Nghệ sỹ và đồng tiền

Tình yêu và tiền. Ảnh: Internet

Tâm hồn nghệ sỹ và tiền. Ảnh: Internet

Nếu Tố Hữu còn sống và hỏi chúng ta, ông nên theo nghiệp thơ hay tham gia vào chính trường. Có lẽ tới 99% khuyên ông nên tiếp tục sáng tác thơ, nhả những vần điệu lục bát, mang tính sử thi, hơi thở của cuộc sống, thấm đẫm tình người. Ông mà theo nghiệp chính trị và kinh tế, đất nước lại lầm than.

Theo ông kể, một cụ đồ đặt bút danh “Tố Hữu”, nghĩa là có “ý chí, khí phách tiềm ẩn trong người”. Có thể vì thế mà Tố Hữu tự tin chuyển từ nghệ sỹ sang chính trị. Sau 1975 ông phụ trách ban Nông nghiệp Trung ương, rồi vào Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng phụ trách kinh tế.

Mang kinh nghiệm gieo vần bằng trắc vào quản lý kinh tế quốc gia, Tố Hữu đã “đóng góp” không nhỏ trong việc quyết định giá lương tiền, lạm phát tới hàng ngàn %, đất nước đi vào suy thoái, đứng trước bờ vực thẳm sụp đổ.

Vì thế ông có biệt danh, nhà thơ làm kinh tế. Mà thời đó cũng loạn, ông chuyên chính trị lại in thơ. Thống chế chuyển sang phụ trách sinh đẻ có kế hoạch. Dân có bo bo thay gạo, một tháng may ra được hai miếng thịt ôi.

Nếu Tố Hữu tiếp tục làm thơ, không màng chính trị, kinh tế, chắc chắn ông là nhà thơ nổi tiếng của thế kỷ 20 của Việt Nam. Nhưng nhảy vào làm kinh tế, thơ ông không còn, đất nước nát như tương.

Đầu những năm 1960, miền Bắc rất nghèo, ông đã “Chào 61 đỉnh cao muôn trượng”. Từ trong rừng Việt Bắc, ra đường cái quan,  ông đã trầm trồ “Đường ta rộng thênh thang 8 thước”, trong khi thời nay, đường cao tốc rộng hàng trăm mét. Nhãn quan của thơ ca khó mà dự đoán được đồ thị lên xuống của thị trường vốn khô khan và khắc nghiệt.

Thời ngăn sông cấm chợ của nhà thơ đã biến từ dân tới quan, từ người bình thường  đến nghệ sỹ, thành thương gia bất đắc dĩ.

Tôi đọc ở đâu đó, có thể trên facebook, một nhà thơ kể chuyện đi buôn. Lần công tác bên Lào, nghe nói bên đó có thể mua áo phông, son, quần bò Thái mang về Hà nội, bán có lãi, chị liền mượn vài chỉ vàng để buôn vặt.

Khi gom hàng xong, lên máy bay đi từ Vientiane về Hà Nội với hai va li hàng chật cứng, bỗng nhà thơ chảy nước mắt “Không hiểu làm thế này, mình còn gieo vần được nữa không”.

Nhưng cuộc sống là thế, thơ gì thì thơ, cũng phải có tiền mua sữa cho con. Một thực tế nghiệt ngã mà bất kỳ nghệ sỹ nào cũng phải nghĩ đến. Có người rất giỏi, vẽ tranh đẹp, nhạc hay, nhưng khổ đến lúc chết chỉ bởi không biết tiêu và sử dụng tiền làm ra.

Tranh của Gilbert Stuart treo ở Nhà Trắng.

Tranh của Gilbert Stuart treo ở Nhà Trắng.

Trong lịch sử, nước Mỹ cũng có họa sỹ nổi tiếng suốt lịch sử nhưng không biết quản lý nên thành người thất bại.

Tờ 1 đô la của Mỹ có bức hình vẽ Tổng thống George Washington, bởi đồng tiền này được sử dụng nhiều nhất, nhắc dân Mỹ về sự nghiệp vĩ đại của người dựng nước. Nhưng ít người biết rằng hình Washington do một họa sỹ, thương gia của Anh và Irland, là Gilbert Stuart (1755-1828) vẽ.

Là một họa sỹ đa tài, vẽ không cần nháp, nổi tiếng về vẽ chân dung, Stuart có hơn một ngàn bức vẽ khác nhau, bao gồm cả chân dung của 6 tổng thống Mỹ. Có một tranh vẽ Washington hiện treo trong Nhà Trắng. Hiện còn nhiều bức nổi tiếng khác trong các bảo tàng Hoa Kỳ.

Tranh của ông bán đắt như tôm tươi, với 100$/cái, giá cả thời đó, tiền rất nhiều. Tuy nhiên, nghệ sỹ không biết quản lý tiền bạc, vì thế của cải thay nhau đội nón ra đi, nợ nần chồng chất. Ông suýt bị bắt vào tù vì không có khả năng trả nợ.

Về cuối đời, sống ở Boston, dù tranh bán được nhiều, nhưng họa sỹ vẫn túng quẫn. Lúc chết, vợ con không đủ tiền mua đất để chôn, cuối cùng phải mua lại một mảnh của người thợ mộc và chôn ông ở đó.

Mấy tháng trước, ảnh gia Dương Minh Long và phu nhân tới nhà tôi chơi vài ngày. Chả hiểu các bà bàn thế nào, rủ nhau làm ăn, vì Tiger muốn mở quán phở Việt ở Virginia. Anh Long cùng hai cô đi tìm được vài nơi ưng ý, tiger mừng ra mặt.

Nhưng tôi lặng lẽ tính bằng những con số của dân IT. Thuê mặt bằng khoảng 15.000USD/tháng, một năm khoảng 200.000USD, thiết kế lại nhà hàng, lắp trang thiết bị, cũng cỡ vài trăm ngàn. Dưới nửa triệu đô la thì đừng nghĩ đến mở cửa hàng ăn, tính cua trong lỗ như thế. Đi vay ngân hàng, trả lãi hàng tháng, thuế cho tiểu bang và các chi phí khác chưa bao giờ được đưa lên bàn cân.

Thế mà nhiếp ảnh gia đã mơ mộng. Nếu nhà này mở quán, anh sẽ giúp trang trí bằng ảnh với các góc lạ chụp khắp năm châu, từ Hạ Long đến Mường Mán, từ châu Âu sang châu Mỹ. Khách vào ăn sẽ được tặng một ảnh đen trắng do chủ quán chụp. Phở đi với ảnh nghệ thuật, chắc phải mùi mẫn lắm.

Mới đây có bài của bác Alan Phan “Ghét ai thì xui người ta mở nhà hàng”, tôi đọc đi đọc lại và thấy lời khuyên rất chân thành. Ông nói “Đây là một ngành nghề khó khăn nhất với nhiều doanh nhân tại Mỹ, vì tỷ lệ thành công lớn rất hiếm hoi.”

Trong nghệ thuật thì mơ mộng, đôi khi coi 2+2=5 là sự hiển nhiên, theo logic cảm tính, trong khi làm kinh tế cần có công thức toán học 2+2 nhất định phải là 4.

Mấy tháng trước, cô ca sỹ Siu Black đứng trước nguy cơ vỡ nợ do mở nhà hàng bằng giọng hát sơn ca. Mấy tuần nay lại rộn lên chuyện diễn viên, đạo diễn Chánh Tín đang lo nhà bị ngân hàng phát mại vì đầu tư vào phim “Dòng máu anh hùng” bị thất thu.

Biết bao nghệ sỹ tài hoa, tiền làm ra như nước, chả hiểu sao nhảy vào thương trường, nhưng vì hiểu đồng tiên theo nghĩa “tâm hồn treo ngược cành cây”, thành ra của thiên trả địa. Chuyện xảy ra khắp thế giới, không riêng gì xứ Việt.

Nghe tin nhà này định mở quán phở, một chị bạn nhắn qua FB, chị yêu ảnh Dương Minh Long, và muốn Long đi theo nghiệp đã 30 năm, đừng đưa tác phẩm vảo quán phở. Chị sợ ca sỹ hát mà trang phục có mùi café Ban Mê.  Còn tôi, chị khuyên, theo IT đã 40 năm, đừng trộn byte bít vào món mỳ xào thập cẩm.

Nghệ sỹ, ngoài tâm hồn và trái tim thi nhạc họa, nếu muốn kinh doanh, phải biết đôi chút về cơ chế thị trường, trước khi dấn thân vào nơi mà chỉ có đồng tiền ngự trị, không có chỗ đứng cho những trái tim giầu cảm xúc.

HM. 28-3-2014

PS. Nói vậy chứ, tôi cũng thích kinh doanh xem ra sao. Chị Siu Black còn làm được, tại sao mình không dám? Có mảnh đất gần thị xã Ninh Bình, dự định về hưu, tôi sẽ mở quán “Tổng Cua – tư vấn IT, bán thịt chó, kiêm viết blog”. Một tâm hồn nghệ sỹ trong CPU máy tính và món mộc tồn chấm mắm tôm. Liệu có được không các bạn 😛

Advertisements

145 Responses to Nghệ sỹ và đồng tiền

  1. CD@ says:

    – Lượm lặt : thởi cụ DoVe đi học, tên ô.này sang khi dịch sang rut-xở-ki, phải có thêm “dấu mềm’ nêu không thì thành “biểu tương tự do”….một vài câu thơ : Trái tim đó chia 3 PHẦN tươi đỏ ( Tim dị dạng.,QUÁI NHÂN .)/ câu đầu, con gọi, tên ‘ông” (Staline-Dị nhân hay mất nhân)/ chào 61 đỉnh cao muôn trượng ( thánh nhân- đoán như thần đoán…)…
    – trồng cây, GÂY RỪNG…: học từ Nga, nghề rừng, …RC, CB, biến tất cả thành Rừng, nên chỉ xài LUẬT RỪNG, đội ngũ hầu hết những người RỪNG nhưng học hàm, học vị “đỉnh cao chí tệ”, cai gì cũng “quyết liệt” rồi BẠI LIỆT..!

  2. TKO says:

    @ Gửi bác Cua.
    Dự án kinh doanh gia đình, quy mô nhỏ thỉ rủi ro cũng sẽ nhỏ! Trải nghiệm mới trong kinh doanh cũng rất chi là hữu ích! Nếu thành công: quá tốt! Nếu chưa thành công thì … thôi!:-)

    @ Thơ cụ Tố Hữu: tặng cụ Twiggy!
    Nhớ Việt Bắc.

    Ta về, mình có nhớ ta
    Ta về, ta nhớ những hoa cùng người.
    Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi
    Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.
    Ngày xuân mơ nở trắng rừng
    Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang.
    Ve kêu từng phách đổ vàng
    Nhớ cô em gái hái măng một mình!

    Tố Hữu.

  3. qx says:

    hehe… tui xin góp một can dầu hôi hai mươi lít:
    – Vô tình mà entry này cho thấy nhiều người ghét đắng lão Cua, cứ xúi Lão mở nhà hang quài.

    – Chẳng phải chỉ có mỗi anh thợ thợ luồn lách lên nắm chuyện quốc gia đại sự đâu, mà còn có anh thợ thiến heo, anh thợ cạo mũ cao su, mấy anh thợ chữ dạy học trường làng lèo tèo, vài anh điếu đóm, một mớ vô học, vv… lao nhao nắm cái giang sơn này làm nó nát bét cho tới nay. Mà đã hết đâu, nay còn thói quen nên có vụ đưa tài xế lên làm phó phòng đó thôi.

    – Mấy bác nho chùm hán rộng giải nghĩa chữ Tố Hữu làm tui đây nghe như dịt nghe sấm. Tui thì tui thấy thực tế là mang người vô tội ra đấu tố rồi chiếm hữu gia sản của người ta, nên thành ra tố hữu thế thôi.

    – Ngày nay có anh thợ nhóm lò ví lại thợ gội đầu tắm rửa, à mà thôi, dài quá rồi.

    qx

  4. minhminh says:

    Tôi đố các bác chuyện nhà thơ, nhà chính trị chỉ đạo kinh tế hiện nay có còn không?
    Đang diễn ra đấy. Chính xác ra thì không phải các nhà thơ chuyên nghiệp mà là những người giỏi lý luận văn thơ, văn nghệ văn gừng, giỏi về lý luận Marc – Lenin đang chỉ đạo nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN.

    • minhminh says:

      Cứ mỗi lần thấy Hội đồng lý luận Trung ương, Ban tuyên giáo trung ương Hội thảo khoa học về kinh tế, định hướng chiến lược cho sự phát triển của đất nước là tôi thấy lạnh sống lưng, mồm phải khấn khứa để vong linh ông Tố Hữu siêu thoát.

  5. Hiệu Minh says:

    Anh Chánh Tín có hát không nhỉ, bác nào biết có video anh ấy hát, xin post lên đây cho bà con nghe.

    Hang Cua này đúng là hổ lốn, đang bàn chuyện nghệ sỹ thì các bố nhảy sang làm thơ con cóc. 😉

    • HỒ THƠM1 says:

      Hí hí hí….!!!!

    • VT says:

      NCT bắt đầu sự nghiệp là ca sĩ của trường Trung học Mạc đĩnh Chi – Sài gòn . Sau đó mới tham gia đóng phim .
      Sau năm 1975 NCT sống bằng nghề đi hát , song ca với vợ là ca sĩ Bích Trâm . Cặp đôi này được biết đến không phải vì giọng hát hay mà vì họ là cặp đôi quá đẹp và hanh phúc Về giong hát lúc .bấy giờ họ không thể so sánh với các ca sĩ tên tuổi của Sài gòn xưa còn kẹt lại như : Duy Khánh , Nhật Trường ( trần Thiện Thanh ) , Thanh Lan ,Trang Kim Yến , Ngọc Bích…
      Ông này bắt đầu nổi là nhờ đóng vai Nguyễn Thành Luân trong Ván bài lật ng3a . .sau này vợ chồng ông vẫn đi hát nhưng cũng chỉ ăn khách nhờ mã bề ngoài và tên Nguyễn Thành Luân thôi . ..do vậy tìm l5i những bản ghi âm của ông này là hơi khó bác Tổng ạ

    • Tâm Mỹ says:

      Nguyễn Chánh Tín hát rất hay. Thời trung học anh được biết đến khi hát trong thi đua văn nghệ liên trường. Anh đại diện trường Mạc Đỉnh Chi. Vừa đẹp trai vừa hát hay anh làm bao nữ sinh cùng thời mê mệt. Anh hát bài Nghìn Trùng Xa Cách của Phạm Duy hay tuyệt vời và hình như sau đó được Phạm Duy chú ý và mời hát thì phải. Lúc mới đọc tin vụ lùm xùm NCT, các bạn tôi nói với nhau “thần tượng sụp đổ”.

    • Tâm Mỹ says:

      [yt]E0sSVcNsNrI[yt/]

  6. vn says:

    Hình như có một sự tương đồng giữa hai miền Nam và Bắc trong câu chuyện ” nghệ sĩ và kinh tế” . Nếu ở miền Bắc có Tố Hữu vừa là nhà thơ “lớn” vừa là “nhà kinh tế “, thì miền Nam cũng có người vưà là nhạc sĩ vưà là kinh tế gia. Đó là nhạc sĩ Cung Tiến. Có điều không cần phải học nhiều về thơ văn cũng có thể làm thơ được, dẫu là thơ con cóc. Nhưng muốn viết nhạc và làm kinh tế thì phải học đến nơi đến chốn. Làm kinh tế cho bản thân thì chẳng nói làm gì, nhưng làm kinh tế cho cả nước mà vô học thì chỉ khổ cho dân.
    Cung Tiến viết nhạc từ năm 13,14 tuổi, nhưng ông lại theo đuổi môn kinh tế, tốt nghiệp ngành kinh tế tại đại học Sydney, Úc,rồi sau đó là Cambridge, Anh. Về nước ông giảng dạy đại học Kinh Tế và Thương Mãi, gọi tắt là Đ H Kinh Thương, và làm thứ trưởng bộ Kế Hoạch chođến 30/4/75. Sau đó qua Mỹ làm cho Department of Economy Security của bang Minensota đến lúc về hưu.
    Mời các bác nghe thử tác phẩm Hương Xưa của Cung Tiến

  7. Dove says:

    R. Reigan khởi nghiệp là tài tử Hollywood, tham gia công đoàn và cứ thế leo dần lên đến Tổng Thống Mỹ. Tuy có căn bản nghệ sĩ ko hề kém Tố Hữu, nhưng do biết tham khảo các túi khôn, nên Regan đã được nhìn nhận như một trong những Tổng thống phục vụ đất nước tốt nhất, có thể chỉ sau TTg T. Roosevelt.

    Nói “có thể” đó là vì dự luận chung, còn riêng Dove thì cho rằng hơn cả Roosevelt vì ông đã chọc thủng bức tường Beclin và thực hiện những bước đi chiến lược để hạ gục Liên Xô Stalinist. Hơn nữa Regan cũng đã từng trải nghiệm cái “cảm giác mạnh” mà ko phải TTg Mỹ nào cũng dám thử đó là bị ám sát – đặc sản của Hollywood và nói rộng ra là của nền dân trị Mỹ.

    Với niềm tin vững chắc rằng mở rộng dân chủ và tự do ngôn luận thì cuối cùng CNTB sẽ đào mồ chôn CNCS, TTg Regan đã cống hiến tên tuổi và tiền bạc để lập ra tổ chức NED (National Endowment for Democracy) với cứu cánh là khoét ngạch chui vào nhà người khác quảng bá dân chủ.

    Thành tích đã hơi cũ của NED là chọc giận gấu Nga khiến nó đớp mất Crimea của Ucraina, nguy cơ Putin theo tiền lệ “vũ khí hủy diệt” kéo quân vào Ucraina để loại trừ CN phát xít là ngàn cân treo sợi tóc. Mới nhất là tình hình dân chủ nhân quyền ở Ai Cập bỗng dưng u ám đển mức mà các quý ông quý bà ở NED và HRW phải sững sờ không ho lên được một tiếng: 526 chiến sỹ dân chủ Anh em hồi giáo bị xử tử với tội danh khúng bố, nguyên soái el Sisi sau khi đảo chính thành công đã cởi áo lính ứng cử để trở thành TTg dân bầu. (trích tin FP: On Monday, an Egyptian court sentenced 529 members of the Brotherhood to death. “True, today is my last day in military uniform, but I will continue to fight every day for an Egypt free of fear and terrorism,” said Sisi, who is widely expected to prevail in the coming election.”

    Nói tóm lại là thất vọng tràn trề, ko phải vì chất nghệ sĩ mà là vì NED ko có nền tảng lý luận vũng chắc. Do sự khác biệt về bạckground, Dove hỏng khuyên tham kháo tư tưởng Hồ Chí Minh, mà chỉ khuyên các quý ông quý bà NED và HRW rằng nền dân trị Mỹ chỉ hợp với nước Mỹ thôi, vậy cứ ngồi ở nhà làm cho tốt, CS nhìn vô, học tập cái hay rồi tự diễn biến. Chui vào nhà người khác để đào mồ chôn CNCS thì phiền phức và nhiều khê lắm lắm.

    Chủ nhật rồi, bò ra khỏi hang đi chơi thôi.

    • phongnguyen says:

      Bác Đốp say rồi, giờ này mới là sáng Thứ Bảy ở VN. Tôi đã nói nhiều lần rồi, bác bớt uống rượu đi :-).

    • Ngự Bình says:

      Tổng thống Reagan còn có nhiều thành tích được xếp hạng “nhất.” Xin đưa ra và thí dụ:

      1. Phát động chiến dịch “chiến tranh chống ma tuý” (war on drugs) và chiến tranh chống tội phạm (war on crime) giúp nước Mỹ ngày nay có tỉ lệ tù nhân cao nhất thế giới (cao gấp hơn 10 lần tỷ lệ tù nhân ở Nhật và khoảng 5 hay 6 lần tỷ lệ tù nhân ở các nước Âu Châu).

      2. Trong chiến dịch chống drugs, Reagan và tiếp theo là Bush (cha) Mỹ đã cho lực lượng quân sự Mỹ đến các nước Trung và Nam Mỹ để thực hiện chiến dịch “eradication” nhằm tiêu diệt các vướn trồng cây cocaine, cắt đứt nguồn sống của nhiều nông dân nghèo, đồng thời tiêu tốn mổi năm hàng tỷ đô la tiền thuế mà mức tiêu thụ drugs ở Mỹ cho đến nay vẩn không giảm.

      3. Reagan có chương trình cải cách kinh tế, giảm thuế, giảm các regulations về ngân hàng và tài chính đưa đến các vụ lường gạt tài chính lớn nhất lịch sử nước Mỹ (Saving & Loans Scandal) trong thập kỷ 1980s, làm thiệt hại ngân sách Mỹ gần 200 tỷ đô la (nguyên giá thời 1980s).

      4. Chương trình cải cách kinh tế của Reagan cũng thúc đẩy outsourcing và kinh tế toàn cầu, làm giảm các chuơng trình sản xuất quan trọng trong nuớc Mỹ, nhất là kỹ nghệ xe hơi khiến tầng lớp lao động chân tay chính của Mỹ lao đao cho đến nay. Hậu quả của các chương trình cải cách kinh tế dần dần phá huỷ các tiến bộ trong việc cải thiện bình đẳng xã hội đạt được trong thập kỷ 1960s và 1970s ở Mỹ, khiến hố ngăn cách giữa người giàu và nghèo ở Mỹ tăng dần lên trong hơn 30 năm qua.

  8. vo thuc says:

    Thấy các bác nói nhiều về Tố Hữu, nên góp vui thêm 1 chuyện nhặt trên net rằng: Tố Hữu là một người dám nói xấu đảng ta lười biếng, chả có làm gì. Bằng chứng là trong 1 bài thơ( hình như Ba mươi năm đời ta có đảng) Tố Hữu viết rằng: Đảng ta đó, trăm tay nghìn mắt. Chỗ nói xấu đảng là đây! Trăm tay: 50 người, nghìn mắt: 500 người. Tức là 50 người làm việc còn 500 người đứng nhìn. HI hi hi…

    • caodong Beo says:

      Điền hai từ vào chỗ trống “………. đó trăm tay nghìn mắt; ………đây xương sắt da đồng” một học sinh trả lời đáp án là “quái vật”. Cô giáo phê: “Nói bậy, đó là hai từ “đảng ta”

  9. Dove says:

    Vaclav Havel là một kịch tác gia. Ông đã thành công với tư cách là ngọn cờ của cuộc cách mạng nhung ở Tiệp Khắc và trở thành Tổng thống đầu tiên của nước Tiệp Khắc ko cộng sản.

    Thành công là như vậy, nhưng V. Havel đã tự bỏ sự nghiệp chính trị và qua đời với nỗi thất vọng tràn trề, rốt cuộc cách mạng nhung chỉ mang lại quyền lực cho một nhúm tinh hoa chính trị và cái việc mà họ làm đó là đào càng ngày càng sâu cái hố ngăn cách giữa họ với nhân dân.

    Thất bại của V. Havel rõ ràng là ko phải là do chất nghệ sĩ. Đây là kết cục tất yếu của cái gọi là “cách mạng” mà ko có một nền tảng lý luận vũng chắc để dựa vào, ko có một chính đảng tiền phong để lãnh đạo và quần chúng được giác ngộ để thực hiện.

    Nếu V. Havel đọc chính cương 1951 của Bác Hồ về cách mạng dân chủ TS kiểu mới, thì đâu đến nỗi giấc mơ về xã hội dân sự phải tiêu tan.

    Đáng thương!

    • NôngDân says:

      + Đồng chí Dove nói “chính cương 1951 của Bác Hồ”, là sai rồi. Chính cương đó là tập hợp chí tuệ của toàn đảng và tên của nó là “Chính cương Đảng Lao động Việt Nam – năm 1951”, Hồ chủ tịch là người đọc thôi.
      + Chính cương đó gồm 3 chương với các nội dung tiêu biểu sau:
      – Thứ nhất: Đánh giá tình hình thế giới khi đó, “chính cương” xác định: “Thế giới chia làm hai phe: phe dân chủ chống đế quốc do Liên-xô lãnh đạo, phe đế quốc phản dân chủ do Mỹ cầm đầu”
      – Thứ hai: Chính cương đã xác lập vị trí của Việt Nam khi đó: “Việt Nam là một tiền đồn của phe dân chủ ở Đông Nam á”
      – Thứ ba: Về tư tưởng: “Đảng Lao động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác – Ǎngghen – Lênin – Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của Đảng”
      + Đấy!, đ/c Dove hãy nói rõ xem, ông V. Havel học cái gì ở trong những điều trên. Biết đ/c Dove là người fan hâm mộ bác Hồ, nhưng không phải bất cứ cái gì, cũng cướp công về cho bác hồ được.

  10. MINH TÂM says:

    Bác Hiệu Minh mà mở cửa hàng thịt chó nên tham khảo bài học này nha .
    Một cửa hàng thịt chó rất đông khách , lại rất đông các quan đến nhậu , người lễ tân phải đứng từ cửa gọi sâu vào trong cho đầu bếp mang ra .
    đầu tiên là một đĩa thịt chó bàn 2
    sau là 4 đĩa bàn 3
    Một toán quan mới vào – 10 người ,đông quá , sướng quá , lễ tân ríu cả lưỡi gọi : thêm 10 chó mới vào nữa nhé .

  11. Xôi Thịt says:

    Nhân các Cụ bàn nhiều về TH lão thấy có chi tiết về bài “Hãy nhớ lấy lời tôi” mà không nhiều Cụ để ý.

    Phần lớn các Cụ đọc bài thơ ấy đều thấy tên anh Trỗi được nhắc đến 2 lần, đầu và cuối bài.

    Có những phút làm nên lịch sử
    Có cái chết hóa thành bất tử
    Có những lời hơn mọi bài ca
    Có con người như chân lý sinh ra.
    Nguyễn Văn Trỗi!
    Anh đã chết rồi
    Anh còn sống mãi


    Hãy nhớ lấy lời tôi!
    Nguyễn Văn Trỗi
    Lời Anh dặn, chúng tôi xin nhớ:
    Hãy sống chết quang vinh
    Trước kẻ thù không sợ
    Vì Tổ quốc hi sinh
    Như đời Anh, người thợ.

    Ít người biết rằng trong bản gốc bài thơ, tên anh ý là “Nguyên Văn Trôi” (không có dấu ngã). Cách đây vài chục năm, lão học cấp 2 và sách giáo khoa (SGK) in là “Nguyên Văn Trôi” kèm số (1) bên cạnh và cuối trang chú thích đại loại tên thật là Nguyễn Văn Trỗi nhưng hồi đấy loạn lạc, thông tin đưa ra đến ngoài bắc thì thành Nguyên Văn Trôi… . Thằng bạn ngồi cạnh SGK xuất bản năm khác thì vẫn cứ in “Nguyễn Văn Trỗi” và không có chú thích. Lão đồ là tin anh Trỗi được ghi vào mảnh giấy, chị giao liên vượt suối ước bắn vào mấy giọt khiến tên anh bị mờ hay người gọi điện báo tin nói giọng địa phương, lại nghẹn ngào xúc động khiến người nghe nghe lõm bõm “Trỗi” thành “Trôi” và tin từ đấy truyền tiếp ra ngoài Hà Nội, qua vài lần nữa đến tai anh TH. Vốn là thợ thơ, đã có sẵn vài bài mẫu (template), TH chỉ cần thay tên, chỉnh vần là ta có ngay 1 bài hoành tráng. SGK in phằm phằm để kịp giáo dục con em lòng yêu nước căm thù giặc. Mấy năm sau phát hiện ra sai thì sửa thơ đi, may mà sai cũng ít nên nghe vẫn hoành, khéo còn hoành hơn 😉

    Nếu đây ta đang nói về ICT, lão sẽ tán tiếp về tính quan trọng của toàn vẹn thông tin và hô hào đầu tư hạ tầng cho ICT blah, blah, blah nhưng trong khuôn khổ tán phét với các cụ cuối tuần nên lão chỉ có nhận xét anh Trỗi hoạt động gần như tự phát và TW cũng đíu biết anh là thằng nào 😀

    • levinhhuy says:

      Và nếu mà lão để ý sẽ thấy: 2 lần cái tên ấy xuất hiện đều liền với một vần “ôi” ở trên. Một nhà thơ luôn để ý đến nhạc điệu và vần điệu như Tố Hữu quyết không thể lạc vận. Nân Ly cam đoan rằng nguyên tác ban đầu, cái danh từ riêng ấy trong bài thơ phải là Nguyễn Văn Trôi.
      TW đíu biết anh là thằng nào trước đó, nhưng đã khéo léo thêu dệt, để hình tượng anh thành một tiểu thuyết hào hùng. Là nhà thơ, Tố Hữu dựa theo chi tiết do bộ máy tuyên truyền của đảng cung cấp để viết “Hãy nhớ lấy lời tôi”. Trong bài thơ này, tác giả đã chứng minh sự thích nghi, ăn ý cao độ của mình với nghệ thuật tuyên truyền của đảng.

    • HỒ THƠM1 says:

      Ông Tố Hữu làm thơ … cà lăm, nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong hay quá nhỉ :

      Nguyễn Văn Trỗi! / Anh đã chết rồi / Anh còn sống mãi…
      ” Đã chết rồi” mà lại… ” còn sống mãi” … Hi hi….!!!!

      Chẳng khác lão Nôngdân:
      Ông Nôngdân bị cướp mất đất liền viết thư khiếu nại gửi Cụ Lê Nin ở Moskva. Một tháng sau chính quyền gọi lão Nôngdân lên : “Tại sao ông lại gửi thư cho đồng chí Lê Nin? Ông không biết đồng chí Lê Nin đã chết rồi sao?”
      – Mẹ kiếp, tại sao lúc các người cần thì đồng chí Lê Nin sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta, còn lúc ta cần thì đồng chí ấy lại chết mất rồi!!!? Hu hu…!!!
      —————-

      ” TW cũng đíu biết anh là thằng nào” . Lão Xôi nói bậy hè!
      Đúng là lúc đó TW đang họp nên không biết, nhưng sau khi Anh gọi Bác 3 lần thì Cụ có hỏi: Đứa nào gọi tao đó??? Thế là cả bàn họp đổ xô đi tìm, cuối cùng cụ Tố Hữu về nhà làm bài thơ này! Hi hi…!!!!

    • Văn Nhân. says:

      TW “đíu biết anh là thằng nào”…thì cũng giống kiểu “biết” về Lê Văn Tám đó !….
      – “đíu biết” những tấm gương ở đâu, nhưng cứ bắt toàn dân noi gương và học tập cho đến tận bây giờ…./ Kể ra, dân ta, dân CNXH cũng ham học tập thật – cứ thấy “Trên” nêu ra là cắm đầu, cắm cổ học và theo. Không biết đến bao giờ cái “gương” Lê Văn Tám mới công khai rơi về đúng chỗ của nó ?

    • thongreo says:

      Nhân chuyện anh Trỗi, xin được góp vui câu chuyện thời trung học. Trong tác phẩm Sống Như Anh, có đoạn tả tình yêu sâu nặng của anh Trỗi dành cho vợ (chị Quyên) bằng hành động cách mạng rất thiết thực như sau:

      “Anh Trỗi xách nước tắm cho vợ.”

      Cô giáo không biết vô tình hay cố ý, lại đọc:

      “Anh Trỗi xách nước, tắm cho vợ.”

      Tình hết biết! 🙂

  12. PVNhân says:

    * Theo tôi, Tố Hữu làm thơ hay…Nhưng tầm vóc của ông không sánh nổi những nhà thơ cùng thế hệ cỡ Huy Cận, Xuân Diệu, Hoàng Cầm, Nguyễn Bính, Thâm Tâm, Quang Dũng…Nhất là những bài Tụng Thơ, thực sự phá hủy chất thơ của con người ông…Đó là thời kỳ con người say cơn mê cuồng chủ nghĩa…
    Năm tôi lớp 4, bắt đầu được học những bài thơ dài trong sách Tân Quốc Văn. Tình cảnh trẻ mồ côi thể hiện giản dị tha thiết qua bài thơ Mồ Côi của Tố Hữu. Trên nửa thế kỷ, tôi vẫn thuộc lòng bài thơ: Con chim non rũ cánh/Đi tìm tổ bơ vơ/Quanh nẻo rừng sương lạnh/Sướt mướt dưới dòng mưa/Con chim non chút chít/Lá động khóc tràn trề/Chao ơi buồn tha thiết/Chim ơi biết đâu về……
    Tham danh vọng phá nhân cách. Lẽ ra ông chỉ nên làm ban tuyên giáo. Đưa ông làm kinh tế, cả nước chịu đói là chuyện đương nhiên…

    • D.N.L. says:

      Bác Nhân ơi !
      Tôi có đọc nguyên bản như sau chẳng biết có đúng bài bác nhớ không :
      Con chim non không tổ
      trẻ mồ côi không nhà
      hai bên cùng đau khổ
      cùng vương vất bê tha !

      • D.N.L. says:

        Và bài này cũng hay : Lão ngồi bên cửa số/trong nắng nhạt chiều thu/
        còng lưng đan chiếc rỗ/ mai bán lấy vài xu (bài dài chỉ nhớ 1 đoạn).
        Điều đáng nói là tôi biết TH.qua vài đoạn thơ mà tôi nhớ được vào năm
        1957-58 ở thành phố Huế.Như thế chứng tỏ người Huế đã tiếp tay đắc
        lực trong việc tuyên truyền về nhà thơ cách mạng (CS).TH.
        Đó là lý do tại sao cộng sản đã hoạt động thành công ở Huế nhiều hơn
        bất cứ đâu và tạo nên Biến động miền Trung 1966 suýt lật nhào chính
        phủ trung gương ! và biến cố Mậu Thân hủng khiếp.

        • PVNhân says:

          Tố Hữu tên thật là Nguyễn Kim Thành- người Huế. Ngày 25-8-1945…Phái đoàn Việt Minh do Trần Huy Liệu, Nguyễn Lương Bằng theo lệnh HCM từ Hà Nội vào Huế buộc vua Bảo Đại từ chức, trao ấn kiếm. Tố Hữu tháp tùng phái đoàn này. Bấy giờ, Huế tổ chức biểu tình ủng hộ VM…Vua Bảo Đại buộc phải trao ấn kiếm. Vua tuyên bố: Thà làm dân một nước độc lập, còn hơn làm vua một nước nô lệ!!! Cơ nghiệp 150 triều Nguyễn, nhà vua trao cho người khác như lấy đồ trong túi…Sau này, Bảo Đại viết Hồi ký Rồng vàng An Nam Le dragon d’Án nam…kể lại sự việc. Sách viết bằng tiếng Pháp. Bác D.N.L nếu có bạn ở Pháp có thể nhờ mua

      • PVNhân says:

        Đó là đoạn kết của bài Mồ Côi…Con chim non không tổ…

    • levinhhuy says:

      Vâng, thưa bác Phùng Văn Nhân, Tố Hữu đúng là có thực tài về thơ. Cứ lấy đại một bài bất kỳ của ông, đều có thể nhận thấy giọng hò mái nhì mái đẩy của Huế thấm sâu trong nhuần nhuyễn như thế nào.
      Nhưng chỉ thuần âm điệu thì không thể tạo nên thơ – Ly muốn nói cái thật sự là thơ – nên thơ Tố Hữu toàn phải dựa vào, bám sát đường lối sáng tác “hiện thực xã hội chủ nghĩa” để cấu tứ cho thơ mình. Đọc thơ Tố Hữu lần đầu dễ bị âm điệu khi du dương lúc cuồn cuộn của ông lôi đi, nhưng khó thể đọc lại nhiều lần: nhất là sau này, thơ ông khuyết hẳn chất nhân văn.
      Đặt thơ Tố Hữu cạnh Quang Dũng chẳng hạn, ta sẽ nhận ra chất thơ của một nhà thơ sẽ tạo nên tầm vóc và sức sống cho một tác phẩm như thế nào. Nhưng thời đó thơ Tố Hữu át hẳn Quang Dũng: đảng đã lựa chọn thi sĩ thần tượng giúp cho quần chúng nhân dân, những thi tài đều bị dạt vào lề.
      Ở miền Nam, người ta có nhiều lựa chọn thi sĩ yêu thích cho mình hơn; nên như một ý mà bác D.N.L. đã có nói: Tố Hữu chỉ là nhà thơ của cs Việt Nam, nổi giông gió ngoài Bắc thời chống Mỹ.
      … Thôi, không dám bàn về Tố Hữu nữa! 😛

      • PVNhân says:

        Tôi cũng viết theo ý ấy, có khác gì đâu! Khi TH viết:
        * Giết giết giết bàn tay không chút nghỉ
        ……
        Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Stalin bất diệt!
        * Đó là khẩu hiệu kêu gào sát nhân…Làm gì có thứ thơ như thế. Rồi thờ Mao, thờ Stalin…Người Việt chỉ thờ ông bà tổ tiên, thờ Phật, thờ Chúa…Làm gì có thứ tôn thờ đảo lộn luân thường đạo lý ngàn đời…Vậy nên CCRĐ…phá vỡ nền tảng đạo lý từ làng xã…Mầm mống gian dối nẩy nở từ đây…Bây giờ gian trá gần như quán tính đa số người Việt, đạo đức suy đồi báo hiệu diệt vong…

    • thongreo says:

      Tài năng thơ ca của Tố Hữu là con dao hai lưỡi. Khi ông say mê chủ nghĩa cổ xúy bạo lực, nuôi dưỡng hận thù, thơ của ông là con dao tàn phá tâm hồn của nhiều thế hệ:

      Nuôi đi em cho đến lớn, đến già.
      Mầm hận ấy trong lồng xương ống máu.

      Đọc lại thấy ớn lạnh, nhưng sau bao năm cũng không quên nổi, mới biết sự thẩm thấu của thứ “tà thi, ác thi” này đến chừng nào! Có xã hội văn minh nào mà lại dạy trẻ em như thế? Chả trách xã hội ngày càng bạo lực, thiếu nhân tính.

  13. MINH TÂM says:

    Bác Tổng Cua mở cửa hàng bán thịt chó kiêm viết blog , một ý tưởng quả là tuyệt vời , thích nhất là bạn đọc sẽ suốt ngày được hít mùi mắm tôm .
    mà nếu có mở cửa hàng thịt chó , sao không đặt ngay trên đất Mỹ , chắc là sẽ rất đông khách nước ngoài .

  14. TamHmong says:

    Ông Tố Hữu cũng có thuộc loại sinh nghề tử nghiệp cả trong văn chương lẫn chính trị. Trong một kỳ Đại hội nhà văn, khi bình thơ ca cách mạng (tất nhiên không tính thơ tình, thơ tượng trưng, thơ đồng quê,..) rất nhiều nhà văn, nhà thơ đặt ông lên chiếu nhất.
    Chỉ một mình ông Nguyễn Tuân lên tiếng phản bác. Ông cho rằng trong thơ ca cách mạng ông Tố Hữu chỉ đứng thứ tư sau tác giả “Ngục trung nhật ký”, sau Sóng Hồng (TC) tác giả “Là thi sĩ” và LĐT tác giả chùm thơ “Gửi các chiến sĩ biên giới” sáng tác trong chiến tranh biên giới 1979.
    Câu chuyện kết thúc, không ai có ý kiến khác.
    Trong chính trị, trước vụ “GIÁ, LƯƠNG, TIỀN” ông đã được chuẩn bị đẻ nắm chức TBT. Sau khi vụ này thất bại, trong kỳ Đại hội đảng lần XI 1986 ông mất tất cả. Nếu không phải có nguồn gốc IT xin lỗi “nhà thơ đi làm kinh tế” các đại biếu sẽ cảm thông hơn và ít nhất còn giữ được chức Ủy viên TW Đảng.
    Hậu sinh chúng ta cúng phải cảm thông với ông, ông chỉ là sản phẩm của thời đại.
    Ăn hai mâm OK. Ngồi hai ghế….ông TC xem lại.

  15. Dove says:

    Phở gánh là fast food VN được các cụ làng Cồ Cử đã chế ra từ lúc anh em nhà Mc Donalds có lẽ còn mặc quần xà lỏn. Đề nghị Lão Cua khoác cho nó triết lý kiểu Bill Gates: mỗi người mỗi ngày một bát phở, rồi đưa ra thế giới.

    Tuy nhiên, nên hiện đại hóa: mua một chiếc xe bãi kiểu Ranger rồi độ lại. Có thể bán kèm nem rán và bánh gối để tăng thu nhập. Để bắt đầu chỉ cần khoảng 6.000 USD, cốt là Tiger nhanh nhẹn, chăm chỉ năng nhặt chặt bị.

    Chúc thành công.

    • Hiệu Minh says:

      Trời, lão Dove thật là cừ khôi. Khi nào Snowlion sang đây, Tiger nhà này sẽ đãi phở hai bác, rồi nhận xét, có đưa lên Ranger được không nha 🙂

    • Ngự Bình says:

      Phở không thể nào gọi là fast food được. Fast food (như Big Mac) là khi món ăn được chế biến thô sơ hàng loạt từ trước có khi hàng . . . năm rồi tồn trữ trong đông lạnh để khi cần dùng thì chỉ cần ít thời gian để chế biến.

      Nước dùng (broth), thịt, và gia vị hành ngò (mùi) dùng cho phở không thể sửa soạn hàng loạt trước rồi để đông lạnh. Thịt bò hay gà đã nấu chín mà để đông lạnh thì sau đó sẽ có mùi khét mỡ. Một số tiệm phở ở Mỹ nấu nước phở để dùng trong vài ngày nhưng cũng phải tốn gần cả ngày trời để hầm xương. Do đó phở phải gọi là “slow food.”

      • Hiệu Minh says:

        Phở: Slow Food but Eat Fast 🙂

      • Dove says:

        @ Ngự Bình:

        Khác với phở hiệu, phở gánh đích thị là Fast Food. Chỉ một gánh thôi mà đủ cả: bếp lò, nồi nước dùng, nước trụng bánh, thịt, gia vị, bánh phở, rau thơm, nước rửa bát v.v…

        Người bán cầm kéo khua lắc cắc. Nghe thượng đế quát “PHỞ” thế là đặt gánh xuống hè phố lập tức thao tác. Tốc độ phục vụ khoảng 30 sec/bát. Năng lực tối đa: khoảng 50 bát một gánh.

        Nếu dùng xe hơi và gia nhiệt bằng năng lượng mặt trời hoặc gaz có thể tăng năng lực tối đa lên 500 bát/xe, chở đến những khu chợ búa đông người bán với giá 4$/bát vị chi doanh thu khoảng 2.000 USD/ngày.

        Cái hay của phở đó là sử dụng những loại thịt rẻ như cho vì dân Mỹ ko ăn, ví dụ như xương, gầu và nạm…Làm chơi cho vui, lỗ thì vẫn cứ vui như thường.

        Cần chú ý, nấu phở muốn ngon là phải slow cook! Miếng thịt khi chín rồi, gói kỹ cho vào tủ lạnh ở nhiệt độ từ 4 – 8 oC cho nó cứng lại. Như vậy mới cắt được những lát mỏng mà ko bị nát vụn ra. Nếu để lạnh quá nó đông thành đá thì hỏng to đấy.

        Hôm nào Dove sẽ viết một entry làm phở na ná như công nghệ làm giá thuở nào. Phải chờ có dịp để chụp hình minh họa.

        Khi nào qua DC thăm Snowchild, sẽ mượn bếp nhà Lão Cua để mở short training:

        “New trend of PHO modernization in the post-industrial society with the special consideration on the problem of climate change mitigation”.

        Vé vào cửa Lão Cua sẽ ấn định, có tính đến quyên góp ủng hộ CƠM CÓ THỊT.

        Chỉ là phở thôi, sẽ ko lạm dụng để quảng bá Chính cương và Chính đề.

      • Sóc says:

        Ở Nga có một quán Fast Food kiểu Việt, nhìn lên những khung hình cuốn Việt xanh xanh đày chất tự nhiên thì quả là thích hơn nhìn lên bảng ảnh đầy đỏ rực, vàng rộm của đồ chiên Macdonand, KFC,,.

        Người Nga rất thích

        Tiếc là chúng ta không có một chiến dịch bài bản để tạo thương hiệu, quản lý công nghiệp để tối ưu chi phí.
        Thời đại này là thời đại của giảm béo, em tin là Vietnamese food nếu được đầu tư thì vẫn kiếm được khách hàng.
        Cứ nghĩ mà xem, cái cuốn xinh xinh toàn rau, lại có chút thịt nương thơm phức, chút nước chấm có tép chanh, ớt xắt xinh xinh nhẹ nhàng, có thể cho vào 1 cái hộp nhỏ nhỏ vuông vuông… Quá tuyệt cho súc khoẻ. Và ăn cũng rất nhanh.

      • thongreo says:

        Ước gì hãng Vifon tiếp thu được ý kiến của chị Ngự Bình nhỉ! Họ vẫn ngang nhiên sản xuất phở ăn liền đó thôi (mà thứ ấy mùi vị không có “phở” tí nào).

    • R says:

      @My Dear Dove,

      Quả thật là cụ chưa bước qua khỏi “Lũy tre làng” cụ ạ.Tôi nói thật lòng cụ đừng buồn tôi 🙂
      Cụ có biết cái từ”PHO” nó bước lên mặt báo phương tây từ khi nào không?Cụ có biết cái thương hiệu đặc biệt này nó được mang ra thế giới bởi những ai không?
      Cụ có biết chủ nghĩa tư bản là xấu xa,cơ hội & cạnh tranh không??? Bát phở VN nó cũng không nằm ngoài qui luật đó.Cụ nghĩ là bát phở VN nó hiện diện trên đất Mỹ đã 40 năm nay mà lũ tư bản nó tha & để cho nó nằm yên à…

      Thôi thì trăm nghe không bằng mắt thấy .Nói nhiều không tốt.Gởi cụ mấy cái links để tham khảo vậy.
      Ý tưởng business này của cụ nó “Out Date” như cái khái niệm CNXH.

      Chúc cụ một week end nhiều niềm vui & không quên vào hang cua chém gió nhé.

      http://www.yelp.com.au/biz/the-great-pho-king-food-truck-phoenix-2
      http://www.phowheelsdc.com/
      http://www.yelp.com.au/biz/pho-junkies-washington
      http://roaminghunger.com/what-the-pho

      R

  16. […] Nghệ sỹ và đồng tiền (Hiệu […]

  17. Oregonian says:

    Bác Cua ơi, bác thấy bọn tàu khắp năm châu bốn biển đuợc nguời ta ca là chỗ nào có khói là chỗ đó có nhà hàng tàu đấy thôi. Còn chính họ (tàu) chả nói “vô thuơng bất phú”là gì. Bác đi buôn chuyến này em chắc bác không thành nhân cũng thành thân.

    Mách bác tí kẻo nhỡ bảo biết không nói. Bác muốn mở cái quán cái tiệm gì thì mở, em thề không dám chõ mũi vào làm thầy dùi. Nói cho bằng đúng thì thật em có biết nuớc mẹ gì về kinh tế thị truờng đâu mà chi với chỏ. Nhưng…………

    Bác ạ, em lạy bác, có thì làm, không có thì chớ, chứ cấm làm ăn chung chạ nhá bác. Cấm tiệt. Cấm …., cấm …..,cấm ngặt đấy.

    Lời lỗ ăn thua thì chưa biết, nhưng tình nghĩ anh em bạn bè chẳng chóng thì chầy……..mất ngay, mất không sủi tăm đấy.

    Cái lời khuyên này thì em xin thề là em không chém gió đâu.

    • Hiệu Minh says:

      Lời khuyên chuẩn hơn cả Jefferson viết Tuyên ngôn độc lập.

      Có tay bạn cũng lãng tử và chơi với một gia đình khá thân. Hai nhà coi nhau như anh em ruột. Một hôm, anh chồng nhà kia sang bàn với bên này về chuyện mở cửa hàng buôn đồ cao cấp.

      Tay lãng tử thở dài, suốt 50 năm qua, sống nửa đời người phiêu bạt, tôi chỉ còn mỗi vợ chồng ông làm bạn. Nay ta đi buôn thì coi như hết. Xin cảm ơn.

      Nhà kia vẫn quyết buôn. Ba năm sau, nhà tan, cửa nát, nợ 10 tỷ mà cái nhà đang ở giá 3 tỷ.

      Tôi vẫn đọc các còm của bác Oregonian đều đặn, nhưng không re bao giờ, vì chưa đọc đã biết bác viết gì rồi.

      Nhưng lần này thì tôi viết dài, dù biết bác khuyên gì. Khuyên tôi nhưng cũng là khuyên giới văn nghệ sỹ nói riêng và những người máu làm ăn nói chung 🙂

  18. TamHmong says:

    Bài đăng trong DÂN LUẬN cách đây khoảng hai tuần (trong Viet-studies THD cũng có). Có hai bài nữa một của Vương Trí Nhàn “Làm sao cứu vãn thứ giáo dục phi chuẩn mực này được ?” 4-03-2014. Một của Alanphan ‘‘Một tầng lớp trung lưu cho Việt Nam” 23 / 04 / 2013 rất đáng quan tâm. Anh đưa được về HANG CUA cho bà con bình loạn thì rất bổ ích

  19. levinhhuy says:

    Trích từ entry: “Nếu Tố Hữu tiếp tục làm thơ, không màng chính trị, kinh tế, chắc chắn ông là nhà thơ nổi tiếng của thế kỷ 20 của Việt Nam. Nhưng nhảy vào làm kinh tế, thơ ông không còn, đất nước nát như tương”.
    Tố Hữu có phải nhà thơ nổi tiếng hay không, cứ xem thơ ông thì rõ. Thời ông đương chức, thơ Tố Hữu được trích giảng tràn lan trong sách giáo khoa. Cái thời của ông qua đi, thử hỏi còn mấy người nhớ đến thơ ông? Theo tôi, thơ Tố Hữu là loại thơ thời sự, chỉ có giá trị trong giai đoạn tạm thời, chứ không đủ sức sống trong lòng hậu thế. Đừng phong ông làm nhà thơ vĩ đại mà oan cho ông.
    Còn kinh tế đất nước nát như tương là tại những người cầm đầu đảng cộng sản học dốt mà ngự ngôi cao, đã kéo toàn quốc tới bên bờ vực thẳm. Trong việc này, Tố Hữu có trách nhiệm không đáng kể, đổ vấy cho ông thì không phải chút nào. Oan cho Tố Hữu, lần hai.
    Đổ oan cho Tố Hữu những hai lần, ông Cua đúng là đã kẹp Tố Hữu, bằng cả hai càng! 😛

    • Hiệu Minh says:

      Lúc ông về vườn thì thơ và kinh tế nát nên trích dẫn gì nữa 🙄

      • levinhhuy says:

        Bở thế, tôi vẫn thiên về ý nghĩ rằng mang hình tượng Tố Hữu để khai dẫn cho đề tài “Nghệ sĩ và đồng tiền” e không thích đáng; nhắc đến Tố Hữu, người ta dễ liên tưởng đến mối quan hệ “nghệ sĩ và quyền lực” hơn.

        • D.N.L. says:

          Tố Hữu chỉ nổi tiếng đối với CsVN.,
          như tôi đã góp ý.

        • MINH TÂM says:

          Quyền gắn với Tiền , dân ta mới có câu QUYỀN- LỢI
          Chữ quyền lực đứng riêng mất ý nghĩa của nó đó bác

    • NôngDân says:

      + Đúng là đ/c Tố Hữu làm thơ hay, nhưng Nông dân tớ lại thích thơ Bút Tre hơn. Thơ của đ/c Bút Tre dễ nhớ, dễ thuộc, dễ bắt chước….
      + Này nhé
      Bác Hồ quả thật có kinh
      Nghiệm trong sử sách có mình bác thôi

      Bác Hồ ta thật vẻ vang
      Đang từ khỏe mạnh … chuyển sang … từ trần

      Đường vào lăng bác âm u
      Chị em bộ đội dở mu ra chào
      ( mu là mũ nhá).
      ……
      + Dẫn chứng thế thôi, không đ/c Dove lại tăng xông thì khổ!!!.

      • HỒ THƠM1 says:

        Hi hi… Bút Tre còn viết thế này:

        Hang Cua có một lão Nông
        Dân chơi đếch sợ trụi lông lòi chành!

        • levinhhuy says:

          Xin anh rỉ ít giọt… hồ
          Em đem em ngửi, reo ồ, Hồ Thơm!

        • TC Bình says:

          Hang Cua có một ông Hồ
          Thơm vợ thì nhác, mà bồ thì siêng. 🙂
          (Thơ Bút Tờ Re)

        • TC Bình says:

          Miền Tây có cụ Levinh
          Huy chương cả đống, đường tình trống trơn!
          Miền Đông có cụ Saigon
          “Ni” cô chẳng phải, sao còn độc thân?
          Can chi, cớ nọ tần ngần?!
          Sao không xốc tới mà khuân nhau về?!
          🙂 🙂 🙂

  20. mien says:

    Tui thấy các còm sĩ hang Cua và 1 số người VN thích đổ tội tất cả cho Biệt Thư Thơ TH. Có người còn lấy câu cơ ĐƯỜNG TA RỘNG THÊNH THANG TÁM BƯỚC để chê biệt thự thơ hơi bị thiếu fairplay nhể ? Trăng mà còn cắt nửa vầng trăng em làm con đò nhỏ , chặt đôi câu thơ em làm mái chèo lướt sóng .
    Miên tui chỉ thấy Biệt Thư thơ có tài làm thơ , nhưng bị cái tật Nịnh Thối quá thôi . Như bai thơ KHÓC ÔNG XÌ TA LÌN :
    Bữa trước mẹ cho con xem ảnh
    Ông Stalin bên cạnh nhi đồng
    Áo Ông trắng giữa mây hồng
    Mắt Ông hiền hậu, miệng Ông mỉm cười
    Stalin! Stalin!
    Yêu biết mấy, nghe con tập nói
    Tiếng đầu lòng con gọi Stalin!
    Hôm qua loa gọi ngoài đồng
    Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao
    Làng trên xóm dưới xôn xao
    Làm sao, Ông đã… làm sao, mất rồi!
    Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
    Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không?
    Thương cha, thương mẹ, thương chồng
    Thương mình thương một, thương Ông thương mười
    Yêu con yêu nước yêu nòi
    Yêu bao nhiêu lại yêu Người bấy nhiêu!
    Ngày xưa khô héo quạnh hiu
    Có người mới có ít nhiều vui tươi
    Ngày xưa đói rách tơi bời
    Có người mới có được nồi cơm no
    Ngày xưa cùm kẹp dày vò
    Có người mới có tự do tháng ngày
    Ngày mai dân có ruộng cày
    Ngày mai độc lập ơn này nhớ ai
    Ơn này nhớ để hai vai
    Một vai ơn Bác một vai ơn Người
    Con còn bé dại con ơi
    Mai sau con nhé trọn đời nhớ Ông!
    Thương Ông mẹ nguyện trong lòng
    Yêu làng, yêu nước, yêu chồng, yêu con
    Ông dù đã khuất không còn
    Chân Ông còn mãi dấu son trên đường
    Trên đường quê sáng tinh sương
    Hôm nay nghi ngút khói hương xóm làng
    Ngàn tay trắng những băng tang
    Nối liền khúc ruột nhớ thương đời đời.
    (BIỆT THỰ THƠ VIỆT NAM .5-1953).
    Đâu phải chỉ có Biệt Thự Thơ làm thơ nịnh ? Còn có các Biệt Thự Thơ Mini cũng làm thơ NỊNH như BT Thơ Phương :
    Trăng TQ tròn hơn trăng nước Mỹ
    Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy Sỹ .
    BT Thơ này cũng tài ghê so sánh 1 cái trừu tượng và 1 cái vật chất cụ thể giữa phe ta XHCN với bọn ‘Man Rợ” TBCN . Kết quả ta thắng Tất , giành phần thắng cho anh hai Gấu Nga và anh anh ba Tầu.
    Chưa hết đâu còn có BT Thơ Mini khác là BT Thơ Hoan/ Viên viết
    Bác Mao chẳng ở đâu xa
    …..chính là bác Mao .(hôm trước thằng báo pháp luật gì đó dám dịch lại báo bọn tư bản giãy hoài chưa chết là Bác Mao yêu quí là 1 trong 10 nhà độc tài thế giới. Đúng là bọn con cháu bây giờ SUY THOÁI VỀ TƯ TƯỜNG SUY ĐỒI VỀ ĐẠO ĐỨC. Nghe đâu bị phạt 7 chai, cũng có tin là gần 40 chai , cho chừa tội Nói Xấu Bác Mao , Mà Bác Mao thì không ở đâu xa )
    Các biệt thự thơ làm thơ là VÌ CÁI MỸ MIỀU ” NGHỆ THUẬT VỊ NHÂN SINH , họ đã phá , hốt hốt liền tất cả các nhà thơ NGHỆ THUẬT VỊ NGHỆ THUẬT.
    Sàu ngày 30/4/75 học sinh MN được học tập dưới mái trười xã hội chũ nghĩa với các thầy cô dạy văn được đào tạo thành con người mới con người xã hội chũ nghĩa chi viện cho MN . Các thầy cô bài xích tất cả các nhà thơ MN và những nhà thơ MB nào có motif NGHỆT THUẬT VI NGHỆ THUẬT, ca ngợ các biệt thư thơ MB thuộc loại thơ Thần ( sau này đẻ ra nhà thơ thần TRẦN QUANG THUẬN chăng ?)
    Vậy nói về thơ thì Biệt Thư thơ cũng chỉ là Nạn Nhân của cái ông DẤU MẶT áp đặt NGHỆ THUẬT VỊ NHÂN SINH . Có Biệt Thự thơ khủng , xuất khẩu thành thơ cũng nói AI SAI CHỨ BÁC MAO KHÔNG BAO GIỜ SAI .Té ra năm 74 bác Mao ra lệnh chiếm HS là không sai . khủng chưa ?Vậy đổ hết tội cho Biệt thự thơ ấy là không công bằng.
    Còn việc Biệt Thự Thơ nhảy sang làm chính trị , hay có người áp tội Biệt Thự thơ chính sách Giá Tiền Lương gì đó là cũng không công bằng nốt.

  21. thaiphuochung says:

    Phải công nhận Tố Hưũ là thiên tài thơ CA mà thaǹh danh. Chińh ban̉ thân tui, thơ cuñg có đọc, nhưng nghiệt ngã là không nhớ nhiều,lại nhớ thơ Tố Hữu mới chết. Đến bây giờ không cần gu gồ châḿ Tiên Lañg vẫn nhớ….
    ..”Trời Hâụ giang tù và dậy ruć, Pheǹg kêu la trống giục vang đôǹg”…
    ..”Nhớ Người nhưñg sớm tinh sương/ Ung dung yên ngựa trên đươǹg suối reo”.
    Ông Nôị ơi, tui nhớ hoài phải làm bài phân tićh tại sao chữ ” Người” viết Hoa, thôi thì phải tuṇg Ca.
    Thơ ôn̉g làm thất ngôn cũng gioĩ:
    .. “Con cá rô ơi chớ có buồn/ Chiều chiều Bác vẫn gọi rô luôn”… ha ha
    Nhớ nhiều lắm kể ra có mà cả ngày, bà con quăng đá bể đầu…
    Tui thi tốt nghiệp thì hiǹh như Baì ca xuân 81, phân tićh câu:
    … “Ôi sôńg đẹp là thế naò hơĩ bạn”…
    Tui ước gì có lại được bài văn đó, tui làm được có 5 điểm, hu hu.
    Có ai biết Ổng người Huế và là cậu Phuǹg Quán, hay là tui sai?

    • Hiệu Minh says:

      Thơ lục bát của Tố Hữu đã được anh cuội Trần Đăng Khoa viết thành sách rồi. Ai xem Chân dung và đối thoại sẽ hiểu. Tôi cũng thấy thơ cách mạng của Tố Hữu rất hay. Ít người vượt được ông về trình độ thi ca. Còn chuyện chính trị hãy gác sang một bên.

      • levinhhuy says:

        Thơ Tố Hữu là thơ chính trị, nhưng bàn về Tố Hữu hãy cứ nói về thơ, gác chính trị sang một bên. Thế là thế nào? Cứ như đánh đố ấy nhở! 😀

        • Hiệu Minh says:

          Tôi thích nhất anh Cuội bình thơ Tố Hữu về đoạn ca ngợi Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn ở Sài Gòn do định nổ mìn giết McNamara.

          Hồ Chí Minh muôn năm
          Hồ Chí Minh muôn năm
          Hồ Chí Minh muôn năm
          ….phút giây thiêng anh gọi bác ba lần.

          Thơ khẩu hiệu nhưng vẫn có thần thái của thơ, đang hô nhưng bỗng dừng lại, xuống dòng…

          Nếu Tố Hữu chuyên về thơ trữ tình, chắc ông sẽ làm hay vì người Huế có mấy thứ giỏi, làm thơ và đội mưa.

          Bây giờ phải tìm xem đội hành quyết anh Trỗi có nghe thấy anh ấy hô thế không?

        • NôngDân says:

          + Đang hô, nhưng vẫn kịp dừng lại xuống dòng, đúng là tài thật!!!.

        • Hiệu Minh says:

          Chít cười với lão NôngDân 🙄

        • Hiệu Minh says:

          Có một version khác nói là anh Trỗi hô đến đó ba lần, thì dừng lại hỏi ban xử bắn, ông sau ông Hồ là ông nào. Là ông Thiệu chứ còn ai. Thế là anh Trỗi dừng ở đó, chỉ ba lần thôi. Nếu không, 14 ông trong BCT phải hô muôn năm, có mà ban bắn ngất trước.

        • Gloomy 1721979 says:

          ” Bây giờ phải tìm xem đội hành quyết anh Trỗi có nghe thấy anh ấy hô thế không? ” . Tuyên truyền thôi thầy ạ . Xem lai băng ghi hình trong kho lưu trữ của VNCH thì thấy anh Trỗi bước ra pháp trường rũ ra như cọng khoai nước hơ lửa !

        • Hiệu Minh says:

          Anh Cuội còn kể chuyện Tố Hữu làm bài thơ “Hoan hô chiến sỹ Điện Biên”, chiến sỹ oai hùng, đầu nung lửa sắt, 56 ngày đêm… một trường ca vượt mọi thời đại.

          Chỉ có điều ông không biết Điện Biên ở đâu.

          Cho nên ông làm thơ anh Trỗi gọi 3 lần là tôi tự hỏi…

        • huu quan says:

          Theo một câu chuyện do dân nhậu vỉa hè kể thì lúc ra pháp trường, Nguyễn Văn Trỗi bị một tên trong đội bắn thương tình hỏi: “Mày quê ở đâu để tao còn chỉ người đưa xác về quê?” Cùng lúc đó tay đội trưởng ra hiệu tất cả chĩa súng. Vội quá Nguyễn Văn Trỗi kêu to “Tao quê Quảng Nam, Quảng Nam, Quảng Nam…” Nhưng nói bằng giọng Quảng nguyên chất nên chả ai nghe rõ. Tên sỹ quan Mỹ đứng gần hỏi tên thông dịch: “Nó nói gì đó”, thông dịch bí quá đành trả lời lơ mơ: “Hình như nó kêu gì năm năm, có lẽ là muôn năm ai đó.” Một tay gián điệp nghe thấy thế bèn chuyển thông tin về miền Bắc thành là câu nói kia.
          nghe nói hồi đầu miền Bắc còn không biết rõ là nguyễn văn Trôi, Trổi hay là Trỗi nên có bài thơ là Nguyễn Văn Trổi, bài hát là nguyễn Văn Trôi rồi sau này mới thống nhất là Nguyễn Văn Trỗi.

        • ABC says:


          Bac nao trong hang Cua chot khong biet ma noi mo thi xem lai clip anh Troi ra phap truong nhe!
          Bac nao biet tieng Phap dich giup moi nguoi de chung ta cung hieu them. Chau xin cam on a.
          Xem clip nay chau cam nhan day la mot con nguoi co ly tuong. Nguoi doi, hau the nen tran trong.

    • ông Sáu says:

      Tìm đọc ‘ba phút nói thật của Phùng Quán’ để nge ông cậu ‘phát biểu’ về khái niệm ‘cái-dại’ với Phùng Quán…

  22. Quang says:

    Nhiệt liệt ủng hộ TC mở quán ăn ở Mỹ, cần kiên định lập trường và không nên nghe ông già Alan tư vấn anh Cua ạ. Lý do để ủng hộ dự án mở nhà hàng vì lý do là người Việt mình thường kiếm tiền bằng tay trái, bằng sở đoản chứ không phải bằng sở trường. Công nhân thu nhập chính là lậu chứ không lương, công chức và các quan thì thu nhận là bổng lộc, bác sỹ thì bán thuốc, dược sỹ thì kê đơn, các giáo sư tiến sĩ thì làm quản lý hơn là làm nghiên cứu khoa học và giảng dậy, các cử nhân, kỹ sư thì đi buôn, làm dịch vụ, nông dân thì chế tạo máy bay, máy phục vụ nông nghiệp, nghiên cứu giống, đôi khi chế tạo tầu ngầm …
    TC bán thịt chó càng thành công.

  23. Bác HM mà bán thịt chó thì còn lâu mới giàu. VN ta bây giờ buôn quan bán chức là nở rộ và nhanh giàu lắm, chả cần vốn mà muôn lời. Bác về mở hiệu này hay đó. Ví dụ, mèng nhất là chức nấu ăn ở huyện ủy, giá 75 triệu, bác cứ hét giá 100, lấy tiền đưa cho quan 75, bác đút túi 25. Giáo viên tôt nghiệp muốn đi dạy vùng sâu vùng xa, giá 120 triệu, bác cứ lấy 150. trả quan 120, bác đút túi 30. Còn mua chức quyền thì chức nào giá đó. Tui cam đoan sau vài ba năm, bác không giàu cỡ ông Truyền, ông Khánh thì bác cứ đè tui mà chửi tui chịu hết.

    • Hiệu Minh says:

      Pác Phố núi này ở trên núi, đi tu mà bàn chuyện dưới trần như thật. Lẽ ra đi tu thì nên kiêng chính trị chứ 🙂

  24. thongreo says:

    Thật khó mà quên nổi Tố Hữu. Ông không chỉ là chuyên gia kinh tế, mà còn là sư phụ về tình yêu nữa. Hãy nghe ông ấy bày cho thanh niên tỏ tình:

    Rằng nói vậy trái tim anh đó.
    Rất chân thật chia ba phần tươi đỏ.
    Anh giành riêng cho Đảng phần nhiều.
    Phần cho thơ, và phần để em yêu …

    May mà ngày ấy dù còn tin bác đảng lắm lắm mình cũng không dám đem mấy câu này thỏ thẻ cùng bạn gái.

    Những năm cuối 80s, mất chức chuyên gia kinh tế, trong khi cả nước đói meo sau vụ “giá, lương, tiền” dưới ánh sáng của nghị quyết 8, ông chuyển qua làm chuyên gia chất “nổ”:

    Ngăn sông làm điện, khoan biển làm dầu.
    Chân dép lốp, bước lên tàu vũ trụ. 🙂

    • trankhoan says:

      Vụ thơ tim,cật một phần ba, phần tư gì đó của Tố Hữu nhà thơ Xuân Diệu đã phản bác:
      “Trái tim anh dành cho em tất cả,chứ không phải một phần ba như cha Lành nó nói”.
      Riêng bút danh “Tố Hữu” chẳng phải ông đồ nào đó thấy ông có tố chất ý chí,khí phách mà đặt cho ông như ông tâm sự.Hãy xem hai câu thơ trong bài thơ gửi cụ Nguyễn Du:
      “Hỡi Người xưa của ta nay
      Khúc vui xin lại so dây cùng người”
      Từ bút danh Tố Hữu của Nguyễn Lành đến Tố Như của cụ Nguyễn Du cùng hai câu thơ trên mọi người đều hiểu thâm ý của ông là như thế nào.

      • levinhhuy says:

        Đúng, chuyện thầy đồ đặt bút hiệu cho là một giai thoại tự tạo, chữ Tố Hữu, nếu viết theo chữ Hán sẽ là 素友, với chữ Tố có nghĩa như bác D.N.L.@ đã nói; hoặc có nghĩa là “tố chất”, cái tinh túy (như chữ “tố nữ” dùng để chỉ cô gái đồng trinh). Còn chữ Hữu ở đây là bằng hữu, không phải “tả hữu” ([bên] trái – phải) hoặc “hữu vô” (có – không). Ai đó có thể chỉ cho tôi tường, chữ Tố Hữu có nghĩa là “ý chí, khí phách tiềm ẩn trong người”, tôi thật sẽ đội ơn muôn phần. Do vậy, cái nhân vật thầy đồ trong lời kể của Tố Hữu chỉ có thể là một kẻ nịnh thối; hoặc là do chính Tố Hữu tự tưởng tượng ra (tôi nghiêng về giả thiết này, đọc bài “Ly rượu thọ” Mã Chiếm Sơn, ai mà không nghe sảng khoái với lời bà mẹ mắng con dâng rượu thọ: “Rượu cúc ấy, Chiếm Sơn, là rượu nhục!” Song le không hề có nhân vật Mã Chiếm Sơn ngoài đời thực. Người có thể tưởng tượng ra nhân vật Mã Chiếm Sơn tất càng dễ dàng tưởng tượng ra ông thầy đồ ban cho mình mấy chữ “ý chí, khí phách”!)
        Thơ Tố Hữu luôn có tiết tấu và âm điệu đẹp, ông có thiên bẫm về nhạc điệu trong thơ, kèm theo đó lại phổ luôn khẩu hiệu ca ngợi bác và đảng vào nhạc điệu trời phú kia, ông không thành ngọn cờ đầu, thi sĩ đàn anh của thơ ca cách mạng mới là chuyện lạ.
        Có thể nói ông là người sinh đúng thời vận, chứ còn thơ ông, chỉ có giá trị thời sự. Từ chỗ là ngọn cờ đầu thi ca, được vào Bộ chính trị là việc đương nhiên. Còn cái giá-lương-tiền, nếu đổ riệt cho ông thì không phải lẽ. Một phó chủ tịch hội đồng bộ trưởng mà có toàn quyền quyết định chính sách của đất nước được ư? Chẳng qua là người ta đã trút riệt mọi trách nhiệm cho ông thôi. Ván cờ giá-lương-tiền bị thua, ông phải quân cờ bị thí bỏ thôi.
        Nhưng trong mặt trận văn hóa, ông đúng là một hung thần, can dự không ít vào vụ Nhân Văn-Giai Phẩm. Ông chỉ có tài của một nhà thơ tuyên huấn, cổ động chính sách của đảng thì được, chứ còn làm lãnh đạo thì ông trở thành kẻ sắt máu. Sai lầm của đảng và của chính ông là ở chỗ này, Tố Hữu đã bỏ nghề làm thơ để chuyển qua làm đồ tể!
        Còm trên, bác Trankhoan@ có nhắc lời phản bác của Xuân Diệu về “trái tim ba phần”, không biết đó có phải là khi Tố Hữu không còn tại vị hay không? Chứ còn Xuân Diệu, cùng với Hoài Thanh, đã thành 2 “gia thần” ca tụng thơ Tố Hữu không tiếc lời…

        • Hiệu Minh says:

          Hai cụ đừng đi quá xa thế. Tôi dùng tích Tố Hữu chỉ định nói rằng, mỗi người có một thế mạnh, đừng lấn sân mà dễ đâm đầu vào đá.

          Ở gia đình mà thất bại thì ảnh hưởng chỉ trong phạm vi hẹp.

          Nhưng tầm quốc gia như nhân vật Tố Hữu thì hậu họa khôn lường.

        • levinhhuy says:

          Thì tôi vẫn nhận ra thông điệp anh Hiệu Minh muốn truyền tải, nên tôi mới like entry này. Chẳng qua là tại anh Hiệu Minh chọn ngay nhân vật có nhiều vần đề nhạy cảm, nên tôi không kềm nổi cơn ngứa ngáy mấy đầu ngón tay! 😀

        • Hiệu Minh says:

          Lão vừa kẹp ở trên nữa…

      • TC Bình says:

        Cám ơn bác trankhoan.
        Tố Hữu: “Tiếng đầu đời con gọi Stalin”, một câu thơ nịnh bợ sống sượng và trâng tráo. Thế mà dám tự ví mình như Tố Như.
        Ngàn xưa cho tới ngàn sau chắc chẳng thể kiếm đâu ra câu thơ nịnh trơ trẽn dường ấy.

        • Hiệu Minh says:

          Tôi đang cố tìm những bài tập làm văn hồi cấp 3 của mình để đưa lên mạng, xem hồi đó mình ca ngợi như thế nào. Có khi còn hơn cả Tố Hữu.

          Tôi cho rằng, vì thông tin một chiều, lại thiên về tô hồng, việc ca ngợi Stalin, Mao, Lê Nin là chuyện bình thường.

          Thế giới ảo ngày nay đã định lại nhiều giá trị. Đó cũng là điều hay của IT.

        • @Bác TC: thời của SUV, một trăm bài văn thì kết luận cũng sẽ là “Ngày nay, dưới mái trước XHCN, chúng em nguyện,….” hoặc “Bác và lớp cha ông đi trước đã có công giữ nước, chúng ta….” bla bla. Tóm lại là chẳng có một chính kiến riêng gì của người viết. SUV đã vài lần viết “em” thay vì “chúng em” thế là bị trở thành con chiên ghẻ ngay lập tức.

          Rốt cuộc thì SUV học được cách viết văn Việt từ lúc học tiếng Anh của bọn tử bản!

        • trankhoan says:

          Chân dung Tố Hữu dưới góc nhìn của nhà thơ Ngô Xuân Sách:
          “Từ ấy trong tôi ngừng tiếng hát
          Trông về Việt Bắc tít mù mây
          Nhà càng lộng gío thơ càng nhạt
          Máu ở chiến trường hoa ở đây”.
          (Trích trong tập thơ 100 chân dung các nhà thơ nhà văn cận đại Việt Nam của nhà thơ Xuân Sách không được xuất bản do nhiều người có tên trong tập thơ phản ứng dữ dội)

    • lehphuoc says:

      “Lơ phi thuyền.”

  25. VxA says:

    Chuyện đội nhầm mũ, xỏ nhầm giầy, ngồi nhầm ghế ở xứ ta không phải là hiếm. Hầu như ô nào cũng nhầm nhưng lại cho là mình đa tài đá chân nào cũng được. Liệt kê tên các vị ra đây cũng thấy ngại. Mà thieen hạ cũng biết cả rồi.
    Ở NHNO có xếp rất tài vốn là ca, chẳng hiểu có tại chức hay hàm thụ gì không mà lên làm phó tổng, rồi tổng, rồi kiêm chủ tịch hđqt. Tài năng có lẽ rất siêu, bằng chứng là cả gia đình vợ chồng anh em cháu chắt, cháu dâu cháu rể 20 chục mạng đều làm xếp ở NHNO cả. Có người còn thăng từ nhân viên lên thẳng phó gđ. “Nhân tài” kiểu này ở nước ta như lá mùa thu, trường hợp bác TH có lẽ là cá biệt mà thôi.

    • Hiệu Minh says:

      Chuyện xỏ nhầm là hết sức bình thường. Hồi mới có nhà lắp ghép, các phòng rất giống nhau, giường chiếu, bàn ghế mua phân phối nên nhà nào cũng giống nhà nào. Có bố đi làm về, lên gác, mở cửa vào phòng, cởi trần làm cái quần đùi và nằm khểnh đọc báo. Một lúc một chị đi làm về, đứng ngay trước mặt, thay quần áo. Lão nhìn một hồi, ồ, mụ vợ hôm nay sao eo thế.

      Nhìn lên bàn thờ, ôi, đếch phải ông bà già nhà mình. Vội chạy biến. Hóa ra lão nhầm tầng. 🙂

  26. […] Nghệ sỹ và đồng tiền 28/03/2014 […]

  27. D.N.L. says:

    Hoá ra tôi đã lầm về bút danh Tố Hữu ! Tôi cứ tưởng nghĩa của “tố” là không,còn “hữu” là
    cánh hữu,phe hữu,tức là không hữu mà là tả.Khổng Tử còn được gọi là “tố vương”, nghĩa
    là không phải vị vua về quyền lực chính trị nhưng là vua về đạo đức làm người quân tử mà
    ngài truyền bá và dạy dỗ cho thiên hạ cách đây hơn 2 ngàn năm !
    Theo thiển ý tôi,nếu không có bài thơ nịnh bợ lãnh tụ Stalin và ca tụng cách mạng tháng 10
    của Liên Xô… lên chín tầng mây thì ông TH.là một nhà thơ vĩ đại,cho nên ông chỉ đáng được
    gọi là nhà thơ nổi tiếng của CsVN.đúng như bác HM.đã nói !

  28. Xôi Thịt says:

    Chắc do hơi vội mà Cụ Tổng kiếm cái ảnh minh họa chán quá 😀 . Cái ảnh nó nói mối tương quan tình tiền Cụ lại ép về “Tâm hồn nghệ sỹ và tiền” nghe gượng gạo nhưng mà vẫn phải phục Cụ giỏi 😛

  29. huu quan says:

    bác Tổng mở quán đi, cho em xin chân phụ bếp. Em rửa chén hơi bị giỏi, tỷ lệ hao hụt đảm bảo chỉ 20%, so với hao hụt trong xây dựng là 35% thì em ngon hơn nhiều. Em tính tiền cũng hơi bị ngon, tỷ lệ đội giá so với thực tế cũng cỡ 2 đến 3 lần, ngang bằng với mấy bác lính anh Thăng hay áp dụng trong xây đường cao tốc. Cho em làm chuyên giá nếm cũng tốt, món nào cứ thấy em chén tỳ tỳ là món đó sẽ… hết trước vì ngon. Hay là cho em làm bảo kê cũng tốt, tướng tá lẻo khẻo của em chả thằng nào dám đụng vì sợ… liên luỵ.

    • Hiệu Minh says:

      Hữu Quân chắc làm sẽ rất tốt. Thuê được 5 cô chân dài vào làm tiếp viên thì buổi chiều mất hai, hao hụt cả người. 😉

  30. TamHmong says:

    Trăm tội tại tay Phan Châu Thành vừa viết một bài “Người VN ai cũng ngộ độc TOÁN và THƠ”. Tay này trước cũng được nhà nước chở sang Ba Lan nhồi chữ. Không lẽ ông này khuyên TC bệnh này có thể chữa bằng thịt chó?

  31. TamHmong says:

    Lạy Chúa lòng lành. Hãy cứu chúng con và cả thế giới. Đừng để xảy ra khủng hoảng kinh tế. Đừng để Bà Janet Yellen, tân giám đốc Cục dự trữ liên bang Mỹ và Ông Obama giảm lãi xuất tiền gửi tiết kiệm. Chúng con cũng ngàn vạn lần xin Ngài làm Tiger sáng mắt sáng lòng đừng bắt ông TC mở quán ăn và nhất là về VN bán thịt chó.
    Chúa ơi! Chúa cũng hãy làm sáng mắt sáng lòng ông TC. Chúa đã đầy ông sang Washington quen sống trong môi trường chuẩn mực và chuyên nghiệp thì Chúa thương cho chót. Giá ông Tố Hữu được Chúa đầy như TC thì biết đâu VN có một Ioship Brodsky (nhà thơ Nga Xô Viết được giải Nobel văn học trong những năm cuồi đời sống ở Mỹ).
    Chúng con thật hãi hùng khi nghĩ đến cảnh ông TC một ngày nào đó, ở ngoại thành Ninh Bình sẽ lẫm liệt như Thạch Sanh (giấc mơ ngàn đời của người Việt Nam) một tay mở quán thịt chó (nồi cơm Thạch Sanh} tay khác gẩy đàn (viết BLOG) để lui 18 xứ quân: phòng thuế, công an, trưởng phường, khách hàng, anh em Hang Cua và bạn văn thơ,…. Bà Tiger, Hiệu và Minh.
    Xin Chúa cũng để cho ngoại thành Ninh Binh và Cố đô Hoa Lư được yên lành, đừng bắt làm hoang mạc Sahara. Sáng ý Chúa.

  32. mai says:

    Ông “cha già dân tộc” của Mỹ hiện giờ cày tới 3 job mà vẫn không dư ra đồng nào.
    – Ngày President Day và lễ hội lớn, ổng đóng vai G.W. ra nhận lời chúc mừng của bà con và đọc diễn văn đáp từ.
    -Ngày thường, đóng vai lính gác trước cửa nhà ông G.W. ở Mt. Vernon, VA. cho du khách tham quan.
    -Hết “show”, ổng phải quay ra tưới cây, cắt cỏ trong vườn nhà ông G.W. ! (vườn cũng nhỏ, đi bộ 1 vòng quanh hết khoảng 1/2 ngày!)
    Tui hay gọi ổng là Mr. President nên quên mất tên luôn.

  33. D.N.L. says:

    Ở ngoài Bắc,nhà văn NHT.có lẽ là người tiên phong mở nhà hàng như một bác đã nói.
    Còn ở phía Nam,người đầu tiên là nhà thơ Huy Tưởng,từ làm chủ quán café (nằm góc
    đường Hai Bà Trưng và Bà Lê Chân ởTân Định) đến làm chủ nhà hàng Faifo hay Phố
    Hoài nhưng hiện nay ông HT.đã sang đoàn tụ với con ở Úc.
    Sau đó là một loạt qúan càfé,nhà hàng của giới văn nghệ sĩ ra đời.Hồi về nước,tôi còn
    được biết nhà văn Mường Mán cũng mở nhà hàng và nhà thơ TTD.rũ tôi đến đó để ăn
    nhậu nhưng tôi từ chối mà lại rủ anh bạn đi nhà hàng nói trên của HT.
    Nói chung,nghệ sĩ kinh doanh hay mở nhà hàng chỉ có sạt nghiệp,may lắm chỉ có nhà
    thơ HT.là khấm khá nên có con đi Úc !

  34. Luong Thien says:

    Ở Việt Nam công việc có lẽ dễ làm, có nhiều anh em, tài sản nổi chìm, con đươc thừa kế chức nhanh nhất… là làm quan. Làm quan nơi này không được, hoặc bị kỹ luật thì làm quan nơi khác lớn hơn, miễn sao chưa là đồng chí bị lộ. Và cũng đâu cần học nhiều, lái xe cũng làm được phó VP huyện ủy. Làm công tác đoàn thanh niên rồi cũng làm đươc giám đốc sở, bí thư quận, tỉnh. Làm hội phụ nữ rồi cũng làm đươc phó chủ tịch, chủ tịch, bí thư tỉnh, TP. Ai học bổ túc, tại chức rồi học từ xa đề có bằng thạc sĩ, tiến sĩ càng làm quan lớn.

    Nên đã có thơ rằng: (theo blog Kim Dung/Kỳ Duyên)

    Cái học ngày nay đã hỏng rồi
    Chín thằng đi học, tám thằng chơi
    Một thằng chẳng học làm quan lớn
    Sai thằng có học chạy tơi bời

    Cái học ngày nay vậy hỏng rồi
    Tám thằng đi học, bảy thằng lười
    Hai thằng không học thì vinh hiển
    Quyền cao chức trọng đã lên đời

    Cái học ngày nay thật hỏng rồi
    Bảy thằng tới lớp, sáu thằng thôi
    Ba chàng thất học thành ông xếp
    Vổ ngực rằng tao tiến sĩ rồi

    Cái học ngày nay đã nói rồi
    Sáu thằng xách cặp, năm muốn thôi
    Bốn đứa trèo cao, có chức lớn
    Đày người ăn học chạy hụt hơi

    Cái học ngày nay hỏng quá rồi
    Năm thằng đang học, bốn xin thôi
    Năm thằng chẳng học nhờ ơn đảng
    Tham quan, tham nhũng hưởng lộc trời

    Cái học ngày nay chuyện cũ rồi
    Bốn em tới lớp, ba em chơi
    Sáu người vô học thành ông chủ
    Rủng rỉnh tiền đô hưởng sự đời

  35. vvulai says:

    Bài viết phê phán mà rất nhẹ nhàng-vui…Nhưng lấn sau bác viết chuyện kinh tế chính trị nên lồng thêm chút ít về Tiger, xem bả có dữ không?
    ….Mà bác nhầm một chữ- mộc tồn-cây còn=CON CẦY. Quán IT-Mộc Tồn( tiếng Anh trộn tiếng Tàu) thì chắc chó chạy mất…móng!…

  36. […] Theo blog Hiệu Minh  Tâm hồn nghệ sỹ và tiền. Ảnh: Internet […]

  37. nông dân gái says:

    Có một thời triết lý làm kinh tế ở ta là “lấy lỗ làm lãi” . Khối kẻ phất lên nhờ thấm nhuần triết lý đó.

    • NôngDân says:

      + Em gái lại không biết rồi, nhưng kẻ có triết lý kinh tế “lấy lỗ làm lãi”, thì lại có triết lý sống là “đem lãi tìm lỗ”. Thành ra “của thiên trả địa”, tiền kiếm được lại chui tọt vào những cái “LỖ” thối!.

  38. chieu says:

    Làm Kinh doanh phải lạnh lùng và hơi ác một chút, Bác Cua cứ thấy mấy em đèm đẹp đến là tít mắt, quên lấy tiền thì toi sớm

    • Hiệu Minh says:

      Quên tiền đã may, lại còn trả tiền cho người ta đến ăn, thì còn chết nữa.

      Nghệ sỹ không nên mở nhà hàng, mà nên dùng tiền đầu tư cho người khác kinh doanh, nếu môi trường ổn định và tin cậy.

  39. FZi says:

    Tôi nghĩ bác Cua nên mở cửa hàng nhậu thịt… bồ câu thì hơn. Bồ câu vào hang cua từ bấy đến nay đen kịt cả rồi, bắt quanh năm không hết. Chỉ sợ bồ câu lâu nay lì đòn quá nên thịt hóa dai nhách, khách cua nhai… rớt răng giả thôi ! Hehe.

    • Hiệu Minh says:

      Đúng rồi, nhậu bồ câu với rượu thành ủy HCM, ngon tuyệt. Bồ câu này ninh với Snowlion, ngon phải biết 🙂

      • Hoàng cương says:

        …môi trừng kinh doanh Vn , khuôn mặt ông Chủ là thương hiệu , khách đến thì phải “vác ” cái thương hiệu ra …nắng gió trở trời thương hiệu nhăn nhó + cái Vòi của thương hiệu cũng xì hết hơi …thương hiệu cũng biến dạng nằm nhà thương , rượu thành ủy chỉ để ngắm . Hùn hạp hết tuần trăng mật thì chia năm xẻ bảy nếu kiện cáo ,nuôi béo các quan ….Nếu lời chút đỉnh cũng vỡ Gan vỡ Thận chán cái mớ đời ….đổ lên cơ chế cho dễ chịu nhẹ đầu .

  40. Nguoi Viet says:

    Món “lộc tồn” mà đem chấm mắm tôm thì kinh rồi.

  41. Anh Kiệt says:

    Là nhà thơ, văn sĩ, nghệ sĩ…hay gì gì thì chữ tín, nghĩa với đồng đội, bạn hữu, người ân nhân…không gìn giữ mà ngược lại thì làm gì hỏng nấy là việc đương nhiên.
    Mở nhà hàng, buôn bán vui đấy chứ, nhưng chưa có kinh nghiệm, không trường vốn, quan hệ hẹp…mà muốn hoành tráng cho xứng danh, xứng tầm thì cầm chắc thất bại.
    Các cụ đã dạy: “buôn thất nghiệp, lãi quan viên”, cứ lúc nào đói nghèo quá em lại nhảy vô buôn bán vặt kiếm quả trứng nuôi con, vừa đủ lại ù té, nên không bị vỡ nợ. Ơn thánh mớ bái, mong từ rày đến lúc ” ngồi sau nải chuối ngắm gà khoả thân” không phải lo nghĩ mở ra trò “chạy hàng xách” gì nữa.

    • Hiệu Minh says:

      AK từng đánh hàng xách tay bao giờ chưa ?

      • Anh Kiệt says:

        Hàng xách tay nhỏ lãi lớn nên em không đủ tài xoay, em chỉ đánh hàng công thôi, hàng to lãi nhỏ là dành cho thứ dân. Sau vụ mất đôm 5, đôm 11 thì cụt vốn, may làm nhỏ nên không phá sản ạ.

  42. chính ủy says:

    Người ta sinh ra có gene bẩm sinh. Trời phú cho ta thiên hướng nào khai thác thiên hướng đó, Có cả tỷ cách kiếm tiền chi bằng nghĩ cách kiếm tiền (kể cả kinh doanh) ngay trong lĩnh vực mình làm chúa chả hay hơn chạy theo sở trường của kẻ khác và là sở dỏan của mình. Ngon ăn có thể với người này chưa chắc với người kia. Còn cái gì dễ ai cũng làm được không demanding thì lại thành khó vì ai cũng nhào dzô. Thế mới có câu “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”

  43. hamilton says:

    Bác TC ơi, hồi trước ra HN, lên Khu Công nghiệp Bờ Đê thấy phát khiếp, nhưng vừa rồi đọc báo thấy người ta giải nghệ gần hết, ý là bác muốn nó phục hưng ở NInh Bình. Nếu làm tôi đề nghị là bác nên treo thịt chó bán thị dê sẽ may ra. Còn chuyện bác Tố Hữu thì được phân công thì bác ý làm chứ bác đâu có đi xin đâu mà. Bác ý làm dỡ thì tại người phân công chứ bác TC sao trách bác ý được.

  44. vo thuc says:

    Ừm… Hiệu Minh về mà mở nhà hàng đi, rồi bỏ của chạy lấy người. Anh có đọc cái bài Nhà thơ và nhà hàng của Bọ Lập viết về chuyên Đỗ Trung Quân mở quán Ziều đỏ rồi chứ, trong đó Bọ Lập có nhắc đến Nguyễn Huy Thiệp nữa.Hai ông nầy đều chạy…. Còn chưa nói đên anh mang cái mác Việt kiều, mấy anh phe ta bâu vô thì của đâu mà chịu cho thấu. Chắc anh còn nhớ cái vụ ông Trịnh Vĩnh Bình, vua chả giò ở Hà lan mang vốn về đầu tư…Mà thôi! nói cho vui chứ anh HM cũng biết hết , chẳng qua anh cũng nói cho vui. Vậy thôi.

  45. Hoàng cương says:

    BácTổng giờ này dở chứng mê man kinh doanh mơ mộng …rồi làm hỏng đi cái Blog – Mất cả chì lẫn giới hâm mộ …ca bài “ai cho tôi tình yêu …” tác giả không nhớ tên .

  46. Ai Quoc says:

    Tổng là dân IT nói được có làm được không? Chứ về Việt Nam thì 2*5=8 thôi nhé!

  47. NôngDân says:

    + Với Tổng Cua về hưu không lo đâu, tớ đã viết rồi: Sở Trưởng Của Tổng Cua ở đây này. Không có tâm hồn ăn uống thì không nên mở nhà hàng, mà này, cách tính của Tổng Cua có thuyết phục được Tiger không?.

    • Hiệu Minh says:

      Tính thế thôi, làm sao mà dám trình Tiger 🙂

      • HỒ THƠM1 says:

        Trình Tiger, không những phải “lót tay” mà còn phải… lót mông nữa đấy! Hí hí…!!!

    • PVNhân says:

      * Tổng Cua: Mở nhà hàng ở Mỹ là cả vấn đề. Vừa có kinh nghiệm, vừa chịu khó kiên trì và thêm may mắn mới có thể thành công.
      Tôi có anh bạn thích kinh doanh nhà hàng…Thế mà qua 5 lần mở vẫn thất bại. Cuối cùng anh xin vào phụ bếp cho nhà hàng Tàu. Sau 6 tháng anh học nhiều kinh nghiệm, từ cách tổ chức, pha chế thức ăn…Anh mở nhà hàng thứ 6 thì thành công. Lợi tức hàng tháng khoảng 15,000 USD. Sau hai năm anh sang cho người khác vì…mệt quá chịu không nổi!!!
      * Riêng tôi cũng là nạn nhân của nhà hàng, do uống nhầm…thuốc liều! Lúc ấy có một người Ý muốn sang nhà hàng. Tôi thấy quán đẹp đẽ sang trọng mà giá rẻ, bèn nhẩy vào…Thế là từ bị thương đến chết. Nhà hàng bán phở và nhiều món ăn Việt.Tháng đầu lời chút đỉnh…rồi từ từ mất khách vì đồ ăn của minh không thể hơn nhà hàng Tàu, Nhật. Bản tính lại hay rong chơi đàn đúm bè bạn và…cũng thích đọc thơ!! Chiều nào cũng ra quán nhâm nhi rượu chè…
      * Cũng may sau gần một năm, có một người Korean sang lại…Mừng hơn trúng số. Thế là mất toi trên 200,000 USD…

  48. HỒ THƠM1 says:

    Đang bực mình , “chọt” lão Cua phát, tem nhì luôn!
    Nói nghiêm túc nhá! Ông về Ninh Bình mở nhà hàng đi, ông Alan Phan “Ghét ai thì xui người ta mở nhà hàng” thì kệ ổng! Đúng ở đâu chứ ở Ninh Bình quê ta thì sai đến 97,59%. Ninh Bình ngành du lịch đang lên, mở nhà hàng “phục vụ” du khách chơi chứ không phải “phục vụ” dân bản địa!
    Không nên mở quán “Tổng Cua – tư vấn IT, bán thịt chó, kiêm viết blog”.
    Nên mở quán ” Tổng Cua-Treo đầu dê bán thịt chó! Kiêm tư vấn viết “Clóc”! 😛

    • Hiệu Minh says:

      Ý lão Hồ Thơm # 1 hay thật. Treo đầu Tịt Tuốt, bán Kim Dung

    • thongreo says:

      Bác Cua ở Ninh Bình nên bán thịt dê mới đúng là đặc sản địa phương:

      Tái dê chấm với tương Bần
      Ăn vào một miếng bừng bừng như dê
      Đêm về vợ lại tỉ tê
      Tối mai ta lại tái dê tương bần!?

  49. Trả lời cho câu hỏi ở đoạn tái bút: Được 🙂

%d bloggers like this: