Phạm Chí Dũng trả lời RFI: Việt – Mỹ lộ dần những tín hiệu mới

Hai tướng Mỹ Việt. Ảnh: Reuters.

Hai tướng Mỹ Việt. Ảnh: Reuters.

Ảnh bên:Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel và người đồng nhiệm Việt Nam Phùng Quang Thanh tại Diễn đàn An ninh khu vực ở Shangri-la, Singapore ngày 31/05/2014.

Thụy My & Phạm Chí Dũng. Theo RFI  
Thời gian gần đây, đã có những chuyển động mới trong quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, trong các lãnh vực từ giáo dục, quân sự đến ngoại giao.

Trong hoàn cảnh bị Bắc Kinh ức hiếp mọi bề, đặc biệt là tình hình Biển Đông luôn căng thẳng, phải chăng khuynh hướng ngả dần về phương Tây đang trở thành một xu thế không cưỡng lại được để thoát khỏi tình trạng khủng hoảng hiện nay ? Dư luận đang sổt ruột chờ đợi, vì có lẽ không còn nhiều thời gian cho các nhà lãnh đạo Việt Nam.

RFI Việt ngữ đã phỏng vấn nhà bình luận Phạm Chí Dũng về vấn đề này.

RFI Thân chào nhà bình luận Phạm Chí Dũng, rất cảm ơn anh đã dành cho RFI Việt ngữ cuộc phỏng vấn hôm nay. Thưa anh, chính phủ Việt Nam vừa chấp thuận chủ trương cho thành lập trường đại học Fulbright của Hoa Kỳ. Theo anh đây có phải là một tín hiệu đáng quan tâm trong mối quan hệ Việt – Mỹ?

Vấn đề đại học Fulbright tuy chỉ là một việc nhỏ trong nghị trình làm việc giữa hai quốc gia Việt Nam và Hoa Kỳ, nhưng nếu chúng ta gắn kết sự việc này với những tín hiệu và chuyển động khác thì có thể thấy một “quyết tâm” nào đó, đang manh nha hình thành từ một nhóm chính khách nào đó trong đảng, nhằm thúc đẩy tiến trình giao hảo nhanh hơn đôi chút.

Vào năm 2013, ngau sau chuyến thăm Washington của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, ý tưởng lập đại học Fulbright đã bắt đầu được nêu ra. Đây là đại học phi lợi nhuận đầu tiên ở Việt Nam. Tuy nhiên rất có thể là khi đó quan hệ Việt – Mỹ mới chỉ tái khởi động nên tiến trình xây dựng đại học này vẫn khá chậm, và tính đến nay đã mất gần một năm.

Tuy nhiên tôi vẫn nhận ra một điểm khá đặc biệt: trong bối cảnh hiện nay, khi tình hình các đại học và cao đẳng ở Việt Nam đã lạm phát đến 400 trường và do đó từ năm 2013 Chính phủ và Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có chủ trương không cho thành lập mới đại học, cả công lập lẫn tư thục, việc xuất hiện chủ trương “đặc cách” cho thành lập đại học Fulbright chính là một dấu hiệu cho thấy giới lãnh đạo Việt Nam đang muốn chứng tỏ đôi chút thiện chí với Hoa Kỳ, đặc biệt trong bối cảnh nguy cơ đe dọa Việt Nam từ Trung Quốc là quá lớn.

RFI : Anh vừa đề cập đến những chuyển động mang tính tín hiệu khác. Đó là tín hiệu nào vậy thưa anh ?

Chính xác là những tín hiệu được chủ động phát ra từ giới quân sự Hoa Kỳ.

Chúng ta có thể nhận ra là không phải vô cớ mà chỉ hai tuần sau khi xảy ra vụ việc giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 và do sức ép liên tục từ Bắc Kinh đối với Hà Nội, Tư lệnh quân đội Mỹ ở châu Á-Thái Bình Dương – ông Locklear – đã bắn tiếng trên hãng tin Reuteurs về khả năng Mỹ và Việt Nam có thể hình thành “đối tác chiến lược”. Thành thật mà nói, trong tình cảnh nguy nan như hiện nay, một đối tác chiến lược đủ mạnh là một mơ ước của giới chính khách yếu đuối Hà Nội.

Vào năm trước, thỏa thuận chung Việt – Mỹ tuy bao hàm khá nhiều nội dung mang tính “toàn diện”, nhưng cần chú ý là mức độ hợp tác giữa Mỹ và Việt Nam mới chỉ dừng lại ở cấp độ “đối tác toàn diện” chứ không đề cập gì đến khả năng “đối tác chiến lược”. Nhưng một khi chính người Mỹ chủ động bắn tín hiệu về triển vọng đối tác chiến lược thì có thể hiểu điều đó bao gồm cả yếu tố an ninh và quốc phòng. Đặc biệt là quốc phòng – chính là điều mà nhà cầm quyền Việt Nam và Bộ Quốc phòng quốc gia này đặc biệt trông dựa vào.

Vậy là một lần nữa, lại một lần nữa giữa Việt Nam và Hoa Kỳ diễn ra “giao lưu hải quân” ở Đà Nẵng. Vào tháng 4/2013, cuộc giao lưu này diễn ra một cách khiêm tốn chỉ với ba tàu hải quân của Mỹ “đến chơi”. Còn lần này, có vẻ không khí chộn rộn hơn, thậm chí Hải quân Mỹ còn giao lưu với cả sinh viên Việt Nam và được báo chí cấp tiến của Việt Nam dành cho những lời lẽ khá nồng nhiệt.

Chỉ có thể xây dựng một quan hệ chiến lược về quốc phòng với Mỹ, người Việt Nam mới nhận được sự hỗ trợ đủ mạnh để đối phó với tham vọng khống chế Biển Đông và cả đất liền của Trung Quốc. Bằng chứng sống động và gần gũi nhất là mới vào cuối tháng 4/2014 ngay trong chuyến công du của Tổng thống Barack Obama đến Philippines, hai quốc gia này đã ký kết với nhau một bản hiệp ước về tương trợ quốc phòng.

Ngay lập tức, những động tác “ném đá dò đường” của Trung Quốc đối với các đảo nhỏ của Philippines lắng hẳn đi, còn Manila tuyên bố không ngần ngại tiếp tục chương trình kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, và trong thực tế họ đã bắt giữ tất cả những tàu cá Trung Quốc xâm phạm vùng lãnh hải Philippines.

Chúng ta cũng thấy rằng không phải ngẫu nhiên mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam lại chọn Manila – nơi diễn ra một diễn đàn kinh tế về hình thức – để lần đầu tiên trong hai nhiệm kỳ thủ tướng, ông đủ cam đảm đưa ra nhận xét về “hữu nghị viển vông” đối với Trung Quốc. Đó là bằng chứng gần nhất và sáng nhất cho thấy Thủ tướng Dũng không còn đường lùi. Đường tiến duy nhất của ông ta hiện nay và trong ít ra vài năm tới chỉ còn là tình hữu nghị không hề viển vông từ phía chính phủ Hoa Kỳ.

RFI : Sau sự bắn tiếng của Tư lệnh Locklear, đến lượt Tổng thống Obama lên tiếng. Đây có phải là tín hiệu không hề viển vông không thưa anh ?

Đó là tín hiệu tốt lành, nhất là trong bối cảnh quá nhạy cảm hiện thời. Nếu Nguyễn Tấn Dũng lần đầu tiên lên tiếng “thoát Trung” trong hai nhiệm kỳ thủ tướng của ông, thì Obama cũng lần đầu tiên trong hai nhiệm kỳ tổng thống nói thẳng về khả năng Mỹ có thể đưa quân đến biển Đông. Điều quân để làm gì? Tất nhiên để bảo vệ sự an toàn của công dân Mỹ ở ngoài biên giới Mỹ. Nhưng người Mỹ còn thòng thêm một câu vốn là truyền thống của họ: bảo vệ các đồng minh của Mỹ. Như vậy ai là đồng minh của Mỹ?

Chúng ta đã thấy bài học của Nhật Bản và Hàn Quốc là những quốc gia đã cộng tác quân sự với Mỹ từ hơn ba chục năm qua. Còn Philippines cũng là một đồng minh quân sự và được Mỹ bảo vệ cho đến giờ này. Tất cả những quốc gia ấy có bị Trung Quốc hiếp đáp như đối với Việt Nam không? Câu trả lời là không hoặc rất ít. Âu đó cũng là một bài học phản tỉnh cho Nhà nước Việt Nam khi họ chọn quan hệ đu dây mà chẳng đi tới đâu, thậm chí còn bị lật ngửa như mới đây.

RFI : Có phải vì không đi tới đâu trong mối quan hệ đu dây mà Hà Nội đã quyết định để Phó thủ tướng Phạm Bình Minh đi Mỹ ?

Đây lại là tín hiệu phản hồi, xuất hiện từ phía Việt Nam. Hầu như ngay sau khi Tư lệnh quân đội Mỹ ở châu Á – Thái Bình Dương Locklear lên tiếng về triển vọng “đối tác chiến lược”, một cuộc điện đàm trực tiếp đã diễn ra giữa ông Phạm Bình Minh và Ngoại trưởng Mỹ John Kerry.

Tất nhiên người ta có thể hiểu đó là cuộc điện đàm do ông Minh chủ động đề xuất. Nhưng khác hẳn với lời đề xuất của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh “đàm phán” mà đã bị Tập Cận Bình thẳng thừng từ chối, theo một tiết lộ của báo The New York Times, ông Phạm Bình Minh đã lập tức nhận được lời mời “thăm Hoa Kỳ” của ông Kerry. Sự việc này lại diễn ra ngay sau lời tuyên bố có vẻ hơi can đảm của ông Nguyễn Tấn Dũng ở Manila về thực chất mối quan hệ Việt – Trung.

Người ta cho rằng rất có thể nhóm chính khách ưu tiên chọn lá bài phương Tây đã quyết định phải hành động, phải tiến một bước đủ dài và đủ mạnh để thoát khỏi cái bóng nặng nề vẫn kềm tỏa họ từ lâu nay. Mà muốn như vậy thì chỉ còn cách đi Washington chứ không thể cứ mãi ngồi họp ở Văn phòng trung ương đảng được.

RFI : Nhưng cho tới nay, ông Phạm Bình Minh vẫn chưa đi Mỹ, cũng chưa có lịch trình công du Hoa Kỳ nào được công bố ?

Đây là một bí ẩn. Trước đây có thông tin là ông Phạm Bình Minh đã “xếp hành lý vào va-li” và chỉ còn chờ lên đường ra sân bay Nội Bài. Thế nhưng việc cho tới giờ vẫn bặt tăm hơi chuyến đi Mỹ của ông lại cho thấy một điều gì đó không được ổn lắm. Giới quan sát bình luận rằng có khả năng ông Minh không nhận được sự đồng thuận từ một số ủy viên nào đó trong Bộ Chính trị, cho dù thủ trưởng trực tiếp của ông Minh là ông Nguyễn Tấn Dũng có thể còn sẵn sàng đi xa hơn cả nước Mỹ.

RFI : Thủ tướng Việt Nam còn có thể đi xa đến đâu, theo anh ?

Đến đại hội 12 của đảng vào năm 2016, vì ngay trước mắt có vẻ đại hội này còn quan trọng hơn cả TPP và vấn đề đối tác chiến lược với Mỹ. Nhưng muốn tiến đến đại hội 12 với vị thế một ứng cử viên nặng ký cho chức vụ cao nhất trong đảng, ông Dũng lại phải được lòng dân chứ không chỉ được lòng đa số các ủy viên trung ương. Tôi cho rằng ông Dũng đang phải ngày càng lập trình về yếu tố lòng dân.

Vào thời nhà Hồ bị quân Minh đe dọa, khi Hồ Quý Ly ước ao “có được trăm vạn quân để chống giặc Minh”, con trai Hồ Quý Ly là Hồ Nguyên Trừng đã trả lời cha “quân không thiếu, chỉ sợ lòng dân không theo”. Quả báo đã đến với nhà Hồ khi dân chúng, vốn trước đó bị triều đình đàn áp tàn bạo, đã không còn thiết tha gì với vận mệnh xã tắc. Khi gần một trăm vạn quân Minh tràn vào nước Nam, nhà Hồ chỉ cầm cự được hơn 6 tháng thì thảm bại. Đất nước bị nô thuộc, còn cha con Hồ Quý Ly bị bắt đưa thẳng về Trung Quốc.

Bây giờ cũng tương tự vậy thôi. Nếu một cuộc chiến tranh được kích động từ Trung Quốc, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng liệu có thể dựa vào 3/4 trong số gần 200 ủy viên trung ương đảng để chiến đấu, hay ông ta phải dựa vào 90 triệu dân chúng? Có lẽ đó là lý do để ông Dũng trở thành người duy nhất trong bộ tứ triều đình đưa ra một vài tuyên bố có vẻ cứng rắn đối với Bắc Kinh. Và đó cũng là lý do để ông thấy rằng nếu không biết khoan sức dân thì đến một ngày nào đó sẽ chẳng còn ai đi biểu tình chống Trung Quốc hay chiến đấu với Trung Quốc.

RFI : Điều anh vừa nói có phải là lý do để Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mặc dù đã gật đầu với việc cấm và đàn áp cuộc biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc vào ngày 18/05/2014, nhưng lại chủ động đề nghị Quốc hội đưa Luật Biểu tình vào chương trình luật năm 2015, thay vì để đến năm 2020 như dự kiến cách đây có vài tháng ?

Chính xác là như vậy. Một sự thay đổi đột ngột đến mức khó tin từ phía ông Dũng. Mới vào đầu năm 2014, Chính phủ đã dự kiến sẽ chỉ ban hành Luật Biểu tình sau năm 2016, và theo lộ trình là phải đến năm 2020 mới ra được luật này. Trước đó vào năm 2011 khi Trung Quốc cắt cáp tàu Việt Nam cũng như gây ra hàng loạt thương vong cho ngư dân Việt Nam, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đăng đàn trước Quốc hội và trở thành người đầu tiên trong Bộ Chính trị yêu cầu cần có luật biểu tình. Thế nhưng từ đó đến nay tất cả vẫn im hơi lặng tiếng, dự thảo Luật Biểu tình được giao cho Bộ Công an soạn thảo nhưng tới giờ vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Còn ông Dũng có vẻ chẳng còn giữ được “quyết tâm” của ông về ban hành luật này.

Tất cả hầu như là một sự bất nhất đến khó mà cảm thông và còn như sỉ nhục đối với quốc dân đồng bào. Ngay vào kỳ họp Quốc hội tháng 11/2013 khi thông qua Hiến pháp mới, Luật Biểu tình đã không hề được đả động. Nhưng đến tháng cuối của năm 2013, ông Phan Trung Lý – Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội – lại bất ngờ thông báo là Quốc hội có thể sẽ ban hành Luật Lập hội và Luật Biểu tình « trong thời gian tới ». Thời gian tới là khi nào thì chẳng ai làm rõ. Hay theo cái cách của Hiến pháp năm 1992, đến nay đã hơn hai chục năm mà vẫn chẳng một ai luật hóa các quyền tự do lập hội và tự do biểu tình?

Nhưng bây giờ thì đúng là “gặp thời thế, thế thời phải thế” – như cụ Ngô Thời Nhậm đã phán. Đến như một ông nghị có truyền thống “phản biểu tình” như Hoàng Hữu Phước mà cũng thay đổi quan điểm chuyển sang ủng hộ Luật Biểu tình chỉ sau một đêm, thì chúng ta có thể thấy thời vận đang thay đổi nhanh thế nào. Khi báo chí trong nước hỏi lý do vì sao ông Phước lại thay đổi quan điểm đột ngột như vậy, ông ta lập tức trả lời rằng đó chỉ là cách hiểu khác nhau về ngôn từ.

Hẳn là tình thế đã trở nên bức bách đến mức mà một đại biểu Quốc hội “kiên cường” như Hoàng Hữu Phước mới phải thay đổi, còn những tờ báo kiên định nhất của đảng cũng mới bắt đầu hé lộ ý tưởng “chấp nhận các khuyến nghị UPR”. Tôi cho rằng đây cũng là một tín hiệu mới. Nếu vào cuộc UPR (kiểm điểm định kỳ phổ quát) vào tháng 2/2014 ở Thụy Sĩ, phái đoàn Hà Nội còn hùng hồn tuyên bố Việt Nam đã thực hiện đến hơn 80% khuyến nghị của các quốc gia trong Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, thì nay giọng điệu của Bộ Ngoại giao có vẻ đã đổi khác. Âu đó cũng là một sự cách điệu về ngôn từ.

RFI : Với những tín hiệu cách điệu đó, anh có hy vọng câu chuyện dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam sẽ được cải thiện hơn trong thời gian tới?

Vấn đề này lại phụ thuộc vào một tín hiệu khác là Đối thoại Nhân quyền Việt – Mỹ mới diễn ra ở Washington vào giữa tháng 5/2014.

Cuộc gặp mặt giữa hai quốc gia cựu thù vào năm nay được dẫn dắt bởi một gương mặt không kém mẫn cảm so với trưởng phái đoàn Hoa Kỳ năm ngoái là Tom Malinowski, phụ trách về dân chủ và nhân quyền và lao động – những lĩnh vực mà Hà Nội không thú vị chút nào.

Điểm đáng ghi nhận đầu tiên chính là sự có mặt trực tiếp của chính Tom Malinowski sau cuộc đối thoại vừa qua, trong khi sau cuộc đối thoại năm ngoái đã không hề xuất hiện Dan Baer – trưởng đoàn Mỹ. Cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ năm 2013 cũng chỉ là bắt đầu cho mối quan hệ được tái lập sau thời gian bị bỏ ngỏ, và vào thời điểm đó các viên chức Mỹ có vẻ không hề hài lòng trước sự trì hoãn cố tật của phía Việt Nam. Dan Baer còn không được gặp gỡ một số nhân vật bất đồng chính kiến mà ông đề nghị đến thăm.

Nhưng vào năm nay thì khác hẳn. Tháng 3/2014, bà Wendy Sherman Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ phụ trách về chính trị còn được gặp Hội Anh em Dân chủ – một tổ chức dân sự độc lập ngay tại Hà Nội. Vào ngày 20/5/2014, Phái đoàn Liên minh châu Âu cũng lần đầu tiên tổ chức được một cuộc hội thảo với một số hội đoàn dân sự độc lập của Việt Nam ngay tại Hà Nội, tạo nên một sự kiện chưa từng có đối với xã hội dân sự ở đất nước này.

Còn sau cuộc đối thoại nhân quyền Việt-Mỹ vừa qua, Tom Malinowski nhận định: “Sở dĩ có hy vọng cao rằng Đối thoại Nhân quyền năm nay đạt tiến bộ, xuất phát từ đối thoại TPP. Cho nên, cuộc Đối thoại Nhân quyền là cách mà qua đó chúng tôi có thể thảo luận chính xác các bước nào Việt Nam cần thiết phải thực hiện để có thể trở thành thành viên của TPP trong năm nay”.

Thực ra chúng ta có thể chuẩn bị nâng ly chúc mừng Nhà nước Việt Nam. Lần gặp gỡ của Bộ trưởng Thương mại Hoa Kỳ Penny Pritzker với ông Nguyễn Tấn Dũng tại Hà Nội vào đầu tháng 6/2014 – một tháng sau Đối thoại Nhân quyền – đã phác ra một bức tranh không đến nỗi quá xấu xí: TPP có cơ hội được kết thúc vào cuối năm nay, và do đó người Việt cũng có thể tạm gột rửa vết dơ Trung Quốc trên mặt mình.

Thậm chí Tom Malinowski còn cho rằng “Việt Nam có cơ hội, một cơ hội thật sự”. Quả thực, nửa cuối năm nay có vẻ là cơ hội gần cuối cho giới đàm phán Hà Nội, vì nếu đến năm sau khi tất cả các ứng cử viên Hoa Kỳ đều phải tất bật vì chuyện vận động tranh cử, sẽ chẳng còn mấy ai tha thiết vận động cho Việt Nam vào TPP nữa.

Tom Malinowski còn nêu ra một ví von ẩn dụ rất tượng hình: “Giống như một bình nước sôi, sẽ tốt hơn nhiều nếu ta mở nắp để hơi nóng thoát ra thay vì cố gắng đậy lại để rốt cuộc dẫn tới một sự bùng nổ lớn hơn”. Chúng ta nên đặc biệt để ý đến câu nói này. Ví von này mang một phong cách mà chỉ xuất hiện trong hoàn cảnh tự tin của giới chính trị gia phương Tây.

Biểu đạt cảm hứng này cũng gián tiếp cho thấy chưa bao giờ từ năm 1945 đến nay, dân tộc Việt Nam phải chứng kiến một Nhà nước Việt Nam cô đơn và chia rẽ đến thế, bất chấp phương châm “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước” và hàng chục đối tác chiến lược toàn diện mà nhà nước này đã “dày công vun đắp” suốt hàng chục năm qua. Họ cô đơn trước quốc tế và cô độc trước cả dân chúng của họ.

Với quốc tế và với đa số trong giới nghị sĩ Mỹ, sẽ không thể có TPP cho Việt Nam nếu không có nhân quyền. Và với 153 nghị sĩ chiếm đến 2/3 đảng Dân chủ vừa nêu ra một thư yêu cầu đối với Đại diện thương mại Mỹ, sẽ không thể có TPP nếu Việt Nam không chấp nhận thành lập công đoàn độc lập cho 5 triệu công nhân. Những người cầm quyền Việt Nam không thể cứ đẩy người dân vào nỗi cô độc vô cùng tận để trám chỗ cho nỗi cô đơn chưa biết làm cách nào giải tỏa của chính thể.

RFI : Lần đầu tiên trong các cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ, trưởng đoàn Hoa Kỳ nhắc tới từ “quân sự” nhằm khẳng định quan hệ Việt-Mỹ sẽ tiến sâu hơn nữa khi Hà Nội cải thiện nhân quyền. Làm cách nào và ai sẽ xử lý cuộc “khủng hoảng Việt Nam” lần này?

Không ai có thể làm thay cho Nhà nước Việt Nam. Nếu một Bộ trưởng Bộ Quốc phòng như Phùng Quang Thanh đã gây phản cảm nặng nề nơi công luận, bởi biểu hiện buồn thảm và sợ sệt đến thế của viên đại tướng này trong những lời ve vuốt “nước bạn” tại Diễn đàn Shangri-la, làm sao chính thể cầm quyền ở Việt Nam có hy vọng gì dùng quân đội để đối đầu với một lực lượng quân sự đông gấp 3-4 lần của Trung Quốc, nếu một cuộc chiến tranh mang tên “Mười sáu chữ vàng” xảy ra?

Tôi xin nhắc lại câu lời tự sự của Trưởng đoàn đàm phán đối thoại nhân quyền Mỹ: “Liệu nhà nước Việt Nam có thực hiện những bước cần thiết để nắm bắt cơ hội hay không là câu hỏi mà tôi không thể trả lời thay họ được”, và“Chúng ta phải chờ xem bởi vì sự trắc nghiệm không nằm ở chất lượng cuộc đối thoại mà ở các bước sẽ diễn ra trong những ngày sắp tới”. Trong hoàn cảnh nguy cơ từ Trung Quốc ngày càng cận kề, nếu nhà nước và giới quân sự Việt Nam không hành động nhanh chóng, quyết đoán với đôi chút thành tâm, họ sẽ mất đi chút ít cơ hội còn lại và rơi vào lịch sử của nhà Hồ mất nước.

Tuy nhiên với tín hiệu từ cuộc đối thoại nhân quyền Việt – Mỹ vào tháng 5/2014, tôi có thể hy vọng rằng những ngày sắp tới, hay chính xác là những tháng sắp tới sẽ có được một số chuyển biến. Tôi có cảm giác rằng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ lại vừa đạt được một thỏa thuận không chính thức nào đó, theo đó sắp tới sẽ có thêm một đợt thả tù nhân lương tâm, tiếp theo đợt thả tù chính trị trong hai tháng Ba và Tư năm nay.

Xu hướng ngả dần về phương Tây cũng dần phải trở thành một xu thế không cưỡng lại được, bất chấp một lực lượng nhân sự “thân Trung” nào đó vẫn có thể tìm cách phá bĩnh. Tiến độ này sẽ cho thấy xu thế hợp tác quân sự giữa Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ được nâng dần về cấp độ, và không loại trừ sự có mặt dày hơn và có ý nghĩa răn đe hơn của Hạm đội 7 ở Biển Đông trong thời gian tới.

Nhưng muốn có được những kết quả đó, nội bộ Việt Nam phải có một đột biến về nhân tố khởi phát cho chuyển động. Nhiều người đang nhìn vào ông Nguyễn Tấn Dũng như một nhân tố có thể xử lý “khủng hoảng Việt Nam”. Thế nhưng cũng nhiều người không kém lại cho rằng ông Dũng chỉ là vị lãnh đạo viển vông khi nêu ra tính từ “viển vông” đối với Trung Quốc, trong khi thực chất ông ta sẽ chẳng làm gì hết.

Nhưng làm gì thì làm và nói gì thì nói, thật ra thời gian chẳng còn nhiều cho bất kỳ chính khách nào. Đã đến lúc cần xác định rằng đã qua thời kỳ “Lũ chúng ta nằm trong giường chiếu hẹp” mà phải thật sự tiến ra đường phố với một lòng thành tâm tối thiểu, cùng một quyết tâm không nhìn về phía sau. Chỉ có thế mới đảm bảo tương lai chính trị cho các chính khách Việt Nam và cũng là phần nào cứu nguy cho cái dân tộc Việt quá nhiều đắng cay này.

Còn nếu giới chính trị cứ bùng nhùng như hiện nay thì tương lai của họ chắc chắn sẽ là “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”.

RFI : Chúng tôi xin rất cảm ơn nhà bình luận Phạm Chí Dũng đã vui lòng dành thì giờ trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ về vấn đề những tín hiệu mới trong quan hệ Việt-Mỹ.

Thụy My & Phạm Chí Dũng. Theo RFI  
Advertisements

64 Responses to Phạm Chí Dũng trả lời RFI: Việt – Mỹ lộ dần những tín hiệu mới

  1. KTS Trần Thanh Vân says:

    Rất lạ. Chiều hôm qua cảnh sát khu vực đến xua đuổi Hội đàm Minh triết Biển Đông, tất cả ai cũng biết. Sáng sơm nay, CAND Onlie là trang đầu tiên đưa tin và ảnh về cuộc tọa đàm này?

    • Xôi Thịt says:

      Không lạ đâu bác. Trong ngành CA cũng có nhiều phe, thậm chí nội bộ tờ báo cũng có người phe nọ phe kia 😉

    • Hiệu Minh says:

      Khu vực và báo chẳng liên hệ với nhau. Khu vực hay nghe cấp trên, cấp trên có khi nghe lời nhắn bên Thượng Hải, thành ra nuớc mình cứ như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. 😛

  2. D.N.L. says:

    Xin cho phép tôi viết vài hàng về những nhận định mà tôi chú ý nhất :
    Tác giả Hoàng Mai với bài “Ông Phạm Văn Đồng và nỗi đau nước Việt” đã dám thẳng thắn
    công nhận chính nghĩa dần dần nghiêng về phía VNCH.(miền Nam) khi cương quyết bảo vệ
    chủ quyền Hoàng Sa -Trường Sa một cách trường kỳ,không gián đoạn,trái ngược hoàn toàn với lập trường của VNDCCH.(miền Bắc) đã CÔNG KHAI phủ nhận HS.- TS. thuộc một nước VN.thống nhất mà cho là của giặcTàu cộng.
    Ai cũng đồng ý rằng muốn bảo vệ chủ quyền Biển Đảo thì VN.phải thoát Trung mà muốn
    thoát Trung thì phải dân chủ hoá thể chế chính trị.Đó là một cách nói lịch sự không muốn
    “chọc giận” đảng CsVN.nhưng ông Hà Sĩ Phu lại rất can đảm khi kê đơn thuốc liều nặng
    cho những người đang có toàn quyền đối với vận nước qua những lời quyết tâm là muốn
    thoát Trung thì phải thoát Cộng trước đã.
    Đúng là thuốc đắng đả tật và ở thời điểm mà nước ta đang “dầu sôi lửa bỏng” này thì mọi
    lời nhẹ nhàng hay lịch sự,vô tình hay hữu ý,chỉ là hành động đồng lõa với giặc Tàu cộng
    trong chiến lược gậm nhấm VN.dần dần theo kiểu “bất chiến tự nhiên thành” !

  3. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tôi vừa đi dự cuộc tọa đàm Minh triết Biển Đông do Trung tâm Minh triết của cụ Nguyễn Khắc Mai tổ chức về.

    Đầu tiên nói về thời gian và địa điểm họp.
    Theo thư mời thì cuộc tọa đàm sẽ khai mạc lúc 2 giờ chiều tại một quán Cafe trên phố Hai Bà Trưng. Không rõ hòm thư Email của ai bị lộ mà các đ/c AN biết hết, thế là các cậu CA khu vực đến dọa chủ quán Cafe, Chủ quán sợ quá phải thông báo cho ban tổ chức biết để chuyển đi nơi khác.
    Khi chúng tôi đến nơi lúc 2 giờ kém 10 thì được một người đứng chờ sẵn rỉ tai chuyển đến một hội trường oai hơn trong một tòa nhà to hơn cách đó 3Km.
    Chắc là cũng có AN túc trực theo rõi, nhưng địa điểm mới này là một khách sạn lớn, xe cộ ra vào nườm nượp, khách Tây khách Ta chẳng biết ai mà lần mà ngăn, nên cuộc tòa đàm đã diễn ra suôn sẻ từ 2 giờ 30 chiều đến 5 giờ mà chẳng có ma nào đến gây rối.

    Về nội dung cuộc tọa đàm thì thật phong phú và thật cảm động.
    Thiếu tướng Lê Mã Lương, anh hùng quân đội, người chỉ huy trẻ tuổi ở Gạc Ma năm xưa, nghẹn ngào kể lại sự hy sinh đầy oan nghiệt của 64 chiến sĩ trên đảo Gạc Ma chỉ vì một cái lệnh rất vô lý phát xuống từ một ông đại tướng sợ quân Tầu đến đớn hèn.
    Tướng Lê Mã Lương kể lại trong số hy sinh năm đó có một người lính tên là Trần Văn Phương. Người ta ra lệnh cho anh bỏ súng xuống, cầm cờ xông lên. Chiến sĩ Phương trong tay chỉ có lá cờ, anh cố cắm lá cờ xuống nền đất cứng, rồi gục ngã sau khi đã trúng hàng chục phát đạn của lính TQ man rợ.
    Tướng Lê Mã Lương còn kể lại có mấy chục người lính hải quân nữa bị chết trong 3 chiếc tàu bị quân TQ bắn chìm, thế nhưng khi các anh đề nghị cho đội quân trục vớt đi tìm 3 chiếc tàu đó để đem hài cốt người thiệt mạng về chôn cất trong đất liền, thì bị TBT Đỗ người can ngăn, sợ mất lòng “quân đội bạn”.

    Kể đến đây tướng Lương nước mắt rưng rưng, anh nói rằng nay anh đã 64 tuổi, đã là cựu chiến binh, nhưng cả nước hiện có 4 triệu cựu chiến binh, gồm có bộ binh, hải quân và không quâm…. có người đã 80 tuổi, có người tuổi như anh, nhưng có người còn trẻ hơn, tất cả cựu chiến binh đã đồng loạt hạ quyết tâm, nếu tướng Phùng Quang Thanh vẫn còn trù trừ tuân lệnh bọn thân TQ để đem quân ta đi “nướng” lần nữa, thì Hội cựu chiến binh sẽ “có cách?”.

    Đều là những quân nhân dầy dạn kinh nghiệm, tướng Lê Mã Lương cho biết các anh đã biết hết kỹ thuật chiến thuật của bọn Tầu và nếu chiến tranh nổ ra, thì Thượng Hải, Quảng Châu, Hồng Kông sẽ tan tành trong chốc lát.
    Rồi anh kể lại cuộc giao lưu giữa quân lính Philippin ( ở Song Tử Đông ) và quân ta ( ở Song Tử Tây ) vừa qua đã làm bọn lính TQ rất lo ngại.
    Chúng thực ra chỉ là gái đĩ già mồm thôi. Cái khó là “các đ/c BCT” lúc này, dù đã phân hóa nhưng họ hèn nhát quá.

    Nghe chính người lính nói ra điều này, tôi vừa thấy mừng và vừa thấy buồn cho nhân tình thế thái. .

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Tôi mải nói về câu chuyện của tướng Lê Mã Lương, mà quên không kể về ÂM MƯU THỰC SỰ của TQ đằng sau vụ giàn khoan HD 981, đó là suốt từ sau Tết đến nay, TQ đã lén lút xây các CHỐT QUÂN SỰ trên Biển Đông mà hồi tháng 4/2014 đã có bạn kéo đường link về yêu cầu tôi dịch. Và tôi đã lược dịch, đó là một thông báo về “tin mừng” của quân đội TQ, khoe rằng chúng đã xây được một số “chốt quân sự” trên Biển Đông.
      Vài hôm sau thì vụ giàn khoan xuất hiện và hai tháng nay thì dư luận thế giới chỉ tập trung về cái giàn khoan mà thôi.
      Tranh thủ lúc dư luận không chú ý, TQ vẫn tiếp tục xây thêm 7 chốt quân sự nữa ở Gạc Ma và bãi Chữ Thập. Đây là hành động “Tầm ăn dâu” để kết nối cái gọi là “Đường lưỡi bò 9 vạch” nhắm bá chiếm toàn bộ biển đông.
      Bởi vậy có một nội dung quan trọng nữa của cuộc Tọa đàm hôm nay là mọi người đã cùng đọc và cùng ký bản

      TUYÊN BỐ VỀ HÀNH ĐỘNG PHI PHÁP VÀ NGUY HIỂM CỦA TRUNG QUỐC Ở GẠC MA.
      STATEMENT ON ILLEGAL AND DANGEROUS ACTIONS CAUSED BY CHINA ON GAC MA ( JOHNSON ISLAND )

      Rất tiếc, tôi có nguyên văn bản tiếng Việt và tiếng Anh, nhưng dài qua tôi không đưa vào commenet được.

      • NôngDân says:

        + Bác Vân ơi, ở thời đại hiện nay, vệ tinh các nước đông như quân nguyên, họ quan sát họ biết thừa ÂM MƯU THỰC SỰ của Trung Quốc và lũ “Thái Thú” là gì?. Với cái giàn khoan, chúng có cố lắm chỉ lừa được người dân trong nước, lừa làm sao được bàn dân thiên hạ!.

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Chính bởi vậy bản Tuyên bố mà mọi người ký hôm nay là nói đến “Âm mưu chính thức hóa đường lưỡi bò 9 đoạn” chứ không phải cái giàn khoan bạc tỷ USD kia

    • Ngự Bình says:

      Học được hai cái mới trong còm của bác Thanh Vân.

      1. Từ nay nếu muốn tổ chức toạ đàm cafe thì nên vào các khách sạn lớn có chủ là người nước ngoài sẽ ít gặp rắc rối. Vì uy tín của business, quản lý khách sạn chắc sẽ không đuổi vì lý do sợ công an như ở mấy tiệm cafe của người Việt. Mới đây ở Mỹ, một số khách sạn sang trọng ở khu vực Beverly Hill (gần Hollywood) do chính phủ Brunei đầu tư đã bị boycott sau khi có tin chính quyền ở Brunei áp dụng luật hồi giáo Sharia có bản chất kỳ thị giới tính.

      Nếu các toạ đàm cafe tổ chức ở các khách sạn của người nước ngoài bị làm phiền thì cứ công khai phản đối trên các trang mạng, đồng thời gởi phản đối đến headquarters của khách sạn cũng như truyền thông ở nước ngoài để những người tôn trọng nhân quyền sẽ không xử dụng những khách sạn đó nữa.

      2. Trích: “. . . sự hy sinh đầy oan nghiệt của 64 chiến sĩ trên đảo Gạc Ma chỉ vì một cái lệnh rất vô lý phát xuống từ một ông đại tướng sợ quân Tầu đến đớn hèn.”

      Do hoàn cảnh của đất nước, cũng như hoàn cảnh của riêng cá nhân tôi, có những chi tiết của lịch sử VN mà tôi không được rõ. Bác Thanh Vân có thể nêu tên ông đại tướng đó? Cám ơn bác.

      • Xôi Thịt says:

        Ông cựu CT nước, chị Ngự Bình ạ.

        • Ngự Bình says:

          @Xôi Thịt: Tôi đã kiểm tra tên các cưụ CT nước vào năm 1988 lúc xảy ra trân Gạc Ma, nhưng không có ông nào là đaị tướng làm CT nước cả. g

        • HỒ THƠM1 says:

          Cứ nói thẳng là Lê Đức Anh cho nó vuông, cựu với cố cùng nguyên bây giờ đông như quân tàu không nhớ nủi!

    • Vĩnh An says:

      “…Thượng Hải, Quảng Châu, Hồng Kông sẽ..” câu này nghe đâu đó rồi, có hơi hướng khủng bố, chắc ko phải của đ/c LML. Đánh vào các cơ sở hậu cần, giao thông của đối phương là được rồi. Ông đại tướng thí quân kia là Lđa có phải ko chị

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Tôi bảo đảm Tướng Lê Mã Lương nói đúng như vậy, nhưng không phải với giọng của kẻ khủng bố mà muốn nói cho những người dự tọa đàm tin rằng kỹ thuật quân sự và tài chỉ huy chiến đấu của “Những sĩ quan đã về hưu” rất mạnh, họ không chỉ rất đông ( hơn 4 triệu ) mà họ rất giỏi, rất có uy tín với anh em đang tại ngũ và họ có thể trở thành người chỉ huy xuất chúng khi có binh biến.
        Điều này rất quan trọng, bởi vì muốn hay không họ vẫn cần cảm hóa tướng Phùng Quang Thanh trước, không xẩy ra mâu thuẫn giữa chỉ huy và quân lính, để trền dưới một lòng vẫn tốt hơn, đúng không bạn Vĩnh An? Cũng bởi vậy, anh không muốn nói ra tên của ông đại tướng kia, cho dù ai nghe cũng hiểu cả.

        Tôi không ngờ tướng LML trẻ và thông thái như thế.
        Tôi có cảm giác anh có thể ra trận bất cứ lúc nào.

        • Thanh Tam says:

          Hồi là học sinh PT chúng tôi đã được nghe nói và học tập tinh thần chiến đấu của Anh hùng Lê Mã Lương. Tinh thần cuốc tọa đàm và khí phách Lê Mã Lương thể hiện ý Chí của dân tộc.Nếu nhà nước tổ chức đàng Hoàng thì khác gì “Hội nghị Diên Hồng” phải không Bác Vân.

        • Hiệu Minh says:

          Hình như có hai Lê Mã Lương, một người là anh hùng, một người làm tướng. Bạn đọc nào kiểm chứng hộ. Cảm ơn.

        • Xôi Thịt says:

          Theo wiki thì tướng Lê Mã Lương sinh năm 1950, được phong AH năm 1971, hiện là Giám đốc Bảo tàng Lịch sử quân sự. Tướng Lương được phong tướng cũng khá gần đây (2007). Nếu những thông tin trên là chính xác, chắc chỉ có 1 ông Lê Mã Lương, vừa Anh hùng, vừa tướng 🙂

    • Trần says:

      Hôm trước còm có dẫn lại câu của trung tướng Lê Mã Lương ta thán cái Thành Đô 1 và lo lo có cái Thành Đô 2 ( tuy nhiên trong lòng chưa hẳn tin anh nói vậy). Nay qua đây được biết lời anh nói tại tọa đàm Minh Triết Biển Đông, rất tin anh, yêu anh, trọng anh !
      Cảm ơn chị TT Vân.

    • thongreo00 says:

      Cám ơn cô Vân. Anh Trần Văn Phương là sĩ quan, cấp trung úy, theo đạo Công giáo, lúc hy sinh đã có gia đình. Năm 1988, họ giấu kín chuyện Gạc ma. Đài truyền hình chiếu trực tiếp giải bóng đá vô địch châu Âu Euro 88, trong khi ngoài Gạc ma bọn TC quay phim tàn sát lính Việt nam mình (sau này post lên Youtube). Người Việt mình năm đó đắm đuối với các danh thủ Hà Lan Van Basten, Gullit. Có ai biết đến anh Nguyễn Văn Phương, hay tên tuổi của 63 chiến sĩ khác đã ngã xuống một cách uất ức như vậy? Tính kỷ luật và lòng dũng cảm của người lính Việt nam khi bảo vệ chủ quyền đất nước thật là hiếm có. Chắc trên thế giới này, chẳng có một trận chiến nào kỳ quặc như vậy: mình có súng mà không được bắn lại, chỉ nắm tay đứng yên cho quân thù bắn chết!

      • Xôi Thịt says:

        Không ạ, người Việt mình đắm đuối với mấy anh Liên Xô như Bê-La-Nốp với cả Pro-Ta-Sốp (mấy anh này của U chứ không phải Nga, xin lỗi ngại tra nên đành phiên âm kiểu báo Nhân dân, các cụ thông cảm 😉 ). Mấy anh Hà Lan xếp sau 😀

    • mai says:

      Những chuyện bác Vân kể, tui không dám kể lại cho cô tôi nghe. Cả cái clip “gạc-ma 1988” cũng zậy. Ai có thể xem cảnh tàu China xả súng bắn con mình! Nếu cô tui biết những chuyện “thâm cung bí sử” như bác nói, chắc bả chửi đám ra lệnh buông súng này suốt quãng đời còn lại.

    • trungle118 says:

      cháu khoái câu này của Bác Lương: Tất cả cựu chiến binh đã đồng loạt hạ quyết tâm, nếu tướng Phùng Quang Thanh vẫn còn trù trừ tuân lệnh bọn thân TQ để đem quân ta đi “nướng” lần nữa, thì Hội cựu chiến binh sẽ “có cách”. những người lính Việt do các bà mẹ Việt đẻ ra nên không thể hèn được.

  4. Trần says:

    Vừa đọc cùng lúc 3 bài:
    – Bài này của PCD ( xem ở BaSam) chủ yếu là bình luận, phán đoán.
    – Bài “Thoát Trung , nhưng coi chừng một sai lầm bi đát!” (BaSam, 14/6/2014). Lý sự cảnh báo.
    – Bài ” Giấc mơ của Hạnh” ( Bauxitevn,14/6/2014). Người thực việc thực: xúc động.

    Về bài của PCD: đương nhiên bình là bình , phán là phán, chỉ có điều “tín hiệu” vui hay không vui, thực hay ảo thì vẫn phải chờ.
    Và, chia sẻ phản hồi của TNABS lúc 8:19am, June 14,2014. Khen khó , phê dễ .

    • Vĩnh An says:

      Các cuộc cm cung đình đều cần 1 nhân vật trung gian khi nhân vật chính chưa đủ chín để ra mặt, thời cơ đến không thể trì hoãn. Ví dụ như Dương Văn Minh, hay nhân vật sau Mao trước khi Đặng Tiểu Bình lên nắm quyền.
      Sau lưng đc X có 1,2 nhân vật có thể dùng được.
      Vn hiện nay nếu có thay đổi thì chỉ xảy ra từ bên trong nội bộ. Nhưng có lẽ cũng chẳng có thay đổi gì trừ tâm trạng của người dân.

  5. CD@ says:

    – các bạn có thê đọc bài của LS Hải trên một số trang mạng ( như blog Tểu), đê thấy sự việc và lời đê nghị của CQ với ô., và ý kiên của ô. trong việc thành lập ra nhóm “advisor” cho CQ trong việc chuẩn bị tư liêu “kiện TQ” ra tòa quốc tê…cùng với việc lo “money” đê thuê các LS quốc tế có thực tài, kinh nghiêm phục vụ cho việc kiện này. Đang chú ý là LS Hải đê nghị 2 người : LS Lê công Định ( đã ra tù trước hạn, đã tham gia vụ kiên cá da trơn của VN với Mỹ) và LS họ Cù ( vửa đi Mỹ chữa bịnh…) và việc ô. noi ô. có thê có khả năng “thu xếp” để nghị các “đại gia” hỗ trợ tiền đê thuê LS quốc tê nêu CQ .”thấy khó đáp ứng”…k dám viết thêm, các bạn đọc, sẽ tự thấy nhiêu điêu “như đùa nhưng luôn là thật” ở cái xứ Việt mà ô. đb quốc hội nick “rau muồng” ( Đỗ văn Đương) nói toáng trước hội trường họp “dân hỏi tôi bỏ phiếu tín nhiệm 3 mức, sao đb DỐT THẾ…?”…thật bi hài, đb dốt cũng có thật, mà k chỉ dốt, còn điên nặng nữa ( nghị Phước, nghị bac việt…) nhưng cao hơn, đên cái UBTVQH, rồi cao nữa, đến tận đỉnh cao…có dốt không, có đ…không? câu hỏi không khó trả lời, nhưng cực kỳ khó nói ra, vì sao ư…? Luật là tao, tao là luật, luật VN “phức tạp nhất thế giới” ( lời ô. Hà hùng Cường, bt tư pháp đấy nhé!) hay trong cả 1 rừng luật, khi xử,dùng mỗi luật Rừng …!
    huhu..đát nước 4000 năm…vẫn là trẻ con chơi trong rừng rậm như thời cổ xưa !

    • says:

      Lúc ông DM là TBT, ông có nhờ bà Luật sư Nguyễn Phước Đại sang Pháp, hỏi ý kiến vụ Hoàng Sa. Bộ Tư Pháp của họ, có cho các chuyên gia Luật giúp đở bà chuẩn bị tư liệu, thủ tục v.vv Bà Đại, từng tốt nghiệp ls bên Pháp, ở lại Pháp khá lâu cho chuyện này. Trong sách của Huy Đức cũng có nói đến.

  6. Luong Thien says:

    Vì cái ý thức hệ CS thì làm sao gần với Mỹ được? TT Dũng cũng chỉ mới nói chứ chưa thấy làm được gì để thay đổi cho dân chủ hay phản ứng cụ thể với Trung Quốc về vụ chiếm biển nước ta. Nên có lẽ khó có sự thay đổi nào cho tương lai mù mịt của người dân Việt.

  7. D.N.L. says:

    Trong bài trả lời phỏng vấn này,tôi thấy ông PCD.thuộc trường phái lạc quan,do đó không có
    gì lạ khi bác NôngDân không đồng ý lắm,thậm chí bác chê thẳng.Tôi cũng vậy vì PCD,chỉ dự
    đoán tương lai dựa vào những lời tuyên bố công khai mà ông ta tưởng là sẽ xảy ra thật nhưng
    không một chút nghi ngờ ! Dù sao,PCD.cũng có khả năng một bình luận gia chính trị trong vị
    thế của ông ta nên chưa dám nói thẳng ra hết !
    Điều quan trọng bất ngờ nhất là tình hình chính trị thế giới đang diễn biến qúa nhanh chóng
    ở Iraq sẽ ngăn cản hay làm yếu đi việc Mỹ can thiệp vào tranh chấp Biển Đông.Có thể đây là
    âm mưu của Tàu cộng nhằm làm hỏng chiến lược của Mỹ ở BĐ.chăng ??? Lý do là vì bọn khủng bố quốc tế mới là kẻ thù chính và nguy hiểm nhất của Mỹ !!!

    • Thanh Tam says:

      Bác nghi ngờ có lý,quân ly khai của Iraq lấy đâu ra súng đạn nếu không từ các nước đang thân Trung Quốc chống Mỹ như Syria ,Iran.Cũng giống như Trung Quốc đã viện trợ và cố vấn cho Khơ me đỏ chống lại Việt Nam và diệt chủng ngay tại Campuchia.

      • Ngự Bình says:

        Tôi không rõ súng đạn của quân ly khai Iraq có từ đâu mà ra, nhưng không loại trừ việc buôn lậu vũ khí từ Hoa Kỳ do sự hiện diện của vũ khí sản xuất từ Hoa Kỳ ở vùng này. Có những tin tức từ các trang chống sản xuất vũ khí tố cáo việc buôn lậu vũ khí từ Mỹ vào vùng Middle East, không rõ hư thực và nhiều ít thế nào.

        Tuy nhiên, công khai và rõ ràng là vụ buôn lậu vũ khí đến Iran trong đấu thập kỷ 1980s dưới chính quyến Reagan (vụ Iran-Contra). TT Reagan đã đồng ý (nhưng sau này chối là không biết) để Trung tá Oliver North đứng ra tổ chức bán lậu vũ khí cho Iran, lúc đó đang là kẻ thù của Mỹ, một số vũ khí trị giá trên 10 triệu đô la để lấy tiền hỗ trợ cho phiến quân Contra (thuộc phe hữu) chống lại chính phủ Nicaragua (thuộc phe tả). Vụ này đã đưọc đưa vào thiên sử truyền hình của Mỹ. Bác có thể xem ở đây:
        http://www.pbs.org/wgbh/americanexperience/features/general-article/reagan-iran/

    • TNABS says:

      Bài viết của Phạm Chí Dũng (PCD) nêu lên một định hướng khả dĩ cho Việt Nam hiện tại. Người Mỹ đã chìa tay ra, nhưng sự việc Phạm Bình Minh chưa được phép sang thăm Mỹ theo lời mời của họ cho thấy Ba Đình còn e ngại và đắn đo suy tính.
      Chế độ này còn đang lựa chọn ” còn mình” hay là còn dân tộc ? Nên sắp đến, sẽ còn thấy nhiều chiêu trò ngoại giao tung hứng giữa hai bên.
      Riêng về PCD, không thể qua một bài trả lời phỏng vấn là có thể nhận định được một con người, như nhiều comm phía dưới. Phải theo dõi sự chuyển biến suy nghĩ của Dũng, từ hàng loạt bài đã đặng trên RFI, RFI, BBC, mới thấy được sự phản tỉnh đi về con đường dân chủ của ông.

      Trong bối cảnh xã hội Việt Nam hiện nay, càng có nhiều người từ bỏ “con đường xưa em đi”, như Dũng, như Vũ…vv thì càng có lợi cho người dân và đất nước sau này. Chính những con người này mới tạo nên sự khác biệt ở Việt Nam mai sau. Chứ không từ một ” thế lực thù địch” ở hải ngoại nào cả.
      Ai không bước đi thì không cảm thấy sức nặng của xiềng xích” (Those who do not move, do not notice their chains). Những ai chê Dũng, hãy thử hỏi vì sao ông ta dám từ bỏ con đường thênh thang của một ” hạt giống đỏ”, để dấn thân vào thử thách cam go, gian truân hiện nay. Nếu là các anh chị, có dám không ?

      Ông DNL có phải là cụ Định Nhật Lệ của năm xưa không? Nếu phải xin gửi lời chúc sức khỏe đến cụ nhé!

  8. NGUYỄN VĂN says:

    Cộng sản không phải là vấn đề,không sai;nhưng não của hàng ngũ lãnh đạo của các đảng cs cầm quyền có vấn đề,mà não các vị này không thể tháo ra để sửa chữa như máy móc ,cho nên ,các vấn đề của các nhà nước cs cầm quyền là vấn nạn của loài người.Riêng não cụ Dove có thể tháo ra ,sang Mỹ ,sửa chữa,thay thế một số bộ phận bị lỗi

  9. Thanh Tam says:

    Thủ tướng Singapour Lý Quang Diệu đã có bài phân tích rất hay về mối quan hệ Singapour với Hoa Kỳ : Chỉ có kẻ ngu mới chống lại Hoa Kỳ ,trong bài này có đoạn nói về VN như sau :
    “Ví dụ như Việt Nam , là một trong những quốc gia không an tâm nhất về sự bành trướng sức mạnh của Trung Quốc. Đặng Tiểu Bình ra lệnh tấn công miền Bắc Việt Nam vào năm 1979 để trả đũa việc Việt Nam can thiệp vào Campuchia. Đặng phá hủy một vài làng mạc và thị trấn rồi sau đó rút lui, chỉ nhằm đưa ra một lời cảnh cáo với người Việt: “Tôi có thể tiến thẳng vào và tiếp quản Hà Nội.” Đây không phải là bài học mà người Việt có thể quên được. Một chiến lược có lẽ đã được chính phủ Việt Nam bàn đến là làm thế nào để có thể bắt đầu thiết lập các mối quan hệ an ninh lâu dài với người Mỹ.”
    Nhưng nhà Bác học Albert Einstein lại nói rằng :” Không thể chống lại những thằng ngu,vì chúng quá Đông “

    • D.N.L. says:

      Tôi xin nghi ngờ câu này của A.Einstein,nếu bác có thì giờ thì xin
      cho biết nhà bác học phát biểu ở trong trường hợp nào.
      Câu sau thì chính xác của A.Einstein : phá vỡ một nguyên tử còn
      dễ hơn phá vỡ một thành kiến.
      Trân trọng.

      • TungDao says:

        Gửi bác D.N.L :
        Only two things are infinite, the universe and human stupidity, and I’m not sure about the former. Albert Einstein

        • D.N.L. says:

          Cám ơn bác nhưng chẳng phải “không thể chống lại
          những thằng ngu,vì chúng qúa đông”,bác ạ !

        • says:

          Có đến mấy trăm câu nói được gán cho Albert Einstein nói nhưng thật sự không phải. Muốn kiểm chứng không khó lắm, vì tất cả câu nói của Albert Einstein, đều được Princeton University ghi chép, ghi ngày, giờ, nói trong trường hợp nào, trong lá thư gởi cho ai etc … in trong quyển sách :

          Ultimate Quotable Einstein
          Collected and edited by Alice Calaprice
          With a foreword by Freeman Dyson

          http://press.princeton.edu/titles/9268.html

        • Thanh Tam says:

          Có nhiều câu của Albert Eistein được ghi lại,Tuy là người Đức nhưng vì có gốc Do Thái (đã có lần được đề nghị làm Tổng thống Israel nhưng ông từ chối), nên ông bị buộc rời Đức vào năm 1933. Ông sang dạy học ở Pháp, Bỉ, sau đó sang Mỹ và nhập quốc tịch Mỹ. Tại đó, ông bị cơ quan tình báo FBI lập hồ sơ theo dõi dày tới 1.427 trang. Trong một bức thư gửi Johann Fantova, người tình trong nhiều năm cuối đời, ông than vãn: “Không thể vượt qua được thế lực của những kẻ ngu dốt, vì chúng quá đông”.
          Tôi không giỏi tiếng Anh, nên thấy câu này có thể dịch theo ngữ cảnh,nhờ các Bác kiểm chứng. Nếu không phải của A.E thì coi như câu của dân gian vậy.

        • Xôi Thịt says:

          @bác TT: cảm nhận có vẻ không phải thì tôi nói là “không cho là A. E nói” thôi chứ cũng có thể ông í nói thế thật 🙂 . Kiểm chứng cũng không đơn giản. Cuốn sách bác Lê đề cập có thể ghi lại nhiều câu nói của A. E nhưng cũng không khẳng định được ngay những câu không nằm trong sách thì không phải do A. E nói trừ khi ta chứng minh được là người khác nói chẳng hạn 🙂

          Rolex dỏm nhiều nên thấy có người đeo Rolex lại nghĩ đến Rolex dỏm trước 😉

      • Trần says:

        Cũng có câu này chính xác của A. Einstein:

        The significant problems we face today can not be solved at the same level of thinking we were at when we created them ( Những vấn đề mang ý nghĩa quan trọng mà hiện giờ chúng ta phải đương đầu không thể giải quyết được bởi cùng một trình độ tư duy như khi chúng ta tạo ra chúng)

    • Xôi Thịt says:

      Tôi cũng không cho là A. E lại nói câu trên. Câu nói nổi tiếng nhất của A. E mà tôi biết là Đừng có mà tin mấy câu nói của tôi tìm được trên Internet, sự thực là tôi không nói mấy câu ấy đâu. 😀

      Tôi nghĩ A. E (và cả chúng ta nữa) là nạn nhân của Internet (nhất là Facebook). Thường người ta lấy ảnh A. E lè lưỡi, chèn vào 1 câu nào đấy (cũng không tệ) rồi tung lên Internet và thế là nhà bác học của ta nghiễm nhiên thành tác giả. Tôi cũng nhầm vài lần (kể cả nhầm thật lẫn suýt nhầm) nhưng là với mấy ông khác, kém nổi tiếng hơn nên giờ đọc quote với độ cảnh giác cao hơn 🙂 . A. E bị mạo tên nhiều vì ông quá nổi tiếng và cũng có nhiều câu gây sốc; cũng giống như Rolex hay bị làm nhái vậy 😉

  10. CD@ says:

    “Nhưng trong tình hình cả dân tộc sục sôi, thì đâu đó vang lên tiếng nói của những kẻ “ấu trĩ tả khuynh trong chính trị”. Luận điểm của họ không có gì mới nhưng hành động của họ mang tính chất “thừa nước đục thả câu”, kích động, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, tìm mọi cách tuyên truyền, xuyên tạc nhằm chia rẽ Đảng với nhân dân, làm cho quần chúng nhân dân hiểu lầm chủ trương, biện pháp, hành động của Đảng. Họ cố tuyên truyền rằng: Đảng là lực lượng đối đầu với nhân dân, thống trị nhân dân, khác hoàn toàn với thực tế hơn 84 năm qua. Ngay từ khi mới thành lập, Đảng đã gắn bó máu thịt với nhân dân, nhân dân luôn cần có Đảng để soi đường chỉ lối, tập hợp đội ngũ, lực lượng để giành thắng lợi trong mọi cuộc cách mạng.
    Những người này là ai? Đó là những người tự nhận mình là nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền, đấu tranh cho “dân oan”, thành viên của các “hội dân sự”, thậm chí còn có một số thanh niên, sinh viên – lớp người sinh ra sau chiến tranh, một số người trước đây là cán bộ, đảng viên nhưng do nhận thức không đúng về tình hình đất nước, về chủ trương, đường lối của Đảng, bản lĩnh chính trị không vững vàng, bản thân họ gặp phải những mâu thuẫn lợi ích trong cuộc sống và chưa được giải quyết thỏa đáng cũng tham gia vào “đội ngũ” này.
    Những người này đưa ra khẩu hiệu “Vì một quốc gia cường thịnh cần phải thay đổi”. Nhưng thực chất của khẩu hiệu và hành động của họ là gì?

    Thứ nhất, họ thường xuyên sử dụng các mạng xã hội, nhất là facebook làm phương tiện tuyên truyền xuyên tạc và tuyên bố “Facebook là nỗi sợ của Đảng Cộng sản” ???!!…” ( hết trích, nguổn : baokhanhhoa.com.vn- or blog QC-bọ lập).
    —————————————
    hông dám trích nhiểu hơn, vì sợ “ô nhiêm’ HC, bài này nhẽ ra phải xuất hiên ở tở ND, QĐND, thì giờ đây, nó đành “né” ở 1 tở báo “tuyên giá địa phương”, những lập luận và cách hành xử đe dọa “còng số 258”, “nhét Đ vào mồm” người khác, “dán” nhãn phản động vào lưng người khác…đã “tụt” thứ bậc dần dần…những kẻ “bùa mê cháo lú” còn nhiêu lắm, và ngay ối người như trong bài viết của Osin-Huy Đức- vẫn tiến vài vước rổi “quay lại sau”, mặc “đan mạch” “nhân dân”…những cơn mưa vần vũ ngoài trời, và ngoài biển khơi, những chiếc tầu “vừa thiếu vừa yếu” hơn bọn giặc dã tâm và cực kỳ dã man đông như “quân nguyên” vẫn đang quần nhau như trong 1 trần cầu trên biển Đông không cân sức…mà khán đài thì chỉ lèo tèo vài khách “vừa ngủ vừa xem”…lại phẻo réo gọi GS bồ cu…”CS 0 có vần đề gì…”!

  11. TNABS says:

    Đánh cho Mỹ cút- Ngụy nhào
    Đất nước thống nhất… lại mời chào Mỹ vô !
    Bởi vì Chú phỉnh hồ đồ
    Buôn thù bán bạn, cơ đồ không yên.

  12. CD@ says:

    – tuy bình luận với RFI của PCD chỉ là ý kiến tử 1 người được cho là có “gốc gác” trong cán bộ CS, đã thức tỉnh…và có khá nhiểu chi tiết, người nghe chưa thỏa mãn vì PCD chưa thê- hoặc k thể- đưa ra minh chứng hay ý kiên khẳng định- nhưng trong tình hình “tranh tối tranh sáng”, bưng bít thông tin hiện nay, những ý kiến kiểu loại này vẫn có những giá trị thức tỉnh và thời sự nhất định, cũng giống như cuộc hội thảo “thoát trung” do nhà XB Tri thức chủ trì tổ chức, trong đó có vai trò của ô. Chu Hảo, TS, nguyên thứ trưởng bộ KHCN …”dục tốc bất đạt” mà, các bạn!
    – 1 số bạn quan tâm đến vụ án Huyền Như, lan can tới Vietinbank, đểu biết khi đó, ô.CTHĐQT là Phạm Huy Hùng, ô.này còn là đbqh khóa 13… theo thông tin từ những người thân cận, Ô.PHH, còn có thê “tại vị” thêm 3 năm nữa, vì CTHĐQT không nhất thiết phải “nghỉ chế độ” theo tuổi qui định…tuy nhiên, chỉ sau 1 đêm, hệ thống chính trị của ĐU các DNTW, ĐU Vietinbank…phải tức tốc hoàn thành xong ngay theo chỉ lệnh từ Ai đó, và Ô.PHH hoàn toàn “trằng ghế”…những sự kiện nhỏ đó,ghép nối lại, như vụ xử “phúc thẩm kín bưng” với Ô. PVĐ, lời nói sau cùng của “bầu Kiên” mà đặc biệt là để nghị xin được “đổi trại giam” vì lý do an nguy cho tính mạng sau khi đã noi đích danh tên 1 vài vị “làm sai lạc vụ án…”, sự ‘im ằng” bặt tăm của ô.X sau những tuyên bố nổ trời “nô lệ viển vông” bên trời Manila, các thông tin trên báo cấp phép bị kiểm soát và chừng mực khi viết vê những việc liên quan đến “bạn vàng tường đồng”…nói lên cái gì…đa phần dân chúng thì không để ý vì họ cũng chẳng cần biết dến gì hơn ngoài tất bật ngược xuôi cho “cơm áo gạo tiền”, các quán nhậu : trưa, chiều, tối vẫn đông nghẹt đủ lứa tuổi mà đa phần là “tư bản đỏ” và công chức nhà nước xài tiền chùa thê hiện đăng cấp “dzo, dzo,dzo” góp phần làm nên kỳ tích uống 3 tỷ đô la bia rượu/1 năm …trong khi quốc gia ngập trong nợ nần, hàng năm phải dùng tới gần 25% thu NS đê trả nợ, áp lực đi vay nơ MỚI để trả NỌ cũ, các công trình DA trọng điểm, đặc biệt năng luong, xi măng, cơ khí, vật liệu cho dệt , may, da giầy, đồ gỗ…đểu nhập phần lớn từ Tầu…!
    – 2 nhóm thế lực chính “đu dây”, tuy cùng thống nhất về việc phải giữ nguyên độc quyền và chiếc ghế, họ khác nhau ( mâu thuẫn ?) vê cách thực hiện ? và nếu quả là đúng như vậy, thì viễn cảnh vê 1 VN dân chủ, tôn trọng pháp luật và con người, phát triên hài hòa và bền vững…chỉ là xa với, hệt như chúng ta thấy cụ com sĩ trong HC đổi mầu “xoành xoạch” nhưng kiên định với kết luận : CS không phải là v/đê…!

  13. Dân gian says:

    Nhưng rất tiếc đến bây giờ mang kính hiển vi ra soi cũng chưa thấy có nhóm ‘lào’, mà vẫn chỉ có nhóm ‘nhóm lò’! Mà lửa vẫn chẳng thấy đâu, lò vẫn nguội lạnh, mãi không thấy ấm lên tẹo nào.

    Cũng dễ hiểu thôi vì nhóm này nổi lửa lên thì đúng là sẽ rơi vào tình trạng ‘đóng cửa đốt nhà’. Vậy dại gì họ ‘tự thiêu’ nhỉ???

  14. Ping says:

    Nhanh [gắn với Mỹ Nhật] với chứ, vội vàng [thoát Tàu] lên với chứ
    Việt Nam ơi thời cơ đã đến rồi

    (Chế từ thơ Xuân Diệu)

    Trên Que Choa có bài của Hạ Đình Nguyên viết rất hay, đại để khuyên ông Nguyễn Phú Trọng hãy sáng suốt phát huy liêm sỉ của kẻ sỹ Bắc Hà làm 1 việc “Dương Vân Nga” thứ hai trong bối cảnh đất nước đang bị hậu duệ của giặc Tống ép tứ bề. Nếu được như thế thì sẽ đẩy nhanh được, nhưng liệu ông Trọng có nghe hay không?

  15. NGUYỄN VĂN says:

    Nhóm lợi ích nào mà đưa đất nước thoát Tàu là tôi ủng hộ
    Nhóm lợi ích nào đưa đất nước mạnh giàu là tôi hoan nghênh
    Nhóm lợi ích nào làm đất nước dân chủ văn minh là tôi đồng tình
    Nhóm lợi ích nào,tam phân thể chế, từ bỏ ý thức hệ là tôi vỗ tay

  16. Dove says:

    Thực ra đối mặt với “Quy hoạch phát triển sự nghiệp hải dương năm năm lần thứ 12 (quy hoạch đến năm 2015, triển vọng đến năm 2020). của TQ.” mà CD@ đã nêu ra cần được xem là một đại vấn đề.

    Ko ít người bị choáng vì kết luận của Dove:

    “CS ko phải là vấn đề, mà tham lam mới là vấn đề. VN và các nước ASEAN phải kiềm chế tham lam.”

    Liên quan đến nó có một câu trần tình và một câu hỏi:

    Trần tinh: Tham lam là ngôn từ mà Dove đã đúc kết lại qua nhiều nghiên cứu về tình trạng tranh chấp EEZ ở Đông Á và Đông Nam Á, đặc biệt là những nghiên cứu chuyên sâu do hải quân Hoa Kỳ thực hiện để hoạch định chính sách. Họ là những người đầu tiên đưa ra ý định: ko sử dụng đường cơ sở nối đảo, các đảo chỉ có vùng lãnh hải 12 hải lý (tức là như công hàm Phạm Văn Đồng). Hiện nay, có một tài liệu của Prof. R. Beckman, Khoa luật quốc tế, đại học NUS, Singapore rất dễ đọc và liên quan đến “tham lam” mời các bạn tham khảo link: http://cil.nus.edu.sg/wp/wp-content/uploads/2012/10/Beckman-Offshore-Patrol-Security-Asia-Pacific-KL-17-Oct-2012.pdf

    Câu hỏi: Trong trường hợp VN có sự thay đổi thể chế, Dove tin rằng Bắc Kinh chỉ cần 2 ngày để tiếp quản – MỘT CÁCH GẦN NHƯ HÒA BÌNH, toàn bộ các đảo nổi và các công trình trên bãi cạn của VN và thể chế mới sẽ hầu như ko có cơ hội để đòi lại. Vậy, câu hỏi được đặt ra:

    CẦN BAO NHIÊU THỜI GIAN ĐỂ THAY ĐỔI THỂ CHẾ CS VÌ “YÊU NƯỚC” ?

    Thiển nghĩ những người như ông Phạm Chí Dũng hoặc Cù Huy Hà Vũ nên trả lời một cách thẳng thắn cho câu hỏ trên.

    Dove tin rằng, dẫu có sự hỗ trợ tận tình của bà Loretta Sanchez, thì căn cứ tiền lệ Iraq thì chí ít cũng phải mất vài năm Nếu vậy thì thôi rồi…Trường Sa.

    Để đối mặt với “SỰ NGHIỆP HẢI DƯƠNG” của Bắc Kinh, các nước ASEAN chỉ có một lựa chọn: liên minh là CÒN tan rã là MẤT.

    Riêng VN còn một option nữa, nhưng nói ra thì đụng chạm lắm nên thôi.

    Cuối cùng xin chốt lại:

    CS ko phải là vấn đề, mà tham lam mới là vấn đề. VN và các nước ASEAN phải gạt sang một bên những tranh chấp để hình thành một liên minh bài bản và có thực lực.

    • TNABS says:

      Đồng chí Dove nói đúng : ” CS ko phải là vấn đề, mà tham lam mới là vấn đề”.

      Tuy nhiên người CS thì luôn tham lam. Đó mới là vấn đề trọng đại.

      • D.N.L. says:

        “Luôn tham lam” là còn nhẹ đấy,bác ạ !
        Đúng là tham lam nhất,tham quyền lẫn tiển nên chỉ muốn
        độc quyền toàn trị và bóc lột nông dân,công nhân v.v.

    • chính ủy says:

      Bác Đốp bẩu tham lam mới là vấn đề chứ không phải CS. OK. Vậy CS có tham không? tham quá đi chứ! Tham nhìu or tham ít? tham nhiều! Tham nhìu hay tham rất nhìu? Tham rất nhiều. Tham những gì? tham quyền tham thế, tham tiền tham bạc…tham tất chả chê gì kể cả…tham nhũng 😀

  17. Người đánh dậm says:

    Ấn tượng của tôi: chả có gì sắc nét, bình luận bùng nhùng, bèo nhèo như mấy chú BLV đài TV Hà Nội bình luận Giải ngoại hạn Anh. Gọi anh này là Nhà Bình luận là hơi quá.

  18. NôngDân says:

    + Phạm Chí Dũng, một nhà bình luận thời sự chính trị “đang lên”!!!, cũng là người đã kịp gắn cho mình cái mác “ Cựu Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam”. Cả bài trả lới phỏng vấn anh ta vẫn chưa thoát ra được cái vòng kim cô đang đội trên đầu. Vẫn nghĩ rằng tương lai đất nước vẫn nằm trong tay “giới lãnh đạo Việt Nam” hiện nay.
    + Vẫn được định hướng với tư duy, dân tộc Việt muốn tồn tại phải bám vào các nước lớn, Không Trung thì Mỹ, thông qua sự dẫn dắt của một số “giới lãnh đạo” hiện tại!. Phạm Chí Dũng đã không dám chỉ ra thực tế là: Dân tộc muốn tồn tại thì mọi người Việt phải đứng thẳng lên.
    + Cái sơ hở của bài trả lới phỏng vấn, đó là: Người trả lời đã gián tiếp bộc lộ, anh ta đang thuộc một trong các nhóm lợi ích hiện nay!!!.

    • minh says:

      Bac nd à a Dũng hiện vẫn là 1 cbcc do đó giữ chừng mực nhất định bá không nên đòi hỏi quá nhiều ở anh.ữữóởề

    • VVX says:

      Cho em nói leo với bác nhé. Theo em thì tình hình hiện nay phải lấy “cái lợi vật chất” của cả quan lẫn dân mà luận.

      Cái sự đắn đo hiện nay trong sách lược cho đất nước nó lấn cấn trong toan tính “sợ mất” ở trong đầu mỗi quan rồi xuống đến dân. Chắc chắn điều này chẳng ai nói ra miệng, nhưng trong đầu thì chắc ai cũng có. “Cái được”mà họ đang có từ đâu mà ra? Em nghĩ đó là cái “bả vật chất” của chú lùn họ đặng đưa ra từ hội nghị thành đô mà đảng ta ăn phải từ ngày đó tới giờ. Thuyết mèo trắng mèo đen của chú lùn có thể hiểu là “phải thực tế”, khi mà niềm tin viễn vông vào chủ nghĩ CS vỡ nát. Chú lùn chủ trương lấy CNXH làm bình phong và sử dụng quyền lợi vật chất để trói buộc các đảng viên với đảng. Vì vậy mà CSTQ đã đứng vững mà không sụp đổ như ở Nga. Và đây cũng là căn nguyên của tham nhũng trong xã hội hậu cộng sản.

      Vì vậy mà em nghĩ Việt Nam mình như con nghiện nặng cần cai nghiện thì phải giảm đô trước khi cắt hẳn thuốc. Cắt thuốc ngay nó chết bác ạ. Các người đấu tranh trong nước chắc hẳn họ hiểu được điều này mà không thể chọi thẳng.

      Cũng như em, không thể còm tiếp vì phải quay lại để xem trận Tây Ban Nha- Hòa Lan của em. Em cũng phải nghĩ đến cái lợi của em chứ. 😆

    • gopsy says:

      Bac ND co nghi den chuyen ich loi chung cua dat nuoc ko ? Khi ND binh loan ve PCD .
      Nguoi My luon chuan bi nhan su , giong nhu TT NDD thoi truoc nam 1950 .

    • trungle118 says:

      em thì nghĩ bác Dũng đã nói đúng. ít nhất trong tương lai gần chưa có lực lượng đủ mạnh để thay thế chính quyền hiện tại khi cần thiết nên dù xảy ra chuyện gì vẫn cần có sự tham gia của đa số người trong chính quyền hiên tại. nước ta nhỏ lại ở gần 1 thằng trọc phú tham lam hay gây gỗ thì ngoài nhân tố là người Việt ( nhưng phải chờ 1 thời gian dài hoặc 1 tác động đủ lớn mới làm người dân đứng lên) thì phải cần 1 sự tương trợ qua lại từ những nước có chung những lợi ích. còn nhóm lợi ích là chuyện bình thường trong mỗi cá nhân và tập thể và chúng chỉ bất thường vì không có 1 hệ thống luật hoàn chỉnh để điều chỉnh mối quan hệ của chúng.

  19. Mongun says:

    Theo tôi, phe thân Tàu hiện còn rất mạnh, cứ nhìn những việc họ làm gần đây thì thấy rõ. Đặc biệt vụ án của ông Phạm Viết Đào hay vụ nhà thơ Đỗ Trung Quân…Chưa thể hy vọng gì nhiều được, vì quyền lực của đảng, nhiều kẻ vẫn sẵn sàng đổi chác cái hữu nghị viễn vông để kéo dài nó thêm vài năm nữa. Nhưng khi kinh tế sụp đổ, xã hội hỗn loạn (chẳng lâu nữa đâu) thì nhân dân chắc chắn sẽ vùng dậy và lúc đó chưa biết tính mạng của bọn thân Tàu sẽ như thế nào!

    • Brave Hoang says:

      Dù up cho bác, nhưng cái kinh tế sụp đổ, xã hội hỗn loạn thì… hơi xa đó. Từ năm 2010, 1 số trang đã bảo VN sẽ đổi tiền, kinh tế sụp đổ ngay, mà đến giờ vẫn phè phỡn đó thôi. Các nhà điều hành kinh tế VN chơi kiểu hụi, vay vốn sau lấp nợ trước, nên khi nào còn cái để bán, chưa sụp. Nhanh nhất cũng 10, 15 năm nữa.

    • says:

      Cái khó nhất cho tình trạng kinh tế hiện nay là phải đi vay đễ trả lãi hàng năm, thay vì đi vay đễ phát triển quốc gia. Bộ trưởng Tài Chánh cho biết ngân sách phải tăng từ 12-14% mỗi năm mới đũ chi trã, nguồn thu thì ông Vương Đình Huệ cho biết đã hết cách rồi. Đây là hậu quả của chính sách Kinh tế thị trường Định Hướng XHCN, QD là chủ đạo. TPP là cái phao cho vn, ngay cả ông Tổng cũng mong muốn, nhưng ông đã chốt HP rồi, làm sao thay đỗi Luật cho lập Công Đoàn, Tự Do lập Hội mà Mỹ yêu cầu ? ngoài ra còn chuyện Mỹ yêu cầu thả hết tù chính trị.

    • nhật quang says:

      Thực trạng kinh tế VN hiện nay là đi vay để trả nợ vay,chứ không phải để phát triển.kinh tế còn tồn tại được là còn có chỗ bấu víu: Hơn 5.600.000 tỷ đồng nhân dân gửi ngân hàng( còn bòn rút được tù người dân),còn vay được nước ngoài,còn bán các doanh nghiệp NN khi không thể duy trì và nuôi được nó và cũng là mục đích thâu tóm về cho các nhóm lợi ích( khi đã vơ vét được rất nhiều tiền),khi còn lừa bịp được người dân( không dám công khai minh bạch các thông tin).

%d bloggers like this: