Christmas Bombing – Ném bom trong dịp Giáng Sinh (Phần 3)

SAM 2 rời bệ phóng. Ảnh: internet

SAM 2 rời bệ phóng. Ảnh: internet

Tác giả: Marshal Michel, Air & Space Smithsonian Magazine, 01/2001

Tháng 12/1972, các máy bay ném bom B-52 mà những khẩu đội tên lửa của  Bắc Việt đón lõng đã bay đến Hà Nội. Đêm này sang đêm khác, chúng xâm nhập bầu trời thủ đô hầu như theo cùng một đường bay.

7. Phi công tù binh nhìn B-52 qua lỗ khóa và sai lầm chết người của Bộ tư lệnh không quân chiếc lược (SAC).

Khi đợt B-52 thứ nhất đã bay đi, không khí tại các bộ chỉ huy (phòng không) Bắc Việt đã bớt căng thẳng – họ đã nhận đòn B-52 và có thể đánh trả.

Xe chở tên lửa của các tiểu đoàn đã bắt đầu chạy xuyên qua những con đường lầy lội và những tòa nhà đang bốc cháy đến kho nhận những tên lửa mới.

Các chiến sĩ quân giới đã làm việc như điên để lắp tên lửa và xếp lên xe những quả đã được hoàn thành để chở ra trận địa.

Ngay trước nửa đêm, máy bay tiêm kích và yểm trợ của Hoa Kỳ lại xuất hiện trên màn hiện sóng ra đa. Một đợt oanh tạc nữa của B-52 lại sắp diễn ra.

Tại mặt đất, từ trong Hỏa Lò, Norb Gotner, một thành viên phi hành đoàn Hoa Kỳ được chữa lành bệnh tại Lào và sau đó được chuyển về Bắc Việt, đã nghe thấy còi báo động phòng không.

Tiếp theo là những tiếng nổ lốp bốp của hỏa lực phòng không và tiếng rú tăng tốc của các máy bay tiêm kích. Anh ấy nhớ lại “đã từng ở gần những nơi bị B-52 ném bom tại Lào nên tôi đã nhận ra loạt bom thứ nhất khi chúng được ném xuống.

Anh nhớ lời bàn tán rằng ‘BUFFs [da bò, biệt danh của B-52] đã đến và sẽ kết thúc cuộc chiến chết tiệt này.’ Đã không thể nghe thấy tiếng của các máy bay ném bom đang đến gần và điều đó làm cho chúng trở nên đáng sợ hơn đối với dân chúng Bắc Việt.

Tiếng rú chói tai của loạt bom đang rơi ập lên đường phố và xuyên vào các xà lim bằng bê tông. Chúng rung chuyển tới lui như bị động đất.

“Chúng tôi thực sự không có cửa sổ (một thứ cực kỳ xa xỉ), nhưng đã thành công trong việc khoét ra một lỗ nhỏ trên ván bịt cửa có chấn song. Nhìn qua đó, giống như nhìn qua lỗ chìa khóa vậy. Chỉ thấy khoảnh sân ở giữa các cụm xà lim và một mảnh trời đêm bé xíu, không thể thấy tên lửa nổ và các máy bay bốc cháy rơi xuống nên nên chúng tôi chẳng thể nào tin B-52 bị bắn hạ nhiều đến thế. Sáng hôm sau, mặt đất bị phủ đầy những mảnh vụn gây nhiễu.”

Đợt B-52 thứ hai bay cùng một đường với đợt thứ nhất và nhắm đến cùng những mục tiêu như nhau. Peach 02, là B-52 thứ hai bay trên một mục tiêu đã bị ném bom trong đợt đầu. Khi vừa ném bom xong, nó lập tức ngoặt trở lại phía sau mục tiêu thì bị tên lửa bắn trúng.

Phi công đã cố gắng lê chiếc máy bay bị thương nặng trở về Thái Lan, nơi mà phi đoàn có thể nhảy dù an toàn ra khỏi máy bay.

Tại U-Tapao lúc bấy giờ, trung tá John Yuill vừa rời khỏi phiên thuyết trình nhiệm vụ của đợt B-52 thứ ba thì các phi hành đoàn của đợt thứ nhất bước vào. “Họ không nói gì, thế nhưng lúc nhìn vào mắt họ, tôi biết rằng họ đã có một ngày tồi tệ,” viên trung tá nói.

Khi đợt thứ hai đã rút về phía Nam thành phố, Đinh Thế Văn (Vân, Vạn?), tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 77, đã thảo luận với sĩ quan điều khiển Nguyễn Văn Đức về phương pháp sử dụng chức năng tự động bám mục tiêu của ra đa ngắm bắn để hạ B-52.

Mặc dù chức năng tự động có độ chính xác cao, nhưng nói chung vẫn được xem là không thể được sử dụng trong trường hợp mục tiêu bị nhiễu. Một tiểu đoàn trưởng sau đó đã nói, “Không ai dám nghĩ đến [tự động bám mục tiêu] khi thảo luận về phương pháp đánh B-52 vì nó có vẻ rất phi thực tiễn…Chế độ tự động chỉ được sử dụng 3 lần trong các năm 1965 và 1966, khi đó chưa có nhiễu ra đa và đối phương chưa tinh quái như bây giờ.”

Thế nhưng Văn vẫn quyết định thử. Đợt ném bom thứ nhất hầu như đã làm tan biến hy vọng của anh khi một vài quả bom rơi gần trận địa của tiểu đoàn 77, phá hỏng một số thiết bị và gây thương vong cho các chiến sĩ làm nhiệm vụ đưa tên lửa lên bệ phóng.

Sau đó vài phút, khi Văn bật ra đa ngắm bắn và cố sử dụng chức năng tự động bám B-52 thì trận địa bị máy bay Wild Weasel tấn công bằng tên lửa Shrike và quả tên lửa đã nổ cách xe chỉ huy chỉ chưa đến 100 thước Anh (30m).

F-105 Weal Weseal

F-105 Wild Weasel

Sự thất vọng của Văn tăng lên, khi trong đợt B-52 thứ hai tiểu đoàn vẫn không thể tách máy bay ném bom ra khỏi nhiễu. Tuy nhiên, trong đợt ấy Văn nghĩ rằng anh đã nhận ra thời điểm mà nhiễu B-52 tan đi.

“Chúng tôi thấy nhiễu B-52 dầy đặc và thường làm trắng xóa màn hiện sóng của ra đa…[nhưng] chúng tôi thấy rằng không phải lúc nào nhiễu cũng dầy đặc như nhau,” anh ấy nhớ lại. “Vấn đề cốt lõi là xác định khoảng thời gian mà B-52 bị lộ ra và thịt nó như một chú cừu non.”

Bốn giờ sau, Văn và kíp chiến đấu đã có thêm một cơ hội nữa khi đợt B-52 thứ ba bay đến theo cùng một đường bay và ném bom cùng những mục tiêu như hai đợt trước. Kíp chiến đấu của tiểu đoàn 77 đã chăm chú quan sát mục tiêu được phân công và khi thấy nhiễu giảm mạnh họ đã phóng hai tên lửa rồi chuyển sang chế độ bám tự động.

Máy bay B-52 có tên là Rose-01 bị trúng tên lửa, bốn thành viên phi hành đoàn đã nhảy dù ra được trước khi nó rơi xuống vùng ngoại ô Hà Nội.

Thế là Văn đã nhận thấy rõ yếu điểm chết người trong chiến thuật (ném bom) của Hoa Kỳ. SAC (Bộ tư lệnh không quân chiến lược) đã sao chép y nguyên chiến thuật ném bom nguyên tử nổ ở độ cao lớn và ra lệnh sau khi thả bom, máy bay phải lập tức ngoặt gấp trở lại để thoát ra khỏi mục tiêu.

Nhưng SAC đã không đánh giá được sơ hở của chiến thuật này trong việc đối phó với ra đa ngắm bắn và không hề xem xét việc ngoặt gấp phía sau mục tiêu sẽ mang lại hậu quả như thế nào khi máy bay ném bom nằm trong tầm bắn của tên lửa SAM.

Do ăng ten phát nhiễu (tích cực) của B-52, bị gắn chặt và hướng về phía mặt đất, nên khi máy bay ném bom ngoặt gấp nó bị chệch khỏi các ra đa mặt đất của SAM, vì vậy ra đa ngắm bắn có thể tách được tín hiệu phản hồi và tự động bám theo.

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, những người Hà Nội hiếu kỳ xúm quanh các mảnh vỡ của B-52. Các đơn vị quân đội đóng ở khắp mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam gửi điện mừng. Tướng Nhân nói: “Một cảm xúc đặc biệt tràn ngập các bộ chỉ huy, từ cấp tiểu đoàn đến Bộ Tổng Tham mưu, từ vùng biên cương phía Bắc đến các chiến trường ở miền Nam. Hệ thống phòng không của Hà Nội đã trụ vững trước vũ khí khủng khiếp nhất của Mỹ và cho chúng nếm đòn; điều đó đã cổ vũ tinh thần quân dân.

8. Bộ tư lệnh phòng không Việt Nam tận dụng sai lầm chết người của SAC bắn B-52 rụng như sung.

Đêm hôm sau, mặc dù các máy bay ném bom vẫn bay theo cùng một đường bay và cùng thực hiện ngoặt ở phía sau múc tiêu như đêm trước, lực lượng phòng không Bắc Việt chỉ bắn trúng 2 chiếc nhưng không chiếc nào bị hạ rơi tại chỗ.

Sáng hôm sau, Bộ tham mưu của sư đoàn phòng không 361, bất chấp việc các Tiểu đoàn trưởng không hề được chợp mắt suốt cả đêm, đã triệu tập tất cả họ đến dự một cuộc họp khẩn cấp.

Sau khi có mặt, từng người trong số 9 Tiểu đoàn trưởng được yêu cầu thuyết trình chiến thuật mà họ đã sử dụng, giải thích tại sao họ đã không thành công và nêu ra những dự kiến nhằm nâng cao hiệu quả chiến đấu.

Chiều hôm đó, các sĩ quan tham mưu đã đến từng tiểu đoàn để xem xét chiến thuật và quy trình chiến đấu của họ được mô phỏng lại trong xe chỉ huy. Các kíp chiến đấu đã diễn tập chiến đấu trong mọi tình huống mà họ đã gặp phải trong hai đêm đầu và cải tiến các phương pháp điều khiển tên lửa thông dụng nhằm nắm vững ưu thế đối với những chiến thuật cơ động của B-52 mà họ đã dự đoán được.

Phi công Certain bị bắt. Ảnh: Nhất Đình cung cấp.

Phi công Certain bị bắt. Ảnh: Nhất Đình cung cấp.

Đêm không kích thứ ba, ngày 20/12, đã được mở màn như hai đêm trước: Đợt B-52 thứ nhất đã bay đến ngay trước tám giờ. Kíp chiến đấu trong xe chỉ huy của tiểu đoàn 93 đã lo lắng chờ đợi các máy bay của Không quân Hoa Kỳ đến gần.

Tiểu đoàn này đã bị phê bình vì những thất bại trong đêm trước và suốt buổi sáng các sĩ quan đã xem xét lại quy trình tác chiến cùng với huấn luyện viên từ Bộ chỉ huy của sư đoàn 361.

Khi các B-52 bay đến gần các mục tiêu mà chúng đã ném bom trước đó, công sức nghiêm túc, mà tiểu đoàn 93 bỏ ra,  đã được đền bù: Các chiến sĩ đã phóng 2 tên lửa vào một B-52 đang nghiêng mình để thực hiện cơ động ngoặt lại phía sau mục tiêu và trong khoảnh khắc sau đó chiếc Quilt- 03 đã lộn cổ xuống đất hầu như theo phương thẳng đứng. Bốn trong số thành viên phi đoàn đã sống sót.

Các tiểu đoàn còn lại cũng đã khắc phục thất bại trong đêm trước. Ba tiểu đoàn đã cùng đánh một máy bay ném bom, các tên lửa đã trúng máy bay khi cửa của khoang bom chứa vừa được mở ra.

Cú nổ phối hợp sáng đến mức được nhìn thấy bởi một máy bay thám sát của Hoa Kỳ đang bay trên vịnh Bắc Bộ cách đó đến 80 dặm (129 km); Thật là kỳ diệu vì hai trong số sáu thành viên của phi hành đoàn đã sống sót.

Khi hết B-52 này đến B-52 khác bị bắn trúng, một chiếc loa treo trên tường tại Sở chỉ huy của Sư đoàn 361 bị chìm ngập trong dòng tin tức được tuôn bởi một giọng nữ từ chiếc loa treo trên tường. Lê Văn Tri, tư lệnh Bộ Tư lệnh phòng không yêu cầu sư đoàn 361 báo cáo: “Độ hình của đối phương đã bắt đầu rối loạn. Chúng đang hốt hoảng gọi nhau và yêu cầu các máy bay giải cứu…”

Bên phía Bắc Việt đã rất phấn khích và theo dự đoán, để sẵn sàng chiến đấu với đợt ném bom thứ hai, họ đã cố gắng đến mức tuyệt vọng nhưng chỉ có ít tên lửa được lắp xong.

May thay, đợt ném bom Hà Nội vào lúc nửa đêm đã không xẩy ra, SAC đã ra lệnh hủy bỏ nó. Chỉ có một tốp nhỏ B-52 bay về phía Bắc.

Thế là các khẩu đội tên lửa của Bắc Việt đã làm được điều mà người Nhật, người Đức, người Bắc Triều Tiên, người Trung Quốc và người Nga đã không làm được, đó là lần đầu tiên trong lịch sử không quân Hoa Kỳ, các máy bay ném bom trên đường tới mục tiêu buộc phải quay lại căn cứ do hỏa lực phòng không của đối phương.

Tuy đã ra lệnh hủy bỏ đợt nem bom thứ hai, nhưng sau đó SAC đã thay đổi quyết định và cho phép tiến hành đợt ba. Vào khoảng bốn giờ sáng, khi đối phương xâm nhập bầu trời Hà Nội, các tiểu đoàn tên lửa đã được trang bị lại đầy đủ các tên lửa mới.

Một lần nữa, lực lượng phòng không Bắc Việt lại nhận thấy các B-52 bay theo cùng một đường và ném bom những mục tiêu y hệt như tám giờ trước.

Hầu như ngay lập tức, một B-52 bị trúng tên lửa khi nó thực hiện cơ động ngoặt lại sau mục tiêu, may mà phi công đã lê được chiếc máy bay bị bắn hỏng sang Lào, nơi mà các thành viên phi đoàn, trừ một người, đã nhảy dù thoát khỏi máy bay. Hai chiếc B-52 nữa đã bị bắn hạ trong 15 phút sau đó.

9. Tướng Sullivan cáu tiết báo cáo vượt cấp đòi ném bom theo chiến thuật bốn phương tám hướng.

Trong căn cứ không quân của Hoa Kỳ tại Thái Lan, quan điểm mới về các phi hành đoàn B-52 đã hình thành. Số là từ nhiều năm qua các phi công chiến đấu, những người phải bay ở độ cao thấp trong điều kiện lưới lửa phòng không dày đặc, đã diễu cợt các phi công B-52 vì họ bay rất cao ngoài tầm bắn của cao xạ nên chưa bao giờ bị tổn thất trong chiến đấu.

Thế mà trong chiến dịch Linebacker II, binh lính không quân Hoa Kỳ đã đêm này sang đêm khác chứng kiến rằng các phi hành đoàn B-52 đã phải chịu tổn thất đồng đội khi trở về căn cứ bởi họ đã phải bay trong những trận mưa SAM.

Từ đó trở đi, việc chế nhạo tinh thần dũng cảm của các phi hành đoàn của các máy bay ném bom đã chấm dứt.

Sách đỏ hướng dẫn bắn B52. Ảnh: Nhất Đình

Sách đỏ hướng dẫn bắn B52. Ảnh: Nhất Đình

Tại căn cứ B-52, U-Tapao Thái Lan, sau khi nhận được báo cáo về tổn thất, Chuẩn tướng Glenn Sullivan, Tư lệnh sư đoàn không quân 17, đã quyết định rằng thế là quá đủ. “Tôi gọi các chỉ huy chiến dịch, Đại tá Don Davis và Bill Brown,đến và ra lệnh cho họ triệu tập những chàng trai đã dạn dầy kinh nghiệm ngay khi họ hạ cánh để cùng thảo luận những thay đổi mà tôi sẽ trình lên SAC,”  ông nhớ lại.

“Tôi phản đối quan điểm ném bom theo một vệt duy nhất, đêm này sang đêm khác bay trên cùng một độ cao, và những chiến thuật ngu xuẩn khác. Các phi công đã đến và viết ra hàng loạt những đề nghị thay đổi thông minh.

Sáng sớm hôm đó, tôi đã kí và gửi báo cáo trực tiếp cho Tướng J.C. Mayer (Tổng tham mưu trưởng liên quân?), SINSAC (Tư lệnh SAC?) và gửi bản sao để thông báo cho Thủ trưởng của tôi tại Quân đoàn Không quân số 8, Tướng Jerry Johnson. Tôi muốn báo cáo đến SAC được gửi đi ngay lập tức. Một số người e ngại rằng tôi sẽ gặp rắc rối vì đã gửi báo cáo trực tiếp cho Mayer, tuy nhiên tôi cần phải làm một điều gì đó.

Báo cáo đã mang lại một vài hiệu quả. Sau khi xem các khuyến nghị của Sullivan, chỉ huy phi đoàn B-52 tại Guam đã chuyển đi ‎ kiến ủng hộ ông ta.

Vào đêm hôm sau việc rẽ ngoặt sau mục tiêu đã bị kiên quyết bãi bỏ, tuy nhiên SAC vẫn ra lệnh các máy bay ném bom sử dụng chiến thuật bay cùng một đường bay và theo hàng một đến mục tiêu. Thế là thêm 2 máy bay bị bắn hạ.

Do bị thất bại nên trong ba đêm sau đó SAC đã ra lệnh không ném bom Hà Nội để đánh phá các mục tiêu khác. Không có cuộc ném bom nào được tiến hành trong đêm giáng sinh.

Còn trong đêm 26, các máy bay B-52 trở lại đánh phá Hà Nội, nhưng Quân đoàn không quân số 8 đã lập kế hoạch ném bom trên cơ sở sử dụng những ý tưởng được Tướng Sullivan và các phi hành đoàn chiến đấu đề xuất.

Khoảng 10 giờ đêm ngày 26 tháng 11, các ra đa cảnh báo sớm của Bắc Việt đã phát hiện được nhiều máy bay hộ tống, có nghĩa là các B-52 đang bay đến. Các ra đa tìm mục tiêu đã quan sát được một toán lớn B-52 bay xuyên qua Lào, nhưng sau đó thêm một toán nữa từ Vịnh Bắc Bộ bay đến.

Cả 2 toán B-52 áp sát thành phố rồi bay tản ra xung quanh Hà Nội và Hải Phòng. Sau đó hơn 110 chiếc B-52 hầu như đồng thời quay trở lại mục tiêu và tấn công từ khắp mọi hướng.

Phi vụ ném bom (theo chiến thuật mới) đã được hoàn thành trong vòng 15 phút. Các sĩ quan điều khiển Bắc Việt đã cố gắng tuyệt vọng, nhưng hệ thống tìm mục tiêu bằng tay của họ đã bị quá tải vì các máy bay B-52 đã lao đến hầu như đồng thời từ những hướng khác nhau.

Thêm vào đó, thay vì thực hiện cơ động cứng nhắc và nguy hiểm chết người đó là ngoặt lại sau mục tiêu thì các B-52 tiếp tục bay thẳng về phía trước hoặc kéo dài thời gian thực hiện cơ động quay lại cho đến khi đã bay ra ngoài tầm bắn của tên lửa.

Tên lửa đã được phóng lên để chặn đánh hầu hết các mũi ném bom, tuy nhiên cho đến cuối đợt tấn công, chỉ có một B-52 bị bắn rơi tại Hà Nội (một chiếc khác bị tai nạn khi hạ cánh xuống U-Tapao).

10. Bắc Việt nối lại vòng đàm phán, chiến dịch ném bom trong dịp Giáng sinh kết thúc, cả hai bên đều tuyên bố chiến thắng.

Thế là rõ, lực lượng phòng không Bắc Việt đã không còn cơ may bắn được nhiều B-52 nữa và hôm sau, ngày 27/12, các nhà đàm phán Bắc Việt đã cho phía Hoa Kỳ biết là họ muốn tiếp tục cuộc đàm phán tại Paris.

Tuy vậy, còn nhiều chi tiết (mà phía Hoa Kỳ) cần được tiếp tục làm sáng tỏ, vì vậy các cuộc ném bom Hà Nội vẫn được tiếp tục. Vào ban đêm của cái ngày mà Bắc Việt đồng ý trở lại Paris, 60 chiếc B-52 đã ném bom thủ đô và hai chiếc đã bị bắn hạ.

Đêm 28 và 29, không chiếc nào trong số các máy bay B-52 tham gia ném bom bị bắn rơi. Sao đó vào 30/12, nhờ đã đạt được những tiến bộ đáng kể, Tổng thống Nixon đã ra lệnh chấm dứt chiến dịch ném bom cuối cùng và đến cuối tháng giêng Hiệp định hòa bình Paris đã kết thúc sự dính líu của Hoa Kỳ đến chiến tranh Việt Nam.

Cho đến nay, cả hai bên đều đồng í rằng Linebacker II là một chiến dịch mang tính quyết định, đó là chiến dịch kết thúc cuộc chiến, thế nhưng sự nhất trí đã dừng lại ở đó mà thôi.

Sau khi nói chuyện với một số khẩu đội tên lửa và các cựu binh khác, tôi đã từng bước nắm được quan điểm của phía Việt Nam về chiến dịch ném bom trong dịp Giáng sinh. Mấu chốt của vấn đề là họ có quan điểm khác với các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ về mục đích của chiến dịch ném bom.

Về phía Hoa Kỳ, Hiệp đinh Paris nhằm thực hiện mục tiêu của Nixon là đưa tù nhân chiến tranh (POW) về nước, tạo điều kiện cho Mỹ chấm dứt dính líu vào chiến tranh Việt Nam, mà không bị mất mặt và vẫn giữ trọn cam kết với Nam Việt.

Hiệp định Paris ký kết năm 1973.

Hiệp định Paris ký kết năm 1973.

Tuy nhiên, phía Việt Nam cho rằng mục tiêu của chiến dịch là buộc họ phải đầu hàng và rút quân đội khỏi Nam Việt. Vì thế, khi Hiệp định Paris cho phép quân đội Bắc Việt ở lại miền Nam, họ có đủ lí do để tuyên bố rằng Linebacker II đã “thất bại.”

Vào năm 1975, niềm tin đó lại càng được củng cố thêm, khi các đạo quân Bắc Việt, ở lại miền Nam, đã mở cuộc tổng tấn công để tái thống nhất đất nước.

Để tìm hiểu tận gốc sự khác biệt, tôi đã nhận thức được rằng theo quan điểm của phía Việt Nam thì Linebacker II chỉ đơn thuần là một chiến thắng trong chuỗi những chiến thắng mà họ đã giành được trong suốt 30 năm chiến đấu giành độc lập.

Sự thống nhất toàn vẹn đất nước là bằng chứng về chiến thắng của họ trong chiến dịch.

Bài báo này đã được đăng trên tạp chí Air&Space/Smithsonian, tháng 12/2000 và tháng 01/2001, và được biên soạn theo nội dung cuốn sách của Marshall Michel: Mười một ngày Giáng sinh: Chiến dịch cuối cùng của Mỹ ở Việt Nam, do nhà xuất bản Encounter Books phát hành.

HM Blog. Một lần nữa, xin cảm ơn anh Dove đã dịch gần 10 ngàn từ cho bài báo công phu này và cảm ơn bạn đọc đã đóng góp những comment quý báu về trận chiến 12 ngày đêm.

Advertisements

166 Responses to Christmas Bombing – Ném bom trong dịp Giáng Sinh (Phần 3)

  1. Hiệu Minh says:

    Thưa bạn đọc. Nhiều comment bắt đầu vượt ra ngoài khuôn khổ của entry này và thông tin đưa lên bắt đầu nhiễu như trong chiến trận B52. Vì thế HM Blog xin được đóng còm entry này.

    Cảm ơn bạn đọc đã nhiệt tình tham gia.

  2. Người VN says:

    Không quân Mỹ không chỉ dội bom giết hại dân lành trẻ con cụ già ngoài Bắc mà còn dội bom và chất độc hóa học lên miền Nam. Và họ chủ yếu là rải lên trên miền Nam chứ không phải ngòai Bắc. Chúng nó giết người, đốt nhà, hiếp dâm trẻ con, hiếp xong rồi giết, tàn sát, hàng trăm cuộc thảm sát lớn nhỏ đã xảy ra ở MIỀN NAM, chúng nó gây tội ác với người miền Nam. Bao nhiêu làng quê miền Nam bị càng bị quét suốt ngày. Bao nhiêu người miền Nam bị tù đày, hành quyết, đày ra địa ngục Côn Đảo. Bênh vực chúng nó chính là miệt thị người miền Nam. Tôi chính là người miền Nam đây và tôi cảm thấy buồn nôn khi có những kẻ đồng hóa miền Nam của tôi với bọn tay sai của giặc.

  3. Sóc says:

    Bác Fairfaxva

    Còm bác không công tâm, khách quan và chụp mũ một cách rõ ràng. Dù bác cố làm như thế. Dù bác nói đúng một điều là phạm vi tranh luận đã vượt ra ngoài trận B 52

    Ở đây, Dove và Sóc không hề bảo vệ thành trì XHCN nào hết. Trừ đêm qua xuất hiện còm của Người Việt Nam.

    Trong khi những còm sĩ quen như bác Chinook, Chú Cao Bồi, chú Nhật Lệ, chú Dove ban đầu cố gắng ý tứ để tránh tổn thương thì các còm sĩ như Vu Phu, Ng Miền Nam VN, đánh tráo chủ đề nói về Không quân Mỹ và bộ đội VN trận B52 thành chủ đề ng Nam, ng Bắc, ng Bắc xâm chiếm miền Nam….nên phạm vi tranh luận được mở rộng ra.

    Bác chú ý mọi ng về tranh luận nhưng bác cũng đang mắc đầy lỗi tranh luận:
    – lỗi quy nạp sai
    – lỗi nhét chữ vào miệng ng khác
    – lỗi lợi dụng tình cảm và đám đông
    – lỗi đánh tráo chủ đề
    – lỗi phủ nhận

  4. fairfaxva says:

    Không ngờ loạt bài của bác Dove lại hấp dẫn bà con comment tới cỡ này. Theo tôi, quan điểm chính trị khác nhau rất khó đi đến kết luận tương đồng. Dù còm sỹ nào cũng tự nhận rằng mình rất công tâm khi bàn về quá khứ (may mà quá khứ chứ không phải hiện tại) nhưng khi đưa ra dẫn chứng lại thiếu cái công tâm đó. Lý do có thể nhiều, có thể tóm lại các ý sau:
    1. Chưa biết cách sàng lọc thông tin khi đọc và trích dẫn. Ví dụ rõ nhất là dùng nguồn Wikipedia để trích dẫn. Xin thưa rằng, Wiki chưa khi nào là nguồn đáng tin cậy để trích dẫn, đặc biệt là về chính trị. Lý do: chẳng ai biết tác giả của nguồn Wiki là ai, trình độ ra sao, mức độ được tín nhiệm như thế nào. Nói như vậy có nghĩa là phủ nhận toàn bộ nguồn thông tin trên Wikipedia vì một số thông tin về khoa học cũng khá tốt so với trình độ trung bình của dân chúng. Nhưng mọi người vui lòng đừng trích dẫn Wiki như một nguồn tin đáng tin cậy khi tranh luận vì như vậy vô tình hạ thấp lý lẽ của mình.

    Người Việt Nam khi trích dẫn Wikipedia (chỉ nói về trích dẫn cụ thể trong bài thôi) và blog của thieulongtexas thì tương tự như ăn cơm chấm nước tương hay nước xì-dầu vậy. Làm như vậy là tự làm yếu chứng cứ mình chứ không thêm chút thuyết phục nào hết.

    2. Cắt cúp thông tin để phục vụ cho ý chí của mình. Cái này có thể do kỹ năng, cũng có thể do ngụy biện. Việc trích dẫn vài câu hay một đoạn từ những quyển sách dày cộp của các chính trị gia/người nổi tiếng (chưa đề cập đến tính đúng sai) để minh họa là thiếu công bằng nếu câu văn/đoạn văn đó không phản ảnh linh hồn của quyển sách. Chưa kể, ý kiến của người nổi tiếng (ví dụ như đạo diễn) không nên được coi là nguồn tin cậy để trích dẫn. Nó tương tự như việc tôi nghe theo lời khuyên từ ca sỹ nổi tiếng rằng uống Coca Cola tốt hơn Pepsi vậy. Việc tham khảo chỉ một loại thông tin hoặc nguồn thông tin từ 1 phía là tự thân không công bằng với bản thân rồi. Tính phản biện của người Việt không cao (do văn hóa, do giáo dục?) nên khi có điều kiện tranh luận lý tưởng như trên hang Cua này, cố gắng vượt qua yếu điểm đó để hướng tới cái đúng đắn nhất.

    3. Khi tranh luận về bất kỳ vấn đề nào, nên đi trực tiếp vào vấn đề đó. Tránh mở rộng ra quá giới hạn để thành lan man. Bài viết của bác Dove là về trận bom B52 năm 1972. Còm sĩ và chủ bài kéo nhau qua chuyện đúng sai của cuộc chiến, của chính nghĩa thuộc bên nào, của những chính sách ở cả 2 bên, và ra sức dùng mọi lý lẽ để chứng minh mình đúng. Chắng mấy ai ngoái nhìn xem thử mình có làm điều chi gây tổn thương cho các còm sỹ bên kia hay không (ngoại trừ Hà Linh ). Bác Dove là chủ nhà loạt bài dịch cũng mắc phải những lỗi không đáng có ấy khi không xác lập rõ vị trí của mình. Tiếc!

    Xin có một nhận xét nho nhỏ và không có ý phân biệt bên này/bên kia, đó là các còm sỹ bảo vệ “thành trì XHCN” khá tích cực trích dẫn và có phần “sống chết” bảo vệ quan điểm của mình dù họ tự nhận là người thắng cuộc. Còn các còm sỹ của phe thua cuộc có phần nhún nhường hơn, dám đối diện với tính đa cực hơn và cũng ít trích dẫn hơn.

    Mình thì chẳng theo ai, chỉ dám theo chủ nhà Hiệu Minh để thấy mình “càng đi xa càng thấy mình bé nhỏ.”

    Mong mọi người bình an, vui vẻ trở lại sau loạt bài “bom đạn” này.

    • Hiệu Minh says:

      Đang duyệt còm, đọc comment của bác FairfaxVA, buồn cười và thấy đúng quá. Bàn về B52 thì các cụ nhảy sang tận lịch sử Chiêm Thành, lấn đất, lấn biển, di cư vào Nam. Lan man tràng giang đại hải, đúng là sỹ phu nước Việt.

      Đi làm việc với tây mà tranh luận kiểu lệch chủ đề chắc mất việc sớm bởi họ cho dân ta không biết vào thẳng vấn đề, cái gì cần tranh cãi, cái gì ngoài lề phải hết sức tránh.

      Đây là loạt bom B52 rải thảm trong blog, và đã làm rất nhiều còm sỹ chết và bị thương trong lòng. Đó có cần thiết hay không?

      • Tịt mù says:

        Dạ, cái này Bác hỏi lại Bác Dove dùm xem có cần thiết hay không? Riêng cá nhân cháu bị tổn thất nặng nề ngoài dự kiến Bác ạ
        Tự nhiên lôi B – N vào rồi miệt thị Miền Nam chi vậy Bác Dove ❓

        • Sóc says:

          Nói thì phải nói đúng chứ, chú Dove ban đầu chỉ nói về Trận B52′ và nói rằng thắng Mỹ trận đó là bản lãnh ng VN. Sóc nghĩ tới chuyện Trung Quốc trước mặt mà cảm khái cũng đồng ý.
          Làm gì có nói tớ chuyện VHCN, hay VNDCCH, Bắc – Nam đâu,
          Thế là Vũ phu, ng miền NamVN ở đâu phi ra gây hấn, nói những câu rất ác : cầu xin Mỹ trở lại…
          Chú Dove chẳng có câu nào miệt thị miền Nam hết Tít.

  5. Người VN says:

    Một người Việt dù giỏi lý lẽ ăn nói đến mức nào cũng không cãi nổi một con chó Mỹ. Những kẻ đã đem quân đến VN tàn sát người dân, đàn bà, trẻ con, cụ già, dồn xuống mương xả súng, giết trước hiếp sau, hiếp dâm trẻ em, rải bom Napalm và chất độc hóa học lên đầu lên cổ 1 dân tộc mà còn được 1 bộ phận trong dân tộc đó tung hô, tình nguyện chạy tội hết lời, thì chính những kẻ đó cũng phải bịt mũi buồn nôn. Một người Việt dù giỏi lý lẽ ăn nói đến mức nào cũng không cãi thắng nổi một con chó Mỹ.

    Bởi vì 2 bên xuất phát từ những tiền đề và đặt trọng tâm khác nhau. Một bên đặt trọng tâm vào thống nhất và độc lập dân tộc của họ. Một bên thì chỉ có Mỹ là chính nghĩa và suy nghĩ cái quái gì đấy không con người nào có thể hiểu nổi. Bất chấp dư luận thế giới mà cố chấp sống trong cái tiểu thế giới bệnh hoạn quái dị nghịch thường của mình.

    • Người Miền Nam VN says:

      Ăn nói như vầy mà tự xưng là người miền Nam từng đội bom đội đạn là người miền Nam VN chúng tôi biết ông là hàng nhái, hàng rởm rồi ông người VN ơi.

      Tụi Mỹ nó giết dân VN còn có thể hiểu vì khác nòi, khác giống. Còn người VN giết dã man dân VN như vụ chôn sống trong hố tập thể ở Huế hồi tết mậu thân thì không biết phải hiểu cái man rợ này cách nào đây, hở ông người miền Nam giả hiệu???

  6. vu phu says:

    Ông Dove,

    Trừ khi ông post những “tài liệu mật” như ông đang làm để cho mọi người cãi cho vui thì không kể. Tôi chỉ cười khì một tiếng! Còn không, đến thế kỷ 21 này, ông còn đưa ra những “fact” như thế này thì tôi xin nói thẳng với ông,

    Deleted vì những lời lẽ không hợp với blog này.

    Thất Phu…hữu trách.

  7. Hiệu Minh says:

    Gửi bạn đọc thân mến.

    Vụ B52 lẽ ra chỉ bàn về B52 thì các bạn lạc sang chuyện Bắc Nam, thắng và thua. Xin mời các bạn sang bàn về giáo dục Mỹ vì vừa có entry mới.

    Mấy hôm nữa Blog này sẽ đăng bài khác về vụ B52 để các bạn tiếp tục tranh cãi tha hồ.

    Xin cảm ơn.

  8. Duy Tiến says:

    Bác Dove giảng thua thầy giáo cháu xa

  9. Sóc says:

    @ Tít Mù

    A- Ban đầu, đi từ phạm vi chiến dịch Linebacker II, cậu nói rằng cậu trách Mỹ thì ít chứ cậu trách cái ước muốn thống nhất đất nước để làm “tiền đồn” canh giữ thế giới cho phe XHCN thì nhiều.

    Cho Sóc bình luận nhận định này của cậu:

    1- ai muốn xây dựng tiền đồn?

    Cậu lên wiki, nói về chiến tranh VN đi, đọc các quan điểm của cả 2 phía xem ngay cả Mỹ, và VNCH có ai có quan điểm giống cậu không? Nhớ rằng dù nhận được viện trợ của các nước phe XHCN, nhưng Liên Xô và Trung Quốc đều không được Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chấp nhận đem quân tới tham chiến trực tiếp. Họ chỉ được cử chuyên gia đến giúp đỡ về kỹ thuật và không được có mặt từ Thanh Hoá trở vào.
    Nên nói tới chiến tranh VN, ng ta nói bên tham chiến của phía VNCH là : Mỹ, Úc, Phi, Hàn, NZ, VNCH, Thái. Còn phía bên này chỉ là VNDCCH và mặt trận giải phóng VN.
    Quan điểm của cậu bị nhầm mấu chốt :
    Đối với các nhà lãnh đạo của Mỹ[11] và Việt Nam Cộng hòa[12][13] thì đây là cuộc chiến tranh giữa hai hệ tư tưởng: chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản. Chính phủ Mỹ muốn ngăn chặn sự lan rộng của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Nam Á ( nguồn wiki ) , chứ không phải là phía VNDCCH và MTGPMn muốn xây dựng tiền đồn XHCN ở Đông Dương như cậu nói.

    2- Trách Mỹ thì ít:

    Cậu nên trách Mỹ, cho dù cậu đứng trên quan điểm của VNCH. Không những Mỹ ném bom và huỷ diệt miền Bắc, mà ngay tại miền Nam, họ cũng rải bom, găm mìn, rải chất độc màu da cam. Họ gây Mỹ Lai, thảm sát Thạch Phong, chiến dịch Chiến dịch Speedy Express ở miền Nam chứ không phải ở miền Bắc. Lực lượng Mãnh Hổ tung hoành ở miền Nam là chính.

    Chính họ đã đứng sau vụ giết ông Diệm, vốn là một ng dù ghét cộng sản nhưng có tinh thần độc lập dân tộc và không muốn ảnh hưởng bởi Mỹ. Chính họ đã phản bội ông Thiệu khi ép ông ký vào hiệp định Paris. Hãy đọc hồi ký của các tướng lĩnh Sài Gòn và đọc những câu của ông Thiệu viết về họ sau này để rõ.
    Chính họ đã phản bội VNCH.

    Ví dụ : Trong bức thư đề ngày 6/10/1972, Nixon còn ngầm đe dọa: “Tôi yêu cầu ông cố áp dụng mọi biện pháp để tránh sinh ra sau này một tình huống có thể đưa tới những biến cố tương tự như biến cố mà chúng tôi đã ghê tởm năm 1963 và chính bản thân tôi cũng đã kịch liệt phản đối năm 1968…”. Cũng theo cuốn “Khi đồng minh tháo chạy” của Nguyễn Tiến Hưng, ngày 21/10/1972, hai chuyên viên trong Hội đồng an ninh quốc gia Mỹ là Roger Morris và Anthony Lake đã viết cho cố vấn an ninh quốc gia Henry Kissinger một phúc trình mà trong đó có nói tới các phương án lật đổ Nguyễn Văn Thiệu. Sau này, Morris xác nhận: “Tôi bảo Tony rằng hai đứa mình phải cho Henry hiểu rõ là ta sẵn sàng thanh toán Thiệu”…

    Với một “đồng minh” như thế, VNCH nên căm giận, trách là còn ít.

    • Tịt mù says:

      @ Sóc
      Sóc ơi, Tịt mù đã nói là thua rồi mà, vì 2 bên quan điểm khác nhau:
      – Áp dụng Mác_Lê, đánh ts, cải tạo ruộng đất xong lại khẳng định “chứ không phải là phía VNDCCH và MTGPMn muốn xây dựng tiền đồn XHCN ở Đông Dương như cậu nói” thì có vẻ phi lý, giống như đấm vào mặt người khác xong xin lỗi không cố ý.
      – VNCH nhờ Mỹ ủng hộ vũ khí và quân đội, chịu sự chỉ huy cao nhất của VNCH nhưng không được, thế mà Sóc nói “xâm lược”, Tịt mù chịu.
      – Đồng ý với Sóc về BV không cho đưa nhân sự qua, nhưng súng đạn, tiền bạc không nghe Sóc nói tới, nghe nói đâu ct xong còn dư khá nhiều mà.
      – Ông Thiệu Tịt mù không muốn nói tới, đã không tài giỏi mà chỉ ăn ăn bám, còn Ông Diệm bị ám sát thì Sóc cũng biết lý do tại sao rồi, vấn đề ở chỗ thời điểm đó không ai có thể thay thế được Ông Diệm, và phía BV đã luôn “thắng thế” từ 1958 đến mãi 1975 thì làm sao VNCH gượng dậy nổi, thua là tất nhiên.

      Xin nói thêm với Sóc nếu đã từng đọc qua… “Thượng úy Trần Hữu Long đến mặt trận 479 tháng 5-1986, từ đó cho tới giữa năm 1987 anh chỉ huy đơn vị phản công, phục kích và truy kích Khmer Đỏ tổng cộng sáu mươi tám trận…” trong cuốn “Bên thắng cuộc” thì Tịt mù nói luôn cho rõ: Anh Trần Hữu Long – sinh năm 1960 – từng là sếp của Tịt mù, 2 anh em chơi với nhau khá thân, nói vậy để Sóc rõ Tịt mù đứng về phe nào.

      @ Bác Dove
      Bác ơi, có lẽ Bác hiểu nhầm ý cháu, cháu không cố ý lăng mạ ai cả, dù là cs chân chính hay không chân chính, nhưng cháu nghĩ Bác so sánh giữa BV và VNCH thì không nên chút nào, thời gian sẽ trả lời Bác ạ.
      Cháu xin được một lần nữa cảm ơn Bác đã bỏ công sức và thời gian dịch loạt bài trên, một tư liệu quý cháu cần tham khảo.
      Kính Bác.

    • Tịt mù says:

      Xin kể thêm vài chuyện về Anh Long này cho hang cua xả không khí 😆
      1. Chả biết kiểu gì mà lính cứ đòi đi theo A. Long, chắc Huy Đức không biết là lính dưới trướng A Long rất ít khi phải… hy sinh, dù tụi Khơme đỏ là trùm du kích. Nhìn các đơn vị khác nhiều lúc chả có ai để mà trở về.
      2. Trận sinh tử Huy Đức đã kể rồi, nhưng có vài chi tiết cần nói thêm.
      Trời thì tối đen như mực giơ bằng tay ra trước mặt còn không thấy, lúc phóng lên nắp hầm cầm tiểu liên quạt đẩy lùi chúng, tới khi sáng dậy thấy mặt mũi, quần áo rách bươm vì đạn sém, xác hơn chục thằng cách chổ Anh đứng có mấy bước chân, Anh nói: “Tụi nó bắn dở thấy mẹ”. Trận này bên anh chả hy sinh ai mới tài.
      3. Về người chỉ huy lên thay, lúc đó đã bị Pol pot vây hãm cầm cự, đánh không đánh lùi không lùi, lâu lâu lại làm vài trái B41 làm anh em ức chế, cuồng tay cuồng chân, thế là sau một cơn say, một người lính đã bắn chết chỉ huy, thật là lãng nhách.
      Giữ cho quân số ổn định và sáng suốt khi chiến đấu cũng là biệt tài của người chỉ huy.

  10. Hà Linh says:

    ” Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên
    Cơn bão chưa nguôi trong tâm hồn biết bao người..”
    Mảnh đất hình chữ S của chúng ta chưa bao giờ hết đau thương, ngay cả đến tận bây giờ khi không còn máy bay ném bom, không còn cái gọi là cuộc chiến theo nghĩa đen…
    Chính quyền nào cũng có lý lẽ của họ cả để biện minh cho những quyết định của họ, và nhân dân của họ gánh chịu hết tất cả những gì đến từ các quyết sách của chính quyền..Người dân gục ngã dưới bom đạn, người dân chịu bao khốn khó, cùng cực vì những quyết sách duy ý chí, phi nhân bản…Nếu chết đi được một lần thì đã đành còn có những cái chết về tâm hồn đau đớn, còn có bao ký ức kinh hoàng khiến người ta sống mà như đã chết …
    Em nghĩ” ôn cổ tri tân”, khi ôn lại những sự kiện lịch sử là để suy nghĩ và hành động cho xứng đáng với những người đã ra đi, cho những sai lầm quá khứ đừng lặp lại…
    Đã quá đủ đau thương với mọi người dân Việt trên khắp mọi miền đất nước …hãy đừng làm vết thương nhức nhối thêm nữa…VÙng miền chỉ là địa lý mà thôi, tất cả đều là NGƯỜI VIỆT…

    • Đại cùn says:

    • Lão phu says:

      Tôi đồng ý với Hà Linh. Tôi đã đọc đi đọc lại từng cái còm, đặt mình vào vị trí bên này, bên kia để hiểu theo cách của từng bên.
      Chúng ta cần phải biết quá khứ nhưng chúng ta không thay đổi được quá khứ. Vấn đề còn lại là hôm nay và ngày mai.
      Ở đây tôi quý trọng tất cả mọi người, dù chính kiến thế nào đi nữa. Chỉ có yêu thương mới còn lại. Mọi thứ đều qua đi. Chúng ta đã có quá nhiều nỗi đau, nhứt là những người ngã xuống và thân nhân họ, dù phía bên nào.
      Chúng ta không thay đổi được quá khứ, nhưng chúng ta có thể làm cho ngày mai tốt đẹp hơn.
      Cảm ơn Tổng Cua đã đăng loạt bài này. Cảm ơn bác Dove đã dịch và chia sẻ. Cảm ơn Sóc, Tịt mù và các còm sĩ đã tranh luận với nhau để chúng tôi được nghe về nhiều góc nhìn.
      Bà ngoại tôi cũng chết vì đạn khi đi lượm củi tre ngoài vườn. Mẹ tôi kể rằng ngoại bị đạn bắn bể bụng. Trực thăng xuống chở ngoại đi chữa, mẹ tôi trèo lên đòi đi theo thì bị lính đạp xuống, nói chỉ chở nạn nhân của đạn bom thôi. Sau đó ngoại tôi qua đời ở bệnh viện.
      Chú tôi bị đạn bắn chết (cũng bị thương ổ bụng rồi qua đời ở bệnh viện). Nội tôi phát điên hơn một năm. Chiều nào nội cũng vô trường tìm chú khi tan học.
      Một đợt cha tôi về phép thì lính Cách mạng vô nói với bà nội rằng cha nên rời đi vì sắp có đánh lớn, không bảo đảm được sanh mạng. Lý do là ban ngày nhà nội tôi đầy lính VNCH, ban đêm thì nhà nội đầy người của Cách mạng. Cha tôi đi lính về phép thì họ không vào trong những ngày đó, nhưng đợt đó họ phải tới để báo sắp có đánh lớn, đặng cha tôi đi tránh. Nếu đúng ra họ phải giết cha tôi chứ? Nhưng cùng là con người với nhau, cùng làng xóm với nhau, ai nỡ…
      Ông nội nuôi Cách mạng, nhưng ông vẫn chu cấp cho lính VNCH khi họ gặp khó khăn. Có người cảnh sát phía VNCH vô cớ đánh ông rất dã man. Một người bác trong họ làm chức to cũng bên VNCH đòi xử ông cảnh sát đó. Nhưng ông nói thôi, cái đau của ông hết rồi, không nên làm đau người khác. Cuối cùng hình như ông cảnh sát biết chuyện, rất quý ông nội tôi.
      Tôi không dám bàn về chuyện lớn, về sách lược này nọ. Những cái này ngoài tầm của tôi. Tôi chỉ bàn về giữa những con người cụ thể với nhau. Một câu chuyện nhỏ làm quà cho mọi nguời…

    • Lem Nhem says:

      Đọc còm của cô HL đồng hương bao giờ cũng đầy ắp tính nhân văn và lòng vị tha, một ngày nào đó khi đất nước rộng mở cô nên là một bộ trưởng giáo dục để truyền tải những đức tính tốt đẹp đó cho các thế hệ Việt tương lai.

      Lịch sử nước Việt đầy bi thương như câu hát cô đã trích “Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên”, sự bi thương này có thể một phần do bản chất Việt thiếu một phần nhân văn và vị tha giữa những người Việt chăng? Đất nước đã hòa bình nhưng lòng người li tán, chỉ có sự yêu thương và hòa giải mới hàn gắn được những vết thương đã hằn sâu trong lòng các thế hệ Việt từng trải qua các cuộc chiến tranh.

      Các thế hệ Việt lãnh đạo miền Bắc hôm qua và VN hôm nay vẫn đang mắc vào hai lỗi hệ thống nghiêm trọng đó là do sự gắn kết khiên cưỡng của một số điều “độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội” và thần thánh hóa lãnh tụ.

      Trong thời kỳ chiến tranh những nhà lãnh đạo miền Bắc đã thực thi rất đúng với tiêu chí thứ nhất, họ đã huy động gần như cạn kiệt về sức người sức của để thực hiện vế đầu tiên là độc lập dân tộc, khi dành được độc lập thì việc tiếp theo là xây dựng chủ nghĩa xã hội. Chính sự gắn kết khiên cưỡng này đã gây bao hệ lụy từ quá khứ đến hiện tại mà hiển hiện là những khoản nợ xấu khổng lồ của các tập đoàn quả đấm thép sẽ kéo lùi nước Việt.

      Để một xã hội phát triển lành mạnh điều quan trọng là phải tách biệt nhà nước và nhà thờ, phải có sự độc lập giữa chính trị và tôn giáo. Các thần thánh, các lãnh tụ tôn giáo không thể ảnh hưởng lên các quyết định chính sách cuả nhà nước. Các nhà lãnh đạo CS xây dựng một xã hội trên nền tảng vô thần, không tôn giáo. Những tưởng một xã hội không tôn giáo sẽ làm một xã hội tốt đẹp hơn, nhưng họ đã thay thế tôn giáo bằng một thứ khác khi xây dựng và thần thánh hóa hình ảnh lãnh tụ, hình ảnh Đảng CS. Một vị lãnh tụ người thường đã được tuyên truyền để trở thành hình ảnh siêu phàm thay thế hình ảnh Phật, Chúa. Mọi hoạt động của chính quyền, mọi thành công đều dưới sự lãnh đạo của Đảng. Một mặt thần thánh hóa lãnh tụ và Đảng trở thành một thứ siêu phàm như tôn giáo, mặt khác lại lồng ghép thứ tôn giáo đó vào mọi hoạt động của chính quyền. Vô hình trung đã lồng ghép hai việc cần độc lập là chính trị và tôn giáo thành một

      Những hệ lụy do những sai lầm này sẽ còn kéo dài trên mảnh đất hình chữ S này bao lâu? Đó là câu hỏi cho những người ưu tư về đất nước.

    • Tịt mù says:

      Chị ạ, hơn ai hết trong hang cua này em là người hiểu rõ nỗi đau của chiến tranh dù sinh ra thời bình. Bên nội CM gộc, ông nội tập kết Bắc 1954 không tin tức, nhà nội là cơ sở CM. Bên ngoại thì ông ngoại bị bắn chết hồi đánh tư sản lần 2 tháng 9/1975, các cậu có người phe này có người phe kia vì buộc phải vậy, giải phóng xong cả 2 bên nội ngoại người thì nhận nhiệm vụ mới, người thì đi cải tạo hơn chục năm, vượt biên 5, 6 lần, về ra đường ăn xin vì gia đình tan nát, đi làm không ai dám nhận.
      Hòa giải như thế nào?
      Một bên là một quốc gia đã mất, giờ họ có muốn xin lỗi phía bên kia như Bác Dove nói cũng không thể, với lại ai có đủ tư cách để nói chuyện đó?
      Một bên thì áp đặt mọi cái, từ suy nghĩ cho đến chính sách đối với bên kia, hô hào kiều bào, thu hút chất xám mà tham nhũng, chạy ghế thì số 1, ai tin bây giờ?
      Em nghĩ nói chuyện với nhau về cái đã qua cũng là một cách hay, nhưng khi nào chưa minh bạch và thật sự muốn bắt tay với nhau thì chuyện hòa giải chỉ là xa vời.

  11. Dove says:

    Gửi các bạn bản sao tuyên bố của Quốc Hội VNDCCH về những vụ thảm sát mà VNCH gây ra trong năm 1959, một hành động được xem là xé hiệp định Giơ ne vơ, khởi động chiến tranh.

    Xin lưu ý rằng vụ Hướng Điền là giết cả làng luôn, còn hơn cả vụ Sơn Mỹ đấy.

    TUYÊN BỐ
    CỦA HỘI NGHỊ BAN THƯỜNG TRỰC QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
    VÀ CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI CÓ MẶT TẠI HÀ NỘI NGÀY 23-1-1959 PHẢN ĐỐI VỤ THẢM SÁT PHÚ LỢI

    Hội nghị Ban Thường trực Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và các đại biểu Quốc hội có mặt tại Hà Nội họp ngày 23-1-1959 tại thủ đô nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã nghe báo cáo về vụ hơn 1.000 đồng bào Việt Nam bị thảm sát trong một ngày tại trại tập trung Phú Lợi thuộc tỉnh Thủ Dầu Một Nam bộ. Trại tập trung Phú Lợi do nhà cầm quyền miền Nam thực hiện chính sách của đế quốc Mỹ lập ra, gọi là “Trung tâm huấn chính”, nhưng sự thật là một trại tập trung khổng lồ nhốt 6.000 đồng bào Việt Nam, chỉ vì những người này đã từng tham gia kháng chiến, hoặc đã từng phản đối đế quốc Mỹ can thiệp vào miền Nam Việt Nam và chính sách lệ thuộc Mỹ của chính quyền miền Nam, đã từng đòi thi hành đúng đắn Hiệp định Giơnevơ, đòi tự do dân chủ, đòi cải thiện sinh hoạt, đòi hòa bình thống nhất. Ngày 1-12-1958 nhà cầm quyền miền Nam đã cho thuốc độc vào thức ăn để giết hại những người bị giam, hơn 1.000 người bị trúng độc đã chết ngay. Những người khác kêu cứu bị nã súng lại chết thêm một số nữa. Sau đó bọn giết người còn đốt một số trại giam hòng làm phi tang và thiêu thêm một số người còn ngắc ngoải.

    Hội nghị vô cùng căm phẫn và tuyên bố rằng:

    Vụ thảm sát Phú Lợi là một hành động vô cùng dã man, chỉ có thể so sánh với những hành động dã man của bọn phát xít Hítle ngày trước và nhất là nó xảy ra trong lúc hòa bình đã được lập lại ở Việt Nam hơn 4 năm.

    Từ những vụ thảm sát Hướng Điền, Duy Xuyên, Chợ Được, Mỏ Cày và bao nhiêu vụ khác, lại đến vụ Phú Lợi này, càng chứng tỏ bọn Ngô Đình Diệm vô nhân đạo cố tình làm tay sai cho đế quốc Mỹ, giết hại đồng bào; càng chứng tỏ chính sách can thiệp của Mỹ biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa và căn cứ quân sự của chúng đã gây nên bao tội ác ở miền Nam.

    Đế quốc Mỹ và Ngô Đình Diệm đã liên tiếp vi phạm nghiêm trọng Hiệp định Giơnevơ và càng ngày càng lộ rõ bộ mặt tàn bạo của chúng. Chúng phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trong vụ thảm sát Phú Lợi này.

    Hội nghị ủng hộ bức Công hàm của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa gửi chính quyền miền Nam ngày 22-12-1958, vạch trần sự can thiệp của đế quốc Mỹ và chính sách lệ thuộc Mỹ của chính quyền miền Nam, đề ra chủ trương giải quyết hòa bình và hợp lý vấn đề cần thiết quan hệ giữa hai miền; ủng hộ bức điện của Đại tướng Tổng tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam Võ Nguyên Giáp gửi Uỷ ban Quốc tế giám sát kiểm soát việc thi hành Hiệp định Giơnevơ ở Việt Nam yêu cầu điều tra ngay vụ thảm sát Phú Lợi và có biện pháp cứu chữa những người còn sống sót.

    Hội nghị nghiêng mình trước những đồng bào miền Nam đã hy sinh anh dũng vì hòa bình và Tổ quốc; tỏ lòng khâm phục những đồng bào đang đấu tranh kiên quyết chống lại chế độ hà khắc của Mỹ – Diệm.

    Hội nghị kêu gọi đồng bào toàn quốc hãy đẩy mạnh phong trào đòi đế quốc Mỹ cút khỏi miền Nam; phản đối kịch liệt bọn Ngô Đình Diệm làm tay sai cho đế quốc Mỹ giết hại đồng bào; đòi giải tán các trại tập trung ở miền Nam. Đồng bào miền Nam chống lại vụ thảm sát Phú Lợi kết hợp với việc đòi tự do dân chủ, đòi cải thiện dân sinh, đòi quan hệ Bắc – Nam như nội dung bức Công hàm ngày 22-12-1958 của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đồng bào miền Bắc chống lại vụ thảm sát Phú Lợi kết hợp với việc tích cực thực hiện kế hoạch Đông Xuân, kế hoạch năm 1959 của Nhà nước, đưa miền Bắc tiến mạnh lên chủ nghĩa xã hội. Kiều bào ở nước ngoài hưởng ứng cuộc đấu tranh trong nước, tranh thủ sự đồng tình và ủng hộ của nhân dân nước mình ở. Tất cả hãy biến căm thù thành hành động thực tế, hãy tố cáo trước dư luận trong nước và thế giới những tội ác của bọn Mỹ – Diệm.

    Hội nghị nhận định rằng: bọn Mỹ – Diệm thực hiện những chính sách cực kỳ hung ác, không tỏ ra chúng mạnh, mà chỉ tỏ ra chúng không thể nào khuất phục được nhân dân miền Nam. Hội nghị tin tưởng chính nghĩa luôn luôn về phía nhân dân Việt Nam, phi nghĩa về phía Mỹ – Diệm, cuộc đấu tranh cho thống nhất nước nhà, tuy lâu dài gian khổ nhưng nhất định thắng lợi.

    HỘI NGHỊ BAN THƯỜNG TRỰC QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
    VÀ CÁC ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI CÓ MẶT TẠI HÀ NỘI

    Bản tuyên bố này đã được Hội nghị Ban Thường trực Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và các đại biểu Quốc hội có
    mặt tại Hà Nội nhất trí tán thành trong phiên họp bất thường ngày 23-1-1959.

    • Tịt mù says:

      Cháu tin rằng Bác post còm này xong là hết cái để post nữa, còn cháu thì không biết post cái gì lên bây giờ 😆

      • Dove says:

        Lịch sử đất nước mình anh hùng và đau thương lắm. Thế hệ của Tịt Mù phải ráng làm cho tươi sáng hơn.

        Tịt mù hãy vui vẻ đi, Chiến thắng B-52 là của toàn dân tộc VN, bởi lẽ trong Bộ đội phòng không Bắc Việt có nhiều người miền Nam lắm và nhiều người ko phải là đảng viên.

        Có người lập công lớn nhưng ko được phong anh hùng chỉ vì ko xuất thân từ công nông. Nhưng tất cả đều ko hề đắn đo. Độc lập và thống nhất đất nước được đặt lên trên hết.

        Còn rất nhiều thứ để post, bút lục, tư liệu ảnh, tư liệu pháp y đủ cả. Nhưng Dove sẽ ko post thêm chuyện đau thương nữa.

        • Tịt mù says:

          Bản thân cháu cũng đang cố vui vẻ Bác ạ, vài năm gần đây khi đã có 2 cháu, cháu quan tâm đến những người bất hạnh nhiều hơn, một phần do bế tắc trước kinh tế hiện tại, một phần cháu thấy mình làm được vài việc có ích cho XH (nói thêm là từ đầu năm tới giờ 3 công ty (xây dựng và thiết bị văn phòng) của các bạn thân cháu hồi học ĐH đã phải giải thể, hơn 300 người thất nghiệp, giờ gia đình bạn phải ra ngoài thuê nhà để sống, mọi thứ có vẻ càng u ám).
          Quay lại chuyện chiến tranh, cháu đồng ý với Bác trong suốt thời kỳ dựng nước đến 1975, Việt Nam có một bề dày đánh giặc và giữ nước khá là xuất sắc, cháu cũng tự hào vì điều đó. Nhưng lý ra trong thời bình chúng ta còn phải xuất sắc hơn nữa, chứ đâu thể đánh ts lần 2, rồi thì cải tạo, kinh tế mới, tháo máy móc ra bán sắt vụn vì không vận hành được, chưa kể nền kinh tế tập trung, giá lương tiền đã làm biết bao con người phải chết đói. Nhìn các quốc gia khác đi lên như vũ bão mà VN thì lại đi thụi lùi, thật không xứng với nội lực của một dân tộc “thông minh và chịu khó” như VN.
          Cháu rất thích lịch sử, từ VN cho đến TQ, Hy Lạp. La Mã… một phần là do cậu cháu ngày xưa làm ở Thư viện quốc gia Việt Nam (1972). Cháu hy vọng một ngày nào đó, những mảng tối của cuộc chiến sẽ được phơi bày ra như mong ước của nhiều người, trong đó có cháu.

      • Minh Duong says:

        Còn post cái gì nữa!!! Sau khi ” giải phóng” nghe nói cột đèn mà biết đi cũng vượt biên luôn rồi mà.

        Posted by 113.187.17.204 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
        This is added while posting a message to avoid misusing the service

        • Sóc says:

          Đừng có nhầm lẫn những gì trong cuộc chiến và những gì ng ta làm sau cuộc chiến chứ MD?

        • Tịt mù says:

          Minh Dương ơi, Tịt mù rất biết ơn nếu MD đã dẫn Sóc đi ăn kem, lỗi tại Tịt mù cả, tuổi trẻ hay bốc đồng lỡ làm Sóc giận.
          Nếu có cơ hội Tịt mù hứa sẽ hậu tạ MD sau. 😆

        • Tịt mù says:

          À, còn post thì Tịt mù có thể post lên khoảng 50 trang A4 lận MD ạ, nhưng thật ra số liệu chính xác không có, chỉ tổ nói không có sách mách không có chứng, toàn “khoảng” mơ hồ thì chán lắm.
          @ Sóc
          SÓc đang ấm ức Tịt mù à, người ta đã nói xin lỗi rồi mà, với lại Tịt mù đã nói: “Thống nhất hay không không quan trọng, quan trọng là làm được gì cho Việt Nam mà” 😥

        • Sóc says:

          Tớ ấm ức với Minh Dương kia, từ sáng, hắn email riêng tệ lắm
          Bỏ đi Tít.
          Đọc cái này đi, cậu sẽ thấy, bên nào chẳng có ng này ng kia, cậu sẽ thấy dịu lòng lại
          Trong entry này có cả clip tớ làm, hy vọng thế hệ mình, con mình sẽ khác

          https://hieuminh.org/2012/04/28/tinh-bac-tinh-nam/

        • Tịt mù says:

          Hihi, Tịt mù đã xem clip rồi, nhạc hay mà hình cũng đẹp nữa, chắc tốn công sưu tầm hình và lồng vào lắm đây. 😆
          Cái blog Sòng Rốc thì tệ 😆

    • chinook says:

      Tôi rất trân trọng nhiệt tình và lọng yêu nước của Bác Dove, thể hiên qua nỗ lực tìm hiểu và công bố những kết quả tìm kiếm của mình.

      Những con số, những sự việc Bác đưa ra hầu hết là của phía Miền Bắc, chính xác hơn là của VNDCCH và MTGPMN hay CPLTCHMNVN(Chính phủ Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Vietnam) mà những chi tiết này thuờng nặng về tuyên truyền mà nhẹ về độ chính xác. Điều này Bác có thể thấy rất rõ khi đọc những thông tin về tổn thất trong các trận đánh.

      Tôi nghĩ Bác nên tìm thêm những nguồn thông tin, nhất là từ những người trong cuộc vì rất nhiều người còn sống.

      Tôi nói thế vì tôi sinh trưởng ở Miền Nam. Nhà tôi ở Chí Hòa, cách Củ chi, Bà điểm không xa. Ông Diêm về cầm quyền tôi đã đọc báo hàng ngày.

      Những chuyện Bác dẫn không khác chi chuyện “Phong Thần”

      Bác Post những nguồn mà hầu hết mọi người đều biết là không đáng tin cậy thực không ích lợi gì mà còn phản tác dụng.

    • Người Miền Nam VN says:

      Phản đối ầm lên với ý đồ chính trị thôi ông Dove ơi, chứ thương dân, thương nước gì đâu mà ông cố tầm chương trích cú.

      Viện xỉ thong thái Dove làm ơn gửi cho bạn đọc hang Cua cái bản Tuyên Bố nào của ĐCSVN và CỦA HỘI NGHỊ BAN THƯỜNG TRỰC QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA phản đối vụ Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa của VN năm 1974???.

      Nếu không tìm ra được cái tuyên bố, tuyên sư nào thì nhờ viện xỉ thong thái Dove giải thích giúp cho bạn đọc hiểu tại sao CSHN ngậm miệng như hến khi TQ đánh chiếm Hoàng Sa. Hay là lòng yêu nước của các cụ cũng có tính toán, để đạt được mục đích tiến chiếm miền Nam, thâu tóm cơ đồ, thì dù cho “răng” nó có ngoạm Hoàng Sa, lẫn Trường Sa lúc đó, “môi” cũng chẳng phản đối, phản kháng, vấn khắng khít với “răng”.

      Ông Dove nhớ đừng có chạy làng đó nghen!

      Người Miền Nam VN.

  12. Dove says:

    Trong tháng 12 có hai sự kiện mang tầm cỡ nhân loại.

    Ngày 28/12/1922, Lenin đã ký tuyên bố thành lập Liên Xô. Sau đó 69 năm, vào đúng Giáng sinh (25/12/1991), bất chấp nguyện vọng của 76% dân chúng, Gorbachov đã ký sắc lệnh giải tán Liên Bang Xô Viết.

    Tôi rất mong được đọc bản phân tích khách quan về hai sự kiện này của còm sĩ Hang cua.

    • Tịt mù says:

      😆 Bác Dove ạ, trước khi nói người khác thì nên nhìn lại mình trước, cháu đã thôi không muốn nói nhưng kiều này thì không được nữa rồi. Nếu nói VNCH là tàn sát đẫm máu thì cháu không biết BV là gì?

      Xin trích một số đoạn:

      “Kể từ cuối 1952 đến năm 1956, trên địa bàn của 3.314 xã miền Bắc Việt Nam diễn ra tám đợt “phát động quần chúng” giảm tô và năm đợt cải cách ruộng đất, tịch thu hơn bảy mươi vạn hecta, bằng 44,6% ruộng đất trong vùng. Số người bị quy oan lên tới 123.266 người, chủ yếu vì các biện pháp truy bức để “đôn” tỷ lệ địa chủ lên trên 5% dân số như một định mức bắt buộc, dùng nhục hình như đánh, trói, giam cầm, khi chưa có tòa án xét xử, kích động và hù dọa quần chúng để họ tố oan cho nạn nhân. Ở trên thì “phóng tay phát động”; ở dưới, những “đoàn”, những “đội” cải cách thì tha hồ lộng quyền, “nhất đội nhì giời”. Một quốc gia nghèo đói như Việt Nam lúc ấy mà các đội đã đưa được “định mức địa chủ” lên tới 5,68% dân số các địa phương tham gia”.

      Cháu cũng công nhận Ông Diệm chả hay ho gì, chống cộng cực đoan, nhưng có thể làm gì hơn khi luôn bị phe kia mượn chiêu bài thống nhất, trà trộn trong dân nhằm quấy nhiễu, 1952 < 1958, nhưng trước khi Ông Diệm cho lê máy chém, BV đã thực hiện đánh tư sản như thế đấy.

      Là gì khi bắn vào chính những người từng cưu mang, đùm bọc mình lúc khó khăn nhất? Có khi còn chính là cha mẹ của mình?

      "Bà Năm nổi tiếng ở Hà Nội với tên gọi là Cát Hanh Long. Bà có hai con là cán bộ Việt Minh,
      một người là cán bộ bậc trung đoàn trưởng làm việc ở Cục Chính trị của Văn Tiến Dũng. Từ năm 1945 đến 1953 bà Năm tham gia công tác ở Hội Phụ nữ. Trong “tuần lễ vàng”, gia đình bà hiến 100 lượng vàng. Theo ông Hoàng Tùng: “Các anh Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ thường ăn cơm ở nhà bà và được bà Năm coi như con."

      Nếu Bác còn thích trích dẫn nữa thì cháu sẽ trích dẫn (theo như thế giới là "tội ác cs")

      Kính Bác

      • Tịt mù says:

        Cháu quên chưa dẫn nguồn, “Bên thắng cuộc – tập I, giải phóng, Published by OsinBook 2012, Huy Đức)
        Cháu tin rằng với mối quan hệ rộng và độ tin cậy cao của Nhà báo Huy Đức, số liệu trong sách này có thể chấp nhận được.

        • Dove says:

          Cuốn sách của Huy Đức là một cuốn sách rất tốt, tài liệu xác thực, nên đọc. Tuy nhiên sử dụng nó để nói một phía và mạ lỵ cả những người CS tốt là ko được.

      • Dove says:

        Số CS và gia đình CS bị VHCH đấu tố lên đến cả triệu người, chỉ riêng vụ đầu độc Phú Lợi đã 6.000 người chết chỉ một vụ thôi đã hơn hẳn số người chết trong cải cách ruộng đất rồi (từ 4.000 – 5.000 người).

        Ông Diệm được coi như cha đẻ của quân đội VNCH. Thế mà các tướng lãnh VNCH nghe CIA xúi bẩy làm đảo chính. Đệ Nhị Cộng hòa được bắt đầu bằng việc bắn chết cha đẻ Diệm và cố vấn Nhu. Công lao và tình cảm của Bà Năm với ông Trường Chinh, ông Đồng và ông Thọ, không thể sánh được công lao và cái tình của ông Diệm với các tướng lĩnh VNCH.

        Khác với Phú Lợi, khác với luật 10/59 CCRD tuy có sai lầm nghiêm trọng nhưng đã mang lại ruộng đất cho nông dân. Họ vui mừng lắm. Về sai lầm, Bác Hồ đã khóc trước dân để sửa sai CCRD, ông Võ Văn Kiệt cũng công khai thừa nhận sai lầm cải cách công thương.

        Ghét phe VNCH chỉ giả vờ mình nhân đạo, văn minh, chưa từng xin lỗi những người CS và thân nhân của họ đã bị tra tấn giết hại dã man chỉ vì họ đấu tranh hòa bình đòi hiệp thương thống nhất đất nước.

        Muốn trích nữa thì trích.

        Bên phía Tịt Mù bày ra trò này trước đấy nhé, Dove chỉ thêm vào cho khách quan thôi. Cũng là vì lớp trẻ phải có bên nọ bên kia mới hiểu được đúng lịch sử để ko đi theo vết xe đổ.

        • Tịt mù says:

          😆 😆 😆
          Dạ thôi cháu xin thua, vì lịch sử đã như vậy rồi, với lại cháu có cái gì có số liệu công bố bởi HN đâu mà post hả Bác.
          Cháu chưa bao giờ nhìn nhận mình là “người một phía” và mạ lỵ ai cả, sự thật bao giờ cũng là sự thật, và cháu không biết tại sao cả thế giới vào thời điểm đó lại ghét cs đến thế.
          Thôi cháu dừng ở đây, vì biết không thể đi xa hơn.

          Cháu xin lỗi Bác một lần nữa, thật lòng đấy ạ.

  13. Người Việt Nam says:

    Đọc đến Kissinger là “bá vơ” thì ngừng đọc ngay. Tôi nghĩ chính phủ Mỹ cũng phải lắc đầu vì những nịnh thần vô thừa nhận của mình trình độ “cao siêu” đến mức này. Nếu ai đó là viên chức CP Mỹ, trong chính phủ và quân đội đã từng gây ra hàng trăm cuộc thảm sát tập thể, cắt đầu, xẻo tai, giết hiếp phụ nữ trẻ con cụ già, dội bom và chất độc hóa học lên đầu lên cổ dân tộc Việt Nam (xem thêm tại đây, ở phần Chiến tranh Việt Nam: ) mà vào đây đọc thấy một số “người Việt” chạy tội dùm họ thì họ cũng phải bịt mũi.

    Nguyện vọng độc lập và thống nhất là nguyện vọng ngàn năm nay của dân tộc Việt Nam, trừ những kẻ có tâm cảnh phản quốc. Đó là khái niệm bất diệt đã có từ lâu, trước khi có Hồ Chí Minh và ĐCSVN. Dân Việt hình thành quan điểm từ cái “di truyền” này cộng với những lần tai nghe mắt thấy bọn giặc cướp đi càn đi quét, giết người, đốt nhà, rải bom và chất độc hóa học, thảm sát, hiếp dâm. Và sau đó là những con cháu nghe các cụ nhà mình kể lại bọn giặc cướp tàn bạo đến mức nào. Chứ không có Bác Đảng tuyên giáo tuyên huấn nào gào vào tai là phải thế này thế kia là người ta tin. Dân tộc VN không có ngu. Thanh niên thời nay không có ngu. Chỉ cần vào tra Google, vào các trang ngôn ngữ khác nhau trong Wikipedia là biết dư luận thế giới nghĩ gì, nói gì về một đề tài nào đó.

    Dĩ nhiên dân tộc nào cũng có 1 bộ phận ếch ngồi đáy giếng, cái này thì đành bó tay vì no one perfect, nhân vô thập toàn huống gì 1 nước 90 triệu dân và 3 triệu người hải ngoại.

    Độc lập và thống nhất đất nước là vấn đề mang tính nguyên tắc của dân tộc Việt Nam từ ngàn xưa nay. Bao nhiêu xương máu, hy sinh đã đổ xuống vì sự nghiệp đó. Đương nhiên, tất yếu là phải độc lập, là phải thống nhất. Độc lập là đúng! Thống nhất là đúng! Kẻ nào chống lại những nguyên tắc 1 nước VN, những giá trị của độc lập thống nhất đó thì kẻ đó là phản quốc thế thôi. Và những tổ chức, phe nhóm, cá nhân, luận điệu đó đã xúc phạm nặng nề tới ông bà tổ tiên, những giá trị mà ông bà tổ tiên để lại, và những người đã ngã xuống vì các giá trị thiêng liêng cao quý đó. Những kẻ đó sẽ bị ngàn đời sau lên án, nguyền rủa như bài viết mới đây của bác Trương Tấn Sang có đề cập qua.

    Không nói nhiều về vấn đề này và ko cần tranh luận về vấn đề này. Người VN ko bàn vấn đề nước VN có cần thống nhất hay ko. Thậm chí người nước ngòai bàn về việc đó cũng đã không thể chấp nhận. Thống nhất nói 1 cách gần gũi cuộc sống nhất ch’nh là: Là để cho người VN đc đi đc ở trên bất kỳ nơi đâu trên đất VN.

    Tôi là người VN thì tôi ko bàn với anh chuyện tôi ở đâu trên đất nước của tôi. Cũng như 1 người Mỹ thì ko bàn chuyện họ ở đâu đi đâu trên nước họ. NhữNg nước khác bị các thế lực bên ngòai, hoặc do mâu thuẫn tôn giáo quá sâu nặng làm phân ly, chia cắt thì đó là nỗi nhục, nỗi bất hạnh của họ. Và họ cũng có văn hóa khác VN nên đừng có đem các nước khác chia cắt ra rồi bảo ở VN chia cắt là “chuyện bình thường”. Rồi có những kẻ vong bản đem so sánh chuyện chia cắt đất nước với chuyện vợ chồng ly dị, bồ bịch chia tay là chuyện xảy ra như cơm bữa, thật khốn kiếp lắm vậy. Ông bảo Tiệp Khắc, Nam Tư chia cắt là chuyện bình thường thì ông đừng làm người VN nữa, đi mà làm người Tiệp Khắc, Nam Tư. Chứ người VN từ cái thời bị thực dân Pháp nó chia 3 thì căm thù cái khái chia cắt lắm. Việt Nam là chỉ có thống nhất, độc lập, 30 vạn quâN Pháp phải cút, 60 vạn quâN Mỹ phải xéo. Và đó là lý do mà quân dân VN đánh giặc, chứ lúc đó ko ai quan tâm đến chủ nghĩa, lý thuyết cộng sản, XHCN, Marx, Lenin là ai. Người ta chỉ thấy khắp nơi tòan người Pháp, tòan người Mỹ thì phải đánh đuổi nó đi. Đất nước bị chia 3 thời Pháp rồi bị chia 2 thời Mỹ, thì thống nhất lại. Và dù không có Bác Hồ thì cũng sẽ vẫn có 1 anh hùng dân tộc khác, không có Đảng thì sẽ vẫn có 1 lực lượng, tổ chức khác đủ uy tín và năng lực lãnh đạo nhân dân kháng chiê”n giành độc lập và thống nhất đất nước.

    Chỉ có 1 Việt Nam chứ ko có Nam Hà Bắc Hà Đàng Trong Đàng Ngòai, Nam Kỳ Bắc Kỳ Trung Kỳ cái gì hết. Tất cả những não trạng lọai đó đều là có nguồn gốc từ não trạng thời nô lệ thuộc địa, khi đó một bộ phận người Nam Kỳ lại đi kỳ thị, ghét bo người Bắc Kỳ (hoặc ngược lại), vùng miền ghét nhau, kỳ thị phân biệt chính dân tộc mình nhưng lại sợ Tây Ba Lô, xin lỗi, như chó sợ chủ. Thời đó nó nhục nhã lắm, cái não trạng kỳ thị vùng miền nó nhục nhã lắm, cái não trạng chia cắt đất nước nó nhục nhã nên càng đem ra nói, càng nói càng làm người ta nhìn các bạn bằng cặp mắt coi thường, nếu ko nói là vô cùng khinh bỉ, thậm chí ghê tởm. Vì đó ko phải là những lời lẽ của con người.

    Mà thật ra những quan điểm của Sóc có phải chỉ là của “Bác và Đảng” hay “bá vơ Kissinger” ko? Chứ tôi lang thang trên mạng, tiếng Việt, tiếng Anh, thấy những quan điểm đồng thuận với Bác, với Đảng, với Kissinger, với Sóc, với Dove và nhiều bạn có hiểu biết trong đây là vô cùng áp đảo. Gần như tất cả những con người đứng trên miệng giếng nhìn xuống lũ ếch đều cùng chung một nhận thức về việc hai bên Việt – Mỹ ai mới là phía có chính nghĩa. Các bạn tham khảo thêm ở đây cho mở mang tầm mắt:

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%E1%BA%BFn_tranh_Vi%E1%BB%87t_Nam
    Chiến tranh VN
    http://my.opera.com/thieulongtexas/blog/sosanhvntt
    http://my.opera.com/thieulongtexas/blog/show.dml/40937922

    • Tịt mù says:

      😆 😆 😆
      Thảo nào Việt Nam ra nông nổi thế này 😆

      • Tịt mù says:

        “Độc lập và thống nhất đất nước là vấn đề mang tính nguyên tắc của dân tộc Việt Nam từ ngàn xưa nay. Bao nhiêu xương máu, hy sinh đã đổ xuống vì sự nghiệp đó. Đương nhiên, tất yếu là phải độc lập, là phải thống nhất. Độc lập là đúng! Thống nhất là đúng! Kẻ nào chống lại những nguyên tắc 1 nước VN, những giá trị của độc lập thống nhất đó thì kẻ đó là phản quốc thế thôi. Và những tổ chức, phe nhóm, cá nhân, luận điệu đó đã xúc phạm nặng nề tới ông bà tổ tiên, những giá trị mà ông bà tổ tiên để lại, và những người đã ngã xuống vì các giá trị thiêng liêng cao quý đó. Những kẻ đó sẽ bị ngàn đời sau lên án, nguyền rủa như bài viết mới đây của bác Trương Tấn Sang có đề cập qua.”

        Tôi đồng ý chủ trương thống nhất, nhưng không đồng ý chủ trương thống nhất bằng mọi giá, có nghĩa là tôi xúc “phạm nặng nề tới ông bà tổ tiên, những giá trị mà ông bà tổ tiên để lại, và những người đã ngã xuống vì các giá trị thiêng liêng cao quý đó. Những kẻ đó sẽ bị ngàn đời sau lên án, nguyền rủa…” 😆
        hay là những kẻ bất chấp tất cả để đạt được điều mình muốn cho dù có phải “đốt cháy cả dãy Trường Sơn” mới bị nguyền rủa???

        “Không nói nhiều về vấn đề này và ko cần tranh luận về vấn đề này. Người VN ko bàn vấn đề nước VN có cần thống nhất hay ko. Thậm chí người nước ngòai bàn về việc đó cũng đã không thể chấp nhận. Thống nhất nói 1 cách gần gũi cuộc sống nhất ch’nh là: Là để cho người VN đc đi đc ở trên bất kỳ nơi đâu trên đất VN.”
        Hay, riêng mình chỉ sợ không qua được Mỹ, Châu Âu thôi, chứ Bắc Hàn cho tiền, bao đi free cũng chả thèm qua 😆

        Mà thôi, nói chuyện kiểu “Không nói nhiều về vấn đề này và ko cần tranh luận về vấn đề này” tôi cũng chán lắm.

        Xin chào.

        • Tịt mù says:

          “…riêng mình chỉ sợ không qua được Mỹ, Châu Âu thôi”
          xin sửa lại là “riêng tôi chỉ sợ không tiền và visa qua được Mỹ, Châu Âu thôi”

        • hgiang says:

          “Là để cho người VN đc đi đc ở trên bất kỳ nơi đâu trên đất VN”
          Làm mình nhớ đến thời kỳ ra khỏi nhà mươi cây số là phải đi xin giấy phép cán bô.

          l

  14. Nguyễn says:

    Có người nói” Chiến trường Việt Nam là dịp các cường quấc thử vũ khí, người dân Việt giống như vật thí nghiệm”.

    Chưa bao giờ tôi nói “giải phóng dân tọc” . Thống nhất đất nước mà sự hi sinh, chết chóc như vậy thì có nên tự hào ?

    Gia đình tôi là cs, anh trai từng tham gia chiến trường MN ( hậu cần), qua đó tôi có quen biết một số người từng tham gia mậu thân 68. Sau này nói chuyện với ba người thì hai người tỏ vẻ buồn bả hơn là tự hào, một người thì không muốn nhắc lại quá khứ. Họ kể chuyện gì các bác biết không? ” Từng đoàn người trông đó có cả lính CH và dân thường bị lính MB bắt, cột với nhau bằng sợi dây đưa tới các chiến khu, nhưng vì nhiều lý do không thể tới được đành cho họ đi qua một cái hố đào sẳn, và cứ thế, cứ thế những loạt đạn đưa họ về cỏi vĩnh hằng”.

    Có những trận đánh mà mấy ngày sau những người sống sót đi qua, mổi bước chân đi đều phát ra âm thanh nghe như pháo nổ, âm thanh của những xác chết lâu ngày, bụng đang phình hơi chưa phân hủy.
    Biết bao sự thật như thế, và biết đến lúc nào sẽ được phơi bày từ chính phe thắng cuộc??

    • Dove says:

      Chiến tranh và cuộc tàn sát lẫn nhau do VNCH khởi đầu cụ thể là ông Diệm.

      Đầu độc tù cách mạng loại A tại nhà tù Phú Lợi tháng 11/1958 và sau đó cách đối xử như vậy với phe CS được luật hóa bằng luật 10/59 là hai trong số nhiều minh chứng. Nên nhớ rằng năm 1958 là năm ông Diệm phải tổ chức hiệp thương tổng tuyển cử và CS chỉ biểu tình đòi tổng tuyển cử thống nhất đất nước để bbooj đội, cán bộ miền nam tập kết ra Bắc được trở lại quê hương thôi.

      Sau hai vụ này, thì CS mới có nghị quyết sử dụng bạo lực và binh lính CS do quá căm thù nên đã trái lệnh trên đối xử với những người theo VNCH và có nợ máu như những kẻ ác ôn sử dụng thuốc độc, mổ bụng moi gan và dùng máy chém.

      Sau đây là trích dẫn từ Wikipedia để Nguyễn sơ bộ thảm khảo, nếu cần thì đọc thêm.

      1. Vụ Phú Lợi.

      Ngày 30 tháng 11 năm 1958, nhà tù đã bỏ thuốc độc vào khẩu phần ăn của tù nhân khiến hàng ngàn tù nhân bị trúng độc (đến ngày 1 tháng 12 năm 1958 số người tử vong đã lên đến hàng ngàn)[1]. Trước tình hình đó, tổ chức Đảng Cộng sản trong nhà tù vừa tổ chức tự cứu chữa cho tù nhân bị trúng độc, vừa đấu tranh tố cáo hành động này. Các tù nhân đã tung nóc nhà giam, chiếm đài phát thanh, dùng các tấm tôn cuộn thành loa lên tiếng tố cáo. Vụ việc lan truyền rộng khắp, gây nên làn sóng căm phẫn không chỉ trong nước mà cả thế giới, cuối cùng nhà tù Phú Lợi buộc phải giải tán vào năm 1964.

      Sau đây là hai trích đoạn thơ của Tố Hữu và Hoàng Trung Thông, mà học sinh miền Nam tập kết từ mấy thằng nhóc chim mới bằng quả ớt đến các anh chị lớn tuổi đã bắt đầu biết yêu đều thuộc lòng.

      Chúng tôi chết trong đêm dài tàn khốc
      Đứt ruột gan, nắm cơm thuốc độc.
      Tím xương da nanh nọc lũ đê hèn.
      Trái tim hồng chết uất máu bầm đen

      Tố Hữu
      20-01-1959

      Đừng hỏi tên ai còn ai mất.
      Sáu ngàn người chỉ 1 tên chung.
      Chỉ 1 tên: hòa bình,thống nhất.
      Tên những người bất khuất,kiên trung.

      Hoàng Trung Thông

      Luật 10/59

      Tháng 4 năm 1959, Quốc hội VNCH thông qua luật số 91. Luật ấy được ban hành ngày 6 tháng 5 năm 1959 mang tên “luật 10-59” về thành lập các “tòa án quân sự đặc biệt”. Theo luật 10-59, tội xử chỉ có hai mức: tử hình và khổ sai chung thân. Xét xử chỉ được phép kéo dài tối đa 3 ngày, không có giảm khinh, không có kháng cáo, bản án thi hành ngay…. Luật này áp dụng cho tất cả mọi người bị quy là phạm tội ác chiến tranh chống lại nhà nước Việt Nam Cộng Hòa.

      Việc hành quyết những người bị kết tội ban đầu được thực hiện bằng máy chém với mục đích răn đe, gây khiếp sợ cho lực lượng cộng sản. Cũng với mục đích này, chính quyền đặt máy chém giữa các chợ Trung Hòa, Tân An Hội (Củ Chi), kèm theo lời đe dọa : “Ai liên quan đến cộng sản sẽ mất đầu”.

      Chính quyền (VNCH) tổ chức những đội vũ trang có nhiệm vụ chống cộng đưa về các địa phương. Các đội này hoạt động rất tích cực và dùng nhiều biện pháp giết người bị lên án. Cho đến năm 1959, ở Củ Chi đã có 500 người bị moi gan mổ bụng, 600 người bị dồn vào bao bố cột đá dìm xuống sông, 150 người bị buộc vào sau xe ôtô kéo trên đường đá…. Toàn bộ số cán bộ ở Củ Chi bị bắt, bị giết lên đến 75%.

      Nếu nói về tội ác của VNCH để bảo vệ cho hành vi lấy độc trị độc của CS, thì Dove có thể dẫn ra hàng trăm trang tư liệu, chứ ko phải chỉ nghe ai kể đâu.

      Tuy nhiên 30 năm đã qua rồi, vết thương đã lành miệng khơi nó ra làm gì. Đây là lần cuối cùng nhắc đến tội ác VNCH. Nhưng rất có thể đó là dịp mở đầu để bàn luận về cuốn “Chính đề VN” của ông Nhu một cách khách quan hơn.

  15. Tưởng Cán says:

    Tôi có cái tật hay bán chõ. Nhà Sóc đại diện cho tương lai chính trị của VN nhưng rất khó tiếp thu những tinh hoa chính trị của thế giới. Mời mọi người tham khảo:http://www.youtube.com/watch?v=BvGXkuIrUGA

  16. vu phu says:

    Để kết luận bài báo, tác giả viết:” Sự thống nhất, toàn vẹn đất nước là bằng chứng về chiến thắng cuả họ trong chiến dịch”

    Bằng chứng về sự chiến thắng là Mỹ mất người mất khí tài quân sự, mất của… và cuối cùng phải ký HĐ Paris(?), chứ thống nhất, toàn vẹn đất nước làm sao là bằng chứng được. Chả nhẽ Mỹ nó dôi bom là bằng chứng không thống nhất à? Viết đã chẳng ra câu ra cú, dịch cũng cắm đầu dịch!

    Nó đánh mình, mình đỡ, mình đánh lại. một phản ứng tự nhiên trong chiến tranh, nếu những người lãnh đạo, chỉ huy giỏi thì suy tính làm sao vừa bẻ gẫy cuộc tấn công cuả địch, vừa đánh cho địch tháo chaỵ, chứ ai nghĩ đến thống nhất lúc dầu sôi, lửa bỏng này!

    Công nhận ông Mỹ này “thuộc bài” còn hơn dân miền Bắc ta!

  17. vu phu says:

    Ông Dove, bà Sóc lẫn cả những anh đầu hai thứ tóc, bơi qua biển Thái Bình … đến xứ Mỹ, xin quá bộ ghé nhà ông anh tôi, Nhát Sĩ, Hèn Sĩ “Tô…Biển” để đọc thêm cái này gọi là một hướng nhìn khác:

    “Tớ, “khán giả” cuả 12 ngày đêm đánh nhau với B52 xin…có ý kiến” ( đăng ngày 11/12/2012), Tô Hải blog.

    • Ngự Bình says:

      Tôi đã tìm đọc bài của nhạc sĩ Tô Hải. Rất hay. Cám ơn vu phu.

      • Vũ Tuấn says:

        Tôi lại không thích bài viết của Nhát sĩ lắm . Ông ấy viết với tư tưởng cay cú quá ,kiểu như ” ghet nhau ghét cả tông ty họ hàng ”
        Những nhận định ông đưa ra nặng tính chủ quan ,(thực ra hồi ấy ông cũng núp xem bây giờ kể lại thôi , các ông Văn nghệ sĩ từ thời ” tây ” còn ở lại với chế độ này hầu hết là “núp lùm” để tồn tại mà )
        Tôi không dám khẳng định bên nào thắng vì mình không đủ ” tầm ” nhưng tôi khâm phục những chiến sĩ PKKQ Vn ,vì với điều kiện vũ khí như vậy , điều họ làm được là xuất sắc .
        Anh hùng bàn phím thì quá dễ , một việc cụ thể dù nhỏ nhất mới là khó .
        Nghe các còm sĩ cãi nhau tôi nghĩ sự chia rẽ dân tộc vì cuộc chiến này còn kéo dài ít ra vài thập kỷ nữa .

  18. Tịt mù says:

    Tịt mù post còm này xem như lời tạ tội đến Sóc vậy
    Chuyện là Tịt mù nghe lóm được, trong giấc mơ…

    Năm Quý Tỵ sắp đến, Snake gặp Panda.

    Snake: “Tại sai lưỡi của ngươi to thế?”

    Panda: “Lưỡi ta to để có thể vươn xa hơn.”

    Snake: “Vậy răng của ngươi còn không?”

    Panda: “Không những chắc mà còn bén nhọn nữa”

    Snake lắc đầu không nói gì, lủi thủi trườn đi. Lúc băng qua Hang cua bổng gặp Chủ hang.
    Snake: Hi 😆 😆 😆

    King Crab: Xin Ngài có lời khuyên gì về tình hình Biển Đông không?

    Snake: Sax, ngươi lo gì, cứ ăn no ngủ kỹ, chuyện gì tới sẽ tới.

    King crab: Thôi ngài đừng lôi thuyết “Vô vi” ra nữa, hang cua sợ lắm rồi!.

    Snake: Đâu có, ta dám thuyết ai, mà thèng Panda ngu bỏ mẹ, không chịu nhìn ta mà học hỏi.

    King crab: 😆 Ơrêca, Ơrêca

    Lời kết: Mịa tụi tàu khựa, muốn tham lam và độc ác thì nhớ răng nanh phải đủ dài và cái lưỡi nhỏ lại, thậm chí thụt luôn cũng được, coi chừng có ngày cắn nhằm lưỡi mà hết thuốc chữa nhé.

    • Sóc says:

      Còm này không để tranh luận nữa, còm này tớ viết để trả lời Tít thôi nha
      Để trả lời câu hỏi: tại sao chúng ta cần thống nhất của Tít:

      “Chúng tôi là quốc gia duy nhất trên thế giới này bị chia cắt và điều chắc chắn rằng chúng tôi sẽ tái thống nhất vào một thời điểm nào đó,” tổng thống Lee Myung Bak phát biểu trước các phóng viên ở Oslo.
      ” Chủ Tịch Kim Jong Un kêu gọi toàn thể nhân dân Triều Tiên, không kể ở miền Bắc hay miền Nam hoặc đang sinh sống ở nước ngoài, hãy cùng nhau đấu tranh cho sự thống nhất nước nhà. Bởi theo ông Kim, “nhiệm vụ này không thể trì hoãn hơn nữa”.
      2 ông đó, một ông Nam Hàn, một ông Bắc Triều Tiên tuyên bố như vậy, có để Tít suy nghĩ gì không? Tại sao phải thống nhất? Vì họ là dân tộc Triều Tiên, bởi họ là Một.
      Cũng như mình, Vì là con ng VN thì ai cũng mong nước non vẹn toàn.
      Nếu không Sóc hay Tịt muốn vượt qua rào để đi biểu tình làm gì?

      Còn đây nữa:
      Henry Kissinger khi nói về Chiến tranh biên giới Việt – Trung : “Trung Quốc giúp đỡ Hà Nội để làm cùn bớt lưỡi dao của Mỹ thọc vào châu Á.” và “Hà Nội chỉ chiến đấu với một lẽ duy nhất, đó là lòng yêu nước của họ. Và một nước Việt Nam thống nhất, chính là mối đe dọa chiến lược to lớn đối với Trung Quốc còn hơn đối với Mỹ.”
      Chỉ khi nào chúng ta thống nhất, hoà hợp, đoàn kết, thì Trung Quốc không bẻ
      được chúng ta nữa.
      Tớ ko tin Tít sẽ đồng ý với ý tớ nhưng tớ nghĩ tớ nên nói.

      • vu phu says:

        Suốt đời đi nghĩ bằng cái đầu cuả người khác! Nhỏ thì nghĩ theo Bác, theo Đảng, lớn thì hết nói theo ông Tây này đến ông Mỹ kia! Cha mẹ mình nói với mình nhiều chuyện, đã chắc họ nói như họ nghĩ, huống chi dăm thằng bá vơ, nói theo nhu cầu chính trị!

        CHÁN!!!

        • Sóc says:

          Ái! Nhận xét của bác rất hay.

          Nhưng mà Sóc không có nhu cầu tranh luận thêm như đã nói,

          Ơ nhưng mà nghĩ cho cùng, nói theo ai cũng được, nghĩ theo ai cũng được, miễn là không để mình …thất phu hay vũ phu…là được, bác nghĩ đúng ko?

          Cám ơn bác

        • vu phu says:

          Cái dịch “ăn theo nói leo” nó truyền nhiễm kinh khủng, mình cố tránh mà vẫn lây thế là lại …theo dấu chân ai!
          Xin ăn theo một bài báo đã…cũ, tác giả Michel Choosudovsky, với tựa đề:” Who won the Vietnam war?”, đăng trong Peace Magazine, số tháng 7-8 năm 1995.(peacemagazine.org/archive/v11n4p06.htm).
          Đọc xong có không ưa thì cũng dịch ra cho độc giả biết với, cô Sóc nhé!

          Thất Vũ Phu.

      • Tịt mù says:

        Thôi Sóc ạ, vì Tịt mù biết có nói thế nào cũng sai, nhưng Tịt mù cũng có vài điểm cần nói vì 2 bên không cùng một quan điểm
        1. Ở góc độ Tịt mù, những người lính VNCH ngày xưa họ cũng yêu nước, họ cũng chiến đấu vì gìn giữ tổ quốc.
        2. Thống nhất hay không không quan trọng, quan trọng là làm được gì cho nhân dân, cho đất nước.
        3. Sóc đừng đánh đồng quốc gia và dân tộc, khi đã không cùng chung sống được với nhau thì tốt nhất là ly dị (nhìn Tiệp Khắc, Nam Tư, Ba Lan… xem)

        Chuyện này giống như bao chuyện đang xảy ra ở Miền Nam này, chồng thì vũ phu, gia trưởng và độc đoán, đánh vợ cơm bữa, ly dị thì không cho mà còn xúi dục con, bêu xấu mẹ làm đĩ điếm, lăng loàn… Chán mớ đời mẹ đành bỏ về ngoại ở, không biết về đó có bị đi cải tạo hay qua phà có bị chìm xuồng không?

  19. Nguoi Viet says:

    VÀI Ý VỤN

    Dù biết những cuộc tranh luận như thế này không có hồi kết NV tui cũng xin tham gia đóng góp vài cents cho entry này:

    – Mỹ có thua trong chiến tranh VN hay không? Yes. Cái này chính người Mỹ cũng công nhận, họ cũng chả cần người khác biện hộ hay an ủi giùm là “họ không thua”.

    – Ai là người thắng cuộc? Đảng CSVN. Rõ ràng, sau cuộc chiến họ đã trở thành đảng độc quyền nắm vận mệnh đất nước trong suốt mấy chục năm.

    – Ai là người thua đau nhất? Chính những người dân VN ở cả 2 miền. Trải qua bao nhiêu năm đổ xương máu để đổi lấy thống nhất đất nước bây giờ họ được hưởng những gì? Các bạn tự có câu trả lời mỗi lần có việc phải lên gặp “chính quyền của dân và vì dân”. Không có Cụ Hồ kính yêu của cụ Dove dẫn đường liệu các bạn có làm gì được không, kể cả những việc đơn giản như xin giấy phép xửa nhà cầu hay đổi giấy phép lái xe?

    Vì vậy, các bạn sinh ra ở MN cũng đừng trách “miền Bắc” đã vào “giải phóng” các bạn. Người MB cũng là nạn nhân, họ khổ hơn các bạn nhiều bởi họ phải sống dưới nền chuyên chính lâu hơn các bạn cả vài chục năm. Tôi vẫn nghĩ giá mà MN mạnh mẽ hơn tiến ra giải phóng MB thì đất nước bây giờ đã khác.

    Các fan cách mạng có quyền tự sướng, tự hào, nhưng cũng đừng nên thái quá đến mức nâng thắng cuộc của đảng thành “bản lĩnh dân tộc”, hay “chiến thắng vĩ đại của dân tộc VN” như các báo lề phải thường viết. Thử hỏi có bao nhiêu người đồng cảm với các bác? Tệ hơn các bác chỉ làm cho lòng người dân Việt chia rẽ thêm mà thôi.

    Sẵn sàng chờ bị ném đá. Xin lỗi TC đã viết một còm có thể bị cho là “nhậy cảm”.

    • Đào Phò says:

      Nguoi Viet says: “Tôi vẫn nghĩ giá mà MN mạnh mẽ hơn tiến ra giải phóng MB thì đất nước bây giờ đã khác.”

      Quả thực nhiều khi em cũng cứ nghĩ, MN rõ ràng là ưu việt nhá, thế mà chả hiểu sao bao nhiêu năm Pháp Diệm Thiệu… cuối cùng chả ai chịu theo cả, ngoài một đám ấm ớ vàng chẳng ra vàng vện chẳng ra vện, còn lại, gần như cả nước Việt Nam, họ lại cứ một lòng đi theo Cụ Hồ?

      Để đến nỗi bị thành ra thế này:

      Khiếp, các bạn cúi rạp hết cả người xuống, bò nhoài ra… trông buồn cười không thể nào mà chịu được, nhìn đúng là chẳng còn ra hình hài của con người nữa!

      Mịa, thắng bại là binh gia thường tình, sao mà lại phải nhục đến thế này chứ?

      Nghe nhạc Chế Linh cho nó lắm vào!

      • Gloomy 1721979 says:

        Sát hại hàng trăm học sinh – sinh viên ở Huế năm Mậu thân 1968 . Rồi ” cối xay thịt ” ở thành cổ Quảng trị , mỗi ngày nướng 1 đại đội ( biên chế đầy đủ vào khoảng 120 người ) trong vòng hơn một tháng trời , tại soa không nhắc đến ?
        Dựa vào sự trung thực của đối phương mà bêu riếu hẳn không phải là người quân tử , đàng hoàng !
        Có những nhà chính trị gia đã từng nói : Nếu nhà nước dân chủ mà có chiến tranh với nhà nước độc tài thì nhà nước dân chủ không bao giờ chiến thắng . Ngẫm thấy chính xác – Đời bố không đánh thắng đến đời con đánh tiếp , cứ như vậy bởi họ coi mạng người dân như cỏ rác . Nhưng ở các nước dân chủ thì 4 năm bầu cử tổng thống 1 lần !

        • hgiang says:

          Tôi còn nhớ sau Mâu thân, người ta rủ nhau đi xem mấy hố chôn tâp thể đươc đào lên, thât là khủng khiếp. Không biết số lương là bao nhiêu nhưng chuyên chôn sống người ở Huế têt Mâu thân là hoàn toàn có thât. Bởi vây sau 75 bi đi hoc tâp, cải tao …. nhưng vẫn có người tư an ủi chưa đến nổi như hồi Mâu thân

      • Nguoi Viet says:

        @Đào Phò:
        Trích: “Quả thực nhiều khi em cũng cứ nghĩ, MN rõ ràng là ưu việt nhá, thế mà chả hiểu sao bao nhiêu năm Pháp Diệm Thiệu… cuối cùng chả ai chịu theo cả, ngoài một đám ấm ớ vàng chẳng ra vàng vện chẳng ra vện, còn lại, gần như cả nước Việt Nam, họ lại cứ một lòng đi theo Cụ Hồ?”.

        Ý kiến của bạn không mới và ít có giá trị đối với tôi vì nó mang nặng cảm tính và tuyên truyền. Tôi cũng có thể nói: “năm 1954 hàng triệu người Bắc đã chọn di cư vào Nam thay vì ở lại với chính quyền cụ Hồ. Thử hỏi có mấy người dân MN chọn di cư ra Bắc trừ những người tập kết?”. Nhưng tôi không muốn đào sâu vào những tranh cãi như vậy vì mục đích tranh luận của tôi là để học hỏi chứ không phải thắng thua.

        Tôi thì nghĩ chính quyền MB họ giỏi hơn MN trong việc tổ chức, tuyên truyền, vận động trong thời chiến. Hơn nữa MB là một XH khép kín và hoàn toàn bị kiểm soát bởi chính quyền CS. Không có một lực lượng kiểu như “mặt trận dân chủ” tồn tại ở MB giống như “MT DTGPMN” ở MN. Chính vì vậy MB có một nguồn cung cấp lính hầu như không hạn chế. 100% thanh niên lớn lên có thể bị động viên vào QĐ trong khi MN không có được như vậy. Những năm chiến tranh một số thanh niên chốn nghĩa vụ ở quê tôi đã bị đeo biển “Ai cũng như tôi thì mất nước” trước ngực và dẫn đi bêu riếu khắp nơi. Ở MN hình như không người nào trốn quân dịch bị xử phạt như vậy.

        • Nhận xét says:

          Nói lại cho rõ: hàng triệu tín đồ Thiên Chúa giáo di cư vào Nam vì nghe lời các Cha rằng cộng sản vô thần, Chúa vào Nam rồi.

        • Nhận xét says:

          Nói lại cho rõ : hàng triệu con chiên theo Chúa di cư vào Nam.

        • Nguoi Viet says:

          @Nhận xét:
          Trước đây tôi cũng từng nghĩ như bạn vì ở ngoài Bắc người ta thường tuyên truyền như thế. Nhưng sau tự tìm hiểu thì tôi không tin đó là sự thật.

          Bài viết dưới đây đã phân tích khá thuyết phục về người di cư vào Nam năm 1954. Theo tác giả số người công giáo không thể chiếm quá 50% tổng số người di cư vào Nam.

          http://dangphuongnghi.free.fr/ve_so_nguoi_Cong_giao_di_cu_tu_bac_vao_nam_sau_hiep_dinh_Geneve.htm

        • vu phu says:

          Thưa độc giả Nhận xét,

          Nếu ông nói rằng hàng triệu tín đồ TCG di cư vào Nam vì Chuá vào Nam như bộ máy tuyên truyền cuả CS đối với dân chúng MB thì tôi không hề trách ông. Nhưng, nếu đó là hiểu biết của ông thì tôi thưa với ông rằng, Ông nói những điều ông không hề biết và còn tự hào là nói sự thật.

          Một tín đồ TCG không biết đọc, không biết viết, không hiểu lẽ đạo( giáo lý) nhưng hàng ngày những kinh sách họ đọc thì :’ Chuá ở khắp mọi nơi, thông biết mọi sự…”, thế thì Chúa “di cư” vào Nam hay ở đâu? Vả lại không phải tất cả những người theo Chúa đi vào Nam, còn gần 50% ở lại, hoặc họ tình nguyện, hoặc họ bị ngăn cản…

          Cứ xem sự hiểu biết cuả những ông Dove, cô Sóc, ông và một số người nữa, thì tôi có thể kết luận rằng, chế độ CS, đặc biệt chế độ CSVN, dù có bị lên án trên toàn thế giới nhưng họ đã…thắng, thực sự thắng, do họ đào tạo được những cái máy( được lập trình sẵn) như qúy ông!

          Thất Phu…hữu trách.

      • nicecowboy says:

        Xin đừng trích dẫn các nguồn cadn, hay từ sách hiếm.net của ông GSTS Trần chung ngọc ! Sẽ bị phản tác dụng đấy.

    • Vũ Tuấn says:

      Tôi lại không thích bài viết của Nhát sĩ lắm . Ông ấy viết với tư tưởng cay cú quá ,kiểu như ” ghet nhau ghét cả tông ty họ hàng ”
      Những nhận định ông đưa ra nặng tính chủ quan ,(thực ra hồi ấy ông cũng núp xem bây giờ kể lại thôi , các ông Văn nghệ sĩ từ thời ” tây ” còn ở lại với chế độ này hầu hết là “núp lùm” để tồn tại mà )
      Tôi không dám khẳng định bên nào thắng vì mình không đủ ” tầm ” nhưng tôi khâm phục những chiến sĩ PKKQ Vn ,vì với điều kiện vũ khí như vậy , điều họ làm được là xuất sắc .
      Anh hùng bàn phím thì quá dễ , một việc cụ thể dù nhỏ nhất mới là khó .
      Nghe các còm sĩ cãi nhau tôi nghĩ sự chia rẽ dân tộc vì cuộc chiến này còn kéo dài ít ra vài thập kỷ nữa .

      • chinook says:

        Tôi lạc quan hơn Bạn Vũ Tuấn.

        Tôi tin là với những thông tin ngày càng nhiều nhờ những phương tiện đương và sẽ có , chúng ta sẽ có một cái nhìn trung thực hơn.

        Điều này giúp chúng ta đến gần nhau hơn.

    • Vũ Tuấn says:

      like Nguoi Viet ,rất thẳng thắn và rõ ràng . Đồng ý hết với bạn và chỉ xin được bổ sung thêm một điểm ;
      – VNCH có thua trong chiến tranh không ? rõ ràng là có . VNCH cũng có quân đội , các tướng tá được đào tạo bài bản ở Pháp , Mỹ, đầy đủ vũ khí hiện đại nhưng họ vẫn thua, lý do thì chỉ có họ mới biết .
      Đọc mấy bài hồi ký của mấy ông thấy ông nào cũng tài giỏi nhưng điều quan trọng nhất là không thấy ông nào nhận lỗi tại sao lại thua ?
      Nếu nhìn ra có lẽ cũng là bài học bổ ích cho thế hệ bây giờ .

  20. Minh Duong says:

    @ Sóc,
    Vô SG tớ mời đi ăn kem bạch đằng hay đi ăn thịt bò với bác XH về lấy sức chiến đấu tiếp!!!
    Nếu cần thêm vũ khí thì tớ sẽ sang TQ mua về cho. MD đang tranh thủ học tiếng “Quốc ngữ 国语)

    • Sóc says:

      Kem Bạch Đằng, ok Minh Dương, cúp kem sịn, tưới cơm sầu riêng tươi nguyên lên trên. Nhé!

      Nhưng nhờ cậu đi sang Trung Quóc mua vũ khí thì tớ thua à, vũ khí nó rởm cực. Nhớ vụ tàu TQ bị chìm không tìm ra nước nào để TQ đổ tội không? Tớ nghi tự nó chìm vì made in china. Hihi

  21. D.Nhật Lệ says:

    Thẳng thắn mà nói,bác Sóc đáng khen vì đã tìm tòi sách vở để trích dẫn nhưng xin bác hãy
    cẩn thận vì không phải cái gì của người ngoài (nước,cuộc) cũng đáng tin,do đó điều cần là
    phải biết rõ quan điểm chính trị của họ.
    Xin nói sơ qua về Noam Chomsky thì về ngôn ngữ học,ông ta là một thiên tài nhưng về chính
    trị thì cực tả,thậm chí là ấu trĩ.Ông ta từng phê phán Mỹ là một nước độc đảng ! Một người tài
    giỏi ở lãnh vực này không có nghĩa là giỏi những lãnh vực mà người đó không có sở trường
    hay thành thạo.Ông ta thuộc thành phần thiên tả-thân cộng như William Kuntsler từng từ chối
    ký tên vào thư ngỏ gửi nhà nước VN.không tôn trọng nhân quyền khi nữ ca sĩ phản chiến Joan
    Baez vận động thu chữ ký nhiều nhân vật nổi tiếng thì ông tuyên bố “Tôi không tin vào sự chỉ
    trích công khai một chính quyền XHCN,dù đó là sự vi phạm nhân quyền…”.Đã không ký thì thôi
    ông ta còn nghi ngờ “Toàn bộ chiến dịch này của J.B.có thể là một âm mưu của CIA!”.
    Thế đó,người nước ngoài chỉ thích sống thoải mái ở nước họ để khuyên dân nước khác phải
    phục tùng chế độ độc tài hà khắc mà họ chưa hề biết trong thực tế ! Mẹ kiếp bọn đạo đức giả !
    (Xin lỗi phải chưởi thề như thế này).

    • Minh Duong says:

      Bác cho em văng theo phát ” Mẹ kiếp bọn đạo đức giả” hi hi (Cái này có xin phép nên không vi phạm)
      Cám ơn bác nhiều. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ. 🙂 🙂

  22. nicecowboy says:

    – Công bằng mà nói, Sóc rất dũng cảm và đáng phục khi đưa ra quan điểm khác hẳn với phần lớn còm sĩ ở đây. Sóc đưa ra lượng thông tin đồ sộ từ nhiều tác giả , tuy nhiên chính vì thế mà đã sơ hở : Sóc trích dẫn lập luận hùng hồn của Trần chung Ngọc, mà không ngờ rằng tên này thì các còm sĩ lão luyện đều biết và không ai chấp nhận được (Chinook, cao bồi, Tưởng cán, ngay cả hiền như Lão phu.. còn căm thù tên này mà gọi là đại ma đầu.). Thế là vô tình, người ta tự hỏi và phải xem lại những tác giả khác mà Sóc trích dẫn có đáng tin cậy không ?

    – Công bằng mà nói, bác Dove đã bỏ ra nhièu tâm huyết để dịch lại bài này cho mọi ngươi xem thông tin từ nhiều phía, công sức rất đáng phục (Cao bồi cũng biết tiếng Anh đấy, nhưng chịu thua, đọc hiểu nhưng không dịch được lưu loát thế). Nhưng bác cũng bị tay GSTS Trần chung Ngọc gây hại như Sóc bị rồi ! bác biết nhiều tác giả, lấy nguồn tin từ nhiều phía, mà lại không biết ông nổi tiếng đốt đền Trần chung Ngọc là ai sao phải hỏi Sóc ? Hihi.

    Sóc, cũng như Dove là hai còm sĩ tôi quý tính cách, dù quan điểm nhiều khi khác nhau, thật đấy. Nhưng nhận xét thì cũng phải nhận xét, các bạn không giận chứ !

    • Dove says:

      Thú thật là lần đầu tiên tôi nghe thấy ông Trần Chung Ngọc.

      Khác quan điểm là bình thường vì thế nên một chế độ dân chủ cộng hòa đích thực phải tổ chức nghị viện thành 2 cánh: cánh tả, cánh hữu và gắn với nhau bằng cái xương đòn trung dung. Những vấn đề hệ trọng phải công khai để dân phúc quyết.

      Có phải Bác Hồ đã làm như vậy không. Tại sao ko thành? Đó là câu hỏi lớn nhất của VN đương đại. Để trả lời, cả hai phía đều phải trung thành với lịch sử và đặt lòng yêu nước lên trên chính kiến.

      Quan điểm ko quan trọng. Yêu nước mới là chất kết dính giữa mọi người khi VN bước vào quá trình xây dựng một thể chế dân chủ cộng hòa đích thực.

      Tôi tin rằng đất nước đang đứng ở ngưỡng quyết định để làm điều đó.

      • mười tạ says:

        đồng ý với bác Đô, ủng hộ bác Đô! 😀

      • chinook says:

        Câu hỏi Bác Dove đặt ra có rất nhiều trả lời khác nhau, tương tự như câu hỏi Ông Hồ là một người ái quốc (nationalist) hay một người Cộng sản.

        Riêng tôi, tôi tin là Ông Hồ không thực tâm làm như vậy nên không thành.

        Biết bao trí thức, những nhà cách mạng, hoạt động chính trị đã vì lòng yêu nước, nghe theo lời kêu gọi của Ông mà không thuần phục đều thất vọng. Người bỏ chạy , người sống lây lất trong buồn tủi.

        Ông Hồ đã có nhiều cơ hội để làm điều này, nhưng lần nào cũng thế, cách hành xử của Ông không đi đôi với lời Ông nói.(hiprocrite)

    • Nguoi Viet says:

      Đồng ý với NCB về ông TCN. Lúc đầu mới đọc ông ta tôi cũng thấy bị cuốn hút, nhưng càng đọc càng thấy ghê tởm. Với địa vị là một GS sống bên Mỹ ông này có lợi thế hơn nhiều những kẻ xấu ở VN trong việc đào sâu hận thù, chia rẽ đoàn kết dân tộc.

      Rất tiếc là không ít người có học mà nhẹ dạ đã tôn thờ ông ta như sư phụ.

      • hgiang says:

        Xin các bác biết có thể nói rõ hơn về ông TCN. Thú thât tôi cũng có doc môt vài bài của ông, thấy hơi cưc đoan về công giáo nhưng chỉ nghĩ ông viết hơi năng tay mà thôi

  23. Gloomy 1721979 says:

    Việt nam đã thống nhất được đất nước nhưng sau 37 năm đảng cs không thống nhất được lòng dân ! Đó là nỗi bất hạnh lớn cho Dân tộc .
    Tôi là kẻ sinh ra , lớn lên ở HN và được dạy dỗ dưới mái trường XHCN nhưng chứng kiến thực tại đất nước và nhìn sang Bắc Hàn , thực sự trong thâm tâm tôi luôn có một suy nghĩ : Những người miền Bắc vẫn còn nợ những người miền Nam một lời xin lỗi chân thành !
    Xin các bác cứ việc ném đá nhưng suy nghĩ đó của em không thay đổi !

  24. Sóc says:

    @ Tịt Mù / Từ nay gọi đúng chữ Tịt Mù
    Trích : Thống nhất để làm gì? Cái gì cũng có cái giá phải trả Sóc ạ, Tịt mù trách Mỹ thì ít mà trách cái ước muốn thống nhất đất nước để làm “tiền đồn” canh giữ thế giới cho phe XHCN thì nhiều. Thật phiến diện khi nói Mỹ ngu ngốc tiêu tốn hơn 500 tỷ USD và hơn 55 vạn sinh mạng của người dân vào một cuộc chiến vô bổ để bị nhìn nhận là một kẻ xâm lược.

    Nói thế mà nghe được à, Sóc đi – tháng sau bớt giận sẽ nói lại chuyện này với Tịt Mù. Không phải vì ko nói lại được mà vì giận quá.

    @ chú Chinook, chú Cao Bồi
    Con nhớ rồi! lần sau con sẽ trích dẫn cẩn thận hơn.

    @ bác Dove
    Sóc dừng vụ này ở đây, nói thêm, là hai bên lao lên Gú gồ rồi về rải thảm Hang Cua thành Khâm Thiên luôn. Giáng sinh cũng sắp tới rồi.
    Bác có quan tâm vụ này không thì Sóc gửi 60 trang nhà Sóc tổng hợp.
    Nói đến vụ này chẳng nhằm gì, chỉ vì muốn nói rằng: ng Việt chẳng ngán kẻ nào: Mỹ hay Tàu, Phải không bác?

    • Tịt mù says:

      Ẹc, Sóc vẫn chưa ngủ à? Thức đêm nhiều sẽ… bị nổi mụn xấu xí lém 😆 .
      Tịt mù chỉ đồng ý với Sóc một điều là “Người Việt chẳng ngán kẻ nào”, kể cả Chí phèo.

  25. Tịt mù says:

    Nhân chuyện Sóc viết “Hòa giải dân tộc” 77 trang làm Tịt mù choáng. Sóc có thể upload lên đâu đó cho Tit mù mở rộng tầm mắt được không?
    Theo Tịt mù “hòa giải dân tộc” rất dễ dàng, chỉ gói gọn trong 2 dòng:
    1. Chia sẻ quyền lực (còn chia sẻ như thế nào Hang cua này chắc có vô số bài viết rồi, Tịt mù không lạm bàn thêm nữa)
    2. Minh bạch (những cái xấu, cái tốt của phía VNCH đã phơi bày hết rồi, giờ thì HN có thể công bố những tư liệu về chiến tranh cũng như số liệu cụ thể về đánh tư sản, cải cách ruộng đất, văn nghệ sĩ, chiến dịch X…, D…, cải tạo, quốc hữu hóa, Hoa kiều… như Huy Đức mong muốn không?)

    Người Miền Nam nổi tiếng về sự dễ dãi, chân chất và thật lòng, họ sẵn sàng bắt tay và thôi không nghĩ gì nữa nếu biết rõ về đối phương cũng thật lòng muốn vậy.

    (p/s Tịt mù cũng như Sóc, post những gì mình suy nghĩ và dừng entry này vì những bất đồng có thể sẽ làm xấu hang cua)

    • Sóc says:

      Sóc có thể upload lên đâu đó cho Tit mù mở rộng tầm mắt được không?

      Đọc của tôi làm gì! Sang Cali mua tờ Người Việt đọc hợp nhĩ hơn đó.
      Chào

      • Tịt mù says:

        huhu, Tịt mù biết lỗi rồi, cho Tịt mù xin lỗi nhé 😳
        Chân thành đấy.

        (Sóc đói không Tịt mời Sóc đi ăn khuya nhé 😆 )

  26. Hiệu Minh says:

    Tổng BT Cua có lời khen ngợi các còm sỹ sau: Sóc, Hà Linh, Voi – toàn là nữ nhi, chiến với các cụ cao niên 🙂

    Xin gửi lời thăm nhiệt liệt tới các cụ Chinook, Dove, Đại Cùn, Mười Tạ, Tịt Mù, Nhật Lệ, NCB… và nhiều các chiến sỹ trên mặt trận…còm cõi.

    Dù tranh luận đến đâu, nhưng tuyệt đối không được dùng từ thóa mạ, tấn công cá nhân hay tục tĩu.

    Xin các quí còm cõi lưu ý. TBT này không khác Đinh Thế Huynh hay Thế Kỷ đâu. Kỷ luật đảng có thừa trong túi.

    Lơ mơ là cắt chim… à quên, cắt còm.

    • Tịt mù says:

      huhu, không biết cháu có làm Bác khó xử không, nếu có Bác cứ del nhé. Chứ lỡ dại mấy thèng hacker đỏ rút hết nước là bắt cua mệt nghỉ lun 😆

  27. Tịt mù says:

    @ Sóc
    Vậy Tịt mù chỉ hỏi Sóc một câu thôi: thống nhất đất nước để làm cái gì? Nếu là độc lập dân tộc thì hóa ra Nhật, Hàn quốc, Thái Lan hay các nước Châu Âu như Anh, Pháp… là những quốc gia không có độc lập dân tộc chắc, còn nếu vì “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành” thì chưa chắc, những gì cs đem lại cho nhân dân BV trước 75 đã rõ, còn ở Miền Nam thì sao? Một hòn ngọc viễn đông, với đa số những người MB chạy vào Nam đều thuộc dạng chống cộng và theo chủ nghĩa dân tộc. Chỉ tiếc rằng một chế độ cộng hòa non yếu chưa kịp lớn mạnh đã bị quyết tâm thống nhất đất nước “chống phá” với hơn 80% dân tộc Việt Nam coi Bác Hồ như một lãnh tụ tinh thần làm “ngã ngựa”.

    Mỹ “xâm lược” Miền Nam Việt Nam hay không Tịt mù không chắc, nhưng chắc chắn một điều giả sử MB dừng lại ở vĩ tuyến 17 thôi không thống nhất đất nước bằng mọi giá thì có lẽ kết quả hiện giờ đã khác, gương Tây Đức – Đông Đức, Bắc Triều Tiên – Hàn Quốc hay các quốc gia Đông Âu còn đó, với lại những quốc gia đã lựa chọn đi theo con đường XHCN như TQ, Cuba, Bắc Triều Tiên… hiện tại như thế nào Sóc đi nhiều cũng đã biết. Những quốc gia có quyền lực tuyệt đối…

    Theo Tịt mù, những gì Sóc nói hay mấy lời trích dẫn chỉ là ngụy biện cho cuộc “chiến thần thánh” giải phóng dân tộc, lựa chọn con đường đi sai lầm đã đành, những thế hệ “học trò xuất sắc” đã không những rút kinh nghiệm mà còn càng lún lầy, lấy sai lầm này sửa chữa sai lầm khác, đẩy Việt Nam đến bến bờ vực thẳm.

    Thật tiếc cho những xương máu 2 phía đã đổ xuống 😥

    • Đại cùn says:

      Cái này là sự tất yếu của lịch sử, miền bắc không vào thì miền nam cũng ra. CH hay CS thì cũng hăng máu vịt như nhau thôi.

  28. Sóc says:

    Và để kết thúc còm của Sóc trong entry này, Sóc muốn nói:
    – Dù Việt Nam hòa giải với Trung Quốc, “16 chữ vàng”, “4 tốt” này kia thì quan điểm lịch sử của VN vẫn nhất quán: 1000 năm Bắc thuộc, 10 năm bị giặc Minh đô hộ, và 1 tháng xâm lược toàn tuyến biên giới phía Bắc Việt Nam. Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Quang Trung là anh hùng. Lê Chiêu Thống là Việt gian, phản quốc, bán nước. Dù quan hệ Việt – Trung có “hòa giải hòa hợp” đến thế nào, hay dù VN khi đàm phán bình thường hóa quan hệ đã cùng Trung Quốc ký vào hiệp nghị “không tuyên truyền chống nhau” thì sách giáo khoa lịch sử trung học, lớp 12 của Việt Nam ngày nay vẫn ghi rõ: Trung Quốc đã xâm lấn biên giới phía Bắc, Quân đội Nhân dân Việt Nam đã đánh lùi quân Trung Quốc và chiến thắng. Bất kể Trung Quốc có quan điểm xuyên tạc thế nào.
    – Tương tự, dù ta hòa giải, khép lại quá khứ hướng về tương lai với Pháp – Mỹ thì quan điểm của ta vẫn nhất quán: Cuộc kháng chiến chống Pháp – Mỹ là cuộc chiến mà dân tộc Việt Nam tự vệ chống lại sự xâm lăng của Pháp – Mỹ để giành trọn vẹn độc lập và thống nhất non sông.
    – Thống kê đã cho thấy số phụ nữ được phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” miền Nam nhiều gần gấp đôi ở miền Bắc. Miền Nam có 29.220 người, miền Bắc có 15.033 người, cho thấy quân đội, cán bộ miền Nam hy sinh nhiều hơn miền Bắc và cuộc chiến không phải cuộc chiến ng Bắc xâm lược nước của ng Nam
    – Nếu các bác coi Mỹ là đồng minh, và cầu mong nó trở lại thì hãy đọc những con số sau, theo wiki: Tùy theo nguồn, số người Việt Nam bị thiệt mạng trong chiến tranh Việt Nam là từ 3 đến 5 triệu, hàng triệu người khác tàn tật và bị thương. Những người sống sót tiếp tục phải đối mặt với các vấn đề nghiêm trọng về kinh tế xã hội và môi trường mà cuộc chiến đã gây ra. Trong đó có tỷ lệ dị dạng bẩm sinh cao nhất thế giới[144] Hàng vạn nạn nhân chất độc hóa học tại Việt Nam hiện nay (Xem Chất độc da cam). Một nửa diện tích rừng của Việt Nam bị phá hủy. Mỹ đã rải ở miền Nam Việt Nam 45.260 tấn (khoảng 75 triệu lít) chất độc hóa học, sự tàn phá môi trường do Mỹ gây ra lớn đến mức đã làm phát sinh một từ tiếng Anh mới, ecocide. Việt Nam đã trở thành đất nước bị ném nhiều bom nhất trong lịch sử thế giới. Số bom ném xuống Việt Nam là 7,85 triệu tấn, gấp gần 3 lần tổng số tấn bom sử dụng trong Thế chiến thứ hai, trong cái gọi là “chính sách lunarization” (mặt trăng hóa). Cơ sở hạ tầng ở cả hai miền Việt Nam đã bị phá hoại gần hết. Tính bình quân mỗi người dân Việt Nam từ cụ già đến trẻ sơ sinh phải chịu đựng trên dưới 250 kg bom đạn Mỹ.

    Chốt lại bằng câu nói của đao diễn Thuỵ Điển Gerald Evans

    Quân đội Mỹ thắng khắp thế giới mà chỉ thua ở Việt Nam vì VN có một nền văn hóa căn bản vững chắc lâu đời. Chứ không hẳn quân Mỹ thua vì không thiện chiến bằng, không dũng cảm bằng, không trung thành bằng, không ái quốc bằng. Cũng không thua vì du kích Việt Nam, hay thua vì rừng VN, hay vì ruồi muỗi côn trùng, vì khí hậu nhiệt đới khắc nghiệt dễ gây bệnh tật, sốt rét cho người ngoài. Mỹ thua Việt Nam vì dân tộc VN có một căn bản gốc rễ, cội nguồn văn hóa vững bền và điều này đã tạo ra một ý chí sắt thép cho từng chiến binh và người dân chống lại sự ngoại thuộc. Tôi xin khâm phục.

    • Dove says:

      Hoan hô. Sóc ơi, cố lên.

      Cho phép cop một số đoạn làm tư liệu nhé. Ellsberg, Chomski và Nguyễn Hữu Hạnh thì đã biết, nhưng Trần Ngọc Chung thì chưa hề biết. Khi sử dụng sẽ trích là cop của Sóc.

      VN mình phải thay đổi thôi, nhưng không thể bằng cách ngụy tạo lịch sử.

      • chinook says:

        Tôi cùng với Bác Dove xin cổ vũ : Cố lên, ráng lên Sóc.

        Những thông tin Sóc “rải thảm” có thể sánh với B52. Số lượng rất đáng nể.

        Cũng xin khuyên Bác Dove nên tìm hiểu thêm về Ông Tiến sĩ Trần chung Ngọc này thêm trứoc khi trich dẫn Ổng.

        • nicecowboy says:

          Đoông ý với bác Chinook, Sóc và Dove nên cẩn trọng khi trích dẫn ông TCN mà tôi đã vừa nói xong ở còm dưoi. Thân

      • fairfaxva says:

        Bác Dove,

        Cảm ơn bác đã kỳ công dịch 3 bài. Tôi trân trọng công sức và tấm lòng của bác khi nhìn lại quá khứ dù tôi không đồng ý về quan điểm. Tôi hiểu rằng người như bác – lớn lên và hấp thu hoàn toàn nền giáo dục XHCN – thì thật khó thay đổi quan niệm về nhân sinh, về chiến tranh. Dù bác cố gắng nhìn chiến tranh ở góc cạnh khác nhưng với cách nhìn một chiều ăn sâu vào tiềm thức (xin lỗi bác khi phải nhận xét như vậy), thật khó mà tiếp cận đến cái gọi là SỰ THẬT.

        Bác dịch những tư liệu này, dù không thể hiện ý kiến của mình, người đọc cũng tự hiểu phần nào tâm tư của bác. Chọn một tác phẩm để dịch là đã thể hiện chính kiến của mình rồi. 40 năm đã qua, trích dịch lại trận B52 tại Hà Nội cũng là điều đáng suy nghĩ. Đâu cần phải thuyết phục bạn đọc bằng “Chiến thắng B-52 thể hiện cao độ nhất bản lĩnh của dân tộc VN. Nó sẽ mãi mãi thuộc về dân tộc Việt Nam, không phụ thuộc vào chính kiến. Nếu hiểu được điều đó, dân tộc ta sẽ có thêm một hành trang vô giá để xây dựng đất nước và vững vàng đối mặt với mọi hiểm nguy.” Tôi trộm nghĩ rằng nếu dân tộc Việt chỉ thể hiện bản lĩnh cao độ nhất qua chiến thắng B-52 thì thật sự buồn lắm thay. Dân tộc ấy ở đâu trong thời bình?

        Nếu bác để ý, dân Âu Mỹ có cái nhìn rất đa diện về bất kỳ vấn đề nào. Số người ủng hộ có khi ngang ngửa với số người chống đối. Nếu đồng thuận 3/4 là con số mơ ước và rất chật vật mới đạt được đến con số đó. Chính trị là thuận theo số đông, dù đôi khi số đông không hẳn đúng. Nhưng xét về toàn cục và lâu dài, thuận theo đa số luôn đưa đến kết quả tốt đẹp nhất. Thử hỏi chính quyền miền Bắc khi chuẩn bị chiến tranh với miền Nam, họ có làm theo số đông không, ít nhất là số đông trong đảng Cộng sản? Hay là chỉ một nhóm rất nhỏ người tự quyết định và cưỡng bách đa số đảng viên phải theo. Dân chúng thì còn quyền hành chi mà chống đối “lệnh” trên. Vì vậy, khi trích dịch một tác phẩm nào, điều cần thiết là tìm hiểu xem tác giả đó có đại diện cho một trào lưu của xã hội, hay chỉ là một tiếng nói. Và cho dù tác giả đó có nằm trong trào lưu chung, cũng không nên “thánh hóa” tác giả ấy. Người lãnh đạo cần cân bằng giữa vô vàn ý kiến trái chiều và cân nhắc kỹ càng đến sức dân, sinh mạng của dân.

        Tôi khiếp hãi những nhận định của các vị lãnh tụ Cộng sản khi họ xem mạng dân như cỏ rác. Dĩ nhiên là sinh mạng của dân, chứ không phải sinh mạng thân nhân của họ. Stalin từng giết hại hơn 40 triệu đảng viên và dân Xô viết. Mao Trạch Đông từng nghĩ có thể dễ dàng hy sinh 50 triệu sinh mạng Trung Quốc (1/10 dân số TQ lúc bấy giờ) nếu chiến tranh nguyên tử xảy ra. Mao cũng bị quy buột cho cái chết của hơn 100 triệu đồng bào của ông ấy. Ông Hồ Chí Minh từng nghĩ tới chuyện đánh Mỹ tới người Việt cuối cùng (dù phải “đốt cháy dãy Trường Sơn”). Con số là bao nhiêu đây? Nếu lấy ước tính dân số miền Bắc năm 1954 là 27 triệu dân, con số có thể hy sinh cho cuộc chiến chống Mỹ sẽ là 13 triệu người thành niên? Thật là khủng khiếp. Với những vị lãnh tụ không coi trọng sinh mạng con người như vậy, liệu họ có đem đến hạnh phúc cho dân chúng không?

        Quá khứ đã qua, điều cần làm bây giờ là tránh các vết xe đổ đó. Lương dân chẳng cần chiến tranh. Họ muốn sống hòa bình, ấm no, độc lập, tự do và tự chủ. Những chủ thuyết xa lạ với quốc gia không được chào đón, mà sao vẫn tồn tại ở Việt Nam! Những kẻ buôn chiến tranh trên chính quê hương luôn bị dân chúng nguyền rủa. Đợi đến bao giờ cho Việt Nam dân chủ, ấm no?

        • nguoicongbinhncb says:

          ff ít nói nhưng đã nói thì đâu ra đó.

        • nicecowboy says:

          Kỳ cục, dùng phone để còm thì nó hiện ra nick nguoicongbinhncb như ở trên ! Cũng là cao bồi thôi.

        • hgiang says:

          Bác Fax viêt rất chính xác :
          “Nếu bác để ý, dân Âu Mỹ có cái nhìn rất đa diện về bất kỳ vấn đề nào. Số người ủng hộ có khi ngang ngửa với số người chống đối. Nếu đồng thuận 3/4 là con số mơ ước và rất chật vật mới đạt được đến con số đó. Chính trị là thuận theo số đông, dù đôi khi số đông không hẳn đúng. Nhưng xét về toàn cục và lâu dài, thuận theo đa số luôn đưa đến kết quả tốt đẹp nhất. Thử hỏi chính quyền miền Bắc khi chuẩn bị chiến tranh với miền Nam, họ có làm theo số đông không, ít nhất là số đông trong đảng Cộng sản? Hay là chỉ một nhóm rất nhỏ người tự quyết định và cưỡng bách đa số đảng viên phải theo. Dân chúng thì còn quyền hành chi mà chống đối “lệnh” trên. Vì vậy, khi trích dịch một tác phẩm nào, điều cần thiết là tìm hiểu xem tác giả đó có đại diện cho một trào lưu của xã hội, hay chỉ là một tiếng nói. Và cho dù tác giả đó có nằm trong trào lưu chung, cũng không nên “thánh hóa” tác giả ấy. Người lãnh đạo cần cân bằng giữa vô vàn ý kiến trái chiều và cân nhắc kỹ càng đến sức dân, sinh mạng của dân.

          Tôi khiếp hãi những nhận định của các vị lãnh tụ Cộng sản khi họ xem mạng dân như cỏ rác”

    • Tịt mù says:

      – Thống kê đã cho thấy số phụ nữ được phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” miền Nam nhiều gần gấp đôi ở miền Bắc. Miền Nam có 29.220 người, miền Bắc có 15.033 người, cho thấy quân đội, cán bộ miền Nam hy sinh nhiều hơn miền Bắc và cuộc chiến không phải cuộc chiến ng Bắc xâm lược nước của ng Nam
      – Nếu các bác coi Mỹ là đồng minh, và cầu mong nó trở lại thì hãy đọc những con số sau, theo wiki: Tùy theo nguồn, số người Việt Nam bị thiệt mạng trong chiến tranh Việt Nam là từ 3 đến 5 triệu, hàng triệu người khác tàn tật và bị thương. Những người sống sót tiếp tục phải đối mặt với các vấn đề nghiêm trọng về kinh tế xã hội và môi trường mà cuộc chiến đã gây ra. Trong đó có tỷ lệ dị dạng bẩm sinh cao nhất thế giới[144] Hàng vạn nạn nhân chất độc hóa học tại Việt Nam hiện nay (Xem Chất độc da cam). Một nửa diện tích rừng của Việt Nam bị phá hủy. Mỹ đã rải ở miền Nam Việt Nam 45.260 tấn (khoảng 75 triệu lít) chất độc hóa học, sự tàn phá môi trường do Mỹ gây ra lớn đến mức đã làm phát sinh một từ tiếng Anh mới, ecocide. Việt Nam đã trở thành đất nước bị ném nhiều bom nhất trong lịch sử thế giới. Số bom ném xuống Việt Nam là 7,85 triệu tấn, gấp gần 3 lần tổng số tấn bom sử dụng trong Thế chiến thứ hai, trong cái gọi là “chính sách lunarization” (mặt trăng hóa). Cơ sở hạ tầng ở cả hai miền Việt Nam đã bị phá hoại gần hết. Tính bình quân mỗi người dân Việt Nam từ cụ già đến trẻ sơ sinh phải chịu đựng trên dưới 250 kg bom đạn Mỹ.
      ————————————
      😆 😆 😆
      Cái gì cũng có cái giá phải trả Sóc ạ, Tịt mù trách Mỹ thì ít mà trách cái ước muốn thống nhất đất nước để làm “tiền đồn” canh giữ thế giới cho phe XHCN thì nhiều. Thật phiến diện khi nói Mỹ ngu ngốc tiêu tốn hơn 500 tỷ USD và hơn 55 vạn sinh mạng của người dân vào một cuộc chiến vô bổ để bị nhìn nhận là một kẻ xâm lược.
      Có nhân thì mới có quả được.

  29. Sóc says:

    ” Nhìn lại lịch sử để hoà giải dân tộc ” là một entry dài 77 trang của nhà Sóc viết năm ngoái.
    Hôm nay nhờ các bác đọc lại một phần trích trong entry đó.
    Tất cả những trích dẫn này không phải do tuyên giáo viết hay ng của Đảng viết, hay bất cứ một người nào thuộc phe chống Mỹ viết.

    —–

    Tiến sĩ người Mỹ, cựu sĩ quan Bộ quốc phòng, Lầu Năm Góc Daniel Ellsberg trong cuốn Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers, Viking, 2002, tr.255:

    “Không làm gì có chiến tranh Đông Dương thứ nhất và thứ nhì, chỉ có một cuộc xung đột nối tiếp trong một phần tư thế kỷ. Dùng ngôn từ thực tế, đứng về một phía (Mỹ), ngay từ đầu nó đã là một cuộc chiến của Mỹ: mới đầu là Pháp – Mỹ (1945-1954), sau đến toàn là Mỹ (1954-1975). Trong cả hai trường hợp, nó là một cuộc đấu tranh của người Việt Nam – không phải là tất cả người Việt Nam nhưng cũng đủ để duy trì cuộc đấu tranh – chống chính sách của Mỹ và những kinh viện, ủy nhiệm, kỹ thuật gia, hỏa lực, và cuối cùng, quân đội và phi công, của Mỹ.

    Cuộc chiến đó không có gì là “nội chiến”, sau 1956 hay 1960, như nó đã không từng là nội chiến trong cuộc tái chiếm thuộc địa của Pháp được Mỹ ủng hộ. Một cuộc chiến mà trong đó một phía hoàn toàn được trang bị và trả lương bởi một quyền lực ngoại quốc – một quyền lực nắm quyền quyết định về bản chất của chế độ địa phương vì những quyền lợi của mình – thì không phải là một cuộc nội chiến.

    Bảo rằng chúng ta “xía vào” cái gọi là “đích thực là một cuộc nội chiến”, như hầu hết các tác giả Mỹ, và ngay cả những người có khuynh hướng tự do chỉ trích cuộc chiến cho rằng như vậy cho đến ngày nay, đơn giản chỉ là che giấu một sự thực đau lòng hơn, và cũng chỉ là một huyền thoại như là luận điệu chính thức về một “cuộc xâm lăng từ miền Bắc”.

    Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lý tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm, sự xâm lăng của Mỹ.”

    (There had been no First and Second Indochina Wars, just one continuous conflict for almost a quarter of century.

    In practical terms, on one side, it had been an American war almost from its beginning: at first French-American, eventually wholly American. In both cases it was a struggle of Vietnamese – not all of them but enough to persist – against American policy and American financing, proxies, technicians, firepower, and finally, troops and pilots.

    It was no more a “civil war” after 1955 or 1960 than it had been during the US-supported French at colonial reconquest. A war in which one side was entirely equipped and paid by a foreign power – which dictated the nature of the local regime in its own interest – was not a civil war. To say that we had “interfered” in what is “really a civil war”, as most American writers and even liberal critics of the war do to this day, simply screened a more painful reality and was as much a myth as the earlier official one of “aggression from the North”. In terms of the UN Charter and our own avowed ideals, it was a war of foreign aggression, American aggression.)

    • Sóc says:

      Trong cuốn “The Vietnam War and American Culture”, vị tiến sĩ người Mỹ có uy tín cao trên thế giới là Noam Chomsky đã viết một bài dài về những cách nhìn của một số lãnh đạo Mỹ tự cho là công chính, thánh thiện (Visions of Righteousness).

      Và sau đây là một đoạn về Việt Nam, trang 29:

      “Mỹ đã tham gia sâu vào nỗ lực của Pháp để tái chinh phục thuộc địa trước của Pháp, biết rõ rằng kẻ thù là một phong trào quốc gia của Việt Nam. Số người chết vào khoảng nửa triệu. Khi Pháp rút lui, Mỹ dấn thân ngay lập tức vào việc phá hoại Hiệp Định Geneva, dựng lên một chế độ khủng bố ở miền Nam, một chế độ, cho đến năm 1961, đã giết tới 70,000 “Việt cộng”, làm nổi lên cuộc kháng chiến mà từ năm 1959 được sự ủng hộ của nửa nước miền Bắc tạm thời chia cắt bởi Hiệp Định Geneva năm 1954 mà Mỹ đã phá ngầm. Trong năm 1961-62, Tổng Thống Kennedy đã mở cuộc tấn công trực tiếp vào vùng quê Nam Việt Nam với những cuộc bỏ bom đại quy mô và thuốc khai quang như là một phần của kế hoạch lùa cả triệu người dân vào những trại tập trung để họ có thể được “bảo vệ” bởi lính gác và dây kẽm gai trước những du kích quân mà Mỹ thú nhận là người dân sẵn sàng ủng hộ. Mỹ bảo rằng Mỹ “được mời” vào Nam Việt Nam, nhưng như tờ London Economist đã nhận thức chính xác: “Một kẻ xâm lăng là một kẻ xâm lăng, trừ khi được mời vào bởi một chính phủ hợp pháp”. Mỹ chưa bao giờ coi những chế độ tay sai mà Mỹ dựng lên là hợp pháp, và trong thực tế Mỹ thường thay thế những chính phủ đó khi những chính phủ đó không tỏ ra hồ hỡi đủ trước sự tấn công của Mỹ hay toan tính tìm một giải pháp trung lập mà mọi phía đều ủng hộ và bị coi như là nguy hại đối với những kẻ xâm lăng, vì như vậy là phá ngầm căn bản cuộc chiến của Mỹ chống Việt Nam. Nói ngắn gọn, Mỹ xâm lăng Nam Việt Nam, ở đó Mỹ đã tiến tới việc làm ngơ tội ác xâm lăng với nhiều tội ác khủng khiếp chống nhân loại trên khắp Đông Dương.”

      • Đại cùn says:

        Mỹ là một con buôn, Nó chỉ đầu tư khi ngửi thấy mùi tiền. Tàu là thằng ăn cướp, kẻ thù truyền kiếp của các nước lân bang. Việc biến mình thành món hàng cho hai thằng đó mặc cả đổi chác là sai lầm của các đấng thánh nhân. Sai lầm này không nên lặp lại !?

    • Sóc says:

      Tác giả Micheal McLear trong quyển sách “Vietnam, the ten thousand day war”, NXB Thames Methuan, London, xuất bản năm 1982 đã ghi nhận một số câu nói của tổng thống ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu:

      “Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập!”

      “Mỹ còn viện trợ, thì chúng tôi còn chống Cộng.”

      “Tôi chỉ là một tổng thống nghị gật.” (yes-man)

      Cựu phó tổng thống ngụy quyền Nguyễn Cao Kỳ trả lời trong cuộc phỏng vấn Báo Thanh Niên số Xuân Ất Dậu năm 2005 đã thẳng thắn thừa nhận:

      “Ông Mỹ lúc nào cũng đứng ra làm kép chính, chúng tôi không có quyền lực và vai trò gì quan trọng, vì vậy nhiều người cho đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi chỉ là những kẻ đánh thuê.”

    • Sóc says:

      Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh, cựu phụ tá Tổng tham mưu trưởng quân Sài Gòn, là một trong số 16 nhân vật lãnh đạo chức lớn nhất trong chế độ còn ở lại khi Sài Gòn được giải phóng tháng 4/1975, trả lời phóng viên của đài BBC Việt ngữ:

      “Pháp đã ở Việt Nam 100 năm. Pháp đi sau Hiệp định Genève thì Mỹ lại nhảy vô.

      Tôi nói thật, trong tất cả các đời tổng thống Việt Nam Cộng hòa, ai mà Mỹ không ưa thì người ấy bị hất đổ ngay. Ở miền Nam này, đã xảy ra không biết bao nhiêu cuộc đảo chánh – mười mấy lần chứ có ít đâu.

      Tụi tôi trong quân đội, học ở Mỹ, học tiếng Mỹ, đi thăm Mỹ… đủ hết. Rồi tụi tôi cũng có nhiều bạn Mỹ rất tốt bụng, nhưng với Mỹ thì tôi vẫn không có bằng lòng. Thậm chí lần đi thăm đại bản doanh Cục Tình báo Trung ương (CIA) bên đó, thấy sợ hơn là thấy thích.

      Người Mỹ họ có đường lối của họ: đó là họ phải nắm chỉ huy ở miền Nam này. Họ chỉ huy trong mọi lĩnh vực, từ chính trị, kinh tế tới ngoại giao… Mỹ nắm hết. Rồi chính Mỹ đã bỏ miền Nam Việt Nam.”

    • Sóc says:

      Tác giả Frances FitzGerald trong quyển “Fire in the Lake – The Vietnamese and the Americans in Vietnam”, NXB Vintage Books, xuất bản năm 1972, tr. 549:

      “Chiến thắng của họ [Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam]… là chiến thắng của dân tộc Việt Nam – người Bắc cũng như người Nam. Khác xa với một cuộc nội chiến, cuộc đấu tranh của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam là một sự khẳng định nguyên tắc thống nhất dân tộc mà chính quyền Sài Gòn đã tuyên bố ủng hộ và phản bội.”

      (“Their victory [NLF] would be…the victory of the Vietnamese people – northerners and southerners alike. Far from being a civil war, the struggle of NLF was an assertion of the principle of national unity that the Saigon government has endorsed and betrayed”)

    • Sóc says:

      Giáo sư Tiến sĩ Trần Chung Ngọc (Cựu sĩ quan QLVNCH, cựu giảng viên Trường Sĩ quan Trừ bị Nam Định, hiện đang sinh sống tại Grayslake, Illinois, Hoa Kỳ) :

      “Nhìn cuộc chiến ở Việt Nam đơn giản chỉ là cuộc chiến giữa lý tưởng “tự do dân chủ” của “người Việt Quốc gia” đối với lý tưởng “độc tài sắt máu” của người Việt Cộng sản là không hiểu gì về cuộc chiến cả. Do đó kéo dài hận thù đối với Cộng sản là một hành động vô trí, bắt nguồn từ cái nhìn rất thiển cận của mình về cuộc chiến. Hiện nay chúng ta có rất nhiều tài liệu về cuộc Chiến tranh Việt Nam vừa qua, gồm cuộc chiến chống Pháp và cuộc chiến chống Mỹ, nhiều đến độ có lẽ không bao giờ chúng ta có thể biết hết và đọc hết. “Người Việt Quốc gia” thường cho Nam Việt Nam là “đồng minh” trước hết là của Pháp, rồi sau là của Mỹ, để chống Cộng cho họ. Nhưng sự thật khá đau lòng, trong cả hai cuộc chiến, “Nam Việt Nam” chỉ là tay sai, con cờ của Pháp và Mỹ. Pháp chưa bao giờ coi “thành phần quốc gia” là “đồng minh” của họ. Mỹ còn tệ hơn nữa vì là ông chủ chi tiền.”

      “Không phải là sau Hiệp định Genève về Đông Dương Mỹ mới can thiệp vào Việt Nam mà Mỹ đã can thiệp vào Việt Nam từ trước đã lâu. Mỹ đã đồng lõa với thực dân Pháp trong mưu toan tái lập nền đô hộ của Pháp trên dân Việt Nam. Những người thực sự tin rằng Mỹ là “đồng minh” của Nam Việt Nam, muốn giúp dân Việt Nam để chống lại Cộng sản, để cho dân Việt Nam, hay ít ra là dân miền Nam, được tự do dân chủ, nên nhớ kỹ rằng chính Mỹ đã đài thọ hơn 80% chiến phí cho Pháp trong cuộc chiến tiền-Genève, từ 1945 đến 1954, để Pháp tái lập nền đô hộ của thực dân Pháp ở Việt Nam, đưa Việt Nam trở lại vòng nô lệ Pháp, trong khi Mỹ đã biết rõ chế độ thực dân Pháp đối với dân Việt Nam là như thế nào. Lịch sử Việt Nam sẽ lên án hành động đế quốc thực dân này. Nếu chúng ta coi Pháp là quân xâm lăng thì Mỹ cũng là kẻ xâm lăng không kém. Chỉ sau khi Pháp thất trận Mỹ mới đưa ra chiêu bài giúp Việt Nam, bảo vệ nền tự do (sic) của Nam Việt Nam trong khi, như chúng ta đã biết, theo Hiệp định Genève về Đông Dương, Nam Việt Nam không phải là một quốc gia độc lập mà chỉ là một vùng rút quân của Pháp và những lực lượng quân sự dưới quyền Pháp, trong đó có lực lượng “Quốc gia”, chờ ngày Tổng Tuyển Cử trên toàn thể đất nước vào năm 1956.”

      • Tưởng Cán says:

        Nghiên cứu thì được chứ Nhà Sóc mang đi ngoại giao thì mất biển đấy. Mấy bác đang muốn kế thừa VNCH thì mới có lí đi kiện chứ cứ bô bô kiểu đó thì mất hết chiến sĩ lẫn còm sĩ…

        • Tưởng Cán says:

          Nói thêm, Cụ TTN mượn dân tộc để chống mấy tỉ người Công giáo…

      • nicecowboy says:

        Chỉ góp ý cho Sóc điểm này, và cũng để trả lời câu hỏi trên của Dove về GSTS Trần chung Ngọc mà Sóc đã trích dẫn. Khi tranh luận và dẫn chứng, làm ơn đừng đưa tên ông này ra hay trích dẫn của ông ta. Vì chỉ cần bất kỳ ai đọcc qua tác phẩm sách hiếm Trần chung Ngọc và các quan điểm bài xích Kitô giáo, Thiên chúa Giáo của ông ta (mặc dù là trong lịch sử ai cũng biết các tôn giáo này đã lũng đoạn chính trị thế nào, nhưng ngày nay thì đâu vì thế mà xúc phạm tín đồ !) thì có lẽ ta không dám tin vào những điều khác do ông ta viết nữa đâu Sóc ạ !

        Tôi cố gắng trung dung và giữ bình tỉnh hết sức khi đọc các bài viết đả kích tôn giáo của ông GS này, nhưng cũng phải chào thua !

        Sóc cũng biết đấy, GSTS Trần chung Ngọc và sách hiếm của ông đã có ảnh hưởng thế nào đến chú Lê Vũ Bình địa mộc, nếu Lê Vũ không bị nhiễm cái tư tưởng bài xích tôn giáo cực kỳ cực đoan của ông Ngọc thì sẽ hay hơn nhiều.

        Vài lời góp ý chứ không có ý phê phán Sóc, vì NCB đã say mê theo dõi các còm của Sóc đấy, nhưng khi đọc đến tên ông Ngọc mà Sóc ích dẫn thì Cao bồi sốc ngay đấy !

        • Lão phu says:

          Thì ra không riêng gì tôi, mà nhiều người cũng dị ứng với tay quái vật, tên đại ma đầu Trần Chung Ngọc này! Tôi thấy không cần phải lịch sự với y!
          Tôi không có ý kiến về các còm của các bác, vì tôi không biết gì, chỉ nghe thôi. Nhưng đụng đến tay quái vật này là tôi dị ứng!
          Tôi cũng không phải người Công giáo để dị ứng với cách bài xích Công giáo của y.

        • Lão phu says:

          Có nghĩa là, tôi dị ứng với y không phải vì tôi là người Công giáo. Tôi dị ứng với y chỉ vì y là một quái vật, một tên đại ma đầu…

  30. Nguoi Viet says:

    Công nhận nhiều còm sĩ ở hang Cua khó tính thật. Trận 12/1972 là cuộc chiến trực diện giữa QĐ Mỹ với người Việt ta chứ có phải là trận huynh đệ tương tàn đâu mà các bác khắt khe thế. Ta so với Mẽo khác gì chú bé đọ sức với gã khổng lồ, vậy mà cũng vít cổ được hơn chục chiếc B52. Bác Dove với bạn Sóc có thấy tự hào một chút cũng có gì quá đáng.

    Nguoi Viet tui đọc đoạn này cũng thấy khoai khoái: “Thế là các khẩu đội tên lửa của Bắc Việt đã làm được điều mà người Nhật, người Đức, người Bắc Triều Tiên, người Trung Quốc và người Nga đã không làm được, đó là lần đầu tiên trong lịch sử không quân Hoa Kỳ, các máy bay ném bom trên đường tới mục tiêu buộc phải quay lại căn cứ do hỏa lực phòng không của đối phương”. Cái này là Mẽo nó viết đấy nhá.

    Vả lại ngoài mấy chiến thắng kiểu này thì ta còn gì khác để mà sướng cơ chứ. Thoải mái chút đi mấy bác mấy cụ ơi.

  31. Tịt mù says:

    😆 Ngày ấy không có thuyết “Một quốc gia hai chế độ” Bác Dove nhỉ, nếu có thì Việt Nam đã không đau thương như thế này.
    Cái giá để thống nhất đất nước và xây dựng XHCN là quá đắt, đặc biệt sau khi đọc xong cuốn Bên thắng cuộc – Giải phóng của Huy Đức 😥

  32. Trịnh Bá Cường says:

    tôi đính chính một chút, MN là do chúa Nguyễn mở rộng từ Quảng Trị đến mủi Cà Mau bao gồm cả đảo Phú Quốc, trước đây người miền trung là đất DT Chàm, SG Gia Định là đất của Miên, vậy Người Miền Nam là dân tộc nào? Chàm, Miên hay các cụ đã theo chúa Nguyễn khai phá và định cư ma2 sau này Pháp gọi là Nam bộ cho dể bề cai quản.

    • Dove says:

      Tộc người Kinh ở miền Nam chủ yếu là dân Thanh Nghệ Tĩnh theo chúa Trịnh vào Nam khai phá thôi. Từ thế kỷ 17 – 19, di dân chiếm đất là chuyện phổ biến trên toàn thế giới.

      A. De Tocqville đã từng viết rằng, người ta thương quy kết bọn xâm lược Tây Ban Nha là diệt chủng, thế nhưng US mới là quốc gia diệt chủng tận gốc nhất. Ở châu Mỹ La tinh vẫn hiện diện khá rõ nét văn hóa đa sắc tộc, da đỏ, da đen và Tây Ban Nha. Thế còn ở Mỹ, chỉ độc văn hóa gốc Anh. Người da đỏ hầu như ko thấy bóng dáng, người da den bị Anh hóa đến mức chỉ còn lại mỗi mầu da mà thôi…ngôn ngữ của họ bị lãng quên, văn hóa của họ bị bức tử.

      Thế giới hồi đó và số phận của các dân tộc hồi đó đã từng là như vậy.

    • Dove says:

      Viết sai lỗi chính tả A. De Tocqueville. Đã tự rate Down.

  33. Trịnh Bá Cường says:

    Chúng ta nên đọc bài dịch và suy ngẫm, dân tộc ta đã quá nhiều đau khổ mất mát, GĐ tôi cách cầu Hàm Rồng khoảng 4km đường chim bay, khi lưới phòng không bây vủa, máy bay Mỹ đã không cát bom xuống đúng mục tiêu là cầu Hàm Rồng, sau 2 đợt bom cả làng đã mất hơn 100 người, trong đó có anh tôi, nhà cửa thì không nói các a cũng biết, chẳng còn gì.
    Bài dịch của anh Dove đáng để chúng ta nhìn nhận quá khứ và công bằng hơn vớ lịch sử, việc bắn rơi B52 cũng là kì tích của những người con đất viết bảo vệ quê hương mình.
    Về việc MN hay MB tôi thiế nghỉ chúng ta có nên phân biệt? v2 theo tôi thì sau khi Chúa Nguyễn vào nam , sau khi mở cỏi thì mới có SG MN mà, vậy ở đây bác NMN là dân tộc Chàm, Miên hay là các cụ ngày xưa theo chúa Nguyễn vào nam, ma chúa Nguyễn phát ti1ch là Hậu lộc Thanh Hóa.

  34. Dove says:

    Trong lực lượng phòng không Bắc Việt có nhiều người miền Nam lắm. Ví dụ cô điền đồ viên Đồng Thị Thu, được nhắc trong bài báo chẳng hạn. Các anh hùng phi công Lâm Văn Lích và Nguyễn Văn Bảy là người Miền Nam. Phi công Đồng Văn Đe, bố là lơ xe bến xe Miền Đông, đã vô kỷ luật, lái MIG vào Đà Nẵng bay nhào lộn để vuốt râu không lực Mỹ và báo cáo với đồng bào miền Nam rằng đất nước đã có không quân. Phi công Nguyễn Thành Trung, đã ném bom dinh Độc Lập cũng là người miền Nam đấy chứ…

    Còn bên phía VNCH, Phi công Nguyễn Cao Kỳ là người miền Bắc. Quốc trưởng “lập quốc” Ngô Đình Diệm và cố vấn Ngô Đình Nhu đều là người miền Bắc. Đáng tiếc là đã theo Mỹ rồi bị “thay ngựa giữa dòng” nên đã chết thảm. Di sản thì ngoài cuốn “Chính đề VN” xem ra chẳng có gì đáng kể. Tôi còn muốn nhắc tới phi công Lý Tống, tay này gan cóc tía, đã làm cho ông chú là Phó chính ủy phòng không “Bắc Việt” phải đau đầu vì xâm phạm không phận Thành phố rãi truyền đơn.

    Biết vậy, nhưng tôi đã dịch Bắc Việt là vì trách nhiệm trung thành với bản gốc của tác giả, chứ không hề có ý rằng dân tộc Việt Nam ko có người miền Nam. Vả lại quê nội tôi là Hà Tĩnh, còn quê ngoại là Bến Tre. Cho dù lớn lên dưới mái trường XHCN (tôi mang ơn nó) nhưng tôi được sinh ra tại Cà Mau và vì hiệp định Giơ ne vơ mà bị tập kết ra Bắc. Ai đó ko cần thống nhất đất nước chứ tôi thì cần, tôi nhớ ngoại tôi và muốn về Mỏ Cày để ăn cá bông lau ở sông Hàm Luông.

    Thẳng thắn mà nói, chiến tranh VN là do Pháp, Mỹ và cái gọi là VNCH gây ra. Năm 1946, Pháp gây hấn để chiếm lại VN làm thuộc địa, Mỹ vào hùa với Pháp. Lúc đó thì Mao đang bận đánh nhau với Tưởng, còn Stalin thì ko ủng hộ Bác Hồ, vậy làm gì có chuyện nhảm nhí là CS chủ chiến vì ý thức hệ. Chỉ có một sự thật duy nhất là Pháp và Mỹ đã bỏ lỡ cơ hội bắt tay với Bác Hồ xây dựng VN thành một quốc gia dân chủ cộng hòa đích thực theo mô hình CNXH Tây Âu.

    Sau 1954, Diệm chính là người đã bỏ lỡ cơ hội tổng tuyển cử thống nhất đất nước bằng con đường hòa bình vì ông ấy chắc chắn rằng sẽ thua Bác Hồ. Tôi đã nhiều lần đọc cuốn “Chính đề VN” của ông Nhu, trong đó có nhiều điểm ko xác tín, tuy nhiên nó còn đáng được đọc hơn tất cả những “văn bút” quy kết CS gây chiến hiện nay.

    Sau 1975, ông Thiệu lại một lần nữa bỏ lỡ cơ hội thống nhất đất nước bằng con đường hòa bình. Nếu thực hiện tổng tuyển cử chắc chắn ông ta và bè lũ chẳng có cơ may nào. Hiện nay nhiều trung đoàn Mỹ, đã tham chiến tại VN, công bố biên niên sử cuộc chiến lên mạng. Nếu đọc, ta sẽ thấy ông Thiệu là người chủ động dùng võ lực làm “khổ nhục kế” để xóa bỏ hiệp định Paris và mời chú Sam trở lại miền Nam.

    Tuy nhiên, sau khi đất nước được thống nhất, giới tinh hoa chính trị CS đã phạm phải một sai lầm chết ngườ, đó là 1) Không xây dựng một lộ trình khả thi để từng bước xóa bỏ chuyên chính vô sản nhằm thiết lập nền dân chủ cộng hòa đích thực và 2) Không có được một chiến lược mềm dẻo để tiếp thu và phát huy những di sản của VNCH trong quan hệ với phương Tây.

    Hiện nay thì Đảng CS, dù đã tự kiểm điểm quyết liệt thế mà vẫn chưa phát hiện được nhân vật nào đủ tài đức để khắc phục 2 sai lầm nói trên và vì vậy VN đang như con thuyền bị mất lái trong bão tố của tham nhũng và có nguy cơ lại trở thành một con tốt thí trên bàn cờ địa chính trị vô cùng cam go hiện nay.

    Nhưng đó không phải là lỗi của những chiến sĩ miền Bắc và miền Nam đã cùng sát cánh đánh thắng B-52.

    Bởi vậy, tôi xin được nhắc lại Chiến thắng B-52 thể hiện cao độ nhất bản lĩnh của dân tộc VN. Nó sẽ mãi mãi thuộc về dân tộc Việt Nam, không phụ thuộc vào chính kiến. Nếu hiểu được điều đó, dân tộc ta sẽ có thêm một hành trang vô giá để xây dựng đất nước và vững vàng đối mặt với mọi hiểm nguy.

    Và xin được nói thêm – kể cả những hiểm nguy được gây ra bởi những người CS đã bị tha hóa trong tham nhũng, mà ông Trương Tấn Sang đã gọi là sâu, là đồng chí X..

    • Hiệu Minh says:

      Cụ Dove hôm nay đọc diễn văn trong ĐH TN đang bế mạc 😛

      Nhưng mà cụ cãi giỏi. Chứng cứ đâu vào đấy. Còm sỹ xuất sáo …nói theo chữ của Nguyễn Tuân, trên cả xuất sắc.

    • vu phu says:

      Chú bé Dove,
      “phi công Đồng Văn Be, bố là lơ xe bến xe miền Đông…”

      Hỏi chú bé cái “bến xe miền Đông” kia nó ở đâu? Ở Hà Nội hả?

    • Vân Nam says:

      Hoan hô bác Dove về cái khoản tự sướng và hô khẩu hiệu.

      Hễ nói đến Đồng Văn Đe thì phải nói đến Đồng Văn Cống!

      Bác không có “tài” như Trần Huy Liệu đâu!

    • D.Nhật Lệ says:

      Xin góp ý với bác Dove,
      Bác có lẽ thuộc loại bị nhồi sọ và tẩy não về lý luận cách mạng cs….hết thuốc chữa
      mà chẳng đếm xỉa gì đến thực tế là tình hình thế giới chia làm 2 phe Tư Bản và CS.
      của Chiến Tranh Lạnh sau 1945 nên cứ thoải mái đánh đồng Pháp với Mỹ cho “tiện
      việc sổ sách” nhưng nói xin lỗi,đó là vì lười…động não !
      Miền Bắc đưa ra cái nghị quyết gọi là…giải phóng miền Nam năm 1959 rồi lập MTGP
      MN.làm bung xung để thực hiện việc cộng sản hóa cả nước.Đó là thực chất của vấn
      đề,chứ Mỹ chỉ đưa quân vào miền Nam 1965,sau khi lật đổ TT.NĐD.1963 thì làm sao
      cãi chầy cãi cối là vì miền Nam được cơ chứ ? Chẳng lẽ kẻ chủ động lại là nạn nhân
      và người thụ động lại là thủ phạm hay sao ? Lý luận kiểu này là nguỵ biện.
      Miền Nam sợ thua tuyển cử là phải vì chính quyền chưa được vững mạnh,không có
      điều kiện kiểm soát chặt chẽ như miền Bắc,chứ không phải là thiếu chính nghĩa !
      Vấn đề là thống nhất có ý nghĩa gì không,nếu dựa vào lời của ông Hồ Chí Minh về
      độc lập dân tộc mà người dân mất quyền tự do dân chủ như thế này thì có xứng đáng
      không.Đó là chưa kể chủ quyền bị Tàu cộng đã và đang xâm phạm,chứ độc lập ở chổ nào,thưa bác ? Xin bác hãy nhìn vào thực tế mà đừng nói…lý thuyết viễn vông bác ạ !
      Vài lời “trung ngôn nghịch nhỉ” nhưng bất đắc dĩ mà tôi phải nói thẳng thừng,nếu bác
      có giận thì cũng đành chịu thôi ! Tình thế này mà còn “tao đúng mày sai” thì e mang
      tội với tiền nhân,thưa bác !

      • Dove says:

        D. Nhật Lệ mới là người bị CIA nhồi sọ và tẩy não đến hết thuốc chữa.

        Hồi 1945 chưa có cái gọi là chiến tranh lạnh đâu. Chỉ có chuyện Đồng Minh (chủ yếu là 3 ông Truman, Churchil và Stalin nữa) chia VN làm 2, nửa phía Bắc giao cho Tàu, nửa phía Nam giao cho Anh vào giải giáp Nhật. Có đúng ko?

        Chú Sam tài trợ cho Pháp đến 80% chi phí chiến tranh Đông Dương. Biểu tình phản đối chú Sam ủng hộ Pháp đầu tiên là Trần Văn Ơn, sinh viên Sài Gòn và anh bị Pháp bắn chết trên đường phố. Có đúng không?

        Mỹ đã định ném bom nguyên tử xuống VN để giải cứu Điện Biên Phủ. Có đúng Ko?

        Vậy là chú Sam ủng hộ hết Pháp rồi đến VNCH ròng rã 30 năm, hàng triệu quân nhân Mỹ đã dính líu đến chiến tranh VN, hơn 50 ngàn lính Mỹ thiệt mạng, lại còn xài cả B-52 để cứu vãn “thất bại chính trị” (xem phần 1) ấy thế mà cái gọi là chính quyền miền Nam vẫn chưa vững mạnh, như vậy bao giờ nó mới đủ mạnh để lãnh đạo dân tộc đây?

        Lý luận như D. Nhật lệ mới là ngụy biện, bẻ cong lịch sử, đổi trắng thay đen. Ngụy biện mới nghịch nhĩ, còn trung ngôn thì ko thể nghịch nhĩ được, dù sự thật có cay đắng đến mấy cũng phải ráng mà nghe.

        Lên blog cốt là nói về sự thât lịch sử cho lớp trẻ thôi, Tổng cua đã minh bạch rồi đấy, làm gì có nhuận bàn phím, nên chả phải nâng bi CS làm gì cả. Cái gì họ đã cùng với nhân dân làm được thì khen, cái gì họ bàn kín với nhau làm quá kém thì chê.

        Thế thì làm sao gọi là bị tẩy não được.

        • trần cường says:

          Chả cần tranh luận xem bác nào bị nhồi sọ hay ngụy biện, chỉ cần xem các còm sĩ Thumbs up/down là biết. Hehe! 🙄 :mrgreen: 🙄

        • D.Nhật Lệ says:

          Thay vì mất thì giờ góp ý,tôi chỉ hỏi bác là có phải cuộc chiến vừa qua là để
          áp đặt chế độ CS.lên cả nước hay không ? Xin bác trả lời thành thật,chứ bác
          không thể nhắm mắt lại để phủ nhận thực tế đó.
          Và có thực là để “giải phóng” người dân miền Nam hay không ?
          Theo lý luận cộng sản,giải phóng ở đây gọi là giải thoát khỏi chế độ tư bản,
          chứ hoàn toàn không đem lại tự do dân chủ cho người dân.
          Do đó,một số luận điệu trên là chỉ nhằm tuyên truyền để đánh lừa người dân
          cả nước xây dựng chế độ CS.này mà Mỹ là đầu sỏ phe Tư Bản,kẻ thù chủ yếu
          của CS.Chống Mỹ là vì Mỹ tư bản,đối nghịch với cộng sản.
          Bàn luận chính trị mà bác không chịu kiểm chứng HƯ hay THỰC thì nói xin lỗi,
          không đáng để bàn luận vì vô ích,trừ ra bác…muốn bị kẻ khác lừa gạt.

        • Dove says:

          Thật tình mà nói D. Nhật Lệ chẳn biết gì về CNXH và rất lơ mơ về CNTB.

          Lịch sử thì….giới thiệu cho D. Nhật Lệ đọc thêm cuốn Bên Thắng cuộc, của Huy Đức. – Trần Hữu Dũng, Đại học Wri ght, Ohi o, USA, đã bình về nó như sau “Bên Thắng Cuộc của Huy Đức là quyển sách hay nhất về l ịch sử Việt Nam sau 1975 mà tôi được biết.”

          Tranh luận với người mà trình độ có vấn đề thì thà cãi nhau với đầu gối còn hơn.

        • mười tạ says:

          cả hai bác Đô và Lệ đọc xong bộ Tư bản luận chưa mà bầy đạt cãi cọ chủ nghĩa này kia hử?

        • vu phu says:

          Bác Dove,

          Nói chi chuyện cao xa, người cùng quê ngoại cuả bác mà bác còn chưa rõ là ai thì nói chuyện bên Tây bên Tàu làm chi cho mệt!

          Bác Đồng Văn Cống kia, làm lơ xe ở bến xe miền Đông khi nào? Chắc là ảnh vừa làm Phó Tư Lệnh QK 7, vừa làm lơ xe!

          X-cà chúng tôi “nhớ” bác lắm, về bển thôi!

  35. Gloomy 1721979 says:

    Tôi chẳng hiểu tại sao đến giờ phút này rồi mà vẫn còn nhiều người ngồi gặm nhấm những vinh quang hão huyền được xây dựng bởi một bộ máy tuyên truyền đò sộ , tinh vi và trơ trẽn nhất thế giới ?
    Việt nam thắng Mỹ ư ? Thử kiểm tra trên người lính Việt nam có những gì nào ? Vũ khí thì của Nga ! Quân trang , quân dụng thì của TQ ! Chỉ có thân xác người lính và mảnh đất quê hương là của Việt nam ! Vậy mà Việt nam thắng Mỹ ư ? Thật nực cười !

    Deleted

    • Ngứa mồm says:

      Bác này lại nóng rồi, không logic.

      Bắc Việt dùng vũ khí Nga, Trung Quốc còn phía bác Gloomy dùng vũ khí Mỹ.

      Tinh vi đi với trơ trẽn, sợ không ổn. Tinh vi mà để người ta nhìn ra trơ trẽn thì không còn tinh vi nữa.

      • Hiệu Minh says:

        Đại loại chiến tranh VN là vũ khí cũ của Nga, súng thô sơ của TQ, đấu với vũ khí tối tân nhất của Mỹ. Kết quả: hòa 1-1 nghiêng về cả hai phía. Riêng VN ta thì võ mồm. Kết quả cũng là 1-1. 😛

  36. Hà Linh says:

    Những người lính Mỹ đã phải làm một cái việc trái với tinh thần của ngày Giáng sinh: thay cho tặng quà và những nụ cười, những lời chúc ấm áp yêu thương thì họ lại “tặng” chết chóc, đau thương cho những người dân vô tội. Những người dân vô tội phải chịu những mất mát, tổn thất của cuộc chiến mà họ là nạn nhân.
    Đành rằng trang sử của dân tộc nào để đi đến được bình yên, no ấm cũng phải có những đoạn đẫm máu và nước mắt. Cuộc chiến kết thúc, những nỗ lực của người dân và mục tiêu của những người lãnh đạo đã đạt được. Mà chúng ta có lẽ không thể không chiến thắng khi có những quyết tâm thế này:” Cha tôi kể rằng, lúc đó ông đã đập bàn: “Nhất định chúng tôi phải đánh Mỹ và thắng Mỹ. Nếu các đồng chí ủng hộ, có thể chúng tôi chỉ chết có một triệu người. Nếu các đồng chí không ủng hộ, chúng tôi có thể hi sinh đến 10 triệu người. Nhưng chúng tôi phải thực hiện được mục tiêu cuối cùng là thống nhất đất nước”( theo lời kể của TS Lê Kiên Thành, con trai của cố Tồng bí thư Lê Duẩn). Thật sự em bị ám ảnh bởi câu nói đó, đó là một khí phách nếu cho đó là khí phách, nhưng là một con người bình thường thì em nghĩ 01 con người chết đi cũng đã là cả một nỗi đau hệ lụy tới bao người huống chi là hàng triệu con người. Nên ở góc độ con người thì em lại ghê sợ cái tinh thần đó, nhớ câu thơ đẫm nước mắt của Nguyễn Trãi:” Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn”. Nhưng thôi, hãy cho người chết được an nghỉ.
    Lại một Giáng sinh sắp tới, lại có bao nhiêu gia đình ở Hà Nội hay đâu đó trên mọi miền đất nước chúng ta chuẩn bị tưởng niệm người thân của họ phải ra đi tức tưởi bởi những trận bom khủng khiếp đó . và phía bên kia đại dương hẳn cũng có bao nhiêu người nhớ về. 12 ngày đếm đó trong hàng bao nhiêu ngàn đêm trong chiến tranh đau thương của dân tộc.Với em thì chẳng còn biên giới nào trong cuộc chiến đó nữa, tất cả những người con Việt phải cầm súng, tất cả những người con Việt đã bị thương vong..đều cần được nhớ về..
    Chiến tranh đau thương, mất mát không thể tránh khỏi, nhưng làm gì sau cuộc chiến đó, làm gì với những máu xương đã đổ nếu không phải là biến những đau thương thành hành động để xây những ước mơ thành hiện thực. Không quên người ra đi không phải chỉ là bằng những diễn văn ngôn từ rổn rảng mà là hành động: làm sao để thân nhân những người ra đi, làm sao để những thế hệ sau được hưởng cuộc sống no đủ, văn minh…
    CHúng ta đã đi qua cuộc chiến trong hân hoan niềm kiêu hãnh của kẻ chiến thắng. Nhưng có lẽ trong cuộc chiến dựng xây, thu phục lòng người bởi những quyết sách đúng đắn để phát triển đất nước, đảm bảo quyền lợi người dân, giải quyết những vấn đề sau chiến tranh thì chưa hẳn.
    Cảm ơn anh Dove đã nhiêt tình dịch bài dài này trong những ngày này, em có thể đọc được cảm xúc dâng trào của anh trong những câu chữ. Em cảm nhận được niềm trăn trở,những khát vọng cho đất nước của anh.

    • chinook says:

      “Khí phách” của Ông, trong trường hợp này có vẻ giống “khí phách” của Ô Fidel trong cuộc khủng hoảng tên lửa ở Cuba năm 1962.

      Trong hồi ký . Kruchev có nhắc tới lời Fidel là Nhân dân Cuba sẵn sàng hy sinh trong trường hợp xung đột xảy ra.

      May mắn cho nhân dân Cuba và cho nhân loại là Kruchev không có cái “Khí phách” đó.

      Kruchev cũng nhận xét là Fidel hơi ngây thơ trong trường hợp này.

      • Hiệu Minh says:

        Cụ Chinook ơi. Nghe khẩu khí của cu, biết cụ đọc cả thư viện Congress rồi. Chân cụ khỏe chưa. Xmas này có đi dạo bang khác không?

        • chinook says:

          Cám ơn Bác, chân tôi khỏe rồi. Xmas năm nay, gia đình con chúng tôi từ Florida và Vietnam hẹn nhau trượt tuyết ở Washington nên tôi sẽ có dịp “đi dạo” trên núi Rainier với cháu nội.

          Sau đó chúng tôi sẽ đón năm mới tai Hawaii. Sở dĩ hơi “hoành tráng” là vì người con chúng tôi đương ở Vietnam mới lập gia đình và vợ cháu chưa hề biết tuyết.

    • Dove says:

      Stalin đã nói: “Một người chết là bi kịch, một triệu người chết chỉ đơn thuần là con số”.

      Chính trị là như thế, cho dù là chính trị Mỹ.

  37. Fan Việt nam Warszawa says:

    Bài 1,2…em chưa đọc,mới lướt bài 3 của bác..thấm thoắt trận ” Diện biên phủ trên không ” cũng 4o năm rồi,nhanh quá….Lúc đó em còn bé..cũng đi sơ tán ,chỉ nhớ địa danh là khu núi Tuy lai,không hiểu Sơn tây,Hòa bình hay ở đâu..đi tắm suối,còn nhìn thấy tên lửa bắn máy bay ,khói trắng xóa giữa ban ngày..,nhà lúc ngay sát phố Khâm thiên..giờ không thể nhớ ,là hôm phố em bị mấy quả bom Xịt..,chắc là rơi vãi trong vệt rải thảm ở Khâm thiên..nhưng sức ép của bom,làm tung mấy cánh cửa gỗ lim-trong khu tập thể,trước là biệt thự của Pháp…,chỗ bến xe Kim liên cũ-nay là khách sạn Niko..thấy mấy thùng,sợi thiếc ..trắng,dài như dây dù..rơi lả tả..thấy mọi người nói ,đó là cái gây nhiễu cống rada..của B52,hồ Thuyền quang -phía cổng công viên Thống nhất ,cũng bị 2,3 quả bom Xịt rơi..sức ép thổi bay mấy cái xe khách Hải âu-du lịch của Liên xô viện trợ ,xuống hồ..sau này lớn ra hồ bơi,lội..không dám ra chỗ mạn đó,sợ thụt hố bom..sau này ,có 2 đứa bạn học,chết đuối bên mạn đó…càng kinh.
    Sau này khu nhà Dầu-Khâm thiên ,tầm 198…cũng bị 1 trận Hỏa hoạn lớn,có thệt hại nặng về người.Vì khu đó gọi là khu ” ổ chuột ” cũng đúng,toàn dân lao động nghèo,nhà tranh tre nứa lá nhiều,thời Bao cấp điện đóm mất thường xuyên,có gia đình thắp đèn dâu,,rồi bố mẹ đi làm..con ngủ say,chắc đạp vào đèn..gây cháy..lan ra toàn khu..Hình như xe cứu hỏa toàn Hà ội lúc đó,dồn về cứu ,nhưng cũng không ăn thua.nhiều nhà chưa cháy tới..nhưng sợ lan đến..quáng quàng..khênh vô tuyến,đài,quạt..để ở cửa,rôì chạy vào trong bê tiếp đồ ra..Thì bị bọn ” hôi của ” ..Nẫng mất….Buồn
    Mấy hôm nữa,hàng trăm gia đình,lại có cái Giỗ chung..
    Chiến tranh là Điều không ai muốn tới,nhất là những người dân thấp cổ-bé họng

    • Hiệu Minh says:

      Fan Warsaw dạo này có đi đâu không? Còn bên đó hay về rồi?

      • Fan VN in Warszawa says:

        chào bác,em vẫn ở War..đi cầy…mà,cuối năm định về phép,thăm các cụ,nhưng năm nay Hãng hàng không Lot ,của Balan cắt chuyến bay thẵng + BL mo8i1 ra luật Nhân đạo ,lên nhiều người việt mình có giấy tờ,tranh thủ về..Phòng vé chớp cơ hội ” mài dao-mài kéo ” Thịt..năm ngoái em mua 2 chiều có 800$,năm nay lên 1200$.buốt hết cả ruột .Đợt rồi bên em,mọi người tộ chức lệ ra mắt CLB Hà thành,em phãi lo đạo cụ ,lên bận lu bù..Mệt nhưng vui bác ạ…đây là 2 bài báo viết trên queviet .pl nói về ngày ra mắt,và lời Cảm ơn của 1 vị khách quí đến chung vui với bọn em .
        Lễ ra mắt CLB Hà Thành
        http://www.queviet.pl/tin-cong-dong/nguoi-viet-o-ba-lan/42125-l-ra-mt-clb-ha-thanh.html

        Đêm Hà Nội giữa lòng Vác-sa-va
        http://www.queviet.pl/tin-cong-dong/nguoi-viet-o-ba-lan/42196-em-ha-ni-gia-long-vac-sa-va.html

        https://www.facebook.com/clb.hathanh.5?ref=ts&fref=ts

        Toàn dân không chuyên,nhưng với tinh thần Vui là chính…anh chị em trong Ban tỗ chức ,đã vận dụng moi5 sở trường-sở đoản..đễ buỗi lễ thành công tốt đẹp,tuy nhiên không thế tránh khõi 1 số sai sót nhỏ,lần sau quen việc thì ,mọi việc ok hơn…
        đêm đó em đạp xích lô,kéo xe tay hơi bị đông khách..hehe

      • Fan VN in Warszawa says:

        Tết này ,bác có về không,nếu về Hà nội báo em nhé…Em đã mua mấy lô ” đặc sãn ” Balan ,sẽ cẩm về..đó là món Dạ dầy bò thái nhỏ,đun nóng -chấm với bánh mì..chắc cố cũng được vài chai..” nút chuối “..hehe..

  38. Oregonian says:

    Cái mà hay hay các bác ạ. Nói không phải các bác tảng lờ dùm nhà cháu nhá.
    Chuyện quân ta đánh quân mình thì nói rồi, nói mãi, nói dai, nói dở đã mấy muơi năm mà vẫn chưa thỏa mãn cái tính tự ái của mỗi nguời.
    Ông nói ông hay, bà nói bà phải (ít nhất cái cảm tính) là cái vô cùng các bác dằng co tao thắng mày thua, hay tao là chính quyền còn chúng bay ngụy quyền.
    Các bác ơi! Ở một chừng mực nào đó nhà cháu tin là các bác ở đây đều đã nguời lớn, trí lớn và có dư điều kiện về cách cập nhật sự thật trên mạng để đánh giá một cách đứng đắn và hoàn toàn độc lập.
    Thế mà cuộc chiến ấy nhà cháu vẫn thấy có bác thì hằn học, có bác thì níu kéo, có bác vẫn cứ ôm chặt lấy cái vẻ vang đánh cho mỹ cúc ngụy nhào.
    Cả một cuộc chiến kéo dài nuớng gần hết một thế hệ thanh niên miền bắc, nhưng các bác ở miền bắc ít nhất là các bác còn biết xẻ truờng sơn để đi giải phóng miền nam. Còn nhân dân miền nam đã làm gì nên tội để đến khi đã chết vẫn chưa biết tại sao. Còn những nguời chết hụt giờ này vẫn phải nghe các bác ca tụng cuộc chiến thần kỳ có một không hai trong thế giới cận đại.
    Cái cuời là các bác ngồi gõ còm cái vẻ vang ấy ngay trên đất địch, mà lại còn đuợc thằng đế quốc xừng xỏ bảo vệ các bác thực hiện điều gọi là không có gì quí hơn độc lập tự do, mà các bác có mò suốt đời cũng không ra ở nơi các bác một lần đã gọi là đỉnh cao thần thánh để chiến thắng.

  39. Đồng Nghiệp Tổng Cua says:

    Vì tôi đã từng ở phục vụ trong 1 đơn vị tên lửa chiến đấu SA-2 nên rất thích thú khi đọc bài này. Các đoạn mô tả về đơn vị tên lửa hầu như đúng hết. Chỉ xin nêu lại mấy tên gọi chức đanh mà đến nay, bộ đội tên lửa vẫn dùng. 3 trắc thủ phụ trách 3 tọa độ gọi là các trắc thủ góc tà, phương vị và cự ly. Trong phần 1 có nói đến kíp chiến đấu trong xe điều khiển có tiểu đoàn trưởng, sĩ quan điều khiển, các trắc thủ, thì tôi là trắc thủ thứ 4 theo dõi tình trạng sẵn sàng chiến đấu của các bệ phóng, mà thuật ngữ quân chủng gọi là “rãnh”, ví dụ khi báo cáo thì nói “Rãnh 1 sẵn sàng”…
    Vũ khí của đối phương mà bộ đội tên lửa “ngại” nhất và trên thực tế đã gây tổn thất nhiều nhất chính là tên lửa Shrike, do máy bay phóng ra, lần theo tín hiệu ra đa và về lý thuyết mà nói là bắn trúng vào cái chảo phát sóng của rađa, lắp trên xe rađa (xe ra đa gọi là xe P, hay P.A. viết tắt theo tiếng Nga ∏A). Để chống lại điều này, bộ đội đề ra cách đánh như phát sóng phối hợp, ngắt sóng rồi lại phát….Mặc dù có tiêu chuẩn cao nhất (lương, phụ cấp) và nhất là chế độ ăn uống hàng ngày cao hơn hẳn, nhưng lính tên lửa không ai muốn vào xe đó cả. Lý do rất đơn giản: Nếu làm việc trong xe đó đủ lâu, thì tinh trùng sẽ bị diệt hết và thành vô sinh.
    Đơn vị tên lửa của tôi (tiểu đoàn 84, Trung đoàn 238, còn gọi là Đoàn Hạ Long) tuy không bắn rơi nhiều B.52 nhất nhưng lại là đơn vị đầu tiên bắn rơi B.52 (tại Vĩnh Linh, ngày 17/09/1971).
    Nhắc lại những chuyện này, tôi hoàn toàn không có ý bàn luận về bản chất cuộc chiến thời đó, ai đúng ai sai, mà chỉ để ôn lại một vài khoảnh khắc của lịch sử. Đồng thời cũng để nhớ lại rằng đã có quá nhiều máu đổ trong các cuộc chiến đó. Những người lính hy sinh khi đó, nếu biết được rằng họ đã hy sinh, để rồi có 1 nước VN như hiện nay, thì chắc là sẽ khác.

    • Nhat Dinh says:

      Chính vì các bác Đồng nghiệp thao tác tắt bật radar tránh shrike, rồi bật radar để phân biệt nhóm F4 khỏi B52 mà một đêm sỹ quan tác chiến điện tử Mỹ đếm được tận 200 tên lửa phóng lên.

    • Hiệu Minh says:

      Hay quá, entry này lôi được cả sỹ quan SAM2 vào bàn. Cảm ơn anh.

      Quên không hỏi Đồng hương: Anh có mấy con trai? Khi nào về HN sẽ hẹn gặp anh và anh Dove

    • Sóc says:

      Bác viết : Nhắc lại những chuyện này, tôi hoàn toàn không có ý bàn luận về bản chất cuộc chiến thời đó, ai đúng ai sai, mà chỉ để ôn lại một vài khoảnh khắc của lịch sử. Đồng thời cũng để nhớ lại rằng đã có quá nhiều máu đổ trong các cuộc chiến đó. Những người lính hy sinh khi đó, nếu biết được rằng họ đã hy sinh, để rồi có 1 nước VN như hiện nay, thì chắc là sẽ khác.
      ——

      Còm của bác, của một anh Việt Cộng mà chẳng có một thumb down nào cả, chứng tỏ phía các bác bên kia, không hẳn là thumb down bất phân lý lẽ.

      Sóc cũng nghĩ giống bác, gia đình Sóc cũng nghĩ như bác: nếu họ biết hy sinh để có 1 nước VN thống nhất mà không hoà hợp, độc lập mà mất tự do, tham nhũng đục khoét thế này thì hẳn họ đau lòng lắm.

  40. Người Miền Nam VN says:

    Chiến tranh không phải trò đùa! chiến tranh là chết chóc là tàn phá, huỷ diệt. Bà Sóc hãy đọc kỹ lại bài viết ở trên đi. Mỹ ném bom miền Bắc là muốn CS Hà Nội trở lại bàn đàm phán. Một khi Mỹ chịu ký hiệp định Paris nghĩa là sự bắt tay giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh đã được mặc cả. chúng nó đã có kế hoạch rút quân khỏi miền Nam VN. Bằng mọi giá phải tiến chiếm miền Nam VN cho dù có đốt cháy cả dãy trường sơn. Để đạt được mưu đồ chính trị, CS HN đã đem xương máu của MB và cả xương máu của nhân dân Miền Nam đặt cược trên bàn hội nghị.

    Đối với người Miền Nam chúng tôi không cần cái tình chia xẻ dối trá: “người miền Nam đang rên xiết dưới gót giày Mỹ Nguỵ”, không thống nhất đất nước thì có sao đâu? Như Nam Hàn và Bắc Hàn thì có sao đâu? Đừng bắt chúng tôi phải tri ân “bản lĩnh anh hùng” bắn rơi máy bay B-52, xin cám ơn!

    Bà sóc nói đúng, có những người miền nam theo CS chống lại chính quyền VNCH. Chúng tôi vẫn chưa thể nào quên được những vụ “đánh bom”, “đánh mìn” của cái tổ chức được gọi là “mặt trận dân tộc giải phóng Miền Nam”, mà nếu nhìn nhận đúng theo quan điểm ngày nay thì chẳng khác gì tụi khủng bố hiện ở afghan hay Irag.

    Các ông, các bà trí thức tư sản miền Nam trốn theo “Mặt Trận Giải Phóng” (gọi tắt của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam), ông nào ông nấy chức tước to tổ bố, cao đụng trần nhà, đọc lên kêu như sấm.

    Sự thật thì các ông bà trí thức ấy chỉ là những con hạc trong đình, các chậu hoa trong phòng khách, còn quyền hành thực sự do “bác và đảng” núp trong bóng tối chỉ huy. Khi tỉnh ngộ, bao nhiêu biệt thự, phố xá, đồn điền, gia sản, ruộng đất (Trịnh Đình Thảo, Nguyễn Hữu Thọ, Lâm Văn Tết… ), cơ xưởng (hãng sơn của kỹ sư Nguyễn Hữu Khương), cửa hàng (nhà thuốc của dược sĩ Mã Thị Chu ở Cần Thơ, dược sĩ Hồ Thu) trở thành tài sản của nhà nước. Nhiều vị gia đình tan nát như Trịnh Đình Thảo, Phùng Văn Cung, Hồ Thu, nhà văn Thanh Nghị.

    Và chúng tôi tin chắc là những ông bà như Huỳnh Tấn Mẫm đang phải sám hối về những hy sinh của mình và bè bạn. Không ít những thành viên và lãnh đạo của cái tổ chức ấy hiện vẫn đang còn băn khoăn câu hỏi: “Tại sao Mặt trận dân tộc giải phóng Miền Nam” bị tiêu diệt” sau khi Bắc Việt thâu tóm toàn vẹn đất nước VN. Bà Sóc nên tìm đọc và hiểu những bài viết về ba ông Trần: Trần Ngọc Giàu, Trần Văn Ngà, và Trần Bạch Đằng, nên tìm đọc “hồi ký Trần Văn Giàu” và “hồi ký Trần Bạch Đằng”. Xin thưa rõ mấy ông Trần này là lãnh đạo của MTDTGPMN, và là đảng viên CS thứ gộc chứ chẳng phải là thành phần VK chống Cộng diễn tiến hoà bình đâu nhé!

    Trở lại lời đề nghị bác Dove (Bà Sóc trả lời giúp) về câu “Nam nhận họ, Bắc nhận hàng”. Sau ngày miền Nam được giải phóng, người dân Miền Nam chúng tôi chờ đón một “mùa xuân” đổi đời, một cuộc sống thiên đường như hứa hẹn hơn mười những năm tháng qua. Đúng là cả miền Nam rùng mình chứ chẳng chơi, nhưng không phải sự rùng mình của sự đổi mới, “đâm chồi nẩy lộc”, mà cả miền Nam rùng mình vì hàng trăm, hàng nghìn chuyến xe tải hối hả chở lương thực, thực phẩm, và trang thiết bị dụng cụ ra bắc, Biễn đông VN rùng mình không phải vì tiếng đại bác bắn mừng “ngày miền Nam được giải phóng” mà nó quằn mình vì hàng trăm chuyến tàu vận chuyển hàng từ Nam ra Bắc. Người miền Nam chúng tôi ngỡ ngàng: “Giải phóng hay là vơ vét” vì thực tế đang diễn ra chẳng khác gì cảnh quân nguyên Mông vơ vét của cải mang về nước trong sách sử. Vơ vét như thế vẫn chưa đủ, biết bao nhiêu người Miền Nam chào đón niềm vui giải phóng bằng cách gồng gánh nhau đi kinh tế mới vì ngôi nhà mình ở bao đời bị những kẻ tự xưng là “đòng bào” đến cướp trắng…

    Đừng chối từ sự thật, và cũng đừng nên nguỵ biện một sự thận. và đừng bắt người Nam chúng tôi phải tri ân cái “bản lĩnh anh hùng”, nó không thuộc về người miền Nam chúng tôi.

    Cám ơn ông Dove đã dịch bài và bà Sóc đã trao đổi.

    Người Miền Nam VN

    • hgiang says:

      Bac Người Miền Nam nói những điều như tôi ₫ã thấy và đã nghĩ. Dai đa số người miền Nam sống yên lành, đâu muốn “đươc giải phóng”
      Các ban có thể đoc Bên thắng cuôc cua Huy Dức
      Nhưng thôi, lich sử ₫ã sang trang, vấn ₫ề bây giờ là làm sao cho dân giàu nước manh, tư do dân chủ, không để những nhóm lơi ích hoành hành ,,, dân VN ta đang quá khổ

    • Nhận xét says:

      Tôi, người miền Nam, đội mưa bom bão đạn của Mỹ đây, xin cái ông “người miền Nam VN” đừng đại diện cho tôi nhá! ” Cứ như bác hgiang có vẻ trung thực hơn: Trong chiến tranh cũng có những “người miền Nam yên lành”!

  41. Thu Ta says:

    Trời ơi, 40 năm rồi mà các bác vẫn cứ nghĩ là chiến thắng đế quốc Mỹ.

    Cuộc chiến tranh VN như là một cuộc tình giữa một đại gia và một thôn nữ. Chàng đại gia bỏ tiền và công sức ra để chinh phục nên tình phí cao. Tuy vậy, đối với gia tài của chàng thì có đáng là bao. Chủ yếu là để vui chơi! Sau khi chán chường, chàng đi chinh phục người đẹp khác ở vùng đất khác.
    Với chàng, chinh phục,khám phá là lẽ sống, là niềm vui bất tận. Chàng đến để chứng tỏ niềm tin, bản lĩnh của một đại gia. Những tiếng yêu thương, những giận hờn, những vết cắn chỉ là những kỷ niệm của cuộc tình.
    Đối với nàng, đây là một cuộc tình lớn và mãi đến 40 năm sau vẫn còn âm ĩ. Nàng đã dành hết thời gian, tâm trí, tình yêu và tuổi trẻ cho mối tình này. Chàng biết vậy nên luôn cung phụng và hầu hạ nàng.
    Nàng đâu biết rằng những món quà, chiếc xe… mà chàng đem đến tặng nàng chỉ là những món đồ cũ mà chàng muốn tống khứ ra khỏi nhà.Vì tình yêu, chàng đến để nàng vòi vĩnh, hành hạ chàng.
    Chàng vui vì lẽ đó ,nàng có biết không?
    Sau cuộc ái ân, nhìn chàng phủ phục, nàng luôn nghĩ rằng mình là người chiến thắng, mình đã khuất phục được chàng. Nàng mơ về một ngày nàng sẽ xây một ngôi biệt thự thật đẹp, nàng sẽ trở thành một đại gia ngồi trên chiếc xe mà người tài xế chính là chàng.

    40 năm sau: chàng vẫn là đại gia , nàng vẫn là thôn nữ.
    Có khác chăng là bây giờ chàng giàu thêm 40 lần và nàng già đi 40 tuổi. Và….

    • Nhận xét says:

      Hay, chàng cũng đã học được hai chữ sa lầy là thế nào. Đôi khi trym đưa vào có vẻ dễ nhưng rút ra cũng cực lắm. Đóng tình phí thôi. Khoản đó chính là thất bại của chàng đó Thu Tạ à

  42. Qua loạt bài này Voi được hiểu thêm về cuộc chiến “Điện Biên Phủ trên không”. hiểu thêm về nỗi đau chiến tranh. Nhà Voi, ba Voi đi bộ đội, chú của Voi thì bị bắt quân dịch (chú của Voi sợ chết lắm nên ông không muốn đi lính, tới tuổi quân dịch ông trốn hoài nhưng không thoát). Sau mấy tháng huấn luyện, chú về làm anh lính ở đồn…được 1 tháng thì bị bắn tỉa chết trong một đêm canh gác, để lại vợ với đứa con chưa kịp chào đời. Ba Voi mang trên người nhiều vết thương, cứ trở gió là lại đau nhức nhối. Cuộc chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến huynh đệ tương tàn, anh em bắn giết lẫn nhau, nhà Voi hiểu rõ nỗi đau đó. Ba Voi mất chưa tròn năm thì anh trai Voi hi sinh ở chiến trường Campuchia trong cuộc chiến với Pôn Pốt đến giờ vẫn chưa quy tập được xác. Nỗi đau chồng lên nỗi đau. Voi không biết chiến tranh là như thế nào nhưng nỗi đau mất mát của nó thì Voi hiểu, cảm nhận được.

    Đọc các sách báo, truyện về đề tài chiến tranh, trong đầu Voi luôn vang vẳng cái giọng gào xé ruột của Roger Water: “Bring the boys back home…” trong bài hát cùng tên trong album The Wall – Pink Floyd. Voi xin gởi link.

    Cám ơn chú Dove và chú Hiệu Minh, cám ơn các còm của cô chú, anh chị.

  43. Dove says:

    Chiến thắng B-52 thể hiện cao độ nhất bản lĩnh của dân tộc VN, bởi vậy nó mãi mãi thuộc về dân tộc Việt Nam, không phụ thuộc vào chính kiến. Nếu hiểu được điều đó, dân tộc ta sẽ có thêm một hành trang vô giá để xây dựng đất nước và vững vàng đối mặt với mọi kẻ xâm lăng.

    • Sóc says:

      Chú nói đúng lắm chú ạ, không phụ thuộc vào chính kiến, bản lĩnh của con ng Việt Nam là ở đó.
      Cám ơn chú về bài dịch.

    • Người Miền Nam VN says:

      cam on nguoi thong dich, hom nay moi biet la “dan toc VN” khong co nguoi Mien Nam VN???

      Nho ong Dove thong thai viet mot bai ve cai cau “Nam nhan ho, Bac nhan hang” sau thang 4, 1975 de cho ban doc thay ro ban linh anh hung cua “dan toc VN” ma ong neu o tren

      • chinook says:

        Mong một ngày, một người Việt đã tham dự chiến trừong An Lộc,Bình Long hay Cổ thành Quảng Trị tìm gặp ngưòi Anh em mình bên kia chiến tuyến và viết lại trận đánh.

        Liệu dân tộc Việt có được Bản lãnh đó?

      • Sóc says:

        Bác Người Miền Nam 

        Bom Mỹ trút xuống dân mình, bác muốn Mỹ thắng?
        Hay cảm giác của bác lúc đó cũng chỉ mong bom đừng trúng dân? dù đó là dân Bắc hay dân Nam? 

        sóc không hiểu? 

        Mà trong Nam cũng có giải phóng quân, cũng có cộng sản người Nam. Sao các bác….Cứ đổ cho mỗi ng Bắc mà quên đi rằng ngay trong những ng Nam lúc đó cũng có những ng cùng chí hướng với CSVN, và trong những ng chống Cộng cũng đầy ng Bắc như dân giáo xứ Phú Nhuận. 

        Nói chung Sóc không hiểu. 

        • vu phu says:

          Không muốn Mỹ thắng, chỉ van xin chúng trở lại!

          Dù Nam hay Bắc, dân không bao giờ muốn chiến tranh. Nhưng ai gây chiến?

          Sóc cũng không hiểu?

          Khi đã được cấy “sinh tử phù” thì không cứ Sóc, ngay cả mấy tay đã “bơi ra biển lớn” cũng hết thuốc chữa!

      • hgiang says:

        Thât ra thì chuyên Nam nhân ho, Bắc nhân hàng là binh thường thôi, khong đáng nói. Gđình tôi tuy không giàu có gì nhiều nhưng cũng chia xẻ cho các bà con ở Bắc khi ho vào Nam thăm hồi 75, vì ho ngheo quá.
        Hồi đó tai thành phố miền Trung nơi tôi ở khi nói “dân Bắc” hay “dân ngoài Bắc” hay “dân bô đôi” (cho dù không đi bô đôi) có nghĩa là những người của chế đô XHCN, kể cả những người miền Nam di tâp kết cũng đươc goi như vây để phân biêt với dân Nam, là dan “nguy”
        Tiếc nhất là chuyên xet ly lich, bao nhiêu người gioi miền nam đều bi đứng bên lề

    • mười tạ says:

      Đây cũng là điều m.t cảm nhận sau khi đọc 3 entry của bác,
      chúng ta càng biết nội lực của mình càng thoải mái đối diện tương lai.

      cảm ơn bác Đô và bác Cua!

    • vu phu says:

      Dân VN nào muốn lấy đầu hứng bom? Hàng triệu thanh niên nam nữ “sinh Bắc tử Nam” để cho ông “thể hiện cao độ bản lĩnh dân tộc”? Sao giọng điệu giống mấy thằng đồ tể xứ Lừa thế? Ở đây không có chính kiến, chỉ có xương máu phí phạm cho sự lừa phỉnh!

      Có phải cái hành trang đó đang được dùng để “xây dựng đất nước” và “đối mặt với kẻ xâm lăng”?

      Hô khẩu hiệu thế đủ rồi ông à!!!

  44. Nhat Dinh says:

    “chữa lành bệnh tại Lào” cái này tôi nghĩ recovered là bị bắt từ Lào về.
    “BUFF” là chữ tắt của Big Ugly Fat Fellow: thằng béo xấu trai, “da bò” chả dính dáng gì cả.
    General J.C. Meyer, CINCSAC. Commander in Chief of SAC. Tổng tư lệnh Bộ tư lệnh không quân chiến lược.

    Nói thêm chút về đêm 26. Đêm ấy tôi về HN chơi Giáng Sinh chưa buồn đi sơ tán. Bom rung chuyển Hà Nội, tưởng sập nhà hết sống luôn. Thế mà vẫn có mấy bác đứng ngoài cửa hầm đếm mỗi lần máy bay cháy để gào lên “Cháy rồi, đ mẹ nó”. Không phải ra khỏi hầm cũng biết là máy bay cháy vì thứ ánh sáng quái gở như đã mô tả đêm trước. Đúng là có mấy lần cháy chứ không phải một lần. Theo số liệu của Mỹ thì 1 rơi tại chỗ, 1 lết về đến Utapao nổ tanh bành trên đường băng, 3 bị thương phải sửa chữa.

    Sáng sớm hôm sau cả nhà nháo nhác đi sơ tán. Con đường duy nhất để đến Hà Tây phải đi qua Khâm Thiên nên tôi chứng kiến cảnh đổ nát và những người dân đào bới trên đống gạch vụn.

    Đêm 27 còn một trận nữa. Sau đấy thì B52 không đánh Hà Nội mà bay ra các tỉnh khác, số phi vụ giảm đi rõ rệt.

  45. Hồng Hòa Vi says:

    Cảm ơn người dịch và bác HM đã đăng tải. Lần đầu tiên con đọc một bài viết mang nhưng thông tin hữu ích có giá trị về một trong những trận đánh lớn của lịch sử VN hiện đại.

    Những bài báo thuộc dạng tuyên truyền và ca ngợi thì đã quá nhàm và “không hề có giá trị”

  46. nhat says:

    Tin nóng cực nóng : thằng báo nào đưa tin mà không viết “TQ VÔ TÌNH GÂY ĐỨT CÁP ”
    là bị kỷ luật.

    Deleted

%d bloggers like this: