Đèn Vàng và nỗi niềm người Hà Nội.

Đón lá vàng rơi. Ảnh: HM

Bài viết của KTS Trần Thanh Vân

Bộ phim truyện truyền hình  Đèn Vàng dài 12 tập của Đạo diễn Mai Hồng Phong vừa được chiếu lần thứ hai trên chương trình VTV4 đã khiến  nhiều khán giả Hà Nội quan tâm  theo rõi .

Đầu tiên vì bộ phim có một giàn diễn viên rất “ sừng sỏ ” , trẻ thì có Phạm Cường , Lê Vi , Thu Quế , Phương Thanh , Đức Khuê ; già  có những “ gạo cội ” như Trần Tiến , Lê Mai , Trọng Khôi , Chu Thức , Hà VănTrọng . Thứ nữa lại còn vì cái tên phim  là “ Đèn vàng ”. Tại sao không phải “ Đèn xanh ” , một tín hiệu an toàn ở ngã tư đường phố ?  Hay tín hiệu “ Đèn đỏ ” , báo hiệu cấm  hẳn xe cộ không được vượt ngã tư ? Còn tín hiệu “ Đèn vàng ” rất lửng lơ , chờ thêm thì có thể bị chậm  giờ nhỡ việc, cứ vượt qua lại phải chú ý tránh khỏi bị va xe, tai nạn!

Lần đầu “ Đèn Vàng ” được chiếu trên chương trình Điện ảnh chiều thứ  Bảy , rải ra 12 tuần nên không mấy ai xem  đến hết , lần vừa rồi phim được chiếu một mạch 12 đêm liền khiến không ít khán giả phải thấp thỏm hằng đêm thức dậy lúc 1giờ30 sáng xem  xong một tập phim , rồi trăn trở thao thức nốt phần đêm  còn lại .

Cốt chuyện  phim  của nhà văn Trần Chiến với biên kịch của Thuỳ Linh và Trần Hoài Nam  thực ra cũng bình thường và nhiều người đã biết như nhiều phim khác mà thôi. Đó là một cuộc bút chiến của giới báo chí với các thói hư tật xấu và tệ nạn xã hội xẩy ra ngay trên địa bàn thành phố Hà Nội.

Có những vụ đã từng nổi cộm  như vụ tai nạn làm  chết hai bé gái do trò đua xe trên đường cao tốc Hoà Lạc khiến bao người phẫn nộ , trước nữa là vụ “ đánh sập ” Khách sạn Vàng đã từng uy hiếp Hồ Gươm , bên cạnh đó là các câu chuyện riêng tư trong mỗi gia đình phóng viên, chuyện hay chuyện giở của thủ trưởng và nhân viên trong các toà soạn và chuyện những nhóm phóng viên tích cực, được sự khuyến khích của các bậc lão thành đáng kính , đang động viên  nhau làm tốt sứ mạng của người cầm  bút .

Phần đông khán giả truyền hình đã đánh giá rất tốt tiểu thuyết , kịch bản và diễn xuất của bộ phim. Vâng , tuy chưa thoả mãn lắm  nhưng phần đông khán giả đều coi đây là một bộ phim  tốt.  Điều quan trọng mà tác giả bài viết này đã “đọc” được và “nghe” được qua bộ phim  và rất muốn tâm  sự cùng Người Hà Nội là làm sao giải toả được nỗi nhức nhối khôn nguôi trong lòng mỗi người qua bộ phim đầy cảm  xúc này ? Nỗi nhức nhối được thể hiện bàng bạc, phảng phất, khiến ai đó vô tâm  vẫn có thể xem xong bộ phim, rồi buông lửng một câu:“Tốt , nhưng hơi buồn !”

Tân cổ giao duyên. Ảnh: HM

Còn người đa cảm thì vẫn như đang nghe thấy tiếng thở dài của những bậc trí thức cao niên đã nhiều đời gắn bó với Thăng Long , đang phải sống trên một căn gác xép nào đó hay trong một ngõ hẻm  nào đó , mà vẫn quan tâm mà vẫn tích cực dùng mẹo người già và cả những đồng tiền ít ỏi của người già để “mua” được những bằng chứng cung cấp  cho  các Nhà báo, giành lại thế thắng trong cuộc đấu tranh bảo vệ Kinh đô Thăng Long ngàn  năm  văn hiến .

Trong các tập phim có những cảnh có vẻ rất phụ , có những lời thoại thoáng qua nhưng đã làm cho nhiều người  nhớ rất kỹ và đưa ra câu hỏi

– “Ừ nhỉ , tại sao Người Hà Nội tuy rất nhậy cảm  nhưng lại rụt rè khi tiếp nhận cái mới ? Tại sao người ở nơi khác đến thì mạnh dạn mở rộng tấm lòng, tiếp thu cái mới nhanh hơn nhưng ít chọn lọc hơn?  Tại sao phần đông Người Hà Nội tuy có tâm  hồn thơ mộng, thông minh, đầy hoài bão nhưng cứ luôn tự ghìm  nén để chỉ biết tự hào về cái đã mất ? ”

– “Tại sao cuộc sống  của phần đông Người Hà Nội cứ dè giặt, giản dị, đạm  bạc, còn các  “ đại gia ” có xe hơi nhà lầu đang đi lại gây ồn ào trên các đường phố thực chất không đại diện cho Người Hà nội?  Họ từ đâu đến đây và có phải tất thảy họ đều yêu cái Thủ đô ngàn năm văn hiến này không? Tại sao nhóm phóng viên tích cực đầy bản lĩnh do anh phóng viên tên là Vĩnh ( do Phạm Cường thủ vai ) chỉ huy vẫn phải bàn công việc trọng đại là bảo vệ linh hồn của thành phố Thủ đô trong góc quán cà phê hay các chuyến đi dã ngoại. Ngay cả khi họ đã chiến thắng, họ đã được chứng minh là họ đúng. Nhưng họ vẫn sống khép mình, thậm  chí vì  ghét trò tranh giành chức quyền nên họ vẫn bị đè nén bởi cái bà Xuyên Phó Tổng biên tập mới được cất nhắc nhờ tích cực làm  Cán bộ công đoàn và nịnh thủ trưởng ? Tại sao cái công ty môi giới do một kẻ đi tù về đứng đầu,  đã nắm  được các ông cán bộ Phường ham  vui chơi và phàm  ăn tục uống , cùng lũ  tay chân là lưu manh côn đồ , nhưng đã từng có đường dây móc nối đến cấp lãnh đạo  cao hơn, tuy đã thất bại trong vụ khách sạn Mây tím, nhưng vẫn chưa bị vạch mặt  và mối đe doạ về một tai hoạ mới do bọn đó gây nên vẫn còn ?

Vậy Người Hà nội phải làm gì để diệt được mầm  tai hoạ đó ? .

Phim  Đèn Vàng là một tiếng thở dài cam  chịu hay là một câu hỏi để những ai yêu Thủ đô ngàn năm văn hiến phải động não suy ngẫm và tìm ra câu trả lời . Người viết bài này không thể không thấy tự hào mỗi khi nghe kể lại cuộc chiến đấu suốt 72 ngày đêm của Đội tự vệ thành Hoàng Diệu , trong đó có cha mình , đã dũng cảm  giành giật với quân Pháp từng góc phố trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến , rồi sau đó còn nhiều ngày âm  thầm  hoạt động nội thành trước khi vượt sông Hồng lên chiến khu Việt Bắc .

Tôi đã nhiều lần đưa tiễn bạn bè , anh em  lên đường đi nhập ngũ vào Nam thời chiến tranh , trong số đó có nhiều người đã ngã xuống ở chiến trường xa . Người viết bài này cũng đã đội mũ rơm  chứng kiến Hà Nội 12 ngày đêm  cuối năm 1972, cảnh tàn phá phố Khâm Thiên – Bệnh viện Bạch Mai – Nhà máy điện Yên Phụ .

Hà Nội để lại trong lòng mọi người  nhiều hình ảnh đẹp, thơ mộng nhưng có chút đau thương .

Đó là một Hà Nội thời chiến, một Hà Nội mà kỷ niệm về một hàng me, một gốc sấu, một giọt nắng vương trên đường  hay một thoáng mùi hoa sữa trong đêm, cũng đủ tiếp sức cho ta lao vào trận chiến mà không sợ hòn tên mũi đạn .

Mai vàng: Ảnh: Hoài Hương

Vậy phải chăng Hà Nội là tên của thành phố thời giành độc lập và thời chiến tranh vệ quốc ? Nói chính xác hơn, Hà nội gắn với một kỷ niệm  buồn kể từ khi Hoàng Thành Thăng Long bị Triều đình nhà Nguyễn phá huỷ, rồi bị bỏ rơi, bị coi như một Tỉnh xứ Bắc kỳ thời thuộc Pháp.

Vậy nên dân Thăng Long xưa, kể từ tầng lớp  quan lại lúc hết thời, đến các nho sĩ văn thân và cả lớp thợ thuyền thị dân đều cùng chung một tâm trạng, họ đều có trong mình một dòng máu Thăng Long, đều có tính quật khởi mỗi khi tiếng gọi thiêng liêng động chạm đến cõi sâu thẳm  trong lòng họ.

Nhưng đến lúc yên hàn rồi thì lòng họ khép lại, họ ngồi lặng yên bên cửa sổ của căn gác xép nhìn ra đường ngắm các ông chủ bự không rõ từ đâu đến đang ra sức hưởng thụ hoặc phá phách những thành qủa mà chính họ, bạn bè họ và con em  họ, đã đổ mồ hôi, xương máu để giữ được.

Cá biệt, có ai đó dũng cảm  như anh phóng viên tên Vĩnh hoặc vài người bạn của anh ta, cố gắng giúp nhau làm được một vài việc như ngăn chặn “ Khách sạn Mây tím 11 tầng ” mọc lên bên cái hồ này thì “Khách sạn Mây vàng cao 22 tầng ” lại mọc lên bên hồ kia . Liệu anh Vĩnh đó có đủ sức ngăn tiếp cái “ Khách sạn Mây đen cao 33 tầng ” sắp mọc lên nữa không?

Người viết bài này thực tâm  muốn chia sẻ với anh Vĩnh và các bạn của anh, xin các anh chị hãy suy nghĩ thử , phải chăng cái tên “ Hà nội  thành phố bên trong sông” chính là sợi dây vô hình đang trói buộc các anh chị? Phải chăng năm 1803 thì Hoàng thành Thăng Long bị Vua Gia Long phá huỷ , năm 1831 thì Vua Minh Mạng lập ra Tỉnh Hà Nội, để đến hôm  nay cả Hà Nội và cả nước lại sung sướng đến rơi nước mắt khi nghe tin Hoàng thành Thăng Long đã phát lộ?

Vậy phải chăng đó là điềm lành báo rằng đã đến lúc Thủ đô của chúng ta lại trở về với tên cũ Thăng long ?

Thời gian gần đây đã có nhiều bài viết về việc trả lại tên Thăng Long , mỗi tác gỉa khai thác một khía  cạnh, nhưng cùng giống nhau một điểm: Trong 1000 năm ,  thời kỳ Kinh thành Thăng Long mang các tên như Đông Đô thời nhà Hồ 1400, Đông Quan thời thuộc Minh 1407, Đông Kinh lúc Lê lợi mới lên ngôi năm 1428 và Bắc Thành thời Tây sơn năm 1789 , là những tên gọi xuất hiện trong giai đoạn rất ngắn , không mang nhiều ý nghĩa.

Nhưng Hoàng Thành Thăng Long thì vẫn tồn tại cho đến năm 1803 mới bị đập phá tan tành.  Năm 1946, theo tư liệu của nhà văn Sơn Tùng, một nhà văn – nhà báo lão thành có rất nhiều tư liệu về Hồ chủ tịch, thì sau khi đọc tuyên ngôn độc lập tại Vườn hoa Ba Đình, Cụ Hồ đã rất muốn lấy lại tên Thăng Long, nhưng chưa kịp làm thì chiến tranh chống Pháp nổ ra . Sau Pháp lại đến chống Mỹ ,  Cụ Hồ ctừ giã chúng ta khi chiến tranh chưa kết thúc, nên tên Thăng Long chưa được bàn trở lại.

Vậy hôm  nay ta mới thực hiện tâm  nguyện đó là đã quá muộn rồi. Năm 2003, Hoàng thành Thăng Long đã phát lộ , tên Thăng Long cần được phục hồi. Thăng Long ở thế kỷ 21 ắt là khác nhiều so với Thăng Long ở thế kỷ 11 , nhưng cùng một Tâm điểm Phong thuỷ, cùng một khí thế Rồng quẫy sóng bay lên .

Có người nói: muốn đất nước trường tồn, muốn có cuộc sống thực sự lành mạnh, muốn trí tuệ được thăng hoa, phát sáng, chúng ta phải làm  mọi việc cho Hà Nội của chúng ta sớm được trở về với  tên cũ Thăng Long.

Phải chăng, đó là tín hiệu “Đèn Xanh” mà mọi người đang chờ đợi !

Tác giả: KTS Trần Thanh Vân

Advertisements

142 Responses to Đèn Vàng và nỗi niềm người Hà Nội.

  1. Panama says:

    Năm 1484, với chủ trương đề cao Nho học và tôn vinh bậc tri thức Nho học đỗ đại khoa, vua Lê Thánh Tông đã cho dựng 7 tấm bia tiến sĩ đầu tiên tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám cho các khoa thi năm 1442, 1448, 1463, 1466, 1475, 1478 và 1481 thời Lê Sơ. Trong những năm tiếp theo, nhà Lê Sơ đã cho dựng thêm 5 tấm bia tiến sĩ các khoa thi năm 1487, 1496, 1502, 1511 và 1514. Đến thời nhà Mạc, do tiến hành nội chiến với nhà Lê Trung Hưng nên chỉ dựng được 2 bia tiến sĩ cho khoa thi năm 1518 (thời nhà Lê Sơ) và năm 1529. Như vậy, trong suốt thời kỳ nhà Mạc nắm giữ kinh thành Thăng Long, đã có 22 khoa thi tiến sĩ được tổ chức nhưng chỉ có duy nhất một khoa thi được dựng bia tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám là khoa thi năm 1529. Sang triều đại Lê Trung Hưng, các khoa thi tiến sĩ Nho học được khôi phục ngay từ thời vua Lê Trung Tông còn đóng đô ở Thanh Hóa. Sau khi chiếm lại được Thăng Long, các khoa thi được tổ chức đều đặn hơn nhưng cũng phải đến năm 1653 thì nhà Lê Trung Hưng mới tiến hành một đợt dựng bia tiến sĩ lớn nhất tại Văn Miếu với 25 bia tiến sĩ cho các khoa thi từ năm 1554 đến năm 1652. Sau đó, tới năm 1717 lại có một đợt dựng bia lớn thứ 2 dưới triều đại nhà Lê Trung Hưng với 21 bia tiến sĩ cho các khoa thi từ năm 1656 đến năm 1715. Với hai đợt dựng bia tiến sĩ lớn và sau đó là các lần dựng bia thường xuyên sau mỗi khoa thi cho tới khoa thi năm 1779 thì nhà Lê Trung Hưng đã dựng phần lớn trong tổng số 82 bia tiến sĩ (68/82). Sang triều đại nhà Tây Sơn và nhà Nguyễn, kinh đô được chuyển vào Phú Xuân – Huế nên các bia tiến sĩ không còn được dựng tại Văn Miếu (Hà Nội) nữa. Nhà Nguyễn bắt đầu cho dựng bia tiến sĩ tại Văn Miếu Huế từ khoa thi năm 1822.

  2. Linh Nhi says:

    Minh xin phép chú Hiệu Minh và bạn Sóc cọp cái entry bên nhà Sóc sang đây, vì mình thấy rất hay.

    Lấy ý tưởng từ bài hát Huế 10 thương và bài viết Việt Nam 50 điều dễ thương, Sóc sẽ tập hợp những gì yêu nhất trong cuộc đời mình trên đất nước quê hương mình, của Sóc.
    Lâu nay Sóc viết về nỗi buồn, sự bất công, cái dở nhiều quá.
    Lúc này là lúc nên nhìn theo một hướng khác

    Hà nội : 20 điều đáng yêu

    1/ các cụ già đánh cờ tướng bên hồ gươm. Bên kia hồ là cụ Quý khắc chữ trên bút 50 năm rồi vẫn đông khách.

    2/ ngày xưa tối mùa đông rét, chơi tam cúc trong chăn và chờ tiếng rao: hạt dẻ đây, hạt dẻ nóng đây. Chị bán hạt dẻ lấy hạt dẻ bằng cái chén hạt mít đổ vào cái phễu làm bằng giấy báo. Sóc cầm vội và chạy tót lên giường đắp chăn cắn hạt dẻ, phòng ngoài luôn nghe thấy mẹ thủ thỉ chuyện gì ấy với chị bán hạt dẻ.

    3/ tiếng các cô các chú các bác bình luận bóng đá sau mỗi đêm có trận đấu quốc tế ngoài vỉa hè ở nhà bố. Rồi sau này mình lớn, mình cũng tham gia. Mình cãi hay đến nỗi các cô luôn cử mình cãi. Lạ thật vì đàn bà phụ nữ toàn mê đội yếu. Hôm nào đội yếu thắng thì mình có thể làm cả bài hùng ca bất tận. Hôm nào đội yếu thua mình cũng có sẵn cả bài ca ngợi . . . Cái thua trong hoàn cảnh ko khác được.

    4/ tết nấu bánh chưng đêm ở phố, cả phố rủ nhau làm bánh chưng, trẻ con nào cũng được một bánh chưng bé xíu. Đêm cả lũ học đòi mấy anh chị thanh niên thức trông bánh chưng để chơi bài ăn tiền, sáng ra mặt đứa nào cũng đỏ ửng vì bị nẻ do gần bếp lửa suốt đêm.

    5/ cây hoa sữa ở Hà nội. Cái đáng yêu này mình không thấy, cho tới khi mình vào Đà Nẵng, Phú Yên . Đi đâu cũng nghe kể câu chuyện mấy ông quan tỉnh ra HN họp thích cây hoa sữa quá. Bèn lệnh cho trồng 2met một cây hoa sữa dọc cả con đường cho nó hoành tráng. Cây lớn lên, dân chịu hết xiết, mắc bệnh mũi hàng loạt, hắt hơi suốt và ko thở được. Cuối cùng phải đốn bớt. Các ông ấy ko để ý Hà Nội của mình chỉ trồng 1 cây trên một đoạn phố. Hương hoa nồng nàn nhưng lại mang mác theo gió bay khắp phố. Hà Nội của mình ngày xưa tinh tế đến vậy đó.

    6/ vườn bách thú, nơi hai đứa cầm tay nhau lần đầu tiên, ng run đến mức không sao kìm được. Thấy đối phương cũng run như vậy, lâu thật là lâu mới dám cầm tay nhau vì mãi cũng ko thấy quanh đó. . . Ko có ng đi lại.

    7/ các bà các mẹ các chị tập nhảy thể dục và bật bài Daddy cool của Boney M ở hồ Hale (Bài này tả cảnh chuyện vợ chồng mà các bà các mẹ không biết, cứ vô tư nhảy một cách thật hồn nhiên)

    8/ quảng trường Ba đình 6 giờ sáng mỗi ngày. Cờ Tổ Quốc được kéo lên trong ánh sớm bình minh, tiếng chú phát thanh viên thật ấm và câu nói: kính mời toàn thể đồng bào có mặt trên quảng trường làm lễ chào Cờ “. Hai chữ Đồng bào thật ấm áp và thiêng liêng. Chúng ta là con một mẹ.

    9/ Trường Trưng Vương của Sóc, hành lang 2 bên của khu lớp học. Những gốc cổ thụ to thật to trong sân trường. Tiếng trống trường mà đứng ở sân sau nhà Sóc nghe rõ mồn một. Sóc vẫn tranh thủ chạy về nhà giờ ra chơi để ăn vặt, nghe tiếng trống là ba chân bốn cẳng chạy tới trường để vào hàng. Nếu rủ bạn bè đi về cùng thì bao giờ tụi nó cũng bị chậm hơn Sóc dù chân Sóc ngắn nhất. 12 năm đi học Sóc chưa bao giờ đc đứng ở hàng thứ 2 trở xuống. Hic.

    10/ xôi xéo góc đường Bà Triệu – Lý Thường Kiệt. Đời bố Sóc. Đời Sóc em, Sóc Chị. Giờ đến Đời Sóc con vẫn chén miệt mài.

    11/ món lục tàu xá có vị vỏ quýt tuyệt hảo của nhà bác diễn viên Phạm Bằng. Quán là một cổng nhà cổ . Mùa đông phải ngồi sát vào nhau ăn cho đỡ lạnh.

    12/ vườn hoa Canh Nông đi tập thể dục cùng các cụ, lũ trẻ như Sóc đua nhau thổi búp đa phồng to và phải dậy thật sớm để nhặt búp đa già. Chú Thanh chồng cô Lê Khanh chụp hai chị em Sóc gần 200 tấm hình mới lấy được mấy tấm. Em mất rồi. Hình vẫn trẻ như em.

    13/ Văn Miếu những ngày còn là sinh viên đi vẽ ghi rất vắng khách. Ngồi vẽ trong không gian kiến trúc tĩnh lặng, thỉnh thoảng nghe tiếng bước chân cố gắng đi nhẹ của du khách từ phía cổng chính đi vào, cảm giác cả ngàn năm đang trở lại.

    14/ ánh đèn của đại sứ quán Nga, mình và H hay ra đó học bài nhờ những hôm mất điện.

    15/ Vườn hồng lăng Bác – tập đi xe đạp ở đây .

    16/ Hồ Tây quán cóc. 3 đứa bạn gái thân ăn tới 32 quả sấu chín. Giờ gặp lại cũng chịu thua vì răng buốt hết rồi.

    17/ quán trà Cổ Ngư đêm gần khuya, anh chơi saxophone những bài của Trịnh Công Sơn, âm nhạc lướt trên mặt hồ. Hay không tả được.

    18/ Đường từ nhà bố về nhà mẹ, từ nhà mẹ lên nhà bố, luôn đi cùng T, P đi bộ. Góc đường Hai Bà Trưng luôn có thảm cỏ, có lác đác mấy bông hoa vàng nhỏ xíu. Đi học về về nhà mẹ, cứ thấy hoa là biết còn nửa quãng đường.

    19/ quán miến lươn ở cổng nhà cô chủ nhiệm. Nước lèo ngon tuyệt vời. Xưa thèm ăn lắm mà ko dám ra ăn vì sợ gặp cô. Giờ ra Hà Nội là gặp cô mới xuống ăn miến lươn.

    20/ trường Thực nghiệm giờ ra chơi và giờ về. Tụi nhỏ ùa ra. Bao nhiêu căng thẳng trong công việc cuộc sống tan hết. Nghe chuyện học và chuyện quậy của Sóc con hàng ngày cũng không chán.

    Mình thực sự rất yêu Hà Nội của mình.

    • Nguyễn Hùng-79 says:

      rất tuyệt! nhiều đoạn cứ phải đọc đi đọc lại.

    • Sóc says:

      Oi. Giờ mình mới biết cái còm này. Rất cảm động vì bạn đã thích và cất công mang sang đây. Cám ơn Linh Nhi nhiều nhé, cám ơn anh Nguyễn Hùng nữa.

  3. mercadee says:

    Sáng nay, ngày 6 tháng 5 năm 2009 nhân dịp kỷ niệm 55 năm ngày chiến thắng Điện Biên Phủ, Hội cựu chiến binh Thăng Long đã đến thăm và làm việc tại Công ty cổ phần TRAPHACO – Doanh nghiệp đã có nhiều đóng góp cho các hoạt động xã hội vì cộng đồng. Đặc biệt là có nhiều thành tích trong chăm sóc, ủng hộ hoạt động của Hội cựu chiến binh Thăng Long.

  4. Hồ Tại Thiên says:

    Một cách nhìn khác về “Dẫu ko thanh lịch cũng người Tràng An” trên VietNamNet sáng nay:

    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/83925/co-hay-khong-su-xuong-cap-cua-van-hoa-ha-noi-.html

  5. Trần Kẽm says:

    1. Người ta thường lồng lên mỗi khi ai đó nói… xấu về con cái của mình. Hiển nhiên!!! Nhưng… vấn đề nằm ở chỗ là đối tượng bị nói xấu đúng là xấu thật!!! Thậm chí rất rất xấu!!! Và thế là kẻ thực thà, chân thật phản ánh đúng bản chất của sự vật hiện tượng trở thành tội đồ trong con mắt của chủ thể đối tượng bị “miêu tả” với các tội danh như: bôi nhọ, xuyên tạc, thậm chí vu khống… vv và vv…
    “Đôi mắt có thể nhìn thấy tất cả nhưng không nhìn thấy chính mình”, vì vậy xưa nay người ta thường cho rằng có cái “tội bôi nhọ, xuyên tạc, thậm chí vu khống…” đối tượng sở hữu sự xấu xa – Trong khi, xin nhắc lại, đối tượng sự thực là xấu thật – tức là bôi xấu thực thể mà không thấy ai đề cập tới tội vu khống, bôi nhọ… khái niệm. Nghĩa là gì? Ví dụ, danh mỹ từ kêu kính coong như chuông, như kẻng: “Công Tằng Tôn Nữ Kiều Thị Choang Choang” được dùng để đặt tên cho một cô gái xấu đui, xấu mù… chính là hành động “bôi nhọ” danh từ đó – danh từ “Công Tằng Tôn Nữ Kiều Thị Choang Choang”. Hay cụm danh từ “Gia đình văn hoá” rõ ràng đã bị bôi nhọ khi “bị” dùng để đặt tên cho một gia đình gồm toàn các đối tượng ngồi xổm trên luật dạng như: bố lô, mẹ đề, con karaoke tay vin, cháu bán thuốc phiện, chắt nghiện, chít lang thang… Đại khái rứa!!!
    Ta xấu nói ta xấu có khi tốt hơn vì như thế ta ít ra ta chính là người trung thực!
    Ta chưa tốt nói ta chưa tốt!
    Bao giờ ta tốt hãy nói ta tốt!
    Còn không, việc dùng các mỹ từ tốt đẹp để bao bọc, gói ghém, che đậy cho các hành vi, tính cách, bản chất, đối tượng xấu xa… chính là tội bôi nhọ danh tính từ đó.
    Tội ấy, xã hội ta giờ nhan nhản. Nào thì là: Làng văn hoá, doanh nghiệp thua lỗ nợ nần chổng vó nhưng bên trong toàn “Lao động tiên tiến”, “chiến sỹ thi đua”… kiến thức thì chả có, phát minh thì không, công trình khoa học cũng chẳng nốt nhưng nào thì Tiến sỹ, Thạc sỹ… vv và vv…
    Thôi thì THỰC không có thì cố có lấy cái DANH vậy. Ôi cái… RANH hão!
    Mở rộng ra thì như các bác đang… tán, nên Kẽm tán thêm = thừa! Xin hết 1.
    2. Trứơc một cuộc họp – đại khái thế – gồm các thầy giáo khả kính, đạo mạo, có kiến thức sâu sắc, có phẩm hàm chức sắc hẳn hoi. To thì hiệu trưởng, nhỏ thì hiệu phó… nhưng người ta thấy họ – những thầy giáo – gọi các danh nhân, vĩ nhân tiền nhân, tổ tiên toàn bằng… thằng:
    – Thằng Nguyễn Du đi đâu mà chưa thấy đến?
    – Thằng Nguyễn Huệ mọi hôm nhanh lắm mà nay chả thấy đâu?
    – Thằng Lê Lợi là chúa lằng nhằng, thường xuyên đi muộn.

    Thôi em chả! Bởi nếu không chính em là người phạm tội bổ báng thánh nhân.
    Đấy các bác thấy đấy, tưởng nhớ các danh nhân bằng cách dùng tên họ để đặt tên cho trường học… khốn nạn thế đấy!
    May mà em không phải… ranh nhân! Khớ!

  6. Lão Ngoan Đồng says:

    Nếu quần hùng đã muốn lấy lại tên cũ cho Sài Gòn thì cũng nên thay tên Thăng Long thay vì Hà Nội – Sau đó thì bàu lại minh chủ mới .

  7. gold account says:

    Từ 1802 đến 1945, Huế là kinh đô của nước Việt Nam thống nhất dưới sự trị vì của 13 đời vua nhà Nguyễn. Cũng vào thời gian này, tại đây đã hình thành các công trình kiến trúc lịch sử văn hoá có giá trị mà tiêu biểu là kinh thành Huế, đặc biệt là khu Đại Nội (có 253 công trình), 7 cụm lăng tẩm của 9 vị vua Nguyễn, đàn Nam Giao, Hổ Quyền, điện Hòn Chén.

  8. […] PHÒNG PHẢI GỤC NGÃ VÌ VI THÙY LINH’ (Đẹp/ Văn Chương +). – KTS Trần Thanh Vân: Đèn Vàng và nỗi niềm người Hà Nội (Hiệu Minh). – Một bài sặc mùi An ninh Văn hóa: Sự tráo trở của Khánh Ly […]

  9. khúc chả lụa says:

    Dù sao cũng cám ơn Bác TTV bài viết này, phim KCL chưa coi, mà gốc cũng chả phải “trong sông”, thành ra đọc nhạt nhẽo.
    Thiển ý của cháu đổi tên HN hay không e rằng “bình mới rượu cũ”, vừa mất thời gian mà vừa tốn tiền thuế của dân vô ích. Con người có thể dời non lấp biển thì lý do phong thủy của Bác làm cháu nghĩ đến “mị dân” (Holland thấp hơn mực nước biển có hề gì, Nhật cứ vài chục năm chết vài chục nghìn người + xây 1 thành phố mới… cũng đâu có sao, hay Philippines mỗi năm hơn chục cơn bão lớn bé đổ bộ).
    Phong thủy tốt cũng được, xấu cũng chả sao, có khi quốc gia bất hạnh làm dân tộc xích lại gần nhau thêm.

  10. Kiến vàng says:

    Bàn chuyện cái tên
    Mọi thứ trên đời, dù người dù vật đều có cái tên.
    Tên không phải là tất cả, cái bên trong cái tên quan trọng hơn chính cái tên. Tuy vậy, tên rất quan trọng. Tên là cái đầu tiên để con người nhận biết A khác B, tên cũng là cái cuối cùng làm cho A khác B. Với những cái tên đã thành DANH thì lại càng quan trọng. Bởi tên quan trọng vậy nên có bậc vĩ nhân tuổi “tri thiên mệnh” mà vẫn thay tên đổi họ.
    Chuyện lợi dụng tên tuổi (chống sập, chống gì gì đó) chẳng phải bây giờ mới có, nó xưa như chuyện cổ tích “cáo mượn oai hùm”.
    “Cái gì của Xê-da thì trả lại Xê-da” đó là chân lý.

  11. Nguyễn Hùng-79 says:

    Theo hiểu biết của một người trẻ tuổi như tôi thì cái văn hóa hồn cốt của Hà Nội – Thăng Long xưa chỉ hình thành và phát triển trong một diện tích địa lý rất nhỏ (36 phố phường). Lâu nay người ta đã không làm gì để giữ gìn và phát huy nhân rộng nó. Chỉ trong khoảng trăm năm Hà Nội phải trải qua bao nhiêu thăng trầm biến cố của thời cuộc: thời kỳ thuộc địa, hai cuộc chiến tranh lớn, đặc biệt sau ngày hòa bình do ý thức hệ, những sai lầm về đường lối văn hóa, do mải chạy theo phát triển kinh tế người ta đã gần như xóa bỏ, đoạn tuyệt với những giá trị cũ.
    Hà Nội nay đã mở rộng về quy mô diện tích cũng như dân số gấp vài chục lần trước đây, những người của 36 phố phường còn lưu giữ được những giá trị truyền thống là rất ít và hầu hết đã ở tuổi xế chiều. mong muốn khôi phục những nếp văn hóa cũ là không tưởng.
    việc chúng ta có thể làm hiện nay là phải có chiến lược bảo tồn những giá trị văn hóa truyền thống bao gồm cả vật thể và phi vật thể đang còn lại rất ít ỏi. song song cần ngay lập tức bắt tay xây dựng một nếp sống đô thị văn hóa, văn minh mới trong đó bao gồm cả con người và cơ sở hạ tầng. với con người không thể làm hình thức và phong trào một cách sống sượng kiểu như gia đình văn hóa, khu phố văn hóa mà rất nhiều người đã lên tiếng.
    cần phối hợp giáo dục tuyên truyền với biện pháp hành chính một cách nghiêm cẩn.
    nhưng điều trước hết mang tính quyết định là lãnh đạo thành phố phải làm gương bằng hành động và những chính sách hợp lý.
    nếu quyết tâm và làm đúng hướng thì cũng phải mất năm – mười năm mới có thể có sự biến chuyển rõ rệt. nếu tình hình cứ như hiện nay thì tôi lấy làm bi quan lắm.
    bvới kiến thức hạn chế nhưng cứ mạnh dạn viết ra mong được các bậc tiền bối bổ sung góp ý.

  12. Triêu Dương says:

    Giới thiệu với các bác địa chỉ website này, tác giả Nguyễn Chí Công, cựu đồng nghiệp của Tổng Cua và tôi ở viện Tin học, có rất nhiều bài tâm huyết về “linh hồn” của Hà Nội.
    >> http://htx.dongtak.eu/spip.php?rubrique94

    Một vài chục năm, thậm chí nửa thế kỷ, hay cả thế kỷ trôi qua, những giá trị kim tiền xô bồ ngày nay chắc chắn sẽ bị thời gian đào thải, và hy vọng những người tâm huyết sẽ khôi phục lại được nét thanh lịch truyền thống của Hà Nội xưa. Những kẻ ngày nay ngạo nghễ trên ghế quyền lực, vì lợi ích hèn mọn bản thân, làm tha hóa xói mòi các giá trị cơ bàn của Hà Nội nói riêng, của Việt Nam nói chung, sẽ nhận lại “quả đắng” như câu ca dao xưa mà thôi:
    Trăm năm bia đá cũng mòn
    Ngàn năm bia miệng hãy còn trơ trơ.

    Các bác nào còn ký ức gì hay và đẹp về HN thì cứ post lên đi nhé, lưu truyền để chúng ta cùng thưởng thức với hoài niệm, để sau này con cháu chúng ta biết gìn giữ, khôi phục lại và phát huy.

  13. Ngu Ngo says:

    Thủ đô là nơi tập trung những gì tinh hoa của một nước nhưng Hà Nội ngày nay có thực trạng như vậy cũng bởi vì suy cho cùng là “bọn giá áo túi cơm” quá nhiều mà thôi.

  14. Kiến vàng says:

    Bàn chuyện cái tên
    Mọi thư trên đời phải có tên.
    Tên không phải là tất cả, nhiều cái trong cái tên đó còn quan trọng hơn cái tên.
    Nhưng tên là cái đầu tiên để người ta nghĩ đến.
    Tên là cái người ta kì vọng, mong ước.
    Cho nên, tên rất quan trọng. Tên khi đã thành DANH lại càng quan trọng.
    Nếu tên chỉ là tên, bậc vĩ nhân khi đã ở tuổi “tri thiên mệnh” còn thay tên đổi họ làm gì?
    Chuyện lợi dụng tên tuổi (chống sập, chống gì gì đó), xưa như cáo mượn oai hùm.
    “Cái gì của Xê-da thì trả lại Xê-da” đó là chân lí.

  15. Hà Thiên Hậu says:

    Ngày xưa Hà nội leng keng,
    Bây giờ Hà nội chập cheng…đủ đường
    Ngày xưa ba sáu phố phường,
    Bây giờ ra phố gặp phường…lưu manh,
    Ngày xưa Hà nội trong, xanh,
    Bây giờ Hà nội hôi tanh mùi…tiền
    Ngày xưa Hà nội hiền hiền
    Bây giờ Hà nội võ biền, tan hoang
    Ngày xưa Hà nội hiên ngang
    Bây giờ Hà nội ngổn ngang…tanh bành
    Ngày xưa Hà nội đất lành
    Bây giờ Hà nội đất thành…hoang vu
    Ngày xưa Hà nội chỉn chu
    Bây giờ Hà nội gật gù…lai cang
    Ngày xưa Hà nội tình tang
    Bây giờ Hà nội, sói lang…hằm hè

    • qx says:

      Ngày xưa Hà Nội vắng hoe
      Bây giờ Hà Nội kẹt xe thấy rầu

      • Duc says:

        Hồi bé em ở Hàng Dầu cả ngày, tối về Ngọc Hà để ngủ. Chỉ học lớp 2, 3 thôi mà người lớn cho đi chơi thoải mái vì đường vắng hoe, không sợ xe đâm. Em vẫn nhớ cảm giác chạy bộ từ nhà lên Bách hóa Tràng tiền ngắm hàng hóa nghèo nàn trong đó. Sau đó lại chạy sang Cung thiếu nhi ngó nghiêng ngang dọc. Ngày nào cũng lịch trình như thế không thấy chán.

        Chiều tối thì về Ngọc Hà cùng mẹ hoặc đi xe đạp về. Từ Hàng Dầu qua Cầu Gỗ, Hàng Bông…, đến Trần Phú. Nhẩn nha mãi rồi cũng về đến nhà. Thích nhất là những ngày mùa thu. Lá vàng rơi. Sấu chín cũng rơi. Ăn hết sấu thì đành ăn lá chua dưới gốc cây sấu. Cảm giác đến giờ vẫn tuyệt vời.

        Nhưng điều đọng lại rõ nhất vẫn là những con đường vắng vẻ đến mê mẩn. Đó có thể do tính em không thích đám đông và chỗ ồn ào. Nhưng chắc chắn ai cũng thích đường vắng hơn đường tắc/kẹt xe. 😀

        Em thì không làm được những việc cụ thể và có ích như kiểu của bác Vân nhưng bất cứ ai yêu Hà Nội cũng giữ gìn Hà Nội theo cách của riêng mình. Em cũng có Hà Nội của riêng mình và đó không phải là Hà Nội hiện nay.

        • Hà Thiên Hậu says:

          Thèm nhỏ dãi…với tuổi thơ của nàng Đức. Ước gì hồi đó được làm cậu bé cạnh nhà nàng…hehe

        • qx says:

          Bác Duc làm tui nhớ một thời xa xưa ở Sài gòn, cùng hệt vậy, cùng chúng bạn đi lang thang, la cà chơi đùa hết phố này đến phố khác mà không sợ bất cứ điều gì xảy ra, và chẳng có điều gì đe dọa tính mạng hết.

          Mấy năm trước về lại, cố đi bộ qua những lối xưa, góc phố hồi xưa, nhưng không tìm lại được gì nhiều, có cảm giác như … mình là oan hồn về lại phố xưa … hic..

          qx

        • xanghứng. says:

          Gửi cụ Duc:

          PHỐ CŨ.

          Ôi chốn này xưa vai sánh vai
          Trán cao hoài vọng, tóc buông cài,
          Tuổi thơm mười sáu tình thơm mới
          Duyên đượm hàng mi ngập nắng mai.

          Hồ Gươm sóng lụa bờ tơ liễu,
          Hàng Trống, Hàng Khay rộn bước người.
          Sách vở lên hương trầm ngát nẻo
          Hoa xoan hoa phượng chói màu tươi.

          Thấp thoáng hè qua đài phượng rụng,
          Lào rào thu muộn lá xoan rơi.
          Tay trong tay nắm, tình trong mắt;
          Lòng bốn mùa xuân, nguyệt bốn trời.

          Đôi lứa say mê cùng gắn bó,
          Mẹ cha cùng hẹn sẽ dành nơi.
          Trường chung một hướng, nhà chung ngõ
          Hoa gấm cùng mơ dệt cuộc đời.

          Thế mà tan tác mười năm mộng
          Có kẻ ra đi chẳng một lời !
          Nửa kiếp lênh đênh dừng phố cũ,
          Một mình trơ với tuổi ba mươi.

          Lớp học nào tan, đường rộn rã,
          Tình thơm mộng nhỏ, tóc buông vai…
          Hàng Khay, Hàng Trống hoa nào rụng?
          Màu tím thờ ơ vạt áo ai !

          (Vũ Hoàng Chương)

      • Hà Thiên Hậu says:

        Ngày xưa Hà Nội vắng hoe
        Bây giờ Hà Nội kẹt xe, kẹt…tình

    • xanghứng. says:

      Vẫn còn “Hà Nội” của các cụ đây:

      Thân em như giếng giữa đàng,
      Người khôn rửa mặt, người phàm rửa chân.
      (CD)

      • Hà Thiên Hậu says:

        Thân em như cá cắn câu,
        Dzẫy vào cũng chết, dzẫy ra cũng tèo

        • xanghứng. says:

          Hè này Thiên Hậu vào Nam hÔn,
          Vào Nam tránh nóng với tránh Ồn ?
          Tôi sẽ đưa cụ đi câu cá,
          Vừa to vừa béo giống cái…. cái bàn tay.

        • Tịt Tuốt says:

          @XH: Làm thơ phải có vần ồn
          Nếu không mất cả cái hồn bài thơ 🙄

        • Trẻ chăn trâu says:

          Hà Nội tắm gội từ chân
          Mà rằng muốn sạch toàn thân mới ngầy
          Hà Nội làm tội Hà Tây
          Cửa ngõ đang đẹp bẩn lây cả vùng
          Hà Nội xưa lắm anh hùng
          Bây giờ Hà Nội toàn kh…với đ…
          Hà Nội xưa chọn tài hiền
          Bây giờ Hà Nội chọn t…với đ…

        • xanghứng. says:

          Cụ Tịt Tuốt:
          “@XH: Làm thơ phải có vần ồn
          Nếu không mất cả cái hồn bài thơ”

          Thịt chó mà thiếu lá mơ,
          Còn chưa nhạt nhẽo bằng thơ thiếu …ồn.

        • Hà Thiên Hậu says:

          Thu tới Xang hứng ra Bắc hông?
          Ra Bắc hóng mát với hóng…mông
          Mình sẽ cùng nhau đi câu…ghẹ
          Vừa đẹp, vừa xinh giống ghẹ…Tiên

          HTH xin trân trọng cảm ơn nhã ý của bác Xanghứng.
          Mới ở SGN ra tuần trước. Xin hẹn lần tới vào sẽ ghé thăm bác

        • Hà Thiên Hậu says:

          Tên thì là Tịt,
          Tuốt lại vẫn cứ Tịt
          Tuốt nữa cũng vẫn Tịt
          nhưng lại là chuyên gia gây…ỒN (tiếng động)

        • xanghứng. says:

          Cụ Hà Thiên Hậu:

          “hứng” tôi ra Bắc ngày “Lập đông”, (8/11)
          Để còn thưởng thức mát với… mông.
          Sẽ cùng cụ Hậu đi cua … ghẹ,
          Cởi truồng thư giãn dưới sông Hồng.

          (Hẹn cụ Hậu tại điểm cũ nhé: “G”, thời gian: 17, mật khẩu: “Hà Nội” – “Đèn vàng”.)

      • VHLINH says:

        Mặt nay đã ít hơn chân
        Chỉ thương phận giếng bâng khuâng giữa đàng.

      • HỒ THƠM says:

        Ông Hậu ông Hứng đến Trung không ?
        Miền Trung nhiều lắm bến …không chồng
        Hai ông cứ đến tui lo tất
        Cố vượt Cù Mông sẽ được … cồng mu !

        Hí hí …!!!

        • xanghứng. says:

          Kể từ đồn Nhứt kể vô,
          Liên Chiểu, Thủy Tú, Nam Ô , xuống Hàn,
          Hà Thân, Quán Cái, Mân Quang .
          Miếu Bông, Cẩm Lệ là đàng vô ra.
          Ngó lên chợ Tổng bao xa,
          Bước qua Phú Thượng, Ðai La, Cồn Dầu
          Cẩm Sa, Chợ Vãi, Câu Lâu.
          (CD)
          Hồ Thơm biết ở nơi đâu mà tìm ?!

        • Hà Thiên Hậu says:

          Nhất định rồi.
          Sẽ cố mồng cu qua đèo Cù Mông để được cồng mu 1 lần!
          Cảm ơn nhã ý từ bác Hồ thơm!

  16. […] KTS Trần Thanh Vân: Đèn Vàng và nỗi niềm người Hà Nội (Hiệu […]

  17. qx says:

    – Chuyện một:
    Kính bác Kiến-trúc Sư thương tình đăng thêm vài tài liệu khảo cứu đàng hoàng chỉ ra rằng “Hoàng thành Thăng Long bị Vua Gia Long phá huỷ” / “bị đập phá tan tành” như thế nào, nếu bác có thể có.

    – Chuyện hai (riêng biệt, không phải là “vấn đề do lịch sử để lại” từ chuyện một)
    Xứ Bắc Hà thật sự đọng lại trong trí nhớ của cả những người chưa bao giờ biết nó qua các hình ảnh hội họa và văn học như “36 phố phường”, Văn Miếu, Hồ Hoàn Kiếm, Chùa Một Cột, vv.. Và đặc biệt, khách đọc thơ bốn phương rơi vào thế giới hoài niệm với tâm trạng man mác buồn và lưu luyến xa xăm về không gian cố đo của ông giáo già Vũ đình Liên:

    “những người muôn năm cũ
    hồn ở đâu bây giờ”

    Không còn cái cố đô nữa nhưng hồn cố đô tại sao không còn? Người “Tràng An” có thể không sống dai hơn đời người nhưng nhân cách “người Tràng An” đi đâu hết rồi?

    Day dứt nhỉ?

    qx

    • xanghứng. says:

      Thưa cụ qx,
      Học giả Nguyễn Văn Vĩnh từng nói: “Nước Nam ta mai sau này, hay dở cũng ở chữ Quốc ngữ”.
      Cụ Phạm Quỳnh có một câu bất hủ: “Truyện Kiều còn, tiếng ta còn; Tiếng ta còn, nước ta còn”.
      Hồn cố đô, nhân cách “người Tràng An” có thể ở đâu khi mà ngày nay, sự ô nhiễm, lai tạp ngôn từ đã trở nên trầm trọng, nó bỗng nhiên trở thành thói quen, thời thượng không những ở trong ngôn ngữ giao tiếp thông thường mà còn nhiễm cả vào chương trình giáo dục phổ thông.
      Nghèo đến mức phải vay mượn ngoại ngữ để thay thế những ý mà tiếng Việt hoàn toàn có thể diễn đạt đầy đủ, hay ho hơn nhiều.
      Tẩy uế hết những rác rưởi đó đi, làm sạch mình, thành tâm sám hối, tôn trọng những giá trị thật, “hồn cố đô” và “Nhân Cách” sẽ trở về.

      • qx says:

        Dạ cụ xanghung nhưng tui tự nhiên giựt mình nghĩ là “hồn cố đô” ví “nhân cách” có lẽ chỉ còn là khái niệm vì nếu hai của quí đó mà có trong chính sách “định hướng” thì có lẽ đã còn về mặt thực chất.

        qx

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Cám ơn Qx đã “coi trọng” tôi và kiểm tra nhân cách của tôi kỹ càng, xem thử mụ già này có ăn tục nói phét hay không?
      Vâng, thế càng tốt, tôi càng có dịp nói kỹ hơn, nhưng không phải lúc này.
      Bây giờ tôi đang có việc, bệnh viện gọi tôi vào vì chuyện ốm đau của ông chồng tôi. Vậy tôi sẽ trả lời đầy đủ sau nhé, cho dù lát nữa Tổng Kua post một Entry khác lên, như thế có được không ạ?

      • qx says:

        Dạ chuyện gia đình là trước hết, bác Vân đừng bận tâm gì khác. Những gì nói trong comment không có ý “kiểm tra” gì hết, cũng không dám đòi hỏi, bắt bẻ gì cả, chỉ tò mò với ý nghĩ là biết đâu bác Vân có tài liệu cổ thì được dịp học hỏi thôi. Ai làm xây gì phá gì, bất kể là vua thì sự thật là sự thật, mọi người càng biết sự thật thì … khỏi hàm hồ, hồ đồ sau này thôi.

        Cám ơn bác và cầu mong Bác trai những điều tốt đẹp.

        qx

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Việc nhà của tôi còn dài dài, nhưng hôm nay ta coi như tạm ổn.
          Ta quay lại qx nhé.
          Chuyện Thăng trầm của Hoàng thành Thăng Long thì rất dài, rất nhiều tư liệu. Xin đảm bảo với Qx là các niên đại xây ra sự cố tôi đều nhớ chính xác và nói ra có trách nhiệm.
          Tuy vậy, trước khi nhắc đến vua Gia Long, tôi muốn nhắc lại một chút về 300 năm Trịnh Nguyễn phân tranh.

          Cụ Nguyễn Kim nguyên là một đại thần Nhà Lê Trung Hưng, trung thành phò Vua giúp nước. Nhưng khi cụ Nguyễn Kim mất đi thì người con rể là Trịnh Kiểm giết em vợ để tiếm quyền, người em vợ nữa còn lại là Nguyễn Hoàng vội đi tìm Nguyễn Bỉnh Khiêm để xin giúp đỡ. Nguyễn Bỉnh Khiêm lặng lẽ đọc câu sấm :

          Hoanh Sơn nhất đái,
          Vạn đại dung thân.

          Chúa Nguyễn Hoàng hiểu ý, xin với Trịnh Kiểm vào đồn trú ở phía nam dẫy Ngũ Hoành Sơn.
          Trịnh Kiểm thấy em vợ tự xin đi xa Triều đình thì đồng ý ngay, coi như loại được địch thủ. Từ đó càng ngày các Chúa Trịnh càng ăn chơi sa đoạ, lấn lướt các vua Lê. Đó là lực lượng được sử sách gọi là “Đàng ngoài”
          Còn Nguyễn Hoàng thì từ đó được dẫy Hoành Sơn che chở nên bảo toàn được lực lượng, được sống yên ổn và bắt đầu xây dựng lực lượng của Chúa Nguyễn ở “Đàng trong” để chống lại Chúa Trịnh lại “Đàng ngoài”.
          Vậy về bản chất cuộc giao tranh 300 năm đó là giao tranh quyền lợi trong một gia đình và lỗi thuộc về chúa Trịnh. Ngược lại Chúa Nguyễn có công “Mở cõi”, đáng được ca ngợi hơn.
          Vậy sai lầm lớn nhất của Chúa Nguyễn Phúc Ánh là hiểu chưa thấu mấy chữ “Vạn đại dung thân”. Ý nghĩa của bốn chữ này khác với “Vạn đại bá vương”???

          Đáng ra sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802, ông ta nên về khôi phục lại Thăng Long sau 300 năm xa cách lập kinh đô để xây dựng đất nước, thì vì chuyện lo sợ bị dân Bắc kỳ không phục, vua Gia Long chọn Phú Xuân Huế lập kinh đô. Cũng bởi lẽ đó, lo sợ Huế không “oai phong” như Thăng Long, năm 1803 ông vua Gia Long cho đập phá Thăng Long và năm 1805 xây lại trên nền cũ thành một thành mới kiểu Vu Ban như người Pháp,nhỏ hơn, thấp hơn với tầm cấp tỉnh, đồng thời nhà Nguyễn cho tháo giỡ nhiều thứ quý gia của Thăng Long xưa mang vào Huế. Năm 1831 vua Minh mạng lập ra tỉnh Hà Nội, và từ đó hai chữ Thăng Long ( Rồng cuộn bay lên ) biến mất
          Sau năm 1885, người Pháp một lần nữa phá Thành Thăng Long, biến nơi đây thành trại lính. Những tư liệu này có rất nhiều, nhất là ở Viện Viễn Đông Bác cổ, qx có thể đọc mục Kiến thức của Bee.net.vn, ở trang Ashui.com của Hội Quy hoạch xây dựng đô thị VN và nhiều trang mạng khác…. thế được chưa?

        • qx says:

          Bác Vân thật đã cố gắng hết mức trong khả năng thật giới hạn của mình để giữ lời hứa là tìm và đăng lên vài tài liệu khảo cứu đàng hoàng về chuyện “Hoàng thành Thăng Long bị Vua Gia Long phá huỷ” / “bị vua Gia Long đập phá tan tành”.

          Những nơi mà bác nói tới như là những nơi có chứa chất các khảo cứu đàng hoàng về khái niệm “vua Gia Long phá hoàng thành” là khá phổ thông, nhưng dù sao vẫn thấy thật bỡ ngỡ như mới nghe lần đầu khi bác Vân trịnh trọng giới thiệu, thật quí hóa.

          qx

          qx

    • V.Anh says:

      VA đi xa HN gần 3 tháng, trở về vào Hang Cua thân quen, đọc entry của chị KD, KTS TTV, còm bác QX và các bác viết về HN mà lòng thấy buồn như những cơn mưa rả rích ngoài kia. Là người quê Nghi Tàm, Hà Nội, VA muốn chia sẻ đôi điều.
      Những người HN gốc có liên quan hoặc biết nhiều cư dân HN đã từng trải qua cuộc cải tạo tư sản, trưng thu nhà cửa những năm 60. Việc này để lại rất nhiều hệ luỵ cho con cháu họ: mất tài sản, nghề gia truyền, con cái ko được vào đại học, thậm chí mang dấu vết vào lí lịch suốt đời. Họ sống thầm lặng và mưu sinh rất chật vật nhất là thời bao cấp. Nhiều người di cư vào Nam hoặc ra nươc ngoài sinh sống, những người ở lại ngày càng lép vế trước làn sóng nhập cư. Họ sống nhẫn nhịn, về ý chí đạt được mục đích thì thua nhiều người các vùng khác. Những người mang tính cách người HN vẫn còn nhưng họ sống thu mình, ko phô trương, ồn ào. Lớp người này cũng đang ít dần, thế hệ 8x, 9x sẽ ko sống nhiều bằng hoài niệm và có ý thức về giá trị của người HN trong một môi trường xô bồ, hổ lốn này. Vì vậy phải chấp nhận HN như một trung tâm hành chính của quốc gia mà thôi, Thăng Long hay nghìn năm văn vật gì gì thì cũng ko cứu vãn được văn hoá HN khi ta đã phá phách gần hết rồi.
      Với VA, HN chỉ thực sự đẹp trong mắt mình 2 ngày mỗi năm: đó là 30 và 1 tết âm lịch. Cốm vàng mùa thu (giờ đã bị nhuộm phẩm), vườn đào Nhật Tân, tiếng rao phở gánh, chè đêm….giờ chỉ là “Mơ về nơi xa lắm”!

      • V.Anh says:

        Tự dưng còm một cái mà lòng thổn thức, các bác đau một thì người gốc gác HN đau mười. Bởi vì tự dưng như người ko quê hương. Các bác ở tận Mỹ còn có Hoa Lư hay luỹ tre làng đâu đó mà gậm nhấm, ngươi HN đến nhà còn bị giải toả, quốc hữu hoá, bố mẹ, họ hàng mất phải hoả táng vì làm gì có quê mà đưa về. Hu hu……

      • qx says:

        Sài gòn, Đà Nẵng, Đà Lạt, Mỹ Tho, vv… cùng cùng chung số phận.

        Hic,

        qx

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Vâng
        Người Hà Nội chỉ biết ngồi trên gác xép, nhìn qua cửa sổ hé mở để tự hào về cái đã mất.
        Cám ơn V.Anh về những chia sẻ.
        Phim Đèn Vàng nói về những nhà báo chân chính và những người hay “Mua việc thiên hạ” như chúng tôi, ngăn được một cái KS Mây tím 11 tầng mọc lên bên hồ ( tức KS Vàng ở Hồ Hoàn Kiếm ) thì KS Mây Vàng 22 tầng mọc lên và mai kia sẽ có KS Mây Đen 33 tầng nữa đấy…. và những người hung hăng bị uy hiếp, bị diệt khẩu…. Chán chẳng buồn nói

  18. Hồ Tại Thiên says:

    Mời mọi người giải trí một tí với Hà Nội- Sài Gòn:

    NỖI LÒNG NGƯỜI ĐI

    Tôi xa Hà Nội
    năm lên mười tám
    khi vừa biết yêu

    Bao nhiêu mộng đẹp
    yêu thương thành khói
    tan theo mây chiều

    Hà Nội ơi!
    Nào biết ra sao bây giờ
    Ai đứng trông ai ven hồ
    khua nước trong như ngày xưa

    Tôi xa Hà Nội
    năm em mười sáu
    trăng tròn đắm say

    Đôi tay ngọc ngà
    dương gian tình ái
    em đong thật đầy

    Bạn lòng ơi!
    Ngày ấy tôi mang cây đàn
    quen sống ca vui bên nàng
    Nay khóc tơ duyên lìa tan

    Giờ đây biết ngày nào gặp nhau
    Biết tìm về nơi đâu
    ân ái trao nàng mấy câu

    Thăng Long ơi!
    Năm tháng vẫn trôi giữa dòng đời
    ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi
    Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai mờ

    Hôm nay Sài Gòn
    bao nhiêu tà áo
    khoe màu phố vui

    Nhưng riêng một người
    tâm tư sầu đắng
    đi trong bùi ngùi

    Sài Gòn ơi!
    Mộng với tay cao hơn trời
    Tôi hái hoa tiên cho đời
    để ước mơ nên đẹp đôi

    • Tịt Tuốt says:

      góp thêm cái youtube cho hoàn hảo nhé bác Hồ Tại Thiên:

    • Tantruonghung says:

      Bác HTT không biết trước đây có hát bài này không? Những năm 60 tụi tôi hát lén bài này cùng một số bài khác. Nhóm Toán Xồm, Lộc Vàng… vì hát các bài này mà phải chịu các án rất nặng vì tội tuyên truyền văn hóa đồi trụy, ở tù cùng các tù chính trị. Lộc Vàng bây giờ còn sống mở quán nước tại ven Hồ Tây buổi tối vẫn tổ chức hát, còn Toán Xồm chết rất khổ sau 15 năm tù. Một kỷ niệm về Hà Nội.

      • D.Nhật Lê says:

        Theo tôi,Tuấn Ngọc hát bài này không hay bằng Sĩ Phú.
        Bác Tantruonghung cho biết thông tin như thế thì chứng tỏ
        nhóm Toán Xồm,Lộc Vàng của Hà Nội cũng can đảm thật,
        tôi cảm phục và rất đau xót cho thảm cảnh của Toán Xồm,
        dù mình không phải là nạn nhân !

        • Tantruonghung says:

          Nhân chuyện này( kể thì vài trang giấy không hết), tôi muốn nói là còn một Hà Nội mà những người dân bình thường muốn sống theo các giá trị chân, thiện, mỹ. Không khoa trương,không ồn ào, không bon chen, ông nọ, bà kia. Đối với tôi Hà Nội này sâu lắng lắm, thật lắm, thân thiết lắm. Tôi đã tưởng rằng những điều này không bao giờ còn được nhắc lại trong một xã hội chạy theo danh, lợi, phi nhân bản. Thế mà bây giờ nó lại hiện về.
          Cảm ơn Internet, cảm ơn trời đất.

          Bác D.Nhật Lệ nếu có dịp đến HN ghé qua quán này, bác sẽ gặp nhân chứng, các hình ảnh của phần nào những điều tôi viết.
          Sau năm 1975 tôi có nghe bài này qua băng từ, Anh Khoa hát. Còn trước 75 thì qua các chương trình của bên kia giới tuyến. Tôi cũng rất thích giọng ca trầm của Sỹ Phú, nghe nói là lính không quân, qua các bài tiền chiến.

      • PVNhân says:

        Sĩ Phú là thiếu tá không quân. Năm 1975 sang Mỹ, có hát lại…Nay đã qua đời. Ông hát hơi nhẹ, hát rất dễ dàng. Ở Mỹ tôi cũng nghe danh Lộc vàng. Nghe nói sau này anh mở quán cá phê ở Hà Nội…Có lần tôi nghe Lộc Vàng hát (nghe trên Net)…Dù cho mưa tôi xin đưa em đên cuối cuộc đời….Hát không hay lắm nhưng lối hát say mê của một nghệ sĩ…

  19. Trần Kẽm says:

    “Những con số khách quan do Tổ chức sở hữu trí tuệ toàn cầu (World Intellectual Property Organization – WIPO thuộc LHQ) công bố tưởng như vô hồn đã nói lên rằng trí tuệ quốc gia Việt nam đang ngụp lặn ở nửa dưới của thế giới và với xu hướng ngày càng chìm sâu, thụt lùi xa so với láng giềng.”
    Báo Vietnamnet dẫn hẳn hoi đấy nhá, em chả bôi đâu. Link đây này: http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/83825/sos-thu-bac-vn-tren-xep-hang-tri-tue-toan-cau.html
    Đần thì biết gì mà khát với chả vọng! Hoặc trên đần một chút thì mục tiêu thường nho nhỏ, be bé, con con và đôi khi nếu không muốn nói là bé nhỏ đến… ti tiện! Mục tiêu nhỏ thì nói cho cùng thường dễ đạt được và do vậy đem lại tâm lý thoả mãn, viên mãn, bằng lòng… dẫn tới thấy… hạnh phúc!
    Ngày bé, tôi có rất nhiều niềm vui vì tôi thường xuyên đạt điểm 9, 10 đơn giản. Mỗi ngày tôi chỉ cần kiếm được một bó củi để nấu, một rổ rau lợn, quét gọn một cái nhà be bé, nấu xong một bữa cơm mà thực ra có phải là cơm đâu vì nó hôm thì sắn gạc nai, hôm thì khoai, hôm thì ngô… là chủ đạo thậm chí hôm chả có gì. Còn “cơm” chỉ là “khái niệm”, “phạm trù” mà cách mạng XHCN đang… nghiên “kíu”! Nhưng trong lòng cảm thấy rất vui vì kết quả công việc mà mình hoàn thành tốt đẹp hiển thị ngay trước mặt!
    Ngày nay thì khác! Mong ước vật vã hơn. Tỉ dụ tôi bi giừ mà mua được một con ma – tít cỡ 5 ngàn đô thôi chẳng hạn. Cá với cả nhà rằng tôi vui lắm lắm, tôi hạnh phúc lắm lắm… và xem lại thì niềm vui ấy cũng thuần tuý xác thịt mà chả có mảy may những khát vọng lớn lao về tâm hồn và tinh thần. Và tôi cá rằng thằng tư bản thối tha giãy chết nào đó mà biết được cái khát vọng vĩ đại của tôi – công dân một nước XHCN – chắc nó… chết mất! Chết vì thiếu ô- xy do không thở được vì sặc cười!!!! Lêu!
    Ngu không biết gì để khát vọng và do vậy khi cái phần con mà cụ thể là cái dạ dày được lấp đầy, bằng cơm có thêm tí cá và thịt thì cảm thấy mình… hạnh phúc, rất rất hạnh phúc! Hạnh phúc đôi khi đơn giản vậy mà các nhà văn, nhà thơ cứ tán loạn cả lên. Nào thì là… hạnh phúc thì là được hi sinh a! Hạnh phúc thì là được chết a!
    Hạnh phúc của cha ông tôi mà cụ thể là ông Nam Cao đơn giản là bát cháo hành, miếng thịt chó với ông Nguyễn Công Hoan và tô phở với ông Nguyễn Tuân! Hé!
    Phải chăng vì thế tôi là người đứng thứ hai trong bảng sắp hạng hạnh phúc toàn cầu mà truyền thông nhà tôi đang rêu rao cho mọi người trên trái đất biết.
    Xoay quanh mỗi miếng ăn mà nước tôi nhiều thạc sỹ, tiến sỹ lắm.
    Thành ra cái tổ chức World Intellectual Property Organization – WIPO thuộc LHQ nó nói về trí tuệ nước tôi mà cứ như bôi nhọ trí tuệ nước tôi tức là bôi nhọ các thạc sỹ rồi tiến sỹ nước tôi.
    Còn tôi, một cử nhân (Thạc với tiến đã nhiều hơn… nợn! thì hạng tôi nhiều nhiều hơn hơn… nợn) chỉ biết ta thán: Ôi hạnh phúc của một lũ đần!
    Và vì vậy, chúng đang làm cho cái Tổ quốc của mình trở nên nhoe nhoét! nhoe nhoét! nhoe nhoét!

    • PVNhân says:

      Thâm thúy thay…Trần Kẽm!!!

      • Trần Kẽm says:

        Thâm thì không chắc và em không dám nhận nhưng đen thì nhà em đúng vậy! Em đen! Bộ quân… khu và bộ chín chị (đều cần và đều thík!) chỗ thì lông, nơi thì tóc nên đen là nhẽ. Còn “ra” và “dăng” thì thôi “dồi”… đen cả lũ! riêng… dăng ngoài tội đen con mắc thêm cái tội vâu. Thành ra em… tươi dù em đã sang xuân 41 bác ợ và đời nhiều khi với em rất… vật!!!

        • Tịt Tuốt says:

          Bác viết nhiều còm rất…”máu”! Nay được biết đời của bác rất…”vật”! thiển nghĩ bác nên lấy nick name là TRẦN AI hợp hơn là Trần Kẽm.. 😆 🙄 😛

    • Nguyễn Hùng-79 says:

      hâm mộ bác Kẽm.

    • TC Bình says:

      Mưu cầu hạnh phúc cho bác Trần Kẽm, biện pháp đề nghị:
      -“Ra”: tắm trắng.
      -Bộ chí chị, bộ…: nhuộm trắng tuốt.
      -Răng: nhổ, nắn hàm, trồng mới.
      -Đời nó “vật”: Đời vật thì vật lại. Vật ngày vật đêm, bà lớn bà nhỏ. Tóm lại là “Sống nuôi-Chết chôn”, “Còn ăn-Hết…mượn”.
      Bác cứ thử xem, có sao em đền. Hi Hi.

  20. […] KTS Trần Thanh Vân: Đèn Vàng và nỗi niềm người Hà Nội (Hiệu […]

  21. Tg says:

    Hình như bài này chuyển nội dung từ một Hà Nội phức tạp, lộn xộn sang thay tên đồi họ HN (?).

  22. Tantruonghung says:

    Tôi là người mà cả quê cha, quê mẹ đều ở HN nên đề tài gì về HN tôi rất quan tâm.
    Cái tên Thăng Long”hùng thiêng núi sông”, con rồng bay lên nghe ý nghĩa lắm, còn tên Hà Nội quen thuộc gợi lên nỗi thương nhớ như ca từ”Hà Nội ơi mộng với tay cao hơn trời” cùng với nhiều lời thơ làm đắm say lòng người. Đối với cá nhân tôi, từ “Hà Nội” gần gũi với nhiều kỷ niệm vui, buồn.
    Song như nhiều bạn đã viết tên gọi có quan trọng gì đâu khi mà thành phố xuống cấp và xô bồ, hơn nữa thành phố này bây giờ mang trong nó xứ Đoài(cách gọi tỉnh Hà Tây) diện tích lớn hơn nó trước đây nhiều lần thì Thăng Long hay Hà Nội có là gì?
    Đúng là trách nhiệm của nhà quản lý TP song cũng không thể quy kết họ được vì TP này là thủ đô của nước CHXHCHVN nên nó phải “đặc trưng” cho nhà nước này. Họ cũng chỉ là công cụ của những người ở trên.
    Nặng lòng với từ Thăng Long mà dân chúng nói ngọng là Thăng Nong(hay Hà Nội lại nói ngọng thành Hà Lội) thì cách gọi đâu còn ý nghĩa. Chưa kể rằng hiện nay có Câu Lạc Bộ Thăng Long của các cụ hưu trí(có cỡ) ở HN mà các cụ toàn bàn tán chuyện phi thăng long.

    Vấn đề là người Việt chúng ta giải quyết gốc rễ tên của đất nước mình.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      To Tantruonghung.
      Vậy là chúng ta cùng Hà Lội, nhưng bạn là ” Hà Lội thuần chủng” hơn tôi, vì mẹ tôi dân gốc Đức Thọ Hà Tĩnh, nên tôi là dân lai ( tạp chủng ? ) Dù sao thì cái đất có tên là “Trong Sông” này cũng đã làm ta luẩn quẩn hãm tài suốt đời.
      Rất tiếc, quan điểm của chúng ta chưa thể gặp nhau thì đừng làm bực mình nhau vì các cuộc tranh luận không có hồi kết.
      Tôi có đọc sách của Tuệ Tĩnh, Người nói rằng: Phải tìm ra căn bệnh và nguồn gây bệnh thì ta sẽ biết cách trị nó.
      Ở đây, ta chưa bắt đúng mạch, chưa tìm ra bệnh thì lấy đâu phương pháp chữa bệnh?

  23. 3CANG says:

    HN được khen nhiều và chê cũng không ít.
    Vì bài của bác Vân có chữ “Đèn vàng” và chữ “tâm tư” nên trong phạm vi còm tôi chỉ xin nói ngắn gọn về giao thông HN. Đầu tiên là khiếp, khiếp và khiếp. Đó là cảm giác mỗi lần đi xa về HN mà phải ra đường. Đi bộ là khiếp nhất mỗi khi sang đường. Ngồi ô tô, nhìn qua cửa kính khiếp hơn đi xe máy. Đường nội đô của thủ đô so với trước 1975 không biết nhận xét thế nào về chất lượng thi công, bảo trì, không gian đi lại ở vỉa hè và giữ vệ sinh phố xá. Cảnh sát áo vàng đầy đường mà vẫn còn lộn xộn. Tôi chịu không hiểu nổi dân HN ta đi đứng thế nào nữa. Những năm đầu sau 1975, ở Sài Gòn, Đà Nẵng… ít thấy cảnh sát phải ra đường. HN bao giờ mới khá hơn bây giờ?
    Cảm ơn bài viết của bác Vân.

  24. nicecowboy says:

    Cái tên hơn 300 năm lịch sử của Sài Gòn , cái tên gắn liền với người dân miền Nam bao đời nay, cái tên thân thiết mà dân địa phương không ai muốn đổi, thì người ta đã dùng bạo lực “cách mạng ” luôn cái tên mộc mạc của nó rồi, và khai sinh lại cái tên mới : thành phố Hồ chí Minh . Nghe có vẻ “sang trọng hùng dũng” hơn cái tên mộc mạc Sàigòn (vì cái tên mới theo nghĩa Hán Việt thì : Chí Minh nghĩa là cực sáng !)

    Nhưng ngẩm lại, dùng bạo lực để cưởng bức đổi tên thì sớm muộn lịch sử sẽ trả lại cái tên thật cho nó. Lịch sử còn rành rành ra đó :

    Thủ đô (xưa) Petersburg của Nga, sau khi Cách mạng tháng Mười thành công được “cách mạng” cái tên, đổi là thành phố Leningrad để tưởng niệm lãnh tụ Lenin của họ. Nhưng đến năm 1991 khi chế độ CS không còn cầm quyền ở Liên xô, thì thành phố Leningrad lại được trở về tên cũ là Petersburg .

    Y chang chuyện đổi tên SG trở thành thành phố của bác Hồ, cũng lấy tên lãnh tụ cách mạng để đổi tên cho thủ đô đối phương. Chỉ còn có đoạn sau thì chưa biết ra sao ? Que sera sera ? Hehe.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Đúng rồi. Người ta rất sợ chuyện này xẩy ra

    • HỒ THƠM says:

      Ok với bác Cao Bồi ! Hãy trả lại tên cho em : SÀI GÒN – Hòn Ngọc Viễn Đông !

    • Tịt Tuốt says:

      đồng tình với gã Chăn Bò Tốt Bụng.

      Như KTS Trần Thanh Vân đã dẫn ở trên: “Năm 1946, theo tư liệu của nhà văn Sơn Tùng, một nhà văn – nhà báo lão thành có rất nhiều tư liệu về Hồ chủ tịch, thì sau khi đọc tuyên ngôn độc lập tại Vườn hoa Ba Đình, Cụ Hồ đã rất muốn lấy lại tên Thăng Long, nhưng chưa kịp làm thì chiến tranh chống Pháp nổ ra . Sau Pháp lại đến chống Mỹ , Cụ Hồ ctừ giã chúng ta khi chiến tranh chưa kết thúc, nên tên Thăng Long chưa được bàn trở lại.“. Nếu như thế, thiết nghĩ việc đổi tên Sài Gòn sang tên của Cụ là xúc phạm vong linh của Cụ. Một khi Sài Gòn chưa được trả lại tên thì nỗi đau chiến tranh sẽ vẫn mãi còn. Hãy trả lại tên cho Sài Gòn.

      Cụ Hồ có thể là một chính trị gia, đấu tranh vì đất nước và dân tộc Việt Nam thực sự. Nhưng những người giành độc lập, họ thuộc về một thế hệ khác. Chiến tranh đã qua hơn 37 năm. Giai cấp lãnh đạo hiện nay phải được đánh giá bằng những thành quả của chính bản thân họ. Không thể mượn danh Cụ Hồ để chống cho dàn khỏi sập mãi mãi… 🙄

      • Sóc says:

        Sóc là fan của cụ Hồ nhưng hoàn toàn đồng ý với quan điểm: để cho Cụ được yên nghỉ theo di chúc của Cụ. Cả cuộc đời cống hiến mà đến cái chết của mình cũng không tự mình quyết được- như vậy là sai với Cụ. Trả lại tên cho Sài Gòn. Nếu nhân dân Vinh – Nghệ An có yêu quý và yêu cầu thì đặt tên cụ cho Thành Vinh cũng được. Bỏ Lăng đi, tốn kém và đi ngược với tinh thần của Cụ là giản dị, tiết kiệm. Chưa kể giữa thành phố có cái mồ to, chẳng tốt cho hưng vượng chút nào cả. (Con nói vậy có đúng với phong thuỷ hay sai với phong thuỷ vậy cô Thanh Vân ơi)
        Và đừng đưa Cụ ra để chống dàn sập nữa. Bác Tít nói chí lí quá.

        • Tantruonghung says:

          Sóc à, mình cũng không hiểu thái độ hiện nay và sau này của dân Vinh-Nghệ An thế nào vì phải có trưng cầu dân ý độc lập, vì vậy chẳng dám gợi ý gì. Còn nghĩa trang Mai Dịch ở HN đã có ý kiến đề nghị di chuyển trên báo chí.

      • D.Nhật Lê says:

        Bác TT.nói đúng “…họ thuộc về một thế hệ khác.Chiến tranh
        đã qua hơn 37 năm”,nên họ đừng mãi…ăn mày qúa khứ !
        Chính khách lừng lẫy như Churchil mà còn bị dân Anh…đuổi
        về “giặt váy” cho vợ sau khi Thế chiến II kết thúc ! Hay tổng
        thống anh hùng De Gaulle bị dân Pháp vẫy tay chào…một đi
        không trở lại : Adieu ! Adieu notre général !

      • HỒ THƠM says:

        Về việc lấy tên một nhân vật lịch sử để “đè” lên một tên địa danh , tên thành phố đã có sẵn hàng trăm năm thật sự là một sự xúc phạm lịch sử và những người đã khuất , đúng ra là một sự “cưỡng hiếp” vô cùng lố bịch đối với lịch sử . Một vùng đất hay một thành phố nào đó, trong quá trình hình thành và phát triển đã trãi qua biết bao thời gian và công lao đóng góp gầy dựng của bao danh nhân .Một nhóm người , một đảng phái hoặc MỘT người nhất định không thể làm được , dù … nhớ ơn bao nhiêu đi nữa , dù là cuồng tín bao nhiêu đi nữa cũng không thể lấy tên một người “đè” lên tên vùng đất đã được tạo dựng hàng bao đời nay . Hãy trả lại tên cho SÀI GÒN . Đừng bắt chước Liên Xô , Lịch sử là lịch sử !

        Chỉ vì công “giải phóng ” mà lấy tên đè lên tên vùng đất thì Qui Nhơn phải là TP Nguyễn Nhạc , Hà Nội phải là TP Lý Thái Tổ , Vinh là TP Quang Trung , Thanh Hóa là TP Lê Lợi , Đà Lạt là TP Yersin , vân vân … thế mới công bằng nhưng … hơi bị loạn .

    • Ảo vọng says:

      Quá hay ! Quá đúng ! Bản thân tui đi đâu nghe ai hỏi gốc gác hoặc tin tức cũng luôn luôn xưng : SÀI GÒN, gọi tên khác nghe nó ngượng mồm ngượng miệng thế nào í ! Nhưng ở một đất nước mê khẩu hiệu tuyên truyền như mê …gái, thậm chí tên tuổi địa danh cũng trở thành một kiểu tuyên truyền nốt, thì sửa đổi, lấy lại tên xưa e còn lâu. Trừ phi… trừ phi … ặc ặc…

  25. D.Nhật Lê says:

    Theo như bài viết và nếu tôi không nhớ lầm là ở trong nước thì đèn vàng -> đèn xanh : xe được phép chạy.Thế nhưng bên Úc này,tôi thấy ngược lại thì đèn vàng -> đèn đỏ : xe phải dừng lại.
    Như vậy,tôi chẳng biết bên nào có cách hợp lý hơn để xử phạt nhỉ ?
    Tôi cũng chẳng biết đúng hay không ý kiến bác NCB.nói cảnh sát giao thông có thể điều khiển Đèn theo ý mình để phạt người lái xe,vì tôi chưa hề biết loại hệ thống đèn giao thông này !

    • Hồ Tại Thiên says:

      Bác NL nhớ lầm rồi: Tín hiệu đèn giao thông trong nước cũng giống Úc: xanh-> vàng->đỏ.->
      Đèn gt ở TP.HCM thông thường có 2 hệ thống điều khiển: tự động và trực tiếp bằng tay (dùng trong trường hợp điều tiết kẹt xe và …canh me CB nhà ta, hihi…)

      • D.Nhật Lê says:

        Cám ơn bác nói đúng.Hoá ra tôi nhớ lầm
        với kiểu đèn giao thông trước 1975 !

    • Thành says:

      “Xanh – Vàng – Đỏ – Vàng – Xanh” xx

  26. Kim Dung says:

    Xin loi Bac Van. Ko hieu Sao ten e Lai la Kim Di, du nhan phim Chu Kim Dung han hoi. Hi.hi

    • PVNhân says:

      KD…Cô lại đang ngao du ở miền nam?/

      • Kim Dung says:

        Chao Bac Nhan. E dang o Vung tau nghi mat a. Vua tham Bach Dinh ve. Ngac. Nhiem va that vong ve cach Nhin nhan 1 dia danh mang TINH chat lich Su. Cha ra gin giu Cha ra coi trong. Moi hieu cai y thuc he cung nhac no coi nhe van Hoa the nao

        • Tịt Tuốt says:

          Hèn chi:
          Vũng tàu nô nức tiếng đồn
          Có…cụ Tịt Tuốt ngửa…lưng ra bơi…
          hì hì… 🙄
          Chúc đằng ấy bỏ hết những lo âu, suy nghĩ để tận hưởng một kỳ nghĩ mát vui vẻ nhé!

  27. Kim Di says:

    Chao Bac Van. E dang o VTau va tap GUI comm bang IPhone cua con trai cho, bi gieu la dang hoi teen. Neu duoc quyen mo uoc thi e mo uoc HN phai dep ve Kien truc, hai Hoa ve do thi. Khi Nhin thu do cac nuoc dep van Minh, chi nho ve HN Cua Minh va Mong cac KTS Len tieng. Con ten HN hay TL deu dep ca Bac a

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      KD ơi
      Cảm động vì tuy chỉ có cái Iphone mà KD vẫn còm không dấu và Kim Dung biến thành Kim Di.
      Đề tài Hà Nội cao giờ cũng sôi động và cũng buồn và khiến mình bứt rứt.
      Cho dù thế nào thì mình vẫn giữ quan điểm riêng. Trong mỗi căn nhà đều có chỗ để bàn thờ, cổng ngõ, bếp núc….hợp âm dương ngũ hành. Thế mà kỳ lạ thay, một thành phố thủ đô lại không cần và cái tên nữa cũng tuỳ tiện.
      Tên Hà Nội có từ năm 1831, KD có hiểu sau khi ông vua Gia Long đạp tan Hoàng Thành Thăng Long năm 1803, thì chủ ý của ông vua Minh Mạng lập ra Tỉnh Hà Nội là gì không?

  28. Xôi Thịt says:

    Đọc thêm lần nữa cũng không rõ đối tượng độc giả bác TTV định hướng tới là ai. Không phải người nào cũng có thể coi những diễn viên như Phạm Cường , Lê Vi , Thu Quế , Phương Thanh , Đức Khuê là “trẻ” được, kể cả cách đây 6 năm.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Rất tiếc vì XT không xem nên khó tranh luận.
      ĐÈN VÀNG mà, hãy cẩn thận, hăng hái nóng vội là mắc bẫy như chơi
      Ý tôi muốn nhắn nhủ là bộ phim này có một giàn diễn viên tương đối khá và tất nhiên so với bác Hà Trọng, Trần Tiến Lê Mai….thì Phạm Bằng, Lê Vi ( con gái út cụ Trần Tiến Lê Mai ở ngoài đời ) thì là trẻ chứ sao?

      • Xôi Thịt says:

        Cái này thì đâu cần phải xem phim đâu bác Vân. Người đọc thì thường thích so sánh tương đối với bản thân. Bác viết thế những người không coi những diến viên kia là “trẻ” sẽ có cảm giác bác không viết cho mình đọc mà hướng đến lớp độc giả cao niên hơn.

        • Ảo vọng says:

          Dù có hiển nhiên cỡ nào cũng phải xem rồi mới bàn , bác XT ạ ! Nếu không, bác sẽ khiến tui liên tưởng đến cái xã hội mà trong đó người ta tha hồ phê phán, dè bĩu những thứ mình khộng thích song lại chưa bao giờ tiếp cận tìm hiểu nó đến nơi đến chốn. Chẳng hạn thoải mái chê bai Kant, Nietzsche, Hegen, Schopenhauer…trong khi “tầm nhìn” của bản thân chỉ dừng lại ở mức độ đọc trước tác của Mark – Angen và …chấm hết !

      • Tantruonghung says:

        Chắc là KTS TTV nhầm Phạm Bằng với ai rồi. Ông này chắc chắn đã già(không biết bây giờ còn cùng vợ, con bán bánh trôi tàu buổi tối nữa không?)

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Xin lỗi, Xôi thịt làm tôi cà cuống rồi. Trong bài viết, tôi ghi Phạm Cường, không phải Phạm Bằng…

  29. nicecowboy says:

    Cao bồi chả biết nội dung bộ phim nhiều tập ‘đèn vàng” trên là gì vì lâu nay có bao giờ xem các đài tv nội địa nữa đâu ? Cũng chả hiểu rõ lắm sự liên kết giữa bộ phim này và ý tưởng của KTS Vân về tên mới thủ đô . Tuy nhiên, NCB xin cũng tham gia bình loạn một chút về cái gọi là “đèn vàng” bằng cách kể lại một câu chuyện có thực sau đây :

    Sau 20 năm làm việc trong ngành tài chính ngân hàng, vừa qua Cao bồi sắm được một con xế hộp để thay cho con ngựa già đã cưởi bấy lâu nay (hehe, các còm sĩ đừng mắng NCB có thế mà cũng khoe), mấy tuần nay đi du lịch xa gần, nắm bắt thế thái nhân tình.

    Hôm nọ, thằng cháu lái xe ngang qua ngã tư Hai bà Trưng-Võ thị Sáu thì bị một cú đèn vàng nhớ đời. Nếu là đèn xanh mà có đếm lùi thì tài xế đoán biết khi nào đèn vàng để chuẩn bị stop. Nhưng ai ngờ hôm đó mấy ảnh canh me sẵn, 2 anh đứng ngay bên kia ngã tư (còn một anh đứng bên này ngã tư chỗ trụ điều khiển giao thông như thường lệ), lúc xe của NCB vừa đến ngang trụ đèn thì anh CA ở trụ điều khiển bật ngay qua đèn vàng : tài xế đã vừa qua trụ đèn đâu kịp thấy đèn vàng, còn NCB ngồi băng sau chỉ vừa kịp thấy đèn vàng lóe lên, bảo tài xế ngưng lại thì đã không kịp, xe đã qua vạch ngăn đành phải đi luôn (theo đúng luật giao thông 100% !)

    Vậy là 2 anh giao thông đứng bên kia đường chỉ chờ có thế, chạy ra ngay giữa đường chặn xe lại, mặc dù cũng có rất nhiều xe gắn máy sau đấy vẫn vô tư chạy qua ngã tư dù đèn vàng !

    Cái gì xảy ra thì các còm sĩ biết rồi. Thằng cháu tài xế cãi lại mọi cách, 3 anh CA cũng nhất định phạt. NCB nóng mũi xuống xe nói chuyện phải trái, tụi nó bảo việc này là của tài xế, không phải lỗi ở chú, xin mời chú về xe . NCB bảo thôi thì cứ ghi giấy phạt tên của NCB, rồi mình sẽ giải quyết nộp phạt. Họ cũng không chịu. Cuối cùng, họ bảo lỗi này rất nặng (vượt đèn vàng), có thể giữ bằng lái và phạt 1 chai rưởi.

    Hai bên kỳ kèo qua lại, cuối cùng mình thấy tài xế nhét xiền vào túi một anh.

    Lát sau hỏi lại, cậu tài xế kể rằng chúng hạ xuống 6 xị uống tại chỗ, khỏi biên bản (mỗi anh uống ít nhất 2 xị, nguyên văn !) . Nhưng cậu tài xế cũng gan lì, nhất định chỉ chịu chi 3 xị cho 3 anh, Cậu nói rằng vì sợ Cao bồi trễ giờ làm việc, nếu không thì cứ đứng đó đến cùng để phản đối tụi nó.

    Cậu còn nói thêm rằng biết mánh khóe của bọn này, hàng ngày đứng chốt ở đây đã quen, cứ thấy xe nào mới tậu, mới chạy thì y như rằng hai ba ngày sau sẽ kiếm chuyện phạt. Dễ nhất là không cho đèn xanh đếm số lùi, tùy tiện bật đèn vàng để tài xế trở tay không kịp, sau đó đòi nhậu.

    Từ đó về sau, mỗi khi xe đi ngang qua ngã tư VTS-HBT thì cao bồi lại thấy hồi hộp vì cái vụ đèn vàng này. NCB bảo cậu tài xế phải rất cẩn thận với trò này, nhưng cũng may vì thường xuyên đèn xanh có đếm lùi để mình chuẩn bị, hơn nữa chúng đã quen xe rồi đâu bắt nạt được nữa. Tuy nhiên NCB vẫn rất ấm ức mỗi khi bọn chúng bật đèn vàng bằng tay (thỉnh thoảng thôi) thì NCB biết chắc là hôm đó bọn chúng định quăng lưới một chú xe mới nào đó.

    Đèn vàng là để cho người dân chuẩn bị bước sang một giai đoạn mới. Mình chấp nhận đèn vàng, ngưng lại chờ đợi vì tôn trọng luật lệ chung, để an toàn và có tư thế vững vàng khi sang giai đoạn mới.

    Nhưng các anh làm việc nhà nước đã lợi dụng sự mập mờ trong giai đoạn quá độ này (stop hay có quyền đi tiếp tục) và đã tùy tiện bật đèn vàng theo ý muốn chủ quan của mình, để gây khó dễ cho người dân.

    Khi kể lại câu chuyện đèn vàng này cho bạn bè nghe, ai cũng bảo thế là còn may, mấy chú CA Sài gòn đó cũng ham ăn, nhưng không ăn bẩn lắm !? nếu gặp phải bọn CA các tỉnh khác thì không có vụ vài xị đâu, phải vài chai mới xong . NCB chỉ biết than trời, ăn như thế mà còn chưa là bẩn sao ?

    (Phải chi đạo diễn và biên kịch bộ phim đèn vàng làm một đoạn thực tế về bật đèn vàng “bằng tay” như NCB gặp phải thì hay biết mấy.)

    • Minh Duong says:

      Cám ơn thông tin của Bác NCB, em ở tỉnh thỉnh thoảng lên SG, vụ này phải cẩn thận mới được.
      Chúc mừng Bác có xe mới ở xứ Thiên đường xe đắt hành đầu thế giới. 🙂 🙂

      Posted by 113.187.17.161 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
      This is added while posting a message to avoid misusing the service

      • TC Bình says:

        Có mấy kinh nghiệm đi xe máy ở SG, xin phổ biến để giúp bác nào ít đi cho đỡ khổ.
        -Trừ những người sống lâu năm ở SG, khó ai mà rành rẽ hết mọi con đường được. Vì vậy trước khi đến 1 địa chỉ lạ, tốt nhất nên thủ sẵn 1 tấm bản đồ, đi tới đâu “nghiên cứu” tới đó. Nếu không thì cứ hỏi đường mấy anh xe ôm, mấy bà bán thuốc lá, họ rất nhiệt tình (Ở HN, tôi đã 1 lần bị chửi khi hỏi thăm tìm 1 quán cà phê: “Đây chỉ bán nước chè, uống cà phê thì xéo”). Ở SG thì yên tâm, miễn là lịch sự.
        -Trước khi quẹo vào con đường nào, tốt nhất quan sát nhanh coi có xe nào cùng loại với mình đi không. Đừng tìm bảng cấm mà… hết hơi. Đường xá nay cho mai cấm khôn lường, có dân địa phương mà đi là an toàn, có là đường cấm cũng không có CA đâu mà lo.
        -CAGT ở SG có tiếng là “dễ thương” miễn là mình “biết điều”. Nếu mà gặp tốp 3-4 chàng đứng 1 chỗ thì đừng năn nỉ, vô ích vì đông quá, các chàng giữ kẽ. Gặp 2 chàng đi riêng thì khỏe. Luôn luôn chuẩn bị sẵn 1 tờ 100. Kẻ hèn này đã bị 1 lần không có tờ nhỏ, đành xài tờ 200, đứt ruột. Còn tờ nhỏ hơn 100 thì chưa dám thử, sợ…Quy trình là: đứng sát vào chàng, vừa năn nỉ vừa chuồi tiền vào túi quần chàng. Bảo đảm thành công 99, 9%, khỏi nộp phạt lòng vòng mất công mất việc.

        • khúc chả lụa says:

          Dạy gì không dạy, dạy cho người ta hư là nhanh.
          KCL rất ghét cái kiểu “phong thư phong bì” này, dù có vài lần bị, xong vẫn lấy cớ bận công việc riêng mà lẻn ra ngoài đi nộp phạt.
          Ngoại trừ bất khả kháng (huhu, nhớ lại mấy lần trong bệnh viện hay đi kê khai hàng hóa,tụi Hải quan toát hết mồ hôi).
          Nếu phải chọn lựa, KCL chọn cách nào đó nhưng tuyệt đối không dễ dãi với chính mình được.

        • TC Bình says:

          @ KCL: Đúng là tôi có chỉ (không dám dạy đâu) bậy bạ. Vì rằng CAND (được coi là) được giáo dục đàng hoàng mà cứ sinh ra bậy bạ. Thôi thì chỉ quách anh em mình điều bậy bạ cho …được việc. Mí lại đầy tớ mình đứa nào cũng nghèo, giúp nó nghèo thêm một tí để…kích cầu í mà. Bác thông cảm.

      • phongnguyen says:

        Tôi không hiểu được, luật chỉ cấm vượt đèn đỏ, chứ sao lại cấm vượt đèn vàng???

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Thứ nhất : Chuyện phim dài, tôi không muốn kể lại, nhưng đúng như bác Cao Bồi Đẹp Chai kể chuyện của bác, đèn vàng là cái bẫy, hăng hái, nóng vội là toi ngay.
      Thứ hai: Khác với Bác Cao Bồi Đẹp Chai, tôi thỉnh thoảng vẫn xem phim VN để ngẫm sư đời, một số phim có cố gắng, thâm thuý ra trò bác ạ. Thường thường tôi xem tên diễn viên rồi quyết định xem hay không.

    • phongnguyen says:

      Theo văn bản Luật số 23/2008/QH12 của Quốc hội : LUẬT GIAO THÔNG ĐƯỜNG BỘ mà tôi mới google được, qui định như sau :”…Tín hiệu vàng là phải dừng lại trước vạch dừng, trừ trường hợp đã đi quá vạch dừng thì được đi tiếp.”

      Gọi là Luật Giao Thông, tức là phải thông qua quốc hội và được chính phủ ban hành, mà lại có những qui định vô lý, không thể thực hiện như thế …cho nên chả trách có người nói VN chỉ có luật rừng. Và tôi cũng không hiểu tại sao người VN mình có thể chấp nhận một sự vô lý như vậy, mà hầu như không ai lên tiếng, kiến nghị mà chỉ chấp nhận hối lộ hoặc đi nộp phạt??

      Ai trong các bạn có thể dừng trước vạch khi đang lái xe với tốc độ khoảng 40 km/h và đèn vàng bật lên khi xe bạn chỉ cách vạch dừng 2 hoặc 3 m một cách an toàn??? Hãy so sánh với qui định của nước ngoài : A steady yellow signal warns you that the signal is about to turn red. All movement facing this light should prepare to stop or clear the intersection. Do not enter the intersection if you can stop safely.(dịch thoát như sau : Đèn vàng sáng cảnh báo tín hiệu giao thông chuẩn bị chuyển sang đỏ. Tất cả phương tiện di chuyển đối diện với đèn vàng NÊN CHUẨN BỊ dừng hoặc ra khỏi giao lộ. Không di chuyển vào giao lộ NẾU BẠN CÓ THỂ DỪNG MỘT CÁCH AN TOÀN.)

      Cần thiết phải thể hiện tính dân chủ từ những việc thực ra không phải là nhỏ như thế.

      Rất xin lỗi Bác Trần Thanh Vân về cái com hơi không phù hợp với bài viết tâm huyết của bác, mong bác thông cảm, vì dù sao cũng có một chút “đèn vàng” :-).

      • nicecowboy says:

        Cám ơn ban phong nguyen đã hỏi và tự trả lời khá chính xác !

        Chết người là ở chỗ này : nếu đã qua vạch dừng mà đèn vàng mới bật lên thì không sao, xe có quyền chạy tiếp ; nhưng nếu chưa qua vạch dừng, dù gần sát đến 1 tấc mà đèn vàng bật lên thì xe bắt buộc phải ngưng lại ! Đây chính là cái điểm củ chuối ngu xuẩn nhất (khác với luật giao thông nước ngoài mà bác trích dẫn), và chính là cái khe hở mà mấy cha Công An dùng làm cái bẩy để quăng lưới câu Cao bồi như chuyện mình kể vừa rồi. Tức chết được, nhưng tụi nó nói đúng y chang theo luật (rừng) VN thì sao mình cãi lại được.

        Tụi nó chờ xe vừa gần ngang trụ đèn (tài xế bị trần xe che tầm nhìn đâu còn nhìn thấy đèn tín hiệu) thì bật đèn vàng liền . Thế là chết. Hoặc anh tài xế nào thắng lại kịp thật gấp, thì thế nào cũng bị xe phía sau hun đít nhất là xe gắn máy phía sau.

        Nhắc lại còn tức, bây giờ mà lái xe qua các ngã tư mà trụ đèn giao thông không có đếm số lùi thì bực bội lắm.

        • phongnguyen says:

          Cam on anh Nicecowboy, Thế thì tại sao chúng ta không viết thư đề nghị, có ký tên càng nhiều càng tốt, cho các đại biểu quốc hội yêu cầu điều chỉnh vì đó là quyền của công dân mà. Đó cũng là cách mà chúng ta thực tập dân chủ, từng bước.

    • qx says:

      Cao Bồi mà không cỡi ngựa lại cỡi xe hơi, lóng ngóng bị phạt phải rầu khà khà …

      qx

  30. KTS Trần Thanh Vân says:

    Tôi thấy thật “thú vị” vì Entry này vừa mới ra mắt, đã được cả Hang Kua diễu cợt và phê phán linh đình. Vậy xin được trả lời đôi dòng
    Vâng
    Xin thưa, đây là báo tôi gửi đăng trên báo Người Hà Nội cách đây 6 năm, nhân lúc vừa xem xong bộ phim ĐÈN VÀNG chứ không phải tôi mới viết đâu.
    Dạo ấy cũng là lúc có đợt kiến nghị phục hồi tên Thăng Long cho Thủ đô Hà Nội. Kiến nghị của nhiều người, trong đó có nhiều nhà KH danh tiếng và có cả các KTS trong đó có tôi. Mọi người yêu cầu xây dựng Thủ đô theo cấu trúc Phong thuỷ Thăng Long mà Vua Lý Công Uẩn đề ra và yêu cầu phục hồi tên Thăng Long vào đúng dịp kỷ niệm 1000 năm Thăng Long ( 1010- 2010)

    Người ta có xem xét không?, có, người ta bàn luận và xem xét rất kỹ, nhưng người ta không dám quyết định, vì người ta sợ rộ lên phong trào đề nghị phục hồi tên Thành phố Sài Gòn và bỏ tên TP Hồ Chí Minh thì nguy to? Đành rằng Sài Gòn – tức Si Kung – tức Tây Kống là tiếng Phù Nam Chân Lạp chứ không phải tiếng Việt, nhưng nó rất thân thương với người Miền Nam?

    Hôm nay thì dịp đó qua rồi

    Hà Nội !!!!
    Tôi sinh ra và lớn lên tại đây. Mồ mả tổ tiên tôi cũng tại đây ( chỉ cách Hồ Tây 25Km về phía Bắc.)
    Tôi có yêu Hà Nội quê cha đất Tổ tôi không ? Sao lại không?.
    Tôi yêu thành phố này với một tình yêu máu thịt nhưng đầy lòng trắc ẩn đau thương, vì hơn một thế kỷ nay, 80% sông hồ bị lấp, Long mạch bị triệt Nhiều người đã phải bỏ xứ ra đi để cho kẻ khác đến phá phách và kiếm chác.
    ÔI những câu thơ xưa:

    Nước sông Tô vừa trong vừa mát.
    Em ghé thuyền đỗ sát thuyền Anh.
    Ngập ngừng muốn tỏ tâm tình.
    Sông bao nhiêu nước, thương mình bấy nhiêu

    Hay

    Sông Tô nước chảy trong ngần
    Con thuyền buồm trắng lúc gần lúc xa

    Và ngay nay Sông Tô chỉ còn là những đoạn cống hôi thối, bẩn thỉu.
    …. Và, đúng là Hà Nội- Trong sông
    Người Hà Nội trở nên tự ty, ích kỷ, sống khép mình, lúc nào cũng chỉ biết nuối tiếc những ngày đã qua…. không ai dám nghĩ đến việc lớn và không ai dám làm việc lớn nữa.

    Tại sao?

    • Xôi Thịt says:

      Có vẻ như bác Vân và những người kia đề xuất phương án qui hoạch lại HN + đổi tên. Nếu đúng là thế thì bất kể phương án là hay hay dở, người ta từ chối là chuyện bình thường vì họ không thấy quyền lợi của mình.

      Những thứ họ thấy “có lợi” là nhập chớp nhoáng Hà Tây vào Hà Nội rồi dời đô ra Ba Vì… Không chắc bản đề xuất của bác Vân tính đến “Hà Nội quê lụa” ???

    • PVNhân says:

      Chị TV…tâm cảm với chị. Không thể nói hết suy nghĩ …Chúc chị và gia đình an vui/

  31. xanghứng. says:

    ” Tại sao phần đông Người Hà Nội tuy có tâm hồn thơ mộng, thông minh, đầy hoài bão nhưng cứ luôn tự ghìm nén để chỉ biết tự hào về cái đã mất ? ”
    (Đèn Vàng và nỗi niềm người Hà Nội.)

    Chúng tôi sinh ra tại Hanoi sau 1954, khi vừa đủ lớn để nhận ra cuộc sống xung quanh, hàng loạt câu hỏi sinh ra trong suy nghĩ mà không tìm thấy lời giải:
    -Tại sao lại phải khai trong lý lịch là “không tôn giáo” trong khi gia đình chúng tôi là Công giáo.
    -Tại sao phải khai rằng không có họ hàng thân thuộc ở miền Nam hay nước ngoài trong khi phần đông họ đang sống tại đấy,
    -Tại sao ông ngoại tôi mỗi khi nghe đài tiếng nói Hoa Kỳ, đài Sài Gòn là bố mẹ tôi lại sợ hết vía…
    Gần 20 năm sau, tôi mới biết tại sao, và vì đâu.

    Ông ngoại tôi là một luật sư, sau 1954, ông đã quyết định ở lại chỉ vì “nơi đây là Nhà, là Đất nước của mình”, quyết định đó đã cho tôi được cơ hội chứng kiến một phần của lịch sử Hà Nội !
    Từ 1954 cho đến cuối đời, ông cụ chỉ còn được theo dõi tin tức của con cháu cụ, của những bạn bè, người thân qua những bức thư họa hoằn lắm mới được gửi về sau khi chu du hơn nửa vòng trái đất qua Paris, qua một vài “Việt kiều yêu nước” về thăm, và qua nghe “đài địch” !

    Cụ được chính quyền mới cho phép ở tại căn nhà của cụ như một “nhân sĩ yêu nước”.
    Trong bản khai lý lịch suốt từ lớp 1 cho đến khi thi đại học, trong mục “thành phần gia đình” đều được ghi: “công nhân viên”, với lời “giải” mà không thể “thích”: “Cho nó cơ bản” ! Trong khi bố tôi là một bác sĩ chuyên khoa đầu nghành, với bằng tiến sĩ ở Paris.
    Đến tự hào về gia đình cũng là điều kiêng kỵ !

    Những điều bất hợp lý của đời sống cộng đồng, là mảnh đất nuôi dưỡng sự hiểu lầm, vô cảm, dối trá, dẫn đến những quan hệ hời hợt, xa lánh nhau và luôn tiềm ẩn sự ngờ vực lẫn nhau, thậm chí oán thán, thù ghét nhau ngấm ngầm, và như vậy tìm đâu ra sức mạnh. Tồn tại đã là kỳ công.
    Một ông thầy dậy văn hồi lớp 10 đã nói với chúng tôi: “Người với người là chó sói”.
    Hôm nay, khi chúng ta nói chuyện ở đây, đất nước đã “thống nhất” hơn 37 năm, nửa đời người trôi qua nhưng cái bóng của “Tự do-Hạnh phúc” xem chừng vẫn chỉ có trong giấc mơ !

    Giáo sư Sử học Phan Huy Lê có nói:
    “Có những việc trong bối cảnh nhất định, nhà sử học không thể nói ra được sự thật, nhưng cái gì đã nói thì phải nói Đúng Sự Thật !”.

    Những điều Tốt đẹp có trở lại, có đến, nhanh hay chậm tùy thuộc vào mỗi cá nhân, vào sức mạnh có Thật trong mỗi chúng ta, để mỗi người trong mọi người lại có quyền tự hào về cá nhân, về gia đình và Quê Hương mình, nơi chúng ta được sinh ra.

    Xin cám ơn các Cụ và KTS Trần Thanh Vân.

    • Triêu Dương says:

      Mượn ý gốc thơ Hồ Xuân Hương, tặng bác xanghứng:

      Chém cha cái kiếp giống nòi tôi
      Kẻ dốt trên cao, kẻ bực đời
      Dân chủ phò phạch, chăng hay chớ
      Được nói đôi điều, có cũng thôi.
      Cố viết sâu xa, lo duyệt kiểm
      Thì thà mượn gió, chém khơi khơi
      Thân này ví biết đời này nhỉ
      Bịt mắt, câm mồm, quẳng bút, chơi.
      7 Aug. 2012
      *****

      Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
      Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng
      Năm thì mười họa chăng hay chớ
      Một tháng đôi lần có cũng không.
      Cố đấm ăn xôi, xôi lại hẩm
      Cầm bằng làm mướn, mướn không công
      Thân này ví biết dường này nhỉ
      Thà trước thôi đành ở vậy xong.

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      To xanghứng.
      Bạn đã nói đúng cái thảm cảnh mà người Hà Nội đã phải chịu. Cho nên, gia đình bạn, gia đình tôi và nhều gia đình khác đều đã ngậm miệng cam chịu.

      Thảm cảnh ấy bắt đầu từ năm 1802 khi vua Gia Long lên ngôi chọn kinh đô ở Huế và đập tan Hoàng Thành Thăng Long đi. Rồi đến khi vua Minh Mạng lập ra tỉnh Hà Nội và xoa toàn bộ kinh thành Thăng Long trên bản đồ.
      Từ lúc ấy các sĩ phu Bắc Hà nghĩ gì? Cụ tổ nhà xanghứng nghĩ gì?. Còn tôi, tôi biết, cụ tổ nhà tôi bỏ ra đi với lời nguyền quyết tìn lại Thăng Long

  32. Xôi Thịt says:

    Thú thật là giờ nghe đến cái tên Thăng Long thì lại liên tưởng tới cái gì đấy chất lượng tầm tầm (mediocre): thuốc lá Thăng Long, rượu vang Thăng Long, kim khí Thăng Long … và thậm chí (nhất là) Đại Học Thăng Long (mong TC và em Đức bỏ quá 😉 ). 🙂

  33. A Qua says:

    Bác Tổng Cua, có rất nhiều bài viết hay về các nước mà bác đã đặt chân tới. Em vừa đọc bài báo “Sri Lanka bắt giữ 37 ngư dân Trung Quốc” trên báo Dân Trí nên em rất muốn biết đất nước này là đất nước như thế nào mà dám làm được việc to gan như thế.
    Em rất mong bác có một entry cho đất nước Sri Lanka bạo gan này.

  34. thinhraptor says:

    cho may hom nay moi doc dc entry cua lao Ba Ba !

  35. VHLINH says:

    Gia Hân, Gia Bảo, Bảo Ngọc, Gia Nam, Bảo Nam, Bảo Khánh, Thi Anh…Một loạt tên gần đây được các gia đình tích cực lùng sục để đặt tên cho con mình thay cho Hồng Hà, Vĩnh Linh, Quang Minh,… Văn Việt, …Văn Nam…và Hiệu Minh…Kim Dung…Thanh Vân…
    Nếu coi Hà Nội là đứa con trưởng của gia đình thì điều đầu tiên cần biết bố mẹ của nó mưu cầu gì và định hướng gì cho cuộc đời nó mai sau đã rồi hãy tính chuyện đổi tên.
    Em nhìn cảnh bố mẹ của Gia Hân, Gia Bảo… đang đạp đổ cổng trường thực nghiệm để chui vào lớp 1 thì vẫn nghi ngờ về tương lai của các cháu lắm anh Vân ạ.
    Cá nhân em, sẽ rất buồn khi phải cất lời bài hát ruột thịt của mình thế này ” Thăng Long ơi, tươi xanh màu áo học trò, những con đường thân quen còn đó…”.
    Em vote cho phương án “Tên tuổi không quan trọng bằng cách quản lý và tầm nhìn qui hoạch” ạ.

    • A Qua says:

      Hi, VHLinh đã đổi giới tính của tác giả rồi đó

      • VHLINH says:

        ÔI chết, em xin lỗi tác giả.
        Tuy nhiên, em vẫn giữ nguyên giọng comment dịu dàng ạ.

        • KTS Trần Thanh Vân says:

          Anh hay chị đều được VHLINH ạ.
          Nhưng khi Long mạch đã bị triệt, khi thủ đô bị trói buộc TRONG SÔNG thì tất cả trở nên u tối, dốt nát, điên khùng…. lấy đâu ra
          CÁCH QUẢN LY & TẦM NHÌN QUY HOẠCH?

  36. Nguoi Viet says:

    Tôi thích cái tên Thăng Long hơn Hà Nội nhưng theo tôi việc đổi tên HN bây giờ chưa phải là việc cần làm.
    Việc cần làm hơn là đổi cái tên dài ngoằng CHXHCNVN thành “Việt Nam” hoặc “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”.

    • Xôi Thịt says:

      Bác NV ơi. Tên nước phản ánh thể chế nhà nước. Chuyển biến từ bên trong mới là quan trọng. Thể chế, bản chất nhà nước thay đổi thì tự khắc cái tên sẽ phải đổi theo cho phù hợp 🙂

      • Nguoi Viet says:

        Bác XT nói kể cũng chẳng sai.
        Thế nhưng người đẻ ra thể chế thì họ trơ quen rồi, đâu biết ngượng.
        Ngượng là công dân của cái nước có cái tên hổng giống ai.

      • VHLINH says:

        Dạ, tên nước đôi khi cũng không hẳn phản ánh thể chế nhà nước một cách chân thực đâu ạ. Trường hợp của một nhà nước có Tổng thống vừa chết thảm ở Trung Đông là một ví dụ.
        Em nghĩ, nhiều khi cô Thắm muốn mình biến thành Angelina Thắm cho dễ hội nhập thì tốt nhất cứ đổi tên đi rồi vứt bớt các loại bèo ren trên quần áo đi hoặc mua sắm tân trang cho phù hợp sau cũng chẳng sao. Căn bản là cô ấy có muốn thay đổi và nhận thức được sự khác nhau giữa Thắm và Angelina Thắm nằm ở đâu để mà thay đổi hay không thôi ạ.
        Cá nhân em vote cho tên nước “Việt Nam dân chủ cộng hòa” với đầy đủ chuẩn quốc tế của các khái niệm kèm theo ạ. (Chuẩn quốc tế ở đây không liên quan gì đến ví dụ Thắm và Angelina Thắm mà em nêu trong ví dụ nói trên).
        Em xin lỗi nếu sử dụng tên riêng có chút động chạm đến ai đó. Chỉ là để minh họa rõ hơn cho ý của mình thôi ạ.

    • Thai A says:

      Tôi cũng đồng ý với ý kiến của N.Việt,cần phải đổi lại tên nước như tên nước cụ Hồ đã đặt
      khi tuyên ngôn độc lập(Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa)vì hai lẽ chính:
      – Tên này gắn với Tuyên Ngôn Độc Lập của nước.
      -Tên này mới đúng với ngữ pháp tiếng Việt không bị lai căng như “cái tên dài ngoằng CHXHCNVN”,vì :thành phần bổ nghĩa cho danh từ trong tiếng Việt goi là ” định ngữ”phải đứng sau danh từ.Bởi vậy VNDCCH chỉ cần gọi là VN cũng được,còn tên CHXHCNVN nếu
      goi tắt là CH thì không được vì danh từ lại đứng cuối cùng như tiếng Nga,tiếng Pháp,tiếng
      Tầu… Tôi ngạc nhiên vì cái tên lai căng ,mất gốc như vậy mà vẫn tồn tại mấy khóa quốc hội,chẳng thấy đại biểu nào ,kể cả những đại biểu là GS ngôn ngữ học như ông Nguyễn Minh Thuyết dám nêu ý kiến .Kể cũng là một sự lạ!Mà cái ông “chuyên gia” nào làm cố
      vấn cho TBT Lê Duẩn ngày trước khi đổi tên nước, nếu không là một người dốt ngữ pháp
      tiếng Việt thì là một tay đã xúi đểu cụ Duẩn!?Nếu muốn gắn cái nghĩa CHXHCN thì phải nói:
      VNCHXHCN mới đúng với ngữ pháp tiếng Việt.

      • Xôi Thịt says:

        Bác Thai A.

        Tôi thì cho là chữ Việt Nam để sau mới đúng ngữ pháp tiếng Việt. “VNDCCH hay VNCH là ngữ pháp tiếng tàu.

        Theo tiếng Việt: thể chế/đơn vị + tên

        Bác Hồ
        Đảng Dân Chủ
        Nước Việt Nam
        Cộng Hòa Việt Nam
        Ông Smith
        Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên

        Tiếng tàu thì viết thành danh từ kép nên viết tên riêng trước, các thứ loằng ngoàng sau.
        Tung Hoa nhân dân Quốc
        Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
        An Nam CS Đảng
        Clinton Tiên Sinh

        Tiếng Anh hay Pháp thì khi chỉ tên nước họ dùng cụm danh từ (noun phrase) với “of” (tiếng Anh) hay “de” (tiếng Pháp) nên thứ tự khá giống tiếng Việt

        Republic of XYZ

        • Thai A says:

          Xin Xôi Thịt đọc cuốn “Danh ngữ…tiếng Việt”của giáo sư ngôn ngữ Nguyễn Tài Cẩn.Tên nước TQ
          theo trật tự của tiếng Hán :Trung Hoa nhân dân dân cộng hòa quốc” ,ở đây trung tâm của
          danh ngữ là”quốc “chứ không phải là “Trung Hoa”.Dịch ra tiếng Việt phải bắt đầu từ “quốc”,hoàn toàn ngươc với ngữ pháp tiếng Việt:”Nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa”.X.T chỉ
          nhìn trên hình thức vị trí trước sau mà không thấy bản chất trật tự ngữ pháp hoàn toàn khac nhau,nhầm lẫn giữa ‘hiện tượng ”và “bản chất” rồi đó.

  37. Xôi Thịt says:

    Quay đi quẩn lại ý bác Vân vẫn là kêu gọi đổi tên Hà Nội thành Thăng Long. Như ý kiến đã nêu trong entry (https://hieuminh.org/2011/05/09/lay-lai-ten-thang-long/), tôi nghĩ cái tên không quan trọng và nó sẽ không làm Hà Nội mình khá hơn. Bản chất tốt sẽ làm cái tên trở nên danh giá. Khoác cho Hà Nội một cái danh hiệu mỹ miều rồng bay phượng múa thì nhìn vào thực trạng mình lại thấy hổ thẹn hơn: “thành phố vì hòa bình”, “thanh lịch văn minh”…

    Nếu chỉ nhờ cái tên thì giờ nước ta đã “Hùng Dũng Sang Trọng” lắm rồi.

    • Tịt Tuốt says:

      Cũng như đêm cuối cùng của Đường Tăng trằn trọc không sao ngủ được, chờ ngày mai vào yết kiến Như Lai để lên kiếp Phật. Cụ Phúc đêm nay cũng vậy ! Ngày mai cụ tuyên thệ vào quốc tịch Mỹ. Cụ nằm trăn trở nghĩ đến cả mười năm trời đằng đẵng, từ khi đủ năm để hợp lệ nạp đơn đến những đêm đứa con trai đi làm về chở cụ đi học lớp luyện thi vào quốc tịch ở văn phòng USCC. Cụ nghĩ nó như con thoi giữa 2 thế hệ. Trong tuần đưa cụ đi học tiếng Anh, bắt cụ phải trả lời điện thoại “hello” chứ nói “tôi nghe đây” làm sao Mỹ hiểu được .

      Cuối tuần đưa con đi học tiếng Việt, mắng con gọi xe “fire truck” là “xe lửa” phải nói là “xe cứu hỏa” hay “xe chữa lửa” chứ. Nhiều lúc cụ thấy phải chi mà thằng chắt đi học tiếng Anh, còn cụ đi học tiếng Việt thì mới đúng theo lý tự nhiên của trời đất

      Thoạt đầu cụ tưởng cả lớp luyện thi vào quốc tịch này, đầy những cụ tuổi gần đất xa trời, học để giết thì giờ, cho bớt nỗi buồn xa xứ. Vậy mà ngày bà cụ Ngà thi rớt, cả lớp xôn xao lên như ngày Mỹ rút quân ra khỏi Việt Nam. Thực ra thì bà này rớt cũng đáng đời lắm. Đời thuở nào ông quan tòa hỏi tổng thống Mỹ là ai, bà cụ lại trả lời là Nguyễn văn Thiệu thì đậu làm sao được ?

      Sinh nhật người nào trong lớp, bà cũng làm cho một cái bánh gà-tồ rồi bắt các cụ vây quanh hát “Happy Birthday”. Cụ không biết đến ngày chết thì người ta có hát “Happy Deathday” không, bởi vì cụ nhớ bên quê nhà những ngày kỵ giỗ mới thật là quan trọng. Con cháu tụ họp ăn uống 2, 3 ngày liền. Chứ ngày bước vào trần thế khổ ải này, người ta phải dày công tu hành để thoát ra khỏi vòng luân hồi, thì mừng rỡ ngày sinh để làm gì ?

      Vậy mà thời gian thấm thoát qua đi, rồi cũng đến ngày cả lớp đi thi. Các cụ sáng sớm đã ngồi đầy ra ngoài phòng đợi của sở di trú trong tòa đô sảnh thành phố. Cụ nghĩ ngày xưa đi thi Hương Hào, thi ở đình cũng chỉ rộn rịp đến thế là cùng. Con cháu đem theo cho nào là bánh trái, nước uống, cả ghế xếp để ngả lưng , như thi vào quốc tịch đến mấy ngày trời. Bây giờ trí nhớ các cụ kém cỏi, học được tiếng Mỹ chữ nào, vài bữa lại quên hẳn đi không biết phát âm làm sao. Cho nên đi thi, cụ nào cũng viết chi chít, như xâm mình trên tay, các câu trả lời phiên âm ra tiếng việt. Thằng cháu cụ Tốc thì cứ nhắc đi, nhắc lại Ngoại nhớ ngày lễ quan trọng nhất của Mỹ không phải là Tết, mà là ngày Độc Lập nha! Cụ lại kéo tay áo lên lẩm bẩm kiếm chữ “IN ĐỄ BÊN ĐÀNG” . Bà cụ Ngà hỏi với qua “có phải là ngày Tây về nước không, cụ Phúc?” Cụ đành thở dài, biết ông tòa muốn đánh rớt thí sinh nào thì chỉ cần bắt hát bài quốc ca Mỹ là thí sinh đó rớt ngaỵ

      Vậy mà Trời phù hộ, cả lớp đậu hết. Cụ còn nhớ ngày ăn mừng tân khoa, cụ nào cũng hí hửng như những đứa trẻ con vừa lên lớp, cầm vẫy lá cờ Mỹ để chụp hình lưu niệm. Bà cụ Ngà hôm ấy đẹp hẳn ra, mặc cái váy đầm thay cái quần đen vừa nói “Con gà tui lội sông” (congratulations), vừa hi-fi, vừa “hug gió” mọi người . Cụ thấy mọi người như trẻ ra dến cả chục tuổi. Có thể là vì cái ôm nồng nàn da thịt của bà cụ Ngà làm cụ thấy trong người đổi thay như cả một mùa xuân hừng hực kéo nhau về. Có thể là vào quốc tịch mới, làm người ta tưởng như đổi thành một kiếp người khác, trở lại cái tuổi tập ăn tập nói, nên hồn nhiên như một đứa trẻ thơ.

    • Tịt Tuốt says:

      Thế mà đêm nay cụ lại trằn trọc. Một phần là vì cụ cứ nghĩ đến ngày mai ở tòa đô chính, ông thị trưởng thành phố tổ chức nghi lễ tuyên thệ vào quốc tịch riêng cho cộng đồng người Việt, để đánh dấu một chặng đường gần phần tư thế kỷ tàn cuộc chiến tranh của người Mỹ tại Việt Nam. Ông chủ tịch mấy hôm nay hăm hở nhắc nhở bà con mặc đồ cho đẹp để lên truyền hình. Mọi người học thuộc lòng câu “I am proud to be an American” để khi báo chí radio người Mỹ phỏng vấn thì tỏ ra cộng đồng người Việt mình mau hội nhập hơn các cộng đồng sắc tộc khác.

      Cụ cứ nghĩ tới lúc trước cử tọa cả nghìn người, có thống đốc tiểu bang, nghị sĩ , dân biểu quốc hội, quan chức các ngành , người ta gọi tên cụ lên khán đài nhận bằng công dân Mỹ, là cụ lại xốn xang trong người. Chả vì cụ ngang bướng giữ cái tên cúng cơm của cụ. Tên họ trong tờ khai sinh cụ là Dư Quí Phúc. Ở trại tỵ nạn, cụ đã bao nhiêu lần cãi gàn cãi bướng với mấy người thông dịch viên là tên cụ phải có dấu mới là tên của cụ Tiếng Việt một chữ có hằng chục nghĩa nếu không bỏ dấu. Thí dụ như LO có thể là lờ, lợ, lờ, lơ, lộ, lô, lố, lồ, lồ, lo, lọ ,lò, ló, lõ .. . Vậy mà có ai nghe cụ đâu , người ta cứ điền vào tên trước họ sau. Thế là thành Mr. Phắc Du!

      Cho đến hôm cụ còn nhớ mãi ngày nhà thờ First Bapstist Church bảo trợ gia đình cụ đến thành phố này. Hôm ấy chủ nhật, nhà thờ đông đảo chật cứng đến nỗi người ta phải đứng lan ra ngoài hành lang. Ông mục sư trịnh trọng giới thiệu gia đình cụ mới dịnh cư. Cứ mỗi lần tả cảnh gian khổ gia đình cụ trải qua, cả nhà thờ lại xướng ầm lên Alleluja có nghĩa là ngợi khen chúa. Cuối cùng ông mục sư nói dõng dạc giới thiệu cụ: Please welcome , Mr. Phac Du, Cái giọng ông oang oang lên “Phac Du!” Cả nhà thờ đang xôn xao bỗng im lặng như chiếc xe lủa thắng gấp lại rồi lấy trớn lao tới cười nghiêng, cười ngửa . Ông mục sư ngơ ngác sửa lại gọng kiến, nhìn xuống tờ giấy viết tay rồi đọc lại tên cụ lần nữa Phuc Du. Lần này đến phiên ông mục sư gấp người lại làm đôi, cười sặc sụa chảy cả nước mắt nước mũi ra. Cụ Phúc chân ướt chân ráo, tưởng đó là phong tục địa phương chào đón mình đứng bụm hai tay đưa lên trán bái tứ hướng để cảm ơn sự ưu ái của nhà thờ .

      Sau này ông mục sư cho người đến đề nghị cụ đổi tên gọi để lấy lại sự nghiêm trang . Một là cụ lấy hẳn tên Mỹ như John, Peter, Larry..cho dễ gọi Hoặc phiên âm tên cụ tiếng Việt Ông Phúc Dư ra tiếng Mỹ là “Mr. Foot Joy”. Cụ bực lắm, tên cụ từ Việt Nam là Quí Phúc, nghĩa là ơn phước quí báu của trời phật ban cho, sang đến đây thì lại thành…”Túc Hân”: là bàn chân hân hoan. Cụ bỏ xứ sở ra đi, mất hết chỉ còn một cái tên Việt là cái di sản gốc gác của cụ mà đành phải mất luôn sao. Từ đó cụ không đi nhà thờ Tin Lành nữa, nhưng tên cụ thì cứ tạm thời giữ vậy. Cụ đi tỵ nạn vài bữa, khi nào quốc gia thanh bình thì cụ lại dắt các con cháu về VN. Thà làm cụ Phúc nước Việt , hơn làm cụ Túc nước Huê Kỳ.

      Ngày mai cụ tuyên thệ vào quốc tịch Mỹ. Thế mà cụ Phúc lại trằn trọc đêm nay không sao ngủ được. Cũng bởi vì mấy hôm trước các cụ tân khoa bàn về chuyện tiếp tân mừng ngày nhập tịch Mỹ. Bế tắc từ đầu chỉ vì các cụ phải chọn món ăn cho buổi tiệc. Món ăn nào đãi khách vừa thích hợp với quốc tịch mới, vừa có bản sắc dân tộc .

    • Tịt Tuốt says:

      Ông Hai Bò lên tiếng ngay. Ông này tên việt nam là Cao Văn Tự, trong giấy tờ viết là Tu Cao. Mỹ đọc là “two cow” nghĩa là 2 con bò. Từ đó có tên Hai Bò. Vốn là dân thông dịch viên cho Mỹ ở căn cứ Long Bình, sang bên này ông bán bảo hiểm nhân thọ. Cụ nào mà được ông kéo riêng ra góc phòng đều sợ run lên như tử thần đến, vì ông Hai Bò cứ thúc dục luôn “cụ thử nghĩ coi cụ còn sống được bao lâu, trời gọi ai người nấy dạ”. Thú chết để da, người ta chết để tiếng. Mấy cụ qua đây ăn phút tem (Food Stamps) thì có tiếng gì mà để, chi bằng mua cái bảo hiểm nhân thọ, đến khi chết để lại cả bạc triệu cho người ta xây một cái chùa hay nhà thờ có phải là tên tuổi mình khắc vào bia đá nghìn năm, bất tử với đời không”. Tưởng ông dọa chết thì cóc ai thèm mua, thế mà từ ngày cụ Hanh mua cái bảo hiểm nhân thọ đầu tiên, Hai Bò bỗng đắt khách như tôm tươi.

      Chả vì cụ Hanh mới đoàn tụ gia đình vài năm nay. Mấy đứa con qua từ năm 75, nhà cao cửa rộng , ngày cụ đến phi trường không thấy đứa nào ra đón. Thằng Tư thì đùn cho chị Ba, vợ thằng Bảy thì nói nhà nó có lầu cao, sợ ổng già đi chỏng gọng, té bể đầu. Hôm ấy, cụ Hanh lủi thủi đi với bà Mỹ USCC về ở cái phòng trong khu housing Mỹ đen. Hôm nghe Hai Bò dụ mua bảo hiểm nhân thọ, lại chịu lấy bằng phút-tem, cụ Hanh mua ngay. Vài hôm tin đồn cụ có cái bảo hiểm bạc triệu, mấy đứa con bỗng có hiếu hẳn ra, tranh nhau mời cụ về nhà ở. Chồng con Năm Thúy đánh lộn với thằng Tư chỉ vì tội không để cho nó báo hiếu nuôi ông già vợ. Ngày nào cụ muốn ăn thức gì, đám con rối rít đi mua về ăn không hết. Có điều hơi lạ là… không đứa nào mua sâm cao-ly để cụ uống cho khoẻ người, sống thọ thêm ra.

      Thỉnh thoảng trái gió trở trời, cụ mới ho hen cảm cúm nằm trên giương vài ngày là cả nhà xúm lại bàn chuyện làm cái di chúc sao cho hợp lệ với thủ tục tiểu bang, để lãnh tiền bảo hiểm mà không phải đóng nhiều thuế.

      Thấy cụ Hanh chỉ mua cái bảo hiểm nhân thọ mà được con cái hậu đãi, đi học mặc áo vest, tay cầm attaché thì các cụ ngộ ra rằng tội gì ở xứ cờ hoa này mà không làm triệu phú. Sống trên đời mà không mua bảo hiểm nhân thọ, xuống âm phủ biết có hay không, bèn ùn ùn theo năn nỉ Hai Bò để được giá rẻ. Chết được bonus một cái hòm cẩm lai của nhà táng xác tặng quảng cáo.

      Hai Bò bỗng dưng trở thành ân nhân của hội bô lão, nên khi Hai Bò nói bất cứ cái gì, mọi người đều lắng nghẹ Hai Bò trịnh trọng xoa 2 tay vào nhau. “Cái tradition của người Mỹ từ trước đến nay, party mà có tính cách dân tộc là phải có barbecue. Barbecue là chữ ghép bởi 2 chữ “Barbaric và cuisine” có nghĩa là cách nấu ăn cách mọi rợ. Ám chỉ một sinh hoạt văn hóa bán khai của người da đỏ ngày trước. Họ mới là người Mỹ chính hiệu con nai vàng. Tuy những người da trắng đến đây, dùng vũ lực cướp hết đất đai của người da đỏ để lập nên Hiệp Chủng Quốc, người Mỹ luôn luôn nhắc nhở con cháu họ ông tổ Mỹ là người da đỏ bằng cách ăn barbecue. Do đó chúng ta trở thành công dân Mỹ, uống nước nhớ nguồn: “drinking water remember origin hole”. Tôi xin đề nghị món ăn barbecue “

    • Tịt Tuốt says:

      Cụ “Can’t Do” đứng lên khua tay phản đối. Tên thật cụ là Đỗ Thành Cẩn. Viết theo lối Mỹ thì họ tên lẫn là Can T. Do. Bà cô dạy Anh ngữ thấy cụ chả bao giờ chịu làm homework, bèn đọc luôn là “Can’t Do”. Cụ là người duy nhất không mua bảo hiểm của Hai Bò vì bà xã cụ còn sồn sồn. Cụ chỉ sợ có bảo hiểm nhân thọ thì nhiều khi chết sớm vì lâu nay cụ Can’t Do không còn hăng hái trong chuyện phòng the, mà vợ cụ còn xuân xanh lắm. Ngày xưa bán bánh cuốn ngoài chợ Thị Nghè, vợ cụ ngồi xổm nhiều nên cái bàn mông mẩy ra tròn trịa to như hai cái lồng bàn. Ở Việt Nam thì cái quần đen với cái áo bà ba che hết đi, qua Mỹ mặc cái quần jean vào nó lồ lộ, khêu gợi làm sao. Thế mà cụ Can’t Do lại cứ cố tình phớt lờ như thể cụ là một nhà hiền triết đạo mạo. Ngày nào cụ cũng tập Tai Chi cho cứng gân cứng cốt, mà hễ cứ gần vợ cả người cụ rủ nhau… mềm nhũn ra như bún. Lần nào vợ cụ cũng thở dài thườn thượt, bảo cụ chết quách cho xong. Nói vậy thì cụ mua bảo hiểm nhân thọ để làm quái gì. Nghe Hai Bò trình bày món ăn barbecue, cụ Can’t Do gạt phắt đi. “Miếng thịt Barbecue là biểu tượng cái đầu óc thực dân, kỳ thị của người da trắng. Họ coi sự chinh phục những người bản xứ da đỏ là một chiến thắng vĩ đại trong lịch sử Hoa Kỳ. Món barbecue của người Mỹ thường là do các đấng mày râu đứng nướng để biểu lộ hùng tính và cương vị thủ lãnh của phái nam, nhắc nhở chúng ta hình ảnh các chiến sĩ xẻo thịt rồi xóc vào gươm mà nướng để khao thưởng sau các trận mạc. Nước Mỹ là nơi melting pot, hợp chủng quốc. Món ăn tiêu biểu phải là hamburger, món thịt bằm hầm bà lằng. Người Mỹ ăn hamburger còn để nhắc nhở con cháu họ về cuộc chiến Nam Bắc phân tranh tương tàn của họ. Tôi xin đề nghị món thịt băm hamburger.

      Bà Loan To, tên Việt là Tô thị Loan, Mỹ lại đọc là Lôn To, được dịp đứng lên phát biểu. Bà này lại có chồng Mỹ da đen Frank Quaker, hoả đầu quân của lính bộ binh Mỹ tham chiến thời trước. Nên tên bà nay có thêm họ Mỹ là Loan To Quaker. Mấy cụ trong lớp thì Việt Nam hoá tên bà là Lôn-To-Quá-Cỡ !!! Bà Lôn To phát biểu “Dạ tui không biết nhiều về lịch sử Mỹ, chỉ biết ngày đầu tiên về nhà chồng được ông xã tôi cho ăn món Hot Dog. Tui thấy hot dog mới là biểu tượng đúng cho chức vị siêu cường quốc, hùng mạnh của nước Mỹ. Tui xin đề nghi Hot Dog, mà size loại Jumbo à nghen”. Bà cụ Ngà ngồi bên đắc ý hùa theo “Cùng là bò mà thịt bò Mỹ nó khác thịt bò Việt Nam chị ạ. Để cả tuần trong tủ lạnh, bỏ ra nó cứ đỏ ửng lên. Còn thịt bò việt nam mình để từ sáng đến trưa nó tái hẳn đi như thịt trâu ấy” .

      Các cụ ông… lấm lét nhìn nhau không biết bà cụ Ngà đang bàn về văn hóa của những miếng thịt hay nói xéo qua về những đồ gia dụng hàng ngày của… các cụ ông

      Cụ Quýnh trưởng ban tổ chức thấy mọi người nhao nhao lên, nên theo tinh thần dân chủ của Mỹ đề nghị là sẽ có cả 3 món barbecue, hamburger và hot dog. Ông Hai Bò lại có thêm ý kiến để có tinh thần Mỹ Việt đề huề, các món ăn trong thực đơn phải dịch ra tiếng việt . Cụ Quýnh sẽ cho ghi bên cạnh là: barbecue (thịt nướng kiểu mọi), hamburger (thịt bằm dập), hot dog (thịt chó nóng) .

    • Tịt Tuốt says:

      Đã gần nửa đêm mà Cụ Phúc chưa thấy ai lên tiếng về phần món ăn Việt Nam. Có thể là vì người Việt mình ở Tây phương trong những xã hội tự do nhất hoàn cầu lại cảm thấy mình như côi cút, lạc lối, xa lạ cả với chính tình tự quê hương của mình. Từ xưa đến nay cụ vẫn tự hào về bản sắc văn hóa riêng biệt của người Việt. Ra ngoại quốc cụ thấy rằng cái mà xưa nay ta vẫn tưởng là Việt tính, nay chỉ còn lại chẳng bao nhiêu là Việt, mà tính cũng chẳng còn là bao; cái mà xưa nay ta vẫn tưởng là của ta, ngờ đâu chỉ là cái đàn cha, đàn chú, đàn anh của ta vay mượn từ lâu của ngoại nhân. Với cái hoang mang đo , cụ nghĩ đến câu văn hào Paul Valry:”Muốn biết văn hóa của giống dân nào thì cứ nhìn vào sinh hoạt hàng ngày của giống dân đó”. Cụ nghĩ nếu đãi khách bằng một món ăn có bản sắc dân tộc, biểu tượng cho người Việt thì phải chọn là món ăn gì . Không gì Pháp bằng crêpe, không gì Mỹ bằng hamburger, không gì Ý bằng pizza ,không gì Đức bằng bratwurst, không gì Mễ bằng taco , không gì Nhật bằng sushi. Còn Việt nam là phở ư ?

      Ở bên này Cụ thấy hầu hết những đám cưới, đám hỏi người ta giữ đủ phong tục nghi lễ cổ truyền mà có đám nào đãi ăn phở đâu mà gọi là món ăn dân tộc? Hay là tại sao mình không tổ chức tiếp tân tại nhà hàng Tàu cho tiện . Chỉ có thế thôi mà giông bảo nổi lên trong phòng hội chỉ vì sự khủng hoảng về hiện tượng bám víu thê thảm vào cái tính đồng nhất riêng biệt của hành trang ý thức và tình cảm quê cha đất tổ.
      Tác giả: Vô Danh

      • nicecowboy says:

        Câu chuyệm hài, hay, ý nghĩa, tiếc là NCB chờ một đoạn kết thúc lý thú, nhưng lại không có ! Tịt tuốt sửa lại và bổ sung thêm đoạn kết đi.

      • A Qua says:

        Mr Tịt Tuốt khi nhập quốc tịch Mỹ chắc tên Việt Nam hóa sẽ là Mi – …it -… uốt

  38. Nguoi Viet says:

    Mục trưng cầu ý kiến ở dưới không bao trùm được các ý kiến khác biệt, mà ý thứ 3 lại có vẻ “gà độ”.

    Nên chăng TC sửa thành:
    1. Dùng lại tên Thăng Long
    2. Giữ nguyên tên Hà Nội
    3. Nên chọn một tên khác
    4. Không có ý kiến

  39. Xôi Thịt says:

    Đây là bài mới của bác Vân hay là bài cách đây 6 năm ạ?

  40. Vĩnh Hảo says:

    Bài của Lảo Bà Bà đố ai dám com dài – HM blog khen nhau và nịnh nhau nhiều lắm. Có lẻ đây là comment cuối cùng trong….. tháng của tôi. Xin chào và cảm ơn các quý vị, nơi mà tên- tuổi- địa chỉ . . .mờ mờ ảo ảo…..

  41. Sóc says:

    Con kết nhất đoạn này:

    “Vậy nên dân Thăng Long xưa, kể từ tầng lớp  quan lại lúc hết thời, đến các nho sĩ văn thân và cả lớp thợ thuyền thị dân đều cùng chung một tâm trạng, họ đều có trong mình một dòng máu Thăng Long, đều có tính quật khởi mỗi khi tiếng gọi thiêng liêng động chạm đến cõi sâu thẳm  trong lòng họ”.

    Nước mắt rưng rưng cô à.

  42. Cua Đồng says:

    Nghe nói KTS Nguyễn Thế Thảo sẽ vào BCT đúng sự mong ước của mấy cụ chuyên ngành!!!

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Thế đấy. Cũng là vấn đề Phong thuỷ kém, người ở Trang Sông hèn.
      Văn thân Hà Nội dù thông minh, dù tài giỏi cũng sẽ bị dìm xuống bùn đen.
      Còn ông này là ai? Du học ở Ba Lan về Hà Nội, làm việc ở Bộ Xây dựng.
      Nhưng ông ta không thể leo lên được bằng khả năng chuyên môn, ông về quê leo lên bằng “cách khác”. Rồi trở lại Hà Nôi, thống trị cả Hà Nội cho biết tay????

      • Người Chầu Rìa says:

        Học để làm chính trị
        Chỉ cần giỏi mưu mô
        Tìm bằng được cái”Ghế”
        Giữ đến khi xuống mồ
        Cũng phải tìm “vây cánh”
        Và có thêm cái “ô”
        Những kẻ chuyên môn giỏi
        Toàn là kẻ mơ hồ
        Suốt ngày lo làm việc
        Lấy đâu TIỀN và ĐỒ?

  43. HOA HONG_SG says:

    Tem

%d bloggers like this: