Cúc vàng mùa thu

Cúc vàng vào Thu. Ảnh: internet

Bài viết của Kim Dung.

Sớm heo may. Vừa bước chân ra khỏi con ngõ nhỏ, bất ngờ, một mầu vàng rực rung rinh hiện ra trước mắt. Đặt gánh hàng hoa xuống, bà cụ xởi lởi: “Mua hoa cho già đi. Cúc vàng mùa thu đấy!”.

Chao ôi. Cúc vàng mùa thu! Câu nói thật lãng mạn của người già khiến người nghe phải định thần lại. Tóc bạc trắng, vấn trần. Đôi viền môi khô mà vẫn nét. Đôi mắt nheo cười hiền hậu, hóm hỉnh, gợi cái nét nghịch ngầm từng gặp đâu đây.

Phải rồi, hình như là nét thanh xuân phảng phất của nữ điêu khắc gia nổi tiếng họ Điềm, xứ Huế, với cái dáng tượng nằm có cái tên rất  ngộ – “vắt mảy”/*/. Hình như chỉ người Huế mới hiểu, độc đáo, xuân thì, vĩnh cửu với thời gian.

Khác chăng, là tấm áo nâu sồng của người quê xứ bắc, và đôi quang gánh như tạc trên vai. Ngày xưa, hẳn là người duyên ngầm, hút hồn thiên hạ lắm đây.

Tôi cúi xuống đón từ tay bà lão một bó cúc. Hai người đàn bà, một đã già và một đã tới, nhìn nhau. Mắt cười, miệng cười và hoa cũng như cười. Như đón nhận mối tình muôn thuở mặn nồng nhất khi thu sang. Đón lấy cái màu vàng rực rỡ mà ấm áp.

Một mùi thơm thoảng hăng hắc, nồng say. Những bông cúc to đang độ hàm tiếu, cứ cong cong, cum cúp như má lúm đồng tiền con gái ẩn giấu điều riêng b­í ẩn.

Tôi không hiểu lắm nụ cười của cúc vàng. Nhưng lại yêu cúc đến nặng lòng. Tình yêu vốn đa diện, lạ kỳ và oái oăm mọi lẽ. Có thể càng hiểu lại càng yêu. Mà cũng có khi chỉ cần cảm thấy yêu mà không cần hiểu.

Vườn cúc. Ảnh KD cung cấp.

Dường như trong cuộc đời mỗi người thiếu nữ, mỗi người đàn bà đều chọn cho mình một loại hoa để yêu, để nhớ, để gửi gắm tình tự, để thấy nó gần với mình, nó là chính mình.

Nhưng tôi không chọn cúc vàng mà chính cúc vàng chọn tôi.

Bông cúc vàng đầu tiên đã “chọn” tôi lại là bông cúc trong… tấm bưu ảnh của “người ấy”. Một bông cúc đại đoá vàng rực như không thể vàng hơn. Những cánh hoa mỏng manh, quăn quăn, còn rõ những giọt sương hay giọt nước, ngân ngấn. Thế thôi.

Cũng đủ nghe thấy tiếng con tim thình thịch. Cũng đủ có những phút giây như đãng trí một mình ngồi nghĩ xa xăm mà chẳng hiểu nghĩ gì. Cũng đủ để bỗng thấy thoắt vui thoắt buồn, thoắt hờn giận vô cớ.

Những tiếng đập khe khẽ ngây thơ, khờ dại rồi cũng đi qua. Chỉ cúc vàng còn ở lại. Bông cúc vàng trong ảnh đã đánh thức tuổi thơ tôi, một thời khăn quàng đỏ ngày ngày cắp sách qua bờ hồ Hoàn Kiếm, đẹp tuyệt vời những khoảnh vườn nhỏ quanh hồ đầy cúc vàng.

Tôi tung tăng trong bài thơ của sách giáo khoa ngày khai trường:

                    “Cứ mỗi độ thu sang.
                    Hoa cúc lại nở vàng.
                    Ngoài vườn hương thơm ngát.
                    Ong bướm bay rộn ràng.
                    Em cắp sách tới trường…”

Không giống những tiểu thư con nhà giàu nhung lụa ở Hà Nội, tìm thấy mình trong vị thế của hồng nhung. Không giống những ni cô nhà chùa tìm thấy mình trong hồn của hoa sen. Tôi không dám yêu hồng cũng chẳng dám yêu sen.

Vì hồng kiêu sa quá, khuê các quá ít ai dám gần. Còn sen thì thanh khiết quá, nhưng mỏng manh quá, sớm nở sớm tàn. Khi những cánh sen rụng bời bời, nhụy sen héo rũ, tôi thấy se lòng.

KD giữa vườn cúc. Ảnh 🙂 🙂

Tôi chỉ là đứa con gái nhỏ một gia đình công chức cũ hạng trung lưu của Hà Nội, bị cuốn theo những chìm nổi, những thăng trầm, những biến thiên của thời cuộc. Càng trải nghiệm và hiểu cái cay đắng của cuộc đời, tôi càng yêu cúc vàng.

Không phải chỉ vì cúc vàng đã “chọn” tôi, mà chính vì càng ngắm cúc, càng quan sát cúc, tôi càng ngưỡng mộ cúc những phẩm chất “người”.

Cái đẹp của cúc ngời sáng và thánh thiện như gương mặt thiếu nữ, nhưng lại đằm thắm duyên dáng như tâm hồn thiếu phụ. Giản dị đấy mà không kém phần kiêu hãnh. Mềm mại đấy mà không kém phần cứng cáp. Ngay cả khi chết đi rồi, tàn úa rồi, thân cúc khô quắt lại, lá cúc héo rũ, cúc vàng vẫn như cười nụ, nụ cười bí ẩn với thời gian, với nhân gian.

Tình yêu cúc vàng nhân lên gấp bội khi tình cờ tôi được biết cúc còn là loài hoa có ích – có thể là một vị thuốc dân gian – và còn để ướp trà. Tôi yêu thêm hoa cúc bởi những vẻ đẹp hữu ích và hương sắc bền lâu ấy.

Cúc vàng còn hiển hiện trong tâm thức nghề nghiệp của tôi, khi một nhà báo đồng nghiệp, nguyên là nhà giáo, có người cha là một giáo sư, và gia đình chị cũng là gia đình nhà giáo nổi tiếng của Hà Nội xưa, nói: “Em à, hoa cúc cũng là hoa tượng trưng cho nghề dạy học, cho nhà giáo đấy, vì nó có vẻ đẹp rất thanh cao!”.

Tôi theo học một lớp ngoại ngữ, tiếng Anh. Thầy giáo của tôi thuộc một gia đình danh gia vọng tộc. Khi thầy còn sống, Ngày Nhà giáo Việt Nam 20- 11 năm nào cũng vậy, tôi đều mang tới tặng thầy bó hoa cúc tươi rói, vàng rực. Trong nhà thầy, mỗi phòng thiết kế nội thất theo từng phong cách, phương Đông phương Tây. Bó hoa cúc vàng của tôi bao giờ cũng được thầy cắm trang trọng trong phòng khách lớn.

Nhưng tôi không hề biết rằng, tên của thầy lại gắn với quê gốc bên cha tôi

Sắc mầu mùa Thu. Ảnh: internet

Thầy mất rồi, thi thoảng tôi bỗng nhớ đến hình ảnh của thầy. Một ông giáo già cao lớn như người phương Tây, có mái tóc bạc hơi lượn sóng nghệ sĩ, thầy thường đeo chiếc kính trắng, khoác chiếc áo măng tô và chống chiếc can. Nhớ đến câu nói của thầy: “Có lúc thầy nhớ tới em và tự hỏi, không biết con bé Dung của thầy có hạnh phúc không?”.

Rồi thầy cười, nụ cười thật hiền hậu. Tôi đã lớn rồi, có chồng, có con, nhưng trong mắt thầy tôi vẫn chỉ là con bé…

Tôi đã theo cúc vàng hay cúc vàng theo tôi trên mọi nẻo đường công tác, không biết nữa. Chỉ biết tôi đã sửng sốt, đã sững sờ, dọc con đường lên cao nguyên Lâm Đồng, cơ man nào là những vạt hoa cúc vàng.

Những bông cúc quỳ nổi tiếng từng nhẹ nhàng bước vào những trang văn tinh tế của Trần Thuỳ Mai, rực màu cam, cánh cứng cáp, vươn cao giữa nắng giữa gió, cứ lao xao trò chuyện suốt dọc đường.

Vẳng đâu đây, tiếng hát trầm ấm đầy nội tâm của Cẩm Vân: “Nơi anh gặp em có hoa vàng rực rỡ, có khung trời mộng mơ…”. Và tôi đã không tin nổi trước mắt mình, phía xa, sau sân bay Liên Khương (Đà Lạt), cả một trời hoa, cả một cánh đồng hoa cúc vàng. “ Mùa thu vàng” trên cao nguyên là đây.

Nhưng tôi yêu nhất bông cúc vàng của tình yêu đã ở lại vĩnh viễn trong thơ của nữ sĩ Xuân Quỳnh. Bông cúc vàng qua bao mất mát, đổ vỡ, qua bao giông bão, để rồi vẫn biết: “Cuối trời mây trắng bay/ Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/ Mùa thu đi cùng lá/ Mùa thu ra biển cả/ Theo dòng nước mênh mông/ Mùa thu vàng hoa cúc/ Chỉ còn anh và em/ Chỉ còn anh và em/ Là của mùa thu cũ….”.

Chỉ còn anh và em, là của mùa thu cũ. Và bông cúc vàng. Ở lại

Và, còn có điều này chắc nhiều người không biết. Mùa thu trời rất trong và nắng rất hanh, nhưng lại là mùa khắc nghiệt. Đến làn da con gái còn trở nên khô ráp. Không một loài hoa nào sung mãn với mùa thu. Mùa thu không phải mùa của “Hoa đến thì… hoa nở”.

Chỉ riêng cúc vàng, với sức sống và bản lĩnh sinh học, cứ vươn cao cứ nở rộ, cứ vàng rực cứ sáng ngời giữa đất trời. Như con người giữa cuộc đời vậy.

Ôi, cúc vàng mùa thu!

Kim Dung

Đọc thêm: Nguồn Gốc Hoa Cúc

Hoa vàng quyến rũ. Ảnh: internet.

Chuyện kể rằng, hồi đó có một gia đình nghèo có 2 mẹ con sống rất yên bình trong một ngôi nhà nhỏ. Người mẹ tần tảo làm lụng nuôi con. Người con còn nhỏ nhưng rất hiếu thảo, biết vâng lời và chăm chỉ. Nhưng rồi một ngày kia, người mẹ bỗng lâm bệnh nặng. Người con thương mẹ lắm, nên dù nhà nghèo em vẫn cố gắng chạy chữa những thầy lang giỏi nhất vùng. Nhưng sức khỏe người mẹ càng ngày càng yếu đi. Người con lo lắm, quyết tâm đi tìm thầy chữa bệnh cho mẹ.

Em đi mãi, đi mãi, qua bao nhiêu làng mạc, núi sông, ăn đói mặc rách vẫn không nản lòng. Một hôm đi qua một ngôi chùa, em xin phép nhà sư trụ trì được cầu phúc cho mẹ, tấm lòng hiếu thảo của em động đến cả trời xanh. Trời nghe phải nhỏ lệ, đất nghe phải cúi mình.

Đức Phật từ bi cảm thương tấm lòng hiếu thảo của người con, động lòng trắc ẩn Người đã hóa thân thành một nhà sư, đi ngang qua chùa và tặng em một bông hoa vàng rực. Đức Phật nói:”ta cho con bông hoa này,nó là biểu tượng của sự sống, là bông hoa chứa đựng niềm hi vọng,là ước mơ của loài người, là thần dược để chữa bệnh cho mẹ con. Nhưng con phải nhớ,cứ một năm thì hoa sẽ rụng đi một cánh hoa, bông hoa này có bao nhiêu cánh thì mẹ con chỉ sống được bấy nhiêu năm”.

Cúc đa sắc mầu. Ảnh: Chrysantheme

Người con cảm tạ Đức Phật và đếm cánh hoa. Rất đau buồn khi biết bông hoa chỉ có năm cánh, nghĩa là người mẹ chỉ sống với em được năm năm nữa

Thương mẹ quá em đã liều xé nhỏ từng cánh hoa cho đến khi không còn đếm được bông hoa có bao nhiêu cánh nữa. Bà mẹ nhờ có bông hoa thần dược đó mà sống rất lâu bên người con hiếu thảo của mình. Bông hoa vàng rực vô số cánh là biểu tượng của sự sống, là ước mơ trường tồn, là khát vọng chữa lành mọi bệnh tật của con người. Sau này người đời gọi là Hoa Cúc.

Hoa Cúc trong đời sống tâm linh của người Việt thể hiện rõ qua những bộ tranh tứ quý :”Tùng Trúc Cúc Mai”. Hoa Cúc là biểu tượng cao qúy của sự sống , của sự thịnh vượng và tình cảm thương yêu, hiếu thảo của con người.

Ngày nay, ngoài màu vàng họ nhà cúc còn có nhiều loại mang những màu sắc khác nhau vô cùng rực rỡ, hương thơm mát, mang lại sức khỏe và sự sảng khoái cho con người

Advertisements

128 Responses to Cúc vàng mùa thu

  1. Cu Bin says:

    Trung thu Tết của thiếu nhi
    Mà sao người lớn lại đi chơi nhiều?
    Chơi nhiều rồi lại “làm” nhiều!
    Làm nhiều rồi lại thêm nhiều thiếu nhi!

    • Thiếu nhi rồi cũng lớn lên
      Lớn lên rồi cũng đi chơi nhiều nhiều
      Chơi nhiều rồi cũng làm liều
      Làm liều rồi cũng thêm nhiều thiếu nhi……nữa.

  2. Xôi Thịt says:

    Hai thằng gặp nhau trong tù:
    – Tại sao mày vào đây?
    – Tao lấy con bò nhà hàng xóm, còn mày?
    – Tao ném hoa từ lan can nhà tao xuống đường.
    – Cái gì? Ném hoa xuống đường mà cũng bị tù à?
    – Ừ, tại con vợ tao nó tên là Cúc.
    – …

  3. Xôi Thịt says:

    Bế quan mất 1 tuần, nhớ mọi người quá 🙂

  4. Duc says:

    Đây là entry của bác KD nên em cho phép mình coi bác là Hang chủ của cái hang này trong mấy ngày. Em đọc hết comment của các bác mà chẳng biết viết gì. Em vẫn còn nhiều cảm xúc lắm nhưng vì dạo này cuộc sống có nhiều biến động lớn nên tự nhiên thấy không muốn chạm vào bàn phím. Em thấy thật có lỗi. Cửa nhà rộng mở mà cứ đứng ngó nghiêng ở ngoài, ngần ngại chưa bỏ đôi giầy ở ngoài để bước vào nhà (biết đâu đi cả giầy dép vào nhỉ?).

    Nếu thực sự coi đây là ngôi nhà chung thì các bác cứ trách em vì thiếu tinh thần trách nhiệm chung. Trách xong thì các bác cho em xin cái lỗi. Cuối tuần rồi mong các bác rộng lượng hơn ngày thường.

    Cuối cùng, em xin một cơ hội nịnh các người đẹp ở đây. Em có thể mua cúc xanh rất đẹp mà rẻ. Các loại cúc khác cũng vậy. Bác nào muốn ngắm hoa thì báo cho em một tiếng. Hẹn các bác hôm nào đó, ở chỗ nào đó (gần chỗ làm bác Tép Riu???) để em tặng hoa cho các bác. Đảm bảo các bác sẽ vui khi thấy hoa đẹp thế nào.

    Các bác trai đừng ganh tỵ nhé.

    Chúc cả ngày những ngày cuối tuần tuyệt vời!

    • Tuần vừa rồi, Hang Cua thấy thiếu đồng thời bộ ba: Xôi-Lý-Đức (XT, LQV, DUC)

      – XT vừa nói…bế quan,
      – QV chắc sẽ lý sự …tỏa cảng,
      – Nàng DUC thì vừa công khai xin lỗi và hứa tặng…hoa

      Lão cũng chẳng hiểu chuyện gì đang…xảy ra!
      chẳng lẽ lại bắc thang đi hỏi…chàng Lý Đức quảng cáo…BCS “OK”?

    • Thùy Dương says:

      Còm của bạn Duc thật nhiều cảm xúc đấy chứ.

      • Duc says:

        Cảm ơn bác TD, còn nhiều cảm xúc nữa lắm ạ nhưng để dịp khác vì sợ nhà bác HM quá tải. 🙂

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn nàng Duc nhé. Và cảm ơn sự chí tình của nàng về hoa cúc. Nhưng VNN đã chuyển về Đường Xã Đàn 2 rùi, cạnh Trường THPT Lê Quý Đôn, gần hồ Nam Đồng đó. Ở đó, có tầng 20 là nhà hàng chuyên bán cafe, ăn uống. Họ trang trí khá đẹp. Ngồi trên cao ngắm hồ và một góc t/p đẹp tuyệt vời. Chị lúc rảnh, thường trốn lên đó, nhâm nhi cafe và đọc sách một mình. Hoặc đơn giản là ngắm hồ thôi. Hi…hi…

      Nhưng chị TR cũng rất thắc mắc vì sao, em có nỗi niềm gì, hay giận Tổng Cua, mà cứ đứng ngoài Hang ngó vào.

      Nếu có điều gì buồn, mong em gắng bình an trong tâm hồn, Duc à.

      • Hiệu Minh says:

        Nàng Duc đang buồn. Giọng còm không còn như xưa. Sao thế hả trời???

      • Duc says:

        Bác KD ơi, em học cấp III ở trường LQD đây. Hồi đó cả lũ hay đi xe đạp quanh hồ vắng. Giờ thì đông nghịt “nhờ” mấy quán cà phê hình ống san sát. Trông thật chán.

        Cảm ơn bác đã động viên em. Hôm nào tự nhiên có một nàng trông rất teen (dù tuổi thật ko teen chút nào) mặc váy xòe như hoa sặc sỡ, tay cầm hoa cúc xanh chạy đến văn phòng VNN thì đó là em nhé. Nhưng em có cảm giác chúng ta sẽ gặp nhau trước đó cơ.

        Mà bác DQ đâu ạ? Chắc bác ấy đang bận đi hái hoa cúc tặng bác ANDT. 😀

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn Duc nhiều nha. Nhưng quan trọng là hy vọng Duc bình an,. Và rất mong, có ngày nào đó, bỗng gặp một Bông Cúc xanh mặc váy xòe sặc sỡ:))))).

        Còn bác DQ, bác í mải ra bờ sông rùi để …gặt rùi:)))))))))))))))))))))

      • Daqui says:

        Giời ạ , vừa đi chỉnh trang sắc đẹp để còn gặp nàng TR và chàng ANDT về thấy có còm mới của nàng Duc vội vào thăm ngay đây . Duc ơi cứ để dành hoa Cúc xanh cho bọn mình nhá – như chúng mình vẫn để dành chàng ANDT cho Duc đấy !

      • Kim Dung says:

        Thế….thế…ANDT cũng là một Bông cúc sỉn à:)))))

  5. Hà Linh says:

    Chị Kim Dung và mọi người!

    Một chút mát lành và đẹp đẽ của mùa thu: TV Nhật đang phát một phóng sự-câu chuyện tình của một người đàn ông Việt Nam yêu một phụ nữ Bắc Triều, mối tình bị gián đoạn trong 31 năm…vì những lý do chính trị-ngoại dao…
    nhưng họ vẫn chung thủy và người đàn ông tìm mọi cách để được gần người yêu …và cuối cùng tình yêu chiến thắng- họ được trở lại bên nhau..

    Một bông hồng xanh-một bình cúc vàng…trời thu xanh thẳm…

    • Duc says:

      Đường link về câu chuyện này trên vietnamnet đây ạ.

      http://www.vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/8145/chuyen-tinh–romeo-viet–voi-thieu-nu-trieu.html

      • Hà Linh says:

        Chào Duc nhé, mọi người không giúp được gì cho Duc, chỉ mong mọi điều an lành, tốt đẹp nhất cho Duc thôi Duc à, không ai trách Duc đâu.
        Người phụ nữ nói là” tình yêu của anh ấy như là hoa mọc trên đá” Duc a, đài NHật phong cho họ là tình yêu chung thủy nhất thế giới.
        Cảm ơn một câu chuyện tình đẹp đẽ của những tình nhân đẹp …
        Chúc Duc cuối tuần vui nhiều nhé!

      • Duc says:

        Love to chị HL! Em cũng biết chút câu chuyện về Chú rể của chuyện tình cảm động trên. Có bao nhiêu người chờ đợi nhau được như thế nhỉ?

        Tặng chị mấy câu nhưng không cùng một bài đâu chị nhé.

        Trần gian này vắng lắm
        Vì có rất nhiều người
        Trần gian đầm nước mắt
        Vì thừa thãi tiếng cười…

        Trần gian là sum họp
        Vì có người xa nhau
        Trần gian là nháy mắt
        Một cùng cực lâu dài…

        Trần gian là lãng quên
        Một lẵng đẵng thương nhớ
        Trần gian là mênh mông
        Nặn lại thành bể nhỏ…

        Chị đoán xem mấy câu này ở đâu. Chả biết sao mà hôm đọc được mấy câu này, cũng gần 1 năm rồi, tự nhiên em chảy nước mắt. Ôi trần gian…

        Giờ chờ đợi nhau sợ lắm. Không phải sợ không còn yêu thương nhau mà lại động đất, sóng thần, bão lũ hay thậm chí là tai nạn giao thông chia cắt nhau. Ôi, giá mà không phải nhớ thương và chờ đợi ai nữa…

      • Hà Linh says:

        @ Duc ơi, cảm ơn Duc về những câu thơ, HL sẽ tìm xem là ở bài nào.
        HL trải qua động đất rồi ( dù không quá nguy hiểm vì ở xa tâm chấn) nhưng mà với những gì trải qua và những gì HL thấy người Nhật đã và đang trải qua thì HL nghĩ có lẽ sợ nhất không phải là sóng thần, động đất, thiên tai khác mà sợ là có những điều lẽ ra mình nên làm/có thể làm để được hạnh phúc, sống thanh thản mà đã không làm để rồi khi có những gì bất ngờ xảy ra thì đau xót nhưng đã muộn.Bởi vì động đất hay sóng thần là khó tránh khỏi vì của thiên nhiên, nhưng điều mình có thể làm/nên làm là hoàn toàn chủ động của mình. Vậy tại sao ta bỏ phí những điều đó?
        Vậy nên HL mong Duc tận hưởng thật nhiều như có thể những khoảnh khắc sống trong đời Duc nhé, làm gì mà mình thanh thản nhất thì cứ mạnh dạn Duc ạ!
        HL nghĩ nhớ thương hay là đợi chờ cũng là những vẻ đẹp cuộc sống đó Duc, có nhớ nhung đợi chờ thì mới quý hơn những giây phút êm đềm bên nhau.Và chia xa là để được nhớ thương và chờ đợi.
        Mung Duc luôn vui…HL tưởng tượng cô nàng nào xinh xinh trong tay đóa cúc xanh mỉm cười cũng vui vui!

    • Kim Dung says:

      @HL: Chị có biết và đã đọc câu chuyện tình của thế kỷ 20 này rồi.

      Quả là duy nhất đó, em à. Vì người đàn bà chung tình thì dễ gặp. Nhưng xin lỗi các bác nam còm sĩ ở đây nha:))), người đàn ông chung tình thì thật hiếm:)))))

      Có dạo, chị định tìm đến cặp vợ chồng ông ấy để viết về họ, với mong mỏi hiểu cuộc sống của họ hiên nay ra sao. Và lý giải điều tuyệt diệu đó. Nhưng rồi lại thôi. Chị nghĩ cái Đẹp ở mối tình đó, đáng để ngưỡng mộ là đủ.

      • Hà Linh says:

        @ Chị Kim Dung : hôm nay TV Nhật có giới thiệu cả 2 vợ chồng( thời điểm tháng 5/2011), nhìn cả 2 rất đẹp đôi, rạng ngời hạnh phúc.
        Cả trường quay và những nghệ sỹ tham dự chương trình TV hôm nay đều khóc mắt ướt nhòe nhoẹt chị à. Mọi nguwoif cảm phục tình yêu chung thủy son sắt, vượt khó khăn đó, khó khăn tưởng chừng không qua nổi. Những tình yêu như vậy thật hiếm và em nghĩ sẽ là tấm gương cho những người trẻ noi theo.

  6. CÚN says:

    Đọc bài viết của chị KD mà lâng lâng xúc động. Hoa Cúc, Mùa Thu như một tình yêu đẹp, sâu lắng, trong sáng và thầm kín… Cứ mỗi độ thu về ngăm hoa Cúc lại thấy như tình yêu trở lại.

    • Kim Dung says:

      ÔI, cảm ơn em Cún, ngọn gió mùa thu đã đưa em đến thăm Hang Cua. Chị rất vui.
      Cảm ơn em nhiều. Và mong em luôn may mắn, bình an trong tâm hồn, em nhé!

  7. qx says:

    ”Tùng Trúc Cúc Mai” lạ quá, lần đầu tiên nghe tới, bác Kim Dung nói thêm về bốn loài và biểu tượng của nó đi, cảm ơn.

    Trước giờ chỉ nghe và thích tranh (vẽ, sơn mài, mỹ nghệ, vv…) “Mai Lan Cúc Trúc” đại diện cho bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông thôi (Lan, không phải hoa phong lan. Lan mùa hạ màu đỏ rực, không phải lan trắng).

    Thanks,

    qx

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Bác sĩ XQ à: Tép Diu nghĩ rằng Tổng Cua vẫn ko Thoát Trung luận, nên đã lấy cái tranh tứ bình đặc TQ : “Tùng, Trúc, Cúc, Mai ” để vẽ tứ bình cho Hang Cua.

      Tùng, Trúc tượng trưng quân tử, Cúc, Mai tượng trưng cho sự thanh khiết, trong sạch thơm tho của người thiếu nữ.

      Ngay cả Mai, Lan, Cúc, Trúc dù cho là của VN thì cũng là ảnh hưởng từ tranh tứ bình Tùng, Cúc, Trúc, Mai thôi bác à

      Nhưng đáng khen, là Tổng Cua đã vẽ tứ bình cho Hang Cua, với tất cả cái tình yêu mến các còm sĩ, mà Tổng Cua gửi gắm thôi

      • Thùy Dương says:

        Chị KD à, em nhớ ngày xưa nhà ông nội có bộ tranh Tùng, Cúc, Trúc, Mai rất đẹp. Chỉ ngày tết mới đem treo cùng câu đối. Sau tết cuộn vào rồi cất vào tủ. Em vẫn thường kể các con nghe và bồi hồi nhớ mãi tuổi thơ của mình…

        • Hiệu Minh says:

          Bác Thùy Dương yêu ai từng tặng hoa cúc rồi. Mình được khuyên là không tặng hoa cúc cho bạn gái vì đó là hoa cúng, hoa tặng người ốm, không hiểu có phải không.

      • Kim Dung says:

        Đúng rồi, TD à: Ngày xưa, còn nhỏ, chị cũng nhớ ở HN, cứ vào dịp Tết, người ta đi sắm tết thì thường mua bộ tứ bình này. Hoặc nhà nào, có bộ tứ bình Tùng, Cúc, Trúc, Mai, thường cất đi. Đến Tết mới mang ra treo, rất có ko khí Tết.

        Hoặc bộ tứ bình Tố nữ, 4 người con gái thổi sáo, gẩy tỳ bà, đàn tranh…..Tranh Tố nữ mới đích thị là tứ bình của VN.

        Còn chị thì rất nhớ phụ nữ ngày đó, ra khỏi nhà là mặc áo dài, tóc vấn, từ giầy cho đến ví đầm, bao giờ cũng đồng bộ. Đẹp lắm. Mẹ chị và các bà dì, bà mợ đều phải thế khi đi phố.

        HN ngày xưa đẹp thật, thanh bình, yên ả. Và hoa cúc ngày xưa phổ biến là cúc đại đóa, vạn thọ… ko nhiều giống cúc như bây giờ.

        Đương nhiên, ko ai, ko xã hội nào sống mãi với quá khứ. Nhưng riêng mùa thu Hn thì vẫn là mùa thu rất riêng:)))))

      • Kim Dung says:

        Hi…hi…Cái Lão Tổng Cua này: Hoa hồng tặng người iu cũng là hoa cúng đó, Lão Cua ạ. Hoa nào cũng có thể tặng, và cũng có thể cắm ở ban thờ được. Ngày xưa, TR nhớ, hoa cúc để cúng, thường là hoa vạn tho, hoặc hoa cúc nhỏ xíu như cúc áo, nhưng thường là hoa gói, chứ ko cắm cành như bi giờ.

  8. Ngocgiap884 says:

    @toKIMDUNG:Lâu lắm mới thấy cô KIM DUNG viết bài trên blog.bài này hay quá,cháu đã đọc mấy lần càng đọc càng thấy hay.và tự nhiên cảm xúc uà về,mọi bon chen cơm áo đời thường dừng lại, và ta chợt nhận ra cuộc sống này còn rất đẹp.biết nói sao đây cảm ơn cô nhiều.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Ngocgiap884: cô KD thực sự xúc động và ấm áp khi được mọi người, mọi còm sĩ già trẻ, nam nữ đều chia sẻ với hoa cúc và mùa thu.

      Quả là khi được ngắm cái đẹp, được nghe bài hát như bài Thơ tình cuối mùa thu của chị XQ, mà cô đang nghe đi nghe lại đây, thì vẫn thấy cuộc đời còn nhiều cảm xúc lắm, cháu à.

      Hãy cứ biết vui, hãy cứ biết yêu cái đẹp, cháu à. Cảm ơn cháu nhiều nhé.

  9. qx says:

    Thơ Tình Cuối Mùa Thu

    Cuối trời mây trắng bay
    Lá vàng thưa thớt quá
    Phải chăng lá về rừng
    Mùa thu đi cùng lá
    Mùa thu ra biển cả
    Theo dòng nước mênh mang
    Mùa thu vào hoa cúc
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Là của mùa thu cũ
    Chợt làn gió heo may
    Thổi về xao động cả:
    Lối đi quen bỗng lạ
    Cỏ lật theo chiều mây
    Đêm về sương ướt má

    Hơi lạnh qua bàn tay
    Tình ta như hàng cây
    Đã bao mùa gió bão
    Tình ta như dòng sông
    Đã yên ngày thác lũ.

    Thời gian như là gió
    Mùa đi cùng tháng năm
    Tuổi theo mùa đi mãi
    Chỉ còn anh và em

    Chỉ còn anh và em
    Cùng tình yêu ở lại…
    Kìa bao người yêu mới
    Đi qua cùng heo may.

    Xuân Quỳnh
    (Nguyễn Thị Xuân Quỳnh 1942-1988)

    • Hà Linh says:

      nhạc của bài nay vang lên nhớ quê quá!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác sĩ QX: Đây là một trong những bài KD thích nhất, thích lắm. Bài này hát rất khó, vì cái cách lên một quãng 8 đòi hỏi giọng phải cao mới hát được. Kỳ lạ nhất, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu già nhưng tâm hồn cụ già rất trẻ. Những bài phổ nhạc của cụ thật tuyệt diệu

      Những lúc buồn bã, KD thường hát bài này. Nhưng hát xong thì thấy như được bình yên hơn.

      Chỉ còn anh và em
      Cùng tình yêu ở lại…
      Thế là quá nhiều rồi, phải ko ạ?
      Và thương lắm XQ làm bài này, khi tình yêu với LQV đã trải qua mọi thác ghềnh, mọi nỗi buồn, khổ đau, đều thấm thía…

      Chất giọng của Anh Thơ cũng thật đặc biệt. Nó ko trơn chuội, mà khắc khoải, đa dạng cung bậc…
      Cảm ơn bác QX nhiều lắm

  10. montaukmosquito says:

    Thú thật mà nói, cúc không phải là hoa favorite của mình, ngoại trừ trà cúc và thơ về hoa cúc . Mỗi lần nghe lại “Hoa cúc vườn nhà ai nở từng chùm cho anh thương áo em vàng” hay “áo nàng vàng, anh về yêu hoa cúc” lại nhớ ngày xưa .

    Yeah, ngoài chợ cũng bắt đầu bán đầu mums (chrysanthemum) rồi

    Qua đây lại đâm mê hoa của tb Colorado, Columbine

  11. Thiên Nhân says:

    Hò hẹn mãi cuối cùng anh cũng tới
    Chỉ tiếc mùa Thu đã qua rồi
    Chợt thấy trên bàn bông Cúc tím
    Năm cánh tàn, ba cánh sắp sửa rơi.

    Mùa Thu đã qua, Cúc tím sắp tàn, cuộc đời em sao buồn thế

  12. Anh Kiệt says:

    Hay quá, lại hoa rồi, không chính trị chính em, giáo dục thần dân hay giáo dục công dân nữa, chỉ thiên nhiên thuần khiết, đẹp mê hồn.
    Ban công nhà em đã trồng hai chậu cúc rủ, một trắng, một vàng nhưng chưa nở, em mới mua thôi, mua sớm, chưa có hoa, để mình chăm cho ra hoa thì thích hơn. Các bác ơi, khi mùa cúc nở rộ, nếu bác nào bắt gặp ở đâu có bán ( hoặc trồng) cúc Lụa thì nhắn cho em biết với nhé. Sinh thời, bố em rất thích loại cúc này, vậy mà hàng chục năm rồi, em không gặp. Bông Cúc Lụa to như Cúc Đại đóa, màu vàng sậm phía trong, màu nâu vàng phía ngoài, phía dưới của bông rủ mấy tua cánh rất đẹp. Trước đây bưu ảnh cũng hay chụp loại cúc này.
    Chị KD nhắc đến bài thơ của cụ Lưu Quang Thuận, em điền câu cuối nhé: …Đời vun xới cho em nhiều vậy đó/Bỗng một ngày em đến giữa hồn anh/ Như bông cúc vàng thắm đượm cả màu xanh/Nhìn nhau mãi lại càng ơn cuộc sống.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Anh Kiệt. Hoa cúc vàng mà chị KD nhắc trong bài là cúc đại đóa. Nó bắt đầu từ bưu thiếp của một chàng tặng. Hi…hi… Nhưng cúc lụa mà AK tả thì hình như chị cũng đã nhìn thấy ở chợ Bười đó.

  13. Tứ Tấu Mùa Xuân

    Vợ sai xuống phố
    Lựa hoa cúc vàng
    Gặp em chồng bỏ
    Về buồn lang thang…

    Ghé thằng bạn cũ
    Khoe thơ Tết này
    Bạn cười nhúm nhó
    Bảo vừa… chia tay

    Đành về dối vợ
    Cúc không được vàng
    Giấu người đổ vỡ
    Giấu mình hoang mang

    Không ai lỗi cả
    Sao thơ mãi buồn
    Ta nhìn mắt vợ
    Ướt nhòa nỗi thương!

    (Trương Nam Hương)

    • Kim Dung says:

      Tứ tấu tuyệt vời. Cảm ơn Trương Nam Hương, Và cảm ơn Hà Thiên Hậu
      Đọc mà thương quá, cái con người phải nói dối………….

  14. Sáng nay vừa đi dự Lễ khai giảng cho 2 cậu con trai, các cô giáo mầm non dạy trẻ con hát:
    Gà trống gáy ” Ò …Ó … O”.

    Lão thấy chẳng giống thời xưa lão dù không được đi học mầm non, nhưng hay đứng ngoài nhà trẻ thấy các cô lại dạy gà trống gáy: “Cúc Cù Cu, Cu”.

    Lão đang loay hoay tự hỏi chẳng biết cô thời nào đúng, cô thời nào sai? Thấy phận mình cũng là Gà trống đành cất cao tiếng gáy để hỏi các Còm nhà HM là gà Trống gáy:

    “Ò…Ó…O” hay “CÚC CÙ CU, CU” nhỉ?

    • Hồ Tại Thiên says:

      Bác Hà Thiên Hậu chắc là… CU rồi, ngậm ngùi…

      • Cô giáo ra một đầu đầu bài tập làm văn miệng tại lớp: “Hãy tả cảnh buổi sáng sớm”.
        Cả lớp yên lặng nghĩ bài. Sau 30 phút, Tí đã nhanh nhẩu xung phong đứng lên:
        – Thưa cô! Em xin phát biểu.
        – Nào! Mời em Tí!
        – Thưa cô! Buổi sáng sớm mai, bố bắt em ra ngoài sân tập thể dục. Em nhìn thấy ông mặt trời hiện ra. Em thấy một con gà trống đuổi theo một con gà mái.
        – Thế rồi thì sao? – cô giáo hỏi
        -Thế rồi thì con gà trống bắt con gà mái cõng nó đi chơi!
        – Thôi ngay!
        – Em cũng bảo thôi nhưng nó vẫn không thôi.
        – Im ngay!
        – Em cũng bảo im nó cũng không im ngay, đã thế con trống lại còn gáy: ò ó o o o…
        và con mái thì cứ … cúc cù cu cu…

      • Kim Dung says:

        Chít cười với Lão Cù. Nói đến chuyện gà trống, gà mái, Tép Diu tớ nhớ 2 câu chuyện này:
        – Hồi bé, đi sơ tán nông thôn, rất nhiều lần, TD tớ nhìn thấy con gà mái phải cõng con gà trống, nhưng ko biết nó là thế nào. Lớn lên rồi thì hiểu. Một lần đi công tác ngoại thành, TD tớ phải đi xe máy. Dọc đường làng, nhìn thấy ngay giữa đường, chễm chệ một cặp gà như thế.

        Thương tình chúng nó, TD có ý lượn sang bên trái, vì tôn trọng sự yên tĩnh của đôi gà. Ko ngờ, mải nhìn chúng để tránh, và mải lượn, TD đâm luôn vào cái rãnh cống của đường làng. Rầm một cái, ngã đau quá. Còn cặp gà chắc cũng hoảng loạn, chạy mất tiêu. Tép Diu
        tớ vừa đau vừa buồn cười, và cứ nghĩ bụng chắc hôm đó, anh chị gà cũng khiếp vía

        Nhưng chuyện này khi vừa nhớ lại, TD tớ đã cười rũ một mình, vì tớ thấy giống ANDT, tớ và DQ:))):
        – Bữa đó, đang uống cafe ở Ngõ Bảo Khánh, con ngõ nhỏ rât đặc thù của HN. Thì nghe thấy tiếng cười bên kia đường ồn ào.

        Nhìn ra, ko thể hình dung một cảnh này: Có một cô gái quê, xách một đôi 2 gà mái, tay vung vẩy đi dọc phố. Bất ngờ, một con gà trống trụi của nhà nào đó nhìn thấy 2 chị gà mái, chàng gà liền chạy theo, cứ dướn cái cổ lên chỗ 2 chị mái đang bị dốc ngược, cánh ngắn ngủn, vỗ bành bạch vào thân hình trơ trụi để gạ mái:Cụ…cụ…cụ…cụ…cụ…cụ. Cứ thế, chàng cuống quýt chạy theo dọc phố, cổ vươn cao

        Cả phố cười ngả ngớn vì nó hài quá. Đúng là một chú gà trống. Còn 2 chị gà kia thì…già quá. Nhưng tội nhất là cô bé nhà quê. Mặt nó đỏ dừ lên vì xấu hổ

      • Thành says:

        Em Rate up rồi nhưng nghĩ là phải khẳng định thêm rằng: cám ơn chị, rất vui, cười thoải mái luôn!

      • Kim Dung says:

        Toàn chuyện thật đó, Thành ạ. Đôi khi những cái bất ngờ của cuộc sống rất ngộ khiến mình nhớ mãi.

        Trước đây, khi chưa về VNN chị hay phải đi công tác. Chị có một nhóm 3 bạn nhà báo nữ hay đi với nhau, vì hợp tính, các bạn cũng là những nhà báo lương thiện, tử tế, nên dễ chịu. Đi khắp các miền. Vì đi đường dài, nên cứ lên xe là kể chuyện hài, tán và cười nghiêng ngả.
        mà toàn chuyện vớ vẩn (he…he…xin lỗi chàng Vớ Vẩn nha) ..

  15. Trịnh Xuân Nguyên says:

    Cảm ơn chị Kim Dung nhiều về bài viết này. Hoa Cúc vàng thật đẹp.Hôm qua làm thủ tục cho Cô ( bên nhà vợ em) có mục: Gia đình chuẩn bị 27 bông cúc vàng!

    • Kim Dung says:

      Hi…hi…Cảm ơn TXN. Chắc là chuẩn bị Sinh nhật cho cô em vợ phải không.

  16. […] Kim Dung: Cúc vàng mùa thu (Hiệu Minh) – Chỉ riêng cúc vàng, với sức sống và bản lĩnh sinh học, cứ vươn cao cứ nở rộ, cứ vàng rực cứ sáng ngời giữa đất trời. Như con người giữa cuộc đời vậy.. […]

  17. KTS Trần Thanh Vân says:

    Chào Kim Dung.
    Người ta thường nói Mùa Thu Vàng, còn Hoa Cúc thì có thể có nhiều màu, chứ không riêng gì màu vàng, đúng không?

    Bây giờ mới chớm Thu, nhưng mình sợ mấy hôm nữa đến cuối Thu mà không có Entry nào nhắc đến mùa Thu nữa, nên mình gửi vào đây chút lưu luyến của nhà thơ Tế Hanh về mùa Thu nhé:

    Mùa Thu đã qua đi còn để lại.
    Một chút vàng trong Nắng, trong Cây.
    Một chút buồn trong Gió trong Mây,
    Một chút vui trên Môi Người Thiếu Nữ.

    Ngày còn là sinh viên mình rất thích bài thơ này, vì nó có mầu vàng, có nỗi buồn và có niềm vui. Vậy là Hoa Cúc may mắn được gắn với mùa Thu, chứ không phải mùa Thu được gắn với Hoa Cúc.
    Mình có một nơi để Kim Dung viết về Mùa và Hoa như Tế Hanh.
    Hẹn nhé.
    Nàng bận quá nên cùng ở Hà Nội mà tôi rất ít được gặp nàng. Nhất là từ ngày NAT bỏ đi Mỹ rồi, tôi không ghé qua VNN nữa.

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn bác Vân rất nhiều
      Đúng là cúc có nhiều màu, nhưng vì hoa cúc vàng đã “chọn” KD nên KD có nhiều cảm xúc, cho dù, một bông cúc dại nhỏ xíu, trắng tinh cũng làm KD ngắm ko biết chán, và bỗng nhiên thành …triết gia:)))

      Thu HN là mùa tuyệt diệu nhất trong năm. Mùa của yêu thương, nhớ nhung, nhất là với những người xa HN, từng biết HN. Thời trẻ, mùa thu bao giờ cũng khiến KD mất ngủ, và hay lang thang với một vài bạn thân. Chỉ để ngắm trời đất, ngắm những thảm lá vàng, và có khi một cơn gió heo may, khiến lá cứ cuốn bay xao xác

      Khi nào đó, sẽ có dịp gặp nhau cả mấy chị em ở Hang Cua này, bác Vân nhé!

    • Thiên Nhân says:

      Bác Vân ạ. Không biết Mùa Thu đẹp là do có Cúc vàng hay Cúc Vàng đẹp là do có mùa Thu. Tạo họa đã sinh ra như vậy để chúng bổ sung, tôn vinh cái đẹp của nhau, không thể tách rời chúng được nữa. Chúng đã thuộc về nhau mất rồi.

      • Thùy Dương says:

        Đúng rồi nói mùa thu là người ta nói đến hoa cúc. Bây giờ là mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm. Tôi vào blog muộn đọc HOA CÚC MÙA THU của chị Kim Dung mà muốn khóc. Lãng mạn quá, nhớ ngày xưa quá. Định tìm bài HOA CÚC XANH của Xuân Quỳnh thì có bạn đã đưa lên. Miền thung lũng tuổi thơ mọc đầy hoa cúc xanh của XQ là chốn thần tiên, ta ước ao say mê mà chưa bao giờ tới đó… Hôm qua vợ chồng tối đón một người bạn từ Hà Nội vào, tôi hỏi thời tiết ngoài đó thế nào bạn tôi dịu dàng nói HN bây giờ là mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm và tôi thấy mình cũng hạnh phúc… Mùa thu đẹp quá, sang trọng quá. Cám ơn chị Kim Dung, cám ơn anh Hiệu Minh, cám ơn mọi người,

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn Thùy Dương đã nhớ tới mùa thu Hà Nội với tất cả cái đẹp đúng nghĩa nhất của từ này.

        Cho dù HN luôn kẹt xe, cho dù chúng ta luôn bức bối với thực trạng xã hội bất an, thì mùa thu HN vẫn về, như cứ hẹn thu lại lên. Để rồi lại có chút lãng mạn, có chút cảm xúc, chút hoài niệm nhớ nhung…

    • Hà Linh says:

      @ Bác Thanh Vân kính mến, đúng là cháu thấy hoa cúc thì có nhiều loại thật, nhưng không hiểu sao cứ nói đến hoa cúc mùa thu thì cháu nghĩ ngay đến hoa cúc vàng… Cứ nhìn thấy chậu cúc vàng là nghĩ về mùa thu, cứ nghe thu về là nghĩ về những bông cúc vàng cũng đằm thắm và dịu dàng như mùa thu…
      Có mấy năm cháu trồng cúc, cúc nở lâu đến tận giữa đông như là sự lưu luyến của mùa thu vậy bác Thanh Vân ơi, trời lạnh tê tái mà nhìn mấy cây cúc cứ ngỡ như đang ở mùa thu…
      Có những loài hoa dường như chọn người mà tìm đến, rồi thủy chung đi suốt cuộc đời chung chia bao kỉ niệm buồn vui ví dụ hoa cúc vàng ” đã chọn ” chị Kim Dung…

      Bác có những kỷ niệm gì với hoa mùa thu không? dịp trước cháu có đọc bác thích hoa Mộc Lan nở vào xuân và bác thích hoa đó nhất phải không ạ?

      • KTS Trần Thanh Vân says:

        Không phải Mộc Lan đâu Hà Linh ơi.
        Đó là Hoa Mộc Miên- Cũng là Hoa Gạo và còn có tên là Hoa Pơ Lang. Hoa Gạo đẹp vì mầu rất đỏ, hoa lại trổ bông lúc chưa có lá, mà cành lại rất nghênh ngang. Cây hoa tư thế rất oai phong.
        Hà Linh xem trên Wikimapia mà xem, từ thành phố Lạng Sơn lên đỉnh núi Mẫu Sơn 22 Km, có khoảng đường leo núi dài chừng 10Km :
        http://wikimapia.org/#lat=21.8184768&lon=106.853714&z=12&l=38&m=b
        Trên đỉnh Mẫu Sơn sắp dựng tượng Thánh Mẫu- Người Mẹ đứng gác non sông.
        Vậỵ trên quãng đường đó có thể trồng 20 cây hoa gạo đỏ để chúng trổ bông đỏ rực rỡ lúc tuyết trắng rơi thì tuyệt lắm. Mình đang theo rõi quá trình làm tượng trên Mẫu Sơn, còn mình thì đóng góp và vận động mọi người đóng góp trồng cây

  18. Hà Linh says:

    Chào buổi sáng chị Kim Dung và mọi người,

    Sáng sớm chị Kim Dung ra ngõ gặp những bông cúc vàng…sáng sớm HL vào blog Hiệu Minh được gặp ” Cúc Vàng mùa thu” được nâng niu và tưới đẫm cảm xúc về hoa-thiên nhiên , về hoa với những hoài niệm của cả cuộc đời dài lâu từ thời thiếu nữ hồn nhiên xa xôi…tình yêu đôi lứa, tình yêu thương của con người với con người, những suy ngẫm về cuộc đời.Hoa Cúc vàng qua ngòi bút vừa bay bổng cảm xúc được điểm xuyết lắng sâu những trải nghiệm, chiêm nghiệm của chị mà càng trở nên đẹp, duyên dáng và kiêu hãnh…
    Cảm ơn chị Kim Dung đã trình bày lọ Cúc Vàng thật đẹp, đọc bài này lại thêm yêu hoa cúc vàng hơn.
    Chúc chị Kim Dung và mọi người đón chào cuối tuần như ý!

    • Kim Dung says:

      ÔI, em gái: Em đã cắm cho chị một bình hoa cúc với hương nồng say của hoa và đời sống đó, đâu phải là chị cắm?

      Cảm ơn em vì những sẻ chia, sâu sắc và thương yêu
      Chúc em khỏe, xinh đẹp và may mắn em nhé

      • Hà Linh says:

        @ Chị Kim Dung ơi,

        Em rất ấn tượng những tự sự này:”

        Tình yêu vốn đa diện, lạ kỳ và oái oăm mọi lẽ. Có thể càng hiểu lại càng yêu. Mà cũng có khi chỉ cần cảm thấy yêu mà không cần hiểu…”

        Em nghĩ chị đã và đang tận hưởng đời sống nhiều như có thề và cũng yêu hết lòng…những tình cảm thật trong sáng và giản dị..Có lẽ chính vì vậy mà người phụ nữ Kim Dung mãi trẻ trung và giữ mãi được cảm xúc đong đầy qua năm tháng càng sâu lắng hơn càng thăng hoa hơn…

      • Kim Dung says:

        Hi…hi… HL nói về người phụ nữ KD khiến nàng ta đỏ mặt vì …thích đó!

        Cảm ơn em. Nhưng chị nghĩ, hãy cứ lao động tận tụy, sống trong sáng, chân thành và ko vụ lợi thì mới bền em à. Để người thân mình, ko chỉ biết thương, mà còn biết trọng, em nhỉ? Hì….hì…

      • Hà Linh says:

        @ Chị Kim Dung kính mến,

        Hihihi sự thật là vậy đó chị Kim Dung, em thấy vai trò nhà báo thẳng thắn của chị và vai trò người phụ nữ rất là rõ ràng. Là nhà báo thì thẳng thắn- không ngại khó khăn đến với mình, nhưng vẫn là một phụ nữ tinh tế cảm nhận được và tận hưởng những vẻ đẹp dù mong manh của thiên nhiên, sống trầm tĩnh và độ lượng nâng niu những giá trị nhân văn.
        Em hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng khi ngẫm nghĩ về người phụ nữ Kim Dung như thế với những gì em cảm nhận về chị từ hồi đầu chị vào comment ở blog Quê Choa, cũng phải được 2 năm rồi, em nghĩ.
        Em chưa gặp chị bao giờ cả, phần nhiều tiếp xúc với chị qua những comment chị em mình với nhau hoặc theo dõi comment của người khác với chị. Về phần mình, bao giờ chị Kim Dung cũng rất điềm tĩnh, nhẹ nhàng và dùng ngôn từ rất đúng mực, trọng thị với mọi người, ngay cả có những comments mà người viết có vẻ trịch thượng hay là thậm chí thiếu lịch sự.Em nghĩ đó chính là nữ tính thể hiện ở sự bao dung, lịch thiệp trong giao tiếp của chị, dù chị có góp ý thì sự góp ý đó cũng rất tế nhị, có tình có lý, tôn trọng người khác cho dù họ trình bày ý kiến của họ với cách thức thế nào. Nhạy cảm nhưng nhưng không yếu đuối, khi cần thì chị Kim Dung cũng rất thẳng thắn đưa ra ý kiến của mình-em mới học được ở chị điều đó, trong đời thực và nhất là trên mạng,đôi khi em rất muốn lên tiếng phản đối hay tương tự, nhưng em sợ khi bị người ta nói lại thì em không biết trả lời sao rồi mình lại bị tổn thương, nhưng khi em thấy chị thẳng thắn và mạnh mẽ như vậy thì em cũng mạnh dạn đưa ra ý kiến của mình khi muốn nói. Về điểm này, mong chị nhận ở em lời cảm ơn chân thành nhé.

        Chúc chị luôn vui, tận hưởng mùa cúc vàng-mùa cốm xanh thơm ngát và mùa trăng Trung thu vằng vặc, yên ả.

      • Hà Linh says:

        hãy cứ lao động tận tụy, sống trong sáng, chân thành và ko vụ lợi thì mới bền em à. Để người thân mình, ko chỉ biết thương, mà còn biết trọng, em nhỉ?
        —–

        Chị Kim Dung kính mến! em nghĩ những điều đó quan trọng lắm, ngay cả trong gia đình, bạn bè thân thiết..Nhiều người có hoàn cảnh đáng thương và cần đươc chia sẻ thông cảm, nhưng cái cách họ sống lại làm cho người khác phiền lòng” mất thương”- như mẹ em hay nói.
        Cảm ơn chị nhắc nhở thêm cho em.Em luôn sống như vậy đó chị

      • Kim Dung says:

        @HL: em gái à, sáng nay chị phải xuống Đài Hóa thân HV thắp hương cho cha mẹ, nhân Tết Trung thu sắp đến, vì mẹ chị mất đúng ngày Trung Thu em à. Chị lại là đứa phải lo việc hương khói cho các cụ nên cũng nhiều việc lắm

        Cảm ơn em vì những chia sẻ cuộc đời. Sống đàng hoàng ko phải chỉ để mọi người tôn trọng mình, mà còn để các con nên người nữa, em nhỉ. Nên phải nhất quán từ cả lời nói đến cách sống. Cầm bút lại càng phải vậy. Đi công tác, tiếng hay để lại, tiếng dở cũng để lại ở cơ sở, nên càng phải tự giáo dục mình, em à.

        Chị cũng mong có dịp nào đó, gửi cho em cốm HN. Nhưng cốm chỉ để được 1 ngày thôi. em à. Nó dễ thiu lắm. Nếu ko, thì phải dùng cốm sấy khô, nấu chè, sào cốm đều được, tuy nhiên nó ko thể ngon bằng cốm tươi.

        Ngày nghỉ thật vui và an lành, em nhé!

      • Hà Linh says:

        @ Chị Kim Dung kính mến, em chắc phải cố gắng nhất quán với các con hơn nữa chị à.
        Em rất vui được chị truyền lại những kinh nghiệm quý báu.
        Em rất tiếc biết chị đến thắp hương cho các bác quá muộn, nếu em biết sớm em sẽ nhờ chị thắp giùm cho các bác nén hương .
        EM sẽ nhắm mắt và tưởng tượng gói cốm xanh trước mặt chị nhé>
        EM nhớ đúng là ngày xưa nhìn gói hoa cúng được các bác, các chị nâng niu thấy khác với hoa thường cắm bình lắm nha chị!

      • Kim Dung says:

        Cảm ơn em gái nhiều nhiều. Cha mẹ đã mất, nhưng 3 chị em gái chị lại rất quấn nhau, và tự giác, chia sẻ, nên cũng ấm áp. Tuần nào chị cũng đưa chị gái đi ăn cùng nhau một bữa, cafe, may mặc….

        Hoa cúng ngày xưa là hoa gói, nhưng ko bao giờ thiếu được bông lan tiêu (mầu xanh) hoặc bông lan ngọc trắng muốt. Gói hoa cầm đã thấy thiêng liêng, lạ lắm. Giờ toàn cắm hoa cành, nhưng nếu gặp hoa ngọc lan, thế nào chị cũng mua về, cắm ban thờ, mùi thơm của ngọc lan tỏa ra khắp phòng em ạ.

  19. Hồ Tại Thiên says:

    Mùa thu Sài Gòn

    Mỗi năm, khi tháng Tám về là tôi giáp mặt với mùa Thu. Gặp nhau trong tâm tưởng chứ ở thành phố nầy chỉ có hai mùa mưa nắng mà thôi. Thu đã lặn mất ở đâu đó rồi.

    Sài Gòn, cúc mùa nào cũng vàng và lá mùa nào cũng xanh. Thành ra trong tôi luôn phảng phất nột nỗi nhớ thương và ghen tị với người con gái nào đã xa bên luống cúc vàng vào chớm thu .

    Một dạo mấy bạn văn chương amatuer rộ lên những bài thơ ca ngợi mùa thu. Bạn ở Huế, Hà Nội, Quảng Nam… có thật nhiều Thu để cảm xúc. Mình bỏ nguyên ngày thứ bảy để đi về miệt ngoại thành mong tìm chút hương rơi rớt nào đó của “gió mùa Thu”, “mùa Thu vào hoa cúc”… nhưng nào có thấy gì đâu.

    Thôi đành mượn tạm cảm xúc của những ngày xa lắc, mượn tạm cái màu của buổi giao mùa của những ai ở những miền nào đang thổn thức cùng Thu.

    Cuối cùng thì mình cũng có một bài thơ về mùa Thu đi vay mượn. Đó chính là…

    MÙA THU SÀI GÒN

    Tôi sẽ dắt mùa Thu sang nhà hàng xóm
    Gõ cửa em mượn một ít lá vàng
    Và một ít mưa buồn nhè nhẹ
    Với khoảng không gian nắng mật ong vàng,

    Tôi sẽ dắt mùa thu qua những phố làng
    Thăm cụ bà xưa ăn trầu hút thuốc
    Xin hỏi mượn bướm ong thưở trước
    Thả về trời mặc áo mùa Thu

    Tôi sẽ dắt Thu về thăm tiếng mẹ ru
    Ngủ trong ầu ơ ngày chưa chín vội
    Thấm thì bài thơ “Đây mùa thu tới”
    Bông hoa cúc nào lạc vào giấc mơ…

    Tôi sẽ dắt mùa Thu về lại sài Gòn
    Không óng ả nắng, không vàng lá cũ
    Ba mươi năm rồi sao tình tôi chưa đủ
    Để một lần ngơ ngẩn nét thu xanh.

    Hồ Tại Thiên

    • Kim Dung says:

      Sài Gòn, cúc mùa nào cũng vàng và lá mùa nào cũng xanh
      ———————————
      Thế là HTT luôn được đón mùa thu ở SG còn gì:)))

      Cảm ơn vì bài thơ Mùa thu Sài gòn hay quá. Còn mình nhớ SG là nhớ những con đường có lá me bay, nhớ tiệm cafe Givral, nơi nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn từng ngồi đó nhâm nhi cafe và lấy tin tức. Mình kính trọng ông ấy- một nhân cách lớn nên lần nào vào SG cũng tìm đến quán này, cùng bạn thân chia sẻ những chuyện về thời cuộc.

      Nay Givral chỉ còn là hoài niệm. Buồn và tiếc vô cùng.

      Nhớ SG là nhớ Bưu Điện SG, nơi có Nhà thờ Đức Bà sừng sững diễm lệ, nơi mình cũng có biết bao kỷ niệm đẹp tuyệt vời. Là nhớ Nhà thờ Cha Tam, nơi chứng kiến những giây phút cuối của anh em ông Ngô Đình Diệm. Nó đều là những cảm xúc, những suy ngẫm cho mình khi viết bài “A men, lạy Đất mẹ lòng lành”

      Nhưng khi đọc cái còm của HTT, bỗng ước, khi nào đó, được gửi cho HTT một gói cốm Vòng, gói trong lá sen, được buộc bằng những sợi rơm vàng óng. HTT sẽ cảm nhận được, đó là Thu Hà Nội. Một thu quyến rũ đến nao lòng

      • Hà Linh says:

        một gói cốm Vòng, gói trong lá sen, được buộc bằng những sợi rơm vàng óng.
        ——

        Chị Kim Dung cho em xin một gói với, đã mười ba năm nay em không còn được nhìn chứ chưa nói đến là sờ vào cái gói lá sen xinh xinh thơm thơm đầy màu sắc của Hà Nội như vậy chị à!

  20. V.Anh says:

    Cám ơn chị Kim Dung, trong hơn 1 tuần chị cho em nhiều cung bậc cảm xúc quá!, từ bài PN&HĐ thật thẳng thắn, mạnh mẽ sang bài Hoa cúc mùa thu thật lãng mạn, lâng lâng gợi nhớ. Thời còn đi học, em nhớ câu thơ:
    “Hoa phù dung đẹp nhất
    Nhưng sớm nở chiều tàn
    Thôi ta làm cúc vậy
    Sống mãi với thời gian”
    Em hiểu thêm chị, vì sao chị đã vượt qua nhiều sóng gió của cuộc đời và trẻ mãi với thời gian.

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      “Sống mãi với thời gian” – Sao V. Anh diễn ta Cúc giống như là hoa…nhựa (plastic) quá vậy??? 😛

      • V.Anh says:

        Em chào anh! Hôm qua em delete câu cuối đoan comment, câu ấy là ” Anh ANDT đọc bài Cúc vàng mùa thu này của chị chắc ngất mất, vì nó mềm mại phụ nữ quá”
        Cám ơn anh và 2 chị KD, DQ, cặp ba này mà vắng thì ko hiểu blog này ra sao nữa.

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Sao V.Anh đoán trúng chóc vậy! bài viết hay quá, vừa đọc hai tay vừa giữ….tim, nó đong đưa như là quả lắc…Có một đoạn đọc mà cứ nhận vơ: ôi! phải chi cúc vàng là ta nhỉ. Để mình thay chữ “cúc vàng” bằng đại từ nhân xưng anh cho V.Anh đọc thử nhé:

        Tôi không hiểu lắm nụ cười của anh. Nhưng lại yêu anh đến nặng lòng. Tình yêu vốn đa diện, lạ kỳ và oái oăm mọi lẽ. Có thể càng hiểu lại càng yêu. Mà cũng có khi chỉ cần cảm thấy yêu mà không cần hiểu.

        Dường như trong cuộc đời mỗi người thiếu nữ, mỗi người đàn bà đều chọn cho mình một người để yêu, để nhớ, để gửi gắm tình tự, để thấy nó gần với mình, nó là chính mình.

        Nhưng tôi không chọn anh mà chính anh chọn tôi.

        Đọc xong đúng là thót tim thật! nhất là cái câu ni: “Mà cũng có khi chỉ cần cảm thấy yêu mà không cần hiểu“. Ngọt lịm đến chết lặng cả người…

        Bổng dưng muốn…”sến”:
        Hồn em như đoá cúc vàng
        Một chiều nắng đẹp rộn ràng lòng anh
        … hì hì… 🙂

      • Kim Dung says:

        Ối giời ơi. V.Anh ạ: cứ đọc comm của Cụ 90 là chị KD lại cười rũ một mình trong phòng. Tám đến thế là cùng. Chả trách “Đời tôi cô đơn nên 2 tay cắp 2 em”

        Có lẽ nhạc sĩ nào đó, lấy chàng ANDT làm cảm xúc sáng tác:)))

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn V.Anh. Em đừng làm chị khóc đó nha:))). Vì những gì cả em và ông xã thấu hiểu.
      Có lẽ là số phận em à.

      Nhưng “Có thân là có khổ/ Có khổ mới nên thân”. Giờ thì chị thanh thản vì những điều mình nhìn ra trước kia, nay đúng như vậy. Thanh thản và tự tin.
      Chúc em và cả nhà sức khỏe và hạnh phúc em nhé.

      • V.Anh says:

        Dạ, em cám ơn chị. Con người VN mà đứng vững và làm việc có ich cho đời bây giờ cũng là quý hiếm lắm chị ạ nên em ko thể ko xúc động.
        Em rất vui mỗi ngày khi vào đây đẻ hiểu mọi người và cuộc sống, đặc biệt là có nhưng phút cười sằng sặc!….buồn cười ko thể chịu được ạ!
        Chúc chị khỏe và vui!

  21. Quý Vũ says:

    Đọc xong, thấy lâng lâng như mới ….đôi mươi (tham thế). Cám ơn chị KD rất nhiều.

    Lâu lắm rồi, vẫn nhớ người ta bảo: hoa cúc vàng mang màu ánh nắng. Nắng càng chói chang, cúc vàng càng rực rỡ. Ờ, cũng thật may, tiết thu VN vẫn không thiếu nắng vàng, trời xanh.
    ……………..

    Có những trưa nắng vàng hoa cúc
    Xao xác thay một tiếng gà trưa…….

    • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

      @QV:Đọc xong thấy lâng lâng như mới….đôi mươi

      Lâu nay không thấy bác ghé chơi, thì ra bác mới đi…Thái về à??? 😛

      Hình như Câu thơ nguyên gốc là:
      Có những trưa nắng vàng hoa cúc..
      Rạo rực bóng hình…gái ngủ trưa..

      Không biết đúng không nữa? 🙂 😛

    • Kim Dung says:

      Hi…hi… Cảm ơn Quý Vũ. Lâu lắm mới thấy về với Hang Cuaq. Hôm nọ, Cụ 90 cứ hốt hoảng tìm gọi QV đó

      Những lúc Hang Cua có chuyện gì đó bất ổn, là lập tức, mọi còm sĩ nhắc ngay đến QV.
      Vì những lập luận chắc chắn, chặt chẽ. Vì cả tính phát hiện bất ngờ, thú vị và trí tuệ.

  22. Hiệu Minh says:

    Hoa có tứ quí “Tùng Cúc Trúc Mai” thì trong blog có những bộ tứ còm sỹ

    “Vũ Dung Quí Ái” (Quí Vũ, Kim Dung, Dã Qùi, ANDT)
    Xôi Linh Hậu Kiệt (Xôi Thịt, Hà Linh, HTH, Anh Kiệt)
    Nhân Hoảng Thành Hỏa (Thiên Nhân, Hoảng, Thành, Hỏa)
    Cu Say Mơ Lụa (Cu Bin, LV Say, Giấc Mơ, Lụa)

    …. v.v.

  23. Thành says:

    Hoa cúc xanh (Xuân Quỳnh)

    Hoa cúc xanh có hay là không có
    Trong đầm lầy tuổi nhỏ của anh xưa
    Một dòng sông lặng chảy từ xa
    Thung lũng vắng sương bay đầy cửa sổ

    Hoa cúc xanh có hay là không có
    Một ngôi trường bé nhỏ cuối ngàn xa
    Mơ ước của người hay mơ ước của hoa
    Mà tươi mát mà dịu dàng đến thế

    Cỏ mới mọc con chim rừng thơ bé
    Nước trong ngần thầm thì với ngàn lau
    Trái tim ta như nắng thuở ban đầu
    Chưa chút gợn một lần cay đắng

    Trên thềm cũ mùa thu vàng gió nắng
    Đời yên bình chưa có những chia xa
    Khắp mặt đầm xanh biếc một màu hoa
    Hương thơm ngát cả một vùng xứ sở

    Những cô gái da mịn màng như lụa
    Những chàng trai đang độ tuổi hai mươi
    Người yêu người, yêu hoa cỏ đất đai
    Những câu chuyện xoay quanh mùa hái quả…

    Hoa cúc xanh có hay là không có
    Tháng năm nào ấp ủ thuở ngây thơ
    Có hay không thung lũng của ngày xưa
    Anh đã ở và em thường tới đó

    Châu chấu xanh, chuồn chuồn kim thắm đỏ
    Những ngả đường phơ phất gió heo may
    Cả một vùng vương quốc tuổi thơ ngây
    Bao mơ ước mượt mà như lá cỏ…

    Anh đã nghĩ chắc là hoa đã có
    Mọc xanh đầy thung lũng của ta xưa.

    • Kim Dung says:

      Chị KD ngỡ ngàng nhất là một entry mà các comm có rất nhiều bài thơ hay. Ngày xưa, ko hề biết có hoa cúc xanh, Thành ạ. Nhưng giờ đây, mới biết có cả hoa cúc xanh thật. Những bông cúc xanh đẹp tuyệt vời đã được con trai mua tặng trong một dịp SN.

      Hoa cúc xanh trông cực kỳ cá tính, khác biệt

      • Anh Kiệt says:

        Hoa cúc xanh là giống mới lai tạo những năm gần đây ạ. Chị em ta tự hào lây đi, vì duy trì lai tạo ra giống cúc xanh này ở Việt Nam là một nhà khoa học rất dễ thương, giới tính nữ. Cúc xanh cũng chật vật mãi mới từ thí nghiệm ra thị trường đấy ạ.

      • Kim Dung says:

        Chị KD đang bận viết bài, nên tối mới vào Hang Cua tám tiếp. Nhưng đọc thông tin này hay quá, nên nhảy vào recom một tí. Cảm động quá. vì hoa cúc xanh chị thấy đẹp tuyệt vời, khó tưởng tượng. Sao Anh Kiệt ko viết về chị ấy đi. Cảm ơn thông tin hay của em. Thế mới hiểu, trước một bông hoa đẹp, một giống hoa đẹp, chúng ta được thưởng thức, mà chưa biết đằng sau là lao động của biết bao con người.

        Cảm ơn Trời Đất đã cho con người được biết những loài hoa từ thiên nhiên
        Và cảm ơn con người đã biết từ thiên nhiên, tái tạo nên một…thiên nhiên khác
        Cảm ơn AK nhé về một thông tin cảm động

      • Thành says:

        Bác “Anh Kiệt” ơi, em thì vẫn nghĩ hoa cúc xanh chỉ là trong kỷ niệm thôi, mặc dầu nhìn thấy và sờ nắm được, nhưng em vẫn nghĩ là kỷ niệm. Vì sao? Vì về với kỷ niệm luôn luôn em thấy hạnh phúc hơn nhiều lần khi đang sống!

  24. Daqui says:

    Mình đạt Á hậu 2 đê !

    • Kim Dung says:

      Chúc mừng Á hậu 2 đê. Cải và Cúc cùng họ, khác…nhánh:)))

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Nhưng tớ vẫn yêu Cải hơn! Ôi, nhớ tha thiết những mùa…gặt! 😛

      • Daqui says:

        Đằng Ấy nhớ những mùa gặt … trong mơ ư ?

        Đêm qua Ai ( ANDT ) nằm mơ
        Ai mơ thấy Riu về
        Ta lại ngồi bên nhau
        Nghe gió lay cành khế

        Đêm qua Ai nằm mơ
        Ai mơ thấy Riu về
        Ai lại ngồi bên Riu
        Chờ con nắng ghé qua thềm

        Đêm qua Ai nằm mơ
        Ai mơ thấy Riu về
        Khi Ai tuổi đôi mươi
        Riu mới lên mười tám

        Trong tim Riu ngập nắng
        Mang theo đóa cúc vàng
        Riu tặng mùa Thu sang
        Mùa Thu bỗng hóa thiên đường

        ( phỏng theo Hoa Cúc Vàng của Nhạc sĩ Thanh Tùng )

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Không phải cái đó đâu! là không phải cái đó đâu!
        Cái này cơ:

        MÙA HOA CẢI
        Có một mùa hoa cải
        Nở vàng trên bến sông
        Em đang thì con gái
        Đợi anh chưa lấy chồng

        Có một mùa hoa cải
        Nắng vàng trong mê mải
        Cầm tay em bối rối
        Anh nói lời yêu thương

        Anh nói rồi anh đi
        Chiến tranh không ước hẹn
        Sợ làm con bướm trắng
        Thẫn thờ chiều ven sông

        Thế rồi thế rồi em
        Bao mùa vàng rực nắng
        Đợi anh mặc hoa trôi
        Đợi anh trong khắc khoải
        Thư đi không trả lời

        Thế rồi thế rồi thôi
        Buồn thương hoa héo hắt
        Ai cũng bảo phải quên
        Em đành bước sang ngang
        Gửi mùa xuân ở lại
        Gửi con tim cháy mãi
        Cho người tình chờ mong

        Có một mùa hoa cải
        Chia tay bởi chiến tranh
        Em đã chờ đợi anh
        Sao anh mãi không về
        (Nghiêm Thị Hằng)

        😛 😉
        Thu về nắng vàng nhạt
        Vui lan tỏa cánh đồng
        Gió đồi thoảng hương Cải
        Thổi mát tâm hồn anh

        Nắng thu vàng óng ánh
        Chợt thấy hoa cải về
        Ôi! khung trời kỉ niệm
        Khó nhạt nhòa trong anh

        Hoa cải ngày xưa đó
        Giờ bất tận hư vô
        Đã theo mây cùng gió
        Hôm nay hoá cúc vàng

        Cải tàn hoa hết mùa
        chỉ còn bến sông thôi
        Hình như trong dòng nước
        Chập chờn Cải cuốn trôi

        Để lại nửa buổi chiều
        Nắng nhuộm màu mây xám
        Để cuối đời hai nửa
        Cứ nhớ và cứ yêu
        hì hì 😛

      • Kim Dung says:

        He…he…Nhưng vì sao Đằng Ấy lại nhớ thiết tha những mùa gặt? Mà lại chấm chấm… Tớ ở t/p nên tớ ko hỉu lắm. Có nói được ko?

      • Daqui says:

        Hôm nay Đằng Ấy vừa uống nhầm thuốc … liều ư ? Nhưng dù sao cũng rất cảm ơn vì những vần thơ đẹp ! he he .

      • Kim Dung says:

        To @DQ:
        Thuốc yêu hổng phải thuốc liều
        Thuốc liều chỉ để đến điều… ọp lai

        He….he…

      • Daqui says:

        Gía mờ Đằng Ấy được ngắm nhìn khuôn mặt ửng hồng của nàng Tép Riu vào tiết Thu sang , và vào lúc đang … hen lại càng đáng iu làm sao ! He he .

      • Thành says:

        Em cũng băn khoăn tại sao đang cải lại gặt? Có phải cô Cải hay đi gặt lúa cùng Bác ANDT!!
        Hoa cải cúc chị thích không? Khi em lớn bắt đầu iu thì nhà em trồng hoa bên Quảng An đó, nhưng không trồng nhiều Cúc, chỉ Hồng và Quất. Nhưng khi có gia đình rồi em hay sang Kiêu Kỵ – Gia Lâm mỗi mùa Xuân để chụp ảnh hoa Cải cúc! bên đó họ trồng làm giống mà, đẹp lắm. Khi nào đến mùa em nhắc chị rồi chị thử đi một lần cùng em nhé!

      • Kim Dung says:

        Có lẽ là bác ANDT và cô Cải đi gặt cùng nhau. Mờ nếu ko gặt lúa, gặt rau cải thì họ gặt…nhau:)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

      • Daqui says:

        To Đằng Âý : Mình chợt nhớ đến câu ” Chiến tranh xảy ra ta về với địch ” . Nàng Riu đang lên cơn … hen nặng , sao đằng ấy lại lặn mất tiêu đâu rùi ? HUhuhu .

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Nguyên văn nó đây:
        vợ là địch , bồ là ta
        Chiến tranh xảy ra ta về với địch.
        ở trong lòng địch tình vẫn hướng về ta

        Không dám đâu! đằng ấy NG ơi!
        Đừng ham ba chuyện Địch-Ta
        Có ngày ra bãi tha ma mà nằm

        Tớ chưa thích ra bãi tha ma đâu, mờ đang thích nằm trên Cải ven sông thôi…hì hì… 😉
        Ơ hơ! nhưng cớ sao đằng ấy lại xúi tớ giăng buồm ra khơi đang lúc sóng dữ thế??? 😛

        Bổ sung chuyện Địch-Ta:
        -vợ giống như TV, bồ giống như điện thoại di động.
        -ở nhà xem TV, ra đường mang theo di động
        -ko có tiền, bán TV. có tiền rồi, đổi di động
        -thỉnh thoảng cũng thích TV nhưng phần lớn thời gian chơi với đtdđ
        -TV thì miễn phí nhưng di động mà ko trả tiền là dịch vụ bị gián đoạn ngay
        -TV đồ sộ, kềnh càng và cơ bản là cũ rồi. còn di động thì dễ thương, siêu mỏng, đường cong quyến rũ và tiện mang theo bên người
        -TV có giá phải chăng nhưng di động lúc nào cũng cao giá
        -TV cần phải có điểu khiển từ xa nhưng di động ko cần
        -Một điều rất quan trọng là di động có hai phương thức giao tiếp là nghe và nói. nhưng đối với TV thì chỉ có nghe thôi (bất kể có muốn nghe cằn nhằn hay ko 🙂 )
        -TV ko có virus nhưng di động thì có đấy.
        Túm lại: thế nên muốn mạo hiểm thì vui chơi với di động mà nếu muốn an toàn thì hơn hết là ở nhà ngồi xem TV. (st) 🙂 😉 😛

      • Daqui says:

        Thì chính thế mà tớ mới khuyên Đằng Ấy về với ” địch ” … đi là gì ? Chứ Đằng Ấy mà cố tình giăng buồm ra khơi lúc này thì chỉ có bị sóng nhấn chìm thui . Chứ ko còn cả TV lẫn ĐTDĐ đâu nhá !

  25. Thành says:

    Hay và đẹp quá chị ạ. Cám ơn chị!
    Cám ơn trang Blog HM!

    • Kim Dung says:

      Cảm ơn Thành đã đọc và chia sẻ.
      Hoa cúc luôn là loài hoa được mình yêu thích một cách đặc biệt. Dù hoa nào mình cũng thich, cũng trân trọng, nâng niu, kể cả những bông hoa dại.

      Và hoa cúc dại, thì đẹp tuyệt vời, Thành ạ.

      Hoa cúc dại mọc ở triền đê. Những bông cúc nhỏ xíu, trắng ngần trước gió, khiến mình rất nhiều lần ngơ ngẩn, và ngắm ko chán mắt

      • Kim Dung says:

        Kể thêm cho Thành về sự nâng niu hoa:

        Một lần, đang đi trên vỉa hè, mình bỗng nhìn thấy một bông hồng đỏ tuyệt đẹp nằm chơ vơ. Có lẽ ai đó đánh rơi mà không biết. Người qua, kẻ lại, nếu ko cẩn thận, sẽ dẫm phải bông hoa thì tội nghiệp quá. Mà quán nước chè ở gần đó, rất đông người ngồi.

        Thương bông hoa đẹp có số phận chẳng may, mình nhặt lên- một bông hồng tươi, cánh cứng cáp như vừa được hái trong vườn. Mấy chàng đàn ông ngồi trong quán đều cười, và mình- chẳng quen họ- cũng nhoẻn miệng cười, rồi bảo: Đem về cắm vậy, đẹp quá!

        Mình đã cắm bông hoa đó trên bàn làm việc ở cơ quan. Như để cảm ơn, bông hoa nở to, tươi tắn, và rất bền, trông rất thương, Thành ạ.

        Còn đây là chuyện một bông hồng khác: Dạo đó, là thời bao cấp. Đang đạp xe trên đê Yên Phụ, bỗng bắt gặp một chiếc xe đạp, đằng sau một thúng hoa hồng phấn, mầu hồng phơn phớt thật kiêu sa, thật trinh bạch, đẹp mê hồn.

        Mà chẳng thấy ai ở gần đó. Nhìn xuống đê, mới thấy một chàng lính, đang hái hoa, chắc là của vườn nhà.

        Mình gào lên: Có bán hoa ko?

        Chàng lính cũng gào lên: Ko….ko….hoa đám cưới….. À, ra hoa đám cưới.

        Mình gào tiếp: Ko bán thì tặng cho một bông nhá….!Hi…hi…

        Chàng lính cười. Nhìn xa thấy đoán biết chàng cười, và thấy chàng gật gật đầu: Lấy đi….

        Mình rút một bông, giơ lên, vẫy vẫy cho chàng xem và gào lên: Cảm ơn nhé

        Chỉ thấy chàng lính gật gật đầu, chắc lại đang cười.

        Mình phóng xe đi tiếp, mà thấy lòng vui vô cùng. Thấy yêu đời quá. Hi…hi… Trên tay vẫn là bông hồng “được tặng” một cách oái oăm. Và bông hồng đó, cũng được cắm một cách trân trọng.

        Hoa hồng nhặt được, hay hoa hồng được tặng, đều được yêu như nhau. Và cũng thật tuyệt vời, bông nào nở cũng rất bên. Như tri ân người yêu chúng

        Đó là câu chuyện 2 bông hoa hồng mình nhớ mãi

      • Ai Nghĩ Dùm Tôi says:

        Chuyện hay và cảm động quá. Nhất là hình ảnh người lính hái hoa cưới làm gợi nhớ đến hình ảnh của người lính trong những bài ca “Nhánh Lan Rừng” hay “Hương Thầm”:
        Dấu một chòm thơ trong chiếc khăn tay
        Em hăm hở đi tìm người trao tặng
        Những kẻ phong lưu, những tên du đãng
        Mấy ai biết hương thầm của cô gái xóm đê

        (chân dung nhà thơ Phạm Thanh Nhàn)

        Tuy nhiên cũng cần phải đính chính về một sự ngộ nhận: “Hoa Hồng nhặt được hay hoa hồng được tặng, đều được yêu như nhau. Và cũng thật tuyệt vời, bông nào nở cũng rất bền, như tri ân người yêu chúng” – Hai cánh hoa kia là màu đỏ. Thông thường hoa hồng màu đỏ và hồng thì cứng cáp và nở bền hơn là những hoa có màu nhạt như vàng, trắng, hồng phấn… hì hì 🙂 😛 😉

      • Thành says:

        Em copy câu chuyện hai bông hồng về nàh em nhé, là một cách trân trọng nhất cám ơn những sẻ chia đẹp đẽ của chị!
        Cám ơn chị!

      • Kim Dung says:

        To @ Thành: Em cứ copy đi. Chị KD phải cảm ơn Thành chứ.
        Thật vui và bình an Thành nhé

      • Hà Linh says:

        2 câu chuyện về hoa của chị Kim Dung rất đẹp chị à!

  26. Hiệu Minh says:

    Hoa Cúc – Xuân Quỳnh

    Có thay đổi gì không màu hoa ấy
    Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu
    Thời gian đi màu hoa cũ về đâu
    Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ
    Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
    Chỉ là em đã khác với em xưa
    Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa
    Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất
    Bao ngày tháng đi về trên mái tóc
    Chỉ em là đã khác với em thôi
    Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi
    Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy
    Gương mặt ấy lời yêu thưở ấy
    màu hoa vẫn cháy ở trong em

    • Kim Dung says:

      Còn đây là bài hoa cúc của Lưu Quang Vũ. Bài này, thời trẻ, KD rất thích.
      Giống như câu của Cụ Lưu Quang Thuận- thân sinh của LQV: “Đời anh sẽ nghèo đi biết mấy./Nếu Mẹ hiền ngày trước chẳng sinh em”

      Bài thơ như một sự cảm ơn số mệnh, cảm ơn T/yêu của XQ đã đem đến cho LQV sự bình yên trong tâm hồn.

      Trong con mắt của KD thời trẻ, chị XQ luôn là Nàng Thơ mà KD ngưỡng mộ lắm đó.
      Một người đàn bà biết yêu, và có nhân cách biết bao.

      “Và anh tồn tại”:

      Giữa bao la đường xá của con người
      Thành phố rộng, hồ xa, chiều nổi gió
      Ngày chóng tắt, cây vườn mau đổ lá
      Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài
      Chỉ một người ở lại với anh thôi
      Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi
      Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới
      Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương
      Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn
      Anh lạc bước, em đưa anh trở lại
      Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi
      Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh
      Khi những điều giả dối vây quanh
      Bàn tay ấy chở che và gìn giữ
      Biết ơn em, em từ miền cát gió
      Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng
      Anh thành người có ích cũng nhờ em
      Anh biết sống vững vàng không sợ hãi
      Như người làm vườn, như người dệt vải
      Ngày của đời thường thành ngày-ở-bên-em
      Như tia nắng, chúng mình không sống mãi
      Như câu thơ chắc gì ai đọc lại
      Ai biết ngày mai sẽ có những gì
      Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi
      Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
      Anh yêu em và anh tồn tại…….
      ……………….

    • Thành says:

      Đọc thơ XQ – LQV sao em luôn cảm như thế gian này chỉ có hai người họ yêu nhau. Phát ghen vì hạnh phúc của họ!!
      Tìm mãi tìm hoài, yêu bao nhiu cô gái cháy bỏng như LQV đã iu mà chẳng tìm được cô nào giống được XQ.

  27. Thành says:

    Bắt được Tem của chị đã!

%d bloggers like this: