Cha mẹ góp phần gây… bạo hành

Thống kê bạo hành trẻ bên Mỹ 2011. Ảnh: Child Abuse.

Thống kê bạo hành trẻ bên Mỹ 2011. Ảnh: Child Abuse.

Bài đăng trên VNN mấy hôm trước nhưng chẳng để ý.

Nếu cha mẹ, cô bảo mẫu thấy đứa trẻ dán mắt vào tivi, không chịu ăn, thì hãy tự tát vào mặt mình trước, trước khi xử lý đứa bé. Khi đó bạo hành sẽ bớt dần đi.

Một bé mới 2 tuổi, mải xem carton network, không chịu ăn. Mẹ bón từng thìa cháo, nhưng mắt nó dán vào tivi vì từ thưở trong bụng mẹ, cháu đã biết chuột Mickey như thế nào đâu. Nào há miệng ra nào, ngoan nào, mẹ yêu nào.

Nhưng thằng cu mải ngắm Mickey đang nhảy nhót, miệng ngậm chặt. Không còn đủ kiên nhẫn, bà mẹ bây giờ thành hổ cái, quát lên “Thằng c…, há mồm ra”. Thằng cu nhìn mẹ như ở hành tinh khác xuống, hoảng hồn và khóc ré lên, chẳng hiểu sao mình đang xem mickey lại bị mắng.

Ông chồng trong nhà chạy ra hầm hầm “Cô dạy con kiểu gì thế, hơi tý là quát như bà La Sát. Còn thằng kia, có nuốt đi không”. Trong tích tắc, cái nhà ấy thành địa ngục cho ông chồng, bà vợ, thằng con, cả khu phố và xa hơn nữa…

Bạo hành trẻ em từ đó mà ra. Từ cách mắng mỏ, dọa nạt, đến đánh đòn, thậm chí gây ra tử vong, lỗi là của người lớn, không thể lý giải, đánh cho chừa vì thằng cu mải xem tivi.

Bạo hành ngày càng nhiều

Việc bạo hành của mấy cô “ác mẫu” mà báo chí đưa lên chỉ là một trong hàng triệu “các đồng chí chưa bị lộ”. Bạo hành xảy ra trên khắp thế giới, từ nước văn minh đến quốc gia lạc hậu, từ gia đình có truyền thống văn hóa đến nhà nghèo, từ người có học thức đến dân anh chị, đầu đường xó chợ.

Có rất nhiều kiểu bạo hành, chăm sóc trẻ cẩu thả, không cho ăn uống đầy đủ, không cho học hành, chẳng quan tâm đến nỗi lo lắng của trẻ. Cao hơn là đánh đập, roi vọt, đấm đá làm hại thân thể đứa bé. Trẻ lớn chút dễ bị lạm dụng tình dục, không đánh được thì đay nghiến, mắng mỏ, chê bai.

Bạo hành dễ để lại dư chấn dài lâu cho đứa bé trong suốt cuộc đời còn lại. Gia đình bị cô lập, đứa bé bị cô lập. Nếu công ăn việc làm có vấn đề, tiền không đủ tiêu, nhà cửa tiêu tán, không đóng cửa bảo nhau, cha mẹ và con cái chẳng trao đổi với nhau, ai biết người nấy, ích kỷ, chuyện bạo hành càng dễ xảy ra.

Đối với cha mẹ và người trông coi, thì chuyện căng thẳng trong cuộc sống, trong công việc, trong tình cảm, hoặc bị thần kinh, không hiểu những nhu cầu của đứa trẻ, hoặc gia đình có truyền thống đánh chửi nhau, thì chuyện bạo hành dễ xảy ra hơn. Gia đình bị ảnh hưởng kéo theo cộng đồng xa lánh, càng làm cho bạo hành thêm phát triển.

Di chứng bạo hành

Đứa trẻ dưới 4 tuổi bị bạo hành dễ bị thương, tử vong so với lứa tuổi lớn hơn, di chứng nguy hiểm cả về trí tuệ lẫn sức khỏe sau này. Để sửa lỗi “tâm thần” của đứa trẻ cái giá không phải là nhỏ.

Ngay tại nước Mỹ với 310 triệu dân, người ta thống kê, cứ 10 giây có một đứa trẻ bị bạo hành, 4 đứa trẻ chết mỗi ngày vì bạo hành hay do cẩu thả của người lớn.

Ước tính, nước Mỹ tốn khoảng 124 tỷ đô la hàng năm do bạo hành trẻ em gây ra, theo báo cáo của Centers for Disease Control and Prevention. Trung bình cả cuộc đời đứa bé bị bạo hành tốn tới 210 ngàn đô la, số liệu năm 2012 cho biết, trong đó 32 ngàn dành cho chữa trị cho bé, 10 ngàn cho người lớn đễ chữa bệnh, mất 144 ngàn vì năng suất lao động bị giảm, 7 ngàn vì tòa án, 7 ngàn cho giáo dục đặc biệt.

Người ta tính rằng, 22% trẻ bị bạo hành cần chương trình học đặc biệt. Nghiên cứu 17 ngàn người lớn đã đi đến kết luận, những ai hồi bé bị bạo hành, lớn lên dễ tự tử, dễ bị bệnh tim, ung thư, phổi, gấp đôi số người bị béo phì, nghiện rượu, và gấp 3 số người nghiện ngập ma túy.

Năm 2007, một số nhà khoa học của đại học Stanford đã tìm thấy các em nhỏ bị bạo hành hay trải qua những cơn sốc tinh thần sau này lớn lên có bộ não nhỏ hơn, do bố mẹ tự tử, bị hãm hiếp, bắn giết trong trường, hoặc cộng đồng man rợ.

“Không có đứa trẻ hư”

Tránh bạo hành trẻ em cần có luật pháp nghiêm minh, trừng trị và không dung thứ bất kỳ hành vi nào có hại đến trẻ em. Ngay tại nước Mỹ, nếu đứa trẻ bị đánh, hàng xóm hay chính chồng hoặc vợ, ngay cả đứa trẻ có thể gọi cảnh sát đến xích tay người đánh.

Tuổi thơ Timor Leste. Ảnh: HM

Tuổi thơ Timor Leste. Ảnh: HM

Trường học, nơi công cộng, cộng đồng cần có hệ thống trợ giúp gia đình gặp khó khăn và giải quyết bạo hành, hoặc những hành vi bỏ bê con cái.

Gia đình là chìa khóa cho việc nuôi dưỡng đứa trẻ. Nếu được dung dưỡng trong một môi trường hạnh phúc và bình yên thì lớn lên sẽ thành người có ích, ít gây ra tội ác, không bạo hành người khác hay chính con mình.

Không có học sinh dốt mà chỉ có người thầy không biết dậy. Không có đứa trẻ hư chỉ có bố mẹ không biết làm người.

Lỗi của đứa trẻ chính là lỗi của người lớn. Nếu cha mẹ, cô bảo mẫu thấy đứa trẻ dán mắt vào tivi, không chịu ăn, thì hãy tự tát vào mặt mình trước, trước khi xử lý đứa bé. Khi đó bạo hành sẽ bớt dần đi.

Hiệu Minh
Advertisements

17 Responses to Cha mẹ góp phần gây… bạo hành

  1. Rượu Cá Tầm says:

    Quá hay , trẻ em kém giáo dục là tại bố mẹ , đất nước kém phát triển là tại nhân dân … nên đưa vào nghị quyết đại hội tới …

    Em thấy cứ mấy gia đình VN tụ họp nhau là bắt đầu khoe con cái , truyền kinh nghiệm dạy dỗ chúng . Có bác nào để ý bọn teenagers chúng nó nói chuyện với nhau (bằng tiếng bản xứ) về bố mẹ chúng nó không ? Rất nhiều ý kiến hay đấy …

    Từ dạo anh Nhất nhập kho , trên mạng không còn cách nhìn khác nữa …

  2. PVNhân says:

    * Ở Mỹ, bạo hành trẻ thường xẩy ra vùng đông người da mầu. Căn nguyên do nghèo, đông con…và cha mẹ thiếu trình đô giáo dục con nên phải dùng bạo lực. Nhìn chung, xã hội Mỹ vẫn nhiều ưu điểm. Luật pháp nghiêm minh, sự quan tâm của xã hội đối với trẻ sẽ làm giảm tệ nạn.

  3. michia nguyen says:

    Không có học sinh giốt,chỉ có người thầy không biết dạy…..nhưng dân thông minh ,cần cù ,chịu khó ,đất nước tài nguyên phong phú mà sao ……….mãi cứ không giàu ……?????

  4. Cá Kèo says:

    Bác Tổng xem qua tin này rồi cho biết ý kiến. Theo em đây là một bà mẹ “yêu con” nhất thế giới (Ớn thật bác Tổng ạ)
    http://nld.com.vn/phap-luat/nguoi-nha-ke-chat-rot-tay-co-gai-cuop-sh-danh-luat-su-20131225195400649.htm

  5. TC Bình says:

    Truyện cổ thời…nay:
    Cua sỹ nọ có nuôi cho con trai một đứa cháu. Nhà có hai ông bà, đứa cháu chả có bạn chơi nên suốt ngày quấn chân ông bà. Trưa nọ, ông nội thấy bà nội nhìn… ngứa cả mắt, mới sai đứa cháu:
    -Cầm lấy hai cái dĩa này, hai tờ 10 ngàn đây, ra đầu ngõ mua cho ông 1 dĩa nước mắm với một dĩa nước tương. Khéo kẻo đổ đấy!
    Đứa cháu đi liền nhưng nhoáng cái đã về, hỏi:
    -Ông ơi! Dĩa nào đựng nước mắm, dĩa nào đựng nước tương?
    Ông lại phải trả lời.
    Cháu lại lon ton đi, nhoáng cái lại về, lại hỏi:
    -Ông ơi! Hai tờ tiền, tờ nào mua nước mắm, tờ nào mua nước tương?
    Cứ thế, cháu đi đi về về hỏi mãi: Mua nước mắm trước hay mua nước tương trước?; Tay nào bê dĩa nước nắm, tay nào bê dĩa nước tương?…
    Con với chả cháu!
    Ông nội nó đã ngứa mắt lại ngứa tai. Giá mà chưa đọc blog Hiệu Minh thì tài gì không cho nó vài cái bạt tai. Nhưng mà…phải có biện pháp:
    -Về ngay nhà mày, sáng mai mới được qua đây!
    Cháu lầm lũi đi. Bà nội nó thương cháu, thổn thức:
    -Ông đuổi cháu tôi đi. Thôi, tôi cởi hết quần áo trả cho ông, tôi…
    -Bà bênh cháu không phải lẽ. Tôi đá cho một phát bay lên…
    -Dám không?. Lên đâu…lên đâu?
    -Lên giường chứ lên đâu. Vớ vẩn!
    ……
    Hóa ra đọc blog Hiệu Minh mệt thân quá 🙂

  6. nguyen says:

    Đọc cả bài thích nhất là đoạn ” Không có học sinh dốt mà chỉ có người thầy không biết dậy” lâu nay cứ nghĩ tại mình ngu dốt, không thông minh nên học vấn chẵng có gì nay được biết lỗi này tại thầy cô . Hay quá từ nay hết tự kỷ .
    Nuôi dạy trẻ với tôi là chủ đề hấp dẫn vì tôi nay đang làm bố bảo mẫu . Mãi gặm cỏ non nên trời xế chiều lúc nào không hay , hậu quả là qua nữa đời mà con còn thơ dại .nay suốt ngày vào mạng tìm hiểu các toa thuốc quý tây , ta có cả mà lực vẫn bất tòng tâm , bố bảo con không nghe .muốn tránh bạo lưc cũng không được . Nhìn người ngoài đánh con họ mình đã xót , mỗi lần cầm roi là thằng bé chảy nước mắt tay ôm đít miệng cứ ” con chừa rồi , con xin bố bố đừng đánh con ” mà quặn lòng . đã tuyên án là phải thi hành dọa suông càng thêm hư.
    Cứ theo ý bác Cua, nếu bảo trẻ không nghe thì tát vào mặt mình trước thì chắc cái mặt tôi luôn sưng vù.
    Theo tôi thời nghèo khó dễ dạy trẻ hơn bây giờ . Trẻ không có nhiều lựa chọn nên dễ tập trung . Bố mẹ cũng không có gì giải trí nên có nhiều thời gian chia sẽ với trẻ hơn . Bây giờ đi làm về lướt web , vào facebook , ..hết mất thời gian .

  7. Kim Dung says:

    Cảm ơn bác PVNhân.

    Em xin chúc bác, chị TTV, em HL một Giáng sinh và năm mới 2014 vui vẻ. Nhưng em đi ngay sau bác cùng ngắm cây thông Noel, bác hổng biết gì 😀 😛

    • Hà Linh says:

      Mới lọ mọ vào Hang Cua gặp ngay chị Tép tủm tỉm đi ra, không biết lý do gì, hóa ra là đi cạnh bác Nhân ngắm đèn, ngắm cây thông , thậm chí có khi còn va vào vai bác Nhân mà bác Nhân không hề biết…vì bác Nhân mải ngắm bác gái tay trong tay đi cùng!

      • PVNhân says:

        * HL mới từ Paris trở về. Bởi đi lẩn đầu, cứ tưởng Pháp như ở Nhật…Nếu đi Italy lại càng cẩn thận hơn…Chúc cả nhà an vui…

    • PVNhân says:

      Đi ven sông nhìn đèn, dường như có làn hương êm ả phía sau! Hóa ra là nàng Tép…

  8. Nguyet says:

    Vừa qua dư luận xã hội đang sôi sục lên vì hai cô bảo mẫu. Số đông chỉ nhìn thấy hiện tượng mà không chịu nhìn nhận thấu đáo nguyên nhân sâu xa dẫn đến những hậu quả như vậy.
    Đọc entry này mình lại nhớ đến bài “Đòn roi và quyền lưc” của bác Hiệuminh đăng trước đây rất hay
    Bác Hiệu Minh nên đăng lại bài này cho độc giả xem lại nhé

  9. NôngDân says:

    + ‘Vinh danh Thiên Chúa trên trời
    Bình an dưới thế cho người thiện tâm’

    + Tổng Cua hơi bị xa rời thực tế Việt Nam thời nhà Sản, nên mới có những dòng kết luật như trong bài này. Thực tế Việt Nam hiện nay nó thế này cơ mà:
    – Trường học, nơi công cộng, cộng đồng, Nhà trường cần có hệ thống tìm hiểu các gia đình học sinh xem thuộc dạng giầu nghèo ra sao để áp dụng chính sách “xã hội hóa” giáo dục cho thích hợp.
    – Gia đình là chìa khóa cho việc nuôi dưỡng đứa trẻ. Nếu cứ dung dưỡng trong một môi trường hạnh phúc và bình yên thì lớn lên nó đối phó làm sao với môi trường đầy dẫy cái ác, nó thành bị bông để thằng khác tẩn cho à?.
    – Sinh viên giỏi, yêu nghề ra trường cần có vài ba trăm triệu VNĐ mới được đi dạy, thì cần gì phải biết dậy!. Trong môi trường toàn quỷ, bố mẹ chúng là người mà sống được à?.
    – Văn hóa “tranh công, đổ lỗi” là văn hóa chính thời nhà Sản, không thể đổ lỗi ngược từ dưới lên trên được. Đứa trẻ có lỗi là tại con chuột Mickey hay con Chó con Mèo. Các Nghị quyết, Nghị định của đảng và chính phủ không bao giờ sai cả, chủ yếu do dân trí còn thấp, hoặc vì cấp dưới thực hiện sai!.

    • VKND says:

      Từ trẻ con, học sinh, sinh viên, cha mẹ trẻ, đến cha mẹ già, tất tất đã bảo chỉ cần học tập và làm theo thôi để thành một xã hội văn hóa mới có cơ hội thành XHCN chớ. Đơn giản thế mà chả nghe.

  10. PVNhân says:

    Đêm nay, đêm Giáng sinh ở Mỹ. Tôi vừa đi một vòng thành phố xem đèn Giáng Sinh. Thân chúc các còm sĩ Hang Cua an lành. Đặc biệt chúc Chị Thanh Vân, Kim Dung, Hà Linh…Vui vẻ may mắn…

%d bloggers like this: