quyền và tự do cho Việt Nam có tương lai lớn hơn. Cháu nghĩ là chú Điếu Cầy, các bác các chú ở đây cùng với cháu có một giấc mơ Việt Nam có dân tộc hơn, có nhân quyền hơn, cho tương lai của các con các cháu của con biết là Việt Nam vẫn còn tồn tại, chứ không bị CSVN hay Tầu tới xâm lược. Cháu muốn nói thêm là cháu rất bằng lòng với câu nhận xét của chú Điếu Cầy là mình là người Việt Nam hết, hãy nói lên những lời đoàn kết, chứ không phải là chia rẽ. Cháu nhận xét là phải có sự đoàn kết, nước Việt Nam mới có thể có một tương lai tốt hơn. Nếu có những ý kiến không hay hay không đoàn kết, cháu nghĩ là những người CSVN sẽ rất vui mừng vì họ đã đem lại sự chia rẽ trong cộng động Việt Nam ở hải ngoại.”

    Nhà Văn Phong Thu: “Anh là một nhân vật mà tôi đã viết trong sách của tôi xuất bản vào 2012. Anh là người tôi ngưỡng mộ là vì anh là người đầu tiên chống Tầu. Mà anh biết chống Tầu là chống ông cố nội của CSVN rồi. Như anh đã nói, chúng ta đổ tất cả những tội của Cộng Sản lên đầu anh Điếu Cầy thì cũng tội cho anh. Bởi vì như thế này. Tất cả chúng ta Nam và Bắc đều là nạn nhân của chế độ Cộng Sản. Tôi ở miền Nam, tôi phải theo chế độ của miền Nam vì ba của tôi đi theo Cộng Hòa lần đầu tiên mới thành lập. Ba tôi đã hi sinh trên chiến trường, nhưng tôi không nghĩ là anh Điếu Cầy đã bắn ba tôi chết, bởi vì anh cũng là nạn nhân của Cộng Sản.”

    Một người trẻ tự giới thiệu là Chính: Cá nhân tôi rất khâm phục những anh em ở trong nước như anh Điếu Cầy và những anh em bloggers khác. Mỗi tối tôi lên máy tôi coi người nào bị đàn áp, người nao bị tù đầy. Lòng tôi đau cắt như vầy nhưng tôi không biết cách nào để giúp đỡ được anh em ở trong nước. Khi các anh ra đây bị những chuyện hiểu lầm, tôi rất là búc xúc. Tôi cũng rất lấy làm vui khi thấy các anh rất là chín chắn đối phó với …. (âm thanh nghe không rõ), chúng tôi rất là yên tâm. Tôi có một lo âu là không biết mấy anh chị ở trong nước thấy anh bị như vậy có nản lòng hay không. Do đó tôi muốn gửi một message (thông điệp) cho những anh em ở trong nước rằng có một số đông thầm lặng, có thể không ồn ào cho lắm, sẵn sàng góp công góp sức với quý anh. Chúng ta phải tích cực hơn trong việc nối kết với đám đông thầm lặng.

    Không phải người cựu quân nhân nào cũng có một tư tưởng hẹp hòi. Ông Phạm Văn Tiền, cựu thiếu tá Quân Lực VNCH đã viết về anh Điếu Cầy và những kẻ chống cộng bằng mồm như sau:

    “Niềm vui chưa được bao lâu thì những kẻ luôn chống cộng bằng mồm, những thành phần chống cộng cực đoan trong cộng đồng Người Việt tại hải ngoại, thay vì mở rộng vòng tay chào đón người anh hùng chống cộng để an ủi giúp đỡ, thì lại tìm mọi cách mọi phương tiện để cố tình hạ nhục giết chết tên tuổi Điếu Cày.”

    “Chúng ta có nguyền rủa cộng sản 30 năm, 50 năm v.v… thì cộng sản vẫn là cộng sản không làm chúng suy yếu tí nào. Lật đổ được cộng sản hay không là do chính bàn tay của người dân trong nước mà đại diện là những nhà đấu tranh trong lòng chế độ như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức… Người Việt hải ngoại chỉ có khả năng tiếp sức, hỗ trợ và sức mạnh của chúng ta là sự kết hợp nhuần nhuyễn với nhau. Những tổ chức tự xưng là ủy ban nầy chính phủ nọ để rồi về giải phóng quê hương là những tổ chức mộng du không tưởng. Họ chỉ là những con rối dao to búa lớn chuyên phá hoại chẳng làm nên tích sự gì!”

    “Hãy thông cảm và đón nhận những sự hy sinh phi thường của những người cộng sản phản tỉnh. Việc mở rộng vòng tay tiếp đón hỗ trợ Điếu Cày và nhiều nhà đấu tranh dân chủ khác tại quê nhà mới là điều cần thiết, nhất trong giai đoạn sống còn của đất nước hiện nay.”

    Chí lý thay nhận xét của Ông Phạm Văn Tiền

    Trần Quốc Nam

    • Dove says:

      Thật tình mà nói thành tích chống Tàu của Điếu Cày có thể hơn Dove, nhưng thành tích bảo vệ biển đảo của VN thì nói được 1/10 của Dove đã là phóng đại rồi đấy.

      Cám ơn các ông Phong Thu, anh Chính và Phạm Văn Tiến về cơ bản đã nói dùm suy nghĩ của Dove. Sự bất đồng chỉ là Dove ko coi Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Văn Đài, Trần Huỳnh Duy Thức là tương lai của dân chủ VN. Tin rằng với sự ủng hộ của bà Loretta Sanchez, điều tốt nhất là Libya hóa VN.

      Dove ko hề tin rằng, bọn họ có đủ tài kinh bang tế thế để vận dụng quy luật thị trường đưa đất nước vững vang đi lên, nhân dân ai cũng có cơm ăn áo mặc, trẻ em được học hành như Văn Ba kính yêu đã ghi rõ trong di chúc.

      • Harry says:

        Mỗi ngày ra đường đều thấy đầy trẻ bán vé số. Tại các ngã tư thì lúc nào cũng thấy nhiều “bà mẹ” bọc em bé cùng với cái nón lá…nhìn sao giống cái chính phủ của họ quá. Dân thì cầu thực khắp thế giới, Hàn – Nhật – Đài – Ả (rập)… còn thằng cha ở nhà xây villa phè phởn.

    • Hiệu Minh says:

      Tiếc nhỉ, chẳng ai mời mình đi nghe anh Điếu Cày. Mình đến thế nào cũng có bài hay.

      • TM says:

        Bác Cua không bắt đài SBTN nên không biết những sinh hoạt trong cộng đồng VN tại vùng thủ đô.

        Tôi cũng không có đài này. Nói chung là không xem TV.

  17. Hà Linh says:

    Ở Nhật , ngay sau khi vụ anh Chấn ở VN được xác định là oan sai thì cũng có một người bị kết án tử hình vì giết người từ mấy chục năm trước được xác nhận là oan, ra khỏi nhà tù khi đầu đã bạc và chị gái của ông với niềm tin mãnh liệt là em mình không giết người đã miệt mài mấy chục năm tìm cách minh oan cho em. Ông được cho là vô tội, bị oan, chính quyền có thể bồi thường khoản tiền to lớn, nhưng nỗi đau khổ oan ức liệu có biến mất hoàn toàn khỏi ký ức? quãng đời đã mất không thể sống lại?
    Ở Anh mấy hôm nay thấy đang xôn xao chuyện có vụ án mạng liên quan đến trẻ em do nghị viên VIP thực hiện. Thời gian án mạng xảy ra, có nguồn tin báo với cha của nạn nhân là họ nhìn thấy VIP đó thực hiện chuyện động trời với các cháu bé. Cảnh sát đã thờ ơ với nguồn tin này. Và giờ là lúc công lý lại đòi hỏi chính quyền phải thực hiện sứ mệnh của mình.
    Ở Mỹ cũng có bao nhiêu vụ oan sai, có những nạn nhân dành 19 năm đi tìm lại sự trong sạch cho mình..hay thậm chí không còn sống để thấy ngày được chứng minh vô tội..
    Sau vụ anh Chấn có báo nào cũng đăng một số trường hợp bị oan sai, mà có người bị kết án oan chỉ vì cảnh sát điều tra phát hiện được một sợi vải của tấm áo ông ta mặc ở nơi án mạng xảy ra. Tức là vẫn phải dựa trên vật chứng!
    Ngay cả những đất nước có văn minh pháp lý cao, vẫn không thể tránh được oan sai như thế( tất nhiên là tỷ lệ sẽ khác )huống gì là ở xứ sở quyền lực bị lạm dụng, pháp luật không đóng vai trò tối thượng trong đời sống. Ở đâu thì pháp luật cũng do con người thực thi và không phải người cảnh sát, điều tra viên nào cũng có trái tim thiên thần và cái đầu của hiệp sỹ và tinh thần trách nhiệm nghiêm ngặt.
    Nhưng qua những vụ án oan sai gần đây mà càng ngày càng thấy điều tra được tiến hành vô cùng cẩu thả, xem thường mạng người đến thế thì em đồ rằng nếu cứ thế thì ai cũng có thể một ngày trở thành tội phạm. Vì buộc tội cho ai thành tội phạm thật quá dễ dàng. Chứng cứ không có thì đi mua, không nhận tội thì đánh đập, lời khai thì được dạy cho học thuộc, hành động thì được tập cho thuần thục!
    Hồi nhà em có trộm vào nhà, sáng ra em thấy dấu chân lạ bên hàng rào. Gọi cho cảnh sát. Cảnh sát cho hai xe chở nhân viên tới: một bộ phận 3-4 người lom khom trên từng cm nền nhà, khung cửa…để tìm những chứng cứ thực tế, họ cẩn thận tìm mọi cách để tìm dấu vân tay lạ, tìm mọi bằng chứng bằng hình ảnh. Một bộ phận đi tìm hiểu xung quanh nhà về hướng nhà xem kẻ trộm đột nhập bằng cách nào vvv..rồi hỏi han xung quanh xem có thấy gì lạ không …
    Em nghĩ, chỉ là một vụ trộm cắp nho nhỏ thôi mà họ làm cẩn thận, nghiêm túc vô cùng.
    Nhân mấy vụ oan sai này, em cứ nhớ về một tác phẩm văn học của VN đã đọc lâu lâu rồi, trong cuốn đó kể về một nhân vật phạm tội, bị tử hình, khi thân xác rũ xuống rồi vẫn kêu” Oan con lắm Đảng ơi”- phải chăng nhà văn nào đó đã tiên đoán từ những manh nha thời đó hiện tượng lạm quyền, pháp luật bị sử dụng tùy tiện liên quan đến vận mạng con người trong tương lai..

    • Hiệu Minh says:

      Chỉ mong anh Chấn lấy được vài tỷ sau vụ này.

      • Hà Linh says:

        em nghĩ “được vạ thì má cũng sưng” anh Cua ạ.
        Trầy trật lắm.
        Em đọc báo thấy kể là họ đòi gia đình anh ấy hóa đơn chứng từ để chứng minh những khoản chi!!!
        Em đố anh Cua bài toán khó này đấy. Đánh đố đến thế là cùng.
        Đã oan sai cho người ta, gia đình lụn bại, tinh thần khốn khổ-đấy là những thứ thiệt hại không thể tính nổi.
        Giờ đòi hóa đơn , chứng từ…Thế thì chịu chứ còn gì?
        Còn chứng minh thiệt hại tinh thần- cũng sẽ có những kho khăn riêng.
        Em nghĩ ở đâu cũng có oan sai, nhưng cách hành xử sau oan sai cũng để chứng minh sự tiến bộ của một nền pháp lý..

  18. Dove says:

    Sau đây là những hành vi của nền tư pháp mà Huy Đức nhà mềnh sùng bái:

    1) Theo The Dayly Beast 14 trẻ vị thành niên đã bị cảnh sát Ferguson bắn bỏ, kể từ ngày 9 tháng tám khi Michael Brown bị họ giết. Link:

    http://www.thedailybeast.com/articles/2014/11/25/the-14-teens-killed-by-cops-since-michael-brown.html

    2) Theo Chicago Tribune, Rumain Brisbon – một người đàn ông ở Phoenix, Arizona., bị cảnh sát bắn chết khi thò tay vào túi ngực lấy thuốc. Link:

    http://www.chicagotribune.com/news/nationworld/chi-phoenix-police-shooting-20141204-story.html

    3) Theo RIA Novosty cảnh sát đang hăng hái tống giam những người biểu tình phản đối bạo lực công quyền, link:

    http://ria.ru/world/20141205/1036697852.html

    Dove hoảng loạn thật sự. Chi Ngự Bình đâu rồi? SOS!!!

    • xanghứng. says:

      “Nhà nước ta là nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, dân chủ cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản” (Nguyễn Thị Doan)

      Chính xác là cao hơn Ba vạn chín nghìn lần !

      Dove mang hai thứ ấy so sánh với nhau thì khác nào “Bì lồn con đĩ với môi ông thợ kèn”.

      Hoảng loạn là còn nhẹ.

    • phongnguyen says:

      “Since Ferguson, police have killed more than a dozen teenagers, half of them black.”
      “14 trẻ vị thành niên đã bị cảnh sát Ferguson bắn bỏ, kể từ ngày 9 tháng tám khi Michael Brown bị họ giết”
      ————————————————————————-

      Bác dịch kiểu gì vậy? Tôi không tin là vì bác dở tiếng Anh, mà vì bác lụp chụp, hay nói càn, nói lấy được, theo cảm tính… chứ không theo một lập luận vững chắc. Nhà khoa học gì mà như…trôn trẻ!

      • Dove says:

        Phong Nguyên dịch ngay cái link ấy: “the 14 teenages-killed by cops since Michael Brown”.

        Vả lại đoạn mà Phong Nguyên trích, ko phải là đoạn dịch mà là Dove tóm tắt nội dung bài phóng sự điều tra của bà Nina Schrohlic, theo hướng văn minh hóa cảnh sát. Thật vậy chữ giết bao hàm cả siết cổ – man rợ hơn bắn chết và chỉ có thể sánh với IS chặt đầu…..

        Ngoài ra, nên lưu ý đến thông tin được đóng vào box là: “Overall, young African Americans are killed by cops 4.5 times more often than people of other races and ages.”

        Dịch đại để Phong Nguyên hiệu đính: Nói chung, những trẻ vị thành niên Mỹ gốc Phi bị cảnh sát giết nhiều hơn 4,5 lần so với người các chủng tộc khác và mọi lứa tuổi.

        Các nhà khoa học sai là bình thường, những người khác góp ý thân mật gọi là thẩm định của đồng nghiệp (peer review).

        Trích ra một câu tiếng Anh trời ơi trong phóng sự điều tra, rồi phê Bác dịch kiểu gì vậy? Lụp chụp, hay nói càn, nói lấy được ..ko theo lập luận vững chắc rồi chốt lại, nhà khoa học gì mà như … trôn trẻ. Thì hẳn ko phải là nguyên tắc và ngôn từ của per review.

        Dove đã đưa link rõ ràng, những mong có đươc per review, nhưng Phong Nguyên hóa ra chỉ là một kẻ ngoại lai xa khoa học gần với “môi thợ kèn”. Chán phèo!

        • Mười tạ says:

          Cụ nhận đã dịch sai đi cho nó … khoa học, vẫn nhẹ hơn tội nhét chữ vào mồm người khác.
          Vòng vo tam quốc làm chi!

    • thongreo00 says:

      Cụ Đốp lại đi lo chuyện bao đồng rồi. Ăn cơm nhà mà thích đi vác ngà voi (nhấn mạnh là không viết hoa :-)).

      Cái gì của Ceasar thì trả lại cho Ceasar. Chuyện an ninh tư pháp của nước Mỹ thì để người Mỹ lo, đâu cần cụ lo dùm. 🙂

      Chúng em đang sống ở Mỹ, thấy cũng an ninh yên ổn chán, việc gì cụ phải “hoảng loạn thực sự” thế?

      Hay là cụ Đốp cũng có ý định qua Mỹ chữa bệnh hay nghỉ hưu nhỉ? 🙄

  19. Thien says:

    Bà Nguyễn Thị Rưỡi: Cứ vài tháng là chúng tôi lại mang đơn kêu oan ra Hà Nội một lần. Hồ sơ kêu oan của chúng tôi được lưu trên máy vi tính tại nơi nhận đơn một danh sách dài ngoằn. Đến nỗi cô thư ký nhận đơn nói với tôi rằng: “bà về đi, nộp đơn hoài, đơn bà nhiều quá rồi khỏi nộp nữa”. Và gần đây nhất là ngày 28/11/2014 chúng tôi kêu oan tại Toà án nhân dân thành phố Hà Nội thì bị cán bộ nơi đây hăm dọa đổ keo vào miệng, họ nói:” Kêu oan gì mà oan, tao đổ keo vào mồm”.

  20. nguyenvan says:

    ”Cứu một nền tư pháp ”. Ai cứu??
    Hỏi Trời? không thấu.
    Hỏi Đất? Đất không hay.
    Hỏi Dân? Dân bó tay
    Hỏi đảng? !!!!!!…n
    Không thể cứu một cánh tay của một cơ thể đã ung thư giai đoạn cuối

  21. Vĩnh An says:

    Chuyện có thật: Một sđ vốn là “Tướng Nga” làm ăn thất bát năm 98 vì đẩy hàng “su khôi” (trả chậm) nhiều quá, cụt vốn, hắn về nước tham gia đường dây môi giới người đi nước ngoài. Làm visa thật, ăn ít nhưng chắc cú, 1 tên trong bọn tham làm giả visa đi Đức bị cs Đức túm trao trả về nước, kết quả cả đường dây vào rọ.
    Hắn kể khổ nhất là thời gian bị tạm giam, vào phòng giam là bị màn chào phòng úp mặt vào hố xí, phải hầu hạ đám Bưởng và đám “sĩ quan”. Đám tù thì gọi là lính phải làm đủ các việc đấm bóp quạt cho Bưởng ngủ, sểnh ra là ăn đòn, người nhà không mang tiền quà vào cũng no đòn. Bưởng có nhiệm vụ thu đủ lễ vật cho Cai ngục, muốn làm Bưởng phải có máu mặt và biết kiếm xiền cung phụng Cai.
    Hắn có cô bồ nhanh nhẹn, mạnh đạn, lại sẵn sức vóc hơn người nhờ mấy năm luyện Vĩnh Xuân, hắn nhảy lên chức Bưởng. Đám tù nể vì hắn khá nhân đạo dẹp hết các màn khảo tiền. Cũng vì mạnh đạn nên hắn được tha bổng sau gần 1 năm bóc lịch, lý do không đủ chứng cứ.
    Một cao nhân nói rằng ” Tiền có thể không mang lại cho ta hạnh phúc nhưng chắc chắn đem đến cho ta sự tự do” Chủ nhân của Allibaba.c lại nói là : “Nếu có 1 triệu đô bạn là người may mắn, nếu có 10 triệu thì có thể lại là bất hạnh” chưa có 10 T nên không biết lão này nói có đúng không 😀

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Tiền có thể đem lại cho ta tất cả kể cả tự do , trừ hạnh phúc. Nói thế này thì đủ hơn.

  22. Trung says:

    Tại Mỹ, Cục tình báo trung ương CIA, Cục điều tra liên bang FBI và Sở cảnh sát Los Angeles LAPD luôn tự hào rằng họ là những đơn vị tài năng nhất trong việc truy tìm tội phạm. Để giải quyết việc tranh chấp ngôi thứ này người ta tổ chức một cuộc thi tài bằng việc thả 3 con thỏ vào 3 khu rừng khác nhau cho 3 cơ quan này lập phương án truy tìm.
    LADP lắp camera khắp khu rừng, mua chuộc các đối tượng sống trong và gần khu rừng để họ cung cấp thông tin. Hai tháng sau, không thu được bất cứ kết quả nào, LADP kết luận: Con thỏ không có trong khu rừng!
    FBI sục sạo khắp nơi và ra thông báo cho ban quản l‎ý rừng phải giao nộp con thỏ nếu không họ sẽ dùng biện pháp mạnh. Hai tuần sau không nhận được thỏ, FBI đã phóng hỏa thiêu trụi khu rừng, không một lời xin lỗi, FBI kết luận: Có thể thỏ đã bị tiêu diệt!
    Còn CIA cử vào rừng một toán đặc vụ cao to lực lưỡng, hai giờ sau họ khiêng ra một con gấu bị đánh bầm dập tơi tả. Con gấu luôn miệng rên rỉ:
    – Thôi được… thôi được… Xin các anh… Em chính là… thỏ đây!
    Không hài lòng với cách điều tra của 3 lực lượng này, lại nghe nói Việt Nam tự hào là lực lượng điều tra xét xử giỏi nhất thế giới, Tổng thống Mỹ quyết định nhờ Việt Nam giúp đỡ điều tra. Công việc này được giao cho cả ba lực lượng: CSĐT – VKS và Tòa án!!!
    Sau 1 tuần điều tra, 1 con cừu đã chết trong khi bị tạm giam tại đồn công an. CSĐT Việt Nam kết luận: Con thỏ đã quá hối hận về tội lỗi của mình trước đây nên đã tự tử bằng một sợi dây giày trong quá trình điều tra!!!
    Tiếp theo, một con chó đã nhận tội chính là con thỏ bị Mỹ truy lùng, tuy nhiên sau đó khi ra tòa lại trở mặt kêu oan là bị CSĐT ép cung. Tuy nhiên, sau khi Tòa án hội ý với VKT thì án đã được tuyên với bản án được ký từ 1 tuần trước đó và con chó này cũng đã xin được Tòa tuyên án tử hình vì tự xét thấy tội của mình quá lớn.
    Và cuối cùng, một con lừa đã nhận tội là con thỏ bị phía Mỹ truy lùng!!! Trong hồ sơ điều tra của CSĐT và VKT có đầy đủ chứng cứ chứng tỏ con lừa này chính là con thỏ và đặc biệt, có cả một bản viết tay của con lừa chứng nhận không bị công an Việt Nam dọa nạt, ép cung hay mớm cung! Tại Tòa án, bản thân con lừa khi được cho phép nói lời cuối cùng cũng nhận thức được những hành vi sai trái của mình trước đây và mong có cơ hội sửa chữa lỗi lầm bằng việc đưa qua Mỹ ngồi tù vì tội là con thỏ!!! Hiện nay, do sức khỏe của con lừa không đảm bảo nên đang được điều trị lâu dài tại một bệnh viện tại Việt Nam và sẽ được bàn giao cho phía Mỹ ngay khi con lừa bình phục!!!

    • thongreo00 says:

      Đọc chuyện của bác chóng mặt quá, hết thỏ-gấu-cừu-chó-lừa quay mòng mòng, không biết đâu mà lần. 😛

      Nhưng mà vui! Cám ơn bác. 🙂

  23. thongreo00 says:

    Các cụ ạ, từ vụ này em cũng thấy chút ánh sáng cuối đường hầm, tức là khía cạnh tích cực, một tia hy vọng.

    Những năm về trước, các ông ấy bắt ai, xử ai, nhốt thế nào, hay thủ tiêu mất tích nhiều khi chẳng ai biết. Gia đình có khi còn không được biết nữa là.

    Bây giờ, vụ anh Hồ Duy Hải, tử tù có khả năng bị oan, đã được cả nước biết đến. Báo lề trái, lề phải đều quan tâm. Một số luật sư giúp đỡ. Một số người trong bộ máy công quyền cũng quan tâm

    So với trước không phải đã có một bước tiến dài rất đáng mừng hay sao? Tuy nhiên vẫn còn nhiều điều phải thay đổi, nhưng ở khía cạnh này, xã hội đã chuyển biến tích cực.

    Có một lão học giả người Mỹ viết một bài dài, có ý nói rằng trên nhiều khía cạnh, VN tiến bộ hơn ông anh TQ. Khi nào có thời gian em sẽ dịch hầu các bác (nếu như chưa ai làm). Chắc sẽ gây tranh cãi.

  24. thongreo00 says:

    Bác Đốp lại dịch sai nghĩa tiếng Anh nữa rồi!

    Cùng là nguồn từ Washington Post, khi trước là tổng thống hạ đẳng, bây giờ là siết cổ.

    Nếu muốn nói siết cổ, người ta sẽ dùng các chữ strangle, strangled, strangling …. Còn chokehold, trong ngữ cảnh về các biện pháp khống chế tội phạm của cảnh sát, chỉ nên dịch là biện pháp kẹp cổ.

    Cách nói quá, nâng tầm như bác Đốp, nhẹ thì là lầm lẫn, nặng là xuyên tạc, đánh lạc hướng.

    Đã vậy bác còn hay show off(biểu diễn) tiếng Ăng lê. Nếu như bác chỉ gắn bó với tiếng Nga, thì ai bắt bẻ được bác? Khổ cái, tin tức, báo chí của gấu mẹ vĩ đại không hấp dẫn lắm, nên bác thích Washington Post hơn chăng?

    • Vĩnh An says:

      Chokehold = A tight grip around a person’s neck, used to restrain him or her by restricting breathing

    • Vĩnh An says:

      Beatles có bài “I want to hold your hand” có nghĩa là “anh muốn cầu hôn em”.
      Choke = Làm nghẹt thở, chokehold = khống chế như Thông reo có lẽ hợp lý hơn
      Tiếng Mỹ rắc rối … gần bằng tiếng Việt

    • Dove says:

      Lấy nịck thongreo mà biểu tượng là cây thông thì trật toàn tập. Đó là một nick vô nghĩa dù là tiếng Ănh Cát Lợi hay An Nam Mít vậy dùng biểu tượng là một con vịt cồ thì hợp cả tình lẫn lý.

    • Dove says:

      Dịch cái con khỉ Thongreo à! Nghe VOA rồi phát ra là kẹp cổ thôi. Thế là dìm hàng của Dove rùi.

      Dove đã xem video và khẳng định rằng siết cổ bằng khủy tay – quá ác độc. Chokehold còn là một thế võ chết người của Judo cơ đấy.

  25. Hồ Đồ says:

    Tôi thì đồ là cứ sắp đại hội sếp lại chỗ ngồi thì mới có những việc như này được đưa ra, chứ không thì..

  26. Phùng Văn Nhân says:

    * Tôi chỉ đọc trong bài và nêu ý kiến. Vụ án ông Hồ Đức Hải quá nhiều khuất tất. Tại sao tòa án lại có thể kết án tử hình dễ dàng đến vậy!! Rất may họ đã ngưng thi hành án…Nhưng kết cuộc thế nào? Liệu sinh mạng ông Hải có được bảo toàn? Khó đoán….
    Riêng cụ Dove đề cập (có dẫn chứng tiếng Anh), rằng kể từ 1982, trong 18 tháng. CS Mỹ bóp cổ người phạm pháp 875 lần. Từ 1975-1982, có 15 người bị xiết cổ chết, trong số 12 là da đen/
    – Dẫn chứng đúng, tôi khai triển để các còm sĩ có thể hiểu thêm một số vấn đề: Nước Mỹ tự do, kể cả việc dùng súng. Vì súng bán tràn lan, từ các cửa hàng, từ các Gun Show tổ chức hàng tháng trên khắp nước Mỹ, quảng cáo những loại súng mới rất hấp dẫn, từ súng cá nhân, súng săn…và cả súng liên thanh!!!
    Do vậy, nhiệm vụ bảo vệ an ninh của cảnh sát Mỹ vô cùng khó khăn. Trung bình hàng năm, có khoảng trên 400 CS Mỹ bị bắn chết và hàng ngàn bị thương. Chính tôi, cũng là Hội Viên của American Federation of Police and Concerned Citizens, góp quỹ yểm trợ CS.
    – Tại Los. City như cụ Dove đề cập, có trên 2000 băng đảng người Hispanic ( người Nam Mỹ nói tiếng Tây Ban Nha), họ sống bằng buôn bán ma túy, tổ chức mãi dâm…Nhưng đặc biệt, không bao giờ đụng chạm đến dân thường. Họ chỉ thanh toán lẫn nhau, tranh dành quyền lợi. Đặc biệt hơn, có cả băng đảng người Việt và người Tầu…
    Do vậy, CS Mỹ luôn ở tư thế đề phòng, sẵn sàng nổ súng. Vậy 875 lần bóp cổ của CS Mỹ kể là quá nhẹ!!! Ngay chính người Việt, cũng có nhiều người bị CS Mỹ bắn chết rất oan uổng, kể cả phụ nữ…
    Đa số những người bị CS Mỹ bắn chết, lại là người da đen…Thế là họ …tranh đấu. Họ cho rằng đã bị…Kỳ thị chủng tộc…discrimi…Cụ Dove nêu trường hợp Garner…Một người da đen 43 tuổi bị bắt vi bán Thuốc Lá Lậu. Luật NY nghiêm cấm…Garner cao trên 1m80, nặng 170 kg. Phải 4 CS mới khống chế được vì Garner cương quyêt không cho CS còng tay…Cuối cùng ngộp thở…chết. Dân Biểu Pete King của NY mới tuyên bố ủng hộ CSV Daniel…
    Chuyện dài dòng…Tôi viết đại khái như thế…Vì còm sĩ thì phải viết…còm.

    • Dove says:

      CA Việt Nam rất vất vả với Funro rồi Việt Tân…những băng nhóm khủng bố có nhân tố hải ngoại và được bảo trợ bởi người Mỹ gốc Hispanic, cụ thể là bà Loretta Sanchez. Giá mà PVN nói nhẹ nhàng về họ như về LPD thì đâu có chuyện Dove làm dữ.

      Tuy nhiên, cảnh cáo PVN vì vạch đường cho “nền tư pháp” bị Huy Đức báo động đưa ra một số dự luật hợp pháp hoá CA triển khai các hành động cho phép kiểu LPD. Tỷ dụ:

      1) Khi công an hô: Đứng lại. Mà ko đứng nghiêm và hát bài “Tiếng gọi thanh niên” của cố nhạc sĩ Lưu Hữu Phước thì bị đạp vào mặt;

      2) Khi CA hô chống tay vào tường, mà chót gãi vì ngứa quá thì bị chịt cổ.

      Cứ như vậy đến 1000 điều như luật Mỹ.

      Như vậy, thì hành xử kiểu gì, CA VN cũng vẫn là thượng tôn pháp luật.

      • Phùng Văn Nhân says:

        Cụ Dove viết tắt LPD…Nghĩ mại mới ra cụ viết thiếu. Phải là LAPD= Los Angeles Police Department.
        Nên viết Fulro thay vì Funro…Cứ cho là tại lỗi…thằng đánh máy.

  27. trungle118 says:

    cứu, cứu, cứu …. cứu các người ai cứu ông đây. sểnh ra 1 chút ông đây cũng bị thọc gậy bánh xe ngã nhào xuống vực thẳm, mạng ông ông còn chưa nắm chắc mà cứu nổi gì. chưa nói tới vốn ông bỏ ra chưa thu hồi lại được đây. nếu mà sợ chết cứ qua Amazon mà sống, còn sống ở Việt phải chịu hiểm nguy treo trên đầu thôi.

    • Dân gian says:

      Ồ! Hay đấy! Sống trong rừng rậm Amazon có lẽ dễ tồn tại hơn sống trong “rừng luật” ở VN. Một phát hiện lý thú!

  28. bomho says:

    Nhìn tờ lệnh “Hoãn thi hành án” mà phát chán! Có thấy được tờ “Hoãn thi hành án.” mới hiểu được tại sao mạng người dân rẽ như bèo! Hoan hô nền Tư Pháp Cộng Sản, giết DÂN như giết ngoé!!!

    • Sóc says:

      Cụ lại quá đà rồi

    • Hiệu Minh says:

      Kiểu còm của ông Bom Bo đã spam rồi, nhưng thỉnh thoảng vẫn cho xuất hiện để bà con trong nước hiểu thêm về dân chủ nước ngoài.

    • Mười tạ says:

      Một bức ảnh bằng vạn câu chữ:
      http://plo.vn/uploaded/thanhtung/2014_12_05/5-box_dstx.jpg?width=470

    • VT says:

      Bomho : Trong lúc gấp rút, cứu được một mạng người , đó là điều tốt nhất còn hình thức ra sao không quan trọng .Trong CCRĐ các gia đình địa chủ mong có những tờ giấy tha mạng như vạn viết trên giả chùi …cũng vui lòng .
      Nếu mọi sự hoàn hảo thì đâu có những entry thế này cho chúng ta …chửi .

    • Nguyễn says:

      Ông bombo viết “Hoan hô nền Tư Pháp Cộng Sản, giết DÂN như giết ngoé”…

      Một người chưa chết mà ông đã kết luận luôn “giết dân như giết ngóe” và đuợc nhiều người giơ tay like. Kiểu buộc tội như thế này có khác gì nền tư pháp mà ông ta đang lên án???

  29. huu quan says:

    theo em biết thì sau khi kết thúc điều tra, Hồ Duy Hải còn có thư cảm ơn cán bộ điều tra rất “sáng suốt”, “công tâm”, luôn “Động viên giúp đỡ” bị cáo và …”Bị cáo khai báo trong hòan cảnh tinh thần sáng suốt”, các cán bộ điều tra “Không hề dánh đập bị cáo”…
    đã có thư như thế thi oan sao được (!?)
    Nhớ hồi vụ Năm Cam, hàng lọat bị cáo cũng có thư cảm ơn như thế khi xuống trại giam Tiền Giang. Toà đọc ông ổng cho nghe nên chả bị cáo nào cãi nổi rằng “Em bị ép”
    đây là nghiệp vụ tuyệt vời của cán bộ điều tra Việt Nam mà hình như chưa có quốc gia nào học hỏi được.

  30. thimai says:

    Đọc về vụ này lại nhớ đến vụ 3 chàng trai Hà tây mang tội hiếp dâm ngồi tù mười mấy năm rồi. Các vị bao công ở 2 đầu đất nước có cách xử án cực kỳ giống nhau: tuyên án vô tội dù người tình nghi có chứng cớ ngoại phạm, không có bằng cứ chứng minh họ phạm tội. Họ xử theo kiểu cảm tính, thà xử lầm hơn bỏ sót. Rất cảm ơn người luật sư của em Hải, để thấy rằng vẫn còn có những luật sư vì dân. Cảm ơn cả báo lề phải và lề trái đã giúp em còn có tia hy vọng , để người dân đất nước này còn có niềm tin vào chính nghĩa.
    Xin được thắp nén hương lòng cho những ai đã nằm dưới lòng đất lạnh vì án oan sai. Xin cầu chúc sức khỏe cho những ngừơi vô tội đang ngồi sau song sắt. Đến 1 lúc nào đó họ sẽ mãn hạn, nhưng nhà tù lớn hơn lại chờ đón họ: tuyệt vọng và hận thù!

  31. Vĩnh An says:

    “Một ngày lạ thói sai nha
    Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”

  32. TungDao says:

    Công lý?. Theo một nghĩa thông thường đó là sự thật và công bằng.
    Pháp quyền bảo đảm công lý được thực thi thông qua Hiến pháp và Luật.
    Giá trị cao nhất của pháp quyền chính là bảo vệ sự tự do. Tự do trong một khuôn khổ pháp luật cho phép.
    Đó là nội dung, ý nghĩa của công lý.
    Công lý còn một nghĩa khác : mạnh được, yếu thua. Ở VN công lý thuộc về chủ nghĩa xã hội. Nó không thuộc về kẻ mạnh bằng bạo lực mà thuộc về đảng, về một hệ thống chính trị độc tôn. Công lý thuộc về quyền lực. Đó là nội dung cơ bản công lý tại VN.
    Eng Huy Đức đòi hỏi công lý cho Hồ duy Hải như một cứu cánh cho công lý tại VN là một điều không tưởng.

  33. Hiệu Minh says:

    Tin từ Quê Choa

    http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/12/hoan-thi-hanh-ho-duy-hai-xuc-ong-tinh.html#more

    Chủ tịch Liên đoàn Luật sư Việt Nam đã ký Văn bản số 299/LĐLSVN ngày 04/12/2014 gửi Chánh án TANDTC Trương Hòa Bình về vụ tử tù Hồ Duy Hải. Văn bản đã được gửi trực tiếp đến TANDTC vào đầu giờ chiều nay. Toàn văn văn bản như sau :

    Kính gửi : – Đ/ c Trương Hòa Bình

    Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án TANDTC.

    Liên đoàn Luật sư Việt Nam nhận được Đơn đề nghị khẩn cấp của Ls Trần Hồng Phong, người được gia đình tử tù Hồ Duy Hải nhờ hỗ trợ pháp lý trong việc kêu oan cho phạm nhân ( kèm theo Đơn đề nghị khẩn gửi Chánh án TANDTC đề nghị xem xét giám đốc thẩm vụ án này) . Trong Đơn, Ls Phong đã phân tích những tình tiết còn mâu thuẫn, thậm chí cả những vi phạm tố tụng nghiêm trọng trong việc thu thập và đánh giá chứng cứ, có dấu hiệu oan sai. Ls Trần Hồng Phong đề nghị Liên đoàn có ý kiến hỗ trợ để vụ án được xem xét lại theo trình tự giám đốc thẩm.

    Qua nghiên cứu nội dung Đơn của Luật sư Trần Hồng Phong, Liên đoàn Luật sư Việt Nam nhận thấy hồ sơ vụ án có những tình tiết, chứng cứ cần phải được xác định, đánh giá làm rõ để bảo đảm bản án tử hình đúng người, đúng tội, đúng pháp luật, tránh oan sai có liên quan đến tính mạng con người.

    Được biết tử tù Hồ Duy Hải sẽ bị đem ra thi hành án tử hình vào ngày mai, mùng 5/12/2014. Với tinh thần “còn nước còn tát”, Liên đoàn Luật sư xin gửi đến đồng chí Chánh án văn bản này, kính mong đồng chí xem xét chấp thuận, có ý kiến để hoãn việc thi hành án tử hình Hồ Duy Hải vào ngày mai để vụ án được xem xét lại theo trình tự giám đốc thẩm để có thể tránh được oan sai.

    Rất mong đồng chí Chánh án lưu tâm xem xét.

    Trân trọng kính chào đồng chí.

    Chủ tịch
    Lê Thúc Anh (đã ký)

    • Dân gian says:

      “kính mong đồng chí xem xét….”

      Sao lại cầu xin? Đã liên quan đến luật thì chỉ có đúng và sai thôi chứ?

      À! Rõ rồi, từ “đồng chí” nó nói lên bản chất! Quan đảng kinh thật!

    • Doan says:

      Trước đây các đồng chí công an chạy ra chợ mua tang vật cho vụ án, thì nay đến phút chót trước khi tử hình, các đồng chí luật sư lại đề nghị đồng chí thẩm phán Trương Hòa Bình hoãn lại, “với tinh thần còn nước, còn tát”! Nghe ra đó không phải là tiếng kêu cứu anh Hồ Duy Hải, mà buộc phải hiểu đó là tiếng kêu cứu nền Tư pháp VN!
      Tư Pháp – bản chất nó phải ĐỘC LẬP và PHI CHÍNH TRỊ, thì ở các nước độc tài nó là công cụ của chính trị.
      Nền “Tư Pháp” của VN, bên cạnh các cơ quan nhà nước khác, cũng là một trong các công cụ của “Chuyên chính vô sản”.
      (Muốn cứu anh hề 🙂 “Tư Pháp”, phải bắt anh ta mặc quần áo, và nộp… búa, liềm).

  34. Thiên Nhân says:

    Dù có thực hiện đủ cách theo Anh Trương Huy san khuyên thì cũng không thể cứu nổi nền Tư pháp VN đâu. Làm sao mà cứu nổi một khoang trong một con tàu đang chìm? Tốt nhất nên bỏ tàu thôi.

    • Dân gian says:

      Con tàu VN không chìm nhưng trôi dạt đến bể khổ bởi lái tàu kiêm trưởng tàu cứ muốn định hướng theo con đường mà cả thế giới đã bỏ từ lâu rồi. Mà chỉ vì quyền lợi cá nhân. Ngu chi ngu lạ! Tham chi tham rứa?

  35. Dove says:

    Nếu Dove là Chủ tịch như cụ Trương Tấn Sang, khi bị công dân của xứ sở vua Hùng chiếu bí bằng 2 chất vấn:

    Tại sao quan liêu ký án tử hình bậy bạ? Ký án bậy rồi, dù sống trong ngôi nhà 50 m2 với Snowlion liệu ông có thấy thanh thản nghỉ hưu không?

    thì lập tức kêu Đại tướng công an lên.

    Hất hàm hỏi:

    – Đã đọc Washington Post, chưa?

    Thế rồi để đỡ mất thì giờ, Dove chủ tịch chỉ đạo luôn:

    – Hẳn là chưa. Vậy nói cho chú mày biết Cớm của Mỹ nghiệp vụ rất cao. Nom thấy nghi can ko chứng cớ, họ xiết cổ cho đứt bóng ngay, khỏi phải làm phiền B. Obama bằng những bản án tử hình dớ dẩn với chứng cớ cuội nhé. Tờ WP cho biết chỉ trong năm 1982, cảnh sát Los Angeles đã 975 lần siết cổ người. Từ 1975 đến 1982 họ đã siết cổ chết 15 người, trong đó 12 là da đen.

    Ngừng lại một lúc để thở, Dove quăng tờ báo cho ngai đại tướng:

    – Về đọc ngay đi! Đọc xong cử mấy em có bản lĩnh – nếu xuất thân từ giới xiết nợ thuê thì càng tốt, sang LPD học nghiệp vụ nhé. Trong vòng 6 tháng, chấm dứt làm phiền ta bằng những bản án tử hình với bằng chứng tầm bậy tầm bạ.

    Trích Washington Post:

    “In 1982, the Criminal Law Bulletin published an investigation that found the Los Angeles Police Department had used chokeholds at least 975 times in 18 months. Between 1975 and 1982, cops killed 15 people with it — 12 of whom were African American.”

    Link:

    http://www.washingtonpost.com/news/morning-mix/wp/2014/12/04/why-the-police-chokehold-is-so-racially-charged/?tid=hp_mm&hpid=z3

    • Mười tạ says:

      LPD thật thà quá!

      Ai lại đi xiết cổ, phải để “nó” tự tử, tự treo cổ, hay tự đút tay vào ổ cắm chứ.

      • thongreo00 says:

        Bác Mười lúc này dí dỏm lạ! 🙂

        Còm này hay ngang với còm “có đủ tiền đi Mỹ cấp cứu mới nên chống tham nhũng”. 🙂

      • Vĩnh An says:

        Dove là sư phụ chokehold người khác bằng còm

    • Sóc says:

      Sư phụ Dove

      Ở nơi nào cũng có án oan cả, Sóc không phủ nhận
      Việc lấy 1 ví dụ để minh chứng ngành tư pháp của VN cần phải cứu, kể cũng chưa thuyết phục hoàn toàn, nên Sư phụ bắt bẻ là Mỹ tư pháp … kêu chuẩn vậy mà đầy án oan. Hoặc ngược lại, giết người nhưng lại được tha bổng như vụ Simpson giết vợ.
      Sóc cũng không hề tin ở Mỹ không có tra tấn, không có cớm bẩn. Sóc tin là đã là nhà tù thì chẳng nơi nào tốt lành cả. Một điều không ai nói ra, nhưng là thực tế, trong điều tra tội phạm và trong việc tìm nhân sự làm nghề quản giáo, thì cũng như mọi nghề khác : người tìm nghề, và nghề tìm người. Máu lạnh, thậm chí máu ác mới chịu được những thử thách của nghề này. Chừng mực nào đó, bên bảo vệ luật pháp và bên chống lại luật pháp đều phải gớm như nhau cả.

      Duy có điều, chú Huy Đức nói đúng. Đa phần ngành tư pháp của Việt Nam đang ở thể báo động đỏ.
      Báo động từ chuyện cảnh sát lộng hành, phạm tội không còn biết sợ, tha hoá như virus lây lan.
      Báo động từ một rừng luật, đủ cả nhưng đúng là như luật rừng, xử kiểu nào cũng được
      Báo động từ chuyện luật sư … Chẳng là đinh gỉ gì nơi pháp đình
      Báo động từ chuyên thẩm phán kiếm cơm / làm giàu từ đồng tiền hối lộ hoặc của bên đơn, hoặc của bị đơn, hoặc của cả hai bên.
      Báo động từ chuyện người viết luật, ký phê duyệt luật … Lại là những người không biết gì về cái gọi là tư duy luật pháp hay nhân quyền.

      Án oan ở Mỹ, hay là tha bổng kẻ có tội, đôi khi công lý không thể thực thi, là do cỗ máy vận hành của hệ thống tư pháp Mỹ quá chặt chẽ.

      Án oan ở mình, không phải là lỗ hổng, mà bản chất là do một hệ thống tư pháp đã đến hồi báo động.

      Hai điều đó khác nhau.

      • Hiệu Minh says:

        Ngả mũ, chào Sóc, vì cái còm này.

      • Tudo says:

        Cong ly o VN la cai ly cong cong phai vay khong chi Soc.?

      • Dove says:

        “Ở nơi nào cũng có án oan cả”

        Công nhận, dù là sư phụ Dove vẫn phải ngã mũ kính phục học trò nói chí lí. Thật ra thì sư phụ cũng hiểu như vậy, nhưng chịu chết, ko viết được một câu hay đến thế.

        Có 2 vấn đề được đặt ra, đó là hệ thống pháp lý và hành vi được chấp nhận của cảnh sát.

        Thứ nhất về hệ thống pháp lý.

        Sóc đã phân tích kín nhẽ. Tuy nhiên dùng ngôn từ “báo động đỏ” như chú Huy Đức là xoàng. Dove khi còn làm tổ trưởng dân phố đã vài lần được mời chứng kiến cưỡng chế và tham dự một số phiên tòa. Có cảm giác như là được xem kịch Broadway (broadway shows) miễn phí. Vậy nếu Sóc viết:

        Đa phần ngành tư pháp VN chỉ hát bội hoặc diễn kịch Broadway. Thiển nghĩ nên dời Tòa án tối cao về Nhà hát chèo TW. Bán vé cho dân hiếu kỳ – đặc biệt là khách du lịch nước ngoài, vào xem.

        Thì sư phụ ngã mũ chào thua, lùi về hàng ghế thứ 8.

        Thứ hai về hành động của Cảnh Sát.

        Sóc đã lẫn lộn về bản chất của sự việc. Đó là hành động phân biệt chủng tộc (80% nạn nhân là da đen) và khả năng thiệt mạng rất cao – ấy thế mà dân chúng chỉ thờ ơ đi ngang qua về sau thấy chết mới biểu tình. Điều đó chứng tỏ phân biệt chủng tộc và siết cổ – nếu ko chết người là hành động được công luận lờ tịt và toàn dân của xứ dân chủ mẫu mực mặc nhiên chấp nhận.

        Vậy liên quan đến VN, Sóc thấy ta có nên học tập dân Mỹ chấp nhận một số hành động kỳ quặc ko có yếu tố phân biệt chủng tộc và nguy cơ chết người thấp, tỷ dụ như như bịt mồm linh mục Lý, nhét bao cao su vào miệng Cù Huy Hà Vũ, đạp vào mặt biểu tình hay ko?

        Có thể nên, vì về quy mô, ở VN đếm đi đếm lại chỉ được vài cái tên, ko thể bằng sư phụ Hoa Kỳ được: chỉ riêng tại LPD và chỉ trong 18 tháng đã xẩy ra 975 vụ siết cổ, có nghĩa là mỗi ngay gần 2 vụ. Vả chăng nhét bao cao su vào miệng là hành động có sử dụng công cụ hỗ trợ văn minh của thế kỷ XX nên loại trừ tuyệt đố nguy cơ thiệt mạng. Còn siết cổ là tập tính man rợ được thừa kế từ người vượn Neanderthan – tỷ lệ chết người xem ra rất cao, xêm xêm ra đường bị xe cán.

        Vậy, nếu Sóc tổ chức trưng cầu dân ý:

        1) Siết cổ;
        2) Nhét bao cao su vào miệng

        thì sư phụ sẽ vote cho (2) văn minh hơn, kết cục thiệt mạng (lethal outcome) thấp hơn.

        • Lê Huy. says:

          -@ Bác Dove ! Xin tranh cãi, kiểu luật sư tranh tụng với bác chút, về hành vi “Nhét bao cao su vào miệng”, trong vụ CHHV, hình như không có ! – Theo tôi nhớ, chỉ là: họ đã chuẩn bị sẵn 2 cái bao cao su, đạp cửa phòng nghỉ của CHHV, rồi trưng ra làm căn cứ bôi xấu, bắt tạm giữ anh Vũ với lý do “quan hệ nam nữ bất chính”….Chứ không có chuyện “nhét bao cao su vào miệng” . Bởi hành vi “nhét vào miệng” là xâm hại nhân phẩm cực kỳ bẩn thỉu với ngay kẻ đã là tù nhân, chứ chưa nói với 1 công dân có tri thức, nhân phẩm đang tự do như CHHV lúc đó (?).

          – Với một nền tư pháp ở thể chế “độc đảng-toàn trị”, ko. có Tam quyền phân lập và cảnh sát là lực lượng ‘thống trị” (đi trước và quyết định) thì tỷ lệ án oan sai, án tù mù là nhiều…
          Đó mới chính là “Báo động đỏ”, là “Lỗ hổng” và đúng hơn, như Sóc đã nói là “bản chất”…nhưng không chỉ “đã đến hồi báo động” ! – Đã có nhiều tiếng chuông, tiếng kẻng báo động, mà tiếng “báo động” vang to nhất ở xứ này ‘à LỖI HỆ THỐNG – cái hệ thống to lớn hơn cả hệ thống tư pháp- thể chế chính trị quốc gia- Tiếng chuông báo động đó là của cụ Nguyễn Văn An, cựu chủ tịch QH VN. Tệ hơn, có báo động vang lên cả nước, vang vượt ra ngoài biên giới quốc gia…nhưng chăng thấy có động tĩnh gì cho việc thay đổi, hay chạy chữa… chỉ thấy mỗi anh Huy Đức “Thượng tôn pháp luật” và đầy mộng mơ kêu “Cứu một nền tư pháp” ! (?) AI CỨU – CỨU CÁCH NÀO 1 nền tư pháp bị “lãnh đạo toàn diện”… chi phối toàn diện ????

      • thongreo00 says:

        Cám ơn cô Sóc vì cái còm rất chất lượng, to the point. Đã up cho còm này nhiều lần từ nhiều máy khác nhau. 🙂

        Sư phụ thua đệ tử là trường … có phúc.

        Minh Dương đâu sao chưa thấy vô “up” cho người đẹp hè? 🙂

        • Minh Duong says:

          Hắt xì, hắt xì ai nhắc tui đó. Vừa vô up Sóc xong đó bác. Hôm nay có đồng nghiệp mới vô, phải nắm tay hướng dẫn cho bạn ấy nên hơi bận 😀 😀
          Chúc các bác cuối tuần vui vẻ. Tui đọc còm của bác Dove cười té ghế haha

      • Vĩnh An says:

        Simpson thoát tội không phải vì luật pháp Mỹ quá chặt, mà bởi vì đám luật sư tinh quái đã kích hoạt được công luận về vấn đề phân biệt chủng tộc, 1 cái dằm trong tim nước Mỹ.
        Đám đối lập hùa vào, truyền thông lu loa lên và công lý đã đầu hàng.

        • Nguyễn says:

          Ông Vĩnh An không theo dõi kỹ vụ OJS.Trước tòa, nhân chứng và vật chứng không đủ buộc tội OJS giết người dù trong thực tế có thể 100% là như vậy. Tòa dựa vào ý kiến bồi thẩm đoàn. Chỉ cần 1 trong 12 người nghi ngờ OJS không giết người, là đủ cho anh ta thoát tội.

          Gọi luật pháp Mỹ dở cũng ở chỗ này và tuyệt vời cũng ở chính đây.

        • thongreo00 says:

          Bác Nguyễn nói đúng. Đa phần người Mỹ cho rằng O.J. Simpson phạm tội, nhưng đồng ý tha bổng anh ta vì không có đủ bằng chứng.

          Một phần lỗi lớn là do một lão cảnh sát điều tra (detective) tên là Mark Fuhrman. Lão này có máu kỳ thị, ghét O.J. Simpson, nên khi điều tra hiện trường bị nghi là có gài thêm cái găng tay đầy máu, cho rằng đó là găng tay của O.J. Khi ra tòa, đem chiếc găng ra thử thì không vừa tay của O.J., bên công tố bị bẽ mặt, ông luật sư của O.J. trong lời cuối với bồi thẩm đoàn, nhấn mạnh đến chiếc găng tay này “If it doesn’t fit, you must acquit“, tức là “Nếu chiếc găng nhét không , quý vị phải trả tự do” (cho O.J.)

          Nhiều người da đen thấy thỏa mãn vì muốn phía da trắng nếm mùi đau khổ giống như họ đã chịu đựng cả thế kỷ, tức là kẻ gây tội nhưng vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

          Ác giả ác báo, sau này O.J. dính vào một vụ án trấn lột có vũ khí và phải đi tù nhiều năm. Lần chót anh ta xuất hiện ở tòa phúc thẩm trông già và xuống sắc rất nhiều.

        • Vĩnh An says:

          Tôi đọc lâu rồi, chỉ nhớ là bồi thẩm đoàn đã bị thay đổi vài lần đến lúc có lợi cho OJS

    • thien says:

      nguoi ta thi co thong ke, ma khong biet viet nam minh co khong nhi. minh cung muon biet co bao nhieu nguoi tu tu trong tu, hoac tu nga chet trong tu

    • thongreo00 says:

      Cụ Đốp đã nằm mơ, thì mơ cho trót. Dạy bảo luôn đại tướng CA biết minh bạch, công khai số liệu các thứ cho các ông bà chủ biết với (giống như cảnh sát Mỹ).

      LAPD bác ạ, không phải LPD.

  36. Dân gian says:

    3. Những đại biểu Quốc hội của Long An đã làm gì mà để tình trạng xử án như trên?

    Từ câu hỏi này mình mới tìm danh sách đại biểu Quốc hội tỉnh Long An http://dbqh.na.gov.vn/dbqh/ABC/all/type/38/Default.aspx

    1 Trương Hòa Bình
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2089/Truong-Hoa-Binh.aspx
    2 Lê Công Đỉnh
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2253/Le-Cong-%C4%90inh.aspx
    3 Đinh Thị Phương Khanh
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2267/%C4%90inh-Thi-Phuong-Khanh.aspx
    4 Đỗ Hữu Lâm
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2271/%C4%90o-Huu-Lam.aspx
    5 Nguyễn Minh Lâm
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2274/Nguyen-Minh-Lam.aspx
    6 Nguyễn Trung Thu
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2289/Nguyen-Trung-Thu.aspx
    7 Đặng Thị Hoàng Yến
    http://dbqh.na.gov.vn/daibieu/38/2291/%C4%90ang-Thi-Hoang-Yen.aspx

    Trong đó ông Trương Hòa Bình là oách xà lách nhất: Bí thư trưng ương Đảng, bí thư ban cán sự đảng, chánh án tòa án nhân dân tối cao.

    Ông Đỗ Hữu Lâm là chủ tịch tỉnh, phó bí thư tỉnh ủy.

    Riêng có em Đặng Hoàng Yến đã bị out.

    • Dan den says:

      Nghe giang hồ đồn thổi, ông THB là dòng dõi vua Lê…D ( Vì mẹ THB là bà cụ ONE , một thời là hộ lý của Vua, khi Vua còn bôn ba vùng sông nước Nam bộ) nên ‘oách xà lách’ là đương nhiên !

  37. Dove says:

    “Cứu một nền Tư pháp”

    Nền tư pháp to đùng đầu trọc lóc và trơn như bôi mỡ, đố ai túm được vào đâu để cứu. Đó là còn chưa tính đến chuyện nhỡ nó ko muốn được cứu thì tính sao đây?

    “Chưa thể đòi hỏi tư pháp độc lập trong chế độ một đảng cầm quyền”

    Nhầm toàn tập, đầu của Đảng còn nhẵn và trơn hơn đầu của tư pháp vả chăng túm vô đó là túm trật chỗ rồi, Đảng nhẹ nhàng thảo công văn kính chuyển sang tư pháp.

    Vậy nên suy nghĩ đơn giản hơn, bắt đầu từ người cụ thể có tóc:

    Ai ký án tử hình Hồ Duy Hải?

    Chắc là cụ Trương Tấn Sang hoặc chị Doan (xin lỗi, lỡ quên mất họ)

    Ai trình bản án xin chữ ký?

    Dove hỏng có biết, nhưng chỉ cần túm tóc cụ Sang hoặc chị Doan mà bắt đền thì ra tất, kể cả nội vụ của cái được gọi là “trại giam khét tiếng Tiền Giang”.

    • A. Phong says:

      Hỏng được đâu… Cụ Trương Tấn Sang tưởng túm tóc được một vị, ai ngờ vị đó cũng trọc đầu, mới gọi là đồng chí X.  
      Ở nước Nam ta, ai cũng trọc đầu, chỉ có người dân đen là có tóc.

  38. VINH PHÚ THỌ- SG says:

    Bác TC đưa ra cau hỏi :những ĐBQH ở Long An làm gì để xảy ra tình trạng xử án như thế. Bác này thật là….Một ĐBQH trả lời : khi Đảng bảo tôi ra làm Quốc Hội Đảng có bảo tôi làm chuyện đó đđâu.
    Còn đây là câu hỏi của tôi : tại sao trong nền tư pháp VN có những người thấy rằng mình không có tội gì nhưng trước công an, tòa án lại cúi dầu nhận tội ? Nhờ các còm sĩ am hiểu về tâm lý học hoặc xả hội học lý giải dùm.
    Còn một câu hỏi phụ : Trong quá trình điều tra một vụ án thời còn VNCH có những bước điều tr
    tại Biên lý cuộc và Tòa an ( nên TÁ hồi đó có chức Dự Thẩm ) nay thì những công đoạn đó biến mất . Từ đó tạo ra nhiều án oan. Tại sao ? Mời các còm sĩ hiểu về luật pháp lý giải dùm.

  39. VT says:

    ” Cứu một nền tư pháp ” . Đọc cái tít đã thấy sự khôi hài .

    • VT says:

      Khôi hài vì con bệnh ung thư nhưng không chữa mà hô hào chữa cái tay do ngã bị trật xương ” phải cứu lây cai tay ..”

  40. Cong says:

    Có phải vì thành tích thi đua của thẩm phán nên mới có kiểu xử án lạ đời như thế này?

    • Mười tạ says:

      Có thể, cái chính là người ta xem mạng người như cỏ rác, quá rẻ nên có thể dùng để mua bán hay lập thành tích 😦

  41. Xôi Thịt says:

    Mở rộng câu hỏi 3 của lão TC 🎃

    đảng / chính phủ / quốc hội đã làm gì để đất nước rơi vào tình trạng này?

  42. Hoàng cương says:

    … dân nước Việt khổ quá , góp vui cùng gia đình em

    • Dove says:

      Nhờ Hoàng Cương thảo hộ Dove thư chia buồn bằng tiếng Anh cho gia đình anh E. Garner mới bị cảnh sát siết cổ đến chết.

      Dove dốt Ăng lê, ko tự viết được. Hoàng Cương làm ơn làm phúc viết cho rõ rằng anh E. Garne là một người Mỹ có cùng gốc Phi như ngài B. Obama nhé.

      • Hoàng cương says:

        Nếu Dove thương cảm các nạn nhân , gửi yêu cầu tương tự đến chị TM hoặc bác Lê .. còn em đây tiếng Việt chưa thạo, nói chi đến Ăn lê 🙂

        • Dove says:

          Thế thì làm thơ vậy.

          Biết đâu trên vòm trời thi ca Anh Ngữ sẽ xuất hiện một ngôi sao mới – Walt Whitman Việt Nam

      • thongreo00 says:

        Cụ Đốp rảnh quá đi lo chuyện bao đồng. Cụ nên tự viết thư cho ông TTS về việc vụ án trong topic này thì có lý hơn.

      • thien says:

        khong thich thai doi chi thich bao chua. lay cai sau cua ke khac de bao chua cho cai sau cua minh la mot cai benh cua thien duong xhcn

      • bomho says:

        Chỉ được cái nói NHẢM là hay!

  43. Hà Linh says:

    Trước tiên là cá nhân em sáng nay vào mạng thở phào nhẹ nhõm được chút khi biết tin Hồ Duy Hải được hoãn thi hành án. Thứ hai, xin được chia vui cùng với người mẹ của Hải. Cũng làm mẹ rồi nên hiểu phần nào những thống khổ, cùng cực của bà mẹ của Hải trong những năm tháng qua. Hôm nay hẳn bà cũng đã trút được gánh nặng và niềm thương xót con vô hạn , dù chặng đường phía trước vẫn còn dài..Nhưng ít nhất con bà vẫn còn được sống..sống để cùng mẹ tìm công lý cho chính mình.

  44. Luong Thien says:

    Cứu một nền tư pháp hay cứu một chế độ???

  45. Kinh Bắc says:

    Vụ này sẽ hót đây.

    Nói chung là cần tìm người thay thế

%d bloggers like this: