Còm sỹ viết về thầy cô

 

Kính tặng các thầy cô.

Kính tặng các thầy cô.

Blog HM. Nhân dịp 20-11, ngày của các nhà giáo, Blog Hiệu Minh xin trân trọng giới thiệu một số bài viết của các còm sỹ gửi. Xin gửi lời chúc tốt đẹp tới những bạn đọc – thầy cô và cả những học trò trong blog.

Thư Brisbane – Australia

Thưa cô!

Hôm nay đọc trên mạng có bài về chuyến thăm cô giáo cũ của một vị nguyên thủ quốc gia mà lòng em nghẹn lại, có cái gì đó chát mặn. Không phải vì tình cảm cao quý mà vị đó dành cho cô giáo cũ, bản thân em đánh giá rất cao việc đó; cũng không phải vì những lời hay ý đẹp mà bạn đọc dành cho sự việc này, em cũng đánh giá rất cao những tình cảm đó; mà, thưa cô, vì bản thân em chưa bao giờ là học trò ngoan, học trò giỏi, sự quan tâm của em dành cho cô cũng khiến em nghĩ đến mình là người thiếu trách nhiệm, cô ạ!

Nhưng tình em cảm dành cho cô thì luôn sâu đậm, điều mà thật khó cho em để có thể nói ra khi đứng trước cô.

Cô biết đấy, quê mình rất nghèo. Cả học sinh và giáo viên đều nghèo. Hồi đó em không hiểu được cái nghèo, em chỉ biết cười, biết vui, biết cùng các bạn ăn hết những rổ khoai luộc, những mẻ ngô rang của nhà cô. Sau này khi xa mái trường em mới bắt đầu nghĩ về những điều đó, cô ạ!

Con gái của Đàm Sơn Toại.

Cô giáo đầu đời của em tên là Tuyết, cô không có chồng. Ấn tượng sâu sắc nhất mà em nhớ là cô mang cho em một chiếc áo cũ, nhưng em mặc không vừa nên anh trai của em đã mặc nó. Mãi cho tới khi lớp 4 em mới đủ lớn để mặc chiếc áo cô cho. Mặc dù mẹ em đã phải vá nhiều chỗ, nhưng đó là chiếc áo có ý nghĩa nhất của đời em, cô ạ! Cũng hồi đó, vì khó khăn mà gia đình em phải đi vùng kinh tế mới trong Tây Nguyên. Nhưng vì em bị sốt rét nên cả nhà lại quay về. Sau nhiều tháng bỏ học mà cô vẫn nhận em trở lại lớp. Em nên nói gì với cô Tuyết lúc này, thưa cô?

Cô giáo thứ hai của em tên là Thu. Cô thường hỏi em về bố mẹ vì hồi đó hai người đưa nhau ra tòa để làm thủ tục ly hôn. Chuyện ly hôn ngày đó thật là hệ trọng trong xã hội và cần một quá trình hòa giải trước khi tòa án quyết định. Cô đã góp phần vào quá trình giữ mái ấm gia đình của em. Em nên nói gì với cô Thu lúc này, thưa cô?

Cô giáo thư ba của em tên là Hường, cô cũng không có chồng. Ngày 20-11 năm ấy, lũ chúng em hái trộm hoa tặng cô. Cô không biết, cô rất vui, cô cắt bánh nướng cho chúng em ăn. Cô là người đầu tiên dạy chúng em làm văn, viết kịch. Những vở kịch tự biên, tự diễn rất ngây ngô và chắc là chẳng hấp dẫn tí nào. Nhưng chúng em bắt đầu tư duy logic hơn từ đó, và vở kịch đầu tiên có nội dung về lòng căm thù bọn bành trướng Bắc Kinh. Điều đó thật có ý nghĩa với chúng em sau này. Em nên nói gì với cô Hường lúc này, thưa cô?

Cô giáo thứ tư của em tên là Mỹ, cô được chuyển từ vùng núi về và chủ nhiệm lớp em ngay trong năm học đó. Cô rất hay đỏ mặt. Cô nuôi rất nhiều gà. Cô có chồng và hai em nhỏ. Cuộc sống của cô rất bận rộn với việc nhà. Cũng có thể vì lúc đó lũ học trò chúng em bắt đầu lớn nên từ những gì chứng kiến ở nhà cô, chúng em biết được cuộc sống của giáo viên không như những gì chúng em tưởng tượng trước đó. Đó cũng là một bài giảng, đúng không cô?

Cô giáo thứ năm của em tên là An, hồi đó cô cũng chưa lấy chồng mặc dù tuổi đã nhiều. Sau này, khi chúng em đã trưởng thành thì cô mới lấy chồng. Cô bị bệnh hen và gù. Thế mà lũ học trò của cô chẳng vì cô tẹo nào. Cô hay khóc vì chúng em. Cứu cánh duy nhất của cô là thầy tổng phụ trách. Nhưng chúng em vẫn nghịch, vẫn làm cô buồn, làm cô phải khóc trước mặt học trò của mình. Em nên nói gì với cô An lúc này, thưa cô?

Cô là cô giáo thứ sáu của em, chồng cô là bộ đội, cô có con gái lớn và cậu con trai thứ hai thật kháu khỉnh. Bây giờ cả hai em nhà cô đều đã trưởng thành. Điều đó thật hạnh phúc đối với bậc làm cha, làm mẹ, đúng không cô!

Nhà cô cách trường một cái ao. Bể nước mưa nhà cô thật ngọt. Có lẽ vì thế mà giọng của cô thật truyền cảm. Cứ khai giảng năm học mới hay một dịp lễ nào đó, từng lớp học trò chúng em tiến vào sân trường theo đội hình với nhịp trống ếch rộn ràng. Nhưng giọng thuyết minh của cô mới thực sự khiến chúng em bất giác nổi da (gà) vì niềm hãnh diện, vì sự thôi thúc, vì cái gì đó mà chúng em không thể lý giải. Giọng nói ấy luôn theo những bước chân của lũ học trò quê nghèo năm xưa!

Vậy mà, em sợ. Thưa cô em sợ khi phải nghĩ rằng, lần gặp cô tháng 5 vừa rồi là lần cuối cùng cô trò gặp nhau, và sẽ không bao giờ được nghe giọng cô nữa. Khi về nước chịu tang người thân em đã đến thăm cô, em đã lưỡng lự trước cổng và rồi quyết định gỡ bỏ chiếc băng tang trên ngực. Em sợ điều gì đó, cô ạ!

Cô đã khóc. Khóc vì lần đầu tiên thấy em trưởng thành, cái sự trưởng thành hoàn toàn tự nhiên ấy – em có con và mang cháu đến thăm cô! Lúc đó em không khóc, nhưng như có mũi kim xuyên mạnh vào tâm can khi cô muốn bế con của em mà không được!

Em biết nói gì với cô lúc này, thưa cô?

Brisbane, ngày 19 tháng 11 năm 2011

Đàm Sơn Toại. Học trò của cô. 

 

Kỷ niệm trường xưa ở Sài Gòn

Vùng mình sống khi nhỏ là 1 vùng quê, vùng đó là vùng Công giáo di cư, cách SG 80 cây số, xe đò chạy đi về SG từ 4 giờ sáng đến 6 giờ chiều, rất thuận tiện việc đi lại. Dân cư đa số sống bằng nghề nông, số ít buôn bán, chăn nuôi.

Học tiểu học mình học ở trường tư do cha xứ lập ra, học phí thì rẻ so với mức sống thời ấy, độ chừng 100 ngàn bây giờ/tháng. Trường tiểu học công lập của chính phủ thì có nhưng suốt khu dân cư khoảng 7 cây số chỉ có 2 cái, chỉ đứa nào ở gần mới học. Ở trường công thì thầy cô giáo có bằng sư phạm mà dạy cũng chẳng thấy nổi hơn.

Dạy trường mình chỉ toàn thầy, không có cô. Họ là những người có học trong làng, bằng sư phạm thì 100% không có nhưng dạy nhiệt tình. Lương lậu mình chả biết bao nhiêu vì giầu thì không thấy nhưng chắc sống khỏe vì ai cũng đông con mà vợ thầy cũng chả thấy ai phải đi làm. Ấn tượng nhất trong các thầy là thầy giáo Khoái, nổi tiếng dữ đòn. Đứa nào không thuộc bài thì ăn thước kẻ vào lòng bàn tay là cái chắc. Thời này học trò hư bị đét là việc bình thường, chả ai có phản ứng gì, thậm chí còn khuyến khích thầy giáo trị mạnh hơn.

Trường có luật lệ là sáng thứ 2 tất cả học sinh mặc đồng phục, trai thì quần soóc, gái quần tây màu xanh, áo sơ mi trắng chào cờ, hát quốc ca đàng hoàng. Chiều thứ bảy sẽ làm lễ hạ cờ. Đứa con trai nào cũng thích được lên kéo cờ, oai lắm nhưng các thày chỉ chọn 2 đứa cao to, đẹp trai và tầm vóc bằng nhau. Mình nhỏ con cả đời chưa bao giờ được kéo cờ, buồn.

Đứa nào quậy phá, đánh nhau, OK Mỹ – OK Mỹ là gặp đoàn xe lính Mỹ đi hành quân trên quốc lộ ngang qua, trẻ con đứng bên đường vẫy tay la OK OK nó sẽ quăng đồ hộp, bánh kẹo cho rồi tranh nhau vồ. Các thầy cắt nghĩa là đói cho sạch rách cho thơm, nó viện trợ bánh mì, sữa tại trường đàng hoàng thì lấy. OK như thế là làm nhục quốc thể, Mỹ nó khinh dân mình-…sẽ bị đòn trước sân cờ mà thầy giáo Khoái thường hay đứng ra để đánh đòn bằng roi mây.

Đứa nào hay trốn học thầy sai mấy đứa to con đến nhà điệu đến trường, nếu cần thì khiêng, hết chạy. Mình nhỏ con dù thích đi bắt trốn học lắm nhưng chả được đi, duy nhất 1 lần thì thằng trốn học cầm cây củi đang cháy dọa, mình chạy trước tiên. Đứa nào học giỏi từ hạng 3 trở lên đầu tháng sẽ được nêu tên trước sân cờ, hãnh diện lắm.

Mình học cũng vào hạng loàng xoàng nhưng ngoan nên thầy giáo Khoái cưng. Bút bi viết hết mực thầy để dành lại cho mình, để chơi thôi nhưng thích và sướng lắm. Còn Thầy Vĩnh thì có bằng Đít-lôm thời Pháp, ai cũng nói vậy là giỏi lắm. Mà thầy dạy giỏi thực, khi còn thi tiểu học thì trường mình luôn luôn đậu cao nhất vùng. Khi lên lớp nhất được học thầy Vĩnh mình học giỏi lên thấy rõ.

Lên trung học mình vẫn học trường tư. Thầy cô giáo dạy trung học thời đó đều gọi là giáo sư. Trường tư được đầu tư tốt, cơ sở khang trang, thầy cô thì cũng có người chả có bằng sư phạm nhưng dạy không giỏi là mất việc. Thầy Thanh được mướn từ SG về nhưng dạy vài tháng thì bị học sinh chê nên không được mướn nữa.

Mình nhớ nhất thầy Hoàng dạy văn, ăn mặc kiểu dân chơi : quần ống túm, giầy da cao cổ, hút ống vố thơm lừng nhưng kể chuyện văn chương và dạy giỏi cực kỳ. Không có đứa nào chán giờ học của thầy. Sau này thời bao cấp mình gặp thầy vẫn áo bỏ trong quần đi chở than lậu bằng xe đạp. Thương thầy quá mà chỉ giúp được bằng cách nói thầy là nếu có bị bắt trong vùng này thì nhớ kêu em, em quen hết, em xin giùm cho.

Hồi đó người ta quản lý học sinh rất khoa học: Trong lớp có sơ đồ lớp, thầy giáo chỉ cần nhìn vào sơ đồ là biết tên học sinh. Ra sân chơi thì có 2 giám thị coi sóc. Mỗi học sinh có 1 số trong lớp xếp theo alphabet, kết hợp với tên lớp là ra số riêng của học sinh đó. Không mặc đồng phục, quậy phá gì đó bị giám thị nhìn thấy số trên áo là hết trốn, sẽ bị ghi tên vào sổ bìa đen, tái phạm là bị cấm túc, hạ điểm hạnh kiểm.

Sau giải phóng lâu lắm mới thấy bắt chước cách làm này. Ngược lại ai học giỏi -từ hạng nhất, nhì, ba-sẽ được ghi tên trên bảng danh dự treo trang trọng trong trường cả tháng, hãnh diện và sung sướng vô cùng.

Hồi đó mình học giỏi, tháng nào không có tên trên bảng danh dự thì buồn lắm. Hồi đó điểm cho theo thang 20 điểm, học sinh cuối tháng xếp hạng đàng hoàng chứ không chung chung như bây giờ. Chỉ cần biết hạng mấy là biết học hành thế nào. Anh mình là SV học ở SG, cuối tháng về cứ hạng nhất thưởng 3 cuốn sách, hạng nhì 2 cuốn, hạng ba 1 cuốn. Mình đọc hầu hết Tự lực văn đoàn, Duyên Anh, Tô Hoài nhờ thế he he.

Hết năm lớp bảy thì mình thi vào trường công. Chả phải tiết kiệm tiền, lại phải đi học xa nhưng vì đeo huy hiệu trường công oách lắm vì phải thi tuyển. Bọn HS trường công nhìn bọn trường tư bằng nửa con mắt dù chưa chắc ai giỏi hơn ai. Thầy giáo dậy trường công dĩ nhiên là tốt nghiệp Đại học sư phạm.

Phải giỏi mới vào được trường này vì nếu là thanh niên thì không phải đi lính. Thầy cô đa số ở SG đi xe đò xuống dạy, ở xa quá thì mướn nhà ở trọ. Lương thầy cô cao lắm nên tiền xe chả đáng bao nhiêu. Công chức nói chung hồi đó có thể được điều đi bất cứ đâu mà ai cũng đi, lương cao nên đi đâu cũng sống khỏe chả phải lo nghĩ sinh kế khác.

Mấy cô giáo ở SG ăn diện son phấn ngất trời, rất nhiều cô mỗi ngày một cái áo dài, cả tháng không thấy trùng. Mình nhớ cô Nguyễn thị Tống Sơn tự Mỹ Linh ( mình thấy cực hiếm ai có tên tự như thế, không hiểu sao) dạy sử, đẹp và duyên dáng, học sinh mê cô nhiều lắm. Cô Mỹ Linh dạy anh văn thì phong cách như Tây, rõ là tiểu thư nhà giàu, đi dạy cho có việc làm chứ thu nhập chắc không quan trọng.

Thầy Thám người Quảng Ngãi vào dạy. Thầy dạy giỏi nhưng viết sai chính tả nhiều, c-t và a-u hay lộn. Lạ thiệt. Thầy chả tự ái chỗ nào nghi ngờ thì hỏi ngay học sinh.

Ấn tượng nhất là thầy Bách biệt phái từ quân đội qua dạy anh văn. Vào giờ thầy dạy là không có một khoảng trống thời gian, hết văn phạm tới phát âm…. Thầy dạy phát âm rất tận tình, sùi cả bọt mép. Hồi đó bọn mình cứ lén cười thầy, bây giờ nghĩ lại mới ân hận và thương thầy quá.

Thầy Huyến cũng là sĩ quan biệt phái, dạy mình cả anh văn và pháp văn-mình học sinh ngữ chính là anh văn từ lớp 6 đến lớp 12, sinh ngữ phụ là pháp văn thì lên lớp 10 mới học- Thầy siêu thiệt.

Mình bỏ quê đi làm ăn xa bao năm chả mấy khi tìm gặp lại thày cô cũ, vô tâm quá. Nếu may ra nhờ còm này mà liên lạc lại với thầy cô cũ còn sống thì vui biết mấy. Xin cám ơn và chúc mừng tất cả những người là thầy cô giáo nhân ngày Nhà giáo Việt Nam.

Độc giả TC. Bình

Cô giáo đầu tiên

Ngày ấy, độ cuối thập niên 60 thế kỷ trước, quê mình là vùng xôi đậu, lúc Quốc Gia lúc Cộng Sản, chuyện học hành của tụi mình hết sức khó khăn. Một vùng trắng bị máy ủi, xe tăng “san lấp mặt bằng” triệt để. Chiến tranh căng thẳng như thế nhưng làng xóm vẫn duy trì trường học dưới thông hào cho đám nhỏ chúng mình. Lâu quá không còn nhớ học những gì nhưng ấn tượng về các cô giáo là khó phai mờ. Thật ra đó là những chị, những cô trong làng có chữ thay phiên nhau dạy. (làng không còn nam thanh niên, hoặc nhảy núi, hoặc đi lính).

Gửi tặng thầy cô cũ.

Mỗi lần đang học mà nghe tiếng rít của đạn pháo từ chi khu bắn về, từ hải thuyền bắn vô là các cô la lớn “Pháo” rồi xua đám học trò nhỏ chạy vào chỗ cua có hầm chữ A mà người lớn đã đào sẵn cho lớp. Cậu nào láu táu ra cửa hầm dòm lên trời coi thử, thế nào cũng bị cô phát đít rõ đau. Hết pháo cô trò lại ra học tiếp.

Buổi sáng hôm nào có học là lũ nhỏ cũng được các cô “bao” ăn: khoai lang, khoai mì, bắp luộc… rất khoái. Đồ ăn nầy là của bà con góp vào. Mà tụi mình không gọi các cô giáo bằng cô mà gọi bằng “chị”, xưng “tui”. Thông thường là các “tui” ăn sạch không chừa phần các “chị”. Lúc đó giữ sự học là chính chứ đâu cần học giỏi, nên dù các cô giáo ko rành Sư Phạm mà chỉ giàu nhiệt huyết thì chúng tôi học vui khỏi chê mà thương cô giáo cũng khỏi chê!

Nhưng…, rồi cái ngày tan thương đã tới, oan nghiệt như bản chất của chiến tranh vậy. Hôm đó, lũ chúng tôi chưa kịp lượm khoai lang bốc khói trong rổ mà cô giáo bưng tới thì đã nghe tiếng rít cũa chiếc “mo-ranh trống đít” tới nơi. Cô dắt trò chạy vào hầm như mọi bận. Tiếng rốc- két phóng đùng đùng khắp chỗ. Lúc sau thời yên nhưng chưa kịp định thần thì đã nghe tiếng máy bay cánh quạt phành phạch. Hình như nó đáp xuống rất gần đâu đấy. Cô giáo và gần chục đứa học trò sợ sệt nép vào góc hầm khi nghe tiếng xì xồ “Vi- xi” rõ mồn một. Bỗng nghe tiếng quat lớn trên miệng hầm:

– Lên đi! Không tao ném lựu đạn !

Cô giáo lên trước và chúng tôi lóp ngóp bò lên sau. Tự dưng lính bẻ tay cô giáo đẩy đi rồi lùa chúng tôi xuống hầm lại. Hình như cô có ngoái lại nhìn chúng tôi.

Chúng tôi sợ run, súng nổ ầm ầm mà ko có người lớn. Đến quá xế, có vẻ yên khi người lớn ào đến kiếm chúng tôi. Ai cũng khóc. Lạ vậy, chuyện nầy cũng thường mà. Thằng Lâm hỏi mẹ nó “sao mẹ khóc?”. Một người trả lời: “Cô giáo bị bắn rồi!” Tôi ngơ ngác hỏi : “Rồi ai dạy bọn tui?” và hỏi nhỏ mẹ: “ Lính hả mẹ?” – “Ừ, cô là du kích”…

Bao nhiêu năm qua rồi, chuyện gì cũng lùi lại, quên đi nhưng lũ chúng tôi mỗi lần gặp lại cũng đều nhắc nhớ về cô giáo đặc biệt đầu tiên của mình.

Độc giả Hồ Tại Thiên

Advertisements

28 Responses to Còm sỹ viết về thầy cô

  1. […] Còm sỹ viết về thầy cô. […]

  2. phung nguyen says:

    Kinh gu*?i Anh Hie^.u Minh,

    Xin phe’p Anh cho to^i duoc go.i nhu* the^’cho tha^n ma^.t,

    Cha(‘c la` to^i ne^n no’i so* qua ve^` mi`nh, to^i dda~ tu*`ng la` 1 gia’o vie^n, nhu*ng dda~ bo? da.y ho.c nhie^`u na(m. Nhu*ng mo^~i la^`n, nga`y 20-11 dde^’n, thi` trong to^i nhu*~ng ky? nie^.m cu?a nhu*~ng nga`y ddu*’ng tre^n bu.c gia?ng a^’y, vui co’, buo^`n co’, cho*.t …tro*? ve^`.

    Co’ 1 chuye^.n to^i muo^’n ke^? Anh nghe. Do’ la` na(m ddda^`u tie^n ddi da.y, to^i ddu*o*.c pha^n co^ng chu? nhie^.m 1 lo*’p dda pha^`n la` ca’c em ho.c lu*.c kha’ gio?i. Nha` tru*o*`ng co’ xe^’p the^m khoa?ng 6,7 em ye^’u ke’m tu*` dda^u ddo’ va`o lo*’p. Trong so^’ na`y, co’ 1 em to^i muo^’n no’i ve^`. Em ho.c ye^’u dde^`u ta^’t ca? ca’c mo^n, du` la` mo^n chi’nh hay phu.. Vi` la` GVCN ne^n to^i thu*o*`ng xuye^n ddu*o*.c nghe ca’c tha`y co^ bo^. mo^n than phie^`n ve^` em kho^ng thuo^.c ba`i, kho^ng la`m ba`i dda^`y ddu?. Co’ la^`n no’i chuye^.n vo*’i em, to^i ho?i :Ta.i sao Em kho^ng ho.c ba`i? Em tra? lo*`i: Em co’ ho.c. To^i ho?i tie^’p: Va^.y sao ddie^?m ba`i la`m toa`n du*o*i trung bi`nh? Em cu*o*`i ra^’t hie^`n la`nh, ngo*` nghe^ch: Em kho^ng bie^’t. Va` vo*’i vie^.c hoc be^’t ba’t nhu* the^’ dda~ da^~ dde^’n ke^’t qua? Em bi. o*? la.i lo*’p. To^i cu~ng a’y na’y trong lo`ng, nhu*ng la.i tu*. an u?i mi`nh ra(`ng: Tho^i, cho Em a^’y ho.c la.i dde^? la^’y la.i ca(n ba?n, chu*’ co’ le^n lo*’p thi` cu~ng kho^ng the^? ho.c ddu*o*.c”.

    Thu’ tha^.t la` lu’c ddo’ to^i cu~ng kho^ng hie^?u ve^` ho.c sinh la(‘m. Khi ddi hoc o tru*o*`ng Su* pha.m, to^i chi? ddu*o*.c ho.c ve^` ta^m ly’ lu*a’ tuo^?i tho^i, chu*’ kho^ng ho.c ve^` ca’ch da.y ddo^’i vo*’i nhu*~ng tre? em dda(.c bie^.t. DDo’ la` nhu*~ng em ga(.p tro*? nga.i ve^`tinh tha^`n, tri’ lu*.c, hay bi. khie^’m khuye^’t ve^` the^? ly’. Nhu*~ng ddie^`u na`y ca?n tro*? vie^.c tie^’p thu kie^’n thu*c va pha”t trie^? tri’ tue^..Ne^n cho du` ca”c em co’ ngo^`i 2,3 na(m dde^? ho.c 1 lo*’p thi` cu~ng the^’ tho^i, vi` ba?n tha^n ca’c em la` nhu*~ng ddu*’a tre? “DDa(. bie^.t”.

    Ro^`i he` dde^’n, sau ddo’ khoa?ng va`i tha’ng, to^i nghe tin Em trong 1 la^`n ddi ta(‘m so^ng vo*’i ba.n bi. che^’t dduo^’i. To^i co’ cu`ng ca’c em HS ddi phu’ng dda’m tang. Lo`ng to^i ddau ddo*n vi`thu*o*ng Em “co’ lo*’n nhu*ng kho*ng co’ kho^n”.

    Ra nu*o*c ngoa`i, nhi`n tha^’y ca’ch ddo^’i xu*? vo*’i ca’c tre? em dda(.t bie^t (nhu*~ng em bi. DOWN, bi. tu*. ky?, bi. khuye^’t ta^.t ve^` the^? ly’…), to^i ca`ng nho*’ la.i em HS lu’c xu*a. To^i u*o*’c gi`, Gia’o du.c VN co’ ca’i nhi`n ddu’ng dda(‘n ve^` nhu*~ng tre? em na`y, to^n tro.ng quye^`n ddu*o*.c dde^’n tru*o*`ng” cu?a ca’c em, chu*’ kho^ng nha^’t thie^’t pha?i ba(‘t ca’c em dda.t ddu*o*.c ye^u ca^`u nhu* nhu*~ng ddu*’a tre? bi`nh thu*o*`ng, kho^ng pha?i nhu* ca’ch chu’ng to^i dda~ tu*`ng la`m.

    Ca’m o*n Anh vi` dda~ ddo.c thu* cu?a to^i. To^i chi? hy vo.ng ra(`ng vo*’i nguu*o*`i gio?i kie^’n thu*’c va` co” lo`ng nhu* Anh, Anh co’ kinh nghie^.m ve^` nhu*~ng ddu*’a tre? bi. tu*. ky? , co” the^? Anh se~ co’ ba`i vie^’t ve^` nhu*~ng ddu*’a tre? tu*. ky? dde^? giu’p ddo*~ cho bo^’ me. ca’c em pha^`n na`o trong vie^.c na^ng cao nha^.n thu*’c va` ca’ch ddo^’i xu*? vo*’i tre? bi. tu*. ky? no*i tru*o*`ng ho.c.

    • Hiệu Minh says:

      Cảm ơn anh Phung Nguyen về bài viết cảm động và chân thực. Tôi đã biên tập thành entry. Các bạn đón đọc vào ngày mai.

      Anh Phung Nguyen nên dùng phần mềm gõ tiếng Việt sau cho bà con dễ đọc. http://unikey.org/. Nếu anh dùng Mac thì đành chịu.

  3. trăngnon says:

    có ngây ngô không cơ chứ , em nhớ hồi cấp 3 của mình lần đầu tiên gặp cô em cứ ngỡ cô chỉ là học sinh mới tới với chiếc áo dài trắng điểm vài bông mai vàng , em còn bảo : ” bạn đừng học trường , trường này đáng sợ lắm mới là ” ma cũ ăn hiếp ma mới ” đó” ( vì là trường dân lập í mà ) , thật tức cười là khi chuông báo vào lớp vào đúng tiết văn cũng người con gái ấy lại vào hiên ngang và giới thiệu tôi sẽ là chủ nhiệm lớp của các em kim luôn việc dạy văn cho lớp hix ngượng không biệt trốn vào đâu khi cô tới gần và nói khẽ ” cảm ơn em đã nhắc nhở cô ” eo ngất luôn ………..

  4. Thuha Tran says:

    Nhân ngày Nhà giáo Vietnam , xin gửi lời chúc đến thầy Huỳnh Hữu Phước sớm được trở lại bình thường . Gần 30 năm rồi , thầy vẫn vậy , nói chuyện như người ” cõi trên “

  5. qx says:

    “Thương tặng cậu học trò có đôi mắt sáng thông minh của cô.”
    Cô, Nguyễn Thị Thanh Mai

    Dòng chữ đề tặng của cô giáo chủ nhiệm ba lớp liên tiếp 10, 11, 12 hồi năm một ngàn chín trăm xa xưa ở trang đầu quyển truyện (Hãy Để Ngày Ấy Lụi Tàn – Gerald Gordon).

    Forget her not,

    qx.

  6. chuoinguw says:

    @Xôi Thịt
    Thằng bé nặng 22 kg là thành tích ,niềm vui , niềm tự hào , công sức ,tấm lòng của các cô đó . Cho nên bạn mới được làm ” con lợn ” của các cô .
    Cảm ơn bạn vì cái còm vui vui . Tuy nhiên ,mình vẫn thích được đọc bài của Xôi Thịt viết về thầy đại học của mình .

  7. Tầm Hoan says:

    Ngày thầy cô, quả thật bất cứ ai trên trái đất nầy đều nhớ đến những người thầy người cô trong đời mìmh với những dấu ấn khó phai. Hôm nay đọc trên blog HM, tôi có một vài suy nghĩ, mong là được hiểu theo tinh thần vô tư, không thiên kiến.
    – Ba bài viết về thầy cô cũng làng nhàng, theo tôi theo dõi với khản năng “còm” thời gian qua,bất cứ còm sĩ nào trên blog HM cũng có thể viết hay hơn nhiều, không biết sao ông HM lại post lên 3 bài nầy. Tôi độ chừng chắc chỉ có 3 người quen và chịu gởi bài.
    -Riêng bài viết của Ông/Bà Hồ Tại Thiên gây cho tôi một số suy nghĩ .Đonạ cuối, “Một người trả lời: “Cô giáo bị bắn rồi!” Tôi ngơ ngác hỏi : “Rồi ai dạy bọn tui?” và hỏi nhỏ mẹ: “ Lính hả mẹ?” – “Ừ, cô là du kích”…Đọc cứ như là bài học tuyên truyền thời chiến tranh các đây hơn 36 năm.
    -Ừ, thì tác giả có thể phản ánh trung thực trong bài viết vì còn nhỏ, trí nhớ đơn giản. Cô giáo bị bắn rồi vì là du kích. Có ai nghĩ đến tình huống bị bắn không, nghe như là ở rừng hoang, trong khi thực tế ở một vùng xôi đậu chiến tranh tâm lý luôn được ap dụng, không bên nào ngu dại lại bắn “lạnh lùng” một cô giáo để mất lòng dân cả, nhất là theo tác giả còn có cả lính Mỹ( xì xồ “Vi- xi” rõ mồn một). Thực tế là vẫn có, cũng như một vùng xôi đậu ở Quảng Nam Đà Nẵng khi du kích về cũng bắn chết một thầy giáo vô tội vì “dám truyền bá tư tưởng Mỹ Ngụy”. Nếu một học sinh trường đó gởi cho blog HM bài viết thì HM có post bài không.
    – Tôi nghĩ đã qua gần 40 năm, không nên nhắc lại những tình tiết ” ngu dại” trong chiến tranh nhất là khi đã rõ chúng ta chỉ là những con cờ, cho dù là trong một sự kiện tình cảm và truyền thống của người Á Đông.
    – Tôi viết như một bày tỏ theo nghĩa tích cực nhất, không một chút tị hiềm và chỉ muốn gởi đến ông Hiệu Minh như một người vẫn đọc blog của ông và ghi nhận những suy nghĩ tương đối khách quan của ông, dĩ nhiên đọc vì blog HM cho đến nay là một blog nổi tiếng.

    • TC Bình says:

      Cái còm của mình ở mức làng nhàng thì bác Tầm Hoan nói chính xác, thực sự là mình ‘văn dốt võ dát (nhát)”, ráng lắm mới viết được thế. Đọc lại nhiều chỗ mình thấy câu cú còn lủng củng sao ấy, lại cứ sợ nhiều bác cho là mình bốc phét. Bác HM với mình thì chả thân rồi, chỉ có được chút hơi hướng là đồng hương Ninh Bình(Hoa Lư của HM & Khánh Nhạc: quê gốc của mình). Thậm chí mình có đăng lên facebook của HM để hỏi tên một loài hoa mà bác ấy còn lơ tuốt (tranh thủ nhắc khéo tí). Còm của HTT thì mình tin vì nghĩ là ở chiến trường thì cô giáo mà theo du kích thì là kẻ thù (của lính VNCH) mất rồi. Biết là phe nào cũng có sách lược tâm lý chiến, nhưng không phải người lính nào cũng giữ được quân-phong quân-kỷ. Còn cái còm của bạn ĐST thì đọc nó mình thực sự cảm động và với mình thế là đủ bác ạ.

  8. V.Anh says:

    Lâu rồi mới được đọc 3 câu chuyện rất ấm áp về thầy cô. Ba học trò trên rất hạnh phúc vì có những người thày như vậy. Hai bác TCBình và HTT đã cho biết đôi nét về giáo dục của Miền Nam trước kia. Ngày xưa GD được tôn trọng và nghiêm khắc thật. Cảm ơn các bác.
    Blog HM lúc thì bừng bừng khí thế, lúc thì chan chứa tình cảm , thật hay! Chúc cả nhà ngày chủ nhật vui và nhớ về thày cô kính yêu của mình.

  9. Kim Dung says:

    TR đã đọc kỹ cả 3 bài viết của 3 người học trò, nhớ về thầy, cô. Quả thật, rất cảm động. Bởi mỗi kỷ niệm lại mang một sắc thái riêng. Có những câu chuyện lạ lẫm vùng, miền…như của TC. Binh, và HTT. Câu chuyện của ĐST đúng là câu chuyện của một cậu bé học trò vùng nông thôn miền bắc phổ biến.

    Xin chia buồn với ĐST vì mẹ của ĐST đã ko qua được bạo bệnh. Và giờ đây lại đến cô giáo của em

    Cảm ơn cả 3 còm sĩ đã chia sẻ những cảm xúc tuổi thơ trong dịp này.
    Những thầy, cô giáo, người còn, người mất, nếu hiểu được tấm lòng của học trò, các thầy cô sẽ thanh thản và ko hề ân hận khi đã chọn nghề dạy người khó nhọc. Tôi tin là thế

  10. Phan Phúc Hưng says:

    Tôi nhớ năm học lớp 10 vào những năm đầu 1990, học sinh miền núi chúng tôi vẫn còn ngây thơ lắm, ngoại trừ tôi với niềm đam mê đọc sách, giống như bọn trẻ bay giờ mê game online vậy! Tôi nhớ năm ấy chúng tôi đi học thêm môn toán tại nhà thầy giáo người gốc Huế, và nhà thấy có rất nhiều sách, rất nhiều cuốn tôi biết mà chưa từng được đọc qua! Tôi rất muốn mượn thầy cuốn “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” để đọc nhưng rất xấu hổ với đám bạn vì mới nứt mắt đã đọc sách yêu đương (hihi, thời ấy nó thế đấy, học sinh cấp 3 mà nói tới yêu đương là bị chúng bạn chọc đến chết vì xấu hổ). Lấy hết can đảm rồi tôi cũng mượn được cuốn sách ấy,về đọc say mê ngấu nghiến, hồi hộp và trào dâng cảm xúc dõi theo cuộc đời cô Mecghi và cuộc tình với cha Ralph. Khi trả sách, thầy hỏi tôi: “Em thấy thế nào?”. Thú thật lúc đó tôi chỉ đỏ mặt mà chẳng trả lời thầy. Còn thầy chỉ cười và nói: “Em thấy đấy, theo lẽ thường, một cha đạo đi yêu một cô gái là sai và bị phản đối, đúng không nào?” Tôi lí nhí trả lời: “Dạ”. Thầy nhẹ nhàng nói tiếp: “Trong cuộc đời, không có điều gì là tuyệt đối đúng, điều quan trọng là em phải có cái nhìn riêng hãy dám sống vì trái tim mình.”. Thú thật, lúc đó tôi không hiểu lắm, nhưng càng sống, càng trải nghiệm, tôi thấy lời thầy sao mà đúng thế. Xa trường phổ thông đã gần 20 năm với bao thăng trầm, chưa một lần quay về trường cũ thăm thầy, cảm thấy bản thân mình sao bạc bẽo quá! Xin cám ơn thầy, và xin thầy tha thứ cho đứa học trò hư hỏng này!

  11. nguyencuvinh says:

    Đọc rất xúc động. Thời nào cũng thế, cứ nhắc đến hai chữ thầy cô là gợi nhớ biết bao kỷ niệm yêu thương.
    Không thể viết ra hết, kể ra hết những kỷ niệm.
    Mãi mình cũng chỉ là cậu học trò thôi.
    Cám ơn HM

  12. Quang Dũng says:

    Trong bài của TC Bình có 2 đoạn:

    “Mình học cũng vào hạng loàng xoàng nhưng ngoan nên thầy giáo Khoái cưng”

    “Hồi đó mình học giỏi, tháng nào không có tên trên bảng danh dự thì buồn lắm”

    Rốt cuộc không biết bác học giỏi hay xoàng, hihi

    • TC Bình says:

      Khi mình học thày giáo Khoái là năm lớp Ba (HS miền Nam bắt đầu đi học vào lớp Năm rồi lên lớp Tư, Ba, Nhì, Nhất gọi là Tiểu học) có thể vì học sớm 1 năm (Mình sinh ngày 17/01/1958 nhưng cầm tinh con gà vì chưa hết năm âm lịch Đinh Dậu, ba mình cứ căn cứ tuổi gà nên cho đi học cùng với các bạn sinh năm 1957) nên học loàng xoàng. Thầy Khoái phát giác ra nên giữ lại học thêm 1 năm lớp Ba, từ đó mình lấy lại căn bản và từ từ học khá lên bác ạ.

      • Thanh says:

        Tớ thấy bạn viết trung thực nhưng còn nhiều chỗ sai ký ức. cụm từ ” cực kỳ” chỉ mới dùng ở Vn khoảng 10 năm nay thôi có nguồn gốc từ VTV3. “Hết năm lớp bảy thì mình thi vào trường công.” Quen biết thì chạy vào chứ trường công chỉ tuyển sinh lớp 6 mỗi năm một lần. Thầy Bách ung phổi chết ở Bàu Cá. Thầy Huyến năm 1976 bị choáng , té và bị mù, sau đó đi vượt biên. Thầy Trần đình Quang Sử_ Địa mà bạn không nhớ sao? Thầy Tùng Tóan vẫn còn đấy? Bạn có nhớ tên của 2 Ông lao công không? Còn sống đấy. Bạn có nhớ tên 3 Thầy giám thị không?

      • TC Bình says:

        @ Thanh: Ngồi buồn buồn mới đọc lại mấy entry cũ và đọc được còm của bác. Rất vui vì bác chắc là học sinh của trường. Cám ơn bác về một số thông tin về thầy cô. Mình nhớ thầy cô nhiều chứ. Các cô Ngọc Anh, Mỹ Dung, cô Ty, cô Diệm…Các thầy Tuệ, Thạc, Yên, Kính. Minh Quang, Đình Quang…mình làm sao quên được nhưng trong bài viết ngắn kể sao hết, bạn thông cảm. Thầy Bách thì sau này trở thành bố vợ của đứa cháu họ mình. Một lần vô tình mình đến nhà nó ở T. Bom, nó nói thầy bị ung thư sắp chết, mình có ghé thăm nhưng thầy đã hôn mê rồi. Cám ơn bác về thông tin về thầy Huyến, mình thực sự không biết thầy bị vậy. Các thầy giám thị mình chỉ nhớ thầy Côn, thầy Tùng vừa dạy toán vừa làm GT. Lao công trường mình chỉ nhớ bác Am, nhớ lâu vì là thằng Hà bò lớp mình chuyên “lãnh đạo” bọn mình hái mít của trường dú ăn dần.
        Việc chạy vào trường công là bác nói oan cho mình. Hàng năm trường vẫn tổ chức thi tuyển và mình thi cử đàng hoàng. Bác biết rồi, học trường tư như MONICA, BÙI CHU thì học phí cũng đâu có đắt mà phải chạy. Đúng là mình khoái oai nên học trường công thôi.
        Mình thực sự rất vui khi có bác cùng đọc blog này. Email của mình: truongvan58@gmail.com. Rất vui nếu được bác liên lạc lại.

  13. Hà Linh says:

    Thực ra thì để kể chuyện về một người thầy cô nào đó quả là không dễ, ai cũng có những kỷ niệm khó quên với các thầy cô giáo của mình trong suốt những năm học sinh. Muốn chia sẻ với mọi người-cũng là một cách chia sẻ cảm xúc nhân ngày 20/11 nhưng sao thấy khó viết ra thế!. Em nhớ thầy giáo dạy Văn cấp 3. Vì là học Văn nhiều nên rất được thầy chăm lo. trao đổi về kiến thức, sách tham khảo, góp ý cho từng bài viết. Mỗi lần đi thi Văn về thầy bắt thuật lại thật kỹ xem đã viết thế nào, rồi cả thầy và trò cùng chờ kết quả. Nhớ những lần qua nhà thầy, nhà thầy lúc đó mái tranh, vách đất, bữa cơm chỉ có dưa dọc mùng muối nhưng cùng gia đình thầy ăn thật ngon..Sau buổi dạy thầy lại hì hục trên cái xe Phượng Hoàng khung nam cao lều nghều đạp xe đi mấy chục cây số mua hàng lặt vặt về cho vợ bán…Nhiều buổi dạy Văn, thầy khóc với nội dung bài dạy, mắt thầy đỏ hoe…
    Giờ đây thầy đã về hưu, đã khép lại một đời vui buồn dạy học…hè vừa rồi em về thăm thầy, thầy cũng buồn buồn khi nghì về những nỗi nhọc nhằn của người thầy thời nay, chẳng biết nói sao chỉ biết cảm ơn thầy vì” nhờ những bài giảng sâu sắc của thầy, đôi khi là những giọt nước mắt của thầy mà có lẽ chúng em biết sống/cố gắng sống sao cho nhân văn hơn, con người hơn…”..cả thầy và trò đều rưng rưng…
    Qua không gian mạng xin gửi tới những người thầy của trường học thực sự lời chúc sức khỏe, tri ân sâu sắc..và cũng qua đây xin cảm ơn những người thầy của trường đời là các anh chị em, các bạn..bạn đọc của blog Hiệu Minh luôn thân ái, độ lượng và hào hiệp chia sẻ kiến thức, kinh nghiệm sống..chúc tất cả mọi người mọi điều như ý!

  14. BÀI PHÁT BIỂU TRI ÂN THẦY CÔ 20-11

    Kính thưa quý vị đại biểu, quý quan khách, kính thưa quý thầy cô, quý phụ huynh và các bạn học sinh thân mến.

    Em là DTV, học sinh lớp…, xin được thay mặt các bạn có mặt trong buổi lễ hôm nay gửi lời tri ân đến các thầy, các cô – những người đã khai sáng tri thức và dìu dắt chúng em suốt ba năm cuối cấp.

    Ba năm đối với một đời người tuy không dài, nhưng đối với chúng em, một nửa trẻ con, một nửa người lớn thì lại đầy ắp kỉ niệm đáng nhớ với trường lớp, thầy cô và bạn bè. Giữa miền kí ức đó, niềm vui, nỗi buồn, những vụng dại trẻ thơ và những tiếng cười hồn nhiên trong trẻo cũng đủ để mỗi chúng em ôm ấp, nâng niu. Và có lẽ trong mỗi chúng em luôn tồn tại sự kính yêu, trân trọng đối với thầy cô, những bóng cả soi sáng không chỉ một quãng đời mà có thể là cả một cuộc đời.

    Ngày qua ngày, thời gian cứ trôi đi âm thầm, lặng lẽ, nhưng lại dứt khoát không chút đắn đo.Bản chất thời gian là thế, đôi khi mang đến những niềm vui, những khoảnh khắc hạnh phúc, rồi cũng có lúc khiến con người ta hụt hẫng, chơi vơi, tiếc nuối cho những gì đã qua…Cảm ơn thầy cô, vì thầy cô đã dành trọn thời gian của đời mình để mang lại niềm vui, niềm hi vọng nơi người khác, đã gieo trồng những mầm sống và vun tưới đến ngày nên cây. Mỗi ngày, thầy cô dõi mắt vào khu vườn của mình, cảm nhận sự lớn lên, sự trưởng thành của bao người. Lúc vun tưới, lúc trông nom, lúc chở che cho chúng em trước những bão giông cuộc đời, thầy cô là những người tiếp thêm nhựa sống cho chúng em vươn cao hơn, xa hơn, để hướng tới vòm trời ước mơ, hướng tới cuộc sống muôn màu, muôn vẻ…

    Một lớp học nho nhỏ
    Bàn ghế cũng đơn sơ
    Thầy cô em bình dị
    Ươm mầm xanh ước mơ

    Thầy cô đã thấy được dòng chảy vô hình của thời gian trong sự lớn lên từng ngày của những đứa con không cùng huyết quản. Từng ngày, thầy cô vẫn miệt mài với sự nghiệp cao cả: TRỒNG NGƯỜI.

    Các bạn, hãy cùng tôi dành trọn thời khắc này để nghĩ nhiều hơn, biết ơn nhiều hơn về những người thầy, người cô đã dìu dắt, đã bao dung và tha thứ cho tuổi trẻ chúng ta, đã đón nhận chúng ta với vòng tay yêu thương, dẫu chúng ta đã và đang mang những xốc nổi, sai lầm. Tôi tin rằng, mỗi chúng ta dù đôi lúc có những biểu hiện bồng bột, trong chúng ta vẫn tồn tại một đứa trẻ ngoan. Đứa trẻ ấy nói với con người mang hình hài 18 tuổi rằng: “Thời gian được sống, được lắng nghe, được khuyên bảo, thậm chí là được khóc, được tủi khi thầy cô trách mắng đã khép lại thật rồi. Hãy nhớ lại những kỉ niệm ấm áp nhất, và cũng đừng quên những lỗi lầm mình trót gây ra. Hãy nhớ, để sống tốt hơn, để còn nghe trái tim mình nóng ấm và chật chội những yêu thương.”

    Không ai dám đong đếm sự cho và nhận mà thầy cô đã trải qua, bởi lẽ, những gì cho đi là quá nhiều: tuổi trẻ, tri thức, tình yêu thương, sự quan tâm…Còn những gì nhận lại đôi khi lại nghiệt ngã, khiến ta nhói lòng: đó là sự vô tâm, hờ hững và thậm chí là cách cư xử không phải lẽ của chúng ta. Là học sinh, ai cũng có lúc than trách và cho rằng thầy cô của chúng ta sai, còn cái tôi tràn đầy sức sống của mình là đúng. Chúng ta thường hay bảo thầy cô không hiểu, không thông cảm cho chúng ta, nhưng có bao giờ chúng ta giải bày những nỗi niềm trong lòng mình với thầy cô một cách lễ phép nhất không? Hay là khi cảm thấy cái tôi của mình bị tổn thương, chúng ta mặc nhiên cho mình cái quyền làm tổn thương lại chính trái tim những người luôn yêu thương và quan tâm mình? Ai cũng thích thầy cô dễ tính, nhưng tại sao mãi đến giờ phút này mới có người trong chúng ta nhận ra rằng những thầy cô tỏ ra khó tính vẫn luôn sẵn sàng dành cho chúng ta những điều ấm áp nhất? Thầy cô vẫn luôn trao ban, còn chúng ta đôi lúc hờ hững đi qua để rồi không nhận thấy. Các bạn, bây giờ vẫn là chưa muộn để chúng ta kịp nhìn lại những khuôn mặt thân thương ấy, để chúng ta nhận ra rằng mỗi chúng ta đều không hề bị bỏ rơi, kể cả khi chúng ta chưa đủ ngoan. Hãy nhận ra, để chúng ta kịp xin lỗi…và biết ơn…

    Thưa thầy, thưa cô, đối với con, thầy cô không là người lái đò lặng thầm đưa khách qua sông. Bởi lẽ không có người lái đò nào lại đưa khách bằng cả trái tim và tình thương của mình, cũng không có người lái đò nào quan tâm, bảo ban, tận tụy đến thế, không có người lái đò nào la rầy, dạy dỗ khi khách sang sông vướng phải sai lầm…và càng không có người lái đò nào sẵn sàng nâng chúng con những khi vấp ngã, chắp cánh cho những ước mơ của chúng con. Với chúng con, hai tiếng “thầy cô” giản dị mà thiêng liêng, xin cho phép chúng con được định nghĩa: ”Thầy cô là những người chúng con rất đỗi kính yêu”.

    Chúng con biết rằng, nhiều lúc thầy cô đã buồn lòng, giờ đây chúng con chỉ biết hứa sẽ cố gắng hết mình trong hai kì thi quan trọng sắp tới để có thể phần nào bù đắp lỗi lầm của mình. Chúng con hiểu, thầy cô đã phải vất vả thế nào để dìu dắt chúng con. Chúng con cũng tin rằng, giọng nói ấm áp, ánh mắt trìu mến của thầy cô đã có ý nghĩa to lớn, giúp chúng con có thêm niềm tin để bước đi trên con đường thành nhân, thành danh. Chúng con biết ơn, nhưng cũng không bao giờ đền đáp hết được công ơn to lớn của thầy cô. Thầy cô ơi, chúng con xin cảm ơn người! Chúng con sẽ nắm thật chặt trong tay dòng thời gian của chính mình để có thể cập bến thành công như niềm mong đợi mà thầy cô dành cho chúng con.

    Quê hương đã cho chúng con một câu hò, điệu hát để thêm yêu, thêm nhớ.

    Cha mẹ đã cho chúng con một dáng dấp, hình hài để sống, để vươn lên và yêu thương.

    Và thầy cô là những người đã cho chúng con hành trang, đôi cánh để bay vào cuộc đời mênh mông này.

    Sẽ có những lúc chúng con vấp ngã hay gặt hái thành công trên trường đời, nhưng dẫu thế nào đi nữa, một khoảnh khắc nào đó, kỉ niệm về trường xưa ùa về, hình bóng thầy cô vẫn sống mãi, vẫn là động lực thôi thúc bước chân con thêm vững vàng.
    Xin hãy yêu và tin chúng con một lần nữa, để chúng con biết rằng, mãi mãi, chúng con vẫn là những cô cậu học trò bé dại, thèm một vòng tay yêu thương, che chở của thầy cô.

    Chúc thầy cô luôn dồi dào sức khỏe, và luôn hạnh phúc trên con đường khai sáng của mình.
    Xin trân trọng kính chào.

  15. Kim Dung says:

    Ôi, một entry cảm động. Một dịp kỷ niệm và chúc mừng các thầy cô thật ý nghĩa. Nếu các thầy, cô là bạn đọc của Hang Cua, hẳn sẽ cảm động và yêu nghề hơn, và cũng nghĩ về nghề chở đò đặc biệt của mình hơn

    Những khách đi đò đặc biệt, đâu phải qua sông là ko trở lại bến cũ đò xưa, để tạ ơn người chở đò.

    Và mong mỗi cái còm trong Hang Cua dịp 20-11 này, là mỗi bông hoa nhỏ, mỗi nhành lá nhỏ động viên, chia sẻ và chúc các thầy cô giáo cảm nhận được niềm hạnh phúc gian khó của mình

    Cảm ơn Tổng Cua!

    • Hà Linh says:

      Nếu còm của chị Kim Dung là một bông hoa thi em xin góp thêm một nhành lá nhé chị!
      Chúc Cô giáo Kim Dung của blog Tổng Cua luôn khỏe!
      Vào blog HIệu Minh từ mấy hôm nay luôn tràn ngập cảm xúc nhớ về những người thầy -người cô trong trường học cũng như trong trường đời!

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn em gái. Có lẽ giáo dục gắn với chị như số phận em à.

        Cụ tổ của dòng họ Phạm nhà chị- là Đốc học Nam Định Phạm Văn Nghị, 1 trong 3 danh nhân Nam Đinh, thầy dạy học của nhiều danh nhân và nhân vật: Trần Bích San, Nguyễn Khuyến… Điều này, phải khi làm việc với GS Nguyễn Đình Chú, chị được GS kể cho chính “thân phận” dòng họ chị. Hi…hi…

        Gia đình chị, ông bà cha mẹ đều sống ở HN nhiều đời. Nhưng quê gốc của cha là Nam Định. Nam Định vốn được coi là đất học, em à.

        Dòng họ Phạm của chị cũng là dòng họ nhiều người làm nhà giáo. Thậm chí khi Hội Khuyến học VN tìm lại trong lịch sử, thì dòng họ Phạm được vinh danh là một Dòng họ khuyến học. Các ông, các bà ở HN bọn chị đều phải gọi là ông giáo, bà giáo, theo cách gọi của cha .

        Đến khi theo nghề báo, thì khởi đầu và gần như cả đời, chị cũng lại gắn với Giáo dục. Chỉ đến bây giờ mới viết các lĩnh vực khác như văn hóa, xã hội, kinh tế.

        Nhưng buồn cười lắm, chị vẫn luôn được đồng nghiệp gọi là cô giáo. Chứ ko phải chỉ đến khi Tổng Cua gọi đâu

        Nên chị vẫn có nhiều tình cảm với nhà giáo, và các bạn bè thân thiết cũng đều là nhà giáo.

      • Hà Linh says:

        Cô giáo Kim Dung kính mến ơi,

        Giá như ở gần cô để ngày mai được mang đến tặng cô bó cúc vàng thật đẹp!
        Luôn khỏe, vui nhiều nhé cô!

  16. Xôi Thịt says:

    Có bài này của các bác rồi nên bài về Cụ Tổng Cua xin khất sang dịp khác. Góp với các bác chuyện tôi đi học ngày xưa.

    Có thể nói trong các trường tôi đã từng theo học thì xịn nhất có lẽ là trường mẫu giáo. Ngày xưa tôi học Mẫu giáo Việt Triều, trường mẫu giáo xịn nhất của Hà Nội bây giờ. Trường do (Bắc) Triều Tiên giúp đỡ xây dựng nên mới có tên như vậy. Sau này, không ưa gì mấy bố con ông cháu nhà anh Kim nhưng tôi vẫn thấy quí dân Bắc Hàn vì thế.Từ bé đã hay ăn chóng lớn nên học lớp nào tôi cũng là lớn thuộc loại nhất nhì. Các cô giáo toàn sang lớp khác khoe “lớp tao có đứa nặng 22 cân”. Mấy cô lớp kia không tin thế là các cô lại lôi mình đi từ lớp nọ sang lớp kia cân như cân lợn D Đến năm cuối (mẫu giáo lớn), chuẩn bị tốt nghiệp thì phụ trách lớp tôi là cô Dung, hiệu trưởng (không phải cô giáo Kim Dung Tép Diu). Cô bắt dẹp vụ cân thi thì mình mới được yên thân. Cô rất quí tôi, bao giờ cũng đưa tôi vào các loại đội hát múa của trường. Cách đây vài năm tôi về Hà Nội, một lần đi Metro mua mấy thứ linh tinh với ông già thì gặp cô. Tôi đến chào còn cô làm sao mà nhận ra mình được. Tôi nói cách đây gần 30 năm cháu học mẫu giáo Việt Triều. Cô nghẹn ngào không nói câu nào.

    Kể lể mấy câu rồi chào chia tay cô đi mua đồ tiếp, tôi hy vọng hôm ấy cô có được 1 ngày vui.

    • Kim Dung says:

      Hóa ra chàng XT là học sinh của Trường Việt Triều, một trường mầm non nổi tiếng của HN đây. Chị TR đã đến làm việc với cô giáo HT Trần thị Dung rồi. Cô Dung nói với chị TR là XT là thằng bé “cá biệt”, thích ăn xôi và thịt, nên nó mới 22 ký, nhưng được cái học giỏi, và rất ngoan:)))

      Hình như cô Dung là em gái nhà thơ Trần Thùy Dương thì phải. Sau đó, cô Dung lên là Phó GD Sở GD HN, phụ trách mảng mầm non. Cô Dung là người chị TR quý vì say nghề lắm, và am hiểu tâm lý trẻ, nên có pp dạy trẻ tốt. Cô Dung lên quản lý từ một GV mầm non giỏi đó!

  17. Entry của lão HTT. Thật bất ngờ quá! Tem lão nhé.

    • Hiệu Minh says:

      Đại diện cho các độc giả HTT, TCB, và ĐST cảm ơn cái tem của HTH 🙂

      • Lớp vỡ lòng: sáng mồng 3 Tết, bố dẫn thằng bé đến chơi nhà thăm 1 ông già, tóc bạc trắng như cước. Thấy bố lễ phép :”em chào thầy, năm mới em chúc thầy nhiều sức khỏe”. Chẳng hiểu gì về hỏi bố :”Thầy là gì hả Bố”. Bố xoa đầu mỉm cười. Chiều về nhà thấy nhiều học sinh của bố đến chơi có mang nhiều quà, hoa… Thằng bé trộm nghĩ:”sao chẳng có kẹo cho mình?” Khi khách về hết. Bố giải thích:” Thầy là Thầy con ạ! sau này lớn lên con sẽ hiểu”

        Lớp 1: Oai, thằng bé là lớp Trưởng. Cô giáo dặn :”Vụt vào tay bất cứ ai làm việc riêng và nói chuyện trong giờ học”. Lúc đó chỉ nghĩ phải tuân lệnh cô…giờ học đánh vần “AU” bỗng nhiên Bụp, bụp, bụp … cái thước trên tay tới tấp 3 lần vào tay 1 bạn gái. Ngẩng mặt lên hóa ra vừa vụt đúng con gái cô giáo. Cô nhìn xuống, thằng bé nhìn ra ngoài sân, miệng lẩm bẩm “mình đã làm đúng lời cô dặn nhưng sao cô lại nhìn mình thế, thật lạ quá!”. Bài học vỡ lòng rất…đau lòng: “bất cứ ai, nhưng trừ…” và “không được xử lý … bạn gái”.

        Lớp 3: Chuyển trường, nhà quê lên tỉnh. Lớp mới, bạn mới, cô mới…Cô giáo tên Thủy rất xinh đẹp, mới ra trường. Giờ ra chơi chạy đi giật chun của bạn gái… Cô hiệu trưởng gặp hỏi tại sao, thằng bé vô tư đáp: “đi giật chun cho cô Thuỷ làm …chun quần”. Tuần sau, chào cờ, câu nói vô tình bỗng thành nổi tiếng cả trường. Cô gặp động viên :”đàn ông đã dám làm thì dám chịu em nhé!”. Mới gặp lại cô sau 25 năm. Cô đang là Vụ phó của 1 Ban Đảng, giàu có, hàng ngày vẫn tự lái ô tô đi làm…

        Lớp 5: Học lớp chuyên Toán, lớp có 4 gái, 8 trai. 1 trai đã mất vì tai nạn giao thông, số nghiệt vì mất đúng vào ngày nhận bằng TNĐH. Thầy tên Điến, nhưng 12 “ma quỷ” đều gọi là Thầy điên…có sắc. Bị lớp lớn bắt nạt, từ nhà mang sẵn 1 con dao đến trường để sẵn sàng cao thấp, đúng sai với bọn lớn hơn…Đáng chuẩn bị “gây án”, thì Thầy bắt được, tịch thu…làm kiểm điểm. Mới gặp dịp hội trường 55 năm thành lập. Thầy thú nhận :”phải hơn 20 năm rồi mới có người…chào Thầy”. Xúc động quá. Thầy dạy lứa cuối rồi chuyển ngành, hiện đã lên chức Phó chủ tịch Tỉnh. Vận quan chức vẫn…mênh mông. Thầy giáo đã lấy cô giáo dạy lớp 3 xinh đẹp của thằng bé.

        Lớp 7: Tết vẫn thấy Bố đến thăm thầy giáo cũ…. Học sinh của Bố vẫn đến chơi mỗi dịp Tết, Lễ. Thằng bé cũng được đi thăm thầy…. Mới hiểu ra câu nói hồi còn bé :”Thầy là thầy con ạ”. Thấm thía thật. Nghề làm Thầy cao quý nên phải biết giữ gìn.

        Xin hứa khi có thời gian sẽ viết thêm lớp cao hơn…
        Hà Thiên Hậu
        19-11-2011

%d bloggers like this: