Những cái Tết của Mẹ

Mẹ con. Ảnh minh họa.

Mẹ con. Ảnh minh họa.

Cha mẹ tôi cũng chỉ là một trong hàng chục triệu các đấng sinh thành, suốt cả cuộc đời không một bữa no, không chiếc áo lành, đầu đội nón mê, tong tả đi bộ khắp chốn cùng quê, thế mà sinh ra và nuôi một thế hệ cứu đất nước này.

Kể từ lúc sinh ra và hiểu biết về cuộc đời, Tết năm nào tôi cũng có mẹ, dù ở gần hay rất xa, đôi khi là nửa vòng trái đất, nhưng vẫn cảm giác có bà bên cạnh.

“Mẹ ký”…

Những năm 1960 các con còn bé, đến Tết được mẹ mua quần áo mới. Bà sang chợ Hối hay chợ Trường Yên vào phiên tất niên, móc những hào cuối cùng để mua quần áo cho 08 đứa lít nhít. Có quần mới thì thôi áo, được áo thì dùng tạm quần cũ, hoặc thửa lại của anh chị.

Nhớ hai cô em gái quen mặc nâu sồng, mẹ mua áo hoa, bảo mặc thử, nhưng nhất định không vì sợ mầu mè. Mẹ tức, phát cho mấy cái vào mông, các cô phải nghe theo. Nhưng mặc vào rồi, bảo cởi ra sau ba ngày Tết để dành sang năm cho mới, các em lại khóc, không chịu bỏ áo mới.

Tôi là con thứ trong nhà, quần áo cho năm mới là của các anh lớn hơn để lại, mẹ không đủ tiền sắm cho gần chục đứa con đang tuổi lớn.

Vào lớp 05 thì người lớn rồi. Mẹ mua mảnh vải xanh công nhân, nhờ ông cậu may cái quần phăng, túi vải trắng. Đợi mãi tới chiều 30 Tết, cậu mới may xong, có những năm vì cậu bận, sau tết mới có quần mới. Lần đầu có cái quần có túi trước túi sau, sao mà hãnh diện, dù cái áo đã sờn, vá mấy miếng.

Tết quê thuở ấy là chiếc bánh dúm gói bằng lá chuối khô, ngoài là bột gạo nếp, trong là nhân tóp mỡ, chút đậu xanh. Là cái bánh chưng rùa cha gói cho mỗi đứa một cái gọi là quà năm mới. Là cái đuôi lợn cho năm anh em chỉ được mút. Là chút tóp mỡ mẹ rán, là bát cơm nguội rang có mỡ láng dưới đáy.

Không vì đói kém và lầm than mà các con của mẹ không thành người. Tôi may mắn được du học. Bảy năm liền xa nhà, trong trí nhớ vẫn là quần áo mới, miếng tóp mỡ. Sau 03 ngày Tết là bánh chưng lại gạo được đem rán lại vàng ươm.

Không biết viết, mẹ tôi thường đọc những gì muốn nói cho các anh các chị viết vào thư. Mẹ nhớ thương con đất khách quê người, ở bên đó chỉ có bánh mỳ, không có bánh chưng. Không có những thứ đó còn gì là năm mới nữa, dẫu rằng thời ở quê, mấy thứ đó chỉ thoáng qua. Rồi bà dặn, con nhớ học hành cho bằng chị bằng em, đừng ăn cắp, đừng làm hại ai, mà trời phạt.

Bà nghe đọc lại và run run viết ở dưới “Mẹ ký” bởi cụ học hết lớp 01 bổ túc. Một tháng sau, lũ  sinh viên đón thư xuân, đọc to cho cả lũ cùng nghe, cùng cười và cùng khóc.

Xuân xa nhà vẫn có bánh chưng ảo mẹ kể, vẫn có miếng giò cha gói như thư mẹ viết, vẫn có hương vị quê hương, những bà mẹ tần tảo vẫn luôn ở bên các con. Dù rằng các cụ không cần may áo mới hay lo mỗi độ xuân về lấy gì cho các con ăn ba ngày Tết, dù biết rằng con đã sung sướng, nhưng vẫn không hết lo.

Tết của mẹ, của cha

Về Hà Nội công tác từ 1977, năm nào tôi cũng về ăn tết ở quê như bao đứa con bỏ quê đi làm xứ người. Thời dùng xe đạp phải 06 tiếng trên quốc lộ 01 mới về đến nhà. Chiều đi Ninh Bình dễ hơn vì gió mùa đông bắc thổi sau lưng, đạp nhanh hơn. Nhưng lúc ra ngược gió, đi cả ngày mới tới Hà Nội. Không mang xe đạp về thì đi chơi không có phương tiện đi lại, các cụ lại buồn, con không đủ tiền sắm cái xe đạp. Xe đạp ở quê ngang bằng cái Mercedes ở thành phố bây giờ.

Vất vả nhà nông. Ảnh: HM

Vất vả nhà nông. Ảnh: HM

Sau rồi xe cũng hỏng, chẳng dám đi xa, đành khoác cái bị về quê. Đi xe bus ở bến Kim Liên khai mù, xếp hàng từ 05 giờ sáng tới 10 giờ, vừa bán ba, bốn vé nhà hàng đã tuyên bố hết. Không ai nghĩ, sự lừa đảo bắt đầu từ thời đó. Đút lót cho lái xe mấy đồng lương còm cõi, được ngồi trên sàn, người ta nôn mửa ra đầy cũng chẳng sao, cốt về với mẹ là được rồi. Lúc ra, mẹ cho gạo, cho trứng gà, túi đầy hoa quả trong vườn.

Sau này có xe máy nhẹ nhàng hơn. Mẹ chỉ cần nghe tiếng máy nổ cũng biết, à, nó đang về rồi. Chiều 30 mà con chưa về, hai cụ đứng ngồi không yên, thở ngắn thở dài. Có lần về muộn, xe lại chết máy, tôi dắt xe từ cầu Gián Khẩu mãi tối mò mới về. Mẹ tôi cười rạng rỡ “Cha tiên bố nhà anh, cứ tưởng không về”. Vì nụ cười của mẹ, mà tôi chưa bỏ tết quê bao giờ.

Có một năm không về do bị ốm, ông già lầm bầm, chắc nó lý do lý trấu gì đây, lại không có tiền về quê. Tao có cần mấy đồng bạc đâu, thấy cái mặt nó về mấy ngày cho đỡ nhớ con thôi.

Tôi về là các cụ khoe khắp xóm: “Cháu nó mới ở Hà Nội về”, rồi mời bà con đến chơi để ăn kẹo, hút thuốc lá. Định đi Hà Nội, các cụ lại gàn, anh ở nhà vài ngày hết Tết rồi hãy đi.

Nhưng rồi với thời gian, những chuyến về quê ngắn dần, lý do thì đủ kiểu. Sau này có con cái khó hơn, ở được 02 ngày là tối đa. Mỗi lần cả nhà tôi ra Hà Nội, mẹ lại nước mắt ngắn dài.

Tôi có cháu nhỏ, mẹ ra ở luôn mấy năm liền. Nhưng đến Tết là cụ đòi cả nhà về theo. Năm 2005 gia đình sang Mỹ, bà mới về quê ở hẳn.

Lần nào về thăm, bà cũng giữ, rồi nói, con sống xa nhà, mẹ thương các con, các cháu lắm. Rồi bà khóc, không hiểu lần sau mẹ có nhìn được các cháu không. Chục năm qua, năm nào tôi cũng về vài lần, và lần nào cũng ở với bà vài ngày, có lần ăn Tết cả tuần.

Mẹ ơi, con đã về đây…

Cuối tháng 9-2013, nghe tin bà ốm nặng, dù sáng hôm sau đi công tác Á Châu, nhưng cả nhà vẫn kịp lo vé máy bay chuyến Washington DC – Seoul – Hà Nội. Tới Seoul ba mẹ con về Hà Nội, còn tôi tiếp tục chuyến đi Jakarta. Cuối tuần đó, biết mẹ ốm nặng hơn, khó qua, từ Jakarta tôi về Ninh Bình.

Bưởi vườn nhà mẹ trồng năm xưa. Ảnh: HM

Bưởi vườn nhà mẹ trồng năm xưa. Ảnh: HM

Dù nằm trên giường gần như bất động, nhưng nghe tiếng tôi “Mẹ ơi, con đã về đây”, bà nấc lên. Ở nhà kể, hôm ba mẹ con về, nghe các cháu chào, nước mắt bà cũng chảy hai bên gò má. Bà nghe được hết, nhưng không nói được.

Mọi sự như có sự sắp đặt của trời đất, rất may cả nhà về với bà đúng lúc, bà biết, bà nghe được hết. Có lẽ lúc cụ sống, tu nhân tích đức, nên về già được hưởng tất cả tình thương yêu của con cháu. Thế rồi mẹ lặng lẽ ra đi, về ở cùng bên cạnh cha.

Lúc sống cha tôi rất thích xem tivi. Mỗi lần ra Hà Nội, cụ sang nhà hàng xóm xem nhờ suốt cả tối vì con trai quá nghèo. Khi các con đủ tiền mua tivi thì cha bị tai nạn, hỏng mắt và nặng tai chẳng nghe thấy gì. Cụ còn khỏe, ăn được thì chẳng có gì ăn. Nhưng khi con cái có của ăn của để cụ nuốt không trôi. Cha ra đi trong sự nghèo khó suốt một đời.

Đến lượt mẹ có khá hơn chút. Nhưng cụ mong con cái về Tết lâu hơn thì đứa nào cũng bận bịu. Gia đình 08 đứa con ấy dần dần phiêu bạt phương xa, để lại nỗi buồn thương cho người ở lại.

Lúc mẹ tôi ra đi, các cụ trong xóm đến tiễn đưa, thường nhắc đến một bà cụ nuôi tám đứa con bằng tấm khăn vuông đen chít đầu mỏ quạ. Mang một rổ rau sang chợ, bán được con cá, con cua, bà đong một bơ gạo, cho vào tấm khăn, mang về cho các con đã khóc khản cổ vì đói.

Trong những cái lo của các bậc cha mẹ ở quê là lo cái tết cho các con được no, có quần áo lành lặn, và sau đó là tháng ba ngày tám, cái đói giáp hạt cận kề. Cha mẹ tôi cũng chỉ là một trong hàng chục triệu các đấng sinh thành, suốt cả cuộc đời không một bữa no, không chiếc áo lành, đầu đội nón mê, tong tả đi bộ khắp chốn cùng quê, thế mà sinh ra và nuôi một thế hệ cứu đất nước này.

Khi cuộc sống khá hơn, các cụ lại lo các con không về ăn tết. Có người thì con cái nằm lại chiến trường, sống trong khổ đau và nghèo khó đến tận cuối đời. Sự chờ đợi trở nên vô vọng.

Các cụ đi xa rồi mới thấy nỗi mong của cha mẹ thiêng liêng làm sao. Tự nhiên ước hai thân còn, tôi sẽ về quê trong những ngày này. Đợi cha hỏng mắt mới mua tivi và mẹ xa rồi mới thấy tiếc, thì mọi việc trở nên quá muộn.

Hôm trước xem lịch thấy sắp đến Tết. Tự nhiên thấy hụt hẫng khi biết năm nay không còn mẹ đợi con cháu về quầy quần như hơn nửa thế kỷ qua. Ngôi nhà đã sang tên cho chú em, mảnh vườn đã làm nhà thờ, dù có khang trang, nhưng không còn cha mẹ ngóng chờ trước cửa mỗi độ xuân về.

Những cái Tết của mẹ đã qua rồi.

Hiệu Minh. 3-2-2014

Bài đăng trên Tuần Việt Nam

Advertisements

66 Responses to Những cái Tết của Mẹ

  1. Dã Quỳ says:

    Đọc mà cứ nghèn nghẹn làm sao! Làm đang thèm về ôm Mẹ lại càng thèm hơn bao giờ hết! hic ..hic …

  2. lenguyen99 says:

    …Amours de nos mères, à nul autre pareil…
    …Pleurer sa mère, c’est pleurer son enfance. L’homme veut son enfance, veut la ravoir, et s’il aime davantage sa mère à mesure qu’il avance en âge, c’est parce que sa mère, c’est son enfance. J’ai été un enfant, je ne le suis plus et je n’en reviens pas…
    (trích từ :Le livre de ma mère, trang 89 & 33, tác giả Albert Cohen ,nxb Gallimard, 1954)

    (Tạm dịch :
    Không có chi sánh được với tình yêu mẹ của chúng ta.
    Ta khóc mẹ là khóc tuổi ấu thơ của chính mình.Con người muốn tuổi thơ ấu của mình, muốn có lại nó và nếu theo năm tháng, ta càng yêu mẹ nhiều hơn thì củng chính vì mẹ là cái thời ấu thơ của ta. Tôi đả là đứa trẻ, tôi không còn là nó nửa và sẻ không trở lại cái tuổi ấy nửa).

    Trong hai bài liên tiếp bác Hiệu Minh đưa lên chủ đề « mẹ(cha) » và « Hoàng Sa », ắt có dụng ý khiến tôi liên tưởng đến lời bài ca của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh :
    « … Cao ngất trường Sơn, ôm ắp tình thương nước ra sông nguồn, tìm về biển Đông, tình yêu thành sông Thái Bình Dương. Rồi từng đêm sương, sóng vỗ về ru giấc quê hương nhưng quê hương chưa ngủ, khi bom đạn tơi bời còn nhọc nhằn dưới ruộng trên nương. Tôi thức từng đêm thơ ấu mà nghe muối pha trong lòng. Mẹ là mẹ trùng dương gào than từ bãi trước ghềnh sa… » (Biển mặn)

    Với người ly hương như tôi, từ « mẹ » luôn gợi lên hình ảnh : tình yêu, phù sa và biển. Tình yêu đầu tiên cùng tiếng khóc chào đời là mẹ dành cho con (và con đối với mẹ). Với vận thăng trầm của đất nước, người cha vắng bóng, mẹ là phù sa bồi đắp, đền bù lại cho những nghiệt ngã mà đa số tuổi thơ Việt Nam lớn lên trong can qua, lữa đạn đả phải gánh chịu.
    Nếu văn chương người ta quen ví tình thương của cha như núi, như vần thái dương, với tính chất hùng vỹ, cao sáng, thì tình yêu của mẹ đả được thể hiện qua sự bao la của biển.

    Thái Bình Dương , nơi mà biển Đông, mẹ của chúng ta, đổ ra, là đại dương nối liền Đông và Tây, hai phương trời, kẻ đi xa và người ở lại, mà Mẹ là nhịp cầu nối của hai bến bờ.

    Con người thường nuối tiếc những mất mác, dù nhỏ hay to.

  3. CD@ says:

    – đi qua các vườn hoa “dân oan’ ở HN, hay quanh trụ sở tiếp dân của TWĐ ở đường Võ thị Sáu, hoặc tòa nhà vp cuốc hội ở đường Nguyên văn Thụ ở SG, ta nhìn thấy những bà mẹ, phụ nữ, leo lét, gầy guộc, bơ phờ, nét mặt đầy đau khổ và 2 con mắt đầy oán hận…mặc “thời trang dân oan”, 2 bàn tay khẳng khiu gầy đét như cành cây khô, run run dơ cao tấm giấy khổ A4, với dòng chữ : “THỜI NAY, KHÔNG CÒN ĐỒNG BÀO, KHÔNG CÓ ĐỒNG CHÍ, CHỈ CÓ ĐỒNG TIỀN”…con trong buiding, nơi những ‘công bộc” ngồi ngáp vặt và buôn dưa lê trong phòng máy lạnh,bên những chồng đơn kêu oan, khiếu kiện chuyển xuống chuyển lên để “kính gửi ô.ngăn kéo”, hay ngồi trong những chiếc xe đời mới chạy tới chạy lui bằng chi phí “tiền chùa”…Những người phụ nữ ấy, hình ảnh bằng xương thịt và tiều tụy “biểu trưng “cho bà mẹ CMVN, mà nhẽ ra, phải được “đầy tớ” đối xử theo đúng cách : đội ơn, trả ơn…Hình như, “đầy tớ, công bộc, đỉnh cao…” thời nay “ăn cháo, đái bát” , đã nhẫn tâm và quyết liệt, mỏ ra kỳ nguyên : CHẲNG CÓ MẸ., CHỈ CÓ TIỀN..!

  4. 3Teo says:

    Cảm ơn chú HM đã viết giùm những suy nghĩ của một người con xa Cha Mẹ. Cháu cũng ở VA, hy vọng có dịp mời chú ly cafe.

  5. MH says:

    Cam on bac da viet gium cho nhung nguoi con mat Cha Me. Cam on bac rat nhieu.

  6. […] – Bút Chì – Hết đi cho nó tình cảm (Dân Luận). – Mẹ con chị Đào (Quê Choa). – Những cái Tết của Mẹ (Hiệu Minh). – Một chương nào đó (Nguyễn Ngọc Tư). – Bất Diệt (Hợp Lưu). – […]

  7. […] Những cái Tết của Mẹ (Hiệu […]

  8. TM says:

    Đọc bài viết cảmđộng của bác HM ai cũng rưng rưng nhớ về một người mẹ, người bà của mình đã vật lộn với cuộc sống khốn khó để lo cho con cháu được bát cơm no, được cái áo cái quần lành lặn. Bỗng dưng đầu năm buồn rũ!

    Vừa cảm động vì những hy sinh vô bờ bến đó, vừa buồn thương vì “đã phải” có những hy sinh vô bờ bến “suốt cả đời không được một bữa no” như vậy.

    Theo Huy Đức, năm 1991, khi thăm chính thức Thái Lan ông Võ Văn Kiệt nói: “Chúng tôi tự hào đã đánh thắng 3 đế quốc to”. Thủ tướng Thái Lan đáp lời: “Chúng tôi tự hào vì không phải đánh nhau với đế quốc to nào cả”.

    https://vi-vn.facebook.com/notes/osin-huyduc/gi%E1%BA%A3i-ph%C3%B3ng/549515491738350

    Vâng, phải chi mà nhiều thế hệ cha mẹ VN đã “không cần phải” hy sinh suốt cuộc đời nghèo khó vất vả của mình! Tết năm nay bác HM không cần phải ngậm ngùi tính toán nếu cu Hiệu được cái quần mới thì phải mặc lại cái áo cũ đã sờn vai, nếu cu Minh có được cái áo mới thì phải mặc lại quần cũ sổ gấu! Bác HM yêu con cũng không kém gì thế hệ trước đã yêu con, nhưng cái nghèo đói dai dẳng theo đuổi cụ thân sinh ngày xưa, và sự cần thiết phải hy sinh đến vắt kiệt cả đời mình, may mắn thay đã dứt áo đi ra khỏi gia đình bác. Nhiều người sẽ dễ dàng giải thích sự khốn cùng ngày xưa với nhiều dữ kiện lịch sử, nhưng có phải lịch sử tất yếu nhất định phải như thế chứ không còn cách nào khác?

    Điều đáng buồn là ngày nay, gần 40 năm sau khi có thống nhất, có hòa bình, tại những làng quê VN vẫn còn những bậc cha mẹ VN đang tiếp tục nhịn mồm nhịn miệng nuôi con bữa đói bữa no, tại những vùng sâu vùng xa, trong những ngày giáp hạt, trong những mất mát do thiên tai và cả do con người tạo ra. Báo chí thỉnh thoảng đưa tin những bà mẹ trẻ kết liễu cuộc đời mang theo các con nhỏ dại vì không đối phó nỗi với những khốn khó bế tắc trong đời. Đọc mà cứ tái tê. Người ta không tự tử vì đói khổ, người ta chỉ tự tử vì không còn niềm hy vọng nào trong tương lai.

    Vì đâu nên nỗi?

  9. PVNhân says:

    * Tôi đọc bài này. Đôi ba lần…mà chẳng dám nói năng gì…Bởi nó xót quá. Nó nói đến tận cùng nỗi đau của cha, của mẹ, của con…của những nông dân châu thổ sông HỒNG….Mẹ nào biết tự do, mẹ đâu cần dân chủ!…Mẹ chỉ vui với vườn ra ao cá. Cha vui với mảnh ruộng con trâu cái cầy…Cha mẹ mong con no ấm bên nồi cơm đầy…Mong con được học kiếm chút chữ nghĩa đỡ cơ cực….Mẹ dậy con:…Đừng ăn cắp, đừng hại ai mà bị quở phạt!!!
    Thế mà cuộc đời…Người ta nói đến chủ nghĩa, đến tự do…đến xâm lược, đến ngụy…và lao vào cuộc chém giết! Con của mẹ có đứa đi không về…Đứa còn, đã đi tận phương trời xa!!! Chẳng bao giờ có cuộc chiến thần thánh. Đó là cuộc chiến của quỷ dữ…Đôi hàng với tác giả Hiệu Minh.

  10. HỒ THƠM1 says:

    Ngày mai là ngày giỗ 12 năm, ngày Mẹ tôi từ giã cõi trần!
    Không biết Mẹ có được lên cõi Tiên hay không nhưng thật sự Mẹ tôi đã từ giã cõi đời khổ cực!. Đời Mẹ khổ cực trăm bề nhưng tôi chắc chắn rằng, ngày xưa Mẹ rất hạnh phúc mừng vui mỗi khi tết về, những đứa con của Mẹ xúng xính trong bộ quần áo lành lặn mới mua.
    Tôi ngồi gõ những dòng chữ này, nhưng không sao kiềm được những dòng nước mắt… khi nghe văng vẳng tiếng hát trầm buồn về Người Mẹ bên nhà cạnh bên :

    Mỗi mùa xuân sang
    Mẹ tôi già thêm một tuổi.
    Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa Mẹ càng gần.
    Và sao rất đúng với tâm sự của tôi:

    Rồi mùa xuân ấy, tóc trắng Mẹ bay
    như gió, như mây bay qua đời con,
    như gió, như mây bay qua thời gian.

    “Ngược thời gian trở về quá khứ … phút giây chạnh lòng…” Đã mười hai cái tết rồi Mẹ tôi không còn phải chờ tôi về thăm Mẹ nữa. Đời Mẹ cực khổ nhiều điều nhưng Mẹ ra đi thanh thản, không oán không hờn, vứt bỏ mọi sân si trở về với cát bụi.

    Có lẽ ngày xưa, đời Mẹ hạnh phúc sung sướng nhất là được ngồi cùng các con quanh mâm cơm trắng không độn sắn khoai! Nhưng có lẽ niềm vui này chỉ đến với Mẹ tôi trong những năm cuối đời… Tôi lại khóc… Mẹ ơi!!!!

    Ngày mai, ngày giỗ Mẹ! Tôi lại về quê Mẹ!
    Mong Mẹ lại về bên mâm cơm trắng không độn sắn khoai, Mẹ ơi!!!

  11. Sóc says:

    Chú Hiệu Minh
    Hôm nay cháu đi tảo mộ nên dậy sớm.
    Cháu đã mất nhiều. Rất nhiều ngưoi thân. Kể cả em ruột duy nhất, người yêu đầu tiên. Và người bạn thân nhất. Sau khi họ qua đời, cháu bị dày vò hàng năm trời, cũng là những ân hạn, nuối tiếc, ân hận. Cho đến một ngày cháu mơ được một giấc mơ, gặp cả bà nội và họ cùng nhau đang ở trong một thung lũng tuyệt đẹp,đánh cờ bên con suối, thảo nguyên thì bát ngát hoa. Mơ mà cảm nhận như thật.
    Sau giấc mơ đó thì tâm cháu bình an lại.
    Giờ nhớ họ, có lúc cũng khóc ngất. Nhưng hàng ngày thì đều nghĩ là mọi người đang ở một nơi tốt lành, ngày nào đó mình sẽ gặp họ.
    Mình ráng đàng hoàng, ráng sống thay phần họ nữa, để gặp họ thì sẽ khoe.
    Nếu mà nghĩ nhiều quá chuyện mẹ chưa ăn được gì, ba chưa xem được gì chú sẽ đau lòng lắm. Những gì làm được chú đã làm. Những gì chú chưa kịp làm thì dành cho các nhóc con chú. Và
    những người còn sống như anh chị em chú, con cái của họ. Nước mắt chảy xuôi mà chú. Biết thế thì ông bà ở trên cao sẽ rất khoái.
    Năm mới vui nhé chú.

    • chinook says:

      Tôi không có cái dằn vặt như Bác Hiệu Minh hay Sóc.

      Có lẽ vì tín ngưỡng. Người Thiên chúa Giáo tin có đời sau. Chết là về với Chúa và những ngườ đi trước.

      Phần nữa có lẽ tôi chịu ảnh huỏng của Khalil Gibran qua cuốn Le prophète tôi đọc mấy chục năm trước, khi còn trẻ.

      Má tôi là một phụ nữ mạnh mẽ. Bà luôn sẵn sàng, như gà mẹ bảo vệ gà con.
      toi luôn nhớ hình ảnh bà cãi nhau tay đôi với người chỉ huy đám an ninh đến bắt tôi , khi người này bắt Bà im :

      Nói là qu ền của tôi, được hiến pháp bảo ệ. Anh dám nói ngược lại sao?

      Tuy thế , những năm cuối đời, vì súc ếu, phần vì bất lực trước đau khổ , bất công con cái phải gánh chịu bà tha đổi nhiều.

      Khi biết Bà đã già yếu tôi đinh về thăm. Biết tin, Bà nhắn sang : Nói thằng Năm ( tên gọi của tôi trong nhà) không được về.

      Dù đã chuẩn bị xong uxôi, tôi đành ngậm ngùi nghe lời.

      Khi Bà qua đời, tôi kịp về nhìn mặt Bà lần cuối. Tu không nói gì được với nhau nhưng tôi tin Má tôi nghe được những gì tôi chất chứa trong lòng. Riêng tôi, nhìn khuôn mặt nghiêm nghị , với khóe miệng như luôn như mỉm cười của Má ,tôi nghe rất rõ những gì Bà muốn nói.

      • PVNhân says:

        Cụ Chinook: cụ viết nhiều lỗi…đánh máy. Có tí rượu chè???

        • chinook says:

          Bá PVNhân chẩn bịnh đúng. Cam on Bac

          Ngòai ra tôi dùng AngelTech để đánh tiếng Việt. Không biết tại sao tôi luôn bị khó khăn (không đánh ra chữ) với V, W, Y.

          Phần nữa là tôi chuẩn bị mổ cataract.

        • says:

          1) Bác Chinook vào chổ này, download và install vào máy PC. Tùy theo Window của bác chạy 64 hay 32 bit (Control Panel ==> System, bác xem System type : 32 bit or 64 bit Operating system)

          http://phanmemchuan.blogspot.ca/2012/08/bo-go-tieng-viet-unikey-40-rc2-32bit.html

          2) Hay vào chổ này từ VOA :
          Hỏi: Làm sao để gõ tiếng Việt có dấu?
           
          Đáp: Xin bấm vào http://www.angeltech.us/viet-anywhere/ để gõ tiếng Việt có dấu. Phía bên phải của trang web gõ dấu tiếng Việt có hướng dẫn cách thêm dấu. Ví dụ: nếu muốn gõ chữ “Nước Việt Nam”, xin hãy gõ vào ô trắng trong trang web đó: “Nuwowsc Vieejt Nam” (Kiểu Telex) hoặc “Nu7o71c Vie65t Nam” (Kiểu VNI)… Khi xong rồi thì select/chọn hết (nhấn phím Ctrl và phím A, quý vị sẽ thấy dòng chữ được bôi đen) những gì đã viết ở trang đó, rồi copy (nhấn Ctrl và C) và paste (nhấn Ctrl và V) vào ô ý kiến của VOA

      • Sóc says:

        Mẹ của chú Hiệu Minh và chú Chinook đều khiến người ta muốn khóc và cúi đầu.
        Cháu nghĩ các chú đều đang viên mãn hơn nhiều người trong cuộc sống riêng, cũng nhờ các chú có những ngươi mẹ như vậy.

      • Anh rể SUV cũng có hoàn cảnh giống Bác Chinook. Sau này, khi Bà cụ nhà anh đã mất, anh chỉ về Việt nam có một lần rồi thôi, anh vẫn tự dằn vặt mình là khi Bà còn sống, anh không về thăm được.

        • chinook says:

          @SUV

          Đúng ra tôi không bị dằn vặt về chuyện không về thăm Má được khi Bà còn mạnh khỏe. Tôi đã làm theo í Má tôi.

          Tôi hiểu, nếu khi đó đừng thông báo gì, cứ lẳng lặng về thì mọi chuyện cũng ổn. Chẳng ai làm khó dễ gì tôi.

          Nhưng đã lỡ thì làm sao có thể thuyết phục được một Cụ già trên 80 tuổi , bị ám ảnh bởi hình ảnh người con mình bị dí súng bắt đi lúc nửa đêm năm ưa.

  12. Rọn Vườn says:

    Thế hệ chúng ta, trước chúng ta có nỗi đau chung. Cha mẹ nghèo như thế mà nuôi cả đàn con đi cứu nước! Để rồi: “ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ”. Rồi khi chúng ta khá một chút thì cha mẹ có còn để hưởng thụ đâu. Ôi “Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi ! Từ thuở còn nằm nôi, Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa…”
    Vừa đọc, vừa khóc vừa chia sẻ cùng bác.

  13. thaiphuochung says:

    Đọc về Mẹ của TC mà thấy cả Mẹ mình trong đó, may Má mình còn sống, 77 rồi.
    Có ai viết hay biết về Mẹ ở VN quá khổ, qua Mỹ hành con cái xơ xác mướp không.
    Sao mà cứ mãi khổ Mẹ VIỆT NAM, có Bác hỏi rồi, em không dám bàn thêm.
    TC có nói quá không đây: ” sinh ra và nuôi một thế hệ cứu đất nước này.”. Bác làm Ơn cứu giùm , em theo Bác Cua liền.

    • Hiệu Minh says:

      Bác suy quá xa rồi.

      Thời đánh nhau với Mỹ, đi bộ đội ngoài Bắc gọi là đi đánh giặc cứu nước.

      Không hiểu khi đó ở miền Nam, những người đi lính gọi là đi cứu gì, chắc cũng là cứu quốc gia. Cứu quốc gia có phải là cứu nước không. Hay bác định bảo lính Nam đi cứu…Mỹ.

      Nếu định bắt bẻ chữ “cứu nước”, thì nói thật, bác đã đọc không kỹ.

  14. tran ngoc thanh says:

    Nho anh hang Cua viet mot bai phe phan ve Hoang huu phuoc(toi viet hoa vi con chut ton trong)
    ,lao nay thui hon cut!

  15. hgiang says:

    Vừa ₫oc vừa rơi nước mắt.
    Me ơi con sẽ về với Me, nhưng chưa về ₫ã sơ ngày chia tay

  16. chinook says:

    Bác Hiệu Minh kể chuyện về Cha Mẹ, con cái truyền thống.

    Tôi xin kể về những Cha mẹ không truyền thống ,như câu chuyện đầu xuân.

    Trước năm 75, có một địa chỉ rất quen trong giới trẻ và ít trẻ chúng tôi. Đó là một Villa nằm ở khu Yên Đổ- Công Ly (na là Ly chính Thắng và Nguyễn văn Trỗi).

    Quen là vì đâ là một nơi ăn chơi, qu tụ Đào đẹp nhứt Saigon thuở đó , tên Nôm na chúng tôi gọi là Động Bà Đ.

    Trong số những đào hành nghề ở đâ có hai chị em ruột, rất đẹp. Sau này chuyện vow lở ra mới biết là hai chị em đều bị Mẹ ruột bán vô đây. Chuyện còn đáng thuơng hơn nữa là trước khi vô đó, cả hai đã bị người Cha ‘ Bóc Tem’

    Chuyện đỏ bể khi có người biết chuyện đưa ra ánh sáng. Nhờ đó cứu được một người con gái sắp thành nạn nhân. Ra tòa, người Mẹ khai vì nghèo nên coi đó là một cách giải quyết cho gia đình và cả cho các con. Còn người cha khai đàng nào con mình cũng….

    Sau 75. Có những người tự coi mình là cha mẹ, dù không có công sanh dưỡng cũng đem những người con nuôi bất đắc dĩ của mình tống cổ ra Biển Đông. Sống chết mặc bay. Trước khi tống cổ đi , còn đem luộc qua hai ba cửa , lột sạch sẽ.

    Đến thập niên 90, con nuôi không còn. Nạn nhân là chính những đứa con ruột . Trước khi đi ra ngoài, những đứa con phải nộp tiền trước. Số tiền tương đương với khả năng kiếm được một cách lương thiện. Để có thể sống, nhứng đứa con này phải làm thêm, kể cả những việc không mấy tốt đẹp.

    Chuyện còn tệ hại hơn nữa là các Cha các Mẹ đó khi con có đồng ăn đồng để lại trơ trẽn ,ve vãn , để tiếp tục lột các con , nạn nhân của mình , không một chút mắc cở.

    • thimai says:

      Đọc tâm sự của bác Hiệu Minh, sao tôi lại thấy bóng dáng bà tôi trong đó, cũng khăn chít đen, cũng cái đói cái nghèo, cũng vất vả lo toan cho 1 đàn con. Bà mất mất mấy năm rồi mà mỗi lần Tết đến tôi vẫn rưng rưng nhớ về bà, nhớ cái Tết miền trung nghèo khó. Cầu chúc linh hồn mẹ bác Hiệu Minh bình an nơi chín suối.

    • BCT says:

      Bác Chinook làm ơn cho em xin cái địa chỉ i-mêu nhé. Nếu được xin bác liên lạc qua bác Tổng Cua. Cám ơn bác nhiều.

    • Cong says:

      Vâng thưa bác Chinook. Chúng ta phải công nhận là tình yêu thương cũng như tiền bạc, không được phân phối đồng đều cho mọi người. Cho nên có những bậc cha mẹ có tấm lòng thương con bao la như trời biển, cũng có cha mẹ có tâm địa độc ác, hành hạ con cái dỡ sống dỡ chết. Chính quyền cũng vậy mà thôi, một chính quyền đầy tham lam thì dân chúng cũng dỡ sống dỡ chết. Nơi nào có lòng tham ngự trị thì nơi đó có địa ngục bất kể trong gia đình hay xã hội.

  17. BCT says:

    Xin chia sẻ với bác Tổng mùa Xuân đầu tiên vắng Mẹ. Những người Mẹ, đặc biệt là người mẹ Việt nam đáng được ngàn lần tuyên dương. Nghĩ thêm một chút vì sao dân mình, đặc biệt là ở nông thôn, phải sống thiếu thốn cực nhọc hết đời này qua đời khác. Có phải vì nước mình nghèo, dân mình dốt đến nỗi không biết vươn lên thoát nghèo sao !Tôi không nghĩ đó là nguyên nhân. Bác Tổng đi nhiều, học cao, hiểu rộng chắc bác biết rõ lý do tại sao. Khi còn có những người (không biết chúng có còn là người nữa không) vẫn muốn những người khác phải ganh đua, tranh giành giẫm đạp nhau để có thêm chút lợi lộc;hồi đó là chỗ ngồi cao thấp ở đình làng, những kilô gạo, miếng thịt con cá lá rau, mảnh vải, bây giờ là địa vị, tiền bạc chức quyền.v.v. thì người dân vẫn còn khổ, các bà Mẹ VN vẫn phải chắt chiu, hy sinh quên mình vì con cái, gia đình.
    Sở dĩ tôi lạm bàn về nguyên do sự khổ cực của dân mình vì giờ thấy vẫn còn có những phần tử cực đoan cái gì cũng đổ hết cho Mỹ và Tư Bản. Bác TC đang sống ở bên đó chắc thấy rõ khả năng của Mỹ, nếu nó thực sự muốn chiếm, muốn “đưa VN trở về thới kỳ đồ đá”, bỏ qua sinh mạng của 20 triệu sinh linh miền Bắc thì nó không cần tốn nhiều thời gian, tiền bạc đâu. Cuộc chiến hạ bệ Saddam Hussen là minh chứng cụ thể.

    TB: Xin bác Tổng dc email của bác Chinook mà chưa thấy bác trả lời. Chắc bác còn phải hỏi lại bác Chinook.

    • Hiệu Minh says:

      Những điều bác BCT viết đáng để suy ngẫm.

      Về email, tôi phải hỏi chủ nhân, bác Chinook. Lộ riêng tư bên Mỹ, bác Chinook bay đến cho một loạt canon thì tôi đi bay 🙂

      Bác Chinook đọc comment này là hiểu người hỏi email là ai rồi nha. Hai bác…tự xử 🙂

      • BCT says:

        Cám ơn bác TC đã trả lời.

      • chinook says:

        Bác Tổng đắn đo với lí do rất chánh đáng.

        Tuy thế trong trường hợp này xin Bác cứ tự nhiên.

        Có điều thời gian gần đâ tôi di chuyển nhiều. Trình độ IT thì rất ư I Tờ , sau khi bị ‘ cháy ‘ mấy lap top, tôi rất thân trọng khi check e mail lạ i.e. chỉ check khi có điều kiện xử dụng máy miễn nhiễm.

        Nếu có chậm trễ trong hồi đáp, in Bác BCT thông cảm.

  18. Quang says:

    “Đợi cha hỏng mắt mới mua tivi và mẹ xa rồi mới thấy tiếc, thì mọi việc trở nên quá muộn” cũng là nỗi niềm chung của những người con không còn cha mẹ

  19. Tư Xe ôm says:

    Trên đời này những cái mà cha mẹ lo cho con cái thường khó nhận lại được và có lẽ không cha mẹ nào cần nhận lại điều gì từ con cái ngoài niềm vui khi thấy con mình được trưởng thành, hạnh phúc. Nước mắt chảy xuôi chứ khó có khi chảy ngược.Trong nhiều ai đó chắc chắn cũng có những lúc ngồi nghỉ lại những điều phải, không phải đối với cha mẹ khi cha mẹ không còn bên cuộc đời này. Nhiều khi ta nhận ra điều gì đó thì lại kèm với nổi nuối tiếc, trắc ẩn.
    Làm con tốt không dễ, làm người tốt càng khó khăn. Cố gắng điều này thì lại không được điều khác, chắc nhiều người cũng vậy thôi.
    Xin chia sẻ với bác HM về những tình cảm đối với đấng sinh thành của mình nhân đầu năm. Chắc các cụ cũng sẽ cười vui khi “xem” bài của bác.

  20. Hà Linh says:

    Như thế hệ từ chúng em trở về trước đến thế hệ anh Cua vẫn là một thời đất nước mình cực kỳ khó khăn, Thế hệ anh Cua và các anh chị lớn hơn lại còn thời kỳ chiến tranh:vừa thiếu thốn những nhu yếu phẩm lại còn phải nỗi lo tránh bom, tránh đạn..những đau thương , mất mát nữa.Cuộc sống đã vất vả thì càng vất vả, khó nhọc bội phần.
    Thế hệ em không còn phải khổ sở lo tránh bom đạn nữa nhưng là những ngày ngột ngạt , gian vất vả đầu thời bình.
    Các bậc cha mẹ đã phải gồng mình lên lo cơm, áo, lo che chở cho đàn con. Ai cũng có cha có mẹ, ai cũng có một vùng quê, ai cũng có những ngày mà chỉ nhớ về thôi cũng đã dâng tràn nước mắt thương cha mẹ, thương mình…
    Cảm ơn anh Cua với những tâm tư chân thành, hồn hậu..kể chuyện mình mà cũng như là nhắc nhở với bất cứ ai..hãy nhớ những ngày gian khó, hãy nhớ những nhọc nhằn nuôi lớn mình lên để không chỉ thương cha nhớ mẹ mà còn sống sao cho có ân tình.

  21. VT says:

    Mồng 5 tết đọc bài này buồn quá , thực sự không còm nổi …

    Mời các còm sĩ đọc bài thơ về mẹ của Nhà thơ Nguyễn Duy
    .
    NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA

    Bần thần hương huệ thơm đêm
    Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
    Chân nhang lấm láp tro tàn
    Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

    Mẹ ta không có yếm đào
    Nón mê thay nón quai thao đội đầu
    rối ren tay bí thay bầu
    Váy nhuộm bùn ,áo nhuộm nâu bốn mùa

    Cái cò ..,sung chát ,đào chua …
    Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
    Ta đi trọn kiếp con người
    vẫn không đi hết được lời mẹ ru

    Bao giờ cho tới mùa thu
    Trái hồng , trái bưởi đánh đu giữa rằm
    Bao giờ cho đến tháng Năm
    mẹ ta trải chiếu ta nằm đếm sao

    Ngân hà chảy ngược lên cao
    Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng bờm …
    Bờ ao đom đóm chập chờn
    Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

    Mẹ ru cái lẽ ở đời
    Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn
    Bà ru mẹ…mẹ ru con
    Liệu mai sau các con còn nhớ chăng ?

    Nhìn về quê mẹ xa xăm
    Lòng ta …chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
    Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
    Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương …

  22. mèo says:

    Thương chú Hiệu Minh quá!

  23. danbanbao says:

    Đọc bài này của bác HM ,tui cũng rất xúc động.Mẹ tui cũng một đời sống khổ,không chỉ thiếu thốn vật chất mà còn cả tinh thần vì phải sống chung với một ông chủ nhà gia trưởng,độc tài,…và thường xuyên vi phạm nhân quyền.
    Mẹ tui mất khi tuổi đời chưa phải là già bởi một căn bệnh hiểm nghèo,khi mà con cái mới bắt đầu tương đối đầy đủ,cháu ngoại bắt đầu đông vui và cháu nội mới sinh được 10 ngày.Những gì muốn làm,muốn bù đắp cho mẹ đã không kịp,ước gì mẹ sống thêm được vài năm nữa…

  24. D.N.L. says:

    Nói chung,người mẹ VN.nào cũng đáng ngưỡng mộ và kính phục cả mà bằng chứng là
    những hy sinh qúa lớn của họ trong nhiều cuộc chiến đã xảy ra ở nước ta !
    Mẹ bác HM.cũng như nhiều người mẹ VN.khác và như mẹ tôi chẳng hạn.Cũng xuất thân
    từ nông thôn,từng lam lũ với việc đồng áng,dù nhà có thuê người làm và nếu ông bà tôi
    không phải địa chủ thì mẹ tôi vẫn muốn sống bình yên giữa xóm làng ở QB.!
    Điều đau khổ và đáng buồn nhất của tôi là khi mẹ qua đời,tôi đang ở SG.mà không thể
    trở về kịp cho đến khi “mở cửa mã” mới có mặt ! Có nhiều lý do cho sự chậm trễ này !
    tự nhiên đến đây mấy khing emai,tên và website choán mắt nên đành ngừng !

    • D.N.L. says:

      Xin tiếp theo một chút vì cái khung (e-mail,tên…) choán mắt không
      thấy đường mà viết nữa nên đã phải ngừng.
      Vợ chồng bác giúp việc(trong nhà và ngoài đồng cho ông bà tôi) có
      một thằng con cùng tuổi tôi về sau đi LX.học lái máy bay chiến đấu
      lên đến đại úy nhưng không hiểu làm ăn bất chính gì đó mà bị sa thải
      khỏi không quân.Về làng,anh ta trở lại làm nông dân…chân chính !

  25. Dove says:

    Bài của Lão Cua rất cảm động nhưng theo chủ đề kinh điển.

    Những mong bác nào (Xanghứng?) có kinh nghiệm về mẹ tân thời – chân dài (tỷ dụ như Lý Nhã Kỳ) post lên một entry đi.

    Oái, hượm cái đã! Ráng chờ Dove tìm ra cái khăn bông đủ bự để lau mồ hôi hột.

  26. TC Bình says:

    Vừa đọc vừa rưng rưng nước mắt. Buồn quá.
    Cám ơn bác Tổng.

  27. – Ừ nhỉ, hình như ai ai cũng nghĩ về mẹ như nhau hay sao ấy.
    – Bao nhiêu chữ nghĩa mà viết về mẹ mà cũng không bao giờ hết.
    Cám ơn Hiệu Minh nhiều

    • Hữu _Phúc says:

      Câu chuyện về Mẹ , Hiệu Minh thuật rất cảm động. Nhất là đối với những người sống ở Miền Nam. Cảm ơn Hiệu Minh và Hiệu Minh Blog rất nhiều. Hai nhận xét của Như Nguyệt rất sâu sắc.

  28. Duy Trí says:

    Không khí trong Hang cua buồn quá,thấy vị nào đọc xong cũng thấy chữ nhòe hết. Sẳn đây, cho hỏi chị Kim Dung, Kim đồng hồ nhà chị bay giờ chỉ máy giờ? Chị đi mua nón mới chưa ? he he.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Duy Trí. Chị Tép nhiều khi hơi chậm hiểu. Có những cái Lão Cua trêu, mà ko nghĩ ra thế nào. Đành im lặng chịu trận 😀

      Nay lại thấy Duy Trí hỏi kim đồng hồ chạy mấy giờ, và đi mua nón mới, là thế nào. Chị Tép ko hiểu mối liên hệ giữa kim đồng hồ và nón là gì? Hì…hì… 😀

      • Kim Dung says:

        Chị Tép đã khóc nức lên khi biên tập bài Tổng Cua. và đến lượt bạn phụ trách TVN cũng vậy, bạn ý gục đầu xuống bàn mãi mởi dám ngồi dậy. Bài của Cua khiến cho nhiều người khóc vì nhớ Mẹ, nhớ Cha, nhớ những khổ đau, những gian truân mà cha mẹ chúng ta phải chịu đựng, hy sinh, nuôi con khôn lớn.

        Ngay cả lúc viết comm này, mà Tép cũng nghẹn cả cổ. Nhưng vì thế, bài của Cua, TVN phải đẻ sau Tết mới dám đăng. vì đăng đầu năm mới, mọi người đều khóc và buồn thì tội quá. Đọc đến “Mẹ ký” mà Tép ko sao chịu được…

      • Duy Trí says:

        Xem entry ” Cười sau Tết”, Truyện ” Kim đồng hồ” trên Kim Dung blog.

      • PVNhân says:

        * Mến chào KD…cô đa sầu đa cảm…E rằng chẳng đủ nước mắt khóc chuyện thời nay…KD có giận PVN???

        • Hiệu Minh says:

          Em ý khóc là vì lão PVN bỏ đi một thời gian rất dài, chẳng đoái hoài gì đến nàng 🙂

        • Kim Dung says:

          Em chào bác Nhân. Em có giận gì bác đâu ạ. Quý bác chẳng hết nữa là. Hì…hì… Ở cơ quan Báo ND trước đây, có một anh đồng nghiệp bảo thế này: Thích nhất là trêu cái KD, trêu gì nó cũng “nhe răng cười”- nghe mà thấy mình như… cún 😀

          Em bảo rằng: Thì mất gì của Bọ, mà Bọ phải giận 😀

  29. nguyen says:

    Năm mới xin kính chúc Bác Cua cùng tất cả bạn đọc sức khỏe dồi dào, gia đình an khang , thịnh vượng
    “Sinh ra và nuôi một thế hệ cứu đất nước này ” với tôi nếu không có câu này thì bài viết thú vị hơn . Vì thực trạng Việt Nam hiện nay bi đát quá . Có miếng ăn ,có quần áo mặc nhưng môi trường , nhân cách tan hoang . Cứ đi ra đường là lo đề phòng trộm cướp . Ăn uống thì sợ thực phẩm không đảm bảo an toàn . Tuổi trẻ thiếu việc làm , hay sống với đồng lương chỉ đảm bảo mức sống tối thiểu . Không ít trường hợp tự tử chỉ vì quá nghèo khổ .
    Lại cần một thế hệ mới để cứu đất nước này .

  30. Ngự Bình says:

    Cảm ơn bác Hiệu Minh.

    Bài viết hay quá. Rất cảm động. Đọc xong thấy mắt ướt và nghẹn trong cổ họng.

  31. NôngDân says:

    + Thời Mẹ học không gọi là “bổ túc”; Mẹ học lớp “bình dân học vụ”. Học chữ cái bằng thơ, như thế này cơ:
    o tròn như quả trứng gà.
    ô thì đội mũ, ơ đà thêm râu
    Chữ này bạn chả biết đâu
    Là o lại có móc câu bên mình.

    + Gủi Tổng Cua đoạn Video Nói về những người Mẹ chung của chúng ta. Nông dân tớ chịu không đưa lên comment được.

    • Trạch Văn Đoành says:

      Tôi xin phép chữa một chút nhé. Mẹ tôi thì không học bình dân học vụ mà dạy bình dân học vụ. Hồi nhỏ bà hay kể cái thời đó, bà đọc
      o tròn như quả trứng gà.
      ô thì đội mũ, ơ LÀ thêm râu (chứ không phải ĐÀ)
      o, ơ hai chữ khác nhau (hồi đó nếu gọi nhau thì sẽ là ĐỒNG CHÍ, ĐỒNG BÀO chứ không phải là BẠN)
      Vì ơ có cái móc câu bên mình.

      • says:

        Anh Đoành có biết tác giả bài trên là ai không ? Đó là ông Hoàng Xuân Hãn, có từ 1938. Một Cụ nữa, cộng tác trong phong trào này là Cụ Nguyễn văn Tố, bị Tây bắn chết (hay ai đó ? ) lúc tản cư, năm 1945, tại bờ sông vào ban đêm . Bà mẹ vợ tôi, dân Hà Nội, đến 90 tuổi vẫn chưa quên, còn thuộc bài này.

        http://www.diendan.org/tai-lieu/doan-ket/mot-vai-ky-niem-ve-phong-trao-binh-dan-hoc-vu

        Ông HXH là người quy tụ trí thức Nam, Trung, Bắc không phân biệt QG, CS, soạn Chương Trình Giáo Dục lần đầu tiên bang tiếng Việt, ngay tại trường Quốc Học Huế trong 2 tháng. Khi đó ông là Bộ Trưởng GD trong Chính phủ Trần Trọng Kim. Quyển Danh Từ Khoa Học (1940-41) được mien Nam dùng đễ dịch các danh từ Khoa Học trong bao năm .

  32. CD@ says:

    – con cái là “của để dành”, rồi ‘nước mắt chẩy xuôi”…khi không còn bố, còn mẹ, thì ta (hầu hết) lại ở độ tuổi – dù có hối hận về tất cả những gì không phải với bố, với mẹ, đã xẩy ra, cũng chẳng còn cách nào chuộc lỗi lầm…và những đứa con thì lại tiếp tục đi theo “quĩ đaoị” mà chính chúng ta đã đi, đang đi nốt phần cuối…để rồi, mọi chuyện sẽ cứ thế mà lập lại, thế hệ này qua thế hệ khác…đúng như người xưa nói “cái NỢ ĐỒNG LẦN” …!
    – đọc bài viết xong,sau khi thắp nén nhang trên bàn thờ bố mẹ, lại chạnh nghĩ đến những bà mẹ được phong, được gắn cho cái tên Anh Hùng…Những bà mẹ một thời chỉ có mỗi hành trình “tiễn con đi…”, và bây giờ, mẹ sống cô đơn, lạnh lẽo, mỏng manh…trong không gian được gọi là nhà tình thương, tình nghĩa, với vài thư vật dụng đơn sơ hàng ngày, cuốn sổ tiết kiệm vài triệu đồng, dịp tết lễ, may mắn được Ai đó tới thăm, lôi ra chụp hình”trái chuối chín cây” bên cạnh những thân hình béo húp híp, tóc đen mượt láng, những ngón tay chuối mắn trưng ra thùng quà trị giá vài trăm ngàn của ô.X, ô.Y…để làm nền, làm lý do lý trấu cho việc lấp liếm tiêu xài phung phí khi xây các tượng đài hoành tráng hàng trăm tỷ đồng phơi gio phơi sương “vinh danh bà mẹ VNAH”…!
    Đời thường đen bạc, và khi mà nói dối lên ngôi trong XH vận hành theo cách “nén bạc đâm toạc tờ giấy”, có lẽ chỉ có giữa những người MẸ và những đứa con sinh ra từ một phần máu thịt của MẸ là không dối lừa nhau, nước mắt người MẸ xót thương con, và nước mắt của đứa con thương MẸ, hối hận về lổi lầm gây ra…mới chính là giọt nước mắt đích thực, không phải là nước mắt của loài CÁ SÂU “CROCODILE TEARS”!

    • lan says:

      Mới đầu năm mà blog các bác đọc toàn chuyện thảm thiết ! Xin mạn phép kính chúc các bác năm mới khoẻ mạnh, lạc quan, yêu đời, yêu người tốt-tử tế-chăm lao động.
      Thế các bác không có nhời nào nói giúp cho hai cô bảo mẫu bị đi tù 3 năm ạ ? Người chăm làm, lương thiện mà các bác không thương, không giúp, thì chỉ có bọn xấu xa, lười biếng chúng mọc lên thôi, bác CD@ và các bác ta thán mà làm chi ! EU còn tham nhũng đầy ra, ông Nelson Mandela đi tù bao nhiêu năm, ra làm tổng thống có mấy năm mà tài sản cả mấy triệu đô la, ba bốn bà vợ vừa già vừa trẻ, đúng là ăn đứt cụ Giáp nhà mình, nhỉ ?
      Ấy cho nên tôi thấy các bác cứ chỉ trích, chê trách người khác, chứ tôi thấy là ta nên suy ngẫm kỹ kỹ, xem thử có cái gì hay thì cũng nên khen, để khuyến khích người ta cố gắng tốt lên, chứ chê hoài nó làm ta trầm cảm, lại nhụt chí đi.

  33. Thanh Tam says:

    Đồng cảm và đồng cảnh với mình quá nên đọc cứ chảy nước mắt.Mong như như mong Mẹ về chợ,hình nhức đứa bé ở Thôn quê nào cũng vậy.Mẹ mình đi chợ bán chè tươi,về thì mua cá rô,cua,…và không bao giờ quên bánh đa,hay bánh đúc…! Hôm nay mồng 5 Tết Giáp Ngọ.
    Mình chợt nhớ đúng ngày Mồng 5 Tết mình ở Nga về thì không gặp được Bố mình,Ông đang khoẻ mạnh mong con trai về ăn Tết thì đột ngột ra đi (17/ tháng Chạp).Đó là cái Tết buồn nhất trong đời mình.Mong về nước mua cái TV đen trăng cho Bố xem mà không thành…!

  34. Duy Trí says:

    Xin gởi đóa Hồng trắng lên ngực áo bác HM. Tết nhớ Mẹ, bài viết rất cảm động vì viết từ trái tim nhân hậu. ” Mất Cha mất Mẹ như đàn đứt dây ” . Bác HM còn hạnh phúc hơn tôi nhiều. Tôi lúc lên tám tuổi đã cài bông hồng Trắng rồi. Phận làm con nếu ai biết nghĩ đến Cha-Mẹ, thì dù có cố gắng phụng dưỡng Cha mẹ đến hết sức có thể có của mình thì vẫn luôn thấy mình còn nhiều thiếu sót khi song thân qua đời. Đầu năm bác HM làm nhiều người rơi lệ.

    Trong Nam ,nếu bác xem kịch Kim Cương chắc bác khóc hoài. “Sầu nam HM”.

  35. Ngô Thế Minh says:

    Bài viết chân thật, hay và buồn quá. Đọc xong tôi muốn khóc!

  36. KTS Trần Thanh Vân says:

    Được làm mẹ là một hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ.
    Bởi vậy họ không cần gì hơn

%d bloggers like this: