VOV – Voice of Vịt?

Khổ thân chú vị bị mang tiếng.

Viết entry này tôi nhớ người bạn làm báo. Chị kể thời 1970 tòa soạn nhận được giấy mời đi dự lễ hạ thủy chiếc xà lan đầu tiên ở bến phà Chèm (Hà Nội).

Sáng đó trời mưa phùn gió bấc, lạnh quá, thời đó phóng viên phải đi xe đạp hơn chục km mới đến nơi, điện thoại không có. Thế là tay nhà báo, được lệnh đi làm tin, thấy ngại và ở nhà bịa tin như thật “Chiếc xà lan lao xuống nước trong tiếng reo hò của bà con hai bờ”.

Bài viết đăng lên báo in. Phía xí nghiệp đóng xà lan vội cho người tức tốc lên tòa soạn nói, hôm đó thời tiết xấu, chưa hạ thủy. Phải đợi tuần sau. Đương nhiên tay phóng viên bị treo bút và tòa soạn được một bài học nhớ đời về kiểm chứng thông tin trước khi đăng.

Mới đây có chuyện tương tự. Phóng viên VOV chỉ nghe loáng thoáng rồi viết hẳn thành tin đưa lên báo rằng, bố chồng bị “dính tịt” vào con dâu, phải đi bệnh viện cấp cứu.

VOV là viết tắt của cụm từ tiếng Anh Voice of Vietnam – Đài Tiếng nói Việt Nam. Đưa tin kiểu như trên thì gọi VOV là Voice of Vịt – tiếng nói của loài vịt – chẳng có gì là lạ. Chỉ khổ những chú vịt đẹp thiên thần bị mang tiếng xấu.

Thời chiến tranh, VOV có đội ngũ phóng viên đông đảo, dũng cảm đi khắp đó đây để lấy tin, phỏng vấn, ghi âm. Lý lịch ba đời trong sạch, tài năng thực thụ mới vào nổi thánh địa của VOV.

Nhiều người thuộc thế hệ U50-60 từng nghe “Đây là tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội, thủ đô nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” từ thời chiến tranh, lòng nao nao muốn ra trận, chiến đấu quên mình.

Đó là giọng hùng hồn của bác Việt Khoa, được phong là Levitan của Việt Nam. Sau mỗi trận ném bom của Mỹ là một bài bình luận nẩy lửa với giọng đọc mà người Mỹ cũng muốn “diệt khẩu”.

Ngày 23/12/1972, pháo đài bay B52 của Mỹ đã rải thảm bom xuống khu vực đài Mễ Trì và Bạch Mai, đồng thời là khu tập thể lớn, phá huỷ cả hai cơ sở phát sóng lớn tại Hà Nội. Đài Tiếng nói Việt Nam phải ngừng phát sóng 9 phút, nhưng sau đó VOV lại hùng hồn  như thường.

VOV đã đi vào trái tim bao thế hệ yêu đất nước với niềm tin vào ngày mai hòa bình và xây dựng.

Những năm 1990, internet phát triển như vũ bão. Lúc đó, nhiều vị lãnh đạo sợ “thông tin vào, rác rưởi sẽ theo và diễn biến hoà bình sẽ làm cho đất nước lâm nguy” nếu nối mạng internet.

Sau trì hoãn mấy năm và cuối cùng năm 1997, giới trẻ Việt Nam lần đầu biết đến mùi vị thế nào là lướt web, thư tình bằng email và Yahoo chatting.

Bây giờ VOV có trang web để đưa tin, có kênh VOV Giao thông Hà Nội, VOV Giao thông Tp HCM và cả VOV Tivi, dùng công nghệ truyền dẫn hiện đại.

Nhưng tin tức thời bình khó đưa hơn thời chiến. Thời chiến chỉ có một mục tiêu, dù thế nào thì cũng phải đưa tin chiến thắng.

Thời internet thì không thể toàn tin tô hồng, bắt buộc phải có tin đa chiều, nhưng đa chiều thuộc về nhậy cảm.

Những vấn đề lớn ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia như biển Đông, tham nhũng, bè phái hay lợi ích nhóm thuộc về cấm kỵ, bị kiểm duyệt vì sợ động chạm. PMU18 là điển hình của gió xoay chiều khi báo chí bị coi đã bước vào vùng cấm.

Báo vẫn phải là báo, báo phải có tin. Làng báo kể cả VOV bù đắp tin về sex, giết, hiếp, trộm cắp. Loại “rác rưởi” mà lãnh đạo sợ lại tràn vào báo chí chính thống nhiều hơn cả lề trái.

Chú vịt đáng yêu

Mới đây, VOV thông báo, phóng viên bị “cảnh cáo, không được hoạt động nghiệp vụ báo chí vô thời hạn và bố trí làm công việc khác do vi phạm viết tin sai sự thật, không tuân thủ quy trình sản xuất tin, bài”. Ông TBT VOV online cũng bị kỷ luật.

Ngày 18/9, trang mạng VOV đưa tin, ở tỉnh Tiền Giang xảy ra chuyện bố chồng và nàng dâu có “hành vi bỉ ổi”. Rồi “ người con dâu bị chứng co thắt âm đạo, làm cho bố chồng không ‘tách rời’ ra được, phải đi cấp cứu ở Bệnh viện Đa khoa trung tâm tỉnh .”

Sau đó chính quyền tỉnh Tiền Giang bác bỏ. VOV cũng xác minh đây là tin “vịt” và phải đăng tin cải chính, xin lỗi độc giả.

Hóa ra, phóng viên nghe qua một người nhà lên tỉnh khám bệnh, đi qua chỗ bác sỹ có nói loáng thoáng về những tai nạn tình dục. Thế là “lực lượng thứ 4” ngồi salon bịa luôn một tin nóng, có hàng triệu người đọc.

Đây là sai sót nghiệp vụ nghiêm trọng và vi phạm đạo đức báo chí. Một thương hiệu lớn như VOV không thể để những tin rẻ tiền và “vịt” như thế lọt vào trang web của mình.

Nhìn mặt khác, không phải mình phóng viên kia có lỗi.

Mấy tháng trước, xông xáo ghi hình đưa tin như hai phóng viên VOV là Ngọc Năm và Phi Long bị đánh vỡ mặt trong vụ chiếm đất Văn Giang của Ecopark, nhưng sau đó vụ việc rơi vào im lặng, dù có cách chức người đánh, không như lúc đầu VOV đòi làm cho ra nhẽ.

Thử tưởng tượng nhà báo đánh vỡ mặt công an thì vụ việc sẽ đi đến đâu?

Bom B52 rải thảm của Mỹ không thể bắt “Tiếng nói Việt Nam” im lặng trong chiến tranh, nhưng giờ đây VOV lại không thể lên tiếng trước những nhức nhối của xã hội trong thời bình.

Một tên tuổi lớn như VOV không thể nói lên sự thật, một tiêu chí quan trọng trong truyền thông, thì chuyện phóng viên ngồi sa lông máy lạnh viết về sà lan hạ thủy thời xưa  hay đưa tin “rác rưởi” lên trang web để nuôi tờ báo và gia đình có gì là lạ.

Một hôm nào đó VOV được gọi là Voice of Vịt – Tiếng nói của loài vịt – cũng chẳng ngoa chút nào.

HM. 5-10-2012

Advertisements

130 Responses to VOV – Voice of Vịt?

  1. Lê Duy Nguyên says:

    KẺ THÙ CỦA NHỮNG CÁNH RỪNG

    Khi đưa tin từ nguồn khác, phải xác minh về sự đúng đắn của tin đó. Một số tờ báo hay trang mạng lấy tin từ báo khác hay trang mạng khác đăng mà không biết được bản chất sự việc thế nào, là việc làm hồ đồ.
    Nói ông Nguyên chiếm đất, chiếm rừng là lời lẽ của đám Nhặng xanh ngửi thấy mùi tanh tao từ tiền buôn cá ruốc của người buôn cá Trần Xuân Nam.
    Ở Đông Hồi có dư luận Trần Xuân Nam (người làm nghề buôn cá, ruốc) đã bỏ ra tiền tỷ chạy kiện, nhằm được kiện kiếm mấy chục tỷ tiền đền bù. Không biết “Đám nhặng xanh” kia kiếm được bao nhiêu!
    Trang VOV trước đây đã đưa tin bịa đặt “Bố chồng con dâu”. Người viết bài sau đó bị đuổi khỏi nghề báo. Phạm Mạnh Hùng – Tổng biên tập bị kỷ luật khiển trách. Dư luận đã phẫn nộ “ném cà chua, trứng thối” về việc VOV đưa tin bịa đặt rác rưỡi này. Có người ví VOV với tiếng nói loài VỊT.
    Đến vụ Trần Xuân Nam kiện ông Nguyên chiếm đất, một số tờ báo, trong đó có VOV đã đưa tin bịa đặt, vu khống. Ông Nguyên đã phản hồi chỉ rõ những điều bịa đặt, vu khống và yêu cầu đối thoại, nhưng những tờ báo này trốn mặt.
    Không giám đối thoại để làm rõ sự thật, lại dùng “báo nhà” nói xấu người khác là việc làm “ném đá sau lưng”, một hành vi đê tiện, bẩn thỉu.
    Thế mà vẫn có một số tờ báo, một số trang tin “theo voi ăn bã mía”, dẫm lên C. người khác.
    Khi chưa biết rõ đúng sai mà lại “về hùa” với ai đó, thử suy nghĩ chín chắn về điều này…! Người có đức, có học chắc chắn chẳng bao giờ làm vậy.
    Ông Nguyên 20 năm lăn lộn trên hàng chục quả đồi đá nhiều hơn đất ở một vùng nông thôn nghèo, hẻo lánh để trồng rừng; Mua Hươu, Khỉ, Sóc, Tắc kè…thả về rừng; Trồng cây có quả cho muông thú có cái ăn; Trồng tre cho cò vạc có chổ đậu…
    Trần Xuân Nam 16 năm đi buôn cá ruốc, không làm đơn xin đất, không được nhà nước giao đất, không trồng MỘT MÉT VUÔNG rừng nào, nay nghe đồn Khu công nghiệp Đông Hồi ra đời, ông Nguyên sắp được đền bù mấy trăm tỷ, biết mình có tên ông Nguyên nhờ đứng trong lâm bạ, liền chạy ra Hà Nội thuê luật sư, chạy nhà báo để kiện. Chừng đó đủ nói lên điều gì…?
    Dù thế nào, vài chục năm lăn lộn với nắng gió miền trung ở một vùng quê nghèo, ông Nguyên cũng đã làm được cái việc, biến hàng ngàn héc ta đồi núi trọc (đá nhiều hơn đất) thành những cánh rừng bạt ngàn. Và bây giờ, những chiếc lá bé nhỏ nơi cánh rừng ấy đang ngày ngày tạo ra những đơn vị ô xi có ích.
    Còn đám “xiêm áo” kia đang làm gì! Đích thị là con người, ắt phải biết vun trồng cái thiện, diệt trừ cái ác.
    Vì vài cái “phong bao” hay vì lời hứa được kiện cho mấy héc ta đất mà bán cả nhân cách, làm chuyện phi nhân thất đức, nói không thành có, nói đúng thành sai, đó chắc là loài có đuôi.
    Đám du thủ du thực “đâm thuê chém mướn”, bất chấp tất cả để kiếm ăn này cần phải được điểm mặt là KẺ THÙ CỦA NHỮNG CÁNH RỪNG..

    Lê Nông Dân

    • Hiệu Minh says:

      Hiện comment này để bạn đọc biết thêm về văn hóa online rất phức tạp. Dùng từ ngữ thóa mạ cá nhân. Bảo vệ ai đó bằng ngôn ngữ thiếu văn hóa ngang bằng chửi người được bảo vệ.

      Spam nick này vì vi phạm qui định của HM blog. ❗

  2. […] – Vụ thu giữ kỳ nam: Cán bộ liện ngành nộp lại hơn 1 tỉ đồng (NLĐ). – VOV – Voice of Vịt? (Hiệu Minh). – Thú chơi thể hiện ‘đàn ông tính’ của đại gia Việt (ĐV). – […]

  3. Tien Dang says:

    Bỗng nhớ vài cách nói “dân …cực gian”.
    – Nhà văn nói láo, nhà báo nói phét, nhà giáo thì phọt phẹt….
    – Chua ngoa đanh đá như vậy, thích ăn không nói có như vậy, thích hóng hớt như vậy … sao không đi làm văn sĩ thi sĩ, kí giả nhật trình đi… ( một nhân vật trong tác phẩm Vũ Trong Phụng mắng con????)
    Trong ấn tượng dân gian thi nhà báo thật đáng chán như… nhà báo.
    Hu hu.
    VOA là ví dụ kinh điển cho sự không/ít đáng tin của báo chí ngày nay.

  4. Vịt Toàn Tập says:

    Báo cáo bác Tổng Cua là phát huy tinh thần năm ngoái VNexPress đăng tin Thủ tướng Dũng tài ba nhất châu Á của hãng tin nổi tiếng châu Âu chuyên về… xử lý rác ở Đức nên không chỉ VOV “vịt” đâu, báo Việt Nam đầy tin vịt. Nhất là tin sex, ngoại tình dăng trên Afamily – 1 trang của 1 công ty truyền thông. Toàn bịa, cứ dẫn đại loại anh A có vợ ngoại tình với cô B, làm việc ngay trong văn phòng bị bàn kẹt của quý. Không hiểu sao Tintuconline của Vietnamnet lại chuyên dẫn nguồn từ Afamily, chắc tại có bịa ly kỳ câu khách.

  5. […] VOV – Voice of Vịt? (Hiệu […]

  6. max says:

    Một hôm nào đó VOV được gọi là Voice of Vịt – Tiếng nói của loài vịt – cũng chẳng ngoa chút nào.
    Tôi chưa bao giờ thấy yêu bác như hôm nay…hehehe.VOV không biết nên khóc hay nên cười…

  7. […] VOV – Voice of Vịt? (Hiệu […]

  8. tintuc says:

    tintuc…

    […]VOV – Voice of Vịt? « Hiệu Minh Blog[…]…

  9. Phạm Sơn says:

    Vịt says:
    09/10/2012 at 07:51 Hiệu Minh là cán bộ của tòa đại sứ nước CHXHCN Việt Nam tại Hoa Kỳ.Đọc mấy bài của ông này thì thấy rằng kiến thức; tầm nhìn của phần lớn cán bộ làm công tác ngoại giao chỉ cao hơn ngọn cỏ.

    Reply
    Lý con vịt says:
    09/10/2012 at 12:44 Hiệu Minh là một ví dụ cho loại cán bộ CS sống ở xứ tư bản nhưng mang suy nghĩ của một tay nông dân làng Vũ Đại. Mời các bác xem anh Chí Phèo tấm tắc khen cái bàn chân dính đầy phân và nước giải của Thị Nở:
    http://danluan.org/tin-tuc/20120128/hieu-minh-han-lam-liet-truyen

    Reply

    • Dung HN says:

      Vịt cừu lại cạc cạc. Loại vô học như thế này mà đòi về VN làm cuộc cách mạng thì ai theo?

  10. Phạm Sơn says:

    Phạm Sơn says:
    09/10/2012 at 02:04 “Thời chiến tranh, VOV có đội ngũ phóng viên đông đảo, dũng cảm đi khắp đó đây để lấy tin, phỏng vấn, ghi âm. Lý lịch ba đời trong sạch, tài năng thực thụ mới vào nổi thánh địa của VOV.”

    – Tài năng thực thụ! (sic)

    Tay viết bài này cũng thuộc dạng…”Voico of Vit”…số một đấy chứ?!

    Reply
    Vịt says:
    09/10/2012 at 07:51 Hiệu Minh là cán bộ của tòa đại sứ nước CHXHCN Việt Nam tại Hoa Kỳ.Đọc mấy bài của ông này thì thấy rằng kiến thức; tầm nhìn của phần lớn cán bộ làm công tác ngoại giao chỉ cao hơn ngọn cỏ.

    Reply
    Lý con vịt says:
    09/10/2012 at 12:44 Hiệu Minh là một ví dụ cho loại cán bộ CS sống ở xứ tư bản nhưng mang suy nghĩ của một tay nông dân làng Vũ Đại. Mời các bác xem anh Chí Phèo tấm tắc khen cái bàn chân dính đầy phân và nước giải của Thị Nở:
    http://danluan.org/tin-tuc/20120128/hieu-minh-han-lam-liet-truyen

    Reply

    • Dung HN says:

      Tôi dị ứng Vịt cừu là vì có những loại như Phạm Sơn không biết viết phản hồi mà đòi dân chủ cho VN. Chỉ biết chửi đổng làm đầu.

    • Vũ Tuấn says:

      Bác Phạm sơn này hình như hơi hồ đồ . Có lẽ bác sống ở Mn trước 1975 và bây giờ đang ở xứ tự do nên khi đọc đọan văn trên của HM xin lỗi, bác không hiểu hoặc cố tình không hiểu .
      Vào cuối những năm 70 tôi chuyển công tác về Sài gòn ,khi ngồi xem TV với vài người bạn mới quen gốc Sài gòn , thấy chiếu cảnh Hà nội có nhà cao tầng , họ hỏi ” Hà nội cũng có nhà tầng à “. Họ cứ nghĩ Miền Bắc thì chỉ có nhà lá , tranh tre ,ao bèo ..thôi . Những người này cũng học hết tú tài và đang học dở Luật rồi đấy .( Chuyện thực 100%)…
      Vợ tôi có ông Cậu ở Mỹ , khi mẹ tôi bị bệnh cao huyết áp, ông khăng khăng bắt đợi gửi thuốc về uống vì ” Ở VN thì làm gì có thuốc này “. Ông không thèm biết bây giờ tràn lan các hãng dược Mỹ , Đức , Thụy sĩ .. đang làm giàu ở VN
      Đọc trả lời phỏng vấn của người hùng Lý Tống với một tờ báo hải ngoại ” Tôi đánh ĐVH là đánh thẳng vào Bộ chính trị ĐCS Vn vì…ĐVH là hội viên của tổ chức tay sai của Đảng “. Có bao nhiêu người Việt nghe câu này mà không cười thầm về sự hiểu biết ấu trĩ cuả” người hùng ” về cấu trúc thể chế chính trị ở VN
      Đôi khi lòng căm thù làm cho con người mù quáng ,hận thù và nhỏ nhen khiến người ta phủ định tất cả , cái được và không được của kẻ thù .Trong đó là sự tự mãn và kệch cỡm về hiểu biết làm cho họ có quyền phán xét mọi sự việc theo ý chủ quan của mình
      Những năm 60 các bài xã luận trên báo ND , bình luận trên đài TNVN của Thành (Bùi )Tín , Thép Mới , Hữu Thọ ..bỏ qua những yếu tố chính trị thì đó là những bài văn mẫu mực . Chặt chẽ về bố cục , hoàn chỉnh về văn phạm , chau chuốt từng câu chữ …Những người này là những con người thực sự có cả tài và nhân cách .
      Bây giờ đọc và xem ” 4 con vịt” ( Chữ của Bác Thọ) thì chưa kể chất lượng thông tin ,văn phạm … mà ngay lỗi chính tả cơ bản nhất cũng nhan nhản , không là Vịt mới lạ .
      Cũng xin nói thật với Bác Sơn , tôi là con cháu địa chủ chính thống 3 đời , dòng họ tan nát vì CCRĐ,.và bên vợ chiếu theo lý lịch của chính quyền bây giờ thì còn ” đen ” hơn . Nói vậy để bác biết tôi không phải là cán bộ tòa đại sứ gì đó nhé..
      Thực ra định viết một còm khác về vịt những đọc đọan còm của Phạm Sơn hơi bị ” bức xúc ” nên viết đoạn văn này.

      • Vân Nam says:

        Chào bác Vũ Tuấn,
        Nhân bác nhắc đến ba ông “Kễnh”: Thành Tín, Thép Mới, Hữu Thọ, rồi kết luận đấy là những con người thực sự có cả tài lẫn đức(nhân cách), tôi cũng “hơi” bị giật mình.
        Hãy khoan nói về người còn sống, chỉ dám nói vụng anh linh người chết ( cho chắc ăn), ông Thép Mới Hà Văn Lộc.
        Bác Tuấn có biết ai là tác giả “thiên phóng sự điều tra” Tại Sao Tôi Đi Tống Tiền, lần lượt được đăng trên báo Đảng, Sự Thật, rồi sau đó Cờ Giải Phóng ngay sau CM Mùa Thu?
        Với bài báo “chấn động” này, Thép Mới đi vào lịch sử và đáng tôn vinh là “cha đẻ” cuả VOV!!!
        Còn nhân tài và nhân cách thì xem ra bác còn “chưa đủ chữ”! Sau khi “Hiên Ngang Cu Ba” ra đời thì tờ báo cuả Đảng CS Cu Ba, Granma, bản tiếng Pháp, đã gọi ông Thép Mới là:
        Genie!(Thiên Tài)
        Xin miễn bình về những nhận định khác, sợ có hại cho sức khoẻ bác!

        • Vũ Tuấn says:

          Cám ơn bác VN cho một thông tin về nhà báo Thép mới .

        • Vũ Tuấn says:

          Xin Bác VN cứ bình luận về các nhận định khác , sức khỏe của tôi bị hại từ lâu rồi , bây giờ bị thêm một ít mà biết được nhiều điều hay thì cũng tốt .

  11. Ông đồ says:

    Báo đài của Đảng, ăn cơm Đảng, hưởng bổng lộc của Đảng thì tất nhiên phải làm theo Đảng rồi.

  12. Phạm Sơn says:

    Reply Phạm Sơn says:
    – “Thời chiến tranh, VOV có đội ngũ phóng viên đông đảo, dũng cảm đi khắp đó đây để lấy tin, phỏng vấn, ghi âm. Lý lịch ba đời trong sạch, tài năng thực thụ mới vào nổi thánh địa của VOV.”

    – Tài năng thực thụ! (sic)

    Tay viết bài này cũng thuộc dạng…”Voico of Vit”…số một đấy chứ?!

    • Hà Linh says:

      Hình như anh/chị Phạm Sơn đã không đọc kỹ bài viết của anh Hiệu Minh rồi, dù sao thì VOV cũng là một hãng tin lớn của VN, vậy mà đưa những kiểu tin như thế thì đó là một sự mai mỉa và đáng xấu hổ đó chứ.Cũng nên đọc câu sau:
      “Một tên tuổi lớn như VOV không thể nói lên sự thật, một tiêu chí quan trọng trong truyền thông, thì chuyện phóng viên ngồi sa lông máy lạnh viết về sà lan hạ thủy thời xưa hay đưa tin “rác rưởi” lên trang web để nuôi tờ báo và gia đình có gì là lạ.”

  13. Dove says:

    Post lại vì đã post lộn vào reply cho Vĩnh Hảo

    Tai nạn “lao động” trong phòng the cũng hữu hiện như trên công trường. Có một vài dạng, trong y học dân tộc gọi chung là phạm phòng.

    Dạng duy nhất buộc phải dính lấy nhau là đàn ông bị chết lịm trên bụng vợ. Nếu vợ hoảng hốt đẩy chồng ra thì tiên lượng vô cùng xấu, tử vong gần như chắc chắn. Bởi vậy, theo kinh nghiệm dân gian phải dùng kim băng châm vào huyệt đạo ở đốt cuối xương cụt. Nếu ko thể châm, thì vợ phải ôm chặt lấy chồng, trùm chăn truyền hơi ấm và nhân thể giữ thể diện, rồi gọi người có kinh nghiệm đến giải cứu.

    Ở quê ngoại của Dove, khi con gái đi lấy chồng, các má căn dặn kỹ lưỡng về phạm phòng và trong những thứ chuẩn bị cho con gái về nhà chồng, các bà má nghèo bao giờ cũng bỏ vào một cái kim băng vừa để gài túi áo bà ba đựng tiền vừa để cứu chồng khi hữu sự.

  14. qx says:

    Chuyện VOV cuối cùng đã tới nước này không phải là tự nhiên, cũng không phải là một sự cố mà là quá trình hẳn hoi.

    Mà cũng chẳng phải một mình VOV đâu, tất cả các đài khác, ở cách này hay cách khác, đã lộ ra hoặc chưa lộ ra, nhưng rõ ràng tiềm tàng một mầm mống lụi tàn, nhẹ thì lẳng lặng biến mất, nặng thì gây bàn cãi ầm ĩ, vv…

    Thuộc hệ thống truyền thông của nhà cầm quyền, phục vụ lợi ích cho nhà cầm quyền, nói theo đơn đặt hàng và chủ trương đường lối của nhà cầm quyền thay vì nói vì sứ mạng truyền thông, vị sự thật và cung cấp tin tức cho mọi người, không phân biệt quan, dân.

    Với một sự lệ thuộc vào giới cầm quyền và được giới này ưu đãi, hệ thống truyền thông trong đó có VOV không còn bị giới hạn bởi luân lý truyền thông nào nữa. Cái tự do tung hoành từ liên minh với quyền lực cai trị mà có này đã trở thành tùy tiện và không còn biết kiềm chế là gì nữa.

    Bao nhiêu năm tự do đưa tin tự sướng, ru ngủ, đe dọa, sai sự thật, vv… đã trở thành lề thói, thành cái nết rồi.

    VOV hẳn đã có công rất lớn trong việc tuyên dương và kêu gọi mọi người học tập theo gương Đuốc sống Lê Văn Tám; hẳn đã có khuyển mã trong việc ca ngợi tình hữu nghị thắm thiết môi kề môi đông chủng đồng chí, chung một nhà, bác Mao, vv…; hẳn đã vân vân mà không gặp bất cứ phản đối nào, không gặp bất cứ sự trừng phạt nào.

    Thói ấy dẫn tới ngày hôm nay VOV dựng chuyện ruồi bu và hớn hở … truyền thông.

    Tui không ngạc nhiên về lề thói của VOV, tui chỉ ngạc nhiên mọi người ngạc nhiên nó.

    qx

    • Thọ says:

      “Tui không ngạc nhiên về lề thói của VOV, tui chỉ ngạc nhiên mọi người ngạc nhiên nó” ! Chuẩn

  15. xanghứng. says:

    Năm 1907, Cụ Phan Châu Trinh cùng những người đồng chí của mình lập nên phong trào Đông kinh Nghĩa thục, mục đích là để châm ngọn lửa “khai dân trí”, muốn khai dân trí, cần phải có một loại chữ viết để làm công việc truyền thông. Loại chữ viết đó phải dễ học, phải tiện lợi, ai học cũng được, “ngu tối thì vài tháng, mà sáng dạ thì chỉ đôi ba ngày”.

    Tâm huyết của Cụ Phan Châu Trinh và các cộng sự của là xây dựng cho người dân Việt một nền học vấn, theo Phan Châu Trinh, sự ngu muội và nghèo khổ của người dân, nguyên nhân chính vì không có tri thức. Muốn người dân có tri thức, họ cần biết Đọc, đọc có chọn lọc.

    Không ít người, cả đời, chỉ sống với sự hiểu biết hạn hẹp. Tai hại hơn, họ tự coi kiến thức của mình là chân lý, từ đó tự cho mình cả quyền để phán xử. Thêm nữa, họ yên chí với điều mình nhận thức đến mức tự tin, mặc dù nhận thức đó đã trở thành định kiến, đặc biệt đối với những người đã từng có vị trí quyền lực trong xã hội.

    Ông Lê Xuân Tá (nguyên Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật Trung ương Đảng 1990-1992) đã từng phát biểu:
    “Sự ngu dốt và thấp hèn tự nó không đáng trách. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực và cấy vào vi trùng ghen tỵ thì nó trở thành quỷ nhập tràng”.

    Một ngày lạ thói sai nha.
    Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền.
    (Truyện Kiều)

    “Ngày nay, dưới chế độ bảo hộ Pháp, báo chí của chúng tôi đều bị kiểm duyệt kỹ càng, những bài dù hơi có ý chỉ trích quan trường. Tờ báo nào dám lên tiếng đả kích dữ dội các quan lại, thì tác giả những bài ấy bị tù đày đến chết. So sự kiện ấy với đoạn thơ này trong Truyện Kiều thì quả thật là cụ Nguyễn Du đã trở nên nhà thơ bất tử”. (Cụ Nguyễn Văn Vĩnh)

    Ị ra “sản phẩm” gì là việc của lãnh đạo, nhưng “ăn” nó hay không lại do Nhân dân. Ngu đến mấy thì ngày nay có ai chưa chán sống lại ăn tiết canh chứ nói gì đến cứt Vịt.

  16. D.Nhật Lê says:

    Lại nhân việc bác TC.nhắc đến tiếng nói …bất khuất của Việt Khoa,tôi xin tiện dịp góp vài hàng.
    Thú thật,tôi từng nghe đài miền Bắc (Hà Nội) và cũng bị “thôi miên” hay hớp hồn vì giọng đọc
    rất trang trọng của bác này nhưng nghe tin rồi kiểm chứng thì tôi biết là láo,chứ không chỉ đơn giản là phóng đại và cường điệu.Nếu dân ở miền Bắc thì họ dễ tin là thật.
    Người dân miền Nam biểu tình ở miền Nam là chuyện bình thường,ngay cả tầm thường nhưng cách giải thích vơ vào của bác ấy…rằng thì là mà…toàn bộ nhân dân miền Nam một lòng đi theo cách mạng là không đúng,là suy diễn chủ quan hoàn toàn.Chính xác mà nói thì có một thành
    phần ủng hộ chủ nghĩa cộng sản,nhưng số này ít,không nhiều đến mức coi như cả miền Nam.
    Nếu nói thế thì cũng chỉ tuyên truyền mà thôi và tôi ngờ là dân miền Bắc cũng tin thế thật,vì đa
    số đều được “học tập” là dân miền Nam bị “Mỹ nguỵ kềm kẹp” đêm ngày thì làm sao có thể biểu tình một cách tự do như vậy được cơ chứ ! Chuyện khó tin nhưng lại có thật !

    • Dì Hai says:

      Trong này nghe đài Hà Nội hồi nhỏ, còn nhớ giọng phát thanh viên nghe thật đanh, sắt máu, chỉ thấy ghê sợ.

  17. CT says:

    Cái ác, sự vô cảm đang hoành hành xã hội ta rất khiếp.
    Vì sao báo chí, truyền hình không hàng ngày giáo dục cho người dân đừng phá hoại môi trường, đừng đánh chửi nhau, đừng lượm đồ rơi, tiền rơi mà người ta xin lại quyết không cho như báo giáo dục đăng hình, đừng ăn thực phẩm mất vệ sinh … vv…???

  18. Hà Linh says:

    chưa nói gì xa xôi, xem những phóng viên báo chí nước ngoài đi lấy tin tại hiện trường..nhất là những tin về thiên tai, mưa bão..phóng viên đứng ngay ở nơi gió to, mưa lớn..gió như muốn thổi bạt người phóng viên mà “cuốn theo chiều gió”, họ phải cố rán sức mà nói cho to, cho rõ nên đôi khi như muốn hụt cả hơi…nghĩ bao giờ mà phóng viên nhà mình cũng dấn thân được như thế..
    rồi những khi báo chí đưa tin có sai phạm gì ở đâu thì mấy ngày sau thể nào cũng thấy tin tiếp theo là một đội ngũ các nhân viên công quyền đĩnh đạc nhân danh pháp luật tiến vào nơi doanh nghiệp, cơ sở vi phạm để thực hiện quyền năng của mình…
    ước mơ bao giờ báo chí nhà mình cũng có thể chịu trách nhiệm độc lập và được phép đi tới cùng sự thật như thế…

  19. HT says:

    Báo chí được bao cấp cũng bị ảnh hưởng bởi cách đưa tin chộp giật. Nhưng nếu không chộp giật thì những tờ báo không có bao cấp có sống được không?

    Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, nhiều doanh nghiệp (DN) cắt giảm quảng cáo. Khi mà các trang tin điện tử chỉ ngồi salon, rình rình các tờ báo đưa tin hot là copy về, post lên mạng, câu view. Đấy là chưa kể những tiểu xảo bẩn về công nghệ, dùng hit ảo để đánh nâng thứ hạng trên Alexa, đánh lừa bộ phận PR – quảng cáo của nhiều DN.

    Càng các trang điện tử nhiều sốc, sex, càng những chương trình truyền hình đánh lừa độc giả thì các DN càng lao đầu vào quảng cáo. Và nhiều phóng viên nghĩ rằng, càng những bài báo giật gân, càng có độc giả thì cơ hội có quảng cáo, có nhiều tiền càng tăng.

    Đó là chính mầm mống ung thư, di căn đến nhiều phóng viên ở nhiều tờ báo.

    Đã đến lúc chúng ta đóng cửa các trang tin điện tử này. Đã đến lúc DN nêu cao văn hóa doanh nhân, nói không với việc quảng cáo trên những tờ báo, trang tin điện tử có nhiều sốc, sex.

    Chừng nào DN còn lao đầu vào quảng cáo trên những trang tin điện tử giật gân mà không bị đóng cửa thì chừng đó, cách làm báo theo xu hướng lá cải vẫn tồn tại.

  20. HT says:

    Báo chí được bao cấp cũng bị ảnh hưởng bởi cách đưa tin chộp giật. Nhưng nếu những tờ báo không được bao cấp khác, nếu không đưa tin chộp giật có sống được không, trong thời buổi nhiều doanh nghiệp cắt giảm quảng cáo như hiện nay?

    Khi mà các trang tin điện tử, chỉ rình rình chờ các báo khác đưa tin hot, là cop về, xào xáo, post lên. Các tin chọn để lấy thì đương nhiên là sốc, sex, giật gân. Cùng với những chiêu bẩn về công nghệ, làm hit ảo để tăng vị trí trên Alexa…những trang tin điện tử mới là nơi thu hút được nhiều quảng cáo nhất, làm miếng bánh của những người làm báo tử tế ngày một bé đi.

    Càng các trang tin điện tử nhiều sốc, sex, càng các chương trình truyền hình lừa khán giả thì các doanh nghiệp càng lao đầu vào quảng cáo.

    Chính những trang tin đó là mầm mống ung thư, di căn đến nhiều phóng viên ở các báo khác, với cách suy nghĩ rằng, bài càng có view cao thì càng có cơ hội thu được nhiều quảng cáo, càng có nhiều tiền.

    Đã đến lúc chúng ta nên đóng cửa các trang tin này. Đã đến lúc các doanh nghiệp cần thực hiện văn hóa kinh doanh như họ hay nói. Xin đọc ở đây:

    http://vietq.vn/thoi-su/617-quang-cao-tren-bao-giat-gan-la-tiep-tay-cho-sai-ph

    Nếu các doanh nghiệp (nhiều nơi đều có bộ phận PR – báo chí) chỉ quảng cáo trên những tờ báo dám dấn thân vì cộng đồng, viết báo vì quyền lợi của người dân (chứ không phải vì bất kỳ cái gì khác), hướng đến nhân văn như ban Thanduong đã phát biểu ở dưới…thì người đọc sẽ biết ơn họ, hiệu quả quảng cáo sẽ thiết thực hơn, nâng cao tầm của doanh nghiệp đó.

    Đấy chính là nhát dao thích đáng cho cách làm báo chộp giật, thiếu nhân văn.

  21. Tưởng là dân nên công an mới đánh! says:

    Vụ Hưng Yên, các bác c/a đã xin lỗi rồi: Đánh nhầm! Bác HM còn mang ra đây bôi nữa, tội nghiệp VOV.

  22. Kẻ lang thang says:

    Có bài thơ Con vịt trên mạng, gửi các cụ xem cho đỡ buồn

    Hôm nay ra đứng bờ ao
    Thấy con vịt cái nó gào thảm thương
    Ngờ đâu trong cõi đời thường
    Có con vịt khác vấn vương tơ lòng

    Ao sâu nó chẳng ngại ngùng
    Phăm phăm nó lội tới cùng con kia
    Hai con bơi lội tỉ tê
    Thừa cơ nó nhấn con kia chết chìm

    Không gian tứ phía lặng im
    Chỉ nghe sóng vỗ, xô nghiêng cánh bèo
    Lúc sau gió mới hoà theo
    Tiếng con vịt cái kêu lên..ứ ừ.

    • Kẻ lang thang says:

      Vịt cũng quí lắm đó. Các cụ xem thơ sau đây

      Bồn vịt trời và bốn cò

      Nhà ông có 4 vịt zời
      Ngày vui nó rủ nó bơi về nhà
      Con thì mua bánh mua quà
      Con xách trai rượu ấm trà về chơi
      Con đong gạo nếp đồ xôi
      Con vào chợ bưởi mua đôi gà giò
      Nhà ông phúc thật là to
      Số zời đưa đến 1 lô vịt zời.

      Nhà tôi có 4 con cò
      Niềm vui thì ít nỗi lo thì nhiều
      Một con lêu lỏng sớm chiều
      Một con nghiện hút bao điều rủi ro
      Một con nằm ở hỏa lò
      Một con thua bạc đêm mò túi tôi
      Nhiều cò khổ lắm ông ơi
      Ước gì được 4 vịt zời như ông.

  23. PVNhân says:

    Trong chiến tranh, người ta thường dối trá với đối phương gọi là mưu lược. Nhưng cho dù bất cứ hoàn cảnh nào, một chính quyền không thể lừa dân…Xương máu, nỗi đau và bi kịch xã hội hiện nay luôn là sự thật.

  24. VOV – Voice of Vịt là ù… ù… cạc… cạc!

  25. Theo lời ông Năm, trong bản tường trình, ông đã yêu cầu ông Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên trả lời những vấn đề sau: Thứ nhất, yêu cầu lãnh đạo công an Tỉnh Hưng Yên có một cuộc làm việc riêng với lãnh đạo Đài Tiếng nói Việt Nam về vấn đề trên; thứ hai, chỉ rõ ai là người ra lệnh đánh phóng viên, những ai thực thi lệnh này, họ bị xử lý, kỷ luật như thế nào? Công an Tỉnh Hưng Yên phải có trách nhiệm bồi thường tổn hại sức khỏe, tinh thần cho các nhà báo bị hành hung.

  26. thanduong says:

    Cách nay khá lâu, nơi tôi ở có 1 vụ án vô tiền khoáng hậu, một bà mẹ đã già, bị đứa con trai cầm dao ép để … mà nó lại làm trong những tư thế kì quặc, nhiều lần như vậy, cuối cùng bà đành phải báo công an bắt. Một câu chuyện kinh khủng như thế nhưng tuyệt nhiên sau đó không có một dư luận ầm ĩ nào ngay cả nơi phố chợ lắm lời, người ta cũng không muốn kể hay muốn bàn luận gì về nó cả. Tại sao như vậy, tại vì nó quá khủng khiếp, khiến khi nhắc tới thì có vẻ gì đó như nhẫn tâm, chẳng ai buồn nói vì ngượng miệng và cũng chẳng ai muốn nghe vì bẩn tai. Nay thì tôi xin lỗi quí vị mà nhắc tới vì để qua đó thấy rằng chuyện báo chí đưa tin như vừa rồi là một việc hết sức tồi tệ, cho dù nó có thật hay là không.
    Vâng, cho dù nó có thật hay không thì báo chí đưa lên để làm gì. Viết đến đây tôi chợt nghĩ, ừ mà có lẽ báo chí cũng chẳng biết làm gì để câu độc giả nên mới đưa những tin đại loại như vậy, đâu biết rằng những tin tức cướp giết hiếp được mô tả giật gân đó đã gieo vào lòng độc giả, nhất là với tuổi mới lớn những mầm mống độc hại như thế nào!
    Để bảo vệ chế độ, người ta đã định hướng báo chí, điều đó là đúng, nhưng sẽ là đúng đắn hơn nữa nếu cái gọi là định hướng ấy phải hướng con người ta mà nhất là lớp trẻ đến với cái chân thiện mỹ chung của loài người.
    Đôi khi xem những chương trình gọi là văn hóa trên truyền hình, tôi lắc đầu ngao ngán mà chẳng hiểu nó mang một thông điệp về văn hóa như thế nào. Người ta cứ tưởng vui chơi múa hát như vậy là được, nhưng không đâu, những trò kệch cỡm nhố nhăng tưởng như vô thưởng vô phạt ấy sẽ làm thấp hèn đi cái nhận thức về văn hóa của lớp trẻ. Lẽ ra người ta phải nhận ra điều đó nếu nghĩ đến lợi ích chung của cả dân tộc, nhưng tiếc thay chỉ vì những lợi ích trước mắt mà người ta chẳng màng.

  27. Tantruonghung says:

    Đã có nhiều còm sỹ nhận định mục đích của VOV hồi chiến tranh là tất cả cho chiến thắng và lập luận với nhiều bằng chứng thuyết phục. Thế thì ngay từ hồi đó nó đã là Voice of Vịt rồi nên cái đoạn “Thời chiến tranh……ngày mai hòa bình và xây dựng”, theo tôi, cũng không đúng.
    Mặt khác đứng ở góc độ sinh vật học, ngày nay thấy nó là Vịt thì tiền thân của nó chắc chắn phải là Vịt, không thể là loài khác.

    Cũng với góc độ khoa học tôi tuy không phải là bác sĩ sản khoa hay bác sỹ nam khoa nhưng cũng mạnh dạn trao đổi với bác D Nhật Lệ:
    Chuyện của bác nêu ra là của hai học trò phổ thông những năm 60 thì còn có thể nghe được còn ở đây là chuyện của một chị hơn 30 tuổi đã có chồng nhiều năm(không biết có mấy con?) và ông bố chồng gần 60 tuổi thì thật khó nghe!
    Ngoài ra về các khía cạnh khác các còm sỹ đã phê phán nhiều tôi không bình thêm nữa.

  28. Lão Phu says:

    Đọc entry của HM, xong đọc các còm, quá trời thông tin mà bình thường không biết tìm đâu ra. Và những thông tin này lại rất đáng tin cậy. Thiệt sướng. Cảm ơn các còm sĩ, đặc biệt là bác KTS họ Trần, HL (có quyền viết tắt vì ai cũng biết), Kim Dung…

    • Lão phu says:

      Không hiểu sao nó không nhảy ra Lão phu nữa mà ra cái tên ngày xa xưa… mienhoanang=Lão phu.

  29. nicecowboy says:

    Thưa tất cả còm sĩ, cái còm này không giống ai, có thể bị cho là phần nào thanh minh cho tay phóng viên VOV. Nhưng NCB thích nêu vấn đề để tranh luận, nêu sự việc từ nhiều góc nhìn khác nhau, và cố khách quan càng tốt. đừng để thành kiến chi phối :

    1. Cao bồi đồng ý với còm của D.Nhật lệ (lúc 8g33 ngày 8/10/2012), rằng chưa thể khẳng đinh đượcviệc phóng viên VOV đưa tin “cha chồng-nàng dâu” dính lẹo là hoàn toàn bịa đặt.

    Những trường hợp mà D.Nhật Lệ kể, tôi không biết, không khẳng định được là có thật hay không, nhưng cũng không thể phủ nhận .

    2. Mọi người đều cho rằng chuyện dính lẹo cha chồng nàng dâu là hoàn toàn bịa đặt vì hầu như không ai tin rằng có thể xảy ra hiện tương đó. Xin thưa rằng , hiện tượng đó là hoàn toàn có thật về mặt khoa học và thực tế, và tiếng Anh gọi là tình trạng “Penis captivus”, cực kỳ hiếm khi xảy ra nhưng cũng đã ghi nhận được vài trường hợp trong tạp chí y học Anh quốc (Phân biệt có khác với trường hợp co thắt âm đạo không kiểm soát được thường có khi giao hợp, hoặc là khi âm đạo tạm giữ chặt penis trong vài phút, nhất là khi cực khoái cảm, tiếng Anh gọi là vaginimus, )

    Xin xem đường link dưới đây nói về hiện tượng penis captivus :

    http://en.wikipedia.org/wiki/Penis_captivus

    hoặc các còm sĩ tra google cụm từ penis captivus, vaginimus…

    Ít nhất là 2 trường hợp (1947, 1975) là đáng tin, ngoài một số trường hợp quá lâu trước đó khó kiểm chứng (1870, 1872…).

    NCB không hiểu hoàn toàn nội dung tiếng Anh trong đường link trên vì có nhiều từ chuyên ngành y tế, nhưng cũng biết lơ mơ rằng hiện tương đó như là một phản ứng phản xã của cơ thể, không kiểm soát được, như hiện tượng mi mắt tự động khép lại khi có vật lạ bay đến gần mắt… Đặc biệt là sự giữ rịt rất chặt trong thời gian dài, các cơ ở âm đạo co cứng không buông ra khi chủ thể có sự căng thẳng tột độ, cực kỳ hồi hộp, như lén lút sợ hải… khi giao hợp. Việc các cơ bắp thịt đôi khi căng cứng như bị tê liệt trong một thời gian, là xảy ra rất thường tại những bộ phận khác ở cơ thể, ví dụ ở ngón tay, ngón chân khi vọp bẻ, khi bị tê liệt…

    Mọi cố gắng của người phụ nữ và đàn ông để thoát ra tình trạng penis captivus ngay lúc đó sẽ gây ra đau đớn dữ dội, đành phải để một thởi gian sau tự động các cơ relax thì mới hết, hoặc phải có sự can thiệp y tế bằng cách tiêm thuốc giản mạch, giản cơ….

    Như vậy thì, hiện tượng này không phai là chưa bao giờ xảy ra đâu ạ.

    2. Do có thành kiến với các loại tin lá cải chuyện phòng the.. nhất là không ưa gì mấy ông phóng viên nhà nước, đặc biệt là sau chuyện 2 ông phong viên VOV bị đá không dám ẳng (lão Cua cũng có bài về vụ này rồi), kết hợp với niềm tin tôi nói ở điều 1 trên, thế là hầu như tất cả mọi người đều khẳng định phóng viên bịa chuyện.

    3. Nói như vậy không có nghĩa là tôi hoàn toàn tin ông phóng viên trên, nhưng tôi không vội kết luận là ông bịa đặt hoàn toàn. Ta có thể suy nghĩ rộng thêm như sau :

    – phóng viên cũng thuờng bịa đặt tin, nhưng sẽ bịa đat bản tin kiểu thường ngày không đi cũng viết được, và bịa đặt thì cũng có xác suất đúng 70, 80%… Chứ đối với những tin cữc kỳ giật gân kiểu tin trên, những tin rất lạ và khó tin nổi thì đố phóng viên dám bịa đặt trắng trợn như thế.

    Ít nhất phóng viên đã nghe từ một nguồn tin mà anh ta cho là rất tin cậy được, người nhà, thân nhân… và cũng đã kiểm chứng sơ bộ rồi mới dám đưa tin.

    Tuy nhiên, khi bị xác minh lại tin trên, thì rất có thể tất cả mọi nguời trong cuộc, tất cả thân nhân đều suy nghĩ lại mà chối phăng để giữ thể diện gia đình. Biết đâu khi đưa vào đến bệnh viện thì cơ thể phụ nữ đã chấm dứt hiện tượng penis captivus mà không cần can thiệp y tế ? Vì thế bệnh viện đâu dám khẳng định gì ? Cơ quan chính quyền cũng đâu dám nói gì khi 2 người trực tiếp dính líu đến sự việc phủ nhận không khai báo ? Chu671ng cứ đâu ?

    – phóng viên phải làm kiểm điểm và chịu kỹ luật thôi, cũng vì anh ta kém khi tác nghiệp ! Đưa tin như vậy mà không luu giữ bất kỳ bằng chứng nào, thì nếu khi mọi người phủ nhận, anh ta lấy gì để chứng minh rằng mình không bịa đặt ? Nếu vô tình chứng kiến trực tiếp thì phải ghi hình, hay it ra ghi âm lại lời kể của thân nhân người trong cuộc, người đã chứng kiến thì sau này ít nhất cũng nói rằng mình đưa tin theo nguồn tin nào đó …

    Vì những lý do nêu trên, Cao bồi cho rằng trong việc này có ẩn khuất gì đó. Không có lửa thì sao có khói ? Chả một tay phóng viên nào liều lỉnh dám bịa đặt ra một câu chuyện giật gân, hoàn toàn khó tin như vậy ! Nhưng khi bị khiển trách kỹ luật, anh ta cũng cứng họng vì chả còn gì để chứng minh cho mình, kém nghiệp vụ thì đành chịu.

    • Kim Dung says:

      Chàng CB à: KD có người bạn thân làm quan chức bên VOV nên vừa hỏi lại cho rõ câu chuyện. Cậu phóng viên ngồi trong đám 3-4 người, có vị bác sĩ. Chính vị này kể lại chuyện đó. Và cậu ko hề kiểm chứng, cứ thế đưa lên.

      Bây giờ sự việc vỡ lở, hỏi lại tay BS kia thì bs đó nói là chuyện phiếm. KD cũng chỉ băn khoăn, tại sao vị BS đó nói rõ tên tuổi, mà Bệnh viện lại bảo ko có. Chả lẽ vị BS này lại bịa luôn đến vậy.

      Cũng nói thêm: Tay nghề của cả Sếp này lẫn lính kia, ở VOV đều …non nghiệp vụ. Đó là đánh giá của một số bạn bên VOV.

    • Hiệu Minh says:

      Mình tưởng tượng là ông bố dính vào cô con dâu, bà con cho lên võng/cáng lên bệnh viện thế nào, rồi rút ra bắng cách gì.

      Mà tin kiểu đó cũng cố đăng lên, bà con cố vào đọc, thế là cũng thành công về mặt câu views rồi 🙄

    • thanduong says:

      Chuyện dính hay không dính là bình thường, chuyện PV đói tin rồi đưa tin vịt hay tin giật gân cũng là bình thường nốt. Duy chỉ có trong một xã hội, với nền báo chí được quản lí chặt chẽ mà để xảy ra những chuyện như vậy thì mới thật là không bình thường.

    • HT says:

      Nói chung là không nên đưa tin đó. Ko phải cái gì cũng đưa lên báo. Cuộc đời còn nhiều cái đẹp lắm mà.

      • CT says:

        Tôi nghĩ cần phải phạt thật nặng những kẻ chỉ vì câu khách àm đưa những thông tin giật gân theo lối rẻ tiền.
        Tôi không hiểu về chuyên môn y học nhưng ngay cả bác NCB đưa link thì tôi cũng quả quyết rằng không thể có chuyện đó.
        Chứng co cơ có. Cương dương ngoài kiểm soát có. Nhưng không thể cả hai cùng bị một lúc. Vả lại co thắt đến đâu cũng không thể giữ được nếu cái kia muốn rút ra… Sức mạnh của chàng Adam chả lẽ lại thế ?

    • D.Nhật Lê says:

      Đồng ý với bác NCB.và ghi nhận bác có tinh thần hay óc phê phán hay
      phản biện (chữ dùng hiện nay) của người có học thức,không thành kiến
      và thích trao đổi thẳng thắn cùng đối thoại nghiêm túc & minh bạch,việc
      nào ra việc đó,chứ không thì e là trúng kế gây…hoả mù !
      Đòi hỏi chứng cớ trong khi lại tạo bằng chứng…giả thì dân tin ai bây giờ ?

  30. vhlinhdesign says:

    Thay cho comment, anh HM cho phép em chửi bậy một phát nhé. Entry này em viết từ cách đây hơn 1 năm rồi, nay thấy hợp hợp nên post vào đây, coi như có tý văn học kính biếu các còm sĩ và bạn NCB.

    ———-

    Tiên s…”trải lòng”.

    Mấy tuần trước, báo giấy với báo mạng thi nhau cho cả vợ lẫn người tình của vợ nhà báo Hoàng Hùng trải lòng về những tính toán trước khi đổ xăng đốt chồng.

    Vaì ba tháng trước, hễ cứ giở tờ báo nào ra hoặc bật máy tính lên là thấy Nguyễn Đức Nghĩa trải lòng về việc chuẩn bị moi mắt, chặt tay chặt chân người yêu rồi cướp của phi tang..

    Ngày nào cũng như ngày nào, hễ không đọc báo thì thôi, chứ nếu rỗi hơi hoặc còn chút quan tâm rơi rớt dành cho những gì “ngoài kia” đang chảy thì độc giả chắc chắn phải vài lần điên tiết với cái chữ…”trải lòng” được một số người cầm bút hoặc bấm bàn phím dùng một cách cải lương và vô trách nhiệm đến kinh hoàng. Khi thì cô người mẫu này trải lòng… trước khi tụt hết quần áo. Lúc thì anh ca sĩ kia trải lòng…về những phút giây đắn đo giật bồ của đồng nghiệp trong giới showbiz.

    Người ta thường trải lòng hay giúp một ai đó trải lòng khi cần nhận được sự thông cảm.

    Còn những kẻ giết người, những con người vừa nhuộm đen bộ lòng cũng như bàn tay để làm điều xấu cái ác thì trước khi đến được với sự cảm thông, chí ít cũng cần có thời gian nhất định để bị bắt buộc phải nói ra, khai báo, trần tình, nhận tội,…chứ làm sao lại ngang nhiên sớm sủa…trải lòng cứ như trải lụa thông qua ngôn ngữ của mấy người múa bút thế nhỉ?

    Muốn chửi quá nên chẳng nghĩ đến câu chữ nuột nà nữa, cứ chửi cho sướng miệng đã, kẻo ngày mai lại phải nghe, nhìn, thấy Lê Văn Luyện tiếp tục …”trải lòng” như trải chiếu hoa với một nhà báo nào đó về chuyện đã cướp đi 3 mạng sống một lúc và đẩy bé Bích tội nghiệp vào bể trầm luân khủng hoảng tâm lý suốt một đời người.
    Tiên s…”trải lòng’ !!!
    Thích chửi quá nên chửi một phát cho sướng cái miệng cả đời chưa biết nói bậy bao giờ.
    VHLINHDESIGN

  31. Hiệu Minh says:

    Hôm nay thứ 2, dân Mỹ nghỉ lễ Columbus gì đó. Trời trở lạnh. mưa gió sụt sùi. Mùa đông đến rồi. Chán quá nhưng thấy blog rộn ràng bàn về hồng nhan tri kỷ và vịt thấy vui lạ 🙄

  32. Son says:

    Người Mỹ hay nói: ” bỏ một con Thiên Nga vào đàn vịt, sớm muộn gì Thiên Nga cũng trở thành vịt”

    • Hiệu Minh says:

      Nhưng thả vịt vào đàn thiên nga thì vit vẫn là vịt. Muốn vịt thành thiên nga thì cần quá trình đào tạo, học hỏi. Không phải hôm sau thả cho tự do là có tự do báo chí. Các nhà quản lý cần hiểu điều đó.

  33. dc says:

    lại nói đến ngôn luận, vậy tôi phải khiếu nại cái lão hm mới được.
    Đã đành đại cùn tung tin vịt là sai, nhưng nhờ đó mới biết tình cảm của mọi người cho ông trực ngôn thế nào. Ngược lại, cái tên đốctờ trực ngôn là tên trong số đỏ của vũ trọng phụng. Sao các bác lại…nghĩ ra trực ngôn abs?
    Vậy ông hm phải tháo còng cho tôi mới gọi là quân tử.
    Ông tháo còng thì tôi mới xin lỗi bà con được chứ !?

    • Hiệu Minh says:

      Tháo cho ông Đại cùn nhưng còm lại lấy là DC, tôi cứ tưởng là Washington DC.

      Bác làm ơn lần sau đừng đùa thế. Bác cứ giữ nguyên email cũ và nick Đại cùn. Tôi cũng quí bác nhưng đưa tin về TN bị tai nạn là không được.

      Nhất là trong bối cảnh, bác TN BS còm rất nhậy cảm, người ta hiểu đây là lời hăm dọa thì sao.

      Cảm ơn bác và các còm sỹ đã lưu ý.

      Tôi thả vịt rồi đó 🙂 🙄

      • Đại cùn says:

        Xin lỗi bà con nhà Tổng Cua vì cái tội đùa dai !
        Chẳng qua cũng vì nhớ ông ấy quá, chớ thật sự không có gì ác ý.

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Đại Cùn ơi là Đại cùn. Buồn cười quá. Đề nghị đét vào mông 3 roi mới xứng, rồi Tổng Cua hãy thả bác í ra. 😀 😀 😀

    • Đại cùn says:

      Chưa còm được, ông HM ơi.

      • Hiệu Minh says:

        Có lẽ cụ Đại Cùn trèo tường để còm nên nó vào spam. Cụ thử lại đi. Tôi không chặn cụ đâu. Nếu bị chặn thì do lỗi hệ thống IT phía bên nhà.

        Cảm ơn cụ đã hồi âm.

  34. HT says:

    Phần đầu là “chị” hay “anh”. Hiệu Minh lẫn giữa 0 và 1 là nguy hiểm lắm nhé

    • Hiệu Minh says:

      Không lẫn mà do TC viết không rõ thôi. Tôi đã sửa lại rồi. Chị kể chuyện về một đồng nghiệp bị nạn. Cảm ơn các cụ đọc quá kỹ. Viết blog bây giờ khó hơn viết báo rồi. 🙂 🙄

  35. KTS Trần Thanh Vân says:

    Nhà tôi hồi xưa ở phố Lý Văn Phúc ( chung tường với một ngôi nhà trên phố Trịnh Hoài Đức ở sau khán đài A sân bóng Hàng Đẫy Hà Nội ).
    Ngày đó mẹ tôi tuy chẳng hiểu gì về bóng đá, nhưng tối tối đền pha sân bóng chiếu sáng trưng, bà vẫn hay trèo lên gác thượng giúp anh em dân phòng, xua đuổi bọn trẻ rủ nhau lên đó nghịch ngợm, để giữ trật tự an ninh.
    Có một hôm bà về kể rằng
    – “Hôm nay có một anh nhà báo đến đưa cho mẹ một bài phóng sự viết sẵn về trận đấu giữa đội Thể công và Công an Hải Phòng. Anh ấy chỉ một chỗ còn để trống, dặn mẹ rằng, đến cuối trận đấu, tỷ số hai đội là báo nhiêu thì điền vào hộ anh ấy, sau đó đưa cho ông TBT Báo Thể dục Thể thao”.
    Mẹ nói
    – “Nhưng hôm nay trận đấu hoãn cơ mà”.
    Anh nhà báo trả lời
    – “Vâng, hôm sau cháu viết lại vậy”

    • Hiệu Minh says:

      Riêng thể thao thì Tổng Cua từng viết trước và điền kết quả sau. Có trận đấu Nga và Tây Ban Nha gì đó trong Euro 2008, KD bảo viết comment về trận đấu, ý khen đội Nga. Lão Cua vốn không tin đội Nga có thể thắng nên viết luôn một comment rất dài, chê bai đội Nga. Y đi ngủ, và sáng sau thì đúng là trận đó Nga thua thật. 🙂

      • Kim Dung says:

        Ai bảo nào. Cái Lão Cua này? KD ko biết về bóng đá thì làm sao “xúi nguyên, giục bị” được đây? Hả, hả, hả? KD chỉ bảo nhận được bài viết ủng hộ Nga, và dư luận trong tòa soạn, họ cứ phán đoán Nga thắng, hoặc mong Nga thắng, đề nghị Cua viết bình luận.

        Biết thế, cắt luôn nhuận bút, để cô giáo KD tiêu cho nó sướng cái đời! 😀

  36. Thọ says:

    Dù sao VOV cũng là một trong bốn con vịt lớn nhất của một hệ thống Truyền thông Vịt. Còm sỹ này đã từng nằm trong cái chăn lông vịt đó nên biết rõ mọi trò. Con Vịt mầu mè nhất, rửng mỡ nhất là Vịt-tên-Vịt, con hung hăng nhất là Vịt Quặt Đuôi, con đầu đàn nhưng ế ẩm nhất là Vịt Nhắm Dấm. Hàng tuần ông chủ trại vịt đều ra chỉ thị để đàn vịt phải „cạc cạc“ ra sao.

    Các loại Vịt „Dính nhau bởi cơ chế bị co thắt“ hay „Hạ thủy xà lan ảo“ chỉ là các tai nạn nghề nghiệp của các vị phóng viên „chăm vượt ngưỡng“ nên bị diệt ngay để tỏ ra là có kỷ cương. Nhưng trong đề tài „chính trị“ mà người Việt quen gọi là „nhậy cảm“ thì Vịt „quay“ Băc Kinh (quay cóp từ Bắc Kinh) được chủ trại vịt sản xuất có bài bản : Đó là các loại Vịt „Bao cao su“ , Vịt Thương binh, Vịt Thù địch, Vịt Gây rối công cộng, Vịt Công dân Bức xúc v.v. kể không xuể.

    Phương châm của ông chủ trại: Ngày nào cũng bắt ăn thịt vịt rồi sẽ quen, coi vịt như cơm, không thể thiếu được!

    Lại nói chuyện Vịt và Tự do: Hôm qua mới xem cái video clip nói về vụ các nhà bảo vệ động vật giải phóng được một đàn vịt bị giam giữ quá lâu trên cạn. Họ cho là vịt phải được xuống nước sống thì mới đảm bảo „Phẩm giá con vịt“ nên lùa cả đàn xuống suối. Đàn vịt ở trong chuồng lâu quá nên lại quen cảnh tù túng khi nhìn thấy nước, con nào cũng sợ. Tuy được trả lại tự do, nhưng con nào cũng tìm cách quay trở lại chuồng. Các nhà bảo vệ động vật phải vất vả ép đàn vịt xuống nước để chúng được „phục hồi vịt phẩm“.

    http://www.sinn-frei.com/enten-sehen-zum-ersten-mal-wasser_18094.htm

    Không trách có mấy ông trí thức VN vẫn ngại xuống nước: http://nhathonguyentrongtao.wordpress.com/2012/10/01/than-oi-dai-tri-thuc-viet-nam/

    Thọ

    • Tịt mù says:

      Tịt mù bị ví Vietnam như Vịt, tự ái dân tộc đang cao đọc cái còm này đúng là loại dậu đổ bìm leo, chán chả muốn nói.
      Đề nghị Bác HM bổ sung: “VOV là viết tắt của cụm từ tiếng Anh Voice of Vietnam – Đài Tiếng nói Việt Nam, cơ quan ngôn luận của… ” cho đúng người đúng tội.

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Vịt này Thọ quá, nên nhớ đủ các Lò Vịt. Hu…hu…Mình ở lò Vịt Nhắm Dấm ra, thảo nào văn…chua loét. Lão Cua bao lần nhăn mặt 😀

      • Thọ says:

        Chào Kim Dung, cách đây 3-4 năm vịt này đã hân hạnh được trao đổi email với bạn. Hình như mailbox cũ đã bỏ?

        • Kim Dung says:

          Ôi chao. Đúng là email cũ VNN bị hack toàn bộ rồi, anh Thọ à. Email mới của vịt KD 😀 là: kimdung.pham@vietnamnet.vn

          Anh Thọ nếu cần liên hệ có thể theo email này nhé. 😛

        • Kim Dung says:

          Hi…hi…Vịt KD nhận ra, hình như Thọ có phải là “con dê” của cụ Ch ko? 😀

    • Hiệu Minh says:

      Không thấy viết về Vịt cáo già có nick là Thọ nhỉ. Sang dậy đọc mà thấy buồn cười. Cảm ơn bác Thọ.

      • Thọ says:

        Đã là vịt thì không thể chơi với cáo. Chỗ nào có cáo thì hết sạch vịt. Làm sao có Vịt cáo già được bác HM? Bác hỏi VD Mẫn thì biết.

    • VOV chief says:

      Ha ha ha

  37. D.Nhật Lê says:

    Nhân bác HM.nhắc lại vụ hy hữu cha chồng-nàng dâu bị rơi vào trường hợp dính lẹo như chó, tôi xin lạm bàn lan man phiếm luận một chút cho vui, vì chắc chẳng ai tin !

    Tôi đọc tin thì thấy chính bác sĩ giám đốc bệnh viện họ Bùi (quên tên) xác nhận là có. Tuy nhiên, không biết do lệnh của ai,tin trên biến mất ngay sau đó và không hề có chuyện này !

    Theo hầu hết mọi người đồng ý thì không thể nào có chuyện kia xảy ra được vì người chứ nào phải chó đâu để không thể rút ra. Nhận định như vậy rất hợp lý vì đó là khoa học hay nói rõ hơn là y học. Tôi hoàn toàn đồng ý. Thế nhưng, có bao giờ các bác biết qủa tim nằm bên phải và gan nằm bên trái không ?Có khi nào các bác biết có người có 3 trái thận không? Kể chưa hết đâu nhé ! Đó là có người sở hữu 2 bộ phận sinh dục : nam có 2 con c. và nữ có 2 cái… lờ !

    Vì thế cho nên cơ thể con người (cơ thể học) cũng có những trường hợp cực kỳ đặc biệt kỳ quái như vậy mà chúng ta không thể phủ nhận được,dù là nhân danh khoa học đi nữa !

    Thứ hai về thực tế,tôi từng biết một cặp nam nữ học sinh trường X.rơi vào tai nạn tương tự lúc ấy, khoảng thập niên 60 (thế kỷ trước) ở miền Trung.

    Tôi chẳng biết các bác nghĩ sao nhưng tôi chỉ kể chuyện thật,dù khó tin nhưng có thật đấy nhé !

    • Kim Dung says:

      Bác D. Nhật Lê có cái nhìn bao dung, vì có thể bác tin có những trường hợp khác biệt, ngoại lệ. Nhưng KD nói thật, KD rất xấu hổ và phẫn nộ vì cái cách làm báo bịa đặt kiểu đó. KD vẫn tin là bịa đặt, vì nếu bạn pv đó bị oan, sao ko lên tiếng và chịu chấp nhận bị cấm viết báo vĩnh viễn, một kỷ luật nặng?

      Vì trong thực tế, ko ít pv ko đi cơ sở, hội thảo nhưng viết bịa đặt như thật. Thậm chí có khi có cả quan chức.

      Một ví dụ cụ thể nhất: Cách đây 5 năm, KD đọc một bài viết về GD của một sếp nhỏ của Báo ND. Đọc sao thấy quen thế. Càng đọc, càng sững sờ, hóa ra vị này liều lĩnh xào xáo một bài viết về GD của KD ở Tây Nguyên, viết thành một bài của vị ấy. Liều nhất là ko nghĩ rằng KD viết thì luôn nhớ đến từng dấu chấm, dấu phẩy của bài viết, nên dễ dàng phát hiện gần như cả bài.

      Đó là cách làm báo vô liêm sỉ! Mà KD trực tiếp chứng kiến, bác à!.

      • Hà Linh says:

        Chị Kim Dung ơi,

        Vậy là chuyện báo chí viết ẩu đã có từ ngày xưa chị Kim Dung nhỉ? và trong bối cảnh làm báo bây giờ thì “càng có cơ hội” cho việc viết tin chụp giật, tin giật gân .
        Bạn em làm ở báo điện tử nói là phóng viên thì mỗi ngày phải có một hai bài, bài nào có page view cao thì sẽ có nhuận bút cao, còn những bài dù có chất lượng tốt nhưng page view thấp. Chính vì vậy để đảm bảo thu nhập thì phóng viên mải mê chạy theo tin nào có kỳ vọng page view cao.Và cơ chế này làm nản lòng, hay không khuyến khích những phóng viên đi vào các vấn đề khác bởi vì khi họ đi vào những mảng như giáo dục, khoa học, y tế..thường ít page view hơn, tòa soạn lại không có cơ chế khuyến khích thì phóng viên sẽ bị thiệt thòi nhiều.

        Khi báo chí càng có những chuyện trớ trêu vậy thì càng thấy những nhà báo chuyên tâm với nghề, trung thành với con đường đã chọn như chị Kim Dung đã đối mặt với nhiêu thử thách, vất vả nhọc nhằn ra sao, nhưng cũng có sức mạnh nội tâm vững vàng thế nào.

        • Kim Dung says:

          Cảm ơn em. Đó cũng là một thực trạng làm báo ở ta em à. Nên rất nhiều tòa soạn phải chạy theo cướp, giết, hiếp. vì sao? Có hit cao thì mới có các doanh nghiệp vào làm Quảng cáo tại các báo đó, mới có tiền nuôi quân.

          Hi…hi…Cũng buồn cười. Chị từ Vịt Nhắm Dấm sang Vịt Nát, (theo cách gọi của bọn trẻ) nhưng chưa bao giờ phải làm mảng xã hội kiểu này. Ở bên VND thì làm GD, mảng nghiêm chỉnh. Ở VN thì làm mảng chính luận 😀

      • D.Nhật Lê says:

        Cô Kim Dung à !
        Tôi đọc báo hiếm khi tin ngay những gì viết ra và chỉ tin sau khi kiểm chứng, dù là tin thời sự chính trị đi nữa.Chuyện vớ vẩn lại càng không, vì ai cũng biết “nhà báo nói láo ăn tiền”(xin lỗi các nhà báo chân chính). Chuyện nằm nhà mà tưởng tượng viết tin là có thật và khá nhiều, theo nhu tôi biết,nhất là báo chí tư nhân.

        • Kim Dung says:

          Ko phải tin nào cũng bịa, bác D.Nhật Lê à. Nhưng những tin kiểu “dính” trên thì nó phỉ báng làng báo chí ghê lắm. Vì ngay khi đọc, xin lỗi bác, KD nghĩ là nó “ngu xuẩn”. vì cơ chế đó ko phải cơ chế của người. mà của loài vật (chó).

          Xã hội ta có thiếu gì thông tin cướp giết hiếp đâu. Nhưng đưa tin “loạn luân” kiểu này, thì ghê sợ cả tư cách hành nghề của kẻ viết. nên kỷ luật thế là đáng!

        • chinook says:

          Tôi không dè dặt như Bác D. Nhật Lê.

          Đối với những Tạp chí như National Geographic, tôi tin những gì họ viết. Có thể họ không viét ra hết nhưng những gì được họ viết ra, tôi tin là trung thực.

          Với những Tạp chí như Time, New Week… tôi tin, nhưng có chừng mực. Tôi luôn thắc mắc và cố tìm hiểu xem có phần nào họ cố tình bỏ qua hoặc lái đí để phục vụ “yêu cầu” của họ. Điều này đôi khi khó vì mình không có phương tiện để kiểm chứng. Nhưng nếu chịu khó tìm nhiều nguồn và quan sát kỹ, ta vẫn có thể nhìn ra được một hình ảnh tương đối trung thực.

          Còn đối với những loại báo hay hãng thông tấn Vịt, khi đọc tôi hay tự hỏi họ định làm gì với những thông tin họ đưa ra.

          Tóm lại, tôi đánh giá những tin do các cơ quan truyền thông theo mức độ khả tín của họ trong quá khứ.

          Tôi cúng tin là dù có cố gắng trung thực đến mức nào, họ cũng như tôi, luôn có tiên kiến và là ngưòi nên…có thể sai.

          Có một câu nói về các nhà báo khá lý thú, đại ý : “Các nhà báo luôn viết chính xác trừ khi họ viết về một vấn đề hay câu chuyện nào mà bạn biết rõ “

    • Hiệu Minh says:

      Bác Nhật Lệ viết rõ là trường nào để kiểm chứng lại với anh NCB 🙄

      • D.Nhật Lê says:

        Bác ơi Dù bác nói chơi hay thật thì tôi cũng xin lấy danh dự mà nói,chứ không phải bịa đặt nhưng nếu đòi chứng cớ thì chịu, vì tôi không có hình chụp hay bản tin đó trên báo ở thời điểm trên.

        Lúc này,báo cũ cũng bị tan vào…hư vô làm gì còn, vì không phải là tài liệu…cần thiết để lưu giữ.

        Theo luận lý học,đấy là “khẩu thuyết vô bằng” nhưng thực tế đã xảy ra,chẳng lẽ phủ nhận được ư ?

        (Cũng có nhiều trường hợp “tình ngay mà lý gian”,bác ạ !).

  38. tamtam says:

    What is…VOV ?
    Voice of Việt nam, Voice of vịt…?
    VOICE OF VOID ?

    Voi là voi ơi, ba voi không được bát nước xáo.

  39. […] – VOV – Voice of Vịt? (HM). VOV là viết tắt của cụm từ tiếng Anh Voice of Vietnam – Đài Tiếng nói Việt Nam. Đưa tin kiểu như trên thì gọi VOV là Voice of Vịt – tiếng nói của loài vịt – chẳng có gì là lạ. Chỉ khổ những chú vịt đẹp thiên thần bị mang tiếng xấu. […]

  40. vhlinhdesign says:

    Like !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!:) 🙂 🙂

  41. thich xaay dungj says:

    Đọc HM tôi học hỏi đuoc rất nhiều , như quyền thứ 5 , viết Blog .
    Nếu áp dụng hiệu quả , sẽ giám sát và làm xã hội tốt đẹp hơn. Giống như Tự Do Báo Chí vậy .

    Cơ quan Giám Sát của Chinh Phủ , nên mở ra vài BLOGS cho người dân viết ra những Bất Công , Tham Nhũng , cụ thể chi tiết có Chức Vụ , Cơ quan ,Tên , của Viên Chức Quyền đã làm khó , hành hạ dân , phải nôp tiền để được vièc …Cảnh Sát Giao thông lấy tiền mãi lộ …
    Nếu Chính Phủ khuyến khích Toàn Dân Tham gia , cơn bệnh Tham Nhũng sẽ giảm.
    Các Vị Lãnh Đạo đều mong muốn Xã Hội Công Bằng , dẹp nạn Tham Nhũng , Toàn Dân VN sẽ hợp lực .
    Truớc hết Tham nhũng cấp nhỏ trực tiếp với dân chúng sẽ giảm bớt .
    Hệ Thống bên dưới mỗi Cơ Quan đều có người phụ trách Bài Trừ Tham Nhũng , sẽ nhận Bài Viết Phê bình của nguòi dân , qua Blog của từng cơ quan .
    Tôi nghĩ , rất cần vị Còm Sĩ , hay HM giúp cho , viết bài cho hay , trình bày lý luận
    sắc sảo ,có bài đăng trong nuớc , để CHÍNH QUYỀN HỢP TÁC mở ra BLOGS cho Toàn Dân Tham Gia .
    Tôi chỉ là người công nhân bình thường , không viêt nhiều.
    Cám ơn .

    • Hiệu Minh says:

      Lãnh đạo nên mở blog và viết bài. Họ để cho bà con comment. Đội thư ký thu thập và biết được nhiệt độ xã hội. Qua đó có được chính sách hợp lý hơn.

  42. Sông Hàn says:

    Ới ơi chủ nhà, cho Sông Pam phát. Có món ngon, chẳng nhẽ ăn mềnh?
    http://blog.hantimes.com/2012/10/chinh-on-ang-3-hien-tuong-duong-chi-dung.html

    • Hiệu Minh says:

      Chủ Sông Hàn có bài về Q..L..B tuyệt vời rồi. Thấy bà con copy đi khắp nơi. Chúc mừng bác.

    • nicecowboy says:

      Công bằng mà nói, entry đó lý thú. Không có thông tin mới, nhưng qua tổng hợp những thông tin trước đó, SH đã phân tích thuyết phục, dẫn dắt độc giả tự mình rút ra kết luận (đương nhiên theo định hướng của tác giả) về một chuỗi sự việc về DCD, Không cần nói rõ, mà người đọc hiểu được thông điệp của tác giả.

      Đặc biệt là entry này không dùng bút pháp kiểu beo hay phọp phẹp ! Nếu không thì NCB không thể đọc được và không thể hiểu được chỉ vài dòng thôi !

      Nếu SH đừng tự mãn quá, đừng rao là “món ngon chả nhẽ ăn một mình” thì sẽ rất nhiều người đọc entry đó. Thôi thì NCB đã đọc, và có cái đánh giá khách quan chút, sau khi lão Cua đã nói như vậy.

      • Sông Hàn says:

        Chi bộ thường rất nhầm lẫn là việc anh dùng bút pháp vay mượn, kỳ thực với mỗi sự việc sẽ phải dành cho nó một kiểu viết. Đều phải có những tính toán có việc mình viết theo kiểu giề. Tuyệt nhiên không xơi xơi được!

        Anh cũng chả chịu ảnh hưởng gì của Beo cả – Ti diên anh khá nể Beo ở năng lực tư duy!

        Trên mạng ngoài những tinh hoa như chi bộ thì còn một nhóm gọi bằng Bựa viên – cái bù bựa box bên X cà, hay Dân luận, An Hoàng (Aka Dì khèn thối), Phọt Phẹt (aka Phẹt liệt), Hantimes, DG vươn vươn đều có chung một đặc điểm là văn phong có mùi Bựa.

        Bựa rất bựa nhưng lời lại thật, quan điểm chính kiến cá nhân rõ ràng, mạch lạc. Yêu ghét cũng nói thẳng, chê cũng chê thẳng, không cần phải quanh co làm giề!

  43. toithichdoc says:

    Chuyện dính tịt chỉ là sai sót nghiệp vụ thôi, không phải VOV cố tình đưa sai mà do quá tin vào anh em nhà mình… Chuyện hai anh nhà báo, VOV không muốn đưa tin sai sự thật nên đành im lặng thôi.
    Trước đây có mấy khi VOV đưa tin đúng sự thật đâu. Thời chiến dù thua cũng phải đưa tin thành chiến thắng. Giờ chẳng hiểu nổi cuối cùng số liệu Mỹ bị tiêu diệt trong mỗi trận đánh thực sự là bao nhiêu, đã có bao nhiêu máy bay Mỹ bị hạ trên bầu trời Miền Bắc ? Trước toàn số liệu bịa (dù có thể có số thật song không được nói), bây giờ giới lịch sử muốn tìm lại số thật thì chỉ có cách sang hỏi Mỹ. Thời đó tôi rất ghét chương trình văn nghệ chủ nhật hàng tuần lúc 6h30-7h sáng, trong đó mô tả lính ra trận như đi dạo mát, được các em xinh tươi yêu say đắm và ca ngợi hết lời, giọng các em thì ngọt như mía lùi, đám cave bây giờ thua xa. Mặc dù nhờ đó mà lôi cuốn được bao nhiều người tình nguyện ra trận, nhưng mang tâm hồn như vậy nên chủ quan, tử trận cũng rất dễ dàng. Sang thời hậu chiến, đất nước vô vàn khó khăn, nhưng VOV cũng vẫn vậy, nói sai sự thật rất nhiều. Đến thời đổi mới này, VOV đã có một tiến bộ rất lớn là cố gắng hoặc chỉ đưa tin đúng sự thật, hoặc im lặng. Thế cũng là tốt rồi bác HM à. Chúng ta vẫn trong chặng đường thứ 2 của thời kỳ quá độ tiến lên CNXH mà.

    • Hà Linh says:

      nhưng mang tâm hồn như vậy nên chủ quan, tử trận cũng rất dễ dàng…
      ****
      em nghĩ thực tế có lẽ không phải vậy đâu anh toithichdoc à, chúng ta ít khi được nghe kể về những diễn biến tâm lý thực sự của người lính khi họ ra trận, và có lẽ vì những lý do tế nhị mà ít khi được nghe những tâm sự thật của người ra trận, sống ở tuyến đầu..có lẽ là một phương tiện truyền thông chính thống lúc bấy giờ thì người ta không thể đi sâu vào mô tả những mặt trái về tâm lý con người. Để tìm hiểu tâm lý của con người thời đó thì chắc phải qua văn chương viết khách quan hay từ những người trở về. Anh toithichdoc hay đọc của anh Phạm Ngọc Tiến-nhà văn đã từng là lính, từng giáp mặt với cái chết..nhất là trong tiểu thuyết Tàn đen đốm đỏ thì những gì anh ấy viết phản ảnh phần nào tâm lý của nam nữ thanh niên ra trận thời đó, họ cũng có những nỗi niềm, cũng có khi run sợ trước cái chết..nhưng lúc đó sống ở trong một đất nước, một thể chế làm sao làm khác đi được…cũng có những người ra trận lòng phơi phới, nhưng cũng có những người buộc phải cầm súng, tất cả đều có những nỗi niềm. Tất cả vì mục tiêu chiến thắng, chúng ta đã không được phép nói về nỗi buồn nào hết. Ngoài ra anh toithichdoc có thể tham khảo cuốn Trăng huyết -một cuốn sách của một tác giả người Anh Anthony Grey và người dịch là Nguyễn Ước..đây là một cuốn sách rất hay viết về chiến tranh VN trải dài từ thời Pháp thuộc tới khi kết thúc cuộc chiến.

      • toithichdoc says:

        Chào chị HL, cám ơn chị đã quan tâm bình luận. Tôi cũng đã từng đi lính, chỉ có điều không dài ngày và nhất là chưa từng giáp mặt với cái chết. Tuy nhiên trong những ngày tháng ấy, tôi cũng kịp chứng kiến dù là lính chiến nhưng trước hết họ vẫn là thanh niên, tuổi trẻ, ham vui và bồng bột. Giống bác Tiến mô tả những người lính vậy, họ sống hết mình, lính trẻ thì cứ lạc quan phơi phới, lại được động viên, tuyên truyền… nên nghĩ làm sao chết được; đạn địch bắn chưa chắc đã tới, tới chưa chắc đã trúng, trúng chưa chắc đã vào chỗ hiểm, vào chỗ hiểm cũng chưa chắc đã chết… Chính trị viên cũng lên giây cót để lính không sợ, sẵn sàng xông lên. Lính già thì đã chứng kiến hết, nên cũng vậy, sống thoải mái, hết mình, ngày nào cũng như ngày cuối đời, gia tài chẳng có, vợ con cũng không, nên coi cái chết nhẹ như lông hồng.
        Tâm hồn lính trẻ như thế nên trong luyện tập thường chủ quan, lười. Tập bắn bia nheo mắt nhiều thì mệt nên không có thủ trưởng là nhắm mắt thư giãn chứ không nheo. Đến đâu đều phải đào hầm cá nhân nhưng làm đại khái, nhất là khi gặp phải đất cứng. Đặc biệt là dân Hà Nội, dân thành phố lớn càng chủ quan, coi thường. Các thủ trưởng thường nêu bài học đổ mồ hôi trên thao trường sẽ bớt xương máu ở chiến trường, nhưng nào ai nghe, vì đọc bao nhiêu truyện (tô hồng) về chiến tranh có thấy viết gì đến chết chóc và thua trận đâu. Chỉ đến khi ra trận thật, súng nổ bốn phía mới cuống lên, nhưng nào có nhớ được lúc trước học gì đâu, có nhớ thì thao tác cũng không thạo, cuống cuồng làm thì càng sai. Thế là toi. Những anh sống sót sau trận mới thấy sợ, mới biết run, mới biết thế nào là cái chết, và dần dần mới hết được cái tâm hồn ra trận mà cứ tưởng vẫn tưởng như đang đi dạo mát ở HN.

        • Cua đồng says:

          Xưa mà đi lính thì bác HM chắc sẽ làm chính trị viên.

        • Hà Linh says:

          Đúng là sau này khi nghe người lính trở về nói về cái chết thì HL mới tin là ” quân ta” cũng có khi ” hy sinh”, và có nhiều trận thua chứ trước đó thì một mực tin ta nhất định thắng và không bao giờ chết!.
          Cảm ơn anh Toithichdoc đã phân tích kỹ lưỡng.HL nghĩ ý thức kỷ luật của họ rất kém.
          Hy vọng là báo chí chính thống ngày càng gần với đời sống hơn, gần với sự thật hơn để có thể không nhiều thì ít cũng thực hiện được phần nào cái gọi là “quyền lực thứ 4”.

        • toithichdoc says:

          Cám ơn chị HL nhé. Bé thì bao giờ chả tin ta nhất định thắng và không bao giờ chết! Truyện của bác Tiến viết vào những năm 90 nên đã dám đề cập đến một vài sự thật. Vừa qua tôi và bác Tiến có trao đổi nhiều lần về vụ năm 1979 bác Hoàng Ngọc Hiến đề xuất “văn học hiện thực phải đạo” hay “văn học hiện thực đang là” thay cho nền “văn học hiện thực phải là” đã và đang tô màu mọi thứ.
          xem Anh Hiến bác bỏ nền văn học giả dối thời kỳ chống Mỹ ở đây:
          http://phebinhvanhoc.com.vn/?p=303#more-303
          http://vanhoanghean.com.vn/dat-va-nguoi-xu-nghe/nguoi-xu-nghe/778-cam-nghi-ve-nguyen-minh-chau-va-hoang-ngoc-hien-va-o-thoi-doi-moi-cua-van-hoc-viet-nam-.html
          Vụ này có lúc còn bị gọi là “hậu nhân văn giai phẩm” đấy, nhưng tôi không muốn kể cụ thể ở đây.

        • Hà Linh says:

          Vâng, anh toithichdoc à, sau đổi mới thì chúng ta thừa nhận đã có một chặng đường mà văn học được gọi là ” văn học chứng minh” tức là văn học phục vụ cho chủ trương đường lối của đảng và Chính phủ.
          Nhưng truyền thông như VOV thì là thời sự và tin tức “nóng bỏng”thì về lý thuyết là phải tuân thủ sự thật, sự thật và sự thật..chứ không thể phóng tác hay tự do cắt xén, thêm bớt như sáng tạo nghệ thuật được anh toithichdoc nhỉ nhất là trong thời đại ngày nay, khi mà internet đã về tới tận làng quê, thông tin lan tỏa nhanh và người ta có thể nhận rõ thông tin thực hay dối ngay trong từng giây, phút…VOV dường như đã không theo kịp nhu cầu của người nghe đài cũng như đã không thực hiện đúng chức năng của mình.

      • Kim Dung says:

        Cả Hà Linh và Toithichdoc mỗi người đều có cách cảm nhận riêng thú vị. Đúng là Toithichdoc có cái nhìn sát thực tiễn ghê. Nói đúng được tâm lý lính thành phố, hoặc lính tân binh.

        Bỗng nhớ dạo chiến tranh biên giới 1979, mình lên Cao bằng công tác. Đi tới 3 chuyến, có ít đâu. Khi đó, CB tan hoang, dân đi sơ tán hết. Đi qua một bản làng của người Nùng An, đẹp như tranh phong thủy hữu tình, lòng nao nao, xúc động.

        Vừa nhô đầu bên chiến hào để giơ ống nhòm lên ngó bên kia biên giới, một cậu lính hét lên: Nhà báo cúi đầu xuống. Nó bắn tỉa bây giờ. Hoảng quá. Chiến tranh đâu phải trò đùa là vậy!

        Gặp một vị tướng chỉ huy, vị ấy có nói thật, điều lính lên biên giới toàn lính khu 4, vốn được tin cậy, sống chết, trung thành lắm. Rồi sau này, lên công tác tại Lai Châu (cũ) đọc tên những người lính hy sinh, nằm lại lòng chảo Mường thanh trong trận đánh Điện BIên Phủ, toàn lính xứ thanh, xứ Nghệ. Thấy thương cảm quá.

        • lyviet says:


          Đẹp như mơ thế ai mà ko muốn ra trận .
          Nghe nói Phạm Tiến Duật trong một lần
          bù khú đã khóc rống lên ,hối hận ,nhưng
          đã quá muộn .Cũng giống như Chế Lan Viên
          hối hận cũng đã quá muộn cho Dân Tộc ngàn
          đời bất hạnh này đã phải gánh chịu .

        • toithichdoc says:

          Già rồi nhưng được nhà báo chính hiệu con vịt bầu ở lò Vịt Nhắm Dấm ra khen thì thấy như trẻ lại, lại có tâm hồn xung phong ra trận như đã được các em ở Văn nghệ chủ nhật của VOV năm nào rủ rê. Cám ơn chị KD nhé.

        • Hà Linh says:

          Gặp một vị tướng chỉ huy, vị ấy có nói thật, điều lính lên biên giới toàn lính khu 4, vốn được tin cậy, sống chết, trung thành lắm. Rồi sau này, lên công tác tại Lai Châu (cũ) đọc tên những người lính hy sinh, nằm lại lòng chảo Mường thanh trong trận đánh Điện BIên Phủ, toàn lính xứ thanh, xứ Nghệ. Thấy thương cảm quá.
          ———-
          Chị Kim Dung@ : Đọc comment của chị thấy nao lòng quá. Và quả thật là thương cảm quá chị à.
          Tưởng nhớ những người đã ra đi. Dù sao họ cũng không bao giờ còn trở về nữa…

    • Chí Trung says:

      Trong chiến tranh, vì mục tiêu lớn có thể không nói thật còn khả dĩ chấp nhận. Nhưng bây giờ thì không được phép.
      Thật đau xót là đất nước ta lâm vào cảnh dối trá từ trên xuống, toàn xã hội dối trá chính do sự định hướng của báo chí…

    • Hiệu Minh says:

      Đọc đoạn về ra chiến trường như Bài ca ra trận thì TC từng thiết tha đi chiến đấu. Thanh niên hồi đó coi ra trận là điều tất yếu. Nhưng cũng may, ông anh đi trước, thằng em được ưu tiên vào đại học. Dầu sao, thời đó khá công bằng.

      • toithichdoc says:

        Không phải may là có ông anh đi trước, mà may vì lúc đó bác mải yêu nên không xem Bài ca ra trận, chứ bác mà lỡ xem thì chắc giờ đang làm việc ở Tổng cục chính trị hay yên nghỉ rồi…

  44. Lão phu says:

    Cho nên người ta mới tìm đến “quan làm báo”.
    Tôi nhớ đọc được trong truyện tranh Lucky Luke, tập truyện The Daily Star, thấy những nhân vật có thật được đưa vào truyện. Horace Greeley, tôi hết sức ngưỡng mộ ông ấy. Tập truyện này cho tôi những nhận thức rất quan trọng dù tôi không làm nghề báo. Tôi đã đọc đi đọc lại từng trang, từng tranh vẽ. Sau đó có tìm đọc tiểu sử của ông trên wikipedia…

    • Hiệu Minh says:

      Thật ra tin nhảm nhiều quá thì người đọc chán sẽ tìm tin vỉa hè để đọc. Cánh tâm lý chiến chỉ cần đợi có thế. Vì vậy, người quản lý thông tin không nên ra lệnh phải đăng cái này đăng cái kia mà tự dòng tin nói lên tất cả.

      Quan làm báo đang tác oai tác quái mà bên truyền thông chính thống chỉ có thể lên án đó là thế lực thù địch, rồi đặt server ở nước ngoài… Tin toàn lấy từ cung đình ra, thôi thì sai một nửa đi cũng là quá kinh khủng.

      Cách quản lý thông tin hiện nay quá lạc hậu và trong thời hiện đại thì khó mà quản lý nổi.

      • Lão phu says:

        Bác Tổng Cua có thể, nên giới thiệu về Horace Greeley, nhân dịp thời điểm đen tối của báo chí trong nước như thế này. Ở trên Wikipedia và một số trang mạng khác có chút tư liệu đó bác! Tôi trích ra câu này: “His journal had Karl Marx (as well as Friedrich Engels) as European correspondent in the early 1850s (although most of his views sharply contrasted with the ones promoted by Marxism)”. Rất đẹp phải không bác?
        Dạ bác nói rất trúng ý mọi người, quan làm báo dù sai một nửa cũng quá sức khủng khiếp rồi. Điểm yếu chết người của truyền thông trong nước mà các vị quan làm báo đang khai thác triệt để.

  45. AQua says:

    Đài truyền hình ghi hình cô Lượm
    Rất bi thương thấm đượm tình người
    Các tấm lòng thơm thảo tới nơi
    Dở khóc, dở cười vì không có Lượm

    Đài truyền hình lình xình “về quê”
    Thuật lại chuyện cả làng Sa Phó
    Dân thiếu cơm toàn ăn rau và cỏ
    Dân lên tiếng chuyện này không có

    ………………………………………………..

    VOV viết tin xuyên tạc “chuyện dân loạn luân”
    Nhằm bôi đen dân nhưng dân vẫn trắng
    Trong thế giới phẳng VOV ngậm đắng
    Thế gian cười “Vov bị đánh mà không dám ẳ…”

    Tại sao giờ lắm báo và đài lựa chọn cách đưa tin sai sự thật đến vậy???

    • Hiệu Minh says:

      Thật ra, phóng viên cũng phải làm tin. Làm tin mới có lương. Mình có người bạn làm báo rất giỏi. Mình hỏi anh sao lại làm báo giấy, toàn bài nhạt hoét. Anh bảo, báo online thì phần đẹp bị blog chiếm hết rồi, phần xấu (sex, hiếp, giết) thì giới trí thức không đọc nữa.

  46. Tầm Hoan says:

    @Hiệu Minh, phóng viên đưa tin “hạ thủy” xà lan là chị hay anh?

  47. Nhu Nguyen says:

    Khi xã hội bị khống chế bằng mọi cách,trấn áp,hăm dọa,theo dõi,lừa bịp bằng những định hướng về học thuyết cao đẹp gấp ” vạn lần” thì rồi người dân cũng sẽ nhận ra.

    Nhưng trước khi chị bán báo,anh nông dân nhận ra sự thật của xã hội ,tại sao trong mỗi anh chị ở đây không giúp những người đó bằng chính sự hiểu biết của mình,mỗi người chỉ cần giúp họ hiểu hơn bằng chính những thứ mà họ va chạm hằng ngày,tiền chợ,tiền điện vì sao tăng? đường sao làm chậm? nước sao bị ngập? đó là cách để mọi người cùng nhìn về một hướng dù nó chưa là giải pháp hoàn hảo,nhưng ít nhất cũng là những hạt mầm mà anh chị gieo vào tương lai cho một xã hội công bằng hơn .

    Chúc anh chị vui vẻ.
    Chúc Sóc luôn dễ thương.

    • Sóc says:

      Ơ Sóc được ưu ái quá đi mất?
      Cám ơn bác ạ. Nhưng mà ngộ quá, hihi.

      • Nhu Nguyen says:

        Chào Sóc.

        Tôi vẫn cảm thấy luôn mắc nợ Sóc lời xin lỗi vì lần trước đùa mà Sốc không nhận ra vì thế tôi giữ lời là phải luôn chúc Sóc dễ thương sau mỗi câu comm.

        Chúc Sóc luôn dễ thương.

        • Tịt mù says:

          Ôi chao! Nếu đã đùa sao Bác Nhu Nguyen lại để bụng đến thế? Với lại Sóc đang là hotgirl of Hang cua, đương nhiên dễ thương goài 😆 😆 😆

        • Sóc says:

          Ơ bác ơi! Bác hiểu nhầm ý Sóc rồi.
          Bữa đó bác nói câu quá chí lý: chúng ta bàn về nguỵ quân tử còn nguỵ công tử họp để luận thiên hạ. Sóc thấy hay và đau quá mới làm mặt buồn thiu.
          Chứ có phải Sóc giận dỗi gì đâu ạ

          Hihi

          @ Tịt mù lại múa tít mù rồi nha. Không chọc Sóc, Sóc có tật nhột

        • Sóc says:

          Ơ bác ơi! Bác hiểu nhầm ý Sóc rồi.
          Bữa đó bác nói câu quá chí lý: chúng ta bàn về nguỵ quân tử còn nguỵ quân tử họp để luận thiên hạ. Sóc thấy hay và đau quá mới làm mặt buồn thiu.
          Chứ có phải Sóc giận dỗi gì đâu ạ

          Hihi

          @ Tịt mù lại múa tít mù rồi nha. Không chọc Sóc, Sóc có tật nhột

    • Hiệu Minh says:

      Tôi rất đồng ý với anh/chi Nhu Nguyen. Tôi có ông sếp rất sắc sảo. Ông nói, khi phê phán gì đó thì anh cần nói rõ: nhược điểm là gì, tại sao và giải pháp. Nếu chỉ nói về nhược điểm thì quá dễ, tìm ra nguyên nhân khó hơn và giải pháp mới là quan trọng.

  48. Vĩnh Hảo says:

    Tiếng nói của loài vịt thì buồn quá,thôi thì tiếng nói của con thiên nga đen vậy.

    • Dove says:

      Tai nạn “lao động” trong phòng the cũng hữu hiện như trên công trường. Có một vài dạng, trong y học dân tộc gọi chung là phạm phòng.

      Dạng duy nhất buộc phải dính lấy nhau là đàn ông bị chết lịm trên bụng vợ. Nếu vợ hoảng hốt đẩy chồng ra thì tiên lượng vô cùng xấu, tử vong gần như chắc chắn. Bởi vậy, theo kinh nghiệm dân gian phải dùng kim băng châm vào huyệt đạo ở đốt cuối xương cụt. Nếu ko thể châm, thì vợ phải ôm chặt lấy chồng, trùm chăn truyền hơi ấm và nhân thể giữ thể diện, rồi gọi người có kinh nghiệm đến giải cứu.

      Ở quê ngoại của Dove, khi con gái đi lấy chồng, các má căn dặn kỹ lưỡng về phạm phòng và trong những thứ chuẩn bị cho con gái về nhà chồng, các bà má nghèo bao giờ cũng bỏ vào một cái kim băng vừa để gài túi áo bà ba đựng tiền vừa để cứu chồng khi hữu sự.

%d bloggers like this: