TTXVA: Tại sao Tràng Tiền Plaza vắng như…ma?

trangtien

Trong Tràng Tiền Plaza

TTXVA. Cựu du học sinh Nhật ‘sửa lưng’ Vua hàng Hiệu Jonathan Hạnh Nguyễn khi nói về Tràng Tiền Plaza

“Đây chỉ là quan điểm cá nhân, đúng hay sai còn tùy góc nhìn, và tôi chắc chắn Johnathan Hạnh Nguyễn là một trong những doanh nhân xuất sắc”.

Nếu tôi là các bạn, tôi sẽ không chờ mọi người đến với cửa hàng mình mà chủ động đi tìm họ, vì họ là những người sẽ tiêu hàng chục ngàn đô, chứ ko phải một vài Triệu VNĐ.

Nếu tôi là các bạn, tôi sẽ không để khách hàng của mình ra đi mà không mang theo nụ cười và số điện thoại di động của chính bạn, vì biết đâu chính họ sẽ gọi lại.

Trung tâm Thương mại Tràng Tiền cũ được công ty IPP của Vua hàng Hiệu Jonathan Hạnh Nguyễn,đầu tư với hơn 400 tỷ đồng để nâng cấp và sửa chữa biến nó thành một Tràng Tiền Plaza với nội thất sang trọng và đưa các thương hiệu thời trang đình đám vào trung tâm thương mại này để bán lẻ. Thế nhưng sau 2 năm hoạt động, không thực sự hiệu quả và Tràng Tiền phải đóng cửa để tái cấu trúc, cũng có nhiều gian hàng của các chủ đầu tư cũng đã phải đóng cửa tại đây để cắt lỗ.

Dưới góc nhìn của một cựu du học sinh tại Nhật Bản, doanh nhân trẻ 8X đang thành đạt trong lĩnh vực kinh doanh công nghệ Nguyễn Ích Vinh đã thẳng thắn chia sẻ suy nghĩ mang tính chất đóng góp của mình về vấn đề này. Anh từng là Hot Boy một thời trong cộng đồng du học sinh tại Nhật Bản với công thức: Đẹp Trai, Học Giỏi và Dám nói dám làm.

Vì tính chất công việc, tôi thường đi khá nhiều nước và cũng như nhiều người khác, những lúc rảnh đương nhiên tôi hay vào các trung tâm mua sắm lớn và thi thoảng có mua 1 số món đồ, đắt có mà vừa vừa cũng có.

1. Các bạn không hiểu người mua ở Hà Nội nói riêng và Việt Nam nói chung.

Không nói đến những món đồ vài trăm USD như 1 cái ví Salvatore hay 1 đôi măng séc YSL, tôi chắc chắn ở Hà Nội và cả Việt Nam sẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay được số người, ko phải là ko dám, mà muốn bỏ ra hơn 500 triệuVNĐđể mua 1 cái đồng hồ Cartier hoặc khoảng 7 ngàn USD mua 1 cái túi LV. Vì đơn giản, với những người có đủ tài chính như vậy ở Việt Nam thì chắc chắn họ sẽ mua những món đồ có giá trị như vậy ở nước ngoài, nơi họ tin cậy có được hàng genuine hơn ở là mua Việt Nam.

Bên cạnh đó, đích thân tôi và nhiều bạn bè đã kiểm chứng Tràng Tiền Plaza đang bán những món đồ như vậy đắt hơn cùng loại ở Nhật, Sing, Hong Kong khoảng 20 – 30%.

2008 tôi có 1 cô bạn mua 1 cái túi LV gần 7 ngàn USD ở Diamond ở Tp.Hồ Chí Minh và khi sang tới sân bay Ý thì bị cắt dây túi và giữ lại vì là đồ fake, chỉ biết ngồi khóc.

2009 tôi có quen 1 bạn làm nhân viên bán hàng ở 1 TTTM lớn ở Hải Phòng (ko tiện nêu tên), và được nghe kể là hàng trưng bày là hàng thật, nhưng khi vào kho lấy ra sẽ là fake và nếu người mua ko tinh ý thì sẽ bị lừa và nhận 1 món đồ khoảng 1tr VND với giá 5-7 ngàn USD. Bây giờ thì chắc sẽ không còn kiểu này nữa vì người mua hàng VN cũng đã khôn ra nhiều.

Từ góc nhìn địa điểm, các bạn đúng khi có mảnh đất kim cương của Thủ đô, nhưng sai về thói quen và văn hóa mua hàng của người Hà Nội. Vì sao?

Hàng hiệu siêu xa xỉ sẽ có 1 nhóm đối tượng người mua rất lớn là các ngôi sao, là người của công chúng, và là con gái. Do đó, nhóm này tất yếu ở Sài Gònsẽ đông và nhộn nhịp hơn ở Hà Nội. Về văn hóa và đặc thù, các bạn đừng quên ở Hà Nội, con gái thường nhìn vào số tiền con trai kiếm được để ngưỡng mộ và yêu, sau đó còn tiết kiệm giúp, còn ở Sài Gòn, con gái nhìn vào cách con trai tiêu tiền để yêu và ngưỡng mộ, sau đó sẽ tiêu giúp.

Đại loại là nếu bạn yêu 1 cô Hà Nội và đưa cho cô ý 5 ngàn đô mua sắm, cô ấy sẽ mua hết 4 ngàn và để lại 1 ngàn vào việc khác hoặc mua gì đó tặng lại bạn, còn nếu bạn yêu 1 cô Sài Gònvà đưa cô ý 5 ngàn đô mua sắm, cô ấy sẽ ngay lập tức xài hết 5 ngàn. Hà Nội không sai không đúng, Sài Gòn không đúng không sai, chỉ là văn hóa tiêu xài thì như vậy. Ở Sài Gòn liên tục có kiểu con trai yêu thì mua túi xách, mua xe cho bạn gái, đặc biệt là trong giới showbiz, còn ở Hà Nội thì ít hơn. Mua 1 cái belt Hermes chỉ hơn 1 ngàn đô hay cái kính Gucci 400 đô thì Hà Nội hay Sài Gòn như nhau, nhưng mua 1 cái giỏ xách LV cỡ mười mấy ngàn đô thì Hà Nội và Sài Gòn khác nhau nhiều lắm.

trangtienplaza

Tràng Tiền Plaza. Ảnh: TTXVA

Kết luận: Ở Việt Nam trong thời điểm hiện tại chắc chắn sẽ ko bán được những thứ hàng hiệu cỡ khoảng vài chục triệu cho đến 1 vài tỷ đồng, vì đơn giản người Việt sẽ ra nước ngoài mua những thứ đó vì những lý do kể trên, chưa cần biết khủng hoảng kinh tế hay không. Bên cạnh đó, ở Hà Nội sẽ ko bán được những thứ siêu xa xỉ, đơn giản vì 1 nhóm đối tượng mua rất lớn thì ở cả Sài Gòn rồi.

2. Các bạn muốn chúng tôi hiểu mình đang vào 1 chỗ được coi là sang trọng bậc nhất nhưng dịch vụ thì không chấp nhận được.

Ở Tokyo có 1 khu là Ginza, được coi như Wall Street của Mỹ vì ở đây hội tụ những ngân hàng, công ty tài chính và chứng khoán to nhất và lâu đời nhất. Tất nhiên, con người ra vào khu này đều là những người giàu có và sang trọng. Khi tôi vào 1 cửa hàng Rolex, có 2 người đứng 2 bên cửa cúi gập người chào, sau đó là 1 bạn nhân viên nữ rất xinh (nhấn mạnh là rất xinh) cười và mời tôi vào. Khi bước vào bên trong cửa, toàn bộ nhân viên (không có ai được ngồi) đang ko bận khách sẽ đứng dậy cúi đầu chào, nhân viên đang bận khách sẽ quay sang rất nhanh và mỉm cười chào tôi trong khoảng 1s và quay lại với công việc. Tôi sau đó sẽ được bạn nhân viên đón lúc đầu tiếp tục đi cạnh, và giữ khoảng cách vừa phải, đặc biệt là luôn mỉm cười và im lặng cho đến khi tôi hỏi. Tất nhiên khỏi cần nói về trang phục, cách trang điểm và business manner vì tất nhiên là tất cả đều vô cùng duyên dáng và hấp dẫn.

Hình ảnh như trên có thể dễ dàng gặp tại Ý hay Mỹ, hay 1 số khu mua sắm đẳng cấp tại Hong Kong.

Còn ở Tràng Tiền Plaza, tôi thấy các bạn thật tệ. Nếu các bạn kỳ vọng tôi sẽ bỏ ra hàng chục ngàn USD mỗi lần ghé thăm, đừng để tôi thấy vài việc sau:

– Bảo vệ hầm gửi xe mặc kệ cho tôi muốn đậu xe đâu thì đậu, chưa lấy xe đã bắt trả tiền trước, lúc lấy xe ra thì thậm chí ko thèm cầm lại vé. Tôi sẽ rất vui nếu có ai đó đậu xe cho mình và ko bắt tôi trả 40 ngàn VND tiền gửi.

– Bảo vệ tầng 1 của các bạn thậm chí không biết cười và mở cửa cho tôi khi đang ngáp ngủ. Tôi sẽ dễ chịu hơn nếu được nghe 1 câu chào.

– Nhân viên bán hàng ngồi, buôn chuyện, và nhìn thấy tôi thì vồ lấy như bắt được con cá to, nói nhiều đến mức tôi khó chịu.

Các bạn quên rằng những người giàu nhất và sang trọng nhất khi mua hàng thường thích giao tiếp bằng cử chỉ, ánh mắt, và nghe vừa phải. Vì sao? Vì người ta cần yên tĩnh để ngắm nhìn vẻ đẹp của mỗi món đồ khi chúng là những tuyệt tác thiết kế của thế giới.

– Tôi muốn các bạn khi cầm vào từng món đồ phải đeo găng tay trắng tinh, vì với những món hàng hiệu hàng chục đến hàng trăm ngàn USD, nốt vân tay của nhân viên bán hàng được coi là 1 trong những thứ gây khó chịu lớn cho người mua

Kết luận: Chúng tôi sẽ không mua ở Tràng Tiền vì các bạn muốn chúng tôi tiêu tiền như giới siêu giàu, nhưng lại mang cho chúng tôi dịch vụ bình dân.

3. Các bạn không biết bán hàng

Thực tế là tôi vào Tràng Tiền Plaza 3-4 lần gì đó và sau đó tôi không có thông tin nào về bất kỳ nhân viên nào của các cửa hàng mà tôi đã ghé, và các bạn đó cũng không có thông tin nào của tôi cả!

Dự định bỏ ra vài chục ngàn USD không phải chuyện đùa, và tôi chắc 99% số người vào thăm các bạn sẽ không mua trong lần đầu tiên. Như vậy với thực tế ngắn gọn ở trên, các bạn sẽ mất đi 99% lượng khách hàng tiềm năng.

Các bạn không biết tạo ra nhu cầu mua, các bạn không biết follow up những người mua tiềm năng, và các bạn không giúp họ đưa ra được lý do để quyết định, nên chắc chắn sẽ không bán được. Các bạn phải làm chúng tôi cảm thấy mua hàng của các bạn là mang được 1 tuyệt tác thời trang của thế giới về dùng hoặc mang đi tặng với ý nghĩa mà có thể các bạn cũng nghĩ hộ chúng tôi, chứ ko phải cảm thấy các bạn chỉ làm sao lấy được tiền của chúng tôi 1 lần. Nếu chúng tôi được coi là khách hàng hạng sang, thì các bạn phải làm chúng tôi nhớ tới các bạn hoặc ít nhất có số mobile của các bạn, và các bạn phải nhớ được ngày sinh nhật hay 1 sự kiện nào đại loại liên quan đến vợ, người yêu, bố mẹ, con cái chúng tôi, vì rất có thể chúng tôi sẽ không mua gì trị giá 1 ngàn đô cho mình nhưng sẽ mua gì đó trị giá 5 ngàn đô để tặng cho người mà chúng tôi yêu thương.

trungtam

Trong TTP

Nếu tôi là các bạn, tôi sẽ không chờ mọi người đến với cửa hàng mình mà chủ động đi tìm họ, vì họ là những người sẽ tiêu hàng chục ngàn đô, chứ ko phải một vài Triệu VNĐ.

Nếu tôi là các bạn, tôi sẽ không để khách hàng của mình ra đi mà không mang theo nụ cười và số điện thoại di động của chính bạn, vì biết đâu chính họ sẽ gọi lại.

Kết luận: Các bạn vô cùng hời hợt khi tuyển dụng và đào tạo nhân viên bán hàng của mình. Nói 1 cách chung nhất, các bạn không biết bán hàng vì đơn giản là không thể dùng nhân viên bán xe Suzuki để bán cho khách hàng đang tìm mua Bentley được.

hangxaxi

Hàng xa xỉ

Một cách để bán những mặt hàng kiểu này là các bạn hãy tìm cách có được danh sách khách hàng của Mercedes, Audi, BMW, Porsche, v.v… thêm nữa thì là danh sách các chủ hộ ở IPH, Tân Hoàng Minh, Euro Window, Vinhomes, v.v… Và tìm mọi cách liên kết với họ, cung cấp cho họ thông tin, để ý tới những sự kiện trọng đại của họ, cho họ 1 suy nghĩ nếu mua gì đó kiểu phụ kiện như giỏ xách, belts, cufflinks, wallets, vân vân và vân vân…thì hãy nghĩ đến các bạn, thay vì suy nghĩ của đại đa số là thôi ra nước ngoài mà mua cho có hàng thật, vì hàng hiệu bao giờ cũng có thẻ nhận diện toàn cầu. Tràng Tiền các bạn không thể bán hàng hiệu theo kiểu các TTTM luxury trên thế giới được vì người Việt ở Việt Nam không tự tìm đến các bạn để mua đồ hiệu, và Tây thì chắc chắn không mua rồi. Vì vậy, hãy tìm đến những đối tượng như trên 1 cách chủ động, vì họ sẽ có thể mua hàng của các bạn. Đừng tìm tôi vì tôi chưa siêu giàu và chưa ở Vinhomes.

Một ví dụ điển hình là người bán siêu xe Lamborghini giỏi nhất thế giới chỉ là 1 cậu trai 27 tuổi, và đối tượng khách hàng chính của cậu là bạn gái của các cầu thủ ngôi sao trên toàn thế giới. Hãy tìm đọc câu chuyện này, các bạn sẽ học được cách bán hàng siêu đắt cho giới siêu giàu.

Dựa vào những phân tích trên, tôi khẳng định chiến lược mới của Tràng Tiền Plaza khi sẽ mang các thương hiệu phân khúc trung bình như Triump, Diesel, Victoria Secret.… vào là đúng.

hanhnguyen

Ông bà Hạnh Nguyên?

Tuy nhiên, chắc chắn việc này chỉ giải quyết được Mục 1.

Hãy nhìn vào sự thành công của những thương hiệu bình dân như Nine West, Pedro hay Charles & Keith với lượng người mua luôn ổn định ở mức cao mặc dù có mặt ở Việt Nam muộn hơn và chỉ là những cửa hiệu không to không nhỏ ở những địa điểm không xấu không đẹp. Họ hiểu tâm lý, hiểu thói quen mua, hiểu rằng Việt Nam mới đang ở trong giai đoạn chuyển giao từ nước nghèo lên nước bớt nghèo hơn 1 chút, do đó tâm lý của phần đông là muốn dùng hàng hiệu nước ngoài, nhưng chỉ phải trả giá không quá cao.

Charles & Keith đã thành công khi xuất hiện đúng thời điểm người mua Việt chán ngấy các loại fake 1, fake 2 từ Quảng Châu. Họ không muốn mang tiếng dùng hàng fake, họ muốn trả chi phí vừa phải nhưng lại vẫn muốn dùng đồ hiệu. Charles and Keith xuất hiện vào thời điểm không thể hoàn hảo hơn, còn các bạn xuất hiện vào đúng giai đoạn những người sẵn sàng xài tiền nhất thì hầu như tất cả đều mất 80 – 90% tài sản do khủng hoảng.

Mục 2 và 3 ở trên là những nguyên nhân nội tại của tổ chức, chẳng liên quan gì đến văn hóa hay tâm lý, không phức tạp, không khó để thay đổi, nhưng nó thuộc về cái gọi là mindset, là nhận thức của nhân viên của các bạn. Tôi nghĩ có thể các bạn cần làm mới họ 100%, thì có thể các bạn sẽ bán được hàng.

Chiến lược mới có vẻ đúng, nhưng như tôi nói ở trên, các bạn sai từ chi tiết. Mà người siêu giàu thì thường để ý đến chi tiết.

Hãy tìm đọc câu chuyện về Lexus, về sự tích Logo tuyệt đẹp cách điệu của con số 20, tượng trưng cho 20 kỹ sư giỏi nhất, được Toyota cử đi ăn chực nằm chờ, làm quen với 20 người giàu nhất thế giới, chỉ để hiểu họ sẽ muốn gì ở cái xe hơi của họ đối với từng chi tiết. Lexus ra đời rất lâu sau hàng loạt BWM, Audi, Mercedes Benz…nhưng hãy xem cách họ vượt mặt Mercedes trên đất Mỹ ở phân khúc hạng sang ngay trong Q1.2014. Họ chỉ chịu thua Mercedes và BWM trong 2011 khi gặp thảm họa sóng thần.

Đây chỉ là quan điểm cá nhân, đúng hay sai còn tùy góc nhìn, và tôi chắc chắn Johnathan Hạnh Nguyễn là một trong những doanh nhân xuất sắc. Tràng Tiền Plaza thất bại có khi chỉ đơn giản là do vị lãnh đạo cao nhất không hoặc chưa quan tâm đến vài chục triệu đô vì chừng đó cũng chỉ là 1 phần nhỏ trong khối tài sản và business khổng lồ của ông. Thất bại này cũng sẽ chỉ là tạm thời.

Vì sao Tràng Tiền Plaza phải đóng cửa tạm thời để “tái cấu trúc”?

Theo Báo Du Học

Bài trên TTXVA

HM Blog: Bạn đọc hang Cua chắc ít người vào Tràng Tiền Plaza, tôi chưa vào đó bao giờ kể từ khi sang tên. Ngày xưa thì ngưỡng mộ hộp kem chống nẻ có mùi thơm, nếm ngòn ngọt, xà phòng Liên Xô và thuốc đánh răng bạc hà, vừa đánh vừa nuốt 🙂

Anh bạn du sinh Nhật Bản có cái nhìn khá thương mại và chuẩn. Tuy nhiên, anh không hiểu sự tiêu tiền của người giầu mới nổi ở Hà Nội và Sài Gòn. Phần đông giới này chưa đủ tầm văn hóa với những chiếc túi họ đeo, chiếc xe họ đi, hạn xoàn trên cổ. TTP – Tràng Tiền Plaza định đánh vào lớp khách hàng “tiền vào trong nhà, văn hóa ngoài cửa”. Còn lớp thực sự giầu có và hiểu biết thì họ sang Pháp, Ý hay London để mua sắm…đồ thật, giá trên trời. 

Bài đăng cuối tuần cho nhẹ nhàng đầu óc. Cảm ơn TTXVA, thỉnh thoảng vẫn đăng bài của Cua Times. Lần này đăng lại để tỏ lòng biết ơn 🙂

Advertisements

23 Responses to TTXVA: Tại sao Tràng Tiền Plaza vắng như…ma?

  1. Thụy Lương says:

    Ông Hạnh chỉ có 1% cổ phần, còn lại là của bà P. con đ/c X. Ông Hạnh có nhiệm vụ chường mặt ra, còn chủ nhân đích thực k0 bao giờ lộ mặt. Ngày khai trương rất nhiều quan chức của thành phố HN đem lẵng hoa đến chúc mừng nhưng trong bụng chắc là để điểm danh. Xem cái mức 1% đã thấy ông Hạnh lọc lõi đánh giá tiềm năng doanh thu đén mức nào từ khi dự án đang còn thai nghén. Cho nên cỡ ông Hạnh không đến lượt khách hàng chúng ta phải dạy dỗ phân tích. Ông ấy bị bắt buộc phải cho mượn tên và chống chế với báo chí. Qua việc này các bạn nên rút kinh nghiệm thấy cái gì kỳ quặc thì nên tìm hiểu gốc rễ vấn đề tại sao người thông minh và giỏi hơn ta lại phải làm vậy.

  2. Đoan Hùng says:

    J. Nguyen mà có mời cậu này về làm marketing thì cũng phải dẹp tiệm, lẽ đơn giản là không có thị trường thì có mang kiệu vàng tới tận nhà khách hàng mà rước thì cũng thế! Nó y như các bác xây căn hộ dát vàng, palais này chateau nọ.. nói phét cho vui!
    Mà cậu này cũng hơi chém gió.. hay cô bạn nào của cậu mua LV hết 7000 thì hoặc là phét hoặc là.. dại! Giá LV từ 1 đến 4 ngàn, cao tí nữa là Hermes thì cũng tầm 7 đến 10., Lv hay hm.. cao hơn thì nó nhảy tưng lên hẳn dăm chục ngàn cho đến ..vô cực!
    Tôi thấy lạ là ở vn , người ta hầu như mất cảm quan là triệu đô nó lớn cỡ nào! nó ..bé xíu! Nói cái này cái kia cả những cái rất vớ vẩn.. là triệu đô.. mọi người tin sái cổ!
    Báo chí thì suốt ngày đăng chuyện chân dài xài hàng chục cái ví, cái nào cái ấy hàng dăm chục đến cả trăm ngàn..
    Giết ai.. ra tiền?
    Có đại gia chống lưng? Đại gia cũng đâu.. có ngu! Vả lại đại gia bây giờ.. có xu nào nhà băng nó vặt xu nấy.. còn xu nào cho Hermes , Chanel..
    Giới còn có tiền là.. quan chức, xơi dự án thì cũng đâu có.. ngu mà ra Tràng Tiền công khai mua túi xách cho chân dài! Các bác ấy phải.. lao động đến.. thối cả móng tay ấy chứ!
    Sang sing mà mua cho nó..lành..
    ca sĩ.. người mẫu muốn khoe.. đẳng cấp thi vào đây
    http://haoanh.com.vn/tui-xach-hang-hieu-pl700
    Tràng Tiền ..làm sao phong phú bằng!

  3. Hà Linh says:

    Em chưa vào Tràng Tiền mới bao giờ, nhưng thấy ở Nhật như anh bạn kia nói thì những cửa hàng sang trọng, hàng xa xỉ..khi mình vào mua hàng của họ cảm giác đúng mình là VIP, người có khả năng sẽ bỏ ra mớ tiền để sở hữu những món đồ tinh xảo, đẹp tuyệt và quý hiếm làm sao. Từ cácd nhân viên tiếp đón đến nói năng, nâng niu món đồ mình muốn xem bằng đôi tay đeo găng trắng và thao tác cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ trân trọng món đồ đó khiến mình thấy mình như thành ông hoàng, bà chúa luôn.
    Em nói rứa vì có một số cơ hội dẫn người ở VN đến mấy chỗ này, xem hàng, mua sắm. Ngay cả đồ hiệu cũ cũng được cư xử rất trọng thị chứ đừng nói đến đồ mới.
    Và như anh Cua nói đúng, khách mua ở xứ họ là người thực sự sành điệu, am hiểu món hàng, và họ thích vì họ cỏ đủ tầm kinh tế, họ phải nhọc nhằn làm ra tiền, và họ biết vì sao họ thích món đồ này của hiệu A hay món đồ kia của hiệu B.
    Bà chị em được tặng cái túi giá 30 triệu, bà ấy tỉnh queo:” Ôi giời tao vứt tùm lum ấy mà”, không phải là chị ấy nổ đâu, mà thực ra với một số người dùng hàng xa xỉ ở mình chỉ là theo phong trào, nghe đồn sở hữu món đó là sang..
    Một mặt có thể không tự làm ra tiền để bỏ ra 30 triệu cho cái túi bé xíu nên không biết tiếc chăng?

  4. Bán đồ hiệu tại vùng đất có truyền thống ăn tiêu tiết kiệm bủn xỉn thì làm sao mà thành công nổi

  5. CD@3n says:

    – con số đóng thuế của Plaza TT là bao nhiêu kể từ ngày ‘khai trường”? đố Ai biết, phải có con số đó, thì mới biết thực sự hoạt đông của trung tâm này là “vắng hay không vắng”, và tác dụng của nó đối vơi nguồn thu của NN, vì “đóng thuế là trách nhiệm, nghĩa vụ và vinh dự” của mọi cá nhân, tổ chức kinh doanh- để nuôi bộ máy ‘hành = chính”, càng quyết liệt tinh giản bộ máy và biên chế, thì số Bộ, tổng cục và các cơ quan tường đương cũng như số công bộc (chỉ có 1% yếu kém năng lực thoi nhé !) càng nhiều thêm…các công trình thì kéo dài thêm tiến độ, và thi nhau vượt “tổng mức đầu tư”, như Metro số 1 SG ( Bến thành- Suối tiên), sau mấy chục năm, tiền tử hơn 1 tỷ $, lên 2,3 tỷ $, và sau khi chặt gần trăm cả trăm cây khu vực sát đóng tầu 3 Son cũ, báo chí rộn ràng đưa tin “metro đã có hình hài”…vui mừng khiếp quá…!!!

  6. Dân gian says:

    Tại sao ư? Tại vì nhầm, bởi đi tắt đón đầu! Bác Johnathan Hạnh Nguyễn cũng là người thôi, cũng nhầm thôi. Mà hàng vài triệu người nhầm ấy chứ đâu có ít. Chỉ có điều còn rụt dè chưa dám thú nhận vì xấu hổ. May ra có Cụ Tổng Lú mạnh dạn nhất, dũng cảm nhất. Cụ nói đây này: “không biết 100 năm nữa đã có CNXH chưa?” tức là đã có tới Thiên đường của loài người chưa? Ở đấy con người làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Lúc ấy không lo Tràng Tiền Plaza vắng nhé!

  7. Trần says:

    “Tại sao Tràng Tiền Plaza vắng như…ma?”
    CÓ THẾ CŨNG HỎI.

    Không biết là việc thi công công trình nhà quốc hội đang bước vào giai đoạn quan trọng à?
    Thời gian đến cuối tháng 8/2014 không còn nhiều.

    Vì vậy, toàn thể nhân sự các Ban Chỉ đạo, Ban Quản lý, các nhà thầu đang phải duy trì thường xuyên các cuộc giao ban và túc trực hằng ngày tại công trình để xử lý các vướng mắc (kể cả vấn đề mới phát sinh do các hội di sản, khảo cổ , sử học gây ra).
    Về thi công, đang phải duy trì nhân lực, bố trí 3 ca liên tục kể cả các ngày lễ và chủ nhật để đảm bảo công trình được triển khai đúng các mốc tiến độ.

    Bận túi bụi nên Tràng Tiền Plaza vắng như…ma là phải rồi.
    Cái “đầu tiên” quyết định là “tiền đâu”. Ba cái lẻ tẻ thái độ, nghệ thuật bán hàng tính sau, dễ ợt!
    Đợi đấy! Quyết định Quyết toán xong là gặp lại Plaza! Ngại nhất, ghét nhất là lúc ấy mấy cái bọn ‘thù địch’ lại la ầm lên là “Tại sao Tràng Tiền Plaza đầy…ma?”.

  8. VINH PHÚ THỌ- SG says:

    Một chiến lược kinh doanh thành công hay thất bại tùy thuộc vao nhiều yếu tố như :
    1-Khả năng của thương nhân
    – Tri thức về nhiều mặt
    – vốn ( tự có , quan hệ với tài chánh-ngân hàng )
    -giác quan thứ 6 ( cái mũi ngửi ra chỗ nào sinh lợi nhiều nhất )
    2-Năng lực của cộng sự. Phải biết dùng người tài. Không ganh ghét người kiếm tiền giỏi, có khi còn giỏi hơn mình. Bởi khi họ kiếm ra 10 đồng, ho chỉ hưởng được 1,2 đ, còn lại là của mình.
    3-Nắm vững tình hình thị trường. Cung , cầu. Xu hướng. Các tác động chính trị lên thị trường.
    4- Riêng ở VN còn phải biết đón gió chánh trị . Biết lãnh đạo cao cấp mặn mà địa phương hoặc lĩnh vực nào ( do ảnh hưởng của gia đình, đồng hương, đồ điếu……) thì chịu khó nhảy vào tuy không sinh lợi gì nhiều, đổi lại sẽ được “cho ” những dự án khác sinh lợi gấp 10, gấp 100.Có nhiều thương nhân trở thành đại gia nhờ đi theo con đường này.
    Trên đây là những vấn đề có tính lý thuyết mà tôi thu hái được trong thời gian qua. Về thực tế thì chưa biết nhiều. Nay đọc được bài này của Bạn hotboy thì biết thêm được nhiều thực tiển sống động. Xin hoan nghênh Bạn hotboy và thành thật cám ơn Bạn. Cám ơn Bác HM.

  9. CD@3n says:

    – về những “kết luận” của từng mục, M cho là khá chuẩn, tuy nhiên, phải nói thêm : Trg Tien Plaza, trước khi “tái cấu trúc”, số khách mua hàng từ khoảng vài chục triêu trở lên, dân HN rất ít, đa phần là dân các tỉnh, nói “dân”, mà là không phải dân, vì dân thì chủ yếu vào siêu thị và hàng ngày, có mặt ở các ‘chợ chổm hổm” gây ach tắc giao thồng là chính !
    – Nói vê ô.chủ, xin nói tí về bà chủ, và cô con gái nổi tiếng “tăng thanh hà”…đừng quên, bà chủ xuất thân là “nữ tiếp viên hành không”, trước khi “chốt” với ô. chủ, Ai tìm hiểu thêm, sẽ biết thêm chuyện “thú vị dưng cấm tuyệt nói”, và như thế, sẽ hiểu ra, vì sao TTPlaza lại “dinh” được mảnh đấy “super diamonde” này, và dù “văng như nghĩa địa”, ô.chủ vần hào sảng tuyên bố “sống khỏe re”..! Plaza TT đã đi đúng “qui trình”, đúng định hướng XHCN, nhứt định và quyết liệt tái cấu trúc, sẽ tái thành công !
    – vào những ngày nóng trên 37 độ C, 2 tầng trên cùng của TTPlaza khá đông khách…trẻ con, được dẫn dắt bởi ông , bà, oshin, bố mẹ…tới đây, nghỉ…mát và thưởng thức kem, lottery, cơm VN,… mà giá mỗi xuất chưa tới 3 con số + K, xét theo quan điểm kinh tế thị trường + có đuôi, thì với các thượng đế, là “chỉ từ hòa tớI phát” !
    – Ơ SG cũng như HN, tập tục “chụp ảnh, nhất là ảnh cưới”, bám quanh các khu “sang trọng” thì như nhau, nhưng hà lội thì lạ hơn, bạn sẽ thấy quanh vỉa hè những cặp “uyên ương hiện tại- tai ương tương lai” xoắn vào nhau, lấy phông là các tủ kính trưng bầy hàng “hiệu”, có cô gai,váy cưới quét đất đã ngả mầu cháo lòng, trong tư thế nhoài người, nhón chân, với, với nữa, với mãi….tời những sản phẩm LV ( louivuston) bầy bên trong, tới mức có 1 ông đầu quăn, kính đít chai, râu con kiến đi ngang qua chứng kiến, “biêu tặng” cho cô gái một câu để chú thích bức hình “Mãi mãi chỉ là ước mơ ĐƠI EM”… !!!

    • D.N.L. says:

      Bác nói đúng nhiều chi tiết.
      Mùa hè HN.rất nóng,cho nên người ta kéo cả gia đình vào “bát phố” TT.Plaza
      chủ yếu để cho mát nhờ hệ thống điều hòa không khí ở trong đó.
      Còn khách mua thì “lơ thơ tơ liễu buông mành” mà chưa chắc đã mua,chỉ hỏi
      giá cho…vui hay cho oai vì sẽ trả giá rất dễ bị “chưởi” cốt để không phải mua.
      Thế thôi.Nếu mỗi ngày mà chỉ có bán được cho 2 khách mua thì lỗ qúa,ai dám
      liều mà làm ăn kiểu đó ?

  10. Hoài Minh says:

    Chỉ góp ý cho Tổng Cua thôi. Ma… làm sao vắng? Chỉ có vắng như BÃI THA MA thôi chứ? Hay Cua có định nghĩa mới về MA?

  11. D.N.L. says:

    Trong một lần thăm Hà Nội cách đây khoảng 1 năm,tôi có hân hạnh đặt chân đến Tràng Tiền Plaza,đi cùng với mấy thân nhân,nên cũng xin nêu lên vài ý kiến… ý cò !
    Tôi công nhận cựu sinh viên trên góp ý ngay thẳng và chính xác,nhất là câu (1) chê không hiểu người mua ở HN.nói riêng và VN.nói chung.Thật ra,giá hàng trong đó cũng đắt không thua gì
    ở nước ngoài,đó là lý do người (có khả năng mua hàng thượng hạng) sẽ mua ở nước ngoài
    cho bảo đảm hàng hiệu “chính hãng”,khi họ đi du lịch.Tôi cho là người HN.cũng thực dụng,chứ
    không phải không,họ hiểu giá trị hàng hoá để chi tiêu một cách khôn ngoan,dù họ là diễn viên,
    ca sĩ hay người mẫu đi nữa.Những kẻ khoe của thì không nhiều lắm đâu để Tràng Tiền Plaza
    liểu lĩnh đầu tư kiểu đó.
    Về khoản dịch vụ,tôi không thể nói thế nào vì tôi chưa ra vô thường xuyên ở đó.
    Còn về việc không biết bán hàng thì tôi cho là gần đúng.Một số tiếp viên có lẽ chưa học cách
    bán hàng thì phải ? (Có lần tôi vào một siêu thị bề thế ở Nha Trang thì thấy mấy cô chụm lại
    với nhau để nói chuyện,thay vì tìm cách đon đả chào mời khách).
    Xin nói thật thế này là tôi thực tình không muốn trù ẻo nhưng nhân tiện lúc đó có mạo muội
    đưa ra lời “tiên tri” là TT.Plaza sẽ khó trụ được lâu dài !

  12. Mạc Can says:

    Xem Đèn Cù của Trần Dĩnh thì khiếp thật.
    Câu chuyện nước Quen thì đến hồi kết rồi , chắc chắn Quen và Lạ sẽ trở lại tình thân mến thương như xưa và sẽ là Cặp Đôi Hoàn Hảo. Chuyến này anh Oba đưa anh Mạc Can đi thuyết khách trở thành công cóc rồi.

  13. cảm giác là lần đầu tiên trên CuaTimes cảm thấy tiếc thời gian khi ráng thức để đọc bài viết này, đánh giá dưới 5 điểm

  14. HOA HONG_SG says:

    Gần 12h giờ rùi, HH còm cái còm rùi đi ngủ hihi 😀

    Đầu bài viết đã chạy 1 cái tít rất kêu: “…tôi chắc chắn Johnathan Hạnh Nguyễn là một trong những doanh nhân xuất sắc”.

    Hic chẳng hiểu sao sau khi HH đọc bài này HH tự nhiên nhớ tới bài tập phân tích báo chí đâu là bài Marketing và đâu là bài PR.
    Bài PR thường viết rất chau chuốt, cẩn thận; nội dung phải có mục đích cụ thể, thông tin phải xác thực và đáng tin cậy để thuyết phục khách hàng.
    Nên thông thường các cty làm PR họ thường hay viết các bài núp bóng dưới cái danh của một người có uy tín trong xh, họ mượn danh người kia lên tiếng cho nó khách quan.

    Vì thế HH nghĩ đây chính là bài PR của tập đoàn ông Johnathan Hạnh Nguyễn 😀

  15. Le van tho says:

    Một quy luật nữa là đại gia ở cái xứ này toàn những Đảng viên chức sắc ( quan chức) ngu gì chúng nó lại chi tiêu tiền lộ liễu như vậy. Một tay chộm mới lấy đắp được số tiền ở khu phố tràng tiền chẳng lẻ chúng mang số tiền đó đi sắp đồ ngay trên con phối này chăng ( lậy ông tôi ở bụi này).

  16. huu quan says:

    Tràng Tiền thì khỏi nói rồi, tôi có cô em dâu bán ở đó, vẫn hay kèm thêm hàng face của mình vào để bán ké. Chủ quản lý mà kém thế thì sao lời nổi.
    Có ai khẳng định hàng trong đó là hàng thật 100% hay không? Hay là mua rồi lại bị nghe chửi đằng sau là trọc phú? Nếu đánh vào tâm lý sỹ diện thì chỉ nhất thời thôi

  17. NôngDân says:

    + “Tại sao Tràng Tiền Plaza vắng như…ma?”. Ô hay, tại sao phải đặt ra câu hỏi quá đơn giản như vậy nhỉ?. Kinh tế sập là từ chính sách vỹ mô, khi người ta cố tình trộn cám lợn giữa “kinh tế thị trường và CNXH”. Thì sớm hay muộn kinh tế sẽ đến hồi co cụm, khủng hoảng và đổ vỡ.
    + Khi mọi người đều chi tiêu tiết kiệm, hoặc không còn để chi tiêu. Xu thế chuyển về tự sản tự tiêu, thì khôn ra hãy tìm nơi khác mà đầu tư. Ngay như người trong nước cũng biết đã tới lúc hết cửa đầu tư, còn tiền thì để dành (nhưng đừng để dành tiền có in ảnh ông râu dài!).
    + Với thế bế tắc hiện nay chính quyền có ra quyết định gì cũng chỉ là phục vụ cho lợi ích của họ thôi. Đầu tư, kinh doanh, mua mua bán bán lúc này, thì không chết cũng bị thương.
    + Đến như chúa Đảo Tuần Châu Đào Hồng Tuyển, còn đang phải vẽ ra các dự án đầu tư, mong vay nóng 10 ngàn tỷ VNĐ để tránh nguy cơ vỡ nợ cơ mà!.
    + Thế mà Johnathan Hạnh Nguyễn chém gió rằng thì là, tung thêm tiền để “tái cấu trúc Tràng Tiền Plaza để phù hợp với xu thế tiêu dùng năng động tại Việt Nam và việc kinh doanh tại đây vẫn tốt”.
    + Lạy hồn!!!, Hồn đang tự chấn an mình và những người đã góp vốn đầu tư với hồn. Thấy Tổng Cua post bài này, Nông dân thầm nghĩ, không biết cậu “cựu du học sinh tại Nhật Bản” có góp đồng nào vào đây không nhỉ?, Tổng cua có quan hệ gì với Johnathan Hạnh Nguyễn không nhỉ?.

  18. gà tây says:

    Không phải bỗng dưng mà văn biến thành ôn và ngàn năm ôn vật đã trở thành nickname mặc nhiên truyền khẩu.
    Gà tây mua nước uống Vĩnh Hảo với cam kết của người bán nhận lại vỏ bình theo giá mua. Thế rồi họ bảo hai cái vỏ ấy là do gà tây ta có sẵn và cương quyết không nhận lại (do họ cố tình không ghi rõ là mua vỏ tại chỗ lúc gà đến đặt hàng). Chuyển nhà thì mang không đủ thùng giấy và băng keo, vẫn lấy giá đắt ngang với đồ đạc của một chuyến nhiều gấp ba lần.
    Chuyện dài như lịch sử loài người về thái độ phục vụ chỉ biết thu lợi vô sỉ mà không cung ứng thái độ phục vụ tương xứng của quản lý và nhân viên các dịch vụ .
    Văn hóa lành mạnh không là đích đến không là phương tiện không là gì cả trong đời sống : đồng tiền vạn năng đã qua mặt tất cả để thống trị xã hội và ngày càng bành trướng uy lực dũng mãnh hiệu quả tức thì. Coi thường người tiêu dùng mà không để ý là đang tự sỉ nhục và hạ cấp bản thân !
    Văn hóa hãy đợi vài trăm năm nữa. Chuyện đâu còn có đó : dục tốc bất đạt.

  19. Hiệu Minh says:

    Tem phát. Tôi để ý câu này “Các bạn quên rằng những người giàu nhất và sang trọng nhất khi mua hàng thường thích giao tiếp bằng cử chỉ, ánh mắt, và nghe vừa phải. Vì sao? Vì người ta cần yên tĩnh để ngắm nhìn vẻ đẹp của mỗi món đồ khi chúng là những tuyệt tác thiết kế của thế giới.”

    Trong thực tế, những khách hàng chỉ băn khoăn, bỏ ra 30 ngàn đô la cho món quà nhỏ xíu, liệu mình có bị lừa như ta từng lừa cả vạn nông dân mất đất để xây thiên đường?

    • Bình Nguyên says:

      Hehe. Xem chừng đấy là tâm lý của cụ Tổng thôi, giống tôi. Giới nhà giàu tiền không biết để làm gì thì nghĩ: cái món hàng này phải thực sự xịn, nghĩa là đúng hàng hiệu (không có minh), và phải độc nhất vô nhị.

%d bloggers like this: