Chuyện “Vũ đi, Ly về”

Anh Vũ đi Mỹ. Ảnh: BBC VN

Anh Vũ đi Mỹ. Ảnh: BBC VN

Đó là câu chuyện anh Cù Huy Hà Vũ đi Mỹ chữa bệnh sau khi ra tù và chị Khánh Ly về Việt Nam “hát cho đồng bào tôi nghe”.

Cả tuần nay, tôi mải chơi, chẳng viết gì cho blog dù tin tức nói nhiều điều thú vị về những nhân vật bất đồng chính kiến. Luật sư Cù Huy Hà Vũ vừa được trả tự do và sang Washington DC.

Sau đó là anh Nguyễn Tiến Trung và nhà đấu tranh dân chủ Vi Đức Hồi. Trước đó là ông Nguyễn Hữu Cầu, và sau này thầy giáo Đinh Đăng Định cũng được thả, dù ông đã mất sau vài tuần ra tù.

Thực lòng mà nói, những người này không đáng phải vào tù. Phát biểu vài câu, viết một số bài mang tính phản biện xã hội, nói lên sự đúng sai của chế độ, mà bị ghép vào tội phạm nguy hiểm “chống đảng và nhà nước”, thì luật pháp cần phải xem lại, nếu như muốn hội nhập với thế giới văn minh.

Nếu ai thực sự chống nhân dân hay chính quyền theo kiểu khủng bố, phá hoại, nổ bom… thì phải giam giữ đến cuối đời. Không thể để những kẻ nguy hiểm ra tù. Lẽ ra phải xích cả chân tay  như đã xích bầu Kiên trước tòa án vừa rồi, dù chưa chứng minh ông Kiên có tội.

Nhưng bắt thả, thả, rồi bắt, luật lệ nước mình như…trẻ con. Đợi thế giới lên tiếng, dọa về kinh tế, ngoại giao, rồi “bỗng nhiên thả”. Chẳng có gì lạ ở cái xứ mà có nhiều người ngồi xổm trên pháp luật.

Trong chuyện này, tôi thương các vị đại sứ, các nhà ngoại giao xứ mình, đi đâu toàn phải nói không thật “nước tôi không có tù nhân lương tâm”.

Trong các tù nhân lương tâm, người gây nhiều sự chú ý nhất, có lẽ là luật sư Cù Huy Hà Vũ, trước khi bị bắt vì dám kiện thủ tướng, đòi dừng bauxite và nhiều tuyên bố khác.

Cuối cùng, anh bị bắt vì hai bao cao su đã qua sử dụng, nhưng bị kết án 7 năm tù vì tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

Anh Vũ tuyệt thực cũng làm cộng đồng mạng sôi sục, VTV nhà nước vào tận trong tù quay cái lưng, chứng tỏ anh béo tốt. Để mấy hôm nữa hỏi anh về chuyện tuyệt thực xem anh nói thế nào.

Mấy tuần trước, anh Vũ “bỗng nhiên” ra tù đã bay thẳng sang Mỹ cũng làm các bloggers tốn không ít giấy mực, người khen, kẻ ghét, người thở dài nuối tiếc.

Hình như cả hai vợ chồng đang ở vùng quanh Washington DC gì đó. Có người còn lo, không biết hai người làm gì để có tiền, mua nhà cửa thế nào, tiếng tăm ra sao. Anh Vũ ở Mỹ mà có người lại lo hơn cả khi tuyệt thực trong tù ở Việt Nam.

Trong lúc anh Vũ ra đi thì có một chị Ly sẽ về VN cũng làm giới truyền thông và blogger rỗi việc tha hồ đồn đại.

Đó là chị Khánh Ly, một ca sỹ sinh năm 1945 (gần 70 tuổi) tại Hà Nội, di cư vào Nam, hiện đang ở Mỹ.

Chị Khánh Ly. Ảnh: BBC VN

Chị Khánh Ly. Ảnh: BBC VN

Nói thật với bạn đọc, tôi không hề thích giọng Khánh Ly hát một chút nào. Thấy chị xuất hiện trên Paris by Night là nhà tôi chuyển sang bài khác. Từ hồi sau 1975, nghe băng cối từ Sài Gòn mang ra Hà Nội, phát trên cái đầu Akai ân thanh tuyệt hảo, tôi cũng chẳng thẩm thấu nổi, có lẽ do trình nhạc của mình thôi.

Thích nhạc và lời  của Trịnh Công Sơn, nhưng không hiểu sao tôi không thích giọng Khánh Ly, cứ èo uột thế nào. Trong số 90 triệu người hâm mộ Khánh Ly, các bạn cứ mạnh dạn gạch tên tôi khỏi danh sách.

Nghe tin ca sỹ Khánh Ly về nước hát nhân dịp 9-5-2014 tại Hà Nội với giá “cát-xê” khủng tới mấy trăm ngàn đô la, tôi càng choáng. Nhưng thôi, hãy để khán thính giả tự đánh giá vào đêm 9-5.

Tôi không bàn về chuyện ca hát của nghệ sỹ vì có hiểu gì đâu. Tôi chỉ không hiểu tại sao, Khánh Ly về Việt Nam, như Cù Huy Hà Vũ đi Mỹ, lại có nhiều người quan tâm đến khía cạnh chính trị của sự kiện như vậy.

Rất nhiều người muốn anh Vũ ở lại Việt Nam tiếp tục sự nghiệp kiện Thủ tướng, đòi tòa án tìm xem hai bao cao su kia ở đâu. Trong khi đó, không ít người muốn Khánh Ly cứ ở Mỹ, đừng về Việt Nam hát cho cộng sản nghe.

Hình ảnh đẹp ở tòa án, rồi thọ án mấy năm tù, anh Cù Hà Huy Vũ chứng tỏ là biểu tượng cho đấu tranh dân chủ. Sang sống bên Mỹ thì còn làm gì nữa. Dù không ít người tin, luật sư Vũ ở đâu cũng vậy, nếu muốn, anh vẫn đi theo con đường đã chọn.

Người yêu âm nhạc hải ngoại, nhất là nhạc Trịnh, cho rằng, Khánh Ly về Việt Nam hát là tuyên truyền cho chế độ hiện nay, gây khó khăn không nhỏ cho phong trào đấu tranh dân chủ, nhân quyền.

Nói tóm lại, để cho phong trào dân chủ ở Việt Nam thành công, ai ở đâu cứ tại vị, không được đi lai giữa hai nước Mỹ Việt. Chuyện “Vũ đi, Ly về” là việc không nên làm.

Theo các bạn hang Cua, ta có nên làm thế không?

 HM. 19-4-2014

PS. Bạn đọc xin nhớ là trong mục thăm dò, có thể nhấn vào nhiều lựa chọn (multiple choice). Các cụ chưa quen cưới nhiều vợ hay chồng, cứ chọn 1 option như mọi khi là nhầm đó. Ví dụ, có thể nhấn ủng hộ chị Khánh Ly, ủng hộ anh Vũ, ủng hộ… không ý kiến gì  😛

Advertisements

268 Responses to Chuyện “Vũ đi, Ly về”

  1. […] Chuyện “Vũ đi, Ly về”  -(Hiệu Minh)   –   AI MỚI LÀ CÔN ĐỒ?  -(CTNLT) […]

  2. battri says:

    Sáng hôm nay đi uống café với một bạn là Bác sỹ khoa nhi nhiễm, battri có đề cập đến việc bệnh dịch sởi, thì Anh bạn trả lời như sau: ” trong này tụi tớ phải luôn lun làm và thực hiện, không được và không có quyền nói, hoặc tuyên bố và tuyên truyên, chỉ được ngồi dưới nghe và làm thôi. Chỉ có ngoài đó được quyền nói va nói thì hơi bị hay. Vì vậy khi gặp bệnh dịch sởi thì xử lý như gà mắc tóc. còn trong này vì chỉ phải làm nên bệnh dịch có đến thì không sao xử lý tốt êm đẹp không bị mắc dịch”.
    sau đó bạn cười hihi rồi lấy điện thoại bật bài hát ‘ Ngẫu hứng Phố ‘ của NS Trần Tiến nghe
    battri nghe mà buồn cho Hà Nội thanh lịch quá nếu điều tâm sự của NS Trần Tiến là đúng.

  3. Hiệu Minh says:

    Gửi Sóc và Xôi Thịt.

    Hai bạn đừng đi quá xa, nhất là XT. Cảm ơn.

    • Xôi Thịt says:

      càng đi xa, càng thấy mình bị lạc 😀

    • levinhhuy says:

      Nhắn với @Xôi Thịt:

      Có loại hình nghệ thuật có tính chiến đấu cực mạnh đã bị mai một ở Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đó là biếm họa. Chế độ ưu việt của ta không cho phép châm biếm lãnh tụ anh minh thần thánh; mà họa sĩ biếm thường lại hay… nổi loạn, phá phách chân dung thần tượng, cái đó là đại kỵ.

      Hãy quăng bát hương thờ tiên tổ, lôi cổ cha mẹ ra đấu tố, sao cũng được, dưng mờ chớ có động tới lãnh tụ chí linh chí thánh, Ly thật! 😀

    • thongreo says:

      @Bác XT: Em cũng định can bác, nhưng bị người ấy sai đi nấu cơm, thành thử trễ mất thời cơ. Khi nào cô Sóc nổi giận, thì bác phải đưa hột đậu phộng, à không, hột hạnh nhân ra chứ. Mà không, em nhớ ra rồi, vài hộp kẹo Nga sẽ hiệu quả hơn. 🙂

      @Bác levinhhuy: Bác dạy chí phải, xem ra lòng tin yêu “tủ lạnh” có khi được thăng hoa lên cấp độ tôn giáo rồi. Con đường giác ngộ tư tưởng của dân tộc sẽ còn nhiều gian nan khốn khó. Bởi vậy em phục bác Huy Quang một, nay xin phục bác Ly mười. 🙂

    • Sóc says:

      Các cụ Lý, Thông

      Đừng coi phản biện của Sóc với anh Xôi là do tôn sùng cụ Hồ. Các cụ có thể nói thoải mái về những sai lầm của cụ Hồ hay của ĐCS trong những năm họ cầm quyền, Sóc không có ý kiến như nạn cải cách ruộng đất, hay đối xử bất công đối với những gia đình phục vụ chính quyền VNCH sau năm 75, hay cả những sai lầm cá nhân của cụ Hồ…

      Nhưng đây là nói về cuộc lật đổ Pháp, Nhật, mà cụ Hồ chỉ là một người đại diện cho hàng triệu ngươi VN đứng lên, chịu tù đày đổ máu suốt gần 100 năm và mạnh nhất trong 15 năm 30-45.

      Chính quyền cụ Trần Trọng Kim chỉ tồn tại 2 tháng, Cụ Trần Trọng Kim từ chối sự giúp đỡ của Pháp để đanh Việt Minh, đại đa số bộ trưởng của chính phủ Trần Trọng Kim đểu đồng lòng trao quyền cho Việt Minh, và nhiều vị còn tham gia chính quyền Việt Minh sau này… Không lẽ đó là bản chất của một cuộc “nổi loạn”.

      Suy nghĩ của các cụ khiến Sóc không phục khi : đánh tráo ý của Sóc từ chuyện không chịu dùng chữ “nổi loạn” – mang ý không chính thống /không chính danh dành cho phong trào đâu tranh của nhân dân VN, mà cụ Hồ chỉ là người đại diện lãnh đạo – thành ra ý : tôn sùng tôn giáo…của cụ Hồ. Đối với Sóc, nhân dân VN không bao giờ có có chuyện “nổi loạn”, mà dân tộc của Sóc chỉ đứng lên đòi độc lập cho mình mà thôi, đòi những gì của mình, quyền của mình mà thôi.

      Chú Cua nói stop rồi, Sóc không muốn nói thêm đâu

      • levinhhuy says:

        Bác @Sóc!

        Cái còm trên của tôi là phản ứng với kiểu điều hành Hang Cua của lão Tổng; lão ấy không cố ý, nhưng đã thành vô thức, cứ hễ ai động đến lãnh tụ là lão bị nhột nhạt 😀

        Vấn đề trao đổi sôi nổi giữa bác và lão Thịt, tôi có lướt qua và chỉ xem đó là trò vô bổ. Nếu có ý kiến gì, tôi sẽ chen vô tại đó luôn, không cần khách sáo. Nên khuyên bác Sóc chớ có chơi bao sân như Diego Maradona, lôi tôi vào vụ đó. Tôi không có cái lối móc ngoéo cà chớn như bác nghĩ đâu nhé!

        Trân trọng.

        • Hiệu Minh says:

          Riêng còm của anh Ly phải re. Đơn giản là anh lạc đề, sai và định kiến.

          Đang bàn chuyện ca sỹ, luật sư, các bác ngoéo sang chuyện ông Hồ. Anh hiểu sai về cách quản lý blog. Anh định kiến về cộng sản.

          Hàng ngày có khoảng 3000-4000 người đọc, số còm sỹ khoảng 30 người là cùng, chiếm 1%. Liệu anh Ly có tin là mọi điều anh viết được 3000 người kia đồng ý hay không?

          Tôi không muốn bạn đọc vào hang Cua thấy toàn các comment chửi cho sướng miệng.

          Vì thế, dù anh thích hay không, tôi vẫn nhắc nhở. Sorry.

        • levinhhuy says:

          Anh Hiệu Minh!

          Tôi thích được anh nhắc nhở và chỉ cho những sái quấy của mình chứ. Trong ta bà cõi mạng, số blogger mà tôi nể phục đếm đi đếm lại không được năm người, nhưng khiến tôi vừa nể phục vừa yêu mến vừa tin tưởng thì chỉ có mỗi mình anh, vậy đó 😀 !

          Tôi vài lần tự hỏi: “Nếu mình là Tổng Cua, thì liệu mình có chịu bỏ ra ngần ấy công sức nhọc nhằn mà lại không được đồng teng tiền công, kiểu thiện tín làm công quả, để duy trì Hang Cua hay không?”. Câu trả lời luôn là: “Không, và không!”

          Trải lòng ra đây để anh hiểu tôi quý Hang Cua như nào. Trong blog này, tôi không thích đóng vai kẻ phá bĩnh, lại càng không thể là kẻ đốt đền, anh Cua à!

          Phải nói cho rõ, tôi gõ còm trong trang Hiệu Minh không phải để thỏa mãn cái khoái cảm tự thể hiện mình, mà mỗi lần gõ là một dịp để tôi tập cách lật xuôi lật ngược vấn đề, như một kiểu dùng cung bậc của tình cảm để tập thể dục cho trí não. Những khi gõ còm, như chính lúc này đây, tôi đào sâu vào những ngóc ngách của mình là chính, chứ ít khi quan tâm xem mình sẽ tìm được đồng thanh đồng khí gì ở mấy ngàn bà con Hang Cua ngoài kia đối với cái còm của mình.

          Mỗi lần gõ còm Hang Cua, tôi đều cố tránh sự trùng lặp, chăm chút từng câu chữ lẫn ý tứ, như là một cách để đáp tạ tình anh, để cùng chia xẻ với anh gánh nặng duy trì và phát triển Hang Cua. Tuy nhiên, lạc đề là cái lỗi… khó tránh, hơ hơ, hễ túm được sợi dây liên kết vài sự việc bao đồng nào đó mà có thể làm nẩy ra ít nhiều thú vị là tôi mặc mẹ lạc đề hay không, cứ chuồi theo mối liên kết đó. Muốn tránh lạc đề, anh chỉ cho tôi cách chặt khúc tư duy liên kết của tôi đi, anh Hiệu Minh! 😀

          Riêng về nhận xét của anh, rằng tôi có định kiến về cộng sản, tôi hoàn toàn đồng ý. Với tôi, hai chữ cộng sản tự thân nó đã hàm nghĩa mặc định là sự giày xéo nhân tính, sự dối trá kiên trì lỳ lợm, không cần bàn cãi, và cũng chẳng thể bào chữa.

          Tôi, kẻ ngót 40 năm là công dân của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa – độc lập tự do hạnh phúc, lại phải kiên định lập trường là không thể tin yêu gì chế độ này, cái đó chẳng hay ho gì, mà là nỗi đau lớn, nhiều lúc làm tôi nghẹt thở, anh Hiệu Minh ơi!

      • Nhím says:

        @ Sóc: khen sóc phát vì nếu nói như Xôi Thịt thì có thể ví dụ thế này: thằng Tàu lỡ xâm chiếm mình+ một chính quyền bù nhìn được Tàu dựng lên để làm bình phong. Nếu dân ta cùng nhau nổi dậy chống Tàu và chống chính quyền bù nhìn đó, Xôi Thịt sẽ bảo đó là nổi loạn vì chính phủ đó chính danh. He he.

        @ Levinhhuy: em cũng thấy vô bổ như bác và thông tin mới nhất em vừa biết là bà Sóc bị cấm túc còm rồi.

  4. KTS Trần Thanh Vân says:

    Một họa sĩ nghiệp dư nhưng tài hoa, tôi rất thích.
    Một ca sĩ chuyên nghiệp và giầu tình cảm, tôi càng thích hơn.
    Tại sao cuộc sống của họ cứ bị “cái chính trị” nó gây nhiễu thế nhỉ?
    .

    • thongreo says:

      Cô Vân kính, cô có thể thêm câu này không?

      Một nhiếp ảnh gia nghiệp dư nhưng tài hoa, (chúng) tôi càng rất thích.
      Tại sao cuộc sống của họ cứ bị “lũ còm sĩ” gây nhiễu thế nhỉ?

      Lâu lâu nịnh ông chủ tí, cho mình được khỏe, sống lâu. 🙂

      Cám ơn cô vì câu comment ý nhị.

  5. Bác TC đi vắng, vậy mà cái HC này được cái Cua sỹ tự quản tốt ghê, ngay cả với entry nhạy cảm này mà chưa thấy “đổ máu” tí nào. Tự nhiên nhớ tới những giờ học mà Thầy Cô không đến lớp được (hiếm ghê lắm), cảm giác vui gì đâu. Tất cả lại đâu vào đấy khi có “đứa” phi báo: “Cô đến!”

    • levinhhuy says:

      @SUV, lão Cua đang ngồi đếm còm trong hang đó chớ đi đâu mà vắng, bằng chứng là Ly thấy có một cái còm ba trợn vừa bị spam, hehe!

      • Hiệu Minh says:

        Lão ấy đang viết bài mới. Chán quá. Vừa post rồi đi ngủ thôi 🙂

      • thongreo says:

        Vâng ạ, bác tinh thật. Lúc trước đôi khi em thấy vài cái còm cứ treo lơ lửng, không biết ở đâu ra, xin gọi là còm mồ côi. Vừa rồi thì thấy còm của mình bị mồ côi thật, huhu … Thì ra thằng còm bố nó bị xếp hạng ba trợn, và bị lão chủ dùng súng phun lửa nướng chả rồi! Bác chủ hang cũng tinh nhanh lắm ạ, đừng thấy ông ấy nhắm mắt mà tưởng ngài đang ngủ. Cũng phải thôi, hang không giữ luật lệ sẽ có lúc vô chính phủ, mất vui.

        • Hiệu Minh says:

          Cả làng Cua có tới 3000-5000 người đọc hàng ngày. Nhưng cái làng ấy cứ phải nghe vài bài ca quen thuộc thì liệu rằng có nhàm. Vì thế, còm sỹ cần phải khách quan, không định kiến và cần có thông tin. Nếu có thể tránh được cảm tính thì càng tốt.

          Thương hiệu của blog có được là do cả khách và chủ. Tôi muốn bạn đọc tự hào “tớ từng còm ở Hiệu Minh blog đó”.

          Muốn thế, cần có sự quản lý, – Management is required. 😛

        • hoavouu says:

          Nhớ vợ thương con nên mới chui vào hang cua cho nguôi ngoai nổi nhớ ? Chứ tự hào nổi nào ở nơi đây ! NÀO. . . CÔ ĐƠN ANH ĐÀO HỞI. Bác TC hàng ngày vẫn gặp ANH ĐÀO hỉ. . . Vui tý Bác nhỉ.

  6. thongreo says:

    Bác chỉ xúi dại! Làm thế có ích gì? Chẳng thà như bác Đốp khuyên cô ấy đi chích ngừa dịch sởi, hay bác nào gợi ý cho cô trích ít thù lao làm từ thiện, có lẽ thực tế hơn. 🙂

    Lại nữa, bác không bỏ dấu, làm lắm kẻ sẽ hiểu lầm, chẳng hạn thế này:

    Một ngày 75, đứng ở cuối đường.
    Loài quỷ dụ, xua con ra đ…i đường. 🙂

    Nếu thế, nhìn lại bờ tường, tường đã xanh rêu, hihi … 🙂

  7. Gloomy 1721979 says:

    Trong thời gian qua NN VN có thả một số tù nhân chính trị như ông Cầu ( cựu quân nhân VNCH ) rồi đến ls CHHV ( đưa từ nhà tù ra thẳng sân bay Nội bài bay đi Mỹ – y hệt vụ TKTT ngày trước ) rồi thầy Định , bác Hồi và Tiến Trung . Một lần nữa dư luận và các trang mạng XH bàn tán xôn xao . Có những người thì tin rằng đó là mở đầu sự thay đổi của cs cũng có những người lại cho rằng cs đang khai thác ” tài nguyên ” của đất nước nhằm đổi chác lấy hiệp định TPP ( cũng như trước đây đã từng làm khi muốn vào WTO ) . Tôi nghiêng về vế thứ 2 hơn bởi lẽ cs có thả các từ nhân CT thật nhưng những người đó hoặc già yếu hoặc uy tín của họ ảnh hưởng không nhiều đến mọi tầng lớp trong XH VN . Tóm lại họ chưa có khả năng làm thủ lĩnh .
    Những người mà cs cho là nguy hiểm đó là anh Điếu Cày , anh Thức , chị Tần ( ở trong Nam ) và đặc biệt anh Quân ( ngoài Bắc ) có ảnh hưởng rất lớn tới mọi tầng lớp XH . Những người được cho là ” có tố chất làm thủ lĩnh ” vẫn bị cs giam cầm !
    Chuyện anh Vũ sang Mỹ cũng có nhiều luồng dư luận khác nhau . Nhưng chung quy cs đã đẩy được một ” kẻ khó chịu ” ra khỏi VN . Cs đã thắng . Anh Vũ không chờ nhân dân phá án cho anh . Có người hy vọng sang Mỹ anh Vũ vẫn tiếp tục trang đấu cho nền dân chủ ở VN . Ờ thì từ ngàn đời nay con người tồn tại được cũng nhờ có hi vọng đó thôi . Chẳng nên đòi hỏi người ta phải cháy mãi , cháy hết !

  8. Dove says:

    Dove suy nghĩ kỹ rồi, mình pro Mác – Lê, ko ưa Stalinist – nên phải cư xử cho đàng hoàng. Vậy xin tuyên bố trước cộng đồng ko kỳ thị chi Khánh Ly nữa.

    Để chứng tỏ thành tâm, Dove là người đầu tiên tại Hang Cua tha thiết tư vấn chị Khánh Ly rằng: Nếu chị vẫn quyết tâm ra Hà Nội biểu diễn thì phải ngay lập tức tiêm vắc xin phòng sởi.

    Chị nên lưu ý vì Dove có thể ko nên tin, nhưng một ông bố chồng, có con dâu đang yên đang lành bỗng lăn đùng ra bị sởi thì thiển nghĩ đó đích thị là địa chỉ để chị đặt niềm tin.

    Ngoài ra, nếu ở Hoa Kỳ có loại vắc xin phòng bất cứ bệnh nào khác, tỷ dụ như quai bị, chị cũng nên tiêm.

    Trong trường hợp công bố dịch là quyền của địa phương, thì thông tin mù mờ lắm. Sức khỏe là quan trọng, thân ái nhắn nhủ chị cẩn tắc vô áy náy.

    • Vĩnh An says:

      Hình như có cả vắc xin phòng dân chủ nữa, các anh chị mới về nên tiêm, nhân dân được tiêm hết rồi. Có vài trường hợp bị thuốc quá đát, hoặc không đủ liều, nạn nhân đã được xử lý, ca nào nặng được đưa sang Mỹ điều trị. Hiện chưa có ca nào mất mạng cả

    • thongreo says:

      Bác Đốp cứ dễ thương thế này, một hòn sỏi nhỏ cũng không nỡ ném. Gạch đá thôi cứ cất vào túi vậy. 🙂

      Bác ạ, chắc là phải khuyên cô KL cầm theo vài liều chống trầm cảm (anti-depression). Hay nếu có vắc xin chích trước thì càng tiện. Cô ấy nay tuổi đã lớn, ngộ nhỡ khi cô hát nhầm bài, hay nói nhầm vài câu sai định hướng, nhất định sẽ bị các anh “còn Hang Cua, còn mình” mời vào hang tư vấn. Lúc đó chẳng may cô mỏi mệt sinh ra trầm cảm rồi tự xử trong hang …thiệt là oan khốc đó nhe … Thôi em không dám tưởng tượng tiếp nữa … 🙂

      • levinhhuy says:

        Bác @Thongreo:

        Papa tui là đồng cô bống cậu, mới hôm trước còn thần tượng Khánh Ly, cho rằng chính nữ ca sĩ đã tạo ra Trịnh Công Sơn, giờ lại tưởng rằng mình từng kỳ thị Khánh Ly. Bác mong theo đuổi dòng tư tưởng của papa tui à? Còn khướt nhá, chịu khó dzìa đi ngủ nằm mơ đi há! 😉

  9. vo thuc says:

    Ui cha! Hai ngày cuối tuần bận đi chơi nên không đọc. Nay vào blog HM thấy mấy cao thủ quen thuộc” chém gió”, đọc nghe mà sướng luôn và phát hiện thêm nhiều điều thú vị. Chẳng hạn, HM nói thật là chưa bao giờ thích giọng ca KL. Kể cũng ” lọa” thật đó, nhưng VT tui hổng có ý kiến như mấy bác kia là phải thẩm định lại trình độ âm nhạc hay gì gì đó, vì đây là sở thích và quan niệm riêng của từng người, không ép ai được. Bác Thongreo ơi, tui cũng thấy mấy câu” Ôi những cánh đồng quê chảy máu…của NĐT hay như bác nhận xét. Bác Hổ Thơm nhận xét hay và hóm hỉnh. Còn Người lái đò thì có bài thơ độc đáo , bên cạnh 2 câu đối tuyệt vời của bác Nông dân, nghe giống phong cách những câu đối của bác Hà Sĩ Phu quá. Còn nhiều bác hay nữa nhưng…không nhớ hết nổi. He he…cả một dãy dài nhằng làm gì mà nhớ hết. Còn chuyện chị KL về hát ở Hà nội có hay không và có để lại ấn tượng gì không thì ” hãy đợi đấy”. He he… tui bình loạn huề trớt cho vui. Nhưng theo tui nghĩ, những ai đã từng nghe và thích giọng ca KL của một thời vang bóng có thể sẽ có ít nhiều thất vọng khi gặp lại một KL hiện tại,bởi ” nước thời gian gội tóc trắng phau phau”. Tui nhớ vào khoảng năm 90, ở bên cạnh nhà hát Hòa binh SG, nhà văn hóa quận 10 tổ chức đêm thơ Hàn mặc Tử người ta mời mấy” cụ” người tình một thuở của Hàn.thi sĩ nữa. Hồi đó đến giờ mình cứ sống với mấy ” nàng” nầy qua thơ, nhạc nên cứ nghĩ là mấy nàng trẻ mãi không già. Bởi thế nên lúc mấy nàng chống gậy lên sân khấu, tự nhiên mình thấy hụt hẫng làm sao ấy. Không biết trương hợp của tui lúc đó sẽ có giống người nào khi gặp và nghe chị KL( nếu) về hát lần nầy. Lung tung bung một chặp , nghe cũng oải rồi.

    • levinhhuy says:

      Hehe, bác làm tui nhớ hồi hổi đôi mươi, về quê làm quen được cô thôn nữ. Dạo ấy sao mình dại gái dữ! Mài mòn đít quần trên chõng tre nhà cổ. Lại phải nịnh cả cha mẹ anh em chú bác cô dì của cổ, nịnh từ… con chó cỏ trong nhà nịnh lên! Khi thương thương cả đường đi lối về, thuở đó cái lá chuối khô trong vườn cổ cũng nên thơ, cái bóng cổ in trên đường cũng dịu oặt Nghê Thường…

      Vậy đó mà cổ đành đoạn sang ngang dzìa xứ khác, bỏ tui côi cút giữa nhân gian cẩu xực tanh bành. Ngày cưới của cổ, tui một mình ra sau vườn múa may quay cuồng gào thét như con bò điên bị thiến!

      Mười mấy năm sau, tình cờ ghé xe nước mía bên đường, tui gặp lại cổ.

      Dáng thon mẩy mượt mà thi hứng của em tui xưa sao mất biệt vậy Hóa công, để giờ em ốm nhom ốm nhách như cò ma, teo tóp như mực phơi bảy nắng! Tóc xưa dài, giờ trơ râu bắp còi cọc trần ai. Môi xưa son, giờ tái mét mồng tơi. Má xưa hồng mịn, giờ chằng chịt điện khí hóa nông thôn.

      Em không nhận ra tui, hay em nhận ra mà lại làm ngơ dzậy cô Ba nó ơi?

      Nước mía mùa mưa. nó chua lè…

      *******

      Khánh Ly về, tui vui lắm! Nhưng đừng nói là cổ hát ngoài Hà Nội, chớ chi mà cổ xuống tới Trà Vinh, tui cũng hổng đi nghe đâu, huhu!

      • thongreo says:

        Bác Ly à, chuyện tình buồn của bác, mà sao em phải cười đến té ghế. 🙂 Lỗi tại bác à nha! Người ta là nghệ sĩ tầm xuyên quốc gia, sao bác lại ẩn dụ với cô hàng nước mía nhà bác? Nhà đài đã chi ra ngàn vạn quan tiền, há nỡ để nghệ sĩ show hàng thật như cô thôn nữ đã bảy nắng hai sương? Thân hao gầy thì đã có đồ chêm trước độn sau (bán nước mía không dùng được chiêu này, nóng lắm). Chỗ nào hư hao teo tóp thì đã có silicon, nước biển, botox. Nông thôn điện khí hóa chằng chịt ư? Chuyện nhỏ như con thỏ, phấn dồi bảy lớp, đèn màu chín từng điều khiển bằng vi tính theo cảm xúc của nghệ sĩ. Bác đã hết lo chưa?

        Hà Nội – Trà Vinh đường quan san ngàn dặm bác chớ đi, tiền lộ phí để dành uống nước mía đã hơn. Hãy để papa của bác đi xem, rồi ông ấy không nhịn được sẽ kể lại cho bác nghe thôi mà! 🙂

        Ôi dzui quá xá là dzui! Cám ơn bác Ly rất nhiều nhe.

  10. Vĩnh An says:

    Ở xứ ta có 2 trường hợp khá lạ lùng, Người cha danh tiếng , và người con “nổi loạn”.
    – Cha : Cù huy Cận, nhà thơ, nhà chính trị, nguyên bộ trưởng bộ văn hóa và con là Ls. Cù Huy hà Vũ, người đã trỉ trích nhiều nhân vật trong chính phủ.
    – Cha : Nguyễn Đình Thi, nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ, nguyên chủ tịch liên hiệp các hội văn học nghệ thuật. Tác giả bài “làng tôi”. Và người con là nhà thơ Nguyễn Đình Chính, tác giả tập thơ “ Chẹc Chẹc”, đã được nhạc sĩ Ngọc Đại phổ nhạc trong CD “Thằng mõ 1 – Cái nường 8x”. Ông đã bị phạt 30 tr vì CD này
    Trích 1 đoạn thơ NĐC :
    – Sẽ ngàn triệu lần chán chường hơn chia tay người tình mi ( Zê ) yêu người tình 8x
    một ngày kia mi ( Zê ) cất lời giã biệt cục cứt thơ không có cánh bay
    Cục cứt thơ mày cứ ngủ ngon
    Sớm mai mới bị khai trừ ( tống cổ ) khỏi thơ
    trí thứ cụp tai uống trà chửi đổng
    trí thức cụp tai ngồi bàn nhân sự
    trí thức cụp tai xin phiếu “Bé ngoan”
    Cục cứt mày cứ ngủ ngon
    Sớm mai mới bị khai trừ ( tống cổ ) khỏi thơ
    chẹc chẹc
    trong cái thế giới bị là phẳng này hóa ra lại dễ chơi quá .
    ( Giã biệt cứt )

    • Người Chầu Rìa says:

      Bác An dẫn sai : ”Làng tôi ”là bài hát nổi tiếng của Văn Cao .”Người Hà nội ” hay ”Diệt phát xít” mới là bài hát của NĐT.

      • Vĩnh An says:

        Có 2 bài làng tôi : “Làng tôi xanh bóng tre, từng tiếng chuông ban chiều…” và
        “Làng tôi xanh lũy tre mờ xa, tình quê hương qua….”

        • Gloomy 1721979 says:

          Túm lại có 2 làng tôi . “Làng tôi xanh bóng tre, từng tiếng chuông ban chiều…Đó là của Văn Cao và Làng tôi xanh lũy tre mờ xa, tình quê hương qua…là của Hồ Bắc các bác ợ .

      • says:

        Làng tôi, của Nhạc sĩ Chung Quân, là một bài hát rất nổi tiếng trong miền Nam. Nhạc sĩ Chung Quân là thầy dạy nhạc của các nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, Đức Huy, Vũ THành An . Ông đặt bản nhạc này năm 1952, lúc mới 16 tuổi ở Hà Nôi. Di cư vào Nam, ông dạy nhạc các trường trung học Chu văn An, Nguyễn Trãi ở Sài Gòn v.vv Cô Mỹ Tâm, Hương Lan … hát rất hay

        http://lyric.tkaraoke.com/13664/Lang_Toi.html

    • thongreo says:

      Các bác cho em hỏi hai câu thơ sau (em không nhớ xuất xứ) có phải là thơ NĐT không:

      Người ra đi đầu không ngoảnh lại.
      Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

      Em nhớ hoài mấy câu này của NĐT:

      Ôi những cánh đồng quê chảy máu.
      Dây thép gai đâm nát trời chiều.
      Những buổi chiều hành quân nung nấu.
      Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.

      Nghe bi tráng, thống thiết mà vẫn đẹp và lãng mạn. Nếu sai xin các bác sửa giúp.

    • Dove says:

      Hóa ra có người định giã biệt cái ko thể giã biệt được. Cứt là một phần của cuộc sống, từ sinh vật đơn sơ nhất đến con người dân chủ.

      • Vĩnh An says:

        Hoan hô bác, Cứt là 1 thực thể trong tổng thể hoàn chỉnh.

      • Vĩnh An says:

        Đã có nhiều đô thị và nền văn minh bị tiêu diệt bởi chính “chất thải” của mình. Sức khỏe và sự tồn vong của 1 chính thể phụ thuộc vào cách xử lý “chất thải” của chính nó.
        Tự nhiên lo quặn ruột cho Vn ta

    • Xôi Thịt says:

      Trường hợp thứ 3 còn hoành hơn nhiều. Ông bố học hành giỏi giang, thi đỗ đến phó bảng, ra làm tri huyện. Làm quan phụ mẫu, ông yêu thương dân như con (thấy sách báo nhà nước nói vậy thì cứ tin cái đã). “Yêu cho roi, cho vọt”, ông tẩn dân cũng hơi đau hơn bình thường.

      Ông con học hành cũng khá, Tây tàu đều tinh thông, thậm chí còn có thời gian hành nghề dạy học. Theo link đã dẫn thì ông dạy thể dục và trợ giảng hoặc dạy thay các thầy giáo khác các môn Hán văn, Quốc ngữ và tiếng Pháp. Chừng 20 tuổi (theo nhiều tài liệu là 21 nhưng ngày tháng năm sinh của ông còn nhiều tranh cãi), ông nhảy tầu sang Pháp, bắt đầu chuyến bôn ba khắp thế giới. Hơn 20 năm sau ông quay lại, dẫn theo đám đệ lật đổ nhà nước luôn, ghê không?

      • thongreo says:

        Haiza, bác Xôi nói bóng gió vậy, làm em lập tức nhớ đến truyện ngắn Linh Nghiệm của nhà văn/nhà báo Huy Quang, đồng tác giả của những phóng sự nổi tiếng thời kỳ đầu đổi mới như “Ông Vua Lốp”, “Cái đêm hôm ấy, đêm gì?”:

        http://tinyurl.com/lqprpcq

        Từ khi Linh Nghiệm được đăng trên báo Văn nghệ, hơn 20 năm đã trôi qua. Thế mới biết, từ rất lâu đã có những người trí thức rất dũng cảm đã dám nói về những điều tối cấm kỵ.

        Bây giờ nhiều người phê phán, cười chê ông Hữu Thỉnh về nhiều chuyện, cũng công bằng thôi. Nhưng ngày đó, vô tình hay hữu ý, là tổng biên tập của VN, ông đã cho Linh Nghiệm xuất hiện. Em rất sẵn lòng nhấn nút “thumb up” cho ông một cái. 🙂

        Sao bác Xôi không viết còm này sớm hơn chút, thỉ dụ như 25 năm về trước, chắc chắn bác sẽ nổi tiếng hơn cả Huy Quang hay Nguyễn Huy Thiệp. 🙂

        Cám ơn bác XT.

        • thongreo says:

          “Cái đêm hôm ấy, đêm gì?” là của Phùng Gia Lộc, không phải của Huy Quang. Xin lỗi các bác.

      • Sóc says:

        Anh Xôi hay thật. Đang nói về chuyện ” người bố danh tiếng ” ( ý tốt ) và chuyện những “người con nổi loạn ” ( không tốt lắm ). Cách đặt vấn đề cũng chưa lấy làm chuẩn xác cho cả 2 trường cha con cụ Huy Cận – Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Đình Thi – Nguyễn Đình Chính. Vì “danh tiếng” hay ” nổi loạn” còn phụ thuộc vào quan điểm thế nào là “nổi loạn”. Sóc không nghĩ bác Vũ hay bác Chính nổi loạn.

        Nhưng anh đi nói về trường hợp thứ 3. Nói thẳng ra là về cụ Phong Săc- Hồ Chí Minh.
        Về danh tiếng – độ nổi tiếng, bác Vũ nổi tiếng nhờ cụ Huy cận nổi tiếng trước, bác Chính nổi tiếng thêm nhờ có cha là Nguyễn Đình Thi. Còn trường hợp thứ 3, cụ Hồ nổi tiếng nên cụ Sắc mới nổi tiếng.
        Về chữ ” nổi loạn” . Có thể khái niệm “nổi loạn” gắn vào 2 bác Chính hay Vũ còn tranh cãi.
        chứ anh ghép với một người lãnh đạo dân tộc đứng lên giành độc lập từ tay Pháp Nhật với từ ” nổi loạn” thì không thể tranh cãi mà không được dùng.
        Nhân dân VN bất kể đảng phái , bất kể yêu hay ghét cụ Hồ nhưng không thể nói đứng lên đòi độc lập là “nổi loạn” được anh ạ

        • Sóc says:

          Lật đổ nhà nước nào?
          Hay là lật đổ sự thống trị của người Pháp, Nhật. Họ là nhà nước của chúng ta sao!
          Em không thể hiểu nổi sao có quan điểm này

        • Xôi Thịt says:

          Tán phét thôi thì nói vậy cho vui 🙂

          Còn muốn để cãi nhau thì có thể nói là Alcohol lật đổ nhà nước Việt Nam Đế Quốc của vua Bảo Đại và Tể Tướng Trần Trọng Kim. Về tính chính danh thì nhà nước này không khác mấy các triều vua Nguyễn kể từ khi vua Tự Đức ký hòa ước với Pháp. “nổi loạn” là từ của VA, thiên về nói tính cách, còn câu cuối của mình, XT dùng từ “lật đổ” nhé :). “cách mạng”, “lật đổ”, “đảo chính” … cũng chỉ là cách nhìn nhận dưới các lăng kính khác nhau mà thôi.

        • Sóc says:

          Ai nói lật đổ nhà nứoc Bảo Đại- Tràn Trọng Kim
          Một nhà nước do Nhật dựng lên mà anh gọi nhà nước của mình. Và Việt Minh cũng không lật đổ Trần Trọng Kim, mà do Trần Trọng Kim và nội các bàn giao chính quyền. Trần Trọng Kim không lật đổ được Pháp Nhật mà máu của Việt Minh, của bao nhiêu đảng phái khác đổ xuống mới đuổi Pháp Nhật ra khỏi VN
          Đừng có cào bằng lịch sử kiểu đó chứ
          Anh Xôi rất hay soi phần chữ nghĩa.. Nổi loạn và lật đổ khác nhau xa, anh thừa hiểu.

        • Sóc says:

          Tính chính danh
          Sử VN, sử nước ngoài đều gọi chính quyền Trần Trọng Kim là chính quyền bù nhìn, dù người ta ghi nhận Trần Trọng Kim và nội các là những người yêu nước đi chăng nữa.

          Ngoại trừ sử của những người muốn chống cộng sản bằng cách phủ nhận tất tần tật công lao của họ , thậm chí phủ nhận bằng cách này: coi một nhà nước do ngoại xâm dựng lên là một nhà nước chính danh, dù không có tiền,quân đội hay quyền hành cho cái nhà nước ấy. Thà như thế còn hơn công nhận công lao của hàng triệu người đi theo Việt Minh / cộng sản / quốc dân đảng / và các đảng phái khác đổ máu cướp chính quyền tư tay Pháp Nhật.

        • Xôi Thịt says:

          Đây, nói chuyện chữ nghĩa đây. “nổi loạn” khi nói về tính cách thì là tính từ nhé. Người có tính cách này thường không bằng lòng với thực tại và muốn làm gì đấy để thay đổi. Sóc cố tình chỉ hiểu nó là động từ nên mới đem so sánh nó với “lật đổ”. “lật đổ” có thể là hành vi của người có tính cách “nổi loạn”, “hành động nổi loạn” cũng vậy.

          Hành động của Việt Minh tháng 8 năm 1945 là hành động “lật đổ” (“Tháng Tám bốn mươi lăm/ Dân ta Tổng khởi nghĩa/ đứng lên cướp chính quyền/ đập tan xiềng nô lệ/ Pháp thua rồi Nhật bại/…, không lật đổ thì là gì nữa? Còn bản chất cả quá trình là như thế nào thì đám sử gia còn cãi nhau chán.

        • Xôi Thịt says:

          Sóc cứ bình tĩnh. Về tính chính danh thì nhà nước này không khác mấy các triều vua Nguyễn kể từ khi vua Tự Đức ký hòa ước với Pháp.. Bù nhìn hay không, kiểu nhà nước như vậy tồn tại cũng gần trăm năm và dân Việt cũng coi kiểu nhà nước ấy là bình thường.

  11. HỒ THƠM1 says:

    Mới đi làm về, chui Hang xem thử lão Đốp có viết quàng xiên củ đậu củ chuối gì không để bẻ giò lão chơi, thì thấy đây rồi:
    ” Cho Cù Huy Hà Vũ di sản của 2 nhà thơ lớn nhất VN, thì anh chỉ mở mở được một văn phòng luật tầm tầm và một quán cà phê điểm tâm có món bún móng giò kha khá.
    Ai ko tin, xin mời đến đầu phố Điện Biên Phủ mà kiểm chứng.” ( Lão Đốp)

    Thôi, không nói chuyện ” Vũ đi Ly về” nữa, cũng chẳng thèm đến phố Điện Biên kiểm chứng làm gì cho nhọc xác, giờ nói chuyện lão Đốp phát biểu quàng xiên vớ vẩn, chẳng biết cóc khô gì về thi ca văn học,chắc lão Đốp học lóm ở đâu khi lão cho Xuân Diệu và Huy Cận là ” 2 nhà thơ lớn nhất VN” . ( Sau lão Đốp “đề nghị” chỉnh lại là …” lớn nhất thời tiền chiến”).

    – “Lớn nhất Việt Nam” thì chỉ “ông điên” mới nói thế, thôi khỏi cần bàn! No table!
    – ” Lớn nhất thời tiền chiến” đúng là phát biểu quàng xiên vớ vẩn! Chính xác, hai ông Xuân Diệu và Huy Cận chỉ là hai nhà thơ có tài và nổi tiếng thời tiền chiến mà thôi! Thời tiền chiến có khối nhà thơ nổi tiếng ngang hai ông : Thế Lữ, Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Nguyễn Bính, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Hồ Dzếnh…nhiều lắm. Hai ông còn phải nhớ ơn nhóm Tự lực văn đoàn của Nhất Linh vì đã “lăng xê” nhiều cho hai ông nữa đấy!

    Túm lại cho nó vuông, Huy Cận và Xuân Diệu chỉ cần mấy tập thơ Lửa Thiêng, Thơ Thơ, Gửi Hương Cho Gió là đủ nổi tiếng đời thơ rồi, còn lại cái “di sản” sau tiền chiến, khi hai ông theo “cách mạng” thì vứt quách vào sọt rác,có khi tiếng tăm của hai ông càng sáng ngời thêm nữa đấy!
    Tui thật!

    • Người Chầu Rìa says:

      Nhân bác H.Thơm nhắc đến hai nhà thơ Xuân Diệu và Huy Cận , nhà cháu xin chép tặng hai đoạn thơ chân dung 2 nhà thơ của cụ Xuân Sách để bác H.T và mọi người cùng thưởng
      thức, khỏi phải tra cứu :
      Hai đợt sóng dâng một khối hồng
      Không làm trôi được chút phấn thông
      Chao ơi ! Ngói mới nhà không mới
      Riêng còn chẳng có, có gì chung ?
      ( Hai đợt sóng- Một khối hồng – Riêng chung là tên các tập thơ sau cm của XD- Ngói mới là
      tên bài thơ được đưa vào sách giáo khoa …Phấn thông vàng : tác phẩm trước cm)
      Còn đây là chân dung của tác giả Lửa thiêng:
      Các vị La Hán chùa Tây Phương (tên bài thơ được đưa vào sách giáo khoa)
      Các vị gầy quá tôi lại béo
      Năm xưa tôi hát :Vũ trụ ca (tên tập thơ trước cm)
      Bây giờ tôi hát : Đất nở hoa (——— sau cm)
      Tôi hát chiến tranh như chảy hội
      Không nên xấu hổ khi nói dối
      Việc gì mặt ủ với mày chau
      Trời mỗi ngày lại sáng – có sao đâu ( TMNLS: tên tập thơ sau cm – Ba câu trên đều rút ý và từ ở các câu thơ của HC)

    • thongreo says:

      Nhờ bác Hồ Thơm em học được từ mới đây: No Table, miễn bàn! Giống như là “No Star Where” (không sao đâu) vậy. Mới biết người Việt mình sáng tạo thiệt. Mỹ, Anh, Úc nghe hiểu được chết liền! 🙂

      Hồi xưa em nghe có người (ở VN) nói “No Can Do”, tưởng cũng là tiếng bồi thôi. Nhè đâu sau này mới biết trong tiếng Mỹ có chữ này thật. Việc gì không thể làm được thì chỉ lắc đầu “it’s no-can-do”, hay “no can do” cho gọn.

    • chính ủy says:

      Nói Đốp “chẳng biết cóc khô gì về thi ca văn học” thì đúng rồi nhưng chưa đủ, phải nói là về văn học nghệ thuật nói chung mới đủ bởì lão từng nói Khánh Ly làm nên Trịnh công Sơn há há…Chưa bàn đến chuyện đem tầm vóc Trịnh so với cô ca sĩ, chỉ cần thấy tư duy ca sĩ mà làm nên nhạc sĩ đã chết cười rồi hớ hớ 😀

  12. Người lái đò says:

    Vũ đi có lúc Vũ về
    Ly về là để hành nghề cầm ca
    Cầm ca đang ”phát ” ở ta
    Ngày xưa là loại ”xướng ca vô loài”
    Cách mạng vô sản: đổi ngôi
    Xướng ca nay đã được ngồi “ngai vua”
    Còn kẻ sĩ đi quét chùa
    Hoặc luồn cúi – kiếp a dua nịnh đời:
    Khen vua trí tuệ tuyệt vời
    Đừng theo anh Vũ mà chơi Hỏa Lò
    Hỏa Lò nay đã thành ”kho”
    ”Cất” LƯƠNG TÂM để mà lo đổi hàng…

    Bao giờ Lịch Sử sang trang ?

    • Gloomy 1721979 says:

      ” Vũ đi
      Ly về
      Nhất ở lại
      Cày tiếp ”
      Tần hầm
      Thức khắc khoải
      Quân đợi chờ
      Hạnh héo hon
      Lý bịt miệng !

  13. […] “trả tự do trước thời hạn”, “trục xuất đi chữa bệnh”… (ĐCV). – Chuyện “Vũ đi, Ly về” (Hiệu Minh). – Chẳng nên tin Cộng Sản Việt Nam. (Phi Vũ). “Chúng ta cũng […]

  14. vn says:

    Câu nói “tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời mất vui khi đã vẹn câu thề” đáng suy ngẫm trong trường hợp của Khánh Ly. Dân Mỹ nhớ nhiều về hình ảnh Marilyn Monroe chết trẻ hơn là Liz Taylor chết già. Dân Hong Kong nhớ tới diễn viên phim võ thuật Lý tiểu Long Bruce Lee chết yểu hơn là những người khác. Tôi e rằng những người Hà Nội hâm mộ Khánh Ly qua băng đĩa có thể sẽ thất vọng người thực tiếng hát thực của KL ở cái tuổi 70. Hơn nữa KL có thể hát hay nhưng chưa hẳn nói trước công chúng hay. Nhưng tại sao chúng ta không nghe thử một giọng hát trẻ của một cô bé Hà Lan 9 tuổi?

  15. Dove says:

    Vũ đi, Ly về rồi bà Magau – đại sứ Nam Phi đến. Bà ấy đã phát biểu:

    “Chúng tôi tôn vinh niềm tin không bao giờ tắt và ý chí kiên cường của nhân dân chúng tôi, luôn sát cánh để đạt được tầm nhìn chung trong Hiến pháp của mình. Trong không khí kỷ niệm ngày lễ trọng đại này của dân tộc, nhân dân Nam Phi một lần nữa khẳng định cam kết của Chính phủ Nam Phi về việc củng cố nền dân chủ và xây dựng một nước Nam Phi thống nhất trong sự đa dạng.
    ……..

    Về quan hệ ngoại giao với Việt Nam, nữ Đại sứ cho biết, nhờ vào mối quan hệ truyền thống lâu dài và thân thiết, Nam Phi và Việt Nam hiện vẫn đang tiếp tục cùng nhau hợp tác và làm việc nhằm tái thiết và phát triển nền kinh tế của cả hai nước và cải thiện chất lượng cuộc sống của nhân dân.

    Theo bà Kgomotso Ruth Magau, những gì mà Nam Phi đã đạt được những cột mốc quan trọng ngày hôm nay là nhờ có sự ủng hộ của Việt Nam. Vì vậy, hòa trong niềm vui của Ngày Tự do, dân tộc Nam Phi cũng chào mừng kỷ niệm lần thứ 39 ngày Việt Nam hoàn toàn thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2014) và ngày kỷ niệm 60 năm Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ hào hùng như người Việt Nam”

    Vậy, các bạn pro-DC hãy cố gắng thoát ra khỏi “nỗi nhục VN” để ăn mừng 60 năm Điện Biên Phủ ròi xắn tay củng cố nền dân chủ và xây dựng một nước VN thống nhất trong sự đa dạng.

    Dove thích Nam Phi, thích N. Mandela vì vậy đã mua trọn một cây xoan đào Nam Phi để làm đồ nội thất. Sẽ gắn một tấm biển đồng nhỏ:

    • Người Chầu Rìa says:

      Tuyển xoan đào Nam Phi làm nội thất
      Bác Dove quả chơi thật là sang
      Nghe nói gỗ này làm Linh sàng
      Bền ngang với loại sừng Tê Giác ! ?

    • thongreo says:

      Bác Đốp ạ, bà Magau nói thế có phải là xỏ xiên hay khích bác đỉnh cao trí tuệ phe mình không? Này nhé, “đạt được tầm nhìn chung trong Hiến pháp … củng cố nền dân chủ …”

  16. TKO says:

    @ Chào bác Cua:
    1. Entry thời sự của bác Cua cho thấy mọi sự “đi – về” hoặc “bắt – thả” thì chưa hẳn ai ai “bỗng dưng” muốn mà được!
    2. Phát hiện ra nội dung comment này của cụ QX: “mỗi người Việt Nam phải mau mau lẹ lẹ tách cầm kỳ thi họa ra, đừng ràng buộc những ngành ấy vào cứu cánh chính trị thay vì chỉ là phương tiện chính trị mà thôi”. —> Thấy sáng ý! Bravo cụ QX.
    * Thực tế:
    – Khó, y như tách bạch ca sĩ Khánh Ly trẻ trung ngày xưa và cụ bà 70 tuổi bây giờ, giữa LS Vũ trước và sau 7 năm bị tù đày một mình!
    – Khó, y như tách bạch giữa cặp phạm trù: ngày ấy và bây giờ; ở đó và ở đây – cánh én và mùa xuân! Vật đổi sao dời, mà lòng người/não trạng thì vẫn như xưa hoặc thay đổi chỉ chút ít.
    – Khó, nên mơ hồ là thế!
    Áp đặt cho từng cánh én, cho LS Vũ, cho ca sĩ Khánh Ly, cho TPP chuyên chở cả khát vọng mùa xuân thì thật đúng là … hơi khiên cưỡng! (Đây chỉ là suy nghĩ của bản thân!)
    * Thực tế:
    – Chưa có ai hát truyền cảm được giống như Ca sĩ Khánh Ly khi bà gặp được NS Trịnh Công Sơn trong giai đoạn lịch sử của thời cuộc, cũng như chưa từng có ai “bỗng dưng” mạnh dạn lên tiếng kiện … ++ và “tự nguyện” chịu cảnh tù đày 7 năm như LS Vũ thời gian vừa qua;
    – Nếu LS Vũ, ca sĩ Khánh Ly quyết định giữ cho bản thân được thở và tiếp tục được phát ngôn ở một không gian nào khác, thì người đời còn tiếp tục được nghe giọng hát đặc thù hay lời hùng biện của họ ở một góc nhìn khác, và còn được tiếp tục luận bàn và cả loạn bàn về họ.
    —> Kiểu như bác Cua ưng/thích duy trì HC thì bà con HC còn có cơ hội nghe các giọng ca vàng vang lên ở HC vậy mà.

    3. Yên vị?
    – Đã có ai là fan hâm mộ cụ Cua đủ để yêu cầu cụ Cua “yên vị” tại DC chưa ạ?
    – Trẻ em ngây thơ/ngây ngô – đôi khi còn chưa thể bắt chúng “yên vị” huống hồ là những cụ thất thập cổ lai hy vốn bình sinh, đủ trải nghiệm, đủ bình thản trước hỷ nộ ái ố của người đời và nhất là họ có tố chất hơn người, có khả năng biểu đạt ý chí của mình bằng bút lực, bằng ngôn ngữ chim sơn ca hoặc bằng sự sắc sảo/quyền biến của một luật sư: Gừng càng già càng cay – bất chấp hình tướng, tuổi tác. Ai có thể bắt họ yên vị ngoài bản thân họ ạ?
    – Mỗi cá nhân đều phải tự định đoạt vận mệnh của mình trong một khuôn khổ TỚI HẠN nhất định. Ác nỗi, có ai hiểu rõ được sự tới hạn là như thế nào đâu!
    – Bản thân tự nhìn nhận đúng bản thân, hiểu rõ mình muốn gì và cần làm gì thì mới mong sớm yên vị. Mà đã chắc gì người ta được yên vị khi đã khuất núi, ngay cả “hy sinh” từ xa xưa mà nay hậu thế vẫn lôi ra ca tụng, nhắc nhở, đay nghiến đủ kiểu.
    – Tuy nhiên, đối với quê hương, nói “đi” cũng sẽ là nói “về”, chí ít là sự trở về quê MẸ trong tâm tưởng – Một người Mẹ còn trăm bề khốn khó do đàn con chẳng chịu trưởng thành dù yên vị tại gia hoặc đã đi muôn phương học được cái hay cái dở của người!
    – Chỉ khi nào được trở về với Mẹ hiền thì chắc là yên vị, yên bình đúng nghĩa!

  17. Dove says:

    Hỏng biết chị Khánh Ly có sống ở Irvine ko?

    Dove ghét mấy ông nghị tộc người thiểu số của thành phố này. Ở xứ văn minh mà văn hóa rất “lùn” nên đã vô lễ với nhân dân thành phố Nha Trang hiền hòa xinh đẹp.

    Vì vậy, Dove tẩy chay tuốt tuồn tuột công dân Irvine dù là 2 đời gốc Việt hoặc 10 đời gốc Mẽo. Thổ dân da đỏ Irvine cũng bị Dove tẩy chay luôn. Như vậy gọi contaiment, một chính sách do đầu óc Hoa Kỳ sản sinh ra từ thời chiến tranh lạnh.

    Vậy xin lỗi chị Khánh Ly, mặc dù vô cùng thần tượng cái chất giọng mà chị thể hiện TCS, nhưng nếu chị ở Irvine thì Dove cũng phải nén lòng tẩy chay chị thôi.

    Măc quần bò lén đến xịt nước hoa thối Rafflesia arnoldii có thể là biện pháp thỏa đáng.

    Loại hoa này do Sir Thomas Stamford Raffles đáng kính phát hiện tại Indonesia và mang tên ông, đáng tiếc là nó nhỏ hơn và nom thô kệch hơn Amorphophallus titanum mà Dove đã tặng bà Loretta Sanchez.

  18. Vĩnh An says:

    Năm 1924 Phạm Hồng Thái quăng bom ở Sa Diện, Hongkong, ám sát toàn quyền Đông Dương. Tiếng bom đã đánh thức lòng yêu nứơc trong mỗi trái tim người Vn. 6 năm sau Xô viết Nghệ Tĩnh bùng nổ.
    Năm 2009 Cù Huy Hà Vũ quăng bom mang tên kiện TT và dường như ngay lập tức đã có 1 Xô viết Nghệ Tĩnh trên không gian mạng
    CHHV có tính cách của 1 tướng tiên phong, gan dạ, liều lĩnh. Nhưng không có tính cách của 1 vị thủ lĩnh, người có chủ kiến, có sức cuốn hút cho 1 phong trào và có sách lược hoạt động hợp thời thế. “Thần hay bởi bộ hạ” , 1 cây làm chẳng nên non.
    Mượn câu của Tào Tháo : Anh hùng trong thiên hạ ngày nay, chỉ có Lão Cua với… Lão Dove mà thôi! ( Đùa 1 tý bác nào có tật, cứ việc giật mình)

    • levinhhuy says:

      Tôi thích cái ý “Cù Huy Hà Vũ quăng bom” của bác; nhưng còn Phạm Hồng Thái, thì ông đặt bom bác ạ!

      • Vĩnh An says:

        “Trong bữa tiệc ông đã quăng một quả lựu đạn được ngụy trang trong một chiếc máy ảnh vào giữa bàn tiệc. Tuy nhiên vụ mưu sát không thành, Merlin chỉ bị thương nhẹ và thoát chết; dù vậy có năm doanh nhân Pháp tử thương” Theo Wiki

        • levinhhuy says:

          Vậy thì cũng đâu phải quăng bom, cái gã Wiki thiệt là láo quá đi, ngay ở dòng đầu đã chép là: “Phạm Hồng Thái (chữ Hán: 范鴻泰, 1896 – 1924) là một nhà hoạt động trong Phong trào Đông Du và là người đặt bom ám sát toàn quyền Đông Dương Martial Merlin vào năm 1924.” Vậy mà xuống dưới thì “bom” đã teo lại, thành “lựu đạn”.
          Theo bác thì ta nên nghĩ như thế nào, Phạm Hồng Thái đặt bom hay là quăng lựu đạn, cái nào phải thế hơn? 😀

        • Xôi Thịt says:

          Hehe, 2 lão trao đổi vui quá 😀 . Tiếng Anh “lựu đạn” nó gọi là (hand) grenadewiki thì nó định nghĩa A hand grenade is any small bomb that can be thrown by hand … . Vậy lựu đạn cũng là bom nhé 😛

        • levinhhuy says:

          Thì cũng giống tiếng Tàu, bom hay lựu đạn gì cũng dùng chung một chữ “tạc đạn” (炸彈) thôi mà lão Thịt 🙂

          Nhưng khi dùng tiếng Việt thì Ly tưởng phải phân định rạch ròi chứ: “bom” thì không “quăng” được, “lựu đạn” thì không “đặt” được. Cũng vậy, Phạm Hồng Thái thì gắn với tiếng bom Sa Diện, nhưng Cù Huy Hà Vũ lại gắn với hai bao cao su, khác xa ơi là xa, hehe! 😛

    • danbanbao says:

      Bom anh Vũ là bom giấy,bom thư nhưng môi trường không phù hợp nên không khả thi, không cháy,không nổ,vô hại.Nếu nhà cầm quyền làm lơ,không chấp thì không có chuyện gì,đằng này bị chửi,bị kiện, tức nên bắt cho bõ ghét,thế là từ nhiên anh Vũ được”nâng lên một tâm cao mới”.Những người bất bình với chính quyền thì như nắng hạn gặp mưa rào,như kiểu anh A bất bình anh B,rồi có anh C gây gổ với anh B nên đứng về phe anh C,rồi nâng anh C lên một tầm cao mới nữa,hehe.

    • thongreo says:

      Bác Vĩnh An nói vui quá, xin cho em góp vài câu:

      Một ngày nào đó, gió bỗng đổi chiều bẻ gãy ngọn cờ cắm trước Hang Cua, có người sẽ thấy xây xẩm mặt mày, phun ra một búng … nước bọt, rồi ngửa cổ lên trời mà than rằng:

      Trời đã sinh ra Cua, sao còn sinh ra Đốp!

      Các tên trên đây chỉ là giả tưởng, xin các bác cứ tùy tiện thay đổi nhé, chẳng hạn:

      Trời đã sinh ra Đốp, sao còn sinh ra Cua!
      Trời đã sinh ra Ly, sao còn sinh ra Đốp!

      🙂

  19. hoavouu says:

    Người Cộng sản rất giỏi trong những trận đấu với chiến tranh tâm lý hay chiến tranh nhân dân mà thực ra là nghệ thuật xách động quần chúng nhân dân ? Trong những trận đấu ĐI-Về người Cộng sản theo tôi họ đã toàn thắng cho dù tại sân bay DC nhà họ Cù có cú chào chiến thắng V.
    Trong trận đấu với họ Cù bắt đầu từ hai bao su đã qua xử dụng Chính quyền đương thời VN đã có 2 thất bại mang tính chiến thuật ?
    1/ Họ cứ ngở sức mạnh của Luật pháp ở VN là ưu việt là đại diện cho pháp quyền nhà nước VN ? Nhưng với lăng kính soi rọi của Quốc tế đó chỉ là luật pháp của một nhà nước độc tài ?
    2/ Thất bại nặng nề nhất trong vụ việc họ Cù là họ không tiên đoán được chàng tù nhân HỌA SỈ đả ký họa được chân dung một người hùng trong phiên tòa mà xuất sắc lại đứng về những phóng viên ảnh của những hãng thông tấn hàng đầu thế giới với một tù nhân mặc 1 bộ đồ lớn.
    Nhưng chung kết chính quyền họ đã chiến thắng khi họ quá hiểu rằng mục đích của họ Cù chỉ là những tham vọng cá nhân ? Vì sao tôi dám nói như thế ? Ví bởi ! Đồng hành nơi đến vùng đất Hứa của họ Cù chỉ có vợ ông ta thôi ? Nói thế có thể là hàm hồ hay võ đoán nhưng tôi tin rằng thời gian sẽ trả lời tất cả và biết rằng chúng ta kg có quyền đòi hỏi họ Cù điều gì cả vì ông ta cũng chỉ như chúng ta ?
    Chuyện đi của Vủ theo tôi là thế ? chuyện về của Ly tôi đã nói trên và đã ăn vài cục đá là lẽ đương nhiên vui thôi ? Có một Chuyện Về tôi thấy khá hay tôi xin một vài câu vậy. Đó là chuyến về của ông tướng diều hâu chế độ củ Nguyễn cao Kỳ. Năm 1975 ông ta đòi quyền và đòi Tử thủ, Năm 2004 Chuyện Về của ông hấp dẫn hơn nhiều lần Chuyện Về của LY ? Năm 2007 ông qua Mã lai. Ngày 28 tháng 07 năm 2011 thân xác ông mãi mãi xin gởi tại xứ người như một lời trăn trối cho ý tưởng hòa hợp dân tộc của một con người từng lừng lẫy một thời và hôm nay suôi tay.
    Người Cộng sản đả chiến thắng toàn tập. Thế đấy các Bác Ạ.

    • Hàng xén says:

      -Một người có tham vọng cá nhân không lẽ lại thích làm tù nhân mấy năm trời?!
      -Một người dám chơi võ thật còn chúng ta chỉ đánh võ “mồm” thì làm sao như nhau đươc?!
      -Một người như ông Vũ chỉ cần lặng lẽ trôi theo dòng chảy định hướng thì cũng ra được biển lớn mà chảng cần đến tham vọng.

      • Hoavouu says:

        Thưa Bác HX ! Trong com tôi đã viết các Bác có thể cho tôi là hàm Hồ là võ đoán có nghĩa khi có phản biện tôi được phép kg trả lời,nhưng xét thấy như thế cao đạo quá, tôi xin phép được vài dòng cùng Bác.
        1/ CHHV kg bỏ của chạy lấy người,tôi sẽ cho rằng CHHV kg tham vọng.(ý của riêng tôi)
        2/ Võ thật hay Võ mồm tôi đả có một com trên HC rồi,tôi kg nói lại.
        3/ Biệt thự 34 cột cờ nếu không phải vài ngàn cây vàng thì đường ra biển lớn của Họ Cù theo tôi có lẽ thong dong hơn. (Xin lỗi hơi vô duyên1 Tý)

      • Hồ Tại Thiên says:

        Gạch dòng thứ ba của cô hàng xén là sai nên mới có Vũ ngày nay đấy!

    • D.N.L. says:

      Nói như bác thì người CS.thắng đáng cho bác hoan nghênh
      (một cách vô ưu và vô tư) hơn người DÂN thắng hay sao ?

      • Hoavouu says:

        Thưa Bác D.N.L Biết người biết ta mấy trận mấy thắng Bác ạ . Thân ái .

      • D.N.L. says:

        Xin góp ý với bác HVU,
        Dù tôi không nghĩ bác “chống chế” nhưng cũng xin làm sáng tỏ
        vấn đề để khỏi hiều lầm và đừng bi quan.
        Biết người CS.là quen bạo lực và từng xử dụng bạo lực đến sẵn
        sàng giết người vì chủ nghĩa mà họ xem như lý tưởng duy nhất
        đúng,là niềm tin và sự thật độc quyền của họ.Nhưng không phải
        vì thế mà ta phải tìm cách tàn ác hơn họ để thắng,thưa bác.
        Chuyện đó không thể có,vì thế chúng ta cần phải vạch ra cho họ
        một con đường thích hợp với thời đại hôm nay.Đó là hãy bỏ ngay
        bạo lực và đặt ý thức hệ CS.mà họ từng tôn thờ dưới quyền lợi tối
        thượng của đất nước và dân tộc VN.trước hoạ bành trướng của
        Tàu cộng,bác ạ !

  20. D.N.L. says:

    Nhân tiện,cũng xin phiếm bàn thêm vài lời về sự đấu tranh ở xứ độc đảng độc tài.
    Nếu trước 1975,người đấu tranh hoạt động dễ dàng bao nhiêu thì nay lại gian khổ,cực kỳ
    cô đơn và vô cùng nguy hiểm bấy nhiêu.
    Do đó,thú thật tôi hết sức kính phục những người đã và đang đấu tranh ở trong nước,nhất
    là anh các anh Điếu Cày,cô Đổ Minh Hạnh,Trần H.D.Thức,Nguyễn Xuân Nghĩa v.v.đến nay
    vẫn còn ngồi tù dài hạn.Trường hợp ai chưa ngồi tù thì bị gây khó khăn từ những việc tầm
    thường nhất như anh kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh không cách nào thuê nhà được ở Đà Nẵng
    mà phải chạy ra tận Lăng Cô và cũng chưa chắc được yên thân ! Nhà cầm quyền bao vây
    kinh tế,tước hết phương tiện sinh nhai chính đáng của người dân,nếu chổ làm việc là của
    nhà nước còn của tư nhân thì bị công an gây khó khăn cho chủ phải sa thải người đó ! Đã
    vậy,họ còn bị chính quyền bôi lọ,lăng nhục nhân phẩm một cách công khai qua hệ thống
    truyền thông độc quyền của nhà nước.Đó là sự khủng bố tinh thần đáng sợ nhất.
    Trái lại,trươc kia những người đấu tranh được hỗ trợ và ủng hộ của đáng phái đối lập,của
    báo chí tư nhân và những tổ chức xã hội dân sự như các hội đoàn và nghiệp đoàn,trong đó
    mạnh nhất là từ các tôn giáo.Hơn nữa,các ký giả nước ngoài loan tin ngay và nhanh chóng
    ra cho thế giới biết về trường hợp của họ.
    Đó là lý do tại sao tôi cho là những người đấu tranh thời nay can đảm gấp ngàn,ngay cả là
    triệu lần giới tranh đấu trước kia và nếu so sánh thì những Huỳnh Tấn Mẫm,Lê Văn Nuôi v.v.
    không đáng xách dép cho quý vị đấu tranh ngày nay !

    • thongreo says:

      Đồng ý với bác hai tay luôn. Em xin bổ sung rằng chính quyền miền Nam trước 1975 tử tế với tù nhân hơn bác ạ. Ông Lê Hiếu Đằng kể lúc ông bị giam, đến kỳ thi tú tài, họ cho xe cảnh sát chở mấy ông thần sinh viên tranh đấu đi thi đàng hoàng, xong thì bắt về giam tiếp. Đó chỉ là một thí dụ nhỏ thôi.

    • D.N.L. says:

      Do bác HM.cho biết có đến 3000 người/hàng ngày đọc bài trên trang
      này,nên xin nói thêm vài lời vì có thể gây hiểu lầm.
      Nói “không đáng xách dép…” không có nghĩa là cố ý… “dìm hàng” để
      hạ giá mà là căn cứ vào tình hình thực tế tại miền Nam thời đó, nhất
      là giới đấu tranh “cực đoan” lúc ấy được người CS.âm thầm vạch ra
      kế hoạch,phương cách và chiến thuật biểu tình gây rối loạn và họ chỉ
      là người theo chiến lược nói trên mà hành động.Còn mấy vị như Điếu
      Cày,THDThức v.v.thì họ làm từ A đến Z từ suy nghĩ đến hành động !

  21. […] “trả tự do trước thời hạn”, “trục xuất đi chữa bệnh”… (ĐCV). – Chuyện “Vũ đi, Ly về” (Hiệu Minh). – Chẳng nên tin Cộng Sản Việt Nam. (Phi Vũ). “Chúng ta cũng […]

  22. TamHmong says:

    Trong khi Tổng Cua đang ngủ. Chưa có bài mới. Xin giới thiệu một vài viết đáng quan tâm trong Diễn đàn XHDS có liên quan đến vấn đề đang thảo luận
    http://diendanxahoidansu.wordpress.com/2014/04/21/sau-cong-san-se-co-tu-do-dan-chu-2/comment-page-1/#comment-55611

  23. NôngDân says:

    + Tổng Cua đi chơi mấy ngày về còn mệt, chưa kịp có bài mới. Nông dân làm câu đối cho vui!!!.
    VŨ SANG ẤY, HẾT HÔ PHONG HOÁN VŨ
    LY VỀ ĐÂY, LẠI CẤT GIỌNG BIỆT LY

    • Sóc says:

      Dân tại đây, vẫn còm chuyện của Dân.

      Hihi. Chọc cụ chút, S đi ăn và đi tiêm đây.

      • Hồ Tại Thiên says:

        Có một vế đối có chữ từ xưa, xem chừng nó vận vào Vũ nay:

        cậy mạnh ra múa, gặp mưa gặp mưa ướt cả lông

    • D.N.L. says:

      Xin được phép góp ý với bác bằng 1 chữ sửa lại thôi :
      Ly về đây,lại cất giọng TRÀN ly !
      Có lẽ chỉnh hơn vì danh từ (vũ) đi với danh từ (ly),chứ
      không thể đi với “biệt ly” là tĩnh từ hay phân từ động từ.
      Trân trọng.

      • NôngDân says:

        + Ừ biết là dùng “BIỆT LY” hay “LÂM LY” thì vế đối chưa thật chuẩn. Nhưng dùng “TRÀN LY” nghe nó hoan ca, như khi đánh chén ấy!.

        • D.N.L. says:

          Nếu bác thấy phàm tục qúa thì xin đổi thế này :
          Ly về đây,lại cất giọng…RƠI LY !
          Tôi tạm dùng chữ có thanh bằng cho hợp với
          phép đối,chứ lẽ ra là ĐỔ LY (nhại “đổ nước
          nghiêng thành).! Chào bác.

    • VŨ QUA MẼO,NỨC LÒNG (DÂN)HOÀN VŨ.
      LY HỒI HƯƠNG,KHÁNH TẬN…MỚI CHO VỀ..

      • Ha Nha says:

        Xin phép được “họa” lại bác Thép.

        VŨ QUA MỸ,NỨC LÒNG DÂN HOÀN VŨ.
        LY HỒI HƯƠNG,MÁT DẠ NGỪƠI THĂNG LONG…

  24. Luu Van Say says:

    Tôi cũng khóai được nói như ông HM. Nhưng nói vậy ở VN bị làm phiền ngay hehe phiền ngay. Tôi sợ CHHV qua Mỹ là mất sức, vì đứt rễ, nhẽ chẳng nổi nênh Lương Sơn Bạc gì được. Ly về gặp gỡ người yêu nhạc quê nhà (là chính, chứ giọng già xìu rồi hát gì nổi 20 bài mà hay như xưa được) và người trong nước có dịp nhìn, hehe, một kỷ niệm. Thế là:

    Vũ qua Mỹ sống, bất cập thời Vũ
    Ly về nhà hát, rồi biệt Ly thôi.

    Tôi chán lắm, tôi đi uống rượu./ S

  25. kham says:

    Ly oi, ve VN lan nay nho hat bai 54-75 cua Pham Duy nhe…..

  26. […] Chuyện “Vũ đi, Ly về” (QC 20/4/2014)- Hiệu Minh-Theo blog Hiệu Minh […]

  27. TamHmong says:

    Trường hợp CHHV ít nhiều gợi nhớ đến tương hợp nhà văn Nga Alekxandr Solzhenitsyn. Năm 1974, sau khi công bố bản tuyên ngôn “Không sống bằng dối trá” (Жить не по лжи) và cho in tác phẩm Quần đảo GULag (Архипелаг ГУЛаг) ở Paris, Solzenitsyn bị bắt, bị nhà nước Liên Xô tước quyền công dân và bị trục xuất sang Cộng hòa Liên bang Đức, sau đó ông định cư ở Hoa Kỳ.
    Năm 1991, sau thời cải tổ, chính quyền Liên Xô chính thức xóa án cho ông. Tháng 5 năm 1994 ông trở về sống ở Nga. Năm 2006 ông được tặng giải thưởng nhà nước của Liên Bang Nga vì những đóng góp xuất sắc trong hoạt động nhân đạo.

    • Dove says:

      Solzenitsyn và CHHV có thể ko giống nhau về tinh thần công dân, tài năng và sinh kế.

      • TamHmong says:

        Rất không giống nhau thì đùng hơn! Tôi chỉ nói là “gợi nhớ”, nghĩ là chỉ nói về bối cảnh. Còn nếu so sánh thì có lẽ là khác thứ nguyên.

        • thongreo says:

          Chắc là phải nhờ bác chỉ giáo thêm về thứ nguyên và đơn vị. Thầy vật lý của em có kể rằng chỉ vì thứ nguyên và đơn vị mà một ông giáo sư nọ ở ĐHTH đã đánh rớt hơn một nửa lớp! 🙂

      • TamHmong says:

        Cũng có thể nói so sánh CHHV với Alekxandr Solzhenitsyn sẽ giống như so sánh Viện KHVN năm 1974 với Viện HLKH liên Xô 1974.

        • Dove says:

          Viện KHVN là vết thương lòng hãy còn rỉ máu của Dove (một gã bất tài) và của hàng ngàn nam thanh nữ tú tài ba, đã được gia đình chắt chiu cho ăn học và gửi gắm với biết bao hy vọng.

          Đau quá đi mất thôi, sức chịu đựng đã gần cạn kiệt rồi.

          Xin TamHmong đừng động đến.

        • TamHmong says:

          Thành tâm xin lỗi. Tôi cũng chỉ biết chia xẻ nỗi đau với bác.

  28. Hồng Nhung says:

    Em Dove thân mến!
    1. Lại có chuyện với em Loretta Sanchez đây: Thư ngỏ gửi bà Loretta Sanchez (http://www.rfavietnam.com/node/2019) của anh Nguyễn Lân Thắng nào đó.
    2. Chị cũng không thích anh Staline vì anh này không phải người Nga và đàn áp những người Nga vì lòng tự hào dân tộc Nga hoạt động lật đổ anh ta.
    Thân ái!
    Chị Hồng Nhung.

    • levinhhuy says:

      Tiểu tử Cu Ly đê đầu tham kiến Hồng Nhung kô kô lão nhân gia! 😀

    • Dove says:

      Trời sinh em Dove, đất nứt chị Hồng Nhung!

      Hang Cua 8 triệu hit là nơi đất cằn sỏi đá nhưng chim đậu và hoa nở.

  29. D.N.L. says:

    Bây giờ đến chuyện Vũ đi ! Thật ra,ông CHHV.rất đáng cảm phục ở việc cả gan kiện cáo
    của ông.Việc ông làm đó như là một trái đại bác hay một qủa bom lần đầu tiên nổ ra giữa
    một đất nước mà người dân bị đối xử như thần dân trong xã hội phong kiến.Tác động của
    nó có thể làm thức tỉnh phần nào người dân lâu nay quen sống chịu đựng,xem nhà cầm
    quyền như vua thế kỷ trước mà không dám làm gì cả vì sợ…phạm húy !
    Thế nhưng,ông Vũ không phải là một chính trị gia đúng nghĩa mà là người có nghệ sĩ tính
    nhiêu hơn.Do đó,chúng ta khó mà đòi hỏi gì thêm ở ông ta,hơn nữa thực sự mà nói,cơ thể
    ông béo phì như thế thì nói chung sức khoẻ không tốt đủ để chịu đựng hơn nữa.
    Điều đáng nói nhất khiến ông phải ra đi là vì nhà nước VN.tuy miệng nói muốn hội nhập với
    thế giới nhưng thực ra họ vẫn nhân danh chủ nghĩa CS.để bịt miệng người dân,thậm chí triệt hạ cả đời sống vật chất và cô lập tinh thần bất cứ người nào không theo họ.Sống ở chết dở
    như thế thì chỉ có thánh mới chịu nổi mà thôi,ngay cả Mandela cũng bó tay !
    Thời phong kiến,nhờ “phép vua thua lệ làng” mà người phản đối cả triều đình như cụ Chu
    Văn An xin chém 7 nịnh thần hay cụ Phan Chu Trinh gửi thư Thất điều cũng đều được sống theo ý mình mà không sợ chết đói hay bị ai hạ nhục danh dự và nhân phẩm ! Nay thì hết !

    • D.N.L. says:

      Tuy ra khỏi nước nhưng ông sẽ gặp những vấn đề khó khăn khác ở môi trường
      khác hẳn trong nước.Đó là mọi người có quyền tự do ngôn luận,cho nên ông sẽ
      bị phê phán là điều không thể tránh được,nhất là đối với những người vốn cảnh
      giác qúa độ đến mức đầy đa nghi mà thiếu thông cảm cho vị trí mới của ông.
      Tôi nghĩ ông nên chuẩn bị tinh thần để khỏi bị ngỡ ngàng trong môi trường đó.
      Cầu chúc ông vẫn giữ vững ý chí để vượt qua mọi khó khăn về công ăn việc làm
      và nơi ăn chốn ở trong một đất nước đầy cạnh tranh như nước Mỹ.Chính vì thế
      mà tôi phản đối những suy diễn cố tình… chụp mũ của bác Đốp khi nói nhờ cái
      gì đó của Ts.NĐThắng ! Phải chăng “suy bụng ta ra bụng người” ?

  30. Không Ai Cả says:

    CHHV đã làm được rất nhiều việc LỚN.
    Thông qua những việc làm của CHHV, người dân, trong đó có Không Ai Cả hiểu LUẬT là vô cùng quan trọng.

    Cảm ơn CHHV.

    Theo tôi, không nên đòi hỏi thêm quá nhiều ở CHHV bởi vì sức khoẻ của anh hiện tại không được tốt. Link

    1. Kiện Ủy ban nhân dân tỉnh Thừa Thiên – Huế

    2. Kiện album Chat với Mozart của ca sĩ Mỹ Linh

    3. Ứng cử chức Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin

    4. Kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

    5.Tố cáo Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục An ninh Vũ Hải Triều

    6.Yêu cầu sửa đổi Hiến pháp

    7.Bào chữa cho tướng công an Trần Văn Thanh

    8.Tranh chấp pháp lí về quyền sở hữu ngôi nhà của cố nhà thơ Xuân Diệu

    9.Quan điểm về tranh chấp trên Biển Đông

  31. Dove says:

    “Thích nhạc và lời của Trịnh Công Sơn, nhưng không hiểu sao tôi không thích giọng Khánh Ly, cứ èo uột thế nào.”

    Chắc là Lão Cua thích “Bống” – Hồng Nhung rồi.

    Thích thì miễn bàn! Nhưng chính kiến là chuyện khác. Xin trân trọng nhắc lại, theo Dove thì chị Khánh Ly làm nên Trịnh Công Sơn.

    Ko có chị Khánh Ly thì TCS đã rơi vào cơn trầm cảm, đập đàn, bỏ nghề nhạc sĩ. Sau khi được chữa khỏi bệnh đã tiếp tục học hành và làm ông giáo làng. Đẹp duyên cùng cô Bảy béo, bán cá ở chợ Đông Ba. Gia cảnh đơn sơ đạm bác vì có 16 con.

  32. Dove says:

    Cho Cù Huy Hà Vũ di sản của 2 nhà thơ lớn nhất VN, thì anh chỉ mở mở được một văn phòng luật tầm tầm và một quán cà phê điểm tâm có món bún móng giò kha khá.

    Ai ko tin, xin mời đến đầu phố Điện Biên Phủ mà kiểm chứng.

    Cho anh nước VN?

    Anh sẽ bỏ béng sở trường vẽ truyền thần kiểu Hàng Trống để phát huy sở đoản làm thủ hiến tạm xưng kiểu Turchinov và biến VN thành Ucraina ngay tuýt xuýt.

    Vậy chúc CHHV đến Hoa Kỳ, sống khá giả bằng tiền của NED, đắm mình trong tình yêu thương của ông TS Nguyễn Đình Thắng và dốc hết tâm huyết đàm đạo một vài ông nghị thích thò mũi vào nhà người khác.

    • levinhhuy says:

      Papa! Kon phải thưa với papa điều này: chỗ anh Cù Huy Hà Vũ khiến con không thể tin tưởng là anh mắc tật đại ngôn. Buồn thay, papa cũng dzậy!

      Xuân Diệu và Huy Cận là hai nhà thơ kiệt xuất thời tiền chiến, có công lớn cho sự hình thành Thơ Mới, vậy đó, chứ cặp đôi thi sĩ ấy không phải là “2 nhà thơ lớn nhất VN”; chưa kể, từ khi hai ông theo cách mạng thì trình thơ tụt hạng thê con bà nó thảm luôn, kon thật.

      Thừa hưởng di sản của hai người kiệt xuất không có nghĩa là bắt buộc phải thành người kiệt mịa xuất, papa đừng bắt lớp người kế tục phải oằn lưng gánh cái hào quang từ phụ huynh họ. Bởi như thế là bất công và thiển cận.

      Lại nữa, sai lầm lớn nhất của papa là ở chỗ papa công kích cá nhân đối với nhân thân Cù Huy Hà Vũ.

      Papa, bọn tuyên huấn ăn lương của đảng, chúng làm thế thì kon còn hiểu và thông cảm được, nhưng còn papa làm thế là vì cái giống gì?

      Hãy nhớ, papa là papa của kon, nên không được phép có ngôn ngữ và hành vi của bọn hạ tiện đê mạt. Lỡ lần này kon tha, lần sau còn tái phạn thì papa vui lòng vô nhà nằm sấp lĩnh của kon 20 roi thẳng cánh, éo nói nhiều! 😈

      • Dove says:

        Dove hỏng có đại ngôn, nếu viết cho thật chuẩn tắc thì chỉ cần thêm vào 3 chữ THỜI TIỀN CHIẾN mà thôi, cụ thể là: “Xuân Diệu và Huy Cận là hai nhà thơ lớn nhất của VN thời tiền chiến.”

        Dove làm thế vì ko ưa CHHV có thừa tinh thần Dân Chủ nhưng thiếu tinh thần công dân. Việc bám vào NED để làm sinh kế chưa thèm tính đến.

        Chắc chắn não trạnh của LVH bị ám ảnh bới quá khứ của một gia cảnh mà bề trên có ngôn ngữ và hành vi của bọn hạ tiện đê mạt. Tuy nhiên, đó là chuyện nội bộ gia đình, Dove hỏng có ý kiến và mở lòng lượng thứ.

        • levinhhuy says:

          Cách papa chống chế thật là… siêu hình quá sá đi. Papa à, lời nói là đọi máu, huống chi gõ còm, khó sửa lém, lão chủ Hang Cua lười chảy thây còn lâu mới chữa cho papa, bởi vậy cần cẩn trọng khi gõ. Phải nhớ là papa đang phát ngôn trước đồng bào khắp 5 châu, chứ hem phải đang chơi trò điền vào chỗ trống của trẻ em tiểu học, papa nhé!

          Papa không ưa Cù Huy Hà Vũ rồi tự cho mình cái quyền moi móc đời tư anh ấy ra để bêu xấu à? Việc ấy đã có cái đài truyền hình chó má gì đó làm rồi, làm tốt hơn cả papa nữa là khác (mấy chữ “hạ tiện đê mạt” là con dành để nói về bọn đấy, chứ không nhằm xúc phạm papa đâu, he he!), papa hùa theo chúng chi cho phải tội?

          Nhất trí với papa về cái ý kiến chuyện nội bộ gia đình, vậy nên kon mí phải nghiêm túc tiến hành phê bình và tự phê bình trong nhà mềnh trước. “Ta có hai cách để thực hiện thống nhất tư tưởng, đoàn kết nội bộ là phê bình và tự phê bình” (Hồ Chí Minh) Hai pa kon mềnh phải đoàn kết lại, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ, papa ạ, vậy nên papa phải nghe con, muối không ăn cá muối ươn, papa mà cãi con là hổng được đâu là hổng được đâu!

        • levinhhuy says:

          Còn nữa, nói Xuân Diệu – Huy Cận là “hai nhà thơ lớn nhất thời tiền chiến” vẫn không ổn, papa có nhận thấy không? Nên lược bỏ cái chữ “nhất” đi, chữ đó tố cáo tật đại ngôn của papa đó!

        • Dove says:

          “Nhất” là quyền của Dove. Phản biện là quyền của LVH.

          Bới móc đời tư là lời của LVH. Thực ra Dove chỉ đánh giá asset của CHHV trên cơ sở thông tin xác tín để tránh bị vỡ mộng bởi một nền DC được chu cấp bởi NED ( National Endowment for Democracy) – Ucraina là ví dụ.

          Dove cũng pro DC, nhưng theo mô thức person destroy. Nên nhớ rằng kỹ năng person destroy là một trong những kỹ năng bầu cữ cơ bản ở Hoa Kỳ. Dove học từ đấy mà ra và đối tượng ban đầu là hai vị, trước tiên là bà Loretta Sanchez, tiếp theo là ông CHHV.

          Nếu trình độ khá lên, Dove sẽ quan tâm đến ông Võ Văn Ái và bà thứ phi Ỷ Lan (Penelope Faulkner, người Ăng Lê).

    • Vĩnh An says:

      Có 1 sự thật là các nhà dân chủ, khi sang đến miền đất hứa, đều tịt ngòi hết cả. Từ ngọn đuốc sáng biến thành những con đom đóm lập lòe. Lý giải điều này thật khó. Có thể là ” thiên” chưa tới, “địa” không hợp, “nhân” không hòa.

      • TamHmong says:

        Chào bác Vĩnh An. Chúc mừng hạ sơn sau vài ngày bế quan. Mọi so sánh đều là khập khễnh nhưng theo tôi hiểu thì điều này có thể hiểu được qua trường hợp các nhà văn. Nhà văn nào đi được đến tận cùng cái “TÔI RIÊNG BIỆT” nhân bản của dân tộc một cách chân thành và ‘điệu nghệ’’ thì sẽ đi được đến cá “CHUNG’’ của nhân loại.

        • Vĩnh An says:

          Hay, “Đi đến tận cùng của cái TÔI sẽ đến được cái CHUNG”, chưa chứng minh được nhưng phù hợp với thuyết âm dương biến hóa. Chí dương sinh âm, chí âm sinh dương

        • levinhhuy says:

          @Vĩnh An: Dương cực sinh âm, âm cực sinh dương.

          Chứ còn “chí âm, chí dương” thì âm dương đều tiệt, sinh giống gì mà sinh?

        • Vĩnh An says:

          Hehe, cái chí âm, chí dương của bác, người ta gọi nôm là cực khoái đó bác, cái này sinh ra chu kỳ mới gọi là baby. Có tiệt đâu

        • levinhhuy says:

          “Chí âm, chí dương” là chữ dùng của bác để cao đàm khoát luận về thuyết âm dương, có phải của tôi đẻ ra đâu!

          “Chí” là điểm đến, chỗ ngưng nghỉ, tới đó là hết, hạ màn. Bác dùng chữ vô tội vạ, lại không biết mình nói gì, vậy cũng đặng sao?

  33. Hoavouu says:

    Tôi cho rằng trước 1975 ! Khi nghe nhạc Trịnh, Khánh Ly hát mà có người rằng”Tôi kg thích” Tôi có thể khẳng định ngay.
    1/ Người đó là người phía Bắc,có nghỉa là họ sống từ phía Bắc sông Bến hải khác với Bắc kỳ từ Ninh Bình trở ra.
    2/ Người đó bị bệnh Lảng tai.

  34. qx says:

    Lan man:
    – Việc nhà nước xhcn (chiếm đóng trên lãnh thổ Việt Nam) chỉ để ca sĩ Khánh Ly trình diễn tại vùng chiếm đóng phía bắc mà không cho bà ca sĩ này vào các vùng phía nam, trung cho thấy có it nhất một các trong vấn đề sau đang tồn tại:

    Thứ nhứt, nhà nước này biết rất rõ nó vẫn không thể nào chiếm trọn miền nam về mặt tinh thần.

    Thứ hai, nhà nước này muốn tiêu diệt ký ức của nền văn hóa ở phía nam và trung. Dù rằng ca sĩ Khánh Ly không phải là biểu tượng, không đại diện cho văn hóa của miền nam, nhưng trong văn hóa miền nam ở vào một giai đoạn nhứt định nào đó có bao gồm một chi tiết gọi là chi tiết Khánh Ly. Việc ca sĩ Khánh Ly xuất hiện ở miền nam và trung, đối với người hai miền này sẽ là sự trỗi dậy của ký ức, có khi mạnh mẽ lắm không chừng. Việc xuất hiện của ca sĩ này ở miền bắc, ngược lại không có giá trị ký ức, nhà nước đỡ lo sợ hơn.

    Thứ ba, hoặc nhà nước này đơn giản là đang làm cái việc chứng tỏ chúng ông đây là phía có quyền đưa ra những quyết định, một hình thức chứng tỏ quyền lực cai trị trong bất cứ dịp nào có thể của mô hình chuyên quyền mà mọi người thường thấy trên thế giới.

    – Sự ồn ào, xôn xao quanh vụ ca sĩ Khánh Ly về Việt Nam của bên thích bên không, của chính quyền và của các hội đoàn trong ngoài nước cho thấy một điều: mỗi người Việt Nam phải mau mau lẹ lẹ tách cầm kỳ thi họa ra, đừng ràng buộc những ngành ấy vào cứu cánh chính trị thay vì chỉ là phương tiện chính trị mà thôi.

    – Gởi cá nhân ca sĩ Khánh Ly: đã có rất nhiều người đi đi về về nhưng chả ai chống báng gì nếu họ không tuyên bố và phát biểu khiêu khích hay bất chấp.

    – Gởi các bác yêu mến ca sĩ Khánh Ly: xin các bác vặn nhỏ volume để khỏi làm phiền hàng xóm.

    – Gởi các bác không yêu ca sĩ Khánh Ly: xin các bác hãy thả. Hãy buông lỏng đi để có tất cả. Ông Trời đang ra tay theo kiểu của ông ấy mà nếu theo dõi, các bác sẽ thấy những oan ức, những lý lẽ, những sự that mà các bác muốn kể cho đồng bào mình nghe, muốn nói cho mọi người cảnh giác, vv… đã được toại nguyện, còn hơn vạn lần nỗ lực suốt 40 năm qua các bác đã làm cố gắng.

    – Chuyện ông Cù:
    Với tư cách một công dân, ông ta đã làm đúng, làm xong phần của ông ấy.
    Trong khi mọi người nhân danh tự do suy nghĩ, tự do đánh giá và nhận xét của mình để đánh giá ông Cù, THÌ, họ quên rằng ông Cù cũng có cái quyền được làm, được suy nghĩ mà không chào đón bất kỳ ai chỏ mũi vào nhận xét hay đá đít ông ấy.

    Chuyện ông ta bị đưa thẳng từ nhà tù ra phi trường một cách bất thình lình như cậu Tiến Trung về để cổng nhà gia đình mới hay, cho thấy nội tình còn nhiều điều cờ gian bạc bịp, ai bàn tán nhiều sẽ bị hớ hỉ.

    Thôi dzọt,
    qx

    • Sóc says:

      Cụ còm đá nhau chan chat
      Phần trên thì rõ ràng đưa chính trị vào, nào là nhà nước xhcn chiếm đóng miền bắc nên chỉ cho Khánh Ly hát tại miền Bắc. Đưa ra 3 lý do. Bao gồm lý do nhà nước sợ ” miền Nam ” sống lại ký ức.
      Vậy cụ giải thích chuyện Chế Linh hát ở Đà Nẵng, Huế, TPHCM đi ạ…Thanh Tuyền hát ở các phòng trà Sài gòn. ( mà hát ở phòng trà thì có trời mà biết bà thủ thỉ chuyện gì , hihi )

      Khánh Ly chỉ hát 1 đêm duy nhất. Nếu hát ở TPHCM thì có khi các cụ chống cộng lại bảo: chỉ cho phép hát ở miền Nam. Nếu hát ở Hà Nội, thì các cụ bảo do nhà nước sợ hãi.
      Phần dưới thì lại bảo đừng đưa chính trị vào chuyện Khánh Ky hát.
      Cụ kêu gọi cụ trước đi.

      Khánh Ly chắc chắn sẽ còn về nước, còn chuyện bà biểu diễn ở đâu theo chiến lược marketing của công ty mời bà biểu diễn. Đon giản thế thôi ạ. Cái chữ : đêm duy nhất, nó tạo ra tiếng vang hơn là những liveshow tại nhiều tỉnh một lúc. Nó cũng tạo ra sự sang trọng. Và vì thế, giá vé có thể cực cao. Giống như Tuấn Ngọc về nước đầu tiên, đêm nhạc của ông tại Hotel Sheraton tại TPHCM cũng đươc truyền thông marketing tương tự thế này. Giá vé cao ngất ngưởng, và những ai đi xem đều cảm thấy…mình là gì đó. Đó là chiêu marketing đơn thuần.

      • Lê Huy. says:

        Sóc quả là tinh anh “hết xẩy” ! Ông bạn qx đúng là đã lộn xộn tùm lum (nên bị “gạch đá” nhiều đó)…Nhưng, cũng phải công nhận : cách tư duy “đa chiều”, biết lật đi lật lại 1 v/đề rất phong phú của qx như vậy là độc đáo, không xoàng chút nào !

        – Ý kiến bác Dove “trân trọng” khẳng định (tới 2 lần, từ cả Còm trước đây) rằng : ” chị Khánh Ly làm nên TCS”..theo tôi là không đúng ! Dù tôi (có lẽ giống bác: cũng yêu thích chất giọng khàn khàn nhưng vang và mượt của KL). Chúng ta biết : năm 1967 (qua lời kể của chị KL) chính TCS đã rủ rê, mời KL rời Đà Lạt về Sài Gòn hát…từ đó, giọng hát KL mới được thoát bay lên khỏi cái tầm “vô danh” của 1 ca sỹ quán trà tỉnh lẻ. và hầu như lúc đó (và cả sau này) đa phần trong những bài hát mà KL thể hiện, thì Nhạc Trịnh là chủ yếu… Nhạc Trịnh không chỉ có độc KL hát và yêu thích ! Chỉ riêng 2 chữ NHẠC TRỊNH ( được gọi nên thân thiết và sang trọng) đã nói nên tầm cỡ của nó và của TCS. Nếu không có nhạc Trịnh và TCS thì không có ca sỹ KL. Thực tế bối cảnh khoảng trước những năm 1990, rất ít ca sỹ hát thành công nhiều bài của TCS ; Lúc đó, nhac Trịnh lại không được “bên thắng cuộc” khuyến khích cho nghe, nhưng nó vẫn luôn vang lên không bao giờ ngừng ở nhiều quán trà, trên nhiều mái nhà, nhiều đường phố, khắp 3 miền đất nước ; Tiếng hát KL quả là đã làm thăng hoa Nhạc Trịnh. Đó cũng vẫn là lúc mà giọng chị KL vẫn sung sức, “vang-rền-nền-nảy”. Giờ đây, khi chị KL đã thực sự là 1 bà già, tôi không tin là chị hát sẽ thành công như xưa nữa ! Lần này về và hát trên quê hương, nếu chi KL có giá cao, hay được nhiều người hâm mộ.. có lẽ chỉ là hệ quả của “Vang bóng một thời” mà chị vẫn rất xứng đáng lãnh hưởng. Bà già Khánh Ly đang đi vào quá khứ – 1 quá khứ đầy hiển vinh, đầy nhọc nhằn và sang trọng !

        – Hôm nay, entry này nói về 2 nhân vật “Vũ đi, Ly về” …tôi lại không thích viết còm dài, và không muốn lạm dụng, xen lẫn văn nghệ và chính trị ; chỉ thích đọc còm và bày tỏ lòng yêu mến các bạn còm trong hang Cua vậy thôi. Xin được lượng thứ, nếu có khác biệt gì với các bạn !

      • Sóc says:

        @ Lê Huy

        Sóc ném đá cụ QX vì,…ghen ghét, do có tên bạn Minh Dương. Nó hâm mộ cụ Qx, mà chuyên thumb down Sóc, nó bảo cụ Qx nội cung thâm hậu, hiểu biết, kiến thức còn Sóc thì ngưoc lại
        Giận cá nên chém thớt tạm vậy 😀

      • qx says:

        @ Sóc
        Ah, bác Sóc lâu ngày.

        Một lúc nào đó ở một đề tài khác sẽ xin được bàn loạn với bác cho vui, nếu phần hồi còm của bác không lái đề tài đi xa lắc như chiếc MH 370 đổi hướng không hành.

        @ Lê Huy.
        Chả hiểu điều bác nói có ăn nhặp chi với cái còm của mỗ tui, nhưng dù sao cũng thưa với bác là tui có thấy bác tham gia.

        qx

        • Hồ Tại Thiên says:

          Lâu rồi không đi đoả đoảo, nay thấy bạn Cu ích xách động nên phải làm phát: Đả đảo CSVN chiếm đóng nước VN của … Huê kỳ!

        • Ng.Thu says:

          Chả hiểu qx “siêu đẳng, thâm hậu” và râu dài đến đâu…nhưng thấy qx phản ứng bạn còm quá “cao đạo” – xưng “mỗ tui”, mà chưa biết người ta già trẻ ra răng ? Tui khiếp “mỗ” cực !!!

  35. chính ủy says:

    Vũ đi, Ly về ?
    Ly về rồi Ly lại đi
    Vũ đi rồi Vũ lại về

  36. […] “trả tự do trước thời hạn”, “trục xuất đi chữa bệnh”… (ĐCV). – Chuyện “Vũ đi, Ly về” (Hiệu Minh). – Chẳng nên tin Cộng Sản Việt Nam. (Phi Vũ). “Chúng ta […]

  37. thongreo says:

    Về tiếng hát của cô Khánh Ly, em phải rào đón trước (disclaimer) rằng em rất mến phục bác chủ Hang, nhưng trong chuyện này thì em phải xin “agree to disagree” với bác í (và nhiều còm sĩ đáng kính trọng khác nữa), tức là được phản đối trong tinh thần rất dân chủ. 🙂

    Tiếng hát của cô Khánh Ly vỡ òa từ chiếc cassett trong xóm nhỏ mãi mãi là kỷ niệm đẹp trong tuổi thơ của em… “Anh nằm xuống, sau một lần, đã đến đây, đã đi chơi trong bầu trời này …đất ôm anh, trở về cội nguồn …” Nghe buồn da diết, nhưng vẫn bay bổng, phiêu diêu như đám mây cuối trời. Đến hết đời cũng không quên được.

    Giọng hát của cô Khánh Ly ấm nhưng vẫn có man mác, mạnh mẽ nhưng không công phá, mà len lỏi vào rồi bóp chặt làm trái tim người ta thắt lại, nhưng người ta vẫn cảm, vẫn “đã” như có ai đang massage nơi nào đó trong tâm hồn mình. Này nhé, trời mưa dầm Đà Lạt, ngồi co ro trong quán bên tách cà phê nóng, nhìn ra mặt hồ bụi nước bay bay, nghe cô Khánh Ly vọng ra từ cái loa thùng cổ lỗ … “Ngoài hiên mưa rơi rơi… Lòng ai như chơi vơi …”, nghe mà không thấy từng giọt cà phê đắng nhỏ vào trong hồn mình hay sao … Ai chê là ủy mị, em không thể phản đối, nhưng giây phút đó trong đời của một tâm hồn Việt nam yếu ớt, em thấy giọng hát của cô KL thật là đẹp, đẹp lắm lận! Trời đã cho cô một món quà (cũng như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn), và họ đã đem ra trao lại cho đồng bào mình. Mọi chuyện khác một bên, ở khía cạnh này em mang ơn họ.

    Có người nói cô KL chỉ hát nhạc TCS hay thôi. Em thấy không phải vậy. Em may mắn có dịp nghe cô hát live, hát “vo” một bài hát của bác Trầm Tử Thiêng, nghe truyền cảm lay động lòng người.

    Đó là em nói về giọng hát của cô ngày xưa. Nay cô cũng lớn tuổi, giọng hát cũng yếu đi một cách tự nhiên, lấy hơi vất vả hơn. Gần đây em có nghe cô hát trong buổi văn nghệ gây quỹ cho Hội Bạn Người Cùi (để giúp đỡ cho bệnh nhân phong cùi nghèo khổ neo đơn ở quê nhà). Giọng hát của cô vẫn hay, nhưng không còn như xưa, cũng là lẽ thường tình, nhưng quý nhất là tấm lòng.

    Cô KL không giấu lòng mong muốn về hát ở quê hương trước khi quá trễ, now or never, là điều em tôn trọng. Khán giả ở quê nhà yêu mến và mong chờ cô, chắc cũng không mong được nghe lại giọng hát như xưa. Có lẽ khán giả của cô muốn nghe cô hát để nhớ lại một thời nào đó, nhớ về kỷ niệm đẹp nào đó, như tiếng hát cassett trong xóm nhỏ năm xưa của em vậy.

    Em lấy làm lạ rằng cô KL chỉ được hát ở Hà nội, mà không được hát ở Sài gòn, Huế, Đà Lạt hay Đà nẵng. Hình như ca sĩ Chế Linh đã ở trong trường hợp như vậy thì phải. Chuyện này thì rõ ràng miền Bắc thoáng hơn miền Nam rồi. Thành đồng Tổ quốc có khác! 🙂 Bác Tổng Cua em đoán không ở trong Nam nhiều sau 1975 nên không biết, như bác D.N.L. có nhắc đến, mấy ông “nằm mùng chống muỗi”, và nhất là mấy ông “ba mươi” (cách mạng 30) là phiền, phiền lắm lắm đó, bảo hoàng hơn vua mờ!

    Về chuyện èo uột, hay ủy mị, em nghĩ là cái dòng nhạc trữ tình trước 75, cái yellow music river, nó là vậy. Mà buồn thì cũng phải, chiến tranh, chia ly, chết chóc, xã hội đảo lộn, nồi da xáo thịt, không buồn mới là lạ! Nếu cô KL được sinh ra ở Mỹ, biết đâu cô chẳng trở thành diva như Celine Dion, Whitney Houston, hay … Lady Gaga 🙂 Lại nữa, nhạc tình bên VN bây giờ cũng èo uột thầy chạy luôn: em có mở một bài hát của cậu Tuấn Hưng, giai điệu thì đẹp, nhưng lúc thì cậu than …Anh khóc khi em ra đi… Chút xíu nữa thì … Anh khóc khi em không quay về …Trời ạ, thanh niên gì mà khóc giỏi vậy, còn hơn diễn viên phim truyền hình Hàn quốc. Em bèn tắt, đi nghe bài nhạc Mỹ cho nó sảng khoái (inspiring) 🙂

    Kính chúc mọi người Chủ nhật và một tuần mới vui vẻ.

    • TamHmong says:

      Cám ơn Thông Reo về những lời “có cánh” về Khánh Ly. Tôi nghĩ rằng nhiều bà con Hang Cua cũng chia xẻ tình cảm này. Một số sợ mang tiếng thích nhạc “sến” nên không nói ra đó thôi. Trong bất cứ trường hợp nào thì cũng có quyền tự hào về tình cảm với Khánh Ly. Một ”tượng đài” của âm nhạc Việt. Chúc tuần sắp đến tốt đẹp.

      • hg says:

        Theo tui thi nhac TCS Kly dâu phai nhac sên, no sang trong, tri thuc.
        Nhac sên là Chê Linh, Hung Cuong, Mai lê huyên ….

      • TamHmong says:

        Chính thế! Nhưng vì có một số người “cố tình” trình bày như vậy và một số người đã tin.

    • huu quan says:

      Bác thông reo ơi. Thích nhạc sến chẳng có gì là xấu hổ, ở Sài Gòn có mấy ông doanh nhân, tri thức cỡ bự còn lập hẳn hội Bolero nữa kìa. Em cũng nghe nhạc sến nhiều nhưng không thích Khánh Ly vì giọng khàn, ma mị và em có cảm giác không hay. Đó là em tự đánh giá. So với cùng thời Khánh Ly thì em thích những Lệ Thu, Thanh Tuyền, Hòang Oanh, vợ chồng Lê Uyên Phương hơn. Còn về giọng nam thì Sỹ Phú, Trung Chính. 2 giọng ca nổi tiếng khác em không thích là Duy Khánh và Chế Linh, hát gì mà não nề quá. Giọng ca nhạc sến em đánh giá xuất sắc nhất lại là những giọng ca sau 30.4 mà về giọng nam phải là Tuấn Vũ, về giọng nữ phải là Ngọc Lan. Buồn đấy, khóc đấy nhưng chỉ nhẹ nhàng than thân trách phận chớ không ai óan, thê lương.
      Chuyện Khánh Ly không được hát ở Sài Gòn có lẽ theo em là do sau 30.4, ở trong Nam làm mạnh hơn rất nhiều so với ngòai Bắc về việc cấm dân nghe nhạc ủy mị nên các bác quản lý bây giờ đã sinh ra từ cái nôi “Cấm cung” ấy nên thành ra quen. Em nhớ hồi ở ngòai Bắc cả xóm em mở cátsét nghe ầm ầm suốt ngày có sao đâu, Vô Nam sống, một hôm em đang đi lang thang trên đường, buồn quá cùng gào với thằng bạn “Trời mùa thu Việt Nam buồn lắm em ơi” thề là bị du kích túm lại đánh mấy cái rồi lôi vào văn phòng khu phố, bắt viết kiểm điểm cam kết từ giờ không hát nhạc ủy mị nữa.
      Lẽ ra Công sản phải trao huy chương cho những nhạc sỹ, ca sỹ đã sáng tác và hát những bài hát ủy mị. Vì chính những bài hát đó đã làm lung lạc tinh thần chiến đấu của Quân lực Việt Nam cộng hòa, dẫn đến thất bại trên chiến trường. Chứ đang ôm súng chiến đấu mà tòan là nghe những “Sao không hát cho những người vừa nằm xuống chiều qua” hay là “Con biết bây giờ mẹ chờ tin con, khi thấy mai vàng nở vàng bên nương”,,,, “Dù anh trở về trên đôi nạng gỗ… Dù anh trở về bằng chiếc xe lăn.” thì bố ai mà có tinh thần cầm súng được.

      • Nhat says:

        Đúng vậy ạ. Nghe vậy sao mà chiến đấu được. Ba e cũng nói vậy đó. E là 8x những chỉ toàn nghe nhạc Miền Nam trước 75. Nhạc giờ sao nghe ko nổi

    • Xôi Thịt says:

      Đã gọi là sở thích thì nhiều khi khó giải thích rõ ràng trong mấy câu được.

      Lần trước tôi nói mình không thích nhạc TCS mà thích nhạc của Vinh Sử, giờ kể thêm mấy ông như Đức Huy, Nguyễn Vũ, Phạm Duy … Ca sỹ tôi cũng vừa nói là không thích Khánh Ly và giờ kể thêm là thích nghe Ngọc Lan, Hương Lan, Thanh Tuyền, Phương Dung, Ngọc Minh, Đức Huy, Duy Quang, Chế Linh, Tuấn Vũ, Huy Sinh… Ai đồng cảm thì cũng vui, ai chê mặc kê 🙂 . Mà người ta có sở thích khác mình cũng kệ người ta, có cười thì cười trong lòng thôi, mở miệng ra chê bai làm gì cho mất công mà thiên hạ lại cười chê mình 😛

      • Sóc says:

        Đúng rồi anh Xôi Thịt. Có người thích Xôi, có người thích Thịt. Có người cả Xôi lẫn thịt mới chịu .
        Có mà cãi nhau đến Tết Công gô

        10 năm trước, một giáo sư tiến sĩ gì đó viết một bài rõ hay về Trà, Trà Đạo. Câu cuối cùng, ông ấy bảo Trà Đá chỉ dành cho dân lao động chân tay ( ý thấp kém ). Úi, bị ném đá tơi bời.
        Nói về văn hoá mà rất chi không văn hoá.

    • Mười tạ says:

      đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly,…..đâu Phạm Duy với tình ca sầu🙂
      mình thấy K.L hát nhạc Trịnh nghe văng vẳng xa xa từ hàng xóm đến hay với mức volume nho nhỏ bên tách cafe khi trời đang mưa, mới hay.

    • @Bác Thông, có dạo SUV mượn được cuốn băng cassette có tựa là Kinh khổ toàn bộ là nhạc của Trầm Tử Thiêng do Khánh Ly hát. SUV mê mải nghe, không muốn trả luôn (không có tiền sang băng mà)! Vẫn nhớ mãi những bài Chợt nghĩ về hai nơi, Đêm nhớ về SG, Gởi em hành lý, v.v. hay lắm Bác ạ.

  38. Xin lỗi Bác TC, SUV không kìm được, phải spam sau khi đọc bài này từ nhà Bọ Lập.
    http://bolapquechoa.blogspot.com/2014/04/ba-tien-hay-ong-lui-cung-rua-thoi.html#more

    Tự nhiên đọc bài này, SUV cứ nghĩ BS Huy là nhân vật đã từng thi ĐH Y khoa 4 năm liền nhưng vẫn rớt vì là con của sỹ quan Ngụy. Báo chí từng có thời viết về anh.

    • thongreo says:

      Bài viết này hay. Cám ơn SUV nhiều. Nhưng chắc là không phải bạn Huy đó. Nếu mình nhớ không lầm thì bạn ấy sau này được học ngành in ở ĐH Sư phạm Kỹ thuật Thủ đức, và làm cho công ty LIKSIN sau khi tốt nghiệp thì phải.

      • QV says:

        Đó là Nguyễn Mạnh Huy ở Quy Nhơn, nhưng Huy còn được đi thi đã là măy mắn.

      • Dạ đúng rồi Bác Thông và QV, anh này người Quy nhơn. SUV lầm vì nhớ anh ấy có thi cả Y khoa nữa thì phải. Dù sao đi nữa thì anh cũng còn may mắn hơn chán vạn người. Nhà SUV lúc trước cũng ở Quy nhơn, chạy vào SG năm 1972. Sau 30/4, cái nhà nhỏ bằng lỗ mũi mà chứa không biết bao nhiêu người thân quen bỏ chạy từ QN vào ở nhờ. Họ không sống nổi với sự trả thù của bên thắng trận.

    • QV says:

      Thi rớt thì …..phải thi lại 😆 , thi đậu mà k được đi học mới đáng nói, bác SUV nhỉ

      • Cô giáo dạy văn của SUV ở cấp 3 là vợ của một Đại tá VNCH. Các con cô toàn đứng nhất khối. Có chị Phương Khanh học giỏi lắm, năm 12, chị là học sinh giỏi nhất trường, chị thi vào Bách khoa và…rớt cái ạch. Các Thầy cô bất ngờ vì khi làm bài xong chị có kể cho Thầy Cô nghe và ai cũng nghĩ chị đậu rất cao. Sau này nghe nói bài chị bị tráo cho “con của ai đó” để nó được đi du học LX. Đúng ra thì chị vẫn đủ điểm đậu với cái bài bị tráo, nhưng họ cũng không ngờ là chị thuộc diện bét nhất trong thứ tự ưu tiên.
        Trường hợp này rớt cũng vẫn đáng nói luôn đó Bác QV.

      • thongreo says:

        SUV à, thời đó họ xét tuyển đại học theo lý lịch. Thí sinh được xếp thành 13 hạng khác nhau: lý lịch diện 1 là đảng viên, con nhà có công với CM; diện 13 là con cái người đang học tập cải tạo hay quản chế, hoặc có liên hệ với bọn phản CM … tóm lại là hạng cùng đinh trong xã hội. Cái kiểu sắp xếp này hao hao như hệ thống “caste” tàn bạo bên Ấn độ.

        Diện ưu tiên càng kém, thì điểm thi tuyển càng cao. Thí dụ như để vào trường Y, năm đó diện 1 chỉ cần 13, 14 điểm cho 3 môn, thì các em diện 13 phải 24, 25 điểm. Nhưng đó chỉ là cái cửa thứ nhất, là nhà trường cho trúng tuyển. Cửa thứ hai, còn tàn khốc và lạnh lùng hơn, là Ban Tuyển Sinh các tỉnh, thành phố. Các ban này có quyền không cho một thí sinh trúng tuyển đi học, mà không phải công bố lý do. Nhà nước lập ra các ban này mục đích để chính quyền địa phương các cấp tham gia vào việc tuyển sinh. Và đây là mảnh đất màu mỡ cho nhiều sự khốn nạn … Tại sao thongreo nói như vậy? Ví dụ một cậu bé thông minh học giỏi ở một xóm nhỏ nào đó từ một tỉnh lẻ đi thi đại học. Cậu phải vác lý lịch đi chứng thực qua các cấp từ tổ dân phố, công an khu vực và cuối cùng thường là công an phường. Nếu chỉ một người trong dây chuyền đó, chẳng hạn anh công an khu vực, vì lý do nào đó không ưa gia đình cậu bé, châu phê một câu thật tệ trong lý lịch, thì sau này dù cậu bé có thi đậu đi nữa, Ban Tuyển Sinh cũng không cho cậu đi học.

        Thường thì các trường Đại học gởi giấy trúng tuyển về Ban Tuyển Sinh, chứ không gởi trực tiếp cho thí sinh. Thành thử nếu họ không muốn cho một thí sinh đi học, thì chỉ đơn giản giữ giấy trúng tuyển lại, mà không cần cho người thí sinh biết lý do. Các ông ở BTS, nhiều khi chỉ ghìm giấy trúng tuyển cho đến khi gia đình đến xùy tiền lo lót, thì mới cho con người ta đi học.

        Thế mới có chuyện, nhiều em đi thi làm bài rất khá. Trong trường ĐH có tên trong danh sách trúng tuyển, được xếp lớp đàng hoàng, nhưng không đi học được vì không có giấy trúng tuyển. Lâu ngày trường không thấy đến trình diện thì gạch tên đi.

        Thongreo có biết một ông bố, một năm trước khi con ông đi thi Y, đã lo o bế anh công an khu vực: mời anh đến nhà ăn cơm, mua thuốc thơm cho anh hút, chỉ để anh phê lý lịch cho cháu được tốt cho mọi sự được hanh thông.

        SUV đã coi phim Chuyện Tử Tế của đạo diễn Trần Văn Thủy chưa? Nếu chưa thì đó là một phim rất đáng xem. Trong đó có câu chuyện thật về anh quay phim của bác Thủy. Lúc nhỏ anh đi chăn vịt của hợp tác xã. Anh ngủ quên trên bờ ruộng, thế là đàn vịt tung tăng xuống đồng xơi lúa. Các vị lãnh đạo địa phương đáng kính đã châu phê trong lý lịch của anh rằng đã “tham gia phá hoại tài sản XHCN”. Tội lớn quá còn gì? Con đường vào ĐH của anh đã chấm dứt. Không biết ơn đảng, ơn bác thế nào, hay trời đất run rủi thế nào anh lại thành người quay phim! 🙂

        Trường hợp của bạn Huy là bạn ấy luôn luôn thi đậu, toàn trên 20 điểm, nếu mình nhớ không lầm có năm được đến 24. Nghĩa là bạn ấy học rất giỏi, chỉ vì bố chết trận nên ban tuyển sinh cương quyết không cho đi học, bởi vậy mới được lên báo Tuổi Trẻ và sau này được vào SPKT Thủ Đức. Chỉ cần Huy được xếp vào dạng phó thường dân, hình như là diện 10, thì cậu ấy có thể đã được đi Đông Âu du học rồi.

        Thongreo cũng biết một trường hợp tương tự gia đình cô giáo của SUV. Trước 75, bố anh ấy là Đại Tá trong Bộ Tổng Tham Mưu (chỗ QK7 bây giờ), nhưng anh may mắn hơn một chút. Năm anh thi đại học tổng hợp, anh là thí sinh có điểm cao nhất thành phố. Anh không được đi du học, nhưng được học ĐH TH, nghe nói là do ông Võ Văn Kiệt biết chuyện can thiệp cho đi. Sau này ra trường anh làm trưởng phòng kỹ thuật cho một nhà máy ở Biên hòa một thời gian.

        Chuyện tuyển sinh thời đó ở thành phố lớn như Sài gòn còn đỡ. Ở các tỉnh thì ngộp thở lắm. Thongreo có anh bạn sau khi bị BTS làm hành làm tỏi cuối cùng mới được đi học, trong cơn tức giận đã chỉ tay lên ngọn cây mà thề rằng sẽ đốt cháy cái BTS này! 🙂 May thay, trước khi cậu ấy thực hiện lời thề thì người ta đã dẹp tất cả BTS cùng chế độ thi tuyển kỳ cục đó.

        Một chuyện rất, rất buồn từ thời bao cấp.

        • says:

          Tôi có người em rễ đi thi vào trường Đại Học Bách Khoa ( tên sau 75 của trường Kỹ sư Phú Thọ ), làm bài thi khá lắm, nên cứ chạy lại trường chờ xem kết quả . Lúc đó, BTS lại nói về nhà đi, trường không đăng bản kết quả trúng tuyển mà sẽ gởi thơ bảo đãm cho biết ai đậu, rớt về nhà các thí sinh . Em rễ tôi về nhà ở Bà Rịa, chờ hơn 2, 3 tháng cũng không nhận được thơ, nên lại đến trường hỏi nữa . Trường cho biết, em tôi trúng tuyễn, họ đã gởi thơ bảo đãm về nhà . Ngày nhập học, cách đó hơn tuần lễ, vắng mặt không lý do, trường đễ cho một người khác thế chổ rồi . Gia đình em rễ tôi, chạy thưa kiện tùm lum, mới biết thơ thông báo về xã, ông xã trưởng (dân Cách Mạng) không vui, vì con ông cũng đi thi nhưng không trúng tuyễn . Ông buồn, ông không đưa thơ trúng tuyễn cho em tôi. Ông xin nhận lỗi với em tôi, xin rút kinh nghiệm cho năm sau . Mất cơ hội đi học trường Kỹ sư, em tôi đi làm rẫy 4-5 năm rồi trở về thi đậu vô Đại Học Sư Phạm ra làm gv Toán . Sau mấy chục năm, giờ làm thanh tra trung học ở trong nước.

        • Xin phép Bác Thông và và Bác Lê cho SUV đưa hai câu chuyện này về “nhà”. Cần có một ai đó nói về những chuyện như vậy để sau này mọi người còn biết về một thời mông muội. Đòn trừng phạt của cái BTS quái thai đánh vào con cái này còn ghê rợn hơn là trại tù cải tạo dành cho các bậc Cha Chú.

    • TamHmong says:

      Chào Saigonese-SUV. Tôi đã đọc bài này. Cám ơn, Bài rất đáng đọc và suy ngẫm. Câu “vì là con của sỹ quan Ngụy”. Có thể viết thế này “vì là con của sỹ quan chế độ cũ” được không?. Tôi là người HN, là con cháu của những người có nhiều đóng góp cho việc xây dựng chế độ của “bên thắng cuộc’ nhưng có quê gốc Tiền Giang và nhiều bà con, họ hàng thuộc ”bên thua cuôc” nên khi đọc vẫn thấy…Chúc một ngày tốt lành.

      • Bác nhắc thì mới nhớ chứ suốt bao nhiêu năm đi học đều khai phần nghề nghiệp của Cha trước 1975 là lính ngụy, quen rồi, chẳng hề có chút suy nghĩ ngụy là xấu nữa bác ạ.

      • thongreo says:

        Cám ơn bác Tam. Đôi khi chữ ngụy được hàm ý tốt, ví dụ như trong bài thơ của bác Trần Mạnh Hảo “Người anh hùng họ Ngụy”:

        http://vanhoaviet.org.uk/?p=10469

  39. HOA HONG_SG says:

    Bác Cua ơi bác Cua 😀
    HH là fan của LS Lê Công Định 😀 bác Cua viết về chú CHHV rồi 😀 hay bác viết thêm về LS LCĐ nữa đi bác 😀

    • thongreo says:

      Anh Lê Công Định đẹp trai, vòng hai không hoành tráng như bác Cù, ăn nói thì điều độ, đâu ra đó, không ngông, không gàn, nên anh ấy chắc là có nhiều fan thuộc phái đẹp lắm đây. Đến cựu hoa hậu còn chịu về nâng khăn sửa túi (tiền :-)) cho anh ấy nữa là! Bác Cua mà chịu viết, là phân biệt giới tính, thiên vị phái hồng quần đó nhe!

      • danbanbao says:

        Em cũng nghĩ giống bác,LCD chắc có nhiều fan nữ.Trước khi bị bắt,LCD cũng viết được mấy bài đăng báo nhà nước về “xã hội dân sự”,”nhà nước pháp quyền”…để giới thiệu mình,cũng tạm được.Còn CHHV thì chơi luôn mấy quả “BOM”,nhưng bom của CHHV không giết được ai,cũng chẳng làm ai sợ.So với các nhà văn ,cây viết dùng ngòi bút để chiến đấu,để thay đổi nhận thức của rất nhiều đối tượng trong xã hội,làm nền tảng cho dân chủ phát triển,thì CHHV là con số không.Thật không hiểu nỗi vì đâu người ta lại quá ồn ào,mất thời gian về CHHV.

      • thongreo says:

        Nói đi phải có nói lại, khi ra tòa thì bác Cù ăn đứt anh Định, đàng hoàng, đĩnh đạc, hiên ngang hơn. Khó như bác levinhhuy mà còn cảm kích nữa là! 🙂

    • Chưa đến mức là fan của LS Định, nhưng SUV rất nể vụ LS này khi ông giúp một số vụ kiện không phải vì lợi nhuận mà vì lòng yêu nước, chẳng hạn như vụ kiện chống bán phá giá cá tra, cá ba sa Việt nam của chính phủ Mỹ với những sản phẩm này.

      Nghe nói LS Định rất có kinh nghiệm về những vụ việc này. Nếu SUV là chính quyền VN, SUV sẽ để cho Ông giúp cho xong những vụ kiện này đã. Lại “nếu” để rồi phải mếu 😦

      • Dove says:

        Dove cũng thấy quý ông LCĐ vì cá tra.

        Đã phát biểu rồi. Ko hiểu hà cớ gì bị ném đá còn SUV thì ko.

        • Bác Dove, ai lại đi cà nanh với SUV bao giờ? SUV không bị ném đá vụ này vì trong một còm SUV chỉ nhắc tới LS Định thôi chứ không lôi thêm bà Sanchez vào và cũng ít quan tâm hôm ấy bà mặc váy hay mặc quần (ghẹo Bác chút cho vui cửa vui hang, Bác đừng mắng nhé 🙂 )

  40. mai says:

    https://plus.google.com/photos/107083453647862057018/albums/6002256110492436881?banner=pwa
    Mới tìm được link này cho bà con giải trí cuối tuần.
    Nói hoa anh đào không phải là nói về hoa anh đào, mà những gì liên quan tới hoa anh đào bla… bla…Hình như anh Lú có nói 1 câu giống giống zậy thì phải!

  41. Dove says:

    Dove tình cờ đọc bài nghiên cứu của Nguyễn Thị Mai Hoa:

    “Katyn – Bí mật lịch sử”

    Link: http://lamgiautrithuc.blogspot.com/2014/04/katyn.html

    Đây là bài viết khách quan, tư liệu về cơ bản >70% chính xác. Đề nghị Lão Cua post lên cho mọi người cùng tham khảo.

    • thongreo says:

      Phải “up” cho bác Đốp một phát! Tiếc là phần mềm chỉ cho up một lần, nếu không thì em sẽ nhấn nút mười lần. Chuyện gì xảy ra đây? Có phải là giây phút “eureka”, “chân lý là đây, hạnh phúc đây rồi” của bác Đốp chăng? Ai còn dám nói bác lúc nào cũng pro-rút-xi-a bất chấp lý lẽ chứ? 🙂

      Có đùa vui một chút, xin bác đừng giận. Nhưng cái “thumb up” của em là không đùa.

      • Dove says:

        Yêu nước Nga, có nghĩa là KHÔNG YÊU chính quyền kiểu Stalinist.

        KHÔNG YÊU chính quyền kiểu Stalinist KHÔNG CÓ NGHĨA là NÓI KHÔNG với tất cả mọi hoạt động chính đáng của họ để bảo vệ lợi ích, toàn vẹn lãnh thổ và anh ninh của nước Nga.

        Tóm lại là trong KHÔNG có CÓ.

    • vn says:

      Cám ơn bác về bài “katyn”.

      Có hai điều rất đau lòng cho dân tộc Balan. Một là các trí thức và các sĩ quan kháng chiến chống Phát Xít Đức bị Stalin ra lệnh thủ tiêu và đổ vấy cho Đức. Hai là Balan trở thành nạn nhân trong thoả hiệp ngầm giữa Staline và Churchill, thủ tướng Anh, về việc chia lại biên giới phe phái ở châu Âu sau khi kết thúc chiến tranh: Ba Lan và các nước Đông Âu sẽ thành chư hầu của Liên Xô, Còn Tây Âu sẽ thuộc về đồng minh Anh Mỹ. Đức là một ngoại lệ, cả hai phe LIên Xô và Anh Mỹ đồng tiến quân vào và chia đôi Đức.

      Ở Việt Nam cũng có những chuyện oan khuất như vậy. Cụ thể là trường hợp bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm, một người đóng góp rất nhiều cho cuộc kháng chiến chống Pháp nhưng lại bị kết tội điạ chủ và đêm ra xử bắn. Trước khi xử bà có một bài viết trên báo Nhân Dân ngày 21/7/1953 “Điạ Chủ Ác Ghê” bởi “C.B” C.B là ai? Đó là bí danh của Hồ Chí Minh.
      Mời các bác đọc bài này qua blog của T.S Nguyễn Xuân Diện.
      http://xuandienhannom.blogspot.com/2014/03/chuyen-ve-ba-nguyen-thi-nam-nguoi-phu.html
      Và đước đây là bài của bác Bùi Tín
      http://www.danchimviet.info/archives/85717/mon-no-62-nam/2014/04
      hoặc:
      http://danlambaovn.blogspot.com/2014/04/mon-no-62-nam.html

  42. Hàng xén says:

    Một người như ca sỹ KHÁNH LY nếu buộc phải chon 1 trong 2 bài hát mà lão Nông dân yêu cầu thì tôi tin Ca sỹ sẽ chọn bài thứ ..3 đó là bài”Trỏ lại.. HOA KỲ”.Xin không nói chuyên chính trị, mà ở đây đơn giản chỉ là :không thể bắt con chim Họa Mi hát theo giọng con Sáo!
    Nhiều người thích giong KHÁNH LY và cho rằng nó hợp với những ca khúc của TRỊNH nhất nhưng tôi không thấy vậy.Chất giọng KL phù hợp với thể loại nhạc Vàng,nhưng chưa truyền tải được hồn cốt nhạc TRỊNH. Nhac TRỊNH luôn luôn vì con người và là con người bay bổng ,thánh thiện chứ không ủ dột.,Đây là cảm nhận của riêng tôi
    Ca sỹ KHáNH LY đã để dấu ấn của mình trong nền âm nhạc VIỆT NAM.,nhưng việc KL trở về nước để biểu diễn ở độ tuổi 70 thì tôi cho là mạo hiểm .Sự ngưỡng mộ náo nức ban đầu dễ bị đòi hỏi của nghệ thuật thẩm âm lấn át..
    Dù sao tôi vẫn chúc KHÁNH Ly có chuyến trở về tốt đẹp!

  43. HỒ THƠM1 says:

    Anh Cù Huy Hà Vũ ra tù với điều kiện là đi thẳng sang Mỹ, nghe nói là đi chữa bệnh, theo thỏa thuận của các Cụ đỉnh cao với chính phủ Mỹ, thế thì cũng chưa có gì…”nghiêm trọng” để bàn, vì sự lựa chọn cũng không sai.

    Chẳng lẽ phải “bám trụ” trong nhà tù mới là anh hùng, mới là “đấu tranh kiên cường”??? Chết luôn thì đấu tranh cái gì nữa???
    Theo tôi, chỉ trong trường hợp CHHV được thả, sống trong nước một thời gian ngắn rồi xin sang Mỹ sống, lúc đó ta bình loạn thử CHHV … “kiên cường” hay không “kiên cường” cũng chưa muộn!

    Về tiếng hát của Khánh Ly, đây là ca sĩ nổi tiếng, là tri âm của nhạc sĩ tài danh Trịnh Công Sơn và có lẽ chất giọng phù hợp nhất với nhạc của TCS từ trước cho đến tận bây giờ.

    Tui nghĩ gì thì gì nhưng cũng phải nói thế này: …” Dưới ánh sáng của nhạc Trịnh Công Sơn, hào quang của ca sĩ Khánh Ly mới tỏa sáng!” Hi hi… Không biết đúng không!

    Vì thế tui cũng đồng thuận cao với quan điểm của lão Cua về tiếng hát của Khánh Ly.
    Lão Cua nói thì có bao giờ sai! He he…!!!
    Thử tưởng tượng một bà già 70 tuổi mà tiếng hát vẫn còn véo von bay bỗng thì cũng là sự lạ và chẳng có gì đáng mừng!

  44. Mười tạ says:

    thời Ts.Vũ phát biểu chẳng khác gì tội khi quân. Nếu ko phải là đứa con của cách mạng chắc bị trảm chứ chẳng chơi 🙂
    Anh ấy đã làm xong việc một cánh én báo hiệu mùa xuân. Nghỉ ngơi thời gian rồi sẽ về, có cụ nào dám cược kèo này ko 🙂

    • Hiệu Minh says:

      Cược mười tạ vàng đây 🙂

    • thongreo says:

      Em xin cá mười tạ bạch kim rằng bác ấy sẽ không được phép về dù có muốn, trừ khi bác ấy đổi giọng hát hay như cô Khánh Ly. 🙂

      • Mười tạ says:

        cụ ấy sẽ về thôi, và tôi sẽ tặng cụ ấy 5 tạ vàng + 5 tạ bạch kim thắng độ 🙂

      • MINH TÂM says:

        Vũ sẽ được về khi nước nhà thay đổi
        Còn bây giờ thì Vũ sẽ chẳng làm được việc gì tiếp để thay đổi nước nhà .

  45. NôngDân says:

    + Được nghỉ cả tuần, hôm nay Tổng Cua làm bài ”Vượt qua” ngày lễ Phục sinh. Với bài này, Nông dân xin bình theo đúng bố cục của bài:
    Thứ nhất: Đừng thấy đỏ đã tưởng chín, khi họ thả các tù nhân lương tâm như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung, Vi Đức Hối, đó là vì đều có “thân nhân tốt”, thả là đúng rồi (vừa được tiếng vừa hy vọng đoàn kết nội bộ ). Còn ông Nguyễn Hữu Cầu, và thầy giáo Đinh Đăng Định, một người là “tù thế kỷ”, một người sắp “về với tổ tiên” nên việc giam hay thả không còn ý nghĩa. Ta nên đợi diễn tiến tiếp theo!.
    Thứ hai: “bắt thả, thả, rồi bắt, luật lệ nước mình như…trẻ con. ….Chẳng có gì lạ ở cái xứ mà có nhiều người ngồi xổm trên pháp luật.” Ô hay! Cái xứ này chỉ có “nghị quyết” chứ có “pháp luật” đâu mà bảo là ngồi xổm nên nó. Còn việc thích bắt, thích “bỗng nhiên thả”, là do giá trị của từng từng đối tượng (theo cơ chế thị trường theo định hướng XHCN)!.
    Thứ ba: Nhạc sỹ, ca sỹ, hay “nhiếp ảnh sỹ”, theo Nông dân thì không nên quá băn khoăn về việc ai đó thích hay không thích sản phẩm nghệ thuật của mình, hay giá tiền của nó là bao nhiêu. Cái quý nhất là họ đã cống hiến hết mình, do vậy Nông dân quan tâm nhất là: Chị Khánh Ly sẽ hát bài nào vào ngày 9-5-2014 tại Hà Nội?, Giả sử Chị Khánh Ly phải chọn một trong hai ca khúc sau:
    + Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước
    Diệt đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ bán nước
    Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất trời.
    …….

    + Rừng núi dang tay nối lại biển xa
    Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà
    Mặt đất bao la, anh em ta về
    …..

    • Hiệu Minh says:

      Lão Nông Dân quá đáng… Biết đâu chị Khánh Ly hát thì sao 😛

      • HỒ THƠM1 says:

        Hát thì hát, sợ… thằng tây nào, nhưng sợ chị ấy hát lộn:

        Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết … quyết … quyết….
        Diệt đế quốc Mỹ, chúng ta là lũ bán nước
        Ôi xương tan máu rơi, lòng hận thù ngất trời.

        Thế thì… bỏ mẹ! Hi hi….

    • thongreo says:

      Ôi trời, bác Nông Dân có mấy ý thật hay đó. Em rất thích ý thứ ba, nhưng chắc cô Khánh Ly không biết (và không dám) hát bài “Giải phóng về đây, có bao đồ quý bán hết …” đâu! 🙂

      Cô phải hát mấy bài trữ tình hơn chứ. Tự dưng em nghĩ đến “Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò ví dặm”, hay là “ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng, thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ …”, nếu cô KL hát, bảo đảm là cực sốc, không sốc không tính tiền. Bà con mình trên phố Bolsa sẽ bị điện giật té ghế hết. 🙂

      Tái bút: mấy bài em nhắc đó, làn nhạc (melody) rất hay, thích hay không thích cũng chẳng quên được, nhưng lời và ý tứ thì xạo quá đi mất, giống như thơ Tố Hữu vậy.

      • huu quan says:

        Tản mạn đôi chút với bác thông reo về giai điệu và lời hát.
        Trong những ca khúc hát ru ở Việt Nam em thích nhất là bài Mẹ ru con của nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý. Mang âm hưởng dân ca với giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng như bồng bềnh, lâng lâng. Mẹ ru con gần như là ca khúc đâu môi của mỗi bà mẹ trẻ (Ngòai Bắc trước đây) để đưa vào tâm hồn con tình yêu thương dạt dào của cha mẹ. Lời ca thì phần đầu nghe rất tốt, nhưng phần sau thì “Kháng chiến đã 9 năm, gian khó biết bao lần…” nghe cực chối tỷ. Cháu nó mới oe oe khóc chào đời, sao lại cho cháu tập hiểu về kháng chiến, về gian khổ của nhân gian làm chi. Như thế khác nào ông Tố Hữu dạy con câu chào đời gọi Stalin. Đưa chính trị dạy cho trẻ sơ sinh làm gi.
        Có lần em hỏi nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý rằng gai điệu của bài Mẹ ru con hay thế, sao bác không viết được lời hay như cái bài Dư âm thủa nào? Nguyễn Văn Tý thở dài, ngày đó kháng chiến mà không nhét tý chính trị vào ca khúc thì có mà…. ăn cám. Nghe nhạcsỹ nói thế, em lại thấy thương cho ông Trần Hòan. Giá như bài nào Trần Hòan cũng sáng tác hay như bài Sơn nữ ca thì có phải ông sẽ trở thành một cây đại thụ trong làng âm nhạc Việt không? Đằng này lại lôi chínhtrị vào nên giờ đây, Ít người còn biết đến ông ngòai vụ ông đập tan cái đàn tế trời đất Nam Giao.
        “Trần Hoàn cùng với Bùi San, Hai thằng hợp tác phá đàn Nam Giao”

        • PVNhân says:

          * Sau 30-4-75, TCS từ Sài gòn trở lại Huế, cứ tưởng nương nhờ được đám bạn bè theo “cách mạng” như HPNT, HPNP, NĐX…nào ngờ đụng Trần Hoàn. TCS xanh mặt khi nhìn tấm biểu ngữ lên án Phạm Duy, TCS, Hoàng Thi Thơ.
          Trần Hoàn lúc ấy là quan chức quyền thế, đày TCS ra Quảng Trị “lao động thực tế”. Bốn năm sau TCS mới về lại Sài gòn, rất may được ông VVKiệt nâng đỡ mới khá lên được…Chuyện này tôi biết không phải đọc tài liệu…mà do sau năm 1975 còn ở lại Sài gòn nên biết chuyện. Thời gian ấy người ta đồn Khánh Ly đã chết, PDuy cũng bị đau tim chết trong một đêm trình diễn…Ngay sau ngày 30-4/ một số văn nghệ sĩ Hà nội vào SGòn…trong đó có hai nhà thơ lớn các còm sĩ đã nêu…họ cố công tìm PDuy nhưng vô vọng ( không biết PD đã ra đi)…Một trong hai nhà thơ kia gặp gỡ sinh viên ĐH Vạn Hạnh tuyên bố vung vít, lên án giáo dục miền nam đồi trụy đầu độc thanh niên, hứ́a hẹn tương lai tươi sáng với nền giáo dục XHCN…Cuối cùng, ông phủ nhận toàn bộ thơ tiền chiến của ông, rằng khi ấy ông chưa được thấy mặt trời chân lý…

  46. Dân gian says:

    Vũ đi Ly về hay gì gì đi nữa cũng không quan trọng bằng sự tồn vong của “đỉnh cao trí tuệ”. Làm gì thì làm, muốn gì thì muốn đừng quên “còn đảng còn mình”.
    Đơn giản như đan rổ!

  47. Hồng Ngọc says:

    Nhà cháu thiển nghĩ thế này:Việc chị Khánh Ly về nước hát (đã được xem chị nói và nghe chị hát ở Long Beach 2010)là chuyện cơm áo gạo tiền của chị ấy khác hẳn chuyện của anh Vũ không nên so sánh .Riêng nhà cháu khâm phục anh Vũ bởi không dễ gì và không mấy người làm được ở xã hội VN hiện tại( độc tài,tàn bạo…),còn nếu như xã hội VN mà được như các nước DÂN CHỦ thì nhà cháu nghĩ anh Vũ không đi.

  48. CD@ says:

    – có thứ cứ “xổng xộc” đến VN, không thể ngăn, làm hơn 8000 cháu nhỏ lâm bịnh, hơn 100 cháu bị tước mất quyền sống quá sớm, “dịch sởi” hay không dịch sởi, công bố là quyền quan chức, và xin nói mấy dòng về những đồng tiền thuế của dân-NSNN- và cả những đồng tiền “từ thiện” của nhà hảo tâm, góp cho việc ngăn chặn dịch sởi, đã bị “bốc hơi” :
    + TTCP, theo đề nghị của Bộ YTe, đã QĐ thông qua chương trình mục tiêu QG về ngăn chặn và hạn chế bịnh sởi, chi khoảng 6 tr USD trong khoảng thời gian 2012-2015, nhằm hạn chế tỷ lệ mắc sởi ở trẻ em xuống dưới 1/1tr dân. Nhưng khi xẩy ra dịch, BV Nhi TW ( công trình viện trợ nhân đạo của CP Thụy Điển) chỉ có 10 máy thở, đem dùng thì “trục trặc”, ngân hàng BIDV, phải vội vàng tài trợ 10 máy thở mua từ nước ngoài…Trách nhiệm này thuộc vê Ai? và số tiên mà TTCP đã QĐ chi, được dùng vào những việc gì? chỉ có bà BT YT trả lời và biết tường tận!
    + quỹ Bill Gates, tài trợ không nhỏ cho chương trình tiêm chủng phòng sởi( Rubella) ở VN , việc tiếp nhận, quản lý, thực hiện ra sao? chỉ có ông trời và ông “campu-Chia” biết !
    +Cảnh trẻ em mắc sởi, nằm la liệt, cùng cha mẹ, người thân, lo lắng, mệt mỏi…trong BV Nhi TW, thật thảm thương…Vì đâu nên nông nỗi này?
    Ca sỹ Khánh Ly “đổng hành cùng nhạc Trịnh” vê VN, Mong lắm thay, tâm lòng của Bà KL sẽ dành cho các cháu nhỏ một phần nhỏ nhoi, trích từ “cát xê” khùng, trao tặng trực tiếp ( miễn trung gian) tới các cháu và bố mẹ các cháu, để “mỗi ngày ta chọn mọt niềm vui”, dù đó là niêm vui nhỏ nhoi, đứt đoạn, xiên xẹo như thân phận các cháu đang vật vã trong dịch sởi…!

  49. TamHmong says:

    Nguồn thông tin: Tình nguyện viên của một nhóm tài trợ cũng đã đi khảo sát tại Khoa Nhi Saint Paul HN.

  50. thongreo says:

    Bác chủ Hang có nhắc đến ông bầu Kiên, và em cũng đã được xem tấm hình đâu đó. Chỉ thiếu cái gông tre trên cổ nữa là giống y như tội phạm tử hình thời Đại Thanh trong phim Tàu. Nếu như lâu nay nhắc đến bác Cù thì ai cũng liên tưởng đến “hai bao cao su đã qua sử dụng”, sau này nhắc đến bầu Kiên chắc mọi người sẽ nhớ đến sợi xích (chó) đó thôi. Những người có trách nhiệm thật khéo chọn hình tượng.

    Bầu Kiên bị kết án là tội phạm cổ cồn (white collar criminal), có phải là loại cướp của giết người hay khủng bố gì đâu mà phải xiềng như vậy? Nếu sợ ông í tự tử thì còng tay chắc là đủ rồi. Không lẽ ông ấy cao thủ võ lâm hay là nhà ảo thuật đại tài, nhưng điều đó cũng không có lý lắm. Chắc là có ai đó muốn nhắn tin cho ai đó (send a message) qua hình ảnh của ông bầu Kiên thôi. Vụ án này chắc còn nhiều điều thú vị lắm đây.

  51. Kim Dung says:

    Tép xin copy về nhà nhé. Cảm ơn Cua nhìu nhìu nhìu 😀

    • Hiệu Minh says:

      KD viết như thế này nha

      Mình copy bài này từ nhà Tổng Cua- Hiệu Minh về, để bạn đọc có thể đọc và chia sẻ. Mình không bàn chuyện Cù Huy Hà Vũ, bởi có những cái mình không thích cả… hai phía.

      Nhưng còn giọng hát ca sĩ Khánh Ly, mình rất thích, như hàng triệu thính giả nước Việt. Giọng hát khàn, lạ, đằm sâu, lúc lên quãng 08, lúc xuống quãng 08, nhưng rất thong thả mà sang trọng chẳng giống ai. Đời một ca sĩ, được xã hội ái mộ, ngưỡng mộ như ca sĩ KL, cũng đã là một hạnh phúc lớn.”

      http://kimdunghn.wordpress.com/2014/04/20/chuyen-vu-di-ly-ve/

      Chúc mừng Kim Dung blog đạt trên 1 triệu hít. Đời một blogger, được xã hội ái mộ, ngưỡng mộ như báo sỹ KD, cũng là một hạnh phúc lớn 😛

      Mình lặn lội mãi mới được 1 triệu, trong khi nàng đi lấy chồng, chớp mắt cái đã được thêm 1 triệu. Đời chẳng ra cái gì.

      Bà con xem lại lễ ly hôn Cua Times và Kỳ Duyên https://hieuminh.org/2013/09/13/kim-dung-dilay-chong/

      • Kim Dung says:

        Hị…hị… Cua tị cái nỗi gì cơ chứ. Hơn 08 triệu “hút hit”. Còn Tép, “Lẹt đẹt mãi cuối cùng em cũng tới đích 01 triệu. hì…hi..

        Cũng tưng bừng hoa hoét, nến niếc, clip cliêc tự … chúc mừng mình.
        Mà lẽ ra, hôm ấy, Cua phải ôm hoa sang chúc mừng Tép chứ nhể? Cho Tép ra ở riêng, mà khi “khai hoa nở nhụy 01 triệu hit” chả thấy mừng gì. Tủi thân quá cơ 😀

        • Hiệu Minh says:

          Congratulations…. again and again. Chúc mừng hang KD ngày càng phát triển 🙂

        • NôngDân says:

          + Tép ơi, lão Tổng Cua vô tâm lắm, lẽ ra, hôm ấy lão phải mang hoa sang chúc mừng. Hôm nay đã lên tới 1 triệu 18 ngàn hits rồi lão mới chúc mừng, đúng là:
          Đã không hiểu được một người
          Thì sao hiểu thấu những lời của nhau
          ….
          , Tép nhỉ!!!.

        • Kim Dung says:

          Hi…hi… Vàng này chẳng phải thau đâu
          Nông Dân đừng thử làm đau lòng vàng

          Cua thì đã có cung đàn (Tình cầm)
          Nên Cua mặc kệ là vàng hay… thau 😀

      • thongreo says:

        Đọc lại bài viết cũ của bác Tổng Cua hay và vui vô cùng – Cám ơn bác. Cứ như là chuyện “em đi đường em, tôi đi đường tôi, tiền của đôi ta chia thế thôi” thật ở ngoài đời. Ui trời, lại so sánh chuyện “leo blog” với “leo người” nữa chứ! 🙂 Không biết Hang Cua có cần treo bảng “cấm trẻ dưới 18 tuổi” không? 🙂

  52. TamHmong says:

    Chào các bác Hang Cua. Dịch sởi ở VN vẫn tiếp bùng phát. Sau đây là một số thông tin THỰC TẾ tại Viện Nhi và Bệnh Viện Saint Paul ngày 18/04/2013.
    1. Có khoảng 40 cháu tại khoa cấp cứu, mỗi cháu tối thiểu dùng 2 bơm tiêm điện, và có trường hợp dùng 5 bơm tiêm điện đa số là LIÊN TỤC 24 GIỜ. Qua trao đổi với bác sỹ, dựa trên phác đồ điệu trị, mỗi cháu cần thêm ít nhất 1 bơm tiêm để đảm bảo điều trị hiệu quả mà hiện nay chưa có (xem ảnh đính kèm); Các bác sỹ cũng đưa thông tin tại khoa truyền nhiễm và khoa hô hấp, tuy tình trạng của các cháu không nguy kịch bằng nhưng số lượng bệnh nhân đông hơn gấp nhiều lần nên tình trạng thiếu bơm tiêm điện là TRẦM TRỌNG. Số lượng bệnh nhân sởi khoảng 350 cháu.
    2. Hiện tại thời tiết vẫn tiếp tục ẩm kéo dài sẽ là rất khó khăn để kiểm soát được dịch sởi.
    3. Trao đổi với người nhà bệnh nhân, đối với các cháu có bảo hiểm, chi phí thuốc men được bảo hiểm chi trả. Riêng thuốc kháng thể một số ca đặc biệt phải dùng thường xuyên thì chi phí cao, sau khi được trừ bảo hiểm, gia đình vẫn phải chi trả hàng chục triệu đồng.
    4. Tại Saint Paul, số lượng bệnh nhân quá tải (100 cháu/40 giường). Bác sỹ Thường – trưởng khoa Nhi cho biết khoa chỉ có 25 bơm tiêm điện và hiện cũng thiếu nghiêm trọng. Kể cả xoay vòng, các cháu đều bị chậm ít nhất 2-3 tiếng dẫn đến thiếu hiệu quả trong điều trị.
    Hãy xem những đường link sau đây để cảm nhận những gì đang diễn ra nơi tâm sởi:
    http://baophapluat.vn/thoi-su/dich-soi-8-tre-vao-chi-co-2-tre-song-182921.html
    
http://m.youtube.com/watch?v=snso1oJW_fA

  53. thongreo says:

    Nhiều người nói bác Cù gàn, đúng quá rồi! Có người còn bảo bác ấy ngông, chắc còn đúng hơn. Không gàn, không ngông mà dám lấy trứng chọi đá. Ở VN mà dám làm con kiến đi kiện củ khoai. Nhưng cái gàn của bác ấy em nghĩ là có chủ ý tốt, giống như là gióng chuông la to lên cho mọi người biết là “chúng ta” có những cái quyền này đây! Dù rằng làm như thế cũng chẳng đi đến đâu, chỉ tổ mang họa vào thân. Em vẫn hy vọng về lâu dài lịch sử sẽ tử tế và công minh với bác Cù. Ngày xưa cụ Chu Văn An đang làm to lại từ quan, còn dâng sớ chém đầu bảy nịnh thần, nói vắn gọn là đòi xử đẹp bộ chính trị của thiên tử. Thời ấy há không có người cười cụ, mắng cụ là đồ gàn bát sách hay sao?

    Riêng em rất mến phục bác Cù ở chỗ là trong vị trí của bác ấy, với lý lịch, nhân thân tốt như vậy, chỉ cần nhắm mắt làm ngơ, che miệng bịt tai tí thôi, thì bác ấy cùng với gia đình, con cái chắc chắn sẽ vinh thân phì gia, ngồi mát ăn bát vàng cho đến khi cả nước tiến lên CNXH. Ở VN mình, có mấy ai dám đặt cược cả công danh sự nghiệp của mình ra để nói những điều mình muốn nói như thế!

    Nên vậy nay bác Cù được đặc cách tốt nghiệp sớm trường đại học lao tù, nói như một trang báo nào đó rằng bác tuy chưa được nhân dân và tổ quốc giải oan như bác muốn, nhưng lại được chính quyền Hoa kỳ tha bổng (nghe mà thấy thật tội cho thân phận của đất nước mình). Với bệnh tình của bác Cù (nghe nói là bệnh tim khá nặng), trong tù chắc cũng chẳng được chữa trị gì, nếu nay bác ấy muốn giải lao để chữa bệnh thì tốt quá thôi, có gì mà ầm ĩ.

    Em chỉ thành tâm mong các chiến sĩ dân chủ ở VN đừng tiếc cho bác Cù, mà nên mừng thì hơn. Làm gì thì làm, cũng phải sống và có sức khỏe mới làm được chứ. Và mong hơn nữa các chiến sĩ ở hải ngoại đừng lôi kéo dèm pha rồi gắn cho bác ấy vài cái nón cối thì rất phản tác dụng. Chúng ta cũng đừng kỳ vọng bác ấy làm bà Aung San Suu Kyi, hay ông Nelson Mandela, hay thánh Gandhi, hay Martin Luther King hay một vĩ nhân nào đó. Hãy để bác Cù là bác Cù thôi.

  54. Hồ Tại Thiên says:

    “Theo các bạn hang Cua, ta có nên làm thế không?” Lão Tổng hỏi theo kiểu “câu hỏi tu từ” rồi. (Bản quyền Xôi Thịt 😀 )

    Nhưng nhìn khuôn hình của Vũ trong nụ cười rạng rỡ với tay chữ Vờ thế kia thì có thể suy diễn ra rằng: được đặt chân lên xứ cờ hoa đúng là chọn lựa của anh ấy .

    Còn ca sĩ Khánh Ly về nước hát chắc là để đáp ứng nguyện vọng của người mến mộ và cả thỏa mãn mong mỏi được biểu diễn với một cộng đồng rộng lớn hơn, điều hiển nhiên đối với bất cứ ca sĩ nào. Không phải chuyện gì cũng dán nhãn chính trị được.

    • Hiệu Minh says:

      Đúng thế, không nên dán nhãn chính trị vào ca hát, nhưng xứ mình ca hát không có chính trị thì khó duyệt. Bác HTT có thấy thế không?

      Nếu không thì chị Khánh Ly đã về hát từ lâu rồi. Và có khi về nhiều, bây giờ chị đã … chán.

    • TC Bình says:

      @ Hồ Tại Thiên: Thoát ra khỏi cánh cửa nhà tù, ai lại không mừng?
      Hay cụ muốn .người ta khóc?

  55. D.N.L. says:

    Nói chung,giới văn nghệ sĩ không những dị ứng mà còn thiếu kiến thức về chính trị,do đó
    việc làm của họ thường đặt ưu tiên vào sở thích hay sở trường của mình,chứ không chú ý
    gì lắm đến dư luận,dù trước khi họ định làm thì họ cũng thăm dò dưluận cẩnthận mà không
    phải tùy hứng,như trường hợp Khánh Ly chẳng hạn.
    Thật ra,Khánh Ly định về hát từ lâu và cô đã thăm dò trước qua những lần về thăm hay là
    từng tham gia trình diễn khi Toà đại sứ CHXHCNVN.tổ chức.Chính vì sự bất đồng cho phép
    KL.về hay không trong nội bộ quan chức cao cấp mà đã có lần vài báo nhà nước chưởi bới
    cô ta thậm tệ mà phần nhiều là phóng đại,có khi bịa đặt.Thế nhưng,bây giờ hình như đang
    có một chiến dịch “hoà hợp hoà giải” mới nên mãi đến nay KL.được cấp phép về hát ?
    Đồng ý là mọi người VN.đều có quyền về nước của mình nhưng không nên “lên gân” đóng
    kịch một cách rẻ tiền để xu nịnh nhà nước qúa đáng.Đó là cách giả trá kiểu “đi với Bụt mặc
    áo cà sa,đi với ma mặc áo giấy” trông nó hèn đi nhân cách của mình.
    Theo như facebook của Đổ Trung Quân thì nhà nước không cho KL.hát ở Sài Gòn vì có
    sự phản đối của những nhạc sĩ nằm vùng trước đây ở miền Nam.Nếu đúng thì cũng như
    trường hợp Phạm Duy bị đố kỵ bởi những nhạc sĩ… cách mạng !
    Theo như tôi thấy thì đa số những người có tinh thần thực dụng đang tìm cách “trả giá”
    để sự nghiệp hay danh tiếng của mình được… loé lên lần chót trước khi… biến mất vĩnh viễn.Trong ván cờ này thì cả bên đều có lợi : đúng là sòng phẳng kiểu tiền trao cháo múc ! Nhưng ảnh hưởng và hiệu qủa việc “thoả hiệp” này nghiêng về KL.,chứ nhà nước chẳng
    có lợi gì nhiều.Lý do là chỉ có hành động cụ thể mới chứng minh được “hoà hợp hoà giải”
    là giả hay thật ! Thời này mà chỉ nghĩ đến việc tuyên truyền như xưa thì hỏng ! Dân không
    dại như trước nữa đâu !
    Đối với KL.thì bất qúa dân gian sẽ tự nhiên liên tưởng đến 2 câu thơ này :
    Thương nữ bất tri vong quốc hận
    cách giang do xướng Hậu Đình hoa !

    • Hiệu Minh says:

      Tôi thì không nghĩ đố kỵ gì đâu, mà chị Khánh Ly nổi tiếng quá, hát trên Paris by Night, các ông bên mình không thích… dù vẫn xem tại gia, nên họ không muốn cấp phép. Cấp phép rồi, chị Khánh Ly lại không về, vì các ông bên Cali lại không thích. Kiểu làm dâu trăm họ, khó lắm hè.

  56. Bướm đêm says:

    Bác không yêu giọng hát KL có lẽ cần xem lại trịnh độ âm nhạc của bác

    • Hiệu Minh says:

      Giá mà Bướm đêm hát thì tôi cũng nghe đó 😛

    • huu quan says:

      lạ nhỉ! Không thích Khánh Ly mà mà lại phải xem lại trình độ âm nhạc? Trên đời thích hay ghét là tùy cảm tính của mỗi người, chẳng có ai lại áp đặt cho nhau được và người ta ghét cái mình thích thì cũng chẳng có gì quan trọng để mà chê bai là kém trình độ.
      ngay cả tôi, tôi cũng chẳng thích bướm đêm vì dễ…sida lắm.

      • HOA HONG_SG says:

        hahaha đọc còm ở hang cua ngoài kiến thức miễn phí thì HH còn được khuyến mãi thêm những nụ cười thâm thúy 😆

  57. hannhan says:

    Ông Cua thì bảo “giọng Khánh Ly, cứ èo uột thế nào”. Ông (bà) levinhhuy thì says: Cù Huy Hà Vũ trước khi bị bắt chỉ là một gã gàn, cỡ papa Dove .“Tội” của anh, nếu có, chỉ đáng cho một đá vào đít.”

    Đọc hai ông, tôi bỗng nhớ tới ông Lại Trần Mai, chủ trang Tôi thích đọc, đã một lần viết về ông Cua như vầy:
    Lai Tran Mai says:
    January 13, 2013 at 8:58 am
    “Tuy nhiên tôi cũng phải nói thật là lâu nay tôi chán các bài viết trên HM vì không đề cập đến những vấn đề bức xúc của đất nước mà tôi quan tâm, trong khi văn chương ngày càng nhạt nhẽo, dễ dãi, đùa cợt đôi khi khiếm nhã, do đó dù vẫn thường xuyên đọc, song tôi không còm nữa.”

    Hình như hôm nay, ông Cua lại đang đùa cợt hơi khiếm nhã với giọng ca chị Khánh Ly và ông (bà) levinhhuy thì lại đùa cợt hơi khiếm nhã với ls Cù Huy Hà Vũ!?

    • Hiệu Minh says:

      Ông Hàn Nhân, nguoithulu sao phải dùng nhiều nick để còm vậy. Bác cứ dùng Hàn Nhân cho đàng hoàng là còm hiên lên thôi.

      Tôi nói một cách nghiêm túc là không thích giọng hát, không hề đùa, cũng như anh Lê Vinh Huy bàn nghiêm túc về CHHV. Tại sao nói không thích là đùa cợt khiếm nhã.

      Tôi thấy việc thích blog này blog kia là quyền của mỗi người, giống như tôi thích giọng hát này, giọng hát kia là quyền của tôi, chẳng liên quan gì đến ý thích của bác Hàn Nhân, nguoithulu cả.

      Bác là fan của bác Lại Trần Mai thì cứ đọc bên đó thôi. Tại sao phải lấy lời bác ý ra làm định hướng cho blog. Tôi thích bác nghĩ thế nào hơn là bác Mai viết.

  58. lê công says:

    Tò mò một chút, anh HM thich giọng hát nào ạ?

  59. hànnhân says:

    Ông Cua thì bảo “giọng Khánh Ly, cứ èo uột thế nào”. Ông (bà) levinhhuy thì says: Cù Huy Hà Vũ trước khi bị bắt chỉ là một gã gàn, cỡ papa Dove .“Tội” của anh, nếu có, chỉ đáng cho một đá vào đít.”

    Đọc hai ông, tôi bỗng nhớ tới ông Lại Trần Mai, chủ trang Tôi thích đọc, đã một lần viết về ông Cua như vầy:
    Lai Tran Mai says:
    January 13, 2013 at 8:58 am
    “Tuy nhiên tôi cũng phải nói thật là lâu nay tôi chán các bài viết trên HM vì không đề cập đến những vấn đề bức xúc của đất nước mà tôi quan tâm, trong khi văn chương ngày càng nhạt nhẽo, dễ dãi, đùa cợt đôi khi khiếm nhã, do đó dù vẫn thường xuyên đọc, song tôi không còm

    Hình như hôm nay, ông Cua lại đang đùa cợt hơi khiếm nhã với giọng ca chị Khánh Ly và ông (bà) levinhhuy thì lại đùa cợt hơi khiếm nhã với ls Cù Huy Hà Vũ!?

  60. nguoiluthu says:

    Ông Cua thì bảo “giọng Khánh Ly, cứ èo uột thế nào”. Ông (bà) levinhhuy thì says: Cù Huy Hà Vũ trước khi bị bắt chỉ là một gã gàn, cỡ papa Dove .“Tội” của anh, nếu có, chỉ đáng cho một đá vào đít.”

    Đọc hai ông, tôi bỗng nhớ tới ông Lại Trần Mai, chủ trang Tôi thích đọc, đã một lần viết về ông Cua như vầy:
    Lai Tran Mai says:
    January 13, 2013 at 8:58 am
    “Tuy nhiên tôi cũng phải nói thật là lâu nay tôi chán các bài viết trên HM vì không đề cập đến những vấn đề bức xúc của đất nước mà tôi quan tâm, trong khi văn chương ngày càng nhạt nhẽo, dễ dãi, đùa cợt đôi khi khiếm nhã, do đó dù vẫn thường xuyên đọc, song tôi không còm nữa.”

    Hình như hôm nay, ông Cua lại đang đùa cợt hơi khiếm nhã với giọng ca chị Khánh Ly và ông (bà) levinhhuy thì lại đùa cợt hơi khiếm nhã với anh Cù Huy Hà Vũ!?

    • Xôi Thịt says:

      Tôi không thích giọng ca KL, không thích nhạc TCS (entry đấu giá ảnh mới nói không thích nhạc Trịnh, hôm nay nói thêm không thích giọng hát Khánh Ly)

      Tôi cũng không đánh giá cao ông CHHV. Cũng không phải bây giờ mới nói mà cách đây 3 năm, hồi ông V bị kết án tôi cũng nhận xét vậy rồi.

      Ai cũng có thị hiếu, có lý tưởng riêng; cũng được quyền phong thánh, được quyền lập thần tượng người nọ hoặc người kia. Thích hay không thích, thần tượng hay không; bỡn cợt cũng là chuyện bình thường. Chấp nhận đa chiều là 1 điều cốt lõi của dân chủ. Phải chăng dân chủ, tự do ngôn luận là mấy ông trùm CS như HCM, LD, LĐT… hay gần đây như tổng T, anh X … thì cứ chửi bới chê bai xả láng còn động đến thần tượng của mình thì gọi ngay là “khiếm nhã”?

      Bác … (xin lỗi, bác gửi 1 còm 3 nick khác nhau, không rõ nick thật là gì) cứ nói ý kiến của mình là đủ rồi, lôi bác LTM vào làm gì, có ý kiến phản bác, bác í lại không vào bảo vệ được mà để người khác bảo vệ hộ thì cũng mất hay.

  61. cùi bắp says:

    ngày 30/4 gọi là ngày hết quýnh nhau vậy thui

  62. hgiang says:

    “Thực lòng mà nói, những người này không đáng phải vào tù”
    Theo Hg thi khong can bôn chữ “Thực lòng mà nói”

  63. Vietnamyeudau says:


    Manh động , coi thường luật Pháp và sinh mạng con người quá rẻ

  64. nhandan says:

    Chi o Viet Nam moi co nhung toi quai go nhu the

  65. levinhhuy says:

    Trong mắt tôi, Cù Huy Hà Vũ trước khi bị bắt chỉ là một gã gàn, cỡ papa Dove 😛 . “Tội” của anh, nếu có, chỉ đáng cho một đá vào đít. Nhưng rồi anh bị bắt vì trò đốn mạt hai bao cao su, và anh ra tòa với khí phách hiên ngang khiến tôi phải kính nể.

    Về Vũ, có thể nói, chính nhà nước Việt Nam đã vô tình xây đắp tôn tạo để anh thành hình tượng anh hùng.

    Khánh Ly, ca sĩ thần tượng của cả một thế hệ thanh niên miền Nam, bà là ca sĩ Việt Nam duy nhất có ảnh hưởng lớn đến cả cộng đồng. Một vóc dáng mảnh mai, nhưng lại lấy nghệ danh ghép từ tên hai dũng sĩ thích khách lừng danh thời Chiến quốc, điều đó cho thấy chí khí bất khuất ngay từ tuổi trẻ của bà. Chất giọng khàn khàn ma mỵ kết hợp với ca từ đặc quánh chất thơ của Trịnh Công Sơn đã dựng nên một tượng đài sừng sững thách đố cả thời gian.

    Với giọng ca Khánh Ly, tôi không đến nỗi đánh giá “èo uột” (= ẽo ợt?) như anh Hiệu Minh, nhưng cũng không yêu thích đến mức xem bà như thần tượng của nhạc Trịnh. Ở quan điểm một nghệ sĩ, bà từng có những phát ngôn phản đối chế độ độc tài vô luân của cộng sản Việt Nam; và các “chiến sĩ dân chủ hải ngoại” đã lợi dụng điều đó để “thu nạp” bà vào hội của họ!

    Cù Huy Hà Vũ, với tiếng tăm là người dám kiện cả thủ tướng thì ngoài ra có được đóng góp gì cho tư tưởng dân chủ ở Việt Nam? Anh Vũ có thể khiến tôi kính nể, nhưng không đủ để tôi tin tưởng và kỳ vọng gì.

    Khánh Ly chỉ là một nghệ sĩ, với những cung bậc tình cảm bốc đồng đặc thù của giới nghệ sĩ miền Nam; bà có thể là ca sĩ hàng đầu trong thể hiện nhạc Trịnh, có thể là hình tượng một ca sĩ chống cộng, nhưng khó thể là hình tượng tiêu biểu cho đấu tranh dân chủ, bà lại càng không thể là con rối cho nhóm người nào đó giật dây. Quyết định cuối đời về cất tiếng hát trên quê hương của bà phải được tôn trọng, tôi hiểu, và thương Khánh Ly vô cùng về quyết định đó!

    Kết lại, việc đi của Cù Huy Hà Vũ hay về của Khánh Ly, là do họ tự lựa chọn, người ta lấy quyền gì đòi hỏi họ phải hành động thế này thế khác?

    • TamHmong says:

      Chào bác Ly. “Kết lại, việc đi của Cù Huy Hà Vũ hay về của Khánh Ly, là do họ tự lựa chọn, người ta lấy quyền gì đòi hỏi họ phải hành động thế này thế khác?”
      Tôi ủng hộ ý kiến này và tốt nhât là để những con người này sống yên với cuộc sống do họ lựa chọn.
      Chúc bác ngày Phục Sinh an lành. Dù tôi đoán bác giống tôi không phải Thiên Chúa Giáo.

      • Sóc says:

        Vấn đề là :
        Họ có quyền lựa chọn cách họ sống, hay chiến đấu.
        Không ai có quyền mạt sát họ, dù thích hay không thích cách đó. Đúng thế ạ

        Nhưng Sóc thì khi nhỉn thấy bác Vũ ở sân bay, nhớ đến những năn tháng tù triền miên của Mandela, hay của bà Ann Suu Kyi. Cuối cùng, niềm tin của cá nhân họ đã thành niềm tin chung của nhân dân họ. Myaman chấm dứt quân chủ độc tài, hay Nam Phi chấm dứt nạn phân biệt chủng tộc nhờ niềm tin đó. 2 ông bà đó khước từ mọi lời mời ra nước ngoài sống, chấm nhận ở lại nước dù tù đay.

        Tất nhiên không thể đòi hỏi, nhưng mơ thì chắc Sóc có quyền mơ.

        Phải ko 2 cụ

        • TamHmong says:

          Chào Sóc. Chúc Phục Sinh an lành. Cháu bé chắc đã đỡ. Chúc mừng hai mẹ con. Làm anh hùng ở thời buổi này ở VN thật khó mà nhiều khi lại dễ đến cười ra …nước mắt/khóc không ra…. nước mắt.
          Một người đàn ông (có xế hộp riêng) bụng đầy bia chỉ cần đi đúng hướng chứ không dừng gốc cây cạnh đường giữa phố đông để….Một người đàn bà người đeo đầy vàng khi vào sân bay chờ check in lẳng lặng xếp hàng, không chen lấn xô đẩy hay lách qua cửa ưu tiên đã là …anh hùng rồi. Chắc còn nhiều dịp thảo luận vấn đề này Sóc ạ. Ở đây ta chỉ nói đến hai con người cụ thể CHHV và KL. Cám ơn Sóc đã recom.

        • Sóc says:

          Cháu nghĩ rất thoáng, “hát cho dân tôi nghe” , Khánh Ly về hát cho 90 triệu bà con nghe chẳng có dính dáng gì tới mấy ông ở trển. Cháu tin Khánh Ly đủ tư cách để không nói theo những gì mình không muốn.

          Còn bác Vũ đi, là thành công của nhiều phe, nhưng là thất bại của phong trào dân chủ thực sự. Sóc đánh giá thế, trên diễn đàn online, hội dư luận viên mừng rõ, vì hình ảnh bác Vũ đi Mỹ, thực sự là một hình ảnh không đẹp ( về mặt đấu tranh ) của phong trào dân chủ, sau hình ảnh “tuyệt thực” …sợ rằng nhân dân nói chung sẽ thở dài: ôi họ là vậy, chắc lên tiếng để được đi Mỹ…

          Hôm nay lễ Phục sinh, tự nhiên nghĩ tới Chúa Jesus. Nếu Người không hy sinh, không bị đóng đinh, thì có lẽ niềm tin về Ngưoi không thể phát triển để Kito giáo thành tôn giáo lơn nhất thế giới như hôm nay.

          P/s: cụ TamHmong, Sóc theo đạo Phật cụ ạ 😀

        • Hiệu Minh says:

          Tóm lại, bác Vũ sang Mỹ là bước khởi đầu thành công cho TPP. Mà TPP giống như món quà ảo ấy… Không nỗ lực thật thì chỉ là cái bánh vẽ mà giới tư bản đang mồi chài.

        • mai says:

          Nếu nhà tù cs VN giống như tù Nam Phi hay Miến Điện, tui tin CHHV sẽ không đi!
          Ông Mandela ngồi trong tù của bọn phân biệt chủng tộc vẫn tốt nghiệp ĐH từ 1 trường ĐH ở Anh. Bà Ann bị “nhốt” trong 1 biệt thự to đùng.
          Còn tù CS ??? Miễn bàn! Đã có nhiều người nói tới rồi. Chỉ thêm 1 câu chuyện nhỏ: Nhà văn Nguyễn Mạnh Côn bị đảng ta bỏ tù vì tội “viết văn”, ông nghĩ là mình không có tội nên đòi thả ra. Đảng ta không thả, ông tuyệt thực trong tù. Công an ta tuyên bố: không ăn thì khỏi uống luôn! Ông NMC chết khát trong trại tù cộng sản!!!

        • vietnamyeudau says:

          Ann San Suu Kyi hay Mandela họ không ra đi vì biết rằng sau lưng họ rất nhiều người dân Miến Điện , Nam Phi ủng hộ họ và sẵng sàng theo họ đến cùng . Nếu như Bà Ann San Suu Kyi hay Mandela ở Việt Nam ngày nay thì họ cũng sẽ rơi vào bóng tối thôi.

    • Trung says:

      Tôi thấy VN không cần lãnh tụ, các dân tộc khác cũng thế vì lãnh tụ thường gắn liền với độc tài, và càng được tung hô cỡ “đỉnh cao trí tuệ” thì lại càng nguy hiểm!
      Về CHHV, tôi thấy ông đã cho cả dân tộc VN một bài học cơ bản về quyền cá nhân và thực tế của VN hiện nay, một đóng góp lớn cho dân tộc VN chứ không hề đơn giản chỉ là kiện thủ tướng! Tôi đồng ý là mọi người không có quyền đòi hỏi họ phải làm thế nào nhưng mọi người có quyền đánh giá đúng sai về hành động của người khác….. Mong lắm VN có nhiều CHHV để thay đổi xã hội, đưa xã hội VN đi đúng con đường dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh chứ không phải là khẩu hiệu sáo rỗng như hiện nay!!!

  66. vn says:

    Ở VN có những tội danh rất lạ lùng quái gỡ như “tội lợi dụng quyền tự do dân chủ” “tội chống đảng và nhà nước” mà các nước khác không hề có. Thế thì đảng là cái gì mà dân không dám chống trong khi đảng đưa cả nước tới chỗ xuống hố cả nút. Trong thì tham nhũng thối nát, ngoài thì bị giặc Tàu bắt nạt. Dân thì bị cướp đất, môi trường thì ô nhiễm, giao thông thì ùn tắc, nước ngập. Giáo dục xuống dốc, bệnh viện thì qúa tải. Hết dịch tả, dịch cúm gà, rồi đến dịch sởi không kiểm soát được. Thế thì không chống thì để làm gì?Thật không thể hiểu nổi.

  67. CD@ says:

    – trong 1 bộ phim Pháp, thời second war, có 1 cắp yêu nhau, cùng hoạt động du kích chống Đức quốc xã, một hôm, sau khi “giao ban” xong, thiếu nữ hỏi đối tác : ” anh chống Hittler, độc tài, nhưng sao lại theo Staline?”. thanh niên trả lời : “anh là cộng sản”, và cô gái thẳng thừng : ” thế thì anh và em khác nhau quá xá, ta không thể đi chung đường, chia tay”…!Một năm sau, anh chàng này muốn gây dựng phong trào CS ở một nơi, nhưng KHÔNG CÓ TIỀN, bèn đi tìm một nhà tài trợ hào phóng, tìm ra 1 ông già, chủ lâu đài nho, chuyên làm rượu vang nổi tiếng. Anh hào hứng giới thiệu “ông bầu” với các thành viên trong buổi họp, nhưng con trai ông ta, chính là ngươi đang điểu hành lâu đài từ nho tới hầm rượu, phản đối anh ta, vì anh ta “kiên định” đi theo và thần tượng Staline…mọi dự kiến của anh dựa trên “độ mở hầu bao” của lâu đài có nguy cơ bị tan thành mây khói, ….trớ trêu thay, chính cố nàng đã bỏ chạy khỏi cái giường “giao ban’ lại trở thành tình nhân của chàng chủ lâu đài trẻ tuổi …Tóm tắt một bộ phim, mà xem ra, phim là gì? là cuộc sống thật được “đóng thành phim”…người tiêu dùng ở VN đang được định hướng bởi slogan “hãy là người tiêu dùng thông thái”, còn các fan HC, chẳng cần định hướng, vốn dĩ đa là commentor “bác học” ( rút-ki-day-dứt gọi là u-chi-ôn-nưi !).
    chúc chủ Hang và tất cả một chủ nhật tốt lành!

  68. chính ủy says:

    Lại sắp 30/4, giờ chả biết gọi là ngày gì nữa. Gọi là ngày thống nhất chỉ đúng về mặt địa lý, hàng triệu người bỏ đất nước ra đi sao gọi là thống nhất? Gọi là ngày chiến thắng thì là thắng ai vì Mỹ đã rút theo hiệp định Paris 73 còn lại tòan người Việt với nhau. Bao giờ có đúng tên gọi về ngày 30/4 được tất cả người Việt ở trong nước lẫn hải ngọai, cả Bắc lẫn Nam đều đồng ý?

    • vn says:

      Nhân ngày 30/4 gửi bác bài này trích từ trang mạng bauxite việt nam
      http://boxitvn.blogspot.com/2014/04/ai-thang-trong-cuoc-chien-viet-nam.html#more

      Ai thấng trong cuộc chiến Việt Nam
      Michel Chossudovsky, do Ngọc Thu dịch

      Ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiến tranh Việt Nam đã kết thúc bằng lực lượng cộng sản chiếm giữ Sài Gòn và sự đầu hàng của tướng Dương Văn Minh và nội các của ông ấy trong Dinh Tổng thống. Khi đội quân của Quân đội Nhân dân Việt Nam tiến vào Sài Gòn, các nhân viên Hoa Kỳ và lính thủy quân lục chiến Mỹ cuối cùng đã vội vã sơ tán từ nóc tòa nhà Đại Sứ quán Mỹ. Hai mươi năm sau, một câu hỏi cơ bản vẫn chưa có lời giải đáp: Ai đã thắng trong cuộc chiến tranh Việt Nam?

      Việt Nam chưa bao giờ nhận được khoản tiền bồi thường nào cho chiến tranh từ Mỹ về các tổn thất nhân mạng rất lớn và sự tàn phá [của chiến tranh], nhưng một thỏa thuận đã đạt được ở Paris vào năm 1993, yêu cầu Hà Nội nhận các khoản nợ của chính quyền Sài Gòn, một chính quyền không còn tồn tại nữa của Tướng Thiệu. Bản thoả thuận này có nhiều chỗ tương đương với việc bắt buộc Việt Nam bồi thường cho Washington các phí tổn chiến tranh.

      Ngoài ra, việc áp dụng sâu rộng cải cách kinh tế vĩ mô dưới sự giám sát của các định chế Bretton Woods cũng là một điều kiện cho việc dỡ bỏ lệnh cấm vận của Mỹ. Những cải cách thị trường tự do này hiện đã định đoạt học thuyết chính thức của Đảng Cộng sản.

      Qua việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Washington vào năm 1994, việc nhắc đến vai trò tàn bạo của Mỹ trong chiến tranh đang ngày càng được xem như không đúng lúc và không thích hợp. Không ngạc nhiên, Hà Nội đã quyết định dịu giọng trong lễ kỷ niệm Sài Gòn đầu hàng để không phải xúc phạm đến kẻ thù trong chiến tranh trước đây của họ. Lãnh đạo Đảng Cộng sản gần đây đã nhấn mạnh “vai trò lịch sử” của Hoa Kỳ trong việc “giải phóng” Việt Nam từ chế độ Vichy (Pháp) và sự chiếm đóng của Nhật Bản suốt Đệ Nhị Thế chiến.

      Vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, trong bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường Ba Đình, Hà Nội tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, các đặc vụ Mỹ của Cục Tình báo Chiến lược (OSS: tiền thân của CIA ngày nay) đã có mặt bên cạnh Hồ Chí Minh. Trong khi Washington đã cung cấp vũ khí và hỗ trợ tài chính cho phong trào kháng chiến Việt Minh, chiến lược này phần lớn được thiết kế để làm suy yếu Nhật Bản trong giai đoạn cuối của Đệ Nhị Thế chiến, mà không có cam kết gửi lực lượng bộ binh Mỹ tới với số lượng lớn.

      Ngược lại với bầu không khí dịu giọng và hạn chế trong kỷ niệm đánh dấu chiến tranh Việt Nam kết thúc, lễ kỷ niệm 50 năm ngày độc lập được cử hành long trọng, với một loạt các nghi lễ và các hoạt động chính thức bắt đầu từ tháng 9 và kéo dài đến Tết âm lịch.

      Việt Nam bồi thường chiến tranh

      Trước khi “bình thường hóa” quan hệ với Washington, Hà Nội đã bị buộc phải trả các khoản nợ xấu phát sinh của chế độ Sài Gòn do Mỹ hậu thuẫn. Tại hội nghị các nhà tài trợ tổ chức ở Paris hồi tháng 11 năm 1993, các khoản vay và số tiền viện trợ tổng cộng gần 2 tỷ Mỹ kim đã được cam kết để hỗ trợ cho cải cách thị trường tự do ở Việt Nam.

      Tuy nhiên, ngay sau khi hội nghị, một cuộc họp bí mật đã được tổ chức dưới sự bảo trợ của Câu lạc bộ Paris (Paris Club).

      Tại cuộc họp này, có sự góp mặt của đại diện các chính phủ phương Tây. Về phía Việt Nam, TS Nguyễn Xuân Oánh, cố vấn kinh tế cho Thủ tướng, đã đóng vai trò quan trọng trong các cuộc đàm phán.

      Tiến sĩ Oánh, một cựu quan chức của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), đã giữ chức Bộ trưởng Bộ Tài chính và sau đó là Quyền Thủ tướng trong chính quyền quân sự của Tướng Dương Văn Minh, mà Mỹ đưa vào hồi năm 1963 sau vụ ám sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm và em trai. Tiến sĩ Oánh, trong khi giữ vai trò trung gian, chính thức thay mặt chính quyền cộng sản, dù sao cũng đã đáp ứng được nhu cầu của các chủ nợ phương Tây.

      Các thỏa thuận đã được ký kết với IMF (đã được công bố) phần lớn chỉ là tượng trưng. Số lượng không đáng kể: Hà Nội buộc phải trả cho IMF 140 triệu đô (thuộc sở hữu của chính quyền Sài Gòn) như một điều kiện để nối lại các khoản vay mới. Nhật Bản và Pháp, những chủ nhân thuộc địa cũ của Việt Nam giai đoạn Vichy, hình thành cái gọi là “Những người bạn của Việt Nam” để cho Hà Nội vay số tiền cần thiết để hoàn trả cho IMF.

      Tuy nhiên, sự sắp xếp gia hạn các khoản nợ song phương (của chế độ Sài Gòn) không bao giờ được tiết lộ. Nhưng cuối cùng thì thỏa thuận bí mật này (đạt được dưới sự bảo trợ của Câu lạc bộ Paris) là công cụ quyết định để Washington dỡ bỏ lệnh cấm vận và bình thường hóa các quan hệ ngoại giao. Việc sắp xếp này cũng là yếu tố quyết định trong việc tháo khoán các khoản vay đã được cam kết tại hội nghị các nhà tài trợ năm 1993, do đó Việt Nam bị đặt dưới sự ủy thác của các chủ nợ Nhật Bản và phương Tây. Như vậy, chỉ 20 năm sau chiến tranh, Việt Nam đã đầu hàng về mặt kinh tế.

      Bằng cách công nhận hoàn toàn tính hợp pháp của các khoản nợ, Hà Nội đã đồng ý hoàn trả các khoản vay đã hỗ trợ nỗ lực chiến tranh của Mỹ. Hơn nữa, chính phủ của ông Võ Văn Kiệt cũng đã chấp nhận thực hiện đầy đủ các điều kiện thông thường (giảm giá, tự do hóa thương mại, tư nhân hóa, v.v.) của một chương trình điều chỉnh cơ cấu do IMF tài trợ. Những cải cách kinh tế này ra mắt vào giữa thập niên 1980 với các định chế Bretton Woods, trong hậu quả chiến tranh tàn khốc, đã khởi đầu một giai đoạn mới về sự tàn phá kinh tế và xã hội: lạm phát đã dẫn đến phá giá liên tục, bắt đầu từ năm 1973 dưới chế độ Sài Gòn, năm theo sau sự rút lui của quân đội Hoa Kỳ. Ngày nay, một lần nữa Việt Nam tràn ngập các ghi chú bằng đô la Mỹ, đã thay thế phần lớn tiền đồng Việt Nam. Với giá cả tăng cao, thu nhập thực tế đã giảm xuống tới mức thấp nhất.

      Lần lượt những cải cách đã ồ ạt giảm năng lực sản xuất. Hơn 5.000 trong số 12.300 doanh nghiệp nhà nước đã bị đóng cửa hoặc được chỉ đạo phá sản. Các hợp tác xã tín dụng đã bị loại bỏ, tất cả các khoản tín dụng dài hạn và trung hạn cho ngành công nghiệp và nông nghiệp đã bị đóng băng. Chỉ tín dụng ngắn hạn là có sẵn, với lãi suất 35%/ năm (năm 1994). Ngoài ra, thỏa thuận IMF đã cấm nhà nước cung cấp hỗ trợ ngân sách, hoặc cho nền kinh tế nhà nước hoặc cho một khu vực tư nhân mới chớm nở.

      Chương trình nghị sự về những cải cách đã bị che giấu này bao gồm nền tảng công nghiệp mất ổn định ở Việt Nam. Các ngành sản xuất công nghiệp nặng, dầu khí, tài nguyên thiên nhiên và khai thác khoáng sản, xi măng, sắt thép sẽ được tổ chức lại và được thực hiện dựa trên số vốn nước ngoài. Tài sản nhà nước có giá trị nhất sẽ được chuyển giao để củng cố và duy trì cơ sở công nghiệp, hoặc để phát triển một nền kinh tế tư bản chủ nghĩa thuộc sở hữu và kiểm soát bởi dân chúng.

      Trong quá trình tái cơ cấu kinh tế, hơn một triệu công nhân và hơn 20.000 công nhân viên chức (trong đó đa số là nhân viên y tế và giáo viên) đã bị sa thải. Lần lượt, nạn đói địa phương đã nổ ra, ảnh hưởng đến ít nhất một phần tư dân số cả nước. Những sự đói khát này không giới hạn ở các khu vực thiếu lương thực. Ở Đồng bằng Sông Cửu Long, vựa lúa của Việt Nam, 25% số dân trưởng thành tiêu thụ chưa tới 1.800 calories mỗi ngày. Ở các thành phố, sự mất giá của tiền đồng cùng với việc loại bỏ trợ cấp và kiểm soát giá cả đã dẫn đến giá gạo và các nhu yếu phẩm khác tăng vọt.

      Những cải cách này đã dẫn đến việc cắt giảm mạnh mẽ các chương trình xã hội. Với việc áp dụng học phí, ba phần tư trong số một triệu trẻ em bỏ học khỏi hệ thống trường công trong vài năm (từ 1987-1990). Các trạm y tế và bệnh viện sụp đổ, sự hồi sinh của một số bệnh truyền nhiễm như sốt rét, lao phổi và tiêu chảy được Bộ Y tế và các nhà tài trợ nhận ra. Một nghiên cứu của Tổ chức Y tế Thế giới xác nhận rằng, số người tử vong do bệnh sốt rét tăng gấp ba lần trong bốn năm đầu của thời kỳ cải cách, cùng với sự suy sụp của việc chăm sóc sức khỏe và giá cả các loại thuốc chống sốt rét tăng vọt. Chính phủ (dưới sự hướng dẫn của các nhà tài trợ quốc tế) cũng đã ngưng hỗ trợ ngân sách để cung cấp các thiết bị y tế và bảo trì, dẫn đến tình trạng tê liệt toàn bộ hệ thống y tế công cộng. Tiền lương thật sự của nhân viên y tế và điều kiện làm việc đã giảm đáng kể: tiền lương hàng tháng của các bác sĩ y tế tại một bệnh viện huyện thấp tới mức $15 một tháng.

      Mặc dù Mỹ đã bị đánh bại trên chiến trường, nhưng hai thập niên sau đó Việt Nam dường như đã đầu hàng kẻ thù chiến tranh trước đây của mình về mặt kinh tế.

      Không có những quả bom viên bằng thép hay màu cam, không có bom napalm, không có hóa chất độc hại: một giai đoạn mới của sự hủy diệt kinh tế và xã hội đã diễn ra. Những thành tựu của cuộc đấu tranh trong quá khứ và nguyện vọng của một quốc gia toàn vẹn chưa hoàn thành và đã bị xóa gần như với một nét bút (chữ ký).

      Điều kiện nợ và điều chỉnh cơ cấu dưới sự ủy thác của các chủ nợ quốc tế tạo ra do hậu quả của chiến tranh Việt Nam, một công cụ thuộc địa bất bạo động chính thức và hiệu quả như nhau và sự bần cùng hóa ảnh hưởng đến sinh kế của hàng triệu người.

      ——

      Tác giả: Michel Chossudovsky là giáo sư kinh tế tại Đại học Ottawa và là Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Toàn cầu hóa.

      Bài viết trên đã được viết năm 1995, đầu tiên được đăng tải vào ngày 30 tháng 4 năm 1995, trong bối cảnh kỷ niệm 20 năm “Giải phóng Sài Gòn”.

      Một bài phân tích sâu hơn dựa trên những nghiên cứu thực tế được tiến hành ở Việt Nam, tập trung vào những cải cách tân tự do của Hà Nội, sau đó đã được đăng trong cuốn sách của Michel Chossudovsky, The Globalization of Poverty, ấn bản đầu tiên năm 1997, ấn bản thứ hai vào năm 2003.

      Nguồn bản gốc: http://www.globalresearch.ca/who-won-the-vietnam-war/172

      Nguồn bản dịch: https://www.facebook.com/BasamVN/posts/619964634763977

    • chinook says:

      Nên gọi là 30 tháng 4 . Period

    • says:

      Gọi là ngày chia rẽ nhất của người Việt . Không có một quốc gia nào, sau 40 mươi năm chấm dứt chiến tranh, vẫn còn hang triệu người phía bên này gọi bên kia là bán nước. Có đến 150 ngàn người Việt ở Mỹ ký tên gởi Obama đòi kèm nhân quyền với giao thương, có đến 6,7 tram người Việt vô QH Mỹ vận động Nhân Quyền hang năm, cho thấy Nam, Bắc vẫn còn chia rẽ. Những lời ông VVK nó, đến nay vẫn còn đúng : Cứ một triệu người vui thì có một triệu người buồn.

      • Trung says:

        Hic, theo tôi thì có 10 triệu người vui còn 80 triệu người buồn thì đúng hơn……

    • @ Bác Chính Ủy, SUV muốn viết gì đó về Vùng Kinh tế mới. Cái Vùng này cũng là một trong những hệ lụy của ngày 30/4 nhưng chẳng hiểu sao không thấy ai nói gì về nó. SUV lên mạng tìm kiếm hình ảnh về nó cũng chẳng thấy giống như những gì gia đình SUV đã chứng kiến. Người lao ra biển có cái khổ của họ, người ở lại cũng phải bỏ nhà lên rừng, may ra tìm cách quay về mà còn nhà cửa thì con cái mới có đường ăn học lại.

      Bác Cua sỹ nào có hình ảnh về Vùng KTM thì cho SUV xin nhé. Có vẻ như chẳng dân cư KTM nào tha lôi được chiếc máy ảnh theo, mà có máy cũng chưa chắc có phim và rửa ra được ảnh.

      • hgiang says:

        Y rât hay, KTM cũng là môt mảng của bức tranh.
        Minh co doc vài truyên ngắn co dinh liu về KTM, SUV doc chưa

      • chính ủy says:

        Cô SUV. ý tưởng viết về vùng KTM hay đấy. Cũng có 1 vài bài về chủ đề ấy. Đọc thấy kinh khủng. Mỗi người viết qua con mắt chứng kiến của mình, phản ánh nhìn nhận của mình. Nếu là nạn nhân thì càng nên viết. Cái tên KTM nghe quá mỹ miều so với thực tế. Chả khác gì gọi con hổ thọt chân đói đang chảy rớt dãi là chú mèo Kitty

      • vietnamyeudau says:

        Vùng KTM ? 1 trãi nghiệm đáng sợ , 1 hậu quả không thể tưởng tượng được.
        Những ai được lợi nhờ chính sách kinh Tế Mới sẽ luôn ủng hộ vì họ được lợi ích , nhất là những người tự nhiên có cái nhà mà không tốn 1 đồng nào .
        Những ai uất hận cái Kinh Tế Mới vì tự nhiên nhà mình đang ở thành phố phải đi về rừng rú sống, nhà cửa tự nhiên bị mất , con cái hay bản thân tự nhiên bị mất học thì sẽ còn âm ĩ nỗi đau dai dẳng.
        Gia đình tôi từng bị chủ tịch phường chữi trước cuộc họp của cả phường (không phải là tổ dân phố) : TẠI SAO KHÔNG ĐI XÂY DỰNG KINH TẾ MỚI, LÊN ĐÓ CÓ NHÀ NƯỚC LO LƯƠNG THỰC VÀ CÁC THỨ ………………SAO KHÔNG ĐI ? Ở ĐÂY ĂN CẮP ĂN TRỘM HẢ ?
        Người nhà thì cứ bị công an mắng chửi và còn bắt về đồn công an nhốt mà không có tờ quyết định nào , khi thả ra cũng không giấy tờ chỉ vì không chịu đi kinh tế mới .

    • hgiang says:

      Goi là ngày chinh quyên Cong san miên Băc thắng miền Nam

    • trungle says:

      Bác Vũ đi bác Ly về cũng vậy
      như dịch sởi nặng mấy cũng là mây
      như trường chinh cong mấy cũng bình thường
      như đất Việt tới đường cùng tất biến

  69. D.N.L. says:

    Bài này hứa hẹn nhiều ý kiến ngược chiều nhau đấy nhé !
    Nhưng trước hết,tôi chỉ xin “nhắc khẽ” bác chủ blog HM.là cần phải tách bạch ra một cách
    phân minh,chứ không thể nói gộp lại kiểu… “cá mè một lứa” một câu như thế này được :
    “Nếu ai thực sự chống chính quyền,chống nhân dân,là phải giam giữ đến cuối đời”.
    Việc nào ra việc đó : chống chính quyền và chống nhân dân là 2 việc khác nhau, ấy vậy
    nên tôi thiển nghĩ cần phải có chữ “và” hoặc “hay” ở giữa cho khỏi hiểu lầm rằng…chống
    chính quyền là chống nhân dân ! Không biết tôi có cẩn thân qúa chăng ?

  70. Vô Danh says:

    Nước mình có giống ai đâu. Thế nên chính trị cũng lôm côm, cũng tuỳ hứng như chuyện bỗng dưng đăng cai Asiad, rồi lại rút…
    Vớ vẩn nhất là vụ bỏ tù Trương Duy Nhất. Anh Nhất lúc nào cũng tuyên bố không chống Đảng, nhiều khi còn đả phá kịch liệt mấy người chống nhà nước, chống Đảng như hồng vệ binh ăn lương.

    • Hiệu Minh says:

      Thế thì

      Vũ đi
      Ly về
      Nhất ở lại
      Cày tiếp…

    • Xôi Thịt says:

      Có thể do anh Nhất nhiều khi còn đả phá kịch liệt mấy người chống nhà nước, chống Đảng như hồng vệ binh ăn lương. nên người ta đánh giá anh là một mối nguy cho tương lai đất nước ???

  71. Xôi Thịt says:

    Vũ đi, Ly về, Thế thì vẫn vậy 😉

  72. Vô Danh says:

    Tem !

%d bloggers like this: