“Thí sinh các nước khác rất tự tin, thoải mái, nghĩ gì sẽ nói đấy thì thí sinh của chúng ta thường có thói quen học thuộc lòng các câu trả lời, điều đó khiến thí sinh không được tự nhiên khi giao tiếp với BGK và bạn bè quốc tế”, ông nói, và mở ngoặc thêm rằng: “Còn về nhan sắc, các thí sinh của Việt Nam không hề thua kém so với thế giới”.

Chỉ kém về ngoại hình. Chỉ kém về ngoại ngữ. Chỉ kém về khả năng ứng xử, hội nhập. Thật khó để kể ra được, thế thì trong các cuộc thi sắc đẹp, người ta còn thi cái gì khác để những người đẹp Việt không thua kém.Còn “thói quen học thuộc lòng các câu trả lời” ư? Giống y như những con vẹt – những con vẹt kém ngoại hình, kém ngoại ngữ, ấp a ấp úng, chỉ biết thuộc lòng như… những con vẹt.

Vậy thì chúng ta có gì mỗi khi rời ao làng khi mang chuông đi đấm xứ người, khi mà nhan sắc là “một loại tài sản xuống giá theo cấp số nhân”.

“Một loại tài sản xuống giá theo cấp số nhân” là đánh giá đầy hóm hỉnh và thâm thúy của Giám đốc Ngân hàng J.P. Morgan trong bức thư ngỏ trả lời cô gái “có mỗi cái tội là quá đẹp” khi cô đăng đàn tìm kiếm một người chồng giàu lương mỗi năm trên 500.000USD.

“Dưới cái nhìn của một nhà kinh doanh, cưới cô là một quyết định tồi – Giám đốc J.P. Morgan viết – Bỏ qua một bên các chi tiết, thì cô đang làm một cuộc trao đổi giữa “sắc đẹp” và “tiền bạc”: Bên A cung cấp sắc đẹp và bên B trả tiền để được nó, rất sòng phẳng. Tuy nhiên, có một trở ngại chết người ở đây: Sắc đẹp của cô sẽ tàn phai, nhưng tiền của tôi sẽ không ra đi nếu không có lý do chính đáng. Thực tế là lương của tôi có thể tăng lên theo thời gian mỗi năm, nhưng cô không thể xinh đẹp hơn năm này qua năm khác được.

Do đó, theo quan điểm kinh tế học, tài sản tôi có ngày càng tăng giá, còn tài sản cô có ngày càng xuống giá. Không phải xuống giá bình thường mà là xuống giá theo cấp số nhân. Nếu đó là tài sản duy nhất của cô, thì giá trị của cô sẽ tệ hơn rất nhiều sau 10 năm.

Bất cứ ai có lương hàng năm trên 500.000USD thì không phải là một thằng ngu. Tôi khuyên cô hãy quên đi việc tìm kiếm manh mối để lấy một người giàu. Và nhân đây, cô có thể tự làm cho mình trở thành người giàu có. Điều này có thể dễ xảy ra hơn là đi tìm một người giàu mà ngu”.

Trở lại với các người đẹp Việt Nam, nếu rời ao làng với “tài sản” duy nhất là cái chân dài và một cái “phao thi” để sẵn trong đầu thì họ nên “mùng 4, mùng 9” lên thi ở chợ Bưởi (Hà Nội), nơi duy nhất trả tiền nhiều cho những con vẹt biết nói lắm.

Theo Đào Tuấn. Lao Động online

PS. Lão Đào Tuấn bị chân dài nào đá nên tức quá viết bài này 😛

Lão ý không biết rằng, đôi khi ở một xã hội mà tiền càng vào nhiều, lương lên cao chót vót, thì anh chàng ấy cũng  già và ngu theo chân dài. Phản đối lão Đào Tuấn 🙂

HM Blog từng có bài về Vẹt biết nói