Xang Hứng: Sảy thai (tiếp theo)

Xang "Bồ câu". Tranh của Tim Nguyễn

Xang “Bồ câu”. Tranh của Tim Nguyễn

Bụng mở cờ, lại thêm cái “thằng Tình Cảm” ủng hộ, nhưng thật ra lúc ấy tôi đã khá say, bụng no căng nên mắt bắt đầu sụp xuống. Nếu người phụ nữ trước mặt không phải là Sang thì chắc tôi sẽ chọn cái giường ấm cúng quen thuộc để làm một giấc ngon lành, không mộng mị với cái bụng ấm áp.

Số cồn trong 4 lít bia có tác dụng kích thích như một liều thuốc phiện. Nó làm mắt tôi díp lại nhưng đồng thời cũng nảy ra nhu cầu tình dục, một nhu cầu Thật nhất nếu đem so sánh với nhu cầu thưởng thức nghệ thuật, bàn luận chính trị, triết học, văn hóa…

Kéo ghế cho nàng đứng lên, lúc này tôi mới nhận ra hết vẻ đẹp của nàng. Thân hình thon thả, cân đối, thoang thoảng mùi thơm của da thịt con gái pha lẫn mùi thơm của bia rượu và thịt bò. Trong thời buổi xôi thịt này, nếu ở vào hoàn cảnh khác, nếu không có buổi nói chuyện về những đề tài “sang trọng” với nàng trong hơn 5 giờ đồng hồ vừa qua để tôi hiểu rằng nàng là người phụ nữ đáng trân trọng thì có lẽ tôi đã đưa ra một lời đề nghị khiếm nhã. Tôi muốn nàng và không muốn đánh mất cơ hội hiếm hoi này, thứ ủng hộ tôi nhất bây giờ không phải là ước muốn, chẳng phải là “thằng Tình Cảm”, mà lúc này tôi biết đó là Thời Gian, tôi cần có thêm thời gian.

Chúng tôi bước ra xe.

Napoli Club là một quán Bar ấm cúng, nằm trên gác của căn biệt thự trên đường Phạm Ngọc Thạch. Nơi đây là chốn ưa thích của đám trung niên Sài Gòn. Âm nhạc và ánh sáng thích hợp cho mấy lão sồn sồn gặp nhau, tán gẫu với những cô tiếp viên trẻ trung, xinh đẹp và lõi đời. Chúng tôi bắt gặp những ánh mắt lạnh lùng pha chút ghen tị của đám hầu bàn váy ngắn, chân dài. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi họ thấy con mồi hôm nay dẫn theo một cô gái đẹp như nàng Tiên, đẹp đến nỗi chả cần suy nghĩ gì họ cũng nhận ra rằng, so với nàng, họ chỉ như những con Ngỗng quê mùa.

Vất vả lắm chúng tôi mới tìm được một cái bàn con con trong góc, xa sân khấu. Anh chàng phục vụ hiếm hoi trong quán mang đến cuốn Menu nước uống và cái nháy mắt ra chiều thông cảm. Sang gọi 1 chai “La celia Supremo Blend”.

Chúng tôi im lặng thưởng thức ly rượu trong tiếng nhạc ồn ào. Chai rượu có hương vị đậm đà của trái Anh Đào, vị quả Sung, nấm cục và kẹo Hạnh Nhân. Riêng tôi biết rằng, trên đời này chưa từng có thằng đàn ông nào có dịp thưởng thức chai rượu vang đỏ ngon giống như mình: Khứu giác tôi cảm nhận được hương sắc, mùi thơm đậm đà, phong phú. Thị giác cho tôi thấy sắc thái hồn nhiên, tươi tắn đến trong suốt. Vị giác nhận ra độ lan tỏa, độ ánh như pha lê và đậm đà vị ngọt đôi môi chẳng thua gì Cognac của nàng…

***

Tôi thấy mình đi trên con đường nhỏ ở Hà Nội. Tiết trời cuối Thu làm da thịt tôi ớn lạnh, những cơn gió mang hơi ẩm từ hồ Hoàn Kiếm len lỏi trong từng kẽ tóc vốn đã thưa thớt trên đầu. Bụng bắt đầu thấy tức anh ách, định tìm một góc kín đáo, nhưng cứ hễ định tè là ngay lập tức xuất hiện cái bóng của anh cảnh sát trật tự.

Bỗng từ đâu, Vàng, con chó Ta mà ông cụ Đũi ở Thường Tín tặng tôi năm nào xuất hiện. Nó mừng rú, nhảy thẳng vào lòng, dũi cái mõm ẩm ướt vào tay tôi. Hơi ấm của nó truyền sang phần nào làm cái bụng đang tức anh ách của tôi dịu lại. Vàng vòng hai chân trước ôm cổ rồi vuốt ve cái lưng lạnh ngắt của tôi. Tai tôi nghe tiếng nó thì thầm: “Ngủ tiếp đi anh”.

Giật mình mở mắt, tôi thấy mình đang nằm trên tấm nệm êm ái, bên cạnh là người đàn bà mà cả nửa tháng nay không ngày nào tôi không nghĩ đến. Sang xoa nhẹ lưng tôi, dịu dàng: “Anh say quá, cố gắng lắm mới đưa được anh về nhà… em”.

Phải mất đến vài giây để nhận ra đây không phải giấc mơ, mà là sự thật quá bất ngờ, tuyệt vời. Đầu nàng gối nhẹ lên tay phải tôi. Tay trái, bàn tay mà vài phút trước đang vuốt ve cái mũi ẩm ướt, với những sợi lông tơ mượt mà của con Vàng thì bây giờ phát hiện ra vẫn đang vuốt ve cái…”ấy” đang gồ lên bên dưới cái bụng phẳng, giữa cặp đùi dài, thon thả, mịn màng của Sang. Mùi thơm của hoa Xoan phảng phất đâu đây trong không khí se lạnh của bình minh ngày cuối năm.

Như hai kẻ lần đầu được thở không khí Tự Do sau nhiều năm tháng ngục tù, chúng tôi lăn sả vào nhau, hòa thành một, mê mải, nhễ nhại, lặng thinh, tận hưởng.

Nhà thơ Vũ Hoàng Chương chua chát:

“Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải,
Chút thơ ngây còn lại cũng vừa chôn.
Khi tỉnh dậy, bùn nhơ nơi hạ giới,
Đã dâng lên ngập quá nửa linh hồn”.

Chẳng cần hỏi, tôi biết nàng có cảm giác giống tôi. Cũng “lẫn vào nhau mê mải”, nhưng cái chúng tôi “vừa chôn” lại không phải “Chút thơ ngây” mà là chôn sự giả tạo. Lúc tỉnh dậy sau cơn “mê mải”, chúng tôi biết mình đã gột sạch những “bùn nhơ nơi hạ giới”, những thói đạo đức giả, những cuộc tình mặc cả mua bán, âm mưu, hiềm khích, thù hận, những lời dối trá đẹp đẽ…

Quay sang, thấy nàng đã thiêm thiếp. Lúc này tôi mới có dịp ngắm thân thể trần truồng của nàng. Trên bờ môi đỏ tươi, thanh tú nở một nụ cười thoang thoảng, mãn nguyện. Cặp nhũ hoa vun đầy trên cái bụng phẳng, cánh tay trắng muốt duỗi dài, buông lỏng. Cặp đùi nõn nà, hai cổ chân xinh xinh, mịn màng với những móng chân sơn màu hồng nhạt.

Trong “Phẩm tiết” của nhà văn Nguyễn Huy Thiệp có đoạn: “…Nhà vua đến gần, thấy Vinh Hoa đẹp quá, bỗng nhiên sây sẩm mặt mày. Nước từ âm hộ Vinh Hoa tiết ra thơm ngát như mùi hoa sữa. Nhà vua thở dài, ngã quay ra đất, ngất lịm….”

Căn phòng tôi đang ở cũng thơm ngát, nhưng không phải mùi hoa Sữa mà là hoa Xoan. Mùi hoa Xoan làm tôi nhớ lại những năm đi sơ tán, những năm giữa cái chết và sự sống thật mong manh, nhưng là những năm con người sống với nhau bằng sự tử tế, bằng sự giúp đỡ vô điều kiện, bằng Tình Người.

Mùi hoa Xoan tiết ra từ âm hộ của Sang mới tinh khiết làm sao, trong vắt như những hạt sương sớm đọng trên những nhành lúa non, tràn trề như nước giếng làng chẳng bao giờ cạn. Còn nhớ, sau mỗi lần tắm ao, lũ trẻ con trong làng chỉ cho đám trẻ sơ tán chúng tôi cách nhảy ào xuống giếng “tráng mình” mà không bị các cụ già phát hiện.

Mùi hoa Xoan làm tôi tỉnh lại, đưa tôi trở lại quá khứ xa xưa, thiếu thốn nhưng đẹp đẽ, cái thời đã trang bị cho lứa chúng tôi những kinh nghiệm để cùng chung sống hài hòa với thiên nhiên, với con Người, cũng như kinh nghiệm để tiếp tục tồn tại trong thời thổ tả sau này.

Không cần đến những thủ tục hành chính rườm rà, tôi đổi tên Sang của tôi thành Xang, cái tên sẽ luôn gợi cho tôi nhớ đến hương vị ngọt ngào, thanh tao của hoa Xoan. Từ thời điểm ấy.

Nàng cất tiếng rên khe khẽ, rồi trở mình nằm nghiêng về phía tôi, chắc để cho ráo…nước. Khi đồng hồ điểm 10 tiếng chuông, chúng tôi đã “lẫn – vào – nhau – mê – mải” ít nhất là 3 lần. Ôm nhau ngủ thiếp đi, say sưa, nhưng tôi vẫn nhận ra những lúc nàng mê man trong sự thỏa mãn, miệng luôn lẩm bẩm: “Ôi Tình yêu của em, phải chi đến hôm nay “nó” vẫn còn” !

Xang được nghỉ Tết 10 ngày. Chưa có Tết năm nào tôi chịu khó đi thăm, chúc Tết bạn bè đến thế. Nâng cốc chúc tụng, xã giao tẻ nhạt, nhậu nhẹt lu bù, tiến lên, xập xám, cá ngựa….chỉ mong thời gian qua nhanh.

Suốt 10 ngày, chúng tôi chỉ 1 lần nhắn tin cho nhau vào lúc Giao Thừa. Tôi biết, và tôn trọng sự riêng tư ấy, biết nàng cần có thời gian để nghĩ về những chuyện đã xảy ra rất nhanh, đột ngột, dữ dội vừa qua.

Công việc tồn đọng sau kỳ nghỉ Lễ dài đã lấy đi phần lớn thời giờ của Xang. Thời gian còn lại dù mệt nhoài, chúng tôi dành hoàn toàn cho nhau.

Xang đặc biệt quan tâm đến đời sống tinh thần, nàng luôn đưa ra những so sánh về tính ưu việt của Chủ Nghĩa Xã Hội so với Chủ nghĩa Tư Bản. Nàng dẫn tôi về lại những năm tháng sống và học tập tại nước Nga, cho tôi du lịch cùng nàng đến với thiên nhiên tươi đẹp của Liên Xô vĩ đại.

Đến những buổi hòa nhạc tuyệt vời của Aram Khachaturian trong vũ kịch Spartacus, vũ khúc Múa Kiếm…dẫn tôi đi xem bảo tàng Tretyakov ở Moscow và thưởng thức thiên nhiên tươi đẹp của nước Nga vĩ đại qua những tác phẩm của họa sỹ thiên tài Isaac Ilyich Levitan…nàng ca ngợi “đời sống công bằng, tự do, dân chủ, văn minh” của chủ nghĩa Cộng sản. Xang nói: “Chủ nghĩa xã hội là tổng hợp những tư tưởng, nguyện vọng, ước mơ, mong muốn, nhu cầu của con người mà trước hết là những người lao động nghèo khổ về một xã hội tốt đẹp hơn, không có áp bức bóc lột và cuối cùng là tổng hợp những phương pháp, những cách thức để đi đến xã hội mong ước đó”.

Xang cực lực lên án chủ nghĩa Tư bản: “Một hệ thống bóc lột và phá hủy môi trường, cưa cả cành cây trên chính cái cây mình đang ngồi và bây giờ cành cây gãy răng rắc khắp nơi”, “Chủ nghĩa tư bản phát triển và tiến với tinh thần cách mạng phía trước, nhưng nó cũng tất yếu sụp đổ và luôn gắn liền với những khủng hoảng quy mô khác nhau và có thể hết sức khốc liệt” !

Tôi im lặng lắng nghe và cùng nàng tận hưởng món steak nhập khẩu từ Mỹ bên cạnh chai rượu vang Italy hảo hạng.

Buổi tối bao giờ cũng kết thúc thật tuyệt vời khi chúng tôi dắt tay nhau hì hục leo “lên đỉnh” những ngọn núi cao nhất, chưa từng bị chinh phục bởi cả bọn tư bản và cộng sản. Có điều tôi lấy làm lạ bởi bao giờ cũng vậy, khi lim dim chuẩn bị đi vào giấc ngủ ngon lành, tôi cũng lại nghe nàng thì thầm: “Ôi tình yêu của em, phải chi đến hôm nay “nó” vẫn còn” !

Cuối năm 2013, tôi rủ nàng ra Hà Nội thăm lại nơi chôn rau cắt rốn của mình, giới thiệu với nàng những món đặc sản xứ Bắc: bún thang, bánh cuốn Thanh Trì, chả rươi (đông lạnh), bánh trôi bánh chay, Chí Mà Phù…

Xang vô cùng thích thú với thời tiết mát mẻ cuối Thu, nàng say sưa ngắm và thưởng thức vẻ thướt tha duyên dáng của hoa Lộc Vừng, mùi vị thơm ngon của chim Bồ Câu quay béo vàng ở quán “Bít tết Ông Lợi”. Có điều đặc biệt là hôm ăn chim quay ông Lợi, tôi nghe thấy nàng yêu cầu chủ quán mang thêm cho đĩa giá sống, loại sạch do nhà hàng tự làm. Lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy một người ăn chim quay với giá sống ngon lành !

Buổi tối, tôi mời nàng đi xem vở “Hồ Thiên Nga”. Trong tiếng nhạc tha thiết của dàn nhạc giao hưởng, trong những bước nhảy thình thịch của những vũ công điêu luyện, tôi nghe thoang thoảng bên tai tiếng Xang hát khe khẽ: “Ê-tơ, bư-lơ-bư-lơ. Nô, pơ-rát-sờ-lô”. Nàng còn lẩm bẩm hát câu này nhiều lần suốt cả đêm hôm ấy.

Giận mình dốt ngoại ngữ, ngay khi nàng vừa ngủ say, tôi gọi điện thoại cho thằng bạn học ở Nga về. Hỏi nó ý nghĩa của câu hát và được nghe nó giải thích: “Tao đoán là cô nàng của mày hát một bài hát Nga, mấy câu ấy có vẻ như nuối tiếc cái gì đó đã qua, đã vuột khỏi tầm tay. Tôi băn khoăn và lo lắm, không hiểu người con gái tôi yêu có tâm trạng gì !

Sáng hôm sau, khi còn lơ mơ trong căn phòng khách sạn, tiếng lao xao của mặt nước Hồ Tây làm tôi tỉnh ngủ hẳn. Dụi mắt, vươn vai ngồi dậy, tôi chẳng thấy Xang đâu. Trên bàn, màn hình chiếc máy tính của nàng vẫn sáng. Tôi tò mò bước lại thì đập vào mắt ngay một hình ảnh quen thuộc: trang Hiệu Minh Blog với dòng chữ “càng đi xa càng thấy cái của mình nhỏ quá”.

Ngạc nhiên chưa, Xang của tôi cũng là một độc giả của Hiệu Minh. Tôi kéo con chuột xuống cuối, đầu óc quay cuồng khi nhìn thấy trên phần “Enter your comment here…. ” một ý kiến dài dằng dặc đã viết xong nhưng chưa gửi. Xem đến tên người viết, tôi lăn quay ra đất bất tỉnh.

Người vừa viết cái “còm-me” nhưng quên chưa gửi có tên là…..là….. Dove !!!

Mùi thơm của bánh cuốn nóng làm tôi tỉnh lại. Xang đã kịp bế tôi lên giường, lau mặt mũi và pha cho tôi một tách cà phê nóng. Buổi chiều, tôi và nàng đi thăm bảo tàng.

Thiên đường trong mộng. Tranh sơn mài của Nguyễn Gia Trí do XH cung cấp.

Thiên đường trong mộng. Tranh sơn mài của Nguyễn Gia Trí do XH cung cấp.

Chúng tôi có buổi tối lãng mạn, riêng tư trong căn phòng xinh đẹp lộng gió từ Hồ Tây. Sự lãng mạn có giảm đi đôi chút khi nàng quay về chủ đề nước Nga, về phong cảnh, con người, thiên nhiên, vĩ đại, tài nguyên và… chủ nghĩa cộng sản. Tôi lại chăm chú lắng nghe, lại thấu hiểu tình cảm sâu nặng của nàng đối với “bà mẹ nuôi” yêu quý: nước Nga vĩ đại của nàng, trong khi một tay vẫn nắm chặt ly bia Trúc Bạch, tay còn lại lăm lăm gói thuốc lá Marlboro nhập khẩu.

Như mọi khi, chúng tôi lại kết thúc một ngày bằng bữa làm tình thân mật, say đắm nhưng dữ dội trong tiếng rì rầm của sóng nước Tây Hồ và tiếng kêu lẻ loi của lũ Sâm Cầm hình như mới mò về từ phương Bắc. Đêm ấy, tôi nghe Xang nhắc lại trong mơ màng những lời mà tôi đã nghe đến thuộc lòng: “Ôi tình yêu của em, phải chi đến hôm nay “nó” vẫn còn”. Đêm ấy, tôi đếm được nàng nhắc đến “nó” tới 3 lần.

Trằn trọc cả đêm, tôi suy nghĩ về người con gái tôi yêu. Vận dụng tất cả những hiểu biết, kinh nghiệm về tâm lý phụ nữ, xâu chuỗi một cách khoa học những dữ kiện có được. Cuối cùng, tôi đi đến kết luận chắc như đinh đóng cột: Nàng đã từng có lần sảy thai, đã từng đánh mất đi điều nàng mong chờ nhất, yêu quý nhất, đó là một đứa trẻ chắc là rất xinh đẹp. Nghĩ đến đây, tôi thương nàng đến rớt nước mắt nước mũi, và cũng nhận ra trách nhiệm của thằng đàn ông. Phải dùng những lời lẽ, những hành động ngọt ngào để phần nào xoa dịu những nỗi đau đang ngày đêm dày xéo tâm can nàng, hành hạ nàng cả trong từng giấc ngủ. Tôi biết mình sẽ làm được.

Giấc ngủ ngon lành, thỏa mãn đã trả lại cho Xang của tôi vẻ tươi tắn, nhanh nhẹn thuở nào. Vẫn nằm trên giường, Xang tặng tôi một nụ cười rạng rỡ trong mùi thơm thoang thoảng của hoa Xoan. Bước đến xoa nhẹ cánh tay nàng, xoa tấm lưng trần mịn màng thon thả, mái tóc óng ả thơm phức mùi đàn bà. Tôi nghĩ đây chính là cơ hội tốt nhất để giúp nàng đối diện với nỗi đau và cùng nàng bê nó quẳng thẳng mặt nước đục ngầu, đầy rác rưởi để dòng nước sẽ chôn nó cùng đống rác thối tha kia xuống địa ngục ở đâu đó dưới đáy Hồ Tây, cùng lũ ma quỷ.

Ôm chặt tấm thân ngọc ngà trong tay, tôi ghé tai nàng nói nhỏ bằng giọng tình cảm nhất, lâm ly nhất, chia sẻ nhất:

– Anh đã nghe và hiểu hết sự tiếc nuối của em về đứa con đã mất qua những giấc mơ, “nó” sẽ trở lại cùng em.

Hãy kể cho anh nghe, em đã từng Sảy Thai ?

Trợn tròn đôi mắt Bồ Câu, Nàng bật hẳn dậy nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên tột cùng:

– Em đã có thai bao giờ đâu mà sảy. Là em tiếc nuối về cái “chết” của nước Liên Xô Xã Hội Chủ Nghĩa tươi đẹp một thời, thai nghén cả thế kỷ không đẻ.

Xang Hứng, tháng Cô Hồn 2014.

Sảy thai – Phần đầu

Advertisements

36 Responses to Xang Hứng: Sảy thai (tiếp theo)

  1. TC Bình says:

    Trước nói, nàng Xang của lão Hứng khai báo chưa hề có thai. Có Giời mà biết đâu là sự thực. Biết đâu, nàng Xang chưa hề sẩy thai mà đã từng đẻ non ra một đứa trẻ oặt ẹo, ghẻ lở, không chừng còn bị Giang mai bẩm sinh, khiến cho họ hàng hang hốc túm vào cơm thuốc bú mớm những cũng chết yểu. Xét cho cùng, vậy cũng còn là may chán.
    Chửa biết đâu chừng, có khi nàng Xang của lão Hứng đang mang một cái thai chết lưu trong bụng.
    Thai chết lưu, sống để phát triển thành người thì dĩ nhiên là không được, sẩy sớm đi cho rảnh nợ nó cũng chả thèm. Mịa, nó cứ nằm chềnh ềnh ở đó mà âm thầm ám cha ám mẹ. Không biết mà trục nó ra cho sớm có ngày nó phọt ra bất ưng thì tai họa. Ngu dốt ra, cứ hí hửng chờ sẽ đẻ ra con vàng con bạc thì…hãy đợi đấy. Đến…cuối thế kỷ người nhé!
    Nhắn riêng lão Xanghứng: sờ nắn cho đẫy tễ cù lao vào mà không phát giác ra thai chết lưu, có ngày ôm cục nợ đấy. Nói trước, cỡ nàng Xang đó các cụ đỉnh cao mới xử lý được. Cỡ “tay vàng lang vườn” Lang Bình tuyệt không dám rờ rấm, chớ khá cầu cứu, vô ích! 🙂

  2. Lê Nguyên says:

    Cụ XH cố ép em Sang vào chuyện chính trị , vì vậy đoạn kết hơi bị cương cứng .

  3. CD@3n says:

    …”Không thể mong chờ một sự thay đổi kỳ diệu từ những “cây đũa thần” như kiểu Nghị quyết 29/NQ-TW mà ông bộ trưởng Luận coi như “triết lý giáo dục”. Đó là sự hoang tưởng về nhận thức, về tư duy. Bởi lẽ cho dù chủ trương, chính sách có hay đến mấy, có đúng đắn đến mấy,… nhưng vẫn cơ chế cũ, vẫn con người cũ thì không thể thay đổi theo chiều hướng tích cực được. Vụ việc Đề án sách giáo khoa điện tử cho học sinh lớp 1 đến lớp 3 ở Tp.HCM nêu trên là một ví dụ minh chứng rõ rệt nhất.

    Khốn nỗi, An-nam là một dân tộc ưa mê tín dị đoan, thậm chí là cuồng tín. Họ hy vọng vào sự may rủi, sự ban ơn của thần thánh nhiều hơn sự nỗ lực của bản thân, và họ vẫn mong chờ vào một cây đũa thần nào đó để có thể thay đổi nền giáo dục mà họ thấy đã mục nát.

    Mặc dù, họ vẫn hiểu là chẳng bao giờ có thần, có thánh.

    3. Giáo dục là cái gốc của văn hoá, là nền tảng cho sự phát triển kinh tế – xã hội quốc gia, là tiêu chí quan trọng nhất để đánh giá sự phát triển và văn minh của quốc gia đó. Chỉ có một nền giáo dục phát triển mới hình thành nên những thế hệ công dân có đầy đủ tri thức, lành mạnh tâm hồn để có thể đưa đất nước tiến lên sánh vai với các cường quốc năm châu.

    Vậy mà sau 69 năm độc lập, 39 năm thống nhất đất nước, nền giáo dục An-nam vẫn trì trệ, suy thoái và yếu kém. Thế nên phần lớn cần-lao An-nam khiếm khuyết về tri thức, què quặt về tâm hồn, bạc nhược về nhận thức và hèn nhát về suy nghĩ cũng không có gì là lạ cả.

    Dốt và hèn, không bao giờ trở thành thượng đẳng.” ( hết trích, source : Baron Trịnh blog)
    ———————-
    Sorry all. nhẽ ra, trích đoạn này để ở entry Alan Phan, nhưng tiện, cho vào đây, cho nó …máu và Sang !!!

  4. CD@3n says:

    …”Xang cực lực lên án chủ nghĩa Tư bản: “Một hệ thống bóc lột và phá hủy môi trường, cưa cả cành cây trên chính cái cây mình đang ngồi và bây giờ cành cây gãy răng rắc khắp nơi”, “Chủ nghĩa tư bản phát triển và tiến với tinh thần cách mạng phía trước, nhưng nó cũng tất yếu sụp đổ và luôn gắn liền với những khủng hoảng quy mô khác nhau và có thể hết sức khốc liệt” !

    Tôi im lặng lắng nghe và cùng nàng tận hưởng món steak nhập khẩu từ Mỹ bên cạnh chai rượu vang Italy hảo hạng.”…( copy from entry). ( tinh thần CM vô sản xây trên nền móng vật chất hưởng lạc của CNTB thối tha, nhưng “cuốn hút và quyến rũ” ).
    —————————–
    – ối giời ơi, Xang (= D bồ cu) “xẩy thai”, nuối tiếc cái XH đầy ảo vọng “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, cũng hệt như now, những “thằng” CS gộc và bọn ăn theo, công cụ hỗ trờ…phùng mang trợn mỏ nuốt …đô la, mắt long sòng sọc hình viên đạn “bằn thẳng” vào lũ “suy thoái”, để thực hiện “chống diễn biến hòa bình” trong phòng VIP, trong hộp đêm trá hình, bên đùi non chân dài…kinh tởm và bỉ ổi…muốn ói !
    – hông biết, XH có phải hội viên hội nhà văn VN, nếu chưa, thật tiếc, một tài năng đáng ở đỉnh cao của “xẩy thai cười tóe tòe loe ra H2O…thơm mùi hoa xoan !”.

  5. NGUYỄN VĂN says:

    Xang Hứng ắt phải hứng
    Hứng quá hoá ”sẩy thai”
    Thai sẩy là quái thai
    Sẩy sớm tốt cho đời
    Kéo dài Dân nghắc ngoải

  6. VT says:

    Đã quá quen với loại văn ám chỉ của lão XH nhưng vẫn mệt não khi đọc entry này
    Trong khi lão bày rượu ngon , gái đẹp ra mà không dám nhìn , nhắm , cứ phải cảnh giác xem lão định làm gì , nói gì để không bị hớ …
    Từng ấy ngày mà không có thai ,chả lẽ lão dùng BCS 2 lớp hoặc lão làm tình trong mộng ???
    Mình không thích câu cuối lắm , cái quái thai có sẵn rồi việc gì phải gắn vào l àm hỏng cả câu chuyện tình ma mị…

  7. KSCN Nguyễn Văn Thanh says:

    Liên Xô sụp đổ, sự kiện địa chính trị bi thảm nhất của loài người trong thế kỷ XX. Cùng với giai cấp vô sản và loài người tiến bộ yêu chuộng hòa bình công lý và CNXH trên toàn thế giới, mỗi người Việt Nam biến đau thương thành hành động cách mạng và đã đạt được những thành tựu quan trọng trong công cuộc xây dựng CNXH và bảo vệ tổ quốc, như :thành tích xóa đói giảm nghèo (mục tiêu thiên niên kỷ của LHQ) đã làm thế giới kinh ngạc và bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh phải không kèn không trống cuốn gói dàn khoan HD981 khỏi Biển Đông.
    Ngày nay với tinh thần cách mạng Nga bôn sê vích, Lãnh tu Putin kính yêu trong các hoạt động cao cả của mình đang khôi phục Liên Xô đàng hoàng hơn to đẹp hơn, bước đầu đã đạt được những thắng lợi mang ý nghĩa lịch sử toàn thế giới. Đông tiến phản cách mạng của tư bản đế quốc chẳng những đang bị đẩy lùi mà CNXH còn đang tiến như vũ bão về phía tây và hiện ở đông Ukraine.

    • Nguyễn says:

      Máclê: Bỏ qua CNTB tiến thẳng lên CNXH.

      Máclê-Mao; Bỏ qua CN CHẤT XÁM tiến thẳng lên CN CU LY.

      Máclê-Lú; Bò qua CN HƯỞNG THỤ,tiến thẳng lên CN XÓA ĐÓI GIẢM NGHÈO.

  8. Thụy Lương says:

    Phần 1 cách phần 2 vài tháng nên quên mất phần 1 rồi. Tôi thích kiểu kể chuyện này : cứ nói lan man cho người đọc không biết tác giả định nói gì, cuối cùng chốt lại 1 câu để tất cả đọc giả phải “ồ” lên và tủm tỉm cười.

  9. Dove says:

    Trong dịp kỷ niêm 20 năm LX tan vỡ, có cuộc thăm dò dư luận nhân dân Nga về chế độ CS, đa số cho rằng họ luyến tiếc chế độ CS vì những mặt nhân bản của nó nhưng Ko CÒN muốn sống trong một chế độ như vậy.

    Chữ CÒN mà Dove dùng là từ đó mà ra.

    Theo tư tưởng Hồ Chí Minh thì bất cứ chế độ nào cũng có mặt tốt và mặt xấu. Các chính trị gia thường rất khôn khéo trong việc sử dụng mặt tốt để che đậy dã tâm xấu xa của họ.

    Mùa xuân Ả Rập và Euro Maidan là hai ví dụ. Bởi thế G. Bush và B. Obama được xem là hai chính trị gia vụng về nhất trong môn thể thao lấy tốt úp xấu.

    • chinook says:

      Các chính trị gia thường rất khôn khéo trong việc sử dụng mặt tốt để che đậy dã tâm xấu xa của họ.

      ________________________________

      …mà Hồ chí Minh là một chính trị gia lão luyện, kiệt xuất v.v…

      Tôi không dám suy luận tiếp….

    • NôngDân says:

      + “Trong dịp kỷ niêm 20 năm LX tan vỡ, có cuộc thăm dò dư luận nhân dân Nga về chế độ CS, đa số cho rằng họ luyến tiếc chế độ CS vì những mặt nhân bản của nó nhưng Ko CÒN muốn sống trong một chế độ như vậy”: Nguồn tin từ đâu???.
      + “Theo tư tưởng Hồ Chí Minh thì bất cứ chế độ nào cũng có mặt tốt và mặt xấu. Các chính trị gia thường rất khôn khéo trong việc sử dụng mặt tốt để che đậy dã tâm xấu xa của họ. Bình: Với Hồ Chí Minh thì các công cụ đó đã chuyển hóa thành “tư tưởng”.
      + “Mùa xuân Ả Rập và Euro Maidan là hai ví dụ. Bởi thế G. Bush và B. Obama được xem là hai chính trị gia vụng về nhất trong môn thể thao lấy tốt úp xấu. Lấy tốt úp xấu là môn thể thao nào?.

  10. HỒ THƠM1 says:

    Mịa, cứ căng mắt theo dõi em Xang của lão Hứng ngày nào cũng “Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải” và bao giờ thì em đẻ, nhưng đọc đến những dòng cuối cùng thì mới “vỡ òa” khi em Xang không vỡ ối và trả lời trớt quớt : ” Em đã có thai bao giờ đâu mà sảy. Là em tiếc nuối về cái “chết” của nước Liên Xô Xã Hội Chủ Nghĩa tươi đẹp một thời, thai nghén cả thế kỷ không đẻ”.
    Chắc lão Hứng dùng bao cao su chưa qua sử dụng, hi hi…!!!

    Em Xang của lão Hứng không sảy thai nhưng …Liên Xô đã “sảy thai”, hay chính xác hơn là Bác Sáu Lênin đã … sảy thai, he he… “Đứa con” mang tên CCCP của Bác Sáu với Lão Mác đã chết ngay trên “Cái Nôi” của Bác Lênin. Thật đau xót và cũng thật… may mắn, bởi không ai muốn có một đứa con mộng du, hoang tưởng bước vào đời!

    Lão Xang Hứng cố lên!

    “Hai xác thịt lẫn vào nhau mê mải” ( VHC)
    Hứng ở đây rồi! Xang ở đâu!?

    Mà ngày xưa Cụ Chế Lan Viên cũng “chuyên gia” ở truồng nhỉ 😛 :

    Ai cởi dùm ta ? Ai lột dùm ta ?
    Chưa lõa lồ thịt còn nằm trong da !
    Chưa trần truồng óc còn say trong ý !
    Trăng chưa lấp dầy xương, chưa ngấm tủy:
    Hồn vẫn còn chưa uống hết, hương hoa.

  11. Dove says:

    Cách đây khoảng 2 năm, lão Chinook bỗng nhiên mang thai.

    Toàn bộ Hang Cua đều lo lắng và xấu hổ, đặc biệt là 2 lão, Lão Cua TBT và lão HồThơm. Tuy nhiên, khi cả bọn xúm lại hỏi han, lào ta chỉ xoa xoa cái bụng tổ chảng với vẻ tràn đầy hạnh phúc và hy vọng nhưng nói ấp â ấp úng như ngậm hột thị mà chẳng ai hiểu gì.

    Hôm nay Dove đọc xanghứng, chợt hiểu ra cái sự thâm thúy của sẩy thai, bèn nhấc phone gọi lão Chinook:

    – Sẩy thai chưa?

    – Sẩy rồi! Sẩy tốt, cái thai “Mùa xuân Ả rập” tiêu rồi. Còn cái bụng hồi đó chẳng qua vì mừng hụt nên uống nhiều bia thôi;

    – Thế tại sao theo tín hiệu GPS lão lại đang trong bệnh phụ sản?

    Lại chỉ nghe thấy trả lời dứt quãng, chữ được chữ ko:

    – …ừa… ó…ai….ới…ồi! Tên nó là ..ơ..ô Maidan.

    Tới đây thì điện thoại kêu rẹt rẹt rồi bỗng tắt phụt.

    • Dove says:

      Đính chính:

      Xin đọc là: “Thế tại sao theo tín hiệu GPS, lão lại đang trong bệnh viện phụ sản?”

  12. thongreo00 says:

    Cụ Xang Hứng trích lời cụ Cua thế này:

    …trang Hiệu Minh Blog với dòng chữ “càng đi xa càng thấy cái của mình nhỏ quá”.

    Hi…hi…, em chợt nghĩ nếu bác Cua được làm phi hành gia, đi đến tận Cung Trăng hay Sao Hỏa, cái sự ấy nó sẽ nhỏ đi dường nào. Lạng quạng sẽ bị diễn biến hòa bình, chuyển giới tự nhiên. Lúc đó khối ông mê, chị Tiger phải ghen với mấy lão đực rựa! 😛

    Cái sự ấy trong tiếng Mỹ dân dã gọi là ball (trái banh). Nghĩa bóng của ball là sự can đảm, lòng dũng cảm. Bị chê không có ball cũng đồng nghĩa là nhát như thỏ đế, không có gan. Ball càng nhỏ thì càng nhát. Đến đây phải minh định rằng em không có ý nói bác Cua nhát nhé. Ngược lại, em cho rằng bác rất dũng cảm một cách khôn ngoan. Chỉ có cái mắt nhìn (perception) của bác có vấn đề, nên theo lời lão Hứng thì mới đi qua tới Mỹ đã thấy cái của mình nhỏ đáng báo động, hi..hi… 🙂

    Dân Mỹ đùa rằng càng giàu thì cái đó càng nhỏ. Này nhé, dân nghèo mới chơi bóng rổ, bóng đá với trái ball to đùng. Khá hơn tí, có thời giờ và chút tiền bạc ta mới đi chơi tennis với trái ball bằng nắm tay. Còn bọn tư sản mại bản cá mập, tiền vào như nước, thì phải đi chơi đánh gôn (golf). Ball chỉ nhỉnh hơn quả cau tí thôi.

    Kể vậy để các bác thấy được mặt trái của CNTB: chỉ biết nhăm nhăm làm giàu, mà không biết cái sự giàu có nó tai hại cho việc lưu truyền nòi giống như thế nào. Chưa kể theo nghĩa bóng thì càng giàu càng nhát, không dám bỏ thuyền thúng đi ghe máy đâu!

  13. Gloomy 1721979 - HD 981 says:

    Xin bái vọng thầy Xang Hứng ba bái và đi giật lùi !!!

  14. chinook says:

    Cái Thai Cụ Xang Hứng mô tả, nói theo Cụ Dove và “Giấc mơ” của loài người.

    Mơ có hai loại Mơ tốt(đẹp) và Mơ xấu(ác mộng)

    Mấy chục năm trước , chành Moscow , Bắc Kinh tuyển được một đám Sơn Đông mãi võ từ mấy tỉnh nhỏ. Đám này , sẵn có máu giang hồ vườn , đem về vừa bán vừa ép nên có vẻ ăn nên làm ra.

    Ở Mỹ,từ xa xưa người Bản địa(Native) có nghĩ ra một “bùa” là dreamcatcher. Ngưòi ta thuờng treo ở nhà để chặn bắt những giấc mơ xấu.
    Mỗi sáng, khi mặt trời lên. Ánh dương làm tan những ác mộng.

    Phải chăng vì đó mà Đảng Cộng sản ở Mỹ èo ọt . Những tiệm sách Marxist thuơng nằm chung khu với những Tiệm sách và dụng cụ XXX, ngưòi đàng hoàng ít khi bén bảng?

    • chinook says:

      Edited

      Xin đọc là : Nói theo Cụ Dove, là “Giấc mơ” của loài người.

      • Dove says:

        Dove nói “còn là giấc mơ của nhân loại:.

        Chữ còn rất quan trọng, có nghĩa thuộc về quá khứ.

        • chinook says:

          “Giấc mơ Liên xô đã thuộc về quá khứ”

          Tôi không ngờ bùa Dreamcatcher con gái Cụ Dove gởi về có hiệu quả nhanh như thế.

          Xin Cụ thứ lỗi.

  15. NôngDân says:

    + Lão Tổng Cua cực khôn, mấy ngày cuối tuần được nhàn nhã, ở đó lại có điều kiện, lão post bài của Xang Hứng vào Hang chịu trận thay. Lão thì rảnh nợ, đi săn ảnh, hoặc ở nhà nịnh “sư tử” một phát, là … là … mệt đến hai ngày!!!!.

  16. Mười tạ says:

    Mang cả hạt nhân ra dọa, có lẽ Putin đã thấm đòn. Crưm dễ nuốt nhưng khó trôi, giống như triết lý của Flappy Bird: dễ bắt đầu nhưng khó kết thúc 🙂

  17. nguyenhanh says:

    Cái nước liên bang xô viết nó thai nghén có ngót thế kỷ thôi chứ ở xứ sở thiên đướng đã và đang thai nghén hơn 80năm và vẫn tiếp tục thai nghén đến hết thế kỷ này mà chưa thèm đẻ đấy , Trải qua trăm lần động thai ra máu đầm đìa mà không bị sảy thai . thế mới tài chứ

  18. Mười tạ says:

    Cụ XH viết còm hay hơn viết văn 🙂

  19. thongreo00 says:

    Cám ơn bác Xang Hứng đã cho bà con Hang Cua một câu chuyện hay, dí dỏm, ra lò đúng cuối tháng như lời hứa của bác với lão Đốp. Ngày nghỉ lễ 2/9 ở VN, hay lễ Labor Day ở Mỹ, Sảy thai là một món quà thú vị.

    Em xin được chia xẻ vài ấn tượng về người tình trẻ tên Xang xinh đẹp có đôi mắt Bồ Câu của bác Hứng nhé.

    Nàng sinh ra ở Việt Nam (dĩ nhiên), học ở Moscow, yêu nước Nga quyết liệt, Thế nhưng, nàng học nghệ thuật người bóc lột người qua chương trình MBA tiếng Anh, rồi chọn làm việc cho cơ quan ngoại giao Hoa kỳ. Lúc ông chủ của nàng lên án nước Nga yêu quý chơi trò mèo với láng giềng Ucraine, chắc nàng đau lòng lắm.

    Lại nữa, có tiền đô rủng rẻng từ cơ quan ngoại giao Hoa kỳ, hình như cô Xang xinh đẹp của bác Hứng rất biết hưởng thụ thành quả của Chủ nghĩa Tư bản, dù cô luôn thề thốt không hai lòng với Chủ nghĩa Xã hội. Này nhé, cô dùng nước hoa La vie est belle (chắc của Pháp), xơi steak nhập khẩu (cũng từ Hoa kỳ), trong khi nhấm nháp rượu vang Italy hay La celia supremo blend. Chưa kể nàng còn hút Marlboro sành điệu.

    Xem ra Xang cũng mê bia rượu, say đắm alcohol (nói theo cụ @Xôi Thịt). Gọi là dân alcoholic cũng chả sai. Không biết nàng có chạy xe siêu sang Lơ Sụt của Nhật bản (nói theo cụ @Dove) không? 🙂

    Nàng vô tình dùng WordPress để đọc, và comment ào ào trên HM blog nổi tiếng. Có lẽ nàng quên không nhớ rằng, WordPress, cũng như cái mạng Internet lồng lộng, cũng là một sản phẩm gần như cho không của cái CNTB mà nàng hay phê phán. Cũng nhờ nàng, HM blog, còn gọi là Hang Cua, đã lên đến bờ danh vọng với mười triệu hít hoét.

    Em đồ rằng, nói dại miệng sau này nàng có bệnh nan y, thế nào Xang cũng đáp máy bay sang Hoa kỳ, hay chí ít là Sing, để chăm sóc sức khỏe. Yêu nước Nga, phò Putin đến mấy, nàng cũng chẳng dại trao trứng cho Gấu mẹ vĩ đại. Cứ theo gương cụ NBT là chắc nhất!

    Chỉ có người tình là nàng dùng hàng nội. Mà lại là lão còm sỹ Hang Cua nay không còn trẻ, kẽ tóc đã thưa thớt trong gió heo may, tư tưởng lại trong dạng suy thoái, chắc là do lão luyện sai võ công, tự diễn biến mà nên nỗi.

    Tóm lại, Xang là một khối uẩn ức đầy những mâu thuẫn không thể dung hòa. Biết đâu đó lại là điều hay. Vì một vị đáng kính nào đó (không phải là tên bịp bợm quốc tế như A Phan đã xách mé), trong cuốn kim chỉ nam của thế kỷ 19, đã phán rằng mâu thuẫn là nguồn gốc của sự phát triển. Ừ thì Xang của bác Hứng sẽ phát triển, phát triển đi, phát triển mãi …

    Thiển nghĩ làm thế nào mà bác Hứng có thể ôm được khối mâu thuẫn nóng bỏng ấy, lẫn vào nhau mê mải, đến mấy lần một ngày mà không bị tẩu hỏa nhập ma? Nhất là khi trên đỉnh cao muôn trượng, Xang vẫn nhất mực thì thào thương tiếc “nó”. Có lẽ điều này chỉ có chuyên gia tình ái như đương sự mới giải thích được.

    Một lần nữa, cám ơn bác Xang Hứng đã viết và chia sẻ Sảy Thai, một câu chuyện vui, rất Xang Hứng, chứa đầy tinh hoa của nhân loại, từ Napoleon, John Lennon cho đến Vũ .Hoàng Chương, Nguyễn Huy Thiệp … Bạn đọc sẽ học được nhiều điều thú vị.

    Cám ơn bác HM đã đăng. Kính chúc mọi người một kỳ nghỉ, cả ở VN và Hoa kỳ, hay một cuối tuần ở các nước khác, vui, thoải mái, thưởng thức cuộc sống như bác Xang Hứng trong câu chuyện này.

  20. hts says:

    Nhảm !

  21. XHCN says:

    “Tôi im lặng lắng nghe và cùng nàng tận hưởng món steak nhập khẩu từ Mỹ bên cạnh chai rượu vang Italy hảo hạng”
    Vừa tận hưởng vật chất của bọn TBCN ,vừa ca ngợi XHCN lại vừa chửi bọn TBCN. Bác này viết thâm thật .

  22. Mongun says:

    Bài viết này thường thôi nhưng trừ cái câu cuối cùng!

  23. Dove says:

    Canh suốt ngay mới tem được.

%d bloggers like this: