Tại sao lại viết anh hùng đi ăn mày?

0

Xin trân trọng giới thiệu bài dự thi của tác giả Nguyễn Quang Vinh, anh trai của tác giả Nguyễn Quang Lập. Độc giả đang tự hỏi mình nên giới thiệu anh Vinh là anh trai của anh Lập hay anh Lập là anh ruột của anh NQ Vinh, vì cả hai đều nổi tiếng. Cảm ơn anh NQ Vinh.

Nó giống như một trò đùa.

Ở Việt Nam, chúng ta đã hiểu quá nhiều về nghề kinh doanh pháo của xã Ngư Thủy, tỉnh Quảng Bình. Đây là công ty vũ khí nữ đầu tiên ở miền Bắc đấu với Mỹ. Công ty đã được trao tặng giải thưởng anh hùng. Cả thế giới biết đến họ qua bộ phim truyền hình nổi tiếng của đạo diễn Nhạc sĩ nhân dân Lê Mạnh Thích cũng như Nhạc sĩ ưu tú Lộ Minh: Những cô gái Ngư Thủy.

Nhiều năm sau, ông Lô Minh cũng như ông Lê Mạnh Thích về Ngư Thủy làm tiếp bộ phim Về Ngư Thủy, thể hiện cuộc sống còn nhiều khó khăn của các nữ pháo thủ. Sau đó, tiếng ồn lại vang lên. Tất cả các o đều được chào đón đến chơi tại Hà Nội. Nhận quà. Nhận được sự yêu mến nồng nhiệt của rất nhiều công ty, cá nhân, ban lãnh đạo …

Truyện được cho là hay ho, cuộc sống của o đều đặn.

Chắc ai ngờ, mấy năm sau trở về, tôi vừa lòng chữ o, chỉ biết rơi nước mắt rồi cũng chia lìa.

  • Hơn ba mươi o mà không có nơi ở, hay cụ thể là trong những căn lều tồi tàn, không đồ đạc, không một chiếc áo phông xịn, với một căn bếp lạnh lẽo, với một cái nhìn cay đắng.
  • Ô Thông và cậu bé (cậu bé tự kiếm tiền), trong số những người làm nghề pháo phải đi ăn xin cũng như nuôi dạy con của mình
  • Tôi hỏi, tại sao bạn thành công như vậy, lại khó chịu như vậy, lại đưa ra khỏi danh sách kiểm tra để trở thành nơi cư trú của tình yêu và sự đánh giá cao.

Cái o lắc đầu không biết.

Một người khai, do huyện thấy đón về Hà Nội nhiều quà nên nghĩ nhiều tiền mặt nên không đưa vào danh sách xây nhà tình nghĩa, tình thương.

Tôi hỏi, hồi đó, bạn có nhận được nhiều quà cũng như tiền không?

Cao kể, anh ta lấy được mấy phong bao mừng, vậy mà bù lại, ai cũng được hơn 3 triệu tiền mặt, có thêm một chiếc tivi, kiếm được chiếc tivi, nhưng thật sự không có tiền trả điện hàng tháng nên đã bán đi. Tiền đầu tư vài tháng để có được gạo, mắm, hết sạch.

Trong số đó, phần lớn không có đối tác, không có nhà, không có nhiệm vụ. Thành phố quê hương của họ là một tổ chức tài chính sòng phẳng, họ chỉ kiếm sống từ những chiếc thuyền nhỏ xíu, cả thị trấn đều nghèo.

  • Một số o không hiểu phải làm sao nên đi năn nỉ. Có người ăn xin trong làng, có người ngoài làng.
  • Nhìn chung, hoàn cảnh của các nữ anh hùng pháo cũng vô dụng.
  • Tôi viết bài phóng sự đăng trên Lao Động.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp kiểm điểm và cũng đã tạo một bức thư liên quan đến khu vực Lệ Thủy và cả huyện Quảng Bình, bày tỏ sự bức xúc về việc địa phương đào ngũ những xạ thủ dũng cảm này.

Vì vậy, phản ứng từ địa phương rất khủng khiếp.

Các nhà lãnh đạo khu vực kiên quyết phản đối thực tế mà một số o muốn hỏi nhất. Hỏi làm gì? Cho phép o của một hệ thống dũng cảm đi ăn xin? Đâu là quan điểm? Bản chất xã hội tốt đẹp ở đâu? Đảng lãnh đạo ở đâu? Họ hỏi, vậy mà chính bạn là người đi ăn xin.

Anh Phạm Huy Hoàn, Tổng biên tập báo Lao Động đã tâm đắc với tôi:

Gay rồi Vinh ơi. Thảo luận về những người phụ nữ pháo binh về một thiết bị là một anh hùng nhưng cũng giống như một người ăn xin. Họ đã phản ứng mạnh mẽ. Bạn xác nhận lại một lần nữa, bạn có phải là người ăn xin không?

Tôi đã tuyên bố:

Hoặc là họ cầu xin, hoặc bạn cầu xin, tôi không cam kết.

Anh Hoan nêu quan điểm:

Vinh quay lại, xác minh thêm một bài blog nữa, nếu thật sự không ai hỏi thì anh cũng như em xin. Tổ tiên của họ là chính phủ. Tôi đã trở lại. Hồi đó, trên báo Văn nghệ, một bài báo ngắn của nhà văn Quảng Bình phản bác lại báo Lao Động, cho rằng cuộc sống của Ngư Thủy vô cùng quan tâm, có những rắc rối chưa hỏi.

Tôi sẽ trở lại để gặp lại bạn một lần nữa. Bạn rất vui mừng được thông báo. Nhóm này quay trở lại, một nhóm nữa quay lại, thông báo rằng bạn yêu cầu được đi khẩn cầu, ai có khả năng sẽ hỏi? Tại sao phải ăn mày?

Con o nói: ‘ngay đây, o này đi, o’ đi ăn xin, o ăn xin ngay đây, không công ăn việc làm, không bạn đời, không con cái, thiếu thốn quá, cực khổ quá, nếu hoàn toàn không có gì để tiêu dùng thì hỏi có gì sai? Có gì sai khi chúng ta đang đi cầu xin? Có gì kém? Người ăn xin thông báo với nhà báo rằng ăn xin có hành vi sai trái, có gì sai?

Những người đàn ông chấp thuận, ấm áp rời đi.

Sau đó, tôi cũng đã làm hài lòng lãnh đạo của chính phủ liên bang. Họ cũng thú nhận rằng một số o là người ăn xin thực sự, tuy nhiên bị đổ lỗi, đúng là có một số người ăn xin, nhưng tại sao bạn lại sáng tác như một người ăn xin?

He he

Điều đó khẳng định, nó không khác gì so với hiện tại, cuộc biểu tình đã rõ ràng, nhưng các cá nhân chỉ liều lĩnh sử dụng từ sự kiện. Sau hai bài báo của anh, các đơn vị, ngành và cá nhân đã vội vã ủng hộ.

Sự thật về cuộc đời đặc biệt khốn khó của những người lính Pháo binh Ngư Thủy có lẽ không ai che giấu được. Trong vòng 6 tháng, báo Lao Động đã hợp tác với nhiều đơn vị đăng ký để phát triển hơn ba lô nhà ở khá lớn với nội thất, giường và tủ phù hợp.

Họ cũng có tiền mua bò, lợn, cuộc sống cũng đỡ dần.Chấp nhận lẫn nhau. Ảnh: net Mỗi khi tôi về, một vài o chạy ra từ đầu làng, chân chạy loạn xạ trên bãi cát, ôm lấy tôi, chú Vinh về, chú Vinh về, sau đó chúng lôi vào nhà bạn, ép ăn cơm. , ăn mực, và ríu rít. rít, rất tâm lý.

Nếu hồi đó tôi hèn, cứ viết chung chung những rắc rối, đừng hòng lợi dụng hai chữ ăn mày, kẻo bạn không được như ngày hôm nay.

  • Một lần nữa, ông Hoàn, Tổng Biên tập phát biểu:
  • Họ hết ăn mày rồi, cuộc đời xuất sắc, tôi sẽ thưởng cho cậu 500 ngàn. Karaoke đủ chưa?

Tuy nhiên, ông già được trao giải đã lấy tiền, kéo tôi và cả những người anh em của tôi đi hát Karaoke. Tôi thông báo với các cá nhân trong cùng cơ quan: anh ta lấy tiền mặt, chủ tiêu xài, ăn uống lâu ngày, ví ông già cháy túi.

  • Có một vài phụ nữ xinh đẹp, váy ngắn cũn cỡn đến tận cổ, nằm bên cạnh họ.
  • Ngay khi bài hát vang lên, tôi nhìn thấy bàn tay của Hoàn bắt đầu múa trên các bạn trẻ, tôi tuyên bố:
  • Dần dần bạn. Nhạc vừa vang lên, không nhận ra hát bài gì mà cậu ấy đã nhảy sớm như vậy.
  • Ông Hoan cương quyết, vốn tiếng Anh không chút nao núng khi chọn Lao Động cần tham gia vụ ăn mày Ngư Thủy:
  • Giảm đi. Nhạc nhảm nhí. Khiêu vũ là chìa khóa. Tắt nguồn đi mọi người.

Theo trang blog NQV Nhận xét từ Hiếu Minh.

Để giúp đỡ những cô gái Ngư Thủy từng phải năn nỉ và cũng phải xin cho con ăn, các phóng viên báo Lao Động đã chuẩn bị đi ăn xin. Tạo ra thực sự khó khăn.

Vậy mà về lâu về dài, ông bà của Ngư Thủy có chỗ ở, có hai phóng viên có tiền đi “duyệt” cho bằng được. Những cô gái “Ngư Thủy” hôm nay vẫn tiếp tục chạm vào “pháo” của các bậc tiền bối. Cá nhân chủ sở hữu blog + chuyên gia có một cái gì đó để xem xét. Châu Âu cũng giống như một trận thắng không lường trước được.

Cảm ơn tác giả NQV.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây