Vài kỷ niệm với Viện Tin học

Phòng lập trình 30 năm (2007)

Hồi về khu Đồi Thông (Liễu Giai – Hà Nội) nhận việc, mình thấy có cái lò gạch bỏ không, nghĩ ngay đến cái nhà của Chí Phèo. Quanh đó trồng chuối, có cái mương nhỏ, thấy như Nam Cao sáng tác truyện đó ở đây.

Năm 1993, sau những sóng gió tại Viện, mình sang UNHCR làm việc. Anh Khiết gọi điện báo “cho về một cục” 1,7 triệu VNĐ sau 17 năm công tác. Chiêu đãi đồng nghiệp hết 1 triệu, còn lại mang biếu bố mẹ.

Mẹ nước mắt ngắn dài, con bỏ nhà nước ra đi thì sau này hưu trí thế nào, vợ con chưa có, mẹ thì già, bố sắp chết, lo lắm con ơi, sao đến nông nỗi này. Mẹ tôi không biết câu chuyện sau đây.

“Vạ miệng”

Hồi mới ra công tác, anh Khôi xem tướng và nói, Tổng Cua có nốt ruồi bên khoé mép, dễ bị “vạ miệng”. Quả là thầy tướng số có hạng.

Tôi mất việc ở IOIT vì chính thói ba hoa và hay chê bai. Hình như dân khoa học nhiễm bệnh “Khoa học VN thật là kinh. Một thằng báo cáo, chín thằng khinh”. Tổng Cua cũng thế thôi.

Năm 1990, bạn Nguyễn Hồng Quang và tôi vô Sài gòn bằng tầu hoả với một đoàn khá đông để triển lãm sản phẩm của IOIT. Có một  phần mềm chữ Việt ở Sài Gòn khó sánh với bộ gõ tiếng VIED (còn gọi là VỊT) của Đoàn Anh Tuấn “râu” hiện đang ở UN NY, tôi châm chọc, mục đích nâng “râu cụp” của Tuấn lên.

Quang nhắc “Anh Cua chán bỏ mẹ, hay chê quá. Người ta vốn thích khen hơn”. Sau vụ đó, tôi cẩn thận hơn, nhưng thỉnh thoảng vẫn buột miệng, lỡ mồm, dù đã tẩy cái nốt ruồi.

Năm 1993, trong một cuộc bầu bán “dân chủ đầy hài hước”, Viện sỹ Nguyễn Văn Hiệu tuyên bố,  các viện bầu thăm dò lãnh đạo, nhưng quyết định vẫn thuộc về ông ấy. Sau này sang Mỹ, mình mới hiểu dân chủ giả cầy có ở khắp nơi.

Viện Tin học thăm dò, Giáo sư Phan Đình Diệu được 58 phiếu, Giáo sư Bạch Hưng Khang ít hơn chục phiếu gì đó. Ai cũng tin là Giáo sư Diệu sẽ được bổ nhiệm vì chính anh là người viết đề cương thành lập viện mới IOIT (Institute of Information and Technology – Viện CNTT), kể cả cái tên. Một người rất có uy tín trong làng khoa học.

Công lao xây nền móng cho IOIT thuộc về Giáo sư Diệu và nhóm cán bộ trẻ nhiệt huyết theo hướng phát triển vi tính tại Việt Nam. Nhờ có những lãnh đạo tâm huyết như Trần Đại Nghĩa hay Phan Đình Diệu, nhiều người đi thực tập bên Pháp, khi về, xách va li đầy chíp cho máy tính, ổ đĩa mềm, đĩa cứng và cả mỏ hàn.

Nhóm làm phần mềm thức trắng đêm, dạy máy tính nghe lời vài lệnh DOS, quên ăn, quên ngủ, dù nhà rất nghèo. Sáng sáng, các bà vợ đạp xe mấy km lên viện, mang cơm cho chồng. Chị Thư bảo “mấy đêm rồi, anh Việt nhà em không về nhà”. Em Thặng lắm điều cũng nói “Anh Khôi nhà em bỏ đi lên Viện cả tuần nay rồi”.

Đạp xe đến văn phòng, không may ngã, cặp lồng cơm đổ ra đường, chỉ thấy muối vừng, mấy cọng rau muống già và quả cà pháo.

Viện Tin học ở Đồi Thông 1990. Ảnh: VDM

Thật đáng tiếc, vào đúng lúc IOIT cần một người lãnh đạo có tâm và có tầm để đưa IOIT sang vị thế mới, thì Viện sỹ Hiệu quyết theo ý thích. Ông chọn anh Khang vì lý do biết làm kinh tế, buôn máy tính, rồi trẻ hơn, như ông tuyên bố trước hàng trăm cán bộ của Viện IOIT năm 1993.

Trong bầu bán, ủng hộ hay không thích ai là hết sức bình thường, mỗi người tìm mối lợi riêng. Người mê anh này, kẻ ủng hộ bác kia, dân ba phải hùa theo đám đông, là hết sức bình thường. Bên Pháp, ở Mỹ, tại UN hay Thuỵ Sỹ cũng thế thôi. Nhưng quan trọng, sau những bất đồng, có ngồi lại với nhau được không.

Tuyên bố của Viện sỹ Hiệu đã làm Giáo sư Diệu giận giữ chưa từng thấy. Ông nói thẳng rằng, bầu bán làm gì, quyết định đó là phi dân chủ, phá hoại khoa học, không đưa IOIT đi về đâu.

Giáo sư Diệu tuyên bố từ chức luôn Viện phó Viện KH VN và ra khỏi biên chế. Kể từ đó, giáo sư là người tự do.

Với tính cách ngang như cua của mình, tôi như một đứa con nít hùa theo. Đại loại tôi nói rằng, chúng tôi là lớp trẻ vào Viện KHVN với tình yêu khoa học và tin vào các bậc đàn anh. Nhưng chứng kiến sự mất dân chủ và quyết định khó hiểu  của Viện sỹ Hiệu, tôi biết rằng, lòng tin đã bị đặt nhầm chỗ.

Đây mới là “vạ miệng” của Chí Phèo trước mặt Bá Kiến. Nhưng sau gần 2 thập kỷ nhìn lại, Tổng Cua thấy mình đã nói thật từ đáy lòng và…mất việc rất xứng đáng.

Nhớ hôm bổ nhiệm đó, tiến sỹ Lê Hải Khôi (con trai bác Lê Hải Châu thường xuyên đưa học sinh đi thi toán quốc tế), chủ tịch công đoàn, bỗng lên kêu gọi đoàn viên ủng hộ QĐ của anh Hiệu và được khá đông người hoan hô vì vỗ tay lúc đó rất…an toàn.

Tôi cố hỏi anh Diệu là trước khi tuyên bố chính thức ai làm Viện trưởng thì hai anh (Diệu và Hiệu) có nói chuyện gì không.

Phía sau của quyết định của anh Hiệu là những gì nữa thì khó biết. Có thể Viện sỹ Hiệu đã hứa gì đó nhưng sau đó “lật lọng”. Không loại trừ người khác có lý “gấp đôi” khi lên làm viện trưởng.

“Hậu” bầu cử và mất việc

Sau khi yên vị với cái ghế, anh Khang gọi tôi lên, nhờ thiết kế logo mới cho IOIT và biểu tượng cho nhóm Xử lý ảnh. Anh nói thêm “Cụm từ Xử lý ảnh không dấu cũng được”. Không dấu nghĩa là “xử lý anh”. Tôi bắt đầu tìm mẫu đơn xin việc (CV) từ đó.

Thôi thì mình cố làm người bình thường, chấp nhận thực tại. Lúc rỗi việc, tôi hay sang nhóm dự án cho Bộ Tài chính (BTC), lân la debug lập trình C, kiếm cốc chè đỗ đen buổi trưa. Hoặc tán chuyện, cười đùa với mấy em chưa chồng, xem ai để ý đến lão già ế vợ không.

Cán bộ IOIT trên Nghĩa Đô (1992). Ảnh: VDM

Sau vài lần ngó nghiêng trong tư cách người bảo vệ viện, một kỹ sư phần cứng có bộ ria con kiến, là thân cận của anh Trần Bá Thái (NetNam) và thủ trưởng Khang, nói với tôi “Đây không phải là chỗ của ông. Cấm không được lui tới, ảnh hưởng đến nhóm BTC”. Đánh nhau chắc ăn bã mía, tôi lẳng lặng rút lui.

Các bạn trong nhóm BTC, gọi tôi ra quán nước chè bên đường, thì thầm một cách hết sức nghiêm trọng “Anh không nên đến chỗ này, vì đó là miếng cơm manh áo của gia đình chúng em. Lãnh đạo viện cũng nhắc nhở rồi”, dù ngoài đời họ rất thân ái với Tổng Cua.

Tôi chợt nhớ phim “Con hủi” nổi tiếng của Ba Lan. Số phận giống nhau, nhưng con hủi trong phim còn được giới quí tộc đuổi đi. Trộm cướp dốc Bưởi xưa của nhà văn Tô Hoài từng kể là có thật.

Di sản Viện Tin học

Các anh Phan Đình Diệu, Nguyễn Chí Công, Vũ Duy Mẫn và đội ngũ cán bộ trẻ hết lòng vì khoa học đã để lại thương hiệu vi tính cho Việt nam, kể cả châu Á khi đó, và tên tuổi của Viện Tin học suốt một thời gian dài.

Khi thay lãnh đạo và sau mấy chục năm, người ủng hộ, người chống đối hay kẻ ba phải trong cuộc bầu cử 1993 đi phiêu bạt khắp nơi. Chúng tôi giữ một danh sách dài các IOIT kiều dân và có cả một “đài IOIT hải ngoại” cứ năm mới là lên tiếng “Đoàn quân IT đi, chung lòng cứu lấy bản thân mình xa xôi trên đường…”

Viện trưởng kế cận Lê Hải Khôi được đào tạo bài bản từ lúc anh ấy đến nhà riêng dạy kèm cho hai cháu Thuỷ Hà và Hưng Nguyên của Giáo sư Bạch Hưng Khang, cũng không trụ được quá sáu tháng, phải phiêu bạt sang Nam Hàn và hiện ở Singapore.

IOIT chia ra nhiều loại cán bộ. Loại trung kiên thì bám viện đến cùng. Loại “Việt gian” là chân trong chân ngoài, vẫn thuộc biên chế, lĩnh lương, sổ hưu, nhưng làm ngoài là chính. Loại nguy hiểm nhất là “phản động” theo Tây hoàn toàn, thậm chí nhập quốc tịch nước khác.

Viện có em Hường hay đốp chát và vui tính. Thủ trưởng hay đi tuần xem quân có chơi game trong giờ làm việc hay bỏ đi đâu. Găp em Hường ở cầu thang, ông hỏi “Cô này đi đâu”. “Dạ thưa, em đi đái”. Thế là từ đó hết hỏi, và cũng nói lên tầm micro của người quản lý hàn lâm.

Vĩ thanh

Viện sỹ Nguyễn Văn Hiệu đã già, không còn hùng biện như xưa. Có lẽ ông chẳng hối hận vì đã để mấy nghìn các nhà khoa học trẻ uổng phí tài năng sau vài thập kỷ.

Nhìn ông với những huân, huy chương, danh vọng khoa học, đầy trên ngực áo, cũng hiểu rằng, Viện sỹ bằng lòng với những gì ông đã làm cho nền khoa học nước nhà. Như người ta bảo “All that glitters is not gold – lấp lánh chưa phải là vàng”.

Nguyễn Chí Công và PC đầu tiên. Ảnh tư liệu IOIT

Chỉ có người dân è cổ tiếp tục đóng thuế cho các nhà khoa học và giấc mơ hàn lâm của giáo sư Trần Đại Nghĩa mang nỗi đau không lời.

Nhớ về câu chuyện của đất nước mình, từng là hình mẫu cho đấu tranh giải phóng dân tộc, nhiều người đã nhìn VN để noi gương. Tiếc thay, hào quang quá khứ chiến tranh không giúp được nhiều cho hội nhập hôm nay.

Viện Tin học cũng không nằm ngoài qui luật đó. Lật vài trang sử của IOIT cũng đủ hiểu số phận một dân tộc hay một đời người.

IOIT cũng như VKHVN đã an bài như định mệnh. Xuống dốc Bưởi đầy trộm cướp ngày xưa, bạn sẽ thấy toà nhà pyramid, mốc meo với những điều hoà đủ kiểu và kiến trúc pha trộn như mối tình Chí Phèo – Thị Nở, khi tàn bạo trong vườn chuối Liễu Giai, lúc lãng mạn dưới ánh trăng bên sông Tô Lịch bốc mùi.

Tôi có quay một đoạn video và để trên YouTube nhân dự kỷ niệm IOIT 30 năm. Bản nhạc du dương nói hộ nỗi lòng của người yêu tin học ra đi trong ưu tư, phiền muộn.

Trong mấy phút video ấy, giọng lắp bắp của anh Vũ Đức Thi, quyền viện trưởng mấy năm liền, nói về thành tích mà viết từ 20 năm trước vẫn nguyên giá trị.

Đương kim Viện trưởng là anh Thái Quang Vinh, giỏi toán điều khiển, chơi cờ tướng có hạng, thích nằm bàn ngủ trưa và cũng…nói lắp.

Ngày nay, vị thế của Viện Tin học đứng ở đâu thì ai cũng rõ. Dự đoán của Giáo sư Diệu quả không sai dù làng Liễu Giai không còn lò gạch cũ của Nam Cao.

Thời gian là thước đo tất cả. Mấy câu thơ của Olga Becgôn chợt đến trong tôi

“Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi anh đã xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo“.

Hiệu Minh. 27-01-2012

Advertisements

164 Responses to Vài kỷ niệm với Viện Tin học

  1. Rọn Vườn says:

    Giờ mới đọc lại kỹ nài này của Tổng Cua, viết vài cảm nhận.

    Xót xa một thời!

    Bài này của Lão Cua vẫn nguyên giá trị đích thực thời ấy. Thật quá! Viết thế, tính cách thế không ra đi là chuyện lạ. Ngày ấy nó thế! Người Việt vẫn thế!

    Viết đến đây, tôi ngẫm ngày tôi vào Đảng mất gần chục năm mới được kết nạp, mặc dù thành tích đầy người. Những người chịu khó nịnh, tâng bốc thủ trưởng được kết nạp nhanh như có thể. Ngày ấy những cái “Mốt” như thế rất được ưa chuộng. Giờ đây cũng vẫn nguyên giá trị!

    Đọc “Thời xa vắng” của Lê Lựu sao nó giống những gì tôi trải qua nhiều năm trong quân đội đến thế. Mà đâu chỉ riêng tôi, đông lắm.

    Nói thế, mình đang ném đá vào quá khứ ư? Không, đó là bài học được viết bằng máu, mong đất nước sẽ khác đi và con người thân thiện hơn để sánh vai với thế giới.

  2. […] Vài kỷ niệm với Viện Tin học (Blog Hiệu Minh 27-1-12)— > mọi người cố gắng đọc thêm phần comments để thấy đầy đủ hơn ” đất nước thụt lùi hơn 50 năm sau đúng 50 năm phát triển”. […]

  3. […] Vài kỷ niệm với Viện Tin học […]

  4. Xôi Thịt says:

    Bác Lai Tran Mai, tôi lôi lên đây có gì reply cho dễ.

    Những điều bác nói chính là điều đáng lo nhất. Niềm tin mất nên người ta chỉ còn lo vun vén cho bản thân mà hầu như chẳng còn ai nghĩ đến cái chung. Có người bàn Việt Nam nên học mô hình phát triển của Sing. Theo tôi, điều này không thể được. Việt Nam giờ khác xa Sing cách đây 50 năm. Không phải dân số đông hơn, cũng không phải dân chí cao hay thấp hơn mà là vì niềm tin không còn, chính sách dù hay đến mấy, người ta không theo thì sao tạo được thay đổi.

    Cũng mong là tôi bi quan quá đáng.

    • Lai Tran Mai says:

      Bác XT ơi, tôi phải đi ngủ đây vì mai còn đi làm. Tôi hoàn toàn đồng ý với Bác. Mất niềm tin là mất tất cả. Đi đườn vì biết không ai chịu nhường mình nên mình phải cướp đường mà đi, chen lấn xô đẩy mà tiến, dù biết có thể mình là người đầu tiên làm tắc đường. Ở VN, khi học lái xe, khi phải đi ra đường, người học lái rất sợ. Thường người thày ngồi bên sẽ nói: Đừng sợ, cứ cướp đường mà đi, tự khắc bọn khác nó phải tránh mình, còn nhường cho nó thì đến tối cũng không về được nhà… Tư duy đạp lên đầu nhau mà sống được phổ biến mọi nơi, cho cả trẻ con lẫn người lớn (trẻ con cũng phải cạnh tranh để được nằm trong tỷ lệ học sinh giỏi (tỷ lệ được quy định trước) hay tốt nghiệp…

      Giải pháp: Không phải dân không theo nếu có giải pháp hay. Vấn đề làm đám đề ra giải pháp cả đời sống nhờ quyền lực, kiến thức học đã ít, ra trường không dùng lại rơi rụng hết, nên đề ra toàn giải pháp dở hơi, chưa kể giải pháp đề ra toàn vì lợi ích riêng hay lợi ích nhóm… Thế thì dân theo làm sao được.

      Còn thực sự lãnh đạo muốn làm, chỉ cần 4 ông chóp bu Đảng, Chủ tịch nước, TTCP, CT Quốc hội thống nhất từ bỏ lợi ích cá nhân, làm gì cũng xuất phát từ lợi ích chung, thì chỉ qua vài hành động là toàn dân hoan nghênh và ủng hộ ngay. Bảo gì họ cũng làm (dân ta bản tính nông dân chất phác mà).

      Xin lỗi bác em đi ngủ nhé.

    • Duc says:

      Em cũng bi quan nhưng đúng là bác bi quan… quá đáng. 🙂

  5. vietnguyen says:

    “Mấy nghìn tài năng ra đi” nghe mà chua xót, Trên toàn VN trong thời gian ấy có những bao nhiêu nghìn tài năng phải ra đi và để lại các vị như Viện sỹ Hiệu. Đáng trân trọng Viện Sỹ lắm thay!

  6. hainguyenthuc says:

    Xin chào HM. Bài viết của HM gợi lại cho tôi rất nhiều cảm xúc về cả một chặng đường đan xen những mảng màu sáng-tối của IT Việt Nam, thể hiện rõ nhất ở những bước thăng trầm của IOIT. Nhìn lại quá khứ với con mắt tỉnh táo và tấm lòng bao dung, chúng ta sẽ thấy rõ hơn vai trò “con rối” của mỗi người trong cuộc đời như anh Hà Huy Khoái đã ví von. Tôi tin rằng chính bản thân các “nhân vật” của HM cũng sẽ có lúc ngồi ngẫm lại và tự nhận ra những bi kịch do chính mình tạo nên trong cuộc đời mình. Suy cho cùng, nếu GS. P.Đ.Diệu có tiếp tục làm Viện trưởng IOIT đi nữa thì anh ấy cũng ko thể cứu được IOIT rơi vào thảm cảnh như hiện nay, bởi anh ấy cũng đã từng phải “chào thua” sau vài năm điều hành Ban chỉ đạo Chương trình Quốc gia “IT to 2000”. Thánh cũng ko làm nổi chứ đừng nói là anh Diệu, dù anh ấy có thừa tài năng và tâm huyết.
    Rất thú vị với những nét chấm phá tinh tế của HM về các nhân vật lịch sử của IOIT, đều là những người tôi biết rõ. Thú vị nên ko thể ko còm! Cám ơn HM.

    • Historian says:

      Tôi muốn tìm hiểu sâu hơn khía cạnh này. Liệu có thể nếu GS. P.Đ.Diệu làm Viện trưởng IOIT thì ông có thể tiếp tục giữ được lực lượng những người tâm huyết sẵn có, không để họ tan rã (có người phiêu bạt 20 năm sau viết blog 😉 ). Phải chăng giữ được lực lương + tầm nhìn phát triển đúng hướng là Viện sẽ duy trì, phát triển được?. Khi đó Viện IOIT có thể có chất lượng như Viện Toán học hiện nay, dù không phải đứng đầu khu vực như buổi sơ khai ban đầu nhưng ít nhất là một viện khoa học đúng nghĩa?

      • hainguyenthuc says:

        Một khi chúng ta đã dùng chữ “nếu” thì câu trả lời cũng chỉ mang tính dự báo và ko thể kiểm chứng được. Tuy nhiên trong trường hợp này câu trả lời khá đơn giản. Nếu GS. P.Đ.Diệu thay GS. Khang làm Viện trưởng IOIT thì có thể một số “viện sỹ” sẽ ở lại hoặc ra đi muộn hơn, và thời hoàng kim của IOIT có thể sẽ được kéo dài thêm dăm bảy năm, nhưng kết cục sẽ vẫn là một IOIT xuống cấp nghiêm trọng. Anh VDM ko đi làm thuê cho UN thì cũng sẽ có nơi khác kéo đi, anh GCT cũng vậy thôi. “Cơm áo ko đùa với… viện sỹ”! Bởi anh Diệu có thể, ở chừng mực nào đó tạm thời “vá” được “lỗi cục bộ” của IOIT, nhưng đối với “lỗi” của Viện KHVN và của cả hệ thống thì anh Diệu cũng phải botay.com mà thôi! Chưa nói đến “trên” anh Diệu còn có anh Hiệu! Thực ra thì trường hợp của IOIT đâu phải là duy nhất, chẳng qua vì tự nhiên một ngày đẹp trời bác chủ blog lại nhớ đến nó nên nó mới phải lên “thớt” thôi!

      • Historian says:

        Tôi hoàn toàn đồng ý là với chữ “nếu” ta có thể đút cả blog HM vào một chai rượu. Tuy nhiên, tôi đang bình luận chữ nếu của bác chứ tôi không đặt ra chữ nếu (“nếu GS. P.Đ.Diệu có tiếp tục làm Viện trưởng IOIT đi nữa thì anh ấy cũng ko thể cứu được IOIT rơi vào thảm cảnh như hiện nay”).
        Tôi vẫn thắc mắc, Viện Toán vẫn giữ được không khí khoa học, những người làm Toán không phải không có khả năng tìm được những việc cơm áo gạo tiền, thậm chí những ai rời Toán còn làm những việc đó rất giỏi. Điều khác biệt có lẽ là Viện Toán luôn giữ được những người viện trưởng cổ võ cho khoa học. Do vậy, nếu Viện Tin có được những người lãnh đạo khoa học đúng nghĩa, ta không thể nói đơn giản là nó sẽ vẫn rơi vào thảm cảnh như hiện nay.

      • hainguyenthuc says:

        Mỗi lĩnh vực khoa học có một đặc thù riêng, Toán học và Tin học cũng vậy. Đã có một thời gian dài người ta gộp Toán, Tin làm một do nhiều người đi tiên phong trong lịch sử phát triển Tin học ở VN xuất thân từ Toán học (như GS. P.Đ.Diệu chẳng hạn). Đến nay thì sự phân biệt giữa Toán học và CNTT (IT) đã rõ ràng. Bởi thế hoạt động của Viện Toán và Viện CNTT có đặc thù riêng, ko thể so sánh một cách chung chung được. Tôi ko dám lạm bàn về hiện trạng của Viện Toán (mà nhiều người bây giờ gọi đùa là “Viện Toán sơ cấp” sau khi Viện Toán Cao cấp ra đời) bởi ko hoạt động trong lĩnh vực Toán. Đã có nhiều người nói về điều này trong các bài viết liên quan đến chủ đề Viện Toán Cao cấp của GS. Ngô Bảo Châu. Tôi chỉ có một suy nghĩ đơn giản: nếu coi Viện Toán là một mô hình Viện nghiên cứu khoa học hàn lâm thành công thì việc cho ra đời Viện Toán Cao cấp và dồn đầu tư của Nhà nước cho nó để “vực dậy” nền Toán học VN lại càng bất bình thường!

      • Historian says:

        Cảm ơn bác cho thêm thông tin. Tôi chỉ có ý bình luận về nhận định của bác là sớm hay muộn cũng không tránh được thảm cảnh. Bác đưa ra 2 lý do chính :
        1. “Cơm áo ko đùa với… viện sỹ”!
        2. Bởi anh Diệu có thể, ở chừng mực nào đó tạm thời “vá” được “lỗi cục bộ” của IOIT, nhưng đối với “lỗi” của Viện KHVN và của cả hệ thống thì anh Diệu cũng phải botay.com mà thôi!

        Việc tôi so sánh với Toán là độc lâp với chuyện nó có đặc thù giống Tin hay không. Lý do đơn giản là vì Viện Toán cũng gặp phải trở ngại là 2 lý do trên, nhưng vẫn vượt qua. Điều đó chứng tỏ 2 lý do trên không đủ thuyết phục.

        Việc đơn giản cho rằng “đằng nào sự việc cũng thế” sẽ làm những người lài chìm tàu có cớ để phủi sạch trách nhiệm của mình.

        Về các Viện Toán, có lẽ nó đã vượt khuôn khổ bài này. Nhưng điều bác cho là bất bình thường với tôi lại là bình thường: mô hình nào tốt có khả năng phát triển thì cần đầu tư thêm nữa để trở thành hoa tiêu. Và ngoài ra, nếu xem kỹ không dựa trên tên gọi thì cơ chế hoạt động của 2 Viện là hoàn toàn khác nhau và không đè lên nhau.

      • hainguyenthuc says:

        Cám ơn bác Historian. Rất vui vì ý kiến của tôi được bác quan tâm và phản biện. Trên một diễn đàn thoải mái như thế này mà một ý kiến đưa ra chỉ nhận được phản ứng một chiều thì buồn lắm!

  7. Nguyen Ba Sy says:

    Tôi là kỹ sư xây dựng cùng từng hân hạnh được làm ở Ban XDCB Viện KHVN thời kỳ 1982-1994. Trong một lần thông qua Chủ Đầu tư đồ án xây dựng Viện TT& ĐK do nhóm KTS Huỳnh Lẫm Đại học Kiến trúc Hà nội chủ trì, khi treo các bản vẽ để thuyết trình tôi để ý thấy các KTS khá thận trọng và căng thẳng. Có lẽ lần đầu tiên được làm việc với các Viện sỹ của Việt nam nên họ chuẩn bị rất kỹ càng, phát biểu với tinh thần cầu thị . Trái với thái độ của KTS thì các Viện sỹ khả kính của chúng ta ( tôi còn nhớ là Gs BHK ) lại quá dân dã, cười nói rổn rảng thậm chí đùa cợt trước những vấn đề nghiêm túc là xây dựng Trụ sở của Viện. Không chấp nhận cách làm việc như vậy vị KTS bỗng thay đổi thái độ, anh nói đại ý trước khi đến đây anh hình dung đây là một nơi nghiên cứu khoa học mẫu mực của nước nhà, anh hồi hộp chuẩn bị lý luận để trình bày với hy vọng đồ án của ĐHKT được thông qua nhưng đã bị dội một gáo nước lạnh…thực tế đã không như anh tưởng tượng. Hội nghị đang ồn ào bỗng lặng ngắt và chấm dứt.
    Kết quả sau đó là đồ án của nhóm Huỳnh Lẫm bị delete, thay vào là đồ án tòa nhà peramit hiện nay nằm cạnh viện Toán của nhóm KTS Vạn – Bộ XD với lời mở đầu khi thông qua đồ án vào một ngày hè :” Ai xui con cuốc gọi vào hè. Cái nóng nung người nóng nóng ghê”
    Xin gởi anh một kỷ niệm về Viện Tin Học.

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn anh NB Sỹ. Tôi từng có bài viết Những đứa con không cha thành Thăng Long nói về những tòa nhà mà người kiến trúc sư đi qua không dám ngẩng cao đầu và nhận đứa con mình đẻ ra.

      Anh biết đó, tôi chỉ là dân IT nhưng nhìn tòa nhà của IOIT của ông Vạn mà ông thủ trưởng của tôi khen hết lời, tôi không nghĩ là ông Vạn ngày nay đi qua có thể ngước nhìn đứa con hoang của mình.

      http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/nhung-dua-con-khong-cha-thanh-thang-long

      Cái tâm của anh và những người vì vẻ đẹp của kiến trúc không có giá trị gì trong thời đại mà bằng cấp rởm lên ngôi. Những kiến trúc và hàn lâm kiểu IOIT chỉ là kết quả tất yếu của họ mà thôi.

  8. Nguyen Manh Cuong says:

    Chao ban Hieu Minh,

    Tinh co toi doc duoc bai viet cua ban ve Vien Tin Hoc, noi toi da lam viec tu nam 1983 den 1988 truoc khi sang Phap hoc va lam viec tu do den nay. Khong biet Hieu Minh co phai la but danh cua ban hay khong vi toi khong con nho o Vien Tin hoc thoi do co ai ten la Hieu Minh.
    Bai viet cua ban goi lai cho toi nhieu ki niem ve cai thoi ky day kho khan gian kho nhung kho quyen nay. Da hon 20 nam troi qua roi, nhung dong nghiepi thoi do cua chac khong con nhieu nguoi con lam viec o Vien nua.

    Nguyen Manh Cuong

    • Hiệu Minh says:

      Nếu tôi không nhầm thì Viện KHVN có hai ông Nguyễn Văn Hiệu và Đặng Vũ Minh, ghép lại thành Hiệu Minh. Bác cứ nghĩ kỹ mà xem, có một lão tên như thế mà 🙂

      Nếu Hiệu Minh không nhầm thì mình có quen một ông Cường, chuyên đi xe Vaxkhot gì đó của Nga, bố ấy cài số 1, bập bập bập, thế là trèo ba bậc từ sân viện lên đường và vút thẳng ra Hoàng Hoa Thám.

      Nếu đúng thì tôi sẽ xưng đủ tên cho bác. Hoặc không thì bác phải đọc hết blog, 800 entries.

    • Lai Tran Mai says:

      Chào Cường. Tôi vẫn nhớ những ngày đến viện Tin chạy máy tính (1983-1984) có gặp Cường. Tôi là bạn học lớp 10B của Diệu Hằng vợ Cường đấy.

  9. Làng Liễu Giai says:

    Bác này đi lâu không biết đó thôi. Cái Đồi Thông và hầm chứa máy ODRA sau biến thành lò gạch thật đó bác à. Hình như là một cán bộ của Viện đứng ra thầu rồi anh làm cả xưởng mộc.

    Khu nhà làm việc được phân chia cho cán bộ, nhiều người bây giờ đã bán đi, nhưng còn một số người viện Tin còn ở lại.

    Làng Vũ Đại Tin học vẫn sống mòn cùng Nam Cao đó.

  10. Vân says:

    Posted by 171.243.43.234 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
    This is added while posting a message to avoid misusing the service
    Có 1 vài người mà k thấy tác giả nêu tên, như TS Đoàn Văn Ban, PGS.TS Nguyễn Xuân Huy, hình như bác Huy còn viết tạp văn “những tên trộm trên đồi thông” nữa…?

    • Hiệu Minh says:

      Kể hết các nhân vật IOIT thì có mà sang thế kỷ sau chưa xong. Hẹn bác trong vài entry liền. Sau đọc nhiều quá sẽ chán, xin bác ngừng IOIT

  11. […] Vài kỷ niệm với Viện Tin học […]

  12. tuyen.vn says:

    Nhân câu chuyện về môi trường làm việc của các nhà khoa học dưới sự lãnh đạo sáng suốt của đảng trong những thập kỷ 70, 80… của thế kỷ trước, tôi xin đưa lại tin mà các báo trong nước (TP, DT) đã đưa để các anh chị biết mà mừng cho đảng, cho đất nước:

    Một thạc sỹ trẻ, con một vị rất to, du học 7 năm ở Anh quốc, dù tiếp tục được học bổng làm tiến sĩ, nhưng từ tháng 11/2011 anh đã về nước để tham gia phong trào đưa cán bộ trẻ về xã làm cán bộ đoàn cơ sở. Cũng theo các báo, có lẽ, anh là cán bộ đoàn cơ sở có học vị cao nhất hiện nay.

    Hạt giống đỏ nay được gieo trên cánh đồng có sự chăm bón, phòng trừ sâu bệnh kĩ càng, có lẽ sẽ hứa hẹn vụ mùa bội thu (cho ra một sản phẩm lãnh đạo có kiến thức tây học, được rèn luyện từ thực tiễn cơ sở. Tôi thấy trong việc này giống Tàu quá).

    Các bác thấy, tư duy của người lãnh đạo đảng, đất nước nay có khác nhiều so với thập kỷ 70, 80 ???

  13. hoangdzung83 says:

    Chúc bác năm nay viết khỏe và viết hay hơn nữa!

  14. Độc quyền chân lý…lạ thay!
    Bao nhiêu cái đúng cứ say…cái gàn
    Độc quyền chân lý…miễn bàn!
    Bấy nhiêu thứ dở cứ tràn… thứ hay

    Độc quyền chân lý….cũng hay!
    Đàn ông chuyển giới thành Gay, với Gàn
    Độc quyền chân lý …sẽ tàn!
    Để cho chân thật, đắt hàng…chiếm ngôi

  15. Mít Sơn La says:

    Cháu chào các bác, các cô chú. Năm mới đọc những bài viết về KHVN thấy buồn quá. Cháu có nói chuyện với các bạn cháu thì thấy 1 điều rằng: các bạn có thấy nhiều cái thối nát của XH bây h, nhưng chỉ thấy bề nổi, chả ai quan tâm tìm hiểu và biết thêm nhiều về nguyên nhân của nó. Dần dần coi nó thành những việc bình thường. Nhiều bạn còn ngại nói về những chuyện này nữa.
    Dịp Tết về quê, nói chuyện với các bạn mới được biết không chỉ trung ương mới có “vườn trẻ” dành cho người lớn, quê cháu cũng có. Miền núi tuy nghèo nhưng các vị trẻ ấy vẫn thỏa sức ăn chơi, sắm sửa, phá phách thoải mái, dĩ nhiên không phải tiền của họ. Biết nhiều nghĩ nhiều thì buồn lắm, không còn tin vào tương lai nữa.

    • Lai Tran Mai says:

      Mình rất thích mít, lại là mít của núi rừng sơn la thì càng tuyệt. Để có niềm tin vào tương lai thì bạn lại phải hát bài: Đừng nghĩ Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay. Cám ơn bạn đã bày tỏ chính kiến.

      • Xôi Thịt says:

        Các bạn trẻ thường nhiệt tình cống hiến. Sau một thời gian nhiều bạn nhận ra rằng phần lớn những nỗ lực mà mình nghĩ sẽ đem lại những điều tốt đẹp cho xã hội, cho đất nước rốt cuộc lại chỉ làm đầy túi cho một số người. Nhiệu tình hơi giảm, thay đổi 1 chút và giờ thì

        Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta. Ta phải tự lo cho bản thân ta…

        Ngày xưa, nghe câu này từ bài hát của nhạc sỹ Vũ Hoàng, tôi, một người nhiệt tình đã nguội lạnh từ lâu cũng trầm trồ nó nghe hoành tráng thật. Cuối năm 2000, tôi sống ở thành phố New Britain, bang Connecticut (CT). Dạo ấy thất nghiệp, hay đi nhặt lá, đá ống bơ, một lần đang co chân định đá cái ống bơ, ngó nghiêng thấy 1 tấm bia đá rất lớn đầu đường, tò mò tôi đọc thì thấy câu “Ask not what your country can do for you – ask what you can do for your country” và đề của JFK (nói thêm 1 chút là JFK – John F. Kennedy có thời gian khá dài học ở CT nên vết tích của ông ở CT khá nhiều), lòng chợt bất bình Bọn tư bản Mỹ nham hiểm thật, đến câu hô khẩu hiệu hoành tráng mà ông Tổng thống cũng “chôm” của 1 ông nhạc sỹ quèn Việt Nam, đã thế còn chẳng chịu ghi nguồn gì cả . 🙂 Lúc ấy sẵn máy ảnh tôi cũng chụp ngay vài kiểu để sau mình nói còn có chứng cứ 🙂

      • Lai Tran Mai says:

        Định trả lời bạn Xôi Thịt ở dưới mà không có ô Reply nên viết ở đây vậy. Vì từ khi đổi mới với khẩu hiệu TỰ CỨU LẤY MÌNH của TBT Nguyễn Văn Linh, cũng tức là “Đừng hỏi Tổ Quốc đã làm gì cho ta. Ta phải tự lo cho bản thân ta…” nên xã hội nước ta mới như ngày nay: Chẳng ai lo cho cái chung, tất cả tìm cách đạp lên đầu nhau mà phát triển. Cứ nhìn cảnh cướp đường mà đi, lừa nhau để thu lợi về mình, nhà xây lấn ngõ hàng mét… thì thấy rõ. Mà không chỉ ách tắc giao thông, ngay trong Viện bác Hiệu cũng áp dụng khẩu hiệu này. Do đó, cấp trên chèn ép cấp dưới, cấp dưới không chèn ép được ai thì chạy đi làm ngoài để kiếm sống. Từ khi bác Hiệu làm GĐ đến nay (kể cả thời bác Đặng Vũ Minh), Viện KHVN có còn nghiên cứu mấy đâu. Chỉ đi đánh quả để kiếm sống hay làm giàu cá nhân thôi. Mà không nghiên cứu thì làm gì có kiến thức tốt nên sản phẩm đem đánh quả cũng làm gì có chất lượng. Nhưng dân ta có quyền gì mà ca thán, chấp nhận thôi.
        Tôi nhiều lúc cứ tự hỏi đám quan to tham nhũng nhiều quá để làm cái gì ? trong khi tiền chúng nó đè chết người, chết cũng không mang đi được… thì đất nước không có tiền làm đường, trường, bệnh viện, môi trường… và chính chúng nó, gia đình con cái chúng nó cũng phải sống trong môi trường ô nhiễm như thế, phải đi học ở đó, chữa bệnh ở đó… Vậy tại sao không cùng bàn nhau góp tiền để lo cái chung để cùng hưởng cuộc sống tốt hơn. Đầu tiên là mấy ông to nhất nước gương mẫu làm trước, rồi vận động cấp dưới và nhân dân làm theo. Chắc là được. tiếc là đám to đầu tiền có ti tỉ mà vẫn thấy ít.
        Cám ơn bạn Xôi Thịt quan tâm chuyện này nhé.

  16. […] Vài kỷ niệm với Viện Tin học (Hiệu […]

  17. […] entry này của bác Cua làm em lại cũng nhớ tới những năm tháng đi làm đầu tiên của chính mình ở […]

  18. Thùy Dương says:

    Tết ra đọc entry Viện tin học của anh Hiệu Minh thấy buồn quá, TD cũng bồi hồi nhớ lại ngày mới ra trường mình cũng đầu quân vào 1 viện nghiên cứu mới thành lập được 2 năm, Viện này cũng nằm trong kế hoạch phát triển KHCN là con cưng của bộ, là kì vọng lớn của đảng và nhà nước. Viiện có mấy dãy nhà tranh vách đất gồm 1 xưởng chế tthử, phòng thí nghiệm, thư viện, dãy nhà làm viêc của các phòng ban, hội trường, nhà bếp ăn. ..Tất cả chơ vơ trên bãi đất hoang xen lẫn mấy bụi chuối và ao rau muống. Các viện sĩ hầu hết mới về đầu quân từ các học viện danh tiếng ở Liên Xô, Đức, Ba Lan, Tiêp. Mới mẻ, trẻ trung, nhiệt huyết, ai cũng mong ước mang kiến thức và sức lực cùa mình dể cống hiến….Nhưng tình cảnh cũng giống như anh HM và các bác comment trên, chẳng đi tới đâu, chẳng thành công được. Ra đời và hoạt động 1 thời gian là tất cả đều nhận thấy đó là mô hình không phù hợp đối với VN. Chúng ta không có khả năng nghiên cứu và chế tạo. Chúng ta ảo tưởng và nhầm lẫn. Chúng ta có năng lực để khai thác sử dụng và nghiên cứu cải tiến thôi. Cám ơn anh Hiệu Minh cho mọi người được chia sẻ.

    • Xôi Thịt says:

      Hang Cua mình đông viện sỹ thật 😀 .

      Người làm ở các viện tự xưng là viện sỹ thì cũng có nhiều nhưng XT có thể tự tin nói rằng mình là người đầu tiên gọi mấy ông làm ở phân viện là phân viện sỹ 🙂

      • Làng Liễu Giai says:

        Làm ở viện Địa chất gọi là Chất sỹ
        Làm ở viện Tài nguyên gọi là Tài sỹ
        Làm ở viện Tin học gọi là Tin sỹ
        Làm ở viện Cơ học gọi là Cơ sỹ

        Làm ở viện Không gian gọi là Không sỹ

        Làm ở viện Hóa thì gọi là Hóa sỹ
        Làm ở viện Sinh vật gọi là Sinh sỹ
        Làm ở viện Vật Lý gọi là Lý sỹ

  19. […] Vài kỷ niệm với Viện Tin học (Blog Hiệu Minh 27-1-12)— > mọi người cố gắng đọc thêm phần comments để thấy đầy đủ hơn ” đất nước thụt lùi hơn 50 năm sau đúng 50 năm phát triển”. […]

  20. […] entry này của bác Cua làm em lại cũng nhớ tới những năm tháng đi làm đầu tiên của chính mình ở […]

  21. Free lectures says:

    Thật không ngờ sau bao nhiêu năm đến nay Viện KHCN cũng như nền khoa học VN vẫn là như vậy. Là một người còn đang lớn, làm việc ở cơ quan đầu não về khoa học này hơn 2 năm rồi ra NN học, tôi cũng nhận thấy hiện nay phần lớn cán bộ Viện KHVN vẫn làm chính trị và kiếm thêm thu nhập là chính. Nhìn, nghe thực trạng này mà tự mình chán nản nhưng nếu lớp trẻ không bắt tay vào thì ai sẽ thay đổi thực tế đau xót này. Vòng luẩn quẩn “gà-trứng” sẽ không có lời giải khi không có những kẻ mở đường, vì vậy ” làm hết mình những gì đúng với khả năng và lòng yêu thích”.

  22. Hà Linh says:

    Nào chúng ta cùng hy vọng!
    Có lẽ chúng ta cùng trăn trở và chờ mong một điều gì đó ở tương lai như Ts. Phạm Duy Nghĩa sẻ chia ở đoạn trích sau vậy:
    “Tống cựu, nghinh tân, nói thì dễ mà làm theo cái mới quả thật khó. Đất nước được canh tân trước hết bởi các chính sách đúng đắn. Ươm mầm và dung dưỡng người tài trước hết nhờ vào việc thiết kế chính sách giáo dục và quản trị quốc gia. Suy nghĩ và hành xử theo lối cũ là lẽ thường tình, tự làm mới chính mình mới là điều xuất chúng. Tân xuân, những mong ngày càng có nhiều người làm chính sách ở đất nước chúng ta dám vươn tới những điều phi thường ấy”

  23. FAQ says:

    Nay có dịp đọc và hiểu thêm về hoàn cảnh anh HM hồi đó. Thật đáng buồn và điều đáng ngại là những trường hợp như anh đã nêu trong bài hiện nay rất phổ biến ở VN chứ không phải cá biệt.

    Một cơ chế sàng lọc nguy hiểm bao nhiêu năm qua đã loại gần hết những người thực tài, có tâm huyết, sống lương thiện sang đứng một bên lề, để nhường chỗ cho những kẻ cơ hội và giả dối bắt tay nhau quyết định hết mọi việc ở mọi lĩnh vực của đất nước, từ thấp lên cao (tôi nói là “gần hết”). GS Nguyễn Đăng Hưng chắc cũng cảm nhận được điều này nhưng ông ko muốn nói thẳng ra chăng?

    Tôi cũng cùng ý kiến rằng anh Nguyễn Trường Tiến khá lạc quan về tương lai hiện nay của VN. Chỉ cần nhìn cách người người, nhà nhà bao nhiêu năm nay đua nhau cố gắng cho con ra học ở xứ người và tự hỏi bao nhiêu phần trăm trong số đó (những em học thật và có trình độ) sẽ nghĩ đến chuyện quay về để làm việc dưới quyền và chịu sự chỉ đạo của các quan chức hiện nay ở mọi lĩnh vực, cả trong khoa học? Những lãnh đạo lên được do chạy mua chức tước hiện nay tôi e rằng còn kém cỏi hơn cả VS Nguyễn Văn Hiệu ngày trước nữa.

    Có ai trả lời tiên đoán được một hay x thế hệ nữa VN mới thoát được ra khỏi cảnh này, để có được đất lành cho chim đậu đừng bay đi (chứ chưa nói đến quay về)? Gần 40 năm sau chiến tranh rồi.

  24. thaiduckhai says:

    Đọc entry này của bác Cua làm em lại cũng nhớ tới những năm tháng đi làm đầu tiên của chính mình ở VKHVN, đúng giai đoạn VS Hiệu làm cải cách và bác Cua ra đi… Mà không hiểu tại sao, em có duyên gì với bác Cua hay sao ấy mà trong đời (cho đến nay) đã hai lần được vinh hạnh “làm cùng” cơ quan với bác Cua.

    Mời các bạn đón đọc comment này trong một entry riêng.

    Cảm ơn Đức Khải rất nhiều.

    • Lam Anh says:

      Bác này viết hay quá ạ, LA phải vote ngay. Bài này bác HM viết hay mà các comment cũng đỉnh quá. Vote mỏi tay từ hôm entry ra lò đến giờ 😛
      Nghe chuyện xưa, ngẫm chuyện nay, thấy mắt cay cay. Tự hỏi là đất “ngàn năm văn hiến” này sẽ đi đâu về đâu? Như bác nào vừa comment ở dưới, đã gần 40 năm sau chiến tranh rồi mà…

      • chan says:

        Đọc comm của bác Lam Anh tôi thấy hay và cực đúng .Bác và các bác khác có nghĩ rằng tại sao Cộng Đồng Người Việt bên Đông Âu lại im lặng đến thế .Họ ko biết gì sao ?Có ,họ biết tất cả ,biết hết …Nhưng phải im lặng ,vì sao?Tất cả đều cảm thấy mình có nợ với NN …Nên phải im lặng .
        Bác Tịt Tuốt đã từng nói “tâm lí nô lệ”là đây .Tôi nói về bản thân tôi và sẽ đúng với phần đông Người Việt Đông Âu .Trong lúc Đất Nước có muôn vàn khó khăn thì chúng tôi ra Nước Ngoài ,từ tâm lí ấy cảm thấy mình được ưu ái quá nhiều ,nên không có lí do gì để phản đối …cả .
        Chúng tôi bị nợ từ đây ,há miệng mắc quai .Tôi đã từng gặp các bác thành đạt và hỏi họ về nhiều điều nhạy cảm .Các bác ấy đều nói :Không sợ gì hết !Nhưng cảm thấy mình có nợ ,đành im lặng ,vậy thôi .Đau ,phải ko các bác ?

      • Hà Linh says:

        Anh Chan à,

        Hay là thử đặt ngược lại tình huống là” Đất nước chưa lo được cho mình thì mình tự lo cho mình để giảm gánh nặng cho đất nước” vậy”. !

  25. Kim Dung says:

    Chào Tổng Cua: KD vừa đi du lịch Cam pu chia trở về. Một chuyến đi “trốn” cái Tết Hà Nội cũng có cái hay của nó. Đang rét co ro, đã nắng nóng rực rỡ, chói chang, thật thú vị. Và học được nhiều điều từ chuyến đi có nhiều quan sát này.

    Trở về, đọc ngay bài viết về Viên Tin học ngày nào. Còn nhớ tâm trạng của Cua, đã có lúc ngắm nhìn những người nông dân gặt lúa, và nghĩ có lẽ phải trở về như họ. Nhưng ko chỉ có Viện Tin, hoặc các viện nghiên cứu đâu. Ko trọng dụng người tài, và sự lẫn lộn giữa các giá trị là căn bệnh của nhiều lĩnh vực, kể cả báo chí cũng ko là ngoại lệ đâu. Người cầm bút, vì thế nước mắt nhiều khi phải chảy ngược.

    Đó phải coi là nỗi đau chung của xã hội ta, và nếu cứ kéo dài, sẽ là bất hạnh của một dân tộc.

    Thời còn rất trẻ, KD đã có những nỗi đau luôn phải nuốt vào trong, ko phải cho cá nhân mình, dù nó rất thực thể. Đó là nỗi đau đời. Nỗi đau về sự bất công giữa các giá trị, trong đó, có giá trị làm người, Cua ạ.

    Nhưng KD thích cái comm của bác Nguyễn Trường Tiến, một cái comm khúc triết, tổng quát được nhiều điều, sòng phẳng, và cũng mong muốn những điều tốt đẹp hơn sẽ đến với cả đất nước, với những trí thức chính trực, những người tử tế. Nếu ko thì sẽ là thảm họa cho sự phát triển.

    • Daqui says:

      Chàng nàng trốn tui đi DL sướng nhẻ ? Thảo nào mà mất hút cả 2 suốt dịp tết . Làm cho mình cũng có những nỗi đau lúc còn trẻ , nhưng ở nhà 1 mình buồn nên lại … đau lại , huhu !

      • Kim Dung says:

        DQ à. Hôm DQ ở Hà Nội, trước khi nàng vào lại SG, KD có nói Tết này đi ăn tết CPC, nàng ko nghe thấy tớ nói à? Tớ luôn phải “báo cáo” với nàng đó chơ, kẻo lại…nghi ngờ, lại lên cơn…hen thì khổ anh Tịt Tút tình ái vĩ đại. Tịt Tút biến đằng ảnh rùi. Có khi đang ở ẩn tại SG đó:)))

        Du lịch CPC đang phát triển rất mạnh, và họ cũng biết làm theo kiểu các nước văn minh. Có một buổi tối, KD và mọi người đi xem một chương trình sân khấu 3D về Lịch sử hình thành nên đất nước CPC, Trời ơi, ko thể tưởng tượng, nó hoành tráng và công phu dàn dựng thế nào. Giá vé ko hề rẻ: gần 40 USD! Nhưng xem thật thích thú. Cả rạp ko còn chỗ trống.

        Bao giờ 3 Ta có dịp đi với nhau một chuyến thì thật tuyệt vời, DQ nhỉ:)))

      • Hà Linh says:

        Chị Kim Dung đã đi Campuchia về rồi à? chắc chắn là chị có chuyến đi thú vị phải không? em nhớ hồi chị đi thăm Lào cũng đã thấy họ làm du lịch tốt hơn mình rồi, và Campuchia theo như chị mô tả một chi tiết vậy thì rõ ràng nước mình cần phải học tập rồi chị nhỉ?

      • Kim Dung says:

        Chào em gái. Đó là một chuyến đi thú vị, tuy đi mỏi dừ chân em à, nhưng vì thế mà ngủ rất sâu, ko mông mị, ko phải suy nghĩ bài vở, cùng áp lực tâm lý. Hi…hi… Nếu có điều kiện, em hãy cho các con đi chơi CPC một chuyến, để thấy nền văn hóa đặc sắc của một đất nước nhỏ, nhiều khổ đau, nhưng nền văn minh Angkor của họ quả là rực rỡ- cái từ rực rỡ rất đúng, em à.

        Mình cần phải học ở các nước gọi là nhỏ này, nhiều thứ, nhất là về…văn hóa.

        Sáng nay, VNN đón mừng năm mới và ngày đầu tiên làm việc. Nhạc đang Happy new year và ko khí náo nhiệt, tưng bừng

        Happy New year em nhé!

      • Hà Linh says:

        Kính chúc chị Kim Dung một năm làm việc mới với nhiều cảm hứng và thành công!

        EM hy vọng là ngành du lịch nước mình sớm có những biện pháp hữu hiệu hơn là hô hào “vote for…”, hay ” trùng tu” biến di tích thành cái lò gạch như những năm vừa qua chị nhỉ?

        Những nước xung quanh ta họ làm tốt vậy, ngành du lịch của họ thực sự thu hút khách du lịch mà những di sản văn hóa quý giá của họ vẫn được gìn giữ và ngày càng kêu gọi nhiều người đến chiêm ngưỡng thăm thú hơn.

        Tại sao họ làm được mà ta thì chưa huhuhu?

      • Daqui says:

        KD à , mình chưa đi CPC nhưng nghe KD kể nhất là về giấc mơ 3 ta cùng đi DL mà Cải mê quá . Lúc đó nàng có cưỡi trên lưng Tru cùng Tịt Tuốt bỏ mặc Cải lẽo đẽo theo sau thì cải vẫn vui mà . Huhu !
        Hôm nay mình đi dự gặp mặt đầu năm bạn thời SV . Gia chủ là 2 vợ chồng anh bạn cùng lớp , giờ là đại gia Bình Phước ( có 450 ha đất trồng cao su và chăn nuôi ) . Nhưng cái bất ngờ lại là mọi người được gia chủ tâm sự ,” chàng ” đã có tập 2 từ lâu ( tất nhiên ko đăng kí và được thêm 1 đứa con trai đang học lớp 10 ) . ” Tập 2 ” là 1 nàng khoảng 40 tuổi , đảm đang quán xuyến mọi việc trong nhà , và một điều chị hai điều em làm mọi người ngưỡng mộ quá .
        Chả giống… chúng mình tẹo nào Tép Riu nhẻ ? hi hi !

      • Kim Dung says:

        Hi…hi…Chả giống chúng mình tẹo nào là đúng:

        Một, tập 2 của anh bạn Cải 40 rùi, già quá, hổng trẻ như tụi mình.
        Hai, cổ í chỉ cơm nước cho anh chồng. Còn chúng mình cứ 3 Ta ngao du khắp thiên hạ. Tép Diu này sẵn sàng để Tịt Tút cõng Cải, còn Tru cõng Tép Diu nhể, và Tép Diu cõng cái bị tiền, là ổn. Được chớ:))))))))))))))))))))))))))))

      • Daqui says:

        Nàng Tép Riu gần gụi với Tình Báo Hoa Lam có khác , thâm thế !
        Ai dại gì khư khư với tập 1 trong khi tập 2 chẻ đẹp cùng với bị tiền đang chờ nhể ?

      • Tịt Tuốt says:

        NỖI NIỀM DU LỊCH
        Một Lão hai Bà tưởng sướng thay!
        Đêm nằm nghĩ kỹ khổ ai hay ?
        Dắt trâu, xách bị (tiền) sao rầu quá !
        Cơm nước, giăng mùng thiệt khổ thay !
        Tắm rửa, lau mình tiêu giấc mộng
        Gội đầu, chải tóc tỉnh cơn say
        Nghe kêu phải dạ ran trời đất
        Vui thú đó đây được mấy ngày ? 😛

        Tịt Tuốt

      • Hiệu Minh says:

        @Tịt Tuốt, KD và Hoa Cải

        Khổ thân lão 90, 3 giờ sáng vẫn thức làm thơ tặng hai nàng. Mà thực ra

        Bà cả Hoa Cải, bà hai KD đều lên làm bà…cả

      • Tịt Tuốt says:

        Lão Tổng à! Nghe nàng Tép Riu diễn tả về Siem Reap xứ chùa tháp thấy mê quá, đòi đi nơi đó. Nhưng “lão bà bà” Dã Quì thì bảo người Việt nên dùng hàng Việt mới là yêu nước, do đó hai lão bà bà quyết định đi Tao Đảo. thật tuyệt vời đúng như bài thơ bút tre:

        Chưa đi chưa biết Tao Dao (Đảo)
        Đi rồi mới biết thế nào là ngủ
        Một giường nó nhét ba cụ
        Đêm nằm không gối lấy mũ gối đầu

        Nói điêu thì người iêu lão bạn tôi chết! 😛

        Tịt Tuốt

      • Hiệu Minh says:

        Một lão hai bà sướng sướng thay
        Đêm nằm sương đẫm cả hai tay
        Bên phải đắm đuối vườn Hoa Cải
        Bên trái lơ mơ chạm của ai
        Khổ lắm người ơi, thằng đứng giữa
        Ước gì nó có cả…hai tay
        🙂 🙂

      • Kim Dung says:

        Một lão hai bà sướng sướng thay
        Lang bạt kỳ hồ khắp đó đây
        Sương giăng bờ ruộng rầu hoa Cải
        Bến sông lặng lẽ Tép Diu này
        Lão Cua lổm ngổm trên Blog
        Gặp còm nào cũng: ấy ão (lão) Ai?

        Một lão hai bà sướng sướng thay
        Chăn tru cắt cỏ tối… ngủ ngay
        Một bên Cải vén màn, e lệ
        Một bên Tru ngáy rõ là say
        Phận Tép xin nhường Hoa và …Lão
        Một lão một bà sướng mê say… )))))

      • Daqui says:

        He he , Tép Riu đã nói thế thì Hoa Cải cũng ko khách sáo nữa !
        Đêm nay đừng có tưởng tượng làm gì cho lên cơn … Hen và lại tiếc nhá , nhá !

      • Xôi Thịt says:

        May mà chị Cải chịu nhận chứ chị Cải mà cũng nhường nốt chắc lão Tịt phải về soi gương xem lại mình.

    • V.ANH says:

      Chào mừng chị KD đã về. Em cũng chỉ muốn tết được trốn đi như chị khỏi phải ăn uống lu bu, mệt quá. Em cũng đã qua Xiêm Riệp nhưng đi công tác, chưa thăm quan được kỹ lắm. Mong chị có bài về Angkor Wat nhé, em ngạc nhiên vô cùng vì di tích này còn giữ được của CPC.
      Đầu năm ở VNN tưng bừng quá chị nhỉ, chỗ em làm việc luôn chả có không khí tết gì cả. Ngày này cách đây hơn 10 năm ở Viện NC cán bộ được mừng tuổi, rượu bánh chúc tết đi chơi hết ngày. Dạo này vào entry về Viện Tin học em cứ mắc bệnh hay hồi tưởng, chắc bị rà rùi! hu hu…
      Em chúc chị mùa xuân mới với nhiều niềm vui mới!

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn em V. Anh. Chị đã sững người vì quy mô và các khu đền Angkor nằm trong rừng nguyên sinh vĩ đại quá. Đền đài của người Khơ me cổ đại xây dựng đạt tới đỉnh cao của kiến trúc đặc sắc văn hóa, và kỹ thuật xây đã đành, mà còn có ko biết bao nhiêu cây gỗ đại thụ, thẳng tắp, mà ai là người Việt mình khi nhìn cũng chỉ thốt lên một câu: Giá mà ở VN có khi ko còn!

        Chị muốn trốn Tết HN vì Tết Hn dạo này mất hẳn ý nghĩa trang trọng, thiêng liêng, nghỉ lại nhiều ngày quá.

        Sáng nay, anh chị em còn được cơ quan mừng tuổi. Có nhạc, có rượu, có hoa quả, hạt bí tí tách ….mùa xuân. Vui và có ko khí. Một sự mở đầu tốt đẹp.
        Chị chúc em trẻ khỏe, hạnh phúc và thành công trong công việc em nhé

    • Hiệu Minh says:

      Chúc mừng KD đã trở về từ CPC. Hy vọng chuyến đi mang lại nhiều kỷ niệm đẹp. KD sẽ thấy, các bạn CPC sẽ vượt chúng ta. Chỉ cần xem Siem Reap và cách tổ chức du lịch bài bản cũng thấy họ trên cơ chúng ta.

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Thế thì nước con rồng cháu tiên nhìn lên không bằng ai. Nhìn xuống cũng thua 2 đứa em sát nách mình. hu hu hu

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn Cua. KD cũng định nói với Cua như vậy đó. Chỉ cần nhìn cách tổ chức du lịch ở Siem Reap, và khi xem sân khấu 3 D của các bạn CPC, cũng thấy “choáng” vì “hoành tráng quá, nghệ thuật cổ điển kết hợp công nghệ hiện đại quá tuyệt vời.

        CPC đang vươn lên mạnh mẽ, đặc biệt về lĩnh vực du lịch

      • Xôi Thịt says:

        @HH_SG: 2 thằng em kia mà sát nách mình thì mình không dùng Rexona nữa cho tụi nó biết tay 🙂

      • HOA HỒNG _ SG says:

        Bác Xôi dzui tính thiệt. HH cười no cả bụng. Chắc tối nay hỏng ăn cơm nỗi luôn hihi 😀

      • Hoai Huong says:

        Đúng. CPC nghèo, lạc hậu nhưng về tổ chức du lịch ở CPC- SiemRiep cực kỳ chuyên nghiệp và văn minh. HH đã nhiều lần đi đến đó và vẫn luôn thán phục cách tổ chức của nó, để rôi mơ về du lịch di sản thế giới ở VN vẫn chỉ là mơ.
        Gửi HM một ảnh HH ở CPC nha(ảnh nghệ thuật tí xíu, cghỉ là một dáng áo dài ở Phế đô Angkor), không biết post theo Photobucket có được không

    • Trịnh Xuân Nguyên says:

      Hơi muộn nhưng cũng xin chúc các bậc tiền bối và các anh chị một năm mới an lành hạnh phúc!

      • Kim Dung says:

        Hi…hi…Tình người ko bao giờ là muộn cả, Nguyên à. Chị KD chúc em luôn trẻ khỏe, cả thể chất, cả tư duy và gặp nhiều niềm vui cùng may mắn, Nguyên nhé!

  26. Nichts says:

    Để phần nào hiểu rõ về thảm trạng của khoa học kỹ thuật VN , các bạn phải lùi về trước CM tháng Tám . Chúng ta biết rằng, cổ học của chúng ta là học văn, học văn làm Quan, còn học toán chỉ làm lại .Người Pháp vào VN , mang theo văn minh cơ khí và cùng lúc sinh ra một giai cấp mới là giai cấp công nhân . Công nhân hiểu theo nghĩa của nền công nghiệp châu Âu là những người thợ lành nghề , là cánh áo xanh . Từ những người này mới có những ông thầy nghề, nghĩa chữ Hán của từ Kỹ sư . Thấp nhất trong thang bậc là cu li , tức những người áo nâu , chỉ làm những việc đơn giản nhất . Tiền thân của công nhân VN là những thợ cổ truyền ở quê . Lúc đó, người đủ tiền học đến Tú Tài để làm thông phán rất ít, đại bộ phận những người thông minh não khỏe thất học, một số trong họ may mắn có tấm áo xanh. Đương nhiên, các kỹ sư và ông chủ Tây dễ dàng chọn lọc ra những người thông minh nhất trong số đó để đào tạo . Chính những người thất học này mới là lớp người VN đầu tiên thật sự tiếp xúc với Khoa Học Kỹ Thuật. Mỗi Ông Thợ, tức loại công nhân áo xanh, thời 1900 đên 194x có lương đủ để nuôi cả gia đình, tậu đất tậu ruộng ở quê nhà, khi về làng được các tiên chỉ kính nể, vì quen biết các ông Tây, sống ở Thành Phố . CM tháng Tám rập khuôn theo CM tháng Mười nhưng giai cấp công nhân VN hoàn toàn ngược với LX. Ở LX thì cách mạng công nghiệp đã diễn ra, số lượng công nhân đã đông, là giai cấp đáy cùng của các thành phố. Nhưng ở ta hoàn toàn ngược, tỷ lệ người tham gia các ngành công nghiệp còn rất thấp, lương công nhân cao so với mặt bằng chung . Vậy , các bạn đã biết giai cấp công nhân làm CM ở VN thực chất là những ai rồi chứ ?

    Với công nhân nói riêng và trí thức Tây học nói chung , người Pháp đã cho họ cả cuộc sống, cả kiến thức, làm cho trí tuệ của họ được tháo xiềng mà lớn mạnh nên bảo họ theo CM thì dễ gì họ nghe theo . Đã vậy , cách đối xử không tôn trọng đúng mức của Việt Minh vô tình đã đẩy rất nhiều tài năng sang phía đối nghịch . Còn những ai theo VM thì sao ? Ông Thợ bây giờ không còn là sếp, mà mấy áo nâu bây giờ lên Ngài . Đấu tranh vũ trang mới chỉ là màn sơ khởi của Cách Mạng . Cách mạng Học Thức , cách mạng Công Nghiệp mới là cốt lõi. Như vậy, lớp công nhân áo xanh mới xứng đáng là những người tiên phong của Cách Mạng . Sau này , Bắc Việt thể hiện trình độ công nghiệp hoá chả ra gì, xuất phát ban đầu là lớp áo xanh năm 1944-1945 không được trọng dụng .

    VM thường ca ngợi Trần Đại Nghĩa với “kỹ công” bazooka , SKZ nhưng thật ra tiềm năng chế tạo vũ khí của Bắc Việt lớn hơn nhiều . Đến 193x thì Hồng Gai, Hải Phòng đã có đủ các nghề cần cho chiến tranh: nồi hơi (và động cơ nói chung), lắp máy (có cả tán hồi đầu tk và nay thêm hàn), cắt gọt, nhiều nhất vẫn là thợ mỏ, nếu Bắc Việt chủ ý xây quân xưởng trong núi, thì không thiếu thợ mỏ bậc cao nhét đủ 3 quân xưởng loại lớn vào hầm ngầm. Thợ rèn công nghiệp cũng nhiều , nhiều thứ 2 sau thợ mỏ vì công cụ ở các mỏ cần làm mới liên tục. Đặc biệt, ở Hà Nội chưa có điện khí hoá, chứ Hồng Gai, Cẩm Phả điện khí hoá cao độ, bễ rèn ở đó chạy điện, còn ở Hà Nội điện khá đắt. Cái thiếu là hàn hồ quang , mặt này Pháp hơi dốt so với Nga. Đi kèm với điện khí hoá là đông đảo đội ngũ thợ điện . Mạn Tây Bắc, trên khoảng từ Lào Cai sang Lai Châu có nhiều hang núi tự nhiên và những dãy núi sẽ che phủ các hầm ngầm. Ở đây cũng có những dòng suối cao, tiện cho các máy công cụ chạy bằng guồng và rất có thể là một vài trạm thủy điện. Bên Cao Bằng-Hà Giang-Lào Cai-Lai Châu có các mỏ đồng, kẽm, chì, thiếc, sắt, than. Rất nhiều thông để lấy nhựa làm dung môi thuốc súng và sơn . Ở Việt Bắc có nhiều mỏ ngọc tự nhiên, ở đây cũng cho Bắc Việt rất nhiều lưỡi dao gia công chi tiết máy siêu cứng, như kim hoả chẳng hạn, và các mỏ ngọc này cũng rất nhiều đá mài tốt tuy không bằng cát kết, nhưng tốt . Từ WW2 , người Mỹ đã nhìn ra tiềm năng công nghiệp vũ khí rất lớn của Bắc Việt và sau này đã biên soạn những tài liệu rất công phu để huấn luyện những khóa “Tìm và Diệt” đặc biệt . Nhưng hóa ra là họ đã lo quá xa . Tôi vẫn nhớ một buổi chiều nóng bỏng năm 1972 , sau trận giải vây một căn cứ hỏa lực , viên thiếu tá cố vấn Mỹ đã chỉ tay xuống ngọn đồi rực máu la liệt xác quân BV và nói : “Anh hãy nhìn xem , nếu từ năm 1945 , BV đã xây được những quân xưởng lớn ở Việt Bắc thì chính chúng ta sẽ nằm dưới kia” .

    Vậy, những quân xưởng , những nhà máy hiện đại không thể mọc lên được là do lỗi của ai ? Thật buồn là những trí thức Tây học “biết điều” đã đóng góp một phần lỗi không nhỏ . Không như những trí thức “không thức thời” , họ là những người biết sợ . Khốn khổ cho họ , những kẻ dốt nát là học trò của họ lại có quyền thế lớn hơn họ nhiều .Họ thừa trí thức để biết tước hiệu chỉ là gánh nặng, là cái áo khoác để làm nhiệm vụ , chẳng sung sướng gì khi những kẻ dốt nát đánh bóng cái áo khoác đó vì chính chúng chứ không phải vì họ . Chính họ đã phải dễ dãi với những chế độ tuyển sinh kỳ quặc như cử tuyển , góp phần đắc lực tạo ra chế độ “học giả” ở VN .Nhiều học giả chế độ nhờ che dấu sự dốt nát mà tham nhũng quyền lợi chức vị, vì vậy, xu hướng chung là họ thường thổi thầy của họ một cách thô thiển dốt nát. Ví dụ: “công trình Nicolas Bourbaki là niềm tự hào của khối XHCN”, làm chính tác giả của nó cũng phải ngượng .

    Và ngày nay , có Viện Toán cao cấp.

  27. […] Vài kỷ niệm với Viện Tin học (Blog Hiệu Minh 27-1-12) […]

  28. Phương Nga says:

    Nói chuyện viện KH sực nhớ đến mấy ông TS thành danh ở nước ngoài trở về VN gần đây như Nguyễn Chánh Khê, Đặng Lương Mô…Không biết họ có hài lòng với điều kiện làm việc trong nước không? Cách đây không lâu trên trang TN có đăng tin về phát minh máy phát điện chạy bằng nước, thực hư thế nào có ai biết xin kể dùm cho mọi người chia sẻ với.

  29. Nguyễn Trường Tiến says:

    Chào cả nhà,

    Cám ơn anh Minh, chị Thanh vân, anh Đăng hưng và rất nhiều bạn đã có những bài viết hay và nói thật. Tôi không ở Viện Tin học. Chỉ là gần Viện thôi. Tôi công tác ở Viện KHCNXD, gần viện E, nhưng có làm về tin học. Nên có quan hệ với Viện và thường cùng đi một chuyến ô tô bus, chở các Viện sĩ đi làm.

    Tôi có được biết về các nhân vật anh Minh nêu. Đúng là một thế hệ các anh chị em trí thức yêu nước, yêu nghề đã bị lãng quên, bị lừa dối và lãng phí.

    Tôi biết về các vị lãnh đạo của Viện sang công tác ở AIT, đi giảng ở nước ngoài, như cảnh anh Hưng nhận xét. Tôi cũng biết những hậu quả của chuyện anh Hiệu đi làm thủy lợi với Thủ tướng Võ văn Kiệt và câu chuyện cháy rừng U Minh.

    Từ sau giải phóng miền nam và 36 năm qua, nếu đội ngũ trí thức Việt nam được khai thác và sử dụng, chắc dân tộc Việt nam đã tỏa sáng. Chúng ta mất thời cơ, mất cơ hoiij vì dùng người cơ hội. Họ chỉ lo giữ ghế, giữ quyền và không bao giờ dùng người giỏi cả. Đấy là một bất hạnh lớn của dân tộc. AAuu cũng là chuyện nhân quả. Sau một cuộc chiến, những kẻ sĩ giỏi , thường không được sử dụng.

    Chúng ta sai từ triết học, từ phương pháp luận, từ tư duy , từ lựa chọn và ra các quyết định. Chúng ta thích hình thức, thích dân chủ giả, thích nói dối và sợ sự thật. Cũng vì nhiều người chọn con đường quan trường và nghị trường.

    Câu chuyện của Viện Tin là câu chuyện điển hình của các Viện nghiên cứu nhà nước. Rất khó thay đổi. Vì cách lựa chọn và dùng người.

    Năm Nhâm Thìn đã đến, năm của Thủy, của Rồng, của Cha, của Khoa Học, của Dân giàu, của NHÂN theo ngũ hành, kinh dịch, phong thủy, vân và mệnh đêu rất tốt. Hi vọng sẽ có câu chuyện của RỒNG BAY trên đất Việt nam.

    Một thế hệ sinh sau chiến tranh vừa đủ sức gánh vác những việc lớn. Hi vọng sẽ có những tổ chức tư nhân, những công ty cổ phần, những cá nhân giỏi nghề và giỏi làm doanh nghiệp sẽ biết làm và làm giỏi hơn thế hệ chúng ta. Để 30 năm nữa, chúng ta thực sự phát triển theo lời dự báo của CỤ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.

    Mong an lanh, thanh thản và hạnh phúc nhân ngày mùng 7 tết Nhâm Thìn

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Giáo sư ơi.
      Chúng ta ở cách nhau chỉ có khoảng 6Km mà phải sang tận DC mới gặp được nhau nhỉ?

    • Hoa Thanh Quế says:

      Bác Nguyễn Trường Tiến lạc quan quá nhẩy.

    • Trịnh Xuân Nguyên says:

      Em xin chào và cảm Bác Nguyễn Trường Tiến, đọc com của bác nhân ngày mùng 8 và vừa đi chùa Tây Phương về, mong an lành, thanh thản và hạnh phúc!

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn anh Tiến rất nhiều vì comment đầy tâm huyết. Tôi cũng hy vọng như anh.

  30. Nguoi Viet says:

    Hai entry liên tiếp đã lột tả rất chính xác mặt thật của cái gọi là “viện nghiên cứu” ở VN. Mừng cho tổng Cua đã thoát ra được khỏi cái môi trường kinh khủng đó.

    Người Việt tôi cũng có mấy năm làm ở một viện NC tại VN. Phải nói đó là quãng thời gian vô vị nhất trong đời. Bây giờ nghĩ lại thấy cả cái viện đó trong đó có mình chỉ phá chứ chả đóng góp được gì cho đất nước. Rất may là chuồn ra được sớm chứ cứ cố đấm ăn xôi ở lại thì lương tâm cắn rứt đến chết.

    Thực chất các viện NC ở ta là thế này. Thời tôi làm thì các “viện sĩ” giả vờ nghiên cứu để giữ biên chế và phục chờ xuất đi Tây (thời ấy có một số NC viên thực sự yêu nghề nhưng tiếc thay họ lực bất tòng tâm). Thời nay họ cũng vẫn giả vờ nghiên cứu và tìm cách móc nối xin đề tài, không phải để phát minh khám phá mà để tăng thu nhập cho bản thân. Cho nên hàng năm nhà nước rót hàng trăm tỉ vào ngân sách nghiên cứu KH nhưng kết quả thì hầu như chả có gì. Hy vọng gì ở họ khi mà chi phí đề tài được phân bổ theo kiểu: 15-20% để chạy đề tài, 5% chi cho tài chính để rút tiền, 30-50% chi để mua máy móc thiết bị là khoản dễ kiếm phết phẩy nhất (bây giờ vào phòng thí nghiệm nào cũng thấy trang bị máy móc rất hiện đại. Máy móc phần nhiều trùm mền, lâu lâu mở ra dùng một tí cho biết mùi phú quý), 5% chi cho việc hợp pháp hóa đơn chứng từ, vài phần trăm thuê vẽ số liệu, vài phần trăm nữa chi phong bì trong thời gian nghiệm thu đề tài…..Đại khái là vậy.

    Có lẽ VN ta là nước có nhiều viện và trung tâm NC nhất trên thế giới. Nào là viện quốc gia các ngành, các phân viện và trung tâm ở các địa phương. Nhiều trường ĐH lại còn có viện NC riêng nữa. Cùng với hệ thống viện đó là một đội ngũ tiến sĩ, nghiên cứu viên khổng lồ đang hàng ngày nhận tiền từ dân đóng góp để nghiên cứu những cái chả ai cần. Có thể hơi cực đoan nhưng nhiều lúc tôi nghĩ giá như VN đừng có các viện NC thì đất nước đã khá hơn rất nhiều.

  31. Tịt Tuốt says:

    Thời nào, ta cũng tổ chức học tập đạo đức cách mạng, học tập đạo đức Hồ Chí Minh. Cán bộ nào cũng có thể thuộc và nói vanh vách những điều Ông Cụ nói: “Muốn sửa chữa cho tốt, phải sẵn sàng nghe quần chúng phê bình và thật thà tự phê bình. Không chịu nghe phê bình và không thật thà tự phê bình thì nhất định lạc hậu, thoái bộ. Lạc hậu và thoái bộ thì sẽ bị quần chúng bỏ rơi

    Phê bình có nhiều cách khác nhau. Và không phải cách nào cũng có tác dụng đến gần sự thật.

    Không chỉ cái thời cách đây 40 năm như lão Cua dẫn ở trên, mà thời nào ở ta cũng thế cả, kiểu kiểm điểm và tự phê bình cũng rất phổ thông trong các cơ quan đoàn thể kinh tế, chính trị, và xã hội. Thế nhưng loại phê bình đó chỉ là công cụ để cai trị, công cụ để trấn áp những ai không cùng phe cánh với lãnh đạo, hơn là công cụ để tìm hiểu sự thật, công cụ sửa sai và hoàn thiện. Cho nên không ít người đã vì ngây thơ tin vào cái phê và tự phê mà lãnh búa rìu oan nghiệt.

    Điểm mấu chốt là, không thể có “phê bình một cách thật sự” khi người phê bình có thể bị chế tài bởi người bị phê bình. Một ví dụ điển hình là Báo chí VN hiện nay vẫn nằm dưới sự chỉ đạo của đảng và nhà nước. Vậy thì làm sao báo chí có thể phê bình đảng và nhà nước cho hiệu quả được. Đâu cần nhìn lại chi 40 năm ở cái viện KHVN của lão Cua chi cho xa xôi, bài học của nhà báo, nhà thơ Chiến, Đức, và Đoan Trang vẫn còn chưa ráo mực.

    Tình trạng tham ô, móc ngoặt, chạy dự án, cậy quyền, lạm quyền thời nay có khác chi cái thời xa vắng kia đâu! Nếu tôi là GCT, là Vân Anh, là Xôi Thịt, hay bất cứ người nào có tâm thật sự với KH, với dân tộc, thì tôi sẽ đứng về phía của những người như ông Hiệu để vỗ tay khen ngợi và cổ vũ. Tốp luật sư Lê Công Định, Lê chí Quang, Lê T Công Nhân, Quang Đài, và gần đây là những Mẹ Nấm, Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, GS Hoàng v.v.. vẫn được biết đến với tư cách ngây ngô dân chủ nửa mùa định lật đổ chính quyền cách mạng, mong muốn làm thay đổi cơ chế. Nhưng mà tốp những người như ông Hiệu mới là bọn dân chủ xịn có thể lật đổ hay thay đổi cơ chế hiệu quả và nhanh chóng hơn. Vậy thì tại sao không vỗ tay vào cho những “nhà dân chủ xịn” như thế nhể???

    Tịt Tuốt

    • D.Nhật Lê says:

      Sắm vai tình báo Hoa Nam để được…nói bậy nói bạ vì chẳng ai muốn đôi co
      với tên vỗ ngực tự xưng gián điệp ! Tình báo kiểu gì mà oang oang thế nhỉ ?
      Tất cả bài góp ý gồm 5 phần thì phần cuối là qúa ẹ đấy nhé !
      Theo tôi thì có 2 con đường mà một số trí thức VN.đang đi :
      1-dân chủ hóa đất nước như 1 điều kiện tiên quyết nhằm thoát khỏi bóng TC.
      Nhóm này gồm có PHS,LCĐ,NVĐ,LTCN,THDT,NTT,CHHV.
      2-tấn công thẳng vào chính kẻ xâm lấn nước ta là những người như LCQ,anh
      Điều Cày,chị PTN.,bà BTMH.v.v.
      Dĩ nhiên,tôi chỉ kể những vị đi tù mà thôi.Họ hy sinh quên mình để dấn thân,dù
      đi tù,bị phỉ nhổ hay mất cả quyền lợi vật chất,thưa ngài tt.!

      • D.Nhật Lê says:

        Xin góp ý thêm.Chúng ta thường trích dẫn trí thức ở đâu đâu nói
        thế này thế nọ nhưng VN.ta có trí thức đúng nghĩa lại không học
        là do đâu ? Vì bụt nhà không thiêng hay …vọng ngoại ? Đó là chí
        sĩ Phan Chu Trinh,nhà yêu nước vĩ đại nhất của VN.thời cận đại.
        Hãy nghe lời dạy của cụ để xem mình có thể làm được gì :
        “Xét lịch sử xưa,dân nào khôn ngoan biết tự cường,tự lập,mua lấy
        sự ích lợi CHUNG của mình thì càng ngày càng bước tới con đường
        vui vẻ.Còn dân thì ngồi yên mà chờ thời,mà mong đợi trông cậy ở
        vua quan,giao phó tất cả quyền lợi của mình vào tay 1 người hay 1
        chính phủ muốn làm sao thì làm,mà mình không hành động,không
        bàn luận,không kiểm xét thì dân ấy khốn khổ mọi đường”.

  32. Son Tran says:

    Cám ơn anh HM nhé. Em ở IOIT có một thời gian ngắn nên không biết được nhiều chuyện HAY thế này. Tuy thế, vẫn nhớ về IOIT với đầy kỷ niệm và những người bạn tuyệt vời. Cũng may chưa đủ thời gian để cần phải đi tẩy nốt ruồi như bác hihi. Mà lớ ngớ thế nào em lại có mặt trong một cái ảnh của bác nhỉ, năm 90 em chưa được về viện mà. Các ảnh của anh có cái nào có độ phân giải cao không?
    TCS

  33. KTS Trần Thanh Vân says:

    Trước khi cái Viện đầu đàn này được thành lập vài năm, các chuyên gia đầu đàn này vẫn còn ở Viện KHVN, thì dự án VIE..86.020 của tôi được mua 2 bộ máy tính 386 cùng với các phụ kiện, máy in đen và in màu cùng với hai cái UP to bằng hai cái tủ để lưu điện… Tiêu cả thảy hết gần 138.000 Đô la Hồng Kông ( tức 80.000 USD ) Là thư ký dự án, tôi chạy lên Nghĩa Đô xin hỗ trợ Các vị ( chẳng nhớ vị nào ) cử người đến cài đặt phần mềm POP MAP cho bọn tôi, “chém” một nhát mất 3000 USD. Sang phần đào tạo, các vị cho một cái tờ giá đâu khoảng 5000 USD trong nửa tháng, tôi lủi luôn, đi mời Gs Huỳnh Mùi.
    Anh Mùi ký với tôi một cái hợp đồng đào tạo giá 1500 USD, nhưng nhận tiền xong, anh ấy chỉ giữ lại 800 USD, “lại quả” cho chúng tôi ngay 700 USD.
    Khi làm phiếu thanh toán để đến cơ quan UNDP ở phố Phan Bội Châu nhận tiền, tôi hỏi cậu Bob Hardy, KTS người Canada, là CTA ( cố vấn trưởng kỹ thuật ) của dự án::
    “Tao làm thế có sao không?”
    Cậu ta trả lời: “Được!. Tao biêt lương bình quân của chúng mày chỉ có 30 USD/tháng”.
    Âu cũng là kỷ niệm một thời, mon men bò lên cuộc sống văn minh.

  34. GS.TSKH NGuyễn Đăng Hưng says:

    Có hai việc xin thông báo:
    1. Tôi vừa kéo bài của chủ nhà Hiệu Minh về blog tôi: Nay xin phép chủ nhân nhá !

    http://www.ndanghung.com/bai-viet/2012/01/28/mot-goc-nhin-ve-khoa-hoc-viet-nam-hien-dai.html/#more-3314

    Tôi là Nguyễn Đăng Hưng, GSTS VK mà có người nhắc đến trên các comments trên đây.

    2. Tôi có điều kiện mời các GSTS Việt Nam sang Bỉ tham quan. Có lần hay tin GSTS Phan Đình Diệu đang ở Paris. Tôi mời ghé Bỉ trên đường lấy xe lửa đi Moscova. Tôi tổi chức cho GS thuyết trình tại ĐH Liège về “thông minh nhân tạo”, Hồi ấy anh Diệu còn làm Viện phó Viện KHVN. Trong trên 10 ông GSTS VN sang thuyết trình là khách mời của tôi, chỉ có anh Diệu là được tán thưởng và đánh giá.

    Thế mà số phận của anh ấy sau này là như thế, Chao ôi!!!

    Còn các ông khác thì ôi chao: Cử tọa ai cũng bỏ về, chỉ có tôi là ngồi lại cố nghe cho hết buổi vì lịch sự… Đấy, dàn cây đa cây đề, GS.TSKH, GS.TS.VS Việt Nam ta “nó là như thế” !!!

    Đọc bài này mới hiểu phần nào tại sao!

    Đề nghị anh Hiệu Minh viết nhiều hơn, viết kỷ hơn để chúng tôi (VK) hiểu được tại sao khoa học VN lại “làng nhàng” như ngày hôm nay. Cũng toàn trị như anh Tàu nhưng tại sao thua quá xa như ngày nay???? Đây là vấn đề lịch sử.
    Lịch sử phải ghi lại sự thật cho thế hệ mai sau !
    Phải rút bài học chứ ? Cứ thế này mãi thì còn gì là Việt Nam thưa các bạn!!! Xót xa quá !!!

    Nguyễn Đăng Hưng,

    • KTS Trần Thanh Vân says:

      Chúc mừng năm mới Gs Nguyễn Đăng Hưng.
      Lâu quá chưa gặp

      • GS.TSKH NGuyễn Đăng Hưng says:

        Rất vui gặp lại chị trên bàn trà Hiệu Minh!
        Cũng xin chúc mừng chị năm mới !
        Tôi rất quan tâm đến câu hỏi: tại sao VN ta có nên khoa học làng nhàng thua kém như ngày nay? Đọc Hiệu Minh tôi thấy được phần nào câu trả lời.
        Tôi sẽ cố gắng phân tích sâu hơn trên blog cá nhân của tôi.

  35. Đinh Kim Phúc says:

    Cũng may là hồi ở IOIT Tổng Cua chưa nhận được phong thư từ nước ngoài về đề gửi: Ngài Tiến sĩ nhân dân Tổng Cua!

  36. Xôi Thịt says:

    Sau tôi cũng về 1 viện, không thuộc Viện KHVN. Bản tính cũng thích bôi bác và chê bai nên tôi thấy mình sẽ không tiến thân được. Đi làm mà không được chê nghười khác thì thấy ấm ức lắm, “không được làm chính mình”, theo lời HL 🙂 , nên sau 6 tháng tôi xin thôi, trước khi kịp gây vạ miệng. Ông bà già lúc đấy cũng phản đối kịch liệt nhưng sau cũng thấy tôi quyết định thế là đúng 🙂

    • V.Anh says:

      Xôi Thịt làm chị nhớ lại lúc rời Viện NC. Mình thì dĩ hoà vi quý ko dám chê ai, muốn sống yên ổn, nhưng ở Viện có 2 phe đối kháng kịch liệt, mình chả theo phe nào. Một anh lớn tuổi hơn bảo: thỉnh thoảng phải lĩnh xướng chứ cứ lúc ngả sang bè này lúc bè kia ai tin dùng được? Rút cục cũng phải đi, rời cơ quan KH của Nhà nước cũng day dứt dứt lắm, thỉnh thoảng về Viện chơi, mọi người gọi là “lưu vong”. Làm cho NGO được training mọi kỹ năng mới thấy sáng mắt ra. Nhìn lại Viện thấy dân KH toàn đem kiến thức để chọi nhau mà khó có thể hợp tác với nhau được. Bây giờ thì ko kiến thức nữa mà là ai trong đường dây chạy đề án, đề tài (từ viện nhỏ đến viện lớn, đến các bộ chủ quản) thì người đó thắng.

    • Hà Linh says:

      Thực ra thì không phải là bôi bác và chê bai theo nghĩa đen mà nếu là người trung thực, thẳng thắn và nhiệt thành thì sẽ khó mà im lặng trước những gì xảy ra xung quanh lắm Xôi Thịt và chị V. Anh à. Cơ chế hành chính ở mình tạo ra nhiều thứ bất cập lắm.

      • V.Anh says:

        Ko dám chê là vì nhu nhược ấy HL à, nếu ở lại Viện chắc mình cũng phải xin xỏ nịnh nọt gì đó thì mới có đề tài mà làm, rồi cũng hèn đi lúc nào ko biết. Vì bất lực nên đành rời cơ quan nghiên cứu, làm cho một tổ chức ko thuộc Nhà nước, vất vả hơn nhiều nhưng thanh thản và có ý nghĩa hơn.

  37. Xôi Thịt says:

    Cứ mỗi lần nghe đến IOIT lại thấy nghẹn ngào. Tôi chưa 1 lần làm chính thức cho IOIT nhưng luôn dành cho viện tình cảm rất đặc biệt. Hồi còn ngồi giảng đường ĐH, tất cả những người thầy dạy chuyên ngành của tôi đều là người của Viện. Các thầy đã truyền cho tôi nhiều kiến thức, kinh nghiệm và lòng yêu nghề (cách đây hơn 20 năm, tôi chọn nghề IT cũng là do hoàn cảnh xô đẩy chứ cũng chẳng biết cái máy tính nó vuông tròn méo dẹt như thế nào). Tôi thật lòng biết ơn những người thầy như thầy Cua, thầy ĐV Đức, thầy ĐT Phu, thầy NV Tam, thầy ĐH Đạo, thầy ĐV Hưng, cô Nga… Tốt nghiệp ĐH tôi là sinh viên của Viện Tin Học Pháp Ngữ (IFI) và lại có cơ hội học tiếp với các thầy ở Viện: thầy Hồ Thuần, thầy NC Công, thầy NT Việt… bên cạnh các ông Tây râu xồm khác.

    Hồi tôi còn mài đít trên nghế nhà trường, hình ảnh các thầy trên Viện thật lung linh: chuyên môn giỏi, ngoại ngữ tốt, đi Tây như đi chợ (thỉnh thoảng lại được nghỉ học vì thầy xuất ngoại) và quan trọng là (có vẻ) nhiều tiền. Tôi và không ít bạn cũng lứa vẫn ước ao học xong sẽ được vào Viện làm, trọn đời cống hiến cho khoa học (sau khi đã đục khoét cho bản thân). Không đến thì không thể biết nội tình của Viện, đùng 1 phát thầy Cua chạy tịn nạn (UNHCR là Cao Ủy Liên Hiệp quốc về người tị nạn, giờ ở VN chắc Văn phòng cao ủy này đã hoàn thành nhiệm vụ và đóng cửa, nói ông Cua chạy tị nạn cũng không sai lắm). Tán phép giữa giờ với mấy thầy thì cũng thấy có thầy lộ vẻ chán nản. Sau tôi thỉnh thoảng vẫn lên Viện hỏi ý kiến các thầy và xin tài liệu. Tôi cũng thực tập tốt nghiệp trên Viện nhưng ước mơ về Viện xẹp dần và khi tôi ra trường, IFI chiêu sinh khóa đầu và tôi quyết định đi học tiếp.

    Tôi vẫn phần nào nghĩ mình có dính dáng đến IOIT. Năm 1996, nhân lễ kỷ niệm 20 năm thành lập Viện, tôi cũng chạy về ăn được mấy cái bánh qui và nhảy lên sân khấu hát được 1 bài 🙂

    Mấy bác có nhận xét IOIT thì xập xệ vậy nhưng mỗi lần có cơ hội gặp mặt, cố nhân đối xử với nhau vẫn chân tình và tình cảm với Viện vẫn thật là tốt. Tôi nghĩ nó cũng giống như nước Việt Nam mình vậy. Về mặt vật chất (và nhiều khi cả tinh thần), đất nước không cho mình nhiều (xin nói giùm đa số) nhưng đất nước vẫn là nơi ta sinh ra và lớn lên, dù đôi lúc có giận (không phải rận), mình cũng không ghét bỏ được.

    • Noname says:

      Ông Cua lấy hai ông Viện trưởng Viện KHVN đặt tên cho hai thằng cu: Hiệu và Minh. Nguyễn Văn Hiệu và Đặng Vũ Minh.

      Không hiểu có xỏ xiên gì không???

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Cua theo mốt Tây, vì yêu hai ấy nên mới tên các ông đặt tên con mình đó chứ.

    • Thùy Dương says:

      Rất thích cái comm này của XT. Hay là đoan cuối í.

    • Kim Dung says:

      Sao lại giận hả XT? Đất nước khác, nhà nước khác chứ? Đất nước có lỗi gì đâu. Đất nước càng gian khổ lại càng thương….

      • Hà Linh says:

        Đúng là khi càng sống nhiều hơn, trải nghiệm vui buồn nhiều hơn, hiểu hơn chút về mọi điều xung quanh thì mỗi lần về quê-nghĩ về quê hương thấy càng lắng sâu tình thương quê hơn chị Kim Dung à.
        Đất nước gồng mình lên sau bao liêu xiêu chiến tranh, thảm họa thiên tai…và vẫn chưa thực sự bình yên như phải thế. Y như bà mẹ tần tảo mãi mãi vẫn phải tảo tần chưa được hưởng trọn một ngày vui, thảnh thơi!

      • Xôi Thịt says:

        Chị KD, đất nước với nhà nước không phải lúc nào cũng rạch ròi được. Huống chi con nhà nghèo có lúc tủi thân còn giận bố mẹ nữa là…

  38. qx says:

    … nỗi đau không lời

    qx

  39. Phương Nga says:

    Hai bài này của bác, cùng với bài phỏng vấn Nguyễn Trung Hà làm chạnh lòng bao nhiêu người đấy nhỉ? Không biết đối với giáo sư Ngô Bảo Châu trách nhiệm khoa học hay trách nhiệm chính trị quan trọng hơn(?)

    • V.Anh says:

      Mình nghĩ cả 2 đều quan trọng. GS đã có uy tín rất cao trong cả chính phủ và XH. Mỗi phát ngôn đều tác động mạnh đến dư luận. Hàng ngàn bài báo, hàng trăm ngàn comments nói lên điều đó. Cho nên GS phải thận trọng lắm, nói như Hà Linh, mình chưa chắc được sống là chính mình.

  40. chan says:

    Đọc bài này cho ta thấy Nhà Nước ta đã để mất một núi chất xám ,mà thiệt hại khó mà tính bằng tiền .Sau khi bức màn sắt bị đánh đổ thì hàng ngàn TS và KS VN cũng vượt sang Tây Đức và Tây Âu .Đây cũng là một tổn thất lớn cho Nhà Nước VN ,mà cũng ko tính bằng tiền được .Em biết một số bác này ,cuộc sống của họ hôm nay phải nói là tuyệt rồi .Ai bị mất mát trong chuyện này ?Theo em Đất Nước VN đã để mất những người con ưu tú nhất của Đất Nước .Ai chịu trách nhiệm về tổn thất này ?Theo em những người Lãnh Đạo bất tài phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về sự mất mát này .Chính họ đã ko biết sử dụng những người tài năng nhất của Đât Nước .

  41. montaukmosquito says:

    Things that could have been

    http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=4502&rb=0506

    André Trương Trọng Thi (hay TTT) vừa từ giã chúng ta vào ngày 1.4.2005. Máy vi tính trở thành mồ côi vào năm 32 tuổi. TTT, “cha đẻ của máy vi tính”, là người trong hơn 20 năm đã để lại một dấu ấn mãnh liệt trong ngành tại Pháp cũng như từng là một trong những nhân tố của sự tăng trưởng của máy vi tính trên thị trường.

    …..

    Vào năm 1978, khi làm Tổng Giám đốc công ty R2E, TTT về Việt Nam đề nghị một chương trình sản xuất máy Micral, ở giai đoạn dẫn đầu là đào tạo chuyên viên và lắp ráp các máy vi tính này, chỉ cần một số đầu tư tối thiểu từ phía Nhà nước. Đáng tiếc thay, dự án này bất thành vì guồng máy quan liêu trong nước và những lý do chủ quan khác. Những dịp may lớn, cũng như Thời gian, một khi đã đánh mất thì chẳng bao giờ tìm lại được nữa. Trong một khắc thôi, ta thử tưởng tượng, dự án này thực hiện được thì ngày nay Việt Nam đã là tiên phong trong lãnh vực vi tính ở Á Châu.

    • Hiệu Minh says:

      Dự án Micral thì chắc phải hỏi bác Quang A, giám đốc Gen Pacific, từng nhận 6000$/tháng những năm cuối 1980 🙂

  42. Nothing is impossible says:

    Cháu là dân ngân hàng, ngoại đạo IT. Đọc bài của bác Minh lại thấy lo lo! Chỗ cháu sắp lấy phiếu tín nhiệm, bây giờ gọi là thế ạ, để chuẩn bị cho lãnh đạo chi nhánh quyết định bổ nhiệm lãnh đạo phòng! Không bỏ phiếu tín nhiệm thì bị khoanh vùng mất việc như chơi! Còn bỏ phiếu tín nhiệm thì thấy khó ở trong người! Biết rằng chỉ là trò vui để hợp thức hóa nhưng vẫn cứ phải nghĩ! Bởi vì người khác có thể không tôn trọng mình, nhưng mình không thể đánh mất lòng tự trọng của bản thân! Cháu có vài lời lạc đề, mong bác Minh thông cảm!

  43. user says:

    cung 1 goc chup hinh cua 3 tam hinh: IOIT, Bill Gates & Steven Jobs. Gates & Jobs thay doi ca the gioi. Con IOIT…

  44. QH says:

    Chuyện Tái ông thất mã đã ứng vào bác HM. nay bác đã là công dân quốc tế, em vô cùng ngưỡng mộ và chúc mừng bác!

  45. Đặng kim Toàn says:

    Đọc xong bài này để biết thêm những điều mình chưa biết và Lão Cua ạ, mình cũng thấy Lão Cua trong đó như Lão Cua thấy mình ! (hì hì hì)

  46. Triêu Dương says:

    Tháng trước em về HN, gặp một số anh chị của IoIT thời Đồi Thông cũ rất vui. Hầu như ai cũng có thể chia sẻ cảm giác “chả được gì ở IoIT”, nhưng lạ một điều là dù hầu hết mọi người bôn ba trưởng thành ở mọi ngả đường khác nhau, nhưng khi gặp nhau lại có thấy như được “trở về nhà” với tập thể bạn bè ở IoIT thân tình như người trong gia đình mà không thể tìm thấy ở nơi nào khác. Em post lại bài phác họa một số nhân vật của viện, mà các thành viên của đài IoIT đã được xem rồi, để các “còm sỹ” khác ngoài IoIT của Blog HM biết về một tập thể đoàn kết yêu thương nhau trong … thất bại của sự nghiệp khoa học.
    Dương.

    Sent: Sunday, April 10, 2011 9:01 AM
    Subject: Re: Ban huu

    Hi các anh-chị-bạn,
    Nhân có giao lưu thư đi thư lại tán hươu vượn với nhau, em tạm phác họa chân dung một số thành viên IoIT cho vui, mọi người có thể nối dài thêm nhé, ai được “miêu tả” chưa đúng thì xin lên tiếng để sửa lại cho phù hợp:

    Tú Bảo bù lỗ còn đâu [1]
    Hồng Quang quác mãi đã nhầu lâu nay [2]
    Thanh Huyền vẫn trẻ tóc mây [3]
    Tuấn Hoa bỏ bắn, từ rày đi câu [4]
    Quang Hòa bạn hữu vui chầu [5]
    Hoàng Hiếu, Anh Tuấn nhiều râu mà hiền [6]
    Giang Công Thế chẳng cần tiền
    Tâm sự bờ-lốc (Blog) triền miên tối ngày [7]
    Chí Công, Duy Mẫn toàn tài
    Giỏi văn, giỏi tính chẳng ai dám bì [8]
    Nhận dạng chữ Mai Lương-Chi
    Cả đời việc ấy chẳng vì cô-va [9]
    Thái Sơn lẻ bóng vợ xa [10]
    Cả làng còn nhớ Việt Nga pha trò [11]
    Triêu Dương cưa gái làm thơ
    Bỏ thơ được vợ đến giờ mới hay [12]
    Hoài Nam bỏ toán chẳng say
    Chuyển sang cầm bút dịch hay kiếm tiền [13]
    Bá Kiến (BK) có máu gây phiền
    Ai-ti (IT) chẳng nghĩ, gặm tiền thì nhanh [14]
    Nhanh nhẹn xinh gái chị Khanh
    Bao người mến mộ mà thành đơn côi [15]
    Cần cù sâu sắc Ngọc Khôi [16]
    Thuận, Hải mê bóng cùng đôi Thu-Hùng [17]
    Thế Hồng mặt dễ đỏ bừng [18]
    Minh Dũng cầy mãi chẳng cùng ai-đia (idea) [19]
    Cao Sơn sang Mỹ chẳng lìa
    Năng thư trao đổi chầu rìa chúng ta [20]
    Huỳnh Cẩm cặm cụi đến già
    Hợp đồng lớn nhỏ chẳng tha việc nào [21]
    Hoàng Hùng tóc bạc làm sao [22]
    Chẳng như Đức Thắng: tóc tao cũng (có) mầu [23]
    Xuân Miễn chụp ảnh thần sầu [24]
    Đặng Hưng biên chế từ lâu cắt rồi [25]
    Hồ Tuấn láu lỉnh dẻo môi [26]
    Tán nhanh như chớp hơn môi bác (Hồ) Thuần [27]
    Doãn Liên tẩm ngảm tầm ngầm
    Lập trình siêu đẳng chẳng nhầm mấy ca [28]
    Giới ai-ti (IT) khắp gần xa
    Nể trọng tâm đức đại ca Phan Đình (Diệu) [29]

    [1] anh Hồ Tú Bảo
    [2] anh Nguyễn Hồng Quang
    [3] chị Tống Thị Thanh Huyền
    [4] anh Nguyến Tuấn Hoa
    [5] anh Nguyễn Quang Hòa
    [6] các anh Hoàng Xuân Hiếu, Đoàn Anh Tuấn
    [7] anh Giang Công Thế
    [8] các anh Nguyễn Chí Công, Vũ Duy Mẫn
    [9] chị Lương Chi Mai
    [10] anh Trần Thái Sơn
    [11] chị Đỗ Việt Nga
    [12] anh Phạm Triều Dương
    [13] anh Lê Hoài Nam
    [14] BK = Bá Kiến
    [15] chị Khanh
    [16] anh Phạm Ngọc Khôi
    [17] các anh Trần Xuân Thuận, Nguyễn Thanh Hải, Nguyễn Văn Hùng
    [18] anh Bùi Thế Hồng
    [19] anh Phan Minh Dũng
    [20] anh Trần Cao Sơn
    [21] chị Huỳnh Thị Cẩm
    [22] anh Hoàng Ngọc Hùng
    [23] anh Vũ Đức Thắng
    [24] anh Hoàng Xuân Miễn
    [25] anh Đặng Văn Hưng
    [26] anh Hồ Tuấn
    [27] bác Hồ Thuần
    [28] anh Doãn Ngọc Liên
    [29] bác Phan Đình Diệu

  47. hoàng says:

    Các bác dù sao cũng được đi học, dù không được sử dụng đúng nghề nghiệp thì các bác còn có kiến thức để nhảy ra chổ khác làm việc. Chỉ tiếc cho hàng ngàn người giỏi mà không bao giờ đến được cổng trường đại học dù điểm thi của họ cao chót vót, hàn ngàn hs học rất giỏi nhưng lại không thể đi học vì phải đi kinh tế mới theo chính sách nhà thơ làm kinh tế vĩ đại, hàng ngàn nhà khoa học phải đi đạp xích lô , ba gát, bán cà fe vĩa hè, nuôi heo và cuộc đời họ vứt bỏ, niềm say mê khoa học bị bỏ lại sau lưng vi cái đói,…
    Nếu họ có cơ hội, có lẽ họ sẽ cống hiến rất nhiều cho khoa học VN.Những ngày mà cha của tập đoàn huynhdai còn làm ruộng, bản thân chủ tịch HD thì còn loay hoay với ước mơ , thì tại VN đã có những con người đã thành công trước HD và họ trên đường phát triển ,thế mà ngủ dạy qua 1 đêm những con người thành công ấy chẳng còn gì ngoài 2 bàn tay trắng ,đến kiến thức của họ còn bị phỉ nhổ. bác Cua nói về tin học thì tôi nhớ lại chuyện ông gs Nguyễn Đăng Hưng kể , sau 75 Ông Hưng về nước mang 1 vị tiến sĩ học nghành CNTT từ miền bắc vào để xử lý số liệu gì đó,nhưng cái ông TS bằng cấp cao tận mây xanh nhưng đếch biết gì cả,thế là phải nhờ 1 tay chạy xe ôm có bằng cử nhân bị đuổi việc sau 1 đêm sáng dạy năm 75 vào xử lý còn tay TS kia chỉ việc nốc rượu và lấy công. Thế đó thằng có kiến thức lại phải chạy xe ôm,còn thằng có bằng nhưng đếch làm gì chỉ nốc rượu lảnh công sau lên báo nổ banh trời

  48. Trần Thiềm says:

    Thời trước nghe nói về thành tích của ông Hiệu ở Liên Xô, tôi rất thán phục. Khi ông làm Viện trưởng VKHVN, nghe nói tư cách ông chẳng ra gì thậm chí là con người đểu giả. Tôi bán tín bán nghi. Giờ đọc bài này thì hiểu rõ thêm cái tư cách chẳng ra gì của ông ta như người ta nói là có thật.

    • Hiệu Minh says:

      Chuyện này thì nên hỏi các bậc trí nhân ở Viện KHVN, họ biết tận tình về chị Hồng, phu nhân của anh Hiệu, khi mất trên bia mộ đề các chức danh kín mít. Và nhiều chuyện khác, nhưng trên blog không nên nói về chuyện riêng tư.

  49. vasile says:

    Caí ông Hiệu thực ra chỉ là tên buôn chính trị chứ ông ta chẳng làm gì cả. Phương ngôn Pháp có câu : Tất cả những gì sáng lấp lánh không phải là vàng cả. Đương nhiên Bác Hiệu đối với tôi chưa bao giờ là vàng cả

    • Hiệu Minh says:

      Ngày xưa có Lã Bất Vi buôn vua, thời nay có các trí thức buôn khoa học. Họ cũng thành công cả về tiếng tăm, tiền bạc, huân huy chuơng đầy ngực, nhưng không có được chỗ đứng trong lòng đồng nghiệp. Đó là cái mất lớn nhất của những trí thức. Học hành cao nhưng dùng trí tuệ cho những chuyện đớn hèn thì đó mới thực sự nguy hiểm cho xã tắc.

  50. hoacomay says:

    Cám ơn bác Hiệu Minh về những ký ức có vị …chát của trám xanh . Lúc bầu bán viện trưởng thì tôi đã ra nước ngoài nên không tham gia được, nhưng trước đó anh Diệu cũng đã bị làm khó vì những phát biểu thẳng thắn và yêu nước của mình ( đặc biệt là câu nói đại ý là : ” Anh Ba ( Ba Duẩn) là một người vĩ đại giúp thống nhất đất nước, nhưng sang giai đoạn mới xây dựng kinh tế thì nên nhường cho lớp trẻ có năng lực và phù hợp hơn lãnh đạo và nếu anh biết làm việc đó thì anh sẽ mãi mãi là con người vĩ đại”…) Lúc đó ô. Hiệu đang ” phò” anh Ba, phò Liên Xô nên hiển nhiên anh Diệu phải ra đi rồi. Cái Logic của nền khoa học phục vụ chính trị ở các nước XHCN nó là như vậy, ở VN phong kiến, tiểu nông lại càng nặng nề…
    Tôi vẫn trung thành với quan điểm riêng ( mà điều này thi anh Diệu đã đồng ý với tôi gần đây ) rằng trong xã hội toàn trị kiểu Á Châu, trí thức chỉ là công cụ của những người nắm quyền lực mà thôi, thân phận của trí thức thật mong manh và chỉ khi nào có hoàn cảnh thuận lợi bên ngoài tác động buộc những xã hội toàn trị Á Châu phải thay đổi thì cơ hội phát triển tự do mới tới với tầng lớp trí thức trung thực và nghiêm túc ( chớ lầm với lớp trí thức chùm chăn và kiss ass bề trên ).

    Chuyện cũ thấy buồn nhưng vẫn cứ phải tin vào một ngày mai tốt đẹp hơn với lớp trí thức trẻ ở VN.

  51. dangminhlien says:

    Mọi tệ lậu như bác HM viết ra vẫn tồn tại thậm chí tệ hơn ở các chỗ gọi là cục vụ viện
    Người ta chỉ lo lên quan lên tước và bổng lộc chứ làm gì có khoa học thật sự, khoa học bị xếp xuống dưới và phải luồn lách khéo léo may ra mới được áp dụng hoặc an ủi được xuất bản đề tên….
    Vì thế tôi mừng cho những aI đã sớm thoát ra khỏi cái cơ chế quái gở đó
    Ông Lê Hải Châu là GS toán chuyên luyện đội tuyển olempic toán chứ không phải là nhà báo, bác cua ạ!

    • Hiệu Minh says:

      Tôi biết bác Lê Hải Châu chứ. Mỗi lần đoàn đi thi quốc tế về là bác viết bài ca lên tận mây xanh tài năng toán nước Việt.

      Tôi cho bác ấy làm được cả hai, luyện gà nòi và làm báo lề phải, đều rất giỏi.

  52. Hà Linh says:

    Đọc entry này ngậm ngùi cho anh Cua cũng như bao nhiêu những người làm khoa học có tài, có tâm và chính trực, muốn đi lên bằng năng lực, trí tuệ của mình.
    Rõ ràng nước ta không thiếu người người làm khoa học có tâm huyết ,chỉ thiếu mỗi môi trường cho họ cống hiến mà thôi!

    • Hiệu Minh says:

      Hà Linh ơi, anh Cua chỉ viết để chúng ta đọc với nhau. Và may ra ai đó biết và tránh những vết xe đổ của hàn lâm xứ Việt.

    • HOA HỒNG_ SG says:

      Đọc entry này HH lại lẫn lộn, đan xen 2 tâm trạng rồi ngẫm: trong cái buồn nó có cái vui, trong cái vui nó lại có cái buồn. Buồn vì đất nước còn rất nhiều mặt trăn trỡ. Vui vì được biết rất nhiều bác đa tài ( dẫn đầu là bác HM, hơ hơ HH ruột ngựa hay nói thiệt, HH hỏng có nịnh bác HM đâu heng 😀 ) . Vui vì được biết rất nhiều bác đa tài kiến thước sâu và rộng họp mặt trong hang Cua, giúp pà con nhất là tuổi trẽ như HH mỡ mang kiến thức.

  53. V.Anh says:

    Chuyện của Viện CNTT cũng là chuyện của nhiều viện nhỏ trong VKHVN. Đúng là năm 1993 ông Hiệu làm cuộc cải tổ, nhiều viện được gắn thêm chữ công nghệ, viện trưởng do ông bổ nhiệm dù là có bầu bán. Cũng có nhiều cuộc chạy đua giữa các sếp. Do vậy chuyện bè cánh và thiếu dân chủ xảy ra ở nhiều viện. Nhìn ảnh VA cũng nhận ra anh Mẫn, anh Bảo. Đây là những người giỏi có tiếng của VKHVN. Các viện khác cũng có nhiều nhà KH tầm cỡ quốc gia, nếu họ được trọng dụng thì VN cũng có cơ sở NC khá. Tiếc thay! VS Hiệu cũng nổi tiếng là hứa, “hứa rất nhiều nhưng làm chả được bao nhiêu”, VA thấy mọi người toàn gọi bác ấy là Hiêu nặng…..Riêng viện Vật lý là con đẻ nên được nhiều ân huệ, con ông cháu cha tập trung nhiều tại đó. P

    • V.Anh says:

      Hồi ức của anh HM gợi nỗi buồn cho nhiều người về KH nước nhà nói chung và ngành tin học nói riêng. Nhưng sự kiện năm 1993 cũng là cái may để anh HM ra đi và được như ngày nay, chứ anh mà được yêu quý giữ lại ở Viện thì giờ này chả biết ra sao, khéo lại chẳng có blog này vì còn phải làm lãnh đạo trên cao. Cám ơn anh đã gợi lại nhiều kỷ niệm một thời để nhớ.

      • Hiệu Minh says:

        Mình cũng buồn đôi chút, ngậm ngùi, nhưng thực ra, mình vẫn cảm ơn anh Khang đã giúp mình ra khỏi viện.

        Nếu không có cú Xu Ly Anh thì mình đang ở Nghĩa Đô và chuẩn bị về hưu.

  54. Đào Kiến Quốc says:

    Có một số chi tiết của anh chưa đúng lắm về cuộc đời sau này của Bác Diệu nhất là anh nghĩ rằng bác ra làm dân tự do sau sự kiện 1993.
    Thật ra là Bác vẫn còn ở Viện một thời gian rồi sang chương trình IT 2000 (chương trình quốc gia về CNTT từ 1996-2000), lúc đó chương trình này trực thuộc chính phủ, có trụ sở ở đường Lê Hồng Phong. Chính bác là người chấp bút cái chương trình này. Hồi đó Bác cũng bị phản biện đến khốn khổ, nhất là những phản biện của GS Nguyễn Đình Ngọc. Trong chương trình này có việc xây dựng 7 khoa CNTT ở các đại học lớn của VN mà chúng tôi là những người được hưởng thành quả
    Hồi đó Bác Diệu là đại biểu Quốc hội và có một bài phát biểu nổi tiếng ở Quốc Hội về công tác tổ chức cán bộ mà sau này bác còn tự hào là lừa được kiểm duyệt của cụ Trường Chinh. Sau sự kiện ấy bác mới bị thất sủng.
    Sau đó, bác được chuyển công tác về ĐH Quốc gia Hà Nội, ĐHQG Hà nội muốn chyển bác về Khoa Công nghệ Thông tin mới thành lập. Lúc đó người chấp chính của Khoa CNTT là anh Hồ Sỹ Đàm. Anh Đàm rất ngại nhận bác Diệu. Lý do sâu xa thế nào thì tôi không rõ, không biết có phải chuyện chính trị hay không nhưng câu trả lời chính thức là Bác Diệu là cán bộ cỡ Trung ương quản lý. Khoa cảm thấy rất xấu hổ nếu không thể tạo điều kiện làm việc tốt cho bác như có văn phòng riêng, có xe ô tô đưa đón như bác vẫn được hưởng – mà nếu như thế thì Khoa không có thật rồi đề nghị ĐHQGHN trực tiếp quản lý. Thời đó GS Nguyễn Văn Đạo là GĐ ĐHQGHN, trước cũng là cán bộ ngang cấp bác Diệu ở Viên KHVN. Bác Diệu có nói rằng bác không đòi hỏi điều kiện gì đặc biệt, chỉ muốn làm một cán bộ giảng dạy bình thường nhưng sự việc đã an bài. Bác cứ sinh hoạt ở ĐHQGHN nhưng tham gia giảng dạy cao học ở khoa CNTT, lúc đó khoa CNTT chuyển thành một phân khoa của Khoa Công nghệ (trực thuộc ĐHQGHN) mà trớ trêu thay là bác Đạo mời chính bác Hiệu làm Trưởng khoa.
    Khoa CNTT luôn để cho bác Diệu có một phòng làm việc nhưng bác không dùng. Thỉnh thoảng ngày lễ tết Khoa cũng đến thăm hỏi như một cán bộ cốt cán trong khoa. Khi bầu bác làm Nhà giáo ưu tú hay nhân dân gì đó bác không nhận, Khoa phải thuyết phục mãi, thậm chí phải nói với phu nhân bác thuyết phục.
    Vài thông tin trao đổi với anh Hiệu Minh.
    Tôi học cùng khóa với Đỗ Việt Nga, khi Nga mất tôi có đăng lại bài của anh ở website của lớp tôi (http://k16toanco.info/node/82). Hồi mới tốt nghiệp cũng được Bác Diệu hướng dẫn chuyên môn trong thời gian tập sự.
    Cảm ơn anh Minh có rất nhiều bài hay.

    • Hiệu Minh says:

      Hello Anh Đào Kiến Quốc

      Cảm ơn anh đã phản hồi. Chúng ta từng tham gia luyện gà nòi cho đám trẻ đi thi Tin học toàn quốc, rồi quốc tế. Tôi không giỏi các bài về thuật toán nhưng lại khá tiếng Anh nên nghĩ ra môn Anh-Tin trắc nghiệm và hình như bây giờ vẫn tiếp tục.

      Chuyện anh Diệu sau làm ở CTCNTT thì tôi biết rõ chứ, nhưng anh chỉ là dân thường, dù có khoác thêm cái áo khác. Mà anh Diệu làm ở chương trình ấy cũng chỉ muốn vực lại ngành CNTT vốn đã đổ nát. Và thông tin về anh trong entry này không cần thiết mà cần có những bài riêng về giáo sư Diệu.

      Anh về ĐH QG cũng vậy, tôi từng đến đó và biết cả phòng làm việc của anh. Nhưng suy cho cùng, những kẻ ném đá giấu tay mới nguy hiểm. Họ cô lập anh và chỉ muốn anh chỉ là trí thức nhưng ngủ.

      Còn nhiều điều muốn nói ở đây, nhưng xin hẹn anh Quốc trong một entry khác.

  55. havu says:

    Đọc bài, xem clip làm tôi có nhiều cảm xúc: tiếc cho HM, cho các nhà khoa học trẻ đầy tâm huyết đóng góp trí tuệ, tài năng cho ngành CNTT ở VN. để đến bây giờ chúng ta lại phải đi nhập công nghệ của Ấn độ là nước đi sau VN về CNTT(theo bài viết trước của HM), tôi còn nghĩ HM có một mối tình đầu lãng mạn ở viện IOIT nhưng sau đó cũng tan vỡ theo cú vạ miệng và bị “xử lý ảnh không dấu”, cả hai anh chị không ai thuyết phục nổi ai theo quan điểm của mình, thế là chia tay, năm nay đã 60 xuân cả và có vẻ hướng của anh đi là đúng …nhưng dù sao cũng để nuối tiếc cho cả sự nghiệp lẫn tình duyên…

    • Hiệu Minh says:

      He he. Mối tình nhiều lắm và mối tình nào cũng là đầu tiên…với từng em. Vì không ai tắm lại một dòng sông 🙂

  56. D.Nhật Lê says:

    Cám ơn những thông tin của bác HM.với cách viết thẳng thắn,chân thực mà tôi nhờ đó cũng
    mường tượng ra được tình trạng cực kỳ khó khăn của những người làm khoa học có tâm
    huyết như bác.
    Nói thật có giá trị gấp triệu lần nói dối !

  57. B40 says:

    Ông Hiệu cũng thich làm quan/ Để cho nguyên tử V.N toi đời
    Tiếc bao trí thức nước tôi /đều thành “chí ngủ”nằm ”ngơi’ trong chuồng …!

  58. Ngu si says:

    Xin chép lại một đoạn thơ của nhà thơ Thế Lữ tặng T.Cua:
    “…Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu ?
    Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu!
    Ghét những cảnh không đời nào thay đổi
    Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối ;
    Hoa chăm ,xén cỏ, lối phẳng, cây trồng;
    Giải nước đen giả suối chẳng thông dòng
    Len dưới nách những mô gò thấp kém;
    Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm,
    Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
    Của chốn ngàn năm cao cả âm u.
    Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
    Là nơi giống hầm thiêng ta ngự trị,
    Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa,
    Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
    Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
    Ta đương theo giấc mộng ngàn to lớn
    Để hồn ta phảng phất được gần ngươi,
    -Hỡi cảnh Rừng ghê gớm của Ta ơi!”
    (trích Nhớ Rừng)

  59. […] at 3:12 am and is filed under Xã hội. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own […]

  60. tuyen.vn says:

    Bài viết của bác HM làm tôi nhớ lại gần nửa năm 78 làm thực tập tốt nghiệp tại Viên VL do bác Hiệu làm Viện trưởng. Chứng kiến cảnh các nhà nghiên cứu 8h mỗi sáng mang cặp lồng cơm đến cho vào tủ sấy, pha trà, đọc báo, hàn huyên đến gần 9h mới tan, khoảng gần 11h lấy cơm ra ăn rồi chơi bài và ngủ đến hơn 14h mới dậy, tiếp tục pha tà, tán gẫu. Có hôm ông Hiệu đi đập cửa các phòng quát mắng: làm việc thế này mà cứ đòi tăng lương!!! Chiều, gần 16h thu xếp cặp lồng, ra đón xe tuyến. Điệp khúc sáng cắp ô đi, tối cắp về diễn ra suốt thời gian đó đã làm tôi thất vọng. Cung cách quản lý của VS Hiệu như vậy làm sao có thể thúc đẩy nền khoa học nước nhà tiến lên được. Ông chỉ được cái là “to mồm” và dựa vào cái danh + mối quan hệ với LX lúc đó để củng cố địa vị của mình.
    Còn việc bầu bán ở Viện Tin học lúc đó, đến bây giờ là chuyện phổ biến trong hệ thống chính trị của nước nhà anh Tổng Cua ạ.

  61. talama says:

    Chắc bác Hiệu Minh còn lấn cấn mà không nói sự thật về GS Hiệu vẫn còn lấp lửng, em là sinh viên tài năng khóa đầu của Đại Học Công Nghệ, đã phải khóc ròng với lời hứa của GS, phủ phàng với thực tế và cách làm việc, sau này đi Pháp rồi giờ sang Hàn làm việc, nghĩ lại em không biết dùng lời nào mô tả được, có lẽ lúc nào đó em cũng nên viết chuyện này cho mọi người biết như một trải nghiệm cuộc sống thì đúng hơn.

    • Hiệu Minh says:

      Entry này chỉ nói về những bất cập trong quản lý, nhất là quản lý khoa học. Tôi biết rất nhiều chuyện về cá nhân của các vị ở Viện KHVN nhưng cái gì thuộc về cá nhân thì không nên viết ra. Họ cũng cần được sự tôn trọng nhất định. Cảm ơn Talama.

  62. nguyenfigo says:

    chú Hiệu Minh viết bài này buồn quá..viện tin của chú như hình ảnh một việt nam thu nhỏ vậy!không biết các vị lãnh đạo ở nước mình có khi nào nhìn nhận lại mình đã làm được gì cho đất nước không?hay vẫn theo duổi danh hão phù phiếm.con tàu việt nam đi đâu về đâu?cháu rất hâm mộ blog của chú.kính chúc chú và gia đình một năm mới sức khỏe hạnh phúc!

    • Hiệu Minh says:

      Tư duy nhiệm kỳ vốn là yếu điểm cố hữu của người Việt lên làm lãnh đạo. Từ ông vua thời phong kiến đến quan chức thời CNXH. Ông nào cũng tìm cách để lại cái gì đó để người sau thấy bất hợp lý và tìm cách phá.

  63. Nguyen Hung says:

    Bác Hiệu chi to mồm với viện bác thôi, còn với viện CNSH thì không làm được gì vì có GS TSKH Lê Thị Muội, ái nữ của cụ Duẩn, thái hoàng thái hậu miệng thét ra lửa rồi. Viện nào cũng thế thôi, mẫu số chung là nát bét!!!

    • Hiệu Minh says:

      Bác này nói chính xác.

      • Nguyen Hung says:

        À quên chưa nói thêm là khi bác Hiệu về rồi thì đám lãnh đạo mới nó cũng chả coi bác ý ra cái gì. Kể ra cũng khá đau!

      • Nguyen Hung says:

        Ngẫm ra, anh HM ạ, tôi thấy các cb khoa học của Viện KHVN, suy rộng ra là …, ai ai cũng là 1 thằng Chí Phèo, bề dưới thì nạt nộ đá đít hàng xóm láng giếng những kẻ không đủ sức đối chọi lại với mình, trên thì cúi đầu nhận của Bá Kiến vài xu, đến khi còn lại một mình thì trở trăn với câu hỏi “Ai cho tao làm người lương thiện”!!!

  64. – Ông Hiệu sau này thích làm Thủy Lợi, ông cổ súy cho dự án thoát lũ của sông Mekông ra biển Tây. Ông này giỏi thật, giám cả gan đi ngược lại quy luật tự nhiên: Sông Mekông từ khi hình thành tới nay, hàng tỷ năm mà chẳng chảy được ra biển Tây, dù người pháp, người Việt đã khơi trước cho dòng chảy này….như kênh Vĩnh tế, kênh Lộ Tẻ – Rạch Sỏi….Ông hô hào làm bờ bao vòng trong vòng ngoài kiểu đê sông Hồng.
    – Cãi nhau mãi, cuối cùng vẫn phải sống chung với lũ như bây giờ.
    – Giáo sư hạt cơ bản làm Thủy lợi…cũng như Nhà thơ làm kinh tế.Chán

    • Hiệu Minh says:

      Từ bắn phá hạt neutron trong Vật lý chuyển sang đắp đê vùng đồng bằng sông Cửu long, quả thật, tôi không thể hiểu nước mình sử dụng nhân tài ra sao, hoặc là cấp trên không hiểu các nhà khoa học đã lợi dụng tiếng tăm cho mục đích cá nhân.

      Khi tôi nghe trên báo chí mà thở dài. Thôi bác ạ, ta cho qua.

  65. ti4mat says:

    Tôi vốn là người ngoại đạo với IT, trình độ IT chỉ là học lóm và bỏ công vọc mấy cái phần mềm mà người ta viết sẵn (lại là phần mềm chôm chỉa mới chết) nên chẳng dám lạm bàn về IOIT, nhưng thấy chuyện bác kể về viện này cách nay mấy chục năm sao vẫn còn hiện diện ở khắp nơi trên đất nước, vẫn bỏ phiếu tín nhiệm, vẫn xử lý ảnh bỏ dấu ….và chính cách làm này đã dẫn tới hàng loạt công ty nhà nước làm ăn thua lỗ như vinashin, hàng loạt các viện trường bao nhiêu năm rồi chẳng làm được một cái gì coi được được, chỉ làm được tăng có 2 cái: cái thứ nhất tăng số lượng tiến sĩ nhiều vô kể để làm lãnh đạo nhưng chỉ hồng chẳng có chuyên, cái thứ hai tăng “bọn phản động” chuyên thì cực giỏi nhưng chẳng có hồng lang bạt khắp nơi từ bỏ xứ thiên đường, chuẩn bị dãy chết (Như Bác Tổng Cua chẳng hạn).
    Bác Tổng Cua chỉ đưa ra có 3 loại cán bộ ở cơ quan nhà nước nói chung là loại trung kiên, loại việt gian và loại phản động làm tôi cứ suy nghĩ hoài không biết xếp mình vào loại gì, cuối cùng tôi mới nghĩ ra chắc phải xếp tôi vào loại…..không phải cán bộ quá. Nhờ các bác nào đang ở vào hoàn cảnh của tôi xếp loại dùm tôi với, xin chân thành cảm tạ.

    • Hiệu Minh says:

      Bác là cán bộ thích…ti có mát 🙂

      • ti4mat says:

        Chết chết bác đừng hại tôi, lion của tôi mà biết tôi thích ti chắc bà ấy cho tôi nguyên bình sữa luôn quá!

    • HOA HỒNG_ SG says:

      Bác gái nhà bác HM. Bác HM gọi là “tiger” 😀 . Bác gái nhà bác Ti4mat gọi là “lion” 😀 .Các bác trai có nhiều cái tên gọi vợ “iu” thiệt là… ặc ặc 😀

      • ti4mat says:

        Ấy, đây không phải là do tôi gọi đâu mà, mà do chính bà xã của tôi tự phong đấy, “Con mèo nhỏ” của tôi hay nói “ở với anh mấy chục năm, nhờ anh huấn luyện mà em từ con mèo nhỏ mới trở thành….sư tử như vầy”, tôi lại là người như bác TCB nói “trung kiên với bà cả” nên phải gọi vậy để chiều lòng “con mèo nhỏ” của tôi thôi!

    • TC Bình says:

      Thưa bác Ti-phomát(?)
      Chắc bác xếp chung loại với tôi. Tiêu chí nói cho dễ hiểu là : Trung kiên với bà Cả -Lem nhem với bà Hai- Mơ ước được bà Ba. OK ?

      • ti4mat says:

        Gởi bác TCB, bác và tôi chắc đâu có chịu dừng sớm ở bà ba hả bác? Thôi mấy việc này nên cương quyết không khai cho nó lành.

%d bloggers like this: