Giáo sư Tuấn: Sự kiện Vịnh Bắc Bộ ngày 2-8-1964

Maddox

Maddox

Gs Nguyễn Văn Tuấn/ FB Nguyen Tuan. Copy từ Quê Choa.

Tóm tắt câu chuyện: Ngày 2/8/1964, đúng 50 năm trước, tàu khu trục USS Maddox của Mĩ đang làm nhiệm vụ tại một vùng biển gần lãnh hải của Bắc VN. Chính phủ Bắc VN cho 3 tàu phóng ngư lôi tấn công Maddox. Tàu Maddox bắn trả đũa và gọi máy bay đến oanh kích.

Kết quả cả 3 tàu VN đều bị hư hỏng, 4 người chết, 6 bị thương; còn phía Mĩ thì tàu Maddox bị một vết đạn, chẳng ai bị thương, nhưng một máy bay bị hư hỏng. Tuy nhiên, báo chí VN mô tả đó là một … chiến thắng của hải quân VN!

Cảm thấy bị thách thức, Đô đốc Thomas H. Moorer, tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương, ra lệnh điều thêm USS Turner Joy, một tàu khu trục lớn hơn và hiện đại hơn Maddox, đến vùng biển ngoài Bắc VN. Sứ mệnh của hai tàu là thu thập thông tin.

Đêm 4/8/1964, cả hai tàu Maddox và Joy Turner báo cáo rằng họ bị nhiều tàu tấn công. Mặc dù báo cáo không nói rõ các tàu tấn công, và cũng chẳng nhìn rõ, nhưng các sĩ quan hải quân Mĩ cho rằng các tàu tấn công là của Bắc VN. Vì tin như thế nên phía Mĩ trả đũa. Máy bay từ Hạm Đội 7 oanh tạc tiêu huỷ kho dầu ở Vinh, và bắn chìm các tàu của Bắc VN.

Sự kiện Vịnh Bắc Bộ để lại nhiều câu hỏi, cho đến nay vẫn chưa có câu trả lời.

Thứ nhất, ai ra lệnh bắn thuỷ lôi vào tàu Maddox? Như trình bày trên, ngày 2/8/1964 có 3 tàu VN tấn công tàu Maddox của Mĩ. Câu hỏi đặt ra là ai là ra lệnh tấn công?

Trong cuốn Bên thắng cuộc của Huy Đức có đề cập đến sự kiện này qua lời kể của Đại tá Lê Trọng Nghĩa: “Khi ‘sự kiện Vịnh Bắc Bộ’ xảy ra, cả Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh đều đi vắng. Trung Quốc và Liên Xô cùng làm ầm lên.

Chủ tịch Hồ Chí Minh phải chủ trì họp kiểm điểm. Vào họp Hồ Chí Minh đặt vấn đề rất nghiêm: Ai ra lệnh? Hôm xảy ra vụ tàu Maddox, trực Quân uỷ Trung ương là tướng Trần Quý Hai, tôi là trực ban tác chiến chịu trách nhiệm nắm tình hình địch.

Trần Quý Hai nói là đã báo cáo Bộ Chính trị trước khi ra lệnh nhưng kiên quyết không nói cụ thể báo cáo ai. Võ Nguyên Giáp yêu cầu phải kỷ luật.

Trong khi, Văn Tiến Dũng nói, ‘mình không đánh nó thì nó cũng sẽ đánh mình, bản chất đế quốc là thế’. Cuối cùng Trần Quý Hai nhận kỷ luật cho dù ai cũng biết phía sau lệnh này là ai”.

Còn sự thật tấn công thì có thể nói là khá khiêm tốn. Ðại Tá Quách Hải Lượng là người có tham gia trận “hải chiến” với Maddox. Ông kể với báo Người Việt như sau (1): “Thật ra ba tàu chiến của ta chỉ là những tàu rất kém được điều từ Thanh Hóa ra, ba cái tàu phóng lôi này nếu so với tàu Ma Ðốc của Mỹ thì làm sao so được.

Tuy thế khi nghe tin tàu Ma Ðốc vào hải phận của mình thì do tinh thần hăng hái chứ bên trên không chỉ đạo cụ thể là đánh thế này hay đánh thế kia một cách gì cả. Trên chỉ cho biết nếu có lệnh mà địch đến thì mình đánh.

Với tinh thần đấy thì hải quân thuộc vùng Thanh Hóa là nơi gần sự xuất hiện của tàu Mỹ cho ba tàu này ra chống trả. Thế nhưng chưa đến nơi thì tàu Mỹ nó đánh phủ đầu bằng những loạt đạn kinh lắm nhưng không biết sao anh em vẫn xông tới. Thử bắn mấy quả đều trượt cả.”

“Tôi muốn vẽ ra một cảnh như thế này cho anh hiểu thêm. Thường thì trong các cuộc hải chiến, tàu bị tấn công cố gắng thu mình lại bằng cách đối điện trực tiếp với tàu địch càng thẳng bao nhiêu thì cơ thể của chiếc tàu mình càng nhỏ bấy nhiêu vì nếu nằm ngang với nó thì toàn thân tàu xuất hiện nguyên vẹn và làm bia tốt cho họ bắn, vì thế phải cố mũi đối mũi với tàu địch khi bị tấn công.”

“Trong lần này thì tàu của ta xoay xở thế nào đấy mà bắn thẳng vào sườn nó nhưng vẫn cứ trượt!,” vị cựu đại tá nói. “Cuối cùng thì một chiếc bị trúng ở mũi, đầu tàu của nó chúc xuống.

Lúc ấy thì tàu của mình tiến gần khoảng mấy trăm mét thôi, hai bên binh lính nhìn nhau, buồn cười lắm… đánh nhau nó có cái lạ như thế. Hai bên bắn bừa vào nhau, mình bắn nó, nó bắn mình… cuối cùng thì mình rút về và có một cái tàu hỏng nằm gần đấy… lúc quay trở về thì máy bay nó đuổi ghê quá nhưng cũng may là thoát hiểm.”

Đọc qua những mô tả này chúng ta thấy VN không hề thắng trong trận chiến ngắn ngày 2/8/1964.

Thứ hai, tàu Maddox ở đâu khi sự việc xảy ra? Khi sự kiện xảy ra, tàu Maddox nói họ đang ở lãnh hải Bắc VN 28 hải lí. Thế nhưng phía Bắc VN thì nói Maddox đã vào sâu lãnh hải VN 6 hải lí. Không biết ai nói thật và ai nói dối.

Thứ ba, sự kiện này 4/8/1964. Ai dựng chuyện hay chỉ là hiểu lầm? Cho đến nay, chúng ta biết rõ ràng là không có tàu nào tấn công tàu Maddox và Joy Turner vào đêm 4/8/1964 cả. Nói rằng tàu VN tấn công là một sự vu cáo và bịa đặt trắng trợn.

Trong lần ghé thăm VN, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mĩ là Robert McNamarra có đến thăm Đại tướng Võ Nguyên Giáp, và ông có hỏi ông Giáp về sự kiện Vịnh Bắc Bộ. Theo đó, ông Giáp thừa nhận có sự kiện ngày 2/8, nhưng 4/8 thì hải quân VN hoàn toàn không có dính dáng.

Sự kiện ngày 2/8 và 4/8 rất quan trọng. Mĩ xem đó là một tấn công vào Mĩ, và họ phải có hành động. Ngày 7/8, Thượng viện Mĩ bỏ phiếu thông qua nghị quyết cho phép Tổng thống Lyndon Johnson “dùng mọi biện pháp cần thiết để đẩy lùi cuộc tiến công vũ trang nào chống lại lực lượng của Hoa Kì và ngăn ngừa sự xâm lăng của cộng sản Bắc Việt Nam”.

Đầu năm 1965, Johnson có lí do gửi quân lính đến miền Nam VN, và bắt đầu một cuộc chiến tranh lâu dài, đẫm máu, và tốn kém.

Chẳng lẽ một cuộc chiến đẩm máu bắt đầu bằng một sự hiểu lầm hay dựng chuyện? Sự kiện tàu Maddox đáng lí ra phải là một đề tài nghiên cứu về sử rất quan trọng, nhưng có lẽ vì thông tin chưa được giải mật (phía VN) nên cho đến nay, chúng ta chỉ biết một chiều.

Theo FB Nguyen Tuan

HM Blog. Xem phim Fog of War do McNamara đạo diễn, trong đó ông kể vụ Maddox này và gặp tướng Giáp tại Hà Nội. Mình có cái ảnh chụp chung với ông McNamara nhưng là ảnh phim rửa ra giấy ảnh, để ở HN. Thời đó ông không làm Chủ tịch WB (1996) nhưng là cựu nên có đến 53 Trần Phú (HN) thăm anh em WB người Việt.

Sau này có gặp bên DC, nghe ông nói chuyện về chiến tranh VN khi ông đến giới thiệu phim. Ông thừa nhận là hiểu lầm ngày 4-8-1964 đã dẫn đến cuộc chiến máu chảy thành sông. Trong phim có nhắc đến tướng Giáp khi McNamara hỏi, ngày 2-8 có xảy ra chiến trận, nhưng 4-8 thì tướng Giáp khẳng định, không hề có viên đạn nào được bắn ra từ quân đội Bắc Việt. 

Vụ tấn công công Maddox do tướng Văn Tiến Dũng bật đèn xanh đã làm cuộc chiến Nam Bắc thêm tàn khốc. 

Tóm lại, Quốc hội Mỹ cũng như nghị xứ ta, nhiều khi gật cho qua chuyện.

Advertisements

52 Responses to   Giáo sư Tuấn: Sự kiện Vịnh Bắc Bộ ngày 2-8-1964

  1. Về sự kiện Vinh Bắc Bộ. VN lấy ngày 2/8/1964, còn Mỹ thì lấy ngày 4/8/1964, vậy chúng ta tin ai? Nếu Mỹ lấy ngày 2/8 thì Mỹ đã thừa nhận là Mỹ đã chính thức vi phạm hải phận VN. Nên Mỹ buộc phải lấy ngày 4/8/64. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã thừa nhận sự kiện 2/8 là có thật: VN đã bắn tầu Madox của M vì lí do Mỹ xâm phạm hải phận VN. Còn ngày 4/8/64 thì sao? Đã có ai tìm được viên đạn hay quả ngư lôi nào của VN bắn tàu của Mỹ chưa? Và chính tổng thống Johnson đã thừa nhận rằng: sự kiện ngày 4/8 là họ “NHẦM”. Cái NHẦM hồn nhiên của NHÀ TRẮNG

  2. D.N.L. says:

    Càng đọc bài của gs.NVT.tôi càng thấy đúng : nhận thức là cả một qúa trình.Không phải chỉ
    bài này mà nhiều bài khác của ông trong vòng một năm trở lại đây.
    Trước ông tỏ ra thiên tả thì nay ông phân tích theo tinh thần khoa học và một cách trung lập, không thiên hữu hay tả phái nhưng quan trọng nhất là thiên Việt Nam (trống không,chẳng có chủ nghĩa hay ý thức hệ gì kèm thêm sau cả).

  3. VT says:

    Cụ Cua không khai chi phí cắt Amidan cho Luck hết bao nhiêu vì đây là ” bí mật quoc gia” .
    Nhưng mình tin là với chi phí này đem về VN mà cắt thì các nhân viên y tế chắp tay chào từ cổng BV vào .
    Bà con việt kiều mỗi lần về chơi đều tích cực sửa sang răng ,miệng ,mắt mũi ..vì chi phí ở VN quá rẻ.
    Tiền nào của nấy , bảo hiểm y tế đóng chưa tới 5usd/ tháng mà đòi phục vụ như Mỹ thì hơi lạ .Chưa kể người Việt mình ( nhất là vùng quê) một người ốm thì kéo theo 4-5 người đi theo phục vu , chưa kể người vào thăm ăn nói rổn rảng như chợ Xuân , y tá , bác sĩkhông cáu mới lạ .

  4. namchinh says:

    Sai lầm lặp lại năm 1979. Có nội binh của tàu nên quân VietNam thiệt hại vo cung lớn (các bác tư tìm gúc nhé ). Rất tiếc phe cánh đã làm dân tộc tắm máu. Họ biết là thế nhưng vì cái tôi quá lớn và ích kỷ nên bây giờ vẫn vậy. Họ, một lũ ngẩn ngơ dắt dân tộc đi theo con đường không lối thoát, không đích đến nên cái giá phải trả cho dân tộc này sẽ khủng khiếp hơn nhiều so với mấy triệu người lúc trước khi chiến tranh.

    Phải vậy không Dove ơi (phát âm là đợp) ?

  5. nguoivehuu says:

    Tôi thì thấy sự kiện Vịnh BB cũng không quan trọng (lắm): hai bên đều…quyết (tìm cớ) đánh nhau thì trước sau gì cũng vậy. Mốc thời gian thì VNDCCH lấy ngày…2/8/64, phía Mỹ thì tạo ra cái vụ 4/8/64, thế thôi.

    Tại sao người Mỹ không dùng ngay chính sự kiện 2/8? theo tôi, có lẽ họ cũng …bất ngờ, hay phe muốn gia tăng cuộc chiến chưa nắm rõ nên sau đó họ hối thúc làm nên cái 4/8. Khi Maddox thực hiện chiến dịch do thám (có tên là Desoto), hành trình khu vực hòn Mê đêm 1/8 trong khoảng 6-12 hải lý cách bờ biển VN,. Nhưng khi tàu lôi tìm đánh trong đêm không gặp và đến trưa 2/8 mơi gặp và giao chiến thì lúc này Maddox đã ở phía Đông hòn Mê, cách bờ biển VN vào khoảng gần 26 hải lý! Người Mỹ dùng chính Maddox vào sự kiện VBB vì nó có sẵn một vết đạn 14.5mm trong ngày 2/8, thế thôi.

    Bây giờ nghe các phát biểu, hội thảo về trận đánh ấy, thấy các anh ấy mô tả càng ngày càng…đẹp! Đó cũng là một cách…”chế tạo” lại lịch sử vậy. Thực chất các thuyền trưởng khi ấy là lứa học bồi dưởng các chiến thuật tàu mặt nước từ TQ, không có một tý khái niệm thế nào là tàu…khu trục! Phóng lôi (loại lôi “điếc”, không có đầu dẫn như lôi ngay nay) từ khoảng cách cỡ 1km trong đối hải (chứ không trong phục kích, bất ngờ) mà hy vọng trúng khu trục thì như “chim ỉa miệng chai” (xin lỗi). Ý đồ đánh đêm (khả dĩ) không thành khi không tìm ra Maddox thì lại bị bệnh háo thắng lấn át khi tấn công vào giữa trưa, xa bờ, phương án tác chiến không có, hoàn toàn bất ngờ khi bị Maddox gọi không quân từ hai tàu HKMH chi viện, hai tàu tuần la đi kèm bị bỏ rơi (ra khỏi cuộc chiến) do tàu lôi tăng tốc đi tìm Maddox..v..v.

    Thực tế, nếu “rút ra bài học” từ trận 2/8 thì đã không có trận 1/7/66 khiến thất bại nặng nề và từ đó đã không còn đưa tàu ra đánh tàu Mỹ nữa. (Hình như trong comment trước tôi có đề cập về cuộc trao trả 19 tù binh ta lấy 3 phi công, năm 1970? đính chính lại thì là 1968). Nói rằng chỉ có Văn Tiến Dũng (VTD, tham mưu trưởng) “bật đèn xanh” thì không phải, đúng hơn là không chính xác. Bí thư thứ nhất Lê Duẩn mới là nguyên nhân cho chủ trương gia tăng cuộc chiến, VTD chỉ thực thi. Bối cảnh là thời ký này là thời kỳ mới xong hội nghị TW 9 (cuối 63) mà trong ấy phe Lê Duẩn đang chống “xét lại” nhắm vào nhiều cán bộ trong QĐ phe của VNG…

    etc.
    nguoivehuu

    • Hiệu Minh says:

      Cụ Về Hưu ơi, cụ tỷ tê nốt chuyện MIG 21 của ta bay trên trời 21KM, radar Mỹ không phát hiện được rồi lao vào Hạm đội 7 đi. Hồi bọn em trẻ con, nghe chuyện ấy sướng lắm. 😛

      • bomho says:

        Ham nghe chi ba cái chuyện háo thắng đấy bác chủ Hang? Nhờ “thắng” Mỹ ngày đó, mà Tổ Quốc ta đang nằm trong hung hiểm ngày nay, bác chủ hang Cua không thấy điều ấy sao?

      • nguoivehuu says:

        Hì hì, có lẽ tôi cũng phải chống cằm ngồi chờ nghe ông chủ blog kể cho nghe chuyện ấy chứ…chả biết mô tê gì.

        Nghiêm túc: thì 4/1972 KQ có dùng hai Mig-17 tấn công tàu Mỹ (hai tàu USS Higbee/khu trục và USS Oklahoma City/tuần dương). Nằm trong kế hoạch đánh chặn các tàu HQ Mỹ dùng pháo tàu khống chế đoạn đầu đường mòn HCM. Biên đội do Lê Xuân Dị chỉ huy và Nguyễn Văn Bảy (gọi là anh Bảy B để phân biệt với anh NV Bảy anh hùng) cất cánh từ Khe Gát (sân bay dã chiến ở Bố Trạch, Quảng Bình) dùng bom tấn công. Anh Dị đánh hư một tháp pháo tàu USS Higbee, anh Bảy đánh trượt tàu USS Oklahoma nhưng mảnh bom văng dính nhiều mạn tàu này. Đây là trận duy nhất.

        Những bản …khỏa dị thì có nhiều. Dùng Mig 21 đánh HKMH (hai tàu!) là một trong những bản khảo dị kỳ quoái ấy. Ngay cả việc báo tin Vũ Xuân Thiều hy sinh cho bà mẹ (làm bên ngoại thương, Mây-Tre-Lá thì phải, tôi nhớ mài mại) lúc đầu cũng nói anh đã anh dũng đâm vào …HKMH…

        Thân mến
        nguoivehuu

  6. Người đánh dậm says:

    Trong cái sa mạc mênh mông của lịch sử, sự kiện vịnh BB không đáng là hạt bụi. Chém gió cho vui, chứ tiếp cận đến tận cùng sự thật là khó. Sự kiện lịch sử là duy nhất, mà lịch sử sự kiện thì viết đi viết lại n lần, tùy mỗi sử gia nhào nặn. Tôi không kiểu gì thoát ra khỏi chủ nghĩa hoài nghi với lịch sử, mặc dù hồi bé cũng ham.

    Họ nhà tôi có gia phả sớm (Viện Hán Nôm – A 1391) tôn 1 cụ SN 1638 làm Tổ phụ mà cũng chả biết cụ ấy ở đâu ra. Cái lịch sử nước ta cũng tù mù, hỏi chả ai đáp cho thỏa mãn. Người bảo 4.000 năm, người bảo 2.500 năm. Người bảo ta từ Tầu sang, người bảo ta sinh ra ở chỗ đền Hùng. Thày Lạc Long Quân với bu Âu Cơ (giận nhau ?) chia xa, thế là lịch sử cứ…nhạt nhòa. Cô giáo bảo chúng ta họ Hồng Bàng, bây giờ có mấy anh mang họ đấy (thấy mỗi anh Hồng Thanh Quang !).

    Còn lịch sử thế giới thì mỗi anh viết một kiểu, thôi thì đọc cho vui, chứ tin sao được. Vợ lẽ bác Mao là Giang Thanh, tôi có đọc vài quyển trong vô vàn hồi ký về bác gái này. Tác giả, người thì xưng là bác sĩ riêng, người thì là thư ký, bảo vệ…, kể như thật; sau té ngửa hóa ra là hồi ký dổm. Vụ ám sát Kennedy đến giờ ai giả mã được đâu.

    Các sử gia, dù có lương tâm và trung thực đến mấy, cũng không thể khách quan được, đơn gỉan là không thể thoát khỏi cái khung hoàn cảnh mà họ bị đóng vào. Tư Mã Thiên hay Phan huy Chú, hay Trần Triều Quốc sử quán,… cũng thế thôi. Đương thời thì sử gia không làm ra lịch sử mà là mấy ông chóp bu; họ kể lại đến đâu biết đến đó. Mà ông kễnh nào chẳng nói mình đúng, mình hay; sử gia chỉ chép lại (chưa kể chép sai chính tả hay lỗi đánh máy !).

    Mà cứ qua một thời gian thì thế hệ trước chết mất mang bí mật đi theo; anh sau chỉ chắp vá. Mấy cô bác bên khảo cổ mang mảnh chĩnh ra đoán mò. Thế mới có chuyện một cô Khảo cổ VN tìm thấy vỏ trấu cháy của lúa cổ 3.000 năm tuổi !. Cánh Nông nghiệp chúng tôi chứng minh đích thực nó là giống Khang Dân đang trồng. Rồi một Khoa học gia Úc-Đại-Lợi tìm thấy cứt Việt cổ ở đồng bằng sông Cửu Long, chưa thấy ai bảo sao. Tôi bảo có lẽ ăn thóc cổ ỉa ra cứt cổ.

    Nhân dân làm nên lịch sử, nhưng thông tin đích thực thì lại trong tay mấy anh cầm quyền (và bồ nhí !). Vì thế loài người mới đòi thêm 1 quyền tự nhiên nữa là quyền được thông tin. Theo thời gian, cứ thêm được quyền này thì lịch sử lại phải viết lại, mỗi thế hệ lại mon men được đến một lịch sử …tương đối đúng.

    Giá mà toát ra được cái gông của chủ nghĩa hoài nghi thì may ra tôi mới hào hứng đọc lịch sử. Còn lúc này: Thôi thì nói vậy, biết vậy !.

    • Hiệu Minh says:

      Cụ ơi, cụ làm tôi buồn cười, dân đánh dậm có khác. Mà ngày xưa cụ đánh dậm có cởi truồng không ❓

    • chinook says:

      Lịch sử chiến tranh Vietnam có nhiều khoảng tối mà thời gian cũng chẳng soi đến được vì một thành phần quan trọng là Việt nam Cộng Hòa , nhất là Đệ I Cộng Hòa,đã không còn .

      Năm 1963 loại bỏ Tổng thống Ngô đình Diệm, phá bỏ hệ thống ấp chiến lược, phá bỏ hệ thống tình báo hoạt động của VNCH tại Miền Bắc(Ô Phan quang Đông, Ngô thế Linh), thả đám tình báo nằm vùng tại Miền Nam của VNDCCH, khi đó đã bị Toán Công tác đặc biệt Miền Trung(Ô Ngô đình Cẩn, Ngo trọng Hiếu, Nguyễn tư Thai.) vô hiệu hóa, tạo điều kiện để nhóm này khuynh loát, biến Phật giáo và những nhóm khuynh tả thành đạo quân thứ 5,Hoa kỳ giăng bẫy với con một con mồi thật hấp dẫn.

      Những nhà lãnh đạo Miền Bắc không thể bỏ qua .Maddox cũng chỉ nằm trong kế hoạch này.

      Với thời và những thông tin mới, ta chỉ tiếp cận lịch sử thêm dược một chút.

      • D.N.L. says:

        Đúng như bác nói nhưng có lẽ vì phiá CsVN.chưa cho phép bạch hóa
        hết những văn kiện tối mật của họ như các nước dân chủ,cho nên “tối”
        thì không ai biết đâu mà mò,huống hồ đòi “sự thật” lịch sử !

    • Người nhà quê says:

      Cái nhà bác Người đánh dậm này nói mà hợp ý tôi ! Nhà văn Cao Hành Kiện gốc TQ ở Pháp, từng có hơn chục định nghĩa về Lịch Sử (Trong tác phẩm được giải Nô Ben” Linh Sơn”), trong đó có một định nghĩa ngắn gọn dễ nhớ nhất : “Lịch Sử là dối trá” tôi cũng thấy
      hay phết !

  7. Dove says:

    @ Hoàng Cương

    Từ đầu thập niên 1960, Sapa,Tam đảo ,Đồ sơn đã được dùng lại, nhưng sức chứa nhỏ vì vậy phải phát triển thêm. Riêng Tam Đảo do tiêu thổ kháng chiến nên chỉ còn trơ trọi lại mấy cái nền nhà. Đã đươc tu sửa lại một phần và dựng thêm một khu nhà gỗ dành cho chuyên gia Đông Âu. Khu này thì bà lão Thanh Vân “nhà mềnh” từng ở và sếp của chị ấy lại chính là sếp chỉ huy tiêu thổ năm xưa, nên dám chắc bà chị một thời tay cầm Mao tuyển, ngực đeo Mao phù của Dove biết rất rõ.

    Ngoài ra, Bãi Cháy và Trà Cổ (thuộc tỉnh Hồng Quảng, bây giờ là Quảng Ninh) đã được sử dụng tích cực.

    Tuy nhiên, những địa điểm ưa chuộng của người Pháp, có sức chứa nhỏ nên phải khai khẩn thêm: Sầm Sơn (Thanh Hóa) và Cửa Lò (Nghệ An) chẳng mấy chốc đã thành địa chỉ đến của số đông dân chúng và có sức chứa lên đến vài ngàn du khách.

    Khách quan mà nói, hầu hết các địa điểm nghỉ mát ở MB, đều đã được người Pháp nghiên cứu và đưa ra các khuyến nghị chi tiết, CS cứ thế mà làm.

    Hồi đó, ngoài nghỉ ở các cơ sở nhà nước, có thể ở nhà dân nếu muốn (home stay). Dove thích ở với dân hơn vì ăn uống đa dạng, có nhiều bạn để chơi và đi rừng đi biển.

    Hồi 14 tuổi đi nghỉ ở Sapa, Dove đã theo teen bản xứ vào rừng kiếm lâm sản: nấm hương, trái màng tang (còn gọi là sơn chanh, để ép dầu), mót gốc cây và rễ sa mu đã bị đốn (cũng để chưng lấy dầu). Chỉ trong vòng 5 ngày đã kiếm được trên 70 đồng, đó là một khoản tiền lớn ngang với lương KS.

    Mời tía đi khách sạn, khao cụ bánh ngọt và si rô thoải mái. Cụ vô cùng kinh ngạc trợn mắt nhìn.

    Bây giờ Lào tổ chức du lịch kiểu homestay rất tốt. Giá rẻ bằng 1/2 khách sạn, sáng dậy họ đãi miễn phí một nắm xôi và cái đùi gà to đùng.

    Có lẽ VN nên phát triển loại hình du lịch này, ko phải giải phóng mặt bằng, vốn tự có trong dân. Nếu phấn đấu đuổi kịp Lào thì khối ông Tây bà Đầm phải tâm phục khẩu phục.

    • Hoàng cương says:

      Năm 2008 tôi tham gia đội rà phá bom mìn , chuẩn bị cho công trình đường dây 500 kv Cà mau -Năm căn .Nhóm đi chỉ gùi ít mỳ tôm,tăng võng ,máy móc . Xa khu dân cư ,chỉ có rừng ngập mặn ,vuông tôm bao la bát ngát – sơ đồ tuyến dẫn chúng tôi đi quá khó nhọc và con Vắt Cà mau cũng khác ,búng nhanh như sóc ,nước ngang đầu gối ,có chỗ tới háng , gặp sông sâu thì xin quá giang cô bác (nhân nhân ta )

      Chiều tối thì kiếm nhà dân uống rượu , già làng Cà mau mơ màng kể cho nghe ,thời ông cởi chuồng theo cha lập nghiệp đến đây ,thủng thẳng hồi lâu se thuốc rê ,chép miệng mới đó đã 70 năm . Tôm ,cá còn nhiều không ,tôi hỏi – rừng ô nhiễm ,cá tôm bỏ đi rồi chú ạ .Tôi còn nấn ná là vì cha ,mẹ anh em còn nằm ở đây …

      Gần một tháng tôi tới điểm Năm căn ,tôi ra ngắm sông ông Đốc >Nghe đâu cái bến này đón cha con anh Dove tập kết ra Bắc 1954 . Tôi ra vựa mua 2kg Cua gẫy càng được bán giảm giá 50% đi theo anh bạn có người chị hồi xưa làm hậu cần cho đoàn tầu không số . Chị cũng lận đận lấy chồng muộn ,rồi chồng mất sớm …
      Đêm đó uống nhiều ,tất cả say đổ nghiên , chị hát ,anh hát – em gõ son nồi . Chị nhớ và hát say sưa bài ca cách mạng ,vầng mắt thâm quầng ,da mặt nám đen …nói lên một đời khó nhọc hay Năm căn đã tàn phai ?

    • Thao Mai says:

      Trích: “Có lẽ VN nên phát triển loại hình du lịch này, ko phải giải phóng mặt bằng, vốn tự có trong dân. Nếu phấn đấu đuổi kịp Lào thì khối ông Tây bà Đầm phải tâm phục khẩu phục.”
      Nghe Bác Dove nói nếu PHẤN ĐẤU “đuổi kịp” Lào. Trời ơi, nghe sao mà chua chát quá, bây giờ VN phải phấn đấu mới đuổi kịp Lào. Tưởng đâu kịp Sing, Hàn hay Nhật, ai ngờ bác Dove đã gián tiếp chấp nhận VN bị Lào bỏ xa. BUỒN.

  8. NGUYỄN VĂN says:

    Con ông cháu cha như cụ Dove sướng thiệt,tiếc cho cụ ,giá mà sinh muộn khoảng 30 năm thì được tw chỉ định vào thành uỷ Hà lội rồi,giống Bá Cảnh.Bá Nghị và bá gì gì …nói tóm lại là các bá xứ thiên đường
    Nhân đây ,giải thích tại sao dan ta lại nói con ông cháu cha mà không nói con cha cháu ông.
    Con ông cháu cha:con ông nọ(ấy),cháu thằng cha kia,dốt thế ,tệ thế …mà làm to thế.
    Thời thế ngày nay nó thế,cái chổ ngồi con quan,quan trọng hơn nồi cơm con dân
    Sự kiện Vịnh Bắc Bộ,chỉ có thể sáng tỏ khi không còn đảng csVn dẫn đường ở VN

    • Dove says:

      Sướng cái con khỉ.

      Ba ông GS. Ngụy Như Kon Tum, Lê Văn Thiêm và tía của Dove đều là GS của các đại học xịn của Pháp, lương tháng cả chục cây vàng.

      Theo Bác Hồ, bỏ Paris vào bưng biền kháng chiến lương chỉ là 32 lít lúa/tháng (kể cả phụ cấp nuôi con), thức ăn thì phải tăng gia tự lực cánh sinh. Má của Dove nuôi được một con gà mái để lấy trứng nuôi ông con. Khi trong cơ quan có một chú lấy vợ, thế là thịt.

      Hồi cuối thập niên 1950, còn chế độ lưu dung, công chức Pháp được trả theo lương Pháp. Ba cụ giáo sư Đào Duy Anh, Cao Xuân Huy và tía của Dove ở cùng nhà, được cấp một bác bồi bếp lưu dung. Lương của bác bồi bếp này bằng lương của cả 3 vị giáo sư CS cộng lại.

      Nhà cửa, xe cộ…tất tần tật là của Đảng và Chính phủ. Tuyệt đối ko có chuyện hóa giá hay giải tỏa mặt bằng của dân cấp cho làm tư gia như bây giờ.

      Sự thực của cái gọi là con ông cháu cha thời Dove là như vậy.

      • lacrangcavo says:

        Bác Dove nói đúng, thời xưa con ông cháu cha, thậm chí cả “ông” và “cha” không hề sung sướng, mà thậm chí còn gian khổ và có thể còn nguy hiểm nữa.

        Tất nhiên không thể so được với tía của bác Dove, lương tháng cả chục cây vàng, nhưng ông ngoại em cũng là con trai út một ông quan huyện, ăn sung mặc sướng. Đầu bếp để nấu hàng ngày không biết có bao nhiêu người, nhưng chỉ nhớ là có hẳn một ông có mỗi một việc là nấu món thịt chó. Ăn ngon mặc đẹp đến nỗi sau này bị bắt suýt nữa bị bắn trong cải cách ruộng đất, trong thời gian bị giam, bà ngoại em tiếp tế, nếu có món tôm, thì cũng phải bóc nõn sẵn thì cụ ông mới ăn. Và cho đến tận bây giờ, ví dụ món rươi mà thiếu vỏ quýt thì là cụ không đụng đũa. Đuợc ăn học tử tế, nếu ra Hà Nội ở với ông anh ruột, thì sự nghiệp ngon lành, và nếu thế, thì nếu giờ này gia đình em đang ở Pháp rồi.

        Nhưng thế mà cụ lại đi theo cách mạng, đổi sự an nhàn sung sướng đó lấy gian khổ, đói kém, nguy hiểm, và cả sự bất công sau này vì lý lịch nữa. Vẫn một lòng nhiệt thành vui vẻ, không một lời bất mãn đến tận bây giờ, mặc dù đã ở đầu 9. Chưa nói đến chuyện lý tưởng của cụ đúng hay sai, riêng ý chí, sự đam mê theo lý tưởng của cụ, em không thể nào học nổi.

        Bây giờ, chức Bí thư huyện ủy rồi Chánh VP Tỉnh ủy một tỉnh chắc là một chức vụ béo bở, đấu đá nhau ác liệt để giành được. Nhưng thời ông ngoại em làm những năm chống Pháp, thì đó là một trách nhiệm nặng nề, và rất nguy hiểm.

    • D.N.L. says:

      Nhân bác nhắc…con ông cháu bác,tôi thấy anhbasam Nguyễn Hữu Vinh
      thật đáng khâm phục.Sống trong nhung lụa nhưng luôn nghĩ đến những
      công dân hạng 2,hạng 3 và nhất là vận nước,dù có bị đảng trừng phạt !

  9. CD@3n says:

    SG làm lễ ra mắt Câu lạc bộ Vì Hoàng Sa, Trường Sa thân yêu vào chiều 1.8, tới dự ,trung tướng Phạm Văn Dỹ ( PVD) chính ủy quân khu 7, phát biểu :

    “Mỗi khi các thế lực ngoại bang xâm phạm chủ quyền lãnh thổ, mà ở đây là chủ quyền biển đảo, ngay lập tức đụng chạm tới sợ dây tình cảm dễ rung động nhất và giá trị cốt lõi nhất trong con người Việt Nam.

    Điều này không phải bây giờ mới có. Ngay trong chiếc trống đồng Ngọc Lũ từ thời xa xưa của Việt Nam đã in hình một chiếc thuyền đi trên biển. Trong suốt các thời kỳ phát triển, không ít lần Việt Nam phải đương đầu với những thế lực hùng mạnh xâm chiếm biển đảo. Và lần nào giặc ngoại xâm cũng nhận được bài học thích đáng.

    Trung Quốc đã sáu lần xâm lược biển đảo Việt Nam. Lần thứ nhất năm 1946, lần thứ hai năm 1956 chiếm một phần Hoàng Sa. Năm 1959, Trung Quốc định “nuốt” luôn phần còn lại của quần đảo Hoàng Sa.

    Lần xâm chiếm thứ tư là năm 1974. Lần này Trung Quốc không dùng binh hùng tướng mạnh mà đây là cuộc đổi chác giữa Trung Quốc và Mỹ vào năm 1969, sau khi lục đục với Liên Xô.

    Lần thứ năm là sự kiện Gạc Ma vào năm 1988. Sự kiện giàn khoan Hải Dương-981 chính là lần thứ sáu, Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của Việt Nam.

    Chúng ta đang phải đối chọi với kẻ thù luôn có mưu đồ độc chiếm biển Đông. Trung Quốc hiện có trong tay rất nhiều vũ khí tối tân như tàu ngầm, tên lửa, xe tăng. Người ta thường nói đông như Trung Quốc nhưng mạnh thì chưa chắc.

    Trung Quốc luôn tuyên truyền Hoàng Sa, Trường Sa là của họ. Trung Quốc luôn rêu rao rằng mọi điều ước quốc tế đều ủng hộ Hoàng Sa, Trường Sa là của họ. Không biết các điều khoản đó ở đâu và trên thực tế không có ở đâu cả.

    Tôi xin khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa đã và đang là của Việt Nam. Mọi hành động cưỡng chiếm không bao giờ đem lại chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa, dù kẻ cưỡng chiếm đó là ai, mạnh hay yếu, xa hay gần.”

    ———————————————
    ô. PVD là trung tướng, chính ủy QK 7, QK to nhất, mạnh nhất ở phía Nam, so sánh với lời phát biểu của ô đô đôc NVH, thì “một trên trời, một dưới vực”, cảm ơn và hoan hô ô. chính ủy PVD, nếu QĐNDVN mà không còn những người chỉ huy như ô., nhìn rõ và dám công khai chỉ ra kẻ thù là bọn bành trướng Trung Quốc, thì …VN thành Quảng Nam là cái chắc vì sự biện chứng Lú+Lẫn+Hèn đến thật thảm hại và tệ hại !

  10. huu quan says:

    vụ này y như vụ Tổng thống Bush phát hiện ra Saddam Hussein có sở hữu vũ khí hạt nhân ấy! Đánh cái đã. Nhưng đánh xong tìm đếch ra. “Sorry. I’m wrong” Thế là xong.
    Còn muốn lấy cớ đánh Việt Nam ngày đó thì dễ ợt. Mấy anh du kích Việt được nâng cấp quân đội chuyên nghiệp trước 1954 có mấy cái tàu cá còm cõi và vũ khí cổ kính. Cứ tàu lớn vờn qua vờn lại trước mắt thì anh ấy ngứa nghề bắn bùm vài cái thị uy ngay.
    …….
    Riêng Mỹ thì trò bày cớ để đánh nhau này là chuyện rất bình thường.

  11. CD@3n says:

    – xin góp vào 1 tin này : ngày 30/7, tại TP Hải Duong ( k phải HP?!), bô QP, quân chủng HQ, tổ chức hội thảo : “sự kiện vịnh bắc bộ và chiến công đánh thắng trận đầu- 50 năm nhìn lại”.chủ trì lá đô đốc Nguyễn Văn Hiến( NVH) – Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, tư lệnh Quân chủng Hải quân –

    Ô.NVH cho rằng, hiện nay, tình hình trên biển đang có diễn biến căng thẳng, phức tạp, uy hiếp đến chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Mặt khác, âm mưu, thủ đoạn chiến lược “diễn biến hòa bình,” bạo loạn lật đổ nhằm xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam của các thế lực thù địch đang diễn ra ngày càng phức tạp, tinh vi.

    Trước tình hình trên, nhiệm vụ xây dựng Hải quân nhân dân Việt Nam nhanh chóng tiến lên chính quy, hiện đại, đủ sức là lực lượng nòng cốt trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển, đảo, thềm lục địa thiêng liêng của Tổ quốc, luôn được đặt lên hàng đầu.”
    Ngoài ra,tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh gắn với việc triển khai các cuộc vận động, các khâu đột phá và dứt điểm của Quân chủng, của các cấp, các ngành; tiếp tục hoàn chỉnh các phương án bảo vệ vùng trời, vùng biển, hải đảo, thềm lục địa của Tổ quốc, sẵn sàng chiến đấu và chiến thắng trong mọi tình huống.

    Tham gia hội thảo còn có nhiều tướng lĩnh, các học giả, nhà nghiên cứu quân sự thuộc các Viện nghiên cứu, Học viện Quân sự và các nhân chứng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

    Tham luận của các tướng lĩnh, nhà khoa học, nhân chứng lịch sử tại hội thảo đã làm sáng tỏ âm mưu, thủ đoạn và bản chất hiếu chiến của đế quốc Mỹ khi dựng lên “Sự kiện Vịnh Bắc Bộ”, tạo nguyên cớ để mở rộng cuộc chiến tranh bằng không quân, hải quân đánh phá miền Bắc và đưa quân viễn chinh Mỹ vào miền Nam Việt Nam, trực tiếp tiến hành chiến tranh xâm lược.

    Các tham luận cũng khẳng định sự lãnh đạo đúng đắn và tầm nhìn chiến lược sáng suốt của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh trong việc lãnh đạo, chỉ đạo quân và dân miền Bắc sớm chuẩn bị đầy đủ về mọi mặt, kịp thời giáng trả đích đáng các hành động khiêu khích và leo thang xâm lược của đế quốc Mỹ.
    Rút ra những bài học kinh nghiệm quý báu về chỉ đạo chiến lược, các phương thức, biện pháp để tập hợp và phát huy sức mạnh tổng hợp của toàn dân tộc, vận dụng vào sự nghiệp bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc hiện nay.

    Ông Nguyễn Xuân Bột, nhân chứng lịch sử, người trực tiếp tham gia trận đánh chia sẻ: “Một trong những nguyên nhân làm nên chiến công đánh thắng trận đầu, đó là chúng ta biết vận dụng sáng tạo nghệ thuật quân sự Việt Nam vào thực tiễn chiến đấu – vừa tổ chức đánh địch vừa kết hợp với vòng tránh, khi có điều kiện thuận lợi là tổ chức tiêu diệt địch được ngay”.
    ——————————————
    – bản tin này còn dái, nhưng đọc đi đọc lại, cố tìm để xem có ra 1 từ nào chỉ “địch” ngày nay trên biển đông là Ai không? ( kể cả từ “lạ” vẫn hay dùng), nhưng tuyệt nhiên không thể thấy…đại tướng QĐND, có thân hình mập ú, cổ rụt, đầu nhũn, đã nói tại Sangri-la rùi ( hông nhắc lại), bây giờ, đô đốc NVH nói vậy, thì biết vậy thôi…chắc phải xin đi luyện khí công…thở…dài dài…!

  12. lyhuyen says:

    Bác Cua ơi, The Fog of War thì McNamara là nhân vật chính chứ không phải là đạo diễn.

    Một nhà sử học thuộc NSA (National Security Agency – chắc tương đương với cục an ninh ở VN) tìm ra bằng chứng rằng nhân viên NSA giả bằng chứng tình báo để khẳng định miền Bắc VN tấn công tàu Mỹ hôm 8/4. Nhưng những người làm giả thuộc cấp thấp thôi, Lyndon Johnson, McNamara, và các sĩ quan NSA cấp cao đều không biết. Và lý do làm giả cũng rất lãng xẹt: nhân viên NSA ban đầu dịch nhầm vài thông tin (vô tình) nên sau đó phải (cố tình) dịch sai nốt để khỏi hở ra cái lỗi nhầm ban đầu.

    Thế nhưng cái vụ 8/4 này có phải là sự kiện quyết định không? Cái này thì còn nhiều tranh cãi. Các nhà sử học bảo không, McNamara bảo có (nguồn: http://www.nytimes.com/2005/10/31/politics/31war.html?mabReward=relbias:r,{“1=”:=”RI:9=”}=&module=Search&pagewanted=print).

  13. Dove says:

    @ Nông Dân:

    “GS mới 16 tuổi, tuổi này đang là học sinh cấp 3, thế mà GS đã đi “nghỉ mát ở Sầm Sơn”;

    Dove thực ra đang ở tuổi 15 và học xong lớp 8, vẫn còn là đội viên Đội Thiếu niên Tiền Phong. Mãi năm sau mới ra Đội vào Đoàn.

    Còn cái sự đi nghỉ mát ở Sầm Sơn là như thế này.

    Hồi đó kinh tế MB rất khá, Công Đoàn xây nhà nghỉ mát khang trang, các ngành có nhiều cấn bộ công nhân như Quân Đội, Công an, Đường sắt, Y tế đều xây nhà an dưỡng, theo mô hình của LX và TQ. Cán bộ, viên chức được phát phiếu đi nghỉ hàng năm. Các bác muốn biết quy mô những khu này như thế nào thì cứ lên Đà Lạt mà xem khu nhà nghỉ Công Đoàn bị bỏ hoang thì khắc biết.

    Hồi đó các GS có hàm vụ trưởng hoặc thứ trưởng (chứ ko phải chỉ mảnh bằng và ko có lương học hàm như bây giờ), đi nghỉ được cấp tiêu chuẩn một phòng 2 giường, có thể mang vợ con theo, nhưng từ người thứ 3 trở lên thì phải nộp tiền ăn.

    Tại sao ba cụ GS của Đại Học Tổng Hợp (Ngụy Như Công Tum, Lê Văn Thiêm và tía của Dove) được cấp phiếu đi nghỉ vào dịp Sự kiện Vịnh Bắc Bộ thì chỉ có ông trời biết. Dove xác nhận cụ Lê Văn Thiêm là nhà khoa học đầu tiên và cũng là người đầu tiên trên bãi biển nhìn thấy tốp Sky Hawk bay là là ngọn sóng về phía Bắc để oanh kích các căn cứ hải quân ở Hạ Long. Sau đó tất cả mọi người đều đứng dậy xem và khen máy bay đẹp, ko ai nghĩ đến chuyện trú ẩn vì tình trạng chiến tranh chưa hề được ban bố.

    Còn cái sự “đi dự lễ tang các chiến sĩ” cũng là sự thật. UBND Thanh Hóa tổ chức lễ tang, tía Dove được mời làm chủ tang, cụ nhận lời và lập tức soạn điếu văn. Nghe nói là rất cảm động, đáng tiếc là cụ ko giữ lại bản sao. Có lẽ để giáo dục lòng căm thù “Đế quốc Mỹ xâm lược”, nên cụ yêu cầu Dove mặc đồng phục Thiếu niên tiền phong, đội băng tang rồi cho đi theo. Đấy là lần duy nhất trong đời Dove được tía nhắc nhở về chuyện ăn mặc, đích thân mua cho một đôi xăng đan và chinh trang lại trang phục. Như vậy là hoàn toàn đủ tư cách để nói rằng tham dự tang lễ, ko chỉ vậy nếu nói là do chủ tang mời và được xe hơi đưa đón thì cũng ko phải là khoác lác một tất đến trời.

    Trong những ngày đầu, ko lực Hoa Kỳ chỉ tấn công các căn cứ hải quân, các mục tiêu dân sự và giao thông chưa bị đụng đến. Cụ thể là ngày 6/5 Dove và tía vẫn đi ô tô vào Vinh thăm cụ Nguyễn Thúc Hào và về quê ở Xóm Mênh. Ngay trong đêm cụ nhận được lệnh về gấp HN. Dove nán lại để cùng bọn trẻ con trong xóm đi dỡn ma trơi dọc đường đá nổi (đường đất cấp phối làm từ thời Pháp chạy ngang qua mấy cái nghĩa địa có từ thời vua Trân Trùng Quang) nên vài ngày sau mới về một mình bằng tàu hỏa. Ra ga mua vé bình thường và trên tàu lần đầu tiên được nghe bài hát “Bế Văn Đàn sống mãi”.

    Chiến tranh đã bắt đầu với Dove như vậy.

    Hiện nay, nội dung tranh luận giữ cụ Mc. Manamara và cụ Giáp, có một số điều cần được làm rõ thêm, Dove sẽ đọc kỹ lại và trình bày ý kiến của mình.

    • Hiệu Minh says:

      Lão Dove kể tiếp đi, Hay lắm 🙂

      Tôi cũng được đi nghỉ Sầm Sơn vài lần do công đoàn tổ chức. Khi nào tiện, tôi kể chuyện đi nghỉ công đoàn.

      • Dove says:

        Cái nhà nghỉ Công Đoàn ở Sầm Sơn mà Dove đã ở hồi Sự kiện vinhj Bắc Bộ vẫn còn dùng tốt cho đến tận cuối thập niên 1990. Nhà nghĩ Đường sắt cũng vậy.

        • Xôi Thịt says:

          Ngày trước có lần đi Đồ Sơn, mình cùng mấy ông bạn ở nhà nghỉ của Ban quản trị trung ương đảng. Mấy ông ở đấy kể xây lăng bác xong, gạch đá thừa được khuân về Đồ Sơn xây cái nhà nghỉ này 🙂

    • Người đánh dậm says:

      Dạo ấy tôi vừa nhận việc ở Bộ Nông trường Quốc doanh được vài tháng, làm việc ở chính vùng cụ Dove nói và thừa nhận rằng đoạn bút ký này của cụ là đúng với thực tế.

    • Nguyễn says:

      Lão Dove viết hồi ký, đọc dễ vào, dễ hiểu và hay hơn lão ” múa bụng a rập “.

  14. Hoài Minh says:

    Xem ra mấy cái vụ đổ máu quy mô lớn của VN không có vụ nào là không có bàn tay của Văn Tiến Dũng, nhưng đáng tiếc là lại ở phía tiêu cực, phía làm cho người Việt khốn đốn thêm!!!???

  15. Phong says:

    Ủa, hồi đó sao hạm đội 7 của Mỹ chạy lềnh khênh ngoài biển Đông mà không thấy tàu hải giám của Trung Quốc ra xịt vòi rồng đuổi ra khỏi lãnh hải.  
    Chẳng lẽ Trung Quốc hèn với Mỹ, ác với Việt Nam?

  16. bomho says:

    Lật lại sự kiện Vịnh Bắc Bộ để hỏi tại sao ta dám đánh Mỹ mà không dám đánh Trung?

    (nguoivietdiendan.com) Cách đây 50 năm (1964) Mỹ đưa tầu khu trục hạm USS Maddox vào khu vực giàn khoan HD 981 hiện nay (sau khi rút khỏi chỗ cũ, gần đảo Tri Tôn) thì bị bộ đội miền bắc phản kháng dữ dội, khoe chiến công bắn rơi 8 máy bay Mỹ, bắt sống phi công…. phía Mỹ xác nhận tầu trúng thủy lôi, nhưng không có thương vong. Trong khi đó phía Trung Quốc lặng như tờ, coi như chuyện đó không can gì tới họ. Nay cũng vùng biển này, Trung Quốc tuyên bố đây là “lãnh hải truyền thống không thể chối cãi” và đưa giàn khoan HD 981 vào đó coi như thuộc chủ quyền của mình mà phía Việt Nam không thấy bất cứ động tĩnh gì để phản đối. Sự “kiên cường chống Mỹ” để bảo vệ vùng biển Vịnh Bắc Bộ trước đây 50 năm và sự bạc nhược, đê hèn của VN hiện nay trước cuộc xâm lăng có chủ ý của Trung Quốc là gì? Hay lịch sử đang bị chính quyền VN và TQ thông đồng bóp méo?

    Giàn khoan HD – 981 đã rút, nhưng cội nguồn của những tranh chấp vẫn còn nguyên vẹn. Những giải pháp cho biển Đông vẫn rất đen tối. Cũng ở vùng biển này, vào những ngày này, cách đây 50 năm đã xẩy ra một biến cố: “Sự kiện Vịnh Bắc bộ”.

    Ngày 2-8-1964, Mỹ nói rằng tàu khu trục hạm USS Maddox đang đồn trú trên vùng biển quốc tế, cách lãnh hải Bắc Việt Nam 28 hải lý. Hà Nội thì cho rằng USS Maddox đã vào sâu lãnh hải của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa 6 hải lý. Cuộc chạm trán đã diễn ra. Cả hai cùng tố cáo lẫn nhau.

    Mỹ nói: Tàu USS Maddox bị trúng thủy lôi, nhưng không có binh sĩ nào thương vong.
    Báo QĐND gần đây viết: “Mỹ đã chuốc lấy thất bại nặng nề: 8 máy bay bị bắn rơi tại chỗ, nhiều chiếc khác bị thương, tên phi công Mỹ Anvarét bị bắt sống ngay trên vịnh Hạ Long. .. Mọi bịp bợm và dối trá không thể che đậy được .. Trận đánh ngày 2-8-1964 và 5-8-1964 đã diễn ra như vậy. Phần thắng đã thuộc về quân và dân miền Bắc.”

    Sự kiện Vịnh Bắc bộ là khởi điểm cho một cuộc ném bom ồ ạt, kéo dài gần thập kỷ trên toàn miền Bắc, để lại nhiều hệ lụy thương đau cho nhiều thế hệ.

    Hôm nay, Mỹ – Việt đang tiệm cận đến mối quan hệ đồng minh. Sự thực về sự kiện này vẫn chưa được bạch hóa. VN vẫn đổ mọi tội lỗi cho phía Mỹ. Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, McNamara trong dịp thăm Hà Nội đã hỏi trực tiếp tướng Giáp về sự kiện này. Ai ra lệnh phóng ngư lôi vào tàu USS Maddox? Tướng Giáp lờ đi, không trả lời cụ thể vào câu hỏi.

    Vào thời điểm này Hồ Chí Minh còn sống. Ông vẫn nắm trọn quyền lực, mọi quyết định liên quan đến an ninh của quốc gia nằm trong tay ông. Vậy vai trò của ông về sự kiện này như thế nào?

    Lúc đó, quan hệ Việt – Trung đang ở thời kỳ nồng ấm nhất. TQ đóng vai trò gì trong sự kiện này?

    TQ khẳng định 80% diện tích biển Đông là “lãnh hải truyền thống không thể chối cãi”. Nếu vậy, tại sao họ không có một phản ứng gì khi mà USS Maddox đang trên “lãnh hải truyền thống” của họ.

    Tại sao hải quân của QĐND dám đương đầu với khu trục hạm Mỹ vào năm 1964, mà bây giờ lại tỏ ra rất yếu ớt, nếu không nói là bạc nhược trước hành vi của TQ ở những năm sau đó, (và cả bây giờ)?

    Chúng ta đang phải lần mò trong bóng đêm lịch sử. Lịch sử bị ngụy tạo. Lịch sử bị nhào nặn. Lịch sử bị lợi dụng. Lịch sử bị xuyên tạc. Lịch sự bị thêu dệt. Lịch sử bị tiêu diệt.
    Hệ quả, có những người cầm bút đã viết trên QĐNN: “Nghe ông kể, chúng tôi khâm phục về những lý giải có đủ luận cứ, luận chứng về cái gọi là “sự kiện Vịnh Bắc bộ” mà Mỹ đã cố tình tạo ra, nhằm che đậy bản chất xấu xa, cũng như tội ác của chúng. Quân dân miền Bắc và Hải quân nhân dân Việt Nam đã dám đánh, biết đánh, và quyết đánh kẻ thù xâm lược, bảo vệ bằng được vùng trời vùng biển thân yêu của Tổ quốc.”

    Bảo vệ vùng trời vùng biển thân yêu, nhưng tại sao lại không bảo vệ những người ngư phủ cũng rất thân yêu?

    Chúng ra muốn biết sự thực, dù sự thực có đau lòng. Bởi vì chỉ có sự thực mới sự giải phóng chúng ta ra khỏi màn đêm mê muội và nô lệ của ý thức hệ.

    Biên tập viên ĐCV
    © Đàn Chim Việt

    • Người nhà quê says:

      Hôm vừa qua , kỉ niệm ngày này , vị chỉ huy trên một trong 3 tầu chiến tham gia trận đánh này thừa nhận (trên ti vi) tầu của ông bị trúng đạn pháo của Mỹ . Trong 35 chiến sĩ trên tầu,
      lúc trở về chỉ có 5 người còn sống ,hi sinh 30 người ! Chứng tỏ phía Mĩ đưa tin xem ra còn
      thận trọng hơn ta nhiều .

  17. bomho says:

    Giá bây giờ mấy ông quan chủng “hai quần” hung hăng con bọ sít như hồi ấy thì tụi 3tàu có mà chết đầy biển Đông!!!

  18. trần cường says:

    TTXVN tiếp tục “cảnh báo”!
    http://vov.vn/xa-hoi/loi-canh-bao-voi-hai-quan-khong-quan-my-342509.vov

  19. KTS Trần Thanh Vân says:

    Lúc sự kiện Vịnh Bắc Bộ xẩy ra, tôi đang nằm trong bệnh viện ở Thượng Hải, chẳng có TV đã đành, cũng chẳng có Radio để nghe, chỉ loa phóng thanh TQ đưa tin và phát động biểu tình trên đường phố ầm ầm.
    Sau đó chỉ biết mỗi một điều, đó là cái mốc leo thang “Mở đầu cuộc chiến tranh phá hoại Miền Bắc”
    Hôm nay đọc entry này mới biết như vậy.
    Thực hư thế nào rất cần làm rõ ,

  20. Dove says:

    Sự kiện mồng 2/8 là có thật.

    Hôm đó, Dove đang nghỉ mát ở Sầm Sơn. Nếu Dove nhớ không nhầm thì tàu Maddox thực hiện tuần thám đơn độc, ko hề có không quân yểm trợ. E rằng ko có chuyện máy bay đuổi đánh. Các tàu phóng lôi VN cập bến mang lên bờ 5 tử sĩ. Dove đã đi dự lễ tang các chiến sĩ.

    Đêm 4/8 chỉ có tàu chiến Mỹ diễn với nhau ở ngoài biển phía Đông Nam Sầm Sơn. Hải pháo trên tàu bắn suông ra biển vài loạt, máy bay gầm rú trên không, chủ yếu là bắn pháo sáng. Sự kiện trên diễn ra ngoài vùng 12 hải lý, có lẽ là để chụp ảnh lấy cớ bị tấn công tại hải phận quốc tế.

    Sáng 5/8, sau khi Tổng thống L. Johson ra lệnh thì các máy bay của hải quân Hoa Kỳ mới bắt đầu thực hiện oanh kích Miền Bắc. Khoảng 9 giờ sáng (giờ HN), Dove và cụ Lê Văn Thiêm đang tắm biển thì thấy tốp Sky Hawk đầu tiên bay rất thấp men theo bờ biển về phía Bắc.

    Tin rằng sau đó ít lâu, các tàu phóng lôi của VN ở sông Gianh (quảng Bình) và vịnh Hạ Long đã bị không kích lần đầu và đã đánh trả quyết liệt.

    • NôngDân says:

      + GS Do- Ve nói phét thành thần!. Năm 1954 GS theo Tía tập kết ra bắc khi mới 6 tuổi. Năm 1964 cùng lắm GS mới 16 tuổi, tuổi này đang là học sinh cấp 3, thế mà GS đã đi “nghỉ mát ở Sầm Sơn”; “đi dự lễ tang các chiến sĩ”. Hơn nữa cái đếch gì thời đó GS cũng biết…..
      + Té ra từ bé GS đã quá bận, nên không còn thời gian để học hành. Bây giờ lại có học hàm học vị GS – TS – ViệnSỹ… như vậy là hơi cao, nhưng viết thì mọi người hơi bị khó ngửi!.

      • HỒ THƠM1 says:

        Ừ nhỉ ! Lão Đốp nói như đúng rồi í !
        Theo “bảng tự khai” của lão Đốp thì lúc ấy lão mới 16 tuổi, chim cò bướm mú còn chưa rành mà dám khoe khoang là … “đang nghỉ mát ở Sầm Sơn” rồi lại ” Nếu Dove nhớ không nhầm…” abc… Cứ như lão là thủ trưởng của Nguyễn Chí Thanh hay là Văn Tiến Dũng không bằng, hi hi…
        Không riêng sự kiện Maddox, mà tất cả sự kiện lịch sử sau 1945 cần phải rà soát và viết lại cho nghiêm túc, khách quan chứ cứ để cho các cụ ( ngang tầm lão Đốp ) “khuấy” trên những trang sử dân tộc là không được đâu.
        😛

      • HD 981 01052014 says:

        Thật lòng lúc đầu em cũng đọc còm của thầy Dove nhưng dần em thấy thầy ấy là thánh chứ không phải người thường . Chuyện gì , lĩnh vực nào thầy cũng tham gia và phán như người trong cuộc vậy !
        Lại nhớ mấy hôm rồi lang thang trên mạng vào trang Tễu xem mấy cái ảnh các vị tư lệnh nhà ta đi thực tế . Thím Tiến đi kt ATTP ở các chợ , sản phẩm đóng gói trong nilon thím đưa lên mũi ngửi !!! Anh Khôi ( TN – MT ) đi kiểm tra xử lí nước thải CN đã vốc nước lên mũi ngửi !! Anh Thăng ( GTVT ) ngối xổm trên mặt đường nhựa ấn mấy ngón tay xuống mặt đường để kt độ lún !! Các anh các chị ấy chỉ cần 5 giác quan là biết chất lượng sản phẩm chẳng cần máy móc xét nghiệm làm gì cho mất thời gian và tiền bạc ! Chỉ có thánh mới làm được những việc phi phàm như thế !
        Tóm lại ông cụ đã sản sinh ra một đám hậu duệ toàn thánh con cả ! Vinh quang thay , tự hào thay cho dân tộc Việt !

        • Người nhà quê says:

          Làm gì có thánh bác ơi vậy chỉ có các vị lãnh đạo của ĐCS V.N mới đủ giác quan thứ 6 sau khi trau rồi cn Mác – Lê bách chiến bách thắng mới làm nổi .

      • Alo says:

        Hồi bé tui hay đọc chuyện về hai thằng bé một thằng là Mít Đặc, một thằng là Biết Tuốt nhưng không biết ngoài đời họ là ai. Nay mới ngộ ra, Mít Đặc chính là NôngDân, còn Biêt Tuốt chính là GS TS VS Dove. he he

        • Dân gian says:

          Nghe đồn rằng thời ấy dắt một con bò sang LX thì khi về nó cũng thành TS?

    • Hiệu Minh says:

      Nói cho công bằng, gs Dove lúc đó con nhà tướng công an nên đi theo gia đình nghỉ mát, Cua đoán mò thế. Chuyện thâm cung cũng vì thế mà biết hơn chúng ta.

      • CD@3n says:

        – xin ghé tí thế này, hồi đó ( ngày xưa), Đồ Sơn có 3 khu, khu 3 là nơi mà các “quan” xuống nghỉ dưỡng và họp hành, nhất là bct, bbt…và ăn theo, chính là gia đình các quan, gồm “các chị lờn và các cháu nhỏ”, GS TS Dove, sinh thời, con quan, mà lại là quan CA, thì chắc thường xuyên ra vào khu 3 này, việc gì phải “lếch thếch” đi xa xuống khu bãi biển Sầm sơn…hầu như chỉ dành cho dân cần lao và quan be bé..?!.hông biết có phải k? …!

        • Dove says:

          Khu ba của Đồ Sơn lúc bấy giờ, chính là một trong những bến của tàu ko số. Trước chiến tranh có một khu nghỉ nhỏ dành cho chuyên gia. Trong thời chiến tranh cụ Lê Duẩn thường có mặt ở đó. Cụ vừa tính kế đánh cho “Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào” vữa tiễn đưa các tàu ra khơi để tăng thêm cảm hứng.

          Bí mật được giữ kín đến mức phi công Mỹ chê Khu 3 và ko hề ném xuống đấy một quả bom nào. Duy nhất có một lần, vào năm 1972, họ quăng mấy trái bom xuống gần đảo Hòn Dấu. Thế là có một con cá Mú khủng, nặng khoảng 2 tạ bị sức ép nổi lên. Dove đang thực hiện nhiệm vụ trên đảo, xác nhận rằng bộ lòng của nó rất ngon, nhưng thịt có thớ thô như thịt trâu, nhạt phếch. Làm khô ăn tạm được.

          Hồi đó ngoài biển thức ăn phong phú lắm, trong bờ đói meo nhưng ko có cách nào chở vào.

        • Hoàng cương says:

          Hồi trào thực dân Pháp chọn các địa điểm xây dựng khu nghỉ dưỡng hoành tráng ,phía bắc có Sapa,Tam đảo ,Đồ sơn ….về sau do Cộng sản có tư tưởng dân tộc cao ,không thèm dùng – mới chọn bãi biển Sầm sơn TH . Còn sau 1975 tại Đà lạt nhà nghỉ ,biệt thự bao la ,nhưng Cộng sản vẫn xây cái nhà nghỉ công đoàn to vật vã rất lãng phí nhưng là đồ rởm XHCN , bỏ hoang cho khách bình dân …

  21. Người đánh dậm says:

    Nói vậy, biết vậy; chứ cái tuổi mình không mong là biết được sự thật. Chừng nào các ông kễnh chưa nói ra và hồ sơ chưa được giải mật thì ai ai cũng chỉ đoán mò mà thôi. Khi đó thì may ra con cháu mình mới hay. Lịch sử luôn có độ trễ mà.

    • Phong says:

      Khi mà hồ sơ được giải mật là lúc mà hồ sơ đã được chỉnh sửa hoàn chỉnh rồi. Không thấy di chúc của Bác mà còn có nhiều bản chính khác nhau ư?

%d bloggers like this: