25 năm sau vụ đàn áp đẫm máu trên Thiên An Môn, Trung Quốc có mạnh?

Thiên An Môn ngày 29-5-2014. Ảnh: WP

Thiên An Môn ngày 29-5-2014 với những rào sắt. Ảnh: WP

Câu trả lời là không. Tại sao? Bởi kỷ niệm 25 năm sự kiện Thiên An Môn đẫm máu, chính quyền đã phong tỏa quảng trường bằng rào thép, internet bị cấm kỵ những từ nhậy cảm, an ninh được thắt chặt chưa từng thấy. Một xã hội văn minh thì không thể có chuyện đó.

Cách đây 2 năm tại thị trường chứng khoán Thượng Hải, chỉ số chứng khoán mất 64.89 điểm thì hệ thống tự động lọc số này ra, không phát lên internet, bởi đọc theo cách của Trung Quốc, âm hưởng như là 4-6-89. Một cái sợ vô hình.

Sáng nay tại Hà Nội, CNN đang đưa tin về kỷ niệm 25 năm Thiên An Môn, bỗng nhiên tivi bị ngắt giữa chừng. Cái sợ của Trung Quốc đã lây cả sang người hàng xóm.

Đã 25 năm trôi qua, Trung Quốc trở thành nền kinh tế thứ 2 thế giới, với dự trữ ngoại tệ lớn nhất thế giới (4000 tỷ đô la), tiềm lực quốc phòng đứng thứ 3, cả thế giới dùng hàng gía rẻ Trung Quốc. Mao Trạch Đông từng dự đoán “Mỹ là con hổ giấy, Trung Quốc là con hổ thật”.

Với một sức mạnh như thế cộng với 1,3 tỷ dân, lẽ ra chính quyền Bắc Kinh không run sợ mới đúng. Nhưng quá khứ, hiện tại và tương lai của một chính thể độc tài và tàn bạo ngay cả với dân mình, đã làm cho nhà cầm quyền đứng ngồi trên đống lửa.

Năm 1989 có nhiều sự kiện đáng nhớ. Công đoàn Đoàn Kết thắng cử ở Ba Lan, loại chế độ cộng sản ra khỏi chính trường trong lúc người Việt biểu tình phản đối chính thể Ba Lan quí tộc này. Đông Đức đập bức tường Berlin cũng vào năm đó.

Năm 1979, do Đặng Tiểu Bình đạo diễn, quân đội Bát Nhất mang 60 vạn quân đến biên giới, dạy cho đàn em Việt Nam một bài học đẫm máu.

10 năm sau (1989), chính đội quân ấy lại được lệnh của chính Đặng Tiểu Bình, cho xe tăng, và hàng chục ngàn lính tiến  từ 4 phía vào quảng trường Thiên An Môn, bắn chết và nghiền nát mấy ngàn người không tấc sắt trong tay.

Lần này, họ dạy dân tộc tỷ người này  một bài học khác. Dân chủ không thể tồn tại nếu nó đe dọa sự tồn vong của chế độ.

25 năm đã qua, chính quyền không dám nói cho dân điều gì đã xảy ra vào đêm ngày 3, rạng ngày 4-6 đó.

25 năm đã qua, không ai có thể biết được có bao nhiêu người đã chết, bị thương, những người lính và sỹ quan bắn giết dân thường nay ở đâu, những người chống lệnh bắn dân đã bị xử như thế nào.

25 năm đã qua, người ta không biết số phận người thanh niên trẻ đứng chặn đầu xe tăng đã ra sao vào buổi sáng 4-6.

25 năm đã qua, nhưng thế giới không thể biết ai đã ra lệnh bắn vào người biểu tình một cách dã man nhất trong lịch sử nhân loại.

25 năm đã qua, chính quyền vẫn sợ dân nhắc đến từ Thiên An Môn, bloggers bị giam cầm, bắt bớ, dọa nạt.

Hàng năm cứ đến ngày này, Quảng trường Thiên An Môn tựa như có bom nổ chậm. Chính quyền sợ tất cả, nhìn ai cũng thành thế lực thù địch.

Trên Washington Post viết về một phụ nữ tên là Hứa Lệ (Hua Ze), hiện đang sống bên Mỹ. Bà bị bắt cóc bởi lực luợng an ninh do đấu tranh vì nhân quyền. Bị tra tấn dã man nhiều ngày, nhưng bà không khai. Bà còn nói với những kẻ lạ mặt “Tại sao tôi phải sợ các anh? Tôi chỉ là người phụ nữ yếu đuối, các anh là đàn ông, với vũ khí tận răng, bắt tôi mà không hề xưng danh, có nghĩa là các anh sợ tôi”.

Mỗi lần đến Bắc Kinh tôi đều dạo bước vài km, suốt từ khách sạn China World Hotel đến quảng trường Thiên An Môn, dọc theo đường Tràng An, cái tên giống Trường Yên quê tôi. Dọc đường là những nhà cao tầng, hiện đại, xe kín hai bên đường. Tử Cấm Thành hiện ra nguy nga tráng lệ.   Tôi luôn nghĩ đất nước này thật hùng mạnh. Nhưng không phải mọi cảm tính của tôi đều đúng.

Ngày này 25 năm trước, hàng triệu người đã đổ ra đường, kẹt cứng. Thế mà qua một đêm từ 3-6 đến sáng 4-6, quang cảnh đổ nát và đẫm máu. Đi lại trên quảng trường không biết bao lần, lần theo từng viên đá lát rất cẩn thận, tôi tự hỏi, có lẽ máu đã thành sông dưới chân mình. Dù trước mặt là ảnh Mao Trạch Đông hiền từ nhìn xuống đại lộ Tràng An, người xe đi lại như mắc cửi.

Gặp nhiều người Trung Quốc ở đây, tôi luôn hỏi về sự kiện Thiên An Môn. Nhưng hình như họ lảng tránh, không muốn nhắc đến, cho dù có người đã an toàn ở phương Tây. Một nỗi xấu hổ, một sự hối hận, không hiểu họ nghĩ gì.

Thế hệ trẻ Trung Hoa. Ảnh: HM

Thế hệ trẻ Trung Hoa. Ảnh: HM

Rất nhiều người giải thích, Trung Quốc có được như ngày hôm nay, vì 25 năm trước, quân đội đã thẳng tay đàn áp biểu tình. Dân chủ có thể đưa quốc gia vào hỗn loạn và nội chiến. Đổi sinh mạng mấy ngàn người cũng đáng giá cho quốc gia gần 2 tỷ dân phát triển.

Tôi có hỏi lại, điều gì sẽ xảy ra, nếu cuộc cách mạng dân chủ 1989 thành công ở Trung Quốc. Có lẽ hôm nay, chính quyền Bắc Kinh sẽ bạch hóa mọi chuyện trong quá khứ, từ cách mạng văn hóa, bao chuyện thâm cung bí sử, có những bài học đó để phát triển bền vững, họ sẽ mạnh hơn bất kỳ quốc gia nào, và thành con hổ thật.

Lịch sử không có chữ NẾU ở đây. Bóng ma Thiên An Môn 25 năm trước luôn là nỗi ám ảnh của mọi chính thể độc tài và tàn nhẫn. Sợ sự thật và sợ cả những thứ vô hình thì không thể mạnh và phát triển.

Trung Quốc có thể gầm rú ở biển Đông dọa Việt Nam, hù các nước yếu. Nhưng tiếng thét to không giúp kẻ nhát thành hổ thật như Mao Trạch Đông dự đoán. Nhưng trong vai một kẻ tàn ác như đã từng làm với dân mình ở Thiên An Môn thì hoàn toàn có thể.

HM. 4-6-2014. 25 năm sự kiện Thiên An Môn. 

PS. Viết những dòng này, tôi rất lo cho tầu cảnh sát biển và bà con ngư dân Việt nam. Muốn đánh lạc hướng dư luận về Thiên An Môn, họ hoàn toàn có thể gây hấn ở biển Đông.

Advertisements

140 Responses to 25 năm sau vụ đàn áp đẫm máu trên Thiên An Môn, Trung Quốc có mạnh?

  1. gà tây says:

    Bác chinook hồi tưởng với bao nhiêu chua xót đau đớn nghẹn ngào. Bác Dove dường như không đạt được sự chân thực đó : chỉ thấy ý muốn trả treo phản đòn theo kiểu cãi lấy được của con nít. Buồn !
    Bác Dove ơi bác có thể lắng nghe nỗi lòng của bác chinook để cảm thông và an ủi như một người bạn thật sự được không?
    Bác ấy hẳn không có ý rêu rao bài xích ai : bác ấy chỉ thuật lại nỗi đau rất người trước hoạn nạn của đồng loại mà đành bất lực , một hoạn nạn do đồng loại cố tình gây ra và khoái trá tận hưởng một cách bệnh hoạn và phi nhân nỗi đau đớn ấy.
    Xin đừng biện minh lấp liếm mà hãy lắng nghe hình dung và thấm thía thân xác người tù khốn khổ bị bắn bị trói bị bỏ mặc bị đày đọa suốt ba ngày giữa trời vô vọng bởi một lũ mặt người dạ thú nào đó…

    • chinook says:

      Cám ơn Bác gà tây đã cảm thông.

      Tôi tin là mỗi hành động đều có tác động và ảnh huởng hai chiều.

      Tôi quan tâm chiều tác động đến bên trong hơn vì đó là phần có thể kiểm soát được.

      Ở các nước văn minh, thú vật cũng được bảo vệ. Nếu chủ nuôi bỏ đói, không chăm sóc thú vật , chứ đừng nói đến hành hạ chúng, sẽ bị truy tố về tội ngược đãi và tàn ác vời thú vật.

      Tại những nước còn giữ hình phạt tử hình, người ta cũng thi hành án một cách “nhân đạo” tránh không làm tử tù phải đau đớn kéo dài và không cần thiết.

      Trong những trường hợp đặc biệt tàn ác trong lịch sử, cụ là vụ Thiên An Môn,những kẻ chịu trách nhiệm, ra lịnh, thi hành , những “khán giả” bất đắc dĩ, tôi tin thế vì chỉ một số nhỏ bịnh hoạn mới hả hê trước thống khổ của người khác ,họ đã giết một phần nhân tính của mình. Những người quanh họ như người thân, hay rộng hơn là xã hội sẽ chịu hậu quả. Nhứt là khi những kẻ này lai là nắm những chức vụ quan trong, quyền thế.

    • gà tây says:

      Thưa bác chinook, gà tây có lúc tán thành ám sát vì rằng những kẻ độc tài có bao giờ hồi tâm chuyển ý trừ phi cái chết cận kề ??? Thêm cái bộ sậu bung xung theo đóm ăn tàn thê nhi bấu víu nữa. Người dân không tự đứng dậy thì mãn phần bị chà đạp mà thôi.
      Nói về nhục hình tra tấn thảm sát đây là sự nhơ nhuốc của văn minh nhân loại. Gây ra và kéo dài nỗi đau đớn thân xác của con người và động vật nói chung một cách có chủ ý quả thật vô (nhân) đạo đến tàn khốc.
      Gà tây từng phải chứng kiến con mèo cưng bị bả độc phải mấy ngày mới chết được. Nó nằm một chỗ lâu lâu kêu lên thống khổ hoặc đáp lại tiếng gọi của chủ. Đâu còn là con mèo xinh đẹp nhanh nhẹn kiêu hãnh chạy nhảy duyên dáng cá tính. Cuối cùng gà tây mới nghĩ đến nhân viên thú y và liều thuốc để giúp nó ra đi mau chóng hơn.
      Gà tây có xem đàn hương hình và một cuốn nữa nói về án tử hình trên ghế điện và sự chuẩn bị cho tử tội thụ hình. Rợn tóc gáy và bị ám ảnh cả năm trời vì kinh khiếp. Sao có thể …?
      Gà tây đọc lui đọc tới để hiểu “phần tác động bên trong có thể kiểm soát được”. Và thấy lâu nay chỉ có nạn nhân và khán giả bất đắc dĩ lên tiếng. Những người tuân lệnh (nghe nói lúc đầu từ chối quyết liêtj) nghĩ gì lúc ấy và sau này? Có những uẩn khúc ưu tư trăn trỏ nhắn gửi nào cho hậu thế không?

      • chinook says:

        Nói về sự dã man của con người thì thật kinh khủng dù tôi vẫn luôn tin con người sinh ra tốt lành : Tính bổn thiện.,trừ một số nhỏ bịnh hoạn.

        Khi dã trưởng thành, tôi thấy cảnh người ta giết một con chó để ăn thịt.

        Con chó bị treo ngược, mõm bị cột bằng giây kẽm, hai chân trước trói ngược ra sau. Người ta lấy dao bén gọt đi một phần da bên cổ. Dùng một cây đũa chuốt nhọn chọc thủng lớp da non còn lại tìm động mạch để cắt.

        Hình ảnh đó ám ảnh tôi cho tới nay.

        Những người cắt tiết chó phương cách đó, tôi tin có khả năng bạo hành với vợ, con và những người thân rất cao và trong chiến tranh hẳn dễ dàng dùng nhục hình hành hạ đối thủ của mình.

        • gà tây says:

          Vâng thưa bác chinook.
          Hồi ấy bà bếp có một con chó trắng khoang vàng rất xinh và khôn. Các thầy dụ mãi bà xiêu lòng. Con chó vào bao xuống sông sau trường kêu thảm thiết suốt buổi chiều chủ nhật. Các cô đi trốn hết và khóc nữa.
          Không biết ở Mỹ giết thịt đại gia súc vv thế nào. Ở đậy hình như dùng búa. Gà tây nghĩ tới gà vịt bị cắt cổ vv nen không ăn đã nhiều năm nay. Lâu dài sẽ ăn chay cho lành.
          Gà tây rất thích các món chay rau củ do chùa chế biến nhưng không thích những thứ nhiều bột, không thích bò viên chay hải sản chay. Con người kể ra ác nhất trong muôn loài do bản tính tích cóp oa trữ bóc lột.

        • chinook says:

          Ở Mỹ giêt đại gia súc bằng súng.

          Các lò sát sanh dùng súng hơi , tư nhân dùng súng thuờng. Thọc huyết kiểu ta , khi con thú còn tỉnh là bất hợp pháp.

          Tôi cũng ít ăn thịt vì tuổi tác. Tôi cũng không ngây thơ để nghĩ là hamburger patties được hái từ cây hamburger. Nhưng tôi nghĩ gia súc cũng nên được đối xử một cách đường hoàng, nhân đạo(decently, humanely)

      • gà tây says:

        Vâng. Gà tây cũng thấy phàm con gì vật gì biết đau đớn chớ nên đày đọa nó. Tài nguyên thì nên sử dụng đúng mức hợp lẽ.
        Mong rằng bác chinook ngoài đời giống hệt trong Hang. Bằng không gà tây sẽ hơi thất vọng.
        Lâu lâu mới có một bác nho nhã như văn chương lãng mạn ngày xa xưa ấy. Nhưng bác nghịch ngầm cũng có hạng đúng không ạ?

  2. zeroenergyvn says:

    Một phân tích và hình ảnh từ Global Research cho thấy vụ Thiên An môn do Mỹ giật dây và truyền thông đã thao túng, trái với chúng ta biết thì chính binh lính GLA là nạn nhân, các vị có thể xem qua hình ảnh và phân tích tại đây

    http://www.zeronews.us/2014/06/ieu-gi-thuc-su-xay-ra-o-thien-mon-25.html

    • Hiệu Minh says:

      Bạn là tình báo Hoa Nam lạc vào đây làm gì. Bạn giải thích vụ TQ lấn biển, đánh VN năm 1979 cũng do Mỹ giật dây?

      Nói thiệt với bạn, tôi thấy bạn giả làm người VIệt để phục vụ chế độ TQ nửa phong kiến, nửa tư bản, không hiểu bạn có trí não hay không. Một quốc gia mà lãnh đạo coi mạng sống của hàng chục triệu người chỉ là phép thử một chính sách thì liệu bạn có nên đi theo.

    • Hiệu Minh says:

      Cũng nhắc bạn đọc đừng click vào những đường link trên vì các ảnh có thể chứa mã độc.

    • levinhhuy says:

      Vụ giàn khoan Hải Dương 981 cũng là do Mỹ giật dây đó!

      Đả đảo đế quốc mỹ và bè lũ tay sai bán nước! Đảng cộng sản Trung Hoa muôn năm!

    • D.N.L. says:

      Bác zeroenergyvn phảI nói,viết hay trích dẫn nhiều lần nữa đi,thậm chí
      đến 100 lần hay tốt nhất là 1000 lần thì cũng có người tin,chứ mới 2 lần
      thì chẳng ăn nhằm gì đâu đấy nhé !

  3. chinook says:

    Khi đi cải tạo, một bạn tù tôi trốn trại. Anh thất bại, bị bắn vô đùi , trới và khiêng về trại, xích vô cột cờ và đẻ cho chết.

    Biết là sẽ chết,anh chửi rủa từ cán bộ tới chỉ huy trại và tới những người cao nhứt , với hy vọng ‘được bắn’ , chết nhanh. Nhưng anh cũng không toại nguyện. Anh chỉ chết sau ba ngày nằm phơi.

    Cuộc hành hình vô nhân đạo đó ám ảnh tôi cho tới nay và có lẽ đến hết đời.

    Nỗi ám ảnh đó hẳn ảnh huởng sâu đậm hơn hơi với những người trực tiếp liên quan và trách nhiệm và từ những người này gia đình và xã hội hẳn phải chịu hậu quả.

    Cuộc thảm sât Thiên An Môn với hàng ngàn nạn nhân, không võ trang, bị hành hinh bằng súng và tăng hẳn phải có một hậu quả sau xa hơn nhiều trên xã hội Trung quốc.

    Che dấu,quay mặt với những vấn nạn này không giải quyết được vấn đề. Nó chỉ làm thêm nghiêm trọng thôi.

    • Dove says:

      Dove có một người bạn là chuyên gia pháp y. Anh ấy đã bỏ ra nhiều năm để nghiên cứu hài cốt của tù binh CS đã bị chết do tra tấn và hành quyết ở trại tù Phú Quốc.

      Dove còn nhớ một hài cốt với những chiếc đinh sắt và inox cắm vào xương, có ảnh chụp thường và ảnh X-quang làm chứng. Thằng bạn giảng giải rằng hai chiếc đinh đầu tiên được đóng vào 2 mắt cá chân và nằm ở đó khoảng vài ngày đủ gây đau đớn rất mạnh nhưng vẫn có thể cứu được. Sau đó chắc người tù binh vẫn ko khai thì 2 chiếc nữa được đóng vào xương bánh chè rồi xương háng…

      Chiếc đinh cuối cùng được đóng vào đốt sống cổ liền kề với hộp sọ và lấy đi sinh mạng của người tù binh CS. Tất cả quá trình diễn ra trong vòng từ 10 đến 15 ngày.

      Cần làm rõ rằng, nhiều biện pháp tra tấn là do CIA đào tạo. Cậu Tư của Dove bị đích thân nhân viên của CIA tra tấn đến chết.

      Có lẽ đã đến lúc nên xây dựng một bảo tàng về lịch sử tra tấn tù chính trị thường phạm và dân sự với những chứng tích cụ thể và đồng thời nêu rõ nguồn gốc các biện pháp tra tấn: bản địa, ngoại quốc: Pháp, Nhật, Trung Quốc, Liên Xô, Hoa Kỳ vv… ko phân biệt chính kiến TB hay CS và chúng đã đến VN như thế nào.

      Tra tấn là một phần lịch sử rất đáng xấu hổ của nhân loại, nên nhớ để loại trừ ra khỏi cuộc sống chứ ko phải để căm thù nhau và sáng tạo ra những biện pháp mới.

      • chinook says:

        Hầu hết chúng ta đều chống tra tấn , (tiếng Việt ngày nay được gọi là dùng biện pháp nghiệp vụ? )

        Tra tấn là biện pháp thuờng được dùng để lấy thông tin của tù nhân.

        Cụ Dove nên thận trọng. Rất nhiều thông tin về trại tù binh Phú Quốc tôi đọc được laf những chuyện tưởng tượng, thêu dệt, không khác chi chuyện ‘Phong thần’ của Tàu.

        Tôi chỉ cin đưa ra một vài chi tiết nhỏ :

        Trại Phú Quốc chỉ giam Tù Binh sau khi các cơ quan tình báo đã khai thác xong. Nếu người Tù binh có bị tra tấn, chắc không phải trong giai đoạn giam giuwx này.

        Những chi tiết đinh bằng inox càng chứng tỏ đây chỉ là một chuyện bịa đặt.

        Một chi tiết tôi muốn chia sẻ thêm với Cụ Dove là các tù binh ở trại Phú Quốc vẫn còn sanh hoạt chánh trị , họ lâu lâu còn tổ chức phản đối , đòi hỏi thêm những quền như thăm nuôi, chế đọ ăn uống, ….một điều hẳn rất xa lạ ới chế đọ Miền Bắc.

        Nhiều lúc, tôi có cảm tưởng để mô tả những ‘hung thần’ trong trại giam tù binh Miền Nam, người viết quan sát những trại giam của Miền Bắc , thêm chút mắm muối , chi tiết cho thích hợp.

        Tôi không muốn đi thêm chi tiết vào những chuyện xảy ra trong chiến tranh nữa vì nó quá kinh khủng, man rợ… Tôi chỉ muốn nói đến những gì xảy ra sau đó và gần đâ đối với những người dân khi họ đòi những quyền căn bản nhút của mình một cách ôn hòa.

        Cách đối xử nà nói lên bản chất của chế độ . Một chế độ khi đã nắm được toàn quyền kiểm soát đất nước mà còn hành xử thế , trong chiến tranh họ đã làm gì ?

        • Dove says:

          Dove ko xem thông tin.

          Dove xem ảnh pháp y rồi sau đó thảo luận với chuyên gia.

      • Mười tạ says:

        Chuyện xưa ít nhiều thất bản, dù sao cũng là địch-ta. Chuyện nay, vì sao người dân bị bắt vào đồn CA là “tự tử”, nhiều thế!?

        • Dove says:

          Có tự tử, có ép cung.

          Nhưng nói rằng nhiều là phóng đại.

          CA ghê nhất là ở Nam Mỹ, Brasil chẳng hạn. Guantanamo của Mỹ ko hề kém, số nạn nhân bị tra tấn oan khoảng 600 người, họ tuyệt thực thì bị cố định trên bàn mổ rồi nhồi thức ăn qua họng. Quốc hội Mỹ phải điều trầm đi điều trận lại. Obama xử lý rối như canh hẹ.

          Còn nhỡ chẳng may rơi vào Abu Ghraib – nơi mà Obama đang xây dựng thể chế dân chủ, và được CA Mỹ (gọi là CIA) cho đi tàu ngầm rồi giao cho nỗi nhục của quân đội Mỹ (bà Lydia England) chăm sóc tình dục thì …thôi rồi Lượm ơi!

          Dove chẳng bênh CA VN, nhưng đã phê bình thì phải căn cứ chuẩn mực quốc tế.

        • Mười tạ says:

          Thưa cụ Dove
          Cứ cho Mỹ đã đối xử với kẻ thù như vậy, nhưng thông tin công khai cả thế giới biết, quốc hội Mỹ đã điều trần đi điều trần lại. Còn ở ta, người dân nộp thuế nuôi công an, lại bị buộc đi tự tử, tất cả im lặng, sếp CA càng đc lên chức??
          Cụm từ “CHUẨN MỰC QUỐC TẾ” mà cụ dùng sao nghe quá đắng cay!

      • Long says:

        Chuyện mà bạn kể ở Phú Quốc theo tôi là chuyện phịa 100%. Hồi xưa khi làm việc ở một tổng công ty lớn của Nhà Nước ở Sài Gòn , ông tổng giám đốc công ty này là một cựu tù chính trị ở Phú Quốc và có một lần trong họp hồi nghị tổng kết cuối năm(có lẽ do vui quá) trước nhiều nhân viên ông ấy kể chuyện ở tù Phú Quốc vui lắm là tuy ở tù nhưng tù được đối xử tử tế được cho ăn đầy đủ thỉnh thoảng còn được cai ngục cho mượn thuyền và cân câu ra biển câu cá để cải thiện thêm bửa ăn và có lần vì thèm thịt chó ông ấy và các bạn tù đã trộm và thịt cha con chó cưng của tay gác ngục vậy mà nó chẳng làm gì được mấy ổn vì không có bằng chứng. Nếu mà tù Phú Quốc mà rùng rợn như Dove kể thì chẳng có chuyện ông kia có thể quay về đất liền và giờ làm tổng giám đốc của một công ty lớn của nhà nước cả.

        • Dove says:

          Dove ko hề phịa.

          Có những tay tù có số may lắm, chả phải làm gì lại có khối người phục vụ đến nơi đến chốn. Chuyện này, ngay ở nhà tù Hoa Kỳ chính tông cũng vô khối.

        • Long says:

          @Dove: Tại sao phải may mắn? chuyện tôi kể là chính tai tôi nghe từ nhân chứng sống hẳn hoi! Ông ấy là một tù chính trị gộc chứ chẳng chơi nếu không thì ngày nay dễ gì ông ấy kleo đến vị trí tổng giám đốc công ty lớn của Nhà nước? ông ấy kể lại với thái độ rất hả hê nhất là chuyện xơi tái được con chó và thái độ tiu ngĩu của tay gác ngục khi mất chó mà chẳng làm gì được vì không tìm ra bằng chứng(mặc dù tay cai ngục biết rõ nhưng không thể làm cái chuyện giết lầm còn hơn bỏ sót, qua câu chuyện đó liên tưởng đến việc đánh chết trộm chó tại chổ thời hiện tại thì thấy họ vẫn nhân ái và tôn trọng luật pháp gấp ngàn lần đấy bác Dove ạ! ông giám đốc đó thì bây giờ giàu có lắm con cái thành đạt làm chủ nhiều công ty riêng nên tôi cũng nghĩ rằng nếu hồi xưa ông ấy bị hành hạ tra tấn dã man( như đầu độc từ từ) thì bây giờ ông ấy không mạnh khỏe và khôn ngoan đến thế đâu.

        • D.N.L. says:

          Đúng như bác chinook khuyên bảo là thận trọng,đừng dễ tin mà mắc mưu lừa đảo như… 4 tờ và 16 chữ vờ !
          Bác Long : không chỉ ông tổng giám đốc bác biết mà là rất nhiều
          ông tranh đấu trước 1975 nay vẫn “sống hùng,sống mạnh,sống nhăn răng”.Đó là những nhân chứng còn sống sờ sờ ra đó,chứ
          tìm đâu cho xa vời viễn vông !
          Nếu đúng thì tù nhân dó có thể ở thời Pháp thuộc,chứ thời VNCH
          không có vì nếu có thì báo chí nước ngoài đã làm toáng lên rồi
          khi họ dượcphép hành nghề tự do ở miền Nam VN
          Ngay vụ “‘chuồng cọp” từng bị giới phản chiến mà điển hình là
          Don Luce được Mỹ “bật đèn xanh” làm rùm beng lên cũng chỉ
          là phóng đại,có ít xít ra nhiều ! Bọn này cũng theo nguyên tắc
          “cứu cánh biện minh cho phương tiện” !

  4. Hiệu Minh says:

    Đủ 101 còm rồi, không re-com nữa nha, anh giáo Dove 😉

    • Dove says:

      Thích danh hiệu anh giáo ở Hang Cua hơn học hàm học vị do Nhà nước phong.

      Cám ơn.

  5. Phạm Trung Kiên says:

    Ý nghĩa lịch sử toàn thế giới của Cách mạng TQ chỉ sau Cách mạng XHCN Tháng Mười Nga vĩ đại.
    Sự kiện Thiên An Môn 25 năm trước do bàn tay của tư bản đế quốc như ở Hung Nha Lợi năm 1956, ở Tiệp Khắc năm 1968, ở Ba Lan năm 1981… Như bác Dove đã chỉ ra: do Gorbachev không nắm vững chuyên chính vô sản, không thấy hết được những khó khăn phức tạp trong cuộc đấu tranh ai thắng ai giữa 2 con đường mà chúng ta đã mất Ba Lan rồi cái xảy nẩy cái ung.

    • Dove says:

      Chuyên chính vô sản là một biện pháp đáng lý phải được áp dụng trong những bối cảnh lịch sử đặc biệt và trong thời gian hạn chế.

      Đến thời Gorbachov, hoặc như VN bây giờ mà vẫn chuyên chính VS là trật Mác- Lê, trật tư tưởng Hồ Chí Minh.

      Bởi vậy, hiện nay Dove anti chuyên chính VS và pro dân chủ.

      Để có được dân chủ đích thực, các phe nhóm chính trị phải bàn bạc với nhau để đưa ra bảng giá trị cơ bản (giá trị phổ quát và giá tri toàn dân tộc) được nhân dân đồng thuận và cụ thể hóa bằng hiến pháp.

      Các phe nhóm có thể theo đuổi những giá trị riêng, thí dụ phe bác Cả Trọng: Đảng Lãnh đạo, đất đai là công cụ sản xuất sở hữu toàn dân v.v….Bác Cù Huy Hà Vũ thì giá trị chống TQ chẳng hạn…

      Tuy nhiên những giá trị riêng như vậy ko nên đưa vào hiến pháp và khi áp dụng vào đời sống thì quyền quyết định tối thượng phải thuộc về nhân dân.

      • chinook says:

        Tôi ừa Thumb up cho cái còm nà của Cụ Doe dù có một chi tiết không rõ ràng lắm khi Cụ đè cập đến chuyên chính vô sản .

        Có lẽ Cụ lộn. Những người chủ trương chuyên chính hôm nay đâu có vô sản.

        Riêng tôi , tôi chống chuyên chính dù là gì gì đi nữa……

        • Dove says:

          Recom của Chinook là quá đúng.

          Điều đáng kinh ngạc nhất là những người chủ trương chuyên chính vô sản lại giầu nứt đố đổ vách và kiếm sống theo cách của quan chức.

          Ngay cả bác Cả Trọng “nhà mềnh”. Rất có thể tài sản của bác ấy bằng tài sản của Obama và Biden cộng lại.

          Nếu, (chữ nếu này rất quan trọng …) thông tin về tài chính của CP Mỹ là đáng tin cậy.

        • chinook says:

          Về những thông tin chính thức,tôi tin là của Mỹ chính xác hơn Việt nam nhiều.

          Vả lại hàng năm, Tổng Thống, Phó Tổng Thống Mỹ , các quan chức chính phủ hoặc Phó thuờng dân như chinook đều phải khai thuế lợi tức.

          Khai không chính xác , nếu nhẹ thì bị phạt bằng tiền, nếu nặng bị phạt cả bàng tiền và tù.

          Sở thuế Liên Bang (IRS)được cho là mạnh, và người Mỹ nể sợ hơn cả Thuợng Đế.

  6. […] Sau 25 năm đàn áp đẫm máu trên Thiên An Môn, Trung Quốc có mạnh? (QC 4/6/2014)-Hiệu Minh-Theo blog Hiệu Minh […]

  7. OZ says:

    Mời các bác xem cách thoát khỏi công hàm 1958, theo ý kiến của hai tác giả Tạ Văn Tài và Vũ Quang Việt

    http://viet-studies.info/kinhte/VQViet&TVTai_CongUocKeTuc.htm

  8. Hồng Ngọc says:

    Có một sự thật là Bác Đô dạo này kiếm hơi nhiều tiền của Tiên ráo qua những ngón tay chỉ lên chỉ xuống .Đề nghị các bác không tiêu tốn tiền của dân qua những còm tung hoả mù ,câu thumbs up của bác Đô.

    • Dove says:

      Hồng Ngọc cần phải đưa ra bằng chứng.

      Thumb ko phải là bằng chứng mà là cảm tính bị ảnh hưởng bởi tâm lý bầy đàn.

  9. trungle118 says:

    đất Việt lâu rồi không thấy niềm vui. nên giải trí để thoải mái đầu óc đi ạ
    em có 1 điều xấu và 1 điều tốt tùy các Bác chọn đây. 🙂
    điều xấu: khựa chuẩn bị xây dựng thêm 1 lố giàn khoan và nó cứ đặt theo đường lưỡi chó đẻ của chúng, và Việt như nằm trong rọ heo.
    điều tốt: ta khỏi tốn tiền để làm hàng rào giữ biển, khỏi tranh giành cãi nhau với khựa nữa thải mái ăn chơi gái gú. các bác đít cao thoải mái kê gối ngủ yên.

  10. Dove says:

    Hai hôm nay vào Hang Cua khó quá. Có phải Dove bị lão Cua Chặn vì chính kiến Pro Mác Lê và anti Ba lan ko?

    • Hiệu Minh says:

      Câu này đừng hỏi lão Cua mà hỏi những người làm mạng tại VN Pro Mác Lê và Anti Ba lan, trong đó có anh Dove.

      Anh Dove hỏi câu này chứng tỏ mua bằng đỏ bên Moscow 🙂

      • Dove says:

        Nhờ có kinh nghiệm mua bằng hồng bên Balan nên
        Lão Cua phán trúng phóc.

      • chinook says:

        Hình như có rất nhiều bằng không cần mua, hay đúng ra không được mua bằng tiền như bên tư bản

        .Bác KuA nói thế la oan cho Ts Dove

        Những người có bằng loại đỏ này cũng rất xứng đáng. Trình dộ của họ rất cân xứng với ‘bằng câp’ họ thủ đắc.

  11. Dove says:

    Có một sự kiện rất quan trọng nhưng chưa được Hang Cua nhắc tới trong vụ Thiên An Môn 1989. Đó là cuộc viếng thăm của Gorbachov chỉ 3 ngày trước khi xây ra vụ đàn áp biểu tình. Hai mục tiêu được nhắm đến, đó là:

    1) Quảng bá cho đường lối đổi mới nóng vội kiểu Gorbachov do Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dương chủ trương, được giới trí thức cấp tiến và sinh viên hậu thuẫn;

    2) Tạo ra một bước ngoặt lịch sử trong quan hệ Nga – Trung sau hơn 20 năm gián đoạn kể từ vụ xung đột biên giới Damanski.

    Như vậy, sẽ là một sai lầm, nếu đánh giá vụ Thiên An Môn chỉ dừng lại ở góc độ dân chủ nhân quyền chung chung, mà ko bàn sâu hơn đến 2 mục tiêu đã nêu.

    Hiện nay, đã có một khoảng lùi lịch sử đủ dài để đánh giá Gorbachov và cuộc cải cách của ông:

    – Đổi mới là nhu cầu cần thiết để Liên Xô, đặc biệt nước Nga tiếp tục phát triển. Mô hình Liên Xô về cơ bản chỉ thích hợp với thời chiến.

    – Đổi mới nóng vội đã hủy hoại gần như toàn bộ di sản kinh tế chính trị của Liên Xô.

    – Là một thảm họa nhân đạo vì hệ thống an sinh xã hội bị bỏ bê, hàng chục triệu người bị tước đoạt sinh kế, khoảng 6 triệu người đa số là người già và trẻ em bị chết do thiếu ăn và bệnh tật, tỷ lệ sinh sản giảm thảm hại.

    – Đó là một thảm họa về địa chính trị: “Nước Nga như một người khổng lồ bị cắt gân, không còn đáng được đối xử như một cường quốc.”

    Với thành tích như trên, thì những người CS chủ trương đổi mới nóng vội như Gorbachov đã có công rất lớn trong việc hình thành một thế giới đơn cực do Washington lãnh đạo trong suốt ¼ thế kỷ vừa qua.

    Thiển nghĩ vào lúc xây ra sự kiện Thiên An Môn thì việc đầu tư cho Triệu tử Dương và ngăn chặn sự xoay chiều trong quan hệ Moscow – Bắc Kinh đã được đặt ra như một mục tiêu địa chính trị mang tầm quan trọng sống còn nhằm củng cố thế giới đơn cực dưới sự lãnh đạo của Washington.

    Trong bối cảnh như đã nêu, với chủ trương đàn áp biểu tình lớp lãnh đạo bảo thủ của TQ, tuy đã mắc phải những sai lầm nghiêm trọng về mặt nhân quyền, nhưng đã có được 2 thành tích đáng ghi nhận:

    1) Đã bảo tồn được toàn bộ những di sản thực của nước Trung Quốc CS và khắc phục được những thảm họa nhân đạo và địa chính trị mà nước Nga đã phải dai dẳng đối mặt trong thời hậu Gorbachov.

    2) Bằng chính sách mềm mỏng lạt mềm buộc chặt (kìm nén bành trướng hung hăng, duy trì có mức độ quan hệ với Nga, dồn trọng tâm hướng về Washington), Đặng và các lãnh đạo kế tục – đặc biệt là Giang Trạch Dân và Lý Bằng đã né được đòn phản kích của Washington để hoàn thành một cuộc công nghiệp hóa được xem là lớn nhất lịch sử nhân loại – giai đoạn mở đầu của giấc mơ Trung Quốc.

    Có thể nói rằng, thế hệ lãnh đạo Tập – Lý của Trung Quốc hôm nay đã hiểu rất rõ Washington ko những chẳng còn gì để cho họ và vụ Ucraina đã tạo ra cho Bắc Kinh một cơ hội vàng để xoay chiều quan hệ với Moskva.

    Diễn biến sắp tới trong quan hệ Bắc Kinh – Moskva, ko phục thuộc nhiều vào hợp đồng dầu khí như nhiều người nghĩ, mà phụ thuộc vào những hợp đồng công nghệ cao đang được Putin và Tập cho xúc tiến, đó là: Chế tạo máy bay chở khách cấp vùng. Chế tạo máy bay chở khách thân rộng với động cơ nạp khí lớp biên. Chế tạo máy bay ném bom chiến lược thế hệ mới. Chế tạo tên lửa xuyên lục địa Samat (mang đầu đạn hạt nhân và quy ước, có khả năng chọc thủng hệ thống PRO nhằm giáng trả hệ thống phản ứng nhanh toàn cầu của Mỹ) và phát triển công nghiệp không gian sau 2015.

    Những hợp đồng như đã nêu được bàn đến trong dịp kỷ niệm 25 năm Thiên An Môn và nó làm cho những chuyên gia về quan hệ Bắc Kinh – Moskva ko thể ko nhớ lại những cố gắng xoay chiều dang dở mà Đặng và Gorbachov đã khởi xướng cách đây 25 năm. Riêng đối với tôi, nếu những hợp đồng trên được ký thì vị trí lãnh đao về mặt công nghệ và quân sự của Washington sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.

    Nói tóm lại sự hy sinh của khoảng 2.000 người tại Thiên An Môn là ko vô ích. Trong bất cứ phương diện nào sự kiện Thiên An Môn cũng đánh dấu một bước phát triển mới của nước Trung Quốc. Thế giới sẽ được hưởng lợi nếu Bắc Kinh từ bỏ những tham vọng lãnh thổ hung hăng để theo đuổi một đường lối địa chính trị cân bằng và có trách nhiệm.

    Khi viết những dòng này, tôi cũng đồng thời khẳng định, nếu Bắc Kinh động đến một tấc đác của VN, thì tôi lập tức gia nhập dân quân tự vệ và chiến đấu đến cùng như ông cha tôi đã làm.

    • Mười tạ says:

      Con người vốn lười biếng, nên người ta thích nghe những gì dễ dãi, chứ ko phải là bản chất vấn đề.

    • chinook says:

      Nhiều người lo ngại về tình trạng thế giới đơn cực , dù là Washington lãnh đạo.

      Tôi cũng thế . Tuy vậy thử tưởng tượng một thế giới đơn cực do một nước có chính quyền chuyên chế như Nga hay Trung quốc lãnh đạo thì thế giới sẽ ra sao?

      “Liên minh’ hiện nay giữa Nga và Trung quốc không biết sẽ đi được bao xa?

      Còn nhớ thuở cả hai còn chung một lí tưởng Cộng sản , khi CCCP còn vượt trội trên mọi lãnh vực công nghệ sánh với Trung quốc mà hai bên còn không tin cậy nhau để đến mức nhiều khi xung đột võ trang .

      Huống chi ngày nay . Liệu Putin dám bán giây thừng cho Tập thắt cổ nước Nga không?

      Cụ Dove cũng đừng nghĩ tới chuyện gia nhập dân quận tự vệ , nối chí cha ông. Sẽ không có ngà đó vì Trung quốc không chiếm đất Việt đâu, họ chỉ quản lí thôi.

      • Dove says:

        Chưa bao giờ tôi nghĩ đến một thế giới đơn cực do CCCP lãnh đạo. Một thế giới từ bỏ vũ khí và có những lựa chọn đa dạng để các các dân tộc có thể bảo vệ bản sắc của mình vẫn tốt hơn.

        Sau vụ Ucraina tâm lý chống Mỹ của dân Nga đã dâng cao hơn bao giờ hết, còn về phía TQ tâm lý chán phương Tây đặc biệt trong lãnh vực mua bán các nguyên tố đất hiếm và tranh chấp biển cũng đang nóng lên rất nhanh.

        Ngoài 2 yếu tố đã nếu, về mặt thị trường và hiệu quả đầu tư, thiển nghĩ TQ đối với Nga có sức hấp dẫn hơn Ucraina nhiều lần.

        Hơn nữa, về mặt quân sự, trong vòng 2 năm tới Nga phải rút hết và vô hiệu hóa công nghệ chế tạo động cơ máy bay và động cơ tên lửa mà họ đã đầu tư ở Ucraina, bởi vậy tin rằng các hợp đồng về máy bay chở khách và phát triển tên lửa liên lục địa thế hệ mới sẽ được ký kết.

        Có thể nhận thấy rằng Nga và Trung đã chấp nhận thanh toán các hợp đồng mà họ sẽ ký bằng đồng rúp và NDT sẽ có tác dụng không nhỏ trong việc làm suy yếu đồng USD.

        Tình hình hiện nay rất khó đoán trước bất cứ việc gì, ngay cả những điều tưởng chừng đã an bài như số phận của EU.

      • Dove says:

        Hiện nay, theo số liệu của trung tâm thăm dò dư luân Levanda, tâm lý chống Mỹ của nhân dân Nga đã lên đến mức cao nhất trong lịch sử: 71% người được hỏi ý kiến cho rằng họ ko có thiện cảm với nước Mỹ.

        Còn với câu hỏi: Nước nào là kẻ thù số 1 của nước Nga thì 69% cho rằng đó là nước Mỹ, khoảng 30% còn lại thì cho rằng Ucraina.

        Link: http://ria.ru/society/20140605/1010810292.html

        Putin đã phát đi tín hiệu rằng ông đang rất vất vả trong việc kiềm chế tinh thần dân tộc cực đoan.

        Đáng tiếc là thông điệp rất tỉnh táo đó của Putin đã ko được ông Obama và bà Merkel đón nhận một cách nghiêm túc. Ko chỉ vậy, những câu nói cửa miệng của các nhà lãnh đạo Phương Tây rằng nước Nga phải thế này, nếu ko họ sẽ bị trùng phạt thế nọ…đang mỗi ngày làm cho tình hình thêm xấu đi.

        • Hiệu Minh says:

          Theo thống kê của hang Cua, lấy mẫu 1024 còm sỹ, tâm lý ủng hộ Dove đã nhích từ 0,1% lên 0,12%, cao nhất trong lịch sử blog, sau khi vài còm sỹ bị chặn do viết bậy, 😛

        • Mười tạ says:

          Tốt thường chiếm số đông, xe tượng mã, rồi tướng ít dần.

        • Long says:

          Tại sao phải lấy nước Nga và dân Nga làm chuẩn mực? nếu họ tốt đẹp để làm chuẩn mực thì không có chuyện đồng minh của Nga từ mạt cho đến rệp rồi phải qua chơi với mấy ông tư bản mới khá nổi.

    • chinook says:

      ‘Nói tóm lại sự hy sinh của khoảng 2.000 người tại Thiên An Môn là ko vô ích. ‘
      ————————

      Cụ Dove phát biểu như một người Cộng sản chính hiệu. Sự ‘hy sinh’ này cũng như hy sinh của biết bao người Nga, Ukraine, dưới trào Staline, hy sinh bao người Hoa dưới trào Mao hay gần ta hơn là cả triệu thanh niên….

      Từ hy sinh Cụ Dove dùng ở đây hơi không rõ nghĩa. Hy sinh thuờng được dùng với nghĩa cao đẹp là khi người ta tự nguyện. Nhưng trường hợp Cụ Dove đề cập đến ở đây yếu tố tự nguyện hầu như không có. Hy sinh này được coi như thí bỏ.

      • Dove says:

        Họ đã tự nguyện cống hiến sinh mạng của mình vì một cuộc cải cách nóng vội kiểu Gorbachov. Nếu chê, thì Dove chê chính trị gia Gorbachov chứ ko bao giờ chê những trí thức và sinh viên dám hy sinh vì cải cách.

        Ko vô ích là vì 2000 sinh mạng bị giết bằng xe tăng đã cứu được nhiều triệu sinh mạng sẽ bị giết do bất ổn xã hội (kinh nghiệm Nga, Iraq, Afghanistan v.v.. ).

        Nếu ở VN có một cuộc cải cách với những tiền đề khả thi nhằm đưa đất nước thoát khỏi tình trạng trì trệ hậu đổi mới thì chắc chắn Dove sẽ tham gia và nếu cần sẽ cống hiến sinh mạng.

        Tuy nhiên, Dove sẽ nói ko với những cải cách theo mô hình ko tương hợp với VN, hoặc tệ hơn là để thành lập một chính phủ chống Trung Quốc mạnh mẽ, do những người được Obama ủng hộ như các ông Nguyễn Đình Thắng, Cao Quang Oánh, Cù Huy Hà Vũ v.v…khởi xướng.

    • lehphuocl says:

      Bác Dove biết chắc Tàu khựa chỉ dọa nên mới ra tuyên bố chắc như đinh đóng cột.

  12. nguoiquaduong says:

    Theo TTO 04-06-2014, tướng NCV cho rằng VN kiên quyết yêu cầu TQ rút giàn khoan HD 981 ra khỏi vùng biển VN rồi mới đàm phán(?!). Xin được hỏi,thưa ông,thời hạn cuối để bọn xâm lược rút khỏi vùng biển VN là khi nào?Và tại sao VN phải đàm phán,thương lượng với TQ khi TQ chính là kẻ xâm hại đến chủ quyền VN?
    Ngoài ra,ông còn cho rằng,tàu TQ đâm húc tàu cá VN nhưng tàu VN vì nhân đạo nên không đâm húc tàu cá TQ.Thế còn việc ông nhất quyết đàn áp và bỏ tù người VN yêu nước biểu tình ôn hòa phản đối TQ xâm lược là nhân đạo,là đúng đạo lý?
    Trước đó,ông có nói,việc TQ đặt dàn khoan ở vùng biển VN sẽ là một tiền lệ xấu nên vấn đề này không chỉ là của riêng VN mà là của quốc tế(?!).Ông qủa là”người có tài”,từ vụ việc của VN,ông”đá”qua thành chuyện của quốc tế.Có lẽ vì thế nên ông mới có thái độ xìu xìu ển ển khi cho rằng chưa cần kiện TQ ra tòa vì cho rằng đã có quốc tế lo?

  13. vn says:

    Thư giãn một tí các bác ạ. Mời đọc bài thơ của Lão Nông, trích từ blog Phương Bích

    Bên Tê bên Ni

    Nắng hè nướng đỏ vành tai
    hùa nhau rôm sảy giở bài xấu chơi
    đùa dai thế hả ông Giời?
    bực mồm xả tạm, mấy nhời qua loa

    “Trăm năm trong cõi người ta” [T Kiều ]
    đã ai chọi giặc, bằng… loa “tuyên truyền”?

    Thì ra, vốn chỗ “Người quen”!
    một bên Cờ Đỏ, một bên Sao Vàng
    cũng lò Liềm Búa “vẻ vang”
    cùng dòng Ý Hệ, cùng bang, cùng bầy

    “Long lanh như bát nước đầy”
    huynh huynh, đệ đệ, vui vầy “keo sơn”

    Huynh rằng : hẹn biển thề non,
    một lòng “đồng chí”, sắt son mặn nồng

    Đệ rằng : áp núi, kề sông,
    dốc lòng “dâng Nước”, Kỳ Cùng chảy sang [ * ]
    “Đồng Đăng đây, nọ Bằng Tường
    song song đôi mặt, như gương với hình
    bên Ni biên giới, là Mình
    bên Tê biên giới, cũng tình Quê Hương” [T Hữu ]

    Gặp nhau nay, biển Hoàng, Trường
    dám nào Em dại cản đường tàu Huynh?

    Ân ân, nghĩa nghĩa, tình tình?
    ba đào Đông Hải, gập ghềnh lắm thay!
    thói đời, há miệng mắc quai
    “nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào”! [T Kiều ]

    Giời đày chi giống “Đỉnh Cao”?
    sinh mồi, sinh cả … lưỡi câu, bực mình!
    “thôi thôi muối mặt làm thinh”
    thử xem Liềm Búa gieo mình nơi nao? [ ~ Conk ]

    Thân này, trao cả về Tàu
    kể như phận đĩ, kiếp hầu cỏn con,
    chỉ mong “Chi bộ Đệ” còn,
    sá chi vong Quốc, cô hồn Tổ Tiên(!)

    Bên “ Tê ” biên giới là… tiền,
    nối liền khúc ruột Bù-nhìn bên “ Ni ” !
    Đồng Bào ơi! dậy mà đi !
    kíp ngăn cái họa “bên Kia – bên Này” !

    06:58 AM 01-Jun-14,
    LN.
    —————————–
    [ ~ Conk ]: Cung oán ngâm khúc(Ôn Như Hầu – Nguyễn Gia Thiều),
    nguyên văn 2 câu là:
    Thôi thôi ngảnh mặt làm thinh
    thử xem con tạo gieo mình nơi nao?

  14. Mongun says:

    Hội thảo: LÀM SAO ĐỂ THOÁT TRUNG ?
    Thời gian: 14:00 – 16 :30, thứ Năm, ngày 05 tháng 06 năm 2014
    Địa điểm: Hội trường tấng 3, Liên hiệp các hội Khoa học kĩ thuật Việt Nam,
    53 Nguyễn Du, Hà Nội
    ————–
    Xin thưa với các bác, không phải người ta không biết cách thoát, mà những kẻ có quền người ta không muốn thoát để bảo vệ lợi ích nhóm, và hơn nữa họ đã bị TQ nắm đầu rồi. Các bác hội thảo như thế chỉ mất thời gian thôi!

  15. trungle118 says:

    tính ra khựa cũng mạnh chứ. chống đỡ được gần 1,3 tỉ dân của chúng. không biết chống đỡ được đến chừng nào thôi
    1 thành tích kiệt xuất chứ giỡn chơi a! 🙂

  16. Khách Saigon says:

    Vào thời điểm Thiên An Môn xảy ra, sinh viên các ký túc xá tại Sài Gòn nghe được tin qua BBC, VOA cũng có nhiều cuộc biểu tình lớn hưởng ứng

  17. D.N.L. says:

    Phải thừa nhận giới sinh viên Tàu rất đáng cảm phục vì tinh thần quả cảm của họ khi dám
    biểu tình lên đến cả triệu người ở quãng trường Thiên An Môn.Chỉ có điều là họ chưa gặp
    may vì có một kẻ tôn thờ bạo lực hạng nặng như ĐTB.
    Cái gì của Tàu cũng đi tới cực đoan,nếu tốt thì đem lại may mắn còn không thì đại họa.Cứ
    nhìn CS.Tàu thanh trừng lẫn nhau trong “cách mạng văn hóa” thì đủ biết họ man rợ cực độ
    như thê nào ! Người dân Tàu bình thường,điển hình như giới nông dân khi đấu tranh vì đất
    đai bị cưỡng chế hay bị quan chức đàn áp thì họ cũng “nộ khí xung thiên” cực kỳ quyết liệt,
    dến tận cùng,chứ không làm…. ấm a ấm ớ,nửa vời !
    Hy vọng dân Tàu sẽ làm thay đổi vận mệnh đất nước họ và VN.tất sẽ thay đổi !

  18. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tôi đến quảng trường Thiên An Môn lần đầu vào mùa hè năm 1964, khi tôi còn là sinh viên và tôi đến Thiên An Môn lần chót cách đây 15 năm – năm 1999.

    Tuy cảnh quan, công trình có thay đổi, nhưng Thiên – An – Môn …. Cổng – Trời – Bình – An thì vẫn thế, vẫn to rộng, nhưng lạnh lẽo, vẫn đe dọa uy hiếp người qua kẻ lại và vẫn mang đến cho khách du lịch cảm giác Bất – An về những tai họa của những kẻ ở phía sau Trung- Nam – Hải sẽ mang đến cho loài người.

    Nơi này tồn tại từ thời nhà Minh và 700 năm qua nơi này đã chứng kiến bao cuộc tàn sát, chém giết và thanh toán lẫn nhau, để tranh quyền đoạt ngôi, mở đầu là Minh Thành Tổ……rồi đến các cuộc tàn sát thời hiện đại mà các nạn nhân từng là lãnh tụ cộng sản, từng thân thiết với Mao Trạch Đông, như Lưu Thiếu Kỳ, Lâm Bưu, Bành Chân, Hồ Diệu Bang, Bành Đức Hoài, La Thụy Khanh…..và cuộc tàn sát đẫm máu năm 1989 chỉ là một điểm nhấn có tính “quần chúng” hơn mà thôi.

    Không rõ các vị lãnh tụ ĐCSVN có thuộc lịch sử TQ và có biết những người tôi vừa nêu tên là ai không? họ phạm tội gì? Hay vì họ trung thành quá?

    Tấm gương tầy trời cho các người đó.

  19. NGUYỄN VĂN says:

    Nhân cái vụ giàn khoan HD, nhiều người cho rằng đây là cơ hội để thoát Trung.
    Xin thưa với Dân Việt rằng: như thế là mơ hồ,là ảo tưởng ,rất viễn vông và cực kỳ ngây thơ.Còn ý thức hệ cộng sản thì hãy quên đi chuyện thoát Trung

  20. Luong Thien says:

    Đề nghị chủ blog rút bài này xuống ngay để không ảnh hưởng quan hệ hữu nghị anh em Việt Nam Trung Quốc.

    Ban U Gáo TW

  21. Hiệu Minh says:

    BBC VN – Bài này khá hay vì người viết trong cuộc

    Thiên An Môn là cuộc cách mạng đã gần thành công. Nó làm lay chuyển chế độ Trung Quốc tới tận gốc rễ.

    Theo một nghĩa nào đó thì cuộc cách mạng này khác với quan niệm của đa số người phương Tây về nó.

    Tất nhiên, khía cạnh trung tâm của Thiên An Môn là vụ quân đội Trung Quốc lạnh lùng bắn vào các sinh viên không bạo lực đêm 3-4 tháng Sáu 1989.

    Nhưng một vài khía cạnh quan trọng khác đã bị lãng quên.

    Một trong số đó là sự ủng hộ sinh viên sẵn tồn tại trong hệ thống chính trị của Trung Quốc cao tới đâu.

    Một mặt khác nữa là bạo lực nổ ra từ những người dân thường trên khắp Trung Quốc do sự giận dữ đối với hệ thống Cộng sản.

    Tôi đã dành cả tháng trời đi bộ loanh quanh quảng trường, lắng nghe các sinh viên đang chiếm cứ nơi này.

    Lúc đó họ chắc chắn rằng lãnh đạo Trung Quốc, ông Đặng Tiểu Bình, chính trị gia độc tài tự bản năng, chưa bao giờ là người muốn cam kết đổi mới, đã hết đời.

    ‘Tử địa thực sự’

    Trung Quốc cho xe tăng tới phá nát lều trại của những người biểu tình đòi dân chủ
    Nhưng không. Sau một tháng chính quyền Trung Quốc bị tê liệt, ông Đặng cuối cùng cũng tìm được một vị tướng và ép quân lính phải chuẩn bị xả súng vào đám sinh viên và dẹp sạch quảng trường.

    Đêm hôm đó tôi thu người dưới một bức tường thấp và chứng kiến vụ bắn giết bắt đầu. Nhóm làm phim và tôi cuối cùng cũng phải rời quảng trường khi không còn đủ băng ghi hình. Chúng tôi trốn vào Khách sạn Bắc Kinh.

    Từ trên ban công của căn phòng ở tầng bảy, chúng tôi quan sát những người lính bắn hết loạt đạn này tới loạt đạn khác vào đám đông trên Đại lộ Trường An. Tôi đếm thấy có 46 người chết và ít nhất 80 người bị thương.

    Cũng từ ban công này, người quay phim của BBC ghi lại một số hình ảnh nổi tiếng nhất về vụ thảm sát: thân thể người được chở đằng sau xe đạp kéo và mang tới bệnh viện, một phụ nữ gào khóc trên phố khi bị trúng đạn, một người đàn ông mang theo túi mua hàng đứng chắn trước dãy xe tăng.

    Tới ngày nay, chính phủ Trung Quốc vẫn giữ quan điểm rằng không một ai chết trên Quảng trường Thiên An Môn.

    Điều này có thể là đúng nếu xét theo nghĩa đen, bởi vì nơi người ta bị giết không phải trên chính quảng trường mà là Đại lộ Trường An, chạy dọc phía trước quảng trường.

    Đào sâu chôn chặt

    Không có vụ thảm sát, Đặng Tiểu Bình sẽ không thể tiếp tục cầm quyền.

    Giai đoạn đầu của cuộc biểu tình, hồi tháng Năm, thậm chí rất nhiều quan chức cao cấp trong đảng đã quay lại chống ông.

    Tôi dõi theo hàng triệu người hân hoan chen nhau vào quảng trường, trong khi hơn một chục xe diễu hành từ từ tiến qua, nó cho thấy cấu trúc chính của nhà nước Trung Quốc.

    Có xe mang theo tướng lĩnh quân đội, thẩm phán và các đại diện của cấu trúc hệ thống đảng. Thậm chí có cả một người từ lực lượng cản sát mật.

    Các quan chức trên xe đều vẫy tay và hô to yêu cầu ông Đặng Tiểu Bình rời đảng.

    Ngày nay, bất kỳ khi nào tôi gặp các quan chức của Trung Quốc, tôi vẫn luôn tự hỏi liệu họ có từng ở Quảng trường Thiên An Môn ngày hôm đó, ủng hộ sinh viên.

    Trải qua nhiều năm, những quan chức này đã tìm cách leo lên trong hệ thống, họ đã đưa ra rất nhiều thay đổi mà các sinh viên đòi hỏi.

    Nhưng người ta vẫn không thể nào tự chọn lấy chính phủ cho mình, hoặc thậm chí bảo vệ quyền lợi của mình để làm được điều đó một cách quá công khai.

    Điều đó là bởi vì hệ thống chính trị Trung Quốc đã nhận diện sự kiện 3-4 tháng Sáu 1989 là bạo động phản cách mạng.

    Đêm hôm đó, không chỉ có các sinh viên biểu tình ôn hòa trên đường phố. Có nhiều đám đông những người dân thường thuộc tầng lớp lao động, đã xông ra và tấn công quân lính, cảnh sát, an ninh mật và bất kỳ biểu hiện nào của giới cầm quyền Cộng sản mà họ tìm thấy.

    Đi xe qua Bắc Kinh vào ngày hôm sau, tôi nhìn thấy hết tòa nhà cháy này tới tòa nhà khác, và các thân thể cảnh sát, quan chức bị cháy đen vẫn nằm trên mặt đất.

    Rất nhiều quan chức Trung Quốc vẫn thực sự tin rằng Trung Quốc chỉ có thể đứng vững nhờ một chính phủ cứng rắn.

    Nếu ai cũng được phép nói và yêu cầu tự do hoàn toàn, người ta tranh luận rằng, hệ thống này sẽ sụp đổ và Trung Quốc sẽ dễ dàng bị chia rẽ.

    Dù những người nắm quyền 25 năm trước nghĩ gì đi nữa, giờ đây họ tin rằng cách duy nhất bảo vệ tương lai của Trung Quốc là đào sâu chôn chặt.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2014/06/140604_john_simpson_tiananmen_anniversary.shtml

    • Hiệu Minh says:

      Trong khi đó tại Việt Nam – Các bài về Thiên An Môn bỗng nhiên biến mất

      Nhiều bài báo về cuộc đàn áp Thiên An Môn 1989 tại Trung Quốc, được các trang web báo chí Việt Nam đăng ngày 4/6, đã không còn truy cập được.

      Ngày 4/6/2014 đánh dấu 25 năm ngày diễn ra sự kiện Đảng Cộng sản Trung Quốc dập tắt đẫm máu cuộc biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn.

      Trong diễn biến bất thường, vào đầu ngày 4/6, nhiều trang mạng báo chí nhà nước tại Việt Nam đăng các bài có ngôn từ phê phán chính phủ Trung Quốc vì vụ đàn áp.

      Nhưng đến cuối ngày, bài trên mạng của báo Thanh Niên, trang tin VnExpress cũng như một số trang khác về Thiên An Môn, không còn truy cập được.

      Bản được các trangBấm lưu trữ giữ lại cho thấy Thanh Niên trước đó đã đăng tải nhiều hình ảnh về biển người biểu tình ở Thiên An Môn và cuộc đàn áp đẫm máu đêm 3, sáng 4 tháng Sáu.

      http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/06/140604_viet_media_tiananmen.shtml

    • Hiệu Minh says:

      BBC VN. 25 lý do Thiên An Môn vẫn thời sự – 25 x 25.

      Công nhận là nhà báo này rất sáng tạo. Bài viết cô đọng và hay

      Nhân kỷ niệm 25 năm sự kiện Thiên An Môn, đây là 25 suy nghĩ về chuyện tại sao nó vẫn có ý nghĩa.

      1. Ghi nhớ [biến cố Thiên An Môn] không phải là ‘chống-Trung Quốc’. Đó chỉ là cách cho thấy Trung Quốc có các vấn đề chính trị dù họ có thừa nhận hay không.

      2. Cách giải thích chính thức đã quàng sự dối trá vào cổ Trung Quốc. Giới sinh viên không phải là những người phản cách mạng. Đa số họ muốn có một nước Trung Quốc hùng mạnh do Đảng trong sạch và thông thái dẫn đầu.

      3. Nhiều quan chức cấp trung của Đảng và giám đốc doanh nghiệp ngày nay cũng chính là những người biểu tình vì dân chủ hồi năm 1989.

      4. Đừng đánh giá quá thấp Đảng. Nhiều nhà quan sát nghĩ rằng Đảng sẽ không thể tồn tại lâu sau năm 1989.

      5. Đừng bao giờ đánh giá quá cao Đảng. Đã 25 năm trôi qua mà họ vẫn không thể bàn chuyện chính trị hiện đại Trung Quốc phải thế nào.

      6. Hồi năm 1989 Đảng có nhà lãnh đạo rất quan tâm tới pháp trị. Sự sụp đổ của [Tổng Bí thư] Triệu Tử Dương đã khép lại những bàn luận về hạn chế quyền lực của đảng. Giờ người ta tập trung vào chuyện hoàn hảo hóa chủ nghĩa chuyên chế.

      7. Thiên An Môn gây chia rẽ và cũng làm nhụt chí những người có chủ trương tự do chính trị ở Trung Quốc. Những người ở trong hệ thống bị mất uy tín, phải thỏa hiệp và đồng lõa. Những người ngoài hệ thống bị đặt ra rìa và coi như không có.

      Ở bên trong Trung Quốc sự cố ngày 4/6 bị cấm tìm hiểu và chính quyền kiểm duyệt chặt chẽ

      8. Những người biểu tình có chiến thắng nhỏ ở Hong Kong với cố gắng muộn màng của chính phủ Anh trong việc gieo mầm cho dân chủ hữu hạn.

      9. Ông Triệu Tử Dương, lãnh đạo Đảng bị lật đổ từng nói: “Sớm muộn gì thì Lục Tứ [ngày 4/6] cũng sẽ phải được xem xét lại… tốt nhất là vào những lúc ổn định hơn là bất ổn.”

      10. Quá trình che giấu sự thật trong suốt 25 năm tạo thêm cớ cho bộ máy an ninh giảm nhẹ tầm quan trọng của nhân quyền và quy trình pháp lý.

      11. Các bức tường lửa trong sân khấu chính trị kỳ quặc. Hãy thử tìm sáu và bốn hay “tưởng nhớ” 1989 trên Internet ở Trung Quốc.

      12. Buộc người ta quên có tác dụng. Sau 25 năm, chính những người kiểm duyệt trẻ tuổi không nhận ra cả những bức ảnh mà họ đáng ra phải xóa đi.

      13. Đảng cảm thấy đắc thắng. Họ đã chứng minh được rằng một nước không cần tự do để trở nên giàu có.

      14. Trước [Thiên An Môn] và kể từ đó, Đảng chính là dưỡng khí mà Trung Quốc thở. Hầu hết người dân đều muốn Đảng tốt lên. Khi đó và bây giờ họ không đòi phế bỏ Đảng.

      15. Có nhiều Đảng viên và một số lãnh đạo Đảng tin vào truyền thông tự do, tòa án độc lập và chính trị niềm tin.

      16. Lãng quên là cách để tồn tại. Những ai quyết nhớ sẽ bị giam lỏng, buộc phải đi “nghỉ mát”, “uống trà” và những dạng thuyết phục kém lịch sự hơn.

      17. Thiên An Môn là một phần của chu kỳ chính trị hy vọng và sợ hãi ở Trung Quốc. Một số người nói sự thịnh vượng đã biện minh cho cuộc trấn áp nhưng liệu sự thịnh vượng có phá vỡ được chu kỳ?

      18. Sau 1989, Đảng đã chú ý tìm hiểu dư luận. Họ đã học được bài học và ra tay hành động đối với tệ tham nhũng, giá nhà và ô nhiễm môi trường.

      19. Điều lệ Đảng và các định chế bị phớt lờ. Quyết định bị phù phép. 25 năm sau, quá trình ra quyết định của lãnh đạo cao cấp vẫn khó hiểu như xưa.

      20. Ngay cả trong những giờ phút đen tối nhất Đảng sẽ không học người nước ngoài về chính trị. Và giờ khi Trung Quốc đã giàu có và hùng mạnh họ lại càng không làm thế.

      21. Đối với nhiều người trẻ tuổi ngày 4 tháng Sáu không có ý nghĩa. Chính trị không có ý nghĩa. Đơn giản là họ không biết đến một thế hệ đã hy sinh cho lý tưởng.

      22. Thành công ở Trung Quốc, dù là đo bằng tiền hay chỗ đứng, phụ thuộc và chuyện chỉ xem những gì được cho xem và quay đi đối với những gì bị cấm.

      23. Các thế hệ hậu 1989 ở Trung Quốc có thể bỏ phiếu bằng chân. Tại sao phải chấp nhận mọi rủi ro để có nền chính trị tốt hơn tại quê nhà khi họ có thể có không khí trong sạch, thực phẩm an toàn và tự do ở nơi khác.

      24. Nhà văn Lỗ Tấn của Trung Quốc viết cách đây một thế kỷ: ‘Nợ máu thì phải trả bằng máu. Hễ mắc nợ càng lâu thì phải trả lãi càng nhiều!

      25. Nếu Đảng thấy lại phải làm điều tương tự một lần nữa có lẽ họ sẽ vẫn làm.

      http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2014/06/140604_tiananmen_25_reasons.shtml

    • Hiệu Minh says:

      VOA – Trung Quốc là ‘con sư tử dễ thương’?

      Việc Trung Quốc mang giàn khoan mà họ gọi là “lãnh thổ di động”, “vũ khí chiến lược” đến đặt tại vùng biển có tranh chấp với Việt Nam đã gặp phải sự chỉ trích kịch liệt của nhiều nước trên thế giới, từ Hoa Kỳ, Nhật Bản, Philippines cho tới Australia. Việc này cũng làm nhiều người nêu lên thắc mắc về hình ảnh của một con sư tử dễ thương mà Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình mới đây đã tìm cách vẽ ra cho một nước Trung Quốc đang trỗi dậy.

      Trong bài diễn văn đọc tại Paris hồi hạ tuần tháng 3 để đánh dấu kỷ niệm 50 năm ngày Trung Quốc và Pháp thiết lập quan hệ ngoại giao, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói rằng “Napoleon từng nói Trung Quốc là một con sư tử đang ngủ, và khi nó thức dậy, thế giới sẽ rúng động. Con sư tử Trung Quốc đã thức dậy, nhưng đây là một con sư tử hòa bình, dễ mến và văn minh.”

      Giám đốc Trung tâm Trung Quốc của Đại học Quốc gia Australia tóm lược cách tiếp cận của Trung Quốc hiện nay là ‘Cứ lấn tới ở bất kỳ nơi nào chúng ta có thể’.

      Người cầm đầu Đảng Cộng Sản Trung Quốc phát biểu như vậy để tìm cách xoa dịu mối lo ngại của những người cho rằng Bắc Kinh đã từ bỏ chủ trương “thao quang dưỡng hối” hay “giấu mình chờ thời” của cố lãnh tụ Đặng Tiểu Bình để theo đuổi một đường lối ngoại giao quyết đoán hơn, dựa vào sức mạnh kinh tế và quân sự mỗi ngày một tăng để thực hiện giấc mơ “bá chủ thế giới.”

      Cựu Đại sứ Trung Quốc tại Pháp, ông Thái Phương Bá, nói với báo chí ở Bắc Kinh rằng diễn văn “sư tử” của ông Tập Cận Bình cho thấy “Trung Quốc đang đi theo con đường phát triển hòa bình.”

      Tuy nhiên, ông Jean-Piere Cabestan, giáo sư chính trị học của Đại học Báp Tít Hồng Kông, không tán đồng nhận xét đó. Ông nói với tờ South China Morning Post rằng “Quí vị có bao giờ nhìn thấy một con sư tử hòa bình, văn minh và không hung dữ hay chưa? Sư tử là một con vật to lớn, hoang dại và chuyên ăn thịt những con thú khác, khá giống Trung Quốc trong mối quan hệ của họ với các nước khác.”

      Việc Trung Quốc mang giàn khoan nước sâu Hải Dương 981 – một thiết bị mà họ mô tả là “vũ khí chiến lược” và là “lãnh thổ di động”, đến hoạt động trong vùng biển có tranh chấp chủ quyền với Việt Nam chẳng những đã làm dấy lên những sự chống đối quyết liệt từ giới hữu trách ở Hà Nội mà còn gặp phải sự chỉ trích mạnh mẽ của nhiều nước khác, từ Hoa Kỳ, Philippines cho tới Nhật Bản và Australia.

      Tại cuộc Đối thoại Shangri-la mới đây ở Singapore, Thủ tướng Shinzo Abe của Nhật Bản, là nước cũng đang có một vụ tranh chấp gay gắt với Trung Quốc về chủ quyền của một nhóm đảo ở Biển Đông Trung Hoa, cho biết Tokyo sẽ “hỗ trợ tối đa” cho các nước vùng Đông Nam Á để bảo vệ lãnh hải trước những mưu toan nhằm thay đổi hiện trạng bằng sức mạnh hoặc cưỡng ép.

      Cũng tại diễn đàn an ninh thường niên này, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel tố cáo Trung Quốc đã thực hiện những hành động đơn phương, gây bất ổn để tìm cách khẳng định yêu sách chủ quyền ở Biển Đông.

      Ông Hagel nói rằng Washington “kiên quyết phản đối bất kỳ quốc gia nào sử dụng hăm dọa, cưỡng ép, hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để khẳng định các yêu sách đó.” Bộ trưởng Quốc phòng Australia David Johnston cũng nói rằng “Hoa Kỳ, Australia và Nhật Bản quan tâm sâu sắc về hành động đơn phương của Trung Quốc đang gây bất ổn trong khu vực, đặc biệt tại Biển Ðông và Biển Hoa Ðông.”

      Các nhà phân tích cho rằng vì Tổng thống Obama đã không can thiệp quân sự ở Syria và Ukraine, Tập Cận Bình nghĩ rằng ông đang có một cơ hội tốt để thực hiện một phần quan trọng trong ‘Giấc mộng Trung Quốc’ là phục hồi ngôi vị bá chủ của Trung Quốc trong khu vực.

      Vụ giàn khoan HD 981 cũng khiến một số các nhà quan sát tình hình Trung Quốc đề cập tới diễn văn sư tử mà ông Tập Cận Bình đã đọc tại thủ đô nước Pháp. Ông Trần Thế Diệu, chủ bút tờ Thế giới Nhật báo ở New York, viết trong bài bình luận hôm mùng 1 tháng 6 rằng sự phô trương cơ bắp trong những năm gần đây đã làm cho Trung Quốc không còn bạn bè nào nữa, ngoài Pakistan và Miến Điện.

      Ông nói thêm rằng “Tập Cận Bình nói con sư tử phương Ðông đã thức giấc; đây là con sư tử hòa bình, dễ thương và văn minh; nhưng rõ ràng câu nói đó chỉ nói cho người Trung Quốc nghe mà thôi, chứ người nước ngoài, thậm chí là những người Hoa đồng văn đồng chủng ở Đài Loan và Singapore, không ai tin câu nói đó cả.”

      Trong khi đó, các nhà phân tích tình hình an ninh Á Châu tiếp tục bàn luận về những hành động hồi gần đây của Bắc Kinh mà họ cho là hung hãn nếu không muốn nói là hiếu chiến.

      Tường thuật của tờ Wall Street Journal hôm mùng 3 tháng 6, trích lời các nhà phân tích chính sách ở các nước Á Châu và Hoa Kỳ nói rằng việc Trung Quốc thực hiện những hành vi gây hấn và đối đầu cùng một lúc với nhiều nước Á Châu là một việc được tính toán kỹ lưỡng dưới sự lãnh đạo của ông Tập Cận Bình. Họ cho rằng việc này phát xuất từ chỗ ông Tập Cận Bình tin rằng ông ấy đang đối phó với một vị tổng thống Mỹ có thái độ mềm yếu, một người sẽ không mạnh mẽ đáp trả mặc dù đã đưa ra những tuyên bố mạnh mẽ để ủng hộ các nước đồng minh ở Á Châu.

      Các nhà phân tích cho rằng sự tin tưởng đó của nhà lãnh đạo ở Trung Nam Hải đã được tăng cường vì Tổng thống Barack Obama đã không can thiệp quân sự ở Syria và Ukraine, và từ đó, ông Tập Cận Bình nghĩ rằng ông đang có một cơ hội tốt để thực hiện một phần quan trọng trong “Giấc mộng Trung Quốc” (Zhong Guo Meng) của ông là phục hồi ngôi vị bá chủ của Trung Quốc trong khu vực.

      Theo tờ Wall Street Journal, ông Richard Rigby, Giám đốc Trung tâm Trung Quốc của Đại học Quốc gia Australia, đã tóm lược cách tiếp cận của Trung Quốc hiện nay là “Cứ lấn tới ở bất kỳ nơi nào chúng ta có thể.” Câu nói này làm nhiều người nhớ lại nhận xét của giáo sư Hoàng Tĩnh, chuyên gia an ninh Á Châu của Đại học Quốc gia Singapore, đối với các tướng lãnh trẻ đang ngày càng có nhiều ảnh hưởng trên chính trường Trung Quốc “Họ là những người làm những gì có thể, bất kể là có nên hay không.”

      http://www.voatiengviet.com/content/trung-quoc-co-phai-la-con-su-tu-de-thuong/1929454.html

  22. Vĩnh An says:

    Lý giải cho sự tàn bạo của chính quyền Trung Quốc:
    – Thiếu các công cụ đàn áp biểu tình “văn minh” như lựu đạn cay, súng bắn đạn cao su, dùi cui điện, áo giáp, sự chuyên nghiệp như của Huê Kỳ
    – TQ có cấu trúc dân cư rất hổ lốn, đủ các sắc dân, nói chẳng ai hiểu ai. Người Tq chỉ đoàn kết trong cùng sắc dân, khác vùng miền là bang hội đánh nhau như ngóe
    – Chuyên chính vô sản của chính quyền
    – Truyền thống đồ tể. Tộc Hoa vốn là dân du mục ăn thịt nhiều, hung tợn, cỡi ngựa giỏi. Sau bành trướng xuống đồng bằng ven biển. Sự tàn bạo của Tần Thủy Hoàng khi thôn tính lục quốc, vụ chôn sống 10 vạn quân Tần của Hạng Vũ, vụ cách mạng văn hóa để diệt trừ đối thủ chính trị của Mao khiến hàng chục triệu người mất mạng là minh chứng rõ nhất về cái gien đồ tể ấy. Vụ Thiên an môn với xe tăng ghiền xác người biểu tình là hệ quả tiếp theo
    Hoa Kỳ cũng như vài nước khác, cũng từng phạm tội ác với đồng loại nhưng họ đã xây dựng được 1 mô hình xã hội có khả năng tự hoàn thiện và rõ ràng mô hình xã hội ấy đã tiến bộ rất xa so với thời lập quốc. Trong khi mô hình xh của Tq vẫn khác mấy so với thời Tần thủy Hoàng.
    Những thành công về kinh tế của Tq rất mong manh. Có chuyên gia đã gọi đó là sự phát triển của lợi thế lạc hậu, khi hết lạc hậu sự phát triển ấy sẽ ngừng lại. Nếu không có sự thay đổi căn bản về mô hình xã hội nó sẽ xuống dốc. Việc này từng xảy ra với Liên Xô
    Việt Nam phải nhanh chóng xác định được mô hình xã hội khả dĩ cho mình và điều đó thể hiện ở xu hướng tìm đồng minh kinh tế, chính trị cho đất nước.
    Việt Nam có thể hợp tác với bất cứ ai ngoại trừ TQ vì đấy là con đường diệt vong.
    Trung Quốc chỉ có thể là đối tác ở mức độ hạn chế nhất có thể.

    • hunguyen says:

      Doc cac bai cua da so gioi chuc,toi thay ho tuy rang co buc xuc nhung cung day ngo ngang tiec nuoi, tai sao TQ lam the nay ,tai sao TQ lam the kia chu chua han co su len an dung muc.

  23. nghia.nguyen says:

    Mới lượm được, chưa biêt́ thế nào , chỉ để đọc thôi nhé bác Cua – no idea –

    Mỹ công khai giúp lập CP lưu vong cho VN

    Đây là tin tôi nghe đuợc từ phía Pháp, Mỹ, chứ không phải từ ông Cù Huy Hà Vũ, Dân Biểu Cao Quang Ánh, hay từ Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng.
    Theo nguồn tin, bộ 3 ông này sẽ được Mỹ công khai giúp lập Chính Phủ lưu vong cho VN. Phe Pháp cũng ủng hộ nhưng một cách tế nhị và khéo léo hơn.
    Và tôi có viết rằng nếu được LS Đinh Việt, Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh tham gia vào thì càng tốt.

    Rất nhiều việc đang được ráo riết thực hiện, vì CHIẾN CUỘC đang rất căng thẳng.
    ————–
    Trung Cộng đang có hơn 100 tàu chiến xung quanh vùng biển Hoàng sa, cách VN chỉ vài trăm hải lý, đang khi cách Trung quốc hàng ngàn hải lý.
    Rõ ràng đây là hành động xâm lấn QUÂN SỰ, chứ 1 cái giàn khoan chỉ là cái cớ, và vùng này KHÔNG có dầu hoả, theo chính cơ quan năng lượng Hoa kỳ.
    Mỹ lo ngại, vì theo đà này TC có thể đặt “giàn khoan” tại nhiều vùng phía NAM Hoàng sa, tức càng ngày càng gần Phi, Singapore, Mã lai, Indonesia.
    Mỹ không vì VN, thì cũng vì các quốc gia kia.
    Các quốc gia kia lại không có cớ để tranh chấp, duy chỉ có VN vì vùng này thuộc đặc quyền khai thác KT của VN, chưa kể cả vùng Hoàng sa trước kia thuộc về VN, do đó nếu VN mạnh lên thì có thể TÁI CHIẾM cả vùng HS, đẩy TC trở về phía Bắc hàng ngàn hải lý.
    ————–
    Do đó, Mỹ cần 1 CP triệt để chống TC bành trướng, mà theo tính toán thì CP CSVN sẽ KHÔNG làm điều này, mà CP này luôn tìm đủ cách hoà hoãn, chia quyền lợi, nịnh bợ TC.
    Nói khác đi, Mỹ muốn có CP VN nào đó chống TC mạnh mẻ hơn, và phe ông Vũ trong và ngoài nước rơi đúng vào địa vị này.
    Trong nước, ông Vũ được nhiều cán bộ dân sự và quân đội ủng hộ, do ông ta thuộc phe XÉT LẠI (revisionism), chống lại phe CS giáo điều thân TC hiện đang nắm quyền.
    Nói xa 1 chút thì ông ta như là 1 Yeltsin của Nga, thậm chí là 1 Putin.
    KHÔNG THUỘC PHE DÂN CHỦ TỰ DO, nhưng ông ta ở vào địa vị có nhiều người ủng hộ ngay tại các cấp lãnh đạo VN, và cơ may để ông ta thành công thì cao hơn hẳn phe dân chủ tự do.
    Đây là tình hình THỰC TẾ, chứ không phải do ai ước muốn.
    ————–
    Mỹ đương nhiên muốn phe DÂN CHỦ TỰ DO nắm chính quyền, nhưng phe này hiện không có ai làm lãnh đạo, vả lại cơ may thành công quá thấp vì không được QUÂN ĐỘI, CÔNG AN VN ủng hộ.
    Do tình hình quá cấp bách, Mỹ không có nhiều sự lựa chọn, và ông Vũ nếu cộng thêm ông Thắng, ông Ánh, thì CP này không thuộc phe tả, cũng không quá cực hữu, do đó cơ may thành công RẤT LỚN, có thể nói là lớn nhất kể từ 1975.
    Phe này có thể được chính CSVN chấp nhận để họ nhượng quyền, do nay CSVN không còn cường quốc nào ủng hộ, nếu Mỹ ép Kinh tế thì chắc chắn CSVN không thể tồn tại cho dù họ muốn.
    Nói ví dụ, Mỹ sẽ dễ dàng ép Samsung rút ra khỏi VN, ép ngưng kiều hối. Chỉ 2 điều này sẽ gây tai hại rất lớn cho KT CSVN.
    Nay chính Nga cũng không ủng hộ CSVN, bằng chứng là Putin đi thăm TC rất thân tình ngay vào lúc TC xâm lăng VN.
    CSVN sẽ thấy rằng tiếp tục cai trị sẽ đi vào đường chết cho chính họ, và quốc gia sẽ bị TC xâm lăng, chính họ sẽ bị đời đời nguyền rủa.
    Do đó, Mỹ có thể mở sinh lộ cho họ, bằng cách họ nhượng quyền lại cho 1 CP sẽ không lên án họ, không truy cứu, truy thu, truy tố sau này. Ông Vũ từng nói sẽ công nhận sự tồn tại của CSVN sau này.
    ————–
    Điều này không khác chính Yeltsin cũng chưa từng muốn dẹp ĐCS Nga, và đảng này nay vẫn tồn tại cho dù không được 1 ghế trong quốc hội, và chẳng có sức mạnh gì.
    Như vậy, ông Vũ sẽ có rất ít kẻ thù tại VN, và rất nhiều bạn bè tại đó, tại Paris, tại Washington.
    1 bước, VN không thể nhảy vọt từ CS qua Dân chủ, mà phải có 1 buớc chuyển tiếp nào đó, trong thời gian nào đó.
    Người Mỹ tính chiêu này phải nói là RẤT HAY, lúc đầu tôi không ủng hộ chút nào nhưng sau đó nhận ra, thôi thì thay vì cứ mơ ước mãi, thì thà là chấp nhận 1 SỰ THẬT tàm tạm còn hơn là ẢO TƯỞNG đẹp trong 39 năm qua.
    Bên cạnh ông này còn có ông Thắng, ông Ánh, thì CP mới sẽ không đến nổi nào, vả lại đã có MỸ chống lưng, thì lo gì các việc logistics do Mỹ có hàng trăm cơ quan lo các việc thế này.
    CP ông Diệm khi đó còn không có mấy ai ra giúp, vẫn thành công đó thôi.
    Nay trong giới VK tại Mỹ mà thôi thì nhân tài vô số, muốn tìm ra vài trăm người giúp CP mới thì không khó lắm đâu.
    ————–

  24. DTV says:

    Trung quốc chưa bao giờ là nước mạnh.

    Nếu một quốc gia hùng mạnh thì không phải huy động hàng triệu người xây dựng cái bờ rào Vạn lý Trường thành trong gần hai thế kỷ

  25. Mongun says:

    Hiện nay, đối với công hàm Phạm Văn Đồng 1958 (và các văn kiện liên quan khác nếu có giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa), giới học giả Việt Nam có hai quan điểm đối nghịch (xin xem ở đây): (1) Phải thoát khỏi công hàm này bằng cách Quốc hội phủ quyết nó (Nguyễn Khắc Mai) hay bằng cách chính quyền tuyên bố thành lập chế độ mới, để khỏi phải kế tục ràng buộc pháp lý của nó (Hà Sĩ Phu); (2) Không thể thoát khỏi công hàm này bằng các giải pháp nêu trên vì luật quốc tế không thừa nhận điều đó (Dương Danh Dy). Bài viết sau đây của hai tác giả Tạ Văn Tài và Vũ Quang Việt đưa ra một văn kiện quan trọng: Công ước Kế tục Quốc gia đối với Hiệp ước 1978, theo đó / Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam với tư cách là quốc gia kế tục có thể bác bỏ các hiệp ước về lãnh thổ bất bình đẳng hoặc do sức ép mà Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã phải chịu nhận.
    ————
    Mời các bác đọc tiếp bên Bauxite, bài viết rất hay.

    • Trần says:

      Hôm trước có xem bài này .Quả là hay. Rằng hay thì thật là hay, chạnh lòng chỉ nghĩ thế thì Quỹ Nghiên cứu Biển Đông…( hình như thuộc Bộ NG) cơm toi bao năm mà không nghĩ ra à.
      Đành chờ phản hồi của Quỹ xem sao.

      • says:

        Lúc trước, gs Tạ văn Tài (Harvard) nói có công hàm PVD vi hiến vì theo Hiến Pháp 1946, Chủ tịch nước là người nắm quyền về lãnh thổ, biển đảo v.vv Chỉ có Chủ Tịch nước tức ông Hồ Chí Minh mới có quyền làm chuyện này, công hàm do Thủ tướng PVD gởi Chu Ân Lai không có giá trị pháp lý vì trái với HP 1946.

        Trên báo QDND, có phỏng vấn ông Tạ văn Tài về HS và TS. Trước kia, ông VV Kiệt có cho người sang hỏi ý ông Tài có nên kiện vụ chat độc da cam không . Ông Tài khuyên không nên kiện mà xin viện trợ nhân đạo, còn nếu kiện phải chứng minh được các nạn nhân dị dạng do Mỹ thả chat độc da cam kia. vn quyết định kiện nhưng không kết quả gì như mọi người biết.

  26. Daffodillies says:

    Cảm ơn Bác Hiệu Minh. Một bài viết. Các bài viết với nhiều ý nghĩa.

    Không biết làm gì hơn. Chỉ xin được mặc lòng thắp cho các bạn trẻ ấy một nén hương.

    Chợt thấy ghê sợ (nhưng không bao giờ hèn). Mạng người mong manh quá nơi cường quyền bạo chúa…

  27. OZ says:

    Có giải pháp thoát khỏi công hàm 1958 chết tiệt rồi các bác.

    Trên blog Nguyễn Xuân Diện có đăng bài viết của Vũ Quang Việt và 1 ngừoi nữa về Công ước của Liên hợp quốc về kế thừa nhà nước 1978, không bắt buộc một nhà nước mới kế thừa nhà nước cũ phải chấp hành hiệp ước lãnh thổ của nhà nước cũ.

    Mời các bác vào xem và bình loạn

  28. Mongun says:

    Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải (hàng Tàu chính hiệu) được cử ra để ba hoa với báo giới rằng chúng ta đang làm chủ công nghệ của TQ ở nhà máy Tân Rai (bauxite). Đúng là một cách “tuyên truyền sáng tạo” của “đảng ta”!
    http://baodientu.chinhphu.vn/Tin-noi-bat/Viet-Nam-co-the-lam-chu-cong-nghe-du-an-bauxite-alumine/200767.vgp

    • Gloomy 1721979 says:

      PTT Hoàng trung Hải có cha ruột là người Tầu chính hiệu . Đã bị phát hiện từ lâu nhưng bác Mạnh ” răng chắc ” bảo kê . Chính ông PTT này kí dự án nhà máy thép , cảng nước sâu Vũng áng . Như vậy căn cứ trên bản đồ cảng quân sự Tam á tại đảo Hải nam của Trung + – Cảng Vũng áng – Cảng Cửa Việt sẽ tạo thành một tam giác chiến lược để tạo ra vịnh Bắc bộ chỉ là một cái ao của Trung + .
      Chính ông PTT này đã kí và hô hào thúc đẩy nhanh tiến độ dự án xây dựng học viện Khổng tử tại Mễ trì – HN .
      Hán gian chui sâu và leo cao vào từng bộ phận của đảng cs VN rồi các thầy ạ .

  29. NôngDân says:

    + Nó về sự kiện Thiên An Môn, mà sao không thấy bác KTS Trần Thanh Vân bình luận gì nhỉ?. Ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi, Nông dân đã từng thuộc bài hát này ( nhưng chẳng hiểu nó nói về cái khỉ gió gì?):
    “ duề nan chung hua, shan lien shan, shuy lien shuy
    Cung lìn cồng hai ú men yí shang chào yang
    Cung young yì chàng xì yao chàng yéng wan xàng wan
    Ching chén cồng tĩnh yì gảo chàng
    hai hai, cung lì xáng xin xàng lien
    xèng bi đơ lù xằng pi-áo yàng
    hai hai u minh gao tu wan shuy
    hù chí ming mao chè tung”

    + Ai hiểu, dịch lời Việt giúp với!!!. Nhất là hai dong cuối
    “hai hai u minh gao tu wan shuy
    hù chí ming mao chè tung”

  30. Phương Nga says:

    Tôi có một ông bạn hiện giờ là giáo sư tiến sĩ ngành vật lý, kết hợp dạy học với kinh doanh, giau có và sung mãn. Ông ước nguyện có nhiều con, ít nhất là bốn đứa (hiện giờ đã đạt được số đó), và chắc là đang còn muốn thêm.
    Tôi tiếp xúc với một số người gốc Arab, hầu như họ cũng muốn có nhiều con.
    Tôi ngờ rằng phần lớn dân chúng trên thế giới vẫn đang sống cuộc sống điên rồ, dù đó là trí thức hay người bình thường.
    Tôi ko nhớ tên nhà bác học, người đã nói rằng cứ mỗi gia đình có con thứ ba thì xã hội sẽ đón lấy sự hỗn loạn, chiến tranh.
    TQ thấu hiểu điều đó nên dùng chính sách mỗi gd chỉ được 1 con (bây giờ tăng lên 2 vì có những hậu quả tiêu cực khác từ chính sách 1 con).
    Trong vụ Thiên An Môn, hay trong các cuộc chiến có sự tham gia của TQ, ko thể ko có yếu tố của nạn nhân mãn. Đó là bi kịch ko chỉ riêng TQ. Nhưng bi kịch này có mức độ cao hơn hẳn khi nó mang màu sắc TQ, được người TQ chấp nhận như một điều hiển nhiên và từ đó tạo nên một tâm lý bàng quan lạnh lùng trước cái chết của đồng loại.

    • Daffodillies says:

      Cũng còn tùy, bạn ạ.
      Một kỷ niệm: Tôi từng ứa nước mắt (khóc cho mình, khóc cho dân mình hay khóc cho ai?) khi nghe một ông tương đương hàm Bộ trưởng ở Việt Nam nói trên sóng radio rằng… “Mỗi cặp vợ chồng nên có ba con. Một con cho mẹ, một con cho cha và một con cho đất nước.”
      Bạn nghĩ sao? Điều này có thể xảy ra ở những nước như Việt Nam, Trung Quốc, Nga, hay Bắc Hàn không???

  31. NGUYỄN VĂN says:

    Ở đâu có chủ nghĩa xã hội,có đảng cộng sản cầm quyền là ở đó có ”Thiên An Môn”
    Còn chủ nghĩa xã hội ,còn đảng cộng sản cầm quyền sẽ còn ”Thiên An Môn”
    Tại sao? tại vì tự do, dân chủ là giá treo cổ đảng cộng sản cầm quyền

  32. andanh says:

    Cung dan toc Han voi nhau ma ho con giet da man nhu the thi voi dan Viet ho chi coi la co rac ma thoi.

  33. vn says:

    Cuối cùng thì ai, trừ ông Dove và những người tương tự, cũng nhận ra rằng muốn cứu nước thì phải thay đổi cơ chế, từ bỏ chủ nghiã CS. Nhưng có làm được không? E rằng rất khó.
    Bởi vì cái ‘vận mệnh tương đồng’, nên VN chỉ thay đổi nếu TQ thay đổi. Nhưng khi nào TQ thay đổi thì có trời biết.
    Cái thứ hai có thể làm VN thay đổi là TQ đánh VN. Còn nếu TQ chỉ vờn như mèo vờn chuột thì đâu vẫn hoàn đấy. Cái não trạng của các anh chóp bu VN thuộc loại nửa vời, nên chẳng đâu vào đâu.
    Cứ giả sử rằng chủ nghiã CS là cứu cánh giải phóng dân tộc đi (tôi không tin điều này) thì không có nghĩa nó sẽ giúp xây dựng đất nước ‘độc lập, tự do, hạnh phúc’. Thuyền đã cập bến thì cũng phải bỏ thuyền để lên bến tiếp tục đi chứ không thể ôm thuyền đứng mãi một chỗ.

    • NôngDân says:

      + “ Sơn thuỷ tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan, Bác Alan đã có một nhận xét rất hay về bốn chữ TƯƠNG này, đó là: ”Nó không chỉ là một công hàm của vài ông quan, nó còn là một “uống máu ăn thề” của giới giang hồ,.
      + Khi mà đó chỉ là những cam kết của ”GIỚI GIANG HỒ” với nhau, thì người dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc, không cần quá quan tâm tới mấy chữ ấy. Bất cứ sự thay đổi theo hướng dân chủ mà thành công ở một trong hai nước, thì ”GIỚI GIANG HỒ” đều có chung một số phận, khi đó chúng còn có tâm trạng đâu mà “đánh với đấm”!.
      + Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
      …………….
      .

  34. levinhhuy says:

    Món nợ máu mà bè lũ Trung Nam hải đã vay của nhân dân Trung Hoa: từ Mao Trạch Đông với Cách mạng Văn hóa, Đặng Tiểu Bình với việc làm cỏ quảng trường Thiên An môn, Giang Trạch Dân với việc đàn áp Pháp Luân công, và hiện nay là Tập Cận Bình với việc tru diệt Duy Ngô Nhĩ, là không thể nào cân đong đo đếm nổi.

    Tội ác trời không dung đất không tha đó, chẳng thể viện bất kỳ lý tưởng nào để biện hộ, nên người ta phải ém nhẹm, ngậm tăm lãng tránh câu trả lời với lịch sử Hoa tộc. Công đức đảng cộng sản Trung quốc tích tụ nặng dày là thế, nên họ thường bị ám ảnh bởi nỗi kinh hoàng khi quyền hành tuột khỏi tay, ân oán kia mà giáng xuống phải như trời sập.

    • Mongun says:

      Cái tội “TQ đánh Mỹ đến người VN cuối cùng” đến tận bây giờ nhiều người vẫn chưa nhận ra, mà đại tá Thanh-sổ hưu là người điển hình. Như vậy thì làm sao mà thoát Trung?

    • NôngDân says:

      + Các cụ ta đã có cấu “Đường đi hay tối, nói dối hay cùng”, vì vậy bất kể băng nhóm nào chỉ biết sử dụng sự DỐI TRÁ để thống trị người dân, chúng đều có chung một “nỗi kinh hoàng khi quyền hành tuột khỏi tay”. Nhất là sự DỐI TRÁ đã được chúng tích tụ trong thời gian tới 60; 70 năm. Do vậy bất kể sự thay đổi nào trong đời sống xã hội, đều là KẺ THÙ CỦA CHÚNG!. Nên chúng luôn muốn người dân hãy “ỔN ĐỊNH” để xem chúng vẽ “THIÊN ĐƯỜNG” ở trần gian!.

  35. […] Sau 25 năm đàn áp đẫm máu trên Thiên An Môn – Trung Quốc có mạnh? (Hiệu Minh). “Câu trả lời là không. Tại sao? Bởi kỷ niệm 25 năm sự kiện […]

  36. Trần says:

    @HM: Sau 25 năm Thiên An Môn, TQ kể ra có mạnh lên chăng nữa thì vẫn chán như con gián. Vĩ mô: Hillary Clinton có lý, cộng sản TQ sẽ sụp đổ, họ chỉ đang câu giờ mà thội. Phó TT Mỹ vừa nói, TQ không có sáng tạo. Một GS kinh tế ở Hồng Kông cũng có nhận định về kinh tế TQ nổ bong bóng là cái chắc. Vi mô, hiện TQ vẫn chưa sản xuất được động cơ máy bay phản lực mà phải nhập; còn bay bao nhiêu giờ thì phải thay? Nhân thể, nhớ cái chuyện Mao bảo Mỹ hổ giấy, đến khi tướng ‘viện Triều’ về báo cáo, Mao thất thần: Mỹ hổ thật đấy!
    – Có hai khẩu hiệu ở Thiên An Môn: Bỏ qua cái ” Nước CHND Trung Hoa muôn năm”, chỉ thấy khó hiểu câu ” Nhân dân thế giới đại đoàn kết muôn năm”. Kì quặc! Thà nói đoàn kết với VN, Triều, Cuba còn đỡ thối. Giờ có cái HD-981, thối quá chừng!
    – Dân TQ hiện 1,35 tỷ, ông HM làm tròn số thành gần 2 tỷ , e bất lợi cho ai yếu bóng vía.

    @ D.N.L: có lẽ đúng là Obama và Dân Chủ quá thận trọng. Thậm chí cứ cho là họ đang sai lầm thì vẫn tin nước Mỹ “dĩ bất biến ứng vạn biến” sẽ lẹ sửa sai. Sợ nhất ông nhà mình sai, sai là sai mút mùa luôn, càng sửa càng sai.

    @ Hoàng Cương: Không kể thuộc loại báo chí hay truyện ngắn, Chuyện cuối tuần có hơi hướng hư cấu thuộc ”dòng văn học hiện thực XHCN”. Tôi ngờ lắm cái tay đã từng là tùy viên văn hóa của sứ quán Mỹ ở Sài Gòn trước năm 1975. Có lẽ chính tay này đã từng phỏng vấn 3 sinh viên Sài Gòn nhân cái chết của một ông to to ngoài bắc vào khoảng 69-72. Khi một s/v đánh giá ông ấy là người yêu nước thì tay này nói luôn, đúng ông ấy là người yêu nước, nhưng ông ấy yêu bản thân ông ấy hơn yêu nước nên mới xảy ra hai cuộc chiến tranh. Gộp cả Chuyện cuối tuần, không thich tay này ở chỗ tưởng bóng bẩy nhưng hóa ra trần truị quá. Lý sự của tay này rất nguy hiểm, lộ hàng, lộ thiên cơ không có lợi cho cái Công Văn của nước mình.

    @ Xôi Thịt: Khỏi lo cái “kiểu nhét chữ vào mồm ” bác ơi. Bịt mồm bịt miệng lâu rồi! Chờ khi “dân được mở miệng” mới nên cảnh giác cùng nhau!

    Ngày này, Tưởng niệm sự kiện Thiên an Môn, hy vọng khát khao dân chủ tự do cho người Việt Nam và người Trung Quốc sớm thành hiện thực.

  37. CD@ says:

    – đoạn trích này, nhẽ ra phải đưa vào entry vê tướng Thanh mặc váy đụp, dưng mà, cho tiên, làm 1 phát ở đây (mong HM cho phép) :
    (đoạn tái bút của ô.già 69 tuổi, viết blog bên Mỹ mà nhiêu bạn đã biet 🙂
    (P/S. Tôi cũng vừa đọc rằng “16 chữ vàng” thực sự là do Trung Quốc trao cho Việt Nam. Nguyên văn là “ sơn thuỷ tương liên, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan”. Khi các bác Việt dịch ra thì xoá trệch cho nhẹ đi thành “”Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” “. Muốn cho chính xác thì phải rõ ràng hơn. Chúng ta như “sông núi gắn liền, cùng chung lý tưởng, hoà nhập văn hoá, có chung định mệnh…”

    Lời nói này không khác gì một thề thốt trăm năm từ cửa miệng của những cặp vợ chồng trong ngày cưới, hay con cái với cha mẹ khi lớn lên, hay học trò với sư phụ khi quy phục. Nó không chỉ là một công hàm của vài ông quan, nó còn là một “uống máu ăn thề” của giới giang hồ, thể hiện một văn hoá rất sống thực.

    Do đó, kết luận của tôi là trong mọi lình xình của những tuần vừa qua, những người mang nặng viển vông và hoang tưởng nhất là nhóm lãnh đạo trong chính phủ Obama.)
    ————————————
    đúng rùi, “tả tả” Obama, hô thật to, cho Obama, đang công du Poland “run tay”, vì Poland bán đất cho Mỹ lập trại tù giam al queda, “nhử” dân Ucraina “bỏ rơi” cụ hói đầu, ‘chống” lại “Putin anh minh”, quảng bá cho váy bà Sanchez…!!!hehe, pro bocau…không đưa thư,chỉ nhặt rác !

  38. CD@ says:

    – tin nóng dẻo, vừa thổi vừa xoa :
    “Ban Nội chính T.Ư đi Bắc Âu tìm hiểu mô hình chống tham nhũng”
    TTO – Từ ngày 2 đến 6- 6, đoàn công tác của Ban Nội chính trung ương thăm, làm việc với một số tổ chức của Thụy Điển, Phần Lan để tìm hiểu về mô hình, tổ chức, hoạt động về công tác phòng chống tham nhũng.
    Theo Ban Nội chính trung ương, thực hiện chương trình công tác năm 2014, từ ngày 2 đến 6-6, đoàn công tác của Ban Nội chính trung ương do ông Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban, dẫn đầu sẽ thăm, làm việc với một số tổ chức của Thụy Điển, Phần Lan để tìm hiểu về mô hình, tổ chức, hoạt động về công tác phòng chống tham nhũng.
    ( chua thêm : đan mạch, học theo 2 nước bắc Âu “chỉ số trong sạch minh bạch” này thì “bỏ đ.4, tự sát à” ?!).
    ———————————–
    Đại biểu Đỗ văn Đương ( nick rau muồng) nói khẳng khái trước diễn đàn QH : nếu “trởi” cho tôi sống, tới hêt nhiêm kỳ, tôi kiên quyết không đi nước ngoài…hehe, sao lại “trời”, thê ra Rau muông cũng sợ ” tai nạn GT”…(?), nói vừa thôi ô.Đương nhé, không lại nhập viện, thì khổ thân…hay là xin chuyên sang cái ban chống tham nhũng cho nó lên cao cao mãi này, đi nước ngoài là do Đ phân công, k chạy, k xin, phải tuyệt đối phục tùng chấp hành…giữa lúc cần dè sẻn từng đông xu đê chu cấp thêm cho CSB, Kiêm Ngư, ngư dân đánh cá bàm biên…NÓI DZÂY KHÔNG PHẢI DZẬY, NÓI ĐÊ ĐẤY, HÔNG PHẢI NÓI ĐỂ LÀM…!

    • nghia.nguyen says:

      CD @ ] ơi :Nguồn dẫn ghi nhầm: “….sẽ không đi NGOÀI RA NƯỚC ” .

  39. Long says:

    Dùng xe tăng cán lên những con người bằng da bằng thịt, dùng AK bắn thẳng vào đám đông sinh viên học sinh tay không tấc sắt thì không hiểu trên trái đất này có cái thể chế nào tàn độc và man rợ hơn cái nhà cầm quyền Bắc Kinh này?

  40. Alo says:

    Nếu mà có “Sau 25 đàn áp đẫm máu…” thì đến nay TQ may lắm chỉ còn lại mỗi Tập Cận Bình!

  41. Viet nam says:

    Đang tranh luận với Dove về Toà án Mẽo phán quyết Chống Bán Phá Giá cá tra của Việt Nam. Mới thuyết phục được Dove không chửi bậy lão Obama , thì Dove lại bàn sang Lao động giá rẻ của Ba Lan .
    Nói thật thì mềnh cũng lâu lâu chửi bậy lão Da Đen Obama phát ở quán nhậu hay quán Cà phê . Nhưng chửi kiểu chửi đổng Dove thì thuộc loại thánh , nay Dove chuyển chửi Nền Tư Pháp Mẽo vụ Cá Tra . Có lẽ Dove bắt đầu có nhận thức đúng .
    Vụ chống bán phá giá , tại sao Hiệp Hội Nuôi Cá Catfish Mẽo thắng kiện ? Mà Dove nên phải tìm hiểu nhé , mình có những điểm yếu chết người mà người nuôi cá tra ở Việt Nam lại là nạn nhân ngay trong nhà mình . Chứa kể vào sân nhà Mẽo thì phải chơi theo luật Mẽo , mình thiệt đủ thứ nhưng điểm yếu cốt tử của mình do ai tạo ra ? Bọn HH Nuôi Cá Mẽo dùng nhiều con bài do tẩy do chính Việt Nam tự tạo ra để đánh lại bọn nhập khẩu cá cũng của Mẽo . Nhưng hậu cuối cùng lại là người nuôi cá lãnh đủ.
    Ra toà chỉ cần nó có bằng chứng xác đáng là thắng . Còn chuyện vây nóng , vay nguội hay phá sản , định hướng cho người nuôi là trách nhiệm của chính quyền do dân , vì dân và của dân.
    Không biết lý do nào mà Dove thù Ba lan thế nhỉ , nhiều chuyện chẳng dính Balan nhưng vẩn móc Ba lan vào thật khó hiểu ? Không biết có còm sĩ nào là việt kiều ba lan ko ? Mà Dove cũng móc lò cả Việt Kiều Ba lan.

    • Long says:

      Cái lão Dove chắc thần kinh có vấn đề! lão mạt sát Ba Lan chứ bản thân lão và Việt Nam ta sách dép được cho bọn Ba Lan thì cũng phước đức ba đời để lại. Lão Dove này logic tranh luận có vấn đề mà văn hóa tranh luận cũng có vấn đề, nhiều khi đọc com của lão giống như lão copy ở đâu và dán lên chứ cũng chẳng phải lão viết, phán thì đanh thép lắm câu cú thì mạch lạc lắm nhưng chẳng bao giờ thấy lão đưa ra được cái bằng chứ nào? lão chỉ…phán…phán…phán…lão nghĩ gì là lão phán thế mà bản thân lão cũng chẳng biết nó có đúng không? thôi để bớt xì trét bác Viet Nam nên co lão vào Ignore list cho nó khỏe não.

    • vn says:

      Tôi đoán chừng ông Dove ghét Balan vì Balan ghét liên Xô vì trong thế chiến thứ 2 Hôǹg quân LX đã thịt hàng vạn trí thức, sĩ quan Balan. Mao đã dạy: Kẻ thù của bạn là kẻ thù của ta…

    • Vĩnh An says:

      Nhầm, lão Dove đang móc Cua cụ 🙂

      • Viet nam says:

        Nếu móc cụ Cua thì cứ thẳng tưng mà chơi , như cụ cua chơi thẳng tưng gấu Nga đúng lúc đúng chuyện chứ . Đằng này cứ móc Balan vô duyên chẳng có tí nào logic hay liên quan. Hài vãi là móc luôn cái chữ VIỆT KIỀU BALAN .
        Cụ cua học ở Balan chứ có phải là Việt Kiều Balan đâu mà Dove cài vào ?

  42. vincom says:

    Chúng ta ngồi hết ở đây “thùy liêm thính chính” thính là chính thế này thì vận nước thế nào ạ ? Huhu.

  43. bần nông chốc mép says:

    Đem xe tăng cán nát dùng xe ủi thu gom xác tiêu hủy bằng súng phun lửa sạch sẽ trong một đêm.Kinh hoàng! Đến dân của họ mà họ còn ác thế thì dân mình nó coi như cỏ là cái chắc. Chỉ có thằng ngu hoặc tâm thần mới tin vào lòng tốt, hữu nghị với lại 4 tốt, có mà “tốt làm”

  44. D.N.L. says:

    Napoleon ngoài thiên tài quân sự còn là một nhà tiên tri “đột xuất” nhưng qúa chính xác
    khi ông ví von Trung Hoa là con sư tử đang ngủ và đừng đánh thức nó,nếu không thì nó
    sẽ làm rung chuyển cả thế giới.Nhớ đại ý như thế !
    Thật vậy,Trung Hoa đang là mối lo không những của Mỹ mà còn của cả thế giới vì sự
    phát triển đáng kinh ngạc và nhanh như… hỏa tiễn của nước này.Chính Mỹ muốn giúp
    Tàu phát triển để cạnh tranh và làm Liên Xô (cũ) yếu đi nhưng bây giờ lại hối tiếc thì đã
    muộn,khi thế cờ toàn cầu đã thay đổi : Liên Xô tan rã và Trung Hoa trở thành nước chủ
    nợ của Mỹ,nhất là chú ba Tàu đang lăm le lật đổ vai trò bá chủ thế giới của chú Sam !
    Dù vậy,tôi nghĩ là Mỹ với đảng Dân Chủ thì qúa thận trọng để trực tiếp đối đầu vớiTàu
    và chỉ khi Mỹ bị “chiếu tướng bí” thì họ mới choảng cật lực với Tàu mà thôi ! Đó là khi
    Tàu chận đường lưu thông tự do trên biển của Mỹ và đồng minh Nhật,Hàn !
    Có điều là Tàu đang lợi dụng tình trạng do dự,thiếu quyết đoán hiện nay của Mỹ để thi
    hành chính sách bành trướng trên Biển Đông,một vùng khổng lồ dồi dào về nhiên liệu và
    phong phú về nguồn thực phẩm cũng như là nơi đầu tư để phát triển ngư nghiệp,hàng
    hải v.v.nói chung là những ngành công nghiệp liên quan đến đại dương !
    Do đó,VN.cũng không phải là mối quan tâm của Mỹ nếu vẫn tiếp tục “đu dây” giữa Mỹ
    và Tằu như thế này vì sợi dây này do Tàu chủ động phần nhiều nên chúng sẽ cắt dây
    bất cứ khi nào,miễn có lợi cho chúng,khi VN.lệ thuộc Tàu qúa nhiều mà tình “bạn” với Mỹ
    thì qúa ít,đến mức Mỹ vốn thực dụng sẽ không thấy ích lợi gì để cứu !
    Và lúc đó tôi e là đại họa sẽ ập xuống nước ta !

  45. levinhhuy says:

    Trong ảnh: Hai biểu ngữ chầu tả hữu chân dung Mao Trạch Đông, bên trái là “Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa muôn năm”; và bên phải là “Tình đoàn kết nhân dân toàn thế giới muôn năm”, sặc!

  46. OZ says:

    TQ đang đóng thêm nhiều giàn khoan để tận dụng kẽ hở “các nước như Việt Nam, Phillipines không dám để xảy ra chiến tranh với TQ” để xâm lược kiểu tằm ăn dâu

    Chừng nào Việt Nam còn ngây ngô về chiến lược kiểu “3 không” hay “ve vuốt con sói để nó không ăn thịt” thì còn cơ hội cho TQ đặt thêm nhiều giàn khoan vào vùng biển Việt Nam.

    Hãy nhanh chóng gia nhập liên minh phòng thủ tập thể với Nhật, Phi, sau khi gia nhập rồi thì sẵn sàng phá hủy bất kỳ giàn khoan nào nếu xâm phạm chủ quyền.

    Không còn con đường nào khác để bảo vệ chủ quyền ngoài con đường đó, đừng ảo tưởng nữa hỡi những ai còn mơ ngủ, đã ảo tưởng về tình bạn đến mức mất cảnh giác phát hành công hàm 1958 rồi mà giờ vẫn ảo tưởng nữa ư?

    • trungle118 says:

      mới có giàn số 982 mà Bác, chờ tới 982 giàn, mổi giàn dựng cách nhau 5km thức tỉnh đi học tiếng khựa là vừa.
      lúc đó chắc đi tiểu ngoài biển cũng phải xin phép khựa quá.
      nếu không cứng thì tương lai chắc phải vậy thôi, tuyên bố hủy bỏ 4 tốt 16 vàng bắt đầu xây dựng lại toàn bộ từ thượng tầng kiến trúc trở xuống thì mới có cơ hội, cứ cải tổ cải bắp miết chắc là đi tong.

  47. Dân gian says:

    Hôm nay vào HC khó quá. Lúc sáng thì không vào được, chiều thì chờ hơn 10 phút mới vào được. Chắc tại vì bài của bác Cua viết về sự kiện Thiên An Môn cách đây 25 năm.

    Thế mới biết Hoa Nam tình báo ghê thiệt!

  48. HỒ THƠM1 says:

    25 năm, ngày THIÊN AN MÔN ( Trung Quốc) ngập máu!

    Ngồi buồn, làm bài thơ khóc … tổ mối!

    NƯỚC MẮT THIÊN AN MÔN

    Con ơi!
    Tối qua Con còn ngồi bên mẹ.
    Và bảo rằng
    Đất nước quá âm u
    Tự Do với khát vọng Nhân quyền
    Bốn mươi năm đi qua
    Vẫn im lìm ì ạch
    Như Dân ta
    hằng ngày
    Cắm đầu kéo cày Chủ Nghĩa.
    ***
    Trời chắc Sáng rồi!
    Con chào Mẹ.
    Đến Quảng Trường cùng các bạn Sinh Viên
    Giật lại Ánh Bình Minh, 40 năm rồi lịm tắt!
    Nếu Con không về
    Mẹ hãy cứ cười vui.
    ***
    Con ơi!
    Tối nay Con không về được nữa!
    Máu các Con đã đổ
    Ngập Quảng Trường

    Thiên An Môn!
    Thiên An Môn!

    Tự Do
    Khát vọng Nhân Quyền
    Ngàn năm còn đỏ máu Sinh Viên!

    Hỡi Nhân Dân Trung Hoa!
    Đứng lên đập nát gông xiềng!
    04/6/2014

  49. OZ says:

    Bỏ mẹ, đi thi lệch tủ cũng hét “Anh Nú sao bỏ em” thế lày là thế lào?

    http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/179143/lech–tu—nu-sinh-than–anh-nu-sao-anh-bo-em-.html

  50. zeroenergyvn says:

    Có mạnh, TQ đã bắt tay Nga liên minh trong khối BRICS để loại bỏ đồng dollar ra khỏi thương mại các nước

    http://www.zeronews.us/2014/05/du-tru-trai-phieu-hoa-ky-giam-manh-tai.html

  51. […] Sau 25 năm đàn áp đẫm máu trên Thiên An Môn, Trung Quốc có mạnh? 04/06/2014 […]

  52. Anh Kiệt says:

    Hang Cua có bác Dove thì không sao, hôm nào huyết áp cao thì cứ bỏ qua comment của bác ý là được. Nhưng, trong đội ngũ lãnh đạo đất nước có những người tư duy, tư tưởng như bác Dove vậy nên dễ đưa chúng ta đến khốn cùng, giải quyết như thế nào bây giờ các bác ơi?

    • VVX says:

      Chả biết chị Anh Kiệt sao chứ tôi thì mỗi lần đọc còm ông Dove là khuôn mặt trọng lú cứ hiện liên trong đầu. Cảm giác thật chứ không nói giễu đâu.

  53. Harry says:

    Nhờ các bác truy tìm dùm gốc tích của tên Pete Hoang này dùm ạ! Đây cũng là một cú đấm vào mồm những tên mở miệng là thiên đường là đỉnh cao trí tuệ loài người!

    http://www.abc.net.au/news/2014-06-02/court-hears-details-of-high-roller-lavish-casino-treatment/5494956

  54. Hoàng An says:

    Thật kinh hãi khi thị trường chứng khoán sụt 46,89 điểm và bị hệ thống tự động thanh lọc
    Kiểm duyệt tới cả tiềm thức!

  55. CD@ says:

    – xin chủ trang cho copy bai này :

    “Cái gọi là kinh tế Việt Nam…”
    T.S. Alan Phan

    Mỗi tuần tôi đều nhận vài email hỏi sao bác không viết bài về kinh tế Việt Nam? Nhiều lý do; nhưng các trợ lý của tôi lại lưu ý là các bài viết về kinh tế của tôi thực ra cũng không nhiều người đọc. Những bài của khách khá nổi danh như anh Phạm Đỗ Chí, Phạm Chí Dũng… đăng trên GNA cũng cùng chung số phận hẩm hiu. Có lẽ các email là từ những dư luận viên hướng dẫn chúng tôi ra khỏi các bài về lịch sử và văn hoá xã hội thường liên quan chút đỉnh đến chính trị gây khó chịu cho các quan lãnh đạo?
    Dù thế nào, cách đây 2 năm, tôi đã cảm nhận là hệ thống kinh tế của Việt Nam đã biến thái thành một sân chơi hoàn toàn do các chính trị gia điều khiển theo mục tiêu chính trị của họ. Mặc cho những lời nói bày tỏ quyết tâm này chương trình nọ trong kế hoạch 5 năm, 10 năm, 50 năm… không một kinh tế gia nào sống tại Việt Nam thực sự tin vào những chiêu PR hay các khẩu hiệu này. Sau 80 năm, chỉ còn những thế hệ trẻ vừa tập tễnh ra đời là còn chút hy vọng.
    Kinh tế Việt Nam đã trở thành một nơi chốn mà mọi thành phần có quyền có lợi tranh dành xâu xé, mang những miếng mồi ngon nhất về cho gia đình và phe nhóm mình. Một chế độ tư bản hoang dã, với nhiều cách phá luật, để kiếm tiền nhiều nhất và nhanh nhất. 5% dân số đang kềm kẹp và thuyết phục đa số còn lại nhận những mẩu cơm vụn, canh thừa… để an phận (sinh ra đã đòi …làm chủ?).
    Vả lại, điều này cũng không gì xa lạ. Cách đây 150 năm, Mỹ đã xây dụng nền kinh tế vĩ đại của mình trên những thủ thuật tương tự, dù kín đáo hơn. Gần đây, Hàn Quốc, Đài Loan, Indonesia, Phi Luật Tân… đều có những trải nghiệm đau thương của tư bản hoang dã. Họ may mắn là nền kinh tế toàn cầu lúc đó chưa liên thông rộng rãi nên họ thoát khỏi vũng bùn mà không có nhiều cạnh tranh. Hiện nay, Việt nam sẽ vất vả hơn nhiều và chu kỳ trì trệ chắc chăn sẽ kéo dài thành thập kỷ, nếu không canh tân theo môi trường mới.
    Đó cũng là lý do chính khiến tôi không nói chuyện về kinh tế Việt Nam nữa. Chúng ta không có chính sách hay kế hoạch kinh tế nghiêm túc để thi hành. Chúng ta có một cơ chế hành chính đã bén rễ sâu từ 80 năm qua, và những nhóm đặc quyền sẽ không cho ai đụng tới. Mặc cho mọi kêu gào về tái cấu trúc hay đổi mới, những người biết chuyện đều quay lưng cười đểu. Chúng ta có một kỹ năng ngoại giao rất giỏi, nên chúng ta ca bài con cá rất phù hợp với những gì người Mỹ, người Nhật, người Hàn… hay người Tàu, người Nga muốn nghe (cũng không nên tự hào lắm về việc này, họ chỉ gật đầu khi quyền lợi của họ được tôn trọng). Chúng ta tuyên huấn dậy dỗ bọn dân đen, nhưng phần lớn thời gian và đầu óc chúng ta còn loay hoay với đơn đặt hàng của mẹ đĩ, của xếp lớn, của đối tác, của con cháu…
    Tuy nhiên, với các bạn BCA muốn phân tích sâu rộng hơn về nền kinh tế này, tôi xin nhắc các bạn về vài điều căn bản:
    1. Số liệu thống kê
    Hơn 3 thập kỷ nay, phân tích định lượng (quantitative analysis) của kinh tế vĩ mô càng ngày càng chiếm ưu thế tuyệt đối so với định tính (qualitative). Các số liệu thống kê và dữ kiện chính xác là yếu tố đầu tiên và cuối cùng. Điều này cũng không tránh được những “xoa bóp” cố tình của chính trị gia để trục lợi cho chánh sách và quyền lực. Tuy nhiên, trong một thể chế minh bạch với sự soi mói của ngàn góc nhìn từ chuyên gia đến báo giới, mọi lạm dụng đều bị giới hạn.
    Trong những quốc gia mà quyền tự do ngôn luận bị kiểm soát chặt chẽ, mọi sử dụng số liệu là một trò hài kịch cỡm. Trừ khi vì miếng cơm manh áo, khi các chuyên gia khoác cho dự đoán và phân tích của mình cái áo khoa học dựa trên các số liệu sản xuất từ bệnh thành tích, họ đã tự lừa dối bản thân và bao nhiêu người dân khác?
    2. Quán tính (inertia) là một lực đẩy bền bỉ
    Ngược với thái độ tô hồng vô trách nhiệm ở trên là những đánh giá vô cùng tiêu cực của nhiều chuyên gia khi họ nhận ra những hiểm nguy và rủi ro lớn của bất cứ nền kinh tế nào. Danh từ “vỡ trận”, “sụp đổ”, suy thoái “trăm năm”… được sử dụng bừa bãi. Một thí dụ điển hình là xứ Zimbabwe của ông Mugabe. Mặc cho lạm phát cả trăm ngàn phần trăm mỗi năm, dân tình phải bỏ chạy khỏi xứ hàng loạt, cuộc khủng hoảng làm thế giới há hốc miệng cũng chấm dứt sau 6 năm. Đến nay, dù không khá gì hơn các nước láng giềng, Zimbabwe và ông Mugabe (đắc cử từ 1980) vẫn tồn tại và nhe răng cười rất tươi trước các ống kính phóng viên (hay ngủ say sưa trong một cuộc họp thượng đỉnh các quốc gia Phi mấy ngày trước).
    Những thí dụ về các quốc gia khác như Bắc Triều Tiên, Hy Lạp, Argentina… tràn đầy trong lịch sử kinh tế thế giới.
    3. Mọi nền kinh tế đều có những mảng tối sáng khác nhau và luôn thay đổi
    Không một nền kinh tế nào giống nhau. Ngoài kích cỡ, đặc thù cạnh tranh, cơ hội và rủi ro, các nền kinh tế quốc gia lại còn luôn biến dạng theo tình thế hay theo lãnh tụ. Phi Luật Tân đang trì trệ vì các Tổng Thống từ Ramos đến Arroyo đã để quán tính và các phe nhóm lợi ích lôi cuốn. Đến 2010, khi vị Tổng Thống trẻ Aquino nắm quyền, ông đã quyết tâm theo đuổi một chính sách cải cách và hiện đại, tạo nhiều thành quả ngoạn mục trong mấy năm vừa qua.
    Quay lại với Việt nam, trong khi các doanh nghiệp tư nhân vất vưởng vì nhiều thế yếu cạnh tranh, lồng trong một nền kinh tế vĩ mô giáo điều và nặng nề, khu vực FDI hiện đang phát triển tốt với những đặc lợi ban phát vô cùng béo bở. Các nhà đầu tư FDI rất nhạy bén với cơ hội và thêm vào đó, thị trường tương lai của 90 triệu dân số trẻ trung luôn tạo hấp dẫn. Sản lượng xuất khẩu của các doanh nghiệp FDI sẽ là đầu tàu chính cho những phát triển sắp đến.
    4. Ba gánh nặng ngàn cân
    Tuy nhiên con rồng kinh tế Việt Nam sẽ không cất cánh được, ngay cả khi gia nhập TPP (dự trù vào cuối 2014); vì trọng lực nặng nề của 3 yếu tố: doanh nghiệp nhà nước, nợ xấu ngân hàng và ngân sách chánh phủ. Ngày nào mà toàn dân còn phải khiêng đỡ các hành lý này, thì ngày đó kinh tế Việt Nam chỉ nên bàn về mô hình “sống sót” (survival).
    Khi các nhà lãnh đạo chính trị và kinh tế vẫn kiên định về định hướng lạ lùng và ngược đời của Việt Nam, thì hệ quả là ngay cả 120 năm sau, chúng ta cũng không bắt kịp Singapore. Các thế hệ trẻ sau này sẽ tiếp tục đi đào vàng giũa sa mạc hay biển cả.
    Nhưng trên hết, tôi vẫn muốn chia sẻ một nguyên lý mà tôi hay lập đi lập lại: kinh tế cá nhân vẫn quan trọng hơn vĩ mô. Một doanh nghiệp đầy đủ kỹ năng và có một kế hoạch chi tiết bài bản về mô hình kinh doanh, cùng một quyết tâm và kiên nhẫn cao độ, vẫn sẽ tìm cho mình một chỗ đứng xứng đáng dưới ánh mặt trời”
    ————————————-
    quay trở lại chủ để entry, với GDP 13.500 tỷ, (US : 15.300 tỷ usd),hàng tỷ người TQ đang chờ giờ G đầy phấn kích : đổ ra đường, tung hộ, mở sambanh…để mừng ngày TQ vướt qua chú sam, là nên KT số 1 thế giới…Khoan đừng vội, với 1,3 tỷ dân, và 300 tr dân ( số tròn), GDP/person là bao nhiêu? các ngày KT mũi nhọn…ra sao đây? đừng ăn dưa bở nhiểu quá, khéo lai lú lân và lai căng như bồ câu…không đưa thư…thì…mệt !!!

  56. Dove says:

    Lão Cua có vẻ đang ấp ủ 2 niềm tin:

    1) Nếu biểu tình ở Thiên An Môn thắng, thì VN thoát Trung Quốc.
    2) Ba lan là mô hình đẹp cho Ucraina.

    Ngây thơ một cách đáng thương. Riêng Dove tin rằng:

    1) Thiên An Môn là chuyện nội bộ của TQ, hoặc cùng lắm là chuyên đi đêm giữa Đặng vs Carter, Dove chỉ quan tâm có mức độ;

    2) Thực ra thì Ba lan chỉ là cái tủ bầy hàng của bà Merkel, đến nay đã làm được 3 việc để kiếm sống: a) cung cấp lao động giá rẽ cho bà Merkel, b) cho CIA thuê nhà tù để giam và tra tấn những người hồi giáo vô tội bị vu làm khủng bố và c) Thò bàn tay lông lá vào vụ Maidan để chia sẻ cho Ucraina nghề bán thịt công dân để nhồi đại bác của NATO.

    Hình như GDP đầu người của Ba Lan khoảng 14.000 USD, còn của Ucraina khoảng 3.500 vậy việc nhường chức năng bán thịt nhồi đại bác, về mặt kinh tế la hợp lý. Đáng khen cho bộ đôi Komorowski – Poroshenko.

    Thành tựu chỉ có thế mà viết ra thành dân chủ, nhân quyền tương đối cảm động. Đọc lên, Dove suýt chảy nước mắt.

    • OZ says:

      Đúng là chịu bác Dove, mẹ Đốp chắc còn thua bác vài phân

      Nghe bác kể em lại nhớ ngày xưa, có ông giảng bài về sự tươi đẹp của chủ nghĩa xã hội đã phê phán doanh nghiệp bóc lột công nhân thì một chị đứng lên lễ phép “cháu muốn được bóc lột bác ạ, nhờ bị bóc lột mà nhà cháu có cơm ăn áo mặc, con cái được học hành đấy ạ, họ mà không bóc lột thì cả nhà cháu chả biết mai sống thế nào?”

    • HỒ THƠM1 says:

      Ngu chi ngu lạ!
      Sự kiện Thiên An Môn 4/6/1989 thì mắc mớ gì đến Jimmy Carter !!?? Thời đó là TT George Bush ( Bush Cha ) đấy Baba ự!

      • Cafe Tranh says:

        Gần nhà em có một lão gàn, mà tụi em hay gọi là khìn khìn. Suốt ngày lão cứ đi tới đi lui rồi lèm bèm đúng một giọng. Ban đầu thì cũng có nhiều người trò chuyện với lão. Nhưng với ai, chuyện gì lão cũng cứ một giọng nên rồi không ai thèm tiếp chuyện với lão. Lão đến đâu thì mọi người tránh lão như tránh Sida. 🙂

        • Hoàng cương says:

          iet wikileak – Người trong cuộc
          04/06/2014 at 7:36 am
          Chuyện cuối tuần

          Sau hai vòng đàm phán không chính thức với mục đích nếu không đạt được Hiệp ước Liên minh Quân sự với Hoa Kỳ thì ít ra cũng được phép mua vũ khí từ Mỹ, Đại diện CSVN đành về nước tay không với gói quà 18 triệu đô viện trợ cho Cảnh sát Biển.

          Hôm trước khi ra sân bay về nước, Đại diện CSVN có ngõ lời mời người đối tác phía Mỹ một buổi cơm tối thân mật tại một nhà hàng Tàu trong vùng Virginia. Nhà hàng này nổi tiếng với món Vịt Bắc Kinh và có rất nhiều Tổng thống Mỹ ghé qua ăn và chụp hình lưu niệm. Vừa bước vô cửa người đại điện Mỹ nói chào một cách dí dỏm:

          – Ông cũng khéo chọn lựa chứ? Mỹ gặp Việt trong nhà hàng Trung Quốc?

          Đại diện CSVN cười và giải thích:

          – Nhà hàng này có chủ là người Đài Loan. Cứ xem như kẻ thù của kẻ thù là bạn.

          Đại diện Mỹ buột miệng ra một câu tiếng Việt:

          – Thế ra là nhà hàng của “Thế lực THÙ (của) ĐỊCH” à?

          Đại diện CSVN phá lên cười:

          – Gớm. Ông cũng rành tiếng Việt đấy chứ?

          – Tôi học tiếng Việt ở Mỹ, học tiếng lóng tiếng láy ở Sài Gòn khi còn làm tùy viên văn hóa bên đó trước năm 1975. Sau này vẫn theo dõi thời sự và trao đổi trên Facebook. Chúng ta có thể thảo luận bằng tiếng Việt để khỏi mất thì giờ. Ông muốn gặp tôi lần cuối chắc là có câu hỏi gì cho tôi?

          Đại diện CSVN vào thẳng vấn đề:

          – Hai vòng đàm phán qua ông đã kết luận chúng tôi không thể có Liên minh Quân sự với Mỹ vì Trung Quốc sẽ cản trở. Chúng tôi không có đủ ngân sách để mua vũ khí tự túc. Xem ra giải pháp quân sự lúc này với Trung Quốc không khả thi. Thế thì giải pháp pháp lý, ông nghĩ có khả thi hay không? Ý tôi muốn nói rằng đưa Trung Quốc ra Tòa án Quốc tế để kiện như Philipines đang làm thì có khả thi không?

          – Cơ hội rất ít, thưa ông. Và các ông nên cân nhắc cẩn thận về các bằng chứng trình trước tòa. Vì nếu tòa phán quyết các ông THUA thì con đường tương lại còn gian nan hơn nữa. Phán quyết mới nhất của tòa cấp quốc tế xem ra là bản án tử hình cho các ông tại Biển Đông. Khi ấy các ông bị đẩy ra bên lề mọi tranh chấp sau này của các nước trong vùng đối với Biển Đông.

          – Nhưng nếu chúng tôi liên kết kiện với Phi hay các nước khác?

          – Tôi cũng nhận thấy các ông đang có hướng này. Khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ghé thăm Phi hôm qua. Nhưng khả năng Phi liên kết với ông trong vụ kiện rất thấp vì khi Phi kiện các ông không ủng hộ. Bây giờ các ông tham gia với BẰNG CHỨNG BẤT LỢI hơn thì dĩ nhiên Phi khó chấp nhận.

          – Chúng tôi có đầy đủ các bằng chứng THUẬN LỢI từ thời Thực dân Pháp đến Việt Nam Cộng Hòa rằng Việt Nam có đã xác định chủ quyền trên hai quần đảo này liên tục cả trăm năm cơ mà. Sao ông lại nói BẤT LỢI?

          – Các ông đang trưng dẫn bằng chứng của những chế độ đã qua mà không hề có bằng chứng xác nhận chủ quyền cấp quốc tế từ chế độ của các ông. Xem ra khó thuyết phục tòa án. Các ông có thể trưng dẫn hình ảnh thời thơ ấu trong một căn nhà, những câu chuyện tuổi thơ ở đó, trong khi người ta trình ra GIẤY BÁN NHÀ của bố các ông, thì dĩ nhiên tòa án không thể cho các ông vào nhà được.

          – Ý ông muốn nói đến Công Hàm Phạm văn Đồng năm 1958?

          – Đúng. Các ông biết Công Hàm này đã lâu nhưng có nhiều bằng chứng cho thấy các ông cố NÉ TRÁNH nó. Trong khi ngược lại gần đây Trung Quốc lại trưng công hàm này ra trước quốc tế. Xem ra họ có nắm đàng cán về vụ này!

          Đại diện CSVN cười sặc sụa:

          – Công hàm đó KHÔNG CÓ HIỆU LỰC ông ơi. Phạm văn Đồng dù có nói thẳng là “giao Trường Sa và Hoàng Sa cho Trung Quốc” thì cũng không có hiệu lực. Đó chỉ là ĐÒN NGOẠI GIAO … KHÔN NGOAN của chúng tôi để nhận viện trợ từ Trung Quốc mà đánh Mỹ. Năm 1958 chúng tôi không có chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa.

          Chờ cho người đại diện CSVN cười xong, uống một ngụm nước, thì đại diện Mỹ mới từ tốn lên tiếng:

          – Đối với luật pháp Tây Phương chúng tôi thì chúng tôi phân biệt rất rõ sự tách biệt giữa “khế ươc buôn bán” và “chủ quyền”.

          – Ý ông nói là các ông có thể bán những gì các không có cơ à. Thật là HOANG ĐƯỜNG và TRẺ CON.

          – Chuyện có thật ông à. Khế ước buôn bán là giao kết giữa hai hay nhiều bên về chuyển nhượng một cái gì đó nó có thể trong hiện tại hay trong tương lai để đổi lấy giá trị tiền bạc hay vật chất có thể giao hôm nay hay giao vào một thời điểm trong tương lai. Như vậy vào năm 1958 các ông hứa bán một cái gì đó các ông không có ngay lúc đó, và lời hứa sẽ giao hàng ngay khi các ông có. Vấn đề là phía Trung Quốc tin như vậy và ủng hộ các ông biến điều đó thành hiện thực. Đổi lại họ cung cấp viện trợ cho các ông gần cả tỉ đô la về vật chất và con người để tiến hành chiến tranh chống chúng tôi.

          Năm 1958 các ông không có CHỦ QUYỀN nhưng các ông đã làm KHẾ ƯƠC, thì khi các ông có chủ quyền các ông phải thực hiện khế ước buôn bán đó.

          – Thế các ông có trường hợp buôn bán kiểu đó trong thực tế không?

          – Có chứ ông. Trong sở hữu chứng khoán, thị trường thế giới có cái gọi là “future options”. Ông không dám mua chứng khoán đó vì ông sợ thua lổ, ông có thể trả tiền với LỜI HỨA sẽ mua và công ty đó phải giao “chủ quyền” chứng khoán đó cho ông trước thời điểm nào đó, dù nó lên hay xuống thấp hơn giá trị ông trả. Rồi ông cần tiền ông vẫn có thể bán LỜI HỨA đó cho người khác và cứ thế cho đến khi thời điểm hứa đó đến thì người cuối cùng phải … THỰC HIỆN. Cái đó là buôn bán thứ ông không có chủ quyền …

          Đại diện CSVN nghiêm mặt lại biện hộ:

          – Nhưng ông không đọc thấy trong ngôn từ Thủ Tướng Phạm văn Đồng rất KHÔN NGOAN không hề đề cập để chuyện “giao chủ quyền” như cái ví dụ mà ông nêu. Ông ta chỉ nói …

          “có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển”.

          Đại diện Mỹ cười lớn :
          – Hihihi …Ông cũng biết ông đang nói gì mà .Nói kiểu vậy các ông nói là chỉ để xoa dịu sự tức giận của của dân chúng trong nước với công hàm Phạm Văn Đồng thôi .Với toà án quốc tế sao ông nói vậy được .Rõ ràng công hàm nói rõ “Chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành” tuyên bố nói trên của chính phủ Trung Quốc và “sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc”. Và các ông cũng thừa biết tuyên bố của Trung Quốc là đường lưỡi bò mà các ông đang phải đau đầu bây giờ .Nếu nói như các ông vậy chẳng khác nào cãi là ” Trong cái giấy bán nhà của tôi không có ghi bán cửa nên cái cửa vẫn chưa bán mà chỉ bán cái nhà ” .Nên nhớ là nếu ra toà thì bên Trung quốc cũng sẽ phải có đội ngũ luật sư hùng hậu của họ với các bằng chứng mà cái công hàm chết tiệt đó là một bằng chứng bất lợi cho Việt nam .

          Đại diện Mỹ cười rồi nói tiếp :

          – Các ông đã có lịch sử CÔNG NHẬN công hàm này. Đó là vào năm 1974 khi Trung Quốc tấn công Hoàng Sa thuộc chủ quyền VNCH. Các ông đã “tôn trọng hải phận của Trung Quốc trong mọi quan hệ trên mặt biển” nên các ông hoàn toàn để mặc cho Trung Quốc hành động chiếm chủ quyền … TƯƠNG LAI của các ông. Thế thì sao các ông có thể biện minh trước tòa rằng một văn bản không hiệu lực lại được tôn trọng?

          – Chúng tôi cũng như các ông thôi. Hạm đội 7 các ông nằm đó đâu có động tĩnh gì!

          – Hoa Kỳ bị ràng buộc bỡi Thông cáo chung Thượng Hải với Trung Quốc và Hiệp định Paris, phải rút quân và trả lại quyền tự quyết cho VNCH.

          Đại diện Mỹ ngừng một lát rồi nói tiếp:

          – Tôi xem công hàm Phạm văn Đồng nhiều lần và phải công nhận vào thời điểm năm 1958, ông Đồng hay ai đó soạn cho ông Đồng ký công hàm này là “khôn liền” ngay lúc đó mà không có … “khôn lâu”.

          – Ý ông là?

          – Ngôn từ trong công hàm này vào năm 1958 rất là KHÔN NGOAN. Vì các ông BÁN VỊT TRỜI mà thu được gần cả tỉ đô la viện trợ của Trung Quốc cho một món hàng tương lai không biết có chiếm được hay không. Ví như một người muốn đi cướp nhà người khác không có súng, không có tiền, đi hứa với thằng cướp khác “khi nào tao cướp được nhà đó thì tao tôn trọng quyền của mày được trồng rau ở sân sau”. Khi cướp được thì phải thực hiện lời hứa đó.

          Đại diện CSVN mỉa mai:

          – Nếu “khôn lâu” như ông trong trường hợp đã lỡ ký LỜI HỨA đó thì ông phải làm sao?

          – Nếu tôi là các ông mà tôi bắt buộc phải viết công hàm đó để có viện trợ thì tôi vẫn viết như thế …

          – Huề tiền!

          – Tôi vẫn nhận gần cả tỉ đô la để đánh Hoa Kỳ và kéo nó đến bàn Hội Nghị Paris năm 1973 để nó phải rút quân …

          Đại diện CSVN phá liên cười:

          – Ông khôi hài quá, thế mà lại “dạy ngoại luộc trứng”

          Đại diện Mỹ vẫn từ tốn nói tiếp:

          – CSVN ký công hàm Phạm văn Đồng là khôn liền ngay năm 1958 nhưng ai đó quyết định xé hiệp định Paris chiếm Miền Nam năm 1975 là ĐẠI NGU để Trung Quốc nó …. (xin lỗi tôi hay có tật nói láy)

          Chiếm Miền Nam là biến công hàm đó thành hiện thực và đối diện gần 1 tỉ đô la nợ Trung Quốc, là từ bỏ 4 đến 6 tỉ đô la bồi thường chiến tranh của Hoa Kỳ … Việt Nam bỏ cơ hội thành một nước Đức và nước Nhật sau thế chiến thứ hai.

          Tôi còn nhớ khi các ông vào tới Sàigòn năm 1975 ,Khi các ông tới dinh độc lập thì chính phủ Dương Văn Minh đã chờ sẵn để bàn giao lại chính quyền cộng hoà cho các ông .Thay vì yêu cầu chính phủ miền nam cộng hoà kêu gọi binh lính ngưng chiến đấu vì nước nhà đa được thống nhất và chính quyền bàn giao thì các ông lại bắt họ kêu gọi đầu hàng vô điều kiện .Đây cũng sẽ là một bằng chứng bất lợi cho Việt nam ở toà vì chính Việt nam đã xoá sổ và không công nhân chính quyền Việt nam cộng hoà thì không lý do gì các ông lại nói Hoàng xa lũc đó không thuộc thẩm quyền quản lý của các ông .Nên khó có thể chứng minh sự chuyển tiếp quản lý liên tục qua các chế độ và lại càng khó hơn khi bác bỏ tính pháp Lý của công hàm .

          Đại diện Việt nam ngắt lời :
          – Ông nói thế có nghĩa là Trung quốc sẵn sàng cho vụ kiện .Vậy tại sao Trung quốc lại tìm mọi cach ngăn cản chúng tôi đưa ra toà án ?

          Đại diện Mỹ nhìn đại diện Việt nam vẻ thương hại :
          – Sao ông biết họ tìm cách ngăn cản các ông đem họ ra toà ? Ông có biết từ bộ chính trị , quốc hội ,cho tới tất cản các cấp đều có người làm việc cho Trung quốc không ?Ông là cấp nhỏ nói với ông thì cũng chả thay đổi được gì ,nhưng tôi có tình yêu với Việtnam và thấy tiếc cho đất nước ông .

          Đại diện Việt nam thở dài :
          – Theo như ông nói thì pháp lỹ cũng khó ,mà dùng vũ lực thì không thể vì sức của chúng tôi quá yếu so với họ .Vậy làm sao mà đuổi họ ra nếu họ cu cố tình xâm chiếm lãnh thổ của chúng tôi ?Ông nghĩ khả năng chiến tranh giữa 2 nưóc có cao không ?
          Tới lượt đại diện Mỹ thở dài :
          – Ông thử nghĩ đi ,có một vật gì mà hai thằng cố tình và quyết tâm giằng co nhau để lấy cho được thì kết thúc sẽ như thế nào ?
          Đai diện việt nam tỏ ra tức tối :
          – Sao ông lại ví như vậy , rõ ràng đây là lãnh thổ của chúng tôi .
          Mà Mỹ và cả thế giới phải nhớ rằng nếu dồn chúng tôi vào đường cùng thì sẽ có chiến tranh huỷ diệt cả hai bên .Trong trường hợp xấu nhất chúng tôi sẽ phản công phá huỷ hồng kông , thượng hải ngăn cấm các tàu thương mại như vậy cả thế giới sẽ hỗn loạn ,mà chắc chắn ngưòi Mỹ không muốn kịch bản đó .

          Đại diện Mỹ nhìn đại diện Việt nam đau buồn vẻ thương cảm :
          – Những câu ông mới nói chắc chắn là không phải do ong nghĩ ra mà là kịch bản nội bộ .
          Làm như vậy chẳng khác nào biến Việtnam thành chí phèo ,đó sẽ là cơ hội có một không hai cho Trung quốc chiếm hết Trường xa .
          Ông có biết có thể kich bản đó do Trung quốc giàn dựng ? và biết đâu một nhóm người Việt sẽ thực hiện ?

          Đại diện CSVN hết kiên nhẫn ngắt lời:

          – Ông có khiếu kể chuyện cổ tích. Xin phép trở lại trọng tâm. Thế thì có giải pháp nào cho chúng tôi trong bế tắc này không?

          Đại diện Mỹ nhìn quanh rồi pha trò:

          – Có tình báo Hoa Nam Cục ở đây không?

          Rồi ông nói tiếp:

          – Theo tôi thì các ông phải tuân thủ công hàm Phạm văn Đồng vì 1974 các ông đã tuân thủ thì hôm nay phải tuân thủ để yên cho Trung Quốc đặt giàn khoan.

          – Không còn cách nào hết sao?

          – Chỉ còn cách mà tôi đã nói với các ông hôm đầu tiên.

          – Cách gì ông nhắc lại đi.

          – Một cách vô cùng giản dị, không cần viện trợ của Hoa Kỳ, chẳng cần ủng hộ của thế giới, mà lại đoàn kết, hòa hợp hòa giải với mọi thành phần người Việt trong và ngoài nước và quan trọng là vô hiệu hóa công hàm Phạm văn Đồng.

          – Làm cách nào?

          – Ngay ngày mai …

          Đổi lại tên nước thành Việt Nam Cộng Hòa.

          Lấy lại tên Sài Gòn và dời thủ đô về đó

          Lấy CỜ VÀNG làm quốc kỳ

          Có như thế thì trước diễn đàn thế giới. VNCH chỉ VẮNG MẶT … 39 năm chứ KHÔNG CHẾT. Công hàm Phạm văn Đồng chỉ là tờ “giấy lộn” vì tên cướp có vô nhà nhưng chủ nhà về lại và đã đuổi cổ nó ra … Trời Việt lại … HỪNG ĐÔNG.

          Đại diện CSVN vuốt mồ hôi lạnh trên trán:

          – Chỉ đơn giản thế thôi sao?Nhưng có lẽ chúng tôi không thể làm đuợc ,không đủ can đảm làm chuyện đó .
          Ông nghĩ giải pháp thay đổi như Miến điện thì sao ? Tôi ủng hộ giải pháp này .Hãy cho chúng tôi thời gian .
          Đại diện Mỹ lại thở dài :
          – Tôi ước hoàn cảnh Việt nam được như Miến điện .Nhưng giờ đây các ông đang bị tứ bề là địch và áp lực từ ngưòi dân .Các ông không có đủ thời gian và hoàn cảnh để làm như Miến điện .Chỉ còn cach duy nhất là xóa bỏ chế độ CS và quay về với chế độ cộng hoà lập tức các ông sẽ là đồng minh của Mỹ và cả thế giới sẽ đứng về phia các ông .

          Đại diện Việt nam tức đỏ mặt :
          – Ông có biết chúng tôi phải hy sinh bao xương máu để có được cái chế độ này không ?
          làm sao mà xóa bỏ được ?
          Đại diện Mỹ điềm tĩnh :
          – Đó là tính cách đáng buồn của người Việt .Hãy coi nó như là một phần của lịch sử .Lịch sử đã sang trang .Ông có biết trên thế giới có hàng chục nước đã xoá bỏ chế độ CS đó thôi .Họ đã nhanh chóng hoà nhập vào thế giới văn minh . Đâu có ai chết hay bị mất nước đâu ?

          Vịt Bắc Kinh trên bàn đã NGUỘI LẠNH, lớp mỡ trắng đã bắt đầu đóng viền quanh dĩa vì không ai còn đoái hoài đến nó.

          Đại diện Mỹ vỗ vai đại diện CSVN nói một câu tiếng Anh:

          – All roads lead to Rome (Đường nào cũng về La Mã)

          Hãy trả cho Ceazar những gì của Ceazar.

          Các ông chỉ có một ĐƯỜNG BINH … cầm bài chi lâu cho nó … ƯỚT.

          Reply

        • Xôi Thịt says:

          Chưa rõ bác HC trích từ đâu. Lý lẽ xin chưa bàn. Chỉ có nhận xét là kiểu nhét chữ vào mồm này đọc không thích lắm.

        • danbanbao says:

          Chuyện “sáng tác” đó bác Xôi ơi.
          Cũng hay phết.

        • Vĩnh An says:

          Ngày 14/9/1958, Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (VNDCCH) Phạm Văn Đồng gửi Công hàm cho Thủ tướng Chu Ân Lai, nguyên văn như sau:
          “Thưa Đồng chí Tổng lý,
          Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận của Trung Quốc.
          Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển. Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng”.

    • Việt Nam says:

      Về điểm “Balan cung cấp lao động giá rẽ cho bà Mẻrkel” .ok đi .
      Chứ Việtnam Mình thì nổi tiếng xuất khẩu lao động phải không ? Dân xuất khẩu lao động Việtnam sang Hàn Quốc hết hạn lại trốn chui trốn nhủi không chịu về .Hàn Quốc nổi khùng bảo nếu số xuất khẩu lao động hết hạn mà không chịu về thì nó cắt lao động Việt Nam. Việt Nam lo sốt vó Và tivi phải quay cảnh các cán bộ địa phương phải tới từng nhà có lđ XK hết hạn vận động trở về Việtnam ?
      Việt Nam xuất khẩu lao đớn gì sang Đài Loan , Mã lai, ả Rập , Ỉawsc , libya … và thậm chí cả châu Phi …..
      Vụ việc nổi tiếng là cái công ty thu tiền xuất khẩu lđ , nhưng không đưa người ta đi và bị đòi tiền lại thì nó thuê đầu gấu đánh chết người đòi lại tiền.
      Vậy Xuất khẩu lao động Việt Nam sang các nước kia giá cao hơn Đức ? Thời Đông Đức còn tồn tại , nghèo đến nỗi dân Đ. Đức chấp nhận bỏ mạng để trèo qua bức từơng Ô Nhục sang T.Đức vì bị lính Biên Phòng Đ. Đức đuoc lệnh bắn bỏ. Thế mà Việt Nam cứ thích làm thân xuất khẩu LĐ sang các nước đó , rồi hãnh tiến với câu MUỐN GIÀU ĐI ĐỨC ( Đ. Đức ) , MUỐN TRÍ THỨC ĐI NGA .
      DOVE. Cho hỏi bên Ba lan có công nghệ xuất khẩu gái Balan sang Đức làm mẹ dân tộc Đức và cả thế giới không ? Cho hỏi gái Balan bất chấp cởi truồng để cho trai Đức cùi què sứt mẻ sờ nắn chỉ để thoát khỏi Balan không .
      Viết điều khốn nạn này , nỗi đau của các chị em gái nào phải bị trong tình cảnh trên là 1 điều không nên chút nào , Nên rất xin lỗi các chị em rất nhiều . Nhưng vì khai não cái Lão Dove nên đành phải phạm vào nỗi đau các chị em . Xin lỗi rất nhiều .

    • nghia.nguyen says:

      Chịu ông Dove. Sao không nhắc đến nước Nga yêu quí nhỉ. Một nưóc gì mà có chuyện hai ông cứ thay phiên làm Tổng thống với Thủ tướng .Muốn nôn oẹ.

    • Đúng là bó tay với bác rồi, đọc mấy comment của bác mà sao cứ thấy ức chế lạ. Cái tư tưởng của bác sao mà nó cá nhân mà ích kỷ đến vậy. Bác cứ thích lấy suy nghĩ của mình áp đặt cho người khác là như thế nào nhỉ? Hồi nhỏ có bị dừa rơi trúng đầu không? Sao giờ cứ như thiểu thế?

  57. trungle118 says:

    dân ngu dễ trị, dân nhiều dễ thí nên khựa dể nện Việt lắm chứ. nện Việt lúc này khựa cũng lợi được nhiều thứ: thí bớt dân đen cho rãnh nợ, loạn lạc để dân không còn tâm trí nâng cao văn hóa đòi hỏi dân chủ minh bạch khi đó ăn bao nhiêu dân cũng lần không ra làm gì dân cũng không dám nói, giữ được vành đai Việt trong loạn lạc để giữ thân, tạo nên 1 hình ảnh khựa hiếu chiến chí phèo như triều tiên để thế giới nhợn.
    chủ yếu chúng tính giới hạn của dân khựa tới đâu để biết chừng kéo hay thả dây cương ra để khỏi bị làm thịt thôi.

  58. Dang Quang Hai says:

    Phải công nhận phục các cụ ngày xưa, đơn độc một mình mà vẫn choảng cho bọn TQ đâu ra đấy. Thử hỏi bây giờ mà không có quốc tế thì nó bóp VN mình như nào. Tổ tiên ơi chúng tôi thật hổ thẹn.

    • Brave Hoang says:

      Dân thì không ngại nếu bắt buộc phải choảng. Không ngại choảng, chỉ ngại mới nói lên ý định choảng thì đã bị vào tù.

  59. Diệt tàu khựa says:

    Sự kiện giàn khoan HD981 chẳng thấm vào đâu so với việc TQ chiếm đảo Gạc Ma, bắn chết mấy chục bộ đội của ta. Thế mà Đảng, Nhà nước này chẳng dám hé răng nửa lời. Chả có đất nước nào mà có chế độ lãnh đạo nhu nhược đến thế. Cứ khư khư ôm TQ để giữ lấy cái chế độ mang lại đặc quyền, đặc lợi cho một nhóm người, chẳng màng lợi ích quốc gia và số đông dân chúng.

  60. trucn says:

    một đất nước mà cheating, cheating, và cheating thì làm sao mà mạnh được hả bác. Nói Brazil thua TQ, chứ em thì thấy họ làm bussiness thì o đụng hàng đâu

  61. CD@ says:

    “Sáng nay tại Hà Nội, CNN đang đưa tin về kỷ niệm 25 năm Thiên An Môn, bỗng nhiên tivi bị ngắt giữa chừng. Cái sợ của Trung Quốc đã lây cả sang người hàng xóm”
    ————————————————
    chưa chuẩn, cần chỉnh : thằng em ‘hèn” tâng công với thằng anh đang hiếp đáp dân đánh cá và các thanh niên VN khoác trên người bộ quần áo CSB, kiêm ngư,đê chứng tỏ lòng trung thanh tạo nên bởi “bùa mê thuốc lú”…

  62. OZ says:

    TQ rất mạnh nhưng có rất nhiều điểm yếu.

    Trước đây Đại Việt dù nhỏ bé đơn độc nhưng vẫn bảo vệ được đất nước trước các triều đại phương Bắc hùng mạnh. Ngày nay lẽ ra Việt Nam có thể làm tốt hơn thế.

    Tiếc thay đã sai lầm quá nhiều trong chính sách đối ngoại với TQ đến mức như ông Trần Quang Cơ dẫn lời Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch cảnh báo về một thời kỳ Bắc thuộc mới.

    Vậy mà vẫn còn mơ ngủ!, đến mức các báo Lao Động, Thanh Niên phải chạy cả loạt bài gọi cho tỉnh lại. Thảm thương cho nước Việt, đau buồn cho nước Việt, đáng giận cho nước Việt.

%d bloggers like this: