Trung tâm biểu diễn nghệ thuật John F. Kenndy

Kennedy Center. Ảnh: HM

Kennedy Center. Ảnh: HM

Chiều qua, sau giờ làm việc, tôi thăm Kennedy Center – Trung tâm Biểu diễn Nghệ thuật mang tên John F. Kennedy, Tổng thống Mỹ bị ám sát năm 1963.  Trung tâm này nằm cạnh khách sạn Watergate (bến đò) nổi tiếng, do vụ nghe lén của Tổng thống Nixon, ngay bên bờ sông Potomac êm đềm.

Đứng trên tầng thượng có thể bao quát toàn bộ khu Georgetown, phố cổ như hàng Đào hàng Ngang của Hà Nội, ngắm sông Potomac và khu bảo tồn đảo Roosevelt, phía đông thấy nhà tưởng niệm Lincoln, tháp bút chì, xem máy bay lên xuống mỗi phút một chuyến trên sân bay nội địa Ronald Reagan.

Sân thượng rất rộng, đông khách ngắm cảnh. Thấy một đôi tỏ tình, người tò mò đứng xem rất đông và hoan hô sau khi chàng quì xuống trao nhẫn và cầu hôn trong cảnh chiều tà xuống dần.

Rộng gần 7000 m2, kiến trúc “vuông thành sắc cạnh”, na ná cung hữu nghị Việt – Xô, Trung tâm được mở cửa ngày 8-9-1971, hàng năm có khoảng hai triệu người tới xem 2000 các vở kịch, bước nhảy nghệ thuật, múa ballet, nhạc cổ điển, jazz, nhạc dân tộc. Khoảng 400 sô diễn miễn phí cho người ít tiền về văn hóa Mỹ và thế giới. Ballet Bolsoi của Nga chiếm một chỗ đứng khá vững ở đây.

Nhớ có lần một bạn tặng cái vé đi xem ballet, mình chơi cái quần gin và áo cộc tay đến. Vừa tới cổng soát vé thấy các ông áo smoking, các bà váy dài tha thướt như trong phim Chiến tranh và Hòa Bình, vội chuồn thẳng. Từ đó, ai tặng vé vào Trung tâm Kennedy là mình…lảng.

Tòa nhà với mấy tầng liên thông nhau, có các phòng hòa nhạc, biểu diễn, vé vào cửa tùy show, có những buổi vé cả ngàn đô la. Lúc tôi ở đó, ngoài hành lang có biểu diễn nhạc dân tộc châu Phi, trống kèn rộn rã, nhảy múa đa sắc mầu. Ai muốn vào xem cũng được.

Ca nhạc dân tộc châu Phi. Ảnh: HM

Ca nhạc dân tộc châu Phi. Ảnh: HM

Ngoài ra, Trung tâm còn là nơi sản xuất các chương trình truyền hình về nghệ thuật, các họa sỹ trẻ và tài năng đưa tranh đến triển lãm.

Trung tâm hoạt động dựa vào hợp tác giữa chính phủ và tư nhân cùng đóng góp, do bán vé, cho thuê mặt bằng để biểu diễn, hội họp. Đây là nơi bận rộn nhất ở vùng DC.

Ý tưởng xây dựng trung tâm có từ năm 1933 do đệ nhất phu nhân Eleanor Roosevelt đưa ra, vì bà muốn có một nơi giúp những nghệ sỹ thất nghiệp có nơi biểu diễn và kiếm sống do cuộc đại suy thoái năm 1929 gây ra.

Sau nhiều lần bàn cãi, thậm chí có dành phòng nhỏ ở Thư viện Quốc hội cho mục đích này, nhưng chẳng đi đến đâu. Mãi tới năm 1958, sau bao nhiêu tranh cãi, Tổng thống Dwight D. Eisenhower ký quyết định xây dựng.

Trong đó có nói rõ, phải quyên góp được từ 10-15 triệu đô la trong 5 năm đầu tiên, phần còn lại khoảng 10 triệu do chính phủ liên bang chịu. Đây là lần đầu tiên chính phủ chi tiền cho mục đích văn hóa, vì ở Mỹ, hầu hết những trung tâm kiểu này hầu hết do tư nhân tài trợ và vận hành. Nhà tưởng niệm Washington, Jefferson, Jamestown, là những ví dụ điển hình, tư nhân hơn nhà nước.

KTS đưa ra một mô hình giá thành khoảng 50  triệu đô, gấp đôi so với dự toán ban đầu. Sau nhiều lần sửa đi sửa lại, giá đội lên 61 triệu đô la. Nhưng sau khi quyết toán thì giá cuối khoảng 70 triệu, như vậy cánh cao bồi cũng làm ăn ẩu, đội giá liên tục.

Thật buồn cười, kể từ năm 1959, ba năm đầu tiên đi quyên góp được mỗi khoản bé tý là 13.425 USD. Nhưng do Tổng thống Kennedy quan tâm, bà vợ Jackie tích cực cùng với bà Mamie Eisenhower, phu nhân của Eisenhower, đôn đáo khắp nơi, nên đã thu được khá tiền.

Trong khoảng 70 triệu đô, Quốc hội đóng 43 triệu để xây dựng, bao gồm 23 triệu là tiền ngân khố, 20 triệu do bán trái phiếu. Ngoài ra, tư nhân đóng góp khá lớn. Ford Foundation đóng 5 triệu, các đại gia nhưn J. Willard MarriottMarjorie Merriweather PostJohn D. Rockefeller III, and Robert W. Woodruff, cũng đóng góp không nhỏ. Dòng họ Kennedy góp 500.000 đô.

Chính phủ Italia, chẳng hiểu vì hữu nghị viển vông, cũng tặng 3700 tấn đá mable do nhà “nuôi được”, để lát toàn bộ sảnh, giá 1,5 triệu đô. Mình đi trên sảnh thấy đá mable Italia khá đẹp và bền.

Năm 1964, Trung tâm này được tên thành J. F. Kennedy sau vụ ám sát năm 1963 ở Dallas.

Từ lúc có ý tưởng về một trung tâm văn hóa (1933), mãi tới năm 1971, nghĩa là gần 40 năm,Trung tâm Kennedy mới chính thức đi vào hoạt động. Nhưng đã vận hành thì ra tiền, ngày càng đẹp hơn.

Tôi đến vào ngày thứ Sáu, sau giờ làm việc, thấy người đông đúc, nhiều nhóm ăn mặc rất sang trọng chắc vừa xem ballet hay ca nhạc xong. Nhà hàng trên tầng thượng đông nghẹt người, định thử ly café xem giá nhưng không còn chỗ.

Tỏ tình trên sảnh tầng thượng. Ảnh: HM

Tỏ tình trên sảnh tầng thượng. Ảnh: HM

Có lẽ trung tâm văn hóa này hái ra tiền. Những ai mua trái phiếu nửa thế kỷ trước nay chắc đang ở thế giới bên kia. Trung tâm vẫn gửi tiền ảo cho con cháu đốt vàng mã và gửi báo cáo hàng năm 🙂

Bạn nào du lịch đến DC, nên thăm Trung tâm Kennedy vào lúc hoàng hôn, mặt trời lặn ở phía cầu Key và phố cổ Georgetown, bên cạnh đó là Habour View café lúc nào cũng kín chỗ. Nếu chọn tầng thượng để tỏ tình và trao nhẫn cưới cũng là điều tuyệt vời.

Dạo bên sông Potomac, nhờ  Tố Hữu viết về Morrison tự thiêu chống chiến tranh Việt Nam dù thi sỹ chưa biết DC tròn méo ra sao

…Emily con ơi
Trời sắp tối rồi
Cha không bế con về được nữa…

Một lần thăm nước Mỹ, Chủ tịch Nguyễn Minh Triết cũng đi dọc bờ sông Potomac. Chỉ có điều bức ảnh chụp Chủ tịch Triết là cạnh hồ hoa anh đào Tidal Basin, cũng thông với Potomac nhưng cách bờ sông khoảng…2km. Còn chỗ tự thiêu chẳng biết ở đâu, nhưng nếu bên bờ Potomac phía Virginia,  cũng phải đi thêm cỡ từ Bờ Hồ đến … Chợ Bưởi.

Các báo đăng bài về thủ đô Hoa Kỳ, nhớ nhờ Cua Times thẩm định tin và ảnh 🙂

HM. 28-6-2014

Phía bắc Kenndy nhìn về DC,. Ảnh: HM

Phía bắc Kenndy nhìn về DC,. Ảnh: HM

Khách sạn Watergate. Ảnh: HM

Khách sạn Watergate. Ảnh: HM

Ngắm Virginia. Ảnh: HM

Ngắm Virginia. Ảnh: HM

Lincoln Monument. Ảnh: HM

Lincoln Monument. Ảnh: HM

Các thiếu nữ xinh đẹp. Ảnh: HM

Các thiếu nữ xinh đẹp. Ảnh: HM

Nụ cười sau trao nhẫn. Ảnh: HM

Nụ cười sau trao nhẫn. Ảnh: HM

Sảnh phía đông. Ảnh: HM

Sảnh phía đông. Ảnh: HM

Watergate hotel và Georgetown. Ảnh: HM

Watergate hotel và Georgetown. Ảnh: HM

Habour Cafe. Ảnh: HM

Habour Cafe. Ảnh: HM

Chiều tà trên Georgetown. Ảnh: HM

Chiều tà trên Georgetown. Ảnh: HM

Advertisements

26 Responses to Trung tâm biểu diễn nghệ thuật John F. Kenndy

  1. […] Trung tâm biểu diễn nghệ thuật John F. Kenndy (Hiệu […]

  2. Trần says:

    Bám sát bài viết, không lợi dụng thương hiệu “chuyện nọ xọ chuyện kia” của Hang Cua!

    Mỗi người một ý. HM bỏ mấy từ ‘vuông thành sắc cạnh’ trong ngoặc kép có lẽ vẫn là có ý công nhận cái sự đẹp của Kenedy Center? “Na ná” nhưng khác hẳn Cung VH Việt Xô ở chỗ KC có độ lùi không gian để thở, để “quan cảnh”. Washington Monument cực kỳ đơn giản mà quá đẹp là vậy. Chờ nhà quốc hội VN xây xong sẽ rõ, ba mặt ba phố bao quanh sát sạt, đứng đâu mà ngắm “toàn cảnh”, chả lẽ lại lùi tận vào Lăng và Chủ phủ tịch để định giá vẻ đẹp kiến trúc của nó chăng? Nhớ vụ thằng cháu nội bám vào dây xích bao quanh cái cột cờ quảng trường bị cảnh vệ tuýt còi inh ỏi thì lại nghĩ còn lâu mới có chỗ “lùi” để “ngó” cái đỉnh nhà.

    Cứ nói bên đó tự do lắm mà “quần gin và áo cộc tay” đã “vội chuồn thẳng”! Chả bù xứ mình, nghe giao hưởng và đi đám, ối anh “quần gin, áo cộc tay” vẫn đàng đoàng văn hoàng. Chưa kể “vua pop” VN Đàm Vĩnh Hưng trưng bộ đồ cực trắng hàng hiệu hôm đưa đám ông Ất ông Giáp, đâu có sao!

    KC tốn 70 triệu đô, thời ấy (?). Chuyển đổi thời nay hẳn 700 triệu, tức khoảng 15.000 tỉ VND. Đắt quá! Bộ Văn Thể Du nước mình mới đưa ra cái dự án xây những 50 nhà hát chỉ tốn 10.000 tỉ mà bọn “thoái hóa” đã ầm ầm phản ứng. Chả “viễn kiến” gì cả!

    Morrison, theo HM, “chỗ tự thiêu chẳng biết ở đâu”, thế mà một quý bà tự thiêu ở Sài Gòn và một quý ông tự thiêu ở Cali phản đốí HD-981 của lũ Tàu Cộng có địa chỉ rõ ràng thì lại không thấy cộng thơ Nguyễn Khoa Điềm tức cảnh. Không hiểu ông ấy và nhiều đồng chí thơ của ông giờ vô cảm hay cạn chữ!

  3. thongreo00 says:

    Kiến trúc ở Mỹ vào những năm cuối thập niên 60s, đầu 70s rất đơn điệu nhàm chán, vuông thành sắc cạnh, đúng như bác Tổng Cua đã nhận xét về Kennedy Center. Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi tinh thần hippy (hippism), muốn dẹp hết những họa tiết nghệ thuật rườm rà, giản dị hóa mọi thứ, quay về với thiên nhiên?

    Nhiều buildings xây trong giai đoạn này trông y như khối bê tông vuông vắn màu xám, trông thật là chán!

  4. Brave Hoang says:

    Cái ảnh tỏ tình, anh chàng đứng dựa lan can trông giống Manocanh nhỉ? Nhìn mãi mới ra cái chân của ảnh 😀

  5. […] Trung tâm biểu diễn nghệ thuật John F. Kenndy 28/06/2014 […]

  6. LTV70 says:

    Cảm ơn Tổng Cua cho xem nhiều ảnh đẹp! Hôm nào rảnh, nhờ Tổng đi xem TV Quốc hội Mỹ để
    mọi người cùng thưởng thức.

  7. CD@3n says:

    “Ra sân bay Nội Bài đón bạn từ châu Âu về, vừa về đến Hà Nội đã thấy gương mặt bạn bần thần. Hỏi vì sao? Bạn bảo vừa bước xuống sân bay là đã thấy sốc rồi.
    Hóa ra bạn ấy sốc vì cái cảnh người ta chen lấn lên máy bay; cảnh thiên hạ ngồi xổm, cười nói oang oang khắp nơi ở ga hành khách. Tưởng gì, toàn những chuyện “biết rồi, khổ lắm, nói mãi” và chẳng bao giờ khắc phục được đâu. (…)
    Tôi thấy anh bạn nhà giáo kia chỉ mỉm cười. Vâng, ở lại hay về nước luôn là câu hỏi khiến mỗi người Việt day dứt khi họ đã ra nước ngoài học hành hay làm việc. (…)

    Tôi theo anh bạn làm giáo dục đã bỏ nước Úc về xây một ngôi nhà kề sông Sài Gòn. Nơi này giống như làng nghệ sĩ, với nhiều họa sĩ mua đất làm nhà ven sông, mua nhà cổ, dựng vườn trốn tránh đô thị. (…)
    Một lần khác tôi đến thăm ngôi nhà giản dị nhưng cũng rất đẹp của một nghệ sĩ nhiếp ảnh người Pháp ở Hội An. Như một người Việt chính cống, anh thuê một căn nhà, chia nó làm hai, phía ngoài để bán ảnh và sách ảnh, phía trong là chỗ làm việc và ăn ngủ.
    (…) Một người Pháp khác vốn là đạo diễn phim tài liệu cũng đã đến Việt Nam hơn 10 năm, thời gian ông dành cho việc đào tạo các học viên trẻ lối làm phim tài liệu hiện đại với phong cách Đức và Pháp. Ông sẵn sàng ở nhà thuê, thích nghi với các món ăn Việt.
    Điều quan trọng tôi rút ra từ những người đã gặp đó là dù họ hòa nhập với đời sống Việt, có thể đi xe máy, thậm chí viết sách, làm MC truyền hình nổi tiếng như Joe (Dâu), hoặc trở thành một nhà nhiếp ảnh có tiếng, phát triển được một công ty làm du lịch chuyên về hướng dẫn cho khách nước ngoài đến chụp ảnh ở miền Trung, và nhiều người khác, họ “yên ổn và thoải mái” ở Việt Nam là nhờ kiên trì giữ phong cách làm việc như vẫn đang sống ở các nước công nghiệp. Hoàn cảnh không tác động đến tinh thần, đó là cách họ lựa chọn những điều tốt nhất của cuộc sống để hưởng thụ và làm việc.
    Tôi cũng nhớ đến một tập đoàn đa ngành lớn hiện đang gặp khó khăn do các dự án bất động sản “khủng” đóng băng. Nhớ rằng trong tập đoàn đó, hàng ngũ cán bộ trẻ hầu hết là “con ông cháu cha” đi học ở Anh, Mỹ về.
    (…)
    hết trích, tác giả : Khải Ly (theo DNSG)
    —————————————————-
    Nếu bạn nào xem buổi tiếp xuc của 4S với cử tri Q1. SG,sẽ thấy có 2 người họ Lê thanh, không phải là Hải, mà chính là Hải (!) ngổi đàng hoàng ở vị trí LĐ Q1 và TP để dự và “chỉ đạo” cuộc tiếp xúc, nếu bạn nghe TS Trân du Lịch b/c tóm tắt kết quả kỳ họp, “lở đi” hông nói gì tới chuyện ‘hoãn ” ra NQ vể bỏ phiếu tín nhiệm và hông ra NQ vê biển đông…thì có lẽ, tác giả bài viêt này nói đúng : “HOÀN CẢNH KHÔNG TÁC ĐỘNG ĐẾN TINH THẦN, ĐÓ LÀ CÁCH LỰA CHỌN TỐT NHẤT CHO CUỘC SỐNG ĐỂ HƯỞNG THỤ VÀ LÀM VIỆC”- bức màn sắt sẽ dầy thêm, và đêm sẽ đen hơn, đen hơn cả đêm đen đởi chị Dậu của Nam Cao “vô tình, vô cảm đến bán cả CON và bán cả CHÓ” !!!

  8. nguyen hanh says:

    Ở CÁI XỨ SỞ GIÃY HOÀI KHÔNG CHẾT ẤY HỌ XÂY DỰNG CÁI GÌ RA CÁI ẤY , CHẲNG CHỊU HỌC XỨ THIÊN ĐƯỜNG GÌ CẢ , Ở TRÊN THIÊN ĐƯỜNG CHÚNG TỚ CỨ XÂY CÁI NỌ THÀNH RA CÁI KIA , AI MUỐN TƯỞNG TƯỢNG RA CÁI GÌ CŨNG ĐƯỢC , CÒN CHUYỆN TRƯỢT GIÁ ẤY À : ÔI GIỜI ƠI PHẢI GỌI CHÚNG TỚ BẰNG CỤ TỔ . NÀY NHÁ ĐỘI ÍT NHẤT GẤP 3 LẦN DỰ TOÁN , CÒN MUA BỘ ĐỒ LẶN ĐỘI LÊN 1000 LẦN (3 CON SỐ O TRÒN XOE NHÁ )LÀ CHUYỆN NHỎ NHƯ CON MUỖI . NÃO CỦA DÂN CHÚNG TỚ ĐƯỢC CÀI ĐẶT HẾT PHẢN KHÁNG ĐẢM BẢO DẮT ĐI ĐÂU LÀ ĐI ĐẤY CẤM CÃI THẾ MỚI TÀI …HIHI

  9. NôngDân says:

    + Nhờ vào trang của Tổng Cua được xem nhiều ảnh, Nông dân tớ mới biết bên bờ sông Potomac có nhiều thứ. Chứ ngày ấy đang học cấp 3, được các thầy đọc cho nghe bài thơ “Êmily, con ơi” trên báo Nhân dân, tớ cứ nghĩ ở bờ sông đó chỉ có mỗi lầu Ngũ Giác:
    “- Đi đâu cha?
    – Ra bờ sông Pô tô mác
    – Xem gì cha?
    – Không con ơi, chỉ có lầu Ngũ giác
    .
    + Nói thật, hồi ấy đang ở tuổi “bẻ gãy sừng trâu” đọc bài này, thấy máu trong người cũng sôi lên, chân tay dần giật, cũng thấy tự hào ra phết!:
    Ôi Việt nam, xứ sở lạ lùng
    Đến em thơ cũng hoá những anh hùng
    Đến ong dại cũng luyện thành chiến sĩ
    Và hoa trái cũng biến thành vũ khí!

    Hãy chết đi, chết đi
    Tất cả chúng bay, một bầy ma quỷ!
    .
    + Mà cái ông Morrison này đã tự thiêu ở nước Mỹ mới có chuyện, có thơ. Riêng ở Việt Nam ta hiện nay bất kể tự thiêu vì nguyên nhân gì?, lập tức các loa phường, các báo lá cải, đến lực lượng điều tra, đều nhanh chóng tìm ra nguyên nhân, hoặc là thần kinh có vấn đề, hoặc do mâu thuẫn gia đình ….. Vì sinh mạng con người với chúng chỉ là “chó chết là hết chuyện”!!!.

    • D.N.L. says:

      Đòn tuyên truyền bằng tâm lý qủa là cực kỳ kích động,gây hiệu ứng
      tinh thần mà bộ máy tuyên truyền các đảng CS.thường áp dụng.
      Một trong số luận điệu tuyên truyền nói trên là thức dậy ước mình là
      người VN.Hoá ra câu đó là của bà Susan Sontag,một người Mỹ thiên
      tả -thân cộng nổi tiếng nhưng may là bà cũng biết phục thiện vì sau
      này bà đã nhận ra sự thật qua những trang sách bà viết khi nhắc lại
      thời trẻ “nhiệt huyết” đó.

      • D.N.L. says:

        Chính xác thì bà nói “ước mơ mình là người VN.” còn câu
        trên có thể là của một người khác.
        Nhưng từ cuối thập niên 1970,quan điểm về chủ nghĩa CS.
        đã thay đồi hoàn toàn.Chấn động giới thiên tả nhất là trong
        những lời tuyên bố của bà trong cuộc họp tại Town Hall ở
        New York năm 1982 :
        “Chủ nghĩa CS.là chủ nghĩa phát xít với gương măt người”
        (communism was fascism with a human face).
        Có lần bà thẳng thừng phê phán giới thiên tả phương tây
        mà bà đã là đồng chí một thời của họ trước đó là “họ VÔ
        TRÁCH NHIỆM trước tội ác do CS.gây ra và VÔ LƯƠNG
        TÂM trước các nạn nhân của chủ nghĩa đó,bao gồm những
        người phản kháng và những người tỵ nạn,những người bị
        giết chết và những người bị tù đày”.

        • Trần says:

          Bác nói Susan Sontag “biết phục thiện” thì nhớ đến Joan Baer, Jane Foda, Jean Paul Sartre, Bertrand Russell.

  10. Mongun says:

    Xem mấy tấm hình cụ Tổng Cua post lên, lại nhớ tối hôm qua vợ con nhà cháu camera chát với nhau vài tiếng đồng hồ (dùng Skype, miễn phí). Cháu đi chợ trời ở Seatle, vừa đi vừa bật camera, mẹ nằm ở VN thấy được cái chợ trời ở Mỹ rất lịch sự sạch sẽ, mẹ nó thốt lên trời ơi, sao mà đẹp và sạch thế! cái đất nước giàu sang lịch sự tử tế như thế này không học mà làm theo lại đi học theo lũ thảo khấu Đại Hán. Nhìn sang TQ, thấy khói bụi, ô nhiễm, thực phẩm độc hại…thế mà chúng nó còn cho nhập khẩu các thứ độc hại đó về làm hại dân mình một cách vô tư, chưa hết chúng còn chỉ đạo:
    “chúng tôi vừa nhận được, từ ba bạn đọc ở Hà Nội và Sài Gòn, bản chụp công văn số 1832/BNG/ đề ngày 03 tháng 6 năm 2014 của Bộ ngoại giao, do thứ trưởng Hồ Xuân Sơn ký tên, đóng dấu, liên quan đến “danh mục các công việc cần làm sau chuyến thăm Việt Nam của Bí thư tỉnh Quảng Đông Hồ Xuân Hoa“.
    Công văn nay được gửi cho : một là, “Các Bộ Công Thương ; Kế hoạch và Đầu tư ; Giao thông Vận tải ; Giáo dục và Đào tạo ; Tài chính ; Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn ; Khoa học và Công nghệ ; Văn hóa, Thể thao và Du lịch” ; hai là, “Ủy ban nhân dân các tỉnh / thành phố : Hà Nội ; Thành phố Hồ Chí Minh ; Quảng Ninh ; Hải Phòng ; Quảng Nam ; Đà Nẵng“.”
    Xem chi tiết ở đây:
    http://anhbasam.wordpress.com/2014/06/29/2397-huu-nghi-vien-vong-hay-cuc-cung-phuc-vu-tinh-quang-dong/
    Trong công văn có đoạn:
    “1. Thúc đẩy Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị và Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải thăm Quảng Đông.
    “2. Trong khuôn khổ bồi dưỡng đào tạo cán bộ giữa hai Đảng Trung Việt, triển khai công tác đào tạo cho cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam. Kế hoạch trong 05 năm đào tạo 300 cán bộ Đảng Cộng sản Việt Nam ; trong đó Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh mỗi địa phương 100 cán bộ, 100 cán bộ của các tỉnh thành có quan hệ hợp tác với Quảng Đông nhiều như TP. Hải Phòng, Đà Nẵng, tỉnh Quảng Ninh, Quảng Nam“…
    Thật không thể hiểu nổi, tại sao các Vua Hùng lại sinh ra một đám ngu như thế.

    • D.N.L. says:

      Điều này chứng tỏ là đúng như lời cố bộ trưởng ngoại giao N.C.Thạch
      từng dự kiến gần chính xác : Một thời đại Bắc thuộc mới đã bắt đầu !
      Còn tôi chỉ dám dự đoán P.Q.Nghị sẽ là người tin cẩn của Trung Cộng
      trong những năm sắp tới.

      • says:

        Giáo sư Thayer nói trong giới lãnh đạo hàng đầu trong Bộ Chính Trị Việt Nam, sự lo sợ cao tới mức khi Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ John Kerry mời Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh sang Washington để thảo luận về vấn đề Biển Đông, Bộ Chính Trị đã quyết định phái một Thứ Trưởng Ngoại giao đi thay vì ông Phạm Bình Minh, bởi vì Hà nội sợ phái Bộ trưởng Ngoại giao tới Washington sẽ là hành động quá nhạy cảm vào thời điểm này, và điều đó cho thấy là có một số ủy viên Bộ Chính Trị muốn hòa hoãn, và nhượng bộ Trung Quốc, với hy vọng sẽ có thể giải quyết được cuộc tranh chấp này. (VOA)

        Không nghe nói John Kerry có tiếp vị Thứ Trưởng đi thay thế ông Minh, chắc là ông đã từ chối.

        Ông Tổng đã nói công khai là ông PQN đũ hết điều kiện đễ là TBT kỳ tới, tức là ông Nghị đã được chọn rồi, còn bầu cử làm gì nữa.

    • Minh Lam says:

      Cái này là hậu duệ của Mạc Đăng Dung & Lê Chiêu Thống

    • NôngDân says:

      + Những điều bạn viết nằm trong kế hoạch đã giao cho tỉnh Quảng Đông, đó là: Trong 5 năm tới phải đào tạo được đội ngũ cán bộ đảng cho tỉnh “QUẢNG NAM” sắp được thành lập!.

  11. CD@3n says:

    – TBT Cuatimes rât “tự tin” khi để nghị ( or yêu cầu) các báo “domestic” khi viết vể WD, Potomac river…thì nhờ HM “tư vấn – thẩm định”…nhưng CD@ thì chỉ xin để nghị HM “thâm định” hộ tý, cái đê án xây “1 số không nhỏ nhà hát hiện đại” với hơn 7000 tỷ đ đê sau này, “thoang thoảng hương lài” vài đêm sáng đèn trong năm, còn chủ yếu là cho thuê làm cfe, quan bar, thậm chi bia hơi, thịt …cẩu riềng mẻ ( như các DA đi trước là bảo tàng HCM, bảo tàng dân tộc học, bảo tàng kach mệnh VN., trung tâm hội nghị cuốc gia Mỹ đinh,..) thi HM có nhận lời không? nêu nhận lời, cho CD@ ghé “chân thầu phụ” nhé…sẽ “bao thư” đúng giá trị hợp đồng…hehe!!!

  12. VT says:

    Ở Việt nam nếu có xây toà nhà này thì phần dành cho nghệ thuật là ở tầng áp mái , còn lại cho thuê tiệc cưới ,lời phải biết.
    Dự án 70.000 tỷ của Bọ VHTTDL dự di5ng xây nhà hát cũng chỉ để nhằm mục đích này …

  13. chính ủy says:

    Ông Cua vô tình gợi í cho mấy bác nhà lại có cớ chi đậm xây 1 cái trung tâm khổng lồ gì đó (trung tâm gì không quan trọng nhưng phải thật to đùng, vào kỉ lục ghi-nét về chi phí) Để đấu lại cái Trung tâm chết tiệt của bọn Mỹ ở trên thì ta nên đặt là Trung tâm đỉnh cao tả pí lù Sang Trọng Hùng Dũng. Đặt thế công bằng vì nó có mỗi tổng thống Kennedy còn ta có những 4, đặt tên người này thì mất lòng người kia, rồi “sinh ra thù óan” như bác Lú đã dạy. Và theo tui, bác Triết “thức ngủ ngủ thức canh giữ hòa bình” đã có bức ảnh đi dọc bờ sông Potomac thì giờ ta cũng nên có bức bác Lú đi dọc sông…Tô Lịch cho nó đỡ kém cạnh. Chả gì bác cũng từng được mời đi thăm nước nào ở châu Âu í rồi, “mình phải thế nào thì người ta mới mời chứ”. Hố hố…

  14. KTS Trần Thanh Vân says:

    Xin một vé tham quan Watergate Hotel nhé

    • Quảng Đ. says:

      Hỏi KTS: Có phải cái nhà Hàm cá mập ở Hanoi được sửa lại giống Watergate Hotel phải không?

%d bloggers like this: