Kinh tế gia miệt vườn: Xung đột biển Đông và ảnh hưởng tới VN

Thương mại Việt Trung

Thương mại Việt Trung: đuờng đỏ TQ XK vào VN, đường xanh XK của VN

HM Blog. Kinh tế gia miệt vườn Thái Nguyên vừa hoàn thiện bài viết này và gửi Cua Times. Mong bạn đọc đóng góp cho giải pháp làm thế nào để thoát Trung khỏi vòng cương tỏa kinh tế. Khi kinh tế độc lập rồi, cái vòng kim cô 16 chữ vàng, 4 tốt, ý thức hệ sẽ tự rơi.

Căng thẳng giữa Trung Quốc và Việt nam sau khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào biển Đông, vi phạm vùng kinh tế của Việt Nam, đã gây ra những sóng gió trong báo chí, truyền thông, ngoại giao, quân sự, quốc tế và khu vực. Ngoài ra giàn khoan đã khơi mào các cuộc biểu tình phá phách các công ty Trung Quốc và các công ty Nhật, Đài Loan, Hàn Quốc bị vạ lây, tại 22 tỉnh thành trong 63 tỉnh của VN.

Quan hệ thương mại Việt Trung

Sau hơn một thập kỷ, trao đổi thương mại song phương đã gấp 10 lần, từ 4,9 tỷ đô la năm 2003, tới nay đã đạt 50 tỷ.

Trung Quốc là khách hàng lớn nhất, thương mại hai chiều Việt Nam Trung quốc chiếm tới 19% tổng chu chuyển thương mại (Xuất khẩu – nhập khẩu) của Việt Nam. Trung Quốc nhập khoảng 10% giá trị xuất khẩu của Việt Nam trong khi Việt Nam nhập từ Trung quốc tăng gấp 12 lần kể từ năm 2003 với 3,1 tỷ đô la lên 37 tỷ năm 2013, chiếm khoảng 28% giá trị nhập khẩu.

Siêu nhập từ Trung Quốc tăng lên đáng kể, hầu hết là hàng hóa thành phẩm như xe hơi, động cơ lắp ráp, nguyên vật liệu tinh mà Việt Nam dùng sản xuất cho xuất khẩu. Việt Nam xuất nguyên liệu thô như than đá, cao su, quặng sắt, nông sản. hầu hết với giá rẻ vì thô thì làm sao kiếm nhiều tiền.

Đó là chiến lược chung mà Trung Quốc đang thực hiện với nhiều quốc gia đang phát triển nhằm độc quyền trong việc cung cấp hàng hóa thành phẩm cho toàn cầu.

Đầu tư trực tiếp

Đầu tư trực tiếp (FDI) của Trung Quốc vào Việt Nam tăng đáng kể, đến cuối tháng tư, con số này khoàng 7,8 tỷ, đứng thứ 9 trong các nhà đầu tư FDI.

Năm 2013 có một đột biết trong đầu tư về Nhà máy Nhiệt điện dùng than ở Vĩnh Tân (Bình Thuận) BOT – chìa khóa trao tay, với sản lượng điện 1.200MW và giá thành khoảng 2 tỷ đô la.

Ngoài đầu tư trực tiếp, Trung Quốc còn thắng nhiều thầu dự án về hạ tầng, điện, sản xuất thép liên quan đến ODA của Trung Quốc và cách cho vay dưới nhiều dạng khác nhau.

Xuất khẩu đi TQ theo ngành.

Xuất khẩu đi TQ theo ngành.

TQ - VN FDI theo ngành.

TQ – VN FDI theo ngành.

FDI giữa các quốc gia đầu tư vào VN

FDI giữa các quốc gia đầu tư vào VN

Du lịch

Du lịch Trung Quốc đến Việt Nam ngày càng nhiều do giá rẻ, đồng văn hóa, tiện lợi trong giao thông và visa. Năm 2013, khoảng 1,9 triệu du khách từ Trung Quốc đã thăm Việt Nam, đứng đầu danh sách trong các quốc gia có khách thích tới xứ Đông Dương này.

Du lịch TQ

Du lịch TQ

Theo báo cáo của TravelChinaGuide.com, trang web lơn nhất về lữ hành của Trung Quốc, Việt Nam đứng hàng thứ 9 trên thế giới của khách du lịch Trung Quốc, đứng sau Hong Kong, Thái Lan, Hàn Quốc, Macao, Đài Loan, Singapore Malaysia và Nhật.

Kết luận

Ảnh hưởng của cuộc khủng hoàng biển Đông vào nền kinh tế Việt Nam có thể thấy trực tiếp thông qua các nhà đầu tư trên sàn chứng khoán. Chỉ số VN đã mất 5,9% vào ngày 8-5, rơi tiếp 4,7% vào ngày 12-5, và rơi xuống 514 điểm vào ngày 13-5, thấp nhất từ 7-1-2014.

Tuy nhiên, điểm đã nâng lên tới con số 544 vào ngày 21-5, hiện đã lên được 7,8% so với nửa năm, tăng 22% so với năm 2013.

Tuy nhiên sự lo ngại về xung đột đã làm các nhà đầu tư dè dặt. Chỉ khoảng 200 triệu đô được đầu tư thêm kể từ đầu năm đến nay.

Thị trường chứng khoán.

Thị trường chứng khoán.

Tuy nhiên, chỉ số VN index trở lại 544 vào ngày 21-5,  – tăng 7,8% kể từ đầu năm – so với nửa năm, tăng 22% của năm 2013.

Những ảnh hưởng có thể

Vì Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, nguồn cung cấp cho đầu tư nước ngoài và du lịch, mọi căng thẳng trên biển Đông đều có thể tác động rất xấu đến kinh tế Việt Nam

Môi trường kinh doanh và đầu tư: Những xáo trộn xảy ra trong các cuộc biểu tình tại 22 tỉnh thành đã làm các nhà đầu tư lo lắng, nhất là Trung Quốc, Đài Loan và Hàn Quốc. Dù các nhà đầu tư lớn nhất vẫn tỏ ra tin vào hoạt động của chính phủ nhằm vãn hồi trật tự, giúp môi trường kinh doanh an toàn.

Nhập khẩu từ Trung Quốc: Vì đây là nguồn hàng lớn nhất mà Việt nam nhập, sẽ ảnh hưởng không chỉ hàng tiêu dùng mà còn nguồn hàng nhập để sản xuất và lắp ráp tại Việt Nam. Tuy nhiên, ảnh hưởng nguồn hàng này không lớn tới kinh tế.

Xuất khẩu nông sản: Trung Quốc là nguồn tiêu thụ hàng nông sản lớn nhất của Việt Nam như mây tre, đồ gỗ, cao su, dừa, hoa quả và cũng là nơi tiêu thụ gạo lớn nhất cho Việt Nam trong mấy năm gần đây. Có thể phải cần thời gian để tìm đối tác mới nếu khủng hoảng xảy ra.

Nếu Trung Quốc ngừng nhập lúa gạo của Việt Nam thì thị trường nông sản sẽ rắc rối vì chưa tìm ra được đối tác tiêu thụ, giá phải trả của chính phủ là khá lớn vì phải giải quyết kho bãi và giúp nông dân. Ảnh hưởng có thể tực tiếp đến Vinafood nếu họ không tìm cách thay đổi bạn hàng và thách thức nữa là những nhà đầu tư chỉ tìm loại gạo chất lượng thấp

Sản xuất công nghiệp: Theo báo cáo tại Bình Dương, Đồng Nai, nơi vừa xảy ra biểu tình và xáo trộn, hơn 1,100 nhà máy, xí nghiệp (chủ yếu là Trung Quốc và Đài Loan) đã phải ngừng hoạt động. Rất nhiều trong số họ đã ở Việt Nam hàng chục năm nay. Nếu họ đóng cửa, có tới nửa triệu người mất việc làm trong ngắn hạn và cả dài hạn.

Mặc dầu biểu tình cướp bóc xảy ra ở Bình Dương, Đồng Nai, nhưng một số tỉnh phía bắc như Thái Bình, Hải Dương, Bắc Ninh cũng có công ty FDI đóng cửa vài ngày. Vì các công ty này có vai trò cung cấp hàng hóa trong dây chuyền lắp ráp toàn cầu nên ảnh hưởng sẽ không chỉ tại Việt Nam mà lan khắp thế giới. Ví dụ phần lắp ráp cho iPhone, iPad, Nike, Adidas, Yue Yuen cũng được sản xuất tại Việt Nam.

Nhiều mảng sản xuất công nghiệp khác có thể bị ảnh hưởng xấu nếu hàng nhập khẩu từ Trung Quốc bị đình đốn hoặc ngừng.

Đầu tư (tỷ đô  la) giữa các nước vào VN.

Đầu tư (tỷ đô la) giữa các nước vào VN.

Điện lực : Năm 2014, Việt Nam dự định nhập 2,5 tỷ KWh từ Trung Quốc, giảm khoảng 25% so với năm 2013. Điện nhập chỉ chiếm khoảng 2,6% trong tổng số lượng điện tại Việt Nam.

Trung Quốc chiếm tới 90% các hợp đồng về điện EPC (EPC- Engineering, Procurement, and Construction). Trung Quốc có thể ngừng hoặc trì hoãn các hợp đồng về xây dựng, cung cấp điện. Ví dụ, họ đã rút 3000 công nhân sản xuất thép tại Formosa tại Hà Tĩnh.

Giao thông: Giống như ngành điện, Trung Quốc đã tham gia rất nhiều các dự án về đường cao tốc như Hà Nội – Hải Phòng, Hà Nội – Lào Cai, Hải Phòng  – Quảng Ninh, Đà Nẵng – Quảng Ngãi.

Du lịch và dịch vụ khác: Trước khi giàn khoan đến biển Đông, hàng ngày có khoảng 20 chuyến bay giữa hai quốc gia. Nhưng sau vụ việc, số chuyển bay đã giảm hẳn, gây thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng cho Vietnam Airlines.

Chưa có con số thiệt hại về du lịch, nhưng các tỉnh dùng du lịch như một phương tiện phát triển như Đà Nẵng, Quảng Nam sẽ gặp khó khăn..

Giải pháp

Ngày 21-5, Thủ tướng Dũng và chính phủ VN đã tiến hành những bước quan trọng

Những công ty, xí nghiệp, nhà máy bị ảnh hưởng do biểu tình được trì hoãn thuế, giảm thuế khi tài sản bị hư hại, tiền thuê đất và giảm thuế xuất nhập khẩu.

Giúp thêm lực lượng lao động bị hao hụt, cho phép thủ tục visa tiện lợi hơn để các công ty có thể nhập người lao động vào thay thế.

Ngân hàng Nhà nước sẽ giúp vay tín dụng dễ dàng hơn đối với các xí nghiệp, cơ sở bị ảnh hưởng do khủng hoảng biểu tình.

ĐTV. Kinh tế gia miệt vườn Thái Nguyên,

Lưu ý: Số liệu được tham khảo từ trang web của Cục Hải quan và TC Thống kê. Tôi biên tập lúc hơi mệt nên câu cú lủng củng, bạn đọc thông cảm.

Đề nghị bạn đọc đóng góp thêm về giải pháp. Trình của lão miệt vườn có hạn, cần có tập thể lãnh đạo, cá nhân không chịu trách nhiệm 🙂

Advertisements

148 Responses to Kinh tế gia miệt vườn: Xung đột biển Đông và ảnh hưởng tới VN

  1. dangminhlien says:

    Bài khái quát công phu , số liệu đáng tham khảo
    Phần giải pháp nếu bỏ công phân tích xa gần xu thế sẽ hay hơn
    udate tới nay là PTT Hoàng Trung Hải cũng đã phát biểu rõ quan điểm ( đại ý) trong tuần lễ biển đảo là: VN không chấp nhận đánh đổi cái gì ( tất nhiên trong đó có lợi/hại… làm ăn với TQ) để lấy chủ quyền và phẩm giá
    Ông Hải, 1 xếp chính của các dự án làm ăn đó nên nói vậy là thấy rõ VN dù mất mát thiệt hại kinh tế cũng vẫn đấu tranh giữ chủ quyền
    Tất nhiên vẫn bổ đầu dân gánh chứ có cái gì. Dân ta lại khổ tiếp do dân ta và số phận nó thế. Nhưng để thoát Trung thì cũng đáng giá

  2. Daffodillies says:

    Although it’s a story from the Philippines, for many who are surprised why Vietnam hasn’t brought action against China in the International Court of Justice, it’s worth reading this article/blog by Banyan from The Economist, please.

    There are many other aspects from the article that should be taken into account, too.

    I’m sorry for having no time to translate it into Vietnamese as it should have been.

    Thanks the Blog Owner, Mr. HM, for letting me do this.

    Force majeure

    In the contested waters of the South China Sea, China seems able to do whatever it wants
    May 24th 2014 | From the print edition

    FOR a man leading a country castigated in the official Chinese press as America’s “paranoid junior ally”, President Benigno “Noynoy” Aquino of the Philippines seems both remarkably relaxed and surprisingly conciliatory. Territorial disputes in the South China Sea, which prompted China Daily’s scolding, are not, Mr Aquino says, the “be-all and end-all” of his country’s relations with China. He has to manage the “tension between being as forthright as possible and weighing whether or not I am tweaking their nose”. As he spoke to Banyan this week in the presidential palace in Manila, the non-nose-tweaking side of Mr Aquino’s internal debate seemed to be winning: bilateral trade and tourism are booming, both sides are trying to “isolate” the complex row from the broader relationship, and Mr Aquino has tried not to respond to “provocative statements”.

    Yet recent weeks have seen China engage in behaviour in the South China Sea that shows total disregard for the noses of its neighbours. In the northern part of the sea, near the Paracel islands, which it disputes with Vietnam, China has moved a massive oil rig, defended by a large flotilla, into waters Vietnam regards as within the Exclusive Economic Zone (EEZ) it is entitled to under the international law of the sea. Anger at this in Vietnam sparked rioting in which hundreds of factories were looted and torched and six Chinese died. China has since evacuated thousands of its expatriate workers and demanded compensation. Few of the ravaged factories were in fact Chinese-owned. Most were investments from Taiwan. So the destruction has both lost Vietnam any moral advantage and suggested more may be going on than simple patriotism turned on a historical enemy.

    Farther to the south, photographs have shown China engaged in filling in the sea at the Johnson South Reef, in the Spratly chain of islands. Some analysts suggest that China intends to build an airstrip there. The Philippines has protested. It regards the reef as within its EEZ. And a declaration signed in 2002 by the ten-member Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) and China bars new building on disputed rocks.

    Perhaps most outrageous, China does not even deign to explain the basis of its claims. In the case of the oil rig, for example, it might regard the area where it is operating as part of the EEZ attached to Hainan province, an undisputed part of its territory. Or perhaps it belongs to the Paracels, from which China expelled the former South Vietnam in 1974. Or perhaps it is just encompassed by the “nine-dash line”, a lolling tongue of passive cartographic aggression that China says gives it historical rights over almost the entire South China Sea. The nine-dash line is itself ambiguous. Chinese scholars say that it probably implies a claim to the land features inside the line, an interpretation which could in theory be squared with the law of the sea. But even they are not sure that it does not assert sovereignty over the water as well.

    In the face of all this Mr Aquino tempers his outrage with realism. “They are 1.3 billion people and we are 98m”, he says. This echoes the words of the then Chinese foreign minister in 2010, who reminded ASEAN that “China is a big country and other countries are small countries and that is just a fact.” A sober assessment suggests that none of the three approaches the Philippines has adopted to resist Chinese encroachment stands much hope of success—though they have certainly annoyed China.

    The first approach is a legal avenue. The Philippines has taken the Chinese claim in the sea to an international tribunal under the law of the sea. This will take months, and it is not certain the tribunal will accept that it has jurisdiction, nor that, if it does, it will rule in the Philippines’ favour. And even if the Philippines wins the case, the court has no power to enforce the judgment; China will simply ignore it. A moral defeat may serve only to make China more hostile to Mr Aquino and his government.

    The second approach is a united front against Chinese expansionism in the sea. Mr Aquino has likened the world’s acceptance of China’s creeping expansionism to the appeasement of Nazi Germany in the 1930s. He says he was pleased an ASEAN summit in Myanmar this month agreed on a strong expression of concern about recent events. It was too much to hope that the summit might make clear China was causing the concern. Its actions may have pushed the Philippines and Indonesia to announce an agreement this week on their maritime boundary, after two decades of on-off negotiations. But although the nine-dash line encroaches on its EEZ, Indonesia has no territorial claim in the sea. Reaching agreement with other claimants seems impossible. Vietnam, for example, claims all the Spratlys and in 1988 lost over 70 lives in a skirmish with China at the Johnson South Reef.

    The third approach is to invoke the might of the Philippines’ “senior” treaty ally, America. As Barack Obama toured the region last month, America and the Philippines signed an “enhanced” security agreement. But America claims to take no sides in the South China Sea’s territorial squabbles. It is not likely to go to war with China over reefs and shoals claimed by the Philippines, let alone by Vietnam, which is not a treaty ally.

    Living with it

    That leaves two other ways of dealing with China’s claims, or at least of mitigating the damage. One is to turn the 2002 declaration into a binding code of conduct, in which the countries with overlapping claims (the others are Brunei, Malaysia and Taiwan) agree to avoid the sorts of provocations seen this month. Such a code is, in theory, in negotiation, though nothing suggests China wants an agreement. The other hope is that China realises, in Mr Aquino’s words, that its “ability to carry on growing depends on the goodwill of the rest of the world”—ie, that it should restrain itself. But since its recent aggression seems to have had little impact on its economic interests, it is hard to see why it should. Being feared and resented does not have to be bad for the economy.

  3. Ngự Bình says:

    Trích từ Sóc: “Em không thuộc phe muốn lật đổ ĐCS mà em thuộc phe mong muốn cải tổ, điều này chị biết rồi 😀
    Làm thế nào ư

    1/ không tập trung vào lý lịch trong tuyển dụng giới công chức, bỏ yếu tố Đ ra khỏi tiêu chuẩn tuyển dụng. Không phân biệt con cháu những người có công cách mạng và những người không có công trong các án xử. ( theo em, chính chính sách này tưởng rằng tốt và đáp nghĩa lại là chính sách gây ra sự tha hoá cho con cháu họ )

    2/ bắt chước bài học của Sing đãi ngộ tốt để công chức không cần tham nhũng, bắt chước Hongkong dạy trẻ từ bé đức tính trung thực là quan trọng nhất của con người, để lớn lên, nó ngượng khi phải tham nhũng. Băt chước China là tử hình mạnh dân tham nhũng nặng. Hihi. Bắt chước Mỹ là ươm mầm cho phản biện có tư duy lên tiếng ( không phải phản biện lấy chửi là chính nhé )

    3/ mạnh dạn tư nhân hoá nhưng theo cách của Đà Nẵng. Em đến Đà Nẵng thấy phần quảng cáo họ vẫn dành cho các doanh nghiệp tư nhân khai thác. Nhưng họ quản lý rất hay, họ vẫn coi đó là tài sản của công, của nhân dân / thành phố Đà Nẵng, nhưng 2-3 năm / lần họ cho các công ty đấu thầu khai thác. Không đặc quyền đặc lợi như ở Sg hay Hn. Ở Sg và Hn tư nhân kiểu đó là tư nhân sân sau.

    4/ phát triển kinh tế dân sinh dựa trên thế mạnh của con người VN. Con người VN có một ưu điểm là lách giỏi, khéo léo, chịu đựng giỏi nhưng lại vô kỷ luật, áp dụng vào VN nguyên xi một mô hình nào đó như Nhật / Hàn / Mỹ em nghĩ đều duy ý chí. Tính cách người Việt khó xây dựng một nền công nghiệp hiện đại nhưng có thể xây dựng một nền nông nghiệp và dịch vụ hiên đại. Và đó cũng là phù hợp với nguồn lực đất đai, văn hoá, của VN.”

    @Sóc: Bác Tổng Cua đã nói entry này không bàn về việc thay đổi chính quyền, nên mình sẽ không nói về chuyện thay đổi chính quyền. Mình chỉ đặt ra những câu hỏi, những vấn để để Sóc và các bạn đọc suy nghĩ xem làm cách nào để cải thiện mà không cần . . . thay đổi cơ chế hay guồng máy (system). Mình sẽ đi vào từng điểm Sóc nêu ra ở trên:

    1. Hiện nay, lãnh đạo nước VN là đảng CSVN (mặc dù tên là CS nhưng thực chất không theo đúng với lý tưởng CS của Marx). Do vai trò lãnh đạo của đảng CSVN, nên tất cả các chức vụ có tính chất lãnh đạo từ thấp tới cao đểu phải do người trong đảng CSVN nắm giữ. Nếu không tập trung vào lý lịch tuyển dụng thì làm sao đảng CSVN có thể tiếp tục nắm vai trò lãnh đạo?

    2.a. Làm thế nào để đãi ngộ tốt công chức và ngừa tham nhũng? Vấn đề tham nhũng ai cũng biết cả rồi, nhưng giới lãnh đạo có thật lòng muốn diệt tham nhũng không? Nếu họ không thật lòng muốn diệt tham nhũng thì phải giải quyết làm sao? Cơ chế chính trị hiện, với đảng đứng trên chính quyền, có thể nào buộc các thành viên chính phủ phải có trách nhiệm trước pháp luật về các hành vi của họ? Cơ chế chính trị của VN có giông cơ chế chính trị của Sing không?

    2.b. Trong cơ chế chính trị hiện nay ở VN, có thể nào dạy trẻ con từ bé phải trung thực trong khi đảng đang lãnh đạo không muốn nghe sự thực?

    2.c. Lịch sử trên thế giới cũng như các nghiên cứu ở Mỹ cho thấy án từ hình không có giá trị răn đe (deterrence), mà chỉ được coi là một hình thức đền tội (retribution). Hiện nay, số người bị kết án tử hình hành năm có lẽ nhiều nhất ở Trung Quốc (do họ không công bố con số chính thức). Mình có đọc một bài báo đã lâu, cho thấy có năm Trung Quốc tử hình khoảng hơn 3 ngàn người về các tội liên quan đến ma tuý. Ở nhiều địa phương còn có các billboards ghi lại hình ảnh người bị từ tình bằng cách chặt đầu để răn đe, nhưng điều đó vẫn không làm giảm các tội phạm buôn lậu ma túy. Ở Hoa Kỳ, bang Texas đứng đầu về án tử hình, nhưng tỷ lệ phạn tội giết người (homicide rates) ở Texas còn cao hơn ở những bang không có án tử hình.

    2.d. Phản biện ở Mỹ đươc phát triển do cơ chế dân chủ và quyền tự to tư tưởng được thi hành nghiêm túc. Ở VN nơi đảng CSVN hãy còn độc quyền lãnh đạo, quyền tự do phát biểu chưa được thi thành đúng mức, và chưa báo chí tư nhân thì có thể nào ươm mần phản biện được không? Cần hỏi tại sao đảng CSVN lại chưa cho phép báo chí tư nhân và chưa chấp nhận cho công dân được thực thi quyền tự do tư tưởng.

    3. Làm thế nào để tư nhân hoá toàn bộ kinh tế VN vì làm như thế chính quyền và đảng CS VN sẽ mất quyền lãnh đạo kinh tế. Cần hỏi tại sao đảng CSVN vẫn cứ muốn giữ doanh nghiệp quốc doanh và làm sao để họ nhả ra.

    4. Tương tự như điều 3, nếu phát triển kinh tề dân sinh thì đảng CSVN sẽ mất quyền lực về kinh tế. Cần hỏi tại sao đảng CSVN muốn nắm giữ quyền lực kinh tế trong tay, trong khi ở các quốc gia tư bản thì chính quyền chỉ đóng vai trọng tài và giám sát để sự cạnh tranh được công bằng? Làm thế nào để đảng CSVN từ bỏ việc nắm giữ quyền lực kinh tế?

  4. nguoiquaduong says:

    Theo tướng ng chí vịnh,VN đủ khả năng đáp trả nhưng không đáp trả vì đó không phải là hành vi phù hợp với luật pháp quốc tế và đạo lý VN.
    Thưa ông,người dân không đòi hỏi phải đáp trả bằng quân sự mặc dù họ không sợ đánh nhau để bảo vệ Tổ quốc(chớ không phải vì cái CNXH viễn vông lẫn cái chế độ độc tài đảng trị).Điều mà người dân quan tâm là TQ ngang ngược vi phạm chủ quyền VN đã hơn một tháng,tại sao mấy ông chưa đưa TQ ra Tòa án QT hay nói trắng ra tại sao là mấy ông không muốn làm điều đó?Kiên trì kêu gọi TQ thôi xâm lược VN?Mấy ông dựa vào đâu để tin vào điều đó trong khi lịch sử 4000 năm đã chứng minh ngược lại?Anh em cùng ý thức hệ?Hay vì một thỏa thuận,hứa hẹn nào đó mà người dân VN không được quyền biết đến?Nếu nghĩ vậy thì mấy ông đã lầm.Người dân họ biết hết,có điều không nói và đang theo dõi chặt chẽ những việc mấy ông làm với Tổ quốc của họ để dễ xử lý.

  5. danbanbao says:

    Muốn thoát Trung phải có lộ trình 5-10 năm và phải có người có khả năng làm chủ lộ trình độ.Nghĩa là phải có được cán bộ có tài,có cơ chế kiểm soái nhóm lợi ích,chính các nhóm này đang làm chính sách có lợi cho họ chứ không phải nhà nước làm.
    Một bài báo đang cách đây 2 năm trên tờ TBKTSG có tựa “Cả nước làm thuê”.Bài báo dẫn số liệu 6 tháng ngành dệt mày xuất 6.1 tỷ usd,nhưng nhập nguyên phụ liệu đến 5.7ty,mà chủ yếu của TQ,còn 0.4 tỷ là lợi nhuận dn và trả lương nhân công.Đó là một tỉ lệ đáng suy nghĩ,không biết bây giờ đã cải thiện chút nào chưa.
    Cậu hàng xóm lạ kỹ sư điện nói mấy năm trước Viettel muốn đầu tư nghiên cứu để sản xuất linh kiện điện tử cho ngành viễn thông ( đa số nhập của TQ)nhưng không hiểu sao bị cản trở.Vốn có,thế có,con người Việt lại thông minh,vậy mà vẫn không làm được.Thế mới biết thế lực cản trở kia khủng cở nào.

  6. Vĩnh An says:

    Cuộc chiến tranh gặm nhấm, lúc khoan lúc nhặt của Trung Quốc đặt Việt Nam vào tình trạng “sống bên miệng hố chiến tranh”. Chiến thuật “tằm ăn dâu” này đã khiến Việt Nam chủ quan, ảo tưởng về một tình hữu nghị, một nền hòa bình vững chắc. Sự chủ quan này đã phải trả giá đắt bởi việc mất chủ quyền ở Hoàng Sa, một số đảo ở Trường Sa và sự thua thiệt ở các dự án liên quan đến Trung Quốc.
    Làm một phép so sánh với Israel, một nước có nhiều điểm giống Việt Nam :
    – Có một nền văn minh từ xa xưa và lụi tàn bởi chiến tranh xâm lược
    – Người Việt bị chiếm đất phải lui dần về phương nam, còn dân Do Thái bị xua đuổi khỏi mảnh đất thiêng liêng của mình.
    – Cả hai vẫn giữ được bản sắc văn hóa dân tộc.
    – Người Việt giữ được mảnh đất cuối cùng và lớn mạnh dần, Người Do Thái được trở về mảnh đất cũ và trở nên mạnh mẽ
    – Cả hai luôn phải sống trong tình trạng chiến tranh cận kề với kẻ thù truyền kiếp của mình và luôn bị đe dọa bật ra khỏi mảnh đất thiêng liêng cuối cùng.
    Có một số điểm khác nhau giữa hai dân tộc:
    – Người Do Thái luôn đoàn kết và hướng về đất tổ cho dù họ ở đâu và theo chính kiến nào
    – Người Do Thái cảm nhận được tầm vóc nhỏ bé và sự cô đơn của mình, họ tìm cho mình một đồng minh mạnh và họ đủ thông minh để tìm ra được lợi ích chung gắn kết với đồng minh đó.
    – Là một đất nước luôn bị đe dọa bởi chiến tranh Israel chủ trương một nền kinh tế tự chủ, không phụ thuộc vào đầu tư nước ngoài, ưu tiên cho phát triển khoa học công nghệ, kết quả Israel có một nền KHKT phát triển ở mức cao
    – Israel có nền công nghiệp quốc phòng mạnh, sức sáng tạo lớn. Không những đủ cho quốc phòng có sức mạnh trấn áp các nguy cơ chiến tranh mà còn trở thành một nước xuất khẩu vũ khí.
    – Israel là một nước dân chủ, các đảng phái luôn đặt lợi ích dân tộc lên hàng đầu. Họ có được sự ủng hộ rất lớn của các kiều dân, không những về ngoại giao, tài chính mà cả lobby chính sách. Đề có được điều ấy chắc chắn họ đã có những chính sách phù hợp và được thực hiện tốt. Người Do Thái có thể trở về Israel bất cứ lúc nào và được trọng dụng, được cống hiến khả năng của mình cho đất nước.
    Israel vẫn lớn lên trong nguy cơ chiến tranh cận kề và cái cánh họ trấn áp các nguy cơ chiến tranh là bài học lớn cho Việt Nam.

  7. Gloomy 1721979 says:

    Muốn thoát Hán ư ? Rất đơn giản : Giảm tối đa quyền lực của đảng cs VN và khi lãnh đạo đất nước làm chính sách hãy làm ngược lại những gì mà đảng cs đã làm khi lãnh đạo đất nước 70 năm nay !
    Đơn giản nhưng rất khó bởi trong bộ máy lãnh đạo trung , cao cấp của đảng cs VN có rất nhiều Hán gian và thân Tầu + leo cao và chui sâu rồi !

  8. vn says:

    Chủ nhân HM nói “Khi kinh tế độc lập rồi, cái vòng kim cô 16 chữ vàng, 4 tốt, ý thức hệ sẽ tự rơi.”Theo tôi đây mới chỉ là một vế của phép biện chứng “cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng.” Cái vế thứ hai là “kiến trúc thượng tầng có tác động đến cơ sở hạ tầng”. Như thế phải thay đổi cả tư duy đồng thời với thay đổi kinh tế. Khi khối Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, chính quyền VN buộc phải mở cửa và đi theo con đường kinh tế thị trường, nhưng khổ nỗi cái tư duy chưa đổi nên gắn thêm cái đuôi “định hướng XHCN”. Hậu qủa là thế nào thì ai cũng rõ. VÌ thế tôi cho rằng phải thay đổi cả tư duy nữa. Không cần thay đổi ông Trọng hay ông Dũng, hay ông nào đó, nhưng tôi muốn các ông ấy thay đổi tư duy như chính tổng thống MIến Điện đã làm. Chũ nhân HM và nhiều ý kiến khác cũng thấy là phải thay đổi. Đó là triết lý sống và làm việc của người Mỹ: dám thay đổi, dám làm, dám mạo hiểm.
    Trong buổi lễ tốt nghiệp 2014 tại đại học Texas ở Austin đã có một khách mời đến nói chuyện với sinh viên. Đó là Đô Đốc Bill McCarvern, người chỉ huy trực tiếp truy lùng và tiêu diệt Bin Laden. ̀Ông nhấn mạnh ý tưởng ‘nếu bạn muốn thay đổi thế giới, bạn phải thay đổi chính bạn” qua 10 điều mà ông ta trải nghiệm từ quân trường, và hãy làm thay đổi đó có “tác dụng như vết dầu loang” theo ngôn ngữ chủa chủ nhân HM.
    Dưới đây là bài diễn văn của ông trích từ Thông Luận. Hy vọng các ḅạn trẻ trong nước học được ít nhiều qua bài nói chuyện này.

    Kính thưa Viện Trưởng Powers, Phó Viện Trưởng Fenves , các vị Trưởng khoa, các vị giáo sư, cùng gia đình và bạn bè, và quan trọng nhất là các tân sinh viên tốt nghiệp niên khoá 2014. Xin chúc mừng thành tích của các bạn.

    Đã gần 37 năm từ ngày mà tôi tốt nghiệp UT.

    Tôi nhớ rất nhiều điều về ngày hôm đó.

    Tôi nhớ tôi đã bị nhức đầu từ một buổi tiệc nhậu (nguyên văn: “party”) đêm trước. Tôi chỉ nhớ là tôi đã có một bạn gái nghiêm túc, người mà tôi kết hôn sau này – đó là chuyện quan trọng cần nhớ – và tôi nhớ rằng tôi đã được nhận vào Hải quân ngày hôm đó.

    Nhưng trong tất cả những điều tôi nhớ, thì tôi lại chẳng nhớ những ai là khách mời lên phát biểu trong buổi tối đó và tôi chắc chắn không nhớ bất cứ điều gì họ nói.

    Vì vậy, phải thừa nhận 1 thực tế là nếu tôi không có thể làm cho bài phát biểu này đáng nhớ – thì ít nhất tôi sẽ cố gắng để làm cho nó ngăn ngắn.

    Khẩu hiệu của Đại học UT là “Những gì bắt đầu ở đây sẽ làm thay đổi thế giới” (nguyên văn: “What starts here changes the world”).

    Tôi phải thừa nhận, là tôi rất thích cái khẩu hiệu đó.

    Tối nay có gần 8.000 sinh viên tốt nghiệp UT.

    Trong 1 bảng phân tích khá chặt chẽ, mẫu mực của website “Ask.Com”, họ nói rằng trung bình 1 người Mỹ sẽ giao tiếp với khoảng 10.000 người khác trong suốt cuộc đời của mình.

    Đó là con số rất lớn, rất nhiều người.

    Nhưng, nếu mỗi người trong các bạn thay đổi cuộc sống của chỉ mười người và mỗi một người này làm thay đổi cuộc sống của mười người khác – vâng, chỉ mười mà thôi – thì sau đó trong năm thế hệ – tức là sau 125 năm – lớp sinh viên tốt nghiệp năm 2014 sẽ làm thay đổi cuộc sống của 800 triệu người.

    800 triệu người – các bạn hãy suy nghĩ về con số này đi – nó nhiều hơn gấp đôi so với dân số Hoa Kỳ. Đi tiếp thêm một thế hệ nữa và bạn có thể thay đổi toàn bộ dân số thế giới – 8 tỷ người.

    Nếu bạn cho rằng rất khó để thay đổi cuộc sống của mười người – tức là thay đổi cuộc sống của họ mãi mãi – thì bạn đã sai.

    Tôi thấy nó xảy ra hàng ngày ở Iraq và Afghanistan.

    Một sĩ quan bộ binh trẻ ra quyết định rẽ trái thay vì rẽ phải xuống một con đường ở Baghdad và mười quân nhân trong toán của anh đã được an toàn, tránh khỏi 1 cuộc phục kích.

    Tại tỉnh Kandahar, Afghanistan, một nữ hạ sĩ quan cảm nhận điều gì đó khác lạ và đã chỉ đạo trung đội của cô ấy tránh thoát được khối chất nổ 500 cân gài bẫy họ, cứu được cuộc sống của hàng chục chiến sĩ.

    Nhưng, không chỉ những người lính được cứu thoát bởi các quyết định từ một người, con cái của họ (chưa ra đời), cũng được cứu. Và con cái của con cái họ cũng được cứu.

    Nhiều thế hệ đã được cứu bởi một quyết định từ một người.

    Nhưng, thay đổi thế giới có thể xảy ra bất cứ nơi nào và bất cứ ai cũng đều có thể làm được điều đó.

    Vì vậy, những gì bắt đầu ở đây đích thực có thể thay đổi thế giới, nhưng câu hỏi là …lúc đó thế giới sẽ trông giống như thế nào, sau khi bạn thay đổi nó?

    Tôi tin tưởng rằng nó sẽ tốt hơn rất nhiều, và nếu các bạn làm cho tên thủy thủ già này vui vẻ trong chốc lát bằng cách giả bộ như đang chăm chú lắng nghe những gì mà tôi sẽ nói, một vài gợi ý có thể giúp các bạn trên con đường đi đến một thế giới tốt hơn.

    Và trong khi những bài học này được rút ra trong thời gian tôi phục vụ quân đội, tôi có thể đảm bảo với các bạn rằng nó sẽ hữu ích, cho dù các bạn chưa từng một ngày mặc bộ quân phục.

    Điều quan trọng không phải ở giới tính, dân tộc hay tôn giáo, hoặc địa vị xã hội của các bạn.

    Cuộc đấu tranh của chúng ta trong thế giới này là tương tự nhau và những bài học để vượt qua những trở ngại để tiến lên – để thay đổi bản thân và thế giới xung quanh chúng ta, đều áp dụng chung được cho tất cả mọi người.

    Tôi đã là một thành viên của Navy SEAL trong 36 năm (chú thích: Navy SEAL là lượng lực đặc nhiệm tinh nhuệ của Hải quân Mỹ – SEAL: Sea-Air-Land). Nhưng tất cả chỉ bắt đầu sau khi tôi tốt nghiệp UT để tham gia khoá đào tạo SEAL cơ bản ở Coronado, California.

    Khoá đào tạo SEAL cơ bản trong sáu tháng, bao gồm những màn “tra tấn dai dẳng” (nguyên văn: “long torturous”) như chạy trên cát lún, nửa đêm bơi trong nước lạnh ở bờ biển San Diego, những cuộc rèn luyện vượt chướng ngại vật, những buổi tập thể dục thể hình dài vô tận, là những ngày không được ngủ, luôn bị lạnh, bị ướt và khổ sở.

    Đó là sáu tháng liên tục bị quấy rối bởi các huấn luyện viên chuyên nghiệp, họ luôn tìm kiếm những điểm khiếm khuyết về tâm lý và thể chất của các học viên để loại bỏ họ ra khỏi Navy SEAL.

    Nhưng, khoá huấn luyện cũng nhằm tìm kiếm những học viên có tư chất chỉ huy, có thể dẫn dắt đồng đội trong một môi trường căng thẳng liên tục, hỗn loạn, trong những thời điểm gặp thất bại và khó khăn.

    Với tôi khoá đào tạo cơ bản SEAL chính là những thử thách trong cả đời người được nhồi nhét vào trong sáu tháng.

    Vì vậy, đây là 10 bài học mà tôi đã học được từ khoá huấn luyện cơ bản SEAL, hy vọng sẽ có giá trị cho các bạn khi dấn bước trên đường đời.

    Mỗi buổi sáng trong khoá đào tạo SEAL cơ bản, người huấn luyện viên – vào thời điểm đó tất cả các HLV đều là cựu chiến binh Việt Nam – sẽ đến các doanh trại và điều đầu tiên họ sẽ kiểm tra là giường của học viên.

    Nếu học viên làm đúng, các góc giường sẽ vuông cạnh (ý tác giả muốn nói đến tấm drap trải giường), các bao gối được kéo thẳng, phẵng phiu, cái gối đầu phải được đặt ngay dưới trung tâm của 2 thanh đầu giường, và cái mền phụ (chú thích: mỗi học viên được cấp 2 cái mền) gấp gọn gàng dưới chân của rack – rack là từ của Hải quân dùng để chỉ cái giường.

    Đó là một nhiệm vụ rất đơn giản, rất trần tục. Thế nhưng mỗi buổi sáng chúng tôi ai nấy cũng phải dọp dẹp giường của mình 1 cách gọn gàng, hoàn hảo. Chuyện này có vẻ hơi ngây ngô vào thời điểm đó, nhất là dưới ánh sáng của 1 thực tế hiển nhiên là các học viên đang ước vọng trở thành những chiến binh SEAL thực sự, được tham dự những trận chiến khó khăn đầy chông gai – nhưng, sự “trí tuệ” (nguyên văn: “wisdom”) của hành động tưởng như đơn giản này đã được minh chứng với tôi nhiều lần.

    Nếu bạn dọn dẹp giường của bạn mỗi buổi sáng, tức là bạn đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên trong ngày. Nó sẽ mang lại cho bạn một niềm tự hào nhỏ, nó sẽ khuyến khích bạn làm tốt nhiệm vụ kế và các nhiệm vụ khác tiếp theo sau.

    Đến cuối ngày, từ một nhiệm vụ đầu tiên hoàn thành sẽ biến thành nhiều nhiệm vụ hoàn thành. Hành động dọn dẹp giường của các bạn cũng sẽ làm cũng cố cho 1 thực tế là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống rất đáng được quan tâm.

    Nếu các bạn không thể làm tốt những việc nhỏ nhặt, các bạn sẽ không bao giờ làm tốt được những điều lớn.

    Và, nếu như bạn có một ngày không như ý, bạn trở về nhà và thấy một chiếc giường đã gọn gàng, ngăn nắp – do chính tay bạn làm – điều đó sẽ cho bạn niềm động viên là ngày mai sẽ tốt hơn.

    Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu bằng cách dọn dẹp ngăn nắp giường của các bạn.

    Trong khoá đào tạo SEAL các học viên được chia thành nhiều toán. Mỗi toán gồm bảy học viên – chia ra ba người ngồi mỗi bên của một chiếc xuồng cao su nhỏ, và một người điều khiển hướng đi cho xuồng.

    Mỗi ngày các toán mang xuồng ra bãi biển và được hướng dẫn cách vượt qua các con sóng và chèo vài dặm dọc theo bờ biển.

    Vào mùa đông, những con sóng ở bờ biển San Diego có thể cao từ 8 đến 10 feet (chú thích: 2,4m – 3 m), cực kỳ khó khăn để lướt qua chúng, trừ khi tất cả mọi người cùng chèo.

    Tất cả nhịp chèo phải đồng bộ theo nhịp đếm của người điều khiển. Mọi người phải nổ lực hết sức, bằng không xuồng sẽ bị các làn sóng xô ngược lại và sẽ bị ném thô bạo lên trên bãi biển.

    Để làm cho xuồng đến đích, thì tất cả mọi người phải cùng nhau chèo.

    Một mình bạn không thể thay đổi thế giới – bạn sẽ phải cần những sự trợ giúp – và thật sự để đi được từ điểm khởi đầu đến đích cần phải có bạn bè, đồng nghiệp, sự nhã ý của những người không quen và một trưởng nhóm có năng lực để hướng dẫn mọi người.

    Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, hãy tìm thấy một người nào đó để trợ giúp bạn chèo chống.

    Sau một vài tuần luyện tập khó khăn, khoá đào tạo SEAL mà tôi tham gia bắt đầu với 150 người đã giảm xuống chỉ còn 35. Bây giờ còn lại sáu 6 toán với 7 người trên mỗi xuồng.

    Tôi được xếp chung toán với những học viên cao to, nhưng toán giỏi nhất lại toàn là những học viên nhỏ con – chúng tôi gọi họ là toán Munchkin (chú thích: nhỏ bé, xinh xắn) – không có ai trong toán này cao hơn 5,5 foot (chú thích: 1.67m).

    Toán Munchkin gồm có một người Mỹ gốc da đỏ, một người Mỹ gốc châu Phi, một người Mỹ gốc Ba Lan, một người Mỹ gốc Hy Lạp, một người Mỹ gốc Ý, và hai thanh niên trẻ nhưng gan lỳ đến từ miền Trung Tây nước Mỹ.

    Họ chèo xuồng, chạy bộ và bơi lội nhanh hơn tất cả các toán khác.

    Những học viên cao lớn trong các toán khác thường cười cợt, trêu chọc khi thấy các thành viên của toán Munchkin xỏ những bàn chân nhỏ nhắn của họ vào những đôi chân vịt cũng… nhỏ nhắn trước khi bơi lội.

    Nhưng bằng cách nào đó, những học viên nhỏ con này, họ đến từ mọi ngóc ngách của nước Mỹ và thế giới, luôn luôn là những người có tiếng cười sau cùng – (nguyên văn: “had the last laugh” đây là 1 thành ngữ Mỹ, tương tự như 1 thành ngữ VN “Cười người hôm trước, hôm sau người cười”) – họ bơi nhanh hơn so với tất cả mọi người và đến bờ trước chúng tôi rất lâu.

    Khoá đào tạo SEAL là một sự bình đẵng tuyệt vời. Không có gì có thể giúp bạn đạt được thành công ngoài ý chí của bạn, chứ không phải đó là màu da, chủng tộc, học thức, hay địa vị xã hội của bạn đâu.

    Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy đo lường con người bởi kích thước của trái tim của họ, chứ không phải là kích thước cái chân vịt của họ.

    Vài lần trong tuần, các giảng viên sẽ cho cả lớp xếp hàng để kiểm tra quân phục. Việc kiểm tra này luôn luôn được tiến hành 1 cách kỹ lưỡng khác thường.

    Mũ đội phải được hồ cứng 1 cách hoàn hảo, quân phục phải ủi thẳng nếp, khóa thắt lưng phải sáng bóng và không được có bất kỳ 1 vết tì ố nào.

    Nhưng, bất kể bao nhiêu nỗ lực mà bạn đã dùng để hồ cứng chiếc mũ, ủi kỷ càng bộ quân phục, hoặc đánh bóng loáng cái khóa thắt lưng – cũng vẫn chưa đạt.

    Các giảng viên sẽ tìm ra “1 sai phạm gì đó” để phạt bạn.

    Và vì kiểm tra quân phục không đạt, các học viên phải chạy, với nguyên quần áo, lao vào sóng biển, và sau đó, ướt từ đầu đến chân, lăn trên bãi biển cho đến khi tất cả toàn thân bị bao phủ bởi cát.

    Tên gọi của vụ này là “bánh tẩm đường” (nguyên văn: “sugar cookie”). Bạn phải vận bộ quân phục đó cho đến hết ngày – lạnh, ẩm ướt và đầy cát biển.

    Có rất nhiều học viên không thể chấp nhận 1 thực tế là tất cả các nỗ lực của họ đều là vô ích. Bất kể là họ đã cố gắng đến cỡ nào – để những bộ quân phục trông chỉnh tề, đúng quân cách – đều bị đánh giá thấp.

    Những học viên đó đã không vượt qua nổi khoá huấn luyện.

    Những học viên đó không hiểu mục đích của sự huấn luyện. Bạn sẽ không bao giờ thành công. Bạn sẽ không bao giờ có một bộ đồng phục hoàn hảo.

    Đôi khi, cho dù bạn đã chuẩn bị hay thực hiện 1 kế hoạch kỹ càng đến mấy đi chăng nữa, thì kết quả vẫn cho ra một cái “bánh tẩm đường”.

    Đôi khi, cuộc sống là như vậy.

    Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy vượt qua thân phận của một cái “bánh tẩm đường” và tiếp tục tiến về phía trước.

    Mỗi ngày, trong thời gian đào tạo, bạn phải đương đầu với nhiều thử thách thể chất khác nhau – chạy, bơi, các khóa học vượt chướng ngại vật, thể dục thể hình – Những thứ đó được sắp đặt ra để thử thách dũng khí của bạn.

    Mỗi sự kiện có những tiêu chuẩn – thời gian mà bạn phải đáp ứng. Nếu bạn thất bại trong việc đáp ứng những tiêu chuẩn đó, tên của bạn sẽ được đăng trên một danh sách và vào cuối ngày, những người có tên trên danh sách sẽ được mời đến một “rạp xiếc” (nguyên văn: “circus”).

    “Rạp xiếc”: đó là phải tập thêm hai giờ thể dục – nó làm bạn kiệt sức, phá vỡ tinh thần của bạn để buộc bạn phải bỏ cuộc.

    Không ai muốn đến “Rạp xiếc”.

    Đến “Rạp xiếc” có nghĩa là ngày đó bạn không đạt tiêu chuẩn. Đến “Rạp xiếc” có nghĩa là nhiều mệt mỏi hơn, và mệt mỏi hơn có nghĩa là ngày hôm sau sẽ khó khăn hơn – và có khả năng sẽ phải đến viếng “Rạp xiếc” thường xuyên hơn nữa.

    Trong quá trình đào tạo SEAL, tất cả mọi học viên không ai thoát khỏi bảng phong thần này, mọi người đều có tên trong danh sách đến “Rạp xiếc”.

    Nhưng, một điều thú vị đã xảy ra với những người thường xuyên có tên trong danh sách “Rạp xiếc” – Những người phải chịu thêm hai giờ tập thể dục – đã càng ngày càng cứng cáp, mạnh mẽ hơn.

    Nỗi “thống khổ” khi phải đến “Rạp xiếc” đã bồi đắp nên 1 sức mạnh tinh thần – và xây dựng khả năng phục hồi thể chất.

    Cuộc sống đầy những “Gánh xiếc”.

    Các bạn sẽ thất bại. Các bạn có thể sẽ phải chịu thất bại thường xuyên. Thất bại sẽ làm các bạn đau đớn. Thất bại sẽ làm các bạn chán nản, thất vọng. Nhưng thất bại là liều thuốc thử để kiểm tra cốt lõi giá trị của các bạn.

    Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, đừng sợ “Rạp xiếc”.

    Ít nhất hai lần mỗi tuần, các học viên phải tham gia chạy vượt qua các chướng ngại vật. Tất cả gồm có 25 chướng ngại vật khác nhau, trong đó có 1 bức tường cao 10 foot, 1 tấm lưới cao 30 foot, và một hang rào dây thép gai dùng cho việc tập luyện bò trườn.

    Nhưng chướng ngại vật khó khăn nhất là “cú trượt sinh tồn” (nguyên văn: “the slide for life”). Nó gồm 2 cái tháp, một tháp 3 tầng, cao 30 foot nằm một phía và một cái tháp một tầng nằm ở đầu kia. Hai toà tháp được nối liền bởi một dây thừng dài 200 foot.

    Bạn phải leo lên tầng ba của tháp và khi lên đến đỉnh tháp, bạn nắm lấy sợi dây thừng, đong đưa bên dưới sợi dây thừng và dùng tay kéo thân hình, di chuyển đến đầu bên kia.

    Kỷ lục vượt chướng ngại vật này đã đứng vững trong nhiều năm qua cho đến khoá đào tạo của chúng tôi vào năm 1977.

    Kỷ lục này dường như “bất khả chiến bại” (nguyên văn: “unbeatable”), cho đến một ngày, một học viên đã quyết định thử thách chướng ngại vật “Cú trượt sinh tồn” này bằng cách trượt với tư thế cho đầu xuống trước.

    Thay vì đong đưa cơ thể của mình dưới sợi dây thừng và nhích cả thân hình xuống, anh nằm lên trên sợi dây và đẩy thân mình về phía trước.

    Đó là 1 cách di chuyển nguy hiểm – dường như điên cuồng, và đầy rủi ro. Nếu thất bại có nghĩa là chấn thương và bị loại khỏi khoá huấn luyện.

    Không chút do dự – người học viên trượt theo sợi dây thừng xuống – nhanh 1 cách nguy hiểm, và thay vì vài phút, anh ta chỉ mất một nửa thời gian, anh đã phá được kỷ lục.

    Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, đôi khi các bạn phải lao xuống để đương đầu với trở ngại.

    Đến giai đoạn huấn luyện cách chiến đấu trên bộ, các học viên được máy bay đưa ra đảo San Clemente nằm ngoài khơi của San Diego.

    Vùng biển ở San Clemente là một nơi có rất nhiều cá mập trắng lớn. Để được tốt nghiệp khóa huấn luyện SEAL, các học viên phải hoàn thành các loạt các bơi đường trường. Bơi đêm là một trong các loạt bơi đó.

    Trước khi xuất phát, các giảng viên thông báo cho học viên với vẻ “hân hoan” (nguyên văn: “joyfully”) về tất cả các loài cá mập sinh sống ở vùng biển ngoài khơi San Clemente.

    Tuy nhiên, họ cũng đảm bảo là chưa từng có học viên nào bị cá mập làm thịt cả, ít nhất là trong thời gian gần đây.

    Nhưng, các học viên cũng được dạy rằng nếu một con cá mập bắt đầu lượn lờ quanh vị trí của bạn theo vòng tròn – hãy giữ vững vị trí của bạn. Không bơi đi. Không tỏ ra sợ hãi.

    Và nếu những con cá mập đang đói, cần một bữa ăn nhẹ nửa đêm (nguyên văn: “a midnight snack”), phóng về phía bạn – thì hãy dồn hết sức mạnh đấm vào mõm cá, tất sẽ làm nó bỏ cuộc.

    Có rất nhiều cá mập trên thế giới này. Nếu các bạn hy vọng sẽ hoàn tất 1 cuộc bơi lội, thì các bạn sẽ phải đối phó với chúng.

    Vì vậy, nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, đừng lùi bước trước những con cá mập.

    Một trong những công việc của Navy SEALs là tiến hành các cuộc tấn công dưới nước vào tàu chiến của địch. Chúng tôi thực hành kỹ thuật này 1 cách rất phổ biến trong quá trình huấn luyện cơ bản.

    Nhiệm vụ tấn công tàu là nơi mà 2 Navy SEAL sẽ được thả xuống ở ngoài xa một bến cảng của đối phương và sau đó lặn hơn hai dặm (chú thích: hơn 3km) – dưới mặt nước – không sử dụng bất cứ dụng cụ gì, ngoài một cái thước đo độ sâu và một la bàn để định hướng mục tiêu.

    Trong toàn bộ quá trình bơi lặn, thậm chí sâu dưới nước nhưng vẫn có một số ánh sáng xuyên qua được. Học viên vẫn còn chút ít cảm giác thoải mái khi biết rằng có 1 mặt nước rộng mở ở trên đầu của họ (nguyên văn: “open water”).

    Nhưng khi bạn tiếp cận đến con tàu đang cập cảng, thì ánh sáng bắt đầu mờ dần. Các kết cấu thép của con tàu chận mất ánh trăng – che mất các ánh đèn đường – cùng tất cả ánh sáng xung quanh.

    Để thành công trong nhiệm vụ, bạn phải lặn dưới con tàu và tìm ra cho được lườn tàu – tức là đường trung tâm và phần sâu nhất của con tàu.

    Đây là mục tiêu của bạn. Nhưng lườn tàu cũng là nơi tăm tối nhất của con tàu, là nơi bạn không thể nhìn thấy bàn tay của mình dù có để nó ngay trước mặt, nơi mà tiếng ồn từ máy móc của con tàu làm chói tai, rất dễ dàng làm cho bạn bị mất phương hướng và bỏ cuộc.

    Mỗi thành viên Navy SEAL đều biết rằng dưới lườn tàu, tại thời điểm đen tối nhất của nhiệm vụ – là thời điểm bạn phải bình tĩnh, tập trung – là khi tất cả các kỹ năng chiến thuật, sức mạnh thể chất và tất cả sức mạnh nội tâm của bạn đều phải mang ra hết để chống đỡ.

    Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, các bạn phải đem ra những gì tốt nhất trong con người bạn để đương đầu ở thời điểm đen tối nhất.

    Tuần thứ chín của khóa huấn luyện được gọi là “tuần lể địa ngục” (nguyên văn: “Hell Week”). Đó là sáu ngày không ngủ, liên tục bị quấy rối về thể chất và tinh thần và một ngày đặc biệt tại “bãi bồi” (nguyên văn: “mud flats”) – “bãi bồi” là 1 vùng nằm giữa San Diego và Tijuana, nơi nước chảy đi và tạo ra các vũng bùn Tijuana – đó là một khu vực có địa hình đầm lầy, nơi mà bùn sình sẽ nhấn chìm bạn.

    Đó là vào ngày thứ tư (Wednesday) của “tuần lể địa ngục”, bạn phải chèo đến “bãi bồi” và trong 15 giờ tiếp theo phải cố gắng để tồn tại dưới lớp bùn lạnh cóng, trong tiếng gió hú và áp lực không ngừng từ các huấn luyện viên luôn thúc giục, kêu gọi các học viên bỏ cuộc.

    Thứ tư, khi mặt trời bắt đầu lặn thì lớp của tôi bị cho là đã “vi phạm nghiêm trọng các quy tắc” (nguyên văn:”egregious infraction of the rules”)được lệnh phải dầm mình dưới bùn.

    Bùn “nuốt chững” các học viên cho đến khi không có gì có thể nhìn thấy được ngoài những cái đầu của chúng tôi. Các giảng viên nói với chúng tôi là mọi người sẽ được lên bờ nếu có năm người chịu bỏ cuộc – chỉ cần năm người thôi là chúng tôi có thể thoát ra khỏi cái lạnh đầy ức chế này.

    Nhìn xung quanh bãi bồi thì rõ ràng là có một số học viên gần như muốn đầu hàng. Vẫn còn hơn tám tiếng đồng hồ nữa cho đến khi mặt trời lên – hơn tám giờ với cái lạnh thấu xương (nguyên văn: “bone chilling cold”).

    Tiếng của các hàm răng va vào nhau lập cập và tiếng run rẩy rên rỉ của các học viên lớn đến nỗi rất khó để nghe bất cứ tiếng động nào khác. Nhưng sau đó, có một âm thanh bắt đầu vang vọng trong đêm – một giọng hát được cất lên.

    Một giọng hát trật nhịp “khủng khiếp” (nguyên văn: “terribly out of tune”), nhưng được hát với sự nhiệt tình.

    Một giọng hát đã trở thành hai và từ hai trở thành ba và không lâu sau đó, tất cả mọi người trong lớp đều hát.

    Chúng tôi biết rằng nếu một người có thể vượt lên trên những đau khổ thì những người khác cũng có thể làm được.

    Các giảng viên đe dọa chúng tôi sẽ phải ở lâu hơn trong bùn nếu còn tiếp tục hát, nhưng chúng tôi vẫn cứ hát.

    Và không hiểu tại sao – bùn có vẻ như ấm áp hơn một ít, gió như trở nên “thuần tính” (nguyên văn: “a little tamer”), và bình minh thì không còn quá xa.

    Nếu như tôi đã học được bất cứ điều gì trong cuộc đời tôi khi bôn ba trên thế giới, thì đó chính là sức mạnh của niềm hy vọng. Sức mạnh của một người – Washington, Lincoln, King, Mandela và thậm chí một cô gái trẻ từ Pakistan – Malala – một người có thể thay đổi thế giới bằng cách trao niềm hy vọng cho mọi người.

    Vì vậy, nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, hãy bắt đầu cất tiếng hát ngay cả khi các bạn đang bị lún lên đến tận cổ trong bùn lầy.

    Cuối cùng, trong khóa huấn luyện SEAL có một cái chuông. Đó là 1 cái chuông đồng được treo ở trung tâm của doanh trại để tất cả các học viên đều nhìn thấy.

    Khi bạn muốn bỏ cuộc – Tất cả những gì bạn phải làm là chỉ cần rung chuông. Rung chuông và bạn không còn phải thức dậy lúc 5 giờ sáng. Rung chuông và bạn không còn phải bơi lội trong cái lạnh băng giá.

    Rung chuông và bạn không còn phải chạy, phải vượt các chướng ngại vật, tập thể lực (PT) – và bạn không còn phải chịu đựng những cuộc huấn luyện, thử thách cam go.

    Chỉ cần rung chuông.

    Nếu các bạn muốn thay đổi thế giới, đừng bao giờ rung chuông.

    Khóa tốt nghiệp năm 2014, các bạn đang ở những giây phút sau cùng trước lúc nhận bằng tốt nghiệp. Những giây phút ngắn ngủi trước khi các bạn bắt đầu bước vào hành trình cuộc sống. Đây là thời khắc để các bạn bắt đầu thay đổi thế giới theo hướng tốt hơn.

    Nó sẽ không dễ dàng đâu.

    Nhưng, các bạn là những sinh viên tốt nghiệp niên khóa 2014 – một niên khóa có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của 800 triệu người trong thế kỷ tới.

    Hãy bắt đầu mỗi ngày với một nhiệm vụ hoàn thành.
    Hãy tìm một người nào đó để giúp bạn trong cuộc đời.
    Hãy tôn trọng tất cả mọi người.

    Biết rằng cuộc sống là không công bằng và rằng bạn sẽ thường xuyên vấp ngã, nhưng nếu các bạn dám chấp nhận rủi ro, dám tiến lên trong những thời điểm khó khăn nhất, dám đối mặt với những kẻ bắt nạt, nâng đỡ những người bị áp bức và không bao giờ…không bao giờ bỏ cuộc – nếu các bạn làm được những việc này, thế hệ tiếp theo và các thế hệ nối tiếp sẽ sống trong một thế giới tốt hơn nhiều so với thế giới của chúng ta ngày hôm nay, và những gì được bắt đầu ở đây sẽ thực sự thay đổi thế giới theo hướng tốt hơn.

    Cám ơn các bạn rất nhiều. Xin chào. Hook ’em horns.”

    Bill McRaven

    • Vĩnh An says:

      “Nếu bạn muốn thay đổi thế giới, bạn phải thay đổi chính bạn” Câu này nghe quen quen, rất hay. Có thể nói thế này được không :
      – Nếu bạn thay đổi cách nhìn, thế giới sẽ đổi màu
      – Nếu bạn không tiến bộ, thế giới sẽ trở nên lạc hậu (trong cách nhìn của bạn)
      – Nếu bạn muốn thế giới yên bình, thì bạn đừng trở nên điên rồ. 🙄

      • vn says:

        Có thể nói như thế này:
        Đừng bám lấy cái cũ mà phải có đột phá.
        Đừng sợ vấp ngã mà phải biết đứng dậy tiến lên.
        Đừng nghĩ mình làm được tất cả mà phải biết kết hợp mọi người cùng làm.

    • Dove says:

      Muốn đấu với đặc công rừng sát của VN, SEAL phải học thêm vài môn nữa, đặc biệt là tư tưởng Hồ Chí Minh.

      Sẽ ko dễ dàng đâu! Dove chia sẻ với các bạn: Thậm chí sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với “mud flat”.

      Nhưng ko thể không học. Bởi vì, nếu bạn muốn thay đổi thế giới thì môn đầu tiên mà bạn phải học đó là tư tưởng Hồ Chí Minh.

      • Mười tạ says:

        Bởi vì, nếu bạn muốn thay đổi thế giới thì môn đầu tiên mà bạn phải học đó là tư tưởng Hồ Chí Minh.

        Cái này có lý à nha, bạn muốn cầm cái bằng ĐH, phải đủ 5 điểm môn tư tưởng HCM. (thường thì bạn cầm cái phong bì, đến nhà thầy, gặp vợ thầy)

        • Viet Nam says:

          Học đại học để có cái bằng mà câu cơm , bằng hữu nghị , bằng cấp từ mấy cái nhà máy sản xuất bằng đại học thì không biết có cần môn này hay không . Chứ bằng thật học giả , bằng giả nhưng mà thật , rồi bằng thật học thật mà không câu được môn ấy thì treo đấy nha.
          Ngành nào cũng phải cần hết , ngành y càng cần nhiều hơn nữa thế nên ngành này đang nóng bỏng nhất trong xã hội Việt Nam. Úp cho DO VE cái .

        • CD@ says:

          hết cấp độ “ô nhiễm”…
          chỉ còn cách cho chim …cu …ăn thuốc…sâu !

      • TungDao says:

        Hiện có vài tư tưởng cho rằng miền Bắc Việt Nam đang ở trong hoàn cảnh khá cô lập và trên quan điểm chính trị, khó có thể lệ thuộc vào Trung quốc?. Chúng ta có thể trả lời câu hỏi này ra sao?
        Hồ chí Minh: Jamais!-Không bao giờ.
        Cụ HCM trả lời phỏng vấn các nhà báo Pháp năm 1967.

        Tôi dẫn chứng clip trên để nói rằng Tư tường HCM là con đường thoát Trung và đưa đất nước thoát Marx-Le ngắn nhất. ĐCS VN không thể phủ nhận học thuyết Marx-Le một cách công khai và dứt khoát, Tư tưởng HCM là một phương cách hợp lý nhhất và vẹn toàn nhất với ý thực hệ cộng sản hiện nay.
        Chính TQ đã đề nghị ĐCS VN nên đưa tư tưởng HCM trở thành lý luận cộng sản sau khi Cụ HCM mất nhưng thời điểm đó nhận thức của lãnh đạo VN còn hạn chế.

        Tôi nghĩ bác Dove nên tiếp tục đề tài này. Tôi ủng hộ bác Dove.

        • Mười tạ says:

          Và nên để người ta đến vì sự hấp dẫn, cuốn hút. Chứ ko phải bằng cách nhồi nhét, gượng ép.

        • Dove says:

          “Tư tưởng HCM là một phương cách hợp lý nhhất và vẹn toàn nhất với ý thức hệ cộng sản hiện nay.”

          Ý thức hệ CS đã trở thành dĩ vãng rồi. Tư tưởng Hồ Chí Minh còn mãi mãi như tiếng gọi của một nền văn hóa tương lai. Nhà thơ Mandelstam khi gặp Bác đã viết rằng:

          “Từ Nguyễn Ái Quốc đã toả ra một thứ văn hoá, không phải văn hoá Âu châu, mà có lẽ là một nền văn hoá tương lai…
          …..Dân An Nam là một dân tộc giản dị và lịch thiệp. Qua phong thái thanh cao, trong giọng nói trầm ấm của Nguyễn Ái Quốc, chúng ta như nghe thấy ngày mai như thấy sự yên tĩnh mênh mông của tình hữu ái toàn thế giới”.

          Chính vì thế, tư tưởng Hồ Chí Minh thôi thúc và đông viên nhân dân VN phấn đấu ko mệt mỏi để xây dựng một nền văn hóa giản dị, lịch thiệp và mênh mông tình hữu ái toàn thế giới.

          Bởi vậy, phải chứng kiến cả một bầy sâu cưỡng chiếm tư tưởng Hồ Chí Minh làm đạo cụ “sắc bén” để ăn mày dĩ vãng thì Dove xót xa lắm.

          Còn có bi kịch nào lớn hơn, vì tư tưởng của Bác Hồ đã bị cưỡng chiếm nên có những người VN bị bơ vơ lý tưởng đến mức trước khi đi ngủ phải cầu xin khi thức dậy thấy mình được thành người Ả Rập.

          Hãy trả lại tư tưởng Hồ Chí Minh cho nhân dân.

          PS. I. Mandelstam là một nhà thơ, một ký giả và một chiến sỹ CS bất đồng chính kiến với Stalin. Ông đã hy sinh vì chính kiến của mình trong nhà tù GULAG.

        • Mười tạ says:

          Thấy còm tiền bối Đô là Up một phát, rồi đọc sau. Vì biết rằng sẽ có gì đó xứng đáng để đọc 🙂

        • chinook says:

          Tư tưởng Hồ chí Minh ?

          Trong phát ngôn chính thức , Ông Hồ đã minh định Ông không có tư tưởng gì cả , tất cả chỉ là tư tưởng của Mấy Ông râu dài ,Ong Mao, ….

          Để diễn giải “Tư Tưởng Hồ chí Minh ” , người ta thuờng căn cứ theo những gì Ông nói và viết.

          Ông Hồ là một người làm chính trị rất ‘linh hoạt’. Ông nói những gì người nghe muốn nghe và nội dung thì vô cùng đa dạng , không nhất quán , đôi khi mâu thuẫn.

          Hơn nữa , thuờng ta chỉ được nghe những gì Ông nói công khai , phần Ông nói kín với đám bộ hạ của Ông chắc khác xa những gì Ông nói trước đám đông.

          Cứ xem Ông dùng bút hiệu Trần dân Tiên và Th. Lan để viết , ca ngợi mình là một con người cực kì khiêm tốn thì tất biết Ông có khả năng nói và làm những gì.

          Tư tưởng này , lại được chọn lọc , thêm mắm muối, xào nấu theo kiểu Cụ Dove tùy theo ngữ cảnh thì xem qua hẳn là hết sẩy.

          Tôi nghĩ nên theo triết lí dân gian.

          Ông bà dạy “Rau nào , sâu nấy ” , “Xem quả , biết cây “. Cứ xem những gì Ông Hồ làm và hậu quả của những việc đó mà “đọc” ra “Tư Tưởng Hồ chí Minh “.

      • chinook says:

        Cụ Dove bị nhiễm ‘chuyện phong thần’ thế kỉ 20 nặng quá rồi.

        Cụ hiểu rất sai lạc về ‘học tập tư tưởng Hồ chí Minh ‘?.

        ‘Chống lại ‘ Đặc công Rừng sát’ hữu hiệu nhứt là những nhóm Trinh sát tỉnh (PRU), nhiều thành viên trong Các đơn vị này là Đặc công hồi chánh.

        Khi thất trận năm 75 những người này bị trả thù một cách tàn, hen ha bạo nhứt.

        • chinook says:

          Edited

          Dòng cuối xin đọc là ‘….. tàn bạo, hèn hạ nhứt’

        • Dove says:

          Thế à.

          Trả thù PRU cũng phải thôi.

          Bởi nhẽ đặc công Rừng sát mà bị bắt thì cũng bị hỏi cung bằng những biện pháp tân kỳ hiện đại của CIA được phê chuẩn bởi lưỡng viện một cách dân chủ và văn minh.

          Tuy nhiên, ko thể tránh khỏi nhiều trường hợp quá tay, chẳng hạn như chuồng cọp Côn Đảo và đóng đinh ở Phú Quốc.

  9. CD@ says:

    “Hôm qua tôi xem clip đấy, tôi không thể tưởng tượng được như một con voi mà đè một con kiến ngã ngửa ra như vậy mà họ thản nhiên bỏ đi. Tôi không hiểu những người trên tàu TQ nghĩ gì mà lại làm chuyện như thế.

    Thậm chí tôi còn hỏi cảnh sát biển và những người quen biết chúng tôi ở đấy, cá nhân tôi hỏi: Thế họ có ném bình với phao? Không hề.

    Hãy hỏi những người TQ có mặt trên tàu mà đè bẹp tàu VN là: Anh đâm như một con voi đè bẹp con kiến như thế, lật ngửa thuyền chúng tôi như thế mà anh không ném một cái phao xuống cho người dân, anh nghĩ gì? Anh là gì mới được?”
    ——————————————–
    vào VNN, mắt và tai của bạn sẽ được tiếp cận với video clip có đoạn trích trên…xin không bình luận, vì hông biết gì về “đội ngoại cuốc phòng”,chỉ xin đóng thế thằng khựa để trả lởi : “anh nghĩ gì, anh là gì mới được ?” : TAO LÀ TẦU TIANANMIEN, TAO LÀ XE TĂNG, DÂN TAO,TAO CÒN NGHIỀN NÁT, ĐỐT CHÁY, DÂN MÀY- NƯỚC NHỎ ( SMALL COUNTRY) THÌ XÁ GÌ …HIỂU CHƯA U- V” !
    căm giận, ngao ngán, …( hết sách vì đốt sách)!

  10. CD@ says:

    – Dự án ODA, vốn , tiến độ, rồi thầu phụ, rồi đến cả cái bô đi “cô-oét” ( not Kuwait) cũng phải mang sang, xin xem nè :

    Cầu Vĩnh Thịnh có tổng mức đầu tư 137 triệu USD, được đầu tư từ nguồn vốn vay ODA của Hàn Quốc (100 triệu USD) thông qua Quỹ EDCF và vốn đối ứng của Chính phủ Việt Nam (37 triệu USD). Giá trị xây lắp chính của dự án là 85,603 triệu USD do nhà thầu GS Engineering & Construction Corp. (Hàn Quốc) trúng thầu thi công, Tổng công ty XDCT giao thông 1 (CIENCO1) là nhà thầu phụ đặc biệt tại dự án. Dự án cầu Vĩnh Thịnh là biểu tượng của mối quan hệ giữa Việt Nam và Hàn Quốc…( chua thêm : cây cầu này dài hơn 6km,bắc qua s.Hồng ở địa phận Sơn Tây…)

    Đến nay, sau 28 tháng thi công với nhiều khó khăn thử thách, toàn bộ dự án với 100 mố trụ, 650 cọc khoan nhồi đã được các nhà thầu hoàn thành và đưa công trình vượt tiến độ 6 tháng so với hợp đồng.
    được biết, cầu Vĩnh Thịnh có yêu cầu khắt khe về tiêu chuẩn kỹ thuật, được quản lý điều hành theo tiêu chuẩn quốc tế. Trong suốt quá trình thi công, các nhà thầu phụ VN với lượng tinh nhuệ nhất như: Công ty Thi công cơ giới 1, Xí nghiệp Cầu 17, 18, Công ty XD 123,( thuộc Cienco 1 BGTVT, nên cây cầu đã hoàn thành sau 2,5 năm thi công, vươt tiến độ 6 tháng, và sẽ chính thức thông xe vào ngày 8/6/2014…( hết trích, GTVT online).
    ——————————————–
    hợp tác với SouthKorea ( SK), chắc chắn sẽ không có xung đột trên biển đông, trên bộ, vùng nhận diện phòng không…không bị đội vốn, chậm tiến độ “phành quang thun”…Dưng mà, hông được, hông ‘tương, đồng…với lỉnh kỉnh dưa cà la thầu xì dầu”…hehe, đúng là “tương sách”!

  11. Dove says:

    Đọc xong còm của Lão bà bà Thanh Vân (63 up, ko có down), Dove trằn trọc cả đêm, thao thức suy nghĩ ko ngủ được. Singapore đấy, vốn là đất của người Mã Lai, nhưng họ giao cho cho quý tộc Trung Hoa (rất có thể họ Lý thuộc dòng Bách Việt đấy?) quản lý toàn diện thế là ko dính dáng (?) với CHND Trung Hoa man rợ nữa.

    Hay quá đi mất. Có mô hình tiền lệ và rất nhẹ nhàng. Sướng quá đi mất, đáng mất ngủ cả đêm. Eureka:

    “Cũng như cha con ông Lý Quang Diệu vốn gốc gác Trung Hoa”, bác Cả “nhà mềnh” nên cho Ba Dũng về nhà đuổi gà, đổi họ bác Hoàng Trung Hải thành quý tộc Lý Trung Hải, cắt “Phó” rồi trao nhiệm vụ xây dựng VN văn minh hiện đại “không dính dáng với CHND Trung Hoa man rợ thối nát”.

    Riêng còm này Dove chỉ nhận ném đá gián tiếp qua còm của bác Thanh Vân. Nếu cộng đồng cảm thấy phiền phức xin được miễn thứ.

    Sincerely yours,

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Đề nghị Cục an ninh Hang Kua điều tra xem Do Ve là gián điệp của ai, trước đây thì như là gián điệp của Putin, hôm nây thì như là gián điệp của họ Tập?

    • OZ says:

      Em làm thử cái đối chiếu so sánh giữa còm của bác Dove và các nghị luận của bác Trọng thì thấy giống nhau quá, cứ như cùng 1 lò

      • Dove says:

        Tù cùng một loại lò, nhưng lò của bác cả đặt ở Báo Nhân dân – cơ quan ngôn luận của đảng CS VN là trật chỗ. Còn lò của Dove đặt ở Hang Cua – đúng chỗ và hữu ích cho cộng đồng.

  12. Nghiện thuốc lá says:

    Tôi cho rằng để thoát về kinh tế không khó lắm, nhưng vấn đề khó nhất nằm ở viêc thoát về chính trị, mà việc này thì … chỉ có thuyền mới hiểu!

    • chính ủy says:

      “Chỉ có biển mới biết, thuyền đi đâu… về đâuuu…” Đồi với thuyền này thì biển cũng chịu hổng bít là nó đi đâu về đâu, đã gọi là con thuyền không bến mà lị. Dòng chảy về phía Tây nhưng thuyền lị cứ trôi ngược dòng về phương Bắc, thế mới tài

    • trungle118 says:

      thuyền không hiểu đâu Bác ơi, không nghe lú nói: 100 năm nữa chưa chắc xây xong cnxh à, nhưng mà phải quyết tử để xây dựng xhcn. con đường mình đi mà chưa biết đi tới đâu mà cũng không chịu quay lại bờ, cứ phất phơ theo gió như âm hồn oan khuất không tan thì làm sao mà đầu thai kiếp sau.

  13. trankhoan says:

    Ấn tượng nhất trong danh sách đầu tư vào Việt Nam là British Virgin Ist một lãnh thổ thuộc Anh ở Cariber với dân số hơn 2 chục ngàn dân mà đứng thứ năm trên cả TQ và Hoa kỳ với 530 dự án tổng vốn 17,7 Mỹ kim.Được biết BVI là thiên đường thuế không biết trong số tiền kia có bao nhiêu là của quan chức Việt Nam đầu tư ngược trở lại để rửa những đồng tiền đẫm máu và nước mắt dân đen Việt.

  14. Luong Thien says:

    Có đảng và nhà nước “no” đến khi tàn mạt thì dân mới lo được.

  15. BTC says:

    Việt nam xây dựng đất nước dựa trên 2 nền tảng căn bản là chính trị và kinh tế.
    Nền tảng để xây thể chế chính trị là “Thập lục kim tự và Tứ hảo”.
    Nền tảng để xây kinh tế là tham nhũng (nghĩa là mục đích và động lực của việc xây dựng kinh tế là tham nhũng).
    Do đó ở VN không tồn tại các khái niệm chính trị và kinh tế thông thường như đối với một quốc gia bình thường , cho nên không thể phân tich đánh giá được.

  16. Trần says:

    Giải pháp đơn giản: Chấp nhận nhà nước pháp quyền, tự do và dân chủ.

    Lập tức sức dân trong nước được bùng phát.
    Người Việt ở hải ngoại thỏa lòng đống góp tài trí tiền của cho đất nước.
    Không phải nuôi báo cô quá nhiều loại ban bệ hội đoàn ất ơ
    Mỹ, EU, Nhật dễ xóa ngay it nhất nửa nợ và hỗ trợ tài chính ( như đã từng làm với Ba lan, Miến Điện, Ai cập, Ukraina…)

  17. honda says:

    Xin bác HM và các bác trong HC cho phép tôi làm Tổng thống khoảng 35 phút để tôi đưa ra giải pháp thoát Trung theo gợi ý của bác Thái Nguyên:
    I/ -Về chính trị : Chuyển đổi thành một nhà nước Dân chủ. Nhà nước được cai trị bằng pháp quyền và 3 quyền phân lập . Ngày này năm sau ( 5/6/2015) tiến hành tổng tuyển cử bầu Tổng thống đầu tiên cho chính thể dân chủ VN.
    -Giải tán Quốc hội. Lập nên một quốc hội mới từ các tổ chức đấu tranh dân chủ, tổ chức nhân sỹ yêu nước, tổ chức quần chúng ND, nhất là những đảng viên cộng sản yêu nước tiến bộ tài giỏi… rất tích cực vừa qua đã giúp lập nên một nhà nước Việt Nam mới, một VN dân chủ.
    – Thả hết các tù nhân chính trị.
    – Sớm ra nhập TPP.
    – Củng cố quốc phòng an ninh.
    – Quốc hội thực hiện một cuộc thanh lọc về nhân sự cho bộ máy mới của chính phủ, quân đội, kiểm sát, toà án,công an… và chắc chắn sẽ loại ra khỏi bộ máy những kẻ quỳ gối ôm chân TC, những kẻ bán nước cầu vinh, những tổ chức, cá nhân tham nhũng ăn cắp, làm trong sạch bộ máy công quyền từ địa phương đến TW, từ cơ sở đến bộ nghành…Tất cả những thành phần trên chúng ta không sử tội họ vì họ là người VN chỉ vì hoàn cảnh đất nước bị TC lũng đoạn bấy lâu nay.
    -Tôi sẽ thúc đẩy Quốc hội mới sớm lấy ý kiến ND để soạn thảo một Hiến pháp vì dân vì nước.
    – Quân đội có nhiệm vụ bảo vệ đất nứơc. Toà án, công an có nhiệm vụ bảo vệ pháp luật.
    -Một tháng nữa tôi sẽ công bố luật biểu tình và quyền tự do cá nhân của mỗi công dân, tự do ứng cử, bầu cử, hội họp, biểu tình, báo chí, ngôn luận…
    – II/ Về kinh tế Lập Ban cố vấn Tổng thống trên tất cả các lĩnh vực kinh tế, chính trị, an ninh…
    Tiến hành cổ phần hoá hầu hết các tổng cty nhà nước, trừ một số tổng cty nhà nước sẽ nắm cổ phần chi phối như dầu khí, khoáng sản, Ngân hàng…
    Cải tổ hệ thống ngân hàng. Giảm thuế thấp nhất cho người lao động và giảm lãi xuất cho vay của các ngân hàng cho các doanh nghiệp nhằm sớm hồi phục sức dân và doanh nghiệp. Chính sách thuế phải được hoạch định chính xác, công bằng. Không để thất thoát nguồn thuế vào tư túi của cá nhân.
    Tổ chức lại bộ máy quản lý, giám sát kinh tế vừa đủ hiệu quả, năng động
    Trước mắt lây sức tiêu thụ trong nước làm mục tiêu cho nền kinh tế. Lấy phát triển nông nghiệp làm mũi nhọn. Sớm tìm các nguồn cung cấp nguyên vật liệu từ các nguồn khác TQ. Sớm tìm nguồn vay ODA và sử dụng sao cho hiệu quả nhất. Lấy doanh nghiệp tư nhân, lấy vốn ODA và trái phiếu chính phủ làm nguồn lực hồi sinh nền kinh tế.
    ………………………..
    Tới đây vừa hết 35 phút. Hết thời gian làm tổng thống nên không giám bàn nữa. Do thời gian quá ngắn trong cương vị TT và chưa làm TT bao giờ nên khi viết có gì sai sót, ngô ngê xin các vị trong HC lượng thứ! Tôi trộm nghĩ muốn thoát Trung chỉ bàn về kinh tế thì không ổn, chưa nói là không thể được vì kinh tế và chính trị là hai mặt của một vấn đề. Vậy cải cách chính trị và kinh tế phải đồng thời.

  18. HỒ THƠM1 says:

    Nghe lão Xôi Thịt vừa nhai xôi vừa gặm thịt, vừa bảo có ông gì đấy của báo Đất Việt “chỉnh” Lão Cua “mặc nhầm váy” cho … “Ngọn núi lửa phủ đầy tuyết” vừa mới xuất hiện ( Lọ mọ đi tìm mục kỉnh xem “Ngọn núi lửa” nằm ở phương mô, thì thấy có “núi” thật nhưng nỏ có lửa, “tuyết” cũng nỏ có, chỉ thấy có “nước” chảy!).

    Định viết vài dòng “còm” giả nhời Đất Việt nhưng thấy cụ Thống viết ca từ cải lương hay chèo gì đấy hay phết, hãi quá và cũng nỏ hiểu cụ í nói cái đếch gì nên thôi. Mấy dòng ca từ như ri:

    1/ Khát khao cháy bỏng đến hòa bình, mềm dẻo như nhung lụa, nhưng ẩn chứa trong đó là những mạt kim cương rắn hơn sắt thép. ( Giống tiểu thuyết diểm tình quá nhở!)

    2/ “tướng lĩnh phụ tử hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”. ( Không hiểu câu ni trích ở mô, nhờ các cụ dịch dùm tí)

    3/ “Các cậu, hết cách rồi, vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, đánh thôi!”. Lúc đó lính tráng sẽ dạ ran muôn người như một và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. ( Giống HLV đá banh quá nhẩy!)

    Tui xin bó tay! Đề nghị đồng chí CHÍNH ỦY “đứng ra” … xin lủi “Ngọn núi lửa phủ đầy tuyết” vừa mới xuất hiện! :mrgreen:

    Dù biết rằng không một ai mong muốn có Chiến tranh ( Chỉ có mấy cụ Dư Luận Viên lù mù chụp mũ cối cho người khác là “mong muốn” chiến tranh thôi. Người muốn và phát động chiến tranh là những người điên hoặc những người rất tài ba nhưng khét tiếng như Thành Cát Tư Hãn, Hitler, Polpot… mới được!)

    Tôi muốn “sửa” câu nói của TT Winston Churchill: ” Một dân tộc né tránh chiến tranh với cái giá của sự nhục nhã, cuối cùng sẽ nhận đủ cả sự nhục nhã và chiến tranh”

    = ” Một TƯỚNG LĨNH né tránh chiến tranh với cái giá của sự nhục nhã, cuối cùng sẽ nhận đủ cả sự nhục nhã và chiến tranh, không xứng đáng mang hàm Tướng!”

    • chính ủy says:

      Trên cương vị chính ủy đơn vị tui đánh giá tồng chí Phồng đại tướng cụng là núi đấy, nhưng mờ là size núi Nùng trong công viên Bách Thảo ở HN. Trên núi Nùng dĩ nhiên không tuyết không lửa, chỉ có 1 số thứ các đôi lên tâm sự rồi bỏ lại hoặc giấy báo đã vo. Tui sẽ về kiểm điểm tồng chí Thống về ảnh hưởng văn chương kiểu vừa Hồng Lâu Mộng lại vừa Tam Quốc. Lại còn xưng hô sai quy định của quân đội: tướng sao lại gọi chiến sĩ là các cậu, nhảm quá! Phải gọi là tồng chí chớ!

  19. Hiệu Minh says:

    Tác giả Miệt Vườn có nhắc tôi về đoạn chứng khoán sụt giảm, tôi mới thêm vào

    “Chỉ số VN index trở lại 544 vào ngày 21-5, – tăng 7,8% kể từ đầu năm – so với nửa năm, tăng 22% của năm 2013.”

    Khi lòng tin của nhà đầu tư vào chính phủ được khẳng định thì thị trường sẽ ổn định.

    • NôngDân says:

      Đã không muốn định bình luận về thị trường chứng khoán của “Miệt Vườn” vì nghĩ rằng hoặc tay này chẳng hiểu gì về thị trường chứng khoán Việt Nam, hoặc tay này ăn “lương chúa nên phải múa” thôi!
      – Giời ạ!, Chứng khoán thì nó lên, nó xuống theo từng phiên. 5 hay 10% chỉ cần vài ba phiên là hết sạch, thế thì so sánh thời điểm này hay thời điểm khác có ý nghĩa gì?. Nhin vào bảng trực tuyến thì biết, lệnh bán ra đỏ sàn( nhưng đếch có giao dịch), thế mà chỉ cần vài ba mã xanh lại được mua bán ào ào, thị trường tăng điểm “tài chưa”?.
      – Không tin à?, cứ thử đang sở hữu vài tỉ VNĐ cổ phiểu, mang ra mà bán xem bao nhiêu phiên mới hết là biết ngay!. Thị trường chứng khoán Việt Nam hiện nay chỉ có “đội lái” làm gì có “nhà đầu tư” mà vội kết luận “lòng tin của nhà đầu tư vào chính phủ được khẳng định thì thị trường sẽ ổn định”!!!.

  20. quang says:

    Với sự tình hình hiện tại của quan hệ Viêt – Trung, chắc chắn có ảnh hưởng tiêu cực rất lớn tới kinh tế Việt (do kinh tế Việt đã bị lệ thuộc đã quá lớn vào TQ và TQ luôn có sự tráo trở đê hèn đối với đối tượng không thuần phục), đời sống mỗi người dân Việt khó khăn hơn. Tuy nhiên rất mong có sự “thoát Trung”, vì khó khăn chịu vài năm nhưng sau sẽ khá hơn, đời con cháu bớt khổ hơn. Nếu có khó khăn chắc không như thời chống kỳ 1945-1986, chắc mọi người dân Việt chịu được. Người Việt đã từng đốt cả dãy Trường Sơn vì mục đích thống nhất cơ mà.
    Điều có lẽ lo ngại nhất của người dân Việt lại là không “thoát Trung” nổi và sự tồn tại vĩnh cửu của điều 4

    • Hiệu Minh says:

      Lệ thuộc kinh tế Việt Trung là một món tiền 50 tỷ đô la, chưa bằng tài sản của Bill Gates 76 tỷ đô la.

      Câu chuyện ở đây là ai dám bán sự lệ thuộc về tư tưởng ý thức hệ bằng 50 tỷ đó, tầm bằng số tiền anh Bill Gates làm từ thiện.

  21. OZ says:

    Hãy nghe 2 vị tướng chiến lược gia hay lên báo chí bình luận để thấy trình độ còm thế nào. Chỉ biết ngồi phán Mỹ thế này, Nhật thế kia sau đó kết luận tự ta phải lo cho ta, sic!

    http://kienthuc.net.vn/xa-hoi/ai-co-the-giup-viet-nam-buoc-trung-quoc-rut-gian-khoan-981-348857.html

    Tướng mà chẳng hiểu trận thế, thế giới ngày nay kẻ xâm lược dù to đến mấy cũng sợ thế trận phòng thủ tập thể. Nếu Việt Nam đứng một mình thì có ba không hay mười ba không cũng sẽ chết về tay Tàu, còn nếu cải cách dân chủ hoá và tham gia liên minh phòng thủ tập thể với Nhật, Phi, Úc có Mỹ phía sau thì có cho kẹo Tàu cũng chẳng dám.

  22. Hiệu Minh says:

    Đọc xong và than một câu, chửi đổng một câu – cách còm hạ sách
    Đọc xong, chẳng biết nòi gì, việc đó không phải của mình – cách còm trung sách
    Đọc xong, bàn đúng sai và đưa ra giải pháp – cách còm thượng sách.

    • HỒ THƠM1 says:

      Đọc xong, chẳng hiểu mẹ gì – Đốt sách. 😛

      • Sóc says:

        Đọc xong, còm loạn xị như Sóc : loạn sách
        ( đọc sách nhiều nhưng không sâu như Sóc, bố Sóc nói là loạn sách, chuyện thật 100% )

      • huu quan says:

        đọc tới đọc lui tới dăm bảy lần mà chẳng hiểu gì cả thì gọi là…thất sách

      • chính ủy says:

        Đọc ít tốt, đọc nhiều sinh hâm, đọc đến quyển thứ 8 sinh gàn dở, gọi là gàn-bát sách

      • Vĩnh An says:

        Đọc a hiểu thành b rồi còm loạn lên gọi là … bình sách 😛

    • Nghiện thuốc lá says:

      đọc nhiều, không còm thành tủ sách

    • Xôi Thịt says:

      Đợi cho đủ 5 Ws mới còm => ngũ sách

      Uốn lưỡi 7 lần, để hứng tuột mất mới còm => thất sách 😉

      • Mười tạ says:

        Phủ nhận sạch thế hệ đi trước => đốt sách.
        Chồng bà Trưng Nhị => Thi Sách.

  23. NôngDân says:

    + Bài này của Kinh tế gia miệt vườn rất khó bình luận, vì hai nguyên nhân sau:
    Thứ nhất: Số liệu lấy từ “Cục Hải quan và TC Thống kê”, thì khác gì trong toán học khi muốn tìm giá trị đúng của một hàm số đa biến, nhưng lại đem các giá trị ảo của biến số thay vào, rồi rút ra kết luận!.
    Thứ hai: Các đánh giá, dự đoán vẫn dựa trên giả thiết Điều 4 của Hiến pháp năm 2013, nó vẫn còn tồn tại ( đó là chỉ nhìn ngọn mà bỏ gốc). Vì vậy mới vẽ lên Những ảnh hưởng có thể, không khác gì sự hù dọa nếu “thoát Trung” sẽ gặp “thế lực thù địch” mà nhiều người vẫn thấy từ trước tới nay!!!.
    + Tóm lại: Nếu muốn nhìn đúng thực trạng kinh tế nhà SẢN hiện nay, thì phải bỏ điều “thứ nhất”. Còn khi trong tư duy đã bỏ được cái “thứ hai” thì sẽ thấy mọi việc rất đơn giản, mọi việc nhỏ như con thỏ!!!.

    • Hiệu Minh says:

      Số liệu của TCHQ và TK nói lên bức tranh kinh tế VN, cho dù có thể vênh với thực tế một chút.

      Anh muốn thay đổi cái gốc nhưng anh chính là cái gốc đó. Anh không thay đổi thì làm sao thay đổi ngọn.

      • NôngDân says:

        “Anh muốn thay đổi cái gốc nhưng anh chính là cái gốc đó. Anh không thay đổi thì làm sao thay đổi ngọn.”, Hết trích:
        + Tổng Cua biết Nông dân là ai, sao vội nói “Anh không thay đổi”?. Đã là Nông dân khi thấy một cái cây đã mục ruỗng, sẽ biết chỉ còn cách đốn bỏ nó. Họa có điên mới hy vọng giữ nó để mong có trái thơm quả ngọt. Làm thế nào để đốn hạ nó nhanh hơn thì mỗi người có một cách. Không phải ai cũng nói ra, là phải THẾ, phải THẾ!!!.

        • Brave Hoang says:

          Hehe, 2 bác tư tưởng chọi nhau quá, có lẽ do ảnh hưởng ngành nghề. Một người là Mr Solution, luôn nghĩ về giải pháp, điều mà anh lập trình viên nào cũng làm vậy. Còn 1 người là nông dân, lúa mất, đốt rẫy, làm vụ mới :D.

  24. Minh Duong says:

    Cụ HHSG trèo hổng vô nên MD làm người đưa thư:

    HH không cổ vũ chiến tranh nhưng với lòng tham không đáy của Khựa thì chúng ta cũng nên chuẩn bị tinh thần xấu nhất là Khựa sẽ nổ súng và chiến tranh sẽ sảy ra; tiếp sau đó là Khựa sẽ cấm vận kinh tế VN,…Khó khăn chồng chất khó khăn sẽ đến với VN. Vậy giải pháp tháo cục len rối ra nhanh rất là khó, ta chỉ có thể tháo gỡ dần dần từng bước:
    1/. Ngắn hạn:
    – Thả tất cả các nhà hoạt động bất đồng chứng kiến ra nhất là doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức -> Quốc tế nhất là phương tây và Nhật Bản sẽ giúp đỡ VN rất nhiều.
    – Đưa đề tài thảo luận này đến các trường ĐHKT cho các bạn SV kinh tế hiến kế.
    – Tham vấn ý kiến của TS Alan Phan và các chuyên gia kinh tế trên thế giới.
    – Đẩy mạnh xuất khẩu lao động. (Mà có khi lúc khó khăn mỗi nhà bà con ta ở hải ngoại nhận 1 osin VN giúp việc có khi lúc đó cứu đói được rất nhiều người dân nữa ấy chứ 😃)
    2/. Dài hạn:
    Cải tổ, đổi mới nền chính trị thành đa đảng + Thực hiện tam quyền phân lập -> Lòng dân thu về 1 mối -> Các bác hải ngoại và quốc tế nhất là Nhật Bản sẽ đầu tư vào VN rất nhiều.

    • HOA HONG_SG says:

      Chú HM chỉnh giúp HH cái mặt nạ đá lông nheo trong đoạn có dấu móc ngoặc với ạ. ko phải mặt nạ cừơi ạ . HH cảm ơn chú.

    • D.N.L. says:

      Theo thiển ý tôi,giặc Tàu cộng sẽ không CÔNG KHAI đánh VN.làm gì mà
      chúng sẽ áp dụng mưu kế “Bất chiến tự nhiên thành”,nghĩa là thực hiện
      thủ đoạn “tàm thực” (tằm ăn dâu) một cách ÂM THẦM khiến nhân dân ta
      bị phân tán,lủng củng không biết đâu mà lần để bảo vệ chủ quyền.
      GiặcTàu trong giai đoạn đầu nhắm đến trước hết việc áp đặt chủ quyền.
      trên Biển Đông,vì thế chúng sẽ dựa vào những kẻ nắm quyền thân Tàu
      để cho kế hoạch này được “đầu xuôi đuôi lọt” ,chứ không cần đánh đấm
      VN.gì đâu mà chủ yếu là chiếm thể thượng phong trên Biển Đông,với sự
      tiếp tay hay làm ngơ của đám chóp bu nước ta hòng hiện thực hoá tham
      vọng bành trướng của chúng.
      Sau khi thành công giai đoạn đó thì kể như VN.ta bị bao vây ngặt ngèo
      đến mức vô phương cứu vãn,không có đồng mình,trong khi nội lực rệu
      rã và thế là “bất chiến tự nhiên thành” ! Mỹ lúc đó cũng chỉ tìm cách bảo
      vệ quyền tự do đi lại của Mỹ trên Biển Đông và giúp đồng mình chí cốt
      của mình.Trong tình hình như thế mà chiến tranh sẽ nổ ra giữa Tàu và
      Mỹ cùng đồng minh Nhật,Hàn,Phi v.v.Nước ta lúc đó sẽ lãnh đủ hậu qủa
      từ tình trạng “trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết” ?
      Chẳng lẽ “nước đến chân mới nhảy” hay sao nhưng nhảy như vậy chỉ là
      phản ứng đơn giản,thích hợp với việc nhỏ nhặt,vặt vãnh chứ việc chính
      sự quốc gia trọng đại thì đừng hòng…nhảy kịp !

  25. Lang says:

    Thế sao vừa rùi toà xử đám bạo lọn Bình dương mà chả thấy nhắc đến đ/c Việt Tân nào nhỉ? CA nhà miềng “giỏi nhất thế giới” mà chả chộp được thằng “phản động” VT nào là sao nhẩy? VT tài thế(!)

  26. Hiệu Minh says:

    Ảnh hưởng về kinh tế trong ngắn hạn là đương nhiên, nhưng về dài hạn, nếu VN biết sử dụng đồng vốn vay hiệu quả, thoát Trung bằng cách tìm nguồn hàng nhập khác, có thể đắt hơn, mất thời gian hơn, nhưng sẽ “ổn định lâu dài, tiến tới tương lai” hơn là dựa vào hàng xóm dở người.

    Một quốc gia như VN có thế thế chấp vay IMF mấy chục tỷ đô la, chỉ có điều IMF sẽ có những điều khoản về cải cách rất khắc nghiệt. IMF cũng đồng ý giúp Ukraine mấy chục tỷ đô la là do chấp nhập chính sách thắt lưng buộc bụng.

    Làm ăn với TQ có thể lợi trước mắt cho một số người vì họ chỉ cần “mua” vài anh đầu xỏ, có quyền, nhưng quốc gia sẽ bấp bênh.

    Làm ăn với khách hàng Nhật Hàn, phương Tây, giá cả cao hơn, nhưng nếu theo được thì hàng hóa VN sẽ lên một tầm cao mới. Nước Nhật cái gì cũng đắt, nhưng bán ra nước ngoài, cái gì cũng đáng đồng tiền bát gạo.

    Đừng nghĩ đến kiểu làm ăn chụp giật, mỳ ăn liền thì quốc gia đi lên.

    Còn lẩn quẩn với anh hàng xóm toàn chơi xỏ thì rất khó cho mình.

    Hy vọng ông Thủ tướng sẽ nhận được sự hợp tác của WB, IMF, trong lúc kinh tế lao đao.

    • Hiệu Minh says:

      Các bạn xem bảng vốn đầu tư của các quốc gia vào VN sẽ thấy Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Đài Loan. là những nước có nhiều vốn nhất (tổng > 50%). Chính phủ cần làm yên lòng những nước này bằng chính sách đối nội và đối ngoại rõ ràng.

      Trung Quốc chỉ đứng thứ 9 nhưng lại có bàn tay thò vào nhiều dự án quan trọng. Bây giờ người Việt phải đủ khả năng thay thế. Nếu những người thực hiện dự án luôn dành ưu tiên cho người Việt, và bản thân người Việt phải coi việc thi công các công trình là xây dựng đất nước mình bằng cách làm với chất luợng cao và có trách nhiệm. Văn hóa lao động ấy cần học người Nhật, người Hàn, Sing.

      • Hiệu Minh says:

        Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Mỹ thay thế FDI của Trung Quốc?

        Hiện nay, hàng năm VN chi 3-4 tỷ đô la cho 16 ngàn sinh viên VN học bên Mỹ. Nước mình đang làm giầu cho Mỹ, họ chẳng mất gì, đào tạo phải trả tiền, ai giỏi nhất thì ở lại.

        Nếu FDI vào giáo dục của Mỹ tại Việt nam được 3 tỷ đô thì sao nhỉ: Tại sao không nghĩ ngược lại một chút. Đây mới cần những cái đầu chiến lược.

        • Sóc says:

          Việc đào tạo du học, Mỹ không mất gì, mà Việt Nam cũng không mất 3 tỷ đó nếu như những người đi học quay về phục vụ đất nước, hoặc chí ít ảnh hưởng tới đất nước ( như chàng Cua ) bằng kiến thức của mình. Hihi.

          Trong những năm gần đây, kinh tế thuộc lãnh vực giáo dục phát triển mạnh, dẫu mới manh nha trong giới tư nhân / việt kiều.
          không lý do gì không mơ đến FDI cho giáo dục từ nguồn vốn nước ngoài. :D.
          Câu chuyện lại vẫn ở đầu tàu. Nếu cho ngài bộ trưởng như ngài bộ trưởng đang tại chức của chúng ta cơ hội đo, nhưng vẫn điều hành bằng trí não không nhớ 30 ngàn tỷ hay 30 tỷ cho sách giao khoa… Thì chúng ta vẫn thua thôi.

          Vì thế, Sóc nghĩ giải pháp cần làm ngay, ưu tiên ngay là cải tổ thể chế, bộ máy, cơ cấu tuyển dụng trong giới chức chính trị. Tư nhân hoá kinh tế để phát huy tính cách ” lách ” của ng / doanh nghiệp VN :D.

        • trucn says:

          cái nầy thì không khó. Họ cứ thực sự cho Việt Kiều về đầu tư đi. Công văn hẳn hòi. Họ muốn xin gấy nầy giấy kia thì đừng làm khó họ quá. ăn thì cũng ăn, nhưng ai thật sự muốn làm ăn, ý nguyện muốn cho dân giàu nước mạnh thì phải ưu tiên họ chứ

          xử dụng đúng tài đúng đức cho du học sinh. Đừng bắt họ phải tốn1 đốn tiền rồi về quê làm cu li cho mấy thằng dốt. Chung qui tại gì mấy chổ làm đúng người đúng việc đã có người ngồi rồi. Hay tại gì chổ đó có con anh 6 hay anh 7 gì đã ngồi sẵn

          Đừng khinh thường chất xám của tụi trẻ ngày nay. Đừng bắt bọn chúng học và làm những gì mà bọn chúng o muốn

          Cứ như vầy thì trước sau cũng phải đổi, đổi bây giờ đỡ đau hơn

        • Ngự Bình says:

          Trích: “Vì thế, Sóc nghĩ giải pháp cần làm ngay, ưu tiên ngay là cải tổ thể chế, bộ máy, cơ cấu tuyển dụng trong giới chức chính trị. Tư nhân hoá kinh tế để phát huy tính cách ” lách ” của ng / doanh nghiệp VN.”

          Đồng ý với Sóc. Nhưng làm sao để thưc hiện được điều này?

        • Sóc says:

          Em loạn bàn thôi chứ en không phải dân chính trị gì cả. Nhưng em nghĩ thế này :

          Em không thuộc phe muốn lật đổ ĐCS mà em thuộc phe mong muốn cải tổ, điều này chị biết rồi 😀
          Làm thế nào ư
          1/ không tập trung vào lý lịch trong tuyển dụng giới công chức, bỏ yếu tố Đ ra khỏi tiêu chuẩn tuyển dụng. Không phân biệt con cháu những người có công cách mạng và những người không có công trong các án xử. ( theo em, chính chính sách này tưởng rằng tốt và đáp nghĩa lại là chính sách gây ra sự tha hoá cho con cháu họ )
          2/ bắt chước bài học của Sing đãi ngộ tốt để công chức không cần tham nhũng, bắt chước Hongkong dạy trẻ từ bé đức tính trung thực là quan trọng nhất của con người, để lớn lên, nó ngượng khi phải tham nhũng. Băt chước China là tử hình mạnh dân tham nhũng nặng. Hihi. Bắt chước Mỹ là ươm mầm cho phản biện có tư duy lên tiếng ( không phải phản biện lấy chửi là chính nhé )
          3/ mạnh dạn tư nhân hoá nhưng theo cách của Đà Nẵng. Em đến Đà Nẵng thấy phần quảng cáo họ vẫn dành cho các doanh nghiệp tư nhân khai thác. Nhưng họ quản lý rất hay, họ vẫn coi đó là tài sản của công, của nhân dân / thành phố Đà Nẵng, nhưng 2-3 năm / lần họ cho các công ty đấu thầu khai thác. Không đặc quyền đặc lợi như ở Sg hay Hn. Ở Sg và Hn tư nhân kiểu đó là tư nhân sân sau.
          4/ phát triển kinh tế dân sinh dựa trên thế mạnh của con người VN. Con người VN có một ưu điểm là lách giỏi, khéo léo, chịu đựng giỏi nhưng lại vô kỷ luật, áp dụng vào VN nguyên xi một mô hình nào đó như Nhật / Hàn / Mỹ em nghĩ đều duy ý chí. Tính cách người Việt khó xây dựng một nền công nghiệp hiện đại nhưng có thể xây dựng một nền nông nghiệp và dịch vụ hiên đại. Và đó cũng là phù hợp với nguồn lực đất đai, văn hoá, của VN

          Hic.
          Chị đừng cưoi nhé.
          E ko được như chị là học hành bài bản ở Mỹ, em tự học và tự ” phán ” thôi

        • lyhuyen says:

          Đồng ý với đa phần cái còm của Sóc, trừ phần người Việt Nam vô kỷ luật. Nếu dạy được trẻ con tính trung thực, thì tính kỷ luật tất sẽ dạy được thôi.

    • Lang says:

      “nước chảy chỗ trũng”. Nếu bị chặn đường sang Tàu thì dòng chảy kinh tế sẽ tự tìm đường khác đi thôi. Chơi với thằng thấp kém lại còn tráo trở thì mãi mãi thấp kém và thiệt thân. Campuchia đã xuất được gạo qua EU và đang nhắm vào thị trường Mỹ. Nếu lúa gạo kém chất lượng không có thị trường nữa thì đương nhiên VN phải đầu tư sx lúa gạo cao cấp để xuất qua Mỹ, EU.
      Ai qua Thái Lan cũng thấy là cảnh đẹp của họ chẳng hơn được VN. Nếu du lịch ta mất khách làng nhàng từ TQ thì phải chấn chỉnh cung cách phục vụ để đón khách nhà giàu thôi. Nước nào họ cũng oải khách du lịch Tàu, chỉ có mấy nước như VN mới welcome.
      Thủ tướng mà “đổi mới thể chế” thì Franklin ào ào chảy vào, chỉ sợ ko dám làm chứ lo gì “bò trắng răng”!

    • Hiệu Minh says:

      Tôi muốn nói thêm. Sau khi TQ gây hấn ở biển Đông, nhiều nhà đâu tư nước ngoài tại TQ sẽ lo ngại. Quốc gia này giữ một dây chuyền sản xuất hàng hóa cho cả thế giới. Nếu sự tin tưởng không còn, và anh hàng xóm có một nơi ổn định và tốt hơn, chắc chắn họ sẽ xem xét. Tuy nhiên, để có điều đó, cần rất nhiều thời gian.

      Nguy của anh này là cơ của anh kia, VN nên có một chiến lược chỉ nhận làm hàng chất lượng cao thay vì làm hàng giá rẻ như hiện nay. Muốn làm được điều đó, cần có chiến lược đào tạo nghề thật tốt, nền giáo dục phải thay đổi. Thay vì đào tạo 20 ngàn tiến sỹ giấy, nghiên cứu những bài toán cho 200 năm sau, ta cần một đội ngũ khoa học sống chết với sản xuất, tiêu dùng.

      • lyhuyen says:

        Cái này thì rất nên học Nhật Bản. Bác HM hỏi bạn bè cỡ tuổi bác ở Mỹ, xem ấn tượng của người ta về hàng hóa Nhật Bản là thế nào chừng 40-50 năm về trước, và xem bây giờ chất lượng hàng hóa Nhật Bản ra sao? Thương hiệu hàng hóa Nhật Bản được xây dựng theo lối “ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, biết đặt người tiêu dùng lên trước, đáng học hỏi lắm.

    • Hiệu Minh says:

      Đấy, tôi gợi ý cho các bạn đóng góp, thay vì làm thơ và chế giễu người đời, than thở không làm nên thương hiệu 😛

    • Hiệu Minh says:

      Thay đổi du lịch như thế nào?

      Ở trên có một bạn viết về khách du lịch. Du lịch nước mình hoàn toàn làm ăn chụp giật, không cần biết ngày mai khách có quay lại không.

      Tôi từng đến khu làng Taos https://hieuminh.org/2011/08/30/mot-ngay-voi-taos-pueblo/
      của người da đỏ ở New Mexico. Nhìn cả khu cũng chẳng có gì đặc sắc, nhưng cách quảng bá nên văn minh da đỏ, làng da đỏ, kiến trúc quanh vùng, sạch sẽ và rất chuyên nghiệp, tôi luôn khuyên các bạn nếu đi New Mexico thì nên thăm.

      Du lịch của họ thắng là vì “rỉ tai nhau” như thế. Vết dầu loang có tác dụng hàng thế kỷ.

      Đừng chờ đợi một du lịch hái ra tiền nếu khách đến một lần và không bao giờ trở lại. Họ không lại là họ sẽ không bảo bạn, họ hàng không nên đến. Vết dầu loang ấy sẽ cháy luôn cả một ngành nghề hái ra tiền.

      • Sóc says:

        Chú Cua dù làm bên công nghệ thông tin của WB nhưng đúng là sống trong môi trường tài chính- kinh tế thì không ảnh hưởng nhiều cũng ảnh hưởng ít. 😀

        Đồ thị, biểu đồ, là những hình ảnh biết nói, đó cũng là thói quen của những người làm báo cáo và đọc báo cáo mà không có nhiều thời gian.

        Việc công khai trở thành địch thủ của TQ chắc không còn tương lai xa nữa mà gần rồi, khó khăn rõ ràng chồng chất nhưng cơ : sự xích lại của những địch thủ của đich thủ đối với chúng ta – là có. Sẽ có những chính sách để ưu tiên nhau. Sóc nghĩ việc bỏ visa của Nhật cho VN là một ví dụ.

        Tất nhiên sẽ không còn ai ngây thơ với “anh cả, bạn tốt” nữa mà giờ người ta sẽ sòng phẳng, chơi một luật chơi chung : là đối tác với nhau.

        Nhưng nguy hay cơ thì phụ thuộc lớn vào tài lái của thuyền trưởng và sự đồng lòng, đồng hiểu của thuỷ thủ đoàn.

        Bi quan : lo lắng cũng có lý khi mà đất nước những năm gần đây đã tiêu hết của nả góp trong 10 năm trước, nợ nần chồng chất, giáo dục và xã hội xuống cấp thảm hại. Mục ruỗng từ chính đội ngũ cầm lái.
        Lạc quan: thì cho rằng đây là cơ hội buộc đất nước cải tổ một lần nữa như ở đầu năm 90

        Thôi thì còm sĩ bàn loạn cho vui chú ạ
        Cám ơn chú

        • Sóc says:

          Bàn về phạm vi tại sao du lịch VN chụp giật ? Vì mạnh ai nấy sống. Không có một hệ thống hỗ trợ nhau cho du lịch. Nhiều năm trời tổng cục trưởng du lịch là Võ Thị Thắng, bà là anh hùng biệt động, có nụ cười tươi rói, nhưng hiểu biết về kinh tế, du lịch, quy hoạch du lịch là số 0.

          Thế sao Hội An thành công đươc, vì Hội An có ông Sự. Ông kết nối được xác thành phần tham gia cung cấp dịch vụ du lịch cho Hội An cùng chung một tiếng nói, ông biết thuyết phục dân hy sinh nhiều thứ vì cái chung, và vì cái phát triển bền vững chung. Ông cũng không vì lơi ích cá nhân để bán đất tốt như quan chức Nha Trang. Ông tử tế nên dân chúng nghe ông.

          Nên Sóc nghĩ giải pháp cho du lịch hết sức rõ ràng : tiềm năng có rồi, biển trời bao la, dịch vụ rẻ, văn hoá độc đáo, chỉ thiếu một đầu tàu biết kết nối, tận tâm, học hành bài bản về marketing, dịch vụ. Sao cho được như Sing, cả một mạng lưới kết hợp nhau để moi tiền khách một cách chuyên nghiệp, điều đó chỉ có thể làm được khi duy trì một nền kinh tế du lịch tất cả vì nhau, vì khách.

    • NôngDân says:

      – “Làm ăn với TQ có thể lợi trước mắt cho một số người vì họ chỉ cần “mua” vài anh đầu xỏ, có quyền, nhưng quốc gia sẽ bấp bênh.
      – Làm ăn với khách hàng Nhật Hàn, phương Tây, giá cả cao hơn, nhưng nếu theo được thì hàng hóa VN sẽ lên một tầm cao mới. Nước Nhật cái gì cũng đắt, nhưng bán ra nước ngoài, cái gì cũng đáng đồng tiền bát gạo.
      – Đừng nghĩ đến kiểu làm ăn chụp giật, mỳ ăn liền thì quốc gia đi lên.
      Hết trích:
      + Khổ thật lão Tổng Cua đã truyền thông điệp của mình cho ai nhỉ?; không nhẽ lão đang tự nói với hai cái đầu gối à???.

      • Hiệu Minh says:

        Tôi nghĩ, mỗi chúng ta nên tự nói với cái đầu gối của mình hơn là ngồi than thở không có đường ra. Quan trọng là anh có thay đổi thì mới mong thay đổi người khác. Bản thân anh chưa ra đường đã thấy tối như hũ nút làm sao anh thắng.

        Ngày xưa tôi bỏ nhà nước ra đi, bao nhiêu người chê cười vì phí hoài những năm ăn học vì họ sợ về hưu không có lương. Tôi có nói, tôi làm thêm 20 năm nữa chắc là đủ để tự trả lương hưu nếu môi trường tốt.

        Những người không ra đường khi xưa nay thấy tôi nói đúng. Tôi muốn nói rằng, chính kiểu còm luôn nói không có đường ra là kiểu còm âm tính nhất.

        Chúng ta đâu có cần thay đổi ông TBT, TT mà cần thay đổi chính chúng ta. Tôi chẳng hy vọng ông to nào đọc blog này.

        Nhưng mỗi người đọc, suy ngẫm và thấy rằng, trước mắt không phải hoàn toàn là chông gai.

        • HỒ THƠM1 says:

          ” Chúng ta đâu có cần thay đổi ông TBT, TT mà cần thay đổi chính chúng ta.” ( Ông Cua)

          Hu hu……!!!! Thế ra ông Cua bảo phải… “thay đổi Nhân Dân”!
          Chết mẹ, thế thì ngày mai em xin … từ chức Nhân Dân để “xuống” Phó thường dân! 😥

        • NôngDân says:

          + Nếu tự hào không cần “lương hưu” thì là Nông dân phải đáng tự hào hơn cả!. Còn quá hãnh diện về điều ấy thì khác gì những người đang “yêu nước” vì cái “số hưu”!!!.

        • Hoàng cương says:

          Hiệu Minh rơi vào bẫy đường lối Mác … dân ngèo không phải lười biến ,họ bị đánh cướp hội đồng …chẳng ai bênh vực ?

    • Hiệu Minh says:

      Nhìn vào cái bánh gatô FDI của Trung Quốc đầu tư vào VN, ta thấy hai mảng lớn là năng lượng điện và chế tạo chế biến. Năng lượng điện chiếm 24% là do nhà máy nhiệt điện mới ký 2 tỷ đô la. Chắc là vụ này sẽ bị thôi. Bỏ 2 tỷ này đi tự nhiên phần điện sẽ teo tóp,

      Phần sản xuất, gia công lớn nhất chiếm 54%. Nếu giải quyết miếng bánh này cho người Việt thì chuyện biển Đông không còn viển vông. Có làm được không? Hoàn toàn trong tầm tay.

    • TungDao says:

      Chuyện thoát Trung với VN không thể nói là làm được.
      Với ý thức hệ là một chuyện, chuyện của những người lãnh đạo cộng sản. Với ĐCS, không phải ôm chân TQ để được cơm thừa, canh cặn như lão bà bà KTS Trần Thanh Vân nói đâu. Ôm chân TQ để có niềm tin vào lý tưởng CS thì đúng hơn. Vì cái lý tưởng phải vay mượn của TQ đưa đến lệ thuộc. Lệ thuộc về chính sách để TQ tiếp tục ủng hộ VN, giúp đỡ VN.
      Muốn thoát Trung với ý thức hệ phải đoạn tuyệt với mớ lý luận lăng nhăng Maoist. Nếu nói thẳng, thì mớ lý luận đó là lý luận dân tộc cực đoan. Hậu quả của nó đã không hòa giải được dân tộc, xã hội thiếu dân chủ, con người VN thiếu tự do.
      Về kinh tế. VN đang ở ngưỡng của suy thoái. Tiếp theo của suy thoái là sụp đổ.
      Kinh tế VN mang tính chất manh múm, địa phương. Ngoài HN, SaiGon mang đậm nét của kinh tế tư nhân. Các khu CN sử dụng lao động lớn có nguồn vốn FDI. Nguồn vốn này không đóng góp nhiều vào kỹ năng, công nghệ kể cả các ngành phụ trợ.
      Vì sao TQ phát triển nhanh?. Bởi TQ có nguồn nhân công công nghệ cao, có tài nguyên. Các nhà đầu tư tư bản chỉ mang tiền và một cái mông đặt xuống đất TQ là đẻ ra hàng hóa. TQ sẽ phải trả giá về tài nguyên cạn kiệt sau 20 năm nữa và hiện nay là môi trường. Những phát minh của Apple nếu không có TQ sẽ không có các sản phẩm thông minh như hiện nay. Chính tài nguyên TQ đã cất cánh cho công nghệ toàn cầu, nhưng với VN là một bài toàn khác. Vì vậy, việc thoát Trung phải từ Chính phủ, từ ý chí của Đảng CS VN.
      Doanh nghiệp thoát Trung được không?. Không được!. Bởi DN vẫn luôn đặt lợi nhuận, lãi ròng thực thụ cho việc tồn tại và phát triển của mình, trong khi đó lãi ngân hàng, thuế VN quá cao so với khu vực Đông nám Á, nếu so với TQ là một trời một vực. Vì vậy, DN VN vẫn phải dựa vào DN TQ. Có một sự thật về DN VN về tiềm lực tài chính hay còn gọi là năng lực tài chính thực chất chỉ có 1 nhưng vay đến 4 lần. Chính yếu tố này, DN VN đã yếu còn lệ thuộc vào Ngân hàng và Chính sách của Chính phủ.
      Về chính sách là quản lý vĩ mô. Do tính chất thị trường định hướng XHCN nên có sự phân biệt đối xử với tư nhân, nhà nước và nước ngoài. Trong đó DN Tư nhân bị coi rẻ nhất, bị đối xử tệ nhất.
      Để thoát Trung hiện nay là bài toán khó. Cái khó đầu tiên là tiên đâu để xử lý nợ của các Dn đang ngắt ngư chuận bị phá sản và các DN đang tạm thời trụ được. Thời gian không phải là bài thuốc để trị bệnh DN. Đây là bài toán biến số chứ không phải bài toàn hàm. Người giải bài toán này hiện không còn trong tay DN mà Nhà nước VN.

      Để có thể trả lời rốt ráo, tôi nghĩ phải viết căn cơ nhưng tôi không có khả năng. Vài ý góp ý mong các bác HC tiếp tục chỉ giáo. Cám ơn.

      • Hiệu Minh says:

        Tôi thích những tranh luận thế này. Đúng sai chưa biết nhưng đó là những ý kiến quan trọng.

        Trung Quốc không phải có lực lượng lao động cao thời mở cửa mà họ mất cả thâp kỷ để phát triển, Vì thế ta nên phát triển đào tạo lực lượng lao động này, ngay từ bây giờ. Cón nói ta không thể là do đầu ta bảo ta không làm được.

        Muốn thoát Trung thì phải nói trước, quyết tâm và làm. Còn bảo khó, không làm thì cứ buông xuôi.

        VN và TQ là hai láng giềng cạnh nhau, nguyên tắc là chung sống hòa bình, cùng phát triển. Lãnh đạo VN phải tỏ ra bình đẳng với Trung Quốc, dân VN cũng cần tỏ ra như thế.

        • Hoàng cương says:

          Tổng Cua à ,không phải nông dân sợ ế hàng , .Nhà nước có ” Giám ” tạo luật chơi cho kẻ mạnh vươn lên …

          Người có Tiền ngu sao khoe khoang …lãnh sẹo – làm đủ tiêu ,thuế thu ít ,người ngèo gia tăng …Đảng không thể giống ốc sên ,bươu vàng ,ốc mỡ…

        • quang ku says:

          dân TQ sống bên Ukraine thời yanukovich khi bị công an kiểm tra giấy tờ và ăn tiền, thì chúng nó vẫn nói nó vẫn còn uống vodka thì vẫn còn cửa kiếm tiền. khi nào chúng nó ko uống nữa thì mới về TQ

    • Thanh Vũ says:

      Hi, thương bác HM độc diễn một mình, mấy bác kia đang muốn chính quyền VN ngẻo sớm mà bác cứ đưa ra giải pháp để kinh tế VN đi lên, chống lại đươc tàu khựa để chính quyền VN vưỡn tồn tại và còn phẻ lên nữa, hihi, may mà họ chỉ cào trên bàn phím thôi, chứ ra ngoài XH chẳng thấy ai ngoài vài khuôn mặt quá quen mà chính các bác ở đây cũng chẳng thể yêu nổi!

      • Hiệu Minh says:

        Tôi gợi ý cho mọi người bàn chút thôi. Còn thay đổi chế độ thì không phải là mục đích của blog này.

        Nước Mỹ, họ chỉ bàn với ai đang là decision maker, cho dù họ có dùng vài lực lượng làm đối trọng và mặc cả.

        • Ngự Bình says:

          Vậy ở VN, ai là decision makers vậy bác Tổng Cua?

          Các còm sĩ bàn về phát triển nông nghiệp, ai là decision makers?

          Các còm sĩ bàn về cải tổ giáo dục hay viện trợ giáo dục, ai là decision makers? Bàn về thay đồi cách thức đào tạo, ai là decision makers?

          Bàn về cải tổ ngoại thương, ai là decision makers?

          Khi nào bác Tổng Cua và các còm sĩ trả lời được câu hỏi trên thì hãy bàn tiếp, vì bây giờ có bàn cho chán, đưa ra mọi đề nghị, nhưng ai là decision makers?

      • Hoàng cương says:

        Nói với Thanh Vũ ! Mọi người ở đây chẳng muốn vụ lợi , Theo tôi chính thể này sống khỏe tôi càng khoái .

    • quang says:

      Nhập hàng Tầu không hề rẻ nếu tính đến giá trị sử dụng của hàng hóa, không hệ đem lại lợi ích cho quốc gia cả trong ngắn hạn lẫn dài hạn. Mua hàng Tầu chỉ tối đa lợi ích cho “người đi mua” (không phải người tiêu dùng”, đồng thời nó giết chết các làng nghề, các ngành phụ trợ còn non kém của người Việt.

      • Hiệu Minh says:

        Bác Quang nói chuẩn. Nhập rẻ nhưng giá cuối cùng sẽ đắt hơn nhiều. Một cái Dream tầu giá chỉ 500$, Dream Thái 1500$, nhưng sau 10 năm sử dụng, Dream Thái vẫn là Dream Thái, Dream Tầu đã thay vài cái + thời gian mất mà không ai tính bằng tiền, Chưa kể môi trường bị hủy hoại.

    • Brave Hoang says:

      Cái này chú HM cũng nói bắt đầu từ trên xuống. Em có nói ở còm trước, quan trọng là trên có muốn hay không. Dân mình thuộc loại cứng đầu, nhưng đứng trước ngoại xâm, chính phủ lên tiếng hướng dẫn, sẽ đi theo ngay. Đó là lợi thế của truyền thông một chiều.
      Dân bây giờ luôn có tâm lý, ở trên đã không lo, mình lo làm chi. Ai cũng muốn lấy về cho mình nhiều nhất, lâu ngày đã hình thành tính cách. Bởi vậy, để thoát Trung, nếu VN không có 1 tư tưởng lớn, một học thuyết đủ ảnh hưởng sâu rộng, thì ít nhất, phải có sự đồng hành của truyền thông, báo chí, và những tiếng nói ở tầng lớp lãnh đạo.
      Cho một đứa trẻ ăn một món mới, ít nhất người mẹ phải hướng dẫn và khuyến khích nó ăn, còn để nó tự chọn, nó sẽ tiếp tục ăn món cũ.

    • H.A.D says:

      Theo ý kiến của em thì Bác phân tích rất đúng nhưng câu kết lại rất dở?
      IMF, WB là nhửng tổ chức do các nước tư bản tài trợ, mà thực chất là các tập đoàn kinh tế, các ông chùm tài phiệt đứng đằng sau. Khi nó thiết kế ra một gói tài trợ cho một quốc gia nào đó thì đi kèm với nó như bác nói là ” những điều khoản cải cách rất khắc nhiệt” và chúng ta thương nghe đến là ” chính sách thắt lưng buộc bụng” nhưng đó là phần nổi, đằng sau nó là những điều khoản là dẹp bỏ những rào cản, hàng rao thuế quan đê cho hàng hoá của các nước tư bản, các ông trùm tài phiệt vào một cách không điều kiện. Điều nay không thể xảy ra khi đàm phán các hiệp định kinh tế giưa các nước ( rõ ràng trong đàm phán thì khi tôi giảm rào cản cho ông về mặt hàng này thì ông phải giảm rào cản cho một số mặt hàng của tôi) nhưng ở đây thì chỉ một phía. Cho nên trừ những nước rơi vào hoang cảnh khốn cùng như Ucraina(2014), hylap(2013) thì mới chấp nhận thôi, chứ ngoài ra nươc nào có thể tự xoay được thì chả bao giờ cần sự hỗ trợ đó cả.
      Em không phủ nhận hoàn toàn về các mặt tốt của IMF, WB . Ho có những chương trình hỗ trợ các nước rất tốt ( về giáo dục, sức khoẻ .v.v.v) nhưng những cài này thường tính bằng triệu đô thôi, còn tầm tỷ đô thì sẽ có mùi của tài phiệt.
      Các bác trên đòi làm tổng thống, rồi đa nguyên, đa đảng ngay làm em hí hửng, tưởng săp có thêm nghề mới là biểu tình thuê như bên thái,để kiếm ít sữa ngoại bồi dưỡng cho cháu thế mà nghe bác chủ nhà lo cho thủ tướng ntn làm nhà em mừng hụt rồi.

      • H.A.D says:

        Đây là lời nói của Joseph E. Stiglitz nguyên chủ tịch hội đồng cố vấn kinh tế thời Bill clinton,nguyên kinh tế trưởng của ngân hàng thế giới trong cuốn ” toàn cầu hoá và những mặt trái”. Thân!

        • Viet Nam says:

          Trao đổi với HDA cái về IMF.
          Nhưng trước hết nó về quan điểm của tôi , tôi đây shit hết loại Pro Mẽo ,Nga ,Tàu kiểu biết ơn bọn ấy , quặc kiểu tin rằng mình có chính nghĩa nên được chính quyền nó ủng hộ , balala. Chuyện báo chí làm tuyên truyền là việc của họ , nhưng cha mẹ cho cái đầu hình hài và thầy cô cho kiến thức thì biết ơn họ trước cái đã và dùng cái đầu để tư duy và quan sát . Cũng thừa nhận rằng đời ta cần có sách báo , nhưng để bọn ý nhét chữ vầu củ tỏ rồi nhai lại là thảm hại .Trãi nghiệm cho thấy rằng đeesu có nước nào giúp đỡ Việt Nam nào trước kia hay hôm nay là vô tư không vụ lợi . Bọn nước lớn giúp mình cái gì cũng không ngoài mụch đích có lợi cho nước nó cái đã và mình cũng phải trả công nhiều khi còn hơn nữa kia .Mình thích những thằng nào nào trung thực bảo : Tao với mày hợp tác , cùng có lợi WIN – WIN , nếu có giúp vô tư thì chỉ chút ít chứ tiền của nước nó thừa đi làm từ thiện á, mà tiền này có phải tiền túi nó đâu ? Nói về mụch đích của nó thì kể cả ngày cũng chưa chắc hết , nhiều cái cở các bộ óc chém gió làm gì biết hết .
          Nhắc tới vụ giàn khoan Khựa , đừng tưởng bở Mẽo , Nhật .v.v.v ủng hộ Việt Nam vì Việt Nam có chính nghĩa hay đúng đúng gì đó . Có mà mơ nhé , bọn này nó biết hết Việtnam tính gì , Trung Quốc tính gì vụ này , ảnh hưởng tới nó ra sao v.vv.v . vậy nó lên tiếng ủng hộ mình, là dân Việt Nam mình có nên đón nhận không ? Nó ủng hộ mình vụ này là WIN – WIN , đôi bên cùng có lợi mà .
          Vụ IMF nó nhảy vầu 1 số nước thì sao ? HDA bảo có những nước khước từ, không chấp nhận vì nó của bọn trùm tư bản hay của của các nước tư bản , 1 số nước thì chấp nhận những phải trả giá.. . Nếu HDA bảo IMF, WB chỉ là của bọn ý thôi thì nên tìm hiểu 2 định chế tài chính này lại , và hãy nhớ rằng 2 thằng này không phải là cơ sở từ thiện . Vậy thì lấy tiền đâu nó hoạt động và tồn tại ? Có ngân hàng nào mà cho bạn vây không lấy lãi và không có điều kiện khõng ? Cho người nghèo không thể kiếm ra tiền để ăn nhậu hoặc mua xe chạy lấy le? Nếu thế thì cái ngân hàng ấy sụm bà chè nhiều khi gây ra bất ổn cho xã hội . IMF , WB cũng không nằm ngoài qui luật ấy .
          Những nước không chấp nhận 2 thằng ấy nhảy vào vì 2 lý do sau .
          Thứ nhất nó biết rằng tự nó có thể chữa khỏi cơn bệnh , nó tự tin vì nội lực nó có vì có thầy thuốc trong nhà bốc thuốc trị được vì biết rõ căn bệnh chưa đến nỗi đến giai đoạn ung thư
          Thứ 2 là dân chúng tin vầu chính phủ nó minh bạch, cơn bệnh này cũng do trước kia vì lợi ích của chính họ . Nay họ sẵn sàng đứng sau lưng chính phủ cùng thắt lưng buộc bụng , chịu cơn điều trị bằng hoá chất do bác sĩ nhà đảm trách . Như vụ khủng hoảng Kinh Tế của Nam Hàn , Ma Lai , Thái Lan 98 , dân nó đem vàng ủng hộ chính phủ , cho chính phủ vay .
          Cũng giống như công ty bạn gặp khó khăn , anh em con cháu trong nhà , bạn bè tin tưởng bạn làm vì họ và tin rằng bạn giải quyết được khó khăn , cùng nhau đồng cam cộng khổ cho bạn mượn tiền thậm chí cho luôn để bạn vực dậy công ty . Vậy bạn có ra ngân hàng vay tiền không ? Chưa kể ngân hàng còn đòi bạn nhiều điều kiện .
          Còn những nước chấp nhận IMF , WB nhảy vào thì sao? Khi con bệnh bị ung thư , BS trong nhà không biết cách chữa bệnh .vvv. Vậy bạn có cần BS ngoài điều trị không ? Con bệnh có nên điều trị bằng Hoá chất theo toa BS mặc dù gây ra đau đớn , tác dụng phụ không ? Hay là chấp nhận ung thư cho đến chết ? Mặc dù vô hoá chất gây đau đớn và lành bệnh thì ai không chấp nhận ? Từ trước đến giờ có con bệnh nào của IMF, WB chết luôn chưa ? Mặc dù chính phủ , dân các nước chấp nhận 2 thằng này nhảy vầu có thể chửi , phản đối và biểu tình và đòi hỏi phải thay đổi điều kiện v.v.v..nhưng sau 1 thời gian thì nền kinh tế của họ phục hồi .
          Chú Hy Lạp chưa giàu như đại gia lắm tiền ,nhưng vung tiền vầu cái Olympic quá tay , chi tiêu cho xã hội hoang phí v.v.v Nay thì phải thắt lưng buộc bụng mà không chịu . Sung sướng quen rồi ,nay khổ tí thì phải rên la là phản ứng rất con người , rất bình thường , họ có phải thánh đâu . Chưa kể là mẹo của chính quyền để điều đình lại điều kiện có lợi hơn cho đất nước họ , mà đâu phải tất cả biện pháp nào của IMF , WB đều chính xác , phù hợp với các nước . Nên việc họ chấp nhận cho IMF, WB nhảy vào nhưng họ cũng đòi hỏi quyền lợi của họ là bình thường. Đây mới là chính sách WIN -WIN , em cần có anh nhưng anh đừng tưởng là anh muốn thọc tay vào chổ nào cũng được nhé .
          Đừng thấy họ phản đối rồi kết tội 2 thằng kia , chỉ có những những nước Thần Kinh mới chấp nhận vô điều kiện quặc phản đối bất cứ điều kiện nào dù tốt cho mình chỉ vì sợ mất mặt , của bất cứ định chế tài chính hay quốc gia nhảy vào giúp mình qua cơn hoạn nạn .
          Brazil , Argentina quặc Icerland ….. sau khi dùng ” hoá chất ” của mấy thằng Tài Chính quốc tế thì hồi phục hết . Kinh nhất ông Brazil , trước kia lạm phát gần như ông Zimbabwe của Mugabe , nhưng bây giờ thì thành đại gia Nam Mỹ , còn tham gia cái tổ chức BRICS .
          Việt Nam có tham gia vào IMF và WB không mà nói của bọn tư , trùm tài chính thôi ? Việt Nam có vay tiền của IMF , WB không ? Có nhờ nó giúp chính sách kinh tế không ? tất cả các câu trả lời là có .
          Còn nguồn ở đâu ? Không cần phải search google nếu không tin tưởng , thì chỉ cần bây giờ đọc báo chính thống rồi góp nhặt dần những Thông tin về nó ở từng bài báo riêng biệt.
          Bởi vì báo chí Việt Nam vẫn chưa bao giờ có 1 bài viết nào viết cả 1 bài báo hoàn toàn chính xác về chúng . Nhưng rất hay đưa tin xấu về chúng , dẫu biết rằng chúng không hoàn toàn tốt ,nhưng ít ra còn tốt hơn rất nhiều so với những ông bạn mà chực ra là biết ơn, ơn .
          Ơn này đội mãi trên đầu ,
          Thân này xơ xác còn đâu hỡi người
          Bạn này là bạn vàng mười
          Nhưng mà vàng mã những người Việtnam
          SAO CÒM BỊ SPAM ?

  27. Hoàng cương says:

    Tỷ lệ chém gió …hơi bị nhiều , Vn nghèo là đúng !

  28. Luong Thien says:

    Còn kinh tế thị trường định hướng XHCN thì kinh tế tự nó đã kiệt quệ, thêm vụ biển đông thì kiệt quệ nhanh hơn thôi.

  29. Mongun says:

    Theo Công an TP HCM, tổ chức Theo Công an TP HCM, tổ chức Việt Tân đã lợi dụng tình hình, kích động phần tử xấu, lôi kéo hàng trăm người dân, công nhân đập phá các doanh nghiệp.u, lôi kéo hàng trăm người dân, công nhân đập phá các doanh nghiệp.
    ———–
    Nói Vệt Tân đã kích động phần tử xấu, lôi kéo hàng trăm người dân, công nhân đập phá các doanh nghiệp mà không có 1 bằng chứng nào kèm theo. Đúng là báo lề đảng, chỉ nói lấy được.
    http://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/cong-an-tp-hcm-viet-tan-kich-dong-gay-roi-trong-bieu-tinh-3000951.html

  30. vn says:

    Có một bài đáng đọc của Lý Quang Diệu đánh giá sức mạnh của Mỹ về tính đa dạng trong sáng tạo và cạnh tranh mà không cần đến quyền lực chính phủ trung ương, khác với TQ nơi mà họ tin rằng khi trunng ương mạnh thì TQ giàu mạnh.
    http://www.danchimviet.info/archives/87766/chi-co-ke-ngu-moi-chong-hoa-ky/2014/06

  31. levinhhuy says:

    Cái này mới sốt dẻo đây: Cơ quan điều tra vừa quyết định khởi tố báo Pháp luật Xã hội với tội danh “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ” theo Điều 258 BLHS vì bài viết nói rằng có một công ty của Bộ Công an kinh doanh “theo kiểu Bầu Kiên”.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/06/140606_258_case_prosecute_plxh.shtml

  32. Tịt mù says:

    1. Hiện nay Vietnam đang được quốc tế ủng hộ, Tịt mù nghĩ nếu Bắc Kinh ngưng quan hệ kinh tế với Vietnam thì ảnh hưởng không đáng kể lắm. Ngoài việc cán cân thương mại nghiêng hẳn về TQ và phần lớn hàng xuất khẩu của Vietnam là thô thì trường hợp trên sảy ra Vietnam lợi nhiều hơn hại.

    2. Theo Tịt mù thì vốn FDI cũng tương tự như vốn ODA, chỉ dành cho những quốc gia “nghèo và kém phát triển”. Một thực tế đáng thảm hại là Vietnam đang kêu gào đầu tư FDI theo số lượng mà không quan tâm đến chất lượng. Thay vì học tập thái độ làm việc, công nghệ và cố gắng đem phần lớn lợi nhuận về cho công nhân, nhân dân Vietnam thì lại biến thành một nhà xưởng không hơn không kém. Nhìn quanh các công ty Cocacola, Honda, Toyota, Samsung, Brewery… xem sau bao nhiêu năm tỷ lệ nội địa hóa là bao nhiêu %? Tỷ lệ lợi nhuận chảy về công ty mẹ là bao nhiêu %? Đời sống của công nhân có xứng đáng với những gì họ đang bỏ ra hay không? Vì vậy việc kêu gọi đầu tư FDI càng nhiều càng tốt không quan trọng bằng việc ta làm được gì với FDI đó – đặc biệt là các FDI của TQ – cần có 1 rào cản đủ cao về công nghệ cũng như nhân lực của quốc gia này vào Vietnam.

    3. Thật sự Tịt mù đã mất niềm tin hoàn toàn vào sự thay đổi của Vietnam, bao nhiêu cơ hội và bao nhiêu sự giúp đỡ từ bên trong lẫn bên ngoài, nhưng khốn nạn thay người ta chìa tay ra cứu giúp thì lại… rút tay về.

    Chán lắm rồi Vietnam ạ. 😥 😥 😥

  33. CD@ says:

    – chẳng dám coi là “hiến kế”, mời coi tin ở tầm vi mô này :

    “Cty Thaco vùa đưa tầu Trường Hải Star3 có chiều dài 133m, chiều rộng 19m, mớn nước 7,2m, trọng tải 8.015DWT, tốc độ tối đa 17 hải lý/giờ, có khả năng vận chuyển 657 TEU ( tương đương 313 container 40 feet & 31 container 20 feet). Tàu có 2 cẩu với sức nâng 50 tấn, khẩu độ cẩu 32m. Tàu vận chuyển nội địa hai chiều, từ Cảng Chu Lai- Trường Hải tới TP. HCM, Hải Phòng, và các tuyến vận chuyển hàng từ TP. HCM đi Dung Quất ( Quảng Ngãi), Chu Lai ( Quảng Nam), Đà Nẵng. Bên cạnh đó, Thaco cũng đưa các dịch vụ Logistics trọn gói từ vận tải đường bộ, vận tải đường biển, dịch vụ kho bãi, phân phối để phục vụ khách hàng trong khu vực Miền Trung, Tây Nguyên.Ngoài ra, Thaco còn đầu tư xây dựng các hạng mục công trình phục vụ đồng bộ như : Cầu cảng 700m ( hiện tại cầu cảng là 300m); mở rộng giai đoạn 2 KCN cảng với 127,4 tỷ; khu kho bãi ( kho ngoại quan và bãi cảng) với diện tích 30.000 m2, chiều dài luồng lạch 11km , độ sâu 8,7m để có thể tiếp nhận tàu có trọng tải 15.000DWT. Ngoài việc kinh doanh đóng xe ô tô, dựa trên nguyên tắc kinh doanh 8 T của Thaco ( Tận tâm- Trung thực- Trí tuệ- Tự tin- Tôn trọng- Trung tín- Tận tình- Thuận tiện), Thaco tin tưởng việc đưa tàu Trường Hải Star3 vào khai thác và các dịch vụ Logistics trọn gói sẽ đáp ứng được yêu cầu của khách hàng tại khu vực Miền Trung nói riêng và cả nước nước nói chung.” ( theo dailo.vn).
    ————————————————-
    Thaco là cty tư nhân, đóng quân tại mảnh đất Chu-Lai, không có phao và bất kỳ điều ưu ái nào ( vốn,đất đai, thuế…) như DNNN, các ông ‘quả đấm thép”…Mọi thứ ưu ái, mánh mung, mafia đã triệt tiêu động lực cạnh tranh, Thoát “trung”, hãy vứt bỏ cái đuôi “định hướng XhCN” đeo bám làm méo mó ‘kinh tê thị trường”, tạo 1 sân chơi bình đẳng để tất cả các doanh nhân thực tài, thực lực, thực tâm, thi thố và làm giầu chính đáng, “dân giầu-nước mạnh”, còn hiện nay “một số it kẻ quá giầu, nhà nước thì tong teo da bọc xương”!

    • Mười tạ says:

      Đúng là Thaco là dntn, thuộc sở hữu cha con ông Diệu – temasek

  34. CD@ says:

    – ngưởi ta vẫn nói hàng tầu = hàng đểu, từ cái bé tý đên những thứ to đùng, dán nhãn mác “ngang ngửa’ Âu- Mỹ, ở VN xứ “sản” con bò lại mắc bịnh lú, khó có ai hơn anh EVN, mời coi nè :

    “Do nhu cầu phát triển kinh tế vùng kinh tế trọng điểm Đông Bắc bộ, năm 2007 Chính phủ đã phê duyệt dự áp lắp đặt trạm 500 kV Hiệp Hòa. Trạm này có nhiệm vụ cung cấp điện cho khu vực Đông Bắc, nhằm mục tiêu đảm bảo nguồn năng lượng chiến lược, phát triển kinh tế – xã hội, an ninh – quốc phòng. Sau khi đi vào vận nhành, trạm lấy điện từ Nhà máy Thủy điện Sơn La và của cả hệ thống điện quốc gia.

    Vào cuối năm 2011, trạm được lắp đặt 2 máy biến áp 500/220/35 kV với công suất 900 MW mỗi máy. Như vậy, trạm Hiệp Hòa có công suất là 1.800 MW, lớn nhất khu vực Đông Dương và gần bằng công suất của Nhà máy Thủy điện Hòa Bình (1.920 MW). Công trình chiến lược như vậy, nhưng nhà cung cấp lại là một cái tên đến từ Trung Quốc: hãng XIAN XD.

    2 năm sau, khi vừa hết bảo hành, bắt đầu từ 14/5, cả hai máy biến áp AT1 và AT2 của trạm biến áp 500 kV Hiệp Hòa (Bắc Giang) , lần lượt thay nhau, cùng bị xì dầu ra ngoài, rổi “lăn ra chêt”, buộc phải tách ra khỏi hệ thống, khiến ngành điện phải cắt đột hơn 1.000 MW. Đặc biêt trong những những ngày nắng nóng kỉ lục như hiện nay.

    Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) dường như muốn dấu nhẹm sự cố này, nhưng điều mà các cty, nhà máy và người dân đang phải chịu đựng là tình trạng mất điện tại các trạm 110 kV qua các đường dây Hòa Bình – Việt Trì của các tỉnh Phú Thọ, Vĩnh Phúc, Yên Bái, Lao Cai, Sơn La, Lai Châu, mà tổng công suất mất có thể lên tới gần 600 MW. Nguy hiểm hơn, 2 vụ “xì dầu” vô tiến khoáng hậu trong lịch sử ngành điện này còn đe dọa tới khả năng đảm bảo cấp điện cho khu vực Thủ đô Hà Nội.

    Các chuyên gia lâu năm trong ngành điện tỏ ra hết sức quan ngại. Lý do: thứ nhất, vì đây có thể nói là lần đầu tiên sau khi vận hành đường dây 500 kV Bắc – Nam lại xẩy ra sự cố liên tiếp đối với một trạm biến áp chiến lược; thứ hai, cả hai máy biến áp này đều là hàng Trung Quốc và gặp sự cố liền ngay sau khi hết hạn bảo hành.

    “Chúng tôi đồng ý rằng trên hệ thống điện có xác suất rủi ro nhưng không phải cả 2 máy biến áp cùng xảy ra gần như đồng thời” – một chuyên gia lâu năm trong ngành điện bình luận. “Độ tin cậy của hệ thống điện ở đâu? Chưa nói đến khi mất điện tại trạm 500 kV Hiệp Hòa, hệ thống phải vận hành quá tải làm cho các đường dây khác, các trạm khác quá tải” –
    Khi đầu thầu, EVN đều đưa ra các tiêu chuẩn của châu Âu hoặc của Mỹ. Thực tế thì hầu hết các máy biến áp được lắp đặt trên hệ thống điện hiện nay trên 90% cũng là hàng châu Âu với các nhà sản xuất có uy tín. “Chúng ta mua hàng của châu Âu, giá có thể lên tới 100 trăm tỷ đồng nhưng dùng được 30 năm, trong khi chọn mua Trung Quốc, chỉ 60 tỷ đồng nhưng tuổi thọ của nó chỉ được 2 năm.” EVN giải thích ra sao vể viêc này, và các quan to hơn, bộ Công thương…và kể cả ô. Phó tướng Hoàng – trung nam Hải…?!!!( theo PLVN).
    ————————————————–
    – 100 tỷ – 60 tỷ, danh nghĩa là tiết kiêm NSNN 40 tỷ, nhưng qua vụ sự cố này, thì đó là thật, hay lại là ẢO…? y chang cái vụ 35.000 tỷ của a#, tiến ảo tiết kiêm đem hỗ trợ đóng tầu sắt cho ngư dân, tầu này mà đóng, sẽ là “tầu ma”, làm cho họ hàng nhà thằng tầu phù ngày càng sinh sôi nẩy nở đông như ‘dzòi” trên đất vua Hùng!

  35. Xôi Thịt says:

    Ông Lê Ngọc Thống trả lời lão TC vụ “quan văn, quan võ” trên báo Đất Việt ( http://m.baodatviet.vn/chinh-tri-xa-hoi/binh-luan/viet-nam-lai-xuat-hien-mot-ngon-nui-lua-phu-day-tuyet-3041073/ ) 🙂

    • Mười tạ says:

      Tôi nghĩ sẽ có lời xin lỗi được đưa ra. Kẻ sĩ thì vậy thôi.

      • Sóc says:

        Ai xin lỗi ai cơ Búa Tấn

        • Mười tạ says:

          Giữa hai người đàn ông, thưa chuyên gia kinh tế HC 🙂 tớ cùng ý kiến với còm bên dưới của cậu, chỉ là ko viết đc như thế.

      • Xôi Thịt says:

        Đấy cũng chỉ là ý kiến ông Thống, ta nên biết cho đủ đa chiều. Thực hư ra sao ta chưa thể biết ngay một sớm, một chiều.

        Khi sự thật được phơi bày và nó không như nhận xét của mình thì lời xin lỗi còn là nhẹ. Rất nhiều người mong được nói lời xin lỗi này 😉

        • levinhhuy says:

          Xin lỗi, chịu không nổi! 😀

          À, cơ mà hình như sau bài phát biểu “ôn hòa, mềm mỏng mà rắn như thép” trên diễn đàn an ninh khu vực của đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, thì Hải Dương 981 bị chạm mạch sao đó nên có xê dịch thì phải, và vào sâu hơn trong lãnh hải Việt Nam.

          Lão Thịt à, khi lão ve vãn một em nào đó mà, chỉ mới mơn man vòng ngoài mà em í cứ trân mình ngồi ỳ ra đó để phản đối: “Đừng, anh… Anh, đừng…”, thì lão sẽ tốc quần bỏ chạy hay sẽ luồn tay vào sâu thêm bên trong cổ áo.

          Xin lỗi em yêu, anh kềm không nổi! Á đù! Sặc!

        • Mười tạ says:

          Giờ đã đủ t.gian, cũng như nhiều ý kiến mỗ xẻ đc đưa ra.
          bên dưới bài bác Thống có một còm đơn giản thế này: không đánh thì bảo hèn, đánh thì bảo nướng quân.

        • says:

          Sau các tuyên bố của Tướng PQT, Tướng NCV hoàn toàn trái chiều với tt Dũng, như xác nhận lại chiến lược Quốc Phòng : không theo ai đễ chống ai (Biển Đông), giải quyết Song Phương với TQ các tranh chấp. Mỹ và Nhật làm áp lực vn qua các hành động như sau :

          Nhật : Trước đây tt Abe hứa nhiều lần cung cấp tàu tuần duyên cho vn, nay đem cho Philippines và Indonesia nhưng hứa sẽ xem xét yêu cầu của vn.
          Ngưng trợ cấp ODA các dự án mới cho đến khi vn có biện pháp ngân chận tham nhũng v.vv Ai cũng biết Nhật làm áp lực kinh tế. Nhật chỉ giúp quân sự và kinh tế cho nước nào theo Nhật mà thôi.

          Mỹ : Liên tục đưa sang vn các phái đoàn Thượng nghị sĩ, Bộ Trưởng Thương Mại, Hạ, Nghị sĩ etc … Áp lực vn thay đổi thể chế (tự do lập Hội, lập công đoàn tư nhân .. ), nhân quyền … đễ được vào TPP, bán vũ khí sát thương v.vv

          Tóm lại : vn đang cô đơn chống TQ ở Biển Đông, sẽ phải bỏ cuộc khi số tàu CSB hư hại tăng lên (hiện nay là 34 tàu CSB bị hư hại) không còn tàu đễ chống xâm phạm giàn khoan HD.

          Ông Thống có nghĩ ra cách nào giúp 2 Tướng Thanh, Vịnh trong tình hình hiện nay ?

        • Brave Hoang says:

          Lão búa: Tôi thấy cái còm đó, tôi cũng chết sặc, ai ngờ lão cũng nghĩ ngắn vậy. Nhưng đó là phong cách của lão xưa nay.
          Không đánh và đánh, đó là 2 vấn đề khác xa với tuyên bố. Tuyên bố hùng hồn, cứng rắn, mạnh mẽ, như vậy là đánh ư? Còn tuyên bố luồn cúi, hèn hạ, lại là không đánh ư? Đây là vấn đề tư cách cá nhân, tư cách dân tộc lão à.
          Churchill đã nói: Kẻ nào đánh đổi chiến tranh bằng sự nhục nhã thì cuối cùng sẽ gánh tất cả sự nhục nhã và chiến tranh.
          Lão nên phân tích 1 vấn đề, 1 comment chi ly, đừng có ngụy biện kiểu thế.

        • danbanbao says:

          “Các vị có biết danh hiệu “Dũng sỹ đường 9” là gì không? Các vị có biết, được phong danh hiệu Anh hùng LLVT khi mới giữ chức Trung đội trưởng trong năm 1971 khi Mỹ đang làm mưa làm gió trên chiến trường miền Nam là như thế nào không? Tiểu sử của tướng Thanh đó…”

          Giọng điệu của ông Thống này rõ là ngô nghê,bồi bút.Thành tích của một ông đại tướng mà chỉ thế thôi sao?
          Chưa kể mấy cái danh này chưa chắc là hoàn toàn sự thật.Trong cuốn nhận ký mà tôi đọc có kẻ về ông cán bộ nhát như thỏ đế,mỗi lần có trận đánh lớn là ông ta thường tìm cớ chuồn,khi thì nói đi đây,đi đó,anh em lính họ kiếm tra thì mới vỡ lẽ ra là tay này đi trốn.Rồi chuyện cướp công,dành công của người khác,của người đã chết cũng không phải không có.
          Chả biết ông PQT có tài cán gì không nhưng thấy ổng nói năng trước công chúng thì chán phèo,dân nhà binh nhiều người ăn nói rất hay,ông này ngược lại.

      • TungDao says:

        “Khát khao cháy bỏng đến hòa bình, mềm dẻo như nhung lụa, nhưng ẩn chứa trong đó là những mạt kim cương rắn hơn sắt thép”.-Lê ngọc Thống.
        Một ẩn dụ nực cười của Lê ngọc Thống. Nhung lụa có mạt kim cương chỉ làm nhột, khó chịu. Mạt kim cương nếu không kết dính để trở thành búa tạ hay một công cụ nào đó thì vẫn chỉ là mạt kim cương.
        Lê ngọc Thống cho rằng trong lời của ông PQT có ẩn chứa những lời cứng rắn. Sau hơn 20 lần xin hội đàm với TQ không được, có cơ hội là nói năng mềm dẻo như nhung lụa và trong nhung lụa có mạt kim cương. Một nhận định tầm bậy, tầm bạ. Không hiểu ông Mười tạ nói ai xin lỗi. LNC hay TC? Và tại sao phải xin lỗi?.
        Thương thuyết là khả năng thương lượng. Thương lượng là ngã giá. Ngã giá bèo thường người ta nói phá giá, hoặc móm hàng có giá trị thấp. Ngụy biện có nhiều phương pháp, Lê ngọc Thống đã chọn phương pháp tồi.
        Dũng sĩ diệt Mỹ, kể cả Dũng sĩ đường 9 Nam Lào không nói lên được điều gì về một vị tướng. Lê ngọc Thống hù ông TC?. Lê ngọc Thống đã dở còn tỏ ra nguy hiểm.

    • Xôi Thịt says:

      Hehe, lão lôi link về chỉ để chứng tỏ blog, cụ thể là HC ngày càng được coi trọng và có ảnh hưởng. Bài “quan văn, quan võ” của TC có tác động nhất định khiến 1 tờ báo nhà nước thấy cần lên tiếng đáp lại (mặc dù ĐV cũng chỉ là hàng báo loại 2, loại 3).

      Tuần trước lão mua 1 tờ Việt Luận, tờ ít lá cải nhất trong đám báo tiếng Việt ở Úc (cải nhiều hay ít thì cũng đều là chống cộng 😉 ). Mở ra đọc thì thấy nó in lại 2 bài của TC nên phải quét ngay gửi cho TC để lão còn đòi nhuận bút 😀

      • CD@ says:

        thầy ui, thầy khỏe hôn…? thầy dùng từ “quét” M sợ quá, savon đã “việt hóa” thành xa phòng, “quét” đã “tây- việt để huề ” thành scan thầy ạ, …thầy kiếm cho M xôi-gấc chưa thầy…ứ chịu đâu, bắt đền thầy …chịu hôn..?!!!

    • Anh Kiệt says:

      Hang Cua được chú ý phết nhảy, hay, vậy thì chúng ta phải tiếp tục góp ý thôi, được quan tâm mà, hôm nay là ý kiến phản đối, nhưng biết đâu một ngày nào đó sẽ được lắng nghe?
      Đất Việt, về hình thức là một trong những tờ báo của Liên hiệp KH&KT VN, nhưng vậy mà không phải vậy. Các bác cứ tìm hiểu ông Nghị TBT là ai, vốn từ đâu trước khi về làm TBT tờ này thì rất rõ vì sao có bài viết này?
      Thành ngữ VN có câu: Mẹ hát con khen hay.

  36. TC Bình says:

    Anh sẽ vì em làm thơ tình ái, anh sẽ gom mây…
    Chuông đt của lão Tập hát vang vang thật tình tứ. Liếc qua màn hình, thấy số lạ hoắc, thoáng ngạc nhiên nhưng lão Tập vẫn bắt máy:
    -Ồ lá…
    -Xin lỗi, cụ Tập hang Cua phải không ạ?. Hồ Thơm đây cụ Tập ơi!
    -Chà chà, quý hóa quá…Mà sao giọng cụ có vẻ buồn ạ?
    -Tuyệt giao với Gấu mẹ rồi cụ ơi.
    -Ơ hay, sao lại thế?! Thú thật, tôi cũng đang ao…
    -Khổ lắm cụ ạ. Lệ thuộc bao nhiêu năm, giờ tuyệt giao, hụt hẫng đủ thứ…
    -Tôi hiểu, tôi hiểu. Chắc là bao nhiêu năm nay, cụ toàn nhập siêu thôi chứ gì?
    -Là sao cụ Tập nhỉ?
    -Là cụ nhập nhiều mà xuất ít, nói thế nào nhỉ…Tóm lại là cụ bỏ cả đống…sức và tiền bạc để cung phụng cho Gấu mẹ nhưng bà ấy chỉ són vài đồng bạc mẻ và ban cho cụ vài thứ vớ vẩn. Tóm lại lần nữa là trong quan hệ qua lại cụ lỗ sặc gạch. Lâu ngày bà ấy sẽ mập lên, giàu lên còn cụ thì càng ngày càng teo đét và túng quẫn. Đúng không nào?
    -Hơ hơ! Thế cụ bảo tôi phải làm sao?
    -Còn làm sao nữa. Can đảm lên. Vận dụng sáng tạo…tùm lum thứ, kiên quyết tuyệt giao đối tác chuyên trùm sò, tìm ngay thật nhiều đối tác năng động, trẻ trung khác.
    -Cụ nói thế nào ấy chứ, sức tôi…
    -Không lo. Gặp đối tác…chất lượng thì hàng họ, dịch vụ người ta sẽ chất lượng. Cụ sẽ…chạy tốt như Electrolux, he he.
    -…….
    -Chịu khổ lúc ban đầu, chỉ một thời gian thôi cụ nhá, rồi là…sướng. Cụ này, cần thuốc men đã có tôi, cần kỹ thuật đã có lão Xanghứng. Anh em mà, vô tư đi! Cụ cho hỏi, số này chắc không phải số của cụ?
    -Suỵt! Nói nhỏ thôi, điện thoại của…đối tác mới đấy. Điện thoại vẫn xài bị Gấu mẹ tịch thu rồi.
    -Thấy chưa! Không nghe tiếng gầm gừ là tôi nghi rồi. Có gì cứ gọi cụ nhé.
    Chưa kịp nghe lão Hồ Thơm trả lời thế nào thì Tập tôi đã bị dựng dậy bởi tiếng oanh vàng…chát chúa: Ông mơ thấy con nào mà nói xuất-nhập, hàng họ, chạy tốt…hả?
    -Mơ con nào đâu. Mơ thấy thằng Tầu thì có.
    -Thằng Tầu hay con Tầu?
    -Thằng Tầu, thằng Trung Cộng ấy. Khổ ơi là khổ!

    • HỒ THƠM1 says:

      Hì hì… lão Tập bóp mồm HT nhét cho một đống chữ! Bận quá, hãy đợi đấy! Tí nữa trả lời, cùng … thay mặt lão Cua “xôi lỉn” tướng mặc váy luôn! ( Theo “iu cầu” bạn đọc ở trên).

      Ông Cua “ngồi im” đấy nhá! Há há há…!!!

  37. Hoàng cương says:

    Tổ chức hội nghị ,bàn bạc nhiều quá nhức đầu – chỉ có bắt tay vào làm thôi . Tách DNNN ra khỏi Cái Phao ( ngân sách ) tiền thuế của dân . Nhà nước chỉ mỗi nhiệm vụ làm trọng tài cho các đội thi đấu , ai không đủ sức thì xuống hạng hoặc ra khỏi cuộc chơi – tạo sức hấp dẫn ,khí thế cho khán giả mua vé vào sân .

    Điều này ai cũng biết là …Đảng không muốn chơi như vậy ? lấy lý do :

    lo cho dân nghèo ,thất nghiệp …là ba sạo , mấy ổng bóc lột hà khắc thì có ? Câu hỏi đặt ra : Thế lực nào là ký sinh trùng ( ăn bám )

    • Hoàng cương says:

      Công nợ của chính phủ không rõ ràng ,nợ các tổ chức quốc tế thì không thể dấu được . Còn nợ Trung Quốc giống như nợ xã hội đen phải cầm cố đất đai ,không giám nói ra …ai chịu trách nhiệm đây . Tình thế này thì nhũn với TQ là dễ hiểu ?

      Còn dùng đói nghèo hù dọa kẻ yếu bóng vía – Khi chúng ta sinh ra chẳng có gì trên người ,biết quá nghèo nhưng vẫn vô tư cười khóc hớn hở vui chơi . Lớn lên đi học bị nhồi nhét những thứ vớ vẩn vào đầu trở thành nhu nhược iếm thế ,sợ mất đi thứ mình không có .

  38. KTS Trần Thanh Vân says:

    Hơn nửa thế kỷ qua, những người gốc gác là quý tộicTrung Hoa bỏ lục địa ra Đài Loan quyết tâm giành độc lập tự chủ của một chính phủ, một quốc gia, không bị phụ thuộc ĐCSTQ, cũng như cha con ông Lý Quang Diệu vốn gốc gác Trung Hoa đã xây dựng một Quốc Đảo Singapore văm minh hiện đại không dính dáng với CHND Trung Hoa man rợ thối nát, ngay cả Hồng Kông bị trao trả cho CHND Trung Hoa ngót 20 năm nay vẫn muốn duy trị chế độ văn minh của người Anh và vẫn cương quyết THOÁT TRUNG…..

    Chỉ có anh Tổng Trọng và bè lũ thối nát ngu dốt là muốn “NHẬP TRUNG” để được hưởng chút cơm thừa canh cặn của ĐCS TQ mà thôi.

    Thật đáng khinh và đáng nguyền rủa.

    • Ngộ Không says:

      Hay quá Chị Vân. Mình là Swisss banker đã sống hơn 40 ở Tây Âu, hiểu rỏ toàn bộ rủi ro việc hồi hương lúc này, nhưng sẽ về Việt Nam làm … nghề nông với BioFarmingViet. Chúng ta mỗi người bắt đầu làm việc trong khả năng của mình để thoát Trung.

      • Ngộ Không says:

        Anh Hiệu Minh sửa lại nhé: Swiss banker đã sống hơn 40 năm ở Tây Âu.

    • Fishlu says:

      Hoanhô bác Vân. Đảng lãnh đạo toàn diện sao cả tháng nay chả thấy Đảng đứng vai trò tiên phong gì cả bác Vân à? Chẳng thấy ai trong bộ đỉnh cao có mặt trong buổi truyền hình của Tổng LĐLĐ VN tối 6/5/14 cả trừ ông Đặng Ngọc Tùng (Công đoàn). Sao thế nhỉ? Chưa nói chuyện bàn về “thoát Trung” mấy hôm nay trên hội thảo cũng như trên mạng là sao?

  39. trungle118 says:

    các Bác kinh tế đã báo trước muôn vàn khó khăn nhưng cũng bao la cơ hội của việc khựa chơi kinh tế Việt rồi. trong họa có phúc nếu chúng ta quyết định làm. và nên làm để đất nước có cơ hội phát triển chứ cứ ù ù cạc cạc như vầy 100 năm nữa vẫn là công dân hạng 5 của thế giới về vật chất cho tới tinh thần.
    do đó việc khựa chơi kinh tế Việt có thể là họa trong ngắn hạn nhưng sẽ là phúc trong dài hạn với điều kiện các đít cao phải vì dân vì nước.

  40. Rượu cá tầm says:

    Tác giả bài báo quên hai con số : bên kia biên giới , người TQ đang giữ khoảng 200 ngàn tỳ tiền mặt VNĐ ; và VN nợ chính thức TQ khảng 20-30 tỷ USD nữa .

    Các bác nhiều chuyên môn cho ý kiến : hậu quả của việc phải trả nợ ngay TQ cũng như hai trăm ngàn tỷ VNĐ đổ ngược vào thị trường VN , gây phá giá VNĐ thì sao nhỉ …

  41. OZ says:

    Em chẳng là kinh tế gia nhưng em làm thực tiễn, và em thấy kinh tế gia (cỡ giải Nobel) cũng chẳng giúp được. Why? bởi vì lệ thuộc vào TQ không phải là do bắt buộc bởi hoàn cảnh mà phần nhiều là do …muốn như thế. Đơn cử chuyện điện, các nhà máy thủy điện nội địa bán được điện cho EVN cực khó, giá bị ép cực bèo, trong khi EVN luôn sẵn sàng mua điện TQ (giá cao hơn mua của các nhà máy thủy điện nhỏ do các công ty trong nước đầu tư), lý do tại sao ư? Bạn biết, tôi biết, ai cũng biết nhưng mackeno

    Vấn đề của Việt Nam là có muốn làm hay không thôi, nếu muốn thì có đầy cách

    Cũng như hôm qua Liên hiệp hội KHKTVN thảo luận làm thế nào thoát Trung, em ngồi cười mỉm, “các bác cứ bàn cho tốn cơm, có đầy cách, vấn đề là có muốn thoát hay không thôi”

  42. Sóc says:

     
    Sóc _ một kinh tế gia Hang Cua, với trình độ cũng chỉ từ kinh tế gia miệt vườn trở xuống – cũng xin có  vài ý kiến như sau 😀

     

    1- Bài viết bao trùm một vấn đề quá rộng, quá nhiều các “ biến số”  trong khi phần thông tin sơ sài, dẫn tới một bức tranh không hoàn chỉnh, du rất rộng 😀

    2- Bài viết chỉ nói tới việc ảnh hưởng tới Việt Nam, mà quên đi việc ảnh hưởng lại đối với Trung Quốc. Về lý, một khi có sự ảnh hưởng thì sẽ có những tác động để hạn chế ảnh hưởng đó từ phía kia, và do đó ảnh hưởng đến VN sẽ có biến đổi.

    3- Bài viết cũng thiếu đi việc chuyển đổi ảnh hưởng của nền kinh tế với câu chuyện : ”Cái khó nó bó cái khôn”  thì “ cái khó cũng có thể ló cái khôn”. Khi thị trường Đông Âu sụp đổ, kinh tế VN vẫn tìm ra con đường của mình với mức phát triển > 7% dù lúc đó khốn khó bội phần => Là một ví dụ cho sự “cái khó nó ló cái khôn”.

    4- Phần mở bài thì quá rộng ( mô tả ảnh hưởng quá vĩ mô) trong khi phần giải pháp thì quá hạn hẹp, không gọi là giải pháp mà chỉ là 1 mức hành động mang tính đơn lẻ, trong thời gian ngắn hạn, để giải quyết khủng hoảng sau vụ Bình Tĩnh

    5- Bài viết cũng bỏ quên sự ảnh hưởng  trầm trọng hơn ( theo tôi ) là các khoản vay từ Trung Quốc, các hiệp ước kinh tế bí mật mà dân chúng có thể không được rõ. Cái này mới thật sự đáng lo ngại

    Sóc còm trong lúc ăn trưa. Nên còm vội.
    Các cụ góp ý thêm. Hihi
     

     

    • Minh Duong says:

      Lâu rồi chả up cho cụ Sóc cái nào. Hôm nay phá lệ.
      Đi chữa bệnh về cái còm khá hẳn 🙂 :).

      • Sóc says:

        Tớ bị ăn kiêng. Tuần sau vào cho tớ đi ăn bù lại vụ toàn thumb down tớ. 😀

    • Brave Hoang says:

      Cô Sóc cứ lo kinh tế nhà bếp đi, chuyện chính trị uống nước trả chém gió, đã có các cụ khác lo :D. Cô loắn xoắn vào, bị thump down là phải :).

  43. Brave Hoang says:

    Bài này khó nuốt quá, không biết còm kiểu sao :D.
    Về phía người dân thường: hành động khả dĩ nhất là bớt tiêu dùng hàng TQ. Nhưng, có hàng nào để thay thế? Túi tiền ít, cộng với bản tính thích mẫu mã đẹp, thích phô trương… thì hàng tiêu dùng TQ vẫn chiếm vị trí độc tôn trong thời gian dài nữa. Cái tư tưởng “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt” trong trường hợp này lại vô cùng hại, vì người ta thích được nghe khen 1 lần, không quan tâm dùng bao lâu. Còn với thực phẩm, người ta nghĩ ăn để sống bây giờ, còn bệnh tật thì… tương lai lo :D.
    Về phía doanh nghiệp nhỏ: khi hàng TQ vẫn bán chạy, họ rất khó cắt đi lợi ích của họ để buôn hàng từ nước khác. Chuyển mặt hàng kinh doanh và có thể phá sản, ai đủ can đảm?
    Về phía doanh nghiệp nhà nước: làm với Tây, với Nhật, tiền lại quả không được bao nhiêu, lại dễ bị tù tội, giá thành lại đắt hơn. Họ không quan tâm đến chất lượng dùng bao lâu, vì khi đó thì họ đã có chức mới hoặc về hưu rồi. Vậy động lực nào để họ thay đổi đối tác?
    Về phía chính phủ: Đây là nơi dễ thay đổi nhất, nhưng cũng là nơi khó nhất. Dễ bởi chỉ cần thanh tra đầy đủ các công trình theo đúng luật, kiểm soát các nguồn hàng xuất nhập chất lượng rõ ràng thì hàng TQ rất khó có chỗ đứng. Nhưng khi đó lại đụng chạm các nhóm lợi ích, mất sự ủng hộ của các “đồng chí” trong đảng. Còn khó nhất bởi cái vòng kim cô “vàng tốt” trùm lên đầu rồi :D.

    Đứng trước tình thế này, không biết thay đổi từ trên xuống hay từ dưới lên. Nếu có bụt hiện lên, ổng chắc cũng bảo: “Thôi, đau đầu quá. Tao phắng đây. Sống chết kệ tụi bay” :D.

  44. Viet Nam says:

    Con nghiện mà cắt thuốc chắc chắn sẽ bị vật vã vì thiếu thuốc , nếu quyết tâm cai nghiện dứt khoát thì sẽ có 2 tình huống xảy ra .
    1 là thành công thì từ từ sẽ mập lên , hoà nhập với cộng đồng không còn chỉ sinh hoạt trong giới nghiện và trở thành người có ích cho cộng đồng . . .
    2 là thất bại không qua khỏi , xin chia buồn nhưng nên kiếm thằng chồng hay con vợ khác đàng hoàng hơn để mưu cầu hạnh phúc . Đây là quyền thượng đế ban tặng nên mặc nhiên phải hưởng .
    Vấn đề là xem con nghiện nó nghiện tới mức nào để quyết định cắt cơn để hoà nhập cộng đồng hay dể nó đoàn tụ với các Ống thánh “HÀNG NÓNG” , ngõ hầu để khỏi bị sóc .
    Nếu nó nghiện tới xương tủy :
    Làm thì ít mà phá thì nhiều
    ăn thì ít mà chích thì nhiều
    Nói rất ít nhưng chửi rất nhiều
    ………..
    Thì thà đau 1 lần
    Kinh tế và chính trị mù mờ. Hóng hớt tí .

  45. CD@ says:

    – Tem phát,
    – và mời đọc một đoạn, bài viết của 1 chuyên gia đa từng làm việc trong ngành NN VN ( Ô. Nguyễn thái Nguyên )
    :
    …”Cũng cần nói lại một vấn đề khá nhạy cảm trong cơ chế độc quyền xuất khẩu gạo trước đây: Khi Thủ tướng Võ Văn Kiệt giao cho chúng tôi tổ chức lực lượng để khảo sát và nghiên cứu tình hình xuất khẩu gạo ở các tỉnh ĐBSCL, tôi đã trình lên Thủ tướng danh sách của đoàn (Lúc đó anh Cao Đức Phát, Vụ trưởng vụ Chính sách Bộ NN không tham gia đoàn, nhưng tôi biết anh ấy đang dẫn một đoàn đi khảo sát ở ĐBSCL, chúng tôi đã liên lạc với nhau và có lúc cùng đi khảo sát nên anh Phát, nay là Bộ trưởng biết khá rõ tình hình này). Vài hôm sau, Thủ tướng gọi tôi lên và nói: “Tôi đồng ý, nhưng đưa thêm một thành viên bên Bộ CA có được không?”. Với kinh nghiệm nhiều năm nghiên cứu về nông thôn nông nghiệp ở các địa phương, tôi rất tự tin trong việc nhận nhiệm vụ trước Thủ tướng, nhưng với gợi ý này, tôi thật sự bất ngờ. Tôi hỏi lại ông: “Thưa, ý của anh Sáu đưa thêm người bên CA vào là thêm nhiệm vụ gì ạ?”. Ông giải thích: “Đây, cậu giữ lấy đọc xong đưa cho Văn phòng (Đó là một tập khoảng 5 hay 6 thư tố cáo gửi lên Thủ tướng). Người ta báo cáo: “có một số người của các công ty nhà nước, khi ra nước ngoài thương thảo hợp đồng với người ta đã móc ngoặc, hạ giá xuống để chia nhau. Thực tế, giá gạo không phải vậy, nhưng họ ký với nhau chỉ thấp như vậy thôi. Tôi không biết hư thực ra sao, nhưng đây là chuyện lớn, tôi muốn làm rõ”.
    Người viết thư tố cáo lên Thủ tướng có ký tên hẳn hoi và tôi biết rất rõ 4 người trong số họ, đều là người trong lĩnh vực xuất khẩu gạo cả. Tôi thấy hôm ấy, những lời của Thủ tướng buồn một cách kỳ lạ. Tôi thưa: “Xin anh Sáu cho phép nghiên cứu khảo sát cơ chế trước, sau khi tìm ra giải pháp mới để khắc phục tình hình khó khăn trước mắt thì để các anh bên CA tham gia tốt hơn. Bây giờ mà thấy trong đoàn lại có một hai ông đại tá công an là rất khó “hỏi han” tình hình đó anh Sáu”. Đến đó thì tôi thấy ông cười và bảo thôi, thế thì các cậu cứ làm đi! Tôi không thể khẳng định được chuyện này có hay không bởi vì sau khi đi khảo sát về, nghe chúng tôi báo cáo thực trạng tình hình và đề xuất giải pháp thì ông chấp nhận và triển khai luôn. Cũng tại buổi báo cáo với Thường trực CP, tôi có nói thêm: tình hình mua bán cô-ta là có thực nhưng xin anh Sáu đừng xử lý chuyện này vì tình hình hiện nay rất phổ biến cả ở phía Bắc chứ không riêng ĐBSCL. Ông và các Phó Thủ tướng cùng cười và sau đó không thấy ông nói gì đến chuyện bên CA điều tra về những chuyện này nữa. Dẫu như thế, nhưng nay gặp lại chuyện giá gạo VN quá thấp một cách bất thường so với gạo các nước làm tôi lại liên tưởng đến cái “nghi án” năm xưa! Trong tình hình hiện nay ở nước ta, không có chuyện gì là không thể xẩy ra cả. Dù thế nào thì một khi các doanh nghiệp nhà nước độc quyền đã ký các hợp đồng xuất khẩu gạo với giá cả rẻ nhất thế giới thì nông dân còn trông mong bán lúa với giá cả hợp lý cho ai được nữa? Chính phủ lại mua “tạm trữ” và đây là “vùng đặc quyền” tham nhũng vô phương cứu chữa. Nếu bên ta khó thấy, xin hãy ngó qua bên Thái Lan thì rõ vì bên ấy có các đảng đối lập đang phanh phui nhiều chuyện tày đình trên lĩnh vực mua lúa tạm trữ thóc và gạo trong nông vụ vừa qua!” ( hết trích).
    ————————————-
    Hãy bắt “gián” Tầu đang ở khắp nơi, nhất là trong lĩnh vực kinh tế, những con “gián” mình Việt này đã bán linh hồn cho quỷ dữ phương bắc, lấy nhân dân tệ ( qui đổi tờ xanh), phá từ trong phá ra, thì làm sao “thoát trung”, hả trời…?!

  46. Dang Quang Hai says:

    British Virgin Isl thực chất đa số là của công ty Nhật

  47. Duc says:

    Mệt thì ngủ đi bác. Sáng mai tỉnh dậy sẽ có tập thể còm sỹ chịu trách nhiệm. 🙂

%d bloggers like this: