Ông Bảo Ân – Con trai út của vua Bảo Đại

Ông Bảo Ân. Ảnh: Văn học cội nguồn

Ông Bảo Ân. Ảnh: Văn học cội nguồn

HM Blog. Thấy bài đăng bên Quê Choa về gia đình vua Bảo Đại do chính người con út kể cho tác giả Huy Phương, xin đăng lại để bạn đọc tham khảo. Cảm ơn tác giả Huy Phương và Văn học nguồn cội.

Nhiều người Việt Nam sống ở quận Cam nhiều năm nay nhưng ít người biết có một người con trai của Cựu Hoàng Bảo Ðại đang sinh sống tại nơi này.

Ðó là ông Nguyễn Phước Bảo Ân, con trai của bà Lê Phi Ánh, người vợ không hôn thú của cựu hoàng trong thời gian ở Ðà Lạt. Bà Phi Ánh có hai người con với cựu hoàng là bà Nguyễn Phúc Phương Minh sinh năm 1950 đã qua đời tại Mỹ cách đây vài năm và ông Bảo Ân, sinh năm 1951, đang sống tại thủ phủ tỵ nạn, Westminster.

Chúng tôi không gọi ông Bảo Ân bằng hoàng tử như trong văn bản triều đình mà gọi bằng “Mệ” theo lối xưng hô trong hoàng tộc: Con gái, con trai của vua được gọi bằng Mệ, hàng cháu là “Mụ” chứ không phải ai là Tôn Thất, Bửu, Vĩnh… đều được gọi bằng Mệ như nhiều người đã lầm tưởng (1).

Ðiều đặc biệt không phải vì ông là một hoàng tử lưu lạc, mà vì chính ông là người con nối dõi nhà Nguyễn. Cựu hoàng có tất cả 5 người con trai: Con Hoàng Hậu Nam Phương là Bảo Long không có vợ chính thức, Bảo Thăng không có con; con của Thứ Phi Mộng Ðiệp là Bảo Hoàng chết khi mới 1 tuổi, Bảo Sơn mất khi ông 30 tuổi không có con.

Bảo Ân có hai con, gái là Nguyễn Phước Thụy Sĩ, sinh năm 1976 và trai là Nguyễn Phước Quý Khang sinh năm 1977. Như vậy, Nguyễn Phước Quý Khang là cháu đích tôn của Cựu Hoàng Bảo Ðại và chắt của ngài là một cặp trai song sinh có tên là Nguyễn Phước Ðịnh Lai, Nguyễn Phước Ðịnh Luân ra đời năm 2012.

“Mệ” Bảo Ân sinh năm 1951 tại Ðà Lạt. Năm 1953, khi cựu hoàng sang Pháp, bà Phi Ánh đem hai con về sinh sống trong một biệt thự trên đường Phùng Khắc Khoan tại Sài Gòn. Ông theo học trường Saint Paul rồi Taberd.

Ngày 4 tháng 10 năm 1955, Thủ Tướng Ngô Ðình Diệm lập ủy ban trưng cầu dân ý truất phế Quốc Trưởng Bảo Ðại, và trở thành quốc trưởng. Theo lời kể của ông Bảo Ân, sau ngày đó, nhiều biệt thự ở Sài Gòn, Ðà Lạt và Pháp của bà Phi Ánh đều bị tịch thu, bà và người nhà được lệnh ra khỏi nhà trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Nhiều người đã đến đục tường ngôi nhà vì nghi có của cải cải cất giấu. Tài sản này là của tư hữu của bà Phi Ánh, vì chúng ta cũng biết bà Phi Ánh là em vợ của Thủ Hiến Trung Phần Phan Văn Giáo, sinh ra trong một gia đình giàu có, trong khi Cựu Hoàng Bảo Ðại rất nghèo, trong thời gian sống rất khó khăn ở Pháp, phải nhờ sự yểm trợ của thân mẫu là bà Từ Cung. Ðức Từ Cung đã phải bán nhiều cổ vật của Vua Khải Ðịnh để lấy tiền gửi sang cho cựu hoàng.

Sau ngày cựu hoàng bị truất phế, bà con, ngay cả bên gia đình của bà Phi Ánh cũng không ai muốn chứa chấp mẹ con bà, ba mẹ con phải ở nhà thuê, rày đây mai đó.

Trong hoàn cảnh này, bà Phi Ánh đành phải bước thêm bước nữa.

Khi nghe bà Phi Ánh đi lấy chồng, theo đề nghị của nhiều người thân thuộc trong Hoàng Tộc, bà Từ Cung đem Bảo Ân về Huế ăn học.

Chúng ta cũng biết thêm rằng, ngày 25 tháng 8 năm 1945, khi thoái vị làm dân, Cựu Hoàng Bảo Ðại đã giao tất cả cung điện như là tài sản của quốc gia, trừ Cung An Ðịnh tại làng An Cựu, nơi bà Từ Cung sinh sống, là tài sản riêng, do lương bổng của Vua Khải Ðịnh xây dựng nên. Sau đó, chính “công dân” Vĩnh Thụy, bà Nam Phương và các con đã về ở đó một thời gian, trước gia đình tan rã, mỗi người một phương.

Cũng theo lời ông Bảo Ân, sau khi truất phế Bảo Ðại, Cung An Ðịnh bị chính quyền tịch thu, bà Từ Cung trong lúc đó đang đau yếu phải dọn ra một ngôi nhà nhỏ trong khuôn viên của cung. Tuy vậy trong cuốn hồi ký của Vua Bảo Ðại, ông không hề có một lời trách móc oán hận về chuyện bị đối xử tệ bạc này.

Bà Phi Anh. Ảnh: Văn học cội nguồn

Bà Phi Ánh thời xuân sắc. Ảnh: Văn học cội nguồn

Tại Huế, ông Bảo Ân theo học tại trường Thiên Hựu (Providence) do các linh mục quản nhiệm. Ông tâm sự rằng, tuy sống trong một gia đình Phật Giáo thuần thành, ông lại phải theo học từ nhỏ đến lớn tại các trường nhà dòng, nên ông còn thông thuộc kinh Thiên Chúa Giáo hơn một người theo đạo Chúa khác.

Sau thời gian ở Huế, Bảo Ân trở lên Ðà Lạt rồi về Sài Gòn. Tới tuổi quân dịch, năm 1970, chỉ mới có bằng trung học, ông vào quân trường Quang Trung, rồi phục vụ tại Trung Tâm 3-Tuyển Mộ Nhập Ngũ Sài Gòn. Không hiểu vì lý do gì, năm 1972, ông Bảo Ân bị thuyên chuyển ra SÐ3 tại Quảng Trị, nhưng khi ra đến nơi, sư đoàn đã tan hàng nên ông được trở về đơn vị gốc.

Cố gắng đến trường, và cuối cùng, trước khi Sài Gòn thất thủ, ông Bảo Ân là sinh viên năm thứ hai phân khoa Thương Mại tại Ðại Học Vạn Hạnh, Sài Gòn.

Sau năm 1975, bà Phi Ánh sống trong cô đơn tại Sài Gòn và qua đời vào năm 1984, ở tuổi 62. Cô Phương Minh, chị ruột của ông Bảo Ân, lấy chồng và lập nghiệp ở Pháp, ly dị, trước tháng 4 năm 1975 về Sài Gòn thăm thân mẫu và bị kẹt lại đây, sau đó được bảo lãnh sang Hoa Kỳ lập nghiệp và qua đời vào năm 2012. Phần ông Bảo Ân, lúc đó đã có gia đình nên phải sống dưới chế độ cộng sản thêm nhiều năm nữa, cho đến 1992 mới được gia đình bên vợ bảo lãnh sang Mỹ.

Cựu Hoàng Bảo Ðại có gồm cả vợ và tình nhân là 8 người với 13 người con (tài liệu đã được ông Bảo Ân hiệu đính):

Vợ:

1. Nam Phương Hoàng Hậu. Có hôn thú, 5 con.

2. Bùi Mộng Ðiệp. Không hôn thú, 3 con.

3. Lý Lệ Hà. Không hôn thú, không con.

4. Hoàng Tiểu Lan. Không hôn thú, 1 con gái.

5. Lê Thị Phi Ánh. Không hôn thú, 2 con.

6. Vicky (Pháp). Không hôn thú, 1 con gái.

7. Clément. Không hôn thú.

8. Monique Marie Eugene Baudot. Có hôn thú, không con.

Con:

* Với Nam Phương Hoàng Hậu:

1. Thái Tử Nguyễn Phúc Bảo Long (4-1-1936/28-7-2007)

2. Công Chúa Nguyễn Phúc Phương Mai (1-8-1937).

3. Công Chúa Nguyễn Phúc Phương Liên (3-11-1938).

4. Công Chúa Nguyễn Phúc Phương Dung (5-2-1942).

5. Hoàng Tử Nguyễn Phúc Bảo Thăng (9-12-1943).

(Bốn người con còn lại của Bà Nam Phương hiện sống ở Pháp.)

*Với Thứ Phi Mộng Ðiệp, hai người con đầu hiện ở Pháp:

1. Nguyễn Phúc Phương Thảo (1946).

2. Nguyễn Phúc Bảo Hoàng (1954-1955).

3. Nguyễn Phúc Bảo Sơn (1957-1987), tử nạn tại Nhật.

*Với Hoàng Tiểu Lan:

1. Nguyễn Phúc Phương Anh, hiện sống ở Hawaii.

* Với Lê Thị Phi Ánh:

1. Nguyễn Phúc Phương Minh (1950-2012).

2. Nguyễn Phúc Bảo Ân (1951).

* Với bà Vicky

1. Nguyễn Phúc Phương Từ (Pháp).

“Họa vô đơn chí!”

Bảo Ân đã trao cho chúng tôi những trang nhật ký viết về cuộc sống của ông sau ngày 30 Tháng Tư 1975:

Hai nhân vật cuối cùng của giòng Vua Bảo Ðại: Nguyễn Phước Ðịnh Lai và Ðịnh Luân (cháu nội của Bảo Ân)

Hai nhân vật cuối cùng của giòng Vua Bảo Ðại: Nguyễn Phước Ðịnh Lai và Ðịnh Luân (cháu nội của Bảo Ân)

Ngày 30 Tháng Tư, nóng lòng vì không có tin tức gì của Ðức Bà Từ Cung ở Huế, tôi ở lại Sài Gòn để ngóng tin nên đã bỏ lỡ chuyến bay ra Hạm Ðội 7. Sau vài tuần đi ‘học tập cải tạo’ trở về, Ủy Ban Quân Quản đến nhà tôi ở 213 Công Lý Q.1 yêu cầu chị Phương Minh và tôi phải dọn ra trong vòng 24 tiếng đồng hồ vì họ nói nhà này của tướng cảnh sát ‘ngụy’ Nguyễn Ngọc Loan.

Tôi không biết Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan có ở đây không? Thật ra biệt thự này ngày xưa là của Ðức Bà Từ Cung (mẹ Vua Bảo Ðại), ngài mua để khi vào Sài Gòn có nơi trú ngụ. Năm 1957 sau khi truất phế Vua Bảo Ðại, chánh quyền Ðệ Nhất Cộng Hòa đã tịch thu và sau này được Quốc Hội Ðệ Nhị Cộng Hòa với sự vận động tích cực của Trung Tướng TNS. Tôn Thất Ðính, chính quyền đã giao trả lại cho Ðức Bà Từ Cung và ngài ra lệnh lấy căn nhà trước lập bàn thờ Ðức Gia Long và văn phòng liên lạc bà con Nguyễn Phước Tộc, còn căn phía sau thì cho chị em chúng tôi ở.

Giấy tờ nhà đất chưa hoàn tất thì biến cố 1975 xảy ra nên không có cái gì để chứng minh là nhà này của gia đình chúng tôi. Vậy là hai chị em mau mau thu xếp đồ đạc, những gì có thể mang được gì thì mang, còn những gì nặng nề không thể mang được thì bỏ lại như tủ lạnh, bàn ghế tủ giường và nhiều thứ khác. Chị em chúng tôi về nhà Me chúng tôi ở nhờ.

Vào một buổi sáng thức dậy xuống nhà lấy vài vật dụng để xài, tôi không thấy cái vali quần áo mà tôi đã đem ra được khỏi nhà 213 Công Lý để về đây, đó là cái vali độc nhất của tôi còn lại, nay không cánh mà bay. Cuối cùng tôi tìm thấy một cái thư của chị giúp việc cho Me tôi để lại, đại ý trong thư chị ta viết, trong hoàn cảnh này, chị cần một số vốn để buôn bán nuôi con nên đã lấy cái vali trốn đi, và mong tôi tha thứ cho chị. Thế là tay trắng hoàn trắng tay, đành phải đi mua thêm quần áo để mặc.

Sống ở nhà Me tôi cho đến năm 1978 thì Me tôi bị quy vào diện tư sản, bị cưỡng chế ra khỏi nhà và buộc phải đi kinh tế mới trên cao nguyên. Vì không thể sống ở nơi rừng thiêng nước độc nên cả nhà đều bỏ trốn về Sài Gòn, mỗi người đi mỗi nơi, trốn chui trốn nhủi, không hộ khẩu, không chứng minh nhân dân, sống như những kẻ bất hợp pháp. Me và chị Phương Minh thì sống lén lút trong nhà dì Phi Hoa (vợ ông cựu Thủ Hiến Phan Văn Giáo), còn tôi thì ở nhờ nhà mẹ vợ, mỗi tháng đều phải chi tiền cho công an khu vực nhưng vẫn lo sợ bị bắt, nên ban ngày thì ngủ còn ban đêm thì mở mắt trao tráo để canh chừng công an gõ cửa xét hộ khẩu thì lo leo sang nhà bên cạnh trốn cho mau.

Me tôi rất lo lắng sợ tôi bị bắt, bà nói “Me và chị Phương Minh là đàn bà con gái, chắc không ai bắt đâu, còn con là con trai, mà là con Vua Bảo Ðại nữa, ở đây nguy hiểm lắm.” (Lúc đó chánh quyền đang tuyên truyền nói xấu nhà Nguyễn.) Me tôi ép tôi phải ra đi, bà gom góp, vay mượn cho chúng tôi vàng để tìm đường vượt biên.

Tôi đi vượt biên tổng cộng ba lần, cả ba lần đều bị lừa, hai lần vợ chồng con cái cùng đi, sau cùng hết tiền, Me tôi chỉ còn đủ cho một mình tôi đi thôi, nhưng cũng bị lừa luôn, tuy nhiên cũng còn may mắn vì chỉ bị mất vàng chứ không bị bắt vào tù.

Hết tiền, bà và chị Phương Minh đem nhẫn kim cương đi bán thì bị cướp lấy mất, chúng còn xô chị Minh té trầy cả mình mẩy. Tôi không dám làm phiền Me tôi nữa, vợ chồng tôi bàn với nhau coi ra chợ trời xem thử có thể buôn bán gì được không? Thế là tôi bán luôn hai chiếc nhẫn vàng, đó là quà kỷ niệm của Me tôi tặng khi tôi tốt nghiệp trung học và một chiếc khi tôi vào đại học.

Gian nan chốn chợ Trời

Vợ chồng tôi bắt đầu ra chợ trời kiếm sống bằng cách mua đi bán lại, các bạn hàng ngoài chợ trời thấy hai khuôn mặt ngơ ngơ ngác ngác, họ biết hai con nai này mới ra giàn, nên họ có những món hàng mua cả năm rồi mà không bán được, dân Chợ Trời gọi là “hàng ngậm,” họ giả dạng cho người khác đem đến bán cho chúng tôi, ham rẻ chúng tôi mua vô và sau đó có những món hàng chúng tôi “ngậm” cho đến ngày đi Mỹ vẫn còn trong nhà.

Thấy coi bộ bán Chợ Trời không khá, một dịp đi thăm người bà con ở Q.11, được biết người bà con này có phần hùn trong một xưởng sản xuất nước tương, vợ tôi mới bàn với tôi đổi cách làm bằng nghề đi bỏ mối ở chợ Bến Thành. Thế là vợ chồng tôi lại chuyển qua nghề bỏ mối nước tương, chúng tôi mua nước tương rồi thuê xe ba bánh chở từ Phú Thọ Hòa đến chợ Bến Thành.

Gia đình “Mệ” Bảo Ân trong thời gian lăn lóc Chợ Trời.

Gia đình “Mệ” Bảo Ân trong thời gian lăn lóc Chợ Trời.

Tôi đứng ở ngoài giữ hàng, còn vợ tôi thì đẩy hàng vào chợ giao cho khách hàng, cô ấy không cho tôi vô chợ vì sợ gặp người quen. Bỏ mối nước tương một thời gian, chính quyền không cho xe ba bánh lưu thông những con đường chính trong trung tâm thành phố, vả lại tôi thấy vợ tôi khiêng nặng và cực nhọc quá mà chẳng kiếm được bao nhiêu nên vợ chồng tôi bàn nhau đổi nghề một lần nữa.

Số là khi đi lấy nước tương bỏ mối, chúng tôi thấy trong khu vực này có vài xưởng làm dép cao su, bỏ mối dép cao su nhẹ nhàng hơn, thế là vợ chồng tôi đến nói chuyện và xin mua về để bán. Lúc đầu họ bảo chúng tôi phải đợi đến khi nào họ giao cho khách hàng cũ của họ xong, nếu còn dư họ sẽ bán cho chúng tôi. Cả tháng trời, mỗi ngày chúng tôi phải chờ đợi 3-4 tiếng đồng hồ mà chỉ lấy được vài lố (12 đôi) dép, rồi chúng tôi đem những lố dép đó giao lại cho các tiệm bán dép ở chợ Ðại Quang Minh, Chợ lớn.

Sau một thời gian quen rồi, chủ hãng giao cho chúng tôi nhiều hơn và bạn hàng ở chợ, họ cũng đặt hàng nhiều hơn. Có hôm chúng tôi bán được hơn năm mươi lố dép. Những người lấy mối dép như chúng tôi thấy chúng tôi được chủ hãng giao cho một số lớn, họ ganh tỵ, kiếm chuyện gây sự và dọa đánh chúng tôi, bọn họ thì đông, còn chúng tôi chỉ có hai vợ chồng. Bán dép thì nhẹ nhàng hơn nước tương, cũng kiếm tiền khá hơn nhưng bây giờ chúng tôi cảm thấy không còn an toàn nữa, mỗi lần đi lấy hàng phải nhìn trước ngó sau xem có ai phục kích mình không?

Tôi thì lo cho vợ tôi, nhưng ngược lại nàng nói nàng không sợ mà chỉ sợ cho tôi. Cô ấy nói nếu tôi có mệnh hệ nào thì Me tôi sẽ oán trách cô ấy, vì ngay cả chuyện đi bán Chợ Trời, bỏ mối nước tương hay dép chúng tôi đều giấu mẹ tôi. Nghĩ mình đang sống bất hợp pháp, không có một tờ giấy lận lưng, nay đi gây chuyện với người ta, công an mà bắt được thì đi tù là cái chắc, nên vẫn trông có dịp kiếm cách khác làm ăn.

Trong một dịp tình cờ đi ngang qua đường Nguyễn Thái Bình, Q.1, tôi gặp lại anh bạn thương phế binh tên Quân, con Ðại Úy Hải, trưởng ban an ninh trong Quân Trấn, mà chúng tôi quen nhau trước 1975. Nhà anh ở trong Quân Trấn, Sài Gòn-Chợ Lớn, nơi trước kia tôi làm việc. Hiện nay, anh đang mua bán đĩa nhạc trên lề đường Nguyễn Thái Bình. Kỳ này tôi nói vợ tôi ở nhà chăm sóc con cái, để tôi ra gặp và hùn vốn với Quân.

Sáng chúng tôi đứng ở Nguyễn Thái Bình để thu mua đĩa, chúng tôi chỉ mua nhạc hòa tấu thôi, buổi chiều thì chúng tôi đi xe bus đến các quán cafe nhạc ở Sài Gòn-Chợ Lớn-Gia Ðịnh để bán. Thời gian này, nhà nước chỉ cho phép các quán cafe mở nhạc không lời mà thôi, nên các đĩa nhạc hòa tấu càng ngày càng khan hiếm khó mua. Chúng tôi lại xoay qua buôn bán đủ thứ, cái gì có lời là chúng tôi mua vào.

Tôi có một kỷ niệm không bao giờ quên được là, có một lần con trai tôi là Quý Khang đòi theo cha ra chợ Trời chơi, lúc đó Quý Khang mới ba tuổi, đến trưa Quý Khang buồn ngủ, tôi đang bận coi hàng nên không thể chở Khang về, nên trải tạm tờ báo ra lề đường cạnh chỗ tôi ngồi bán hàng để cháu nằm ngủ. Nhưng xui xẻo làm sao, đúng lúc đó công an và quản lý thị trường đem xe đến hốt những người chiếm lòng lề đường để buôn bán, thương binh Quân thì tàn tật không chạy nhanh được nên tôi phải phụ Quân gom hàng chạy cho nhanh, nếu họ bắt được thì hàng mất, còn tôi chắc cuộc sống của tôi cũng bi đát luôn, quýnh quáng quá lo chạy, nên bỏ quên thằng con đang nằm ngủ ngon lành trên lề đường. Lúc đó đường Nguyễn Thái Bình vắng tanh không còn một bóng người, chỉ còn Quý Khang đang nằm ngủ trên tờ báo, đúng như thành ngữ “đem con bỏ chợ!”

Quân theo gia đình đi Mỹ theo diện H.O. trước chúng tôi. Sau này qua Mỹ gặp lại anh ở Garden Grove, Quân nhỏ tuổi hơn tôi, chưa lập gia đình vẫn ở với cha mẹ, anh bị tàn tật nên cũng khó lấy vợ, còn gia đình tôi ở Westminster, lâu lâu Quân đến nhà tôi ăn cơm, ngồi ôn lại những ngày tháng vui buồn chợ Trời. Tiếc là ngày nay Quân đã ra người thiên cổ.

Gian nan những chuyến đi

Khoảng cuối năm 1975, bà Phi Ánh vào Tòa Ðại Sứ Pháp tại Sài Gòn, yêu cầu xin cho toàn gia đình (gồm cả chồng, con riêng và con của cựu hoàng) được đi Pháp. Ít lâu sau, qua ông đại sứ Pháp, Cựu Hoàng Bảo Ðại chỉ chấp thuận cho bà Phi Ánh và hai con sang đoàn tụ và tòa đại sứ đã nhanh chóng cấp Laissez-Passer cho bà Phi Ánh, Phương Minh và Bảo Ân. Tuy nhiên, Phương Minh đã có thời gian sống ở Pháp, nói rằng đời sống ở Pháp rất khó khăn, và tuy vì tình thương con, cựu hoàng thật ra không đủ khả năng bảo trợ nuôi dưỡng ba người. Mặt khác gia đình của bà Phi Ánh không thể chia cắt như thế, và Bảo Ân cũng không thể bỏ vợ con ở lại, nên chuyện ra đi không thành.

Ông Bảo Ân và Thứ Phi Mộng Ðiệp trước tranh vẽ Cựu Hoàng Bảo Ðại

Ông Bảo Ân và Thứ Phi Mộng Ðiệp trước tranh vẽ Cựu Hoàng Bảo Ðại

Năm 1978, người chồng sau của bà Phi Ánh vượt biên sang Mỹ thành công, gửi giấy bảo lãnh về, nhưng lúc ấy Bảo Ân đã có gia đình, không đủ điều kiện ra đi. Trong khi chờ đợi đi Mỹ, bà Phi Ánh mắc bệnh ung thư và qua đời năm 1984. Năm 1985, bà Phương Minh và các con riêng của bà Phi Ánh đi định cư ở Mỹ.

Mãi đến năm 1992, gia đình ông Bảo Ân được gia đình bên vợ bảo lãnh, sang Mỹ và định cư tại quận Cam từ đó đến nay. Những năm đầu tiên, cũng như bao nhiêu người mới sang khác, bà Bảo Ân phải ngồi shop may suốt ngày, ông làm trong một hãng in áo T-shirt và về sau sang làm cho một hãng Nhật chuyên sản xuất CD tại Garden Grove.

Con trai ông Bảo Ân, cháu đích tôn của Cựu Hoàng Bảo Ðại, Nguyễn Phước Quý Khang tốt nghiệp UCI về ngành thương mãi và hiện làm cho một công ty ngoại quốc ở Sài Gòn.

Xây mộ cho phụ hoàng

Gia đình Bảo Ân đến Mỹ năm 1992 nhưng vì thất lạc hồ sơ nên đến năm 2005 gia đình mới có quyền công dân. Cầm passport trong tay, quốc gia đầu tiên mà ông muốn đến là Pháp, để thăm mộ cha, điều mà ông mơ ước từ lâu, nhưng chưa có cơ hội thực hiện. Ông Bảo Ân đã liên lạc với một người bạn ở Paris là Ðặng Văn Phụng, nhờ vợ chồng người này đi xem thử tình trạng ngôi mộ của Vua Bảo Ðại hiện nay tại nghĩa trang Passy thuộc hạt Trocadero Paris 16e ra sao. Theo lời kể của ông Bảo Ân, người bạn này suốt một ngày đi tìm, đọc hết các tấm bia mộ mà không không thấy, nghi ngờ rằng cựu hoàng không được chôn cất tại đây. Ông Bảo Ân gợi ý cho người bạn là nên đi tìm người gác nghĩa trang để hỏi, mặc dầu với bản sơ đồ trong tay, cuộc tìm kiếm cũng không kết quả. Một lần khác, trong khi đang đứng gần ngôi mộ của cựu hoàng, người bạn này tình cờ gặp và hỏi một người cảnh sát già về ngôi mộ của “Sa Majesté Bảo Ðại,” thì ông này chỉ ngay vào ngôi mộ gần đó. Ðó là một ngôi mộ không có bia, không khắc tên, chỉ trơ trọi hai tấm “đan” xi măng sần sùi, với mấy chậu hoa đã quá cũ kỹ qua thời gian. Người bạn của anh nhìn xuống ngôi mộ mà bật khóc. Nơi yên nghỉ của một ông vua mà như thế này sao?

Ông Bảo Ân hồi tưởng: “Nghe anh kể mà tôi khóc nức nở, thật là tội nghiệp cho cha tôi, cha nằm đó lạnh lẽo như một kẻ vô danh đã 8 năm rồi, không ai biết để thắp một nén nhang cho cha ấm lòng.”

Nghĩa trang Passy ở Paris là một nghĩa trang nổi tiếng được xây dựng từ đầu thế kỷ XIX, nơi chôn cất nhiều nhân vật lừng danh của thế giới như tài tử phim hài Fernandel (1903-1971,) nhà văn Virgil Gheorghiu (1916-1992,) họa sĩ Edouard Manet (1832-1883,) người sáng lập công ty xe hơi Marcel Renault (1872-1903,) Tổng Thống Pháp Alexandria Millerand (1859-1943)… Cũng theo lời kể của ông Bảo Ân, Vua Bảo Ðại không tiền và cũng không có thế lực để được chôn cất tại đây, đây là phần mộ của một thương gia giàu có ở Paris, rất kính trọng cựu hoàng, khi nghe ông qua đời đã hiến phần đất này cho ngài. Về việc xây mộ cho Cựu Hoàng Bảo Ðại, khi ông từ trần ở Paris, chỉ có người vợ cuối cùng của ông là bà Monique Baudot, người Pháp ở bên cạnh, và trên pháp lý, chỉ có bà Monique, người vợ có hôn thú còn sống mới có quyền xây mộ cho ngài. Theo sự hiểu biết của ông Bảo Ân, bà Thứ Phi Mộng Ðiệp và các con tuy có tiền nhưng lại không muốn giao cho bà Monique xây mộ. Lúc sinh thời, Thái Tử Bảo Long không làm được, gia đình bên các công chúa không làm được, phía Nguyễn Phước Tộc cũng không làm được vì không có sự đồng ý của bà Monique, thậm chí hội này có quyên góp và giao lại cho bà Monique một số tiền để xây mộ nhưng không có kết quả… Nhiều người giàu có muốn xây mộ cho Vua Bảo Ðại để lấy tiếng cũng bị bà Monique cản trở.

Bên mộ vua Bảo Đại.

Bên mộ vua Bảo Đại.

Ông Bảo Ân rất xúc động và đau lòng khi nghe người bạn từ Paris mô tả những gì về ngôi mộ này, nên muốn nhờ người bạn đi kiếm người làm một tấm plaque khắc tên Vua Bảo Ðại đặt trên ngôi mộ và sau này có thể xúc tiến việc xây mộ cho ngài. Người bạn tìm đến ông Nguyễn Duy Hiệp, một người Việt, có dịch vụ chuyên lo về thủ tục mai táng của thành phố Paris. Ông này khi nghe nói đến có một người con cựu hoàng hiện ở Mỹ có quan tâm đến ngôi mộ, ông rất cảm kích và ngỏ ý ông sẽ liên lạc với bà Monique để có thể tiến hành việc xây mộ. Ông Nguyễn Duy Hiệp giải thích là bà Monique có nhờ ông quyên tiền để xây mộ cho cựu hoàng, nhưng trong ba năm, ông chỉ nới quyên được 1,200 Euros, vậy nếu “Mệ” Bảo Ân có khả năng làm được, “thì mời sang Paris, chúng ta sẽ bàn tiếp”.

Một chủ công ty mộ bia ở Paris là ông Cridel thấy hoàn cảnh của Cựu Hoàng Bảo Ðại đáng thương nên đã gặp bà Monique, và điều đình với bà, nếu bà bằng lòng thì ông sẽ thực hiện bản vẽ và ông sẽ giúp 50% phí tổn xây cất. Ông Nguyễn Duy Hiệp cũng góp lời thuyết phục, cuối cùng bà Monique đồng ý và giao cho ông Hiệp gây quỹ trong bà con cộng đồng Việt Nam.

Gây quỹ

Tốn phí cho công trình xây mộ ước tính ban đầu là khoảng 25,000 Euros. Công ty Cridel chịu 50%, ông Nguyễn Duy Hiệp quyên được 3,000 và cá nhân ông đóng thêm 1,000, chùa Tịnh Ðộ đóng góp 1,000, các vị đạo hữu Cao Ðài cho được 400. Số tiền còn lại do các vị trong cộng đồng Việt Nam đóng góp. Xúc động nhất là có 1 cháu gái gởi tới 5 Euros kèm theo bức thư đại ý là cháu còn đi học không có nhiều tiền nhưng thấy thương ông vua của mình quá nên xin được đóng góp để xây mộ cho ngài. Như vậy còn thiếu khoảng 9,000 Euros cho nên việc xây mộ đã chờ đợi hơn 3 năm nay rồi mà không thực hiện được. Sau sự tường trình của ông Nguyễn Duy Hiệp, ông Bảo Ân hứa sẽ cung cấp số tiền còn lại. Ông Bảo Ân cũng cho chúng tôi biết, qua Mỹ phải làm ăn vất vả, không có tiền, tuy vậy ông đã “cà” tất cả thẻ “credit” ông có mới có đủ tiền xây mộ cũng như trang trải tốn phí cho những chuyến đi sang Pháp.

Năm 2005, ông Bảo Ân qua đến Pháp, việc đầu tiên là đến gặp ông Cridel để xem bản vẽ, để xem có cần sửa chữa gì không? Ghi khắc tên tuổi của cựu hoàng trên bia đá như thế nào? Ðể khắc chữ bằng vàng trên bia mộ, phải tốn thêm 2,200 Euros. Sau khi bà Monique chấp thuận, ông Cridel sẽ cho xúc tiến xây mộ ngay lập tức, và khi nào hoàn tất, ông sẽ báo cho ông Bảo Ân trở qua Pháp để tổ chức lễ tưởng niệm và cầu siêu cho cựu hoàng.

Khi được thông báo công việc êm xuôi, cuối năm 2006, ông Bảo Ân trở lại Paris. Ông “chạm trán” bà Monique tại phần mộ của cựu hoàng. Bà Monique nổi tiếng là khó khăn, câu nói đầu tiên của bà Monique khi nhận ra Bảo Ân là “mắng” ông sao sang Paris mà không đến thăm viếng bà theo phép lịch sự, trong khi đó lại đến thăm bà Mộng Ðiệp. Ông Bảo Ân đành lấy lý do ông không rành tiếng Pháp và không biết đường sá.

Bà Monique cũng than phiền là các con Vua Bảo Ðại “làm phiền bà quá nhiều!”

Việc ông Bảo Ân xây được mộ cho cựu hoàng cũng là do duyên định, hình như vua cha dành cho ông vinh dự này vì gần 10 năm nay, không ai có thể thuyết phục được bà Monique để cho họ xây mộ của Vua Bảo Ðại, trong khi chính bà lại không có tiền hay không muốn xây mộ.

Mộ Bảo Đại sau khi đã sửa sang.

Mộ Bảo Đại sau khi đã sửa sang.

Ngoài các dòng chữ do ông Bảo Ân soạn khắc trên bia mộ, bà Monique đã quyết định là khắc thêm hình ảnh kim khánh bốn chữ “Bảo Ðại Sắc Tứ”(*) khắc trên tấm bia, mà có lẽ những người làm bia mộ, không ai biết ý nghĩa của nó. Trước ngày khánh thành, ông Bảo Ân cho bà Monique hay là ông sẽ đem lá cờ vàng ba sọc đỏ vào treo trước ngôi mộ, vì đây là lá cờ ngày 2 Tháng Sáu năm 1948, chính phủ của Quốc Trưởng Bảo Ðại (với Thủ Tướng Nguyễn Văn Xuân) đã chính thức dùng làm quốc kỳ của quốc gia Việt Nam. Cuộc thương thảo bất thành vì bà Monique không bằng lòng và de dọa sẽ gọi cảnh sát can thiệp nếu ông Bảo Ân đem lá cờ VNCH vào lễ khánh thành.

Con trai của cựu hoàng phản đối bằng cách không đến tham dự lễ khánh thành ngôi mộ của cha, và bài diễn văn soạn sẵn, với tư cách là đại diện của gia đình Vua Bảo Ðại, để cám ơn các quan khách và hội đoàn người Việt tại Paris, sẽ không bao giờ còn cơ hội để đọc nữa.

Ngày khánh thành mộ cựu hoàng có đủ các chức sắc thành phố, các hội đoàn người Việt ở Paris, nhưng lại vắng bóng các “Mệ” con của Vua Bảo Ðại, ngoài lý do trên của Bảo Ân, không ai muốn gặp mặt bà Monique. Ông Bảo Ân cho biết lý do, nếu ai đến, tức là đã công nhận bà Monique trong vai trò người vợ chính thức của nhà vua, đó lại là điều tất cả mọi người không ai muốn.

Ghi chú:

(*) Theo nhà biên khảo Võ Hương An, 4 chữ “Bảo Ðại Sắc Tứ” khắc trong kim khánh trên bia của lăng Vua Bảo Ðại tại nghĩa trang ở Paris, nhìn thì đẹp nhưng không có nghĩa. Hai chữ sắc tứ (hay có khi là ân tứ) được dùng khi vua ban thưởng một vật gì đó cho bầy tôi; ở đây, Vua Bảo Ðại đã là vua rồi thì không viết “Bảo Ðại Sắc Tứ” được. Nếu muốn trang trí thì nên ghi “Bảo Ðại Hoàng Ðế”.

Trong bài báo này chúng tôi dùng tiếng “mộ” để chỉ nơi an nghỉ của Cựu Hoàng Bảo Ðại. Nhưng theo sách vở triều Nguyễn, mộ của Hoàng Ðế, Hoàng Hậu, Thái Hậu được gọi là “lăng,” còn ngoài ra, dân thường và quan lại, dù đến nhất phẩm triều đình cũng chỉ được gọi là “mộ.”

Những đoạn đời gian truân

Ông Bảo Ân nhớ lại: Nếu không có chuyện tịch thu tài sản và nhà cửa của bà Phi Ánh, mẹ ông, thì không có cảnh gia đình tan tác, mẹ con mỗi người mỗi ngả và lâm cảnh túng bấn.

“Cuộc đời đôi khi giống như một vở kịch.” Ông Bảo Ân tâm sự: “Ngày hôm đó thật là một ngày buồn thảm đáng ghi nhớ, trời đã tối rồi mà ba mẹ con chúng tôi vẫn chưa tìm ra chỗ để dung thân, đi tới đâu ai cũng khéo léo từ chối, không ai còn muốn dính dáng tới chúng tôi nữa. Ông ngoại nói với dì Phi Hoa để cho chúng tôi tạm trú, mặc dầu gia đình bà cũng đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn vì có liên hệ đến Quốc Trưởng Bảo Ðại như chúng tôi.

Một thời gian khi thấy tình hình bên ngoài tạm yên, Me tôi quyết định cho chúng tôi đi học lại. Me tôi nhờ ông ngoại đến trường ghi danh cho chúng tôi, nhưng ông ngoại tới đâu, sau khi xem ‘lý lịch’ họ đều khéo léo từ chối, mà không nói lý do. Chị em chúng tôi đành phải ở nhà chơi một năm không đến trường. Sau đó chúng tôi phải tìm giải pháp là làm lại giấy khai sinh, lấy họ mẹ, từ dòng dõi nhà Nguyễn đổi thành con cháu họ Lê. Chúng tôi đã trở thành con người mới, không còn dính líu gì đến chế độ cũ nữa, có thể gọi là ‘chối bỏ nguồn gốc để tồn tại!’”

Trong thời gian này, bà Phi Ánh cũng không dám liên lạc với Ðức Từ Cung vì sợ bị lộ tung tích, vì dầu sao Bảo Ân cũng là giọt máu của cựu Hoàng Bảo Ðại duy nhất đang sống tại Việt Nam.

Công báo của VN Cộng hòa tịch biên tài sản.

Công báo của VN Cộng hòa tịch biên tài sản.

Ông Bảo Ân tiết lộ, tên thật của ông do bà Từ Cung đặt cho ông khi mới sinh ra đời là Bảo Khương. Khi làm lại giấy khai sinh, ông đã đổi tên Bảo Ân và lấy họ mẹ. Sau này khi bà Từ Cung và cựu Hoàng Bảo Ðại biết chuyện này, cũng đã rất thông cảm.

Năm 1964, bà Từ Cung đem Bảo Ân ra Huế ở với bà để đi học, cho đến năm 1968, khi biến cố Mậu Thân xảy ra, sau khi Việt Cộng rút ra khỏi Huế, bà Phi Ánh lo sợ cho con, nên đã nhờ một người trong Nguyễn Phước Tộc là ông Bửu Nghi, xin với Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ một chiếc trực thăng để đưa Bảo Ân từ sân Phú Văn Lâu lên phi trường Phú Bài, và từ đây ông đi theo máy bay C.130 chở tử sĩ và thương binh về Sài Gòn. Mười hai năm sau, 1980, “Mệ” Bảo Ân và chị là Phương Minh đã trở lại Huế để thọ tang bà nội là Ðoan Huy Hoàng Thái Hậu, tức là Ðức Bà Từ Cung.

Việc tịch thu tài sản của gia đình Quốc Trưởng Bảo Ðại

Nhiều người biết chuyện Quốc Trưởng Bảo Ðại bị ông Ngô Ðình Diệm truất phế trong cuộc “trưng cầu dân ý” vào ngày 23 Tháng Mười năm 1955, nhưng ít ai biết đến việc tài sản của toàn gia đình những người liên hệ với Quốc Trưởng Bảo Ðại (kể cả vợ không hôn thú) và của các ông Vĩnh Cẩn, Nguyễn Ðệ đều bị tịch thu. Thân mẫu của Quốc Trưởng Bảo Ðại, Ðức Từ Cung phải dọn ra khỏi Cung An Ðịnh.

Câu hỏi của chúng tôi đối với ông Bảo Ân là, phải chăng việc tịch thu tài sản này là do cấp dưới, tùy tiện, “lấy điểm” mà không phải do chủ trương, chính sách của cấp trên?

Ông Bảo Ân đã cho chúng tôi xem một tài liệu cũ mà ông đã lưu giữ từ 56 năm qua, tờ Công Báo Việt Nam Cộng Hòa ngày Thứ Bảy 22 Tháng Ba 1958, ấn hành bởi tòa tổng thư ký Phủ Tổng Thống, “bảng phụ đính vào quyết định số 400.BTC/DC ngày 14 Tháng Ba 1958 của ông bộ trưởng tài chánh chỉ định những tài sản của Bảo Ðại và bộ-hạ đặt dưới đạo luật số 17/57 và 16-2-1957 và sắc lệnh số 122-TC ngày 27-02-1958 chỉ định tài sản tịch thu” của:

– Vĩnh Thụy tức Bảo Ðại.

– Marie Jean Nguyễn Hữu Hào, tức Nguyễn Thị Lan, tức Nam Phương Hoàng Hậu, vợ chính thức của Bảo Ðại. – Bùi Thị Mông Ðiệp hay Bùi Mộng Ðiệp, vợ không chính thức của Bảo Ðại.

– Lê Thị Phi Ánh hay Lê Phi Ánh, vợ không chính thức của Bảo Ðại.

– Hoàng Thị Lang (hay Lan) tức Wong Y Lang, tức Jenny, vợ không chính thức của Bảo Ðại.

– Vĩnh Cẩn (anh em chú bác và là người thân cận với cựu hoàng, thường được gọi là Hoàng Tùng Ðệ) và vợ chính thức là Nguyễn Hữu Thị Bích Tiên.

– Nguyễn Ðệ (đổng lý văn phòng quốc trưởng ở Paris) và vợ là Bùi Thị Mão.

Tài sản bị chỉ định tịch thu gồm có bất động sản như nhà cửa, lâu đài, biệt điện, đồn điền, các sở đất, các kho chứa hàng, tất cả khí mãnh, dụng cụ trang bị cho các cơ sở trên, số tồn khoản tại các nhà băng, các cổ phần trong các công ty, các số nợ cho người khác vay, các loại xe hơi…

Chúng ta cũng biết là sau khi Quốc Trưởng Bảo Ðại bị truất phế, An Ðịnh Cung, diện tích 16,584 m2, tọa lạc tại bờ sông An Cựu Huế, tư sản của Vua Khải Ðịnh, không phải của triều đình nhà Nguyễn, đã bị chỉ định là tài sản tịch thu của “Vĩnh Thụy tức Bảo Ðại”. Thoạt đầu Ðức Từ Cung phải dọn qua tạm trú tại nhà thờ Kiên Thái Vương, trong khuôn viên Cung An Ðịnh Cung, và sau đó ra ở tại ngôi nhà ở địa chỉ 79D Phan Ðình Phùng, gần chợ An Cựu cho đến khi bà qua đời.

Sống lưu vong, chết nghèo khó

Theo lời kể của thứ phi Mộng Ðiệp với ông Bảo Ân, cuối năm 1955, sau khi bị truất phế, bề ngoài không ai biết cựu hoàng nghĩ gì, nhưng theo bà, ông đã có một thời gian bị trầm uất, mất ngủ và phải dùng thuốc an thần. Ông nói là ông rất lo cho Ðức Từ Cung. Sau này nghe tin Ðức Từ Cung bị đuổi ra khỏi Cung An Ðịnh, cựu Hoàng Bảo Ðại lại càng lo hơn, tối không ngủ được. Cựu hoàng hút thuốc lá liên miên, và thường bỏ nhà đi “bụi đời” (nguyên văn), không biết đi đâu, chỉ những lúc đau ốm hay cạn tiền mới trở về với bà Mộng Ðiệp.

Cũng theo lời tường thuật của ông Bảo Ân: “Sau cú ‘sốc’ đó cựu hoàng không muốn tin ai nữa, không muốn tiếp xúc với ai, ông bảo bà Mộng Ðiệp đưa tiền rồi đeo cái túi xách lên vai đi 3-4 ngày, đôi khi đi cả tuần đến khi đau ốm hoặc hết tiền mới trở về. Khi hết bệnh ông lại đi tiếp, hỏi ông đi đâu thì ông nói đi loanh quanh đây thôi. Có khi bà Mộng Ðiệp phải bảo Hoàng Tử Bảo Sơn và anh Jean Bui (con riêng của bà) theo dõi cựu hoàng, thì ông giận bà suốt hai tuần. Có lần cựu hoàng lên cơn sốt rét nằm trên băng ghế, dưới hầm metro, cảnh sát đem ông về đồn và gọi điện thoại cho Hoàng Tử Bảo Long đến bảo lãnh ông về, rồi khi hết bệnh ông lại đi nữa.”

Thứ Phi Mộng Ðiệp nói với Bảo Ân: “Nhà dì giống như cái trạm, hết tiền hay đau bệnh thì ngài mới về. Vì vậy khi Hoàng Hậu Nam Phương qua đời năm 1963, ở Chabrignac, không ai biết ngài ở đâu để thông báo. Ðiều này làm ngài rất buồn và cứ băn khoăn trách móc dì mãi!”

Nghèo khổ và cô đơn

Năm 1967, Công Chúa Phương Minh sang Pháp theo sự sắp xếp hôn nhân của gia đình nhưng không thành, thấy hoàn cảnh của vua cha cô đơn và tội nghiệp, nên cô tình nguyện ở lại để săn sóc cha.

Lúc này cựu hoàng đã dùng thuốc ngủ rất nặng, có lần uống thuốc xong, nằm vắt tay lên trán, vừa suy nghĩ vừa hút thuốc. Khi thuốc ngấm, ông ngủ hồi nào không biết, điếu thuốc trên tay rơi xuống áo cháy phỏng cả ngực, nên lần sau mỗi lần ông dùng thuốc ngủ, cô Phương Minh đứng đó canh chừng đến khi ông ngủ rồi mới dám đi làm công việc. Tuy ở Paris, Phương Minh cũng chỉ gặp Hoàng Tử Bảo Long một lần và chưa hề giáp mặt Bảo Thăng và các công chúa Phương Mai, Phương Liên và Phương Dung. Quốc Trưởng Bảo Ðại có nhiều vợ và nhiều dòng con, khi Nam Phương Hoàng Hậu qua đời, ông cũng không hay biết, điều đó đã tạo thêm sứt mẻ trong gia đình.

Ðời sống ở Paris cũng khó khăn, vất vả, cô con gái của cựu hoàng, phải đi làm tiếp viên trong một nhà hàng Trung Hoa để có phương tiện để sống gần cha và chính cô, cũng phải nhận sự trợ giúp từ mẹ ở Sài Gòn. Trong thời gian này, hầu hết sự chi dùng của ngài là do tiền của Ðức Bà Từ Cung gởi qua. Mặc dầu các con cũng thường hay lui tới thăm ngài, nhưng ngài không bao giờ đề cập đến vấn đề tiền bạc, và cũng không ai nghĩ đến chuyện giúp đỡ ngài. Theo lời cô Phương Minh kể lại, khi có tiền thì hai cha con rủ nhau đi nhà hàng, khi hết tiền thì nhiều ngày chỉ có một bữa ăn.

Nhiều khi cạn tiền, túng thế, cựu hoàng phải bảo Phương Minh chạy đi “vay mượn” những người quen biết.

Cho mãi đến năm 1971, Phương Minh hay tin mẹ đau nặng, cô trở về Sài Gòn và bị kẹt lại sau khi cộng sản chiếm miền Nam. Cũng năm này, Bảo Ðại kết hôn với Monique Baudot, một phụ nữ Pháp kém hơn 30 tuổi (Monique Baudot sinh năm 1946.) Bảo Ðại vào đạo Thiên Chúa, có tên thánh là Jean-Robert.

Ở Paris, cựu Hoàng Bảo Ðại không có nổi một căn nhà, nơi mà cựu hoàng ở với bà Monique trong những ngày cuối đời là do một người Pháp yêu mến để cho cựu hoàng ở không lấy tiền. Có lần, theo lời kể của bà Mộng Ðiệp, bà Monique đã xúi nhà vua kiện ra tòa án để lấy các tài sản của bà thứ phi, nhưng nhà vua đã không bằng lòng. Cuộc hôn nhân cuối cùng với bà Monique đã đưa đến chia rẽ trong gia đình cựu hoàng, từ đó không ai đến thăm viếng ông nữa và gần như vị vua cuối cùng của triều Nguyễn sống trong cảnh nghèo khó và cô đơn. Năm 1982, nhân khai trương Hội Hoàng Tộc ở hải ngoại, Bảo Ðại lần đầu tiên sang thăm Mỹ với tư cách cá nhân, cùng đi với cựu hoàng có bà Monique.

Sau khi cựu Hoàng Bảo Ðại kết hôn với bà Monique thì các con đều xa lánh không lui tới, thăm viếng. Ông mất ngày 31 Tháng Bảy 1997 tại Quân Y Viện Val-de-Grâce, Paris, hưởng thọ 85 tuổi. Ðám tang Bảo Ðại được tổ chức một cách lặng lẽ vào lúc 11 giờ ngày 6 Tháng Tám năm 1997 tại nhà thờ Saint-Pierre de Chaillot số 35 đại lộ Marceau, quận 16 Paris và linh cữu được mai táng tại nghĩa địa Passy trên đồi Trocadero, không hề thấy sự hiện diện của thân thích gia đình, trừ bà Monique, người vợ cuối cùng ở bên cạnh, với cờ tam tài của Pháp Quốc và Hội Cựu Quân Nhân Pháp.

‘Hoàng Tử’ Bảo Ân xin hai chữ ‘công bình’

Ðể kết thúc 5 kỳ báo viết về cựu Hoàng Bảo Ðại và tấm lòng của đứa con trai lưu lạc Bảo Ân, không có gì hơn là mời bạn đọc hiểu nỗi lòng của ông, được ghi lại trong bài diễn văn thay mặt gia đình, dự định đọc trong lễ khánh thành lăng mộ cựu Hoàng Bảo Ðại năm 2006 không thành.

Từ trái sang phải: Bà Ưng Thi, cựu Hoàng Bảo Ðại, bà Monique Baudot, ông Ưng Thi (Paris 1995)

Từ trái sang phải: Bà Ưng Thi, cựu Hoàng Bảo Ðại, bà Monique Baudot, ông Ưng Thi (Paris 1995)

Hoàng Tử Bảo Ân đã biện bạch nỗi lòng của một đứa con “bất hiếu” và xin hai chữ “công bình” cho phụ hoàng: “Năm 1980 tại Huế, tôi đã từng khóc để tiễn biệt Ðức Bà Nội tôn kính của chúng tôi là Ðoan Huy Hoàng Thái Hậu Từ Cung về với tổ tiên, liệt thánh nhà Nguyễn. Một lần nữa, 1986, tôi lại khóc để vĩnh biệt mẹ thân yêu của chúng tôi là bà thứ phi Lê Phi Ánh, và bây giờ, mặc dầu trễ chín năm do hoàn cảnh, cuối cùng tôi cũng đến được nơi đây để mong một phần nào làm tròn bổn phận của một đứa con hơn 50 năm qua, ao ước được gặp lại cha mình, nhưng rồi mãi mãi niềm ao ước đó chẳng bao giờ thành hiện thực. Ngày nay đứng bên mộ phần của cha, xin cúi đầu kính cẩn dâng lên ngài lời cầu xin được tha tội!”

Nói về cuộc đời của Cha tôi, lâu nay có nhiều dư luận trái ngược nhau. Ngày hôm nay, bên mộ phần ngài, tôi không muốn biện minh những gì ngài đã làm cho dân tộc của ngài, mà chỉ xin quý vị, cùng tất cả những người Việt Nam khác, hãy bỏ qua những khác biệt chính trị mà chỉ xét vấn đề trên từng bối cảnh lịch sử của đất nước, xin vui lòng nhìn vào lương tâm mình, không phải để tìm trong đó lòng bác ái hay một tình cảm riêng tư, bởi vì cha tôi, không muốn và cũng không chờ đợi sự rộng lượng đó của quý vị, mà chỉ xin quý vị tìm trong đó một đức tính cao thượng và lòng trung thực để trả lại cho ngài hai chữ ‘công bình’ trong lịch sử.” (Bảo Ân)

Bài và ảnh: Theo Văn học nguồn cội và tử nguồn gia đình của ông Bảo Ân.

Advertisements

96 Responses to Ông Bảo Ân – Con trai út của vua Bảo Đại

  1. […] Ông Bảo Ân – Con trai út của vua Bảo Đại … – HM Blog. Thấy bài đăng bên Quê Choa về gia đình vua Bảo Đại do chính người con út kể cho tác giả Huy Phương, xin đăng lại … […]

  2. nguyen thi phuong thoa says:

    ANH BAO AN ơi tôi rất là cảm đông và chia sẻ với tất cá sự bất hạnh của anh và cầu nguyen chua
    ban phước lành cho anh va gia đình anh , sau cơn mưa trời lại đẹp đó anh , pls mua vé số nếu có dịp ,hy vọng anh se được chua ban thưởng như gia đỉnh chúng tôi hoặc cac con anh sẽ thành công sớm thôi vì tất cả đều có chua sắp đặt hết rồi ! Chuc anh và . Gia đình anh luôn hạnh phúc và an lành . Tôi khiem nhường và luon tốn kính be trên va vua chùa Nước Việt Nam than yeu .

  3. 1nxx says:

    Bi kịch của hòang tử Bảo Ân cũng giống như bi kịch của dân tộc ta 1945-2014.
    Cảm ơn bác admin đã cho tôi “mở mồm”.

  4. Hiền Hòa says:

    Cái thằng ngu lập nên trang này thông tin về cái thằng cha ất ơ này là gì cơ chứ, bây giờ chẳng ai gọi hắn là hoàng tử Bảo Ân nữa cả bởi vì cái đó đã xa xưa lắm rồi, làm gì có hoàng tử nào ở Việt Nam nữa. Mọi thứ đã quá xa vời rồi. Hoàng tử chỉ là từ dùng trong chế độ phong kiến cũ mà thôi. Còn bây giờ mà thằng nào gọi hắn là hoàng tử thì cũng bị điên. Hắn bây giờ cũng sống lưu vong, nhận tiền trợ cấp Mỹ như bình thường, có gì là là đâu mà. Vậy nên có nhắc đến hắn cũng là thừa.

  5. Cao Thăng says:

    Đừng có nhắc đến nối dõi ở đây nữa, nói thật là nhân dân Việt Nam không muốn quay trở lại cái thời thế xưa kia nữa đâu, cái thời mà ở đó có phân chia đẳng cấp trong xã hội phong kiến, con người không được tôn trọng, sống chui lủi như vậy nữa đâu. Vậy nên có hàng trăm tên như Bảo Ân thì cũng chẳng giải quyết được gì cả, chẳng ai lại phải chui vào một cái rọ của bọn vua quan phong kiến ấy nữa đâu. Bọn nhà Nguyễn bán nước ấy thì còn nhắc lại làm gì nữa.

  6. HỒ THƠM1 says:

    Lão Cua đã … sang trang, nhưng “lỡ” gõ phím rồi nên cứ post lên, mình viết tự mình đọc cho khỏi phí, hi hi…!!!

    Hình tượng qua câu ca dao ” Con vua thì lại làm vua/ Con sãi ở chùa lại quét lá đa” đã chấm dứt, từ khi ông vua cuối cùng của Triều Nguyễn – Bảo Đại buộc phải trao ấn kiếm và ngọc tỷ lại cho Triều… Nhà Sản tức Triều đại Hồ Chí Minh!
    Nhưng thật ra câu ca dao trên chỉ chấm dứt với con của MỘT ông vua của Triều đại phong kiến thối nát, còn với chế độ ta, chế độ Cộng hòa XHCN Việt Nam có những “ Ông Vua tập thể” ( Lời của ông Nguyễn Văn An cựu CT QH ) thì nó vẫn còn hiển hiện theo hình ảnh … Con “Vua tập thể” thì lại làm “Vua tập thể”/ Con nông dân thì lại loay hoay … “Trồng cây gì? Nuôi con gì!!??
    Ngày xưa, nhà Nguyễn có công … “ Mang gươm đi mở cõi” phương Nam, với ý chí “ Hoành sơn nhất đái, vạn đại dung thân” nên ngôi vua truyền đời cho con cháu, cho thái tử, nhưng đó là chế độ Phong kiến thối nát thì đành phải chấp nhận, còn bây giờ “ta” đã đập tan thực dân phong kiến thì tại sao Con của “Vua tập thể” triều đại Hồ Chí Minh ( Chế độ tự xưng là Thời đại Hồ Chí Minh) lại là tinh hoa trí tuệ của đất nước?? ( Trong lúc chẳng biết nó học hành giỏi giang như thế nào,trình độ nhạy bén chính trị như thế nào ( Hay cũng lại là cao cấp chính chị, rồi lại … tiến sĩ luật (!!!!???…abc…), có đóng góp gì nổi bật cho đất nước chưa ??) thế mà được “quy hoạch” một cách “tỉnh bơ” để trở thành nhân sự…”nguồn” của quốc gia, để mai sau nối ngôi lãnh đạo đất nước! Những nhân lực “nguồn” như thế này, bọn phản động(!!??) thường gọi với hổn danh là “Thái tử Đảng” cũng không sai. Nhưng điểm lại, cho đến bây giờ …” Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?” theo tôi được biết vẫn chưa có “Thái tử Đảng” nào nối ngôi Vương được, chỉ đến Bí Thành, Bí Tỉnh, Tổng Đốc hay … Thượng thư là cùng, ấy là do, tại, bị, bởi … “trình độ hạn chế” hay sao chẳng biết!???
    Trở lại cựu hoàng Bảo Đại, không ai có thể phủ nhận được sự … “ăn chơi nhảy múa” của ông vua cuối cùng này, ông có tội với đất nước hay không thì lịch sử sẽ phán xét, tôi không dám bàn nhưng “công lao” của vua Bảo Đại với đất nước thì nhất định là KHÔNG. Cuối đời, dù là vua ông cũng khổ mà vợ con ông cũng chẳng sung sướng gì!
    Nhưng… có lẽ hậu duệ của những ông Vua yêu nước Thành Thái, Duy Tân, Hàm Nghi, còn đáng nói hơn chăng ??? Những ông vua yêu nước phi thường, sẵn sàng vứt bỏ ngai vàng, và quyền lực ( với nhân dân thôi), vì không muốn mình và dân tộc sống đời nô lệ! Thế mà các hoàng tử, hoàng thân của họ phải chạy xe ôm để kiếm sống . Thật cũng đáng buồn và cám cảnh! Trong lúc Vua Đồng Khánh+Khải Định+Bảo Đại so với Vua Hàm Nghi+ Thành Thái+ Duy Tân về mọi phương diện ( trừ ăn chơi) thì như 03 mô đất với 03 ngọn núi!
    Trở lại việc lão Đốp đưa ra cái … lý tưởng, nhân sinh quan đầy “thực dụng” có tính “ăn uống” và đầy xôi thịt ( xin lỗi cụ Xôi Thịt Hang Cua) của lão:
    “ Nếu Cựu Hoàng an tâm làm công dân của một nước độc lập tự do và làm cố vấn của Cụ Hồ thì đâu đến nỗi.”
    Rồi lấy hình tượng ông Phạm Khắc Hòe làm…”ví dụ” :
    “ Cụ Phạm Khắc Hòe (Ngự tiền đổng lý của Bảo Đại) đó thôi. Cụ theo Bác Hồ, tên của cụ vẫn được đặt cho cây cầu đẹp nhất Đà Lạt (cầu ông Đạo). Con trai là ông Phạm Khắc Lãm đã làm đến Tổng giám đốc VTV. Nhà cửa đàng hoàng lại còn yên bề gia thất. Con gái là bà Phạm Thị Thành – đạo diễn nổi tiếng, đầu trò kỷ niệm 4000 năm Thăng Long.”
    Thế ra, “theo” cụ Hồ thì …. “có ăn”, còn không theo thì phải chết, sẽ bị “đạn bắn lủng lổ chổ”(!!???). Cái đầu suy nghĩ như cái đầu lâu thế, thì cụ Phạm Khắc Hòe cũng không thể nào cười được ở “bên kia” dù là khen cụ!
    Mà cũng thật! Cái chức “Cố vấn” mà một người thông minh giảo hoạt như Bác ưu ái dành cho ông Vĩnh Thụy như cái Bánh Vẽ to tướng nên cựu hoàng Bảo Đại chạy… mất dép cũng phải!
    Ông Phạm Khắc Hòe được “ta” đánh giá là một trí thức quan lại yêu nước, được ta …”diễn biến hòa bình” trong lòng chế độ phong kiến.
    Tôi có một bân khuân vướng mắt khi đọc hồi ký “ Từ triều đình Huế đến chiến khu Việt Bắc” của ông. Với nghĩa “quân thần”, ông đã dành cho chủ cũ của ông là vua Bảo Đại những tình cảm tốt đẹp và những từ ngữ văn hoa bóng bẩy khi vua ăn chơi nhảy múa hay đi săn …còn với Vua Duy Tân, vị vua yêu nước đáng kính khi từ đảo quay về cố quốc không may bị tai nạn máy bay, ông Phạm Khắc Hòe lại hạ bút thẳng thừng, đại để… “ Duy Tân đã chết TAN XÁC trên bầu trời…….”

    • chinook says:

      Cuộc đời là kết quả của những lựa chọn. Ở mức đọ cá nhân , cộng đồng hoăc quốc gia điều này đều đúng.

      Sự ‘lựa chọn’ của Cụ Phạm khắc Hòe năm 1945 hẳn không là một sự chon lựa dễ dàng, đơn giản. Cũng như sự ‘lựa chọn’ của biết bao người ở thời điểm đó.

      Khi Cụ Hòe ô Saigon , Nam Phương Hoang Hậu có trách bằng một câu hỏi : Ngài Ngự trong cư xử có chi không phải với Ông ?

      Sự im lặng của Cụ Hòe trước câu trách này chứng tỏ nỗi dằn ặt và tư cách rất ‘ con người’ của Cụ Hòe.

      Chúng ta đã có những chọn lựa khi chiến tranh kết thúc. Thân phận của cá nhân cũng như đất nước hôm nay là kết quả của chọn lựa khi đó.

      Tương lai chúng ta sẽ là quyết định chúng ta chọn lựa hôm nay..

      Hy vọng ta không phải trả lời con cháu mình là ta đã bất lực trước ‘gọng kìm lịch sử’

    • fairfaxva says:

      Cụ HồThơm1: công/tội của vua Bảo Đại, Thành Thái, Duy Tân tùy thuộc vào thời điểm mà đánh giá. Vua Bảo Đại không chống Pháp như các vua khác vì tính cách của ông như vậy. Và cũng vì tính tình đó mà Pháp mới chọn ông lên làm vua. Nếu vua Bảo Đại cũng bỏ thành Huế lên căn cứ kháng Pháp thì lịch sử sẽ khác.

      Tuy nhiên, phải nhìn nhận rằng vua Bảo Đại là người biết cộng tác với chính quyền mới, không làm khổ dân thêm. Ông trao ấn kiếm năm 1945, chấp nhận làm quốc trưởng thiếu quyền lực, và chịu rời chính trường sau khi ông Ngô Đình Diệm tổ chức đầu phiếu. Có mấy chính khách từng nắm vận mệnh dân tộc lại dễ dàng từ bỏ quyền bính của mình nhẹ nhàng như vậy? Huống gì đó là vua? Tôi nghĩ, vua Bảo Đại cũng là thương dân, giúp nước, theo kiểu của mình.

      Riêng con cái của vua Thành Thái và Duy Tân, không hiểu sao lại bi đát đến vậy. Tôn Nhơn Phủ luôn cố gắng giúp đỡ dòng Tôn Thất, nói chi đến giòng dõi Hoàng Gia. Có điều chi khuất tất sau đó.

      Tôi không dám lạm bàn đến lý do đưa đến hoàn cảnh tội nghiệp của họ, chỉ xin hỏi những thế hệ trước (con của vua Thành Thái) – những người trực tiếp được thụ hưởng những tinh hoa tri thức và nghệ thuật của Việt Nam đã truyền đạt cho thế hệ con cái như thế nào để bây giờ con cháu họ lâm vào hoàn cảnh thiếu học, nghèo đói đến như vậy.

      Kể nghèo kể khổ không thể vực dậy được giòng dõi cao quý. Những bài thương vay khóc mướn như vậy làm hình ảnh của họ thêm tội nghiệp mà thôi.

  7. Anh Kiệt says:

    Đọc bài này biết thông tin mộ ( lăng) vua Bảo Đại đã được tươm tất, thật mừng, xin kính lễ.
    Có thể nói bà ngoại em là người trong hoàng tộc nhà Nguyễn, nên khi con gái sang Pháp học, em nhắc cháu tìm đến thắp nén nhang vua Bảo Đại, cháu tìm không khó khăn gì, hỏi ngay người trong nom nghĩa trang chỉ cho biết. Cháu tả mộ rất quạnh hiu, người quản trang cũng nói sao là vua nước Việt cũ mà để mộ như thế, rất tủi với các mộ cùng khu. Sau đó em có gặp bác Lộc, người Hà Nội, sống tại Paris ( chồng bác người Pháp, đã từng là đại sứ Pháp tại VNCH), nghe bác kể bác đã đến nhà vua Bảo Đại, bạn bè rủ đánh mạt chược, nhưng bác bảo theo phép tắc, là thần dân nước Việt, dù vua đã thoái vị, bác cũng xin phép chỉ uống trà chứ không chơi bài! Đem chuyện mộ vuq em hỏi bác sao cộng đồng người Việt tại Pháp không xây mộ cho vua, dù sao cũng từng đại diện nước mình, bác bảo vì nhiều lý do, chứ không chỉ là tiền.
    Chuyện các bác nói Vua Bảo Đại sao không theo Bác Hồ là công dân nước độc lập? Em được biết, năm 1946, Vua Bảo Đại xin về nước, Bác Hồ cho gọi một phó chủ tịch Hải Phòng – đại biểu Quốc hội khoá I, là bạn thân của thuyền trưởng Bát Xát đi đón về, bác còn dặn khi đi bí mật, sang đến nơi họp báo rầm rộ đưa về., thế rồi tình hình khẩn cấp, nổ ra Toàn quốc kháng chiến nên việc đưa Bảo Đại về không thành, cuộc đời của vua Bảo Đại đi theo hướng khác ( tất niên em viết ở đây là có tư liệu, đó là bản viết tay từ năm 1953, chưa công bố ở đâu cả).
    viết ra đây em chỉ muốn nêu, đừng ai nhận định về cuộc đời người khác . Biến cố cuộc đời khó lường lắm. Âu an ủi rằng thế thời, lịch sử đời sau tiêu diệt đời trước đâu chỉ diễn có một lần.
    Dù thế nào cũng thật xa xót. Hội thảo về nhà Nguyễn sau đó không cho tuyên truyền, phim “Đi tìm dấu tích ba Vua” mà nhà phê bình Ngô Thảo, nhà thơ Nguyễn Duy rất taqm huyết bỏ công đi làm cũng không được công chiếu? Buồn.

    • says:

      Chị Anh Kiệt tìm đọc Hồi Ký của ông Bảo Đại có nói lý do tại sao ông không về nước được . Ông kể lại Cụ Hồ bảo ông theo phái đoàn đi công tác bên Hong Kong, ở trong nước nguy hiểm hơn, khi Pháp có thể trở lại bất cứ lúc nào . Xong việc, hôm lên máy bay về Hà Nội tại phi trường Hong Kong, bổng có một người chạy ra đưa phái đoàn một tờ giấy, nói rằng có điện khẩn từ Hà Nội gọi sang bảo ông ở lại, phái đoàn về Hà Nội . Sau khi máy bay cất cánh, ông Bảo Đại mới nhớ valise quần áo của ông đã đem lên máy bay rồi. Ông bị bỏ lại phi trường, không quần áo tiền bạc gì cả …

      Về sau, một số chính khách như bs Phan Huy Đán, ls Trần văn Tuyên, Phan Khắc Sửu v.vv sang gặp ông bàn về chuyện thành lập chính quyền Quốc Gia dưới sự bảo hộ của Pháp trước khi được độc lập hoàn toàn . Năm 1948, ông về lại Đà Lạt thành lập Chính Quyền Quốc Gia. Không thấy ông có ý xin về với Cụ Hồ nữa.

      Trước khi đi Hong Kong, ông được Cụ Hồ ( hay ai ? ) cho sống trong tại một biệt thự tại bờ biển gần Đồ Sơn với 12 cô gái du kích. Tối ngày, ông chỉ đi tắm biển, câu cá đem về cho các cô du kích nấu ăn . Các cô du kích, lúc nào cũng đeo khẩu súng lục bên hông . Không hề thấy bất cứ người đàn ông nào đến gặp ông báo cáo chuyện gì ở Hà Nội … Ông sống chung hòa bình với 12 cô du kích không có than phiền gì cã …

      • Anh Kiệt says:

        AK có đọc hồi ký rồi, chính vì thấy khớp thời gian với tư liệu viết tay của chính người được giao nhiệm vụ đi tàu Bát Xát bí mật sang HK đón Cựu Hoàng Bảo Đại về nước, nên lầ đầu AK viết ra thông tin này, việc không thành, còn phía sau đó là những dự kiến gì thì AK ko biết, và cũng chẳng ai biết cả. Như bác thấy đấy, trong HK Cựu Hoàng cũng nói ứng xử lúc thế này, lúc thế khác tuỳ lúc, phụ thuộc vào vai trò của Cựu Hoàng có lợi đến đâu?
        Ờ đời không có nếu, nhưng đúng là nếu đón được Cựu Hoàng về nước thì mọi việc có thể có hướng đi khác cả với Cựu Hoàng, cả với Hồ Chí Minh.

  8. Harry says:

    Thôi, hãy thực hiện lời của W. Buffet, ‘Cho con vừa đủ để nó làm gì cũng được, đừng cho nó quá nhiều để nó không muốn làm gì cả.’

  9. twiggy says:

    🙄
    Thứ hai là ngày đầu tuần.
    Cụ hứa xếp vũ khí chung sống hòa bình với các cụ trong Hang nhé, cụ Dove nhé !
    Cụ chỉ được cái khiến các cụ khác tăng huyết áp đột ngột là không ai bằng …
    Hay là cụ định làm một chuyến affairs tân dược chuyên trị các tật về tim???

    • Dove says:

      Đồng ý xếp bàn phím 1 tuần.

      Và lại chuyện cựu Hoàng cũng có vẻ ổn. Thấy HN đang tính chuyện cấp đất cho gia đình Hoàng Gia.

      Vả lại chuyện Crimea cũng sẽ OK. Cô chiêm tinh Ả Rập đã dự đoán rồi, đến tháng 6 sẽ bình ổn lại. Như vậy căng thảng chỉ ngắn hạn thôi, ngày mai Dove tính chuyện rút tiền tiết kiệm mua vàng, đến tháng & bán đi kiếm chút lãi mua mồi nhậu với rựu Hoàng Cương.

      Vả lại biết thừa là Putin khôn lắm, Crimea cứ trưng cầu ý dân. Sau đó quá trình trở lại với Nga cứ tà tà mà xét. Kéo dài đến tháng 6 để chiêm nghiệm quẻ chiêm tinh, hoặc lâu hơn nữa đến năm sau thì tinh thần hăng hái của Kiev nguội lạnh và phương Tây bó tay.

      Vả chăng còn bầu cử ở Kiev vào tháng 5. Obama ơi, việc này chỉ cấp lương ăn và vũ khí cho dân vệ Kiev thì hơi bị ít, bỏ thêm ít tiền trích từ quỹ Obama care ra nhé. Dove thì đoán mò nhưng Putin thì thấu hiểu.

      Bỏ sang VOA, chăm sóc huyết áp cho bác Nguyễn Hưng Quốc đây. Bác ấy vừa có một entry gãi ngay vào sở đoản của Dove.

      Chào twiggy và hẹn ngày hội tụ.

      • Châu Vinh says:

        Em xin phép reply cái com trước đây của Dove vì khuya hôm qua lao động về trễ lăn quay không kịp đọc.

        Dove nói “Đã là trí thức nên theo Bác Hồ, theo Hoa Kỳ ko hay đâu.”

        Châu Vinh xin hỏi Dove các cụ Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Nguyễn Hữu Đang có phải là trí thức không?

        Dove nói “Nếu Cựu Hoàng an tâm làm công dân của một nước độc lập tự do và làm cố vấn của Cụ Hồ thì đâu đến nỗi. Cụ Phạm Khắc Hòe (Ngự tiền đổng lý của Bảo Đại) đó thôi.”

        Châu Vinh xin phép hô biến một phát: mấy chục năm sau Cựu Hoàng biến thành Dương Văn Minh, cụ Phạm Khắc Hòe biến thành Nguyễn Xuân Oánh. Ngoài 1 nhúm cực nhỏ như thế – 1 phần để chứng minh với quốc tế chính sách nhân đạo khoan hồng, 1 phần vì thành phần này có còn quân lính dưới tay gì nữa đâu – hàng trăm ngàn người phục vụ cho chế độ đó số phận của họ ra sao thì chắc Dove đã biết. Mười mấy tấn vàng tẩu tán ra Bắc bây chừ ở mô Dove thử điều tra xem. Hàng hóa trong Nam chở ra Bắc từ cây kim sợi chỉ (miền Nam nhận họ, miền Bắc nhận hàng). Có bao nhiêu người đã bỏ thây trên biển Dove thử điều tra xem.

        Châu Vinh xin hỏi Dove giả sử Dove là sĩ quan Ngụy, đang ở trong trại cải tạo – đường về với vợ con “xa lắc lê thê, trót nghe theo lời u mê” – mà nhà cửa của mình bị con cháu bác Hồ vào ở, vợ mình bị con cháu bác Hồ cứ đòi tuột quần thì chồng chị sẽ được về sớm, con mình cực giỏi vẫn không vào được đại học… thì Dove tính sao?

        Dove nói “Nếu ông Nhu được nói lời cuối cùng, Dove tin rằng ông ấy sẽ nói: Fuck the Maidan! Fuck the U.S.!”

        Còn Châu Vinh thì nghe ông Nhu nói: “Fuck bọn tướng tá ngu xuẩn. Rồi đây chúng mày sẽ làm mất miền Nam vào tay Cọng sản, bọn này sẽ cho bọn Tàu vào làm ăn lấy vợ sinh con thả cửa, bọn này sẽ tổ chức nhảy đầm vào ngày tưởng niệm liệt sĩ bảo vệ đất nước. Sau mấy mươi năm ‘đánh cho Mỹ cút ngụy nhào’ đàn ông Việt Nam chỉ mong 1 suất xuất khẩu lao động (hiện còn 18.000 lao động Việt Nam trốn ở lại Hàn Quốc sau khi hết hợp đồng), phụ nữ Việt Nam chỉ mong lấy chồng ngoại để lên đời, hiệu trưởng ép sex học sinh trường mình, trò đánh giáo viên ngay tại lớp, bác sĩ vứt xác bệnh nhân xuống sông, tổng thanh tra có nhà khủng… Bây giờ mà mở chiến dịch đánh tư sản mại bản nữa thì khối đứa rét đấy.”

        • NôngDân says:

          + Ừ!, đọc còm này Nông dân mới nhớ lại, hồi đó tớ cũng được quán triệt, rằng thì là, Họ chỉ phải đi “học tập cải tạo tư tưởng” gì đó ít lâu thôi. Nhưng đếch biết mấy thằng thầy dạy kiểu gì, mà nhiều người học đến chết mà vẫn không cho “tốt nghiệp!!!”.

        • 1nxx says:

          Thank you.
          Bây giờ mà mở chiến dịch đánh tư sản mại bản nữa thì lấy ai làm việc?

    • twiggy says:

      Thế cụ xem có khoản tiết kiệm nào để mua chiếc thấu kính hội tụ chưa ? Hay là đem bán chai rượu vỏ gốm đi vậy ???
      Nói thế thôi từ từ cụ xin cụ bà duyệt sau.
      Giờ cụ đi ngủ đi. Chúc cụ ngủ ngon và nhớ mơ về hòa bình cho Hang Cua này.

  10. vn says:

    Bàn về các nhân vật lịch sử bao giờ cũng có những thiên kiến nhất là trong lúc tranh giành quyền lực. Bây giờ chúng ta có thể bàn một cách khác quan về Trần Thủ Độ, vưà có công với nhà Trần nhưng lại vưà ác độc tàn nhẫn với nhà Lý; hay chúng ta có thể nói chuyện với nhau không thiên vị về Trịnh Nguyễn phân tranh vì tất cả đã xa hơn hai thế kỷ, chúng ta chẳng còn gì dính líu đến phe Trịnh hay phe Nguyễn. Nhưng khi bàn về những nhân vật gần hơn như Bảo Đại, Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ thì lại khác, thế nào nó cũng còn tính bên thắng cuộc và bên thua cuộc. Bảo Đại đã từng bị xem là hoàng đế playboy như Phổ Nghi của Tàu, Ngô Đình Diệm và Nguyễn văn Thiệu từng bị xem là tay sai của Mỹ. Hồ Chí Minh, Lê Duẩn cũng bị xem là tay sai của Đệ Tam Quốc Tế xây dựng chuyên chính vô sản ở miền Bắc.
    Có lẽ phải đợi trăm năm sau người ta mới có thể đánh giá các nhân vật lịch sử công bằng hơn. Đó là điều đáng tiếc vì ở các nước Âu Mỹ sử gia và truyền thông có thể phê phán, đánh gía một cách công bằng các lãnh tụ của họ sớm hơn vì họ không sợ… bị đì.

    • Dove says:

      Ở VN có Dove cũng ko hề sợ, bất kể lề trái ném đá và lề phải rào bằng tưởng lửa.

    • 1nxx says:

      Dân tộc ta đã mất Hòang sa, 1 phần Trường sa, mất hơn 1 nửa biển Đông, mất ải Nam quan, mất 1 phần thác Bản giốc, mất điểm cao 1509, mất Tây nguyên, mất khỏang 16.000 km2 đất biên giới, mất hơn 1 thế kỷ để phát triển kinh tế và chính trị, mất khỏang 2-6 triệu sinh linh vô tội, mất tính chiến đấu và lòng tự hào dân tộc, mất nhân cách… vẫn chưa đủ để kết luận ai đã gây thảm họa khủng khiếp như vậy cho dân tộc ta?

      Phải đợi đến khi Giao chỉ diệt mới chúng ta mới có thể đánh giá các nhân vật lịch sử công bằng hơn?

  11. Nguoilaodong says:

    Đưng cai nhau nưa, ke thông tri nghi khac ngươi bi tri. Tôt nhât la hăy tư vu trang đê bao vê minh va chơ cơ hôi đê cung nhau tông tiên lu suc vât ra khoi lich sư dân tôc

  12. Dove says:

    @ Hồ Thơm1: Bỏ xừ rồi.

    Dove giới thiệu những kiến thức mà nghiên cứu sinh các khoa chính trị cần biết để hoạch định chính sách trong thời kỳ hậu chiến tranh lạnh. Ấy thế mà Hồ Thơm1 lại ngỡ rằng kiến thức phổ thông tiểu học. May mà chưa nghĩ rằng Dove viết còm bằng tiếng Ả Rập.

    Sẽ châm chước trình độ để Hồ Thơm1 cập nhật thuận tiện hơn.

  13. Kim Dung says:

    Những nhân vật lịch sử thăng trầm cùng lịch sử, thì hậu thế của họ dường như cũng vậy. Nhất là khi lịch sử đã sang trang… Đây là lời bình của Tép khi copy bài của Bọ Lập về “nhà mềnh” :D.

    Nhưng còn có một tổng kết dân gian nữa: Không ai giầu ba họ, không ai khó ba đời. Có lẽ, con người khi thất thế, sa sút vận mệnh, cũng hay thường “vin’ vào cái triết lý mang tính quan sát, tổng kết này để tự an ủi và thích ứng chăng?

    • CD@ says:

      – thưa chị KD, có câu rằng : “Trởi không cho Ai TẤT CẢ, mà cũng không lấy đi của Ai TẤT CẢ”….hính như, đó là “lẽ công bằng” do Trời tạo ra, có thê, mỗi ngưởi mới “tự an ủi mềnh” và mới có thê sống được chứ, k thì…chít à …?

    • levinhhuy says:

      Bắt giò chị Tép phát: Không ai giầu ba họ, không ai khó ba đời. Nhưng có cựu hoàng đấy thây, ngài ngự là vị vua đời thứ 13 của nhà Nguyễn. À, mà nhân tiện, hình như đảng ta cũng tồn tại được đến đời tổng bí thứ 11 rồi nhở…

      • Kim Dung says:

        Hi..hi… To@Cidi: Đúng zậy. Không thì người sướng quá phát điên vì sương. Người khổ quá phát điên vì khổ 😀

        To@Ngựa phi: chị Tép đang đau chưn, nên có khi bắt giò chị Tép lại khỏi đau không chừng 😛

  14. Dove says:

    Với cách mạng Tháng tám, Bác Hồ cần được nhìn nhận là cha đẻ (founding father) của tất cả các loại cách mạng sắc màu, cách mạng nhung và Maidan: Một nhúm CS và một đội vũ trang, cùng với dân chúng chân quê đứng lên cướp chính quyền mà ko hề làm đổ một giọt máu.

    Trong vòng chưa đầy nửa tháng, bản Tuyên ngôn độc lập của dân tộc VN, được Bác Hồ soạn thảo hoàn chỉnh trong ngôi nhà của Tư Sản Trịnh Văn Bô. Bản Tuyên ngôn được đọc tại quản trường Ba Đình, toàn thể dân tộc đã đồng lòng chấp nhận. Từ Mục Nam Quan đến Mũi Cà Mau, bất kể già trẻ gái trai đều gọi Bác Hồ là cha già dân tộc và ảnh Bác Hồ được treo trên bàn thờ tổ quốc (chí ít là trong nhà của Dove). Cựu hoàng Bảo Đại đã rưng rưng cảm động tuyên bố: “Thà làm dân một nước độc lập còn hơn làm vua một nước nô lệ” và được mời ra làm cố vấn cho lãnh tụ Hồ Chí Minh.

    Quá trình xây dựng thể chế (quốc hội, hiến pháp, chính phủ) được hoàn thành chỉ trong vòng chưa đầy một năm. Đó thực sự là thể chế cộng hòa của nhân dân và ngay lập tức đã vững vàng đối mặt với ngân khố rỗng tuếch (so với Ucraina bây giờ còn rỗng hơn), với giặc đói và giặc dốt. Đó là một thể chế yêu hòa bình ko hề ngạo mạn hỏi: Hoa Kỳ có muốn chiến tranh hay ko? Mà đinh ninh tin vào mặt thiện của nền dân trị của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ:

    “Chính là với niềm tin vững chắc này mà chúng tôi yêu cầu Hợp chủng quốc với tư cách là những người bảo vệ và những người bênh vực Công lý thế giới, thực hiện một bước quyết định trong sự ủng hộ nền độc lập của chúng tôi.

    Điều mà chúng tôi đề nghị đã được trao cho Philippines một cách quý báu. Cũng như Philippines, mục tiêu của chúng tôi là độc lập hoàn toàn và hợp tác toàn diện với Mỹ. Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để làm cho nền độc lập và sự hợp tác này trở nên có lợi cho toàn thế giới”.

    (Trích thư của Hồ Chủ Tịch, gửi TTg Mỹ Truman.)

    Tư tưởng Hồ Chí Minh chính tông về Maidan là như thế, thực hiện êm thấm và khôn khéo bàng nội lực của dân tộc: CS liên minh với công nông, trí phú địa hào.. . Rất tiếc là niềm tin vào mặt thiện của nền dân trị Hoa Kỳ đã bị TTg Truman phản bội một cách đê hèn và ti tiện.

    Mãi sau này, dần dần tư tưởng Maidan của Bác Hồ mới được Hoa Kỳ ngộ ra và học tập. Thoạt đầu đưa Ngô Đình Diệm về VN làm Maidan lật cựu Hoàng Bảo Đại dựng nên Đệ nhất Cộng Hòa. Rất may là cụ Diệm đã tiếp thu tố chất “nhân vị” của cụ Nhu và noi theo chất “Maidan nhân bản” của Bác Hồ nên ko giết Bảo Đại mà phóng sinh sang Pháp làm cựu hoàng để sum vầy gia thất.

    Do tam sao thất bản nên cuộc Maidan sau đó để dựng nên Đệ nhị cộng hòa đã phôi pha hết trọi chất “Maidan nhân bản” của Bác Hồ nên chỉ đậm đà bản sắc Hoa Kỳ: Cụ Diệm và cụ Nhu bị thảm sát. Thi thể cụ Nhu bị bắn thủng lỗ chỗ như thi thể Bin Laden, vì vậy ko thể đưa ra trình công chúng được mà phải lén lút phi tang.

    Hiện nay thì mô hình Đệ nhị Cộng hòa, đã trở thành kinh điển, cho tất cả các loại Maidan trải dài từ Trung Cận Đông đến Ucraina: Ghadafi chung số phận với cụ Nhu, Sadam Husein thì khổ hạnh hơn, bị bọn đao phủ khác đạo báng bổ tôn giáo trước khi treo cổ lên cho TTg Bush và Cố vấn Rice xem cho đỡ buồn chán. Thật may cho TTg Ianukovich của Ucraina đã nhanh chân tẩu thoát được.

    Đó là lược thảo lịch sử Maidan mà Dove dự định biên soan, vậy trình làng để góp ý. Nếu dưới 50% sự thật, sẽ rút lại dành thờ gian nghĩ dưỡng.

    • CD@ says:

      thưa cụ DoVe, M thì thua xa cụ vể tất cả các mặt…chẳng dám “lói gì”, chỉ cứ nghĩ, mỗi khi com của cụ DV xuất hiên, thì dislike thắng like với tỷ số áp đảo…Trong foobal, người ta bảo “vỡ trận” còn trong HC này, thì cụ “vững như bàn…thạch” mong lắm thay, bàn này giồng với “bàn đá chông chênh dịch sử Đ’…của người mà cụ Dove cho là “tư tường chính tông về Maidan…”…cụ đừng “nghỉ dương” ‘full time” nhé, chỉ part timw thôi, không thì HC này mất …dzui, một chiều, trái qui luật “hạt và phản hạt”..”chân lý- cái lý có chân- không thuộc về số đông”…cụ ơi…!
      Mời cụ cụng 1 ly alcohol “thành ủy tiếp khách”…!…òa, say quá, say quá…!!!

      • Dove says:

        Để một người VN ko bị hỏa mù thông tin thì Dove viết 1 còm. Để 10 người VN ko bị thì Dove viết 10 còm. Để 7,8 triệu người (số lần truy cập Hang Cua hôm nay) ko bị thì Dove viết 7,8 triệu còm.

        Like và dislike là tình cảm chứ ko phải lý trí. Trái tim để ở trên đầu mà lại làm dân chủ thì tai hại lắm. Dove pro lý trí và tin rằng viết 10 còm thì khối kẻ down, nhưng viết 7,8 triệu còm thì down thành up.

        Đó là tấm lòng với tốt thí Phương Uyên và thím phổi bò Minh Hằng. Tuy vậy tinh thần kỷ luật rất cao, Lão Cua ra lệnh xếp bàn phím về hưu thì vui vẻ đóng còm như người nông phu cày xong thửa ruộng.

    • thư đồ says:

      Bác Dove là thần tượng của em mất doài, người như bác bây giờ là hiếm lắm, nhất là trong hang cua này, như gì gì trong sách đỏ ý.

  15. xin phép bác Hiệu Minh cho em đem về nhà em treo thi thoảng ngắm

  16. mien says:

    Ước chi Lừa Quốc mình còn nằm trong tay Liên Xô hoặc Nga để mà thưởng thức lúa mì với bo bo cho sướng , người lớn ra đường thì mặc đồng phục 1 loại vải , nhưng học sinh đi học thì cứ hoa lá cành ,thậm chí học cấp 3 mà con gái cứ chơi đồ bộ đi học con trai thì mặc quần đính thêm 2 cái tivi sau mong đít.
    Ăn cơm thì nhà này dò xét nhà kia , nhà nào mà ăn gà vịt thì ……..Xe chở hàng hóa, trái cây mà panh dọc đường buổi tối thì trẻ con xóm ấy được no bụng miễn phí.
    Phương tiên thì xe đạp muôn năm để khỏi ô nhiễm môi trường , cả xã hội đa số đều bình đẳng không như bây giờ thằng thì cỡi 500 ngàn con trâu đi dạo phố , thằng đi cuốc bộ rả cả chân.
    Ngày xưa thì đa số thằng nào cũng sáng chui ra chiều chui vào cái ổ rôm, không như bây giờ
    Đầy tớ thì ở nhà lầu
    Cha con ông chủ giấy dầu che mưa
    Đầy tớ bù khú sớm trưa
    Cha con ông chủ múôi dưa qua ngày.
    Cái thằng lạ , Ukraina này biết điều nhập vào nước Mẹ Nga đi cùng nghèo như nhau chỉ khác nhau với bọn đầy tớ đỏ hoang dã , để rồi nước khác học tập mà làm theo nhé
    Cái thằng Mỹ mất dạy , suy thoái về tư tưởng , suy đồi về đạo đức dám Múc ông anh của nó là Nước Anh . Cũng như bên xứ này có ông Lý Thường Kiệt ” Hổn hào” múc ông anh Tàu ( Lời ngài đại sư đỏ Thích Chân Quang nhé ).Vậy suy ra EM mà dám múc Anh thì còn cái tội mất dạy , Bất Hiếu với cha mẹ . Nay lại thêm thằng Ukraina cũng dám chưỡi anh mình là Nga thì cũng dạng vô giáo dục , cha mẹ chết không dạy dỗ nên nó mất dạy .

    Nikita Khrushchev/ Khurshchoyov
    Former General Secretary of the Communist Party of the Soviet Union
    Khrushchev – a politician – led the Soviet Union during part of the Cold War.
    Born: April 15, 1894, Kalinovka, Russia
    Died: September 11, 1971, Moscow, Russia

    Education: Donetsk National Technical University, Industrial Academy
    * Kalinovka is a rural locality in Khomutovsky District of Kursk Oblast, Russia, located close to the border with Ukraine and only 3 kilometers from the M3 highway. Kalinovka is the birthplace of Nikita Khrushchev.
    Tui nhờ Google dịch thì không thấy ý nào nói là TBT Khurshchev dân Ukraina cả

    • Dove says:

      Chẳng qua là đọc Wiki thôi.

      Học tập miên xong, Dove tôi bỗng dưng ngộ ra, Ba Tàu ở Chợ lớn mà đẻ con thì nó hẳn là dân tộc VN cơ đấy. Theo thuyết của miên, mình học tập đồng chí Tô Huy Rứa cho Tàu luân phiên sang VN đẻ con. Chả mấy chốc, dân tộc VN tăng lên thành 1 tỷ người.

      Thực ra thì thế này:

      Khơrútsov có bố là Nga (căn cứ phả hệ, chẳng mấy ai tin đâu), mẹ là Ucraina (100% luôn). Ông ta lớn lên ở Ucraina, nói đặc sệt giọng Ucraina, thích ăn mặc kiểu Ucraina, lấy vợ là người Ucraina. Trước khi làm TBT đảng CSLX ông ấy làm TBT Đảng CS Ucraina. Nghe nói ông ấy thăng quan tiến chức nhanh vì là bạn học của bà Aliueva vợ của Stalin.

      Dove chưa từng thấy thằng bạn Nga nào nói rằng Khơrustov là người Nga. Phần lớn tài liệu đều lờ đi cụ Khơrutsov là người dân tộc nào.

      Con trai thứ hai của Khơrutsov, là một công trình sư tàu vũ trụ (điện tử) hiện làm GS tại Hoa Kỳ. Ông nói rằng Khơrutsov ko biếu Crimea cho Ucraina mà chỉ là quy hoạch đất đai để làm kinh tế, vả lại thời đó chả ai nghĩ LX sẽ tan vỡ. Bởi vậy khi ký quyết định giải thể LX mà ko đòi lại Crimea cho Nga, thì Gorbachev mới là thủ phạm cắt đất Nga triều cống Ucraina.

      Thôi, chớ lạc đề, nói về Bảo Đại đi.

      • NôngDân says:

        Chết, chết thật!, nguy hiểm quá tồng tí Dove ơi!.
        + Căn cứ vào đâu mà đ/c Dove lại viết “Nghe nói ông ấy thăng quan tiến chức nhanh vì là bạn học của bà Aliueva vợ của Stalin.” Hết trích: Như vậy đ/c đã “vu cáo” tổng bí thư ĐCS là người bám vào váy phụ nữ để tiến thân. Hơn nữa, sau khi lên tới đỉnh cao quyền lực thì “ăn cháo đái bát” quay ra vạch trần những tội ác của người đã giúp.
        + Thuyết của miên, là thuyết gì?, sao đ/c lại cho rằng“đồng chí Tô Huy Rứa cho Tàu luân phiên sang VN đẻ con”, đ/c có nhầm tên Tô Huy Rứa với tên Thái thú Giao Chỉ ngày xưa là Tô Định không?. Đ/c viết như thế thì Việt Nam ta hiện nay “Ra ngõ gặp… người Trung Quốc!” là do đồng chí Tô Huy Rứa cho phép à?.
        + Đ/c phải biết, viết như vậy rất dễ bị “thế lực thù địch” nó lợi dụng, nó nói thật ra những tật xấu của các lãnh tụ CS thì sao?.

        • Dove says:

          “Căn cứ vào đâu mà đ/c Dove lại viết ‘Nghe nói ông ấy thăng quan tiến chức nhanh vì là bạn học của bà Aliueva vợ của Stalin.’”

          Có vô khối khảo cứu của Nga viết về vai trò của bà Aliueva trong sự nghiệp của đồng chí Khơrútsov Nếu độ xác tín dưới 50% thì Dove rút lại còm.

          “Thuyết của miên, là thuyết gì?”

          Đấy là thuyết của còm sĩ có nick “miên” cho rằng một người như Khơrutsov được sinh ra tại một làng của Nga, cách biên giới Ucraina 3 km thì đích thị phải là người Nga. Cụ thể ở đoạn sau:

          “* Kalinovka is a rural locality in Khomutovsky District of Kursk Oblast, Russia, located close to the border with Ukraine and only 3 kilometers from the M3 highway. Kalinovka is the birthplace of Nikita Khrushchev.
          Tui nhờ Google dịch thì không thấy ý nào nói là TBT Khurshchev dân Ukraina cả”

          Từ đó còn thấy rõ, thuyết miên đã được dày công xây dựng trên cơ sở sử dụng công cụ hiện đại “Goole”. Đây là một điểm sáng. Chính vì vậy Dove tôi có ý định mượn thuyết miên để lập dự án Pilot về Việt Nam hóa ba tàu Chợ Lớn và tiến tới lập dự án thế kỷ về luân chuyển người Hán đến VN sinh đẻ (đẻ xong là về) nhằm Việt Nam hóa họ trình Nông dân xem xét.

          Tiện thể, “tế nhị” liên hệ với dự án luân chuyển cán bộ của bác Tô Huy. Đùa thôi, ko có ngụ ý làm Maidan để xử lý bác ý đâu.

        • NôngDân says:

          +“Có vô khối khảo cứu của Nga viết về vai trò của bà Aliueva trong sự nghiệp của đồng chí Khơrútsov Nếu độ xác tín dưới 50% thì Dove rút lại còm.” hết trích: Thế thì Dove nên viết theo cách của cố bộ trưởng Trần Hoàn, đó là “chuyện kể rằng”!
          + Đúng là “GS – TS Nhà khoa học”, cái gì cũng thích đao to búa nhớn!, chỉ là ý kiến của một còm sĩ mà nhà khoa học Dove nói là “thuyết” này “thuyết” nọ, lại gắn với người Tầu ở Việt Nam và lôi cả Tô Huy Rứa vào. Vì vậy Nông dân tớ cứ ngỡ rằng “đảng ta” đang qua Tô Huy Rứa, để thực hiện một “chủ trương nhớn” mới, khi thời cơ thuận lợi, sẽ lại “bỏ phiếu trưng cầu dân ý” như Crimea hôm nay!.
          + Còm hay!!!, Dove đừng rút!

    • FZi says:

      Đọc hồi ức của ông Bảo Ân xong, đọc thêm còm của mien, tự nhiên nổi hết cả gai óc vì nhớ lại cái thời ăn lông ở lỗ – ủa lộn – thời ăn độn bo bo và tem phiếu! Mà mình chỉ ăn có bấy nhiêu đó là đỡ lắm rồi, nhiều người còn “ăn” tới cái gì bi đát đến mức hóa kiếp chầu giời nữa kìa. Tự an ủi, thôi thì bây giờ mọi thứ đã trôi qua, tuy chưa thể bắt chước giống như bác Chấn 10 năm án oan ở Bắc Giang mà nức nở: nhờ ơn đoảng, nhà nước, nhưng có thể cảm tạ cha mẹ ta đã gồng lướt qua được chặng đường kinh khủng ấy mà ta được tồn tại như hiện nay…

  17. levinhhuy says:

    Chẳng biết cơ duyên chi mà bài này của Huy Phương viết về hoàng tử út của vua Bảo Đại, lại được lên mạng cùng lúc với bài của Kami, viết về thế tử cả của tể tướng Tấn Dũng.
    Vào cái tuổi mà mệ Bửu Ân đang phải nhọc nhằn mưu sinh bữa đói bữa no, thì thế tử Quang Nghị tà tà hoạn lộ thênh thang mềnh màng, ngồi ghế thứ trưởng Xây dựng chưa nóng đít đã nhảy về đảm nhận phó bí Kiên Giang. Xem ra thế tử Nghị tuổi trẻ tài cao, cái ủy viên chính thức kiêm thượng thư bộ Công hẳn đã được thửa sẵn cho ngài.
    Người xưa là con ông
    Người nay cũng cháu cha
    Kẻ: nhà bị niêm phong
    Đấng: chức được tăng gia!

    Âu cũng là một chữ Thời mà ra cả. Tể tướng Nguyễn Tấn X., xin người bảo trọng, nắm cho chặt cái chữ Thời này, ngài nhé!
    Một chữ Thời chuyển xoay chức tước;
    Một chữ Thế rút rỉa tài nguyên.
    Ơ hơ!

    • VVX says:

      Mời bác Ly xem phần bình luận của Ông Ngô Nhân Dụng, phần nào có liên hệ với comment của bác.

      Nếu có thể, bác soạn sẵn điếu văn (dùm cụ Dove), để một ngày rất gần đọc chia buồn với cụ Dove. 😆

      • levinhhuy says:

        Cảm ơn bác VVX, nghe ông Ngô Nhân Dụng nói chuyện, đúng như chị Hà Giang nói: nghe cũng vui tai. Có điều, em nghe cứ như bàn sấm ký ấy, nghĩa là ông Ngô “phân tích” chỉ theo chủ quan, ước muốn của cá nhân ông, chứ không mấy lý lẽ thuyết phục.
        Giả dụ: ông nói đảng Cs Việt Nam suy đồi, với triệu chứng là trong nội bộ đảng, họ chia bè gây phái, mạnh ai nấy vét, chẳng theo luật chơi nào cả; nhưng ông lại quên một điều, là sự cố kết giữa các phe phái vẫn còn mạnh lắm, nếu có nguy cơ ảnh hưởng đến miếng bánh chung là lập tức các vị ấy đoàn kết lại để cùng dập tắt nguy cơ ngay. Sự tranh giành giữa các phe phái, thực ra chỉ là ỏm tỏi để chia chác lợi lộc, chứ không bao giờ căng thẳng đến độ tao còn mày biến! 😉

  18. mien says:

    Pà Kố Bo Dop bảo tui chứng minh TBT Khrushchyov là người Nga hả ? Tui đọc các tài liệu đều bảo lão ấy là người Nga , Vậy lão Bo Dop đọc tài liệu nào nói lão Khurshchyov là người Ukraina , Vậy chứng minh đi ? Ha ha Cóc cần lão chứng minh nhé , sự thật là lão TBT ấy là người Nga trăm phần trăm .
    Bà con trogn nhà Hiệu Minh giúp Miện tui chứng minh với lão Bái Dóp cái ,chứ với cái đầu lão ấy khó chỉnh sửa quá.

    • Hoàng cương says:

      Hang Cua là một “quán trọ ” mọi người nghỉ chân , rồi đi tiếp chăn đường còn lại cuộc đời , tấm bản đồ cuộc đời có nhiều lối đi ,mỗi người chọn cho mình lối đi riêng ,thành quả trái ngọt ,hay cay chát phải chấp nhận . Thói ngông cuồng che lấp mắt lối về …và khối kẻ thích ” Thà một phút huy hoàng còn hơn buồn le lói suốt nhiều năm ” cũng là một lựa chọn ?

      Đời ta gặp gỡ nhau cũng tình cờ qua đường, nếu ” có duyên thiên lý năng tương ngộ ” hoặc mời nhau ly nước giải khát chốc lát rồi đường ai nấy bước , Đất nước liêu linh như ngày nay cũng do cái nghiệp duyên của rất nhiều người cộng lại . Cũng như cái nghiệp duyên của tất cả hành khách trên chuyến bay MH 370 , hay cái nghiệp duyên triều đại nhà Nguyễn v.v và còn tiếp nối không dứt nếu lối cai trị và hành xử như hiên nay , dân tộc còn lầm than lòng người ly tán . ” nhân nào quả đó ” đang diễn ra hàng ngày … người người hung ác quỉ dữ còn theo …

  19. chinook says:

    Cách đâ không lâu, một văn sĩ viết một cuốn sách nơi về những ngày tháng gian truân của gia đình Ông. Đặc biệt Ông đề cập đến việc gia đình Ông bị thu hồi nhà….

    Ông mô tả ngôi nhà khá rõ. Tình cờ tôi cũng biết ngôi nhà đó và người Chủ cũ của nó.

    Trong một buổi đọc sách có mặt ăn sĩ nà,tôi rủ người con Út của người Chủ cũ của ngôi nhà đó đi chung. Trong lúc trò chuyện, tôi có nhắc lại ngôi nhà đó và giới thệu người đi chung với tôi với văn sĩ đó….

    Tôi cũng nói rõ mục đích chỉ là muốn thêm chi tiết để câu chuyện được đầy đủ , tron ven hơn . Những gì xảy ra , thế hệ chúng tôi không có trách nhiệm.

    Từ giữa thập niên 40 thế kỉ trước. Những ngôi nhà ‘đẹp’ ở nước ta đôit chủ nhiều lần, theo tình hình chính trị .

    Nhưng không có sự thay đổi nào có thể sánh với sau 1975.
    Không chỉ một vài ngôi nhà mà là toàn khu phố. Không chỉ một vài người có máu mặt mà hầu như mọi người.

    Mới ài chục năm mà cách đâ hai chục năm khi về thăm quê cũ , tôi cố đi kiếm một vài người bạn nam xưa , nhưng cảnh đã đổi khác và người cũng không còn tăm hơi.

  20. Vĩnh An says:

    Chuyện bên lề : Sau khi cướp chính quyền ở Huế năm 1945, ô. T Hữu buộc vua BĐ thoái vị. Ô. Trần Huy Liệu từ Hn vào ngăn không kịp. Ý ô. Hồ muốn giữ BĐ làm quân bài chính trị và vẫn để Vn trong liên hiệp Pháp để Pháp không đánh Vn. Việc không thành, Pháp theo chân Anh vào đánh Nam bộ, Tưởng tràn vào Bắc bộ mang danh nghĩa giải giáp quân Nhật.
    Khi ô TH ra Hn họp có hỏi ô. Hồ là quân Pháp hay quân Tưởng đáng ngại hơn, Ô. Hồ cáu bảo ” Pháp không sợ Tưởng cũng không sợ, sợ mỗi các chú ” . Lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, 1 giải pháp chính trị mềm dẻo sẽ đỡ tốn xương máu. Nhưng quả là người tính không bằng trời tính, chiến tranh liên miên 30 năm trời. Nếu không giờ này chắc vẫn còn 1 liên bang Đông Dương dân chủ như Pháp, giàu như Mỹ, máu như Liên Xô đủ sức chọi nhau với Tq
    Vua BĐ thật là đáng thương, nhưng ô là vị cha tồi không quan tâm được cho con cái. Chẳng bù cho các quan bây giờ, ngoài biệt thự khắp nơi, nhà thờ tổ to tổ bố, con đứa thì chủ ngân hàng, đứa thì quan đầu tỉnh, đứa bé nhất cũng cầm đầu đám hồng vb, thật là danh giá.
    Không biết họ có nghĩ tới 1 tương lai giống ngài không, khi gió đổi chiều.

    • mien says:

      Cái lày nà sử sách không có chuyện không muốn Báo Đại thoái vị nha . Cái lày nà thông tin vỉa hè bay giờ để nhầm xoa dịu thôi. Chuyện lày thường diễn trò mèo nhiều quá mà .
      Nhìn sang anh Hai cả đỏ Liên Xô múc mẹ cái Sa Hoàng , giết giết đốt đốt xác , Hồng quân sang Hungary cũng múc mẹ cái Hoàng Gia Hungary rồi cũng giết giết đốt đốt xác.Bên anh Ba Tàu không có chuyện giết giết đốt Hoàng Gia chẳng qua anh Tưởng đạt đổ trước ,nếu không thì chẳng khác gì nhé nhé , Bài của các bác Dùng Bạo Lực Cách Mạng mà, đó là Hoàng Gia .
      Còn với đám Có tài sản thì sao ? Khi cướp chính quyền xong là thi đua giết giết cướp nhé, thử xem Môn Phái Đỏ làm gì ?
      Bên Liên Xô thì ông Nin và ông tiên Stalin cũng chơi chiêu giết ,tịch thu ruộng đất đem vào HTX cũng có 1 đám đầu rơi máy chảy .
      Bên anh Ba thì cũng múc luôn 50 triệu mạng ,rồi thì cuộc.. ở nước quen cũng không thua kém và 75 là anh Pol Pot cũng múc mẹ luôn 1/2 dân Campuchia .

    • says:

      Chuyện bên lề do Nguyễn Hữu Đang kể lại là đúng . Ông Đang, người được ông Hồ giao trọng trách làm lễ đài tuyên bố VN độc lập, về sau đi tù vụ Nhân văn Giai Phẩm,. Vĩnh An nhớ lộn chổ chính ông Trần Huy Liệu, Cù Huy Cận vào Huế buộc Bảo Đại thoái vị, trao ấn kiếm. Người chỉ huy bộ đội theo bảo vệ cho Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận là Tướng Trần Độ, lúc đó là anh bộ đội trẽ măng, mới theo Viet Minh 1944 (Hồi ký Trần Độ). Tướng Trần Độ kể lại đến Ngọ Môn, bộ đội bỏ súng lại, đi bộ vào đễ giữ lễ với Triều đình …

      Đọc đoạn Hồi Ký Bảo Đại có nói Cụ Hồ muốn Bảo Đại lấy lại quyền hành :

      “Ngày 27-1, 7 giờ sáng, điện thoại reo trong căn hộ tôi đường Hoàng Diệu. Hồ Chí Minh kêu tôi:
      — Tôi có thể tới thăm ngài ngay tức khắc được không?
      Tôi trả lời được và ngay phút sau ông đã tới. Ông có vẻ rất xuống tinh thần và ốm yếu hơn thường lệ. Ngay khi vào, ông nói ngay:
      — Thưa ngài, tôi không biết làm sao nữa. Tình hình quá nguy kịch. Tôi biết rõ người Pháp sẽ không thương thuyết với tôi. Tôi không được lòng tin cậy của Đồng Minh. Tất cả đều thấy tôi “đỏ” quá. Tôi xin ngài hi sinh lần thứ hai: lấy lại quyền hành.
      Hồi ký Bảo Đại trong giai đoạn làm cố vấn tối cao cho Hồ Chí Minh

      http://danluan.org/tin-tuc/20140317/phong-uyen-bao-dai-toi-cao-co-van-cua-ong-ho

  21. mien says:

    trích từ Miên : Cái lò Hột Nhân bị nổ sự thật là ở trên đất Ukraina nhưng nó được xây dựng nên là để phục vụ kinh tế , quân và chính trị cho thằng Liên Xô mà thằng Nga ngày nay thừa hưởng , chứ Ukraina trước kia thì hưởng xái còn ngày nay thì hưởng hậu quả nhé.
    Ngqa với tư cách thừa hưởng thành quả của Liên Xô thì lẽ ra cũng phải có trách nhiệm về cái lò hột nhân này chứ ? Nói kiểu lúc cái trại xây người của Hitle trên đất Balan thì kết tội Balan, nay cái lò phản ứng hột nhơn trên đất Ukraina lúc nó bị nhà nước Liên xô chiếm thì bảo chỉ phục vụ Ukraina .
    :Dove says:
    March 16, 2014 at 1:42 am
    Hóa ra tương lai của fake democracy nằm trong tay những người như Miên.

    Dove chưa hề nhận mình là người “biết tuốt” vào Hang Cua là để trao đổi cùng tiến bộ. Vậy đề nghị Miên cho trích ngang để chứng minh Khơrutsov là người Nga đi và Chernobul là phục vụ kinh tế cho thằng Nga đi.
    Hình như tay Bo Zdop này đọc mà không hiểu nhể hay cố ý giả ……
    Tui có nói cái lò hột nhơn CHERNOBYL phục vụ kinh tế Nga ? Có biết đọc chữ không pố ? ..N… thất Pà Kố
    Còn chuyện truman hả ? Mắt Bồ Câu con đậu con bay nên nhầm lẫn lung tung là chuyện thường mà.
    Hi hì dám nói xấu Uncle nhé , như vậy là nói Uncle đi theo bác Mao và Stalin là sai lầm thì dẫn đến cái chính quyền này …..là sao ta ?
    Nói theo biện chứng của cả chọng ” MÌNH CÓ NHƯ THẾ NÀO THÌ NGƯỜI TA MỚI MỜI MÌNH CHỨ” Vậy suy ra MÌNH CÓ NHƯ THẾ NÀO THÌ TRUMAN MỚI TỪ CHỐI .

  22. Đất Sét says:

    Tấm ảnh thứ 3 từ trên xuống, bác Cua chú: Hai nhân vật cuối cùng của giòng Vua Bảo Ðại: Nguyễn Phước Ðịnh Lai và Ðịnh Luân (cháu nội của Bảo Ân) không hợp lý lắm, vì hai cậu bé là hậu duệ cuối của Vua Bảo Đại trong thời đểm này mà thôi.

  23. CD@ says:

    – cảm ơn bài viết với những chi tiết về thân phân “một số con người ” cùng với thăng trầm lịch sử…tư liêu này và nhiêu tư liệu khác, xin đừng bao giờ cho vào ‘bảo tàng lịch sử” hay là “thư viện quốc gia”,vì lâu lâu, “theo định hướng, đúng qui trình, vì đại cục”, là sẽ mất tiêu như tư liệu về HS, TS, cuộc chiến tranh biên giới phía bắc 1979…Huhu…!
    – HM có thê sưu tập được ở đâu, tư liệu vê một người, có tên là “VŨ TRUNG”, danh nghĩa là con nuôi của cụ quá cố Vũ Kỳ .( thư ký của bác…)..và tiếp theo, là khá nhiêu các “thái tử đỏ” rất chi là CÔCC hoặc 5C…!

  24. Được lam vua, thua làm giặc là quy luật muôn đời của con người. Bên ta như Bảo Đại, Diệm, Nhu, Thiệu… Bên Tây như Sa đam Hut sen, Mu ba rac, Ga đa phi…rồi tổng thống Ukraina cũng rứa cả. Bài học cho những người cầm quyền VN hiện nay: mình sống sung sướng cũng để lại chút lộc về sau chứ đừng có bao nhiêu sản vật cũng vơ hết về mình, tạo nên “tài sản khùng” thì lúc thất thế không ai thương xót đâu. Nhìn các biệt điện của Bảo Đại rải khắp Tây Nguyên mà đáng giận những kẻ cầm quyền bỉ ổi.

    • levinhhuy says:

      Còn dinh thự của các anh em quan lại của chính quyền đương thời, chúng lố nhố đều khắp trêncác tỉnh thành quận huyện thì sao, có gợi cho Dân Phố Núi cái cảm giác tao nhã chi không?

  25. Dove says:

    Đến là khổ!!!

    Nếu Bảo Đại theo Bác Hồ làm công dân một nước độc lập và dân chủ cộng hòa thì đâu đến nỗi.

    Dù sao đi chăng nữa, cũng kính viếng hương hồn ông.

    • NôngDân says:

      + Đồng chí Dove chỉ biết 1 mà không biết 2, mới thốt lên “Đến là khổ!!! “. Đ/c nên biết rằng: “Nếu Bảo Đại theo Bác Hồ làm công dân một nước độc lập và dân chủ cộng hòa” thì Ông ấy và toàn thể gia khuyến đã được mang ra đấu tố từ thời cải cách ruộng đất rồi! ( kể cả con trai út là ông Bảo Ân).

      • Dove says:

        Trích lại đoạn còm của Dove gửi cho mien:

        Sau này thì Eisenhauer, quá quắt hơn, ủng hộ Ngô Đình Diệm hạ bệ cựu hoàng Bảo Đại. Nếu Cựu Hoàng an tâm làm công dân của một nước độc lập tự do và làm cố vấn của Cụ Hồ thì đâu đến nỗi. Cụ Phạm Khắc Hòe (Ngự tiền đổng lý của Bảo Đại) đó thôi. Cụ theo Bác Hồ, tên của cụ vẫn được đặt cho cây cầu đẹp nhất Đà Lạt (cầu ông Đạo). Con trai là ông Phạm Khắc Lãm đã làm đến Tổng giám đốc VTV. Nhà cửa đàng hoàng lại còn yên bề gia thất. Con gái là bà Phạm Thị Thành – đạo diễn nổi tiếng, đầu trò kỷ niệm 4000 năm Thăng Long.

        Đã là trí thức nên theo Bác Hồ, theo Hoa Kỳ ko hay đâu. Tuy có trục trặc, Nhân văn giai phẩm chẳng hạn (án oan, được khoan hồng rồi), nhưng đâu có đến nỗi như ông Ngô Đình Nhu, bị đảo chính theo kiểu Maidan rồi bị một hạ sĩ quan bắn chết thảm, thi thể lỗ chỗ vết đạn mà không được xét xử công minh trước pháp luật, không được nói lời cuối cùng.

        Nếu ông Nhu được nói lời cuối cùng, Dove tin rằng ông ấy sẽ nói: Fuck the Maidan! Fuck the U.S.!

        • levinhhuy says:

          Cãi với papa hoài mệt wé. Kon xin phép nêu câu hỏi thăm dò nhận định của bà con trong Hang Cua, papa nhé!
          Thưa bà con, sau đây, ai đồng ý với nhận định là cựu hoàng Bảo Đại nên yên tâm ở lại với cộng sản, xin giơ ngón cái lên;
          Ai cho rằng cựu hoàng đào thoát khỏi Việt Minh là hành động đúng đắn, xin xỉa ngón cái xuống.

        • HỒ THƠM1 says:

          Bận đi kiếm ăn quá nhưng thấy cái đầu củ chuối của DOVE nói vớ va vớ vẩn như học trò lớp ba, bực quá! Nói ít thì được nhưng lải nhải hoài thì sinh có hại!
          Hẹn DOVE lần sau, nếu đề tài này còn treo lâu!
          Nhưng DOVE về học bài lại cho kỷ vào đã!

        • Người lái đò says:

          Dove từng đọc tác phẩm của ông Nhu mà vẫn bị nhầm : Việc dựng ông Diệm lên để thay ông Bảo Đại là do Pháp chứ không phải Mĩ . Mĩ bị Pháp lừa , nên khi nhận ra mới làm đảo
          chính và giết ông Diệm …

        • namchinh says:

          Đọc còm của dove dẫn đến bệnh cao huyết áp hoặc nhồi máu.

      • FZi says:

        Lạ thật, lãnh bao nhiêu là tiền từ quĩ trả lương cho dư luận viên mà vẫn không chữa được bệnh lão hóa tư duy ! Thế mới biết, trên đời không chỉ nhiều tiền của và thuốc hay là thắng được bệnh nan y đâu, còn cần tới việc bệnh nhân phải chịu nhận là mình có bệnh, và hiểu thực trạng bệnh mình đã trầm trọng tới đâu nữa.

  26. D.N.L. says:

    chi
    Dù sao đi nữa,những lời của mệ Bảo Ân thật là có cốt cách và khẩu khí của dòng máu
    hoàng gia triều Nguyễn nước Việt
    Ông viết “… xin vui lòng nhìn vào lương tâm mình,không phải để tìm trong đó lòng bác ái
    hay một tình cảm riêng tư,bởi vì cha tôi,không muốn và cũng không chờ đợi sự rộng lượng
    đó của qúy vị mà chỉ xin qúy vị tìm trong đó một đức tính cao thượng và lòng trung thực để
    trả lại cho ngài hai chữ “công bình” trong lịch sử”.
    Đúng là một người con chí hiếu,chứ không “bất hiếu” như ông đã khiêm tốn thừa nhận.
    Nói cho công bình,vua Bảo Đại cũng phần nào đó có “đức tính cao thượng và lòng trung
    thực” với tư cách một con người thủy chung,dám làm dám nhận,chứ không đổ tội cho ai
    cả.Trong Hồi ký Con Rồng An Nam (Le dragon d’Annam),vua Bảo Đại không hề thù hận
    ông Ngô Đình Diệm mà trái lại,vua còn tỏ ra kính trọng người đã ra lệnh tịch thu tài sản
    của ông,nhất là khi ông Diệm dẹp hết những địa điểm ăn chơi bài bạc,đĩ điếm (Kim Chung,
    Đại Thế giới),vốn là nguồn tài trợ hàng tháng cho sinh hoạt phí của nhà vua ở nước Pháp.

    • D.N.L. says:

      Nhân nhắc về hồi ký thì đại đa số hồi ký của người VN.ta thường đánh
      bóng mình để tự đề cao bằng cách đổ tội hết cho người khác và hoàn
      cảnh,chứ không trung thực bao nhiêu,nhất là nếu họ có “ân oán giang
      hồ” (mà oán nhiều hơn) với đối thủ chính trị của mình.
      Đó là trường hợp hy hữu của chính trị gia ngay thẳng như đảng trưởng
      Đại Việt (miền Trung) là Hà Thúc Ký,dù bị ông Diệm kết án tử hình vì lập
      chiến khu Ba Lòng để chống chính quyền nhưng hồi ký của ông xuất bản
      ở Mỹ (2009) lại ca ngợi ông Diệm là “người một đời nặng lòng lo toan việc
      nước”
      Sốngt chết với dân tộc

      • D.N.L. says:

        Xin lỗi thiếu mất 2 chữ “ngược lại” sau “trường hợp hy hữu
        (ngược lại)”.Đa tạ.
        “Sông chết với dân tộc” là hồi ký của ông Hà Thúc Ký.

        • hgiang says:

          Vâng bac DNL, mê Bảo Ân giử ₫ươc cốt cách hoàng tôc dủ cuôc ₫ời bi bao sóng gió dâp vui. Cốt cách ₫ó nhiều triêu phú dolar bây giờ muốn cũng không có ₫ươc.
          Tôi cũng có dip dên làng Thonac thăm mô vua Hàm Nghi và hêt sức xót xa trước ngôi mô quá ₫ổi khiêm nhường của vi vua anh hung VNam
          (Xin lôi bac DNL dang ở Huế phải không )

        • D.N.L. says:

          Xin trả lời bác hgiang,
          Tôi từng sống ở Huế hơn 10 năm,chứ hiện nay thì
          không.Đọc thấy bác nhắc đến thư viện Huế và tính
          hỏi thăm nhưng lại ngại !

        • hgiang says:

          Tôi rời Huế cũng ₫ã lâu rồi bac DNL a. Nhưng trong môt lần về thăm thi thấy cái thư viên duyên dáng xinh dep ₫ã biến mất, thay vào ₫ó là môt tòa nhà thô kêch thiêu thẩm mỹ nên buồn và tiếc ngẩn ngơ.
          Bác ở Huê vào khoảng thời gian nào.
          Cùng là còm sĩ Hang cua có chi mà bác ngai

  27. An Trạch says:

    Tui đọc sách báo thấy có 4 câu gọi là “Đế hệ thi” của nhà Nguyễn dùng để con cháu về sau theo đó mà đặt tên, như sau:
    “Miên Hường Ưng Bửu Vĩnh
    Bảo Quý Định Long Trường
    Hiển Năng Kham Kế Thuật
    Thế Thụy Khúc Gia Xương”
    Cho nên ta thấy Vĩnh Thụy có con trai là Bảo Long, Bảo Ân…,Con trai Bảo Ân là Quý Khang,con trai Quý Khang là Định Lai Định Luân (tức Vĩnh rồi thì đến Bảo, Bảo đến Quý…).

  28. […] Hiệu Minh Ông Bảo Ân – Con trai út của vua Bảo Đại […]

  29. mien says:

    Dove says:
    March 15, 2014 at 10:45 am
    ” “Cọi thằng Nga bẩn với Ukraina như thế nào vụ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl, thành quả thì nó hưởng ,nhưng khi nhà máy nổ gây ra phóng xạ thì nó quăng cục lơ , làm bọn châu Âu góp tiền lại để gia cố cái vỏ chống phóng xạ hiện nay .Lòng tốt anh Liên Xô -Nga đấy .”

    Thời Stalin (TBT đảng CS LX, người georgia) thì Ucraina là một trong những sáng lập viên của Liên Hiệp Quốc. Sau đó, từ thời kỳ Khơrutsov (tổng bí thư đảng CS Liên xô và là người Ucraina), là cường quốc hạt nhân với tiềm lực mạnh hơn TQ, Ấn Độ và Pakistan gộp lại.
    ………””
    Kiến thức hổ lốn thế này mà muốn biến thành Mr. Biết Tuốt chánh hiệu con Bò ZĐóp nhể ? TBT Khrushchyov là người Ukraina ? lạy pố pố làm ơn tu thêm kiến thức rồi hãy làm Mr. Biết Tuốt nhé. Lão này là dân Nga chánh hiệu chứ Ukraina gì chứ . Lão có sang sống bên Ukraina hay lấy vợ Ukraina thì lão cũng “đéo” biến thành dân Ukraina nhá.
    Cái lò Hột Nhân bị nổ sự thật là ở trên đất Ukraina nhưng nó được xây dựng nên là để phục vụ kinh tế , quân và chính trị cho thằng Liên Xô mà thằng Nga ngày nay thừa hưởng chứ Ukraina trước kia thì hưởng xái còn ngày nay thì hưởng hậu quả nhé.
    Ngqa với tư cách thừa hưởng thành quả của Liên Xô thì lẽ ra cũng phải có trách nhiệm về cái lò hột nhân này chứ ? Nói kiểu lúc cái trại xây người của Hitle trên đất Balan thì kết tội Balan, nay cái lò phản ứng hột nhơn trên đất Ukraina lúc nó bị nhà nước Liên xô chiếm thì bảo chỉ phục vụ Ukraina ,
    lạy Pố , bó tay với loại này rồi.
    Ak còn cái vụ chửi Truman không chơi với Uncle để ngã vào vòng tay anh Mac Lê sao không phản hồi ? Hay tự thấy lão phản động dám bảo lãnh tụ sai lầm ? Nói xấu Lãnh tụ là phản động nhé .
    Còn vụ mấy cái cầu vượt Tung Chảo của lão tự sướng nữa sao không chơi lươn đi ?
    Lão Cua có 1 entry trong đó có kể lại 1 câu nói của thế giớI VỪA HÀI VỪA THẬT : XUẤT 10 CON BÒ SANG NGA SAU VÀI NĂM NHẬN LẠI 10 PHÓ TIẾN SĨ ”
    Tui không biết CÂU ĐÓ đúng hay sai nhưng ở nước tui SAU 1 ĐÊM NGỦ DÂY THÌ PHÓ TIẾN SĨ LIÊN XÔ THÀNH TIẾN SĨ , RỒI HƯỚNG DẪN CHO LUẬN VĂN CHO TIẾN SĨ mới kinh thế .Ở Việt Nam có chuyện CƠM HƯỚNG DẪN VÀ CHẤM CƠM , nhưng còn phó tiến sĩ mà hu7o71nh dẫn và chấm Tiến Sĩ chắc phải gọi là CHÁO CHẤM CƠM nhể ?

    • chính ủy says:

      Ui phê ní sự của Đốp có mà phê cả đời không hết. Ở đây phần đông mọi người không phải là anti quan điểm trái chiều mà là anti cái sự nập nuận ngang như…Đốp mà nhiều khi cua (chứ không phải Tổng Cua) còn thua xa, mà lại được chuyển tải với thái độ rất là…Pu tin.

    • Nguyễn Tử Thư Điền says:

      Nhầm chỗ sao ấy, chả hiểu nói gì ?!.

    • Dove says:

      Hóa ra tương lai của fake democracy nằm trong tay những người như Miên.

      Dove chưa hề nhận mình là người “biết tuốt” vào Hang Cua là để trao đổi cùng tiến bộ. Vậy đề nghị Miên cho trích ngang để chứng minh Khơrutsov là người Nga đi và Chernobul là phục vụ kinh tế cho thằng Nga đi.

      “còn cái vụ chửi Truman không chơi với Uncle để ngã vào vòng tay anh Mac Lê sao không phản hồi ? Hay tự thấy lão phản động dám bảo lãnh tụ sai lầm”

      Miên thân mến, hãy ăn chay, gột rửa não trạng cho thanh khiết rồi đọc thư của Bác Hồ gửi TTg Truman nhé. Lá thư có đoạn kết thúc như sau:

      “An ninh và tự do chỉ có thể được bảo đảm bằng sự độc lập của chúng ta đối với bất kỳ một cường quốc thực dân nào, và bằng sự hợp tác tự nguyện của chúng ta với tất cả các cường quốc khác. Chính là với niềm tin vững chắc này mà chúng tôi yêu cầu Hợp chủng quốc với tư cách là những người bảo vệ và những người bênh vực Công lý thế giới, thực hiện một bước quyết định trong sự ủng hộ nền độc lập của chúng tôi.

      Điều mà chúng tôi đề nghị đã được trao cho Philippines một cách quý báu. Cũng như Philippines, mục tiêu của chúng tôi là độc lập hoàn toàn và hợp tác toàn diện với Mỹ. Chúng tôi sẽ làm hết sức mình để làm cho nền độc lập và sự hợp tác này trở nên có lợi cho toàn thế giới”.

      Link: http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/133287/thu-chu-tich-ho-chi-minh-gui-tong-thong-truman.html.

      Có bản scan nguyên văn tiếng Anh của bức thư tại cùng link. Thành thật mà nói, còn một vài từ Dove không hiểu, có thể là cổ tự, ví dụ như Ecspectfully Yours, mong được miên chỉ giáo.

      À, trong cùng link ấy có trích vài đoạn thư của Bác Hồ gửi Bộ trưởng Ngoại giao Hoa kỳ, ông James Byrnes, rằng trí thức VN:

      “tha thiết mong muốn tạo được mối quan hệ với nhân dân Mỹ là những người mà lập trường cao quý đối với những ý tưởng cao thượng về công lý và nhân bản quốc tế, và những thành tựu kỹ thuật hiện đại của họ đã có sức hấp dẫn mạnh mẽ đối với giới trí thức Việt Nam”.

      Thế mà Chính thể của Truman đã phớt lờ thư của Bác Hồ, bỏ ngoài tai lời khuyên của đại tá Dewel, để lú lẫn hỗ trợ Pháp đến 80% chiến phí để Đốt cháy Đông Dương, như vậy chẳng phải là đẩy Bác Hồ của Dove vào tay Mao và Stalin là gì. Về cái sự lú này của Truman, đến nay, may ra chỉ có một người theo kịp.

      Sau này thì Eisenhauer, quá quắt hơn, ủng hộ Ngô Đình Diệm hạ bệ cựu hoàng Bảo Đại. Nếu Cựu Hoàng an tâm làm công dân của một nước tự do và Cố vấn của Cụ Hồ thì đâu đến nỗi. Cụ Phạm Khắc Hòe (Ngự tiền đổng lý của Bảo Đại) đó thôi. Cụ theo Bác Hồ, tên của cụ vẫn được đặt cho cây cầu đẹp nhất Đà Lạt (cầu ông Đạo). Con trai là ông Phạm Khắc Lãm đã làm đến Tổng giám đốc VTV. Nhà cửa đàng hoàng lại còn yên bề gia thất. Con gái là bà Phạm Thị Thành là đạo diễn nổi tiếng, đầu trò kỷ niệm 4000 năm Thăng Long.

      Đã là trí thức nên theo Bác Hồ, theo Hoa Kỳ ko hay đâu. Tuy có trục trặc, Nhân văn giai phẩm là ví dụ (án oan, được khoan hồng rồi), nhưng đâu có đến nỗi như ông Ngô Đình Nhu, bị đảo chính theo kiểu Maidan rồi bị một hạ sĩ quan bắn chết thảm, thi thể lỗ chỗ vết đạn mà không được xét xử công minh trước pháp luật, không được nói lời cuối cùng.

      Nếu ông Nhu được nói lời cuối cùng, Dove tin rằng ông ấy sẽ nói: Fuck the Maidan! Fuck the U.S.!

      Ecspectfully Yours

      Dove

      • D.N.L. says:

        Bất đắc dĩ hay nói nôm na là chẳng đặng đừng tôi mới góp
        ý với bác Đốp… như khi ‘ngứa tai’ thì đành phải…gải !
        Ở đâu ra cái tiếng Anh trên hả bác ?
        Còn về thư gửi Truman thì đây là “cú lừa” của HCM.nhằm :
        1- chối mình không theo CS.
        2- đòn ly gián : gây mối nghi ngờ giữa Pháp và Mỹ.
        3- cố che giấu chân tướng CS.của mình với đảng phái quốc
        gia hầu làm an lòng họ mà hợp tác với chính phủ HCM.đang
        đối diện với nhiều khó khăn (từ Pháp và dân VN.không CS).
        từ-

        • 1nxx says:

          Sau khi cướp được chính quyền của thủ tướng Trần Trọng Kim (từ cướp là trích nguyên văn sản phẩm của nhà xuất bản giáo dục, sách giáo khoa môn lịch sử, nhà nước VN-Dân chủ-Cộng hòa mà người viết đã học thuộc lòng) Tôn Dật Tiên dựng lên nhà nước cướp (không thông qua bầu cử theo Hiến pháp) và không được bất cứ 1 quốc gia nào trên thế giới công nhận là 1 nhà nước hợp pháp đại diện cho dân tộc VN.

          Trong thời kỳ phong kiến bất cứ 1 cuộc giành ngôi bất chính nào thành công đều được tân vương cử sứ giả đi các nước láng giềng yêu cầu công nhận là tân vương hợp pháp. Tôn Dật Tiên cũng không ngoài lệ này, từ việc TDT mời Nguyễn Phúc Vĩnh Thụy tham gia chính quyền cướp của mình để lợi dụng tên tuổi của Bảo Đại hòng thuyết phục thực dân Pháp công nhận chính quyền của Tôn Dật Tiên (mặc dù cướp được, không thông qua bầu cử) nhưng cũng là 1 chính quyền như mọi chính quyền hợp hiến khác trên thế giới.

          Thủ đọan đá cá, lăn dưa của Tôn Dật Tiên viết thư cho tổng thống Mỹ Harry Truman chỉ nhằm 1 mục đích duy nhất chính phủ Mỹ công nhận nhà nước cướp (không thông qua bầu cử) là đại diện hợp pháp duy nhất của nhân dân VN. Nếu tổng thống Mỹ Harry Truman mắc lừa và trả lời TDT như trả lời 1 nguyên thủ quốc gia thì dẫn đến sự hiểu lầm của dư luận thế giới : TDT là nguyên thủ của quốc gia VN.

          Trên trang Wall Street Journal, nhà báo Ronald Radosh cũng nói “Hồ Chí Minh không phải là Washington hay Jefferson, ông ta là một kẻ tuyệt đối trung thành với tư tưởng Marxist-Leninist”. Và “hãy gạt đi ý tưởng là Hồ Chí Minh có chút gì quan tâm đến Tuyên ngôn Độc lập (của Hoa Kỳ) ngoại trừ đó chỉ là công cụ mà có lúc ông ta dùng đến để hy vọng đạt được các mục tiêu cộng sản”.

          Đi xa hơn nữa TDT chính thức mời thực dân Pháp quay lại VN thông qua hiệp định Fontainebleau 14/09/1946 do HCM ký tay đôi lúc nửa đêm với bộ trưởng bộ thuộc địa Pháp Marius Moutet, TDT bỏ qua phái đoàn chính phủ cướp do Phạm Văn Đồng cầm đầu mặc dù phái đòan này trên danh nghĩa là đại diện chính thức của chính phủ cướp. Mục đích duy nhất của TDT cũng chỉ muốn chứng tỏ cho thế giới thấy “nguyên thủ quốc gia TDT đã ký hiệp định với chính phủ Pháp”.

          Nguyện vọng của TDT được chính phủ Mỹ công nhận nhà nước cướp là đại diện hợp hiến của nhân dân VN lớn đến mức TDT gửi hàng chục lá thư và điện tín cho tổng thống Mỹ Harry Truman và chính phủ Mỹ.
          Ngày 29/9/1945 HCM gửi thư tới Tổng thống Mỹ.
          Ngày 17/10/1945 HCM gửi điện tới Tổng thống Mỹ
          Ngày 22/10/1945 HCM lại viết thư gửi Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ
          Ngày 1/11/1945 HCM gửi thư đến Quốc vụ khanh Mỹ
          Ngày 8/11/1945 HCM gửi thư tới Tổng thống Mỹ
          Ngày 23/11/1945, HCM gửi thư tới Tổng thống Mỹ
          Đầu năm 1946 HCM gửi điện tới các ngoại trưởng Liên Xô, Mỹ và Trung Hoa Dân quốc tha thiết yêu cầu đưa vấn đề Việt Nam ra Liên Hiệp Quốc và yêu cầu “nhận Việt Nam vào Liên Hiệp Quốc”.
          Ngày 18/1/1946 HCM gửi thư cho Tổng thống Mỹ
          Ngày 16/2/1946 HCM gửi thư tới Tổng thống Mỹ
          Ngày 18/2/1946 HCM lại viết thư gửi chính phủ Mỹ

      • says:

        Bác Dove. Tiếng Anh không có chữ Ecspectfully Yours, chỉ có chữ Respectfully Yours. Thời đó, trong chính phủ Liên Hiệp, các Bộ trưởng đều thông thạo Pháp ngữ, GS Tạ Quang Bữu la` người giỏi Anh Ngữ nhất vì ông có thời gian học Oxford. Có lúc ông Bữu còn định làm Mục Sư bên Anh Quốc nữa. Cách đây 3,4 tháng, một nữ gs Sữ Mỹ có tìm trong Văn Khố, một bức thư ông Võ Nguyên Giáp, lúc đó là Bộ trưởng Nội Vụ, gởi Hoa Kỳ bằng Anh ngữ. Vì cách viết Anh Ngữ gần như hoàn hảo, nên các nhà nghiên cứu Mỹ tin rằng bức thư này do ông Bữu soạn cho ông Giáp. Lúc bấy giờ, ông Tạ Quang Bữu cũng là người thành lập chương trình phát thanh Anh ngữ đầu tiên cho Đài Phát thanh Hà Nôi. Người xướng ngôn viên, sau đó, sang Anh Quốc du học là gs Tôn Thất Thiện. Nhiều phần GS Bữu là người soạn lá thư trên.

        Tìm bức thư ông Hồ gởi ông Truman trong bức thư trên trong National Archives không có lỗi chính tã……

        What we ask has been graciously granted to the Philippines. Like the Philippines our goal is full independence and full cooperation with the UNITED STATES. We will do our best to make this independence and cooperation profitable to the whole world.

        I am Dear Mr. PRESIDENT,

        Respectfully Yours,

        (Signed) Ho Chi Minh

        Ông Hồ biết tiếng Anh, ông chắc chắn có đọc trước khi ký.

        Bức thư trong cái link là bản đánh máy lại, bị lỗi chính tã chứ không phải nguyên gốc.

  30. đối xử với danh gia vọng tộc như vậy liệu có ổn không nhỉ

  31. KTS Trần Thanh Vân says:

    Hoàng tử Bảo Ân thống kê sót rồi. Ở Hà Nội có một người con trai của Cựu hoàng Bảo Đại sinh năm 1946, mẹ ông ta là một cô gái quý tộc gốc Hà Thành. Người này giống Bảo Đại như đúc, nhưng không lấy tên là Nguyễn Phúc Bảo …..mà là Nguyễn Gia…
    Hiện tại,.gia đình mẹ người này đang sống ở Pháp và Mỹ rất nhiều, nhưng chắc vì một lẽ gì đó, họ không muốn nói rõ lai lịch.

  32. mien says:

    Em sợ bài này bác Hiệu Minh post lên xong thì sẽ có những gã Điên nhảy vào xới tung cái nhà bác . Để xem sao nhé .
    Năm kia có cuộc hội thảo về công tội Nhà Nguyễn diễn ra sôi nổi trên báo chí, mà thật ra cái cuộc hội thảo này cũng chẳng xoi mói hay cố ý làm trái Chiếu Chỉ Triều Đình . Thật chất là họ Nguyễn tìm về quê hương gốc ở Thanh Hóa để nhận bà con và xây tổ đình tại Thanh Hóa.Nhưng báo chí cứ viết rất nhiều bài về họ Nguyễn quá thế là 1 số Lão lấy Danh Xưng là Cựu Chiến Binh đang bài trên báo Nhân Dân và hình như là báo gì đó cũng có liên quan đến Cựu Chiến Binh, bài báo này phải nói là dùng từ ” Chửi Nhà Nguyễn và những người dòng tộc nhà Nguyễn đang làm cuôc hội thảo ” Thế là là chấm dứt.

  33. bobi9803 says:

    Đúng là bi kịch cho vị Hoàng đế cuối cùng của triều đại PK nước Việt, Nhưng nếu xem phim vị Hoàng đế cuối cùng của Trung hoa sống ra sao cho đến ngày qua đời thì vị vua của VN vẫn còn may chán…….

    • mien says:

      Vua PK mà gặp vua đỏ thì chỉ có bò thôi. Vua Bảo Đại Việt Nam khôn hồn chạy thoát vào Mn và dong sang Pháp nên may mắn
      Chỉ vì Vua Phổ Nghi chạy không thoát nên kém may măn thôi, xem ra Vua Phổ Nghi còn may mắn hơn Sa Hoàng á . Hành quyết đốt xác , Giết giết đi nữa không ngưng nghỉ
      Vua Hungary thì cũng bị giết đốt xác thôi nhé nhé.
      Vào tay máy anh vua đỏ thì hậu quả như thế thôi

  34. hgiang says:

    Mùa xuân năm Mâu thân 1968 tôi đươc biết mê Ân. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ về mê. Dó là môt chàng thanh niên gầy, cao dong dõng, nước da trắng ngà, khuôn măt dep và hơi buồn, tinh tình hiền lành ít nói, không làm phiền ai. Ở mê toát ra môt vẻ gì cô ₫ơn tôi nghiêp gây ấn tương cho tôi (môt cô bé dang hoc tiểu hoc) ₫ến tân bây giờ. Moi người tỏ vẻ ái ngai cho Mê vì còn nhỏ mà không ₫ươc sông voi cha me. Bà nôi mê là Dức bà Từ cung Doan Huy Hoàng thai hâu xem ra cũng không gần gũi, âu yếm cháu bao nhiêu. Vi thê suốt ngày mê ₫ơn ₫ôc, lủi thủi môt mình chơi với tui trẻ nít như chúng tôi.
    Tôi còn nhớ bà Từ Cung dáng người nhỏ bé, da trang, rất sùng ₫ao Phât. Măc dù ₫ang giăc giả sống chết trong gang tấc, moi người suôt ngay không dám ló măt ra ₫ường vì sơ gap Viêt công, nhưng mỗi buổi sáng ₫ều có cô D. chải tóc cho Bà, bối gon gàng và măc cho Bà áo dài căp (tức 2 cái áo dài khác màu măc chồng lên nhau). Bên canh bà luôn co hai cô hầu cân trung thanh, cô D. coi viêc văn thơ và cô C. coi viêc bêp núc.
    Môi lân nói chuyên với Bà moi nguoi phai kêu “Tâu Ngài” và xưng “tôi”. Suốt ngày Bà niêm Phât hoăc chơi Tứ sắc, Mat chươc Khi nào thiếu tay Bà cho anh em tôi ₫ánh mat chươc chung với Bà. Lúc Bà thua thỉ Bà quở chúng tôi “₫ồ quỷ sứ”.
    Thức ăn của bà thanh nhã và ngon tuyêt vời. Có những loai bánh ₫ến nay có lẽ ₫ã thất truyền.
    Năm rồi trở vê VN, tôi có dip về lai chôn xưa, nơi tôi ₫ươc biết Dưc bà Từ Cung, mê Ân …. lòng không khỏi bùi ngùi, nhớ lai câu thơ của ba Huyên Thanh Quan “Lối xưa xe ngưa hồn thu thảo Nền cũ lâu dài bóng tich dương …” . Ngâm ngui cho mot triêu dai

  35. huu quan says:

    bi kịch cho vị Vua cuối cùng của Việt Nam

    • D.N.L. says:

      Chính trị thường xảy ra bi kịch nhiều hơn hý kịch.
      Mệ Bảo Ân không phải là con chính thất của vua
      Bảo Đại.Đó còn có thể là 1 trong những nguyên
      nhân góp phần dẫn đến bi kịch chăng ?

    • lehphuoc says:

      Con Vua triều đại phong kiến cuối cùng nên bị đì,con vua triều đại mới được nhường ngôi.Bi kịch !

%d bloggers like this: