Bách Việt: Thất bại trong quá khứ và bài học cho hôm nay

Tầu Trung Quốc tấn công tầu VN. Ảnh: CS Biển VN

Tầu Trung Quốc tấn công tầu VN. Ảnh: CS Biển VN

Bài của tác giả Bách Việt. Nguồn: người Việt ở Philippines sưu tầm.

Việc đưa dàn khoan vào khu vực biển của Việt Nam, Trung Quốc đã gần như lật ngửa ván bài của một chính sách đối ngoại dựa trên bạo lực hơn là đàm phán hòa bình.  Trong khi đó, Việt Nam còn quá yếu về mọi mặt để có thể tạo thế đối đầu có trọng lượng với Trung Quốc.  Việt Nam ở thế tiến thoái lưỡng nan vì không thể leo thang và chạy đua trong chính sách ngoại giao bạo lực với Trung Quốc, nhưng cũng không có đường lùi và không thể nhượng bộ.

 

Tóm lại, mọi động thái ứng xử của Việt Nam hiện nay vẫn rất lúng túng, và mục đích chính vẫn chỉ để trì hoãn, hơn là thực sự giải quyết vấn đề về lâu dài trên cơ sở hòa bình.  Vận mệnh của Việt Nam do vậy đang là “ngàn cân treo trên sợi tóc”.  Câu trả lời hoàn toàn phụ thuộc vào sự tỉnh táo của Việt Nam vào lúc này.

Để có được sự tỉnh táo, ngoài niềm tự hào về lịch sử giữ nước vẻ vang, Việt Nam cũng cần nhìn vào những thất bại trong lịch sử để từ đó rút ra bài học cho các quyết sách sáng suốt đối phó với Trung Quốc.

Bài viết này tập trung vào thất bại quân sự của triều Hồ năm 1407 và thất bại của Việt Nam năm 1975-1977 trong bình thường hóa quan hệ với Mỹ và Tây Âu, vì những giai đoạn này có rất nhiều tương đồng sâu sắc với thời điểm hiện nay.

QUÂN ĐỘI HỒ QUÝ LY VÀ NHỮNG BÀI HỌC VỚI QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM

Lịch sử chống ngoại xâm là đặc điểm nổi bật của lịch sử Việt Nam và giữ vai trò định đoạt sự tồn vong của dân tộc trước nguy cơ xâm lược và đô hộ.  Chính cuộc đấu tranh sống còn này đã rèn luyện nên nhiều phẩm giá cao quý và phát huy đến cao độ trí thông minh, sáng tạo của dân tộc.  Vì vậy, lịch sử chống ngoại xâm là niềm tự hào vô tận của dân tộc.  Tuy nhiên, trong nhiều giai đoạn, lịch sử Việt Nam không được thể hiện đầy đủ và khách quan, quá nhấn mạnh các thắng lợi của các cuộc kháng chiến, dẫn đến việc đơn giản và thậm chí không phản ảnh hết tính ác liệt đến tàn khốc của các cuộc kháng chiến, và đặc biệt là những thất bại về quân sự của Việt Nam trước các thế lực xâm lược phương bắc.

Một thất bại quân sự cay đắng trong lịch sử vệ quốc của Việt Nam là của Hồ Quý Ly với cuộc xâm lăng của nhà Minh.  Một điểm đáng kinh ngạc là những thách thức của vương triều Hồ với quân xâm lược phương bắc vào năm 1400-1407 là hoàn toàn giống với những gì Việt Nam đang phải đổi mặt hiện nay, và rất nhiều khả năng thất bại của vương triều Hồ sẽ lặp lại với Việt Nam hiện nay nếu không có sự thay đổi trong nội bộ của Việt Nam.

Hồ Quý Ly đã biết rõ âm mưu xâm lược của nhà Minh từ năm 1400.  Nhà Hồ đã một mặt áp dụng những biện pháp ngoại giao khôn khéo đế trì hoãn chiến tranh, mặt khác tích cực lo chuẩn bị kháng chiến chống xâm lược.

Nhà Minh liên tục gây sức ép và tạo bất ổn với Việt Nam từ cả phía Bắc và phía Nam.  Phía bắc, nhà Minh gây hấn và lấn chiếm đất đai.  Năm 1404, nhà Minh đòi chiếm đất Lộc Châu, Tây Bình, Vĩnh Bình, lấy cớ những đất đó thuộc phủ Tư Minh (Quảng Tây).  Năm 1405, nhà Minh lại sai sứ đòi đất Lộc Châu (Lạng Sơn), và 7 trại Mãnh Man thuộc châu Ninh Viễn một cách gay gắt.  Hồ Quý Ly đã bất đắc dĩ phải nhượng đất để kéo dài thời gian hòa hoãn, lo chuẩn bị kháng chiến, nhưng trước sau vẫn kiên quyết bảo vệ chủ quyền quốc gia và lãnh thổ đất nước.

Ở phía Nam, giữa nhà Hồ và vương triều Chăm Pa có những xung đột phức tạp.  Nhà Minh tìm mọi cách khoét sâu và lợi dụng những xung đột đó để quấy rối hậu phương nước ta.  Năm 1403, nhà Minh phái 9 chiến thuyền vào giúp Chăm-pa chống lại nhà Hồ, và gây ra những vụ xung đột biên giới để phân tán quân đội nhà Hồ.

Việc nhượng bộ đất của Hồ Quý Ly đã gây bất mãn sâu rộng trong quần chúng.  Tuy nhiên, mặt khác cũng tạo được một khoảng thời gian gần 5 năm để vương triều Hồ xây dựng quân đội và trang bị vũ khí với ảo tưởng rằng với quân đội hùng mạnh và vũ khí hiện đại (theo thời đó) thì sẽ chặn được sự xâm lược của quân Minh.

Năm 1401 nhà Hồ ra lệnh kiểm kê dân số và từ đó tiến hành tổng động viên.  Quân đội được chia thành Nam Ban và Bắc Ban với 12 vệ (tương đương sư đoàn), quân Điện Hậu Đông và Tây gồm 8 vệ.  Ngoài quân chủ lực, còn tổ chức thêm hương binh của làng xã, và quân dũng hãn chiêu mộ từ nông dân lưu vong.

Hồ Quý Ly cũng tăng cường chế tạo vũ khí và đạt được những thành tự khoa học quân sự đáng nể.  Bên cạnh các loại vũ khí thông thường như cung tên, giáo mác, kiếm lao, máy bắn đá…..còn có súng thần cơ do Hồ Nguyên Trừng chế tạo có sức công phá và sát thương hơn hẳn các loại súng của quân Minh.

Ngoài ra, nhà Hồ cũng lập những phòng tuyến quân sự kiên cố như phòng tuyến phía bắc chạy dài từ chân núi Tản Viên, Ba Vì, men theo sông Đà, tiếp theo sông Nhị qua Đông Đô, rồi theo sông Hải Triều, sông Hy (sông Luộc) chuyển qua sông Ma Lao (sông Thái Bình) đến Chí Linh, Hải Dương.   Tất cả các phòng tuyến đều được đóng cọc dưới sông, cắm chông dày đặc trên bờ, và phía ngoài có bẫy ngựa và quân lính.

Cho dù có sự chuẩn bị kỹ càng về quân sự, nhà Hồ đã thất bại nặng nề trong cuộc chiến chống quân Minh.  Với một đạo quân gần một triệu (cả chủ lực lẫn tiếp vận), và bất chấp sự kháng cứ mãnh liệt của quân đội vương triều Hồ, quân Minh đã thôn tính được Việt Nam vào năm 1407, sau 6 tháng chiến đấu ác liệt.

Lịch sử phải công minh ghi nhận rằng vương triều Hồ và Hồ Quý Ly đều chủ trương kiên quyết đánh giặc giữ nước, và đã đánh đến cùng.  Tuy nhiên, lịch sử cũng phải thừa nhận rằng nguyên nhân thất bại chủ yếu của triều Hồ là không đoàn kết được toàn dân đánh giặc.

Một điểm đáng lưu ý là những mâu thuẫn nội bộ giữa nhà Trần bị lật đổ và vương triều Hồ (tạm gọi là “ý thức hệ) rất sâu sắc.  Nhà Minh lợi dụng khoét sâu thêm mâu thuẫn này để gây rối trong nội bộ nhà Hồ.

Trước tình hình đó, lẽ ra nhà Hồ phải biết đặt lợi ích của đất nước lên trên hết, giải quyết các mâu thuẫn bên trong theo hướng đáp ứng xu hướng chủ đạo của phát triển chính trị xã hội, để từ đó thắt chặt sư đoàn kết của toàn dân, và huy động sức mạnh của cả nước vào chống giặc cứu nước. Nhưng nhà Hồ đã không làm được như vậy.

Do đó, khi quân Minh tiến sang, triều Hồ không thu phục được lòng dân, không dấy lên được sức mạnh của cả nước đánh giặc, toàn dân đánh giặc, thực hiện một cuộc chiến tranh nhân dân yêu nước chống ngoại xâm.

Từ hạn chế trên đã đưa nhà Hồ đến những sai lầm về quân sự, đó là dựa chủ yếu vào quân mà không dựa vào dân, dựa chủ yếu vào vũ khí và thành quách, mà không dựa vào lòng người và địa hình.  Suy nghĩ về những sai lầm và thất bại của nhà Hồ trong kháng chiến chống Minh, Nguyễn Trãi viết:

Lớp lớp rào lim ngăn sóng biển,

Khóa sông xích sắt cũng vậy thôi.

Lật thuyền mới rõ dân như nước

(Quan Hải)

Những thất bại trong lịch sử chống ngoại xâm Phương Bắc nói trên cho thấy không phải lúc nào Việt Nam cũng chiến thắng.  Những thất bại quân sự dẫn đến mất nước Việt Nam chỉ do một nguyên nhân chính đó là:  Mâu thuẫn, đấu đá tranh giành quyền lực nối bộ, thiếu dân chủ dẫn đến mất lòng dân. Từ chỗ mất lòng dân, những triều đại thất bại trước đây buộc phải dựa vào vũ khí (Nỏ Thần, Đại Thần Cơ) và quân chủ lực.

Trong chiến tranh với Phương Bắc, nếu Việt Nam chỉ dựa vào quân đội và vũ khí thì thất bại là nắm chắc trong tay vì Việt Nam ở bất cứ thời đại nào cũng không thể đủ lính và đủ vũ khí để áp đảo Trung Quốc.  Những gì đang diễn ra hiện nay cho thấy Việt Nam với Quân đội Nhân dân Việt nam, đã và đang có những nét tương đồng đáng sợ với đội quân chủ lực của  Hồ Quý Ly.

Thứ nhất, Việt Nam cho dù đã và rất kiên quyết, nhưng cũng đã và sẽ tiếp tục phải nhượng bộ với Trung Quốc với mục đích là kéo dài thêm được thời gian hòa bình càng lâu càng tốt.  Đây là điều nhà Hồ đã làm, thậm chí phải nhượng cả một số đất của Việt Nam để kéo dài thời gian hòa hoãn cho việc xây dựng quân đội.

Thứ hai, Việt Nam đang dốc tiền đầu tư vào xây dựng quốc phòng như mua tầu ngầm, tầu chiến, máy bay chiến đấu, v.v….đúng như những  biện pháp hiện đại hóa quân sự mà nhà Hồ đã thực hiện vào năm 1401-1405.  Cái hơn của quân đội Hồ Quý Ly so với Quân đội Nhân dân Việt nam hiện nay là nhà Hồ đã chế tạo ra đại thần công có uy lực công phá đáng sợ hơn cả thần công của nhà Minh.

Việt Nam hiện nay không có vũ khí nào có uy thế vượt trội so với Trung Quốc. Cái Việt Nam rất cần làm và phải làm ngay hôm nay là xây dựng “lòng dân” vững mạnh, bên cạnh xây dựng quốc phòng.  Trung Quốc không sợ một Việt Nam mạnh về quốc phòng, mà Trung Quốc chỉ sợ một Việt Nam đoàn kết, dân chủ, toàn dân một lòng.

Thứ ba, nội bộ nhà Hồ lủng củng, chia rẽ và đây là điểm nhà Minh đã lợi dụng để làm yếu nhà Hồ.  Nội bộ của Việt Nam hiện nay cũng đang bị chia rẽ sâu sắc và Trung Quốc hiện nay cũng đã và đang triệt để khoét sâu mâu thuẫn nội bộ này của Việt Nam để làm suy yếu Việt Nam.

Một điều phải khăng định rằng Quân đội Nhân dân Việt nam sẽ chiến đấu mãnh liệt đến cùng để chống ngoại xâm Trung Quốc, cũng giống như đội quân Hồ Quý Ly đã làm.

Nhưng liệu Quân đội Nhân dân Việt nam có thể chiến thắng sự xâm lược của Trung Quốc hay không, hay lại lặp lại thất bại mất giang sơn đau đớn của đội quân Hồ Quý Ly vào năm 1407.

Điều này hoàn toàn phụ thuộc Việt Nam liệu có đủ can đảm để thực hiện những cải cách dân chủ ngay lập tức hay không. Chỉ có một Việt Nam dân chủ thật sự mà trong đó người dân có quyền làm chủ thật sự mới có thể chống lại được bành trướng Trung Quốc.  Tiến trình cải tổ dân chủ đó phải được bắt đầu ngay lập tức nếu không muốn mọi việc trở nên quá muộn.

THẤT BẠI TRONG BÌNH THƯỜNG HÓA QUAN HỆ VỚI MỸ VÀ TÂY ÂU NĂM 1978

Trong lịch sử cận đại khi thế giới chia làm đa cực, một nguyên tắc có tính quy luật với các nước nhỏ để tránh bị lôi vào vòng cuốn gây ảnh hưởng của các nước lớn là tuyên bố chính sách phát triển trung lập.  Tuy nhiên, trên thế giới, rất ít nước nhỏ thực hiện được thành công chính sách phát triển trung lập, ngoại trừ Thụy Sĩ ở Châu Âu, Thái Lan ở Đông Nam Á, hay Nepal và Bhutan ỏ Nam Á  do địa hình quá hiểm trở khiến hai nước này không bị đô hộ.

Việt Nam nằm trong nhóm những nước nhỏ đã liên tục thất bại trong việc theo đuối chính sách ngoại giao trung lập, độc lập, và không bị phụ thuộc vào các nước lớn.

Phần này tập trung phân tích trong giai đoạn 1975- 1979, vì đây là giai đoạn lịch sử có những nét tương đồng đáng kinh ngạc với thời điểm hiện nay về bối cảnh lịch sử, về chính sách đối ngoại của Việt Nam, và về các quyết sách của Trung Quốc và Mỹ với Việt Nam.

Ngay sau ngày 30/4/1975, và thậm chí trước đó một năm vào năm 1974, Việt Nam đã có chủ trương bình thường hóa quan hệ với Mỹ và phương Tây để làm đối trọng với Trung Quốc.  Trong năm 1975 đã có những biểu hiệu Trung Quốc và Pol Pot liên kết với nhau để chống Việt Nam.

Ngày 4/5/1975, chỉ bốn ngày sau khi Mỹ rút khỏi Việt Nam, Pol Pot tấn công Việt Nam.  Ba tháng sau, vào ngày 18/8/1975, Trung Quốc tuyên bố viện trợ toàn diện cho Pol Pot.  Để tranh thủ Trung Quốc, TBT Lê Duẩn đã có chuyến viếng thăm chính thức Trung Quốc ngày 25/9/1975. Nhưng chuyến thăm chính thức không đạt kết quả gì và Trung Quốc không có cam kết viện trợ thêm cho Việt nam.

Cùng thời điểm, Liên Xô tăng cường lôi kéo Việt Nam vào trong khối Đông Âu để chống Trung Quốc. Ngày 30/10/1975, Liên Xô tuyên bố sẽ viện trợ kinh tế cho Việt Nam trị giá gần 2 tỉ đô la, một con số khổng lồ vào thời điểm đó, với hy vọng Việt Nam sẽ bỏ Trung Quốc và theo Liên Xô.  Liên Xô cũng ra sức thuyết phục Việt Nam tham gia khối COMECOM, khối hợp tác kinh tế XHCN.

Tuy nhiên, bất chấp những ve vãn của Liên Xô để lôi kéo Việt Nam chống lại Trung Quốc, Việt Nam chủ trương bình thường hóa quan hệ với Mỹ và phương Tây, hơn là tăng cường quan hệ với Trung Quốc hoặc Liên Xô.  Việt Nam muốn theo đuổi một chính sách cân bằng và độc lập trong đối ngoại.

Vì vậy, trong năm 1976, cho dù Trung Quốc và Liên Xô liên tục đòi Việt Nam cho mở Tổng Lãnh Sự Quán ở TP HCM, Việt Nam không để hai nước này mở Tổng Lãnh Sự Quán ở TP HCM.  Nhưng thay vào đó, đã để Pháp, Ý, Đức và các nước phương Tây khác mở lãnh sự quán.  Thậm chí hãng thông tấn xã Sự Thật của Liên Xô cũng không được mở văn phòng đại diện ở TP HCM, trong khi các hãng thông tấn của Mỹ và Phương Tây được mở lại văn phòng báo chí thường trú.

Trong lúc Việt Nam treo cờ ở toàn bộ các ĐSQ nước ngoài đang bị bỏ hoang ở TP HCM sau ngày 30/4/75,  CP Việt Nam không treo cờ Việt Nam ở Tòa Đại Sứ Mỹ (cũng đang bị bỏ trống) với hàm ý để ngỏ chờ cơ hội mở cửa và bình thường hóa quan hệ.

Vì thế, vào năm 1976, cả  Liên Xô và Trung Quốc đã bày to thất vọng với Việt Nam và cả hai công khai chỉ trích Việt Nam là một đất nước “vô ơn”.

Về kinh tế, Việt Nam cũng từ chối lời mời tham gia COMECOM của Liên Xô.  Thay vào đó, IMF và Ngân Hàng Thế giới đã đến Việt Nam tháng 12/1976 và bắt đầu thiết kế khoản vay 60 triệu đô la đầu tiên cho Việt Nam.

Năm 1977 khi Liên Xô ngỏ ý định không hỗ trợ Việt Nam xây dựng nhà máy thủy điện sông Đã, Việt Nam đã liên hệ với Ngân Hàng Phát Triển Châu Á (ADB) để tìm hiểu khoản vay xây dựng nhà máy thủy điện Sông Đà.

Trong giai đoạn 1976 và 1977, Trung Quốc và Pol Pot tăng cường hợp tác quân sự và kinh tế. Được Trung Quốc bật đèn xanh,  Pol Pot tiến hành các hoạt động tấn công hủy diệt tàn bạo ở các tỉnh biên giới phía Nam của Việt Nam.

Đứng trước một nguy cơ một cuộc chiến tranh tổng lực với Trung Quốc ở phía bắc và một cuộc chiến tranh ở biên giới phía nam với Pol Pot, Việt Nam đã buộc phải vượt qua rào cản ý thức hệ để thúc đẩy hết sức việc bình thường hóa quan hệ với Mỹ và các nước Tây Âu bằng mọi giá với mục đích tạo đối trọng với Trung Quốc.

Nhận lời mời của Việt Nam, đặc phái viên của Tổng Thống Carter,  Đại sứ Leonard Woodcock đã tiến hành một chuyển viếng thăm bí mật đến Hà Nội ngày 16/3/1977 để bàn về việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao.

Ngay sau đó,  TTg Phạm Văn Đồng đã tiến hành công du một loạt các nước Tây Âu vào ngày 25/4/1977.

Để đáp lại, dưới sự chỉ đạo của Trung Quốc, Pol Pot đã tiến hành một cuộc tiến công toàn diện vào các tỉnh biên giới phía Nam của Việt Nam ngày 30/4/1975 như một tín hiệu cảnh báo những nỗ lực bình thường hóa quan hệ với phương Tây và Mỹ của Việt Nam

Tuy nhiên, Việt Nam vẫn quyết tâm đẩy mạnh bình thường hóa quan hệ với Mỹ và ngày 3/5/1977, Việt Nam và Mỹ đã tiến hành đàm phán bình thường hóa quan hệ ở Pháp.

Sau đó, trong suốt nửa cuối năm 1977 cho đến ngày 11/10/1978 là cuộc chạy đua giữa Việt Nam và Trung Quốc trong việc bình thường hóa quan hệ với Mỹ.

Một mặt, Trung Quốc liên tục kích động Pol Pot tấn công Việt Nam để buộc Việt Nam phải tự vệ và từ đó cáo buộc Việt Nam gây hấn để tạo cớ gây sức ép với  Tây Âu không bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.

Mặt khác, Trung Quốc tiến hành một chiến dịch ngoại giao để gây sức ép với Mỹ và buộc Mỹ phải cân nhắc lựa chọn giữa Trung Quốc hay Việt Nam trong chiến lược ngoại giao và quân sự của Mỹ.

Ngày 25/12/1977, Việt Nam phản công tự vệ và chiếm một số tỉnh miền tây của Pol Pol.  Sau đó, trong miền nam, Việt Nam tiến hành chiến dịch “đánh tư sản”, thực ra là nhắm vào người Hoa vì phần lớn tư sản và nhà giàu Sài Gòn là người Hoa.

Hậu quả của việc đánh tư sản đã kích động  làn sóng di tản của người Hoa vào tháng 3/1978 cả trên bộ, trên biển và lan rộng khắp Việt Nam vào năm 1978-1980.   Những phản ứng này của Việt Nam đã mắc đúng vào bẫy của Trung Quốc.

Trung Quốc cáo buộc Việt Nam đã vi phạm luật quốc tế bằng xử dụng vũ lực đánh lại một nước nhỏ là Cambodia, và đã vi phạm nhân quyền trong việc đẩy đuổi người Hoa Kiều.

Do vậy, bất chấp sự nhượng bộ của Việt Nam bỏ tất cả các yêu cầu về bồi thường chiến tranh trong buổi đàm phán với Mỹ ngày 27/9/1978 ở New York, dưới sức ép của dư luận trong nước, chính quyền Carter đã buộc phải đưa ra tuyên bố vào ngày 11/10/1978 đình chỉ toàn bộ việc đàm phán bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.

Quyết định này của Mỹ đã đẩy Việt Nam vào thế buộc phải dựa vào Liên Xô như là một đối trọng với Trung Quốc.  Sau nhiều lần trì hoãn ký hiệp định hợp tác hữu nghị toàn diện với Liên Xô, ngay sau tuyên bố của Mỹ không bình thường hóa quan hệ, Việt Nam lập tức cử một phái đoàn cao cấp sang LX vào ngày 3/11/1978 để  ký một Hiệp đinh hợp tác toàn diện trong 25 năm.

Tóm lại, Trung Quốc đã đạt được ba thắng lợi lớn sau năm 1975.

Một là cô lập và ngăn chặn quá trình bình thường hóa quan hệ của Việt Nam với Mỹ.  Đây là một đòn giáng rất nặng đến Việt Nam và đã đẩy Việt Nam phải từ bỏ chính sách ngoại giao trung lập sau năm 1975.

Hai là, Trung Quốc đã cài Việt Nam vào bẫy bằng cách xử dụng Pol Pot để buộc Việt Nam phải tự vệ bằng vũ lực, và tạo ra làn xóng di cư của Hoa Kiều để bôi xấu hình ảnh của Việt Nam, từ đó dọn đường dư luận thế giới ủng hộ Trung Quốc – hoặc làm ngơ với Trung Quốc –  trong cuộc chiến tranh biên giới 1979 để triệt phá toàn bộ cơ sở hạ tầng của các tỉnh biên giới Việt Nam.

Ba là Trung Quốc đã thành công làm kiệt quệ nền kinh tế Việt Nam.  Trong khi Việt Nam lao đao vì cấm vận kinh tế, Trung Quốc đã nhân cơ hội bình thường hóa quan hệ với Mỹ để tạo ra một thị trường xuất khẩu rộng lớn cho phát triển kinh tế trong ba thập niên 70,80, và 90.  Chỉ trong vòng ba thập niên, nền kinh tế Trung Quốc nhờ tăng cường xuất khẩu vào Mỹ và Tây Âu đã bứt phá mạnh mẽ, trong khi nền kinh tế Việt Nam liên tục suy thoái trong ba thập kỷ 70, 80 và đầu những năm 90 do cấm vận kéo dài.

NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA CHO VIỆT NAM HÔM NAY

Việt Nam cần tấn công chính trị để phòng thủ quân sự.   Một trong các chiến lược quân sự sáng tạo  của chiến tranh nhân dân của Việt Nam là chiến lược tấn công để phòng thủ của Lý Thường Kiệt.  Việt Nam không thụ động đợi quân địch tiến đánh, mà chủ động đánh thẳng vào hậu phương địch.  Vào thời điểm hiện nay, Việt Nam không thể áp dụng chiến lược quân sự này trong chiến tranh hiện đại.

Nhưng Việt Nam hoàn toàn có thể chủ động tấn công Trung Quốc với biện pháp chính trị bằng cách thực hiện cải tổ chính trị, hướng tới dân chủ ngay tại Việt Nam.  Đây sẽ là đòn giáng nặng nhất vào hậu phương chính trị và quân sự của Trung Quốc.  Nó sẽ tiếp nguồn cho phong trào đòi dân chủ hiện đang bị đàn áp ở Trung Quốc, và buộc Trung Quốc phải quay ra đối đầu với nội bộ, không thể quấy nhiễu bên ngoài.

Hiện nay, ngoại trừ Bắc Triều Tiên là một trường hợp ngoại lệ, chỉ có ba nước theo hệ thống chính trị đóng với quyền lực tập trung vào một đảng, đó là Trung Quốc, Việt Nam và Miến Điện.

Miến Điện hiện đã thực sự cải tổ chính trị và đang hướng tới dân chủ.  Như vậy, chỉ còn Trung Quốc và Việt Nam.  Trung Quốc luôn tuyên truyền để trấn an các phong trào đòi dân chủ trong nước rằng Trung Quốc có thể chế chính trị ưu việt hơn của Việt Nam vì Trung Quốc hiện có 9 đảng đối lập (cho dù là không có quyền lực).

Do vậy, nếu Việt Nam cải cách dân chủ, Trung Quốc sẽ bị sức ép nội bộ rất nặng cho việc cải tổ, và sẽ làm phân tán sự hung hăng gây hấn bên ngoài.

Nếu phải đặt lên bàn cân, các nước dân chủ tiên tiến luôn sẽ chọn Trung Quốc cộng sản thay vì chọn Việt Nam cộng sản.   Về kinh tế, nếu cùng một chủng hàng, cùng chất lượng, mẫu mã giống nhau, và giá cả không chênh lệch nhiều, ai cũng sẽ chọn hàng có khối lượng hoặc số lượng lớn.

Thất bại về bình thường hóa quan hệ với Mỹ năm 1978 cho thấy khi phải đặt lên bàn cân giữa Trung Quốc cộng sản và Việt Nam cộng sản, Mỹ đã chọn Trung Quốc.

Thế nhưng, các nước dân chủ tiên tiến buộc phải cân nhắc khi phải lựa chọn giữa một Trung Quốc cộng sản với một Việt Nam dân chủ.

Đây là một bài toán hoàn toàn khác vì một Việt Nam dân chủ có tầm quan trọng trong toàn bộ chiến lược phát triển dân chủ ở khu vực Châu Á.  Trong khi một Việt Nam cộng sản với một ít tiềm năng về kinh tế thì không thể so bì với những cơ hội kinh tế của một Trung Quốc cộng sản, và do vậy họ sẽ sẵn sàng đánh đổi Trung Quốc cộng sản với Việt Nam cộng sản.

Hiện nay, sự lựa chọn này đang diễn ra rất gay gắt trong nội bộ của Mỹ.  Vấn đề Ukraine và hạn chế ảnh hưởng của Nga hiện nay là một trong vấn đề nóng nhất trong c/s đối ngoại của Mỹ.

Trung Quốc nắm được điều này nên đã chơi con bài đúng như năm 1978 là gây sức ép với Mỹ phải lựa chọn giữa Trung Quốc hay Việt Nam.

Nếu Mỹ lựa chọn Trung Quốc, Trung Quốc sẽ hỗ trợ Mỹ trong việc làm trung gian giữa Mỹ và Nga.  Nếu Mỹ lựa chọn Việt Nam, Trung Quốc sẽ đẩy quan hệ chiến lược với Nga làm đối trọng với Mỹ.

Do vậy, đừng quá ảo tưởng về những tuyên bố gần đây của Mỹ phản đối Trung Quốc về biển Đông.  Việt Nam chỉ có thể vượt trội trong bàn cân chiến lược nếu Việt Nam là một nước dân chủ tiến bộ.

Vì điều này sẽ tạo một làn sóng ủng hộ mạnh mẽ trong nội bộ Quốc hội Mỹ và bất cứ tính toán thực dụng nào thiên về phía Trung Quốc cũng sẽ vấp phải phản ứng của Quốc Hội Mỹ ủng hộ cho một Việt Nam dân chủ.

Không thể áp đảo và thắng Trung Quốc bằng số lượng quân đội và vũ khí.  Đây là bài học muôn thủa, nhưng vẫn bị quên lãng.  Hiện đại quốc phòng là cần thiết.  Nhưng phải xác định không thể thắng Trung Quốc bằng số lượng quân hay vũ khí.  Thất bại của nhà Hồ là điển hình.

Thậm chí ngay cả An Dương Vương vì quá coi trọng vào Nỏ Thần, và dựa vào thành Cổ Loa, mà không thật sự dựa vào dân, đã để thua Triệu Đà và đẩy Việt Nam vào một nghìn năm Bắc thuộc.

Chiến tranh nhân dân, toàn bộ Việt Nam là chiến trường, phi thành quách, toàn bộ người dân là quân, chỗ nào cũng đánh khiến cho địch “không thể cởi giáp và bỏ cung kiếm trong nhiều năm, dẫn đến kiệt quệ và bị tiêu diệt….” (Nguyễn Trãi). Nhưng để làm được như vậy thì phải thực hiện dân chủ, phải thay đổi, nếu không muốn Việt Nam lại rơi vào một thời kỳ Bắc thuộc thế kỷ 21.

Không bị sa bẫy làm “chảy máu kinh tế”.  Trung Quốc đã áp dụng rất thành công chiến lược làm kiệt quệ Việt Nam vào năm 1978.  Với thành công trong việc ép Mỹ và Tây Âu cấm vận Việt Nam vì lý do nhân quyền, và xử dụng vũ lực, Việt Nam đã bị rơi vào cô lập kinh tế mà hậu quả cho đến nay vẫn còn nặng nề.

Những vụ manh động vừa qua đã làm tổn hại nghiêm trọng đến đầu tư lâu dài của nước ngoài ở Việt Nam và những tác động này là hết sức nghiêm trọng về kinh tế.  Từ năm 2012 đến nay, nhà đầu tư dài hạn đang có xu hướng chuyển sang xuất từ Trung Quốc đến các nước ASEAN do nhân công ở Trung Quốc đã quá cao.

Nhưng những vụ biểu tình bạo lực tuần trước đã là tiếng chuông báo động cho nhiều nhà đầu tư nước ngoài khi tính đến khả năng đầu tư dài hạn ở Việt Nam.  Họ đang tính chuyển dần sang Nam Á hơn là Việt Nam, nhất là sau bầu cử thắng lợi của Ấn độ ngày 19/5/2014.

Trung Quốc sẽ liên tục gây sức ép căng thẳng để kích động và tạo tâm lý chiến tranh để từ đó uy hiếp các nhà đầu tư rút dần ra khỏi Việt Nam.  Đây là một độc chiêu rất nguy hiểm của Trung Quốc.  Hiện nay, Trung Quốc cũng đã loan tin về sự bất ổn về đầu tư dài hạn ở Việt Nam với các nhà đầu tư Đài Loan, và các nhà đầu tư nước ngoài khác.

Không thể ảo tưởng về ngoại giao “khôn khéo và linh hoạt”.  Nhà Hồ đã áp dụng các biện pháp ngoại giao uyển chuyển và linh hoạt trong suốt 5 năm, 1401 – 1406, thậm chí buộc phải nhượng lại một số đất đai phía bắc cho nhà Minh nhưng cũng không tránh được một cuộc chiến tranh với Trung Quốc.

Xung đột vũ trang với Trung Quốc trước sau cũng xảy ra, chỉ là vấn đề thời gian, phạm vi, và mức độ.  Việc xử dụng vũ lực đơn phương và không bị quốc tế trừng phạt – hoặc quốc tế không thể trừng phạt – diễn ra như cơm bữa trong thế kỷ 20 và 21.

Mỹ đánh Iraq không cần nghị quyết LHQ (Nghị quyết số 1441 của LHQ không đồng thuận cho Mỹ đánh Iraq đơn phương).

Việt Nam đánh Cambodia năm 1979 cũng không được LHQ ủng hộ (mà lẽ ra LHQ phải ủng hộ vì Pol Pot thực sự là chế độ diệt chủng).

Tuy nhiên, thực tế trên cho thấy Trung Quốc có thể bất cứ lúc nào đánh Việt Nam, bất chấp dư luận quốc tế phản đối.

Cũng không thể có nước nào có thể áp dụng trừng phạt kinh tế với Trung Quốc vì sự ràng buộc thương mại và đầu tư với Trung Quốc là quá lớn với tất cả các nước có khả năng áp dụng trừng phạt kinh tế.

Trung Quốc đã có thể chiếm các đảo của Việt Nam ngay trong ngày mai, mà Việt Nam khó có thể đánh chiếm lại.

Điều này cho thấy sự khẩn cấp của việc cải tổ chính trị ở Việt Nam càng sớm càng tốt để củng cố lòng tin của dân, củng cố vị thế dân chủ của Việt Nam trên thế giới, từ đó Việt Nam sẽ nằm trong liên minh của các nước dân chủ để đối trọng với Trung Quốc.  Nếu không thực hiện việc cải tổ chính trị ngay và quyết liệt, thì hậu quả với Dân Tộc và Tổ Quốc là khôn lường.

Tác giả Bách Việt.

Sách tham khảo

  • Brezinski, Zbiniew, 1983. Power and Principle:  Memoirs of the National Security Advisor, New York, 1977
  • Chanda, Nayan, 1986 “Brother Enemy:  The War After the War”
  • Heder, Stephen, 1980. From Pol Pot to Pean Sovan.  Chulalongkorn University
  • Phan Huy Lê, 2012 “Lịch Sử và Văn Hóa Việt Nam “Tiếp Cận Bộ Phận”.  Xuất Bản lần thứ hai. Nhà Xuất Bản Thế Giới
  • Ngô Sỹ Liên, 2011 “Đại Việt Sử Ký Toàn Thư” Tập I và Tập II.  In Lần Hai, có sửa chữa.   Nhà Xuất Bản Văn Hóa Thông Tin
  • Vance, Cyrus, 1983. Hard Choices:  Critical Years in American Foreign Policy.  New York: Simon and Schuster
  • World Bank, 1977.  Socialist Republic of Vietnam:  An Introductory Economic Report
Advertisements

106 Responses to Bách Việt: Thất bại trong quá khứ và bài học cho hôm nay

  1. Trần says:

    Vừa mới xem lễ nhậm chức của Tổng thống do dân Ucraine bầu- Petro Poroshenko, trên CNN.
    Thấy hay và gõ lại những ý chính trong diễn văn nhậm chức của Ông:

    “Tôi không muốn chiến tranh, không muốn trả thù.
    Nói chuyện với bọn kẻ cướp và những kẻ giết người không phải là cách tiếp cận của chúng ta.
    Ucraine đã, đang và sẽ là Nhà nước nhất thể.
    Crimea đã, đang và sẽ là đất Ucraine.
    Tái vũ trang quân đội là ưu tiên then chốt của chúng ta.
    Chúng ta sống đời sống Âu châu.
    Mong muốn Ucraine là thành viên trưởng thành trong EU.
    Các viên chức không được nhận hối lộ và nhân dân không cho phép nhận hối lộ.
    Chúng ta sẽ không bị chìm trong bể tham nhũng.
    Chúng ta đang quay trở lại con đường châu Âu và điều đó không thể đảo ngược….”

    Tối qua , 8:30 pm giờ HN, cũng xem D-DAY 70TH ANNIVERSARY. Khi tiến đến lễ đài, Nữ hoàng Anh và Obama nhận được những tràng vỗ tay vang dội kéo dài. Lãnh đạo 19 nước tham dự lễ kỷ niệm chào hỏi nhau rôm rả y như những người bạn cùng hội cùng thuyền. Còn Putin rõ là gượng gạo và cô độc. May có bà thủ tướng Đức tế nhị chuyện trò dăm câu với Pu theo kiểu cảm thông chữa ngượng cho Pu. Ôi nước Nga thời độc đoán. Chả lẽ định mệnh dành cho nước Nga mãi là sân sau châu Âu, hay luôn đi sau châu Âu.
    Phân vân, định đì-lẹt câu gõ về nước Nga khi nghĩ thân phận xứ mình thuộc vùng trũng của thế giới, nhưng thôi, makeno!

    • Cao Tín says:

      Rất đáng bỏ thời gian để đọc. Cám ơn tác giả bài viết!

  2. nguyễn vân says:

    Xin trích Cáo Bình Ngô:
    Gần đây nhân họ Hồ chính sự phiền hà
    Để trong nước lòng dân oán hận
    Quân cuồng Minh đã thừa cơ gây họa
    Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh

    Chao ôi, một khi chính sự phiền hà thì thật là hết chỗ nói.
    Tự ngàn xưa các cụ đã đúc kết rằng chính sự phải khoan giản
    Khoan thư sức dân.
    Giản tiện trong mọi thủ tục
    Không thể “Chính sự phiền hà” được.
    Nhờ bà con hang Cua chỉ giùm xem làm thế nào để bôi đậm nhạt được nhỉ. Tôi muốn chỗ đậm chỗ nhạt chố nghiêng chỗ cong mà chịu chả biết làm thế nào.
    thank you very much

  3. […] Bách Việt: Thất bại trong quá khứ và bài học cho hôm nay 22/05/2014 […]

  4. TungDao says:

    Sau khi đọc xong, cảm giác của tôi, một độc giả, cảm thấy lo. Lo cho tương lai đất Việt sẽ thuộc về TQ. Âu lo là ý nghĩa của bài viết chứ không đơn thuần như tiêu đề : Thất bại trong quá khứ và bài học cho hôm nay.
    Mục đích của người viết bằng các sự kiện có thật và kết hợp với ngòi bút diễn tả VN trong quá khứ chỉ có NGUY và hiện tại, tương lai VN đang đối diện với NGUY nếu không thay đổi CHÍNH TRỊ.

    Tác giả không nói thẳng nên thay đổi chính trị như thế nào mà sử dụng tâm lý để kích hoạt hành động.
    Đây là bài viết nguy hiểm.

    Về thất bại trong việc thiết lập quan hệ với MỸ sau 1975, tác giả và Hồi ký của Nguyễn cơ Thạch có quá nhiều khác biệt, nhưng cũng nói lên được một điều VN Cổng sản đã muốn thoát Trung từ năm 1974.

    Về các bài học:
    1/Việt Nam cần tấn công chính trị để phòng thủ quân sự bằng cách cải tổ chính trị, hướng tời dân chủ.
    Cải tổ chính trị là thay đổi chế độ?. Chế độ CS thế kỷ 21 khác thế kỷ 20. Khác ở chổ là toàn cầu hóa, đa phương hóa, vì vậy tự thân CS phải thay đổi. Điều cần thay đổi đó là bản chất độc tài toàn trị.
    Để thay đổi bản chất phải áp dụng chế độ dân chủ:
    a/Tôn trọng nhân phẩm, tự do, dân chủ, bình đẳng của mỗi thành phần làm nên cộng đồng, xã hội VN. Cụ thể là Hiến Pháp. Hiến pháp phải thể hiện nhà nước của dân, do dân và vì dân.
    b/Các định chế bảo đảm cho tinh thần dân chủ tồn tại và phát triển bao gồm các hội đoàn độc lập, phi chính phủ. Một xã hội dân sự (NGO) được tồn tại, bình đẳng được Nhà nước bảo hộ.
    TQ không công khai, nhưng xã hội dân sự tại TQ đã có bước tiến rất xa so với VN ở dạng nguyên thủy.

    2/Chọn Trung Quốc cộng sản thay vì chọn Việt Nam cộng sản : Điếu này cần phải cân nhắc. TQ với 1,4 tỷ dân. Khối Asian hơn 600 triệu dân sẽ là đối trọng với TQ. VN hiện tại và tương lai vẫn là đối trọng của khối và cả Nhật bản. Vì vậy, đặt nhẹ VN trong quan hệ tay ba Mỹ- VN-TQ là không đúng với xu hướng địa chính trị hiện nay.
    3/Áp đảo và thắng Trung Quốc bằng số lượng quân đội và vũ khí. Đây là biện luận của bình thông nhau. Tác giả nên khuyên Philippin đầu hang TQ sớm.
    3/Không bị sa bẫy làm “chảy máu kinh tế”. VN hiện đã khác so với thời 1900s của thế kỷ trước. Vì vậy lo sợ bị sụp bẫy chảy máu kinh tế là khó xãy ra.
    4/Không thể ảo tưởng về ngoại giao “khôn khéo và linh hoạt”. VN hiện rất chủ động trong truyền thông và quan hệ quốc tế về vụ việc nhằm ngăn ngừa chiến tranh có thể xãy ra. VN đang từng bước nắn gân TQ. Vì vậy có thể nói VN không ảo tưởng.

    Về Công hàm của TT PVĐ. Chúng ta, những người VN đang mắc mưu TQ.
    TQ đưa công hàm PVĐ nhằm biện minh cho hành động sai trái của TQ với 2 mục đích:
    1/Cho một “thế giới khác” thấy rằng Hoàng Sa thuộc về lãnh thổ TQ. Điểm cực nam của TQ là bãi đá ngầm Tri tôn.
    2/Để cho nhân dân VN thấy rõ bộ mặt bán nước của Đảng, Nhà nước VN nhằm kích động chia rẻ dân tộc.

    Tôi không đủ tài để viết như tác giả. Nhưng trên đây là quan điểm của tôi. Các bác xem xét và phán xét.

  5. Người Việt says:

    Bài viết quá hay nhưng không biết những kẻ đang tự nhận mình là đỉnh cao trí tuệ có biết đọc không?

    • Nguoi Viet says:

      Bác “Người Việt” ở trên hổng phải là tui đâu à nha. Tui là Nguoi Viet (không dấu).

  6. Công Lý says:

    Bọ Lập bảo: Tất nhiên dân Nga vẫn yêu Việt Nam, anh Trần Đăng Tuấn bảo: tình cảm giữa người dân, giữa hai dân tộc chúng ta quá lớn và quý báu (Nga và VN ta).
    Trân trọng cảm ơn anh Trần Đăng Tuấn và Bọ Lập.

    • hongky says:

      Dân tộc nào thì lãnh đạo ấy và ngược lại bác à, Nga hay tàu trong máu họ luôn luôn muốn thống trị các Dân tộc khác từ xưa đến nay mà sử sách còn ghi lại và các hành động trong thời gian cận đại mà ta thấy.

  7. andanh says:

    Bai viet thieu tinh logic, khong thuc te

  8. Vi vu says:

    Cứ làm như Trung Cộng và Việt Cộng sắp sửa phang nhau rồi í…Tất cả chỉ là “vở” thôi ! Chân lý ..bên kia biên giới là nhà, bên ni biên giới cũng là quê hương hoặc Bác Mao nào có đâu xa, Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao, hơn thế nữa..Ai thì có thể sai nhưng ông Nin và bác Mao thì chả bao giờ sai được…Vậy thì tất cả chỉ là “kịch”. Hết !

  9. PVNhân says:

    * Bài viết quá dài, tác giả dẫn chứng lịch sử thời nhà Hồ. Dù tổ chức quân đội mạnh nhưng vẫn thất bại vì không được lòng dân…Cái mấu chốt của vấn đề: vua nhà Minh là Thành Tổ thực sự muốn chiếm VN từ khi mới lên ngôi, một phần muốn chiếm đất, phần khác trừ mối họa phương nam giữ vững ngai vàng. đó là sách lược ngàn đời của TQ. Tiếp nối giấc mơ Đại Hán kế tục ngay từ thời Tưởng Giới Thạch rồi tiếp đến Mao TĐ, Đặng TB…dẫn đến ngày nay ( chính Tưởng vẽ đường lưỡi bò 11 đoạn, sau này Mao bỏ đi hai đoạn khúc dưới Mã Lai và Nam Dương).
    * Phần nhận định về tình hình VN hiện nay, trong bài trước các ông Huy Đức, Nguyễn Trọng Bình dù viết ngắn đã nêu hầu hết các nét chính của vấn đề.
    * Theo tôi, tình hình VN hiện nay rất giống thời nhà Trần, kể từ thời Trần Dụ Tôn. Đại lược như sau: Nhà Trần trải qua thời hưng thịnh, đến đời Dụ Tôn ( từ giữa thế kỷ 14 trở về sau khi Quý Ly cướp ngôi năm 1400, khoảng trên 50 năm). Dụ Tôn ham mê tửu sắc, cung nữ tuyển hàng ngàn. Vua bày trò thi uống rượu cùng các quan, ai uống đến hàng trăm thăng sẽ được thưởng ( khoảng 10 lít bây giờ). Đã thế vua bày trò đánh bạc, kinh đô Thăng Long trở thành sòng bài . Từ quan chí dân mải mê đổ bác…Vua còn xây thêm cung điện xa hoa mặc dân đói khổ…
    Bọn quan lai gian tham chèn ép cướp đất của dân ngay tại kinh đô. Vua quan u mê không phân biệt thù bạn, lẽ thuận nghịch. Hoàng tộc xâu xé chém giết lẫn nhau. Đất nước như thuyền không lái. Đại thần Chu Văn An dâng sớ can vua, xin chém đầu bảy quyền thần (thất trảm sớ) dựng lại kỷ cương. Vua không nghe, ông từ quan.
    Sau này các thời Nghệ Tôn, vua nhu nhược, quân Chiêm do Chế Bồng Nga liên tục tấn công cướp phá. Thời Duệ Tôn (con Nghệ Tôn), vua thân chinh vào nam đánh Chiêm Thành bị giết giữa trận tiền. Quân Việt hoảng loạn. Nghệ Tôn bối rối, giao binh quyền cho người con rể là Hồ Quý Ly. Quý Ly uyên bác kinh sử, lại là người quyết đoán mưu lược. Qúy Ly chỉnh đốn quân đội, loại bỏ bọn bất tài, chém đầu bọ̣n tham quan, thu bớt ruộng đất của quan lại, địa chủ giao cho dân nghèo giải quyết vấn đề xã hội. Thật sự đây là cuộc CCRĐ không đổ máu. Nhưng giới quan lại vô cùng bất mãn. Sau này quân Minh tấn công VN, số đông quan lại do nhóm con cháu Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi cầm đầu đã đầu hàng…
    Sau khi chỉnh đốn mọi mặt, Quý Ly tiến đánh Chiêm Thành. Chế Bồng Nga bị giết. Từ đấy phương nam tạm yên…
    Khi Đại nguyên lão đại thần Trần Nguyên Hãn lâm trọng bệnh. Nghệ Tôn ghé thăm hỏi về kế sách giữ nước. Nguyên Hãn nói:” Xin bệ hạ thờ nhà Minh như CHA, xem Chiêm Thành như CON, quốc gia mới có thể yên mà hạ thần cũng ngậm cười nơi chín suối!!”. Hỡi ôi! Cái não trạng nô lệ đã do một đại thần nói ra từ 500 năm trước!!
    * Sau này Quý Ly thất bại vì nhiều nguyên nhân mà do dân không ủng hộ là chính. Khi bị bắt giải về Kim Lăng, Minh Thành Tổ vẫn mến tài Quý Ly nên tha không giết, chỉ lưu đầy. Riêng con trai Quý Ly là Hồ Nguyên Trừng, vua Minh vẫn trọng dụng vì có tài chế súng và làm chiến thuyền vỏ bọc đồng. Trừng sau này trở thành một trong bảy đại thần triều Minh…
    * Những điều tôi ghi lại căn cứ trên vài sử liệu: Đại Việt Sử Ký toàn thư, và bộ Cương Mục triều Nguyễn do Viện Sử Học Hà Nội. Trung tâm nghiên cứu khoa học xã hội nhân văn quốc gia và Việt Sử toàn thư của Phạm Văn Sơn. Ông Sơn là Đại tá Trưởng ban quân sử quân đội VNCH.
    Phần nhận định do tôi…Bác nào thích sử có thể tham khảo kiểm chứng.

    • OZ says:

      Hê hê, bác móc cụ Trần Nguyên Hãn là tướng của Lê Lại, em họ của Nguyễn Trãi đưa về làm đại thần hầu vua Trần Nghệ Tông sống trước đó mấy chục năm, tài thế!

    • Vĩnh An says:

      HQL có tài nhưng hẹp lượng, đa nghi giết hại nhiều tướng tài, trong đó có Trần Khát Chân, dòng dõi của danh tướng Trần Bình Trọng. Chính Trần Khát Chân là người đã giết được Chế Bồng Nga bằng súng thần công trong 1 trận thủy chiến gần kinh thành TLong

      • jennymarkova says:

        Trần Khát Chân cài gián điệp để nhận ra Chế Bồng Nga giữa đám quân binh trên thuyền rồi dùng tên bắn, không phải súng thần công.

  10. giờ thì tôi lờ mờ hiểu ra tại sao số đông trong chúng ta không thể nhìn về cùng một hướng. hầu hết mọi người vẫn tư duy theo kiểuđể con tim lấn át khối óc, duy tình hơn duy lí, tôi muốn nói đến tất cả các trường phái kể cả thân phương tây nhưng đặc biệt trầm trọng là phe bảo thủ mà tiêu biểu là những người còn nặng tình với Nga với xhcn. tôi rất it khi bàn về chính trị vì biết những hạn chế của mình nhưng giờ trước tình hình sôi động thế này tôi không thể im lặng.

  11. MINH PHUONG says:

    Hiến Pháp mới được thông qua với sự đồng thuận của tuyệt đai đa số trong toàn dân, toàn đảng với điều 4 sáng chói rạng ngời sao mà thay đổi được, nên nhớ là các đồng chí đại biểu quốc hội ưu tú của nhân dân đã đồng ý chỉ trừ 2 đồng chí

  12. bravehoang says:

    Mỹ tuyên bố tạm ngưng số tiền viện trợ hơn 11 triệu USD đồng thời cân nhắc lại quan hệ quân sự với Thái Lan sau khi quân đội nước này đảo chính ===> Dám chơi Yingluck yêu kiều của Obama, Obama ra đòn ngay 😀

  13. bravehoang says:

    Còm từ sáng sớm, đến tối mới hiện lên, trong khi thấy các còm khác hiện lên ầm ầm.
    Hic, chú HM sao kiểm duyệt còm của em gắt gao thế, còn hơn báo đảng nữa. Hay là tại thằng WordPress nhỉ?

    • Hiệu Minh says:

      Tôi toàn phải lọc trong spam để đưa các còm của ông Hoàng Dũng cảm ra bản dân thiên hạ, rất mệt. Tìm trong danh sách black list cũng không có. Rất có thể trong đời còm trên blog, ông viết gì đó, tôi spam và hệ thống nó nhớ và thù dai. Thôi đành vậy, biết làm sao. Quan trọng là tôi ko bỏ còm nào của ông cả.

  14. Vĩnh An says:

    Bài viết hay, nghe giọng văn quen quen, hehe. Xin mạn phép góp vài ý :
    – HQL nhượng bộ nhà Minh vài quận biên giới là sai lầm về quân sự. Đây là nơi có các ải hiểm trở, 1 người chặn muôn người. Cũng giống như các đảo đá ở HS, TS bây giờ, nơi có thể biến thành các cứ điểm mạnh để bao vây uy hiếp Biển Đông. Đến nay tôi vẫn không hiểu vì lẽ gì sau năm 79, Vn không tranh thủ chiếm lại HS khi hải quân LX còn đóng ở vịnh Cam Ranh. Đấy là thời cơ mà sau này khó có lần nữa. Chần chừ thời cơ sẽ mất
    Cũng như bây giờ khi TQ đang công kích VN sao không ra tay lấy lại GẠC MA?
    PHÚ LÂM, GẠC MA, Cái thế gọng kìm này, tác giả nói đúng, y như thời Hồ Quí Ly
    – HQL không phát huy được kinh nghiệm chiến tranh của triều Trần. Hy vọng ngày nay quân đội Vn chưa quên được kinh nghiệm chiến tranh với Pháp và Mỹ. Có thời gian Tướng Giáp bị phủ nhận mặc dù tư tưởng quân sự lỗi lạc của ông đã đưa VN tới chiến thắng. Tính kế thừa ở VN rất kém, triều đại sau phủ nhận triều đại trước. Đấy là điều bất hạnh cho dân tộc
    – Bất cứ sự nhượng bộ nào cũng thêm nanh vuốt cho đối thủ.
    Liên hệ với 1 môn võ danh tiếng có triết lý là ” Trong công có thủ, trong thủ có công”. Môn sinh thường ra đòn cả 2 tay đồng thời, 1 tay gạt, tay kia đánh và hoán đổi. Hoặc 1 tay gạt rồi nương theo sức bật lại để ra đòn, hoặc 1 đòn vừa đánh vừa gạt, hoặc cái nghiêng người tránh và ra đòn luôn. Một vị danh sư có nói là ” Ngươi không động, ta không động, ngươi động ta đánh trước”. Cũng là kiểu triết lý phòng thủ chủ động

  15. Dove says:

    Tự thiêu trược Hội trường Thống nhất một kiểu yêu nước lạ:

    “Bà Lê Thị Tuyết Mai dùng xăng tự thiêu vì bế tắc trong cuộc sống, vì bệnh tật và kết hợp với vụ việc Trung Quốc hạ đặt dàn khoan trái phép trên Biển Đông nước ta”.

    Link: http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/177144/tu-thieu-truoc-hoi-truong-thong-nhat.html

    • bravehoang says:

      Dân oan Vũng Tàu đó cụ Dove nghĩa đô. Còn viết dính đến TQ ở đó thì do thằng phóng viên, chắc gì của bà đó mà cụ bình phẩm.

  16. Nhat Dinh says:

    “họ sẽ sẵn sàng đánh đổi Trung Quốc cộng sản với Việt Nam cộng sản.” Hay. Muốn bán được hàng phải tạo ra sản phẩm khác biệt.

    • tran tuan says:

      nếu đặt lên bàn cân hiện tai Mỹ và Tây Âu chưa chắc đã chọn trung quốc, vì tiềm lực của trung quốc ngày càng tăng, tuy không muốn tiêu diệt trung quốc vì thị trường rộng lớn nhưng họ muốn kiềm chế sự phát triển của trung quốc vì vậy họ không muốn trung quốc thâu tóm Việt Nam, dù sao Việt Nam cũng dể điều khiển hơn, công nghệ khoa học của trung quốc đang phát triển sẽ có một ngày không xa trung quốc thay thế hàng hóa của nước ngoài bằng hàng hóa của họ, ngoài ra nếu chọn trung quốc Mỹ và Tây Âu sẽ mất lòng của Ấn Độ và asean …. đó cũng là một thị trường rộng lớn của thế giới

    • Vĩnh An says:

      Phải là hàng ISO dân chủ

  17. Chém gió says:

    Muốn thay đổi thì trước tiên phải dẹp đám ruồi bu chuyên: lý luận, tuyên giáo … và các nhóm tương tự đã mang dân tộc ra thử nghiệm mày mò tìm đường tiến lên thiên đường. Chính nhóm bảo thủ này cố đấm ăn xôi, cản đường, chỉ muốn giử cái sổ hưu nên cứ bám cái vòng kim cô mà thế giới đã ném vào sọt rác chứ không chịu tiếp thu những tinh hoa của nhân loại đã trải nghiệm và thành công (tất nhiên k hoàn hảo) để rồi muốn cải tổ cũng rất khó và không tiến lên được, quay quanh cái vòng lẩn quẩn cứ như gà mắc tóc.

  18. OZ says:

    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/608954/tuong-thuat-truc-tuyen-hop-bao-quoc-te-lan-3-ve-bien-dong.html#ad-image-0

    Phát pháo về Công hàm 1958 đã chính thức được Việt Nam tung ra:

    Phía Trung Quốc nói Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã gửi công thư cho Thủ tướng Chu Ân Lai công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa). Điều này có đúng không? Công thư có phải là một tuyên bố có giá trị pháp lý không? Nếu không thì công thư này mang ý nghĩa gì?

    – Ông Trần Duy Hải: Công thư của Cố thủ tướng là văn bản ngoại giao, nó có giá trị pháp lý nêu trong nội dung, đó là Việt Nam tôn trọng 12 hải lý mà Trung Quốc công bố. Công thư không đề cập chủ quyền chủ quyền lãnh thổ, Hoàng Sa, Trường Sa nên đương nhiên nó không có giá trị trong vấn đề Trường Sa, Hoàng Sa. Giá trị công thư cũng phải đặt trong bối cảnh cụ thể. Công thư gửi cho Trung Quốc trong bối cảnh Hoàng Sa, Trường Sa đang thuộc quyền quản lý của Việt Nam cộng hòa theo Hiệp định Geneve mà Trung Quốc có tham gia. Chúng tôi cũng không thể cho ai cái gì không thuộc chúng tôi.

    Hóa ra, Việt Nam Cộng Hòa cũng giống Triều Nguyễn, có công giữ bờ cõi chứ đâu phải phản động phải không các bác?

    • D.N.L. says:

      Ký vào một hợp đồng mua bất cứ cái gì thì ai cũng phải đọc bản hợp đồng nói
      những gì trong đó.Cũng vậy,khi TT.PVĐ.gửi Công Hàm ỦNG HỘ bản Tuyên bố
      đơn phương về chủ quyền Biển Đông thì chẳng lẽ ông ta không cần đọc gì hết
      cái tuyên bố trên hay sao nhỉ ? Nếu không đọc thì đã bị kẻ gian manh lừa gạt và
      đó là lỗi của chính mình,chứ không thể đổ lỗi cho ai cả.
      Dĩ nhiên,Công Hàm không nhất thiết có giá trị pháp lý nhưng gây hậu qủa tai hại
      là có thật.Đó lá lý do mà nhà cầm quyền không dám kiện Tàu cộng ra toà ? Đến
      như ông phó thủ tướng VĐĐ.mà cũng tìm cách tránh né bằng kiểu nói đúng 1/2
      câu là kiện như…nước đổ ra không hốt lại được,thậm chí có ngài “chí thức” còn
      tìm cách can ngăn theo kiểu nói kiện chỉ là 1 trong nhiều cách nhưng kiện chẳng
      ăn được…cái giải gì cả !
      Có bác nói HS.thuộc chủ quyền VNCH.là đúng rồi nhưng nếu coi VNCH.có chù
      quyền thì tại sao lại gán tội cho họ là ngụy quyền,bù nhìn,bán nước v.v.trước
      1975 để lật đổ họ ? Tức là khi lợi cho mình thì vơ vào còn hại thì không !
      Điều đáng nói nhất là chủ quyền phải có tính LIÊN TỤC.Đó là nguyên tắc chủ
      yếu và quan trọng nhất.Thành ra,khi ủng hộ Tàu cộng,Công Hàm đã làm trái
      ngược lại nguyên tắc trên,dù là của VNCH.hay VNDCCH cũng là của nước VN.
      nói chung.
      Chính đó mới là cái tai hại do Công Hàm gây ra vậy.
      (Blog HM.không hiểu sao khó vào được sáng nay,phải đọc ở dạng cache).

      • D.N.L. says:

        Xin nhặt sạn bài của tác giả TKN.khi ông cho là Thái Lan
        cũng trung lập như Thụy Sĩ,có lẽ ông muốn nói Ấn Độ ?

      • Dân gian says:

        Ông Đinh Kim Phúc, một nhà nghiên cứu về Biển Đông nói trên BBC rằng “một số nhà nghiên cứu trong nước đã nghĩ đến khả năng Quốc hội hiện nay ‘ra nghị quyết phủ nhận công hàm năm 1958′.”http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2014/05/140521_1958_note_contested.shtml

        Đây là điều cần làm các vị “đỉnh cao” ạ!

    • lehphuocl says:

      Sao nó không gọi là NGỤY hả các bác ?

  19. Nguoi Viet says:

    Cái gì phải đến đã đến. Putin và Nga Ngố đã chính thức vào hùa với Tàu khựa bành trướng để ăn hiếp VN.

    Nhưng cũng có điểm đáng mừng trong sự việc này: nó là cái tát vào mặt những người luôn sùng bái Putin và yêu nước Nga hơn cả yêu nước VN. Hy vọng họ đang dần dần qua cơn mê ngủ. Cái này quan trọng đấy bởi lẽ những người kể trên tại VN nhiều như lợn con, đã thế lại có bằng PTS đủ kiểu để leo lên những vị trí béo bở làm hại đất nước.

    Tình hình thế này có lẽ nên ủng hộ bác 3D đứng ra làm tổng thống VN. Tui thấy ít ra bác ấy ăn nói phát biểu nghe chững chạc xứng đáng làm nguyên thủ, hơn đứt mấy cha già bảo thủ lú lẫn lúc đ…nào cũng mác lê biện chứng với lại hữu nghị anh em mười sáu chữ vàng nghe ngứa cả tai.

    • le says:

      Có tin bên Bà Đầm Xòe là xe bọc thép của TQ đang tiến cề biên giới VN dài gần 10 km ,VN âm thầm chuẩn bị cho chiến tranh !!

      VN ta nên coi chừng TQ hay dùng chiêu dương đông kích tây , đưa quân trên bộ thật nhiều nhưng có thể đánh úp Trường Sa .

    • phuonglan says:

      Nga hợp tác với Trung Quốc không phải vì ” hùa” để ” Tàu khựa bành trướng ăn hiếp VN” mà mục đích chính của Nga là ” USD” vì Trung Quốc tăng cường hợp tác với Nga về kinh tế và trang thiết bị quân sự. Mặc khác Việt Nam cũng tăng cường mua sắm vũ khí từ Nga vì Mỹ chưa bỏ cấm vận bán vũ khí, khí tài cho Việt Nam để ngăn ngừa Trung Quốc, điều này Nga có lợi ích rất lớn.

  20. Phi Tiến Sơn says:

    Về bài báo của (VTC News) – Hãng thông tấn uy tín RIA Novosti của Nga đăng bài viết xuyên tạc sự thật, vu khống Việt Nam trong vụ giàn khoan Hải Dương 981.
    http://vtc.vn/311-489030/quoc-te/phan-no-hang-tin-uy-tin-nga-xuyen-tac-lich-su-vu-khong-viet-nam.htm, nói ra thì sợ lộ thiên cơ, nhưng ta và Nga đang phối hợp để lừa Tàu vào tròng thì sao. Tàu tuy biết rằng Nga VN là một nhưng vẫn có thể lừa Tàu được, vì các cụ ta chẳng đã có từ ngữ “ngố tàu” từ thời thượng cổ là gì.

    • nguyenmutat says:

      Tôi không nghĩ vậy! Nước Nga Putin và Liên xô năm 1978 trước đây rất ít sự cách biệt…Putin là một tay tráo trở và ông ta muốn nhân danh dân Nga để phục hưng Nga Hoàng…Nên hãng RIA của ông ta cũng cổ vũ cho Tàu coi VN là một Ucraina thứ hai….Hai cường quốc này sẽ gây ra rất nhiều thảm họa cho nhân loại….Nhưng Putin hãy coi chừng! Tàu tràn xuống phía Nam bằng đường biển nó không đủ sức và của cải để nuôi đội quân ấy….Vùng trung á của Nga rộng mênh mông là miếng mồi béo bở dễ thôn tính hơn nhiều và đỡ tốn kém hơn so với đường biển……

    • Vĩnh An says:

      Nga và Trung không bao giờ là bạn thực sự, 10 đến 15 năm nữa mà không chiến nhau mới là chuyện lạ. Còn cái bài báo kia, nói như TC, chỉ là mẹo cứt gà để ký hđ bán khí đốt của Putin thôi. Chỉ khổ cho Ukraina, mùa đông tới sẽ lạnh lẽo vô cùng

    • chinook says:

      Ông cha ta có từ ‘ngố Tàu’ có lẽ vì ngây thơ, cả tin , lầm tưởng nhũng trò ‘ngớ ngẩn’ của Tàu.

      Học suy nghĩ như Tàu, chơi trò chơi họ bày ra , theo luật chơi họ sắp xếp , làm sao qua mặt được họ?

  21. NôngDân says:

    + Việc Trung Quốc đã đưa ra và diễn giải công hàm thủ tướng Phạm Văn Đồng ký vào năm 1958 theo nghĩa “Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã thừa nhận Tây Sa và Nam Sa thuộc chủ quyền của Trung Quốc”. Thực sự họ đã và sẽ tiếp tục đánh bài ngửa (chứ không còn là “gần như “ nữa ). Đây chính là cái mà đảng và nhà nước Việt Nam lúc này sợ nhất. Chính quyền Việt Nam lúc này đang rơi vào trạng thái “đánh thì không được, đàm cũng không xong, hàng thì sợ”, nên lúng túng như “gà mắc tóc” là đúng rồi.
    + HỒ QUÝ LY mới giành ngôi một vài năm, chưa thu phục được lòng dân. Thì làm sao có được một quân đội “trung quân ái quốc” ( theo nghĩa quân đội trong chế độ phong kiến). Đảng CS sau gần 70 năm cầm quyền, nhưng lòng tin của dân với đảng CS đang tụt dốc thảm hại, mà QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM lại lấy lời tuyên thệ là: “Trung với đảng”, thì làm sao nó đủ mạnh để mà nghênh địch.
    + Khi người ta cố gắng làm một việc gì đó nhưng vẫn không thành công thì mới gọi là “THẤT BẠI”. Khi đã thiếu thiện chí, chối bỏ những bàn tay thân thiện đang đưa ra, mà nói là nhà nước Việt Nam đã “THẤT BẠI TRONG BÌNH THƯỜNG HÓA QUAN HỆ VỚI MỸ VÀ TÂY ÂU NĂM 1978”, e rằng chưa chính xác!.
    + Còn đọc “NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA CHO VIỆT NAM HÔM NAY” chung chung quá, không biết là rút ra cho ai?, khi tình thế hiện nay:
    – Một là: Với đảng và nhà nước, đã gần 40 năm sau ngày giải phóng, khoảng thời gian tới nửa đời người rồi, họ có dám HỌC không?, và Học còn kịp không?.
    – Hai là: Với các bác “nhân sĩ trí thức” trong nước rất nhiệt tình, nhưng xem ra việc đấu tranh đòi ‘nhân quyền’, ‘dân chủ’ của các bác còn lãng mạn và trừu tượng lắm!.
    – Ba là: Với rất đông kiều bào ở nước ngoài, có tấm lòng với Đất nước, đang khắc khoải nhìn về Tổ quốc. Nhưng các bác khó cân đo được thực tế hiện tình Đất nước. Trong thời gian ngắn nhất, các Bác có thể đứng ra quy tụ được tất cả các thành phần, để hòa giải hòa hợp người Việt trong Nước và trên Thế Giới được không?. Khó đấy!.
    – Bốn là: Còn nếu chỉ trông mong vào lực lượng quần chúng quá “bức xúc” mà chưa có lực lực lượng lãnh đạo thực sự, thì cuộc biểu tình ngày 13 và 14/5 mọi người đã nhìn thấy phần nào rồi. Nông dân tôi e rằng lúc đó sẽ còn khốc liệt hơn!.
    + Chắc chắn Người Việt không chấp nhận Đất nước mình trở thành quận huyện của quốc gia khác. Thì nhất định sẽ xuất hiện nhân tố mới có thể thống nhất được bốn cái LÀ trên. Vài suy nghĩ thay cho bình luận bài viết của Bách Việt.

    • HỒ THƠM1 says:

      “bốn cái LÀ trên” thì đã rõ rùi, còn hai cái LÀ dưới, lão NôngDân trả lời bằng văn bản cho tui xem thử nầu:

      Năm là: “Cứu cánh” của việc Trung Quốc đặt Giàn khoan HD981 là … “Trồng tre nẩy măng”, “Vết dầu loang” hay ” Nắn gân tứ trụ” ???? ( Gân của bốn cụ thì nhão nhoét chứ có gì mà nắn, hi hi…!!! Mặc dù gần đây thấy một mình cụ Ba tuyên rất “cứng rắn” được ACE hoan hô rầm trời, nhưng tui thì nghĩ đó là cụ Ba được “trên” giao cho quyền tuyên bố, chứ cụ ấy đâu dám thế, không biết có đúng không?)

      Sáu là: Cứ bình tĩnh sáng suốt, hữu nghị, hòa bình nhưng Trung Quốc không thèm rút Giàn HD981 đi, cứ để đó cho… “nảy măng” vài Giàn nữa thì “ta” phải làm gì??? Hay đấu tranh hòa bình cho đến đời con cháu lão NôngDân khi nào nó rút thì thôi????

      Vài suy nghĩ thay cho bình luận bốn cái LÀ của lão NôngDân 😛

      • NôngDân says:

        + Nếu nói là “Nắn gân” e chưa thật chính xác!, phải nó là “bóp dái” mới đúng. Ngồi thái thuốc Lào nghĩ ngợi lung tung về bốn cái “phàm LÀ” thế thôi!. Thế mà lão HỒ THƠM1 lại đề nghị NôngDân trả lời bằng văn bản toàn những cái “vĩ mô” như thế, thì quá đánh đố Nông dân rồi!

  22. HỒ THƠM1 says:

    Hồ Quý Ly dù sao cũng là ông vua có tài, ít nhất là về chính trị, kinh tế. Ông cũng còn được xem như là nhà cải cách … “cầm đèn chạy trước ô tô”.

    Hồ Quý Ly chỉ có một cái tội là đã “lật đổ chế độ” không đúng thời điểm. Trong lúc tư tưởng mê muội “Trung quân ái quốc” và “Quân Sư Phụ” của Nho giáo phong kiến đã ăn sâu vào đầu óc của Nhân dân cùng với “lý tưởng” chết người của giai cấp đương quyền lúc đó …”Chỉ biết còn…Triều Trần còn mình!” (!?), dù “thời đại Nhà Trần” lúc đó đã vô cùng thối nát, đã xuất hiện nhiều bộ phận không nhỏ lợi ích nhóm ở cấp cao trong triều, nhiều “đàn sâu” ăn không chừa thứ gì của Dân!
    Vì lý do đó, xuất hiện một Hồ Quý Ly… “rà vô hốt liền không nói nhiều” ngôi Vương của Nhà Trần cũng là điều thuận lòng Trời nhưng… khổ nỗi không thuận lòng dân lúc đó!

    Ngày nay xét lại, với Đất nước Hồ Quý Ly không có tội gì, cũng không hề hèn nhát nhu nhược ký tá dâng đất dâng biển gì cho quân xâm lược!
    Trước họa xâm lăng, Hồ Quý Ly vẫn quyết ĐÁNH ( không hữu nghị hữu nghéo gì sất!), các tướng, cùng các thái tử đỏ của ông cũng quyết ĐÁNH dù tuyên bố trước rằng ” Không sợ ĐÁNH, chỉ sợ lòng Dân không theo”.
    “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”, hay nói thẳng cho nó vuông … Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh! Thế thôi.
    Dài dòng thế để thấy Hồ Quý Ly là một nhà lãnh đạo có tài, có lòng yêu đất nước và không nhu nhược hèn nhát trước kẻ thù xâm lược!

    Nay đem hình ảnh triều đình Hồ Quý Ly để so sánh với “ta” e rằng hơi bị khập khiểng và … khập khiểng, chỉ có chi tiết đúng là “Lòng Dân” thôi!

  23. Chieu says:

    Bài này hay quá, Câu cuối hay nhất

  24. Không Ai Cả says:

    Ngoài biển Đông, tàu khựa đặt giàn khoan 981
    Trong HANG CUA, ai đặt cà cuống Dove ???

  25. Daffodillies says:

    Xin phép Bác Hiệu Minh một lần nữa để lại được “copy” và “paste” ở đây – lần này là toàn bộ bài đăng ở GocnhinAlan hôm nay (23-05-2014) nên khá dài. Không chỉ quan điểm của GS Carl Thayer được nói rõ hơn ở đây mà hai góc nhìn khác về khả năng có thể nổ ra một cuộc chiến tranh cũng nên được chia sẻ và tham khảo:

    “3 Góc Nhìn Về Khả Năng Chiến Tranh Việt-Trung
    Một: GS Carl Thayer Nói Rõ Hơn Về Kịch bản chiến tranh Việt-Trung
    BBC 23/5/2014
    Giáo sư Carl Thayer, từ Học viện Quốc phòng Úc, cho rằng một cuộc xung đột vũ trang giữa Việt Nam và Trung Quốc, nếu xảy ra, sẽ khác với cuộc chiến biên giới năm 1979.
    Trả lời phỏng vấn BBC ngày 22/5, ông cho rằng cuộc chiến sẽ ‘kết thúc rất nhanh’, với nhiều bất lợi nghiêng về phía Việt Nam.
    BBC: Theo ông thì căng thẳng hiện nay có leo thang thành một cuộc xung đột vũ trang hay không, và nếu điều đó xảy ra, hai bên sẽ triển khai những lực lượng gì cho cuộc chiến?
    Giáo sư Carl Thayer: Hiện nay chúng ta đang chứng kiến một cuộc đối đầu trên biển được cả hai phía tính toán rất kỹ.
    Trung Quốc sẽ tiếp tục ngăn chặn tàu của Việt Nam tiếp cận giàn khoan, trong lúc Việt Nam tiếp tục duy trì sự hiện diện và tuyên truyền bằng nhiều ngôn ngữ để yêu cầu Trung Quốc rút lui.
    Các chuyên gia mà tôi gặp gần đây cho rằng những cuộc đối đầu liên trên biển hiện nay có thể dẫn đến thiệt hại về nhân mạng hoặc khiến tàu của một bên nào đó bị chìm.
    Một cuộc giao tranh theo tôi là khó xảy ra, nhưng nếu có, thì cuộc chiến đó sẽ không chỉ diễn ra trên một mặt trận như 1979.
    “Khó có khả năng Nga sẽ đứng ra để tiếp tế vũ khí và phụ tùng cho Việt Nam vì không muốn gây hấn với Trung Quốc“
    Năm 1979, Trung Quốc đã chủ trương không sử dụng không quân vì e ngại trước hệ thống phòng không rất mạnh của Việt Nam. Tuy nhiên, một cuộc giao tranh trong năm 2014 sẽ diễn ra trên nhiều mặt trận, với sự tham gia của không quân, hải quân, bộ binh cho đến tàu ngầm và sẽ kết thúc rất nhanh.
    Hải quân Việt Nam chủ yếu tập trung ở Nha Trang và Đà Nẵng.
    Trung Quốc có thể tấn công các cứ điểm này rất nhanh chóng bằng thủy lôi, bằng không quân hoặc tên lửa hành trình từ chiến hạm và tiêu diệt hoàn toàn các hạm đội cũng như các cơ sở hậu cần của Việt Nam.
    Đây là một yếu tố rất quan trọng. Vì nếu bị hư hại, tàu của Việt Nam có thể lui về cảng, thế nhưng nếu mất cảng, các chiến hạm sẽ không thể được tiếp nhiên liệu và sẽ trở thành vô giá trị.
    Bên cạnh đó, một cuộc chiến kéo dài cũng khiến Việt Nam phải đứng trước câu hỏi là lấy nguồn tiếp tế vũ khí ở đâu? Việt Nam hiện có bao nhiêu nước sẵn sàng cung cấp những khí tài hiện đại cho họ?
    Khó có khả năng Nga sẽ đứng ra để tiếp tế vũ khí và phụ tùng cho Việt Nam vì không muốn gây hấn với Trung Quốc. Thậm chí nếu Nga muốn giúp thì cũng đã quá trễ.
    Việc Trung Quốc tăng ngân sách quân sự khiến nhiều nước trong khu vực lo ngại

    BBC: Hoa Kỳ và Nhật Bản sẽ phản ứng thế nào nếu một cuộc chiến xảy ra, thưa ông?
    Giáo sư Carl Thayer: Việt Nam đang sở hữu hệ thống tên lửa hành trình rất mạnh, có thể bắn đến tận đảo Hải Nam hoặc đảo Phú Lâm.
    Nếu một cuộc giao tranh xảy ra, trên lý thuyết, các nước có thể lập một phòng tuyến nhằm cô lập đường hàng hải của Trung Quốc với mục tiêu ngăn Trung Quốc tiếp tục tấn công.
    Trừ khi Trung Quốc muốn phải đối đầu với cả hải quân của Nhật và Hoa Kỳ, các đường cung cấp dầu khí trên biển của họ sẽ bị chặn. Và đây là điểm yếu mà các học giả Trung Quốc gọi là “thế tiến thoái lưỡng nan ở Malacca”. Không chỉ riêng eo biển Malacca mà cả eo biển Hormuz cũng là một điểm yếu của Trung Quốc.
    Tuy nhiên để duy trì một vùng cách ly như vậy sẽ rất khó khăn và cần đến sự tham gia của hải quân từ nhiều nước.
    Nhật Bản cũng có thể sử dụng hải quân để khống chế không cho các hạm đội của Trung Quốc tiếp tục tấn công Việt Nam.
    Tất nhiên, đây chỉ hoàn toàn là giả thiết vì đến nay hải quân Nhật Bản vẫn chỉ được sử dụng cho mục đích tự vệ. Tôi vẫn cho rằng Nhật Bản sẽ rất thận trọng trước các động thái gây hấn của Trung Quốc.
    Giáo sư Carl Thayer cho rằng giàn khoan của Trung Quốc không phải để thăm dò dầu khí
    BBC: Hiện Trung Quốc đang phải chi rất nhiều tiền để giữ cho giàn khoan hoạt động ở vị trí hiện nay, một số tin nói là hàng trăm nghìn đôla một ngày, có tin nói là cả triệu đôla một ngày. Nhưng Việt Nam nói những hoạt động thăm dò trước đây của họ cho thấy không có dầu ở đó. Bên cạnh đó, Trung Quốc và Nga vừa ký với nhau một thỏa thuận khí đốt. Theo ông vì sao Trung Quốc lại chọn đặt giàn khoan ở vị trí hiện nay?
    Giáo sư Carl Thayer: Trước hết thỏa thuận khí đốt Nga-Trung là vấn đề dài hạn. Trung Quốc đang đối mặt với tình trạng thiếu nhiên liệu ngày một nghiêm trọng.
    Khi có mặt ở Hà Nội vào thời điểm tranh chấp xung quanh giàn khoan mới bắt đầu, tôi đã nói chuyện với một số nhà ngoại giao nước ngoài và họ nói rằng các đồng nghiệp của họ ở Bắc Kinh cho biết Tổng Công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (CNOOC) ban đầu được yêu cầu tiến vào khu vực lô 142 – 143 và CNOOC đã từ chối với lý do quá tốn kém.
    Tuy nhiên cuối cùng họ vẫn nhận được lệnh phải tiến vào đó và được cho biết nhiệm vụ thăm dò dầu khí không phải là vấn đề ưu tiên.
    Trung Quốc đã dự phòng phương án tháo gỡ căng thẳng bằng cách tuyên bố sẽ chỉ đặt giàn khoan ở vị trí này từ ngày 2/5 đến ngày 15/8.
    Tuy nhiên điều mà chúng ta chưa nghĩ đến là khi giàn khoan này thôi hoạt động và rời đi, Trung Quốc có thể đưa một giàn khác nhỏ hơn để thế chỗ dưới sự canh gác chặt chẽ.
    “Có thể nói rằng hành động đưa giàn khoan vào Biển Đông là để đánh dấu chủ quyền.“
    Bên cạnh đó, thời điểm mà Trung Quốc tuyên bố sẽ rút lui giàn khoan vào tháng Tám có thể chỉ đơn thuần là do để tránh mùa bão thường xảy ra từ tháng Chín – Mười trong khu vực.
    Trung Quốc rõ ràng là đang phải chi rất nhiều, không chỉ cho giàn khoan đắt tiền của họ, mà còn cho cả hơn một trăm tàu đang hoạt động quanh đó – quy mô chưa từng thấy từ sau Đệ nhị Thế chiến.
    Điều này cho thấy đây không chỉ đơn thuần là hoạt động thăm dò dầu khí.
    Một nhà phân tích nói với tôi rằng dầu khí tập trung chủ yếu ở phía nam của Biển Đông. Tuy nhiên với nhu cầu hiện nay của Trung Quốc, những mỏ này sẽ cạn rất nhanh.
    Trung Quốc đã phải trải qua bao nhiêu phiền phức như hiện nay, chỉ để khai thác những nguồn nhiên liệu rất có hạn như thế, rõ ràng không phải là một cách huy động vốn hiệu quả. Từ đó có thể thấy điều này là nhằm một mục đích khác.
    Tôi nghĩ là chúng ta đã không thấy hết được tính nghiêm trọng của việc thành lập Thành phố Tam Sa và đồn trú quân ở đó, cũng như ban hành luật đánh bắt trên các vùng biển quanh đảo Hoàng Sa và Phú Lâm.
    Trung Quốc đang muốn có một điểm tựa vững chắc ở phía bắc Biển Đông để từ đó tiếp tục tiến về phía nam. Trong thời gian tới, chúng ta có thể sẽ thấy Bắc Kinh thiết lập một vùng nhận dạng phòng không xung quanh quần đảo Hoàng Sa và Hải Nam.
    Có thể nói rằng hành động đưa giàn khoan vào Biển Đông là để đánh dấu chủ quyền.
    Căng thẳng sẽ hạ nhiệt sau khi Việt Nam bồi thường cho Trung Quốc và gửi phái đoàn ngoại giao sang Bắc Kinh?

    BBC:Trung Quốc nói sẽ chấm dứt hoạt động thăm dò dầu khí vào tháng Tám. Tuy nhiên ông có cho rằng Bắc Kinh sẽ thay đổi kế hoạch vì ngại Việt Nam sẽ nhân đó để tuyên bố chiến thắng trong tranh chấp lần này không?
    Giáo sư Carl Thayer: Hiện chúng ta đang chứng kiến một sự đối đầu được tính toán rất kỹ lưỡng. Trung Quốc vẫn khẳng định chủ quyền của mình và Việt Nam vẫn kiên quyết phản đối.
    Từ khi tranh chấp xung quanh vấn đề giàn khoan xảy ra, Việt Nam đã đề nghị thiết lập một đường dây nóng với Trung Quốc và bị Bắc Kinh từ chối.
    Phía Việt Nam cũng đã hai lần đề nghị Bắc Kinh cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc, nhưng cũng bị từ chối.
    Các cuộc bạo động nhằm vào Trung Quốc lại càng làm cho vấn đề thêm rắc rối.
    Tuy nhiên tôi nghĩ rằng sau khi Việt Nam đã giải quyết xong hậu quả của các cuộc bạo động, bồi thường cho Trung Quốc và giúp các doanh nghiệp Trung Quốc quay trở lại sản xuất, Bắc Kinh sẽ sớm đón tiếp các phái đoàn cấp cao của Việt Nam.
    “Từ khi tranh chấp xung quanh vấn đề giàn khoan xảy ra, Việt Nam đã đề nghị thiết lập một đường dây nóng với Trung Quốc và bị Bắc Kinh từ chối“
    Trong 4 năm qua, đã có hai phái đoàn đặc biệt như vậy được cử sang Trung Quốc để giải quyết xung đột trên Biển Đông và mỗi lần như vậy, căng thẳng đều được tháo ngòi.
    Có thể là ngày 15/8 tới đây, Trung Quốc sẽ rút giàn khoan, tuyên bố là đã hoàn tất mục tiêu, trong khi Việt Nam tuyên bố đã giữ vững lập trường chống đối của mình.
    Tuy nhiên câu hỏi ở đây là Trung Quốc có mang một giàn khoan nhỏ hơn tới để thay thế cho giàn khoan hiện nay hay không? Nếu điều đó xảy ra, Trung Quốc vẫn tiếp tục duy trì sự hiện diện của mình, và Việt Nam sẽ khó thay đổi điều đó vì mỗi lần họ tìm cách tiếp cận, tàu của Trung Quốc sẽ quay trở lại.
    Thế nhưng quan hệ giữa hai nước đã rất tốt và việc tìm một lối ra cho căng thẳng hiện nay sẽ phục vụ cho lợi ích của cả hai bên.
    Trung Quốc đang muốn xây dựng đường nối miền nam nước này với các nước ASEAN, và tuyến đường đó sé đi xuyên qua Việt Nam. Đó là chưa kể những quan hệ hợp tác của hai nước trong nhiều lĩnh vực khác.
    Trung Quốc cũng sẽ không muốn đẩy Việt Nam về phía Hoa Kỳ hoặc tăng cường sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Philippines và ảnh hưởng đến lợi ích của Trung Quốc ở đó.
    Liệu Việt Nam có thể lấy Philippines làm trung gian để thắt chặt quan hệ với Hoa Kỳ?

    BBC: Ông nghĩ như thế nào về chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sang Philippines vừa qua? Ông có nghĩ là Việt Nam đang muốn sử dụng các đồng minh của Hoa Kỳ làm trung gian để thắt chặt quan hệ với Hoa Kỳ hay không?
    Giáo sư Carl Thayer: Đó là một câu hỏi thú vị. Trước chuyến thăm của ông Dũng thì quan hệ Việt Nam – Philippines vẫn đang tiến triển khá tốt. Tuy nhiên cả hai nước, đặc biệt là Philippines, đều là những nước yếu trong khu vực.
    Cả hai đã lên kế hoạch cho hải quân diễn tập chung, nhưng kế hoạch này đã bị hủy bỏ trước sự phản đối của Trung Quốc.
    Tuy nhiên bây giờ cả hai đang đối mặt với cuộc chơi hoàn toàn khác. Hành động của Trung Quốc hiện nay là chưa có tiền lệ và rất đáng lo ngại.
    Việt Nam đã làm việc với ASEAN và việc tăng cường quan hệ với Philippines giữa lúc nước này đang thắt chặt quan hệ với Hoa Kỳ có thể sẽ giúp cả hai nước củng cố về an ninh.
    Việt Nam có thể khuyến khích Hoa Kỳ tăng cường hiện diện và sử dụng Philippines làm trung gian với Hoa Kỳ nếu cảm thấy một mối quan hệ trực tiếp là quá khó.
    “Hành động của Trung Quốc hiện nay là chưa có tiền lệ và rất đáng lo ngại“
    Chính sách của Việt Nam có ba không, đó là không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự, không tham gia liên minh quân sự và không cùng với một nước chống lại nước thứ ba. Chính sách đó vẫn không thay đổi.
    Vấn đề ở đây là không có tàu nào của Hoa Kỳ, dù mạnh đến đâu, có thể đẩy lùi giàn khoan của Trung Quốc và vì vậy, để bảo vệ lợi ích của mình, Việt Nam cần cùng với Philippines mở ra một mặt trận mới để Philippines có thể cùng Hoa Kỳ có hành động chống lại Trung Quốc.
    Hiện cũng có tin nói rằng Việt Nam có thể áp dụng hành động pháp lý với Trung Quốc, theo như thông tin mà Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đưa ra, dù không rõ chi tiết. Điều này có thể sẽ củng cố cho lập trường pháp lý của Philippines hiện nay trong đơn kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế.
    Nếu Trung Quốc thua kiện thì đường chín đoạn của họ sẽ bị tuyên là bất hợp pháp. Luật pháp quốc tế quy định phán quyết của tòa phải được thi hành ngay lập tức, không được kháng lại.
    Trung Quốc có thể sẽ phản đối nhưng điều đó đồng nghĩa với việc họ bị cô lập vì đó là một quyết định của quốc tế.
    Một quyết định như vậy cũng sẽ giúp các bên có yêu sách khẳng định chủ quyền của mình trên biển, ở những nơi mà Trung Quốc tuyên bố thuộc chủ quyền của họ, nhưng luật pháp quốc tế lại không xem như vậy.
    Washington đã thỏa hiệp với Hà Nội về nhân quyền?
    BBC: Lập trường của Washington là Hà Nội cần có một quan điểm chính trị cởi mở hơn và tôn trọng nhân quyền. Thế nhưng đối với Hoa Kỳ, căng thẳng hiện nay cũng là mối đe dọa đến ổn định trong khu vực và tự do hàng hải. Liệu Washington có chủ động thỏa hiệp hay không? Hay họ sẽ đợi sự thỏa hiệp từ Hà Nội?
    Giáo sư Carl Thayer: Hoa Kỳ không chỉ là một, mà chúng ta có chính quyền Obama và Quốc hội. Và theo ý kiến của tôi, chính quyền Obama đã thỏa hiệp với Hà Nội rồi.
    Chúng ta còn nhớ trước khi Chủ tịch Trương Tấn Sang sang thăm Hoa Kỳ, các chính trị gia cao cấp của Hoa Kỳ đã đề nghị Hà Nội phải có tiến triển về nhân quyền.
    Bất chấp những lời kêu gọi này, Việt Nam lại thực hiện thêm nhiều vụ bắt giữ khác.
    Ông Sang sau đó vẫn sang Hoa Kỳ và mang về hiệp định đối tác toàn diện.
    “Tôi cho rằng cuối cùng thì những lợi ích mang tính chiến lược vẫn sẽ được đặt lên trên nhân quyền“
    Các báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về nhân quyền, mặc dù nhận định rằng nhân quyền tại Việt Nam vẫn đang tiến triển một cách không đồng đều, nhưng cũng ghi nhận ngày càng có nhiều nhà thờ được phép hoạt động hơn.
    Các nhà ngoại giao tôi gặp ở Hà Nội cũng cho rằng nhân quyền tại Việt Nam vẫn tiến triển và Hà Nội đang từng bước đáp ứng các chỉ tiêu do Hoa Kỳ đề ra.
    Như vậy, chúng ta thấy là chính quyền Obama thì cho rằng Việt Nam đang đáp ứng yêu cầu của Hoa Kỳ, trong khi Quốc hội lại dựa trên hàng loạt vụ bắt bớ các blogger và nhà bất đồng chính kiến gần đây để bác bỏ điều đó.
    Tuy nhiên tôi cho rằng cuối cùng thì những lợi ích mang tính chiến lược vẫn sẽ được đặt lên trên nhân quyền.
    Hành động của Trung Quốc, mặc dù ảnh hưởng trực tiếp đến Việt Nam, nhưng cũng đe dọa đến sự ổn định trong khu vực.
    Điều này buộc Hoa Kỳ phải lựa chọn và tôi nghĩ rằng nhân quyền sẽ bị xem là phụ.

    HAI: Nhận Định Về Kịch Bản Chiến Tranh Từ Trung Quốc
    GNA: bài viết đăng trên nhiều blogs của TQ và VN. Đăng lại từ blog viet studies của GS Trần Hữu Dũng ngày 23/5/2014
    “Tiến công Việt Nam theo kế hoạch A:
    đánh một trận, thiên hạ sẽ ổn định”
    Điều nghiên chiến lược
    Từ trước đến nay Việt Nam và Đông Nam Á đều thuộc phạm vi thế lực truyền thống của Trung Quốc. Trong phần lớn thời gian của lịch sử, Trung Quốc và Việt Nam là láng giềng hữu hảo. Nhưng từ sau thập kỷ 70 của thế kỷ trước, do thực lực của nước ta suy yếu nên đã dần dần mất đi quyền kiểm soát đối với khu vực này. Việt Nam nhân cơ hội này đã xâm chiếm lãnh thổ của nước ta, đưa tới hai nước thù địch, giao chiến với nhau.
    Hiện nay, Việt Nam là mối đe dọa chủ yếu nhất đối với an ninh lãnh thổ Trung Quốc, là trở ngại lớn nhất đối với sự trỗi dậy của Trung Quốc. Nhìn từ góc độ khác cho thấy Việt Nam cũng là đầu mối và trung tâm chiến lược của toàn bộ khu vực Đông Nam Á. Muốn kiểm soát lại Đông Nam Á cần chinh phục Việt Nam. Chinh phục Việt Nam là bước đầu tiên cũng là bước quan trọng nhất để Trung Quốc mở rộng về phía Nam.
    Việt Nam là nước có thực lực quân sự mạnh nhất ở Đông Nam Á, lại có kinh nghiệm chiến tranh phong phú, đặc biệt là kinh nghiệm tác chiến với các nước lớn quân sự. Cho nên nhìn từ góc độ nào thì Việt Nam đều là “khúc xương khó nhằn”. Dựa theo câu nói của Mao Chủ tịch thì về chiến lược chúng ta cần coi thường địch, nhưng về chiến thuật phải coi trọng đối thủ. Cho nên hành động quân sự đối với Việt Nam cần phải có một kế hoạch tác chiến tỷ mỉ khoa học.
    Địa hình Việt Nam rất đặc thù, ví von một cách thông tục thì Việt Nam giống như một con rắn nước kỳ quái nằm ở cực Đông của bán đảo Trung Nam. Hướng Bắc-Nam thì dài, hướng Đông – Tây thì hẹp. Chiều dài Bắc-Nam khoảng 1600km, chỗ hẹp nhất hướng Đông-Tây chỉ có 50km. Địa thế Việt Nam phía Tây cao, phía Đông thấp, địa hình ba phần tư là núi và cao nguyên.
    Phía Bắc Việt Nam nhiều dãy núi liên tiếp nhau bị ngăn cách bởi những khe núi vực sâu, cao 300-1500m so với mặt nước biển. Phía Nam là cao nguyên và đồi núi, cao 500-1500m so với mặt nước biển. Trên núi sông suối nước chảy xiết, mùa mưa nước lũ tràn lan, rừng rậm nhiệt đới bao phủ 40% diện tích toàn lãnh thổ. Cho nên phần lớn các khu vực ở Việt Nam không thích hợp với tác chiến cơ động với quy mô lớn.
    Theo bài học thất bại của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam và kinh nghiệm thành công của chúng ta trong cuộc chiến tranh phản kích tự vệ, việc sử dụng lực lượng sơn cước và máy bay trực thăng vũ trang là biện pháp tốt nhất tiến hành chiến tranh sơn địa và chiến tranh rừng núi. Chỉ cần đột phá được tuyến phòng ngự ở vùng núi phía Bắc Việt Nam, một khi tiến vào đồng bằng sông Hồng thì lực lượng thiết giáp sẽ lại phát huy uy lực lớn.
    Còn việc đưa lực lượng thiết giáp theo cách tiến công cũ như trong cuộc chiến tranh phản kích tự vệ đã chứng minh không thành công. Như vậy chỉ có thể mở một chiến trường mới, tập kết nhanh chóng và hiệu quả với quy mô lớn lực lượng thiết giáp. Việc thực hiện đòn đột kích mang tính hủy diệt đối với khu vực trung tâm của địch là điều then chốt để giành chiến thắng trên mặt đất.
    Làm thế nào chế phục được Việt Nam “con rắn kỳ quái này?” Điều chủ yếu quyết định bởi việc làm thế nào nhanh chóng chặt đứt đầu rắn. Tục ngữ Trung Quốc có câu “đánh rắn đánh phải đánh vào đốt thứ 7, vị trí đốt thứ 7 là chỗ hiểm của rắn”.
    Chúng ta chú ý thấy rằng khu vực ven biển miền Trung Việt Nam có một địa phương gọi là Thanh Hoá. Khu vực này là mũi cực Nam của đồng bằng sông Hồng, là cửa đi ra biển của sông Mã. Từ Thanh Hoá hướng về phía Nam và Đông Tây, địa hình đột nhiên thu hẹp lại giống như cổ con rắn, chia cắt Việt Nam thành 2 phần Nam-Bắc hoàn toàn khác nhau.
    Toàn bộ tuyến đường sắt và đường bộ huyết mạch chủ yếu nối liền hai miền Bắc – Nam đều đi qua Thanh Hoá — mảnh đất nhỏ hẹp này. Vị trí địa lý của Thanh Hoá rất giống tuyến đường độc đạo chiến lược Cẩm Châu của nước ta. Cho nên, Thanh Hoá chính là yết hầu khống chế đầu rắn phía Bắc của Việt Nam. Bóp nghẹt yết hầu này, cũng có nghĩa là bóp nghẹt đốt thứ 7 của con rắn.
    Thanh Hoá có địa thế thấp, đồng thời cũng là bình nguyên rộng bằng phẳng, rất thích hợp với việc tiến hành đổ bộ với quy mô lớn. Nếu vận dụng phương pháp đổ bộ, thì có thể nhanh chóng đưa nhiều lực lượng thiết giáp vào chiến trường. Như vậy xe tăng một khi đổ bộ lên bờ sẽ tránh gặp phải địa hình núi non, tận dụng ưu thế địa hình đồng bằng, nhanh chóng tiến về Hà Nội. Nếu việc tác chiến đổ bộ ở Thanh Hoá diễn ra thuận lợi, sẽ khiến cục diện toàn bộ chiến trường nẩy sinh thay đổi cơ bản, khiến việc quân ta nhanh chóng giải quyết vấn đề Việt Nam có thể trở thành khả năng. Điều kiện đổ bộ thuận lợi như vậy, vì sao quân Mỹ trước đây không lợi dụng. Điều này chủ yếu là do trong thời gian chiến tranh Việt Nam, Trung Quốc đã cảnh cáo Mỹ cấm vượt qua vĩ tuyến 17. Mỹ luôn nhớ đến thất bại trong chiến tranh Triều Tiên, cho nên lời cảnh cáo của Trung Quốc đã có tác dụng răn đe nhất định. Còn Thanh Hoá nằm ở gần vĩ tuyến 20. Đến ngay vĩ tuyến 17 quân Mỹ không dám vượt qua, thì việc đổ bộ lên Thanh Hoá càng không dám nghĩ đến.
    Tổng hợp những xem xét trên, chế định ra kế hoạch tác chiến tiến công Việt Nam dưới đây:
    1- Bố trí binh lực:
    Việc tác chiến với Việt Nam quyết định đột kích theo 3 hướng, chiến pháp là “hướng tâm hợp vây” và thực hiện phương châm chiến lược Bắc trước Nam sau. Dựa vào phương châm chiến lược này chia lực lượng tiến công thành 3 tập đoàn chiến dịch Bắc, Đông và Nam.
    Hướng Vân Nam: lấy tập đoàn quân 14 thuộc lục quân làm chủ lực đảm nhận nhiệm vụ tiến công của tập đoàn Bắc. Đồng thời để thích ứng với nhu cầu trong giai đoạn đầu khai chiến tiến hành tác chiến ở vùng núi, sẽ rút 1 lữ đoàn sơn cước và 1 đại đội vận tải đường không của tập đoàn quân 13 tăng cường cho tập đoàn quân 14. Hướng Vân Nam tổng cộng có khoảng 60 nghìn quân.
    Hướng Quảng Tây: lấy tập đoàn quân 42 làm chính, đảm nhận nhiệm vụ tiến công của tập đoàn Đông; rút 1 lữ đoàn thiết giáp và 1 trung đoàn vận tải đường không của tập đoàn quân 41 tăng cường cho tập đoàn quân 42. Sư đoàn không quân số 2 thuộc lực lượng không quân phụ trách chi viện trên không cho tập đoàn Đông. Hướng Quảng Tây tổng cộng có 100 nghìn quân.
    Hướng đổ bộ từ biển của tập đoàn Nam, tập đoàn quân số 1 của lục quân và 2 lữ đoàn thuỷ quân lục chiến đảm nhận nhiệm vụ tiến công chủ yếu. Sư đoàn cơ giới 127 thuộc tập đoàn quân 54 của lục quân là lực lượng thê đội 2, đảm nhận là mũi đột kích bằng xe tăng chủ yếu tiến công Hà Nội. Đồng thời chủ lực hạm đội Nam Hải và lực lượng không quân thuộc hải quân phụ trách chuyên chở quân đổ bộ và chi viện yểm trợ trên không ở khu vực tác chiến này. Sư đoàn không quân số 9 thuộc lực lượng không quân thì phụ trách kiểm soát không phận khu vực miền Trung Việt Nam. Tập đoàn Nam tổng cộng khoảng 150 nghìn quân, trong đó lực lượng đổ bộ khoảng 100 nghìn quân.
    Tập đoàn quân 24 và quân đoàn lính dù số 15 thuộc quân khu Tế Nam là lực lượng dự bị.
    Cho đến nay, tổng số binh lực tham chiến của quân ta khoảng 520 nghìn quân (không tính lực lượng tên lửa và không quân chiến lược), tác chiến tại tuyến 1 có 310 nghìn quân. Dự tính đưa 1200 xe tăng, 3000 xe thiết giáp, 3200 máy bay chiến đấu các loại vào tham gia tác chiến.
    2 – Thực hiện tác chiến:
    Dự kiến thời gian tác chiến là 31 ngày:
    a – Giai đoạn tiến công chiến lược:
    * Ngày đầu tiên của chiến tranh: lực lượng tên lửa của ta bắt đầu tiến hành tiến công đợt 1 bằng tên lửa đối với 300 mục tiêu chính trị quân sự quan trọng trên toàn bộ lãnh thổ của địch. Sẽ phóng vào lãnh thổ địch 500 tên lửa chiến thuật tầm ngắn, 100 tên lửa chiến thuật hành trình, hải quân sẽ phóng 200 tên lửa hành trình từ căn cứ trên đất liền và 100 tên lửa hành trình từ căn cứ trên biển. Lực lượng kỹ thuật điện từ tiến hành gây nhiễu điện từ mạnh đối với trung tâm chỉ huy, hệ thống thông tin và rađa của địch. Máy bay oanh tạc chiến lược tiến hành oanh tạc chiến lược có trọng điểm đối với các nhà máy phát điện và cơ sở công nghiệp cỡ lớn của địch.
    * Ngày thứ hai: lực lượng không quân và lực lượng không quân thuộc hải quân xuất kích 1000 lượt máy bay tiến hành tiến công hoả lực chính xác đợt 2 đối với các mục tiêu quân sự quan trọng của địch và tiến hành đánh giá hiệu quả của cuộc tiến công bằng tên lửa đợt 1. Lực lượng tên lửa tiếp tục phóng 300 tên lửa chiến thuật về phía địch.
    * Ngày thứ ba: lực lượng không quân và lực lượng không quân thuộc hải quân xuất kích 1500 lượt máy bay tiến hành không tập với quy mô lớn hơn các mục tiêu quân sự quan trọng của địch. Tiêu diệt triệt để lực lượng không quân và hải quân còn lại của quân đội Việt Nam. Hải quân tiếp tục phóng 100 tên lửa hành trình từ căn cứ trên đất liền, tiến hành phá huỷ các điểm đã xác định.
    b – Giai đoạn tiến công chiến thuật:
    * Ngày thứ tư: lực lượng không quân và lực lượng không quân thuộc hải quân xuất kích 1000 lượt máy bay tiến hành tiến công hoả lực lần thứ 3 đối với các mục tiêu quân sự chủ yếu của địch. Đồng thời các tập đoàn quân tiến công sử dụng Katusha tầm xa và pháo cỡ lớn tiến hành đột kích đối với các mục tiêu quan trọng của địch. Hạm đội Nam Hải hoàn thành nhiệm vụ phong toả toàn bộ khu vực biển vịnh Bắc Bộ và tuyến đường phía cực Nam của Nam Hải (biển Đông). Hạm đội Đông Hải thực hiện cảnh giới vòng ngoài, thực hiện vu hồi từ xa.
    * Ngày thứ năm: lực lượng không quân và lực lượng không quân của hải quân xuất kích 500 lượt máy bay tiến hành oach tạc chính xác có trọng điểm đối với các mục tiêu quân sự quan trọng của địch. Đập tan khả năng phản kích của địch. Máy bay trực thăng tiến công của lục quân phối hợp với pháo binh mặt đất tiến hành đột kích các mục tiêu nằm sâu trong chiến tuyến của địch. Đồng thời các lực lượng tham gia tiến công tiến vào vị trí tập kết, 10 tàu đổ bộ cỡ lớn và 100 tàu đổ bộ cỡ vừa chuyên chở quân đổ bộ xuất phát từ các quân cảng. Lực lượng không quân của hải quân và lực lượng tàu ngầm chịu trách nhiệm bảo vệ việc đổ bộ cũng như không phận có liên quan.
    c – Giai đoạn tác chiến trên mặt đất:
    * Sáng sớm ngày thứ sáu: các lực lượng tiến công tiến hành chuẩn bị hoả lực trong 1 tiếng đồng hồ cuối cùng, sau đó từ 3 hướng Bắc, Đông và Nam nhanh chóng tiến vào bên trong lãnh thổ Việt Nam. Hướng tiến công của tập đoàn Bắc và tập đoàn Đông vẫn đi theo hướng mà trong cuộc chiến tranh phản kích tự vệ năm 1979 đã vận dụng. 2 lữ đoàn thuỷ quân lục chiến thuộc thê đội đổ bộ thứ nhất của tập đoàn Nam lần lượt mở hướng đổ bộ ở hai khu vực Tịnh Gia và Lặc Trường, sau đó hoà nhập vào nhau.
    * Ngày thứ bảy và thứ tám: lực lượng đổ bộ củng cố trận địa trên các bãi đổ bộ. Chủ lực của tập đoàn quân số 1 tiếp tục đổ bộ lên bờ mở rộng khu vực đổ bộ. Đồng thời sử dụng binh lực của 1 trung đoàn nhanh chóng tiến về phía Nam, dựa vào địa hình có lợi, ngăn cản quân đội Việt Nam tiến về chi viện cho phía Bắc.
    * Ngày thứ chín và thứ mười: chủ lực tập đoàn quân số 1 công chiếm Thanh Hoá, cắt đứt sự liên hệ giữa chủ lực quân Việt Nam ở phía Bắc với các lực lượng ở phía Nam, hoàn thành việc bao vây chiến lược đối với Hà Nội. Đồng thời sử dụng binh lực của 1 sư đoàn công chiếm Nghĩa Đàn và dựa vào địa hình và tuyến ven biển thực hiện phòng ngự đối với hướng Nam, ngăn cản quân đội Việt Nam chi viện cho phía Bắc.
    * Ngày thứ mười một: tập đoàn Bắc và tập đoàn Đông lần lượt tiến công đột phá Yên Bái và Lạng Sơn, hình thành thế tiến công gọng kìm đối với Hà Nội. Sư đoàn cơ giới 127 của tập đoàn quân 54 của lục quân hoàn thành việc đổ bộ.
    * Ngày thứ mười hai và mười ba: sư đoàn 127 tiến về Hà Nội, nhanh chóng công chiếm Ninh Bình. Như vậy 3 tập đoàn đột kích chiến dịch Bắc, Đông và Nam của ta sẽ lần lượt tiến vào khu vực dự định, hoàn thành việc bao vây Hà Nội.
    * Ngày thứ mười bốn và mười lăm: các đơn vị đóng nguyên vị trí đợi lệnh, nghỉ ngơi chỉnh đốn đội ngũ, củng cố các khu vực đã chiếm. Lực lượng không quân và pháo tầm xa của ta tiến hành chuẩn bị tiến công hoả lực trước khi tổng tiến công. Đồng thời tập đoàn quân 24 tiếp tục đưa vào chiến trường Việt Nam .
    * Ngày thứ mười sáu: bắt đầu tổng tiến công Hà Nội, dự kiến trong 3 ngày hoàn thành việc công chiếm Hà Nội.
    * Ngày thứ mười chín, hai mươi: các lực lượng nghỉ ngơi 2 ngày.
    * Ngày thứ hai mốt: chủ lực của tập đoàn quân 24 và tập đoàn quân số 1 bắt đầu tác chiến tiến đánh miền Nam Việt Nam
    * Đến ngày thứ ba mươi mốt: công chiếm toàn bộ Việt Nam.
    Mấy điểm thuyết minh về kế hoạch tác chiến này:
    Thứ nhất, vì sao chỉ tiến hành 5 ngày không tập đã đưa lực lượng mặt đất vào?
    Trong cuộc chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, trong tình hình có nhiều vũ khí chính xác và ưu thế hải quân tuyệt đối, nhưng Mỹ vẫn tiến hành chuẩn bị không tập kéo dài 1 tháng, sau đó mới đưa lực lượng mặt đất vào. Chúng ta sở dĩ nhanh chóng đưa lực lượng mặt đất vào, chủ yếu là do giữa Việt Nam và Irắc có sự khác biệt nhau.
    Trước hết tính chất phức tạp của môi trường địa lý Việt Nam đã quyết định hiệu quả cao nhất của không tập chỉ trong giai đoạn bắt đầu chiến tranh, lợi dụng tính bất ngờ, gây sát thương lớn cho phía địch. Sau đó quân địch sẽ nhanh chóng điều chỉnh bố trí binh lực, lợi dụng địa hình nhiều núi và rừng tiến hành ẩn nấp có hiệu quả. Mà Việt Nam cả năm có độ ẩm rất cao, mây mù bao trùm, khiến việc trinh sát trên không của chúng ta rất khó khăn.
    Cho nên nếu không dựa vào sự phối hợp chính xác của lực lượng mặt đất, hiệu qủa cuộc việc tiếp tục không tập sẽ không cao. Ngoài ra, Việt Nam không có lực lượng thiết giáp với quy mô lớn, chủ yếu lấy lực lượng bộ binh nhẹ và lực lượng sơn cước làm chính. Những lực lượng này khiến quân đội Việt Nam dễ phân tán và lẩn tránh. Như vậy chỉ có thể dựa vào lực lượng lục quân để tiến công theo địa điểm chỉ định.
    Còn một điểm nữa là Mỹ luôn nhòm ngó vào Việt Nam. Chỉ cần chúng ta tiến hành chiến tranh với Việt Nam, Mỹ nhất định sẽ tìm cách ngăn cản. Chỉ cần nhanh chóng đưa lực lượng mặt đất vào, biến Việt Nam thành một chiến trường thực sự, hình thành cục diện hỗn chiến, thì mới có thể triệt để ngăn chặn Mỹ thọc tay vào.
    Thứ hai, kế hoạch tác chiến này thực hiện 3 hướng đột kích, theo chiến pháp “hướng tâm hợp vây”
    Trong đó tập đoàn đổ bộ hướng Nam là hướng chủ công và trọng điểm tiến công của quân đội ta. Vì vậy lực lượng thiết giáp mạnh nhất và tinh nhuệ nhất cần được tập trung sử dụng tại hướng này. Tập đoàn đột kích hướng Đông là hướng tiến công bổ trợ. Tập đoàn Bắc hướng thực hiện kiềm chế chiến lược.
    Thứ ba, do cuộc chiến tranh đối với Việt Nam là cuộc chiến tranh chính quy lấy địa hình rừng núi làm chính, cho nên các cuộc tiến công của máy bay trực thăng sẽ phát huy tác dụng tương đối quan trọng.
    Lực lượng không quân thuộc lục quân của quân đội ta hiện nay còn thiếu nghiêm trọng. Để thích ứng với nhu cầu tác chiến với Việt Nam trong tương lai, các quân đoàn cần tăng cường xây dựng lực lượng không quân, nên trên cơ sở các trung đoàn không quân thuộc các tập đoàn quân hiện nay, mở rộng biên chế thành các lữ đoàn. Nâng cao mạnh mẽ khả năng tiến công phòng thủ lập thể và khả năng điều hành trên chiến trường.
    14-9-2008

    BA: Chiến tranh Việt – Trung, có hay không?
    Tác giả: VietTuSaiGon RFA Thursday, 05/22/2014
    Hiện tại, nhắc đến đề tài chiến tranh là điều hoàn toàn không nên, bởi tai ương này đã đến quá gần và có thể nổ ra bất kì giờ phút nào trên dải đất hình chữ S này. Nhưng nếu không nhắc đến nó cũng không được, vì đó là một thực tế mà mỗi người cần phải chuẩn bị và chọn cho mình một tâm thế cũng như một sự chuẩn bị khả thể nhất cho mạng sống và tính mạng cộng đồng, quốc dân.
    Khi tôi viết những dòng này, không phải dựa trên dữ liệu những bức ảnh về quân đội và vũ khí của Trung Quốc đang dịch chuyển dần về biên giới Đồng Đăng, cũng không dựa trên chuyện giàn khoan HD 981, vì những chuyện đó đã là bài ngửa, không cần đoán hay phân tích nữa. Vấn đề tôi muốn nói đến ở đây là phe trục và bí mật khí tài.
    Cũng xin nhắc lại một vấn đề trong chiến tranh mà đúng hơn đó là một bài học xương máu; Trung Quốc có địa hình hiểm trở không kém gì Việt Nam, điều này nói lên rằng trong chiến lược và địa hình, quân Tàu Cộng không phải là loại quân không biết đánh du kích hoặc lơ ngơ với chiến trận núi non, rừng già. Bộ đội Việt Nam sẽ rất khó khăn để đối phó với lực lượng chuyên đánh trận theo địa hình này của Trung Cộng, bằng chứng là năm 1979, họ đã tiến sang các tỉnh Lạng Sơn, Lào Cai, Cao Bằng và chốt ở đó khá lâu.
    Về chiến trận trên biển, yếu tố chiến thuật và kĩ thuật khí tài lại đặt lên hàng đầu, khác xa với chiến trận rừng núi. Trận Gạc Ma 1988 và giàn khoan HD 981 đang diễn ra ít nhiều cũng chứng minh được vấn đề kĩ thuật khí tài vô cùng quan trọng. Nó quyết định thành hay bại, sinh hay tử, giữ được nước hay mất nước.
    Ở trận Gạc Ma 1988, kẻ cướp đã mang súng vào tận nhà, dí súng vào đầu, không thể bảo chúng ta giữ hòa hiếu, tôn trọng luật pháp quốc tế nên không nổ súng nhưng vẫn bảo vệ được chủ quyền quốc gia, lãnh thổ, lập luận như vậy là láo toét. Chúng ta đã mất 64 chiến sĩ, mất 64 cơ số vũ khí và mất đứt bãi đá ngầm Gạc Ma mà hậu quả của nó thì đến bây giờ, nó trở thành một điểm mới để phóng hải đồ và là quân cảng của Trung Cộng trong một ngày gần đây. Rõ ràng trận Gạc Ma 1988 Việt Nam đã thua đau đớn và uổng phí một sự hy sinh xương máu của 64 người con nước Việt bởi không có tầm nhìn quân sự, chiến lược và không lượng được sức, hay nói khác là không đủ khí tài và chiến thuật, thua!
    Hiện tại, vụ giàn khoan HD 981, chưa bàn gì về chuyện luật pháp quốc tế hoặc chiến lược quốc gia. Vì muốn bàn về một tòa án quốc tế, phiên tòa quốc tế, cần phải nhớ là ít nhất Việt Nam cũng không ở thế lép vế về mặt quân sự. Chính yếu tố này sẽ thúc đẩy sự công tâm ở phiên tòa quốc tế. Bởi vì xét cho cùng, nếu tương quan lực lượng của Việt Nam và Trung Quốc là 50/50, thế giới, giới quan sát mới lo sợ một cuộc chiến tranh khu vực nổ ra. Ngược lại, nếu tương quan lực lượng quá so le, chuyện một phiên tòa hình thức (thậm chí) để hợp thức hóa tài sản của kẻ cướp và an ủi kẻ thua trận là chuyện rất có thể. Vì nếu xử ra, công bố Trung Quốc sai, nhưng Trung Quốc vẫn khư khư dùng quân sự và thậm chí lăm le chuyển quân sang Việt Nam, nguy cơ chiến tranh khu vực xãy ra thì xử làm gì nữa!
    Và tất cả mọi biểu hiện cũng như khả năng phản ứng của Việt Nam từ quá khứ đến hiện tại chỉ cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam đang đứng ở vế dưới, đang ngày càng lún sâu vào thế đuối, hết đường gở. So về tương quan lực lượng (dù không đánh), lẽ ra nước bị cướp phải đưa ra lực lượng hùng hậu để thị uy và tạo thế áp đảo trong thương thảo, đối thoại. Đằng này, Việt Nam không những không thị uy được mà còn tỏ rõ sự yếu nhược của mình trước kẻ xâm lăng. Tôi tin là nếu Philipines hay bất kì nước nào có quyền lợi trên biển Đông nếu bị Trung Quốc xâm lăng, họ sẽ không yếu đuối và chịu nhục như Việt Nam, ít nhất họ cũng cho thấy được sức mạnh của họ. Vì sao lại có chuyện như thế?
    Vì Việt Nam có 3 yếu tố chi phối mà chắc chắn là ba yếu tố này tồn tại thì Trung Quốc sẽ dễ dàng lấy từng phần lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam: Phụ thuộc và nợ nần Trung Cộng; Tham nhũng tàn bạo; Giới cầm quyền quá yếu kém và vẫn chưa thoát khỏi tình trạng dốt nát từ trung ương xuống địa phương.
    Vấn đề phục thuộc và nợ nần Trung Cộng sẽ khiến cho nhà cầm quyền Việt Cộng lo sợ một cuộc “bạch hóa” từ phía Trung Cộng và luôn cúi luồn Trung cộng cho qua chuyện. Vấn đề tham nhũng đã đưa đất nước đến chỗ nghèo nàn, tiền mua khí tài và đầu tư nuôi quân, chuyên nghiệp hóa quân đội bị nuốt chừng vào túi quan tham, hệ quả là như đang thấy, khí tài Việt Nam quá lạc hậu so với Trung Quốc. Đừng nói chi đến hai chiếc tàu ngầm hạng kilo vừa mua của Nga, cả hai chục chiếc như thế cũng chưa chắc địch nổi với cả một binh chủng tàu ngầm khủng của Trung Cộng! Và tình trạng dốt từ Trung ương xuống địa phương đã không cho ra được những giải pháp khả dĩ để đánh kẻ xâm lược mà vô hình trung, sự cộng hưởng cái dốt đã đẩy bộ máy trung ương tập quyền vào cảm giác hoang mang, sợ hãi và tư thủ, chưa thấy giặc đã lo ôm tài sản cất giấu và bỏ chạy.
    Vừa rồi, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trả lời phòng vấn khá hay, khá quyết liệt, trong đó có một ý nói lên tất cả: “Việt Nam không tham gia bất cứ liên minh quân sự nào để chống lại một quốc gia khác. Đây là chính sách đối ngoại nhất quán của Việt Nam. Chúng tôi đã công khai điều này rất nhiều lần với thế giới!”.
    Thử hỏi: Vũ khí của Việt Nam có bao nhiêu phần trăm mua của Nga? Chắc chắc là không dưới 80%. Trong khi đó, Nga chọn đứng về phía Trung Quốc, như vậy, bí mật khí tài của Việt Nam còn ra trò trống gì nữa đối với Trung Quốc? Và một khi Việt Nam không tham gia liên minh quân sự, cũng đồng nghĩa với không bao giờ có chuyện mời Mỹ hay Nhật hay bất kì nước nào cố vấn hoặc hỗ trợ quân sự, như vậy, với vũ khí hiện tại, đánh được mấy ngày với Trung Quốc?
    Và một khi kĩ thuật khí tài quá thua kém, liên minh quân sự không có, nếu đánh nhau, chỉ dựa hoàn toàn vào yếu tố con người, liệu sự gan dạ, dũng cảm và quyết tâm hy sinh cho tổ quốc của các chiến sĩ Việt Nam có ý nghĩa gì trước các khối sắt, thép biết nói chuyện của kẻ thù? Và có bao nhiêu nhân mạng con em Việt Nam mang ra để nướng trên chiến cuộc này?
    Đến đây, chắc có lờ mờ cũng nhìn thấy được bức thông điệp của ông thủ tướng Dũng là gì rồi! Đừng vội mừng! Mà cần suy nghĩ nhiều hơn về cuộc cờ đầy tiền, máu và nước mắt đang sắp đến hồi cao trào này! Và đến đây, xin trả lời câu hỏi bên trên: chắc chắn có chiến tranh Việt – Trung. Và thắng thua cũng đã xếp đặt cả rồi, kẻ thắng làm gì, người thua về đâu, nghe ra cũng đã có bài bản cả rồi!”

    Hết trích

    P/S. Xin phép không bình luận gì nhưng cũng xin được nói rõ. Nếu điều xấu nhất đó xảy ra, dù là một phụ nữ tôi cũng sẵn sàng. Có lẽ vì quê tôi là “hàng xóm” gần nhất, cách nhau chỉ một “bờ rào bờ giậu”, quê ngoại của Hai Bà Trưng.

    • trungle118 says:

      chiến thuật của khựa dài và tiêu tốn sức quá mà chưa chắc đánh nổi dân Việt, ta chỉ cần 100 đặc công cõng thuốc nổ đánh sập thủy điện tam hiệp ít nhất 1/3 dân số khựa sẽ về với tổ tiên, cần gì đánh nhiều cho tốn tiền, hao sức dân.

    • NôngDân says:

      + Tốn tài nguyên quá!.

  26. theo bác Dove thì bài báo kia chỉ là sản phẩm của một tay viết còn mơ hồ về VN. nhưng nền báo chí Nga có tiếng là được kiểm duyệt chat chẽ mà để một bài báo như thế được đăng thì cháu nghĩ vấn đề không thể lý giải đơn giản như thế.

    • Dove says:

      Nhầm to. Báo Nga bây giờ kiểm duyệt lơ mơ hơn Hang Cua.

      Cần phải nói rằng kiểm duyệt gắt gao nhất đó là BBC VN và VOA VN. Trên các trang này chỉ toàn luận điệu một chiều của những tay phóng viên VN, những nhà VN học v.v…non tay nghề và non cả lương tâm.

      Dove vào đấy những mong tìm được vài bài chửi CS đến mức sướng đến tận lỗ ráy, thể nhưng chỉ rặt những bài ngớ ngẩn.

      • HỒ THƠM1 says:

        Tui chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là lão Đốp hằng ngày cứ vào Hang Cua phát biểu tự do vung tí mẹt, khỏi cần động não, nhưng thỉnh thoảng 1 tuần nên đi nằm viện 1 lần để bảo vệ sức khỏe!
        Hi hi hi…!!!

        • Dân gian says:

          Ham muốn của cụ HT1 đầy mâu thuẫn. Nếu cụ Dove đến bệnh viện đều thì bác sĩ sẽ chữa khỏi bệnh cho cụ ấy và cụ ấy sẽ không vung tí mẹt nữa đâu.

          Hang này khô khốc, có cụ ấy “vung tí” cho nó mềm mại cũng có sao đâu. Ai không thích thì bỏ qua. Cụ Cua chắc cũng lý do nào đấy.

  27. QAnh says:

    Có thông tin ngoài lề viề việc TQ tăng cường các hoạt động quân sự gần biên giới VN, anh HM có thông tin nào đáng tin cậy về việc này ko?

  28. huu quan says:

    trước năm 1975, nhân dân tòan thế giới ủng hộ Việt Nam với lý do Việt Nam đấu tranh để giải phóng dân tộc.
    sau năm 1975, ông Phạm Văn Đồng có vác rá đi khắp thế giới nhưng tới đâu cũng bị từ chối với lý do: “Chúng tôi ủng hộ các ông đấu tranh giải phóng dân tộc chứ đâu ủng hộ các ông xây dựng XHCN”
    vì thế nên đói.
    trong khi đó người anh em cùng chí hướng, cùng ý thức hệ là Trung Quốc thì quay ra giở đủ trò.

    • Dove says:

      Do buông lảng CHXH nước Nga thành gã khổng lồ bị cắt gân, Nhờ giữ vững CNXH, TQ đã hoàn thành CN hoá ở mức độ cao. mà ko lâm vào tình trạng của Libya hiện nay.

      Bây giờHoa Kỳ và EU đẩy Nga và TQ xích lại gần nhau rồi. Vậy có lời khuyên bớt bép xép để chuẩn bị nhận vài cái tát trời giáng.

      Vậy, Dove cứ kiên trì CNXH và tin rằng VN sẽ đắc lợi.

      • danbanbao says:

        Chả hiểu nổi cái ông Đốp này nữa.Đắc lợi là đắc lợi cái chị ông?
        Mấy chục năm xây dựng cnxh rồi mà cây kim,sợi chỉ,con bù loong còn chưa tự sản xuất được;một nước nông nghiệp,xuất khẩu gạo hàng đâu mà phải nhập hạt giống của TQ đến 70,80%?hay đặc lợi là của vài người đứng ra nhập khẩu đó để hưởng lợi?

        • Dove says:

          Đắc lợi là thế này: Hoa Kỳ và phương Tây sẽ phải o bế VN, nếu ko VN sẽ nghiêng về phía trục Nga Trung thế là ASEAN đi đứt.

          Thật ra Dove đã ngán đến tận cổ cái thị trường đơn cực rồi: áp giá cá tra của Indo để ăn bẩn Hai Lúa VN bằng thuế chống phá giá. Nếu thị trương Nga Trung và rộng ra là BRICS vững mạnh hơn, VN sẽ bớt bị o ép. Đó chính là đại tiệc mà Nga Trung hướng tới, bởi vậy bán dầu khí chỉ là món khai vị.

          Biết thế, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dung đã nói rõ:

          “Không thể có phát triển nếu không có hòa bình và ổn định. Việt Nam luôn nỗ lực đóng góp vào hòa bình, ổn định và lạc quan về tương lai hợp tác phát triển của khu vực Châu Á-Thái Bình Dương.”

          rồi ông đàng hoàng ra giá: “Ko đổi chủ quyền lấy hữu nghị viễn vông.”

          Nói tóm lại thời kỳ “yêu nước hung hăng” đã chấm dứt, kế sách bám váy bà Loretta Sanchez để chống Tàu đến người Việt quốc nôi cuối cùng đã xưa như Diễm rồi.

          Yêu nước bây giờ thì phải bảo vệ hoà bình, tỉnh táo mưu lược để vận dụng thế cờ địa chính trị mới nhằm vững vàng đưa đất nước thoát khỏi bẫy trung bình.

      • trung còi says:

        Cái này anh Đốp đọc chưa

        +20 Bình luận hay
        PhamTuyenPhamTuyen
        · 2 giờ trước
        Cách hành xử của nước Nga, Putin và truyền thông Nga theo hướng ủng hộ Trung Quốc trong thời gian qua theo mình có tác dụng rất tích cực cho Việt Nam. Nó đã giội một gáo nước lạnh vào quán tính của một bộ phận không nhỏ người Việt Nam yêu nước Nga mọi lúc mọi nơi và vô điều kiện. Nó giúp bộ phận không nhỏ ấy bừng tỉnh sau một cơn mê ngủ quá dài. Theo mình, cái hội chứng thần tượng Nga mù quáng này đã để lại cho Việt Nam những hệ lụy rất rặng nề. Bây giờ chữa lành được thì rất là tốt.

        Mình đã từng sửng sốt và rất khó chịu khi VTV, đặc biệt là những phóng viên thường trú của họ tại Nga, cứ gồng mình lên, nói văng cả bọt mép để bảo vệ nước Nga trong cuộc khủng hoảng Ukraine. Đến khi gặp trực tiếp một tiến sĩ nổi tiếng ở Hà Nội, một cựu du học sinh tại Liên Xô, thì cơn sửng sốt của mình chuyển hóa thành tăng xông, co giật. Bà đã sửng cồ trước một bài báo phê phán nước Nga trong vụ Crimea, cứ như thể quyền lợi của chính gia đình bà đang bị xâm hại. Mình biết nhiều người như bà, luôn yêu nước Nga vô điều kiện và thường nhầm lẫn giữa nước Nga, nhân dân Nga với các lãnh đạo Nga bây giờ. Họ thậm chí còn nhầm lẫn giữa nước Nga hiện nay với thời Liên Xô mà họ luôn lưu giữ những ấn tượng tươi đẹp.

        Mình cũng biết những người, những nhà báo đồng nghiệp, những quan chức Việt Nam luôn cố gắng dìm hàng Mỹ và tâng bốc Nga theo kiểu đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ.
        Cơn thần tượng mù quáng khiến họ không thể và thậm chí không muốn nhận ra rằng Putin không phải Lê Ninh, và cả hai ông này đều không phải người Kinh.

        Mình nghĩ những gì đang xảy ra là một liệu pháp sốc cần thiết.

        ( Mít tờ Đỗ)
        http://linkhay.com/phan-no-hang-tin-uy-tin-nga-xuyen-tac-lich-su-vu-khong-viet-nam-449/1595740

      • Quang Huy says:

        Đề nghị bác Dove không ngụy biện nhảm.
        Thế nào là giữ vững CNXH ? Thằng TQ nó chạy làng “mở cửa” từ năm 78 còn đính tí nào kinh tế kế hoạch hóa tập trung của XHCN ko? LX lết thêm được mấy năm thì chết luôn hêt thuốc chữa.
        Em ước giá mà TQ nó cũng kiên trì CNXN để tới năm 91 nó cũng tèo luôn thì mình đỡ mệt…
        Còn để ngâm dấm XHCN thì mình chưa chuyên chính bằng 1/10 thăng Triều Tiên để mà đòi làm hàng độc nhé.
        Vài lời mong bác suy nghĩ trước khi post bài đọc cho nó đỡ đau mắt

  29. Đằng giang says:

    Bài viết thật hay. Tuy nhiên HM đừng bao giờ trông chờ sự đổi thay viển vông đó. Bản chất chỉ là quyền lực, cho dù biết rằng gần Dân quá thì quyền lực lung lay, chấp nhận xa Dân chút và hy vọng chư hầu chút thì may ra quyền lực với Dân vẫn còn, dù phải làm tôi mọi ngoại bang.
    Lịch sử nhớ lại : Ta đánh Mỹ là đánh cho LX & TQ, . Nghĩa là không phải cho Dân ta mà

  30. Tịt mù says:

    Tự thiêu trước Dinh Độc lập, nghe nói có cầm băng rôn.

    Vụ gì mới nữa đây ❓

    • thongreo00 says:

      Đúng là thời đại internet. Video clip này đã có ở 5, 6 chỗ khác nhau trên mạng. Bên trang Dân Luận nói:
      Có nguồn tin chưa kiểm chứng cho rằng, đây là cô Nguyễn Thị Hoa, dân oan Bà Rịa – Vũng Tàu.

  31. vivi099 says:

    Bài viết nên đọc …

  32. Không Ai Cả says:

    Ôi ! đồng chí BÁCH VIỆT có TÂM có TÀI ( nhưng TÀI hơi bị nhỏ, do ít nghe, xem TV chăng )

    Những bài học mà đồng chí BÁCH VIỆT nêu ra chỉ là bài học cò con mà thôi.

    Trên TV, đảng ta đã nói bài học học quan trọng nhất là bài học “dĩ bất biến ứng vạn biến”.

    Ủa ? mà cái “dĩ bất biến ứng vạn biến” là cái gì vậy cà ??

    • Không Ai Cả says:

      ồ, mới tìm hiểu được “dĩ bất biến ..” đó là lấy ĐẠI CỤC, 4 TỐT, 16 CHỮ là BẤT BIẾN, hề ..hề…

  33. bravehoang says:

    Bài viết có những thông tin chưa đọc bao giờ.
    Nói về nhà Hồ, nhớ năm lớp 7, cô giáo bảo nhà Hồ đã có những chính sách sai lầm, như phát hành tiền giấy, vì khó bảo quản. Mình có hỏi cô sao bây giờ cũng chỉ dùng tiền giấy, không phải tiền xu. Cô bảo tiền giấy bây giờ nó khác hehe.
    Theo những gì đã đọc thì nhà Hồ đã có những bước tiến vượt bậc về kinh tế, những chính sách tốt về xã hội so với thời Trần (điều này hơn thời đại này, vì những chính sách và kinh tế hiện nay thua VNCH), chỉ có lòng dân không theo, vì dân đã bị đầu độc bởi ý thức hệ phong kiến, vua là con trời, phế vua như che mất bầu trời. Bởi lòng dân không theo (dù trường hợp này là dân sai, vẫn luyến tiếc nhà Trần đã đến thời mục nát) mà làm mất những, chính sách hay không áp dụng được.
    Bây giờ, dân thì sáng suốt mà cầm quyền thì “tối suốt”:D. Hình như thời nhà Hồ đúng với VNCH hơn, vì dân bị tuyên truyền bởi sự trong sạch của “lãnh tụ kính yêu” mà quên đi bản chất xã hội.
    Ở đây, nếu trong gia đình ai có đảng viên cao tuổi, chắc đều đã được quán triệt câu: “Mỹ là kẻ thù trước mắt, TQ là kẻ thù lâu dài”. Nhưng hình như chỉ có đảng viên không chức quyền mới nhớ câu đó, càng lên cao, càng quên dần.

  34. quang says:

    Trong thế kỷ 20 nếu VN chỉ tiến hành cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, cách mạng dân chủ thì ta vẫn còn Hoàng Sa. Nhưng VN tiến hành thêm cuộc đấu tranh giai cấp, kết quả làm cho nội bộ chia rẽ, nguồn lực phân tán, VN trở nên yếu và lệ thuộc hậu quả là mất thêm đất biên giới, mất Hoàng Sa, mất một phần Trường Sa.
    Thế kỷ 21 VN vẫn quyết theo đuổi cuộc đấu tranh giai cấp (Ý thức hệ CS trên thực tế chỉ còn các vỏ – Bản chất bên trong là lợi ích của nhóm chính trị cầm quyền) thì tương lai có thể sẽ mất hết luôn cả Trường Sa, vùng biển vùng trời khu vực đường lưỡi bò mà Trung Quốc đã vẽ.
    Thời gian gần đây qua những phát ngôn của những người có trách nhiệm thấy cũng có người tỏ ra muốn hành động vì lợi ích quốc gia, muốn đoàn kết, muốn quy tụ lòng dân chung tay hành động vì lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, tuy nhiên cũng không thiếu người muốn chia rẽ, không tin tưởng ở người dân mà chỉ tin tưởng vào sự “tài tình của Đảng”.
    Nhìn qua hành vi của tổng thống bị phế truất của Ucraine và nhóm người thân Nga thấy họ bất chấp tất cả, họ sẵn sàng hy sinh quyền lợi quốc gia, sự toàn ven lãnh thổ, sẵn sàng dâng tặng người Nga Creame, các tỉnh miền đông chỉ vì lợi ích của cá nhân và nhóm của họ. Việt Nam có nhóm người dạng này không ?. Họ chiếm bao nhiêu % ?.

    • Dân gian says:

      Chính quyền nói rằng đấu tranh với TQ đã có đảng và nhà nước lo. Nhưng hiện nay nhân dân cũng lo lắm. Lo là đảng và nhà nước làm mất nước luôn.

      Ngày xưa An Dương Vương cũng nhờ cậy có nỏ thần nên tự lo chống phương bắc rồi mất nước. Nhân dân lầm than cực khổ đến ngàn năm sau mới đuổi được quân xâm lược. Bài học lịch sử này chắc đảng quên rồi. Không biết “nỏ thần” của đảng là cái gì?

      Nhưng dù đảng có bí quyết gì để thắng được quân xâm lược TQ thì nhân dân vẫn lo và chắc không để đảng hành động một mình.

      • nguyenmutat says:

        OK Nỏ thần của đảng là ngàn vạn Nghị Quyết từ TW tới các địa phương đọc và làm theo…khi nào cần cứ giơ cao lên như ngày trước dân TQ giơ cao ” Trước tác mao chủ xị”…Ắt giặc không đánh mà tan….Bất chiến tự nhiên thành…MỒ !

    • Dove says:

      Nên nhớ rằng theo hiệp nghị Giơ Ne vơ lãnh thổ VN từ vĩ tuyến 17 về phía Nam là do VNCH quản lý.

      Mô thức là bám Hoa Kỳ. Thế nhưng, từ 1972, Hoa kỳ bỏ mặc VNCH để chơi ngoại giao bóng bàn với TQ. Được Hoa Kỳ bật đèn xanh, TQ chỉ cần kéo đến Hoàng Sa 2 cái tàu tuần duyên đời “ông nội” (Krondstat) và vài cái tầu đánh cá được trang bị súng bộ binh.

      Ấy thế mà họ đánh cho hạm đội VNCH chạy tan tác, cưỡng chiếm Hoàng Sa.

      Bây giờ, làm trò vớ vẩn nghiên cứu Công Văn Phạm Văn Đồng để đổ trách nhiệm và hiến kế cho TQ bảo vệ tính chính đáng của HD981. Thấy chưa đủ lại còn vẽ tiếp ra chuyện nếu ko có cách mạng ý thức hệ thì ko mất đảo.

      Đúng là luận điệu của phường bán miêng nuôi trôn. Chị em bán trôn nuôi miệng vạn lần dễ thương hơn.

      • Trần Viết Nhàn says:

        Tàu nó đánh ngụy để chiếm Hoàng Sa ,sao Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa không lên tiếng phản đối ? biển đảo của dân Việt Nam mà .

        • Dove says:

          Đã nhận quản lý theo luật Quốc tế thì phải ráng mà giữ.

          Trong tình hình lúc bấy giờ Bắc Việt mà phản đối thì chỉ là thể hiện hội chứng thiểu năng về địa chính trị.

          Còn bây giờ thì Cộng Hoà XHCN VN có trách nhiệm phải thu hồi. Đó là cuộc đấu tranh lâu dài và cực kỳ khó khăn trên cơ sở tuân thủ luật pháp quốc tế.

  35. Sóc says:

    Điều mà Sóc cảm thấy mừng là đi đâu, gặp ai, từ bà bán hàng ở chợ đến trên mạng, dân Việt Nam mình đau đáu với tình hình đất nước.
    Điều mà Sóc buồn, là chúng ta cùng nghĩ về mục đích, nhưng lại không đoàn kết, không tin nhau và hiểu nhau. Vừa sang nhà Suv đọc bài Suv kể lại câu chuyện Minh Dương bị đánh. Ai chơi với với Minh Dương đều biết hắn không bao giờ nói dối. Sóc là một người phản đối chuyện biểu tình 18/5 nhưng muốn giận điên lên vì chuyện bạn mình vô cớ bị đánh. Không thể cá mè một lứa, nhìn đâu cũng là thù địch. Không thể có chuyện cứ đưa dân vào đồn công an là đánh. Sóc đang ơ Bình Định, vừa mò xem số điện thoại hai thằng côn an đánh bạn mình là ai. Biết là cỡ dân đen như Sóc, chẳng làm được gì chúng. Nhưng im lặng thì chúng nghĩ chúng đúng. Chúng chẳng đúng dù với bất cứ lời biện hộ nào.
    Xa dân thì chết.
    Bài học đó nước nào chẳng có, đời nào chẳng có. Đâu cần chuyện Hồ Quý Ly ngày xưa.
    Tiếc là Minh Dương không chụp được ảnh mấy thăng côn an đó. Chính chúng mới là những kẻ trực tiếp làm chế độ này càng ngày càng tồi tệ đi, chứ chưa chắc ở thế lực thù địch nào cả.

    • bravehoang says:

      Hehe, còm này thì Sóc đã quay về quan điểm của dân. Mấy còm trước là dân mà toàn đứng trên quan điểm của Đảng :D. Chúc mừng Sóc. Dù sao cũng nhờ bạn bị đánh mới nhận ra.
      Không biết nếu Sóc bị đánh thì sao nhỉ? 😀

    • danbanbao says:

      Mấy tay công an kia cũng chỉ là lính đánh thuê thôi Sóc ạ,sai đâu đánh đó,chỉ vì miếng ăn hàng ngày,giận bọn họ một thì nên giận chủ của chúng 10, cứ tìm chủ của chúng mà chửi.

    • trần cường says:

      “Điều mà Sóc cảm thấy mừng là đi đâu, gặp ai, từ bà bán hàng ở chợ đến trên mạng, dân Việt Nam mình đau đáu với tình hình đất nước” (thực ra đó là quan tâm đến chính trị), nhưng khi lãnh đạo “ho” một tiếng là lại như “Cua gặp Ếch”.
      Bạn Minh Dương bị CA đánh đập vô cớ chỉ vì đi biểu tình chống TQ và do bạn Suv đưa lên blog. Bạn Minh Dương là một còm sĩ hang cua, bạn off ngoài đời với một số còm sĩ nên gây bức xúc lớn cho các bạn. Nhưng những cuộc biểu tình tại HN năm 2011 thì biết bao nhiêu người bị đánh đập, bắt nên xe buýt. Người dân ngồi nhà đọc báo, xem trên truyền hình tuyên truyền là họ là những tên “phản động” gây rối trật tự công cộng, biểu tình để nhận tiền công 50.000 đồng/ buổi để rồi lên án và phỉ nhổ họ. Cựu chiến binh Phan Trọng Khang là một ví dụ. Anh không đi biểu tình, chỉ quan tâm đến những người đi biểu tình bị bắt vào đồn CA Mỹ Đình bằng cách mua thực phẩm, nước uống rồi dùng ô tô của mình vận chuyển đến tiếp tế. Lực lượng CA, dân phòng đuổi xe anh không cho đỗ, anh dùng lý lẽ cự cãi rằng “đây là đường không có biển cấm đỗ ô tô nên quyết không rời vị trí”. Thế là lực lượng CA dùng vũ lực bắt anh vào đồn, giam giữ 4 ngày, cạo trọc đầu, bắt mặc quần áo tù rồi quay video đưa lên truyền hình định khởi tố.
      Nếu mọi người muốn cảm nhận không khí của cuộc biểu tình thì hãy bước chân xuống đường, hòa vào dòng người (chỉ theo dõi thôi chứ không cần băng rôn hay hô hào gì hết) để tận mắt chứng kiến xem họ có phải là “phản động” hay “bị thế lực xấu kích động” hay không, thay vì ngồi phòng điều hòa rồi xem tivi, đọc báo rồi hãy kết luận.

      http://xuandienhannom.blogspot.de/2011/09/ho-so-vu-khoi-to-ong-phan-trong-khang-1.html

  36. Hoa Phu Du says:

    Bài viết hay, dễ đọc, dễ hiểu. Mọi so sánh đều khập khiễng, nhưng vẫn phải so, so với lịch sử để rút ra bài học. So thời Hồ Quý Ly với thời Hồ chí Minh đương nhiên là rất vênh, nhưng tính đại cục có vẻ tương đồng.
    Tóm lại, cần dân chủ, đa đảng, đa nguyên ngay lập tức để thoát Hán, thoát Tàu. Tuy nhiên, việc này quá khó với giới lãnh đạo CS hiện tại. Họ thà chết chứ không bỏ quyền lực.
    Nhưng để cứu nước, trước mắt có thể thế này:
    1.Họp quốc hội mở rộng khẩn cấp, tựa như hội nghị Diên Hồng. Chỉ cần làm một việc sau: Lấy lại tên nước như trước: Việt nam dân chủ cộng hòa.
    2.Họp Đại hội đảng mở rộng, lấy lại tên đảng như xưa: Đảng lao động Việt nam.
    Cả hai việc trên sẽ được lòng nhân dân và bạn bè quốc tế. Bỏ được chữ CS, bỏ được chữ XHCN là bước đi dân chủ dầu tiên. Làm gì tiếp theo, từ từ tính.

    • thongreo00 says:

      Bình mới rượu cũ thì cũng vậy thôi bác ơi!

    • danbanbao says:

      hihi,tiếp theo nhá,
      -Tiếp theo là bắt đầu tự sản xuất kim,chỉ,hạt giống,thức ăn gia súc…
      -Bỏ điều 4,điều 258..
      -Cho ra báo tư nhân…

      Mấy cái ni có chi khó mà không mần đuợc ơi các bác đỉnh cao?

  37. OZ says:

    Hay! nhưng còn thiếu 1 ý. Nếu Việt Nam dù dân chủ hóa nhưng đứng đơn độc thì vẫn nguy hiểm. Báo Giáo dục và Thời đại hôm qua có 1 bài rất hay, “Có chính nghĩa nhưng đơn độc chỉ..thiệt thân”

    http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Co-chinh-nghia-nhung-don-doc-thi-chi-thiet-than-post144858.gd

    Thế giới ngày nay hỗn mang, mua bán đổi chác không khác gì chợ giời, do đó phải diễn dịch lại nguyên tắc “không liên minh với nước này để chống lại nước khác” thành “Không liên minh với nước này để gây hấn với nước khác nhưng sẽ liên minh để tự vệ trước mọi hiểm họa đe dọa lợi ích và chủ quyền quốc gia”

    Tác giả nói đúng, đừng liên minh với Mỹ hay Nga và thậm chí cả Ấn Độ nếu không muốn bị bán cái, chỉ nên tranh thủ ủng hộ thôi, hãy liên minh với các nước cùng chung hiểm họa như Nhật, Phi là cũng đủ để tự vệi

  38. Dân gian says:

    Ủng hộ quan điểm liên minh với các nước dân chủ bằng cách chính VN phải dân chủ để được thừa nhận và ủng hộ thực sự chứ không phải đầu môi chót lưỡi kiểu “quan ngại…”

    Ủng hộ quan điểm nếu VN bước sang trang dân chủ thì sẽ kích hoạt phong trào đòi dân chủ ngay tại TQ, vì đó là nhu cầu tất yếu trong tiến trình phát triển của loài người. Từ đó đẩy lùi tham vọng bành trướng của giới cầm quyền TQ. Khi chính TQ là một nước dân chủ thực sự kiểu phương tây thì nhân dân TQ mới là người làm chủ đất nước Trung Hoa vĩ đại. Mà nhân dân ở bất kỳ quốc gia nào cũng yêu chuộng hòa bình, chán ghét chiến tranh. Chiến tranh chỉ là trò chơi của những kẻ có quyền lực, nạn nhân luôn là nhân dân.

    Làm được như vậy nước ta mới có nền hòa bình bền vững. Cám ơn tác giả ở những quan điểm này.

  39. trungle118 says:

    ván bài đã lật ngửa, đồng chí hay đồng minh không thể thắng đồng tiền. thông tấn xã của thằng anh cả Nga ngố đăng bài về lịch sử và chủ quyền biển thuộc khựa để cùng thằng anh hai đập thằng em cho tới chết. trong khi Mỹ ủng hộ Việt kéo khựa ra trước vành móng ngựa. không biết các đít cao giải quyết thế nào. nếu mà chiến tranh xảy ra Mỹ cho Việt vài trăm quả tên lửa thì hay biết mấy. lúc ấy thì khựa không có ống đồng để trốn về gặp gia đình.

  40. danbanbao says:

    Bài ni hay,tui khen.
    Khen cả ông chủ Hang,hihi.

  41. nguyenhanh says:

    Hai thời nhà Hồ. …liêu lịch sử có lâp lại không

  42. trung còi says:

    anh bạn Nga đã đổi giọng rùi

    Phẫn nộ hãng tin uy tín Nga xuyên tạc lịch sử, vu khống Việt Nam
    23/05/2014 07:28 | Quốc tế
    (VTC News) – Hãng thông tấn uy tín RIA Novosti của Nga đăng bài viết xuyên tạc sự thật, vu khống Việt Nam trong vụ giàn khoan Hải Dương 981.
    http://vtc.vn/311-489030/quoc-te/phan-no-hang-tin-uy-tin-nga-xuyen-tac-lich-su-vu-khong-viet-nam.htm

    • quang says:

      Đề nghị đồng chí Dove, các dự luận viên thân Nga bày tỏ thái độ bảo vệ sự thật “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, “Việt Nam là một nước độc lập, có 4000 năm lịch sử”. Các đồng chí phải tập tan luận điệu xuyên tạc sự thật, vu khống Việt Nam của hãng thông tấn RIA

      • quê hương says:

        Dmitri Kosyrev viết: “Tại sao Việt Nam lại là Ukraine của Trung Quốc: đó là lịch sử lâu đời. Hai ngàn năm trước, Việt Nam là một phần của Trung Quốc. Nhưng từ năm 880 – thì không còn. Tất cả các thế kỷ tiếp theo giới trí thức Việt Nam đã bỏ ra rất nhiều công sức để chứng tỏ: Việt Nam – không phải Trung Quốc.”

        Bác HM nghĩ sao?

        • Dove says:

          Ông Nga này chẳng qua cũng là kiểu như mấy bác Hải Ngoại nghiên cứu “công văn Phạm Văn Đồng” để giúp TQ củng cố chứng cứ HS là của họ.

          Tuy nhiên, có phần dễ thương hơn, bởi nhẽ ông là người Nga chỉ hiểu lơ mơ về sự khác nhau giữa người Việt và người Trung Hoa.

          Cần phải nhắc lại rằng, trước CM tháng 8, ở Châu Âu văn minh, số người biết đến VN chỉ trên đầu ngón tay, Tên cúng cơm của Đông Dương là Indocchinoise, Nam Kỳ lục tỉnh được gọi là Cochinchine, có nghĩa là xứ sở bên rìa Trung Hoa.

          Vào link sau đây:

          mà ngắm cái bản đồ ghi danh xứ Cochinchine nè.

          Hiện nay có vô khối bản đồ quốc tế ghi HS và TS là của TQ.

          Ko có Bác Hồ thì chắc chắn cái danh của Nam kỳ lục tỉnh vẫn là Cochinchine, Còn Trung Kỳ và Bắc Bộ vẫn là Annam và Tonkin – những tên phiên âm tiếng Pháp từ thổ ngữ Tàu.

  43. Hoavouu says:

    Lấy chi nhân mà thay cường bạo.
    Lấy đạo nghĩa mà thắng hung tàn.

  44. Lê Công Hội says:

    phủ nhận thành tựu, bắn vào quá khứ như kiểu con bò này mà bác HM cũng bốt lên làm gì.

  45. Mười tạ says:

    Tóm lại cụ này muốn nói Việt Nam phải Dc.
    Trong phân tích tương quan sức mạnh hai nước, chỉ nói cái mạnh của Tq, và cái yếu của Việt Nam: tầm thường!

    • Dove says:

      Đồng ý.

      Bài này quá kém, có thể coi là một vết nhơ trên bức tường hoành tráng gần 9 triệu hit của Hang Cua.

      • hongky says:

        Bác Tổng C thân mến, thật sự tôi rất kềm chế khi lướt qua các comment của dove, do thật sự tôn trọng hang cua nên không buôn vài câu thật nặng và thẳng mặt dove.
        @ dove tôi đã hứa với Tổng cua kềm chế và không muốn vấy bẩn hang cua nhưng không nhất thiết phải coi bác là con người, vì con người ai lại đùa trên nỗi đau của dân tộc.

        • Akira says:

          Loại ấy có tâm thức Dân Tộc ? Loại ấy chỉ có 2 thứ CHỬI và Tiền . Hãy xem loại ấy học thứ dòi bò từ đâu ?

%d bloggers like this: