Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh tại World Bank. Ảnh: HM chụp từ Blackberry

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh tại World Bank. Ảnh: HM chụp từ Blackberry

Hiệu Minh Blog từng đưa tin về những chính khách đến nói chuyện tại World Bank. Hôm nay, 15-7, có vị khách từ Việt Nam, tôi cũng xin viết chút tin về cuộc gặp thú vị này.

Tại đại bản doanh trên tầng 13 sang trọng của World Bank, khách tới dự đông nghẹt trong hội trường để nghe Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư, ông Bùi Quang Vinh, trình bày về 25 năm phát triển của Việt Nam từ 1986 đến nay.

Khách dự rất ấn tượng với những gì Việt Nam đã đạt được: (1) Trở thành nước thu nhập trung bình thấp (trên 1500$/người/năm theo GDP/PPP); (2) Từ khủng hoảng trầm trọng Việt Nam đã sang nền kinh tế ổn định; (3) Từ một nước phải nhập khẩu lương thực, với thiếu thốn trầm trọng, Việt Nam trở thành một trong 5 năm nước xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới, với thành tích xóa đói giảm nghèo rất đáng học tập; (4) Từ một nước đáy nghèo, lên một nước thu nhập trung bình thấp (lower MIC).

Trong bốn điểm trên, không thấy ông nói nhiều đến sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, là một trong những mục tiêu quan trọng hàng đầu theo suốt nhiều kỳ đại hội Đảng.

Việc một Bộ trưởng Việt Nam tới tòa nhà của World Bank để chia sẻ kinh nghiệm phát triển, xóa đói giảm nghèo đáng để làm gương, và Việt Nam sẵn sàng học hỏi kinh nghiệm của các tổ chức quốc tế, chứng tỏ sự thừa nhận của cộng đồng quốc tế đối với quốc gia này.

Bộ trưởng Kế hoạch Đầu tư yêu nhà quê

Mục đích của entry này không phải bàn về báo cáo mà muốn đề cập đến một vấn đề mà Bộ trưởng nhiều lần nhắc tới: Nông nghiệp Việt Nam.

Trong bốn thành tựu nói trên, chủ đề Nông nghiệp được Bộ trưởng Vinh nói khá kỹ và dường như có kiến thức sâu sát, gắn với thực tế.

Một bà đại diện của Đức đã hỏi Bộ trưởng, làm thế nào Việt Nam lại tạo ra công ăn việc làm cho hàng triệu người trong khi kinh tế đi xuống.

Bộ trưởng Vinh đã so sánh hai quốc gia, Mỹ và Việt Nam. Thất nghiệp ở Mỹ là thất nghiệp, vì không thể làm việc gì khác và ngồi đợi việc. Trong khi tại Việt Nam, nếu thất nghiệp, thì chính những người này quay về nông thôn tiếp tục công việc ruộng đồng. Chuyện giải quyết hàng triệu công ăn việc làm là do tự thân vận động của người lao động Việt Nam có thể hiểu được bởi quốc gia này vẫn là quốc gia nông nghiệp.

Ông còn nói thêm, nông dân Việt Nam đã sản xuất lúa gạo rất nhiều, đôi khi bội thu, thóc thừa ở một số nơi, trong lúc cần những mặt hàng như ngũ cốc cho gia súc, cũng là một mũi nhọn của nông nghiệp, thì nhà nước phải nhập tới 2 tỷ đô la. Sự phát triển nông nghiệp không có kế hoạch đã dẫn đến, cái thừa thì vẫn thừa, cái thiếu vẫn thiếu.

Mấy vị khách ngồi cạnh hỏi tôi, liệu Bộ trưởng Vinh có xuất thân từ nông thôn hay ông vể quê nghèo đói trước khi thăm World Bank.

Xa Việt Nam lâu rồi, tôi ít quan tâm đến hàng ngũ Bộ trưởng. Nhưng nghe mấy vị khách cao cấp, tầm giám đốc ở World Bank, quan tâm và hỏi, tôi thử tìm xem ông Vinh xuất thân từ đâu.

Hóa ra ông sinh cùng năm (1953) với chủ blog này, tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp năm 1975, từng đi nông trường quốc doanh ở Hoàng Liên Sơn, xuất thân từ đội trưởng đội sản xuất và lên tới giám đốc nông trường.

Khi sang Liên Xô, ông Vinh cũng học quản lý kinh tế nông nghiệp ở Moscow từ năm 1984 đến 1986. Giữ nhiều chức quản lý, làm tới Chủ tịch rồi Bí thư tỉnh ủy Lào Cai. Năm 2010, ông được Quốc hội phê chuẩn là Bộ trưởng Bộ Kế hoạch Đầu tư (MPI).

Xem xong tiểu sử ngắn gọn, mình phải công nhận mấy vị khách tây cực tinh. Chỉ cần nghe trao đổi và trả lời trong vòng hơn một tiếng, họ có thể đoán vị khách đến từ đâu và chuyên môn sâu là gì.

Bộ trưởng Vinh nói khá chi tiết về biến đổi khí hậu, Việt Nam là một trong những quốc gia bị ảnh hưởng nhất trên thế giới, 40% diện tích đồng bằng sông Cửu Long có thể bị nhấn chìm nếu nước biển dâng lên hàng mét.

Xây thủy điện trên thượng lưu song Mekong sẽ ảnh hưởng đến nguồn nước, sinh thái của hạ lưu và sẽ trực tiếp gây tai họa cho hàng trăm triệu dân sống nhờ vào con sông dài nhất nhì châu Á này. Điều đó sẽ ảnh hưởng tới người nghèo và cả thành tích xóa nghèo của Việt Nam và cả xứ Đông dương.

Dường như xuyên suốt bài phát biểu dài 30 phút và sau đó 1 tiếng trao đổi thông qua mấy chục câu hỏi của người tới dự, vấn đề Nông nghiệp được Bộ trưởng trả lời rất ấn tượng, gây được cảm tình cho người nghe.

Rất có thể nông nghiệp không phải là cứu cánh (mục đích cuối cùng) cho Việt Nam, nhưng trong giai đoạn hiện nay, khi khủng hoảng kinh tế trầm trọng xảy ra khắp nơi, thì nông nghiệp vẫn là chiến lược phát triển tốt trong nhiều năm sắp tới.

Nhìn vào sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa, những chương trình trọng điểm của quốc gia tốn kém nhưng không hiệu quả và so sánh với nông nghiệp thì lẽ ra nông dân phải được ưu tiên trong đầu tư nhiều hơn.

Không hiểu sao, một vị Bộ trưởng một bộ vạch ra kế hoạch đầu tư cho cả nước, hiểu nông nghiệp sâu sắc như thế, mà không giúp cho ngành này nhiều hơn. Đó là câu hỏi tôi cứ băn khoăn mãi suốt buổi thuyết trình.

Đói nghèo của thế giới – cơ hội cho Việt Nam

Để nói về những cơ hội, ta nên xem thế giới đói nghèo ngày nay ra sao. Theo WFP (World Food Program – Chương trình lương thực thế giới), hiện nay có khoảng 870 triệu người đang bị đói nghiêm trọng, 95% là ở các nước nghèo.

Châu Á và khu vực Thái Bình Dương chiếm tới 563 triệu, nhưng xu hướng giảm hơn, còn lại phần lớn ở châu Phi. Người ta cho rằng, ở các quốc gia nghèo, nếu phụ nữ được bình đẳng với nam giới về sử dụng tài nguyên và nguồn lực, thì số người đói khổ có thể giảm bớt 150 triệu.

Thiếu dinh dưỡng là nguyên nhân gây ra tử vong cho 3.1 triệu trẻ dưới 5 tuổi, chiếm tới 45% tử vong trong trẻ em. Cứ 6 em, thì có 1 em, tương đương với khoảng 100 triệu trẻ, bị thiếu cân. Có tới 66 triệu học sinh tiểu học bị đói khi đến trường, và có tới 23 triệu ở châu Phi. WFP tính rằng, cần tới $3.2 tỷ đô la để giải quyết nạn đói đi học cho 66 triệu em ở lứa tuổi đến trường này.

Tôi nghĩ mãi về số liệu này của WFP mà bất kỳ lãnh đạo quốc gia nào cũng biết. Để giải quyết nạn đói cho gần 1 tỷ người, chúng ta cần lương thực, trong đó có lúa, gạo, ngũ cốc và các sản phẩm nông nghiệp. Chưa kể những khi khủng hoảng lương thực toàn cầu, ta cần nhớ “Nhất sỹ nhì nông…”

Bộ trưởng Vinh có than phiền về khả năng của Việt Nam toàn xuất thô nguyên liệu với giá rẻ, trong đó có cả sản phẩm nông nghiệp. Để đạt được sản phẩm đầu cuối có chất lượng cao thì cần có khoa học kỹ thuật, chứ không đơn thuần chỉ là nông dân sản xuất càng nhiều thóc càng tốt. Mà để làm điều đó, cần mấy thập kỷ theo khoa học nông nghiệp mới mong đầu ra như thế giới mong muốn.

Trong lúc chờ đợi các nhà khoa học để tâm vào nông nghiệp, các chính trị gia hiểu ra công nghiệp hóa và hiện đại hóa cũng là bài toán khó giải, thì việc Việt Nam tham gia vào giải quyết nạn đói cho gần 1 tỷ người trên hành tinh là hoàn toàn trong tầm tay.

Vất vả nhà nông Hoa Lư. Ảnh: HM

Vất vả nhà nông Hoa Lư. Ảnh: HM

Người ta nói, thách thức của người này là cơ hội của người khác, rất đúng trong trường hợp cả thế giới đang lo xóa đói thì Việt Nam có một kho lương thực vô tận. Nếu biết sử dụng thế mạnh này thì Việt Nam có thể hội nhập nhanh hơn và thực sự đứng vào cậu lạc bộ các nước thu nhập trung bình.

Chỉ cần hiểu như đại biểu Hồ Thị Thủy (Vĩnh Phúc)  là quá đủ “Nhiều vùng nông thôn lại trở thành hậu phương vững chắc cho lao động bị mất việc từ các thành phố và khu công nghiệp quay trở về. Nông nghiệp không chỉ nuôi sống toàn dân, xuất khẩu thu ngoại tệ lớn mà còn đảm bảo an sinh xã hội, bảo vệ môi trường sinh thái, đảm bảo an ninh quốc phòng và trật tự xã hội… nếu như ta có chính sách và quản lý nông nghiệp, nông thôn một cách đúng đắn phù hợp. ”

Cuối buổi nói chuyện, Bộ trưởng Vinh có đôi điều tâm sự, mà tôi cho rằng ông nói từ đáy lòng. Sau 25 năm đổi mới và phát triển, nguyên liệu tĩnh (tài nguyên thiên nhiên, vốn vay…) đã cạn dần. Việt Nam muốn phát triển cần có nguyên liệu động, đó là con người, sự sáng tạo, tri thức. Người nghe không thể không đồng ý với ông.

Đất nông nghiệp chính là tài nguyên động và tĩnh. Tĩnh vì đất vẫn là đất, động bởi vì đến hẹn lại lên, đất lại sinh ra lương thực nuôi sống người nuôi đất bởi có mồ hôi của người nông dân và tri thức của những nhà khoa học.

Động đấy, tĩnh đấy, có thể không là cứu cánh, nhưng nông nghiêp là một trong những con đường đi lên chắc chắn của đất nước, bởi nó được chứng minh qua hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước.

Hiệu Minh. 15-07-2013.

PS. Xin cảm ơn Bộ trưởng Bùi Quang Vinh và đoàn công tác đã có một buổi nói chuyện ấn tượng tại World Bank. Rất đông người Việt và gốc Việt cũng tới nghe ông và đóng góp ý kiến. Rất mừng gặp anh Khanh từng làm bên Tổng cục Thống kê, hy vọng anh đọc blog này. Anh ấy vẫn nhớ mình bắt đầu dự án ICT gần 100 triệu đô USD với nàng Christine xinh đẹp.

Bài đăng trên VNN

Advertisements

121 Responses to Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank

  1. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở WB […]

  2. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank […]

  3. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank […]

  4. buisao says:

    Bộ trưởng nói thì cứ nói. Quan trọng là hành động thế nào thôi

  5. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank […]

  6. tungdao says:

    Nông dân cũng có đủ việc làm đâu. Rất nhiều người phải ra thành phố tham gia chợ lao động. Nay lại thêm lao động thất nghiệp từ thành phố trở về thì thất nghiệp ở thành phố giảm nhưng cả nước vẫn vậy chứ có giảm gì đâu.

  7. Tim Powell says:

    – Giải quyết được các mối quan hệ giữa phát triển kinh tế thị trường và công bằng xã hội; Giữa phát triển nông nghiệp, nông thôn, nông dân và phát triển công nghiệp, đô thị. – Với quan điểm phải lấy công nghiệp làm nền tảng để thúc đẩy phát triển nông nghiệp và dịch vụ; Giải quyết nhiều lao động để giảm lao động nông nghiệp và giảm nông dân. Tạo nguồn thu ngân sách lớn để đầu tư phát triển và hỗ trợ phát triển nông nghiệp, nông thôn, nông dân.

  8. Trầm Kha says:

    BT Vinh nói khi thất nghiệp thì người lao động trở lại ruộng đồng là không hiểu gì về thực tế nông nghiệp, nông thôn hoặc nói theo miệng Bộ Lao động TBXH. Báo Nông nghiệp đang đăng loạt bài về tình trạng nông dân bỏ đất ở miền Bắc vì đóng quá nhiều tiền “thu sản” ( thu theo diện tích, có trên 15 loại quĩ) ở xã.

  9. Lê thị Nga. says:

    Ông bộ trưởng Vinh này vốn gốc dân Yên Bái, tốt nghiệp ĐH nông nghiệp (đúng như bác HM đã kể.). Nhưng khi làm lãnh đạo tỉnh Lao Cai, đ/c này lại rất khoái món Công nghiệp và Thương nghiệp, chứ nông nghiệp ở LC trong hơn 15 năm ông Vinh phấn đấu…thì không hề có gì bình ổn (cách đây hơn năm, tỉnh này vẫn phải nhận gạo trợ cấp khẩn cứu đói dịp Giáp hạt.
    Hai công trình (thực ra là 3.) gồm : 2 khu công nghiệp (Bắc Duyên Hải và Đông Phố Mới.) cùng với
    khu Thương mại Kim Thành, tất cả đều nằm sát ngay biên giới Việt -Trung. là thành quả quyết tâm “gây ấn tượng nhiệm kỳ của ông Vinh này. Đã hơn chục năm hoàn thành quy hoạch, đến nay các các công trình này vẫn dang dở…Không biết khi nào được như mong ước (5 lần 7 lượt ông bạn này
    gia hạn đủ kiểu.) Chưa kể, còn bao bê bối về đất đai dưới thời ông Vinh, nay vẫn nguyên vẹn oan khuất hoặc “chìm xuồng”- mà nếu được xử đúng phép nước thì ông Vinh khó mơ đến chức Phó trưởng thôn !
    Tôi chả có gì tư thù với ông Vinh, vì chỉ là “phó thường dân” nhưng có nhiều người thân làm việc ở LC nhiều năm nên biết khá rõ về LC. Về tài năng, phải công nhận ông Vinh có tài “Quyết đoán” rất mạnh ! Còn chuyện “Yêu nhà quê” (nông nghiệp, nông thôn…) ta hãy nhìn vào thu nhập của nông dân ĐBSCL, người làm lúa nói chung… Bao năm nay, cả Chính phủ quyết tâm “Bảo đảm cho nông dân có lãi 30 %” nhưng chưa bao giờ đạt (như chính VTV1 vừa khẳng định trong 1 phóng sự về chủ đề này) ! Mặc dù không có trách nhiệm chính, nhưng bộ KH&ĐT và cá nhân ông VInh, với “chuyên môn sâu” về nông nghiệp cũng góp phần tác động…Liệu vụ lúa Thu đông, cuối năm nay, nông dân có còn đỡ điêu đứng về việc “phải bán lúa dưới giá thành” ! (?)

    • Lê Huy. says:

      Bạn Lê thị Nga nêu chuyện ông Vinh thật đúng…Đúng chất cá nhân”ổng” và đúng với cả với mục đích “buổi nói chuyện ở WB” mà mục tiêu chính là kêu gọi đầu tư mạnh hơn vào nông nghiệp VN…!
      – Mục tiêu kêu gọi (các nguồn) vào nông nghiệp VN là đúng và cần thiết. Đây là bước chuyển hướng tư duy rất đúng, nhưng lẽ ra, nó “chuyển” từ cách đây 15- 20 năm thì đỡ bế tắc hơn cho kinh tế nước nhà. Nhưng thôi, muộn còn hơn không !
      Tuy vậy, còn bao vấn đề lớn với kinh tế VN vẫn đang “dang dở” : Công nghiệp hay Nông nghiệp hay cái gì là “trọng tâm cốt lõi, vực dậy nền kinh tế” ? – Đã có nhiều “Quả đấm thép” , “mũi nhọn chiến lược”…bị chùn , gãy thảm hại (như Công nghiệp tàu biển, công nghiệp dầu khí, Than-khoáng sản, Bất động sản và Chứng khoán v.v…)
      – Xác định đúng “mũi nhọn chiến lược”, hoặc “Kế hoach chiến lược, trọng tâm đầu tư đúng hướng” là 1 chuyện…Thành công hay không lại do môi trường xã hội và chủ yếu là phẩm chất đội ngũ con người thực hiện quyết định !
      – Bạn có tin : người nghèo sẽ được hưởng lợi từ gói kích cầu 30 nghìn tỷ để xây dựng (giải quyết hàng tồn kho bất động sản) về “Nhà xã hội” ? Và, như câu hỏi bạn Nga nêu ” Liệu vụ lúa Thu đông, cuối năm nay…” Tôi muốn sửa câu hỏi này thành : Liệu 3-4 vụ lúa Thu đông nữa, người trồng lúa có được chút lãi thực đáng kể nào không ? Hơn thế, nếu VN ta khi làm nông nghiệp có hiệu quả cao, như “bọn tư bản giãy chết”, giảm diện tích và số người trồng lúa…thì người nông dân có “bảo đảm thu nhập” tốt được không ???
      – “Quyết đoán mạnh” hay “giỏi nói, giỏi nổ” thì quá nhiều “nhân tài” lên làm “tư lệnh nghành”; nhưng từ thực tế đồng đất nông, lâm nghiệp (như bài trước của bác HM nói về ruộng bậc thang) và khi cả 2 “giai cấp công – nông” cứ mãi “là thành phần nghèo nhất” thì…(không biết có đúng ?) “Cả dân tộc ta là 1 rừng hoa (mơ) đẹp.”- Vài chục năm trước, khi VN phát hiện ra mỏ dầu khí đầu tiên, ông lãnh tụ Đỗ Mười đã từng thốt lên : ” Có dầu là giàu có.” – Đến giờ, chả ai cấm chúng ta hy vọng và MƠ cả và cũng chẳng biết nguyên nhân tại đâu hết…

  10. Single mom says:

    Có một điều: Dân mình mất đất nông nghiệp rất nhìu.

    • Hiệu Minh says:

      Dân mình mất đất thì nhiều đại gia được tiền, có chỗ chơi golf và hội nhập. Để phát triển thì thế nào ai đó cũng mất cái gì đó và ai đó được cái gì đó. Vấn đề là cân bằng quyền lợi như thế nào thôi.

      • Ngự Bình says:

        Hờ hờ, mọi khi thấy bác Tổng hay nói về win-win, sao bữa nay bác lại chuyển tông sang zero sum vậy.

      • kt9 says:

        Dạ thưa bác Tổng có sân golf thì chỉ mấy ông bụng bự mới hội nhập được thôi ạ. Dân đen vẫn lẫm lũi đi làm phu hồ như thường thôi 😀

  11. vinafood says:

    Copy trên mạng
    Nhiều bài báo đã than phiền về tình trạng lúa ế ngoài đồng khi thu hoạch, ai cũng đồng tình về tình trạng khó có đầu ra nên mua tạm trữ chậm. Xét về góc độ kỹ thuật, nguyên nhân gì dẫn tới tình trạng hiện nay, ế loại lúa gì, vì sao, xin được có đôi lời góp ý như sau:

    Cách đây nhiều năm, Bộ NN&PTNT cũng như UBND các tỉnh ĐBSCL khuyến cáo người dân không nên sản xuất đại trà lúa IR50404, vì lúa này chỉ làm được gạo xuất khẩu cấp thấp như gạo 25%. Cách đây đôi năm, với biện pháp tình thế giảm thiểu tồn kho trong dân loại lúa IR50404 phẩm cấp thấp này, các công ty giám định đã du di cho phép các nhà máy xay xát đấu trộn gạo IR50404 với gạo hạt dài để làm gạo 5% cao cấp xuất khẩu. Chính cái việc làm uyển chuyển này, nông dân lại càng sản xuất đại trà giống lúa IR50404, vì năng xuất cao & vẫn xuất khẩu được trong suốt hơn 2 năm qua.

    Thực tế cho thấy mẫu gạo cao cấp 5% tấm hiện nay thua xa mẫu gạo 5% cách đây 4-5 năm, khi mà giống lúa IR64 ( độ trong nguyên cao, không bị đốm phấn ở bụng hạt gạo) lúc đó được sản xuất đại trà dành cho xuất khẩu. Cũng trong 2 năm qua, Ấn độ quay lại thị trường, xuất khẩu lượng khá lớn đi các thị trường truyền thống trước đây của Việtnam, khách hàng có dịp so sánh chất lượng gạo giữa các nước khác nhau. Nếu cách đây 3 năm, gạo 25% của Miến điện được coi là tệ nhất thì ngày nay khách hàng coi gạo Việtnam có chất lượng kém nhất, kể cả gạo cao cấp 5% hay gạo cấp thấp 25% tấm.

    Đặc tính của gạo IR50404 của Việt nam là dường như hạt gạo nào cũng có đốm phấn ở bụng gạo, mặc dù tỷ lệ bạc bụng nằm trong quy cách xuất khẩu nhưng sau hơn 2 năm qua, thị trường đã bắt đầu phản ứng với chất lượng gạo xuất khẩu của Việt nam, họ cho rằng gạo Việtnam nấu cứng cơm hơn xưa. Hiển thị giá gạo trên thị trường, có thể tham khảo trên trang Oryza.com.

    Gạo 25% tấm của Pakistan làm ví dụ: tiêu chuẩn xuất khẩu gạo 25% của Pakistan có chiều dài hạt 6.8mm, tấm trên cơ sở ¾, có nghĩa chiều dài hạt tấm 5.1mm, khí hậu khô quanh năm, nên ẩm độ hạt gạo luôn luôn thấp, bạc bung thấp, độ trong nguyên cao, vì được sản xuất đại trà giống lúa IR6 hạt hài.

    Gạo 25% tấm của Việt nam: chiều dài hạt 6.2mm, tấm trên cơ sở ½, tương đương 3.1mm, độ trong nguyên thấp.
    Thị trường chấp nhận giá gạo 25% Pakistan cao hơn giá gạo 5% của Việtnam, vì nếu so sánh về mặt cảm quan cũng thấy mặt gạo 25% của Pakistan độ trong nguyên cao, ít có hạt gãy hơn với gạo 5% của Việt nam và hơn xa chất lượng gạo 25% của Việtnam.
    Biện pháp hành chính khuyến cáo của chính quyền các cấp đối với nông dân hạn chế trồng giống lúa IR50404 chưa thực sự thay đổi cách làm của nông dân, có lẽ chính phủ nên cần có biện pháp kỹ thuật đối với việc canh tác loại giống lúa nào thì mới đảm bảo lãi 30% cũng như đảm bảo xây dựng lại thương hiệu gạo xuất khẩu của Việtnam như đã từng có trước đây.

    20 năm qua, Việt nam duy trì tiêu chuẩn gạo xuất khẩu 6.2mm, trong khi giống lúa IR50404 đã có chiều dài trung bình 6.4mm và nhiều nước khác đã duy trì tiêu chuẩn gạo xuất khẩu có chiều dài hạt gạo trung bình 6.8mm. Hiện nay, các giống lúa lai như lúa OM4218 và nhiều loại giống OM khác đang sản xuất ở Đồng bằng Sông Cửu Long đều có hạt dài trung binh 6.8mm. Và thực tế là giống lúa này, tuy đã được xuất khẩu với số lượng chưa nhiều, nhưng chắc chắc sẽ được xuất khẩu nhiều hơn khi đưa giống lúa này thành tiêu chuẩn xuất khẩu gạo mới, thay thế cho tiêu chuẩn gạo xuất khẩu cũ từ hơn 20 năm trước.

    Nói thêm về giống lúa IR50404, Bộ NN&PTNT, UBND các tỉnh, Hiệp hội Lương thực Việtnam đã làm rất đúng khi khuyến cáo nông dân hạn chế trồng giống lúa IR50404, thị trường cũng rất đúng, các doanh nghiệp kinh gạo cũng đã làm rất đúng, chỉ có thể thu mua loại lúa đảm bảo tiêu chuẩn xuất khẩu. Vụ hè thu năm nay, do có những nơi thiếu nước trong thời gian gieo trồng, nên lúa IR50404 đã thu hoạch có tỷ lệ bạc bụng rất cao, có nơi bạc bụng lên tới 13-15% cho nguyên liệu làm gạo 25% tấm ( tiêu chuẩn xuất khẩu gạo 25% tấm chỉ cho phép tối đa 8% bạc bụng). Nhiều lượng lúa đã được thu hoạch này, chắc chắn sẽ khó được các doanh nghiệp mua tạm trữ dành cho xuất khẩu, có lẽ nông dân đã nhận diện ra cái nguyên nhân vì sao muốn bán mà cũng khó có người mua, chắc chỉ dành cho tiêu dùng nội địa.

    Nhưng liệu năm tới, nông dân có chuyển sang sản xuất đại trà loại lúa OM hay không, đó là câu trả lời từ cơ quan chuyên môn, nơi phát hành quy cách gạo xuất khẩu của Việtnam, hơn 20 năm rồi chưa thay đổi.

    Thay cho lời kết, chỉ khi nào thay đổi quy cách gạo xuất khẩu có chiều dài trung binh 6.8mm, thì mới có cơ hội xây dựng thương hiệu Gạo việtnam chất lượng cao, giá sánh ngang bằng giá gạo của các quốc gia khác.

    • Hiệu Minh says:

      Còm của Vinafood lấy nguồn từ đâu không biết nhưng rất có lý và đầy trí tuệ, dù tôi không biết các giống lúa gạo của VN. Đọc thấy sướng 🙂

  12. Viet Hoang says:

    Thêm một dữ liệu để các bạn tham khảo, đó là giá gạo trên thế giới đã giảm 35% trong 5 năm vừa qua.

    http://www.indexmundi.com/commodities/?commodity=rice&months=60

    Như vậy, giá gạo ở mọi nơi trên thế giới đã giảm mạnh trong thời gian vừa qua, chứ không chỉ ở Việt Nam. Rõ ràng Nhà nước Việt Nam có trách nhiệm khi giá gạo trong nước giảm, nhưng đó cũng là xu hướng toàn cầu.

    Chẳng có bài viết nào trong loạt bài chỉ trích thậm tệ về chính sách nông nghiệp gần đây nhắc tới thực tế đó.

    Thôi, em quá chán và mệt mỏi khi đọc bài viết và comments của các bác rân chủ rồi – xin lỗi bác Hiệu Minh, nhưng em không tìm được từ nào khác ít xúc phạm hơn dành cho những người không chịu tư duy độc lập, mà luôn sẵn sàng nhảy lên chửi đổng.

    Chỉ xin các bác tự soi lại mình xem mình có phải là rân chủ hay không, chứ cứ làm ô nhiễm Internet mãi thì chán lắm.

    Em xin rút lui ạ. Chém gió linh tinh vài hôm thôi. Chúc các bác mạnh giỏi.

    • lv says:

      Tôi ko biết trên thị trường chứng khoán gạo ,lúa mì giảm ra sao chứ ngoài Siêu thị và các nơi bán lẻ giá tăng đều .Năm 2011 1bao gạo 20kg là 29 euro ,năm 2012 là 31euro và năm2013 là 35euro vậy tăng giảm ra sao tôi ko biết .Tôi cũng đã tham khảo trên báo và thấy họ nói giá lúa mì và gạo tiếp tục giảm …Nhưng ngoài thì nó như vậy đấy .

    • Hiệu Minh says:

      Việt Hoàng cứ thỉnh thoảng vào đây cho vui. Mình cứ tranh luận và bảo lưu ý kiến của mình nếu thấy đó là đúng.

      Trên không gian này, bạn có quyền được bảo vệ đến cùng lý lẽ của mình.

      Cứ xem anh Dove, một mình một ngựa. Không có anh ấy là bạn đọc lại buồn, không hiểu dạo này lão ấy trôi dạt về đâu 🙄

      • van nam says:

        Bác ấy ‘bị bắt’ đóng vai phản diện lâu quá cũng…oải. Phải để cho người ta lấy hơi chứ. hehehe!

  13. qx says:

    – WB nên chú trọng hơn về những vấn đề không thể cân đong đo đếm, không thể viết xuống thành những con số trên các bản thống kê của mình. Ví dụ như trường hợp Việt Nam, chính sách của tập đoàn cai trị không giúp ích gì bằng chính sự cố gắng kinh hồn của những người nông dân (từ bao đời), hệ thống tín dung làng xã, vần công, mượn công, hụi, sự giúp đỡ thầm lặng nhưng đáng giá từ các nguồn tiền viện trợ thân tộc, gia đình, vv.. và những phát kiến của những cá nhân như ông Kim Ngọc, các bác Hai Lúa chế máy móc, dung cụ hay hơn kỹ sư nông học, vv… ( những cá nhân này bị dìm hang, bị đì nhưng sáng kiến của họ bị nhà nước ăn cắp và sự dung nhân danh đảng làm ra).

    – Hầu hết cán bộ của tập đoàn cai trị đều nói rất hay, nói như thiệt. Không ít các hội đoàn, các viện, các tổ chức, các cá nhân phương Tây bị lừa trong suốt 80 năm qua vì tập đoàn cai trị chỉ đạo cán bộ của nó nói những gì bọn Tây muốn nghe.

    qx

    • Hiệu Minh says:

      Quan chức thì tây ta đều thế cả, nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Mỹ, Pháp, Anh, Trung, Nga đều thế thôi. Quan trọng có hệ thống giám sát giữa lời nói và việc làm. Ở các nước phương Tây họ có báo chí chép từng lời một, sau đó đem ra đối chiếu, nên quan bớt bốc phét hơn.

    • Hồ Tại Thiên says:

      Một khi mà Tây mà dám nói tốt cho VN là lão Qx chửi luôn “bọn Tây”. Hix.

  14. honda says:

    Chuyện vui giải bực mình:
    Có ông quan lớn nọ, ngày ấy đi đến đâu cũng đăng đàn chỉ giáo các địa phương cách làm nông nghiệp, chăn nuôi. Đi tới đâu ông cũng nói đại khái: Các đồng chí phải nghiên cứu xem địa phương mình nên trồng cây gì, nuôi con gì cho có lợi nhất! Tới các địa phương ở Thái Bình, Hưng Yên, Hải Dương, Nam Định…cũng bấy nhiêu lời vàng ngọc ấy, bà con như nuốt từng lời và dễ dàng tìm thấy thế mạnh của địa phương mình mà làm, như Thái Bình thì trồng lúa, nuôi lợn, gà. Hưng Yên thì trồng lúa, vải thiều, nhãn lồng, nuôi cá…Cái mà ngàn đời ở địa phương đó vẫn làm. Thế nhưng khi vị quan đầu tiều ấy tới Hải Phòng, thành Phố Cảng, cũng lời vàng ngọc ấy là TP các đ/c phải tìm xem nên nuôi con gì, trồng cây gì cho hiệu quả nhất. Cả TP vò đầu bứt tóc mà không tìm ra. Chả là nguồn thu chính của TP lúc ấy là liên hợp cảng biển làm đầu mối cho cả nước cho việc vận chuyển, bốc xếp hàng hoá XNK, vận chuyển hàng nội địa, chứ có biết thế mạnh của mình là trồng cây gì, nuôi con gì phù hợp với TP cảng đâu. Thế rồi bài toán hóc ấy đã được đông đảo các Còm vỉa hè lúc đó tìm ra, là do người ta phát hiện có một nguồn tài nguyên trong lòng TP cảng lúc đó, mà ai biết khai thác nó là giầu lên ngay, đó là: Nuôi Gà Móng Đỏ và trồng cây Cần Sa!

    • Hiệu Minh says:

      Chuyện bực cửa mình…

      Nhà này hồi xưa dựng nhà bằng gỗ trên rừng. Cụ già mua bè gỗ về rồi thuê thợ ký kếch cả mấy tháng trời. Hồi đó cãi nhau vì chuyện đốt đống rơm của lão Cua nên tay thợ mộc làm cái bậu cửa là một cây gỗ cong queo.

      Ông già đi qua lại hay bị vấp, cụ chửi lầm bầm “Tiên sư bọn làm ăn gian dối, bực cả cửa mình” 🙂 🙄

  15. Xanh xanh says:

    Đừng “nổ” quá, làm khổ nông dân–bài này nói v/v chuyển qua trồng rau màu thay vì lúa ở đồng bằng sông Cửu long. Cháu e rằng ông BT Vinh cũng chẳng khác gì mấy ông quan đầu tỉnh ở đây về khoản ‘nổ’.

    ‘Các báo cáo về kết quả canh tác rau màu khắp các tỉnh trong vùng đều cho thấy, trồng các loại rau màu lợi nhuận cao gấp nhiều lần so với trồng lúa. Trồng mè lợi nhuận có thể đạt mức trên 25 triệu đồng/ha, gấp mười lần trồng lúa; trồng đậu nành lợi nhuận khoảng 16,5 triệu đồng/ha, gấp gần bảy lần trồng lúa; trồng bắp lai mức lãi có thể đạt hơn 11 triệu đồng/ha, gấp hơn bốn lần trồng lúa…’

    đọc tiếp: http://sgtt.vn/thoi-su/181530/dung-%E2%80%9Cno%E2%80%9D-qua-lam-kho-nong-dan.html

    • Hiệu Minh says:

      Nổ đôi khi cũng tốt. Ví dụ, mùa lúa xuân thì cần sấm sét nổ, mới có mưa và đạm trời cho, lúa tốt hơn. Nổ càng to lúa càng tốt.

      Trong trường hợp này thì nên…nổ 🙂

      • Xanh xanh says:

        Nổ này mà to quá (đôi lúc) cũng sẽ… bực cả cửa mình, chú àh, hihi…

  16. Viet Hoang says:

    Bài viết dưới này cũng không phải của chuyên gia, nhưng cũng có ý nghĩa phản biện cần tham khảo.

    http://www.doimat.cuanhcuem.net/2013/07/lua-oc-buou-vang-va-tri-thuc.html

    Lúa, ốc bươu vàng và trí thức Thanh Tung Nguyen .

    Mới đây, tôi có đọc bài viết “Trớ trêu ốc bươu vàng giá trị hơn lúa!” của GS Nguyễn Văn Tuấn, một giáo sư thỉnh giảng cao cấp tại Đại học New South Wales, Việt kiều Úc. Đây có thể nói là một ví dụ điển hình về “tật xấu” của một số trí thức nước nhà: phê phán chính sách, than thở sự tình nhưng lại chẳng có được ý kiến, giải pháp gì để hạn chế sự bất cập đó. Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn, theo các thông tin trên internet, là một nhà khoa học Việt kiều, có nhiều đóng góp cho nền y học nước nhà. Ông thường xuyên có các bài viết trên blog, báo mạng về các vấn đề ông quan tâm, nên có thể bài viết này của ông cũng chỉ xuất phát từ sự trăn trở của ông với quê hương. Tuy nhiên, tôi thấy nó quá phù hợp để làm ví dụ về đề tài của bài viết này nên xin lấy ra để làm đối tượng mổ xẻ.

    Tác giả mở đầu bài viết bằng vụ việc “Bộ trưởng thương mại Thái Lan, Boonsong Teriyapirom, bị Thủ tướng Yingluck Shinawatra cách chức, vì ông là tác giả của một chương trình nông nghiệp dẫn đến giá gạo Thái cao hơn giá gạo Ấn Độ và Việt Nam, và làm giảm lượng xuất khẩu của gạo Thái”. Ông ngậm ngùi vì ở nước mình thì giá lúa xuống thấp, không ai chịu trách nhiệm. Ngay từ mở đầu, tác giả đã hiểu sai vấn đề.
    – Tạm trữ lúa gạo bằng ngân sách nhà nước là một chính sách của chính phủ thủ tướng Yingluck Shinawatra đưa ra khi tranh cử thủ tướng (để thu hút cử tri nông thôn). Chương trình này rất đơn giản: Chính phủ mua gạo của nông dân với mức giá hào phóng, trên giá thị trường khoảng 50%, sau đó trữ gạo trong kho, giảm xuất khẩu. Thái Lan dự kiến sự thiếu hụt bất ngờ từ nhà xuất khẩu gạo lớn nhất thế giới sẽ đẩy giá tăng đột biến trên toàn cầu, sau đó, nước này bán ra với mức giá cao hơn bình thường, nông dân và Chính phủ Thái Lan hưởng lợi, chỉ có người tiêu dùng thế giới bị thiệt. Chương trình này đã vấp phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ cả phe đối lập, giới kinh tế và chuyên gia tài chính. Thực tế, nó đã gây thiệt hại cho ngân sách chính phủ khoảng 4.5 – 7 tỷ USD và hiện thời vẫn chưa có cách khắc phục. Ông Boonsong Teriyapirom, người chịu trách nhiệm trực tiếp của chương trình này đương nhiên phải trở thành “vật tế thần” để xoa dịu dư luận, phe phái đối lập,…
    – Rõ ràng trong trường hợp của Thái Lan, thoạt nhìn thì có vẻ người nông dân sẽ được hưởng lợi vì giá tăng nhưng thực chất đất nước Thái Lan gặp thiệt hại. Ngân sách nhà nước, tức tiền thuế của toàn dân bị thất thoát trong quá trình chuyển từ ngân sách đến túi nông dân do tham nhũng, gạo bị tồn kho không bán được, bị xuống cấp … Trên thực tế, đây giống như trò múc nước từ ngăn này sang ngăn khác trong cùng một cái bể.

    Tác giả lại so sánh giá thóc với giá ốc bươu vàng, là thứ “rác sinh học” để minh chứng cho sự bèo bọt của thóc. Ông than thở: “Tôi không biết có nơi nào mà người ta có thể ăn ốc bươu vàng thay cho gạo”. Là một nhà khoa học, một trí thức lớn, thật lạ là tác giả lại hiểu vấn đề một cách “chân chất” như vậy. Ốc bươu vàng có thể là “rác sinh học” theo quan điểm của những người trồng lúa khi nó phá hoại mùa màng nhưng đối với các nhà chăn nuôi gia súc thì nó lại là nguồn thực phẩm chăn nuôi dồi dào, chi phí phải chăng. Nói cách khác, ra thị trường thì lúa hay ốc bươu vàng thì cùng đều là hàng hóa, và chịu sự chi phối của các mối quan hệ thị trường. Có nơi nào mà người ta ăn vàng thay gạo được không mà sao vàng lại đắt thế?!

    “Kể khổ” giùm nông dân xong, ông chuyển sang chỉ trích chính sách nhà nước:
    “Chính phủ có Nghị quyết “Về đảm bảo an ninh lương thực quốc gia” và “đảm bảo người sản xuất lúa gạo có lãi trên 30% so với giá thành sản xuất.” Con số lời 30% có lẽ ru ngủ nhiều người và đẹp trên trang giấy, nhưng trong thực tế thì giá lúa tính chung giảm 30% từ năm 2011 đến 2012. ”
    Chính sách đưa ra là thể hiện ý chí, nguyện vọng của chính phủ, định hướng hoạt động cho các cơ quan chuyên trách. Nhưng từ mong muốn đến hiện thực thì phải trải qua nhiều “trắc trở” nữa. Thay vì phê phán cái mong muốn tốt đẹp của chính phủ thì tác giả nên chỉ ra những khó khăn, giải pháp khắc phục để góp phần đưa mục tiêu đó sớm trở thành hiện thực. Ông giáo sư đã không làm được điều đó, mà chỉ đưa ra cái lý do muôn thuở rằng “thương lái ép giá”. Thậm chí ông lại tiếp tục phê phán “chính sách tạm trữ lúa gạo của Nhà nước” vì “vô hình chung tạo cơ hội cho các doanh nghiệp mua lúa và tạm trữ”. Ở trên thì ông ngầm ca ngợi Thái Lan (vì tăng giá gạo cho nông dân), dưới thì ông chê bai nhà nước, dù mục đích chính sách của 2 nước là tương tự nhau. Có lẽ tác giả cũng chưa hiểu rõ về chính sách này vì mục tiêu của nó là “buộc” các doanh nghiệp phải mua thóc, gạo trong 1 thời điểm nhất định để giải quyết phần nào đầu ra cho nông dân, kích thích tăng giá,.. chứ chẳng phải “vô hình chung” đâu. Chính sách của Việt Nam khác Thái Lan là nhà nước giao chỉ tiêu mua gạo cho các doanh nghiệp và hỗ trợ 100% lãi suất để doanh nghiệp thu mua. Nhờ vậy, ngân sách nhà nước không phải bỏ ra nhiều và rủi ro như Thái Lan, đồng thời tránh được nguy cơ bị điều tra chống trợ giá xuất khẩu. Chính sách này thực chất lại là “gánh nặng” đối với các doanh nghiệp vì họ bị buộc phải mua khi chưa có nhu cầu, theo giá sàn do VFA quy định chứ không phải tự do. Tất nhiên, vì nhiều lý do, giải pháp này của chính phủ chưa đem lại hiệu quả như mong muốn, dù đã có tác động phần nào đến giá gạo. Nó chỉ là một cách giải quyết phần ngọn của vấn đề. Cái gốc của nó tôi sẽ phân tích trong bài viết khác.

    Từ chuyện khó khăn của đầu ra hạt thóc, ông giáo sư đưa đến kết luận rằng đó là nguồn cơn của mọi vấn đề nông thôn miền Tây hiện tại:
    “Với tình trạng như thế thì chẳng ai ngạc nhiên khi thấy cha mẹ “quyết không để con làm ruộng”. Thu nhập của nông dân nếu tính ra còn thấp hơn thu nhập của công nhân trong các hãng xưởng. Do đó, không ai ngạc nhiên khi phụ nữ xếp hàng đi lấy chồng Tàu, Hàn (một số thì bị chết thảm), và vấn nạn này là một quốc nhục.
    Trong khi đó, nam thanh niên thì đi lang bạt làm thuê ở các khu kĩ nghệ khắp nước. Có nơi (như Thới Bình, Cà Mau) chỉ trong vòng 6 tháng có hàng ngàn thanh niên bỏ huyện đi làm ở các tỉnh khác. Ngày nay, đến mùa gặt lúa nông thôn rất khó tìm nhân công. Thêm vào đó là sự tăng trưởng dân số cộng với sự thiếu qui hoạch đã gây nên sức ép môi trường ghê gớm. Hệ quả là môi trường sống và môi trường canh tác càng ngày càng xấu đi một cách nghiêm trọng. Ở quê tôi, không ai dám tắm sông. Có thể nói không ngoa rằng nền tảng nông thôn vùng ĐBSCL đã và đang lung lay.”.

    Chuyện nhà nông đầu tắt mặt tối thì đâu phải là chuyện gì mới lạ. Đó là điều hiển nhiên hàng ngàn năm nay. Dù theo thời gian, cùng với sự phát triển của Khoa học kỹ thuật, điều kiện làm nông ngày càng được cải thiện nhưng so với các ngành nghề khác, nó vẫn là vất vả, dùng sức nhiều. Do đó, chuyện nhiều bậc cha mẹ mong con cái thoát ly cái khổ của nghề chân tay là hoàn toàn dễ hiểu, và nó diễn ra trên khắp mọi miền nông thôn cả nước, từ bao đời nay. Tác giả lại so sánh một cách rất khập khiễng “thu nhập của nông dân” với “thu nhập của công nhân”. Nếu người nông thôn đổ ra thành thị để làm công nhân với một thu nhập thấp hơn khi ở quê làm ruộng thì người ta lên thành phố làm gì? Tuy nhiên, theo quan sát của tôi thì mặc dù xét về khoản thu nhập tiền mặt, người công nhân có vẻ kiếm được nhiều hơn nông dân nhưng ngoài áp lực công việc, họ còn phải chịu rất nhiều chi phí khác từ tiền thuê nhà đến các nhu yếu phẩm hàng ngày. Mặt khác, trong quá trình công nghiệp hóa đất nước, việc cơ cấu lao động chuyển dần từ nông nghiệp sang công nghiệp là hoàn toàn dễ hiểu, thậm chí ở nước ta, sự chuyển đổi còn có vẻ hơi chậm (70% dân số ở nông thôn, làm nông nghiệp). Tác giả than thở rằng nông thôn thiếu nhân công nhưng lại bị áp lực về dân số gia tăng! Nghe có vẻ phi lô gíc! Về việc các cô gái đua nhau lấy chồng Tàu, chồng Hàn lại là một vấn nạn xã hội, tập hợp của nhiều yếu tố như sự thiếu hiểu biết, tâm lý lười lao động mà thích sớm hưởng thụ,.. Là một trí thức lớn, lý ra tác giả phải hiểu rằng cái nghèo không phải là nguyên nhân chính yếu của vấn nạn này. Nói về khó khăn, trên đất nước ta không đâu hơn được khu vực miền núi Tây Bắc và miền Trung cát sỏi, nhưng họ ít đối mặt với vấn nạn này.

    Người dân miền Tây vốn được thiên nhiên ưu đãi nên hình thành tính cách phóng khoáng, chân chất, giản đơn. Nét đẹp tính cách ấy của người Nam Bộ lại kéo theo mặt trái là tâm lý thích an nhàn, hưởng thụ mà ít chịu khó, chịu khổ, không trọng việc học hành (nhất là đối với phụ nữ) như cư dân các miền Bắc, Trung. Về mặt khách quan, vùng đất Nam Bộ gặp nhiều khó khăn về giao thông do có quá nhiều sông ngòi, kênh rạch. Điều đó gây khó khăn rất nhiều cho việc đầu tư cơ sở hạ tầng nơi đây. Vai trò của những người trí thức chân chính là phải đào xới những khó khăn chủ quan và khách quan đó để đưa ra những kiến nghị, giải pháp khắc phục hiệu quả chứ không phải ngồi kể lể lại khó khăn này, khó khăn nọ, quy chụp lung tung để rối thêm tình hình. Điều đó cũng chẳng khác gì thái độ “bán cái” của ông “quan chức cao cấp thuộc vùng ĐBSCL” nào đó mà tác giả trích dẫn: “ĐBSCL ở xa trung ương quá, lâu lâu Bộ mới vào một lần. Trung ương mà không sớm thay đổi chánh sách, bỏ rơi thì miền Tây không thoát nghèo được”.

    Cả bài viết của vị giáo sư Việt kiều dù có thể mang theo sự trăn trở của ông với quê hương mình nhưng thật tiếc là nó không những chẳng đưa ra được tia sáng tri thức gì khả dĩ có thể đem lại lợi ích cho người nông dân quê nhà mà thậm chí còn mang đến những thông điệp tiêu cực không đáng có. Tôi cho rằng người nông dân không cần các vị trí thức “khóc” giùm cho mình mà họ cần các vị ấy chỉ cho họ cách để không phải “khóc” nữa. Đất nước, người dân cần những bài viết mang hàm lượng tri thức và khả dụng cao từ các vị trí thức chứ không phải “món gỏi xã hội chấm mù tạt”. Hãy để việc lấy nước mắt thiên hạ cho các vị “phóng viên trồng cải”.
    http://www.doimat.cuanhcuem.net/2013/07/lua-oc-buou-vang-va-tri-thuc.html

    • Nongdannambo says:

      Thôi đi Thím Hà , đưa giải Pháp Ah ? Ai áp dụng giải Pháp ? Phê phán chỉ trích Ah ? Muốn người khác đưa ra giải Pháp vậy mấy ông thần quản lý ăn lương làm gì ? Nếu vậy cắt chức mấy ông quản lý đưa ông Tuấn lên làm lãnh đạo đi ,dám không ? Nói như vẹt kiểu này nghe nhiều rồi .
      Góp ý, đưa giải Pháp có ai nghe không ? Có ai áp dụng không ? Chuyện này xảy ra nhiều rồi ,lâu dần dân việt trơ ra thôi không thèm nói nữa .
      Chuyện ông ta phê phán hiện thực là đúng vì thực tế là như vậy , chuyên nghành của ông ta là y học , chuyện giải quyết vấn đề nông nghiệp là của các CHIÊN DA. Nông nghiệp nhà ta ,ăn lương ,bổng Lộc mà kêu người ngoại đạo nhảy vô làm dùm hả mơ .
      Chuyện bên Thái , bà Thủ tướng cách chức Bộ trưởng dù cho là vật tế thần đi chăng nửa,thì cũng có kẻ chịu trách nhiệm , dù chính sách mua gạo giá cao của nông dân Thái là do bà thủ tướng Thái Hứa khi tranh cử nhưng cách làm của Bộ trưởng Thái ko điều Hoà giửa lợi ích Quốc gia và nông dân thì lỗi là do Bộ trưởng . Thậm Chí lỗi là do bà thủ tướng và ông Bộ trưởng là vật tế thần thì chắc chắn thủ tướng Thái ăn ko ngon ngủ không yên phải cùng Nội các tìm ra giải Pháp tốt hơn , nếu không thì bà về nấu cơm cho chồng ăn là vừa , đó là cơ chế tốt nhất để sửa sai . Do đó dân Thái ,nước Thái Thịnh vượng hơn VN. Còn VN thì không ai chịu trách nhiệm , nông dân cực khổ đất nước nghèo nàn .
      Còn Việt Nam thì sao ? Ép giá nông dân để xuất khẩu gạo giá rẻ và leo lên vị trí Anh Hùng xuất khẩu gạo ,còn nông dân thì lổ chỏng vó đói lên đói xuống .Thành tích thì mấy ông lương thực nhà nước hưởng ! Thế nên lương ông tổng giám đốc c.ty lương thực hơn 86 triệu / tháng trong khi nông dân ko có cơm ăn . Thím Hà lo dân thế giới ảnh hưởng vì giá gạo cao ,trong khi nông dân Việt Nam đói thì Thím Hà ko lo cho Họ, Thím Hà lo nhà nước Thái lỗ vì xuất khẩu gạo ít đi ,trong khi Việt Nam xuất khẩu gạo thì nhiều mà thặng dư chẳng bao nhiêu lại để nông dân bơ Vơ thì Thím Hà vô cảm .hay Thím Hà đổi sang Quốc tịch Thái đi là vừa .
      Chuyện giải quyết đôi bên cùng lợi là rất khó , là nghệ thuật Tài năng quản lý đất nước nên đòi hỏi những người Tài năng ,chứ không thì em đây cũng làm được chứ Cần gì các Bác cao siêu. Nếu Anh ko giải quyết được thì nhường chổ cho người khác quản lý ,chứ đừng bói chữ kêu người khác đưa ra giải Pháp ,sách lược cho mình giống bọn hội Hiếu gì về bất động sản ở Hà Lội yêu cầu ông Phan gì đó đưa ra giải Pháp. Loại này ở Việt Nam sao nhiều như chuột thế

      • HỒ THƠM says:

        Còm hay nhưng sao có vài chữ viết hoa vô tội thế? hi hi…!!! “Thím Hà” là ai vậy ta???

    • Hiệu Minh says:

      Thím Hà là thím Hà nào?

      Bà con hang Cua không hiểu 🙄

      • không biết đặt tên says:

        “Thiếm Hà” là cách gọi ca sĩ Vũ Hà của giới “sì ten” lúc thời ca sĩ này giả gái diễn hài, copy những bài hit của nước ngoài mà không chút sáng tạo, ăn mặc nhố nhăng…thời gian lúc đó giới “sì ten” hay gọi là “vãi cả Hà” hay “Thiếm Hà” để mỉa mai ai đó hay việc gì đó. Bác nongdannambo chắc là dùng “Thiếm Hà” với cách như vậy thì phải. Mấy bác trong hang Cua đều nhiều tuổi nên không biết “Thiếm Hà” là ai cũng phải thôi. hihihi

    • nguoivietnam says:

      Bàn về trình,tâm,tầm…thì ông không bằng 1 phần triệu của bác Tuấn đó thì đừng có ở đó chỉ trích, blv!

  17. Hoai Minh says:

    Thêm một thong tin rất hay về hàng ngũ BT, TT,…

    Thư ngỏ gửi anh Bùi Văn Ga Thứ trưởng Bộ Giáo dục đào tạo
    An Thanh Lương

    Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Bùi Văn Ga
    Chiều nay đọc trên Facebook, biết tin anh đã kí thông tư số 28 bãi bỏ ưu tiên cộng 2 điểm thi đại học đối với bà mẹ VN anh hùng , những người hoạt động cách mạng trước ngày 1-1-1945 , người hoạt động cách mạng từ 1-1-1945 đến tháng 8-1945. Như vậy chính anh đã kí phủ định thông tư số 24 ngày 4-7 ban hành thông tư cộng điểm ưu tiên quái gở này.

    Lúc đó tôi đã viết trên FB sẽ “chửi” cho anh một trận
    Bây giờ ngồi viết những dòng này, tôi lại thấy thương anh. Chẳng qua anh cũng là người ăn quả đắng của lũ quân sư quạt mo, các chuyên viên, các vụ trưởng vụ phó , những người giúp việc cho anh mà thôi . Mà anh có biết không, từ lâu rồi , người ta gọi cái lũ này là tầng lớp “trung gian nịnh thần”!
    Tôi biết Bùi Văn Ga khi anh làm hiệu trưởng Trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng và vừa hoàn thành luận án tiến sĩ ở Pháp về sử dụng khí ga hóa lỏng . Lúc đó tôi đang làm biên tập viên cho Tạp chí Đăng kiểm. Thấy đề tài sử dụng khí tự nhiên khá thời thượng nhất là khi vấn đề môi trường , môi sinh đang được cả loài người quan tâm. Tôi mời anh cộng tác và rất có cảm tình khi biết anh dù rất bận rộn với công tác quản lí và nghiên cứu khoa học nhưng vẫn nhận lời . Nay tôi còn giữ số điện thoại của anh.
    Cũng với niềm tin như tôi, Tập đoàn taxi Mai Linh của anh Hồ Huy còn đầu tư tiền bạc hoán cải hàng chục xe từ chỗ chạy bằng xăng, thêm một cái bình đựng khí ga hóa lỏng trong cốp xe. Rồi một số cây xăng ở Đà Nẵng cũng thêm cây bán khí ga sinh học hóa lỏng
    Nhưng than ôi !Từ lý thuyết đến thực tế là cả một khoảng cách rất xa vời . Các xe hoán cải theo sáng kiến của tiến sĩ Bùi Văn Ga như chứa trong mình một quả bom nổ chậm . Hành khách sợ vãi linh hồn khi đi loại xe này. Mai Linh đau đớn tháo gỡ các bình ga. Dự án đầy tham vọng của Bùi Văn Ga thất bại thảm hại
    Nhưng Bùi Văn ga vẫn được cái tiếng dám nghĩ, dám làm . Và từ cái tiếng đó, Ga được cất nhắc làm thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo phụ trách mảng đại học do các vị tiền nhiệm Nhung và Bành để lại với rất nhiều vấn đề nổi cộm chưa được giải quyết. Nhất là thời ông Nguyễn Thiện Nhân làm Bộ trưởng đã cho các Trường Đại học tư thục mọc lên như nấm sau mưa
    Nhiều đến nỗi chỉ tiêu tuyển sinh không đạt . Vơ bèo gạt tép cũng không đủ cơ số học sinh sinh viên. Nhiều trường có nguy cơ đóng cửa . Cơ sở vật chất đầu tư hàng trăm tỉ đồng , bây giờ không có học sinh, nguy cơ vỡ nợ rất lớn
    Bài toán hóc búa này đòi hỏi Giáo sư Tiến sĩ Bùi Văn Ga phải nhanh chóng có lời giải , mà một trong những lời giải đó là Thông tư số 24 do Bùi Văn Ga kí ngày 4-7 trong đó quy định một số đối tượng “ảo” được hưởng ưu tiên khi thi vào đại học
    Xa rời thực tiễn là rất đáng trách. Xa rời thực tiễn đến mức các đối tượng đề xuất đã trên 80 tuổi càng đáng trách hơn. Nó như xát thêm nỗi đau vào những bà mẹ đã mất con , đã âm thầm lặng lẽ chịu đựng bao tháng ngàynay bỗng bị lôi ra xăm soi mổ xẻ .Nhưng có thể thông cảm phần nào bởi khi các bà mẹ VN anh hùng “ba lần tiễn con đi ba lần khóc thầm lặng lẽ” thì cậu bé Ga còn mặc quần thủng đít nên khi thấy trên bảo phải ưu tiên các đối tượng này nọ , khi cấp chuyên viên trình “đểu” là nhắm mắt kí bừa
    Nhưng đáng trách hơn chính là viên cục phó cục gì đó ở Bộ Lao động Thương binh và xã hội đã mơ hồ khi đánh đồng giữa bà mẹ Việt Nam anh hùng có con cái hy sinh trong sự nghiệp cách mạng của dân tộc với bà mẹ có con duy nhất dũng cảm cứu người mà được phong liệt sĩ và từ đó biện hộ rằng bà mẹ đó có thể chỉ 30 tuổi và có thể thi đại học và được cộng điểm, và kết luận thông tư của Bộ Giáo dục đào tạo không sai !
    Thưa ông cục phó dốt nát và láo khoét, bà mẹ đó nếu có chỉ có thể gọi là bà mẹ có người con dũng cảm hy sinh cứu người chứ không thể là Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Tham mưu như thế chỉ làm khổ lãnh đạo . Hỡi các vị “trung gian nịnh thần”! Không biết hàng ngày các vị ngồi trong văn phòng máy lạnh nghiên cứu cái chi chi hay chỉ nhăm nhăm chờ dự án này dự án nọ để chấm mút và cho ra đời các văn bản quái thai quái gở như vậy.
    Tôi có thể bào chữa cho thứ trưởng Ga đôi điều. Không nước nào như nước ta Luật do Quốc hội thông qua lại cần có nhiều nghị định, nghị quyết, thông tư, chỉ thị để thi hành . Trên chính phủ có hẳn một vụ chuyên kiểm tra các văn bản trước khi Thủ tướng hay Phó thủ tướng kí . Chúng ta có Bộ Tư pháp có trách nhiệm thổi còi khi các văn bản của các Bộ trái luật. Nhưng sao trong trường hợp ngớ ngẩn này Bộ Tư pháp im như thóc ? Chả lẽ sắp tới để tránh các sai sót, sẽ bỏ chế độ kí nháy , mỗi bộ lại đẻ thêm một vụ xem xét các văn bản trước khi ban hành . Thế thì biên chế sẽ phình to không biết thế nào mà kể . Ôi ! sự nghiệp hành chính nước ta sao lắm vấn đề thế !
    Trở lại chuyện thứ trưởng Bùi Văn ga chỉ trong 12 ngày kí hai văn bản đá nhau , cho dù có người khen là biết phục thiện, đã thể hiện bản lĩnh chính trị , trình độ quản lý yếu kém của lãnh đạo Bộ Giáo dục và Đào tạo từ cấp Thứ trưởng đến cấp Bộ trưởng . Trong chuyện làm mất uy tín của Bộ Giáo dục và Đào tạo , Bộ trưởng Phạm Vũ Luận không thể vô can khi cho rằng :mảng đại học tôi đã giao cho anh Ga, mảng phổ thông tôi đã giao cho anh Hiển, mảng đào tạo tôi đã giao cho chị Nghĩa…Thế thì cần gì ông phải làm bộ trưởng nữa. Hay ông chỉ có nhiệm vụ gật gù khi họp Hội đồng chính phủ hàng tháng và giật mình khi Thủ tướng chợt hỏi tình hình giáo dục hiện nay ra sao. Việc ông lo lắng quan tâm nhất là lo trả lời trơn tru chất vấn của các đại biểu quốc hội để lần bỏ phiếu tín nhiệm sau không bị đội sổ
    Không biết ông Ga, ông Luận có biết xấu hổ không nhỉ. Tôi biết các ông chả bao giờ dám từ bỏ quyền lợi khi đã ngồi ở vị trí này để từ chức nên không dám đề xuất
    PS Lâu lắm mới lại thấy ông Ga trên ti vi khi ông đi kiểm tra thi cử . Ô ! Sao dạo này cái bụng ông nó bự vậy. Thắt lưng tụt xuống dưới rốn khoe cái bụng tròn to như bà chửa sắp đẻ. Nhìn hình hài của ông bỗng nhớ đến ông Bộ trưởng Chủ nhiệm Ủy ban dân tộc Giàng Seo Phử sao nó nhiều mỡ làm vậy . Bỗng liên tưởng đến các cháu học sinh vùng cao gầy gò ốm yếu , cơm không có thịt mà buồn . Đề nghị anh Trần Bình Minh tránh đưa những hình ảnh phản cảm như thế lên cho bàn dân thiên hạ bình loạn nữa nhe .
    Theo FB An Thanh Lương

  18. Dove says:

    Chính sách phát triển nông nghiệp của VN về cơ bản là lấy mỡ nó để rán nó và phóng tay vỗ béo cả một đàn tàu há mồm: đại gia BĐS, thủy điện, thép và VINA lỗ nghìn tỷ các kiểu các loại.

  19. Nhat Dinh says:

    Đừng nghe người ta nói hãy xem người ta làm.

    • honda says:

      Nên mới có câu:
      ” Mất mùa là tại thiên tai
      Được mùa là tại thiên tài Đ…ta”

    • Tịt Tuốt says:

      Tôi nhớ có lần Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn Lê Huy Ngọ phát biểu trong cuộc hội thảo đại ý như sau: “Xưa kia mối khi thất bại điều gì , chúng ta thường bảo do tại ĐQPK (đế quốc phong kiến) ngày nay nếu công trình nào thất bại dễ nhất là cứ đổ cho BĐKH (biến đổi khí hậu)”! Nghe thật chua xót, đắng cay nhưng đó là sự thật.

    • Tịt Tuốt says:

      việc Việt Nam tham gia vào giải quyết nạn đói cho gần 1 tỷ người trên hành tinh là hoàn toàn trong tầm tay.
      ——–
      Những nhà chính trị gia CS thì luôn luôn muốn vẽ cho nông dân câu chuyện cổ tích bắt đầu bằng:”… Sẽ không còn lâu nữa”. Và mãi mãi là cổ tích mà thôi.

      Sách lược, chiến lược vi mô rồi vĩ mô, nói nghe rất hay, đều…biết tuốt. Nhưng mọi giải đáp, hiệu quả đều chưa rõ ràng, chỉ có sự thất bại, thua lỗ của người nông dân là rõ nét nhất!

      Tội nghiệp cho những con người khổ và biết mình khổ nhưng lại bị đánh lừa là họ đang sướng!!! 🙄 😆

      • Hiệu Minh says:

        Tội hơn cho bọn Tịt – Tép, đang sướng mà không biết đằng sướng, cứ nhảy vào đây còm chi cho mệt 🙄

    • lv says:

      http://www.vietinfo.cz/tin-the-gioi/bai-noi-chuyen-noi-bo-cua-tap-can-binh-bi-lo-.html
      Theo như bài này thì còn lâu lắm bác NĐ ạ .Phải noi về lí thuyết thì các bac cao cao nhà ta hơi bị siêu .Dân Chúng nghe sướng muốn chêt liền .Cứ sướng như vậy nhưng về nhà hình như chưa có gạo thổi cơm…Sực tỉnh cơn mê thì già mất rồi và đã ko còn đất ,à đât vùa bị thu hồi …

  20. honda says:

    Thật hết sức lạ lùng việc Vn trở thành nhóm 5 nước xuất khẩu gạo nhất TG! Ta là người Việt mà còn lạ nữa là người ngoài. Ta ăn và sống với người nông dân, nên những tưởng rằng với cách thức làm lúa như thế này, người nông dân không chết đói, không bán ruộng đợ con đi là may. Như vụ lúa vừa qua, lúa đến ngày thu hoạch chín vàng đồng mà chẳng có người mua, bà con nông dân phát sốt phát rét lên mà trên vẫn mặc, rồi bao chuyện thường ngày như giống lúa đểu, phân giả, giá vật tư NN loạn như giá thuốc…Từ đây có thể nhìn ra một vấn đề quan trọng, đó là mối quan hệ giữa việc xuất khẩu gạo nhiều với sự điều hành, quản lý của NN và CP với nông nghiệp, có thể nó đã rơi vào trừơng hợp sau:
    – Do VN 70% dân sống bằng NN, không biết làm gì thêm ngoài NN, người nông dân chỉ sống bám vào hạt lúa hạt gạo, con tôm con tép, bám chặt vào cánh đồng. Tiền lúa bán hết chỉ để đủ ăn qua ngày. Người nông dân không biết chạy đi đâu để sống ngoài đồng ruộng! Vì thế lúa gạo SX quá nhiều để XK, mà người nông dân vẫn không ngóc đầu lên được!
    Nên bảo NN và CP bỏ mặc quản lý NN thì cũng chưa hẳn, mà là không đầu tư đúng nghĩa như so với các ngành mũi nhọn hay ‘quả đấm thép’ của họ! Nên việc XK gạo ‘nhất’ gần như không dính dáng gì tới sự quản lý mẫn cán của NN và CP cả!
    Nay Họ lại mang cái danh XK gạo nhiều nhất TG ra diễn đàn WB như thể ‘khoe’ sự lãnh đạo tài tình thì nên xem lại. Mà Họ phải xem nếu như các nước khác, với thời gian mấy chục năm ấy, họ đã đưa NN lên đến đâu rồi, họ đã cơ khí hoá nền NN, đưa năng xuất trồng lúa lên cao cũng như chuyển đổi lực lượng SX NN sang CN, dịch vụ…đất nước dựa vào thế mạnh NN vốn có này mà phát triển. Phát triển chậm mà chắc rồi!
    Vậy, việc đứng trong 5 nước XK gạo nhiều nhất TG có gì đáng tự hào, chưa nói là đáng lo, vì có khi chính nó đang níu kéo sự phát triển của đất nước với cách quản lý nông nghiệp như hiện nay của NN và CP.

  21. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank (Hiệu Minh). “… không thấy ông nói nhiều đến sự nghiệp công nghiệp hóa, […]

  22. trankhoan says:

    Ở Việt Nam Nông nghiệp là ngành duy nhất xuất siêu. Những đồng Dollars thấm đẫm mồ hôi của người nông dân cùng lượng kiều hối của bà con Việt kiều là cứu cánh cho nền kinh tế định hướng nửa dơi nửa chuột .Ngoài ra nó còn là nơi chứa chấp những kẻ khốn cùng trên con đường mưu sinh mà ta quen gọi là thất nghiệp.
    Tại sao người ta không chú trọng đầu tư cho nông nghiệp mà cứ để nông dân tự bơi? Tại sao người ta quyết liệt với Công nghiệp hóa,hiện đại hóa?
    Những “thành tựu” đạt được từ Công nghiệp hóa,hiện đại hóa như:Vinashin,Vinaline,Bauxite…là minh chứng rõ nhất,là câu trả lời xác đáng nhất tại sao người ta bỏ rơi Nông nghiệp.Có bao nhiêu trong số nhiều tỷ USD đầu tư vào các dự án trên hiện đang nằm trong các Tài khoản cá nhân ở nước ngoài hay được biến thành nhà cửa,đất đai.vàng bạc?
    Và rồi những hậu duệ của anh Pha , chị Dậu ngày nào vẫn quẩn quanh với con trâu đi trước cái cày theo sau nhìn về tương lai vô định, tối tăm như cái “tiền đồ” chị Dậu.

    • Nhat Dinh says:

      Những đồng dollar kiều hối không cứu đất nước mà làm hại thì đúng hơn. Thâm hụt thương mại chỉ có 1.5 tỉ mà kiều hối về tới 10 tỉ thì VND được đỡ quá mạnh đã không trượt giá tương ứng với lạm phát. Vì thế mà hàng nhập khẩu rẻ hơn hẳn trong nước giết chết hết ngành sản xuất. Đến cuộn giấy vệ sinh ở Nghệ An cũng sài hàng Korea, gà nhập khẩu rẻ hơn hẳn gà trong nước mà không bị nhồi bánh đúc hay bơm nước.

  23. Dove says:

    Theo nghiên cứu của UN Department for Economic and Social Affairs (World Economic and Social Survey 2013, http://www.un.org/en/development/desa/policy/wess/wess_current/wess2013/WESS2013.pdf ), đến năm 2050 dân số đô thị tại các nước đang phát triển sẽ tăng thêm 3,2 tỷ người và như vậy số thị dân mới sẽ lớn hơn toàn bộ dân số trên trái đất vào năm 1950. Ta nhận thấy rằng phần lớn thị dân mới là nông dân ly nông, vì vậy có thể nói rằng tái phân bố dân cư giũa nông thôn và đô thị được xem là nhiệm vụ trọng tâm của các nước đang phát triển trong nửa đầu thế kỷ XXI.

    VN là một trong những nước phải đối mặt gay gắt nhất với nhiệm vụ nói trên. Theo tính toán sơ bộ để đảm bảo cho nông dân VN có diện tích đất canh tác/đầu người tương đương với TQ chúng ta cần phải di chuyển khoảng 35 triệu người ra khỏi nông thôn. Với mục tiêu khiêm tốn như vậy thôi, đó đã là chuyện đại sự.

    WB là một trong những tổ chức quan trọng nhất trong lãnh vực xây dựng và cung cấp các giải pháp phát triển đô thị. Trong báo cáo mới đây “Planning, Connecting & Financing Cities Now” (http://siteresources.worldbank.org/EXTSDNET/Resources/Urbanization-Planning-Connecting-Financing-2013.pdf ), WB đã dành ko ít giấy mực để nói về VN.

    Vậy nếu có dịp đến WB một lần nữa, thiển nghĩ Bộ trưởng Bùi Quang Vinh, với lòng yêu nông dân, nên bàn bạc sâu hơn về chiến lược và giải pháp tái phân bố dân cư giữa nông thôn và đô thị tại VN.

  24. Nghe các bác tán vui thật. Chỉ muốn điểm vài bài mới đây, đại khái:
    – Loạt bài “Teo tóp ngành nông nghiệp” khởi đăng trên Tuổi Trẻ từ ngày 4/7/213.
    – Bài ” Nông dân cần hệ thống hỗ trợ chuyên nghiệp ” của Robert John Nissen , chuyên gia nông nghiệp người Úc đăng trên TT ngày 14/7/2013.
    – Giáo sư Võ Tồng Xuân: Bỏ mặc nông dân mạnh ai ấy làm (DVO 13-14(?)/7/2013)

    Giá mà ông bộ trưởng Vinh và đoàn công tác chỉ cần đọc thêm mấy bài trên mà bồi thêm vào phát…biểu thì hẳn còn”gây ấn tượng tại World Bank” hơn nữa nhỉ !?
    Bài viết của ông Hiệu Minh xem ra “khéo” thật.

    • HT says:

      Về Nông nghiệp, nên đọc báo Nông nghiệp Việt Nam. Ở đó có nhiều bài viết sinh động về nông thôn hơn bất cứ báo nào khác.

  25. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank (Hiệu Minh). “… không thấy ông nói nhiều đến sự nghiệp công nghiệp hóa, […]

  26. […] thương điên — ‘bọn họ’ luôn như thế, còn chúng ta — bó tay bất lực!“ – Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank (Hiệu Minh). “… không thấy ông nói nhiều đến sự nghiệp công nghiệp hóa, […]

  27. vt says:

    Nhất Sĩ nhì Nông
    Hết gạo chạy rông
    Nhât Nông nhì Sĩ.

  28. Luu Van Say says:

    Chầu bác HM, cứ viết cái gì dính đến tam nông là tôi ưng hehe cái bụng. Nghiệt vậy.

    Tôi đóan nhà nước không xem trọng tam nông mấy đâu, mặc dù báo đài nói khác. Chiến tranh lùi xa, chả ai coi nông dân ra gì, vì nông dân là nguồn cung nhân lực vĩ đại cho guồng máy chiến tranh. Giữ sao nông dân không đói lắm là ổn, vì đói quá thì hehe nó lọan. Nông nghiệp xuất khẩu vớ vẩn lấy thành tích sản lượng để tuyên truyền thôi, nông dân vẫn nghèo mạt rệp và nhà nước không thu được mấy tí ngọai tệ, bõ bèn gì? Đầt đai nông nghiệp cũng chẳng được coi trọng, hở ra là thu hồi biến thành phi nông nghiệp ngay và kẻ hưởng lợi là ai đó chứ quyết không phải không dân, tôi thề đấy! “An ninh lương thực” có thêm một nghĩa phái sinh trong bối cảnh này, thế mới tài.

    Ai chả mê làm nông nghiệp như Israel nhưng kỹ nghệ ta kém và giới chóp bu có thực sự muốn VN phát triển nông nghiệp theo hướng đó hay không còn quan trọng hơn. Có hay không? Tôi biết đâu đấy, tôi đang mơ màng…

    Bị bóc lột, bị tước đoạt, bị bần cùng hóa rồi lưu manh hóa – con đường vòng vèo loanh quanh cả trăm năm của giai cấp nông dân yêu quý. Hức hức… xương cá !

    Lâu quá không vào blog bác, chúc bác khỏe vui, công tác hihi tiến bộ. Bác ở VN là bị nhắc nhở về hưu rồi đấy.

    Thân ái, S.

  29. Dai SG says:

    Toi chua bao gio comment voi bai Viet nao vi toi co nhieu ai ngai, rat vo tinh hom nay toi doc bai Viet cua ong, toi that su xúc dong ma kg the hieu vi sao, bai viet rat nhe nhang nhung da diet, tan duong nhung canh bao, xay dung nhung bat loi… Va co le toi da cam nhan dc mot tam long cho nguoi Viet chung toi. Cam on ong vi tat ca ! Chuc ong suc khoe.

  30. van nam says:

    Đối với một số độc giả, đây là một bài viết làm “nức lòng chiến sĩ”, thậm chí có người còn coi đó là một “giải pháp” lâu dài, cơ bản cho nước Việt mai sau.

    Đây không biết là lần thứ mấy…mươi, HM nhấn về thế mạnh cuả nền nông nghiệp VN. Lần này, hãy cứ bỏ sang một bên những gì Bộ Trưởng, Đại biểu phát…biểu, chỉ riêng với câu kết luận “vô đối”, mình chỉ biết dơ tay, rón rén xin góp một ý nhỏ.

    Hễ có dịp là bất cứ quan chức nào, thấp hay cao, và cơ quan tuyên truyền cuả Đ. và NN đều nói đến cái ” đũa thần “- Luá, Gạo VN.
    Đúng quá đi chứ! Đang từ không đủ ăn, chỉ trong vòng mươi mười lăm năm đã trở thành một trong “top 5” những nước xuất khẩu gạo.

    Nhưng thực tế ra sao? Hãy nhìn vào vựa luá đồng bằng sông Cửu Long. Bộ mặt nông thôn đang được cải thiện, nông dân đang giàu lên vì luá, hay càng sản xuất càng…nợ? Giá luá ngày càng giảm, chi phí sản xuất ngày càng tăng. Do đâu? Có hai nguyên nhân : Nhà nước và nông dân…(cùng làm)!
    1) Độc quyền xuất cảng gạo cuả nhà nước thông qua lợi ích…nhóm và với vũ khí thần sầu “an ninh lương thực” !
    Độc quyền và lợi ích là một cặp luôn đi đôi với nhau, hoán chuyển cho nhau. Để có thể cạnh tranh với láng giềng hay những nước xuất khẩu gạo khác, nhà nước qua nhóm lợi ích với những chân rết thu mua phải mua cho bằng được giá rẻ, càng rẻ càng tốt. Không có một chính sách rõ ràng, nhất quán về thu mua, về tàng trữ, về đầu tư và thiếu hẳn một chính sách trợ giá cho nông phẩm nên thay vì giúp nông dân giữ giá thì lại vô tình hay cố ý thúc đẩy người có lúa bán đổ bán tháo. Đôi khi vì tranh ăn (do cầu lớn hơn cung trong thị trường luá gạo thế giới) mà giá cả được nâng lên chút đỉnh, người nông dân đang hí hửng thì …xẹp, cũng bởi nhóm này có quyền hơn và có bửu bối “an ninh lương thực” trong tay, stop ngay việc xuất khẩu gạo. Hẳn mọi người còn nhớ?

    2) Nhà nông “tự hại”…mình.
    Trong khi tình trạng độc tôn về xuất khẩu vô phương giải quyết, thì vì không còn con đường nào khác (như không có công việc khác để làm), nông dân ta …tăng vụ! Có thể đơn giản nghĩ rằng bán 100ký lúa với giá 4,000đ/kg cũng chưa bằng bán 120 ký với giá 3,500đ/kg. Nhưng quên đi rằng sản xuất dư thì …ế, và tăng vụ thì phải tăng chi phí ( phân, công, thuốc trừ sâu..) và cái vòng lẫn quẩn đất tận dụng tối đa thì năng xuất kém, muốn nâng năng xuất phải thêm…phân!

    “Chúng ta” có quyền tự hào về giải pháp chữa bệnh thất nghiệp cuả ông Bộ Trưởng, của bà Đại Biểu lắm chứ! Thậm chí những người ‘nông vi bản” thất nghiệp kia trở về với ruộng đồng vẫn được an ủi là “còn có cái bỏ mồm” nhưng chẳng lẽ giải pháp …hay diễn ra này chỉ để làm cho thế giới ngưỡng phục ngầm và mình vẫn được tiếng là nước xuất khẩu gạo thứ 2 Á châu, còn nông dân, mặc mẹ mày???

    Giải quyết tình trạng độc quyền như thế nào, Đ., Nhà nước biết, nông dân biết.
    Phải có chính sách nâng đỡ nông dân như thế nào, Đ. , Nhà nước biết. Hay là định để cho bà con miền Tây(nam bộ) tự giải quyết bằng cách gả con cho Trung, Hàn, Đài hoặc …tích cực tham gia vào đội quân ‘tệ nạn xã hội”?

    • Viet Hoang says:

      Bác phân tích rất hùng hồn, nhưng hơi thiếu thực tiễn và lý thuyết về kinh tế thị trường.

      Em hỏi bác mấy câu:

      – Độc quyền xuất khẩu gạo là độc quyền như thế nào? Có bao nhiêu doanh nghiệp đang xuất khẩu gạo? Trong đó có bao nhiêu doanh nghiệp cổ phần hoặc doanh nghiệp tư nhân? Bác cho em dữ liệu để chứng minh độc quyền xuất khẩu gạo được không?

      – Nhà nước không có chính sách trợ giá cho nông phẩm? Trợ giá cho nông phẩm là tốt hay xấu ạ? Việt Nam có nên trợ giá cho nông phẩm hay không? Bác có biết Thái Lan trợ giá cho xuất khẩu gạo như thế nào không ạ?

      – Nông dân ta tăng vụ? Bác bảo bảo bác yêu nông dân, mà lại định xui Nhà nước ngăn nông dân tăng vụ ạ?

      Nói chung, ngoài tinh thần phản biện thì lập luận của bác chưa thuyết phục, phê phán của bác thiếu thực tiễn và giải pháp bác đưa ra chưa có.

      Đấy là bài của bác còn bài bản và dài đấy. Chứ còn kiểu phán xét chửi đổng của nhiều bác thì còn khó bình luận hơn cơ.

      • dân gian says:

        Bác ấy có viết bài để thi đâu mà đòi hỏi chứng minh, dẫn chứng này nọ, những điều bác ấy nói ai chả biết, tìm ngay trên báo lề phải cũng có nhiều mà. Bới lông tìm vết làm chi!

      • trần cường says:

        Chẳng cần thực tiễn thực teo, phản biện phản beo, tôi cứ báo nhà nước mà dẫn nguồn cho nó …biện chứng! 🙄
        Gần một nửa nông dân không hài lòng với cuộc sống

      • Ngự Bình says:

        Trích từ Viet Hoang:
        “- Độc quyền xuất khẩu gạo là độc quyền như thế nào? Có bao nhiêu doanh nghiệp đang xuất khẩu gạo? Trong đó có bao nhiêu doanh nghiệp cổ phần hoặc doanh nghiệp tư nhân? Bác cho em dữ liệu để chứng minh độc quyền xuất khẩu gạo được không?

        “- Nhà nước không có chính sách trợ giá cho nông phẩm? Trợ giá cho nông phẩm là tốt hay xấu ạ? Việt Nam có nên trợ giá cho nông phẩm hay không? Bác có biết Thái Lan trợ giá cho xuất khẩu gạo như thế nào không ạ?

        “- Nông dân ta tăng vụ? Bác bảo bảo bác yêu nông dân, mà lại định xui Nhà nước ngăn nông dân tăng vụ ạ?”

        Bạn Viet Hoang đọc bài của GS Võ Tòng Xuân: Bài 1: Độc Quyền Ép Giá Nông Dân (http://phunutoday.vn/xi-nhan/trai-hay-phai/201307/gsvo-tong-xuan-hay-cuu-nong-nghiep-va-nong-dan-thiet-thoi-2217138/) thì sẽ tìm được câu trả lời cho cả ba câu hỏi ở trên.

      • Vu Khoa says:

        Ai cũng biết là về xuất khẩu lương thực hay bất cứ thứ gì gì thì nhà nước cũng độc quyền. Đó là điều rỏ như ban ngày mà bảo là phải chứng minh. Tại sao bạn không hỏi câu ngược lại với chính mình: Nếu không độc quyền, có bao nhiêu công ty TƯ NHA^N họat động trong ngành xuất khẩu lương thực, và TÊN nó là gì để chứng minh điều bác VA^N NAM nói là sai.

      • Nongdannambo says:

        Tự lên Google mà tìm thông tin từ báo nhà nước ,không thì em chỉ cho Thím Hà 2 nhé ,Nó là cái TỔNG CÔNG TY LƯƠNG THỰC của nhà nước rõ chưa ! Chỉ cái ông TGĐ công ty lương thực Miền Nam mà lương tháng hơn 86 tr .
        Thím Hà 2 Cần thêm thông tin thì em là nông dân Nam Bộ cho thêm thông tin để khai trí cho Thím Hà 2 nhé

  31. dân gian says:

    Các bộ trưởng (và lãnh đạo nói chung) ở Việt nam làm tất cả chỉ để giữ ghế! Vì thế không ai từ chức bao giờ (hình như có mỗi bác Lê Huy Ngọ-thực ra là bị cách chức)
    Thành tích trồng lúa của nông dân hiện nay là do ‘cởi trói’ chứ không phải do lãnh đạo tài giỏi gì. Thực trạng hiện nay phản ánh đúng năng lực lãnh đạo.
    Bác Vinh nói về nông nghiệp nhưng sao không nói về các ngành khác? Bác là bộ trưởng bộ KH ĐT, nghĩa là tổng hợp cơ mà? (ví dụ, không dám nói gì về các quả đấm thép của VN)
    Các bác ấy gửi con học ở đâu? Mở tài khoản bí mật ở đâu? Nếu có biến thì sẽ đi đâu????Đấy mới là các suy nghĩ thường trực nhưng không nói ra của các bác ấy.

  32. HT says:

    “Xa quê lâu rồi, tôi ít quan tâm đến hàng ngũ Bộ trưởng”.

    Nếu quan tâm, HM sẽ thấy, có nhiều Bộ trưởng xuất thân từ nông dân chính gốc đấy.

    Vũ Đức Đam, Vương Đình Huệ (trước kia), Cao Đức Phát là 1 số ví dụ.

    Tầng lớp Thứ trưởng cũng có nhiều người con nông dân.

    Ví dụ Thứ trưởng Bùi Văn Ga: http://vietq.vn/thoi-su/dien-dan/178-m243n-no-cua-thu-truong-b249i-van-ga

  33. HT says:

    Theo tôi được biết, nhiều nhà khoa học Việt Nam đang hướng đến công nghệ sinh học – chuyển gen, để ứng dụng trong nông nghiệp.

    Để nông nghiệp phát triển, lúc nào người nông dân cũng cần các nhà khoa học giúp sức.

    Theo tôi, ta nên có 1 Phó Thủ tướng phụ trách phát kiển kinh tế nông nghiệp – nông thôn.

  34. Nguyễn Tử Siêm says:

    Các bác ơi, còm tiếp đi. Chỉ chờ nhiều nhiều còm, em cắt/pết lại là thành một bài tham luận ngon (trừ đề xuất của Hoài Minh & Hà Linh điều BT Vinh về nắm ngành NN & NT thì không dám).

    • Hà Linh says:

      Dạ, lần sau có “cân nhắc gì về nhân sự”thì chắc chắn em phải hỏi ý kiến anh Nguyễn Tử Siêm trước ạ..hì hì

  35. Nguyễn Tử Siêm says:

    BT Vinh “học quản lý kinh tế nông nghiệp ở Moscow từ năm 1976 đến 1986”: có đâu mà học lâu thế HM ?. Dạo ấy các bác nào trong qui hoạch lên sếp thì được đi học quản lý kinh tế ở Ostankino 1 năm thôi. Nghe HM kể thì ông ấy nói mát cả ruột cánh Nông nghiệp nông thôn, giá ông ấy nắm ngành này thì hay quá (như HL nghĩ rất đúng).
    Cảm ơn HM đưa mấy con số cập nhật, sắp tới dự hội thảo Bảo vệ đất lúa cho mình thuổng mấy con nhé.

    • Hiệu Minh says:

      Cụ Siêm thì hiểu nông nghiệp quá rồi. Nếu cụ cần thằng cu học sinh cũ của làng Thư Điền giúp cho đoạn nào mang tầm quốc tế thì cụ cứ email nhé 🙂

  36. levinhhuy says:

    Quê ngoại tôi ở Trà Vinh, một vùng có đặc sản nổi tiếng là dừa sáp. Đó là loại dừa đặc ruột, có giá trị kinh tế cao. Lúc bình thường, giá 100.000 – 120.000đ/trái; khi được giá, có thể tăng gấp đôi. Muốn biết thêm về loại dừa này, xin xem thêm:
    http://afamily.vn/xem-an-choi/dua-sap-tra-vinh-muon-ngon-phai-an-dung-cach-20111020012348613.chn
    Trung tâm khuyến nông tỉnh kết hợp với trường Đại học Cần Thơ để nhân giống thành công loại dừa này. Huyện chúng tôi được 200 trái dừa sáp giống, bà con trồng dừa trong huyện không được trái nào. Đội ơn chính phủ, số dừa đó còn không đủ để lãnh đạo huyện chia nhau nữa là! Điều kiện để dừa sáp tạo sáp là sự thụ phấn, muốn trồng phải khoanh vùng trồng đại trà thì mới có tỷ lệ dừa kết sáp cao. Mấy ông mấy bà mạnh ai nấy cuỗm về trồng, giống dừa sáp vừa được nhân giống đó đành tiêu tùng!

  37. Viet Hoang says:

    Theo em, thì hòa chung vào sự mất phương hướng của hệ giá trị, văn hóa mạng ở nước mình lâm vào một thảm cảnh về hệ giá trị, dẫn tới những người đang làm việc thực sự, đang cố gắng dựng xây thì bị xỉa xói, còn những người phản biện, chửi bới, thậm chí càng chửi to càng tốt thì được tôn vinh. Thậm chí còn có xu hướng là chửi bới thì mới là yêu nước. Ngày xưa tô hồng là mốt, bây giờ tô đen mới là thời thượng.

    Những người phản biện cần được tôn trọng, nhưng rõ ràng những người đang làm việc, đang xây dựng, đang tâm huyết, cần được tôn trọng hơn.

    Trường hợp của bác Vinh, em nghĩ không phải là cá biệt. Cụ Tổng cua mới tiếp xúc trực tiếp với bác Vinh, nhưng nếu tiếp xúc trực tiếp với các bác bộ trưởng và thứ trưởng khác thì cũng sẽ phải thừa nhận rằng người ta có trình độ nhất định, cũng tư duy, cũng tâm huyết, cũng làm việc, chứ không phải như bức tranh toàn màu đen mà mấy bác rân chủ đang dựng lên trên mạng.

    Còn về nông nghiệp, thì cũng có nhiều quan điểm khác nhau. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn vào con số tỷ lệ dân số Việt Nam sống ở thành thị là 31%; trong khi tỷ lệ này trên thế giới là 51%, Nhật là 91% dân thành thị, Bắc Triều Tiên là 61%, Hàn Quốc là 93%, Malayxia là 73%; cũng có thấy xu hướng là như thế nào rồi. Đô thị hóa ở Việt Nam nhất định phải được đẩy nhanh. Nông nghiệp và nông thôn nhất định phải bị thu hẹp. Nông nghiệp và nông thôn đẹp thế, sao không về nông thôn mà sống. Bởi vì công nghiệp hóa và đô thị hóa là xu hướng toàn cầu rồi.

    Còn nói theo ngôn ngữ mị dân thì không tính.

    • Hiệu Minh says:

      Viet Hoàng có nhiều còm hay nhưng bạn cứ thêm những câu mang tính miệt thị như “rân chủ” là không cần thiết. Cứ viết bình thường là bạn đọc thấy ai đúng ai sai. Trong blog hàng ngày có hàng ngàn người đọc, trừ lúc đùa vui, chúng ta nên cẩn thận hơn.

    • Ngự Bình says:

      Trích từ Viet Hoang: “Theo em, thì hòa chung vào sự mất phương hướng của hệ giá trị, văn hóa mạng ở nước mình lâm vào một thảm cảnh về hệ giá trị, dẫn tới những người đang làm việc thực sự, đang cố gắng dựng xây thì bị xỉa xói, còn những người phản biện, chửi bới, thậm chí càng chửi to càng tốt thì được tôn vinh. Thậm chí còn có xu hướng là chửi bới thì mới là yêu nước. Ngày xưa tô hồng là mốt, bây giờ tô đen mới là thời thượng.”

      Dường như bạn Việt Hoàng quá “nhạy cãm” với các còm có tính phê phán nói chung. Ở đây tôi không thấy ai tôn vinh những phản biện mang tính chửi bới. Còn nếu cần tôn trọng thì chính các thành viên Bộ Chính Trị mới là những người cần thể hiện sự tôn trọng tài năng, tầm nhìn cũng như các chương trình và kế hoạch phát triển của những người như BT Vinh. Như bác HL đã nói, chương trình kế hoạch, tầm nhìn có hay có tốt đến mấy mà không được sự đồng thuận của các lãnh đạo và phe nhóm thì cũng chẳng làm được gì. Và đấy chính là thực trạng hiện nay ở VN.

      Trích từ Viet Hoang: “Còn về nông nghiệp, thì cũng có nhiều quan điểm khác nhau. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn vào con số tỷ lệ dân số Việt Nam sống ở thành thị là 31%; trong khi tỷ lệ này trên thế giới là 51%, Nhật là 91% dân thành thị, Bắc Triều Tiên là 61%, Hàn Quốc là 93%, Malayxia là 73%; cũng có thấy xu hướng là như thế nào rồi. Đô thị hóa ở Việt Nam nhất định phải được đẩy nhanh. Nông nghiệp và nông thôn nhất định phải bị thu hẹp. Nông nghiệp và nông thôn đẹp thế, sao không về nông thôn mà sống. Bởi vì công nghiệp hóa và đô thị hóa là xu hướng toàn cầu rồi.”

      Không ai phủ nhận khuynh hướng tất yếu của việc phát triển đô thị và thu hẹp nông thôn trong quá trình phát triển xã hội. Tuy nhiên, phát triển đô thị không có nghĩa là bỏ mặc nông thôn. Hoa kỳ chỉ có 10% dân trong lãnh vực nông nghiệp, nhưng chính phủ luôn luôn quan tâm đến nông thôn bằng các chính sách hổ trợ hợp lý để nông thôn phát triển bởi vì 10% dân số (ở nông thôn) cung cấp hấu hết những thứ cho vào bao tử của 90% dân số còn lại (ở thành thị) để họ có sức mà phát triển kỹ nghệ và khoa học. Nói chung, đô thị hoá sẽ đưa đến sự phát triển hợp lý và bền vững khi các chương trình đô thị hoá làm gia tăng năng xuất năng xuất kinh tế cũng như mức sống ở cả nông thôn và thành thị. Thực tế ở VN trong những năm qua cho thấy các chương trình đô thị hoá chưa có hướng dẫn việc chuyển đổi công ăn việc làm cho các thị dân mới, và chưa tìm cách nâng cao đời sống của những người nông dân bám đất.

  38. Hùng says:

    Cụ Tổng à! Em không rành tiếng Anh nhưng cái dòng đầu tiên của đoạn “Đói nghèo của thế giới – cơ hội cho Việt Nam” Cụ viết WHO (Tổ chức lương thực thế giới) thì hình như là nhầm lẫn. Nếu thực sự như thế thì mong Cụ sửa lại. Mong cụ lượng thứ!

  39. Hoài Minh says:

    “phải công nhận mấy vị khách tây cực tinh”!! Họ cũng chẳng tinh gì đâu. Có khó gì đâu cái chuyện này vì VN ta có đến 80% quan chức được đào tạo từ ngành NN mà. Có giai đoạn hầu hết các quan đầu tỉnh đều được đào tạo từ nông, lâm nghiệp mà ra. Chỉ tiếc và buồn là vị Bộ trưởng kế hoạch đầu tư này nói về nông nghiệp rất rành và say mê nhưng cái cốt lõi của nông nghiệp trong lĩnh vực phụ trách của Bộ trưởng thì bộ trưởng này lại không đả động đến. Đó là đối với bất cứ một nước nông nghiệp nào muốn phát triển, muốn công nghiệp hóa thì cần phải coi nông nghiệp là nguồn lực, là nguồn vốn ban đầu quan trong nhất, làm bệ đỡ cho sự phát triển của đất nước. Làm BT kế họach đầu tư mà nói nông nghiệp là nơi trú ẩn của người lao động khi thất nghiệp thì chả cần học, chả cần làm bộ trưởng cũng nói được. Buồn lắm thay!!!
    Rành như vậy sao người ta không để cho ông ta làm bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và PTNT nhỉ?
    Hay là lại tại…. thằng cơ chế???

  40. Anh Kiệt says:

    Không biết bao lâu nữa nước mình trở thành nước công nghiệp, và mong đừng là nước công nghiệp đóng tầu… Trước mắt, nước mình cần dựa vào nông nghiệp, nhưng lời nói thì có, chính sách hiệu quả thì chưa. Người nông dân không có đầy đủ thông tin, trong khi các loa phường ở thành phố réo đinh tai nhức óc từ các bài hát rè rè loa nén, cho đến lãi suất tiết kiệm của ngân hàng nào đấy…may ra có lịch tiêm chủng còn đôi chút tác dụng…thì ở nông thôn, người dân không biết được việc không thể uỷ quyền cho người khác vay ngân hàng bằng sổ đỏ mảnh đất nhà mình, cho đến trồng các loại cây mà không rõ đầu ra…làm rất nhiều gia đình do chút lòng tham cộng thiếu hiểu biết mà cuộc sống cơ cực càng trở nên cơ cực. Thông tin cực thiếu, công nghiệp sau thu hoạch vẫn gần như bằng không nên cuộc sống nông thôn bấp bênh, mãi mãi bài ca được mùa thì mất giá…

    Em kể câu chuyện bản thân về giúp người nhà, ngõ hầu thông tin để bác nào muốn giúp ai đó có thêm kinh nghiệm: Em có cô cháu gái rất xinh xắn dễ thương, là người dân tộc, nhưng là Thái trắng nên thông minh và văn minh, nhà ở một huyện miền núi, chỉ còn cách biên giới nước Lào 30km. Đã có thời gian cháu ở nhà em mấy tháng để ôn thi đại học, thấy cháu thi khối C, em nói thi khối A mới nhiều ngành, nhưng cháu bảo toán mới học hết lớp 10, khi thi phổ thông thầy cô làm toán cho chép. Toán đã vậy thì môn khác cũng chỉ nhỉnh hơn chút, nên sau thi cháu về quê, học lớp dạy mẫu giáo rồi lấy chồng.

    Vào năm 2009, khi kinh tế lâm vào khó khăn, cháu gọi điện muốn vay em 16 triệu để mua xe gì em chẳng nhớ tên, chỉ biết xe TQ có khả năng cầy ruộng và chở hàng ở thôn quê để chồng cháu làm ăn. Vào thời điểm đó, 16 triệu với em không dễ dàng nhưng cũng không quá khó khăn, em rất yêu cháu, nhưng hỏi rõ, nếu mình có xe, nhưng không có việc thì sao? xe thì không thể gặm được. Cô cho cháu 5 triệu, cháu mua con gà con ngan mà nuôi, không bán được thì cũng có trứng cho con ăn, thịt đi mà ăn…chú ý, mình chăn nuôi nhỏ lẻ, phải chịu khó, ngày nào cũng cho uống nước tỏi để phòng dịch, thật chăm chỉ vào.

    Vâng lời em, cháu chăm rất kỹ đàn gà, ngan…sau đó cháu báo cáo: hôm cần xuống thành phố học bồi dưỡng, cháu bán một nửa đàn lấy tiền chi tiêu, phần còn lại chăm tiếp, trứng để dồn bán, thỉnh thoảng cũng luộc cho con ăn, hôm người làng có đám cưới, cháu đã bán nốt được 7 triệu hai…nay cháu đã vượt qua khó khăn, đã vào biên chế cô giáo mầm non. Ở nông thôn, vừa là cô giáo có lương, lại kết hợp trồng trọt chăn nuôi nhỏ, đi lấy măng rừng những ngày hè rỗi rãi, thế cũng là ổn định cuộc sống. Cháu cũng tự rút ra cách lựa chọn làm gì nhỏ mấy cũng được, nhưng hiệu quả thì hơn là muốn làm lớn mà phiêu lưu…

    Cầu mong cho nông thôn chúng ta phát triển, thực sự đó là hậu phương vững chắc cho xã hội phát triển.

    • hùng says:

      Thế nhưng có những kẻ đến bây giờ vẫn cố sống cố chết bám víu vào lý luận ngây ngô rằng là : hiện đại hoá đất nước bằng công nghiệp đóng tàu và cho rằng việc vứt xuống biển hàng tỷ đô la là do người đóng tàu sai chứ không phải đóng tàu là sai. Mẹ nó chứ, có vài con ốc vít, cái công tắc, cái cầu chì, …mà chưa làm nổi hoặc có làm ra giá thành cao ngất trời, chất lượng thì dưới đất hỏi sao mà phát triển được. Công nghiệp đấy làm đi, gần nửa thế kỷ rồi mà có cái ngành công nghiệp nào ra hồn chưa? Chính với lại sách con khỉ.

  41. […] Nghe Bộ trưởng Việt nói chuyện ở World Bank (Hiệu Minh). “… không thấy ông nói nhiều đến sự nghiệp công nghiệp hóa, […]

  42. khiemds says:

    Có phải WHO là Tổ chức Y tế thế giới không ạ, còn FAO là Tổ chức Lương thực thế giới?
    Nếu đúng như thế thì bác Hiệu Minh bị nhầm trong entry này ạ.

    • Hoài Minh says:

      Cả hai đều sai. WHO là Tổ chức Y tế thế giới, còn FAO là TỔ CHỨC LƯƠNG NÔNG (lương tực và nông nghiệp) LIÊN HIỆP QUỐC

      • Hoài Minh says:

        NHẦM “LƯƠNG THỰC” CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ “LƯƠNG TỰC”-xin lỗi

    • Xôi Thịt says:

      Thật ra ý lão TC là WFP (World Food Programme). Lão viết thành WHO thế vừa câu còm, vừa câu viu, cũng tốt 😉

    • Hiệu Minh says:

      Tôi viết sai và đã sửa lại. World Food Program (WFP). Cảm ơn các bạn đã góp ý. FAO – Food and Agriculture Organization là tổ chức thuộc Liên hiệp quốc.

  43. NABB Cafe says:

    Về câu chuyện cơ hội nông nghiệp, vấn đề có lẽ phức tạp hơn chúng ta tưởng. Có đi xuống vựa lúa Mekong Delta, mới thấy nông dân khó khăn và thiệt thòi như thế nào. Cái chính là họ thiếu thông tin và thiếu incentives để tăng lợi ích từ NN. Chỉ nói tới 2 tỉnh An Giang và Đồng Tháp, chủ lực về gạo và cá, năm nay nông dân khốn đốn vì giá 2 sp này xuống thê thảm. Dân Đồng Tháp bảo cá tra tuần trước còn có 19k/1kg, chưa tới 1USD. Trong khi đó, cái gì cũng tăng: phân bón, con giống, thức ăn chăn nuôi, xăng dầu.v.v. Chưa kể “thập diện mai phục” là không cẩn thận bị “giềng” thêm thuế chống bán phá giá như chơi (Mỹ vừa “chơi” cho một phát, hình như hồi tố cả với năm 2012).

    Để khuyến khích họ, cần có sự quyết tâm không chỉ ở cấp Bộ trưởng. Nhìn vào những gói hỗ trợ gần đây thì biết: 30,000 tỷ dành cho BĐS, 23,000 tỷ dành cho tăng lương công chức, hay nghe đâu khoảng 40 chục nghìn tỷ dành cho giãn giảm thuế với DN.

    Đi xuống Mekong Delta, ai cũng nhận thấy sự thiệt thòi nếu so sánh nông nghiệp với các bộ phận còn lại của nền kinh tế. Đành nói vui, ở thành phố ai cũng có nhà hoặc cần nhà, ai cũng nhận lương từ ngân sách; còn thì mấy ai nuôi lợn nuôi gà, trồng lúa mà tham gia vào chuyện mơ hồ có cái tên rất kêu là “hoạch định chính sách”?

    • Hiệu Minh says:

      Như mình đã nói, cơ hội là có, và điều này cần chính sách vĩ mô của nhà nước, một vai trò cầm cân nẩy mực cho nến kinh tế, nhất là kinh tế nông nghiệp.

  44. NABB Cafe says:

    BT Vinh là 1 trong những “tư lệnh ngành” ấn tượng nhất trong CP hiện tại. Khả năng trình bày khúc triết và gãy gọn, lập luận có chứng cứ (evidence-based), tư duy sắc bén và đi sát vào vấn đề (không lòng vòng ề à, hoặc tư biện, như một số đồng nhiệm). Là 1 lãnh đạo mấy chục năm ở địa phương, nhưng khá ngạc nhiên khi BT Vinh nắm bắt các vấn đề ở TƯ khá nhanh, thể hiện ngay trong lần đầu “Chair” hội nghị tham vấn các nhà tài trợ tháng 12/12.
    Ngay cả gần đây, khi ngồi chiếc ghế nóng “Dân hỏi, BT trả lời” trên VTV, có lẽ phần trả lời của MPI cũng là 1 trong những trả lời tự tin, giàu thông tin và có chất lượng nhất (so với các ngành khác).
    Link: http://vtv.vn/Kinh-te/Se-tiep-tuc-uu-dai-thu-hut-dau-tu-nuoc-ngoai/74188.vtv

    • Xôi Thịt says:

      không rõ bác dùng từ “ấn tượng” theo nghĩa nào còn tôi thì “ấn tượng” nhất bộ trưởng Thăng, nhì đến bộ trưởng Kim Tiến, ba là thống đốc Bình 😉

      Còn trên VTV thì câu hỏi lẫn câu trả lời đều theo kịch bản nên một bộ trưởng trả lời tốt ta có thể khen ông/bà ấy có ban tư vấn tốt.

      • NABB Cafe says:

        “Ấn tượng” là nếu so với các vị ở vị trí cùng được sử dụng ban tư vấn mà còn diễn đạt để người ta còn hiểu được là vị ấy có ban tư vấn.

        Có những vị còn không diễn đạt nổi để người ta nghĩ được là “à, chắc ngài ấy có ban tư vấn” nữa kia ^^

        Bác có thể tìm ví dụ trong những cái tên mà bác nghĩ tới trong đầu đó ^^

  45. KTS Trần Thanh Vân says:

    Cám ơn Tổng Kua nghe ít hiểu nhiều nên đã tổng kết ý kiến phát biểu của Bộ trưởng Vinh trong một Entry rất hay và chất lượng. Ngoài việc Bộ trưởng Vinh xuất thân là một kỹ sư nông nghiệp, tôi cũng biết ai giúp Bộ trưởng chuẩn bị nội dung bài phát biểu này rồi.
    Có điều sau chuyến đi này về, rất có thể Bộ trưởng Vinh sẽ bị khiển trách vì phát biểu không đúng với “Chỉ đạo sáng suốt của TW”

    Nhưng nếu Tổng Kua thực sự thú vị với ý kiến “Riêng” của Bộ trưởng Vinh, thì Tổng Kua nên “gà” cho ngài Chủ tịch World Bank cho VN vay một khoản đặc biệt về “Chế biến sản phẩm nông nghiệp sau thu hoạch theo dây chuyền mềm ở Nông thôn và Đô thị nhỏ”

    Hiện nay ở VN đã có một số người đi tiên phong áp dụng công nghệ thực phẩm rất vệ sinh, giầu dinh dưỡng của Nhật., ví dụ như thực phẩm muối mè của Kewpie ơ huyện Tân Bình tỉnh Bình Dương , bánh ngọt ít đường nhiều trái cây của Vườn Minh Trân, Nước sạch Kengen…có giá trị xuất khẩu tốt, sử dụng lao động tốt….

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Tôi thêm câu cuối chưa kịp gõ :
      Nếu Bộ trưởng khều được World Bank cho VN vay nguồn kinh phí phát triển công chế biến quy mô vừa và nhỏ trên thành công thì ông lại được khen dài dài

    • Ý kiến của KTS Trần Thanh Vân về công nghệ chế biến sau thu hoạch rất hay, nếu lưu ý rằng: 1. Gần 1/2 nông phẩm của ta bị hư hại, thất thoát, giảm cấp chính ở khâu này; 2. Nông phẩm của ta xuất khẩu với giá gần như rẻ mạt nhất thế giới. Chưa cần gì ghê gớm, chỉ cần những công nghệ chế biến sẵn có ở khu vực như Thái Lan, Ấn Độ… là đã có hiệu quả ghê gớm rồi. Tiếc rằng sau khi dẹp bỏ những Bộ Công nghiệp thực phẩm, Bộ Công nghiệp nhẹ… thì ở ta thực tế chẳng có cơ quan nào lo việc này cho chu đáo 😦

    • Yamaha says:

      Hi, Architects Vân ! Không có huyện Tân Bình ở Bình Dương, chỉ có Tân Uyên. Hoặc có chút nhầm lẫn với xã Tân Bình, nay là phường Tân Bình, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương chăng ?…

  46. Ngô says:

    Ở Mỹ thất nghiệp có tiền trợ cấp thất nghiệp, ở Việt Nam thất nghiệp lấy chi mà ăn nên phải chạy về quê chứ không thì chết đói.

    • Hiệu Minh says:

      Bác Ngô thử viết về trợ cấp thất nghiệp bên Mỹ rõ hơn một chút đi. Có phải ai thất nghiệp cũng được trợ cấp không, số tiền là bao nhiêu và liệu có đủ để về…quê được không? Cảm ơn bác.

      • lv says:

        Thấy bác nói đến trợ cấp thất nghiệp em cũng xin cung cấp thông tin như sau .Ở CĐCCÂ trợ cấp thất nghiệp được chia ra nhiều loại Người có việc làm bị thất nghiệp thì hưởng trợ cấp thất nghiệp bằng 70%lương khi đi làm .Ngoài ra còn có trường hợp tai nạn thì hưởng theo trợ cấp bệnh tật …Nhưng trợ cấp thấp nhất là trợ cấp Xã Hội như sau
        Nettobedragen bijstand per 1 juli 2013
        Bijstandsnormen vanaf 21 jaar tot AOW-leeftijd Uw situatie Per maand Vakantietoeslag Totaal
        Tiền trợ cấp XH hàng tháng từ 21 tuổi đến hưởng tiền người già tình chung của ông bà hàng tháng được hưởng và cả tiền du lịch tổng cộng

        Paar € 1.257,35 € 66,18 € 1.323,53
        đôi vợ chồng là 1.257,35euro 66,18euro tiền du lịch tổng cộng 1.323,53 ẻuo/tháng
        Alleenstaande ouder € 880,15 € 46,32 € 926,47
        Độc thân già như trên
        Alleenstaande € 628,68 € 33,09 € 661,77
        Độc thân như trên
        Ngoài ra nếu một hộ mà tiền trợ cấp ko đủ sống họ vẫn có thể đến Ngân Hàng Lương thực nhận thêm một thùng thức ăn hàng tháng có đủ cả .Vì XH cho rằng một người mẹ độc thân phải nuôi hai con thì tiền trợ cấp ko đủ cho gia đình ấy hàng tháng nên phải được cấp đò ăn thêm .Cũng do luật chung của CĐCCÂ ko cho phép các thành viên cấp trợ cấp quá cao cho công dân của mình nên mới có trò cho thêm thùng đò ăn.

        http://www.rijksoverheid.nl/onderwerpen/bijstand/vraag-en-antwoord/hoe-hoog-is-mijn-bijstandsuitkering.html

      • lv says:

        Oi bac xoa ho em comm nay ,em biet bac rat ko hay lamf nhung lamf mot lan di bac .Em cam on bac .

  47. Thu says:

    Phải nói chính xác là nếu không phải là người Việt sống nhờ nhà quê và nông nghiệp thì đến bây giờ có lẽ những người thất nghiệp đã đầy đất chật bãi rồi. Và không biết có chuyện gì sẽ xảy ra nếu số lớn họ không có việc làm và chấp nhận lối sống yếm tiền kiểu nông dân. Nông thôn đã cứu những người chiến thắng từ trận này đến trận khác.

  48. HAICON says:

    “Bộ trưởng Vinh có than phiền về khả năng của Việt Nam toàn xuất thô nguyên liệu với giá rẻ, trong đó có cả sản phẩm nông nghiệp. Để đạt được sản phẩm đầu cuối có chất lượng cao thì cần có khoa học kỹ thuật, chứ không đơn thuần chỉ là nông dân sản xuất càng nhiều thóc càng tốt. Mà để làm điều đó, cần mấy thập kỷ theo khoa học nông nghiệp mới mong đầu ra như thế giới mong muốn. Trong lúc chờ đợi các nhà khoa học để tâm vào nông nghiệp, các chính trị gia hiểu ra công nghiệp hóa và hiện đại hóa cũng là bài toán khó giải, thì việc Việt Nam tham gia vào giải quyết nạn đói cho gần 1 tỷ người trên hành tinh là hoàn toàn trong tầm tay. Người ta nói, thách thức của người này là cơ hội của người khác, rất đúng trong trường hợp cả thế giới đang lo xóa đói thì Việt Nam có một kho lương thực vô tận. Nếu biết sử dụng thế mạnh này thì Việt Nam có thể hội nhập nhanh hơn và thực sự đứng vào cậu lạc bộ các nước thu nhập trung bình”. Nhà báo HM đã PR tuyệt vời cho Bộ trưởng Vinh, tuy nhiên còn thiếu một học vị nữa đó là bộ trưởng còn tốt nghiệp “cao cấp” chính trị. Vì vậy, đứng về mặt lý luận thì cũng như các chính khách VN khác bộ trưởng Vinh rất giỏi nhưng thực tiễn thì có một khoảng cách rất lớn, đặc biệt khi “người được nói thì không làm và người làm thì không được nói” và khi một bộ trưởng rất tinh thông về nông nghiệp (theo PR của nhà báo HM) lại phải làm tổng tham mưu trưởng cho cả nền kinh tế nước nhà được định hướng theo chiến lược “quả mít”, nhà báo HM nhỉ!!!

  49. Trung says:

    Buồn lắm bác HM ơi! Cháu cũng xuất thân ở quê, bây giờ về quê vợ chơi thấy bà con họ hàng làm VAC tốt lắm nhưng không có đầu ra, nuôi con cá, con cua, …. rồi trồng bưởi, trồng nhãn, vải…. nhiều nhưng k biết bán cho ai??? Nếu 1 vài hộ làm thì có lãi chứ cả làng làm là y rằng đổ ra đường k ai lấy! Buồn cho bà con nông dân và cũng buồn cho VN….

    • Hiệu Minh says:

      Trong khi nói chuyện, Bộ trưởng Vinh cũng nói về điều này. Nông dân không có thông tin nên theo phong trào, thừa rất thừa và thiếu vẫn hoàn thiếu. Lúc này mới cần sự can thiệp của nhà nước về chính sách vĩ mô.

      • HAICON says:

        Thưa nhà báo HM, bộ trưởng phê bình những hạn chế như “xuất thô nguyên liệu với giá rẻ, trong đó có sản phẩm nông nghiệp” v.v…Nhưng bộ trưởng quên mất vai trò tổng tham mưu trưởng của Ngành mình cho Chính Phủ và gần chín mươi triệu con dân VN đang ngày đêm mong đợi!!!

      • RỚTGIÁ says:

        Thưa chú, nông dân có thông tin, nhưng không ai định hướng, không cơ quan nào chú tâm tìm đầu ra (và thu mua có lời) cho các sản phẩm của họ.
        Những thương lái hám tiền và bị đầu xỏ (của TQ) hối thúc chơi chiêu bài thu mua giá cao trong 1 1,2 mùa (người dân thấy lời nên hăng hái trồng đại trà) rồi cho rớt giá trường kỳ ở những năm sau.

      • Hà Linh says:

        Nếu em nhớ không nhầm thì có những chương trình” nuôi con gì,trồng cây gì” do chính chính quyền phát động người dân làm.Người dân “nô nức hưởng ứng” nhưng bởi vì chính quyền chỉ tính đầu vào mà chẳng tính “nguồn ra” cho họ, nên cuối cùng nông dân lao đao khổ sở vì chính những chương trình bất cập của Nhà nước.
        Em nhớ có khi nào đó em đọc báo đã có những bài báo kể về có những nông dân đầu tư nuôi tôm gì đó, nhưng vì các cơ quan chức năng không tính kỹ về những biến động thời tiết, sâu bọ..vv ..nên người dân mất trắng, thậm chí bị nợ nần vì chính những chính sách đó.
        Nói chung theo em nghĩ thì đó là hậu quả của việc nghiên cứu nửa vời, thiếu trách nhiệm với đời sống của nông dân.
        Em nghĩ không nên trách nông dân mà hãy nghĩ xem nhà nước đã tận tâm, thấu hiểu và sát cánh cùng nông dân chưa.
        Riêng chỗ này thì em không hài lòng với biện dẫn của ông Bộ trưởng.

        • Trịnh Xuân Nguyên says:

          Vậy HL thấy chủ trương đưa nông dân từ Bình Thuận, Ninh Thuận, Khánh Hòa (chuyên về trồng Thanh long, nho táo) ra Tuyên Quang, Phú Thọ, Thái Nguyên (chuyên về trồng chè, cọ) ra học hỏi giao lưu kinh nghiệm về cách làm giàu thế nào?

        • Hà Linh says:

          Em nghĩ nếu chia sẻ về cách tìm kiếm thị trường, thương lượng với đôi tác, bảo đảm chất lượng thì cũng được chứ ..nhưng nếu chia sẻ kinh nghiệm về “kỹ thuật” thì e không ổn vì trồng thanh long, nho táo ở vùng thổ nhưỡng đó khác với trồng chè, trồng cọ mà hihihi

  50. Trịnh Xuân Nguyên says:

    Nông nghiệp Việt Nam: không có rừng, không có chim, bờ biển dài nhưng ngư dân muốn khai thác thì cắm cờ khác, người nông dân thì khư khư giữ lấy cái chuồng lợn và cái cày, bởi lẽ người cầm quyền cứ ôm chặt thứ chủ nghĩa đã bị cả thể giới vứt bỏ.

  51. Tưởng Cán says:

    Kiểu ” Đ/C có khuyết điểm lớn là làm việc nhiều quá”

  52. Hà Linh says:

    Sao ông am hiểu về nông nghiệp và có vẻ là “có tâm” với Nông nghiệp vậy mà không để ông làm Bộ Trưởng về phát triển nông thôn?
    Vấn đề là ông hiểu, biết nhưng khi làm lại vướng vào cơ chế, hệ thống chồng chéo các nhóm lợi ích..thì cũng khó!

  53. Xôi Thịt says:

    “Đô là” là đô gì đây? 😀

%d bloggers like this: