Xang Hứng: Bùi Ngọc Tấn và khối u

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn (tóc bạc, ngồi) và bạn bè. Ảnh: tác giả cung cấp.

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn (tóc bạc, ngồi) và bạn bè. Ảnh: tác giả cung cấp.

Bài của anh Xang Hứng.

Tết  Giáp Ngọ 2014 lão Bùi Ngọc Tấn vui lắm.

Bước qua tuổi 80, gánh hành trang lão mang theo nhẹ tênh. Thời gian đã cất khỏi vai lão cả những tốt đẹp và thối nát, những chân thành và giả dối, những tiếng cười đắng cay, những hy vọng và tuyệt vọng, cả “5 năm tù dài hơn 1 kiếp người”.

“Thật may, lão cũng còn vớt vát lại chút ít. Rất ít. Trong tiểu thuyết và mấy truyện ngắn. Hy vọng nó sẽ là một cái bong bóng nhỏ cùng với nhiều bong bóng khác nổi lên trên mặt hồ tĩnh lặng của ký ức dân tộc về một thời mọi người đều có thể bị biến đổi gien.”*

Hai cái đầu gối, “một bộ phận không nhỏ” trong cái thân thể nhỏ bé của lão bỗng như hết đau, hồi sinh khi bạn bè đến thăm và chúc Tết gia đình họ. Vợ lão, người đàn bà nhỏ thó nhưng rất mạnh mẽ, can đảm, thủy chung, cả đời chỉ biết đau cùng nỗi đau, hạnh phúc cùng niềm hạnh phúc của chồng. Trên môi bà luôn nở nụ cười, nụ cười đã giúp cho lão tồn tại, rồi hồi sinh trở về từ ngục tối.

Cái Tết vừa đi qua, lão sững người ngạc nhiên khi biết Nhà xuất bản Trẻ đề nghị in những tác phẩm của lão thành “tuyển tập”. Vui thì có vui nhưng đêm nằm lão nghĩ, làm chó gì có nhiều niềm vui đến cùng một lúc như vậy. Quả là một sự vô lý vĩ đại, quá sức tưởng tượng của “Người chăn kiến” : Bùi Ngọc Tấn !

Lão đã vào tù bằng cái tội danh bị “người ta” gán cho. 46 năm trước, thứ sáu, mùng 8 tháng 11 năm 1968, khi tỉnh dậy trên giường vẫn còn là người tự do. Vài giờ sau, lão đã được nhận suất cơm tù lạnh ngắt đặt ngay dưới đất, cùng phần nước uống đựng trong cái bô sắt han rỉ.

5 năm sau ra tù, lão “tự thú” bằng cuốn tiểu thuyết “Chuyện kể năm 2000”. Đứa con tinh thần của lão chưa đầy tháng thì nó lại bị người ta bỏ tù.

Những tưởng đến cái tuổi này thì chẳng còn gì làm lão ngạc nhiên, ấy thế mà khi đối diện với những niềm vui đến liên tiếp, lão đã sướng đến mất ăn mất ngủ. Rít thuốc lá cả ngày, nghĩ ngợi cả ngày, phải có nguyên cớ gì chứ, lão cố tìm hiểu.

Thế rồi lão phát ho phét hen. Ho sù sụ, ho như Cuốc, ho ngày, ho đêm. Bao nhiêu thuốc Đông, thuốc Tây, thuốc lá, rồi cả chữa mẹo cũng không làm cơn ho buông tha lão. Suốt mấy tháng ròng, vợ con đưa lão đi khám khắp các bệnh viện, nghe ngóng ở đâu có bác sỹ giỏi là đến ngay. Cuối cùng, có anh bác sỹ đề nghị lão đi chụp CAT (Computed Axial Tomography) phổi.

Vừa đặt lưng trên CAT, lần đầu tiên sau nhiều ngày thức trắng, lão ngủ, ngủ say. Hôm đó là tháng 5/2014.

Cầm tấm phim và tờ kết quả, cô con gái lớn của lão khóc ngất: “Trên cửa sổ trung thất: Tổn thương nốt đơn độc đỉnh phổi trái KT 18,5 x 18,3mm, bờ đều, ranh giới rõ, tỷ trọng mô sau tiêm thuốc cản quang khối ngấm thuốc khá mạnh…”. Gần đây, Hải Yến, con gái lão mới tâm sự: “Hai năm ăn kiêng không làm con giảm được cân nào, thế mà cái khối u trong phổi bố giúp con giảm 4 kg trong vòng chưa đến 1 tháng”.

Thêm một lần nữa, bà vợ chung thủy, nhỏ thó lại đồng hành với lão trong biến cố mới.

Thì ra nguyên nhân là đây. Có thế chứ, một lần nữa lão lại phải trả giá cho đời sống, lần này thì bằng những nguy cơ có thật, cái nguy cơ có kích thước 18,5 x 18,3mm đã “hạ đặt” trái phép trong buồng phổi lão, một cơ quan có tầm quan trọng sống còn của con người. Lại thêm một lần nữa, “Nằm co trên giường, ông nghĩ tới vũ trụ không cùng…” *

Năm 2006, sau hơn 40 năm được thoát khỏi cái “nhà tù nhỏ”, lão có dịp trở lại thăm trại Hoành Bồ, một trong những trại lão đã “sống” qua 5 năm thời trai trẻ. “Một thèm muốn, một khát khao như thèm muốn khát khao được trở lại mảnh sân, góc vườn thời thơ ấu: Ao ước được trở lại những trại giam, những nhà tù tôi đã sống. Những nơi ấy là một phần cuộc đời mình, đã góp phần hình thành mình cả về xương thịt lẫn tâm hồn, không thể thiếu, không thể tách rời. Càng về già, càng đến gần cái kết thúc tất yếu càng mong được một lần trở lại. Không phải quê hương, nhưng là một cõi, cõi mình trải qua một kiếp, để rồi sống tới đáy tuyệt vọng của một kiếp người”*

Lão đã trở về, không phải để căm hận những kẻ đã đầy đọa mình, nhưng để có thể quên, để tha thứ, để xóa đi những ám ảnh tuyệt vọng khi đã về già, để tiếp tục sống bên những người thân yêu, bè bạn. Để viết, để được tiếp tục trò chuyện cùng “Chữ”, người bạn chung thủy của lão, những “chữ vô hình, những chữ hoài thai trong ngục tối, trong lao động khổ sai để rồi sinh nở trên giấy trắng mấy chục năm sau đó, một cuộc hoài thai kéo dài hơn nửa kiếp người. Chữ trò chuyện cùng tôi, động viên tôi vượt qua cái chết lâm sàng, an ủi tôi mỗi khi tôi tuyệt vọng.” *

“Có những điều hắn tưởng không bao giờ quên được. Ấy thế rồi hắn đã quên”.*

Lần này thì lão cùng gia đình có toàn quyền quyết định. Tháng 6/2014, Bùi Ngọc Tấn cùng vợ vào Sài Gòn ở với cô con gái.

Tác giả Xang Hứng và bác Bùi Ngọc Tấn. Ảnh: tác giả cung cấp.

Tác giả Xang Hứng và bác Bùi Ngọc Tấn. Ảnh: tác giả cung cấp.

Lão bảo với tôi: “Anh rất thoải mái trong tinh thần, được sống đến ngày hôm nay là lãi lắm rồi, cho dù có xảy ra điều gì thì anh cũng đã được sống một cuộc đời thú vị, có một gia đình yêu thương, nhiều bạn bè tốt. Khi nghe anh có khối u, bạn đọc, người thân đã tận tình giúp anh, tìm đủ mọi cách tốt nhất cho anh để chữa bệnh. Anh đã bàn với chị và các con, sẽ lại một lần nữa chung sống với cái khối u quái ác này”.

Tôi hiểu rằng lão đã chọn thái độ tiêu cực nên hỏi: “Nếu biết chắc khối u trong phổi là u lành, anh sẽ làm gì ?”

Nở nụ cười hiền lành và tươi rói, lão trả lời ngay: “Anh sẽ ra Hải Phòng, và …Viết, anh có rất nhiều ý tưởng…”

Lúc này Yến, cô con gái lớn của lão bước ra tham dự buổi chuyện trò. Tôi đề nghị:

– Như anh kể, một người còn sống, còn sáng tạo được như anh sau khi phải trải qua những năm tháng mà chỉ nhớ lại thôi đã thấy khủng khiếp thì có lý do gì mà ngại ngần khi thêm một lần nữa đối diện với sự thật. Cái quan trọng của người bệnh là tinh thần, điều này anh có. Quan trọng nữa là anh có sự chia sẻ từ gia đình, mọi người luôn bên anh. Em đề nghị anh tham khảo ý kiến của những bác sỹ chuyên khoa. Nếu cần, sẽ dùng biện pháp can thiệp tích cực nhất”.

Giác quan của tôi, quan sát của tôi khi nhìn sắc diện lão cho thấy, đây cũng chỉ là một biến cố thử thách của cuộc đời. Lần này cũng chả kém gì những thử thách khắc nghiệt nhất là lão đã từng vượt qua. Lão sẽ chết, nhưng là chết già. Điều quan trọng là trước khi chết già, lão còn phải tiếp tục “lao động khổ sai” và hạnh phúc cùng “Chữ”. Lão sẽ còn được đắm đuối, cay đắng, được lặn ngụp, nhấm nháp và nghiền ngẫm “Chữ”. Được vuốt ve ngắm nghía, gọt giũa, ấp ủ trong tim, ngậm trong miệng, thì thầm và đọc to lên, “Chẳng hạn như người vô hình, mùi của trẻ thơ, góa sống, chứng say tù, độc quyền yêu nước, độc quyền nhận sai lầm, tù ngoại trú mang bản quyền Bùi Ngọc Tấn trong văn học rất rõ ràng. Mà đâu chỉ là những cụm từ. Đó là những khái niệm sống.”*

Tôi mang bệnh án của lão tham khảo ý kiến các bác sỹ chuyên khoa. Trên phim chụp cắt lớp độ dày 8mm trước và sau tiêm thuốc cản quang có thể nhận thấy một tổn thương nốt đơn độc, không có hạch to có ý nghĩa bệnh lý trung thất và rốn phổi hai bên. Khẩu kính các mạch máu lớn trong trung thất bình thường, có xơ mỡ thành động mạch chủ ngực. Không thấy tràn dịch trung thất và màng phổi hai bên. Trên cửa sổ nhu mô: không thấy tràn khí trung thất và khoang màng phổi. Không thấy hình ảnh giãn phế quản và phế nang hai bên.

Vài tác phẩm có chữ ký của Bùi Ngọc Tấn.  Ảnh: tác giả cung cấp.

Vài tác phẩm có chữ ký của Bùi Ngọc Tấn. Ảnh: tác giả cung cấp.

Hình ảnh nốt đơn độc ở đỉnh phổi trái có thể là u phổi. Vị trí không cho phép chọc sinh thiết. Các bác sỹ thống nhất sau khi kiểm tra chức năng phổi, nâng cao thể trạng là có thể dùng phương pháp mổ nội soi lấy trọn khối u ra. Lão sẽ lại về Hải Phòng, tôi tin như vậy…

Vui mừng gọi điện cho lão, nói rõ ý kiến của các bác sỹ. Lão mừng lắm nhưng vẫn hỏi tôi một câu: “Có cách nào mà không phải mổ, chấp nhận sống chung với “Nó” cả đời không ?”

Lần đầu tiên, với một người bạn, người anh lớn, một nhân cách đáng kính trọng, tôi phải gắt lên:

– Trường hợp của anh không giống như trường hợp bệnh cả dân tộc mắc phải, muốn khỏe mạnh thì bất kể loại khối u nào, dù lớn hay nhỏ, dù ác hay lành đều cần cắt bỏ, cắt tận gốc. Đây là lúc anh được toàn quyền quyết định chất lượng đời sống của mình. Hãy đau thêm một lần để có một cuộc sống trong lành cho đến …chết”.

Tôi biết, ở đầu giây bên kia, anh lại nở một nụ cười hiền và đồng ý với tôi.

Xang Hứng. Sài Gòn tháng 7/2014.

(*) Lời của nhà văn Bùi Ngọc Tấn.

Advertisements

35 Responses to Xang Hứng: Bùi Ngọc Tấn và khối u

  1. chinook says:

    Trường hợp của anh không giống như trường hợp bệnh cả dân tộc mắc phải, muốn khỏe mạnh thì bất kể loại khối u nào, dù lớn hay nhỏ, dù ác hay lành đều cần cắt bỏ, cắt tận gốc. Đây là lúc anh được toàn quyền quyết định chất lượng đời sống của mình. Hãy đau thêm một lần để có một cuộc sống trong lành cho đến …chết”.

    ————————-

    Nhà văn Mai Thảo khi được đề nghị cắt khối u của mình trả lời : Nó không làm phiền mình, thì làm phiền nó chi?

    Ông vẫn tiếp tục sinh hoạt bình thuờng : uống ruộu, hút thuốc và viết văn cho tới cùng.

    Khối u cả dân tộc đương chịu đựng làm phiền Nhà van Bùi ngọc Tấn hơn là phiền cá nhân Ông, càng hơn bất cứ khôi u nào trong cơ thể Ông.

    Những khối u mà kẻ thù Ông đã cố tạo ra để làm phiền Ông đã không đạt được tác dụng như chúng mong muốn. Ông vẫn nhân hậu, tỉnh táo, sáng suốt…

    Ông đã thắng lòng căm thù, sự hèn hạ, đê tiện và hiện thân bằng xương bằng thịt.

    Xin ngả mũ chào Ông và chúc Ông và Bửu quyến những điều tốt đẹp nhứt.

  2. Đức Tin says:

    Bài viết lại đưa về những cảm xúc mạnh mẽ khi đọc Chuyện Kể Năm 2000 của bác Bùi Ngọc Tấn. Gọi là tiểu thuyết nhưng rất là non fiction. Khâm phục tài năng kể chuyện thật như thật của bác để người đọc có thêm sự thật về một chế độ, một xã hội, một thời kỳ mà nhiều chục năm sau vẫn thật thế và vẫn không chịu thay đổi. BNT là một trong cây bút bước ra trong bóng tối để kể chuyện, và đã khiến tôi bỏ lại sau George Orwell với Animal Farm.

  3. Trần says:

    Báo Tuổi trẻ hôm nay 12/4/2014 đưa tin ông Nguyễn Phú Trọng viếng lễ tang các nạn nhân vụ trực thăng rơi và tin truy tặng huân chương Chiến công các hạng cho cán bộ chiến sĩ tử nạn.

    Đồng thời, cùng trang, báo cũng đưa tin về kỷ niệm 30 năm trận chiến Vị Xuyên chống TQ ở mặt trận biên giớimà rất it người VN biết đến. Theo báo, trận này sư 356 của ta thiệt hại nặng nề, coi như bị xóa sổ. Thi thể bao chiến sĩ ta vẫn còn hòa vào đất sỏi chưa được quy tập mang về quê quán. Ngôi đền thờ tưởng niệm là do số đồng đội cũ còn sống quyên tiền cố sức, người trăm ngàn, người hai trăm ngàn, dựng lên. Trong lễ kỷ niệm lần này ( các lần trước không biết có không) chỉ thấy có mặt anh em chiến sĩ cũ của sư đoàn 356 và hình ông đại tá phó sư đọc lời tri ân.Không thấy ông nào to ở TW và ở tỉnh dự.

    Bất công quá! Đau quá! Tuyên truyền là việc tuyên truyền, nhưng việc tri ân những người đã đổ máu thật sự cho đất nước này phải được trân trọng nghiêm túc.

    Cũng thấy, nhục nhã, hèn hạ, vô ơn quá

    Thiển nghĩ phải tuyên dương báo Tuổi trẻ đã dụng ý đưa hai sự kiện trên vào cùng một trang.

  4. Đỗ Phú Quốc says:

    Lần đầu tiên ( lâu quá rồi không nhớ được nữa, có lẽ là khoảng những năm 1960-1963), tôi biết đến cái tên Bùi Ngọc Tấn qua tập truyện ký ” Người anh hùng gác đèn biển” (cũng không nhớ có chính xác thế không). Đọc rất thích và kính phục ông Phùng Văn Bằng, một mình sống ở hải đăng Long Châu vì lúc ấy ” được Đảng giáo dục” nên rất yêu các ” người tốt, việc tốt” và luôn mơ ước được sống, làm việc như họ.
    Bẵng đi mấy chục năm, nhờ có Internet,tôi lại thấy cái tên Bùi Ngọc Tấn nhưng là qua cuốn tiểu thuyết tự truyện ” Chuyện kể năm 2000″. Choáng! Đau xót! Cay đắng! Một nhà báo, nhà văn ” của Đảng” nhiệt thành ca ngợi ” cuộc sống mới, con người mới xã hội chủ nghĩa” bỗng chốc trở thành kẻ “chống Đảng”(!?!) và bị đày đọa, vùi dập xuống tận đáy sâu xã hội mà chỉ vì đã chót thấy, nghĩ và ngộ ra một phần sự thật ở ” …thiên đường của các con tôi”. Thấy sợ và kinh tởm những kẻ ngu muội, cuồng tín mắc chứng nan y nhìn đâu cũng thấy “địch”.
    Từ đó, tôi tìm đọc tất cả những gì Bùi Ngọc Tấn viết, phát biểu và tất cả những gì mọi người viết, nói về ông. Tôi đã hình dung khá rõ và càng cảm phục ông, trước hết là về nhân cách, dẫu bị đàn áp, vùi dập vẫn giữ được tiết tháo của một kẻ sĩ ” uy vũ bất năng khuất” và càng đáng trân trọng hơn là mặc dù bị đầy đọa đến như thế vẫn có thể bỏ qua/ vượt lên mọi sự thù hận. Rất mừng là cuộc đời ông cuối cùng đã có một cái kết ” có hậu”.
    Rất mong cái cục u phổi của ông chỉ là cái u lành, xuất hiện để chọc gheo ông tí chơi lúc tuổi già. Những người như ông đáng sống lâu lắm!

  5. PVNhân says:

    Cách nay khá lâu, tình cờ đọc truyện ngắn Người Chăn Kiến của Bùi Ngọc Tấn đăng trên một tờ báo ở Mỹ. Truyện thật ngắn , cực kỳ tàn độc đáng ngạc nhiên trước cái sáng kiến ” người đày đọa người” xẩy ra trong chốn tù ngục, vùng tối tăm khổ ải, hậu môn của trời đất!
    – Một ông giám đốc lần đầu bước vào trại tù bị tên vua tù hành xác xỉ nhục. Hắn mua vui bắt ông trần truồng làm tượng nữ thần Tự Do…Hắn bắt ông trần truồng giả làm chú chim sẻ, và mỗi khi hắn “đoàng”, ông phải rơi như chim bị đạn…Rồi ông được giao nhiệm vụ chăn 4 con kiến, làm sao không cho chú kiến nào thoát khỏi vòng tròn!!
    Thế nhưng cái thú vui kỳ cục kia lại làm ông giám đốc thích thú, say mê chăn các chú kiến bé nhỏ . Âu cũng là cách quên đi thời gian trong cảnh đọa đầy. Sáu tháng sau, ông được ra trại vì bị…xử oan! Lại được phục chức đưa vào làm việc ở miền nam.
    Buổi trưa, nhân viên người ăn trưa, kẻ chơi cờ…Ông giám đốc lẳng lặng đóng cửa phòng. Ông lấy trong hộc tủ một lọ nhỏ̃ trong có 4 chú kiến nhỏ. Ông vẽ vòng tròn chơi trò chăn kiến!! Lạy trời…Có lúc ông đứng trên ghế dơ cao tay giả làm tượng nữ thần Tự̣ Do…Rồi ông nhảy xuống như con chim trúng đạn/// Truyện chỉ có thế.
    Câu chuyện đưa người đọc đến nhiều cảm xúc, nhiều suy tư, nhưng đáng nể nhất là bút pháp của người viết, bút pháp bậc thầy.
    Năm 2002, nhân dịp ghé Montreal (Canada), tôi mua được sách ” Chuyện kể năm 2000” của ông vì bị hấp dẫn bởi cái tên BNT.
    Câu chuyện rất thật của một người tên Tuấn, bị giam vì tội ”tuyên truyền chống phá nhà nước”. Tội danh người ta cố gán ghép cho Tuấn. Bản án tập trung cải tạo tàn ác ở chỗ người tù không biết ngày về. Bao nhiêu oan trái, bao nhiêu số phận con người khổ ải trong nhà tù nhỏ bao quanh bởi nhà tù lớn là cái xã hội bên ngoài. Xã hội của nghèo khổ lừa dối bạo lực.
    Người vợ lên thăm, vợ chồng ngồi hai bên bàn, ông công an ngồi giữa…Họ trao đổi với nhau những lời dối trá nhưng tìm ra sự thật qua những lời dối trá kia. Họ nhìn vào mắt nhau, tìm trong ánh mắt niềm yêu thương, khổ đau cay đắng nhẫn nhục…Và cuối cùng, người tù Tuấn đói khát kia lại bị khước từ̀ không cho phép nhận đồ tiếp tế của gia đình!!…
    Tôi đọc hết sách, bút pháp Bùi Ngọc Tấn nào có thua gì Solzhenitsyn…Quần đảo Goulag, Một ngày trong đời Ivan…dẫu xót xa cùng khổ nào sánh bằng nhân vật Chuyện Kể Năm 2000…Thân phận của Già Đô, Sơn, Giang…
    * Cầu chúc ông hồi phục. Thưa ông, nhà văn Bùi Ngọc Tấn: Ông cha thường dậy. Tuổi bảy mươi mạng sống tính tháng, tuổi 80 tính ngày…Kiếp người qua đi nhưng cảm phục ông, nhà văn của sự thật, của lẽ phải, là chứng nhân ghi lại khoảng tối một thời….
    * Cám ơn Xang Hứng. Mong ông hứng thêm chút nữa!!!- Tôi cả tháng lăn theo quả bóng WC, cả trong giấc mơ…PVN.

  6. chính ủy says:

    Các cụ cứ phàn nàn về khối u của dân tộc. Ừa thì là u ác (quá ác là khác) đang làm hao mòn kiệt quệ thể xác cả dân tộc. Zưng mờ đối với những người ngồi chót vót thì nó không chỉ là u lành mà còn là U BỔ (đề nghị đưa từ mới này vào từ điển) đối với họ. Các cụ đòi cắt u, cắt là cắt thế nào? cái U BỔ này là nguồn dinh dưỡng vô tận không những cho họ, bạn bè chiến hữu họ mà còn cho con cháu chắt chít chút của họ mai sau, vì tương nai cuôn iem chúng tao mờ! Đứa nào đòi giải phẫu u cho nó đi đếm kiến ngay, như thế là suy thóai chứ còn gì nữa

  7. Trần says:

    Tin cuốn sách Chuyện kể năm 2000 bị thu hồi bị cấm càng gây tò mò muốn đọc. May mà nhanh có. Do nhà văn nhà kịch thơ và cũng là nhà hàng xóm Hoàng Công Khanh hồi còn ở ngõ Nội Miếu Hàng Giầy cho mượn.

    Đọc xong thấy kinh hoàng và nhận ra điều lạ, tác giả cuốn sách Bùi Ngọc Tấn đã từng ở tù viết về cuộc đời của một người tù và người cho mượn sách , nhà văn HCK, cũng đi tù vì Nhân Văn Giai Phẩm, và cả hai đều người Hải Phòng.

    Đúng là có những tác phẩm đọc xong chỉ thấy chuyện này chuyện nọ hay hay rồi quên. Nhưng Chuyện kể năm 2000 khắc khoải lương tri và xúc động nhân tình.

    Nói “văn học phải có chi tiết” thì chỉ cần nhớ một đoạn thôi. Đoạn tả nhân vật Tuấn sau ngày ra tù được một người bạn cũ bán máu lấy tiền để chiêu đãi Tuấn bữa bún chả đầu tiên, đau lắm, hiện thực xã hội chủ nghĩa lắm lắm. Hình như phải bán cả tem phiếu đậu phụ mới đủ thì phải ?!

    Xin gửi bác nhà văn Bùi Ngọc Tấn lời chào kính trọng . Chúc bác nhiều sức khỏe.
    Cảm ơn ông Xang Hứng về bài viết.

  8. NôngDân says:

    + Lão Hứng ( lại còn hói ) này, bài là của lão, sao không thấy lão recòm nhỉ???.

  9. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tại Hội trường 53 Nguyễn Du Hà Nội chiều nay có cuộc trình chiếu phim “Hoàng Sa Nỗi đau mất mát” của tác giả Hồ Cương Quyết. ( Phim dài 59 phút, bị cấm suốt 4 năm nay hình như do thiếu tính đảng, hôm nay thì được chiếu vì hình như phim có tính đảng rôi? )
    Buổi chiếu đầu nên tác giả Hồ Cương Quyết có tới dự.
    Bắt đầu từ 13 giờ, nhưng lúc này 20 giờ 45 giờ HN, mọi người vẫn chưa ra về.
    Đạo diễn nghệ sĩ nhân dân Trần Văn Thủy đang say sưa chia sẻ về cuộc đời làm phim của ông.

    • Hiệu Minh says:

      Bác Vân như nhà báo nhân dân có tính đảng ấy, chỗ nào cũng có tin. Cảm ơn bác 🙂

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Lại một tin có tính đảng nữa: Thượng nghị Viện Mỹ thông qua nghị quyết về Biển Đông rồi !!!!!!

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Lại một tin quan trọng nữa:
        Chị Huỳnh thị Sinh, vợ trung tá Ngụy Văn Thà ( đã hy sinh ở Hoàng Sa năm 1974 ) đã là lễ nhận nhà sáng nay.
        Vậy là sau 40 năm, chị đã có nơi để bàn thờ chồng.
        Địa chỉ nhà chị Sinh:
        Phòng 505, lầu 5, cao ốc B Nguyễn Kim
        Phường 7
        Quận 10
        TP HCM
        Điện thoại: 01265554460.

        Chị Sinh gọi báo cho tôi sáng nay,
        Tôi đề nghị chị đến một ngân hàng gần nhà nhất, rồi lập một tài khoản riêng của chị, sau đó báo lại cho tôi để tôi báo cho mọi người.
        Chị hứa ngày thứ 2 tới sẽ làm việc đó.

        Chúng ta hãy mừng cho chị

    • trungle118 says:

      Chỉ tính riêng phim Hoàng Sa, nổi đau mất mát thôi cũng thấy các đít cao cương quyế ôm cái ghế của mình như thế nào. ấn tượng nhất với em là giọng ngâm của bà cụ ( nghe giọng ngâm đoán vậy). yêu thương, ai oán đến nao lòng. giữa đêm khuya nghe cứ rừn rợn sao đó.

  10. NôngDân says:

    + Không lấy sinh thiết, thì khó có thể kết luận chính xác là U lành hay U ác. Kể cả nó là U ác thì phương pháp điều trị chung là: Phẫu thuật + hóa chất + tia xạ.
    + Tất nhiên chỉ sử dụng phương pháp phẫu thuật khi thể trạng bệnh nhân tốt và khối u chưa di căn. Theo bài của Xang Hứng thì trường hợp bác Đào Ngọc Tấn có thể bị khối U ở Trung thất, nếu điều kiện cho phép thì nên phẫu thuật. Chỉ có phẫu thuật mới giải phóng sự chèn ép ít nhất ở các tạng trong Trung thất và dẫn lưu Trung thất. Rất cần điều trị hỗ trợ thêm bằng các biện pháp nội khoa khác như: tia xạ, hóa chất, miễn dịch học ….
    + Khối u trong cơ thể dù lành hay ác, nó cũng hình thành từ các tế bào, nhưng chúng là những tế bào tham lam, chúng “ĂN KHÔNG TỪ MỘT THỨ GÌ “ của các tế bào khác. Vì vậy người bệnh chủ động ăn uống những thực phẩm mà các tế bào U không thích, không đủ các thành phần thì chúng không thể sinh sôi nảy nở được . Ví dụ một cách hình tượng: Nó thích ăn ĐẤT của các “TẾ BÀO” khác, ừ cho nó ăn, nhưng kèm theo đó là vài phát “HOA CẢI” chúng kinh ngay!!!.
    + Khi đã thực hiện chế độ điều trị, ăn uống chủ động (như trên). Còn lại quan trọng nhất là: tâm tĩnh, quên nó đi, lạc quan yêu đời, thì U gì cũng khó quật ngã ta được.
    Chúc Bác Đào Ngọc Tấn lại về Hải Phòng, Nông dân em sẽ được mời Bác cốc Bia!.

    • Anh Kiệt says:

      Bác Nông Dân ơi, nhà văn Bùi Ngọc Tấn ạ, không Đào chi hết. Phê bình nhân viên đánh máy đi bác.

      • NôngDân says:

        + Cám ơn Anh Kiệt, mải suy nghĩ về những điều lão Hứng mô tả bệnh án, nên nhầm họ của Nhà văn. Mà cái lão Tổng Cua với Nông Dân có “thần giao cách cảm” hay sao ấy. Gần tuần nay Nông dân đang có người bạn đồng ngũ, đi khám từ Việt Tiệp, lên đến Việt Đức cũng được thông báo bệnh án y thế. Do vậy Nông dân đã thực sự giật mình khi đọc bài này!.

  11. Minh Duong says:

    Mong bác Tấn sớm khỏi bệnh.
    Hóa ra hôm đi uống bia với người đẹp HN và cụ XH ở Hoa Viên là sau khi các cụ thăm nhà văn nổi tiếng này. Sẽ đọc cuốn sách “Chuyện kể năm 2000” trong tuần tới

  12. HỒ THƠM1 says:

    “Trường hợp của anh không giống như trường hợp bệnh cả dân tộc mắc phải…”

    Vâng, Dân tộc ta có đầy khối u nhưng các Cụ ngồi trên Dân tộc cứ muốn “sống đời” với nó, vì “mổ” lấy u ra là Dân tộc sống nhưng các Cụ thì chết không có đất mà chôn, các Cụ hãi lắm!

    Còn bác Trần Ngọc Tấn việc gì phải đề nghị “được” sống chung với khối u? Bác phải lôi các khối u ra để sống khỏe, để còn tiếp tục viết… “Truyện kể của những năm 2000” nữa chứ!

    Không biết kể đến… cuối thế kỷ này đã hết hay chưa? Rõ khổ cho Dân tộc tui! 😥

    • Albtross says:

      Chính “các cụ ngồi trên dân tộc” là khối u ác tính của dân tộc ta dấy ạ ,di căn dến tận cấp bí thư chi bộ xã

    • Trần says:

      Bác Nông Dân nói nhà văn Ngọc Tấn mang họ Đào, bác Hồ Thơm1 kêu ông Ngọc Tấn họ Trần. Cả nước nhiều họ, mỗi họ có một ông Ngọc Tấn mang họ mình thì quý hóa quá. Chả cần lo đến cuối thế kỷ như bác Tổng đã lo, chỉ cần đến dăm năm nữa là nước mình xây xong chủ nghĩa xã hội.

  13. nguyen hanh says:

    Khối u của nhà văn BÙI NGỌC TẤN là khối u có thể sống hòa bình cùng với nó . Còn khối u của dân tộc việt là khối u ác tính đã di căn khắp các cơ quan trong cơ thể , Nó di căn tới não làm cho thần kinh hoàn toàn tê liệt ,tim gan phèo phổi không còn chức năng . ngoài da hoại tử gẩn hết do dòi bọ lúc nhúc rút tỉa . Một thây ma thối rữa như vậy mà không đem chôn , cứ để nó sống chung với người thì sẽ có ngày tất cả đều trở thành thây ma của loài ác quỷ

  14. CD@ says:

    Hong dam cat bo “Khoi U”, Che do nay dang “SONG THUC VAT” (tuc chet lam sang) !

  15. Anh Kiệt says:

    Văn bác Bùi Ngọc Tấn đọc thấm đẫm tính nhân văn cao cả. Nhà văn luôn tìm ra điều tốt đẹp nhất trong mỗi nhân vật khốn cùng. Trên báo Lao động cuối tuần số Tết 2014, bài báo ” Trở lại rừng xưa”, viết về chuyến đi thăm lại nơi chôn vùi những năm tháng đẹp nhất đời người của bác rất rất hay.
    Yêu quý nhà văn, càng trân trọng bác Bích, người phụ nữ một đời tận tuỵ hy sinh cho chồng. Nụ cười dịu hiền của bác Bích thật ấn tượng. Em gửi ảnh, nếu có thể bác HM cho đăng hộ em ạ.
    Đầu năm 2014, một bạn đọc ngưỡng mộ bác đã in tặng tác giả 100 cuốn “Truyện kể năm 2000” trọn bộ. Thật may mắn, em được bác cho một cuốn ( khoe cả nhà tý ạ).
    Cái u nó chỉ vớ vẩn nhảy vô chiếm đất thôi, nó không làm gì được bác đâu ạ.
    Kính chúc hai bác thật khoẻ, thật vui.

  16. […] Xang Hứng: Bùi Ngọc Tấn và khối u 11/07/2014 […]

  17. Xôi Thịt says:

    Năm 98 hay 99 gì đấy “Chuyện kể năm 2000” được xuất bản rồi bị cấm, lão tìm mãi mới được. Cuối năm ngoái tự dưng lôi ra đọc lại, Cũng vẫn là sách đấy nhưng sau hơn 15 năm , “bệnh” nặng hơn 😉 , cảm nhận khác 😀 . Sẳn đà lần ấy lão đọc lại “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thu Hiên, đọc lại “Bên thắng cuộc”. Đúng đợt tướng Giáp qua đời cả nước đang khóc lóc, lão so sánh và lại thấy dân tộc Việt mình càng đáng thương, càng thấy phẫn nộ những kẻ đã đưa đất nước, đưa dân tộc vào cảnh “lầm than đắm đuối” này 😦

    • Mongun says:

      Nhà cháu nghĩ, Đêm Giữa Ban Ngày và Truyện Kể Năm 2000 chỉ hơn chục năm nữa có thể được đưa vào sách giáo khoa cho thế hệ sau này hiểu được thế nào là CNXH

  18. Lê Nguyên says:

    Cám ơn bài viết cảm động của anh Xang Hứng đã cho biết rõ thêm tình hình bác Tấn .
    Chúc bác Tấn mau khoẻ mạnh để bác lại chuyện trò cùng ” Chữ “.

  19. KTS Trần Thanh Vân says:

    Cám ơn tác giả Xang Hứng.
    Bài viết rất hay, đầy cảm xúc, đắng cay nhưng không bi lụy.
    Tôi cảm nhận được ở đây, một cái gì đó rất sâu nặng, đớn đau hơn cả bệnh tật.
    Vả chưng, nỗi đau bệnh tật nào cũng có thuốc chữa.
    Chỉ riêng nỗi đau của dân tộc thì vẫn mãi đè nặng lên mỗi chúng ta và còn di chứng lên nhiều đời sau..

  20. Luong Thien says:

    Bài viết cho người đọc một cảm giác thương cho một nhà văn nhưng lại giận cho người lãnh đạo. Khối u của nhà văn sao giống khối u của đất nước hiện nay, ông không muốn “cắt” nó đi để chung sống với nó mặc dù ông được quyền quyết định. Còn khối u của đất nước nhiều người muốn cắt nhưng không được quyền định đoạt, đó là điều oan nghiệt.
    Cầu mong cho khối u của nhà văn được cắt bỏ, ông được mạnh khõe để viết cho đời. Chúc ông mau bình phục.

  21. trungle118 says:

    lại 1 nhân chứng cho nổi đau của cả dân tộc. bao giờ hết tiến nhanh tiến gấp lên CNCS mà quay đầu về bờ CNTB chắc sẽ không còn những nhân chứng như này. Chúc cụ khỏe mạnh vượt qua bạo bệnh.

  22. VT says:

    Tem !
    Chúc nhà văn cùng quê qua khỏi cơn bạo bệnh này
    Bài hay nhưng không ưng câu cuối lắm . Có lẽ phải viết : ” bệnh tình của anh CŨNG giống như …” thì đúng hơn

%d bloggers like this: