“Chụp mũ Cộng Sản” bị phạt 1.9 triệu đô la

Ông Michael Đỗ và bà Nancy Bùi. Ảnh: NVO.

HM Blog. Xin giới thiệu một tin trên báo Người Việt để bà con tham khảo cho vui. Ở xứ Mỹ, lơ mơ là đưa nhau ra tòa. Một tiệm nail của người Việt bị kiện và đòi đòi bồi thường $200,000 chỉ do làm móng chân cho đàn ông đắt hơn người khác có 2$. May mà luật sư cũng cãi giỏi nên tai qua nạn khỏi.  

Có khi mình đúng, nhưng trước tòa, lý yếu vẫn thua, hoặc luật sư không có, và nếu có mà yếu thì vẫn chịu nộp tiền.

Mắng nhau là cộng sản mà phải trả phí tới 1,9 triệu đô la thì quả là kinh hoàng.

Những vụ án “chụp mũ Cộng Sản” giữa người gốc Việt ở Mỹ

Tác giả: Hà Giang. Báo Người Việt.

1. Từ tố cáo cộng sản đến phán quyết $1.9 triệu

“Tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì sự thật đã ra ánh sáng, và công lý đã được luật pháp bảo vệ!”

Bà Nancy Bùi, tức ký giả Triều Giang, tâm sự với nhật báo Người Việt như thế, vài ngày sau khi vụ kiện “Bui v. Do” kéo dài nhiều năm ngã ngũ vào cuối Tháng Mười vừa qua.

Người bị kiện là ông Michael Ðỗ, tức Ðỗ Văn Phúc, một doanh gia sinh hoạt nhiều trong cộng đồng ở vùng Austin, Texas. Ông bị bà Nancy Bùi, hội trưởng hội Vietnamese American Heritage Foundation (VAHF), kiện vì mạ lỵ, tố cáo, ông đã phổ biến những bài viết vu khống bà là cộng sản hay thân cộng, qua nhiều hình thức như emails, các bài viết đăng trên websites trong mạng lưới Internet hoàn cầu, và kể cả trong cuốn sách của ông đã xuất bản.

Vụ kiện, khá nổi tiếng một thời gian vì được một số tổ chức như trang web Vietland ủng hộ và kêu gọi góp quỹ pháp lý giúp ông Phúc, kéo dài gần 3 năm trời và kết thúc ngày 27 Tháng Mười, khi bồi thẩm đoàn ở tòa án quận Travis, Texas, công bố kết luận.

Bồi thẩm đoàn kết tội ông Phúc “phỉ báng, mạ lỵ, vu khống, gây tổn hại tinh thần và vật chất” cho bà Triều Giang, và xử ông Phúc phải bồi thường $1,900,000, trong đó $800,000 để bồi thường thiệt hại, và $1,100,000 là tiền phạt để làm gương, gọi là “exemplary damages”.

Bản án ‘không phân minh’ hay một quyết định ‘dễ dàng’

“Phán quyết của tòa không phân minh,” ông Phúc bày tỏ khi trả lời báo Người Việt.

“Bà Nancy thắng là do có luật sư nhiều mưu mẹo,” ông giải thích. Ông so sánh:

“Tôi như một người thường bị ném vào giữa đấu trường đánh nhau với một giác đấu nhà nghề có 20 năm kinh nghiệm và được trang bị từ đầu đến chân.”

Mưu mẹo hay không, kết quả là bồi thẩm đoàn đã quyết định một cách dễ dàng và nhanh chóng.

Bà Susan Toalson, chủ tọa (presiding juror) của bồi thẩm đoàn, cho nhật báo Người Việt biết, với những chứng cớ rõ ràng, “bồi thẩm đoàn chúng tôi không khó khăn gì trong việc đồng ý với nhau là hành động của ông Michael Ðỗ hoàn toàn sai trái”.

Kết luận của tòa, trong vụ kiện mang số D-1-GN-09-001567, viết:

“Sau 2 ngày (xem xét) tràn ngập những chứng cớ, vào ngày 27 Tháng Mười 2011, bồi thẩm đoàn 12 người kết luận rằng những bài viết trên, kể cả những ám chỉ, đã phỉ báng, mạ lỵ nguyên đơn. Qua những bằng chứng rõ ràng và có sức thuyết phục, bồi thẩm đoàn thấy rằng những điều bị cáo viết về nguyên đơn là không đúng sự thật, hoặc bị cáo đã tố cáo nguyên đơn khi biết rằng những điều mình tố cáo có xác suất sai rất cao. Bồi thẩm đoàn cũng nhận định rằng bị cáo biết rõ các bài viết của ông trên websites và emails chứa đựng nhiều điều mạ lỵ nguyên đơn một cách không trung thực.”

Những điều bị tòa gọi là mạ lỵ, theo bản án, gồm “một email viết ngày 08 Tháng Năm năm 2009, có những lời lẽ phỉ báng, cũng như đăng những lời phỉ báng trên website có tên http://www.michaelpdo.com. Thêm vào đó, nguyên đơn cáo buộc rằng bị cáo ám chỉ nguyên đơn là ‘cộng sản,’ ‘thân cộng,’ có mối quan hệ với cộng sản, và là cộng sản nằm vùng. Tất cả những lời ám chỉ này được đăng trên trang mạng http://www.michaelpdo.com, nhất là trong bài ‘Chuyện Trọng Thủy Thời Nay’ cũng đăng trong cuốn sách ‘Hang Hùm Nọc Rắn’ của bị cáo.”

Ông Phúc phản bác

Ông Phúc cho rằng những kết luận này là sai, đi ngược với sự thật. Ông lập luận:

“Khi luật sư (đại diện bà Triều Giang) thuyết phục bồi thẩm rằng các bài viết của tôi tạo ấn tượng cho người đọc hiểu rằng bà Nancy Bùi là cộng sản thì bồi thẩm đã không đòi hỏi các chứng cớ phải rõ ràng, cụ thể như những vụ án khác, chẳng hạn như vụ OJ Simpson, vụ Anthony Casey.”

Ông Phúc, một cựu sĩ quan Chiến tranh Chính trị Việt Nam Cộng Hòa, cho mình là nạn nhân. Ông phát biểu:

“Ai cũng nhìn thấy rõ rằng rằng, luật pháp các nước nghèo thì ưu đãi người quyền thế, luật pháp các nước giàu thì ưu đãi kẻ có tiền.”

Ông kể về những điều ông bị oan:

“Trong đơn kiện sơ khởi, qua nhiều lần khai trước tòa, bà Nancy Bùi và Luật Sư Turner đã cáo buộc tôi là nói rằng bà Nancy Bùi là Cộng Sản, là gián điệp CS, là thân cộng là những điều mà tôi không hề nói hay viết ra trong các bài viết, email của tôi.”

Ông Phúc cũng thừa nhận có điều sơ hở:

“Tôi cũng thừa nhận rằng tôi có vài sơ hở về pháp lý, do tài liệu không đưa ra vào giai đoạn Discovery nên khi ra tòa, bị luật sư bên nguyên ngăn cản. Cũng có một hai tài liệu đúng về sự việc, nhưng sai về chi tiết.”

Ông nói thêm:

“Luật Sư Brian Turner (đại diện nguyên đơn) đã đặt những câu viết của những người ủng hộ tôi trên các diễn đàn vào miệng tôi vì tôi đã chuyển những ý kiến đó ra, cũng như đăng trên trang web của tôi. Có lẽ đây là sai sót của tôi về phương diện luật.”

Tuy cho rằng “phán quyết của tòa không phân minh”, nhưng ông Phúc không chắc là ông có quyết định kháng án hay không, vì “việc kháng án rất tốn kém”.

Nhân chứng Khúc Minh Thơ

Một người làm chứng tại tòa, bà Khúc Minh Thơ, vén màn bí mật cho thấy tại sao ông Phúc lại gọi ký giả Triều Giang là cộng sản, là thân cộng. Bà Khúc Minh Thơ là chủ tịch Hội Gia Ðình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, nhưng bà được biết đến nhiều hơn trong vai trò vận động chính phủ Hoa Kỳ để lập ra chương trình “Hát Ô” cho cựu tù nhân chính trị được nhập cư vào Mỹ.

Bà Khúc Minh Thơ cho báo Người Việt biết, bà đã trình bày tự sự ở tòa như sau:

“Tháng Tư năm 2007, bị cáo muốn lên sân khấu cám ơn tôi trong buổi gây quỹ của hội VAHF (tên tiếng Việt là Hội Bảo Tồn Văn Hóa và Lịch Sử) tại Austin. Triều Giang không sắp xếp được vì quá gần tới ngày, nên bị cáo nổi giận và bắt đầu đánh phá Triều Giang và hội VAHF.”

Bà Khúc Minh Thơ đặt câu hỏi:

“Nếu Triều Giang là Việt Cộng, là thân Cộng thì tại sao bị cáo lại nói với Triều Giang để xin được lên sân khấu trong buổi gây quỹ cho hội VAHF để làm gì? Tại sao sau khi vụ không được lên sân khấu xảy ra mới có chuyện?”

Rồi bà tự giải thích rằng “nguyên nhân sâu xa” cho việc bị cáo đánh phá Triều Giang chính là bà Minh Thơ đã “chọn Triều Giang” để trao tài liệu của Hội Gia Ðình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, “thay vì chọn bị cáo”.

Bà kể thêm:

“Bị cáo đã nhiều lần nói với tôi và những người khác là Triều Giang không xứng đáng. Ðể chứng minh điều đó, ông đã bôi nhọ và mạ lỵ Triều Giang.”

Bà Khúc Minh Thơ cho Người Việt biết, đã khai với tòa rằng bà đã “liên lạc với bị cáo và yêu cầu ngưng. Bị cáo ra điều kiện là bắt tôi phải truất phế Triều Giang. Tôi có hứa là sẽ xem xét lại vấn đề xem có đúng hay không? Nếu đúng thì chúng tôi sẽ có biện pháp.”

Tuy nhiên, cũng theo bà Khúc Minh Thơ thì sau đó hội đã họp “yêu cầu Triều Giang trả lời từng điểm tố cáo của bị cáo” và “Triều Giang đã trả lời với những bằng chứng rõ ràng, và hội đồng cố vấn và điều hành sau đó đã thảo luận và kết luận Triều Giang đã bị vu cáo với ác ý. Cả hai hội đồng quyết định tiếp tục ủng hộ và yêu cầu Triều Giang tiếp tục điều hành hội.”

Bà cho biết cuối cùng cũng trở thành nạn nhân của ông Phúc:

“Khi tôi quyết định ra làm chứng cho Triều Giang, thì bị cáo cho người hăm dọa tôi và bị cáo tiếp tục chửi bới tôi thậm tệ trên website của ông ta. Một số người trong cộng đồng thấy chuyện không đúng, lên tiếng cho lẽ phải, bị cáo đánh phá họ thẳng tay, dù người đó từng là đồng đội, đồng môn, người ơn, và ngay cả thầy dạy học.”

Bị $1.1 triệu tiền phạt làm gương

Ngoài tiền bồi thường thiệt hại, ông Phúc còn bị phạt thêm $1.1 triệu tiền phạt làm gương. Luật Sư Turner, đại diện ký giả Triều Giang, nói với báo Người Việt:

“Trong phần trình bày kết thúc tranh luận, tôi để bồi thẩm đoàn tự định đoạt số tiền phạt làm gương (exemplary damages) và chỉ nói với họ là thường thì tiền phạt làm gương nằm trong khoảng từ 10% đến 200% tiền bồi thường thiệt hại. Bồi thẩm đoàn đã quyết định phạt ông Phúc $1,100,000.”

Theo luật pháp Hoa Kỳ, exemplary damages, còn gọi là punitive damages, được dùng để trừng phạt bị cáo khi bị kết tội đã vi phạm pháp luật một cách nghiêm trọng, với mục đích làm gương, ngăn ngừa người khác không có những vi phạm tương tự. Mặc dù mục đích của tiền phạt làm gương không phải là bồi thường cho nguyên đơn, nhưng trên thực tế, nguyên đơn sẽ nhận được toàn phần hay một phần của tiền phạt này.

Trong những vụ kiện liên quan đến tội vu khống, mạ lỵ hay phỉ báng, thường thì bồi thẩm đoàn chỉ quyết định phạt làm gương khi cho rằng bị cáo, dù biết hành động của mình là sai trái mà vẫn nhất định làm.

Nói một cách khác, để bị cáo phải chịu phạt làm gương, bên nguyên đơn phải chứng minh được rằng bị cáo biết rằng những điều mình vu khống là sai sự thật, nhưng vẫn cứ cố tình làm để gây tổn hại cho nguyên đơn.

Theo biên bản “Charge of The Court”, được lập vào lúc 3 giờ 50 chiều, hôm 27 Tháng Mười 2011, ngay sau khi vụ kiện kết thúc, phần quyết định tiền phạt làm gương cho biết để đi đến quyết định này, bồi thẩm đoàn đã xét đến các yếu tố sau: a) Sự nghiêm trọng của hành vi sai trái, b) Tính chất của đương sự hai bên, c) Mức độ phạm tội của bị cáo, d) Hoàn cảnh và hành xử của đôi bên, e) Mức độ mà hành vi phạm pháp xúc phạm đến sự chính đáng và nền công lý nói chung, e) Tài sản của bị cáo.

Thắng cũng không vui

Tuy mừng là được pháp luật bảo vệ, ký giả Triều Giang cho rằng việc bà bỗng dưng là nạn nhân của một vụ vu khống gây khốn đốn cho bản thân, gia đình, bằng hữu, và nhất là sinh hoạt của Hội Bảo Tồn Lịch Sử Văn Hóa Người Mỹ Gốc Việt lẽ ra đã phải không xảy ra, vì chẳng ai muốn phải ở vào hoàn cảnh mà bà bị ném vào.

Cũng theo ký giả Triều Giang, việc phải nhờ đến sự can thiệp của tòa án, với bà, là giải pháp cuối cùng, khi đã sau nhiều lần nhờ người đến thuyết phục ông Phúc ngừng tay mà không mang lại kết quả:

Bà phát biểu: “Hơn 3 năm dài với biết bao khó khăn cho tôi, cho gia đình tôi và cho hội VAHF. Tôi đã mất nhiều bạn, nhiều hội viên, gia đình không yên ổn trước những vu khống, hăm dọa. Nhất là sau nhiều lần nhờ người nói chuyện với phía bên kia để xin họ ngừng tay đã không có kết quả, không còn con đường nào khác, tôi và gia đình quyết định đưa vấn đề ra luật pháp nhờ can thiệp, thì những trận đòn thù từ phía bên kia và những người theo phe với họ tới tấp đổ ụp xuống đầu tôi và gia đình.”

Ký giả Triều Giang tâm sự rằng vụ kiện đã để lại trong lòng bà nhiều niềm đau xót lẫn phẫn uất. Bà không chỉ đau xót cho bản thân, cho gia đình, cho những thành viên của Hội Bảo Tồn Lịch Sử Văn Hóa Người Mỹ Gốc Việt, mà còn phẫn uất trước vấn nạn chụp mũ Cộng Sản trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, một vấn nạn, mà theo bà, gây ảnh hưởng tai hại cho sinh hoạt cộng đồng.

Bà nói: “Mạo danh lý tưởng chống cộng cao đẹp để chụp mũ người quốc gia là Cộng Sản là một trọng tội đối với đất nước, dân tộc. Vì việc làm này gây chia rẽ, hoang mang, nghi kỵ trong cộng đồng. Từ đó, nó làm giảm tiềm năng đấu tranh của người Việt tự do của chúng ta, và nó làm người trẻ chán ngán, xa lánh sinh hoạt cộng đồng.”

Một người bên ngoài cộng đồng, cũng nghĩ vậy, và so sánh nạn chụp mũ trong cộng đồng với thời đại “McCarthy” của nước Mỹ thập niên 1950, khi nhiều người Mỹ cũng bị chụp mũ cộng sản. Người đó là bà Toalson, chủ tọa bồi thẩm đoàn. Bà nói với báo Người Việt:

“Hai cộng đồng chúng ta (Mỹ và Việt) thật ra có nhiều điểm giống nhau hơn là khác nhau. Trong suốt thời gian tham dự phiên tòa, tôi không khỏi liên tưởng tới những gì mà người Mỹ chúng tôi đã trải qua trong thời đại McCarthy.”

2. Những vụ án và tinh thần ‘McCarthy’

Thời đại McCarthy là tên gọi thời thập niên 1950, khi Thượng Nghị Sĩ Joe McCarthy thúc đẩy một loạt các cuộc điều trần tại Quốc Hội, tố cáo người này người kia là cộng sản, là tay sai Liên Xô, làm cả nước Mỹ nóng lên với cơn sốt chống cộng, chỉ để dẫn tới nhiều người bị chụp mũ và cũng nhiều người khác chán nản bỏ nước Mỹ mà đi.

Bà Susan Toalson chủ tọa bồi thẩm đoàn trong vụ kiện “Bùi v. Ðỗ” không phải là người đầu tiên so sánh chuyện vu khống người khác là cộng sản trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt với thời đại McCarthy của Mỹ. Nhiều người khác cũng từng liên tưởng giống như vậy.

Trong bài “Vietnamese Americans take action against red-baiting”, đăng trên tờ Los Angeles Times ngày 6 tháng 4 năm 2009, nói về những vụ chụp mũ trong cộng đồng như vụ Giáo Sư Nguyễn Lâm Kim Oanh kiện ông Cao Sinh Cường, vụ nhật báo Người Việt kiện 3 người biểu tình, vụ hai vị dân cử Janet Nguyễn và Trần Thái Văn tố cáo nhau là cộng sản, báo này viết:

“Ðối với những người không quen với sinh hoạt chính trị của người Việt Nam tại những ốc đảo như Little Sàigòn, mức độ tố cáo nhau là cộng sản và không khí đầy nghi ngờ có vẻ giống như một khúc phim thời sự từ thời McCarthy.”

Trong khi đó, trong bài “McCarthyism in San Jose” đăng ngày 4 tháng 6 năm 2010, ký giả Andrew Lam của New America Media, viết về việc chụp mũ nhau là cộng sản ở San Jose, mở đầu bằng câu:

“Với những người sinh sống và làm việc trong cộng đồng người Việt tại San Jose, thời đại McCarthy chưa bao giờ chấm dứt.”

Với nhan nhản những vụ kiện nổi tiếng liên quan đến việc chụp mũ cộng sản trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt, có lẽ ví von rằng ở một số nơi, cộng đồng chúng ta còn đang sống trong thời McCarthy không phải là điều quá đáng.

Nhiều vụ án tương tự

Chỉ vài ngày trước khi vụ kiện “Bui vs. Do” vừa ngã ngũ ở Texas, một vụ kiện tương tự khác cũng vừa kết thúc.

Ngày 21 tháng 10 mới đây, tòa án Virgina tại quận hạt Montgomery County phán quyết nhóm bà Ngô Thị Hiền, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo cho Việt Nam, và ông Ngô Ngọc Hùng, đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại, phải bồi thường $1 triệu đô la cho ông Hoài Thanh, cựu chủ nhiệm tuần báo Ðại Chúng tại Maryland. Phán quyết này dựa trên chứng cớ cho rằng nhóm bà Ngô Thị Hiền đã dùng hệ thống truyền thông của mình chụp mũ ông Hoài Thanh là cộng sản.

Tháng 4 năm 2009, tại Tòa Thượng Thẩm Washington, ở quận Thurston, tiểu bang Washington, bồi thẩm đoàn buộc tội và phán quyết năm cá nhân trong Ủy Ban Chống Cờ Việt Cộng phải liên đới bồi thường $225,000 cho ông Tân Thục Ðức, 65 tuổi, cựu trung úy QLVNCH, vì đã chụp mũ ông là “cộng sản”.

Trước đó nữa, trong phiên tòa kết thúc ngày 22 tháng 3 năm 2006, tại Saint Paul, Minnesota, tòa tuyên bố ông Tuấn Phạm, một cựu quân nhân QLVNCH và chủ nhân ngôi chợ Capital Market, thắng kiện, và được bồi thường $693,000 thiệt hại, vì một số người Việt ở đây đã chụp mũ ông là cộng sản, gây nhiều tổn thất tinh thần và kinh tế cho ông và gia đình.

Và vào đầu tháng 9 năm 2003, bồi thẩm đoàn thuộc tòa án Quận Denver, tiểu bang Colorado kết tội ban quản trị chùa Như Lai tại Colorado là đã mạ lỵ, phỉ báng và vu khống hai chị em Hồ Thị Thu và Hồ Thị Thi là cộng sản sau khi họ tố cáo một nhà sư ở chùa này có hành có hành vi tình dục bất chánh. Hai chị em nhà họ Hồ được tòa xử thắng $4.8 triệu.

Chụp mũ đụng độ luật pháp

Còn sống trong thời McCarthy hay không, theo cái nhìn của nhiều người, trong một vụ kiện vu khống, mạ lỵ, phỉ báng, chẳng ai là kẻ thắng.

Và việc mạ lỵ, phỉ báng người khác vô tội vạ, là hành vi không được luật pháp Mỹ chấp thuận.

Bà Toalson, chủ tọa của bồi thẩm đoàn giải thích lý do bà và 11 người còn lại trong bồi thẩm đoàn đã quyết định phạt bị cáo Ðỗ Văn Phúc khoản bồi thường 1.1 triệu đô la “để làm gương”:

“Chúng tôi muốn gióng lên một lời cảnh báo là mạ lỵ, phỉ báng người khác là hành vi không thể chấp nhận được, và những tổn hại ông Ðỗ đã gây ra cho bà Bùi rất có ác ý, và trái với đạo đức một cách nghiêm trọng.”

Nhà văn Trùng Dương, trong email viết về kết quả vụ kiện Nancy Bùi, phổ biến rộng rãi viết:

“Tuy kết quả vụ kiện là một thắng lợi cho Triều Giang và cả những người đã từng bị chụp mũ là thân cộng, song cũng là một kinh nghiệm đáng buồn cho chúng ta ở chỗ lẽ ra ta nên dùng những công sức ấy để xây dựng một cộng đồng lành mạnh đặng tiếp sức với cuộc đấu tranh cho dân chủ tự do (cho Việt Nam)… Thay vì thế, nhiều nơi trong cộng đồng chúng ta đang xảy ra cảnh ‘quân mình đánh quân ta’ rất đáng tiếc. Mong đây là một ‘wake-up call’ cho tất cả chúng ta, những người còn quan tâm tới Việt Nam.”

Bà Khúc Minh Thơ, nhân chứng của vụ kiện, phát biểu:

“Bản án nặng nề dành cho bị cáo là chiến thắng của sự thật, của công lý và của cộng đồng chúng ta. Ðồng thời là một cảnh cáo cho những người dùng chiêu bài ‘chống cộng’ để vu cáo, phỉ báng người lương thiện chỉ do lòng đố kỵ hay tư thù, và coi thường luật pháp, gây xáo trộn và chia rẽ cộng đồng, làm nản lòng những người có thiện chí và khả năng muốn dấn thân đóng góp vào sinh hoạt cộng đồng. Vụ này sẽ là một án lệ quan trọng tạo dễ dàng cho những người bị vu cáo và phỉ báng đưa những kẻ vô lương tâm ra tòa.”

Cực đoan do đau xót

Có thể nào giải thích được tâm lý của những ai cố tình làm một điều mà tất cả mọi người trong cuộc đều bị tổn hại?

Sau khi bài viết “Từ tố cáo cộng sản đến phán quyết $1.9 triệu” được đăng trên nhật báo Người Việt, một độc giả xin được giấu tên, đã viết cho tác giả bài viết này những lời phân tích hết sức nhân bản:

“Trừ trường hợp những ai cố tình chụp mũ để hại thanh danh người khác vì ganh ghét, tị hiềm hay trả thù, có thể hiểu được là với những nạn nhân đã từng chịu nhiều đau khổ dưới tay của CSVN, với họ, bất cứ một ai không bầy tỏ một lập trường chống cộng dứt khoát, thậm chí cực đoan như họ, đều là những người chao đảo, cần phải khai trừ ra khỏi cộng đồng. Ở một mặt nào đó, có thể xem những người có hành động chụp mũ, là có bệnh.”

Mặt khác, độc giả nói trên viết: “Ðối với những nạn nhân bị chụp mũ, mạ lỵ, phỉ báng, thì không số tiền nào có thể đền bù cho những thống khổ mà họ đã phải trải qua.”

Một độc giả khác gửi email cho tác giả, vỏn vẹn chỉ một dòng chữ:

“Ðó là lý do tại sao người trẻ chúng tôi ngày càng xa lánh những sinh hoạt của cộng đồng.”

Mất mát sự tham gia và đóng góp của những người trẻ có lòng, còn quan tâm đến cộng đồng, đất nước, có lẽ là một tổn hại không thể nào tính được bằng tiền, và cũng là thiệt hại lớn nhất.

Ngay cả ông Ðỗ Văn Phúc, trả lời câu hỏi của nhật báo Người Việt là bản thân ông và những người đấu tranh cho một nền dân chủ cho Việt Nam nên rút tỉa kinh nghiệm gì trong vụ kiện vừa qua, và những vụ kiện tương tự cũng trả lời:

“Người Việt Quốc Gia không chống nhau, không tàn hại người cùng chiến tuyến. Nên dành sức chống Việt Cộng và Việt gian.”

Ðó là lý thuyết, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, có nhiều người bị mang nhãn hiệu “Việt Cộng và Việt gian” chỉ vì do một người nào đó chụp lên vô cớ.

Nguồn:

Advertisements

35 Responses to “Chụp mũ Cộng Sản” bị phạt 1.9 triệu đô la

  1. Thiên Nhân says:

    Xin lỗi Bác Tổng Cua cho tôi được còm ghé chút, hơi sai chủ đề. Mong Bác thông cảm.
    Bên VnExpress đang có mục bình chọn “Người của năm”, Ông Nguyễn Văn Bình, TĐ NHNN đang dẫn đầu với số phiếu 20.920, tiếp theo là Ông Thăng khoảng hơn 12.000. Mấy ngày vừa qua, Ông Bình đang ở cuối bảng đã nhanh chóng bứt phá và vượt lên vị trí dẫn đầu, không có đối thủ cạnh tranh. Tôi nghe tin một Ngân hàng TM lớn của nhà nước đã yêu cầu toàn thể cán bộ, nhân viện trong hệ thống phải bầu chọn cho Ông Bình ít nhất 5 phiếu nếu không sẽ bị kỷ luật. Điều này gợi nhớ lại việc bầu chọn cho Vịnh Hạ Long và hành động của Ông Tuyển.
    Bác Cua thử điều tra xem có chính xác không mà còn vinh danh.

  2. Ngu si says:

    Các nhà tuyên huấn hay nói :” Đoàn kết là truyền thống của dân ta.” Rồi còn dẫn những câu ca
    dao :”Nhiễu điều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng”,hay câu:
    “Bầu ơi thương lấy bí cùng /Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn “để minh chứng cho
    luận đểm trên . Theo thiển ý của tôi thì ngược lại mới đúng . Chính vì thiếu đoàn kết nên người
    xưa mới phải đặt thành những câu ca để kêu gọi mọi người hãy vì cái tình đồng loại mà đoàn kết lại.
    . Nếu có truyền thống đoàn kết ,thì đâu giặc ngoại xâm dễ xâm chiếm và đô hộ dân mình đến
    thế ?Một ngàn năm bắc thuộc, 80 năm thuộc Pháp,20 năm chiến tranh ý thức hệ !Đến nay đã
    thống nhất đất nước gần 40 năm rồi sao vẫn còn chia rẽ , đấu đá ,chửi bới lẫn nhau vẫn chư a thôi !? Chừng nào dân ta vẫn chưa xóa bỏ hận thù, không phân biệt ý thức hệ nọ kia để đặt quyền lợi quốc gia dân tộc lên hàng đầu thì chừng đó dân ta còn đau khổ …!

  3. khách says:

    Tôi nghĩ, người Việt Nam, những người đã trải qua chiến tranh, chắc chắn không nặng thì nhẹ bị cái bệnh gọi là “Hội chứng VN”.
    Sau khi chiến tranh kết thúc, những người phe Sài Gòn bị đi học tập cải tạo, trong khi chính sách thì “hòa hợp hòa giải”. Ở miền Bắc đói khổ thời ấy, ai mà cũng thắc mắc điều đó thì được giải thích một cách rất “suy bụng ta ra bụng người” là : Nếu chúng nó thắng thì tất tật chúng ta cũng phải đi tù !
    Cá nhân tôi hoàn toàn thông cảm với những nghi kị lẫn nhau của người Việt ở Mỹ, vì chính tôi có thời còn nghĩ, những người chống cộng cực đoan nhất chính là Việt cộng (?), ngoài những nhiệm vụ…thì họ có thêm nhiệm vụ …chia rẽ cộng đồng (?).
    Nhưng qua vụ này bà con ta thấy, trong 1,9 triệu Dollar tiền phạt thì có… 1,1 triệu để nước Mỹ dùng để nhắc nhở dân Việt toàn thế giới rằng, phải cẩn thận, đừng có “chụp mũ” nhau, nhất là cái mũ “Việt cộng”. Vinh quang thay!

    • D.Nhật Lê says:

      Đồng ý với bác Khách 10:31 về ‘Hội chứng VN.’.
      Còn ý kiến của bác Chinook thì qúa đơn giản,phiến diện khi nói ‘đó chỉ là đòn bẩn’ !
      Thật ra,bên nào cũng có người cực đoan nhưng nói cho công bình thì chống cộng cực đoan
      không nguy hiểm và cũng không gây thiệt hại to lớn so với chống phản động cực đoan vì một bên có tính tự phát,đơn lẻ (nên cá nhân chịu thiệt),không có gì đáng sợ còn bên kia có tất cả để bảo đảm cho chính sách và hành động phải thực hiện trên phạm vi cả nước,thậm chí còn nhắm tới tất cả những nước giúp VN.phát triển,huống chi người VN.ở nước ngoài !
      Về thực tế nước Mỹ,bác Chinook (với ý kiến đã trình bày) thì chưa hiểu rõ gì lắm đâu.Ở đây,
      người ta coi thường những kẻ công khai hoạt động cho csVN.nhưng sợ nhất những kẻ giấu mặt và đội lốt !

  4. TOU says:

    Kính anh Hiệu Minh.

    Chữ Interpersonal trong tiếng Anh/Mỹ không thể dịch verbatim sang tiếng Việt, chỉ có thể giải thích (explain) hoặc mô tả (describe), cũng tương tự như máy chiếu (projector), bảng lật (flip chart).

    Có thể hiểu là interpersonal không hiện hữu/tồn tại (exit) trong văn hóa Việt, đau lòng khi ngẫm về điều này.

    Vì thế, đã 1/3 thế kỷ từ ngày hòa bình, người Việt vẫn còn nã đạn vào nhau, trong nước thì bắc trung nam kỳ thị, ngoài nước thì đi trước đi sau ghét nhau. Nhìn những nhóm người Việt co cụm, tự cô lập, không giao thoa với nhau ở những sân bay rộng lớn của thế giới mới thấy buồn làm sao.

    Dường như những thành công của người Việt trên trường quốc tế như Đặng Thái Sơn, Lê Duy Loan, Nguyễn Xuân Vinh, Trịnh Xuân Thuận… đều có chung một công thức: “không sinh sống học hành làm việc cùng người Việt”.

    Những sắc dân khác, Do Thái, Hoa kiều, Hàn, Nhật, Pháp, Đức… họ có sự liên kết cộng hưởng, nhưng người Việt thì không, người Việt chỉ liên kết chặt chẽ khi có chung một kẻ thù.

    Đi tìm nguồn gốc của nỗi đau này, có lẽ phải lần về quá khứ, khi mà chúng ta chưa tìm được và chưa hiểu rõ ý nghĩa thật của “trụ đồng chiết, Giao Chỉ diệt”.

    Câu hỏi tại sao người Việt luôn ghét nhau, luôn tìm cách triệt hạ nhau, có lẽ phải chờ thêm vài thế hệ nữa mới có lời giải.

    Chụp mũ chống cộng hay thân cộng, không mang lại giá trị hoặc lợi ích gì cho dân tộc Việt Nam mình. Để chê trách và chửi bới, có lẽ không cần phải học và không cần có bình tâm, nhưng để yêu thương nhau, và yêu thương dân tộc khốn khó này, có lẽ phải mất cả một đời.

    Anh HM viết một bài về hồn Việt nhé, mong lắm.

    • khách says:

      Trịnh Công Sơn đã từng mơ : “khi đất nước tôi không còn chiến tranh, mọi người ra phố mời nhau nụ cười…”, nhưng…thực tế “ông Trời”(?) đã không cho được như vậy.
      Thực tế thì …như tôi vừa được biết, Đàm Vĩnh Hưng mới vừa được phép ca bài…Gia Tài của Mẹ! Một lũ…một bọn…
      Chắc chắn, tính cách của con người là do điều kiện sống nhào nặn mà thành.
      (Có một điều nữa, cái mà tôi bất mãn nhất là …người Việt mình có qúa nhiều đại từ nhân xưng, không giống một dân tộc nào, nó chứa nhiều định kiến trong đó, ông-thằng, tao-mày, nửa ông nửa thằng…, các đại từ nhân xưng đó là những cái “mũ” chưa có “mạc”, nhưng đã có đánh gía chất lượng xấu, tốt rồi)
      Tôi vẫn hy vọng, quan hệ của người Việt với nhau…sẽ có ngày lại thắm thiết như của ông bà tổ tiên.

  5. chinook says:

    Chuyện chụp mũ Cộng sản cho nhau trong Cộng đồng Việt hải ngoại là một chuyện có từ lâu. Đó là một ngón võ bẩn mà những người yếu thế hay dùng để hạ đối thủ có khả năng hơn, làm cho những người này nản mà bỏ cuộc.Nhiều người khả năng kém,”ăn quẩn cối xay” nên tìm đủ mọi cách để giữ nồi cơm. Những người bị chụp mũ, thuòng có khả năng hơn, có nhiệt tâm lắm rồi cũng thấy nản,không muốn “giây với hủi” , và bỏ qua.

    Đến nay,Cộng đồng đã trưởng thành hơn. Thế hệ đầu không còn phải lo chuyện cơm áo nhiều, thế hệ thứ hai ngày càng tham gia vô dòng chánh( main stram) nên “enough is enough”.

    Những Tiến sỹ giấy, những “Trung tá Y sỹ gốc Trung sỹ Y tá” mất đất múa may, có kêu gọi lập quỹ pháp lý cũng chỉ nhận được những ánh mắt ái ngại hay thuơng hại của mọi người thôi.

    • qx says:

      Chỉ chừng trăm tự mà tự họa tự diễn bao đồng đến cả một cộng đồng thì thật là ngoài hạng!

      qx

      • chinook says:

        Bác qx

        Tôi nghĩ Bác cũng đương ở Mỹ nên muốn thưa lại với Bác vài điều :

        Chuyện chụp mũ CS bắt đầu từ khoảng đầu thập niên ’80. Chiêu này được mấy người tổ chức các show ca nhạc dùng để phá nhau. Một trong những nạn nhân bị trúng đạn oan là La Thoại Tân.

        Sau đó trong sinh hoạt của các hiệp hội mang tên ái hữu(friendship), tương trợ (mutual assisstance) của cộng đồng Tỵ nạn nhận funding của chính phủ hay nhưng cạnh tranh của những cơ sở thuơng mại làm ăn với cộng đồng Viêt, ta thấy những chiếc mũ này thĩnh thoảng xuất hiện. Cộng đồng Việt ngay ở những địa phương người Việt tập trung nhiều, mọi người đều biết về nhân thân những người bị chụp mũ nhưng không ai đứng ra binh vực được đơn giản vì ‘khong ai có thể chứng minh điều không có(exist) được’ nên mọi người tránh đi ‘cho nó lành’

        Nói thế vì tôi có chút ít hiểu biết về những chương trình xã hội của chính phủ đối với cộng đông Tỵ nạn, dặc biệt là Đông dương(Indochinese)

        Đây là một chuyên đau lòng. Nhưng nếu ta không đưa “quần áo dơ ra giặt” bây giờ thì biết đến bao giờ?

        Không cần nhiều , chỉ cần vài từ là có thể ‘ngoài hạng’ rồi Bác ạ.

      • hgiang says:

        Bac Chinook noi dung thuc tê o My dây chu !

  6. Mài Đinh says:

    Đã 36 năm rồi mà một phía vẫn luôn miệng “thế lực thù địch”, “diễn biến hoà bình”, “phản động nước ngoài”; còn phía kia thì “chống cộng” tới cùng.

    Thái độ của cả 2 phía còn rất quyết liệt. Nếu hai bên cứ QUYẾT kiểu này thì hậu quả là nước Việt sẽ còn LIỆT dài dài. Với tình hình này thì việc hoà giải, hoà hợp biết đến khi nào mới thành hiện thực? Có lẽ còn phải tính bằng thập kỷ, hay còn phải chờ 35 năm nữa?

    Tôi nhớ ngày xưa bà cụ nhà tôi mỗi khi nhắc tới chuyện bị ai đối xử bất công thì bà nói “Sống để bụng chết mang theo”. Chẳng lẽ người Việt mình bây giờ vẫn còn “sống…chết…” kiểu này hay sao.

    Buồn lắm ru!

    • qx says:

      Ậy, hiện thực trải bày tô hô tênh hênh ra đó rằng người cộng sản và người cảm tình với cộng sản và người thuộc cái gọi là mẹt trẹn dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam còn không hòa hợp hòa giải nổi với người cộng sản, thì sao cứ kí đầu mấy người tha hương mà trách móc nè?

      qx

  7. loanzona says:

    Nếu các biểu tình viên như Bác Nguyên Ngọc và 1 số những người yêu nước VN sống ở Mỹ thì đã có được 1tr 9 đôla rồi.

  8. Hà Linh says:

    Ðó là lý thuyết, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, có nhiều người bị mang nhãn hiệu “Việt Cộng và Việt gian” chỉ vì do một người nào đó chụp lên vô cớ
    ————-
    Thì cũng như việc chụp mũ ” thế lực thù địch, phản động” ” âm mưu phá hoại…” ở nơi nào đó..
    Tại sao cứ sợ hãi những khái niệm như vậy nhỉ?
    ” Lục cục lào cào..anh đào thì em cũng đào”- em nhớ câu thơ của bác nào như vậy, 2 bên cứ thi nhau khoét sâu vào những mâu thuẫn mơ hồ vậy thì bao giờ mới đến được “dân chủ”..Dân chủ chỉ có được khi” ..tất thảy chúng ta đều trở nên có văn hóa hơn, nghĩa là con người hơn, nếu chúng ta đều hiểu biết hơn, nghĩa là giỏi giang hơn, kiên nhẫn hơn…”( Marai Sandor). Làm sao xây lên được một ngôi nhà vững chãi và đẹp đẽ khi có kiến trúc sư tồi, thợ xây dựng kém …..
    Có thể em không sống trong cộng đồng hải ngoại đông đảo như vậy thì không hiểu hết, nhưng dường như có những ảo tưởng nào đó, những chiến hào vô hình nào đó ngay chính giữa cộng đồng mình và vậy thì mơ ước về một kết quả gì đó to lớn thật là mơ hồ.

  9. Đặng kim Toàn says:

    Ông nội tui sống dậy bảo tui “mắng” bác Cua là…”phản động” tui cũng không dám ! (hì hì)

  10. Hạnh Nguyên says:

    Người VN sống ở miền Bắc thì thành Việt cộng , sống ở miền Nam thì là cộng hòa , đều là dân da vàng mũi tẹt cả , là những con tốt trên bàn cờ , người dân ở đâu mà không đau khổ như nhau … sao không thương yêu đoàn kết với nhau, sao cứ hoài chia rẽ cộng sản và không cộng sản như vậy nhỉ ? Những người tìm cách bôi nhọ, chụp mũ lẫn nhau, đã làm xấu hổ cả cộng đồng người Việt ở hải ngoại, làm cho những người Việt trẻ chán ghét là phải …

    • qx says:

      Ậy, chính trị vốn là cái giống cà chớn mà theo đó thì làm sao bác biết kẻ chụp mũ không phải là một đòn như cái ông bác hưu Triết nói “chia rẻ nội bộ họ” nè?

      qx

  11. Dzĩ đại dại đĩ còn muôn năm thì luôn…măm.
    Cứ tiếp tục ăn, ăn nữa, ăn mãi, ăn đến hết…sạch sành sanh.

  12. Có ai đó hay nói rằng: “Chính trị là 1 con điếm, nó chỉ ngủ với những ai trả tiền cho nó”.
    Vậy thử so sánh Gái điếm với “một số tổ chức” hoặc “một số người” xem thực hư thế nào:

    1. “Gái điếm hành nghề chỉ bán thân thể của mình, trong khi một số người bán linh hồn của họ.”

    2. “Một cô gái điếm không đại diện cho lợi ích của nhiều người khác, trong khi một vài tổ chức tuyên bố đại diện cho lợi ích của tất cả mọi người”.

    3. “Một cô gái điếm thường đứng đúng vị trí để mời chào khách, trong khi một số tổ chức thâm nhập khuôn viên các trường đại học với các khóa học mang tên “chính trị”

    4. “Một cô gái điếm không công khai công bố (phô trương) bản thân, trong khi một số người điều khiển các phương tiện truyền thông tô vẽ làm đẹp bản thân mình.”

    5. “Một cô gái điếm không đòi hỏi tình yêu, trong khi một tổ chức yêu cầu bạn phải mê thích nó.”

    6. “Bạn có thể tránh một gái mại dâm nếu bạn không thích cô ấy, trong khi bạn không thể tránh được một tổ chức, trừ khi bạn chết đi hoặc bất hợp pháp trốn ra nước ngoài.”

    Vậy tạm kết luận: rõ ràng chính trị không văn minh bằng điếm, thua điếm.

    Có thể chính trị chỉ là thứ mà trong đó “cặn” và “bã” đều bị lộn…tùng phèo cả. Các cụ vẫn bảo “chẳng biết thế nào mà…lần”. Thật hú vía, mỗi khi phải “đi cáy”:

    “Người ta đi…cáy lấy công,
    Còn tui đi… cáy phải trông nhiều…lề.
    Trông phải, nhìn trái, liếc xiên,
    Trông trên, trông dưới, trông dọc, trông ngang.
    Trông cho tay cứng, ngón…mềm
    Trời yên, biển lặng mới yên…cỗ nòng”

    • qx says:

      7. Một điều đặc biệt quan trọng là kỹ nữ không lấy cắp công khố để đánh bóng bản thân và chém gió khoát lác nhân danh cơ quan truyền thông, văn hóa văn nghệ công quyền, nhân danh nhà nước “nâng cao văn hóa”, “xây dựng nếp sống văn minh” và hàng loạt các lề thói nói năng na ná nạ dòng.

      qx

  13. D.Nhật Lê says:

    Thật ra,tố cáo ai đó hoạt động ‘nằm vùng’ ở Mỹ lả điều khá gay go,thậm chí bị bồi thường cả triệu đô như trường hợp này vì không thể trưng được bằng chứng trước toà.Bằng chứng mà
    dựa vào việc làm hay lời nói của người bị tố cáo (nằm vùng) là vô căn cứ,nên bị thua là cũng
    chẳng lạ gì cả bởi vì việc xử án là căn cứ vào lý lẽ và chứng cớ mà cái sau là quan trọng hơn
    và có tính quyết định hơn cái trước rất nhiều.
    Mặt khác,nếu ai đó ‘nằm vùng’ thì họ phải hoạt động trong bí mật nên họ phải giấu hết những
    gì liên quan đến việc làm của họ,thành ra tốt nhất là…chờ “thiên bất dung gian” thì may ra.
    Nói cho cùng,có thể lợi dụng chứ không nên đùa với luật pháp và tòa án của…đế quốc Mỹ…tư bản dãy chết mà trắng tay và…trắng mắt ra có ngày !

  14. cám cảnh says:

    Hôm em sang Mẽo một bác Việt kiều già dặn dò khi gặp các bác đồng hương nhà ta thì chớ có dùng các từ như: đồng chí, cách mạng hay giải phóng đất nước… cẩn thận kẻo không phải đầu phải tai. Bác Vk già này bảo sự kiện 1975 được Kiều bào ta ở Mẽo gọi lag ngày mất nước… Eo ơi em sợ quá và chỉ còn biết lặng im mà ngắm mùa thu nước Mỹ.

    • cảnh cám says:

      thì có khác chi ngày đó cũng được gọi là ngày giải phóng, ngày đánh cho chó Mỹ, Ngụy … Có khác gì đâu. Chẳng qua cám cảnh nghe quen tai nên không thấy lạ, gioi1ng như ngồi trong nhà vệ sinh lâu thì đếch thấy hôi.nhưng bước ra tới hố tiểu thì thấy khai, nên bảo sao khai quá.

  15. Tầm Hoan says:

    @qx: Rất đồng cảm với mấy vụ ông/bà nói, tôi cũng “tức gần chết”. May mà tất cả đều chìm lĩm không tiếng tăm vì xấu hổ. Thôi không nói nữa kẻ rồi lắm chuyện.

  16. the he 9x says:

    ly do vi sao con dong nguoi Viet tai nuoc ngoai mai yeu ot khong co tieng noi trong nuoc My la zay!ga cung mot me cho hoai da nhau

    • qx says:

      Ậy, làm sao cái nhà bác chứng minh được là “gà cùng một mẹ” nè? Ngày trước còn nguyên cái miền Nam đó cũng một thời xã hội dân tình bàn cãi kinh lắm, không dám phiền lòng ai hết, tới khi tan hoang mới lòi ra ôi thôi ngay cả anh em trong nhà tưởng cùng mẹ hóa ra lại là của thằng bạn lạ.

      qx

  17. Tầm Hoan says:

    Ở hải ngoại, chuyện chụp mũ nhau là cộng sản xảy ra thường xuyên. Tuy nhiên có một vài người vì cá nhân vì ích kỷ, tỵ hiềm….sử dụng “đòn” nầy có hệ thống để xuyên tạc người khác. Vụ án 1.9 triệu usd là xứng đáng. Hãy đọc một sự thật ” Mới đây trong một vụ án “vu khống, mạ lỵ” xẩy ra trong cộng đồng người Việt tại Austin Texas, thiên hạ rất đỗi ngạc nhiên khi biết nạn nhân bị vu khống mạ lỵ lại là người đã kiếm việc làm, cho mượn tiền “down” và đứng “co-sign” mua nhà cho kẻ chịu ơn, và con người phản phúc, vô ơn này đã trở lại vu khống, mạ lỵ ngay ân nhân của mình.” . Cũng trong tờ Người Việt, hãy theo link: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=140743&z=97
    @ qx: Xứ giãy chết nó không “che chở nâng đỡ” ai cả. Đơn giản là trong một thể chế dân chủ nó là vậy, dĩ nhiên lời ông Hiiệu Minh vẫn đúng :”Có khi mình đúng, nhưng trước tòa, lý yếu vẫn thua, hoặc luật sư không có, và nếu có mà yếu thì vẫn chịu nộp tiền.”. Sân chơi nào cũng có luật lệ riêng nên chi cần chọn lựa “cái ít xấu nhất” mà thôi.

    • qx says:

      @ Tầm Hoan:
      Có đấy, có nâng đỡ che chở đấy. Anh bạn tham khảo thêm về chuyện “che chở nâng đỡ” của vụ “viết lại lịch sử” ở đại học Boston, theo đó các ngài “nhà văn”, “nhà sử học” của nhà nước đang quyền cắp cặp qua Boston viết sử người Việt (mà là Việt CH và tị nạn mới đểu chớ) với bọn thiên tả ở Boston, được một phân khoa đại học Boston tài trợ, nâng hứng … à đúng ra là nâng đỡ dất nà chỉn chu, để biết (cho vui) về các ví dụ nâng đỡ rất là hữu nghị thắm thiết!

      Cũng nên tham khảo thêm (cũng là cho vui) về các phong trào yêu nước lạ của bọn thiên tả Berkeley và các nơi thời “Việt Nam chính nghĩa sáng ngời chống đế quốc” chi đó.

      Mọi chuyện liên quờn, hôm nay có cáy gốc từ hôm hổm lận.

      Tầm phào (cho vui),

      qx

  18. mai says:

    Đôi bên đều yêu nước nhưng chỉ vì giành phần “yêu nước hơn” về mình mà phải kéo nhau ra hầu toà, tốn bạc triệu đô như chơi ! Còn yêu nước ở VN thì chỉ cần nằm ngửa , liếm giầy công an là xong, khỏi tốn tiền toà !

  19. Xôi Thịt says:

    Lời nói chẳng mất tiền mua.
    Nói gì được thì nói cho nó chết m… nó đi

  20. qx says:

    Deleted by admin.

    Dĩ đại dại đĩ,

    qx

%d bloggers like this: