Xang Hứng: Bàn về các loại…hóa

Tidal Basin. Ảnh: HM

Tidal Basin. Ảnh: HM

Bài viết của Xang Hứng.

Con người nào cũng mang trong mình “Xã hội tính”. Ai ai cũng bị điều hòa bởi cái xã hội trong đó mình sinh ra và lớn lên.

Mỗi xã hội đều có một cách riêng để giải thích thiên nhiên, vũ trụ (vũ trụ quan) và cuộc sống (nhân sinh quan). Lối giải thích đó, cách sống đó làm nên văn hóa, nghĩa là toàn thể những cách cư xử, cách diễn tả, những lược đồ suy tưởng, quy tắc đạo đức, những cấp bậc giá trị được chấp nhận trong một xã hội để ấn định nếp sinh hoạt giữa các con người trong xã hội đó.

Xã hội Tàu – Âu – Mỹ có văn hóa của họ, Việt Nam có văn hóa của riêng mình. Chúng ta có “bốn ngàn năm văn hiến”, với vết tích của một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, bảy mươi năm Cờ đỏ….

Quan niệm về văn hóa thường diễn ra qua hệ thống giá trị, một hệ thống riêng tư, làm cho những giá trị được đề cao trong văn hóa này khác hẳn với những giá trị được trọng vọng trong văn hóa kia. Tại sao ? Tại những phán đoán về giá trị đều dựa trên kinh nghiệm và khi mỗi cá nhân giải thích kinh nghiệm thường giải thích trong giới hạn văn hóa của mình. Thành ra việc định nghĩa điều “bình thường”, “hữu giá”, và “vô giá” đều tùy thuộc vào nền văn hóa mà mình tham chiếu.

Ví dụ: trong bài “Câu chuyện nước Mỹ: Kinh tế, dầu khí, và họa sỹ Bush” trên HM Blog, cụ TamHmong có viết:

“Về thang thời gian. Nếu người Do Thái có thể hoạch định trước một Project hàng trăm năm thì hình như người Trung Hoa có thể hoạch định trước hàng ngàn năm. Vạn lý Trường thành hay một Tần Thủy Hoàng là minh chứng.”

Cu Ly trả lời:

“Người Trung Hoa (lục địa) còn phải học hỏi nhiều để hiểu ra rằng thủ đoạn trí trá không phải cách thể hiện của trí thông minh; ngụy biện đa ngôn không thể thay thế cho sự thật; sự thô thiển khác xa với thuần phác. Muốn được vậy, có lẽ phải tiêu tốn hàng năm, sáu trăm năm nữa – bằng khoảng thời gian Tôn Ngộ Không nằm dưới Ngũ Hành sơn – chứ không thể ít hơn.”

Cụ D.N.L thắc mắc:

“Ở đâu ra cái kết luận chắc như đinh đóng cột là Hoa nghĩ trước cả ngàn năm ???”

Bất cứ ở đâu, con người cũng ấn định cho mình một số mục đích, một số lý tưởng để theo đuổi và thực hiện. Chẳng hạn lý tưởng Quân chủ hay Dân chủ, lý tưởng phục – vụ – con – người, phục – vụ -xã – hội hoặc lòng ái quốc, hy sinh cho tha – nhân (như cộng sản lý thuyết). Thời trung cổ, người ta cố đạt tới lý tưởng “nhà hiệp sỹ”. Tại Pháp thế kỷ 17, lý tưởng “Honnête homme” (người đàn ông trung thực) được chủ trương, bên Tàu thời Khổng tử, lý tưởng “Người quân tử” được trọng vọng. Những lý tưởng ấy có thể đổi thay hoặc dị biệt giữa các dân tộc, nhưng không vì vậy mà chúng vô hiệu lực tại môi trường của chúng trong thời oanh liệt.

Ngày nay tại Việt Nam, thái độ “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” đã bị cho là lỗi thời, nhưng suốt bao năm qua, người Việt đã chẳng từng tuân theo chỉ thị “lỗi thời” đó mà vẫn hạnh phúc đấy thôi.

Như vậy ta thấy mỗi dân tộc đều có khuôn mẫu của riêng mình. Ở Thái Lan, Ấn Độ, khi bước vào một ngôi đền hay chùa, mọi người phải cởi giầy để tỏ lòng tôn kính. Bên Tây lại phải đi giầy bóng loáng vào Nhà Thờ. Những tu sỹ dòng Phan Sinh, Cát Minh muốn tu sỹ phải khỏa túc, không đi giầy mà chỉ đi dép khi tham dự phụng vụ Thánh lễ.

Điều chính yếu không phải là hình thức, mà là tinh thần được biểu hiện thông qua hình thức.

THỤ HÓA.

Danh từ “Enculturation” (Thụ hóa) để chỉ những hình thức giáo dục, tập sự làm Con Người mà không như những sinh vật khác. Để có thể ngay từ đầu cũng như sau này trong suốt cuộc đời đạt tới một trình độ văn hóa nào đó.

Đây là một tiến trình nhằm quy định con người một cách ý thức hay vô thức trong giới hạn một hệ thống phong tục. Đã là người thì phải qua giai đoạn này để có thể hiện hữu với tư cách là một thành phần xã hội. Những năm đầu, việc thụ hóa là tập cho đứa trẻ một thói quen căn bản như ăn uống, đi đứng, nói năng, vệ sinh. Nhờ có những kỹ năng cơ bản này mà đứa trẻ dần có bản lĩnh, hấp thụ những lề lối cư xử khi trưởng thành nhưng vẫn mang sắc thái riêng biệt. Việc thụ hóa sẽ vẫn phải tiếp tục cho đến khi xuống mồ.

Khi lớn lên, lương tâm đương sự sẽ can thiệp và giữ vai trò quan trọng, khi ấy con người có thể, hoặc chấp nhận, hoặc từ chối cái nền giáo hóa mà trước đó nó phải thụ động đón nhận. Chẳng hạn, khi lớn lên, tôi nhận ra những điều mình được dạy dỗ khi xưa là giáo điều, dối trá, khác hẳn với những thực tế đang sống nên tôi cố vùng vẫy bằng khả năng có thể trong cái hoàn cảnh mà tập thể đã ấn định sẵn. Ít nhất, nó mang lại cảm giác “được sống” cho cá nhân.

ĐIỀU HÓA.

Trường hợp những đứa trẻ nhà ông Cua, danh từ “Acculturation” (Điều hóa) có thể định nghĩa như khả năng sáp nhập một yếu tố mới vào cái văn hóa căn bản đã được thấm nhiễm kỹ lưỡng, đầy đủ.

Một đứa trẻ sinh ra ở Ninh Bình, Việt Nam, theo bố mẹ sang DC, Mỹ: Sau một thời gian nó đã thích nghi với môi trường, phát triển đều đặn, học hành, vui chơi hồn nhiên, lành mạnh và không hề có mặc cảm. Nếp sống Tây phương đã được nó sáp nhập vào cái vốn trước đây của nó mà không gây xáo trộn. Vẫn là Nó, chẳng hề có cảm tưởng học lỏm, không hề thấy mình “học làm sang”. Do đó nó điềm đạm, hồn nhiên. Nó không quên mình là người Việt Nam, tuy rằng cư xử với bạn bè bản xứ không hề luống cuống, ăn nói lộn xộn. Như thế là đứa bé đó đã biết Điều – Hóa.

Như vậy, Acculturation – Điều hóa chính là khả năng hấp thụ và tiêu hóa một giá trị mới. “Không gì độc đáo hơn, không gì trung thực với mình hơn bằng dùng kẻ khác. Nhưng phải Tiêu Hóa chúng. Con Sư tử chính là con Cừu được tiêu hóa”. (Paul Valéry).

VONG HÓA.

Cherry Blossom. Ảnh: HM

Cherry Blossom. Ảnh: HM

Danh từ “Déculturation”, tạm dịch là Vong hóa được dùng để chỉ tình trạng diễn ra khi cái yếu tố mới thay vì sáp nhập vào văn hóa căn bản, lại chiếm luôn vị trí của văn hóa này, hoặc hủy hoại nó đi hoàn toàn. Đây là trường hợp mà người ta gọi nôm na là “mất gốc”, “lai căng”.

Một ví dụ mượn trong lịch sử dân Israel vào thế kỷ thứ 2 trước Thiên Chúa Giáng Sinh. Khi vua Antiochus IV Epipphanes (175 – 164) của Hy Lạp rắp tâm “Hy Lạp hóa” miền Judea, Israel. Một số người Do Thái bèn hưởng ứng và nhất nhất cái gì cũng phải làm cho giống người Hy Lạp mới chịu. Thầy Jasen đang nhăm nhe chức Thượng tế, đến hứa với Vua rằng nếu mình được nhận chức này thì sẽ không những hiến cho nhà vua bảo hộ một số tiền lớn mà còn cam đoan sẽ lôi kéo dân Do Thái sống theo lề thói Hy Lạp. Ông ta mở trường dạy cho con em Do Thái theo đúng phong cách của “văn minh mẫu quốc”. Cái gì Hy Lạp có, Do Thái cũng phải có, bằng bất cứ giá nào.

Tại Jerusalem, Jasen cho xây một sân vận động để huấn luyện trẻ em Do Thái đi đứng, cư xử, tập luyện như dân Hellènes chính cống. Thế nhưng khi tập điền kinh, người Hy Lạp thường khỏa thân. Để bắt chước cho giống, dù truyền thống Do Thái rất kỵ việc thoát y, họ cũng cởi truồng !

Nhưng dù cố bắt chước cũng không thể trọn vẹn, vì thanh niên Do Thái đều có mang dấu tích của phép “cắt bì” nên bị dân Hy Lạp coi sự thiếu sót ấy là một sự hủy hoại đáng khinh. Để khỏi mang tiếng đáng khinh, bọn “vong hóa” Do Thái hâm mộ văn hóa Hy Lạp liền cậy nhờ đến thẩm mỹ viện Cát Tường may vá, mong bù lại phần da chim mà họ thiếu thốn để bớt mặc cảm, có thể cởi truồng thi đấu như người Hy Lạp chính hiệu.

Một sự Vong Hóa đến cùng cực !

Ở Việt Nam, mấy cô thiếu nữ ở thôn quê được Giời ban cho thân hình nảy nở liền lên thành phố “đổi đời”. Được tiếp xúc với một nếp sống xôi thịt khác hẳn làng quê, họ bèn “Tây hóa” theo kiểu vong hóa, đánh mất hoàn toàn cái gốc. Angela Ngát, Christine Thơm, Michael Tèo….thay vì duy trì và khai thác văn hóa sẵn có của Tổ tiên, thì sự tiếp xúc với văn hóa Âu – Mỹ làm họ mất thăng bằng, thành ra họ “Tây” hơn Tây, “Mỹ” hơn Mỹ. Đối với họ, chỉ văn hóa Âu Mỹ mới đáng kể, đáng tiền, di sản cha ông chỉ làm họ xấu hổ.

Xin kể chuyện của tôi.

Thằng bạn vượt biên sau 12 năm mới về thăm quê lần đầu, tôi sắp xếp nghỉ việc hoàn toàn để dẫn nó đi chơi. Chắc vì sống bên Tây lâu nên cái gì cũng làm nó ngạc nhiên, thích thú. Có điều, thói quen của nó làm phiền tôi vô cùng: hàng ngày phải mang quần áo nó đi giặt ủi ngoài tiệm, nước đun sôi nó không uống vì sợ đau bụng nên phải uống nước đóng chai, tắm thì phải dứt khoát bằng xà phòng Dove. Điều nó làm tôi bực nhất là đi đường, mỗi khi nhìn thấy bảng hiệu: “Cửa hàng thịt chó”, “Cửa hàng bán rau”, “Cửa hàng thịt Lợn”…, nó đều hỏi tôi đúng một câu: “Là cái gì ?”.

Mệt mỏi vì kẹt xe, vì nắng nóng, hôm ấy đang đèo nó trên đường Pasteur, nom thấy biển hiệu của một nhà hàng sắp khai trương: “Quán Ốc ngon”, nó kéo vai tôi hỏi: “Ốc là cái gì ?”. Bực mình và cũng bất lực, tôi gắt với nó cho xong chuyện: “là….. là…. cái…xxx”.

Tưởng nó sẽ giận, ai ngờ câu trả lời của tôi thật hiệu quả kỳ diệu. Từ đấy cho đến hết kỳ nghỉ, tiếng mẹ đẻ đã trở lại với nó, hoàn hảo.

Để trả công phục vụ, trước khi trở về Tây, nó chiêu đãi tôi một chầu “Chân dài”.

Nếu không có mái tóc vàng hoe, lại còn pha chút màu xanh xỉn xỉn thì nàng đúng là một cô Tiên. Thân hình nảy nở, cân đối, đẹp gấp vạn lần mấy khúc xương hay õng ẹo biểu diễn thời trang trên Ti-vi. Đôi môi đỏ mọng nhóp nhép quả ô-mai, ẩn hiện nụ cười bí ẩn. Lần đầu tiên trong đời, tôi được biết thế nào là “mắt Phượng, mày Ngài”, biết thế nào là “lưng thắt Tò Vò”, là “mình Trắm, chân Giang”…

Đang hì hục tận hưởng vị ngon ngọt của cái kiệt tác thiên nhiên theo nhịp 2/4, tôi bỗng nghe tiếng nàng hét đứt quãng: “Ô – mai – rớt, ai – lo – vé…(anh)…iu ?”

Dừng lại để thở, tôi thều thào trấn an: “Đừng lo, ô – mai – rớt thì anh sẽ mua đền cả lọ, còn hôm nay bạn anh sẽ lo – vé cho”.

Lúc chia tay, nàng còn tặng cho tôi một nụ cười nhem nhuốc và một tràng líu lo cùng cái hôn gió. Đến tận bây giờ tôi cũng chả đoán được nàng nói gì: “Thanh kiu anh, bái bai anh…” !

Sau này kể cho thằng bạn “Tây” chuyện nỗi lo của nàng lúc làm tình, nó mắng tôi:

– Mày ngu quá, phải đi học ngoại ngữ thôi, nàng nói tiếng Anh đấy, nguyên văn là: “Oh – My – God, I – love – you” !

Ngày xưa, khi Hoàng tử Cảnh sang Pháp cùng Giám mục Bá – Đa – Lộc, lúc về nhất định không chịu bái trước bàn thờ tổ tiên. Những học sinh trường Sư Huynh này hay Dì Phước nọ theo học chương trình Pháp chỉ mong có mỗi việc học xong là đi Tây. Vậy là gì: Acculturation hay Déculturation ?

Có còn là con Tằm không khi nó ăn Dâu lại chỉ nhả ra Dâu, nhiều khi lại là…..mắm Tôm, thậm chí là cứt !

Cuối cùng xin bàn về HỦ HÓA.

“Hủ hóa” là một từ đặc trưng thời bao cấp, dùng để chỉ quan hệ trai gái “ngoài luồng”, không báo cáo tổ chức. Trai gái dù có yêu nhau, tự nguyện “dâng hiến”, nhưng chưa báo cáo với “tổ chức ” thì vẫn phạm tội hủ hóa, một trọng tội.

Cherry. Ảnh: HM

Cherry. Ảnh: HM

Tiễn người yêu ra trận trong tâm trạng chẳng biết còn có ngày gặp lại, cô gái quyết đinh trao thân cho người mình yêu, chẳng may bị phát hiện, cô bị đem ra kiểm thảo. Sau khi nghe bản án đanh thép của tổ chức, cô chân thành:

“Từ trước tới giờ, em cứ tưởng “cái ấy” của em là của em, nay em mới được biết, “cái ấy” của em cũng là của tổ chức. Em xin nhận khuyết điểm và từ nay về sau nếu có sử dùng sẽ báo cáo với tổ chức”.

“Hai bao cao su đã qua sử dụng” về sau này đã trở thành một ngón đòn hiệu quả của những “võ sỹ” muốn hạ nhau. Không Đức tin, chẳng có niềm tin, con người sống nhờ bản năng và chẳng biết rằng mình đã trở thành con vật tự bao giờ. Dối trá, ăn cắp để sống và hàng ngày lên mặt rao giảng đạo đức chỉ “là chuyện nhỏ”.

Để giữ mình, giữ cái gia đình nhỏ bé của mình, mỗi người cần tìm một lối thoát cho đến khi cả dân tộc được trở lại làm Chính Mình, làm Người.

Hãy nhớ lại lời Paul Valéry: “Không gì độc đáo hơn, không gì trung thực với mình hơn bằng dùng kẻ khác. Nhưng phải Tiêu Hóa chúng. Con Sư Tử chính là con Cừu được tiêu hóa”.

Để theo kịp đà hội nhập, không bị bỏ lại phía sau so với nhân loại, không nên thái quá (theo văn hóa ngoại lai đến nỗi trở thành nô lệ), cũng đừng bất cập (chống đối văn hóa ngoại lai đến mức trở thành cuồng tín), thái độ Cởi mở và thái độ Trung thành trở nên rất qúy báu, nhất là khi chúng bổ túc cho nhau. Khi ấy tiếp xúc với văn hóa bên ngoài không làm người ta mất gốc mà lại làm cho người ta trở nên phong phú, như lời của Thi nhân:

“Mình với Ta tuy hai mà một, Ta với Mình tuy một mà hai”.

LỜI KẾT.

Ai chưa biết đau khổ thì cũng chẳng biết hy vọng, cả những ai quá vội, muốn có ngay điều mình mong ước cũng vậy. Hãy như bác nông phu, nhẫn nại gieo hạt giống của mình vào lòng đất, chăm sóc nó hàng ngày, dưới ánh sáng Mặt Trời.

“Với ai biết đợi chờ, mọi sự sẽ biểu lộ, miễn là mình có can đảm đừng chối từ trong tăm tối cái mình đã thấy trong Ánh Sáng”. (C.Patmore)

 Xang Hứng. 4-2014

Advertisements

103 Responses to Xang Hứng: Bàn về các loại…hóa

  1. Nhím says:

    Bài viết phức tạp. chủ đề lớn lao, ý tưởng cao đẹp. Nhưng nói và làm vốn dĩ là 2 việc rất khác nhau. Ví dụ cụ HT nào đó-từng luôn kêu gọi cái hang cua này nhìn vào tích cực của đất nước khi bình luận đấy thôi. Vậy cụ ấy được yên thân không, hay tác giả bài này là một trong những người ném đá cụ ấy nhiều nhất, dồn HT vào chân tường với những lời miệt thị nặng nề.
    Cho nên các cụ hãy còm, rồi lại nhìn lại chính mình để hậu bối như em đây thấy các cụ không nói để mà oai các cụ ạ.

  2. Dove says:

    Có một …..hóa liên quan đến số phận hàng triệu người VN mà ko thấy lão xanghứng bàn đến.

    Việt Nam hóa – đích thị là nó.

  3. […] Xang Hứng: Bàn về các loại…hóa (Hiệu Minh). – Trần Minh phi: Những lời nói xấu Việt Nam là ngu ngốc!!! (Quê […]

  4. xanghứng. says:

    Cám ơn ý kiến của các cụ, tôi đặc biệt thích thú với những lời bàn của bác D.N.L, TamHmong, Vĩnh An, Levinhhuy, Cụ Nguyễn Tử Thư Điền, NôngDân, PVNhân, cụ Dove và QX.

    Tôi nghĩ, chúng ta đang sống tại thời đại các nền văn minh được gặp gỡ thông qua các phương tiện truyền thông: Văn minh nước nhà và ngoại – lai. Chúng ta phải có bổn phận hiểu rõ và thấm nhiễm thật kỹ kho tàng của Sông Núi. Thật đáng buồn khi là người Việt Nam mà chẳng hiểu gì về quê hương với những nếp sống thanh cao, tế nhị, những tình cảm óng ả, mãnh liệt nhưng kín đáo, những cách suy luận, lối phán đoán sắc sảo, minh mẫn nhưng cẩn trọng.

    Càng ý thức được Mình là Mình, nghĩa là độc lập và tự do thì càng có thể dễ dàng đón nhận được những cái hay, những giá trị chân-chính, phù hợp và bổ sung cho mình dù chúng đến từ bất kỳ nơi đâu mà chẳng sợ bị xâm lăng, chiếm hữu. Trái lại, ta có thể cân nhắc, thanh lọc, giữ lại những tinh hoa từ bên ngoài để trau dồi những giá trị sẵn có. Có nền tảng, có lập trường nên sự tiếp xúc với văn hóa ngoại-lai chẳng thể làm mình tan biến mà chỉ trở nên phong phú hơn, vừa hòa chung được với xung quanh, vừa vẫn giữ được phần độc đáo của riêng mình.

    Trong hoàn cảnh cụ thể hiện nay, trước khi nghĩ đến những gì lớn lao, tôi nghĩ, tốt nhất là mỗi người nên Chân Thành Với Chính Mình.

    Cám ơn các cụ.

    • TamHmong says:

      “Trong hoàn cảnh cụ thể hiện nay, trước khi nghĩ đến những gì lớn lao, tôi nghĩ, tốt nhất là mỗi người nên Chân Thành Với Chính Mình”. Chí lý.
      VOTE tám cắng hai càng. Rất cám ơn. Hy vọng đề tài còn được tiếp tục. Chúng ta ở HANG CUA dù khác nhau về quan điểm nhưng có một điểm chung: YÊU VÀ ĐAU CHO NƯỚC VIET’
      Nếu không thì đã du lịch hang khác.

    • TamHmong says:

      Nhiều người có cả tôi đã đề nghị Tổng Cua tổ chức một hai buổi chuyên đề về nét đẹp cội nguồn trong tính cách, truyền thống và hành động của Việt tộc nhưng không hiểu sao y chưa động tâm?

      • TKO says:

        @ Cụ HMong:
        Trích câu hỏi của Cụ HMong: “… sao y chưa động tâm?”
        Cụ ơi! Cháu được nghe cụ Nguyễn Hiến Lê bảo rằng: muốn người “động tâm” thì ta phải “đắc nhân tâm” hoặc phải có “Từ tâm”, nghĩa là phải có “tâm từ từ” chờ đợi đấy Cụ ơi!:-)
        Chúc Cụ HMong và bà con HC tuần mới tươi vui!:-)

    • gopsy says:

      Đòng ý hoàn toàn . Bài viết rất sâu sác công phu.
      Nhưng làm sao để tạo đuợc nền móng cho nền văn hoá tốt đẹp ?
      Nếu mọi nguời cứ suy nghĩ và đóng góp , có thể tìm ra phuơng cách nào chăng ?

    • gopsy says:

      Xin phép đuợc góp ý tạo dựng nền văn hoá đẹp .
      Nhật Bản ,Hàn Quốc và các cường quốc dân chúng rất khoẻ mạnh nhờ VÕ THUẬT .
      Thể dục hàng ngày .

  5. D.N.L. says:

    Nói chung,bài viết của bác xanghứng khá hay,dù còn thiếu những “hóa” khác.
    Có điều chưa ai nói thêm về hoàng tử Cảnh đi Pháp về không chịu bái trước bàn thờ tổ tiên
    nên xin góp vài thiển ý.Nhiều lý do có lẽ góp phần tạo ra thái độ đó của HT.Cảnh.
    Về phía giáo sĩ thì họ chưa rành tiếng Việt và Hán Việt nên lầm tưởng đạo thờ tổ tiên cũng
    như một tôn giáo nhưng thực ra là khác nhau.Đạo ở đây chỉ là đường lối,là bổn phận làm con,chứ không phải là tôn giáo vốn có một hệ thống giáo lý và nhân sự là hàng giáo sĩ.(…)

    • D.N.L. says:

      Về phiá HT.Cảnh thì ông lúc đó còn qúa trẻ để tự do làm theo ý mình và coi
      giáo sĩ BĐL.như ân nhân của mình được vua Gia Long chọn đem ông ta qua
      Pháp như một thứ “con tin” để cho Pháp tin mà giúp đỡ nhà Nguyễn.
      Đối với giáo lý thì trong 10 Điều Răn của TCG.có điều răn thứ 4 là Thảo kính
      cha mẹ (cả tổ tiên).Đó là điều răn đứng đầu trong lãnh vực trần thế,trước cả
      6 điều răn khác là chớ tà dâm,giết người,làm chứng dối v.v.

  6. Hồ Tại Thiên says:

    Đọc xong, muốn Xang Hứng hóa luôn 😀
    Cám ơn Cụ!

  7. qx says:

    Entry của bác Hứng Sảng nhằm vào một chuyện quan trọng bắt đầu từ thời 1945 cho tới ngày hôm nay: Căn nguyên của sự khủng hoảng danh tính của xã hội và con người Việt Nam.

    Con người Việt Nam với đủ thứ “hóa” đã hóa ra đủ thứ mà thứ nào thứ nấy đều đã không thể mọc được rễ cội sâu chắc, vững bền, không tạo được niềm tin, không tạo được động lực thống nhất tinh thần, không thành quốc túy quốc hồn một cách tự nhiên, mà chỉ tạo ra tâm lý tạm bợ, tạm thời, dẫn đến lối sống và quan niệm tương thích thời săn bắn hái lượm, du canh du cư.

    qx

  8. Sóc says:

    sóc tóm tắt một cách ” Lúa Hoá ” bài này thử xem Sóc có hiểu bài cụ XH dạy không nhé :
    – Con người được ” thụ hoá ” bởi nền giáo dục của môi trưởng sống quanh người đó từ khi sinh ra
    – lớn lên, theo hoàn cảnh sống, theo trải nghiệm sống, con người có thể ” Điều hoá” để phù hợp hoàn cảnh mới.
    – hoặc con người ta sẽ là ” vong hoá” nếu như người đó giống ếch ngồi đáy giếng phi lên, xưa thì thấy trời chỉ là một cái vòng tròn trên đầu, sau khi ếch nhảy được lên thấy thế giới bao la, do ếch vốn tâm tính là một …con ếch nên bầu trời bao la đến mấy thì ếch chỉ học được những cái mà chỉ ếch là đi học theo. Cái này gọi là vong hoá, tức là học đòi kệc cỡm. Còn Sóc gọi là ếch hoá

    Vậy nên. Nếu người ta lỡ sinh ra trong một đất nước có số phận không may – Hoặc là nghèo/ chưa văn minh / bị nhồi sọ / bị kìm nén/ bị chiến tranh / bị cấm vận- Thì nếu như con người đó được trang bị một nền móng văn hoá vững chắc thì ra khi ra thế giới / thì khi giàu nhanh cũng sẽ vẫn là một trang nam tử ( khỉ: câu này là hán hoá ) tử tế, đàng hoàng, bình thản, tiến bộ.

    Xong. Chẳng hiểu Sóc hiểu đúng ý cụ không nữa.

    Hihi

    • TKO says:

      @ Sóc: “Đắt hóa” nhất ở comment của Sóc là chuyển hóa đến khái niệm “Trang nam tử” đàng hoàng, bình thản, tiến bộ!
      – Quá hay, rất tinh anh và đúng mức!
      – TKO phục Sóc!
      Khi nào Sóc vào công tác SG, mình có thể gặp nhau làm quen nhé?
      Có cách nào để gửi cho Sóc email và số ĐT của TKO?

      • Sóc says:

        Cậu gửi qua chú Hiệu Minh đi, hihi,
        Cám ơn đã mời tớ… Ốc nhé ( coi như cậu đã mời 😀 )

        • TKO says:

          Okie! Tớ mời! Mời cả SUV nữa nhen!
          Bạn UZI, cũng rất hiếu kỳ để làm quen, nếu bạn thấy hứng thú.
          Thống nhất liên lạc qua email của bác Cua nhé.
          Trân trọng.
          TKO

        • Sóc says:

          Xin chú ấy email tớ thôi, rồi mình chủ động liên lạc, đừng bắt chú ấy là giao liên bất đắc dĩ nhé. 😀 chú ấy lại xốn xang hồi teen đấy.

  9. az says:

    Còn thêm 1 hóa nữa mà chưa nghe ai nhắc đến: Hóa trị
    Chữ này được nhiều người VN hay nói đến những năm gần đây.

  10. hoavouu says:

    Xã hội hoá là từ ngữ của các nhà hoạch định chính trị,còn một số nhà trí thức họ cho rằng là Nhầm là Dốt là Tối. . . Ở đây tôi kg bàn chuyện đúng sai ? Tôi chỉ nói đó là sự xung đột trong một xã hộ độc tài mà điển hình nhất là câu nói nổi tiếng của Chủ tịch Mao ” Trí thức là cục cứt “

  11. […] Xang Hứng: Bàn về các loại…hóa (Hiệu Minh). – Trần Minh phi: Những lời nói xấu Việt Nam là ngu ngốc!!! (Quê […]

  12. NôngDân says:

    + Việt Nam đang chuyển mình các bác ạ!. Cuối tuần trước Cù Huy Hà Vũ đã tới DC để ngắm hoa anh đào. Tiếp theo là ông Vi Đức Hồi được trả tự do vô điều kiện. Hôm nay lại có tin Thạc sỹ công nghệ thông tin Nguyễn Tiến Trung đã ra tù trước thời hạn. Hi vọng sắp tới là Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, Điếu Cày…..
    + Đặc biệt hôm nay Ở đây đã tuyên bố sẽ đăng tường tận về tuổi trẻ, về thời học sinh, sinh viên của các “đỉnh cao trí tuệ”. Chúng ta hãy “luôn luôn lắng nghe luôn luôn thấu hiểu”, để cùng nhau phân tích hiện tượng “chuyển hóa” này.

    • Gloomy 1721979 says:

      Ngạc nhiên khi đầu tiên là CHHV sau đó đến Vi Đức Hồi nay lại đến Nguyễn Tiến Trung , những tù nhân chính trị được nhà cầm quyền thả ra tù . Đây là sự ” chuyển hoá ” của chế độ cs hay bắt đầu khai thác ” tài nguyên ” của nhà cầm quyền để đổi lấy hiệp định TPP ?
      Tỉnh táo và thận trọng .

    • chinook says:

      Sự “chuyển hóa ” nàyhao hao như taij Liên xô sau Hiệp định Helsilski năm 1989,và việc trả rự do cho Andrei Sakharov và Alexandr Solhenitsyn năm nao.

      • says:

        Không biết là chuyển hóa thật hay chỉ là giai đoạn détente với Hoa Kỳ và EU đễ vào TPP, sau đó trở lại như cũ ? Càng chậm vào TPP càng trã giá nặng. Thủ tướng vừa cho biết năm nay phải đi vay 4.5 tỷ Dollars cho bội chi ngân sách, VN sẽ bán trái phiếu … Ca’i sổ hưu bây giờ tùy thuộc vào WB và IMF có mở hầu bao ra không. Một quan chức cao cấp của Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư vừa nói về nợ công, phải tính theo cách của WB tức cách tính của ông Vũ Quang Việt, chứ không theo cách của VN, tức là không tính nợ công của các DNQD. Tiền lãi không thôi, mỗi năm tăng lên 15 tỷ Mỹ kim bên nợ công. Người ta tính rằng, nếu vô TPP thì trong vòng 7-10 VN có thể trã hết nợ. Người thông qua HP, chận đứng lại chuyện vô TPP, hôm nay nói ông không phải là ông chủ của QH.

        • chinook says:

          Năm 1989, Liên xô khi kí Hiệp định Helsinki hẳn cũng không mấy mặn mà với chuyện tôn trọng nhân quyền. Rất có thể họ cũng coi là môj bước lui để… theo đúng sách lược của Ông Thày vĩ đại của họ năm xưa.

          Nhưng lịch sử chứng minh họ tính sai ,(nếu họ tính như thế) Vì một khi Ông Thần(Génie) đã ra được khỏi Cây Đèn, chuyện nhốt lại là chuyện không tưởng.

          Quá trình phá sản là “Gradually, then suddenly “

  13. R says:

    Cuối tuần mà cụ XH lại thẩy cho mấy cái khái niệm trừu tượng thật nhức đầu 🙂

    Tuy nhiên:

    -Hoàn toàn đồng ý với cụ về cái “Enculturation”.

    -Riêng cái “Acculturation” của cụ thì xin có ý kiến.
    a.”Acculturation” là quá trình học hỏi về những khía cạnh của một nền văn hóa khác, đặc biệt là những khía cạnh tạo cho những cá thể có thể “TỒN TẠI” trong một môi trường khác biệt.Nó là một quá trình học hỏi mà đòi hỏi cá thể đó phải có kiến thức để chuyển từ một nền văn hóa này sang một nền văn hóa khác.
    b.”Acculturation” không thể xảy ra được như ví dụ của cụ về mấy cu con của cụ HM.Các cháu này hoàn toàn chưa có được cái “Enculturation” của một nền văn hóa trước đó nên chắc chắn nó sẽ đưa đến giai đoạn ” Assimilation” (Đồng hóa).
    c.”Acculturation” không thể xảy ra nếu không có sự bắt buộc bởi cái “Survival” (sự tồn tại) cho cá thể đó.

    -“Déculturation” Theo tôi thì phần này cụ đi hơi quá xa qua các hiện tượng mà cụ đã gặp & đề cập tới.Những hiện tượng này chưa thể là “Déculturation” được mà chỉ ở dạng “Unconscious imitation without proper knowledge of other cultures”(Bắt chước vô thức mà không có kiến thức đúng đắn của các nền văn hóa khác).

    -Chỉ là vài suy nghĩ đóng góp.

    R

    • Hoavouu says:

      Trên trời có đám mây xanh.
      Có con hạc trắng vờn quanh lưng trời.
      Vừa gọi cho Bác V.K, B bảo rằng đây là đất Vua Hùng ở. Đọc bên badamxoe có trích dẫn (mây xanh,hạt trắng) rồi gọi T/g là đại thi xào, theo tôi là thất thố ? Chúng ta là những người có đôi chút giáo dục mọi việc đều cần bình tỉnh và lý trí. Thân ái.

    • xanghứng. says:

      Chào cụ R,

      Ý kiến của cụ về phần “Deculturation” đúng, cám ơn cụ.

    • qx says:

      -“Déculturation” Theo tôi thì phần này cụ đi hơi quá xa qua các hiện tượng mà cụ đã gặp & đề cập tới.Những hiện tượng này chưa thể là “Déculturation” được mà chỉ ở dạng “Unconscious imitation without proper knowledge of other cultures”(Bắt chước vô thức mà không có kiến thức đúng đắn của các nền văn hóa khác)

      Tui nghĩ sự vong hóa bản thân nó là vô thức. Nếu một cá nhân nhận biết chính cá thể, một xã hội nhận biết chính nó thì cá nhân và xã hội có thức, sự vong hóa sẽ không xảy ra.

      qx

  14. NGUYỄN VĂN says:

    Hoa vouu ,tìm bản gốc ,đúng là hạc trắng

  15. NGUYỄN VĂN says:

    Hoavouu,nếu là hạc trắng thì hỏi làm gì ;cả 2 bản năm 2011 và 2014 đều viết hạt trắng,thế mới lạ

  16. hoavouu says:

    Bác XH viết về Xã hội tính về những hiện tượng của xã hội rất hay,nếu Bác viết thêm một Hoá nửa về Xã hội hoá về bản chất của xã hội Việt Nam hôm nay tôi tin là hang cua sẽ sôi động. Thưa Bác ! Theo tôi Xã hội tính chỉ là hiện tượng, Xã hội hoá mới là bản chất Bác ạ ?

    • Nguyễn (Thư Điền) says:

      “Xã hội hóa” đang dùng tràn lan hiện nay: tôi nhớ Nguyễn Quang A có bàn khá thấu đáo và kết luận: nhầm !. Thảo nào các thông dịch viên gặp chữ này là…chết ngắc. Thế nên hễ đụng đến nó là tôi…tránh. Không biết bác XH có cho lời khuyên không.

      • Xôi Thịt says:

        Cụ Siêm nói phải. Từ XHH đang dùng nghe rất “tối”. Với nghĩa đang dùng hiện nay thì từ nên dùng là “tư nhân hóa” hay thậm chí … “xin tiền hóa” (??? 😀 ). Socialisation (cả tiếng Pháp lẫn tiếng Anh-Anh, Anh-Mỹ thì chữ z thay chữ s) nghĩa hoàn toàn khác. Thế mới có chuyện cách đây vài năm trên mạng người ta vạch mặt một bà làm NCS đề tài gì đấy có chữ XHH, phần sách tham khảo có cả mấy cuốn tiếng Anh/Pháp tên có chữ “socialisation”, hiện nguyên hình “dốt còn thích khoe chữ” 🙂

        • xanghứng. says:

          Ước gì được ngồi cùng các cụ quanh chai rượu, có vài con Tôm Mũ Ni hấp, nhỉ !

        • hoavouu says:

          Bái phục ! Bái phục trí tuệ thâm hậu. Xin Bác XT cho biết ? Việt Bắc và Việt Nam cũng như Biển Nam hải và biển Đông khác nhau giống nhau như thế nào ạ ?

      • qx says:

        Nếu tui không lầm thì từ “xã hội hóa” đi ra từ ý “mở cửa” của thời “Đổi Mới”. Ý chính sâu xa là chính thể chuyên chính bớt chuyên chính, bớt ngăn sông cấm chợ và bắt đầu cho phép một số thử nghiệm “thoáng” chút như vụ khoán lúa, hay buôn bán nhỏ, giảm kiểu giăng quản lý thị trường rình bắt từng củ khoai ký lúa, vv…

        Tóm lại, xã hội hóa là từ “kêu” của mấy ngài để ý nói tình trạng mấy chả thí nghiệm mở cửa he hé, xả bớt xú páp, một kiểu “dãn” ra từ hình thái trung ương tập quyền, quản lý tập trung, vv…

        Gần đây nghe nói nhiều tới … cổ phần hóa doanh nghiệp quốc doanh. “Cổ phần hóa” cũng nằm trong ý “xã hội hóa” của mấy chả, tui nghĩ vậy.

        qx

  17. TamHmong says:

    Cám ơn bác XANG HỨNG. Đã kiến kỳ thanh, nay kiến kỳ… hình. Xứng danh Âu Dương Phong (TKO đặt cho bác). Bác đã đề cập đến vấn đề cốt lõi của cốt lõi. Bỏ “MŨ BẢO HIỂM”.
    Bác thì tưng tửng nhưng tôi thì khóc thầm. Từ khi bước sang tuổi “tri thiên mệnh” và quan sát cách hành xử của Việt tộc khi ra nước ngoài cũng như người Việt thời mở cửa và đọc lại chuyện Trạng Quỳnh thì tự dưng muốn …làm Hmong cho lành, ít nhất là văn phong tối nghĩa, viết sai chính tả sẽ được thể tất. Hiện nay là mạo xưng thôi, đã làm đơn lên các cấp nhưng chưa ai duyệt trước hết là H’Mong chân chính.
    Về chuyện Trạng Quỳnh đã nhiều người bàn thảo. Riêng tôi khi đọc lại có một cảm giác vừa khó chịu, vừa nhẹ mình. Khó chịu vì sau khi tìm hiểu tôi đã phát hiện vài điều thú vị.
    Khi hỏi một anh bạn chuyên gia về văn hóa Nhật là ở Nhật liệu có chuyện loại Trạng Quỳnh cũng như chuyện đi nước ngoài mua bằng cấp về dọa người trong nước không? Anh ta nhìn tôi như nhìn người Châu Phi và … không thèm trả lời. Sau đó nói thêm ông Châu Phi ơi, ông muốn hỏi Hàn Quốc có chuyện đó không chứ gì. Quên đi.
    Về chuyện có hay không nhân vật như Trạng Quỳnh ở Trung Hoa xin tham vấn thêm bác Levinhuy. Theo tôi hiểu thì có nhân vật “đường phố” như vậy nhưng không bao giời bén mảng được vào cung đình (Vi Tiểu Bảo của Kim Dung chỉ là nhân vật Kim Dung phóng tác theo xã hội hiện đại). Nhân vật loại TQ ở Trung Hoa cũng không bao giờ vào được sách giáo khoa.
    Tôi khó chịu vì cùng hệ văn hóa Khổng Giáo nhưng Khổng Giáo VN “quên’ đề cao hình tượng “người quân tử’. Văn hóa Việt khác TH chủ yếu là chưa bằng, chứ không phải có gì sáng tạo khác hẳn làm người Hoa phải “trầm trồ”.
    Văn hóa Việt hình như cũng khó so được với các bạn đồng môn như Nhật Bản và Hàn Quốc. Về Nhật Bản thì không cần nói nhiều . Người Nhật Bản đã biết làm sản phẩm hoàn hảo làm người TH “trầm trồ” từ rất lâu. Trong khoảng thế kỷ 16-18 hàng năm Nhật xuất sang TH vài chục ngàn thanh gươm Nhật. Hàn Quốc có quyển sách in kiểu tipo (sắp chử) trước Guttenberg 79 năm (quyển sách này hiện ở Paris).
    Nhẹ mình vì từ lâu tôi đã để ý thấy CNCS chỉ hấp dẫn với một số dân tộc. Nghĩa là những dân tộc có cơ địa phù hợp, trong đó có gia đình văn hóa Khổng Giáo (người Nhật vì nhiều lý do chịu ảnh hưởng ít nhất). Trong ba nước còn lại thì Việt tộc có lẽ là ảnh hường nhẹ nhất.
    Vào thời nhà Trần Việt tộc đã làm một cuộc lựa chọn lịch sử: chuyển từ Phật Học (vốn là Quốc giáo thời Lý-Trần) sang lấy Khổng Học là chủ đạo. Đây là sự lựa chọn “bắt buộc” vì chế đô phong kiến lấy Khổng Học làm nền tảng rất thuận lời cho việc xây dựng nhà nước phong kiến tập quyền khả dĩ chống lại phong kiến Trung Hoa. Nghĩa là học võ Tàu để chống Tàu. Hợp lý vì lúc đó Việt tộc một mình chống lại Hán tộc.
    Việt tộc trong các thế kỷ 16-19 đã làm cuộc Nam tiến vĩ đại và đã thay đổi rất nhiều. Việc thay đổi này bao gồm cả sự quay về với các giá trị Phật Giáo và sau này là tiếp nhận thêm các giá trị Công Giáo (trong Nam Công Giáo ít bị kỳ thị hơn). VN bây giờ không đơn độc trước Trung Hoa. Phải chăng chúng ta nên tiếp tục Nam tiến?
    Cám ơn bác Xang Hừng vì bài viết bổ ích. Xin lỗi vì đã đụng chạm ai đó. Cũng như bác DOVE tôi rất tâm đắc câu “Với ai biết đợi chờ, mọi sự sẽ biểu lộ, miễn là mình có can đảm đừng chối từ trong tăm tối cái mình đã thấy trong Ánh Sáng”. (C.Patmore)

    • Xôi Thịt says:

      Hồi nhỏ nghe Tấm Cám đến đoạn làm mắm tôi cũng thấy ghê ghê. Sau đi học được dạy bài “Trí khôn của ta đây” tôi lại thấy thương con hổ 😉 , tò mò hỏi chuyện mấy câu thế là bị lừa trói nghiến lại đốt gần chết. Như vậy là lừa đảo chứ còn gì nữa. Ừ thì cũng biết phải khôn mới lừa được nhưng liệu có nên ca ngợi những trò bịp bợm như vậy không?

    • xanghứng. says:

      Thưa cụ TamHmong,

      Cụ đoán nhầm rồi, cụ khóc thầm nhưng tôi từng khóc sướt mướt cơ đấy, chỉ nín được khi có thằng bạn dỗ dành bằng câu nói của Coventry Patmore.

      • TamHmong says:

        Tôi là người chia xẻ cách tiếp cận vấn đề của Nguyễn Văn Tuấn Gavral và Trần Hữu Dũng Dayton.nhưng từ góc nhìn hơi khác.

    • Vĩnh An says:

      Việt tộc hấp thụ văn hóa Trung Hoa nên luôn ở trong thế yếu và bị động, không những ở tầm quốc gia mà cả trong cách tư duy của nhiều người dân. Đáng tiếc là cho đến tận bây giờ.
      Nhật bản cũng từng như thế cho đến thế kỷ 16. Họ đã hấp thụ văn hóa, văn minh phương tây tạo nên sự khác biệt. Đó là chính thể kiểu Anh, triết lý và tư duy của người Đức (Bismac). Với lợi thế đi trước, họ đã đè bẹp gã Trung Hoa khổng lồ trong những năm đầu thế kỷ.
      Nguyên nhân chậm tiến của Vn có lẽ nằm ở vấn đề văn hóa. Cho đến đầu năm ngoái nhiều trường học và Văn miếu qtg vẫn còn treo cái câu khẩu hiệu tức cười ” Tiên học lễ hậu học văn” của ông thầy cúng xuất thân tên là Khổng Tử, 1 tượng đài kiểu Mao của TH vĩ đại.
      Còn lưu luyến với cái bóng văn hóa Trung Hoa, Việt tộc sẽ có ngày ngậm ngùi như Tây Tạng.

      • levinhhuy says:

        Bác Vĩnh An@: Văn hóa Trung Hoa là kho tàng chung nhân loại, không phải của riêng Hoa tộc. Vấn đề không phải là nên hấp thụ văn hóa đó hay không, mà là ta có đủ căn cơ nội lực để hấp thụ hay không.

        Nếu đủ căn cơ, thì tôi tin sau khi hấp thụ được, ta sẽ tiến xa. Xin lấy ví dụ nho nhỏ.

        Thôi Hiệu nổi tiếng với Hoàng Hạc Lâu, một trong những bài thơ hay nhất thời Đường, được kết bằng hai câu thần cú:

        Nhật mộ hương quan hà xứ thị
        Yên ba giang thượng sử nhân sầu

        (Tạm dịch nghĩa: Trời ngã về chiều, quê nhà đâu tá?/ Trên sông [chỉ thấy] khói sóng khiến lòng người thêm buồn)

        Huy Cận đã hấp thụ được cái buồn mênh mông ấy, và bồi thêm phát nữa, hạ câu kết trong bài Tràng giang của mình:

        Lòng quê dợn dợn vời con nước
        Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

        Cái thần trong câu thơ Huy Cận được cái tứ của Thôi Hiệu tôn thêm lên, thanh thoát và thần tình gấp bội!

        • Nguyễn Tử Thư Điền says:

          Nhất trí với bác LVH. Các nền văn hóa đều có những tinh túy nhân loại. Từ xưa các cụ đến nay con cháu vẫn đi tìm học.

        • TamHmong says:

          Chào bác. Chúc chủ nhật tốt lành. Cám ơn bác. Nếu không nhờ đôi chút nền tảng văn hóa TH trong người thì khi đi “thi đấu’ với các bạn Nga và Tây Âu mình cảm thấy qúa kém tự tin.
          Người Nhật là điển hình của tiếp thu văn hóa TH có chọn lọc nên nhiều khi làm Âu, Mỹ phải “ngả mũ’. Cám ơn bác.

        • Vĩnh An says:

          Văn hóa Hoa tộc không phải là “văn hóa chung của nhân loại” mà chỉ là 1 phần trong kho tàng văn hóa thế giới. Văn hóa không chỉ gói gọn trong cái NHÌN THẤY, NGHE THẤY, mà còn
          bao gồm nhiều khái niệm khác nữa. Hấp thụ có thể chỉ trong 1 thế hệ nhưng để giũ bỏ phải mất vài thế hệ
          Tiến xa đến đâu cũng chỉ trong cái bóng của họ.
          Một bài thơ hay chưa nói lên điều gì.
          Cái hay của thơ đường chỉ ở sự khác biệt so với thơ lục bát.

        • levinhhuy says:

          Hì hì, ôm nặng thiên kiến chỉ là sự tự ti của tâm trạng nhược tiểu.

          Văn hóa mà sau khi hấp thụ lại phải… giũ bỏ? Tôi thật không hiểu bác muốn nói gì, thậm chí còn dám ngờ rằng ngay cả chính bác cũng không hiểu mình đang nói gì!

          Trích vội câu thơ, tôi có nói rằng đó chỉ là ví dụ nhỏ nhoi mà, bác!

          Còn “Cái hay của thơ Đường chỉ ở sự khác biệt so với thơ lục bát”, nghĩa là sao vậy bác Vĩnh An? Bác phán khơi khơi thế, người ta sẽ cho rằng hàm hồ mất thôi. Chỉ xin nhắc bác một mẹo nhỏ: muốn biết một nhà thơ Việt Nam có thật là nhà thơ hay không, hãy chọn đọc vài câu lục bát của họ.

        • Vĩnh An says:

          Hấp thụ 1 văn hóa khác rất mạo hiểm. Cái hay thì chậm, cái dở cái xấu thì lại nhanh.
          Dẫn đến “rối loạn tiêu hóa”, Vn đang ở tình trạng ngộ độc văn hóa hoa tộc bác ạ

        • levinhhuy says:

          Nhầm to, cái mà Việt Nam đang bị “ngộ độc” không phải ở văn hóa Trung Hoa, mà là ở “văn hóa Mác-Lê”!

        • Vĩnh An says:

          @levinhhuy: Hehe đang văn hóa bác lại đá chính trị vào, nhưng vote cho bác. Tôi từng kể chuyện tiếu lâm cho mấy bạn, chúng đều cười trừ 1 thằng. Mấy hôm sau thấy mặt tôi hắn cười rũ ra, hỏi làm sao, nó bảo tối qua đụng vào con vợ nên nó mới hiểu ra. Đấy, Đôi khi vđ nó nằm ở đúng chỗ, sờ thấy, nghe thấy mới thấu tình đạt lý được bác ạ.

        • PVNhân says:

          * Người dịch hai câu thơ này hay nhất phải là Tản Đà: Quê hương khuất bóng hoàng hôn- Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai?
          * Tản Đà dịch hay, sát nghĩa. Còn HCận chỉ lấy ý thơ…
          * Sau này Lý Bạch ghé lầu Hoàng Hạc. Định đề thi nhưng đọc xong bài thơ Hoàng Hạc Lâu của T-Hiệu, bèn ngưng bút vì khó có thể làm hay hơn: Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu!

        • D.N.L. says:

          Góp ý với 2 bác Vĩnh An và Levinhhuy,
          Ở đâu thì không “đá” chính trị vào nhưng ở VN.thì “đá”
          trúng khung thành bác ạ ! Đúng như bác Lvh.nói đó.
          Khi nhà chính trị xây xã hội mới mà đòi phải có con người
          mới thì văn hóa cũng là chính trị rồi,thậm chí bị chính trị
          tìm cách…nắm đầu dẫn đi !

        • TamHmong says:

          Một thông tin xin chia xẻ.Các nhà nghiên cứu văn hóa Trung Hoa người Nga rất quan tâm đến thơ Đường luật VN (thí dụ Viện sĩ Boris Rìftin nhân tiện khai thêm ông này cũng là người Do Thái). Lý do thơ Đường luật của các nhà thơ hàng đầu VN vẫn giữ được hình thức và hơi thờ nguyên bản …Đường. Trong khi đó thơ Đường của các nhà thơ TH từ thời nhà Tống đã thay đổi. Không biết có đúng không?Chúc các bác vui vẻ. Kính.

      • TamHmong says:

        Chào bác Vĩnh An đúng là hiện nay VN cần trước hết một hệ giá trị văn hóa giúp con người trở thành thiện lương hơn.
        Người ta có thể trở thành Thiện lương nhờ nhận thức, giáo dục (dân trí cao). Nhờ sự sợ hãi sùng kính, truyền thống (tôn giáo) và cuối cùng hạ sách nhất là nhờ cơ chế (luật lệ) ăn cắp sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc như kiểu Singapore thời kỳ đầu.
        Ở các nước phát triển Tây Âu, Mỹ, Nhật, Úc,… thì cả ba điều này đều hiện hữu. Kết quả của một quá trình khá lâu dài “cải tạo” xã hội. Đầu tiên là dùng hình pháp “bắt buộc’ phải thiện lương hay chí ít thì thiện lương là “có lợi hơn’ như Singapore.
        Sau vài thế hệ “cải tạo” bằng hình pháp+giáo dục con người trong các quốc gia này đã đạt đến “nhận thức’’ tức là “tự nguyện” sống thiện lương vì xã hội đối với họ công bằng và thiện lương như chúng ta thấy ở Singapore nơi quá trình này diễn ra khá nhanh.
        Quá trình này sẽ diễn ra nhanh chóng, êm đẹp nếu dân tộc có đức tin tôn giáo và chính quyền gương mẫu. Trường hợp nếu chưa có nhận thức, hình pháp và chính quyền gương mẫu thì đức tin tôn giáo là cái ‘neo’ cuối cùng để con người, xã hội không đi xuống vực thẳm.
        Mời bác xem thêm hình ảnh về Lễ hội Phật giáo của Tịnh độ tông tại chùa Hoằng Pháp (Hóc Môn-TP HCM) tại Vnexpress ngày 31.12.2012, cũng như đọc thêm về phong trào thanh niên Phật Giáo TP HCM. Có thể xem them hình ảnh của nhà thờ Bắc Trạch của Giáo xứ Bắc Trạch ở Thái Bình. Công trình tuyệt vời của giáo dân Công Giáo VN và họat động của cac tôn giáo. Cảm ơn bác chia xẻ. Chúc chủ nhật tốt lành.

        • Vĩnh An says:

          Chào bác Tam, bác có kiến thức rất uyên thâm, tôi đồng cảm với bác ở nhiều điểm.
          Văn hóa ngoại lai như 1 bữa tiệc bufet nhiều món và miễn phí, nhưng không phải món nào cũng tiêu hóa được. Nó có thể không hợp và xung đột. Dù sao văn hóa cội nguồn bao giờ cũng là gien trội trong các cấy ghép. Hạn chế được các gien xấu trong văn hóa dt là điều nên làm.
          Văn hóa cần sự tự do tuyệt đối, mọi sự chỉ đạo, lãnh đạo, cấm đoán chỉ làm méo mó vh mà thôi. Tự do văn hóa ( bao gồm tín ngưỡng) là mảnh đất tốt cho dân chủ và phát triển. Kính.

        • TamHmong says:

          Cám ơn bác Vĩnh An. Tôi cũng chỉ muốn nói thế thôi. Phải tìm về cội nguồn và cũng chỉ có thể đúng lên từ cội nguồn.

        • TamHmong says:

          Gửi bác Vĩnh An t
          hêm một ý nữa. Người ta thường nói về các tổ chức “Xã hôi dân sự’ có khả năng nâng cao dân trí và biến thần dân dần dần trở thành công dân. Theo tôi nghĩ các sinh hoạt tôn giáo “mở’ chú trọng đến vấn đề giá trị cốt lõi, nhẹ về nghi lễ cũng là ‘xã hội dân sự’ chăng?

        • Vĩnh An says:

          @Tam H’mong : Đạo thiên chúa thời trung cổ cũng đàn áp, khủng bố kinh lắm bác ạ, khi nó nắm độc quyền lãnh đạo chính trị. Sau khi từ bỏ quyền lực, nó chuyên tâm vào phần hồn và vẫn giữ được các con chiên của mình, 1 bước lùi xác đáng. Nhiều thầy tu trở thành các nhà giả kim thuật, nhà nghiên cứu, họ đã đặt nền móng không nhỏ cho phát triển khoa học và văn hóa.
          CNCS phần nào đó như 1 đạo giáo, khi nó nắm quyền chính trị thì cũng có những khuynh hướng quá đà và bế tắc. Tôi chợt nghĩ “1 bước lùi xác đáng” biết đâu sẽ giúp nó sống mãi với những ý tưởng tốt đẹp vốn có, với những tín đồ của mình.

    • TamHmong says:

      Trong khoảng 20 năm gần đây, phát hiện này làm cá nhân tôi tổn thương sâu sắc nhất:
      “ Bài Xuân nhật tức sự, được Lê Quý Đôn chép trong Kiến văn tiểu lục và ghi là của thiền sư Huyền Quang thời nhà Trần (1254-1334). Từ đó nhiều thế hệ học giả đã dẫn giải, bình luận, coi là một kiệt tác thi ca chữ Hán của Việt Nam. Trên tạp chí Văn học số 1-1984, lần đầu tiên giáo sư Lê Mạnh Thát đã đưa ra tài liệu chứng minh bài thơ trên không phải của thiền sư Huyền Quang mà của thiền sư Ảo Đường Trung Nhân (?-1203) thời nhà Tống bên Trung Quốc.
      Bài khác cũng được Lê Quý Đôn chép trong Kiến văn tiểu lục, ghi là của Hương Hải thiền sư thời nhà Lê. Nhưng trong công trình nghiên cứu rất công phu về thiền sư Hương Hải (Toàn tập Minh Châu Hương Hải), giáo sư Lê Mạnh Thát cũng phát hiện tác giả thật của nó là thiền sư Thiên Y Nghĩa Hoài bên Trung Quốc thời Tống. (ông còn phát hiện số 59 bài thơ được coi là của thiền sư Hương Hải do học trò của thiền sư chép trong Hương Hải thiền sư ngữ lục, có đến 47 bài không phải của thiền sư)
      Lê Mạnh Thát chứng minh rằng trong số 40 bài thơ thiền được cho là của các thiền sư Việt Nam thời Lý-Trần sáng tác mà Lê Quý Đôn chép lại trong Kiến văn tiểu lục, trên thực tế có tới 32 bài là tác phẩm của người Trung Quốc, sau đó được 1 số người Việt Nam “gia công” lại và gán cho các tác giả Việt Nam”.
      Nguồn Wiki về thiền sư Lê Mạnh Thát

      • Vĩnh An says:

        Cái này thì phải cẩn thận bác ạ. Có nhiều nghiên cứu chứng minh rằng nền văn minh hoa tộc là nền văn minh đánh cắp của Việt tộc ngay khi mới khởi sắc. Chữ hán xuất phát điểm từ chữ giáp cốt của Việt tộc. Các tác phẩm cổ như Kinh dịch, kinh thi là của Việt tộc.
        Có thể cảm nhận ngay là mai rùa và tre những vật liệu ghi chữ đầu tiên không có ở vùng hoa hạ. Các sử gia các nhà vh Hoa tộc luôn xào xáo để tạo sự hợp lý chứng minh cái cao quí của dân tộc họ và họ đã lòi ra nhiều mâu thuẫn. Trên mạng có nhiều tài liệu rất không đáng tin cậy và nhiều người đã dẫn chứng nhầm lẫn
        Có thể tham khảo thêm ở ” Nguyễn vũ tuấn anh, lý học đông phương”, ” sử họ hùng” và
        http://www.reds.vn/index.php/lich-su/vinh-quang-dai-viet/5460-cuoc-sinh-ton-va-su-that-truyen-cua-van-hoa-viet-co

        • TamHmong says:

          Tôi đồng ý với bác và cũng là điều tôi rất quan tâm. Riêng thiền sư Lê Mạnh Thát cũng có nhiều đóng góp trong việc phát hiện mới ra Lục độ tập kinh, một tập kinh quan trọng trong Đại tạng kinh của Phật giáo thế giới đã lưu truyền 2000 năm, tập kinh đó là của Việt Nam, tập kinh được dịch ra chữ Hán từ một bản tiếng Việt chứ không phải từ bản tiếng Phạn.
          Cho rằng truyền thuyết trăm trứng có khởi nguồn từ Lục độ tập kinh, trước kia chỉ biết có truyền thuyết trăm trứng là hồn thiêng dân tộc, nhưng khởi nguồn thì không biết từ đâu. (nguồn Wiki). Điều này thì chưa được thừa nhận rộng rãi.
          Cũng như nguồn bác đã trích dẫn về nguồn gốc Kinh Dịch. Cám ơn bác, Tôi bị tổn thương và cay đắng với phát hiện của Thiền sư LMT chỉ vì từ khi phát hiện này được công bố đã hơn 30 năm mà chưa ai chứng minh được Thiền sư LMT sai.
          Nghĩa là Lê Quý Đôn “Thái Sơn, Bắc Đẩu” của học thuật cổ đại VN có thiếu sót. Giọt này đắng lắm nhưng phải uống đến cùng bác ạ. Cũng là dịp để mỗi người Việt soi kỹ bản thân, Đổ cho ai đó thì dễ nhưng có gì đảm bảo là không lấy sai chũa sai.Con đương đi lên của nước Nga hiện nay cũng còn chông gai lắm. Kính.

        • qx says:

          Bây giờ tui bảo bố anh không phải là cái ông mà anh vẫn thường gọi bố, mà bố anh là một trong số đàn ông bất nào đó trong làng thôn xã xóm hồi xưa chỗ bà già anh sống. Theo ní nuận của anh mà chơi, THÌ, nếu anh không thể thuyết phục được tui và bá tánh là ông ấy chính là bố anh thì anh là thằng con hoang đấy nhé. À mà đừng nói là đem thử DNA nghe, tui theo ní nuận của anh sẽ bẩu DNA cũng giả nốt đấy.

          Buồn cười cho cái ní nuận bullshit của anh mà tui theo dõi lâu nay. Anh không cần phải bôi tro trát trấu người Việt như kiểu Hán gian của anh. Anh cho thấy có một tâm trạng cay đắng người Việt lắm vậy.

          Rất chán mớ đời,

          qx

  18. Thiên Nhân says:

    Bài viết hay nhưng vẫn còn thiếu nhiều “hoá”, như “Ngu hóa”. “lưu manh hóa, tư bản hóa, tầm thường hóa, …

  19. NGUYỄN VĂN says:

    Trong bài” Chúc văn giỗ Tổ” .Cụ Khiêu viết:mây xanh ,hạt trắng.Hạt trắng là hạt gì?
    Bạn nào biết giải thích giùm

    • hoavouu says:

      Xin Bác xem lại hạt trắng như Bác viết hay là hạc trắng là Sếu là chim Hạc đấy Bác ạ. Theo tôi- Mây xanh, hạc trắng mới đúng nghĩa Bác ạ. Thân ái.

    • mai says:

      Đọc bài chúc văn thứ nhất, thấy chữ “hạt trắng”, tui nghĩ cụ GIÁO SƯ nên vào lớp 5 học lại chính tả, ngữ pháp. Đến chữ “hạt” thứ 2 thì… thôi rồi, cụ GIÁO SƯ ta không biết chút gì về văn hoá điển tích lịch sử… Đồng chí Phật (ra đời cách đây 2600 năm) đã phù hộ vua Hùng (4000 năm). Hic.

      • Nguyễn (Thư Điền) says:

        Tôi nghĩ cái hình ảnh mây bay/hạc trắng ấy nó cổ, cổ đến mức sáo mòn thế, mấy ai không biết; chả nhẽ cụ Khiêu lại nhầm ?!. Có thể lỗi tại con bé đánh máy thôi

        • Nguyễn Tử Thư Điền says:

          Đọc XH đã khó, các còm lại làm đau cả đầu, chép hầu các bác bài “Tống biệt” của cụ Tản Đà:
          “Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai
          Suối tiễn, oanh đưa, những ngậm ngùi
          Nửa năm tiên cảnh
          Một bước trần ai
          Ước cũ, duyên thừa, có thế thôi
          Đá mòn, rêu nhạt
          Nước chảy, huê trôi
          Cái hạc bay lên vút tận trời
          Trời đất từ đây xa cách mãi
          Cửa động
          Đầu non
          Đường lối cũ
          Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi”.
          Hình như cụ đi tham quan nước ngoài về thấy cái dòng văn hóa Việt nó chảy chậm quá, cụ trăn trở, bức xúc với đường lỗi cũ, muốn đổi mới. Tiếc cụ không được chứng kiến văn hóa Việt nó đang biến đổi rầm rầm.

    • mai says:

      Đọc cả 2 bài “chúc văn…”, chợt nhớ tới “Thi sỹ máy” in trong tập “Trăm hoa đua nở…” của Hoàng Văn Chí. (Gần 40 năm rồi, giờ không nhớ tên tác giả truyện này, bác nào biết chỉ dùm, cám ơn.)

      • Nguyễn Tử Thư Điền says:

        Bài Thi sỹ máy hình như có lầm lẫn tác giả. Trên http://4phuong.net/ebook/12207197/13592462/nhu-mai.html viết: “Như Mai là bút hiệu của Hoàng Như Mai sinh năm 1918 ở làng Hoàng Mai gần Hà nội.…ông có tham gia phong trào Nhân Văn Giai Phẩm vì tình cờ đọc bản thú tội của Trần Dần, chúng tôi biết rằng bài “Thi Sĩ Máy” đăng trong báo Nhân Văn số 5 với bút hiệu Châm văn Biếm chính thực là của Như Mai”.
        Vậy đây là GS Hoàng Như Mai ?
        .
        Còn trên http://trthhuyen.vnweblogs.com/post/4887/100774 thì Trương Hiếu Huyền nói như đinh đóng cột: Hiện ông Như Mai, tác giả của “Thi sĩ máy” vẫn khỏe và minh mẫn. “Thi sĩ máy”của tác giả Châm Văn Biếm, in trên báo ‘Nhân văn” số 5- số cuối cùng. …Nhà ông ở phố Nhà thờ Hòn Gai. Năm 1958, Như Mai về báo Vùng mỏ làm tổ trưởng tổ công nghiệp, rồi thư kí toà soạn. Năm 1987, ông Như Mai nghỉ hưu, sau 40 năm hoạt động báo chí. Ông tâm sự: – Đời mình cái con số 16 nó nghiệm lắm. Năm 1956 vụ “Thi sĩ máy”, 16 năm sau là năm 1972, mình lại khốn khó về bài điều tra “Phải biết căm giận những con số không trung thực”. …Ông thường đạp xe đi khắp thị xã, khi thì ở Hội văn nghệ, khi thì nhà in, khi thì ngồi ở nhà các bạn văn chương… Vậy đây lại là ông Mai khác !.

        Hay tác giả chính là bác (mai còm sĩ) cũng nên…
        Thôi bác tìm hiểu tiếp nhá. Em làm nghề đào đất, không khoái cái món lịch sử văn chương lắm.

        • mai says:

          Cảm ơn bác Thư Điền. Mai tui mà viết được “Thi sỹ máy” thì quý hoá quá. Viết như thế mà tác giả không bị Tố Hữu “đánh” mới là lạ (!?)

  20. CD@ says:

    -…”Ở Việt Nam, mấy cô thiếu nữ ở thôn quê được Giời ban cho thân hình nảy nở liền lên thành phố “đổi đời”. Được tiếp xúc với một nếp sống xôi thịt khác hẳn làng quê, họ bèn “Tây hóa” “…
    Kịch liệt phản đối XH, sao lại gọi là nếp sống xôi thịt…không chuẩn, mà còn “chạm húy” thầy tui đó nghe…thầy XT ui, con tức “thay” cho thầy rồi nè…!
    – XH bàn về “hóa”, sao không bàn luôn : “HÁN HÓA”?!

  21. battri says:

    Chào Bác Xang Hứng, mừng Bác có bài cho các còm ngẫm chơi, em còn nợ một bữa nhậu với Bác, rượu đã có sãn , sâu Lễ Phục Sinh em mời Bác nhé.

  22. Nguyễn (Thư Điền) says:

    Bác XH ơi, “Hủ hóa” tiếng Tây là gì ?; dịch là Z-CULTURATION được không ? (thấy mấy em nó hay mời chào từ A đến Z).

    • says:

      Nếu Hủ hóa là quan hệ trai gái ngoài luồng, một thứ extramarital sex thì có từ tương đương :
      adultère(n), adultérin (adj), commettre un adultère (juridique) …

    • chinook says:

      Z-CULTURATION có thể không gột được hết í, có thể gâ hiểu lầm , đề nghị XZ-CULTURATION

  23. Vũ Sự says:

    Thanks anh Hứng

  24. mai says:

    Còn câu “… dân quyết sai thì dân chịu…” thuộc loại “HOÁ” gì???

  25. trungle118 says:

    bác thiếu 1 thứ hóa rất quan trọng ở Việt Nam hiện nay. bùn hóa: đó là hiện tượng biến đổi của vật chất và ý thức sau khi bị chôn vùi 1 thời gian.

    • Nguyễn Tử Thư Điền says:

      Gớm, bác diễn giải phức tạp, cứ nói như quê em “Để lâu cứt trâu hóa bùn” cho nó nhanh.

  26. NôngDân says:

    + Chịu! đọc mãi mà không hiểu được “tứ hóa” của ông Xang Hứng.
    – Mà sao cái thằng bạn mới vượt biên sau 12 năm, mà về nước nó “tây hóa” đến thế. Quần áo giặt phải là ở tiệm, nước uống phải là đóng chai, tắm thì phải dứt khoát bằng xà phòng Dove. ( Ô hay thế có loại xà phòng tên là Dove à?, thế mà từ trước tới nay tớ cho rằng chỉ có Còm sĩ Dove thôi!).
    – Nói chung Xang Hứng hiền đấy, Nếu có thằng bạn mà bạ đâu cũng hỏi “là cái gì?” kiểu như vậy, thì thế nào cũng bị nghe Nông dân văng tục “là….. là…. cái con cù ..ặt! ”.

    • HOA HONG_SG says:

      HH tranh thủ múa phụ họa theo bác ND tí 😀

      Chuyện 1.
      HH có bác họ, các con bác đều sống bên Mỹ. Hai bác của HH cũng sống bên nước ngoài lâu năm đến khi về SG sống 2 bác ấy vẫn giữ văn hóa bên tây. Trong bữa ăn toàn dùng giao và nĩa, ăn ko gắp thức ăn cho nhau. Mẹ HH thì không quen dùng giao, nĩa và ăn cơm rất hay gắp thức ăn cho mọi người. Thấy hai bác vậy mẹ HH ngại quá trời rồi mẹ về nhà kể lần sau hai bác có mời cơm mẹ, mẹ sẽ không đi nữa 😀

      Chuyện 2.
      HH có mấy đứa em họ rất giỏi, toàn làm xếp trong các tập đoàn của bọn thối nát. Một số em học ở VN dù đi nước ngoài thường xuyên nhưng mỗi khi chị em gặp nhau vẫn có chuyện để nói. Nhưng cũng có vài em học MBA giỏi ở nước ngoài về thì trên người các em hình xăm tùm lum, hút thuốc lá phì phèo, tóc vàng- xanh -đỏ, nói chuyện chỉ có $.
      Tết họ hàng gặp mặt ăn cổ đầu xuân mà HH ngồi gần các em, HH chẳng biết nói gì cả. Tự nhiên HH có cảm giác giống như người dưng nước lã với nhau. Chẳng biết do HH quá dỡ trong giao tiếp hay HH đang bị tụt hậu với thời cuộc hay do các em thay đổi quá nhanh và nhiều nữa; giờ HH chỉ biết rằng chị em chỉ nhìn nhau gật đầu, cười chào xã giao là hết phim 😀

      • PVNhân says:

        * Những trường hợp HH kể, theo tôi hiểu là những hành vi kệch cỡm, học làm sang của nhưng người thiếu trình độ. Căn nguyên là sự bắt chước một cách vô thức vì không có kiến thức giá trị về một nền văn hóa khác.
        Tôi sống ở Mỹ gần 30 năm, luôn làm việc chung với người Mỹ trong văn phòng nhưng không bao giờ quên tiếng Việt. Về VN luôn nói tiếng Việt, chỉ thỉnh thoảng quên nói OK, sorry…vì nói thường ngày ở Mỹ. Tôi để ý những người nói kém tiêng Mỹ, khi về VN lại nói tiếng Mỹ nhiều nhất…
        Trường hợp mấy em của HH học ở Mỹ, xâm mình, tóc nhuộm, hút thuốc lá…theo tôi đó là những thanh niên hư đốn khó có thể học hết BA (cử nhân), đừng nói đến Master. Chẳng qua về VN khoác lác. Sinh viên Mỹ gốc Việt ( kể cả người Mỹ) hầu hết không hút thuốc uống rượu…thường rất lễ phép. Họ chỉ vui chơi trong các party, cùng lắm là uống bia…Mấy năm trước có một ông VN qua Mỹ du lịch ghé thăm tôi, ông rót bia mời cháu nhỏ nhà tôi mới 18 tuổi. Cháu từ chối: Thưa ông, cháu chưa đến tuổi được phép uống bia…Ông VN vô cùng ngạc nhiên!
        Một điều nên nhớ, người Mỹ luôn luôn đặt lịch thiệp lễ độ lên hàng đầu trong giao tế (Politely). Bởi vậy khi phỏng vấn xin việc, cho dù tài giỏi nhưng thiếu lễ độ sẽ bị từ khước…

        • hgiang says:

          Hg quen rất nhiều bác sang Pháp luc hoc Trung hoc hay vừa dâu tú tài, ở gân nửa thê kỷ xứ người nhưng không hề co vấn dề trong ngôn ngữ hay ăn uống. Có vi giáo sư xa quê 35 nam, lúc trở lai Huế thì vào ngay chơ Dông ba, ngồi xuống chiếc ₫òn và ăn gánh hàng này sang gánh hàng khác. Khi ₫ươc hỏi có sơ ₫au bung không, ông cười hồn nhiên, chú có chuẩn bi thuốc rồi.

        • HOA HONG_SG says:

          bác PVNhan
          “xăm mình, tóc nhuộm, hút thuốc lá, uống rượu…theo tôi đó là những thanh niên hư đốn khó có thể học hết BA (cử nhân), đừng nói đến Master. Chẳng qua về VN khoác lác”

          -Thật sự chỉ như vậy mà bác kết luận là hư đốn thì HH thấy bác “nóng vội” quá ạ 😀 HH xin kể sự thật về giới trẻ hiện nay tại VN chứ chưa giám tới nước Mỹ tự do 😀 (HH kể các bạn trẻ vì em họ HH thuộc tuýp giống các bạn này nên HH gọi chung là các bạn trẻ 😀 )

          Thời SV của HH các bạn HH nhất là các bạn nam vẫn hút thuốc hằng ngày và cuối tuần các bạn trai vẫn hay tụ tập nấu nướng nhạu ở các phòng trọ với nhạu. Rượu sang thì không có nhưng rượu Cần (Tây nguyên), rượu bầu đá Bình Định thì vẫn có cho các bạn nhạu bác ạ 😀
          Mà SV thì trên 18 tuổi rồi bác ạ 😀 các bạn lên giảng đường gặp thầy cô vẫn lễ phép chào, mà có hôm nhạu vẫn có các thầy nhạu cùng đó bác ạ 😀

          – Khi các bạn làm ra tiền thì các bạn có quyền tiêu tiền theo sở thích. Như vậy bác nói các bạn hư thì nặng cho các bạn quá ạ 😀

          – xăm mình, tóc nhuộm, hút thuốc lá, uống rượu… đâu có nghĩa là khi giao tiếp các bạn sẽ thiếu lễ độ, mất lịch sự đâu bác? HH vẫn công nhận là có nhiều bạn xăm mình, tóc nhuộm, hút thuốc lá, uống rượu là hư ,là bất lịch sự nhưng như vậy không có nghĩa là tất cả ai ai cũng như vậy cả bác ạ 😀 Nên các bạn vẫn đi phỏng vấn xin việc bình thường như bao bạn khác và vẫn có công việc ổn định và mức lương tốt chứ không hề bị khước từ như bác nói đâu ạ 😀
          – còn bên Mỹ có ca sỹ Lady Gaga ăn mặc, ngoại hình như thế nào thì bác và nhiều bạn trẻ biết rồi. Có hôm nàng mặc quần chíp có cây Thánh Giá ngay chổ sinh nở. HH nhìn dị ứng với cái đó của nàng quá trời . Thế mà thế giới vẫn công nhận ca sỹ đó là tài năng đó bác ạ 😀

          – HH xin dừng cuộc trò chuyện với bác tại đây. HH chúc bác cuối tuần vui 😀

      • HOA HONG_SG says:

        HH cảm ơn bác PVNhan đã đọc và Reply cho HH 😀
        HH thề với bác là HH không nói xạo đâu ạ. Có thể thế hệ các cụ trong hang thấy hút thuốc, xăm mình, uống rượu, đi sàn nhảy … thì cho là hư đốn, nhưng thế hệ 8X, 9X của HH thì gặp thường xuyên nên thấy bình thường rồi ạ (tất nhiên là mấy cái đó nó ko phù hợp với HH 😀 ) vì các bạn trong lớp HH cũng vậy bác ạ nhưng các bạn rất giỏi, nhất là các bạn nam (chỉ có điều các bạn bị xăng pha nhớt thôi ạ) 😀

    • xanghứng. says:

      Cụ NôngDân,

      Ông Cua ông ấy thấy tôi nói bậy quá nên đã “xxx” cái nguyên văn của tôi đấy !
      Cái “xxx” của tôi là em của “cái con cù…ặt” của cụ.

  27. HOA HONG_SG says:

    Một bài viết rất hay 😀 HH cảm ơn chú XH đã giúp cho HH hiểu sâu hơn về văn hóa “hòa nhập mà không hòa tan” trong thời đại @ ngày nay 😀

  28. Dove says:

    Đọc mở đầu, hóa ra xanghứng pro Mác- Lê nhưng mà vô thức: bởi vì “Con người nào cũng mang trong mình “Xã hội tính”. Ai ai cũng bị điều hòa bởi cái xã hội trong đó mình sinh ra và lớn lên.” chẳng qua chỉ là cách diên nôm của định nghĩa: Con người là tổng hòa các mối quan hệ XH.

    Mặc dù vậy, do trưởng thành dưới mái trường XHCN, và mấy thàng bạn đi Tây cứ về nước là đòi thịt chó, tiết canh và trứng vịt lộn, nên toàn bộ đoạn giữa, thành thật mà nói quá ư trừu tượng với Dove. Tiếc quá, nhưng đành đọc lớt phớt.

    Đến kết luận, tỉnh ngủ hẳn vì xanghứng đã trích C.Patmore: “Với ai biết đợi chờ, mọi sự sẽ biểu lộ, miễn là mình có can đảm đừng chối từ trong tăm tối cái mình đã thấy trong Ánh Sáng”.

    Rất chí lý, Dove là người biết đợi chờ và rất can đảm nên trong tăm tối bị ném đá vẫn thấy cái sẽ “chói qua tim” khi bình minh sẽ đến.

    Chân thành cám ơn!

    • xanghứng. says:

      Cụ Dove thân mến,

      Đồng ý với cái định nghĩa “Con người là tổng hòa các mối quan hệ XH” không có nghĩa là tôi “pro Mác-Lê”.

      Trong khuôn khổ tán gẫu về mấy chữ hóa, tôi chỉ có thể đưa ra vài ví dụ về chuyện Người, chuyện Ta và cố gắng khách quan nhận xét, mong nhận được những ý kiến của mọi người.

      Có điều tôi đồng tình với cụ: “trong tăm tối vẫn thấy cái “chói qua tim” khi bình minh sẽ đến”.

      Chỉ mong “Bình minh” của cụ cũng là Bình Minh của người dân Việt Nam.

    • qx says:

      Con người nào cũng mang trong mình “Xã hội tính”. Ai ai cũng bị điều hòa bởi cái xã hội trong đó mình sinh ra và lớn lên.

      Đó là đoạn mở đầu của entry. Chỉ với mỗi đoạn này mà kết luận tơ tưởng của tác giả entry thì không xong, mà phải đi hết các đoạn của entry mới có thể nói được tác giả có ý viết gì, còn tơ tưởng thì chuyện riêng, không nên bàn.

      Dọc theo entry cho thấy lão Hứng Sảng gần với Alexis de Tocqueville hơn là Karl Marx. Tocqueville cho rằng cá nhân cùng lúc vừa tự có ý thức vừa cùng tồn tại với nhà nước. Marx cho rằng vật chất quyết định ý thức, cá nhân không tự có ý thức. Cả Tocqueville và Marx đều ảnh hưởng từ Georg Hegel. Hegel là người quan sát và viết về xã hội và con người trong mối liên quan với nhà nước trước hết. Hegel quan sát rằng cá nhân có linh hồn (soul, spirit) trong cộng đồng nhỏ là gia đình (micro-community), cộng đồng nhỏ trong cộng đồng lớn là nhà nước (macro-community). Cá nhân, gia đình có liên quan với nhà nước qua “luật dân sự” (civil codes).

      Quay trở lại bài của lão Hứng Sảng, lão ý không nói gì về con người không có hồn vía, không có tôn giáo và bị quyết định vởi vật chất như Marx biểu. Ngược lại, bài nói về con người có vía, tự nhận thức để tồn tại trong xã hội và tác động ngược lại xã hội, vừa tự độc lập vừa tự nguyện tồn tại trong sự bảo hộ của nhà nước, cái đó là xã hội tính của entry này.

      qx

  29. NGUYỄN VĂN says:

    Xang Hứng viết hay quá
    Nhưng vẫn thiếu nhiều HÓA
    là hóa quyền thành tiền
    quyền nhỏ hóa quyền to
    quyền hóa quyền nối dõi
    quyền cha truyền con nối
    hóa mãi…hóa cầm quyền

  30. hpdoan says:

    Tem trc, đọc sau ah.

%d bloggers like this: