Tác giả “Hai đầu nỗi nhớ”: Tôi muốn hét vang lên hai tiếng: Cảm ơn!

Nhà báo Trần Đình Chính. Ảnh: KD gửi

Nhà báo Trần Đình Chính. Ảnh: KD gửi

Thưa bạn đọc Blog Quê Choa, Blog Hiệu Minh, các blog và bạn đọc gần xa.

Tôi là Trần Đình Chính, tức Trần Hoài Thu, tác giả bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ, đã được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc, được nhiều người yêu thích.

Bài thơ vừa được doanh nhân Nguyễn Xuân Hàn, Tổng giám đốc MASECO (TP Hồ Chí Minh) hỏi mua bản quyền với giá 300 triệu đồng. Sau khi lời chào bán bản quyền bài thơ được đăng trên Blog Quê Choa, (của nhà văn Nguyễn Quang Lập), Blog Hiệu Minh; và được trang web TTXVH của anh BaSam điểm hàng ngày trước mỗi thông tin mới.

Trung tâm Bảo vệ quyền tác giả âm nhạc Việt Nam (VCPMC) đã rất quan tâm giúp đỡ tác giả về luật pháp khi chuyển nhượng tác phẩm bài thơ “ở hai đầu nỗi nhớ” cho công ty MASECO; đồng thời anh chị em trong Trung tâm còn ủng hộ anh chính 10 triệu đồng.

Mặc dù, tác giả bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ chưa ký hợp đồng ủy thác quyền cho VCPMC, nhưng bài thơ này đã được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc và nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu đã là thành viên của VCPMC. Do vậy, khi thu tiền sử dụng (tiền bản quyền) bài hát Ở hai đầu nỗi nhớ từ các đơn vị sử dụng, VCPMC phân chia tỷ lệcho tác giả nhạc 7/10 và tác giả lời 3/10.

VCPMC đã chuyển toàn bộ số tiền thuđược trong 10 năm qua của bài thơ này ngay lập tức tới nhà thơ Trần Hoài Thu, đồng thời sẽ ký hợp đồng bảo vệ quyền tác giả cho bài thơ suốt cuộc đời tác giảcộng với 50 năm sau cho những người được tác giả trao thừa kế.

Nếu bài thơ được bán độc quyền cho cá nhân hoặc tổ chức thì tổ chức hoặc cá nhân đó sẽ được độc quyền quyền tác giả trong thời gian độc quyền theo quy định trong hợp đồng giữa cá nhân và tổ chức với nhà thơ Trần Hoài Thu. Các tổ chức cá nhân nắm giữ quyềnđộc quyền đó có thể ủy thác lại toàn bộ hoặc một phần quyền cho VCPMC quản lý và khai thác

Câu chuyện xung quanh bài thơ có quá nhiều nỗi bất ngờ nhưng cũng là nhiều may mắn với số phận tôi.

Bắt đầu từ việc, nhà báo Kim Dung (hiện làm việc tại Tuần Việt Nam- báo VietNamNet) có bài viết “Ở hai đầu nỗi nhớ” trên Blog Hiệu Minh. Bài viết của chị đăng tải trên blog, giữa lúc sức khỏe tôi sa sút, và phải nghỉ làm việc ở báo Nhân Dân ba năm nay, do mắc nhiều bệnh tật: Suy thận, tiểu đường, mắt rất kém…

Bất ngờ, tôi nhận được quà và nhiều lời thăm hỏi, động viên chia sẻ của các bạn đọc Blog Hiệu Minh. (Bao gồm: 100 USD của bác Ngô Thế Minh –ở Mỹ, 400 nghìn đồng của bác Như Nguyệt; và 600 nghìn đồng của chị Kim Dung). Điều đó, khiến tôi vô cùng cảm động: Mạng ảo nhưng tình người rất thật.

Về chế độ chính sách: Sau ba năm nghỉ làm việc, nhưng được hưởng cả thu nhập, bắt đầu từ tháng 1/2013 này tôi chỉ còn được hưởng 75% lương (khoảng 3,6 triệu đồng), mà mỗi tháng tiền thuốc men của tôi cần đến 12 triệu. Dù trước đó, khi tôi nghỉ, báo Nhân Dân cũng đã quyên góp được 65, 5 triệu đồng. Một số doanh nghiệp xuất khẩu lao động (Cục Quản lý lao động ngoài nước- Bộ TB, LĐ & XH) đã ủng hộ tôi 112 triệu đồng.

Do phải chạy thận nhân tạo, và cần tiền chữa các bệnh khác, tôi nghĩ đến việc phải bán bản quyền bài thơ, một việc bất đắc dĩ nhưng không còn cách nào khác.

Điều bất ngờ nữa, sau khi lời chào bán bản quyền bài thơ của tôi đăng trên Blog Quê Choa, trên Blog HM, và trên trang web TTXVH của anh BaSam, tôi còn nhận được nhiều sự ủng hộ, chia sẻ, động viên bằng tài chính của các bạn đọc mà tuy không biết tên, nhưng tấm lòng của các bác, các anh chị em xa gần đã nói lên tất cả.

Đây cũng là sáng kiến của nhà văn Nguyễn Quang Lập, điều đó khiến gia đình tôi hết sức xúc động.

Đến thời điểm này, tôi đã nhận được nhiều sự ủng hộ, giúp đỡ chí tình của các bác các anh chị em là bạn đọc của các blog, là bạn đọc của các tờ báo Nông nghiệp và phát triển Nông thôn, báo Tiền Phong, báo GDVN, báo Tuổi trẻ và Đời sống, báo Dân Việt…khi đọc được thông tin chào bán bản quyền bài thơ.

Gia đình tôi đã nhận được số tiền gần 7 triệu đồng, là tiền ủng hộ của các bạn đọc gửi vào số tài khoản đứng tên Phương Anh, vợ tôi.

<HM Blog. Vì lý do tế nhị về tk ngân hàng nên HM blog không đăng ds>

Tôi xin được cảm ơn nhà báo Kim Dung, nhà văn Nguyễn Quang Lập, Bloger Hiệu Minh, anh BaSam, những người đầu tiên làm cầu nối cho việc chào bán bản quyền.

Đặc biệt, ngay sau khi bản quyền bài thơ được doanh nhân Nguyễn Xuân Hàn hỏi mua, tôi vẫn tiếp tục nhận được nhiều sự giúp đỡ chí tình khác:

– Chị Thanh Hiếu cùng chồng là những lao động bình thường ở Đà Nẵng, đang nuôi hai con nhỏ và phải thuê nhà trọ để ở cho biết, đọc báo Tuổi trẻ và Đời sống, hay tin tôi bị bệnh trọng, chị rất thương cảm. Chị nói: Tôi không giàu về tiền bạc, nhưng tôi biết có một vị bác sĩ giỏi là người thân của tôi. Tôi đã điện thoại cho anh ấy gọi đến anh để giúp anh cách điều trị sao cho có hiệu quả nhất. Một lời mách bảo nhẹ nhàng chỉ thế thôi, đã làm tôi thật sự thấy ấm lòng.

-Bác Lâm Bình (phường Quan Hoa quận Cầu Giấy Hà Nội) trước đây làm việc ở Đài truyền hình Việt Nam nay đã nghỉ hưu, giới thiệu có phương cách chữa bệnh của tôi một cách khá hiệu quả. Bác nhận lời sẽ chữa bệnh miễn phí cho tôi nếu tôi hàng ngày đến nhà bác để thực hiện phương pháp điều trị này. Tôi đã nhận lời và đang thực hiện việc điều trị đó.

-Tôi cũng nhận được điện thoại của một người phụ nữ, tên là Thủy (Tiền Giang) thông báo rằng sẽ hiến cho tôi một quả thận và sẵn sàng hiến cả giác mạc nữa. Dì Thủy đề nghị tôi cung cấp thông tin về nhóm máu để khớp nối việc hiến thận.

– Bác sĩ Nguyễn Hồng Hải (đã về hưu), đang sinh sống tại số nhà 125 đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (phường 17, quận Bình Thạnh, TPHCM), gọi điện hỏi thăm tình trạng bệnh của tôi. Ông cho biết, khi còn công tác tại bệnh viện, ông có thời gian làm việc và kết thân với một số bác sỹ người Úc. Họ tặng ông chiếc máy chạy thận nhân tạo, trị giá 25.000 USD. Nay ông quyết định sẽ tặng lại chiếc máy này cho tôi.

Ông đề nghị tôi tìm một trung tâm chạy thận nhân tạo tư nhân để hợp tác vận hành chiếc máy. Ngoài việc chạy thận miễn phí cho tôi, trung tâm này có thể sử dụng máy chạy thận cho người khác để tạo thêm thu nhập.

Tiền thu được từ khai thác chiếc máy sẽ được chia theo tỷ lệ: Trung tâm 60%, tôi 40%. Bác sỹ cho biết, 40% tôi được hưởng tính ra khoảng 12 triệu đồng mỗi tháng. Như vậy, hằng tháng, tôi sẽ có một khoản ổn định là 12 triệu để mua nhiều loại thuốc khác phục vụ cho việc điều trị (ông là bác sĩ khoa nội nên hiểu rất rõ sự tốn kém đối với bệnh nhân chạy thận nhân tạo muốn tồn tại).

Đây là sự giúp đỡ và sáng kiến khiến tôi rất cảm động. Bác sỹ tặng cả máy 25.000 USD, lại còn chỉ cho cách tạo thu nhập ổn định, lâu dài để chữa bệnh. Tôi đã nhờ con gái đi tìm hiểu thông tin xem có trung tâm nào giúp được theo gợi ý của bác sĩ Hồng Hải không. Được thì tốt biết mấy.

-Ông Huỳnh Văn Rô, (xã Trí Bình, huyện Châu Thành, Tây Ninh) đã gọi điện cho biết, ông chữa bệnh tiểu đường và suy thận bằng thuốc nam và ấn huyệt, đã chữa khỏi cho nhiều người. Nay ông muốn đón tôi vào chữa bệnh, ăn, ở miễn phí tại Tây Ninh… Do điều kiện sức khỏe tôi không thể bào Tây Ninh được, nên ông Huỳnh Văn Rô đã gửi thuốc ra Hà Nội cho tôi.

-Một thông tin mới nhất tôi cũng muốn thông báo đến các bác, các anh chị em: Chiều ngày 17/1, phóng viên báo Tiền Phong cho biết: Đại diện Ngân hàng Đại dương (OSeanBank) thông qua báo Tiền Phong muốn gặp tôi trong một ngày gần nhất để thảo luận phương pháp giúp đỡ tôi như thế nào cho hiệu quả nhất trong việc điều trị bệnh tật. Cụ thể phương cách đó như thế nào tôi sẽ thông tin đến các bạn sau.

Ngày 16 và 17/1 đối với tôi là những ngày thực sự cảm động và hạnh phúc, vì được sống trong tình thương yêu của rất nhiều người có tấm lòng nhân hậu. Bên cạnh nhận được nhiều sự giúp đỡ, sẻ chia của mọi người, tôi cũng thấy thấm thía nỗi khổ của bệnh nhân chạy thận, tiểu đường.

Bệnh nhân cũng khổ, nhưng có khi người vợ, người mẹ… có chồng, con bị bệnh cùng đi chăm sóc, nuôi dưỡng ở bệnh viện trường kỳ ngày này qua tháng khác, còn khổ hơn nhiều. Bệnh nhân chạy thận không hẹn ngày về, “xuất viện là ra đi”. Còn tiểu đường thì phải “sống chung” thôi. Người nghèo, không có bảo hiểm mà bị bệnh này, coi như sống kiếp trời đầy ở trần gian. Mình có chút “thơ ca, hò vè” may mắn được nhiều người biết đến, quan tâm, chứ người nghèo khổ vô vàn.

Từ trong tư duy và thực tế cuộc sống tôi nghĩ rằng mình may mắn được khỏi bệnh, thì tôi sẽ lập Quỹ vì những người bệnh tiểu đường và bệnh thận… Tôi sẽ gom tất cả những sự ủng hộ, đóng góp mà mọi người dành cho để chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ, nhất là những bệnh nhân nghèo.

Tôi đã từng viết trên báo Nhân Dân rằng: Cái đáng giá nhất mỗi người để lại trần thế là tưởng như là bạc vàng nhưng lại hóa ra không phải. Cái đáng giá nhất mỗi người để lại trần thế chính là tình yêu thương con người đối với nhau. Vì thế tôi muốn hét lên rằng: Tôi muốn Cảm ơn các bạn! Cảm ơn các bạn! Cảm ơn các bạn!

Trần Đình Chính 

Advertisements

19 Responses to Tác giả “Hai đầu nỗi nhớ”: Tôi muốn hét vang lên hai tiếng: Cảm ơn!

  1. Kim Dung says:

    To@Tổng Cua và các bác, các anh chị em: KD cũng rất vui, vì ko ngờ, TĐC đã nhận được sự ủng hộ chí tình, sự động viên và chia sẻ cả vật chất lẫn tinh thần của cộng đồng mạng, của bạn đọc báo chí gần xa. Đặc biệt là sự ủng hộ thiết thực của bác Nguyễn Xuân Hàn, và của nhiều bác, trước số phận một con người, một nhà báo có một bài thơ nổi tiếng.

    Có thể nói, là TĐC cũng gặp nhiều may mắn, nếu so với nhiều số phận ko may bị bệnh tật khác. Mừng cho Chính, và mừng cho sự ủng hộ về vật chất và tinh thần của Blog Quê Choa, Blog Hiệu Minh, trang TTXVH của anh BaSam, và bạn đọc nhiều tờ báo đã biến thành hiện thực, giúp TĐC vượt qua thử thách của bệnh tật.

    Cũng rất mong, TĐC sẽ chữa khỏi bệnh, và đến lượt mình, TĐC lại có thể giúp lại đồng loại, những số phận khác khó khăn hơn.

    Cảm ơn sự chia sẻ của các bác, các anh chị em trước sự may mắn trong cái ko may của TĐC.
    Chúc các bác, các anh chị em ở Hang Cua sức khỏe, niềm vui và sự an lành trong tâm hồn.

  2. Nam says:

    Chúc cho anh Chính mau hồi phục nhé !

  3. Như Nguyệt says:

    Thi thoảng, rất vui được biết những tin có tiến triển tốt lành về sức khỏe của anh Chính thông qua Hiệu Minh và Kim Dung.

  4. Đại Cùn says:

    Cảm ơn chị ! chị Kim Dung.

  5. PVNhân says:

    Ở hai đầu nỗi nhớ…Gợi hình ảnh cổ thi: Quân tại tương giang đầu- Thiếp tại Tương Giang vĩ…Tương cố bất tương kiến- Thanh thanh mạch thương tang…Nguyễn Du diễn thành: Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy- Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu- Ngàn dâu xanh ngắt một mầu- Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai…..Người làm thơ hậu sinh có Hai đầu nỗi nhớ. Người làm nhạc xúc cảm đưa thơ vào nhạc…
    Thơ nhạc đã từ lâu, tưởng người đời quên lãng…Bỗng KD nhắc nhớ…Thời chữ nghĩa rẻ rúng ai ngờ vẫn còn người trân trọng. Người làm thơ niềm vui bất ngờ òa vỡ, Không nói mà phải hét lên hai tiếng cám ơn. Tạ ơn trên người vẫn thương người…Không những TĐChính vui, mà KD cũng vui, TCua cũng vui…mọi người cùng vui…Niềm vui chung của những con người vẫn vui đùa chữ nghĩa…

    • Lão phu says:

      Bác PVNhân, sao gợi lại những thứ quỷ quái đó! Mỗi lần đọc đến là phát run. Nhưng có lẽ bác hơi nhầm chút đỉnh. “Quân tại Tương giang đầu – Thiếp tại Tương giang vĩ – Tương tư bất tương kiến – Đồng ẩm Tương giang thủy” (Chàng ở đầu sông Tương, Thiếp ở cuối sông Tương. Nhớ nhau mà chẳng thấy nhau. Cùng uống nước của dòng sông Tương) (Lương Ý Nương). Còn cái diễn lại mà bác vừa kể là của Phan Huy Chú đó, cụ dịch thơ của Đặng Trần Côn. Cụ Tiên Điền cũng có lấy tích này, nhưng diễn kiểu khác “Sông Tương một dải nông sờ – Bên trông đầu nọ bên chờ cuối kia”. Cụ Tiên Điền diễn ra quá sức… lạnh tóc gáy!

  6. KTS Trần Thanh Vân says:

    Chúc mừng Nhà Thơ, chúc mừng người bạn cùng họ.
    Đây mới là niềm vui bước đầu, còn gian nan lắm. Tôi đã trải qua gần 3 năm trời chăm sóc chồng ốm, tôi hiểu thế nào là nỗi thống khổ “Gái nuôi chồng ốm gầy mòn/Trai nuôi vợ đẻ…”

    • Tịt mù says:

      Trai nuôi vợ đẻ gầy mòn
      Gái nuôi chồng ốm, béo tròn cối xay

      “Béo tròn” thì làm sao mà thống khổ Bác Vân ui 😆

      • chinook says:

        Bạn Tịt mù hiểu sai :ai gầy mòn và ai mập tròn trong hai câu trên rồi

        • Lão phu says:

          Ốm thì không thể béo được. Thành ra cái béo kia là dành cho người vợ, “gái”. Cũng căn cứ theo cái này thì cái gầy ở câu trên là dành cho người chồng, “trai”.
          Trai nuôi vợ đẻ thì vất vả nên gầy mòn, cũng bởi vì không quen việc bếp núc nhà cửa, lo lắng… Gái nuôi chồng ốm thì béo tròn vì việc ấy là dễ dàng đối với gái…
          Xin lỗi bác Vân, tôi hiểu cái khổ cực của bác khi chăm bác trai. Nhưng có lẽ trong câu này chúng ta phải hiểu theo cách của Tịt mù. Cũng như có câu “mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi mẹ liếm lá đầu chợ…”
          Mà đau với ốm thì đã cực, chăm sóc người bệnh còn cực hơn, vì phải kiêm nhiệm tất cả mọi việc. Mỗi khi tôi bệnh, thằng em trai nó chăm sóc tôi thấy mà tôi thấy xót cho nó, chỉ muốn nhanh bớt bệnh cho nó đỡ cực.

        • Tịt mù says:

          @ Bác Lão phu
          Có thể là cháu hiểu sai 😳 😆
          Câu rời dưới cháu đọc thấy thoáng ý: Gà “què” ăn quẩn cối xay, hay là người xưa có ý “Vợ nuôi chồng bệnh… như con gà què” hả Bác?

      • Tịt mù says:

        Dạ, cháu không có ý gì đâu, chỉ là chút ý nghĩ về cái sự tương phản hài hước của câu ca dao trên thôi.
        Còn khổ thì ai cũng khổ Bác ạ, nhiều lúc người chăm khổ một thì người bệnh khổ về thể xác lẫn tinh thần tới mười 😥

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Qua thực tiễn trải nghiệm bản thân, tôi khẳng định tôi đã sửa ca dao tục ngữ rất chuẩn

        • Anh Kiệt says:

          Bác Vân ơi, em xin lỗi bác nhé, vì dạo này nhiều chuyện không ổn lắm, nên không hay vào đọc được, nên em đã không đến Chùa Tảo Sách hôm 49 ngày bác trai được. Cho em thắp nén nhang muộn vậy. Em cũng mất cả máy lẫn sim nên không số điện thoại của ai cả, do vậy không gọi điện được ạ. Tha lỗi cho em gái đi nhé. Xin lỗi các bác trong hang Cua, cho em gửi ké thông tin đến bác Vân ạ.
          Hẹn gặp bác sau ạ.

    • Trịnh Xuân Nguyên says:

      Cô ơi, hôm 49 ngày chú cháu về quê nội (Yên Định – Thanh Hóa) nên không đến chùa Tảo Sách được cô thông cảm cho cháu nhé.

  7. Lão phu says:

    Mừng cho anh Chính quá! Chúc anh mau lành bệnh. Thấy anh vui vẻ là tôi mừng rồi, vì vui vẻ sẽ có sức mạnh đẩy lùi bệnh tật.
    Giữa bao thứ chánh trị và làm ăn đấu đá nhau thì vẫn có những tấm lòng, như ốc đảo giữa sa mạc, xanh rì, mát rượi…

    • Lão phu says:

      Và tôi đã có thể nghe bài hát của anh và cụ Phan Huỳnh Điểu một cách thoải mái rồi, không day dứt nữa!

%d bloggers like this: