Rừng Thu dưới ống kính Cua Times

Một góc rừng Sprìngield. VA. Ảnh: HM

Một góc rừng Sprìngield. VA. Ảnh: HM

Bên Facebook có nhiều ảnh đẹp, nhưng các cụ bên blog không có FB hơi bị thiệt thòi. Đăng vài ảnh rừng thu Virginia cho các cụ ngắm mát mát.

Viết lên trời xanh. Ảnh: HM

Viết lên trời xanh. Ảnh: HM

Sóng đôi. Ảnh: HM

Sóng đôi. Ảnh: HM

Phong vàng. Ảnh: HM

Phong vàng. Ảnh: HM

Advertisements

86 Responses to Rừng Thu dưới ống kính Cua Times

  1. Trần says:

    Nghe tin Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được trả tự do đi Rừng Thu xứ cờ hoa !
    Vừa vui vừa buồn.

  2. Con Cóc says:

    Ảnh bác Cua chụp rất đẹp. Tôi chỉ thắc mắc ai đó nói mùa thu TB thì đẹp hơn mùa thu XHCN. Mọi người hãy vào đây xem mùa thu BaLan và Nga (bây giờ đã là TB nhưng có lẽ mùa thu cũng không khác thời XHCN):

    https://www.google.com.vn/search?q=polish+autumn&espv=2&biw=1280&bih=657&tbm=isch&tbo=u&source=univ&sa=X&ei=im5GVKjEHpe68gW-jYLYBQ&ved=0CBoQsAQ

    https://www.google.com.vn/search?q=russian+autumn&espv=2&biw=1280&bih=657&tbm=isch&tbo=u&source=univ&sa=X&ei=S25GVI2iN4WE8gWe4IHAAg&ved=0CBoQsAQ

  3. NGUYỄN VĂN says:

    Cụ Hồ Thơm vào Sài Gòn một tháng
    đi lang thang cho hết phố phường
    thì sẽ thấy đường nhiều nơi như sông như suối
    Có những chiều mù sương như vãi muối
    Có những ngày gió giật mưa sa
    cứ ngỡ là giữa Trường Sa hay Sa Pa thơ mộng
    Sài Gòn ngập là bài ca cuộc sống
    của chúng tôi cùng Hà Lội ngày nay

  4. Dove says:

    Định bỏ qua entry này, không viết dù chỉ một câu còm. Khi đọc reply của Lão Cua cho NôngDân:

    “Lão bảo chụp cả cánh rừng mà không có máy bay trực thăng hay đứng trên núi cao thì sao có ảnh toàn cảnh được.”

    thì ngón trỏ chuyên dùng để mổ cò bàn phím đã giật giật liên hồi, bởi nó biết thừa là họa sĩ Nga I. I. Levitan chỉ có mỗi cái giá vẽ, luồn rừng, rúc bụi, bị muỗi đốt như sốt phát ban, thế mà vẫn vẽ lên được toàn cảnh rừng Nga bốn mùa tuyệt đẹp. Tuy thế, Dove vẫn tỉnh bơ mở tủ lạnh, lấy mấy viên đá ra, rồi dìm ngón mổ cò vào để cố nhịn.

    Thế nhưng, khi đọc:

    “Nhắc đến mùa thu ở Nga, TKO nhớ có bài thơ “Mùa lá rụng” của Olga Bergoltz rất buồn buồn, hay hay ạ:” Thì ngón trỏ tự rụt ra khỏi cốc nước đá để thọc vào bàn phím.

    Olga Bergoltz là ko chỉ là thi sĩ mà còn là một góc rất sâu kín của tâm hồn Saint Peterburg – Leningad, một thành phố Nga vĩ đại bên bờ con sông Neva.

    Người chồng đầu tiên của bà là nhà thơ B. Kornilov, đời ông ấy bắt đầu xuống dốc vào năm 1932, khi viết một bài và bị phê bình là “điên cuồng bênh vực địa chủ”, thế rồi đâm ra nghiện ngập. Hai người bỏ nhau, Olga Bergoltz đi bước nữa với N. Molchanov – một người bạn học. Năm 1938, là năm xúi, B. Kornilov bị tử hình vì tội “khủng bố lãnh đạo”, Olga Bergoltz bị xộ khám vì tội có “quan hệ với kẻ thù của nhân dân”, Trong tù bà bị tra tấn đến truy thai đứa con với người chồng thứ hai nhưng chỉ một năm sau đó được tha vì “vô tội”.

    Chỉ 2 năm sau, Lenigrad bị quân Hitler vây hãm. Hàng ngày, Olga Bergoltz đã đến đài phát thanh để đọc thơ động viên những người lính chắc tay súng bảo vệ thành phố và những người dân đã hầu như kiệt sức vì đói rét. Trong những ngay đó, bà được xem là Madonna của thành phố bị phong tỏa. Nhiều người cho rằng thơ và giọng nói của bà đã vực họ đứng lên và cứu sống họ.

    Sau này, khi đã thành một biểu tượng sống của Leningrad, nhớ lại quãng đời khốn khổ của mình dưới thời Stalin, Olga Bergoltz đã thẳng thắn nhận xét I. Stalin là một tên Maphia của xứ Co ca dơ, còn Bộ trưởng nội vụ L. Beria “là một gã trụy lạc và bẩn thỉu”.

    Đó là sự thật và bởi vậy những tai họa của Stalinism mà nhân dân Nga phải gánh chịu đã là quá đủ, ko thể để cho xảy ra một lần nữa tại VN hoặc tại bất cứ ở đâu trên thế giới.

    Dove có thể tán về chuyện này rất dài nhưng thôi. Có vô số những nhà thơ Nga viết về mùa thu, toàn là những tên tuổi lớn. Sau đây là đoạn cuối của bài “Mùa lá rụng” của Olga Bergoltz:

    Gió lướt thướt lùa theo ô cửa kính,
    bần bật run khi gặp trận mưa dài.
    Em đến đây một mình, chẳng hiểu vì ai,
    Em quý ai và ai làm em vui sướng.

    Dịch giả Phan Bội Châu – một ông lão người Quảng Nam, học đại học Xây dựng Moskva, về nước hành nghề xây dựng cảng. Khi về già mua xe Matiz đi rong chơi và dịch văn thơ Nga: Pautovski, Blok, Bergoltz, Ecenin, Evtusenko….dịch rất say sưa rồi tự bỏ tiền ra in thành sách. Phải nói là có những đoạn xuất thần ko hề kém Cao Xuân Hạo, Thúy Toàn… bởi vậy nêu ông anh hỏi là Dove chỉ ho he:

    – Dạ thưa em mù tịt thi ca Nga. Cái tạng em chỉ đến thế, ko lấy vợ Nga thì đến chịu ko dịch thơ Nga như ông anh được.

    • Hiệu Minh says:

      Cua Times từng bình thơ Olga rất chính trị 🙂

      https://hieuminh.org/2009/10/22/tranh-dung-dong-vao-cay/

      • Dove says:

        Đọc Lão Cua rồi, thú vị.

        Ko chịu thoát Stalinism, mà lại còn nghe V. Obama xúi để thù hằn dân Nga là sai lầm của thời đại.

        Hơn mọi dân tộc, dân Nga đã quá cực với Stalinism. Họ biết rõ, dưới thời mô hình XHXN Stalinist họ đã làm được nhiều việc vĩ đại, tuy nhiên họ ko muốn trở lại thời đó nữa vì tin rằng nếu thoát Stalinism họ sẽ làm được những điều vĩ đại hơn và quan trọng nhất là họ sẽ hạnh phúc hơn.

        Hôm vừa rồi, V. Putin đã cho phép bán khí cho Ucraina để họ có thể vượt qua mùa đông. Cho dù đó là cái cớ để Obama nhảy lên TV huênh hoang: trừng phạt kinh tế đã thắng lợi. Ông S. Lavrov, ngoại trưởng Nga cũng biết thừa là như vậy nên đã cáo bạch nhỏ nhẹ: Nhân dân Ucraina là người bạn thân thiết nhất của ND Nga. Hơn bất kỳ ai khác, nhân dân Ucraina là dân tộc gần gũi nhất với ND Nga về nguồn gốc, ngôn ngữ, văn hóa…

        Nước Nga về cơ bản đã làm những bước tiến rất lơn trong việc trở lại TQ. Hai nước đã rút kinh nghiệm một cách rất cẩn thận sự đỗ vỡ quan hệ vào thời Khrutsov – Mao. Tại TQ, V, Putin đã đạt chỉ số tín nhiệm 90%, còn lại là dành cho B. Obama.

        Tuy nhiên V. Putin sẽ ko “FUCK the EU”, đặc biệt là Ba Lan. Tâm hồn Nga là như vậy, đó là điều mà Dove tin.

        • Mười tạ says:

          Trong các ông lớn như Nga, Mỹ, Tàu, … thì Nga có vẻ là một đàn anh đáng tin cậy nhất, theo nghĩa là không bỏ rơi đàn em chừng nào đàn em còn tin cậy mình.

          Nhưng việc lấy Crimea quả là khó hiểu, là nổi ám ảnh các nước nhỏ!

        • Dove says:

          Lấy Crimea vì đó vốn là đất của Nga, nhưng lại bi ông tổng bí thư người Ucraina, “đồng chí” N. Khrutsov thân mến, giao lại cho Ucraina để phát triển kinh tế vùng theo “kế hoạch”. Tuy nhiên đó ko phải là nguyên nhân cốt lõi, bởi vì Nga vẫn thuê Sevastopol và trả tiền trước 20 năm rất hào phóng cho Ianukovich đó thôi.

          Hai nguyên nhân cấp bách đã được đặt ra, đó là:

          1) Sau Euromaidan thì Ucraina ko còn là đàn em nữa vì vậy Nga ko còn lý do gì để nhân nhượng trong vấn đề Crimea, một vấn đề mà chính B. Eltsin đã đề nghị bảo lưu khi Liên Xô tan rã;

          2) Nga ko thể để cho một căn cứ quan trọng như Sevastopol rơi vào tay các đối phương tiềm năng và đã đến lúc họ cần đưa ra lời cảnh báo ban đầu đủ trọng lượng cho hành động Đông tiến của NATO. Sắp tới, học thuyết quân sự mới của Nga sẽ được công bố, trong đó sẽ nêu rõ an ninh của nước Nga là điều kiện ko thể thương lượng và Nga sẽ đáp trả lại mọi âm mưu xâm phạm với tư cách là một cường quốc hạt nhân.

          Còn nhiều điều muốn nói, nhưng bây giờ đang là mùa thu mà, còn hạt nhân thì liên quan đến mùa đông – một mùa đông lạnh lẽo và chết chóc. Nhưng học thuyết quân sự mới chưa được công bố và mùa đông thì chưa đến, vậy cứ vui sống đã.

        • Mười tạ says:

          Dạ, quả là không thể nhân nhượng khi an ninh quốc gia bị đe dọa. Nhất là khi Ucraina ngã về Nato quá đường đột.
          Câu hỏi đặt ra là Ucraina đã tính toán sai hay không thể tự chủ trong chính sách của mình? Dù gì thì họ đã lãnh đủ hậu quả.
          Cảm ơn cụ!

    • Dove says:

      Chân thành đính chính: Phan Bạch Châu.

  5. NGUYỄN VĂN says:

    Một chuồng chim cách điệu
    Những chú chim điệu đà
    Những cô chim mượt mà
    hoan ca cùng một giọng
    Não lòng Dân xứ ta
    Chỉ là nhà quốc họp
    nguy nga để làm gì
    khi Nước Nhà suy vi?!!!

    • HỒ THƠM1 says:

      Cụ NGUYỄN VĂN cám cảnh với Nhà new cuốc hội!? Thôi, chuồng mới nhưng chim cò gà bướm vẫn như cũ là được rồi, “nói cho nhiều cũng vậy thôi”!
      Thấy trên Net có bài “Vịnh Con Gà” cũng hay hay mà giông giống, chôm tặng cụ NV:

      Ồ phải rồi, mi thật giống gà
      Không như dã hạc chốn trời xa
      Lúa kho sẵn đó, tươi lông cánh
      Dao thớt chờ đây, lóc thịt da.
      Sớm tối nào hay cơn biển động
      Tháng ngày đâu biết buổi can qua.
      Ngẫng cao cổ gáy năm ba tiếng…
      Vũ điệu oai phong ở xó nhà.
      hu hu…!!!

      (của đồng chí Nguyễn Thanh Tâm, hi hi…)

  6. TungDao says:

    Rừng thu hôm nay của TC đẹp. Đẹp vì sắc màu, một đặc trưng của mùa thu. Chỉ chừng đó thôi cả HC khen.
    Với tôi, entry này TC chỉ cho chúng ta thấy một không gian hẹp của góc rừng Sprìngield.
    Ảnh 3 Sóng đôi thuộc về không gian của ảnh 2 Viết lên trời xanh chỉ qua một góc nhỏ chỉnh máy.
    Ảnh 4 là một ảnh đẹp về thu. Đẹp từ bố cục đến hình ảnh của mùa thu. Nhưng vẫn là cảnh vật xung quanh chổ đứng của TC.
    Tóm lại ảnh TC chộp khi vào rừng Sprìngield, TC không dám khám phá không gian của nó vì hình như có thú dữ.
    Entry này chỉ giúp tăng hits mà thôi.

    • Hiệu Minh says:

      Đề nghị lão TungDao gửi ảnh lên cho bà con xem nha 🙂

      Tôi có phải là dân vô công đâu mà đi cả ngày để chụp vài cái ảnh khoe trên blog. Đi loanh quanh chỗ con tập bóng đá, vào rừng chụp vài cái rồi chuồn.

      Lão này cũng thuộc loại dân chủ bàn phím 😛

    • Hiệu Minh says:

      Tôi re com vì biết dân nhiếp ảnh chuyên nghiệp không thèm xem ảnh Cua Times, trừ vài người bạn động viên. Chụp vài ảnh của xứ sở nơi đang sống để chia sẻ bạn bè. Bạn đọc đừng mong nghệ thuật, photoshop nha 😉

  7. NGUYỄN VĂN says:

    đính chính; gió mưa vần vũ mây mù giăng giăng

  8. NGUYỄN VĂN says:

    Sài Gòn không thấy mùa thu
    gió mây vần vũ mây mù giăng giăng
    phố phường nước chảy băng băng
    như sông như suối cuốn phăng bốn mùa

    • HỒ THƠM1 says:

      Cụ tả cảnh Sài Gòn mà cứ tưởng ở Sapa hay ở London í, lại giống phố ở …Đắc Nông nữa chứ! :mrgreen:

  9. Trần says:

    Nhìn lại tấm ảnh thứ hai của HM thấy phụ đề “Viết lên trời xanh”. Giật mình! Thành thực, nếu ông HM tự nghĩ ra phụ đề đó thì quả ”chí lớn gặp nhau”.

    Gặp ai ? ( Có lẽ) Gặp Heirich Heine ( Hen-rich Hai-nơ), nhà thơ Đức
    Lâu lâu lắm rồi chừng bốn năm chục năm có đọc một bài thơ tình của ông ấy. Không nhớ chính xác câu chữ, nhưng đại ý:

    Anh nhổ một cây thông làm ngòi bút, nhúng xuống nước của đại dương để “viết lên trời xanh” rằng anh yêu em.

    Thật hiếm có bài thơ nào sử dụng hình ảnh mộc mạc mà hoành tráng, mạnh mẽ đầy ấn tượng đến vậy để tả tình.
    Dẫu gì, rất like cái phụ đề đó của HM blog. Again : thành thực !

    • Vĩnh An says:

      Thơ của Hai-nơ rất quái, nhớ ang áng 1 bài :
      Chúng ta chôn tình yêu
      Rồi đặt hoa lên mộ
      Giọt nước mắt xót thương
      Thôi tình yêu vĩnh biệt
      Bỗng nấm mồ bật dậy
      Các ngươi làm gì vậy
      Ta đã chết đâu nào ❗

  10. huu quan says:

    e xem xong các comment của các Pac, chợt nảy ra ý nghĩ, có lẽ cụ Mac “Râu” nói đúng, xứ tư bản đang giãy chết thì phải. Mùa đẹp ở xứ gì mà toàn vào mùa thu và mùa đông, lạnh lẽo và ủ ê. Xứ ta XHCN đẹp ở mùa xuân, luôn hừng hực và raọ rực khí thế, và quá lắm là đẹp cả ở mùa hè nơi “bạo lực CM” luôn rầm rộ tuôn trào.

    • Con Cóc says:

      Cái gì cũng lồng được chuyện chính trị vào làm mệt cái đầu quá. Hãy để cho mọi người có phút thư giãn với chủ đề nhiên nhiên (đừng nói lại là “không thích thì đừng đọc” nhé). Mùa thu đẹp hay xấu có lẽ chẳng liên quan gì XHCN hay không XHCN. Mùa thu của các nước XHCN bên Đông Âu và Liên Xô thời xưa trong đó có Ba Lan của bác Cua cũng đâu có kém đẹp, thậm chí đẹp hơn. Đồng ý với nhận xét về “sắc đẹp” của tòa nhà quốc hội mới. Toà nhà quả thật là không đẹp cả bên trong lẫn bên ngoài.

    • Con Cóc says:

      Hà Nội mùa thu có nhiều bài hát và thơ hơn là Hà Nội mùa xuân. Tôi chưa biết bài nào nổi tiếng về mùa xuân HN còn về bài hát về mùa thu HN thì nhiều. À Saigon có bài “mùa xuân TpHCM” gì đó chắc là do SG không có mùa thu ::–)).

  11. – Lão Tổng Cua chụp được nhiều ảnh đẹp thật. Tất nhiên, yếu tố số 1 là tài người bấm máy, tiếp đến là có cảnh đẹp và sau nữa là có cái máy ảnh vừa “đẹp” tiền lại “đẹp” chất lượng nữa.
    – Nhưng tôi đảm bảo, với cái nhà Quốc Hội cực xấu mới ra lò, có “cả nhà” Tổng Cua cũng chẳng làm ra được cái ảnh đẹp. Sao lắm que gậy thế, hay là cách điệu của các vạt lúa, ruộng ngô của quốc gia lúa nước…..
    Thất vọng quá.

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Rất đồng ý. Tôi cực kỳ thất vọng về ” tính dân tộc, tính thẩm mỹ ” trong tòa nhà Quốc Hội mới.

      • Có hai cái mà người ta hay để ý ở nơi họp QH đều đạt tiêu chuẩn thấp:
        – Cái phông sau ghế chủ tịch đoàn, màu nhờ nhờ, không tượng chưng cho cái gì; các tấm dán không liền mạch, bề mặt gồ ghề…..tối.
        – Ghế ngồi và nơi “bấm” lệnh rất sơ sài, công nghiệp hóa, dạng ghế của quán cà phê hơn….

        • Trần says:

          Hình như các bác vừa còm ở hải ngoại. Sướng thật, tha hồ “nghệ thuật vị nghệ thuật”. Tụi tui lô-cồ, đô-mét-tích cứ phải từ từ, tự bỏ tiền túi đi cà phê là vui nhất.
          Tiếc Ba đình xưa. Đâu còn kiến trúc Đông dương, Âu Pháp “thuần chủng” tao nhã. Mấy chục năm trước khổ vì cái ông Liên-xô, nay hết hiểu đến lượt ông Đức quốc tư vấn thiết kế kiểu gì sinh sự tạp-pí-lù. Thôi thì cứ đổ tội mấy ông này cho nó lành !!!

        • VINH PHÚ THỌ- SG says:

          1. Cái ghế của ĐB ngồi nghe nói nhập từ Châu Âu giá tiền triệu /cái.
          2. Hội trường Ba Đình cũ do KTS Ng Cao Luyện thiết kế và xây dựng sau 1954. Không phải từ thời Đông Pháp đâu. Có thể nói đây là tòa nhà QH xấu nhất trên trái dất. Cứ tưởng rằng NN vượt qua bao nhiêu can gián, đập bỏ HT Ba Đình cũ để xây cái mới thì sẽ có công trình mới tiếp thu tinh hoa nghệ thuật thế giới và văn hóa dân tộc nhưng lại nhận dược một công trình quá kém chất lượng. Nghe đâu NN có quy định rằng Nhà QH không được cao hơn Lăng. Phải chăng vì thế mà nó xấu (!? ).

  12. PVNhân says:

    Nhạc sĩ Việt mặn mà nhất với mùa thu phải kể Đoàn Chuẩn. Khoảng năm 1954, ông yêu một ca sĩ nhưng cô lại di cư vào nam, còn ông ở lại. Người ta đoán do tài sản gia đình quá lớn nên không dám phiêu lưu vào nam. Đoàn Chuẩn ở lại, viết nhạc gửi người em gái phương xa…từ tạ khối tình. Đó cũng là bản nhạc cuối cùng, bởi từ đó ông không viết thêm bản nhạc nào nữa…
    Cô ca sĩ kia chính là Mộc Lan xinh đẹp, giọng hát chân phương…Thời thập niên 1950 và sau này, cô thường song ca với Châu Hà vợ nhạc sĩ Văn Phụng, còn Mộc Lan kết hôn với nhạc sĩ Châu Kỳ, sau này dang dở…
    Năm 1975, ML ở lại Sài Gòn. Cô sống nghèo khổ và không bao giờ hát trước công chúng. Châu Hà sang Mỹ, ở Virginia. Văn Phụng đã qua đời nhưng C-Hà hiện còn sống.
    Về nhạc sĩ Cung Tiến ( Cung Thúc Tiến), Thu Vàng là bản nhạc đầu tiên của ông. Chính ông xác nhận ông viết bản nhạc này năm 13 tuổi tại Hà Nội. Sau này có thêm Hoài Cảm, Hương Xưa…
    Người hát Hương Xưa đầu tiên trong một phòng trà ở Sài Gòn là ca sĩ Lệ Thu. Cô kể khi hát sau câu cuối cùng: Đời êm như tiếng hát của lứa đôi….Khán giả vẫn ngồi lặng yên, như còn đắm chìm trong dư âm ca khúc…Sau đó là tràng vỗ tay dài…Cung Tiến hiện ở tại Tiểu bang vạn hồ Minnesota…
    * Bức ảnh chú chim cô đơn trên cành phong như đang ngóng đợi bạn tình…Ảnh rất đẹp. Thank you Hiệu Minh.

    • vn says:

      Cần nói thêm một tí về Cung Tiến. Nghề chính của ông là kinh tế gia, ông tốt nghiệp kinh tế tại đại học Sydney, Úc năm 1963. Sau đó tiếp lên Cao Học về Kinh tế tại đại hoc Cambridge, Anh, Bên cạnh môn kinh tế, ông học thêm nhạc cả hai nơi Sydney và Cambridge. Về nước năm 1973 ông dạy đại học Kinh Tế-Thương Mại tại Sài Gòn, và cũng là thứ trưởng bộ Kế Hoạch. Qua Mỹ ông làm chuyên viên kinh tế cho tiểu bang Minnesota đến lúc về hưu . Ngoài ra ông còn là nhà văn với bút hiệu Thạch Chương, Đăng Hoàng, ông cũng dịch thuật tác phẩm “Hồi ký viết dưới hầm” của Dostoievsky và cuốn “Một ngày trong đời Ivan Denisovitch” của Solzhenitsyn.

    • Trần says:

      “Nhạc sĩ Việt mặn mà nhất với mùa thu phải kể Đoàn Chuẩn.” Vậy là động đến cái ”tuổi già…là thời hoài niệm nhất”. Vẫn muốn nhớ lại nhắc lại kỷ niệm xưa về bài Gửi người em gái phương xa phải hát khe khẽ thời học sinh , hát to “nó” nghe thấy thì hết đường vào đội vào đoàn.
      Ông con Đoàn Chính bị đi lính vào nam, “chiêu hồi” rồi nghe đi Canada thì phải,quá lâu không gặp. Đoàn Đính bi-a, ghi ta giờ chắc ở Sài gòn. Đoàn Nga, con gái nhạc sĩ, đẹp hiền hậu tóc đuôi sam hẳn đã lên chức bà. Ngày trước ”nàng” đẹp nhẹ nhàng, ối chàng mà có thể có cả mình bộ hành dõi bóng từ xa về đến tận dinh cơ ở Cao Bá Quát của nhạc sĩ.
      Hóa hay, không phải ”hai tư năm sau” mà đến tận hơn năm chục năm sau, dù gặp hay không ”gặp nhau nơi đất khách quê người” hoặc quê mình, ”con mắt còn có đuôi”!

      • says:

        Bài hát có tên là Gửi người Em gái miền Nam, sau đó không thấy ông làm nhạc nữa.

        Ông Đoàn Chính kể lại sau này là trong trận đánh Tết Mậu Thân, ông trong Đoàn Văn Công QDND mien Bắc, bị Nhảy Dù bắt tại Cây Xăng gần Ngã Ba Cây Thị trên đường lên Cầu Bình Triệu. Đơn vị ông chỉ có một người cầm bản đồ thành phố, người này bị tử thương, tất cả người còn mất phương hướng, không có ai biết thành phố này vì mới xâm nhập . Miền Nam cho tất cả đỗi sang diện Hồi Chánh, chỉ giữ Đoàn Văn Công 3 tháng. Sau đó ông mở lớp dạy hát trong Chợ Lớn và đi hát như các ca sĩ Sài Gòn cho đến 30-4 …

        Ông Đoàn Chính sang Montreal định cư từ lâu, không biết có được về thăm nhà lần nào chưa ?

  13. KTS Trần Thanh Vân says:

    Mùa Thu đã qua đi, còn để lại.
    Một chút Vàng trong nắng trong cây.
    Một chút Buồn trong gió trong mây.
    Một chút Vui trên môi người thiếu nữ,,,,,

    Đêm Thu nất ngủ. mượn đoi dòng của Tế Hanh để góp với Tổng Kua

  14. NôngDân says:

    + Lão Tổng Cua chụp lên tay nhiều, nhưng cách đưa ảnh lên bài chưa lột tả được hết. Ai lại muốn cho người xem thấy “Rừng Thu”, nhưng nhìn bốn bức ảnh Lão post lên mới thể hiện được một cái “Vườn thu” có mấy cây to. Thiếu bức ảnh chụp từ trên cao, bao quát rộng như thể hiện một phần toàn cảnh, khi đó người xem mới biết đó đúng là “Rừng” chứ!!!.

    • Vĩnh An says:

      Lão Nông bao nhiêu mùa lá rụng mà mắt tinh thế. Cảnh thu không có mặt nước thăm thẳm soi bóng mấy hàng cây, dăm chiếc lá vàng vật vờ trôi, cảm thấy thiếu thiếu cái gì.

    • Hiệu Minh says:

      Đọc các còm của lão Nông Dân bình ảnh mà tôi buồn cười. Lão lý thuyết rất giỏi, nhưng thực tế thì dở òm. Lão bảo chụp cả cánh rừng mà không có máy bay trực thăng hay đứng trên núi cao thì sao có ảnh toàn cảnh được.

      Thứ nữa là cho con đi học, trong lúc đợi thì chụp vài pô, nghệ thuật thiếc gì đâu mà lão cứ mong chờ nhỉ. Bị cái bệnh thích bình ảnh nhưng chưa đi chụp ngoại khóa bao giờ nên nói cứ như thật.

      Lại thêm lão TungDao ở trên bảo là loanh quanh một chỗ. Lão nói đúng quá nhưng lão bảo tôi bỏ việc đi chụp ảnh chơi thôi sao.

      Từ đó suy ra, cái dân chủ bàn phím còn lâu mới tiến xa vì chẳng hiểu thực tế bên ngoài đường phố là gì.

      CNXH cứ việc ngủ ngon ở VN nha 😛

      • NôngDân says:

        + Tại lão đặt tít bài là “Rừng Thu dưới ống kính Cua Times”, nếu lão bảo là “Vườn Thu dưới ống kính Cua Times”. Khi đó Nông dân tớ đã không bình làm gì!!!.

      • HỒ THƠM1 says:

        Tại lão NôngDân nghe đồn Lão Cua đưa con đi học bằng… trực thăng, nên lão í mới bình ảnh khắc khe và chính xác như rứa! 😛

        “Rừng Thu dưới ống kính Cua Times”, => “Vườn Thu dưới ống kính Cua Times” là lão NôngDân không bắt bẻ nữa à? Thế “Vườn” gì mà chỉ có mấy cái cây thui? Lại “dưới ống kính” thì phải chụp từ ngọn xuống và phải thấy đất chứ? 🙂 Theo tui, đổi tít thành…” “MÙA Thu TRONG ống kính Cua Times” là chuẩn, và… không gây phức tạp thêm tình hình nữa! :mrgreen:

        • TKO says:

          @ Sư huynh:

          Muội nghĩ một cách cảm tính:

          Người ta vốn hay mặc định sắc thu là phải có lá vàng rơi lả tả, rừng suối xào xạc.
          Hình bác Cua chụp rừng thu, lá thu đẹp, sắc nét, màu sắc rực rỡ, có nội dung bố cục, ảnh chụp có hồn, lời bình ý vị.
          —> Cứ có lá là có cây, cứ có cây là có rừng, có rừng là có các loại chim thích … hót!
          Đã có hang cua thì phải có rất nhiều cua thích nói ngang, cua chúa cũng … là cua ạ.

          P/s:
          1. Nhà phê bình văn học xuất sắc không nhất thiết viết văn thật hay, chỉ cần phê bình … trúng.
          2. Nhà văn thực thụ thì … makeno các nhà phê bình nói tới nói lui; văn mình là … nhất. Nếu tác phẩm được người ta bình phẩm nhiều, có nghĩa nó xứng đáng để người ta để mắt tới.

          —> khi bị chê điều gì mà mình thấy không thỏa đáng, muội đều AQ nghĩ rằng chắc họ đang … GATO.
          🙂

        • HỒ THƠM1 says:

          Ừ, tiểu muội muội nói chí phải! 😛

      • Hùng says:

        Chỉ có 02 người phản biện lại mà HM thốt ra được câu: “CNXH cứ việc ngủ ngon ở VN nha.” Thật buồn. HM giờ ở Mỹ nói sao cũng được, đời sống thực tế và nguyện vọng, tâm tư của ND VN hiện thời HM sao rành mà kết 1 câu nghe thê thảm thế.

        • Vĩnh An says:

          Sai nhiều khi không buồn sửa, bởi càng sửa càng sai, không sửa coi như không có sai.
          Sai quá thì để … con cháu nó sửa, mình già rồi phải tư duy chiến lược không nóng vội được.
          Cứ để cái sai 100 năm nữa biết đâu nó … lại đúng ❗

      • Vĩnh An says:

        Ghét nhất là mấy cha nói toàn đúng hay nói như đúng rồi, nói cái người ta biết ẹ nó rồi, thỉnh thoảng phải sai tý cho người ta còn có chỗ ý kiến ý cò chứ 😀

      • Hiệu Minh says:

        Chỉ cần re-com lão ND là có một loạt thầy cãi đi theo ❗

  15. Vĩnh An says:

    Ảnh lão Cua rất nghề, nhưng sao tháng 10 rồi mà còn nhiều lá xanh thế nhỉ.
    Ở Nga mùa thu rất đẹp, tuyền 1 màu vàng, đẹp được 2 tuần trong tháng 9, sau thì mưa gió tơi bời. Dân Nga không thích mùa thu lắm, họ thích mùa hè hơn
    Hà Nội đang vào tiết cuối thu, năm nay 2 tháng 9, thu sẽ kéo dài. Đây là mùa đẹp nhất của HN. Sáng một màu bàng bạc như tranh BX Phái, trưa nắng vàng óng ả mát mẻ, chiều se se lạnh, đêm về ngào ngạt mùi hoa sữa. Và có lẽ là thành phố có nhiều bài hát về mùa thu nhất thế giới.
    Nói đến thu không thể thiếu thơ Lưu Trọng Lư
    Tiếng Thu
    Em không nghe mùa thu
    Dưới trăng mờ thổn thức?
    Em không nghe rạo rực
    Hình ảnh người chinh phụ
    Trong lòng người cô phụ.
    Em không nghe rừng thu
    Lá thu kêu xào xạc
    Con nai vàng ngơ ngác
    Đạp trên lá vàng khô.

    • TKO says:

      @ Bác Vĩnh An:

      Nhắc đến mùa thu ở Nga, TKO nhớ có bài thơ “Mùa lá rụng” của Olga Bergoltz rất buồn buồn, hay hay ạ:
      “Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

      P/s:
      Con nai vàng ngơ ngác.
      Dẫm nát … bác thợ săn
      🙂

    • Vĩnh An says:

      Hehe, tai nạn nghề nghiệp mà. Hồi xưa ở cơ quan các cụ nhà tôi có ô phó chủ tịch được cấp 1 em thư ký trẻ đẹp lại đa tình nữa. Như cái cây bị nắng hạn với bà vợ già hơn tuổi ở quê, nay được cơn mưa rào mát mẻ, ô trổ tài cưa cẩm và nàng đổ cái rầm vào ô.
      1 lần đưa nàng xuống biển Sầm Sơn làm việc, ở ks công đoàn. Đang giai đoạn quan trọng dùng cây bút han gỉ vẫn còn khá nhiều mực ký tá, thì 1 bọn ở đâu đạp cửa nhảy vào chụp ảnh lia lịa, thế là xong cái ghế phó! Sau đấy 1 tay ở huyện thân tín của chủ tịch nhảy lên thế chỗ. Con NAI ấy nghe đâu là người của chủ tịch cài vào.
      Nhưng được 1 Con nai vàng ngơ ngác dẫm nát thì … cũng đáng lắm chứ 😀
      Cái tay chủ tịch này tài năng có hạn nhưng thủ đoạn vô biên, cụ nhà tôi cũng bị hắn hại. Khi Mỹ bắt đầu ném bom ra bắc, hắn đôn vượt cấp cụ lên chức phó phụ trách tài chính, 1 tháng sau là phó chủ tịch phụ trách trực chiến vì cụ từng là sĩ quan trong qđ.
      Thế là trong khi cả cơ quan di tản về nông thôn tránh bom thì cụ phải hiên ngang ở lại thị xã hứng bom và bị bom vùi súyt chết. Tai điếc nặng nên cũng chẳng giữ được cái ghế, phải làm thủ thư 1 thời gian, sau đấy phục hồi 1 chút mới sang làm thanh tra. 1 thời gian dài sau mới hiểu ra được thủ đoạn của ngài ct. Tôi nghĩ là nếu cứ ngồi ở cái ghế ấy thì cụ cũng sẽ được gặp 1 con nai vàng mà thôi.

      • TKO says:

        @ Bác Vĩnh An:

        1. Chia sẻ chuyện Cụ ông nhà bác VA nhé. Định mệnh đã an bài, như vậy có khi lại tránh được “thân bại danh liệt” bác hén.

        2. Trường hợp bác VA kể hông phải là Nai, nàng ấy hoàn toàn chả ngơ ngác, chỉ có ngài kia mới ngác ngơ rồi mất chức.

        3. Chúc cho giấc mơ “được dẫm nát” của bác VA sớm thành hiện thực, mà nhớ phải là Nai vàng ngơ ngác chính hiệu nhen bác VA.
        🙂

      • Vĩnh An says:

        😀 Nha Trang chắc không có nai vàng đâu nhỉ, may ra có nàng tiên cá. Kiểu này đi săn thì để súng ở nhà khỏi lo cướp cò

  16. chinook says:

    Tiếng chuông chiều thu , Sáng tác của Tô Vũ do Duy Trác tringf bày

    • TKO says:

      @ Cụ Chinook:

      Bài thơ Cảm thu Tiễn thu của cụ Tản Đà cũng rất nổi tiếng ạ.
      Cháu không biết Cụ Chinook có chịu được thơ ngâm hay không, nhưng cụ Chinook nghe thử cụ Quách Thị Hồ ngâm thơ theo kiểu quốc hồn quốc túy của Việt Nam nhé.

      • chinook says:

        Cám ơn Chị TKO đã giới thiệu một hình thức nghệ thuât rất độc đáo của Vietnam.

        Khi còn nhỏ , đôi lúc được nghe Cha ca ca trù và ngâm nga vài câu thơ .

        Khi còn nhỏ , không có dịp. Lớn tuổi mới tìm học , nhưng xin thú thực thuởng thức thơ không phải là chuyện dễ đói với một người ít hiểu biết về điển cố như tôi.

        Tôi nghe đi, nghe lại nhiều lần Mỗi lần hình như “thấm” thêm một chút.

        Cám ơn Chị đã cho tôi cơ hội này.

        • TKO says:

          @ Cụ Chinook:

          Cụ Chinook nghe cụ Quách Thị Hồ ngâm bài thơ, thấy hơi “thấm” rồi thấy buồn buồn, nhớ quê hương thì cháu không chịu trách nhiệm đâu nhé.
          🙂

  17. vn says:

    Nhìn hình ảnh muà thu ở Mỹ hay Âu châu thì phải nghe nhạc tây. Có hai bài đất đáng nghe là “Autumn song” của Tchaikovski và “Les feuilles mortes” do ca sĩ mù người Ý, Andrea Bocelli, ca. Mời chư vị thưởng thức.

  18. Sóc says:

    Đẹp quá chú Cua
    Sóc ghen tỵ với chú .

    • VT says:

      Sóc ghen tỵ cũng bị ném đá…?

      • Sóc says:

        Tháng 10/2012, chú Cua cũng chụp hình mùa thu. Đẹp cực kỳ. Sóc muốn lôi cụ Tịt bỏ am về Hang Cua mới làm clip, hình ảnh thì lấy hình chú Cua chụp xong sắp xếp thành kịch bản cụ Tịt với chị Tép mùi mẫn với thu vàng, Sóc còn hứng chí thu âm mình…. Hát bài “em có nghe mùa thu” để làm nền. Post ở Hang Cua mà vui quá trời. :D. Y như rằng cụ Tịt Tuốt xuất hiện.

        2 năm sau chú Cua vẫn lang thang chụp thu
        sóc thì không đủ trẻ để nghịch như vậy nữa
        Thu đến với Sóc rồi. … E hèm

      • Sóc says:

        Chú VT

        Sóc có không ghen tỵ… Cũng bị ném đá mà 😀

  19. Trần says:

    Lá thu Hà Nội độc một màu. Lá thu các nước đa màu, thành thử có lẽ họ ưa đa đảng?

  20. thongreo00 says:

    Cám ơn bác HM vì những tấm hình tuyệt đẹp .

    Mùa lá vàng rơi … ôi mùa lá vàng rơi …

    • thongreo00 says:

      Bài này mới đúng:

    • chinook says:

      Xin giới thiêu Huơng Xưa qua giọng ca Duy Trác

      • Michelle Do says:

        hmm, sao lại cho nghe nhạc vàng? Lời phản động, ca sĩ phản động.

        • vn says:

          Hmm, thì để cho cả nước cùng phản động….

        • VVX says:

          Bên trang Nguoi Buon Gio có bài hay, Lái Gió kết một câu thật hay: “Anh chị ạ, em suy ra con đường ngắn nhất để trở thành người tử tế, chính là con đường làm phản động”.

      • vn says:

        Nói về Duy Trác, tôi may mắn gặp ông một lần ở nhà người quen tại Westminster, California, và năm 1992 lúc ông mới đến Mỹ, trước khi ông dọn về Houston, Texas. Trước năm 1975 chỉ biết ông qua đài phát thanh Sài Gòn. Ông không bao giờ xuất hiện trên sân khấu hay phòng trà ca nhạc, lý do ông là luật sư không muốn tiếp xúc trực tiếp công chúng qua những nơi đó. Ông có dáng người nhỏ nhắn, hiền lành và có giọng nói thong thả,nhỏ nhẹ. Tôi thích giọng hát của ông vì ấm áp nhẹ nhàng và diễn tả đúng âm điệu và nội dụng bài hát. Có lẽ ngoài bài Hương Xưa thì bài Áo Lụa Hà Đông, thơ Nguyên Sa, phổ nhạc bởi Ngô Thụy Miên, do ông ca là bài được nhiều người ưa chuộng nhất.

  21. Hoàng cương says:

    Dêm qua vợ dặn mai dậy sớm thể dục rồi chở em đi chợ ,cũng lâu rồi vợ chồng rất ít đi chung , tôi rất cảm động …
    Sáng tôi đang đánh răng thì vợ chợ về mua con gà …ủa hôm nay cúng ai cà . Tôi rón rén rửa gà nấu cháo như không có chuyện gì sảy ra , vừa làm vừa nhìn mặt vợ thăm dò .

    Tự nhiên trong tôi bùng lên sự sám hối ăn năn – vợ siêng năng,con ngày một lớn , còn tôi tựa 7 chú lùn không không thể cao hơn… Tôi đi vào hành động ,ôm mùng mền áo gối mang đi giặt ,lau gầm giường ,chùi rửa nhà tắm …, luôn giữ trong đầu ý nghĩ tích cực để sửa mình . Trước kia ngày uống 8 ly rượu ,nay bớt xuống 2 , hút 10 điếu xuống 7 , trả bài cho vợ toàn điểm 5 ,nay trả ít lần nhưng chất lượng điểm 10 .

    Ngày Chúa Nhật với ý nghĩ và công việc bé con chiếm hết thời gian buổi sáng ,cơm nước xong tranh thủ vào Hang .. ,các cụ mải thăm thú vui chơi nên thấy Hang Cua vắng .
    Chúa Nhật gia đình tôi mở băng Thúy Nga Pari bai nai , âm thanh rất hay cùng với ca sĩ hải ngoại thể hiện tiếng hát mượt mà ,truyền tải tình yêu nối nhớ quê hương ….con người trong tôi thấy lòng lắng xuống ,dâng lên niềm đau mất mát ….

    • Hoàng cương says:

      Tôi sinh ra , thầy tướng số nói với bố tôi rằng , cháu phải gửi người khác nuôi mới được ,tôi còn bé biết gì ,miễn ai cho ăn cũng lớn thôi . Ở với bà Nội được 3 năm mẹ tôi đẻ em nhiều quá , Bố phải lôi cổ về trông em . Tôi ốm gầy đen ,thời đó đứa nào chả thế , ăn uống tuy thiếu chất nhưng hay gây gổ đánh lộn … lớn lên đứa nào cũng phong độ .

      Dân sứ biển ăn sóng nói gió ,vào cơ quan cãi lộn giùm ben . Lãnh đạo không ưa ,nịnh thần tránh mặt ….tôi muốn làm gì thì làm ,lương muốn trả bao nhiêu cũng được ….tôi lang thang nay đây mai đó tưởng như vô định . Rồi tôi yêu và cưới vợ tôi bây giờ chỉ vòng 4 tháng , Bố Mẹ hai bên cuống lên như tưởng con dâu sắp đẻ .

      Cưới vợ về trên răng dưới cát tút mà còn lâm nợ ,Vợ tự nhủ sao ngu thế lấy thằng chồng đã xấu tệ còn nghèo , đẻ con ra rồi tự nuôi giáo dục …còn thằng chồng biệt xứ đó đây . Sợi dây diều còn dài nhưng cánh diều đã mỏi ,đành quay về ngã vào lòng em ( biển sâu ) 😛

      • Vĩnh An says:

        Dây còn dài sao cánh diều đã mỏi
        Chán gió trời ngã xuống vào lòng em
        Em vẫn muốn anh cánh diều lộng gió
        Đâu biết rằng (với anh) em là cả trời xanh

        Dây máu ăn phần với HC 1 tý, ý hay quá, cho nghe cả “biển sâu” đi

        • Hoàng cương says:

          Tặng người yêu biển

          Mặt biển lạnh nhưng lòng biển ấm
          anh ngại ngùng xuống biển cùng em
          biển ôm em anh ngăn sao được
          làn da em biển biển cướp mất rồi

          …..
          anh cố dang tay không hết thân em
          anh ghét lắm em cho biển quá nhiều

        • Hoàng cương says:

          Tái bản ( lần 1 )
          Biển thầm thì bên khung cửa
          biển vạm vỡ ê ẩm thịt da
          làn hơi ấm vẫn còn nồng thắm
          ngủ ngon nhé em yêu bé bỏng

          Mặt biển lặng trong lòng rất ấm
          anh ngại ngùng xuống biển cùng em
          biển ôm em ,anh ngăn sao được
          làn da em biển cướp mất rồi
          …….

          cố dang tay không hết thân em
          ghét em ghê cho biển quá nhiều .

  22. Vĩnh An says:

    Ngày thơ ấu ta cùng tới trường
    Bầy chim non đùa vui lứa đôi thơ ngây
    Mầm sinh sống vui giữa tình đời
    Người bạn gái hồn nhiên mỉm cười
    ĐK : Sánh vai cùng nhau bước dưới trăng – Cho tâm hồn ta vui với nhau
    Mối tình đầu nở dưới ánh trăng – Ngàn đời nhớ không quên chốn này
    Mùa thu sang lá rụng khắp đường
    Hàng bạch dương buồn im xác xơ tiêu điều
    Làn sương trắng vắt ngang nếp đồi
    Lòng anh thấy sao buồn xa vời
    ĐK : Gió ơi đừng rung cây gió ơi – Cho yên lòng anh bao nhớ nhung
    Chim ơi dừng cho ta nhắn thăm – Rằng ngày tháng ta hằng mong chờ
    Thời sv học mót bài này dể cua các em, chưa từng được nghe bài gốc và cũng không biết tên.
    Có cụ nào biết xin mách giùm

    • Vĩnh An says:

      Oh tìm được rồi, lão google dạo này giỏi thật, mấy năm trước hỏi lão toàn lắc đầu bảo không biết.
      Đây là bài Casa Bianca do Don Backy sáng tác. Ông còn có nghệ danh là Aldo Caponi, sinh tại Santa Croce, ngày 21 tháng 8 năm 1939, là một nhạc sỹ, ca sỹ, diễn viên, tiểu thuyết gia, họa sỹ…xuất sắc, người Italia.
      bài hát “Ngôi nhà trắng” rất thịnh hành những năm cuối 60 đầu 70, trong giới thanh niên học sinh, sinh viên của Hà nội, ai cũng tưởng là bài hát Nga.
      Tất nhiên là với một bài hát lãng mạn như vậy, vào thời điểm có chiến tranh thì có vẻ như không thích hợp lắm, vì thế mặc dù rất say mê nhưng ai nấy cũng chỉ dám thầm hát khe khẽ, trong nhóm bạn bè riêng tư mà thôi.
      Nghe hát lời Việt giọng karaoke ở đây http://doanbulgaria1976.wordpress.com/2013/09/01/casa-bianca-ngoi-nha-trang/
      Nghe bài gốc tiếng Italia ở đây :

  23. Ping says:

    Nhìn các ảnh tuyệt đẹp của bác Cua thấy phép màu của hệ thống tự nhiên, rõ ràng cái đẹp, cái tối ưu phải đến từ một hệ thống cân bằng hoàn hảo

    Chợt nghĩ đến cái hệ thống bị “lỗi” tứ bề ở Việt Nam làm cho cái gì cũng “lủng củng”, cũng “tiêu phí”.

    Điều đáng lo là người ta không lo sửa lỗi hệ thống mà chỉ nhăm nhăm vá víu, nên mới dẫn đến những đề xuất kiến nghị “ngô nghê” đến tức cười.

    Như đề xuất của mợ Kim Tiến, đưa môn văn vào xét tuyển ngành y để nâng cao… y đức. Nghe mà muốn văng tục. F.ck! hệ thống lỗi thì đưa 10 môn văn vào xét tuyển cũng chỉ phí công, hệ thống mà tốt thì chả cần môn văn y đức vẫn tuyệt vời mợ Tiến ạ.

    Cán bộ gây khó khăn cho dân chỉ vì họ ăn lương của dân nhưng ghế của họ lại do Đảng quyết định vì thế nịnh Đảng chứ ai thèm gì nịnh dân. Chỉ cần sửa cái lỗi hệ thống đó là mọi chuyện sẽ đâu vào đó.

  24. CD@3n says:

    – tem !
    – kính để nghị bạn nào post bài hát “thu hát cho người”, sáng tác của Vũ đức Sao Biển…1 bài hát về thu, vể mối tình gắn với mùa thu và 1 người con gái…đầy chất thơ, hoài niêm, gắn với đồi sim của xứ Quảng…Tks advance !

      • Porteetroite says:

        “Tôi viết Thu, hát cho người”
        Vũ Đức Sao Biển

        “Thuở ấy, tôi hai mươi tuổi. Tháng 9, mùa thu, tôi trở về quê nhà Quảng Nam, cầm cây đàn guitar lên đồi sim xưa. Người bạn nghèo thời trung học của tôi không còn nữa, chỉ còn đây khu đền tháp với những nàng Apsara lặng lẽ nhảy múa ngàn năm.

        Thuở ấy, tâm hồn tôi trong sáng lắm, cứ y như dòng suối trong vắt êm đềm xuôi chảy dưới chân đồi. Mùa thu, hoa sim tím nở như một tấu khúc dịu dàng. Hoa sim, cái màu hoa tím nhạt lãng mạn, bình dị giữa thu vàng sao mà gợi nhớ đến thế. Tôi nhớ hoa, nhớ người. Và úp mặt sau thùng đàn làm bàn, tôi đặt tờ giấy kẻ nhạc lên, viết Thu, hát cho người.

        Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.
        Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.

        Bản tình ca thuở đôi mươi bắt đầu với hai câu hỏi tu từ như thế. Hỏi để mà hỏi với chính mình và biết rằng không có câu trả lời. Cái tựa ca khúc là Thu, hát cho người thật ra là hát cho chính mình, hát với mùa sim, tháp cổ, dòng sông.

        Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.
        Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.

        Bài Hoàng hạc lâu của thi sĩ Thôi Hiệu có câu “Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản” (Hạc vàng bay một lần là không trở lại nữa). Tôi lấy ý thơ của người xưa để nói đến bạn mình. Ca từ như một tiên tri định mệnh; chúng tôi chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Sao mà trùng lặp với câu thơ của Guillaume Apollinaire từng viết “nous ne nous verrons plus sur terre” (Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa. Mộng trùng lai không có trên đời).

        Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó.
        Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.

        Hai câu này làm lắm người thắc mắc. Thực ra, cây sim già không nhỏ, đặc biệt là khi mọc trên đồi cát. Có cây cao vài ba mét, tỏa bóng mát quanh năm.

        Bài hát thoáng một chút suy nghĩ rất Lão – Trang về số phận con người, tình yêu và sự xa biệt:

        Thời gian nào trôi bồng bềnh trên phận người.
        Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi.
        Mùa vàng lên biêng biếc bóng chiều rơi.
        Nhạc hoài mong ta hát vì xa người.

        Thời đôi mươi, tôi để lại cho cuộc sống và bạn yêu nhạc Thu, hát cho người, Chiều mơ, Tiếng hát trên đồi Tăng Nhơn Phú. Thời năm mươi, sáu mươi, tôi để lại Điệu buồn phương Nam, Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài lang, Đường về, Mùa Xuân hát trên ngọn cây tùng, Xuân ca vô tận. Điều lạ lùng là càng về già, âm nhạc của tôi càng vui lên.

        Với đời tôi, Thu, hát cho người là một dấu ấn đẹp, thậm chí còn tạo nên những giai thoại, huyền thoại. Tôi thầm nghĩ 143 chữ trong bản tình ca đó là những viên ngọc quý…”

        • TKO says:

          @ Chào Bác Porteetroite:

          Bài viết bác sưu tầm của tác giả Vũ Đức Sao Biển rất hay ạ. Cảm ơn bác đã giới thiệu nhé. Người nghe bản nhạc Thu hát cho người chắc sẽ thấy thích hơn sau khi đọc bài viết này.

          Hay nhỉ, càng về già, âm nhạc của ông càng vui, chắc vì ông đã trải nghiệm nhiều, nhận ra rằng chả việc gì phải buồn thêm vì đã buồn đủ – từ lúc trẻ rồi:)

          TKO thích nhiều bài viết của VĐSB, nhất là viết về các nhân vật trong truyện kiếm hiệp Kim Dung. TKO cũng có sưu tầm vài bài của ông: Nghi Lâm, Lệnh Hồ Xung, Hân Tố Tố (Sử kiếm ý bất sử kiếm chiêu)…

          Khi hát karaoke, thi thoảng TKO cũng hát mấy bài này:
          – Thu hát cho người, Điệu buồn PN —> rất dễ hát, hát khí thế:)
          – Đêm Gành hào nghe điệu Hoài Lang: bài này hơi khó hát một chút.

        • Porteetroite says:

          “Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ.”
          Suốt bài Thu Hát Cho Người nằm gọn trong mỗi câu thơ của Thôi Hiệu “Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản”

          Hoàng Hạc Lâu

          Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
          Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
          Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
          Bạch vân thiên tải không du du.
          Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
          Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
          Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
          Yên ba giang thượng sử nhân sầu
          (Thôi Hiệu)

          Người xưa cưỡi hạc đã lên mây,
          Lầu hạc còn suông với chốn này.
          Một vắng hạc vàng xa lánh hẳn
          Ngàn năm mây bạc vẩn vơ bay.
          Vàng gieo bên Hán, ngàn cây hửng
          Xanh ngắt châu Anh, lớp cỏ dày.
          Trời tối quê nhà đâu tá nhỉ ?
          Đầy sông khói sóng gợi niềm tây!
          (Người dịch: Ngô Tất Tố)

          * * * * *

          Và Vũ Đức Sao Biễn viết lời nhạc tài tình ngay cả trong Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài lang:
          “Dưới trăng dòng sông trôi rất dịu dàng, như dải lụa vàng xuôi về phương Đông. Gành Hào ơi, nửa đêm ai hát lên câu hoài lang, vầng trăng nghiêng xuống trên vạt rừng tràm. Dây tơ đàn Kìm buông thiết tha. Đưa cung đàn về trên bến xa. Đêm luống trông tin bạn, ngày mỏi mòn như đá vọng phu.
          Lời ai ca dưới ánh trăng này, rừng đước mênh mông đêm Gành Hào chợt thương nhớ ai. Ngày ấy ra đi con sông buồn tím một dòng trôi. Có nhớ chăng ai, thuở ấy thanh xuân, trăng Gành Hào tròn như chiếc gương. Giờ tóc pha sương qua Gành Hào tiếc một vầng trăng.”

          Chào TKO.

        • TKO says:

          @ Bác Porteetroite:

          1. Bài thơ Hoàng Hạc Lâu của nhà thơ Thôi Hiệu: TKO cũng thích bản dịch của cụ Ngô Tất Tố hơn cả. Cảm ơn bác nhé.
          Bản dịch dưới đây của cụ Tản Đà cũng hay hay.

          Lầu Hoàng Hạc

          Hạc vàng ai cưỡi đi đâu?
          Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ
          Hạc vàng đi mất từ xưa
          Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay
          Hán Dương sông tạnh cây bày
          Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non
          Quê hương khuất bóng hoàng hôn
          Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai
          (Tản Đà dịch)

          2. Bài hát Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài Lang của Vũ Đức Sao Biển, câu hát đầu tiên nè bác: Xề u .. xế u liu phạn, liu phạn xề u xế u …Dưới trăng, dòng sông trôi rất dịu dàng ….
          Ca sĩ Cẩm Ly hát rất hay. Bác nghe thử nhen.

%d bloggers like this: