Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng

Nguyễn Vĩnh

Tác giả bài viết: Nguyễn Vĩnh. Ảnh trên FB Vinh Nguyen

HM Blog. Tòa soạn tiếp tục nhận được bài viết về Hòa giải và yêu thương nhân ngày 30-4. Mong bạn đọc hồi âm một cách xây dựng. 

Cảm ơn bạn Nguyễn Vĩnh. Ai quan tâm có thể tìm hiểu thêm trên Facebook của bạn Vĩnh ở đây.

Chuyện thật ở quê – Di chứng chiến tranh vẫn còn nhưng lòng người đã nguôi ngoai.

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Trị miền Trung có lẽ là khắc nghiệt nhất nước. Người ta bảo, do miền đất mảnh mai nhưng lại nặng gánh hai đầu đất nước, mới khổ như vậy. Riêng với tôi, từ lúc sinh ra và lớn lên, lại thấy quê mình không khổ lắm, bởi đấy là miền đất thấm đẫm thương yêu. Rất có thể nơi tôi sinh ra cũng có cơm ăn, áo mặc, có nhà ở và tình người, thế là đủ cho một cuộc sống hạnh phúc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ở mảnh đất mà theo tính toán là mỗi người dân phải hứng chịu 5 tấn bom, thì những dấu vết của cuộc chiến vẫn còn ở khắp nơi. Mảnh đất Quảng Trị quê tôi là thế đó.

Khi tôi còn nhỏ, chưa có các chương trình rà phá bom mìn, thứ vũ khí ấy có thể thấy khắp nơi. Những hố bom chi chít giữa đồng, giữa nghĩa địa và có cả những hố bom cạnh nhà; đấy là nơi hè về, mọi người thường rủ nhau tát cá. Cạnh những hố bom, rải rác khắp nơi là những quả bom còn chưa nổ.

Tháng 4 mùa gặt, trời đổ nắng như thiêu như đốt. Cái gió Lào dường như làm oi bức tăng thêm gấp bội. Thỉnh thoảng giữa trưa lại có tiếng “đùng” vang lên như tiếng sấm. Mọi người lại ngóng tai xem bom nổ ở đâu, có ai chết hay bị thương gì không. Vài giờ sau mà có tiếng xe cấp cứu là không khí thôn quê lại chùng xuống thật tang thương.

Tôi thấy nhiều người thường băn khoăn về cuộc chiến đã xa gần 40 năm là nội chiến hay ngoại xâm. Với tôi, kể từ lúc nghe ba mẹ và ông bà nói rằng, những quả bom đó là của Mỹ, thì tôi đã tin rằng Mỹ xâm lược Việt Nam. Nếu không xâm lược thì không có lý gì mà rải lên quê tôi bao nhiêu là bom như vậy. Đấy là chưa kể tới chất độc màu da cam.

Mỗi độ tháng 4 về, quê tôi lại tổ chức một buổi lễ để kỷ niệm ngày đất nước thống nhất bên cây cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải. Những ngày đó, thay vì không khí hân hoan, quê tôi lại thường chìm trong hoài niệm thương đau của chiến tranh.

Người ta thường cầu siêu, thả đèn hoa đăng trên dòng Bến Hải và Thạch Hãn: nơi mà cả vạn người đã trầm mình xuống lòng sông, làm phù sa bồi đắp đôi bờ.Rồi mọi người thường tổ chức từng đoàn vào viếng nghĩa trang Đường 9 và Trường Sơn.

Ngoài kỷ lục về số bom mìn trên đầu người thì quê tôi còn có một kỷ lục nữa,đấy là tất cả các xã phường đều có nghĩa trang liệt sĩ. 9 huyện thị với cả trăm xã phường mà ở đâu cũng có nghĩa trang với cả chục vạn ngôi mộ. Chạy qua bất kỳ con đường lớn nào trong tỉnh cũng thấy bóng dáng của nghĩa trang.

Có lẽ vì thế mà hai từ “Chiến thắng” thiếu vắng trong tâm khảm của người dân quê tôi. Chỉ có từ thống nhất là được nhắc đến nhiều mà thôi. Nhưng có lẽ cũng bởi như thế nên người dân quê tôi, với gánh nặng hai miền, bước ra khỏi cuộc chiến: không có bên thắng cuộc, cũng như bên thua cuộc. Chúng tôi thuộc về bên đau đớn, mất mát và buồn của chiến tranh, cũng vui mừng khi nó kết thúc.

Ông nội tôi lúc sinh thời có kể với tôi rằng, làng tôi nằm trong vùng “ngày Quốc Gia đêm Việt Cộng”. Làng tôi nằm ở bờ Nam sông Bến Hải, thuộc vào vùng quản lý của Việt Nam cộng hòa. Nhưng đêm đến, lại là vùng hoạt động của Việt Cộng. Không những chỉ làng tôi mà cả xã tôi đều như vậy.

Trong xã có rất nhiều người đi lính Quốc gia nhưng cũng không ít người theo Cộng sản, hoạt động nằm vùng. Anh em mỗi người một phe, cha con, hai người hai ngả, không phải là hiếm. Ông tôi kể rằng có những lúc anh em trong nhà đánh nhau vì mỗi người một phe. Tôi không biết khi gặp nhau ngoài chiến trường, họ có đủ can đảm để bắn nhau không?

Khi cuộc chiến qua đi, mọi người đều trở về quê và chung sống với nhau. Từ nhỏ đến giờ,tôi chưa từng thấy ở quê tôi có một xung đột nào xảy ra giữa một người đi lính cộng hòa và một người đi theo cộng sản vì quá khứ đi lính cả. Mọi người sống với nhau rất chan hòa.

Những người đi Mỹ theo diện HO đến Tết hoặc lúc về thăm quê thường tặng quà cho cả làng không phân biệt ai cả. Trong những đám giỗ ở quê, tôi vẫn thường nghe cả cả hai phe kể về những cuộc hành quân của họ. Không chút hận thù nào, chỉ là những câu chuyện về một thời đã qua.

Có lẽ với người dân quê tôi, cuộc chiến cách đây gần 40 năm đã thực sự kết thúc. Chỉ còn tình yêu thương và nỗi buồn ở lại mà thôi. Bởi thế hòa giải dân tộc, đấy là từ hoàn toàn xa lạ với tôi và vùng quê nghèo này.

Chuyện trên mạng ảo – Cuộc chiến và chia rẽ vẫn tiếp tục

Sinh ra và lớn lên ở mảnh đất như vậy, nên khi mạng xã hội bắt đầu nở rộ, tôi khá bất ngờ đọc thông tin trên mạng và thấy cả sự hằn học và hận thù mà cả 2 phía đều thể hiện. Tôi cứ ngỡ chiến tranh ít nhất cũng đã phần nào lùi vào dĩ vãng. Nhưng không, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Bút chiến, một cuộc chiến chia rẽ dân tộc không kém gì cuộc chiến cách đây gần 40 năm. Bới móc quá khứ, kết tội đồng bào mình; những việc đó cứ tiếp diễn từng phút trên các trang mạng.

Sự hận thù ngày càng dày lên, tìm mỏi mắt cũng không thấy tình yêu và sự khoan dung. Cộng sản hay Quốc gia, tất cả cũng chỉ là sản phẩm của lịch sử. Đứng ở thời đại này mà phê phán sự lựa chọn của thời đại trước thì e rằng cả đời này cũng phê phán không hết.

Sao không dẹp bỏ tất cả đi để cùng nhìn về tương lai? Sao không can đảm bước ra khỏi cuộc chiến đã ngưng tiếng súng từ gần 40 năm trước? Nó đã mang lại cho đất nước này, dân tộc này quá nhiều đau thương rồi, hôm nay không cần tạo thêm nữa.

Đến giờ, tôi vẫn thật sự không hiểu, vì sao người lại ghét người đến thế. Những người có tuổi, họ đã đi qua cuộc chiến, họ có những mất mát, họ có thể bị ám ảnh bởi điều đấy. Nhưng những bạn trẻ, những người có khả năng đọc và thấu hiểu, hơn nữa lại được sinh ra sau cuộc chiến, có nhiều thông tin đa chiều, nhưng vì sao họ lại mang lòng thù hận lớn đến thế?

Vì sao những người dân quê tôi, những người chịu nhiều mất mát nhất ở đất nước này, họ có thể hòa giải một cách dễ dàng. Trong khi đó hố sâu ngăn cách đang được đào ngày càng rộng ở trên mạng ảo. Phải chăng, họ chưa biết đau nỗi đau của chiến tranh?

Vài dòng kết

Hiểu biết và tình yêu thương, đấy là những gì đất nước và dân tộc cần để đi xa. Nếu làm được việc gì có thể hàn gắn, để yêu thương, thì hãy cứ làm đi, đừng ngần ngại. Hãy để tình yêu kết nối mọi người và trí tuệ mang dân tộc này đi xa. Hãy dẹp bỏ lòng hận thù, hãy chấp nhận quá khứ.

Cả bên thắng cuộc lẫn bên không thắng, hãy từ bỏ suy nghĩ thắng thua đi. Hãy ngồi lại với nhau mà thắp hương cầu nguyện cho đồng bào của mình, những người đã ngã xuống, thân của họ đã trộn với đất, máu của họ hòa vào những mạch nước ngầm. Để hôm nay, chúng ta còn được sống, đất nước vẫn còn có một cái tên:Việt Nam.

Nguyễn Vĩnh.  Sài Gòn những ngày tháng Tư.

Facebook Vinh Nguyen

Hòa giải ở hai bên bờ Thái Bình Dương

Báo Nhân Dân tại Việt Nam.

Báo Nhân Dân tại Việt Nam.

Virginia - Eden Center 27-4-2014. Ảnh: HM

Virginia – Eden Center 27-4-2014

Quan điểm của Cua Times.

Hoa tulip đỏ ở DC. Ảnh: HM

Hoa tulip đỏ ở DC. Ảnh: HM

Tulip vàng sọc đỏ. Ảnh: HM

Tulip vàng sọc đỏ. Ảnh: HM

Tại sao không chọn con đường hòa hợp yêu thương. Ảnh: HM

Tại sao không chọn con đường hòa hợp yêu thương. Ảnh: HM

Cùng chủ đề, bạn đọc viết

Chủ blog

 

Advertisements

316 Responses to Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng

  1. Sự thật thật sự là như thế nào? says:

    Hòa giải, liệu có thể thực hiện được không khi người ta không nhìn hoặc không muốn nhìn vào căn nguyên của nó. Chia rẽ thật sự đáng sợ hay đồng ý mà không hiểu mình đồng ý với cái gì mới đáng sợ? Cùng một thời điểm, đứng trước nhiều sự lựa chọn, có người chọn đường này, người chọn đường khác và thời gian sẽ trả lời cho người ta biết sự lựa chọn nào ít khiếm khuyết hơn. Hãy điểm lại các dữ kiện của lịch sử và xâu chuỗi tuân thủ trình tự trước sau, tự mình suy ngẫm và rút ra kết luận.

    Câu hỏi này đặt ra với tất cả mọi người cho rằng thống nhất là đúng bất chấp cách thức thực hiện. Khi anh/ chị có con và chúng nó cạn tàu ráo máng (không thể ngồi lại với nhau) thì giải pháp ít khiếm khuyết nhất là gì? Tôi chọn chia đôi & đó là chuyện xảy ra hàng ngày trong đời sống gia đình và dòng tộc. Hãy hỏi dân tộc Triều Tiên, quốc gia bị chia cắt thứ 3 trong 4 quốc gia bị chia cắt, lần lượt là Đức, Trung Quốc, Triều Tiên & Việt Nam họ có muốn thống nhất không?

    Tiếp câu hỏi về gia đình, sau khi được/bị chia vì một lý do nào đó mà người một người đánh mất lợi thế cạnh tranh & người đó muốn THỐNG NHẤT với người kia vì lợi ích CHUNG (đương nhiên là có lý do họ đưa ra) thì liệu có nên được chấp nhận? Với những người trả lời chấp nhận, tôi đề nghị gộp tài sản hiện có của tôi và người đó rồi sử dụng chung, liệu anh có tiếp tục chấp nhận?

    Sở dĩ tôi đặt câu hỏi kiểu bắt bí vì mọi người đều NHÂN DANH để cho tặng quyền lợi của người khác nhưng khi dùng chính cách đó áp dụng cho bản thân họ thì họ sẽ không chịu khi bị thua thiệt.

    Nếu được lựa chọn thì không nên chia cắt nhưng nếu đã chấp nhận chia cắt thì càng phải đắn đo hơn trong quyết định thống nhất trở lại.

    Trong bối cảnh toàn cầu, cuộc chiến vừa mà người Việt đang cãi nhau là nên có hay không? Nếu nên có, vậy tại sao các quốc gia bị chia cắt tương tự không chọn giải pháp như người Việt đã chọn để đi đến thống nhất? Xem lại các sự lựa chọn của các dân tộc, ngẫm xem dân tộc mình ở đâu? Trong cuộc chiến, kẻ tội đồ là người phát động vì từ chủ trương đến thực hiện là khoảng cách và chủ trương nhưng không thực hiện thì chẳng giáng tai họa cho ai cả.

    Tiếp theo xin hỏi mọi người là người Việt chống Pháp từ lúc nào? Và họ chống vì điều gì? (tức giành quyền thống trị hay giành quyền để quản trị tốt hơn hay chống vì lợi ích của họ bị ảnh hưởng hoặc chống vì CHO/ TIN RẰNG lợi ích của người khác bị ảnh hưởng)? Sau khi chống, họ tạo được cái mới thật sự tốt hơn? Nếu đúng là tốt hơn thì tốt hơn CHO AI?

    Đất đai, tài sản từ ngàn xưa do Dân khai phá mà thành, rồi kẻ có lực dùng quyền để tước hoặc thu tô tạo nên Lãnh chúa & có một lớp người ăn theo kẻ có quyền lực rồi lãnh chúa tranh giành nhau (Dân đổ máu) để rồi thành Vua, lập ra luật để bảo vệ quyền & thu tô. Ngoại bang đến cũng chỉ là thay lớp người quản trị & công cụ quản trị mà thôi & thử làm phép so sánh xem Dân Việt thời nào bị THUẾ & PHÍ CÁC LOẠI là thấp nhất? Và thời nào Tầng lớp cai trị (Vua, quan & ngoại bang) TÁI ĐẦU TƯ nhiều nhất. Đương nhiên là theo tỷ lệ phần %. Chủ Blog ở Mỹ chịu thuế ?% thu nhập & ở “Thiên Đường” chịu thuế bao nhiêu?

    Hãy nghía xuống nghĩ cho lợi ích của DÂN thay vì mở miệng là lợi ích QUỐC GIA DÂN TỘC & từ đó nghĩ tiếp làm như thế nào để cân bằng lợi ích RIÊNG-CHUNG, để mà đừng mua danh bằng cho đi cái RIÊNG của người khác.

  2. nhật quang says:

    Vừng ơi, hãy cố lên: “hòa giải, hòa hợp dân tộc” đã thuộc về quá khứ!
    Hạ Đình Nguyên
    Chuyện không còn phù hợp với hôm nay!
    Có thể gọi một cách không gượng ép rằng, chủ trương “hòa giải, hòa hợp dân tộc” là một “lý tưởng”, bởi lẽ nó chưa tồn tại thật sự như một lực lượng trên thực tế. Lý tưởng này đã xuất hiện cùng với “Lực lượng thứ ba” vài năm trước khi chiến tranh kết thúc. Nó hướng đến Hội đàm Paris để tiến tới Hiệp định chính thức 1973 giữa bốn bên trên danh nghĩa: Bắc Việt Nam – Mỹ – Việt Nam Cộng hòa – Chính phủ Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam.
    “Hòa giải, hòa hợp dân tộc” bao gồm ba yếu tố không vững chắc:
    – Việt Nam Cộng sản tán thành ý tưởng này là nằm trong sách lược tiến công trên bình diện chính trị rộng lớn, theo phương châm “giành thắng lợi từng bước”, tiến lên thắng lợi hoàn toàn. Một người du kích trong bụi cũng hiểu điều đó, và cũng quyết tâm như thế.
    – Việt Nam Cộng hòa, có lý tưởng chống Cộng sản. Hiến pháp ghi rõ: Đặt Cộng sản ra ngoài vòng pháp luật. Họ không hề tự giác về cái gọi là hòa giải, vì họ cũng biết rõ ý đồ và ý chí của đối phương.
    – Lực lượng thứ ba, thật ra nó không phải là lực lượng. Nó biểu trưng cho nguyện vọng của đa số nhân dân, muốn chấm dứt chiến tranh, muốn hòa bình và ngưng chết chóc. Họ thấy cuộc chiến này là vô nghĩa, họ chán chê Việt Nam Cộng hòa, họ sợ hãi Việt Nam Cộng sản. Họ chán ghét chiến tranh. Nhạc Trịnh Công Sơn là một tiêu biểu cho tâm tình này. Mặt khác, lực lượng thứ ba, là một đáng tiếc của lịch sử, nó chân chính nhưng là ảo tưởng, nó ra đời trong sự kìm hãm của Việt Nam Cộng hòa, nhưng lại nằm trong sự thúc đẩy và chi phối của Việt Nam Cộng sản.
    Những người trong phái thứ ba biết rằng cuộc chiến sẽ kết thúc theo hướng nào, nó tình nguyện làm trái độn, để làm mềm lại cho một sự cọ xát của thịt xương và lửa đạn.
    Nhưng sứ mệnh của nó đã kết thúc chóng vánh trong “30 giây” của ngày 30-4. Đó là ngày vui hời hợt của cả dân tộc vì chấm dứt chiến tranh. Đó là ngày vẻ vang nhưng mơ hồ của “bên thắng cuộc”. Đó là ngày đau khổ bão táp và dai dẳng của bên không thắng cuộc. Nhưng đó cũng là ngày tang chế không tên của những tấm lòng thiện nguyện của phái thứ ba. Một lời khiêm tốn “bàn giao” cũng không được chấp nhận, phải thay vào đó là từ “đầu hàng”, tương xứng với tiếng gầm không có đối thủ của chiếc xe tăng đang ở phía trước cổng dinh.
    Cụm từ “hòa giải, hòa hợp dân tộc” trở nên trơ trẽn, nó bao gồm nhiều gượng ép và thủ đoạn, có lẽ không cần và không nên nhắc đến nữa.
    Vì lẽ gì? Ai hòa giải với ai, và về vấn đề gì?
    Đã nói đến hòa giải thì phải nói đến đúng sai, và ít nhất phải có hai chủ thể. Và trọng tài!
    Bây giờ thì chỉ còn có một. Bên đối tác, một chủ thể cần có – Việt Nam Cộng hòa – đã không còn nữa như một thực thể pháp lý, tiếng nói hòa giải của phái trung gian cũng đã thật sự đi vào quá khứ.
    “Non sông đã quy về một mối”, hiểu theo nghĩa cụ thể, là Đất và Nước, thì quả là một mối, do Đảng Cộng sản Việt Nam nắm giữ đầu dây. Nhưng tâm tư dân tộc ngổn ngang trăm mối lại còn đó.
    Lại nói đến chuyện đúng sai của cuộc chiến, thì càng bới ra, càng nát, càng khó cho mục tiêu “hòa hợp dân tộc”, mà ngược lại, khơi thêm hận thù, làm rối thế hệ sinh sau, lại tạo nên tiếng reo vui như “mở cờ trong bụng” của bọn bành trướng phương Bắc.
    Nói nôm na theo triết lý mơ hồ của phương Đông: Trong âm có dương, trong dương có âm. Đúng sai đều có, chúng trộn lẫn vào nhau. Cứ cho rằng hai phe đều yêu nước, vì non sông gấm vóc này, thì lịch sử đã tỏ rõ chia hai dòng, khởi đi từ thời cuối Triều Nguyễn.
    Vì Độc lập Tự do, mà một bộ phận quyết sống chết, dắt tay nhau lên rừng, theo “Chủ nghĩa Xã hội”, và bị khống chế bởi Tàu (Bắc Việt Nam).
    Vì Độc lập Tự do, mà dắt nhau ra biển, theo “Chủ nghĩa Tư bản”, lại bị khống chế bởi Mỹ (Nam Việt Nam).
    Bởi sự yếu kém của chính người Việt Nam, những tinh hoa dân tộc đã không vượt lên để thoát được cuộc tương tranh ý thức hệ, như một số quốc gia khác ở Đông Nam Á không bị rơi vào thảm kịch này. Ý nghĩ trên đây không phải là loại tư tưởng “chiết trung” hoặc theo thói “bàn tay sạch”, mà là tư liệu lịch sử nội bộ của mỗi bên được phơi bày. Nhưng phải thừa nhận một cách công bằng, có những cái chết anh hùng, từ cả hai phía, vì lý tưởng chiến đấu của phía mình. Có những cái chết đến từ sau lưng, vì muốn thoát sức ép của ngoại bang, cả Bắc và Nam cũng giống nhau.
    Đã không nên bới ra cho những cuộc ném đá thô lậu, vô bổ thì cần “đắp chiếu” lại. Cần gì phải vội vàng khơi dậy đống tro tàn? Nói như các nhà nghiên cứu lịch sử, hãy trả những biến cố lịch sử về cho bối cảnh lịch sử của nó. Hãy để dành nó trong các thư viện, cho các nhà nghiên cứu lịch sử có phẩm chất của hiện tại và tương lai có việc làm. Ngoại trừ những con người trong sáng đi theo, người cơ hội ăn theo, lịch sử sẽ nhặt ra những viên kim cương của tinh thần Việt, để cung cấp cho thế hệ sau cái nhìn công bằng và những bài học đáng giá.
    Sự tiến hóa/văn minh sẽ thay cho cách nhìn “hòa giải, hòa hợp” đã bị vượt qua
    Chín mươi triệu đồng bào trong nước, bốn hay năm triệu kiều bào ở nước ngoài, có mâu thuẫn gì với nhau không, về ý thức hệ? Dĩ nhiên trong đó sẽ có một số ít người, thậm chí là rất ít, còn yêu mến Chủ nghĩa Cộng sản/ Chủ nghĩa Xã hội, và người hăng say chống Cộng sản. Trong nước có thể kể tượng trưng là ông Nguyễn Phú Trọng (không biết đúng không?), ngoài nước là các ông Chủ tịch các tổ chức gì đó. Với đại đa số trong nhân dân thì khác. Ở các quán nhậu ở Sài Gòn – hằng ngàn quán nhậu đều đông khách và chen chúc như trong các xưởng may – tuyệt nhiên không khám phá ra một điều gì liên quan đến mâu thuẫn của các loại chủ nghĩa! Về bộ môn “Mác-Lê” tôi thăm hỏi sinh viên, họ đều lắc đầu tỏ ý không quan tâm, dù họ được nhồi nhét một cách cần cù khi còn ở cấp tiểu học và trung học. Điều này hơi làm phiền lòng “người yêu mến” (nếu thực sự yêu mến), và lại đỡ lo âu cho “người hăng say” (nếu thực sự là hăng say). Trong các gia đình dân chúng, không thấy phân chia giai cấp, không có mâu thuẫn địch ta, không có chuyện ý thức hệ. Trên đồng ruộng người nông dân dầm mưa dãi nắng và chịu đựng trước sự bóc lột của con buôn độc quyền, và bọn con buôn lừa đảo Trung Quốc. Trong các hãng xưởng sản xuất, thanh niên kiệt sức dần và đang chết trẻ. Trong giới quan chức thì quyết liệt mua bán ghế ngồi, phây phây hãnh tiến. Hình như vấn đề hòa giải hòa hợp dân tộc thì nhân dân đã tự tiện giải quyết.
    Nhưng toàn cảnh đất nước có quá nhiều sự kiện và sự cố, trong mọi mối liên quan đến Nhà nước. Không ai có thể hài lòng, nếu không dùng những từ ngữ tiêu cực như: bất mãn, căm ghét, coi thường (tức là không thể kính trọng). Tất cả sự đổ đốn diễn ra hằng ngày không phải là con đẻ, là chính phẩm được xuất xưởng từ bộ máy cai trị này, thì là của ai? Người ta hồ đồ đổ cho “thế lực thù địch” núp ở đâu đấy. “Non sông đã thu về một mối”, thì còn ai vào đây?
    Dân chủ, dân sinh, dân trí đều đang ở thế đối lập với “thể chế” hiện tại, được gọi tên là Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam lập ra và điều khiển. Tình thế đối lập này được minh chứng hằng ngày bởi chính bộ máy cầm quyền: Đàn áp nông dân bằng bạo lực để lấy đất của họ. Thuế khóa khắc nghiệt và tham nhũng làm phá sản và kiệt quệ nền kinh tế quốc dân. Tòa án và công an luôn trấn áp những người có tiếng nói đòi dân chủ, đàn áp một cách ấu trĩ, thô lậu về tư tưởng, cả trong học thuật. Đối với bành trướng phương Bắc thì trải thảm cho chúng vào những nơi trù mật, hiểm yếu. Bên trong, chúng lũng đoạn tài chánh thông qua công trình, dự án…
    “Hòa giải” đã thuộc về quá khứ, và quan trọng hơn là không có nền tảng để thực hiện.
    Hòa hợp dân tộc
    “Hòa hợp dân tộc” còn có thể cứu xét trên một nội dung mới, giữa nhân dân và thể chế, rộng lớn và căn cơ hơn giữa hai phe “thuần Cộng” và “chống Cộng”.
    – Một bên là thể chế xã hội chủ nghĩa, do Đảng Cộng sản lập nên và lãnh đạo, đặt cương lĩnh của Đảng mình cao hơn Hiến pháp của toàn dân, cai quản toàn diện xã hội, bằng công cụ cai trị bạo lực, gọi là “Chuyên chính vô sản” (nhưng tất cả người trong bộ máy đều “hữu sản” và “đại hữu sản”), đề cao tầng lớp lao động một cách không trung thực, bao gồm công nhân và nông dân. Về nền tảng triết lý là chủ nghĩa duy vật, lấy vật chất làm nền tảng, và vô thần. Trong bộ máy Đảng và Nhà nước đều có bộ phận chuyên theo dõi, quản lý và chỉ dạy sự suy nghĩ của nhân dân theo ý mình. Tổ chức quái gở này không có trên thế giới, trừ những nước “anh em”. Vì thế, tên gọi đúng thực thế là thể chế “toàn trị”, và vì cùng loại thể chế nên thân thiết với Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, dù Trung Quốc là kẻ xâm lược, đang chiếm đóng một phần lãnh thổ, và đang là mối đe dọa nghiêm trọng nền độc lập của Việt Nam.
    – Một bên là nhân dân Việt Nam, có 90 triệu người và 4-5 triệu Việt kiều, có 80% theo các tôn giáo và tôn trọng đời sống tâm linh. Dân tộc Việt Nam thiết tha với độc lập, tự do và dân chủ. Việt Nam có tố chất của tinh thần độc lập (từng trải qua hàng ngàn năm chống ngoại xâm), có tố chất về dân chủ và tinh thần cộng đồng (cơ cấu tổ chức làng xã thời phong kiến chứng minh điều này) là những điều kiện thuận lợi hơn hẳn nếu so sánh với Trung Quốc, để xây dựng một xã hội văn minh. Dân tộc Việt Nam có tư tưởng cởi mở, dễ tiếp cận với thời đại, có tinh thần học hỏi và thông minh, nhưng lịch sử từng lúc bị nghẽn dòng khi lâm vào thời thế khó khăn, gặp phải lúc kẻ cầm đầu u tối, mặc cảm nhược tiểu, thì không thoát khỏi nghịch cảnh, và dân tộc bị trầm luân.
    Cùng một thời đại và cùng hoàn cảnh, nước Nhật đã vươn lên hùng mạnh nhờ tư duy “Thoát Á Luận” của Fukuzawa (thoát ảnh hưởng của Trung Quốc), thì triều Nguyễn vẫn bám đuôi theo một Trung Quốc suy tàn và lạc hậu. Khi phong trào Cộng sản quốc tế tan vỡ, và lý thuyết của chủ nghĩa Cộng sản đã phá sản, thì Việt Nam dắt díu nhau qua Thành Đô (Trung Quốc) xin núp bóng làm đàn em, mong “phục hồi’ chủ nghĩa xã hội. Đáng thương hơn nữa, một kẻ kế thừa ngu ngơ, mang theo đệ tử đến tận Cuba toan giương cờ khởi nghĩa, với tầm quốc tế về một thứ chủ nghĩa quốc tế…
    Bây giờ thì Việt Nam, nằm trong sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đang mang thể chế toàn trị xã hội chủ nghĩa – và chừng mực nào đó trong quỹ đạo “đại cục” của bọn Hán tộc.
    Hai vấn đề lớn, một chọn lựa
    – Việt Nam đang lạc hậu với thời đại về mọi phương diện. Lạc hậu nhất, cũng đồng thời là chướng ngại lớn nhất cho sự phát triển, là thể chế chính trị hiện hành.
    – Thể chế chính trị đang đối kháng lại nhân dân.
    Nhưng nhân dân là một thực thể rộng lớn, gấp nhiều lần so với nhóm người cai trị, nó tồn tại lâu dài với bản sắc dân tộc, và không dễ gì chuyển đổi theo ai. Tư tưởng của Chủ nghĩa Cộng sản (hay Chủ nghĩa Xã hội), chỉ là trào lưu của một giai đoạn lịch sử ngắn ngủi đã xuất hiện và cũng đã chóng vánh rời đấu trường. Nó chỉ là một con sóng lăn tăn góp phần vào kho tư duy của nhân loại. Nhờ vào một bối cảnh đặc biệt của Việt Nam, chủ nghĩa ấy đi vào niềm tin của vài thế hệ, nhưng chưa trọn một đời người thì đã bật gốc. Những con người từng tin tưởng, đã từng bước hồi tưởng và tư duy lại. Dù 100 năm cũng không thể “trồng” được người. Làm sao mà một dân tộc có thể uốn mình tuân theo một sự thay đổi máy móc như thế? Còn cái “đại cục’ của Hán tộc cũng chẳng có gì ghê gớm! Trong thâm tâm người Việt chưa từng nể phục, hay khuất phục họ, ngoài cái nghệ thuật xử lý tình huống.
    Chỉ còn một cách ngược lại, Đảng Cộng sản Việt Nam cần gỡ bỏ các thứ hóa trang, cấp tốc chuyển đổi từ toàn trị sang dân chủ, đặt Hiến pháp lên cương vị tối cao, mạnh mẽ cải cách các chính sách nhằm đem lợi ích cho toàn dân – thay vì lợi ích cá nhân và phe nhóm –, đem lại công bằng cho xã hội, mở rộng thời cơ cho dân trí phát triển, loại trừ sâu mọt, xây dựng nhà nước pháp quyền, kích hoạt – thay vì kìm chế – tinh thần tự chủ dân tộc, hợp lực cùng nhân dân tạo nên sức mạnh để chấn hưng đất nước. Thực hiện cùng lúc: Thoát Trung, giải Cộng = Giải Cộng, thoát Trung (không phải “chống” Trung, “chống” Cộng).
    Gần 100 triệu người Việt Nam, bất kể ở rừng rậm hay ở biển khơi, ở các thủ đô tráng lệ, hay vùng xa hẻo lánh, cứ bình tĩnh bằng từng lời nói, từng hành động đi theo hướng này, ắt sẽ có một Việt Nam tử tế và tốt đẹp.
    Trách nhiệm lịch sử đang nằm trên vai của những truyền nhân kế thừa sự nghiệp hôm nay. Chính là những người đang lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.
    Từ cấp tỉnh, thành, đến trung ương, gồm thế hệ sắp đứng lên rời ghế và thế hệ kế thừa sắp ngồi xuống ghế, phải nhanh chóng thực hiện những thay đổi phù hợp với yêu cầu của nhân dân, phù hợp với sự tiến hóa của thời đại. Các anh đã không có quá khứ để ăn theo, không thể mượn hào quang trong chiến tranh để che lấp những sai lầm và yếu kém, cái uy lực ảo không còn nữa, vì nhân dân có tầm hiểu biết mới. Không thể làm ngơ trước đòi hỏi của nhân dân, không thể “kiên định” trên những ảo ảnh, không thể “cố thủ” trên cái chức vụ rất bấp bênh của mình, không thể tin vào vai trò bạo lực có thể gìn giữ an toàn mọi thứ cho mình.
    Tất cả yêu cầu của lịch sử là chuyển đổi theo thời đại.
    Vì độc lập và tương lai, hãy gác lại quá khứ, lấy đoàn kết làm phương châm, cùng đấu tranh cho sự chuyển hóa, xây dựng một thể chế dân chủ và tiến bộ. Các thế hệ dính dáng đến chiến tranh, dù hy sinh, đau khổ, mất mát đến đâu, ở bên này hay bên kia, đã đến lượt cái tốp cuối cùng cũng đang trên đà thoi thóp ra đi, chẳng nên để lại lòng thù hận hay tiếc nuối, gây nhiễu cho thế hệ sau.
    Vấn đề lớn của của thời đại ngày nay không còn là vấn đề của chủ thuyết nào, lý tưởng nào, mà là vấn đề của Nhân Cách, vấn đề của Văn minh. Vấn đề không phải ở chỗ ngưỡng mộ một nhân cách, mà ở chỗ nhân cách ấy được ngưỡng mộ như thế nào. Người ta không ngưỡng mộ một Putin như một vị Đại đế đem lại lợi ích theo cách không lương thiện cho nước Nga, nhưng người ta ngưỡng mộ một Mandela đem lại một hình ảnh nhẹ nhàng và trong sáng cho nhân loại, động viên một hướng đi lên cao cả. Hành vi từ chức vừa qua của Thủ tướng Hàn Quốc vì chiếc phà chìm, đã nói lên giá trị về tinh thần trách nhiệm với cộng đồng xã hội! Nó không chỉ biểu thị một cá nhân, mà là nhân cách của nhiều cá nhân trong một guồng máy. Một guồng máy như thế nào, để có những con người như thế kia! Một xã hội được lãnh đạo như thế nào, để có một guồng máy như thế nọ! Sự quyên sinh vô cùng xúc động và đáng kính trọng của ông Hiệu phó, người đề xuất và cùng đi chuyến dã ngoại, đã sống sót sau cái chết oan uổng của hàng trăm học sinh của mình. Ông đã không cho phép mình tiếp tục sống với nỗi thương tâm day dứt, vượt lên trên tinh thần trách nhiệm về mặt luật pháp. Ông đã quyên sinh, sau khi được sống sót qua tai nạn. Nó tác động trực tiếp vào trái tim của bao thế hệ trẻ. Nó là giáo dục, chứ không đen tối lầm than như 34.000 tỉ cho sách giáo khoa rất đáng tởm.
    Họ đã vượt qua rất xa cái thời rao giảng và bốc phét giả dối.
    Các sự cố trên có làm cho Đảng Cộng sản Việt Nam xúc động? Có ảnh hưởng gì không? Có so sánh và nghĩ ngợi gì không? Cái được xưng tụng là quang vinh, lại cách xa một trời một vực với cái tỏa sáng từ một sự thật không cần trống kèn.
    Thật đáng tiếc về một nước Nga vĩ đại và Xã hội chủ nghĩa cao vời, trong thời chiến tranh biết bao anh hùng, nhưng trong thời hòa bình và xây dựng, lại thiếu bóng người anh hùng về nhân cách! Putin đã không phải là người mà thế giới chờ đợi, mà đã là một hình ảnh thất vọng. Trung Quốc thì sao? Càng là không. Một dòng máu của loài quỷ, truyền từ Mao đến Đặng, Hồ, Tập… Họ tắm trong bầu văn hóa máu “xã hội chủ nghĩa”.
    Thế mà họ đã từng được ôm hôn thân thiết bởi những lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam.
    Thế hệ hôm nay hãy đứng lùi lại và giữ khoảng cách, với tư cách của một quốc gia với một quốc gia.
    Khủng hoảng đến khốn cùng về mặt lý thuyết, vì bảo thủ nên chống đỡ thụ động và quờ quạng, GS Đỗ Quang Hưng, thuộc “Hội đồng lý luận Trung ương”, đã “thông báo”một sáng chế từ ngữ mới không giống ai. Thay vì gọi, như loài người đang gọi, “Xã hội Công dân”, “Xã hội Dân sự” với nội hàm rất minh bạch, thì gọi “Xã hội Nhân dân”, cũng giống như gọi: đất đai là sở hữu của “toàn dân”. Nhân dân = toàn dân là những từ ngữ được sử dụng một cách bịp bợm. Sự đánh cướp trước hết, bằng từ ngữ. Cướp đất bằng chữ “toàn dân”, nay toan cướp dân chủ bằng chữ nhân dân. “Xã hội nhân dân”, Trời ạ, chỉ có Quỷ Thần mới biết nó ra sao!
    Không thể đối phó với nhân dân, chống chế với thời đại, bằng hàng loạt những trò tiểu xảo như đang diễn ra. Biện pháp thế nào, là nhân cách thế ấy. Làm sao mà tồn tại được!
    Vừng ơi, hãy tiếp tục và cố lên!

    2/5/14
    H. Đ. N.
    Tác giả gửi BVN.

  3. Hiệu Minh says:

    Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Mỹ dùng bom hạt nhân trong chiến tranh VN.

    Trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ nhiều lần khởi thảo kế hoạch sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật ở Việt Nam và Lào, nhưng rồi đều hủy bỏ. Theo một số tài liệu được giải mật, các nhà khoa học Mỹ cảnh báo, việc tấn công hạt nhân ở Đông Nam Á là “lợi bất cập hại”.

    Hồi giữa thập niên 60, khi chiến tranh Việt Nam đang khốc liệt, Bộ Quốc phòng Mỹ bắt đầu một nghiên cứu để xác định tính khả thi và thích đáng của việc sử dụng vũ khí hạt nhân chiến thuật ở Việt Nam, nhằm phong tỏa đường mòn Hồ Chí Minh, phá hủy các căn cứ quân sự, cảng biển, hoặc tàn sát một lượng lớn quân đối phương…

    http://www.tienphong.vn/the-gioi/vi-sao-gioi-khoa-hoc-my-phan-doi-tan-cong-hat-nhan-o-viet-nam-701665.tpo

    • qx says:

      Nếu Mỹ dùng bom hột nhưn ở trong chiến tranh Việt Nam thì Nga cũng sẽ lập tức dùng bom hột nhưn trong chiến tranh Việt Nam.

      Tham khảo đây:
      https://history.state.gov/milestones/1945-1952/atomic

      qx

    • Hiệu Minh says:

      Vụ Khe Sanh – Hồi đó (1972-73), bên Ba Lan, mình nghe tin đồn đại là Mỹ có thể dùng bom hạt nhân ở Khe Sanh vì đã không dùng ở Điện Biên Phủ nên hậu quả để lại khó giải quyết. Rồi còn định ném bom vỡ đê sông Hồng để lụt toàn bộ Hà Nội. Nghe cả bạn Ba Lan lẫn bên tòa đại sứ nói.

      Trích

      Năm 1968, ngay trước cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, các lực lượng bắc Việt Nam và Quân Giải phóng miền Nam tấn công quân Mỹ ở khu vực chia cắt hai miền. Để đáp trả, tướng William Westmoreland, chỉ huy các lực lượng Mỹ ở miền nam Việt Nam, giơ tay với lấy nút bấm hạt nhân.

      “Cuối tháng 1, tướng Westmoreland cảnh báo rằng, nếu tình hình gần khu phi quân sự và tại Khe Sanh xấu đi một cách trầm trọng, có thể sẽ phải sử dụng vũ khí hạt nhân hoặc vũ khí hóa học”, một tài liệu tuyệt mật khác (dài 106 trang) viết.

      “Điều này khiến tướng John McConnell (Tham mưu trưởng Không quân Mỹ) thúc ép Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quan yêu cầu Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương chuẩn bị kế hoạch sử dụng vũ khí hạt nhân năng lượng thấp để ngăn chặn một mất mát thảm khốc đối với căn cứ thủy quân lục chiến”, tài liệu viết. Tuy nhiên, nỗ lực của tướng McConnell cũng trở thành công cốc.

      • Tung Huynh says:

        Mỹ đâu có ngu gì xài bom hạt nhân trong chiến tranh đông dương, chỉ là những màn dọa nhau làm bộ bí mật nhưng bị rò rỉ…trước 70 tớ nghe báo chí la um xùm/

    • Hiệu Minh says:

      Nếu có vài quả ném xuống VN thì coi như hết mọi thế hệ luôn. Bàn chuyện hòa giải ở thế giới bên kia. Lục lại lịch sử mới thấy cuộc chiến thật khát máu.

    • D.N.L. says:

      Xin góp ý với bác HM.
      Chuyện xử dụng bom hạt nhân chỉ là ý kiến nêu ra từ một thành phần
      trong Bộ QP.Từ chuyện đề nghị đến thực hiện không phải là dễ dàng
      trong thể chế dân chủ mà phải công khai tranh luận giữa các nhóm để
      phân tích những lợi hại ra sao,chứ không phải đùng một cái là làm !
      Trừ ra lần thả bom nguyên tử ở Nhật.Mỹ chỉ thả sau khi đồng mình
      của Nhật là Đức,Ý đã yếu đi nhiều.Còn trường hợp VN.cón cả khối
      CS.quốc tế đàng sau và một thành phần đông đảo trí thức thiên tả
      có thiện cảm với chủ nghĩa CS.thì rất khó để áp dụng.
      Mỹ thực dụng thì họ phải tính toán LỢI HẠI bao nhiêu,lợi nhiều hay
      hại nhiều.Như trường hợp VN.họ thấy không lợi gì nên họ bỏ cuộc.
      Bác có vẻ lo xa …cả “chuyện đã không xảy ra” để làm gì cơ chứ ?
      ,

      • Hiệu Minh says:

        Bác ạ, nó đã ở trên bàn làm việc, thì không phải là không serious. Tôi thích nước Mỹ như bác và họ bạch hóa nhiều chuyện sau nhiều năm.

        Nhưng đó là bài học cho chúng ta. Cuộc chiến tranh cận kề thì máu thành nước lã.

    • Hiệu Minh says:

      Tôi từng gặp anh Alan, bí thư thứ 2 SQ Mỹ ở Sài Gòn (1966-1968), trong câu chuyện bữa cơm thân mật tại nhà anh, anh có nói, nếu anh là TT hay Bộ trưởng Bộ QP Mỹ thì sẽ ném bom B52 vào HN ngay từ 1965, san phẳng tp, chắc chắn Bắc Việt phải đầu hàng. Đợi đến 1972 thì quá trễ.

      Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh, chuyện trò vui, anh còn lên SQ VN tại DC, đón tết, 2-9…

      Tôi không ngạc nhiên khi biết Mỹ có kế hoạch ném bom hạt nhân xuống miền bắc và Khe Sanh để giải quyết cuộc chiến.

      Nhưng thời thế đã đổi thay. Ngày nay còn ai dám nghĩ đến nữa cho dù không phải không có trong đầu một số người.

    • Sự thật thật sự là như thế nào? says:

      Xin lỗi chủ Blog vì không biết cách nói sự thật sao cho ít đau nhất. Cuộc chiến khởi đi và bao hậu quả của nó bắt đầu từ đâu? Từ kẻ khởi động! Có thể cả hai bên đều chủ trương nhưng từ chủ trương đến hiện thực là một khoảng cách xa. Nhìn lại nỗi đau của dân tộc để thấu hiểu nỗi đau của cá nhân, rút kinh nghiệm hay để tranh biện xem bên nào đúng? Nếu đúng, dựa trên cơ sở nào với những tiêu chí chuẩn mực nào? Tranh luận về cuộc chiến để tìm Bản chất, Nguyên Nhân,… hay để thêm thắt vào Hiện tượng, Kết quả,…?

      Vũ khí hạt nhân đã không được sử dụng & Lịch sử không được xây trên chữ NẾU.

      Cùng là người Việt, chủ Blog sinh trưởng ở miền Bắc còn tôi là người sinh ra ở miền Nam gốc Bắc và đều không tham chiến, riêng tôi thì sau ngày “thống nhất” 5 năm mới chào đời. Với tôi, việc thêm mắm thêm muối vào các sự kiện lịch sử ngoài việc làm nó loãng còn là đánh lừa hoặc đánh tráo cho các vấn đề đang tranh luận. Làm như vậy để được gì?

      Một kinh nghiệm bản thân, trước đây tôi rất thích Liên Xô, rồi Nga, rồi SNG. Tôi từ biết xem đá banh thì luôn có cảm tình với họ và mong họ chiến thắng dù lúc đó tôi chẳng biết chút gì về địa lý, văn hóa của họ cả. Sau này tôi đặt lại câu hỏi tại sao và bị nhồi sọ là một trong những câu trả lời.

      Tôi đồng cảm với tác giả bài viết về điều anh ấy cảm nhận nhưng nỗi đau nào chẳng phải là nỗi đau, anh đau đớn hơn chưa hẵn sự việc đã trầm trọng mà do khả năng chịu đựng kém? Tác giả căm thù Mỹ chỉ vì thấy bom Mỹ nổ làm chết người, vậy chúng ta có nên căm ghét Thái Lan khi dao họ sản xuất được sử dụng làm dụng cụ giết người ở những năm trước đây? Tại sao không tìm hiểu theo trình tự các sự kiện lịch sử để đánh giá, để xem những mất mát đau thương đó từ đâu mà ra? Để xác định rõ kẻ gây án chứ không phải là buộc tội NẠN NHÂN dưới hình thức này hay hình thức khác do họ khác quan điểm và không RỘNG LÒNG tha thứ cho kẻ gây án. Cái gì của anh, thuộc về anh do anh tạo ra hoặc được thừa hưởng trong sự tự nguyện, anh có quyền cho nhưng anh không có quyền cho cái thuộc về người khác.

      Trong gia đình, anh em sinh đôi, cùng cha mẹ, cùng môi trường giáo dục, cùng thức ăn,… còn khác biệt về quan điểm, tư tưởng, liệu đòi hỏi người trong một quốc gia phải cùng suy nghĩ, cùng chủ thuyết là đúng? Kẻ gây ra biết bao tội lỗi, đã có lần nào thực tâm xin lỗi chưa? Tôi có xem trên Youtube video nói về Hồ chủ tịch phát biểu và biểu diễn sau cuộc Cách mạng long trời Cải cách ruộng đất: … Đảng không có gan thừa nhận khuyết điểm là một Đảng hỏng,… nhưng thừa nhận rồi làm gì nữa thì không nghe nói hoặc có nói nhưng tôi không biết nhưng không thấy thực hiện bằng hành động cụ thể.

      Bác Hồ cũng nói: Dân có quyền đuổi chính quyền khi chính quyền gây hại cho dân nhưng bằng cách nào thì không thấy nói và cũng không sử dụng các giải pháp của nước khác là bầu cử tự do.

      Bác cũng nói: Non sông Việt Nam là một,… nhưng là nói sau khi Ai đó (Người dưới quyền) đã ký hiệp định Giơ-ne-vơ.

      Theo dòng lịch sử, trước đây Dân bị cướp đất thì hiện nay cũng đang diễn ra ở đâu đó trên đất nước này. Bản chất có thay đổi không? Tôi không biết rõ lắm nhưng hiện tượng, hình thức thì thay đổi nhiều, rất nhiều.

      Đã không thể ngồi lại thì nên chia ra & chia cho đến khi có thể ngồi nói chuyện được với nhau. Đã tự ý mình chia ra rồi đổ lỗi cho người ta không chịu nói chuyện phải quấy quả thật là cao tay. Kiểu ném đá giấu tay này ai cũng lên án nếu nó xảy đến với mình nhưng xảy ra với kẻ khác, người mà mình không thích (vì một lý do nào đó) thì nhiều người ủng hộ kẻ ném đá. Hòa giải trong kiểu như vậy có nên hay không?

      Chia cắt quốc gia chẳng có gì là ghê gớm cả khi sự chia cắt đó ít thiệt hại nhất, Triều Tiên hiện nay còn chia cắt vì Hòa hợp chỉ thêm rách việc. Ai dám khẳng định thống nhất sẽ tốt hơn trong bối cảnh hiện này (nhắc lại trong bối cảnh hiện nay để loại các “họa sĩ”)? Người to mồm nhất trong thống nhất là kẻ có lợi ích/ hoặc thiệt hại gì với sự lựa chọn này? Giải pháp khả tín là mở cửa để Dân tự do lựa chọn nơi mình ở nhưng liệu điều này bao nhiều dân Nam Hàn dang tay mở rộng? Bên chia có chống hay không thì xảy ra mới nói được.

      Có bao anh em sau khi được/ bị chia tài sản từ cha mẹ THỐNG NHẤT TÀI SẢN LẠI VỚI NHAU? Chừng nào những người mở miệng NHÂN DANH này nọ THỐNG NHẤT ĐƯỢC VỚI ANH EM RUỘT THỊT CỦA MÌNH thì tôi mới suy nghĩ đến điều họ nói nhưng nói thật, trong phạm vi nhỏ đã khó thực hiện thì một quốc gia liệu có dễ dàng?

      Tôi có đọc được miền Nam đã biểu tình thế nào thời chiến, có người nói hiện tượng trên là xấu – không đoàn kết, kẻ nói là tốt vì họ tự do nói lên suy nghĩ của mình, chống cái ảnh hưởng đến lợi ích của mình. Với tôi, sự be bét đó của miền Nam nói lên phần nào sự minh bạch dù còn nhiều góc tối nhưng có nhiều cái tối hơn nhưng bề ngoài rất sáng đánh lừa con người ta.

      Anh em còn bất hòa đừng nói chi đến quốc gia dân tộc, bất hòa chẳng làm sao cả khi một bên không sử dụng vũ lực. Tốt khoe xấu che là văn hóa xứ này! Nên làm ơn đừng NHÂN DANH, tác giả liệu có hành động ra sao khi trải nghiệm như những kẻ đang chống đối kia? Không ai trả lời được vì nếu có cũng chỉ là sự dối trá. Chỉ biết kẻ bị đánh đau dễ tha thứ hơn khi người đánh họ thừa nhận, dù phải quấy thuộc về bên kia nhưng bao người bị đánh THẬT SỰ BIẾT ĐƯỢC kẻ đánh mình thật lòng nhìn nhận hay “núp bóng”? Khó mà trả lời được nhưng kẻ núp bóng không vì sự tha thứ mà nó hành động khác đi, nó xem đó là THẮNG LỢI CỦA SỰ KHÔNG NGOAN!

      Sự lựa chọn của tôi dựa trên nguyên lý phát triển, lợi ích chung-riêng, nguyên nhân-kết quả, bản chất-hiện tượng. Có thể tôi sử dụng các công cụ trên chưa hiệu quả, để cảm tính xen vào. Mong nhận sự chỉ giáo để bớt đi định kiến và sửa chữa sai lầm

  4. nhật quang says:

    BẢN CHẤT CỦA VẤN ĐỀ HÒA HỢP HÒA GIẢI DÂN TỘC VIỆT( xin trich)
    Từ khi cố thủ tướng Võ Văn Kiệt còn sống, ông đã nói đến ngày 30/4/1975 có triệu người vui, và triệu người buồn, trong đó có ông và gia đình bị cả 2 cảm giác buồn vui. Đó là việc ông mong muốn hòa hợp hòa giải dân tộc. Nhưng ông đã hiểu sai bản chất việc hòa hợp hòa giải ở Việt Nam là hòa hợp hòa giải giữa ai với ai, bằng hành động cụ thể nào. Nên việc ông mong muốn không thể thực hiện được.

    Cách đây 4 năm bà cựu phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình nhắc lại, cùng một dân tộc hà cớ gì không hòa hợp? Cũng giống ông cố thủ tướng Kiệt, bà cựu phó chủ tịch nước hiểu sai về bản chất của vấn đề.

    Vài tháng nay, câu chuyện hòa hợp hòa giải dân tộc Việt Nam sau biến cố 30/4/1975 bắt đầu được truyền thông báo chí quan tâm trở lại khi ngày biến cố 30/4/1975 lại đến.

    Phải thấy rằng, đây là một chủ trương tốt cho đất nước và dân tộc sau bao điêu linh tương tàn mà người cộng sản đã gây ra. Nhưng theo tôi, nó bất khả thi vì bản chất của vấn đề không nằm ở dân tộc Việt không hòa hợp hòa giải.

    Muốn giải quyết đúng vấn đề này, phải hiểu bản chất của vấn đề, chúng ta hãy thử điểm qua lịch sử một lần để thấy tại sao việc này bất khả thi.

    Lịch sử từ 1945 đến nay, đảng cộng sản đã 2 lần cướp của dân: cải cách ruộng đất và cải tạo tư sản, giết họ bằng chụp cái mũ chế độ lý lịch ở miền Bắc từ năm 1953 đến 1956. Sau 30/4/1975 thì cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Nam từ năm 1977. Hai lần đó kèm thêm chế độ hà khắc đối xử với dân cả 2 miền Nam Bắc, làm dân miền Bắc phải chạy vào Nam năm 1954, rồi dân cả 2 miền Nam Bắc bỏ chạy sang xứ tư bản giãy hoài không chết sau 1975. Ngay cả bây giờ đảng cộng sản vẫn còn cướp đất và của cải của dân để ăn chia.

    Như vậy, bản chất của vấn đề là, dân tộc Việt không có mất sự đoàn kết với nhau, mà chỉ có đảng cộng sản không hòa hợp hòa giải với dân tộc Việt sau khi cướp chính quyền. Nên việc hòa hợp hòa giải là việc chỉ xảy ra giữa đảng cộng sản – 4 triệu đảng viên – với 90 triệu dân Việt cả trong nước 86 triệu, cộng với 4 triệu kiều bào Hải ngoại, chứ làm gì có chuyện 90 triệu người Việt trong và ngoài nước phải hòa hợp, hòa giải với nhau, mà phải gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc?

    Một đơn cử cụ thể cho thấy người dân Việt không mất đoàn kết là cuộc hôn phối giữa con gái của thủ tướng của đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam với con trai của cựu thứ trưởng Việt Nam Cộng Hòasống nhau có con cái hạnh phúc, thì làm gì có chuyện dân tộc Việt cần phải hòa hợp hòa giải?

    Nếu muốn hòa hợp hòa giả giữa 4 triệu đảng viên cộng sản ở Việt Nam với 90 triệu dân Việt cả trong và ngoài nước thì đảng cộng sản phải làm gì? Theo tôi phải cần làm 4 việc lớn sau:

    Thứ nhất, đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam phải trả lại của cải, danh dự cho những người đã bị đảng cộng sản đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc.

    Thứ hai, đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam phải trả lại của cải và sinh mạng con người của nhân dân miền Nam đã bị đảng cộng sản tịch thu, bắt người đi học tập cải tạo, bị chết vì rừng thiêng nước độc, chế độ nhà tù hà khắc, mất mạng trên biển vì đi vượt biển, và vì cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh sau 30/4/1975.

    Thứ ba, đảng cộng sản phải làm hành động nhân bản như Tây Đức trả lương, phục hồi chức vụ lãnh đạo của cán bộ Việt Nam Cộng Hòa sau khi thống nhất Việt Nam vào ngày 30/4/1975.

    Và cuối cùng là, đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam phải có một thể chế chính trị đúng nghĩa của dân, do dân và vì dân thực sự với đa nguyên, tản quyền để phát huy hết sức mạnh dân tộc trong cả quyền lực cứng lẫn quyền lực mềm, thì mới mong đất nước hùng cường tự chủ trước ngoại bang.

    Nếu không thực hiện được 4 việc trên, thì việc hòa hợp hòa giải giữa đảng cộng sản đang cầm quyền ở Việt Nam và nhân dân Việt chỉ là việc nói láo mà chơi, nghe láo chơi, như câu thơ của Bồ Tùng Linh mở đầu tác phẩm Liêu Trai Chí Dị.

    Sách lược của đảng cộng sản ở Việt Nam, trích từ trang 3, quyển 3, Hồ chí Minh toàn tập, NXB Chính trị Quốc Gia xuất bản năm 2000.

    Hay nói cách khác – đảng cộng sản chưa bao giờ xem nhân dân là người chủ đất nước, mà dân chỉ là phương tiện của đảng cộng sản thực thi quyền lợi của mình. Nên việc hòa hợp hòa giải dân tộc Việt không có, mà cần có một sự cầu thị của đảng cộng sản đang cầm quyền ở Việt Nam đối với dân tộc Việt, để có một dân tộc và một đất nước hùng cường. Chứ không có chuyện dân tộc Việt cần phải hòa hợp hòa giải với nhau. Đó mới là bản chất của vấn đề nước Việt thời đại Hồ Chí Minh.

    Asia Clinic, 12h27′ ngày thứ Bảy, 05/4/2014

  5. Hiệu Minh says:

    Tặng Nguyễn Vĩnh còm thứ 300!

    Chúc mừng bài viết.

  6. […] – Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng (Facebook Vinh Nguyen/Hiệu Minh). “Hiểu biết và tình yêu thương, đấy là những gì đất nước và dân tộc cần để đi xa. Nếu làm được việc gì có thể hàn gắn, để yêu thương, thì hãy cứ làm đi, đừng ngần ngại. Hãy để tình yêu kết nối mọi người và trí tuệ mang dân tộc này đi xa. Hãy dẹp bỏ lòng hận thù, hãy chấp nhận quá khứ.” – Đào Dục Tú: Hòa giải, cảm thức từ mấy câu thơ cảm khái (Kim Dung). […]

  7. vn@ says:

    Thêm một ý kiến về thống nhất đất nước trích từ Bôxít VN:

    Về ba lần thống nhất đất nước

    Đỗ Thúy Hường

    Chính tôi cũng không hiểu vì sao tôi chán ngấy môn sử cho đến khi thấy nguyên nhân chính: Sử là môn khoa học, nhưng nó bị chính trị hóa để phục vụ một ý đồ.

    Tôi đọc Loạn 12 sứ quân. Chỉ mất 15 phút. Rồi đọc rộng ra, về các nhân vật và sự kiện liên quan. Rất dễ tìm trong wikipedia. Hết 30 phút. Đọc xong, tôi đặt ra những câu hỏi để tôi có thể đánh giá, bàn luận, phê phán nhiều sự kiện, nhân vật. Hóa ra, thú vị ra phết.

    Chán Sử, có thể do nhiều nguyên nhân khác, với tôi: 1) Sự kiện và nhân vật lịch sử bị bịa đặt, sửa, làm sai lệch… để phục vụ ý đồ không trong sáng (ví dụ bịa ra nhân vật anh hùng Nguyễn Văn Bé); 2) Bắt học thuộc mà không cho bàn luận, hoặc chỉ được bàn luận theo định hướng; 3) Sử cung cấp cho hậu thế những bài học thành công và thất bại, nhưng lại được viết để người học ca ngợi phe ta. Lịch sử đảng (80 năm) dài dòng hơn lịch sử dân tộc (mấy ngàn năm)…

    Nhân 30 tháng tư, tôi xin đưa ra vài nhận định cá nhân về ba lần thống nhất đất nước – không phải để tranh luận đúng hay sai – mà để các bạn cùng hiểu vì sao tôi hết chán môn Sử.

    Lần thứ nhất: năm 968

    Đầu thế kỷ X, người Tàu đã đô hộ ta ngàn năm. Các cuộc khởi nghĩa chỉ giữ được chính quyền trong vòng một đời vua, rồi bị đàn áp. Cho đến năm 905, nhân bên Tàu có loạn, Khúc Thừa Dụ, vị hào trưởng ở châu Hồng (gọi theo chữ Hán là Hồng Châu – nay thuộc Hải Dương) đã nhân cơ hội mà đoạt lấy chức “tiết độ sứ”, truyền được tới 3 đời lận. Tàu cử quân sang lấy lại chức này; nhưng chỉ vài năm lại mất vào tay người Việt là Dương Đình Nghệ – hào trưởng châu Ái (nay là Thanh Hóa).

    Vài giải thích: Tiết độ sứ: chức quan cao nhất cai trị nước ta, trước kia chỉ dành cho người Tàu, nay người Việt năm. Hào trưởng: người Việt có thế lực và uy tín trong một châu (nước ta hồi đó gồm 12 châu). Sau 6 năm, Dương Đình Nghệ bị Kiều Công Tiễn (hào trưởng châu Phong, nay là Phú Thọ) giết hại, để thay làm Tiết Độ Sứ. Khi bị hào trưởng châu Ái là Ngô Quyền (con rể Dương Đình Nghệ) đem quân ra “hỏi tội”, Kiều Công Tiễn liền cầu cứu Bắc Triều. Quân Tàu chưa tới nơi, Ngô Quyền đã giết được Kiều Công Tiễn. Trận quyết chiến trên sông Bạch Đằng (938) thắng lợi. Một người góp công lớn là Dương Tam Kha, con trai Dương Đình Nghệ đồng thời là em vợ Ngô Quyền. Thắng giặc, Ngô Quyền lên ngôi vua, lập triều đình, đặt quốc hiệu. Các hào trưởng tôn phục, gọi là Ngô Vương. Đáp lại, vua phong các hào trưởng tước “công” (chỉ dưới tước vương một bậc). Ngô vương mở ra kỷ nguyên độc lập – thể hiện sự trưởng thành về ý thức quốc gia, ý thức dân tộc – xứng đáng là một anh hùng dân tộc.

    Nhận xét : Chức tiết độ sứ do Bắc Triều đặt. Khi giành được chính quyền, (905 và 931), tổ tiên ta chưa dám xưng “vua” mà vẫn chỉ xưng tiết độ sứ. Có một tiết độ sứ người Việt “tự phong” lại không đủ sức “tự giữ” – là Kiều Công Tiễn – khi bị đe dọa phải cầu quân Tàu sang cứu. Như vậy, với chức vụ cao nhất nước, lại mời giặc vào nhà, tôi cho rằng ông tiết độ sứ Kiều Công Tiễn xứng đáng “đại việt gian” đầu tiên. Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống chỉ là số 2 và 3.

    – Ngô Quyền không xưng là Tiết Độ Sứ (chức của Tàu) mà xưng vương – ngang vua Tàu; nói lên tinh thần độc lập, ý thức dân tộc.

    Thời nay, phải “bán nước” ở chức vụ nào mới xứng là đại việt gian số 4?.

    Ngô vương ở ngôi không lâu (939-944). Khi vua mất, hai con trai còn nhỏ, bị cậu (tức em ruột mẹ) là Dương Tam Kha lạm quyền 6 năm. Ông này đã đuổi thái tử Ngô Xương Ngập khỏi kinh đô, rồi tự xưng Bình Vương, khiến các hào trưởng không phục, khắp nơi nổi dậy. Con thứ Ngô Quyền là Ngô Xương Văn, được sự giúp đỡ của tướng Đỗ Cảnh Thạc và các hào trưởng trung thành, đã giành lại quyền lực, lên làm vua cùng với anh ruột, nhưng vẫn không thể vãn hồi sự ổn định. Nhiều lần hai vua phải mang quân đi đánh dẹp (gay go là cuộc đánh dẹp Đinh Bộ Lĩnh ở Hoa Lư), nhưng kết quả không đáng kể. Sau đó, Xương Ngập chết bệnh (954); rồi Xương Văn chết trận (965); khiến tình hình càng rối ren. Các hào trưởng cố giữ đất của mình và tìm cách thôn tính các hào trưởng khác. Những người hùng mạnh nhất có tham vọng làm vua. Sách lịch sử kê ra 12 vị sứ quân, trong đó có Ngô Xương Xí, Ngô Xương Văn, Đỗ Cảnh Thạc, Phạm Bạch Hổ (và 8 vị khác)

    Nhận xét:

    Lịch sử, nếu do bên thắng cuộc viết ra, đương nhiên sẽ vơ chính nghĩa về mình và coi bên thua cuộc là “sứ quân nổi loạn”, “giặc”; hoặc “ngụy”… Còn lịch sử viết muộn cũng dễ ưu ái bên thắng cuộc – với điều kiện: Từ khi nắm được quyền cai trị, họ thật sự có công với dân tộc. Vài ví dụ: Thực chất Lê Hoàn chiếm ngôi nhà Đinh, nhưng về sau đánh đuổi được ngoại xâm; còn nhà Trần rành rành cướp ngôi nhà Lý, nhưng về sau đuổi được giặc Nguyên. Hai triều đại này vẫn được lịch sử ghi công.

    Vậy nhà Đinh có công hay có tội? Theo tôi: Có công. Có công ngay từ trước khi lên ngôi vua. Thứ nhất, nội chiến kéo dài tới 24 năm (944-968), khiến nhân dân điêu đứng. Bất cứ ai, nếu chấm dứt được nội chiến, vãn hồi hòa bình… đều có công. Thứ hai, đất nước phải thống nhất kịp thời, trước khi Thiên Triều ổn định nội bộ, có điều kiện thực hiện dã tâm xâm lược – khi nhận ra cơ hội. Công này cũng thuộc Đinh Bộ Lĩnh. Thứ ba, nhà Đinh khi nắm quyền chưa bao giờ bị dân nghi ngờ có tà tâm “dâng nước cho ngoại bang”. Ngược lại, nhà Đinh đã phát triển lực lượng quân sự (với 10 đạo quân hùng mạnh, do “thập đạo tướng quân” Lê Hoàn chỉ huy), với 2 mục tiêu: dập tắt sớm các thế lực có ý đồ cát cứ và sẵn sàng chống Tàu xâm lược. Rất phù hợp với tiến trình lịch sử. Trong triều, vua Đinh biết dùng người tài (Nguyễn Bặc, Đinh Điền, Lưu Cơ, sư Khuông Việt); lại biết đề cao pháp luật (nuôi hổ báo, nấu vạc dầu để trị tội) nhằm răn đe mọi ý đồ ly khai, cát cứ… Tất cả, khiến chế độ phong kiến nước ta tiến từng bước vững chắc vào thời kỳ tập quyền, non sông một mối, lòng người quy tụ, ý thức dân tộc lên cao…

    Lần thứ hai: năm 1802

    Khi đại công thần triều Lê là Nguyễn Kim mất (1545), quyền lực về tay con rể ông là Trịnh Kiểm. Trịnh Kiểm lo sau này hai con trai Nguyễn Kim (Uông, Hoàng) trưởng thành sẽ tranh chấp quyền lực với con mình (Trịnh Tùng) còn ít tuổi. Do vậy, Nguyễn Uông bị ám hại, khiến Nguyễn Hoàng lo sợ. Ông xin anh rể đi trấn thủ Thuận Hóa (cực nam) – giống như đi biệt xứ (1558). Để sống còn, ông chỉ có cách lấn sâu hơn nữa về phía nam. Nguyễn Hoàng và hậu duệ đã thành công Ban đầu, lực còn yếu, Nguyễn Hoàng cố giữ quan hệ tốt với Trịnh Tùng, kể cả còn gả con gái Ngọc Tú cho con trai Trịnh Tùng (là Trịnh Tráng; tức cháu lấy cô). Nhờ vậy, mãi tới năm 1627, Trịnh Tạc (con Trịnh Tráng) mới mang 200 ngàn quân đánh chúa Nguyễn, chỉ vì “không nộp thuế cho triều đình”. Số dân cả nước chỉ 10 triệu, đủ thấy sự huy động lớn mức nào. Trong 7 lần động binh, riêng Trịnh Tạc thực hiện 4 lần; đủ thấy sự quyết tâm. Cho tới khi họ Trịnh nhận ra không thể nuốt nổi cơ đồ họ Nguyễn, đành chấp nhận ai ở đâu cứ ở đó, kéo dài được 156 năm. Kết quả cuối cùng, như ta biết: Tây Sơn diệt Trịnh (1786); Nguyễn diệt Tây Sơn (1802), có công thống nhất đất nước. Sử sau 1945 chưa thừa nhận công trạng này, mà còn coi họ Nguyễn là “cõng rắn cắn gà nhà” – như chúng ta đã được học trong chính khóa.

    Nhận xét:

    – Họ Nguyễn có công mở nước (đất nước rộng gấp 2) có thể so với công dựng nước của họ Hùng. Tại sao sách Sử sau 1945 không thừa nhận điều này, không cho thảo luận đánh giá công lao? Theo tôi, có lẽ do các nhà chính trị đã coi nhà Nguyễn là “cõng rắn cắn gà nhà”; không muốn sửa nữa.

    – Thường thì nội chiến không phân thắng bại sẽ dẫn đến chia cắt lâu dài. Thời vua Ngô, đất nước chia cắt không lâu, Đinh Bộ Lĩnh chinh phục nhanh. Lần chia cắt thứ hai, có hai cuộc nội chiến: Trịnh với Nguyễn; và Tây Sơn với Nguyễn. Lần chia cắt này tới gần 200 năm, đến nỗi dân hai miền khó nghe, khó hiểu tiếng nói của nhau. Khi chính quyền hai miền buộc phải giao dịch với nhau, trong văn thư đã gọi nhau là “quý quốc”(!).

    – Nguyên nhân. Cả lần 1 và 2, nguyên nhân nội chiến đều từ nội bộ, rất khác với lần 3.

    – Bên nào chính nghĩa? Chẳng bên nào; mặc dù khi Trịnh tấn công Nguyễn đều lấy danh nghĩa làm “theo lệnh vua Lê”; còn Nguyễn thì kết tội Trịnh là áp chế vua, lại mượn danh nghĩa vua để xâm lược, còn mình chỉ “tự vệ”. Trận tấn công của Nguyễn ra tận Nghệ An cũng được giải thích là “để tự vệ”.

    – Thế còn Tây Sơn, có chính nghĩa? Hoàn toàn chính nghĩa khi Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc đánh đuổi giặc Thanh. Ngoài ra, Tây Sơn vẫn chỉ là một bên trong cuộc tranh chấp quyền lợi riêng với Trịnh hoặc với Nguyễn. Sử nhà Nguyễn (bên thắng cuộc) tất nhiên gọi Tây Sơn là “ngụy”. Các cố đạo gửi thư cho nhau (không dính dáng chính trị, phe phái) mô tả quân Tây Sơn như bọn cướp. Có lẽ vào lúc phong trào thoái hóa, như lịch sử đã nói về mọi phong trào nông dân lúc suy tàn.

    – Nếu Tây Sơn là bên thắng cuộc? Có một thứ nhãn quan lịch sử rất ham ca ngợi các cuộc cướp ngôi, các cuộc vùng dậy (bạo lực) – cho rằng đó là cách mạng. Nhưng, lịch sử cho thấy dưới chế độ phong kiến cách mạng đúng nghĩa phải do giai cấp tư sản lãnh đạo. Khác thế, chỉ là “hữu” hoặc “tả”; cuối cùng chính quyền khởi nghĩa vẫn chỉ là phong kiến. Do vậy, cuộc nổi dậy của Tây Sơn – khởi nghĩa nông dân – dù có thành công, lãnh tụ khởi nghĩa vẫn lên làm vua, lập triều đình mới… nhưng chẳng có gì mới.

    Chọn đường. Có người tiếc rằng, lẽ ra khi đã tiếp xúc nhiều với phương Tây, Nguyễn Ánh (nếu còn Hoàng tử Cảnh) có thể chọn con đường duy tân theo châu Âu. Thực ra, năm 1802, châu Á còn chìm đắm dưới chế độ phong kiến. Cách mạng tư sản Pháp Mỹ thành công mới được chục năm. Phải 60 năm sau mới xuất hiện Minh Trị ở Nhật. Con đường duy nhất của Nguyễn Ánh là làm vua. Không có chuyện “nên chọn đường nào”. Một điều mong mỏi của ông là sớm được nhà Thanh công nhận thay thế nhà Lê để có chính danh, đề phòng sự chống đối trong nước….

    Lần thứ ba: năm 1975

    Cách chúng ta chưa xa lắm, do vậy khi nhận định dễ lẫn lộn lịch sử với thời sự. Khác 2 lần thống nhất trước, lần thứ 3 có vai trò rất quan trọng của các yếu tố bên ngoài.

    Chống Pháp (1946-1954) là chống ngoại xâm, được dư luận thừa nhận chính nghĩa. Đang đà thắng lợi (Điện Biên Phủ) Trung Quốc muốn VN là chư hầu lâu dài đã ép VN ký hiệp định Paris bất lợi. Đất nước chia cắt; đảng CS quyết thu lại miền Nam. Con đường bạo lực được quyết định dứt khoát, khi: 1) thi đua hoà bình sẽ thua, như triệu chứng ngày càng rõ ở đông Đức và bắc Triều; 2) sau khi ông Lê Duẩn từ miền Nam ra báo cáo tình hình: địch không mạnh; lòng dân không theo. Ông này thuộc nhóm chủ chiến, đa số; đánh bại nhóm cụ Hồ, tướng Võ… Liên Xô ngại VN sẽ là điểm bùng nổ, nên ban đầu chỉ giúp cầm chừng, sau mới giúp nhiều vũ khí nặng. Trung Quốc giúp nhiều, đa dạng, nhưng muốn 2 bên cầm cự càng lâu càng tốt để biến VN thành phụ thuộc hoàn toàn, làm chư hầu và vùng đệm (như bắc Triều).

    Phấn chấn từ thắng lợi chống Pháp, lại thêm Mỹ đưa nửa triệu quân vào miền Nam (mang tiếng xâm lược); đảng CS động viên được dân miền Bắc xông vào phong trào “chống Mỹ xâm lược”, lập được mặt trận “giải phóng”.

    Các đợt tấn công tập trung vào dịp nước Mỹ bầu tổng thống, hy vọng tổng thống mới sẽ đổi ý. Có những thất vọng ở cấp cao khi tống thống Mỹ tái cử (chứng tỏ dân ủng hộ). Thiệt hại lớn nhất là tấn công 1968, nhưng làm thay đổi nhãn quan dân Mỹ. Năm 1972 cũng thiệt hại lớn, nhất là khi cố giữ Quảng Trị. Cả hai lần, tướng Võ tránh được trách nhiệm. Đợt 1975, ông tham gia chỉ đạo, thắng ròn rã. Ông Duẩn và ông Thọ rất nhiều lần phải nuốt cục tức vào trong.

    Sau khi thống nhất, đảng CS không đủ khoan dung và tôn trọng bên thua, không nhìn ra đó là đồng bào, không học được gì từ tinh thần hòa giải của cuộc nội chiến Hoa Kỳ.

    Nhiều bài viết, nhiều nghiên cứu đã đi đến 2 kết luận về chiến tranh VN (1960-1975):

    1) Đây là cuộc nội chiến lớn nhất, đẫm máu nhất so với các cuộc khác. Nội chiến, vì 3 triệu lính chết (và trên 10 triệu lính bị thương) là người Việt. Mỹ chết 55 ngàn, các nước XHCN giúp miền Bắc chết 6000(?) tức là chỉ chiếm 2 phần ngàn tổng số.

    2) Đây là chiến tranh ý thức hệ – khác với các nội chiến thời phong kiến.

    Lẽ ra…

    Nếu sau cuộc chiến, cuộc sống của dân thái bình, giàu mạnh, dân chủ, hạnh phúc… dân sẽ không oán hận. Nhưng đảng CS lại áp dụng “xây dựng CNXH” bằng đúng những bài bản sai lầm gây tan vỡ Liên Xô. Quá chậm hồi tỉnh. Tỉnh nửa chừng, vẫn nửa mê, nên chỉ đổi mới nửa vời, chính do vậy đối nội thì phá sản, dân oán; đối ngoại thì phụ thuộc Tàu…

    Đ.T.H.

    Tác giả gửi BVN

    • chính ủy says:

      Hiệp định năm 54 chia cắt 2 miền là HĐ Genève chứ không phải HĐ Paris. HĐ Paris là HĐ năm 73.

  8. […] Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng – Nguyễn Vĩnh […]

  9. Gloomy 1721979 says:

    Cuộc chiến đã đi qua 39 năm nay người ta kêu gọi HHHG dân tộc . Tôi chẳng tin chính quyền thực tâm trong chuyện này . Bởi quá khứ và hiện tại nó không được thể hiện bằng hành động thực tế . Bộ máy tuyền truyền của cs đã nhồi sọ dân Việt gần 6 chục năm qua rằng : Giải phòng miền Nam , thống nhất đất nước . Bây giờ bạn ra đường thử hỏi những người dân bất kì rằng ngày 30/4 là ngày gì ? Sễ có bao người nói là ngày GPMN ? Bao người nói là ngày nghỉ ? Và có bao người nói là ngày chấm dứt chiến tranh ở VN ?
    HHHG ư ? Nếu đảng cs thực lòng , điều đơn giản nhất bây giờ là cho phép tất cả các báo lề phải – trái được đăng tất cả những sự thật về chiến tranh của cả hai phía . Người thắng kẻ thua được nói nói những sự thật của cả hai phía để dư luận phán xét . Từ đó giúp lớp trẻ ” Lấy quá khứ làm bài học, hướng tới tương lai tốt đẹp ” ( như tiêu chí của TBT HM )
    Chẳng có lí do gì mồm ông hô hào HHHG nhưng chỉ một mình ông được nói , viết và tung hô còn phía bên kia ông cấm . Nhưng vậy có khác gì : Chân mình dính cứt bê bê – Lại cầm bó đuốc đi rê ( soi ) chân người !
    Bạn Nguyễn Vĩnh và ông Nguyễn Quang Cảnh là những người thích đọc và có tư duy độc lập nên mới có những bài viết này . Chí ít là như vậy .

  10. Hiệu Minh says:

    Hiện đã 275 còm, chứng tỏ anh Vĩnh đã đúng, trên mạng ảo còn nhiều vấn đề.

    Nếu như tất cả các còm sỹ lộ mặt, cùng ngồi với nhau một mâm rượu ở giữa thanh thiên bạch nhật, thì liệu rằng có tranh cãi như thế này không. Thế giới ảo kỳ lạ ở chỗ đó.

    • Hiệu Minh says:

      Trên VOA có bài nói về những ca khúc phản chiến, có bạn còm rất thú vị. Bạn ấy rất đúng khi nói nếu có bài về 30-4 thì nóng hơn Ukraine. Chuẩn trong blog này.

      30/4 đâu rồi! từ: changhiu
      29.04.2014 19:50

      30/4 năm nay VOA không có bài nào viết về “ngày quốc hận” để các commentor trãi lòng. Đề tài nầy dù xưa như trái đất, nhưng đảm bảo vẫn nóng hơn chuyện Ucraina bên tây (dĩ nhiên là đối với người VN)! VN đang sống trong không khí lễ hội, dù đất nước đang còn nhiều vấn đề về kinh tế, tham nhũng… Nhân dân VN vẫn đang hạnh phúc thật sự với hòa bình, độc lập và cuộc sống ngày một sung túc của mình! Cám ơn VOA đã cố tình… dìm hàng lòng thù hận của ngày 30/4, để người dân VN, không bị lăn tăn vì ngày zui của dân tộc! Cám ơn, Thank you!

      http://www.voatiengviet.com/content/nhung-ca-khuc-phan-chien-viet-nam/1903886.html

    • chính ủy says:

      TC mơ “nếu như tất cả các còm sỹ lộ mặt, cùng ngồi với nhau một mâm rượu…” chả nhẽ thế thì không cãi nhau? nghi lắm, nhất là có rượu trợ thủ. May thì kết thúc nâng chén hề hề xí xóa mà không may thì một số chén bát trao đổi qua đường hàng không, tức là bay đi bay lại. Không khéo vài cụ lên xích lô đến bệnh viện khâu vài mũi chứ chả chơi.

      • Ngự Bình says:

        Tôi lại nghĩ khác, bác chính uỷ ạ. Bời vì mỗi người đều có nhân tính, nên khi đối diện trực tiếp với một con người thật, họ sẽ cư xử với nhau như những con người. Trên mạng ảo chỉ có cái nick và người ta chỉ chú ý đến quan điểm, chứ không để ý đến con người mang quan điểm đó để hiểu được quan điểm của cá nhân trong toàn bộ hoàn cảnh của mỗi cá nhân.

        Trong chiến tranh tâm lý, có hai cách trái ngược để đạt hiệu quả trong việc tác động quần chúng. Cách thứ nhất là người ta tìm cách dehumanize (không biết từ tiếng Việt là gì) những người của phe địch, biến phe địch thành một hình tượng không phải con người (như nguỵ chẳng hạn) để có thể áp dụng những biện pháp trừng phạt tàn độc mà không áy náy. Trong các phiên toà (kể cả ở Mỹ) xử các vụ án giết người, công tố viên thường cố gắng diển tả can phạm như một con quỉ (demonize) hầu tác động bồi thẩm đoàn kết tội và kết án tử hình.

        Phương pháp thứ hai là thể hiện phần con người (humanize) để kêu gọi sự thông cảm. Ngược lại với công tố viện trong các vụ án đại hình, các luật sư biện hộ cố gắng giải thích cho bồi thẩm đoàn thấy thân chủ của họ là những con người gặp phải hoàn cảnh éo le. v.v. Hiện nay có khuynh hướng các chính khách ở Âu Mỹ cố gắng thể hiện họ là những con người bình thường bằng các câu nói diễu hay châm biếm hay những hình ảnh họ ăn mặc xuề xoà và tham gia các sinh hoạt của đời thường. Những hình ảnh này giúp cho người dân cảm thấy gần gũi với họ hơn, nhìn họ như những con người thay vì chỉ là lãnh tụ hay chính khách.

        Một trong các phương dể tạo hoà giải nói chung là để cho tất cả các bên cùng nói về kinh nghiệm của họ, để tất cả cùng hiểu được khiá cạnh con người trong các sự việc còn tranh cãi, thay vì chỉ nói đến các sự kiện mà bỏ qua khiá cạnh con người.

        • chính ủy says:

          @chị Ngự Bình: dehumanize là làm (ai đó) mất nhân tính nhưng chuyển ngữ nghe cho xuôi thuần Việt thì khó, dễ lủng củng dài dòng. Còn chuyện bát đĩa bay vù vù 🙂 thì không hẳn do nội dung mà vì tính cách người mình bây giờ có vẻ aggressive, ngồi bia rượu chuyện tào lao thôi cũng có thể chỏang nhau sứt đầu nữa là

  11. Thanh Vũ says:

    Đọc nhiều ý kiến của các bạn, tôi đành (mặc dù rất không muốn) rút ra nhận xét rằng, dù ý kiến có chân thật đến đâu, không có vài ý, vái câu xả rủa chế độ thì coi như ý kiến đó vô giá trị! Xin lỗi nếu làm mọi người phiền lòng và tôi cũng rất muốn nhận xét trên của mình sai,

    • Gloomy 1721979 says:

      Bạn có yêu con bạn không ? Chác chắn là có ! Bạn có yêu vợ không ? Đó là một chân lí không cần chứng minh !
      Khi con bạn hư bạn cần phải mắng chửi hay đét đit . Thứ nhất vì bạn yêu nó và muốn nói sống tốt lên , thứ hai bạn cần tỏ cho nó biết quyền lực của bạn ! Tương tự với vợ bạn cũng sẽ vậy hoặc rầy la hoặc cằn nhằn ! Cũng chỉ mục đích giúp bà xã không phạm phải sai lầm tương tự .
      Nếu không được như vậy tôi thực sự không biết bạn là ai trong cái gai đình bé nhỏ ?

      • Thanh Vũ says:

        Bạn thân mến, tổ quốc và đất nước mà ví như Vợ và con bạn thì tôi không dám, tình yêu với vợ con nó khác hẳn so với tình yêu đất nước, quyền hạn và chỗ đứng của mỗi người trong gia đình và trong xã hội cũng khác nhau, tuy nhiên tôi cũng rất ngưỡng mộ bạn nếu bạn là người yêu nước, muốn cho mỗi người đang sống ở dải đất hình chữ S này có cuộc sống ấm no hơn, cả về vật chất và tinh thần!

  12. nguyen cuong says:

    Tôi đã thấy 2 đứa trẻ đánh nhau , đứa thua vừa khóc vừa văng tục , nhưng tôi thấy thằng bé thắng đã đưa tay kéo thằng thua dậy , phủi những vết bẩn trên quần áo cho nó ….thằng bé thắng có cần kêu gọi thằng thua hòa hợp hoà giải không hay chỉ bằng 1 hành động đơn sơ mà 2 đứa vừa đánh nhau trối chết lại khoác vai nhau đến trường …chuyện xưa ở Hoa Kỳ sau chiến tranh Nam Bắc có bao nhiêu trại tập trung cải tạo được lập ra ? gần nhất khi người tù da đen sau 26 năm bị giam cầm khi làm tổng thống ông chỉ giam cầm không tới 10 người , còn lại đều được hưởng đại xá , để cùng nắm tay nhau xây dựng đất nước …còn Việt Nam cho tới giờ đã ngót 40 năm bên thắng cuộc đã làm gì để đòan kết toàn dân ?? có chăng miệng thì kêu gọi Hoà hợp Hòa giải , nhưng thực tế vẫn dùng những tên hề rẻ tiền như thiếu uý Lập ,trung uý Hùng …và nhiều tên hề khác để châm chọc bên thua rất rẻ tiền …Cùng 1 vấn dề mà tri hành bất nhất , thì làm sao phía thua cuộc tin được , chỉ trừ những tên hề rẻ tièn đang cố làm vui chủ mới để kiếm tí bổng lộc , nhưng coi chừng xử dụng những tên hề rẻ tiền này vào những việc lớn coi chừng bị tẩu hoả nhập ma đó.

  13. Quang Lê says:

    Tinh thần Ngày Chiến thắng 30/4 và Ngày Quốc tế Lao động 1/5 bất diệt!
    Xin được nhiệt liệt chúc mừng tất cả mọi người.
    Về luật/nghị quyết của Duma Quốc gia Nga về trừng phạt việc xuyên tạc, bôi nhọ, viết lại lịch sử mà ta cũng cần có nghị quyết/luật như vậy của bác tám huế, bác HỒ THƠM1 có đề nghị: “Có khi cụ Tám thử viết nháp bản nghị quyết luật như cụ đề nghị thử xem!”. Thiết nghĩ có lẽ không cần phải viết nháp làm gì mà chỉ cần dịch từ chữ Nga ra chữ quốc ngữ rồi chỉnh lý cho phù hợp với hoàn cảnh và điều kiện cụ thể của ta là được. Mong các bác TamHmong, Dove và những bác giỏi chữ Nga hãy sưu tầm nghị quyết/luật này dịch và giới thiệu để mọi người được quán triệt.

  14. Sóc says:

    Sóc thức giấc và hôm nay là ngày 30/4. Sóc đọc tất cả ý kiến của chị Ngự Bình, anh Vĩnh Nguyên, và mọi người nữa.
    Chúng ta có vấn đề ở đây:
    – có cần hoà giải không? Ai hoà giải với ai ?

    Một số ý kiến nói không cần phải hoà giải, đó là chiêu bài của nhà cầm quyền VN. Còn chuyện bức xức lên tiếng nói, vì đã từng đau là quyền của mỗi người, là tự do nhân quyền trên mạng. Một số khác lo lắng vì bút chiến trên mạng như Voi, như Vĩnh Nguyên, và như Sóc.

    Sóc có nói rằng bên ngoài, Sóc cũng thấy có cần hoà giải gì đâu ( đó là ở trong nước ) . Tức là nhân dân sống chung với nhau khá hoà bình, đó là những ngưoi trước đây đã từng cầm súng bắn nhau/ hoặc trực tiếp tham gia cuộc chiến / hoặc bị ảnh hưởng từ cuộc chiến. Chuyện ông nhà nước và chế độ / thể chế này đang có nhiều cái gây bức xức thì bà con…cũng đoàn kết lên án ( nhưng đó là một câu chuyện khác, phải không ạ ).

    30/4, câu chuyện cứ hẹn lại lên ca ngợi chiến thắng của “Đ và nhân dân” thì nhìn vào khía cạnh mừng chiến tranh chấm dứt/ thống nhất đất nước thì nên mừng. Nhưng biến nó trở thành một ngày đoàn kết hay một ngày chia rẽ thì đó là tài và tâm của những người cầm quyền sau 40 năm. Nếu cho Sóc mơ, thì Sóc sẽ mơ ngày đó nó hơi khác khác bây giờ. Nếu Sóc có quyền, thì Sóc cũng sẽ làm khác đi. ( nhưng thôi, cũng xin bàn ở dịp khác, kể cả chuyện bà con hải ngoại nhiều nơi đang tổ chức Quốc hận, cũng sẽ bàn ở dịp khác )

    Vậy thì “hoà giải ” có hay không có đây. Hoăc coi cần hoặc coi không cần đều có lý đấy chứ.

    Vậy Sóc nghĩ chị Ngự Bình không nên trách Vĩnh Nguyên ở việc này.

    Sóc nghĩ chính xác là cần hoà giải 2 suy nghĩ : coi 30/4 là một ngày mang ý nghĩa thống nhất đất nước, chấm dứt chiến tranh (1) hay coi một ngày 30/4 là ngày mất nước, quốc hận, cs chiến thắng và mang tới cho đất nước một bối cảnh u tối. (2)
    Đi theo 2 hướng trên, phía bảo vệ bên nào sẽ làm những động tác để nhằm bảo vệ quan điểm của mình, và động tác bên nào cũng thích làm là… Dìm hàng những kẻ có suy nghĩ ngược lại, và tô hồng những câu chuyện bảo vệ suy nghĩ của mình.

    Nếu đó là tranh luận thì đúng như chị Ngự Bình nói là việc gì phải xoắn…
    Nhưng khổ nỗi, không chỉ dừng ở nói.

    Bà con ở hải ngoại, (một bộ phận và là những người coi chắc số 2 là đúng ) đã từng miệt mài làm tất cả để VN tiếp tục bị Mỹ cấm vận, sau đó chống VN gia nhập wto, chống sạch. Ai nói chỉ chống Đảng cầm quyền chứ không chống người Việt, có bước ra tranh luận nổi với 90 triệu người VN đang cần mở cửa làm ăn và để thoát đói nghèo không? Thế trong nước có thành phần chống này không? Có chứ, do nhiều hoàn cảnh không tự do, nên họ không làm thé thôi.
    … Thế câu hỏi của Sóc là : có cần hoà giải không. Quá rõ là cần.

    Còn suy nghĩ của Vĩnh Nguyên, Voi, Sóc về chuyện nên hoà giải cả ở trên mạng nữa,,, cũng cần. Ai cũng biết sức mạnh của mạng xã hội. Cái chuyện cãi nhau trên mạng và lôi nhau ra ngoài để đánh giết nhau là bình thường. Không dừng ở câu chuyện tranh luận nữa. Đó là cá nhân. Còn rộng ra cộng đồng thì nó nguy hiểm hơn, đó là sự chia rẽ tiềm tàng. Nhất là bối cảnh VN. Vì dân trí VN chưa hiểu thế nào là tranh luận, và chưa phân được thế nào là tranh luận thế nào là sống chết để bảo vệ quan điểm. Chị Ngự Bình nghiên cứu về xã hội học, chắc cũng biết phong trào phát xít mới ở các nước Đông Âu, thậm chí là Nga được phát triển qua internet thế nào.

    Tóm lại:
    Có mâu thuẫn không? Có
    hoà giải cần không? Cần.
    Hoà giải thực hiện được không? Tuỳ theo tiêu chuẩn chữ ” hoà giải” của mỗi bên, mỗi người, chữ hoà giải trong đầu Sóc là : không thay đổi được quá khứ, thì học từ quá khứ, nghĩ cho ngày mai, và hành động cho hôm nay. Vết thương là có, cần gào lên ( thăng gào chiến công, thua gào bất công ) để tất cả cùng gào, hay cần ngồi với nhau, để xoa bớt cho nhau, để hành động vì nhau.
    Hôm nay sẽ là nhịp cầu Hoàng Sa có cả con em bộ đoi đóng góp. Hôm nay là Khánh Ly về nước diễn. Ngày mai sẽ có thể viết lại sách giáo khoa. Có hoà bình và tử tế thì chúng ta làm được hết,

    • daclap says:

      Theo tôi coi ngày 30/4 là ngày gì là quan điểm của mổi người. Trong một gia dình chứ đùng nói gì ngoài xã hội, ai cũng có quan điểm riêng, yêu cầu mọi người phải cùng có một quan điểm thì nói xin lỗi chỉ có cs thôi. Nhưng khác quan điểm không có nghĩa thù hận chống đối nhau nếu hiểu rằng chuyện khác quan điểm là bình thường. Chúng ta nên học người Mỹ, truyền thông VN chửi Mỹ hàng ngày nhất là những dịp như 30/4 này, mà Mỹ nó biết truyền thông chính là nhà nước VN chứ ai. Nhưng nó có phiền hà gì đâu, có lên tiếng gì đâu ( cái này là khác với anh bạn vàng à nha) cái nó phiền là những việc làm của nhà nước VN như sách nhiểu, cầm tù những người Việt không đồng quan điểm với nhà nước. Nó phân biệt rỏ ràng quan điểm là tự do, nhưng hành động thì phải theo công pháp và luật lệ.
      Còn đồng bào hải ngoại họ kỷ niệm cái gì là quyền tự do nói lên quan diểm của họ thôi. Trong thực tế cái đóng góp của họ cho đồng bào trong nước theo tôi là lớn hơn gấp nhiều lần các vị trong chính quyền vẩn kêu gào hòa giải đó thôi.
      Còn cãi nhau trên mạng rồi lôi ra ngoài đánh giết nhau là chuyện cá biệt nếu không muốn nói là hy hửu.
      Cho nên tôi vẫn nghĩ như một số vị lớn tuổi đã trãi qua cuộc chiến vừa rồi là giửa người dân với nhau không cần hòa giải vì thực tế họ đã hòa giải với nhau rồi. Còn bắt họ phải quên đi những đau thương mất mát do chế độ gây ra để hòa cùng quan điểm thì nói thật tội lắm.
      Nếu ai vẫn còn cho rằng hòa giải là phải quên hết và phải ca cùng một bài ca trên cùng một quan điểm thì nói thật người đó trước hết phải hòa giải với chính mình trước đã.

    • Hiệu Minh says:

      Mâu thuẫn ngay trong blog này, hòa giải cần ngay trong blog này, cần phải đâu xa.

  15. Tư Bốn says:

    30-4-1914 – 30-4-2075 = 39 năm ! Cái mà dân tộc này có được là sự thống nhất về địa lý của một đất nước. Cái mà dân tộc này chưa có được chính là lòng người, giữa những người Việt : trong nước – trong nước, trong nước – ngoài nước. Nhìn thẳng thì còn nhiều ngổn ngang dù chiến tranh đã đi qua khá lâu (nữa đời của một con người !) nhưng “Di chứng” sâu trong tâm hồn của nhiều người vẫn còn đó, hố ngăn cách cũ và cả mới phát sinh đan nhau khiến cái gọi là hòa giải dân tộc vẫn tiếp tục bị che khuất bởi những đố kỵ, hoài nghi, cực đoan !
    Cái mà nhiều người trong chúng ta thiếu chính là : đúng về phía người khác để nhìn lại mình , để trả lời khách quan hơn các câu hỏi : Tại sao ? Tại sao ? Những điều còn ấm ức … Khi nào bản thân ta thoát ly được những định kiến nào đó để đánh giá sự vật, thiết nghĩ lúc đó mới có đủ hành trang để ngồi lại nói chuyện hòa giải giữa những người muốn một thống nhất thật sự của một dân tộc.

  16. Hiệu Minh says:

    Gửi bạn đọc gần xa.

    Về chủ đề hòa giải, HM blog đưa ra những entry để giúp bạn đọc gần xa chia sẻ những trải nghiệm và nỗi lòng. Viết lên được thành lời sẽ giúp hàn gắn cho chính mình. Hoặc đọc và suy ngẫm cũng là một cách làm cho chúng ta sống tốt hơn.

    Lấy quá khứ làm bài học, hướng tới tương lai tốt đẹp, đó là điều hang Cua cần.

    Biết bao người đọc thầm lặng và không nói gì, số còm sỹ chỉ chiếm 1% số độc giả. Vì thế comment chê khen trên hang Cua chỉ là một số ý kiến rất nhỏ. Rate up or down cũng không phải là những thống kê làm ta vui hay lo lắng.

    Cả ba bài viết về đề tài này đều vượt hơn 7 ngàn hít trong hai ngày, mỗi bài tới 250-260 comments, nóng hơn cả chủ blog viết. Cứ trung bình một bạn đọc vào đọc những bài này 2 lần, trừ vài chục còm sỹ vào nhiều hơn, thì ít nhất có 3000-4000 độc giả đã đọc.

    Một số bạn đọc chưa hiểu hết anh Nguyễn Vĩnh nên rate down kha khá, Nhưng 45 phiếu, được 4,5 điểm của 5 sao cho một bài viết lần đầu cũng là một thành tích đáng nể ở hang Cua vì ở đây toàn bạn đọc khó tính.

    Như bạn HGiang và nhiều quí bạn đọc khác đã hiểu đúng tấm lòng của người viết. Tôi cũng tin anh Vĩnh viết với trái tim của mình. Chuyện ngôn từ, cấu trúc bài, thì bạn đọc đừng đòi hỏi một người nghiệp dư viết như báo chính thống.

    Chúng ta hãy chúc mừng và cảm ơn cả ba tác giả Nguyễn Quang Cảnh – cựu binh cũ của miền Bắc, Ngà Voi Nguyên và Nguyễn Vĩnh, đại diện cho thế hệ trẻ lớn lên sau chiến tranh, vì những bài viết sôi động.

    Và hãy cảm ơn chính chúng ta đã đọc, đã còm, đã cáu, đã buồn, và đã vui, khi tham gia đề tài này.

    • PVNhân says:

      Chính vì muốn lấy quá khứ làm bài học như HM nói, vậy minh bạch quá khứ lại là điều rất cần. Tôi tin mọi người vào blog đều ước mong một VN thật sự độc lập phát triển, lẽ nào tụt hậu so với Singapore cả thế kỷ? Cá nhân tôi vẫn thường viết lên những điều mình từng trải, hoàn toàn tránh đả kích cá nhân. Chúng ta có thể bất đồng nhưng không thể bất hòa…

  17. hg says:

    Tôi rât quy mên ban Nguyên Vinh, qua ban tôi thây duoc xu Quang Tri voi nhung nguoi dân hiên lành, chât phac, sông gian di voi tâm long nhân hâu và bao dung.
    Xin cac comsi trân trong nhung tâm long nhu ban Nguyên Vinh.
    Làm sao doi hoi nhung nguoi dân Quang Tri phai co cai nhin sac sao, ly tri, nhiêu hiêu biêt nhu chi Ngu Binh ….
    Tôi biêt vê Quang Tri, manh dât chiu qua nhiêu thuong dau trong chiên tranh, nhung con nguoi lai dôi xu rât tôt voi nhau, sông chan hoà (chu không nhu phân lon cac tinh o miên Bac XHCN, sông thu thê, noi hay mà làm do) du dê thây nhung diêu ban Nguyên Vinh kê vê quê minh là dung 99%.

    • Ngự Bình says:

      @Hg: Mình tin những điều bạn Vĩnh Nguyên viết về Quảng Trị chứ, và mình thấy đó cũng chính là điều mình nhận xét về những người dân Việt. Vì thế đâu có gì mà phải kêu gọi yêu thương hay cần phải đối xử với nhau tốt hơn.

      • hg says:

        Khô là không phai o dâu cung duoc hiên hoà nhu dân Quang Tri chi Ngu Binh oi.
        Hg cung thây ho dôi khi ngây tho và càng thuong ho hon, nhu cai em Nguyên Vinh trong sang này …

  18. Tễu says:

    Có hai chị em nhà kia vốn tính sạch sẽ, ngăn nắp, lương thiện. Chị em chia nhau người lo việc vệ sinh, người lo cửa đóng then cài tránh những xấu xa trong xã hội lọt vô nhà. Hiềm nỗi nhà họ lại ở ngay gần cái nhà vệ sinh công cộng, nơi có lịch rửa dọn thường xuyên nhưng công việc đó thường bị làm quấy quá. Một hôm có cơn gió nồm nam thổi vào nhà từ sáng đến chiều. Ngôi nhà dù các chủ nhân muốn giữ sạch sẽ ngăn nắp cũng khó tránh khỏi cái mùi xú uế từ nhà vệ sinh công cộng án ngữ trước cửa lọt vào. Vậy mà chị trách em nhà không lau chùi sạch sẽ, em trách chị cửa giả không được đóng cho phải cách…

    Các còm sỹ cứ bận trách nhau bên này không có thiện chí, bên kia còn thù hận nên khó hòa hợp hòa giải… Các vị ai cũng thấy ý kiến mình đúng vì họ tự xét mình, thấy mình cũng nhân văn, cũng cố gắng nhưng vẫn không có được HHHG. Có người còn ví von mỗi người ý thức HHHG như góp một viên gạch vào bức tường nhà. Nhưng thử hỏi có 4 bức tường chắc nhưng cái nóc nó dột thì nhà có ở được chăng? Nhiều người ở đây đều hiểu mấu chốt không HHHG được nó ở đâu mà không nói thẳng ra. Đành rằng khi mới giành được chính quyền phía Nam, cũng cần phải có biện pháp chấn chỉnh an ninh: trình diện, học tập… Chính quyền có thể chọn cách nào hợp với tổ chức và nhân lực của mình để đảm bảo an ninh, nhưng cũng không thể kéo dài vô thời hạn. Đời người có sáu chục năm, có ai, có gia đình nào chấp nhận được trụ cột nhà mình phải học tập cải tạo hơn nửa đời người? và ai đã từng phục vụ trong quân đội cũ cũng phải học tập, cải tạo? Kèm theo biết bao chính sách khác như phân biệt đối xử với gia đình quân nhân VNCH. Hơn nửa đời người mà chính quyền áp dụng triệt để những chính sách đó vẫn chẳng đảm bảo được an ninh, nhìn đâu cũng thấy lực lượng thù địch! Một người nhìn ai cũng thấy xấu thì được kết luận là người xấu. Một chính thể cố chứng minh là chính thể tốt, nhưng hơn nửa đời người vẫn chưa được quần chúng thừa nhận thì có cần thay đổi chăng?

  19. Ngự Bình says:

    Đọc entry của bạn Vĩnh An rồi đọc hết hơn hai trăm lời bàn của càc còm sĩ, tôi có nhận xét như sau:

    Trước hết, ý tốt (cứ cho là như thế) của entry do bạn Vĩnh An viết là hoà giải dân tộc, nhưng đa số người đọc lại bày tỏ sự không đồng tình mà có khi còn có sự giận dữ với những ý tưởng trong bài viết. Muốn thu phục nhân tâm thì phải đắc nhân tâm, nhưng bài viết của bạn Vĩnh An không đắc nhân tâm, nên rõ ràng là không đạt mục tiêu “hoà giải.” Bạn Vĩnh An nên rút kinh nghiệm.

    Hơn nữa, nhiều còm sĩ cũng như tôi đã khẳng định giữa những người dân VN với nhau chẳng có vấn đề gì cần hoà giải, nhưng bạn Vĩnh An cứ tiếp tục nhắc đi nhắc lại là cần “hoà giải dân tộc”(?) để đất nước phát triền. Tôi đã viết trong một còm hôm qua yêu cầu bạn Vỉnh An nói rõ ra những điều mà người dân bình thường như chúng tôi cần làm để thực hiện cái mà bạn gọi là “hoà giải” nhưng không thấy bạn trả lời.

    Tôi nghĩ rằng người ta có thể có những cảm nhận khác nhau về một sự việc. Thí dụ, bạn “cảm thấy” chưa có hoà giải qua các phát biểu trên mạng, nhưng tôi “cảm thấy” ý kiến khác biệt không phải là biêu hiện của hạn thù dân tộc cần hoà giải. Tuy nhiên, khi bạn nói tới nguyên nhân và hậu quả (không hoà giải thì đất nước không phát triển) thì không thể nói bằng cảm tính, mà bạn phải có những bằng chứng cụ thể hay những lý luận vững chắc. Để hỗ trợ cho quan điểm “cần hoài giải dân tộc” (để đất nước phá triên) xin bạn chỉ ra những hiện tượng mà bạn cho là “hận thù dân tộc” đã đóng góp vào tình trạng yếu kém về kinh tế, giáo dục, v.v. ở VN hiện như thế nào, và ngưòi dân cần “hoà giải” như thế nào để làm cho đất nước khá lên.

    Chỉ khi nào lời kêu gọi của bạn dựa trên những lý luận vững chắc, các dữ kiện cũng như các yếu tố thực tế thì mới thuyết phục. Còn viết theo cảm tính, trái ngược với hiện thực thì không những bài viết không thuyết phục mà (xin lỗi bạn) nó chỉ giống như những bài của ban tuyên giáo, chưá đựng toàn những lời saó rỗng.

    • R says:

      Xin gởi chị Ngự Bình lá phiếu của tôi.

      R

    • Hồng Minh says:

      Hiện có 7 người không đồng tình chứng tỏ còm của bà Ngự Bình cũng không hơn bài của anh Vĩnh. Còm không đạt ở mức đắc nhân tâm.

      Bà đòi anh Vĩnh rút kinh nghiệm thì bà cũng nên nhìn lại mình về cách “dạy đời” mà dân chủ phương Tây rất tránh.

      Anh Vĩnh viết bài chưa có kinh nghiệm như bà nhưng anh ấy có tấm lòng vì cái chung, còn bà thì tôi chỉ thấy bà phá là chính. Trong trường hợp này anh Vĩnh đã đúng, trên mạng ảo vẫn còn hận thù.

      Tôi là một trong 7 người vừa chỏ ngón tay xuống đó. Nói theo bà chút, bà Ngự Bình nên rút kinh nghiệm.

      • MINH TÂM says:

        Nhìn trên thăm phiếu thăm dò ý kiến bạn đọc vào lúc này , khách quan mà nói
        1/ chị Ngự bình được 31/8 phiếu ủng hộ .
        2/ Anh hồng minh chỉ nhận được một con số khá là khiêm tốn 1/22 . nghĩa là có 220% người chê dở . con số tự thân nó khẳng định ai hay ,ai dở , ai nên rút kinh nghiệm rồi còn gì .

    • Vinh Nguyen says:

      Tôi đếm suốt bài của tôi, ngoài tiêu đề thì chỉ có 2 từ hòa hợp. Đoạn trên thì tôi nói điều đó hoàn toàn xa lạ với tôi. Câu thứ 2 tôi bảo là người dân quê tôi hoà giải một cách dễ dàng. Như vậy mà chị cho tôi lặp đi lặp lại thì e là oan cho tôi quá. Nguyên văn note này tôi đăng trên face của tôi thậm chí không có lấy 1 từ hòa giải, nếu rảnh mời chị ghé qua.
      Đây chỉ là một chia sẻ, tôi không dám đưa ra giải pháp. Bởi đơn giản, hòa giải vẫn là một điều xa lạ đối với tôi. Tôi đâu hiểu cái cảm giác thù hận đâu mà dám đưa ra giải pháp hở chị. Gia đình tôi, bác tôi, em bà ngoại đều đi lính Cộng Hòa. Em ông nội tôi lại tham gia cách mạng. Họ là người thân của tôi, có ra sao thì tôi vẫn yêu họ. Cả những người khác ở quê tôi cũng vậy, tôi chưa bao giờ kỳ thị với bất kỳ ai.
      Bài viết của tôi chỉ là chút suy nghĩ, chút trải nghiệm của một người trẻ tuổi, tuyệt nhiên tôi không thể viết nó như là một cương lĩnh để hòa hợp dân tộc. Xin chị cũng như mọi người đừng đặt vào tôi cái kỳ vọng đó để rồi thất vọng.

      • Ngự Bình says:

        Tôi đã sai khi nói bạn Vĩnh Nguyên (xin lỗi đã viết nhầm tên bạn trong còm trước) lập đi lập lại hai từ hoà giải. Mặc dù bạn không dùng từ hoà giải, tôi nghĩ là bạn Vĩnh Nguyên chưa hài lòng với cách người dân Việt đối xử với nhau. Do đó bạn mới có một bài để trải lòng, để kêu gọi yêu thương (không biết tôi hiểu có đúng ý bạn hay không). Tôi xin trích lại ở đây những cảm nghĩ mà bạn viết ra trong entry, nhưng như trong phần recom:

        Entry ở phần kết: Hiểu biết và tình yêu thương, đấy là những gì đất nước và dân tộc cần để đi xa. Nếu làm được việc gì có thể hàn gắn, để yêu thương, thì hãy cứ làm đi, đừng ngần ngại. Hãy để tình yêu kết nối mọi người và trí tuệ mang dân tộc này đi xa. Hãy dẹp bỏ lòng hận thù, hãy chấp nhận quá khứ.

        Recom: April 28, 2014 at 4:36pm: Theo ý kiến của riêng tôi, nếu người Việt với nhau mà không đoàn kết, không yêu thương nhau thì chuyện xây dựng pháp quyền chỉ là chuyện nằm mơ thôi. Người Việt mình từ nhỏ ai cũng biết câu chuyện bó đũa. Nhưng có vẻ như ít người biết vận dụng.

        Recom: April 28, 2014 at 4:56pm: Vấn đề theo tôi chỉ là cách con người sống với nhau thôi. Chính quyền nào rồi cũng có lúc kết thúc. Nền tảng cơ bản của một xã hội vẫn là cách thức con người sống với nhau thôi. Sống tốt thì xã hội nhanh chóng tốt lên, còn đối xử không tốt với nhau thì chỉ để người khác lợi dụng gây chia rẻ mà thôi.

        Recom: April 29, 2014 at 1:30am: . . . tôi cho điều quan trọng bậc nhất vẫn là cách con người sống với nhau. Chế độ nào rồi cũng có lúc kết thúc. Chúng ta không cần phải quan tâm quá nhiều. Nếu tự bản thân mỗi người đầy sự hiểu biết và lòng yêu thương, lại đủ dũng cảm để bao bộc nhau thì sá gì chuyện chế độ.
        . . .
        Muốn làm việc gì cũng phải cần 2 bước. 1: Đoàn kết dựa trên hiểu biết và yêu thương lẫn nhau. 2. Dùng khối đoàn kết đó cùng nhau làm việc mà mình mong muốn. Đấy là quan điểm của tôi.

        Recom: April 29, 2014 at 1:50am: Như vậy, có thể thấy rằng cách hành xử giữa bên thắng cuộc đối với bên thua cuộc một cách tàn độc là chuyện thường xuyên xảy ra trong lịch sử của người Việt Nam. Như vậy đấy đã là tính cách của người Việt chứ nguyên nhân chính không phải là chế độ như mọi người vẫn nói.

        Recom: April 29, 2014 at 3:47am:
        Bài của cháu, cháu chỉ nói về cách con người sống với con người. Vấn đề của đảng, nhà nước cháu không đề cập. Bởi vì bác thấy đấy, có vị nào của đảng của nhà nước lên đây để đọc đâu. Ở đây chỉ là giữa những người dân với nhau cả thôi.

        Đồng bào với cháu không phải là một cộng đồng mà chính là từng con người trong cộng đồng đó. Cái này quan điểm của cháu có khác với bác. Ai cũng có những lỗi lầm, có thể do nhận thức hạn chế, có thể do tham sân si, nhưng cháu nghĩ, ai cũng có thể được cảm thông, ai cũng có thể được tha thứ.

        Recom: April 29, 2014 at 4:42am:
        Chúng ta có thể không cần hòa giải hay hòa hợp, nhưng chúng ta hãy để đau thương và oán hận ở lại hôm nay, đừng đem gieo nó vào ngày mai và tương lai, Cái mầm độc hại ấy sẽ hủy diệt tất cả. Điều ấy có thể đưa cả dân tộc về cái thuở mà chí sĩ Phan Bội Châu đã phải thốt lên
        “Nghĩ lắm lúc bầm gan tím ruột – Vạch trời kêu mà tuốt gươm ra”
        Và điều quan trọng nhất là mọi người, nhất là chính quyền và các phe phái đừng tạo ra oan nghiệt nữa, đừng để ai phải xưng mình là dân oan, đừng để ai phải gọi mình là đồ này đồ nọ.
        Chỉ có thời gian và lòng vị tha mới hóa giải được oan cừu, hãy kiên nhẫn.
        Con đường tiến đến dân chủ, văn minh chính là con đường hòa hợp dân tộc

        Ý trong còm của tôi là những cảm nghĩ của bạn Vĩnh Nguyên về người dân Việt như bạn trải lòng ở trên không chính xác, do đó lời kêu gọi đoàn kết thương yêu của bạn không đúng đối tượng. Tôi không hiểu bạn dựa vào đâu để cho rằng người dân VN thiếu đoàn kết, không thương yêu nhau, hay ăn ở với nhau chưa phải đạo. Do đó tôi mới nhờ bạn chỉ ra là người Việt cần làm gì hơn để đoàn kết thương yêu nhau như bạn mong muốn.

        Nếu bạn chỉ thấy có một số những lời qua tiếng lại trên các trang mạng, thì đó không phải là bằng chứng của người Việt ghét bỏ thay thù hận gì nhau đâu. Đấy chỉ là nỗi bức xúc nhất thời của những người có nỗi đau đã cố chôn sâu, nhưng mỗi khi có ai khới lại chuyện cũ thì vết thương lại tấy lên. Và khi người ta đau thì người ta phải gào.

        • daclap says:

          Bắt chước cụ R : Xin gởi chị Ngự Bình lá phiếu của tôi cho còm này và còm lúc 3;04 pm. xin nói thêm là đọc bài viết này và bài của Voi tôi thấy rất lấn cấn, nhưng lại không hiểu là vì sao. Nhưng đến khi đọc được 2 cái còm này của chị thì tôi đã hiểu ra. Cả Voi và VN đều bức xúc vì thấy các tranh cãi trên mạng nên cho là người dân cần phải hòa giải với nhau, trong khi trên thực tế thì người dân đã hòa giải lâu rồi, còn trên mạng có tranh cãi là vì đúng như chị nói : người ta đã cố tình chọc vào vết thương đã cố chôn sâu nên phải la lên thôi, la xong lại bắt tay nhau sống tiếp, chứ không sống mà được sao. Vã lại bản chất tự nhiên của con người là yêu thương và tha thứ, (tha chứ không quên à nghen). Còn hận thù thì, làm sao sống mãi với hận thù đươc, khó sống lắm, mà nếu sống được cũng sống khổ lắm.

        • Cafe Tranh says:

          Chị Ngự bình viết rất hay!

        • Vinh Nguyen says:

          Về chuyện đoàn kết, xin hẹn chị một bài khác. Nhưng cũng chia sẻ với chị rằng, tôi vốn là một người nghiên cứu về kinh tế phát triển, tôi quan tâm nhiều đến việc văn hóa, xã hội và giáo dục nó tác động như thế nào đến kinh tế. Trong đó có một khái niệm rất hay đấy là vốn xã hội. Nói chung là sự tin cậy lẫn nhau. Chỉ số này càng cao thì càng dễ phát triển. Một ví dụ điển hình là Nhật Bản, họ làm ăn chỉ bằng hợp đồng miệng. Ở VN thì không có chuyện đấy. Mà không có sự tin cậy lẫn nhau thì đoàn kết bằng cách gì. Dĩ nhiên tôi không dám khẳng định lập luận của tôi đúng 100% vì tôi chưa biết người Việt ở hải ngoại như thế nào, tôi chỉ biết người Việt ở trong nước.
          Không ghét bỏ hay thù hận gì nhau? Tôi nghi ngờ lời chị nói. Bây giờ có ai đó sống ở khu quận Cam mà treo cờ đỏ ảnh Bác Hồ thì chuyện gì sẽ xảy ra? Nên nhớ đấy là quyền tự do của mỗi người, nhất là ở một đất nước tự do như Mỹ.
          Tôi có cảm nhận là chị hơi lạc quan thái quá. Tôi cũng hi vọng mọi chuyện tốt đẹp như lời chị nói, nhưng thực tế tôi nhận thấy nó phũ phàng lắm.

    • Mười tạ says:

      Một còm rất khác của chị Bình 🙂

      • Đất Sét says:

        Tôi cũng nghĩ thế. Mời chị NB li trà cực nóng và một cốc nước mía….siêu sạch 😆

        • Ngự Bình says:

          Cám ơn bác Đất Sét. Cả trà nóng lẫn nước mía lạnh ngon lắm. Uống xong nhẹ cả người, hihi.

  20. TamHmong says:

    Đọc lại comments các anh chị PVNhân, Saigonese-SUB, FZI, TC Bình và những người khác về chuyện đốt sách ở miền Nam sau 1975 tôi rất hiểu các anh chị. Việc đốt sách sau biến cố 1975 thật là khủng khiếp. Tôi ít nhiều chứng kiến việc này khi vào công tác ở Sài Gòn. Sự mất mát có thể hiểu được phần nào khi đọc Lời giới thiệu trong tác phẩm “ Văn học Miền Nam 1954-1975” của Võ Phiến.
    Trước đấy vào những năm 1954-1955 ở Miền Bắc trong thời kỳ Cải cách ruộng đất (CCRĐ) cũng có một cuộc “cách mạng văn hóa” là phụ phẩm của CCRĐ nhưng không kém phần khủng khiếp. Trong CCRĐ rất nhiều gia đình khá giả ở nông thôn Miền Bắc đã bị Đội cải cách tịch thu toàn bộ thư tịch cả tiếng Việt lẫn tiếng Hán đem đốt vì coi đấy văn tự ghi nợ. Rất nhiều tác phẩm Hán Nôm đã mất vĩnh viễn.
    Họ nội tôi ở Tiền Giang chỉ là một dòng họ công chức bình thường nhưng có một quyển gia phả rất đầy đủ. Trong khi đó, họ ngoại tôi là một dòng họ khoa bảng khá có tiếng ở đất Nghệ Tĩnh thì nay vẫn đang tiếp tục viết lại gia phả vì đã mất hết trong CCRĐ. Họ ngoại tôi cũng mãi gần đây mới mua lại được đất để dựng lại Nhà thờ họ trên chính nền đất cũ của Cố ngoại một vị quan cao cấp nhà Nguyễn.
    Có lần nghe mấy đứa cháu họ làm cơ quan nhà nước than thở khi làm hồ sơ bổ nhiệm cán bộ chúng nó vẫn còn phải về quê ông bà ở Nghệ Tĩnh xác minh lý lịch. Địa phương đôi khi vẫn còn xác nhận lý lịch với những lời lẽ cay nghiệt về nguồn gốc quan lại địa chủ. Tôi nói với chúng là người Miền Nam còn bất hạnh hơn nhiều. Sau 1975 tôi còn gặp gần đủ anh chị em họ bên nội ở Sài Gòn và Tiền Giang, đên 1980 vào thì chẳng gặp ai cả.
    Lion made in Ha Noi của tôi đi qua nghe thấy chỉ mặt tôi: Ai bảo ông là người Miền Nam bất hạnh hơn? Ông hãy nghĩ lại gia đình nhà tôi. Tôi á khẩu vì nhớ ra bà ấy là con liệt sĩ và trong số bảy anh em trai của cụ ông bố vợ năm là liệt sĩ trong hai cuộc chiến tranh với Pháp và Mỹ, một là thương binh. Dân tộc Việt Nam thật là bất hạnh. Càng bất hạnh hơn khi nhận thức được rằng VN chỉ là con “tốt” trong bàn cờ của các ông lớn.
    Có thể bây giờ chúng ta cười ông Ủn ở Bắc Triều Tiên. Nước Triều Tiên rồi một ngày nào đó nhất định sẽ thống nhất. Lúc đó nhìn vào mức độ phát triển và vị thế của VN và Triều Tiên thống nhất trên thế giới người VN sẽ còn tiếp tục gặm nhấm nỗi bất hạnh của mình.
    Tôi tán thành ý kiến của nhiều còm sĩ Hang Cua về việc quay về với tư tưởng của Cụ Phan Chu Trinh. Chắc chắn rất nhiều người VN cũng nghĩ như vậy. Tôi cũng tán thành ý kiến rằng quá khứ không thể và không nên quên nhưng tuyệt đối không truyền thù hận giữa anh em với nhau cho thế hệ sau (Hãy noi gương Đức thánh Trần Hưng Đạo). Nhất là không thể để bất cứ ai lợi dụng!
    Mọi người có thể có quan điểm khác nhau về con đường xây dựng một VN “dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh” nhưng tôi nghĩ sự khác nhau không thể là cái cớ để chúng ta miệt thị nhau. Một thế kỷ bất hạnh vì đấu tranh ý thức hệ chả lẽ chưa đủ hay sao?
    Lời Ngà Voi: Nhiều người mơ ngủ một đêm thức dậy có cách mạng có đổi thay. Dạ vâng, có lẽ có, nhưng như thế sẽ lại xuất hiện một Putin ở VN với một nền độc tài kiểu mới”.
    Lời Vĩnh An : “Dân chủ và công bằng như 1 ngôi nhà, cũng phải ghép từ những viên gạch nhỏ. Mỗi người đều tư duy và thực hành dân chủ – công bằng xã hội ngay cho mình và những người xung quanh thì việc lớn ắt thành”. Ít nhất là thể hiện dân chủ và khoan dung trong Hang Cua.
    Nhìn sâu vào lịch sử VN thì hình như người Việt không có nhiều truyền thống khoan dung. Nhưng trong xã hội VN không mấy tốt lành ngày nay tôi vẫn nhận thấy có những tín hiệu đáng mừng. Trong một số lần về VN, trong số những điều ít ỏi làm tôi thấy mừng ấn tượng nhất đối với tôi là khá nhiều người Việt, đặc biệt là cả các bạn trẻ đã tìm đến/quay về với TÔN GIÁO CHÂN CHÍNH (tất nhiên không phải lễ hội các loại!). Phải đó là khởi đầu để chúng ta dần dần có thể tha thứ cho nhau? Chúc các bác Hang Cua mọi điều tốt lành. Xin bỏ qua nếu tôi vô tình xúc pham ai đó.

  21. […] – Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng (Facebook Vinh Nguyen/Hiệu Minh). “Hiểu biết và tình yêu thương, đấy là những gì đất nước và dân tộc cần để đi xa. Nếu làm được việc gì có thể hàn gắn, để yêu thương, thì hãy cứ làm đi, đừng ngần ngại. Hãy để tình yêu kết nối mọi người và trí tuệ mang dân tộc này đi xa. Hãy dẹp bỏ lòng hận thù, hãy chấp nhận quá khứ.” – Đào Dục Tú: Hòa giải, cảm thức từ mấy câu thơ cảm khái (Kim Dung). […]

  22. NôngDân says:

    + Không biết hôm nay lão Tổng Cua có phải đi làm không nhỉ?, hay lão tiếp tục tranh luận với các lão Ngứa mồm; HỒ THƠM1; Levinhhuy; Đất Sét;….. như: trong cái còm này tối qua nhỉ ?
    + Có thể, hôm nay mấy lão sẽ quyết định “Hòa giải và yêu thương nhau!,” không còn “quyết liệt” nữa!!!.

    • Đất Sét says:

      Rùi, rùi! Cả hòa giải lẫn iêu thương có đủ hết. Lão Ly còn ôm tui một cái làm nổi gai ốc cả người, nhột muốn chết. Sau nhớ ra, cái zdụ lão ấy luyện tịch tà kiếm phổ, mèn đét ui 😆

  23. vn@ says:

    Có một bài viết của Đặng Xương Hùng rất đáng đọc và một cuộc phỏng vấn giáo sư Nguyễn Huệ Chi do Thụy Khuê thực hiện rất đáng lắng nghe. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi thì phần lớn ai cũng biết. Còn Đặng Xương Hùng là nhân vật mới xuất hiện, ông nguyên là đảng viên ĐCSVN và lãnh sự tại Bỉ. Mời chư vị cùng nghe và đọc. Vấn đề là tha thứ nhưng không được quên. Forgive, not forget. Bên thắng cuộc đã cố tình quên nhưng đau thương mà dân tộc trải qua. Giáo sư Nguyễn Huệ Chi nói về nhưng ăn năn mà bố ông, GS Nguyễn Đổng Chi đã làm. Ước ao gì nhà cầm quyền đường thời cũng biết suy nghĩ như hai bố con GS họ Nguyễn.
    1. Nghe
    [audio src="http://thuykhue.free.fr/rfi/2005-07-16-NHChi.MP3" /]
    2. Đọc
    Sau ngày 1/7/2014 năm nay, phần lớn người Việt hải ngoại chỉ còn được gọi là những người có gốc Việt Nam. Nhưng hầu như chắc chắn rằng 4,5 triệu người gốc Việt ấy hàng ngày vẫn sẽ thầm mong trong lòng:

    Cho tôi xin lại một ngày, ở nơi nơi thành phố cũ
    Cho tôi xin lại một đời, một đời sống giữa quê hương
    Cho tôi xin lại đoạn đường, hàng cây vươn dài bóng mát
    Cho tôi xin lại cuộc đời, bên bờ đê vắng làng tôi.

    30/4/1975 là một ngày đặc biệt trong lịch sử của dân tộc Việt Nam. Ngày mà « vĩ tuyến 17 » không còn nữa, nhưng đau thương chưa chịu rời bỏ đất nước này, thay vào đó lại là một vĩ tuyến vô hình ngăn cách những đứa con cùng giòng máu Lạc Hồng.

    Phe thắng cuộc gọi ngày đó là « ngày vui đại thắng », trong khi đó phe thua cuộc đau thương, uất hận, chua xót với « Sài gòn ơi, ta đã mất người trong cuộc đời ». Để rồi trong ngôn ngữ nhân loại xuất hiện cụm danh từ mới : « Thuyền nhân ».

    30/4/1975, tại Sài gòn, Trịnh Công Sơn tràn đầy khích lệ, òa lên một niềm ao ước lớn lao: « Rừng núi giang tay nối lại biển xa, ta đi vòng tay lớn mãi để nối Sơn Hà ».

    Trong khi đó, ở đầu Hà Nội, Văn Cao cũng cùng một hy vọng tràn trề: « Ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên. Ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm. Từ đây người biết quê người. Từ đây người biết thương người. Từ đây người biết yêu người ».

    Nhưng rồi người đã không nắm tay người, để có vòng tay lớn nối dài sơn hà. Và rồi người cũng chẳng biết thương yêu người, mùa xuân mơ ước đó đã không đến được với dân tộc Việt Nam.

    Giả như, người không bắt người phải xác định « giai cấp » của mình. Giả như, Tự Do không thay bằng Đồng Khởi, Công Lý không thay bằng Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Giả như, bên thắng cuộc cử xử một cách quang minh như lời tướng Trần Văn Trà nói với ông Dương Văn Minh “Giữa chúng ta không có kẻ thua người thắng, mà chỉ có dân tộc Việt Nam chúng ta chiến thắng đế quốc Mỹ”. Thì ngày 30/4 có lẽ dễ trở thành ngày Quốc Khánh mới của một nước Việt Nam thống nhất, và ước ao của ông Lý Quang Diệu, muốn Singapore đuổi kịp Sài gòn sẽ khó thành hiện thực.

    Đã 39 năm trôi qua, thời gian đủ để mọi mặt Thật – Ảo – Xấu – Đẹp – Sang – Hèn – Chính – Đại – Quang minh – U mê dần dần bộc lộ. Thời gian đã trở thành thước đo mọi giá trị.

    Thời gian đã cho ra đời những Đêm giữa ban ngày của Vũ Thư Hiên, Truyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, Thiên đường mù của Dương Thu Hương, Ngàn giọt lệ rơi của Đặng Mỹ Dung.

    Thời gian đủ để con người hồi tưởng và suy ngẫm lại thời cuộc với các Hồi ký của Trần Quang Cơ, của Ngô Điền, của Nguyễn Trung, của Nguyễn Trọng Vĩnh. Thời gian đủ để độc giả chiêm nghiệm những suy tư, những khát khao của Tổ quốc ăn năn của Nguyễn Gia Kiểng, Chia tay ý thức hệ của Hà Sĩ Phu. Đặc biệt với những ghi chép công phu trong Bên thắng cuộc của Huy Đức.

    Thời gian đã khẳng định Đinh Đăng Định là một thày giáo nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Thời gian chứng minh sự hèn hạ của chế độ. Ông đã ra đi nhưng Bô xít – Đắc Nông vẫn còn đó, để hậu sinh phán xét.

    Thời gian đủ để thử chí bền gan, quả cảm của người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu. Với 37 năm tù, kể từ sau ngày đặc biệt 30/4 liên quan đến ông, cũng không làm suy xuyển ý chí của ông. Vừa ở tù ra, ông đã “khỏe re như con bò kéo xe”.

    Thời gian đã làm xuất hiện một Vi Đức Hồi, bỏ Đảng và địa vị thoải mái để đứng vào hàng ngũ dân chủ để đi tù, đang bị kỷ luật biệt giam nhưng nhờ áp lực dân chủ và nhân quyền mà được trả tự do dù không nhận tội và xin khoan hồng, hơn nữa còn dõng dạc tuyên bố tiếp tục cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ. Thời gian sẽ còn trả lại tự do và công lý cho nhiều người dân chủ khác đang bị giam giữ, sau Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung.

    Đặc biệt, thời gian làm lộ nét bạn thù. Món lẩu thập cẩm 4 tốt, 16 chữ vàng, chỉ đánh lừa khẩu vị của các nhà lãnh đạo. Thời gian đã để « bạn vàng » gậm nhấm của Tổ quốc ta bao nhiêu đất đai, biển đảo và đang đầu độc một cách âm ỉ đến tất cả các lĩnh vực đời sống của dân tộc ta.

    Hơn nữa, thời gian cũng đủ để xói mòn toàn bộ niềm tin chân thành của đông đảo người dân. Thời gian đã đẩy chính quyền và người dân làm hai thái cực khác nhau:

    Anh đi bằng nhịp điệu Một hai ba bốn năm,
    Tôi đi bằng nhịp điệu Sáu bảy tám chín mười.
    Ta đi bằng nhịp điệu nhịp, điệu không giống nhau.
    Ta đi bằng nhịp điệu, nhịp điệu sao KHÁC MÀU?
    Sông cạn đá mòn làm sao ta gặp được nhau.

    Thời gian đã đẩy bất cứ ai, cả trong và nước ngoài, mong muốn ở Việt Nam có nhà nước pháp quyền đều bị coi là « phản động ». Các thế lực « phản động » và lực lượng « dân oan » đang ngày càng đông đảo.

    Thời gian là thước đo mọi giá trị.

    Và rồi mọi thứ trở về đúng với giá trị thực của nó.

    Dù sao đi nữa, thời gian nhất định sẽ mang đến cho ta điều tốt lành. Một mùa xuân mơ ước, một mùa xuân đầu tiên sẽ đến với dân tộc Việt Nam ta. Mẹ Việt Nam đang trìu mến nhìn chúng ta nắm tay nhau:

    Con xin hát lên một bài.
    Bài ca con Lạc cháu Hồng
    Con xin hát lên một bài
    Bài ca Việt Nam yêu thương
    Con xin xóa hết hận thù
    Người Việt nhìn chung một hướng
    Dân ta trên khắp địa cầu
    Nối vòng tay xây nước Nam mạnh giàu.

    Đặng Xương Hùng

  24. PVNhân says:

    * Nhân DNL nói về hai cụ Phan. Tôi kể chi tiết lịch sử khá lý thú về mối liên hệ giữa hai cụ PCTrinh, Nguyễn Sinh Sắc ( thân phụ ông Hồ) và thanh niên Nguyễn Tất Thành ( HCM sau này).
    Hai cụ đỗ Phó Bảng đồng khoa năm 1901, đời vua Thành Thái. Cùng làm ở Bộ Lễ. Chánh chủ khảo khoa thi là cụ Cao Xuân Dục. Cụ Dục vẫn thường giúp đỡ cụ Sắc thuở hàn vi vì cụ Sắc “hay chữ”. Giòng họ Cao sau này nhiều danh sĩ. Trong nam, ông Cao Xuân Vỹ là phụ tá cho ông NĐNhu…Ông Vỹ cũng xuất thân từ Quốc Học như các ông Diệm, Nhu, tướng Giáp, ông Hồ…nên biết khá nhiều về họ. Ông Vỹ mới qua đời năm 2013 ( chính ông cũng xác nhận ông Nhu đã gặp nhân vật cao cấp của Hà Nội tại rừng Tánh Linh vào năm 1962 đề nghị ngưng chiến. Nhân vật này có lẽ là Phạm Hùng).
    Sau này cụ Phan từ quan tìm đường sang Pháp. Chủ trương Pháp Việt Đề Huề. Cụ sang Pháp cùng với con trai là Phan Châu Dật, ở Paris học nghề chụp ảnh. Bước đầu cụ được các ông Phan Văn Trường (luật sư), Nguyễn Thế Truyền ( kỹ sư, cử nhân văn chương Pháp) giúp đỡ. Ông Truyền sau này sống ở Sài gòn. Năm 1956, ông Truyền cùng ông Hồ Nhật Tân ra tranh cử
    Tổng thống thời ông Diệm. Ông Truyền mất năm 1966, là một “kho tàng lịch sử”, ông biết khá rõ về ông Hồ, kể lại cho hậu sinh….
    Bởi vậy khi ông Hồ sang Pháp năm 1911, ông vội tìm cụ Phan. Ông gọi cụ Phan là bác xưng cháu.
    Khoảng năm 1920, ông Hồ say mê học thuyết Lenin. Cụ Phan hết sức thuyết phục cho rằng học thuyết Lenin bạo động, thù hận… nhưng ông Hồ không nghe, bỏ Pháp sang Nga gia nhập quốc tế cộng sản…
    Tạm kể như thế . Định mệnh lịch sử trớ trêu, Nếu??

    • says:

      Dòng họ Cao còn có hai cha con ông Cao Xuân Huy, gs Cao Xuân Hạo trong ngành Ngôn ngữ Học. Nếu ông Hạo vào Nam, chắc ông có cơ hội sang Mỹ dạy học như gs Nguyễn Đình Hòa.
      Bs Trần Ngươn Phiêu, Bộ trưởng Xã Hội thời ông Thiệu, kể lại hôm ông và vài người bạn, mượn được hai cây sung đi săn bắn ở rừng Tánh Linh. Lúc đi về, ra đến bìa rung, bất ngờ thấy ông Ngô Đình Nhu, Tỉnh Trưởng Bình Tuy, cùng toán cận vệ . Ông Nhu ra lệnh các cận vệ đến tước 2 cây sung của nhóm ông. Ông Phiêu đang lo thì ông Nhu bước đến hỏi ông Phiêu vì thấy quen quen. Cách đó một tuần, ông Phiêu có đi dự một buổi nói chuyện của ông Nhu, ông Nhu có bắt tay ông này. Nhờ đó, ông Nhu vui vẽ, ra lệnh cho cận vệ trã lại sung rồi đi thẳng vào rừng … Về sau, ông Phiêu nghe nói ông Nhu vào gặp ông Phạm Hùng …

      Ông Phan văn Trường là thông dịch viên Tòa Án Hà Nôi. Vì có cảm tình với những người chống Pháp, nên lúc thông dịch, ông thay đổi lời khai cho họ được nhẹ tội . Pháp sinh nghi, cho người theo dõi rồi đưa ông ra Tòa xử án tù . Vì là nhân viên của Tòa Án nên ông được phép chống án. Thời đó, những vụ chống án được đem xử bên Pháp chứ không xử bên VN . Pháp cho ông sang Pháp . Khi đến Pháp vì thời gian chờ chống án rất lâu, ông xin ghi danh học Luật Khoa Đại Học Paris . Khi ông học xong Luật sư, tự biện hộ cho mình, Tòa xử ông trắng ạn Từ đó, ông ở lại Pháp . Khoảng 33-34, ông về Nam Định, rồi qua đời không lâu sau đó.

      • PVNhân says:

        * Bác sĩ Phiêu người nam, tư cách đàng hoàng. Ông từng làm Tổng trưởng xã hội. Quyển hồi ký của ông nhiều chi tiết lý thú tình hình tháng 8/1945 tại Sài gòn…Rất tốt cho người nghiên cứu sử cận đại…
        Nói về chuyện ông Nhu gặp đại diện Hà Nội năm 1962 ( có thể là Phạm Hùng vì ông Nhu không tiết lộ tên giới chức), ông Nhu kêu gọi hai bên ngưng bắn, tiến đến hiệp thương…Ông cho rằng: Nếu miền bắc thắng trận, đất nước VN trước sau gì cũng lọt vào tay Trung Quốc. Nhiều người cho rằng, đây là một trong nhiều lý do Mỹ lật đổ chế độ NĐDiệm.
        Còn các ông Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền ở Pháp giai đoạn 1911 đều rất giỏi tiếng Pháp. Cả ba cùng với cụ PCTrinh hoạt động yêu cầu Pháp trả độc lập cho VN. Các bài viết cùng lấy tên chung là Nguyễn Ái Quốc, hoặc Ái Quấc…Sau này Nguyễn Tất Thành cũng gia nhập nhóm. Điều này do chính ông Nguyễn Thế Truyền và vài người khác xác nhận…..Bác Lê: học lịch sử là chọn đường chông gai…đòi hỏi khách quan, chân thật. Nhất là biết cách phân tích, đánh giá tài liệu…Đánh tráo lịch sử, không quá dễ…

  25. daclap says:

    hòa giải là phải hòa giải với nhau, nghĩa là phải xuất phát từ thật tâm của hai phía. Chứ miệng thì nói hòa giải trong khi vẫn ra rã ta thắng địch thua, ngụy quân ngụy quyền bán nước, tay sai cho Mỹ, thì hòa giải cái gì. Còn hòa hợp thì lại càng xa vời hơn, vì hòa hợp sao được khi hai bên không cùng chung chí hướng. Một đàng thì cương lĩnh gì đó của đảng phải cao hơn hiến pháp, phải ra sức xây dựng cnxh dù không biết bao giờ mới xong, trong khi thực tế thì vun vén cá nhân,chia bè chia phái, vét hết bán hết.. Còn một đàng thì muôn sống trong một xã hội bình thường tự do dân chủ như phần lớn các nước trên năm châu. Làm sao hòa hợp được.
    Cho nên nói tóm lại, ngưới dân đã hòa giãi hòa hợp lâu rồi, nhưng chánh quyền lâu lâu lại khơi lên câu chuyện đễ dân chúng cãi vã, chia rẽ lẫn nhau hòng dễ bề chia đễ trị. Chứ dân không hòa giải mà sống với nhau được sao.
    Xin quí vị cua sĩ đừng mắc mưu ai đó, nhất là các vị vào hang đã lâu, đã có “thương hiệu” như cô Sóc, cụ Ly …Vài lời xin nhắn gởi.

  26. Phan Lê Giang. says:

    Trưa nay, trên báo VnEconomy phản ánh các ý kiến trong diễn đàn kinh tế mùa xuân 2014. Có rất nhiều ý kiến hay về cải cách thể chế…Nó lộ ra phần nào sự cố ý chậm chạp và lạc hậu của giới cầm quyền :

    – “Tôi nghĩ, đã đến lúc thừa nhận xã hội dân sự. Bản chất của nhà nước mang tính quan liêu, và để khắc phục quan liêu thì cần phát huy vai trò của xã hội dân sự”.

    Rất ngắn gọn, song ý kiến phát biểu của nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển nhận được nhiều tiếng vỗ tay hưởng ứng tại ngày làm việc thứ hai (29/4) của Diễn đàn Kinh tế Mùa xuân 2014, diễn ra tại Hạ Long (Quảng Ninh), với nội dung chính là bàn thảo về cải cách thể chế. – (lời bình dẫn này là của Nguyên Hà tác giả bài báo.)

    • dieu bon says:

      Ai cũng phải sống theo hiến pháp, tức là sống theo điều 4 hiến pháp, tức là, đảng cộng sản, ngồi xổm trên luật pháp.
      Phan Lê Giang ơi, nói nghe mãi rồi. Cáu chính là làm. Có dám xóa bỏ điều 4 hiến pháp?

  27. nguyễn quang Cảnh says:

    Để tôi đoán ý bác Tổng nhé, bức tranh 1: cờ đỏ. Bức tranh 2: cờ vàng. Bức tranh 3: con đường yêu thương màu hồng tạo nên bởi những màu trên. Nếu đúng thì tuyệt, chính là ước vọng của gần hết người VN
    Mấy ngày gần đây, Hang cua sôi động với chủ đề HHDT. Các comment tranh luận hăng quá, hình dung thấy một số khói bốc lên đầu. Điều đó cũng đúng thôi, căn nguyên là những việc làm tích cực, cụ thể ít quá so với các khẩu hiệu được đưa ra.
    Cũng cảm nhận được nhiều người dân hai miền không còn thành kiến chính trị nữa, đối xử tốt và giúp đỡ nhau. Năm ngoái vào Sài gòn chơi, tôi cũng ngồi với mấy bác đã đi lính VNCH. Chuyện đánh trận, chuyện làm ăn được mang ra kể, vui vẻ cứ như ôn lại kỷ niệm của những người cùng chiến tuyến
    Vậy là Dưới thì muốn lắm rồi mà Trên hổng chịu ( he he). Bây giờ người đứng đầu Nhà nước chỉ nói một câu ngắn gọn: Sau 40 năm, toàn dân VN, không phân biệt trong và ngoài nước, hãy khép lại quá khứ để cùng nhau hàn vá vết thương !!! Cùng với tuyên bố là thực hiện hàng loạt công việc cụ thể ( như tôi và nhiều người đã đề xuất) chăm sóc bù đắp cho cả hai bên. Lập tức biển lặng, sóng yên
    Nhưng mà mấy ngày nay, truyền thông lien tục nói nhiều câu để… hàng triệu người buồn. Bác Trần ơi, đường lên Trời ở đâu bác nhỉ?

    • MINH TÂM says:

      Chân lý thì bao giờ cũng giản dị như nhiều người đã thấy , xong để đến được với chân lý quả là không đơn giản , có bạn nói khó như lên trời. vì nhiều người muốn chà đạp lên chân lý

    • Hà Linh says:

      Anh Cảnh kính mến,
      Nhân anh kể chuyện uống rượu với các bác cựu quân nhân VNCH, HL nhớ tới bài thơ này-nguyện ước của người lính VNCH ngày xưa..có ngày cũng thành hiện thực thì phải? Bài thơ của Phan Xuân Sinh..
      Uống rượu với những người lính Bắc phương

      Hãy rót cho ta thêm cốc nữa đi
      Ngồi với bạn hôm nay làm ta hứng chí
      Chuyện ngày mai có chi đáng kể
      Dẹp nó đi cho khỏi bận tâm
      Thằng lính nào mà không rét lúc ra quân
      Khi xung trận mà không té đái
      Ta cũng có người yêu nhỏ dại
      Mỏi mắt trông chờ song cửa quê nhà …
      Chuyện sống chết căn bệnh trầm kha
      Đâu dễ gì thoát vòng sinh mệnh
      Những thằng lính thời nay không mang thù hận
      Bạn hay thù chẳng một lằn ranh
      Thôi hãy uống . Mọi chuyện bỏ lại sau
      Nếu có thể ta gầy thêm cuộc nhậu
      Bày làm chi trò chơi xương máu
      Để đôi bên nuôi mầm mống hận thù
      Ta chán lắm rồi ba chuyện ruồi bu
      Chỉ có bạn, có ta là thua cuộc
      Người yêu của bạn ở ngoài phương Bắc
      Giờ này đang hối hả tránh bom
      Hay thẩn thờ dõi mắt vào Nam
      Để chờ người yêu mình trở thành liệt sĩ
      Rồi cũng sẽ quên, như bao điều suy nghĩ
      Tình yêu như một thứ điểm trang ?
      Che đi chút dối lòng
      Uống với bạn đêm nay ta phải uống thật say
      Để không phải còn nhìn nhau hận thù ngun ngút
      ( những ngày đầu xuân 1972)

      • nguyễn quang Cảnh says:

        Cảm ơn Hà Linh, đã cho mình biết bài thơ hay. Mình vui lắm, khi nằm trong số …ước mơ thành sự thật. Hôm đó mình được mấy bác VNCH “chăm sóc” kỹ, mỗi chén một lý do chính đáng: chúc SK, Chào miền Bắc, Chào miền Nam, Mừng khác tuyến hội ngộ trên bàn tiệc, mừng “lãi to” được sống đến bây giờ… thích nhất là lý do cạn chén của một bác: Cùng say trong hòa bình. Mình say đến sáng hôm sau, dậy vẫn thấy vui. Cảm ơn HL nhiều nha.

        • Hà Linh says:

          Dạ thế là điều tuyệt vời phải không anh . Đọc còm của anh Cảnh mà em cũng ” liêng biêng” . Em chúc anh và các bạn luôn khỏe, an khang .

      • nguyễn quang Cảnh says:

        Cảm ơn Hà Linh. Chúc Linh và gia đình mạnh khỏe, nhiều niềm vui và nhiều nhiều may mắn.

  28. xanghứng. says:

    Tác giả bàn về chuyện Hòa – giải – Dân – tộc bằng những kinh nghiệm từ quê mình – Quảng Trị “miền đất mảnh mai nhưng lại nặng gánh hai đầu đất nước”.

    Các cụ lại bát ngát bao la: Hòa – Giải – Dân – tộc, trên bình diện chính trị liên quan tới cuộc chiến trên quê hương Việt Nam.

    “Hòa giải”, một danh từ đắt khách hay được nhắc đến lâu nay là thiết lập mối liên lạc giữa hai bên thù nghịch, hoặc xem nhau như vậy. Hòa giải là nối lại cuộc đối – thoại giữa hai phe.

    Hòa giải, một việc khó. Nếu “dễ như bỡn” thì hôm nay, khi cuộc chiến đã đi qua 39 năm đã xong xuôi từ lâu rồi. Khó nhưng vẫn Tin là có thể, tất nhiên là cần có điều kiện, cần một số kinh nghiệm, một số tiêu chuẩn để có thể thực hiện.

    “Nếu tôi có trứng, tôi sẽ mời các cụ xơi món trứng đúc thịt. Nhưng tôi Chưa có thịt” !

    Tác giả viết: “Sao không dẹp bỏ tất cả đi để cùng nhìn về tương lai? Sao không can đảm bước ra khỏi cuộc chiến đã ngưng tiếng súng từ gần 40 năm trước?”. Ai chả muốn vậy, nhưng làm cách nào để có bữa tiệc “đoàn viên” khi không có cả Trứng lẫn Thịt ?

    Tác giả còn thắc mắc: “Đến giờ, tôi vẫn thật sự không hiểu, vì sao người lại ghét người đến thế.”

    Nếu ngày nay, Thiên Chúa chất vấn chúng ta như khi xưa Ngài chất vấn Cain: “Abel, em ngươi ở đâu ?”, và nếu ta như Cain, đáp rằng: “Tôi đâu phải kẻ canh chừng em tôi” thì rất có thể Ngài nói: “Tiếng máu em ngươi từ lòng đất vang lên tới tận Ta”. (St 4,9-10).

    Hãy thử tự hỏi “…những bạn trẻ, những người có khả năng đọc và thấu hiểu, hơn nữa lại được sinh ra sau cuộc chiến, có nhiều thông tin đa chiều” đã làm gì để hòa giải với người anh em mình?

    Tác giả còn sửng sốt: “… đọc thông tin trên mạng và thấy cả sự hằn học và hận thù mà cả 2 phía đều thể hiện.”. Tôi tưởng rằng chính trên “mạng ảo” là cơ hội duy nhất để mọi người từ khắp nơi có quyền bày tỏ ý kiến của mình một cách tương đối tự do ?

    Cũng hay khi một người tự xưng là “còn rất trẻ” như tác giả bài viết quan tâm đến thời cuộc, biết bày tỏ quan niệm và đưa ra những sáng kiến để mong kết nối mọi người, xóa bỏ hận thù, để đưa dân tộc tiến xa. Nhưng để đạt được mục đích cao cả ấy không chỉ cần hô hào bằng khẩu hiệu như từ trước đến hôm nay đã và vẫn.

    Hình như dân Miền Tây, quê mới của Cu Ly có câu: “Bướm vàng đậu nhánh Mù U, cợ chồng cãi lộn, con Cu giảng hòa”.

    Vậy là cuối cùng vẫn phải cần có Con Cu và nó phải khỏe mạnh.

    • VVX says:

      Cái gì làm cụ hứng lên mà còm hay thế.
      Còn tôi thì cố để hứng lên để viết còm trong entry này mà hứng không nổi. Rặn mãi cũng chỉ ra được thế này. 😆

    • HỒ THƠM1 says:

      Lão Xang Hứng đi đâu hổm rày bây giờ mới chui Hang … “lu loa” một hơi, trơn tru như xối mỡ thế hả???
      Ông nói hay quá nhỉ!!! “Nếu tôi có trứng, tôi sẽ mời các cụ xơi món trứng đúc thịt. Nhưng tôi Chưa có thịt” !
      “Trứng” thì mỗi ông hai quả còn “nếu” cái gì nữa? ( Mấy mụ thì còn nhiều vô thiên lũng!), còn “thịt” thì ai chẳng có mà ông bảo “tôi Chưa có thịt” ?? Ngụy biện! ngụy biện!… Hí hí…!!!

      “Bướm vàng bu trái Mù U
      “Còm men” cãi lộn, Ông Cua chạy làng!!!”. 😛

      • TC Bình says:

        Chầy tiêu mà giã lá vông
        Giã trúng hạt hồng, càng giã càng sung
        Hang Cua cãi lộn tưng bừng
        Tổng Cua nhấp nhổm canh chừng comment 🙂 🙂

      • xanghứng. says:

        Lão bạn già Hồ Thơm1:

        Hổm rày xanghứng bận đi “tu”,
        Rượu ngon, hà – thiên – lộn lu bù.
        Chiều ghé thăm Hòa, tiện thể Giải.
        Giải xong thấy nhẹ hết cả… khu.

        • HỒ THƠM1 says:

          Khu thì đã nhẹ … nhưng còn cu???
          Tu gì mà hà – thiên – lộn lu bù???
          Sáng cứ Giao hòa, chiều lại Hợp
          Tu mà như thế bể hết mu! 😛

        • xanghứng. says:

          Khu đây bao gồm cả cái cu,
          Phải Hòa, phải Hợp mới là Tu
          Ai đâu mà như lão Tịt Tuốt:
          Rờ mãi cũng chỉ thấy cái Mu !

        • Cafe Tranh says:

          Phục tài thơ của các bác!

    • battri says:

      Bướm và Cu phải trực tiếp đối thoại và có hành động cụ thể thì mới có hiệu quả ( kết quả ).
      có rượu có mồi không có người nhậu thì mần rang có bàn nhậu và hội thoại được ? ơi ơi có ai rảnh tối thứ bảy 3/5 chúng ta lập bàn nhậu hòa giải đi thôi… Bác Xang Hứng hô nhé em uungr hộ cho, đề các còm sỉ tham gia nhiệt tình vào nhé.

  29. Ngà Voi says:

    Mama put my guns in the ground
    I can’t shoot them anymore
    That cold black cloud is comin’ down
    Feels like I’m knockin’ on heaven’s door

  30. D.N.L. says:

    Sợ cụ HM.khóa,nên tôi phải vội đưa lên đây cuộc tranh luận hay bút chiến nảy lữa giữa 2
    nhà yêu nước lớn nhất thời hiện đại : Phan Bôi Châu và Phan Chu Trinh.
    Cũng nên biết là cụ PBChâu chủ trương bạo lực chống Pháp và nương tựa vào Nhật Bản
    để đấu tranh giành độc lập từ tay Pháp còn cụ PCTrinh thì không nhờ vả ai cả mà là phải
    “Khai dân trí,chấn dân khí,hậu dân sinh”.(Dĩ nhiên về sau cụ PBChâu đã từ bỏ chủ trương
    của mình và có tinh thần đấu tranh khác hẳn).
    Cụ PCTrinh : “Tiếc thay (PBC) quyền thuật không rành,thời thế không rõ,thích dùng quyền
    thuật (ý nói mánh lưới thủ đoạn) ,tự dối mình dối người,ngoan cố không đổi,lớn lối không
    ai bì ,hãm quốc dân vào đất chết,cam chịu tiếng ác mà không tự biết “.
    Và thẳng thừng hơn nữa,cụ lên án :
    “Nhưng ông ấy cậy sức làm bậy,sẵn lòng giết người,cố chấp theo ý mình,xem người đều
    không bằng ta”.Có trang thì nói không e dè chút nào là PBC.là ngông cuồng,không hiểu
    thời thế,không có phương châm gì,hoạt động thì chạy bậy ra nước ngoài,nói năng thì phát ngôn bậy bạ (tr.514).
    Cụ còn phanh phui động cơ của cụ PBC:
    “Lợi dụng chổ kém của quốc dân để làm rõ cái hay của mình”
    “Đã chủ trương bạo động thì cái thế lợi dụng phải mờ ám,cho nên sự vận động của đảng
    ấy đều làm giàu,,là rủ rê kẻ ngu trong dân để lấy tiền mà người và việc không xuất hiện,
    cho nên xét nó khó.Vả lại,cái đảng ấy đã lợi dụng cái ngu của dân mà thủ đoạn lợi dụng
    mờ ám,cho nên kẻ theo phần nhiều là bọn DU ĐÃNG,thấy lợi quên hết.Còn trung lưu
    trong xã hội thì không có qúa một vài người mà đều là người ngoan cố,VÔ HỌC,mờ ám
    về thới cuộc,không đáng đếm xỉa tới”.
    “Phi PBC.thì không ai dám nói rằng trong việc xúi người khác xông lên,đẩy người khác
    vào nơi chết chóc.PBC.thật không ngờ rằng khách quan mà xét mình đã hiện ra như một
    người TÀN ÁC,đến chết cả giống nòi còn chưa thôi” (tr.532).
    (Trích dẫn theo Vương Trí Nhàn từ tác phẩm của Nguyễn Văn Dương : Phan Chu Trinh
    tuyển tập.Nhà xb.Bạch Đằng.Đà Nẵng 1995).
    Điều phải cảm phục là cụ Phan Bội Châu biết phục thiện và thay đổi đường lối đấu tranh
    nhờ những lời chỉ trích thẳng thừng đến “cực đoan” của cụ Phan Chu Trinh.Và chính cụ
    PBC.cũng đã hết lời ca tụng cụ PCT.sau khi cụ PCT.không may qua đời sớm.

    • HỒ THƠM1 says:

      Bác D.N.L sợ lão Cua lấp Hang mất chỗ chơi, nên đúng là quá vội vội vàng vàng khi đưa ra cuộc tranh luận gay gắt về phương pháp cách mạng của hai Nhà yêu nước lớn của dân tộc Phan Bội Châu và Phan Chu Trinh.
      D.N.L không nói trong “còm”, nhưng hình như muốn minh họa hay so sánh gì đó với “tranh luận” hay “bút chiến” của Cờ Vàng với Cờ Đỏ ?

      D.N.L ơi, tranh luận nảy lửa của hai Cụ Phan dù có gay gắt tấn công nhau nhưng là tranh luận khách quan của hai nhà yêu nước vĩ đại, chỉ vì nóng lòng muốn giải phóng dân tộc Việt Nam bị áp bức mà thôi, hoàn toàn vì mục đích tốt chung cho Dân tộc, không riêng gì cho lý tưởng anh hùng cá nhân của mình, không hề “đấu tranh” riêng cho phe phái của mình, vì vậy danh tiếng hai Cụ không bao giờ bị nhòa nhoẹt theo thời gian trong lịch sử.

      Nếu đưa ra có ý so sánh hay minh họa “tranh luận” hay “bút chiến” của Cờ Vàng với Cờ Đỏ ( đúng ra là của một số Dư Luận Viên vì quyền lợi bản thân mình (hoặc nhận lệnh trên) với một số Người Việt thì rất khập khiểng và hoàn toàn không có ý nghĩa gì!

      Mong là D.N.L không có ý đó. Thân mến!

  31. danbanbao says:

    ui,bác Hiệu Mình ơi cho em hỏi tý: Máy em mỗi lần truy cập vào hang cua là hiện lên cánh báo:
    Phát hiện hạnh vì nguy hiểm
    hành vi:Thu thập thông tin hệ thống

    là sao hả Bác?

    • levinhhuy says:

      @Danbanbao: có nghĩa là máy bác bị nhiễm vi-rút rồi đó.

      “Làm vệ sinh” máy lại là ổn thôi. Cần ghi nhớ thời điểm trước đó bác đã truy cập vào trang… web sex nào để sau này tránh nó đi! 😀

      • Đất Sét says:

        Bác danbanbao không nên nghe lời lão Ly, bác cần lưu lại link những trang web sex nào đã vào, kẻo nó mất sau này tìm lại…. tốn công 😆 😆

      • danbanbao says:

        Cảm ơn 2 Bác.
        Cái vụ IT nhà em hơi kém,cũng xứ lí được rồi.
        Tại thấy vô trang khác không bị,có chuyên gia đây nên hỏi,nhưng chắc Bác ấy đang bận.

  32. quê hương says:

    “Hiệu Minh says:
    April 29, 2014 at 2:32 am
    Tôi cũng để cho các bố ấy thoải mái chút, nhưng quay sang chửi bới chính quyền thì không ổn rồi. Có lẽ phải đóng còm thôi bác Bố Khỉ ạ :razz:”

    Dụng tới chính quyền thì bác HM dị ứng. Chính quyền sai trái thì phải chửi bác ạ,

    • VVX says:

      Chửi chỉ sướng miệng, xả stress nhất thời thôi bác ạ, có khi tác dụng ngược vì gây phản cảm, Nên phê phán có luận cứ rõ ràng thì được nhiều người lắng nghe.

  33. Hoàng cương says:

    …mỗi chúng ta đều mang nợ với quê hương của mình ,dù không thống nhất với nhau ở mọi khía cạnh cụ thể ,có thể tư duy lời nói mang màu sắc riêng nhưng tinh thần xây dựng chỉ một , nền tảng văn hóa mới vững bền . Trong trường hợp có văn hóa nền tảng làm trụ cột thì phát triển mọi thứ quay quanh nó rất dễ dàng cho dù có một bộ phận nào đó thụt lùi
    .
    Hiện nay ,ngay bây giờ nền văn hóa tan rã , nền văn hóa không trụ vững để gắn kết lòng người tứ phương ,một số đồng bào “mượn quê hương ” cư ngụ . Người có phẩm hạnh thì không yên đau đáu với cội nguồn ” Tre già măng mọc ” Đâu là thành quả của tre già ,nền tảng nào cho măng mọc …về với cát bụi chúng Ta còn lại gì .,
    Trẻ nặng đi tranh đấu già tay nhẹ nắm lỏng le , chỉ còn nền văn hóa trường tồn với Dân tộc
    . Vậy nền văn hóa đó nằm trong Ta chứ phải tìm kiếm đâu xa ?

    • Hoàng cương says:

      …ở một khía cạnh khác văn hóa hiển hiện trong nếp nghĩ ,hành xử với mọi vật xung quanh ,đối tượng giao tiếp hàng ngày . Có thể chúng ta đang lạc lối bởi một thế lực cực đoan chỉ dẫn sai đường ,hay sự lầm lẫn có định hướng … bất chợt nhìn lại khởi đầu của một quá cố Phan Chu Trinh trước đó gần 100 năm ,mà như mới hôm qua . Cay đắng quá phải không ,internet chiếu rọi mọi góc của đời sống ,từ nơi ẩm mốc tối tăm .

      nhìn lại mình chỉ thấy bất lực với mọi thứ xung quanh xúc xiểm và lăng mạ , vì không cho đi cứ muốn nhận về – chìa khóa đang nằm trong tay chỉ thêm một bước , tung cánh cửa bao dung …chỉ thêm một bước .

  34. Vĩnh An says:

    Vn trải qua 30 chiến tranh khốc liệt và những năm sau đó cũng không một ngày yên ổn, có thể nói là không một gia đình nào mà không có mất mát, đau thương, oan khốc. Cách hành xử của con người nhiều phần sắt máu, mang tính dã thú, kể cả khi chiến tranh đã đi qua.
    Ôn thù kể oán là điều không thể tránh được và cũng không phải là điều gì ghê gớm. Có thể nhờ thế mà lòng ta vơi bớt được phần nào oán hận chăng. Nếu ta chỉ biết mỗi oán hận của ta thì oán hận ấy mãi không nguôi ngoai. Nhưng nếu ta đặt oán hận của ta bên cạnh oán hận của những người khác, kể cả của những người mà ta đem lòng oán hận thì ta mới hiểu được chính ta đang làm gì.
    Nếu đặt nỗi đau thương của ta bên cạnh nỗi đau thương, mất mát của cả dân tộc thì ta sẽ thấy mình nhỏ bé nhường nào.
    Chúng ta có thể không cần hòa giải hay hòa hợp, nhưng chúng ta hãy để đau thương và oán hận ở lại hôm nay, đừng đem gieo nó vào ngày mai và tương lai, Cái mầm độc hại ấy sẽ hủy diệt tất cả. Điều ấy có thể đưa cả dân tộc về cái thuở mà chí sĩ Phan Bội Châu đã phải thốt lên
    “Nghĩ lắm lúc bầm gan tím ruột – Vạch trời kêu mà tuốt gươm ra”
    Và điều quan trọng nhất là mọi người, nhất là chính quyền và các phe phái đừng tạo ra oan nghiệt nữa, đừng để ai phải xưng mình là dân oan, đừng để ai phải gọi mình là đồ này đồ nọ.
    Chỉ có thời gian và lòng vị tha mới hóa giải được oan cừu, hãy kiên nhẫn.
    Con đường tiến đến dân chủ, văn minh chính là con đường hòa hợp dân tộc

  35. Thanh Vũ says:

    @ gửi bạn cố nhân:
    Tôi nói rằng ngay trong xóm hang cua này, mọi người không nên truyền thù hận cho nhau!
    Việc bạn thù hận với chính quyền, bạn có nhiều cách, nhiều nơi để gửi thù hận của mình đến chính quyền chứ không phải bất cứ đâu, lúc nào bạn cũng làm điều đó, ok?
    Những người vô đây chia sẻ với nhau có nhiều khuynh hướng và mọi người đủ tỉnh táo để biết ai là người đang truyền sự thù hận cho người khác!

  36. […] Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng HM Blog. Tòa soạn tiếp tục nhận được bài viết về Hòa giải và yêu thương nhân ngày 30-4. Mong bạn đọc hồi âm một cách xây dựng.  Cảm ơn bạn Nguyễn Vĩnh. Ai quan tâm có thể tìm hiểu thêm trên Facebook của bạn Vĩnh ở đây. Chuyện thật ở quê – Di chứng […]… Đọc toàn bộ bài viết  »  https://hieuminh.org/2014/04/28/hoa-giai-chuyen-that-o-que-chuyen-tren-mang-ao/ […]

  37. MINH TÂM says:

    Xin bình loạn một chút về ba bức ảnh hoa tulips của hang chủ cho hạ nhiệt hang cua .
    Bức thứ nhất đỏ thắm , màu đỏ rực rỡ, màu của máu , màu tương xứng với truyền thuyết hoa tulips ; ” TỰ DO KHÔNG PHẢI PHẨM VẬT CHO KHÔNG , MÀ PHẢI ĐỔI BẰNG MÁU ”
    Bức ảnh thú hai , tác giả chú thích hoa tulips vàng , sọc đỏ , Một mau vàng óng ả , sang trọng , kiêu kỳ .
    Sang bức thứ ba chủ hang zật title : Tại sao không chọn con đường hòa hợp yêu thương. Ảnh: HM . thiên nhiên dường như cũng hòa với lòng người khi : hoa tulips đỏ thắm đã chuyển sang màu hồng tím , còn tulips vàng nay thành tím bạch .
    sinh vật vô tri cũng còn biết chuyển tông mau để tạo ra một gam hòa hợp . vậy sao con người , NHỮNG ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ , lại không làm được nhỉ .

    • Cafe Tranh says:

      Đơn giản, những ” Đỉnh cao trí tuệ không phải là hoa”

  38. tám huế says:

    Duma quốc gia Nga tức Hạ viện Nga có ban hành luật hay nghị quyết (ko nhớ chính xác) trừng phạt việc xuyên tạc, bôi nhọ, viết lại lịch sử. Có lẽ Quốc hội ta cũng cần ban hành một văn bản như vậy, nếu không rồi người yêu nước, chống xâm lược, bảo vệ đất nước sẽ cũng như kẻ xâm lược, kẻ bán nước cam tâm làm bia đỡ đạn giết hại đồng bào mình.

    • HỒ THƠM1 says:

      “Luật” hay “nghị quyết” thì cũng chả quan trọng gì cụ Tám Huế ợ! “Nghị quyết” thì trên “luật” tí ( Ở nác ta thì rứa), còn nỏ biết ở nước Nga ngố của Putin đại đế thì ra răng. Nhưng muốn “trừng phạt”, trừng trị, đập tan, tiêu diệt …. thì cũng phải nói cho rõ thế nào là bôi nhọ, xuyên tạc…., và vì sao “bọn chúng” lại phải ” viết lại lịch sử” cực khổ như rứa?

      Có khi cụ Tám thử viết nháp bản nghị quyết luật như cụ đề nghị thử xem!

  39. levinhhuy says:

    Từ nhỏ, tôi đã được mẹ dạy: phải biết lấy yêu thương để xóa bỏ oán thù. Bà không chỉ dạy tôi bằng lời nói mà bằng cả hành động. Xin hãy ghé đọc entry này của tôi:

    http://levinhhuy.wordpress.com/2011/03/16/ve%CC%81n-ne%CC%89o-vo-th%C6%B0%C6%A1%CC%80ng/

    Nếu cứ ôm mãi hoài niệm thương đau quá khứ, hẳn là tôi đã phát điên hoặc tự ải từ lâu!

    Cái khiến tôi xem thường chính quyền này là họ nói thì rất hay rất đẹp rất cao quý về mình, nhưng sự thực thì hoàn toàn trái ngược.

    Tôi chẳng có vấn đề gì tình yêu thương, nghĩa đồng bào. Tôi luôn ước mong có dịp được gặp gỡ tay bắt mặt mừng với Sóc, Ngà Voi, và nhất là sẽ cảm động lắm nếu được ra mắt và ôm choàng lấy papa Dove thân yêu của tôi. Nhưng còn những kẻ hiện đang chấp chính, tôi luôn phải ngần ngừ mỗi khi bất đắc dĩ phải bắt tay họ, và thường sau đó phải chùi tay vô ống quần, một phản xạ vô thức! Lỗi ấy là do tự tôi ư?

  40. Lê Huy. says:

    Đọc bài của Vinh Nguyen thấy vài điều :

    – Bạn còn rất trẻ (ít ra so với tôi 65 tuổi) Bạn đã đọc rất nhiều (trên mạng) về 30-4, về HH & Hòa giải..và bạn lớn lên ít trải qua khổ đau, thiếu thốn như những cảnh đời khác…nên bạn có cái nhìn lạc quan, mang tính “Hòa giải” các ý kiến trái chiều, hơn là tìm sự thật, bằng sự thật phong phú, bằng “quyền con người” đấu tranh cho Quảng trị, miền Trung “nặng gánh 2 đầu đất nước” ! – Sự thật : làm gì có “2 đầu đất nước” nào đè nặng cái gì lên miền Trung, Quảng Trị đâu !? ( Câu nói bóng bẩy đó xuất phát từ văn nghệ sỹ, hay ai đó “bên thắng cuộc”, hầu như chỉ để khỏa lấp đi những yếu kém về quản lý và quy hoạch, cứ để đất và người miền Trung quằn quại trong mưa lũ, nắng hạn và tệ hơn là xả lũ bừa bãi v.v…làm cho miền Trung ngày càng khốn khó hơn !)
    – Trong còm “at 4:36pm” Vinh Nguyên khẳng định tưởng như rất đúng, nhưng không đúng rằng: ” Không có kẻ nắm quyền nào lại tự đi giao quyền cho kẻ khác cả.”…vậy, bạn nghĩ gì khi Thủ tướng Hàn Quốc (cách đây 3 ngày) đã cúi đầu từ chức vì vụ chìm phà, làm chết nhiều người… mà ông ta chỉ “nắm quyền hành pháp”, chứ đâu có nắm tay lái chiếc phà bị đắm kia ???
    – Nhìn và có thái độ lạc quan là tốt, là cần thiết cho mối cá nhân. Nhưng coi “mạng ảo” (mọi thứ trên Internet) là ảo hết… thì…Vinh Nguyên và ý kiến của Vinh Nguyen cũng là ảo được chăng ? Rõ ràng, không phải vậy. Tôi tin những gì Vinh Nguyên viết về quê Quảng Trị của mình là đúng sự thật như bạn thấy và viết ra…Lứa tuổi chúng tôi, có nhiều người ở miền Bắc đã thực sự (đi đánh nhau, qua chiến tranh) đã sống cảnh “Đêm Nam – ngày Bắc” ở đôi bờ sông Bến Hải, trong chiến dịch Quảng Trị…Đến nay, đó vẫn là những ký ức cả hào hùng, lẫn hãi hùng trong tâm trí họ. Rõ ràng : “Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc”….
    – Chiến tranh, không phải do nhân dân gây ra. Chiến tranh là sản phẩm tồi tệ nhất của 1 vài bộ óc độc đoán có quyền lực gây ra ! Khắc phục, hòa giải, xây dựng…để đưa đất nước đi lên, hòa nhập với văn minh thế giới cũng không chỉ là việc của Nhân dân (nhất là trong bối cảnh “đảng lãnh đạo toàn diện”) – Càng không nên duy trì mãi cái lối tuyên truyền “Đi giật lùi để ca ngợi chiến thắng”, như ông Nguyễn Trần Bạt, từng là lính miền Bắc, nói cách đây vài năm (đến nay đài báo chính thống vẫn tuyên truyền y như vậy.)
    – Tôi thích và trân trọng tư tưởng “muốn biết nhiều và đúng về sự thật” của bạn Ngà Voi (có bài trong HM blog này bữa trước) hơn là cách nói của Vinh Nguyên : “Bới móc quá khứ, kết tội đồng bào mình”- Thật khó tin, có ai đó lòng đầy hận thù, lại đi “Kết tội đồng bào mình” (nếu hiểu “đồng bào” ở đây là cả cộng đồng lớn : Dân tộc VN.) !!! Ý kiến của tôi có thể không đúng ý bạn…
    – Dẫu sao thì bài của Vinh Nguyên cũng đáng xem, đáng trân trọng bởi tình cảm thật, tình yêu quê miền Trung “Gian lao mà anh dũng” của bạn. Cảm ơn bạn !

    • Vinh Nguyen says:

      Chào bác, cháu còn rất trẻ bác ạ.
      Cháu xin nói với bác về Hàn Quốc như thế này. Họ cũng đã từng có Park Chung Hee trước khi có một vị thủ tướng từ chức như bây giờ.
      Với cháu, cuộc sống này, cái gì nó không như ý của mình là do mình hết. Nếu mình không muốn thì mình phải làm gì đó để thay đổi. Kêu gào người khác giao quyền cho mình với cháu là điều ảo tưởng.
      Bài của cháu, cháu chỉ nói về cách con người sống với con người. Vấn đề của đảng, nhà nước cháu không đề cập. Bởi vì bác thấy đấy, có vị nào của đảng của nhà nước lên đây để đọc đâu. Ở đây chỉ là giữa những người dân với nhau cả thôi.
      Đồng bào với cháu không phải là một cộng đồng mà chính là từng con người trong cộng đồng đó. Cái này quan điểm của cháu có khác với bác. Ai cũng có những lỗi lầm, có thể do nhận thức hạn chế, có thể do tham sân si, nhưng cháu nghĩ, ai cũng có thể được cảm thông, ai cũng có thể được tha thứ.

      • Phan Lê Giang. says:

        “Đồng bào không phải là 1 cộng đồng” ? Có thể !
        – Có 1 đồng bào miền trung của Vinh Nguyên, là bí thư tỉnh ủy TT.Huế (tên Mẫn hay Mãn gì đó) thời trẻ hắn có đi lính CS, chẳng phải anh hùng gì, nhưng lại dám cùng tay chân tạo ra 1 lý lịch cá nhân, tự phong cho mình là anh hùng, để leo lên vị trí số 1 của tỉnh…Hắn đã vừa mới bị “kỷ luật đảng” do bị các vị cựu chiến binh lão thành, đồng ngũ tố cáo. nhưng không biết giờ hắn còn giữ chức lãnh đạo gì nữa ??? Nhưng chắc : vẫn được hưởng nhiều “đặc lợi” ưu ái và lương bổng từ tiền thuế của dân !!!
        – Và còn vô vàn “đồng bào ưu tú” như đ/c Trần Văn Truyền, Nguyễn Trường Tô, Dương Chí Dũng,v.v… Vinh Nguyên có nhận là đồng bào ko. ???

      • chinook says:

        Kêu gào người khác giao quyền cho mình với cháu là điều ảo tưởng.

        ———————–

        Dĩ nhiên những người chống chính quyền hôm nay không mơ mộng điều này mà chỉ muốn được thực sự góp phần vào iệc tổ chức và điều hành chính phủ , những gì liên quan đến cuộc sống của họ và những người thân.

        Những người đương nắm qu ền vẫn có thể giữ được quyền nếu có khả năng làm việc.

    • NôngDân says:

      + Cháu nó còn rất trẻ, nên để viết được như thế này chúng tỏ cháu nó đã đọc và đã nỗ lực tự tìm hiểu rất nhiều. Theo Nông dân đó mới là điều quý nhất. Qua đó chắc chắn nhưng người ở tuổi cháu sẽ tìm ra cái nhìn khách quan, mà những người ở tuổi ngoài 60 hiện nay khó có thể làm được. Vì ở lứa tuổi ấy, nếu bây giờ mang ra kể lể, thì khác gì “ vừa đi đường vừa kể chuyện” của cái ông có bút danh là “Trần Dân Tiên” nào đó!, thì ai tin được!.

      • Xôi Thịt says:

        Không tin được.

        Trên thực tế, ông T.Lan mới “vừa đi đường vừa kể chuyện” còn ông TDT thì nhẩn nha về “Những mẩu chuyện về đời hoạt động …” cơ 😀

    • Lê Huy. says:

      _@Vinh Nguyên : Nhận xét của tôi về bài viết không phải là chê bai, vùi dập các tình cảm, ý tưởng của các bạn trẻ…Việc họ chủ động đưa ý kiến, sự quan tâm về thời sự của mình thành bài viết ra công khai trên mạng…đã là hơn hẳn 1 gã lục tuần như tôi. Cái lỗi của tôi là viết còm chưa đủ ý, chưa hết nhẽ, gây ra cách hiểu khác nhau. Xin lỗi các bạn !

      Góp ý và tranh luận cho mọi việc minh bạch hơn đang và sẽ là xu hướng tốt, rất cần trong đời sống xã hôi chúng ta. Người có bản lĩnh và trong sáng thì không ngại, không tự ái với những góp ý khó nghe, những chỉ trích nhằm vào mình.- Bản lĩnh này, trong “nhân dân Hang Cua” có lẽ có bác Dove là “đỉnh cao” nhất ; bác luôn phớ lớ với “gạch đá tơi bời” của bạn còm, vẫn luôn nhiệt tình “bút chiến” và kiên trì bảo vệ chính kiến của mình, với những hiểu biết đáng kinh ngạc. Với tôi, bác Dove là 1 còm sỹ già độc đáo, đáng yêu, đáng kính !

      – Vinh Nguyên khi recom với tôi về Hàn Quốc và Parc Chung Hee, Vĩnh đã nói: “về Hàn Quốc như thế này. Họ cũng đã từng có Park Chung Hee trước khi có một vị thủ tướng từ chức như bây giờ.” Tôi chỉ mong bạn viết thêm cho đúng về Hàn Quốc, ví như : ” Và bây giờ, xứ Hàn còn có 1 bà Tổng thống (quyền cao hơn cả Thủ tướng) chính là con gái của nhà độc tài Parc Chung Hee.
      -Tôi đọc và còm cũng là để học nhiều thứ từ bài của cháu thôi, Vinh Nguyên hiểu đúng thế nha ! Giá trị của chia sẻ, trao đổi là HỌC HỎI lẫn nhau, cảm thông với nhau ; Bài xích, “đả” nhau chỉ là kẻ thù của nhau. Tôi và Vĩnh đâu có lý do thù oán gì nhau… Mong Vĩnh sẽ còn có nhiều bài hay hơn !

  41. CD@ says:

    – M không còm vể HGHH, mà còm vể quan nhỏ thi làm quan to “trung thực, minh bạch, khách quan”, đó là cuộc thi của 4 sĩ tỉ, hàng quan do BT ký bổ nhiêm, lên hàng quan do TTCP ký bổ nhiêm…cuộc thi kết thúc, kết quả nhanh chóng được công bố : ô.chánh TT của Bộ trúng tuyển, xem qua brief civil, thấy ô. quê ở Nghĩa Hưng , NAM ĐỊNH, GS DoVe xem hộ, có ai ơ cái Bộ mà gs từng cộng tác, quê NAM ĐỊNH hông bác…? dân gia có câu “nói dzay hông phải dzay” là thê đấy, xin tự khai luôn : CD@ hông phải là nhà báo…hại! hông làm thuê cho cfe Starbuck, hông uống cfe “instantanee”- ra hàng, mua hột, rồi xay,đem về, cho fin, nghe chị Siu hát Ly cafe banme…!

  42. Cố nhân says:

    Cụ Minh đừng khóa vội để mai tôi còm tiếp nhé. Hứa sẽ mềm như sứa luôn…

    • D.N.L. says:

      Cụ HM.cứ khoá đi,nếu cụ cảm thấy “lạnh cẳng” vì
      thực sự có người cũng không muốn HHHG.gì đâu
      mà cứ nói theo cách định hướng của nhà nước là
      bên thua cuộc có nhiều kẻ cực đoan không muốn
      HHHG.,chứ nhà nước ta đã tỏ ý hoà giải v.v.

  43. bố khỉ says:

    sống trong đời sống, cần có một cổ lòng .để làm gì em biết không? để đánh tiết canh … để đánh tiết canh!khi nào chúng ta không con ăn máu nữa thì hòa hợp thôi

  44. bố khỉ says:

    nghe các cụ chém gió thấy củng hay

    • Hiệu Minh says:

      Tôi cũng để cho các bố ấy thoải mái chút, nhưng quay sang chửi bới chính quyền thì không ổn rồi. Có lẽ phải đóng còm thôi bác Bố Khỉ ạ 😛

      Theo bác có nên dùng mẹo cứt gà không?

      • Dân gian says:

        Bác HM! Bác đã tự nguyện tạo ra hang cua để mọi người được tự do nói ngang, tức là bác đã muốn tôn trọng quyền tự do tư tưởng của mọi người và nhằm mục đích tìm ra chân lý tuy cái lý có chân. Đúng sai còn phải bàn mãi…
        Vậy mà bác lại dọa đóng còm thì hỏi rằng bác có phản lại chính mình không? Về mặt logic mà nói, nếu bác muốn “còm phải đóng” như bác dọa thì bác cứ “để yên xem sao”, nếu các còm sĩ nói hết suy tư của họ và các suy tư ấy không phù hợp với cái chính quyền mà dường như bác vẫn còn phải ngại nó thì nó cũng tìm cách đóng luôn cả cái blog hết tác dụng với cả nó và các bạn đọc. Mong rằng điều ấy không thể xảy ra và cũng mong bác can đảm hơn, mạnh mẽ hơn hơn!

        • Hiệu Minh says:

          Tôi vẫn để bạn đọc còm thoải mái nhưng cần một văn hóa online nhất định.

          Bác thử tưởng tượng, một hôm nào đó hàng ngàn bạn đọc không tin vào hang Cua, và những điều còm sỹ viết nữa. Nếu cứ tiếp tục trao đổi theo kiểu lên án lẫn nhau thì không còn là tranh luận nữa mà là cãi vã. Khi đó phải đóng còm.

          Bạn đọc có tri thức không thể chịu nỗi những kiểu còm bừa bãi, vô ý thức. Đóng còm là vì lý do đó. Viết bằng những từ ngữ mà người có tri thức tránh dùng và người đọc có trình độ không muốn xem, là điều nên tránh.

          Góp ý cho chính quyền càng phải có lý lẽ, có chứng cứ, nếu không họ sẽ không nghe và rắc rối sẽ về phía người viết.

          Viết gì thì viết, cần có người đọc và hiểu, người viết không còn khách quan nữa thì chẳng ai muốn nghe. Đó là thảm họa.

        • Dân gian says:

          Đồng ý với bác!

      • Lê Huy. says:

        Nếu không khí HC rực lửa chiến tranh, nhiều lời xằng bậy, khiêu chiến…thì nên đóng còm ngay ( trong 1 entry.) – Rồi , tiếp bài sau, lại Tự do – Dân chủ., vô tư…là hợp với tình hình ngày càng “phát triển” của Hang Cua ! Tôi nghĩ thế.

  45. Hiệu Minh says:

    Các còm sỹ có vẻ nóng đầu rồi. Có lẽ chủ nhà dừng chủ đề này và stop comment cho mọi entry trong 1 giờ tới nếu những còm sỹ không chịu nhau.

    • Cố nhân says:

      Bác Minh ơi, theo em bác nên cứ để mọi người nói hết những gì họ cần nói. Biết đâu sau những tranh cãi nảy lửa sẽ là những cái nắm tay thông cảm…

      • Hiệu Minh says:

        Thương hiệu của blog rất quan trọng. Nói thoải mái nghĩa là nói có lý có tình, ôn cố tri tân, chẳng sao cả. Nhưng đổ lỗi cho nhau là không hay. Lên án, miệt thị chính quyền thì cả chủ blog cũng…sợ.

        Tôi sợ blog mất tính khách quan cần có.

        • Cố nhân says:

          “Lên án”, “miệt thị” chính quyền thì chính quyền đã quen quá rồi. Ở đây đã ăn thua gì.
          Đừng sợ họ SỢ cụ ạ! Họ chả sợ gì đâu!

          Bằng chứng là càng lên án, miệt thị, họ càng cố làm như để trêu tức.

        • Hiệu Minh says:

          Sợ chính quyền là một nhẽ vì ở đâu cũng phải sợ chính quyền, bên Mỹ càng sợ.

          Nhưng sợ nhất bạn đọc không còn tìn vào điều chúng ta viết nữa.

          Lòng tin bị mất nghĩa là mất hết, Erostrad nói rồi.

  46. Cố nhân says:

    Nói thực, tôi chả đặt kỳ vọng gì vào cái công cuộc hòa giải giữa cộng và quốc.
    Nhưng tôi cực kỳ ghét những kẻ vô tâm, vô não chỉ biết nhai đi nhai lại mãi bài ca ta thắng, ta chính nghĩa, địch thua, địch phi nghĩa, say sưa trong chiến thắn…
    Nhà nước đã phải đổ bao nhiêu nguồn lực để nuôi bộ máy cầm cờ hoa loa kèn trống mõ này. Không những tốn kém về vật chất, làm cho những người thua cuộc cảm thấy bị sỉ nhục mà nó còn tạo ra cho xã hội một lớp người, một nếp suy nghĩ, một thói quen tự mãn, khoe khoang, huênh hoang về quá khứ, về tài chém giết mà quên đi việc phải dốc sức mà cải tạo cái xã hội này sao cho văn minh, sao cho phát triển như thiên hạ.

    Các cụ đã dạy NHÂN BẤT HỌC BẤT TRI LÝ chả sai tý nào.
    Trong cuộc bể dâu vừa qua, có những kẻ vốn là dân du đãng, bỗng trở thành đại gia, lãnh đạo các công ty Bất động sản. Có tiền và có quyền nhưng cách hành xử của họ vẫn là cách hành xử của kẻ vô học.

    • Ngứa mồm says:

      Nhưng tôi cũng cực dị ứng với những người nhai đi nhai lại rằng VNCH là tuyệt vời nhưng thua. Nhìn cái ảnh trên báo ND và ảnh Eden thì ông Cố Nhân nên hiểu là lý do từ đâu. Không phải là một phía.

      • Cố nhân says:

        “Nói thực, tôi chả đặt kỳ vọng gì vào cái công cuộc hòa giải giữa cộng và quốc.”.

        Bên thua, có cùn tý còn được thể tất. Bên thắng mà cứ hú hét hả hê mãi thì mới đáng trách.

        • Cố nhân says:

          Ảnh nào? Nếu là ảnh trên đây thì có “phạm thượng” gì đâu? Người ta có quyền tưởng nhớ người của người ta chứ. Lý tưởng nào mới gọi là lý tưởng đúng, chính nghĩa?

        • Ngứa mồm says:

          Bên thua mà tự cho mình quyền làm gì cũng được là tôi hiểu ông Cố Nhân muốn gì rồi.

        • Cố nhân says:

          Nhét chữ vào mồm người khác là không xong đâu, Ngứa mồm ạ.
          Tôi tưởng ảnh gì nên nói nếu bên thua có “cùn” tý cũng được.

        • Ngứa mồm says:

          Xem đoạn này thì nhiều người trong nước nghĩ thế nào?

          http://nguoiviettv.com/?p=13120

        • Cố nhân says:

          Tôi cố xem cho hết thì thấy chả có vấn đề gì cả. Họ có quyền làm thế ở một xứ sở tự do, tôn trọng quyền tự do bày tỏ chính kiến của mình.

    • Hiệu Minh says:

      Cố Nhân xưa nay là người điềm đạm, sao lại viết thế này. Tôi biết anh là người rất ủng hộ các doanh gia, nhất là cafe Trung Nguyên, sao hôm nay lại chửi đại gia thế???

      Bực với vợ thì cũng không nên mang lên blog nha 😛

  47. danbanbao says:

    Bài của bạn Nguyễn Vĩnh viết tựa như bài văn của học sinh cấp 3,có thể đạt điểm 10 nếu cô giáo thích.Những để bàn chuyện lớn như HGHH thì tôi phải nói thẳng là không phù hợp,nói năng chung chung,hô hào sáo rỗng.
    Bạn đang sống ở Sài Gòn thì bạn hãy chịu khó tiếp cận với những người dân lớn tuổi xem họ nói gì,họ đang nghĩ gì về quá khứ,hiện tại.Đối với những người trẻ tuổi có những suy nghĩ cực đoan,hay lên mạng bút chiến gì đó thì bạn hãy hiểu là họ rất có thể cũng là con cháu của các nạn nhân,và họ được cha ông kể lại chuyện quá khứ,nhưng chính sách sai lầm,những cá nhân tham lam,là nguyên nhân làm gia đình họ ly tán,đau khổ…
    Và một điều nữa cũng là nguyên nhân đó là hiện tại họ vẫn tiếp tục chứng kiến nhưng chính sách,những con người của ngày xưa,nhất là những người miền Bắc đang sống ở miền Nam,dù không phải ai cũng vậy.
    Cá nhân tôi khi vào Sài Gòn sống cách đây hơn 26 năm đã tự ý thức rằng mình phải sống khác,sống tốt để vớt vát phần nào hình ảnh xấu của những người quê mình đã gây nên trong mắt người bản xứ.

    • Ngứa mồm says:

      Tôi đang nghĩ không hiểu ông danlambao có ở Sài Gòn không mà khuyên một người đang ở Sài Gòn phải lắng nghe.

      Nếu là con cháu của những nạn nhân lên mạng bút chiến thì cũng cần hỏi lại liệu cha mẹ họ có công bằng về cuộc chiến Nam Bắc hay không khi miền Bắc chịu bao nhiêu bom đạn.

      Định kiến đã giết chết cách đọc và hiểu bài viết.

      • danbanbao says:

        Bạn này còm kec gì …đúng là…,nên đối nick đi nha.
        Tôi không những ở Sài Gòn mà còn khá hiểu về người sài gòn,địa hình SG,bạn cần đi đến đầu tôi chỉ đường cho ,chả là trước đây tôi phải đi khắp hàng cùng ngõ hẻm để bán báo mà.
        Tôi cũng chẳng có định kiến gì cả,không có quyền lợi cũng chả có gì mất mát ngoại trừ những người bà con đã hy sinh cũng ở chiến trường QT thuộc phe miền Bắc. Những người anh em với bà tôi còn là dân CM 30-31,là sáng lập… và có người bây giờ được nằm trong nghĩa trạng Mại Dịch đấy nha,bạn có biết những ai được nằm trong đó không?nhưng tôi không tự hào về họ.
        Và tôi cũng không phải người Công Giáo,bạn có biết người CG họ đang bất mãn chính quyền hơn người khác không?vì sao?
        Hoà giải để hòa hợp là việc rất cần ,tất cả cũng vì mục đích kết hợp mọi nguồn lực cho phát triển đất nước.

        • Hiệu Minh says:

          Cụ Dân Làm Báo chỉ cho tôi đi từ bùng binh quận 1 sang bùng binh quận 2 như thế nào ạ 🙄

          Mà sao ở SG lại gọi là bùng binh nhỉ?

          Cụ giải thích cho tôi nghe với. Cảm ơn cụ.

        • danbanbao says:

          hehe,bác chủ nhà lại lộn nữa rồi,em không có làm báo.
          Mà bác hỏi khó thiệt,vì bùng bình quận 2 còn nằm trên …giấy,nhưng nếu đi từ bùng bình quận 1(Quách Thị Trang,Ngã sáu Phù Đổng,Tượng đài Trần Hưng Đạo đều gọi là bụng binh ,là vòng xoay nơi các đường giao nhau, ở quận 1)qua quận 2 thì đi qua cầu Thủ Thiêm,đường Nguyễn Hữu Cảnh là gần nhất,còn Bác thích chui xuống đáy sông thì qua hầm chui Thủ Thiêm,qua ngả bên kia nhớ cẩn thận vì đường vắng dễ bị…chặt tay lấy đồng hồ lắm nếu đi bằng xe máy.

        • huu quan says:

          Bác bán báo ơi! Chặt tay cướp xe cướp dây chuyền là ở cầu Phú Mỹ mà, chỗ đó cách đại lộ Đông Tây (Nay là đường Võ Văn Kiệt) vài cây số chim bay

        • danbanbao says:

          Biết chứ,nhưng cả 2 đoạn đường đó đều vắng,cảnh giác vẫn hơn.

        • says:

          Cụ Vương Hồng Sển, tác giả các quyển sách như Sài Gòn Năm Xưa, Tả Pín Lù etc … có kể năm 1911, lúc ông 9-10 tuổi, được gia đình từ Sóc Trăng cho lên Sài Gòn học nội trú trường Pháp Chasseloup Laubat . Chiều chiều, ông ra bùng binh chợ Sài Gòn, xem lính Pháp thổi kèn Tây. Tại đây, cũng là nơi hai ông Tôn Thọ Tường, Phan văn Trị gặp nhau sau bao năm.

          Không nhớ Cụ VHS có nói tại sao gọi là bùng(bồn) binh, nghe giống trẽ con gọi. Pháp gọi là Carrefour giratoire hay Roundabouts (circular intersection) bên tiếng Anh.

        • TC Bình says:

          Mời các cụ coi về bùng binh ở đây. Khá là lý thú:
          http://petrotimes.vn/news/vn/hoc-gia-an-chi-giai-dap/bung-binh-bon-binh.html

  48. TKO says:

    @ Gửi Bác Cua:
    Hình ảnh hoa Tulip của bác Cua chụp rất đẹp và mang ý nghĩa tượng hình rất sát ý chủ đề entry.
    Hoa Tulip – màu nào cũng đẹp, cũng xinh, cũng kiêu sa dáng thẳng và có nét độc đáo riêng.
    Thích nhất vạt hoa Tulip trắng – tím nép bên đường, hòa quyện với vạt cỏ xanh mịn, ẩn dưới tàng cây xanh ánh vàng tỏa bóng mát trên con đường yên bình.
    Khách đến thăm HC ngắm hoa mà gia chủ thiếu R thì sẽ mất bớt sự thi vị.
    —> Chép tặng bác Cua bài thơ về rượu Uất kim hương (Hoa Tulip) của nhà thơ Lý Bạch:

    Tạm dịch: Khách trên đường

    Lan Lăng rượu ngát Uất kim hương

    Sóng sánh tràn li ánh ngọc vương

    Chủ khéo chuốc say lòng lữ khách

    Quên khuấy mình đang ……

    ( Bản dịch của ĐẶNG PHÚC AM)
    Nguồn: vtc.vn

    • Hiệu Minh says:

      Thích nhất còm này 🙂

      • TKO says:

        @ Bác Cua:
        – Bác Cua ơi! E là các cụ R vào, lời ra, thiệt là đau xót … đau xót R quá đi!:-)
        – Comment của con trai nhà cụ Dove ở Previous entry về sự học hành làm việc rất vui và hóm hỉnh, có thể hạ nhiệt HC không bác Cua?

  49. Đoan Hùng says:

    39 năm trôi qua rồi.
    Một đứa trẻ sinh năm 1975 nay đã 40 tuổi, bắt đầu đeo ..kính lão!
    Một thanh niên tham gia vài năm trong cuộc chiến , nay đã 60-70 tuổi ,đã về hưu!
    Còn thế hệ tham gia thực sự vào chiến tranh thì cũng nối đuôi nhau mà “đi” rồi!
    Vì thế, tôi nghĩ “hòa giải”, nếu vì lý do chiến tranh thì đã trễ mất rồi!
    Nó không còn là nhu cầu nữa.
    Đối với đại đa số dân Việt nam , ngày 30/4 chỉ còn là ngày nghỉ lễ mà thôi!
    Cần “hòa giải, hòa hợp” là nhu cầu của chính ..Đảng với chính dân tộc mình!
    Càng ngày họ càng trở thành đối đầu với dân tộc.
    Họ mà khôn ngoan thì chẳng nên đẩy vào thế “một mất một còn”!

  50. KTS Trần Thanh Vân says:

    Một thế kỷ trôi qua, do những lệch lạc của những bước đi ban đầu, cả dân tộc đều chìm trong bể khổ của chiến tranh, hận thù, ly tán.

    Lúc này có ai đang sung sướng không?

    Không có ai,
    Kẻ tưởng là mình thắng, người uất hận vì đã bị thua, tất cả vẫn đang đau khổ, thậm chí có kẻ đang nơm nớp lo sợ có ngày sẽ bị nhân dân ném vào vạc dầu sôi.

    Còn cả dân tộc?
    Cả dân tộc vẫn đang đứng trước nguy cơ của kẻ thù độc ác đã rình rập suốt mấy ngàn năm.

    Vậy chỉ có cách hãy nắm tay nhau, hãy để cho con cái yêu thương nhau, sống thật lòng vì vận mệnh của đất nước.

    • D.N.L. says:

      Tôi nhấn “up” cho lão bà nhưng không được là sao nhỉ ?

    • PVNhân says:

      * Kính phục chị Vân…Chị đã viết thay cho tất cả những người còn yêu VN. Tôi đã từng thấy chị và cô Voi trong bức hình thăm nhà anh ĐvVươn…Tôi đã từng nghe giọng nói của chị về Địa Thủy thay vì Phong Thủy…Về hình tượng đầu rồng khởi từ Hy Mã Lạp Sơn (Everest) đến đuôi rồng ở vịnh Hạ Long…Chị Vân ạ. Nhưng đến Thăng Long, rồng đã bay mất!!! Thế là nước Việt bi thương bởi Con Rồng Cháu Tiên nay lạc loài…Đầu rồng đang bị chặt, và đuôi rồng sẽ chung số phận…Con Rồng cháu Tiên vẫn sẽ lao đao…

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        PVNhân ơi
        Trong Entry “Bài vô đề cho năm mới” viết hôm 10/2/2014 trên BauxiteVN và Bọ Lập Quê Choa tôi có nói, chay dọc theo thân Con Rồng ấy từ đỉnh Everest đến Vịnh Mindanao của Philippin có 2 tỷ người đang sinh sống, trong đó có Ấn Độ 1,2 tỷ và Nhật 300 triệu. Ấn Độ mang đạm ảnh hưởng Anh, mạnh và giầu nhưng kín đáo và khiêm tốn, còn Nhật thì không những giầu mà còn rất khôn ngoan. Ngoài ra, nơi đây đã xuất hiện những đột biến mới như Myama, một dân tộc huyền bí vừa chuyển mình sau một giấc ngủ dài
        Cho nên, tôi hy vọng 2 tỷ con người này sẽ sớm thực sự nắm tay nhau, lúc đó Đuôi Rồng ở Biển Đông không bị người Tầu phá quấy nữa.
        Và ta lại có Thăng Long.
        PVNhân có nhớ không?
        Trong lới SẤM của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu “Lý đi rồi Lý lại về đó sao?” ( đời thịnh vượng ở thế Thăng Long ) :

  51. mèo says:

    Chuyện xảy ra ở Việt Nam. Hai anh em nhà nọ, người em đi lính cộng hoà, người anh đi lính cộng sản. Sau khi chiến tranh kết thúc, người em thăng quan tiến chức vù vù, người anh thì lẹt đẹt.

    Xin đố bà con hang cua lý do. 😀
    Chúc cua sỹ ngày mới vui vẻ.

  52. D.N.L. says:

    Không muốn góp ý kiến…ý cò gì nữa nhưng cũng đành phải viết vì tôi thấy rất cần thiết để
    nói thẳng vấn đề hòa hợp hoà giải dân tộc,dù đã một lần việc đó đã bị lợi dụng
    Bài viết này cũng như bài của Ngà Voi Nguyen nặng về tình cảm và thiện chí cao thượng
    nhưng bài của bác Nguyễn Quang Cảnh tôi cho là thuyết phục hơn cả trong 3 bài.
    Thiết tưởng cần phải mổ xẻ vấn đề không phải bằng cách qúa thiên về tình cảm tốt đẹp vì
    không giải quyết được gì cả nếu không có những hành động cụ thể,trực tiếp đi kèm,nhất là
    nếu không đi thẳng vào đối tượng và mục đích chính của việc hòa hợp hoà giải dân tộc.
    Theo thiển ý tôi,nhiều người thiện chí vẫn đang loay hoay trong viêc tìm ra giải pháp nhưng
    lại không muốn đặt câu hỏi là nhân dân VN. ĐƯỢC gì và MẤT gì,do đó cứ lẩn quẩn trong
    việc phân chia giới tuyến Bên Thắng cuộc và Bên thua cuộc.Đúng như nhà thơ Nguyễn Duy
    đã viết là trong tất cả mọi cuộc chiến tranh thì nhân dân đều bại (tôi nhớ đại khái thế).
    Đồng bào VN.trong nước là đối tượng CHỦ YẾU để nhà cầm quyền hoà hợp hoà giải trước
    tiên,chứ không phải như một số người lầm tưởng là người VN.ở nước ngoài mà chế độ CS.
    đang muốn nhắm vào.Ngay người dân trong nước là công dân nước mình mà họ còn không
    hoà giải thì hoà giải với cộng đồng VN.ở ngoài nước chỉ là cách họ đánh tráo đối tượng và
    mục đích,nên một số người,vô tình hay cố ý,cứ chĩa mũi dùi vào Bên thua cuộc rồi dễ dãi gán
    cho vì “căm thù” này nọ là “trật chià khóa”,không thể nào mở khoá được.Bên thua cuộc thì
    đã tan hàng và họ cũng chẳng hề muốn lấy lại quyền lực làm gì như có ai đó ngộ nhận vì họ
    đa số gần đất xa trời thì còn sức đâu mà ham hố nữa.
    Công bình mà nói,đồng bào VN.ở trong và ngoài nước đều là nạn nhân của chiến tranh từ
    những lãnh đạo chính trị 2 miền như bác NQCảnh đã nói đúng.Tôi cho là bác TCBình qúa
    bi quan với câu hoà hợp hoà giải dân tộc khó hơn đường lên trời nhưng vấn đề chính là có
    thực tâm hòa họp hoà giải vì quyền lợi đất nước và dân tộc VN hay không ? Nếu khó là khó
    vì chưa thành tâm,khó vì lòng người (lãnh đạo)… ngại núi e sông !
    Thật ra,nhân dân 2 miền chằng thù hận gì nhau cả,do đó tốt hơn là không nhắm vào người
    dân để phê phán hay chỉ trích vì làm thế là đi lạc hướng.Nói không phải “khoe” là nhà tôi đây đang cho 2 sinh viên du học mà cha mẹ họ là đảng viên CsVN.cả đấy.
    Tôi nghĩ là nhà cầm quyền hiện nay chưa rủ bỏ não trạng nghi ngờ “thế lực thù địch” và thói quen “tuyên truyền” từ mấy chục năm trước,nên họ cứ đánh đồng cả cộng đồng hải ngoại là
    phản động,là thế lực thù địch vì ăn…bơ sữa phương tây,nghe đài địch.Đó là lý do tại sao họ
    chỉ nhắm tới cộng đồng hải ngoại để “kiều vận” mà cố tình quên mất việc hoà hợp hoà giải
    với chính đồng bào trong nước đang là công dân của mình !

    • levinhhuy says:

      Tôi cũng cho rằng tác giả bài viết đã đánh tráo khái niệm, khéo léo lồng cái chủ đề đoàn kết dân tộc vào cái ý tưởng hòa hợp hòa giải theo ý của nhà cầm quyền, nghĩa là: phải hòa hợp hòa giải bằng cách quên đi những đau thương tang tóc mình đã trải, để yêu thương những kẻ bất xứng.

      Tác giả cho rằng vùng quê Quảng Trị hứng chịu nhiều chiến tranh khốc liệt nhất, nhưng giờ họ đã hòa hợp yêu thương nhau, chuyện xưa kể bỏ; và khiến người đọc nghĩ rằng đấy là mẫu mực của tình hòa giải. Xin thưa, cái hòa giải giữa người dân hai miền đã tự nó hoàn thành từ lâu rồi; còn cái hòa hợp hòa giải là do tự chính quyền nghĩ ra mà thôi, nhất là sau vụ thành phố Nha Trang bị từ chối kết nghĩa gì đó. Họ đang giở chiêu bài hòa giải để mong bới đi những sự công kích mình, đồng thời gây chia rẽ giữa những người trong và ngoài nước.

      Xã tôi hiện ở thuộc “vùng giải phóng cũ”, tức đã được Việt cộng quản lý từ trước 1975, là xã anh hùng. Gia đình tôi trước kia ở Biên Hòa, không ai tham gia cầm súng phục vụ chiến tranh. Sau “giải phóng” hai ngày, ngày 2/5/1975, ba tôi bị xe GMC của bộ đội tông cho thành thương tật vĩnh viễn. Cả nhà bị dọa đuổi đi kinh tế mới, do đó mẹ tôi đưa ra giải pháp về quê của bà, là cái xã nầy để sinh sống.

      Những ngày đầu khai hoang vỡ đất giữa vùng bom đạn, tôi lúc ấy mới 12, 13 tuổi, trở thành chủ lực trong nhà. Những nhát cuốc thường xuyên bị bật lên khiến “hổ khẩu” (chỗ giáp giữa ngoán cái với ngón trỏ) tóe máu, vì cuốc nhằm miểng bom còn rơi rớt; đến cả khi cưa cây để trữ củi đốt, mà lưỡi cưa còn bị gãy mẻ vì va nhằm viên đạn trong thân cây. “Nỗi đau chiến tranh” của tôi chỉ có thế thôi!

      Bà con bên ngoại của tôi ít nhiều đều tham gia kháng chiến, huân chương huân công cũng kha khá. Ngày giỗ chạp, họ thường ôn kể thời chiến tranh khổ ải. Nhắc chuyện xưa để răn con cháu thời nay thì ít, mà tưởng tượng vẽ vời thêm thì nhiều, nhưng không ai thèm cãi, vì họ đều là dân gốc đa gốc đề. Phải chăng cái “Hòa giải – chuyện thật ở quê” của Nguyễn Vĩnh cũng tương tự: người ta không màng tranh cãi với nhau vì cả nể, vì dễ bị tròng đầu chụp mũ, vì không có tự do ngôn luận, còn ở trên mạng thì người ta có thể thoải mái đưa ra những quan điểm của mình hơn?

      Tôi vẫn yêu thương những ông cậu bà dì từng mất cả tuổi xuân cho kháng chiến thành công, bất cứ khi nào họ cần có sự giúp đỡ thì người đầu tiên họ nghĩ đến sẽ là tôi – thằng cu Ly cà chớn!

      Tôi cũng chẳng còn cái mặc cảm của bên thua cuộc như ngày xưa, hồi mới bị “mất nước” vào tay cộng sản.

      Cái tôi cần chỉ là những người cầm quyền hãy làm cho tròn chức trách của mình, và bơn bớt những ngôn từ tuyên truyền hòe sói huyên thuyên củ tỏi đi.

      Khi nghe Hồ Chí Minh nói: “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết”, thì xin lỗi, tôi hiểu ngay rằng đấy là thời điểm người ta đang chia rẽ lục đục trong nội bộ; khi còn nghe chính quyền hô hào hòa hợp hòa giải thì tức là cái hố sâu ngăn cách giữa họ và dân tộc vẫn còn thăm thẳm trần ai.

      • PVNhân says:

        @ levinhhuy: huy chớ quá nghiêm khắc với Nguyễn Vĩnh. Vĩnh còn trẻ và chỉ viết theo cảm nhận của mình. Cái đáng quý là Vĩnh dám viết, cho dù Vĩnh viết chưa hẳn đúng…Hãy khuyến khích mọi người Việt dám nói, dám viết…Phải lên tiếng, nói hết điều muốn nói…Bởi lặng yên sẽ nuôi gian hùng…Để chúng leo lên trên thân phận, rồi huyên hoang cười vui sướng…
        * Tôi ngại viết, tôi đã từng đến Quảng Trị đôi lần, bạn tôi có người từng học trường Nguyễn Hoàng…Tôi hiểu bi thương Quảng Trị !972, khi gần 2000 xác chết thường dân chỉ có được 600 quan tài…Còn tất cả phải chôn tập thể phía đông Quốc lộ 1 làng Mỹ Chánh…

        • Cafe Tranh says:

          Các bác ứng xử rất đáng yêu, vừa thẳng tính, vừa hồn nhiên lại rất thiện chí. Mời các bác ly cafe đá rang xay cho giảm nhiệt.

      • Ngứa mồm says:

        Kiểu còm của ông Huy là định kiến nên không còn tính khách quan nữa. Chưa vào đề ông đã chửi cộng sản, người đọc sẽ không bị thuyết phục bởi những lý lẽ đưa ra, cho dù có đúng.

        Tôi nói vài lần ở blog này rồi. Khi anh viết không còn tính khách quan nữa thì mọi lý lẽ trở nên vô nghĩa.

        • HỒ THƠM1 says:

          Hì hì…. !!! Ông Ngứa mồm có lẽ đang dần “quá độ” sang trạng thái… Lở mồm rồi đấy! :mrgreen:

        • Hiệu Minh says:

          Nhưng kiểu của bác Hồ Thơm 1 cũng không phải là tuyệt chiêu của một còm sỹ có tiếng. Tuyệt đối không tấn công cá nhân, miệt thị lẫn nhau.

        • levinhhuy says:

          Ông Ngứa Mồm, tôi CHỬI cộng sản chỗ nào?

          “Viết khách quan” theo định nghĩa của ông phải chăng là viết theo đúng ý ông mới có tính khách quan?

          Ngứa mồm ăn bậy chỉ bẩn miệng mình, ngứa mồm nói ẩu thì… hehe, tôi thật không nỡ, thiệt là đau lòng quá đi, hã hã hã! 😀

        • Hiệu Minh says:

          Anh Ly cũng nên chừng mực chút ạ. Bác Ngứa mồm nói cũng không sai lắm đâu. Xin đa tạ. 😛

        • levinhhuy says:

          Ý anh Hiệu Minh khi bảo Ngứa Mồm “không sai lắm đâu” là sao? Là tôi CHỬI cộng sản ấy à? He he, tôi mà chửi thì tôi thích chửi ở blog của tôi hơn, tôi chửi thì chửi thẳng, và khi tôi không chửi nữa thì tôi sẽ có hành động quyết liệt.

          Anh Hiệu Minh à, có can thiệp vào khi bạn còm lời qua tiếng lại, anh nên giữ mực trung dung là hơn, lối phán xử thiên vị của anh khiến tôi không có đánh giá cao về anh đâu, tôi thật!

        • Hiệu Minh says:

          Anh Ly đánh giá tôi thế nào thì anh đã làm rồi, tôi biết anh nghĩ gì. Tôi chỉ yêu cầu sự khách quan và không thiên kiến. Đó là điều quan trọng của người viết.

          Nhắc nhở là vì cái blog này, độc giả vào đây đọc và thấy trình độ cao của còm sỹ, nói có trước có sau, có tình có lý.

          Như tôi đã nói với anh, hàng ngày chỉ có khoảng 30-40 còm sỹ trình bày lý lẽ của mình, trong khi blog có tới 3000-5000 bạn đọc/ngày. Hầu hết họ đọc và im lặng. Anh có biết họ nghĩ gì về chúng ta không?

          Thương hiệu của blog có được vì bạn đọc, bạn còm và cả chủ blog nữa. Anh nghĩ như thế (anh từng viết như thế), và mong anh sẽ như thế.

          Viết cho anh nhưng là viết cho hàng ngàn bạn đọc đó, anh ạ.

        • levinhhuy says:

          Anh Hiệu Minh! Ở đây là một trường hợp cụ thể: nick Ngứa Mồm cố tình xuyên tạc ý kiến người khác, lại chỉ phán bừa kiểu “lời ta là chân lý” rồi vu cáo đe nẹt. Ông/ bà ấy nói lung tung lang tang thì chẳng được anh nhắc nhở; mà ngược lại, anh cứ chạy theo những còm của ông/ bà ấy để phê bình những người bị Ngứa Mồm quấy rối.

          Tôi phải hiểu ý anh như thế nào đây?

        • Đất Sét says:

          Ít ai thô thiển tới mức phun thẳng vào mặt chủ nhà khi chủ nhà mới đề nghị một cách tế nhị:” Anh Ly cũng nên chừng mực chút ạ. Bác Ngứa mồm nói cũng không sai lắm đâu. Xin đa tạ ” (HM)

          Đáp lại lời đề nghị nhẹ nhàng của chủ nhà, bác Ly thật quá sổ sàng và có thể xem là háu đá, không có chút điềm tĩnh của người cầm bút: “…..anh nên giữ mực trung dung là hơn, lối phán xử thiên vị của anh khiến tôi không có đánh giá cao về anh đâu, tôi thật ” (Ly)

          Điềm đạm chút, uống cốc nước lạnh trước khi cái đầu nóng của mình bốc hỏa, lão Ly nhé. Trời tháng Tư còn nóng hầm hập, coi chừng “đâu cái điền” đấy, hehe 😆

        • Hiệu Minh says:

          Anh Ly có biết tại sao tôi nhắc anh mà không nhắc DLV có lạc vào đây không? Vì anh là người có uy tín, viết thuyết phục. Nhiều bạn đọc thích anh và tin anh. Tôi muốn họ tin anh mãi về những điều anh viết. Còn viết như vài bạn khác họ sẽ bỏ qua.

          Anh thử nghĩ lại mà xem, anh có thấy anh được tôn trọng hơn hay không?

          Sự im lặng trước vài còm của tôi không có nghĩa là tôi đồng tình mà vì bạn đọc tự nhận ra.

        • levinhhuy says:

          Hehe, mới bỏ ra ngoài làm ly nước mía rồi mới trở vô Hang Cua đây!

          Tôi quả là đã quá đà, tôi xin thành thật xin lỗi anh Hiệu Minh, anh nhé!

          Còn lão Đất Sét, lão đã dội cho cái đầu nóng của Ly một cốc nước mát lạnh, cái lối của lão làm Ly phải bật cười, cảm ơn ông bạn già! 😀

      • MINH TÂM says:

        Cái bác LÊ VĨNH HUY này nóng nảy nhưng chỉ được cái nói đúng 🙂

        • huu quan says:

          pác Lê Vĩnh Huy ơi, tranh thủ ra mấy quán ốc mới mở ở khu công nhân làm vài ve đi. Beer mát lạnh sẽ giúp thêm cho ta sự hưng phấn

  53. NGUYỄN VĂN says:

    Chào bác Cua,chúc bác khỏe,có nhiều ý tưởng mới mẻ

  54. NGUYỄN VĂN says:

    Do đó vấn đề ở đây là :mình yêu đất nước,nhưng đất nước có yêu mình không?(Nguyễn Qúy Đức).Anh Đức có sự nhầm lẫn.Đất nước có hàng ngàn năm nay rồi,trong khoảng thời gian như thế ,có nhiều chế độ kế tiếp nhau quản trị Đất nước ,có chế độ tốt đẹp ,có chế độ tồi tệ.Chế độ là thể chế chính trị cai trị Đất Nước,cái thể chế hiện nay là nhà nước cs VN.Đất Nước hay TỔ Quốc hay Nhân Dân VN ,là một trong nhiều cách nói.Anh yêu Đất Nước và Đất Nước yêu anh ,tất nhiên;nhưng chế độ hiện hành có yêu anh hay không lại là chuyện khác.

  55. lenguyen99 says:

    “ I do not believe in goodness. I only believe in human kindness…”

    “I have seen that it is not man who is impotent in the struggle against evil, but the power of evil that is impotent in the struggle against man. The powerlessness of kindness, of senseless kindness, is the secret of its immortality. It can never by conquered. The more stupid, the more senseless, the more helpless it may seem, the vaster it is. Evil is impotent before it. The prophets, religious teachers, reformers, social and political leaders are impotent before it. This dumb, blind love is man’s meaning. Human history is not the battle of good struggling to overcome evil. It is a battle fought by a great evil, struggling to crush a small kernel of human kindness. But if what is human in human beings has not been destroyed even now, then evil will never conquer.”

    Vasily Grossman, Life and fate ( Жизнь и судьба, 1959 – bản dịch. Robert Chandler; Harper & Row, 1985)

    (tạm dịch :

    Tôi không tin ở cái tốt mà chỉ tin vào lòng tốt của con người.

    …Tôi cho rằng con người không có bất lực trước cái ác mà chính là tà ác mới bất lực trước con người. Sự bất lực của bản thiện, của một thứ lòng hảo tâm vô nghĩa, đó là chìa khóa của chính sự bất tử của nó. Nó không thể bị chinh phục. Càng khờ dại, càng vô nghĩa và vô vọng thì nó lại bao la dường ấy. Tà ác bất lực trước nó. Các giáo sĩ, giáo chức, các nhà cải cách, chính trị gia, ai ai củng bất lực trước nó. Cái thứ tình yêu mù quáng, mê muội ấy là bản chất của con người chúng ta. Lịch sử nhân loại không phải là đấu tranh của lẻ phải chống lại cái ác mà chính là cái ác tranh đấu hầu đè nát một phần tử nhỏ nhoi của bản chất hướng thiện nhân loại. Và, cho đến nay, nếu những gì nhân bản nhất của con người không bị hủy diệt thì cái tà ác ấy sẻ không bao giờ chinh phục được (chúng ta)… )

    • R says:

      Why Impotent ? We do have Viagra 🙂

      R

      • lenguyen99 says:

        Etymologically, coming from :

        1) Greek : potes (despote)
        2) Latin: potere (to lead, French: diriger); related to “pouvoir” (plénipotentiaire, omnipotent…)
        3) Spanish, Portuguese, Occitan: poder (power; apt) ; derivatives: possibility, etc.
        (Latin idiom: potis esse (être puissant), capable de)

        in this context, (probably) the translator chose to hightlight the exact opposite of “omnipotent” (?)…

        • chinook says:

          Latin potere (to be able, French :pouvoir )

        • R says:

          Understood , It sounds a bit weird.Non-English-Speaking translator?

          R

        • lenguyen99l says:

          Đa tạ bác Chinook đính chính (chapeau!).
          Quả thật, đúng ra phải là : giao hoán từ ngạn ngữ Latin “potis esse” (être puissant) cùng với “potere” (diriger); “potis” se rattache à un thème Indo-européen “poti-s” (còn có nghỉa là maître, hay époux )., Sanskrit (tiếng Phạn) « pati » (master).

          (trích từ Le Petit Robert de la langue française ).

          Bác R : Non-English speaking translator…(sic)
          Robert Chandler ? (http://www.nybooks.com/books/authors/robert-chandler-1/)

        • lenguyen99 says:

          Đa tạ bác Chinook đả đính chính hộ (chapeau!)
          Quả thật, đúng ra phải là : giao hoán từ ngạn ngữ Latin “potis esse” (être puissant) cùng với “potere” (diriger); “potis” se rattache à un theme Indo-européen “poti-s” (còn có nghỉa là maître, hay époux )., Sanskrit (tiếng Phạn) « pati » (master).

          (trích từ Le Petit Robert de la langue française ).

          Bác R : Non-English speaking translator…(sic)
          Robert Chandler ? (http://www.nybooks.com/books/authors/robert-chandler-1/)

        • R says:

          Sorry,I meant “Non-Native English Speaker”.
          Anyway, Still wrong.Thanks bác lenguyen99 & bác chinook.

          R

        • chinook says:

          Bác lenguyen99

          Theo tôi từ Potere => potens => potent => impotent

          Bác R

          Tôi e rằng Viagra chỉ hữu hiệu hay hữu ích trong một lãnh vực rất nhỏ chỏ Impotence hay những ai impotent theo nghĩa rộng

        • lenguyen99 says:

          Một lần nửa: đa tạ bác Chinook.

      • lenguyen99 says:

        Bác R:
        Tôi không dám nhận.

        (sự thiệt, khi đọc bản dịch tiếng Pháp, của A.Berelowitch (livre de poche, 2008) củng có đôi phần khác biệt với tiếng Anh và , hiển nhiên, cả hai đều không tương xứng với nguyên bản Russian của tác giả.(Rất tiếc không đọc được tiếng Nga!)).
        Giai thoại: Sau khi viết xong bản thảo, Grossman ký thác bản gốc cho editor (chủ nhiệm) một tuần báo. Ông này đưa ban tuyên giáo và KGB đả kiểm điểm (circa 1959?). Họ đến nhà tịch thu máy đánh chử, tất cả giấy carbon và hạch sách khiến Grossman lo âu, stressed và sanh bệnh ung thư mất trước khi tác phẩm được đưa qua bên kia Iron Curtain, và in khoảng 1980. Nhật báo Le Monde (Pháp) cho: đây là trường thiên truỵên hay nhất thế kỷ 20…
        Là người Nga gốc Jewish, Grossman viết nhiều về số phận nghiệt ngả của các dân tộc thiểu số như Tatars (Crimea), Chechen, v.v. trước …Ukraine 2014.

  56. […] – Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng (Facebook Vinh Nguyen/Hiệu Minh). “Hiểu biết và tình yêu thương, đấy là những gì đất nước và dân tộc cần để đi xa. Nếu làm được việc gì có thể hàn gắn, để yêu thương, thì hãy cứ làm đi, đừng ngần ngại. Hãy để tình yêu kết nối mọi người và trí tuệ mang dân tộc này đi xa. Hãy dẹp bỏ lòng hận thù, hãy chấp nhận quá khứ.” – Đào Dục Tú: Hòa giải, cảm thức từ mấy câu thơ cảm khái (Kim Dung). […]

  57. Thanh Vũ says:

    Bài viết của Bạn Nguyễn Vĩnh đơn giản, nhẹ nhàng nhưng nhiều ý nghĩa, không đèo bòng các vấn đề chính trị và đặc biệt bạn không thù hận ai. Mỗi người một hoàn cảnh, tôn trọng cái tôi của mỗi người, tôn trọng khuynh hướng chính trị của mọi người, có điều nói ai ở đâu xa, ngay trong xóm hang cua này hãy đừng truyền thù hận cho người khác, tôi tán đồng cách nhìn của bạn Voi, bạn Vĩnh bạn Sóc và cả bác Cua trong chủ đề 30/4.

    • Cố nhân says:

      “Đừng truyền thù hận” !

      Tất cả mọi người ở đây, với nhiều cảnh ngộ, nhiều khuynh hướng chính trị chỉ muốn chính quyền “Đừng truyền thù hận” đấy thôi.

      Ai ra lệnh cho báo Nhân dân viết những bài báo kích động hận thù như trên?
      Câu trả lời là có sẵn phải không?

      Truyền thù hận chính là những kẻ trong bộ máy chính quyền cứ hàng năm đến ngày GIỖ của những kẻ thua cuộc là hú hét, là chửi rủa người ta là BỘ MÁY BÙ NHÌN, là NGỤY.

      • Ngứa mồm says:

        Ông Cố nhân nên bình cả cái ảnh Eden nữa ạ. Ai kỷ niệm tháng 4 đen, quốc hận, ngày mất nước.

        Nước VN đâu có mất mà gọi là mất nước????

        Nguyên cái đó đã sai ngay từ đầu.

        • Cố nhân says:

          Đừng nói những điều khiến người khác ngứa tai :)!

          “Nước VN đâu có mất mà gọi là mất nước???? “.

          Chính xác! Thế mà người ta đã hô hào người dân bắc đổ máu xương để đi cứu nước đấy. Nhiều khẩu hiệu, nhiều bài hát giờ này vẫn hát đấy thôi.
          Một thể chế, một chính quyền đã mất thì chủ thể của nó cũng đau, cũng có quyền tưởng niệm đấy.

  58. […] Hòa giải: Chuyện thật ở quê và chuyện ảo trên mạng  -(Hiệu Minh) […]

  59. Trần says:

    Trước hết , cảm ơn chủ blog HM đã đưa loạt 3 bài về chủ đề Hòa giải Hòa hợp dân tộc

    Phải nói ngay, cả 3 tác giả N.Q. Cảnh, N.N. Voi và N.Vĩnh đều là những người có tâm huyết và thiện tâm đối với hiện tình HGHH. Tin là cả 3 đều là những người thật sự tử tế.

    Thiển nghĩ, có một điểm tương đối tương đồng trong cả 3 bài khi các tác giả đều có những nhìn nhận hoặc ghi nhận như sau:
    – NQC: “Chiến tranh là cuộc chơi của nhà cầm quyền, của các chính trị gia, mà bên nào cũng cho rằng mình là chính nghĩa.”
    -NNV: “…phía nào cũng có những lý tưởng và lập luận của riêng mình.”
    – NV: “Trong xã có rất nhiều người đi lính Quốc gia nhưng cũng không ít người theo Cộng sản, hoạt động nằm vùng. Anh em mỗi người một phe, cha con, hai người hai ngả, không phải là hiếm. Ông tôi kể rằng có những lúc anh em trong nhà đánh nhau vì mỗi người một phe.”

    Theo ý chủ quan, bài của NQC nói về hiện trạng HGHH và bàn đến đạo đức chính trị, còn bài của NNV và NV chủ yếu nhằm vào sự bức xúc về “cuộc chiến trên mạng” gọi là ‘ảo’ cũng được mà gọi là ‘thực’ cũng được và bàn về đạo đức hành xử thuộc phạm trù con người. Cảm nghĩ, bài của tác giả NQC đi vào gốc rễ và sát sạt với thực tế cuộc sống hơn.

    Đọc cả 3 bài, tôi thấy ấn tượng và xúc động nhất với câu của ông NQC: “Dưới góc nhìn nhân văn thì tất cả đều là con người, đều chung nòi giống, đều là con cháu Lạc Hồng. Chả lẽ chỉ một bên biết đau, được chăm sóc đền bù, được vỗ về an ủi, bên kia là gỗ đá sao?”

    Vì vậy, có phần không được “ý tứ” cho lắm, xin chân thành đề nghị bạn NNV và bạn NV cho biết ý kiến nhìn nhận của hai bạn về riêng đoạn sau đây trong bài của ông NQC, trên nhiều góc canh:
    “……….cần những việc làm cụ thể, chẳng hạn:
    – Ngày 30.4 nên gọi là ngày “ Hòa hợp Dân tộc” thay cho cách gọi trước đây
    – Có chế độ trợ cấp chăm sóc các thương binh, các bà mẹ có con là Liệt sĩ trong chính quyền Việt nam cộng hòa
    – Tìm kiếm hài cốt bị mất tích của những người lính trong chế độ VNCH
    – Có chế độ trợ cấp, chăm sóc các người lính VNCH ( cả con cái họ) bị nhiễm độc da cam trong cuộc chiến
    – Không phân biệt thành phần khi tuyển dụng nhân lực vào bất kỳ cơ quan nhà nước nào
    – Không dùng các từ ngữ làm tổn thương những người trong chế độ VNCH ( Ngụy quân, Ngụy quyền, bán nước, tay sai cho Mỹ…)
    Và rất rất nhiều những việc làm khác nữa.”

    Có thể các bạn cho là tôi lạc đề hoặc có những ‘kết nối’ lệch pha thì vẫn mong các bạn hiểu cho, tôi trân trọng các bạn như đã trân trọng ông NQC.

    • Vinh Nguyen says:

      Rất cảm ơn ý kiến của bác. Tôi thì tôi không dám viết về những việc cần làm (theo ý bác) là vì nhiều lẽ.
      Lẽ thứ nhất, tôi cho điều quan trọng bậc nhất vẫn là cách con người sống với nhau. Chế độ nào rồi cũng có lúc kết thúc. Chúng ta không cần phải quan tâm quá nhiều. Nếu tự bản thân mỗi người đầy sự hiểu biết và lòng yêu thương, lại đủ dũng cảm để bao bộc nhau thì sá gì chuyện chế độ.
      Đã có quyền, không ai lại từ bỏ quyền lực cả. Ngược lại người ta sẽ sử dụng những gì người ta có để gia cố cho quyền lực của mình. Các nước Anh hay Mỹ đều thế cả.
      Muốn làm việc gì cũng phải cần 2 bước. 1: Đoàn kết dựa trên hiểu biết và yêu thương lẫn nhau. 2. Dùng khối đoàn kết đó cùng nhau làm việc mà mình mong muốn. Đấy là quan điểm của tôi.

      • Ngự Bình says:

        Tui chằng có vấn đề gì với bà con trong Nam hay ngoài Bắc. Còm sĩ nào là đảng viên tui cũng sẳn sàng nói chiện dzui dzẻ, nếu có thể thì ngồi uống cà fê, nghe nhạc Trịnh cũng OK.

        Tui biết ông Bọ Lập thuọc gia đinh cách mạng mà ngày nào tui cũng vào đọc trang blog của ổng. Tui biết ông Huỳnh Ngọc Chệnh cũng là con nhà cách mạng mà hồi đó tui vote cho ổng để ổng trúng cái giải gì đó (quên tên rùi). Còn nhà thơ Nguyễn Tường Thuỵ hồi xưa là bộ đội cụ Hồ dzô “giải phóng” miền Nam, nhưng ổng có làm bài thơ về Saigon xưa, tui đọc xong thấy thích ổng quá trời. Đó, tui đã quí mến rất nhiều người trước kia đứng ở bên kia chiến tuyến rùi, trong đó có cụ chủ Hang Kua, dzậy mà tui cứ phải nghe kêu gọi hoà giải hoài, thấy mệt quá. Tui chẳng biết tui cần hoà giải cái gì, và hoài giải với ai. Dzậy làm ơn nói thẳng ra tui cần làm gì đê hoà giải, rùi tui sẽ nhắm coi tui có làm được không. Cám ơn.

        • chinook says:

          Tôi cũng băn khoăn như chị Ngự Bình.

          Hai chục năm trước, tôi đã từng host một Bác sĩ cựu bộ đội sang Mĩ “tu nghiệp ” , tôi có một số bạn bè là nghiên cứu sinh tại Mĩ. Con nuôi tôi là con một Đảng viên CS….. Tôi không cho đó là hòa giải , tôi nghĩ người hai miền , tuy đứng ở hai chiến tuyến đối nghịch , nhưng không có thù hận chi để cần đến hòa giải ,

          Nhưng đối với những kẻ ưng là dân chủ nhưng lại chuyên chính(dù là chi chi chăng nữa) , không do dân thực sự lựa chọn. Những kẻ xưng là đầ tớ nhân dân đua nhau ăn cắp, bóc lôt. áp bức, đàn áp, tồi tệ hơn thực dân năm ưa thì tôi nghĩ không thể hòa hợp

          Đơn giản là tôi không thể làm bạn với phường bất lương.

        • Sóc says:

          Hihi chị Ngự Bình, mấy cụ Lập, Thuỵ, Chênh tự diễn biến lâu rồi. Nên chị cảm thấy hoà giải cũng phải.

        • Sóc says:

          Sóc ủng hộ cụ Chinook
          Cứ quân bất lương là ta không chấp nhận, dù ở phe phái nào.

      • Trần says:

        Xin nói lại, ”những việc cần làm” là dẫn lại ý của ông NQC.
        Rất tiếc , không được biết “lẽ thứ hai” của bạn.

        Đại thể, tán đồng nhiều ý trong phản hồi của bạn, trừ đoạn thứ 3 : “Đã có………đều thế cả”. Bạn có thể cho là cá nhân con người ông A ông B ở các nước Anh hay Mỹ, ‘ thế cả’, nhưng không ‘chuẩn’ khi gán cho “các nước Anh hay Mỹ đều thế cả”. Chắc chắn cấu trúc xã hội và thể chế Anh hay Mỹ không cho phép “sử dụng những gì người ta có để gia cố cho quyền lực của mình.” Đó chính là sự khác biệt và là cái hay của các nước đó cần học.

        Muốn dẫn thêm sử sách, George Washington, vị tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, đã “miễn cưỡng phục vụ nhiệm kỳ thứ hai; Ông từ chối ra tranh cử nhiệm kỳ ba và đã tạo ra tiền lệ rằng tổng thống chỉ phục vụ tối đa hai nhiệm kỳ.” Chắc là còn nhiều tấm gương khác, như Nelson Mandela gần đây chẳng hạn, chỉ làm một nhiệm kỳ rồi rút.

        Vài dòng như vậy. Thân chào bạn NV. Thanks.

    • D.N.L. says:

      Xin góp ý với bác Trần,
      Qua đề nghị của bác,tôi thấy cũng hay hay nhưng xin hỏi là làm
      thế có vẻ hình thức bề ngoài qúa không,bác ?
      Tôi thích nhất đề nghị này của bác là không nên… hạ nhục người
      khác hay phe khác mình theo luận điệu tuyên truyền thời chiến
      tranh anh em đánh nhau…chết bỏ để thằng Tàu hưởng lợi như
      ngày nay ai dù quốc hay cộng cũng đều thấy cả .
      Chẳng lẽ chuyện nước non hôm nay không lo lại rỗi hơi đánh lạc
      hướng vào chuyện hết…date (hạn xử dụng) như có bác nào nói
      ta nên bắt chước Nga ra nghị quyết gì đó sao ?
      Thật là chuyện… trời ơi đất hỡi !

      • tranquoc says:

        Chào bác D.N.L., chủ đề này ta thôi thôi bác ơi. Mời bác qua DĐS xem bài “Đã đến lúc thừa nhận XHDS”. Thấy cũng hay hay nên tôi cũng thổ lộ một cái còm bài đó.
        Kính bác.

    • says:

      Chuyện nạn nhân chat độc da cam, nhiều người hay nói đến, nhưng rất ít người biết VN mất rất nhiều tiền mướn Luật sư Mỹ kiện ra Tòa Án New York nhưng không kết quả vì không đũ chứng cớ. Muốn thắng kiện phải chứng minh được những em bé, con các binh sĩ trong chiến tranh là do chat độc da cam gây nên . Cho đến nay các nhà khoa học tin rang có sự liên hệ nhưng chưa chứng minh được vì VN dung rất nhiều thuốc xịt sâu rầy cũng làm lượng Dioxin tang cao trong đất.

      Làm sao giải thích binh lính mien Nam cũng cã triệu người, cã 2 triệu người dân và binh lính mien Nam VN ở hải ngoại cũng không ai bị nhiễm chat độc da cam ? Tại sao trong đơn kiện ra Tòa Án, sau khi bị Tòa hỏi sao không có nạn nhân từ miền Nam. Bốn tháng sau, phía VN nộp bổ túc phần nạn nhân, chỉ đưa ra được có duy nhất một người là Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa ( kèm lời khai kỳ lạ của bà ) . Làm sao biết các em bé nhiễm chat độc da cam trong khi VN không có phòng Lab chuyên biệt đễ thử ? ( Gs Tuấn nói trên thế giới chỉ có 2 phòng Lab đễ thử là Mỹ và một nước ở Âu Châu, giá tiền là 1000 Dollars cho một lần thử nghiệm ) ….

  60. HOA HONG_SG says:

    Anh Nguyễn Vĩnh 😀
    các cụ trong hang còm rất đông, anh phải ra reply đáp lễ với các cụ trong hang đi chứ 😀

  61. Sóc says:

    Có lẽ tâm chú Hiệu Minh như những bông tulip thẳng tắp rực rỡ kia, mong moi một ngày tốt hơn,
    Tâm của Voi, về một thế hệ trẻ không cần phải bút chiến trên facebook mỗi khi tới ngày này
    Tâm của bạn Nguyễn Vĩnh thì mong sao mọi chuyện trở lại thanh bình dù trên mảnh đất đã
    đầy bom đạn như quê bạn ấy bây giờ

    Nhưng càng viết, càng post, càng như đổ dầu vào lửa.

    Không thấy tuyên giáo ngồi trong Hang, vậy mà đã đủ nóng rồi. Nếu các dư luận viên ở đây thì có lẽ cuôc chiến xảy ra thực sự.
    Đã tới lúc Sóc có quyền nghi ngờ phía không muốn có hoà bình thuộc những kẻ : hoặc là ăn mày quá khứ, hoặc là kẻ hận thù quá khứ. Tâm họ không muốn có hoà bình. Họ đòi trả giá cho mất mát của họ , thế còn mất mát của phía kia là số 0 ư.

    Nhìn Ucraina bây giờ, đã từng như anh em với Nga, chứ không chỉ như hàng xóm. Dân Nga, dân Ucraina thân thiết như nhau. Vậy mà bạo loạn, ban đầu cũng vì người này muốn này, người kia muốn kia một chút. Rồi những kẻ ném đá giấu tay nhẩy vào, những kẻ dã man hơn họ, nhiều điều kiện hơn họ, mạnh hơn họ, quỷ quyệt hơn họ..Ucraina đang bị cuốn đi, mỗi ngày thêm đổ máu, bất hoà. Vì làm gì có chuyện ông đấm tôi, tôi im cho ông đấm tiếp.
    Và chắc nhân dân Ucraina đang mong mỏi một hướng đi khác. Họ đang mong quay lại 1,2 tháng trước để tỉnh táo hơn, để không phải phóng lao phải theo lao thế này. Thay thế tên tổng thống độc tài kia, là khát vọng chung của toàn dân Ucraina khi ấy, nhưng sao bây giờ tan nát và quay lại cấu xé lẫn nhau thế này. Do ai, vì ai.

    Sóc chỉ là phận nữ, không chịu trực tiếp hậu quả của chiến tranh, có thể ý Sóc còn nông cạn. Nhưng Sóc bất an hệt như Voi, buồn hệt như anh Nguyễn Vinh, và cáu hệt như Suv vậy. …

    • gocomay says:

      Danh sĩ Hứa Hành thời Xuân Thu nói:

      • Tâm không bình an, khí không hoà nhã thì lời nói hay lầm lỗi

      Cho nên ta nên tách bạch hai chuyện: Hoà hợp hoà giải dân tộc và tự do ngôn luận (tự do bày tỏ chính kiến trên Internet) chứ không nên vơ đũa cả nắm bằng câu: “Bới móc quá khứ, kết tội đồng bào mình; những việc đó cứ tiếp diễn từng phút trên các trang mạng.” như tác giả bài viết qui kết.

      Nhân đây cũng xin chép lại đây ý kiến của một cây viết thuộc “bên thua cuộc”, nay anh đã tự hoà giải hòa hợp với chính mình để về mở quán Cafe Tadioto trên phố Triệu Việt Vương, Hà Nội. Để hai bạn Sóc và Vĩnh tham thảo thêm xem sao!

      “Tôi đặt ngược câu hỏi lại là nếu người miền Nam thắng cuộc thì người miền Nam viết sử như thế nào về người miền Bắc? Có tắm máu, có độ lượng, có thù hằn ai không? Tôi nghĩ là sẽ có, tệ hại hơn hay không thì chưa biết.” Đó chính là ý kiến của nhà văn chế độ VNCH trước 1975 – ông Nguyễn Qúi Đức, khi trả lời phỏng vấn một tờ báo nhân ngày 30.04 năm nay. Ông Đức tâm sự tiếp: “Mỗi năm không biết bao nhiêu chương trình trên các đài truyền hình nói về các trận chiến này, trận chiến kia. Các chương trình vẫn đều nói cùng một giọng điệu, vẫn một kiểu nói rằng con người miền Nam là con người xấu xa, tàn ác… Tại sao người trong nước là người thắng cuộc, thường dễ tha thứ cho người ta hơn, tại sao không làm được điều ấy?”.
      Rồi nhà văn đề nghị: “Tôi chỉ mong nhà nước tự tin hơn, can đảm hơn để chấp nhận mọi thứ. Bây giờ Việt kiều về đây giúp tài chính, kỹ thuật. Nhưng cùng lúc đó ông ấy lại mang về những niềm tin, ý tưởng về dân chủ của cái xã hội khác. Đất nước có đủ niềm tin cho người ta có tiếng nói hay không? Do đó rất dễ hiểu là những người Việt kiều hoạt động trong lĩnh vực văn hóa là những người không được nhà nước tin tưởng nhiều lắm. Như tôi đây, khi trở về nước tôi đâu có xin visa làm báo chí được. Do đó vấn đề ở đây là: mình yêu đất nước nhưng đất nước có yêu mình không”?

      (Trích nguồn tại đây: http://haydanhthoigian.net/2011/04/29/nha-van-nguy%E1%BB%85n-qui-d%E1%BB%A9c-%E2%80%9Cchung-ta-da-ch%E1%BA%ADm-m%E1%BA%A5t-hai-th%E1%BA%BF-h%E1%BB%87-d%E1%BB%83-hoa-gi%E1%BA%A3i%E2%80%9D/)

      • Sóc says:

        Bác Cỏ
        Cần phân biệt rõ mấy vấn đề sau:
        – tự do tranh luận: sóc từng cãi với một đứa bạn Mông Cổ về Thành Cát Tư Hãn, và Trần Hưng Đạo. Cãi cũng cỡ hơn chục năm. Nhưng tuyệt nhiên hai đứa không đứa nào dám miệt thị/ có ý miệt thị. Vì cũng chỉ là lịch sử, và cả hai không có trải nghiệm thương đau liên quan tới bản thân hay gia đình gì cả. Dù đôi lúc cũng ba máu sáu cơn khi động chạm tới màu cờ sắc áo dân tộc chủ nghĩa. Nó thì khăng khăng chưa bao giờ thua mình, mình thì khăng khăng đã 3 lần thắng quân nó.

        – tranh luận tiềm tàng xung đột: là tranh luận như ở hang cua, khi bắt đầu đả động tới chuyện mạ lỵ nhau. Và nhất là khi những người tham gia tranh luận đã từng có những vết thương trong quá khứ. Cực kỳ dễ xảy ra xung đột và đi quá đà. Thậm chí có thể xảy ra các tình huống bạo lực.
        Không biết bác có cảm xúc gì. Nhưng Sóc có cảm xúc lạ lắm. Sóc chùng lòng xuống khi nghe chuyện của bác Tâm Mỹ, của Suv. Và Sóc không hề nghi ngờ đó không phải là sự thật. Thế nhưng Sóc vẫn mất bình tĩnh khi đọc được một đoạn còm có chữ: ” lưu manh” ám chỉ bộ đội Bắc Việt… Tâm lý con người là vậy. Nên Sóc nghĩ nếu chủ blog không balance thì sẽ xảy ra chuyện gọi là : bạo lực leo thang. Giống như ở các trang facebook hiện nay, mạnh ai ấy nói, và đương nhiên, câu sau phải đau hơn câu trước mới phê. Nguyễn Vĩnh nói là nói về chuyện tranh luận đã ở mức này rồi.

        • Hồ Tại Thiên says:

          Sóc cãi bằng tiếng Mông Cổ có giỏi không? 😀

        • TamHmong says:

          Có lẽ họ tranh luận ở Moscow hoặc Sankt-Peterburg bằng tiếng H’Mong.

      • Hiệu Minh says:

        Anh Cỏ cứ bàn thoải mái đi nhưng đừng trích từng câu mà bỏ qua ngữ cảnh của bài viết.

        Cảm ơn anh.

        • gocomay says:

          Thưa bác Hiệu Minh! Bài viết của Nguyễn Vĩnh mà đã lọt vào cặp mắt tinh tường của qúi bác là khá ổn rồi. Đa số bà con đều chia xẻ đồng cảm và khen cái bụng thành thật và nhân ái của tác giả. Bởi vậy, Cỏ tui không muốn “tát nước theo mưa” để khen “phò mã tốt áo” nữa. Đề tài này, cách đây hai năm trước tôi cũng đã đề cập (ở trong en try này: http://gocomay.wordpress.com/2011/05/15/608-hoa-gi%E1%BA%A3i-hoa-h%E1%BB%A3p-b%E1%BA%AFt-d%E1%BA%A7u-t%E1%BB%AB-dau/). Nay chỉ khoái “cưỡi ngựa xem hoa” (hoa chụp rất đẹp) của bác ở Hang Cua và thấy có câu gờn gợn (tôi cho là: “chưa thấu đáo”) thì ngứa mồm mà còm góp ý thôi. Nếu việc làm này làm qúi bác phật ý, mong bác đại xá cho!!!

        • Hiệu Minh says:

          Bác Cỏ không biết rằng vì bác là blogger nổi tiếng, có uy tín, nên những gì bác viết ra phải thận trọng hơn rất nhiều so với từ một commentator bình dân.

          Sự trọng thị của Cua Times dành cho bác Cỏ mà bác không biết ạ 🙂

          Tôi vẫn nhớ Tip về trồng hoa quỳnh của bác mà nay mấy nhà đang mơ có quỳnh nở ở DC 😛

      • Ngà Voi says:

        Anh Nguyễn Quí Đức mở bar Tadioto khu Zone 9. Ở đó các chủ quán và nhất là anh Đức thường tổ chức các hoạt động văn hóa rất hay và mới như: ra mắt sách, triển lãm tranh, tượng, múa đương đại…của các bạn trẻ. Một nơi giao lưu văn hóa văn nghệ rất đẹp của Hà Nội thu hút rất đông các bạn trẻ lui tới. Bản thân anh Đức cũng thường ủng hộ chương trình từ thiện Voi làm. Đùng cái xảy ra cháy, chết người vì một nguyên nhân hết sức ngớ ngẩn. Rồi cũng đùng một cái chính quyền Hà Nội bắt đóng cửa, dẹp hết. Nguyên nhân đóng cửa chưa chắc là vì an toàn mà bởi chính quyền không thích các hoạt động văn hóa diễn ra ở đó, Voi nghĩ vậy. Những người đầu tư mất khá nhiều tiền và tâm huyết. Giờ các bác ấy mở lại quán mỗi người một nơi, không còn một khu tập trung để tổ chức các sự kiện văn hóa như trước nữa.

        • levinhhuy says:

          Bác Voi: khu đất ấy là “khu đất vàng”, cứ xem sau này những ai sẽ chen vào khu ấy là biết chứ gì; nguyên nhân đóng cửa Zone9 là ở cái mùi tanh của đồng tiền, chứ không ở cái sự an toàn khu dân cư hay gì gì ráo, hehe!

        • Ngự Bình says:

          Có vẻ là chính quyền không muốn người tụ lại làm ăn với nhau. Chúng ta cần hoà giải nhưng mỗi người phải tách ra làm ăn ở một nơi khác nhau cho nó chắc ăn.

        • Ngứa mồm says:

          Đây là một ví dụ điển hình về cảm tính. Thấy vụ cháy xảy ra, người ta nghĩ ngay là có bàn tay nào đứng sau. Những sự việc như thế này cần biết rõ nguyên nhân rồi mới phán.

          Còm kiểu của ông Huy và bà Bình là kiểu chụp mũ mà các ông bà thường đổ cho cs. Chụp mũ là kiểu chung của những người thiếu hiểu biết.

        • levinhhuy says:

          Ngứa Mồm: Ông Huy ông ấy bảo cứ chờ “xem sau này những ai sẽ chen vào khu ấy là biết”, chớ có vậy mà ông đã quy cho tôi là chụp mũ, sau không nói ngay rằng tôi là phản động luôn đi, hơ hơ!

        • Sóc says:

          Vụ cháy xảy ra, trưoc đó hai ba tai nạn rơi từ trên gác xuống, do toà nhà đó đã xuống cấp. Chính quyền đóng cửa cũng nghe chửi, mà không đóng cửa nữa cũng nghe chửi nếu còn xảy ra tai nạn. 😀

        • Sóc says:

          Cụ Ly vội vàng, Sóc toàn ngồi ở Zone 9, nơi đó rõ ràng là nguy hiểm, cụ đã ra ngồi ở đó chưa nào.

        • levinhhuy says:

          Bác Sóc can trường, đã biết đó là nơi rõ ràng nguy hiểm, mà vẫn cứ toàn ngồi đó! 😛

        • Sóc says:

          Cụ quá khen, Hang Cua nguy hiểm thế này Sóc còn lân la suốt được cơ mà 😉

        • Ngà Voi says:

          Bữa đó mấy anh thợ hàn hàn xì phía trên lại để một đống xốp cách nhiệt bên dưới. Tàn lửa rơi xuống, bắt lửa rồi cháy. Mấy anh thợ hàn không làm gì để dập hoặc gọi ngay cứu hỏa mà bỏ của chạy lấy người trong khi bên trong có một toán nhân công khác đang làm việc. Khi khói lửa mịt mù thì bên trong mới hay, họ không dùng áo nhúng nước bịt mũi hoặc quàng vào người để chạy ra, nếu có bỏng thì cũng bỏng ít chứ không chết được. Đằng này họ lại chui vào trong nhà vệ sinh để trốn lửa! Ngạt khói độc mà chết. Thương tâm.

          Bác Ngứa mồm, tui hổng có nghĩ “có bàn tay nào đứng sau”. Tui nghĩ nhà trường từ trước tới nay thay vì nhồi nhét học sinh thì tại sao không dạy kỹ năng sống cho trẻ để khi lớn lên họ không phải chết mộc cách ngớ ngẩn? Nhiều vụ tai nạn, người chết nhiều bởi họ không có chút kỹ năng sống nào, dấn đến mất bình tĩnh, hổn loạn, không biết cách thoát thân, tự ôm nhau mà chết.

          Anh Ly, hiện giờ thì chưa có động thái gì anh ạ. Em tiếc HN mất đi một khu vui chơi giải trí, hoạt động văn hóa như thế.

          Bác Ngự Bình, tất nhiên khi tạo thành một sân chơi như vậy thì cũng có những vấn đề phức tạp nhưng với chính quyền trước nay cứ cái gì quản hổng nổi thì cấm à.

          Sóc, Nhà Voi sát bên nên Voi cũng hay ngồi ở đó. Sáng thì cà phê, tối về bar tadioto của anh Đức uống rượu. Voi cùng các bạn ôm đàn ghi ta đi hát kiếm tiền từ thiện ở các quán khác trong khu đó cũng nhiều. Nói xuống cấp bởi nhìn nó cũ cũ bẩn bẩn, mọi người cũng chỉ sửa sang và bày biện trên cái phông nền cũ đấy nhằm tạo điểm nhấn không gian. Nói vì nguyên nhân tai nạn (ở đâu mà chẳng có) mà đóng cửa cái rụp trong khi chưa hết hợp đồng thì cách hành xử cũng kỳ cục lắm! Voi nghĩ do họ không thích, không muốn các hoạt động văn hóa ở khu đó bởi nó mang tính giao lưu, gợi mở, sáng tạo, tư duy cao. Họ ngại cũng đúng.

  62. gocomay says:

    Tôi nghĩ, cái dòng tác giả viết:
    “Bút chiến, một cuộc chiến chia rẽ dân tộc không kém gì cuộc chiến cách đây gần 40 năm. Bới móc quá khứ, kết tội đồng bào mình; những việc đó cứ tiếp diễn từng phút trên các trang mạng.”
    Là chưa thấu đáo. Câu này rất rễ bị những kẻ thù của Internet trong đám “một bộ phận không nhỏ” lợi dụng và đàn áp tự do ngôn luận đấy, bạn Nguyễn Vĩnh à!!!

    • Vinh Nguyen says:

      Có một số điểm khác biệt giữa tranh luận và bút chiến:
      Tranh luận thì dùng lý lẽ, logic. Mục tiêu cuối cùng là đi đến lẽ phải.
      Bút chiến thì công kích cá nhân. Mục tiêu cuối cùng là chứng minh mình đúng.
      Lúc đầu, chỉ đọc vài báo ở Việt Nam tưởng rằng chỉ ở Việt Nam mới có tàn dư của đấu tố. Nhưng khi mạng xã hội lan rộng, tôi mới được mở mắt. Hóa ra chỗ nào cũng đấu tố. Người ta dễ dàng kết tội nhau lắm. Bản thân tôi đã nhiều lần bị quy kết là Dư luận viên, rồi thì Ban nick của tôi không cho tranh luận nữa. Nói đâu xa, trang face của BBC tiếng Việt giờ họ khóa nick của tôi rồi.

  63. Dân gian says:

    Còn cộng sản còn đấu tranh giai cấp, còn hận thù dân tộc. Ngày chấm dứt chế độ độc đảng sẽ là ngày hết hận thù dân tộc, sẽ là ngày hòa đồng dân tộc. Vì vậy còn điều 4 HP thì dân tộc còn bị chia rẽ. Thậm chí có thêm chia rẽ mới (với dân mất đất).

    Bao giờ trạch đẻ ngọn đa, sáo đẻ dưới nước thì ta buông quyền. “Việt nam không có nhu cầu đa nguyên, đa đảng” nhé.

    • Hồ Tại Thiên says:

      Dân còn gian thì chưa có hòa giải được. Vì trù ẻo cho một bên mất thì hòa với giải làm sao.

  64. Ngô Thế Minh says:

    Tôi hỏi bạn bè, người quen, xem họ hiểu các từ “hòa hợp, hòa giải dân tộc” theo nghĩa nào thì mỗi người đưa ra một định nghĩa khác nhau. Có người cho rằng đây chỉ là trò chơi ru ngủ của đảng CSVN, ai muốn hòa hợp thì hòa hợp như ý của đảng, cũng như kiểu ru ngủ các trí thức bằng cách “Cùng Viết Hiến Pháp” vậy. Ai ngu thì cứ chơi.

    Hôm nay trong blog Quê Choa, có bài ông Nguyễn Hưng Quốc. Ông ấy viết:

    “Người lưu dân hay lưu vong nào cũng gắn bó với ký ức. Những người lưu dân hay lưu vong ra đi từ một đất nước tan nát vì chiến tranh và ngập ngụa hận thù lại càng quay quắt với ký ức. Những người lưu dân và lưu vong đến sống ở các nền văn hoá khác, hoàn toàn xa lạ với nền văn hoá gốc lại càng bị giam hãm trong ký ức. Nói như thế cũng là cách mặc nhiên phân biệt hai loại ký ức: ký ức của người thắng cuộc và ký ức của các nạn nhân.

    Ký ức của cộng đồng người Việt ở hải ngoại chủ yếu là ký ức của nạn nhân. Một ký ức đầm đìa máu và nước mắt. Không phải chỉ có máu và nước mắt thời kỳ chiến tranh mà còn có máu và nước mắt lúc chiến tranh đã kết thúc. Ở các nhà tù và trại cải tạo. Ở các chiến dịch đánh tư sản mại bản. Ở chính sách ngăn sông cấm chợ. Ở sự kỳ thị vùng miền và lý lịch. Ở những cuộc di tản và vượt biên đầy hãi hùng.

    Đòi hỏi những người mang trong đầu và trong tim loại ký ức đầy máu và nước mắt ấy là một đòi hỏi vô cảm. Xuất phát từ miệng của những người thắng cuộc, nó không những vô cảm mà còn lưu manh.

    Nhớ, cách đây một hai năm gì đó, khi đọc một bài báo của một nhà văn miền Nam từng tham gia “Mặt trận” trước năm 1975, trong đó, ông phiền trách nhiều ngườiở hải ngoại sao cứ đau đáu mãi với quá khứ trong khi ông và bạn bè và đồng chí của ông thì đã gạt hẳn tất cả qua một bên từ lâu rồi, một người bạn tôi bình luận:

    “Cứ tưởng tượng có một thằng lưu manh đến cướp nhà của người ta và đuổi người ta ra đường. Mấy năm sau, thấy nạn nhân nằm lê lết trên vỉa hè và nhớ tiếc ngôi nhà cũ, tên ăn cướp lên giọng: ‘Tại sao ông bà lại phải nhớ mãi những chuyện buồn như thế? Tại sao không quên đi? Tại sao không hướng tới tương lai để sống một cách thanh thản chứ?’ Nói xong, hắn quay về nhà, cái căn nhà hắn cướp của người ta, ngồi trên ghế salon, gác chân lên bàn, vừa nốc bia vừa nghĩ đến chuyện quên lãng và tha thứ như một thứ đạo đức mới mà hắn mới phát hiện ra được.”

    Tôi không chủ trương hận thù. Tôi biết có thứ đạo đức học của sự tha thứ (ethics of forgiveness) nhưng tôi không hề tin vào thứ đạo đức học của sự quên lãng (ethics of forgetting).

    Theo tôi, không phải chỉ có bản sắc mà cả ý niệm về đạo đức cũng được nuôi dưỡng từ ký ức, kể cả, nếu không muốn nói, nhất là, những loại ký ức đầy máu và nước mắt.”

    • danbanbao says:

      “Ở các nhà tù và trại cải tạo. Ở các chiến dịch đánh tư sản mại bản. Ở chính sách ngăn sông cấm chợ. Ở sự kỳ thị vùng miền và l lịch. Ở những cuộc di tản và vượt biên đầy hăi hùng.”

      Đây mới thực sự là đối tượng cần hòa giải,có thể hóa giải.Chính quyền làm sai thì phải sửa sai,dù chỉ tượng trưng, dù chỉ sửa được một phần nhỏ.Có lỗi thì phải biết nhận lỗi,dù sự nhận lỗi đó quá muộn màng.Làm được điều này cũng không phải để,đòi hỏi phải có bản lĩnh.Phải có được một chính sách hòa giải cụ thể,thực tâm.Một số việc có thể làm:
      -Đổi tên ngày 30/4 thành ngày kỷ niệm kết thúc chiến tranh.
      -Trả lại những tài sản,đất đai có thể trả cho cá nhân,tổ chức,nhất là đất công giáo.
      -Bỏ chế độ lý lịch,trả lại danh dự cho người lính VNCH,không gọi là Ngụy ,là bù nhìn…
      -Lên tiếng xin lỗi các gia đình nạn nhân chịu nhiều thiệt hại về tình mang,tài sản,tinh thần…do chính sách sai lầm của chính quyền gây nên.
      -Cựu chiến binh nên tổ chức đi thắp nhang tạ tội cho nhau…

      p/s:còm xây dựng đấy nha.

      • Sóc says:

        Chú Cua. Cứ để thế này thì sẽ xuất hiện những còm gọi bộ đội bắc việt hay mặt trận giải phóng là lưu manh, và sẽ xuất hiện những người ghé tạt vào gọi mấy ông VNCh là rận, nguỵ…
        Cháu nói thật lòng.

        • Hiệu Minh says:

          Cảm ơn cháu Sóc. Chú để cho mọi người trải lòng, để nhiều nhiều rồi spam luôn thể 🙂

          Ai muốn tham gia diễn đàn thì phải biết thế là phải chăng, đi quá thì spam, spam thì hết tham gia 🙄

        • @Bác Cua, SUV đang viết bài và hứa sẽ phải chăng, sẽ chỉ nói sự thật, có địa chỉ đàng hoàng, đảm bảo đúng 5W, chút nữa xong, SUV email cho Bác, Bác giơ kéo cao, cắt khe khẽ rồi cho bà con hang mình đọc nhé 🙂

      • Vinh Nguyen says:

        Vấn đề theo tôi chỉ là cách con người sống với nhau thôi. Chính quyền nào rồi cũng có lúc kết thúc. Nền tảng cơ bản của một xã hội vẫn là cách thức con người sống với nhau thôi. Sống tốt thì xã hội nhanh chóng tốt lên, còn đối xử không tốt với nhau thì chỉ để người khác lợi dụng gây chia rẻ mà thôi.

  65. Bác Ba Phi says:

    Người cộng sản kêu gào cho vui vậy thôi chứ HHHG cái nỗi gì khi cả tuần nay ngày nào cái loa phường cũng xả vào tai mọi người diễn biến từng ngày chiến dịch hồ chí minh, ngày 27 đánh tới căn cứ nào tiêu diệt được bao nhiêu quân ngụy Sài Gòn,… đến ngày 30/04 thì tiến vào giải phóng Sài Gòn vào dinh độc lập bắt sống Dương Văn Minh. Tốt nhất là hãy theo dõi việc làm cộng sản hơn là tin vào lời nói, ông tổng thống Thiệu nhận xét về cộng sản không bao giờ sai đâu.

  66. levinhhuy says:

    Thưa các anh chị cô chú Hang Cua, Ly đang tìm hiểu về anh Tạ Thái Mạnh, người được tứ thưởng Anh Dũng bội tinh của Việt Nam Cộng Hòa năm 1968, lúc mới 13 tuổi.

    Tài liệu thật ít ỏi, đặc biệt có một bài báo Mỹ:

    http://freenorthcarolina.blogspot.de/2013/07/age-13-sex-boy-occupation-vc-hunter.html

    Ly mong được các bậc lớn tuổi từng sống qua thời đó cho biết thêm về anh Mạnh.

    Chân thành cảm ơn.

    • PVNhân says:

      @ huy: Ở miền nam, tuổi tối thiểu vào lính là 18. Có trường hợp mới chỉ hơn 17 bắt buộc có giấy ưng thuận của cha mẹ, nhưng hiếm xẩy ra.
      Tuy nhiên lại có Trường Thiếu Sinh Quân tại Vũng Tầu. Các em vào học từ lớp 6. Vừa học chữ, vừa quân sự…Năm đủ 18 tuổi nếu đậu tú tài sẽ học tiếp tại các trường sĩ quan. Nếu không sẽ ra trường cấp bậc trung sĩ.
      Trường hợp cậu bé Mạnh trên kia, tôi đoán là em về nghỉ phép dịp tết. Lúc thấy quân đội, em cũng mặc quần áo lính chạy ra mừng…Bài báo này của phóng viên phản chiến Mỹ hoàn toàn sai sự thật…Tôi đọc được một số bài khác trắng trợn hơn…Nên nhớ Mỹ cũng có những kẻ rất tồi tệ…cũng may số này không nhiều….
      Ngày 30-4-75, bộ đội tấn công trường TSQuân, đa số các em buông súng, số chống cự đều bị giết…

      • levinhhuy says:

        Ly cảm ơn bác Nhân ạ.

        Em cũng cho rằng đây là sự ngụy tạo, vì lẽ không có gì chứng minh anh Mạnh được thưởng bội tinh Anh Dũng; một thiếu niên miền Nam, dù có là thiếu sinh quân đi nữa, thì cũng khó mà bắn giết người ta; và hầu như sau này – giai đoạn 1968 đến 1975 – không nghe thấy ai nhắc tới nhân vật Tạ Thái Mạnh nữa.

        Nhưng đó chỉ là phán đoán của riêng Ly, Ly muốn có những luận cứ vững chắc thuyết phục hơn để có thể tôn vinh/ bài bác chiến công của anh Mạnh.

      • says:

        Tôi có đọc trên báo VN ở hải ngoại mà tôi tin rang là câu chuyện về cậu bé 13 tuổi này. Trong trận tổng công kích Tết Mậu Thân, quân BV đã chiếm được một số nơi thuộc tỉnh Gia Định như Ngã Năm Bình Hòa, Ngã Ba Cây Thị, Ngã Tư Hàng Xanh (Sanh ?) Tại cây xăng Ngã Năm Bình Hòa, các ca sĩ Bùi Thiện, Sơn Ca, Đoàn Chính (con nhạc sĩ Đoàn Chuẩn) bị phía mien Nam bắt nhưng cho đổi qua diện hồi chánh. Chỉ 3 tháng sau, họ làm ca sĩ, dạy nhạc v.vv tại Sài Gòn. Nếu mien Bắc làm thế này với mien Nam, làm gì có cãi nhau khi ngày 30 tháng tư đến. Tại Hàng Xanh, một tiểu đoàn Biệt Động Quân chiếm lại được rồi đóng quân tại đây. Trong lúc rút lui, phía BV đễ lại một số vũ khí, đạn dược rất lớn trong một ngôi nhạ. Có thễ họ có ý định trở lại nữa, có thễ không chuyễn đi kịp Vài ngày sau, có cậu bé 13 tuổi ra chơi với mấy người lính BĐQ, rồi dẫn đi chỉ nhà chứa vũ khí, đạn dược kia mà cậu ta thấy phía quân BV đễ lại trong xóm lao động kia . Đơn vị BĐQ thích lắm, đem cho cậu này bộ quần áo lính, cậu đem về cho gia đình, cắt ra may lại cho cậu mặc đễ chụp hình v.vv Câu chuyện chỉ vậy thôi .

        Không nghe nói, lúc Tiểu Đoàn BĐQ rút đi, số phận cậu 13 tuổi này ra sao ? Nhóm ca sĩ văn công, tất cã đều ra hải ngoại, có kễ lại tại Bình Hòa, người dẫn đường bị tử thương, chỉ có SQ mới có bản đồ . Khi toán họ bị lạc, không biết chạy đi đâu vì không phải là dân trong này, họ trốn nơi cây xăng cho đến khi bị bắt. Cây xăng này nằm trên đường đi từ Lăng Ông về Cầu Bình Lợi.

        • D.N.L. says:

          Tôi nghĩ bác Lê đã lầm khi kể Sơn Ca vào chung với Bùi Thiện,
          Đoàn Chính vì Sơn Ca được đào tạo ca sĩ cùng “lò” với Hoạ Mi
          ở trong miền Nam bác ạ ! Kể diễn viên Cao Huynh thì được.
          Trân trọng.

        • says:

          Cám ơn Bác D.N.L, Sơn Ca hát chung với Bùi Thiện không phải hồi chánh. Cách đây 20 năm, tôi có gặp ông Đoàn Chính tại nhà một người quen. Ông có kể lại với chúng tôi chuyện nhóm văn công bị Nhảy Dù bắt ngay cây xăng. Ông nói 3 tháng sau, ông mở lớp dạy nhạc, đi hát trên TV, Đài Phát thanh như các ca sĩ Sài Gòn khác. Ông học nhạc tại Hà Nội, chỉ có ông Bùi Thiện học bên Liên Xô 5 năm. Về sau, nhạc sĩ Đoàn Chuẩn từ Hà Nội có sang Montreal. Người ta có tổ chức một đêm nhạc Đoàn Chuẩn cho ông làm ông rất cảm động, khi nghe lại những bản nhạc năm xưa.

  67. Thanh says:

    Đối với trong nước, việc hòa giải đã tiến một bước dài. Giữa người dân với nhau hầu như không có sự phân biệt bên này, bên kia như bài viết đề cập. Chính quyền cũng không còn phân biệt đối xử với con cái, hay bản thân người chế độ cũ. Họ vẫn được thăng quan tiến chức hay kết nạp Đảng.Nghĩa trang quân đội Biên hòa cũng chuyển thành nghĩa trang nhân dân, Việt kiều thoải mái về nước làm ăn, đi chơi mà không bị giới hạn nào cả…
    Chỉ có một bộ phận nhỏ Việt kiều vẫn còn hận thù và Nhà nước đang “tấn công” bộ phận này bằng Nghị quyết 36, làm cho bộ phận này càng ngày càng giảm. Hiện đang có phái đoàn Việt kiều Mỹ về thăm VN và ra Trường sa, trong đó có những người từng chống cộng điên cuồng như Nguyễn Ngọc Lập, Đức “đầu bạc”, Nguyễn Phương Hùng…và họ gần như đã bị “cảm hóa”

    • Cafe Tranh says:

      Giọng này em nghe quen quen ?! Hình như bác ở gần lăng ” xám ” đình!

    • Những điều này, Bác nên tìm cách phát trên VTV4, chứ nói ở đây, gặp những người như tôi thì tôi có thể cho Bác xem người thật việc thật khác với những gì Bác nói 100%

      1. Trước hết con cái “họ” hầu như chẳng được các cơ quan có Đảng dung nạp. Đây là điều may cho con cái họ vì đám Tư bản lại mở cửa đón đám con cái này. Nhờ đó mà họ mới có cơ hội ngước mặt nhìn đời lần nữa. Đó là thứ ân huệ duy nhất Đ đã làm cho con cái “họ” sau khi chặn cửa chúng.

      2. Chị tôi là một Hiệu phó, đã được đề nghị bỏ đạo Công giáo, vào Đảng để được lên chức Hiệu Trưởng (chị tôi đã ở trường trước 1975). Đương nhiên, chị tôi không làm thế và công ăn việc làm của chị gặp khó khăn.

      Tôi thấy cách tuyên truyền này quá sức lạc hậu, nó chẳng đủ “tinh vi” để có thể đánh lừa người khác, ngược lại, chỉ làm người ta nhìn thấy rằng Bác làm việc chưa được tốt lắm, uổng công người trả lương!

  68. andanh says:

    Can nhanh chong hoa hop va hoa giai dan toc

  69. Đất Sét says:

    Tôi là người miền Nam và nếu gọi tên một cách dĩ hòa vi quý lắm thì tôi phải đến 2 lần thuộc “bên thua cuộc”. Thú thật, ký ức không phai nhưng đến giờ lại không hề thấy chút bợn lòng. Có dịp thích hợp tôi sẽ xin hầu quí vị câu chuyện tại sao đến 2 lần thuộc “bên thua cuộc”, vì chỉ một lần có khi cũng đủ thân tàn ma dại.

    Trong lúc này, hơn cả việc HH&HGDT, điều tôi quan tâm nhất là nền tảng văn hóa, đạo đức của người VN ngày càng tồi tệ và đó mới là cái tội lớn nhất của bất kỳ thể chế nào điều hành đất nước. VN chúng ta có thể tạm nghèo trong 20 năm hay 50 năm, nhưng phải thanh sạch để một ngày đó ta có giàu hơn, no ấm hơn trong cái nhìn tôn trọng của những dân tộc khác. Để dân tộc bị khinh khi là cái tội không thể gột rửa.

    Còn HH&HGDT, nhà cầm quyền cứ làm sao cho người dân VN văn minh, no ấm, hạnh phúc thực sự, khi đó trách nhiệm hòa hợp, hòa giải dân tộc sẽ thuộc về bên thua cuộc, kể cả những người đã phải tứa máu để bỏ tổ quốc ra đi. Vì sao, vì họ, bên thắng cuộc, đã làm đúng như họ đã hứa, cho một VN văn minh, ấm no hạnh phúc.

    Có một điều tôi suy nghĩ nhiều, lịch sử VN cho thấy người VN hành xử thế nào sau một cuộc chiến tranh, khi cả bên thắng cuộc và bên thua cuộc vốn được gọi chung là đồng bào.

    Không quá xưa, ngày thành công Nguyễn Ánh đã dành cho đoàn quân nhà Tây Sơn những đòn thù tàn độc nhất mà con người có thể nghĩ ra. Sau tháng Tư 1975, bên thua cuộc cũng thấm đẫm tình đồng bào mà bên thắng cuộc dành cho. Và nếu vậy, có phải nhà cầm quyền hiện nay đã phòng xa: HH&HGDT rồi Tự do, Dân chủ rồi Đa nguyên, ai biết được con đường đi của lần lượt những yếu tố này rủi có ngày biến họ thành “bên thua cuộc” thì sao?

    Gương tày liếp của nhà Tây Sơn và người anh em thua cuộc 1975 còn đó. Ai đang mâm cao cỗ đầy lại muốn vào cái gương đó để người khác soi. Có phải đó là nút thắt bất hạnh của dân tộc ta.

    • Bạch Đằng Giang says:

      Bạn đọc kỹ lại lịch sử đi rồi hãy đánh giá về Nguyễn Ánh và Tây Sơn, kẻ nào đã tàn sát gia tộc Nguyễn Phước, kẻ nào đã huỷ hoại mồ mả của 9 đời Chúa Nguyễn – Những người có công rất lớn trong việc mở mang bờ cõi và phát triển kinh tế, văn hoá, giáo dục của Miền Nam Việt Nam trong đó bao gồm cả vùng đất mà anh em Tây Sơn sinh sống

      • Đất Sét says:

        Ồ, đó không phải là đánh giá mà là nêu ra hành xử của bên thắng cuộc với bên thua cuộc, và nó đúng vậy. Còn nếu nhà Tây Sơn cũng hành động tàn nhẫn như bác nói thì lại thêm một minh chứng cho điều tôi viết.

    • Vinh Nguyen says:

      Như vậy, có thể thấy rằng cách hành xử giữa bên thắng cuộc đối với bên thua cuộc một cách tàn độc là chuyện thường xuyên xảy ra trong lịch sử của người Việt Nam. Như vậy đấy đã là tính cách của người Việt chứ nguyên nhân chính không phải là chế độ như mọi người vẫn nói.
      Bác nói làm tôi nhớ đến vụ Trần Thủ Độ cho giết cả gia tộc họ Lý khi Trần Cảnh lên ngôi. Quả là tàn độc lắm thay.
      Vấn đề của bây giờ là phải tìm ra cách mà tiền nhân đã bước qua khỏi sự thù hằn đó để xây dựng sự đoàn kết dân tộc. Hi vọng là chúng ta có thể học được từ những điều đó.

  70. Chế văn Gừng says:

    Chính quyền CSVN thật ngây ngô , ngớ ngẩn hay cố tình rêu rao lấy tiếng khi kêu gọi người Việt hải ngoại HHHG ? Đâu đó có một câu ví nghe cũng vui…lửa cháy trong nhà mà cứ xịt vòi rồng ra ngoài hàng rào. Trước tiên hãy xem NVHN có thù oán gì với dân tộc mình ? Hoàn toàn không ! Họ ra đi vì chính sách của nhà nước này. Không nói, ai cũng hiểu…Vậy thì, tại sao muốn HHHG nhà nước không bắt đầu chĩa vòi rồng vào nơi đang cháy. Dập tan ngọn lửa, tự động mọi người sẽ ùa về như câu đất lành chim đậu. Còn không thì đúng như XHCN (Xạo Hết Chỗ Nói).

    • D.N.L. says:

      Tôi không đồng ý với bác là “Chính quyền CSVN.thật ngây ngô,ngớ ngẩn…”
      gì đâu,bác ạ ! Nhưng họ khôn ngoan đến thủ đoạn qúa đấy chứ,”miễn là có lợi
      cho cách mạng (Cs)” theo lời dạy của “thánh” Lênin “dù có phải thoả hiệp với kẻ
      cướp vẫn phải làm” cơ mà !
      Có điều là tôi hoàn toàn đồng ý với bác là họ “cố tình rêu rao lấy tiếng khi kêu gọi người Việt hải ngoại HHHG.”,theo kiểu “đến hẹn lại lên”,từ năm này qua năm khác.
      Hết “kiều vận” NCKỳ,PDuy,TNHạnh đến NP.Hùng,NNLập v.v.năm nay.Chỉ những
      kẻ ngây thơ lắm hay rất thực dụng mới tin vì thực tế HHHG.không đi đến đâu cả,chỉ lẩn quẩn loanh quanh như kiến bò trong đĩa !
      Cứ đến gần ngày 30/4 nhà nước ta,một mặt lên gân HHHG.và “câu” về một vài kẻ
      cả tin rồi hô hoán lên từ trong ra ngoài nước là nhà nước đang tỏ ý HHHG.nhưng
      mặt khác,lại mở hết công suất và tần số tự sướng và mạt sát hạ nhục bọn bù nhìn,
      tay sai,bán nước v.v.Họ tha hồ ra rả là chế độ miền Nam ôm chân đế quốc Mỹ còn
      họ thì quên mất “ta đánh là đánh cho Liên Xô,Trung Quốc” hay là vì ý thức hệ CS.
      Tại sao chúng ta không chịu nhận ra “thân phận nước tiểu” của VN.trên bàn cờ
      chính trị thế giới chia làm 2 phe mà mỗi bên đều phải có “đồng minh” ?
      Chính Lý Quang Diệu,người Hoa mà cũng nói là Mỹ không phải là nước hung hãn,
      họ nhảy vào Hàn quốc không phải để chiếm Nam Hàn,không nhảy vào miền Nam VN.để chiếm miền Nam mà là giúp chận đứng sự lan tràn vũ bão của chủ nghĩa CS.(LQD :”Nghĩ về nước Mỹ”,đang đăng trên Tạp chí Nghiên cứu Quốc tế).

      • Sóc says:

        Hic. Với còm này của cụ, phần bênh vực Mỹ, muôn đời không cách gì hoà giải được với những người bị bom Mỹ làm cho tan nát cửa nhà, chất độc màu da cam làm cho thân tàn ma dài kèm theo đến cả những thế hệ con cháu…
        7 cánh tay giơ lên…
        Chán thật là chán

        • D.N.L. says:

          Tại sao bên Thắng cuộc có quyền sỉ nhục bên Thua cuộc
          mà bên Thua cuộc lại bị gán là bênh vực Mỹ nhỉ ?
          Chẳng lẽ bác cho đó là sự CÔNG BẰNG hay sao ? Hơn nữa,
          xin bác hãy đi tìm NGUYÊN NHÂN (đầu tiên) tại sao Mỹ tàn ác,
          nếu như miền Bắc không chủ động “giải phóng” miền Nam thì
          Mỹ ngu gì mà vào miền Nam !

  71. Ongngoaitho says:

    Nhân dân cả hai miền đều là nạn nhân của chế độ cs,thực tế dân miền bắc còn bị lừa xua vào chỗ chết tàn khốc hơn nhiều.Đến bây giờ nhiêu dân oan còn bị coi là thế lực thù địch,vì vậy dân hai miền có thù oán gì nhau đâu mà phài hoà giải.còn hoà giải với độc tài là tự chuo vào rọ để cs xiết cổ.Nếu cs sụp đổ không ai kêu gọi đồng bào hải ngoại cũng tự động về nước .Ngày ấy mới là ngày thống nhất thực sự

  72. Hà Linh says:

    SUV rất đúng, làm sao có thể đòi hỏi người khác phải quên những biến cố dường như là tàn khốc xảy ra trong gia đình, trong cuộc đời mình được. SUV và gia đình, cũng như bao người dân và gia đình khác ở miền Nam, cũng như miền bắc đều phải gạt nước mắt, gạt nỗi buồn mà sống tiếp mà vươn tới mà thôi. Còn quên đi như chưa từng có những đau buồn thì chắc chắn là không thể khi gắn với những người thân yêu nhất, đồng bào mình.
    Theo như em cảm nhận thì hình như giữa những người dân thường với nhau thì mỗi người lo cuộc sống của mình và không ai buộc tội cho người hàng xóm giản dị đã gây đau buồn. Vấn đề là những bất bình với chính quyền:
    – Chính quyền miền Bắc nhân danh ” chính nghĩa” để ” giải phóng miền Nam”-nhưng sau đó là những phương cách tàn nhẫn: cải tạo( đúng ra là bỏ tù) hàng loạt những quân nhân, cựu viên chức vì tội họ đã tham gia chính quyền, quân đội cũ, cải tạo công thương nghiệp; xử sự đầy bất công với nghi kỵ và định kiến ..đã khiến bao người buộc bỏ nước ra đi nhằm tìm cuộc sống tốt đẹp hơn, nơi thân phận con người được tôn trọng hơn.
    – Chính sách phát triển kinh tế không hiệu quả của chính quyền đã khiến cuộc sống của số đông người dân không tốt đẹp hơn. Bên cạnh đó là giáo dục, y tế đều không đưa đến những hiệu quả tương xứng. Và thêm nữa là quyền con người không được tôn trọng thực sự,những tiếng nói phản biện thường bị xếp vào “phản động”…vvv và vv..Những bất công dai dẳng và ngày càng sâu sắc trong xã hội…
    – Chế độ đãi ngộ của chính quyền với thương bệnh binh, gia đình liệt sỹ và cựu quân nhân của ngay chính từ ” phe ta-những người cộng sản” nhất là những người bị chất độc màu da cam, những tổn thương tinh tâm lý, tinh thần to lớn đã không được chú ý đúng mực…( chứ chưa nói đến một trợ giúp nào đó đối với những người lính bên kia giới tuyến).
    Em có dịp chuyện trò với một số người bạn ở miền Nam đã từng chịu những hệ lụy của chính quyền sau 1975 ở miền Nam thì được hiểu rằng, họ chẳng thù oán gì với những chuyện xưa, chuyện cũ xếp lại( nhưng không phải là quên được), điều họ quan tâm là chính quyền làm gì để phát triển đất nước, xứng đáng với những khổ đau mà dân tộc đã trải qua.
    Vậy thì cá nhân em cho rằng, quan trọng là ở xử sự của chính quyền với người dân của mình. Chính quyền cần có những hành động trung thực để những nỗi đau của những người đã chịu những hệ lụy xót xa sau 1975 được dịu đi phần nào. Lời nói phải đi đôi với việc làm, nếu đã trân trọng người dân như” khúc ruột ngàn dặm” , ai cũng như nhau, thì phải trân trọng, chân tình với họ, hiểu cho những nỗi niềm của họ.
    Ví dụ, gần đây nhất là chuyện đăng ký quốc tịch nếu được cho là một động thái” hòa giải” đi, thì phải có những lợi ích gắn liền với chuyện đó, chứ người dân họ không cần làm động tác đó( nghe đâu cũng khá phiền toái) thì trong tâm khảm họ vẫn luôn ý thức và trân trọng cội nguồn VIệt Nam của mình. Hay chuyện ông Thứ trưởng BNG có lẽ muốn chứng tỏ sự”cởi mở” của chính phủ mà đi “thăm viếng” nơi có cộng đồng Việt đông đúc nhưng lại phát biểu rất là định kiến, thô thiển về những người đã buộc phải tìm nơi chốn nương thân thì lại làm buồn lòng và gợi lại những vết thương cho bao người.
    Đừng cho là họ cố chấp, có ở trong hoàn cảnh của họ thì mới hiểu những tâm tư của họ.
    Và có lẽ, sâu xa hơn, điều quan trọng nhất là những quyết sách đúng đắn về phát triển kinh tế, xã hội, sự nghiêm minh của pháp luật vv và vv..nhằm xây dựng đất nước xứng đáng với những hy sinh, đau thương của cả người dân hai miền.
    Một ngày 30/4 lại sắp đến, xin chân thành kính chúc tất cả các cựu quân nhân hai miền được mạnh khỏe, an lành. Cháu trân trọng tất cả những nỗ lực của các bác, các chú và các gia đình để vượt qua những thử thách khắn nghiệt để sống.

    • Đúng là còm của Hà Linh. Cứ biết trước biết sau và phải trái như O thì đâu có chuyện mọi người ngoảnh mặt với nhau trên mạng. Đúng là ngoài đời, ai nấy chỉ còn quan tâm xem có còn gạo để mai ăn không, chẳng có ai hơi đâu mà ngó xem người bên cạnh là CM hay Ngụy nữa. Có người bảo rằng việc phân chia địch ta của NN cũng y như Pháp phân rẽ ba Miền của Việt Nam để dễ cai trị.

      Về việc hòa giải, nhiều người kêu gọi hòa hợp với thái độ kẻ cả, ban ơn, bực mình chịu không được. Không cãi nhau mới là chuyện lạ.

      • Cafe Tranh says:

        Lại thích câu ” Về việc hòa giải, nhiều người kêu gọi hòa hợp với thái độ kẻ cả, ban ơn, bực mình chịu không được”.

      • Hà Linh says:

        SUV thân yêu,
        Tui nhiều lần đề cập rồi đó SUV, những hệ lụy tàn khốc thì không phải chí có một người, một cộng đồng hay một nửa đất nước phải chịu mà mỗi người dân sống vào giai đoạn lịch sử này, nông sâu khác nhau, tính chất khác nhau nhưng mỗi người từ ông bà cụ già đến em bé đều phải gánh chịu.
        Cha tui tham gia thanh niên xung phong mở đường cho những tuyến xe đi vào chiến trường, bị sức ép của bom nên bị điếc tai( phần đời sau của ông không thể được nghe một lời dịu dàng vì ai cũng phải nói to ông mới nghe được), mảnh bom xẹt qua mắt ông nên khi ngủ ông không thể nhắm mắt bên phải. Tuổi thơ tui có nhiều kỷ niệm không dám đi chơi cùng bạn vì tưởng ông thức canh mình( dù thật ra ông đã ngủ).
        Và thiếu thốn thời hậu chiến nữa. Phải nói là kỷ niệm rơi nước mắt đó O. Mong đủ được cơm độn mà ăn cho khỏi đói đã là quá hạnh phúc nói chi thịt cá hay hoa quả. Tui nhớ có lần hàng xóm đưa cho con gà bị toi( tức là gà bệnh mà chết) nhằm để tui nấu cho lợn ăn, cha tui bảo:” thôi con ạ, mình làm thịt đi, chắc ta không chết được đâu”..và thế là cha làm thịt lên, cha con ngồi ăn!
        Nhiều khi đồng nghiệp cãi vã nhau chỉ vì bốc thăm kẻ được người không những thứ phân phối theo chế độ ví dụ 5 người đàn ông mà được phân 2 cái quần đùi hay 3 cái may ô đó O). Miền Bắc( trong phạm vi nhỏ hẹp của bầu trời tui sống) trong trí nhớ của tui thời đó là những cái lốp xe đạp cuộn dây cao su chằng chịt, những chiếc áo sơ mi cũ sờn chẳng hình dung ra màu gì, chỉ còn sợi ni lon trong suốt nhưng người ta vẫn phải mặc mà có cái che thân.Là những bữa cơm gạo hẩm, hôi..thức ăn triền miên là rau cỏ, muối vừng muối lạc, hay thậm chí không có cơm mà chỉ là bo bo giã hầm lên…
        Chưa nói đến cuộc sống tinh thần nhé O. Chắc O quá hiểu.
        Xung quanh ta giờ đây có ai hoán hận những người anh em khác miền nữa đâu O. Người ta chỉ có thể bị tuyên truyền và hiểu nhầm một thời điểm nào đó thôi, không thể mãi mãi.
        Và đồng ý với O nữa, chúng ta cần sự trung thực và tôn trọng, thấu hiểu chứ không cần sự ban ơn, kẻ cả. Tui cũng rất bất bình với thái độ đó.

        • Quan hệ của O Hà Linh và SUV cũng có thể dùng để làm một ví dụ tiêu biểu của hòa hợp dân tộc rồi.

          Chúng ta chỉ biết nhau qua Hang cua, SUV biết O con CM còn O biết SUV con Ngụy. Vậy mà O làm giúp cho SUV trang blog thật trang nhã, hỗ trợ những khi “trái gió trở trời”. Còn SUV thì chạy ra chạy vào ngắm mấy bông hoa bên blog nhà O và nghe những câu chuyện về hai thiên thần của O. Vậy thì cái “của nợ” hòa giải dân tộc là nằm ở phía ai đó, nên họ mới phải nêu nó lên.

        • Hà Linh says:

          Vậy đó !
          Mừng nhất là O và gia đình cũng như những ngươif bạn chúng mjnhf đều nỗ lực vượt qua gian khó , trầm luân mà sống. Dù sao thì hiện tại và tương lai cũng rất quan trọng. Bà bạn lớn của tui luôn nhắc ;” always there is a way”.
          Cheers SUV thân mến !

      • Cafe Tranh says:

        Cho địa chỉ mang lại tới nhà! hihi

        • Chủ quán, cho một ly nhiều cafe, nhiều sữa, nhiều đá mang đến Hang cua, tính tiền chủ hang, nhưng giao cafe cho SUV nha 🙂

  73. TamHmong says:

    Chào các bác Hang Cua.
    Xin giới thiệu một bài viết sinh động (có cả ảnh minh họa) về cuộc nối chiến Mỹ 1861-1865 và câu chuyện về tướng Grant và tướng Lee. Cách trình bày rất thú vị. Không phải sử dụng tiếng Anh như một số bài khác: “Nước Mỹ sau nội chiến và bài học hòa hợp dân tộc” 06/04/2014.
    http://truongtansang.net/nuoc-my-sau-noi-chien-va-bai-hoc-hoa-hop-dan-toc.html
    Bài học rất đáng cho người Việt suy ngẫm. Cách giải quyết hậu chiến có lẽ được rất nhiều người VN mong muốn.
    Tôi cũng xin giới thiệu một cuôc nội chiến khác. Cuộc nội chiên ở Nga 1917-1922 liên quan trực tiếp đến lịch sử VN và cũng là “Bài học rất đáng cho người Việt suy ngẫm”
    http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BB%99i_chi%E1%BA%BFn_Nga
    Tôi cũng xin giới thiệu hai người anh hùng kiệt xuất của cuộc chiến này.
    Một là Nguyên soái Mikhail Nikolayevich Tukhachevsky (phía Hồng Quân).
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Mikhail_Nikolayevich_Tukhachevsky (tiếng Việt)
    Hai là Thủy sư Đô đốc Alexander Vasilievich Kolchak
    http://ru.wikipedia.org/wiki/%CA%EE%EB%F7%E0%EA,_%C0%EB%E5%EA%F1%E0%ED (tiếng Nga)
    http://en.wikipedia.org/wiki/Alexander_Kolchak (tiếng Anh)
    Số phận bi thảm của hai người anh hùng này rất đáng cho chúng ta quan tâm.
    Tôi xin phép giới thiệu tiếp một cuộc chiến nữa rất nổi tiếng trong lịch sử thế giới thế kỷ 20. Cuộc nộ chiến Tây Ban Nha (1936-1939). Cuộc nồi chiến này cho đến nay vẫn làm xúc động nhiều người trên toàn thế giới. Chắc chắn cũng là cũng là “Bài học rất đáng cho người Việt suy ngẫm”
    http://vi.wikipedia.org/wiki/N%E1%BB%99i_chi%E1%BA%BFn_T%C3%A2y_Ban_Nha (tiếng Việt) Chúc các bác mọi điều tốt lành.

    • Xôi Thịt says:

      Thưa bác TamHmong,

      Cũng biết bác nhiệt tình chia sẻ thông tin với mọi người. Xin được góp ý với bác khi dẫn link từ nơi khác.

      – Site truongtansang.net hiển nhiên không phải là trang tin cá nhân của ông chủ tịch nước. Trang tin của chủ tịch nước (nếu có) tên miền bao giờ cũng là .gov.vn và các thông tin về chủ sở hữu (người đăng ký) tên miền phải rõ ràng, minh bạch. Trang web này cũng như bao site khác mang tên mấy ông chóp bu và các chính khách Việt Nam khác 100% là giả mạo. Đã giả mạo thường mục đích không lường được. Cũng biết tốt xấu tùy người có thể đánh giá khác nhau nhưng hiện tại mục đích hoạt động của các site này không rõ ràng. Các thông tin, bài viết trên các site này có thể đúng sai, bổ ích hay không tùy từng người nhưng không thể loại trừ khả năng các site này chưa mã độc/virus hay thông tin người truy nhập (IP và các thông tin khác) bị ghi lại và sử dụng theo hướng không có lợi cho người truy nhập. Có thể nhiều người vẫn đọc thường xuyên các site kiểu này nhưng tôi nghĩ bạn đọc HC vì tham gia trao đổi ở đây mà truy nhập vào các site giả mạo dẫn đến (có thể) lộ thông tin cá nhân thì không đáng chút nào. Do vậy xin đề nghị bác không dẫn link đến những web site không rõ nguồn gốc như thế này. Nhân tiên, một lần nữa (vì đã đề nghị vài lần rồi), đề nghị Cụ TC xóa hoặc bấm spam với các còm có chứa link lạ để bảo vệ bạn đọc.

      – Khi 1 comment có nhiều link thì WordPress (WP) tự đánh dấu spam và comment phải chờ duyệt. WP tự mặc định coi 2 trở lên là nhiều nên nếu chủ site (lão TC) không thay đổi con số này thì comment nào có 2 link trở lên sẽ phải đợi lão TC vào duyệt mới hiện lên được. Bác nóng ruột không muốn đợi thì ngắt com ra sao mỗi cái chưa 1 link thôi thì các comment sẽ hiện ra ngay.

      – Hết

      • TamHmong says:

        Chào bác XT. Cám ơn bác góp ý. Đúng là tôi chưa có kinh nghiệm. Xin tiếp thu.Thank.

  74. nguyen hanh says:

    Hòa hợp hòa giải mà cứ ông ổng vỗ ngực ” ĐÁNH CHO MỸ CÚT NGỤY NHÀO “….Rồi thì là mà SỰ SỤP ĐỔ TẤT YẾU , SỰ THẤT BẠI TẤT YẾU …..Đến năm 4000 cũng không hòa giải nổi . Vết thương đang lành nhưng vài bữa lại khoét sâu thêm ,

  75. CD@ says:

    – xin phép TC, thay vi không thể com direct, chép nội dung này mọi người coi, như “thưởng thức ly cafe đăng dẻo quẹo” gợi mở kích thích “sáng tạo”!!! :

    (-Cà phê Trung Nguyên (từ Việt Nam):” ———————- “) ( tự xóa đẩu đề)
    (03/19/2014)

    Cách đây ít lâu, người viết bài tình cờ đọc được một nghiên cứu thị trường, trong đó nói rằng người Việt Nam rất tự hào là có một ly cà phê “đậm, đắng, đặc quẹo mà người nước ngoài không uống được
    Thế nhưng, họ không biết rằng niềm tự hào của họ được xây từ những điều dối trá.
    Để mở đầu, tôi có thể nói sơ lược như sau: về nguyên thuỷ thì ly cà phê thường được uống nóng. Rồi dân ta, đặc biệt dân Nam, với thói quen thưởng thức dễ dãi của mình, chuyển qua uống đá . Từ đây, loại cà phê nguyên chất không còn được ưa chuộng nữa: trong nước đá, nó loãng ra và không đủ đắng, còn mùi hương thì bị ức chế bởi nhiệt độ thấp.
    Nhưng cuối cùng, Trung Nguyên đã trở thành nhà phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử chế biến cà phê Việt Nam, với việc cho thuốc ký ninh vào cà phê với liều lượng cao. Một biện pháp hết sức rẻ tiền và hiệu quả.
    Thêm vào đó, cà phê Trung Nguyên đã tiên phong trên con đường trộn hương nhân tạo nồng độ cao vào cà phê để tăng hương. Xét về mặt sức khoẻ, điều này cũng không hại lắm, nếu như không có mặt của một chất cầm hương, đó là gelatin. Vốn dĩ gelatin được sản xuất từ da và xương trâu – bò, và đủ tiêu chuẩn làm thực phẩm thì rất đắt, nên cà phê Trung Nguyên đã xử dụng gelatin Trung Quốc làm nền cầm hương.
    Và thứ này thì hiển nhiên là không dùng được cho thực phẩm, vì nó chứa rất nhiều preservatives.
    Thế nhưng, những điều đó của riêng Trung Nguyên thì không có gì đáng nói. Điều đáng nói là khi ly cà phê cà phê Trung Nguyên được coi là tiêu chuẩn, thì tất cả các cơ sở sản xuất cà phê khác đều noi theo tấm gương sáng này, nếu không thì không bán được.
    Và như thế, không ngoa khi nói rằng, cà phê Trung Nguyên đã đẩy ly cà phê Việt vào một ngõ cụt dối trá.
    P/S: Nếu bạn không tin, cứ dùng phin pha một ly cà phê cà phê Trung Nguyên bằng nước lạnh, rồi nếm thử cà phê nước ấy xem có vị gì.
    Ký ninh từ lâu đã được dùng gây đắng trong thực phẩm, và với hàm lượng nhỏ thì nói chung là an toàn. Tuy nhiên, lượng ký ninh được xử dụng trong cà phê cà phê Trung Nguyên nói riêng và tất cả cà phê ở Việt Nam nói chung là ở mức khoảng 0,06~0,08 g/kg thành phẩm, tức khoảng 0,0015g~ 0,002g cho mỗi phin.
    Ở mức này, thì việc uống cà phê lâu dài sẽ dẫn tới triệu chứng cinchonism, tức ngộ độ ký ninh, bao gồm dị ứng trên da, ù tai, chóng mặt, giảm sức nghe và nhiều triệu chứng phụ kèm khác.
    Còn chuyện bạn hỏi về “tại sao không có ai lên tiếng” – well, Chi cục Y tế dự phòng Đaklak biết rõ mọi chuyện này – nhưng ở Việt Nam nói chung trong mọi vấn đề đều rất khó lên tiếng, và luôn luôn có một kênh nào đó để “bịt”. Cho nên, điều nhỏ nhất mà tôi nghĩ có thể làm được là tự mình không uống cà phê, và khuyến khích những người mình biết không uống cà phê.
    Tôi chỉ nói những gì tôi chắc chắn hiểu rõ. Tôi không có ý vơ đũa cả nắm. Và cũng hy vọng các bạn không nghĩ thế .
    Nhưng về sự giả dối trong ly cà phê Việt Nam, có lẽ các bạn cần hiểu rõ hơn một chút.
    So với cách uống cà phê ở phương Tây, thì ly cà phê Việt được uống theo kiểu dễ dãi: cứ mỗi phin cà phê pha ra khoảng 40 ml, được đổ vào một ly nước đá khoảng 180 ml.
    Một ly cà phê nguyên chất không đủ đắng để có thể cảm nhận được vị đắng trong chừng ấy nước đá. Nhiệt độ thấp sẽ ức chế sự bay hơi của hương cà phê tự nhiên. Và cảm quan nó không đủ độ sánh để không bị tan loãng ra trong chừng ấy nước đá.
    Cho nên, trước Trung Nguyên từ lâu, thì cách hoàn thiện một ly cà phê đá đã bao gồm 3 việc: tăng đắng cho cà phê, tăng mùi hương cho cà phê, và tăng độ sánh cho cà phê.
    Cách chế biến như sau: Để tăng đắng, người ta thường dùng hạt cau rang. Để tăng mùi, người ta thường dùng nước mắm nhĩ. Còn để tăng độ sánh, người ta dùng đường nấu ra caramel.
    Trung Nguyên chỉ là nhà sản xuất đưa ra những giải pháp hiệu quả nhất, và biến nó thành chuẩn “cà phê ngon” mà thôi.
    Điều đáng nói nhất là khi nó đã thành chuẩn, thì sự giả dối nghiễm nhiên thành chân.
    Về phía các nơi sản xuất, thì họ nghĩ – khi những chỉ tiêu chất lượng quan trọng bậc nhất của cà phê – độ đắng, mùi hương, độ sánh – đều là hàng giả, thì việc gì họ phải dùng cà phê thật làm gì?
    Về phía người uống, khi đã quen với thuốc ký ninh và đường caramel, họ mất khả năng thưởng thức cà phê ngon thực sự. Và tôi tin chắc rằng, nếu được uống một ly cà phê Blue Mountains hay Hawaii Kona, họ sẽ chửi thề.
    Và thế người Việt, đa số, đều gật gù trước một ly nước màu đen, pha từ đậu nành hay bắp rang, trộn với caramel, hương liệu, thuốc ký ninh và nghĩ rằng họ đang uống thứ cà phê ” có văn hoá đặc biệt nhất “.
    Đến đây chính là một ngõ cụt – Ngõ cụt dối trá.
    Câu hỏi cuối – chính xác ai phải chịu trách nhiệm cho tình trạng đó? Sự dễ dãi của người uống? Sự xu thời của Trung Nguyên? Hay là trình độ quản lý chất lượng thực phẩm của Nhà nước ?
    P/S: Một điểm cuối , bạn uống ly cà phê Việt, cảm thấy nôn nao, tim đập mạnh, thì đấy có khả năng là ngộ độc ký ninh chứ không phải là do tác dụng kích thích trí não của cà phê như bạn vẫn nghĩ.
    —————————-
    – Trời đổ nắng, có nơi có mưa vừa đến mưa to, khắp nơi cờ phướm bay phân phật, khẩu hiêu chói chang nhức mắt…tháng 4 như mọi tháng 4, công thêm ngày của người bán sức LĐ “vùng lên đấu tranh, nếu có mất chỉ là mất xiềng xích”!!!

    • Cố nhân says:

      Tôi không biết kiểm định chất lượng cà phê nhưng tôi biết hiện nay có trò cạnh tranh cực kỳ bẩn giữa các thương hiệu sản phẩm của người Việt. Họ dùng đủ loại để hạ uy tín của nhau. Phổ biến nhất là tung bài lên Internet.
      Bạn CD@ nên cho người đọc biết xuất xứ, đặc biệt là tác giả bài viết trên. Tôi thấy bài viết không nêu rõ các kiểm tra chất lượng CF Trung nGuyên như thế nào mà chỉ khơi khơi phán thì nghi ngờ lắm.
      Giết nhau trong chiến tranh chưa chán nên giờ vẫn muốn giết lẫn nhau tiếp.

      • CD@ says:

        – để reply bạn cổ nhân,xin mời đọc tiếp 1 com của 1 bạn vể bài viết trên :

        “Lionheart – Quang Trinh:
        Đọc bài này làm em cũng sốc thật vì mình suốt ngày uống cà phê, thực tế bài viết có 2 phần:
        1. Sự kiện Trung Nguyên pha kí ninh, gelatin vào cà phê
        2. Quan điểm của người viết là Trung Nguyên đã lừa dối khách hàng/khách hàng tự lừa dối mình.
        Và sau khi đọc xong thì mọi người đều rơi vào một trong 2 xu hướng: Ủng hộ Trung Nguyên, cho rằng người viết đang đưa ra thông tin sai sự thật nhằm làm giảm hình ảnh của Trung Nguyên hoặc tin vào người viết (theo đúng ý đồ của họ).
        Vậy
        1. Trung Nguyên có pha kí ninh, gelatin vào cà phê hay không?
        Nếu không có pha vào sản phẩm, Trung Nguyên hoàn toàn có thể chính thức bác bỏ thông tin này hoặc kiện người viết vì đã đưa ra thông tin sai sự thật. Tuy nhiên đến giờ, Trung Nguyên không có một động thái nào (hoặc là họ không quan tâm) để giải thích.
        Chi cục y tế dự phòng Dak Lak biết mà không công bố – Sao mà họ biết, họ là người bán kí ninh cho Trung Nguyên?? nếu vậy, họ có quyền công bố thông tin. Hay họ là người quản lý Trung Nguyên về mặt thực phẩm??? và họ là người phải có trách nhiệm công bố thông tin – tôi cho là không. Và vì vậy tôi xin được kết luận là Trung nguyên cà phê có kí ninh hay những gì chất khác – tôi không biết và không thể biết vì đó là bí mật kinh doanh của họ.
        2. Cho thêm kí ninh vào cà phê là lừa dối ??
        Người viết cho rằng đặt người tiêu dùng đặt niềm tin vào một sự lừa dối bắt đầu từ công thức của Trung Nguyên – rõ ràng một ngụ ý là Trung Nguyên đã lừa dối mọi người. Vậy theo người viết, thế nào là một “ly cà phê trung thực”, đó là một ly cà phê nguyên chất, một ly cà phê với hạt cau truyền thống hay một ly cà phê Blue Mountains, Hawaii Kona đắt tiền mới là trung thực.
        Chúng ta hãy xem nhận xét này
        “Và thế là người Việt, đa phần, đều gật gù trước một ly nước màu đen, pha từ đậu nành hay bắp rang, trộn với caramel, hương liệu, thuốc ký ninh và nghĩ rằng họ đang uống thứ ca` phê ” có văn hoá đặc biệt nhất “.
        Thực tế là có rất nhiều cách chế biến cà phê để có được mùi vị đặc trưng, đậu nành, bắp, muối, bơ đều có thể được sử dụng làm phụ gia để chế biến cà phê chứ không phải như là quy kết của người viết là bắp rang + hương liệu + kí ninh = cà phê. Một phần sự thật đã được che dấu trong nhận xét trên. 3. Nếu cà phê của Trung Nguyên có kí ninh, điều đó có ảnh hưởng đến chúng ta
        Kí ninh, tên tiếng Anh là Quinine (thông tin chi tiết xin lên xem trên wiki), là một chất chiết từ cây canhkina và tổng hợp nhân tạo, có tác dụng chống sốt rét và có được dùng để pha nước tonic, pha cốc tai với rượu gin, rượu vodka hoặc một số loại đồ uống khác để tạo vị đắng.
        Kí ninh đúng là có tác dụng phụ là ù tai, chóng mặt, giảm chức năng nghe nếu dùng quá liều – vậy thế nào là quá liều?? Chỉ định dùng kí ninh thông thường là 8mg/kg = 480mg/60kg bằng đường uống. Vậy thì dùng một ly cà phê có 1,5 đến 2 mg kí ninh có thể gây ngộ độc ký ninh??.
        Một thông tin nữa là theo FDA, kí ninh bị giới hạn 83ppm (parts per million) trong đồ uống, nếu như Trung Nguyên có trộn ký ninh vào sản phẩm của họ quá tỷ lệ cho phép, sao cà phê Trung Nguyên, xuất khẩu được”

      • Ngự Bình says:

        Tôi search trên google thì thấy bài ấy đăng ở trang web này: https://www.ttxva.net/ca-phe-trung-nguyen-tu-viet-nam-doi-tra-va-doc-hai/, đồng thời cũng đăng ở nhiều trang web khác, nhưng không thấy tên tác giả bài viết.

        Tôi có một đề nghị nhỏ: thể thực hiện việc tôn trọng tác quyền cũng như tiêu chí 5W, mỗi khi các còm sĩ post nguyên văn một bài từ nơi khác, xin vui lòng cho cái nguồn.

        • Cố nhân says:

          Có những nhà báo, có những người Việt làm thuê cho các doang nghiệp ngoại đang ra sức tàn phá đất nước bằng việc cổ vũ, tham gia chém giết các doang nghiệp trong nước!
          Họ nên nhớ đồng tiền kiếm được theo cách này rất bẩn.

    • Cafe Tranh says:

      Cũng may mình bán cafe nhưng lại thích uống Taquila !

    • Hồ Tại Thiên says:

      Hình như @CD là nhà báo? Đang hòa hợp hòa giải, CD làm tài quẹo qua cafe Trung nguyên và nhiều cafe Việt khác là lừa mị bởi một nguồn không thể kiểm chứng.
      Thuyết âm mưu cho rằng @CD đang quảng bá cho Starbucks chẳng hạn.
      Hình như cách quảng bá nầy không hay lắm (hoặc hết sức bậy).

  76. Ngà Voi says:

    Blog thì gần đây Voi chỉ còn đọc blog Hiệu Minh và một số rất ít blog khác nên không nắm rõ, nhưng Facebook thì phải nói là đại chiến bàn phím giữa hai phe trong những ngày này các bác ạ. Bởi vì thế nên Voi mới viết bài “Cảm nhận tháng tư” và có lẽ cũng cùng nguyên nhân bạn Nguyễn Vĩnh viết bài này.

    Nhìn thấy các bạn trẻ cả hai phía, thế hệ hậu bối, rơi vào trạng thái cực đoan cãi nhau kịch liệt và không ngại dùng những từ ngữ khó nghe để thóa mạ nhau cũng như thóa mạ những người đi trước Voi có cảm giác bất an. Cực đoan nối tiếp cực đoan..dân chủ văn minh bỗng trở thành cái gì đó xa xăm, khó với.

    • Cố nhân says:

      Bạn Voi cho mình xin link vào chỗ tụi trẻ đang đại chiến với. Lúc nãy mở bài này ra thấy bài báo ND đóng lại ngay vì nghĩ đọc nó chắc tăng huyết áp.

      • Ngà Voi says:

        Bác Cố nhân, Voi ngại dẫn link lắm vì dẫn về sợ làm phiền bác và mọi người ạ. Ngôn từ ở Facebook nó hổng được đàng hoàng như ở blog, nhất là blog Hiệu Minh. Voi xin lỗi, bác cho Voi kiếu nhe! 🙂

    • TamHmong says:

      Chào Ngà Voi. Tôi cũng đang lục tìm xem trong lịch sử nội chiến VN. Đặc biệt là thời kỳ Trịnh Nguyễn phân tranh ông cha cúng ta đã hòa giải hòa hợp với nhau thế nào mà vẫn chưa có câu trả lời cho mình. Câu chuyện này thế hệ trẻ cũng nên tìm hiểu đấy Ngà Voi ạ. Chúc Ngà Voi vững bước trên con đường đã chọn. Chúc mọi điều tốt lành.
      Tôi tạm thời tiếp tục POST kinh nghiệm lịch sử của các dân tộc khác về nội chiến.

      • Ngà Voi says:

        Vụ này nhiều nguồn và cũng trái ngược nhau lắm, thưa bác TamHmong. Voi có tìm hiểu nhưng chưa kỹ nên hổng dám nói và đưa link ạ.

    • Ngự Bình says:

      @Ngà Voi: Mỗi khi có tranh luận về nguyên nhân của cuộc nội chiến Mỹ cách đây 150 năm, các bạn trẻ ở Mỹ ngày nay cũng “đại chiến,” kẻ bênh miến Bắc, người bênh miền Nam. Mỗi khi ở Mỹ có các cuộc thảo luận về có nên phá thai, hay có nên duy trì án tử hình cũng có “đại chiến” giữa những người tham gia thảo luận. Cá nhân mình thấy chuyện cãi qua cãi lại trên mạng rất bình thường bởi vì mình không quàng những câu bình luận của bất cứ ai vào hoàn cảnh cá nhân của mình, và mình chỉ nghĩ rằng khi bàn về lịch sử thì người ta có thể có những cái nhìn rất khác nhau.

      • lyhuyen says:

        Chị Ngự Bình, bạn Ngà Voi chỉ lên án khi cả 2 phía ” rơi vào trạng thái cực đoan cãi nhau kịch liệt và không ngại dùng những từ ngữ khó nghe để thóa mạ nhau cũng như thóa mạ những người đi trước”, chứ nếu chỉ là thảo luận hay tranh luận thì em nghĩ không vấn đề gì. Ở Mỹ có nhiều tranh luận và thảo luận, nhưng cãi nhau cực đoan hay thóa mạ nhau cũng không thiếu. Cái thứ nhất mang tính xây dựng, cái thứ 2, em thấy chỉ thể hiện phông văn hóa và cách suy nghĩ hạn hẹp của người tham gia “thảo luận” mà thôi.

      • Ngà Voi says:

        Dạ bác Ngự Bình. Việc thảo luận với nhau là rất tốt. Từ việc thảo luận tranh luận mà mỗi người có thêm kỷ năng và học hỏi thêm được nhiều điều. Voi rất thích. Nhưng tranh luận mà sa đà rồi thóa mạ cá nhân lẫn nhau, không tôn trọng ý kiến của phía trái chiều kèm theo mắc rất nhiều lỗi trong tranh luận..thì nó thành vô bổ, chỉ sướng cái miệng lúc đó thôi à. Ý Voi muốn nói vậy. Ở đây là các bạn trẻ, có kiến thức và qua bài viết của các bạn ấy thì thấy các bạn có tìm hiểu rất nhiều thế nhưng lại quá cực đoan nên Voi nói thật là sợ. Sau này các cụ rồi cũng đi cả, đám hậu bối sẽ là người lãnh đạo và xây dựng mà tư duy không mở, độc tài đúng thì con cháu Voi nó lại khổ miết thôi. Voi thấy bất an là vì vậy.

    • NôngDân says:

      + Voi à, không thể tất cả đều là lỗi của “thế hệ hậu bối”, cháu có biết tại sao họ lại “rơi vào trạng thái cực đoan cãi nhau kịch liệt và không ngại dùng những từ ngữ khó nghe để thóa mạ nhau …”. Lỗi này cũng là một phần trách nhiệm của người đi trước đấy.
      + Có những sự kiện xảy ra gần 40 năm thậm chí đến 60 năm rồi, Nhưng nhiều người đã từng trực tiếp tham các gia sự kiện ấy đã không thật lòng mình. Mỗi khi được hỏi đến là cứ chém gió phần phật, nhiều khi nói toàn chuyện tưởng tượng mà cứ như đúng rồi. Thế thì làm sao mà hòa hợp, hòa giải được. Họ không biết rằng đó chính họ đang làm hại con cháu mình. Làm cho chúng bỏ qua thực tại mà toàn nhìn vào cái ảo ảnh không thuộc về thế hệ chúng nó.
      + Voi à, cháu cứ mạnh dạn viết và gửi cho Chú Tổng Cua, nếu được đăng thì hãy mạnh dạn trả lời các comment, chắc chắn nó sẽ luyện cho Cháu nhiều kỹ năng mà không nơi nào dạy đâu. Theo chú thì “lạt mềm buộc chặt”, hãy sử dụng tư duy của mình, đừng để cảm tính hay sự bức xúc lấn át. Dù sao ở Blog hay trên Facebook cũng chỉ là thế giới ảo, còn ở đời thật, cần nhiều kỹ năng gấp hàng chục lần những nơi đó.
      + Nhân đây Chú cũng cám ơn Cháu đã cùng Cô Thanh Vân và bác Đăng Quang về Tiên Lãng, trong lúc các sự kiện ở đó còn đang rất căng thẳng!!!.

      • Ngà Voi says:

        Chú nói “toàn nói chuyện tưởng tượng” làm con nhớ cái hồi con mới biết anh Lê Văn Tám là nhân vật không có thật, con sốc toàn tập luôn! 🙂
        Con cám ơn chú rất nhiều, qua các còm của chú con hiểu mình cần học nhiều và thực sự là con học được rất nhiều điều từ các cô chú anh chị ở Hang Cua. Lâu nay con không viết, không còm vì con cũng khá bận ạ nhưng con vẫn đọc bài và đọc hết các còm. Voi nhớ cô Kim Dung và sư phụ Tịt Tuốt!

  77. CD@ says:

    – nhìn thấy ND’s picture , tụt ngay xuống cuối, com mà coi là k, k cần com!

  78. Sông Hàn says:

    Năm nữa là 40 năm ngày 30/4, thực lòng nghĩ định nghĩa ngày này thế nào cho rành rọt, mình khó nói quá đi. Ngoài đời thật, trên không gian mạng vẫn thét gào những hận thù của những người có thể chẳng một ngày cầm súng bắn vào nhau.

    Cho em pam phát he he!!
    Viết cho ngày 30/4 – miền bao dung

    http://ofviet.com/viet-cho-ngay-304-mien-bao-dung-hoa-giai.html

  79. Trần Viết Nhàn says:

    Đi với phật bận áo cà sa ,đi với ma bận áo giấy .

  80. NôngDân says:

    + Đang đọc những tâm sự rất thật, rất hay của Nguyễn Vĩnh. Thế mà gặp ngay bài báo với tiêu đề “ Sự sụp đổ tất yếu của một chế độ bù nhìn, thất bại tất yếu của một đội quân đánh thuê” làm Nông dân tụt bố nó hết cả hứng để còm!.
    + Nếu đã biết là “Sự sụp đổ tất yếu” hay sự “thất bại tất yếu” thế sao không nói trước cách đây hơn 40 năm, để tránh cho hàng triệu người người phải hy sinh, hay tàn tật.
    + Ô hay!, nó đã “tất yếu” phải thất bại, phải sụp đổ, thì ra từ trước tới nay vẫn tuyên truyền rằng thì là: ”Đó là thắng lợi của sự kết hợp tài tình của Đảng trong việc lãnh đạo thực hiện hai chiến lược cách mạng độc lập dân tộc và chũ nghĩa xã hội … vân vân và vân vân…” là láo toét à???.

  81. le says:

    Chuyện có thật 100% ở VN nhiều năm trước , Một gia đình nghề võ ở Củ Chi có tới 6 anh em trai, khi tất cả đã trưởng thành và có gia đình riêng đất đai lại lên cơn sốt , thì người cha mới chia tài sản cho các con .
    . Người con cả và người con út được chia rất nhiều đất ,(nhất trưởng nam nhì trai út ! ) với lập luận con cả sẽ lo phần giỗ quảy sau khi cha chết , con út thì lo phụng dưỡng cha lúc tuổi già !! Phần đất còn lại chia đều cho 4 người con giữa , cộng tất cả phần đất chia cho 4 người con ở giữa chỉ nhỉnh hơn phần của trưởng nam hoặc của đứa con út , và xung đột thật sự xảy ra khi 4 người con giữa không công nhận cách người cha đã chia !! Người cha vì binh cho con cả và con út nên giữ nguyên ý kiến của mình .

    Vài ngày sau chiến tranh xảy ra khi 4 đứa con giữa kéo về nhà của cha đòi quyền lợi ,trong nhà khi đó có đứa con cả và út mới ra bênh cha ,rồi 2 bên xông vào một cuộc chiến tương tàn dao rựa mã tấu và mác , 1 người bên phe 4 con giữa chết tại chổ ,người con cả tàn phế vĩnh viễn còn những người khác thì cũng sứt đầu mẻ trán ,người cha chứng kiến cảnh đó thì lên tăng xông và vài bửa cũng chết sau khi được hàng xóm đưa vào cấp cứu trong bệnh viện , còn việc ông chia đất đai cho các con thì cũng vẫn diễn ra y như vậy sau khi ông mất .

    Năm đầu khi đám giỗ người cha ,vợ chồng con cái bên phe 4 người con giữa không thèm qua với lý do không thích ,vài năm sau cũng vẫn như vậy .Một người lớn tuổi trong gia tộc chứng kiến cảnh đó nhiều năm, nên đứng ra làm hòa giãi nhưng nhận được câu trả lời cũa bên người anh cả và em út ( lúc đó rất là khá do được chia nhiều đất trong lúc giá đất lên cao ) : Tụi nó bất nhân bất hiếu đã làm cho ông già chết bất đắc kỳ tử ,không hòa giãi gì hết .

    Còn phe bên 4 người con giữa cũng không chịu hòa giãi với lý do ; Tụi nó bây giờ giàu có lắm rồi muốn hòa giãi thì chia đều phần lợi nhuận và đất đai đi .

    Đến tận bây giờ sau mười mấy năm xảy ra sự việc khủng khiếp đó ,họ vẫn chia làm 2 phe dù càng ngày có nhiều người khuyên nên hòa giãi !!

    Posted by 222.253.108.39 via http://webwarper.net
    This is added while posting a message to avoid misusing the service

  82. long says:

    Long cũng là người Quảng trị, đọc bài của bạn Nguyễn Vĩnh thoạt nhìn nó đúng như thế. Quảng trị với bao cái nhất mà cho cũng không ai dám nhận: nghèo nhất, nhiều nghĩa trang nhất, nóng nhất …Nhưng thưa bạn Nguyễn Vĩnh, mình cũng mong sao đất nước giàu đẹp, chúng ta được tự do ; nhưng sao khó quá bạn ah. Chắc bạn cũng hay đi chứng nhận sơ yếu lý lịch, bạn thấy mục : trước 1975 làm gi? bạn thấy không? chính thể chế này không muốn hoà hợp, đất nước này không muốn hoà hợp…Do đó, người dân , người mẹ, người cha quê ta đã hoà hợp từ lâu rồi…nhưng chính những con người đang vận hành, nắm quyền đất nước này không muốn hoà hợp bạn ah? Việc chúng ta làm là kêu gọi hãy nói đúng hơn yêu cầu “họ” phải hoà hợp trong chính họ.
    Thân chúc bạn khoẻ, người đồng hương.

  83. Cong says:

    Cả bên thắng cuộc lẫn bên không thắng, hãy từ bỏ suy nghĩ thắng thua đi. Hãy ngồi lại với nhau mà thắp hương cầu nguyện cho đồng bào của mình, những người đã ngã xuống,…

    Báo Nhân Dân, đại diện cho bên thắng cuộc, đã trả lời rất rỏ ràng cho tác giả của bài này rồi đó!

    • Lang Thang says:

      Vốn dĩ nói và làm là 2 việc hoàn toàn khác nhau bạn ạ, còn tên tác giả bài viết, nếu bạn không hiểu thì cũng không cần hiểu, bạn có đi toàn bộ trên quê bạn Quảng Trị để tìm hiểu về vấn đề này hay không? Và ngay cả khi ở Sài Gòn thì bạn có gặp hết tất cả chưa? Tôi nói thật nó vẫn còn nhưng không ai đi nói thẳng ra cho mà nghe cả, dù rằng đã gần 40 năm, tiếng nói trên mạng có đúng có sai và ngay cả dưới cái chế độ này tin tức cũng có sai có đúng. Tác giả, một là quá ngây thơ, hai là muốn truyền tải một điều mà nói thật tôi không muốn nghe… Hòa giải chỉ xảy ra, khi và chỉ khi quyền lợi giữa các bên được thỏa mãn, nếu chỉ bắt buộc 1 bên nhân nhượng còn bên kia chẳng làm gì thì cái đó có là hòa giải chăng? Không đâu bạn chỉ là đình chiến thôi và nó sẽ còn kéo dài trong tình hình sắp tới

  84. Văn says:

    Mình chắc cũng là một người trẻ (sinh sau 1975 vài năm), cũng không biết được chiến tranh như thế nào, chỉ cảm nhận những kết quả của hậu chiến. Khi còn nhỏ, ở miền quê, cũng không thấy được chia rẽ bên này – bên kia trong thôn xóm (nhưng cảm nhận rất rõ điều này từ chính quyền).

    Tuy nhiên càng lớn, càng hiểu biết, thì cái điều mình quan tâm không phải là hòa hơp hòa giải gì, minh chỉ quan tâm đến sự công bằng và tiến bộ của đất nước. Nhưng theo minh nhìn nhận thì hệ thồng này không nhiều hy vọng vào điều đó, và càng ngày mức độ lạm dụng quyền hành ngày càng lớn và mất kiểm soát.

  85. Theo SUV thì chẳng cần kêu gọi hòa giải làm gì. Mọi chuyện cứ để nó thuận tự nhiên. Ví dụ của hòa giải nè: Sóc va Minh Dương là con nhà CM nòi, SUV thì thua thiệt không ít vì là con Ngụy. Thế mà vẫn ngồi ăn ốc để rồi “nói mò” đủ thứ với nhau được. Dấu hiệu của hòa giải là ở đó. Nhưng nếu nghe ai kêu gọi nhiều quá với cái vẻ “chín bỏ làm mười” hoặc “hãy quên đi, chuyện qua lâu rồi, v.v.” thì SUV lại cảm thấy giận tràn hông, cái giận của người đứt tay chảy máu.

    SUV vẫn nhớ lời của Bác Chinook và D.N.L “Forgive but not forget”. Xin lỗi vì nhớ không chính xác lắm. Cái quyền không quên này, xin đừng lấy mất nó.

  86. Mot y kien khac says:

    Rất thích những bài và suy nghĩ như của Nguyễn Vĩnh.

    Giữa thực tế và mạng ảo khác nhau hoàn toàn.

    Trên thực tế, giữa những người dân trong nước, không hề thấy nhu cầu hòa giải, hòa hợp. Đúng như Nguyễn Vĩnh đã nói: “Có lẽ với người dân quê tôi, cuộc chiến cách đây gần 40 năm đã thực sự kết thúc. Chỉ còn tình yêu thương và nỗi buồn ở lại mà thôi. Bởi thế hòa giải dân tộc, đấy là từ hoàn toàn xa lạ với tôi và vùng quê nghèo này.”

    Đó là đối với người dân trong nước.

    Nhưng trên mạng ảo, nơi có tiếng nói rất lớn của người Việt hải ngoại, và tôi cũng đã ở khá lâu ở Quận Cam để có nhận thức thực tế, thì câu chuyện lại khác.

    Người Việt hải ngoại, đặc biệt là người cao tuổi, ngụp lặn trong quá khứ.

    Cái mà họ cần hòa giải chính là hòa giải với nỗi hận thù còn đeo đẳng của chính bản thân họ.

    Sad but true. Sự thật thì thường mất lòng.

  87. Cafe Tranh says:

    Người dân với nhau thì có gì để hòa giải. Chỉ có 3 triệu nên hòa giải với 87 triệu thôi. Mà muốn vậy thì phải nghe lời của 87 triệu. Còn quyết coi 87 triệu là ” suy thoái “, là ” tự diễn biến ” thì chờ đó, một ngày nào đó 3 triệu sẽ bị 87 triệu thịt đẹp. Lúc đó tự nhiên có hòa giải.

  88. Nguyễn says:

    Hôm nay đi qua dinh Thống Nhất, ngó vào. Hình như đang chuẩn bị….” Lê Văn Tám “.
    Chợt nghĩ đến câu nói của Ông Thiệu : Đừng nghe cs…….Mà hãy xem cs…..

    Ôi Má ơi !

  89. NGUYỄN VĂN says:

    Cua, tuyệt vời,chụp báo ND;báo nhân dân mà không phải của Nhân Dân ,vẫn giọng điệu không muốn hòa hợp ,hòa giải

  90. Tuấn Anh says:

    – “Cứ tưởng tượng có một thằng lưu manh đến cướp nhà của người ta và đuổi người ta ra đường. Mấy năm sau, thấy nạn nhân nằm lê lết trên vỉa hè và nhớ tiếc ngôi nhà cũ, tên ăn cướp lên giọng: ‘Tại sao ông bà lại phải nhớ mãi những chuyện buồn như thế? Tại sao không quên đi? Tại sao không hướng tới tương lai để sống một cách thanh thản chứ?’ Nói xong, hắn quay về nhà, cái căn nhà hắn cướp của người ta, ngồi trên ghế salon, gác chân lên bàn, vừa nốc bia vừa nghĩ đến chuyện quên lãng và tha thứ như một thứ đạo đức mới mà hắn mới phát hiện ra được.”

    http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/04/thang-tu-va-ky-uc-tap-the.html

    • Sóc says:

      Hồi âm một cách xây dựng là những còm này đây.
      Đúng như suy nghĩ của Sóc: thế giới bên ngoài và thế giới trên mạng đang khác nhau.

      • Sóc says:

        Đính chính “hồi âm một cách xây dựng” để trong ngoặc kép.
        Câu chuyện sẽ không có hồi kết thúc nếu bắt đầu bằng những còm này. Sẽ quay lại luật 59 để tìm ra lý do có Đồng Khởi chăng, hay quay lại, quay lại nữa.

        • levinhhuy says:

          Bác Sóc bài bác một quá khích này bằng một lối quá khích khác, vô tình, bác lại y như kẻ mình mình vừa chỉ trích, tôi thật! 😀

        • Sóc says:

          Ơ Sóc quá khích gì. Câu hỏi “sẽ ,,..chăng ” là để nói, những câu quá khích sẽ là tiền đề cho việc mổ xẻ mọi chuyện theo chiều hướng quá khích.

      • Thanh Vũ says:

        Sóc nhận xét rất chuẩn!

  91. Thanh Vũ says:

    Bài viết đơn giản mà hay, ý nghĩa và cảm động, cám ơn bạn!

  92. qx says:

    Không có một nhà nước pháp quyền thì mọi thiện chí đều không được bảo đảm; điều này đã được chứng minh từ 1945 đến nay, không phải là chuyện đùa.

    qx

    • VVX says:

      Để tiến lên CNXH, Việt Nam cần một nhà nước đảng quyền chứ một nhà nước pháp quyền để đưa đất nước đi đến chỗ dãy chết à.

      • qx says:

        Oh vậy à, thế thì mọi thiện chí vẫn không được bảo đảm. Năm 1945, Bà Cát Hanh Long là nạn nhân của thiện chí hòa hợp hòa giải mà không có nhà nước pháp quyền bảo đảm thiện chí của bà ta. Năm 1954, lại có thêm ông Trần Dần là nạn nhân của thiện chí hòa hợp hòa giải mà không có sự bảo vệ của một nhà nước pháp quyền. Năm 1975, lại có thêm hàng vạn quân dân cán chính kể cả giới thượng lưu tinh hoa miền Nam là nạn nhân của thiện chí hòa hợp hòa giải trong khi vắng bóng một nhà nước pháp quyền.

        qx

        • VVX says:

          Bà Cát Hanh Long? Có phải bác nhắc đến Bà Năm, người đàn bà đã giúp cách mạng rất nhiều, nhưng cũng là người đầu tiên bị xử bắn trong cải cách ruộng đất. Nếu vậy thì là năm 1954. Còn nhà thơ Trần Dần thì là một thành viên trong Nhân Văn Giai Phẩm phải là năm 1958.

        • qx says:

          Dạ tui biết như bác nói. Các năm viết trong còm là đánh dấu mỗi thời kỳ mà trong thời kỳ đó có những chuyện sốc xảy ra, không có nói năm đó các nạn nhân của hòa hợp hòa giải bị tình trạng vô luật vô lệ hành hạ.

          qx

    • Vinh Nguyen says:

      Không có một kẻ nắm quyền nào lại tự động đi giao quyền lực của mình cho kẻ khác cả. Muốn có quyền, phải đấu tranh, đấy là bài học muôn thủa.
      Theo ý kiến của riêng tôi, nếu người Việt với nhau mà không đoàn kết, không yêu thương nhau thì chuyện xây dựng pháp quyền chỉ là chuyện nằm mơ thôi. Người Việt mình từ nhỏ ai cũng biết câu chuyện bó đũa. Nhưng có vẻ như ít người biết vận dụng.

      • qx says:

        Những gì anh bạn trả lời chẳng ăn nhặp gì với cái còm của tôi. Thế đã đành, anh bạn còn chôm nhiều ý của dân trên mạng nói suốt sáu bảy năm nay mà không tôn trọng đóng khung hoặc đề cập tới nguồn. Anh không thể bài bác dân mạng trong khi vẫn dung sản phẩm trí tuệ của họ; làm thế khác nào chính quyền của anh đang chiếm của cải nhà đất phố phường của người chế độ cũ nhưng chưởi bới, sỉ nhục và cầm tù họ.

        Vậy thì triết lý thật sự đằng sau sân khấu hòa hợp hòa giải của anh là gì?

        Tôi nghĩ giá anh bạn đừng trả lời để khỏi remove all doubts thì hay hơn.

        qx

      • chinook says:

        Chính vì muốn kết hợp, chúng ta mới bỏ công sức để trao đổi những í kiến đa chiều.

        Tôi không mấy mặn màois hình ảnh một bó đũa với những cây đũa gióng hệt nhau như bó đũa Bác Hàn

%d bloggers like this: