10 năm Internet Việt Nam và tư duy Đổi mới

Thế giới đa chiều. Ảnh: internet

HM Blog. Bài này viết cách đây 5 năm đăng trên TPO. Từ đó đến nay biết bao thay đổi trên thế giới ảo. Nhưng dường như những người quản lý tầm vĩ mô ở Việt Nam vẫn chưa nhìn ra sức mạnh của internet và dùng nó cho phát triển đất nước. Thế giới liệt VN thuộc vào kẻ thù của internet.

Xin đăng lại bài này, dù đã cũ, nhưng thông điệp về đổi mới vẫn còn nguyên giá trị.

TPO – Nếu ai hỏi những biến đổi về lịch sử đất nước mà tôi đã chứng kiến, tôi sẽ nói ba thời điểm sau : 1975 – kết thúc chiến tranh, 1986 – Đổi mới,  và 1997 – mở cổng internet. Sự trùng lặp kỳ lạ sau từng thời kỳ 11 năm đã gợi cho chúng ta nhiều điều phải suy ngẫm…

Sau thời gian dài chiến tranh tàn khốc, năm 1975 không còn tiếng bom rơi. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ vì không còn chiến tranh và chết chóc, đó là sự hứa hẹn sáng lạn cho tương lai đất nước. Không còn chiến tranh tàn phá có thể xây dựng đất nước trong hoà bình.

Nhưng sau 11 năm, hình như chúng ta nhận ra một điều, đất nước mình đánh ngoại xâm có vẻ giỏi hơn là xây dựng đất nước. Những thất bại trong mô hình kinh tế tập trung quan liêu bao cấp, giá lương tiền của hàng chục triệu người được điều tiết theo ý chí chủ quan nhưng lại thiếu hiểu biết về qui luật thị trường.

Kinh tế đất nước đã rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng, lạm phát tăng hàng ngày, đồng bằng với đất đai phì nhiêu mà dân thiếu gạo ăn. Rất may, chúng ta đã kịp thời “Đổi mới”.

Có một số mục tiêu “Đổi mới” đặt ra năm 1986, nhưng tôi yêu thích nhất mục “Trao quyền sử dụng đất (Khoán 10)” được thực hiện năm 1988. Nói nôm na là nông dân (80% dân số) có thể lựa chọn ở trong hợp tác xã hoặc ra ngoài cá thể và được làm chủ ruộng đồng của mình. Để ý đến điều này vì tôi là con nhà nông chính hiệu nên biết giá trị “người cầy có ruộng” như thế nào.

Có người lo lắng “không còn hợp tác xã sẽ mất chủ nghĩa xã hội?”. Thực tế đã chỉ ra, cũng những người nông dân và đồng ruộng canh tác ấy – diện tích Việt nam không thay đổi từ mấy trăm năm rồi – dân số lại tăng 1-2 triệu hàng năm thế mà từ một nước từng đi xin bột mỳ và hạt bo bo viện trợ cho dân ăn lại trở thành quốc gia xuất khẩu gạo thứ 3 trên thế giới. Tỷ lệ 80% dân nghèo những năm 1980 nay chỉ còn dưới 20%.

Người lãnh đạo đã nhìn ra sai lầm và mạnh dạn điều chỉnh thì một dân tộc 70 triệu người được hưởng lợi. Không thấy mất gì mà chỉ “được”.

Rồi lại 11 năm sau tiếp…

Có của ăn của để đôi chút người ta nghĩ đến đi ra ngoài xem thế giới họ sống ra sao. Khi đó,  70 triệu người Việt không có tiền mua vé máy bay đi ra nước ngoài nhưng họ có thể du lịch qua “thế giới ảo”. Đó chính là thế giới thông tin World Wide Web và giấc mơ internet cho Việt nam.

Bàn về nối mạng với thế giới, có người đã sợ “thông tin vào, rác rưởi sẽ theo và diễn biến hoà bình sẽ làm cho đất nước lâm nguy”. Bao nhiêu năm dưới sự đô hộ của ngoại bang và sự hy sinh lớn lao trong chiến tranh thì nỗi lo kia quả là có lý. Sau trì hoãn mấy năm và cuối cùng năm 1997, giới trẻ Việt Nam lần đầu biết đến mùi vị thế nào là lướt web, thư tình bằng email và Yahoo chatting.

Internet vào 10 năm rồi, nước Việt đâu có mất. Không những không mất mà nước Nam ta lại phát triển mạnh hơn bao giờ hết với nhịp độ tăng trưởng 7-8% năm. Vào WTO, tham gia hội đồng bảo an LHQ, có vai trò quan trọng trong ASEAN, Việt nam đang bước đến ngưỡng cửa của các quốc gia 1000$/người/năm từ một nước có thu nhập dưới 100$/người/năm.

Từ nay, hơn 80 triệu người của dân tộc ta vốn cần cù chịu khó lại được trang bị thông tin tiến bộ của thế giới chắc chắn không phải ngửa tay xin viện trợ bo bo. Biết đâu ta còn gửi gạo tám thơm tặng bạn. Thử hỏi, điều gì sẽ xảy ra nếu không nối mạng với thế giới trong 10 năm qua.

Internet chính là đòn bẩy cho kinh tế đất nước, là “cái cày” của người dân trong “đồng ruộng” toàn cầu hoá. Đưa internet đến từng người dân giống như ta đã trả lại ruộng đất cho nông dân thuở trước. Họ tự biết làm thế nào để tạo ra sản phẩm trên “đồng ruộng tri thức” ấy để xuất khẩu loại “gạo” mới.

Muốn tiến tới xã hội tri thức thì phát triển IT và internet phải là ưu tiên hàng đầu của các nhà lãnh đạo đất nước. Không nên vì chuyện lo “vô cớ” của vài người mà tìm cách trì hoãn sự đi lên của cả một dân tộc. Chúng ta đã học được những bài học đắt giá về sự lo lắng không cần thiết trong quá khứ – thật ra là thiếu hiểu biết về thế giới quanh ta.

Cách đây 20-30 năm, những nhà lãnh đạo Singapore, Hàn Quốc hay Malaysia quan niệm IT và internet là cứu cánh cho họ nên không ngạc nhiên thấy đất nước người ta đã “hoá rồng” từ lâu.

Thiết nghĩ, chính khách thời nay cần có hiểu biết về xu hướng công nghệ, có tầm nhìn xa vài thập kỷ và đặt lợi ích của cả dân tộc lên trên hết. Từ “Đổi mới” cách đây hai chục năm bây giờ vẫn còn nguyên giá trị : đất nước đang cần sự đổi mới về công nghệ trong tư duy lãnh đạo !

Tên đất nước vang vọng, quốc ca hùng tráng và lịch sử đấu tranh giải phóng oanh liệt. Tuy nhiên thời đại này, kinh tế đất nước cần đi nhanh hơn để có thể bàn chuyện làm ăn với thiên hạ trong thời Hội nhập và internet.

Hiệu Minh/Hoa Lư

Bài gốc trên TPO

Xem thêm:

Advertisements

12 Responses to 10 năm Internet Việt Nam và tư duy Đổi mới

  1. Ông Nội Mỹ says:

    “… và được làm chủ ruộng đồng của mình”. Hồi nào? Hay vẫn chỉ được sử dụng (canh tác) trên ruộng đồng của toàn dân?

  2. Tantruonghung says:

    So với 5 năm trước, có nhiều điểm của bài báo vẫn còn là mới nguyên.
    Song lạc quan như vậy “Tên đất nước vang vọng, quốc ca hùng tráng và lịch sử đấu tranh giải phóng oanh liệt. Tuy nhiên thời đại này, kinh tế đất nước cần đi nhanh hơn để có thể bàn chuyện làm ăn với thiên hạ trong thời Hội nhập và internet” đã giảm, vì tình hình 5 năm qua có nhiều biến động nhất là thế giới và trong nước thời gian gần đây.
    Mong đứng được đã là tốt còn đi nhanh nhiều người phải ngã.

  3. Nhu Nguyen says:

    Kính gởi chú bác anh chị.

    Đầu tiên thì phải cảm ơn bác Trực mà rất rất nhiều người quý mến bác, bác không chỉ giỏi mà còn có tâm nữa.

    Thứ hai đây là bài mà tôi biết anh H.M nhưng mãi đến năm 2009 thì biết anh viết blog này và mới còm gần 2 tháng ở đây và blog này lại là blog tôi biết sau cùng nhất.

    Internet quả thật lợi hại, thật sự trước đó tôi cũng không thể viết gì được dù có muốn, cơ quan của tôi đến giờ cũng cấm không cho sử dụng internet, trừ một bộ phận nhỏ và được đặc biệt lập trong phòng máy lạnh chạy rè rè.

    Ngày trước tập tành coi blog của máy anh Bùi Thanh,Osin,Dòng sông xanh…toàn coi lén ở nhà,tối về sau khi đã làm vài ve, mắt mũi kèm nhèm mở PW không lên lại chửi um vì không nhớ ( khi tỉnh thì mở lên,không hiểu..hihi ). Rõ chán cái bản thân hư.

    Đến giờ,internet vẫn còn nhạy cảm lắm, đừng tưởng mọi cơ quan chính phủ xài internet là lầm đó ( vẫn còn sợ lắm ), vì thế mới có chuyện xếp bí thư HN nói bỏ phiếu tín nhiệm là chưa có nước nào làm, rồi xếp bí thư HP thì nói google.tiên lãng. Mà cũng không nên trang bị internet cho mấy bác ấy phí tiền vì mấy bác làm sao có thời gian ngồi đọc nè, cứ để mấy bác ấy tự ” cắn ” vào mặt mình rồi cũng biết đau thôi.

    Nhờ internet và blog H.M mà tôi biết ” tiếng chuông Thiên Mụ,canh gà Thọ Xương ” là bắt nguồn từ Hà Nội, trong khi cả nước bị lầm gần 100 năm mà không để ý.

    INTERNET viết hoa ( không viết được chữ hoa phải viết chữ in ).

    Chúc chú bác anh chị vui vẻ.

  4. Xôi Thịt says:

    Tuần trước chị Hoài Hương có bài “VTP – người không hề xưa cũ”, nhiều người (trong đó có tôi) có ý kiến là VTP cũng cũ rồi nhưng vì chúng ta còn cũ hơn (“rất rất rất cũ”, nguyên lời TC) nên ông mới có vẻ “tươi mới” như vậy. Đọc lại bài này và nhiều bài TC viết cách đây vài năm, bỗng dưng tôi muốn bắt chước chị HH mà thốt lên một câu “Lão TC, – người không hề xưa cũ”

    • Sóc says:

      Ặc, đang ăn sáng mà suýt sặc vì còm của anh.
      Đã quá !

    • Người nhà quê says:

      Lời TCnếu nếu cũ
      Đã phúc cho nước mình
      (Vì ‘lão’ vẫn ‘mới tinh’
      Nên dân mình còn khổ)

      Lãnh đạo thì cổ hủ
      Vừa tham lại vừa hèn
      Chuyên nạt dưới nịnh trên
      Suốt đời lo mất ghế…
      Dân mải lo đóng thuế
      (Để nuôi béo các quan)
      Quanh năm tìm việc làm
      Lo miếng ăn chẳng đủ
      Chán nghe lời hứa cũ
      Chán cả những mặt quen
      Suốt đời kiếp dân đen
      Chán luôn Internet
      Quan trên lại truy quét
      Hết mọi lời thật thà
      Chỉ được phát ngôn ra
      Những lời ca ngợi đ..ẹp
      Vì thế hay hơn hết
      Là đánh giấc ngủ khì
      Mặc đời chẳng cần chi
      Dù mây chìm đá nổi…

      (Cho nhà cháu xin lỗi
      Vì mang giọng bi quan
      Nhưng sự thật nước Nam
      Thật đáng buồn vậy đó!)

  5. mười tạ says:

    chẳng biết đi tắt đón đầu ở đâu nữa?!

    • Hiệu Minh says:

      Cụ 10 tạ thì đi tắt đón đầu khó lắm vì quá nặng 😛

      • Nguyễn Tử Siêm (Thư Điền) says:

        Cái cụm từ “Đi tắt đón đầu” các bác lãnh đạo từ cao đến thấp thích nói lắm. Nhưng mình thấy nó quái gở thế nào ấy. Anh toàn đi sau người ta, nó đã đến điểm G, anh có khôn (khôn lỏi) hơn, tìm đường tắt rờ được điểm ấy, thì nó đã đi đường nào rồi, làm sao mà đón đầu được. Có chăng phải tăng tốc mới kịp. À mà dịch ra tiếng Tây thế nào, các bác nhỉ. Tách ra thì hiểu được, gộp lại thì như đánh đố.

    • AST says:

      -Chả hiểu sao cái câu “Đi tắt đón đầu” đã từng bị mọi người phản đối vì nghe nó thảo khấu, giang hồ , chộp dựt, không bài bản, chính danh và chẳng đường hoàng nhưng nay vẫn dùng.
      Thực tế cùng một quá trình ấy, cùng một hướng đi ấy (nếu được xác định) thì phải trên nền tảng cơ bản (nếu không có nền tảng cơ bản thì phải cập nhật và bồi đắp, học “lỏm”…) rồi đi thật nhanh, thật vững chứ?

      -Hiện ở VN cái gì cũng bị phàn nàn, riêng có viễn thông (di động và internet) là được coi “tiến bộ” nhất (giá rẻ, truy cập mọi nơi…), dù vẫn bị khách hàng phàn nàn về chất lượng dịch vụ ở vài nơi (dịch vụ nhà mạng hoặc đơn giản là tường lửa và thông tin bị bưng bít mà thôi).

      -Câu của XT: “Lão TC, – người không hề xưa cũ”. Oạch, thực tế chúng ta đang bị thời gian làm xưa cũ và trì trệ đi chăng. Nhớ lại 2 câu thơ tình yêu: Anh yêu em đến sờn mòn/ Sờn mòn cho anh và sờn mòn cho em nữa (Đại ý là vậy – nhớ ko thật chính xác).

      PS: Chúc cả nhà vui và chờ đón bầu cử tổng thống Mỹ xem sao nhể, chú HM cập nhật nhé, xem trên nytimes.com cũng được. Nhưng qua văn phong của chú HM nó thêm huyền bí và đặc sắc!

    • Tantruonghung says:

      Đi tắt đón đầu nghe không được hay nhưng còn chấp nhận được, đừng biến thành đi tắt đón đường, lúc này đúng là loại “lục lâm thảo khấu”

%d bloggers like this: