Tư liệu lịch sử 1956: Qua sai lầm trong CCRĐ, xây dựng quan điểm lãnh đạo

Tạp chí bị cấm. Ảnh: Vietstudies.

Tạp chí bị cấm. Ảnh: Viet-studies.

Tham luận đọc tại cuộc họp Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội ngày 30.10.1956

 Nguyễn Mạnh Tường/ Viet- studies 
Blog Hữu Nguyên:

Ngày 30/10/1956, GS. Nguyễn Mạnh Tường diễn thuyết 6 tiếng trước Mặt Trận Tổ Quốc tại Hà Nội (3 giờ buổi sáng, 3 giờ buổi chiều) về những sai lầm trong cải cách ruộng đất.

Trường Chinh, Xuân Thủy và Dương Bạch Mai yêu cầu ông viết lại nội dung cuộc nói chuyện ứng khẩu thành văn bản. Ông viết lại với tựa đề: “Qua những sai lầm trong cải cách ruộng đất, xây dựng quan điểm lãnh đạo”, đánh máy làm hai bản, trao cho Trường Chinh và Xuân Thủy, chỉ giữ lại bản nháp viết tay.

Bài chính luận sâu sắc, chủ đích phân tích những sai lầm của chế độ, từ cải cách ruộng đất ở thôn quê, sang cải tạo tư sản, quản lý mậu dịch ở thị thành, chỉ ra nguồn cội của sai lầm: vì chế độ chính trị không dân chủ. Và trình bày phương pháp sửa chữa: thực hiện những nguyên tắc của một nhà nước pháp quyền, trong một chế độ dân chủ.

Bài tham luận được gửi sang Rangoon (thủ đô Miến Điện) rồi đến Pháp (theo Hoàng Văn Chí). Vậy Trường Chinh và Xuân Thuỷ, ai là người chuyển băn bản của Nguyễn Mạnh Tường ra ngoại quốc, và để làm gì? Để cho quốc tế biết tình hình miền Bắc Việt Nam hay để buộc tội tác giả ?

Nguyễn Mạnh Tường bị kiểm điểm rồi bị đuổi khỏi đại học, sống trong hơn 30 năm sa mạc.

HM Blog. Cách đây gần 60 năm, một trí thức đã chỉ rõ

Sở dĩ ta không để ý đến giải pháp pháp lý là vì ba lý do:

1. Quan điểm ta-địch, thù-bạn của ta rất mơ hồ
2. Ta bất chấp pháp luật, lấy chính trị lấn át pháp lý
3. Ta bất chấp chuyên môn

Nhìn lại hiện trạng thấy cái hộp đen này vẫn như ngày nào. Quả thật, sự đóng góp của quốc gia này cho nhân loại không nhiều, nếu như không nói là đội sổ, bởi 3 lý do đã nêu cách đây 60 năm.

——————–

Toàn văn phát biểu của luật sư Nguyễn Mạnh Tường.

Thưa các quí vị,

Hội nghị Mặt trận Trung ương họp để nghiên cứu các sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất và chính sách sửa chữa sai lầm ấy. Hôm nay tôi được đúc kết trước toàn thể Hội nghị các ý kiến mà trong mười ngày vừa qua tôi đã trình bày trong tổ thảo luận, với tinh thần thận trọng của người trí thức không bao giờ quên trách nhiệm của mình trước nhân dân và lịch sử nước nhà.

Tôi phấn khởi được nghe bản phê bình của Đảng Lao Động do ông Trường Chinh đọc trước Hội nghị. Nhưng tôi cũng phải thú rằng lòng phấn khởi của tôi một phần bị giảm đi, vì tôi nhớ lại kết quả tai hại của các sai lầm đã phạm trong công cuộc Cải Cách Ruộng Đất. Tôi xin phép các vị được kính cẩn nghiêng mình trước kỷ niệm những người vô tội đã chết oan, không phải vì bàn tay của địch mà chính của ta. Trong cuộc kháng chiến anh dũng của ta, những đồng bào đã hi sinh, có thể nói được, chết với trong lòng chan chứa nỗi vui sướng vì chết cho sự nghiệp giải phóng dân tộc khỏi nanh vuốt của địch. Họ chết vì địch, cho ta, đó là cái chết tích cực, cái chết vẻ vang, cái chết oanh liệt mà Tổ quốc ghi nhớ muôn thuở. Trái lại, các người chết oan vì các sai lầm trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất này, lúc tắt thở, cay đắng đau xót vì chết với một ô danh. Chúng ta đã xoá bỏ cái ô danh đó, nhưng con cháu của các nạn nhân tài nào mà không ngậm ngùi? Đau đớn hơn, bây giờ ta làm thế nào mà biến cái khổ cực của người tắt thở thành một niềm an ủi cho họ được? Nếu chúng ta duy tâm và tin rằng linh hồn còn tồn tại thì một phần nào ta chuộc lại được tội lỗi của ta. Nhưng ta duy vật và các người ấy lúc chết cũng là duy vật. Do đó, cái nỗi khổ cực của họ ta biết rõ rằng bây giờ ta không thể nào thủ tiêu được nữa. Quyền hạn của ta không tới đó. Nhưng cái gì ta có thể làm được, ta cần làm, để như là đền bù một phần nào sự tổn thiệt của các người ấy, và chứng minh ta thấm thía nỗi đau khổ của họ khi họ từ trần là ta cương quyết rút bài học kinh nghiệm đau đớn và sửa chữa các sai lầm nghiêm trọng mà họ là nạn nhân.

Với tinh thần của một người trong quần chúng, của một người công dân đau khổ trước bao nhiêu cái chết oan của người vô tội, tôi xin phép trình bày mấy ý kiến xây dựng. Chủ yếu tôi sẽ phê phán và truy nguyên các sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất, nhưng theo ý tôi các sai lầm này chỉ là biểu hiện điển hình và bi đát nhất của những thiếu sót trong sự lãnh đạo của Đảng Lao Động. Do đó tôi xin được góp ý kiến xây dựng quan điểm lãnh đạo của Đảng Lao Động.
Tại sao tôi lại tin như vậy? Là vì, không những trong Cải Cách Ruộng Đất chúng ta đã phạm sai lầm nghiêm trọng mà cả trong nhiều khu vực khác nữa. Trong các khu vực này, sai lầm cũng đã đưa một số người trong quần chúng đến cái chết thê thảm. Do đó, nếu chỉ cục bộ hoá các sai lầm, chúng ta không thể rút được bài học kinh nghiệm, chúng ta sẽ khiếm khuyết với sự tín nhiệm của tất cả các đảng viên Đảng Lao Động, với sự mong đợi của toàn dân. Chúng ta phải kiên quyết không cho các sai lầm ấy tái diễn và tác hại nữa. Đó là nhiệm vụ tối thiểu của chúng ta đối với các người đã chết oan.

Tình hình nước ta hiện thời ra sao? Tình hình ấy có bi quan không? Đó là vấn đề nhận định thôi. Nhưng cái chủ yếu là ta không nhìn tình hình ây với con mắt bi quan. Vậy sự thật khách quan như thế nào? Nhìn vào nông thôn, ta thấy hiện thời tình trạng thiếu đoàn kết rất phổ biến. Vì thi hành sai chính sách cải cách, ta đối lập các từng lớp trong giai cấp nông dân, cán bộ cũ và mới, chi bộ cũ và mới của Đảng. Trong khi đập tan giai cấp địa chủ, ta không phân biệt đối xử, ta để cho chết chóc thê thảm những người hoặc già cả hoặc thơ ấu mà ta không chủ trương tiêu diệt. Ta chỉ cần đọc lại các bài giáo huấn cho đồng bào nông thôn trong báo Nhân Dân là ta đủ hiểu mặt mũi nông thôn hiện giờ ra sao. Nhìn vào các công xưởng, công trường, ta thấy gì? Cứ đọc báo Nhân Dân thôi, ta thấy Chính phủ gửi các phái đoàn đi thăm các anh chị em công nhân, uỷ lạo họ, bắt buộc thi hành quy chế lao động mà Chính phủ đã ban ra. Nghĩa là thế nào? Nghĩa là giai cấp công nhân đã phải lao động sản xuất hai năm nay mà không được bồi dưỡng đúng mức. Lắng nghe dư luạân đồng bào Hà Nội thôi, ta được biết rằng có it ra một doanh nghiệp quốc gia lãng phí bao nhiêu triệu trong khi dưới chế độ Pháp thuộc, cũng doanh nghiệp ấy mang lại cho thực dân đế quốc các số lãi khổng lồ.

Về Mậu dịch nửa năm nay, đồng bào ca thán như thế nào, ta đã biết. Nào chèn ép các nhà kinh doanh tư nhân, nào lãng phí bao nghìn triệu trong khi thực hiện chính sách, nào tàn nhẫn với các người bán sức lao động cho mình, nào đưa ra thị trường sữa hư mà không bao giờ nghĩ đến tính mệnh của người ốm, của trẻ sơ sinh, nào tung ra bơ hỏng, thuốc lá mốc, phạm đến sức khỏe của nhân dân, nào bất lực trước hiện tượng vật giá ngày càng lên trong khi nhiệm vụ của mình là phải bình ổn nó. Có thể nói được, suốt ngày đêm không đâu là không có lời oán trách Mậu dịch.

Về hộ khẩu thì cán bộ tỏ vẻ không phải là nhằm duy trì trật tự an ninh, phá vỡ cơ sở của địch, trái lại quấy nhiễu nhân dân, tạo ra một đời sống thành thị điêu đứng cho tất cả. Nếu các vị cần những dẫn chứng cụ thể, tôi chỉ xin nhắc lại hồ sơ mênh mông, thu lượm các thắc mắc cay đắng của đồng bào Thủ đô trong Đại hội lần thứ ba của nhân dân Hà Nội vừa họp cách đây hai tháng.

Nói về chính sách khôi phục kinh tế, ta thấy gì? Số vốn mà các nhà công thương mang ra kinh doanh chỉ là một phần ti tiểu, số công nhân làm việc trong các doanh nghiệp tư nhân không có nghĩa lý gì. Trái lại ta thấy tất cả một phong trào các nhà tư bản thu hẹp hoạt động của họ, hoặc “chuyển hướng” bằng cách đâm ra quay chỉ, bán nước mía, hay dệt vài thước vải vớ vẩn, hoặc đóng cửa ăn vào vốn để khỏi đụng chạm đến Sở Lao động vì vấn đề công nhân, với Sở Công thương vì vấn đề đăng ký và nguyên liệu sản xuất, với Sở Tài chính vì thuế khoá đặc biệt. Thuế bổ sung đã đưa bao nhiêu người đến chỗ phá sản, có kẻ đến chỗ tự sát. Các người tiểu thương buôn thúng bán mẹt, đẩy chiếc xe hàng tiều tuỵ trong phố cũng “được” nộp thuế, cũng như các người suốt ngày làm việc ở công sở hay công xưởng, tối về thức đêm dệt vài thước kiếm thêm tiền độ thân. Hàng trăm, hàng nghìn công chức cũ về hưu, với gia đình của họ, trước đây sống bằng lương hưu trí, hai năm nay không được ai chiếu cố đến, chết dần chết mòn, có người đâm đầu xuống sông tự tử, có người hai lần uống độc dược để quyên sinh.

Còn như các cán bộ thì ta có cần nói đến không? Ta cứ trông mặt mũi, quần áo họ, ta chỉ cần hỏi con số những người qua các phòng khám bệnh, các bệnh viện, ta liếc mắt nhìn họ ăn uống những gì trong bữa cơm, là ta đủ hiểu khổ cực của họ.

Ta quên thế nào được các đồng bào tập kết ra ngoài Bắc, số phận con cái họ ở Hà Nội, Hải Phòng, số phận chính của họ bi đát quá nỗi! Khổ cực nhất cho các anh chị em là không nương tưa được vào một đời sống gia đình đề khuây khoả trong lúc thảm sầu.

Các hiện tượng trên đây có đúng không, tôi chỉ yêu cầu các vị đọc báo Nhân Dân, nghiên cứu các hồ sơ chồng chất lên ở Mặt trận Thành Hà Nội sau Đại hội lần thứ 3 vừa rồi, nghe ngóng lời than phiền của quần chúng, nhìn nhận các quang cảnh diễn ra dưới mắt của các vị là các vị đủ hiểu rồi. Quả thực như ông Trường Chinh đã tuyên bố, uy tín của chính phủ, của Đảng bị tổn thiệt rất nhiều. Thế tại sao đồng bào chúng ta lại khổ cực? Phải chăng vì cán bộ của chúng ta non, hẹp hòi, chưa thấm nhuần lý luận cách mạng, không tôn trọng giá trị của con người, các nhu cầu và đòi hỏi chính đáng của nó? Phải chăng vì ta đang mắc trầm trọng bệnh ấu trĩ của cách mạng? Các điều đó là có, ta không hề chối và ta cũng không thể chối cãi được. Nhưng nhận định như vậy vẫn còn hời hợt. Ta phải đi sâu hơn nữa. Khi trong Cải Cách Ruộng Đất của ta, ta thấy bao nhiêu người bị tù tội, bị giết oan, trong đó bao nhiêu người dân ưu tú đã từng góp phần không nhỏ vào sự nghiệp cách mạng, khi hiện thời ở nông thôn vẫn có người bị đánh đập, ngược đãi, khi ta không xây dựng được đoàn kết giữa các đồng bào, thì ta phải nhận định rằng các sai lầm ta đã mắc trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất này chỉ là những biểu hiệu cực độ của các sai lầm ta đã phạm, và các sai lầm ấy nêu lên, như tôi trình bày trên đây, một vấn đề cực kỳ quan trọng là vấn đề lãnh đạo của Đảng Lao Động.

Do đó, tôi yêu cầu các vị cho phép tôi bắt đầu nghiên cứu các sai lầm trong Cải Cách đã rồi sau khi truy nguyên các sai lầm ấy, đề đạt mấy ý kiến về vấn đề lãnh đạo.

I. Vấn đề pháp lý trong Cải Cách Ruộng Đất
 
Ta đã sai lầm nghiêm trọng trong Cải Cách Ruộng Đất, ta có thể tránh được sai lầm ấy mà vẫn bảo đảm được đường lối căn bản của cách mạng không? Tôi giả nhời cương quyết rằng có.
Đường lối cách mạng của ta đòi hỏi gì? Ruộng phải trở về người cày. Điều này rất đúng không ai có thể chối cãi được. Nông dân là đại đa số trong nhân dân, nông dân là quân đội chủ lực của cách mạng, nhất định cách mạng không thể nào thành công được nếu ta không thoả mãn nhu cầu thiết yếu và cấp bách của nông dân. Không cần phải là một nhà chính trị cao, một nhà cách mạng thạo, cũng nhận thấy điều ấy. Chỉ cần nhìn lịch sử cách mạng từ thời kỳ cổ đại đến giờ là đủ hiểu rồi.

Như vậy về nguyên tắc, ta tán thành chủ trương Cải Cách Ruộng Đất.

Về phương pháp, ta có nên ban ơn cho nông dân không? Nhất định là không. Nông dân ta trong bao nghìn năm đã khổ cực dưới chế độ bóc lột phong kiến và một trăm năm nay dưới chế độ bóc lột thực dân. Đồng bào nông thôn ta lầm than như vậy, đã mất hết khí thế con người. Ta cần khôi phục khí thế của người nông dân, xây dựng cho họ tinh thần chủ nhân ông trên đất nước. Do đó ta thấy cần thiết phải phát động tư tưởng của họ để họ nhận được phân minh kẻ thù của họ, để họ vùng dậy nắm lấy quyền thế ở nông thôn.

Nhưng từ đây trở đi, ta thấy khởi phát các sai lầm. Sai lầm này, ông Trường Chinh đã nhận thấy là ở chỗ: ta quên hẳn ta hiện thời nắm chính quyền và chính quyền ấy, nếu ta biết sử dụng nó, khai thác nó một cách sáng suốt, nhất định ta vẫn thành công nhưng ta tránh được bao tai hoạ làm ta đau khổ hiện thời. Con đường ông Trường Chinh đã đi để tiến tới kết luận ấy là con đường chính trị. Các anh em tôi là những nhà luật học, chỉ là nhà chuyên môn và lý luận trên cơ sở chuyên môn thôi, đã trông thấy kết luận ấy ngay từ khi chính sách phát động và Cải Cách được đề ra. Tại sao? Vì giải pháp chính quyền cụ thể là giải pháp pháp lý, đảm bảo thắng lợi hoàn toàn của cách mạng nếu ta biết mang nó ra phục vụ chính trị và cách mạng.

Ta muốn gì? Tìm kẻ thù của nông dân, của cách mạng để tiêu diệt nó. Nhưng đồng thời nếu ta biết lo xa, nhìn xa, ta cũng không quên rằng công lý của cách mạng, muốn bảo toàn được uy tín và thắng lợi của cách mạng, phải biết đánh đúng địch. Khi đưa ra khẩu hiệu “thà chết 10 người oan còn hơn để sót một địch” thì khẩu hiệu này không những quá tả một cách vô lý mà phản lại cách mạng là đằng khác nữa. Muốn chứng minh điều này ta chỉ cần nhìn thực tế: kết quả sai lầm ta đã phạm khi thực hiện khẩu hiệu này rất tổn thiệt cho uy tín của cách mạng và cho bản thân bao nhiêu chiến sĩ cách mạng. Nếu không phải đó là phản lại cách mạng thì là gì?

Khẩu hiệu của pháp lý thì khác hẳn: “Thà 10 địch sót còn hơn một người bị kết án oan”. Thế ta có lo ngại rằng 10 địch sót không? Không, vì ta nắm chính quyền, vì cách mạng ta đã thành công. Như vậy kẻ thù của cách mạng chẳng sớm thì chậm, nhất định hoặc cải thiện, giác ngộ, hoặc lọt vào lưới của ta. Khẩu hiệu này lợi ở chỗ: không một người oan nào bị kết án. Do đó, không có các kết quả cực kỳ tai hại diễn ra hiện thời.

Làm thế nào thực hiện được khẩu hiệu ấy? Kinh nghiệm pháp lý của hàng nghìn năm lịch sử thế giới cho ta biết rằng ta có phương pháp để tìm đúng địch mà đánh, không đánh tràn lan, không đánh người vô tội. Tôi xin phép nhắc tóm tắt sau đây các nguyên tắc căn bản mà pháp lý nêu lên để đạt mục đích ấy.

Một nguyên tắc đầu tiên là không hình phạt các tội đã phạm quá lâu rồi mà bây giờ mới khám phá ra. Tại sao? Vì rằng vấn đề bằng chứng khó giải quyết được. Tang vật đã mất, nhân chứng có người đã từ trần, có người không nhớ rõ các sự việc họ đã mục kích. Hơn nữa, sở dĩ hình luật phạt các tội, là vì các tội ấy đã xâm phạm vào trật tự xã hội: tác hại cho nạn nhân và gây tác dụng xấu trong quần chúng. Nhưng khi tội đã phạm quá lâu, trật tự xã hội hết bị xâm phạm rồi, nạn nhân không còn đau khổ, tác dụng xấu của tội cũng hết, thời gian đã hàn gắn các vết thương. Bây giờ lại vạch chuyện cũ thì không những khó thu thập được bằng chứng kết tội mà lại gây một sự náo động trong xã hội không cần thiết. Chính xã hội thấy “quên” lợi hơn là “nhớ”.

Một nguyên tắc thứ hai là trách nhiệm của phạm nhân thì chỉ một mình phạm nhân phải chịu, không có trách nhiệm chung của vợ con, của gia đình. Nêu trách nhiệm truớc hình luật của các người “có quan hệ” với phạm nhân không những là bất công mà lại còn gây các sự rung động vô ích trong xã hội. Hơn 400 năm nay không một nước Tây phương nào làm việc đó nữa. Trách nhiệm trước hình luật chỉ là một trách nhiệm cá nhân mà thôi. Không những thế, về phương diện nhân đạo, thì các phạm nhân quá già được miễn nghị, miễn tố và các vị thành niên được chiếu cố.

Môt nguyên tắc thứ ba là muốn kết án một người phải có bằng chứng xác đáng. Phải có nhân chứng là những kẻ đã mục kích sự phạm pháp và cung khai một cách cụ thể, rõ ràng, chắc chắn. Một nhân chứng thôi chưa đủ, ít ra cũng phải có hai nhân chứng cung khai phù hợp với nhau mới được coi là đáng kể. Cung khai của các nhân chứng phải ăn khớp với nhau và trong quá trình phạm pháp các tang vật thu được phải có tác dụng hợp lý, sát hợp với kết quả do cuộc điều tra mang lại.

Một nguyên tắc thứ tư là thủ tục điều tra, xét xử phải bảo đảm quyền lợi của bị tố nhân. Bị tố nhân có quyền nhờ luật sư bào chữa cho mình, và khi thiếu điều kiện nhờ luật sư, khi nào là một trọng tội, Toà phải cử luật sư bào chữa không, cho bị can. Trong tất cả, giai đoạn điều tra ở trình độ công an thẩm vấn trong phòng dự thẩm, buộc tội trước toà, quyền lợi của công tố viện ngang với quyền lợi bị can, nghĩa là nếu công tố viện đưa hết lý lẽ để buộc tội, bị can đưa hết lý lẽ để minh oan. Cuộc đấu lý diễn ra trong tất cả quá trình điều tra, truy tố, xét xử giữa công tố viện và luật sư. Các vị thẩm phán ngồi xét xử phải là vô tư, đứng giữa để theo rõi cuộc đấu lý diễn ra dưới mắt mình. Như thế mới nhận định đúng và xử công minh. Toà án xét xử không chịu lệnh của ai trong khi xét xử, chỉ biết xét xử theo lương tâm của mình và căn cứ vào tài liệu trong hồ sơ, sau khi nghe hai tiếng chuông buộc tội và gỡ tội. Người thẩm phán phải được đủ đảm bảo để làm nhiệm vụ của mình mà không sợ ai khiển trách hay gây khó khăn cho mình được. Khi điều tra thẩm vấn, tuyệt đối cấm không được dùng phương pháp tra khảo, đánh đập, hành hạ bị can, mớm cung cho bị can, doạ nạt hay dụ dỗ hắn. Khi nào có điều nghi ngờ thì bị can được miễn nghị. Nếu bị kết án thì còn quyền chống án lên toà trên. Nếu bị kết án tử hình thì lại còn quyền xin ân giảm trước vị Chủ tịch Chính phủ. Con người của bị can, trong tất cả quá trình truy tố và xét xử phải được tôn trọng triệt để, khi bị can ra trước toà thì không được xiềng xích họ và không lúc nào được dùng nhục hình đối xử với họ.

Theo một nguyên tắc căn bản, không phải vì một người tác hại cho một người khác mà người ấy phải chịu trách nhiệm trước hình luật. Tác hại cho ai thì chỉ nêu trách nhiệm về phương diện dân sự, nghĩa là bồi thường thôi — của người đã tác hại. Muốn truy tố người ấy để thi hành hình luật đối với hắn thì phải chứng minh rằng hắn phạm một tội, nghĩa là phạm vào một điều khoản nào qui định trong hình luật, và hình luật không bao giờ có tác dụng đối với quá khứ cả: nếu hành động của một người diễn ra trong thời kỳ mà hình luật chưa quan niệm là một tội thì người ấy không thể mang ra truy tố được. Không những bị can phải phạm một tội đã qui định rồi trong pháp luật, mà ta lại còn phải xét xem rằng lúc phạm tội ấy bị can có ý thức, có ý chí phạm pháp hay không, hay là vô tình mà phạm pháp. Sự đối xử trong hai trường hợp ấy khác nhau.

Lúc tôi nhắc lại các nguyên tắc này thì có vị cho rằng như thế là phiền phức, phức tạp. Dĩ nhiên rồi, nhưng tất cả vấn đề là: ta có muốn giết người vô tội không? Nếu không thì không thể nào làm khác được. Hơn nữa, muốn nhận định vấn đề cho đúng, ta không nên đứng vào vị trí một người hiện thời không dây dưa với pháp luật, một người ở một cương vị chính quyền.Ta phải đứng vào cương vị của bị tố nhân; lúc ấy vấn đề rất sáng tỏ, không những ta đòi thi hành các nguyên tắc pháp luật, ta còn cố gắng tìm hiểu thêm các nguyên tắc mới để đảm bảo người oan khỏi bị chết.

Nếu mang ra áp dụng các nguyên tắc ấy vào cuộc Cải Cách Ruộng Đất của ta, ta sẽ làm thế nào? Thủ tục cải cách cứ diễn bài nhưng sự trừng trị bọn cường hào gian ác hay phản động, ta sẽ không giao cho một toà án nhân dân, đặc biệt như ta đã làm với tất cả sự thiếu sót về phương diện pháp lý mà ta đã biết. Trái lại, sau khi phát động tư tưởng của nông dân, ta sẽ nghe lời họ tố cáo kẻ thù của họ. Ta sẽ uỷ nhiệm toà án nhân dân thường lập các hồ sơ, để toà án, với bộ máy và kinh nghiệm của nó, tiếp tục điều tra, kiểm tra, lấy cung chứng, truy tố, luận tội, xét xử. Ta đảm bảo triệt để cho bị tố nhân quyền bào chữa của họ, ta yêu cầu các luật sư làm tròn nhiệm vụ của họ, ta tôn trọng triệt để con người của bị tố nhân. Ta chỉ thù ghét và kết án, trừng phạt tội của nó đã phạm thôi. Ta tin tưởng ở toà án, ta đảm bảo cho các vị thẩm phán làm việc ngoài sự điều khiển của chính quyền, một cách biệt lập, tôi nói biệt lập chứ không phải độc lập, theo lương tâm của các vị và căn cứ vào hồ sơ và kết quả của cuộc thẩm vấn.

II. Các nguyên nhân sai lầm

Theo như tôi nhận định, với chủ quan của tôi, các nguyên nhân sai lầm thuộc hai loại, có loại trực tiếp, nhưng nếu ta phân tích loại này thì ta sẽ đi tới một loại thứ hai mà theo tôi là những nguyên nhân chính, ta cần chú ý.

Các nguyên nhân trực tiếp ta trông thấy ngay. Sở dĩ mà khi nghiên cứu chính sách cải cách, ta không nghĩ đến giải pháp pháp lý đưa ra để điều hoà với giải pháp chính trị, phải chăng là vì ta không biết giải pháp pháp lý? Nếu không thì là sự thiếu sót nghiêm trọng của cấp lãnh đạo. Nhưng tôi tin rằng không phải như thế đâu. Sở dĩ ta không để ý đến giải pháp pháp lý là vì ba lý do:

1. Quan điểm ta-địch, thù-bạn của ta rất mơ hồ
2. Ta bất chấp pháp luật, lấy chính trị lấn át pháp lý
3. Ta bất chấp chuyên môn

Quan điểm bạn-thù, ta-địch mơ hồ — Các hiện tượng trên trường quốc tế và trong nước rất nhiều và rõ rệt.

Trên trường quốc tế, trong các nước dân chủ của ta thôi, ta thấy những điều làm ta suy nghĩ. Ta thấy chẳng hạn những người suốt đời hi sinh cho sự nghiệp cách mạng, giữ những trọng trách trong chính thể cách mạng, rồi bỗng nhiên phải truất quyền, khai trừ ra khỏi Đảng, tống giam, thậm chí có khi bị giết nữa. Rồi ít lâu sau, ta lại thấy các người ấy được khôi phục công quyền, đảng tịch, cương vị, người nào bị kết án tử hình rồi thì được an táng lại ở các đài kỷ niệm các liệt sĩ mà Tổ quốc ghi tên muôn đời.

Trong nước ta, qua cuộc Cải Cách Ruộng Đất ta thấy bao nhiêu các chiến sĩ cách mạng thành tích lộng lẫy, có người ngực gắn tới hai huy chương kháng chiến (ở ngoại thành Hà Nội) bị kết án là phản động, cường hào gian ác và, sau khi nhận tội, bị tống giam hay bị hành hình. Ấy là không nói đến các người trong quần chúng bị hi sinh oan. Đối với các nạn nhân này, ta có thể một phần nào hiểu các sai lầm đã phạm, vì họ thiếu hay không có thành tích cách mạng hay kháng chiến. Nhưng đối với các đảng viên ưu tú, tinh hoa của dân tộc, lúc bị xử trí như ta đã biết, thì ta tự hỏi trong đầu óc của những người xử họ có cái gì mà ta gọi là lý tính không? Ngay một thường dân, không phải là một nhà chính trị hay văn hoá, chỉ sử dụng cái lẽ phải của mình thôi, cũng không thể nào hỗn hợp người xấu với kẻ tốt như vậy được. Ta phải đặt vấn đề rằng cán bộ từ trên xuống dưới, tham gia Cải Cách Ruộng Đất, không phải là người điên cuồng, cũng không phải là người chủ mưu, dụng tâm phá hoại. Nếu như thế thì ta sẽ gửi họ đến bác sĩ chuyên môn chữa bệnh thần kinh, hay đến công tố viện của các toà án. Nhưng không phải như thế, ta tin như vậy. Do đó, kết luận mà ta tiến tới, dù muốn hay không, là các các cán bộ ấy có một quan điểm rất mơ hồ về ta-thù, bạn-địch.

Còn gì đau đớn hơn là câu ta được nghe “ta đánh cả ta nữa”. Nếu như vậy thì ta cần phải nhận rằng ta không phân biệt được bạn và thù. Ta đọc lại các bài gần đây đăng trong báo Nhân Dân của các đồng chí bị xử trí oan, hoặc các đồng chí ấy nói, hoặc không nói, nhưng ta đều hiểu các đồng chí ấy nghi ngờ những người kết án các đồng chí, không phân biệt được bạn và thù. Vì vậy nên đánh cả bạn, giết cả bạn.

Tôi thấy đây là một điều cực kỳ quan trọng. Nguyên do ở đâu? Phải chăng ở một tinh thần cảnh giác quá cao đến nỗi mù quáng, ở một tả khuynh mà ta thường mắc trong giai đoạn ấu trĩ của cách mạng? Đây không phải là nơi và lúc mà ta cần phân tích sâu sắc điều ấy. Chủ yếu là ta nhận thấy rằng một nguyên nhân sai lầm là ở trong quan điểm thù bạn rất mơ hồ. Nếu ta không kịp sửa chữa sai lầm, xây dựng lại quan điểm thù bạn, một ngày kia ta sẽ lại phải khóc trên kỷ niệm của những vị có công nhất với cách mạng, với nhân dân. Ta cương quyết không thể nào để tình trạng ấy tái diễn ra được.

Bất chấp pháp luật — Giáo sư Ba Lan Mahelli nói chuyện ở Bộ Tư pháp, cho ta biết rằng bên Ba Lan, khi cách mạng thành công, các nhà chính trị bất chấp pháp luật. Họ quan niệm rằng họ đủ tài năng để đảm nhận các cương vị lãnh đạo trong ngành tư pháp, để bó buộc tư pháp phục vụ triệt để chính trị mà không đếm xỉa đến các nguyên tắc căn bản của pháp lý. Kết quả là chẳng bao lâu bộ máy tư pháp xộc xệch, không những không củng cố được chính thể cách mạng, ngược lại, tác hại quá nhiều gây bao nhiêu khó khăn cho chính quyền cách mạng. Sai lầm ấy được uốn nắn kịp thời: hoàn cảnh khách quan đã dạy một bài học cho chủ quan các nhà chính trị, để lãnh đạo chuyên môn phải nhập trường học tập, trước non 2 năm, sau 5 năm, để qua pháp lý, phục vụ chính trị và cách mạng.

Điều này không làm chúng ta ngạc nhiên. Trong giai đoạn đầu tiên, chính trị say sưa với các thắng lợi đã thu —và dĩ nhiên các thắng lợi ấy vĩ đại— lâm vào tình trạng tự mãn và bao biện.
Nhưng quản trị một nước, đặc biệt một nước đang xây dựng chính quyền cách mạng, nghĩa là một cái gì vô cùng mới mẻ và khó khăn — không giống như là đề ra đường lối và khẩu hiệu tranh đấu cách mạng và vận động quần chúng làm cách mạng. Hai khu vực hoạt động ấy tuy quan hệ mật thiết với nhau, nhưng mỗi ngành hoạt động có kỹ thuật và quy luật của nó. Lúc nhà chính trị bao biện, bất chấp hoàn cảnh khách quan kinh nghiệm xương máu của lịch sử, thì chẳng sớm thì muộn ta thấy diễn ra những tai hại hiện thời làm chúng ta đau xót. Trên con đường bao biện và tự mãn ấy, các nhà chính trị đã bị thúc đẩy bởi những thành kiến đối với pháp lý và tin rằng pháp lý là cái gậy chỉ dùng để chọc bánh xe, không hiểu rằng, trái lại, chính pháp lý giúp xe khỏi lật, khỏi gây tai nạn. Nguy hại hơn là chính trị tự đặt mình lên trên pháp luật. Ngay trong trường hợp chính trị sau khi đặt mình lên trên pháp luật, còn giữ vững thái độ chân chính, cũng đã gây ra bao khó khăn rồi. Pháp luật chủ yếu đề ra những cái gì có thể làm được, cái gì không được phép làm, do đó nhân dân vững tâm biết rõ đường mà đi. Nhưng tâm hồn quần chúng chỉ được ổn định khi nào quần chúng biết rõ rằng cái gì bó buộc mình cũng đồng thời bó buộc nhà cầm quyền. Trái lại, khi pháp luật chỉ gò bó quần chúng mà không gò bó nhà cầm quyền thì nhà cầm quyền mỗi lúc có thể vẽ ra các đường mới mà quần chúng chưa từng biết. Vì vậy quần chúng hoang mang: cái gì hôm qua làm được, ngày mai với sự độc đoán của nhà cầm quyền có thể bị coi là phi pháp. Hoang mang ấy lên tới cực độ khi tác dụng của sự thay đổi thái độ này của nhà cầm quyền không những ảnh hưởng đến tương lai, mà là ảnh hưởng cả về quá khứ nữa. Đó là trường hợp nhà cầm quyền, lúc tự đặt mình lên trên pháp luật, giữ thái độ chân chính đúng mực, huống hồ là khi nhà cầm quyền sử dụng quyền thế của mình một cách lộng quyền, như ông Trường Chinh đã nhận định. Quyền xử tử người một cách đơn giản như vậy trái với luật pháp: đó chỉ là một giải pháp chính trị mà thôi. Nếu mà các người sử dụng quyền ấy lại không sử dụng với tinh thần chính sách của lãnh đạo, sử dụng một cách lộng quyền thì kết quả thế nào, hiện thời ta đã trông thấy rõ.

Bất chấp chuyên môn — Các nhà chính trị bất chấp pháp luật. Nhưng nếu các vị ấy tranh thủ ý kiến của các nhà chuyên môn và cho phép các nhà chuyên môn đề đạt ý kiến thì các nhà chuyên môn cũng sẽ yêu cầu các nhà chính trị nên chú ý đến pháp luật, và dùng pháp luật phục vụ cách mạng.

Nhưng tiếc thay, trong 10 năm vừa qua, ta thấy một tình trạng quái gở. Chính trị ám ảnh đầu óc chúng ta đến nỗi hai chữ “lập trường” làm ta mất ăn mất ngủ. Nếu được dùng một hình ảnh “duy tâm”, tôi ví lập trường như cái oan hồn ngày đêm theo đuổi kẻ nào đã hãm hại người chủ của nó. Có một điều lạ, là các anh em công nông, các vị lãnh tụ không bao giờ nói đến lập trường trong sinh hoạt hàng ngày. Trái lại, các cán bộ và đảng viên tiểu tư sản không lo ngại gì bằng sự mất lập trường. Vì vậy, để nhớ đến nó, mở miệng ra là nêu lập trường rồi. Đó là tinh thần tự ti của một giai cấp mất khí thế, quên rằng mình đứng trong hàng ngũ cách mạng. Dù sao, ở Việt Nam chúng ta cũng đã xảy ra những sự việc như sau đây, ta cần ghi nhớ để con cháu ta cười muôn thuở: khi chọn một người vặn lái ô tô, ta không hỏi người ấy có bằng vặn lái và đã vặn lái bao năm, ta chỉ hỏi : “Có lập trường không?” Kết quả là từ hai năm nay, riêng trong thủ đô Hà Nội, hàng trăm tai nạn xảy ra do các người vặn lái ô tô có lập trường mà không nắm chuyên môn. Khi đưa tới bệnh viện một bệnh nhân cấp cứu, vấn đề mang ra thảo luận trước tiên là: Bệnh nhân thuộc thành phần giai cấp nào? Chữa cho địa chủ thì “mất lập trường”. Để nó chết mới chứng minh mình có “lập trường giai cấp” (hiện tượng do B.S. Nguyễn Xuân Nguyên đưa ra).

Tại sao có những hiện tượng quái gở như vậy? Là vì chính trị chiếm đóng tất cả các khu vực trong nhận thức của chúng ta làm chúng ta mất cả cái nhân đạo tối thiểu của con người, làm chúng ta khước từ các chân lý. Chân lý cho biết rằng chính trị không thể nào thay thế được cho chuyên môn, không làm được việc của chuyên môn. Nếu như vậy thì ít ra chính trị cũng hỏi ý của chuyên môn mới là phải. Nhưng không. Chính trị nghi ngờ chuyên môn, không tin ở chuyên môn. Lúc thì cho rằng chuyên môn là do văn hoá và khoa học tư sản đế quốc xây dựng, là vô dụng (đó là một sai lầm nghiêm trọng các người tin như vậy chưa đọc Lê-nin). Lúc thì cho rằng các nhà chuyên môn không phải xuất hiện ở tầng lớp cơ bản, công hay nông, thì không có đảm bảo vì thái độ lừng chừng, lập trường lỏng lẻo, dù là 10 năm nay họ đã bước chân vào đường cách mạng và chứng minh nhiệt tình của mình đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc, kiến thiết quốc gia.

Theo ý tôi, đây là một vấn đề then chốt. Các anh em trí thức kháng chiến thường phàn nàn rằng Đảng Lao Động thiếu tín nhiệm họ. Họ đau khổ mà nhận thấy rằng mặc dầu họ đã trải qua bao nhiêu thử thách, chịu đựng bao nhiêu hi sinh, trải qua bao nhiêu gian nguy, Đảng vẫn chưa tin ở họ. Nào họ có yêu sách gì quá đáng đâu? Họ có đòi làm Bộ trưởng hay Đại sứ đâu? Không. Đại đa số các anh em trí thức nói chung, không mơ ước các cương vị, công tác lộng lẫy đâu, họ vui lòng nhường chỗ cho các nhà chính trị, các đảng viên. Họ chỉ thiết tha đòi hỏi được mang khả năng chuyên môn và kinh nghiệm của họ ra phục vụ nhân dân mà thôi. Họ chỉ thiết tha mong muốn được bảo toàn danh dự trí thức của họ và cái tự do tư tưởng mà họ quan niệm là cần thiết cho nhân phẩm của người trí thức mà thôi. Họ đã từng nghe thấy Đảng tuyên bố: Người trí thức là vốn quí của dân tộc. Nhưng họ cảm thấy vốn ấy quí quá đến nỗi phải cất nó đi thật kỹ, giữ gìn nó trong một bán ảnh, một hoàng hôn trường cửu. Nếu có ai cho rằng tôi nói không đúng, tôi cứ đề nghị người ấy quay mặt nhìn chung quanh, ở các cương vị công tác trong chính thể của ta. Có một chỗ nào mà người trí thức ngoài Đảng nắm được thực quyền không? Tác dụng “hiếu hỉ” hay “cười gật” thì có, mà lại có nhiều. Nhưng ngay ở các cương vị ấy, ngoài vai trò hiếu hỉ, cười gật, người trí thức có một trách nhiệm gì không, có quyền nói gì làm gì không, quần chúng đã biết và miễn tôi giả nhời.

Chính trị chèn ép chuyên môn như thế nào? xua đuổi người trí thức ra ngoài con đường cách mạng ra sao, lịch sử kháng chiến đã cho ta kinh nghiệm đau đớn. Năm 1949, phong trào tư pháp liên khu III tan vỡ vì chính quyền quan niệm tư pháp phải thuộc sự điều khiển của mình. Năm 1951, phong trào quân y, dân y liên khu IV sụp đổ vì các chính trị viên đưa vào các bệnh viện đã đàn áp chuyên môn, thúc đẩy các bác sĩ có công với cách mạng, với kháng chiến, phải gạt nước mắt mà rời bỏ kháng chiến. Đó không phải là chủ trương của Đảng Lao Động. Nhưng có một điều làm ta suy nghĩ: sao mãi bây giờ sau 10 năm Đảng mới nghiên cứu một chính sách cho trí thức? Điều ấy chứng tỏ rằng từ khi cách mạng thành công, ta chưa đánh đúng giá người trí thức, chưa đặt vấn đề trí thức. Do đó, làm thế nào khai thác được tất cả khả năng của người trí thức để họ mang chuyên môn ra phục vụ nhân dân?

Trên đây, tôi nói về người trí thức từ chiến khu trở về. Đối với người trí thức vẫn ở trong Thủ đô, ta thấy sự thiếu tín nhiệm ấy lại còn trầm trọng hơn nữa. Bao lần ta nghe tiếng chua cay của các anh em ấy phàn nàn bị coi như là kẻ thù, mặc dầu các anh em vì yêu nước đã khắc phục mọi lo sợ do tuyên truyền của địch gây ra và ở lại với chúng ta. Ta để cho cán bộ hộ khẩu xâm phạm đến danh dự của các anh em, ta không tìm cách nào sửa chữa sai lầm ta đã phạm đối với anh em. Ở các công sở tình trạng chèn ép của chính trị đối với chuyên môn đã đưa đến cái danh từ bi đát làm cho ta đau lòng: “họ Lưu, họ Kháng”. Không đoàn kết được các anh em, ta lại còn có thái độ úp mở, nhùng nhằng (ta tưởng như vậy là thượng sách), thậm chí ta lại còn nghi ngờ các anh em. Ta không hiểu rằng làm như vậy, ta bất công với các anh em, ta không tôn trọng lời đã hứa qua chính sách tiếp quản và cương lĩnh Mặt Trận, ta đẩy các anh em xa rời ta, ta vô tình ném xuống bể tiêu cực cái vốn chuyên môn của các anh em trí thức trong Thủ đô.

Đó là những nguyên nhân trực tiếp. Đào sâu hơn nữa, ta thấy rằng sở dĩ có những hiện tượng như ta vừa phân tách trên đây, chẳng qua chỉ vì sự lãnh đạo của ta thiếu dân chủ, xa lìa quần chúng.

Chính thể ta thiếu dân chủ như thế nào, ta đã từng biết. Vai trò của các vị Bộ và Thứ trưởng ngoài Đảng như thế nào, các vị đó làm được những gì trong Hội đồng chính phủ, trong các ngành chuyên môn mà các vị ấy phụ trách, ta không nên đi quá sâu. Ta chỉ cần liếc mắt nhìn qua công việc làm trong mỗi Bộ, ta chỉ cần nghe tiếng than phiền của các cán bộ, công chức làm việc trong các Bộ là ta hiểu. Ta cũng biết rằng chủ trương của Đảng có lẽ không phải như vậy đâu, nhưng trong thực tế công tác, mỗi anh em ta tiếp xúc với các vị Bộ hay Thứ trưởng ngoài Đảng, đều nhận thấy rằng quyền hành của các vị ấy hình như không phải là quan trọng cho lắm. Nhận định như vậy có lẽ ta lầm đấy. Nhất định ta lầm. Nhưng dù sao có “dư luận” không ai chối cãi được. Do đó, nếu chủ trương của Đảng không phải như vậy thì ít ra Đảng cũng mang trách nhiệm không làm thế nào để tiêu tan cái dư luận tai hại mà chúng ta thấy tồn tại từ thời kỳ kháng chiến đến giờ. Nhưng cũng có điều chắc chắn không ai chối cãi được, là các vị Bộ hay Thứ trưởng không có trách nhiệm gì trước Quốc hội, trước nhân dân, chỉ có trách nhiệm trước Chính phủ mà thôi. Chưa bao giờ ta thấy vị Bộ truởng nào bị lật đổ cả. Phải đợi đến các sai lầm đặc biệt nghiêm trọng trong Cải cách mới thấy hai vị Thứ trưởng phải rút lui khỏi Hội đồng Chính phủ. Các hiện tượng ấy chứng tỏ rằng Chính phủ ta chưa thực hiện được dân chủ trong khi lập Hội đồng Chính phủ, vì các vị Bộ hay Thứ trưởng đều được cử hay bị truất, ngoài sự tham gia trực tiếp hay gián tiếp (qua Quốc hội) của quần chúng.

Tình trạng của Quốc hội lại rõ hơn nữa. Mười năm Quốc hội đã thành lập. Các vị đại biểu Quốc hội còn phản ảnh được ý nguyện của quần chúng không, quần chúng có tín nhiệm ở Quốc hội nữa không, đó là một vấn đề. Nhưng dù vấn đề ấy ta giải quyết như thế nào đi nữa, có một điều chắc chắn là một Quốc hội già 10 năm rồi mà vẫn tồn tại ngoài sự can thiệp của quần chúng, sự lựa chọn của quần chúng, chứng minh rằng quần chúng 10 năm nay đã bị truất quyền cử đại biểu của mình rồi. Dĩ nhiên trong thời kỳ kháng chiến, bầu lại Quốc hội là một điều không làm được. Và hiện thời, Nam-Bắc bị tạm chia cắt, do đó sự bầu lại toàn thể Quốc hội cũng là khó khăn. Nhưng dù sao riêng ở các miền giải phóng này, nếu ta chú ý đến quyền người dân cử đại biểu của họ thì nhất định ta phải cho phép người dân bỏ phiếu rồi. Từ khi hoà bình trở lại, 2 năm đã qua, mãi bây giờ trước phong trào quần chúng đòi thực hiện dân chủ, ta mới nghĩ đến quyền bỏ phiếu của người dân và bổ sung Quốc hội.

Nào có thế thôi đâu? Ngay cái Quốc hội ta đang có hiện thời, ta có thực hiện dân chủ với nó không? Chắc chắn là không. Thỉnh thoảng ta mới họp Quốc hội, và trong các buổi họp đó ta chỉ thấy Chính phủ đưa ra các báo cáo để Quốc hội nghiên cứu, xây dựng, hay các chính sách để Quốc hội tán thành và bổ khuyết. Quyền lập pháp của Quốc hội ở đâu? Quyền đề ra đường lối, chủ trương trong nội trị, ngoại giao, quyền nêu trách nhiệm của Chính phủ và các Bộ, quyền lựa chọn nhân viên trong Hội đồng Chính phủ, bấy nhiêu quyền, Quốc hội có được hưởng dụng không? Dư luận quần chúng quan niệm rằng Quốc hội chỉ có quyền thông qua các chính sách mà thôi. Còn như các sắc lệnh hay đạo luật thì thường thường, quyền thông qua ấy chỉ thuộc ban Thường trực của Quốc hội. Nếu Quốc hội là tổ chức cao nhất của quần chúng, đại diện cho quần chúng, thì ta phải khách quan nhận thấy rằng, với vai trò vô cùng yếu ớt của Quốc hội hiện thời, quyền dân chủ của quần chúng không được thực hiện.

Nói đến Mặt trận thì tình hình cũng tương tự. Mặt trận hiện thời là tổ chức quần chúng có lẽ sát tình hình quần chúng nhiều nhất. Nhưng ta có để nó đóng vai trò của nó không? Không. Tác dụng của nó là động viên quần chúng để tán thành, ủng hộ và thi hành các chính sách. Đứng về phương diện này, nó làm tròn nhiệm vụ của nó. Nó xứng đáng với tín nhiệm của Đảng và Chính phủ. Nhưng hoạt động của nó như thế chỉ có một chiều thôi. Ta chưa khai thác các khả năng của nó. Ta chưa nhận thấy bản chất của nó. Nó có thể là liên lạc “hai chiều” giữa quần chúng và Đảng, Chính phủ. Một mặt như nó thường làm, nó động viên quần chúng để thực hiện các chủ trương của Đảng và Chính phủ. Nhưng mặt khác, nó có thể là cơ quan phản ảnh lên Đảng và Chính phủ các ý kiến, thắc mắc, nguyện vọng của quần chúng, góp phần xây dựng các chính sách, nói lên tiếng nói của quần chúng, cung cấp tài liệu nguồn gốc ở quần chúng, tích cực giúp đỡ cấp lãnh đạo tránh khỏi chủ quan, thắt chặt liên lạc giữa cấp lãnh đạo và quần chúng. Nhưng muốn để cho nó đóng vai trò ấy, ta phải “dân chủ” đối với nó, nghĩa là phát động tự do tư tưởng của nó, để nó mạnh dạn nói lên ý kiến của quần chúng, dù là các ý kiến trái ngược với nhận định của cấp lãnh đạo. Nhưng từ trước tới nay, ta không làm như vậy. Ta thấy khó chịu khi nó thỏ thẻ —chỉ thỏ thẻ thôi— những lời làm ta một phút chốc tỉnh giấc mộng chủ quan mà ta trong cấp lãnh đạo đang say sưa. Vì vậy ta chỉ thường cho phép nó, chỉ khuyến khích nó phụ hoạ ta, tán đồng ta với thái độ của đứa con khen hay khi mẹ nó hát. Tóm lại, ta không dân chủ với nó. Do đó, ta hạn chế khả năng của nó, nó không giúp ích gì cho cấp lãnh đạo.

Thiếu dân chủ là gì? Là xa rời quần chúng, là giam hãm mình vào ngục thất của chủ quan. Tại sao một chính thể cách mạng lại có thể phạm sai lầm nghiêm trọng như vậy được?

Trước đây, ta không trả lời được. Những người kính yêu cách mạng rất ngạc nhiên khi thấy có kẻ đi tìm tự do, rời bỏ hàng ngũ cách mạng để lén sang phía tư bản. Ngay trong thủ đô ta hiện thời, qua Đại hội lần thứ 3 của Mặt trận Thành, ta thấy phản ảnh ý muốn của bao nhiêu đồng bào muốn đi Nam. Ta nghĩ đến các đồng bào, trong thời kỳ kháng chiến, gạt nước mắt mà trở về Hà Nội. Nếu cách mạng mang lại cho họ ánh sáng và hạnh phúc, sao lại có người lo ngại trước cách mạng, đau đớn vì cách mạng? Các người ấy không phải thuộc thành phần kẻ thù của cách mạng, trái lại thuộc thành phần cơ bản trong nhân dân, như nông dân, công nhân. Thế thì đâu là chân lý? Đó là một vấn đề mà trước đây ta chỉ đặt thôi và không giải quyết được.

Bây giờ sau Đại hội lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Liên Xô, sau các cuộc bạo động ở Berlin, Poznan, bên Tiệp, bên Hung, ta hiểu rõ vấn đề, ta giải quyết được nó. Chung quy, mặc dầu cách mạng là tốt đẹp, mang lại hạnh phúc cho dân tộc, sở dĩ vẫn có người xa lánh cách mạng, chẳng qua là vì chính thể cách mạng mắc trầm trọng bệnh xa lìa quần chúng, thiếu dân chủ, do đó đi càng ngày càng sâu vào tình trạng quan liêu, mệnh lệnh, duy trì một thái độ lãnh đạo hẹp hòi, độc đoán, có khi độc tài. Thái độ một chiều không muốn, không cho phép ai nói cái gì trái ngược ít nhiều với ý kiến nhận định, thành kiến của mình. Mình tự phụ, tự hào mình có độc quyền tìm thấy và gìn giữ chân lý. Đó là tật tự cao tự đại của nhà cách mạng. Ta bay bổng lên trời xanh của ảo tưởng, ta chỉ tin ở ta. Trong tư tưởng, ta không khinh quần chúng, nhưng trong hành động, quả thật con mắt khách quan nhận thấy ta bất chấp quần chúng. Thậm chí, khi ta nghe thấy một tiếng nào từ quần chúng nói lên rằng ta nhầm, ta làm như thế này mới phải, lập tức ta thét ngay đó là tiếng của địch. Sở dĩ quan điểm bạn thù của ta mơ hồ, và đâu ta cũng trông thấy địch, chẳng qua là vì ta quá tự phụ, ta sùng bái ta quá đáng mà thôi. Bây giờ ta biết rõ là nếu bệnh ấy phổ biến trong hàng ngũ cách mạng hiện thời thì trách nhiệm chính là Stalin phải chịu. Vì tự cao, tự đại, tự phụ, tự mãn, Stalin không cho phép ai dân chủ với mình, đâu cũng trông thấy địch. Kết quả thế nào ta đã biết: khẩu hiệu nêu lên, thét lên, gào lên là: đề cao cảnh giác. Và lợi dụng tình thế ấy, ta biết Béria đã làm những gì, phạm tội ác như thế nào.

Nếu không có quyết nghị lần thứ 20 của Đảng Cộng sản Liên Xô, nếu không có những sai lầm cực kỳ tai hại trong Cải Cách, ta chưa mở mắt được, ta sẽ còn thấy bao nhiêu máu oan chảy thành suối thành sông, bao nhiêu người kính yêu cách mạng mà vẫn đau sót rời bỏ cách mạng. Tuy ta phải trả một giá quá cao, nhưng bây giờ ta biết rõ nguyên do của các đau khổ của ta: ta thiếu dân chủ.

III. Phương hướng sửa chữa các sai lầm

Qua lịch sử tranh đấu của quần chúng hai nghìn năm nay, ta thấy cái gì mà nhân bản của loài người đòi hỏi thiết tha nhất, đó là một đời sống vật chất tương đối đầy đủ êm ấm, đó là một đời sống tinh thần tương đối ổn định, có đảm bảo và tự do. Hạnh phúc của loài người xây dựng trên cơ sở dân sinh và dân quyền. Tôi muốn nhấn mạnh ở đây về vấn đề dân quyền. Ta được biết từ hai thế kỷ nay chủ yếu trong vấn đề dân quyền là vấn đề dân chủ, nghĩa là quyền của người dân làm chủ trên đất nước, đồng thời là quyền của con người được sống theo các nhu cầu thiết yếu và chính đáng của nhân bản. Từ cuộc Cách mạng tư sản Hoa Kỳ cuối thế kỷ 18, Cách mạng tư sản Pháp 1789, tới cuộc Cách mạng xã hội chủ nghĩa của Nga, quần chúng nổi dậy, mang xương máu để giành kỳ được chế độ dân chủ. Sau cuộc đại chiến lần thứ hai, Hiến chương Liên hiệp quốc đúc kết những thành quả của các phong trào lịch sử tranh đấu cho dân chủ và đặt các nước văn minh trước trách nhiệm của họ để thực hiện và đảm bảo các nguyên tắc dân chủ. Đối với các nước tư bản ta không ngạc nhiên thấy chế độ dân chủ thực hiện với những thiếu sót quan trọng. Nhưng ta có quyền ngạc nhiên khi ta thấy các thiếu sót ấy cũng xuất hiện trong các nước đã hoàn thành cuộc Cách mạng dân chủ nhân dân và xã hội chủ nghĩa. Đại hội lần thứ 6 của Hội Quốc tế các luật gia dân chủ họp trong tháng 5 vừa rồi tại Bruxelles đã lấy làm tiếc mà nhận thấy rằng trong tất cả các nước, dù tư bản hay xã hội chủ nghĩa, mặc dầu các Hiến pháp, các bộ luật tuyên bố trịnh trọng, tôn trọng thực hiện, đảm bảo thực hiện các nguyên tắc dân chủ, tuy nhiên các nguyên tắc này vẫn bị dày xéo. Vì vậy trong tất cả các nước, quần chúng tranh đấu kịch liệt.

Ở nước ta, trong bản Tuyên ngôn độc lập, trong Hiến pháp cũng như trong các sắc lệnh, đạo luật, nguyên tắc dân chủ đã được ban bố. Nhưng qua phong trào phát huy dân chủ mà Chính phủ chủ trương, qua đại hội nhân dân thủ đô lần thứ 3, các Đại hội Mặt trận Trung ương, Mặt trận Thành, qua thông cáo của Hội nghị lần thứ 10 của Trung ương Đảng Lao động, của Chính phủ v.v., nhân dân nhận thấy, và Đảng cũng như Chính phủ xác nhận rằng ta thiếu sót về dân chủ khá nhiều. Vì các thiếu sót ấy, ta phạm các sai lầm nghiêm trọng trong Cải Cách Ruộng Đất như tôi đã trình bày trên đây. Nguyên nhân sâu sắc của các sai lầm ấy, ta có thể quy kết được. Sở dĩ đời sống tinh thần của ta không được ổn định, lúc nào ta cũng nơm nớp lo sợ các hành động “lộng quyền” của nhà đương cục, là vì ta thiếu một chế độ pháp trị phân minh, không đề ra nghĩa vụ và quyền lợi của mọi người, đồng thời cả của cấp lãnh đạo nữa. Sở dĩ cấp lãnh đạo có thể phạm được các sai lầm nghiêm trọng trong Cải Cách Ruộng Đất, tổn thất cho xương máu, mồ hôi nước mắt của đồng bào, cho uy tín của Đảng và Chính phủ, là vì người dân không có quyền, không có phương tiện nói lên ý kiến của mình, tham gia xây dựng các chính sách của Chính phủ.

Do đó, phương hướng sửa chữa các sai lầm là một chế độ pháp trị chân chính, một chế độ dân chủ thực sự.

Một chế độ pháp trị chân chính — Ở đây, chưa phải lúc và chỗ để tôi trình bày ý kiến về vấn đề pháp trị. Ta sẽ có dịp khác. Ở đây, tôi chỉ muốn trình các quí vị một nhận xét.

Đảng Lao Động và chính phủ có nhận thấy cần thiết, trong chính sách sửa chữa các sai lầm trong Cải Cách, phải “tăng cường chế độ pháp trị” của ta. Tôi e rằng trong tư tưởng lãnh đạo, sự nhận thức về vấn đề pháp trị chưa được rõ và đầy đủ. Chính trị vẫn coi pháp luật như một “bà con nghèo”. Chữ “tăng cường” là một chứng minh. Tuy rằng trong nước ta có một Bộ Tư pháp, có các toà án, có luật lệ, nhưng chế độ pháp trị hầu như không có. Đó là một điều tôi sẽ nghiên cứu sâu sắc hơn khi nào tôi trình bày ý kiến về chế độ pháp trị, một chế độ pháp trị chân chính. Theo ý tôi, thì vấn đề không phải là tăng cường mà là xây dựng.

Một chứng minh khác trong chính sách Sửa Sai trong Cải Cách này, tôi vẫn thấy chính trị lấn áp pháp lý. Trước hết bức thư của ông Hồ Viết Thắng tự phê bình và xin rút lui khỏi Mặt trận Trung ương chỉ là một giải pháp chính trị mà thôi. Trong cuộc mạn đàm với các vị đại biểu đến họp hội nghị này, tôi nhận thấy không ai “thông” về ý kiến và biện pháp ông Hồ Viết Thắng trình bày cả. Riêng về phần tôi là một nhà luật học, tôi chưa thể nào nhận định được trách nhiệm của ông Thắng. Có thể trách nhiệm của ông ấy rất lớn, có thể rất nhỏ. Đứng trên tinh thần pháp lý, sự nhận tội lỗi của một người không đủ để qui định trách nhiệm của người ấy. Trong Cải Cách, khi những đảng viên ưu tú bị đoàn Cải cách gán cho là phản động, ra trước nhân dân, có người cũng nhận tội trong khi biết là mình oan. Ta nên rút kinh nghiệm vừa qua, sửa sai không phải là phạm các sai lầm khác. Do đó, đứng trên một lập trường pháp trị chân chính, tôi đề nghị phải lập một uỷ ban điều tra gồm các vị đại biểu Quốc hội, Mặt trận, Đảng Lao động với sự cộng tác của các vị thẩm phán cao cấp, giàu kinh nghiệm để lập một hồ sơ theo phương pháp pháp lý đã nhận định, trên quá trình đi từ lãnh đạo qua chỉ đạo đến chỗ thực hiện chính sách, trách nhiệm ở chỗ nào và do những ai phải chịu. Sau khi kết thúc cuộc điều tra, uỷ ban ấy sẽ phân tách trách nhiệm chính trị và trách nhiệm pháp lý. Ai chịu trách nhiệm chính trị sẽ trả lời trước Quốc hội biến thành Toà án tối cao. Ai chịu trách nhiệm pháp lý sẽ trả lời trước các toà án tư pháp. Dưới con mắt của quần chúng theo dõi xây dựng cuộc điều tra và xét xử, công lý phát huy, không còn ai thắc mắc nữa.

Có người hỏi làm thế để làm gỉ? Tôi xin phép trả lời. Làm thế để rút kinh nghiệm. Tôi cảm thấy ngay hiện thời ta chưa rút được kinh nghiệm đâu. Chính trị không những lãnh đạo pháp lý —đó là đúng— nhưng vẫn lấn át pháp lý, thay thế cho pháp lý, như trong trường hợp ông Hồ Viết Thắng, như thế là ta vẫn mở cửa cho các sai lầm mới còn nguy hại hơn nữa. Không những thế, ta biết rằng nhu cầu công lý thuộc nhân bản con người văn minh. Từ người bị xử trí oan cho đến các người chỉ chịu thiệt gián tiếp vì các sai lầm, có thể nói được rằng toàn dân đợi chờ công lý. Một biện pháp chính trị xuề xoà không thoả mãn được ai. Bằng chứng ở nông thôn, ta được biết tình hình “căng thẳng”. Phong trào trả thù, tự xử diễn ra khắp mọi nơi, kéo chúng ta trở về quá khứ của lịch sử. Còn như các đảng viên bị xử trí sai, tâm hồn các anh em như thế nào, ta chỉ cần đọc lại báo Nhân Dân. Tuy rằng các anh em kết thúc các bài tường thuật lại đau khổ của mình bằng những lời phấn khởi, nhưng các lời này không làm ta quên được các lời phẫn uất, chua xót, cay đắng mà các anh em nói lại với ta từ đầu bài. Nhưng bi đát hơn hết là các chiếc khăn trắng chít trên đầu họ hàng thân thích của những anh em bị xử tử, những bàn thờ vẫn dựng trong nhà, các thổn thức phá vỡ im lặng của các đêm hiu quạnh, các ngày cúng giỗ nhắc lại hàng năm bi kịch thê thảm đã diễn ra trong gia đình vì cuộc Cải Cách. Nhân dân đòi hỏi các người có công được thưởng và các người có tội phải đền tội. Trách nhiệm của tất cả mọi người từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, phải được qui định rõ ràng, dứt khoát. Như thế mới yên được lòng dân, như thế mới thu phục được nhân tâm. Kinh nghiệm lịch sử dạy ta điều ấy. Trong chính sách sửa chữa sai lầm, ta không thể quên được bài học lịch sử. Quần chúng im lặng đợi chờ công lý.

Chúng ta thiết tha mong ước ở chính trị một nhận định đúng về vai trò của pháp luật phục vụ cách mạng. Kinh nghiệm đau đớn vừa qua bó buộc ta phải xây dựng lại quan điểm “địch” trên cơ sở pháp lý và pháp trị. Các sai lầm nghiêm trọng ta đã phạm bắt nguồn ở một quan điểm chính trị về địch. Quan điểm ấy linh động quá, “biện chứng” quá, nên ta không biết phân tách địch và ta, do đó ta đánh cả ta nữa. Muốn tránh các sai lầm hôm qua đừng tái diễn ngày mai, ta cần xác định theo hình luật thế nào là địch. Lúc đó ta mới đánh đúng địch, và có đánh đúng địch ta mới củng cố được ta, ổn định được nhân tâm, duy trì lại trật tự và an ninh ở thôn quê, kiến thiết lại đoàn kết giữa các tầng lớp nhân dân ở thôn quê cũng như ở thành thị, đảm bảo cho quần chúng một đời sống tự do, thoát khỏi mọi sự đe doạ của “lộng quyền”, bênh vực các quyền căn bản và thiết yếu của con người.

Tóm lại, nếu chính trị giác ngộ, vui lòng tôn trọng pháp ly, thiết lập một chế độ pháp trị trong đó chính trị vẫn lãnh đạo pháp lý, nhưng đồng thời nêu thật cao gương phục tùng pháp lý và pháp trị thì nhất định chính trị khôi phục được uy tín và được quần chúng nhiệt liệt ủng hộ.

Một chế độ thực sự dân chủ — Thế nào là một chế độ thực sự dân chủ? Đó là một chế độ trong đó người dân được làm chủ trên đất nước không những trong hiến pháp, mà cả trong thực tế nữa. Đây không phải là lúc là chỗ mà ta đi sâu vào vấn đề. Ta chỉ cần nhận thấy rằng trong giai đoạn hiện thời, quần chúng có đòi hỏi cái gì quá đáng đâu, chỉ yêu cầu có một điều thôi, là được đàm thoại với cấp lãnh đạo, được đề đạt lên cấp lãnh đạo, ý kiến về các chính sách do cấp lãnh đạo xây dựng. Các vị lãnh tụ đã bao lần khen dân ta tốt. Mà dân ta tốt thật. Bằng chứng là điều tôi vừa nhắc lại đây. Trong khi quần chúng có quyền đòi hỏi ở một chính thể cách mạng rất nhiều, nhân dân ta chỉ có một yêu cầu mà ai cũng phải nhận là chính đáng. Tại sao nhân dân chỉ có cái yêu cầu nhũn nhặn ấy mà thôi? Là vì nhân dân thông cảm với cấp lãnh đạo phải đương đầu với bao khó khăn. Nhưng nếu nhân dân chỉ đề ra có một yêu cầu, yêu cầu ấy thiết yếu. Tôi tin rằng cấp lãnh đạo cũng nhận thấy như vậy. Tôi không quên lời của ông Trường Chinh đọc bản tự phê của Đảng Lao Động tại Hội nghị này. Ta nghe thấy cấp lãnh đạo thú nhận trước Hội nghị rằng Trung ương Đảng đã phạm sai lầm là xa quần chúng, chỉ tiếp xúc với quần chúng qua báo cáo của các cán bộ đảng viên mà thôi. Ta phải nhận định rằng đây là một sai lầm nghiêm trọng. Do đó, cuộc Cải Cách Ruộng Đất của ta đã gặp các thất bại cay đắng. Trái với lời ta thường nói, ta đã thiếu dân chủ với nhân dân.

Nhân dân nhất định không để tình trạng tai hại ấy kéo dài nữa. Tôi xin phép Hội nghị góp một số ý kiến để chấm dứt tình trạng đó. Tôi không đặt vấn đề dân chủ nói chung. Tôi chỉ chú ý đến yêu cầu thiết tha nhất hiện thời của quần chúng là được phản ảnh lên ý nguyện của mình. Theo ý tôi, để thực hiện và đảm bảo yêu cầu vô cùng chính đáng ấy, chỉ cần ba giải pháp.

1. Một chế độ báo cáo của cán bộ. Đảng tín nhiệm ở cán bộ. Đúng! không tài nào khác được. Vậy phải đặt các cán bộ có nhiệm vụ báo cáo trước trách nhiệm của họ. Một báo cáo không phản ảnh trung thành sự thực với các khía cạnh của nó, với các ưu và khuyết điểm của nó, rất tai hại. Cấp lãnh đạo cần đề cao cảnh giác với các con số thống kê, các động cơ bất chính của cán bộ muốn thi đua thành tích, vưà mị dưới, vừa lừa trên, do đó đưa ra một hình ảnh quá hẹp của thực tế. Ta phải tiến tới giải pháp nhận định rằng người nào hữu ý xuyên tạc sự thật vì động cơ bất chính, có thể bị truy tố về tội giả mạo được.

2. Một chế độ cho các đoàn thể nhân dân được quyền mạnh dạn nói lên ý kiến của quần chúng mà họ tập hợp. Từ trước tới nay, ta có thể ví Đảng Lao động như một cây rất to, lá ruờm ra che hết ánh sáng của mặt trời, khiến ngay một ngọn cỏ cũng không mọc dưới chân nó được. Vì vậy, Quốc hội cũng như Mặt trận không thể đóng được vai trò của mình. Ở đây, tôi chỉ xin phép nói về Mặt trận của ta thôi. Các vị đã thấy rằng từ khi thành lập Mặt trận Liên Việt cho đến Mặt trận Tổ quốc, chúng ta chỉ có nhiệm vụ động viên quần chúng thi hành chính sách mà thôi. Đó là một nhiệm vụ. Nhưng dù sao chỉ có một chiều. Ta là giây liên lạc giữa các cấp lãnh đạo và quần chúng. Nếu ngược lại, ta có quyền liên lạc giữa quần chúng và cấp lãnh đạo, nghĩa là phản ảnh lên Đảng và Chính phủ ý kiến thắc mắc, nguyện vọng của quần chúng, công tác của ta thế nào cũng tốt đẹp hơn, hoàn hảo hơn. Ta gắn liền lãnh đạo và quần chúng, do đó lãnh đạo sát hợp với thực tế hơn. Tôi xin phép đặt mỗi vị uỷ viên trước trách nhiệm của mình. Chúng ta ủng hộ Chính phủ, nhưng chúng ta cũng là đại biểu của nhân dân. Công tác của chúng ta có hai mặt, chúng ta không thể chỉ lệch về một bên được. Quần chúng không cho phép chúng ta làm như vậy, muốn theo rõi công việc ta làm vì chúng ta làm đại biểu của quần chúng, được quần chúng tín nhiệm. Quần chúng giao quyền cho chúng ta, chúng ta phải xứng đáng với sự uỷ quyền ấy. ta sử dụng quyền ấy thế nào, quần chúng đòi kiểm soát ta.

Để đạt mục đích này, tôi xin phép đề nghị: một là mỗi uỷ viên phải có nhiệm vụ phản ánh lên Mặt trận ý kiến của quần chúng. Mặt trận phải có nhiệm vụ đề đạt lên cấp lãnh đạo những phản ảnh của các uỷ viên và báo cho các vị ấy thái độ của cấp lãnh đạo giải quyết vấn đề ra sao, sử dụng các phản ảnh ấy như thế nào. khi Mặt trận họp hội nghị, phải cho phép quần chúng đến bàng thính: để quần chúng kiểm soát công việc của Mặt trận làm và thái độ của các uỷ viên. Dĩ nhiên các người bàng thính ấy không có quyền tham gia thảo luận, chỉ được nhập hội trường cho tới khi hết số ghế dành cho quần chúng, và phải tôn trọng kỷ luật của hội nghị. Ngoài ra, báo chí, đặc biệt báo chí của Mặt trận như tờ Cứu Quốc, phải phản ảnh trung thành nội dung của các cuộc thảo luận và đăng các tham luận của các vị uỷ viên.

3. Một chế độ tự do ngôn luận, xuất bản báo chí — Ta phải đề phòng trường hợp các cán bộ không báo cáo, các uỷ viên Mặt trận không phản ảnh ý kiến của quần chúng. Do đó, ta thấy cần thiết phải cho phép quần chúng nói lên tiếng nói của mình qua báo chí. Có người lo ngại rằng tự do ngôn luận này mà ai cũng thấy cần thiết có thể bị sử dụng một cách bừa bãi. Về điều này ta phải suy nghĩ. Mối lo ngại trên đây xuất phát từ động cơ nào? Nếu là động cơ tốt —nghĩa là do một nhiệt tình đối với cách mạng gây ra— ta hoan nghênh. Nhưng ta cũng sẽ trả lời rằng trong một chính thể dân chủ muốn sử dụng tự do nào, dĩ nhiên phải nêu trách nhiệm của người sử dụng tự do ấy trước pháp luật. Nếu sử dụng với tinh thần trách nhiệm hợp pháp, ta không có quyền kêu ca gì, trái lại, ta hoan nghênh. Nếu lạm dụng một cách vô trách nhiệm, ta đã có toà án để nghiêm trị. Vậy ta không lo ngại. Nhưng nếu mối lo ngại xuất phát từ một động cơ bất chính, nhắm mục đích thủ tiêu các tự do dân chủ, thì tôi chỉ cần khuyên nhủ người lo ngại như vậy nên đọc lại lịch sử các phong trào cách mạng trong hơn một thế kỷ nay. Họ sẽ nhận thấy rằng chưa bao giờ, chưa ai có thể ngăn cản được một phong trào quần chúng tranh đấu đòi các tự do dân chủ.

Không những ta công nhận các tự do dân chủ, ta lại còn cung cấp phương tiện để thực hiện các tự do ấy. Thí dụ tự do ngôn luận. Ta có các báo của Chính phủ, của Đảng, của Mặt trận, ta lại có các báo của tư nhân, ta giúp đỡ cho các báo ấy giấy và mực in đầy đủ, ta lại còn quảng cáo cho các báo ấy là đàng khác nữa. Các cơ quan tuyên truyền, báo chí của ta không bao giờ tìm khó dễ cho các báo ấy, và khi nào các báo đó được hàng vạn độc giả hoan nghênh, ta rất lấy làm sung sướng vì trong thâm tâm ta, ta là những người dân chủ.

Các biện pháp tôi đề nghị trên đây đều nhằm mục đích cống hiến các cấp lãnh đạo một nhận thức đúng và sát thực tế mà cấp lãnh đạo không có điều kiện biết đến một cách trực tiếp. Sát với thực tế của quần chúng, cấp lãnh đạo thông cảm với quần chúng, đi đúng đường lối của quần chúng, được quần chúng tín nhiệm, ủng hộ, mến yêu.

Thưa các quý vị,

Tôi nói đã quá lâu, nhưng tôi tin các vị cũng tha thứ cho, vì biết rằng tôi là một người thiết tha đến sự nghiệp của cách mạng và tiền đồ của dân tộc. Các ý kiến của tôi, dù sai hay đúng, tôi cứ thành khẩn đề đạt lên các vị, gọi là để góp phần vào hội nghị, một phần nhỏ mọn nhưng chan chứa một niềm hi vọng và tin tưởng vô biên ở tương lai của đất nước.

Ls. Nguyễn Mạnh Tường. Ảnh: Wiki

Ls. Nguyễn Mạnh Tường. Ảnh: Wiki

Luật sư Nguyễn Mạnh Tường
Hà Nội, ngày 30-10-1956

Theo Viet-studies – Cảm ơn Gs Viet-studies đã sưu tầm bài này.

Bạn đọc hang Cua hãy nhấn 5* kính cẩn nghiêng mình trước linh hồn luật sư Nguyễn Mạnh Tường, người đóng vai trò con chim báo bão cho chế độ. Thay vì nghe theo lời ông, họ đã tiêu diệt người lên tiếng.

Advertisements

218 Responses to Tư liệu lịch sử 1956: Qua sai lầm trong CCRĐ, xây dựng quan điểm lãnh đạo

  1. Trần says:

    Lần này đọc lại bài của luật sư Nguyễn Mạnh Tường càng thấy luật sư là một người yêu nước thương dân, trung thực và dũng cảm trong cả nói và làm.

    Bài của Luật sư cho thấy người ta đã áp dung câu ‘nổi tiếng’ của Machhivelli: ” Khiến cho người sợ tốt hơn là được người yêu, nếu không thể làm được cả hai”.

    Bản chất chuyên chính vô sản chính là thực hiện triệt để nửa đầu câu này của Ma. Đầy mưu mô thủ đoạn, khôn vặt, dối trá lừa đảo, tàn bạo, gây sợ hãi bằng đủ mọi cách, bất chấp luân thường đạo lý và pháp lý . Vì vậy có ‘hiệu quả’ trong việc cướp và giữ chính quyền, nhưng về lâu dài là vô đạo đức và để lại di họa khủng khiếp trên nhiều phương diện văn hóa, xã hội , chính trị và cả kinh tế để rồi không tránh khỏi sụp đổ.

    Vô cùng kính phục và thương tiếc Cụ Nguyễn Mạnh Tường! Đã nhấn 5 sao.

  2. Gloomy 1721979 - HD 981 says:

    Sau khi CCRĐ đánh vào địa chủ , phú nông và trung nông ở nông thôn VN ( phải nhìn thẳng vào sự thật đó là những tầng lớp giúp cho đảng cs VN khi còn trong trứng nước cướp được chính quyền bởi chính họ đã đóng góp sức người , sức của , che giấu , nuôi dưỡng và phù trợ cho công cuộc CM ) mà nhiều người cho rằng đó là những tinh hoa của nông thôn VN . Tiếp tục cs đánh vào những nhà tiểu tư sản và tư sản ở thành thị nhằm làm triệt tiêu những mầm mống , tinh hoa của tầng lớp tiểu thương . Những chiến dich tich thu hay trưng thu những căn nhà , biệt thự ở các thành phố , thị xã , thị trấn .
    Để đảm bảo sự an toàn cho chế độ toàn trị , tránh những sự phản kháng ngấm ngầm trong dân chúng từ trong tư tưởng và suy nghĩ , cs tiếp tục đánh vào tầng lớp trí thức và giới văn nghệ sỹ mà nhiều người gọi là thời kì Nhân văn giai phẩm ( nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh ? ) . Đây là tầng lớp tinh hoa , là nguyên khí của Dân tộc . Và LS Nguyễn Mạnh Tường không phải là ngoại lệ . Ngoài LS Nguyễn Mạnh Tường còn có nhiều nhà trí thức khác như Trương Tửu , Trần Dần , Lê Đạt , Trần Đức Thảo , Nguyễn Hữu Đang ….
    Cs đã biến XH miền Bắc VN thành một vùng trắng về tri thức , KHKT , văn hóa và nghệ thuật . Những nhà tri thức chân chính ( mà người ta quen gọi Kẻ sỹ Bắc Hà ) chỉ kịp kêu những tiếng rên rỉ yếu ớt trước khi tắt lịm mà LS Nguyễn Mạnh Tường không phải ngoại lệ !
    Sau những giai đoạn này XH VN nảy sinh ra những tầng lớp mới tuy rằng có học nhưng như cỏ dại , nấm độc sau mưa chuyên nâng bi lãnh đạo , tô son trát phấn cho chế độ chỉ nhằm đảm bảo cho nồi cơm và bộ quần áo bóng bẩy của bản thân và gia đình mà nhà văn Võ Thị Hảo nhận định : Đó là những con đỉa người ! Nó không chỉ hút máu nuôi bản thân nó mà nó còn hút hàng hồ – ao máu của nhân dân để dành cho con cháu chút chắt chúng !
    Hãy cứ khóc thương , xót xa , nuối tiếc cho những tài năng của Dân tộc bị cs vùi dập , đọa đầy . Hãy cứ để câu hỏi tại sao dân Việt mãi nghèo đói , lạc hậu , tha phương tứ xứ ám ảnh trong tâm trí . Đất nước này cong cong như đòn gánh của Mẹ ép lên đôi vai gầy . Một đầu chất đầy những đau thương , nghèo đói và lầm than , uất hận . Một đầu là xương cốt máu thịt hai đứa con Bắc – Nam !
    Nếu tự hào khi nhận mình là cs nòi trong khi cất lên những lời khóc than nuối tiếc , ngưỡng mộ hay xót xa cho những tài năng của Dân tộc bị cs vùi dập thì chớ , đừng . Bởi đó chỉ là những hành động , cử chỉ dối trá và đạo đức giả !

  3. vn says:

    Bài học kinh nghiệm rút ra từ những người trí thức như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Phan Khôi v.v…là: Trí thức không bằng cục phân vì họ yêu nước nhưng không yêu đảng hay CNXH. còn trí thức nào yêu đảng hay yêu CNXH là…cục phân vì họ được đảng CS dùng để bón “người”do đang trồng trong sự nghiệp mười năm trồng cây, trăm năm trồng người của chính sách ” muốn có CNXH thì phải có con người XHCN”. Cho nên đảng và nhà nước VN vẫn cố gắng là công tác tuyên truyền tô hồng cho chế độ, nhưng khổ nỗi vì internet ngày nay qúa thịnh hành, trí thức và dân chúng hiểu biết hơn, và cứng đầu hơn, không còn dễ bảo như xưa. Bác HM dám đăng lại bài của cụ NMT là cả một sự tiến bộ so với thời kỳ Nhân văn giai phẩm. Đó là tín hiệu đáng mừng. Cứ theo đúng sách vở mà tôi đã học ” biến đổi về lượng sẽ dẫn đến biến đổi về chất” thì đến lúc nào đó đông đảo quần chúng sẽ ý thức được những quyền con người của họ. Lúc đó đảng CS cũng phải thoái triều như các nước Đông Âu.
    Mục tiêu ngày nay là phải vận động phổ biến tin tức “thực”đến đông đảo quần chúng VN, người dân phải có cái quyền được biết. Chúng tôi muốn biết.

    • Brave Hoang says:

      Những bài viết có hàm lượng chất xám cao thế này không phổ biến được nhiều người đâu bác. Muốn phổ biến thì viết ngắn hơn, và đơn giản hóa hơn. Dân ta dù icu cao như bác nghị gì đó bảo, nhưng đã không được đào tạo lâu rồi.
      Với giai cấp công nhân thì viết liên hệ cuộc sống hiện tại của họ nhiều hơn là dân chủ nhân quyền. Không ai lo miếng cơm manh áo họ thì đầu óc đâu họ suy nghĩ cao siêu vậy.
      Người có chữ tí thì đọc nhiều, hiểu nhiều, nhưng cũng… sợ nhiều, nên có lẽ các cuộc vận động dân chủ hiện tại không thu hút được bao nhiêu người cả. Cứ đi theo hướng cấp chữ cho người biết chữ thế này thì hỏng ăn mất :D.

      • vn says:

        Bác nói đúng, trước mắt chỉ cần người dân bình thường hiểu biết các quyền căn bản của con người và biết đòi hỏi các quyền đó được tôn trọng và bảo vệ. Baì của cụ NMT cũng được nhiều blogs hay các websites khác đăng và được tiếp cận cũng làm thay đổi ít nhiều suy nghĩ của họ về hiện trạng đất nước. Những sinh viên VN du học cũng là nguồn mang nhiều thông tin về cuộc sống của thế giới tự do về nước. Tôi tin rằng dần dần dân trí sẽ được khai thông.

  4. NôngDân says:

    + GS Do – Ve này!, lão càng viết dài, viết dai càng dại, không khéo Đinh Thế Huynh nó đuổi việc đấy!.
    + Bài đang bàn về CCRĐ, nó xảy ra khốc liệt nhất là vào các năm 1955 – 1956, khi mà cái đảng và ông bác của lão đã làm chủ miền bắc. Khi đó chưa có một thế lực nào lúc đó tranh dành chính quyền với họ. Thế thì, hàng trăm ngàn Nông dân lúc đó có tội tình gì mà đảng và bác của ông xử tử họ?, để lại hậu quả mà đến hôm nay không gì hàn gắn nổi!.
    + Do – Ve đếch trả lời được đúng không?, thế nên mới loằng ngoằng sang “Chất da cam” dải ở rừng xảy ra trong chiến tranh. Mà trong chiến tranh đứng ở hai chiến tuyến thì mình sống họ chết, hoặc ngược lại có thế thôi. Kể lể về việc ấy chỉ có lũ ăn mày quá khứ mới làm, hiểu chửa?.
    + Nông dân đã từng tham gia nên biết; gặp một ổ kháng cự mạnh, đồng đội lao lên là về chầu Diêm Vương ngay!. “Chúng bay chuyển B40 cho tao”, làm một phát bay sạch. Như vậy bây giờ lôi ra để quy là “tội phạm chiến tranh à”?.
    + Cao hơn nữa, trong chiến tranh thế giới thứ 2, đứng trước tinh thần võ sỹ của người nhật. Nếu Mỹ và đồng minh cho quân tràn vào nước Nhật như với nước Đức, thì họ có mất hàng chục triệu sinh mạng không? Và sau đó nước nhật sẽ như thế nào?. Như vậy 2 trái nguyên tử để chấm dứt chiến tranh, có phải là phương án tối ưu chưa?.
    + Đầu GS Do – Ve đã đếch nghĩ đến điều ấy, thế mà lại “nhiệt tình với đoảng với boác” đem cộng với …………. thành ra “phá hoại”!!!.

    • vn says:

      Thực ra không có bằng cớ khoa học chất độc da cam gây biến dị trong các thế hệ sau, chỉ có gây ung thư và biến dị ở thế hệ thứ nhất tiếp xúc trực tiếp hay gián tiếp với chất da cam. VN thất bại trong vụ kiện các công ty chế chất da cam đòi bồi thường di hại do chất độc này vì thiếu bằng cớ khoa học. Hơn nữa mục tiêu xử dụng chất da cam không phải là giết dân Việt mà là khai quang. Người ta có thể kiện người dùng dao tái thịt gây án mạng chứ không thể kiện công ty chế tạo dao.Cựu chiến binh Mỹ kiện thanh công với lý do các công ty hoá chất này đã không thông báo đầy đủ những mặt hại cho người dùng khi xử dụng nó. Có lẽ chị Ngự Bình hiểu rõ vấn đề kiện cáo này hơn .

      • says:

        Chuyện không thể giải thích được là tại sao nạn nhân chất độc da cam, chỉ có ở QĐ miền Bắc mà không có trong miền Nam, phía QD VNCH và MTGPMN. gs Tạ văn Tài cho biết trong hồ sợ vụ kiện, lúc đầu, không có nạn nhân nào trong miền Nam, chỉ có toàn người miền Bắc.

        Khi Tòa Án cho 4 tháng đễ bổ túc hồ sơ, phía VN chỉ ghi thêm được một người là bà bs Dương Quỳnh Hoa, nguyên BT Y tế MTGPMN với lời khai lạ thường .. trong rừng, một hôm, máy bay ném bom, bà chạy ẩn nấp dưới lùm cây thì thấy một thùng phuy màu cam gần đó. Sau đó, bà bị xẩy thay do chất độc da cam .. Máy bay bơm thuốc tại phi trường, trước khi đi phun chứ không chở theo, làm sao đánh rơi ?

        Một bác sĩ Khoa Ngoại tại BV Chợ Rẩy. một trong cac bv lớn nhất tại Sài Gòn, nói rằng trong những năm 1980’s, khoa ngoại của ông được lệnh trong lúc mỗ, nếu thấy nạn nhân chat độc da cam, phải giữ lại tang chứng cho vụ kiện. Trong 8 năm, bv không hề thấy một bệnh nhân nào cả. Các bệnh viện khác tại Sài Gòn cũng không thấy bệnh nhân nào, theo ông biết. Hơn 1 triệu người miền Nam sống tại Mỹ, chắc chắn có nhiều người đã bị phơi nhiễm, nhất là các quân lính VNCH, dân sống gần rừng như rừng Sác (đường ra Vũng Tàu) cũng không thấy một nạn nhân nào ?

    • Dove says:

      Nhờ có những còm sĩ như NôngDân, vn và Lê nên những ý kiến về da cam của cha con thủy sư đô đốc Zumwalt bị chìm xuồng.

      Giữ danh tính cho kỹ, chỉ dùng nicks thôi.

      Nếu cựu binh Mỹ, cựu binh VNCH và dân chúng miền Nam biết được, chắc họ sẽ cắt lưỡi gà và ngón tay mổ cò bàn phi gõ còm của các bác đấy.

      • Sóc says:

        Bác Le và bác VN

        Là người có 20 năm trong các chương trình thiện nguyện tại VN liên quan tới dioxin. Sóc đọc còm của 2 bác mà thực sự giận muốn run.
        Ý kiến cho rằng dioxin không di chứng đời 2, đời 3 là không đúng. Các bác có thể seach các trang thiện nguyện ủng hộ nạn nhân do chính các bạn Mỹ lập giúp để đọc. Các bạn ấy làm rất chuyên nghiệp và chính xác. Để các bác tự đếm các em bé mới ra đời phải chịu đựng điều gì.
        Ý kiến cho rằng chỉ quân nhân miền Bắc bị mà quân nhân miền Nam không bị cũng không đúng. Họ bị nhiều nhưng phía thắng cuộc không công bằng đã đành, trước đây thiện nguyện hay chương trình gì cũng chỉ ưu tiên cho quân nhân bên thắng cuộc. Sang Mỹ do không muốn kiện lại chính phủ Mỹ cưu mang họ, rất nhiều người bị chết dần chết mòn mà không lên tiếng. Nhân chứng còn đầy
        Dioxin không từ một ai, lính Mỹ, giải phóng quân, VNCH, bộ đội, nhân dân vô tội.
        4 triệu người bị ảnh hưởng hơn nửa thế kỷ.
        Vậy nên khi Sóc đọc những câu còm của hai bác và nhiều bác hải ngoại rằng Mỹ rải chỉ để khai quang, rằng làm gì có vấn đề gì đâu, rằng phía VN im mồm đi Mỹ nó còn thương cho ít tiền, sóc muốn điên lên. Thật sự muốn điên lên.
        20 năm qua, những năm còn có điều kiện đi nhiều nhưng những năm sau này chỉ dành có 1 tuần hay mấy ngày cho các chương trình mà mỗi lần chứng kiếm là mỗi lần ám ảnh, không hề “quen ” được. Rất nhiều người Mỹ tham gia để làm vơi bớt tổn thất dioxin ở vN với tư cách cá nhân / phi chính phủ một cách tận tâm. Nên Sóc phát điên lên khi thấy người Việt nói những câu vô tình thế này.
        Đúng là phát điên lên

        • VINH PHÚ THỌ- SG says:

          OK Sóc. Tôi cũng là nạn nhân của dioxin nhưng là người Miền Nam nên chẳng được bồi thường 1 cắc nào cả. Chương trình bồi thường cho các nạn nhân chất độc da cam là nhân đạo hay chính trị ?

        • says:

          Sóc đừng có nóng, nóng nảy không giúp ích được chuyện gì . Hảy đọc cho hết ý kiến các Luật sư, các chuyên gia về vụ kiện da cam.

          1) Đây là ý kiến gs Tạ văn Tài :

          http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/06/printable/070613_agent_orange_tavantai.shtml

        • says:

          2) Ý kiến gs Nguyễn văn Tuấn, một chuyên gia về Y sinh, có hơn 200 công bố quốc tế.

          Bằng chứng khoa học: cần; cảm tính: không cần

          Nguyễn văn Tuấn

          Thứ năm, 23 Tháng 6 2011 23:30

          http://nguyenvantuan.net/health/45-agent-orange/1279-bang-chung-khoa-hoc-can-cam-tinh-khong-can-

          Tôi quan tâm đến chuyện dioxin ở Việt Nam, nên khó có thể bỏ qua thông tin trong bài này. Tôi từng viết một cuốn sách về vấn đề này. Thành ra, chỉ cái tựa đề cũng đủ làm cho tôi phải tiêu ra vài phút để đọc. Nhưng đọc xong thì tôi phải nói là hơi thất vọng.

          Xác định ai nhiễm hay không nhiễm chất độc da cam không phải là điều dễ. Nhưng để bạn đọc hiểu câu chuyện, tôi phải có vài dòng về vấn đề này. Trong thời gian 10 năm, tính từ 1962 đến 1971, quân đội Mĩ đã rải xuống Việt Nam gần 77 triệu lít hóa chất để [theo họ] diệt cây cỏ, khai quang và phát hiện đối phương (tức là bộ đội Việt Nam). Biên Hòa là một trong những nơi bị rải AO nhiều nhất trong thời chiến. Số hóa chất sử dụng trong thời chiến đó được xem là qui mô lớn nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới. Trong số 77 triệu lít hóa chất đó, 64% (tức 49 triệu lít) là Agent Orange (AO hay chất màu da cam). AO chứa doxin, một độc chất nguy hiểm. Với 49 triệu lít AO, người ta ước tính rằng Mĩ đã rải xuống Việt Nam một lượng 366 kg dioxin. Đó là một lượng lớn. Muốn biết ai nhiễm dioxin thì phải làm xét nghiệm máu xem nồng độ dioxin trong máu là bao nhiêu. Trên thế giới chỉ có vài lab có thể làm xét nghiệm này (Mĩ, Nhật, Tân Tây Lan, Thụy Điển). Việt Nam không có phương tiện và chuyên gia làm xét nghiệm dioxin. Mỗi xét nghiệm tốn khoảng 1000 USD (giá năm 1990s). Không có xét nghiệm thì không thể nói nhiễm hay không nhiễm dioxin.

          Có một khó khăn trong khi diễn giải kết quả xét nghiệm. Thời gian bán hủy của dioxin là khoảng 7-10 năm. Nói cách khác, sau 7-10 năm, chỉ còn 50% dioxin trong lòng đất. Thời gian từ 1960 đến nay gần 50 năm. Không ai biết còn bao nhiêu dioxin trong lòng đất Việt Nam. Do đó, tôi rất ngạc nhiên khi đọc câu “Thống kê ở các địa phương quanh sân bay Biên Hòa (Đồng Nai) gần đây cho thấy có khoảng 40 em dưới 18 tuổi bị nhiễm chất độc da cam.” Ai làm xét nghiệm để có thống kê như thế? Càng ngạc nhiên hơn với loại nghiên cứu mà trong đó người ta hỏi: “Có hơn 150 người dân (gần 38% người được hỏi) nghĩ rằng nguồn nước, đất, không khí, kể cả thực phẩm nơi họ sinh sống ‘không bị nhiễm dioxin’.” Làm sao mà người dân có thể biết mình bị nhiễm dioxin hay không.

          Dioxin có liên quan đến nhiều bệnh. Những bệnh được xem là có bằng chứng thuyết phục bao gồm spinal bifida, ung thư máu mãn tính (CLL), ung thư mô mềm phi Hodgkin, ban chlor, và có thể cả ung thư tiền liệt tuyến và tiểu đường. Chưa thấy bằng chứng nào nói dioxin có liên quan đến teo cơ. Dĩ nhiên, có thể mối liên quan giữ dioxin và teo cơ là thật, nhưng trước khi phát biểu thì phải có bằng chứng khoa học, và bằng chứng đó phải được công bố trên một tập san khoa học. Không thể nói “khơi khơi” trên báo là thuyết phục được người ta.

          Tôi nghĩ nghiên cứu về dioxin và tác động của nó đến sức khỏe là rất cần thiết ở Việt Nam. Đã bao nhiêu năm qua, Việt Nam không có một nghiên cứu có hệ thống để công bố quốc tế. Trong suốt 40 năm qua, chỉ có 5 hay 6 bài báo khoa học, nhưng tất cả đều do người Mĩ làm. Và, cả 5-6 bài đó chỉ là những nghiên cứu mô tả, chứ chẳng có gì đáng chú ý. Hệ quả thiếu bằng chứng khoa học từ Việt Nam. Do đó, khi ra tòa, Việt Nam bị thiệt thòi, vì tòa phán rằng phía nguyên đơn không có bằng chứng. Họ còn nói những gì nguyên đơn trình bày như bài báo phổ thông, hình ảnh, v.v. là chuyện anecdote (tức chuyện tào lao). Nghe đau thật, nhưng với khoa học thì đúng như thế. Có thời Việt Nam “trình làng” những trẻ em Down Syndrome trên tivi Nhật và nói rằng đó là nạn nhân AO, nhưng ngay sau đó có người viết trên một tập san y khoa rằng cách trình bày như thế là xem thường kiến thức y học (vì Down Syndrome chẳng dính dáng gì đến AO). Không nên cảm tính hóa vấn đề bằng những hình ảnh chẳng liên quan hay những bài báo thiếu cơ sở khoa học.

          NVT

          ____________________

        • says:

          2) Bằng chứng khoa học: cần; cảm tính: không cần

          Nguyễn văn Tuấn

          Thứ năm, 23 Tháng 6 2011 23:30

          http://nguyenvantuan.net/health/45-agent-orange/1279-bang-chung-khoa-hoc-can-cam-tinh-khong-can-

          Tôi quan tâm đến chuyện dioxin ở Việt Nam, nên khó có thể bỏ qua thông tin trong bài này. Tôi từng viết một cuốn sách về vấn đề này. Thành ra, chỉ cái tựa đề cũng đủ làm cho tôi phải tiêu ra vài phút để đọc. Nhưng đọc xong thì tôi phải nói là hơi thất vọng.

          Xác định ai nhiễm hay không nhiễm chất độc da cam không phải là điều dễ. Nhưng để bạn đọc hiểu câu chuyện, tôi phải có vài dòng về vấn đề này. Trong thời gian 10 năm, tính từ 1962 đến 1971, quân đội Mĩ đã rải xuống Việt Nam gần 77 triệu lít hóa chất để [theo họ] diệt cây cỏ, khai quang và phát hiện đối phương (tức là bộ đội Việt Nam). Biên Hòa là một trong những nơi bị rải AO nhiều nhất trong thời chiến. Số hóa chất sử dụng trong thời chiến đó được xem là qui mô lớn nhất trong lịch sử chiến tranh thế giới. Trong số 77 triệu lít hóa chất đó, 64% (tức 49 triệu lít) là Agent Orange (AO hay chất màu da cam). AO chứa doxin, một độc chất nguy hiểm. Với 49 triệu lít AO, người ta ước tính rằng Mĩ đã rải xuống Việt Nam một lượng 366 kg dioxin. Đó là một lượng lớn. Muốn biết ai nhiễm dioxin thì phải làm xét nghiệm máu xem nồng độ dioxin trong máu là bao nhiêu. Trên thế giới chỉ có vài lab có thể làm xét nghiệm này (Mĩ, Nhật, Tân Tây Lan, Thụy Điển). Việt Nam không có phương tiện và chuyên gia làm xét nghiệm dioxin. Mỗi xét nghiệm tốn khoảng 1000 USD (giá năm 1990s). Không có xét nghiệm thì không thể nói nhiễm hay không nhiễm dioxin.

          Có một khó khăn trong khi diễn giải kết quả xét nghiệm. Thời gian bán hủy của dioxin là khoảng 7-10 năm. Nói cách khác, sau 7-10 năm, chỉ còn 50% dioxin trong lòng đất. Thời gian từ 1960 đến nay gần 50 năm. Không ai biết còn bao nhiêu dioxin trong lòng đất Việt Nam. Do đó, tôi rất ngạc nhiên khi đọc câu “Thống kê ở các địa phương quanh sân bay Biên Hòa (Đồng Nai) gần đây cho thấy có khoảng 40 em dưới 18 tuổi bị nhiễm chất độc da cam.” Ai làm xét nghiệm để có thống kê như thế? Càng ngạc nhiên hơn với loại nghiên cứu mà trong đó người ta hỏi: “Có hơn 150 người dân (gần 38% người được hỏi) nghĩ rằng nguồn nước, đất, không khí, kể cả thực phẩm nơi họ sinh sống ‘không bị nhiễm dioxin’.” Làm sao mà người dân có thể biết mình bị nhiễm dioxin hay không.

          Dioxin có liên quan đến nhiều bệnh. Những bệnh được xem là có bằng chứng thuyết phục bao gồm spinal bifida, ung thư máu mãn tính (CLL), ung thư mô mềm phi Hodgkin, ban chlor, và có thể cả ung thư tiền liệt tuyến và tiểu đường. Chưa thấy bằng chứng nào nói dioxin có liên quan đến teo cơ. Dĩ nhiên, có thể mối liên quan giữ dioxin và teo cơ là thật, nhưng trước khi phát biểu thì phải có bằng chứng khoa học, và bằng chứng đó phải được công bố trên một tập san khoa học. Không thể nói “khơi khơi” trên báo là thuyết phục được người ta.

          Tôi nghĩ nghiên cứu về dioxin và tác động của nó đến sức khỏe là rất cần thiết ở Việt Nam. Đã bao nhiêu năm qua, Việt Nam không có một nghiên cứu có hệ thống để công bố quốc tế. Trong suốt 40 năm qua, chỉ có 5 hay 6 bài báo khoa học, nhưng tất cả đều do người Mĩ làm. Và, cả 5-6 bài đó chỉ là những nghiên cứu mô tả, chứ chẳng có gì đáng chú ý. Hệ quả thiếu bằng chứng khoa học từ Việt Nam. Do đó, khi ra tòa, Việt Nam bị thiệt thòi, vì tòa phán rằng phía nguyên đơn không có bằng chứng. Họ còn nói những gì nguyên đơn trình bày như bài báo phổ thông, hình ảnh, v.v. là chuyện anecdote (tức chuyện tào lao). Nghe đau thật, nhưng với khoa học thì đúng như thế. Có thời Việt Nam “trình làng” những trẻ em Down Syndrome trên tivi Nhật và nói rằng đó là nạn nhân AO, nhưng ngay sau đó có người viết trên một tập san y khoa rằng cách trình bày như thế là xem thường kiến thức y học (vì Down Syndrome chẳng dính dáng gì đến AO). Không nên cảm tính hóa vấn đề bằng những hình ảnh chẳng liên quan hay những bài báo thiếu cơ sở khoa học.

          NVT

        • says:

          3) Theo RFA

          Hai lý do chính yếu được Tòa án phúc thẩm liên bang Hoa Kỳ đưa ra để bác đơn kháng cáo của các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam là:
          Thứ nhất, các thẩm phán Mỹ cho rằng chất khai quang được sử dụng trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam nhằm bảo vệ quân đội Mỹ chứ không phải là vũ khí chống lại thường dân.
          Thứ hai là Việt Nam không đưa ra đủ bằng chứng để chứng tỏ chất độc da cam ảnh hưởng đến sức khỏe của hơn 3 triệu người dân Việt Nam.

          Luật sư Tạ Văn Tài tại Boston, người có bài phân tích kỹ càng về vụ kiện chất độc da cam này có nhận xét:
          “Cả vấn đề ở chỗ là không viện dẫn đường bay trên trời bay làm sao thì dưới đất bệnh làm sao. Chứng minh liên hệ nhân quả theo định luật thống kê. Chỗ này bay nhiều bệnh nhiều, chỗ kia không bay không bệnh.

          http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/A

          4) VOA thì nói thế này:

          Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, quân đội Hoa Kỳ đã dùng phi cơ rải hàng triệu lít hóa chất này để khai quang những khu rừng rậm quân cộng sản thường dùng làm nơi ẩn trốn. Phía Hoa Kỳ cho rằng không thể đổ cho chất dioxin trong hóa chất màu da cam là nguyên nhân của một số chứng bệnh nào đó, và các khoa học gia Mỹ thường cho rằng con số nạn nhân của loại hóa chất này mà phía Việt Nam đưa ra đã được thổi phồng quá lố.

          Theo tin AP, phía Việt Nam tin là có khoảng 4 triệu người đã phải gánh chịu những vấn đề sức khỏe trầm trọng do hóa chất mầu da cam gây ra, nhưng phía Hoa kỳ cho rằng con số thật sự thấp hơn thế nhiều, và rằng cần có thêm nhiều cuộc nghiên cứu khoa học để tìm hiểu sự liên hệ giữa hóa chất màu da cam và sức khỏe của con người.

          Năm 2007, quốc hội Hoa Kỳ chấp thuận một ngân khoản 3 triệu đô la cho các dự án phong tỏa những vùng đất nhiễm dioxin và thực hiện những biện pháp sửa chữa khác. Tin AP nói rõ rằng một phần của ngân khoản 3 triệu đô la này được dùng giúp nạn nhân của hóa chất mầu da cam tại Đà Nẵng, một căn cứ không quân của Hoa Kỳ trước đây.
          Phía Việt Nam than phiền rằng số tiền 3 triệu đô la quá ít, vì chỉ riêng việc tẩy rửa căn cứ không quân Đà Nẵng cũ cũng tốn ít nhất 14 triệu đô la. Phía Hoa Kỳ trả lời rằng từ năm 1989, Hoa Kỳ đã chi hơn 40 triệu đô la để giúp những người Việt Nam tàn phế, dù do nguyên nhân gì gây ra đi chăng nữa.

          http://www.voanews.com/vietnamese/2008-0

        • Sóc says:

          Bác Lê

          Còm trên,, Sóc bàn tới 2 ý của hai bác

          1- Không có chuyện di chứng sang thế hệ 2,3

          2- Chẳng có quân nhân VNCH bị ảnh hưởng.

          Còm trên, Sóc không bàn tới việc Dioxin gây ra bệnh gì/ không gây ra bệnh gì.  Sóc chỉ biết qua. Về ý kiến của GS Tuấn, Sóc  ghi nhận. Nhưng cần nói thêm rằng:  ngay kể cả người có kiến thức y khoa cũng còn đang tranh cãi nhau không phân thắng bại là sóng điện thoại ảnh hưởng hay không ảnh hưởng, ăn mì chính hại hay không hại… bla bla…Nên quan điểm của giáo sư Tuấn cũng là một quan điểm mà thôi.

          Việc  giáo sư Tuấn nói chúng ta không có một báo cáo ra hồn, để thuyết phục người khác, là đúng. Chúng ta không nghiên cứu chuyên nghiệp/ không có tài chính nghiên cứu/  Trình độ lý luận trong khoa học/ trong các phiên tòa chúng ta rất kém, không ai phủ nhận cả. Xưa nay đều thế chứ chẳng riêng vụ kiện này.

           Chắc gì tòa án Mỹ tuyên là án chính xác, công tâm. Tòa án tuyên dựa trên bằng chứng/ lý lẽ/ mà phần trên ta đã nhận định là khâu này ta kém. Nên đừng mang kết luận của Tòa Mỹ ra với Sóc

          Nhưng chúng ta là người VN. Chúng ta không cần tòa Mỹ hay ông nào nói. Chúng ta phải mở  trái tim và cái đầu để nhìn những thiệt hại  THẬT SỰ cho đồng bào của chúng ta. Chúng ta là đồng bào. Các bác không phải người VN thì Sóc đã không nóng tiết thế này.

          Rất nhiều quân nhân VNCH/ gia đình họ bị ảnh hưởng. Bởi vì Họ không phải siêu nhân để phòng tránh được ảnh hưởng.

          Chuyện không có bằng chứng về  sự ảnh hưởng này có thể có rất nhiều nguyên nhân như Sóc đã nói, mà nói thẳng ra là họ bị bỏ rơi. Bỏ rơi bởi nhà nước, bởi đồng minh, và thâm chí là đồng chí của họ.

          Giá như các bác giỏi hơn Sóc, biết dùng lý tính thay vì cảm tính như Sóc để nói vấn đề này,  thì các bác hãy giúp VN tốt hơn trong vấn đề đòi hỏi quyền lơi bằng những đóng góp / ý kiến mang tính khoa học, thuyết phục, thay vì phủ nhận những tổn thất của đồng bào mình.

          Thật là xấu hổ khi hồi Sóc ở Mỹ, sóc đọc thấy 1 bà nào đó kiện, và dư luận hải ngoại có người nói bà ta làm tiền chính phủ Mỹ chứ Dioxin không ảnh hưởng tới người, vì nhà họ khỏe như vâm. Quá xấu hổ cho cái loại đồng bào kiểu đó.

          Sóc không nói gì nữa về vấn đề này.
          Bác Lê cũng đừng giận Sóc. Báo chí / tham luận/ nghiên cứu chỉ nói được 1/10 những gì khinh khủng mà sóc gặp. Nên Sóc không hạ hỏa ngay được.
           

    • Dove says:

      Hóa ra NôngDân ko đủ trình độ để phân biệt “ổ đề kháng” với phố Khâm Thiên, các thành phố Dresden, Hiroshima, Nagasaki….

      Một ví dụ phản đề, theo binh pháp Tôn Tử, thời điểm thuận lợi để tiêu diệt đối phương đó là lúc ho bị buộc phải rút lui. Quân Liên Xô đã bị buộc vào tình thế như vậy trước sức ép của Taliban và Mujahideen được Hoa Kỳ vũ trang bằng các tên lửa chống tăng hiện đại. Quân Mujahideen do thủ lãnh Massood chỉ huy đã tổ chức mai phục quy mô để tiêu diệt quân Liên Xô trên đường rút về nước.

      Sau khi phân tích thông tin thám không, tư lệnh chiến trường B. Gromov, đã cho mời đại diện của Massood đến một vùng đất hoang. Ông goi máy bay ném bom đến cho thả một quả bom nano nặng 8 tấn, thuộc loại vũ khí quy ước nhưng có sức công phá bằng 1/4 bom hạt nhân chiến thuật. Sau khi quân Massood ngộ ra, B. Gromov đã mở bản đồ và chỉ ra những địa điểm mà ông sẽ hạ lệnh ném bom nếu quân LX bị mai phục. Thế là rút êm ru, ko tốn thêm một quả bom nào khác mà lại còn được tiễn đưa tương đối đàng hoàng.

      TT Mỹ H. Truman đã có thể làm như vậy với Nhật. Nhưng ông ta quá cao ngạo và vô nhân tính. Sau này lại phạm phải sai lầm còn tệ hơn thế khi nhận được thư Bác Hồ: hơn 50 ngàn quân nhân thiệt mạng, hàng trăm ngàn người bị thần kinh, nói trại ra là Hội chứng VN.

      Định bàn sâu thêm về “nhiệt tình với đoảng với boác” và “phá hoại” nhưng e rằng để cập nhật, Nông Dân sẽ gặp những vấn đề rất nghiêm trọng về trình độ.

  5. Dove says:

    @Minh Dương:

    “hãy trả lại cái tên đẹp đẽ cho Sài gòn đi”, riêng về đề nghị này thì Dove tôi ủng hộ MD.

    VN mình còn vô khối những địa bàn tuyệt vời để xây dựng các thành phố hiện đại nhưng vẫn đang còn bị bỏ hoang. Bởi vậy nên trả lại tên Sài Gòn và người VN hãy liên hiệp lại để xây dựng một tiếp điểm đủ năng lực để hội nhập vào APEC, một hòn ngọc mới của Viễn Đông và đặt tên cho nó là TP Hồ Chí Minh.

    Dove là người ngáo Machiavelli, bởi vậy nếu chính trị càng gian manh thì Dove càng hâm mộ. Đó là lý do, khiến Dove vô cùng ái ngại về IQ của các bác ngáo dân chủ nhân quyền. Quả là ko thể hiểu nổi, tại sao các bác lú đến mức cứ sa vào những chuyện gây tranh cãi như công văn Phạm Văn Đồng, Ải Nam Quan, phản đề Bác Hồ v.v…để mất mất vô khối thời gian và đồng minh.

    Chán quá, nếu các bác đã qua nhập môn Machiavelli và ko phạm những sai lầm ấu trĩ đó thì các bác đã có thêm đồng minh Dove trong những cố gắng nhằm chấn hưng đất Việt.,

    • HỒ THƠM1 says:

      À thì ra là thế! Lão Đốp ngáo Bác Hồ vì Bác có nhiều chiêu chính trị giống tổ sư Machiavelli!
      Да! Это хорошая идея!

    • thangslb says:

      Bác Dove có vẻ là người yêu nước, nhưng không biết cái lòng yêu nước của bác có được đảng đóng dấu xác nhận không ạ!? Vì nếu không thì “chăn kiến” có ngày. Ở ta thì giữa yêu nước và phản động cách nhau bằng bức màn rất mỏng manh. Có lẻ bác Dove cũng a dua theo báo đảng chửi Mỹ rất khoẻ nhưng bác có biết là họ chửi Mỹ khoẻ chẳng qua là họ cố che dấu nổi thèm được chơi với Mỹ thôi.
      Bác ra sức “bốc thơm” Mac-Le, phỉ nhổ Mao-Stalin theo xu hướng hiện nay nhưng chắc bác cũng biết là “Đảng ta” cũng từng bốc thơm Mao-Stalin. Ông Hồ cũng từng phán “cháu nó lú thì chú nó khôn, chú của ta la Mao-Stalin” Nay bác chửi khoẻ quá cũng thấy lo cho bác quá! Lỡ mai này họ lại quay lại tôn sùng Mao-Stalin thì bác lại phải xoay như cái đèn cù hay phải đi “chăn kiến” cũng nên!
      Ở cái đảng này chuyện gì cũng có thể xảy ra hết. “Sáng đúng, chiều sai, ngày mai lại đúng”

      • Dove says:

        Làm còm sĩ từ khi tôi đã hiểu,
        Dấn thân vô là phải chịu tù đày

        Trích dẫn và sửa đổi tho Tố Hữu cho hợp với hoàn cảnh.

        Cần nói rõ thêm, Dove là người yêu nước thật sự, nên Ko có ý định đi làm CM để được đi Mỹ chữa bệnh và sum vầy với cụ Bùi Tín.

    • Ngự Bình says:

      Trích: Chán quá, nếu các bác đã qua nhập môn Machiavelli và ko phạm những sai lầm ấu trĩ đó thì các bác đã có thêm đồng minh Dove trong những cố gắng nhằm chấn hưng đất Việt.,

      Cụ Đốp thích quan điểm của Machiavelli về chính trị vốn coi trọng tính thục dụng và sẵn sàng dùng cứu cánh để biện minh cho phương tiên, sẵn sàng xử dụng mọi phương tiện bá đạo để nắm vửng quyền lực. Tuy nhiên, không phải ai cũng thích hay “mê” Machiavellianism như cụ. Những người không áp dụng Machiavellianism trong việc đánh giá lịch sử không phải là ấu trĩ mà có thể là do người ta ghê tởm quan điểm đó, cụ ạ.

      • Dove says:

        Chính trị như: Sự kiện Vịnh Bắc Bộ, Ngoại giao bóng bàn rồi bỏ VNCH thả cho Tàu chiếm Hoàng Sa, ủng hộ Khơ Me Đỏ và Tàu gây chiến tranh biên giới, dùng lọ mì chính khoe ra Liên Hiệp Quốc là thuốc độc hóa học, ủng hộ Taliban chiếm Afganistan, nuôi Bin Laden, Kéo bè kéo cánh đổ tiệt cho phe thân Nga chỉ sau vài giờ MH 17 bị rơi trong khi điều tra phải cả năm chưa chắc đã mò ra thủ phạm, làm cho cả thế giới tin rằng người vô tội bị IS chặt đâu thì “đau” hơn bị Drones bắn chết bằng tên lửa helfire rồi gửi vũ khí cho quân nổi loan Syria để diệt ….Assad v.v..

        Thưa chị Ngự Bình như vậy ko gọi là Machiavellism thì là cái gì.

        Mê hay ghét Machiavelli là chuyện cá nhân, Dove ko bàn. Nhưng làm chính tri gia của VN mà ko qua nhập môn Machiavellism thì nên ngồi nhà đuổi gà cho bà xã.

      • Dove says:

        Nói đến Machiavelli, có nghĩa nói đến cứu cánh bù phương tiện.

        Cứu cánh của tư tưởng Hồ Chí Minh, đó là người dân VN “ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”, đã được hoàn thành xuất sắc, bởi vậy VN được Liên Hiệp quốc tôn vinh là quốc gia thực hiện xuất thần nhiệm vụ thiên niên kỷ.

        Dân tộc Ấn Độ là một dân tộc thông thái và đa nguyên, tuy nhiên khác với các bác pro dân chủ nhân quyền, họ ko những ko mạ lỵ Bác Hồ mà đặt bác ngang hàng với những vĩ nhân của họ như M. Gandi, J. Neru ….Họ luôn xem tình hữu nghị Việt Ấn do Bác Hồ và J. Neru đặt nền móng như tài sán quý báu của cả hai dân tộc.

        • thangslb says:

          Bác Dove lại sử dụng chiêu trò của báo đảng nửa rồi. Cứ cố nhét chữ vào mồm thiên hạ! “Dân tộc Ấn Độ đặt Bác ngang hàng với vỹ nhân của họ…” nghe thiệt buồn cười. Em làm việc với rất nhiều người Ấn (Em làm ở Kakinada hơn 3 năm). Hồi trước em cũng rất hay hỏi họ “mày biết Uncle Ho ko?” họ lại hỏi lại “nó là thằng nào?”

        • Dove says:

          Cái thằng nào đó ở Kakinada hơn hay Thủ tướng hoặc Tổng Thống Ấn độ có trong lượng hơn?

          Thangslb cang còm càng đuối.

    • thangslb says:

      Thực ra mục đích đổi tên Sài Gòn là muốn “nâng bi” ông cụ. Nhưng không ngờ nó lại bằng chửi bố ông cụ! Khi muốn chê Sài Gòn thì người ta bảo “Hồ Chí Minh bẩn lắm” hay “Hồ Chí Minh nhiều đĩ điếm lắm” mà muốn khen thì cũng không ổn lắm. Chẳng hạn “Gái Hồ Chí Minh đẹp lắm” nghe cũng hoi bị …kỳ.

      • Dove says:

        Chả có gì mới. Cụ Washington đã chịu đựng nỗi oan như vậy vài thế kỷ rồi.

        Vấn đề mà Dove nêu ra, chỉ là liệu Đảng ta có đủ năng lực để lãnh đạo nhân dân xây dựng những thành phố hoành tráng như Pusan chỉ trong vòng 20 năm và đặt tên cho nó là HCM để thắp sáng tư tưởng của mình trên bờ biển Đông hay ko?

        Còn cơi nới HN và Sài Gòn thành Mega-slum thì Dove tôi dư sức lãnh đạo nếu được đại gia tín nhiệm nên ko cần đến Đảng.

      • Hoàng cương says:

        Ngài Dove “nâng” ông Cụ “nhà Mềnh” ngang hàng với Cụ Washington ..có quá không . Dove khơi ra nhiều vấn đề ,nên mọi người chạy theo hơi mệt 🙂

        Còn vấn đề Mỹ rải chất độc da cam trong thời kỳ chiến tranh . Vn đã kiện và các nhà khoa học thế giới nhảy vô nhưng thiếu thuyết phục , vụ kiện chưa thành công . Và được an ủi … được một ít tiền từ thiện của các tổ chức quốc tế .

        Tôi cũng trực tiếp tham gia xử lý vài thùng thuốt diệt quang Mỹ còn để lại ,nhưng bọn tôi vẫn sống nhăn răng cưới vợ sinh con đẻ cái bình thường như người khác …nói chung vẫn ổn ,chưa thấy ai phàn nàn gì . Tóm lại vấn đề này cần làm sáng tỏ để dân chúng an lòng Dove ạ !

        • Dove says:

          May cho Hoàng Cương có tố chất tốt hơn lính thủy đánh bộ Mỹ. Chắc là được Quân đội nhân dân VN rèn luyện.

          Dove khuyên: Mosanto ko khuyên khích khiếu kiện tập thể vậy Hoàng Cương nên viết thư cá nhân đề nghị họ làm nhân chứng được hưởng thu lao vì đã nhiễm da cam mà ko di chứng . Nếu cần Dove sẽ viết thêm Recomendation.

          Cẩn thận: Dove xúi đểu để bôi lem bất đồng chính kiến.

        • Hoàng cương says:

          Tôi có người nhà thường xuyên thương thảo với DN nước ngoài về đầu tư kinh tế tại Vn ,họ nghiêm túc bài bản tuân thủ pháp luật ,làm việc với họ rất mệt cần nhiều chất sám …nếu không muốn về + tay không . Muốn chém gió tùy thích nhưng sản phẩm cuối sẽ đánh đánh giá năng lực . Nay kinh tế nước nhà èo ọt ,còn các bố “nhà mềnh” thì đang cãi nhau về Mac-Lê … dân còn khổ dài 🙂

  6. Dove says:

    Hang Cua đã vinh dự có đóng góp độc đáo cho ngôn ngữ VN, đó là từ NGÁO mang mầu sắc chính trị.

  7. Dove says:

    Những mong các bác ngáo dân chủ nhân quyền hãy rộng lượng hơn khi đấu tố cụ Tố Hữu về tội ngáo Stalin. Chẳng là vào cái thời mà cụ Tố Hữu với trọn vẹn tấm lòng của một người CS và một thi nhân xứ Huế đã viết:

    “Thương cha – thương một, thương ông – thương mười”

    thì các bác hoặc chưa ra đời, hoặc chưa đến tuổi tự chịu trách nhiệm hành vi cá nhân để chứng kiến một sự thật hiện hữu, đó là tại VN có hàng triệu người ngáo Stalin, đó là trên thế giới có hàng trăm triệu người từ châu Á đến châu Âu, vòng qua châu Mỹ rồi lượn về châu Phi cũng đã ngáo Stalin như vậy, thậm chí còn ngáo hơn, như dân TQ chẳng hạn.

    Càng suy nghĩ về việc dân Đức đã ngáo Hitler đến mức nhiều triệu người thiệt mạng, đất nước tan hoang, Dove tôi càng ko hề cảm thấy tí ti xấu hổ vì hội chứng ngáo Stalin của bản thân, của những người Việt Nam và của một phần nhân loại.

    Đời là thế, đôi khi phải mất khá nhiều thời gian mới thấy được mặt trái của tấm huân chương. Thật là tội nghiệp cho vong linh của cụ Tố Hữu.

    • HỒ THƠM1 says:

      Lão Đốp được vài còm hay, nói về chân dài với mụ snowlion của lão là lại bắt đầu… tái ngáo đá Mác Lê rồi! Thật khổ kinh khủng! Chăn dắt lão này còn khổ hơn chăn trâu! 😛

      “một sự thật hiện hữu, đó là tại VN có hàng triệu người ngáo Stalin” !!???
      “sự thật hiện hữu” nào vậy!!?? Bất cứ thời nào cũng vậy, “ngáo” cụ Xít chỉ vài người đếm chưa hết trên đầu ngón chân mà thôi! Mà “vài người” này toàn là các cụ ở trên “đỉnh cao muôn trượng” cả, còn “ngáo ăn theo” hít “xái” cũng có nhưng ít thôi. Còn Nhân dân thì thiệt tình lúc đó nỏ biết Xít Ta Lin là “thằng” nào!? Thật đấy!

      Câu này lão Đốp phát biểu trong trạng thái “ngáo đá Mác Lê” nên miễn bàn:
      “đó là trên thế giới có hàng trăm triệu người từ châu Á đến châu Âu, vòng qua châu Mỹ rồi lượn về châu Phi cũng đã ngáo Stalin như vậy, thậm chí còn ngáo hơn, như dân TQ chẳng hạn.”
      Nhưng cũng nói sơ qua: Dân TQ lúc đó cũng như An Nam ta, Đảng “chỉ”… “ngáo” thằng nào là phải ngáo thằng đó ông ạ! Không thì nó đánh chết bỏ mẹ! Hi hi…!!!

      Cuối cùng, chắc là lão Đốp muốn đem cụ Tố Hữu ra “đấu” đây! Vậy xin mời các cụ! 😛

    • quang ku says:

      ông nói thời điểm cái ông thợ thơ tố hữu viết bào thơ có hàng triệu người hâm mộ ông stalin là ông nói phét. ông nói theo ý nghĩ của ông, ông thử nghĩ lại xem những năm 1950 đến 1960 bầ nông VN có bao nhiêu người biết chữ? và có bảo nhiêu người biết mồm ngang ,mũi dọc stalin ra sao? sách của ông ấy viết thế nào mà hâm với chả mộ. hay là ông cũng học theo báo cuốc doanh toàn nhét chữ vào mồm dân rồi nói đáp ứng nguyện vọng của người dân điển hình là vụ xây lăng ông cụ đấy thôi

  8. Cháu rất thích cách cắt câu chữ của chú Nông Dân. Đoạn văn vài chục chữ, chú cắt lấy 4 chữ là nó ngược hẳn nghĩa. Phải công nhận “chú Nông Dân là người tài giỏi nổi lên giữa vô số kẻ ba hoa”. Theo cách cắt câu chú Nông Dân thì: “chú Nông Dân là … kẻ ba hoa ”.

    Cháu cũng xin tặng chú Nông Dân một bài thơ:

    Có tài ra lo việc nước non
    Sao về cư trú chốn nông thôn
    Trồng cây thuốc lào nuôi bệnh phổi
    Rúc nhà lên mạng, dạy đời khôn

    Mượn danh Nông Dân nói chuyện đời
    Suốt ngày cắt ghép, phê phán người
    Tự sướng tưởng mình là hay chữ
    Anh hùng bàn phím chỉ vậy thôi.

    Trân trọng!

    • TKO says:

      @ Hòn Đá Đen:

      Có vài lời gởi tới bạn, nếu có gì chưa trúng, thì cứ xem như là đọc cho vui nhé.

      Luật sư tập sự – có phải chăng?
      Mà sao khí chất – quá hung hăng
      Mắng luôn trưởng bối – người lớn tuổi
      Ba hoa – mai mỉa – có nên chăng?

      Xưng hô cháu chú – đã biết lễ?
      Sao còn xách mé, ba lăng nhăng
      Giúp nước, giúp đời – có nhất thiết
      Xông ra hô lớn – có “tôi” chăng?

      Nhu nhuyễn thuyết phục – lời nghịch nhĩ
      Biết lễ (mà) thất thố – (sẽ) hố nhiều phen
      Luật sư tập sự mười hai tháng? (*)
      Tốt nghiệp ra nghề – chớ tung tăng/Chớ hung hăng!

      Trân trọng.
      TKO

      (*) Theo Luật Luât sư sửa đổi 2012: thời gian tập sự hành nghề luật sư giảm từ 18 tháng xuống 12 tháng, và tăng thời gian theo học lớp đào nghề Luật sư từ 6 tháng lên 12 tháng.

      • VVX says:

        Cám ơn Cô TKO.
        Những người lớn tuổi không tiện lên tiếng với chú nhỏ mang danh “trí thức” này.

        • TKO says:

          @ Bác VVX:

          Nóng lên/cáu lên thì thường tuổi trẻ hay lỡ lời ạ! Ai cũng thế mờ.

          P/s: Hỏi nhỏ: Không biết bác VVX còn nhớ hay không?

          Đầu tháng 5/2014 lúc mới tham gia comment ở HC được một tháng rưỡi, TKO cũng được bác VVX nhắc khéo vụ TKO “trao đổi nghiêm trọng” với cụ D.N.L, nhưng lúc ấy may mắn có bác Gloomy nhanh chóng đỡ đòn cho TKO nên chi TKO đã xí xóa cho bác VVX lúc ấy!

          Cảm ơn bác VVX nhắc nhở, từ sau dạo ấy TKO tự thấy đã khá hơn trong comment!:-)
          Nhân đây cũng gửi lời cảm ơn đến bác Gloomy, nếu quả lúc ấy bác đã có thiện chí giúp TKO.

        • Hiệu Minh says:

          Viết comment cũng là một cách luyện kỹ thuật viết. Blog Cua giúp cả các bác VK đi xa lâu ngày nhớ lại tiếng Việt và viết thạo hơn. Không tin cứ hỏi chị Ngự Bình 🙂

        • VVX says:

          @TKO.
          Khiếp, đàn bà nhớ dai, đây chả nhớ. 😆 xí xóa đi nhé.
          Có hai trẻ (đầu bạc) đi lạc tên là Chính ủy và LeVinhHuy. Nhờ Cô TKO tìm kiếm giùm. Dẫn được hai trẻ lạc về hang. Cả hang Cua này sẽ đội ơn và xin hậu tạ. 😆

        • Hoàng cương says:

          @ 2 trẻ bạc đầu Chính ủy và Levinhhuy đang trên núi luyện ” Viên kim đang ” tăng cường võ công , ai tranh luận với Dove mà cáu tiết là lão sướng lắm 🙂

        • TKO says:

          @ Bác VVX:

          Bắc thang lên hỏi Ông Trời
          Trẻ thời “đi lạc” có tìm đặng chăng?
          Trời cười khoe cả mười răng
          Lạc thì cứ lạc, mỏi chân thì về!

          Bác V X cười hề hề
          Hỏi thì cứ hỏi biết thừa ở đâu
          Nhắn rằng xí xóa cho nhau
          Đàn ông chữ “sĩ “để lâu nặng lòng

          Hoàng Cương khoái chạy long nhong
          Cười đùa vui thích thỏa lòng nam nhi
          Cụ Dove vọng tưởng có khi
          Ta đây không nhất cũng nhì Hang Cua

          Gặp cụ, ai cũng chào thua
          Đông Tây Nam Bắc thích đua tới cùng
          Đọc comment cụ – phát khùng
          Mác Lê Mao Ít lùng bùng lỗ tai.

          Thi thoảng hồi ức lai rai
          Chuyện ngày xưa kể cũng tài ghê nơi
          Hỡi ai đi lạc ới ời!
          Mau về – còm sĩ đứng ngồi đợi trông.

          P/s: Cóc ngố dạo này tự nhiên chạy lung tung, bà con ráng chịu đựng nha.

  9. Harry says:

    Tôi chẳng quan tâm tới Dove, Sóc, hay Trương Chinh, Võ Nguyên Giáp nào hết, tôi chỉ muốn biết đây có phải là sự thật không? Và nếu đó là sự thật thì thật là khốn nạn cho những kẻ ngụy biện cho những tội ác trên. Nếu là người phải chứng tỏ mình có chữ nhân, nếu không thì đừng nên làm người.
    http://bolapquechoa.blogspot.com.au/2014/09/cai-cach-ruong-at-voi-nha-ong-ngoai-toi.html

    • Hùng says:

      Ơ hay không sự thật là là giả sao? Chỉ có phân vân rằng bài viết có nguyên bản gốc hay không bởi có thể bị biên tập để đọc cho dễ hiểu còn cốt lõi là:
      1/ Chủ trương CCRĐ là đúng.
      2/ Những sai lầm trong cải cách.
      3/ Những phân tích nguyên nhân lý do để xảy ra sai lầm.
      4/ Những đề xuất của ông NMT để sửa sai và để có 1 XH tốt đẹp hơn.
      Không nghi ngờ gì bữa mà nói thật hay giả.

    • Sóc says:

      @ Harry

      Vì bác nhắc đến tên tôi trong vụ CCRĐ ( mà tôi không hiểu sao bác nhắc )
      nên tôi xin có vài lời : bản thân gia đình tôi cũng gánh nhiều hậu quả của CCRĐ nên tôi không có cái còm / ý kiến nào để bênh vực những sai lầm của CCRĐ.

      Và tôi cũng nghĩ như bác là bất cứ tội ác chống lại loài người nào, cũng đều phải lên án.
      Nhưng xin bổ sung :
      Chọn lọc để lên án, thì cũng là vô nhân đạo.

    • Dove says:

      Dove quan tâm đến lớp hậu bối, bị những sự thật tủn mủn – nhưng đã được gia cố lên thành bi kịch, bịt kín mắt nên ko nhìn thấy vô khối những sự thật còn khốn nạn hơn và ko nhận ra những tia lửa le lói của bình minh đất Việt mà CCRĐ đã nhen nhúm lên.

      • Harry says:

        Sự thật khủng khiếp của Dove thì tôi không cần biết, nhưng có một sự thật mà mẹ tôi, thầy dạy toán thuở cấp 3 của tôi đã phải làm theo lệnh cấp trên đối với đồng bào miền Nam của mình thì thấy khốn nạn lắm ông à. Của cải tịch thu lại làm gì? Chở ra Bắc cho mấy ông rất to ngoài đó ông ạ! Còn khổ chủ thì “được” cải tạo không thấy đường về… Tuy gia đình là nòi cách mạng, nhưng khi đủ khôn để hiểu thế cuộc thì tôi đã cảm thấy mình đã nợ những “người thua cuộc” một món nợ mà mình sẽ không bao giờ trả được. Vậy CCRĐ chắc chắn khốn nạn gấp trăm lần như vậy, từ nào để miêu tả các “thần tượng” của ông đây? Vậy có phải những người bênh vực, ngụy biện cho họ cũng là một lũ khốn nạn hay không?

        • Dove says:

          Chẳng qua là thêm vào một sự kiện tủn mủn và rất khó kiểm chứng.

          Độ tin cậy của Harry chi xêm xêm với mấy chị bán dưa lê ở chợ cóc cạnh nhà của Dove thôi.

        • Harry says:

          Hehehe…đúng là gx dove, trí thức cs điển hình. Chỉ mình là đúng, còn người khác chỉ là tủn mủn. Trách chi VN mãi là ếch ngồi đáy giếng. Nhìn quanh cụ 3D, toàn quân vậy không đấy.

  10. lacrangcavo says:

    Nhân dịp việc bàn bạc về CCRĐ đang sôi nổi, em nhờ các bác ở đây chút. Từ lâu mỗi khi nói về vấn đề này, người ta thường trích câu thơ, và nói là của Tố Hữu làm trong dịp này:
    “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,

    Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,

    Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,

    Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

    Câu này được nhắc đi nhắc lên nhiều lắm, cứ nói đến CCRĐ thì nó được nêu lên.

    Nhưng em chưa thấy ai ghi rõ nó ở trong bài thơ nào, toàn bộ bài thơ như thế nào, vì rõ ràng đây chỉ là một khổ thơ. Và lại càng chưa thấy ai nói rõ thêm là nó nằm trong tuyển tập nào, hoặc được xuất bản năm nào. Ảnh chụp của bài thơ lúc được xuất bản thì lại càng chưa thấy.
    Có thể vì em xem xét chưa kỹ, nhưng đúng là em có để tâm chú ý, nhưng mấy năm rồi mà chưa thấy.

    Nếu bác nào có những thông tin đó thì xin gửi lên đây với ạ. Cảm ơn các bác trước ạ!

    TB: tiện em hỏi luôn. Khi bác ĐIều Cày tuyên bố tuyệt thực, sau đó lại tuyên bố dừng tuyệt thực vì thắng lợi, người ta có công bố đoạn trao đổi (text) giữa hai bố con bác ấy luôn tuyên bố thắng lợi. Em hơi nghi ngờ, vì đọc thấy bố con nói chuỵện với nhau cứ như hai đồng chí ấy. Và em nhịn đói 1 ngày là thều thào rồi, nghĩ đã lung tung rồi. Nhịn 2, 3 ngày không biết có nói được không, thế mà bác ĐC nhịn lâu vậy, (33 ngày) mà nói cứ băng băng, nên hơi băn khoăn tí.
    Khi đoạn text đó đựoc công bố, có nhiều người cũng băn khoăn như em hỏi lại, thì rất nhiều người bảo sắp có file âm thanh công bố. Tiện em hỏi luôn, từ đó tới giờ đã lâu, đã có file âm thanh đó công bố chưa ạ. Cảm ơn các bác nhiều!

    • Sóc says:

      Bác Lạc Rang cả vỏ

      1/ Bài này xuất phát từ trang Vietstudies của Trần Hữu Dũng, số hoá lại từ bài của một tờ báo chống cộng của Hải ngoại
      Khi mình đọc kỹ thì thấy mặt trận tổ quốc ( khái niệm ) chỉ có sau năm 75 , còn năm 56 là mặt trận Việt minh
      Có lẽ bài viết đã qua cắt xén thêm bớt
      Trước đây trên mạng có 1 anh Khoằm, dân an ninh, anh ấy tìm nguồn gốc ảnh, tư liệu rất hay, như ma xó. Nhưng giờ không thấy anh xuất hiện nữa. Chắc bế quan rồi. Giá mà có anh ấy, sẽ tìm được nguyên gốc bài.

      2/ bài thơ Tố Hữu bác trích là xạo. Nhưng thiên hạ nhiều người tin, do một đồn 10, 10 đồn 100 thế là thành sự thật cho những người thích cái Sự đó thành Sự thật. 😀

      Ngay cả chuyện tại Thành đô, Kami có một bài nói là DCS VN ký hiệp ước 2020 để VN thành khu tự trị của TQ, dù sau Kami nhận sai, nhưng trên mạng vẫn thành chuyện thật. Ngay cả một số cán bộ VN thuộc công an, bộ đội dựa vào thông tin đó mới đây còn viết kiến nghị. Hang Cua cũng có nhiều bác kể như là thật vụ này.

      ” Tăng Sâm giết người” là một chiêu trong truyền thông. Internet ra đời, càng thấy chiêu này lợi hại. CS dùng, chống cộng cũng dùng. 😀

      • Hùng says:

        Sóc hãy giải thích rõ thêm về 2 điểm soc nêu ra.
        Riêng tôi vẫn tin vào cốt lõi của bài viết còn những gì biên tâp lại là để người đọc dễ hiểu mà thôi.

        • Sóc says:

          Giải thích gì cơ ạ
          1/ Sóc rất khâm phục và cảm động với tham luận của cụ Nguyễn Mạnh Tường ( như Sóc nói ở dưới ). Việc sửa bài viết của cụ Sóc e là có do một số từ ngữ dùng khá mới. Nên Sóc đang tìm bài gốc để cảm nhận được đúng hơn

          2/ về chuyện bài thơ Tố Hưu thì rõ là nhét chữ vào miệng của Tố Hữu rồi. Cũng như chuyện rằng ĐCS VN ký hiệp ước để VN năm 2020 trở thành khu tự trị của China là chuyện không có thật nhưng nhiều người vẫn tin. Đó là tương tự thuyết Tăng Sâm giết người. Nhiều người nói 1 chuyện ( dù sai ) nhưng do nhiều người nói nên lại thành sự thật lúc nào không hay.

          Và 1/ không liên quan gì đén 2/
          Vậy thì S phải giải thích gì nữa ạ

      • lacrangcavo says:

        Cảm ơn bạn Sóc. Tôi cũng nghĩ là đoạn thơ nói trên là bịa. Chính vì thế mà mới hỏi về nguồn gốc để xác minh ý kiến của mình.

        Nghĩ là bịa vì những câu kia thô quá. Giả sử ông Tố Hữu có làm thơ cổ vũ CCRĐ, cũng không thể làm theo kiểu: “Giết, giết nữa được” 🙂
        Rồi còn “thờ Mao chủ tích”, “thờ Sítalin” nữa chứ 🙂 .

        Nó làm tôi nghĩ đến hồi xưa các nhà văn nước mình viết truyện hình sự, toàn kiểu:
        hai tên cướp nói chuyện với nhau: chúng ta phải đi nhanh thôi, công an họ sắp đến rồi đấy 🙂 . ( Cướp mà ăn nói nghe lịch sự quá)

        Tóm lại là văn phong, cách nghĩ của tác giả được nhét vào miệng nhân vật.

        • Sóc says:

          Lạc

          Khó là khó thế này. Chuyện chứng minh ông Tố Hữu viết thế phải là từ phía kết tội ông ấy viết thế ( nguồn ở đâu? Bản in ? Chữ viết tay? Phát ngôn? Ghi âm ? Ng làm chứng )

          Chứ còn chuyện chứng minh ông Tố Hữu không viết thế thì quá là bắc thang lên trời.

          Chính vì vậy mà người ta nói : muốn kết tội người khác anh phải chứng minh người ta có tội trước tiên. Hihi

      • B40 says:

        Về tên “mặt trận”, Sóc nhớ sai . Tên ”Mặt trận Việt Minh” chỉ dùng trước và trong thời gian nổ ra CM tháng 8 , đến kháng chiến đổi thành ”Mặt trận Liên Việt”, từ hòa bình đến nay đổi thành ”Mặt trận Tổ Quốc”. (Về ngày tháng cụ thể tôi cũng không nhớ, có thể tra Google)

        • Sóc says:

          Đúng rồi bác, cám ơn bác đã chỉ ra. Mặt trận tổ quốc vó từ năm 55. Năm 56 cụ Tường viết bài này ạ

      • D.N.L. says:

        Hoá ra nay có cả chuyện bênh vực cho nhà thơ Cộng sản TH.!
        Tôi cho là ông Tố Hữu không cần những ai khác cãi thay ông ta đâu nhé !
        Trước đây,ông ta đã “khéo léo” biện hộ cho mình bằng cách sắp đặt cho anh nhà báo Nhật Hoa Khanh làm một cuộc phỏng vấn ông ta.
        Và ông ta đã trả lời trái ngược hoàn toàn với những gì ông ta đã xuống tay
        với giới văn nghệ sĩ đồng nghiệp.Ông ta đã cố ý diễn kịch giả vờ như không
        biết những tai hoạ đổ ụp lên số phận các nhà văn nhà thơ trong nhóm
        Nhân Văn – Giai Phẩm như Phan Khôi,Trần Dần,Lê Đạt v.v.
        Thử so sánh 2 nhà thơ đều theo cách mạng CS.là Xuân Diệu và Tố Hữu.
        Nếu XD.là ông hoàng thơ tình,chẳng thích thú gì chính trị thì TH.ngược
        lại sôi nổi đến mức cực đoan tôn thờ chủ nghĩa CS.Thế nhưng,ông XD.
        cũng phải nổi máu hung hăng kêu gọi giết điạ chủ với những câu thơ có
        khẩu khí khát náu không thua gì quan thơ TH.!

        .

    • D.N.L. says:

      Thời đại này là thời Internet hay thời nhà cầm quyền rất khó bưng bít thông tin,
      dù dùng “tường lửa” để bưng bít đi nữa nên người ta rất sợ để lại bằng chứng
      dẫn đến “bia miệng” trên mạng.
      Vậy thì phải làm sao ? Đó là xoá bỏ bằng chứng để phi tang (bằng chứng) ?
      Theo như tôi biết thì một số tác phẩm in lại của “giới chiến sĩ cầm bút” trên mặt
      trận văn hóa phải loại bỏ những bài viết lộ liểu là bồi bút hay văn nô khi ra sức
      chưởi bới đồng nghiệp thời Nhân Văn – Giai Phẩm mà chính họ được cấp trên.
      ra lệnh phải “bỏ bóng đá người” (phản động) trước kia !
      Bác muốn biết anh Điếu Cày tuyệt thực như thế nào thì nên hỏi ông nhà văn
      Nguyển Xuân Nghĩa vì từng ở tù chung với anh ĐC.Còn không biết mà tưởng
      biết như trên thì có lẽ nên… uốn lưỡi 7 lần trước khi nói ! Lưỡi rất nguy hiểm,
      có thể giết người và cũng có thể cứu người bằng cái lưỡi của mình !

  11. Minh Duong says:

    DOVE, tôi MD với tư cách là một công dân đóng thuế để trưng bày cái xác chết ở BĐ (mặc dù không muốn) và còm sỹ trong HM. Đề nghị bác vui lòng thôi lải nhải về tư tưởng HCM vĩ đại, Mác Lê vô địch, khiêu khích Sanchez, mùa xuân Arab…. Bác hãy nói về các luận điểm trong bài đúng sai thế nào theo các suy nghĩ của bác ấy. Tôi tin bác cũng biết tự suy nghĩ và có quan điểm riêng.Làm điều đó thì tôn trọng các còm sỹ khác và tôn trọng chính bản thân bác. Cám ơn

    • Sóc says:

      Minh Dương,

      Ăn nói cho nó cẩn thận chút cậu, cụ Hồ là biểu tượng của những người của hàng triệu người, dù cậu muốn hay không muốn. Nên đừng dùng từ ngữ theo kiểu xúc phạm.

      Và khi đã xúc phạm đến quyền tự do yêu mến, thần tượng, tôn trọng ..của người khác thì cậu có lý không khi yêu cầu người khác phải nói theo cách của cậu. Cậu chỉ có thể nói mong muốn của cậu thôi, chứ không yêu cầu được đâu. Và khi mong muốn của cậu không được đáp ứng, cậu có thể không đọc còm của cụ Dove được cơ mà.

      • Minh Duong says:

        Hi hi bác Sóc, có cấm các bác khác thần tượng, yêu mến ai đâu. Chỉ là khi tớ còm hay các còm sỹ khác còm thì lúc nào cũng lôi tư tưởng HCM vĩ đại, Mác Lề vô địch… để làm vũ khí. Đóng thuế quá trời cho các bác ấy học tập làm theo tấm gương đạo đức sáng ngời bao nhiêu năm mà kết quả thì mọi người đều thấy rồi đấy!!!
        Câu hỏi nhỏ là cụ Hồ chết không phải cái xác chết thì là cái gì??? Triệu người nào tớ không biết. Chỉ biết “toàn đảng, toàn dân” thì vui lòng trừ tớ ra. hehe

        • lacrangcavo says:

          Bạn MD, xin phép góp ý với bạn một chuyện nhỏ, tôi góp ý vì mong muốn tốt cho bạn thôi. Tất nhiên đó là tự tôi cảm thấy cần phải như thế, còn nếu bạn nghĩ là: thằng cha này là cái thá gì mà đòi góp ý cho mình, hoặc thằng cha này làm gì có chuyện tốt với mình,…, thì đó là quyền của bạn.

          Tôi cũng chưa già, nhưng cũng không còn trẻ nữa. Nên mặc dù vì được giáo dục từ bé, nên tôi tuy không phải đảng viên, đảng veo gì sất, nhưng nói chung khá là vô thần, không xem bói, không đi lễ chùa, đền, chưa bao giờ cầu xin điều gì cho mình cả khi thắp hương cúng ông bà tổ tiên… Nhưng đến tuổi này rồi, qua kinh nghiệm sống, qua việc tìm hiểu và tập tành một chút về khí công, được nghe và chứng kiến nhiều việc về nghiệp, tôi tin hơn vào các giá trị tâm linh, tin vào luật nhân quả của đạo Phật, vào âm đức.

          Vi vậy, mong bạn đừng dùng những từ như bạn vừa viết về một người đã khuất, dù đó là ai. Hơn nữa đó là người mà chắc chắn được nhiều người yêu quý, ngưỡng mộ. Một người được một số nơi thờ cúng như một vị thánh, hoặc thành hoàng.
          Nói chung như thế rất không tốt về mặt âm đức, và về luật nhân quả, bạn đã gieo một mầm xấu cho chính mình đấy.

          Nếu bạn không hâm mộ, thậm chí căm ghét người đó, đó là việc của bạn, nhưng có lẽ nên cố gắng tìm từ sao cho hợp lý.

          Tôi góp ý cho bạn, không có nghĩa tôi là người tốt, toàn gieo được mầm tốt cho mình. Chẳng qua, nghĩ ra được thế, mà không làm, tức là không nói ra thì áy náy thôi.

        • Minh Duong says:

          @lacrangcavo, MD không thích dài dòng. Cám ơn thành ý của bác. Xin ghi nhận ạ.
          MD vẫn không thấy từ nào xúc phạm hết cả. Ý bác là từ “xác chết ở BĐ”? Thế theo bác thì dùng từ gì hay hơn? MD không tôn thờ người có vợ nhận vợ, có con thì nhờ người khác nuôi, đấu tố ân nhân của mình là quyền của MD chứ.
          Lưu ý bác là chuyện người này, người khác mang lên bàn thờ đó là quyền người ta chả liên quan gì đến cái còm của tôi cả!!! Bên BTT người ta còn sẵn sàng nhảy xuống suối để cứu tấm ảnh của lãnh tụ Kim Young Un cơ bác ạ. hi hi
          Tôi cũng tin vào luật nhân quả, và tôi đang thấy nó ứng nghiệm ngay cả người mà nhiều người coi là thánh.

        • Hoàng cương says:

          … vì mục đích chính trị , người ta xây lăng tẩm ướp xác cụ , để giữ ” ngọn lửa ” ý trí giải phóng Miền nam …

          Lẽ ra khi đạt mục đích rồi thì nên ” sửa sai ” chôn cất Cụ đàng hoàng theo ý nguyện của Cụ !!! thì hợp lẽ âm,dương

        • Cafe Tranh says:

          Trừ cafe ra nữa. Mình không thích xác chết! 🙂
          Đi nhậu MD ơi!

        • Minh Duong says:

          hi hi vụ không thích xác chết thì bác Cafe Trang giống tui. Còn vụ nhậu với bác thì từ chối vì bác quá đào hoa. Gì mà nhậu có chút xíu bạn gái gọi quá trời mất cả sướng. Lại còn bị bắt cóc nữa chứ!!!
          Tuần sau đi bác. Tuần này có team building rồi ăn nhậu với công ty rồi. Cheers

      • Brave Hoang says:

        Biểu tượng của hàng triệu người, nhưng cũng là kẻ bất nhân với hàng triệu người khác :p. Và là người bình thường với 1 số đông không kém :D.

    • Dove says:

      “Sanchez, mùa xuân Arab….”

      Xin lỗi, hóa ra Dove do sơ ý đã chạm phải những thần tượng của MD. Đó là sơ xuất cá nhân, ko phải lỗi hệ thống của Mác Lê và của tư tưởng HCM.

      Những mong MD hiểu cho.

      • Minh Duong says:

        hahahahaha tui xin thành thật giương cờ trắng ngã mũ bái phục bác Dove, có dịp ra HN nhứt định mời bác Dove và Sóc đi ăn mới được. Mong bác bảo trọng và hy vọng gặp ở HN.
        Bác có dịp vô SG, MD sẽ mời bác ăn tối 🙂 🙂 Thật lòng. Không tin hỏi Sóc thì biết

        • Dove says:

          Nếu lấy Sóc làm đơn vị đo khả năng ẩm thực, thì Dove bằng 5 đơn vị. Hay là để Dove mòi cả MD và Sóc để lỡ chẳng may lộ chân tướng ăn tham sẽ đỡ thiệt hại cho hai bạn và đỡ xấu hổ.

        • Minh Duong says:

          Má ơi, tui đi chết đây bác DOVE. Sao bác nỡ lòng nào khủng bố thằng MD như vậy chớ 🙂 🙂
          Môt mai đất nước dân chủ tui đi bầu cử và cổ vũ đánh bại bác vớ nàng Sóc. Vụ ăn uống thì xin thua ạ 🙂 🙂

      • Hùng says:

        Khen cho Mr.Dove đã có lời xin lỗi/khiêm tốn đến khó hiểu.
        Riêng với MD dù có lý lẽ kiểu gì thì vẫn thể hiện 1 sự bất kính với cụ Hồ khi viết ra những dòng trên. Chẳng hiểu MD đã đóng thuế được nhiều chưa? Nhưng xét đoán một con người bằng những đóng góp nhỏ nhoi của cá nhân thì thật không phải lẽ.

        • Minh Duong says:

          Các bác Hùng, Lacrangcavo, Sóc cứ nói tui bất kính mà chả thấy chỉ ra chỗ nào là làm sao? Chỉ ra để tui biết để sửa chứ!!! Cám ơn các bác.
          Tui đóng góp nhỏ nhoi thì cũng có quyền thể hiện quan điểm chớ. Vậy theo bác Hùng thì đóng góp bao nhiêu thì được thể hiện quan điểm cá nhân???
          Vì bác hỏi nên cũng trả lời luôn là chắc chắn tui thuộc top 10% đóng thuế nhiều nhứt VN. Và nhân tiện thuế tui đang góp phần trưng bày xác chết mà tui không hề muốn thế hic hic
          Làm quả trưng cầu dân ý đi thì biết à. Suốt ngày ra rả toàn đảng toàn dân hoài. Kỳ cục
          Và tui cũng muốn và nói công nhiều lần trên facebook của tui là hãy trả lại cái tên đẹp đẽ cho Sài gòn đi. Tui không thấy có lý gì lấy tên người có vợ không nhận, có con nhờ người khác nuôi, đấu tố ân nhân để đặt tên cho một thành phố xinh đẹp như vậy.

        • Hồ Tại Thiên says:

          Có một chút muốn nói với MD:
          HTT thích tính thẳng thắn của MD. Tuy nhiên, đôi khi thẳng thắn không hợp chỗ thì nó thành ra… nóng nảy.
          Nói giả dụ có một người không tin Chúa, anh ta chỉ lên tượng Chúa ở nhà bạn mà “thẳng thắn” phán: ” Đó là cục đất sét mà thờ phụng gì”. OMG!

        • Mike says:

          Nếu vào nhà người ta mà lăng mạ hay chê bai cái người ta tôn thờ thì đó, ít nhất, cũng là mât lịch sự, dù lời chê có đúng cở nào.
          Tuy nhiên, vào diễn đàn để bày tỏ chính kiến như MD thì hoàn toàn chính đáng. Chừng nào không lăng mạ người khác chính kiến, thì hợp lẽ.
          Nói giã dụ, anh bỏ gần hết gia tài để mua một viên ngọc anh nghĩ là quý nhất trên đời. Nếu người nào vào nhà anh chê viên ngọc, thì mất lịch sự quá. Nhưng nếu người ta ra chợ nói toang lên là viên ngọc loại đó, màu đó, là ngọc giã, và còn chứng minh tại sao dỗm, thì sao trách người ta được. Người ta không công khai cười anh là sở hửu đồ dổm kia mà. Nếu muốn, anh có thể ra chợ oang oang chứng minh rằng ngọc đó tốt như thế nào, thật ra làm sao, thậm chí còn linh thiêng nữa. Ai tin được thì tin, ai không tin thì tuỳ người ta chơ. Anh có thể chứng minh tính linh thiêng của viên ngọc đó, bằng cách, chẳng hạn nói rằng, hôm nọ, có ông kia không tin nên bị “thánh” vật, phải vào đồn công an thắt cổ tự tử. Hoặc hổm trước có cha kia không tin nên thấy đùi cui dân phòng là lao đến đập đầu vào baton đến bất tỉnh…
          Còn bảo ít hay không đóng thuế nên không được nói chuyện thuế, thì Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 cũng không đủ tư cách chê ca sĩ Đàm vĩnh Hưng vì ông nhạc sĩ không hát được, cho nên không thể chê người khác hát dỡ. Nghe vậy được chăng?

  12. D.N.L. says:

    Hoá ra,vụ “triển lãm” CCRĐ.bị… nuốt phải gân gà mà nhiều câu chuyện đấu tố được giới văn
    nghệ sĩ,kể cả blogger cũng như còm sĩ góp phần kể lại rất có ý nghĩa !
    Thôi thì đủ chuyện đau lòng,nhất là không những phá hết đạo đức truyền thống gia đình VN.
    là tôn kính những bậc trưởng thượng như ông bà,cha mẹ v.v.mà còn làm hỗn loạn cả xã hội
    và cộng đồng khiến mọi người nghi ngờ lẫn nhau,vẫn còn để lại dư chấn cho đến nay !
    Mới nhất là chuyện “cười ra nước mắt” của nhà văn Hoàng Minh Tường,trong đó ông kể lại mẹ ông và ông được điều đi hô đả đảo bố ông là địa chủ như một bi hài kịch.May là bố ông được sửa sai kịp thời nên đã thoát nạn,dù tổng kết đã có hơn 170 ngàn mạng lìa đời !
    Nếu hậu qủa CCRĐ.gây ra những thiệt hại quá ghê gớm thì vấn đề sửa sai lại qúa hạn chế,
    chẳng đâu vào đâu.Chẳng lẽ chỉ cần đổ xuống những giọt nước mắt “cá sấu” là xoá được tội
    ác của mình hay sao ? Tôi viết “cá sấu” là vì dựa vào hành động trước đó của chính ông Hồ
    là viết bài kích động đấu tố đại ân nhân của đảng CS.,bà Cát Hanh Long và khi xử bà thì ông
    Hồ lại giả trang…với bộ râu đi tham dự phiên tòa đấu tố !
    Không thể không kể đến những hậu qủa nặng nề lên lý lịch con cháu địa chủ hay thành phần
    bị quy phản động mà trường hợp oan sai chiếm nhiều nhất.Dù chẳng làm gì nên tội trong việc cha ông họ là địa chủ hay phản động nhưng họ cũng đã bị chế độ trả thù nghiêm khắc,bị coi như công dân hạng ba,thậm chí là hạng bét,bị ghi vào “sổ đen” để theo dõi,may là họ chưa bị
    hình phạt… “tru di tam tộc” như thời phong kiến !
    Trong việc sửa sai,có lẽ chỉ có tỉnh Quảng Bình mới đây đã phục hồi danh dự,công trạng cho ông Nguyễn Bá Ky (nhạc phụ tường Đồng Sĩ Nguyên tức Nguyễn Sĩ Đồng) còn những trường
    hợp khác thì tôi chưa được biết nhiều.
    Đối với dân… thấp cổ bé miệng thì chổ kêu oan vẫn là trong mơ,cho đến bao giờ ?

  13. Dove says:

    Lão Hồ Thơm1 à, bản kiểm kiểm CCRĐ của Đảng đã công khai đầy đủ100% sự thật cay đắng về sai lầm của Đảng. Việc cử Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người có uy tín và ngoại phạm thay mặt Đảng đọc kiểm điểm trước toàn dân, việc thi hành kỷ luật TBT Trường Chinh và toàn bộ Ban chỉ huy chiến dịch là là động thái sửa sai nghiêm túc và thỏa đáng hiếm có trong lịch sử.

    Để chứng minh, Dove muốn nêu ra một sự thật khác, đó là một số nền văn minh dân tri ngoại bang từng gây ra trên đất VN những tội ác tàn độc và cay đắng hơn CCRĐ nhiều, đến mức “trời ko dung đất ko tha”, nhưng vẫn chưa hề đưa ra được một lời xin lỗi dù là được viết từ cung trăng.

    Chất da cam là một ví dụ : hại chết những người đang sống, hại chết những bào thai đang còn trong bụng mẹ, gieo hiểm họa đến từng con tinh trùng trong tinh hoàn của người cha và từng quả trứng trong buồng trứng của người mẹ .. hàng triệu con người. Giết cả rừng …hàng triệu héc ta.

    CCRĐ qua đi, chất độc da cam còn đấy. Đã rõ là Đảng đã kiểm điểm trước nhân dân, đã xin lỗi thật lòng và cay đắng 100%. Cũng đã rõ là tòa Hoa Kỳ đã ra tuyên bố làm theo đơn đặt hàng của CP thì hoàn toàn ko phạm tội, ko phải đền.

    Là một nhân chứng, cụ NMT đã nhắc lại những điều mà Đảng đã kiểm điểm với sự hiểu biết đầy đủ của mình. Tuy nhiên với tư cách là một luật gia và học giả có tinh thần dân chủ nhân bản, có quan điểm thượng tôn pháp quyền và lòng quả cảm thì Dove tôi chưa thấy cụ phát biểu gì về chất độc da cam.

    Dove ko trách cụ NMT, bởi biết rõ cụ chơi cờ chính trị mà chưa thuộc nước cản, còn tư tưởng pháp quyền của cụ có ích cho hậu thế nhưng phi thực tế và thậm chí là vô dụng trong bối cảnh chiến tranh. Bởi vậy đơn giản là cụ bị đã loại ra khỏi cuộc chơi lớn của dân tộc: Un Excommunié!

    Dove trách Hồ Thơm1, lão này hỏng biết lấy ai ra làm thần tượng cho cái cơn mộng du nhân quyền của mình, hỏng có biết tí quái gì về cuộc sống của Un Excommunié thế mà dám mang cụ NMT – một học giả, một luật sư đáng kính ra, rồi dùng văn bút tôn lên làm ngọn cờ “dũng cảm” chống CNXH để lừa tốt thí.

    Bớ lão Hồ Thơm1!

    Căn cứ vào thông tin “Đèn cù” đã ra mắt của lão, cho nên Trung thu này Dove chạy đôn chạy đáo kiếm về chơi trăng. Mãi đến khi trăng đã gần tàn, bánh trung thu đã lui vào dĩ vãng mới mò ra được một bản PDF.

    Qào! Lão nghiên cứu Trần Đĩnh đến đâu rồi? Liệu có thuyết phục nổi Dove nhờ con gái mua một bản giấy trắng mực đen để đem về gối đầu giường để tìm hiểu con người “THẬT” của Bác Hồ, của Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Lê Duẫn….. ko?

    • HỒ THƠM1 says:

      E hèm!!
      ” bản kiểm kiểm CCRĐ của Đảng đã công khai đầy đủ100% sự thật cay đắng về sai lầm của Đảng.” … Rồi sao nữa, hả!!? Chuyện quốc gia đại sự, làm sai lầm cho cả một Quốc gia, tắm máu cho một giai cấp, làm điêu đứng cho một Dân tộc, làm đảo lộn luân thường đạo lý của nhân gian… thế mà chỉ…”tự kiểm điểm” với “tự phê bình” thôi à!!??

      Theo lão Đốp, với những tội ác “Trời không dung đất không tha” đó, dù có công gấp vạn lần đi nữa, có xứng đáng để …”Lôi cổ bọn nó ra đây/ Bắt quỳ gục xuống đọa đày chết thôi” ( Xuân Diệu) hay không!? ( Dù theo “kiểu” của Cụ Xuân Diệu có “hay” cái là hạ hỏa được lòng căm phẫn của ND nhưng sẽ gây ra cảnh “Oán oán chất chồng” xương chất thành núi, máu chảy thành sông rất ghê rợn!).
      Kiểm điểm mí lại phê bình một ông Kễnh to nhứt nước, một sự việc tày đình, mà lại đưa người ngoại phạm ra làm đại diện để kiểm điểm, xin lỗi Nhân Dân. Hí hí!!!… Trần đời có một, chỉ thấy có ở chế độ ta… nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa! Thế “đồng chí X” ấy chạy đâu rồi? Hay nghỉ xả hơi rồi vào …”cuộc chiến đấu mới”, mèo lại hoàn mèo!? ( Mà Cụ Giáp nhà mềnh cũng hay làm chuyện bao đồng lắm đấy nhá! Hi hi…!!! Nào là trong CCRĐ thì nhảy ra “lấy thân mình lấp lỗ châu mai”, lấy thân chèn pháo, rồi hòa bình về lại làm … “Kế hoạch hóa gia đình” vân vân…chả hiểu Cụ!).

      Đọc cái đoạn “còm” này của lão Đốp, tui mới giật mình thót cả …vía đây này! Mịa, hay lão ấy bị điên thật, hay mình lại đang nằm mơ? Tôi nắm tóc mình giật mạnh:

      “Để chứng minh, Dove muốn nêu ra một sự thật khác, đó là một số nền văn minh dân tri ngoại bang từng gây ra trên đất VN những tội ác tàn độc và cay đắng hơn CCRĐ nhiều, đến mức “trời ko dung đất ko tha”, nhưng vẫn chưa hề đưa ra được một lời xin lỗi dù là được viết từ cung trăng.” (LãoĐốp)

      Tội ác của ngoại bang gây ra cho một dân tộc, thì chúng phải trả giá, hoặc rút chạy nhục nhã hoặc có thể bồi thường chiến tranh và Nhân dân nước ấy sẽ xử lý kẻ cầm đầu, nhân dân bị xâm lược không cần phải có lời Xin lỗi nào cả. ( Nếu có chỉ là hình thức lễ nghi ngoại giao cho vui thôi!). Còn tội ác của một tập đoàn lãnh đạo đất nước, nếu nhẹ thì có thể xin lỗi rồi biến luôn cho nước nó trong (Lời dung tục của bọn dân đen), nghĩa là “về” đeo khố làm Phó thường dân, nếu nặng và gây máu đổ cho Dân tộc thì phải xử tù, có thể tử hình… Chỉ Kiểm Điểm phê bình nghiêm khắc thôi à!?? Đùa giỡn với Nhân Dân à? Ảo thuật với Đất nước hay sao đấy!???
      Hi hi… nói với lão Đốp mệt quá!
      Chỉ mới đọc Đèn Cù được có vài chương thôi, thấy cũng hay hay, có nhiều thông tin bí mật Cung đình. Văn phong theo kiểu …tây nên đọc hơi lâu, he he…

      Lão Đốp muốn”gối đầu giường” và làm kỷ niệm thì nên gửi con gái mua sách và khuyên nó nên đọc trước để khỏi phí, còn không thì đọc trên Net cũng đủ, ông Trần Đĩnh cũng không kiện cáo gì!

      • B40 says:

        Cách cãi tội cho đảng của luật sư Dve chẳng khác gì tay hàng xóm ở chỗ tôi hắn giết con ,người ta đưa ra tòa sử hắn, hắn
        cãi: con tôi tôi có quyền giết(!) Sao mấy năm trước quân Pháp thả bom giết bao người làng ta
        các vị sao không đưa quân Pháp ra tòa đi?

    • Michelle Do says:

      ten quyen sach cua NMT la un ex-communiqué

  14. Helena Janna says:

    Nhớ có lần anh Hiệu Minh nói vũ khí Mỹ, NATO tốt hơn vũ khí Nga và cho rằng ta nên mua vũ khí Mỹ, NATO thay vì mua vũ khí Nga như từ trước tới nay vẫn mua. Em cho rằng anh Hiệu Minh vì thiếu thông tin và thông tin không chính xác nên mới nói như vậy. Em mong anh Hiệu Minh bớt chút thời gian vàng ngọc chịu khó đọc những bài báo tuyệt vời dưới đây thì anh sẽ thấy là anh hơi bị nhầm nhọt và đừng có nói rằng đó là trích dẫn thứ phát đấy!
    Đ/c Putin muôn năm!
    Nước Nga vĩ đại và nhân hậu dưới lá cờ vẻ vang của Chủ nghĩa Mác – Lê nin bách chiến bách thắng đang tiến đến thắng lợi hoàn toàn của Chủ nghĩa Cộng sản muôn năm!
    Chào thân ái!
    Em Helena Janna.

    Bị Nga “khai tử” chiến đấu cơ tàng hình, Mỹ đối phó thế nào? (http://soha.vn/quan-su/bi-nga-khai-tu-chien-dau-co-tang-hinh-my-doi-pho-the-nao-20140917204240631.htm)
    Chiến đấu cơ Su-35S Nga vượt trội F-22 Mỹ ở điểm nào? (http://soha.vn/quan-su/chien-dau-co-su-35s-nga-vuot-troi-f-22-my-o-diem-nao-20140913222820995.htm)
    Sức mạnh tuyệt đối của hệ thống phòng thủ tên lửa Nga (http://soha.vn/quan-su/suc-manh-tuyet-doi-cua-he-thong-phong-thu-ten-lua-nga-20140916161833158.htm)
    Sức mạnh kinh người của súng bắn tỉa VSSK Vykhlop Nga (http://kienthuc.net.vn/vu-khi/suc-manh-kinh-nguoi-cua-sung-ban-tia-vssk-vykhlop-nga-389231.html)
    Tên lửa vác vai Verba Nga có thể hạ F-22 Mỹ?: Tên lửa phòng không Verba (Nga) miễn nhiễm hoàn toàn với mọi biện pháp đối phó điện tử, mồi bẫy nhiệt của máy bay chiến đấu hiện nay. (http://kienthuc.net.vn/vu-khi/ten-lua-vac-vai-verba-nga-co-the-ha-f-22-my-385099.html)
    Kinh ngạc robot công binh của Quân đội Nga (http://kienthuc.net.vn/vu-khi/kinh-ngac-robot-cong-binh-cua-quan-doi-nga-387347.html)
    Nể phục công binh Nga đưa xe tăng vượt sộng: Bằng kĩ thuật chuyên nghiệp, khí tài hiện đại, chỉ trong “nháy mắt”, các đơn vị xe tăng T-72 đã có mặt ở bờ bên kia sông an toàn. (http://kienthuc.net.vn/vu-khi/ne-phuc-cong-binh-nga-dua-xe-tang-vuot-song-372772.html)

    • Xôi Thịt says:

      Tin từ báo Việt đăng lại báo Nga thì độ tin cậy cũng cao vừa phải thôi.

      Nói chung, làm đồ dân sự có thể kém nhưng Nga vẫn là cường quốc quân sự cũng như sản xuất vũ khí (kém gì thì kém chứ bắn giết thì phải giỏi chứ) . Nhu cầu mua vũ khí của Việt Nam là quá rõ. Mà mua thì cũng chỉ là để đối phó bọn tàu thôi chứ ai. Vấn đề ở đây là tầu nhiều tiền hơn, quan hệ với Nga cũng mật thiết hơn. Việt Nam mua được gì thì tầu cũng mua được thứ cao cấp hơn và số lượng áp đảo. Lấy vũ khí Nga chống tầu như làm trò cho nó xem, nó chả thịt như quân Nga thịt xe tăng hay máy bay của Kiev ở miền đông Ukraine.

      Đồ Mỹ hay Nato có thể tốt hơn đồ Nga, có thể không (còn do người sử dụng) nhưng ít ra tầu không có và không bắt bài được.

      • B40 says:

        Tôi tin là vũ khí của mĩ hiên đại hơn của Nga vì tính ưu việt của xã hội dân chủ đã tập trung một đội ngũ khoa học giỏi nhất từ nhiều nước…Mĩ nổi tiếng về bán vũ khí kiếm lời , rất muốn bán vũ khí cho Việt, sẽ lợi cả đôi đường nhưng Mĩ sợ bán vũ khí cho Việt sẽ bị Trung sao chép kĩ thuật ngay vì gián điệp Tầu nằm vùng khắp nơi trên đất Việt. Hơn nữa họ là ”anh em cùng chung lí tưởng” ”hữu hảo ”4 tốt” , tiếc gì mà chẳng tình nguyện cho nhau sao chép? Chừng nào Việt chưa thực tâm chơi với Mĩ thì chừng đó chỉ có thể mua của Nga dù vũ khí có cùng loại với của Tầu và dù có đắt hơn giá của Mĩ cũng phải chịu …Chỉ buồn cho lãnh đạo nước Việt vì lợi ích cá nhân không chịu rời bỏ chế độ lỗi thời để làm bạn thân với Mĩ như Nhật để được Mĩ giúp đỡ . Mĩ muốn liên kết với Việt để chống Tầu từ thời liên minh với VNCH kia mà…

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Mua vũ khí từ đâu không quan trọng, trừ khi từ Trung Quốc. Cái quyết định trong việc bảo vệ nền độc lập của một đất nước là lòng dân và một Nhà nước có thể chế chính trị phú hợp va tiến bộ. Chỉ có chế độ chính trị dân chủ và tôn trọng pháp quyền mới thật sự có được Lòng Dân.

    • vandamme says:

      3tr VND/Tháng

  15. Mike says:

    Nghe chị Ngự Bình nói đọc cả ngàn còm của cụ Dove, nể chị ấy quá.
    Tôi đọc chừng 10 còm và hiểu được giá trị của cụ nằm chổ nào. Từ đó về sau thì gặp còm cụ là duyệt … cho qua. Nhiều khi thấy còm cụ bị down dữ quá, hơi lo, nên cũng “up” một phiếu cho cụ. Sau nghĩ lại thì biết cụ chẳng cần. Cụ là người trung kiên theo kiểu Cộng Sản. Có thể ví cụ như tảng đá … mài. Ở đó nhiều vị vào mài sắc lý lẽ của mình. Cho nên vắng cụ sẽ có nhiều người buồn.

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      OK.

    • quang says:

      Cụ Dove này nhiều khi mình nghĩ là cụ rất “căm thù” CS, nên nhiều khi người khác không để ý vấn đề nay kia thị cụ khơi ra để mọi người để ý (ném đá chỉ đường). Có vẫn đề bình thường mọi người cũng không bức súc lắm, không để tâm lắm nhưng được cụ khơi, cụ chọc để mọi người bức súc hơn, để tâm hơn và thấy được bộ mặt thật của chế độ. Tóm lại cụ là người tuyên truyền phản Mác lê rất có nghề.

  16. HỒ THƠM1 says:

    ” Hồ Thơm, trước khi nổ,
    thì ít ra nên đọc ở Wiki, để biết rằng trước đó khoảng nửa tháng Bộ CT đã tự kiểm điểm kiểm điểm như sau:…. ( Lão Đốp trích Bản kiểm điểm gì đấy ở kiwi )
    ——-
    Lão Đốp có khi nào nghe người ta nói rằng, các nước đi lên cung trăng hay không gian bằng Tàu vũ trụ còn TA đi lên chín tầng mây vào vũ trụ bằng …Nghị Quyết hay chưa?

    Lão có biết rằng Bản tự kiểm điểm của Đảng ta cũng giống như là Lá Bùa của các Thầy Mo thầy cúng với con bệnh vậy không? Nó chỉ có tàn hương với nước lã mà thôi, người văn minh sáng suốt chả ai dùng và chả ai tin!
    Nhưng có điều lạ là cũng có vài người dùng, vài người tin và cũng chữa hết bệnh mới tài!!! ( thường là bệnh điên, hi hi…)

    • Hùng says:

      Tôi đồng ý với HT: “Bản tự kiểm điểm của Đảng ta cũng giống như là Lá Bùa của các Thầy Mo thầy cúng với con bệnh”.
      Với lại cái Wiki thì cũng đâu phải là chuẩn mực hay là sự thực hoàn toàn đâu.(dạng từ điển mở).

  17. NôngDân says:

    + Báo cho cộng đồng Hang Cua biết, cơn bão vừa đổ bộ vào Hải Phòng – Quảng Ninh làm hai cây táo nhà Nông dân giập nát hết hoa, còn các thiệt hại khác không đáng kể.
    + Trở lại bài này, khi GS. Nguyễn Mạnh Tường phát biểu: “Chủ yếu tôi sẽ phê phán và truy nguyên các sai lầm trong Cải Cách Ruộng Đất, nhưng theo ý tôi các sai lầm này chỉ là biểu hiện điển hình và bi đát nhất của những thiếu sót trong sự lãnh đạo của Đảng Lao Động”, Hết trích: Trời ơi!, GS “Trái tim nhầm chỗ để trên đầu” mất rồi. Những cái thuộc về bản chất GS lại cho rằng đó “chỉ là … thiếu sót” nhất thời hay sao?.
    + Mất bố nó cả hứng để còm, khi thấy GS Do-Ve viết trong còm rằng thì là: “Bác Hồ đã có một sáng kiến độc đáo, đó là thay vì cơ cấu lưỡng viện, Bác đã đề nghị cơ cấu: Quốc Hội và Mặt Trận”. Tay này chả hiểu gì cả, một vài khóa trước làm ở Mặt Trận mỗi lần có đợt bầu cử bầu keo, chủ trì việc “hiệp thương” cũng kiếm được một khoản kha khá.
    + Còn như tình hình như hiện nay, khóa tới mời cũng chả có ai thèm ra ứng cử đâu, cần đếch gì “hiệp thương” nữa!. Không tin à – Đại hội đại biểu toàn quốc Mặt trận Tổ quốc VIII sắp diễn ra đấy, sẽ thấy ngay đấy mà.
    + Tay Chủ tịt mặt trận khóa này, thuộc típ người “đi đâu chết trâu đấy”!!!.

    • Dove says:

      Mặt Trận chính là cửa sổ nhìn ra thế giới XHCN văn minh ko chuyên chính vô sản. Mãi mãi là sáng kiến vĩ đại của Bác mà những người ngáo dân quyền “giả hiệu” của Phương Tây chưa ngộ ra.

      Dove tin rằng, khôi phục và chấn hưng tinh thần “Mặt Trận” của Bác Hồ là cách tốt nhất và ít đổ máu nhất để hoàn thành CM dân chủ ở VN nhằm xây dựng hoàn chỉnh một thể chế dân trị, thượng tôn pháp luật theo định hướng dân chủ xã hội chủ nghĩa.

      Vâng! Theo định hướng dân chủ xã hội chủ nghĩa (Socialist Democratic)! Đó là chính kiến cá nhân vì vậy có thể ném đá nhưng ko thể bác bỏ.

      • HỒ THƠM1 says:

        Vâng, cũng vì Mặt Trận “Mãi mãi là sáng kiến vĩ đại của Bác” kết hợp thiên thời địa lợi và nhân hòa, cùng nghe câu hát véo von lạc quan yêu đời… ” Đường ra (Mặt) Trận mùa này đẹp lắm…” nên cụ Nguyễn Thiện Nhân đã cởi áo mão Phó Thủ giao lại cho Triều đình rồi vội vàng ra… Mặt Trận!
        Mặt Trận: Trận nào cũng có Mặt! Thế cho nó nhanh, giải thích “hàn lâm” từ điển làm gì cho nó lâu!? 😛

  18. tào văn lao says:

    Không hiểu bài viết này có hoàn toàn do GS Nguyễn Mạnh Tường viết hay không, vì có một số từ hình như sau này mới dùng như “ca thán” (đúng ra là ta thán); Sở Công thương, Sở Lao động… (phải là Ty Lao động, Ty Công thương … chứ??).

    Câu do GS NMT viết: “Ta quên thế nào được các đồng bào tập kết ra ngoài Bắc, số phận con cái họ ở Hà Nội, Hải Phòng, số phận chính của họ bi đát quá nỗi! Khổ cực nhất cho các anh chị em là không nương tưa được vào một đời sống gia đình đề khuây khoả trong lúc thảm sầu.” trong bối cảnh thời đó thì hiểu như thế nào nhỉ?

    • Sóc says:

      sóc đang cố tìm nguồn bài. Mới đầu cũng sợ là không phải GS Nguyễn Mạnh Tường viết vì 50 năm rồi, không thấy bài này nổi lên, mà đáng ra phe chống cộng phải có bài này từ lâu rồi để làm vũ khí của mình chứ.
      Nhưng Sóc đọc thì không có cảm giác là bài giả.
      Để lân la sang các trang tuyên truyền coi họ nói sao,

      • Dan den says:

        Trong hồi ký ” Một người bị rút phép thông công” của GS NMT , nguyên bản tiếng Pháp , được xuất bản tại Pari 1989 ( Bản tiếng Việt ra đời vài năm sau đó và được đưa lên mạng internet ). Tác giả có nói rằng hồi ký được viết trước đó rất lâu nhưng hoàn toàn bí mật và không thể chuyển ra nước ngoài được. Mãi đến năm 1989, tác giả được NN cho đi Pháp (theo lời mời của chính phủ Pháp) nên mang theo được bản thảo của hồi ký.
        Theo tôi., bài đăng trên blog này có thể là bản dịch từ tiếng Pháp trong thời gian gần đây. Vì vậy có một số thuật ngữ có vẻ..’.hiện đại’ như : Sở Công thương, sở lao động…Còn nguyên gốc bản TV có thể bị cấm lưu hành vì bài này đã làm “chạm nọc” đảng cộng sản.

        • says:

          Ls Nguyễn Mạnh Tường sang Pháp do người anh rễ ông là Dược sĩ Tống Lịch Cường viết giấy bảo lãnh, chuyến đi do các học trò cũ đóng góp, đài thọ . Tháng 10/89, ông đến Pháp, ở nhà Nha sĩ Nguyễn văn Lung, em ruột bà Hoàng Xuân Hãn, gần nhà ông bà Hoàng Xuân Hãn ….

          http://vi.rfi.fr/viet-nam/20110719-phan-xvii-nguyen-manh-tuong-1909-1997-bai-2-tu-1954-den-1997/

        • TM says:

          Bài tham luận đảng tại đây và tác phẩm Un Excommunié (Kẻ Bị Khai Trừ) là hai văn kiện khác nhau và viết bằng hai thứ tiếng khác nhau.

          Bài tham luận là diễn văn bằng tiếng Việt, đọc ứng khẩu trước Mặt Trận Tổ Quốc năm 1956, sau đó được hai ông Xuân Thủy và Trường Chinh yêu cầu viết lại nên tác giả đánh máy lại hai bản nộp lên cho hai ông, chỉ giữ lại bản thảo.

          Không biết bản đánh máy nào, (hay bản thảo?) đã được chép lại rồi chuyền ra nước ngoài phổ biến, Bài tham luận sau đó đăng làm tài liệu trong quyển Trăm Hoa Đua Nở do Hoàng Văn Chí chủ biên năm 1959 trong miền Nam. Đấy ấn bản là được in ra và phát hành sớm nhất, và nếu có bị sửa chữa thì cũng khó phát hiện, trừ khi có bản đánh máy đã nộp cho hai ông XT và TC hay bản nháp viết tay để so lại. Thời đó chưa có photocopy để giữ lại hình thức nguyên thủy.

          Tác phẩm Un Excommunié được viết bằng tiếng Pháp để bảo vệ người thân, ngăn ngừa sửa đổi, và để tác giả tâm sự trọn tình trọn ý suốt thời gian 30 năm bị khai trừ của mình. Tác giả thuật lại những hành động vây hãm chuyên môn, chặn đường sinh sống, những ngày phải kiểm điểm tại Mặt Trận Tổ quốc và vào trường đứng chầu cho học trò đấu tố, những cử chỉ lén lút giúp đỡ của ân nhân vô danh, v.v. Mãi đến thời mở cửa tác giả được sang Pháp ông mới mang theo bản thảo của Un Excommunié để phát hành tại Pháp năm 1991. Sách này được dịch ra tiếng Việt vào thập niên 1990 nên có thể dùng từ ngữ mới, còn bài tham luận đọc năm 1956 và được đánh máy lại thì đã phổ biến vào Nam từ năm 1959. Các bản in lại sau này tại những phương tiện đáng tin cậy như Talawas, RFI, bài nghiên cứu của học giả thụy Khuê,v.v. đều tôn trọng bản phụ lục trong Trăm Hoa Đua Nở năm 1959, mà có sửa lại cũng sẽ bị vạch ra khi so sánh với quyển Trăm Hoa Đua Nở.

          Điều hơi buồn cười là khi ông mất đi thì Phạm văn Đồng, Đỗ Mười, v.v. đến viếng và viết lại những lời thấm đẫm ân tình. Các học trò của ông (không biết ngày xưa có đấu tố ông không) thì viết tiểu sử ông đầy vinh quang, cứ như là thời gian gian khổ nghèo đói 30 năm trong đời ông không hề xảy ra.

          Sau đây là một vài nguồn tư liệu đáng tin cậy về cuộc đời NMT.

          http://www.diendantheky.net/2010/07/nguyen-manh-tuong-1909-1997.html

          http://vi.rfi.fr/viet-nam/20110719-phan-xvii-nguyen-manh-tuong-1909-1997-bai-2-tu-1954-den-1997/

    • Hiệu Minh says:

      Còm của bác Tào Văn Lao không tào lao chút nào. Tôi đọc cũng thấy văn phong hơi hiện đại. Tốt nhất là tìm được bản photocopy chữ in ngày xưa.

      • says:

        Bác Hiệu Minh. Tôi đã kiểm chứng với Nguồn: Hoàng Văn Chí, Trăm hoa đua nở trên đất Bắc. Mặt trận Bảo vệ Tự do Văn hoá xuất bản, Sài Gòn 1959. 318 trang. Nguyệt san Ngày về tái bản, Hướng Việt phát hành. In tại nhà in Lion Press, 3018 Akron Ct, Denver Co. 80231.

        Ta quên thế nào được các đồng bào tập kết ra ngoài Bắc, số phận con cái họ ở Hà Nội, Hải Phòng, số phận chính của họ bi đát quá nỗi! Khổ cực nhất cho các anh chị em là không nương tưa đuợc vào một đời sống gia đình đề khuây khỏa trong lúc thảm sầu.

        Đoạn nói trên có trong Trăm hoa đua nở trên đất Bắc, xuất bản tại Sài gòn, 1959. Bản điện tử trên Talawas của Nhà văn Phạm Thị Hoài từ nguồn nói trên. Web site của Bà Hoài đã ngưng hoạt động từ 2010, nhưng vẫn vào được đễ đọc .. Sau 75, Nguyệt san Ngày về tái bản bên Mỹ, tôi có thấy quyển này bên Virginia lúc đó.

        • Sóc says:

          Nghĩa là sao bác Lê
          Còm bác hơi khí hiểu. Có phải ý bác là bản tham luận này nguồn từ Trăm hoa đua nở trên đất Bắc in năm 1959 không ạ?

        • Sóc says:

          Bác Lê ơi Sóc tìm thấy rồi . Sóc đang đọc. Cám ơn bác nhiều nhé

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Ca thán là rất đúng, còn ta thán là dùng từ sai. Ca thán là kêu than.

      • tào văn lao says:

        “ca thán”, “đảo ngũ”, “cứu cánh”, và lắm chữ lung tung….

        Có lẽ vì “dốt” nên một số người dùng sai, không ai buồn nói, nên lâu thì trở thành như đúng rồi và như vậy cái đúng lại trở thành sai!!!

        Trước 1975, 2 miền nam bắc sử dụng ngôn ngữ báo chí, văn học khá cẩn thận (miền nam có sai một ít về dấu hỏi, ngã) nhưng về sau này thì dùng loạn xạ ra!

        Xem một chút về tâm sự người làm báo ở link dưới đây:

        http://nguoilambao.vn/chuyen-nghe/50615-nguoi-lam-bao-dung-ngai-tra-tu-dien.html

  19. Tưởng Cán says:

    So thế này nhé: Thánh Ba diễn thuyết 3 giờ liền mà dân nghe còn sợ nữa là Vua. Cụ Tường múa mép 6 giờ vào thời sửa sai mà được chết toàn thây kể ra nhà cụ phúc dày.

    Thời đó ai chê Đảng, Bác dân quân có quyền bắt ngay. SG thua cũng vì dân chủ hơi sớm.

  20. andanh says:

    Bai Phat bieu cua luat Su Nguyen Manh Tuong cach day da 60 nam Nhung van con gia tri den Hien nay.

  21. nguyenvan says:

    Dân chúng đang bàn tán chuyện 600 người quản lý 13 km đường sắt trên cao .Khiếp ,quản lý kiểu XHCN ,sao mà lãng phí thể. Tớ nói, chưa nhằm nhò gì ,có cái còn gấp hàng ngàn lần chứ lại.Có thể các bạn không tin vì các bạn không để ý. Đây:Để quản lý 4 chữ XHCN ,phải dùng hơn 600.000 người ,khủng khiếp chưa ;đó là chưa kể đội ngũ bảo vệ. Lãng phí nhân lực kiểu này thì Đất Nước mãi mãi nghèo nàn.

    • Người Chầu Rìa says:

      Đọc tin này làm tôi nhớ đến bài thơ ”Đám ma bác Giun ” của Tràn Đăng Khoa .

  22. Sóc says:

    Là một kẻ đa nghi đã lâu, trước mỗi một sự kiện nào đó thu hút dư luận, Sóc bao giờ cũng nghĩ : tại sao vào thời điểm này, sự kiện này nói về điều gì, có lợi cho ai, có hại cho ai, mục tiêu của ngươi đưa ra truyền thông đó nhằm mục đích gì .

    Việc trưng bày CCRĐ, việc xuất hiện Đèn Cù, việc bài tham luận này ra cũng khiến Sóc thắc mắc. Nhưng đọc bài này đêm qua là 3 lần, sáng nay trên xe bị tắc đường đọc 2 lần nữa, về nhà nấu cơm xong đọc 1 lần nữa. Nghĩ mãi và có lẽ sẽ viết 1 bài để trò chuyện với cụ, dù cụ đã ở trên thiên đường.

    Nhưng trên tất cả, có lẽ là sự khâm phục và cảm động.

    Cảm động từ cách viết vô cùng khiêm tốn, với môt trái tim gần gũi với nhân dân.
    Khâm phục vì cụ bàn về những điều trọng đại, nhưng lại có lối hành văn rõ ràng, dễ hiểu, một trí tuệ đi trước thời đại cụ mà Sóc sau 50 năm, đọc vẫn thấy đầy đủ phẩm chất, minh triết của một chính trị gia hiện đại.

    Thật sự Sóc bị ám ảnh bởi bài tham luận này quá. Nghĩ mãi về nó không chán.
    Đúng là khí chất người hiền tài có thể thể hiện qua văn được.

    • Hoàng cương says:

      Mình cũng có đồng cảm như sóc khi đọc bài viết này ,các học giả chính trực luôn “bị ” ngây thơ làm tấm bình phong chính trị … ,nếu sóc biết uống rượu sẽ mời Sóc một ly 🙂

      • Sóc says:

        Hihi. Sóc không biết uống nhưng cái Voi biết và biết tốt. Cụ mời đi ạ, Sóc phá mồi giúp Voi, Voi uống giúp Sóc.

        • Hoàng cương says:

          lâu rồi không thấy Voi còm , Voi bạn của Sóc a . Nếu có duyên thì sẽ gặp ,trái đất nhỏ xíu thôi 😛

      • Hoàng cương says:

        có “thế lực thù địch” trà chộn vào Hang , chẳng hiểu Còm “người ta” tý nào không …rồi bấm chĩa ngót tay chỉ xuống ,đúng là dô diên …tợn .

    • TM says:

      Đọc còm này của Sóc tôi rất cảm động, vừa mừng lại vừa buồn.

      Mừng vì một người trẻ tâm huyết như Sóc đã thật tình bị chinh phục bởi những lời phân tích sắc bén, chứa chan tình yêu đất nước dân tộc của nhà ái quốc Nguyễn Mạnh Tường. Ai mà không rung động và thán phục được với những lời tâm huyết của ông? Tôi mong rằng những người trẻ khác cũng sẽ có dịp “khám phá” như Sóc.

      Buồn vì sự thực hiển nhiên là cái nhìn sâu rộng, cái tài năng lỗi lạc của Nguyễn Mạnh Tường (và còn nhiều người khác nữa) trong suốt 60 năm qua đã bị “ánh sáng chói lòa của Đảng” hoàn toàn che khuất, rất thành công, chỉ vì cái nhìn của họ “không có lợi cho cách mạng”. Những thế hệ trẻ được giáo dục trong nhà trường XHCN không hề biết đến có những cách yêu nước khác cũng có lẽ cũng nồng nàn và có khi còn sáng suốt hơn cách yêu nước chuyên chính vô sản.

      Mong rằng các bạn trẻ có dịp tìm hiểu thêm về cuộc đời của NMT và những người ái quốc cùng thời, để biết họ đã bị đã bị bạc đãi hay thủ tiêu như thế nào. Bài viết “Kẻ bị khai trừ” cùng những lời kể về cuộc sống trong nghèo đói ghẻ lạnh của NMT và những người yêu nước đồng cảnh ngộ của ông đã làm tôi cảm thương vô cùng.

      • aivanho says:

        Toi nghi Soc la 2 nguoi vi comment rat mau thuan nhau. Chang hieu thuoc phe nao nua. Nua chinh nua ta toan nem da hoi nghi de chung to minh am hieu

      • Sóc says:

        Bác Aivanho: còm của bác độc đáo thật ạ. 😀

        Bác TM: cám ơn bác về cái còm đầy tâm huyết , nhận thức là một quá trình, Sóc vẫn đang trên con đường đó thôi ạ. 😀

  23. Xôi Thịt says:

    Ngày trước xem phim, đọc truyện về mafia, tôi có thắc mắc tại sao bọn nó lại bỏ tiền của, công sức thậm chí cả vài mạng sống ra để truy nã thủ tiêu những người phản bội, đầu thú cảnh sát. Sau thì cũng hiểu ra giết mấy người kia mang tính trừng phạt một thì mục đích dằn mặt người khác phải 9, 10.

    Lần đầu nghe tin luật sư Nguyễn Mạnh Tường và các nạn nhân khác của vụ xét lại hay NVGP, tôi cũng ngạc nhiên. Chẳng dùng thì thôi, gì phải đầy đọa những người “đồng chí” của mình đến vậy. Liên tưởng đến phim và sách mafia thì thắc mắc cũng được giải tỏa phần nào. Mình thật ngây ngô.

  24. HỒ THƠM1 says:

    Sau khi đọc xong “Tham luận đọc tại cuộc họp Mặt trận Tổ quốc ở Hà Nội ngày 30.10.1956” của Cụ Nguyễn Mạnh Tường (NMT), tôi cứ tưởng đây là một bản Tham Luận nào đó mới được đọc tại Quốc Hội ta dưới sự điều khiển của MC Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng!

    Bản Tham Luận đã gần 60 năm mà những ý kiến trong đó cho đến nay đọc lên vẫn còn mới nguyên, vì đất nước ta do các Cụ … Vũ Như Cẩn, Nguyễn Y Vân lãnh đạo nên cứ để ngoài vành tai!
    Không hiểu vì sao tôi cứ nghĩ những người hoạt động chính trị, xã hội, văn hóa…ở nước ta vào đầu thế kỷ 20 toàn là những người tài ba thật sự. Vì thế, qua cuộc CCRĐ ( Cải Cách Ruộng Đất) đẩm máu và cơn bão NVGP ( Nhân Văn Giai Phẩm) kinh hoàng, đã thật sự tiêu diệt biết bao nhân tài của Đất nước.
    Tiếng kêu thảm thiết của ông Nguyễn Mạnh Tường trước Mặt Trận Tổ Quốc thời đó, thật như “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” mà thôi! Hay nói theo cách dung tục là đem đàn mà gãy vào tai trâu, nói với hàng trăm tượng đá, không được gì cho Đất nước, cho Dân tộc mà nó lại làm cho ông sống dở, chết dở! Thật đau xót!

    Có lẽ tiếng nói của ông đã đi vào thinh không thời CCRĐ, nhưng sau này lại đi vào lịch sử, cũng thật diệu kỳ!
    Đứng trước những Trường Chinh, Xuân Thủy, Dương Bạch Mai… Cụ Nguyễn Mạnh Tường như con cá Heo (Dolphin) hiền lành trước đàn cá Mập ( Shark), nên bản Tham luận dài của Cụ NMT ở vào thời điểm 1956 thì không phải là nhẹ nhàng chút nào. Tuy chưa phải là “Quả Đấm Thép” đấm vào cái Mặt… trận nhưng cũng là cái tát nảy lửa giáng vào giữa Mặt …trận và Quốc Hội thời ấy!
    Cho đến bây giờ tôi hoàn toàn không hiểu vì sao cái Mặt Trận ngày ấy lại để cho Cụ NMT “nói” đến 6 tiếng đồng hồ và đọc được một bài dài đến vậy mà không bị “dán băng keo”!? Bảo rằng ngày ấy văn minh, tự do dân chủ… vạn lần hơn thì tôi hoàn toàn không tin, chỉ có thể giải thích được rằng dù sao lãnh đạo Mặt Trận ngày ấy cũng còn có một số nhân sĩ trí thức cũ có liêm sĩ và trách nhiệm với đất nước!( Không biết đúng không?)

    Nói gì thì nói, tôi thì cứ tin rằng các ông Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu… và các ông trong NVGP có người chết mất xác, có người chết dở, sống dở vì các ông dám to gan… giỏi hơn họ, giỏi hơn lãnh đạo, lãnh tụ khác…

    Nhìn lại lịch sử mới thấy thời ấy, Đảng và Bác cũng rất cần nhân tài nhưng phải qua 3 tiêu chí thứ tự như ri:
    1/ Biết vâng lời, phục tùng tuyệt đối lãnh tụ, lãnh đạo ( Dàn Lãnh đạo cao thì đã có sẵn rồi). Các chú khỏi phải bàn ra tán vào!
    2/ Trung thành với chủ nghĩa Mác Lê Mao và Bác. Ba cái triết học ba la xàm xí ngoài Triết học Mác Lê nin là vứt vào sọt rác! ( Như ông Trần Đức Thảo có giỏi về Triết học các loại nhưng ông kém và cãi Mác Lê là ngồi đó chơi chờ chết thôi!)
    3/ Những người có chuyên môn khoa học cao, giỏi…không quan tâm đến chính trị, xã hội.

    Bởi thế không phải ngẫu nhiên mà HCM đã phát biểu rất thật lòng sau khi nghe NMT phát biểu: “Bài chú phát biểu rất hay ,nhưng không có lợi cho Cách mạng”.

    Để khỏi phải lăn tăn, tôi xin “suy rộng ra” lời của Bác như thế này cho dể hiểu: “Bài chú phát biểu rất hay , có lợi cho Đất nước, cho Nhân Dân nhưng không có lợi cho Cách mạng, tức là cho Bác cháu tôi!”. Nếu cứ “nói thẳng” ra như thế thì có khi ông NMT hiểu ra sớm và đi thẳng!
    Luật sư Nguyễn Mạnh Tường “nói” về pháp lý, pháp trị cách đây 60 năm mà nay vẫn còn như mới:
    “Khi pháp luật chỉ gò bó quần chúng mà không gò bó nhà cầm quyền thì nhà cầm quyền mỗi lúc có thể vẽ ra các đường mới mà quần chúng chưa từng biết.”

    Pháp lý thời ông NMT chẳng khác thời nay là mấy, hay nói đúng hơn là vẫn y chang, dù đã 60 năm trãi qua nhiều …cách cãi về cải cách!
    Ông NMT đã chỉ ra chế độ ta đã “Đem chính trị đặt trên Pháp Luật” chẳng sai chút nào, cũng hết đường chối cãi khi … Bộ Chính Trị là siêu bộ, to gấp ngàn lần Bộ Tư Pháp!
    Đứng giữa Đảng ta, Quốc hội ta, Mặt Trận Tổ quốc ta ngày ấy mà ông dám nói chuyện Dân chủ Pháp Trị!
    Thật kinh hoàng cho ông!
    Nguyễn Mạnh Tường, người không biết sợ!

    Đảng ta lúc đó ( kể cả bây giờ) như anh “Nông dân” đang mặc hoàng bào, mang hài, đội vương miện của Đồng Khánh bên trong, nhưng khoác bên ngoài là áo Đại cán Trung Hoa, mang dép lốp cao su, thế nên ông NMT, triết gia Trần Đức Thảo… cứ tưởng là bình dân cốt cán, quần chúng anh em, nên chết dở sống dở là phải!
    … Thế thì nay có cần nên…xây dựng Tượng đài để vinh danh và tưởng nhớ biết bao Nhân tài đã chết oan và chết dở sống dở thời 45- 60 hay không !!???

    • Dove says:

      Hồ Thơm, trước khi nổ,

      “Đứng giữa Đảng ta, Quốc hội ta, Mặt Trận Tổ quốc ta ngày ấy mà ông dám nói chuyện Dân chủ Pháp Trị! Thật kinh hoàng cho ông!

      Nguyễn Mạnh Tường, người không biết sợ!”

      thì ít ra nên đọc ở Wiki, để biết rằng trước đó khoảng nửa tháng Bộ CT đã tự kiểm điểm kiểm điểm như sau:

      “Tư tưởng thành phần chủ nghiã trong cải cách ruộng đất có tư tưởng nông dân, đặt bần cố nông lên trên tất cả, thậm chí đặt bần cố nông lên trên Đảng…

      Tư tưởng tả khuynh trong cải cách ruộng đất đã chớm nở lúc đầu; nó đã đưa đến chỗ học tập kinh nghiệm nước bạn một cách máy móc và không chiụ điều tra nghiên cứu đầy đủ tình hình xã hội ta để định chủ trương chính sách cụ thể cho thích hợp…

      Trong lúc thi hành thì một mực nhấn mạnh chống hữu khuynh trong khi những hiện tượng tả khuynh đã trở nên trầm trọng… từ khu trở xuống thì hệ thống cải cách ruộng đất trở nên một hệ thống ở trên cả Đảng và chính quyền.

      Tác phong độc đoán chuyên quyền, do đó mà trở nên phổ biến, không đi theo đường lối quần chúng, mà thực tế đã trấn áp quần chúng, nhẹ tuyên truyền giáo dục, buộc quần chúng làm những điều trái với ý muốn, với lương tâm của họ, có khi trái với chân lý và chính nghĩa.”

      • A. Phong says:

        Chắc là vì “Tư tưởng thành phần chủ nghiã trong cải cách ruộng đất có tư tưởng nông dân, đặt bần cố nông lên trên tất cả, thậm chí đặt bần cố nông lên trên Đảng” nên mới sửa sai?

      • Dân gian says:

        “từ khu trở xuống thì hệ thống cải cách ruộng đất trở nên một hệ thống ở trên cả Đảng và chính quyền.”

        ———————-

        “Lỗi tại thằng đánh máy” Hehe! Nghệ thuật đổ lỗi cho kẻ khác không phải là phát minh độc quyền của đồng chí Đào Duy Quát!

        Điều này có nghĩa là Đảng khẳng định chủ trương CCRĐ của Đảng và Chính quyền từ “khu” trở lên nếu sai thì ít thôi nhưng từ khu trở xuống thì chúng nó dám vượt lên cả Đảng và Chính quyền về mức độ làm bậy! Tiên sư cái bệ xí to, giỏi, giỏi đến thế là cùng!

      • Ngự Bình says:

        Sau khi đọc hàng . . . ngàn còm của cụ Đôp tương tự như còm trên, tôi xin mạn phép được nhận xét cụ Đốp là một true believer, người có đức tin thật sự vào những điều được . . . viết trên giấy.

    • Người Chầu Rìa says:

      Tôi thấy ông Vũ Thư Hiên trong “Đêm giữa ban ngày” coi đây là “Triều đại phong kiến cuối cùng” của lịch sử V.N là hoàn toàn có lí . Chỉ có khác cái tên mang những mĩ từ , và những từ
      tự do , dân chủ , bình đẳng … sáo rỗng (Chế Lan Viên gọi là ”bánh vẽ”). Cai trị theo lối P.K nên lúc nào cũng phải ”trung với vua” , vua lúc nào cũng đúng , dân lúc nào cũng phải ”ơn vua”. xã
      hội phải phân biệt đẳng cấp có trên có dưới, có kẻ thống trị và người bị trị , phân biệt cả chỗ chôn xác thối (lăng tẩm >< mồ mả), xét xử cũng theo'' hình bất thướng đại phu, lễ bất há thứ dân''( từ quan đại phu trở lên không bị xử tội, lễ nghĩa không giành cho kẻ thứ dân- theo sách Khúc Lễ nhà Chu ở Tầu). P.K thì bầy tôi không được khôn hơn vua , khôn hơn vua thì phải chết (!) ( như Hàn Tín.., bên Tầu , Nguyễn Trãi… bên ta). Vì vậy cụ Tường cứ ''tưởng bở'' nên
      mới chịu nạn ! Xã hội V. N chưa trải qua chế độ Tư bản làm sao mà thoát khỏi tư tưởng P.K đã
      thấm vào máu từ quan cho đến dân ! Bởi định ''đi tắt'' '' đón đầu lịch sử'' nên nó mới'' tít mù thôi lại vòng quanh '' như cái ''Đèn cù'' của cụ Trần Đĩnh . Cũng nhờ ''…cây đời xanh tươi ''và những hy sinh của một lớp người tinh hoa như cụ Tường nên ngày nay chúng ta mới có thể nhận ra chân tướng cuộc sống để mà ngồi đây ''chém gió '' cho nhau nghe , phả không các cụ?

  25. VVX says:

    Trích Dove: “Trong việc xây dựng thể chế dân chủ của VN, Bác Hồ đã có một sáng kiến độc đáo, đó là thay vì cơ cấu lưỡng viện, Bác đã đề nghị cơ cấu: Quốc Hội và Mặt Trận”.

    Theo Dove thì Mặt Trận Tổ Quốc là do Bác Hồ của Dove đề nghị cơ cấu, vậy thì cái tên “Mặt Trận Tổ Quốc” có lẽ cũng do Bác đặt. Ai cũng hiểu nó là một tổ chức ngoại vi của đảng luồn sâu vào quần (của) chúng. Mặt trận còn có nghĩa là trận địa hoặc chiến trường,Tổ quốc là quốc gia, là đất nước. Vậy tại sao lại dùng 2 danh tự kép là “mặt trận” và “Tổ quốc” để ghép thành cái danh xưng mà nghe nó quái dị sao ấy, nhất là nó vô nghĩa với chức năng của nó. Nhờ giáo sư Dove giải thích giùm.

    • lacrangcavo says:

      Các bác bắt bẻ bác Dove kiểu này ư 🙂 . Em cũng không đồng ý lắm với câu này của bác ấy. Theo em thì Cụ Hồ lập ra Mặt trận chủ yếu để tranh thủ các tầng lớp khác, không phải đảng viên thôi, và chủ yếu cho tình hình cấp bách trước mắt. Chứ chắc Cụ chưa có thời gian để nghĩ dài hơi như ý kiến của bác Dove. Lúc đầu mặt trận có tên là Mặt trận Liên Việt thì phải, mãu sau này mới đổi sang mặt trận Tổ Quốc.

      Tuy nhiên, bắt bẻ câu chữ như các bác thì đúng là vui thật. Có phải ý bác là chê bác Dove và Cụ Hồ và phe CS dốt nên gán ghép chữ linh tinh không 🙂 .

      Em có một góp ý nhỏ thế này: khen ai thì dễ, mình cứ khen phứa đi. Nhưng chê ai đó, thì mình nên xem xét cẩn thận một tí. Nhỡ ra …
      Và em còn nhớ thày giáo dạy tiếng Anh (dạy ở ngoài) tên là Tỷ. Một trong rất ít những người em ngưỡng mộ, bảo bọn em: các cháu đừng ngượng khi tra từ điển. Đến các nhà ngôn ngữ cũng kè kè từ điển nên loại vớ vẩn như các cháu đừng ngại 🙂 . Ngôn ngữ nói phức tạp lắm, tiếng Anh, hay tiếng Việt, tiếng Pháp đều thế, một từ, thực ra nó có thể có nhiều nghĩa, thậm chí nó còn có thể là động từ, danh từ, tính từ. Ở mỗi loại từ nó thậm chí có nghĩa khác hẳn nhau.

      Từ Mặt trận của bác nói, nó từ từ Front mà ra. Cả hai từ này có nhiều nghĩa, có nghĩa trận địa chiến trường như bác nói, trong đó nó có một nghĩa như là liên minh.
      (Front: A group or movement uniting various individuals or organizations for the achievement of a common purpose; a coalition).
      Mặt trận Tổ quốc là một liên minh nhiều tổ chức, đảng phái tham gia, trong đó đảng CS chỉ là một thành viên (hê hê, cái này là hình thức thôi).

      Thêm nữa, dùng từ Mặt trận thì không phải là đặc sản của những người CS. Mặt trận Bình Dân của Pháp này, Mặt trận Quốc gia Toàn lực của Cao Đài, Hòa Hảo, Bình Xuyên chống chính quyền Ngô Đình Diệm này. Nói thêm một chút: theo như phim em xem ở đài TV5 của Pháp, thì hiện giờ chúng ta được nghỉ hai ngày: thứ bảy, chủ nhật là chính công lao của Mặt Trận Bình Dân. Mặc dù lúc đầu họ bị phản đối, mỉa mai dữ dội. Mặt trận Bình dân là bao gồm đảng Xã Hội, đảng Cộng Sản, đảng Cấp tiến và một số đảng khác. Mà đúng ra phải dịch đảng Xã hội là Đảng Xã hội chủ nghĩa. Nước ta không muốn công nhận đảng này cũng là đảng theo chủ nghĩa xã hội nên dịch trại đi thế.

      Tóm lại chữ Mặt trận hay Front nó có nghĩa là liên minh, nên nó ghép với từ nào cũng được, cái từ là Liên Việt, hay Tổ quốc, hay Bình dân, hay Toàn lực quốc gia, chỉ là tên của cái liên mình đó mà thôi.

      TB: em kể thêm về chuyện không tra từ điển, thày giáo nói ở trên, có kể với lớp em : lúc ông yêu cầu dịch câu “She has event teath”, có một bạn đứng lên dịch là:
      “Thậm chí cô ta có cả răng” 🙂

      • VVX says:

        Trước hết lưu ý bạn là hầu hết những người Việt đang sống ở ngoại quốc có xu hướng bảo vệ sự trong sáng nguyên thủy của tiếng Việt, với quan niệm tiếng Việt còn người Việt còn. Ở đây không có chuyện chê bai ai cả,nhất là động đến “thần tượng” của nhiều người. Tôi quan niệm tiếng Việt là tài sản chung của người Việt. Cùng nhau học hỏi gìn giữ tiếng Việt là điều tốt, nhưng lạm dụng làm méo mó tiếng Việt, nhất là sử dụng cho mục đích chính trị làm cho tiếng Việt nó trở thành dị hợm thì trách nhiệm chung là phải lên tiếng.

        Tôi thật không thỏa mãn lắm với cách giải thích của bạn, bạn tra tự điển để tìm ra chữ “Front” làm cứu cánh là chưa thỏa đáng. Nghĩa gần nhất của “front” phía trước, front line là tiền tuyến, là mặt trân nhưng không thể dịch nghĩa là liên minh được, ngoại trừ nó được ngép với chữ khác để bổ nghĩa.

        Đồng ý với bạn ở phần thí dụ mặt trận bình dân của Pháp. Chữ mặt trận dùng ở đây với mục đích đấu tranh giành quyền lợi là đúng rồi. Trong khi cách mạng VN đã thành công, đảng nắm trọn quyền. Vậy cái tổ chứ mang danh dân sự ấy mang tên “mặt trân” để đấu tranh với ai đây? Tôi nghĩ nó cũng điên điên khùng khùng như chữ “nền kink tế thị trường định hướng XHCN”. Ý tôi muốn nói đây là sự lạm dụng chữ nghĩa để gian dối chứ nào dám chê ai dốt chữ.

        • lacrangcavo says:

          Mặt trận Liên Việt (tức là tiền thân của MTTQ thành lập năm 1951 bác ạ. Lúc đó thì còn đang phải đánh nhau ác liệt với Pháp, nên dùng chữ mặt trận vẫn là hợp lý.
          Còn chữ “nền kink tế thị trường định hướng XHCN” thì em cũng đã nói là nó không điên khùng đâu ạ.
          Lưu ý là em chỉ nói đến chữ, em không bàn đến cách xây dựng kinh tế hiện nay của nhà nước có đúng như chữ này hay không, sẽ thành công hay không.
          Em chỉ muốn nói là kinh tế thị trường có thể có ở CNXH, CNTB, thậm chí ở trong chế độ PK.

      • Xôi Thịt says:

        Bác có ông thầy giỏi. Tuy nhiên thầy mà tra từ điển thì thầy cũng thấy bọn Anh/Mẽo/Úc/Ca… cùng lắm chỉ có đến even teeth thôi chứ event teeth thì bố chúng nó cũng chịu 😀 . Cho một câu như thế, bạn kia dịch vậy là tốt rồi 😉

        Bác nói cũng có lý, “mặt trận” có thể tương đương với “front” trong tiếng Pháp hay tiếng Anh. Trong 2 thứ tiếng này “front” vừa có nghĩa là chỗ chém giết vừa có nghĩa là liên minh phong trào. Tuy nhiên, gốc trong tiếng Việt “mặt trận” chỉ có nghĩa là chỗ đánh nhau. Nghĩa liên minh, hội hè chỉ xuất hiện khi người ta dùng luôn từ “mặt trận” để dịch từ “front” với nghĩa này sang tiếng Việt và được phổ biến cùng với hoạt động của “cái gọi là” MTTQ 😉 .

        Chỉ trao đổi thuần túy về ngôn ngữ, những thứ khác xin để lúc khác 🙂

        • lacrangcavo says:

          Cảm ơn bác XT đã chỉ ra chỗ sai, gõ vội trong lúc giải lao nên gõ nhầm even thành event.
          Có lẽ đúng như bác nói, đầu tiên chắc từ mặt trận chỉ có nghìa là trận địa, nhưng trong ngôn ngữ, nghĩa của từ luôn thay đổi theo thời gian. Đến lúc đó, tức là lúc thành lập Mặt trận Liên Việt, chắc chắn do ảnh hưởng của tiếng Pháp, từ mặt trận đã có thêm nghĩa khác là liên minh.
          Ngay hồi đó, còn chưa rõ vấn đề này thì cón có lý, chứ đến bây giờ, sau khi đã biết đến Mặt trận Toàn lực quốc gia, Mặt trận giải phóng dân tộc Palestin, rồi đi bắt bẻ câu chữ này nọ thì 🙂

        • TC Bình says:

          Sợi tóc mà biết nói năng
          Thì lão Xôi Thịt hàm răng chẳng còn
          Sợi tóc vừa nhỏ vừa giòn
          Lão đem chẻ tám…, bị đòn chớ kêu 🙂

    • Dove says:

      Hồi đó chống liên minh Pháp Mỹ để giải phóng đất nước thoát khỏi ách Thực Dân là mục tiêu hàng đầu (80% chiến phí Đông Dương là do Mỹ đài thọ), bởi vậy tiêu chí vì tổ quốc được đặt lên hàng đầu.

      Bởi vậy theo thiển ý của Dove thì Mặt trận tổ quốc là các viết tắt của mặt trận VÌ tổ quốc, có nghĩa là đặt Tổ Quốc lên trên chính kiến.

      Viết “Ai cũng hiểu nó là một tổ chức ngoại vi của đảng luồn sâu vào quần (của) chúng” là trật rồi đấy. Nếu viết “một số kẻ và hậu duệ của chúng” thì chính xác và miễn bàn. Nếu trưng cầu dân ý, thì những kẻ như vậy sẽ thành “excommuniés’, chính xác như cụ NMT đã tự nhận.

      • VVX says:

        Cám ơn Cụ Dove đã “giả nhời”. 😆

        Còm của giáo sư Dove là câu trả lời xác đáng nhất cho câu hỏi của tôi.
        Dùng câu chữ mật mờ “rối rắm” để rồi diễn giải sao cũng được, bởi thế mới có câu “sáng đúng, chiều sai, mai lại đúng”. Không tin các Cụ cứ vào hiến pháp nước VN mà đọc. Đây là văn kiện quan trọng thuộc hạng thứ 2 đấy nhá. “lol”

    • VINH PHÚ THỌ- SG says:

      Hồi Việt Minh tên là Mặt Trận Liên Việt do Ông Tôn Đức Thắng làm Chủ tịch. Sau khi tiếp thu Miền Bắc đổi lại là MT Tổ quốc . Chức năng cũng không khác MT Liên Việt là mấy. Thật ra phải gọi là Mặt Trận Quốc Gia Việt Nam. Tuy nhiên ỏ Miền Nam lúc đó là Quốc Gia Việt Nam, Sau Ông Ngô Đình Diệm ban hành Hiến Pháp mới gọi là Việt Nam Cộng Hòa. Có lẽ họ sợ nhầm với QGVN ở Miền Nam. Bác Hồ khi đặt tên cho Mặt Trận ( theo DOVE viết ) cũng sợ nhân dân gọi nhầm.
      Hóa ra cả Bác Hồ cũng sợ ” ai đó ” chụp cho cái mũ ” phản động ” lên đầu thì chết cả nút.

  26. CD@3n says:

    – nói chuyện 1 tỷ dụ của thời hiện tại :
    ĐS trên cao Cát Linh- Hà đông ( CL-HĐ), dài 13km, thêm 1,7 km ra,vào depot, tốc độ chạy tối đa 80 km/g, V khai thác 25 km/g, có 12 nhà ga trên cao khoảng cách các ga bình quân hơn 1km) , 1 nhà chỉ huy trung tâm 9 tầng, diện tích sàn 11.800 m2, đường đôi, khổ 1,435m, kết cầu dầm hộp L ( 20-32m), tổng mức đầu tư ban đầu ( TMĐT) 552,83 tr $ ( gổm 2 khoản vay TQ :215 tr vay lãi suất 4%/năm, 169 tr vay tin dụng lãi 3%/năm, cả 2 khoản vay trong 15 năm, 5 năm ân hạn, vốn đối ứng CPVN : 133,86 tr). DA được duyệt tháng 11/2008, tiến hành trong 5 năm, hoàn thành 11/2013. Vừa qua, DA đã “dội vốn hợp lý” khoảng 390 tr$, nâng TMĐT lên hơn 800 tr$, suất đầu tư bình quân hơn 70 tr $/1km. DA hiện đã chậm tiến độ, dự kiến chạy thử tháng 9/2015, khai thác vào tháng 12/2015 với lời hứa của LĐ là sẽ “thôi” đội TMĐT..!
    Hãy so sánh : ĐS trên cao ( còn gọi SkyTrain) bính quân TG làm khoảng 15tr$/1Km, Metro ( ngầm) khoảng 50 tr$/1Km, nếu địa chất đặc biệt khó khăn, có thê vọt lên khoảng 72 tr$/1Km. Như vậy, ĐS trên cao CL-HĐ ( tính là đường đôi, suất đầu tư nhân đôi là 30tr$/1km, thì cũng đã đạt giới hạn không thể “đội vốn” hơn nữa !!!) Lại còn , 13km, 1 depot, 1 trung tâm chỉ huy gồm tới 600 con người, bình quân 40 người/1km, thật xứng đáng “vị trí số 1′ trong quản lý vận hành ĐS trên cao trong thế giới hôm nay, món quà “mang dấu ấn TQ” về công nghệ rác thải cao cao quá …!
    Chừng nào, chưa có XH “3 quyền phân lập”, thì chuyện gì cũng có thê xẩy ra, dù biết rằng : chinh trị là vở diễn, nhưng nếu vở diễn mà diễn viên bị khống chế bởi luật chơi chung, chỉ đọc diễn, thì “luật là tao, tao là luật” trong tất cả mọi chuyện từ nhỏ nhất tới lớn nhất, thưa các fan HC?!

  27. VT says:

    ” Họ đã từng nghe thấy Đảng tuyên bố: Người trí thức là vốn quí của dân tộc. Nhưng họ cảm thấy vốn ấy quí quá đến nỗi phải cất nó đi thật kỹ, giữ gìn nó trong một bán ảnh, một hoàng hôn trường cửu. “(NMT)???
    Bây giở Đảng không cất kỹ những “trí thức ” nữa mà cho xuất khẩu sang các nước tư bản để họ góp phần làm cho tụi tư bản sớm giãy chết . Về phần mình Đ chỉ dùng các Trí giả có bằng GS,TS được Đ cấp để đảm bảo lập trường giai cấp …
    “Chính trị ám ảnh đầu óc chúng ta đến nỗi hai chữ “lập trường” làm ta mất ăn mất ngủ. Nếu được dùng một hình ảnh “duy tâm”, tôi ví lập trường như cái oan hồn ngày đêm theo đuổi kẻ nào đã hãm hại người chủ của nó. “(NMT)
    Đến bây giờ , hàng năm các công chức ăn lương nhà nước đều khi làm tổng kết cá nhân thì câu đầu tiên không được thiếu ” giữ vững lập trường chính trị của giai cấp …”
    Bác nào giỏi từ Hán – Việt giải tích giùm “lập trường giai cấp ” nó là thằng quái gì mà ghê thế ??

    • Dân gian says:

      Diễn nôm: Lập trường là một học thuyết, một hệ thống tư tưởng. Người có lập trường là người tin vào học thuyết ấy mà chưa chắc đã hiểu, tức là tin mù quáng. Những người có cùng lập trường thì hay nói giống nhau như bầy vẹt. Vậy lập trường là một khái niệm có trước khi có Triết học.

      Lập trường giai cấp là lập trường của những người cùng hoặc tự xếp mình vào cùng một giai cấp nào đó. Một học thuyết có thể đúng hay sai nhưng tự nó không gây hại. Chỉ khi có người không phân biệt được đúng hay sai, mù quáng hoặc cố tình lợi dụng làm theo hướng sai của nó mới gây hậu quả xấu. Nhóm người ấy thường ít học nên tâm hồn nghèo nàn nhưng lại tham lam, hay bị lợi ích vật chất làm cho lóa mắt và từ đó có thể mất nhân tính.

      Trên thực tế, “giữ vững lập trường” là cản trở sự sáng tạo và phát triển. Phản lại qui luật tự nhiên. Bởi vì đột biến và chọn lọc tự nhiên giúp cho sinh vật tiến hóa. Còn sáng tạo và lựa chọn giúp con người phát triển. Chả vậy mà Obama có một khẩu hiệu khôn ngoan khi tranh cử năm 2008: “Chúng ta tin vào sự thay đổi” (Change we can believe in).

      • Dove says:

        Mù quấng là thuật ngữ mang đảng tính rất cao.

      • Xôi Thịt says:

        Khẩu hiệu tranh cử của lão Ô dịch sang tiếng Việt là “(sự) thay đổi ta có thể tin tưởng/cậy (vào)”, ý nghĩa không hoàn toàn giống câu bác dịch 😉

      • R says:

        Phải công nhận là bác Dân gian diễn nôm hay thật.Từ Hán-Việt một phát bác dẫn nó đi tuốt tuồn tuột luôn qua triết học rồi vòng về sinh học xong cuối cùng nó dừng lại với khẩu hiệu của lão Obama nhà mềnh 🙂 🙂

        1.立場 (lập trường) nó không phải là học thuyết (doctrine,theory) mà chỉ là cái quan điểm (觀點 ) hay nói đơn giản là cách nhìn (point of view,standpoint) về một vấn đề nào đó.

        2. 階 級 (giai cấp) đơn giản nó chỉ là một tầng lớp (Class) trong một chế độ xã hội.  

        Khi một xã hội có sự phân chia giai cấp thì dĩ nhiên là có sự khác nhau về quan điểm hay lập trường giữa các giai cấp với nhau.Vì quyền lợi của giai cấp mình thì họ phải bảo vệ quan điểm của họ là điều hiển nhiên.
        Bác có nghĩ rằng chỉ mấy triệu đảng viên thôi mà họ cai trị cả ~80-90 triệu còn lại một mực theo khuôn theo phép của họ mà bác gọi họ là vẹt à.Tôi thì nghĩ ngược lại.
        -Không phải bất cứ thay đổi nào cũng đi đến kết quả tốt cả nhưng có khi lại xấu hơn không ai có thể nói một khi nó chưa xảy ra.
        -Sự thay đổi của một chế độ xã hội mà dựa & trông chờ vào “chọn lọc tự nhiên” hay”đột biến”
        thì chỉ có sinh ra “quái thai” chứ làm sao mà tốt hơn được.Xã hội muốn có sự thay đổi theo chiều hướng tốt thì phải có sự tác động tích cực của mỗi một tế bào của xã hội mà đó chính là mỗi một người chúng ta.

      • Hùng says:

        “Lập trường” là con virus mang hình quả cầu gai của thời đó.

  28. D.N.L. says:

    Về trường hợp ts.NMT.bị khai trừ và vùi dập,tôi không cho đó là vì NMT.tài giỏi hơn như có
    bác nói.Trường hợp trên không phải như Tố Hữu bị Hoàng Cầm,Trần Dần chê thơ rồi hai vị
    này bị trả thù đến bị trầm cảm hay điên suốt mấy chục năm.Cũng không phải như Nguyễn H.
    Đang bị người khác thấy tài năng của ông trở thành chướng ngại cho con đường thăng quan tiến chức của họ thì họ bịa đặt vu cáo ông ta định trốn vào miền Nam (thực ra là ông muốn đi
    Pháp,khi có người gợi ý).khiến ông rơi vào bẫy và… thân bại danh liệt !
    Tôi thiển nghĩ ông hiểu cái chế độ mà ông tin tưởng ban đầu cũng có nhiều điểm tốt,nhưng
    đến lúc CCRĐ.thì mọi sự thật cũng như khuyết tật đã phơi bày.Tuy nhiên,vì lỡ tin mà đi theo
    rồi,ông không đành lòng phản bội ngay được mà rút hết gan ruột ra để trình bày cho đủ lý lẽ
    tại sao phải cai trị theo pháp lý và pháp luật,chứ không thể tùy tiện như thế được vì hậu qủa
    CVCRĐ.quá ghê gớm vì tính cách “long trời lở đất” của nó !
    Thẳng thắn mà nói,tôi nghĩ là mấy ông tây đọc về hậu qủa CCRĐ.thì họ cũng không thể nào
    tin được là sự thật vì qúa phi lý và vô nhân đạo nhưng ông là người trong cuộc và với lương
    tâm của một trí thức yêu nước,ông cảm thấy có bổn phận phải nói ra hết để cảnh tỉnh người
    khác hầu cho ai cũng biết sự sai lầm vượt mức thành tội ác mà ngừng tay lại ?
    Trong số hiếm hoi người nước ngoài mà tôi nói ở trên đến năm 1972 vẫn còn tin là không hề xảy ra cuộc tắm máu trong CCRĐ.ở miền Bắc.Đó là thầy trò George Kahin và Gareth Porter
    ở đại học Cornell (Stephen J.Morris trong “Hôchiminh,Pol Pot and Cornell”, National Interest
    Summer 1989).Chính G.Porter ra điều trần năm 1974 trước Quốc Hội Mỹ để kêu gọi QH.chấm
    dứt viện trợ cho 3 nước Đông Dương,khi Mỹ đang tìm mọi cách để “chạy làng” sau canh bạc
    “cháy túi” ở Đông Dương hay nói cho có vẻ chiến thuật là rút quân về trong…danh dự ?
    (Công trạng của G.Porter còn là LÀM CHỨNG GIAN trong Tết Mậu Thân 1968 khi ngoan cố
    phủ nhận là không hề có bloodbath trong biến cố đó).

  29. Kẻ Bị Khai Trừ says:

    Ông Nguyễn Mạnh Tường ơi! đọc lại tham luận của ông tôi không biết nên cười hay khóc vì thấy nó “bi hài” quá. Ông vì dân, vì nước muốn sửa sai ĐCS, đưa ra ánh sáng những “sai lầm kinh hoàng và hòan tòan có thực” do một lũ sâu bọ hại dân gây nên …nhưng lại bị “khai trừ”. Cũng may cho ông là chúng nó đã không ra lệnh cho bạn bè của ông đến để “đấu tố”, rồi cảnh cáo, rồi bỏ tù, rồi xử trảm…? Thật ra thì lũ chúng để ông sống còn khổ hơn là chết. Còn ”Lũ hại dân” lại nhởn nhơ vui sống và có lẽ chúng không kém phần “hả dạ” vì đã “bịt miệng” những tiếng nói đối kháng có hại đến quyền lực và quyền lợi của ĐCS! Có người đã bảo tôi rằng ĐCS đã sám hối, ông Hồ đã nhỏ nước mắt trước quốc dân đồng bào ăn năn về những sai lầm “không thể thứ tha”, những sai lầm “diệt chủng” của CCRĐ. Đảng đã thật sự “ăn năn”? ông Hồ đã thực sự “sám hối”? Ai nói, sau đó những tuyệt chiêu” đấu tố” người “khác chính kiến” không “chung xuồng”, để “duy trì quyền lực và quyền lợi độc tôn“ là không còn sử dụng nữa. sự thật là câu trả lời, là bằng chứng rõ ràng và chính xác nhất. Sự thật của những NVGP, HTX và quốc hữu hoá, đánh tư sản, tù cải tạo hoặc là “kinh tế mới”…

    Ông NMT ơi! vong hồn ông còn linh thiêng thì xin hỏi ông có lời khuyên gì dành cho chúng tôi không, khi ở đây vẫn có người “thành thật” khuyên chúng tôi rằng hãy “hồ hởi phấn khởi” ngợi ca CN Mác + Lê + Hồ Chí Minh. Ca ngợi cái được gọi là MTTQ nhưng thực chất là cánh tay nối dài của Đảng. Có lẽ tôi sẽ nghe theo , nhưng trước khi tham gia, tôi phải nhìn lại hết bạn bè mình ….xem ai là sẽ là “người bạn đầy tiềm năng” tham gia “đấu tố” và “khai trừ” tôi sau đó? Rút kinh nghiệm từ ông!
    ———

    Ông NMT ơi! sau khi bài tham luận của ông được đăng trên báo mạng, thì có nhiều người đã “cả tin” rằng ĐCS đang thực sự “phê và tự phê”, đang sửa sai và thực hiện những đề nghị mà ông đưa ra. Cả tin rằng: chúng ta hãy vui mừng, cùng nhau “hồ hởi phấn khởi” xây dựng mô hình xã hội dân chủ, cái đang được Đảng Cộng sản quang vinh “khuyến khích” và “cam kết” cùng nhân dân xây dựng? Chúng ta đã chẳng từng nghe những gì gì “đổi mới tư duy”, “… mở rộng dân chủ các cấp” …những là “từng bước xây dựng ,nới rộng dân chủ”…rồi thì ”xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” …cho đến tận gần đây, cùng với những gì gì ” bầu cử thí điểm chủ tịch xã…”, triển lãm Cải Cách Ruộng Đất v.v…, đã và đang là những quyết tâm của đảng Cộng sản Việt Nam đấy sao?

    Duy có một điều trước tiên phải được khẳng định và chúng tôi ai cũng biết (mà không nói ra) và sẽ khó mà xoá nó ra khỏi não trạng là: Giử chặc sự tòan trị với những là “Vĩ đại…Tối cao…Duy nhất…” vẫn đang là một “sự thật bất di bất dịch” trong xã hội độc Đảng ở Việt Nam.. Về bản chất, thể chế độc đảng tòan trị không bao giờ cho phép tồn tại bất cứ “đối trọng” hoặc “phản biện” dướI bất kỳ hình thức nào, trong bất cứ “lĩnh vực” nào. CSVN là một “điển hình tòan hảo” của thể chế độc tài tòan trị.

    Đó luôn là một trong các sự thật được thấy rõ nhất ở xã hội VN dưới “ách cai trị” bởi ĐCSVN. Sự thật này, hằng ngày đều được thực tế cuộc sống ở VN chỉ rõ. Những lý luận mang tính độc tôn hiện rõ như ”ban ngày” trong mọi lời nói, hành động, quyết sách, chính sách v.v…của “Đảng ta” !

    Thế nên, với những “ai” đang “khấp khởi hy vọng vào những khẩu hiệu “dân chủ rỗng tuếch” ấy, xin được can rằng : “…Không dám đâu, “em” từng rất…. “thụộc bài”, em đã từng bị lừa!.

    Những thứ kể trên, thọat nghe thì có vẻ “…theo cùng thời đại” “…hòa vào biển lớn”..v.v , nhưng cứ nhìn kỹ vào những “chính sách thực thi” đi kèm với chúng, thì ta bỗng thấy cái vẻ “mơ hồ”, cái tính “mị hoặc” muôn thuở của độc tài tòan trị hiện rõ hơn bao giờ hết ! Chung cuộc, chúng vẫn chỉ là những “chiêu thức chính trị” cũ mèm có một hình thức phát biểu khác, có phần mới hơn, tinh vi hơn mà thôi !

    Làm sao lại có chuyện , cái đảng Cộng sản với cái nền “ chuyên chính vô sản” vừa hoang đường, mất gốc , vừa bất lương, thủ đọan lại vừa ”cuồng tín” đến tận gan, tận ruột …nay lại đi “hô hào, cổ vỏ” “vạch đường, chỉ lối” để xây dựng một nền Dân chủ chân chính? Xây nên một thứ trái ngược hòan tòan, và nhất định sẽ gây nguy hại hiển nhiên đến “quyền lợi độc tài” của chính mình ? “Ai” có thể tin nổi chuyện “cọp no mà cừu vẫn an toàn” ? Tin vào nó, có khác nào tin chuyện “ bầy Cọp dữ …ăn chay trường“ ? hay tin vào việc…Hitler, Stalin, Mao trạch Đông đã từng nắm tay nhau, cùng nhau “ xuống tóc” vào chùa… đi tu ?

    Cho dù mai này, họ vẫn “dày mặt ra” tổ chức thí điểm cái “trò hề” tự ứng cử, “tự dân chọn lựa người đại diện”, chọn xã (xệ) trưởng…v.v, thì sớm hay muộn, những vị “con rối chủ tịch” ấy (xã, huyện, quận, thành phố…v.v) cũng chỉ là “sản phẩm cũ, quen thuộc” do chính cái “Đảng vĩ đại duy nhất” ấy ra “chỉ thị’, để “dựng lên” và “dán cho cái nhãn dân chủ” nhằm câu giờ trước khát vọng dân chủ của tòan dân.

    Đây là một lọai “dân chủ đóng hộp” ,làm sẵn theo công thức , muốn bao nhiêu, có bấy nhiêu ! ..Hàng giả thì vẫn cứ là hàng giả, những con rối dù nhảy múa hay ho đến thế nào thì…về bản chất, vẫn chỉ là những con rối mà thôi ! Bọn họ có “nhúc nhích chân tay”…” cử động miệng lưỡi” …thì cũng chỉ thuần là tuân theo sự điều khiển, tung hứng của các sợi dây trong tay của các “nghệ nhân chính trị” ở Ba Đình, hoặc xa hơn nữa là những “chính khách CS nhà nghề” ở BK mà thôi !

    Thứ “dân chủ” này là thứ …“ ứng cử ,bầu cử trong một trại tập trung do chính cai ngục chỉ đạo trong từng họat cảnh một. Cả “bình và rượu” đều cũ mèm, chán phèo, nhạt thếch !

    Ai cũng thấy, ngày nay, ở đất Việt , ai yêu nước đều đã trở thành “phản động” sạch ráo cả rồi ! Người dân nhận biết nhau, tin tưởng nhau, hợp tác với nhau chỉ bắt đầu bằng mỗi một chữ “phản động” gắn trên trán thôi.

    Ngược lại (nói ra xem có vẻ như “ thời thế đảo điên” quá xá rồi) nếu ai không được cái “vinh dự” gắn chữ “phản động”, thì thiên hạ cạch mặt ra, vì hắn chắc chắn phải một trong 03 lọai sau đây :

    1/ Một thằng lãnh đạo tham nhũng chính hiệu con nai vàng…

    2/ Một tên cướp ngày dữ tợn, có mang vũ khí, kẻ đang hết lòng ủng hộ “ Đảng và Chú phỉnh “ để thừa nước đục kiếm xu vinh thân phì gia.

    3/ Hắn phải là một kẻ vừa là cướp ngày , lại vừa thành thạo trong ”công tác tham nhũng”, ta hay gọi là kẻ ”hai trong một”, có nghĩa hắn đích thị là là một “đức ngài” Lãnh đạo nào đó !

    Chở thuyền và lật thuyền đều là nước…ngày thuyền lật không còn bao xa? Ngày nay, đi đầu bằng những ”quốc nạn” không còn thuốc chữa, theo sau bằng vô vàn những “tệ nạn mọi nơi, mọi lúc” và đi sau chót là những ..”trả thù, đàn áp, bắt bớ …mọi lúc, mọi nơi“ …v.v , tất cả đều chỉ là những nét diễn biến quen thuộc của “cái gì đến, sẽ phải đến”… Hình như có câu này(?) “Khi nổi sợ hãi tù đày không còn nữa, thì “đừng sợ những gì CS làm, mà hãy làm những gì CS sợ”!

    Không thể trách ai hay ngụy biện tiếp các lý do nào cả vì, chính quý vị đang ngày ngày kiên trì “dọn đường, trãi thãm” để rước “nó” đến! “Nó“ bắt buộc phải đến !Chắc chắn, nó sẽ “tự nhiên” mà đến! Đừng “tự an ủi” bằng những tuyên truyền vớ vẩn về cái “ổn định đầy vẻ tự kỷ ám thị” của hôm nay. Bởi vì, “ngày mai”, nó sẽ đến hòan tòan trong bất ngờ như ở Liên xô và Đông Âu trước kia vậy! Nó là sự thật, nên nó chuyện không thể “rút kinh nghiệm”, không thể “sửa sai” hay “ăn năn sám hối”! Xin đừng mơ hoang!….

    Kẻ Bị Khai Trừ

  30. NôngDân says:

    + Bão gió, mất bố nó điện hơn ngày trời, trưa nay mới có trở lại. lọ mọ bật đèn soi vào Hang Cua thầy bài “hộp đen” hay hay mà không tham gia được!.
    + Thực ra chả có cái gì là “hộp đen” cả, chẳng qua chúng ta chưa nỗ lực hoặc không đủ khả năng tìm hiểu để biết, để vạch mặt chỉ tên nó, thế thôi!. Khi mà vẫn mang tâm thế “MUỐN BIẾT” thì còn lâu mới “BIẾT” khi kẻ khác có tình giấu giếm. Chỉ khi nào trong tâm thức mọi người thấy rằng, điều đó “chúng ta cần biết”; “chúng ta phải biết”; “Chúng ta sẽ biết” … Còn chỉ “muốn” thôi, đếch ai cho, thì “Nàm thế Lào?”
    + Đây này, cái mà người ta tưởng là “hộp đen”, mới giấu giấu giếm giếm như “mèo giấu cứt”, nhưng 60 năm trước nó đâu còn là “hộp đen” với luật sư Nguyễn Mạnh Tường!.
    Bình bài này chắc phải buổi tối, bây giờ bà lão đang bắt ra vườn xem bão gió có gây thiệt hại gì không?.

  31. GÀ QUÊ says:

    Đọc bài này mới thấy CỤ là một người tài thực sự, lý luận của cụ thật uyên bác, trái tim của cụ với Dân tộc thật là đẹp đẽ/ Khác hẳn Trường Chinh…Đúng là Dân tộc ta đã không có Phúc khi Cụ bị ruồng bỏ. Căm giận lắm thay. Thương Cụ và đau xót cho Dân tộc nhiều lắm.

  32. Thanh Tam says:

    Tôi đọc được bản tham luận của Luật sư Nguyễn Mạnh Tường về Cải cách RĐ lần đầu tiên khi vào Sài Gòn năm 1975,bài được phát hành rộng rãi thời VNCH,và tôi rất Ấn tượng và cảm phục Luật sư ,Đúng như tác giả Entry nhậm định : Như Cánh chim báo bão,Những sai lầm của chế độ đã được những trí thức báo trước 60 năm. Vai trò Trí thức vô cùng quan trọng ở bất cứ chính thể nào trong sự nghiệp Xây dựng và bảo vệ Chủ quyền Đất nước,do vậy Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã đề cập và chỉ ra sai lầm của Chính phủ trong việc sắp xếp,Bố trí cán Bộ trong Chính phủ và sử dụng đội ngũ trí thức,Không Tôn trọng tiếng nói của Trí thức.
    Tôi đọc phiên bản cũ ,tôi con nhớ lời Ghi chú cuối bài báo : Khi kết thúc tham luận,Luật sư Nguyễn Mạnh Tường đọc câu Thơ : “Đàn kêu tích tịch tàng tang,Ai mang Công chúa dưới hang mà về” ,ý nói Công lao của nhiều nhân sĩ,trí thức trong cuộc Chống Đế quốc và Phong kiến,giành độc lập đã Không được ghi nhận như Thạch Sanh.Lúc đó Cụ Hồ xuống bắt tay Luật sư nói rằng: “Bài chú phát biểu rất hay ,Nhưng Không có lợi cho Cách mạng”.
    Bây giờ nghiên cứu lại bài viết này mới rõ Ông phê phán cả Tư tưởng Maois và Cả Stalin,
    Rất tiếc cho Dân tộc ta có những người Tài ba,có những con chim báo bão nhưng thật lẻ loi và lại bị vùi dập và chết yểu bởi Bão Tố chính trị suốt cả cuộc đời.
    Các bạn Còm kiểm chứng tư liệu này giúp.

    • Dove says:

      Cụ Nguyễn Mạnh Tường chơi cờ Tướng theo luật cờ Vua, hoặc là chơi bóng tròn theo luật bóng bầu dục (rugby) . Đó quả là một thảm bại về chính trị.

      Cụ có thể làm học giả (đáng tiếc là tác phẩm có giá trị của cụ chỉ đếm được trên đầu ngón tay), tuy nhiên khi bước vào chính trường thì ngay cả một bài vỡ lòng, mà bất cứ chính trị gia Mỹ nào cũng phải nhập tâm, thế nhưng cụ NMT ko hề biết.

      • Thanh Tam says:

        Luật sư NMT cũng rất khiêm tốn trong tham luận khi nhiều lần nói là đây là vấn đề Chuyên môn,do vậy những chính khách Tài ba phải sử dụng những con người này trong “hậu cung” nếu thấy tư tưởng này chưa thực hành ngay được,chứ tại sao lại vùi dập và triệt tiêu luôn mà Bác Dove lại nói LS NMT như vậy.

    • Dân gian says:

      Lúc đó Cụ Hồ xuống bắt tay Luật sư nói rằng: “Bài chú phát biểu rất hay, nhưng không có lợi cho Cách mạng”.

      ————————-

      Chi tiết này nói lên điều gì? Số phận tiếp theo của cụ Phan Mạnh Tường giải đáp tất cả!

      Sau một ngày trời, khoảng sáu tiếng đồng hồ ngồi nghe cụ Tường nói, cụ Hồ chắc chắn đã nhận thức ra nhiều điều đúng đắn, cho nên cụ mới xuống bắt tay và nói ‘bài chú phát biểu rất hay’.
      Nhưng phần tiếp theo của câu của cụ Hồ ‘nhưng không có lợi cho Cách mạng’ hàm chứa một xung đột nội tâm vô cùng phức tạp của cụ Hồ.

      Điểm lại cuộc đời cụ Hồ qua sự kiện, không tô hồng, sẽ thấy sự mâu thuẫn này. Cụ xuất ngoại chưa rõ mục đích lúc khoảng 18 tuổi. Lao động, kiếm sống, và bị ảnh hưởng tinh thần yêu nước của nhà yêu nước Phan Châu Trinh và Phan Văn Trường. Tự mình tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc bằng cách tham gia vào QTCS3. Tổ chức tập hợp các nhóm CS đang hoạt động ở VN và cuối cùng giành được chính quyền theo cách của Lenin, bạo lực cách mạng. Muốn tổ chức nhà nước theo mô hình dân chủ cộng hòa thực sự, muốn học tập nước Mỹ. Chưa làm được mấy thì phải chống Pháp quay lại Đông Dương. Ở thế yếu, cụ Hồ đã có một quyết định, đó là dựa vào Mao.

      Từ đây, mọi sự bất minh quái đản, khó hiểu đối với con dân Việt Nam cho đến tận bây giờ bắt đầu xuất hiện…
      “Bài chú phát biểu rất hay, nhưng không có lợi cho Cách mạng”

      – “Cách mạng” mà cụ Hồ nói ở đây là cái gì? Nó có giống ‘Cách mạng’ tháng Tám mang hơi hướng cách mạng dân chủ Pháp không? Hay là nó đấy nhưng có thêm Maois rồi?

      – Nó đã nhuốm màu Maois rồi thì chắc chắn nó hàm chứa thêm cái tôi to đùng đùng ở trong vì Maois nhìn kiểu gì cũng ra cái tôi của Mao, một bạo chúa thực sự.

      – Mọi diễn biến tiếp theo mà ai cũng có thể tìm ra làm bằng chứng đã chứng minh cho cụm “Cách mạng là đảng, đảng là Ta…”

      – Phát hiện ra điều tuyệt diệu này, các thế hệ “học trò” của cụ Hồ đã vận dụng vô cùng tinh vi, khéo léo cái học thuyết Maois (phần tôi) mà nhà văn Trần Đĩnh gọi là Mao-nhều (nhiều) một cách khá thành công đến tận bây giờ.

      • Dân gian says:

        Xin lỗi cụ Nguyễn Mạnh Tường, con viết nhầm tên cụ!

      • Thanh Tam says:

        Tôi cũng nghĩ lúc đó Cụ bị cái “Vòng Kim cô” của Mao và Stalin rồi,cũng giống như trong giai đoạn hiện nay,muốn làm đồng Minh với Phương Tây và Mỹ đâu phải dễ,liệu còn cái vòng Kim cô của Mao-Đặng-Tập hay Không?

    • says:

      Ngày 4-10-1956, trong một bài viết Vừa khọc vừa cười, LS Nguyễn Mạnh Tường có viết một đoạn như sau :
      ……….
      Không thực sự cầu thị, chưa điều tra nghiên cứu, chẳng tìm hiểu sự thật, họ chỉ biết mang đao to, búa lớn ra doạ nạt, họ là Don Quichotte cầm giáo tiến lên đâm cối xay, họ quên lý luận Cách mạng họ đã học tập. Họ là nàng công chúa quên thời kỳ gặp Thạch Sanh trong hang.

      “Tích tịch tình tang…” Tiếng đàn của Thạch Sanh có nhắc lại được kỷ niệm cũ không? “Hỡi tuyệt thế giai nhân mà tôi yêu với một mối tình vô hạn, nàng còn nhớ thuở đôi ta gặp nhau trong hang đá không? Đôi ta quyết tâm sống chết có nhau, với nhau. Vì vậy ta thắng kẻ thù, ta sống. Bây giờ thời kỳ gian lao đã qua, nàng trở về dinh cơ huy hoàng, lên xe xuống ngựa. Nàng nỡ lòng nào quên tình duyên cũ?” [1]

      Ghi chú của Ban Biên Tập bên dưới :

      [1]Nên hiểu nàng công chúa là cán bộ lãnh đạo Đảng Cộng sản và Thạch Sanh là giới trí thức kháng chiến.
      Nguồn: Hoàng Văn Chí, Trăm hoa đua nở trên đất Bắc. Mặt trận Bảo vệ Tự do Văn hoá xuất bản, Sài Gòn 1959. 318 trang. Nguyệt san Ngày về tái bản, Hướng Việt phát hành. In tại nhà in Lion Press, 3018 Akron Ct, Denver Co. 80231.

  33. Anh Huy says:

    Năm 1988 khi tôi học thêm tiếng Pháp tại nhà thầy NMT tại phố TBH tôi chưa biết rõ về ông. Sau ngày ông mất tôi mới thấy hết tầm vóc con người ông qua sử liệu, trong đó bài tham luận của ông mà trang HM cho đăng rất xứng đáng là một tài liệu quý vì qua thời gian nó đã chứng minh được tính đúng đắn gần như tuyệt đối trong những quan điểm của ông khi so với thực tại của dân tộc. Nhờ trang HM xin cho tôi một lần nữa được kính cẩn nghiêng mình trước vong linh người thầy, người trí thức lớn tài năng, dũng cảm nhưng không găp thời của dân tộc VN

  34. vn says:

    Chư vị có thể down load và đọc “Trăm hoa đua nở trên đất bắc” của cụ Hoàng Văn Chí, trong đó có bài viết của Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo….
    http://giaocam.saigonline.com/HTML-H/VSHoangVanChi/HoangVanChiBKTramHoaDuaNo.pdf

  35. Hùng says:

    “Trên con đường bao biện và tự mãn ấy, các nhà chính trị đã bị thúc đẩy bởi những thành kiến đối với pháp lý và tin rằng pháp lý là cái gậy chỉ dùng để chọc bánh xe, không hiểu rằng, trái lại, chính pháp lý giúp xe khỏi lật, khỏi gây tai nạn. Nguy hại hơn là chính trị tự đặt mình lên trên pháp luật.”
    Thật đúng như GS.NMT nói, ở XHVN xưa nay là vậy, ngay cả bây giờ QH đang cho ban hành và sắp ban hành ra nhiều bộ luật nhưng các bộ luật ấy vẫn chưa thoát khỏi được cái bóng của “Chính trị” của “Nhóm lợi ích”, thiếu công bằng, không hoàn toàn vì con người và bảo vệ đời sống con người. Tại sao có thể nói như vậy?
    Vì:
    1/ Không tuân thủ nguyên tắc: Tam quyền phân lập.
    2/ Không đứng trên quan điểm vì Con người. Bởi Pháp luật đưa ra là để điều chỉnh mối quan hệ và các hành vi của con người trong XH để duy trì trật tự XH tạo nên môi trường lành mạnh cho XH phát triển.
    3/ Và trên tất cả là phục vụ mục đích chính trị “định hướng”.

  36. Hùng says:

    Cái lý do thứ 2 “Ta bất chấp pháp luật, lấy chính trị lấn át pháp lý” là chủ yếu chi phối mọi cái khác. Chính nó đã làm cho XHVN xảy ra nhiều biến cố đau thương, kìm hãm sự phát triển như hiện thời.

    • Cong says:

      Nói cho nó vuông, chính trị là gì? Nhóm lợi ích là gì? Là Đ. chứ gì nữa?

    • Người Chầu Rìa says:

      Tôi lại nghĩ ”bất chấp pháp luật ” vì các vị đỉnh cao ngày ấy chẳng có ai xuất thân là luật sư . Mấy ông luật sư thì chỉ nắm những việc ”bưng bê” như cụ Tường . Vì thế những góp ý của cụ
      bị bỏ ngoài tai, mà còn bị trù dập cho biết tay :”Gối rơm theo phận gối rơm / Có đâu dưới thấp
      lại chồm lên cao?”( Lục Vân Tiên – N.Đ.C)

  37. VINH PHÚ THỌ- SG says:

    LS Nguyễn Mạnh Tường trong bài phát biểu có câu :
    2. Ta ( Đảng- VPT nhấn mạnh ) bất chấp pháp luật, lấy chính trị lấn át pháp lý.

    Từ đó tôi xin kể câu chuyện một góc đời tôi.
    Trước 75 tôi học và tốt nghiệp ĐH luật khoa SG. Đã được cấp giấy Chứng nhận tạm thời Tốt nghiệp để chỉ chừng 1, 2 năm sau là có Bằng. Do tình hình đất nước ly loạn , lại phải chạy giặc nên đánh mất GCN Tốt nghiệp.

    Sau 75 Trường ĐHLKSG ở số 17 Duy Tân dược phiên chế thành ĐHKT TP HCM. Lúc đó nhiều bạn học trước đây đua nhau đi học Bồi dưỡng pháp lý để được đi làm Nhà nước. Tôi ôm mộng làm thẩm phán bèn nộp đơn xin đi học lớp Bồi dưỡng. Lúc nộp đơn , cán bộ hỏi : Bằng đâu ? Tôi liền chạy về ĐHKT xin sao luc bằng.

    Lúc này ở kho lưu trử Trường ĐHKT chắc còn lưu trữ bằng của tôi. Người ký tên trên Bằng hẳn là Khoa Trưởng , GS – Thạc sĩ Nguyễn Cao Hách của chế độ cũ. ( ở dây xin nói thêm là theo quy chế của ĐHLK SG thì Thac sĩ là thầy của các Tiến sĩ, giống như ở Pháp, lúc đó ở VN chỉ có vài người là Thạc sĩ Luật thôi. ).

    Tôi đến Trường ĐHKT TP xin nhận Bằng, hoặc nếu không có thì xin sao lục lại cũng được. Tiếp tôi là một cán bộ giáo vụ. Ông ta trả lời ngay, giọng ráo hoảnh : Luật gì ? Luật của bọn tư bản dơ bẩn chứ gì ?. Bán ve chai hết rồi !

    Câu hát “ Em ơi nếu mộng…( thẩm phán )… không thành thì sao “ đã ứng nghiệm.
    Tan vở mộng làm Người nhà nước , “ tôi trở về hóa đá phía bên tê ! “. Đành vậy thôi, tôi trở trành tay lái “ lụa “ xe ôm cho bà xã và sắp nhỏ từ đó .

  38. TKO says:

    @ Bác Cua:
    Nguyên tắc “chuyên chính … lấy Chủ nghĩa anh hùng CM làm nền tảng, luôn đi tắt đón đầu” nên gần 60 năm sau khi cụ Nguyễn Mạnh Tường nói/viết ra những lời tâm huyết trí tuệ để góp ý cải thiện thì hiện trạng … Vũ Như Cẩn!
    Tuyệt vời thay, quê hương ta.

  39. Xôi Thịt says:

    Hiếm khi lão đọc hết bài dài thế này.

    Trước nghe tên luật sư Nguyễn Mạnh Tường, lão cũng chỉ nghĩ đảng đì thì chắc là người tử tế (???). Đọc xong entry này lại càng khẳng định trình độ và tâm của ông với đất nước (giờ báo chí hay dùng từ “có tâm và có tầm” 😉 ) cũng như tại sao đcs lại đàn áp ông.

    Có bác có ý kiến ông bị vùi dập vì ông giỏi hơn họ, có lẽ không hẳn thế. Những người cầm quyền cũng giỏi (họ không giỏi cái này thì giỏi cái khác, cứ giành được quyền lực về mình là giỏi rồi). Điều quan trọng là những điều ông nói “vạch trúng tim đen” và bị họ cho là ảnh hưởng đến quyền lợi của mình.

  40. Dove says:

    Cụ Nguyễn Mạnh Tường và cụ Trần Đức Thảo là 2 người rất khác nhau về mặt học thuật và lối sống.

    Có thể nói rằng kiến thức của cụ NMT về những giá trị riêng của triết học và rộng hơn tư tưởng Mác Lê chỉ là một con số ko tròn trĩnh. Vào thời cụ đang sống, đó là hệ tư tưởng có hàng trăm triệu tín đồ và đang còn được xem là hy vọng của nhân loại. Bởi vậy, khi nói về số phận của mình cụ NMT đã dùng từ rất đúng: Un Excommunié.

    Cụ TĐT thì khác, cụ hiểu rất sâu về những giá trị riêng của hệ tư tưởng Mác Lê và đủ năng lực phản biện ngang ngửa với các học giả Pháp, bởi vậy cụ luôn bị dằn vặt thực sự bởi những sai lầm của các khuynh hướng cực đoan Stalinit và Maoist. Mặc dù vậy, cụ đã ko nâng được mình lên tầm của Đặng Tiểu Bình, đó là thoát cái sai của Maoist (7 đúng, 3 sai) mà vẫn trụ vững trên lập trường Mác Lê để giữ ổn định để tiến hành cuộc công nghiệp hóa được xem là vào loại vĩ đại nhất trong LS nhân loại.

    Cái ko may về mặt chính trị của cả hai cụ là bị Nhân Văn Giai Phẩm một tổ chức được đánh giá là phản động lợi dụng. Cần nói rõ là tất cả các nhân vật tham gia nhóm này đều bị xử lý có mức độ chỉ là cách li khỏi cộng đồng, cắt lương, nhưng vẫn được nhận trợ cấp.

    Theo tôi, việc phục hồi danh dự một số nhân vật NVGP chứng tỏ rằng hồi đó cụ Tố Hữu có thể đã làm quá tay và những trí thức tham gia chống NVGP đã được cung cấp thông tin sai lệch. Để đánh giá đúng bản chất của sự kiện NVGP, cần giải mật thông tin phản gián và biên bản của các cuộc họp có liên quan của Ban Bí thư và của Bộ Chính trị.

    • Hùng says:

      Nói “Có thể nói rằng kiến thức của cụ NMT về những giá trị riêng của triết học và rộng hơn tư tưởng Mác Lê chỉ là một con số ko tròn trĩnh” là võ đoán. Tư tưởng của cụ NMT và bài phát biểu của cụ thể hiện 1 sự hiểu rộng và nắm chắc về pháp lý, nhân sinh quan và đặc biệt là tư tưởng “Con Người” của ông chứ không phải tư tưởng cực đoan được che chở bởi 1 chính sách đường lối sai lầm cực đoan thiếu tình người mà thừ động cơ chính trị đê hèn bạ ai cũng kẻ thù, ai cũng có thể kết tội, ai cũng có thể giết như đã…Triết học Max-Lê chỉ là 1 phần trong nền tảng triết học của nhân loại mà thôi chứ sao lại “giá trị riêng của triết học và rộng hơn tư tưởng Mác Lê”

    • qua chơi says:

      Cái “không may về mặt chính trị” của hai cụ là “cái may về nhân cách” đó Dove à. Nếu không thì hai cụ sẽ giống bọn trí thức bưng bô cho Đảng ý. Dove có thích bưng bô không? 🙂

      • Dove says:

        Cái “may về nhân cách” hay “cái ngây thơ của học giả” loạng quạng nhảy ra chính trường?

        Dove thiên về cái ngây thơ.

        Đảng là một tổ chức, có nghĩa là pháp nhân. Pháp nhân ko tiểu tiện và đại tiện nên ko cần bô và người bưng bô.

        Các xụ NMT và TĐTđảng ko phải là thể nhân. Thể nhân có lúc cần đến bô và người bưng bô. Dove kính trọng cả hai cụ, bởi vậy nếu cần, các cụ hô lên một tiếng thì Dove sẳn sàng bưng bô.

    • HỒ THƠM1 says:

      Này lão Đốp!

      Lão lép xép gì thế này?: ” Có thể nói rằng kiến thức của cụ NMT về những giá trị riêng của triết học và rộng hơn tư tưởng Mác Lê chỉ là một con số ko tròn trĩnh.”
      Ông Nguyễn Mạnh Tường là luật sư ông không nhuần nhuyễn về triết học thì có chi là lạ?? Ông ấy ngốn ba thứ Mác Lê ấy vào để làm gì??

      Lão Đốp lầm bầm cái gì đây?:
      “Cụ TĐT thì khác, cụ hiểu rất sâu về những giá trị riêng của hệ tư tưởng Mác Lê và đủ năng lực phản biện ngang ngửa với các học giả Pháp”

      Ông Trần Đức Thảo nghiên cứu Mác Lê là vì ông ấy là Triết gia đại tài nên ông cần nắm rõ để phân tích, chứ ông không đọc theo kiểu… nhảy cẩng lên hò hét: ” Cơm gạo là đây, nước mắm là đây!” đâu nhé!

      • Dove says:

        Này lão Hồ Thơm1:

        Ko phân biệt nổi học giả và chính khách mà nhẩy ra Hang Cua mại võ “Sơn Đông” thì Dove cười cho vào mũi.

        Giá trị học giả của các cụ NMT và TĐT rất cao, nhưng giá trị chính trị gia của các cụ ko xứng đáng để so với Bác Hồ đâu.

        • Hoàng cương says:

          Dove nói đúng đó Hồ Thơm1 , làm chính trị thì phải có dao,súng bên mình ,nếu chỉ có súng nước thì về với vợ …cho an toàn 🙂

        • HỒ THƠM1 says:

          Lão Đốp này phản biện phản beo gì mà nhạt như nước vo gạo thế nhỉ?? Thì tớ cũng có nói sai về danh vị học giả với nhà chính trị của 3 ông HCM, NMT với TĐT đâu nào? Lão nói đúng cmnr thì tớ cãi vào chỗ nào nữa?
          Tớ cũng đâu có dại gì đem hai ông NMT với TĐT “đấu” với giá trị chính trị gia của Bác Hồ of lão Đốp đâu nào?
          Cái gì rõ ràng cái nấy nhá:

          Ông Hồ Chí Minh là chính trị gia lừng lẫy của Việt Nam ở cuối thế kỷ 20
          Ông Trần Đức Thảo là nhà triết học lừng danh của nước Việt!
          Ông Nguyễn Mạnh Tường là luật sư tài ba, học giả xuất sắc của Việt Nam!

          Nhưng bảo ông HCM là nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà ngôn ngữ… xuất sắc của nước Việt là chết tui cũng không chịu!
          Bảo 2 ông NMT, TĐT là 2 chính khách lừng danh của nước Việt là tui hổng nghe, thế thì lão Đốp “cười cho vào mũi” cái gì hả??

          Còn như ông nhà thơ Tố Hữu không biết cái khỉ mốc gì về Triết học cả, mà dám cả gan phê bình móc máy ông TĐT về triết học trong vụ NVGP, gọi ông ấy là Trốt Kít trốt kẹt gì đấy, lão Đốp “điều tra” thử xem! 😛

  41. TC Bình says:

    Xin phép các cụ, còm này viết cho bài Hộp đen nhưng đưa lên đây cho nó…mới 🙂

    Tuần trước, rất lạ, lão Hồ Thơm điện thoại cho Lang Bình.
    -Chào Lang Bình, tớ đang ở SG đây.
    -A, vui quá. Cụ đang ở chỗ nào để tôi đến?
    -Tớ sẽ nhắn cho cụ địa chỉ. Mà này, chuyến này tớ mang theo hộp đen đấy.
    -…..?
    -Không nói nhiều, lát gặp thì biết.
    Bỏ đt xuống, Lang Bình thừ người suy nghĩ. Hộp đen nào nhỉ?! Chả lẽ lão này lượm được hộp đen máy bay MH370. Nếu thế, lát đem nộp, thế nào mà chả có tiền thưởng. Hay lão gom góp quỹ đen mang về SG ăn chơi nhảy nhót, hay lão dẫn theo một bà sồn sồn đen giòn xinh xinh giới thiệu cho mình mà vì cảnh giác Cọp Beo nên không nói thẳng?.
    Giời mới biết hết được Lang Bình vui như thế nào. Bạn hiền, tiền, gái đẹp, rất có thể là hai trong ba thứ sẽ có cùng một lúc thì đến…ma quỷ cũng vui chứ đừng nói đến…Lang Bình.
    Điểm hẹn lão Hồ Thơm nhắn tin là ở đường Nguyễn Chí Thanh. Lang Bình nghĩ bụng, cha chả, lão hẹn ngay gần hãng bia Sài Gòn, phen này đến tắm bằng bia mất. Nhưng không, hóa ra lão ấy hẹn trong bệnh viện Chợ Rẫy! Hỏng to rồi Bình ơi!
    Tay bắt mặt mừng xong, Lang Bình rụt rè hỏi:
    -Thế cụ ngồi đây làm gì?
    -Bà xã đang khám bệnh trong kia.
    -Ấy chết, sao cụ không nói sớm. Cụ nhà bị làm sao?
    -Quá trời bệnh, khám đủ thứ khoa.
    -Thế cụ kể sơ cho tôi nghe, có khi giúp được gì chăng.
    -OK. Này nhé, mắt tự nhiên nhìn thấy mà không thấy.
    -Là sao nhỉ?. Cụ thí dụ coi nào.
    -Thí dụ nhá, nhìn lão xanghứng, biết đúng là xanghứng nhưng lại nhìn thấy lão ấy Pro-Mác-Lê sói trán mới kỳ.
    -Hiểu. Kiểu như nhìn Lang Bình thấy rõ ràng là thầy tu dòng kín, lão Dove quên chuyện trời tây, quên váy, quên chính đề, chính cương chứ gì?
    -Đúng. Nhìn Hồ Thơm tớ biến cha nó ra thế lực thù địch mới đau.
    -Còn tai?
    -Nghe lúc hiểu lúc không. Tức là khi tớ gọi đưa tiền lương thì nghe rõ. Khi tớ kiến nghị xin tiền cà phê thì đố có nghe.
    -Tức là nghe có chọn lọc, dạng vơ vào ấy mà. Thế răng, miệng, họng thì sao cụ?
    -Cực khỏe. Nhai, nuốt…không chừa thứ gì của…con. To họng, nói như loa phường, nói dài nói dai nói dở, nói một đường làm một nẻo.
    -Chết thật. Thế còn tay chân?
    -Chán lắm. Nói một đường tay chân làm một nẻo. Nói chung tay chỉ để cào cấu bấu xé là chính. Chân thì đi mà chả biết đi đâu về đâu, cứ tiến nhanh tiến mạnh…xuống hố.
    -Bỏ mẹ, tức là một bộ phận không nhỏ suy thoái rồi cụ ơi.
    -Thì vưỡn!!!
    Nghe xong chuyện, Lang Bình ngao ngán cả ra. Ngao ngán thì ngao ngán nhưng thế quái nào quên được…hộp đen. Thôi thì đành đánh liều nhắc khẽ: Cụ Thơm, hộp đen đâu?
    -Hộp đen với chả đẹp hôn. Trong ấy chứ đâu. Này, tớ nói nhỏ nhé, Lỗ Đen đấy!. Cứ là hút sạch mọi thứ…
    Xong phim! Bao nhiêu mộng đẹp của Lang Bình bỗng nhiên biến thành…cục tức. Tưởng hộp đen nào, hộp đen ấy ở nhà mình cũng có. Đau!!!
    Tức là tức thế thôi, bạn bè bỏ nhau sao được. Lang Bình thì thầm:
    -Cụ đừng tin bọn lang băm trong ấy 🙂 . Cứ theo toa này là khỏi tuốt tuồn tuột chứ gì.
    Chả cần biết Lão Hồ Thơm có đồng ý hay không, Lang Bình rút giấy bút ra hí hoáy ghi toa thuốc, nhét thật sâu vào túi lão Hồ Thơm rồi xin phép ra về.
    ……….
    Hang Cua là chỗ thân tình, chả có gì phải giấu giếm. Toa thuốc ấy đây:

    Chẩn đoán xác định:
    G…lucose,
    H…ypothazide,
    E…xtencilline,
    N…eomycine.
    Phương pháp điều trị:
    Vật lý tri liệu: INPUT, INPUT, INPUT, INPUT & INPUT.

    Chắc chắn vợ lão Hồ Thơm đã khỏi rồi. Không tin đến nhà xem thì biết 🙂

    • HỒ THƠM1 says:

      Cưa hết chai rượu đế Gò Đen với lão Lang Bình xong, hí hửng cho vội toa thuốc vào túi rồi chạy đi đón mụ Sư Tử.
      Vừa gặp mặt, tui đã hồ hởi phấn khởi trình báo: Vừa mới hội kiến với Sát nhân Danh y Bình TC đấy! Lão cho toa thuốc đây. Mẹ, phải chi gặp lão sớm thì tiết kiệm được chầu bia rồi!

      Mụ Sư Tử hỏi: Phải lão Lang Bình trong Hang Cua không?
      Tui khoái chí với nụ cười “tự hào cộng sản”: Dưới vòm trời này thì còn có lão Lang Bình thứ hai nào nữa chứ??
      Mụ Sư Tử gầm lên: Đúng là Sát nhân Danh y Bình Lang băm. Vừa rồi có mấy mụ hoa hậu U50 đến khám phụ khoa, lão cũng cho đơn thuốc này rồi hì hục trám trám nhổ nhổ mấy cái răng cửa của người ta, thấy lạ, hỏi thì lão nói đại danh y Hoa Đà có bảo “Răng chắc cặc bền”. Của mấy mụ …không bền là cũng tại …răng thôi! Thế có phải là đồ Sát nhân Danh y Bình Lang băm như giang hồ ban tặng hay không??
      😛

  42. PVNhân says:

    _ LS Nguyễn Mạnh Tường không những nổi tiếng ở VN, ông cũng là người dư luận Pháp thán phục. Khó ai với tuổi đời mới 23, trong một năm đỗ luôn hai bằng Tiến sĩ Luật và Văn chương (Pháp, Hy Lạp, La Mã). Tuy nhiên, ông cũng là phần tử bị mật thám Pháp theo dõi do lập trường chống chính quyền thực̣ dân. Ông khẳng định theo kháng chiến vì yêu nước, cũng như bao thanh niên Việt thời kỳ 1946 từ bỏ thành thị theo mặt trân Việt Minh. Ông ở Thanh Hóa, cùng với những người như Nhạc sĩ Phạm Duy, ông Hoàng Văn Chí…Sau này họ cùng thống nhất một điểm: Thời gian từ 1946-1949, tuy gian khổ nhưng trong hàng ngũ VM, mọi người, kể cả các can bộ cao cấp như Trường Chinh, Tố Hữu…đều đối xử chan hòa. Mọi chuyện chỉ thay đổi vào năm 1950, sau chuyến đi bí mật của ông Hồ sang gặp Mao Trạch Đông. Từ đó, đảng triệt để áp dụng đường lối Mao.
    Đợt Chỉnh Huấn 1951 mục đích đánh vào thành phần trí thức tiểu tư sản gây sợ hãi chia rẽ trầm trọng. Một số trí thức như PDuy, HVChí…trốn về thành. Thời kỳ ấy, ông NMTường đã lên án độc tài, sử dụng văn nghệ sĩ như công cụ…
    Năm 1955, ông Tường bị cử đi Nho quan, mục đích ” Học Tập Quan Điểm” về CCRĐ. Ông hãi hùng chứng kiến cảnh đấu tố vô cùng tàn độc…
    Bài phát biểu trên của ông vẫn chưa phải quá nặng nề, nhưng cũng đủ bị vùi dập một đời. Bị cô lập, bao vây kinh tế…Ông hiểu và thấm thía với cái đói triền miên…
    Tất cả nỗi đau được ông diễn tả phần nào trong Hồi Ký Un Excommunié ( Kẻ bị khai trừ). Về chữ này, có nhiều người dịch Kẻ bị mất phép thông công. Tôi không dùng chữ này vì mang tính chất tôn giáo. Ông cho rằng, chế độ cộng sản chuộng phô trương hình thức, thần thánh hóa lãnh tụ đế biến đảng viên cũng như nhân dân trở thành những tín đồ cuồng tín chỉ biết cúi đầu tuân phục. Ông thẳng thắn đặt câu hỏi: Giữa quyền lực của đảng và quyền lợi dân tộc, đảng đã chọn điều gì??…
    Tôi không khai triển thêm, nhưng nếu so với Hồi Ký Những Lời Trăn Trối của Trần Đức Thảo, những phê phán của ông Tường còn quá nhẹ nhàng…
    Cám ơn Hiệu Minh dành chỗ cho các còm sĩ ý kiến…

  43. D.N.L. says:

    Rất kính phục nhân cách của ông Nguyễn Mạnh Tường,một trí thức thực thụ đã đi đầu trong
    vai trò phản biện hay có tinh thần tư duy độc lập.Tiếc là miền Bắc lúc đó chỉ có một ít người
    theo nên không thể tạo nên một phong trào,có thể vì sự khủng bố nhằm trừ khử họ của nhà cầm quyền,như Nguyễn Hữu Đang,cụ Phan Khôi và nhóm Nhân Văn – Giai Phẩm.
    Bác HM.tóm tắt nguyên nhân rất đúng.Chính vì chính trị độc quyền đã lấn át,ở đây lại là coi thường pháp lý..Thực ra,chính trị nói chung đều đặt nền tảng trên pháp lý…

    • Dove says:

      Chẳng ai trừ khử họ cả. Họ chỉ bị đặt ra ngoài cuộc chơi mà thôi.

      • D.N.L. says:

        Bác không biết…hiểu nghĩa bóng cách dùng chữ của tôi.
        Trừ khử uy tín và tư cách làm người của họ nên không còn coi
        họ như con người bằng sự trù dập họ về tinh thần lẫn vật chất,
        đến thân tàn ma dại,không ngóc đầu lên nổi !

      • Người Chầu Rìa says:

        Những người ”đồng chí” chơi nhau trò này còn nham hiểm thâm độc và tàn nhẫn hơn “trừ khử”
        (với nghĩa là thủ tiêu) lẫn nhau ! Các cụ xưa tổng kết cấm có sai :” Sông sâu còn có kẻ dò/ Lòng người nham hiểm ai đo cho tường !?” Cho đến tận bây giờ, cung cách cai trị của cccc vẫn trung thành với cung cách xưa . Tình người đã bị phá nát như bùn ! Dân tộc này chẳng biết sẽ đi về đâu . Than ôi ! Vô cùng thương tiếc cho những trí thức lỗi lạc như cụ N.M.T, T.Đ.T, P.K, N.H.Đ…

    • trungle118 says:

      tiên sư anh tào tháo tài đến thế là cùng. xong CCRD còn tranh thủ đề ra 1 hội nghị để trừ thêm 1 ít trí thức nữa.
      thương thay bác Tường trái tim nhầm chổ để trên đầu đến nỗi kết quả thảm thương như vậy
      Đọc các bài báo gần đây mới biết, lúc đầu rất nhiều trí thức còn lại thời phong kiến cũng như tây học tham gia cách mạng nhưng sau 1 thời gian hầu như bỏ trốn hết vì nhận ra thực tế và chân lý mà các nhà cách mạng muốn theo.

  44. thimai says:

    Lâu lắm rồi mới đọc 1 bài dài như thế này. Càng đọc càng buồn. Ông viết cho nửa thế kỷ trước hay ông viết cho 50 mấy năm sau ? Những điều ông trăn trở vẫn còn nhức nhối mà ta có thể bắt gặp mọi nơi , mọi chỗ. Chỉ có điều có bao nhiêu người dám chỉ ra ung nhọt để hướng tới 1 tương lai bớt sai lầm hơn?
    Xin kính cẩn nghiêng mình trước linh hồn ông, dù tôi không biết ông là ai, cũng là lần đầu đọc bài của ông nhưng tôi khẳng định ông là 1 nhân cách lớn.

  45. Dove says:

    Trong việc xây dựng thể chế dân chủ của VN, Bác Hồ đã có một sáng kiến độc đáo, đó là thay vì cơ cấu lưỡng viện, Bác đã đề nghị cơ cấu: Quốc Hội và Mặt Trận.

    Mặt trận phải là một tổ chức gần dân hơn Hạ viện, đó ko những là nơi quy tụ những đảng phái chính trị, mà còn quy tụ cả những lực lượng phi đảng phái đại diện cho quyền lợi của các tầng lớp xã hội: thương nhân, hội nông dân, công đoàn, nhân sĩ v.v…

    Quyền của Mặt Trận rất lớn: trong việc hình thành khối đoàn kết dân tộc, hoạch định chính sách, đề cử danh sách ứng cử viên quốc hội, cũng như trong cả 3 lãnh vực lập pháp, hành pháp, tư pháp. Có thể nói rằng những chính sách, chủ trương, ko nhận được sự đồng thuận của Mặt trận sẽ phải điều chỉnh hoặc ko được thi hành.

    Cụ NMT, đã nói rất đúng:

    “Ở đây, tôi chỉ xin phép nói về Mặt trận của ta thôi…. Ta là giây liên lạc giữa các cấp lãnh đạo và quần chúng. Nếu ngược lại, ta có quyền liên lạc giữa quần chúng và cấp lãnh đạo, nghĩa là phản ảnh lên Đảng và Chính phủ ý kiến thắc mắc, nguyện vọng của quần chúng, công tác của ta thế nào cũng tốt đẹp hơn, hoàn hảo hơn.”

    Nhưng thay vì phải hiểu tận gốc tư tưởng HCM về Mặt trận, thay vì nắm vững chính cương 1951 về vai trò của Mặt trận để kiến nghị chấn chỉnh, thì cụ lại đặt mình lên trên hệ thống chính trị và phát biểu một cách rất chủ quan:

    1) “Các vị đã thấy rằng từ khi thành lập Mặt trận Liên Việt cho đến Mặt trận Tổ quốc, chúng ta chỉ có nhiệm vụ động viên quần chúng thi hành chính sách mà thôi.”

    2) “Từ trước tới nay, ta có thể ví Đảng Lao động như một cây rất to, lá ruờm ra che hết ánh sáng của mặt trời, khiến ngay một ngọn cỏ cũng không mọc dưới chân nó được.”

    Chắc chắn cụ NMT ko nhận được sự đồng tình của phân lớn các UV TW Mặt trận (câu 1) và của phần lớn Đảng viên. Theo mô thức chính trị lúc bấy giờ cụ chắc chắn bị loại ra khỏi cuộc chơi. Thật đáng tiếc cho tư tưởng pháp quyền và dân túy của cụ.

    • Ngự Bình says:

      Trích: Trong việc xây dựng thể chế dân chủ của VN, Bác Hồ đã có một sáng kiến độc đáo, đó là thay vì cơ cấu lưỡng viện, Bác đã đề nghị cơ cấu: Quốc Hội và Mặt Trận.

      Mặt trận phải là một tổ chức gần dân hơn Hạ viện, đó ko những là nơi quy tụ những đảng phái chính trị, mà còn quy tụ cả những lực lượng phi đảng phái đại diện cho quyền lợi của các tầng lớp xã hội: thương nhân, hội nông dân, công đoàn, nhân sĩ v.v…

      Trong thục tế, với cái “sáng kiến đôc đáo” ấy không tổ chức nào thời đó và thời nay được coi là gần dân và đại diện cho dân. Quốc hội là cánh thay phải của đảng LDVN trước đây và đảng CSVN hiện nay để luật pháp hoá chủ trương và đường lối của đảng, làm ra vẻ VN cũng là một nước pháp quyền (nhưng giả tạo). Các đại biểu thì do đảng chọn để dân bâù, nên dâu có bầu ai thì cũng là người của đảng, he he.

      Mặt trận tổ quốc (MTTQ) hay mặt trận tổ cò là cánh tay trái của đảng . . . vuơn ra để đặt thêm một tầng lớp kiểm soát thâm sâu vào mọi sinh hoạt xã hội của dân chúng. Công đoàn, hội LHPN, đoàn TN, hội nhà văn, nhà báo, v,v. không một tổ chức nào là đại diện hay gần với dân chúng vì tất tần tật đều do đảng lãnh đạo để thực hiện đường lối của đảng. Cụ thể là công đoàn không hề đại diện cho quyền lợi của giai cấp công nhân mà có khi còn đứng về phiá đảng, chính quyền chủ nhân để làm thiệt hại quyền lợi của công nhân, có khi còn đàn áp công nhân. Trong thời gian chiến tranh, hội LHPN cho phụ nữ VN uống nước đường với khẩu hiệu “Ba đảm đang” để phục vụ chiến tranh. Khi chiến tranh kết thúc, hội LHPN đã là gì để nâng cao vị trí của phụ nữ VN trong gia đình và ngoài xã hội?

      Cụ Đốp hãy tỉnh giấc mơ hoa mà nhìn vào thực tế thay vì chỉ mơ màng với những lý thuyết đẹp đẽ được viết trên giấy (như bản tuyên ngôn độc lập), nhưng không hề được mang ra áp dụng trong thực tế.

      • Dove says:

        Trong khi chị Ngự Bình chưa tỉnh giấc mơ “Mùa xuân Ả Rập” thì Dove đã tỉnh ngáo Stalinism và Maoism kha khá rồi.

        Đã bước đầu phân biệt được sự khác nhau giữa một bên là Mác, Lê và Hồ Chí Minh với bên kia là Stalin và Mao. Lại còn đã phần nào thấm thía nỗi đau: Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên.

        Mặt trận tổ quốc chính là một trong những cơ cấu cần được tổ chức lại theo đúng tư tưởng HCM. Đó là một việc đại sự và có thể tạo nên một dấu ấn của VN độc đáo trên chính trường của thế kỷ XXI. Bởi thế Dove đã từng than, rất có thể ông Nguyễn Thiện Nhân một bại tướng trong cuộc chiến nói ko với ngồi nhầm chỗ trong GD lại ngồi nhầm chỗ ở MT.

        • Ngự Bình says:

          Từ lúc ông Hồ còn sống cho tới ngày nay, bản chất của MTTQVN không hề thay đổi.

          Cụ Đốp chỉ có một số từ cứ đem gán lung tung cho người này người nọ. Cụ giải thích thử cái giấc mơ ả râp mà cụ gán cho tôi xem có đúng ý tôi không nào. Gán không đúng gọi là vu khống đấy cụ ạ.

        • Dove says:

          NB hảy giở lại những gì đã viết lúc đón mừng Mùa Xuân Ả Rập và đối chiếu lại với thực tế hiện nay thì rõ.

          Thực ra, thì ngay từ 1946, Bác Hồ đã đề ra những chính sách đúng như hợp tác với Hoa Kỳ, cử nhân tài sang Mỹ theo học v.v… nhưng ko thực hiện được ko phải là do Bác và càng ko phải là Bác đề ra với chủ đích mị dân. Mặt Trận là một trong những đề xuất vĩ đại nhưng có chung số phận.

          Một luận án TS, cũng cùng lắm đưa ra được một vài điều gọi là mới để đem ra bảo vệ. Cũng như vậy, có thể nói về những điều mà Dove thật sự quan tâm.

  46. Sóc says:

    Đọc những dòng LS Nguyễn Mạnh Tường viết từ năm 1956 mà giờ vẫn thấy hay, thấy sâu sắc và thấm thía. Thấm xong nhìn về hôm nay thấy buồn thiu.

    Lời bình của chú Cua cũng hay nữa.
    Hà nội đang có bão và mất điện.
    Hôm nay, một người bạn thở dài kể chuyện khi mua lại một công ty nhà nước, anh ấy cố gắng phỏng vấn lao động cũ vì không muốn họ thất nghiệp. Nhưng sau khi phỏng vấn anh ấy bảo hầu như hỏng hết rồi em ạ, hỏng từ tư duy đến tư cách.
    Hôm nay, một bà thanh tra sinh nhật, thế là bạn Sóc, chẳng thân chẳng họ hàng, chạy loạn lên tìm hoa đẹp nhất cộng với phong bao để… Đi sinh nhật ” chị “.

    Thường thường, những trận bão vừa phải chạy qua, để lại ngổn ngang, nhưng sau đó thế nào cũng nắng ráo, chồi cây lại mọc khoẻ hơn.
    Chẳng biết sau bão đêm nay, vạn vật có thế không

    Chúc chú Cua ngủ ngon, Sóc ngủ đây.

    • Minh Duong says:

      Trời bão nên Sóc còm hay ghê. Chắc nàng khác người 🙂 🙂 Vừa úp phát nha hehe

    • Người Chầu Rìa says:

      Cơn Bão đã đi qua…
      “Nhưng cơn BÃO LÒNG DÂN thổi mãi !” (mượn ý thơ của cụ Tế Hanh”)

  47. nguyenhanh says:

    Đã 58 năm qua , những oan TRÁI CHẤT CHỨA TRONG HỘP ĐEN mới từ từ hé mở ,LS NGUYỄN MẠNH TƯỜNG chỉ là 1 trong hàng ngàn trí sỹ yêu nước bị tù đày hoặc thủ tiêu do dám cả gan vuốt râu hùm .CS dùng bạo lực CÁCH MẠNG cướp CHÍNH QUYỀN và cai trị bằng họng súng cộng với sự dối trá

  48. Dove says:

    Rất tiếc cho GS Nguyễn Mạnh Tường. Hóa ra cụ ko đọc bất cứ dòng nào về quan niệm dân chủ Mác Lê. Vào thời đó mà cụ chỉ đưa ra những khuyến nghị rập khuôn theo phương Tây thì thất bại là chắc chắn.

    “Bài tham luận được gửi sang Rangoon (thủ đô Miến Điện) rồi đến Pháp (theo Hoàng Văn Chí). Vậy Trường Chinh và Xuân Thuỷ, ai là người chuyển băn bản của Nguyễn Mạnh Tường ra ngoại quốc, và để làm gì? Để cho quốc tế biết tình hình miền Bắc Việt Nam hay để buộc tội tác giả ?”

    Nếu tôi nhớ đúng, bài tham luận này được Nguyễn Hữu Đang chỉnh biên lại và đăng trên Nhân Văn Giai Phẩm. Đó là lý do khiến cụ Nguyễn Mạnh Tường bị xử lý nặng nề.

    • Ngự Bình says:

      Cụ Đốp nhận xét rất đúng. Quan điểm của LS Nguyễn Mạnh Tường là quan điểm dân chủ có tính nhân bản theo khuynh hướng tây phương, còn những lãnh đạo đảng LĐVN lúc ấy chủ trương giáo mác và lưõi lê. Do hai quan điểm trái ngược, tiếng nói của LS Tường đúng là lạc lõng. Cụ LS chưa bị cho đi mò tôm là may.

      • TM says:

        Theo tôi, đi mò tôm còn tốt đẹp hơn là bị khủng bố tinh thần và phong toả kinh tế đến đói thèm triền miên trong mấy chục năm liền. Thời ấy không được cho làm việc, không có tem phiếu thì chỉ có hốc hác. Bạn bè muốn thăm viếng cũng bị khủng bố tinh thần phải tránh xa. Sống mòn mỏi như thế thà rằng bị bắn một phát súng vào đầu chết ngay tức khắc còn hơn. Tất cả chỉ vì con người có trí tuệ sáng suốt và ấy có lòng yêu nước, yêu đồng bào khác với cách yêu nước của đảng lãnh đạo!

        Thật là kỳ diệu, con người có thể bị khuất phục về vật chất nhưng tinh thần vẫn quật cường. Nhờ đó mà ngày nay ta được đọc bài viết “kẻ bị khai trừ” để hiểu thêm về một thời kỳ man rợ.

        • Dove says:

          Nhát thế!

          Vào thời 1986 – 1987, cả hai vợ chồng Dove tôi đã từng theo học tiếng Pháp ở nhà cụ Nguyễn Mạnh Tường và trao đổi thoải mái về các vấn đề xuất hiện trên báo chí, kể cả “Đêm hôm ấy là …đêm gì”. Của Phùng Gia Lộc.

          Mặc dù cầm tinh thỏ đế nhưng ko hề thấy sợ như TM.

          Cũng nhờ cụ dậy, nên đã từng làm thêm ở Courier du VN để kiếm thêm tiền mua sữa cho con ở Bộ Nông trường ngay bên cạnh. Ko hề tính đến chuyện bắn một phát vào gáy để đi mò tôm.

          Biết ơn cụ! Một ngày làm thầy, cả đời làm bố.

        • says:

          Thầy Tường dạy làm sao mà học trò cứ bị lỗi đánh máy : Le Courrier du Vietnam !

      • Dove says:

        Ko hẳn như Ngự Bình nghĩ đâu. Quan điểm dân chủ nhân bản ko hề là phát minh và càng ko phải là giá trị riêng của CNTB. Đó là giá trị phổ quát của cả nhân loại mà những người CS như R. Luxemburg, K. Libnext, V. Lenin … thừa nhận và đã có những đóng góp quan trọng trong việc đặt nền móng khoa học cho nó.

        Đó là nguyên nhân làm cho việc học khoa học chính trị ở Trường Đại học Phương Đông trước thế chiến II năng hơn rất nhiều so với học các khoa chính trị của đại học Mỹ: 1) Triết học La mã cổ đại (rất nặng), 2) Kinh tế chính trị học Anh và Scotland (vừa phải), 3) Triết học Đức (cực nặng); 4) CNXH không tưởng Pháp (sơ lược); 5) CNXH khoa học bao gồm Marx + Engels và Lenin (rất nặng, nhưng các vấn đề liên quan đến dân chủ và nông dân đã bị cắt xén và ngụy biện nghiêm trọng theo đề cương của Stalin).

        Sau thế chiến thứ 2, Stalinism đã trở nên lấn lướt với 3 đặc trưng cơ bản: 1) Sự lạc hậu trầm trọng về KH kinh tế; 2) Sự lạm dụng tập trung và coi nhẹ dân chủ trong việc thực hiện nguyên tắc tổ chức đảng nổi tiếng của Lenin đó là nguyên tắc “tập trung dân chủ”; 3) Sự lạm dụng chuyên chính vô sản một cách vô nguyên tắc trong quản lý đất nước.

        Có thể nói rằng, khác với Trần Phú và Hà Huy Tập, Bác Hồ có đủ văn hóa chính trị để hiểu rõ quan điểm dân chủ nhân bản mà phe Dân Chủ Xã Hội phương Tây theo đuổi, bởi vậy, Bác chỉ xem Stalinism và Maoism như công cụ chiến thuật có hiệu quả để thực hiện các mục tiêu đánh đổ phong kiến thực dân trước mắt thôi. Dove tin chắc rằng về lâu dài Bác Hồ sẽ theo con đường DCXH.

        • lacrangcavo says:

          Bác Dove đúng là của quý, bác là nhân chứng của nhiều sự kiện, nhiều nhân vật quan trọng. Nếu lúc nào rỗi, bác làm ơn kể thêm chi tiết về cụ Tường vào thời gian bác học ở nhà cụ. Tinh thần, thái độ của cụ với thời cuộc ra sao. Dạo này có vẻ có nhiều người đặt lời của mình vào miệng của các cụ như cụ Tường, cụ Thảo quá.

        • lacrangcavo says:

          Có điều này muốn tranh luận với bác một chút. Đúng như bác nói, dân chủ không như nhiều người tưởng lầm, là chỉ có CNTB mới có, còn CNXH thì không. Cũng tương tự như vậy, kinh tế thị trường khong phải là chỉ CNTB mới có. Nên họ mới cười nhạo cái cụm từ “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”. CNXH cũng có kinh tế thị trường, thậm chí ở chế độ phong kiến cũng đã có kinh tế thị trường ở mức độ nhất định. Nói về vấn đề này sẽ rất phức tạp và dài dòng, hơn nữa trình của em cũng chỉ lùn thôi, nói sợ 0 rõ ràng được. Tóm lại thì kinh tế thị trường là các tập tục và thiết chế mà người mua và người bán trao đổi với nhau (thông qua cung cầu), còn CNXH hay CNTB là phương thức sản xuất, hình thức sở hữu,… Nói theo ngôn ngữ kiến trúc một chút, thì chúng ở những layer khác nhau, nên không mâu thuẫn và loại trừ nhau.

          Quay lại về vấn đề dân chủ, nhưng đoạn bác viết, em sợ là bác hơi lầm ở đoạn này: “Đó là giá trị phổ quát của cả nhân loại mà những người CS như R. Luxemburg, K. Libnext, V. Lenin … thừa nhận và đã có những đóng góp quan trọng trong việc đặt nền móng khoa học cho nó. ”

          Em nghĩ là bác đúng với bà Luxemburg,K. Libnext, nhưng không đúng với Lenin. Lenin do làm cách mạng thực sự nên có vẻ không quan tâm đến dân chủ lắm, mà ngươc lại. Ông muốn tổ chức đảng Bolsevich thành một đảng có kỷ luật sắt để làm CM.

          Còn bà Luxemburg thì là người CS cổ vũ dân chủ nhất rồi, bà có một câu nói nổi tiếng về dân chủ. Bà ấy tranh luận & phản đối kịch liệt với Lenin về chuyện này, bà không đồng ý với Lenin về nguyên tắc tập trung dân chủ của ông, mà muốn có một sự dân chủ rộng rãi trong đảng. Tất nhiên Lenin cũng phản đối bà dữ dội. Nhưng về cá nhân, họ vẫn giành cho nhau những lời tốt đẹp. Lenin có gọi bà là con đại bàng của phong trào công nhân.
          Em nhớ hồi bé xem trong một vở kịch nói về Lenin, hình như “Chuông đồng hồ điện Kremlin” thì phải, cũng có nhân vật của bà. Tất nhiên vì là kịch của Liên xô, nên trong đó hình ảnh của bà được vẽ ra như một nhân vật, tuy không phải là phản diện, nhưng kiểu hơi mắc sai lầm, khi tranh luận với Lenin toàn đuối lý, bẽ mặt đi về 🙂 .

          TB: câu nói nổi tiếng của bà:
          “Tự do chỉ cho những người theo chính quyền, chỉ cho các đảng viên của một đảng – cho dù là số đảng viên đó có nhiều bao nhiêu đi nữa – không phải là tự do thật sự. Tự do luôn luôn là tự do của kẻ bất đồng chính kiến. Không phải vì công bằng một cách mù quáng, mà vì hiệu quả của tự do chính trị: mang lại sinh khí mới, hàn gắn và làm trong sạch. Những điều này sẽ không có, khi tự do chỉ là một đặc ân.”

        • Người Chầu Rìa says:

          Bác lacrangcavo không hiểu ý của Dove rồi. Dv khoe tí thôi mà , chứ trước thời ”mở cửa” mà
          DV thử mon men đến cổng nhà cụ Tường thử xem, lúc bấy giờ cớm chẳng đuổi chạy tuột dép!

        • andanh says:

          Hoan toan Nhat tri voi y Kien nay.

        • lacrangcavo says:

          Như bác Dove nói, là học vào năm 86-87 thì hòan toàn có thể bác ạ. Lúc đó là sau đại hội 6 rồi. Lúc đó em còn bé, nhưng cũng nhớ được loáng thoáng là mọi thứ đã cởi mở hơn trước. Nghe ba mẹ và các bậc lớn tuổi nói lại thì đúng là lúc đó cởi mở hơn trước nhiều.

        • lacrangcavo says:

          Bác Dove nói là học vào 86-87 thì hoàn toàn có thể bác ạ. Lúc đó là sau đại hội 6. Em còn bé nhưng đã học cấp 3 nên cũng đã biết được một chút. Sau này nghe người lớn nói chuyện thì đúng là lúc đó cởi mở hơn trước nhiều.

  49. nguyenvan says:

    Bài viết rất hay;nhưng, hỡi ôi
    Tai trâu đâu hiểu tiếng đàn
    thương cảm CỤ TƯỜNG rút ruột nhả tơ

  50. change2014 says:

    Bài viết đã quá lâu,nhưng đọc vẫn thấy còn giá trị những nhận định về đường lối chủ trương cũng như sách lược cầm quyền,lãnh đạo ta không mạnh dạn nhận khuyết điểm khi phạm sai lầm!Không có lòng TỰ TRỌNG khi làm cán bộ chủ chốt !Khi nào cũng đúng ,đúng và đúng!

  51. kyanh says:

    Cảm ơn cụ LS Tường
    cảm ơn bác HM
    đọc bài viết rất sâu sắc, nhưng…….
    VN cái nôi của những quy trình ngược
    Bản chất con người tham lam ích kỷ nhỏ nhen đố kị….người ta cần giáo dục và hệ thống luật pháp để điều chỉnh hành vi, tính cách từng cá nhân.
    Nhưng thiên đường người ta dùng & “sản xuất” con người để điều chỉnh pháp luật, định hướng giáo dục

    • Hiệu Minh says:

      Thượng tôn pháp luật là nền móng của mọi phát triển: văn hóa, kiến trúc, xây dựng, đạo lý…

      • quang ku says:

        bài viết của bác Tường đến bay h vẫn còn đúng với thực trạng xã hội VN. họ vùi dập bác ấy vì bác ấy giỏi hơn họ

  52. TM says:

    Thật là một bài viết sâu sắc, đầy tâm huyết và trí tuệ.

    Thương tiếc cho số phần bất công và cay nghiệt mà ĐCS VN đã giáng xuống đầu nhà trí thức yêu nước Nguyễn mạnh Tường!

  53. khoavu12 says:

    Good morning. Too long to read this time.

%d bloggers like this: