Thơ tình của nàng Kim Dung

Chiều mưa.

Chiều mưa.

Nàng Tép Riu vừa có bài thơ tình đăng trên VNN. Chúc mừng nàng. Xin mời các bạn giỏi thơ “ra đòn” để đối lại Kim Dung phát xem sao.

Nàng hẹn là ai làm hay và đúng ý thì Cua Times sẽ đứng ra chiêu đãi một bữa tối cho hai người và lão Cua làm chứng.

Như một sự kỳ lạ, trong bài có nhắc đến Phương Uyên nhưng là đảo ngược

🙂 🙄 😛

—————————————-

Khúc hát chiều mưa

Có một chiều em đã rất buồn
Hà Nội sụt sùi u ám
Hàng cây me ảm đạm
Rũ mình dưới cơn giông

Con nước lặng lờ dòng sông
Thương nhớ
Những ngày phù sa chở nặng
Thuyền tình ngập nỗi đợi mong

Ở đâu, bến bờ xưa cũ
Gốc cây hoa gạo mới trồng
Tơ non lá nhìn ngơ ngác
Cỏ triền đê xanh ngút ngát lòng

Đâu đó sầu thương Lê Uyên Phương (*)
Giọng ca vàng son một thuở
Một thuở chuyện tình hoa nở
Còn đây, thấm đẫm sắc hương

Cao nguyên mưa rừng yêu thương
Dấu chân hồng hoang một thuở
Rêu phong nghìn xưa chốn cũ
Cúc vàng một trời rạng rỡ
Khúc ca mê đắm, bơ phờ…

“Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai
cho da thịt này đốt cháy thương đau
cho cơn buồn này rót nóng tung hoang
cho thiên đường này bốc cháy
trong cơn chia phôi chia phôi tràn trề”

Họ hát như ngày mai giã biệt
Một đời quấn quýt, một đời da diết
Hư vô đón nhau về
Ngân nga cung bậc
Vòng nguyệt quế Tình yêu xe tơ kết tóc

Lòng bỗng rưng rưng muốn khóc
Bến bờ đời người nặng nhọc
Nếu không có tình ngà ngọc
Làm sao qua được đường dài

Thời gian tàn phai, sắc đẹp tàn phai
Chỉ con tim ở lại
Đập trong hồi ức
Vồng ngực ai

Chỉ con tim ở lại
Chở che, chèo lái
người thương

Chiều Hà Nội đẫm ướt phố phường
Khúc hát Lê Uyên Phương
Nở trong mưa, đóa hoa vô thường
Thơm ngát
Chốn tựa nương…

Kim Dung/ Kỳ Duyên

(*) Một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc Sài Gòn trước 1975

Advertisements

76 Responses to Thơ tình của nàng Kim Dung

  1. Get Smart says:

    Hôm nay đã hết căng thẳng và mệt mỏi, muốn vui vui một chút nên post entry này. Đây là phầnnối tiếp của phần 1, khi đọc câu bắt đầu có thể các bạn thấy hơi hẫng . Đểhiểu hơn xin vui lòng xem entry:” Bài thơ Nhiều người viết P1″ ngày 22/10 về chuyện: Ngồi & tắm ao nhà bác Thợ Mộc. Bài thơ phần 2 này ghép từ các reply qua lại giữa blogger: Rất Huế, NhưMai, Lợi Trần & Nguyên Ha.

  2. Trịnh Xuân Nguyên says:

    Clip này có thể tóm tắt một chút về cặp đôi nằm trong 100 bài hát song ca hay nhất.

    • Kim Dung says:

      Ôi trời, cảm động quá. Được nghe LUP và lại được gặp lại cặp đôi Phương Thảo- Ngọc Lễ mà chị vốn thương nhất cặp đôi này, từ xưa, nhiều lúc ko hiểu họ đã lang bạt ở phương trời nào, ko hiểu họ sống ra sao.

      Cảm ơn em về clip hay và cảm động với chị. Chị sẽ nghe lại, nghe tiếp. Và một điều, những giọng hát cho nhạc LUP cũng thường trầm, buồn, tha thiết nhưng lắng sâu mới có thể gửi gắm được, tải được cái hồn lãng tử của người nhạc sĩ tài hoa này. Tranh vẽ LUP cũng thật ấn tượng với chị, em à.

  3. mai says:

    (*) Một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc Sài Gòn trước 1975 (sic).
    Lê Uyên và Phương = 2 người nhà báo ơi ! Nhà thơ chú thích như vậy thì OK nhưng nhà báo thì không.

    • Kim Dung says:

      OK. Đúng rùi. Cảm ơn bác mai
      Có lẽ phải chú thích là Một hiện tượng âm nhạc mới chuẩn chăng?

    • tantruonghung says:

      “Ông tên thật là Lê Minh Lập, sinh tại Đà Lạt. Trong thời kỳ chiến tranh, giấy tờ bị thất lạc, trong hai lần làm lại giấy khai sinh, tên của ông bị nhân viên giấy tờ nhầm thành Lê Minh Lộc rồi Lê Văn Lộc. Từ đó ông giữ cái tên Lê Văn Lộc.

      Cha của Lê Uyên Phương vốn họ Phan, nhưng vì cuộc cách mạng của Phan Bội Châu nên phải đổi thành họ Lê. Mẹ của Lê Uyên Phương là Công Tôn Nữ Phương Nhi, ông lấy chữ Phương trong tên của mẹ làm tên cho mình. Cùng với chữ Uyên, tên người bạn gái đầu tiên, ông ghép thành nghệ danh Lê Uyên Phương”(theo Wikipedia)

      Như vậy viết “Một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc Sài Gòn trước 1975” là đúng.

  4. Ba Ngoai says:

    Lê Uyên Phương còn có bài ” Dạ khúc cho tình nhân ” cũng rất hay

  5. Hiệu Minh says:

    Sau một ngày theo dõi, không còm sỹ Hang Cua nào có thể đối đáp thơ với Kim Dung vì toàn thơ con cóc, mặt mạnh ở đây.

    Tòa tuyên bố: 3 năm thơ treo và 3 năm cấm ra khỏi đồn Cua. 😛

  6. TC Bình says:

    Thúc khá nhiều chưa ?!

    Có cô bán quán buồn
    Ngồi không chẳng ma nào ám
    Hà Nội chừng như ảm đạm
    Vì lụt sau cơn giông

    Con nước biến phố thành sông
    Nên nhớ
    Những ngày túi tiền nằng nặng
    Bây giờ ngồi ngáp mà mong

    Ở đâu bọn choai choai cũ
    Rễ si quán mới nó trồng
    Quán kia chủ mới ngơ ngác
    Chiêu mình chúng nó thuộc lòng

    Khách khứa tứ tán cả bốn phương
    Nhớ thời vàng son một thuở
    Quán hàng trăm hoa đua nở
    Như phường bán phấn buôn hương

    Bán quán đừng nói yêu thương
    Cơ hội chỉ là một thủa
    Mấy đứa trung thành quán cũ
    Chúng nó ăn no rạng rỡ
    Mình ghi sổ nợ bơ phờ

    “Như em đem cơm ngày buồn
    Như quên đem cơm mùa xuân
    Gà mên cơm thiu buồn tênh
    Lê mãi những bước ê chề
    Xin cho thương em thật lòng
    Xin cho thương em thật lòng
    Còn có khi lòng thôi giá băng

    Cho em môi hôn vội vàng
    Cho anh quên vay tiền em”

    Em khóc từ ngày anh giã biệt
    Nợ cơm bị quỵt, em buồn da diết
    Anh yêu sẽ không về
    Cho em cung bậc
    Vòng cơm áo, Tình em gà tơ mắc tóc

    Nợ réo bỗng dưng muốn khóc
    Hụi chết đóng hoài phát nhọc
    Tin anh tưởng lời vàng ngọc
    Bây giờ trả nợ dài dài

    Lời yêu tàn phai, sổ nợ tàn phai
    Chỉ mình em ở lại
    Nghĩ nhiều càng ức
    Bắt đền ai

    Mẹ con em ở lại
    Tìm bọn thương lái
    Mà thương

    Chiều Hà Nội nước lụt phố phường
    Nước lụt cả tứ phương
    Vẫn cứ mưa, vẫn mưa như thường
    Bát ngát
    Chỗ nào nương…

    • Kim Dung says:

      Bố khỉ Lão nhá. Nhại Tép thế này……..

      • TC Bình says:

        Hehe, từ bài thơ tình ướt át thành bài thơ… xù sũng nước nhá!
        Đoạn trong ngoặc kép là nhái lời bài Tình khúc cho em của Lê Uyên-Phương luôn đó.
        Thưởng đ…ơi, Tép ơi! 🙂

  7. Lê Thanh says:

    Anh Dũng ơi, chị Duyên đang dung thân và làm thơ bên hang cua nhé, đừng có nói lung tung.

  8. xanghứng. says:

    Thể theo yêu cầu của Hà Thiên Hậu, xin chuyển ngữ bài hát tiếng Tây sang tiếng Việt:

    Frère Jacques, frère Jacques,
    Dormez-vous? Dormez-vous?
    Sonnez les matines! Sonnez les matines!
    Ding, dang, dong. Ding, dang, dong.

    Chào anh Đốp gàn, chào anh Đốp gàn,
    Ngủ – ngon chứ ? Không – ngáy chứ ?
    Sao thấy anh ngâm thơ hoài ! Sao thấy anh ngâm giá hoài !
    Anh ngủ chưa, tôi ngủ đây, tôi…ngủ….đây…..

  9. HỒ THƠM says:

    Lão Xang Hứng ấn tượng với “tình khúc chiều mưa” của Kim Dung lên đến đỉnh. Rồi lại …”nhanh chóng tụt về 0 khi lão Cua xen vào: “…và lão Cua làm chứng” ! He he… Biết mà, chuyện gì có lão Cua xen vào là hư cả bột lẫn đường, như chuyển kể dưới đây. Chuyện có thật, lão Cua tin thì tin không tin thì thôi, hè hè…

    ….Đến nhà lão Xang Hứng để “chài” lão đi tour du lịch Tràng An – Bái Đính Ninh Bình nhưng không gặp ( như đã nói hôm qua ), tui buồn bã lên xe cùng đoàn tham quan trực chỉ Ninh Bình. Hai ngày ở Ninh Bình thăm Tam cốc Bích động, du thuyền Tràng An, thăm đền Đinh Lê, chùa Bái Đính, nhà thờ Phát Diệm … lòng người phấn chấn. Ngày cuối, cả đoàn du lịch ghé nhà hàng thưởng thức các món dê núi nổi tiếng của Ninh Bình. Nhà hàng thoáng mát đẹp đẽ, mấy em chân dài chào mời đủ món dê. Nói chuyện trên trời dưới biển một lúc. Tui hỏi cho vui : Ninh Bình quê ta, em có biết lão Tổng Cua không? Không ngờ chân dài tít mắt cười như ánh chớp đêm giông: Tổng Cua mà không biết thì biết ai nữa hả anh??
    Tui hồi hộp xen lẫn hoảng hốt, vội vàng xác quyết lần nữa: Wao! Lão Cua có cái… có cái “lóc” tên là …. Em cười ngặt ngoẽo cắt lời : Anh í không có cá lóc, anh í chỉ có cua các loại thôi!

    Không để tui hỏi thêm, em ngoáy đít một phát điệu nghệ như… bà Tưng lên sàn, rồi cười hê hê: Để lát em gọi anh í đến tiếp chuyện mấy anh, giờ em đi tiếp khách cái đã. Bái bai các anh nha!

    Tui ngơ ngác như nai vàng đạp… bác thợ săn : Chẳng lẽ …chẳng lẽ lại là lão Cua thật. Tui thông báo cùng mọi người, cả đoàn vô cùng hồ hởi phấn khởi, chuẩn bị vuốt ve lại quần áo, “dzô dzô” hết mấy dĩa thịt dê trên bàn. Một lúc thì em chân dài lúc nãy … cắp nách một ông râu ria xồm xoàm như lão … Các Mác đến, em liến thoắng: Đấy, anh Tổng Cua đấy! Các anh nói chuyện với anh Tổng nhá! Em đi. Nói xong, em đưa mặt nháy mắt một phát, mấy đôi đũa trên bàn của vài lão có máu nóng, rơi loẻng xoẻng xuống sàn, he he he…!!!
    Tui lại hoảng hốt …sinh nói ngọng liên tục: Ơ … ơ… lão lđồn trưởng đây à!!??? Lão lđồn trưởng Tổng Cua đây à??? Rồi lẩm bẩm: Lão Cua HM đây sao ta?? Sao trên … cờ nốc của lão, thấy lão đẹp trai phong độ, không có sợi râu nào mà lão này lông râu… đông như quân nguyên thế này??? Hay trên lóc, lão dùng photoshop… cạo râu để câu view mấy em (!!??).
    Tui cười… cầu may rồi hồ hởi bắt tay, vừa “cảnh giác” như …bác Tư bắt tay Tập Cận Bình : Hề hề …chào… lão Tổng Cua! Lão mới về à??? Tui là Hồ Thơm hay chui cái lđồn của lão đây ( Bỗng nhiên lại nói ngọng, hi hi…) Tổng Cua vừa bắt tay vừa bỗ bã mà nói ngọng cũng chẳng kém: Hẹ hẹ… thơm thúi gì thật tình tớ cũng không nhớ, nhưng “loàn ta” (đoàn ta) cần bao nhiêu ký???? Tui đi từ… ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, lại kinh ngạc nên nói ngọng liên tục: Ký gì ạ?? “loàn tui” có cần ký gì đâu ạ.??? Chỉ muốn gặp lão lđồn trưởng Tổng Cua để kể chuyện cờ lóc chơi vui thôi mà!!! Đến phiên lão Tổng kinh ngạc nên cũng lắp bắp ngọng liên tù tì: Cờ lóc… gì??? Tớ có làm … lđồn trưởng khi nào??? Tui: À mà… mà anh là Tổng Cua đấy chứ nhở??? Ừ thì tớ là Tổng đây. Tổng ở Ninh Bình nhưng hay bán cua cho khách, nên … quần chúng nhân dân … “bức xúc” gọi là Tổng cua đây. Có sao không??? Tui ngẩn tò te, liền cười cầu tài chữa cháy: Hề hề… rứa thì tụi em nhầm! Xin anh bỏ quá cho!. Lão Tổng Cua “nhân bản” nhăn mặt đứng dậy bắt tay từ biệt, chẳng nói chẳng cười như lão Vương Nghị bắt tay các bác nhà mềnh, hì hì…!!!
    Lão Tổng Cua “dỏm” vừa khuất sau hàng cây, thì mụ hoa hậu quý bà trong đoàn được thể châm chích: Đấy thấy không, cứ thấy mấy em chân dài là tối mắt, chẳng suy luận gì cả. Tổng Cua đẹp trai sáng láng, mày râu sạch sẽ chứ đâu như ông này, râu ria thì như lão Mác, trán thì hói như cụ Lê!…
    Thấy mụ cứ khen lão Cua suốt ngày, tui ghét quá nên cáu: Mụ chỉ giỏi được cái nâng … hai bi lão Cua là tài. Sao lúc nãy không nói trước để … cảnh giác??
    Hi hi…!!!!

  10. Dove says:

    Dove vừa đi Đà Lạt để kiếm cây nhật quỳnh về trồng. Đã vào đồi Mộng Mơ thăm khu vườn tưởng niệm Hàn Mặc Tử. Nhà thơ hiện lên, chỉ một tấm gỗ khắc 2 câu thơ và dặn, hãy chụp hình rôi mang về tặng Kim Dung.

    Hai câu thơ đó là:

    Tình rất nặng và nghĩa đầy lượng bể,
    Tôi ôm nàng, muốn cắn chết nàng đi

    Đã gửi Tổng Cua bức hình, nhưng có thể hắn thấy câu thơ thứ hai bạo lực quá nên đắn đo:

    Ta là người uống muôn hận sầu cay (vì còm sĩ)

    thế là đã vài tiếng trôi qua mà hỏng có dám post lên.

    • xanghứng. says:

      Ước gì Dove hóa Bồ câu,
      Xang tôi bắc một chảo dầu nóng ran.
      Ngờ đâu cái lão Dove gàn,
      Lang thang Đà-Lạt, tìm Hàn Mặc… Tư.

      Lại còn bạo lực bỏ xừ,
      Ôm cổ cắn chết đứ đừ nàng Thơ.
      Sẵn đây, còn hũ “Mộng Mơ”,
      Xin dâng tặng “Giáo Sư Cơ” Đốp gàn.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Lão Dove về cái tình dành cho Tép 😀

  11. xanghứng. says:

    Ấn tượng với những bài viết của cụ Kim Dung 1 thì khi xem những tấm ảnh của nàng do ông Cua lâu lâu thò ra lại ấn tượng gấp 2.

    Ấn tượng với chân dung cụ Kim Dung gấp 2 thì khi đọc thơ tình Kim Dung lại tăng lên gấp 4.

    Đọc thơ tình Kim Dung ấn tượng đạt số 4 thì khi nghe ông Cua ra giải thưởng “sẽ đứng ra chiêu đãi một bữa tối cho hai người”, ấn tượng lên đến đỉnh.

    Nhanh chóng tụt về 0 khi lão Cua xen vào: “…và lão Cua làm chứng” !

    Công nhận Tiền Nhân cấm có sai bao giờ khi nói:

    “Đàn bà cũng như rượu Nho ấy, muốn ngon cần đủ tuổi”.

    Ngoài cái khả năng ít ỏi là ăn nói bông phèng, bù lại tôi có đam mê vô tận là ăn, là uống. Khả năng này được phát huy cao nhất khi được ngồi cùng một người đẹp có đủ 8 giác quan.

    Bằng những lời “chân thành” này, thay cho một bài thơ “hay và đúng ý” cụ Kim Dung, tôi xin ghi danh dự cuộc thi vô cùng hấp dẫn kia với mong muốn đoạt được giải cao nhất.

    Mượn lời của Hoa hậu biển Nguyễn Thị Loan, kính thưa ban giám khảo:

    “Kiến thức của em còn hạn hẹp, lếu em trượt ở nần lày, xin ban giám khảo cuộc thi cho em xin phép nàm thơ tiếp ở cuộc thi sau”.

    • Kim Dung says:

      He…he….
      Chít cười, với cái Lão Hứng cả Khoa học lẫn cả Thơ
      Công nhận cái Lão Cua, chỉ thích có mặt để làm chứng 😀 😳

  12. xanghứng. says:

    Giờ thơ đến rồi,
    Giờ thơ đến rồi.

    Làm thơ đi,
    Làm thơ đi.

    Anh sẽ gieo cái vần “Ồ”
    Em cũng gieo cái vần “À”.

    “Chim” lại vui, “Cá” càng vui.

    ——-

    “GS-TS” xanghứng dịch từ tiếng Pháp:

    Frère Jacques, frère Jacques,
    Dormez-vous? Dormez-vous?
    Sonnez les matines! Sonnez les matines!
    Ding, dang, dong. Ding, dang, dong.

    • Cổ Lai Hy says:

      Cụ Xang hứng nhớ chuyển thơ sang ca dao nhé! 🙂

    • Cổ Lai Hy says:

      Thơ tặng sinh nhật các cô…Tiên. (đang ở…U40)

      Món này gửi tặng cô Tiên
      Nhân ngày sinh nhật bốn niên nhân mười (*)
      Nhớ về cái thuở…thiếu thời,
      Chúa thì đ-éo phải, tập làm…con chiên.

      Đến ngày sinh nhật cô Tiên
      Ối thằng lại nghĩ…xỏ xiên trong đầu?
      Bao phen tính chuyện hôn cầu (**),
      Mù u (***) còn đó, u sầu…chỏng trơ.

      Cầu…trượt, dở chứng nhả thơ,
      Mặc cha cái lũ bơ vơ … cô hồn 🙂
      Cô tiên xưa ít … sồn sồn
      Thánh Cô giờ bỗng như…cồn chín mươi (độ)

      Chúc nàng cứ mãi…tươi tươi 🙂
      Để cho ối đứa, thươi lươi…ngắm thèm
      Đôi khi mình cũng…e hèm,
      Giật mình tỉnh giấc, lèm bèm…chiêm bao

      Trên trời vẫn có ông sao.
      Ở dưới mặt đất, không sao…có Chùa?
      Mấy dòng nửa tỉnh, nửa đùa
      Hóa ra mình vẫn dính bùa…u mê.

      ——————————
      Xin nói cho rõ:

      (*) 4 x 10 = 40
      (**) câu hồn, cầu hôn 🙂
      (***) Trái mù u trong bài “sao em nỡ vội…té cầu 🙂

  13. PVNhân says:

    Bây giờ tháng bẩy. Tháng bẩy mưa Ngâu, ở VN có năm, những giọt nước mắt vợ chồng Ngâu làm mưa thối đất ẩm nhà…Mấy ngày nay, vùng đông nam nước Mỹ, mưa sầm sập, mưa dầm dề…vợ chồng Ngâu Mỹ khóc tàn khốc…Một năm Ngọc Hoàng cho gặp gỡ một lần, có chim ô thước bắc cầu…Chỉ biết khóc !! Dại dột…
    Hôm nay trời bớt u ám…vào Cua Time lại gặp mưa…Mưa KD. Bài thơ mưa ưu phiền, rũ mình dưới cơn giông…Trời mưa ướt cỏ ướt bờ…Ướt cây ướt lá, ai ngờ…ướt em!!( ca dao)
    Nói đến LUPhương, đôi danh ca một thuở…Tôi ghi vài dòng về âm nhạc.
    Khoảng từ năm 1955, miền nam cho in lại hầu hết nhạc tiền chiến, kể cả những nhạc sĩ còn ở lại miền bắc như Văn Cao, Nguyễn văn Tý. Tô Hải, Trần Hoàn, Hoàng Giác, Dỗ Nhuận…Những nhạc sĩ di cư vào nam như P Duy, Hoàng Trọng, Văn Phụng, Y Vân, Cung Tiến,,,đang thời kỳ sáng tác sung mãn nhờ môi trường tự do…Khi chúng tôi lớn khôn, ở cái tuổi học làm người lớn…bắt đầu tâm tình bè bạn, soi bóng mình trong đôi mắt giai nhân…bắt đầu dám bước vào quán café, nghe nhạc thả khói thuốc…Năm 1966 tại Quán Văn, bỗng xuất hiện hai người trẻ TCSơn, Khánh Ly…Họ rất bình dị, KL đi chân trần bước trên cỏ…Chúng tôi, lần đầu tiên được nghe Người Con Gái VN, Dại bác ru đêm…Bước mở đầu cho phong trào nhạc phản chiến. KL, TCS nổi tiếng từ đó….Rồi đến Quán Thằng Bờm. Quán café cùng thời với Quán Văn, cũng là trụ sở của phong trào Du ca VN. Du ca, nghĩa là đi và hát. Hát từng nhóm, hát từng người chỉ với một đàn guitar. Du ca hát cho đất nước, cho tuổi trẻ, cho tình yêu thương đồng bào…và hát luôn những ca khúc phản chiến…Bao người từng hát ở đó, từ Bố Già PDuy, rồi Nguyễn Dức Quang, Ngô Thuỵ Miên…Bỗng một buổi tối, xuất hiện hai người trẻ phố núi Dà Lạt: Lê Uyên và Phương. Chàng trai nghệ sĩ bụi đời với guitar, cô gái xinh đẹp hồn nhiên. Họ cùng hát, hát say mê…Như hoa đem tin ngày buồn. Như chim đã quên mùa xuân. Còn trong cơn mê buồn tênh. Lê mãi những bước ê chề. Xin cho yêu em nồng nàn…Rồi có khi tình yêu muộn màng…
    Tiếng vỗ tay cổ vũ không dứt, họ tiếp tục hát, vẫn say mê, vẫn như chưa bao giờ được hát: Theo em xuống phố trưa nay, vẫn còn ngây ngất cơn say. Theo em xuống phố trưa mai…
    Sau buổi hát, chúng tôi biết chàng trai tên Lộc, cô gái là Uyên…Lộc có triệu chứng ung thư nên luôn ám ảnh cõi chết. Họ yêu nhau cuồng si vội vã bởi nỗi sợ””ngày mai ta không còn thấy nhau”
    Sang đến Mỹ, giữa thập niên 1980, họ vẫn chung hát. Vẫn say mê cuồng si như thuở nào ” hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này. Hãy ngồi xuống đây cho nhau này. Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này….Hãy ngồi xuống đây như bầy thú hoang yêu nhau ngoài đồng dưới nắng ban mai phô thân trần truồng dưới nắng hoang sơ..”
    Nghe nhiều mới hiểu , nhạc sĩ viết nhạc từ chính cuộc đời của mình. Viết nhạc để người yêu mình cùng hát…Rồi định mệnh, cuộc tình cũng tan….
    Tôi tẩn mẩn ghi đôi dòng, nhớ một thuở đã xa….Khoản thơ phú xin chịu, xin nhường các cụ Tịt Tuốt, Xang Hứng…
    Bởi tôi thua sức kém tài
    Nên đành tụt xuống…chờ người nâng lên…

    • Hiệu Minh says:

      Vừa cười, vừa có nước mắt, vừa có chút lãng mạn,một chút chân chất …kiểu Phùng Văn Nhân 😛

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác PVNhân. Lão Cua mô tả bác Nhân đúng chất đó 😀
      ———–
      Khi nghe Lê Uyên Phương
      Mới thấy tình trai gái
      Rồ dại, đắm say
      Chiếc là vàng bay
      Nhưng thu còn ở lại
      Như tình yêu còn mãi, bác ơi! 😛

    • Trịnh Xuân Nguyên says:

      Chính xác là Lê Uyên và Phương E đồng ý với bác PVNhân. Em thì mê bài này của Lê UYên và Phương.
      HÃY NGÀY XUỐNG ĐÂY

      Hãy ngồi xuống đây.
      Hãy ngồi xuống đây xa cơn buồn phiền
      Dẫu biết chia phôi nhưng trong cuộc đời vẫn có đôi ta.

      Hãy ngồi xuống đây như trong lần đầu
      bối rối bên nhau vai rung thẹn lời
      mắt sáng môi trinh da thơm tình ngời.

      Trên trời có mây sau cành lá xanh
      mây bay từng đàn lá thắm hoa tươi
      em ơi ngày buồn sẽ chóng qua đi.
      Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này.
      Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này.
      Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này.

      Hãy ngồi xuống đây
      như loài cỏ tranh chen nhau từng hàng
      xoắn xít bên nhau vui chơi cuộc đời
      cỏ rác hôm nay.
      Hãy ngồi xuống đây trên lưng cuộc đời thách đố thương đau.
      Vuốt ve cuộc đời từ mùi son phấn
      trên mặt người trong đau đớn điên cuồng đó.
      Vun kiếp sống không ngơi.
      Cách xa vời vợi. Một ngày qua giấc mơ vùi dần.
      Rồi mùa Đông đến. Rồi mùa Xuấn đến. Cuộc đời vẫn quay đều.
      Hãy ngồi xuống đây
      như loài thú hoang yêu nhau ngoài đồng
      duới nắng ban mai phô thân trần truồng
      kiếp sống hoa sơ. Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này.
      Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này.
      Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này.
      Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai cho da thịt này
      đốt cháy thương đau cho cơn buồn này
      rót nóng truy hoan cho thiên đường này
      bốc cháy trong cơn chia phôi chia phôi tràn trề.
      Hãy ngồi xuống đây bên con vực này ngó xuống thương đau.

      Em thích khúc cuối của chị KD
      ……
      Chiều Hà Nội đẫm ướt phố phường
      Khúc hát Lê Uyên Phương
      Nở trong mưa, đóa hoa vô thường
      Thơm ngát
      Chốn tựa nương…

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn em TXN. Lần đầu chị nghe, mà ngỡ ngàng và cứ tiếc mãi, vì sao mình biết cặp tình này muộn thế. Nhưng chính xác phải cảm ơn Dr. Nikonian.

        Nhờ bác sĩ Phương (tức Dr Nikonian) viết mà chị mới biết về họ, và rất nhiều cảm xúc, khi nghe chuyện tình và số phận của họ

  14. Hiệu Minh says:

    Gửi bạn đọc hang Cua

    Phần comment cho entry liên quan đến Phương Uyên đã đóng lại.

    Từ nay, nếu comment nào mang tính tấn công cá nhân và miệt thị người khác sẽ bị spam. Comment của bác Hồ Thơm là comment cuối cùng được cho phép trên diễn đàn.

    Cảm ơn các bạn đã lưu ý.

  15. Xôi Thịt says:

    Này thì thơ tình 🙂

    Ba đồng một mớ trầu cay
    Sao anh không hỏi những ngày còn son.
    Bây giờ em đã vào đồn 😉
    Như chim trong … lồng, như cá cắn câu

    • Kim Dung says:

      Bây giờ em đã vào đồn 😉
      Như chim trong … lồng, như cá cắn câu
      ——————
      Cá cắn câu có Xôi Thịt gỡ
      Chim vào lồng, Xôi Thịt bơ phờ 😀
      (Chít chưa?)

  16. HỒ THƠM says:

    Trước khi “thẩm” “Thơ tình của nàng Kim D… ung”, tui xin cảm ơn lão Xang Hứng đã thay “lợn Hồ Thơm” trả lời cho ông Ai Đìa (just an Idea@. Phiên âm ra cho chắc) ở entry PU, cảm ơn bác D.Nhật Lệ đã nói với ông Ai Đìa.
    Nay có vài lời gọi là trần tình với Hang Cua, báo cáo với Tổng Cua ( Lúc các còm sĩ đang …trồng cây gì, nuôi “con gì” thì ông Tổng còn đang … ngáy khò khò, he he…)

    “Tấn công, đả kích cá nhân” ??? Lâu nay trong Hang Cua cũng có đề cập và tìm cách tránh, điều này, ai là người đàng hoàng cũng đều phải nhất trí. Nhưng đôi lúc thấy “Hang quy” sử dụng ngữ cảnh cho ” tấn công, đả kích cá nhân” chưa thích hợp nên để cho kẻ xấu, “các thế lực thù địch” luồn lách, lợi dụng để ra vào,trốn chạy chui Hang một cách dễ dàng.

    Thế nào là “tấn công, đả kích cá nhân”. Theo tôi ,”tấn công, đả kích cá nhân” là dùng những sự kiện, hình ảnh, phát ngôn đã cũ ( khuyết điểm) của người mình đang nói đến để tranh luận, mà những thứ này không mảy may liên quan gì đến vấn đề đang tranh luận. Còn phê bình chỉ trích thẳng mặt, chỉ đích danh sai trái hư hỏng của bất cứ cá nhân nào, hoàn toàn không phải là “đả kích, tấn công cá nhân”. Chẳng hạn chỉ trích ông X ông Y kém về nghiệp vụ, kém tài … không Đả kích cá nhân bằng cách dẫn chuyện mặt ông mập, tai ông to, ông hay đi trai gái…. hi hi… Nói vấn đề này thì rất dài, e làm mất đất Hang Cua nhưng “trần tình” để hiểu cho rằng “lợn Hồ Thơm” KHÔNG bao giờ “đả kích, tấn công cá nhân”.

    Định “chụp” cho ông Ai Đìa@ cái “mũ lợn”, ai dè mình lại … hóa lợn, he he… nhưng cũng còn may và thấy mình “khổng lồ”, nổi tiếng như các ông GSTS: Nguyễn Quang A, Tương Lai, Huệ Chi, Phạm Toàn, Bọ Lập, Huy Đức… cả ông Nguyễn Khoa Điềm… mà bọn chúng không tha, còn ngổ ngáo hổn xược “phong” một cách “có văn hóa” là rận là chấy là chó…thì tui là lợn cũng là quá to….
    Xin cảm ơn !
    He he…!!!

    • Thái A says:

      Quen ở ”Trại súc vật”
      Khi nhìn thấy loài Người
      Vẫn nghĩ là đồng loại
      Nên chúng kêu thế thôi…

      Thấy Người đi hai chân
      Chúng thèm được bắt chước
      Xưng hô thế (rận, chấy ,chó…)cho thân
      Hồ Thơm đừng bức xúc…

  17. Mai Hà says:

    Huyễn hoặc quá. Báo VNN trở thành blog của Kim Dung?

    • HỒ THƠM says:

      Ông này mới “bỏ bóng đá người”, “tấn công cá nhân” đây nè! Ông muốn tui tước “hung khí” của ông không???? Hi hi…!!!
      Thế ông Hữu Ước nhà ông tương cả đùm thơ ca nhạc họa “nhà mềnh” trên CAND sao được các đồng chí hít hà ca ngợi đến thế???????

      • Mai Hà says:

        Đừng so sánh khập khiễng thế. Hữu Ước có đả phá chế độ như KD ko?

        • levinhhuy says:

          Đề nghị Tổng Cua tống con Ma Hài này lẫn còm của y/thị vào spam ngay và luôn, không cần phải lịch sự với phường Chí Phèo vu vạ đâu ạ!

  18. Hữu Phúc says:

    Hamlet
    Tiếng ồn vừa tắt. Tôi bước ra sàn diễn.
    Tựa lưng vào khung cửa,
    Tôi nắm bắt trong tiếng vọng xa xăm
    Điều sẽ xảy ra thời tôi sống.

    Bóng đêm hướng vào tôi
    Bằng ngàn chiếc ống nhòm đặt trên trục.
    Nếu có thể, Cha ơi
    Hãy mang chén đắng này ngang qua chỗ con.

    Tôi yêu ý định ngang ngược của Người
    Và bằng lòng sắm vai này.
    Nhưng bây giờ đang là vở khác,
    Nên hãy cho tôi nghỉ lần này.

    Nhưng việc dàn cảnh đã được tính kĩ
    Và không sao đảo ngược cuối chặng đường.
    Tôi một mình, tất cả chìm trong thói đạo đức gỉả.
    Sống trọn cuộc đời đâu phải chuyện chơi.

    ( Lê Khánh Trường dịch từ bản Nga văn )

    [Thân gửi Kim Dung: Nếu thay Cha ơi! và Người bằng Duyên Hội thì bài thơ diễn tả quan điểm Phật giáo. Phúc]
    Hamlet
    The stir is over. I step forth on the boards.
    Leaning against an upright at the entrance,
    I strain to make the far-off echo yield
    A cue to the events that may come in my day.

    Night and its murk transfix and pin me,
    Staring through thousands of binoculars.
    If Thou be willing, Abba, Father,
    Remove this cup from me.

    I cherish this, Thy rigorous conception,
    And I consent to play this part therein;
    But another play is running at this moment,
    So, for the present, realease me from the cast.

    And yet, the order of the acts has been schemed and plotted,
    And nothing can avert the final curtain‘s fall.
    I stand alone. All else is swamped by Pharisaism.
    To live life to the end is not a childish task.

    “The poems of Yuri Zhivago”
    Translated by Bernard Guilbert Guerney
    In “Doctor Zhivago” , Boris Pasternak – translated by Max Hayward and Manya Harari
    ————– —
    Boris Pasternak
    Thơ

    Tôi chết sững như con thú bị lùa.
    Ðâu đây có người, tự do, ánh sáng.
    Còn sau lưng tôi là tiếng xua ồn ào.
    Mà tôi không có ngã nào thoát ra.

    Rừng âm u và bờ ao,
    Súc gỗ thông chắn lối.
    Ðường bị cắt tứ bề
    Thôi muốn ra sao cũng đành!

    Tôi đã làm gì xấu xa,
    Tôi sát nhân, tàn bạo?
    Tôi đã bắt cả thế gian phải khóc
    Thương vẻ đẹp quê tôi.
    . . . .
    Vòng vây khép lại chặt dần
    Và tôi có lỗi với người khác:
    Cánh tay phải chẳng ở bên tôi,
    Bạn lòng chẳng ở bên tôi!

    Với vòng dây thế này ở cổ.
    Tôi vẫn còn ước ao:
    Cánh tay phải của tôi
    Lau nước mắt giùm tôi.

    • Kim Dung says:

      Boris Pasternak- số phận ông bi thảm
      Như thời cuộc ảm đạm
      Ai có thể “lau nước mắt giùm” ông?
      Hậu thế đầy gai chông
      Ai sẽ lại là người “lau nước mắt”?

    • Hữu Phúc says:

      Kim Dung, sinh trưởng ở miền Bắc, sau 1975 mới có dịp tiếp xúc với văn thơ , nhạc miền Nam . Kim Dung cảm động với với nhạc Lê Uyên Phương. Thơ Kim Dung rất hay , rất cảm động.

      Tôi muốn giới thiệu thơ Boris Pasternak, vốn được yêu chuộng ở miền Nam với Kim Dung và các bạn trên Hiệu Minh blog .

      Ý tôi rất đơn giản . Tâm sự người miền Nam , thanh niên nam nữ , đàn ông , đàn bà , được diễn tả trong bài thơ Hamlet của Bác sĩ Zhivago do Boris Pasternak viết . Và tình yêu thiếu nữ miền Nam có trong lòng , chính là tình yêu của nàng đối với Hamlet của Bác sĩ Zhivago .

      Người yêu của nàng không phải là các chàng thanh niên trong nhạc Lê Uyên Phương [ hay Trịnh Công Sơn] .
      Miền Nam đã có một bản dịch Bác sĩ Jivago , do Văn Tự và Mậu Hải dịch , thật tuyệt vời . Sau đó Bác sĩ Zhivago có một bản dịch của Nguyễn Hữu Hiệu . Nguyễn Hữu Hiệu không in các bản dịch thơ vào cuối quyển truyện , vì ông có ý in riêng một bản dịch các bài thơ của quyển truyện này ( có lẽ muốn có thêm chút thời gian để dịch các bài thơ ). Nhưng vì miền Nam bại trận , nên các bài thơ dịch không được in .
      Bản dịch bài thơ Hamlet do Văn Tự Mậu Hải dịch cũng rất hay . Tôi có ghi vào quyển vở , nay chưa tìm ra.
      Nay ghi bản dịch từ Nga văn gửi các bạn. Tôi sống 6 năm tại Hà Nội . Vào Nam sống tự do 21 năm . Và sống 10 năm với tân chế độ.

      • Hữu Phúc says:

        Xin mượn mấy câu thơ một bài thơ của Thiền sư Nhật bản Ikkyu ,
        để tặng Hamlet của Bác sĩ Zhivago:

        The figure of the Real Man
        Standing there —
        Just a glimpse of him
        And we are in love.

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn anh HP. Thời trẻ, do chịu đọc, tôi cũng đã đọc Bác sĩ Zhivago và hiểu số phận của Boris Pasternak, Có dịp còn xem phim này. Lúc đó, ở Hội Nhà báo có một sinh hoạt rất hay. Hàng tuần CLB Hội thường chiếu những bộ phim mang tính nghiên cứu, ko chiếu ra ngoài đâu, chó các nhà báo xem, để mở mang hiểu biết, và nâng cao trình độ.

        Khi đó, số nhà báo còn ít, nên rất nhiều bộ phim kinh điển hoặc bị cấm chiếu ở ngoài, chúng tôi đều được xem: BS Zhivago, Đỏ và Đen, Gã Khờ, Chiến tranh và hòa bình, Cuốn theo chiều gió…,

        Thời bao cấp mà có được những sinh hoạt báo chí kiểu đó, nó sang trọng lắm.

        Sau này, số nhà báo đông như quân Nguyên, và trình độ thì, ngay ở Hang Cua này cũng hiểu.

        Phát xấu hổ khi nghe người ta chửi nhà báo. Đó là chưa kể có những kẻ đã dốt nát, lại làm ra nguy hiểm.

        • Hữu Phúc says:

          Cảm ơn Kim Dung đã nói về nhà báo do XHCN đào tạo và sau 1975 Kim Dung đã được xem các phim chọn lọc tịch thu từ miền Nam.

          Nếu Kim Dung và các bạn hình dung, một nhà báo XHCN với tâm hồn Hamlet : Tiếng ồn vừa tắt. Nhà báo bước ra sàn diễn:

          Tiếng ồn vừa tắt. Tôi bước ra sàn diễn.
          Tựa lưng vào khung cửa,
          Tôi nắm bắt trong tiếng vọng xa xăm
          Điều sẽ xảy ra thời tôi sống.

          Bóng đêm hướng vào tôi
          Bằng ngàn chiếc ống nhòm đặt trên trục.
          Nếu có thể, Cha ơi
          Hãy mang chén đắng này ngang qua chỗ con.

          Điều sẽ xảy ra thời tôi sống, đó là nghị định 72 vừa mới ban hành về kiểm duyệt thông tin trên internet:
          Bầm ra ruộng cấy bầm run
          Ngày nay viết blog , con run hơn bầm

          Nhưng bây giờ đang là vở khác
          Xin cho tôi nghỉ lần này
          …….
          Tôi một mình, tất cả chìm trong thói đạo đức gỉả.
          Sống trọn cuộc đời đâu phải chuyện chơi.

          Sống trọn cuộc đời — như Bùi Thanh Hiếu — Người Buôn Gió — Từ ngõ Phất Lộc đến Weimar — đâu phải chuyện chơi .
          Tôi đã đọc Từ ngõ Phất Lộc đến Weimar — Hắc Bạch Quần Hùng của Hiệu Minh Blog và Trang Chủ Hiệu Minh Blog nên đọc bút kí này . Hiện thực của xã hội VN ngày nay có thể thấy sáng tỏ trong bút kí này .

    • chinook says:

      ‘If Thou be willing, Abba, Father,
      Remove this cup from me.’

      Đây là một câu trong Thánh kinh Thiên chúa giáo , Luke 22:42.

      Trong bản tiếng Việt, thuờng được dịch là
      ‘Lạy Cha, nếu đẹp lòng Cha, xin hãy cất chén này khỏi con’

      Đây là lời Đức Jesus than trong cơn tuyệt vọng.

      Cha trong trường hợp này được hiểu là Thựong đế. Trong bản dịch tiếng Việt hình như không thấy ý đó.

      • Saigonese says:

        Đúng rồi Bác Chinook. Câu này được thốt lên trong cơn tuyệt vọng của người con (Chúa Jesus) không hề muốn đảm đương công việc người Cha giao phó, nhưng vì vâng phục Thánh ý Cha mà thực hiện nhiệm vụ được giao dù vẫn nài xin với Cha lần cuối: “Lạy Cha nếu có thể được thì xin cho con khỏi uống chén (đắng) này. (nhưng xin) Đừng theo như ý con, một xin vâng Ý Cha đã định trước muôn đời…”

        Tâm trạng lưỡng lự này được thể hiện qua bài hát “Lạy Cha Nếu có thể” của Nhạc sư Kim Long rất hay. http://www.youtube.com/watch?v=x35aglCdBOk&noredirect=1

        • chinook says:

          Saigonese

          Thi sĩ đã dùng câu Luke 22:42 để diễn tả mỗi tuyệt vọng, đau đớn tột cùng . Điều này hầu như “bị mất trong bản dịch”

          Dịch từ một ngôn ngữ Tây phương , nhất là dịch thơ, là một điều vô cùng khó khăn.

          Thế mới thấy các cụ Khái Hưng và Nguyễn văn Vĩnh thật “thâm hậu”

  19. hgiang says:

    Cảm ơn KD, Hg cũng mê căp LUyên.Phương này lắm

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn hgiang. KD ko hề biết cặp này, vì từ nhỏ đã sống và lớn lên ở HN. Mãi đến khi đọc Blog Dr. Nikonian, thì ngỡ ngàng và rung động quá. Cứ nghe đi nghe lại các clip của cặp đôi vàng này. Chuyện đời và chuyện ca nhạc của họ đều đặc biệt

      KD thấy hgiang rất mê âm nhạc và hiểu âm nhạc đó.

  20. […] – Thơ tình của nàng Kim Dung (Hiệu Minh). – VU LAN – thơ Ngô Hồng Nhung (Nguyễn Duy Xuân). – CLB Yêu Thơ – 9 (Bùi Văn Bồng). […]

  21. 3CANG says:

    TÉP
    Tôm hay Tép cũng đều một kiểu
    Nhảy tanh tách gợi tình nhớ nhung
    Vui đâu chầu đấy, cười hỉ hả
    Đôi lúc rầu rĩ, thấy thêm buồn
    Còm sỹ già nhớ, càng thêm nhớ
    Tép ơi Tép, còn tanh tách nữa không?

    • Kim Dung says:

      Còm sỹ già nhớ, càng thêm nhớ
      Tép ơi Tép, còn tanh tách nữa không?
      ———-
      Vẫn tanh tách như thuở còn thơ
      Sắc sảo đi kèm với ngu ngơ
      Tình ấm 3Cang cho Tép hiểu
      Thơ mang cho Tép những bất ngờ 😛

  22. Thái A says:

    Nhờ Tổng Cua , may mắn được đọc thơ tình của K.D. Để cảm ơn tác giả và chủ nhà , xin gửi tặng
    mọi người, nhất là những ai từng đã thất tình vài ”khúc thơ” ngắn dưới đây :
    CẢNH ĐÓ NGƯỜI ĐÂU
    Đây chỗ đường quanh Ta gặp nhau…
    Thu đi nghe lá rụng trên đầu !
    Bóng cây ngày trước Ta hò hẹn…
    Anh đã về đây Em ở đâu ?

    TRĂNG XƯA
    Hun hút đường khuya sương đẫm cây
    Nửa vầng trăng nhớ khẳng khưu gầy!
    Trăng ơi ! nứu hộ chùm hoa sữa…
    Để chút hương thầm bay xuống đây !

    LỬA
    Ai bảo ngang đường Anh đợi Em
    Để cho đang lạ hóa thành quen…
    Để cho ”lửa ”…đốt hồn em cháy…
    Thổn thức thâu canh với ngọn đèn…!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Thái A đã chia sẻ bằng thơ
      ———
      Tình yêu là chuyện muôn đời
      Thất tình là chuyện của người …đang yêu 😛

      • Thái A says:

        Lúc nào mà chẳng ĐANG YÊU
        Cho dù về cõi phiêu diêu vẫn còn
        Yêu Người như thuở còn son
        Mặc cho sông cạn đá mòn vẫn YÊU

        Cầu mong nhân loại một điều:
        Vất võ khí… chỉ TÌNH YÊU TRƯỜNG TỒN !

        • Kim Dung says:

          Kệ những kẻ ghen tức
          Luôn hằn học bới tìm
          Nếu họ có con tim
          Đã không đi ném đá

      • Thái A says:

        Chuyện tình yêu nỡ sao ném đá ?
        Hay muốn làm một gã không tim
        Nhờ Bun Ga Kôp đi tìm
        Một trái khác …để gắn tim cho chàng ?

        • Kim Dung says:

          Xin lỗi bác Thái A. Mấy câu văn vần recom cho bác ko hiểu sao lại nhảy lên trên 😀

  23. CỐT THÉP says:

    Hoan hô nữ sĩ rất KỲ
    DUYÊN thầm một cục đó là chị KIM
    DUNG công ngôn hạnh đủ đầy
    Cầm kỳ thi họa kém gì Thúy Nga
    Thơ tình khúc hát chiều mưa
    Làm bao CUA SĨ đục mà chui ra.

    • Hiệu Minh says:

      Ông Cốt Thép dùng chữ “đục mà” chuẩn, đúng là cốt thép 🙂

      • CỐT THÉP says:

        Bác TỔNG CUA khen hai từ ĐỤC MÀ của Cốt Thép chuẩn, nhưng có thể nhiều CUA SĨ (nói tắt của từ CÒM SĨ HANG CUA) chưa đi móc cua thì chưa hiểu.
        Xin giải thích nôm na như vầy : loài cua khi đào và trú trong hang thì có một số cua lấy đất lấp kín cửa hang. Dân gian gọi cái đất lấp kín cửa hang cua đó là MÀ CUA.

        ĐẶC BIỆT cua ở trong hang có MÀ CUA thì bao giờ cũng là cua TO, MẬP, NGON.
        Cua ở trong hang không có MÀ CUA thì không ngon bằng loại cua ở trong hang có MÀ CUA.

        Như vậy là ngày nhỏ, Cốt Thép và Tổng Cua là đồng nghiệp móc cua, hu hu…

        Câu này có ý sâu xa nữa là bài thơ tình của TÉP phải là rất NHƯ THẾ NÀO đó nên CUA SĨ mới phải ĐỤC MÀ chui ra. hi..hi..

    • Kim Dung says:

      Làm bao CUA SĨ đục mà chui ra.
      ——–
      Chui ra Cua sĩ hát ca
      Hát xong rùi lại lá…là…la…chui vào 😀

  24. Kim Dung says:

    Ôi giời ôi. Thơ của Tép chỉ gửi riêng Cua và một vài bạn thân đọc với nhau, đâu phải để đưa lên Hang Cua thế này. Có phải ai cũng thích thơ đâu. chả lẽ Tép tự …tem mình? Hu…hu…

    Xấu hổ quá. Xin lỗi các còm sĩ nếu ko thích. vì Tép ko có ý định đưa lên Hang Cua

    • Hà Linh says:

      Em rất thích!
      “Tơ non lá nhìn ngơ ngác
      Cỏ triền đê xanh ngút ngát lòng..”
      “Cúc vàng một trời rạng rỡ
      Khúc ca mê đắm, bơ phờ…..”
      là những hình ảnh tinh tế, đầy xúc cảm…

    • Minh Thu says:

      Hay quá ạ! Đọc thơ chị làm em nhớ tuổi trẻ, nhớ Hà Nội, có gì đó làm day dứt con tim!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn hai em Hà Linh và Minh Thu: Thơ của chị chỉ là những cảm xúc tự nhiên, và chân thành, viết sau những lúc mệt đầu quá vì bài vở. Và chị cảm thấy tự nhiên thư thái, cân bằng hơn. Đó cũng là một sự “giải thoát” tâm hồn thôi, chứ chị ko tham vọng gì. Chỉ định đọc riêng mình và gửi cho một vài bạn thân đọc. Có chăng, ít nữa, mở Blog, chị sẽ đưa toàn bộ các bài lên trong mục Tự bạch, khi đó, hai em đọc nhé.

      • Thái A says:

        Thơ là tiếng tơ lòng
        Dành riêng người tri kỷ
        Phải đâu mưu lợi danh
        Để mong thành ”thi sỹ”!?

  25. muoita says:

    Bác Dr.Nikonian vừa có entry với Lê Uyên Phương ở Đà Lạt,
    Cô Kim Dung lại có thơ với LUP ở Hà Nội 🙂

    • Kim Dung says:

      Đây là bài mình viết sau bài của Dr.Nikonian đó.
      Vì câu chuyện tình của họ quá đẹp. Và mình cũng có rất nhiều kỷ niệm với Đà Lạt- cao nguyên một thời tuổi trẻ đầy lãng mạn, và mộng mơ…

  26. Thành says:

    Hình như nhà em đọc đầu tiên trên “Hang Cua”

%d bloggers like this: